BÊN ANH TRỌN ĐỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bên anh trọn đời - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Gục ngã

Nhìn Bùi Thiên Ngân thống khổ vặn vẹo ở trên giường, môi cô ta giật giật, giọng nói nhẹ tênh nhưng lại chưa đầy sự căm ghét vô tận: “Bùi Thiên Ngân, vì sao cô đi rồi còn quay lại làm gì? Tại sao cô cho tới bây giờ còn chưa chịu buông tay? Cô muốn dây dưa với Thần Dương tới khi nào nữa đây?”

“Ưm…”

Bùi Thiên Ngân muốn nói, nhưng một khi mở miệng, ngoại trừ tiếng rên đau đớn kia, cô thật sự không còn đủ sức lực nói ra được một chữ.

Phía dưới chợt có dòng nước ấm chảy ra khỏi cơ thể, Bùi Thiên Ngân cúi đầu, nhìn thấy một vũng máu dọc theo hai chân cô chảy xuống tấm nệm trắng như tuyết. Bụng dưới đau đớn đến co giật, từng dòng từng dòng nối tiếp nhau, chầm chậm chảy ra như không có điểm dừng.

Nhiễm đỏ khăn trải giường, cũng nhiễm đỏ hai chân cô...

Hàn Thần Dương...

Hàn Thần Dương anh mau quay lại đi. Bụng dưới tôi chảy máu, chảy ra rất nhiều máu...

Bùi Thiên Ngân vật lộn muốn xuống giường lao ra khỏi phòng ngủ, nhưng cô ngay cả sức lực đứng lên cũng không có, mím chặt bôi dưới sớm đã bị cắn rách, cô từng chút từng chút mò mẫm tới mép giường.

“Chị Bùi …”

Tôn Tiểu Uyển đang đứng cách mép giường chỉ một bước, chặn lại đường đi của cô. Khi cô nhịn đau ngẩng đầu nhìn, chợt thấy Tôn Tiểu Uyển nhẹ nhàng cười rộ lên.

“Chị là muốn đi gọi anh Thần Dương sao?”

Bùi Thiên Ngân đau tới mức tứ chi cũng cương cứng, gạt nụ cười lạnh lùng của Tôn Tiểu Uyển qua một bên, cô co người, bò qua phía mép giường bên kia.

Tôn Tiểu Uyển giống như nhìn một đứa trẻ đang tập học bò vậy, thong thả nói: “Chị Bùi, chớ uổng phí sức lực, tôi sẽ không để chị đi tìm Thần Dương đâu.”

Bùi Thiên Ngân biết rằng, bản thân cô bây giờ căn bản không địch lại Tôn Tiểu Uyển. Cho nên lần này cô không có ý định bò ra phía cửa phòng, mà là bò về phía cánh tủ đặt đầu giường, vào lúc nét cười trên mặt Tôn Tiểu Uyển đậm nhất, cô dồn tất cả mọi sức lực, hất đổ chiếc đèn đặt trên tủ đầu giường. “Choang!”

Đèn thủy tinh trong khoảnh khắc rớt xuống sàn nhà, vỡ vụn thành vô số những mảnh nhỏ.

Nụ cười trên gương mặt Tôn Tiểu Uyển bỗng chốc liền cứng đờ. Rất nhanh, trong hành lang liền vang lên tiếng bước chân, âm thanh cách lầu trên mỗi lúc một gần.

Vào lúc này, trong mắt Bùi Thiên Ngân lóe lên tia hy vọng. Cô biết, đây là âm thanh phát ra từ giày da, đây là tiếng bước chân của Hàn Thần Dương.

Hắn đã quay lại!

Tôn Tiểu Uyển nhìn ánh mắt mang theo tia hy vọng của Bùi Thiên Ngân, siết chặt tay thành nắm đấm. Bỗng nhiên, cô ta nhào tới những mảnh vụn thủy tinh còn đang vương vãi trên mặt đất.

Cánh tay cùng mu bàn tay trắng nõn đều bị mảnh vỡ vạch lên những vết thương thật nhỏ. Tôn Tiểu Uyển dường như không để ý đến đau đớn, sau khi đứng lên, lập tức xoay người chạy ra phía bên ngoài phòng ngủ.

Ngay chớp mắt Hàn Thần Dương mở cánh cửa phòng ngủ, Tôn Tiểu Uyển đã đứng chắn ngay tại trước cửa phòng. “Anh Thần Dương, sao anh đã về rồi?” Thời điểm đối mặt với Hàn Thần Dương, cô ta vĩnh viễn đều là bộ dạng ngây thơ như vậy.

“Anh vừa nghe thấy trong phòng có tiếng động lớn.”

“Anh Thần Dương, là em vô tình làm vỡ cái đèn, thật xin lỗi...”

Tôn Tiểu Uyển vừa nói, vừa giơ lên cánh tay bị thương. Tất cả sự chú ý của Hàn Thần Dương lập tức liền bị những vết thương kia thu hút.

“Em mặc quần áo vào, anh đưa em đi bệnh viện.”

“Không sao đâu, lát nữa em bảo mẹ băng bó cho em là được rồi.”

“Thật sự không sao chứ?”

“Thật sự không sao mà, em sợ lúc chị Bùi tỉnh lại không có ai chăm sóc...”

Cùng lúc Tôn Tiểu Uyển nhắc tới Bùi Thiên Ngân, Hàn Thần Dương dường như ngửi thấy từ trong phòng một mùi máu nhàn nhạt. Hắn vốn là muốn vào xem một chút, thế nhưng lời của Tôn Tiểu Uyển lại khiến hắn dừng chân.

Người phụ nữ đê tiện đó có tài đức gì để Tiểu Uyển phải chăm sóc cô ta?

Nỗi chán ghét lại lần nữa dâng lên trong lòng, Hàn Thần Dương dặn dò Tôn Tiểu Uyển mấy câu, cuối cùng xoay người rời đi.

Nhìn thấy Tôn Tiểu Uyển rốt cuộc khép cửa phòng lại, nghe thấy tiếng bước chân Hàn Thần Dương rốt cuộc đã đi xa, Bùi Thiên Ngân cuối cùng cũng vô lực ngã xuống giường.

Chương 37: Không muốn anh phải hối hận

Cảm giác lạnh buốt nơi vết thương làm dây thần kinh đau buốt,thứ chất lỏng màu đỏ tươi lan ra nhanh chóng,cảm giác lạnh buốt bắt đầu bốc lên, sau đó bắt đầu đau như kim châm muối xát vào.

Cô nằm trên giường, trông thấy càng nhiều chất lỏng màu đỏ tươi lan ra xung quanh, cảm giác toàn thân không chút sức lực, đã mơ hồ không còn biết gì là đau đớn, chỉ cảm thấy toàn thân tê buốt, mi mắt mệt mỏi dần dần dần chĩu xuống...

Tôn Tiểu Uyển đứng trong phòng cười nhạt, nhìn Bùi Thiên Ngân đã không còn chút ý thức, thực ra, cô ta cũng sợ thứ máu tươi trên giường, nhưng cô ta lại ép buộc chính mình đứng im tại chỗ ban đầu.

Cô ta phải nhìn, tận mắt nhìn thấy người đàn bà để tiện này rời xa anh Thần Dương của cô.

“ Bịch——!!”

Cánh cửa khép hờ đột nhiên bị ai đó bật tung ra, Tôn Tiểu Uyển kinh ngạc quay người lại, chỉ trông thấy người xông vào trong phòng không phải là Hàn Thần Dương vừa đi lại quay về, mà là Lưu Hạo Vũ đến tìm Hàn Thần Dương, nhưng lại bị Lâm Thục Trân ấp a ấp úng chặn lại ở ngoài cửa.

Lưu Hạo Vũ trông thấy bộ dạng ấp úng của Lâm Thục Trân, liền cảm thấy hình như có chuyện gì rồi, nhưng anh không ngờ rằng, đợi khi anh xông vào đến phòng của Bùi Thiên Ngân, lại trông thấy một cảnh tượng đẫm máu như vậy.

“ Anh Hạo Vũ, anh đến thật đúng lúc, em vừa định gọi điện cho anh Thần Dương, Chị Bùi bị sao vậy? Em cũng vừa mới trông thấy, sao chị ấy lại chảy nhiều máu đến vậy chứ?!”

Đối mặt với Lưu Hạo Vũ, Tôn Tiểu Uyển lại một lần nữa biến thành cô em nhà hàng xóm ngây thơ.

Nhưng Lưu Hạo Vũ không kịp trả lời Tôn Tiểu Uyển, anh rảo bước thật lớn chạy lại phía chiếc giường đôi, bế bổng Bùi Thư Nha đã hôn mê bất tỉnh lên, quay người xông ra khỏi phòng ngủ.

Đứng ở hành lang dài trong bệnh viện, bác sĩ và y tá đi lại tất bật không buồn để ý đến ai khác, Lưu Hạo Vũ gọi điện thoại cho Hàn Thần Dương.

Hàn Thần Dương lúc này đang ở công ty xử lý các văn kiện, nghe thấy di động reo, thấy là Lưu Hạo Vũ gọi, không thèm nghĩ gì ấn luôn nút từ chối.

Nhưng Lưu Hạo Vũ lại giống như không biết mệt mỏi là gì, gọi điện thoại hết lần này tới gần khác. Cuối cùng, sau nửa tiếng đồng hồ, Hàn Thần Dương bắt máy:” Bây giờ tôi rất bận.”

Lưu Hạo Vũ cảm thấy mũi mình hơi nghẹt lại, anh hít một hợt thật sâu, mũi mới thông lên không ít:” Cho dù bận đến đâu, cậu cũng đến bệnh viện một chuyến đi.”

“ Cậu sao vậy?”

“Không phải tôi làm sao, mà là Bùi Thiên Ngân...”

Còn chưa đợi Lưu Hạo Vũ nói hết,Hàn Thần Dương đã mất kiễn nhẫn ngắt lời:” Cô ta làm sao chẳng liên quan gì tới tô cả.”

“Bụp!”

Dập máy, Hàn Thần Dương tiếp tục xử lý công vụ, nhưng không biết tại sao, anh lại chẳng vào đầu được chữ nào, bỗng thấy phiền muộn trong lòng. “Ting!”

Di động rung lên một hồi, hiển thị có tin nhắn mới.

Hàn Thần Dương nghĩ một chút, cầm điện thoại lên, ấn vào tin nhắn, là Lưu Hạo Vũ gửi tới, nội dung rất đơn giản, không đến mười chữ.

Tôi chỉ không muốn anh phải hối hận.

Xem xong tin nhắn ta đó. Hàn Thần Dương cong cong môi, vốn dĩ anh muốn cười, có gì đáng để cho anh phải hối hận? Nhưng cố sức cong môi lên hồi lâu, cũng chẳng cười nổi.

Trái tim, lại lần nữa không chịu sự khống chế bắt đầu phiền muộn, cho dù anh ép mình trấn tĩnh lại cũng hoàn toàn không có tác dụng gì, đột nhiên, anh túm lấy áo khoác và chìa khoá xe, rảo bước lớn đi ra khỏi văn phòng làm việc.

Anh muốn tới bệnh viện xem thử, rốt cuộc chuyện gì sẽ khiến anh phải hối hận!!

Hàn Thần Dương lái xe thẳng tới bệnh viện, nhưng không thấy bóng dáng Lưu Hạo Vũ đâu.

Mình đang bị chơi đểu sao?

Đứng trong hành lang của bệnh viện, Hàn Thần Dương cười mỉa mai, anh biết người phụ nữ đó không sao cả, cô ta có thể có chuyện gì cơ chứ? Nhưng cho dù anh ta có không ngừng thầm nhủ trong lòng như vậy, tự tẩy não cho bản thân, chân anh lại giống như mọc thêm ra, không có cách nào dịch chuyển nổi một bước.

Phía xa. có vài y tá đang bước về phía này, âm thanh ríu tít trò chuyện vang vọng rõ ràng nơi hành lang trống trải này.

Chương 38: Cô vừa mới nói ai chết rồi cơ?

“ Cô nói bệnh nhân đó vừa chết rồi sao?”

“ Đúng vậy, mặc dù vốn dĩ cô ấy cũng chẳng sống được bao lâu nữa, nhưng ít nhất cũng không cần chết một cách đau đớn đến như vậy mà.”

“ Cũng không biết là tên đàn ông cầm thú nào, cô không nhìn thấy vùng dưới của bệnh nhân đó thôi, máu và thịt lẫn lộn vào nhau, đến cả tử cung cũng bị tụt xuống rồi*!!”

(* Đây là hiện tượng sa tử cung xảy ra khi cơ sàn chậu và dây chằng căng ra và suy yếu, hỗ trợ không đầy đủ cho tử cung. Tử cung tụt xuống vào trong ống âm đ*o.)

“ Chẹp chẹp chẹp... người phụ nữ ấy đáng thương biết bao, các cụ ngày xưa thường nói, đặt một cái tên hay thì có thể được hạnh phúc cả một đời, bây giờ xem ra hoàn toàn là nói láo rồi.”

“ Bệnh nhân đó tên là gì vậy?”

“Bùi Thiên Ngân, Bùi trong ngôn ngữ, Thư trong từ “Thư phục”*, Nhã trong từ “Nhã chí”*

( Âm Hán việt là “ Thư phục” biểu thị ý nghĩa thoải mái khoan khoái).

( Âm Hán việt là “ Nhã chí” biểu thị ý nghĩa tao nhã lịch sự).

Cái gì?!

Hàn Thần Dương mở trừng mắt khó lòng tin nổi, tóm chặt lấy tay một cô y tá, “ Cô vừa mới nói ai chết rồi cơ? Người đó tên là gì?”

Cô y tá bị giật mình khẽ ngây ra, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Hàn Thần Dương, lại không kìm lòng được khó xử nói: “ Bùi Thiên Ngân.”

“ Không thể nào!”
Hàn Thần Dương không nghĩ gì liền phủ định, người phụ nữ đó sao có thể chết được? Vừa nãy cô ta còn sống sờ sờ nằm bên dưới mình, cô ta còn sống, không đâu...

“Bệnh nhận Bùi Thiên Ngân đó quả thực đã qua đời rồi, có điều nghe nói đang đợi người nhà đến nhận, thi thể đang lưu giữ trên giường bệnh phòng 213 tầng trên...”

Những ý tá khác trông thấy vậy, cũng nhanh chóng giải thích thêm, người chết không phải chuyện để đùa giỡn, nhưng còn chưa đợi các y tá nói xong, người đàn ông tuấn tú đó liền quay người chạy lên phía tầng trên.

Ở bệnh viện, chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì, vì vậy các y tá cũng không bàn tán gì, chỉ là không kìm được thốt lên trong lòng, người đàn ông này thật là đẹp trai mà.

Bên ngoài cửa phòng bệnh 213, Lưu Hạo Vũ đang đứng dựa người vào bức tường lạnh lẽo ngoài hành lang, bỗng thấy một hình bóng quen thuộc chạy về phía mình.

Lúc anh nhận ra là Hàn Thần Dương, anh khẽ nhếch môi, lộ ra một khuôn mặt cười trông còn khó coi hơn cả khóc: “ Cậu đến rồi sao?”

Hàn Thần Dương không trả lời Lưu Hạo Vũ, mà lướt luôn qua vai anh, mang theo biểu cảm đầy hoài nghi và không dám tin, đi về hướng phòng bệnh 213.

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi không cả thấy tiếng hơi thở. Bùi Thiên Ngân, im lìm nằm trên tấm ga giường trắng trên giường bệnh, không biết có phải do ga giường trắng quá hay không, mà cả khuôn mặt cô ấy không hiện ra một tia máu nào.

“ Anh là người nhà của bệnh nhân à?”

Trong phòng bệnh, cô y tá phụ trách bước tới, đang hỏi Hàn Thần Dương.

Hàn Thần Dương hơi ngây ra ngẩng đầu lên, chỉ vào Bùi Thiên Ngân ở trên giường hỏi: “ Cô ấy sao vậy? Tại sao cô ấy lại ngủ ở đây?”

Y tá phụ trách đối mặt với lời chất vấn của Hàn Thần Dương, thở dài nặng nhọc một cái: “ Bệnh nhân này cách đây không lâu đã kiểm tra ra mắc ung thư giai đoạn cuối, vốn đã không còn bao lâu thời gian, nhưng không ngờ...”

“ Cô nói cái gì?”

Hàn Thần Dương gồng mình lên, đồng tử bỗng chốc co lại: “ Cô nói cô ấy bị ung thư?!”

“ Đúng vậy, nếu không anh cho rằng vì sao cô ấy lại phá thai?! Thời gian của cô ấy chỉ còn không tới một tháng, cho dù là mang thai rồi thì cũng không đợi được tới lúc sinh được đứa bé ra.”

Y tá phụ trách khó hiểu nhìn anh: “ Anh là chồng của bệnh nhân?”

Hàn Thần Dương cứng đờ ngây ra tại chỗ, muốn gật đầu, nhưng bất luận thế nào cũng không động đậy nổi.

Nhưng mà dù cho anh không trả lời, y tá phụ trách cũng nhìn ra manh mối, vỗ vỗ vai anh, ngữ khí không rõ là trách mắng hay là an ủi: “ Anh đã lấy được một người vợ tốt, bình thường làm phẫu thuật nạo phá thai chúng tôi cần phải có chữ kí của người nhà, nhưng vợ anh lại khẩn cầu chúng tôi tôi, không muốn cho anh biết tới sự tồn tại của đứa bé, càng không muốn để anh biết cô ấy mắc bệnh hiểm nghèo, vì vậy một mình chạy đến bệnh viện lén bỏ đứa bé đi.”

“ Có điều anh, rốt cuộc anh làm chồng người ta kiểu gì vậy? Vợ anh mới phá thai, sao anh còn làm chuyện phòng the với cô ấy? Anh không biết kích thích dữ dội sẽ dẫn đến người bệnh xuất huyết và sa tử cung sao?”

Chương 39: Là anh giết cô ấy

Hàn Thần Dương nghe cô ý tá phụ trách nói, khoảnh khắc đó, nỗi thê lương tự đáy lòng từ từ lan tỏa ra, giống như thí nghiệm liên quan tới khuếch tán hóa học vậy, từng chút từng chút một hòa vào trong dòng nước thuần túy ban đầu, sau đó chầm chậm, chầm chậm, nhuộm cả cốc nước thành một màu đen.

“ Đừng nói nữa, đừng nói nữa...”

Anh run rẩy mấp máy môi, muốn tiếp tục nói gì đó, nhưng bỗng nhiên lại quay người đi, nắm chặt lấy cổ tay của Bùi Thiên Ngân.

Chiếc cổ tay gầy gò của cô lạnh đến thế, lạnh đến thế, lạnh như băng, lạnh đến thấu xương.

Nhưng Hàn Thần Dương không thèm để ý, cứ giữ chặt lấy trong lòng bàn tay mình: “ Bùi Thiên Ngân đừng giả chết, em tỉnh dậy cho anh, tỉnh dậy——!!”

Hành động của Hàn Thần Dương, làm y tá phụ trách kinh hãi, cô chưa từng thấy người nhà bệnh nhân nào lại quá khích như vậy.

Lưu Hạo Vũ đứng mãi ở hành lang hút thuốc cũng bước vào trong. Nắm lấy cổ tay của Hàn Thần Dương: “ Cậu đang làm cái gì vậy? Hàn Thần Dương, Bùi Thiên Ngân đã chết rồi, cậu thực sự cho rằng cậu còn có thể gọi được cô ấy tỉnh lại sao?”

Hàn Thần Dương sựng lại, đôi mắt anh ta trống rỗng vô hồn, nhìn Bùi Thiên Ngân nằm trên giường bệnh, anh ta chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu đến nghẹt thở.

Người phụ nữ này chết rồi? Sao cô ấy có thể chết được?

“ Cái này, là thứ cuối cùng Bùi Thiên Ngân để lại cho cậu, cậu muốn xem thì xem đi...”

Lưu Hạo Vũ nói xong, nhét điện thoại của mình vào trong tay Hàn Thần Dương, sau đó vụt qua người Hàn Thần Dương, bắt đầu hỏi cô ý tá phụ trách những thủ tục cụ thể cần phải giải quyết.

Hàn Thần Dương bỗng cảm thấy như cả thế giới đều hỗn loạn, mạch suy nghĩ ngổn ngang kết thành một tấm lưới, càng kết càng chặt, chạy thẳng vào tim, sau một trận đau âm ỉ, mới chịu buông xuôi. Cuối cùng anh cũng ý thức được, Bùi Thiên Ngân chết rồi, người phụ nữ bị anh căm hận bấy lâu, cô ấy chết rồi...

Trong biệt thự nhà họ Bùi.

Tôn Tiểu Uyển sốt ruột đi vòng vòng trong phòng khách, cô ta vừa mới gọi điện thoại cho Hàn Thần Dương, vẫn không cách nào kết nối được, lẽ nào Hàn Thần Dương đã biết gì rồi?

Nhưng mà không đâu, lúc Lưu Hạo Vũ đến, cô ta biểu hiện tự nhiên như vậy, căn bản sẽ không để người khác phát hiện ra manh mối gì mới đúng!

Tôn Tiểu Uyển đi đi lại lại, không cẩn thận, dẫm trúng chân Lâm Thục Trân, Lâm Thục Chân đau đớn hét lên: “ Con cứ đi qua đi lại lắc lư cái gì vậy!”

Tôn Tiểu Uyển hoàn hồn, nhìn Lâm Thục Trân ngồi trong phòng khách ăn uống, tức giận dồn lên: “ Sao bà chỉ biết ăn vậy! Bà không thấy Lưu Hạo Vũ bế người phụ nữ đó đi rồi à? Bà không sợ anh Hàn Dương sẽ biết chuyện gì sao?
Lâm Thục Trân coi thường xì một cái nói: “ Thằng nhãi Hàn Thần Dương đó thì biết cái gì chứ? Hơn nưã, người phụ nữ đó chết rồi, không phải con nên vui mừng sao? Con quá kích động rồi, chẳng có chút tiền đồ nào cả!”

“ Phải, bà có tiền đồ!”

Tôn Tiểu Uyển ầm ĩ không chút kiêng dè nói: “ Năm đó nếu không phải là bà làm thiếu hụt ngân sách công ty, bố của anh Thần Dương cũng sẽ không ngất đi, bà có tiền đồ quá nhỉ! Sau chuyện đó còn có thể cắn ngược lại Bùi Quốc Hiếu một cái, rõ ràng năm đó Bùi Quốc Hiếu là có lòng tốt muốn giúp anh Thần Dương, lại bị bà một mực nói thành chiếm đoạt công ty của bố mẹ anh Thần Dương!”

“ Mày nói cái gì thế hả?”

Lâm Thục Trân không ngờ rằng Tôn Tiểu Uyển lại tính nợ cũ, bật dậy trứng mắt lên: “ Cái đồ vong ân bội nghĩa như mày, tao thâm hụt ngân sách công ty là vì cái gì? Bao nhiêu năm nay tao thực sự đã nuôi mày phí công rồi!”

“ Bà nuôi tôi được cái gì? Bao nhiêu năm nay đều là anh Thần dương nuôi tôi, nuôi cả bà!”

Tôn Tiểu Uyển nhìn Lâm Thục Trân, mặt mũi méo xệch đi: “ Bà đừng tưởng tôi không biết, năm đó bên ngoài phòng bệnh tôi đã trông thấy hết rồi, bố của anh Thần Dương ở trong phòng hồi sức đã tỉnh lại rồi, là bà rút ống thở của ông ấy ra, là chính tay bà giết ông ấy!”

“ Cho dù là tao giết ông ta thì làm sao? Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, ai có chứng cứ nói tao giết ông ta?”

Lâm Thục Trân giống như một con chó điên, bắt đầu cắn lại Tôn Tiểu Uyển: “ Mày đừng quên, Năm đó tối hôm mà Bùi Thiên Ngân và Hàn Thần Dương kết hôn, mày gọi Bùi Thiên Ngân ra ngoài, nhưng Bùi Thiên Ngân người ta chưa động đến cả đầu ngón tay mày, là mày từ nhảy xuống dưới cầu, nếu không phải tao bỏ tiền ra tìm người tạo chừn cứ giả vu không Bùi Thiên Ngân, mày cho rằng thằng nhãi Hàn Thần Dương đó bao nhiêu năm nay có thương mày đến vậy không?!”

“ Bịch ——!”

Cánh cửa lớn đóng chặt bị ai đó dẩy ra, một luồng gió lạnh từ cửa lùa vào trong phòng khách.

Chương 40: Chân tướng muộn màng

Lâm Thục Trân và Tôn Tiểu Uyển nhìn ra phía cửa, lúc nhìn thấy Hàn Thần Dương đang đứng ở cửa, hai người bỗng giật mình.

“ Anh Thần Dương, anh về rồi à?”

Trong chớp mắt, Tôn Tiểu Uyển lại trở lại thành cô gái nghe lời như trước kia, cô ta mỉm cười, chạy về phía Hàn Thần Dương.

“Cút!”

Nhưng Hàn Thần Dương một tay đẩy cô ta ra.

Tôn Tiểu Uyển không ngờ anh lại dùng lực mạnh như vậy, cả người bị đẩy đụng trúng vào góc quầy rượu, sau đó ngã xuống đất.

Nhưng Hàn Thần Dương còn không thèm liếc mắt lấy một cái, mà đi thẳng đến phía trước mặt Lâm Thục Trân, giơ tay, túm chặt lấy cổ áo của Lâm Thục Trân.

“ Là bà, chính tay giết chết bố tôi? Là bà, làm thâm hụt ngân sách công ty? Là bà, hãm hại Bùi Quốc Hiếu? Là bà? Vu oan cho Bùi Thiên Ngân?!”

“ Chuyện đó, chuyện đó Thần Dương à...”

Lâm Thục Trân vỗn dĩ muốn ngụy biện, nhưng mà trông thấy ánh mắt Hàn Thần Dương lạnh lùng như nhũ băng, cuối cùng bà ta chột dạ cúi đầu xuống.

Rất tốt, thực sự rất tốt!

Hàn Thần Dương buông Lâm Thục Trần ra, lại bước tới trước mặt Tôn Tiểu Uyển, hạ thấp người xuống, nhìn cô ta hỏi: “ Sau khi tôi rời đi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì? Bùi Thiên Ngân bị làm sao?”

Tôn Tiểu Uyển bỗng bật khóc, nắm chặt lấy tay Hàn Thần Dương: “ Anh Thần Dương, em không biết, chuyện năm đó em không biết gì cả, đều là do mẹ em làm.”
Hai bên thái dương của Hàn Thần Dương giật mạnh, xoay tay lại siết chặt lấy cổ tay của Tôn Tiểu Uyển:” Điều tôi hỏi cô là, sau khi tôi rời đi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì? Bùi Thiên Ngân bị làm sao?

“ Không, không sao cả mà? Chính là sau khi anh đi, em mới phát hiện phía dưới của chị Bùi chảy máu, sau đó anh Lưu Hạo Vũ đến, đưa chị ấy đi...”

Lúc Tôn Tiểu Uyển đang nói những lời này, vẻ mặt đau khổ, ánh mắt ngây thơ trong sáng, từng giọt từng giọt nước mắt, rơi xuống lộp bộp.

“Ha...”

Hàn Thần Dương cười nhạt một tiếng, quay lưng bước lên gác, không lâu sau, anh từ trên gác đem xuống một đầu máy DV, sau đó kết nối với màn hình cực lớn ở phòng khách.

Khoảnh khắc ti vi bật sáng, nhìn Tôn Tiểu Uyển cười lạnh lùng:” Tiểu Uyển à, chắc cô không biết, thực ra trong phòng ngủ chính có camera giám sát.”

Trong khoảng khắc, khuôn mặt Tôn Tiểu Uyển thất vọng tối sầm lại, cô ta bổ nhào tới ngăn lại, nhưng đã không còn kịp nữa rồi, chiếc ti vi vốn đen ngòm, đã hiện hình ảnh.

Mặc dù, camera giám sát không có bất kì âm thanh nào, nhưng giá cả đắt đỏ, quay lại rõ nét lạ thường từng biểu cảm trên gương mặt của Tôn Tiểu Uyển. Hàn Thần Dương ngồi trên sô pha, cứ xem như vậy, Bùi Thiên Ngân bên dưới chảy toàn máu tươi, khó khăn bò ra khỏi phòng tìm người cứu giúp mình, còn Tôn Tiểu Uyển lại cản trờ từng bước một, chậm chí không ngại làm cổ tay mình bị thương, ngăn cản bản thân bước vào phòng.

Ha ha...

Hàn Thần Dương dừng màn hình lại khoảnh khắc Bùi Thiên Ngân ngã xuống vũng máu, không kìm được mà cười lạnh lùng hết lần này tới lần khác.

Người mà vốn dĩ anh yêu nhất, trở thành người lừa gạt anh ta sâu đậm nhất, người anh ta nên hận nhất, lại chết dưới sự lạnh nhạt của anh ta...

Khoảnh khắc đo Bùi Thiên Ngân, chắc rất lạnh rất đau...

Hình như có thứ gì đó cộm lên trong túi quần anh, anh lôi ra, mới phát hiện là điện thoại của Lưu Hạo Vũ, nghĩ tới những lời Lưu Hạo Vũ nói lúc trong bệnh viện, anh ta mở điện thoại của Lưu Hạo Vũ ra, tìm thấy video duy nhất trong thư viện ảnh.

Ấn nút phát, trên màn hình xuất hiện khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ nhưng không còn một tia máu của Bùi Thiên Ngân, cô ấy nằm trên chiếc giường bệnh ban nãy mà anh trông thấy, chỉ là không giống như vừa nãy, cô ấy trong video ấm áp mở to đôi mắt.

“Hạo Vũ...”

Cô khó khăn động đậy đôi môi cứng đờ đầy tia máu, giọng nói mà lại khản đặc:” Đừng nói cho Thần Dương em sắp chết rồi, nếu như anh ấy hỏi đến, thì anh cứ nói em lại đi rồi.”

Trong video, phát ra giọng nói run rẩy của Lưu Hạo Vũ:” Bùi Thiên Ngân,em đã thế này rồi, tại sao không nói cho cậu ấy biết? Là vì em quá hận cậu ấy sao?

“Hận anh ấy? Em đúng là nên hận anh ấy, nhưng mà rất đáng tiếc, em yêu anh ấy còn nhiều hơn hận anh ấy rất rất nhiều...”

Bùi Thiên Ngân khẽ cười lắc đầu:” Giống như chuyện của Tôn Tiểu Uyển năm đó, em chưa từng giải thích với anh ấy, cho dù bố đã điều tra ra. Tôn Tiểu Uyển và Lâm Thục Trân có vấn đề, em xin bố không nói với Thần Dương, bởi vì em sợ Thần Dương không chịu nổi nỗi đau này, nếu anh ấy đã cho rằng nhà họ Bùi có lỗi với anh ấy, thì cứ để anh ấy tiếp tục nghĩ như vậy đi, sống với nỗi căm hận, cũng tốt hơn so với sống với nỗi đau khổ...’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau