BIÊN THÀNH ĐAO THANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Biên thành đao thanh - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Quyết đấu trong Lục Giác đình

Khi Diệp Khai tỉnh dậy, miệng khô ran, hơn nữa lồng ngực nhức nhức nhối nhối, chàng biết đó là bị mê dược đánh gục, khi tỉnh lại nhất định có những triệu chứng đó.

Khi hồi tỉnh lại, đầu chàng còn có chút mê muội, căn bản không biết mình đang ở đâu, chỉ ngờ ngợ nhớ mình ngã gục làm sao.

Dưới giếng khô, trong một gian mật thất tận đầu địa đạo, đến khi chàng biết người đợi chờ chàng trong đó là Kinh Vô Mạng, chàng biết hôm nay nhất định có một trường khổ chiến.

- “Ta biết rõ ta không phải là địch thủ của ngươi, nhưng ta hôm nay vẫn không thể không cùng ngươi giao thủ” - Diệp Khai điềm đạm thốt - “Cùng trời cuối đất, có bao nhiêu Kinh Vô Mạng chứ? Hôm nay ta nếu không cùng ngươi giao thủ, sau này có muốn tìm một đối thủ như ngươi, chỉ sợ vĩnh viễn cũng tìm không ra”.

--- Mỗi một người luyện võ, khi võ công luyện đến mức đăng phong, đều có cảm giác rất tịch mịch, bởi vì đến lúc đó, hắn rất khó lòng tìm ra một đối thủ chân chính, cho nên có người không ngại “cầu bại”, bởi vì hắn cảm thấy chỉ cần có thể gặp được một đối thủ chân chính, cho dù có bại, cũng rất khoái trá.

Nhưng Kinh Vô Mạng biết tâm tình giờ phút này của Diệp Khai lại không phải như vậy, chàng sở dĩ muốn cùng Kinh Vô Mạng quyết đấu, là vì Lý Tầm Hoan.

Hôm nay Diệp Khai nếu không đánh mà lui, tức là đại biểu cho “Tiểu Lý Phi Đao” đã thua Kinh Vô Mạng.

Làm như vậy không những làm nhục sư môn, cũng làm nhục con người Diệp Khai.

Cho nên hôm nay chàng cho dù có chết, chàng cũng phải nghênh chiến cùng Kinh Vô Mạng.

Mật thất không có gió, lại đã vần vũ sát khí.

Kiếm còn chưa rút ra, kiếm khí đã xộc vào mũi, trong mật thất ngập tràn sát ý tiêu hồn.

Đôi mắt xám đục chết chóc của Kinh Vô Mạng thủy chung nhìn chằm chằm trên tay Diệp Khai, y biết đó là một đôi tay đáng sợ.

Diệp Khai giờ phút này giống như đã biến thành người khác, trên mặt chàng đã không còn bộ dạng ngoạn thế bất cung, đôi mắt sáng ngời đã phát xuất một thứ vinh quang huy hoàng.

Bao nhiêu năm nay, chàng giống như một thanh kiếm giấu trong hộp, che ánh dưỡng hơi, không lộ phong thái, cho nên rất ít có người có thể nhìn ra hào quang sáng lạn của chàng.

Giờ phút này kiếm đã ra khỏi hộp.

Tay Diệp Khai vừa giang ra, trong tay đã có cán đao.

Tiểu Lý Phi Đao nhất đao phong hầu, lệ bất hư phát.

Đao một khi bay ra, đã không còn đáng sợ.

Bởi vì người chết không biết sợ.

Sát khí càng ngột ngạt.

Kinh Vô Mạng phản thủ bạt kiếm, giơ ngang ngực, mục quang vẫn không rời khỏi tay Diệp Khai.

Ánh sáng trên lưỡi kiếm tựa hồ lộng lẫy hơn cả ánh sáng trên đao, kiếm khí cũng đậm đặc hơn.

Trong đôi mắt xám đục chết chóc,vốn chỉ có một phiến trống không, một phiến tử vong, nhưng hiện tại đột nhiên lại có một tia thất thần, một tia kinh hãi.

Thứ chuyển biến đó đương nhiên không tránh khỏi mắt Diệp Khai, chàng thấy kỳ quái đang lúc cao thủ quyết chiến, Kinh Vô Mạng sao lại có thể đột nhiên lộ xuất thứ nhãn thần đó? Đó tuyệt đối là sơ xuất chết người.

Nhưng tình hình tiếp theo đó lại càng làm cho Diệp Khai giật mình, chàng nhìn thấy Kinh Vô Mạng đột nhiên nhắm mắt, người cũng ngã quỵ.

Chuyện này là sao?

Đang lúc Diệp Khai cảm thấy thất kinh, trong mắt chàng cũng chợt hiện một tia thất thần, một tia khủng bố, vẫn còn vài phần minh bạch.

Chàng chung quy đã biết Kinh Vô Mạng vì sao có thể có hiện tượng đó, nguyên lai có người đang lúc bọn họ tĩnh lặng đối trận, len lén phóng thả mê hương vô sắc vô vị.

Cho nên Kinh Vô Mạng mới ngã gục, Diệp Khai đương nhiên cũng ngã gục.

Trước khi chàng ngã xuống, chàng chỉ nghĩ đến một vấn đề, là ai đã phóng mê hương?

Tại sao lại muốn làm vậy?

* * * * *

Tỉnh dậy, đầu óc nặng nề hôn trầm, Diệp Khai muốn giơ tay xoa xoa đầu, mới phát giác mình không còn cử động được nữa, vừa vận khí, nội lực không ngờ đã không còn quán thông, lúc đó chàng mới biết mình đã bị điểm huyệt.

Đợi cho ánh mắt và tư tưởng thích ứng với hoàn cảnh, Diệp Khai mới phát giác mình đang nằm trong một gian phòng rất kỳ quái.

Ánh đèn ở đây rất sáng, lại rất diệu, nhưng lại nhìn không thấy bất kỳ một ngọn đèn nào.

Không có đèn, làm sao có ánh sáng?

Ánh sáng vừa dịu vừa sáng đó từ đâu phát ra?

Diệp Khai nằm trên một cái bục dài làm bằng thủy tinh, bên cạnh bục thủy tinh dài có rất nhiều bục nhỏ, trên những bục nhỏ có bày đủ thức đủ dạng dao kéo.

Trên vài bục nhỏ có đặt mười mấy cái bình, trong bình có đựng bột, giống như là bột thuốc, có đựng chất lỏng, ngũ nhan lục sắc đều có.

Có một vật trên một bục nhỏ Diệp Khai nhìn không ra nó dùng để làm gì, nền tảng của nó là một bình thủy tinh hình cầu, bên dưới dùng lửa đun nóng, chất lỏng trong bình sôi sục róc rách, bốc hơi bay lên, luồn theo đầu vòi thủy tinh ở miệng bình, sau đó vượt qua một máng nước, lại ngưng đọng thành nước, nhỏ giọt vào một bình hình cầu khác.

Những nào bình nào ống đó dùng để làm gì?

Diệp Khai nhìn không ra, chỉ còn nước nhìn chỗ khác, chàng lại nhìn thấy bốn cái tủ chứa hũ đựng chất lỏng màu đỏ như máu đặt trên bốn cái bệ nhỏ khác, trên mặt có ghi “hình một”, “hình hai”, “hình ba”, “hình bốn”.

Sau khi nhìn hết những vật phẩm kỳ kỳ quái quái trong phòng, Diệp Khai phát giác tất cả mọi thứ ở chỗ này đều tinh khiết, quy luật, thậm chí lạnh lẽo, tịch mịch, trong không khí ngột ngạt mùi thuốc.

Gian phòng này dùng để làm gì?

Bên trong vì sao lại chứa nhiều vật kỳ kỳ quái quái như vậy? Những vật đó dùng để làm gì?

Những vấn đề đó quấy nhiễu đầu óc hồi nãy đang thanh tỉnh của Diệp Khai, đang lúc chàng muốn đem những vấn đề đó quy nạp kết luận, chàng chợt nghe thấy thanh âm “chít chít”.

Chàng vừa quay đầu, nhìn thấy trên bức tường phát ra thanh âm đột nhiên xuất hiện một phiến cửa, sau đó chàng lại nhìn thấy một người... không, một con khỉ, bước vào.

Không, không phải khỉ, là người!

Quả thật là người!

Là đầu người, thân thể khỉ.

Đầu người thân khỉ.

Diệp Khai ngây người, lần đầu tiên chàng thật sự nhìn thấy quái vật đầu người thân khỉ, tịnh không giống như lần trước nhìn thấy khỉ cạo trọc lông lá trên đầu trên mặt.

Trên thế gian thật sự có thứ khỉ này sao?

Nó nên coi là người? Hay là khỉ?

* * * * *

Nhìn thấy người... nó... đi vào, nhìn nó bưng trên tay hũ máu đặt vào tủ máu “hình một”, Diệp Khai thật sự nhịn không được phải hỏi :

- Ngươi... ngươi là người? Hay là... hay là khỉ?

- “Người? Khỉ?” - Nó không ngờ có thể phát ra tiếng người, có thể nói chuyện - “Ta là người sao?”

Diệp Khai thấy trên mặt nó có một nỗi bi thương rất thâm thúy.

- “Trên thế gian có dạng người như ta sao?” - Nó nhìn Diệp Khai, cất giọng ai oán - “Ta là khỉ sao? Trên thế gian có giống khỉ như ta sao?”

Diệp Khai nói không nên lời, chàng không biết làm sao hồi đáp, chàng không biết “nó” thật ra nên coi là người? Hay là khỉ?

Trên khuôn mặt bi thống của nó đột nhiên xuất hiện một thứ nhãn thần ác độc, nó đưa nhãn quang đó nhìn Diệp Khai.

- “Cũng mau lắm, rất mau chóng ngươi cũng có thể nếm được tư vị của ta” - Trong thanh âm của nó không ngờ bao hàm một ý vị tàn khốc - “Không quá vài ngày nữa, ngươi có thể biến thành bộ dạng như ta”.

- “Biến thành bộ dạng như ngươi?” - Diệp Khai cười cười - “Có lẽ nào có một người có thứ ma thuật thần kỳ, y chỉ cần búng ngón tay là có thể biến ta thành bộ dạng đó?”

- “Y không có ma thuật thần kỳ, nhưng y có một đôi tay thần kỳ” - Nó nói - “Trong gian phòng này, dùng đôi tay thần kỳ đó, không quá ba ngày, ngươi có thể biến thành bộ dạng như ta”.

Đôi tay thần kỳ? Gian phòng này? Không quá ba ngày? Có thể biến thành khỉ “đầu người thân khỉ”?

Sao lại có thể được?

Diệp Khai không tin, nó đã đi ra lâu rồi, Diệp Khai vẫn không tin lời nói của nó.

Đã không tin, không cần phải nghĩ về nó, cho nên Diệp Khai lại dùng nguyên tắc “đã đến thì nên điềm tĩnh” bế mục dưỡng thần, lúc đó chàng đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

--- Ở một quốc gia phương tây rất xa xăm, có những bậc trí giả có thể dùng y thuật rất thần kỳ cắt bỏ những cơ quan hư hỏng trên thân người, sau đó hoán đổi cơ quan mới.

--- Những cơ quan mới hoán đổi đó cũng được cắt trên thân thể của người khác.

Y thuật thần kỳ?

Có lẽ nào khỉ “đầu người thân khỉ” là do thứ y thuật thần kỳ tạo thành?

Có lẽ nào thứ y thuật thần kỳ đó đã truyền nhập vào trung thổ?

* * * * *Bình minh.

Bóng đêm tĩnh lặng đã tiêu tán trong bình minh Lạp Tát.

Chợ búa ầm ĩ bắt đầu một ngày sống động, sương sớm bốc lên từ mặt đất, lần khần bám víu người qua kẻ lại trên đường trường.

Phó Hồng Tuyết bước ra “Khách sạn Đừng Đến”, hòa mình vào đám người huyên thuyên, bước về hướng “tương lai không biết được”.

- “Ngươi sáng hôm sau mới bắt đầu điều tra?”

- “Phải”.

- “Có phải bắt đầu ở chỗ Diệp Khai thất tung?”

- “Không phải”.

- “Không phải? Tại sao? Diệp Khai thất tung ở chỗ đó, vốn nên bắt đầu điều tra từ chỗ đó”.

- “Có thể làm cho Diệp Khai thất tung, tuyệt không phải là người bình thường, y nhất định không thể lưu lại manh mối gì từ chỗ Diệp Khai thất tung để bọn ta truy tra ra”.

- “Cho nên nếu đi đến đó cũng vô ích?”

- “Phải”.

- “Vậy hiện tại bọn ta phải bắt đầu điều tra ở đâu? Có phải là Hầu Viên?”

- “Phải”.

- “Được, vậy sáng mai ta đi với ngươi”.

- “Không cần”.

- “Không cần? Ngươi lẽ nào muốn đi một mình?”

- “Đúng”.

- “Tại sao?”

- “Bởi vì ta không thích làm chung với nữ nhân”.

Đó là cuộc đối thoại đêm qua giữa Tô Minh Minh và Phó Hồng Tuyết, cuối cùng Tô Minh Minh đương nhiên tâm bất cam tình bất nguyện bỏ đi.

Hầu Viên.

Cửa lớn của Hầu Viên không ngờ đang mở rộng, dưới ánh mặt trời nhìn phảng phất như một chủ nhân nhiệt tình mở rộng cửa hoan nghênh khách nhân viếng thăm.

Có lẽ nào bọn chúng biết hôm nay có người đến?

Có lẽ nào bọn chúng mở rộng cửa đợi chờ Phó Hồng Tuyết?

Những vấn đề đó Phó Hồng Tuyết không thèm liên tưởng tới, bước thẳng qua cánh cửa mở rộng vào thẳng Hầu Viên.

Sân trước mênh mông có tiểu kiều nước chảy róc rách, có giả sơn trường đình, có kỳ hoa dị thảo, có đủ thức đủ dạng pho tượng động vật, không có người.

Không có người, không có tiếng động, tất cả đều chết lặng.

Vượt qua cây cầu nhỏ, giữa hoa lá cỏ cây rậm rì có một lục giác đình sạch sẽ tinh mỹ. Con đường lát đá xanh tươi, dẫn bước từ tiểu kiều xuyên qua luống hoa, bước vào thảm cỏ xanh thẳm nghiêng mình, cuối thảm cỏ là lục giác đình.

Đi trên tiểu kiều, Phó Hồng Tuyết phát hiện trong khu vườn bát ngát đó tịnh không có một bóng người, trong lục giác đình giữa hoa lá cỏ cây rậm rì giờ phút này lại đang có một người đang ngồi phì phà khói thuốc.

Một lão nhân be bé đang hút ống điếu, ánh lửa lúc sáng lúc tắt.

Phó Hồng Tuyết chợt phát hiện ánh lửa lúc sáng lúc tắt có một tiết tấu kỳ dị, lúc sáng thì dài, lúc tắt thì ngắn.

Đột nhiên lúc đó, ánh lửa sáng bừng giống như một ngọn đèn.

Phó Hồng Tuyết chưa từng thấy người hút ống điếu nào có thể hút ra ánh lửa sáng chói như vậy.

Đi qua tiểu kiều, bước trên con đường lát đá, lúc đó ánh lửa trong trường đình đột nhiên tắt ngóm, Phó Hồng Tuyết đã dừng chân.

Người hắn đứng thẳng trên con đường lát đá, chú thị nhìn lão nhân trong lục giác đình, lúc đó hắn mới nhìn thấy rõ lão nhân hút ống điếu trong lục giác đình chính là người đã từng hành thích hắn ở Vạn Mã đường, Truy Phong Tẩu.

Nhìn một hồi rất lâu, Phó Hồng Tuyết mới từ từ bước chân trái lên, sau đó chân phải mới từ từ kéo theo, từ từ đi tới lục giác đình, tĩnh lặng đứng trước mặt Truy Phong Tẩu.

Truy Phong Tẩu vẫn mặc thanh bố bào đã giặt đến bạc trắng, đang cúi đầu ngồi trên ghế đá trong đình hút ống điếu, tựa hồ không phát giác có người đến.

Phó Hồng Tuyết cũng không nói gì, cúi đầu, diện mục hoàn toàn tàng ẩn trong bóng tối của lục giác đình, phảng phất không nguyện để người ta nhìn thấy biểu tình trên mặt hắn, nhưng ánh mắt hắn một mực nhìn chằm chằm lên tay Truy Phong Tẩu.

Quan sát mỗi một động tác của lão nhân đó, quan sát kỹ càng phi thường.

Truy Phong Tẩu chầm chậm thò tay rút trong người ra một bịch thuốc lá, sau đó lại thò tay lấy ra một thanh hỏa liêm, một viên đá lửa.

Động tác của lão rất chậm, nhưng tay lại rất ổn định.

Đặt hỏa liêm và hỏa thạch trên bàn, sau đó lại thò tay lấy ra một miếng giấy, se lại thành ống giấy, đập hỏa liêm vào hỏa thạch dẫn lửa.
Đến lúc đó, Phó Hồng Tuyết mới đột nhiên đi vào, cầm ống giấy trên bàn.

Ống giấy se rất tinh tế, rất chặt, se đều đặn, tuyệt không có chỗ dày hơn mỏng hơn.

Phó Hồng Tuyết dùng hai ngón tay nhặt ống giấy lên, cẩn thận nhìn nhìn, mới đưa ống giấy chầm chậm đến gần hỏa liêm và hỏa thạch.

- “Tách” một tiếng, hỏa tinh bắn ra, ống giấy đã bắt lửa.

Phó Hồng Tuyết chầm chậm đưa ống giấy đến gần ống điếu của lão nhân...

* * * * *

Đằng sau sân trước, đi qua một cửa vòm, xuyên qua mấy luống hoa, tận đầu bên kia có một tòa tiểu lâu.

Trong tiểu lâu có một lão nhân, một nữ nhân.

Lão nhân là chủ nhân Hầu Viên, Vương lão tiên sinh, nữ nhân là Kim Ngư.

Tiểu lâu làm bằng bản gỗ dày cứng, không sơn phết, có một song cửa sổ nho nhỏ.

Kim Ngư ngồi trên một cái ghế gỗ trong tiểu lâu, nhìn Vương lão tiên sinh.

Nàng cảm thấy rất kỳ quái, nàng luôn luôn nghĩ mình là người thông minh tuyệt đỉnh, trên thế gian ít có chuyện gì nàng không hiểu biết, nhưng nàng hiện tại lại không hiểu Vương lão tiên sinh đang làm gì?

Vương lão tiên sinh đang đứng trước song cửa duy nhất của tòa tiểu lâu đó, trong tay cầm một ống kính tròn tròn.

Một ống kính tròn lớn dài cỡ hai thước, một đầu to hơn miệng chén rượu một chút, đầu kia nhỏ hơn miệng chén rượu một chút.

Vương lão tiên sinh đang đứng trước cửa sổ, nhắm mắt trái, đưa đầu nhỏ của ống kính tròn to đó kề sát mắt phải, một đầu thò ra ngoài song cửa.

Lão đứng như vậy, bảo trì tư thế đó, đã đứng một hồi rất lâu, lão luôn luôn là người hỉ nộ không lộ xuất, trên mặt ngoại trừ vẻ hòa nhã ra, luôn luôn rất ít khi có biểu tình gì.

Nhưng hiện tại trên mặt lão lại có rất nhiều biểu tình, giống như từ ống kính tròn to đó có thể nhìn thấy nhiều chuyện làm cho lão thú vị phi thường.

Giống như một tiểu hài tử nhìn kính vạn hoa vậy.

Vương lão tiên sinh không phải là con nít, ống kính to tròn đó đương nhiên cũng tuyệt không phải là kính vạn hoa.

Kim Ngư thật sự nhìn không ra lão đang nhìn gì? Cùng tưởng không được lão đang làm gì?

Vương lão tiên sinh chợt quay đầu nhìn nàng cười cười, chợt đưa ống kính tròn to trong tay cho nàng :

- Ngươi cũng đến xem xem.

- “Xem cái gì?” - Kim Ngư hỏi - “Xem ống kính tròn to đó?”

- “Phải” - Vương lão tiên sinh cười thốt - “Ta bảo đảm ngươi nhất định có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện thú vị”.

Ống đồng tròn to đó dùng kim loại đúc thành, chế tạo cực kỳ tinh trí, hai đầu đều điêu khắc hoa văn dát vàng, thủ công cực kỳ tinh diệu, nhìn thấy liền là một vật cực quý, lại không biết dùng để làm gì?

Vương lão tiên sinh muốn Kim Ngư dùng tư thế giống như lão hồi nãy, dùng hai tay cầm trước giữ sau, đặt sát mắt phải, đưa ra ngoài cửa sổ, nhắm mắt trái lại.

- “Ta biết ngươi là một cô gái thông minh phi thường” - Vương lão tiên sinh mỉm cười - “Nhưng ta bảo đảm ngươi nhất định không tưởng nổi ngươi có thể nhìn thấy cái gì từ ống kính tròn to này”.

Kim Ngư quả nhiên không tưởng được.

Nàng có nằm mộng cũng không tưởng được nàng có thể nhìn thấy hai người từ ống kính tròn to này.

Nhìn thấy một lão nhân, một người trẻ tuổi.

Nàng đương nhiên nhận ra lão nhân đó là Truy Phong Tẩu, nhưng nàng chưa từng gặp qua người trẻ tuổi đó.

Người trẻ tuổi mặt mày lãnh đạm, trong đôi mắt sáng ngời lại ẩn tàng một nỗi bi thương bất lực.

Khoảng giữa ống kính tròn trống không, hai đầu lại khảm một thứ giống như thấu kính thủy tinh.

Kim Ngư giơ ống kính tròn lên, đặt đầu nhỏ kề sát mắt phải, thò đầu to ra ngoài song cửa, sau đó hai người đó đột nhiên xuất hiện trước mắt nàng.

Kim Ngư ngây người giật mình gần làm rớt ống kính xuống đất.

- “Cái gì vậy?” - Nàng nhìn ống kính trong tay hỏi.

- “Ta cũng không biết là gì” - Vương lão tiên sinh đáp - “Đó là vật từ một quốc gia xa xôi ở Tây phương tên là Anh Cát Lợi mang đến, cho đến bây giờ, vật đú còn chưa có tên”.

- “Ồ?” - Kim Ngư lại nhìn ống kính tròn trong tay

- Vật đó trước đây chưa từng truyền nhập vào Trung thổ, cho đến bây giờ, ngoại trừ ta ra, chỉ có ngươi nhìn thấy nó.

- Ồ?

- “Nhưng hiện tại nó đã có tên” - Vương lão tiên sinh đắc ý mỉm cười - “Bởi vì hồi nãy ta đã nghĩ ra một cái tên cho nó”.

- Tên gì?

- “Ta vốn chuẩn bị gọi nó là thiên lý nhãn kính” - Vương lão tiên sinh đáp - “Nhưng cái tên đó quá tục, hơn nữa nghe giống như pháp bảo trong thần thoại”.

Lão nhìn ống kính đồng trong tay Kim Ngư, lại nói :

- Đây không phải là thần thoại, đây là vật chân chân thật thật, tác dụng duy nhất của nó là có thể nhìn rất xa, cho nên ta quyết định chính thức đặt tên cho nó là “vọng viễn kính”.

- “Vọng viễn kính?” - Kim Ngư thốt - “Tên hay”.

- “Vật này là một vật rất tốt” - Vương lão tiên sinh cười nói - “Vật tốt và tên hay nhất định có thể lưu truyền thiên cổ”.

Khoảng cách giữa tiểu lâu và lục giác đình rất xa, nhưng Kim Ngư lại có thể nhìn rõ rõ ràng ràng qua “vọng viễn kính”, động tác của bọn họ nàng cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

- “Hai người nhìn thấy rõ qua vọng viễn kính, lão nhân đương nhiên là Truy Phong Tẩu, nhưng người kia là ai?” - Kim Ngư tuy đang hỏi, mắt lại nhìn qua vọng viễn kính.

- “Phó Hồng Tuyết” - Vương lão tiên sinh đáp - “Người kia là Phó Hồng Tuyết”.

- Phó Hồng Tuyết?

Kim Ngư tuy chưa từng gặp Phó Hồng Tuyết, nhưng nàng đã từng nghe Diệp Khai và Tô Minh Minh kể.

Nàng cũng biết Phó Hồng Tuyết là người thế nào, lại tưởng không thông hắn sao lại đột nhiên đến Hầu Viên?

- Hắn sao lại đến đây?

- Vì Diệp Khai.

- Hắn sao biết được Diệp Khai đã thất tung?

- Đương nhiên là nhờ hảo bằng hữu của người là Tô Minh Minh thông tri.

- Nhưng nàng ta tối đa cũng chỉ biết Diệp Khai thất tung, sao lại có thể biết Diệp Khai đang ở Hầu Viên?

- “Nàng ta không biết” - Vương lão tiên sinh thốt - “Nhưng Phó Hồng Tuyết nhất định nghĩ ra”.

Kim Ngư vẫn đang nhìn Phó Hồng Tuyết và Truy Phong Tẩu qua ống kính tròn.

- Bọn họ đang làm gì trong lục giác đình vậy?

- Đang quyết đấu.

- “Quyết đấu?” - Kim Ngư hỏi - “Tôi nhìn không ra, bọn họ giống như một người đang châm lửa, một người đang hút thuốc”.

- “Ngươi nhìn thấy bọn họ chỉ bất quá đang hút thuốc” - Vương lão tiên sinh cười cười - “Nhưng trên thực tế bọn họ lại đang trong một trường quyết đấu kinh tâm động hồn”.

- Ồ?

- “Ngươi nhìn cái ống điếu chỉ dài khoảng hai thước, hiện tại tay Truy Phong Tẩu chỉ cách Phó Hồng Tuyết không tới hai thước, chỉ cần bàn tay mồi lửa của Phó Hồng Tuyết không ổn, thần trí có chút lơi lỏng, Truy Phong Tẩu lập tức xuất thủ” - Vương lão tiên sinh thốt - “Chỉ cần lão xuất thủ, lão lúc nào cũng có thể tập kích bất cứ huyệt đạo nào trên người Phó Hồng Tuyết”.

- Vậy sao lão còn chưa xuất thủ?

- “Hiện tại lão còn chưa xuất thủ, chỉ bất quá đang đợi cơ hội” - Vương lão tiên sinh đáp - “Chỉ bất quá Phó Hồng Tuyết xem chừng không cho lão cơ hội”.

Chương 32: Kim Ngư trong tiểu lâu

Truy Phong Tẩu đang hút thuốc.

Cũng không biết bởi vì lá thuốc quá ẩm, hay là vì nhét quá chặt, ống điếu không cháy lâu lắm.

Ống giấy lại đã cháy rụi.

Tư thế hút thuốc của Truy Phong Tẩu rất kỳ quái, lão dùng ngón cái, ngón trỏ, và ngón giữa của bàn tay trái cầm ống điếu, ngón áp út và ngón út vênh vênh hơi chìa ra.

Phó Hồng Tuyết dùng ngón trỏ và ngón cái cầm ống giấy, ba ngón còn lại cong cong uốn khúc.

Ngón áp út và ngón út của Truy Phong Tẩu cách uyển mạch của Phó Hồng Tuyết không tới bảy phân.

Thân thể hai người không động đậy, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ có ống giấy đang cháy lấp lóe phát sáng.

Ngọn lửa đã gần đốt tới tay Phó Hồng Tuyết, hắn lại cả một chút cảm giác cũng không có.

Ngay lúc đó, “tách” một tiếng, lá thuốc trong ống điếu chung quy đã bắt lửa.

Ngón áp út và ngón út của Truy Phong Tẩu tựa hồ đã hơi động đậy, ba ngón tay cong cong của Phó Hồng Tuyết cũng hơi động đậy, động tác của bọn họ đều rất mau mắn, lại rất nhẹ nhàng, hơn nữa vừa động đã đình chỉ liền.

Phó Hồng Tuyết lùi lại một bước, Truy Phong Tẩu bắt đầu nhả khói, hai người vẫn cúi đầu, ai cũng không nhìn đối phương một cái.

- “Bọn họ chừng như đã kết thúc trận quyết đấu?” - Kim Ngư hỏi Vương lão tiên sinh - “Trường quyết đấu này xem chừng không phân thắng bại, nhưng tôi tin nhất định có một bên đã thắng”.

- Đúng.

- Ai đã thắng?

- “Truy Phong Tẩu một mực đợi cơ hội, nhưng Phó Hồng Tuyết lại không cho lão một chút cơ hội, cuối cùng lão quả thật nhịn không được, ngón áp út và ngón út thoáng phát động, mỗi một động tác của mỗi một ngón tay của lão đều tàng ẩn biến hóa tinh trí” - Vương lão tiên sinh đáp - “Nhưng ba ngón tay cong cong của Phó Hồng Tuyết lại lập tức phong bế mỗi một biến hóa của lão liền”.

Kim Ngư lắng nghe rất kỹ.

- “Hai người tuy chỉ bất quá động đậy vài ngón tay, nhưng lại là thiên biến vạn hóa, sinh tử mỏng manh như sợi tóc” - Vương lão tiên sinh thốt - “Nguy cơ giữa lúc đó tuyệt không thua kém gì người ta dùng trường đao lợi kiếm chém chặt”.

- Nói như vậy người thắng là Phó Hồng Tuyết?

- Phải.

* * * * *

Khói thuốc phì phà, Phó Hồng Tuyết thoái hồi trở lại chỗ đứng hồi nãy.

Truy Phong Tẩu chầm chậm hút thuốc, từ từ ngẩng đầu, lão phảng phất cho tới bây giờ mới nhìn thấy Phó Hồng Tuyết.

- “Ngươi đã đến?” - Truy Phong Tẩu mỉm cười hỏi hắn.

- Phải.

- Ngươi đã đến trễ.

- Đến trễ vẫn hơn là không đến.

- Ta chỉ hy vọng ngươi không đến.

- Ta đã đến.

- “Đã đến thì mời” - Truy Phong Tẩu thốt - “Mời vào đại sảnh”.

* * * * *

Kim Ngư vẫn đang nhìn bọn họ qua vọng viễn kính, nhìn rất tử tế, môi nàng phảng phất đang mấp máy.

Nhìn thấy động tác đó của nàng, Vương lão tiên sinh đột nhiên mỉm cười, chợt hỏi :

- Ta biết ngươi học được một thứ rất ít người có thể học được.

- Thứ gì?

- Độc thần ngữ.

- Độc thần ngữ?

- “Phải” - Vương lão tiên sinh đáp - “Chỉ cần ngươi có thể nhìn thấy một người đang mở miệng nói chuyện, ngươi có thể biết hắn đang nói gì”.

- “Ông chừng như biết rất nhiều về tôi” - Khi nói câu đó, Kim Ngư tịnh không biểu xuất ý tứ không vui, lại còn cười cười - “Ông đương nhiên nên biết rất nhiều, nếu không ông làm sao có thể để tôi ở kề bên?”

Vương lão tiên sinh cười cười, sau đó mới hỏi :

- Hiện tại là ai đang nói chuyện?

- “Là Phó Hồng Tuyết” - Kim Ngư đáp - “Hắn nói đến trễ còn hơn là không đến”.

Vương lão tiên sinh mỉm cười.

- “Truy Phong Tẩu liền nói lão chỉ mong hắn đừng đến” - Kim Ngư vừa nhìn vào vọng viễn kính vừa kể - “Phó Hồng Tuyết trả lời hắn đã đến rồi”.

Vương lão tiên sinh mỉm cười gật gật đầu.

Môi Kim Ngư đang mấp máy, sau đó nàng lại kể tiếp :

- Đã đến thì mời, mời vào đại sảnh.

Kể đến đó, nàng từ từ hạ vọng viễn kính xuống, trên mặt lại lộ xuất vẻ nghi hoặc.

- “Gì vậy?” - Vương lão tiên sinh hỏi.

- “Đại sảnh?” - Kim Ngư nhìn lão - “Tại sao phải mời Phó Hồng Tuyế t vào đại sảnh?”

- “Khách nhân đến, đương nhiên là chiêu đãi ở đại sảnh” - Vương lão tiên sinh cười cười - “Có lẽ nào muốn chiêu đãi hắn trong phòng ngươi?”

Nghe câu nói chơi đó, Kim Ngư không những không cười, trái lại còn thở dài :

- Tôi không phải là con nít ba tuổi, ông hà tất phải la tôi vậy chứ?

Nàng chú thị nhìn lão, lại nói :

- Phó Hồng Tuyết có thể từ Vạn Mã đường tìm đến đây, nhất định có rất nhiều hoài nghi đối với Hầu Viên, có lẽ còn nắm rất nhiều manh mối trong tay, dưới tình hình này, ông còn có thể điềm nhiên cười nói, không gấp không run, nghĩ nhất định có cách đối phó hắn.

Vương lão tiên sinh thỏa mãn gật gật đầu.

- “Tôi chỉ nghĩ không thông ông tại sao không đưa đường dẫn lối cho hắn vào bí thất bố trí đầy hầm bẫy giết người, trái lại còn mang hắn vào đại sảnh?” - Kim Ngư hỏi Vương lão tiên sinh - “Tại sao vậy?”

Vương lão tiên sinh không nói ra nguyên nhân liền, trước tiên lão cười cười, sau đó đi đến gần bàn, rót một chén rượu, chầm chậm nhấp một ngụm, đợi đến khi rượu đã thấm vào bao tử, lão mới mở miệng.

- “Có ba chuyện ngươi nhất định phải biết” - Vương lão tiên sinh cười nói - “Thứ nhất, Phó Hồng Tuyết có thể tìm đến đây là do ta an bài cấp manh mối cho hắn, nếu không cả đời hắn cũng không hoài nghi đến Hầu Viên. Thứ hai, hầm bẫy giết người bí mật của ta dùng để đối phó người khác thông thường đều rất hữu hiệu, nhưng đem đối phó với Phó Hồng Tuyết, ta bảo đảm một chút hữu dụng cũng không có”.

- Tại sao?

- “Bởi vì hắn là người do Bạch Phụng công chúa của Ma giáo là Âm Bạch Phụng nuôi dưỡng” - Vương lão tiên sinh đáp - “Cơ quan sát nhân, hạ độc, ám khí, mấy thứ đó ta bảo đảm trên giang hồ không có một ai có thể thắng được Ma giáo”.

- Còn chuyện thứ ba?

- “Người chiêu đãi hắn ở đại sảnh là ngươi” - Vương lão tiên sinh chỉ Kim Ngư.

- “Tôi?” - Kim Ngư ngây người - “Tôi chiêu đãi hắn?”

- Phải.

* * * * *

Bước vào đại sảnh, vật đầu tiên Phó Hồng Tuyết nhìn thấy là một bức họa, một bức hoành rộng bốn trượng bảy thước, treo trên bức tường đối diện.

Bức họa tuy rất lớn, cảnh vật trong họa lại rất đơn thuần, chỉ có một nữ nhân đang ngồi trên một cái ghế, trên tay ôm một đứa bé đang bú.

Đứa bé là bé trai, nữ nhân lại là Phong Linh.

Phong Linh trong họa mỹ lệ như bên ngoài, hài tử bồng trong lòng nàng vận hoa y, đội mũ đỏ, nhìn chỉ mới ra đời khoảng hai ba chục ngày, lại trắng trẻo mập mạp, cực kỳ khả ái.

Nhưng đôi mắt to tròn không ngờ lại có nhãn thần lãnh đạm, cô độc.

--- Có lẽ nào đứa bé ôm trong lòng Phong Linh là thân sinh cốt nhục của hắn, là máu huyết của hắn?

Không thể nào, không thể được.

Một đêm triền miên cùng Phong Linh, đến hôm nay chỉ bất quá cỡ mười ngày, làm sao có thể sinh hạ đứa bé?

Ý tứ trong bức họa đó có phải muốn đề tỉnh Phó Hồng Tuyết rằng Phong Linh đang trong tay “y”, đứa bé cũng đang trong tay “y”?Nhìn thấy bức họa đó, trên mặt Phó Hồng Tuyết một chút biểu tình cũng không có, nhưng trong tâm hắn lại hy vọng được đi đến ẳm bồng đứa bé đó làm sao.

Nhưng hắn phải kiên nhẫn, hơn nữa phải lãnh tĩnh.

Chủ nhân của bức họa đó là ai? Là người thế nào? Ở đây có nguy hiểm gì?

Tất cả những câu hỏi đó đòi hỏi hắn phải lãnh tĩnh, tuyệt đối lãnh tĩnh để đối phó.

Tòa đại sảnh đó đương nhiên không chỉ rộng bốn trượng bảy thước, ngoài bức họa đó ra, trên bức tường trắng như tuyết còn treo đủ thức đủ dạng vũ khí.

Kỳ trung có một cây búa đá to lớn dùng để săn thú thời thượng cổ khi đồng thiết còn chưa được phát hiện, có trường mâu và phương sóc các tướng sĩ thời Chiến Quốc dùng giao phong nơi sa trường, có Thanh Long Yểm Nguyệt đao của mà Võ Thánh Quan Vũ sử trong truyền thuyết, cũng có Khóa Hổ lam và Hồ Hình kiếm những món ngoại môn binh khí hiếm thấy trong giang hồ.

Nhưng kỳ trung nhiều nhất lại là đao.

Đơn đao, Song đao, Nhạn Linh đao, Quỷ Đầu đao, Kim Bối Khảm Sơn đao, Giới đao, Cửu Hoàn đao, Ngư Lân Tử Kim đao... thậm chí còn có Thiên Vương Trảm Quỷ đao dài gần một trượng.

Nhưng vật lọt vào mắt Phó Hồng Tuyết làm cho hắn kinh tâm, lại là một thanh đao đen sì.

Đao đen sì như tử vong, hoàn toàn giống hệt thanh đao nằm trong tay hắn.

* * * * *

Treo cả trăm thứ binh khí, không ngờ còn chưa lấp hết tường, căn phòng đó khoan khoát tới cỡ nào cũng có thể tưởng tượng được.

Trên tường máng đầy binh khí, nhưng trên sàn lại phô trương thảm Ba Tư từ đầu tới cuối phòng, khiến cho căn phòng lộ vẻ ôn hòa ấm cúng khôn tả.

Mỗi thứ đồ vật treo trong phòng đều trải qua quá trình chọn lọc tinh tế, Phó Hồng Tuyết cả đời này chưa bao giờ đi qua một địa phương cao quý hoa lệ như vậy.

Cả đại sảnh trừ binh khí và đồ đạc ra, không có tới nửa người, tĩnh lặng, hơn nữa còn ơn ớn lành lạnh.

Phó Hồng Tuyết nhìn bốn phía, đứng yên bất động ở đó, ánh mắt phảng phất đang nhìn bức họa, phảng phất xuyên thấu bức họa lạc vào nơi xa xăm.

Cũng không biết đứng đó đã bao lâu, tòa đại sảnh vốn hoàn toàn chết lặng đó thình lình vang lên một thứ thanh âm rất kỳ quái.

Thanh âm đến từ ngoài đại sảnh, đơn điệu, ngắn gọn, bén nhọn, khủng bố, từng tiếng từng tiếng nối đuôi nhau, vang vọng không ngừng.

Binh khí trên tường lấp lóe hàn quang dưới ánh đèn, Phó Hồng Tuyết lại không nhìn tới. Giờ phút này, tình huống này, hắn tuyệt không thể bị bất cứ chuyện gì phân tâm.

Nhưng hiện tại hắn lại vô phương tập trung tinh thần, thanh âm ngắn gọn sắc bén đó một mực vang vọng không ngừng, giống như một quả cương chùy đập vào thần kinh của hắn không ngừng.

Nhưng nhìn từ bề ngoài, Phó Hồng Tuyết vẫn đứng yên bất động như trước, không có vẻ đang chịu đựng tiếng động đột ngột đó.

Lại không biết bao lâu sau, trong tiếng vọng sắc bén ngắn gọn phát ra một thanh âm mới.

Đó là thanh âm có người mở cửa, cửa còn kèn kẹt mở, nhãn quang của Phó Hồng Tuyết lập tức bắt đến phía trái đại sảnh có một phiến cửa, một nữ nhân hoàng y mỹ lệ đang đứng trước cửa ngưng thị nhìn hắn.

Nữ nhân hoàng y đó nhìn phảng phất giống Phong Linh, nhưng nàng ta lại không phải là Phong Linh, nàng ta còn trẻ hơn Phong Linh nhiều.

Vẻ đẹp của nàng ta không giống vẻ đẹp của Phong Linh, Phong Linh đẹp thành thục, có vận vị, nàng ta đẹp thanh tân thuần khiết, nhìn phảng phất một con cá vàng quẫy đuôi trong nước.

Nàng ta bước vào, nhẹ nhàng khép cửa, đi ngang qua người Phó Hồng Tuyết, đi tới trung ương đại sảnh mới quay mình đối diện hắn.

- “Ta biết ngươi là Phó Hồng Tuyết” - Thanh âm của nàng cũng thanh thuần như con người nàng - “Ngươi lại nhất định không biết ta là ai”.

Phó Hồng Tuyết đương nhiên không biết nàng là ai, nhưng hắn lại không nghĩ tới, cho nên nữ nhân như con cá vàng đó chỉ còn nước mở miệng.

- “Ta họ Kim, có thể coi là nữ chủ nhân ở đây, cho nên ngươi có thể gọi ta là Kim phu nhân” - Nàng nói rất thẳng thắn, hiển nhiên không phải kiểu nữ nhân nhu nhược - “Nếu quả ngươi cảm thấy lối xưng hô đó quá tục, cũng có thể gọi ta là Kim Ngư”.

Nữ nhân vận hoàng y đó đương nhiên là Kim Ngư hồi nãy dùng vọng viễn kính nhìn Phó Hồng Tuyết trên tiểu lâu.

- “Kim Ngư là ngoại hiệu của ta” - Kim Ngư mỉm cười thốt - “Bằng hữu của ta đều thích gọi ta bằng cái tên đó”.

- “Kim phu nhân” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt.

Hắn không phải là bằng hữu của nàng, hắn cũng không có bằng hữu.

Kim Ngư đương nhiên minh bạch ý tứ của hắn, lại vẫn cười rất vui vẻ.

- “Không trách gì người ta nói ngươi là quái nhân, ngươi quả nhiên là vậy” - Kim Ngư cười nói - “Tất cả mọi người đến chỗ này đều đối với những thứ vũ khí này rất có hứng thú, ngươi lại chừng như không nhìn qua tới một lần”.

Những thứ vũ khí đó đích xác đều là tinh phẩm, muốn thu thập bao nhiêu thứ vũ khí đó đích xác không dễ dàng gì, có thể nhìn thấy cũng không dễ dàng gì, thứ cơ hội như vậy, người luyện võ rất ít khi nguyện ý bỏ qua.

Phó Hồng Tuyết lại phảng phất không thèm để ý tới.

Kim Ngư đột nhiên quay người đi đến sát tường, lấy xuống một thanh thiết kiếm đen sậm, nặng trọng trùng, hình dáng cổ kính :

- Ngươi có nhận ra thanh kiếm này ai dùng không?

Phó Hồng Tuyết chỉ nhìn một cái :

- Đó là kiếm của Quách Tung Dương.

- “Quả nhiên là hảo nhãn lực” - Kim Ngư giơ cao thiết kiếm - “Đây tuy chỉ bất quá là một vật phổ tạo, nhưng hình trạng, phân lượng chiều dài, thậm chí cả sắt dùng để luyện kiếm, đều tuyệt đối hoàn toàn cùng một dạng với thiết kiếm của Quách Tung Dương”.

--- Cùng một dạng? Binh khí có thể phổ tạo cùng một dạng, còn người?- “Cả tua vải trên chuôi kiếm cũng là do chính tay lão nãi nãi của Quách gia kết thành” - Kim Ngư thốt - “Ngoại trừ thiết kiếm gia truyền của nhà bọn họ ra, trên trời dưới đất chỉ sợ rất khó lòng tìm ra thanh thứ ba”.

Nàng treo thanh kiếm lên, lại lấy xuống một ngọn trường tiên, ô quang lấp lánh, uyển chuyển như linh xà.

- “Đó là binh khí của Tây Môn Nhu” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Thần Xà tiên xếp hàng thứ bảy trong Binh Khí phổ”.

- “Ngươi đã nhận ra ngọn xà tiên này, đương nhiên cũng nhận ra Kim Cương Thiết Quải của Gia Cát Cương”.

Nàng treo trường tiên lên, lại cầm một đôi lưu tinh chùy gần cây Kim Cương Thiết Quải.

- “Phong Vũ Song Lưu Tinh” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Đứng hàng thứ ba mươi tư trong Binh Khí phổ”.

- Hảo nhãn lực.

Trong khẩu khí của nàng tràn đầy ý tán thưởng, đặt lưu tinh chùy xuống, lấy xuống một đôi thiết hoàn :

- Kim Tiền bang năm xưa xưng bá võ lâm, bang chủ Thượng Quan Kim Hồng uy chấn thiên hạ, dụng đôi Long Phụng song hoàn này.

Phó Hồng Tuyết thốt :

- Không phải.

Trác phu nhân hỏi lại :

- Không phải?

- “Đó là Đa Tình hoàn” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Là vũ khí độc môn của môn hạ đệ tử Tây bắc Song Hoàn môn”.

- Vũ khí giết người, làm sao có thể gọi là Đa Tình?

- “Bởi vì một khi nó chạm vào binh khí của đối phương, là dính chặt phá quấy không rời, giống như người đa tình” - Trên khuôn mặt trắng nhợt của hắn đột nhiên lộ xuất biểu tình rất kỳ quái, nói tiếp - “Chung tình, dính chặt phá quấy tới tận xương tủy, sóng xói đá mòn, tới chết mới an nghỉ, người đa tình làm sao mà không phải là người giết người cho được”.

- “Chung tình, không chết không ngừng nghỉ, có lúc không những hại người khác, còn hại tới chính mình” - Kim Ngư thở dài thốt.

- Chỉ sợ thông thường toàn là hại chính mình.

- Không sai, thông thường đều hại chính mình.

Hai người lẳng lặng đối diện nhau, qua một hồi rất lâu, Kim Ngư mới cười ngọt ngào, lại hỏi :

- Những binh khí đó có thứ nào ngươi không nhận ra không?

- Không.

- “Mỗi thứ vũ khí đó đều có lai lịch, đều từng trải qua một thời oanh động giang hồ, muốn nhận ra chúng, cũng không phải là chuyện quá khó” - Kim Ngư cười cười thốt.

- Trên thế gian vốn không có chuyện gì là thật sự khó khăn.

- Chỉ tiếc có những binh khí tuy đã từng danh chấn thiên hạ, giết người vô số, lại từ đó đến giờ chưa có ai có thể thật sự thấy qua diện mục, thí dụ như...

- Tiểu Lý Phi Đao?

- “Không sai, Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát, cả Thượng Quan Kim Hồng võ công hiệu xưng vô địch cũng đều khó tránh khỏi chết dưới đao, đích xác có thể cho là thiên hạ đệ nhất danh đao” - Kim Ngư thở dài một hơi - “Chỉ tiếc cho tới hiện tại, cũng còn chưa có ai có thể thấy qua lưỡi đao đó”.

--- Đao quang lóe lên một cái, đã cắt gọn yết hầu, hình trạng dài ngắn của đao, có ai có thể thấy rõ ràng?

- “Cho nên cho tới hôm nay, điều này là một nghi vấn lớn nhất trong võ lâm” - Kim Ngư thốt - “Bọn ta phí tận khổ tâm, vẫn không có cách rèn đúc thành một phi đao như vậy”.

- “Tiểu Lý Phi Đao vốn vô phương giả mạo” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng đáp lời nàng.

Kim Ngư chợt cười một cách thần bí :

- Cũng may bọn ta đã bất tất phải phổ tạo nữa.

Tay nàng thình lình giương ra, trong tay đột nhiên xuất ra một lưỡi phi đao.

Phi đao dài ba ba tấc bảy phân.

Nhìn thấy phi đao trong tay Kim Ngư, mắt Phó Hồng Tuyết nhíu lại :

- Tiểu Lý Phi Đao?

- “Phải” - Kim Ngư cười đáp - “Tiểu Lý Phi Đao nếu giả bảo đảm cho đổi lại”.

- “Còn Diệp Khai?” - Phó Hồng Tuyết chợt hỏi.

- “Diệp Khai?” - Kim Ngư ngây người - “Sao ngươi lại đột nhiên hỏi về gã?”

Phó Hồng Tuyết nhìn chằm chằm lưỡi đao trong tay nàng: “Đó là phi đao của Diệp Khai”.

- “Ồ?” - Nàng hỏi - “Ngươi làm sao có thể nói đây là phi đao của Diệp Khai, không phải đao của Lý Tầm Hoan?”

- “Lý đại hiệp ngao du giang hồ đã bốn năm chục năm, ít nhất cũng đã hai ba mươi năm nay không còn xuất hiện trong giang hồ” - Phó Hồng Tuyết đáp - “Lúc ông ta còn ở giang hồ, phi đao rất khó lòng để ai nhìn thấy, hà huống là đã lâu không lộ diện”.

Hắn nhìn lưỡi đao trong tay nàng, lại nói :

- Diệp Khai thất tung mấy ngày trước, bọn ngươi bất chợt có lưỡi phi đao đó, chẳng khác gì chuyện một cộng một.

Kim Ngư mỉm cười :

- Không sai, đây là đao của Diệp Khai, cả người Diệp Khai cũng ở đây, đến lúc ngươi nên biết, nhất định có thể để ngươi biết.

Kim Ngư đặt phi đao bên cạnh thanh đao đen sì như tử vong, sau đó lấy thanh đao đen sì đó xuống.

Đao quang lóe lên một cái, đao đã ra khỏi vỏ.

- “Ta biết thanh đao này không thể cho người ta thấy” - Kim Ngư cười nói - “Chỉ sợ cả chính ngươi cũng rất ít khi thấy”.

Sắc mặt Phó Hồng Tuyết trắng nhợt, trắng nhợt đến mức cơ hồ trong suốt, thanh âm lại càng lạnh lùng :

- Ta biết có những người cũng như vậy.

- Người?

- “Có những người tuy danh động giang hồ, giết người vô số, nhưng lại chưa từng có ai có thể thấy được chân diện mục của y” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt - “Giống như là chủ nhân Hầu Viên”.

- Vương lão tiên sinh?

- Phải.

Kim Ngư cười cười :

- Ông ta hữu danh? Hữu danh gì đây?

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng chú thị nhìn nàng.

- “Điểm Thương Ngọc kiếm khách Vương Thiện Sinh, Sơn Đông Khoái Kiếm Vương Chính Trung, Bá Vương trang Truy Hồn Thương Vương Minh Mặc, những người đó đều hữu danh trên giang hồ, lại là những người rất khó gặp” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt - “Chỉ là bọn họ đều không phải là chủ nhân Hầu Viên”.

- Sao bọn họ lại không phải?

- “Bọn họ còn quá trẻ, từ khi bọn họ thành danh cho tới nay chỉ khoảng hai ba chục năm, niên kỷ mỗi người đều ở khoảng năm sáu chục tuổi” - Phó Hồng Tuyết đáp - “Một ngươi đã được kêu là lão tiên sinh, niên kỷ của lão ít ra cũng phải tám chục trở lên”.

- Ồ?

- Cho nên ta tính đi tính lại, chỉ có một người là phù hợp.

- Ai?

- Vương Linh Hoa.

- “Vương Linh Hoa?” - Kim Ngư ngẩn người - “Ngươi nói là Vương Linh Hoa, người cùng Trầm Lãng, Chu Thất Thất, Hùng Miêu Nhi tề danh?”

- Phải.

Chương 33: Truyền thuyết của Thánh Mẫu Phong

Chuyện phát sinh trong giang hồ, thiên biến vạn hóa, ngư long mạn diễn, cơ hồ mỗi một chớp mắt đều có thể phát sinh những chuyện mạo hiểm kích thích, lãng mạn lôi cuốn.

Trong giang hồ mỗi một thời đại đều sản sinh những nhân vật truyền kỳ, như thời đại Sở Lưu Hương, có Hồ Thiết Hoa, Cơ Băng Nhạn, Vô Hoa hòa thượng, Biên Bức công tử Nguyên Tùy Vân... Thời đại Lý Tầm Hoan có Thượng Quan Kim Hồng, A Phi, Kinh Vô Mạng, Lâm Tiên Nhi, Tôn Tiểu Hồng...

Trầm Lãng là người đời trước thời đại của Lý Tầm Hoan, nhưng cố sự có liên quan đến ông ta, cho tới nay vẫn là chuyện người ta thích bàn tán như mới tinh.

Vương Linh Hoa là nhân vật phong vân cùng thời với Trầm Lãng. Ở thời đại đó, lão đã thành nhân vật truyền kỳ, nhất cử nhất động của lão đều thu hút sự chú ý của người ta, mỗi một chuyện lão tham dự đều là thoại đề nóng hổi nhất trong giang hồ.

Lão đáng chú ý tịnh không phải vì cá tính “nửa chính nửa tà” của lão, mà là võ học đa thế đa dạng của lão.

Võ công của lão rất nhiều, kỳ trung hấp dẫn người ta nhất là song thủ của lão, có thể cải biến hình dạng của bất cứ người nào, dịch dung thuật của lão cho tới nay vẫn là võ lâm đệ nhất.

Lúc lão thành danh, tuy mới hơn hai mươi tuổi, nhưng cho đến bây giờ, giang hồ đã trải qua hai thời đại, lão nếu quả còn sống, ít ra cũng hơn chín chục tuổi.

Hơn chín mươi tuổi đối với người bình thường mà nói, có lẽ đã quá già nua yếu ớt, nhưng đối với Vương Linh Hoa võ công cao thâm, dịch dung đệ nhất mà nói, tuổi tác không thể lưu hạ quá nhiều vết tích trên thân người lão.

- Vương Linh Hoa?

Kim Ngư tuy bàng hoàng, nhưng lại mỉm cười lập tức, hơn nữa nụ cười phảng phất rất kỳ quái, rất thần bí.

- “Ngươi làm sao có thể đoán ra là ông ta?” - Tiếng cười như chuông ngân của nàng vẫn đang vang vọng - “Ngươi sao lại không đoán là người khác?”

Vấn đề đó Phó Hồng Tuyết không trả lời, nhưng hắn lại hỏi :

- Lão đợi đến khi nào mới ra gặp ta?

- Rất mau chóng.

Câu nói đó, không còn nghi ngờ gì nữa, đã thừa nhận Vương lão tiên sinh chủ nhân Hầu Viên là Vương Linh Hoa.

- “Đã sắp đến, hiện tại hà tất còn phải khổ luyện bạt kiếm?” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt.

--- Thanh âm đơn điệu, ngắn gọn, sắc bén đó vẫn vang vọng không ngừng, từng tiếng từng tiếng nối liền nhau, lẽ nào đó là thanh âm bạt kiếm?

- “Kiếm pháp thiên biến vạn hóa, bạt kiếm lại chỉ bất quá là động tác đơn giản nhất kỳ trung” - Kim Ngư đáp - “Đao pháp cũng vậy, ngươi đã luyện bạt đao bao nhiêu năm?”

- Mười tám năm.

- “Chỉ một động tác đơn giản như vậy, ngươi luyện luôn mười tám năm?” - Kim Ngư hỏi.

- Ta chỉ hận không thể luyện lâu hơn.

Kim Ngư ngưng thị nhìn hắn, chợt thốt :

- Lần này ngươi lầm rồi.

- Ồ?

- “Có hai chuyện ngươi đã lầm” - Kim Ngư cười nói - “Thứ nhất, y tịnh không phải đang bạt kiếm”.

- Không phải?

- Y đang bạt đao.

- “Bạt đao?” - Tròng mắt của Phó Hồng Tuyết bỗng co thắt lại.

- Thứ hai, y không phải là Vương Linh Hoa.

- “Y không phải?” - Phó Hồng Tuyết lại cả kinh - “Ngươi nói chủ nhân Hầu Viên không phải là Vương Linh Hoa?”

- Con người đang luyện bạt đao mà ngươi nói tới không phải là Vương Linh Hoa.

Thanh âm đó không phải là thanh âm của Kim Ngư, đó là thanh âm của một người rất hòa nhã, rất thân thiện, thanh âm đó phát ra từ sau lưng Phó Hồng Tuyết.

Vừa hòa nhã, vừa thân thiện, thanh âm thong dong dịu dàng, hiển xuất con người đó có giáo dưỡng tốt, lịch sự giữ lễ.

Đa lễ vốn là mặt khác của lãnh đạm.

Thanh âm đó lại mang theo một thứ nhiệt tình kỳ dị.

Một thứ nhiệt tình cơ hồ đã tiếp cận tàn khốc.

Nếu quả giữa thiên địa thật sự có một thứ lực lượng đủ để hủy diệt hết những gì có trên nhân gian, không còn nghi ngờ gì nữa, lực lượng đó đã sản sinh ra từ thứ “nhiệt tình tàn khốc” đó.

Cũng chỉ có dạng người như Vương Linh Hoa mới có thể có thứ nhiệt tình đáng sợ đó.

Hiện tại lão đã đến sau lưng Phó Hồng Tuyết, trong tay lão nếu có binh khí, đã có thể đâm vào nơi yếu hại trên người Phó Hồng Tuyết bất cứ lúc nào.

Phó Hồng Tuyết không quay đầu, cũng không động.

Hắn không thể động.

Khi thanh âm hồi nãy đang vang lên, hắn cảm thấy sau lưng có một luồng sát khí không có thành trì nào có thể ngăn chận, không có lực lượng nào có thể chống đỡ, chỉ cần hắn động một cái, vô luận là động tác nào, đều có thể tạo cơ hội cho đối phương xuất thủ.

Cả đến một thớ thịt chỉ cần co thắt, cũng có thể tạo một lỗi lầm trí mệnh. Tuy hắn biết rõ dạng người của Vương Linh Hoa tuyệt không thể xuất thủ đánh sau lưng hắn, nhưng hắn không thể không phòng bị.

Đầu tóc lão tuy đã bạc trắng, đuôi mắt tuy đã có nếp nhăn già nua, nhưng quang tuyến trong mắt lão lại vừa hòa ái, trí tuệ, vừa từ tốn, tươi trẻ.

Lão đứng sau lưng Phó Hồng Tuyết mặt mày từ tốn uy nghi như vậy, đứng một hồi rất lâu, lão bỗng cười, tiếng cười càng ưu nhã hữu lễ.

- “Quả nhiên không hổ là cao thủ thiên hạ vô sông” - Vương lão tiên sinh thốt.

Phó Hồng Tuyết vẫn giữ vững vẻ trầm mặc.

Kim Ngư lại mở miệng :

- Hắn cả động cũng không động, ông lại có thể nhìn ra hắn là cao thủ?

- “Bởi vì hắn không động, cho nên mới là cao thủ thiên hạ vô song” - Vương lão tiên sinh đáp.

- “Lẽ nào không động còn khó hơn so với động?” - Kim Ngư hỏi.

- “Khó hơn nhiều” - Vương lão tiên sinh cười đáp.

- Tôi không hiểu.

- “Ngươi nên hiểu” - Vương lão tiên sinh thốt - “Ngươi nếu là Phó Hồng Tuyết, nếu biết một người như ta đột nhiên đến đằng sau nàng, ngươi sẽ làm gì?”

- Tôi nhất định sẽ giật mình.

- “Giật mình dẫn đến khó tránh khỏi phải cảnh giới đề phòng, khó tránh khỏi phải động” - Vương lão tiên sinh thốt - “Chỉ cần ngươi động đậy, ngươi nhất định chết”.

- Tại sao?

- “Bởi vì ngươi căn bản không biết ta xuất thủ đánh chỗ nào, cho nên vô luận ngươi có động ra sao, đều có thể tạo thành sai lầm trí mệnh” - Vương lão tiên sinh đáp.

- “Tôi đã hiểu” - Kim Ngư nói - “Một đối thủ như ông nếu đột nhiên đến đằng sau lưng một người, vô luận là ai cũng đều khó tránh khỏi khẩn trương, cho dù người bất động, cơ bắp trên lưng cũng khó tránh khỏi co thắt.

- “Nhưng hắn thì không” - Vương lão tiên sinh thở dài - “Ta tuy đã đứng đằng sau người hắn rất lâu, trên dưới toàn thân hắn đều không có biến hóa chút nào”.

- “Hiện tại tôi đã minh bạch, bất động quả thật khó hơn nhiều so với động” - Kim Ngư cũng thở dài.

--- Mình nếu biết có người như Vương Linh Hoa đứng đằng sau lưng mình, cơ bắp toàn thân vẫn còn có thể giữ vững thoải mái, thần kinh nhất định còn lạnh hơn cả băng tuyết.

- “Hắn bất động thì ông lại không có cơ hội xuất thủ sao?” - Kim Ngư lại hỏi.

- “Bất động là động” - Vương lão tiên sinh cười đáp - “Điểm chung kết của tất cả những động tác biến hóa, là bất động”.

- “Thay vì quá nhiều không môn lại biến thành không có không môn” - Kim Ngư thốt - “Bởi vì cả người đều đã biến thành không, không không đãng đãng, hư vô phiêu diêu, cho nên ông lại không biết nên xuất thủ chỗ nào?”

- “Đạo lý đó ta biết ngươi nhất định hiểu thấu” - Vương lão tiên sinh cười rất từ tốn.
- “Nhưng cả tôi cũng biết ông căn bản không thể xuất thủ sau lưng hắn, hắn làm sao mà không biết được?” - Kim Ngư lại hỏi.

Vương lão tiên sinh không hồi đáp liền, trước tiên lão thở dài một hơi, sau đó từ sau lưng Phó Hồng Tuyết đi tới, cước bộ của lão an tường ổn định, lão đi đến trước mặt Phó Hồng Tuyết rồi mới dừng chân, sau đó quay mình đối diện Phó Hồng Tuyết.

- Bởi vì hắn là Phó Hồng Tuyết, ta là Vương Linh Hoa.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn Vương Linh Hoa, Vương Linh Hoa hòa ái chú thị nhìn Phó Hồng Tuyết.

- “Nàng ta hồi nãy nói chuyện sai lầm thứ hai của ngươi là nói người luyện bạt đao bên ngoài không phải là ta” - Vương Linh Hoa cười thốt.

Phó Hồng Tuyết vẫn bất động.

- “Gần trăm năm nay, danh đao trong giang hồ như rừng, đao pháp mới sáng chế có tới tám chục loại, thiên biến vạn hóa, kỳ chiêu diệu thế” - Vương Linh Hoa thốt - “Có những chiêu số đao pháp quái dị đến mức đơn giản làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, nhưng động tác bạt đao lại vẫn chỉ có một loại”.

- “Không phải chỉ có một loại” - Phó Hồng Tuyết chung quy đã mở miệng - “Mà là chỉ có một loại nhanh nhất”.

- Loại nào?

- “Loại giản đơn nhất là loại nhanh nhất” - Phó Hồng Tuyết đáp.

- “Đó cũng phải trải qua thiên biến vạn hóa mới có thể quy chân phản phác” - Vương Linh Hoa thốt.

--- Tất cả biến hóa trong võ công, vốn biến không ra chữ “nhanh” đó.

- “Con người bên ngoài đã khổ luyện năm năm mới tìm ra một phương pháp” - Vương Linh Hoa nói - “Chỉ một động tác đơn giản đó, y cũng đã luyện mười tám năm, đến nay vẫn còn luyện, mỗi ngày ít ra đều phải luyện ba canh giờ”.

Lão ngưng thị nhìn Phó Hồng Tuyết, sóng mắt hòa ái đột nhiên biến thành bén nhọn như mũi đao, gằn từng tiếng :

- Ngươi có biết y phải khổ luyện bạt đao như vậy là vì cái gì không?

- Vì muốn đối phó ta?

- “Ngươi lại lầm rồi” - Vương Linh Hoa lại thở dài - “Y tịnh không phải nhất định muốn đối phó ngươi, cũng tịnh không phải chỉ vì đối phó một mình ngươi”.

- Ồ?

- “Y muốn đối phó tất cả các võ lâm cao thủ trong thiên hạ” - Vương Linh Hoa thốt - “Bởi vì y quyết tâm muốn làm thiên hạ đệ nhất nhân”.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng

- Lẽ nào y nghĩ chỉ cần đánh bại ta là thành thiên hạ đệ nhất nhân?

- “Cho đến hiện tại, y vẫn nghĩ như vậy” - Vương Linh Hoa đáp.

- “Vậy là y đã lầm rồi” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Trong giang hồ tàng long ngọa hổ, trong phong trần vô số dị nhân, võ công thắng xa ta còn không biết có bao nhiêu mà kể”.

- “Nhưng cho tới nay vẫn không ai có thể đánh bại được ngươi” - Vương Linh Hoa cười nói - “Ta cũng nhìn ra muốn đánh bại ngươi tịnh không phải là chuyện dễ dàng. Trong số những người đến đây, ngươi đích xác là người đặc biệt nhất”.

Phó Hồng Tuyết không nói gì.

- “Những thứ vũ khí treo trên tường không những thu thập đầy đủ, hơn nữa đều là tinh phẩm. Chỉ cần là người từng luyện võ, đều khó tránh khỏi nhìn không chớp mắt, chỉ có ngươi không ngờ vẫn không động tâm” - Vương Linh Hoa bỗng thở dài - “Kỳ quái nhất là bức họa trên bức tường bên phải của đại sảnh, ngươi không ngờ cả nhìn một cái cũng không nhìn”.

- “Bên phải?” - Phó Hồng Tuyết ngẩn người - “Trên tường bên phải có bức họa?”

Phó Hồng Tuyết nhớ là có bức tranh trên bức tường đối diện cửa chính của đại sảnh, trên bức tường bên phải rõ ràng là trống không, làm sao lại có thể có bức họa?

- “Chỉ cần ngươi nhìn một cái là biết có hay không” - Vương Linh Hoa cười đáp.

Phó Hồng Tuyết đương nhiên phải nhìn, chàng vừa quay đầu lại, cả người đã bàng hoàng.

Trên bức tường rõ ràng không có một thứ gì hiện tại lại có một bức họa.

* * * * *

Nhân vật trong bức họa trên tường có rất nhiều, giống như thật.

Phảng phất là vẽ một đoạn cố sự, trong mỗi một đoạn cố sự đều có cùng một người, người đó là Phó Hồng Tuyết.

Phó Hồng Tuyết vừa quay đầu, thứ đầu tiên nhìn thấy là chính mình.

--- Khí trời u ám, tiểu trấn vùng biên thùy, trên đường trường có một tòa tửu lâu, trong tửu lâu có hai người, một là Diệp Khai, một là Phó Hồng Tuyết.

- “Ngươi chắc nhớ đó là tình cảnh mười năm trước, lần đầu tiên ngươi đến Tương Tụ lâu, ngộ kiến Diệp Khai” - Vương Linh Hoa thốt.

Phó Hồng Tuyết đương nhiên nhớ, lúc đó là lần đầu hắn mang thanh đao đen sì, ôm thù hận trong lòng đến Biên Thành tìm Mã Không Quần ở Vạn Mã đường để báo thù.

--- Trên đoạn cố sự thứ hai, Phó Hồng Tuyết đang trong một gian phòng u ám, ôm ấp quấn quýt một nữ nhân.Nữ nhân trong họa là Thúy Bình, Phó Hồng Tuyết đương nhiên không quên một đêm nồng nàn đó, nhìn thấy đoạn cố sự đó, trong mắt Phó Hồng Tuyết lại lộ xuất vẻ thống khổ, nhưng trong tâm hắn lại nghĩ về Phong Linh.

Phong Linh hiện giờ ở đâu? Có phải đã lọt vào tay Vương Linh Hoa? Hay nàng phải làm những gì nàng đã nói, chỉ vì muốn báo thù?

Vương Linh Hoa đang chú thị nhìn Phó Hồng Tuyết, Kim Ngư cũng đang nhìn hắn.

Trong mắt tuy lộ vẻ thống khổ, nhưng đó chỉ thoáng qua trong phút chốc, Phó Hồng Tuyết rất mau chóng đưa mục quang về phía đoạn cố sự thứ ba bên cạnh.

--- Trong hình là nơi tiếp tân của Vạn Mã đường, có một đám người ngồi, chủ tọa là Mã Không Quần, Diệp Khai đang ngồi cạnh Phó Hồng Tuyết.

--- Đồ hình thứ tư vẽ trong một quán rượu nhỏ, Thúy Bình và một tên đánh xe choàng tay nhau đi ra, Phó Hồng Tuyết một mình ngồi uống trong quán.

Xem đến đó, tâm Phó Hồng Tuyết lại đau xót.

--- Đoạn bên dưới là đại sảnh của Đinh gia, những người nên có mặt đều có mặt, bao nhiêu bí mật tình thù đều được vạch trần, lúc đó Phó Hồng Tuyết mới biết mình nguyên lai là cô nhi, con trai của Bạch Thiên Vũ không phải là Phó Hồng Tuyết, mà là Diệp Khai, ôm ấp thù hận mười tám năm, cuối cùng lại là một cơn mộng, thậm chí còn đáng sợ hơn, khả ố hơn so với mộng! Thậm chí có thể nói là đáng thương.

Vẽ đến đó đã kết thúc, mục quang của Phó Hồng Tuyết cũng từ bức họa chuyển hướng về phía trước mặt, hắn tịnh không trầm tư, cũng không vì xem bức họa mà thống khổ, hắng đang đợi Vương Linh Hoa giải thích, giải thích vì sao lại muốn hắn xem những hình vẽ đó.

Vương Linh Hoa quả nhiên không để hắn đợi lâu, mau chóng giải thích, chỉ là lão lại nói với Kim Ngư.

- “Bức họa đó là những tao ngộ của Phó Hồng Tuyết mười năm về trước” - Vương Linh Hoa nhìn Kim Ngư - “Ngươi có biết ta tại sao lại muốn hắn xem không?”

- “Tôi biết” - Kim Ngư gật gật đầu.

- Ồ?

- “Mục đích của ông là đề tỉnh hắn chuyện mười năm trước” - Kim Ngư đáp.

- “Đúng” - Vương Linh Hoa thốt - “Vậy ngươi có biết ta vì sao lại muốn đề tỉnh hắn chuyện mười năm trước?”

- “Điểm đó tôi không biết” - Kim Ngư đáp.

- “Chuyện mười năm trước quả thật đã xảy ra, hơn nữa cũng đã kết thúc” - Vương Linh Hoa quay mình đối diện Phó Hồng Tuyết - “Những người của Vạn Mã đường cũng quả thật đã chết từ mười năm trước”.

Đôi mắt lãnh đạm của Phó Hồng Tuyết chợt bắn ra những tia sáng băng hàn :

- Bọn Mã Không Quần lần này là ai?

Vương Linh Hoa cười cười :

- Chính là bọn Mã Không Quần.

- “Bọn họ?” - Phó Hồng Tuyết hỏi - “Vậy Mã Không Quần mười năm trước là giả?”

- “Mã Không Quần mười năm trước cũng là Mã Không Quần” - Vương Linh Hoa đáp - “Mã Không Quần đã chết mười năm trước, cũng là bản thân Mã Không Quần?”

Trên mặt Phó Hồng Tuyết đã lộ xuất vẻ kinh ngạc.

- Phải.

- Người hiện tại cũng là bản thân Mã Không Quần?

- Phải.

Trên mặt Phó Hồng Tuyết đã hoàn toàn ngập tràn biểu tình kinh hãi :

- Sao lại có thể được? Lẽ nào lão ta thật sự chết đi sống lại?

- “Không phải” - Vương Linh Hoa cười đáp - “Trên thế gian làm sao có thể có mấy chuyện đó? Người đã chết là chết, lam sao có thể sống lại được”.

- Vậy chuyện này là sao?

* * * * *

Mã Không Quần đã chết mười năm trước, mười năm sau người xuất hiện cũng là Mã Không Quần, người đã chết không thể sống lại, vậy Mã Không Quần của mười năm sau là chuyện gì đây?

Phó Hồng Tuyết lần này thật sự ngây người.

Nụ cười hòa ái từ tốn trên mặt Vương Linh Hoa vẫn tồn tại như trước, lão đột nhiên hỏi Phó Hồng Tuyết một câu phảng phất không liên quan gì đến vấn đề.

- Ngươi có biết nơi chân trời có một ngọn núi tên là Thánh Mẫu phong?

Phó Hồng Tuyết đương nhiên biết, trên Thánh Mẫu phong có băng tuyết ngàn năm không tan, còn có truyền thuyết trên núi có kỳ trân dị bảo.

- “Ngay dưới đỉnh Thánh Mẫu phong, có một bộ lạc cách biệt với thế gian tồn tại, bộ lạc đó gọi là Đáp Mạc Tộc” - Vương Linh Hoa kể - “Trong ngôn ngữ của quốc gia đó, ‘Đáp Mạc’ nghĩ là ‘hai’.”

Vương Linh Hoa tuy đột nhiên nói về chuyện Đáp Mạc Tộc ở Thánh Mẫu phong, Phó Hồng Tuyết tin rằng nhất định có liên quan đến chuyện Mã Không Quần, cho nên hắn lắng nghe rất kỹ càng.

- “Người Đáp Mạc Tộc bên dưới đỉnh Thánh Mẫu phong, sinh hoạt tập quán hoàn toàn giống như người thường, nhưng vì bọn họ cư trú ngay dưới đỉnh Thánh Mẫu phong, quanh năm không thấy nước mưa, đừng nói gì tới nguồn nước sơn tuyền gì”.

Thần tình của Vương Linh Hoa phảng phất đã bay đến bên dưới đỉnh Thánh Mẫu phong.

--- Cho nên thức uống của người Đáp Mạc Tộc thông thường không phải là nước, mà là thạch nhũ trong băng động.

--- Nước đối với người Đáp Mạc Tộc mà nói, trọng yếu không khác gì sinh mệnh, bọn họ chỉ có sản phụ sau khi sinh đẻ mới có thể uống hai giọt nước, là hai giọt nước dung hóa từ băng tuyết tinh khiết.

--- Sinh sản đối với Đáp Mạc Tộc mà nói, cũng là một sự kiện rất thần thánh, bởi vì nhân khẩu của bọn họ vốn rất ít, hơn nữa lại cách biệt với thế giới bên ngoài, cho nên sinh đẻ đối với bọn họ mà nói là một chuyện rất trọng đại.

--- Không biết vào lúc nào, sau khi một sản phụ uống thạch nhũ trong một băng động, đã sinh ra song bào thai, từ đó sản phụ đó đã trở thành “Sản Hậu” của Đáp Mạc Tộc.

--- Từ đó sản phụ của Đáp Mạc Tộc bắt đầu uống thạch nhũ của băng động đó, chỉ cần là sản phụ uống thạch nhũ của băng động đó, nhất định có thể sinh hạ song bào thai.

--- Song bào thai bọn họ sinh ra có chút bất đồng với song bào thai của người thường, song bào thai của Đáp Mạc Tộc hoàn toàn giống hệt nhau.

--- Giới tính, cao thấp, mập ốm, cá tính, tập quán hoàn toàn giống hệt, hai người giống như là một người.

- “Cho dù đem hai người phân chia ở hai nơi xa xăm, kỳ trung chỉ cần có một người thụ thương, người kia cũng nhất định cảm thấy đau đớn” - Vương Linh Hoa thốt.

Đó là cố sự? Là sự thật? Hay là thần thoại?

Phó Hồng Tuyết đã hoàn toàn bị lời kể của Vương Linh Hoa hấp dẫn :

- Thật sự có địa phương đó tồn tại sao?

- Có.

Vương Linh Hoa chợt vỗ tay một cái, tiếng bạt đao đơn điệu, ngắn gọn, sắc bén bên ngoài đột nhiên đình chỉ, sau đó cửa đại sảnh bắt đầu mở ra, một bóng người cao lớn đã xuất hiện ở ngoài cửa.

Bóng người cao lớn như thiên thần, nhưng trên mặt y lại đầy nếp nhăn, mỗi một nếp nhăn phảng phất hoạch phá những gian khổ và nguy hiểm trải qua trong đời, cũng phảng phất đang nói cho người ta biết, vô luận ra sao đều đừng mong đánh gục được y.

Con người đó không là Mã Không Quần thì là ai?

Nhìn Mã Không Quần xuất hiện ngoài cửa, Vương Linh Hoa chợt nói với Phó Hồng Tuyết :

- Ta còn quên kể với người một chuyện, họ tên của cặp song sinh sinh hạ ở Đáp Mạc Tộc đều giống như nhau.

Lão quay mình, chỉ Mã Không Quần trước cửa, lại nói :

- Giống như một đôi song sinh sinh hạ ở Đáp Mạc Tộc đó, danh tánh của bọn họ là Mã Không Quần.

Chương 34: Mã Phương Linh có phải là con gái của ngươi?

Ý tứ của “Đáp Mạc”, trong ngôn ngữ của quốc gia đó, là “hai”.

Hài tử sinh hạ ở Đáp Mạc Tộc nhất định đều là song bào thai, hơn nữa cá tính, tập quán, cao thấp, mập ốm, giới tính đều giống hệt nhau, cả danh tánh cũng giống hệt.

Trong một thời kỳ ở Đáp Mạc Tộc, có bảy sản phụ sinh hạ bảy cặp song sinh, bọn họ phân biệt bảy cặp song sinh đó bằng danh vị: Mã Không Quần, Công Tôn Đoạn, Vân Tại Thiên, Hoa Mãn Thiên, Phi Thiên Tri Thù, Lạc Lạc Sơn, Mộ Dung Minh Châu.

Sự tình đến đây đã bắt đầu rõ rệt.

Trên thế gian căn bản không có “chết đi sống lại”, cũng không có bất cứ dịch dung thuật của người nào có thể hoàn toàn sáng tạo ra người giống hệt.

Mã Không Quần, Công Tôn Đoạn, Mộ Dung Minh Châu, Lạc Lạc Sơn, Vân Tại Thiên, Hoa Mãn Thiên và Phi Thiên Tri Thù của mười năm trước đã chết, nhưng bọn họ đều còn có một anh em song sinh giống hệt tồn tại.

Cho nên mười năm sau, Vạn Mã đường lại xuất hiện, đám người Mã Không Quần lại “sống lại” trước mắt mọi người.

* * * * *

- “Mười năm trước Mã Không Quần tuy đã bại trong tay ngươi” - Vương Linh Hoa chú thị nhìn Phó Hồng Tuyết - “Nhưng mười năm sau Mã Không Quần lại nhất tâm nhất ý muốn đánh bại ngươi”.

- “Bọn họ đã là song bào thai, Mã Không Quần của mười năm trước đã bại trong tay ta, Mã Không Quần của mười năm sau có thể thắng ta sao?” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt.

Mã Không Quần nhìn Phó Hồng Tuyết, trên mặt không có một chút biểu tình, cả thanh âm cũng hững hờ :

- Bởi vì y đã bại, cho nên ta không thể không thắng.

Trong mục quang của y bỗng lộ xuất nỗi bi ai khôn tả, lại nói tiếp :

- Nếu không ta không thể không chết.

- Ta không hiểu.

- “Ngươi đáng lẽ nên hiểu” - Mã Không Quần hững hờ thốt - “Có những chuyện mình không thể không làm”.

Phó Hồng Tuyết ngưng thị nhìn ánh mắt ngập tràn vẻ bi ai của Mã Không Quần, chỉ nhìn một cái, Phó Hồng Tuyết lại từ từ gật đầu :

- Phải, có những chuyện không thể không làm.

- Ta biết ngươi nhất định hiểu.

Phó Hồng Tuyết không nhìn Mã Không Quần nữa, hắn quay người đối diện Vương Linh Hoa, lạnh lùng hỏi :

- Vậy ngươi muốn để bọn ta khi nào quyết đấu?

- “Ta muốn?” - Vương Linh Hoa lại cười rất hòa nhã - “Đó là chuyện của hai người bọn ngươi, ta làm sao có thể quyết định được?”

- “Đã là chuyện của bọn ta” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nói với lão - “Ngươi tại sao lại muốn an bài cục diện hôm nay?”

- “Thế sự như bạch vân thương cẩu, có ai có thể an bài?” - Vương Linh Hoa cười cười - “Mười năm trước mình đã trồng cây, mười năm sau kết quả, mình tất phải tự hái”.

- “Xem ra ta đã không còn đường chọn lựa nào khác” - Phó Hồng Tuyết thốt.

- “Địa điểm quyết đấu đã định, thời gian do ngươi chọn” - Mã Không Quần hững hờ thốt.

- “Ba ngày” - Phó Hồng Tuyết không do dự.

- Ba ngày?

Đối với số ngày đó, Vương Linh Hoa phảng phất hơi giật mình, lão trừng mắt tròn xoe nhìn Phó Hồng Tuyết.

- “Ta nhớ lúc ngươi quyết chiến với Công tử Vũ cũng chỉ bất quá dùng thời gian một ngày” - Vương Linh Hoa thốt.

- Phải.

- Ta còn nhớ trong những trận đại chiến tiểu chiến cả đời ngươi, chưa từng vượt quá một ngày.

- Phải.

- “Vậy lần này vì sao ngươi lại muốn thời gian ba ngày?” - Vương Linh Hoa hỏi - “Có phải đối thủ lần này cấp cho ngươi áp lực quá lớn?”

- Không phải.

- Vậy là vì cái gì?

- “Bởi vì còn có ba chuyện ta phải điều tra cho rõ” - Phó Hồng Tuyết đáp.

- Ba chuyện?

- “Diệp Khai có phải lọt vào tay ngươi?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- Phải.

- Ta có thể gặp gã không?

- Có thể.

Vương Linh Hoa vừa dứt lời, liền nhấc tay vỗ nhẹ ba cái, nơi góc tường thình lình tách ra.

Vừa tách ra, Phó Hồng Tuyết đã nhìn thấy Diệp Khai, xuyên thấu qua một lớp thủy tinh, Phó Hồng Tuyết nhìn thấy Diệp Khai bất động nằm trên một bục thủy tinh.

Diệp Khai phảng phất không nhìn thấy người ta, chỉ thấy chàng tĩnh lặng nằm đó, đôi mắt sáng ngời phảng phất đang trầm tư, lại phảng phất đã hãm nhập vào trạng thái hôn mê.

Lại vỗ tay một cái, góc tường tách ra lại đóng lại, Vương Linh Hoa cử bộ bước qua, bức đến nơi trên đầu Diệp Khai đang nằm mới dừng lại, sau đó Vương Linh Hoa quay mình lại hỏi Phó Hồng Tuyết :

- Còn chuyện thứ hai?

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn Vương Linh Hoa :

- Âm Bạch Phụng có phải cũng đã lọt vào tay ngươi?

- “Không” - Vương Linh Hoa cười đáp - “Trên thế gian này đại khái còn có người nào có thể lừa gạt công chúa của Ma giáo sao?”

- “Vậy những vật ta thấy trong phòng khách sạn là sao?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- “Đương nhiên là từ chỗ Âm Bạch Phụng mang đến” - Vương Linh Hoa cười đáp - “Ta sai người đem đồ mới đến, nói là ngươi muốn lo cho bà ta thoải mái một chút, vậy cho nên ta có thể lấy đồ đạc cũ quang minh chính đại đem đi”.

Thứ phương pháp đó cũng chỉ có người như Vương Linh Hoa mới nghĩ ra, mới làm được.

- “Còn chuyện thứ ba?” - Vương Linh Hoa cười cười nhìn Phó Hồng Tuyết - “Có phải là chuyện liên quan đến Phong Linh? Có phải muốn hỏi ta chuyện Phong Linh có phải cũng là do ta an bài?”

Phó Hồng Tuyết không nói gì, hắn chỉ lạnh lùng nhìn Vương Linh Hoa.

- “Ta phái A Thất đi giết ngươi là vì muốn Phong Linh hận ngươi, muốn Phong Linh lo tìm ngươi báo thù” - Vương Linh Hoa thốt - “Hành động báo thù của Phong Linh, một khi là người trên giang hồ, đại khái không có bao nhiêu người không sợ”.

Phó Hồng Tuyết không có một chút biểu tình gì, hắn vẫn lãnh đạm nhìn Vương Linh Hoa, chờ lão nói tiếp.

- “Ta cũng nghĩ không ra hành động báo thù của Phong Linh đối với ngươi không ngờ lại như vậy” - Vương Linh Hoa phảng phất đang đồng tình với Phó Hồng Tuyết - “Thứ phương pháp đó đại khái cũng chỉ có nàng mới nghĩ ra, mới làm được”.

--- Hy sinh cái mà nữ nhân trân quý nhất, chỉ vì muốn có con với hắn, sau đó mới có cơ hội giết chết một thân nhân của hắn.

Lối báo thù đó có ai tin được?

Thần sắc của Vương Linh Hoa tỏ vẻ đồng tình, nhưng ánh mắt sâu thẳm của lão lại lộ xuất ý chế giễu.

Phó Hồng Tuyết không có biểu tình gì, vẫn lạnh lùng đứng đó như trước, đôi mắt lãnh đạm cô tịch của hắn vẫn lãnh đạm cô tịch như trước.

- “Ta đã hồi đáp ba vấn đề của ngươi rồi phải không?” - Vương Linh Hoa hỏi.

Phó Hồng Tuyết trước hết lạnh lùng nhìn Vương Linh Hoa, sau đó quay mình đi đến trước mặt Mã Không Quần, mở miệng hỏi y :

- Mã Phương Linh có phải là con gái của ngươi?Câu hỏi thình lình đó khiến cho Mã Không Quần ngây người, nhưng y vẫn trả lời :

- Phải.

Phó Hồng Tuyết mỉm cười, tuy chỉ cười mỉm một cái, nhưng hắn cũng đã cười, nụ cười còn đọng lại nơi khóe miệng của hắn, hắn đã quay người nhìn Vương Linh Hoa.

- “Nghĩ ngươi tất đã an bài cho ta một cỗ quan tài tốt?” - Phó Hồng Tuyết hững hờ nói với lão.

- “Phải” - Vương Linh Hoa cũng cười đáp - “Hơn nữa ta còn bảo đảm quan tài tuyệt đối vừa vặn thân thể ngươi”.

- “Ngươi có phải cảm thấy rất thỏa mãn?” - Phó Hồng Tuyết điềm đạm hỏi.

- Cực kỳ thỏa mãn.

- Tốt.

* * * * *

Diệp Khai đang nằm trên bục thủy tinh, nhìn phảng phất rất an tường, kỳ thật chàng đã mau chóng lọt vào trạng thái hôn mê.

Chàng đã nằm ở đó rất lâu, cũng không biết hiện tại là ngày? Hay là đêm?

Chàng chỉ biết tứ chi của mình đã tê dại, hai mắt cũng dần dần tối đen.

Chàng còn phải nằm đây bao lâu nữa? Chàng đương nhiên không biết, chàng ẩn ẩn ước ước còn nhớ từ lúc tỉnh cho đến bây giờ, chỉ uống một chất nước thực vật mười một lần, có lẽ là cháo.

Thể lực hiện tại của chàng đại khái không đánh lại một đứa bé ba tuổi, đừng nói gì đến trốn chạy.

Trốn chạy?

Có thể sao? Diệp Khai cười khổ, chàng biết mình chỉ còn có thể duy trì cỡ hai ngày nữa.

Nếu quả nội trong hai ngày không có kỳ tích xuất hiện, cho dù người ta không giết chàng, cũng bị đói quá độ mà hôn mê chí tử.

Chỉ là trên thế gian này, kỳ tích thật sự quá ít.

* * * * *

Trong mật thất tinh khiết, chết lặng, quang tuyến cũng nhu hòa đó, chợt truyền vào thanh âm bánh xe răng cưa chuyển động, Diệp Khai biết đó là tiếng mật môn mở ra.

Thanh âm vừa dừng lại, trước cửa xuất hiện một người, một lão nhân trên mặt đã nhuốm đầy nếp nhăn, lại rất hòa nhã.

Vương Linh Hoa cười cười đi đến gần Diệp Khai, dùng ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay phải vạch mắt Diệp Khai, nhìn kỹ tròng mắt của chàng, sau đó thu hồi hữu thủ, nhấc tả thủ của Diệp Khai lên, dùng ngón tay bắt mạch của chàng, qua một hồi lâu mới gật gật đầu thỏa mãn.

- “Xem ra hôm nay có thể bắt đầu rồi” - Vương Linh Hoa thốt.

- “Bắt đầu?” - Diệp Khai hữu khí vô lực mấp máy môi - “Bắt đầu cái gì?”

- “Bắt đầu nguyện vọng lớn nhất trong đời ta” - Trên mặt Vương Linh Hoa tràn đầy ánh vinh quang “thần thánh” - “Cũng là bước đầu kéo dài mạng sống của nhân loại”.

- “Kéo dài mạng sống?” - Diệp Khai cười cười - “Xem ra ngươi giống như đã tìm ra thuốc ‘trường sinh bất lão’.”

- “Thuốc trường sinh bất lão? Đó là thứ trong thần thoại” - Vương Linh Hoa khịt mũi - “Sao lại có thể dùng so sánh với cống hiến của ta?”

- “Ồ?” - Diệp Khai cười cười - “Có cống hiến vĩ đại gì vậy? Mau cho ta biết với!”

- “Không cần gấp, cống hiến này nếu quả không có ngươi, không thể hoàn thành được” - Vương Linh Hoa thốt.

- “Không tưởng tượng được ta còn có chỗ hữu dụng vĩ đại như vậy” - Diệp Khai nói - “Ngươi có để ta biết ta có chỗ hữu dụng gì không?”

Vương Linh Hoa cười rất thần bí, sau đó mới dùng giọng nói rất hòa nhã đáp :

- Vật đầu người thân khỉ đó, ngươi đã thấy qua?

- “Ta thật sự không tưởng được trên thế gian quả thật có thứ... có động vật đó” - Diệp Khai thật sự vô phương đem “nó” kêu là người.

- “Không phải là có trên thế gian, nó là do ta sáng tạo” - Vương Linh Hoa thốt - “Cũng là khúc dạo đầu cho cống hiến vĩ đại này”.

- Ngươi nói vật đó là do ngươi chế tạo ra?

- Phải.

- Ngươi làm sao mà làm được?
- “Rất đơn giản, ta chỉ đem đầu người ráp lên thân khỉ” - Vương Linh Hoa đáp.

- “Đầu người ráp lên thân khỉ?” - Diệp Khai miễn cưỡng đưa mắt nhìn - “Đó có phải là chuyện cổ tích xưa?”

- “Không phải, đó là công trình ta đã tốn năm mươi năm nay mới hoàn thành” - Vương Linh Hoa đáp - “Vì để đạt được lý tưởng của ta, không biết đã tổn phí bao nhiêu tâm huyết của ta rồi”.

- “Ý tứ của câu nói đó cũng là nói không biết đã hy sinh bao nhiêu con khỉ và trẻ nít?” - Diệp Khai hỏi.

- “Vì khiến cho nhân loại bước lên phía trước một bước, hy sinh đó là tất yếu” - Vương Linh Hoa đáp.

- Ngươi tại sao lại không đem con của mình mà thử?

- Ta không có con.

- “Tưởng tượng được mà” - Diệp Khai thốt - “Thứ người như ngươi làm sao có thể có con?”

- “Một điểm đó ta có thể bảo đảm với ngươi, ta tuyệt đối có thể có con” - Vương Linh Hoa cười đáp.

- “Tại sao cuồng nhân luôn luôn quên sự tồn tại của sự thật?” - Diệp Khai thở dài - “Ngươi đã bao nhiêu tuổi rồi? Người còn có thể sống thêm bao nhiêu năm? Một người già nua như ngươi, cho dù ngươi có sống thêm hai năm nữa, cũng không thể có năng lực sinh dục”.

Vương Linh Hoa chợt cười lớn, tiếng cười còn chưa tan biến, lão đã mở miệng tiếp lời :

- Xem ra ta không đem sự tình nói cho rõ ràng, ngươi nhất định chết không nhắm mắt.

- Ngươi cuối cùng đã hiểu rồi.

Ấn vào một nút ngầm, trên vách tường trắng tinh chợt xuất hiện một cái tủ ngầm, Vương Linh Hoa lấy từ bên trong tủ ra một bình thủy tinh đựng rượu bồ đào, và một chén thủy tinh chân cao.

Từ từ rót rượu bồ đào màu hổ phách vào chén thủy tinh, từ từ nhấp một ngụm, Vương Linh Hoa thư thả mở miệng :

- “Năm ta ba mươi tuổi, ta phát hiện cái chết thông thường nhất của nhân loại đều là vì thân thể lão hóa mà chết, nếu quả người có một thân thể khang kiện, nhất định có thể trường thọ, chỉ tiếc thân thể của người qua mỗi một gian đoạn nhất định phải lão hóa” - Vương Linh Hoa nói - “Vì vậy ta muốn làm sao để con người vĩnh viễn có một thân thể khang kiện”.

Lão quay người nhìn Diệp Khai, lại nói :

- Ngươi có biết phải làm sao mới có thể vĩnh viễn có một thân thể khang kiện không?

- “Ít uống rượu, ít làm những chuyện phí tổn tới thân thể” - Diệp Khai đáp.

- “Đó cũng chỉ có thể kéo dài thêm một chút ít thời gian, cuối cùng chỉ có thể để ngươi sống đến trăm tuổi, chung quy cũng chết” - Vương Linh Hoa nói - “Biện pháp duy nhất là khi thân thể đến lúc lão hóa, lập tức hoán đổi một thân thể mới, một thân thể kiện khang”.

- Thân thể lại không phải là y phục, đâu thể nói đổi là đổi.

- Lúc đó chuyện đó đương nhiên không thể làm.

- “Lẽ nào hiện tại ngươi đã có biện pháp?” - Diệp Khai chợt nghĩ tới chuyện “đầu người thân khỉ” - “Lẽ nào khỉ...”

- “Phải” - Vương Linh Hoa đáp - “Thân thể con người đã lão hóa, hoán đổi bằng thân thể trẻ trung, cho nên ta bắt đầu trước hết đem khỉ làm thí nghiệm, trong hai mươi năm đầu ta không biết đã thất bại bao nhiêu lần, thân khỉ vừa ly khai khỏi đầu là chết liền, sau này dần dần ta tìm ra phương pháp có thể thành công tách rời thân khỉ, đến năm ngoái ta mới thành công đem đầu người ráp lên thân khỉ”.

Chuyện đó Diệp Khai tuy đã tận mắt thấy qua, nhưng chàng vẫn không dám tin.

- “Thân người đã có thể hoán đổi bằng thân khỉ, vậy đương nhiên có thể đem thân thể lão hóa hoán đổi bằng một thân thể trẻ trung khang kiện” - Vương Linh Hoa thốt

- “Ngươi đã thử qua?”

- “Còn chưa” - Vương Linh Hoa chú thị nhìn Diệp Khai - “Bất quá cũng mau lắm, hơn nữa ngươi là người đầu tiên ta thí nghiệm”.

- “Ta?” - Diệp Khai lại tròn mắt hỏi - “Ngươi muốn đem thân thể ta hoán đổi một thân thể trẻ hơn?”

- “Già hơn” - Vương Linh Hoa cười cười - “Nếu quả thành công, đến lúc thân thể mới hoán đổi vì lão hóa mà khiến cho ngươi chết, ta lại có thể đem thân thể đã lão hóa của mình đổi một thân thể mới”.

Nghe đến mình bị đem ra làm thí nghiệm, không ai là không sợ, nhưng trên mặt Diệp Khai lại không có một chút kinh sợ, chàng cũng cười nói :

- Chỉ tiếc không biết ngươi làm sao có thể học cách tự mổ xẻ thân thể mình, sau đó còn gắn thân thể mới vào nữa?

- “Một mình ta đương nhiên vô phương hoàn thành chuyện đó” - Vương Linh Hoa thốt - “Cũng may hiện tại ta đã tìm ra một trợ thủ”.

- Trợ thủ? Ai?

- Ta.

Kim Ngư lần theo thanh âm của mình xuất hiện ngoài cửa, nàng cười cười đi đến gần Diệp Khai :

- Trợ thủ là ta.

- “Là nàng?” - Diệp Khai kinh ngạc nhìn Kim Ngư - “Tô Minh Minh và ta một mực vì nàng thất tung mà lo lắng, không tưởng nổi nàng đã thành trợ thủ của con người ‘vĩ đại’ này”.

Ý tứ câu nói của Diệp Khai có vẻ chế giễu, Kim Ngư đương nhiên hiểu rõ, nhưng nàng vẫn cười cười :

- Ta là nữ nhân dám yêu dám hận, cũng dám tiếp thụ sự thật, lần đầu tiên ngươi xuất hiện trước mắt ta, ta biết ngay ngươi là nam nhân ta thích.

Nàng ngưng chú nhìn Diệp Khai, lại nói :

- Nhưng ta cũng biết ta tranh không lại Minh Minh thư, cho nên ta chỉ còn nước tìm một nam nhân thích ta.

- “Ta là nam nhân thích ngươi” - Vương Linh Hoa cười thốt.

- “Khi ông ta nói với ta như vậy, ta tuy biết ái tình có khi không phân già trẻ, nhưng hai người bọn ta niên kỷ quá cách biệt, cho dù có thể cùng khoái lạc, cũng không được lâu” - Kim Ngư thốt - “Ông ta cũng biết, cho nên kêu ta làm chuyện này”.

Kim Ngư quay người nhìn Vương Linh Hoa :

- Đổi lại nếu là bất cứ người nào khác nhất định nghĩ là ông điên, nhưng tôi lại tin ông.

- “Đó đương nhiên cũng là ngươi đã nhìn thấy tài hoa của ta” - Vương Linh Hoa mỉm cười - “Nhìn thấy ta là một nam nhân khác người”.

- “Tôi còn nhìn thấy da mặt ông rất dày” - Kim Ngư “xí” một tiếng.

Diệp Khai thở dài :

- Bọn ngươi hai người thật là một đôi giai ngẫu “lang tài nữ mạo”.

- Đa tạ.

- “Ngươi đã có trợ thủ như vậy, chừng nào ngươi định mổ xẻ ta?” - Diệp Khai nhìn Vương Linh Hoa.

- “Sáng mai” - Vương Linh Hoa đáp - “Vốn đáng lẽ là sáng mai, nhưng hiện tại phải kéo dài thêm ba ngày”.

- Sao vậy?

- “Bởi vì người có một hảo hữu muốn ở đây ba ngày” - Vương Linh Hoa đáp.

- “Hảo hữu của ta?” - Diệp Khai hỏi - “Là ai?”

- Phó Hồng Tuyết.

- “Là hắn?” - Tròng mắt đen nhánh của Diệp Khai cuối cùng đã có chút khủng bố trắng dã - “Hắn cũng đang ở đây?”

- Phải.

Chương 35: Tình phong linh

Vầng trăng giống như một đứa bé sơ sinh tỉnh dậy lăn ra khỏi mây mù, soi rọi tia sáng dịu vợi, nhẹ nhàng lắc rắc lên mặt đất, lắc rắc lên cửa sổ phòng Phó Hồng Tuyết.

Phó Hồng Tuyết nằm dài trên giường, lại không ngủ được, đôi mắt lãnh đạm tịch mịch mở trao tráo.

Quyết chiến ba ngày sau, thứ chuyện đó trước đây Phó Hồng Tuyết tuyệt đối không làm, phàm chuyện hắn làm đều là tốc chiến tốc quyết, không thích kéo dài là đà, nhưng lần này hắn lại phải làm như vậy.

Bởi vì hắn muốn đợi chờ một tin tức nội trong ba ngày, giải tỏa rõ rõ ràng ràng một chuyện khiến cho hắn bối rối.

Ba ngày, hắn hy vọng Tô Minh Minh có thể nội trong ba ngày truyền giao cho hắn tin tức mà hắn muốn biết.

Hôm nay không để Tô Minh Minh đi theo, là muốn nàng đi làm chuyện đó, nếu không, bằng vào cá tính của Tô Minh Minh, cho dù không có biện pháp đi cùng, nàng cũng âm thầm lén đi.

Gió đêm hè của Lạp Tát lạnh lẽo chẳng khác gì gió đêm đông ở Giang Nam.

Gió đêm nhè nhẹ đập vào song cửa, khiến cho mặt đất tĩnh mịch càng thêm phần thê lương.

Nơi không biết tên xa xa truyền vọng tiếng thanh la hờ hững, đã canh ba, trời sắp sáng, ngày mai không biết sẽ đụng phải chuyện gì, xem ra phải nghỉ một chút, dưỡng bồi tinh thần để ứng phó với những chuyện bất chợt của ngày mai.

Phó Hồng Tuyết đang chuẩn bị nhắm mắt, ngoài song cửa chợt truyền vào một tiếng thở dài u uất, tiếp theo đó lại xuất hiện một bóng người lợt lạt.

* * * * *

Nghe thấy tiếng thở dài, Phó Hồng Tuyết biết người đó không phải là Tô Minh Minh mà hắn đang đợi, người đó là Mã Phương Linh mà hắn không muốn gặp nhất, cũng là Bạch Y Linh của hiện tại.

Ánh mắt u uất bi sầu bắn ra tia mục quang ai oán, hướng nhìn Phó Hồng Tuyết.

Bạch Y Linh đối diện Phó Hồng Tuyết, hắn lại không có gì để nói, chỉ còn nước đưa ánh mắt vọng nhìn chân mình, hai người đứng như vậy một hồi lâu, Bạch Y Linh mới mở miệng.

- Ta nghĩ ngươi đại khái đã biết ta là ai.

- Phải.

- Truyền thuyết của Đáp Mạc Tộc có liên quan đến phụ thân ta, ngươi đại khái cũng đã biết.

- Phải.

- Nhưng có một chuyện ngươi nhất định không biết.

- Cứ nói.

- “Mã Không Quần mười năm trước chết tại Đinh gia xác thực là phụ thân của ta” - Bạch Y Linh thốt.

- “Vậy sao?” - Phó Hồng Tuyết ngẩng đầu nhìn Bạch Y Linh.

- Phải.

- “Vậy còn Mã Không Quần hiện tại?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- Cũng là phụ thân của ta.

- “Cũng là phụ thân của ngươi?” - Phó Hồng Tuyết nghe không hiểu lời nói của nàng - “Mã Không Quần mười năm trước không chết?”

- Đã chết.

- “Vậy Mã Không Quần hiện tại đáng lẽ là bào huynh đệ của phụ thân ngươi mới đúng, sao lại có thể cũng là phụ thân ngươi?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- “Cho nên ta mới nói chuyện đó ngươi nhất định không biết” - Bạch Y Linh đáp - “Hai người đều là phụ thân của ta”.

- Cả hai?

- “Phải” - Bạch Y Linh đáp - “Hai người đồng thời cưới mẫu thân ta”.

Một nữ nhân đồng thời gả cho hai nam nhân, đứa con gái đẻ ra đương nhiên có hai phụ thân.

- “Ngươi trong đại sảnh hỏi phụ thân ta coi ta có phải là con gái của ông ta không, ngươi nhất định đã nghĩ ông ta là Mã Không Quần của mười năm trước” - Bạch Y Linh thốt.

Lúc đó Phó Hồng Tuyết quả thật đã nghĩ y là Mã Không Quần của mười năm trước, vẫn nghĩ chuyện kể của Vương Linh Hoa về Đáp Mạc Tộc là một lời nói hoang đường.Phó Hồng Tuyết thật sự không dám tin trên thế gian quả thật có Đáp Mạc Tộc tồn tại, nhưng hiện tại hắn không thể không tin.

* * * * *

Bạch Y Linh u uất ngưng thị nhìn Phó Hồng Tuyết, u uất nói với hắn :

- Đêm nay ta đến tìm ngươi, ngươi nhất định nghĩ ta đến xin ngươi đừng giết phụ thân duy nhất còn lại của ta.

- Lẽ nào không phải vậy?

- “Ngược lại” - Bạch Y Linh đáp - “Đêm nay ta đến, là hy vọng ngươi ba ngày sau có thể một đao giết chết phụ thân ta”.

Nghe câu nói đó, Phó Hồng Tuyết không khỏi ngẩn người :

- Ngươi muốn ta một đao giết chết phụ thân ngươi?

- Phải.

Bạch Y Linh nhẹ nhàng quay mình bước ra ngoài, nhìn xa xăm, giọng nói của nàng lại gần sát màng nhĩ của Phó Hồng Tuyết.

- Ngươi nhất định có thể đã nghĩ ta điên.

Phó Hồng Tuyết thật sự có ý nghĩ đó.

- “Nếu quả ngươi biết chân tướng sự tình, ngươi tất biết ta tại sao lại muốn làm vậy” - Bạch Y Linh hờ hững thốt.

Chân tướng?

Có lẽ nào chuyện đã sáng rõ như ban ngày như vầy còn có bí mật gì?

Nếu quả có, đó là bí mật gì?

* * * * *

Gió đêm nhè nhẹ vuốt ve, hơi lạnh càng nồng đậm, mái tóc Bạch Y Linh mượt mà phất phơ nhè nhẹ dưới ánh trăng dịu dàng, càng làm tăng thêm một phần mỹ miều thần bí.

- “Ta biết đao của ngươi rất tà, rất lợi hại, võ công của ngươi cũng làm cho người ta khó lường mức độ cao thâm” - Bạch Y Linh thốt - “Nhưng quyết chiến ba ngày sau, ngươi nếu không giết phụ thân ta, ngươi nhất định chết”.
Nàng từ từ quay người đối diện Phó Hồng Tuyết, lại nói :

- Diệp Khai cũng nhất định chết.

- Ồ?

- “Ngươi nhất định rất hoài nghi lời nói của ta” - Bạch Y Linh chú thị nhìn hắn - “Ngươi nghĩ quyết chiến ba ngày tới là một trường quyết đấu công bình sao?”

- “Cho dù không công bình, đối với ta mà nói, cũng không cần biết” - Phó Hồng Tuyết điềm đạm đáp lời.

- “Không cần biết?” - Bạch Y Linh thốt - “Nếu quả ngươi biết ba ngày sau ngươi sẽ lọt vào cục diện gì, vậy thì ngươi mới biết ngươi có nên quan tâm tới hay không”.

Phó Hồng Tuyết không nói gì, hắn chỉ đưa mục quang nhìn ra ngoài song cửa, nhưng biểu tình trên mặt hắn lại hiển lộ vẻ không đồng ý với lời nói của nàng.

- “Ngươi nghĩ những đồ đạc ở ‘Khách sạn Đừng Đến’ thật sự là lão đã dùng cách đó đem đến?” - Bạch Y Linh hỏi - “Ngươi nghĩ chuyện Phong Linh thật sự không phải là lão an bài?”

Phong Linh? Tâm Phó Hồng Tuyết lại ẩn ước đang đau xót.

Chỉ bất quá quen biết mới mười mấy ngày, chỉ bất quá một đêm lầm lỡ triền miên, lại đã dần dần dung hóa tâm ý băng lãnh của Phó Hồng Tuyết.

Bạch Y Linh chú thị nhìn ánh mắt của hắn đang xuyên phá ngoài song cửa, lại nói :

- Khi bọn ngươi bắt đầu quyết chiến, Vương Linh Hoa nhất định để ngươi biết Diệp Khai và Âm Bạch Phụng, cũng như Phong Linh, đều đã lọt vào tay lão, lúc đó ngươi còn có thể bạt đao không?

Không thể, vô luận là ai dưới tình huống đó, đều không thể bạt đao.

Một bằng hữu lợt lạt như nước, một người mẹ không phải mẹ ruột sinh nặng đẻ đau, lại là thân nhân có ơn dưỡng dục, một người...

Mục quang của Phó Hồng Tuyết lạc lên mặt nàng :

- Chuyện Phong Linh thật sự là do lão an bài?

- Phải, nhưng kết quả lại ngoài ý tưởng của ta.

Thanh âm đó là thanh âm của Vương Linh Hoa, người của lão cũng đã xuất hiện ở ngoài cửa.

Nhìn thấy Vương Linh Hoa xuất hiện, sắc mặt của Bạch Y Linh trắng nhợt, phảng phất như một đứa trẻ làm sai bị phụ thân bắt được.

Phó Hồng Tuyết lại vẫn lạnh lùng, không có một chút kinh sợ.

Vương Linh Hoa vẫn cười rất hòa nhã, lão từ từ đi vào phòng, nhìn Phó Hồng Tuyết, từ từ nói :

- Hồi sáng ta đã nói qua, chuyện Phong Linh tuy do ta thiết kế, nhưng sự báo thù của nàng lại vượt ngoài ý liệu của ta.

Lão nhìn Phó Hồng Tuyết, từ tốn nói :

- Sự báo thù của nàng đến sau này đã biến thành yêu.

Biến thành yêu?

- “Nàng thật sự đã yêu ngươi” - Vương Linh Hoa gằn từng tiếng.

Nghe thấy câu nói đó, biểu tình của Phó Hồng Tuyết đã có chút biến đổi, biến thành vừa cao hứng, vừa khủng hoảng.

Cao hứng là vì hắn biết tâm hắn không xót xa, khủng hoảng là vì hắn biết mình càng vô phương bạt đao.

* * * * *

Quyết chiến còn chưa đến, Phó Hồng Tuyết đã bại.

Tất cả mọi chuyện đến lúc này phảng phất đã nên kết thúc, thắng đương nhiên là Vương Linh Hoa, cho nên nụ cười của lão càng thêm hòa nhã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau