BÊN ANH TRỌN ĐỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bên anh trọn đời - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Còn cô là ai chứ?

Bùi Thiên Ngân liếc qua Hàn Thần Dương, liếc qua Tôn Tiểu Uyển đang khóc rấm rứt, lại liếc qua Lâm Thục Trân đang ngồi bên khuyên nhủ, cuối cùng bình tĩnh thu lại ánh mắt trống rỗng, không nói lời nào, thậm chí một biểu cảm dư thừa cũng không có, dưới cái nhìn đăm đăm đầy lạnh lùng của Hàn Thần Dương, cô xoay người đi về phía cầu thang.

Cô đi chầm chậm từng bước một, bóng lưng gầy gò như vậy, giống như chỉ cần một trận gió thổi tới thôi liền sẽ tan biến mất. Thế nhưng bóng lưng ấy lại quật cường đến thế, khiến cho Hàn Thần Dương như bị ai rót lửa giận vào trong lòng, gương mặt anh ta đanh lại.

Người phụ nữ đê tiện không biết xấu hổ này, nói nói cười cười với tên đàn ông khác bên ngoài, vì sao cứ lúc nào ở cạnh anh ta lại im lặng giống như kẻ chết rồi vậy?

“Tôi nói cô không nghe thấy sao?”

Hàn Thần Dương siết chặt nắm đấm, rít từng chữ qua kẽ răng: “Tiểu Uyển tốt bụng hầm canh cho cô, cô nói ói liền ói, Đại tiểu thư nhà họ Bùi được dạy dỗ tử tế đây sao?”

“Anh Thần Dương, em không sao.” Tôn Tiểu Uyển bỗng nhiên mở miệng, cô ta đưa tay, nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Hàn Thần Dương, mắt ngân ngấn nước, vào lúc này càng thêm vẻ thuần khiết cùng xinh đẹp: “Chị Bùi có lẽ vẫn còn giận em và mẹ. Chi bằng, ngày mai bọn em dọn đi thì tốt hơn...”

Lời nói và nước mắt của Tôn Tiểu Uyển khiến trong lòng Hàn Thần Dương thêm khó chịu. Anh ta đứng dậy, đi tới sau lưng Bùi Thiên Ngân, cầm lấy cổ tay cô.

“Xin lỗi ngay!”

“Dựa vào cái gì?”

Bùi Thiên Ngân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt vì đanh lại mà có chút hung dữ của Hàn Thần Dương: “Hàn Thần Dương, dựa vào đâu mà bắt tôi xin lỗi?” Hàn Thần Dương không nghĩ tới cô sẽ hỏi vặn lại, lập tức đứng sững sờ.

“Chị Bùi, chị đừng cãi nhau với anh Thần Dương. Nếu thật là chị ghét em, em và mẹ sẽ dọn đi...”

Cách đó không xa, Tôn Tiểu Uyển lại lần nữa lên tiếng. Vẫn là nhỏ nhẹ dịu dàng như vậy, khiến người ta không nhịn được mà yêu thương.

Bùi Thiên Ngân nhìn bộ dạng không lúc nào không tỏ ra ngây thơ thuần khiết kia của Tôn Tiểu Uyển, bỗng bật cười: “Dọn đi? Nếu tôi nói tội ghét các người, các người sẽ thật sự dọn đi sao? Không đời nào? Bởi vì những lời này của các người chỉ là muốn chọc giận Hàn Thần Dương mà thôi!”

“Chị Bùi, chị...”
Tôn Tiểu Uyển sững sờ, đối với lời nói vừa rồi của Bùi Thiên Ngân không biết nên phản bác lại thế nào cho phải.

“Các người bây giờ ăn ở đây, sống ở đây. Các người đừng quên, chỗ này là nhà tôi, căn phòng này đứng tên Bùi Thiên Ngân tôi, dựa vào đâu các người không có nhà tôi nhất định phải tiếp nhận các người? Dựa vào đâu bắt tôi mỗi ngày đều sống dưới sự lừa đảo dối trá? Các người thích diễn xuất cũng được, nhưng đừng có lôi tôi vào, tôi không có hơi sức đâu hùa vào với các người cả ngày giả mù sa mưa!”

Bùi Thiên Ngân nói xong, trước mắt hoàn toàn tối sầm. Cô ta ngồi xổm người xuống, phát ra những âm thanh rên rỉ, không phân rõ là đang cười hay đang khóc.

Thân thể Hàn Thần Dương cứng đờ nhìn Bùi Thiên Ngân, anh ta rõ ràng là nên tức giận, bởi vì người phụ nữ đáng hận này lại dám hét lớn với Tôn Tiểu Uyển. Thế nhưng nghe thấy những âm thanh khóc cười lẫn lộn phát ra từ lồng ngực đó, anh ta cho dù có mở miệng, cũng nói không ra những lời trách móc đả thương người.

Chẳng biết qua bao lâu, cho đến khi những âm thanh khóc cười lẫn lộn của Bùi Thiên Ngân đã dần dần lắng xuống, Hàn Thần Dương mới lạnh lùng mở miệng: "Bùi Thiên Ngân, Tiểu Uyển không sai, là tôi dẫn cô ấy về đây ở. Cô ấy là người nhà của tôi, theo lý nên ở trong nhà tôi.”

Tôn Tiểu Uyển là người nhà của anh ta, vậy còn cô là ai? Cô là ai chứ?

Giờ khắc này, Bùi Thiên Ngân lòng như tro tàn. Cô đưa tay chậm rãi vuốt lên phần bụng còn đang bằng phẳng của mình, nhếch khóe môi cười không ra tiếng.

Hàn Thần Dương nhìn nụ cười trên khóe môi Bùi Thiên Ngân, ngực giống như bị người ta đánh lên một quyền thật đau, mí mắt phải giật giật.

Cô cười thực bi thảm, thực đau thương...

Chương 32: Lòng như tro tàn

Cho tới bây giờ Bùi Thiên Ngân cũng chưa từng nghĩ, mình sẽ còn sống mà đi vào bệnh viện. Cô cho rằng thời điểm cô vào viện lần nữa, hẳn là lúc cô chết.

Nằm trên giường ở phòng siêu âm B, tiếp nhận những dụng cụ y tế lạnh như băng xuyên vào hạ thể mình, Bùi Thiên Ngân không cảm giác được bất kỳ đau đớn cùng sợ hãi nào, bởi vì bây giờ tất cả sự chú ý của cô đều tập trung vào con số trên những đồng hồ đo kia. Trên những con số trắng đen đó, cô nhìn thấy một sinh mạng rất nhỏ, đang hô hấp trong tử cung của cô, dần dần lớn lên.

Đây là đứa nhỏ của cô, đứa nhỏ cô đã từng tha thiết ước mong...

Thế mà bây giờ, cô bắt buộc phải dứt bỏ nó.

Nước mắt, giống như chuỗi hạt châu bị đứt, không khống chế được từng hạt từng hạt rớt qua gò má. Bùi Thiên Ngân gắt gao cắn chặt môi mình, không để bản thân khóc thành tiếng.

Vị bác sĩ nhìn thấy cô như vậy cũng không đành lòng, rút ra dụng cụ siêu âm, nặng nề thở dài: “Bà Hàn, thật sự đã xác định rồi sao?”

Bùi Thiên Ngân dường như hoàn toàn không nghe thấy lời của vị bác sĩ, đôi mắt giống như đã dính chặt trên các đồng hồ đo lường siêu âm kia, không nỡ dời mắt đi nửa phút. Để cô nhìn đứa nhỏ thêm một chút nữa đi, cho cô nhìn thêm một lần cuối thôi...

Vị bác sĩ thấy vậy cũng không còn cách nào, trong lòng mang theo mấy phần chua xót, đứng lên: “Bà Hàn, làm phẫu thuật sanh non cần chồng bà ký tên. Vậy bà liên lạc với chồng mình, hay là để chúng tôi?”

Nghe thấy một tiếng ‘chồng’, Bùi Thiên Ngân mới định thần lại. Cô chậm rãi đứng dậy, lắc đầu nói: “Bác sĩ, tôi...” Trong phòng siêu âm B rất yên tĩnh, chỉ có giọng nói vừa khô khốc vừa bình tĩnh của Bùi Thiên Ngân thỉnh thoảng lại vang lên. Ngoại trừ vị bác sĩ ở đó, không ai biết rốt cuộc là cô nói những gì.

Năm phút sau, Bùi Thiên Ngân ra khỏi phòng siêu âm B, ngồi trên hàng ghế nhựa thật dài ở dài hành lang, cùng hàng người chờ đến lượt giải phẫu.

Vì là khoa phụ sản, dọc hành lang thỉnh thoảng sẽ có vài người phụ nữ có bầu đi ngang qua. Bùi Thiên Ngân lẳng lặng nhìn những người phụ nữ mang bầu có chồng bên cạnh chăm sóc đó, khóe môi không tự chủ được run rẩy.

Nếu như, nếu như cô là một người phụ nữ bình thường mang thai, không biết Hàn Thần Dương có tới cùng cô làm xét nghiệm hay không? Sau đó cũng giống như những ông chồng khác, kiên nhẫn chờ đợi cô thực hiện xong hàng loạt xét nghiệm, sau khi cô mệt mỏi đi ra, sẽ dịu dàng đỡ lấy tay cô, tỉ mỉ hỏi cô rằng có khát nước hay không? Có đói bụng hay không? Muốn ăn chút gì đó hay không?
Nghĩ vậy, khóe môi Bùi Thiên Ngân không tự chủ được tạo thành một độ cong. Trong mông lung, cô dường như thật sự nhìn thấy hình ảnh mình bụng bự, bước chân liêu xiêu vịn mặt tường trong bệnh viện, mà Hàn Thần Dương sẽ ôn nhu cẩn thận, ở bên chăm sóc cô...

Cô còn nhìn thấy trên mặt mình cùng Hàn Thần Dương, cũng là nụ cười rạng rỡ của những người sắp làm cha làm mẹ.

“Bùi Thiên Ngân, vào đi!”

Giọng nói không chút cảm xúc nào của nữ y tá đã cắt đứt luồng suy nghĩ của Bùi Thiên Ngân, cô lấy lại tinh thần, đồng thời cũng phát hiện trên hành lang trống rỗng chỉ còn lại một người là cô.

Mà vừa rồi, nơi cô trông thấy bản thân mình và Hàn Thần Dương đó, thật ra cũng chỉ là một khoảng trống mà thôi…

Ai đó đã từng nói, ảo tưởng thì đầy đặn, thực tế lại gầy đến trơ cả xương.

Lúc cô nghe được những lời này vẫn còn mang tâm trạng đang nghe kể một câu chuyện tiếu lâm, vậy mà hiện tại cô mới phát hiện được, thì ra những lời này lại tàn khốc đến vậy.

Nằm trên bàn mổ lạnh như băng, khi dụng cụ lạnh lẽo kia cắm vào hạ thể mình, Bùi Thiên Ngân không tự chủ được siết chặt tấm trải giường dưới tay. Cho tới bây giờ cô cũng không ngờ được, thì ra bỏ đứa nhỏ lại đau đến như vậy. Loại đau đớn này quá mức rõ ràng, rõ ràng đến nỗi cô thậm chí còn tưởng tượng được, một con dao, hết lần này tới lần khác, vừa lạnh lẽo vừa vô tình nạo mạnh vào tử cung của cô.

Chương 33: Đau khổ không có điểm dừng

Đau, thật sự rất đau...

Loại đau đớn này, dường như mỗi một phút mỗi một giây đều đau đến không có điểm dừng.

Không biết qua bao lâu, Bùi Thiên Ngân mới phục hồi lại ý thức từ tiếng quát lớn của y tá. Cô bình tĩnh ngồi dậy, mặt không cảm xúc mặc xong quần của mình, dưới cái nhìn đầy soi mói của y tá, đi từng bước ra khỏi phòng giải phẫu.

Mấy cô y tá khác nhìn bóng lưng Bùi Thiên Ngân, không kìm được lộ ra các loại biểu cảm không đành lòng cùng chua xót. Đây là người phụ nữ bình tĩnh nhất các cô từng gặp trong cuộc đời làm y tá của mình.

Bình tĩnh của cô là không cười không nói, một chút sức sống cũng chẳng còn...

Hành lang phía xa xa, Tôn Tiểu Uyển đang cùng Lâm Thục Trân đi tới bệnh viện. Hai người bọn họ thật ra là đến để hỏi bác sĩ một chút, có biện pháp nào giúp mang thai nhanh hơn hay không. Bởi vì Tôn Tiểu Uyển đã không đợi được nữa, kế hoạch của cô ta và Lâm Thục Trân là muốn trước tiên lợi dụng lúc Hàn Thần Dương say rượu, để Tôn Tiểu Uyển mang bầu đứa nhỏ của anh ta.

Nhưng ngay lúc hai người bọn họ cầm phiếu đăng ký đến hỏi y tá, lại bất chợt nhìn thấy Bùi Thiên Ngân đi một mình ra khỏi phòng giải phẫu.

Tôn Tiểu Uyển nhíu mày một cái: “Sao cô ta lại ở đây?”

Lâm Thục Trân cũng có chút hồ nghi, chờ Bùi Thiên Ngân đi xa, bà ta mới kéo Tôn Tiểu Uyển tới cửa phòng giải phẩu, đúng lúc vị bác sĩ kia bước ra.

“Bác sĩ, tôi muốn hỏi một chút, người phụ nữ kia mới vừa rồi tới đây làm gì vậy?”

Đối với vẻ tò mò của Lâm Thục Trân, vị bác sĩ khẽ cau mày, nhìn Lâm Thục Trân cùng Tôn Tiểu Uyển từ trên xuống dưới một lượt, không trả lời.
Tôn Tiểu Uyển thấy vậy, vội vàng giải thích nói: “Người phụ nữ vừa rồi tên là Bùi Thiên Ngân đúng không? Tôi là bạn của cô ấy.”

Vị bác sĩ thấy Tôn Tiểu Uyển vẻ mặt đầy thành khẩn, lại đau lòng Bùi Thiên Ngân lúc trước vừa vào đây, cuối cùng thở dài nói: “Cô nếu là bạn của bệnh nhân đó, vậy thì nên chăm sóc cô ấy nhiều thêm một chút. Cô ấy vừa mới làm phẫu thuật nạo phá thai, thân thể vô cùng yếu, phải cẩn thận bồi bổ mới được…”

Tôn Tiểu Uyển cùng Lâm Thục Trân đều sửng sốt: “Bác sĩ, bà nói sao cơ?”

“Tôi nói là vị bệnh nhân tên Bùi Thiên Ngân đó, mới vừa làm giải phẫu bỏ đứa nhỏ.”

Người phụ nữ kia có bầu rồi sao?

Hơn nữa...

Còn tự mình quyết định bỏ đứa nhỏ? Lâm Thục Trân và Tôn Tiểu Uyển đứng trố mắt một lúc mới phục hồi lại tinh thần, hai mẹ con nhìn nhau một hồi, Lâm Thục Trân mới mở miệng nói trước: “Mẹ nói thằng nhãi Hàn Thần Dương còn nghĩ đến con nhỏ đó mà? Nếu không cô ta làm sao mang thai được?”

Lời của Lâm Thục Trân giống như mũi kim đâm vào trái tim Tôn Tiểu Uyển vậy. Cô ta chưa bao giờ nghĩ tới, đã đến nước này rồi người phụ nữ kia còn có thể mang thai đứa nhỏ của Hàn Thần Dương!

Tại sao?

Hàn Thần Dương không phải luôn nói chán ghét người phụ nữ đó sao? Vậy vì sao còn để cô ta mang bầu đứa nhỏ của anh ta?

Tôn Tiểu Uyển cô rốt cuộc có chỗ nào không tốt? Rốt cuộc có chỗ nào không sánh bằng người phụ nữ đê tiện kia? Vì sao Hàn Thần Dương vẫn là không chịu đụng vào cô chứ?

Cầm điện thoại lên, Tôn Tiểu Uyển bấm số Hàn Thần Dương. Điện thoại rất nhanh được tiếp nhận. Tôn Tiểu Uyển cố ý hít vào một hơi, sau đó hổn hển nói qua điện thoại.

“Anh Thần Dương… Em, em là Tiểu Uyển... Em vừa trông thấy chị Bùi ở bệnh viện. Em, em không yên tâm bèn chạy vào hỏi, bác sĩ nói, nói chị Bùi mới vừa làm phẫu thuật phá thai...”

Lúc Bùi Thiên Ngân về tới nhà, trong nhà hiếm khi đến một người cũng không có.

Thân thể vốn đã yếu ớt đến cực hạn, hơn nữa làm phẫu thuật xong lại càng mệt mỏi, dường như không chống đỡ thêm được nữa, Bùi Thiên Ngân nằm ở trên giường, căn bản không thể suy nghĩ thêm gì nữa, theo mí mắt nặng nề sụp xuống là bóng tối bủa vây.

Nhiều khi, Bùi Thiên Ngân rất muốn mình cứ ngủ như vậy một giấc rồi cũng không cần tỉnh lại nữa. Thật ra, rời đi an tĩnh như vậy cũng không hẳn là chuyện không tốt, ít nhất cô không có thống khổ. Thế nhưng thực đáng tiếc, mỗimột lần nhắm mắt, cô đều sẽ lần nữa mở mắt ra.

Chương 34: Giả bộ thanh cao gì chứ

Không biết đã ngủ bao lâu, Bùi Thiên Ngân cảm giác bị một luồng ánh sáng lạnh như băng mà âm trầm nhìn chăm chú. Loại ánh mắt sắc bén đó khiến cô cảm thấy lạnh, khắp người trên dưới mỗi một sợi lông tơ cũng không tự chủ được dựng lên.

Bỗng nhiên cô mở mắt, chạm ngay đôi mắt vằn tia đỏ của Hàn Thần Dương.

Mùi rượu nồng đậm lan vào hơi thở của Bùi Thiên Ngân, cô vốn là muốn ngồi dậy, thế nhưng bây giờ chỉ cần cử động nhẹ một cái, bụng dưới liền đau đớn như có ai siết chặt.

Thật sự quá khó chịu, cô cũng cảm thấy mình không còn gì có thể nói với Hàn Thần Dương. Bùi Thiên Ngân lẳng lặng nhìn anh ta hồi lâu, hai mắt lần nữa khép lại.

Cô cho rằng đối với Hàn Thần Dương mà nói, né tránh là lựa chọn tốt nhất.

Thế nhưng hành động như vậy rơi vào mắt Hàn Thần Dương, không nghi ngờ gì chính là đổ thêm dầu vào lửa.

Người phụ nữ đáng chết này, bỏ đứa con của anh ta không nói, bây giờ còn muốn nằm trên giường giả chết?

“Cô ngồi dậy cho cho tôi!”

Hàn Thần Dương vén chăn lên, thô bạo kéo tóc Bùi Thiên Ngân, kéo cô từ trên giường quăng xuống đất: “Cút, cô lập tức cút cho tôi!”

Bùi Thiên Ngân theo bản năng cầm bàn tay anh ta đang nắm tóc mình, yếu ớt đến hơi thở cũng không đều: “Hàn Thần Dương, không phải anh tìm tôi trở về sao?”

Người đàn ông này rốt cuộc muốn thế nào đây? Tìm cô trở về là anh ta, bây giờ đuổi cô đi cũng là anh ta, rốt cuộc cô phải làm thế nào mới có thể vừa lòng anh ta đây?

“Bùi Thiên Ngân.”

Hàn Thần Dương chậm rãi ngồi xổm xuống, buông tóc của cô ra, nắm cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào anh ta: “Con đâu? Tôi hỏi cô, đứa con trong bụng cô đâu?” Sao cơ?

Bùi Thiên Ngân trong nháy mắt đờ đẫn, anh ta làm sao biết được sự tồn tại của đứa nhỏ?

Nhìn anh ta bởi vì căng thẳng mà gò má dần dần đanh lại, cô phục hồi tinh thần, một khắc kia có vui mừng thoáng qua. Bởi vì từ biểu cảm của anh ta khiến cô nhìn ra được, anh ta vẫn rất quan tâm đến đứa nhỏ. Thế nhưng cô còn chưa kịp vui mừng nở nụ cười, hết thảy những niềm vui đó nháy mắt liền biến mất, chỉ để lại một nét mặt trống rỗng.

Cho dù anh ta có thích thì cũng để làm gì?

Đứa nhỏ, cuối cùng đã chẳng còn...

“Bùi Thiên Ngân, cô đúng thật là lòng dạ độc ác! Vì trả thù tôi, ngay cả đứa nhỏ của mình cô cũng dám giết chết!” Sắc mặt Hàn Thần Dương trong im lặng của Bùi Thiên Ngân dần dần trở nên dữ tợn.

“Thật xin lỗi...” Đối mặt với từng bước áp sát cùng chỉ trích của Hàn Thần Dương, Bùi Thiên Ngân không một lời chống đỡ. Là cô tự tay giết chết đứa nhỏ, bất luận là nguyên nhân gì, cô đều là hung thủ.

“Thật xin lỗi? Cô còn có mặt mũi nói xin lỗi hay sao?”

Hàn Thần Dương chậm rãi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Bùi Thiên Ngân đang nằm dưới đất, anh ta bỗng nhếch khóe miệng: “Người nhà họ Bùi các người quả thực một chút cũng không để người ta thương. Bùi Quốc Hiếu cũng thế, Bùi Thiên Ngân cũng vậy. Bùi Thiên Ngân, cô không muốn có bầu đứa nhỏ của tôi đến vậy sao?”

Bùi Thiên Ngân bị nụ cười càn rỡ kia làm cho cả người phát run. Bất chợt cô cảm thấy lạnh quá, một cảm giác vô cùng nguy hiểm, nhìn bàn tay Hàn Thần Dương một lần nữa hướng về phía mình, cô theo bản năng tránh né.

“Hàn Thần Dương, anh muốn làm gì?”

“Làm gì? Cô nói xem?”

Hàn Thần Dương căn bản không cho phép cô có nửa giây né tránh. Anh ta kéo cánh tay cô, lôi cô ngồi dậy từ dưới đất, ném cô lên giường, sau đó bắt đầu cởi bỏ áo sơ mi.

“Nếu cô thích trả thù tôi như vậy, tôi cho cô một cơ hội nữa đấy.”

“Hàn Thần Dương, đừng, anh không thể làm vậy...”

Bùi Thiên Ngân sợ hãi co rúm lại. Thời điểm Hàn Thần Dương kéo khóa quần xuống, cô đã biết anh ta muốn làm gì.Thế nhưng cô mới làm phẫu thuật bỏ đứa nhỏ, cô bây giờ không thể...

“Không muốn? Tại sao không muốn, cô không phải chỉ thích được tôi cắm vào người, được tôi làm chuyện đó hay sao? Cô trời sinh không phải thứ đê tiện à? Bây giờ còn giả bộ thanh cao gì chứ?”

Chương 35: Hàn thần dương, tôi hận anh

Hàn Thần Dương kéo chân Bùi Thiên Ngân, lôi cô lại phía trước mặt mình. Thân thể cao lớn áp xuống, hắn há miệng ngậm vào vành tai cô.

Động tác của hắn rất thô lỗ. Một đường từ vành tai đến ngực, môi của hắn đau rát, bởi vì hắn căn bản không dùng môi vuốt ve, mà lấy răng gặm cắn.

“Ưm... Đừng, đau, đau...”

Bùi Thiên Ngân đau đến mức chân mày nhíu chặt, giọng nói cô run run giống như đang van lơn. Cô đặt hai tay trước ngực Hàn Thần Dương, muốn ngăn cản sự xâm chiếm của hắn.

“Thì ra cô cũng biết đau sao?”

Hàn Thần Dương chống đỡ thân thể mình, đôi mắt vằn tia đỏ nhìn chằm chằm Bùi Thiên Ngân: “Nhưng tôi vẫn không tin. Bùi Thiên Ngân, tôi không tin lọai phụ nữ tâm địa sắt đá như cô cũng biết đau!”

Hắn vừa dứt lời liền giật mạnh khăn trải giường phía dưới. Nhân lúc Bùi Thiên Ngân còn chưa kịp giãy giụa, dùng khăn trải giường mạnh mẽ trói hai tay cô lại.

Bùi Thiên Ngân.+

không dám tin nhìn Hàn Thần Dương đang trói mình lại giống như phạm nhân vậy. Hắn sao thể có đối xử với cô như thế? Hắn sao có thể?

Mắt thấy hắn đẩy hai chân mình ra, Bùi Thiên Ngân cuống quýt bật khóc nức nở: “Hàn Thần Dương, tôi hận anh, hận anh...”

Hắn sao có thể đối với cô như vậy?

Không một tia trìu mến, không một chút tình cảm, chẳng mảy may thương tiếc...
Hàn Thần Dương nhìn gương mặt bi thương tới tuyệt vọng của Bùi Thiên Ngân, thất thần trong giây lát. Thế nhưng vừa nghĩ tới cuộc điện thoại Tôn Tiểu Uyển gọi cho hắn lúc chiều, lồng ngực lại giống như thiêu như đốt.

“Hận đi, hận tôi thêm nữa đi.” Khóe môi Hàn Thần Dương tràn ra một nụ cười không mang theo chút độ ấm nào. “Bởi vì thật vừa vặn, tôi cũng rất hận cô.”

Không có bất kỳ màn dạo đầu nào, thân thể hắn trầm xuống, chen vào lối đi khô khốc giữa hai chân cô. Trong tiếng khóc rấm rứt của cô, hắn vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ khởi động thân thể cứng nhắc.

Bụng dưới đau đớn giống như bị cối xay nghiền nát. Toàn thân lạnh như băng, mồ hôi lạnh túa ra, môi dưới cắn đến bật máu. Mùi máu tươi lan ra khắp khoang miệng, hai cánh tay Bùi Thiên Ngân mất hết khí lực đan chéo đặt trước ngực. Ngón tay bởi vì đau đớn mà co quắp, bẻ ngoặt hai cổ tay, một hướng vào phía trong, một hướng ra phía ngoài.

Cô không biết cảm giác đau đớn đó còn phải bao lâu nữa mới có thể lắng xuống, bởi màn đêm còn dằng dặc như vậy…

Ngoài cửa, Tôn Tiểu Uyển lấy tay bịt chặt miệng, không dám tin nghe thấy giọng đàn ông đang thở gấp phía trong, cùng với âm thanh xen lẫn dục vọng đó.

Nước mắt từng hạt lớn xẹt qua gò má, hận ý càng thêm sâu. Tại sao...

Anh ta vẫn chọn đụng vào người đàn bà kia?

Bùi Thiên Ngân không biết mình đã lâm vào hôn mê tự lúc nào, thời điểm cô lấy lại được ý thức lần nữa, liền trông thấy Hàn Thần Dương đang nói chuyện với Tôn Tiểu Uyển.

“Anh Thần Dương, trễ như vậy rồi còn phải ra ngoài sao?”

“Công ty có chuyện gấp.”

“Vậy chị Bùi...”

“Không cần để ý đến cô ta, cô ta muốn ra sao thì ra, muốn gì cũng mặc kệ cô ta. Nếu cô ta muốn đi cũng không cần ngăn lại, cư để cô ta cút!”

Nhìn Hàn Thần Dương cùng Tôn Tiểu Uyển đứng cách đó không xa, trong lòng Bùi Thiên Ngân giống như đang rỉ máu, tựa như một nhát dao hung hãn đâm thẳng vào trái tim, không thể rút ra nổi. Đau đớn khiến cô không thở được, cô bụm miệng mặc nước mắt chảy xuống.

Bỗng nhiên, bụng dưới đau quặn siết, mồ hôi lớn như hạt đậu từ trên đầu chảy xuống. Mắt thấy Hàn Thần Dương đi ra khỏi phòng ngủ, Bùi Thiên Ngân đưa tay muốn níu lại, nhưng đau đến mức ngay cả kêu cũng không kêu không ra tiếng.

Trước mắt có chút mơ hồ, Bùi Thiên Ngân liều mạng mở to mắt, sống chết không thể để bản thân chìm vào trong mê man, cùng lúc trông thấy Tôn Tiểu Uyển đang bước vào phòng ngủ, chầm chậm từng bước một tiến dần về phía cô.

Trên hành lang, tiếng bước chân Hàn Thần Dương xuống lầu khiến ý cười lạnh lùng trên gương mặt Tôn Tiểu Uyển thêm sâu. Cô ta cũng không cần tỏ vẻ đáng thương nữa, giờ khắc này, gương mặt cô ta hung ác như vậy, tràn ngập hận ý đến như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau