BÊN ANH TRỌN ĐỜI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bên anh trọn đời - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mắc bệnh hiểm nghèo

Không kịp nữa rồi…

Cô bị chẩn đoán chính xác là mắc bệnh ung thư não giai đoạn cuối, chỉ còn lại thời gian một tháng, bởi vậy cô đã không muốn đi làm những chuyện đấu tranh uổng công đó nữa.

Bước ra khỏi văn phòng luật sư, Bùi Thiên Ngân lấy điện thoại ra, mở Zalo, gạt đến cái tên quen thuộc đến nỗi không thể nào quen thuộc hơn được nữa, nhưng đầu ngón tay dừng lại rất lâu trên bàn phím mới ấn xuống phím thu âm.

Hít một hơi thật sâu, cô dùng giọng nhẹ nhàng nhất hỏi: “Thần Dương, tối nay có thể về ở bên cạnh em hay không?”

Tin nanh ta thoại gửi đi thành công, nhưng rất lâu cũng không thấy có bất kỳ tin nanh ta trả lời nào.

Mặc dù như vậy nhưng Bùi Thiên Ngân vẫn lái xe đến khu chợ thực phẩm gần khu nhà, khéo léo chọn lựa các loại rau và sản phẩm từ thịt.

Sự ồn ào và dơ bẩn của khu chợ thực phẩm là thứ mà cô không quen được, nhưng cô lại ép buộc bản thân làm quen. Trước kia, cô là “đại tiểu thư” nhà họ Bùi được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng bây giờ, cô chỉ là vợ của Hàn Thần Dương.

Cô muốn làm một vài thứ cho anh ta lần cuối cùng.

Mặc dù…

Anh ta có thể hoàn toàn không cần, thậm chí chán ghét, căm thù sự tồn tại của cô.

“Tinh!”

Điện thoại rung lên một chút, Bùi Thiên Ngân đặt đồ ăn vào trong xe, vội vã mở điện thoại. Sau khi nhìn thấy là tin nanh ta thoại Hàn Thần Dương trả lời cô, cô lại bật cười giống như một đứa trẻ được cho kẹo.

Nhưng, khi cô ấn nghe tin nanh ta thoại vẫn là sự lạnh nhạt và lạnh lùng như băng vẫn như trước giờ của anh ta còn mang theo một chút chế nhạo mỉa mai: “Một tháng không gặp, bà Hàn vẫn là bộ dạng hèn hạ đó sao?”

Quả nhiên là vậy…

Anh ta vẫn căm ghét cô. Nhưng không sao, nếu anh ta đã không nói anh ta có hẹn, vậy thì cho dù anh ta mỉa mai châm chọc cũng được, tối nay anh ta nhất định sẽ về ăn cơm.

Nghĩ như vậy, Bùi Thiên Ngân lái xe một mạch về nhà, sau đó chuyên tâm chuẩn bị đủ các món ăn.

Ba tiếng sau, trong khi Bùi Thiên Ngân bày bát canh cuối cùng lên trên bàn, nghe thấy tiếng chuyển động của khóa cửa, cô kinh ngạc vui mừng xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Hàn Thần Dương xuất hiện trong phòng khách.

Chỉ là, khác với cô, trên mặt Hàn Thần Dương bày ra sự sắc sảo và lạnh nhạt trước sau như một.

“Thần Dương, anh về rồi à?” Bùi Thiên Ngân cười bước đến trước mặt Hàn Thần Dương, muốn giơ tay cầm lấy túi cặp táp đi làm của anh ta.

Hàn Thần Dương lại chán ghét lùi về sau một bước, vứt túi lên trên ghế sofa.

Anh ta không hiểu, người phụ nữ này sao lại giống bọn bịp bợm vậy, cho dù anh ta mỉa mai, lạnh nhạt với cô như thế nào, cô mãi mãi vẫn là dáng vẻ như không có chuyện gì.

“Thần Dương, chúng ta ăn cơm thôi.”
Những ngón tay bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch cuộn chặt lại phía sau lưng, Bùi Thiên Ngân giấu tay ở phía sau, nén xuống những đau buồn ở trong lòng, trước tiên bước đến trước bàn ăn.

“Cô thật là vẫn chưa đùa xong sao?”

Hàn Thần Dương từng bước cũng đi đến trước bàn ăn, khuôn mặt tuấn tú nhưng dưới ánh đèn thủy tinh ở phòng khách lại hiện lên vẻ lạnh lùng không chút ấm áp.

Anh ta cúi đầu, nhìn một lượt những món ăn tuyệt đẹp trên bàn, nhíu mày, bỗng nhiên nở nụ cười châm chọc: “Bùi Quốc Hiếu nếu biết đứa con gái một tay ông ta cưng chiều đến lớn, bây giờ lại hèn hạ đến mức độ này, không biết ông ta có từ trong quan tài nhảy ra hay không?”

Năm năm rồi, kể từ giây phút cô trở thành bà Hàn, Hàn Thái Dương đối với cô vĩnh viễn là bộ dạng lạnh lùng đến tận xương tủy như vậy. Cô tưởng rằng cô có thể quen với việc này, có thể thích ứng với nó, nhưng thực sự…

Cô vẫn biết đau, biết buồn.

“Thần Dương, bố đã mất rồi, chúng ta có thể đừng…”

“Đó là vì ông ta đáng bị thế!”

Giọng nói của Hàn Thần Dương bỗng cao vút, khuôn mặt tuấn tú căng lên đến cực độ: “Từ thủ đoạn ông ta bắt tôi lấy cô năm đó thì có thể nhìn ra, loại người quen dùng thủ đoạn bỉ ổi như ông ta không biết đã làm ra bao nhiêu chuyện vô lương tâm rồi.”

Nghĩ như vậy, anh ta bỗng nhiên nở một nụ cười lạnh lùng, anh ta kéo khăn trải bàn trên bàn ăn xuống. “Loảng choảng leng keng!” Tất cả những món ngon vốn phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể nấu xong đó vào lúc này đã cùng với mâm rơi vỡ trên mặt đất.

Nhưng Hàn Thần Dương lại hoàn toàn không quan tâm, anh ta một tay nắm chặt cổ tay nhỏ của Bùi Thiên Ngân, dùng sức đẩy cô lên trên bàn ăn.

Hàn Thần Dương từ trên cao nhìn vào người phụ nữ luôn để mặc cho mình chi phối, một tay kéo quần áo trên người cô xuống.

“Nhưng, nếu bà Hàn đã khẩn cầu tôi ở cùng cô một đêm, tôi cũng bằng lòng để Bùi Quốc Hiếu tận mắt nhìn thấy bộ dạng chán nản của đứa con gái ông ta.”

Lời nói vừa dứt, anh ta quay ngược cơ thể của Bùi Thiên Ngân sang một hướng khác, từ phía sau tiến vào cô mà không hề có màn dạo đầu, còn với góc độ của Bùi Thiên Ngân, vừa ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy di ảnh của người cha đặt trong phòng khách.

Chương 2: Tôn tiểu uyển

Trong phòng khách ánh đèn sáng như ban ngày, nửa người trên của Bùi Thiên Ngân bị đè lên trên bàn ăn lạnh như băng, một chân bị nhấc lên về phía sau cứng đờ, hai tay bị kéo ngược lại về phía sau người.

Mỗi một khớp xương trên cơ thể với tư thế vặn vẹo này của cô đều đang kêu gào, nhưng cô lại không có bất kỳ sự vùng vẫy nào, cho dù là sự nghẹn ngào không thoải mái cũng không có.

Bất luận là lúc nào, cô luôn quen với việc dùng sự đau đớn của bản thân để tha thứ cho anh ta.

“Phía dưới sạch sẽ như thế, không biết bà Hàn đang giả bộ thanh khiết cho ai nhìn?”

Nhưng anh ta, cho dù là lúc nào cũng luôn quen với việc làm tổn thương cô không chút kiêng nể.

Bùi Thiên Ngân cắn chặt môi dưới của mình, mặt trắng như tờ giấy, nhìn di ảnh của người cha đặt ở chỗ không xa, cô bỗng nhiên cười, sau đó đột nhiên xoay người, nhân lúc Hàn Thần Dương sững sỡ, cô giơ hai tay vòng qua cổ anh ta, hôn lên môi anh ta.

Lúc Bùi Thiên Ngân rời khỏi môi của anh ta, cúi đầu liếm vào chỗ nhạy cảm trên ngực của anh ta, Hàn Thần Dương cười hừ lên: “Kỹ thuật phục vụ người khác của bà Hàn cũng coi như là hạng nhất.”

Bụng âm ỉ trướng đau, anh ta bỗng nhiên giơ tay kéo tóc cô, ép buộc cô rời khỏi cơ thể anh ta, cùng lúc đẩy cơ thể yếu đuối của cô ngã lên trên bàn ăn giống như ném rác, lại lần nữa nắm chỗ đó tiến vào cơ thể của cô.

“Banh ra!”

Hàn Thần Dương từng chút từng chút va chạm vào cơ thể của cô, ra lệnh và yêu cầu không chút tình cảm: “Đừng giống như người chết, tôi không có hứng thú với xác chết.”

“Thần Dương…”

“Hàn Thần Dương…”

Bùi Thiên Ngân nằm bò trên bàn ăn, gác di ảnh của cha sang một bên, giọng nói có chút khàn nhưng vẫn ấm áp hạnh phúc: “Em yêu anh, em thật sự yêu anh…”

Yêu?

Chính bởi tình yêu của cô, anh ta đã mất đi tự do, mất đi cuộc sống mình mong muốn!

Chính bởi tình yêu của cô mới dẫn đến chuyện anh ta mãi mãi cũng phải sống trong sự đau khổ không thoát ra được!

Đây là một chuyện đáng nực cười biết bao nhiêu!

Hàn Thần Dương rút chỗ phía dưới ra, giơ tay lật Bùi Thiên Ngân vẫn luôn nằm trên bàn quay lại, dưới sự chiếu rọi của đèn thủy tinh, từng chiếc xương sườn trước ngực cô nhô lên, khuôn mặt trắng bệch không chút máu dường như trong suốt. Người phụ nữ này, từ lúc nào đã gầy đến như vậy, còn càng ngày càng thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Trong lòng anh ta có chút lo lắng, nhưng rất nhanh bị thù hận che lấp!

Trái ngược với ánh mắt hung hãn của Hàn Thần Dương, khi Bùi Thiên Ngân nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh ta, cô mang theo một chút điên cuồng giơ tay sờ lên mặt anh ta. Những ngón tay lạnh buốt, đầu ngón tay run rẩy, vuốt ve từng cái qua đôi mắt sâu sắc, sóng mũi cao thẳng, bờ môi mỏng như nước của anh ta.

“Thần Dương, rốt cuộc anh có từng yêu em hay không? Cho dù chỉ là một chút xíu…”

Giọng nói của cô mềm mại như vậy, giống như mang theo hàng vạn lời cầu khẩn. Cô nghĩ, cho dù là anh ta lừa cô cũng được, bởi vì cô sắp phải chết rồi!

Bùi Thiên Ngân như vậy khiến Hàn Thần Dương trong phút chốc có chút thất thần, nhưng rất nhanh chóng, anh ta liền tỉnh lại. Người phụ nữ có tâm địa độc ác như vậy chỉ biết giả bộ đáng thương!

Nhếch môi mỉa mai, đôi mắt anh ta lạnh lùng âm u không có chút ấm áp: “Bà Hàn muốn tôi nói gì đây?”

“Nói anh yêu em.”Kết hôn năm năm, đây là lần đầu tiên Bùi Thiên Ngân đề ra yêu cầu đối với Hàn Thần Dương. Cô của thời khắc này mang theo chút sức lực cuối cùng như con thiêu thân lao vào lửa, nắm chặt hai cánh tay của người đàn ông. Bởi vì dùng quá sức, mười móng tay đâm sâu vào trong da thịt của Hàn Thần Dương.

Hàn Thần Dương cau mày vì đau, tăng nhanh động tác phía dưới, điên cuồng tiến vào khiến cơ thể gầy gò của Bùi Thiên Ngân lắc lư xốc xếch.

Cũng không biết qua bao lâu, đúng vào lúc Bùi Thiên Ngân cảm thấy sắp tiến vào thiên đường lại bị giọng nói của Hàn Thần Dương lại một lần nữa đẩy xuống địa ngục. Anh ta hơi ngẩng đầu lên, yết hầu chuyển động hơi run lên, trong khi đang bắn ra, hét lên tên của một người phụ nữ khác: “Tiểu Uyển…”

Trong chớp mắt, cơ thể lạnh buốt thấu xương, Bùi Thiên Ngân nhắm hai mắt, ngăn những giọt nước mắt sắp tuôn trào ra.

Lại là người phụ nữ đó…

Lại là Tôn Tiểu Uyển đó!

Phòng khách yên tĩnh, nhiệt độ lạnh băng, sự kìm nén khiến người ta nghẹt thở.

Bỗng nhiên một hồi chuông với ca từ đầy mờ ám vang lên, Bùi Thiên Ngân vốn dĩ đang nhắm mắt bỗng chốc mở mắt ra, cũng không biết lấy sức từ đâu ra, cô xông đến trước mặt Hàn Thần Dương đã ăn mặc chỉnh tề, muốn thử đoạt lấy điện thoại của anh ta.

“Thần Dương, xin anh đừng nhận, đừng nhận…”

Hôm nay, là cô khẩn cầu anh ta trở về ở bên cạnh cô, cô không muốn bị bất cứ ai quấy rầy, đặc biệt là Tôn Tiểu Uyển!

Hàn Thần Dương nắm chặt hai tay đang vung vẩy của cô, không kiềm chế nổi đẩy cô sang một bên, lực đẩy quá mạnh khiến Bùi Thiên Ngân ngã thẳng vào góc bàn ăn.

“Ầm!” một tiếng, Bùi Thiên Ngân ngã trên mặt đá hoa bóng loáng, máu từ mũi chảy ra, trước mắt lại trở nên tối xầm, thần kinh não bị khối u đè lên bởi vì sự kích động bên ngoài mà trở nên đau đớn, kêu gào trong não giống như bị đục khoét cắt thịt vậy.

“Phụt!”

Bùi Thiên Ngân đau đớn, trong nháy mắt nôn ra, cô nằm bò trên đất mở miệng ra sức nôn ọe.

Hàn Thần Dương ngồi bên cạnh cô, nhưng đúng vào lúc Bùi Thiên Ngân tưởng rằng anh ta cuối cùng cũng quan tâm đến cô, nhưng cảm nhận được có một đôi tay to lớn dùng sức bịt lên miệng của mình, sau đó liền nghe thấy Hàn Thần Dương nhận cuộc điện thoại vẫn luôn reo không ngừng.

Thì ra, anh ta sợ tiếng nôn ọe của cô làm phiền đến cuộc điện thoại của anh ta và Tôn Tiểu Uyển…

Trái tim lại một lần nữa rơi xuống đáy vực, nỗi sợ hãi khi hàng vạn mũi tên xuyên qua tim cũng không đau như vậy.

Bùi Thiên Ngân nằm trên sàn đá hoa lạnh băng, cười đau thương. Khoảnh khắc này, lòng cô cuối cùng cũng nguội lạnh như tro tàn.

Chương 3: Chúng ta ly hôn đi

“Anh Thần Dương, em đói rồi…”

Trong phòng khách yên tĩnh, giọng nói của Tôn Tiểu Uyển vang lên rõ ràng ở đầu dây điện thoại bên kia. Giọng nói của cô ta rất dễ nghe, mang theo sự mềm dẻo của con gái phương Nam, nhưng lọt vào tai Bùi Thiên Ngân lại giống như ác mộng.

Năm năm rồi, kể từ ngày cô và Hàn Thần Dương kết hôn, điện thoại của Tôn Tiểu Uyển luôn vang lên bất kể thời gian, bất luận là đang ăn cơm, hay đang ngủ, cho dù là đang làm tình, tiếng chuông đột ngột sẽ luôn cắt ngang mọi thứ.

Còn Hàn Thần Dương luôn lập tức nhận điện thoại của Tôn Tiểu Uyển, cho dù giống như bây giờ, toàn thân cô đều đau đớn, cả người co rúm lại nằm trên sàn đá hoa lạnh buốt, cũng vẫn không ngăn nổi Hàn Thần Dương kiên nhẫn thêm, cẩn thận nghe từng câu từng chữ của Tôn Tiểu Uyển ở đầu dây bên kia.

Nước mắt cuối cùng cũng tuôn trào ra, dù Bùi Thiên Ngân nhắm mắt lại cũng vẫn không ngăn nổi những giọt nước mắt nóng hổi lướt qua hai má lạnh buốt.

“Em muốn ăn gì? Sushi hay cơm niêu? Anh nghe nói gần đây mở một quán sushi Nhật Bản cũng khá ngon.”

Hàn Thần Dương ở thời khắc này hoàn toàn trái ngược với cảm giác lạnh thấu xương vừa nãy, lúc này giọng nói của anh ta rất nhẹ nhàng, dịu dàng thoải mái, dưới ánh đèn chiếu xuống, ngay cả đôi má nổi rõ gò cũng trở nên mềm mại.

“Chỉ cần anh ở bên cạnh em thì ăn gì cũng được.”

“Được, bây giờ anh sẽ qua chỗ em ngay.”

Hàn Thần Dương cúp điện thoại, đứng dậy liền muốn rời đi.

Bùi Thiên Ngân cuối cùng cũng hồi phục lại một chút ánh sáng trước mắt, cô nắm chặt tay áo của anh ta, đầu ngón tay bởi vì dùng sức mà trắng bệch.

“Bỏ tay ra! Lẽ nào cô không biết sự bám riết của cô sẽ chỉ khiến tôi càng thêm chán ghét cô sao?”

Hàn Thần Dương hất tay bám trên tay áo mình ra, nhưng không ngờ, bàn tay đó lại lần nữa tìm kiếm nắm chặt tay áo của anh ta.

“Thần Dương, em hỏi lại anh một lần nữa, có phải anh thật sự không yêu em hay không? Một chút xíu cũng không có?”

Trên mặt đá hoa lạnh băng, Bùi Thiên Ngân vật lộn ngồi dậy, ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt tạm thời chỉ có thể cảm nhận được ánh sáng, tìm kiếm vị trí của anh ta.

Nhưng, cô vẫn chưa kịp tìm được anh ta liền vội bóp chặt cằm cô lại, ngay sau đó, giọng nói của Hàn Thần Dương vang lên bên tai còn lạnh lùng hơn đá hoa dưới người.

“Bùi Thiên Ngân, tôi nói một lần cuối cùng, người tôi yêu là Tôn Tiểu Uyển, là Tôn Tiểu Uyển từng bị cô muốn tự tay giết chết!”

Đủ rồi, thật sự đủ rồi.
Thực ra, không phải là cô sớm đã biết là đáp án như thế này hay sao?

Cùng với giọng nói của anh ta, cô quay mặt lại, rõ ràng đau đớn đến mức khó thở nhưng vẫn nhẹ nhàng cười với anh ta: “Thần Dương, chúng ta ly hôn đi.”

Ly hôn?

Khi lạnh lùng nghe thấy câu nói này, Hàn Thần Dương sững sờ, nhưng rất nhanh chóng, anh ta cũng cười, đôi mắt lạnh như băng hơi híp lại, càng dùng sức bóp chặt những ngón tay trên cằm cô.

“Cô đừng nằm mơ!”

“…Tại sao?”

Bùi Thiên Ngân không hiểu, không phải anh ta nói yêu Tôn Tiểu Uyển sao? Không phải anh ta chán ghét cô sao? Tại sao bây giờ khi cuối cùng cô chịu đựng đau đớn muốn buông tay, anh ta lại không đồng ý?

Hàn Thần Dương dùng sức, hận không thể nào bóp chết cô, bóp chặt cằm của cô, căn bản không chú ý đến cô bởi vì đau đớn mà nhíu mày lại.

“Bây giờ cảm thấy đau khổ rồi, muốn ly hôn ư? Trước đây khi cô bảo Bùi Quốc Hiếu ép tôi kết hôn với cô, sao cô lại không nghĩ đến ngày hôm nay? Bùi Thiên Ngân, tôi nói cho cô biết, bây giờ chỉ là sự bắt đầu nỗi khổ của cô, tôi muốn khiến cho cô cả đời này cũng gánh lấy chức danh là bà Hàn! Tôi muốn khiến nửa đời còn lại của cô sống cũng không bằng chết!”

Hất cằm cô ra, Hàn Thần Dương bước đến bên bàn, mở túi xách của mình ra, lấy một xấp tài liệu cùng hình ảnh trong đó ném về phía Bùi Thiên Ngân.

Với đôi mắt cuối cùng cũng có thể mơ hồ nhìn rõ các thứ, Bùi Thiên Ngân nhặt những tấm hình rơi vãi ở xung quanh mình lên, trên đó là hình ảnh của cô, hình ảnh cô bước vào văn phòng luật sư, cô ngồi trong văn phòng của Phương Thúy, còn có hình ảnh cô bước ra khỏi văn phòng luật sư… Ngẩng đầu lên, giọng nói của cô có chút run rẩy: “Thần Dương, đây là gì? Anh tìm thám tử tư theo dõi em sao?”

Lẽ nào anh ta đều biết hết rồi?

Cô lo lắng bò từ dưới đất dậy, khó khăn chạy đến trước mặt Hàn Thần Dương, nhưng vẫn chưa kịp đứng vững cơ thể liền bị Hàn Thần Dương đẩy ra một cách vô tình.

“Cút ra! Đừng lại gần tôi!”

“A!”

Bùi Thiên Ngân một lần nữa bị đẩy vào bàn uống trà, mặt bàn uống trà tan vỡ cùng nện xuống đất với cô, thủy tinh vỡ vụn đâm vào da thịt cô, làm xước hai má cô.

Hàn Thần Dương không ngờ cô sẽ làm vỡ bàn trà, bước muốn đến kiểm tra nhưng khi thấy cô lại lần nữa vùng vẫy muốn đứng dậy nhào về phía mình, anh ta lại dừng bước lại.

Người phụ nữ này quả nhiên không tự trọng đến mức ngay cả mạng sống cũng không cần, thật là đáng ghê tởm!

Khí ác dâng lên, Hàn Thần Dương cười lạnh lùng: “Nếu không tìm thám tử tư theo dõi, tôi vẫn thật không ngờ bà Hàn còn có thủ đoạn như vậy… Trước tiên đến văn phòng luật sư chuyển đổi tài sản, sau đó chạy đến trước mặt tôi một cách đáng thương, giả bộ “chí công vô tư” ly hôn với tôi…”

Không phải vậy, không phải như thế, không có, cô không có…

“Bà Hàn, cô không chỉ đê tiện, cô còn ghê tởm khiến người ta muốn nôn!”

“Rầm!”

Cửa chính bị mở rồi lại bị đóng vào nặng nề, trong phòng khách cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh.

Máu tươi nhuốm đỏ cả áo, từng mảng từng mảng, giống như từng đóa hoa hồng nở rộ. Bùi Thiên Ngân nhìn cánh cửa bị đóng chặt, ngẩn người một lúc lâu mới từ từ nhắm hai mắt sớm đã bị sự đau đớn lan tràn ra.

Cô muốn cười, bởi vì xem ra anh ta không hề biết chuyện cô sắp chết.

Nhưng cuối cùng nước mắt lại tuôn khắp mặt cô, bởi vì cô nhìn ra được, anh ta hy vọng nhìn thấy cô chết biết nhường nào.

Chương 4: Quá khứ trước kia

Hàn Thần Dương lái xe chạy như bay trên đường, mở cửa sổ xe hết cỡ, hy vọng cơn gió lạnh không ngừng tràn vào trong xe đó có thể dập tắt ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực anh ta.

Người phụ nữ Bùi Thiên Ngân đó lại phản bội anh ta, âm thầm chuyển đổi tài sản! Quả nhiên Bùi Quốc Hiếu đã sinh ra đứa con gái vô sỉ giống hệt ông ta!

“Hàn Thần Dương, chỉ cần cậu và Ngân kết hôn, tôi sẽ giúp cậu khiến công ty cha cậu vượt qua cửa ải khó khăn.”

“Anh Thần Dương, cứu em…”

Nhớ lại rõ mồn một chuyện cũ ở trong đầu, Hàn Thần Dương chỉ cảm thấy ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực, trong cơn gió lạnh vù vù, nó càng bùng cháy mạnh mẽ hơn.

Năm năm trước, bố anh ta bị bệnh qua đời, tài chính công ty đột nhiên xuất hiện khoản thâm hụt cực lớn, Bùi Quốc Hiếu bỗng dưng vào lúc đó đến tìm anh ta. Để tâm huyết cả đời của bố không bị phá hủy trong chốc lát, anh ta đồng ý với yêu cầu của Bùi Quốc Hiếu, nhưng không ngờ Bùi Quốc Hiếu lại thâu tóm công ty của cha anh ta.

Còn Bùi Thiên Ngân, người phụ nữ còn máu lạnh hơn Bùi Quốc Hiếu lại vào buổi tối kết hôn hôm đó, lén đi ra ngoài tìm Tôn Tiểu Uyển, đồng thời chính tay đẩy Tôn Tiểu Uyển từ trên cầu xuống.

Nếu không phải lúc đó có người qua đường nhìn thấy tất cả những chyện này, anh ta quả thực không có cách nào tưởng tượng, Bùi Thiên Ngân nhẫn tâm như thế nào mới đẩy Tôn Tiểu Uyển từ trên cầu cao 10 mét xuống dưới.

Lúc anh ta chạy đến bệnh viện, mọi chuyện đều đã muộn. Tuy rằng Tôn Tiểu Uyển không có vết thương ngoài da nào nguy hiểm, nhưng trong lòng cô ta lại chịu tổn thương cực lớn. Cô ta mắc chứng u uất, mỗi ngày đều giống như một đứa trẻ nhạy cảm, u uất, hướng nội, sợ hãi tất cả những thứ mới mẻ…

Không gì ác độc hơn nhà họ Bùi, đặc biệt là Bùi Thiên Ngân, người phụ nữ giết người không chớp mắt!

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc cắt ngang những hồi tưởng của Hàn Thần Dương. Anh ta nhấn vào phím nhận cuộc gọi, trong xe liền vang lên giọng nói vô cùng đáng thương của Tôn Tiểu Uyển.

“Anh Thần Dương… sao anh vẫn chưa tới vậy?”

“Sắp đến rồi, Tiểu Uyển đừng vội.”

Đối mặt với Tôn Tiểu Uyển, Hàn Thần Dương luôn tự trách, áy náy, càng đau lòng hơn. Bởi vậy anh ta mãi mãi luôn nhẹ nhàng, yêu thương, dành cho cô ta tất cả những gì cô ta muốn.

Cúp điện thoại, anh ta lại đến một cửa hàng đặc biệt, cẩn thận chọn sushi cho Tôn Tiểu Uyển, nhưng lúc anh ta chạy tới biệt thự núi Phú Cảnh, lại nghe thấy tiếng khóc lóc lắp ba lắp bắp của Tôn Tiểu Uyển.

“Tiểu Uyển!”

Đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Tôn Tiểu Uyển đang một mình khóc đến mức run rẩy trong chăn, Lâm Thục Trân đứng ở một bên đành chịu bó tay. “Thần Dương, cậu cuối cùng cũng đến rồi.”

Thấy Hàn Thần Dương, Lâm Thục Trân thở phào nhẹ nhõm: “Con không biết đây thôi, từ lúc nãy Tiểu Uyên cứ khóc mãi, dì hỏi gì cũng không nói, còn chùm kín mình vào trong chăn không ra ngoài gặp người khác…”

“Con biết rồi, dì Lâm, chỗ này giao lại cho con.”

“Thần Dương, làm phiền con rồi.”

“Dì Lâm, đây là điều con nên làm.”

Lúc Hàn Thần Dương tám tuổi, Lâm Thục Trân dẫn theo Tôn Tiểu Uyển gả cho bố anh ta. Thoáng chốc đã nhiều năm trôi qua, cho dù ở giữa không có sự liên quan của bố anh ta, nhưng Hàn Thần Dương cũng sớm đã coi Tôn Tiểu Uyển và Lâm Thục Trân là những người thân nhất.

“Tiểu Uyển, là anh, Thần Dương đây.”

Sau khi Lâm Thục Trân đi ra ngoài, Hàn Thần Dương ngồi ở mép giường, giơ tay, động tác rất nhẹ nhàng vỗ lên tấm chăn đang cuộn thành một cục trên giường.

“Anh Thần Dương!” Bỗng nhiên chiếc chăn được bó chặt đó được vén lên, Tôn Tiểu Uyển với đôi mắt khóc đến đỏ ngầu lập tức liền nhào vào trong lòng Hàn Thần Dương.

Ngửi thấy mùi quen thuộc trên người anh ta, Tôn Tiểu Uyển lại lần nữa bật khóc lên: “Anh Thần Dương… anh Thần Dương…”

“Thế này là sao?”

Hàn Thần Dương ôm lấy bờ vai của cô ta dỗ dành như dỗ trẻ con, nụ cười nhẹ nhàng ấm áp: “Vừa nãy không phải vẫn ổn hay sao? Lẽ nào là bởi vì thèm ăn sushi đến mức phát khóc?”

Tôn Tiểu Uyển lắc đầu nguây nguẩy, cũng không nói gì, chỉ khóc. Hàn Thần Dương vô cùng nhẫn nại dỗ dành, sau gần nửa tiếng, Tôn Tiểu Uyển mới ngừng khóc.

Mở sushi mua về ra, Hàn Thần Dương chọn một miếng sushi jăm-bông được chế biến tinh xảo đút vào miệng Tôn Tiểu Uyển: “Ngon không?”

Tôn Tiểu Uyển gật đầu: “Ngon, anh Thần Dương mua gì cũng ngon.”

“Ngon thì ngon, nhưng không thể lúc nào cũng ăn được biết không? Giá trị dinh dưỡng của sushi cũng không phải là rất cao, hơn nữa hầu hết những nguyên liệu của sushi đều chưa được nấu chín…”

“Anh Thần Dương, anh sao biết vậy?”

“…”

Ngón tay Hàn Thần Dương đang lau khóe môi dính cơm của Tôn Tiểu Uyển bỗng nhiên dừng lại, ngay cả nụ cười mỉm trên gương mặt cũng cứng đờ ra, bởi vì bất giác trong đầu anh ta lại hiện lên khuôn mặt của Bùi Thiên Ngân!

“Thần Dương, anh không thể lúc nào cũng ăn sushi tạm bợ được, hầu hết những nguyên liệu của sushi đều chưa được nấu chín, trong quá trình chế biến khá dễ dàng tạo nên những vi sinh vật vượt tiêu chuẩn, sushi dễ chứa những ký sinh trùng nhỏ xíu, ăn nhiều rất có hại cho cơ thể…”

Trước đây, mỗi lần anh ta làm thêm luôn lấy sushi ăn tạm, còn mỗi lần như vậy, Bùi Thiên Ngân đều giống như biết bấm quẻ đoán số vậy, xách những món ăn ngon đẹp mắt xuất hiện ở cửa văn phòng của anh ta. Mặc dù mỗi lần anh ta đều sẽ ở trước mặt cô đổ sạch những đồ ăn đó đi, nhưng cô lại không biết mệt mỏi vẫn đích thân mang cơm đến như thường lệ.

Tại sao?

Tại sao đang êm đẹp anh ta lại nghĩ đến người phụ nữ đáng chết đó?

Chương 5: Vẫn không bỏ được cô

Ban đêm, Tôn Tiểu Uyển ăn xong sushi, ngủ say trong vòng tay của Hàn Thần Dương.

Kể từ sau khi xảy ra chuyện, mỗi ngày Tôn Tiểu Uyển đều phải ở bên cạnh Hàn Thần Dương mới có thể ngủ được. Còn Hàn Thần Dương cũng đã thành thói quen, cho dù bận bịu muộn tới mức nào cũng sẽ đến chỗ này dỗ Tôn Tiểu Uyển vào giấc ngủ.

Có thể Hàn Thần Dương cũng quá mệt, Tôn Tiểu Uyển ngủ chưa được bao lâu, anh ta cũng ngủ thiếp đi. Chỉ là, anh ta ngủ không yên, trong giấc mơ đều là khuôn mặt của Bùi Thiên Ngân, khuôn mặt dính đầy máu tươi.

Máu!

Hàn Thần Dương đột nhiên bừng tỉnh, sự tĩnh lặng xung quanh khiến anh ta cuối cùng cũng nhớ ra, lúc anh ta rời đi, Bùi Thiên Ngân nằm trên bàn trà, bàn trà vỡ vụn, vậy cô…

Anh ta bật dậy theo bản năng, mặc xong áo khoác ngoài liền đi ra khỏi nhà Tôn Tiểu Uyển, khởi động xe. Anh ta không cho mình một lý do, một lời giải thích.

Khi anh ta cuối cùng cũng đứng ở cửa nhà mình mới bình tĩnh bước đến, nắm chìa khóa. Anh ta bất giác tự giễu cười mình, rốt cuộc mình đang muốn làm gì vậy? Quan tâm người phụ nữ đó sao?

Sao có thể? Làm sao có thể vậy?

Anh ta lẽ ra chỉ mong sao người phụ nữ đó chết đi giống như Bùi Quốc Hiếu, như vậy mới có thể trả hết món nợ với anh ta và Tôn Tiểu Uyển!

Nhưng tại sao lúc này anh ta lại vội vàng trở về? Tại sao anh ta lại lo sợ cô sẽ xảy ra chuyện như vậy?

Có phải anh ta điên rồi hay không?

Không phải, không phải vậy!

Sở dĩ anh ta sợ người phụ nữ đó xảy ra chuyện, là bởi vì anh ta vẫn chưa hành hạ cô đủ!

Đúng, chính là như vậy!

Nghĩ như vậy, Hàn Thần Dương cuối cùng cũng yên tâm thoải mái bước đến cửa, đi vào bên trong. Trong phòng khách rộng lớn không một bóng người, sự bừa bãi trên mặt đất xen lẫn mùi máu tanh đó vẫn khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

“Bùi Thiên Ngân!”

“Bùi Thiên Ngân, cô xuống tầng cho tôi!”

Đáng chết, lẽ nào người phụ nữ đó lên tầng đi ngủ rồi sao?

Nghĩ đến cơ thể Tôn Tiểu Uyển vừa mới ở trong vòng tay mình không ngừng run rẩy, bộ dạng run lẩy bẩy rất lâu mới từ từ chìm vào giấc ngủ, trái tim Hàn Thần Dương lại lần nữa bùng lên cơn giận.

“Đừng gọi nữa, bây giờ cô ấy không gặp nổi anh đâu.”

Trả lời Hàn Thần Dương không phải là Bùi Thiên Ngân, mà là Phương Thúy.

Phương Thúy ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, đứng bên cạnh lan can tầng hai, cúi đầu xuống, ánh mắt dò xét như một con dã thú nhìn Hàn Thần Dương.

Cô mãi mãi cũng không hiểu được, người đàn ông Hàn Thần Dương này, ngoại trừ cái vẻ ngoài đẹp mã ra, còn có thứ gì đáng để Bùi Thiên Ngân yêu.
Hơn nữa, còn quyết một lòng như vậy, tầm thường trần tục…

“Tại sao cô lại ở đây?” Đối diện với Phương Thúy, thái độ của Hàn Thần Dương cũng không tốt hơn là bao.

Bạn thân của Bùi Thiên Ngân còn có thể là loại gì tốt đẹp?

“Sếp Hàn chắc hẳn vui mừng vì bây giờ tôi đang ở đây.”

May mà tối nay cô không yên tâm nên qua xem thử, nếu không Bùi Thiên Ngân coi như là chảy máu đến chết mà không ai biết được.

“Sao nào? Là người phụ nữ kia không có mặt mũi nào gặp tôi à?”

Hàn Thần Dương lạnh nhạt kéo khóe môi: “Hay là nói… luật sư Phương Thúy lại đến thương lượng với Bùi Thiên Ngân để làm thế nào phản bội tôi chuyển đổi tài sản?”

“Tôi rốt cuộc đến đây làm gì, sếp Hàn tự mình lên tầng nhìn thử không phải sẽ biết hay sao?” Phương Thúy vừa nói liền làm một động tác mời.

Hàn Thần Dương sững sờ vài giây mới bước lên trên bậc thang. Anh ta cũng muốn xem thử, Bùi Thiên Ngân đến bây giờ vẫn không lộ mặt rốt cuộc là đang chơi trò gì.

Đứng yên trước cửa phòng ngủ tầng hai, Hàn Thần Dương nắm chặt tay nắm cửa, nhưng đúng vào lúc anh ta muốn xoay tay nắm mở cửa, điện thoại trong túi lại vang lên.

Nhận cuộc gọi, là giọng nói của Lâm Thục Trân: “Thần Dương, con đi đâu vậy? Tiểu Uyển tỉnh rồi, không thấy con nó cứ khóc không ngừng. Con có thời gian không? Có thể đến xem thử nó không?”

“Dì Lâm, dì đừng lo lắng, con lập tức trở về.”

Cúp điện thoại, Hàn Thần Dương xoay người liền muốn xuống tầng.

“Hàn Thần Dương!” Phương Thúy nắm chặt cổ tay anh ta: “Anh cứ thế này mà đi sao? Vợ anh vẫn ở trong phòng ngủ hôn mê đó, anh vì một người phụ nữ khác mà xoay người bước đi, anh rốt cuộc còn có tính người hay không?”

“Tính người?”

Hàn Thần Dương xoay người, cười giễu cợt: “Luật sư Phương Thúy nhất định phải so sánh tính người giữa tôi và người nhà họ Bùi sao?”

Người nhà họBùi thì làm sao?

Người nhà họ Bùi chưa từng nợ Hàn Thần Dương nhà anh một chút gì!

Lời đến khóe môi lập tức muốn tuôn ra, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ khẩn cẩu mình một cách khổ sở của Bùi Thiên Ngân, Phương Thúy lại nuốt vào cổ họng.

Cô đã đồng ý với Bùi Thiên Ngân rằng không nói bất cứ điều gì…

“Sao nào? Ngay cả luật sư Tô cũng không có gì để nói sao?”

Đối diện với sự yên lặng của Phương Thúy, khóe miệng Hàn Thần Dương càng hiện rõ sự mỉa mai sâu hơn. Bùi Thiên Ngân à Bùi Thiên Ngân, cô rốt cuộc có bao nhiêu sự ác độc mới có thể khiến người bạn thân nhất của cô cũng không có cách gì để phản bác lại cho cô?

“Hàn Thần Dương.”

Phương Thúy hít một hơi thật sâu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại: “Anh thật sự cứ như thế không quan tâm đến Bùi Thiên Ngân sao? Anh không sợ cô ấy sẽ chết sao?”

Chết?

Hàn Thần Dương nghe xong lời này, nụ cười càng thêm khinh thường: “Cho dù người trên thế gian này đều chết rồi, người phụ nữ vô liêm sỉ đê tiện, ích kỷ như Bùi Thiên Ngân cũng sẽ không chết!”

Hất tay Phương Thúy ra, anh ta xuống tầng không thèm quay đầu lại.

Bóng lưng của Hàn Thần Dương lạnh nhạt và hờ hững, giống như một cái gai đâm vào mắt của Phương Thúy đau đớn. Cuối cùng không nhịn được, cô lấy hết sức hét lớn: “Hàn Thần Dương, tên cặn bã đê hèn nhà anh, sớm muộn cũng có ngày anh sẽ hối hận!”

Nhìn cửa mở ra rồi bị đóng lại, nước mắt của Phương Thúy cuối cùng cũng tuôn ra.

Xoay người, mở cửa phòng ngủ, trên chiếc giường đôi cực lớn, khuôn mặt Bùi Thiên Ngân vàng nhợt, mỏng như tờ giấy nằm ở một bên, đập vào mắt đều là vết thương bị thủy tinh cứa đứt, trên mu bàn tay gầy đét bị chích từng chút một.

Nghĩ tới lúc mình vừa đến, muốn đưa Bùi Thiên Ngân đi bệnh viện, nhưng cô ấy thế nào cũng không đi, bộ dạng khoan dung và quan tâm, lo sợ cô xuất hiện ở bệnh viện sẽ mang đến cho Hàn Thần Dương tin tức không hay của cô khiến trái tim Phương Thúy đau đến mức một khi đã phát ra không thể thu lại.

Đáng sao?

Ngân, thật sự đáng sao?

Người đàn ông cậu ngày đêm thương nhớ, đến chết cũng không muốn làm tổn thương, anh ta lại vì một người phụ nữ khác, ngay cả cửa phòng cậu cũng không muốn mở liền xoay người bước đi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau