BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 81 - Chương 85

Quyển 3 - Chương 16

Mộc Đại tỉnh lại, cũng không ngủ tiếp nữa, chợt nhớ tới miếng hổ phách màu son kia.

Lúc ấy, sau khi cô cho đám La Nhận xem đã tiện tay đặt bên giường, sau đó nữa, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba bê ván giường sang bên này, nó cũng được mang sang theo hay là đã rơi ở phòng bên rồi?

Cô thò tay lục lọi trên giường, La Nhận nhận ra, hỏi: “Sao thế?”

“Miếng hổ phách màu son kia đâu rồi?”

La Nhận nói: “Anh cất rồi.”

Vừa nói, anh vừa lấy miếng hổ phách ra đưa cho cô, Mộc Đại nhận lấy, nắm trong tay, giấc mộng kia khiến lòng cô như bị nhét bông kín mít.

Cô hỏi La Nhận: “Người rừng sao lại đeo một miếng hổ phách vậy nhỉ?”

La Nhận đáp: “Chắc là của người phụ nữ kia cho nó.”

Trong đầu Mộc Đại nảy ra một ý nghĩ: “Anh nói xem, có khi nào người phụ nữ kia chưa chết mà biến thành người rừng không?”

La Nhận cười: “Về lý thuyết mà nói thì khó lắm, người lão Viêm giết chỉ là một người phụ nữ bình thường sống trong núi, nhưng em cũng thấy rồi đấy, người rừng kia cao gần hai mét cơ mà.”

Mộc Đại không phục: “Có Hung Giản mà.”

“Vậy nên Hung Giản làm bà ấy cao hơn, lông trên người mọc dài ra, biến thành người rừng?”

“Ừ, không đúng sao.”

La Nhận vuốt tóc cô: “Ngủ đi, nếu anh gặp lại bà ấy, sẽ hỏi giúp em xem có phải không.”

Trên tóc, nơi được anh vuốt qua như lưu lại độ ấm.

Mộc Đại nghĩ: Sao La Nhận lại thích mình nhỉ?

Lại tỉ mỉ ngẫm nghĩ, kỳ thực cô cũng không quá hiểu La Nhận, hay chí ít thì, quá khứ của anh đối với cô mà nói là một khoảng trống to đùng.

Nhưng cô không muốn tìm hiểu, cũng giống như cô không muốn La Nhận tìm hiểu về quá khứ của mình. Con người rất phức tạp, giống như một củ hành tây vậy, bóc ra một lớp lại có một lớp, càng vào sâu sẽ càng khiến người ta cay mắt rơi lệ, sẽ nhìn thấy những điều không muốn nhìn thấy.

Thế thì không bóc ra là được, cứ để hòa hợp êm thấm như vậy, anh ổn mà tôi cũng khỏe, cứ thế nắm tay nhau bước đi, không tốt sao?

Sau đó, trời hửng sáng.

***

Hôm nay phải gấp rút lên đường, trọn một ngày, rút khỏi rừng, trở lại thôn Thất Cử.

Nhưng, trong lòng của mỗi người đều chôn một câu.

Không chắc đã ra được phải không?

Trong này có bao nhiêu thù máu, đổi lại nếu mình là người rừng, sao có thể để lão Viêm ra ngoài dễ dàng vậy được?

Sắp xếp hành lí xong xuôi, Tào Nghiêm Hoa thầm thì với Một Vạn Ba: Nghe nói, người báo thù, ba năm năm năm là thấy oải, động vật thì khác, súc sinh đều là một sợi gân, đã ghi thù là sẽ thù đến chết.

Gã bàn với Một Vạn Ba, chốc nữa lên đường, phải tránh xa lão Viêm ra để khỏi dính phải tai bay vạ gió.

Nghĩ đến có khả năng sẽ lại phải vào nữa nên tất cả đều chỉ mặc quần áo gọn nhẹ, balo để đồ ăn thiết yếu, tay cầm theo vũ khí phòng thân, những cái khác như xẻng xiếc đều để lại trong nhà đá.

La Nhận đưa bao chân của mình cho Mộc Đại, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba cũng chiếu cố tinh thần cho con gái và người già, chia nhau đưa bao chân cho lão Viêm và Viêm Hồng Sa.

Sáu người, dù đi chung với nhau, nhưng đường núi chật hẹp, vẫn phải chia ra ba nhóm đầu-giữa-cuối, như vậy, người đi cuối nhất định phải mạnh hơn cả người đi đầu, vì người đi cuối là hậu thuẫn quan trọng đảm bảo tất cả thành viên trong đội không ai bị lạc mất, theo lý thuyết đó, tốt nhất nên là La Nhận đi cuối, Mộc Đại đi đầu.

Tuy nhiên, Mộc Đại không thuộc đường, bởi vậy nên kết quả phân chia cuối cùng là, cân nhắc mạnh yếu kèm cặp nhau: La Nhận và Một Vạn Ba đi đầu, nhóm giữa là lão Viêm và Viêm Hồng Sa, Mộc Đại và Tào Nghiêm Hoa đi cuối.

Một Vạn Ba không ngừng thầm nhủ A di đà phật, đi cùng La Nhận, hắn quả thực có cảm giác an toàn vô cùng, Tào Nghiêm Hoa đi chung với Mộc Đại cũng tương đối vững dạ, chỉ là rất đố kị với lão Viêm: Lão già chết tiệt này được kẹp giữa, trước sau hai cái bình phong rõ dày che chắn cho, thật đúng là phúc bảy mươi đời!

Theo ý hắn, phải là lão Viêm đi cuối mới đúng, nếu người rừng đuổi theo, bắt đi mất, tất cả mọi người đều bớt được bao nhiêu gánh nặng.

Có điều…

Tào Nghiêm Hoa thở dài: Chuyện này cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu vậy thôi.

***

Sau đó lập tức lên đường.

Lúc xuất phát mặt trời còn chưa lên, nửa tiếng sau, trời bắt đầu âm u, đi thêm một lúc nữa, nước trên lá cây bắt đầu nhỏ xuống – trong núi này, mưa cũng thật quá nhiều.

Tào Nghiêm Hoa hì hục đi theo Mộc Đại.

“Em tiểu sư phụ, em nói xem, nếu Hung Giản thật sự ám người rừng, vậy chúng ta phải làm sao?”

Gã nhỏ giọng thì thào: Người rừng lợi hại vậy cơ mà.

Mộc Đại đáp: “Anh phải có chút lòng tin vào chính mình đi chứ, chúng ta có những năm người kia mà.”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Chuyện này không thể tính gộp đầu người thế được, phải tính theo thực lực. Em nghĩ mà xem, Tam Tam nó…”

Một Vạn Ba đi phía trước đáp với lại: “Tào Mập, tôi nghe thấy đấy nhé!”

Tào Nghiêm Hoa trước sau như một: “Lẽ nào tôi nói không đúng? Ngoài biết vẽ dăm ba cái tranh ra thì cậu có làm được gì khác đâu, dùng để lừa con gái nhà người ta thì còn tạm được chứ trò vẽ vời của cậu mà chinh phục được người rừng chắc?”

Một Vạn Ba đáp trả rất khí phách: “Nghệ thuật không phân biệt chủng tộc và biên giới.”

Đang nói, La Nhận bỗng dừng bước, Một Vạn Ba lỡ chân vượt lên hai bước, lại lùi về, thấy La Nhận ngẩng đầu lên nhìn gì đó, cũng tò mò nhìn theo…

Thình lình trong lòng như bị đập cho một cú: Đằng trước, trên cành cây cách đó không xa, treo…

Là con búp bê Tảo Tình Nương kia.
Mộc Đại cũng qua tới, hơi do dự rồi đề khí đạp lên thân cây khô mấy bước, dao bầu vung lên, chặt đứt sợi dây treo Tảo Tình Nương.

Một Vạn Ba tiến lên một bước, nhặt lấy đưa cho La Nhận.

La Nhận lật qua lật lại nhìn mấy lần, rồi giơ lên sát mũi ngửi: Là mùi thối rữa do ngâm lâu trong nước.

Anh xác nhận: “Hẳn là cùng một con.”

Lúc thu thập hành trang, đương nhiên sẽ không mang cái thứ này theo, Tào Nghiêm Hoa nhớ rất rõ, là vứt trong góc gian lớn.

Người rừng kia đã quay lại đó? Lấy Tảo Tình Nương rồi chạy lên trước bọn họ, treo nó lên cây?

Sống lưng Một Vạn Ba lạnh buốt, quay đầu ngó tới ngó lui trong rừng, da đầu tê rần từng cơn, cứ cảm thấy ngay lập tức sẽ có thứ gì đó từ trong rừng phi ra.

Rào rào, xa xa có tiếng cành cây lay động.

Thần kinh tất cả mọi người đều căng lên.

La Nhận lấy súng sau lưng ra, ổn định thăng bằng, ngón tay đặt hờ lên cò súng, hạ giọng nói: “Ra sau lưng tôi.”

Tim Mộc Đại đập thình thình, thò tay ra nắm lấy tay Viêm Hồng Sa, Viêm Hồng Sa cũng hoảng hốt vô cùng, lòng bàn tay lạnh toát.

La Nhận nín thở.

Trong rừng yên lặng đến độ chỉ có tiếng gió thổi, tiếng cành cây xào xạc, và cả…

Âm thanh ong ong, trong tầm mắt, có một con không biết là ong mật hay ong vò vẽ đang đập cánh vù vù.

Trong lòng La Nhận đánh thịch một tiếng, ong vò vẽ… Tổ ong vò vẽ?

Anh thu súng lại trong chớp mắt, hô lớn: “Chạy!”

Những người khác không hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng chữ “Chạy” này thì vẫn nghe hiểu, nhất thời, ba hồn bảy vía đều mất sạch, bất chấp mọi thứ co chân lên chạy.

Gần như cùng lúc đó, một tổ ong to lớn màu đen từ phía xa bị ném mạnh qua, rơi xuống đất đánh ông một tiếng, Tào Nghiêm Hoa trong lúc cấp bách quay đầu lại, trông thấy bầy ong đen sì đập cánh bay ra, hệt như một đám mây đen, phi nhanh về phía bên này.

Mẹ ơi!

Hoảng hốt chạy bừa, bị vấp chân ngã sấp xuống, vừa chạm đất đã lăn một vòng, trong cơn hỗn loạn chỉ nghe thấy tiếng những người khác la hét, tiếng hét lúc bên đông lúc bên tây, khi xa khi gần, cũng không biết rốt cuộc là ở đâu, bên tai ong ong không ngừng, đột nhiên thấy cổ đau nhói, biết là đã bị đốt, sợ đến hồn phi phách tán, guồng chân chạy nhanh hơn.

Thường thức gã vẫn biết, ong vò vẽ có thể đốt chết người, chết cũng thôi, nhưng tử trạng khó coi như vậy, xuống đất rồi, tổ tông cũng không nhận ra gã mất!

Đang cắm đầu cắm cổ chạy, thân thể bỗng nhẹ bẫng, một cánh tay lông lá xách cổ áo gã lên.

Người rừng!

***

Ban đầu, Mộc Đại vốn chạy cùng Viêm Hồng Sa, trong lúc hỗn loạn thì nghe Viêm Hồng Sa thét lên “Nội!”, sau đó tay trượt mất, Viêm Hồng Sa giãy khỏi.

Mộc Đại muốn kéo cô lại, nhưng vừa quay đầu thì đấy mây đen vù vù ngập trời ngập đất, sợ đến nhũn cả chân, đương hoảng hốt, Một Vạn Ba kéo cô, hét: “Chạy đi!”

Trong cơn cuống cuồng, hai người vốn chạy chung đường, cũng quên mất là tách ra khi nào, hình như Một Vạn Ba đạp hẫng một cái, lăn đi đâu mất, còn cô thì theo quán tính vọt về phía trước, chợt phát hiện ra bên dưới là một con dốc, không kịp phanh lại, cả người lộn nhào lăn xuống.

Trong sát na trời đất quay cuồng, chỉ cảm thấy ong vò vẽ đã đuổi tới nơi, bên tai toàn âm thanh ong ong, cuối cùng tùm một tiếng, như rơi xuống sông.

Không phải sông, là do hai ngày nay trời mưa, chảy xuống chỗ lõm trong núi tạo thành một khe suối, chỉ sâu nửa mét, Mộc Đại nằm úp sấp trong nước, gắng nín thở.
Tiếng ong đập cánh ở ngay trên đầu, cách một mặt nước, ong ong, ong ong ong.

***

Viêm Hồng Sa giãy khỏi tay Mộc Đại, muốn đi tìm lão Viêm.

Nhưng bầy ong đã xông tới, cô thét lên một tiếng chạy về phía trước, tai và cổ nhói đau.

Đột nhiên, có một cái áo bay qua phủ lên mặt cô, cô nghe thấy tiếng La Nhận: “Qua đây!”

La Nhận kéo cô ra sau mình, cách lần áo, cô bắt gặp ánh lửa, chợt phản ứng lại: Là cây đuốc họ mang theo.

Ngọn lửa vung trái vung phải, khua thành một vòng tròn kín kẽ trước người, La Nhận kéo cô nhanh chóng lùi ra sau, cô cứ trùm áo trên đầu như vậy, lảo đảo đi theo La Nhận, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

Nội đâu? Nội mình đâu rồi?

Rốt cuộc cũng dừng lại, không còn nghe thấy tiếng ong vo ve nữa, cái áo trên đầu được nhấc ra, Viêm Hồng Sa ngây người đứng, nhìn cây đuốc cắm trên mặt đất, La Nhận nhanh chóng bọc áo lên đầu, hai ống tay áo buộc sau gáy, chỉ để lộ ra đôi mắt.

La Nhận chỉ vào bao chân dưới chân của cô: “Cởi ra, đưa tôi.”

Viêm Hồng Sa vội vàng cởi ra, La Nhận lấy bao chân quấn lấy cánh tay, bọc cả nắm đấm tay lại, dặn cô: “Cô chờ ở đây, tôi đi tìm đám Mộc Đại.”

Đám Mộc Đại…

Viêm Hồng Sa bỗng phản ứng lại: “Đám Mộc Đại đâu?”

“Không biết, lúc đó rất loạn, ai cũng bỏ chạy, phương hướng không giống nhau, ong vò vẽ khắp nơi, tôi không nhìn được Mộc Đại chạy đi đâu, cũng không thấy ông cô.”

Lại hỏi Viêm Hồng Sa: “Bị đốt có nặng không?”

Viêm Hồng Sa không rõ, cô chỉ nhớ, khi đó, tai và cổ chợt nhói đau, nhưng hiện giờ đều chẳng còn cảm giác gì nữa.

La Nhận nói: “Cô tự kiểm tra đi, nọc ong nếu nghiêm trọng cũng có thể gây chết người. Nếu thấy đau dữ dội quá thì lấy nước tiểu bôi lên vết thương.”

Viêm Hồng Sa còn tưởng mình nghe nhầm: “Hả?”

La Nhận nói: “Tôi không nói đùa đâu.”

Anh cầm đuốc, nhanh chóng rời đi.

Viêm Hồng Sa ngồi tại chỗ, thấp thỏm chờ đợi, La Nhận vừa đi, nơi này lập tức trở nên âm u đáng sợ, Viêm Hồng Sa nơm nớp, lúc nhìn trái, lúc ngó phải.

Xung quanh cứ như luôn có tiếng động, như luôn có một con mắt đang âm thầm dòm ngó, lá cây trên đầu cọ vào nhau nghe xào xạc, rất nhiều lần cô cứ ngỡ, ngẩng đầu lên sẽ trông thấy Tảo Tình Nương thối rữa kia.

La Nhận cuối cùng cũng trở lại, một mình.

Viêm Hồng Sa đón anh, không dám mở miệng hỏi han gì.

La Nhận nói: “Ong tản đi rồi, tôi đã xem xét chung quanh, không có thi thể, cũng không tìm thấy ai.”

Môi Viêm Hồng Sa run run, nước mắt dâng lên hốc mắt.

La Nhận nói: “Tin tốt là, không ai bị ong vò vẽ đốt chết, nếu đốt chết, thi thể hẳn là phải ở gần đây, tin xấu là…”

“Chỗ vừa nãy có dấu chân của người rừng, người rừng từng xuất hiện nhưng có khả năng giữa chừng nó đã lên cây, chỉ có dấu vết dưới đất thì không thể nào lần ra được nó.”

Viêm Hồng Sa òa khóc, nói: “Nội tôi nhất định sẽ chết mất.”

Người rừng từng xuất hiện, nó có thể không làm hại đám Mộc Đại và Tào Nghiêm Hoa, nhưng chắc chắn sẽ không tha cho nội cô.

***

Tào Nghiêm Hoa tỉnh lại.

Trước khi tỉnh, gã đã có một giấc mơ đẹp, mơ thấy Phượng Hoàng Lâu khai trương, trước cửa tụ tập rất nhiều người, bác Trịnh cầm mic lớn giọng tuyên bố: “Tiếp theo, xin mời tổng giám đốc Tào lên cắt băng khánh thành cho Phượng Hoàng Lâu của chúng ta!”

Tào Nghiêm Hoa trông thấy bản thân mặt mày rạng rỡ, cười đến không khép được miệng, một tay nâng quả cầu ruy băng thắt hình hoa đỏ, tay còn lại cầm một cái kéo vàng.

Có ký giả chĩa ống kính về phía gã, gọi: “Tổng giám đốc Tào tổng giám đốc Tào, nhìn bên này!”

Gã nhếch miệng cười.

Giây kế tiếp, ảnh chụp được đưa đến trước mặt, mọi thứ đều ổn, chỉ có mỗi gương mặt là to tổ bố trông như cái chậu rửa mặt.

Gã tức giận: “Chụp ảnh kiểu rắm chó gì thế!”

Không đúng, lại gần nhìn kĩ, gương mặt này sao lại bị sưng thế?

Ong ong, ong ong ong, âm thanh như một cơn ác mộng, gã nhìn thấy, có con ong vò vẽ đang đập cánh, từ trong tấm hình bay ra.

Ong vò vẽ!

Ký ức như tháo nước cửa cống ào ào ùa về, Tào Nghiêm Hoa kinh hoàng tỉnh lại, lúc tỉnh, chân đạp phải cái gì đó mềm mềm, hình như là một người.

Gã ngẩng đầu, mắt vốn đã nhỏ, nay còn bị đốt, chỉ có thể miễn cưỡng mở thành một cái khe.

Quang cảnh lọt vào khe, gã nhìn thấy, nằm ở đó là…

Tào Nghiêm Hoa phát hoảng, nhào qua lắc hắn: “Tam Tam, Tam Tam, cậu tỉnh lại đi, sao cậu lại ở đây!”

Quyển 3 - Chương 17

Một Vạn Ba mê man, xem ra nhất thời không gọi tỉnh được, Tào Nghiêm Hoa dò dẫm ra ngoài hang động: Người rừng không trói bọn họ lại, không sợ họ chạy mất sao?

Trong lòng gã tồn chút may mắn: Lâu vậy rồi mà không nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì, có nghĩa là người rừng không ở đây, gã và Một Vạn Ba có thể nhân cơ hội bỏ trốn.

Gã thận trọng bước từng bước tới bên cửa động.

Ớ, sao nhìn bên ngoài lại như không có đất thế này?

Ló đầu ra ngoài, gió núi ào ào, Tào Nghiêm Hoa đầu váng mắt hoa, vội rụt cổ lại.

Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ: Toi rồi.

Nơi này là một hang động bằng phẳng, trên vách núi đặc biệt mở ra một cửa động, vách núi thẳng đứng một góc tám mươi độ, trừ phi gã mọc cánh, hoặc là biết bích hổ du tường như Mộc Đại, hoặc là buộc một sợi dây thừng dài mấy chục mét trèo xuống…

Toi toi toi, bảo sao ban nãy lại mơ thấy chuyện đáng mừng như Phượng Hoàng Lâu khai trương, hóa ra là hồi quang phản chiếu – theo những gì giáo viên ngữ văn dạy hồi cấp hai, đó tạo thành một sự đối lập mãnh liệt với cuộc sống bi thảm tối tăm không chút ánh sáng sau này.

Phía sau vang lên tiếng Một Vạn Ba: “Tào Mập, đây là đâu thế?”

Tam Tam rốt cuộc cũng tỉnh lại, có điều, Tào Nghiêm Hoa đã chẳng còn lòng dạ nào mà tiếp chuyện hắn nữa: “Cậu tự ra mà xem đi.”

***

So với tinh thần ủ ê của Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba, La Nhận lại gặt hái được niềm vui bất ngờ, anh nhanh chóng gặp được Mộc Đại.

Thậm chí chẳng tốn thời gian gì, anh và Viêm Hồng Sa quay lại chỗ bắt đầu tìm kiếm một lượt, lần theo đường cũ trở về, vừa đi không được bao lâu thì Mộc Đại ướt sũng từ dưới sườn dốc trèo lên.

Không biết có phải là cô bị ngã nên choáng váng hay không nữa, trông có vẻ lơ mơ đáng yêu, sau khi trèo lên thì ngơ ngác hết nhìn đông lại nhìn tây, lần đầu nhìn còn chẳng trông thấy La Nhận và Viêm Hồng Sa đang ngay đó.

La Nhận cười rộ, cảm giác như lòng mình thả lỏng được đến phân nửa.

Anh gọi: “Cô kia, chính cô đó, qua đây cho tôi!”

Mộc Đại giật thót, quay đầu lại trông thấy anh, vui mừng hết sức, chạy vội qua, La Nhận muốn tiến lên đón cô, chợt lại không có tí sức lực nào, đợi cô tới trước mặt mới vươn tay ra ôm cô.

Từ đầu đến chân ướt sũng thế này, chắc là trốn được vào nước rồi, cũng là một biện pháp thông minh.

Anh hỏi: “Có bị đốt không?”

Thoạt nhìn trên mặt không làm sao, anh vén mái tóc ướt đẫm của cô ra, xem gáy cô, thò tay lên vuốt nhè nhẹ: Đến cả anh còn bị đốt vài nốt trên tay, vậy mà cô lại hoàn hảo không chút thương tích nào, thật đúng là may mắn.

La Nhận giơ tay lên nhéo nhéo mặt cô, tỏ vẻ muốn tính sổ với cô: “Có bạn gái nào như em không? Ong vò vẽ vừa tới cái là chạy còn nhanh hơn cả Na Tra, chớp mắt đã không thấy đâu nữa rồi.”

Lúc đó hoảng loạn vô cùng, giờ nghĩ lại cũng thấy ngượng đỏ mặt, Mộc Đại cúi đầu không nói lời nào, La Nhận chỉ muốn đùa cô, thấy cô như vậy lại sợ cô nghĩ nhiều, đang định nói thêm gì, Mộc Đại như chợt nhớ ra, vội nhìn ra sau anh: “Sao chỉ có Hồng Sa thế này, Tào Mập và Một Vạn Ba đâu? Cả ông nội Hồng Sa nữa…”

La Nhận nói: “Tìm dọc đường thôi, tìm được em đã là một dấu hiệu tốt rồi.”

***

Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba song song ngồi ở cửa động, vẻ mặt hai người đều dại ra.

Hai người trao đổi tin tức với nhau, đều là từ đoạn cuống cuồng khi gặp biến: Một Vạn Ba nói, ban đầu mình kéo cô chủ nhỏ chạy, sau lại bị ngã lộn một vòng, lúc đứng dậy, không biết Mộc Đại đã chạy đi đâu, ong vò vẽ đuổi sát mông, hắn hoảng hốt cắm đầu chạy bừa về một phía, chạy một hồi thì bị người rừng xách lên, hắn liều mạng vùng vẫy, bị người rừng đập mạnh vào một tảng đá, ngất mất.

Lúc tỉnh lại thì đã ở đây.

Tào Nghiêm Hoa không nhớ nổi mình có bị ngã hay không, chẳng lẽ là sợ quá trực tiếp bất tỉnh luôn? Gã quyết định ỉm chuyện này đi đến hết đời.

Sắc trời dần ngả tối.

Tào Nghiêm Hoa nói: “Tam Tam, chúng ta kêu lên đi, không chừng đám em tiểu sư phụ với anh Tiểu La đang ở gần đây đấy, họ nghe thấy sẽ tới cứu chúng ta.”

Một Vạn Ba nói: “Ít nhất thì cũng phải trông thấy họ rồi mới kêu chứ. Lỡ họ xảy ra chuyện, anh không kêu được họ tới mà lại dẫn người rừng tới trước thì phải làm sao? Nó mà không vui, xách chúng ta lên ném một phát xuống…”

Tào Nghiêm Hoa rùng mình, dịch người vào trong động.

Một lúc sau, gã lại đề nghị.

“Tam Tam, người rừng này có vẻ như cũng thông minh, chắc chắn là biết phân biệt phải trái, đợi nó đến, chúng ta nói với nó, chúng ta không cùng phe với lão Viêm, những gì lão ta làm, chúng ta cũng rất tức giận, oan có đầu nợ có chủ, có việc mi tới tìm lão Viêm đi, đừng liên lụy tới những người vô tội như chúng ta.”

Một Vạn Ba liếc gã: “Anh cảm thấy có thể bàn phải trái được với người rừng này à? Anh đã quên chuyện Trát Ma kể rồi sao?”

Tào Nghiêm Hoa không hé răng, đúng vậy, nếu bàn về vô tội, ông già chết trong tay người rừng kia còn vô tội hơn họ nhiều, họ ăn cùng ở chung với lão Viêm, nói không cùng phe đến chính gã còn chẳng tin được.

Gã bó tay hết cách rồi: “Tam Tam, chúng ta không thể ngồi chờ chết thế này được, phải nghĩ cách! Trời không tuyệt đường sống của ai bao giờ, chúng ta cùng nghĩ xem, chúng ta còn sở trường gì không!”

“Anh Tào, anh đúng là dốc lòng miệt mài, chưa tới phút cuối chưa buông tay. Tôi ấy à, tôi biết pha rượu, biết vẽ nữa. Anh thì sao?”

“Tôi biết phá khóa.”

Cái gọi là sở trường, nếu không có đất dụng võ thì cũng coi như vứt đi.

Gió núi ào ào, sự im lặng kì dị như lòng sông ẩn giấu sóng lớn.

Ánh mắt Tào Nghiêm Hoa chợt bị một bóng hình màu nâu di chuyển thoăn thoắt dưới chân núi thu hút.

“Tam Tam, đó là…”

Sắc mặt Một Vạn Ba cũng trắng bệch, hai người nhìn nhau, co giò chạy vào động như mất mạng tới nơi, chạy vào rồi, hết đường xoay xở.

Quả núi như rung lên nhè nhẹ, đó là do người rừng đang leo lên, vụn đá trên vách núi lăn xuống, rào rào, rào rào.

Trong đầu Tào Nghiêm Hoa trống rỗng, kêu cứu, nói phải trái với người rừng, dốc lòng miệt mài gì đó, trong chớp mắt đã bị ném tít lên chín tầng mây, chỉ sốt sắng hỏi Một Vạn Ba.

Tam Tam, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Thời khắc then chốt, vũ trụ thu nhỏ của Một Vạn Ba bỗng bùng nổ.

Hắn đùng một cái ngã ra đất, hai mắt nhắm lại, nói: “Đừng hỏi tôi, tôi vẫn chưa tỉnh lại.”

Đù mọe!

Tào Nghiêm Hoa bị bức bách: Chỉ mình cậu biết, tưởng tôi không biết à?

Gã cũng phịch một tiếng, ngã lăn ra đất, tay ôm lấy đầu, mặt úp xuống dưới, trong lòng nhủ thầm: Tôi cũng chưa tỉnh.

Có tiếng bước chân, người rừng đã vào tới nơi.

Bầu không khí xung quanh như lắng xuống bất động, tiếng bước chân của người rừng kỳ thực không nặng, nhưng mỗi bước đều như giẫm bẹp trái tim gã.

Tiếng bước chân dừng lại bên cạnh gã, người rừng thò tay tới gảy đầu gã một cái, lại chọc chọc lên mặt gã.

Vì mặt gã mập nên đâm sướng tay hay sao hả? Tào Nghiêm Hoa căng thẳng đến độ tim muốn vọt ra khỏi họng, trong đầu có giọng nói hò hét: Đừng nhìn mị nữa, sang kiếm Tam Tam đi!Tam Tam hắn đẹp trai hơn!

Vào thời khắc then chốt, đạo hữu chết chứ bần đạo không chết, hi sinh Tam Tam là xong.

Lát sau, người rừng lại đi ra ngoài, sau đó, mũi ngửi thấy mùi khói, trong hang động thấp thoáng ánh lửa.

Tào Nghiêm Hoa nhớ mang máng, mới rồi lúc chạy vào động, đã trông thấy một chồng bùi nhùi.

Gã hơi nghiêng mặt, ti hí mở mắt thành một cái khe, nhìn thấy người rừng đang đưa lưng về phía họ, ngồi xếp bằng trên đất, ngọn lửa trước người bốc lên rõ cao, rọi bóng thân hình người rừng chiếu lên vách đá, cái bóng to lớn, ngột ngạt, cảm tưởng như nếu nó ập xuống khỏi vách đá thì hoàn toàn có thể đè chết bọn họ.

Vách đá…

Một Vạn Ba cũng hé mắt, Tào Nghiêm Hoa đang ra sức đánh mắt với hắn, hình như định ra hiệu cái gì.

Hắn hoang mang nhìn lên vách đá, nương theo ánh lửa lay động, trong đầu giật mình run lên một cái.

Là hình vẽ bằng đá vạch lên vách đá.

Vẽ rất vụng về, như nét vẽ của trẻ con, cũng giống nét vẽ trên đá thời nguyên thủy, nếu không phải trước đó có chuyện của lão Viêm dắt mối, hắn nhất thời cũng chẳng dễ gì hiểu được.

Không có thứ tự nào hết, chỗ trên chỗ dưới, hơi lộn xộn.

Một Vạn Ba chậm rãi xem theo trình tự thời gian.

Đầu tiên là một người phụ nữ, tay xách làn, đang đi trên đường, bên cạnh có cái cây, nét dựng thẳng là thân cây, bên trên chỉa chỉa ra vài nét đại khái là biểu trưng cho cành cây và lá cây.

Tiếp đó, người phụ nữ kia nằm trên mặt đất, bên cạnh có một người đang giơ một hòn đá.

Đó chính là lão Viêm.

Tiếp nữa, có một cái giếng, lão Viêm túm tóc người phụ nữ kia, tay phải cầm một con dao, cắt ngang cổ họng cô ta.

Nhưng hình kế tiếp, lão Viêm chưa đẩy người phụ nữ kia xuống giếng.

Ông ta lấy một sợi thừng, trói chặt chân người phụ nữ, quay đầu cô ấy xuống dưới, từ từ thả xuống.

Bức cuối cùng, có lẽ người rừng cũng không biết phải vẽ thế nào, như là mặt cắt của cái giếng, miệng giếng bên trên đã bít kín, người phụ nữ bị treo trong giếng, đầu hướng xuống dưới, cũng không chạm tới đáy mà giống như quả lắc của đồng hồ treo tường.

Một Vạn Ba quay đầu đi không xem nữa, trong lòng ngập ngụa hãi hùng.

Không biết lão Viêm thế nào rồi, chết rồi thì chết luôn đi, chết đi mới tốt.

***

La Nhận cùng Mộc Đại, Viêm Hồng Sa trở lại chỗ ở trong khoảnh núi trũng.

Chỉ có thể tự an ủi là, dọc đường đi không thấy có thi thể nào.

Nhưng hoang đường ở chỗ, trong đội này, ba người có sức chiến đấu mạnh nhất đều đang ở chung một chỗ, mà ba người mất tích thì đều là gà mờ.

La Nhận hơi hối hận, cảm thấy đáng ra không nên dẫn Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba vào đây, nhưng anh không nói ra, giờ phút này, anh không muốn nói những lời khiến mọi người phải bức bối như vậy.

Không tìm thấy thi thể tức là vẫn còn hi vọng, nói không chừng, hai người kia cũng giống như Mộc Đại, chẳng biết sẽ đột nhiên xuất hiện vào lúc nào.

Trời đã tối, lại phải ở tạm một đêm trong nhà đá, La Nhận đốt lửa vào lòng bếp, ván giường chuyển hết sang bếp, bảo Mộc Đại và Viêm Hồng Sa nghỉ ngơi, mình thì gác đêm.

Bếp cả đêm không tắt, vừa sáng vừa ấm, cũng vững dạ hơn phần nào.

Nửa đêm, Mộc Đại đứng dậy, kéo anh đi ngủ: “Hôm trước anh đi đường cả đêm rồi, hôm qua còn gác đêm, cộng vào cũng đã mấy ngày không ngủ, anh nghỉ ngơi chút đi, nửa đêm về sáng để em gác cho.”

La Nhận không đồng ý, Mộc Đại ghé vào bên tai anh, nói khẽ: “Anh phải nghỉ ngơi thật tốt mới được, em và Hồng Sa đều trông cậy vào anh dẫn ra mà.”

La Nhận cũng không cự lại cô nữa, nằm lên ván giường, mỗi tế bào trên toàn thân đều như thở phào một hơi, mí mắt như nặng ngàn cân, mấy ngày nay anh đúng là rất mệt, chỉ dựa vào tinh thần mà gắng gượng, tinh thần vừa buông lỏng, cơ thể đã lập tức nộp vũ khí đầu hàng.
La Nhận cầm tay Mộc Đại, nói: “Nếu có chuyện thì em…”

Mệt đến mức nào rồi? Lời còn chưa nói hết đã ngủ mất.

Trong phòng rất yên ắng, chỉ có lòng bếp là đang cháy, thỉnh thoảng sẽ có tiếng gỗ nổ bép một tiếng, lúc lửa yếu đi, Mộc Đại rón rén thêm củi, từng que từng que, khẽ khàng đặt vào, chỉ sợ quấy rầy đến người đang ngủ.

Lúc không phải thêm lửa, cô ngồi lại bên người La Nhận, chống tay nâng má ngắm anh.

Những người yêu nhau, có lẽ ngắm nhau cả đời cũng sẽ không thấy chán, nhìn chỗ nào cũng thấy đẹp, những người khác dù có đẹp hơn nữa cũng chỉ như mây khói nơi đáy mắt, phất một cái là tan.

Không biết lúc cô ngủ, La Nhận có phải cũng ngắm cô như vậy không.

La Nhận ngủ giấc này rất say, không chút mộng mị, cảm giác như vừa đóng mắt lại, mở mắt ra, trời đã sáng rồi.

Mộc Đại cúi đầu nhìn anh, hỏi: “Anh tỉnh rồi?”

La Nhận cười, nghiêng đầu nhìn một vòng, Viêm Hồng Sa không có trong phòng.

Mộc Đại đánh mắt ra ngoài ra hiệu: “Ở bên ngoài, đêm qua cô ấy ngủ không ngon, cứ lăn qua lăn lại suốt.”

La Nhận không nói gì, anh cũng không đồng tình với lão Viêm, nhưng Viêm Hồng Sa thì rất chật vật: Lần trước là Viêm Cửu Tiêu, lần này rất có thể sẽ đến lão Viêm, cô cũng chỉ là một cô gái trẻ mà lại phải nhận liên tiếp hai cú đả kích thế này.

La Nhận nói: “Bọn em đều là con gái, lúc nào rảnh rỗi em an ủi cô ấy chút.”

***

Mộc Đại ra ngoài tìm Viêm Hồng Sa, cô vừa bàn bạc với La Nhận, lương khô dù ăn dè sẻn thì cũng chỉ chống đỡ được một hai ngày, tạm thời chưa rời núi vội, nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là tìm người.

Viêm Hồng Sa nói: “Tìm được Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba là được.”

Mộc Đại hơi sững sờ.

Viêm Hồng Sa thở dài: “Tôi cảm giác, nội tôi sẽ không ra được đâu.”

Vẻ mặt cô bình tĩnh như vậy khiến Mộc Đại hơi lo lắng: “Hồng Sa, cô không sao chứ?”

Viêm Hồng Sa ngẩn người: “Đêm qua tôi đã nghĩ, nếu nội chết thì sẽ như thế nào, nghĩ suốt một đêm, kì quặc là, tôi phát hiện ra mình không khổ sở đến vậy. Có lẽ, tự tôi cũng cảm thấy, nội tôi là bị trừng phạt đáng tội rồi.”

Cô nói: “Giết người dù sao cũng sẽ phải đền mạng, bất kể là đã qua mười năm hay hai mươi năm, báo ứng thế nào cũng sẽ đến.”

Phía sau có tiếng bước chân vang lên, La Nhận đi ra.

Viêm Hồng Sa quay lại nhìn La Nhận: “Hôm nay đi đâu tìm đây?”

Đó là một câu hỏi khó, khu rừng lớn như vậy, mỗi chỗ đều có thể ẩn mình, nếu thật sự muốn lật tung hết lên, có nhiều hơn đến trăm người cũng không đủ.

La Nhận trầm ngâm: “Đến giếng báu xem trước đã.”

***

Đến giếng báu, chuyện nhận đường đối với Mộc Đại và Viêm Hồng Sa mà nói đúng là một thách thức, dù sao hôm trước cũng là lão Viêm dẫn đường.

Cũng may, cánh rừng này hoang vắng, ước chừng đã nhiều ngày không có ai qua lại, dấu vết ngày đó lưu lại vẫn còn chút ít, hơn nữa dựa vào ấn tượng lờ mờ của hai người, trắc trở tìm một hồi rốt cuộc cũng tìm ra đường.

Mộc Đại nghĩ đến Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba, nhớ lại ngày hôm qua, lại cảm thấy ngượng ngùng với biểu hiện của mình, thở dài nói: “Chúng ta nhiều người như vậy mà lại bị ong vò vẽ chia tách.”

La Nhận nói: “Em đừng coi thường ong vò vẽ… Đừng nói đến đám ô hợp chắp vá chúng ta, anh trước đây, nhiều anh em kiên cường như vậy mà cũng bị đám nhỏ con này cho ăn đủ đấy, kêu cha gọi mẹ cũng có luôn.”

Viêm Hồng Sa hiếu kì: “Cũng là bị ong vò vẽ đốt à?”

“Không phải, là kiến sát thủ (*).”

(*) Tên khoa học là Polyrhachis vicina Roger, có gì mọi người lên search trên Wikipedia để biết thêm thông tin chi tiết nhé.

Mộc Đại nghĩ rất đương nhiên: “Kiến mà cũng phải sợ à, đâu có bằng ong vò vẽ, ít nhất nó cũng không biết bay.”

La Nhận đáp: “Nếu như số lượng khổng lồ, ngập trời ngập đất, lúc đi tới sẽ nghe thấy tiếng xào xạc xào xạc, nếu cùng gặm nhấm, có lúc bò qua một cái cây, chỉ chớp mắt vỏ cây đã mất sạch, con vật nào bị chúng bò qua, ngay tức khắc sẽ chỉ còn là một bộ xương…”

Viêm Hồng Sa rùng mình: “Vậy bọn anh chạy thoát kiểu gì?”

La Nhận nói: “Bạt mạng mà chạy thôi, người nào người nấy bình thường ai cũng khoe khoang mình là anh hùng, dao đâm về phía mắt cũng không chớp lấy một cái, vậy mà khi đó, kêu cha gọi mẹ, chạy nhanh hơn bất kì ai. Lúc ấy Aoki xoay người lại nổ súng, đoàng đoàng đoàng mất nguyên một băng đạn…”

Anh bỗng ngừng bặt.

Mộc Đại đang nghe đến hứng khởi: “Sau đó thì sao?”

La Nhận uốn gối ngồi xổm xuống, theo ánh mắt anh nhìn sang, trong lòng Mộc Đại đánh thịch một tiếng.

Là máu, máu trên cành lá rụng trên mặt đất, đêm qua tới giờ, trời vẫn chưa mưa, bởi vậy nên vết máu vẫn còn đó, cũng không hề nhạt đi chút nào.

Nhìn theo hướng vệt máu, một dọc lấm chấm, giống như một sợi chỉ máu, đầu cuối cùng…

Là cái giếng báu ngày đó Viêm Hồng Sa đào ra.

Viêm Hồng Sa ngẩn người một chốc, huyệt thái dương nhảy thình thịch, thét lên một tiếng xông tới, Mộc Đại nhanh tay ôm chặt giữ cô lại, La Nhận nghiêm giọng nói: “Đừng để cô ấy qua đây.”

Anh rảo bước, đi về phía giếng báu.

***

Lửa tắt, trời cũng sáng.

Tào Nghiêm Hoa nằm úp sấp trên mặt đất sắp không chịu nổi, gã mở mắt, nhỏ giọng gọi Một Vạn Ba.

“Tam Tam?”

Một Vạn Ba cũng mở mắt.

Tào Nghiêm Hoa dùng khẩu hình hỏi hắn: “Ngủ tiếp?”

Một Vạn Ba dùng ánh mắt kiên định đáp lại: “Ngủ tiếp!”

Quyển 3 - Chương 18

Mộc Đại trông thấy, La Nhận nhìn vào cái giếng kia, sau đó lùi ra sau hai bước, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn sang cô, chậm rãi lắc đầu.

Viêm Hồng Sa bật khóc rống.

Dù có bao nhiêu sai trái, dù chính mình cũng cảm thấy nội đáng chết, nhưng khi chuyện tới trước mắt, vẫn không thể nhịn được mà khóc thất thanh.

Dù sao đó cũng là ông nội cô.

Mộc Đại cũng không biết phải an ủi Viêm Hồng Sa thế nào, chỉ ôm lấy cô không cho cô qua đó, một lúc sau, Viêm Hồng Sa thôi giãy giụa, ngồi sụp xuống đất.

Mộc Đại muốn qua xem thử, vừa dợm bước, La Nhận đã ngăn lại: “Em cũng đừng tới đây.”

Lại nói: “Đưa ống nhòm cho anh.”

Mộc Đại lấy ống nhòm một mắt ra đưa cho La Nhận, anh cầm soi xuống giếng nhìn hồi lâu, rồi buông xuống, đi lại về bên này.

Viêm Hồng Sa ngẩng đầu nhìn La Nhận.

La Nhận hơi chần chừ.

Tuy rất thảm khốc, nhưng vẫn phải cho cô một câu trả lời.

Anh nói: “Bị treo, nguyên nhân tử vong chắc là do mất máu.”

Sắc mặt Viêm Hồng Sa trắng bệch: “Là cắt yết hầu?”

Ở cổ họng đúng là máu thịt bầy nhầy, tuy nhiên…

“Không chỉ có vậy, còn rất nhiều vết thương khác.”

Trong lòng La Nhận đã có suy đoán bước đầu: Cắt yết hầu chắc là một kích trí mạng cuối cùng, nhưng trước đó, lão Viêm đã phải trải qua một khoảng thời gian giày vò đổ máu.

Có thể là vào đêm qua, buổi đêm trong núi lạnh lẽo tối đen, một mình ông ta, treo ngược trong giếng, nghe tiếng máu mình tí tách từng giọt.

Rốt cuộc là kinh hoàng đáng sợ đến mức nào, cũng chỉ có mình lão Viêm biết.

Viêm Hồng Sa thì thào: “Tại tôi cả, nếu đêm qua tôi không ngủ, không biết chừng còn có thể cứu được nội.”

La Nhận cởi súng và balo trên người xuống: “Anh xuống xem một chút.”

Do góc độ và ánh sáng mà có một số chi tiết ống nhòm nhìn không tới, chỉ có trong khoảng cách gần, dùng mắt thường mới thấy được.

Mộc Đại lo lắng: “Dưới đó có bảo khí đấy.”

“Anh xuống nhanh thôi.”

Anh vẫn không muốn để Mộc Đại nhìn thấy thi thể trong giếng, nhưng nếu mình xuống giếng, Mộc Đại nhất định sẽ ở bên miệng giếng xem, nghĩ cũng thật sự không còn cách nào khác, đành dặn cô: “Đến lúc đó nhìn anh là được.”

Mộc Đại nói: “Em cũng từng xem phim kinh dị rồi, không sợ đến mức đó đâu.”

“Nhìn thấy người thật khác với xem trong phim, người mình quen biết lại càng khác.”

Mộc Đại cũng hơi sợ thật, không tranh hơn thua với anh, Viêm Hồng Sa ngẩng lên nhìn La Nhận: “Anh cứ thế mà xuống à?”

La Nhận cúi đầu nhìn miệng giếng: “Giếng không lớn, tôi chống lên vách giếng cũng xuống được.”

Viêm Hồng Sa nói: “Đừng. Nội tôi từng nói, bảo khí rất độc, càng xuống sâu càng độc, anh buộc thừng vào đi.”

Cô cúi đầu lục tìm trong túi, lấy ra một cuộn dây thừng đưa cho La Nhận: Thừng còn mới tinh, mác nhãn còn chưa xé bỏ – hôm ấy vừa mới đào được tới giếng đã xảy ra chuyện, cô cũng không kịp xuống giếng.

La Nhận nhận lấy cuộn thừng, tính toán độ sâu của thi thể lão Viêm, một đầu thừng buộc chặt lên cây, kéo thử để xác nhận là đã chắc chắn, đầu còn lại buộc lên ngang hông.

Mộc Đại đứng bên miệng giếng, dù đã cố định thừng lên cây nhưng cô vẫn đưa tay ra giữ chặt lấy thừng, lại bảo Viêm Hồng Sa: “Cô qua chỗ cái cây trông chừng đi, đừng để nút thắt bị lỏng.”

Viêm Hồng Sa biết cô không muốn để mình tới gần giếng báu, không nói gì đi qua.

***

Đến lúc đó nhìn anh là được.

Nói thì nói vậy, nhưng thực tế, rất khó có thể làm được, dù sao miệng giếng cũng chỉ nhỏ có chừng đó, nhìn xuống một cái là không xót thứ gì.

Sợi dây treo lão Viêm là một sợi thừng lớn bằng dây mây xoắn lại, một đầu buộc vào tấm ván gỗ nặng trịch trước đó, bởi vậy nên thi thể lão Viêm áp sát vào một bên vách giếng,

La Nhận men theo bên kia xuống, độ sâu tính toán vừa vặn, treo ngay gần thi thể lão Viêm.

La Nhận ngẩng lên, ra dấu OK với Mộc Đại, sau đó cúi đầu nhìn quanh vách giếng một lượt.

Trên vách giếng có rất nhiều vết cào, La Nhận nhấc tay lão Viêm lên xem, quả nhiên, trong móng tay toàn là cặn bùn rêu xanh trên vách giếng.

Suy đoán của anh là đúng, lúc ông ta bị treo ngược xuống giếng thì vẫn chưa chết, còn liều mạng giãy giụa, cuối cùng mới bị cắt một dao lên cổ.

Dao? Không đúng, không phải dao, người rừng hẳn là không dùng dao.

La Nhận dằn cảm giác nôn nao xuống: Cổ họng lão Viêm máu thịt ba bét thế này, là bị cắn.

Lại vén ống tay áo lão Viêm lên nhìn miệng vết thương: Không khác suy đoán là bao, vết thương chảy máu trên người ông ta là do người rừng cào ra, vết ngang vết dọc, toàn thân sây sát, số vết cào có khi còn nhiều hơn trăm tám mươi.

Bởi vậy nên, cả quá trình từ đầu đến cuối hẳn là: Lợi dụng lúc hỗn loạn bắt lão Viêm đi, cào cấu ông ta xong thì treo xuống giếng trút máu, đợi một khoảng thời gian kha khá thì cắn đứt cổ họng ông ta.

Có điều, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Anh ngẩng đầu nhìn miệng giếng: Phát cắn cuối cùng là xảy ra ở trên giếng hay ở dưới giếng? Nếu như xảy ra ở trên giếng, vậy sẽ phải kéo sợi dây nhấc lão Viêm lên trên, cảm thấy quá phiền phức. Nhưng nếu xảy ra ở dưới giếng, người rừng phải leo xuống, không gian nhỏ như vậy, với hình thể của người rừng thì thực sự là hơi…

Tù túng.

Thấy anh ngẩng lên, Mộc Đại cúi người: “Sao thế?”

Đúng lúc đó, La Nhận đột nhiên nghe thấy tiếng Viêm Hồng Sa thét lên, đồng thời, sợi dây buộc trên hông cũng thình lình buông lỏng, trọng tâm cơ thể rơi xuống, bên trên tối sầm.

Mộc Đại cũng ngã vào.

Trong đầu La Nhận nổ ầm ầm, cấp tốc căng người dang chân tay ra chống lên vách giếng, sau khi tụt xuống năm sáu mét, cuối cùng cũng ổn định lại được.

Nhưng đáng lo hơn là Mộc Đại, dù cô biết khinh công nhưng nhất thời đột ngột, chúi đầu ngã xuống, dù có anh đỡ ở bên dưới thì vẫn bị đụng mạnh một cú.

Lúc ngẩng đầu nhìn, lại không dám vui mừng.

Cô ôm lấy thi thể lão Viêm.

Cũng phải, từ trên ngã xuống, trong lúc hấp tấp thò tay ra bắt, cũng chỉ có mình lão Viêm là vật cản.

Nhưng cũng sợ đến phát khóc.

Thử gọi cô thăm dò, cô ừ một tiếng, giọng run rẩy.
La Nhận bình tĩnh: “Mộc Đại, bên cạnh là vách giếng, đừng hoảng, xuống đây, tới chỗ anh.”

Mộc Đại thu tay, áp người lên vách giếng, cô vẫn run rẩy nên thi triển công phu không thuận lợi như bình thường, đến cuối, gần như là rơi xuống, ngã lên người La Nhận.

La Nhận ôm lấy cô, ghì đầu cô vào lòng mình, sau đó ngẩng lên nhìn miệng giếng.

Từ dưới giếng nhìn lên trời, chỉ là một cái miệng vuông nhỏ bé, không có ai thò đầu vào nhìn, thậm chí không có bất kì một động tĩnh gì.

La Nhận thở hắt một hơi: Hiện giờ, chỉ có lên giếng mới biết được là chuyện gì xảy ra, nhưng nhất thời, anh không dám mạo hiểm đi lên, lỡ như người còn chưa ra khỏi miệng giếng đã bị đâm cho một dao phủ đầu thì sao?

Nhìn xuống dưới, ít nhất là còn hai mươi mét nữa, cũng không thể mạo hiểm đi xuống tiếp, Viêm Hồng Sa nói, càng xuống sâu, bảo khí càng độc, La Nhận cảm thấy, bảo khí có khả năng tương tự như khí mêtan, những thứ thiên nhiên này, tính chất cũng chẳng thua gì ong vò vẽ hay kiến sát thủ, anh cũng không dám chọc vào.

Anh hỏi Mộc Đại: “Có bị thương không?”

Mộc Đại lắc đầu, không hé răng, cơ thể vẫn hơi run run.

La Nhận ghé vào tai cô nói: “Chuyến này em đi coi như cũng ngầu lắm đấy, đánh nhau với người rừng, rơi vào giếng, ôm người chết, Mộc Đại, nếu em là con trai, chỉ bằng lần trải nghiệm này thôi cũng lừa được bao nhiêu em gái rồi.”

Mộc Đại ngẩng lên nhìn anh.

La Nhận nói: “Thật đấy, trước đây, ở Philippines, anh đi bar uống rượu chưa bao giờ mất tiền, cứ đi qua ngồi xuống, nói một câu anh đây bước qua cả đống xác chết rồi là có hàng tá các cô mời anh uống rượu, mắt sáng rỡ như đèn pha.”

Mộc Đại trừng anh.

“Có điều, đối với người Malay, về mặt gu thẩm mĩ anh vẫn có chướng ngại tâm lí. Anh mà có thể khắc phục được chướng ngại này thì, Mộc Đại, giờ đã chẳng dính dáng gì tới em rồi.”

Mộc Đại phì cười, La Nhận cúi đầu, hôn nhẹ lên mặt cô, hỏi: “Còn ổn chứ?”

Cô gật đầu: “Ổn.”

Giây phút ấy trời đất đảo lộn, hoảng hốt thò tay ra vớ, cô biết đó là thi thể lão Viêm, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm lấy, xác chết lạnh toát, mùi máu tươi xộc thẳng vào mũi, nhất thời cả người cứng đờ.

Sau đó, La Nhận gọi cô, cô ngã vào lòng anh, thật tốt quá, vòng ôm của anh có độ ấm, có hơi thở độc hữu, có nhịp tim đập mạnh mẽ.

Cô cũng ngẩng lên nhìn miệng giếng.

Lúc đó, cô nắm sợi dây, khi thân thừng bỗng rơi giật xuống dưới, cả người cũng bị đột ngột kéo xuống theo, chỉ nghe tiếng thấy tiếng Viêm Hồng Sa thét lên.

Đã xảy ra chuyện gì? Hồng Sa thế nào rồi?

Là…người rừng sao?

***

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy mình sắp không nằm nổi nữa rồi.

Gã kẹp chặt hai chân, hai bên má núng nính vì mắc tiểu mà run run, dùng khẩu hình hỏi

Một Vạn Ba: “Tam Tam, cậu không buồn đi vệ sinh à?”

Một Vạn Ba bất động như núi, nằm im thin thít.

Tào Nghiêm Hoa nói: Không chịu được, tôi không chịu được.

Cổ nhân có câu, người không nên chết vì nhịn tiểu.

Hôm nay, Tào Nghiêm Hoa rốt cuộc cũng hiểu được thâm ý của câu nói này: Hoặc là dũng cảm đứng lên đi tiểu, hoặc là be chết vì nhịn tiểu, dù thế nào cũng phải be một cái.

Thực sự…không nhịn nổi!

Tào Nghiêm Hoa từ dưới đất nhảy bật dậy, xách quần chạy ra ngoài, bất chấp luôn cả việc nhìn xem người rừng đang ở đâu, đến cửa động, kéo khóa…

Hạnh phúc xiết bao, Tào Nghiêm Hoa rưng rưng nước mắt, gã muốn hát lên, bất kì bài hát nào có thể giãi bày được nỗi niềm trong lòng.

Phía sau vọng tới tiếng thở hổn hển ồ ồ.

Giai điệu tươi đẹp ngừng bặt, hiện thực cắt đứt mộng tưởng, mây cao rơi xuống đất bằng, đang tiểu cũng dừng lại, sợ hãi mà dừng.
Tào Nghiêm Hoa kéo quần lên, run rẩy quay đầu.

Đó là một người rừng, đúng vậy, thân hình mình phì mập thế này mà đứng trước mặt nó lại chỉ có thể xưng là nhỏ xinh – cả người nó đều là lông tóc vàng nâu, móng tay…hay gọi là móng vuốt thì thích hợp hơn?

Móng vuốt nhọn hoắt, cảm tưởng như chỉ cần cào đại một cái lên vách đá là đá vụn sẽ rào rào rơi xuống.

Ngực…

Đúng vậy, Trát Ma nói không sai, là một nữ người rừng.

Nó có tóc, màu nâu đen, dài đến vai, rối tung, như cỏ, đôi con ngươi màu đen, nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Tào Nghiêm Hoa.

Tào Nghiêm Hoa luống cuống, lúc này, gã chỉ có thể đi vào, không thể lui, dù sao, lùi một bước cũng là vách đá thẳng đứng.

Phía sau người rừng, Một Vạn Ba vẫn đang bình thản…nằm.

Tào Nghiêm Hoa nghiêng người, dính sát vào vách đá di chuyển vào trong, người rừng cũng xoay người theo, ánh mắt không rời khỏi gã.

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy nên nói gì đó.

Chân thành… Đúng vậy, nụ cười thân thiện nào phân biệt chủng tộc biên giới, chỉ cần dùng tim là nhất định có thể cảm nhận được.

Vì vậy, gã bèn nặn ra một nụ cười tự cho là thân thiện với người rừng.

“Người… Người có ba cái gấp, tôi đi ra, cho tiện… Tôi về, về ngay đây…”

Mặt người rừng không có biểu cảm gì, hoặc là, vẻ mặt đã bị tóc che mất?

Đúng rồi, phải nhìn vào mắt, mắt là cửa sổ tâm hồn, phải nối thông tâm hồn.

Tào Nghiêm Hoa nhìn vào mắt người rừng, cảm thấy trên thiên linh cái của mình như đang ken két mở ra một cửa sổ áp mái.

“Có…có gì…bình tĩnh nói chuyện…”

Gã tiếp tục dời bước đi vào trong, vào sâu hơn, mắt thấy cũng sắp tới được bên cạnh Một Vạn Ba rồi, trong họng nữ người rừng bỗng phát ra tiếng, sải bước đi lên…

Đây là muốn nhào tới à? Thần kinh đang gắng tự trấn định của Tào Nghiêm Hoa đứt phựt như dây đàn, khẩn trương tột độ, chính mình cũng không biết bản thân đang làm gì…

Gã xốc Một Vạn Ba lên, hét: “Hắn! Chính hắn! Hắn giả bộ ngủ! Thực ra hắn dậy từ lâu rồi!”

Loạn cào cào.

Da đầu chợt đau nhức, Một Vạn Ba nắm tóc gã giật xuống: “Tào Mập, coi như tôi đã nhìn rõ anh…”

Trượt chân một cái, cả hai cũng ngã oạch xuống.

Ngã xuống rồi, trong hang động như yên tĩnh hẳn, người rừng vẫn đứng cách đó không xa, không nhào tới, cũng không xuất hiện tình cảnh bộc phát hung tính như trong tưởng tượng.

Hình như có gì đó sai sai, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba liếc nhau, chậm rãi ngẩng đầu.

Trên mặt người rừng vẫn không có biểu cảm gì, lát sau, nó giơ tay lên, ném thứ gì đó qua, rơi bộp xuống đất lăn vào.

Đó là hai quả…táo dại?

Từ lỗ mũi nữ người rừng bật ra hai hơi thở, bỏ đi, lần này tiếng bước chân rất nặng, giống như cố ý nện bước, lúc đến cửa động, cánh tay lông lá duỗi ra treo một cái, cả người lập tức phi xuống.

Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba vội lăn một vòng đuổi theo ra cửa động, nằm trên nền đá nhìn xuống dưới, trông thấy bóng người vàng sậm của người rừng di chuyển nhún nhảy giữa cánh rừng, thoắt cái đã không thấy tăm hơi.

Thế này là thế nào?

Đầu óc hình như có chút không đủ dùng rồi, Tào Nghiêm Hoa với tay sang đập đập Một Vạn Ba: “Tam Tam, nó cho chúng ta táo, là cho chúng ta ăn đúng không?”

“Hình như thế, nó vung tay một cái là có thể nghiền chết hai đứa chúng ta rồi, chắc không đến mức lãng phí khổ tâm dùng táo độc chết chúng ta đâu chứ.”

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy nghĩ không thông, cũng lười nghĩ: “Không chết là được rồi, quản nó làm gì, chúng ta ăn trước đã, đã mấy bữa không ăn rồi.”

Gã chạy vào trong động, nhặt hai quả táo lên, quay lại đưa cho Một Vạn Ba một quả, Một Vạn Ba đưa tay ra nhận lấy, cầm được nửa chừng, chợt nhớ tới điều gì, mặt biến sắc, lúc ngẩng đầu lại lần nữa, ánh mắt có thể giết người.

Tào Nghiêm Hoa sửng sốt, ngay sau đó, gã cũng nhớ lại tới chuyện vài phút trước, lờ mờ, rất không chân thực, gã mong là chưa từng xảy ra.

Áp suất không khí xung quanh chợt hạ thấp xuống.

Tào Nghiêm Hoa nhìn vào mắt Một Vạn Ba.

Thường nói mắt là cửa sổ tâm hồn, hi vọng qua ánh mắt của gã, Tam Tam có thể nhìn thấy sự áy náy sâu sắc và thiện ý toát ra từ nội tâm.

Gã đưa hết cả hai quả táo cho Một Vạn Ba, lắp bắp: “Tam Tam…tất cả…đều chỉ là…hiểu lầm.”

***

Không biết có phải dưới giếng thiếu dưỡng khí hay không mà Mộc Đại bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Cô bàn với La Nhận: “Chúng ta từ từ leo lên đi, lên gần miệng giếng một chút, nhưng đừng lên hẳn, em có thể bão nguyên thủ nhất (*), nghe động tĩnh xung quanh. Nếu người rừng ở cạnh giếng, tiếng hít thở nặng như vậy, em có thể phát hiện ra. Nếu như không có, chúng ta nhanh chóng ra ngoài…”

(*) Nguyên văn: 抱元守一, thủ nhất là một trong những phương pháp tu luyện đầu tiên của Đạo gia, trọng điểm không phải là ở luyện hình mà là luyện thần, qua đó loại bỏ tạp niệm trong lòng, bảo trì tâm thần thanh tịnh, mục đích của nó là để thủ vững tinh, khí, thần của con người, giúp bên trong không bị hao tổn, thất thoát ra ngoài, trường kỳ lấp đầy thể nội, hòa vào làm một với hình thể; tu tập thuật này có thể kéo dài tuổi thọ, thậm chí trường sinh.

“Có chắc không?”

Mộc Đại cười, cô nằm trong lòng La Nhận, thấp giọng nói: “Nhất định là chắc, em cũng sợ mà, nếu không, vừa thò đầu ra, nó ở phía trên há miệng ngoạm một phát, đầu em cũng mất…”

La Nhận cũng cười, đang cười, cơ thể bỗng chấn động, trong đầu như có đốm lửa nhỏ xíu lóe lên.

Mộc Đại nhận ra: “Sao vậy?”

La Nhận ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào thi thể lão Viêm: “Mộc Đại, chúng ta lên kia trước đã.”

Anh chống lấy vách giếng, nhanh chóng di chuyển tới bên thi thể lão Viêm, nín thở một hơi, giơ tay đẩy đầu ông ta lên, nhìn kĩ yết hầu ông.

Mộc Đại cũng đuổi lên theo, cô gắng tránh không nhìn vào máu tanh, hỏi: “Sao thế?”

“Không phải người rừng cắn, như lời em nói, miệng người rừng ngoạm một cái thì cổ lão Viêm đã đứt mất rồi.”

Trong lòng Mộc Đại đánh thịch một tiếng: “Là người?”

“Là người.”

Quyển 3 - Chương 19

“Có điều…”

La Nhận chỉ vào cơ thể lão Viêm: “Vết cào trên người là do người rừng cào. Vì tay người thường không mạnh được vậy, khoảng cách giữa các ngón tay cũng không lớn như thế.”

Mộc Đại ngẫm nghĩ: “Ý anh là, có người…hợp tác với người rừng?”

“Có khả năng là vậy. Người rừng này ở một số chuyện biểu hiện có hơi quá thông minh, hơn nữa không phải là kiểu thông minh của động vật – khắc dấu chỉ sai đường trên thân cây, dùng Tảo Tình Nương giả thần giả quỷ, những việc này gần với cách làm của người hơn, lúc đầu anh suy đoán là do Hung Giản ám trên người rừng, nhưng hiện giờ xem ra giống như có người sai khiến nó làm việc thì đúng hơn.”

Anh nâng Mộc Đại lên: “Nào, lên thôi.”

Hai người cẩn thận di chuyển lên miệng giếng, còn cách vài mét, bên trên vọng xuống tiếng bước chân nặng nề.

La Nhận cảm thấy không ổn, đẩy Mộc Đại: “Phải nhanh lên!”

Nhưng vẫn không kịp, vừa dứt lời, đầu người rừng đã cúi xuống miệng giếng, ánh mắt thẳng tắp, nhìn La Nhận, lại nhìn Mộc Đại, thân thể to lớn gần như choán kín lấy miệng giếng.

Tim Mộc Đại căng thẳng đập thình thình, khẽ giọng hỏi La Nhận: “Nó muốn làm gì?”

La Nhận nói: “Theo anh đoán, có thể sẽ lấp giếng.”

Mộc Đại lập tức nhớ lại lúc Viêm Hồng Sa xúc đất đào giếng, và cả lúc hai người cùng nhau nhấc tấm ván gỗ ra.

La Nhận ghé sát bên tai cô, hạ giọng: “Khoảng cách này, Mộc Đại, em đề khí, để anh đẩy em ra ngoài. Nếu nó định lấp giếng thì sẽ phải rời khỏi miệng giếng cúi người xuống lấy đồ, lợi dụng kẽ hở này, em ra ngoài, dụ nó đi, anh ra sau.”

Đón lấy ánh mắt người rừng, Mộc Đại gật đầu, đáp: “Được.”

La Nhận hôn nhẹ lên hai má cô, nói: “Đừng sợ.”

Anh chậm rãi thay đổi tư thế, hai chân chống lấy vách tường, hai cánh tay thu lại, chặp vào nhau, hạ xuống, Mộc Đại cũng đỡ lấy vách giếng, chân giẫm lên tay La Nhận.

Thể trọng Mộc Đại nhẹ, lại biết khinh công, khoảng cách vài mét, xác suất lên được rất lớn.

Trong họng người rừng khò khè vài tiếng, tim Mộc Đại đập dồn dập, thực ra kế hoạch này còn rất nhiều sơ hở nguy hiểm, nhưng…

Miệng giếng sáng lên, La Nhận rất nhạy cảm với sự thay đổi của độ sáng, gầm khẽ một tiếng, hai tay vận sức tung mạnh lên trên.

Mộc Đại chớp mắt đã lên khỏi miệng giếng, cú tung này của La Nhận rất mạnh, lúc đà gần hết, cô thu người lộn mình trong không trung, đầu dưới chân trên, khéo làm sao, vừa lúc chạm mắt với người rừng đang ôm tấm ván gỗ phẫn nộ ngẩng đầu, Mộc Đại không chút nghĩ ngợi, vung một chưởng qua, mượn lực đạp chân lên tấm ván gỗ đáp đất, vừa đáp xuống lập tức bỏ chạy, gắng hết sức chạy thật xa khỏi miệng giếng.

Đã có kinh nghiệm lần trước, cô vươn tay ra sau, nắm hết tóc kéo ra trước, không thể chết cùng một chỗ hai lần được.

Thân hình người rừng to khỏe, thế đánh tuy mạnh nhưng động tác dù sao cũng rất nặng nề, thân pháp Mộc Đại linh hoạt, vẫn có thể đọ sức được với người rừng trong khoảng thời gian ngắn, nhưng dù sao cũng vô cùng nguy hiểm.

Đang hồng hộc thở, chợt nghe hai tiếng súng vang lên, vội vàng quay đầu nhìn lại, chân người rừng dường như không trụ được, nghiêng ngả hạ người khuỵu xuống, Mộc Đại rảo bước vọt đến trước La Nhận, La Nhận ném súng đi, bắt lấy tay cô: “Đi.”

Mộc Đại bật thốt hỏi: “Không cần súng nữa?”

“Hết đạn rồi.”

Nhanh chóng rút vào rừng, còn chưa sải được hai bước, dưới chân chợt vấp một cái, quay đầu lại thấy Viêm Hồng Sa đang nằm dưới đất, tim cô hoảng hốt đập loạn, La Nhận ôm Viêm Hồng Sa lên, ra hiệu bảo Mộc Đại đi theo, Mộc Đại tưởng phải chạy tiếp, ai ngờ chạy thêm mấy bước, La Nhận chọn được một vị trí để ẩn nấp, đặt Viêm Hồng Sa xuống rồi núp sau cây nhìn.

Mộc Đại thăm dò hô hấp của Viêm Hồng Sa, cảm tạ trời đất, còn thở.

Cô quay đầu lại nhìn La Nhận, từ góc độ này nhìn ra, người rừng đang loạng choạng đứng lên, đi được một hai bước lại khuỵu xuống, bước chân hơi tập tễnh.

Một ý nghĩ lóe lên trong lòng Mộc Đại: “Anh bắn vào chân nó?”

La Nhận gật đầu: “Phát thứ nhất không trúng, phát thứ hai, da nó quả đúng là rất dày, đổi lại là người thường thì đã sớm nằm bẹp rồi.”

Mộc Đại thấy khá đáng tiếc: “Trúng được chỗ yếu hại thì thật tốt.”

La Nhận đáp: “Anh muốn nó vẫn đi được, nhưng không thể đi quá nhanh – muốn tìm kẻ đứng sau lưng nó, và cả Một Vạn Ba, Tào Nghiêm Hoa, khả năng đều phải phụ thuộc vào người rừng.”

Người rừng thử lại mấy lần, cuối cùng cũng đứng lên được, khập khiễng, đi về một hướng.

La Nhận quay sang nhìn Mộc Đại, Mộc Đại nói: “Anh đi trước đi, em ở đây trông Hồng Sa.”

“Đừng đi loạn, chờ lúc nữa anh quay lại tìm em.”

***

La Nhận vừa đi, cả người Mộc Đại lập tức căng thẳng, nghĩ lại cũng thật kỳ quái, lúc có anh ở đây, cô luôn bất giác thả lỏng, luôn muốn ngả người dựa vào, anh vừa đi, cô liền đứng thẳng dậy ngay được.

Mộc Đại trông Viêm Hồng Sa, lắng tai nghe động tĩnh xung quanh, lại thò tay ra day nhân trung của cô, vẫn không tỉnh lại.

Không giống ngất vì sợ, có phải là bị thương ở đâu rồi không?

Mộc Đại ngẫm nghĩ, nhẹ nhàng nâng đầu Viêm Hồng Sa lên, tay rờ ra sau đầu cô sờ thử, quả nhiên, sờ thấy ươn ướt, là máu.

Xác định những chỗ khác trên người cô không có gì dị thường, Mộc Đại vội chạy tới cái cây buộc thừng trước đó, thòng lọng vẫn còn quấn trên cây, dây thả đã bị chặt đứt, nhặt lên nhìn kĩ, mặt cắt bằng phẳng, là bị dao chém đứt.

Lại nhìn thân cây, ngang với chiều cao Viêm Hồng Sa, trên vỏ cây có một chỗ có dấu hiệu đụng xát rõ ràng.Mộc Đại cẩn thận nhớ lại tình cảnh lúc đó.

Chuyện xảy ra rất nhanh, tiếng hét của Viêm Hồng Sa còn chưa vọng đến, cô đã ngã lộn xuống giếng rồi.

Có nghĩa là, Hồng Sa bị đánh bất ngờ, đến cả cơ hội phá chiêu cũng không có, bảo cô trông coi dây thừng, chắc là mặt quay về phía cây, nếu gáy đụng vào cây thì…

Cô đại khái có thể đoán được thứ tự xảy ra chuyện.

Viêm Hồng Sa đang trông thừng – nghe thấy phía sau có tiếng động – vội xoay người lại – thét lên – bị đẩy va mạnh vào cây – chặt dây.

Chặt dây và tập kích Hồng Sa, rất có thể là đồng thời thực hiện.

Nếu suy đoán là đúng, vậy cũng có nghĩa, Viêm Hồng Sa thấy được dáng vẻ người tới.

Tim Mộc Đại đập bùm bùm, cô trở lại bên cạnh giếng báu, nhặt túi của La Nhận về, lấy băng gạc từ bên trong ra giúp Viêm Hồng Sa băng bó vết thương, sau khi băng xong, cầm lấy tay Viêm Hồng Sa, từ đầu ngón tay của cô, niết mạnh xuống từng ngón.

“Hồng Sa, tỉnh lại đi, tỉnh lại mau lên.”

***

La Nhận bám theo người rừng, lúc đi lúc dừng, đường càng đi càng dốc, anh ghi nhớ từng chỗ rẽ, đánh số, trong đầu hiện lên một chuỗi số mã hoá.

Đột nhiên, người rừng bỗng không thấy đâu nữa.

La Nhận rút dao găm ra cầm trong tay, chậm rãi tới gần nơi người rừng biến mất: Anh không mấy tin tưởng vào những chuyện hoang đường như quỷ thần hay tàng hình, không thấy đâu, tất nhiên là có nguyên do.

Quả nhiên, khoảng lớn cỏ dại dây mây dày đặc chỉ là để đánh lừa che đậy, có vẻ như có một lối vào thông xuống một hang động dưới mặt đất.

La Nhận lưỡng lự đôi chốc, chống hai tay xuống, áp tai xuống nghe.

Nghe không rõ ràng lắm, chỉ biết là có động tĩnh.

Anh hạ quyết tâm, nín thở, dán sát lưng vào vách động, nghiêng người, chậm rãi đi vào.

Sau một khúc cua, ánh sáng gần như không còn chút nào, dù sao cũng là trong lòng đất.

La Nhận đứng lại một lúc để mắt thích ứng với bóng tối, trong quá trình thích ứng này, thính lực dần chiếm thế thượng phong, anh nghe thấy tiếng người rừng lầm bầm.

Lầm bầm liên tiếp, cũng không thành câu, có lẽ là một thứ ngôn ngữ giao tiếp của riêng người rừng, nín thở nghe, xen lẫn với tiếng lầm bầm nặng nề là một giọng nói nhỏ nhẹ líu ríu quái dị.

La Nhận càng nghe càng kinh hãi, anh gần như có thể khẳng định, là một người phụ nữ.

Phụ nữ…

Có liên quan gì tới người phụ nữ bị giết năm đó không?
Tiếng lầm bầm của người rừng ngừng lại, thay vào đó là tiếng thở ồ ồ dần hướng ra ngoài, như là sắp rời đi.

La Nhận nhanh chóng rút ra sau, rời khỏi động ẩn mình trước khi người rừng ra tới.

Đây là một cứ điểm trọng yếu, hẳn là chỉ có một cửa ra này, hơn nữa, trong lòng anh nghĩ, hang động này chật chội thấp bé, không có ánh sáng, lại còn ở dưới đất, không giống chỗ ở của người rừng.

Tức là, người rừng có chỗ ở khác, nhưng định kỳ hoặc mỗi ngày đều sẽ tới hang động này?

Trong động là ai? Có quan hệ thế nào với người rừng?

La Nhận kiên nhẫn chờ đợi, đến khi người rừng tập tễnh đi xa, không còn trông thấy đâu nữa, anh mới ra khỏi chỗ náu mình, một lần nữa vào động.

***

Viêm Hồng Sa rốt cuộc cũng tỉnh lại, đau đớn nhíu mày, trong họng bật ra một tiếng rên nhỏ.

Mộc Đại thở phào một hơi, ân cần nhìn cô: “Còn đau không?”

Cô nhìn Mộc Đại đăm đăm, như có chút ngẩn ngơ, lúc lâu sau mới dần khôi phục lại ý thức, mà gần như ngay khi ý thức được hồi phục lại, Viêm Hồng Sa ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn xung quanh.

“Mộc Đại, có ma!”

Mộc Đại vừa bực mình vừa buồn cười: “Người rừng còn chưa đủ à, cô lại còn đẻ ra một con ma nữa!”

Viêm Hồng Sa run run: “Thật mà!”

Mộc Đại nhìn cô, chậm rãi tắt đi nụ cười: “Cô nhìn thấy cái gì?”

Nhìn thấy cái gì?

***

Khi đó, cô rất tận chức, mắt dán chặt vào nút buộc thừng, căn bản là không nghe thấy có người đến gần.

Mà nói đúng ra thì, e rằng bước đi của người phụ nữ kia căn bản là không có tiếng động.

Cô cảm giác được có một hơi thở lạnh lẽo phả lên cổ mình, trong sát na rợn hết tóc gáy, quay phắt đầu lại, những gì đập vào mắt khiến cô phải thất thanh hét lên.

“Khuôn mặt trắng bệch, như da bọc xương, trắng như kiểu không có máu, quanh năm không ra nắng ấy, tóc cũng trắng, trên cổ…”

Mộc Đại truy vấn: “Trên cổ làm sao?”

Viêm Hồng Sa giơ tay sờ lên cổ, đánh cái rùng mình: “Cổ bị cắt, ít nhất là đã cắt đứt một nửa rồi, thật đấy, có thể nhìn thấy được máu thịt lật ra, khí quản cũng bị cắt mất.

Cô cảm thấy hơi buồn nôn, hơi thở ộc lên nghẹn trong ngực.

Mộc Đại với tay ra sau xoa lưng giúp cô thuận khí, cảm thấy khó mà tin được: “Một bà già, cổ đã bị đứt một nửa mà vẫn còn đi lại loanh quanh được… Zombie à?”

Viêm Hồng Sa lắc đầu, dường như không biết phải mô tả thế nào, theo bản năng sờ lên cổ mình.

“Trên cổ bà ấy có một lớp gì đó, trong suốt, màu son, như hổ phách ấy, nhưng cũng giống cao su, bọc lấy vết thương, nhưng mà…”

Viêm Hồng Sa gắng hết sức miêu tả: “Nhưng mà, cổ bị cắt đứt, nhưng hình như là nhờ cái lớp màu son trông như cao su ấy bọc bên ngoài nên, bà ấy còn có thể hô hấp…”

Mộc Đại nghe cô nói, lông tóc cả người dựng đứng hết cả lên.

Cái quái gì vậy?

***

La Nhận cảm thấy có gì đó không ổn.

Trong hang động quá tối.

Một người đã quen ở trong hoàn cảnh này thời gian dài, khả năng nhìn trong tối sẽ vô cùng tốt, gần như…hoàn hảo.

Anh dán sát người vào vách động, đứng yên, bàn tay nắm chuôi dao hơi đổ mồ hôi.

Có vật gì đó, nhẹ nhàng, chạm vào tóc anh.

La Nhận đứng bất động, có điều, anh cảm nhận được.

Có một hơi thở rất mảnh, man mát, ở ngay trên đỉnh đầu anh.

Quyển 3 - Chương 20

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bên trên à?

La Nhận nở nụ cười lạnh, chợt ngồi thụp xuống đất lăn sang một bên, tay phải vung lên, dao găm phi thẳng về hướng đó.

Phập một tiếng trầm đục, hẳn là đã đâm trúng, nhưng còn chưa kịp quay đầu, trên đỉnh đã có tiếng gió ập tới – bất kể là cái quái gì, xem ra có vẻ cũng giống như người rừng, từng bị đánh, cũng từng bị đâm.

La Nhận nhanh chóng xoay người lại, ngắm lúc người kia nhào tới, tay phải vươn tay bóp chặt, một chiêu khóa họng.

Một đòn trúng đích, vậy nhưng…

Ở khoảng cách gần sát, có thể nhìn thấy khuôn mặt như đầu lâu kia, và cả mái tóc bạc mọc thành cụm, nhưng đó cũng không phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là…

Cổ họng người kia đã bị cắt, nơi máu thịt lật ra, có một lớp màu vàng sậm ngả đỏ bọc lấy, như hổ phách, nhưng lớp đó lại mềm mềm, âm ấm, lại có thể theo lực bóp của anh mà lõm vào thịt, hơn nữa còn bắt đầu phát ra ánh sáng óng ánh.

Có độc hay không vậy? Da trần tiếp xúc vào có bị làm sao không?

Ý nghĩ của La Nhận lập tức xoay chuyển, bóp chặt cổ bà ta vứt sang bên cạnh rồi nhanh chóng thu tay, xoay người đứng dậy, người nọ thoắt cái lùi lại, lúc lui tới bên tường, cơ thể cứ như thằn lằn, nháy mắt bám tường leo lên.

La Nhận nhìn chằm chằm vào cổ họng của bà ta, óng ánh sáng trong, có những vệt đỏ sẫm như dùng bút vẽ lên, ngang dọc lộn xộn, không thành kết cấu gì, như một đống dây nhợ.

Người kia dán sát người vào vách đá, từ trên cao như xuống, hai con mắt sâu hoắm nhìn xoáy vào La Nhận, nơi cổ họng hơi phập phồng.

Một vài sợi âm thanh mỏng manh gần như không thể nghe thấy vang lên, tựa như gió, nhưng cũng giống như một thứ sợi kim loại căng chặt, sượt qua tai, không thể nào bắt giữ.

Trong đầu La Nhận xẹt qua ý nghĩ.

Người bị cắt họng đứt khí quản có thể nói được sao?

Nếu có thể, âm thanh bà ta phát ra là tần số gì? Bà ta dựa vào thứ sóng âm kỳ dị khác người này để liên lạc với người rừng sao?

Liên lạc với người rừng?

Con ngươi La Nhận chợt co thít lại, quả nhiên, trong phút chốc, ngoài động vọng vào tiếng bước chân nặng nề, La Nhận không kịp suy nghĩ gì nhiều, nhanh chóng rút ra ngoài, khóe mắt vừa liếc thấy bóng dáng người rừng xuất hiện, lập tức tung ra một cước, rùn người đạp xéo sang, trúng mạnh lên đầu gối người rừng.

Chỗ đau bị đạp phải, người rừng gào lên đau đớn, ngã bổ nhào về phía trước, gần như cùng thời khắc đó, sau đầu có tiếng gió ập lại, La Nhận chờ chính là khoảnh khắc này, dùng hết sức lực co người lại ngồi thụp xuống, lúc đứng dậy, đúng như dự đoán, người kia đụng phải người rừng ngã lăn ra cùng một chỗ.

Lợi dụng kẽ hở này, La Nhận rảo bước vọt nhanh ra ngoài.

***

Tào Nghiêm Hoa trơ mắt nhìn Một Vạn Ba ăn hết hai quả táo, lúc ném hạt ra, bụng gã rất không đúng lúc kêu rột rột hai tiếng.

Hai tiếng này làm Một Vạn Ba nguôi giận đi không ít.

Tào Nghiêm Hoa tận dụng nắm chặt lấy cơ hội rã băng quan hệ với Một Vạn Ba: “Tam Tam, chúng ta phải mau nghĩ cách…”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt chợt biến đổi: “Cậu nghe thấy không?”

Nghe thấy, rất xa, hình như là tiếng nổ súng, hai phát.

Tào Nghiêm Hoa kích động: “Là anh Tiểu La!”

Hai tay gã nắm thành quyền: “Bắn chết được người rừng tốt quá!”

Một Vạn Ba vừa ăn xong hai quả táo, lập trường hơi nghiêng ngả: “Lúc trước người rừng cũng từng trúng đạn, La Nhận đã nói, loại súng này chỉ bắn được gà rừng thôi, lực sát thương không đủ.”

Tào Nghiêm Hoa sốt ruột: “Loại…động vật này, bị thương có khi nào sẽ trở nên nóng tính điên loạn hơn không? Vậy chúng ta…”

Chẳng phải là sẽ càng nguy hiểm hơn sao?

Một Vạn Ba cũng ý thức được tình thế hung hiểm, con người khi bị thương tính tình còn có thể đại biến, huống chi cái loại người rừng không thể giao tiếp cùng này.

Hắn nỗ lực nghĩ theo chiều hướng tốt: “Nó bắt chúng ta về, lại cho chúng ta táo ăn, không giống như muốn giết chúng ta.”

“Người ra chăn lợn cũng cho lợn ăn đấy, cuối cùng không phải là vẫn mổ lợn à?”

So sánh này thật sự khiến Một Vạn Ba nghẹn lời.

Hắn cố vùng vẫy: “Biết đâu nó có vài phần kính trọng chúng ta thì sao?”

Lúc này miệng lưỡi Tào Nghiêm Hoa thật sự sắc bén lạ thường: “Vì sao? Coi trọng nhan sắc của chúng ta à?”

Câu này chợt nhắc nhở Một Vạn Ba, hắn bật thốt: “Chỉ có hai chúng ta là chưa từng tấn công nó.”

Tào Nghiêm Hoa nghe không hiểu.

Một Vạn Ba nói: “Anh nghĩ mà xem, lão Viêm và người rừng có thù máu, lúc chúng ta đến nhà đá, cô chủ nhỏ đang đánh nhau sống mái với người rừng, Hồng Sa cầm xẻng vung qua, bị ném đi, La Nhận bắn nó hai phát súng, thế nhưng!”

Nói đến đây, giọng điệu nhấn mạnh, nhìn Tào Nghiêm Hoa, ánh mắt ý bảo: Anh hiểu chưa?

Tào Nghiêm Hoa nghe ra: “Thế nhưng, hai người chúng ta, từ đầu tới cuối đều tỏ ra…thân thiện với nó?”

Nếu không tấn công có thể coi là thân thiện.

Ngẫm lại cũng đúng, hai người họ từ đầu đến cuối đều chưa từng làm gì người rừng, đến cả lông trên người người rừng cũng không động vào một cọng, hơn nữa, sau khi bị bắt vào hang động, vẫn luôn ngoan ngoãn nằm ngủ, mặc dù không thể nhịn tiểu, nhưng lần đó gã còn mỉm cười thân thiện với người rừng.

Là vậy sao?

Tào Nghiêm Hoa nhìn Một Vạn Ba.

Một Vạn Ba nói: “Anh Tào, khả năng này là cơ hội của chúng ta đấy, nếu nó trở về không tấn công chúng ta thì chúng ta cứ tiếp tục thân thiện, thân thiện đến khi đầu óc nó mê muội…”

Tào Nghiêm Hoa nghiêm túc gật đầu.Bốn lạng còn bạt được ngàn cân cơ mà, nói không chừng, việc hàng phục người rừng này còn phải dựa vào gã và Tam Tam ấy chứ!

***

Mộc Đại đợi đến sốt ruột, cuối cùng La Nhận cũng xuất hiện.

Cô thở phào một hơi dài nhẹ nhõm.

La Nhận hơi bị trầy da, may mà không có gì đáng ngại, Mộc Đại lấy bông thấm cồn ra sát trùng vết trầy cho anh, La Nhận lúc vươn tay ra thì hơi sửng sốt.

Trên ngón tay phải của anh có dính ít…

Nhìn như nhựa cây, màu son, giông giống hổ phách.

Mộc Đại cũng trông thấy: “Gì vậy?”

La Nhận ngắn gọn kể lại chuyện xảy ra trong hang động, Viêm Hồng Sa sợ đến suýt nhảy dựng: “Anh cũng gặp rồi? Là…ma à?”

Cô vội vàng kể lại những gì mình thấy.

La Nhận buồn cười: “Ma mãnh gì chứ, lúc tôi ném bà ấy ra, bà ấy có trọng lượng.”

Mộc Đại muốn cầm tay anh xem, La Nhận vội né ra: “Đừng sờ vào, có thể có độc đó.”

Mộc Đại cắn môi, chợt nhớ tới điều gì, lấy từ trong túi áo ra miếng hổ phách kéo xuống từ trên người người rừng.

La Nhận nhận lấy, bỏ vào tay so sánh: “Màu sắc giống nhau, chỉ là miếng này là thể cứng, nhưng lúc anh bóp cổ người kia, lớp hổ phách đó lại mềm, còn như có độ ấm nữa…”

Viêm Hồng Sa bỗng hét lên: “Nhìn kìa! La Nhận, anh nhìn đi!”

Không cần cô nhắc nhở, ai cũng nhìn thấy.

Lúc miếng hổ phách son tới gần, lớp vụn dính trên ngón tay khẽ động đậy, hướng về phía mặt dây chuyền hổ phách.

Như bị nam châm hút vậy, hoặc là như trong ngày mưa, giọt mưa trên cửa kính bỗng bị hút vào giọt nước lớn.

Lớp hổ phách bám trên tay La Nhận không thấy đâu nữa.

Da dầu Mộc Đại căng lên, đánh một cái vào tay La Nhận hất miếng hổ phách kia đi: “Đừng cầm nó!”

Thứ cô mang theo người lâu vậy lại có thể động đậy.

La Nhận nhìn miếng hổ phách rơi trên mặt đất: “Trong túi còn nước không? Lấy một chai ra đi.”

Mộc Đại nhanh chóng lấy một chai nước ra, mở nắp, La Nhận cẩn thận nhặt sợi dây đeo treo hổ phách lên, bỏ dây chuyền vào miệng chai.

Tõm một tiếng, chìm tới đáy, do khúc xạ trong nước mà nhìn từ ngoài vào, trông như một con mắt màu đỏ máu.

Cần nước để chứa đựng…

Mộc Đại và Viêm Hồng Sa liếc nhau.

Quả nhiên, sau đó La Nhận nói: “Hai người còn nhớ không, thanh Hung Giản thứ nhất và thứ hai đều mượn vật liệu bên ngoài để dựng lại một số cảnh tượng? Thanh thứ nhất là con rối dây câu, thanh thứ hai là dùng xương thú vẽ dưới đáy nước.”

Viêm Hồng Sa gật đầu: “Ý anh là, thanh thứ ba này cũng đã vẽ tranh ở đâu đó, chỉ là chúng ta chưa tìm ra mà thôi.”La Nhận đáp: “Nếu chúng ta đã sớm tìm ra rồi, chỉ là chưa nghĩ tới thôi thì sao.”

Mộc Đại lấy làm khó hiểu: “Tìm ra?”

Suốt cả đường, có thấy bức vẽ nào đâu?

La Nhận nhặt một nhánh cây lên, gạt phẳng mặt bùn trước mặt, vẽ mấy đường.

Trùng trùng điệp điệp, giống như một đống dây nhợ.

La Nhận nói: “Lúc đầu anh cũng không nghĩ tới, nhưng lúc ở trong hang động, giao đấu với người kia, hổ phách son trên cổ bà ta chợt phát ra ánh sáng óng ánh, hiện ra một chữ thế này.”

Mộc Đại có chút khó tin, cái này cũng gọi là chữ?

“Chữ hiện trên thanh Hung Giản thứ nhất và thứ hai đều là thể chữ cổ giáp cốt văn, bởi vậy nên lúc rảnh rỗi, anh đã tìm xem một số chữ giáp cốt văn, trong đó có một chữ để lại ấn tượng rất sâu. Là chữ này, mới nhìn thì rất lộn xộn, nhưng có thể chia ra thành hai phần để nhìn.”

Anh vẽ nửa phần trên của chữ sang bên cạnh, trông giống một cái bánh quai chèo.

“Cái này giống sợi dây, là ý treo hoặc trói.”

Lại vẽ nửa phần dưới ra: “Cái này là một người bị dây thừng trói toàn thân.”

“Hợp lại với nhau, một người bị trói toàn thân bị treo lên, là chữ Điếu (treo).”

Viêm Hồng Sa rụt người lại, bỗng nói: “Nội tôi là bị treo lên.”

Trong lòng La Nhận khẽ thở dài, nhìn Mộc Đại: “Còn gì nữa không, còn thứ gì bị treo lên nữa?”

Còn gì nữa? Mộc Đại mù mờ: “Tảo… Tảo Tình Nương?”

“Là Tảo Tình Nương.”

Tảo Tình Nương trong tiệm Liên Thù là một cái tượng đất để trưng bày, bởi vậy nên có đế để đặt xuống, nhưng theo phong tục, Tảo Tình Nương là để cầu trời, vậy nên phải treo lên.

Tảo Tình Nương bị treo lên, kỳ thực chính là một cảnh tượng.

Mỗi lần Tảo Tình Nương được treo lên, ngay sau đó sẽ là một cuộc tập kích, lần đầu tiên, lão Viêm bị người rừng bắt đi nhưng bị Mộc Đại và La Nhận chạy tới liên hợp ngăn lại, lần thứ hai, trong cuộc tập kích của ong vò vẽ, lão Viêm rốt cuộc không thể thoát được nữa.

Có chút không giống với hai thanh Hung Giản trước đó, nó không giết người xong rồi mới dựng lại cảnh, mà là tung đầu mối ra trước.

Mộc Đại trầm ngâm: “Tức là, thanh Hung Giản thứ ba không ám trên người rừng mà là ám trên cái người mà anh gặp được?”

La Nhận gật đầu.

“Kết hợp những gì anh và Hồng Sa nhìn thấy lại, người kia là một phụ nữ, khí quản cổ họng đã bị cắt, máu thịt lật ra ngoài, bà ấy chính là người mà lão Viêm giết trước kia.”

“Vậy nhưng không rõ xuất phát từ nguyên nhân gì, lúc bà ấy chưa hoàn toàn tắt thở, Hung Giản đã bọc cổ họng bà ấy lại, nhưng Hung Giản vốn là vô hình, bởi vậy nên phải mượn một thứ ở thể rắn để bịt kín lại vết thương, miếng hổ phách rất có thể là nằm trong giếng báu, cũng có thể là của người phụ nữ kia đeo.”

Viêm Hồng Sa xen vào: “Chắc là bà ấy đeo rồi. Đá quý trong giếng báu đều là nằm trong đá thô, dù đã đào ra thì cũng phải giao cho thợ thủ công cắt đá ra gọt giũa mới nên được.”

La Nhận nhớ lại dáng vẻ của người phụ nữ kia lúc ở trong động.

“Da rất trắng, trắng bệch, có thể vừa là do mất máu quá nhiều, vừa là do quanh năm không ra nắng, bà ta ở dưới đất, nhưng anh đoán, trước đây bà ấy cũng từng ở dưới giếng một khoảng thời gian dài.”

Anh nhìn Mộc Đại cười: “Thân pháp của bà ấy rất nhanh, có phần giống với bích hổ du tường của em, chắc là do ở dưới giếng thời gian dài, tập leo lên leo xuống thành quen.”

Mộc Đại cảm thấy kì quái: “Lúc trước không phải chúng ta đã suy đoán là người rừng đã chứng kiến quá trình, đợi ông…nội Viêm Hồng Sa đi khỏi rồi kéo bà ấy lên sao?”

La Nhận lắc đầu: “Tính theo tuổi tác, lúc đó người rừng còn nhỏ, với bản tính của động vật, nếu thấy được quá trình, nhất định sẽ nhảy ra ngăn cản hoặc cắn xé, nếu lúc đó không ngăn cản, vậy tức là nó không nhìn thấy.”

“Hơn nữa, với một người vừa mới bị cắt họng mà nói, sao đã biết dùng cách khác để liên lạc tin tức và nói chuyện được, cần phải có thời gian.”

Người phụ nữ kia nhất định là đã ở dưới giếng một khoảng thời gian dài, tuyệt vọng trăn trở tìm cách leo lên, vì có Hung Giản kéo dài sinh mệnh cho nên không chết, lại do dưới đất lạnh lẽo, mất máu, không có gì ăn, bảo khí xâm nhập nên biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ.

Bà thử đi thử lại cách phát ra tiếng, mãi cho đến một ngày, nữ người rừng đi ngang qua, chợt nghe thấy từ dưới đất vọng lên…âm thanh.




Chợt nghĩ ra là phải lấy hình giáp cốt văn các chữ của Hung Giản cho mọi người hình dung:

Đây là chữ “ (Đao)” – dao, đao:

dao

Đây là chữ “ (Thủy)” – nước

shui

Còn đây là chữ “ (Điếu)” – treo:

201308180301242751p

(Cái chữ xoắn quẩy bên trái mới là chữ được nhắc đến trong truyện nhé)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau