BÊN ANH TRỌN ĐỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bên anh trọn đời - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Cơn ác mộng không thể tỉnh lại

Cuộc sống hôn nhân sau này, mỗi ngày anh đều cố tình không về nhà, chờ người phụ nữ kia khóc lóc cầu xin anh ta về nhà ăn cơm, không kiêng kị gì mà nghe điện thoại của Tôn Tiểu Uyển trước mặt người phụ nữ kia, khoảnh khắc nhìn thấy cô đau khổ, anh cảm thấy trong lòng vô cùng sung sướng.

Chỉ là...

Đã nhiều năm như vậy rồi, người phụ nữ kia đã khóc, đã đau lòng nhưng tại sao không uất hận?

Vì sao, khi người phụ nữ kia nhìn anh, trong mắt mãi mãi không tồn tại sự hận thù đây?

Là do cô giấu quá kĩ sao?

"Thần Dương, không sao đâu, anh đừng sợ, em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh."

Bỗng nhiên, khung cảnh trong mơ thay đổi, anh mơ về buổi tối khi anh rơi xuống khe núi kia, trong cơn mơ màng, anh ta cảm nhận được có một người nói bên tai anh điều gì đó, người đó luôn dùng cơ thể mà sưởi ấm cơ thể đang không ngừng tăng nhiệt cho anh.

Rốt cuộc anh đã nhớ lại, trong cơn mơ màng kia, anh đã hỏi: "Mãi mãi là bao lâu?"

Một giọng nói dịu dàng dường như có thể bao dung toàn bộ sự nhẫn tâm kia vang lên, nhẹ nhàng trả lời anh rằng: Mãi mãi, là đến điểm cuối cùng sinh mạng của em..."

Bùi Thiên Ngân...

Bùi Thiên Ngân!!

Hàn Thần Dương mở mắt choàng tỉnh, ngồi bật dậy, sau khi thở hổn hển một lúc lâu, anh mới phát hiện ra anh ta vừa mới mơ một giấc mơ vô lý.

Sao lại mơ thấy người phụ nữ kia?

Anh ta đưa tay lên chầm chậm nắm lấy mái tóc của mình, tại sao anh ta lại mơ đến cô? Vì sao trong giấc mơ của anh ta đều là hình bóng của cô?
"Đối xử với vợ cậu tốt một chút đi, vợ cậu đang mang thai."

Giọng nói của Lưu Hạo Vũ lại lần nữa vang lên bên tai, Hàn Thần Dương bỗng nhiên mở to mắt, một lúc lâu sau, anh ta mới từ từ nở nụ cười.

Đúng.

Người bây giờ anh ta nghĩ tới không phải là người phụ nữ kia mà lại đứa bé trong bụng cô, người phụ nữ kia có sống hay chết đều không liên quan tới anh ta nhưng đứa bé nhất định phải ở bên cạnh anh ta!!

Cầm điện thoại lên, anh ta nhanh chóng gọi điện cho Lưu Hạo Vũ.

"Tìm người phụ nữ kia cho tôi, tìm người phụ nữ kia cho tôi!!"

Lưu Hạo Vũ chưa hề đi ngủ, nghe thấy lời của Hàn Thần Dương, anh có chút vui mừng, ít nhất thì rốt cuộc Hàn Thần Dương cũng đồng ý đi tìm Bùi Thiên Ngân nhưng nghe giọng nói tràn đầy lo lắng của Hàn Thần Dương, anh cảm thấy chuyện này không có đơn giản như vậy.

"Không phải cậu nói rằng cô ấy đi rồi cậu rất vui sao?"
"Cô ta đi tôi không quan tâm nhưng trong bụng cô ta là con tôi! Cô ta sống hay chết cũng được nhưng tôi tuyệt đối không thể để con tôi chôn cùng cô ta!!"

Hàn Thần Dương nắm lấy điện thoại, giọng nói như đang gào thét: "Tìm cô ta cho tôi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!!"

Cúp điện thoại, Hàn Thần Dương không còn chút buồn ngủ nào nữa, anh ta đi tới bên cạnh cửa sổ, nhìn bóng đêm vô tận ngoài kia, điếu thuốc này rồi lại một điếu thuốc nữa được châm lên.

Khói thuốc lượn lờ, trong đôi mắt đang mê man của anh ta thật giống như bóng đêm vô tận ngoài kia, không hề có tiểu điểm, không có sự sống, trống rỗng và mang đầy vẻ âm u...

Đã nghĩ rõ ràng mọi chuyện rồi, hẳn là anh ta nên vui vẻ, anh ta chỉ là vì con nên mới nhớ tới người phụ nữ kia, nhưng tại sao anh ta vẫn không cười nổi?

Vì sao chứ?

Có ai nói cho anh ta biết là vì sao không!!!

"Anh Thần Dương..."

Sáng sớm, Tôn Tiểu Uyển như thường lệ mở cửa phòng ngủ gọi Hàn Thần Dương ra ăn sáng, nhưng không ngờ, vừa mới mở cửa ra đã bị mùi khói thuốc nồng nặc làm cho sặc không mở mắt ra được.

"Khụ khụ khụ..."

Sao thế này? Sao khói thuốc lại đầy phòng thế này?

"Anh Thần Dương, đêm qua anh không ngủ sao?"

Hàn Thần Dương cầm lấy áo khoác bước tới, kéo tay Tôn Tiểu Uyển đi đồng thời đóng cửa phòng lại: "Không, anh ngủ rất ngon."

Chương 27: Cô ta sẽ trở về

Mặc dù Hàn Thần Dương cố hết sức để phủ nhận nhưng đôi mắt đỏ hằn đầy tia máu kia lại bán đứng anh ta.

Ngay lập tức, Tôn Tiểu Uyển có một dự cảm không hề tốt nhưng cô ta không dám hỏi trực tiếp, liếc mắt nhìn qua căn phòng đang đóng chặt cửa kia, thử dò hỏi: "Vậy anh Thần Dương đi ăn sáng đi, em đến dọn phòng giúp anh, chị Bùi đã đi rồi, đồ đạc của chị ấy cũng không cần phải..."

"Không được!" Giờ phút này, Hàn Thần Dương như con mèo bị người khác dẫm phải đuôi, giọng nói cứng nhắc đến lại thường.

Tôn Tiểu Uyển bị quát tới sững sờ, đứng cúi đầu tại chỗ.

"Thần Dương à..."

Lâm Thục Trân nghe thấy tiếng động đi tới, giải thích giúp nói: "Tiểu Uyển cũng là tốt cho con, cô Bùi đã đi mấy ngày nay rồi, Tiểu Uyển sợ con tức cảnh sinh tình nên mới định giúp con dọn phòng, vứt đồ đạc của cô Bùi đi."

Nghe thấy vậy, Hàn Thần Dương mới nhận ra thái độ vừa rồi của mình tồi tệ biết bao nhiêu.

Đều là do người phụ nữ đáng ghét kia gây ra!!

Hàn Thần Dương ảo não thở dài, giọng nói dịu dàng lại: "Tiểu Uyển, xin lỗi em, vừa rồi là anh không phải..."

Tôn Tiểu Uyển ngẩng đầu, nước mắt vòng quanh, tủi thân đến nỗi khiến người ta phải thấy thương xót: "Anh Thần Dương, em chỉ cho là chị Bùi sẽ không trở về nữa..."

Người phụ nữ đáng chết kia, vậy mà khiến cho Tiểu Uyển lo lắng cho cô ta sao?!

Hàn Thần Dương xoa xoa đầu Tiểu Uyển: "Không đâu, nhất định là cô ta sẽ quay về." Tôn Tiểu Uyển ngẩn người ra, đôi mắt ngấn nước đầy vẻ kinh ngạc.

Cô chỉ vừa mới thăm dò hỏi, không ngờ Hàn Thần Dương lại khẳng định Bùi Thiên Ngân nhất định sẽ về? Vì sao người phụ nữ kia lại trở về? Chẳng nhẽ Hàn Thần Dương muốn đi tìm Bùi Thiên Ngân hay sao?

Hàn Thần Dương không ăn sáng mà đi luôn, để lại Tôn Tiểu Uyển đứng trố mắt ngạc nhiên ở hành lang.

Hiệu suất làm việc của Lưu Hạo Vũ rất nhanh, chỉ vừa qua giữa trưa, anh đã tìm được dấu vết của Bùi Thiên Ngân.

Chỉ là lúc đưa cho Hàn Thần Dương, anh có chút không hiểu hỏi: "Không phải cậu nói là... Không tìm cô ấy sao?"

Hàn Thần Dương nhìn qua địa chỉ viết trên tờ giấy, cười lạnh lùng rồi đứng dậy: "Ai nói là tôi đi tìm cô ta? Tôi đi tìm con tôi!"
Lưu Hạo Vũ nhìn Hàn Thần Dương đang cầm lấy áo khoác đi ra ngoài, mí phải bỗng giật một cái.

Hàn Thần Dương dựa theo địa chỉ viết trên tờ giấy kia, lái xe đi tới vùng quê bên cạnh thành phố Hoài, đỗ xe ở cổng thôn, vừa mới xuống xe định tìm người để hỏi thăm thì ngay lúc đóng cửa xe, anh ta đã nhìn thấy hai hình bóng vô cùng quen thuộc.

Mùa thu ở vùng quê, khắp nơi đều là cây cối tràn trề sức sống, cảnh những ngôi nhà hoàn thiện chứng tỏ họ đã có một vụ mùa bội thu, gió thổi nhẹ, phong cảnh vô cùng tươi đẹp.

Mà ngay trước cảnh tượng đẹp đẽ này, Bùi Thiên Ngân mất tích nhiều ngày vậy mà đang sóng vai đứng cạnh Hà Duy Tùng?!!

Trong nháy mắt, sắc mặt Hàn Thần Dương sầm xuống, ngay cả cảnh vật xung quanh cũng theo đó mà ảm đạm.

Cách đó không xa, Bùi Thiên Ngân đang không biết chuyện gì nhìn Hà Duy Tùng, bất đắc dĩ thở dài: "Tùng, anh đi đi, em ở đây rất tốt."

Hà Duy Tùng nhìn sắc mặt trắng xanh của Bùi Thiên Ngân, ánh mắt nghiêm nghị: "Bây giờ em thế này rất tốt? Chỗ nào của em tốt? Hàn Thần Dương ăn chơi đàng điếm bên ngoài, thành công rồi thì đi tìm người phụ nữ khác, em nhìn lại bản thân em đi, em giày vò bản thân đến mức độ này là vì cái gì chứ? Ngân, em đang tự dày vò chính bản thân em."

Bùi Thiên Ngân ngẩn người, bỗng nhiên bật cười: "Anh ấy còn có thể ăn chơi đàng điếm chứng tỏ anh ấy rất tốt, mặc dù em không thấy Tôn Tiểu Uyển kia là người lương thiện gì, nhưng nếu anh ấy thật sự thích, em cũng không thể nói gì hơn, tóm lại là anh ấy sống tốt là được rồi."

Nụ cười của cô dịu dàng như vậy nhưng lại khiến cho đôi mắt của Hà Duy Tùng nhói đau, anh đưa tay nắm lấy bờ vai cô: "Ngân, em quên mất hồi đại học em như thế nào sao? Khi đó em kiêu kì như vậy, cao ngạo như vậy, em nhìn lại em bây giờ đi!"

Trong mắt Bùi Thiên Ngân thoáng có cảm giác cô đơn trong giây lát nhưng rất nhanh sau đó, cô liền cười nói: "Lúc em đi học, em là con gái nhà họ Bùi, nhưng bây giờ em là bà Hàn."

"Bà Hàn là phải chịu tội đáng muôn chết sao? Ngân, em nghe lời anh đi, đi cùng anh thôi, anh đưa em rời khỏi đây, cái gì Hàn Thần Dương không cho em được gì, nhưng anh thì không như vậy, anh có thể cho em tất cả của anh."

Chương 28: Về nhà với tôi

"Cô ta không được đi đâu hết!"

Một giọng nói giận dữ vang lên sau lưng hai người, Bùi Thiên Ngân và Hà Duy Tùng cùng quay lại nhìn về hướng thanh âm phát ra, nhìn thấy Hàn Thần Dương với khuôn mật đầy vẻ âm trầm đang bước về phía này.

Gặp lại Hàn Thần Dương, Bùi Thiên Ngân ngẩn người ra, cô không dám tin nhìn người đàn ông đang bước về phía mình kia, có chút đau lòng lại có chút ấm áp.

Có thể gặp lại anh một lần nữa thật là tốt, cô vốn cho là sẽ không được gặp lại anh được nữa.

Nhưng ngay sau đó, người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ của cô vô số lần này lại kéo mạnh tay cô lại, ánh mắt ác độc nhìn cô chất vấn: "Thảo nào cô lại bỏ nhà đi, thì ra là có người khác ở bên ngoài?"

Hàn Thần Dương nghĩ tới cảnh tượng mình vừa mới nhìn thấy kia, trong lòng cảm thấy như vừa bị người khác quất mạnh một cái, người phụ nữ chết tiệt này, thật đúng là không biết xấu hổ!!

"Không phải..."

Bùi Thiên Ngân vốn định giải thích nhưng cô nhanh chóng cảm thấy, bây giờ cô đã ly thân với Hàn Thần Dương rồi, lúc trước mới kết hôn, cô nói gì anh ta cũng không thèm nghe, huống chi là đã ly thân?

Nghĩ vậy, giọng nói của cô liền lạnh lùng: "Sao anh đến đây? Tôn Tiểu Uyển có biết anh đến tìm tôi không?"

Đồ ti tiện!

Nhưng khi nói những lời này, trong lòng cô vẫn còn có chút chờ mong, dù sao thì cũng là anh đến tìm cô!

"A..." Hàn Thần Dương cười lạnh một tiếng.

Bây giờ ngay cả giải thích cũng không muốn sao?!

Quả nhiên là người bị bắt quả tang không có gì để nói nữa!

Nắm chặt lấy cánh tay cô, Hàn Thần Dương hận không thế bóp nát, ngay cả nói chuyện anh ta cũng nghiến răng nghiến lợi: "Nếu như tôi biết sẽ nhìn thấy cảnh tượng cô gặp tình nhân kia, tôi tuyệt đối sẽ không tới, bởi vì tôi thấy buồn nôn!"

Anh ta vẫn không thay đổi. Niềm hi vọng trong lòng lại lần bị bị nghiền thành tro, Bùi Thiên Ngân cười thảm thương: "Vậy bây giờ thì sao? Anh buồn nôn đủ chưa? Buông tay được chưa?"

"Buông tay? Tại sao phải buông?"

Hàn Thần Dương nắm lấy tay cô kéo về phía chiếc xe: "Còn một ngày tôi chưa ly hôn với cô, cô vẫn là bà Hàn, muốn quyến rũ người đàn ông khác trước mắt tôi sao, Bùi Thiên Ngân cô mơ đi!

"Hàn Thần Dương, anh là đồ khốn nạn!"

Hà Duy Tùng đứng một bên thật sự là không chịu được nữa, vội chạy tới phía Hàn Thần Dương vung một cú đấm thật mạnh, "Bụp!" một tiếng, Hàn Thần Dương hoàn toàn không chú ý tới, bị đấm một cú lùi về sau mấy bước.

"Thần Dương..."

Bùi Thiên Ngân nhìn Hàn Thần Dương bị tấy lên sưng đỏ trong nháy mắt, vô cùng đau lòng, muốn tiến tới xem xét vết thương của anh ta, lại bị Hàn Thần Dương đẩy ra.

"Cút đi!"

"A..." Bùi Thiên Ngân bị đẩy ngã xuống đất, Hàn Thần Dương căn bản không thèm liếc nhìn một cái nào, ngay lập tức xông tới phía Hà Duy Tùng.

Hai người đàn ông cứ thế mà đánh nhau.

Nhưng, Hà Duy Tùng căn bản không phải đối thủ của Hàn Thần Dương lại thêm hôm nay Hàn Thần Dương ra tay vô cùng hung ác, chỉ qua một lát đã đè lên người Hà Duy Tùng, đấm liên tục lên mặt anh.

Máu rất nhanh nhuộm đỏ nắm đấm của Hàn Thần Dương, khiến cho Bùi Thiên Ngân đứng một bên hoảng sợ.

"Thần Dương, anh làm gì vậy? Đừng đánh nữa! Anh mau dừng tay lại đi!!"

Bùi Thiên Ngân chạy tới, giữ chặt nắm đấm của Hàn Thần Dương, nhìn Hà Duy Tùng đã bất tỉnh, trong lòng cảm thấy vô cùng có lỗi.

Chuyện này đâu có liên quan tới Hà Duy Tùng?

Nhưng sự xin lỗi của cô trong mắt Hàn Thần Dương lại là đau lòng: "Cô quan tâm anh ta sao?"

Anh ta nói rồi lại đấm một cú vào mặt Hà Duy Tùng.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh muốn thế nào...?!"

Bùi Thiên Ngân thấy mình như tan nát cõi lòng, rõ ràng bỏ đi là để tác thành cho anh ta nhưng tại sao lại biến thành như vậy chứ?

Hàn Thần Dương nhìn con mắt đã đỏ lên của cô, nheo hai mắt lại, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô: "Về nhà với tôi."

"..."

Bùi Thiên Ngân sửng sốt, không nói lên lời.

Chương 29: Trừ phi cô chết

Cô nghi ngờ, cũng không hiểu, bây giờ trong cái nhà kia, có Tôn Tiểu Uyển và cả Lâm Thục Trân, mình là người dư thừa đã đi rồi, không làm chướng mắt bọn họ nữa, tại sao lại muốn cô trở về nữa?

"Không quay về phải không?"

Hàn Thần Dương cười lạnh một tiếng, giơ nắm đấm lên cao định đánh tiếp, Bùi Thiên Ngân hoàn hồn lại thỏa hiệp giữ lấy nắm đấm đã giơ cao lên của anh ta.

"Em về với anh, đừng đánh nữa, em trở về, trở về..."

Hàn Thần Dương nhìn vẻ mặt thấp hèn kia của Bùi Thiên Ngân, cảm thấy buồn nôn như nuốt phải một con ruồi, thì ra là cô cũng vì người khác mà hạ thấp mình, thì ra là cô cũng đau lòng vì người khác!

Cơn tức giận như ngọn lửa lan ra không thể cứu vãn, Hàn Thần Dương đứng dậy, đồng thời kéo tóc Bùi Thiên Ngân, không để ý đến nét mặt đau đớn của cô, cứ thế mà kéo cô lên xe.

Lúc đóng cửa xe, thấy Bùi Thiên Ngân vẫn đang nhìn theo Hà Duy Tùng đang nằm cách đó không xa, Hàn Thần Dương nổi giận túm lấy tóc cô kéo về phía mình: "Sao thế? Đau lòng à?"

Bùi Thiên Ngân thu ánh mắt đang nhìn Hà Duy Tùng lại nhưng cho dù cô có cố gắng thế nào, cũng không thể nhìn thấy gương mặt của Hàn Thần Dương: "Em đã đông ý về với anh rồi, em có thể gọi xe cứu thương cho Tùng trước không?"

"Tùng? Gọi tên thật là thân mật."

Hàn Thần Dương nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô, xem thường nói: "Xem ra là cô quên mất thân phận của cô rồi, quên là bây giờ cô..."

Vốn dĩ, anh ta muốn nói tới chuyện Bùi Thiên Ngân mang thai nhưng anh ta lại nghĩ ngợi gì đó, nuốt lại lời đang định nói ra.

Anh ta không muốn để cho người phụ nữ thấp hèn này biết là anh ta rất quan tâm tới đứa bé, sau đó lợi dụng đứa bé để uy hiếp anh ta!
Trong xe yên tĩnh trở lại, không khí khiến cho người ta ngột ngạt.

"Hàn Thần Dương."

Bùi Thiên Ngân hơi mấp máy môi, giọng nói nhè nhẹ, phá vỡ bầu không khí khiến người ta không thở được: "Rốt cuộc là thế nào thì anh mới có thể hài lòng? Anh nói với em đi, chỉ cần anh nói ra, em nhất định sẽ làm được."

Nước mặt không tiếng động lăn trên gò má rồi nhanh chóng bốc hơi trong không khí, chỉ để lại sự xót xa và bất lực trong lòng cô.

"Trừ phi cô chết, tôi mới có thể hài lòng!!"

Buông tóc cô ra, Hàn Thần Dương dẫm lên chân ga.

Ngồi ở vị trí cạnh ghế lái, Bùi Thiên Ngân hơi cong môi nhưng đôi mắt xót xa của cô lại lần nữa ướt nhòe. Để ngăn không cho nước mắt chảy xuống, cô ngồi tựa lên ghế, chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay nắm chặt vào nhau mới ngăn được tiếng khóc muốn bật ra khỏi lồng ngực kia.

Thật ra, cô muốn nói rằng cô thật sự phải chết rồi, cho nên là...

Hàn Thần Dương, có phải là rất nhanh thôi anh sẽ cảm thấy hài lòng không?

Xe rất nhanh đã lao tới cửa biệt thự nhà họ Bùi, Bùi Thiên Ngân khôi phục lại bình tĩnh theo Hàn Thần Dương xuống xe, Hàn Thần Dương vừa bấm chuông cửa, cửa nhanh chóng được người khác mở ra.

"Anh Thần Dương, sao hôm nay anh về sớm vậy..."

Tôn Tiểu Uyển vội vàng ra mở cửa, nụ cười vốn đang nở trên khuôn mặt kia lúc nhìn thấy Bùi Thiên Ngân đứng bên cạnh Hàn Thần Dương liền hoàn toàn cứng đờ lại.

Tôn Tiểu Uyển không thể nào ngờ tới lại có thể trông thấy Bùi Thiên Ngân một lần nữa.

Cô ta cũng không ngốc, mặc dù không ai nói gì nhưng nhìn thấy Bùi Thiên Ngân đứng bên cạnh Hàn Thần Dương, cô ta liền biết nhất định là Hàn Thần Dương tự mình đi tìm Bùi Thiên Ngân về.

"Tiểu Uyển, sao vậy? Ai tới đó?"

Lâm Thục Trân đang ăn trái cây ở phòng khách cũng đi tới, lúc nhìn thấy Bùi Thiên Ngân cũng sững sờ: "Cô Bùi... Trở, trở về sao?"

Bùi Thiên Ngân nhìn chiếc váy nhung da dê không hề rẻ tiền mà Lâm Thục Trân đang mặc, không hề biểu lộ thái độ gì. Cái váy này là lúc sinh nhật cô, bố cô đã tặng nó làm quà sinh nhật cho cô, đây là thứ cô vẫn không nỡ mặc, bây giờ lại xuất hiện trên người Lâm Thục Trân, nhưng cô không muốn làm to chuyện, cũng không muốn đoạt lại, bây giờ ngay cả Hàn Thần Dương cô còn không có sức mà tranh giành, nào có tâm tư đi tranh giành đồ vật nữa đây?

Chương 30: Tới xin lỗi tiểu uyển đi

Lâm Thục Trân liền chột dạ, mặc dù Bùi Thiên Ngân không nói gì nhưng vẫn vội vàng giải thích: "Cái Này, cái váy này... Tôi không có quần áo để thay nên mới tìm để mặc, cô Bùi đừng để ý, mấy ngày nữa tôi sẽ giặt sạch trả cô."

Trả? Mượn?

Trên thế giới này, hình như không phải thứ gì cũng có thể mượn được đâu?

"Anh Thần Dương, có phải chị Bùi giận rồi không?"

Thấy Bùi Thiên Ngân không nói gì, Tôn Tiểu Uyển bước lên một bước, khoác lên cánh tay Hàn Thần Dương: "Mẹ em không phải cố ý đâu, chị Bùi, thật xin lỗi chị, em thay mẹ em xin lỗi chị."

Khoác tay Hàn Thần Dương xin lỗi cô?

Đây là ép buộc cô phải tha thứ sao?

Bùi Thiên Ngân vẫn im lặng như cũ.

Hàn Thần Dượng lướt nhìn qua bộ váy trên người Lâm Thục Trân, nghĩ một hồi mới nhớ lại, kia là bộ váy mà Bùi Quốc Hiếu tặng cho Bùi Thiên Ngân làm quà sinh nhật, quay mặt lại nhìn khuôn mặt Bùi Thiên Ngân, nhìn dáng vẻ như khúc gỗ kia của cô, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng không thoải mái.

"Chỉ là một bộ váy mà thôi, mặc thì mặc thôi." Anh ta nói, ngay cả chính anh ta cũng không phát hiện ra, từ từ rút cánh tay của mình ra khỏi tay Tôn Tiểu Uyển, ngừng một chút rồi nói: "Cũng không phải là không mua được."

A...

Trong lòng Bùi Thiên Ngân cười lạnh một tiếng, lườm Hàn Thần Dương một cái, bước chân vào nhà rồi đi lên tầng.

Khi cô đi khỏi, phòng ngủ của cô vẫn còn nguyên, đồ vật bên trong cũng vẫn còn nguyên, cô cười gượng một cái, mệt mỏi nằm trên giường. Đây coi như là an ủi cô sao?

Đây rốt cuộc là sự an ủi mà ông trời dành cho cô hay là... Hàn Thần Dương dành cho cô đây?

Mơ màng ngủ thiếp đi, lần tiếp theo tỉnh lại là khi bị tiếng đập cửa đánh thức, cô vừa mở mắt đã nhìn thấy Tôn Tiểu Uyển đang đứng ở cửa.

"Chị Bùi, đi ăn cơm tối thôi."

Bùi Thiên Ngân mệt mỏi ngồi dậy, cửa phòng chưa được sự đồng ý mà đã bị người khác đẩy ra: "Tôn Tiểu Uyển, cô không biết gõ cửa à?"

Tôn Tiểu Uyển ngẩn người, lập tức lên tiếng xin lỗi: "Chị Bùi, xin lỗi chị, không phải em cố ý đâu, hay là em gõ cửa lại lần nữa nhé?"

Tôn Tiểu Uyển nói xong định đi ra, Bùi Thiên Ngân cũng đã đi giày xong rồi: "Không cần đâu."
Lại muốn diễn cho Hàn Thần Dương nhìn sao?

Ngại quá, bây giờ cô cần ăn cơm, bởi vì cho dù cô không đói bụng nhưng đứa bé trong bụng cô cần phải ăn, cho nên không có thời gian rảnh ở đây diễn cùng với cô ta.

Tôn Tiểu Uyển không ngờ Bùi Thiên Ngân lại đồng ý đi ăn cơm ngay, cô ta rõ ràng đã chuẩn bị rất nhiều lý do để giải thích rồi... Cô ta hơi buồn cúi đầu xuống, đi theo sau lưng Tôn Ngân.

Đồ ăn rất phong phú nhưng không chút tinh tế.

Bùi Thiên Ngân đánh giá số đồ ăn trên bàn, cười thầm trong lòng, đây đều là đồ ăn mà Hàn Thần Dương thích!

Yên lặng ngồi xuống bàn ăn, cô vừa cầm đũa lên, Tôn Tiểu Uyển liền bưng một bát canh cá tới cho cô: "Chị Bùi, chị uống canh đi."

Bùi Thiên Ngân từ trước đến giờ đều không thích ăn cá, sau khi mang thai, khi ngửi thấy mùi cá lại càng cảm thấy buồn nôn khó chịu, nhìn bát canh cá kia, cô dường như đứng lên ngay lập tức, đẩy Tôn Tiểu Uyển ra chạy vào toilet.

"Ọe, ọe..."

Cô chạy vào trong phòng vệ sinh nôn hết mọi thứ trong bụng ra, dần dần mới hết cảm giác buồn nôn, lúc đứng lên, mọi thứ trước mắt lại lần nữa đen lại, cô vịn tường, cố chống đỡ cơ thể mệt mỏi đứng dậy, một lúc lâu sau cô mới đi ra khỏi phòng vệ sinh.

"Hu hu hu... Hu hu hu..."

Trong phòng khách, Tôn Tiểu Uyển đang khóc ầm lên, làm ra vẻ như vô tội như vậy thật khiến người khác phải đau lòng.

Sắc mặt Hàn Thần Dương bình tĩnh, thấy Bùi Thiên Ngân đi ra, lạnh lùng nói: "Tới xin lỗi Tiểu Uyển đi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau