BIÊN THÀNH ĐAO THANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Biên thành đao thanh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tiếp xúc đầu tiên

Thâm sơn.

Giữa núi non mây ngàn, có một căn nhà gỗ.

Phó Hồng Tuyết đưa Phong Linh về đến nơi đó.

Vết thương của Phong Linh tuy không đến mức yếu hại, lại không phải là nhẹ, cũng may Phó Hồng Tuyết quả nhiên là cao thủ liệu thương, cho nên sang ngày thứ bảy sau khi đến căn nhà gỗ, Phong Linh đã có thể bước xuống giường.

Phong Linh bị tiếng chẻ củi đều đặn nhịp nhàng đánh thức, khi nàng tỉnh dậy khỏi mộng cảnh hoảng hốt, phát hiện tiếng gió gào thét đêm qua đã dần dần tan biến trong thâm sơn, ngoài căn nhà gỗ lại vọng vào tiếng chẻ củi nhịp nhàng.

Phong Linh biết Phó Hồng Tuyết đã bắt đầu chẻ củi, nàng bước xuống giường, khoác tà áo choàng bước ra, dựa mình vào cây cột dưới mái hiên, chú thị nhìn Phó Hồng Tuyết đang chẻ củi.

Hắn dùng một phương thức chẻ củi kỳ cục phi thường, hữu hiệu phi thường, ưu nhã phi thường, động tác của hắn tịnh không nhanh, búa hắn dùng cũng không bén, nhưng khi búa hắn bổ xuống gỗ, lại giống như pháo nổ bắn lửa.

Phong Linh nhìn hắn, nhìn đến mức phảng phất đã có chút si.

Đợi đến khi hắn dừng tay lau mồ hôi, hắn mới phát giác nàng đang đứng dựa cột, tới lúc đó những giọt mồ hôi khỏe khoắn nhờ vận động đã lăn dài trên mặt hắn.

- “Ngươi ngủ có ngon không?” - Phó Hồng Tuyết còng mình sửa lại khúc gỗ.

- Ngươi nói gì?

Phong Linh đã cười, trên khuôn mặt trắng nhợt của nàng đột nhiên chớp lên một nụ cười, giống như trong cụm mây trắng đột nhiên chớp lên một đóa mai hoa.

Phó Hồng Tuyết quay đầu nhìn nàng, nhìn thấy nụ cười của nàng, hắn chợt phát giác mình tại sao có thể mang nàng đến đây như vậy.

Bởi vì nàng tịch mịch.

Nàng tuy đang cười, lại cười đến mức tịch mịch quá, tịch mịch quá.

--- Tịch mịch làm sao không phải là người bạn vĩnh hằng của Phó Hồng Tuyết?

--- Hắn chợt phát hiện một nữ nhân cũng ôm trong lòng một nỗi tịch mịch như hắn, đương nhiên có thể “tiếp nạp nàng”.

--- Từ khi có nhân loại cho tới nay, rất nhiều ái tình không phải là vì “tịch mịch”

mà sản sinh ra sao?

Sương sớm còn lưu luyến quanh núi, người Phong Linh trong sương, nàng nhìn Phó Hồng Tuyết đang ôm củi :

- Hôm nay ngươi muốn ăn gì?

Phó Hồng Tuyết vốn đã bắt đầu bước đi, nhưng khi nghe thấy câu nói đó của nàng, lại dừng chân, dùng ánh mắt rất nghi hoặc nhìn nàng.

- “Hôm nay ngươi muốn ăn gì?” - Phong Linh cười hỏi - “Ta xuống bếp nấu cho ngươi ăn”.

- “Ngươi?” - Phó Hồng Tuyết hỏi - “Ngươi có thể nấu?”

- Đừng quên ta là nữ nhân.

- “Ta không quên” - Phó Hồng Tuyết đáp - “Chỉ là vô phương gộp chung ngươi và nhà bếp”.

- “Ngươi sợ ta hạ độc trong đồ ăn?” - Nàng chú thị nhìn hắn.

- “Ngươi cứ nấu” - Phó Hồng Tuyết quay mình đi về phía nhà bếp.

Đợi cho bóng hắn biến mất sau cửa nhà bếp, Phong Linh lại mỉm cười :

- Đợi đến khi ngươi ăn rồi, có thể phát hiện quan niệm đó của ngươi sai lầm tới cỡ nào.

* * * * *

Thịt khô ướp hành, gà xào ớt hành, trứng chiên, thêm vào một tô canh gà bốc khói nghi ngút, khiến cho Phó Hồng Tuyết ăn liền bốn chén cơm.

Nhìn trên bàn chỉ còn dư lại cái mâm trống không, trong mắt Phó Hồng Tuyết đã lộ xuất vẻ bội phục.

- “Có một bằng hữu của ta từng nói một câu, ta vốn không tin lắm, hiện tại mới biết y nói có lý” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Y nói, một nữ nhân có thể cầm giữ một nam nhân hay không là phải trông vào thủ nghệ nấu nướng của ả”.

Phong Linh mỉm cười.

- “Ngươi đang khen thưởng ta?” - Nàng hỏi - “Hay đang chiếm tiện nghi?”

Trên mặt Phó Hồng Tuyết vẫn lạnh lùng cô tịch như trước, nhãn tình của hắn vẫn đang nhìn Phong Linh như trước, nhưng trong tròng mắt của hắn lại ứa đọng một bóng dáng mông lung phù phiếm.

Một bóng dáng thon thả phảng phất rất xa xăm, lại phảng phất gần ngay trước mắt.

Một bóng dáng mơ hồ như sao sớm mông lung, lại trong sáng như sao đêm lấp lánh.

Thúy Bình.

Cái tên quen thuộc làm sao, lại xa lạ làm sao.

Vừa nhớ tới nàng, sâu thẳm trong mắt Phó Hồng Tuyết lại xuất hiện một nỗi niềm thống khổ, gân xanh trên tả thủ của hắn đột nhiên vồng lên, hai hàm răng nghiến chặt bên trong đôi môi ngậm kín.

Hắn miễn cưỡng đưa mục quang dán lên mặt Phong Linh, đợi cho gân xanh trên tả thủ từ từ tan biến, mới nói từng tiếng :

- Ta chưa từng chiếm tiện nghi đối với bất cứ một ai, không cần biết là nam hay là nữ.

Thanh âm của hắn tuy rất bình tĩnh, nhưng nỗi thống khổ trong mắt hắn lại càng nồng đậm, hắn tựa hồ không muốn để nàng nhìn thấy, cho nên vừa nói xong, hắn đã đứng lên, dùng bộ pháp kỳ dị của hắn từng bước từng bước đi ra khỏi nhà bếp.

Ánh mắt của Phong Linh tịnh không vấn vương đuổi theo bước hắn, nàng đợi cho hắn bước ra khỏi cửa mới chầm chậm đứng lên, chầm chậm thu dọn cơm thừa canh cặn trên bàn.

Khi đó dương quang ngoài song cửa đã đẩy lui sương sớm, một con chim không biết tên từ trong núi non sâu tối đã bay ra đậu trên cây, ríu rít líu lo không ngừng.

Khi đó Diệp Khai ngoài thành Lạp Tát đã chuẩn bị xuất phát đến Hầu Viên thám hiểm.

Khi đó Mã Không Quần trong Vạn Mã đường đã phát hiện Phó Hồng Tuyết đã thất tung.

* * * * *

Gối vẫn còn phồng, không có một chút vết tích hằn hõm, giường cũng không có dấu tích có người nằm ngủ, mền lại càng không cần nói đến, đương nhiên vẫn xếp gọn một bên.

- “Tôi hồi sớm đi ngang qua đây, phát hiện cửa phòng không cài then” - Công Tôn Đoạn nói với Mã Không Quần - “Tôi đứng ngoài cửa gọi cả nửa ngày, không có ai đáp lời, sau đó tôi tiến vào mới phát hiện trong phòng không có người”.

Mã Không Quần đang trầm tư.

- “Tôi nghĩ Phó Hồng Tuyết đại khái đã đi từ đêm qua” - Công Tôn Đoạn thốt - “Nếu quả bọn ta bây giờ phái người truy đuổi, nhất định còn có thể đuổi kịp”.

- “Đuổi theo” - Mã Không Quần lạnh lùng thốt - “Không ai có thể rời khỏi Vạn Mã đường như vậy”.

- Được.
Công Tôn Đoạn quay người đi ra, để Mã Không Quần một mình đứng như trời trồng trong phòng Phó Hồng Tuyết.

Mặt trời sáng sớm tuy không mãnh liệt, nhưng khí nóng đã bắt đầu bốc lên, dương quang xuyên thấu giấy cửa sổ xám xịt, rọi bắn trên mặt Mã Không Quần, càng hoạch phá rõ ràng những nếp nhăn in hằn trên mặt lão.

Nếp nhăn tịnh không phải là tủi thẹn, mà là quang vinh, mỗi một nếp nhăn trên mặt lão đại biểu cho nguy hiểm và gian khổ từng trải trong đời, cũng phảng phất muốn nói cho người khác biết, vô luận chuyện gì cũng đừng mong đánh gục lão.

Thậm chí cả làm cho lão cúi mình cũng đừng hòng, nhưng ánh mắt của lão lại bình hòa, không lú lộ sự bén nhọn ép người.

--- Có phải vì chuỗi năm tháng gian khổ dai dẳng đã làm cho sự bén nhọn của lão tiêu tán?

--- Hay là vì lão đã học cách che giấu mũi nhọn?

--- Hay lão đã chết qua một lần?

Hiện tại ánh mắt của lão đang ngưng thị nhìn cái giường thẳng thớm không người nằm, cũng vào lúc đó, đằng sau người lão đột nhiên vang lên một giọng nói :

- Vẫn khỏe như trước chứ, Mã lão bản?

Mã Không Quần vừa quay đầu đã nhìn thấy một người ngồi trước cửa.

Tiêu Biệt Ly ngồi trên xe lăn, đang dùng một biểu tình rất kỳ quái nhìn Mã Không Quần, phảng phất có chút kinh ngạc, lại phảng phất có chút nghi hoặc.

- “Bọn ta đã bao lâu rồi không gặp mặt?” - Mã Không Quần bỗng hỏi Tiêu Biệt Ly - “Đã mười năm?”

- “Đã mười năm” - Tiêu Biệt Ly thở dài - “Năm tháng như bạch vân thương cẩu, mới chớp mắt, bọn ta không ngờ đã mười năm không gặp”.

Y ngưng thị nhìn Mã Không Quần, qua một hồi rất lâu mới nói :

- Mười năm phong sương, không ngờ mặt mày ông không lưu hạ vết tích gì, ông vẫn giống hệt mười năm trước, thậm chí cả đầu tóc cũng không bạc.

- “Người chỉ khi trong tâm có cảm giác già nua mới biến thành già” - Mã Không Quần đáp.

- Nói như vậy, trong tâm ngươi vẫn có cảm giác mình còn trẻ?

- “Quan Đông Vạn Mã đường, thanh danh vút tận trời cao, bao nhiêu sinh mệnh lệ thuộc, ta có thể cảm thấy già sao?” - Mã Không Quần chợt thở dài - “Ta có thể già sao?”

- “Nhưng tôi chừng như nhớ là mười năm trước, Quan Đông Vạn Mã đường đã bị hủy diệt” - Tiêu Biệt Ly chú thị nhìn lão - “Ngày nay sao lại xuất hiện như vầy?”

Ánh mắt bình hòa của Mã Không Quần chợt bắn ra những tia hung ác, chằm chằm nhìn Tiêu Biệt Ly :

- Tiêu lão đệ, mười năm không gặp, ngươi sao cũng tin những truyền ngôn trong giang hồ vậy?

- “Truyền ngôn trong giang hồ?” - Tiêu Biệt Ly nghênh đón tia nhìn hung ác trong mắt lão.

- Duy chỉ có tiểu nhân mới có thể bịa đặt như vậy.

- “Ồ?” - Tiêu Biệt Ly hỏi - “Vậy có phải duy chỉ có tiểu nhân mới có thể tin lời bịa đặt?”

Tiêu Biệt Ly cười cười nói tiếp :

- Chính nhân quân tử nói lời bịa đặt gạt người chết không thường mạng, đó mới là ghê gớm.

- “Lỡ một hai lần cũng không thương tổn gì lắm” - Mã Không Quần cười nói - Ngươi nói có phải không?”

- “Có một không hai” - Tiêu Biệt Ly đáp - “Thứ chuyện như vậy có thể thử lần thứ hai sao?”

- “Cũng may ta còn biết con người của ngươi cũng luôn luôn không thích thử lần thứ hai” - Mã Không Quần đợi cho tiếng cười của mình chìm dần, lại nói tiếp - “Thiên nhai vẫn như lân cận, câu nói đó ta có cảm giác tịnh không thể dùng cho bọn ta”.

- “Ồ?” - Tiêu Biệt Ly hỏi - “Vậy nói sao?”

- “Bọn ta sống gần sát như vầy, lại là sinh tử chi giao, người lại có thể nhẫn tâm mười năm không đi thăm ta, câu nói đó ngươi làm sao kêu ta nhận được chứ?” - Mã Không Quần lại cười cười.

Tiêu Biệt Ly chợt ngẩng đầu thở dài.

Mã Không Quần không rõ y tại sao lại thở dài như vậy, cho nên hỏi :- Tiêu lão đệ tại sao lại đột nhiên thở dài như vậy?

- Ngày tháng mười năm tuy không làm cho ông già cỗi, lại làm cho ông mắc bệnh lãng quên.

- “Bệnh lãng quên?” - Mã Không Quần nghi hoặc hỏi lại.

Tiêu Biệt Ly chợt cúi đầu nhìn đôi chân mình :

- Mã lão bản không ngờ đã quên đôi chân tôi đã tàn phế.

Y lại ngẩng đầu, chú thị nhìn Mã Không Quần, lại nói :

- Đôi chân tôi nếu có thể đi như bay, đương nhiên có thể đến bái phỏng Mã lão bản.

Mã Không Quần đương nhiên đã hiểu ý tứ lời nói của y, cho nên sắc mặt hơi biến đổi, nhưng liền cười thốt :

- “Tiêu lão đệ đã có ý trách cứ, ta làm sao có thể không tạ tội được chứ? Đáng phạt, đáng phạt” - Mã Không Quần cười thốt - “Hôm nay phải để ta chịu phạt cho đủ”.

- “Nói phạt thì tôi không dám” - Tiêu Biệt Ly cười thốt - “Mười năm chưa từng uống một trận tuý lúy, hôm nay hai ta phải uống cho đã”.

* * * * *

Bước trên những giọt sương đêm qua, nhớ lại cuộc đối thoại giữa mình và Tô Minh Minh hồi sáng sớm, Diệp Khai không khỏi mỉm cười.

- “Hiện tại ngày đã dần dần sáng, bọn ta có thể xuất phát rồi” - Tô Minh Minh nói với Diệp Khai.

- “Xin nàng dùng số ít, không cần dùng số nhiều” - Diệp Khai cười đáp.

- “Số ít? Số nhiều?” - Tô Minh Minh ngạc nhiên - “Ý tứ gì đây?”

- “Là ta, không phải là chúng ta” - Diệp Khai đáp.

- “Ta?” - Tô Minh Minh cuối cùng đã hiểu ý chàng - “Chàng muốn đi một mình?”

- “Không muốn, mà là khẳng định” - Diệp Khai đáp - “Đây không phải là đi hội chợ, nhiều người nhiệt náo”.

- “Bởi vì nguy hiểm, cho nên mới đi hai người, mới có người chung sức với mình!” - Tô Minh Minh thốt - “Hà huống Kim Ngư đêm qua có lẽ đã đi Hầu Viên, tôi càng phải có trách nhiệm đi tìm nàng ta”.

- Vậy nàng càng không nên đi.

- Tại sao?

- “Nếu quả người của Hầu Viên đã bắt Kim Ngư để uy hiếp nàng, nàng có cách gì?” - Diệp Khai hỏi.

- Tôi...

- “Ta lại khác” - Diệp Khai cười thốt - “Tâm của ta có khi cũng giống như sắt, lúc nên cứng, ta tuyệt đối không mềm lòng”.

- “Nhưng chàng đi một mình, vạn nhất có nguy hiểm thì sao?” - Tô Minh Minh nhìn chàng một cách quan tâm.

- “Không thể có nguy hiểm” - Diệp Khai đáp - “Bởi vì ta gõ cửa xin bái phỏng”.

- Gõ cửa bái phỏng?

- “Đúng” - Diệp Khai đáp - “Nếu leo tường vào, không bằng đường đường hoàng hoàng từ cửa chính tiến vào”.

Sương sớm tuy đã thấm ướt giày của Diệp Khai, nhưng chàng lại không để ý tới, bởi vì từ đây chàng đã nhìn thấy cửa lớn của Hầu Viên.

Trời trong xanh.

Diệp Khai bước đến trước cửa Hầu Viên, mới phát hiện tường rào rất cao, đại khái cao khoảng năm sáu người đứng chồng lên nhau, cửa vốn cài kín, hiện tại lại đang mở ra.

Từ ngoài nhìn vào, có thể nhìn thấy một cây cửu khúc kiều trong đình viện, nước chảy dưới cầu lấp lánh ánh mặt trời vàng chói.

Tận đầu cầu có một bát giác đình nho nhỏ, trong đình có hai người đang ngồi đánh cờ.

Tuy từ xa nhìn không rõ mặt hai người lắm, nhưng từ cách trang sức ăn vận của hai người này, Diệp Khai có thể khẳng định hai người đó là Truy Phong Tẩu và Nguyệt bà bà.

Nguyệt bà bà một tay chống cằm, một tay cầm quân cờ, do dự không đặt xuống, tựa hồ đang trầm tư suy nghĩ nước cờ.

Truy Phong Tẩu cười hì hì nhìn bà, trên mặt có vẻ đắc ý, hơn nữa còn để lộ thần tình “xem bà làm sao đi nước cờ này”.

Nhìn thấy hai người đó, khóe miệng Diệp Khai lại hé cười, chàng bước dài thẳng vào trong, nhàn nhã đi trên cửu khúc kiều, đi về phía bát giác đình.

Gió lùa lá cây xào xạc, nước chảy róc rách, hương hoa thoang thoảng, trời đất một mảnh an bình tĩnh mịch.

Thần tình của Truy Phong Tẩu và Nguyệt bà bà cũng nhàn nhã như vậy, nhưng khi Diệp Khai vừa đi đến gần bọn họ, đột nhiên cảm thấy một luồng nhuệ khí mãnh liệt bức người, phảng phất như đi gần hai thanh kiếm bén nhọn vừa rút ra khỏi vỏ.

--- Thần binh lợi khí, tất có nhuệ khí, trên người cao thủ võ lâm thân mang tuyệt kỹ coi mạng người như cỏ cây cũng nhất định có thể toát ra thứ nhuệ khí đó.

Trong tay Nguyệt bà bà cầm con cờ, đang trầm ngâm chưa quyết định, hữu thủ của Truy Phong Tẩu nhấc chén, chầm chậm nhấp rượu trong chén, nhìn thần tình của lão, kỳ lực hiển nhiên cao hơn Nguyệt bà bà rất nhiều.

Chén rượu đã uống xong, con cờ của Nguyệt bà bà vẫn chưa đặt xuống, Truy Phong Tẩu chợt ngẩng đầu nheo mắt nhìn Diệp Khai, chìa chén rượu trong tay ra, chỉ chỉ vào một hồ rượu hình dáng kỳ quái trên bàn đá.

--- Ý tứ đó còn ai mà không hiểu rõ, lão muốn Diệp Khai rót rượu cho lão.

“Ta vì sao lại phải rót rượu cho ngươi?” Nếu là người khác, cho dù không lớn giọng chưởi mắng, chỉ sợ cũng quay mặt đi thẳng một lèo, nhưng Diệp Khai lại không tái mặt chút nào, không ngờ thật sự nhấc hồ rượu lên.

Hồ tuy đã nhấc lên, rượu lại không rót ra.

Diệp Khai chầm chậm đưa miệng hồ rượu tới sát chén rượu, chàng chỉ cần nghiêng hồ rượu một phân, rượu lập tức rót thẳng vào chén, nhưng chàng lại tự nhiên không động đậy nữa.

Tay của Truy Phong Tẩu cũng dừng hẳn trên không trung, chờ đợi.

Diệp Khai bất động, lão cũng bất động.

Con cờ trong tay Nguyệt bà bà đột nhiên cũng bất động.

Ba người phảng phất đột nhiên đều bị một thứ ma pháp thần bí trói chặt, bị ma pháp cắt lìa sinh mệnh, giống như đã biến thành người “chết”.

Trời đất đột nhiên giữa một tích tắc đó đều đông cứng lại, đều đã biến thành “chết”.

Chương 22: Lão thái bà bán trứng gà

Hồ đã nghiêng, rượu còn chưa rót.

Chén trên tay, đình giữa không trung.

Cờ trong tay, đắn đo chưa hạ.

* * * * *

Đình viên sâu hun hút, sâu tới đâu?

Trong vườn có tùng trúc, hoa thảo, tiểu kiều, lưu thủy, giả sơn, đình các, thậm chí còn có sóc vàng thỏ trắng, hạc tiên nai gạc.

Những con nai gạc, thỏ trắng đó tuy làm bằng gỗ đá, nhưng điêu khắc đến mức như sống động, phảng phất chỉ cần phẩy tay một cái, bọn chúng có thể chạy đến trước mặt mình.

Cây xanh, hoa thơm, khu vườn trong Hầu Viên không ngờ lại ưu mỹ tường hòa như vậy, làm cho tâm thần thoải mái như vậy, phì phà hơi thở dụ hoặc.

Nhưng lại nhìn không thấy tới một con khỉ.

Lớn, nhỏ, già, trẻ, khỉ cha, khỉ mẹ, không cần biết là loại khỉ gì, Diệp Khai không nhìn thấy tới một con.

Lúc chàng còn chưa bước qua cửa lớn, chàng đã phát giác một điểm đó, không những không nhìn thấy khỉ, cả tiếng kêu “chít chít” của khỉ cũng không nghe.

Hầu Viên không có khỉ, chuyện gì đây?

Bóng người trên đất bên trong bát giác đình dần dần rút ngắn lại, đương nhiên đã đến trưa.

Hơn ba canh giờ đã trôi qua, bọn Diệp Khai ba người vẫn không động, cả đầu ngón tay cũng không động, tay mỗi một người đều vững như bàn thạch.

Bóng người trên đất lại dần dần kéo dài ra.

Đã ngã về chiều.

Tay Diệp Khai chỉ cần run nhẹ, rượu lập tức rót ra, nhưng lại ba canh giờ nữa trôi qua, tay của chàng vẫn bất động như bàn thạch.

Thần tình của Truy Phong Tẩu vốn rất an tường, trong mắt vốn lấp lánh chút giễu cợt, nhưng hiện tại lại đã dần dần có biến hóa, biến thành vừa kinh dị, vừa như không chịu đựng được nữa.

Lão tự nhiên cũng không biết được nỗi khổ của Diệp Khai.

Diệp Khai chỉ có cảm giác hồ rượu trong tay càng lúc càng nặng, đã biến thành nặng đến ngàn cân, cánh tay vì mỏi mà tê dại, vì tê dại mà đau nhức, đau đến mức như bị ngàn vạn mũi châm đâm chích.

Da đầu của chàng cũng như bị kim đâm, mồ hôi ướt đẫm y phục, nhưng chàng vẫn nghiến răng nhẫn nại chịu đựng, tận lực khiến cho tâm lý mình không nghĩ tới chuyện đó.

Bởi vì chàng biết hiện tại tuyệt không thể động.

Toàn thân bọn họ tuy không có động tác gì, nhưng lại hiểm ác hơn cả đao kiếm bén nhọn nhất.

Rượu trong hồ nếu chảy ra, máu Diệp Khai chỉ sợ cũng phải chảy ra.

Một trường quyết đấu nội lực, định lực, thể lực, và nhẫn lực.

Đây là một trường quyết đấu tuyệt đối tĩnh lặng, cho nên đây cũng là một trường quyết đấu chưa từng thấy trước đây.

Diệp Khai tuy ở nơi tiếp tân của Vạn Mã đường đã cùng Truy Phong Tẩu thử qua một lần “vô hình giao thủ”, nhưng trận chiến đó tuyệt đối không thể so sánh với trận chiến lần này.

Trường quyết đấu này bắt đầu từ hồi sáng, cho tới hoàng hôn, liên tục cả sáu canh giờ, lại không có bất cứ người nào qua lại nhìn ngó.

Có lẽ nào Hầu Viên rộng lớn như vậy chỉ có hai người Truy Phong Tẩu và Nguyệt Bà Bà trú ngụ?

Hay là người trú ngụ trong đây chỉ quan tâm tới mình, người khác vô luận làm chuyện gì, vô luận sống hay chết, đều tuyệt không có người quan tâm tới.

Bóng tối bốn bề.

Trong đại sảnh đằng sau bát giác đình cũng không biết đã thắp đèn từ lúc nào, lồng đèn treo quanh hành lang cũng không biết đã đốt lên từ lúc nào.

Ánh đèn từ xa xa chiếu tới, chiếu trên mặt Truy Phong Tẩu, sắc mặt lão trắng nhợt, cơ bắp nơi khóe mắt đã giật giật nhè nhẹ, nhưng tay lão vẫn ổn như bàn thạch.

Diệp Khai cơ hồ đã nản lòng, cơ hồ muốn gục ngã, lòng tin của chàng bắt đầu dao động, tay cũng bắt đầu dao động, chàng biết mình vô phương chi trì nữa.

Nhưng ngay lúc đó, chỉ nghe “tách” một tiếng, con cờ trong tay Nguyệt Bà Bà đột nhiên bắn ra, “rảng” một tiếng, miệng hồ rượu như bị đao chặt đứt, rớt vỡ tan tành.

Miệng hồ đã vỡ, rượu bắn ra, rót thẳng vào chén.

Chén rượu đã đầy, Truy Phong Tẩu rụt tay, chầm chậm nhấp rượu trong chén, không nhìn Diệp Khai tới một lần.

Diệp Khai chầm chậm đặt hồ rượu xuống, chầm chậm bước ra khỏi bát giác đình, bước trên cửu khúc kiều, từ từ ngẩng đầu, bóng đêm vô biên, ánh đèn khắp viện.

Chàng đứng ở đầu cầu, ngưng chú nhìn một ngọn sa đăng trong đình viện sâu hun hút, qua một thời gian rất lâu vẫn không chịu cất bước.

Chàng chưa bao giờ phát hiện ánh đèn không ngờ lại nhu hòa như vậy, thân thiết như vậy.

--- Có thể sống còn, càng không phải là chuyện xấu.

Chỉ có người đã từng trải qua khủng bố tử vong, mới biết sinh mệnh đáng quý làm sao.

* * * * *

Diệp Khai từ từ quay đầu nhìn về phía bát giác đình, Truy Phong Tẩu và Nguyệt Bà Bà trong đình không biết đã đi từ hồi nào, chỉ còn lại một bàn cờ dang dở.

Cả khuôn viên chỉ còn lại một mình Diệp Khai, và tiếng nước chảy róc rách vĩnh viễn không ngừng.

Đêm nay có trăng, có sao.

Ánh trăng mông lung, rọi bóng Diệp Khai bắn lên mặt nước dưới cầu, chàng cúi đầu nhìn bóng mình lay động lung linh trong ánh nước.

Lúc đó chàng chợt phát hiện có người bước trên cầu, chàng vừa quay đầu lại đã nhìn thấy có người đang đi về phía chàng.

Một người có quy củ phi thường, bộ dạng đi đứng quy quy củ củ, y phục trên người quy quy củ củ, ngôn ngữ thần thái cũng quy quy củ củ, vô luận làm chuyện gì cũng không thể để người ta cảm thấy quá mức.

--- Tổng quản bộc phó trong danh môn thế gia, chưởng quỹ trong tửu lâu điếm phô lịch sử lâu đời, thông thường đều là hạng người này.

Bởi vì bọn họ thông thường đều là tiểu tư học đồ xuất thân, từ nhỏ đã tiếp thu sự huấn luyện nghiêm cẩn mà người khác không thể tưởng tượng nổi, trải qua bao gian khổ mới có thể thăng lên tới địa vị ngày nay, cho nên bọn họ tuyệt không thể làm bất cứ chuyện gì quá mức quy củ, tuyệt không thể để bất cứ một ai không ưa mình.

Một người như vậy đang quy quy củ củ đi về phía Diệp Khai, mỉm cười hành lễ :

- Tiểu nhân tên Triệu Cương, Vương lão gia sai tiểu nhân đến nghênh tiếp đại giá.

- “Vương lão gia?” - Diệp Khai hỏi - “Vương lão tiên sinh?”

- Vâng.

- “Ngươi biết ta đến?” - Diệp Khai lại hỏi - “Ngươi biết ta là ai?”

- “Tiểu nhân biết” - Triệu Cương đáp - “Đại gia là Diệp Khai đại hiệp”.

Gã mỉm cười nhìn Diệp Khai, sau đó nghiêng mình giơ tay mời, lại nói :

- Xin mời, Vương lão gia đang ở đại sảnh chờ đợi.

Đại sảnh ở nơi sâu hút nhất trong vườn, cũng là nơi ánh đèn sáng nhất.

Diệp Khai mỉm cười cất bước, bước qua mặt Triệu Cương, đi về phía ánh đèn huy hoàng, cũng đi vào nơi không thể biết được tương lai.

* * * * *

Ngày còn chưa tối, Phong Linh đã bắt đầu lúi húi nấu đồ ăn tối.

Khói nhấp nhô phì phà từ ống khói nhà bếp, quẩn quyện cùng sương trắng trong khí trời mông lung mù mịt, càng làm cho không khí trong căn nhà gỗ nho nhỏ thêm phần ấm áp.

Phó Hồng Tuyết ngồi trên một cái ghế gỗ trong vườn, đôi mắt đen sì mang đậm nỗi tịch mịch vô biên đang ngưng chú nhìn Phong Linh đang lăng xăng dưới bếp.

Ngày an tĩnh, thê tử hiền thục mỹ lệ, gia đình yên ấm, chính là cuộc sống mà mỗi một lãng tử đều khao khát.

Mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về nghĩ, cần cù cày cấy, sáng sớm đã quần quật ngoài đồng, tối về mình mẫy đầy mồ hôi sình đất.

Người vợ hiền thục, đôi tay nhu hòa mềm mại đã lúi húi xào nấu mấy món đồ ăn cho gã, hâm nóng một hồ rượu, sau đó ngồi ăn chung với gã, thậm chí còn uống với gã một hai chén.

Đó là thứ sinh hoạt điềm mật khoái lạc làm sao.

--- Chỉ tiếc thứ sinh hoạt đó xa vời như khoảng cách giữa sao trên trời và đám lãng tử, xa quá xa.

Xa đến mức làm cho bọn lãng tử quên rằng thứ sinh hoạt đó tồn tại.

Nếu quả người đang xào nấu đồ ăn trong nhà bếp là người yêu của Phó Hồng Tuyết, nếu quả căn nhà nhỏ giữa núi non chính là tổ ấm khoái lạc điềm mật của bọn họ, Phó Hồng Tuyết có chịu sống những ngày như vầy không?

Vấn đề đó không ai biết đáp án.

Cả Phó Hồng Tuyết cũng vô phương hồi đáp --- không phải là vô phương, mà là không chịu nghĩ đến vấn đề đó, thậm chí không dám nghĩ đến vấn đề đó.

Cho nên hắn rất mau chóng thu hồi mục quang, quay đầu nhìn dàn phong linh treo dưới mái hiên đang đung đưa leng keng vang vọng.

Dàn phong linh đó là do Phong Linh treo lên.

Cơn gió núi theo bóng đêm ùa tới, lòng vòng quanh dàn phong linh, cũng mang theo mùi thơm đồ ăn từ trong nhà bếp.

Lại ăn tối, một ngày lại mau chóng đi qua, rồi “ngày mai” lại đến.

- “Ngày mai” sẽ là một ngày ra sao?

Đó cũng là chuyện mà bọn lãng tử không dám nghĩ đến.

Qua một ngày tính một ngày, hôm nay có ăn, ngồi xuống ăn, hôm nay có uống, ngồi xuống uống, còn “ngày mai”, đó là chuyện của ngày mai.

Hôm nay trong tửu lâu hào hoa ăn uống no nê, ngày mai không chừng chết dưới cống rãnh; hôm nay tình tứ thề non hẹn biển, ngày mai không chừng bị đá văng ra khỏi cửa bẹp rúm; hôm nay làm đại gia quyền uy ngất ngưỡng, ngày mai không chừng đã thành ăn mày cúi lòn dưới ống quần người ta.

--- Thế sự nhiều biến hóa, có ai có thể biết “ngày mai” của mình có thể ra sao?

Cho nên làm người nên trân quý “hiện tại”, nắm chặt lấy hiện tại, cũng duy có hiện tại mới là chân thật nhất.--- Sao lại cần phải đợi đến lúc mất mát mới hối hận tại sao không trân quý đoạn “quá khứ” đó?

* * * * *

Trăng sao đầy trời, bóng đêm thâm trầm.

Phong Linh bày biện đồ ăn xong mới ra khỏi nhà bếp, đi ra vườn, đang chuẩn bị gọi Phó Hồng Tuyết vào ăn, nàng chợt nhìn thấy một lão thái bà đầu bạc trắng, tả thủ chống một thanh quải trượng, hữu thủ vác một bao bố xanh, đi một mình dọc theo sơn lộ, lưng còng giống như lưng tôm.

Nhìn thấy lão thái bà đó, Phong Linh nhíu mày :

- Xung quanh đây còn có nhà người khác sao?

- “Không có” - Phó Hồng Tuyết hững hờ đáp - “Gần nhất cũng phải ngoài bảy tám dặm dưới chân núi”.

Phong Linh không hỏi nữa, lúc đó lão thái bà đã bước tới ngoài vườn, thở hổn hển cười hỏi :

- Hai vị có muốn mua trứng gà không?

Phong Linh chợt cười hỏi :

- Trứng gà mới hay cũ?

- “Đương nhiên là mới rồi” - Lão thái bà cười đáp - “Không tin ngươi cứ rờ xem, vẫn còn nóng đó”.

Lão thái bà bước vào vườn, ngồi chồm hỗm tháo miệng bao bố ra, trứng gà trong bao quả nhiên vừa to vừa tròn, lão thái bà giơ một quả trứng, lại cười thốt :

- Trứng gà mới ăn sống bổ nhất, luộc ăn cũng rất...

Khuôn mặt của lão thái bà chợt méo mó, bà ta đột nhiên giơ tay, tựa hồ muốn quăng trứng gà trong tay ra, nhưng người đã té ngửa.

Người của lão thái bà vừa ngã xuống đất, liền thấy bóng một hắc ý nhân từ sau núi bay ra, nhấp nhô ba bốn cái nhún, đã phóng vào tới vườn, không nói gì hết, giật lấy bao trứng gà của lão thái bà, quăng thật xa, rớt vào bóng tối.

Sau đó lại nghe “oành” một tiếng, hỏa quang bắn tung tóe cùng lá cây đất đá, khói tỏa mịt mù.

Đợi đến khi hỏa quang tiêu tán, đất đá rơi lạo xạo hết, hắc y nhân mới thở dài một hơi :

- Nguy hiểm thật.

Phong Linh biến sắc, không nói nổi tiếng nào, đôi mắt nàng chăm chăm nhìn lão thái bà ngã dưới đất.

Phó Hồng Tuyết lại không có phản ứng gì, hắn vẫn lạnh lùng đứng đó, ánh mắt lãnh đạm vẫn lạnh lùng nhìn thẳng đâu đó trong bóng tối.

Hắc y nhân quay mình đối diện Phó Hồng Tuyết :

- Các hạ có lẽ nào không nhìn ra lão thái bà đó là ai?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu.

Hắc y nhân chợt hạ thấp giọng :

- Bà ta là người Vạn Mã đường phái đến hành thích các hạ.

- “Vạn Mã đường?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- Phải, ta từ...

Hắc y nhân còn chưa nói hết lời, thân người chợt cong oằn, mặt đã biến hình, khóe miệng ứa máu, máu vừa chảy ra đã biến màu đen bầm.

Vừa nhìn thấy tình hình đó, sắc mặt Phong Linh cũng biến đổi.

Song thủ của hắc y nhân ôm bụng, người loạng choạng té quỵ, bập bẹ thốt :

- Mau... mau... Trong cái bình gỗ trên người ta có giải dược... mau...

Phong Linh đang muốn chạy qua lấy, Phó Hồng Tuyết lại nắm giữ nàng lại.

Thần tình của hắc y nhân càng thống khổ, đanh giọng thốt :

- Cầu xin ngươi... mau... mau... chần chờ nữa là không kịp...

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn gã, lạnh lùng hỏi :

- Giải dược trên mình ngươi, ngươi sao không tự mình lấy?

- “Ngươi lẽ nào không nhìn thấy gã không thể động đậy nữa?” - Phong Linh vội vàng nói - “Bọn ta thấy chết mà không cứu sao?”

- “Chết?” - Phó Hồng Tuyết đột nhiên cười lạnh - “Gã không chết được đâu”.

Nghe câu đó, mặt hắc y nhân càng méo mó thêm, đột nhiên từ dưới đất phóng người lên, giơ tay bắn ra bảy điểm hàn tinh.

Lão thái bà vốn đáng lẽ đã nằm chết dưới đất cũng đột nhiên chồm dậy, vừa huy thủ đã quăng ra hai quả trứng gà.

Biến hóa đột ngột đó làm Phong Linh ngây người, nhưng Phó Hồng Tuyết lại cười lạnh, hắn không những không tránh né, mà còn nghênh đón, hai quả trứng gà bỗng lọt vào tay hắn, chui tọt vào tay áo của hắn.

Bảy điểm hàn tinh do hắc y nhân phóng ra cũng bị tả thủ của Phó Hồng Tuyết tạt một cái, bảy mũi ám khí “choang choang” bắn trên vỏ đao.

Đánh lần đầu không trúng, lão thái bà lăng không lộn một vòng, phóng người bỏ chạy, nhưng người của bà ta còn chưa rơi xuống, bỗng phát hiện Phó Hồng Tuyết đã đến trước mặt bà ta.

Lão thái bà tuy giật mình nhưng vẫn không rối loạn, song quyền tề xuất, rà sát tai đấm vào hai bên thái dương của Phó Hồng Tuyết.

Bà ta xuất thủ tuy nhanh, nhưng song chưởng của bà ta còn chưa đến mục tiêu, lòng bàn tay của Phó Hồng Tuyết, đã xuyên qua song quyền của bà ta, đập thẳng vào lồng ngực của bà ta.

Đập rất nhẹ.

Người lão thái bà như bị đóng đinh xuống đất, hai tay xụi lơ, người cũng không còn có thể động đậy, sau đó bà ta nghe thấy có tiếng xương cốt gãy lìa, lúc đó bà ta mới nhìn thấy Phó Hồng Tuyết vốn đứng trước mặt bà ta, đột nhiên đã đứng trước mặt hắc y nhân, dùng một tay nắm giữ hắc y nhân.

Bấu chặt một cái, thả ra, hắc y nhân đột nhiên giống như một đống sình nhũn người quỵ xuống, xương sườn gãy gọn xiên xéo đâm lòi ra, đâm xuyên qua y phục, máu tươi từ từ rỉ chảy xuống đất, từ từ loang khắp mặt đất, từ từ thấm nhập mặt đất.Phó Hồng Tuyết lạnh lùng ngưng thị, mục quang có vẻ nghĩ ngợi sâu xa, phảng phất hắn cả đời chưa từng thấy máu chảy.

Lão thái bà không ngừng run rẩy.

Cũng không biết vì chưởng lực kỳ dị của Phó Hồng Tuyết, hay vì gió đêm lạnh lẽo, hay vì tiếng xương gãy, bà ta chợt sợ hãi đến mức giống như một đứa bé giật mình tỉnh cơn ác mộng.

Phó Hồng Tuyết quay người lạnh lùng nhìn bà ta.

Lão thái bà nhịn không được lại rùng mình lẩy bẩy, giọng run run hỏi :

- Ta đã... đã bảy tám chục tuổi... ngươi lẽ nào vẫn muốn... giết ta?

Phó Hồng Tuyết không nói gì, hắn bỗng nắm mái tóc bạc trắng của lão thái bà, dụng lực giật ra, kéo theo luôn cả da mặt của bà ta, để lộ một khuôn mặt khác.

Một khuôn mặt ốm yếu nhỏ nhắn, vàng khè, sợ sệt, nhưng lại trẻ trung thập phần.

Đối với biến hóa đó, Phong Linh lại ngẩn người, nàng không hiểu Phó Hồng Tuyết làm sao có thể nhìn ra nét ngụy trang của lão thái bà.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn người trẻ tuổi đang kinh hãi đó :

- Ngươi có biết ta là ai không?

Người trẻ tuổi liếm đôi môi khô cháy :

- Tôi biết... tôi biết...

- “Vậy ngươi đáng lẽ nên biết, ta ít nhất có ba mươi phương pháp có thể làm cho ngươi hối hận tại sao mình lại sinh ra trên thế gian này” - Phó Hồng Tuyết điềm đạm nói với gã.

Người trẻ tuổi miễn cưỡng gật gật đầu, trên mặt không còn chút máu.

- Ta hỏi ngươi nói.

- “Tôi... tôi nói...” - Người trẻ tuổi vội đáp.

- Ngươi là thủ hạ của Hoa Mãn Thiên hay Vân Tại Thiên?

- Là Hoa đường chủ.

- “Lần này bọn ngươi tổng cộng có bao nhiêu người?” - Phó Hồng Tuyết hỏi.

- “Tính luôn cả Hoa đường chủ và Vân đường chủ, tổng cộng là bảy người” - Người trẻ tuổi đáp.

- Còn năm người là ai?

- “Tôi không biết” - Người trẻ tuổi lắc đầu - “Tôi thật sự không biết”.

- Bọn chúng đang ở đâu?

- “Đang ở dưới núi” - Người trẻ tuổi đáp - “Đang đợi bọn tôi...”

Người trẻ tuổi còn chưa dứt lời, đột nhiên lại nghe tiếng xương cốt của chính mình gãy vụn.

Sau khi rửa tay, Phó Hồng Tuyết lại khôi phục bộ dạng thờ ơ dửng dưng, bình bình tĩnh tĩnh ngồi ăn cơm, phảng phất nãy giờ không có chuyện gì xảy ra.

Phong Linh ăn được vài miếng, đột nhiên bỏ đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn, nhìn một hồi rất lâu mới hỏi :

- Ngươi ăn được sao?

- “Ăn được” - Phó Hồng Tuyết đáp - “Nếu quả ngươi thường bị đói, ngươi nhất định ăn được”.

- “Ngươi không sợ người của Vạn Mã đường xông vào?” - Phong Linh lại hỏi.

- “Không thể nào, hiện tại không thể” - Phó Hồng Tuyết đáp - “Còn chưa tra ra tình trạng của bọn ta, bọn chúng không thể khinh cử vọng động, ngươi đừng lo”.

Phó Hồng Tuyết nuốt một miếng đồ ăn, đợi đến khi nhai kỹ nuốt gọn, hắn mới nói tiếp :

- Trước bình minh, bọn chúng tuyệt đối không thể kinh động đến bọn ta.

* * * * *

Vừa bước vào đại sảnh, Diệp Khai có cảm giác Vương lão tiên sinh của Hầu Viên nhất định là một nhân vật không đơn giản.

Nội nhìn cách trang sức bày biện trong ốc đã có thể nhìn thấy cá tính của chủ nhân.

Đại sảnh tịnh không lớn lắm, đồ đạc bên trong cũng không phải là thiết kế mới mẻ gì, nhưng lại rất tinh mỹ thực dụng.

Cách bài trí của mỗi một thứ đồ đạc đều tuyệt đối làm cho mình có cảm giác rất thoải mái, hơn nữa rất tiện dụng, làm cho mình không thể cảm thấy bất cứ thứ nào dư thừa.

Người cũng vậy.

Ấn tượng người ta nghĩ về vị Vương lão tiên sinh đó không phải là khó ưa, hay kinh sợ.

Nhìn thấy lão, mình có cảm giác giống như nhìn thấy một lão tổ phụ nhân từ hòa ái thân thiện trong một tiểu trấn thuần phác đang nựng nịu đứa cháu nội.

--- Niên kỷ của lão tuy đã cao, nhưng lão lại có thể giúp mình có những cử chỉ như trẻ nít, đôi khi còn có thể giúp mình cảm thấy ấm áp như đang trong nhà mình.

Một người như vậy, mình có thể nghĩ lão dư thừa sao?

Người của lão tuy đang ngồi ở ghế chủ vị, nhưng mình tuyệt đối không thể nhìn ra lão có bất cứ khí thế gì làm cho người ta có cảm giác là lão kiêu ngạo.

Nhìn thấy Diệp Khai bước vào, lão nở một nụ cười rất từ tốn thân thiện, sau đó dùng thanh âm hòa nhã của một lão tổ phụ mà nói :

- Mời người trẻ tuổi ngồi!

Trong đại sảnh có một cái bàn tròn rất lớn, trên bàn chỉ đặt hai bộ chén dĩa, không có đồ ăn, xem ra bữa ăn tối hôm nay chỉ có Diệp Khai và Vương lão tiên sinh hai người.

Người ta cười hòa nhã, Diệp Khai làm sao có thể làm lơ? Chàng đương nhiên cũng cười, cười cười ngồi đối diện Vương lão tiên sinh.

Đồ ăn chưa đem lên bàn, đại khái còn đợi khách đến, hiện tại Diệp Khai đã an tọa, đồ ăn có đem lên không?

Quả nhiên lúc đó Vương lão tiên sinh giơ tay vỗ nhẹ ba cái, tiếng vọng vừa tiêu tán, Diệp Khai đã nghe tiếng bước chân của người bưng đồ ăn ra.

Nhưng đợi đến lúc đồ ăn bày hết trên bàn, Diệp Khai không ngờ lại giật mình một cái, chàng giật mình không phải vì mấy thứ đồ ăn, mà là tay bưng đồ ăn.

Đó là tay sao?

Nói nghiêm túc, đó không phải là tay “người”, đó chỉ là một đôi tay có hình dạng như “tay người”, lại phủ đầy lông lá dài thượt.

Diệp Khai vừa quay đầu là đã nhìn thấy chủ nhân của đôi tay lông lá dài thượt đó.

Khỉ.

Bưng đồ ăn ra không ngờ lại là khỉ.

Hiện tại cuối cùng đã nhìn thấy khỉ, nhưng Diệp Khai không tưởng tượng nổi khỉ trong Hầu Viên không ngờ đã được huấn luyện đến mức đó.

Mỗi một con khỉ bưng một dĩa đồ ăn, đứng thành một hàng rất có quy củ, đồ ăn vừa đặt xuống bàn, hướng về phía Vương lão tiên sinh gật đầu một cái, sau đó lập tức quay mình bước ra.

Khỉ vốn là động vật hay gây rối gào rít, nhưng bao nhiêu con khỉ đó không phát ra bất cứ tiếng động nào, bọn chúng im lặng quy củ mang đồ ăn ra đặt trên bàn, sau đó trở vào, giống như một đội phục dịch có huấn luyện kỹ càng, thậm chí công tác so với đám người nô bộc còn có hiệu suất tốt hơn.

Nhìn thấy tình hình đó, Diệp Khai không khỏi cười khổ.

- “Truyền thuyết tổ tiên của nhân loại là khỉ” - Diệp Khai thốt - “Tôi hiện tại cũng có chút tin tưởng”.

- “Khỉ là một động vật thông minh nhất trong tất cả những động vật, bọn chúng không những có động tác rất giống người, cả hành vi tư tưởng đều tiếp cận hành vi tư tưởng của người” - Vương lão tiên sinh thốt - “Mình đem một đám khỉ nhốt chung một chỗ, bọn chúng trước hết là bắt đầu có hành vi tranh đoạt quyền lợi”.

- Tranh làm Hầu Vương?

- “Phải” - Vương lão tiên sinh thốt - “Người một khi sinh ra, cũng đã bắt đầu tranh đoạt”.

- “Đó chỉ là một số người” - Diệp Khai nghĩ khác.

- “Không phải một số người, mà là toàn nhân loại” - Vương lão tiên sinh thốt - “Chỉ là mục tiêu tranh đoạt không giống nhau”.

Vương lão tiên sinh rót rượu vào chén, lại nói :

- Có người tranh đoạt quyền lợi, có người tranh đoạt tiền tài, có người tranh đoạt nữ nhân, có người tranh đoạt sự nghiệp, có người tranh đoạt thắng bại, có người tranh đoạt địa vị, có người tranh đoạt sinh tồn.

- “Có người chỉ tranh khẩu khí” - Diệp Khai cười nói.

- “Đúng” - Vương lão tiên sinh thốt - “Cho nên con người vừa sinh ra đã bắt đầu tranh đoạt. Đứa trẻ sinh ra chỉ vì tranh sinh tồn; thương nhân liều mạng làm chuyện gì chỉ vì tranh tiền tài; kẻ bài bạc chết sống trên bàn bạc chỉ vì tranh thắng phụ; thư sinh mười năm đèn sách chỉ vì tranh địa vị”.

Lão uống một ngụm rượu, lại nói tiếp :

- Ngươi hôm nay có thể đến đây, cũng là vì tranh sự thật.

- Sự thật?

- “Có cả trăm truyền thuyết liên quan tới Hầu Viên” - Vương lão tiên sinh hỏi - “Ngươi đến đây, có lẽ nào chỉ vì ăn một bữa cơm?”

- “Hay, rất sảng khoái” - Diệp Khai cười lớn - “Đáng cạn một chén”.

Chương 23: Khỉ biết khảy đàn

Giấy cửa sổ mờ mờ, tuy ngăn chận được gió đêm lạnh lẽo, lại không thể cản trở giá buốt thấu xương.

Thứ duy nhất có thể đuổi trừ cơn lạnh là uống rượu, cho nên một bình rượu lớn đã hơn phân nửa chui vào bao tử Diệp Khai, chàng lại cạn thêm một chén nữa, nghe Vương lão tiên sinh đang hỏi :

- Ngươi hôm nay đến đây có phải vì truyền thuyết Hầu Viên có người thân khỉ đầu người?

- “Đó chỉ là một trong những nguyên nhân” - Diệp Khai đáp.

- “Có một tiểu bằng hữu nghịch ngợm tên là Ngọc Thành” - Diệp Khai nhìn Vương lão tiên sinh chằm chằm - “Không biết nó có đi lạc vào chỗ các ông không?”

Vương lão tiên sinh không trả lời vấn đề đó liền, trước tiên lão từ từ rót một chén, từ từ nâng chén, từ từ nhấp một ngụm, trong mắt dâng tràn vẻ mãn nguyện.

Lão đợi đến lúc uống cạn chén hoàn toàn mới nhìn Diệp Khai hỏi :

- Lời ta nói ngươi có tin không?

- Tin.

- “Tốt” - Vương lão tiên sinh đặt chén xuống bàn - “Ta không biết”.

- “Không biết?” - Diệp Khai ngẩn người.

- “Phải” - Vương lão tiên sinh đáp - “Mấy ngày trước ta không có mặt ở Hầu Viên”.

- Ông không ở đây?

- “Ta tuy thích khỉ, nhưng khỉ không thể tự đến đây” - Vương lão tiên sinh cười đáp - “Cho nên mỗi một vài ngày ta phải ra ngoài đi mọi nơi thu tập khỉ”.

- Lần này ông rời khỏi nhà hồi nào?

- “Ba tháng trước, trở về mới năm ngày nay” - Vương lão tiên sinh cười đáp - “Cho nên tiểu bằng hữu nghịch ngợm của ngươi có đến hay không, ta không biết được”.

- Có thể khi ông không có nhà...

- “Không thể” - Vương lão tiên sinh đáp - “Có chuyện gì thì ta nhất định biết, nô bộc của ta nhất định nói cho ta biết”.

Chủ nhân đã nói như vậy, Diệp Khai còn có thể làm gì? Chàng chỉ còn nước cười hề hề: “Hoặc có lẽ tên tiểu quỷ nghịch ngợm đó trốn ở một nơi nào khác tiêu dao tự tại?”

Vương lão tiên sinh cũng cười cười, lão đợi cho tiếng cười nhỏ dần rồi mới nói :

- Vậy ngươi có còn muốn biết “đầu người thân khỉ” là thật hay là giả không?

- “Đã đến rồi, có thể thỏa mãn tâm hiếu kỳ đương nhiên là tốt hơn hết” - Diệp Khai cười đáp - “Ai cũng hiếu kỳ, nhưng tịnh không thường được thỏa mãn”.

Vương lão tiên sinh cười một tiếng, sau đó lại giơ tay vỗ nhẹ ba cái.

Diệp Khai nghĩ phải có khỉ xuất hiện, cho nên chàng mở to mắt nhìn, hồi nãy khỉ bưng đồ ăn ra, Vương lão tiên sinh đã muốn thỏa mãn tâm hiếu kỳ của chàng, chắc lần này sẽ gọi khỉ “đầu người thân khỉ” như trong truyền thuyết ra đây?

Chuyện này ra sao? Diệp Khai nhíu mày, vừa định quay đầu hỏi Vương lão tiên sinh, đột nhiên nghe thấy tiếng khảy đàn du dương vọng lại.

Tiếng đàn đó có phải là tiên nhạc?

Có ai đã từng nghe qua?

Giả như có một thứ tiếng đàn có thể làm cho người nghe cảm thấy có thể để tâm linh mình dung hóa, thậm chí có thể để toàn thân mình dung hóa, thứ tiếng đàn đó đáng được coi là tiên nhạc.

* * * * *

Tiếng đàn bất chợt truyền lại, ngay giờ phút đó, nghe dưới tình cảnh đó, tuy làm cho Diệp Khai ngạc nhiên giật mình, nhưng chàng liền bị huyền luật trong tiếng đàn làm mê hoặc.

Diệp Khai tuy không thể chơi bất cứ nhạc khí nào, cả “thất âm” cơ bản nhất cũng không biết, nhưng chàng biết thưởng thức, hay dở chàng đều nhận ra được.

Tiếng đàn đột nhiên vọng lại đó có lẽ không phải là tiên nhạc, người Diệp Khai cũng không dung hóa, nhưng chàng lại đã chóng say, chàng có cảm giác như vậy.

Không phải là say rượu, mà là say tâm linh, tiếng đàn đó không ngờ còn làm cho người ta say hơn cả rượu tinh chất.

Diệp Khai tuy say đắm trong tiếng đàn, nhưng tâm tư chàng lại còn đang lay chuyển, Vương lão tiên sinh không phải muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của chàng sao?

Tại sao lại không kêu khỉ “đầu người thân khỉ” ra, lại còn cho tấu khúc đàn thú vị đó?

Có lẽ nào trước khi khỉ “đầu người thân khỉ” muốn đi ra, phải có tiếng đàn đưa đón?

Nghĩ tới đó, Diệp Khai không khỏi cười khổ, hoặc có lẽ khỉ “đầu người thân khỉ” có chút đặt biệt, nhất định phải có tiếng nhạc làm nền, nó mới chịu đi ra?

Ngắt ngang nhã nhạc là chuyện vô lễ, Diệp Khai luôn luôn không thể làm chuyện vô lễ, cũng may tất cả nhạc khúc trong thiên hạ đều có lúc kết thúc.

Tiếng khảy đàn đã tận, nhưng dư âm vẫn còn lơi lả quẩn quanh.

- “Tuy không thể gọi là tiên nhạc, nhưng cũng có thể coi là một tấu khúc hay” - Vương lão tiên sinh thốt.

- “Nào chỉ có thể dùng ba chữ ‘tấu khúc hay’ mà hình dung được” - Diệp Khai cười nói.

- Có muốn gặp người khảy đàn không?

- Muốn muốn chết.

Diệp Khai miệng thì nói “muốn muốn chết”, trong tâm lại “khẩn cấp muốn chết”, Có phải lão nói sẽ để cho chàng nhìn thấy khỉ “đầu người thân khỉ”? Sao lại kéo người khảy đàn ra?

Nhưng là thành ý của chủ nhân, khách nhân làm sao có thể thất vọng được? Xem ra đâu có tổn thất gì?

Vương lão tiên sinh lần này tịnh không vỗ tay, lão dùng tả thủ vỗ nhẹ lên thành ghế, vỗ ba cái, sau đó Diệp Khai nghe thấy tiếng bánh xe răng cưa chuyển động.

Theo tiếng vọng, Diệp Khai nhìn thấy mặt tường hồi nãy truyền ra tiếng đàn bỗng sụt xuống.

Sau khi mặt tường đó hoàn toàn chìm lặn, nhìn thấy tình hình bên trong, ấn tượng đầu tiên của Diệp Khai là: “Lẽ nào là một đám con nít đang đàn?”

Nhưng Diệp Khai mau mắn sửa lại: “Không đúng, là một đám khỉ đang chơi nhạc khí”.

Đợi đến lúc Diệp Khai nhìn rõ ràng, cả người chàng đều ngây ra: “Khỉ gì vậy? Một đám khỉ ‘đầu người thân khỉ’?”

Đầu người thân khỉ!

Hiện tại đã nhìn thấy thứ mà truyền thuyết nói đến.

Đó nên coi là khỉ? Hay là người?

- “Đó là... là khỉ?” - Diệp Khai kinh hãi.

- “Bọn chúng vốn là khỉ” - Vương lão tiên sinh vẫn cười rất hòa nhã.

- Bọn chúng sao lại có đầu người?- “Đầu người?” - Vương lão tiên sinh thốt - “Ngươi thử nhìn kỹ lại thêm một lần coi”.

Diệp Khai không hiểu ý tứ câu nói của Vương lão tiên sinh, cho nên quay đầu nhìn lão.

- “Nhìn kỹ thêm một lần” - Vương lão tiên sinh lại lặp lại lần nữa.

- Nhìn cái gì?

- “Nhìn đầu bọn chúng” - Vương lão tiên sinh đáp.

Đầu người ra sao, Diệp Khai đâu phải là chưa từng thấy qua, Vương lão tiên sinh vì sao lại còn kêu chàng nhìn lại lần nữa? Có lẽ nào những “đầu người” đó có bí mật gì khác?

Những “đầu người” trên cổ khỉ tuy nhỏ, nhưng đích đích xác xác là đầu người, nhìn đi nhìn lại vẫn là “đầu người”. Không lầm được!

- “Ngươi đi đến gần mà nhìn” - Vương lão tiên sinh thốt.

Không cần chờ lão nói, Diệp Khai cũng đã đi tới gần để nhìn, nhưng đợi đến khi chàng tới gần, trong mắt chàng đột nhiên lộ xuất vẻ mê hoặc, trên mặt cũng ngập tràn thần sắc hoài nghi.

Hồi nãy hốt hoảng nhìn thấy bầy khỉ đó, thêm vào cự ly cũng còn xa, trực giác của Diệp Khai nhận định đầu của bầy khỉ đó là đầu người, nhưng hiện tại đi đến gần, Diệp Khai mới phát giác đầu của bầy khỉ đó chỉ bất quá là rất giống “đầu người”.

Bọn chúng vẫn còn là đầu khỉ, chỉ bất quá lông lá trên mặt đã cạo sạch, giống hệt như đầu người.

* * * * *

Nhìn rõ chân tướng, Diệp Khai không khỏi cười lớn.

- “Tôi hiện tại đã minh bạch câu nói ‘tận mắt nhìn thấy cũng vị tất là thật’.” - Diệp Khai cười nói - “Ánh mắt con người thông thường bị thành kiến từ ấn tượng ban đầu bịt kín”.

Chàng quay đầu lại nhìn Vương lão tiên sinh, lại nói :

- Nếu không phải tôi đã nghe qua truyền thuyết “đầu người thân khỉ”, hơn nữa lại thêm vào sự thần bí cố ý của ông, có lẽ tôi không thể để bầy khỉ đó lừa gạt bất ngờ như vậy.

- “Khỉ vốn là tổ tiên của nhân loại” - Vương lão tiên sinh cười cười rót một chén rượu - “Nếu quả trên mặt một người đầy lông lá, ngươi nói hắn có phải là khỉ không?”

- “Cho dù là không, không còn nghi ngờ gì nữa cũng không khác biệt khỉ bao nhiêu” - Diệp Khai đáp.

- “Cho nên bầy khỉ mà ngươi hiện tại nhìn thấy, là khỉ ‘đầu người thân khỉ’.” - Vương lão tiên sinh thốt - “Người ta sở dĩ có nhiều truyền thuyết về chỗ này, đó cũng vì giữa ta và bọn họ ‘cự ly’ quá xa”.

Lão dừng một chút, nhấp một ngụm rượu, lại nói tiếp :

- Nếu quả ta và phường xóm lân cư có nói có cười, nếu quả ta không “bế môn tự lạc” như vầy, ta tin rằng những lời đồn đại bên ngoài không có nhiều như vậy.

--- Phao tin đồn vốn là thiên tính mà nhân loại từ lúc sinh ra đã có.

“Tâm lý chua chát” vốn là lợi phẩm của đám nhân sĩ, cho nên trên thế gian mới có bao nhiêu thị thị phi phi, ân ân oán oán.

--- Nhân loại sở dĩ “tiến bộ chậm chạp”, có phải cũng vì duyên cớ đó?

Mặt tường từ từ kéo lên, bầy khỉ đó lại bị ngăn cách bên ngoài “thế giới nhân loại”.

Lúc đó Diệp Khai đương nhiên đã trở về chỗ ngồi, chàng từ từ uống một chén rượu, đột nhiên lại cười.

- Cùng chỉ có người tao nhã như Vương lão tiên sinh mới nghĩ đến cạo sạch lông lá trên mặt khỉ.

- “Ta chỉ bất quá cảm thấy bọn chúng một khi phải học hành vi của con người, cũng nên nhìn giống người” - Vương lão tiên sinh cười đáp.

Diệp Khai chợt hỏi :

- Vậy Vương lão tiên sinh cảm thấy con người Mã Không Quần ra sao?

- “Mã Không Quần?” - Vương lão tiên sinh ngẩn người - “Mã Không Quần ở Vạn Mã đường?”

- Phải.
Vương lão tiên sinh ngẫm nghĩ một chút, lại từ từ nói :

- Ta tuy hiểu rõ khỉ, lại vô phương hiểu rõ người.

Lão nhìn Diệp Khai, lại nói tiếp :

- Ta và Mã Không Quần tuy có duyên hai ba lần gặp mặt, nhưng phong cách của lão, ta lại không biết rõ cho lắm.

- Vậy ông tại sao lại chiếu cố đến con gái lão?

Diệp Khai nhìn thẳng mặt lão.

- “Con gái của lão?” - Vương lão tiên sinh mặt đầy vẻ nghi hoặc - “Ta chiếu cố con gái lão hồi nào?”

- “Chính tai tôi nghe nàng ta nói” - Diệp Khai đáp - “Nàng nói nàng đã trú ngụ ở chỗ ông mười năm”.

- “Đó không phải là con gái của Mã Không Quần” - Vương lão tiên sinh thốt - “Đó là Bạch Y Linh, là con gái của Bạch Thiên Vũ”.

- “Ồ?” - Diệp Khai thốt - “Tôi còn nghĩ đó là Mã Phương Linh, con gái của Mã Không Quần”.

Mục quang của Diệp Khai một mực không rời khỏi mặt Vương lão tiên sinh :

- Thật kỳ quái, hai người bọn họ tại sao lại giống hệt nhau như vậy? Đơn giản chừng như là cùng một người.

- “Ta chưa từng gặp qua con gái của Mã Không Quần, cho nên không biết bọn họ giống nhau ra sao” - Vương lão tiên sinh nói - “Ta chỉ biết Bạch Y Linh là một nữ hài tử rất tốt”.

Mục quang của lão cũng nhìn Diệp Khai chằm chằm :

- Cho nên người nó muốn cưới, ta tất phải quan sát rất thận trọng.

- “Đương nhiên rồi” - Diệp Khai lại cười - “Cũng may người nàng tuyển không phải là tôi, nếu không Vương lão tiên sinh nhất định rất thất vọng”.

- Tại sao?

- “Bỏi vì tôi nhất định không thể qua được sự quan sát của ông” - Diệp Khai cười đáp - “Con người tôi không những đặc biệt nghèo khổ, hơn nữa lại là người không định tâm, một nam nhân như tôi, sao lại có thể xứng đáng với một cô gái tốt như vậy?”

- “Ồ?” - Vương lão tiên sinh hỏi - “Ngươi thật sự là hạng người như vậy?”

- “Nếu giả bảo đảm cho đổi lại” - Diệp Khai đáp - “Ưu điểm duy nhất của tôi là nhận biết mình rất rõ, cho nên tôi không thể hóa thành một con cóc điên”.

Vương lão tiên sinh lại cười :

- Trên thế gian lại có một con cóc dễ nhìn như ngươi sao?

Nghe câu nói đó, Diệp Khai cười cười, đối với tướng tá của mình, chàng luôn luôn rất có tự tin, tuy không thể cho là “thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử”, nhưng tuyệt đối có thể coi là “nam nhân có hấp dẫn lực”.

Lúc Diệp Khai cười cười nâng chén, chợt nghe thấy một tràng tiếng động hỗn loạn, còn chưa nhận ra tiếng động đó là gì, đã nhìn thấy một con khỉ nhảy lên bàn, nhốn nháo chạy nhảy trên bàn.

- “Con khỉ đó sao vậy?” - Diệp Khai hỏi Vương lão tiên sinh.

- “Đại khái thú tính lại phát lên” - Vương lão tiên sinh đáp.

Diệp Khai lại quay đầu nhìn con khỉ trên bàn, ai biết được vừa mới quay đầu, con khỉ đột nhiên phóng về hướng Diệp Khai.

Chàng vừa cúi đầu, tuy tránh được vuốt khỉ lướt qua mặt, nhưng chén rượu trên tay lại không tránh khỏi chân khỉ.

“Xoảng” một tiếng, chén rượu vỡ tan.

Diệp Khai vừa thu tay về, nhìn thấy con khỉ phóng lên lần nữa, bay mình qua cửa sổ.

- “Có cào trầy ngươi không?” - Vương lão tiên sinh ra vẻ quan tâm.

- “Không có gì” - Diệp Khai nhìn tay mình - “Chỉ là đầu ngón tay bị mảnh vỡ chén rượu cắt vào”.

- Vết thương có sâu không?

- “Vết thương không có gì, chỉ là đêm đã khuya rồi, làm phiền ông cũng quá lâu” - Diệp Khai đứng lên - “Hy vọng hôm khác có thể xướng đàm cùng ông lần nữa”.

- Hoan nghênh.

* * * * *

Sau khi Diệp Khai đi ra, Vương lão tiên sinh vẫn ngồi yên không động đậy, nụ cười hòa nhã trên mặt đã không còn tồn tại, mặt mày chìm đắm trong nghĩ suy.

Qua một hồi rất lâu, lão mới thốt nhẹ :

- Vào đi.

Ngoài cửa lập tức có người lên tiếng :

- Dạ.

Ngô Thiên từ từ đẩy cửa, từ từ bước vào, bước đến bên cạnh Vương lão tiên sinh, lẳng lặng đợi lão phân phó.

Vương lão tiên sinh lượm mảnh vỡ của chén rượu hồi nãy bị rớt, ngưng thị nhìn huyết tích trên mặt thủy tinh, đó là máu của Diệp Khai.

- “Đem đi kiểm nghiệm” - Vương lão tiên sinh đưa mảnh chén vỡ cho Ngô Thiên - “Xem thuộc nhóm máu gì”.

- Dạ.

- “Thông tri cho ‘Huyết Tổ’ tăng gia thêm máu ‘nhóm một’.” - Vương lão tiên sinh thốt.

- Dạ.

Vương lão tiên sinh ngẫm nghĩ, lại hỏi :

- Con khỉ “số bảy” hiện tại ra sao?

- “Bình thường” - Ngô Thiên đáp - “Nó đã không còn trốn tránh Kim Ngư cô nương nữa”.

Vương lão tiên sinh gật gật đầu, tựa hồ rất mãn ý.

Chương 24: Trận chiến không hối hận

Tại sáng sớm.

Dãy núi xa xa trong sương sớm từ màu thúy lục biến thành xanh xám, dòng suối chảy đến đó cũng dần dần chậm bước.

Gió tuy vẫn lạnh lẽo như trước, hơi lại thơm hơn, bởi vì hoa lá đã bắt đầu nở rộ trên triền núi, hoa năm màu tươi tắn, tĩnh lặng rón rén ôm ấp căn nhà gỗ.

Từ sớm Phó Hồng Tuyết đã xuống giường, lại chẻ củi trong vườn.

Tay của hắn thông thường tuy đều nắm chặt đao, nhưng lúc chẻ củi, không ngờ vẫn thập phần linh mẫn, thập phần ưu mỹ.

Hắn dùng đầu ngón chân vít khúc cây lên, vừa huy thủ, búa nhẹ nhàng bổ xuống, “cạch” một tiếng, khúc cây bị chẻ làm hai.

Trong sương sớm, tròng mắt hắn giống như dãy núi xa xa, một màu xanh xám, xa vời, lãnh đạm.

--- Vì sao ánh mắt của hắn, vô luận bất cứ ở đâu bất cứ lúc nào, đều xa vời như vậy? Lãnh đạm như vậy? Có phải chỉ có người đã trải qua vô số lần sinh tử, vô số lần ái hận, ánh mắt mới có thể xa vời như vậy, thần sắc mới có thể lãnh đạm như vậy?

Những thi thể chết trong vườn hôm qua đã được dời đi, máu cũng đã đọng cạn hòa cùng đất cát, đất trời vẫn tường hòa như trước, điềm tĩnh như trước, nhưng Phó Hồng Tuyết biết, ngày hôm nay chỉ sợ không thể còn có cuộc sống như vầy.

Hắn không phải là người sợ chết, nhưng đối diện với nguy hiểm không thể biết trước, hắn không có một chút nắm chắc, quan trọng nhất là hắn đã phát giác mình không ngờ đã bắt đầu lưu luyến thứ sinh hoạt như vầy.

--- Sinh hoạt gia đình.

Làm một lãng tử, làm một người hàng ngày đối đầu với nguy hiểm, tranh đoạt, xông pha giữa đao kiếm, “gia đình” là một ảo vọng xa vời phi thường.

Bọn họ tuy có khi tỉnh mộng lúc nửa đêm, mong muốn cảnh “sinh hoạt gia đình”, nhưng thông thường bọn họ đều không dám sống với thứ sinh hoạt đó.

Bởi vì “sinh hoạt gia đình” tuy có thể khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc, khoái lạc, nhưng lại có thể phá hủy “bản năng đặc dị” của bọn họ.

Trên thế gian có rất nhiều người giống như dã thú, có thứ bản năng đặc dị, tựa hồ có thể ngửi ra mùi nguy hiểm.

Tuy bọn họ tịnh không nhìn thấy gì, cũng không nghe được gì, nhưng khi nguy hiểm đến, bọn họ có thể trước một sát na tránh khỏi như một kỳ tích.

Thứ người đó nếu làm quan, tất nhất định là một đại danh thần, nếu làm tướng, tất nhất định là một tướng quân thường thắng, nếu đầu nhập giang hồ, tất nhất định là một anh hùng tung hoành thiên hạ.

Gia Cát Lượng, Quản Trọng, bọn họ là dạng người này, cho nên bọn họ có thể cư an tư nguy, trị quốc an thiên hạ.

Hàn Tín, Nhạc Phi, Lý Tịnh, bọn họ cũng là dạng người này, cho nên bọn họ mới có thể quyết định thắng bại từ thiên lý, không có trận chiến nào không thắng, không có công trạng nào không ghi.

Lý Tầm Hoan, Sở Lưu Hương, Thiết Trung Đường, Trầm Lãng, Dương Tranh, Tiêu Thập Nhất Lang, bọn họ cũng là dạng người này, cho nên bọn họ mới có thể danh lưu võ lâm, thành nhân vật truyền kỳ trên giang hồ, trải qua bao nhiên năm tháng, vẫn là thần tượng trong tâm mắt của bọn thiếu niên du hiệp.

“Bản năng đặc dị” nói theo một cách khác, là cảm quan thứ sáu.

Sinh hoạt gia đình lại là sát thủ ghê gớm nhất để hủy diệt cảm quan thứ sáu, cho nên đại bộ phận trong đám lãng tử đều không dám thử qua sinh hoạt “gia đình”, bởi vì bọn họ đều phải đi lại trong giang hồ.

Khi Phó Hồng Tuyết biết trong tâm mình không ngờ lại có ý niệm đó, hắn biết sinh mệnh của mình lúc nào cũng có thể bị hủy diệt, nhưng hắn lại cảm thấy sinh hoạt bao ngày qua là thời gian khoan khoái nhất, điềm tĩnh nhất trong đời hắn.

--- Trải qua một đời thống khổ, không bằng sống vài ngày khoái khoái lạc lạc.

Sống khoái khoái lạc lạc được bao nhiêu ngày?

Trong cả một đời người, nếu quả có “vài ngày sống khoái khoái lạc lạc” như vậy cũng đã đủ quá rồi, cho nên Phó Hồng Tuyết tuy hiểu rõ hôm nay có thể đụng phải những nguy hiểm “không biết được”, thậm chí có thể mất cả tính mạng, nhưng hắn không cảm thấy sự khủng bố, không cảm thấy sợ hãi chút nào.

Hắn vẫn thức sớm như những ngày qua, chẻ củi, đợi Phong Linh nấu mấy món ăn sáng thơm ngon.

Ăn sáng? Có phải là bữa ăn sáng cuối cùng?

Dương quang vẫn sáng lạn như ngàn năm nay, trăm hoa vẫn đua nở như ngàn năm nay, mặt đất vẫn thênh thang như ngàn năm nay, người vẫn sống như ngàn năm nay.

Chỉ là tâm cảnh bất đồng.

Có gió thổi qua, lá khô lác đác rơi rớt, tuy là ngày hè, nhưng có lá rơi giống như trời đông, cũng có mầm non nhú nụ.

Lá rơi một cái, hai cái, ba cái... lất phất đong đưa, mặt trời dần dần lên cao, dàn phong linh dưới mái hiên leng keng trong gió, Phong Linh cũng đã tỉnh dậy, bước ra, bước tới dưới dàn phong linh dưới mái hiên.

- “Còn sớm” - Phong Linh thủ thỉ.

- “Ngươi thức trễ” - Phó Hồng Tuyết điềm đạm thốt.

- “Ánh mặt trời hôm nay thật sự đẹp” - Phong Linh nhìn bốn phía - “Gió cũng rất êm dịu”.

- “Hôm nay cũng là khí hậu tốt để giết người” - Phó Hồng Tuyết chợt nói ra một câu.

Phong Linh không kinh ngạc chút nào, nàng chỉ cười cười :

- Ta tin ngươi.

Nàng ngừng một chút, lại nói :

- Không cần biết hôm nay ai đến, ta đều tin ngươi nhất định có sự quả quyết có thể đánh bại chúng.

Phó Hồng Tuyết đột nhiên ngừng chẻ củi, chầm chậm đứng thẳng người, chầm chậm ngẩng đầu, dùng đôi mắt vừa đen sì, vừa xa vời, ngưng chú nhìn Phong Linh, sau đó lại dùng khẩu khí lạnh như cơn gió sớm hỏi :

- Ta chết không phải chính là nguyện vọng của ngươi sao?

- “Phải” - Biểu tình của Phong Linh không biến đổi, nàng vẫn cười rất thân mật - “Nhưng phải tận tay ta giết chết ngươi”.

Nàng lại cười cười, lại nói :

- Ngươi lẽ nào quên rằng ta theo ngươi đến đây chỉ vì muốn tận tay giết ngươi?

- “Ta không quên” - Phó Hồng Tuyết đáp.

- “Vậy ngươi chết trong tay người khác, ta làm sao có thể khoái lạc được?” - Phong Linh hỏi.

- Đúng.

- “Cho nên ta tin, hôm nay không cần biết ai tới, ngươi nhất định nắm chắc phần thắng” - Phong Linh thốt - “Bởi vì chuyện làm cho ta không khoái lạc, ta tin rằng ngươi nhất định không thể làm”.

- “Ta không thể” - Phó Hồng Tuyết không ngờ lại hồi đáp như vậy.

- “Ta biết” - Phong Linh càng cười ngọt ngào - “Cho nên ta đã chuẩn bị thức ăn sáng rồi”.

- Đợi chút nữa hãy ăn.

- Tại sao?

- Bởi vì ta sợ người ta đến giành đồ ăn.

Câu nói đó tuy nói với Phong Linh, nhưng mục quang của Phó Hồng Tuyết đã bay ra phía cánh cửa sau người.

Thị tuyến của Phong Linh rất mau chóng nhìn theo, cho nên nàng rất mau chóng nhìn thấy bảy người chầm chậm bước vào vườn.

Dương quang sáng lạn, hoa tươi đua nở, gió đang lùa, lá đang động, khí lạnh đêm qua đã dần dần tiêu tán theo ánh mặt trời.

Nhưng Phó Hồng Tuyết lại cảm thấy mặt đất như đã đóng băng cứng ngắc, bởi vì lúc đó hắn nhìn thấy người bước vào đầu tiên.

Người đi đầu chầm chậm bước vào, mặt người đó rất dài, giống như mặt ngựa, mặt rỗ chằng chịt, trong mắt đầy những tia máu đỏ li ti.

Có những người trời sinh đã mang tướng tá hung tàn, gã là hạng người đó. Gã bước vào vườn, nhìn nhìn bốn phía, lẩm bẩm :

- Chỗ tốt, thật là một chỗ tốt.

Trong vườn có một trảng cây, người đi đầu chầm chậm ngồi xuống, vừa ngồi xuống đã rút sau người ra một cây kéo cực lớn, chầm chậm cắt móng tay.

Cây kéo cực lớn, ước lượng cũng cỡ bốn năm chục cân, trong tay gã lại nhẹ nhàng như tơ tóc tình nhân.

Phó Hồng Tuyết nhận ra gã, tên gã là Giản Đơn, còn gọi là “Cắt Một Lần”.Người lọt vào tay gã cũng giống như móng tay đụng phải cây kéo.

Trong tổ chức sát thủ trên giang hồ, kẻ giết người nhiều nhất là gã, mỗi một khi gã giết người đều gần như điên cuồng, vừa nhìn thấy máu là hoàn toàn điên cuồng.

Người thứ hai cũng chầm chậm bước vào, sắc mặt xanh dờn, nhìn không thấy thịt, mũi như mỏ chim ưng, ánh mắt cũng giống hệt mắt diều hâu chuyên moi móc tử thi, trong tay gã giơ một thanh kiếm.

Kiếm quang cũng giống như mặt gã, lóe ánh xanh dờn, gã xem ra tịnh không hung ác như Giản Đơn, nhưng càng âm trầm hơn.

--- Âm trầm không phải có khi càng đáng sợ hơn so với hung ác sao?

Trong vườn có một cây ăn quả, gã tiến tới đó, nằm dài dưới tàng cây.

Gã nằm xuống rồi mới thở dài một hơi :

- Chỗ này được lắm, có thể chết ở chỗ như vầy thật sự là may mắn.

Phó Hồng Tuyết không nhận ra gã, lại biết tính khí của con người đó --- Con người đó luôn luôn ghét sợ ánh mặt trời.

“Âm Hồn Kiếm” Tây Môn Soái.

Trong giang hồ người có thể thỉnh mời gã không có bao nhiêu người.

Gã ra giá rất cao, đương nhiên là đáng giá, gã xưa nay không dễ gì giết người, thậm chí rất ít khi xuất thủ, nhưng người gã muốn giết lại đều đã chui hết vào quan tài.

Lúc gã giết người không bao giờ chịu có người đứng bên cạnh xem, bởi vì có lúc cả gã cũng cảm thấy phương pháp gã dùng để giết người thật sự quá tàn khốc.

“Mình nếu muốn giết một người, phải làm sao cho người đó tới lúc biến thành quỷ rồi vẫn không dám tìm mình báo thù”. Đó là câu mà Tây Môn Soái thường nói.

Người thứ ba và người thứ tư cùng bước vào, hai người vừa nhìn đã biết là một cặp song sinh, không những cao thấp như nhau, cả mập ốm cũng tương đồng, râu tóc chải chuốt chỉnh chỉnh tề tề.

Hai người đó vừa bước vào, nhìn bốn phía, sau đó cùng thoát miệng thốt :

- Chỗ tốt, thật là chỗ tốt, có thể đợi chết ở đây, phước khí quả thật không tệ!

Hai người đó Phó Hồng Tuyết đương nhiên cũng nhận ra, người trong giang hồ không nhận ra cặp song sinh bọn chúng sợ rằng rất ít.

Âu Dương Đinh, Âu Dương Đang, “Đinh Đang song bào, ăn thịt nhai xương”.

Người thứ năm xem ra rất lịch sự, rất hòa nhã, mặt mày trắng trẻo sạch sẽ, râu ria tu sức rất gọn gàng chỉnh tề, tay chắp sau lưng, thong dong bước vào, không những trên mặt mang theo nụ cười khẽ hé, ánh mắt cũng cười cười tươi tắn.

Y không nói gì, trên người cũng không có binh khí, y xem ra giống như một khách quen đang đi thăm viếng bằng hữu.

Phó Hồng Tuyết không nhận ra người đó, nhưng khi hắn nhìn thấy người đó, lại bỗng cảm thấy có một luồng hàn khí từ dưới chân vút lên.

Y cười tươi đứng trong vườn, không vội vàng, cũng không nói gì, giống như bắt y đợi ba ngày ba đêm cũng không quan hệ gì.

Một con người lịch sự, lại thanh nhã, hơn nữa lại dịu dàng ôn nhu lễ độ như vậy, làm sao có thể là một sát thủ?

Phó Hồng Tuyết tin rằng cộng cả bốn người bước vào trước, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của con người lịch sự đó.

* * * * *

Nhìn thấy con người lịch sự đó, Phó Hồng Tuyết chợt nghĩ tới tám chữ.

“Ôn ôn nhu nhu, rất chậm rất chậm”.

Tám chữ đó hình dung mô tả một người, hình dung mô tả lúc một người sát nhân, không những rất ôn nhu, hơn nữa còn rất chậm.

Nghe nói y giết người rất chậm, hơn nữa chậm phi thường, nghe nói có lần y giết một người tốn mất ba ngày, nghe nói ba ngày sau, lúc người đó tắt thở, ai cũng nhận không ra cái xác đó là xác người.

Nhưng đó đều là truyền thuyết, người tin tịnh không nhiều, người tận mắt chứng kiến càng ít.

Nhưng Phó Hồng Tuyết tin, nếu quả thật sự có người “ôn ôn nhu nhu, rất chậm rất chậm”, người đó nhất định là con người hòa nhã lịch sự trước mắt.

Dương quang càng sáng lạn.

Giản Đơn còn lo cắt móng tay, Tây Môn Soái nằm dài dưới tàng cây, không ngẩng đầu dậy. Đinh Đang song bào đang ngồi gần hàng rào, chuyên chú nhìn mấy đóa hoa dại nho nhỏ mọc sát hàng rào.

Trong mắt bọn chúng, Phó Hồng Tuyết phảng phất đã là người chết.

Bọn chúng không động, Phó Hồng Tuyết đương nhiên cũng không động, Phong Linh càng không thể động, nàng tĩnh lặng đứng bên cửa, nhìn hết mọi người trong vườn.

Bọn chúng trì kéo như vậy, cũng không biết bao lâu sau, mới nghe một tràng cười, lần theo tiếng cười lại có hai người bước vào.
Hoa Mãn Thiên và Vân Tại Thiên.

Hai người vừa cười vừa bước vào, cũng nhìn bốn phía, sau đó Hoa Mãn Thiên mới bước lên, nụ cười vừa ôn nhu vừa thân thiện nói với Phó Hồng Tuyết :

- Quấy rầy bọn ngươi hai ngày nay quá!

- “Không gì” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng trả lời.

- Tối hôm qua ngủ ngon không?

- Ngủ được, ăn cũng no.

- “Có thể ăn có thể ngủ là phước khí” - Hoa Mãn Thiên cười thốt - “Chỉ tiếc mạng của người có phước lại luôn ngắn ngủi”.

- Ồ?

Hoa Mãn Thiên cười cười nhìn Phó Hồng Tuyết :

- Các hạ xem ra không giống người đoản mệnh, làm chuyện gì lại đều là chuyện đoản mệnh.

Phó Hồng Tuyết chỉ lạnh lùng nhìn gã.

- Các hạ có muốn làm người vừa có phước khí, lại sống dai không?

- “Ồ?” - Phó Hồng Tuyết cười lạnh, lại hỏi - “Còn nàng?”

- “Nàng?” - Hoa Mãn Thiên nhìn Phong Linh đang đứng dựa cửa - “Còn tùy xem ý tứ của các hạ”.

- Nói vậy là sao?

- “Các hạ nếu quả không muốn có chướng ngại vật, ta bảo đảm các hạ có thể thanh thanh tịnh tịnh, gọn gọn ghẽ ghẽ mà đi” - Hoa Mãn Thiên cười thốt - “Nếu các hạ muốn chỗ ở, Vạn Mã đường nhất định có phòng vàng cho các hạ”.

- Vậy à?

- Đúng.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng đưa thị tuyến quét qua mặt mọi người, cuối cùng đương nhiên dừng lại trên mặt Hoa Mãn Thiên :

- Bọn ngươi hao phí tinh thần chỉ bất quá vì muốn ta trở về Vạn Mã đường?

- “Tam lão bản sợ các hạ ra ngoài cảm gió” - Hoa Mãn Thiên cười thốt - “Tâm ý của Tam lão bản, hy vọng Phó huynh có thể thấu hiểu”.

- Ta biết.

Tiếng nói vừa phát ra, người Phó Hồng Tuyết đã bay lên, thanh đao đen sì cũng đã rút ra khỏi vỏ.

Người hắn tấn công không phải là Hoa Mãn Thiên, cũng không phải là người rất lịch sự, rất hòa nhã, mà là người ở xa hắn nhất, Giản Đơn.

Người ngoại hình càng hung ác, nội tâm nhất định càng nhút nhát, đặc biệt là gã Giản Đơn mang cây kéo lớn đó.

Gã hung ác, gã cầm cây kéo lớn, chỉ bất quả là muốn che giấu nội tâm sợ sệt của gã.

Trong số bảy người đến đây, võ công yếu nhất nhất định là gã.

Một điểm đó Phó Hồng Tuyết, không còn nghi ngờ gì nữa, đã nhìn rất đúng, người hắn còn chưa đến trước mặt Giản Đơn, hắn đã nhìn thấy trong tròng mắt đen thui của Giản Đơn đã dâng tràn nỗi sợ hãi trắng dã.

Tiếng hô thảm vang lên cơ hồ đồng thời với đao thanh, đao quang vừa lóe lên, liền nhìn thấy trên trán Giản Đơn xuất hiện một đường máu, sau đó vẻ sợ hãi trắng dã trong mắt gã cũng chầm chậm khuếch tán.

Dưới tình hình địch đông ta ít, đối tượng công kích trước nhất vốn nên là người mạnh nhất bên đối phương.

- “Đánh rắn phải đánh đầu, bắt cướp phải bắt đầu đảng” - Đạo lý đó Phó Hồng Tuyết đương nhiên biết, nhưng hắn tại sao lại muốn đánh người yếu nhất bên đối phương trước hết?

Phong Linh không rõ Phó Hồng Tuyết vì sao lại muốn làm vậy? Bọn Hoa Mãn Thiên cũng không rõ.

Trong đám người đó, tựa hồ chỉ có con người rất lịch sự, rất hòa nhã biết được tại sao Phó Hồng Tuyết muốn làm vậy.

Thực lực của địch nhân còn chưa rõ cho lắm, muốn tấn công, nếu công kích chỗ mạnh nhất của đối phương, không còn nghi ngờ gì nữa, là gia tốc cái chết của chính mình.

Bởi vì thực lực của đối phương thật ra bao lớn? Có phải mạnh hơn so với trong tưởng tượng của mình? Hay căn bản không kham nổi một đợt công kích của mình?

Những điều đó mình căn bản không biết được, nếu mạo hiểm tấn công chỗ mạnh của đối phương, không còn nghi ngờ gì nữa, là tự xô mình tới gần vực thẳm.

Dưới tình huống như vậy, biện pháp tốt nhất là trước hết tấn công chỗ yếu nhất của đối phương, bởi vì mình biết nhất định có thể đánh vỡ được mắc xích đó.

Đánh gục một người, là tiêu diệt một phần lực lượng của đối phương, tỷ số giữa song phương càng lúc càng gần.

* * * * *

Khi Phó Hồng Tuyết phóng người bay lên, khóe miệng của con người rất lịch sự, rất hòa nhã đó bỗng phát xuất một tia vui mừng.

Đợi đến lúc Phó Hồng Tuyết hạ mình, đao đã hạ, cực lực đã tận, tân lực còn chưa phát sinh, song thủ của người rất lịch sự, rất hòa nhã đó đột nhiên phất lên, vô số chấm hàn quang đen tuyền từ trong tay y bắn ra, bắn thẳng vào lưng Phó Hồng Tuyết.

Cũng cùng một lúc, Đinh Đang song bào vốn đang nhàn nhã ngắm hoa bên hàng rào đột nhiên xuất thủ.

Hai ngọn linh xà trường tiên vô thanh vô tức phóng ra từ trong tay của Đinh Đang huynh đệ, linh hoạt quấn quyện về hướng yết hầu của Phó Hồng Tuyết.

Sau lưng có ám khí mãnh liệt bay tới, tả hữu có linh xà trường tiên chực chờ, tất cả đường thoái lui của Phó Hồng Tuyết đều đã bị phong tỏa.

Nhưng những thứ đó lại không phải là lực lượng công kích chủ yếu nhất, bọn chúng công kích như vậy, chỉ vì muốn để cho thanh Âm Hồn Kiếm của Tây Môn Soái nãy giờ đang nằm dài dưới tàng cây có thể thuận lợi đâm xuyên bụng dưới của Phó Hồng Tuyết.

Nếu quả không cúi đầu, người vô phương nhìn thấy rõ ràng động tĩnh dưới đất ngay trước mặt, nhưng Phó Hồng Tuyết không hổ là Phó Hồng Tuyết.

Hắn bằng vào “bản năng đặc dị” đã tính ra nguy hiểm chân chính là ở đâu.

Hắn tuy cực lực đã tận, tân lực còn chưa phát sinh, người tuy đã vô phương phóng lên trong phút chốc, nhưng lại làm một cử động khiến mọi người đều giật mình kinh hãi.

Cả thân người hắn bỗng ngồi xổm xuống, bỗng nghênh thẳng hướng Âm Hồn Kiếm đang muốn đâm tới.

Mắt thấy Phó Hồng Tuyết đột nhiên ngồi xổm xuống, Tây Môn Soái ngẩn người một tích tắc, nhưng Âm Hồn Kiếm trong tay vẫn rất mau chóng đâm tới.

Chỉ tiếc một tích tắc ngây người đã đủ để cấp cho Phó Hồng Tuyết một sinh lộ.

Phó Hồng Tuyết ngồi xổm xuống, là tích tắc Tây Môn Soái ngây người, chỉ cần gã ngây người, Âm Hồn Kiếm trong tay hơi lóng ngóng, thanh đao đen sì như tử vong của Phó Hồng Tuyết liền có cơ hội chém xuống nghênh đón mũi kiếm.

Không có tiếng động, cũng không có đao thanh, chỉ có những tia lửa.

Tia lửa cũng không sáng lạn, chỉ lấp lóe như một hai ánh sao, Tây Môn Soái nhìn thấy kiếm của mình đột nhiên một chẻ thành hai, sau đó nghe thấy thanh âm đao chém nhập xương sọ.

* * * * *

Lần công kích này xem ra Phó Hồng Tuyết đã thắng.

Nhưng khi lưỡi đao của hắn chém vào sọ của Tây Môn Soái, trên mặt Phó Hồng Tuyết lại xuất hiện một cơn hoảng sợ chưa từng có.

Bị chém không phải là hắn, hắn rõ ràng đã thắng lần này, tại sao trên mặt hắn lại có thể có biểu tình hoảng sợ?

Chương 25: Dục vọng cổ xưa nhất

Cơn kinh hoảng của Phó Hồng Tuyết tịnh không phải vì thắng bại của trận chiến đó, cũng không phải vì sinh tử, hắn kinh hoảng là vì hắn chung quy đã phát giác mục đích hôm nay bọn chúng đến đây.

Đang lúc Phó Hồng Tuyết ngồi xổm xuống, đang lúc đao của Phó Hồng Tuyết chém xuống nghênh tiếp Âm Hồn Kiếm của Tây Môn Soái, hai ngọn roi vốn quấn quyện về hướng yết hầu của hắn đột nhiên lăng không lắc một cái, bắn ra vô số đạo hàn quang đen tuyền.

“Vút vút”, ám khí trong mũi roi, mũi roi cuộn ám khí nhắm hướng Phong Linh đứng dựa cửa.

Hoa Mãn Thiên và Vân Tại Thiên nãy giờ đứng yên, lúc này cũng rút kiếm, kiếm hoa lên một lượt, người theo gió kiếm bay về phía Phong Linh.

Mũi roi lăng không chuyển hướng, lại “vút vút”, sau đó lại như linh xà uốn mình về phía song thủ của Phong Linh.

Phong Linh tuy thất kinh, lại không loạn, nàng xoay mình một cái, tránh khỏi đám ám khí bắn tới, vừa quay mặt lại, song kiếm của Hoa Mãn Thiên và Vân Tại Thiên đã đâm tới.

“Rẹt rẹt” hai tiếng, hai tay của Phong Linh đã bị rạch hai vệt dài.

Máu tươi còn chưa bắn ra, hai mũi linh xà trường tiên dĩ nhiên đã cuộn trói cả hai tay Phong Linh.

Lúc đó, đao của Phó Hồng Tuyết đã chém xuống trán của Tây Môn Soái.

Phó Hồng Tuyết không cho phép mình có thời gian điều tức, lập tức bay thẳng lên, đao phong hoạch một vòng, tạt về hướng Vân Tại Thiên đang cử kiếm đâm tới.

Đao phong còn chưa tới, đao khí đã ép người, Vân Tại Thiên không thể tiếp tục đâm tới, chỉ còn nước xoay kiếm né đao của Phó Hồng Tuyết đang vồ tới.

“Vút vút” cùng một lúc, trong tay người rất lịch sự hòa nhã đã bắn ra vô số đạo ám khí.

Nơi những ám khí đó bắn tới tịnh không phải là nhắm người Phó Hồng Tuyết trên không trung, mà là nhắm dưới chân hắn, một khi hắn hạ mình xuống đất, tất trúng phải đám ám khí đó.

Ám khí vừa bắn ra, đao của Phó Hồng Tuyết chợt chém về một bộ vị rất kỳ quái, hắn không phải chém người, mà là chém lên cành một cây đại thụ trong vườn.

Lưỡi đao chém phập vào cành cây, Phó Hồng Tuyết mượn lực đu người lộn mình một vòng trong không trung, người bay về hướng Đinh Đang song bào.

Bị song tiên trói giữ, Phong Linh muốn thoát cũng thoát không khỏi, càng vùng vẫy càng bị trói chặt, tay đã bầm tím những tia máu.

Phó Hồng Tuyết đang mượn lực phi thân về phía bọn Đinh Đang huynh đệ, người vừa bay lên, đã nhìn thấy thân hình của người rất lịch sự hòa nhã đó cũng bay lên, ngăn chận đường tiến của hắn.

Song chưởng hất lên, xoay một vòng, phất trên không trung về phía Phó Hồng Tuyết.

Lại bị chặn đường, Phó Hồng Tuyết bất đắc dĩ phải vận lực lượng toàn thân rùn xuống lập tức, tránh khỏi song chưởng của người trẻ tuổi lịch sự hòa nhã đó.

Vừa khi hắn bị cản trở, Đinh Đang huynh đệ đã bay lên, kéo Phong Linh lên mái nhà, quấn thêm một vòng, nhún người thêm một cái, người đã bay qua căn nhà gỗ, bay thẳng về hướng khu rừng âm u hun hút.

Mắt tuy nhìn thấy việc cứu người đã vô vọng, Phó Hồng Tuyết ngược lại vẫn lãnh tĩnh hạ mình xuống, hắn lẳng lặng nhìn ba người còn lại trước căn nhà gỗ.

Hoa Mãn Thiên và Vân Tại Thiên xoay kiếm thu thức, đắc ý nhìn Phó Hồng Tuyết, người trẻ tuổi lịch sự hòa nhã vẫn cười tươi thản nhiên đứng yên như trước.

Gió vẫn đang xào xạc, dương quang vẫn sáng lạn.

Hoa Mãn Thiên cười rất đắc ý, gã cười cười đi đến bên cạnh người trẻ tuổi lịch sự hòa nhã, sau đó nhìn Phó Hồng Tuyết thốt :

- Phó huynh, nãy giờ vì thời gian quá gấp rút, cho nên quên giới thiệu danh tánh của vị công tử này cho huynh biết.

- “Ôn nhu ôn nhu, rất chậm rất chậm” - Phó Hồng Tuyết chầm chậm đáp lời - “Y là Ôn Như Ngọc”.

Hoa Mãn Thiên ngẩn người, thở dài thốt :

- Không tưởng nổi kiến văn của Phó huynh thật sự quảng bác như vậy, cả Ôn công tử đã lâu không bước chân vào giang hồ mà Phó huynh cũng biết đến.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng cười thốt :

- Bọn ngươi hôm nay đến đây chỉ vì muốn bắt nàng đi?

- Phải.

- Nàng và bọn ngươi có thù?

- “Không có” - Hoa Mãn Thiên cười đáp - “Tam lão bản sợ nàng quấy rầy sinh hoạt thanh nhã của Phó huynh, cho nên kêu bọn tôi đến thỉnh nàng đi, để cho Phó huynh hưởng thụ sinh hoạt an tĩnh”.

- Lầm rồi!

Phó Hồng Tuyết lúc đó bỗng nói ra hai chữ đó, mọi người đều ngẩn người, cả Ôn Như Ngọc cũng không khỏi ngưng cười.

- “Lầm? Lầm cái gì?” - Hoa Mãn Thiên hỏi - “Ngươi nói hảo ý của Tam lão bản là lầm?”

Phó Hồng Tuyết không trả lời liền, hắn đưa mục quang nhìn lên mặt Ôn Như Ngọc, sau đó mới mở miệng :

- Ngươi lầm rồi.

- “Ta lầm?” - Ôn Như Ngọc lại ngây người - “Ta lầm chỗ nào?”

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn y :

- Ngươi nghĩ lúc tung song chưởng trên không trung hồi nãy, ta không nhìn ra kẽ hở? Có lẽ còn nghĩ cho dù ta có nhận ra, cũng vô phương công phá nó?

Ôn Như Ngọc đương nhiên biết kẽ hở trong chiêu thức của mình, nhưng y biết Phó Hồng Tuyết, có lẽ cả bất cứ người nào, đều vô phương trong một sát na kẽ hở lộ xuất mà công phá, cho nên đối với lời nói của Phó Hồng Tuyết, y chỉ hững hờ cười cười.

Nhưng lúc nụ cười của y vừa mới hé, y đột nhiên nhìn thấy đao quang lóe lên, sau đó nghe thấy tiếng la thảm.

Phó Hồng Tuyết đột nhiên bạt đao, lưỡi đao chém theo một bộ vị rất kỳ quái, người bị chém tịnh không phải là Ôn Như Ngọc, mà là Vân Tại Thiên đứng kề bên.

Đợi đến khi Vân Tại Thiên la thảm, đao của Phó Hồng Tuyết đã chui vào vỏ, sắc mặt Ôn Như Ngọc cũng đã có biến chuyển, biến thành trắng nhợt như tuyết.

Phó Hồng Tuyết vẫn lạnh lùng nhìn Ôn Như Ngọc :

- Ngươi có phải đã lầm không?

Đao quang hồi nãy lóe lên, một đao hồi nãy chém xuống, người bị chém tuy là Vân Tại Thiên, nhưng Ôn Như Ngọc đã nhìn ra một chiêu đó chính thị là chiêu thức duy nhất phá giải kẽ hở của chiêu thức hồi nãy của y.

- “Ta đã lầm” - Ôn Như Ngọc chung quy đã thừa nhận.

- “Hồi nãy ta không dùng chiêu đó, tịnh không phải vì ta không thể, cũng không phải vì ta không nắm bắt đúng thời gian” - Phó Hồng Tuyết chầm chậm thốt - “Ta không xuất đao là vì lúc đó nếu hấp tấp hành động, không chừng có thể khiến cho bọn Đinh Đang song bào kinh hoảng mà giết Phong Linh”.

Trán Ôn Như Ngọc đã thấm ướt mồ hôi, Hoa Mãn Thiên chợt bước tới trước một bước, nói lớn :

- Cho dù ngươi không sử xuất chiêu đó, Phong Linh vẫn đã lọt vào tay bọn ta.

Câu trả lời của Phó Hồng Tuyết tịnh không phải nói với Hoa Mãn Thiên, mà nói với Ôn Như Ngọc :

- Có một thứ người trời sinh đã có bản lãnh truy tung của dã thú, ta tin rằng ngươi nhất định biết.

- “Ta biết” - Ôn Như Ngọc đáp.

- “Tốt” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt - “Vậy thì ngươi có thể chết rồi”.

Lúc đao phong phá không, người Ôn Như Ngọc đã bay lên nóc nhà, khinh công của y trên giang hồ có thể coi là nhất nhì, chỉ tiếc người y đụng phải là Phó Hồng Tuyết.

Y vừa lên đến nóc nhà, ngón chân vừa chạm mái ngói, đang lúc chuẩn bị mượn lực phóng lên lần nữa, y lại nghe thấy một tiếng gió sắc sảo, cảm thấy song cước lành lạnh, đợi đến khi y xoay người lại, y nhìn thấy song cước của mình còn lưu lại trên nóc nhà.

* * * * *

Hoa Mãn Thiên chưa từng thấy đao pháp nào kỳ dị quỷ quái như vậy, chỉ thấy đao quang lóe lên một cái, chỉ thấy tay Phó Hồng Tuyết như phẩy nhẹ nhẹ nhàng nhàng một cái, người Ôn Như Ngọc đã trốn chạy cỡ sáu bảy trượng đột nhiên phát giác đôi chân bị cắt gọn, thân thể đột nhiên từ trên không rơi xuống.

Hoa Mãn Thiên muốn chạy, đôi chân lại bất lực không nghe lời, gã thậm chí nghe thấy hai hàm răng mình gõ lộp cộp vào nhau run rẩy.

Phó Hồng Tuyết chầm chậm quay mình, chậm chậm đưa mục quang đóng đinh trên mặt Hoa Mãn Thiên.

- “Hôm nay ta không giết ngươi” - Phó Hồng Tuyết thốt - “Nhưng ta muốn ngươi chuyển lời ta”.

- Lời... lời gì?

- “Trở về nói cho Tam lão bản biết, không cần biết lão là ai, ta nhất định đi tìm lão” - Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt - “Kêu lão tốn nhất là đến gặp ta”.

- Tôi... nhất định chuyển lời.

* * * * *

Dã thú có bản lãnh truy tung cao nhất là dã lang, có bản lãnh trốn tránh bị truy tung nhất cũng là dã lang.

Nếu quả nói Phó Hồng Tuyết là một con sói hoang, Đinh Đang song bào, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là sói hoang.

Không có dấu tích, không có manh mối, không có mục kích.

Bầu trời đã dần dần hóa âm u, không trung ảm đạm đã xuất hiện vài ánh sao mờ nhạt.

Phó Hồng Tuyết không tìm ra Phong Linh, cũng không tìm ra Đinh Đang song bào, hắn đã đi tìm cả ngày, chưa ăn chút gì, chưa uống một giọt nước.

Môi hắn nứt nẻ, đế giày đã bị đá nhọn đâm thủng, mỗi một cơ bắp dưới chân đều đau đớn dày vò.

Nhưng hắn vẫn đang tìm.

Đương nhiên vẫn phải tìm, không cần biết ra sao đều phải tìm, cho dù tìm lên thiên đường, tìm xuống địa ngục, tìm lên núi đao, tìm xuống chảo dầu, cũng phải tìm.

Nhưng tìm ở đâu?

Nhưng làm sao mà không đi tìm đi kiếm?

Giống như Ngô Cuơng trong Nguyệt Cung đang chặt cây, vĩnh viễn chặt không ngã cây quế, tuy biết rõ chặt không ngã, cũng phải chặt, chặt cho đến khi được mới thôi.

Chặt ngã được sao?

--- Cây chặt không ngã, người tìm không ra, trên thế giới vốn có rất nhiều chuyện giống như vậy.Vì sao lại nhất định phải tìm nàng?

Nàng đâu phải là nữ nhân của hắn? Cũng không phải là thân nhân của hắn, hay là... bằng hữu, tại sao lại phải gấp rút muốn tìm ra nàng?

Nàng là người muốn giết hắn, là người muốn đến báo thù, cho dù tìm ra nàng, cứu nàng trở về, rồi sẽ ra sao?

Đợi đến khi vết thương của nàng đã trị xong, đợi đến khi nàng có cơ hội, sẽ một đao giết hắn?

Khung trời đã lấp lánh những ngôi sao đêm.

Từ chỗ Phó Hồng Tuyết đang đứng hiện tại mà nhìn, rất dễ dàng nhìn thấy căn nhà gỗ nho nhỏ trong núi.

Trước ngày hôm qua, trong căn nhà gỗ còn ngập tràn hơi ấm cúng, còn hiện tại?

Tìm đã một ngày, Phó Hồng Tuyết thật sự đã rất mệt, hắn cũng thật sự không còn nơi để đi, bắt đắc dĩ phải trở về căn nhà gỗ đó.

Chủ yếu nhất là hắn hy vọng Phong Linh có thể tự mình trốn thoát, hơn nữa còn trốn về căn nhà gỗ đó.

Nhưng có thể vậy sao?

Phó Hồng Tuyết không khỏi cười khổ, đó là chuyện không thể có.

Lúc nụ cười khổ hé nơi khóe miệng của hắn, hắn đột nhiên phát hiện trong căn nhà gỗ có ánh đèn le lói.

Hắn nhớ rất rõ, khi đi ra lúc trời sáng, căn bản không có thắp đèn, hiện tại vì sao có thể có ánh đèn le lói?

Có phải Phong Linh đã trốn thoát trở về?

Phó Hồng Tuyết gia tăng tốc độ xông tới, khi còn cách căn nhà gỗ cỡ mười trượng, hắn nghe trong nhà gỗ truyền ra một thanh âm.

Một thứ thanh âm vô luận là ai chỉ cần nghe qua một lần là vĩnh viễn khó quên.

Một thứ thanh âm hỗn hợp cả khóc, cười, thở hổn hển, rên rỉ, ngập tràn tà ác và kích thích.

Một thứ thanh âm cho dù người lãnh tĩnh nhất nghe được, huyết mạch cũng không khỏi muốn căng phồng vỡ tan.

Phó Hồng Tuyết xông vào, một cước đá tung cửa.

Cửa vừa mở ra, tâm của hắn lập tức chùn xuống, nộ hỏa lại xông lên đến tận đỉnh đầu.

--- Căn nhà gỗ nho nhỏ giản dị đó đã biến thành địa ngục.

* * * * *

Địa ngục nhân gian.

Phong Linh đang chịu đựng hành hạ trong địa ngục.

Đinh Đang huynh đệ như dã thú, một tên đè thân thể nàng xuống, một tên nằm trên người nàng, bóp miệng nàng, đổ một chén rượu đầy vào miệng nàng.

Rượu đỏ như máu tươi, chảy trên đồng thể trắng ngần không tì vết của nàng.

Lúc hai tên thú vật nhìn thấy Phó Hồng Tuyết, Phó Hồng Tuyết đã như mũi tên bung ra khỏi dây cung, đao đen sì như tử vong đã rút ra.

Đó tuyệt đối là một chiêu trí mệnh, sự phẫn nộ khiến Phó Hồng Tuyết sử xuất toàn lực, cho đến khi bọn Đinh Đang huynh đệ như hai cái bong bóng xì hơi gục ngã, cơn giận dữ của hắn vẫn còn chưa chìm lắng.

Đinh Đang huynh đệ một người đã tắt thở, một người lại rướn một hơi thở cuối cùng, nhìn Phó Hồng Tuyết rặn ra một nụ cười rất khó coi, dùng một thanh âm phảng phất như đến từ địa ngục :

- Ngươi sẽ hối hận!

Hối hận?

Hối hận chuyện gì?

Phó Hồng Tuyết cả đời chưa từng hối hận.

Hắn dụng lực đá thi thể bọn Đinh Đang huynh đệ ra, dụng lực đóng chặt cửa.

Cửa lớn đã đóng, cửa sổ lại mở toang, bởi vì trong nhà tràn đầy tửu khí.

Không phải là thứ khí vị nồng cay hăng buốt, lại có chút vị giống như yên chi.

Phong Linh vẫn nằm phô trên cái giường trải da thú, nàng lõa thể.

Cả thân người hoàn toàn hư thoát, mắt trợn tròn, khóe miệng sùi bọt, toàn thân mỗi một cơ bắp đều co giật không ngừng, làn da mềm mại mịn màng mỗi một phân nhỏ đều run rẩy.

Nàng không phải là Thúy Bình, không phải là nữ nhân của Phó Hồng Tuyết, cũng không phải là bằng hữu của hắn, nàng là người đến báo thù.

Nhưng nhìn thấy nàng như vậy, tâm Phó Hồng Tuyết cũng đau đớn như vậy.

Giữa giây phút đó, hắn đã quên nàng là nữ nhân, quên nàng đang lõa thể.

Giữa giây phút đó, trong tâm mắt của Phó Hồng Tuyết, nàng chỉ bất quá là một con người đáng thương đang chịu đựng bị hành hạ tàn phá.

* * * * *

Một thau nước, một cái khăn lông.

Phó Hồng Tuyết dùng khăn lông thấm nước nóng, nhẹ nhàng lau mặt nàng, nhẹ nhàng lau bọt mép nơi khóe miệng nàng, nhẹ nhàng lau lệ ngân nơi khóe mắt nàng.

Lúc đó, trong cổ họng nàng đột nhiên phát xuất tiếng rên rỉ vừa kỳ dị vừa tiêu hồn, thân thể nàng cũng bắt đầu uốn éo, hông thon uốn éo, đôi chân dài trơn mịn cũng bắt đầu uốn éo.

--- Nam nhân có thể nhẫn nhịn thứ uốn éo đó tuyệt đối không nhiều, cũng may Phó Hồng Tuyết là một trong những người thiểu số đó.Hắn cố gắng không nhìn nàng, khi hắn chuẩn bị tìm vật gì để che đắp thân thể nàng, nàng đột nhiên giơ tay nắm chặt lấy hắn.

Nàng bấu rất chặt, giống như một người sắp chết chìm bấu lấy một khúc gỗ nổi trôi.

Phó Hồng Tuyết bất nhẫn xô nàng ra, lại không thể không xô nàng.

Hắn vừa giơ tay xô, lại lập tức rụt tay lại.

--- Nếu quả mình còn có thể xô một nữ nhân ra dưới tình huống như vậy, mình mới có thể hiểu tại sao hắn lại rụt tay lại.

Bởi vì chỗ trên người nữ nhân không thể để nam nhân đụng tới tuy không nhiều, nhưng dưới tình huống đó, chỗ mình đụng lại nhất định là mấy chỗ đó.

Thân thể Phong Linh nóng hổi, hơi thở nhịp tim của nàng càng lúc càng nhanh.

Hô hấp của nàng mang máng đượm mùi rượu yên chi, từng hơi thở đều truyền nhập vào hơi thở của Phó Hồng Tuyết.

Phó Hồng Tuyết đột nhiên đã minh bạch.

Minh bạch hai tên dã thú Đinh Đang huynh đệ tại sao lại dùng thứ rượu đó đổ vào miệng nàng.

--- Đó là rượu gợi tình.

Chỉ tiếc đến khi hắn minh bạch điểm đó, hắn cũng đã bị mê túy.

Thân thể hắn bất chợt đã thăng khởi những biến hóa mà bất cứ một ai cũng vô phương khống chế.

Lý trí của hắn đã sụp đổ.

Hơn nữa nàng còn dùng thân thể uốn éo lôi kéo hắn, xoắn quyện hắn, đưa đẩy thân thể hắn vào tội ác của nhân loại.

Tội ác cổ xưa nhất, tội ác nguyên thủy nhất.

Rượu gợi tình đã kích thích dục vọng cổ xưa nhất, bất khả kháng nhất trong thân thể bọn họ.

* * * * *

--- Từ lúc có nhân loại, đã có thứ dục vọng đó.

Nguyên nhân tạo thành sự sai trái có rất nhiều loại, thứ dục vọng đó, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là một trong những loại đó, hiện tại sai trái đã tạo thành, đã vĩnh viễn vô phương vãn hồi.

Một phàm nhân, dưới một tình huống vô phương kháng cự, tạo thành một sai trái.

Thứ “sai trái” đó có thể coi là sai trái không? Hay còn có thể tha thứ?

Sai trái đã tạo thành, kích thích đã bình lặng, dục vọng đã chết, đêm trường chậm chạp đã gần tàn.

Phút giây đó chính là phút giây trời đất tối tăm nhất.

Phút giây đó chính là phút giây giao hoán giữa thống khổ và hoan lạc.

Phút giây đó cũng chính là phút giây lương tri của nhân loại phục hồi, hối hận ra đời.

Phút giây đó, Phó Hồng Tuyết đã hoàn toàn thanh tỉnh.

* * * * *

Sáp nến đã khô, đèn đã tắt, cửa sổ dán giấy bồi đã dần dần trở lại màu trắng.

Trắng nhợt.

Trắng nhợt như mặt Phó Hồng Tuyết.

Tâm của hắn cũng trắng nhợt.

--- Phong Linh là nữ nhân, lại là nữ nhân đi tìm hắn phục thù.

--- Nàng tuy cùng chung sống với hắn mấy ngày nay, cũng là vì đợi cơ hội tốt để giết hắn.

Bây giờ, nàng lại kề cận thân hắn, nằm kề thân hắn.

Hắn cảm nhận được hô hấp của nàng, nhịp tim của nàng, cũng như hơi ấm thân thể của nàng đã bình phục tĩnh lặng, ôn nhu thỏa mãn sau cơn kích thích.

Thứ hòa bình tĩnh lặng khoan khoái đó vốn luôn làm cho một nam nhân không ngại hy sinh tất cả để đánh đổi.

Hiện tại Phó Hồng Tuyết lại chỉ hy vọng có thể hủy diệt tất cả.

Hiện giờ hắn cuối cùng đã hiểu câu nói của Đinh Đang huynh đệ trước lúc lâm tử.

- “Ngươi sẽ hối hận”.

Hối hận?

Hắn có thể hối hận sao?

Hắn có thể hủy diệt tất cả mọi chuyện đã xảy ra sao?

Không thể!

Hắn không thể!

Hắn tự mình tạo thành, hắn không thể trốn tránh, cũng không thể kháng cự.

Là tự mình tạo thành, tự mình phải chịu đựng.

Không cần biết mình đã tạo thành cái gì, đều phải tiếp thụ.

Mặt đất lạnh, sương sớm lạnh.

Tay Phó Hồng Tuyết lạnh, tâm hắn cũng lạnh, lạnh như đao phong.

--- Chuyện đã xảy ra, vĩnh viễn vô phương vãn hồi sự sai trái.

Nếu quả mình là Phó Hồng Tuyết, mình có thể làm gì?

Chạy trốn?

Mỗi một người đều có lúc trốn tránh người khác, nhưng vĩnh viễn không ai có thể trốn tránh chính mình.

Phó Hồng Tuyết cũng không thể.

Hắn nhẹ nhàng quay đầu, ngưng chú nhìn Phong Linh đang chìm trong hương mộng.

Lúc nàng tỉnh dậy sẽ ra sao?

Nghĩ đến sự tình đêm qua, thứ kích thích đó, thứ triền miên đó, Phó Hồng Tuyết biết cả đời sợ rằng rất khó quên.

Còn nàng?

Sau khi tỉnh dậy, làm sao đối diện với nàng?

--- Hai người không có căn cội, một lần kết hợp vô phương quên lãng.

Về sau có nên kết hợp không?

Hay nên chia lìa? Để đối phương một mình đơn độc chịu đựng những thống khổ và hối tiếc mà sai trái đã tạo thành?

Những vấn đề đó có ai có thể trả lời?

Có ai biết nên làm sao mới đúng?

Song cửa sổ còn mở, ngoài cửa ánh bình minh dần dần nhú hiện.

Khung trời tĩnh lặng, sơn cốc tĩnh lặng, buổi sớm tĩnh lặng, thiên địa một mảng tĩnh lặng xanh rì.

Phong Linh chợt tỉnh, chợt lẳng lặng mở mắt, đang nhìn Phó Hồng Tuyết nằm kề bên.

Ánh mắt nàng đã có biểu tình.

Cũng không biết là thống khổ? Là hối hận? Là lạc lõng? Hay là thương tiếc? Là phẫn nộ?

Phó Hồng Tuyết không thể trốn tránh nhãn quang của nàng, cũng vô phương trốn tránh.

Hắn đang nhìn nàng, chờ đợi phản ứng của nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau