BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 91 - Chương 95

Quyển 3 - Chương 26

Một Vạn Ba nằm bò trên cửa động, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, ban đầu còn có chút âm thanh hỗn tạp, loáng thoáng, sau đó thì lặng bặt.

Hắn từ từ lùi về trong động, hồi trước, lúc ở chung với nhiều người và lúc có Tào Mập bên cạnh, hắn đều có thể nghiễm nhiên không cần phải bỏ ra quá nhiều sức lực, chỉ việc sợ chết và kinh hãi, nhưng hiện giờ, chỉ còn lại một mình hắn.

Phải làm gì mới được, phải làm gì đây.

Đống lửa trong động vẫn đang cháy, có thứ còn sáng hơn cả ánh lửa, là ánh mắt gần như có phần đáng sợ của hắn.

Ông đây sẽ không ngồi chờ chết, hắn nghĩ, cùng lắm thì đồng quy vu tận, dáng người người rừng to lớn như vậy, theo cân mà tính, hắn còn được lời nữa kìa.

Cũng không biết là đợi mất bao lâu, bên ngoài rốt cuộc cũng có động tĩnh, như thường lệ, là tiếng sỏi đá lăn xuống vách núi khi leo lên trên, chỉ có điều, lần này, leo lên dường như không nhanh nhẹn như trước, đến cuối còn kèm theo tiếng thở nặng nề, một bàn tay bám lên cửa động.

Chỉ bám như vậy, không lập tức đi lên.

Một Vạn Ba nhìn bàn tay đó chằm chằm, trong đầu xẹt qua một ý nghĩ: Nếu gỡ tay nó ra, nó có ngã chết không?

Cổ họng hắn hơi khô khô, nhưng ý nghĩ này đột nhiên phồng lên, làm cách nào cũng không đè xuống được, hắn chần chừ một hồi, cuối cùng cũng nhổm người đứng lên.

Đúng lúc đó, một tiếng hừ nặng nề thở hắt ra, người rừng chống mép động rướn mạnh người lên, nửa thân trên vạm vỡ hiện ra.

Một Vạn Ba bị dọa, lại ngồi xuống.

Người rừng tập tễnh vào động, lông trên người nó dài nên không nhìn thấy được cơ thể, nhưng lại có thể nhìn ra vết máu đầm đìa, là do Tào Mập gây ra?

Một Vạn Ba hỏi nó: “Bạn tôi đâu?”

Người rừng nghe không hiểu, đảo mắt sang nhìn hắn.

Một Vạn Ba cảm thấy máu huyết toàn thân ầm ầm xộc lên đầu, hắn đứng dây, nhìn xung quanh một vòng, nhặt một hòn đá cạnh đống củi lên cắp dưới nách, chạy ra ngoài, lúc chạy tới bên cửa động thì làm một động tác nhảy giả, sau đó quay lại, chỉ vào hòn đá, hỏi người rừng: “Bạn tôi đâu?”

Lặp lại mấy lần, người rừng cuối cùng cũng xem hiểu, mặt nó bất chợt nhăn tít lại, biểu cảm dữ tợn căm tức, mũi thở ra từng hơi hổn hển, chỉ vào chân mình trước, là chỗ từng trúng đạn.

Sau đó chỉ vào hòn đá, ý nói Tào Nghiêm Hoa.

Tiếp nữa làm điệu bộ bóp mạnh chân, phối hợp với biểu cảm trên mặt, rất đau.

Một Vạn Ba xem hiểu, Tào Nghiêm Hoa bóp chân nó.

Hắn lặng người đứng yên, nhìn chằm chằm vào vết thương, bỗng nhớ tới tiếng kêu như bị động kinh của Tào Nghiêm Hoa lúc bị cắp đi.

“Tam Tam, tôi tiêu rồi, tôi sẽ đồng quy vu tận với nó! Cậu phải nắm chặt lấy cơ hội này chạy đi đó!”

Sợ chết như Tào Mập mà lại dám thò tay bóp vết thương của người rừng dù biết rõ làm vậy sẽ khiến người rừng tức giận.

Đúng là liều mạng, liều để đồng quy vu tận.

Một Vạn Ba thấy mũi mình cay cay, bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện, lúc lưu lạc bên ngoài phải ở trong thùng rác, đám đồng bọn choai choai quần rách áo manh dưới gầm cầu vượt, hắn đói đến thắt ruột đi trộm bánh nướng, lúc hắn ôm cái bánh nướng nóng co giò chạy bạt mạng, đồng bọn của hắn giữ chặt lấy chủ sạp đang tức đến phì ra khói, hét lên: “Giang Chiếu, Giang Chiếu, chạy nhanh lên…”

Yết hầu Một Vạn Ba cuộn lên, hỏi: “Sau đó thì sao?”

Người rừng ngẫm nghĩ, giơ hai tay lên rồi lăn đùng ra ngã mạnh xuống đất.

Cũng phải, lúc đó đùi nó bị đau, mang theo Tào Nghiêm Hoa ngã bổ nhào xuống đất, đã ngã hệt như vậy.

Một Vạn Ba không nói gì nữa, hắn ngồi xuống đối diện đống lửa, tựa lưng vào vách đá, sắc mặt được ánh lửa hắt lên, âm u khó đoán.

Người rừng bắt hắn làm gì? Giữ hắn làm gì? Chưa chắc đã là chuyện gì tốt, giây trước vừa cho kẹo, giây sau đã trở mặt, sự việc xảy ra với Tào Mập không phải chính là ví dụ điển hình sao?

Mẹ kiếp.

Một Vạn Ba nghiến răng, đột nhiên ôm bụng ngã lăn ra đất, mặt nhăn nhó, đau đớn lớn tiếng rên rỉ.

Người rừng phát hoảng, kinh ngạc quay sang nhìn hắn, Một Vạn Ba không để ý, diễn sâu như thật, hai má phồng to, mắt trợn ngược, môi mím chặt, nhổ nước bọt ra làm bọt mép.

Bịp bợm lừa gạt, giả bệnh thoát thân, là cái ngón bất kì tên côn đồ nào cũng phải thành thạo, đánh đâu thắng đó, nhiều năm không dùng tới, vẫn là gươm báu chưa từng cùn.

Người rừng dường như hơi hoang mang, thò ngón tay ra chọc chọc hắn thăm dò, hắn co quắp một hồi, vươn tay lên ôm lấy cổ họng mình, làm bộ không thở được.

Người rừng bắt đầu nôn nóng, đi tới đi lui trong động một vòng, lại qua chỗ ngủ lục lọi gì đó, một lúc sau vươn tay ra đưa đồ cho hắn.

Lúc này tất nhiên là không thể đánh mắt đi xem được rồi, giả chết bà, Một Vạn Ba ra vẻ đau đến không thể nhịn được nữa, vung tay hất đồ vật trên tay người rừng đi, vật kia lộc cộc lăn mất, không phải hạt thông thì cũng là trái phỉ.

Hắn không đói, hắn bị đau, đau muốn chết ấy, phải ra ngoài khám chữa, đi gặp bác sĩ.

Để tăng thêm hiệu quả, Một Vạn Ba bắt đầu bò ra ngoài, trong họng bật ra những tiếng như nức nở, ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa.

Người rừng giật mình, như đang lo lắng đến cuống cuồng, lát sau, nọ hạ quyết tâm, đi qua nắm lấy cánh tay Một Vạn Ba, cõng hắn lên lưng.

Một Vạn Ba “yếu ớt” nhũn người, gục đầu nằm rũ, lợi dụng lúc người rừng không để ý, vụt mở mắt một thoáng.

Nếu hắn giả bộ bệnh tật sắp chết, chỉ có hai kết quả, một là, người rừng ngại hắn phiền phức, vứt hắn ra khỏi động, hai là, người rừng sẽ đưa hắn đi xin cứu giúp.

Bước này, xem ra cược thắng rồi.

Sau đó thì sao?

Người rừng khó nhọc leo xuống, gió đêm táp vào người lạnh buốt, thân thể Một Vạn Ba lung lay giữa không trung, hơi chột dạ.

Tiếp theo nên làm gì?

Hắn nhất thời không nghĩ ra, chỉ có thể ra sức lớn tiếng rên rỉ đau đớn.

Tốc độ leo xuống của người rừng nhanh hơn.

***
Đuốc đốt lên, hang động trên cao tối mịt yên ắng, nhỏ như một con mắt.

Tiếng cười sang lạnh lẽo vọng khắp bốn phía, Mộc Đại ngờ vực nhìn Tào Nghiêm Hoa.

Tào Nghiêm Hoa trỗi dậy bi thương: “Xong rồi! Người rừng xách Tam Tam chạy mất rồi! Nếu nó trốn mất mười năm tám năm…”

La Nhận giơ đuốc soi lên vách đá trên cao, ngần ngừ: Trên vách đá có vết máu có vẻ còn mới, theo lý người rừng hẳn là đã trở về, nhưng vì sao bên trên lại không có động tĩnh gì?

Mộc Đại thắt chặt dây quấn trên hông: “Tôi lên xem thử xem sao.”

Nhất thời không tìm được dây nên chỉ đành nhặt những sợi dây tìm được quanh đó nối thành hai sợi dây dài, một dây Mộc Đại dùng, dây còn lại để cho Một Vạn Ba, đều buộc lên lưng Mộc Đại.

La Nhận giúp cô cắm đèn pin ra sau thắt lưng, thấp giọng nói: “Cẩn thận.”

Mộc Đại nhoẻn cười, hít sâu một hơi, tay không trèo lên, kỳ thực vách đá dễ leo hơn mặt tường trơn nhẵn nhiều, có rất nhiều chỗ lồi lõm để đặt chân, cô leo rất nhanh, giữa chừng quay đầu lại, ra dấu với La Nhận bảo anh yên tâm.

La Nhận nhìn cô cười, nhưng lúc cô quay đi, trong mắt anh lại không kìm được lo lắng.

Rất nhanh sau đó, Mộc Đại đã vào được động.

La Nhận bắt đầu căng thẳng, mu bàn tay mơ hồ lạnh toát, cũng may, ngay sau đó, Mộc Đại thò đầu ra, từ trên cao xua tay biên độ lớn với họ.

Ý là, không có.

Tim La Nhận đầu tiên là vững vàng đáp đất, ngay sau đó lại thất vọng chìm xuống đáy.

Tào Nghiêm Hoa ngã ngồi xuống đất.

Với tình hình này, người rừng tới tấn công đã chẳng còn gì đáng sợ nữa mà sợ nhất là nó trốn mất, núi rừng bát ngát như vậy, ai biết nó trốn đi đâu.

Ánh đèn pin chập chờn phía trên, Mộc Đại bắt đầu leo xuống, La Nhận đi qua, lúc cô sắp xuống tới nơi thì đón lấy cô.

Lúc Mộc Đại đáp đất, nghe thấy tiếng Tào Nghiêm Hoa đang rưng rức nức nở, cầm hòn đá lên chìa cho Viêm Hồng Sa xem, nói: “Em xem, hòn đá anh viết cứu mạng…”

Viêm Hồng Sa cũng không biết nên làm gì bây giờ, ngẩng đầu nhìn La Nhận và Mộc Đại,

Tào Nghiêm Hoa bỗng nổi khùng: “Nhất định phải tìm cho ra Tam Tam! Sống phải thấy người chết phải thấy xác! Không thể nào bỏ cậu ấy lại nơi quỷ quái này với con người rừng thần kinh kia được!”

La Nhận cất lời.

“Chúng ta không còn thức ăn, trang bị cũng không đủ.”

Tào Nghiêm Hoa ngạc nhiên ngẩng lên: “Anh Tiểu La, ý anh là sao? Không tìm Tam Tam nữa sao!”

La Nhận không hé răng.

Mặt Tào Nghiêm Hoa lúc trắng lúc đỏ: “La Nhận, có phải anh chỉ cần tìm được Hung Giản là đi ngay không, mọi người cùng vào cùng ra, Tam Tam còn chưa rõ sống chết…”

Gã bắt lấy cánh tay Viêm Hồng Sa: “Em Hồng Sa, em nói gì đi.”

Viêm Hồng Sa không mở miệng, sau khi mọi chuyện xảy ra, cô đã thành thói quen nghe theo La Nhận.

La Nhận nói: “Không phải tôi muốn bỏ lại Một Vạn Ba, nhưng chúng ta lăn lộn trong rừng đã rất lâu rồi, quần áo ướt, bụng đói, còn tiếp tục nữa, thể lực sẽ càng ngày càng hao tổn. Anh cũng thấy người rừng rồi đấy, trúng dao trúng đạn cũng chẳng hề ảnh hưởng gì tới sức chiến đấu của nó. Chúng ta cần có trợ giúp, nhiều người hơn, nhiều vũ khí hơn.”

Tào Nghiêm Hoa há miệng, tìm không ra lời gì để phản bác, biết rõ La Nhận nói có lý nhưng vẫn cố tìm đồng minh.
“Em tiểu sư phụ, em quen Một Vạn Ba lâu nhất, em…”

Mộc Đại im lặng một lúc, nói: “Thôn Thất Cử gần đây nhất, chúng ta mau ra ngoài trước đã, bởi vì…”

Cô đột nhiên thêm “bởi vì” vào, mọi người đều nhìn cô.

La Nhận hỏi cô: “Bởi vì gì?”

“Hình như…không chỉ có một người rừng.”

Câu này vừa nói ra, tất cả đều lặng thing mấy giây, Viêm Hồng Sa cảnh giác nhìn xung quanh, rụt người co ro, giọng Tào Nghiêm Hoa cũng nhỏ xuống, nói: “Anh và Tam Tam ở trong động mấy ngày nay, từ đầu đến cuối cũng chỉ có một nữ người rừng thôi.”

Mộc Đại hỏi một đằng đáp một nẻo: “Lúc anh và Một Vạn Ba ở trong động, có thấy hình vẽ trên vách đá không?”

“Có.”

“Trên trần động thì sao?”

Trên trần cũng có? Tào Nghiêm Hoa ngỡ ngàng há miệng ra rồi lại đóng vào, trong động rất tối, mỗi lần nhóm lửa đều chỉ rọi sáng được một góc nhỏ, gã chưa từng nghĩ đến chuyện nhìn lên trần. Hình như Một Vạn Ba cũng chưa từng để ý tới đó.

“Ban nãy tôi lên đấy, đèn pin chiếu lên trần, tôi thấy, trên trần cũng có hình vẽ, một người phụ nữ xách làn, bên cạnh có hai đứa nhỏ vây quanh. Sau đó, tôi chợt nhớ ra, búp bê vải trong động của người phụ nữ kia cũng có hai con.”

La Nhận cảm thấy không thuyết phục: “Nhưng Tào Mập nói cũng không sai, từ đầu đến cuối, chúng ta chỉ gặp có một người rừng.”

Mộc Đại nói: “Ban đầu chúng ta cũng chỉ cho rằng Hung Giản ám lên người rừng, người phụ nữ kia rất lâu sau đó mới xuất hiện, nhưng đâu có nghĩ là bà ấy không tồn tại.”

Chỉ mấy câu ngắn ngủi đã khiến cả người Tào Nghiêm Hoa nổi hết cả da gà da vịt lên.

Gã lắp bắp: “Vậy vậy vậy… Ra ngoài, chúng ta tìm trợ giúp…”

Rồi nhìn La Nhận như cầu khẩn: “Anh Tiểu La, chúng ta nhất định sẽ vào lại đúng không? Sẽ không bỏ rơi Tam Tam đúng không?”

La Nhận trấn an gã: “Anh yên tâm đi, bất kể trong núi còn bao nhiêu người rừng, miễn là chưa tìm được Một Vạn Ba, tôi sẽ còn dẫn người vào tiếp.”

***

Ở lại lâu chẳng có ích lợi gì, cả đám quyết định đi suốt đêm, tuy tốc độ đi đêm không thể bằng ban ngày, nhưng có đi nhiều hơn nữa thì đoạn đường cũng chỉ có thế.

La Nhận định vị chủ yếu dựa vào sao và dấu vết đánh dấu, kết hợp với ký ức còn sót lại, có lúc, Mộc Đại nghe thấy anh nhỏ giọng lẩm bẩm chữ số, 1 hoặc 2.

Lặng lẽ hỏi anh, La Nhận nói, cái này phải dựa vào học thuộc, nói đơn giản thì là, trước khi rẽ vào một ngã rẽ trong mê cung, để không đi vòng ngược về thì phải ghi nhớ mỗi đoạn đường, phương hướng trong mê cung tương đối đơn giản, chỉ có sang trái hoặc sang phải, sang trái là 1, sang phải là 2, một dãy số nhìn thì đơn giản, 122122111, kỳ thực chính là một tuyến đường.

Phức tạp hơn một chút, lên cao hoặc xuống thấp, thì thêm số hướng vào, thêm 3 thêm 4, như vậy sẽ trở thành bản đồ lập thể.

Mộc Đại nghe mà trố mắt, thử tự ghi nhớ, mới đi được một đoạn đầu óc đã quay cuồng.

Lúc nói với La Nhận, La Nhận cười: “Loại não bé như em…”

Anh chợt ngừng lại không nói nữa, trong lòng Mộc Đại đánh thịch một tiếng, ngẩng đầu nhìn, sắc mặt La Nhận vẫn như thường, nắm tay cô, nhắc cô cẩn thận dưới chân.

Trong lòng Mộc Đại hơi trống rỗng, mấy lần nhìn mặt La Nhận.

Cứ cảm thấy, một số chuyện mình không muốn nói ra, anh đã biết rồi.

Tờ mờ sáng, ngồi xuống nghỉ ngơi một lúc, khu rừng sáng sớm sương mù bốc lên, gần xa đều mờ mịt, cách hai ba mét thôi đã nhìn không rõ được nữa rồi, ai cũng thấp thỏm, La Nhận cũng nhíu mày: Lúc đầu định đợi bao giờ trời sáng sẽ tăng tốc, nhưng thời tiết thế này, càng khó phân biệt phương hướng.

Chút nữa phải bảo Tào Mập theo sát họ một chút mới được.

Đương nghĩ ngợi, phía trước chợt có tiếng động vọng tới.

Mộc Đại cũng nghe thấy, cả người căng thẳng, La Nhận thở dài, nằm sấp xuống áp tai lên đất nghe.

Đúng là tiếng bước chân, hơi lộn xộn, nhưng cũng không nặng nề, không giống như là người rừng.

La Nhận đứng lên, ra hiệu bảo đám Tào Nghiêm Hoa ra sau lưng mình.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, trong sương mù thấp thoáng hiện ra bóng người, người kia dường như cũng trông thấy họ, rảo bước mau hơn, ha ha cười, từ trong sương mù lao tới.

La Nhận thở phào một hơi, khẽ cười.

Là Trát Ma.

Trên lưng hắn đeo cung, bên hông cắm một con dao bầu, tay xách súng săn, hoa chân múa tay, gọi to: “Ở đây, tìm được rồi, ở đây!”

Rồi dùng tiếng địa phương nói lại một lần nữa.

Tiếng bước chân lớn hơn, vài người đàn ông bản xứ lần lượt chạy tới, đều trang bị võ trang như Trát Ma, vẻ mặt cười ngượng ngùng, quan sát đám La Nhận và Mộc Đại.

La Nhận cảm thấy có chỗ không đúng: “Cậu tới tìm bọn tôi?”

Trát Ma gật đầu: “Đúng vậy, bạn anh nói bọn anh còn trong núi, có thể sẽ gặp nguy hiểm nên chúng tôi vào đây.”

Bạn? Một Vạn Ba?

Chuyện gì đã xảy ra? La Nhận cảm thấy có phần khó chắp nối được, Tào Nghiêm Hoa chen lên, kích động đến độ nói cũng không mạch lạc được: “Là Tam Tam? Cậu ấy thoát nạn rồi? Cậu ấy trốn ra được khỏi tay người rừng?”

Trát Ma nghe không hiểu Tam Tam là ai, nhưng hãi chữ “người rừng” thì hiểu, hắn kiêu hãnh ưỡn ngực, khua khua súng săn trong tay: “Người rừng đã bị chúng tôi đánh chết rồi!”

Quyển 3 - Chương 27

Trên đường trở về, Trát Ma phấn khích cực kì, khoa tay múa chân kể lại chuyện đêm trước.

Tôi đang bện mũ trúc với mẹ, lúc đấy muộn lắm rồi, nghe thấy trên nóc nhà rầm một tiếng, có người đáp lên trần đá trên đầu…

Mẹ tôi sợ hãi, tôi bèn lấy con dao bầu, xách đèn ra xem, bị dọa cho hết hồn, cậu bạn Tiểu Giang kia của các anh đang nằm sấp trên mặt đất, rên hừ hừ…

Tôi tưởng cậu ta bị làm sao, vội đi qua, cậu ta ngẩng lên, sắc mặt căng thẳng dọa tim tôi đập bùm bùm, cậu ta nói, người rừng đang ở đó…

Nói đến đây, Trát Ma giơ một ngón tay lên, bắt chước dáng vẻ của Một Vạn Ba, len lén chỉ về một hướng, sương khói lởn vởn quanh người, thi thoảng có thể nghe thấy tiếng chim chóc líu lo buổi sớm mai.

Hắn hạ giọng xuống: “Tôi cũng nhìn thấy, núp sau đống cỏ khô xa xa phía sau, nó tưởng là mình đã náu kĩ, nhưng ánh sáng chiếu vào sẽ tạo thành bóng mà, tôi thấy có một cái bóng ở đó. Hơn nữa, hơi thở của nó rất mạnh, đống cỏ khô cứ rung ra rung rinh…”

“Da đầu tôi tê rần lên, tê ra cả sau lưng. Tôi kêu lên, không phải là kêu cứu đâu, tôi kêu, Ối chao, có người bị bệnh.”

“Rất nhiều người trong thôn lũ lượt đi ra, vây quanh Tiểu Giang, trai gái già trẻ đều có cả.”

Trát Ma huýt sáo một tiếng, gác súng săn lên vai, thể hiện cho đám La Nhận thấy mình lúc đó thông minh cỡ nào.

Gọi người ra, có nhiều người, lòng hắn cũng bình tĩnh hơn, nhỏ giọng thì thầm truyền tin tức này cho từng người một.

Ban đầu, có vài người hơi hoảng sợ, nhưng ngay sau đó không còn thấy sợ nữa, trong thôn cũng không phải là chưa từng có dã thú chạy tới, có lúc còn có cả sói, lợn rừng xông vào, lần căng thẳng nhất còn có cả gấu, mọi người đều phối hợp với nhau rất ăn ý.

Phụ nữ, người già và trẻ con đều mau chóng trở về nhà, đóng cửa, khóa lại, đem dụng cụ thô nặng ra chặn cửa và cửa sổ.

Đàn ông khỏe mạnh rời đi, tiếp đó một phần nhanh chóng tập hợp lại, trong tay cầm vũ khí, đuốc, đinh ba, phần còn lại tản ra phía ngoài.

Nhân công của cả thôn đều tham gia, hai mươi mấy người đàn ông, bốn khẩu súng săn, hai con chó, là loại chó thông minh nhạy cảm ấy, đuổi sát theo bước chân người trong đêm tối, không gây ra chút tiếng động nào.

Sau đó, đuốc chĩa về phía đống cỏ khô.

Người rừng không ngốc, nếu ban đầu nó còn hoang mang thì lúc trông thấy ánh lửa chiếu về phía này, nó đã hiểu toàn bộ, chẳng chờ bọn họ tiến là, người rừng đã gào lên một tiếng chạy vọt đi.

Tiếng gào này như tiếng kèn lệnh chiến đấu, tất cả bọn họ đều ầm ầm đuổi theo, ánh lửa chao đảo như muốn thiêu đốt màn đêm của rừng núi, chó sủa ầm ĩ, nơi nơi đều là bóng người, trong thôn vang lên tiếng đàn bà con trẻ gõ nồi đánh la, như đang trợ oai cho họ.

Đùng choang choang…

Miễn là đông người, dân núi chưa từng sợ dã thú, dã thú càng hung hãn, càng to lớn, họ càng hưng phấn.

Một Vạn Ba đằng sau gấp gáp gọi với theo: “Đuổi đi là được…”

Trong làn sóng vây săn, giọng hắn như một làn khói, còn chưa bay xuống đã tan mất.

Người rừng đi đứng loạng choáng, vốn định chạy thẳng vào rừng, nhưng chẳng biết ở đâu ra, phía trước chợt có một đám người cầm đuốc đón đường, gào thét inh ỏi.

Người rừng đành phải đi đường vòng, bị họ xua đuổi, bủa vây, ép về phía hố bẫy ngoài thôn.

Đó là cái bẫy họ chuyên dùng để đối phó với mãnh thú lớn, bên dưới đóng cọc nhọn hoắt, còn có cả bẫy kẹp, sâu gần ba mét, chiến tích rất hiển hách, từng vây được một con lợn rừng gần một trăm cân, gấu cũng từng sa hố.

Nói đến đây, sắc mặt Trát Ma lộ vẻ căm hận, chỉ vào cậu chàng cùng đi vứi mình: “Chó của Sách Nam nhào tới cắn, bị nó bắt lấy, vặn một cái thế này này, rắc rắc.”

Sách Nam nghe không hiểu tiếng Hán, nhưng nhìn động tác tay thì cũng biết là đang nói về chó của mình, hốc mắt đỏ lên, quay đi.

Cũng may, sớm đã có người canh giữ bên hố bẫy, mắt thấy người rừng vừa đạp một chân lên, lập tức ra sức kéo dây, giật hết lớp ngụy trang ra, người rừng gào lên một tiếng rồi ngã xuống.

Đến giờ nghĩ lại, trong lòng Trát Ma vẫn còn thấy sợ: “Lợi hại, đúng thật là lợi hại, lợi hại hơn cả dã thú nữa, nó còn có thể, nhảy lên, hố bẫy cao như vậy mà nó vẫn nhảy lên được, bác Bố Giang đứng gần đó, không để ý, đùi bị cào một vết, máu me đầm đìa, còn bị xé cả một miếng thịt xuống.”

“Sau đó, nó lại nhảy lên, tay bám lên miệng hố, mọi người khiếp sợ, cầm đinh ba đâm nó, còn xả súng, ầm ầm đoàng đoàng…”

Bắn hết sạch số đạn, tiếng ầm ầm vang vọng trong núi rừng mãi không dứt, cũng không biết là bao lâu sau, mọi người dần dừng lại, cắm đinh ba dính máu vào đất.

Soi đuốc xuống, người rừng nằm dưới đấy hố bẫy, mắt trợn trừng, không còn ánh sáng, trên mặt trúng đạn, đạn thép lõm sâu vào mặt.

Một con chó khác chạy xuống, đi lòng vòng quanh sủa quanh người rừng, dữ tợn cắn xé cánh tay nó, lục tục có người xuống theo, vây quanh nhìn.

Người trong thôn cũng đi ra, rất nhiều trẻ con vây quanh miệng hố bẫy nô đùa, Trát Ma cản lại: “Tránh xa ra, đừng ngã xuống.”

Mẹ hắn băng bó vết thương cho bác Bố Giang, chòm râu bạc của bác Bố Giang phất phơ, bác cứ thở dài suốt: “Đáng tiếc, thật đáng tiếc.”

Bác Bố Giang là người gặp nhiều hiểu rộng, nhiều lần được ủy ban nhân dân làng xã huyện lỵ mời đến giới thiệu cho những thành phần trí thức đến khảo sát tập tục văn hóa địa phương, sưu tầm dân ca, bác tiếc hận nói, cán bộ xã ủy từng hỏi nhiều lần về chuyện người rừng, còn nói, nếu bắt sống được thì tốt, có thể trở thành đề tài nghiên cứu khoa học quan trọng.

Trát Ma quay đầu lại, thấy Một Vạn Ba đứng bên ngoài đám người, ngây ngẩn.

Hắn nhớ lúc đầu trông thấy, Một Vạn Ba nằm rạp trên đất, nhất định là đã bị thương, bèn vội vàng gọi mẹ qua cùng.

Quái thay, nhìn từ trên xuống dưới, đến cả một vết trầy xước va quệt hắn cũng không có.

Trát Ma nhớ lúc đó mình đã hỏi hắn là: “Cậu bị thương ở đâu thế.”

Một Vạn Ba hỏi một đằng đáp một nẻo, qua một hồi lâu mới lẩm bẩm một câu.

Đuổi đi là được.

***

Trát Ma nói, chiến tích này cực kì vĩ đại, săn được sói và lợn rừng là chuyện nghe thấy thường xuyên rồi, người rừng mới hiếm lạ, lấy làm đề tài trọng tâm trong những cuộc trà dư tửu hậu, có thể nói dông nói dài thật lâu.
Còn nói, vì chuyện này mà chuyện đi họp chợ hôm nay cũng hoãn lại, sáng sớm đã có người đánh xe la đi xã ủy, bác Bố Giang nói, dù đã chết nhưng vẫn còn giá trị nghiên cứu khoa học, phải báo cho xã ủy biết.

Hắn nói suốt cả một đường, mặt tươi như hoa, hoàn toàn không để ý đến, trên mặt đám La Nhận không hề có chút vẻ vui cười nào.

Mộc Đại cúi đầu, nắm lấy tay La Nhận, La Nhận dẫn cô đi, Tào Nghiêm Hoa và Viêm Hồng Sa bị rớt lại phía sau.

Tào Nghiêm Hoa nói: “Em Hồng Sa, anh cảm thấy, chuyến này ngột ngạt quá.”

Viêm Hồng Sa đáp: “Ừ.”

Tào Nghiêm Hoa còn muốn nói nữa, chợt nhớ ra, chuyến này Viêm Hồng Sa mất ông nội, tâm trạng hốt nhiên ngột ngạt này của mình thực sự chẳng thể bì được với cô.

Gã thở dài, nuốt những lời định nói vào.

Hung Giản hại người, họ lùng bắt Hung Giản, không phải là một chuyện rất hợp tình hợp lý, vô cùng chính nghĩa sao?

Nhưng vì sao lại cứ có cảm giác không đúng nhỉ?

Lúc lấy dao bầu đào hố chôn người phụ nữ kia, ánh sáng trong động trầm tối âm u, gã đến thở cũng cảm thấy khó khăn, cứ cảm thấy mình đang làm chuyện đuối lý.

Và cả người rừng…

Tào Nghiêm Hoa bước nông bước sâu, nhớ lại lần người rừng vung tay lên, ném hai quả táo dại tới, sau đó tiếng bước chân nặng nề hướng ra ngoài, mũi phun ra một hơi thở hắt, như đang nói: Hai thằng đần.

***

Lúc Một Vạn Ba trông thấy đám La Nhận, mắt hắn lập tức trợn tròn.

Cả đám trợn mắt nhìn nhau.

Năm người, không thiếu một ai, nhưng ai cũng lấm lem bụi đất, hoàn toàn khác lúc trước.

Trong phòng nhóm lửa, cháo bí đỏ khoai lang thơm ngào ngạt, mũ hoa trúc treo trên vách tường, mẹ Trát Ma đang múc cháo, tiếng muôi bát chạm vào nhau vang lên khe khẽ.

Như đã trôi qua mấy đời.

Một Vạn Ba ngập ngừng, hỏi: “Mấy người có từng bị thương không?”

Hắn không rõ vì sao mình lại hỏi vậy, nhưng có cảm giác như, nếu bọn họ có ai bị thương, hoặc bị thương thật nặng, hắn sẽ cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút.

Giống như đêm qua, khi đứng bên miệng hố bẫy, nhìn người rừng dưới đáy, đối mắt với đôi mắt trống rỗng của nó, âm thanh chung quanh bỗng trở nên hư ảo, hắn ngây người nghĩ: Mình không làm gì sai hết, mình không làm gì sai hết, có lẽ Tào Nghiêm Hoa đã bị người rừng hại chết, mình là báo thù cho bạn mình.

Hắn nhớ lại câu Tào Nghiêm Hoa hét lên lúc sắp đi “Tôi sẽ đồng quy vu tận với nó! Cậu phải nắm chặt lấy cơ hội này chạy đi đó”, cảm thấy trong lòng kiên định hơn chút ít, đúng vậy, hắn không sai.

Nhưng hôm nay, mỗi người họ lại bỗng nhiên hoàn hảo không chút tổn hại đứng trước mặt hắn.

Một Vạn Ba cúi đầu, vùi mặt thật sâu vào giữa hai đầu gối.

Trước mắt nhạt nhòa, bên tai vọng về tiếng thở dốc nặng nề khi người rừng cõng hắn chạy.

***Lúc chập choạng tối, người đến xã ủy báo tin đánh xe la trở về, vẻ mặt mờ mịt.

Xã ủy không có bộ phận phụ trách nghiên cứu khoa học, cán bộ tiếp đón cũng không nói chính xác là phải tìm ai, đành bảo y về trước, nói là sẽ ghi lại, để nghiên cứu, đợi xem cấp trên sắp xếp thế nào.

Buổi tối, mấy người họ ở nhờ nhà Trát Ma.

La Nhận hỏi trưởng thôn, Trát Ma dẫn anh đi tìm bác Bố Giang.

Mấy người ở lại, bầu không khí hoàn toàn không ổn, Viêm Hồng Sa có phần tức cảnh sinh tình, cảnh tượng ngày đó cùng nội rời khỏi thôn Thất Cử còn rõ mồn một trước mắt, nhưng lúc quay lại, nội đã ngủ say trong cái giếng kia.

Một Vạn Ba cũng lặng thinh, gục đầu ngồi đối diện Viêm Hồng Sa, Tào Nghiêm Hoa đi tới đi lui trong phòng, chợt đến trước mặt Mộc Đại, hai tay chắp thành một khung tròn, vừa vặn thu Một Vạn Ba và Viêm Hồng Sa vào khung tròn đó.

Gã nhỏ giọng bảo Mộc Đại: “Em tiểu sư phụ, em nhìn xem, hai người kia cùng ủ rũ ngồi đối diện nhau thế, có giống hai con thiên nga cổ ngắn không?”

Mộc Đại ngồi khoanh chân trên chiếu, tức giận nạt gã: “Biến!”

Tào Nghiêm Hoa quệt mũi, ít nhiều thấy hơi ấm ức, kỳ thực gã cũng chỉ muốn làm bầu không khí nhẹ nhõm hơn thôi mà.

Lát sau, gã lại ra vẻ thần bí sán lại, vẻ mặt trịnh trọng.

“Sư phụ.”

“Hử?”

Sao không gọi là em tiểu sư phụ? Mộc Đại ngẩng lên nhìn gã.

“Đống đá quý trong hang động ấy, mọi người cứ để đó hả?”

Trong lòng Mộc Đại hiểu ra, cũng không đáp, chỉ liếc xéo trừng gã, Tào Nghiêm Hoa bị trừng mắt đành lủi thủi ỉu xìu buông xuôi.

Gã tự an ủi: Cũng tốt, còn có là được, đặt làm cứ điểm kho báu của mình, nếu sau này nghèo, không có cơm ăn, mình quay lại lấy.

Nhưng mà phải đợi thật lâu thật lâu nữa, đến khi nào anh chị em khác có khả năng tồn tại của người rừng chết già thì mới lấy được, có điều, đống đá quý này, nhất định phải kê khai vào danh sách tài sản của gã.

***

Rất khuya La Nhận mới về, đám Viêm Hồng Sa đều đã ngủ, chỉ có Mộc Đại ngồi chờ, nghe thấy tiếng động, cô vội vàng mở cửa ra ngoài.

Trát Ma trông thấy cô, rất biết ý một mình về phòng trước.

La Nhận cười, nói: “Chưa ngủ à.”

Mộc Đại không đáp, ngước đầu nhìn Trát Ma, thấy hắn đóng cửa rồi mới chạy qua, La Nhận vươn tay ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên trán cô.

Anh hơi mệt, ôm cô lên sân thượng, ngồi xuống.

“Anh đi cùng Trát Ma gặp bác Bố Giang, nhắc nhở họ mấy ngày tới nhất định phải đặc biệt cẩn thận. Trong núi có khả năng còn một người rừng khác, lỡ như vì chuyện này mà đến trả thù thì không ổn.”

Cũng phải, Mộc Đại từ trong lòng anh ngẩng đầu: “Bác Bố Giang nói thế nào?”

La Nhận có phần bất đắc dĩ: “Nói họ không sợ.”

Anh thuật lại nguyên văn câu nói của bác Bố Giang: Đánh chết sói cũng có sói anh sói em sói bố sói con, lợn rừng cũng có lợn chị lợn em lợn chú lợn bác, nếu lần nào bọn tôi cũng đều khiếp vía chạy mất thì cái thôn này còn là thôn sao?

Bác Bố Giang này cũng thật biết nói đùa, Mộc Đại ngửa mặt bật cười khanh khách, con ngươi sáng lấp lánh.

La Nhận vuốt ve gò má cô, cô vừa cúi đầu, bên tai liền ấm áp.

La Nhận cảm thấy mình hơi có lỗi với cô, bạn gái ngoan như vậy, thế mà cho tới giờ anh vẫn chưa từng đưa cô đi hẹn hò, toàn đi đến đâu là sứt đầu mẻ trán đến đấy, ngay cả một cơ hội lén lút bên nhau cũng không có, còn bắt cô phải chờ mình muộn thế này.

Anh nói: “Sau khi trở về, bọn mình đi núi Ba Tuyết đi.”

Mộc Đại hơi bất ngờ: “Trở về?”

“Phải đem Hung Giản về trước, bên thôn Thất Cử này, bác Bố Giang đã đông ý sẽ đặc biệt dặn dò người trong thôn, anh đã nhờ Trát Ma mỗi lần vào chợ đều dành thời gian nghĩ cách gọi điện cho anh, lỡ như, có tung tích của một người rừng khác…”

La Nhận hơi ngần ngừ, không biết có nên nói hay không.

Mộc Đại đoán ý anh: “Chúng ta phải trở về?”

La Nhận trầm ngâm.

“Cũng chưa chắc. Người rừng thực ra khá e sợ những thôn trại tụ tập đông người, lỗ mãng thò đầu ra, người thôn Thất Cử chưa chắc đã không đối phó được. Anh sợ là…”

“Nếu suy đoán trước đó là đúng, người phụ nữ kia coi miếng hổ phách màu son là bùa hộ mệnh, bà ấy đeo một miếng cho người rừng, vậy có khi nào cũng đeo một miếng cho người rừng khác không? Nói như vậy…”

Nói như vậy, Hung Giản mà họ mang về…là không hoàn chỉnh.

Quyển 3 - Chương 28

Bởi vì con la cần nghỉ ngơi nên đám La Nhân ở lại thôn Thất Cử hai ngày.

Trong hai ngày này, tin tức đã truyền đi khắp nơi như mọc cánh, thợ săn trong các trại và người dân thôn làng lân cận đều sang hóng hớt, ai nấy đều dáng vẻ hỉ hả, tiện đường thăm luôn người thân, trao đổi hàng hóa vật dụng hằng ngày, náo nhiệt chẳng khác gì chợ phiên, không ngủ trong nhà được thì dựng lều ngủ, ngủ trên sân thượng không mái che, thứ gì cũng có.

Nói theo cách của Tào Nghiêm Hoa thì là, anh Tiểu La và em tiểu sư phụ thậm chí muốn tìm một nơi riêng tư hẹn hò trong sáng cũng không được nữa là.

Đánh chết được người rừng khiến thôn Thất Cử nở mày nở mặt như lên được bảng anh hùng, chỉ tiếc là, đã báo lên xã ủy, xã ủy sẽ phái người mang thi thể đi nên không thể giống như bình thường tặng đầu lợn rừng hay da sói gì đó cho các thôn trại xung quanh làm kỉ niệm được.

Trong bầu không khí ồn ào náo nhiệt này, Một Vạn Ba là người cô đơn buồn bực sầu não nhất, hắn hỏi La Nhận: “Chúng ta có thể chôn người rừng đi không?”

Chôn, đối đãi giống như một người bạn mất đi vậy, trên phần mộ trông cỏ, trước phần mộ cắm hương, về sau lúc nào nhớ tới, còn có một nơi để tế bái.

La Nhận quay đầu nhìn thôn xóm đang ngập trong tiếng huyên náo, chỉ cười, không nói gì.

Một Vạn Ba cũng cười, không nhắc lại nữa.

Ngày rời đi, lại là hôm họp chợ, Trát Ma ngồi chồm hổm trên chỗ lái xe ngựa, roi vung lên giữa không trung, rất nhiều người mang hàng lên xe, đám La Nhận phải bó tay bó chân co cụm lại ngồi.

Một Vạn Ba đầy một bụng tâm sự, chốc chốc lại quay đầu, lúc tới cửa thôn, có một cái xe lớn tiến vào, người trên xe la lối om sòm, chào hỏi với Trát Ma, đoán là lại sang đây xem người rừng khó thấy.

Một Vạn Ba chán ghét quay mặt sang chỗ khác.

Sau đó hai xe nhường đường cho nhau, một xe chạy ra ngoài, một xe đi vào trong, dần cách xa nhau.

Trên xe lớn, một thanh niên đầu buộc khăn vải khinh khỉnh liếc nhìn thôn Thất Cử càng lúc càng gần, gào lêm một câu: “Bắt được người rừng thì giỏi lắm chắc, cả chục năm trước cha tôi đã bắt được con còn lớn hơn rồi…”

***

Xe la đi được nửa đường thì tới chỗ La Nhận đỗ xe, ngẫm lại cũng buồn cười, vì nơi này quá hoang vắng nên xe chỉ đỗ đại bên cạnh núi, phủ vài cành cây lên trên, coi như là đánh dấu “xe này có chủ”.

Đám Mộc Đại lên xe, La Nhận sau khi dặn dò Trát Ma xong thì lái xe rời đi.

Không ai nói với ai câu nào, Tào Nghiêm Hoa vốn định khuấy động bầu không khí, nhưng lời đến cửa miệng, ngó trước ngó sau một lượt, lại nuốt vào.

Trong xe lặng thinh, ngoài cửa sổ lướt qua những mảng xanh lá lúc đậm lúc nhạt, chỉ có đúng một lần, lúc xe đánh rẽ, bụi đất tung lên, La Nhận hỏi một câu: “Mộc Đại, thắt dây an toàn chặt chưa?”

Mộc Đại ngồi bên ghế lái, đang gà gật, nghe vậy vô thức sờ sờ, ừ một tiếng.

Sau đó xe chạy bon bon, chìm vào giấc ngủ, nửa mê nửa tỉnh.

Trên đường, Tào Nghiêm Hoa hình như có đề nghị với La Nhận một lần để gã lái thay anh, La Nhận không đồng ý, tự cho mình mười lăm phút nghỉ ngơi, trong mười lăm phút đó, Mộc Đại hoàn toàn thiếp đi hẳn.

Lần nữa tỉnh lại, là do La Nhận vỗ nhẹ lên mặt cô, gọi: “Tới rồi, Mộc Đại, dậy đi.”

Mộc Đại nhập nhèm mở đôi mắt buồn ngủ.

Cửa xe đã mở, không khí mát mẻ buổi sáng ùa vào, cùng với đó là tiếng rao hàng quen thuốc, biển người dần ồn ào náo nhiệt, tiếng máy ảnh chụp hình tách tách, tiếng nhạc thư giãn du dương, mái hiên gỗ của những căn nhà cũ của thành cổ lấp lánh ánh sáng, góc mái cong cong.

Mộc Đại thốt: “Ồ! Đến rồi!”

***

Xuống xe, cảm giác cứ ngỡ ngàng không chân thực, Tứ Trại, núi rừng, người rừng đã trôi thật xa vào dĩ vãng.

Trong nhà La Nhận không có ai, đoán chừng chắc bác Trịnh lại đưa Sính Đình sang quán bar Họp Tan Tùy Duyên rồi, cả đám làm việc chính trước, lấy chậu nước ra, đổ miếng hổ phách màu son trong túi nước và miếng nhỏ đeo trên người người rừng trong chai nước vào chậu.

Hai miếng nhanh chóng hợp lại làm một.

Vậy nhưng, mặt nước không phẳng lặng mà nổi lên vô số gợn sóng, Tào Nghiêm Hoa hỏi Một Vạn Ba: “Vẽ được ảnh nước không?”

Một Vạn Ba cười khan: “Tôi là thánh chắc? Thế này trông có khác gì sóng nổi trên mặt biển không, anh giỏi vẽ thử đi?”

Viêm Hồng Sa thoáng do dự rồi đề nghị đổ hổ phách son vào bể cá lớn thử xem.

Nơi đó, màu lồng Phượng Hoàng Loan đã biến thành màu hồng, hai thanh Hung Giản trước nhẹ nhàng dập dềnh trong nước.

Ào một tiếng, chậu nước trút vào.

Cả đám đều tụ lại xem.

Giống như lúc trước, hổ phách chìm xuống đáy bể, thanh Hung Giản thứ ba bắt đầu hiện hình.

Kích thước thì giống như hai thanh trước, nhưng sự khác nhau rất rõ ràng.

Hai thanh trước bất động, còn thanh này thì lại liên tục động đậy.

Hình dạng hai thanh trước hoàn toàn là hình thẻ tre phẳng phiu thẳng thớm, nhưng thanh này thì mép viền lại xù xì, cứ như vật sống, tả xung hữu đột cố gắng vùng vẫy.

Tào Nghiêm Hoa trợn mắt: “Thế này là sao?”

Gã không biết suy đoán của La Nhận và Mộc Đại trước đó, tự bước đến trước bể cá, nheo mắt tỉ mỉ nhìn: “Thanh mới bắt được tính cách rất quật cường?”

Một Vạn Ba ngột ngạt nói: “Chắc là nó cảm thấy không công bằng.”

Mọi người cùng quay sang nhìn hắn, hắn cứng cổ như đang hờn dỗi với ai: “Không đúng chắc?”

La Nhận nói: “Một Vạn Ba, Hung Giản và người rừng là hai chuyện khác nhau, cậu phải phân biệt cho rõ ràng.”

Một Vạn Ba nở nụ cười gằn, khựng lại một chút, chợt quăng túi hành lí lên vai, quay đầu bỏ đi.

Tào Nghiêm Hoa gọi hắn: “Tam Tam? Tam Tam?”

Cứ tưởng Một Vạn Ba sẽ không để ý đến gã, ai ngờ Một Vạn Ba bỗng bảo: “Nhìn gì nữa, nhìn được ra hoa chắc? Còn chẳng biết đêm nay có chỗ mà ở không đâu!”

***

La Nhận không ngờ, Sính Đình lại đang giúp chú Trương rửa bát đĩa.

Đeo tạp dề, rất là ra dáng, đứng bên bồn rửa quầy bar, chăm chỉ nghiêm túc, bọt xà phòng bắn lên chóp mũi, thấy La Nhận thì chẳng nói gì, nhưng thấy Một Vạn Ba lại cười vui vẻ.

“Anh Tiểu Đao.”

Một Vạn Ba đang hầm hầm đi vào như đi đấu bò tót, bỗng gặp phải một nụ cười dịu dàng như vậy, nhất thời luống cuống, lát sau bỏ túi hành lí xuống, mất tự nhiên nắm lấy góc áo.

Chú Trương đang ôm một thùng rượu vào quầy bar, trông thấy Một Vạn Ba, nổi giận.“Còn biết đường về cơ à!”

Tào Nghiêm Hoa buồn cười, cảm thấy câu này nghe cứ như cô vợ nhỏ nào đó đang quở mắng anh chồng cả ngày không ở nhà.

Nhưng chú Trương rất nhanh liếc tới gã.

“Tào Mập! Tôi nói gì với cậu bây giờ hả.”

Tào Nghiêm Hoa gục đầu, thầm nhủ, không biết nói gì thì đừng nói là được.

Chú Trương lại nhìn Mộc Đại.

Mộc Đại kéo tay La Nhận, náu đầu vào người anh.

Dù sao cũng là cô chủ nhỏ, lại có bạn trai che chở, chú Trương chỉ sầm mặt, không đả động gì đến cô.

Nhìn tiếp đến La Nhận, La Nhận là người ngoài, càng phải khách khí.

Ông khen Sính Đình với La Nhận: “Cô bé ngoan lắm, lúc trước tôi còn sợ cháu nó không làm được, ai ngờ, dạy đến đâu hay đến đó, chăm chỉ vô cùng. Tôi còn nói với bác Trịnh, không trả cho Sính Đình chút tiền lương, lòng tôi cũng phải băn khoăn.”

Ông nhìn Mộc Đại nói đầy hàm ý: “Hơn nhiều người lắm.”

Mộc Đại nghếch cằm lên như đang đáp trả: Chú muốn nói gì thì nói, mặt cháu dày lắm.

La Nhận cười cười: “Bác Trịnh đâu ạ?”

“Đang bận bịu ở Phượng Hoàng Lâu đó.” Chú Trương chợt nhớ ra, “Mấy đứa về vừa lúc lắm, hai ngày nữa là khai trương rồi.”

***

Mộc Đại kéo Viêm Hồng Sa ở chung với mình, dẫn cô lên tầng thu dọn phòng, chỉ tội cho Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa lại bị chú Trương chuyển chỗ ngủ, nghe đâu cái giường tầng bị dời sang phòng chứa nhỏ cất rượu và đồ đạc linh tinh rồi.

La Nhận sang Phượng Hoàng Lâu xem trước.

Bất ngờ là, chỉ mới mấy ngày mà mặt tiền cửa hàng đã đổi mới hoàn toàn, thành thật mà nói, so với một quán ăn không quá quy mô thì trang hoàng như vậy có tâm cực kì.

Chẳng những có tâm mà phong cách này còn có vẻ khá là…nhã.

Kiểu nhã của phụ nữ.

Sính Đình còn chưa hồi phục, khả năng cô hiến kế là không cao, chẳng lẽ là…

Hoắc Tử Hồng đã trở về?

Đẩy cửa ra mới biết mình nhầm rồi.

Cái người đang ngồi trong quầy cúi đầu xem gì đó kia…

La Nhận nhíu mày.

Bên trong vẫn chưa trùng tu xong, trên mặt đất bày rất nhiều vật liệu bọc giấy, bác Trình đi ra từ một lối nhỏ ở giữa nhà, ít nhiều có phần mừng rỡ: “La Tiểu Đao, về rồi hả, sao không gọi điện thoại báo trước một tiếng!”

Tào Nghiêm Hoa không ở đây, bằng không, đảm bảo gã lại thầm nhủ: Mấy ông già này, sao giọng điệu cứ như vợ mắng chồng hết thế nhỉ.

La Nhận nhìn Liên Thù, không nói.

Bác Trịnh nhớ ra, giới thiệu với anh: “Đây là Liên Thù, cô Liên, là hàng xóm đấy, tiệm của cô Liên chính là tiệm đối diện, tiệm đó…”

La Nhận ngắt lời bác: “Cháu biết.”
Giọng anh không lấy gì làm hòa hảo, bác Trịnh hơi xấu hổ, thò tay nhéo nhéo tay anh, ý bảo: Khách khí với người ta chút đi chứ.

La Nhận chẳng buồn để ý tới: “Sao bác lại quen cô Liên?”

Liên Thù phóng khoáng đứng dậy, vươn tay lên vuốt vuốt lọn tóc trước ngực.

Bác Trịnh vội giải thích: “Lúc đó không phải là đang vội trang hoàng sao, chọn vật liệu tìm người thi công, bác đi hỏi thăm những tiệm xung quanh, cô Liên rất nhiệt tình, gợi ý rất nhiều cho bác, còn nữa…”

Chợt nhớ ra điều gì, bác vội tới cạnh quầy, lấy bản vẽ ra cho La Nhận xem: “Cô Liên vẽ đấy, thiết kế không gian trong quán, rất có bài bản, ngăn nắp hơn những gì bác nghĩ rất nhiều.”

La Nhận nhìn lướt qua: “Vẽ không tệ.”

Liên Thù cười cười: “Rất nhiều thứ trong tiệm của tôi đều là tự tôi thiết kế, vẽ vời phải có kiến thức cơ bản.”

Rồi lại cười với bác Trịnh: “Không còn chuyện gì nữa, cháu về trước đây ạ, còn chuyện giấy dán tường, mai cháu lại tới.”

Cô ra khỏi quầy, La Nhận nhìn cô rời đi, lúc tới cửa thì gọi: “Đợi đã.”

Liên Thù dừng bước, quay lại nhìn La Nhận, La Nhận bắt lấy cánh tay bác Trịnh, đẩy bác ra ngoài, nói: “Bác tránh đi một chút.”

Bác Trịnh chẳng hiểu ra sao, nhưng cũng như hiểu được chút chút.

La Nhận và cô Liên này, hình như quen nhau.

Bác biết tính La Nhận: “La Tiểu Đao, cô Liên là hảo tâm giúp đỡ, cháu khách khí với người ta một chút, La Tiểu Đao…”

Dưới chân loạng choạng, đã bị đẩy ra ngoài, còn định tiến lên, cửa kính cứng rắn đóng ầm lại, bác trơ mắt nhìn La Nhận cài chốt trên của cửa lại.

Thằng nhóc La Tiểu Đao chết bầm này, làm gì thế hả!

Bác Trịnh đổ đầy một đầu mồ hôi, còn định khoa tay múa chân qua kính với anh, La Nhận cau mày nhìn bác, vươn tay đi kéo dây.

Xoạt một tiếng, mành trúc che nắng mùa hè hạ xuống, ngăn trở hết sạch tầm nhìn.

Bác Trịnh tức tối, cực kì muốn đạp cho cửa kính mặt tiền mới lau hai cước, nhưng lại không nỡ.

Không thể làm gì khác ngoài thầm mắng anh trong bụng: Thằng oắt con La Tiểu Đao chết bầm!

***

Liên Thù không ngờ lại thành ra thế này, hơi sững sờ, lại có chút khẩn trương.

La Nhận xoay người, kéo ghế ngồi xuống trước mặt cô, rõ ràng cô mới là người đang đứng, nhưng lúc anh nhìn cô, lại cứ như anh mới là người từ trên cao nhìn xuống.

La Nhận mặt không biểu cảm: “Ở đây không có người khác, đều là người trưởng thành cả rồi, đừng vòng vo nữa, có gì nói thẳng ra đi. Mục đích gì đây?”

Liên Thù cười cười, hơi mất tự nhiên: “Mục đích gì chứ?”

“Đừng có bảo là mình thật lòng nhiệt tình giúp người khác làm vui,” La Nhận cười, “Hỏi thăm về tôi không ít đâu nhỉ.”

Da đầu Liên Thù căng chặt một trận, nhìn mặt anh, có chút tức giận, lại bỗng bình tĩnh lại.

Chuyện này à.

Cô thở ra một hơi: “Đúng vậy.”

“Hỏi thăm được những gì rồi?”

“Cũng không nhiều lắm. Biết anh có một em gái tên Sính Đình, bác Trịnh ban đầu muốn làm mối cho hai người, ai ngờ sau đó anh lại tự mình kết bạn gái.”

Cô chép miệng, ra dấu chỉ về phương hướng quán bar: “Cô gái ở quán bar kia, tôi không quen, nhưng từng gặp.”

Chân mày La Nhận nhíu đến gần như xoắn tít.

Liên Thù thì lại nhoẻn cười.

“La Nhận, anh thả lỏng đi,” Cô nói, “Tôi đúng là có hứng thú với anh, đúng vậy, tôi đã trông thấy anh vào quán này, lưu trong lòng, sau đó bác Trịnh đến hỏi thăm, tôi mới giúp một tay, cũng là nể mặt anh, có điều, tôi cũng chỉ là giúp đỡ, nhiều chuyện lớn như vậy, tôi đã đóng góp không ít đấy.”

La Nhận tỉnh rụi: “Đóng góp nhận tiền, muốn bao nhiêu thì mới coi là thích hợp?”

Sắc mặt Liên Thù thay đổi, gượng gạo cười: “Một bữa cơm cũng không mời?”

La Nhận lấy ví ra: “Một bữa cơm bao tiền?”

Liên Thù tức đến độ thái dương cũng nhức nhối, cô nhiều lần nhắc nhở mình đừng để anh chọc tức, nhưng không biết vì sao, lần nào anh cũng chỉ cần dăm câu là có thể đơn giản khiến cô bốc hỏa.Không được, thua người không thể thua trận.

Cô hít sâu một hơi, nở nụ cười tỏ vẻ chẳng sao hết.

“La Nhận, anh đừng tỏ vẻ chẳng ra gì như thế, tôi có hứng thú với anh, mượn cơ hội giúp đỡ hỏi thăm một chút về anh, đây không phải là chuyện rất thường tình sao, tôi cũng đâu có làm chuyện gì xấu xa sau lưng, không gây xích mích gì giữa anh và bạn gái, cũng rất thẳng thắn thản nhiên thừa nhận, anh là đàn ông đàn ang, có gì mà phải sợ?”

Cô xoay người đi tới cửa, vươn tay mở chốt cửa trên bị La Nhận cài lại ra: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi về trước đây, mai còn có hẹn đi xem giấy dán tường với bác Trịnh.”

Cô mở cửa đi ra ngoài, gió thổi tới, nhưng cửa kính mau chóng đóng sầm lại, cảm giác như ngăn trở gió mát không cho vào.

La Nhận kéo kéo cổ áo, cảm thấy ngột ngạt nóng nảy, lát sau, cửa kính rung lên, anh tưởng là Liên Thù quay lại, sắc mặt tối sầm xuống.

Cửa kính đẩy ra một khe to chừng bàn tay, lộ ra khuôn mặt của Mộc Đại, đôi mắt cô đảo tròn.

La Nhận bất giác cười rộ lên, bảo: “Qua đây.”

Mộc Đại cười hì hì đi vào, đến gần vươn tay ra ôm chầm lấy anh, đầu ngẩng lên, nói: “Bác Trịnh cáo trạng với em, nói anh làm chuyện xấu, kéo con gái xinh xẻo nhà người ta vào phòng, cửa khóa lại, mành cũng buông xuống, anh muốn làm gì hả?”

Sắc mặt cô nghiêm túc, ngó đông ngó tây: “Cô gái xinh đẹp đâu rồi? Hử? Ở đâu?”

La Nhận đáp: “Trong lòng anh chứ đâu.”

Quyển 3 - Chương 29

Buổi tối, Mộc Đại lục tung tủ kiểm kê chọn quần áo.

Chú Trương đi ngang qua cửa phòng cô, thấy quần áo bày bừa khắp giường, hình như

Viêm Hồng Sa đang làm quân sư quạt mo giúp Mộc Đại lựa đồ, chú Trương loáng thoáng nghe thấy Mộc Đại nói, ngày mai sẽ cùng đi leo núi tuyết với La Nhận.

Trước khi đóng cửa quán, chú Trương lại cố ý đi ngang qua cửa phòng cô thêm lần nữa, cô vẫn chưa xong, vẫn đang roẹt roẹt kéo khóa balo tới tới lui lui.

Chú Trương nói: “Cô chủ nhỏ, cháu đi leo Ngọc Long Tuyết Sơn đấy à?”

Mộc Đại thoáng ngẩng lên: “Vưng.”

Chú Trương phát cáu: “Ngọc Long Tuyết Sơn, cháu mua vé là lên được rồi, làm gì mà cái phòng tán loạn lên thế này hả! Làm như đi leo Everest không bằng!”

Mộc Đại nói: “Chú sao hiểu được.”

Viêm Hồng Sa cũng phụ họa: “Chú Trương, người ta đi hẹn hò mà, chú không hiểu được đâu.”

Hai con nhóc thối tha cộng lại chưa chắc đã bằng tuổi ông mà lại còn dám nói ông “không hiểu”, chú Trương tức đến độ mắt trợn trừng sắp không thấy con ngươi đâu.

***

Hôm sau, Mộc Đại dậy rất sớm, muốn đi tìm La Nhận ngay nhưng lại cảm thấy qua đó sớm quá có vẻ không được dè dặt lắm, bèn nhẫn nại giết thời gian, dạy Tào Nghiêm Hoa đánh một bài quyền.

Tào Nghiêm Hoa cuối cùng cũng được chuyển giai đoạn từ chạy vòng quanh và đá chân sang học chiêu thứ, phấn khích đến độ mặt mũi đỏ bừng, mỗi chiêu mỗi thức đều dốc lòng tập, vẻ mặt rất chi là tâm huyết.

Lúc ăn sáng, Một Vạn Ba không thấy đâu, Viêm Hồng Sa cũng không xuống, Mộc Đại cảm thấy Viêm Hồng Sa không ăn thì còn hiểu được: cô lần lượt mất người thân, dù sao cũng phải từ từ hồi phục, nhưng Một Vạn Ba thì đâu rồi?

Tào Nghiêm Hoa nói: “Tam Tam chắc là đang ra vẻ ấy mà, hôm qua anh còn nói với cậu ta, cái gì đáng buồn thì đúng là nên buồn thật, nhưng đừng làm như thể có tình cảm sâu đậm với người rừng như thế, kiểu cách lắm!”

Mộc Đại phụt một tiếng phì cười.

Chú Trương làm bánh hành rán trứng chiên, thơm nức khiến lòng người tê dại, Mộc Đại ăn ngon lành, nghĩ lát nữa dù sao cũng đi tìm La Nhận nên lấy một cái túi thực phẩm, bọc một cái bánh lại, thực ra cũng chỉ là tiện tay, không nghĩ gì nhiều cả, nhưng ngẩng đầu lên thấy chú Trương đang nhìn mình vẻ ghét bỏ, Mộc Đại như bị bắt gian tại trận, mặt thoắt cái đỏ bừng.

Chú Trương nói: “Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, các cụ nói cấm có sai mà, nuôi không cô lớn như vậy mà giờ đến cả một cái bánh trứng cũng phải mang cho cậu ta. Giờ còn chưa lấy chồng đâu nhé, mai kia gả đi rồi, lại chẳng không cứ dăm ba hôm là về nhà mẹ đẻ ăn vạ cân đường hộp sữa à?”

Mộc Đại nổi quạu giậm chân bình bịch, xách túi lên bỏ chạy.

Tào Nghiêm Hoa nín cười, nhai bánh hành rán, xuyên qua cửa sổ nhìn theo cô, chợt sửng sốt.

Gã trông thấy một cô gái trẻ tuổi đứng đối diện quán bar, cả người bất động, đầu hơi nghiêng nghiêng, cứ chằm chằm nhìn vào Mộc Đại.

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy trông cô gái đó rất quen, bỗng nhớ ra, đây không phải chính là cái cô Liên Thù của Liêm Diễm sao?

Mộc Đại vân vê túi thực phẩm trong tay, nhanh chóng đi xa, Liên Thù xoay người nhìn theo cô, vẫn là dáng vẻ đó, cả người bất động, đầu hơi nghiêng nghiêng, như một cái tượng chạm khắc tinh xảo, bị người ta xoay sang một hướng khác.

Làm gì vậy chớ, Tào Nghiêm Hoa đầy bụng ngờ vực nuốt bánh.

***

Cổng để hờ, ló đầu nhìn vào, bác Trịnh đã trông Sính Đình chơi bên ao cá, Sính Đình rất vui vẻ, thò tay khua nước rào rào.

Mộc Đại cười hì hì đi vào, bác Trịnh nhìn thấy cô, theo thói quen ra hiệu lên tầng: “La Tiểu Đao còn chưa dậy đâu, cháu lên gọi nó đi.”

Để chứng tỏ mình không giấu đầu hở đuôi, đến không phải là chỉ để tìm La Nhận, Mộc Đại rề rà mãi không lên, Sính Đình tò mò kéo kéo cái túi nylon trong tay cô, ngửi thấy mùi thơm, bèn tự móc ra ăn.

Mộc Đại chọc cô: “Gọi chị Mộc Đại đi, chị Mộc Đại.”

Sính Đình chê cô phiền phức, vặn người một cái, xoay lưng về phía cô.

Bác Trịnh nói: “Đừng chọc Sính Đình, giúp bác gọi La Tiểu Đao dậy đi. Hôm nay bác định lắp biển đèn cho Phượng Hoàng Lâu, bên kia nói bị hỏng xe, phải sang ngày mai mới đưa qua được, bác định bảo La Nhận lái xe đi lấy.”

Mộc Đại hơi ngạc nhiên: “Hôm nay ấy ạ?”

Bác Trịnh tỏ ra khó hiểu: “Hôm nay hai đứa bận chuyện gì à?”

Mộc Đại lắp bắp: “La Nhận nói hôm nay đi leo núi mà.”

Ồ, leo núi.

Bác Trịnh tức giận: “Bác biết ngay mà, mấy đứa chúng mày chẳng đứa nào nhờ được, còn cổ đông cổ tây cái gì chứ, lúc chuẩn bị trang hoàng thì mất hút vào núi, giờ khai trương đến mông rồi thì lại đòi leo núi.”

“Hai ngày nữa khai trương ạ?”

“Lại còn không phải hả.”

Vậy mà lại quên mất chuyện lớn này, Mộc Đại vội đổi giọng: “… Vậy bọn cháu đợi khai trương xong leo sau cũng được.”

Bác Trịnh nhìn cô: “Tự nguyện? Đừng có bảo là bác ép đấy nhé.”

Mộc Đại gật lấy gật để: “Tự nguyện ạ tự nguyện ạ, để cháu nói với La Nhận.”

Bác Trịnh nói: “Vậy mới phải chứ, chuyện của nhà mình phải do người trong nhà chăm nom mới đúng. Cứ nhờ cô Liên giúp đỡ suốt, bác cũng thấy sượng mặt.”

“Cô Liên? Liên Thù?”

Bác Trịnh gật đầu: “Ừ đó, chính là cô Liên ấy. Hôm nay cô ấy tới rất sớm, đem các kiểu giấy dán tường tới cho bác xem, bảo bác chọn hoa văn, còn nói sẽ giúp bác đi lấy nữa.”Bác Trịnh cũng không ngờ hôm nay Liên Thù lại tới sớm như vậy, đúng lúc bác ra ngoài mua đồ ăn sáng, là Sính Đình mở cửa cho cô, lúc trở lại, Liên Thù đang cầm bảng mẫu giấy dán tường vừa chờ bác vừa chơi với Sính Đình.

Rõ ràng là một cô gái thân thiện hiền hòa, thật chẳng hiểu vì sao La Nhận lại không vừa mắt cô ấy nữa.

Bác Trịnh hơi khó xử: “Hay là, Mộc Đại này, cháu xem thử xem Tào Nghiêm Hoa với Một Vạn Ba hai đứa nó có đứa nào rảnh không, đi một chuyến đi, đừng để cô Liên giúp mãi thế…

Bác chép miệng ra hiệu lên tầng trên: “La Nhận ấy à, hình như không hợp với cô Liên lắm.”

Mộc Đại cười: “Không phải là cầm tiền đi mua giấy dán tường bác chọn thôi sao, cháu cũng làm được.”

Bác Trịnh nhìn cô: “Thế này mới ra dáng cô chủ nhỏ chứ.”

Mộc Đại cười khanh khách, lúc sau nói: “Vậy cháu đi tìm cô ấy ngay giờ đây, mua sớm dán sớm.”

Cô xoay người định đi, xoa xoa đầu Sính Đình tạm biệt cô, Sính Đình nói: “Chị lên tầng chơi.”

Đến cả Sính Đình cũng biết để cô lên tầng, Mộc Đại dở khóc dở cười, nói: “Không lên đâu.”

Sính Đình không để ý đến cô, dựng thẳng ngón tay đặt lên môi, nói: “Xuỵt.”

Mộc Đại dặn bác Trịnh: “Vậy bác báo với La Nhận một tiếng là cháu đã qua nhé.”

***

La Nhận dậy rất muộn.

Không biết có phải là do hợp phong thủy hay là do anh đã coi nơi này trở thành hậu phương vững chắc mà vừa đặt lưng xuống, anh đã lập tức vào mộng ngủ ngon lành.

Theo thói quen, anh đi sang phòng để Hung Giản trước, trong bể cá, hình dáng của thanh Hung Giản thứ ba ngày càng mờ nhạt, nếu nói hai thanh trước rất rõ ràng nét nào ra nét ấy thì thanh này quả thực là hệt như vết mực ố trong nước.

La Nhận cau mày.

Anh nhẩm tính thời gian, hôm nay hẳn là ngày Trát Ma gọi đến.

Xuống dưới nhà, Sính Đình đang cầm cành trúc nhỏ khua nước, cá cảnh trong áo hoảng loạn bơi tán loạn ra xung quanh, nghe thấy tiếng La Nhận xuống tầng, cô ngước lên, nói: “Chị lên tầng chơi.”

La Nhận chẳng hiểu ra làm sao, quay đầu liếc về phía cầu thang.

Bác Trịnh đang bưng đồ ăn sáng vào phòng, nói với anh, Mộc Đại đã tới.

Là Cái Túi Nhỏ à, La Nhận nở nụ cười, thuận miệng hỏi một câu: “Vậy cô ấy đi đâu rồi ạ.”

Bác Trịnh nói: “Cái Túi Nhỏ người ta ra dáng hơn cháu nhiều, còn biết quan tâm đến chuyện của Phượng Hoàng Lâu đấy, con bé đi mua giấy dán tường cho Phượng Hoàng Lâu rồi.”

La Nhận cảm thấy quái lạ: “Cô ấy biết làm mấy chuyện này à?”

“Trông mèo vẽ hổ thì có gì mà không làm được? Với lại, cô Liên sẽ dặn dò cẩn thận mà.”

Khoan đã, sao lại dính dáng tới người khác rồi?
Bác Trịnh cũng đoán ra La Nhận sẽ hỏi tiếp, chủ động kể rõ trước: “Chiều theo cháu thôi, nếu cháu đã không thích cô Liên thì bác cũng sẽ không để cô ấy hỗ trợ nữa, đỡ phải dây dưa không rõ. Bản mẫu ở chỗ cô Liên, chắc Mộc Đại qua đó lấy rồi.”

La Nhận nhíu chặt chân mày, đang định nói gì, điện thoại reo lên.

Là Trát Ma.

Anh nhận máy nói chuyện với Trát Ma, bác Trịnh tới bên ao cá, bắt chuyện với Sính Đình: “Nào, đứng dậy thôi, lát nữa bác và anh Tiểu Đao đều có việc, đưa cháu sang quán bar nhé, phải ngoan ngoãn làm việc, biết chưa?”

Sính Đình ỉu xìu ồ một tiếng, lại nói: “Chị lên tầng chơi.”

Bác Trịnh nói: “Chị Mộc Đại của cháu bận, lần tới sẽ lên tầng.”

Sính Đình mở to mắt, lại dựng ngón tay lên đặt bên môi, nhỏ giọng: “Xuỵt…”

Lúc đó, bác Trịnh đi mua đồ ăn sáng, cô kéo Liên Thù tới cạnh ao nước chơi bắt cá, chơi một hồi, đang hưng phấn, quay đầu lại thì không thấy Liên Thù đâu nữa.

Ngẩng đầu lên, thấy Liên Thù đang ở tầng hai, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, đi tới cuối hành lang.

Cô ngước lên, nói: “Chị lên tầng chơi!”

Liên Thù quay đầu lại, nhìn xuống cô, dựng ngón tay đặt bên môi, hình như đang nói: “Xuỵt…”

***

Liên Thù rất nhiệt tình, lật bản mẫu ra đưa cho Mộc Đại xem, viết màu sắc kích cỡ lên giấy nhớ đưa cho cô, cũng chỉ cho cô địa chỉ nơi bán.

Xa thật đấy, số lượng bác Trịnh mua không ít, đến lúc đó, một xe taxi không biết có chở đủ hết không.

Mộc Đại đang nghĩ, Liên Thù nói: “Hay là, tôi đi với cô.”

Cô giải thích: “Trước kia, lúc tiệm tôi trang hoàng cũng mua của nhà này, thường xuyên qua lại, cũng coi như là chỗ bạn bè. Có tôi đi cùng cô, anh ta sẽ lấy giá của cô rẻ hơn một chút, cô biết đấy, giá người quen mà, hơn nữa, còn có thể bảo anh ấy cho xe đưa qua, đỡ cho cô phải gọi xe.”

Đúng vậy nhỉ, Mộc Đại mỉm cười, cảm thấy tính tình Liên Thù cũng rất được: “Vậy không làm lỡ chuyện buôn bán của cô chứ?”

“Không sao, tôi đi lấy ít đồ, cô chờ tôi một chút.”

***

Trát Ma kể lại tình hình hai ngày nay cho La Nhận.

Về tổng thể, nên là thế nào thì vẫn thế ấy, vẫn có người ở các trại khác tới xem người rừng, nhưng so với hai ngày trước thì ít hơn nhiều; xã ủy vẫn chưa phái người tới mang thi thể người rừng đi, ước chừng phải hai ngày nữa; nhưng mà trời lại mưa, rất phiền phức, sợ thi thể bị nước mưa dầm hỏng, họ còn phải lấy vải bạt ra che mưa…

Toàn chuyện vụ vặt, chuyện cửa chuyện nhà của khoảnh đất trũng trong núi.

Trước khi cúp máy, hắn đột nhiên nhớ ra chuyện gì.

“Chuyến này có rất nhiều người từ những làng xóm trước đây không có qua lại gì cũng tới, tôi nghe được một chuyện hiếm, cũng là về người rừng, có điều, đã là hơn hai mươi năm trước rồi.”

Tai La Nhận như có đốm lửa bùng lên, đùng một cái nổ tung, cuống họng anh khô rát, lưng hơi ưỡn lên.

Anh linh cảm, chuyện này chính là chân tướng mà mình đang tìm.

“Họ nói, bên kia núi cũng có một cái trại, nghe nói vị trí cũng không cách chỗ các anh đi bao nhiêu, có điều, trại đó là trại của người Hán.”

“Có người kể là, hơn hai mươi năm trước, trong trại có một người phụ nữ, lúc vào núi hái thuốc đã bị một người rừng cưỡng hiếp, chồng người phụ nữ đó giận điên, tập hợp thợ săn của mười thôn tám trại vào núi lùng sục mấy ngày, cuối cùng vây nó lại, bắn chết.”

“Kể là, người rừng kia còn to hơn con lần này bọn tôi bắt được ấy…”

La Nhận hỏi: “Sau đó thì sao?”

Sau đó? Chuyện sau đó Trát Ma không rõ lắm.

“Nghe nói mấy năm sau đó, cái trại đấy bị bỏ hoang, người Hán không giống với dân miền núi bọn tôi, đều có họ hàng quê cũ, chắc là đi tìm họ hàng nương tựa rồi, dù sao trong nũi cũng cực mà…”

Cúp điện thoại, thái dương La Nhận nảy thình thịch.

Hơn hai mươi năm trước…

Thời gian vừa đúng, nếu đoán không sai, người phụ nữ bị cưỡng hiếp đó chính là người phụ nữ họ gặp trong núi, mà người rừng khi ấy bị bắn chết chính là cha của nữ người rừng.

Lúc Mộc Đại vào động đã nhìn thấy hình vẽ trên trần, nói là nữ người rừng khi còn bé có một người bạn nhỏ chơi cùng, bởi vậy nên đã suy đoán là trong núi vẫn còn một người rừng nữa.

Nếu sau khi chuyện xảy ra không lâu, người rừng kia đã bị ông chồng nổi giận tập hợp thợ săn bắn chết, vậy thì trừ phi người phụ nữ kia sinh ra một cặp song sinh, nếu không thì, từ đầu đến cuối, người phụ nữ hẳn là chỉ sinh ra có mình nữ người rừng.

Trong lòng La Nhận bỗng đánh thịch một tiếng.

Lúc đó, người phụ nữ kia đã lập gia đình, vậy thì, có khi nào bà ấy cũng đã có con rồi không?

Nếu thế, bạn chơi cùng của nữ người rừng, rất có thể không phải là người rừng.

Quyển 3 - Chương 30

Có so sánh mới thấy chênh lệch, bác Trịnh thấm thía sâu sắc ý nghĩa của câu này.

So với La Nhận, Mộc Đại đúng là quá ngoan, mình vừa nói tới, cô đã lập tức bận hết cái này bận đến cái nọ chạy đôn chạy đáo đỡ đần Phượng Hoàng Lâu.

Mà La Tiểu Đao thì sao, nói đi nói lại cũng chỉ phí nước bọt, anh vẫn hai chữ: Không đi.

Anh nói: Có một cái biển hiệu thôi mà, sao cũng phải để anh lái xe đi lấy chứ, đi lấy biển hiệu, bác có suy nghĩ đến cảm nhận của Hummer không, bảo họ thuê một cái xe mang tới không được sao, phí thuê xe cháu trả.

Bác Trịnh tức muốn phun máu, gọi điện mách với Mộc Đại.

Chính bác cũng không nhận ra, dạo này mình mách Mộc Đại chuyện La Nhận hơi bị nhiều.

Mộc Đại đáp: “Để cháu về bảo anh ấy.”

Bác Trịnh giận đùng đùng: “Phải nói nó ác vào! Tật xấu đầy người, sáng không chịu dậy, tối không chịu ngủ, cứ nói đến lao động là lỉnh đi mất, không hạ bệ uy phong của nó đi thì nó ngồi lên đầu bác luôn mất thôi!”

Mộc Đại ở đầu bên kia cười cười, hoàn cảnh bên đó có vẻ rất ồn ào, loẹt xoẹt không ngừng, là tiếng cắt giấy.

Bác Trịnh nhớ ra chuyện chính: “Bên cháu thế nào rồi, sắp xong chưa?”

Mộc Đại đáp: “Sắp xong rồi ạ, chút nữa là bọn cháu về.”

Ngắt máy, Mộc Đại nhìn nhân viên đóng gói, giấy dán tường từng ống từng ống cuộn chặt, bên ngoài dùng màng bóng khí gói kín, Mộc Đại sợ mua không đủ, đặc biệt đặt nhiều nhiều hơn chút, rồi thương lượng với chủ cửa hàng xem dùng không hết có thể trả lại không.

Trước cửa đỗ một xe van, may nhờ Liên Thù quen biết với chủ cửa hàng nên ông chủ mới đồng ý cho xe của cửa hàng tới đưa giúp lần này.

Đương nói chuyện, quầy đồ nướng phía đối diện bay mùi qua.

Liên Thù đề nghị ăn đồ nướng.

Mộc Đại định qua đường mua, đúng lúc lại bị chủ cửa hàng gọi đi thanh toán, Liên Thù cười bảo để mình đi mua, Mộc Đại chợt nhớ ra: “Tôi không ăn cay.”

Liên Thù sớm đã đi xa, chẳng biết có nghe thấy không.”

Sau khi xong xuôi, lên xe, tài xế lái xe ra ngoại thành trước, Liên Thù giải thích với Mộc Đại, trên xe có hai đơn hàng, còn phải đưa sang một nhà khác trước.

Vừa nói vừa mở hộp nhựa đồ nước đưa cho Mộc Đại.

Mở ra xem, màu ớt cay đỏ au, trong lòng Mộc Đại thầm than khổ, lại không tiện biểu hiện ra ngoài, đành cố hết sức vẩy vẩy cái xiên phủi bột ớt xuống.

Bột ớt siêu cay, mới ăn hai miếng đã phải há miệng xuýt xoa không thôi, cảm thấy môi như bị thiêu cháy, lúc La Nhận gọi tới, cô vẫn đang quạt gió bên miệng.

La Nhận buồn cười, hỏi cô: “Nghe giọng kỳ thế?”

Mộc Đại đáp: “Em ăn đồ nướng, cay chết người.”

Vừa nói vừa xuýt xoa, Liên Thù đưa nước cho cô, cô mở nắp, ực ực một hớp lớn.

La Nhận không biết nên nói gì, tưởng tượng dáng vẻ ăn cay đỏ bừng mặt của cô, cảm thấy rất đáng yêu.

Nghĩ nghĩ rồi hỏi cô: “Em đi một mình?”

“Cô Liên quen người bán nên dẫn em đi cùng.”

Liên Thù? Sao cô ta lại đi cùng? La Nhận cảm thấy không dễ chịu lắm, nghĩ có khả năng Liên Thù đang ở ngay cạnh cô, không tiện nói thêm gì, chỉ đành dặn Mộc Đại cố gắng trở lại sớm, lúc ngắt máy, còn nói: “Đừng thân cận với cô Liên Thù đó quá.”

Vì sao? Mộc Đại không tiện hỏi.

Cô nắm lấy tay vịn bên trên ở ghế sau, ngắm cảnh đường phố lướt qua ngoài cửa sổ, lại nhớ tới lời bác Trịnh.

La Nhận ấy à, hình như không hợp với cô Liên lắm.

Không thích ai đó, dù sao cũng phải có lý do chứ.

Mộc Đại len lén xoay qua nhìn Liên Thù, cô ngồi bên cạnh, mắt nhắm lại, dựa đầu vào gối xe nghỉ ngơi, trên cửa sổ xe mở một cái khe nhỏ, gió thổi tung tóc cô, để lộ ra khuôn mặt thanh tú.

Nhìn rất đẹp mà, sao La Nhận lại kéo Liên Thù vào phòng khóa cửa thả mành thế? Tối đó, ban đầu cô cũng muốn hỏi, nhưng bị mấy câu của La Nhận rót thuốc mê vào tai, quên mất.

Đợi chút nữa về phải thẩm vấn La Nhận mới được, nghiêm khắc thẩm vấn.

Xe xóc nảy, Mộc Đại ngáp một cái, cảm thấy rất buồn ngủ.

Mí mắt dần nặng trịch như treo ngàn cân, cô xoa xoa cổ, chọn một tư thế thoải mái, nhắm mắt lại tựa vào gối trên xe.

Liên Thù chậm rãi mở mắt.

***

Hôm nay ở Phượng Hoàng Lâu có hai việc, một là dán giấy dán tường, hai lắp biển hiệu.

Biển hiệu đến tôi sẽ đưa tới, giấy dán tường còn đang trên đường, thấy đang lúc rảnh,

Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa, Viêm Hồng Sa tới tìm La Nhận, hỏi tình hình bên Trát Ma.

Câu trả lời là: Tất cả vẫn như thường.

Thật sự là như thường sao? Thanh Hung Giản thứ ba này, đến cả ảnh nước họ cũng chưa vẽ ra được.
Cả đám ngồi trong phòng không biết phải làm sao, Tào Nghiêm Hoa nhìn thanh Hung

Giản viền mép mơ hồ, lại chỉ vào con phượng hoàng màu hồng nhạt trong nước: “Theo lý thuyết, bắt được thanh thứ ba cũng gần như là thu được một nửa số Hung Giản, con phượng hoàng này phải lớn hơn một chút mới đúng, đâu thể chẳng chút biến hóa nào thế này được?”

Gã đề nghị: “Hay là, chúng ta tìm Thần Côn hỏi xem?”

Thần Côn cũng đâu phải là biết tuốt đâu, La Nhận trầm ngâm một hồi, kể lại suy đoán của mình cho họ nghe.

Nếu bạn chơi cùng người rừng là người bình thường, vậy thì khó tìm rồi. Ai biết được người trại đó về sau đi đâu chứ? Trời nam đất bắc, Trung Quốc to như vậy, chỗ nào cũng có thể.

Viêm Hồng Sa thở dài: “Có khác nào mò kim đáy bể đâu.”

Đúng vậy, chính là cụm từ này, mò kim đáy bể.

La Nhận cười khổ, liếc thấy vị trí Tứ Trại trên bản đồ vẫn cắm cái đinh đầu xanh, bèn tiện tay nhặt một cái màu đỏ đi thay.

Tào Nghiêm Hoa đi tới bên bàn hí hoáy với máy tính của La Nhận, mở ảnh so sánh ra xem, lại mở một tệp, bên trong toàn là video xếp theo thời gian ghi hình.

Trước đó gã đã nghe La Nhận nói qua, trong phòng này có đặt camera, ước chừng là ghi hình giám sát 24/24.

“Không xóa đi à, để tốn bộ nhớ.”

La Nhận nói: “Anh tua nhanh hết một lượt đi, không có gì dị thường thì xóa.”

Tào Nghiêm Hoa click vào video mới nhất ngày hôm nay, kéo chuột ngược về vài giây trước, là hình ảnh họ thảo luận trong phòng, cảm thấy rất thú vị, gã nhìn Viêm Hồng Sa trong màn hình: “Không phải vào ống kính sẽ béo ra mười cân sao? Em Hồng Sa, em lên hình mà vẫn trông như bình thường.”

Vừa nói, vừa vèo vèo kéo ngược lại phía trước, cho đến khi trước mắt chợt lướt qua một bóng người.

Người kia không ứng với bất kì người đáng ra phải xuất hiện nào.

Tim Tào Nghiêm Hoa đập thình thình, gã nuốt nước bọt, một lần nữa tìm lấy một thời điểm thích hợp, phát video ở chế độ bình thường rồi chỉnh âm lượng lên cao nhất.

Âm thanh huyên náo, tiếng mở cửa, Một Vạn Ba và Viêm Hồng Sa không nhịn được lại gần, La Nhận đang đứng bên bản đồ cũng bị âm thanh thu hút mà xoay đầu lại.

Viêm Hồng Sa nhận ra đầu tiên: “Đây không phải là cái cô…chủ của cái tiệm thích bẫy người kia sao? Sao cô ta lại vào đây?”

Cô vừa nói vừa quay sang nhìn La Nhận: “Anh mời cô ấy tới?”

La Nhận chăm chú nhìn màn hình: “Không.”

Trên màn hình, Liên Thù đứng cạnh bể cá, trong ngực áo có thứ gì đó lóe sáng.

Môi Viêm Hồng Sa khô róc, cô huých Một Vạn Ba bên cạnh, thấp giọng bảo: “Nhìn cổ cô ấy kìa.”

Trên cổ Liên Thù có một sợi dây đeo màu đen.

Tào Nghiêm Hoa cũng gần như phản ứng lại trong chớp mắt, gã cảm thấy hoang đường đến khó mà tin nổi: “Đây… Sao có thể?”

Sự đời sao có thể trùng hợp đến thế chứ, vừa mới nói tìm người này chẳng khác nào mò kim đáy bể, vậy mà cô ta đã xuất hiện trên màn hình rồi, hơn nữa, lại còn là một gương mặt quen thuộc.

Dây đeo màu đen, cách lớp áo ẩn hiện mặt dây chuyền phát sáng, đó chính là mảnh hổ phách son còn thiếu sao?Sắc mặt La Nhận hơi tái đi, nói: “Gọi điện thoại cho Mộc Đại.”

Không ai động đậy, nhất thời, không ai hiểu được ý anh.

La Nhận lặp lại một lần nữa, lần này, trên mặt anh tỏa ra vài phần sát khí.

Anh quát lớn: “Mau gọi điện thoại cho Mộc Đại đi!”

Viêm Hồng Sa bị họa, vội lấy điện thoại ra gọi cho Mộc Đại, Tào Nghiêm Hoa cũng bấm số.

Nối thông, nhưng không ai nhận.

Viêm Hồng Sa thử mấy lần, cẩn thận nói: “Hay là, đợi lúc nữa đi, chắc cô ấy đang bận không nghe được.”

La Nhận không nói gì, trên màn hình, Liên Thù xoay người rời đi, không hề động vào bất kì thứ gì trong phòng.

La Nhận bắt đầu tự mình gọi điện thoại, ngắt máy, gọi lại, rồi lại ngắt, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Lúc sau, anh nói: “Mộc Đại đi cùng Liên Thù.”

Sống lưng Một Vạn Ba lạnh toát: “Tức là, bạn chơi với người rừng chính là…Liên Thù?”

La Nhận không đáp, anh nhìn chòng chọc vào điện thoại, dự cảm không may như mây đen ùn ùn kéo đến.

Kỳ thực, từ sớm đã loáng thoáng có manh mối, ngay từ đầu, dù Tảo Tình Nương ở những vùng khác nhau có hình tượng khác nhau, nhưng chỉ có Tảo Tình Nương trong tiệm của Liên Thù mới có hình dạng giống cái thấy trong trại như đúc.

La Nhận cảm thấy trong đầu ông ông, anh nghe thấy Tào Nghiêm Hoa nói: “Toi rổi toi rồi, tôi đã sớm bảo mà, mảnh hổ phách còn thiếu giống như một cái máy bắt sóng, Liên Thù đeo nó, nhất định cũng sẽ chịu ảnh hưởng của Hung Giản, giống như miếng hổ phách son nữ người rừng đeo ấy, sẽ vô cùng nghe lời người phụ nữ kia…”

Đúng vậy, trước đây không có gì khác thường là bởi Liên Thù cách đó quá xa, nhưng hôm nay thì khác, vừa vặn đúng một ngày trước, họ trở về, bỏ thanh Hung Giản thứ ba vào bể cá.

Mà ngay sáng sớm nay, Liên Thù đã mang mẫu giấy dán tường sang tìm bác Trịnh.

Thanh Hung Giản thứ ba không hoàn chỉnh, hung hăng vùng vẫy khắp phía, Liên Thù cảm ứng được nên lên tầng…

Bảo sao sáng nay Sính đình cứ lặp đi lặp lại “Chị lên tầng chơi”, cô đã tận mắt trông thấy, nhưng lại không thể biểu đạt rõ ràng.

Viêm Hồng Sa cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, giọng cô hơi run lên, nhưng vẫn nỗ lực suy nghĩ lạc quan: “Mộc Đại biết võ, Liên Thù hẳn không phải đối thủ của cô ấy, chắc là, lúc nữa sẽ về thôi…”

Cô không nói được nữa, chính cô cũng không tin những lời này, võ công đối phó với dao thật súng thật còn hữu dụng, nhưng lỡ như Liên Thù dùng ám chiêu thì sao?

Sắc mặt Tào Nghiêm Hoa tái trắng, một lần nữa gọi vào số Mộc Đại, ngón tay run rẩy, mãi không bấm được vào đúng phím, gã nói: “Chuyện này mọi người cùng làm với nhau, vì sao lại tìm đến em tiểu sư phụ hạ thủ trước, có tìm cũng phải tìm tôi mới đúng, tôi chẳng có bản lĩnh gì…”

La Nhận bỗng ngắt lời gã: “Không phải.”

“Người phụ nữ kia bị giết hai lần. Lần đầu tiên là lão Viêm giết bà ấy, bà ấy đã treo chết lão Viêm. Lần thứ hai, là Mộc Đại giết bà ấy. Tôi không biết Hung Giản ảnh hưởng tới Liên Thù như thế nào, nhưng, nếu cô ta muốn trả thù, người đứng mũi chịu sào, chắc chắn chính là Mộc Đại.”

***

Trời nhanh chóng chuyển tối, nhưng vẫn chưa có chút tin tức nào của Mộc Đại.

Điện thoại của cô vẫn không gọi được, Liên Thù cũng chưa về lại tiệm, còn cửa hàng bán giấy dán tường kia thì bác Trịnh cũng không rõ lắm, chỉ nói là bạn của cô Liên.

La Nhận hạ quyết tâm, bảo Một Vạn Ba tra sổ vàng, tìm tất cả những cửa hàng bán giấy dán tường, gọi cho từng hàng một.

Cả đám ở Phượng Hoàng Lâu, lần lượt gọi điện thoại, bác Trịnh hiểu được sơ sơ phần nào, biết xảy ra chuyện không ổn, hoang mang hỏi: “Làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

Không ai giải thích cho bác, Sính Đình ngồi trên cái ghế trong góc, miết tới miết lui lên mặt bàn.

Đúng lúc đó, điện thoại của La Nhận chợt vang lên.

Màn hình hiển thị là Mộc Đại.

Nhận máy, đầu bên kia rất ồn ào, tiếng ầm ĩ nhốn nháo, xen lẫn rất nhiều tạp âm, có cả tiếng xe cứu thương, vậy nhưng trái lại, La Nhận nghe thế mà bình tĩnh hơn nhiều.

Đầu máy bên kia vang lên giọng của một người đàn ông xa lạ.

“Tôi xem thấy cách đây gần nhất, cuộc gọi đến hầu như là do anh gọi, anh với chủ máy có quan hệ thế nào?”

La Nhận đáp: “Cô ấy là bạn gái tôi.”

Đầu kia ồ lên một tiếng, báo cho anh một dãy số: “Làm ơn gắng hết sức liên hệ với người nhà, đến bệnh viện thành phố, đến rồi gọi cho số này, sẽ có người đón.”

La Nhận cảm thấy trong đầu trống rỗng, anh hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Bên kia thoáng trầm mặc: “Tai nạn giao thông.”

“Người thế nào rồi?”

Lần này, thời gian trầm mặc của bên kia lâu hơn một chút: “Các anh đến bệnh viện trước đã rồi nói tiếp.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau