BÊN ANH TRỌN ĐỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bên anh trọn đời - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Không về thì càng tốt

Xé nát tờ giấy trong tay, Hàn Thần Dương trầm giọng nói: “Tìm cô ta làm gì? Cô ta không muốn về thì càng tốt. Dì Lâm, lát nữa dì đổi mật khẩu khóa cửa đi!”

“Như thế không hay lắm đâu, Thần Dương, côBùi...”

“Chẳng có gì là không hay cả, cứ làm theo lời tôi nói.”

“Nhưng...”

Lâm Thục Trân mặc dù nói chuyện ngập ngà ngập ngừng nhưng động tác làm việc lại chậm chạp chút nào. Tôn Tiểu Uyển còn chưa kịp nấu lại cơm tối thì bà ta đã đổi xong mật khẩu khóa cửa rồi.

Ăn xong cơm tối, Hàn Thần Dương dỗ Tôn Tiểu Uyển ngủ xong thì một mình trở về phòng ngủ. Phòng ngủ vẫn như cũ nhưng Hàn Thần Dương đi vào rồi lại cảm thấy trong lòng không hề thoải mái.

Trước đây, lúc có Bùi Thiên Ngân bên cạnh, anh ta không hề cảm thấy cách bài trí hay bức tranh treo trong phòng có gì không ổn, nhưng bây giờ, không biết vì sao, anh ta lại cảm thấy tất cả mọi thứ trong căn phòng này thật chướng mắt, nhất là tấm ảnh cưới treo trên tường và đặt trên tủ kia, như thể chúng đang liên tục nhắc nhở anh ta rằng, trong cuộc đời của anh ta đã từng xuất hiện người phụ nữ tên Bùi Thiên Ngân, mà bây giờ người phụ nữ này lại mất tích, không thấy đâu nữa.

“Rầm!”

Mở cửa sổ to hết cỡ, Hàn Thần Dương ném hết tất cả đồ trang trí trong phòng ra ngoài, cuối cùng anh ta nhìn bức ảnh cưới bị ném dưới sân, tấm kính bị vỡ thành từng mảnh, anh ta rốt cuộc cũng cảm thấy lòng mình thoải mái hơn. Trước đây, nằm trên chiếc giường đôi king size, anh ta luôn nằm ngủ ở mép giường, bởi vì anh ta không muốn lúc mình trở người sẽ nằm gần lại và trông thấy khuôn mặt của Bùi Thiên Ngân, càng không muốn ngửi thấy mùi hương khi cô hít thở, nhưng hôm nay, anh ta nằm trên chiếc giường đôi rộng lớn, anh ta có thể thoải mái chiếm dụng cả chiếc giường mà chẳng cần kiêng nể chút gì nữa!

Bởi vì, người phụ nữ Bùi Thiên Ngân kia đã cút xéo rồi!

Có thể nói là suốt cả đêm, Hàn Thần Dương ngủ rất ngon, tương đối ngon.

Nhưng, chỉ mỗi đêm đó mà thôi...

Những ngày tháng sau đó dường như đã khôi phục sự bình yên. Nhà họ Bùi không có Bùi Thiên Ngân hoàn toàn trở thành nhà của Tôn Tiểu Uyển và Lâm Thục Trân. Vì Tôn Tiểu Uyển và Lâm Thục Trân không có việc làm nên thú vui hàng ngày của hai người là đi dạo phố, mua quần áo. Thật ra, bây giờ Tôn Tiểu Uyển đang sống cuộc sống trước đây của Bùi Thiên Ngân, bởi cứ mỗi buổi trưa, Tôn Tiểu Uyển đều thay Bùi Thiên Ngân gọi điện cho Hàn Thần Dương, dặn anh ta nhất định phải ăn uống đúng giờ, và mỗi đêm khi Hàn Thần Dương về đến nhà, Tôn Tiểu Uyển cũng đã nấu xong cơm nước đợi anh ta cùng ăn.

Nhưng, rõ ràng những ngày tháng không có Bùi Thiên Ngân, anh ta vẫn có thể bình thản sống tiếp, nhưng trái tim Hàn Thần Dương vẫn cứ hụt hẫng một cách kì lạ, đặc biệt là buổi tối nằm trên chiếc giường cỡ lớn đó, anh ta chẳng cần nằm bên mép giường chỉ để cách xa Bùi Thiên Ngân nữa, anh ta không cần kiêng kị hơi thở của Bùi Thiên Ngân, nhưng khi cố hết sức để không trở mình suốt đêm, anh ta cứ luôn cảm thấy thiếu chút gì đó, lại hụt mất chút gì đó.

Vì vậy, ngày đầu tiên sau khi Bùi Thiên Ngân rời đi, thời gian ngủ của Hàn Thần Dương ngày càng ít. Đa số thời gian anh ta chỉ nằm một mình trên chiếc giường rộng lớn, chìm mình vào màn đêm, cảm nhận sự nhức nhối vì sầu muộn trong lồng ngực, chịu đựng nỗi cô đơn mà anh ta không biết bắt nguồn từ đâu đang gặm nhấm anh ta.

Thứ hai.

Đã mười ngày kể từ khi Bùi Thiên Ngân bỏ đi.

Giờ nghỉ trưa, Hàn Thần Dương theo lệ lái xe chở người đến công ty anh ta chỉ để chơi là Lưu Hạo Vũ đi ra ngoài ăn cơm. Lúc đi qua một nhà hàng kiểu tây, anh ta ma xui quỷ khiến thế nào lại đạp mạnh chân phanh.

“Két!”

Chiếc xe dừng đột ngột vang lên tiếng kêu chói tai.

Chương 22: Tay trắng rời đi

Ngực Hàn Thần Dương đập mạnh vào vô lăng nhưng anh ta hoàn toàn không cảm thấy đau đớn. Nhìn chằm chằm nhà hàng kiểu tây kia, ánh mắt anh ta hơi mơ màng ngơ ngẩn.

Anh ta còn nhớ, vào Noel một năm nào đó, Bùi Thiên Ngân kéo anh ta đến đây ăn cơm. Hẳn rằng đó là lúc hai người mới kết hôn không lâu, khuôn mặt Bùi Thiên Ngân luôn nở nụ cười ngây thơ, lúc nói chuyện, cô luôn vô thức ngả vào lòng anh ta. Cô ăn bất cứ thứ gì cũng sẽ gắp đưa lên môi anh ta, cho dù anh ta có thích hay không, cô vẫn đút đồ ăn vào miệng anh ta, sau đó cười hỏi anh ta: “Thần Dương, ngon không?”

“Tôi nói này, cậu phát điên cái gì thế?

Tiếng oán trách của người ngồi bên ghế phụ là Lưu Hạo Vũ đánh thức Hàn Thần Dương đang đắm chìm trong hồi ức. Anh ta sửng sốt nhíu mày. Anh ta điên rồi sao? Nhớ đến người phụ nữ ác độc kia làm gì cơ chứ?

Anh ta chậm rãi hoàn hồn. Khi định nổ máy thì anh ta trông thấy một bóng người quen thuộc bước vào quán ăn kiểu tây kia. Hàn Thần Dương vốn đã nhấn ga nhưng anh ta lại nhả chân ra, lần nầy, anh ta gần như không hề nghĩ ngợi gì mà xuống xe, đóng sập cửa xe rồi sải bước vào trong quán ăn kiểu tây kia.

Người Hàn Thần Dương nhìn thấy không phải là Bùi Thiên Ngân mà là Phương Thúy.

Phương Thúy cũng không ngờ sẽ gặp Hàn Thần Dương ở đây. Ngồi trong gian riêng trong quán ăn kiểu tây, dưới ánh nhìn chằm chằm của Hàn Thần Dương, cô gọi một suất trà chanh và bò bít tết, đợi sau khi phục vụ cầm giấy gọi món đi rồi, cô mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng đang ngồi đối diện mình.

“Cô ta ở đâu?” Hàn Thần Dương hỏi thẳng.

Phương Thúy bật cười, nụ cười khinh thường: “Cô ấy ở đâu có liên quan gì đến sếp Hàn ư?”

Hai mắt Hàn Thần Dương trở nên u ám, gọi nói cũng trầm hẳn xuống: “Cô ta là bà Hàn!” Phương Thúy như thể nhớ ra điều gì đó, cô nhún vai, cười tỏ ý xin lỗi: “Là do tôi sơ suất.” Nói rồi, cô rút một tập giấy tờ từ trong cặp đựng công văn, đặt xuống trước mặt Hàn Thần Dương: “Chỉ cần sếp Hàn kí cái này rồi, Bùi Thiên Ngân sẽ không còn quan hệ gì với anh nữa.”

Hàn Thần Dương cúi đầu, liếc mắt nhìn xấp giấy kia, vẫn là tờ đơn li hôn y hệt cái trước, từng điều khoản trên đó cũng không hề thay đổi, giống hệt đơn li hôn mà Bùi Thiên Ngân đưa cho anh ta. Tất cả mọi thứ đều để lại cho anh ta, Bùi Thiên Ngân không lấy bất cứ thứ gì, tay trắng ra đi.

Cũng giống như lần đầu tiên nhìn thấy đơn li hôn, hai mắt Hàn Thần Dương nhức nhối như bị kim châm, nhưng anh ta nhanh chóng nghĩ rằng, một người phụ nữ như Bùi Thiên Ngân làm sao có ý tốt được cơ chứ? Cô ta là một kẻ đầy mưu mô chước quỷ!

Phút chốc, lòng anh ta lạnh hẳn đi.

“Muốn uy hiếp tôi ư?”
Khóe môi Hàn Thần Dương nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Hay là nói... dưới sự giúp đỡ của cô, Bùi Thiên Ngân lại nghĩ ra mưu kế gì đó nữa rồi?”

“Tôi vẫn luôn nghĩ trái tim của sếp Hàn được làm bằng đá, thật không ngờ hóa ra hai mắt của sếp Hàn cũng làm bằng đá luôn!”

Phương Thúy không phải Bùi Thiên Ngân, cô không thể bày ra dáng vẻ thấp kém trước mặt Hàn Thần Dương như Bùi Thiên Ngân. Cô dựa người ra phía sau, hai tay khoanh trước ngực, cười lạnh lùng hơn cả Hàn Thần Dương: “Chẳng lẽ sếp Hàn không trông thấy trên đơn li hôn viết gì ư? Bùi Thiên Ngân tay trắng ra đi đấy!”

Đột nhiên cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, Phương Thúy cầm cốc nước chanh trước mặt lên uống một ngụm nhưng lại cảm thấy đắng chát khiến cô phải nhíu mày.

Rõ ràng cô gọi nước chanh, sao còn đắng hơn cả thuốc bắc thế này?

Hàn Thần Dương ngồi đối diện cô im lặng, khuôn mặt tuấn tú góc cạnh không hề có chút biểu cảm nào khiến người ta không thể đoán được anh ta đang nghĩ cái gì.

Phương Thúy thật sự không muốn nhìn thấy người đàn ông lòng dạ sắt đá này thêm chút nào nữa, cô đứng dậy, dẫm giày cao gót định đi ra ngoài.

“Phương Thúy.”

Hàn Thần Dương cuối cùng cũng mở miệng nhưng lại nói chuyện không liên quan đến chuyện li hôn: “Cô biết cô ta đang ở đâu đúng không?”

Chương 23: Sự thật còn có điều nghi vấn

Cô hờ hững đến mức chẳng buồn xoay người, quay lưng nói với anh ta: “Cho dù cô ấy có ở nơi nào thì cũng tốt hơn ở bên cạnh anh.”

“Hừ...”

Hàn Thần Dương cười lạnh đứng dậy, đi đến bên cạnh Phương Thúy. Anh ta hơi nghiêng đầu, giọng nói lạnh lẽo vô cùng châm chọc: “Phiền cô chuyển lời cho Bùi Thiên Ngân một tiếng, cô ta ở bên ngoài có sống tốt hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi, tôi chỉ mong cô ta đừng xuất hiện trước mặt tôi, khiến tôi cảm thấy ghê tởm nữa là được.”

“Hàn Thần Dương, anh thật sự không phải là người! Cô ấy là vợ anh cơ mà!”

Phương Thúy không thể không chế nổi mà giận dữ gào lên với bóng lưng của Hàn Thần Dương, chẳng thèm quan tâm ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh: “Sao anh có thể đối xử với cô ấy như vậy được? Anh thật là máu lạnh!”

Lần này, Hàn Thần Dương không quay đầu, người anh ta cứng ngắc, hờ hững bật cười: “Đối với một người phụ nữ đê tiện như Bùi Thiên Ngân mà nói, tôi máu lạnh như vậy chẳng phải xứng lắm hay sao?”

“Anh...!” Phương Thúy cứng họng đứng tại chỗ.

Hàn Thần Dương sải bước đi trước, đi về phía cửa quán ăn kiểu tây.

Phương Thúy cứng đờ người, mãi đến khi bóng dáng Hàn Thần Dương khuất hẳn khỏi quán ăn, cô mới không thể chống đỡ được nữa mà ngồi phịch xuống ghế.

Cô dựa đầu vào thành tường, hai mắt nhắm chặt, cố gắng hít thở từng hơi.

Cô thật sự không hiểu vì sao, người phụ nữ tuyệt vời như Bùi Thiên Ngân lại cứ gặp phải tên Hàn Thần Dương này cơ chứ? Người đàn ông với trái tim sắt đá này rốt cuộc có điểm nào tốt lại có thể khiến cô gái ngốc nghếch Bùi Thiên Ngân dâng hiến cả cuộc đời như thế? “Phương Thúy, tôi cũng biết yêu anh ấy là một sự sai lầm, nhưng tôi không thể khống chế được bản thân, vì vậy... nếu tôi đã không cách nào ngăn mình yêu anh ấy, vậy thì chi bằng tôi cứ toàn tâm toàn ý yêu anh ấy đi, cho dù là cho đi hết tất cả, cho dù yêu đến mức tôi chẳng còn gì cả...”

Cô gái ngốc nghếch này thật là!

Nhớ lại lời Bùi Thiên Ngân nói với mình trước khi rời đi, Phương Thúy lại không kìm được mà nước mắt tuôn rơi.

Lưu Hạo Vũ ngồi bên cạnh, nhìn tờ đơn li hôn rơi trên bàn, cổ họng anh ta hơi khô rát, nhân lúc Phương Thúy không chú ý, anh ta liền cầm tờ giấy li hôn lên.

Đi ra khỏi quán ăn kiểu tây, Lưu Hạo Vũ không đuổi theo Hàn Thần Dương mà cầm giấy li hôn về công ti của bố mình, tìm người cố vấn luật của công ti.
Anh ta cầm tờ đơn li hôn kia đặt xuống trước mặt người cố vấn luật. Người cố vấn luật cẩn thận xem xét, cảm thấy hơi kinh ngạc.

“Cô Bùi này chính là cô Bùi kia sao...?”

Lưu Hạo Vũ gật đầu. Người cố vấn luật này là bạn thân lâu năm của bố anh ta, cũng là người chú đáng để anh ta kính trọng, vì vậy trước mặt ông, Lưu Hạo Vũ không hề có ý định giấu diếm điều gì.

“Con muốn chú xem giúp, có khi nào tờ đơn li hôn này là giả không? Nhất là phần phân chia tài sản... có khi nào còn có điều gì ẩn dấu phía sau không?”

“Sao có thể cơ chứ...”

Chú cố vấn luật cười: “Đơn li hôn đã viết rõ ràng, chỉ cần bên nam kí tên là bên nữ sẽ ra đi với hai bàn tay trắng, hơn nữa... cháu xem này, tờ đơn viết rõ ràng rành mạch tất cả các điều khoản hạng mục, hoàn toàn không hề có lỗ hổng nào.”

Lưu Hạo Vũ tim đập thình thịch: “Vậy... cũng có nghĩa là, chỉ cần Hàn Thần Dương kí tên, Bùi Thiên Ngân sẽ thật sự chẳng còn gì nữa ư?”

“Không sai.”

Người cố vấn luật gật đầu, nhưng ngay sau đó ông lại không nhịn được mà thở dài: “Thật không ngờ, Bùi Thị do một tay ông Bùi gây dựng nên cuối cùng lại rơi vào tay Hàn Thần Dương, tuy nhiên, Hàn Thần Dương cũng thật quá đáng, nhà họ Bùi chưa từng nợ nần gì anh ta, nhưng anh ta lại làm thế sau khi ông Bùi chết... haiz...”

“Sao lại chưa từng thiếu nợ cơ chứ? Năm xưa nếu không phải vì bố Bùi Thiên Ngân thì bố mẹ Hàn Thần Dương cũng sẽ không chết. Chẳng phải vì bố của Bùi Thiên Ngân chiếm đoạt hết cổ phần công ti của bố Hàn Thần Dương nên mới dẫn đến bi kịch này hay sao?

Chương 24: Sự chán ghét không có nguyên do

Người cố vấn luật lại không hề do dự mà lắc đầu: “Ông Bùi ư... không thể nào, chú và cả bố của cháu, chúng ta đều đã quen ông Bùi rất nhiều năm rồi, chúng ta rất tin tưởng con người ông Bùi...”

Nói đến đây, người cố vấn luật đột nhiên nghiêm mặt: “Hạo Vũ à, chú đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng, cháu đi làm việc trước đi nhé.”

Lưu Hạo Vũ không hỏi nhiều. Anh ta rời khỏi công ti của bố nhưng lại không về nhà. Nghĩ đi nghĩ lại, anh ta vẫn quyết định đi tìm Hàn Thần Dương.

Trong biệt thự nhà họ Bùi, đèn bật sáng trưng.

Lưu Hạo Vũ xuống xe, nhìn xuyên qua ô cửa sổ trông thấy cảnh tượng ấm áp bên trong.

Tôn Tiểu Uyển bận rộn trong bếp, hình như vừa nấu xong một món ăn, cô xoay người gọi Hàn Thần Dương đang ngồi trong phòng khách, đợi Hàn Thần Dương đi qua rồi, cô dùng đũa gắp món ăn đã nấu xong đưa lên môi Hàn Thần Dương, Hàn Thần Dương nếm thử, sau đó dịu dàng xoa đầu cô.

Tôn Tiểu Uyển như đứa trẻ nhận được sự cổ vũ và khen ngợi, cười vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.

Lưu Hạo Vũ đứng bên ngoài, yên lặng nhìn tất cả mọi việc đang xảy ra bên trong biệt thự. Anh ta đột nhiên nhận ra rằng, những thứ này đáng ra đều thuộc về Bùi Thiên Ngân mới đúng.

Nhưng bây giờ không thấy Bùi Thiên Ngân đâu, kẻ chiếm lấy tất cả những thứ này là Tôn Tiểu Uyển.

Nhớ đến những lời người cố vấn luật nói ban chiều, Lưu Hạo Vũ hoàn hồn, ấn chuông cửa. Cửa nhanh chóng được Lâm Thục Trân mở ra.

“Hạo Vũ à, cậu đến đúng lúc lắm, sắp đến giờ ăn rồi.” Lưu Hạo Vũ ban đầu vẫn chưa chú ý lắm, nhưng sau khi bước vào cửa rồi, dưới ánh đèn thủy tinh sáng rỡ, anh ta mới nhìn rõ chiếc váy liền mà Lâm Thục Trân đang mặc. Hình như anh ta đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó rồi.

Là...

Của Bùi Thiên Ngân ư?

Không biết vì sao, nhìn thấy quần áo của Bùi Thiên Ngân lại bị Lâm Thục Trân ăn diện diêm dúa trên người, lòng anh ta đột nhiên cảm thấy chán ghét không rõ nguyên do.

Tuy nhiên, anh ta sẽ không ngốc đến mức nói ra mà chỉ giả vờ như không có chuyện gì, đi đến bên cạnh Hàn Thần Dương.

Hàn Thần Dương đang ngồi trên sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi lấy sức. Anh ta mở mắt, thấy Lưu Hạo Vũ đến thì hơi kinh ngạc: “Sao cậu lại đến đây?”
Lưu Hạo Vũ ho khan một tiếng: “Ăn chực.”

Trước đây Lưu Hạo Vũ cũng thích đến nhà mình ăn chực, vì vậy nên Hàn Thần Dương không nghĩ nhiều. không lâu sau, Tôn Tiểu Uyển mỉm cười đi ra, gọi mọi người vào ăn cơm.

Nhưng khi ngồi vào bàn ăn rồi, Lưu Hạo Vũ cầm chén cơm trong tay nhưng chẳng có chút khẩu vị nào.

“Anh Thần Dương, anh nếm thử món này đi, hôm nay em mới học được đấy...”

“Thần Dương à, ăn nhiều thịt sườn một chút, Tôn Tiểu Uyển phải ninh cả một buổi chiều mới được đấy.”

“Anh Thần Dương, ngon không?”

Trong bữa ăn, Tôn Tiểu Uyển và Lâm Thục Trân đều không ngừng gắp thức ăn cho Hàn Thần Dương, bát của Hàn Thần Dương nhanh chóng chất đầy các loại món ăn, khiến Hàn Thần Dương cầm đũa cũng chẳng biết nên bắt đầu ăn từ đâu.

Cảnh tượng thế này hơi buồn cười, nhưng Lưu Hạo Vũ còn chưa bật cười thì lòng đột nhiên cảm thấy nặng trĩu.

Anh ta còn nhớ, trước đây mỗi lần ăn cơm, người bận rộn gắp thức ăn bên cạnh Hàn Thần Dương hình như là Bùi Thiên Ngân, bởi vì sau khi Hàn Thần Dương kết hôn, số lần anh ta về nhà ăn cơm rất ít, vì vậy mỗi lần Hàn Thần Dương về nhà ăn cơm là Bùi Thiên Ngân đều nghĩ cách để khiến Hàn Thần Dương vui vẻ.

Từ một đại tiểu thư nhà họ Bùi không cần đụng tay đụng chân làm việc, Bùi Thiên Ngân đã tôi luyện trở thành một người vợ đảm đang có thể nấu ăn ngon, chắc hẳn quá trình đó rất khó khăn.

Chương 25: Thật sự có thể buông bỏ được sao?

Cũng chính bởi vì thời khắc này, Lưu Hạo Vũ mới nhớ lại, trước kia khi anh ta theo Hàn Thần Dương về ăn chực, lúc nào cũng nhìn thấy tay của Bùi Thiên Ngân không phải bị đứt tay thì là bị bỏng dầu nhưng bởi vì từ trước đến nay Bùi Thiên Ngân không đề cập tới cũng không nói tới, dần dà, anh và Hàn Thần Dương cũng không để ý tới nữa.

Bây giờ, anh đã nhớ lại nhưng còn Hàn Thần Dương, cậu ta có để ý không?

Sau khi ăn cơm tối xong, Hàn Thần Dương như thường lệ đi tới phòng cho khách dỗ Tôn Tiểu Uyển ngủ, Lưu Hạo Vũ một mình đứng trong phòng ngủ chính, nhìn bức ảnh cưới treo trên tường, trong lòng có một sự bực bội khó nói.

"Tối nay cậu định ngủ lại nhà tôi à?" Sau lưng, giọng nói của Hàn Thần Dương vang lên.

Lưu Hạo Vũ quay người lại, châm một điếu thuốc, cười có hơi gượng gạo: "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ ngủ lại trong phòng cho khách."

Đầu tiên Hàn Thần Dương sững sờ, sau đó khẽ mắng một câu: "Đồ thần kinh, Tiểu Uyển là em gái tôi."

"Thật sự chỉ là em gái thôi sao?"

Lưu Hạo Vũ cười khổ lắc đầu: "Tôn Tiểu Uyển đối với cậu là thứ tình cảm gì, một người ngoài như tôi còn thấy rõ, đừng nói là cậu không nhận ra."

"Rốt cuộc là cậu muốn nói cái gì?"

Hàn Thần Dương hơi không kiên nhẫn nhíu mày, giành lấy điếu thuốc lá trong tay Lưu Hạo Vũ, hít một hơi thật sâu.

"Tôi chỉ là..." Lưu Hạo Vũ Nói, ngẩng đầu nhìn về phía cô dâu trong bức ảnh cưới treo trên tường." Muốn nói cho cậu biết, cậu còn chưa ly hôn đâu."

"Đừng có nhắc tới người phụ nữ kia với tôi."

Hàn Thần Dương cảm thấy một sự bực bội mà từ trước tới nay chưa từng có, người phụ nữ kia coi mình là ai chứ? Còn dám mất tích để uy hiếp anh ta ư? Thật sự cho rằng anh ta sẽ lo lắng cho cô ta sao?

Ha... Mơ đi!

"Cậu thật sự không có ý định đi tìm cô ấy sao? Bùi Thiên Ngân ấy." Lưu Hạo Vũ nhìn lướt qua Hàn Thần Dương: "Cô ấy đang mang thai, cậu thật sự yên tâm sao?"

"Chính cô ta còn không để ý, tôi việc gì phải quan tâm?"
Hàn Thần Dương hừ một tiếng lạnh lùng: "Như bây giờ có phải tốt không? Một mình tôi rất yên tĩnh, không có ai ngày nào cũng ở cạnh làm phiền tôi."

Mấy ngày này có thật sự là tốt không?

Lưu Hạo Vũ không hỏi, trước khi đi, anh nhìn lại cô dâu trên bức ảnh treo trên tường lần nữa, sau khi Lưu Hạo Vũ đi về, ngoài dự liệu, Hàn Thần Dương lại mơ thấy Bùi Thiên Ngân.

Giấc mơ này rất rõ ràng, trong mơ đều là quá khứ của anh ta và Bùi Thiên Ngân.

Ngày đầu tiên nhập học đại học, anh ta gặp Bùi Thiên Ngân, cũng chính trong ngày đầu tiên này, Bùi Thiên Ngân đã yêu anh ta.

Bốn năm đại học, Bùi Thiên Ngân luôn luôn ngoan ngoãn dịu dàng với anh, cũng không phải là anh không muốn đối xử với cô dịu dàng một chút nhưng đúng lúc đó, công ty của bố anh phá sản, mà Lâm Thục Trân đã nói với anh là Bùi Quốc Hiếu đã chiếm hết cổ phần của bố anh ở công ty.

Vốn dĩ mẹ anh đã ly hôn với bố anh nhiều năm rồi, anh vốn cho rằng tình cảm của mẹ với bố đã phai nhạt rồi nhưng không ngờ, lúc mẹ nghe được chuyện này, lại nhất định đi tìm bố, kết quả là gặp tai nạn, mà bố anh, cũng tự sát ngay ngày hôm sau...

Bắt đầu từ lúc đó, anh hận người nhà họ Bùi thấu xương, không ngờ rằng Bùi Quốc Hiếu chợt tới tìm anh, lấy công ty của bố anh làm lý do ép anh ta phải cưới Bùi Thiên Ngân.

Được thôi, anh cưới!

Ngày kết hôn, anh lạnh lùng đặt cô dưới cơ thể mình, tàn nhẫn xuyên qua cơ thể ngây ngô này, khoảnh khắc nhìn máu tươi chảy ra dưới cơ thể cô, anh cảm nhận được khoái cảm của việc trả thù.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau