BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 76 - Chương 80

Quyển 3 - Chương 11

Bát mì gói thêm trứng chần ngon tuyệt hảo mà Viêm Hồng Sa mòn mỏi chờ đợi rốt cuộc tan thành mây khói.

Mộc Đại nói: “Có một con búp bê vải ngâm trong nước, ghê chết được. Nước này dùng để rửa chân thôi.”

Viêm Hồng Sa hiếu kỳ: “Búp bê vải gì vậy, Mộc Đại, cô lấy qua đây xem chút đi.”

Một Đại cười khan hai tiếng ha ha, cười một tiếng lại dừng một chút, nói: “Tự ra mà xem đi.”

Món đồ đó, cô còn lâu mới cầm lên nhé.

Viêm Hồng Sa nhát gan, nhưng bây giờ trong lòng ngứa ngáy hiếu kỳ vô cùng, cuối cùng không nhịn được, tự lấy đuốc, tay bọc một cái túi nylon, hét a a a một đường chạy vội tới cạnh giếng, nhặt lên rồi lại a a a một đường chạy về.

Mộc Đại ở tầng trên cuống đến giậm chân: “Cái thứ đồ quỷ kia! Đừng nhặt về!”

Viêm Hồng Sa hét cả một đường, tranh thủ thời gian vặc lại: “Lẽ nào cô muốn bắt tôi đứng cạnh giếng xem?”

Cô vẫn chạy về dưới nhà, lúc này mới ném búp bê vải xuống, giơ đuốc lên soi, ồ một tiếng, nói: “Con búp bê vải này là Tảo Tình Nương, giống với con La Nhận nói.”

Mộc Đại cúi người nhìn xuống dưới lầu, nương theo ánh đuốc nhìn.

Đúng là rất giống, tay phải cầm chổi, là dùng nan trúc thật bó lại rồi lấy chỉ quấn vòng vòng vào tay, cánh tay trái xách một cái làn, và cả một bọc vải nhỏ.

Chỉ có điều, đây là bản đơn giản thô sơ.

Viêm Hồng Sa còn thò tay ra nhéo nhéo, nói: “Cái làn này may tỉ mỉ thật, cho cả gạo thật vào này.”

Mộc Đại nói: “Cô có đi lên không đây?”

Mộc Đại chỉ cần nổi giận là sẽ giống hệt như một bà chị hung dữ, Viêm Hồng Sa không thể làm gì khác đành hậm hực leo lên.

Sau khi leo lên, quay đầu nhìn con búp bê Tảo Tình Nương nằm trên đất, cặp mắt như hai đường răng cưa, dài ngắn không đồng đều.

Trong làn có thêm gạo, trong đôi mắt này, nếu thêu thêm tròng mắt thì…

Viêm Hồng Sa bị ý nghĩ của mình dọa sợ, á một tiếng chui tọt vào bếp.

Mộc Đại nói: “Giờ mới biết sợ hả, vừa nãy đã bảo là đừng nhặt về rồi!”

***

Nửa đêm, mưa dần xối xả, sấm chớp đì đùng, trong núi tiếng vọng lớn, cả căn nhà như bị lay động nghe ông ông.

Nhà tuy xây bằng đá, nhưng lợp mái chỉ toàn bằng gỗ và cỏ tranh, lại có những mấy chỗ bị dột, ban đầu thì róc rách như khe suối nhỏ, sau khi hết mưa thì trong nhà bắt đầu nhỏ nước, tí tách tí tách.

Mộc Đại mơ mơ màng màng ngủ, nghĩ: Mình là đang một đêm lầu nhỏ nghe mưa xuân (*) đây mà.

(*) Một câu trong bài thơ “Lâm An xuân vũ sơ tễ (临安春雨初霁)” của nhà thơ Lục Du thời Tống.

Lại mơ thấy La Nhận.

Mơ thấy mình áo vá quần đụp, ngồi bên khung cửi dệt vải, bên ngoài trời mưa to, trong nhà cũng tí tách mấy chỗ mưa nhỏ.

La Nhận cầm roi da đứng bên cạnh, lớn tiếng quát: “Nhanh lên, dệt xong vải tôi còn cầm đi đổi rượu uống.”

Trong mơ, bản thân thê thảm vô cùng, vừa lau nước mắt vừa dệt vải, nói La Nhận: “Anh chỉ biết mỗi uống rượu thôi…”

Mộc Đại giật mình tỉnh giấc, cô nắm thật chặt cái áo khoác đang đắp, nghĩ: La Nhận, đồ tồi.

***

Hôm sau, Mộc Đại tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã òa lên một tiếng hoan hô.

Trời hửng nắng rồi, tuy không phải là nắng to nắng đẹp gì nhưng ít ra cũng là có nắng.

Mộc Đại rất chi là tiết kiệm lấy nước khoáng trong balo ra đánh răng rửa mặt, lúc quay lại căn nhà, lão Viêm và Viêm Hồng Sa đều đã dậy, lão Viêm nhìn Mộc Đại, nói: “Mộc Đại này, cháu tránh đi một lúc, ông có một số việc muốn dặn dò Viêm Hồng Sa.”

Viêm Hồng Sa đỏ mặt, ra chiều khó xử, cảm thấy nội mình thật đúng là keo kiệt, đã sớm tối làm bạn với nhau chừng đấy ngày rồi mà vẫn cứ phòng bị Mộc Đại như vậy.

Cô hạ quyết tâm, bất kể nội nói gì với cô, sau đó cô đều sẽ nói với Mộc Đại.

Đối với thái độ của lão Viêm, Mộc Đại ít nhiều cũng đã thấy quen, cô ồ một tiếng, tự lấy nước và bánh mì rồi ra ngoài.

Nếu đã bảo cô tránh đi thì cô sẽ tránh hẳn ra thật xa.

Cô vừa nhai bánh mì, vừa đi loanh quanh ngó nghiêng cái trại trên khoảnh đất này, mấy căn nhà tranh đúng là đã bỏ hoang, thò đầu vào xem, bên trong lõm xuống thành cái ao nước, có thể nuôi được cá.

Cô buồn chán vô cùng, lại đi tới bên giếng.

Người cổ đại lấy nước làm gương, thế có dùng nước giếng làm gương không? Cô nghịch ngợm thò đầu vào nhìn.

Trên mặt nước giếng sáng loáng, nổi lềnh bềnh một con búp bê Tảo Tình Nương.

Máu huyết cả người xộc thẳng lên não, sau vài giây sững người, cô nhanh chóng chạy về căn nhà nhỏ, cúi xuống nhìn.

Tối qua, cô nhớ rất rõ ràng, Viêm Hồng Sa đã nhặt con búp bê Tảo Tình Nương đó ném ở dưới nhà.

Không có, trên mặt đất bùn trống hoác, chỉ có sỏi đá rải rác, và mầm cỏ từ dưới khe đá chui ra.

Cô xoay người, nhìn lại cái giếng ròng rọc cũ kỹ kia.
Đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Là có người nhặt Tảo Tình Nương, một lần nữa bỏ lại vào giếng, hay là…

Hay là giữa đêm mưa gió, hốt nhiên, Tảo Tình Nương dưới đất bỗng ngồi dậy, lắc lư bước đi, trở lại vào giếng?

Mây tản ra, nắng dần to hơn.

Nhưng cả người Mộc Đại lại trùng trùng nổi từng cơn buốt lạnh.

***

Theo lời lão Viêm, hôm nay còn phải leo núi, nhưng buổi tối sẽ theo đường cũ trở về, nên đa phần hành lí đều có thể bỏ lại trong căn nhà, chỉ cần mang theo đồ đạc cần thiết là được.

Đồ đạc cần thiết gồm: dây thừng để xuống giếng, xẻng, mũ trúc, dao bầu phòng thân, đuốc, gậy chống và một ít lương khô.

Mộc Đại cúi người, đeo cái balo lên lưng, Viêm Hồng Sa kéo xẻng, sắc mặt rất khó coi, nhưng bản thân Mộc Đại cũng nặng nề tâm sự nên không để ý tới cô.

Sau khi vào núi, tâm trạng càng thêm như đưa đám.

Trận mưa lớn tối qua đã khiến tất cả mọi thứ hoàn toàn thay đổi, rất nhiều cành cây gãy từ trên cao rơi xuống, bùn đất, và cành gãy chẳng những khiến việc đi đường trở nên khó khăn hơn mà có thể đoán ra được, đa số vết tích cô lưu lại ngày hôm qua đã bị che lấp, mang lại rất nhiều trắc trở cho đám La Nhận trong việc đuổi theo.

Mộc Đại thầm tự chửi mình: Sao không chịu an phận lột vỏ cây khắc chữ đi hả.

Cô tức tối mở đường, Viêm Hồng Sa đỡ lão Viêm, suốt một đường cũng không nói năng gì, so với hôm qua liên mồm ca thán thì cứ như một người khác vậy.

Trên đường dừng chân nghỉ ngơi ăn uống, Mộc Đại chủ động bắt chuyện với lão Viêm, hỏi: “Nội ơi, chỗ này, nội quen lắm ạ?”

Lão Viêm gật đầu: “Từng tới.”

“Vậy người ở đây có Tảo Tình Nương không ạ?”

Lão Viêm lấy làm khó hiểu: “Tảo Tình Nương là cái gì?”

Mộc Đại dùng tay ra dấu phác họa dáng vẻ Tảo Tình Nương cho ông ta hình dung, mới tả hai câu, lão Viêm đã hiểu ra: “À cái đó.”

Ông rất có hứng thú, kể cho Mộc Đại nghe, người địa phương không biết Tảo Tình Nương, đó là do người Hán mang vào, đúng vậy, trong vùng núi thẳm này có người Hán, hơn nữa còn vào đây từ rất lâu rồi, có người nói sớm nhất cũng phải vào khoảng cuối Minh đầu Thanh – hình như là một vị quan không nhỏ, còn có quan hệ thân thích với hoàng gia, vì muốn tránh quân Thanh nên đã trăn trở tránh hẳn vào nơi thâm sơn này.

Nhưng nhiều người ở không quen, thế là lại lục tục ra ngoài, cuối cùng, trong núi này chỉ còn lại chừng mười hộ, lập thành một cái trại, cách chỗ họ ở tối qua không xa, leo qua hai ngọn núi là tới.

Có lẽ là do ngại trong núi mưa nhiều nên trong nhà những người Hán này đều có Tảo Tình Nương, có cái cắt bằng giấy, có cái dùng vải may thành, treo dưới đầu mái hiên.

Mộc Đại hỏi: “Vậy nếu là ném Tảo Tình Nương vào nước thì sao ạ?”

Lão Viêm nói: “Đó là kiêng kỵ, mưa nhiều đương nhiên là không tốt, nhưng nếu quét cả nước ăn nước uống đi thì sao sống được? Trong trại có trẻ con không hiểu chuyện, lỡ tay làm rơi Tảo Tình Nương vào ang nước, đều sẽ bị mắng.”

Cũng đúng, bất kỳ điều gì cũng phải chú ý mức độ, nước quá nhiều và không có nước đều là chuyện khiến người ta đau đầu.

Mộc Đại quay sang nhìn Viêm Hồng Sa, thật quái lạ, tối qua cô còn đầy hào hứng xem Tảo Tình Nương cơ mà, sao hôm nay mình và lão Viêm cùng trò chuyện về đề tài này thì cô lại không để ý chút nào, chỉ một mình ngồi cạnh, cúi đầu ngẩn người thôi vậy.

Sao thế? Chẳng lẽ có liên quan gì đến chuyện lão Viêm dặn dò cô lúc sáng sớm?

Mộc Đại muốn hỏi, nhưng nhìn đến lão Viêm đang ngồi bên cạnh, đành phải nhịn xuống.

***Ăn xong lương khô, lại tiếp tục lên đường, đi khoảng một hai tiếng, lão Viêm bỗng dừng lại, giọng nói có phần kích động: “Đến rồi.”

Cuối cùng cũng tới? Mộc Đại thở dài một hơi, nhưng lập tức cảm thấy kỳ lạ.

Đây vẫn là đất rừng bình thường trong núi, đầy đất chỉ toàn lá rụng, cành cây gãy, bùn lầy, cây đổ, cả một đường không phải đều là thế này sao, chỗ nào cũng giống chỗ nào, căn bản chẳng có gì để phân biệt.

Sao lão Viêm lại nhận ra được là chỗ này?

À, đúng rồi, bảo khí.

Lão Viêm không nhìn đông tây nam bắc hay đặc trưng địa lý, chỉ xem bảo khí.

Mộc Đại tò mò nhìn khắp bốn phía, bảo khí rốt cuộc là cái gì, có màu sắc, hình dạng, mùi vị không? Nói sao thì lão Viêm cũng đã là một nửa người mù, nhưng cô thì thị lực còn rất tốt, mắt mở trừng trừng như chuông đồng, vậy mà đến không khí cũng chẳng nhìn thấy.

Lão Viêm đi về phía trước mấy bước, chân phải chà chà: “Ở ngay đây.”

Ngay đây? Không phải là giếng à, giếng báu không phải là một cái hố thiên nhiên như giếng nước hình ống thẳng tụt xuống dưới à?

Viêm Hồng Sa kéo xẻng qua.

Lão Viêm nói: “Ở đây, đào đi.”

Lại nói: “Mộc Đại, cháu lên chỗ cao đứng đi, chú ý động tĩnh chung quanh. Nói không chừng tối nay phải qua đêm ở đây đấy.”

Mộc Đại đáp: “Dạ.”

Cô hiểu sơ sơ, trong lòng có chút không đồng tình với lão Viêm này: Sớm biết phải đào, thuê hai gã đàn ông cường tráng chút không được sao? Chỉ tội Viêm Hồng Sa, còn phải cầm xẻng đào đất, biết phải đào đến bao giờ?

Mà việc canh gác của cô thì lại rảnh rang hơn nhiều.

Mộc Đại leo lên cây, dựa vào một chạc cây ngồi xuống, lấy cái ống nhòm mini kia ra, chuyển khắp bốn phương tám hướng nhìn.

Thực ra, đập vào mắt chỉ toàn cây là cây.

Cây lớn, cây bé, cây thẳng, cây vẹo, cây rậm cành, cây ít lá, cây vàng sậm…

Cây vàng sậm?

Trong lòng Mộc Đại chợt đánh thịch một tiếng, vội vàng đưa ống nhòm về lại hướng vừa lướt qua.

Nơi đó, cành lá rung rinh, dường như không có gì khác thường.

Tim Mộc Đại đập thình thình.

Cô chắc chắn rằng mình đã nhìn thấy một màu vàng sậm, khi đó cô không để ý kĩ, chỉ nhìn lướt qua, bây giờ nhớ lại, hình như là…động vật lông dài?

Động vật trên cây? Khỉ à, hay là thứ mà Trát Ma từng nhắc tới… Người rừng?

Mộc Đại không dám coi nhẹ, cô xếp bằng ngồi xuống, dồn khí vào đan điền, vận công một vòng theo tâm pháp lúc luyện công trước đây, hai mắt khép hờ, loại bỏ tạp niệm, dồn tất cả tinh thần vào thính lực.

Sư phụ nói, thứ nhìn thấy có thể đánh lừa được người, không bằng cẩn thận nghe.

Có tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc, tiếng xẻng xúc vào đất, tiếng lão Viêm nín thở…

Lạch cạch một tiếng.

Mộc Đại mở mắt, thấy Viêm Hồng Sa tức giận ném xẻng, hét lên: “Con không dám!”

Lão Viêm lớn tiếng quát: “Nhặt lên!”

Viêm Hồng Sa cứng đầu bất động, dáng vẻ như sắp bật khóc, sắc mặt lão Viêm tái xanh, Mộc Đại cũng có chút lúng túng, vội trèo xuống dưới.

Kẹp giữa hai ông cháu, tình thế hơi khó xử, Mộc Đại nhặt cái xẻng dưới đất lên, nói: “Hồng Sa, cô mệt rồi à, tôi giúp cô đào nốt nhé, cô lên cây canh gác đi.”

Viêm Hồng Sa nói: “Mộc Đại, cô đừng làm, bên dưới có người chết!”

***

Bên dưới có người chết.

Ban sáng, lúc đẩy Mộc Đại đi, lão Viêm đã nói như vậy.

Ông nói, đó là một cái giếng báu, ông nhìn ra được, là một giếng báu rất tốt, bảo khí dày, có lúc còn như sương mù, lần đầu tiên trông thấy, ông đã hạ quyết tâm, đây là mối làm ăn tốt, không thể chia sẻ với người khác được, phải giữ lại, tương lai lấy làm chuyến cuối.

Nhưng người đào bảo vật trên đời này cũng chẳng phải chỉ có mình nhà ông, chỗ đó tuy hẻo lánh, nhưng cũng chẳng thể đảm bảo được rằng sau này sẽ không có người đào bảo vật khác tìm tới.

Ông phải giấu chỗ này đi.

Giấu bằng cách nào, giới đào bảo vật có một phương pháp truyền từ xưa, cần huyết khí của người át đi bảo khí, bảo khí là khí thuần, dùng huyết khí đè lên như vậy, người đào bảo vật khác sẽ không nhìn thấy nữa, chỉ có mình mình thấy được.

Tương lai, quay lại đây tìm, thứ mình dựa vào không phải là bảo khí nữa, mà là thứ từ dưới đất bốc lên, xen lẫn với bảo khí, dày đặc cuồn cuộn… Huyết khí.

Quyển 3 - Chương 12

Lão Viêm tức đến độ cả người run lên: “Hồng Sa, con câm miệng cho nội!”

Cả đời sát phạt quyết đoán, lại có một đứa cháu gái không hiểu chuyện thế này, chuyện lớn như vậy mà cứ bô bô trước mặt người ngoài, còn biết cái gì là nặng nhẹ không hả!

“Nội còn có thể làm được mấy năm nữa hả? Chuyến cuối cùng này, nội còn mấy năm mà làm được? Còn không phải là vì muốn giữ lại chút gì cho đám con cháu mấy đứa sao? Đứa nào đứa nấy đều không nên thân…”

Nói đến chỗ kích động, ông dữ dội ho sù sụ, ho đến độ mắt trợn trắng, Viêm Hồng Sa hơi hoảng, chạy qua vỗ lưng cho ông, bị lão Viêm đẩy mạnh ra.

Không nên thân, chẳng một đứa nào nên thân!

Viêm Cửu Tiêu ở ngoài làm những gì, thật sự tưởng ông không biết sao? Rõ ràng chẳng biết tính toán kinh doanh gì, trái bỏ một khoản, phải quăng một khoản, thâm hụt nặng, đến cả nhà lớn cũng đem ra thế chấp, đám chủ nợ nể tình, thấy nhà họ Viêm gia nghiệp lớn nên nhất thời mới không bám lấy họ gây khó dễ – nếu thật sự đến ngày giậu đổ bìm leo, trong tay còn có thể dư lại mấy đồng?

Viêm Cửu Tiêu gần đây bặt vô âm tín, trong lòng lão Viêm hiểu rõ: E là không còn mặt mũi trở về chứ gì.

Chuyến này, lòng đầy hi vọng có thể kiếm được đủ để Hồng Sa nửa đời sau không lo ăn uống, kết quả đứa cháu gái lại khiến ông nổi giận, suốt một đường ngại khó ngại khổ còn chưa tính, đến thời khắc mấu chốt lại thành cái xe tuột xích thế này.

Vốn ông đã tính xong xuôi, đuổi Mộc Đại đi, nhanh chóng đào đến cái xác kia lên rồi tranh thủ chôn đi, vụ án năm đó sẽ thần không hay quỷ không biết bị vùi lấp, ai ngờ…

Lão Viêm suy nghĩ rồi lấp liếm với Mộc Đại: “Cũng không có gì lớn, năm đó lúc đào bảo vật, có một người bạn nửa đường bệnh chết, vừa vặn gần đó có cái giếng báu nên chôn vào. Giờ muốn đào bảo vật, chắc chắn sẽ phải đào lên, Hồng Sa nó nhát gan…”

Mộc Đại mắng thầm trong bụng, nhưng cũng biết là việc riêng của người ta, cũng không muốn đi tìm hiểu, vì vậy bèn nói với ông ta: “Bảo sao Hồng Sa sợ, mấy chuyện xác xiếc này, cháu cũng sợ, cũng đừng gọi cháu qua xem.”

Mộc Đại kéo Viêm Hồng Sa lại, đánh mắt ra hiệu bảo cô đừng chọc nội tức giận rồi một lần nữa leo lên cây.

Bốn phía rất yên ắng, chỉ có tiếng gió thổi qua tán cây xào xạc, quái thật, trong khu rừng này sao lại chẳng thấy một con chim nào thế này.

Mặt trời lùi ra sau mây, sắc trời trở nên âm u, có vẻ như lại sắp mưa nữa rồi.

Nghĩ đến Tảo Tình Nương, lòng Mộc Đại bất giác trầm xuống.

Nếu Tảo Tình Nương kia thật sự là tự mình quay về giếng, vậy nguyên do là gì? Chẳng lẽ là do bị Hung Giản ám?

Cũng không đúng, Hung Giản phải nhờ vào năng lực của người sống hoặc vật sống để hành động, búp bê vải là vật chết, không có sở trường gì, hơn nữa trong giếng có nước mà Hung Giản thì lại sợ nước.

Vậy tức là, có người bỏ lại đó?

Không phải là Hồng Sa, cũng không phải là lão Viêm, tối qua, Hồng Sa là người cuối cùng lên nhà, đêm cũng không có ai đi vệ sinh.

Trong trại chẳng lẽ còn có người khác?

Rắc một tiếng, như có cành cây bị gãy.

Cả người Mộc Đại căng thẳng, đứng lên cẩn thận nhìn, trời bắt đầu lất phất mưa bụi, sắc trời cũng sầm xuống, tầm nhìn dần không rõ.

Viêm Hồng Sa đang đứng trong hố giếng, đã đào sâu được chừng một mét.

Mộc Đại một lần nữa lấy ống nhòm ra, nhìn sang cây cối chung quanh, lần này, cô thực sự đã nhìn thấy một thứ.

Một mặt dây chuyền bằng hổ phách màu son, gắn trên sợi tơ màu đen, treo lên một cái cây cách đó không xa, lắc lư qua lại, thỉnh thoảng lại quay mặt về phía bên này, trông như một con mắt hẹp dài màu đỏ.

Sợi dây chuyền này nhất định là có ai đó treo lên, dù sao cây cối quanh đây, trước đó cô đã nhìn không dưới mấy mươi lần rồi, chắc chắn là có ai đó treo lên, chắc chắn là có ai đó vừa treo lên!

Mộc Đại hét lên thất thanh: “Có người! Quanh đây có người!”

***

Tào Nghiêm Hoa hát.

“Tiến về phía trước, tiến về phía trước, đội chúng ta tiến về phía thái dương, chân bước trên đất miền tổ quốc…Ái!”

Một viên sỏi nhỏ ném qua, trúng ngay giữa ót gã, Tào Nghiêm Hoa ăn đau, quay đầu.

Sau một trận vật lộn, hiện giờ cả người Một Vạn Ba nhìn qua không khác gì vừa lăn ra từ bát canh bùn: “Yên lặng chút đi, đừng hát nữa được không? Anh đừng có dẫn cái thứ lung tung gì tới đấy!”

Chuyện hôm qua Trát Ma kể đã để lại một bóng ma tâm lý cho Một Vạn Ba, suốt một đường đều cực kì có cảm giác thiếu an toàn, luôn cảm thấy có người rừng đang rình rập quanh mình, ông Tào Mập mất não này lại còn hát nữa, nghe đến là phiền.

La Nhận đi phía trước, thỉnh thoảng lại ngồi xổm xuống kiểm tra dấu vết trên đất, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.

Tào Nghiêm Hoa vặc lại Một Vạn Ba: “Có bản lĩnh thì đừng đi theo tôi.”

Gã chạy mấy bước lên cạnh La Nhận, Một Vạn Ba cũng chạy đuổi theo: Hắn cũng không dám mạo hiểm cách hai người này quá xa, lỡ người rừng xuất hiện, vèo một cái xách hắn đi mất, đám La Nhận có muốn cứu cũng không cứu được.

Hai người một trước một sau, rất nhanh đã phi tới chỗ La Nhận ở đằng trước.

Tào Nghiêm Hoa liếc mắt, chợt nhìn thấy cái gì, reo lên: “3! 3! Tìm được 3 rồi này!”

Theo hướng tay gã chỉ, có một cây đại thụ bị lột mất vỏ cây, trên đó có ba vạch dựng thẳng khắc bằng dao.

Tào Nghiêm Hoa khinh bỉ Một Vạn Ba: “Thấy chưa, đường dưới chân cậu chính là con đường em tiểu sư phụ của tôi đi qua một ngày trước đó, người ta còn phải đỡ một ông già sắp mù theo cơ đấy, nhìn cái vẻ sống dở chết dở của cậu đi.”

La Nhận đi tới, chăm chú nhìn mấy vết khắc hồi lâu, chợt lắc đầu, nói: “Không đúng.”

Tào Nghiêm Hoa ngạc nhiên: “Sao lại không đúng? Không phải Trát Ma đã nói là, lâu vậy rồi, chỉ có mình đám em tiểu sư phụ vào núi thôi sao? Vết khắc này mới như vậy, nhất định là do đám em tiểu sư phụ lưu lại.”

La Nhận nói: “Đường quá khó đi, có bụi gai chắn đường nhưng lại hoàn toàn không bị chặt đi để mở đường, hôm qua họ còn dẫn ông Viêm theo, đi thế nào?”

Tào Nghiêm Hoa không cho là đúng: “Thì chắc là đi vòng qua chứ sao, tiểu sư phụ khinh công tốt như vậy, em Hồng Sa cũng không tệ, ông Viêm có khi cũng là cao thủ không chừng, ba người họ vèo vèo vèo…”

Gã vươn tay ra, minh họa động tác phi thân vèo vèo vèo, không lúc nào quên đả kích Một Vạn Ba: “Tam Tam, có khi ông Viêm cũng là cao thủ đấy, đến lúc đó, người rừng chỉ có thể bắt cậu…”

Một Vạn Ba thở gấp, đoạn đường này càng đi càng không chắc chắn, nếu không phải không ai đưa hắn về, hắn đã sớm muốn rút lui rồi: Người tài gánh việc khó, tự biết mình có bao nhiêu sức lực rồi thì việc gì phải khăng khăng chui vào rừng theo chứ.La Nhận không đồng tình: “Ông Viêm là người xem bảo khí, chuyên về luyện mắt, người như vậy không cần học chuyên võ công, hơn nữa…”

Anh tiến lên một bước, giơ tay lên ước lượng cao độ của vết khắc, gần như là cao ngang mũi anh: “Mộc Đại không cao như vậy, người bình thường khắc dấu lên cây, theo bản năng sẽ chọn vị trí khắc cao ngang ngực, nếu muốn để lại ký hiệu ở chỗ cao như vậy, cô ấy kiễng chân lên cũng không đủ, phải kê đá giẫm lên.”

Một Vạn Ba vô thức nhìn quanh một lượt: Đá nhỏ thì còn có lẻ tẻ vài cục chứ đá lớn thì tuyệt nhiên không có.

Tào Nghiêm Hoa trợn tròn mắt: “… Đây là ai khắc?”

Lại phản ứng lại: “Chúng ta phải đuổi theo đám tiểu sư phụ thế nào đây? Nơi này rộng như vậy, chỗ nào cũng giống chỗ nào.”

La Nhận nói: “Bây giờ quay lại, về trước đã, cùng lắm thì quay trở lại cửa núi, một lần nữa truy tìm dấu vết, ba người đi với nhau, thế nào cũng sẽ để lại dấu vết. May mắn thì quay lại nửa chừng chúng ta đã có thể tìm được đường rồi. Chỉ là…”

Anh ngẩng đầu nhìn trời.

Chỉ là, trời đã về chiều rồi, phí không một đống thời gian.

***

Viêm Hồng Sa đứng trên cây, cầm ống nhòm của Mộc Đại nhìn hồi lâu, ngờ vực buông xuống, hỏi: “Mộc Đại, không có mà, có phải cô…hoa mắt rồi không?”

Mộc Đại đáp: “Tôi hoa mắt ấy hả, tôi hoa mắt mà còn có thể nhận ra được đó là một mặt dây chuyền hổ phách, một sợi dây tơ màu đen, hình dạng như một con mắt ấy hả? Tôi hoa mắt mà còn tỉ mỉ được thế à?”

Viêm Hồng Sa không lên tiếng.

Xuống dưới, cô hỏi lão Viêm: “Nội, làm sao bây giờ?”

Lão Viêm lại rất bình tĩnh: “Tám phần mười là đến chặn bảo vật, có điều cũng chịu thôi.”

“Nhà họ Viêm chuyến này đi cả nhà, có người sáng tối theo dõi cũng không có gì kỳ lạ, có lẽ là thấy chuyến này có cả nội đi cùng nên bám theo một đường.”

Vậy sao? Mộc Đại không hé răng, suốt một đường, ít nhất là từ Lệ giang vào đến núi, cô hoàn toàn không có cảm giác bị ai theo dõi.

“Vị trí giếng báu đã bị lộ, binh tới tướng ngăn, nước tới đất chặn thôi. Nếu đối phương dễ nói chuyện, cùng lắm thì thương lượng chia phần. Nếu khó thì đến cái lập tức hạ tử thủ…”

Lão Viêm hạ giọng, “Hai đứa cũng phải đề phòng trước.”

Trong lòng Mộc Đại trầm xuống, sững người một chút, cô đi tới bên cạnh, cúi người lượm cành cây trơn thẳng. Cô tất nhiên là không muốn liều mạng đánh nhau, nhưng nếu đối phương không chịu nói lý thì cũng không thể cứ ngồi chờ chết.

Viêm Hồng Sa cũng đi qua, hỏi: “Làm gì thế?”

“Tên phi.”

Viêm Hồng Sa cúi đầu giúp cô lượm cành, bỗng cáu kỉnh: “Tôi sắp bị nội làm tức chết rồi! Nếu nội đã sớm biết sẽ nguy hiểm như vậy, sao không chịu mang thêm nhiều người hơn chứ?”

Mộc Đại nói: “Nội cô không biết võ công, cô thì gà mờ, ông ấy sợ nếu dẫn theo người có bản lĩnh tới, người ta trên đường bị tiền bạc che mắt, làm phản, vậy thì ông ấy sẽ thành công dã tràng.”

Chính là lý do ấy, bủn xỉn hẹp hòi, lại thành hỏng việc.

Viêm Hồng Sa cảm thấy rất có lỗi với Mộc Đại: “Liên lụy đến cô rồi, Mộc Đại.”

Mộc Đại cười cười, có chút chán nản: “Cũng không phải là cô làm liên lụy tới tôi, là tự tôi muốn kiếm tiền mà? Đến lúc này rồi, cũng không cần phải xin lỗi đi oán trách lại làm gì.”
Cô ôm đống cành cây tới cạnh giếng báu, cẩn thận gia công, mỗi cành cây đều chặt cho cùng kích thước, gọt những chỗ gồ ghề đi, vót nhọn một đầu.

Dao bầu dùng không thuận tay lắm, cô rất nhớ con dao găm của La Nhận.

Viêm Hồng Sa lại tiếp tục đào hố, trời dần tối, xem ra hôm nay làm không xong, chẳng lẽ thật sự phải làm suốt đêm?

Đương nghĩ ngợi, Viêm Hồng Sa bỗng á một tiếng, thân thể lún xuống, nghiêng người lảo đảo, Mộc Đại còn tưởng cô bị ngã, vội chạy tới.

Cúi xuống nhìn, mới biết được nội tình.

Bên dưới là một tấm ván lớn, trên mặt ván gắn hai sợi thừng, lấy xẻng gõ xuống ván, bên dưới vọng lên tiếng bang bang, ở giữa trống không, cách miệng giếng chừng 1,5 mét, có lẽ đã dựng cọc quanh bốn góc giếng trước rồi mới đặt ván lên, trên ván lại đổ đất nén chặt xuống.

Mộc Đại kéo Viêm Hồng Sa lên, Viêm Hồng Sa dùng xẻng gạt đất ra, cho đến khi có thể thấy rõ rìa ván.

Hai người đứng trên mép hố, nhìn tấm ván gỗ bên dưới, không khỏi bất an.

Lão Viêm bảo: “Hai đứa mỗi đứa một sợi thừng, kéo tấm ván ra đi.”

Mộc Đại cúi người, nhặt một sợi thừng lên, Viêm Hồng Sa chợt nhỏ giọng thốt: “Gượm đã.”

Cô chạy qua, lấy một bao giấy ăn trong balo ra, rút một tờ đưa cho Mộc Đại: “Bịt mũi lại, có thể sẽ thối lắm đó.”

Nghĩ mà thấy sợ, nơi này mưa quanh năm, có khi nào nước đã thấm xuống dưới, đong đầy nửa cái giếng, trên mặt nước nổi lên một cái xác không?

Mộc Đại nghẹn ứ trong lòng, xé khăn giấy vo lại nhét vào lỗ mũi, rồi đồng thời cùng Viêm Hồng Sa cúi người, mỗi người nhặt lấy một bên thừng, nghĩ: Sau này, có cho nhiều tiền hơn cô cũng không làm chuyện này nữa.

Cô nhìn Viêm Hồng Sa, đếm: “Một, hai, ba, lên!”

Lần thứ nhất, đất bên trên hơi lỏng ra, chưa kéo lên được.

Không sao cả, làm lại, thật đúng là rất nặng, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa mất rất nhiều sức lực mới ném được tấm ván sang một bên.

Thành giếng hiện ra, đen ngòm, sâu hun hút, bốn vách đều thấm nước.

Chân Viêm Hồng Sa nhũn ra, thì thào: “Mộc Đại, tôi không dám xuống, đến lúc đó, bảo tôi đào bảo vật bên cạnh cái xác…”

Nghĩ thôi cũng buồn nôn rồi.

Mộc Đại nói: “Cô đừng hoảng, chúng ta xem trước đã.”

Trời đã ngả tối, Mộc Đại run rẩy, bật đèn pin, soi xuống đáy giếng.

Vách giếng thấm nước đen sẫm, đáy giếng tạp nham những đá, bốc lên một thứ mùi khó nói, là khí độc do nhiều năm phủ bụi sinh vi khuẩn sao? Hun người ta đến độ không mở mắt ra được, muốn chảy nước mắt.

Mộc Đại cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô nhìn lại lần nữa, bật thốt một câu: “Không có.”

Viêm Hồng Sa không phản ứng kịp: “Không có gì?”

Mộc Đại lớn gan hơn chút ít, cô cúi người xuống nhìn lại một hồi, rất khẳng định: “Không có thi thể.”

Không có? Viêm Hồng Sa hơi sửng sốt, vội thò đầu xuống nhìn, đến cả lão Viêm cũng chống gậy đi tới, cứ khư khư đeo cái chụp mắt trên trán không lúc nào bỏ ra, nhìn có phần khôi hài.

Thật sự không có, đáy giếng nhỏ như vậy, rọi sáng một vòng, nhìn là biết.

Mặt lão Viêm hơi đổi sắc, lẩm bẩm: “Sao lại không có?”

Ông có chút thất thần, chống gậy đờ đẫn bước sang bên cạnh hai bước, lại lặp lại: “Sao lại không có?”

Đúng lúc đó, trong rừng chợt phi ra một sợi thừng, hệt như một sợi dây buộc ngựa thắt vòng, chuẩn xác tròng vào cổ lão Viêm.

Mộc Đại nhìn thấy, thân thể lão Viêm đảo mạnh một cái, cả người bị giật ngược lại, thoắt cái bị kéo vào sâu trong rừng.

Viêm Hồng Sa thét lên: “Nội!”

Dù sao cũng là người thân ruột thịt, phản ứng của cô còn nhanh hơn Mộc Đại, nhào người về phía trước, bắt được hai chân lão Viêm, nhưng lực kéo rất mạnh, chỉ thoáng khựng lại một chút rồi ngay lập tức kéo cả Viêm Hồng Sa theo.

Mộc Đại xách dao đuổi theo, nhìn vào rừng lờ mờ thấy một bóng đen cao lớn, không chút nghĩ ngợi, vung tay phi một nắm tên ra, lộn người một cái trong không trung, bổ dao chém xuống dây thừng.

Bóng đen kia dường như hơi lảo đảo, nhưng không dừng lại, lật người tại chỗ khuất sau thân cây, bỗng nhiên không thấy đâu nữa.

Toàn bộ quá trình chỉ mất ba giây? Năm giây?

Trong rừng tĩnh lặng như chết, chỉ còn lại tiếng hít thở gấp nặng của mấy người, Viêm Hồng Sa từ dưới đất bò dậy, oà khóc lắc lắc lão Viêm: “Nội ơi? Nội?”

Lão Viêm khẽ rên lên một tiếng, còn may, chưa chết là tốt rồi.

Mộc Đại cầm dao, cánh tay hơi run run, dè dặt bước lên trước hai bước, nương theo ánh sáng mờ tối, nhìn thấy tên phi vung vãi trên mặt đất.

Không phi trúng? Không thể nào, khoảng cách gần như vậy, rõ ràng phải trúng hết mới đúng.

Mộc Đại hốt nhiên sợ hãi, cô lùi lại mấy bước liền, vừa kéo Viêm Hồng Sa dậy vừa lộn xộn nói: “Đi đi đi, đi mau.”

Quyển 3 - Chương 13

Một đường lảo đảo, thần hồn nát thần tính, trời đã tối đen, buổi tối lão Viêm khó phân biệt được đường, mấy lần dẫn nhầm lối, có hai lần, Mộc Đại thậm chí còn tưởng là đã đi ngược hướng vào sâu trong rừng hơn, nảy ra cảm giác khó mà thoát nạn, muốn khóc, lại cố sức dằn xuống.

Cô cảm thấy, mình là vệ sĩ, bên người có già có trẻ, cô nhất định không thể tỏ ra sợ hãi, dù có phải giả bộ thì cũng phải giả cho ra dáng vẻ tràn đầy lòng tin.

Họ ở trong rừng mờ mịt mất phương hướng, mò mẫm rất lâu, đến tận nửa đêm cuối cùng mới quay lại được con đường về căn nhà đá.

Dọc đường đi, ngoài thúc giục tìm đường, không ai nhắc nhỏm gì tới chuyện khác, thẳng đến khi trông thấy căn nhà đá thấp thoáng xa xa, đề tài đó mới được cởi thoát.

Viêm Hồng Sa hỏi cô: “Mộc Đại, đó là người rừng à? Sức lực lớn như vậy, một mình kéo cả hai bọn tôi, không giống người thường chút nào.”

Mộc Đại cũng cảm thấy đúng là vậy, da cũng dày, mũi tên gỗ vót nhọn cũng không thể làm nó bị thương.

Có điều, đột ngột xảy ra chuyện này lại khiến nghi ngờ vô căn cứ của cô đối về Tảo Tình Nương kia tan biến đi không ít.

Cô gọi Viêm Hồng Sa lại, hạ giọng kể lại chuyện Tảo Tình Nương.

Ý tưởng búp bê vải có thể bước đi dù sao cũng quá hoang đường, ngay từ ban đầu Mộc Đại đã tương đối nghiêng về khả năng xung quanh còn có người khác hơn, chuyện xảy ra trong rừng hôm nay coi như đã chứng minh cho suy nghĩ của cô.

Sống lưng Viêm Hồng Sa lạnh buốt: “Tức là, trở lại đây cũng không an toàn?”

“Dù sao cũng tốt hơn là ở trong rừng.”

***

Đúng vậy, dù sao cũng tốt hơn là ở trong rừng.

Trở lại nhà đá, đốt đuốc lên, ánh đuốc sáng trưng xua tan đi không ít những kinh hoàng của tăm tối, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa ra giếng lấy nước, nấu một nồi, rửa mặt rồi múc nước ra ngâm chân.

Lúc đi đường thì không cảm thấy gì, giờ mới phát hiện ra, trên chân có vài chỗ bị cọ sát nổi bọng nước.

Hơi nóng từ lòng bàn chân xông lên toàn thân, bánh mì cũng không còn khó gặm như vậy nữa, an ủi cơ thể an ủi dạ dày, thần kinh đó giờ vẫn căng chặt cuối cùng cũng thả lỏng ra được phần nào.

Lão Viêm ngồi trong góc, lẩm bẩm: “Cái giếng, sao lại không có thi thể?”

Viêm Hồng Sa nghe vậy liền nổi đoá, cảm thấy cả đời dù có phải đi bán đồng nát hay ăn xin ngoài đường thì cô cũng không muốn đào bảo vật bảo veo gì nữa.

Mộc Đại hơi lưỡng lự, hỏi ông: “Ông ơi, người…bạn lúc đó ông chôn xuống giếng là nam hay nữ?”

Lão Viêm lặng im hồi lâu, khàn giọng đáp: “Nữ.”

“Là chuyện đã bao lâu rồi ạ?”

“Hơn mười… Hai mươi năm trước rồi.”

“Bà ấy thật sự…đã chết rồi ạ?”

Lão Viêm rùng mình, ngẩng đầu lên nhìn cô: “Có ý gì?”

Mộc Đại đắn đo: “Vì trong giếng không có thi thể, cháu đang nghĩ, có phải bà ấy thoát ra được rồi không…”

Lão Viêm sẵng giọng: “Sao có thể! Cắt yết hầu, máu phun khắp giếng…”

Ông đột nhiên nhận ra mình lỡ miệng, ngừng bặt.

Trong phòng tĩnh lặng như chết.

Cả người Viêm Hồng Sa rét run, bỗng nghẹn ngào: “Nội, không phải nội nói là bệnh chết sao?”

Kỳ thực, lúc lão Viêm gạt Mộc Đại nói là người bệnh chết, trong lòng Viêm Hồng Sa cũng có ngờ vực, nhưng cô đã cưỡng ép bản thân phải tin tưởng. Dù sao cũng là người thân, cô không hi vọng nội mình thật sự giết người.

Giờ thì biết rồi, cắt yết hầu, máu phun khắp giếng.

Đây là mưu sát.

Trong tĩnh lặng, Viêm Hồng Sa bỗng ôm đầu gối, bật khóc rấm rứt.

***

Đêm nay, bất kể thế nào Mộc Đại cũng không dám ngủ, đương nhiên không riêng gì mình cô, cô nghe thấy tiếng Viêm Hồng Sa cũng đang liên tục trở mình trên ván giường, chỉ có lão Viêm là hít thở đều đều.

Ông ta lại ngủ an ổn được vậy.

Tí tách, tí tách.

Trời lại mưa à?

Mộc Đại lắng tai nghe một hồi, bỗng ngồi bật dậy, nhỏ giọng gọi: “Hồng Sa?”

Viêm Hồng Sa cũng ngồi dậy: “Sao thế?”

Cô bò từ giường mình qua.

Đây không phải tiếng trời mưa, mà là tiếng nhỏ nước.

Nghe rất gần, có vẻ như ngay trước cửa, tại sao lại nhỏ nước, là nước đọng trên mái nhà từ tối qua sao, sao bỗng nhiên lại nhỏ xuống?

Nghe mà lòng dạ không sao yên được cho nổi.

Viêm Hồng Sa khẩn trương, ôm lấy cánh tay Mộc Đại, thì thào: “Mộc Đại, chúng ta ở trong phòng đi, trời sáng rồi hẵng ra.”

Ở trong phòng? Mộc Đại nhìn tấm cửa gỗ, rất mỏng, còn bị nứt thành khe hở, chân đạp một cái là có thể bật ra.

Thế nhưng vẫn cảm thấy, ở trong phòng an toàn hơn phần nào.

Cô và Viêm Hồng Sa tựa sát vào nhau, lát sau, lão Viêm bỗng trở mình, ngồi dậy.

Viêm Hồng Sa hoảng hồn: “Nội, nội làm gì thế.”Lão Viêm ồm ồm đáp: “Đi vệ sinh.”

Da đầu Viêm Hồng Sa tê rần, bất giác định nói “Đi trong phòng đi”, giây tiếp theo kịp phản ứng lại, nam là nam, nữ là nữ, trong phòng làm gì có chỗ nào để đi

Lão Viêm đã đi xong giày, mắt ông vốn không tốt, nhưng lại không cần bật đèn, mò mẫm đến cửa, mở cửa ra ngoài.

Mộc Đại do dự, hỏi Viêm Hồng Sa: “Tôi có phải ra cùng không?”

Viêm Hồng Sa nói: “Thế không được đâu, nội tôi để tiện sẽ…”

Cô không nói tiếp, bên ngoài vang lên tiếng đi tiểu, rất hiển nhiên, lão Viêm không xuống nhà mà đứng ở ngay trên lầu.

Nam nữ khác biệt, dù kém vai vế, nhưng nghe thấy âm thanh này, Mộc Đại vẫn có chút xấu hổ, Viêm Hồng Sa cũng cảm thấy ngượng ngùng, đầu hơi cúi, tay chân luống cuống.

Đúng lúc đó, Mộc Đại bỗng bắt lấy tay cô.

Tay Mộc Đại lành lạnh, Viêm Hồng Sa khó hiểu nhìn cô.

Mộc Đại đang nhìn cửa, Viêm Hồng Sa nhìn ra theo…

Ngoài trời tối mịt, trong phòng còn tối hơn bên ngoài, cửa mở ra, như một bức phông nền tối tăm, trên cửa treo…

Hình dáng đen kịt, là con búp bê vải Tảo Tình Nương, nhất định chính là nó, là từ cái giếng kia vớt lên, bởi nó vẫn đang nhỏ nước.

Viêm Hồng Sa sợ đến tắt tiếng, lúc này lão Viêm đã quay lại.

Ông đi tới cửa, Tảo Tình Nương treo ngay trên đỉnh đầu ông, dường như có giọt nước nhỏ vào cổ ông, lão Viêm theo bản năng ngẩng đầu lên.

Bất thình lình, bên trên chợt thò xuống một cánh tay thật dài, tóm lấy đầu ông, nhấc cả người ông lên.

Từ góc nhìn của Mộc Đại, lão Viêm cứ như cọng hành bị nhổ lên khỏi ruộng khô vậy, cơ thể nhoáng cái rời khỏi mặt đất, bỗng chốc không thấy đâu nữa.

Viêm Hồng Sa thét lên, Mộc Đại phản ứng lại, nhấc dao lên đuổi theo, đi tới cửa thì leo lên khung cửa, lộn người một cái, nháy mắt đã lên đến mái.

Trời đã hưng hửng sáng, một người rừng cao gần hai mét, dưới nách cắp theo lão Viêm, sải bước chạy lên núi.

Trong đầu Mộc Đại ong ong, đề khí đuổi theo, khinh công của cô tuy tốt, nhưng người rừng này hiển nhiên đã quen leo trèo trong rừng, trong khoảng thời gian ngắn đã kéo ra một khoảng cách lớn, Mộc Đại cắn răng, vận hết khí lực toàn thân, ném dao bầu trong tay về lưng người rừng.

Dao là dao, không phải gỗ, tuy không thể cắm sâu được vào lưng người rừng như dự tính, nhưng cũng vẫn khiến nó cả người run lên, vung tay ném lão Viêm đi, gào rú đánh về phía Mộc Đại.

Mộc Đại lộn người tại chỗ, tránh khỏi đòn thứ nhất, mũi ngửi thấy mùi trên người người rừng, tanh hôi đến ngạt thở.

Đầu kia, Viêm Hồng Sa đã kéo xẻng đuổi tới nơi, lúc thật sự mặt đối mặt trông thấy một người lớn như vậy, cả người bị kích động run lên, nhưng lúc này cũng chẳng còn lòng dạ gì mà sợ hãi nữa, quát to một tiếng, vung xẻng đập tới.

Có điều, xẻng dù sao cũng không thuận tay, người rừng duỗi tay nắm lấy cán xẻng, cứ thế ném Viêm Hồng Sa cả người cả xẻng ra hơn hai mét.

Mộc Đại nhìn vị trí dao bầu rơi xuống, lật người định nhặt lên, ai ngờ người rừng nhanh hơn cô, giẫm lên dao bầu, một cái tát vung về phía cô, Mộc Đại cúi người xuống, định luồn qua dưới nách người rừng, đầu đột nhiên bị kéo căng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Xong.

Tóc cô đã bị người rừng túm được.

Túm một bó lớn, giật cả người cô lại quăng xuống đất, Mộc Đại bị quăng, trước mắt tối thui, chưa kịp đứng lên cổ họng đã bị siết lại.

Sức lực này cực kỳ lớn, suýt nữa bẻ đứt cổ cô, trong nháy mắt mắt Mộc Đại đã trợn trắng, miệng không đóng lại được.

Trong đầu nảy ra một ý niệm: Bảo sao nói không thấy mình đâu, thì ra mình chết nhanh vậy.Cô phí sức thò tay ra, tóm được gì đó, nắm chặt lại.

Đúng lúc đó, hai tiếng súng vang lên.

Pằng! Pằng!

Cô cảm giác được cơ thể người rừng chấn động, lại rung lên một lần nữa, sau đó, sức lực đè lên người và cổ đột nhiên biến mất, người rừng đau đớn gầm lên một tiếng, nháy mắt vọt vào rừng không thấy đâu nữa.

Mộc Đại nằm trên đất ho dữ dội, cô mở mắt, mơ hồ trông thấy ở chỗ cao có bóng hình quen thuộc.

La Nhận thu súng, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba một trước một sau chạy xuống, Tào Nghiêm Hoa gọi lớn: “Em Mộc Đại…”

Mộc Đại không bò dậy nổi, nỗi tủi thân khổng lồ bỗng chốc dâng ngập lòng, cô nằm trên mặt đất, nước mắt ào ào tuôn ra, Tào Nghiêm Hoa chạy vội tới trước mặt cô, luống cuống, hoảng hốt hỏi: “Em Mộc Đại, em có bị thương không…”

Mộc Đại khóc nói: “Tôi muốn về nhà.”

Cô khóc nức lên, lại ho dữ dội, La Nhận đi qua, ôm lấy cô, nhẹ giọng nói: “Không sao nữa rồi, chúng ta về nhà thôi.”

***

Liểng xiểng rệu rã.

Có điều, căn nhà đá bởi bỗng nhiên xuất hiện những người này mà trở nên đông đúc náo nhiệt hơn hẳn.

Tảo Tình Nương treo trước cửa đã bị kéo xuống vứt sang một bên, Mộc Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa nấu nước, bình nước họ mang theo còn đầy, nấu một nồi lớn, múc một chậu cho La Nhận, còn dư lại thì nấu mì.

Mùi mì gói tỏa ra, quả đúng là thắng hết mọi cao lương mỹ vị trên đời, chùm trứng rốt cuộc cũng có đất dụng võ, Mộc Đại nghe thấy tiếng Tào Nghiêm Hoa giục Một Vạn Ba: “Đập thêm hai quả nữa vào đi, thêm hai quả nữa đi, để tiểu sư phụ bồi bổ.”

La Nhận nhúng băng gạc vào nước nóng vừa nấu, lau cổ cho Mộc Đại, vệt máu bầm trên cổ cô nhìn mà thấy sợ, bên cạnh có mấy vết cào đang rỉ máu.

Có thể là lúc người rừng trúng đạn, cơ thể khựng lại, móng tay cào phải.

La Nhận mở lọ cồn nhỏ, lấy bông chấm sạch máu cho cô, vết thương dính phải cồn, hơi xon xót, Mộc Đại bị kích thích đến xuýt xoa.

La Nhận nói: “Móng tay của người rừng chẳng biết có vi khuẩn gì không, để anh tiêm một mũi cho em.”

Anh giúp Mộc Đại quấn băng gạc rồi nhấc hòm thuốc lên, lấy một túi vải từ bên dưới mở ra, bên trong cắm những ống thuốc thủy tinh, và một ống tiêm.

La Nhận bẻ đầu ống thuốc, hút nước vào ống tiêm.

Viêm Hồng Sa đó giờ vẫn đứng bên cạnh nhìn, lúc này mới nhỏ giọng hỏi: “Anh còn mang cả những thứ này theo à?”

La Nhận không nhìn cô, mặt sa sầm nói: “Không thì sao, bọn cô vào rừng sâu núi thẳm, dù không có dã thú thì lúc ngã bị trầy da cũng có thể bị uốn ván rất nguy hiểm. Các cô mang những gì theo hả? Tôi vừa xem rồi, không có thuốc men, không có vũ khí phòng thân, toàn ăn với ăn, các cô vào đây làm gì? Nghỉ dưỡng à?”

La Nhận chưa từng dùng giọng điệu này bao giờ, Viêm Hồng Sa không dám hé răng, Tào Nghiêm Hoa bưng một bát mì lớn qua, tự cảm thấy không nên chen mồm vào, đành tạm đặt sang một bên.

Mộc Đại cũng hơi xấu hổ, La Nhận kéo tay trái cô, vén ống tay áo lên, dùng bông thấm cồn xoa xoa lên tay cô sát trùng, tìm đúng mạch máu, từ từ cắm kim tiêm vào, tiêm hết thuốc rồi thì rút ra, đưa miếng bông vo tròn lại cho Mộc Đại, bảo cô tự ấn xuống vết tiêm.

Cả quá trình không đau chút nào, động tác La Nhận rất chuẩn xác, dứt khoát, trước đây sống trong rừng, anh đã quen tự tiêm cho mình.

Mộc Đại nháy mắt với Tào Nghiêm Hoa, bảo gã đưa Viêm Hồng Sa ra ngoài – Viêm Hồng Sa cứ đứng đó mãi, cúi đầu như tội phạm, nhìn cũng khiến người ta phải khó chịu.

Tào Nghiêm Hoa hiểu ý, đang định bắt chuyện với Viêm Hồng Sa, La Nhận chợt cúi đầu nhìn lão Viêm trong góc.

“Ông thực ra vốn chưa từng dẫn dắt đội đào bảo vật nào đúng không?”

“Tôi nghe Hồng Sa kể, ông luyện mắt, chuyên xem bảo khí, trong một đội, người xem bảo khí tương đương với kỹ thuật viên, những người khác nhất định sẽ châm chước tạo điều kiện cho ông, bởi vậy nên ông căn bản là không phải quan tâm đến chuyện lo liệu, cho rằng chỉ cần mang theo hai người, cầm theo cái xẻng là có thể đào được bảo vật, đúng không.”

Tào Nghiêm lúng túng, Viêm Hồng Sa không tiện nói gì, Mộc Đại cũng không mở lời được, chỉ có thể để mình gã chen vào: “Anh Tiểu La, ông nội Hồng Sa dù sao cũng là…trưởng bối…”

La Nhận cười gằn, nói: “Trưởng bối à.”

“Tự mình không muốn sống thì thôi, còn kéo cả cháu gái theo, liên lụy đến cả người ngoài.”

Anh nhịn xuống không nói nữa, ngừng lại, đứng dậy ra ngoài.

Viêm Hồng Sa thở dài một hơi, còn chưa thở dứt, Một Vạn Ba chợt ló đầu vào, gọi: “Hồng Sa, cô ra ngoài chút, La Nhận muốn nói chuyện với cô.”

Viêm Hồng Sa lập tức biến sắc, quay sang Mộc Đại giọng nức nở: “Toi rồi toi rồi, tôi biết ngay là không dễ qua vậy mà, La Nhận sẽ mắng chết tôi cho xem.”

Cô rất không tình nguyện, nhưng vẫn ra ngoài.

Lúc này Tào Nghiêm Hoa mới bưng bát lên cho Mộc Đại, nói: “Tiểu sư phụ, ăn thôi.”

Mộc Đại định đón lấy, lại vô thức liếc qua lão Viêm, Tào Nghiêm Hoa đoán được cô nghĩ gì, nhỏ giọng nói: “Trong nồi vẫn còn.”

Mộc Đại giơ tay lên đón, lúc này mới phát hiện ra, trong tay mình còn đang cầm vật gì.

Cô nhớ ra rồi, đây là ban nãy lúc giao đấu, cô túm xuống từ trên người người rừng, do quá mức căng thẳng nên vẫn nắm chặt trong tay đó giờ, quên khuấy mất.

Cô mở tay ra.

Là một miếng hổ phách màu son, thuôn dài, màu sắc trong ngoài đậm nhạt khác nhau, nằm trong lòng bàn tay trông như một…con mắt.




Đùa chứ các cậu ạ, có những lúc dịch động tác nào đó mà đầu óc tớ chưa kịp phản ứng ra trong tiếng Việt nó là động tác gì í, thường thì tớ sẽ giơ tay giơ chân lên làm động tác ấy đến tự gợi nhắc – trong quán cà phê mà cứ lúc lúc lại khua tay múa chân như con dở bệnh, bảo sao người ta nhìn mình như vừa trốn ra từ trại nào =))))))))))))))))))

Quyển 3 - Chương 14

Cảm tạ trời đất, La Nhận không có nói gì về chuyến đào bảo vật gần như hoang đường này nữa, chỉ hỏi cô về tình hình mấy ngày nay.

Viêm Hồng Sa thành thật trả lời, không dám giấu giếm – thực ra ban đầu cũng muốn chừa chút mặt mũi cho lão Viêm, nhưng thứ nhất là La Nhận hỏi rất tỉ mỉ, thứ hai là chuyện lão Viêm có thể coi như điểm gắn kết mấu chốt cho chuỗi sự việc nên thực sự không thể che lấp nổi.

Cô về cơ bản là ăn ngay nói thật toàn bộ để được nhận khoan hồng.

La Nhận nghe kĩ càng, sau đó nhặt Tảo Tình Nương bị vứt một bên lên xem, Viêm Hồng Sa thấy mình không còn việc gì nữa, nhanh chân chuồn êm vào phòng, vào phòng rồi còn thở dài một tiếng, chỉ thiếu điều rớt nước mắt.

Trước đây cô thật đúng là mù rồi mới nhìn trúng La Nhận, nói chuyện với anh mấy câu thôi mà cô đã sợ đến mức bay mất một nửa linh hồn, nghĩ lại mà thấy sợ: May mà Mộc Đại không thực sự bị người rừng bóp chết, nếu không chắc La Nhận lột da cô mất.

Một lúc sau, La Nhận và Một Vạn Ba cũng đi vào.

Căn phòng nho nhỏ, người bỗng nhiều thêm một nửa, trời cũng đã sáng hẳn, Mộc Đại cảm thấy vững dạ hơn nhiều.

Cảm giác như được sống lại.

La Nhận hỏi Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba trước: “Hai người có đi tiếp được một ngày đường nữa không?”

Tào Nghiêm Hoa hết hồn, cúi đầu nhìn hai cái đùi mập mạp của mình: “Anh Tiểu La, vừa mới đi một ngày một đêm xong… Đi nữa, chắc tôi bò luôn mất.”

Lại kéo Một Vạn Ba ra đệm lưng: “Tôi còn chết chắc nữa là, anh nhìn Tam Tam chân tay lèo khoèo thế này…”

Thân hình mình bị bêu riếu như vậy…

Nếu là trước đây, Một Vạn Ba chắc chắn sẽ giãy nảy lên, nhưng lúc này đây, hắn nhịn: Dù sao hắn cũng thật sự rất mệt mỏi, lại đi thêm ngày nữa chắc phế luôn mất.

La Nhận trầm ngâm không nói gì nữa, họ là do ban đầu đi nhầm đường, chậm trễ rất nhiều thời gian, vậy nên sau đó đi thẳng một mạch suốt đêm, mình thì không sao, nhưng Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba đi vậy cũng đã là cực hạn rồi, dù có nghỉ một ngày rồi mới đi tiếp thì vẫn là nửa tàn phế.

Mộc Đại hỏi La Nhận: “Anh muốn…rút về sao?”

La Nhận gật đầu: “Anh cảm thấy tình hình trong núi không mấy khả quan. Ở đây chúng ta chuẩn bị quá ít, vũ khí, thuốc men, thức ăn đều thiếu thốn cả, anh định…”

Anh nói được một nửa thì ngừng lại, điều kiện khách quan không cho phép, nói nữa cũng chỉ phí lời, hơn nữa, người rừng ở trong rừng hiển nhiên có ưu thế hơn, dẫn theo đội ngũ không già yếu cũng thương tàn tiếp tục hao phí thêm một ngày trong rừng, mạo hiểm này, anh thật sự là không dám.

Anh phân phó Một Vạn Ba: “Thu dọn tất cả đồ ăn thức uống của chúng ta lại, dừng chân ở đây nghỉ ngơi một ngày, tính thêm một ngày ra ngoài nữa là hai ngày, sáu bữa, sáu người, chia phần ra, đừng để bị đói.”

Đương nói, ánh mắt rơi lên lão Viêm, hỏi rất không khách khí: “Ông Viêm, trước đây người ông giết để che giấu bảo khí là ở trong trại phải không?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều giật mình khiếp sợ, Viêm Hồng Sa lắp bắp, nỗ lực thanh minh cho nội mình: “Không phải, La Nhận, là người bạn cùng đi đào bảo vật với nội tôi, bị bệnh chết…”

La Nhận nói: “Thứ nhất, người đào bảo vật dù không nhìn thấy bảo khí, nhưng nhìn thấy giếng báu vẫn sẽ luôn cân nhắc vài phần, ông cô muốn độc chiếm giếng báu, khi hành sự nhất định sẽ tách khỏi những bạn đồng hành hiểu biết, cho dù thực sự có người bệnh chết cũng sẽ không chôn người đó vào cái giếng mình nhìn trúng.”

“Thứ hai, dù tôi chưa từng đào bảo vật, nhưng đại khái cũng biết, đội ngũ kiểu này, tất cả những người tham gia đều có phần, nhiều thêm một người sẽ phải chia thêm một phần, bởi vậy nên, bớt được người nào hay người đấy, sẽ không mang theo người vô dụng, phàm là được chọn vào thì đều là người có tài.”

Anh chỉ lão Viêm: “Đào bảo vật cần đến đôi mắt của ông ấy, giá trị của ông ấy cũng là ở đôi mắt này, những phương diện khác phải đảm bảo khỏe mạnh không thương tích, nhưng những người khác trong đội, trèo đèo lội suối, đối phó với dã thú, cấp cứu trị thương, đều không giỏi thì cũng mạnh, nói cách khác, trong cả đội, về mặt thể lực, ông Viêm rất có thể là yếu nhất, lấy huyết khí át bảo khí, không thể nào mạo hiểm dùng người đồng hành.”

“Bởi vậy nên sẽ ngắm sang người trong trại, người đó còn là một phụ nữ, càng dễ xuống tay hơn, đúng không?”

Lão Viêm không nói gì, lát sau, ha ha cười khan hai tiếng, cuối cùng vẫn không hé răng lấy một câu.

Viêm Hồng Sa xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn cố bắt lấy cái phao cứu mạng cuối cùng: “La Nhận, bọn tôi hôm qua đào được giếng ra, nhưng bên trong không có thi thể, người phụ nữ đó có khi nào chưa chết không?”
La Nhận lạnh lùng nhìn lão Viêm: “Ông cô nói, là cắt yết hầu, máu phun khắp giếng – máu phun như vậy, rất có thể là đã cắt trúng động mạch cổ. Sau khi ném người vào giếng, đặt ván gỗ lên, lấp đất, nén xuống, tân trang lại mặt đất nhìn không giống như đã từng đào lên, qua lâu vậy, người sớm đã chết rồi.”

Thân mình Mộc Đại nổi lên từng cơn run rẩy khe khẽ, tưởng tượng lại tình cảnh lúc đó, bất giác sợ đến rùng mình, cảm thấy nên bớt chung đụng với lão Viêm này đi thì hơn, đích thực là lòng dạ nham hiểm, diện mạo nanh ác.

“Người chết không thể tự mình ra ngoài, khả năng duy nhất là, có người đã âm thầm chứng kiến toàn bộ quá trình, sau khi ông Viêm đi, có người đã đào cái giếng này ra, mang thi thể đi rồi khôi phục lại cái giếng về nguyên trạng.”

Một Vạn Ba rùng mình, nhìn lão Viêm, lại nhìn La Nhận: “Liệu có phải là người rừng kia không? Tục ngữ có câu, oan có đầu nợ có chủ, người rừng kia tấn công ông Viêm những hai lần, xem ra là có nguyên nhân.”

Lão Viêm lạnh lùng mở miệng, giọng khàn khàn: “Cũng có thể là người đồng hành đào bảo vật cùng tôi, ngầm theo dõi tôi, thừa dịp sau khi tôi đi thì đào cái giếng báu này lên.”

La Nhận nói: “Bất kể là người đồng hành của ông hay là người đào bảo vật khác, sau khi đào giếng báu lên, lấy bảo vật xong thì đi luôn là được, căn bản không cần phải khôi phục về nguyên trạng. Hơn nữa, gia nghiệp nhà họ Viêm lớn, người ta nắm được bí mật của ông, tống tiền ông vài khoản cũng đủ để sống cả nửa đời rồi, nhưng mấy chục năm nay ông Viêm rõ ràng vẫn sống rất yên ổn, bởi vậy nên người âm thầm chứng kiến nếu không phải là người trong trại thì chính là người rừng.”

Mộc Đại chen lời: “Nếu là người trong trại, ông…nội Viêm đã chẳng đi được rồi.”

Vì muốn giữ mặt mũi cho Hồng Sa nên Mộc Đại lúc nói chuyện trước mặt cô vẫn gọi lão Viêm là “ông nội”.

La Nhận gật đầu: “Người trong núi đều rất hung hãn, nếu người trong trại bắt gặp lão Viêm làm chuyện như vậy, dù lúc đó không bổ nhào ra ngay thì cũng sẽ tụ tập người không cho người đào bảo vật rời đi, bởi vậy nên người âm thầm chứng kiến không phải người đồng hành đào bảo vật, không phải những người đào bảo vật khác, cũng không phải người trong trại.”

Viêm Hồng Sa bối rối: “Cũng chỉ còn lại…mình người rừng thôi sao?”

Chuyện đến nước này, cô cũng đã từ bỏ mọi nỗ lực biện giải cho nội mình, lẩm bẩm: “Hình như cũng phải, nếu không vì sao cả hai lần đều tấn công nội tôi như vậy chứ?”

Tào Nghiêm Hoa chợt nhớ ra: “Mọi người còn nhớ tin đồn về nữ người rừng mà Trát Ma kể không, người rừng đó cũng từng tấn công một ông già hơn năm mươi tuổi, chừng hai mươi năm trước, ông Viêm không phải cũng khoảng năm mươi tuổi sao? Có phải là…”

Có phải là ông già đáng thương kia đã trở thành người chết thay cho lão Viêm không?

Thật đúng là xui xẻo, Tào Nghiêm Hoa run lên.

La Nhận nói: “Có khả năng là vậy, hôm qua chúng ta đều tận mắt trông thấy, xác nhận là trong núi thật sự có người rừng. Thời gian người rừng ở trong núi không ngắn, nhưng số lần chạm mặt người khác chỉ lác đác không có bao nhiêu, đả thương người tới chết chỉ có mỗi lần đó…”
Anh hơi ngừng lại: “Chuyện cưỡng hiếp thì có thể là do người sống trên núi nghe sai đồn bậy hoặc thêm mắm dặm muối nên, mọi người nghĩ mà xem, một người rừng muốn trả thù, nhất định là sẽ không có cách thức gì, chỉ cào cắn như dã thú – ông già kia tuy bị xé mất quần áo, thân dưới máu thịt bầy nhầy, nhưng lại ứng với đúng cách thức như vậy, tuy nhiên trong mắt người ngoài, cũng rất dễ khiên cưỡng gán thành người rừng động dục, cưỡng hiếp giết người. Hơn nữa…”

La Nhận nhìn ra ngoài cửa: “Cái trại gần núi này bị bỏ hoang, có khả năng cũng liên quan đến sự xuất hiện của người rừng, tôi đang nghĩ, liệu có phải là sau khi chuyện người rừng đả thương người truyền ra, người trong các trại quanh đây đều chuyển đi, chỉ có thợ săn mới dám kết bạn vào núi hay không.”

Một Vạn Ba cảm thấy rất hợp lý: “Vậy chúng ta còn lại một vấn đề nữa, người rừng này có quan hệ thế nào với người phụ nữ bị giết chết, tại sao lại cứ tâm tâm niệm niệm muốn trả thù cho bà ấy như vậy.”

Bầu không khí trong phòng lắng xuống, Mộc Đại giơ tay lên chạm vào vết thương băng vải gạc, không hiểu sao lại thấy rầu rầu: “Nghe cậu nói vậy, tôi lại cảm thấy người rừng này…cũng rất có tình nghĩa…”

Tào Nghiêm Hoa: “Tôi nghĩ đến một khả năng thế này.”

“Người phụ nữ đó có khi nào quen biết người rừng không?”

Trong lòng La Nhận xẹt qua một ý niệm, hỏi Mộc Đại: “Lúc em giao đấu với người rừng, có cảm thấy nó già không?”

Sợ Mộc Đại không hiểu, anh giải thích thêm: “Bởi vì tuổi thọ của người rừng ngắn hơn so với người bình thường, hai mươi năm trước đã có người rừng, vậy thì hiện giờ có thể coi như là đã già rồi.”

Mộc Đại nghe hiểu: “Không già, động tác nó rất nhanh nhẹn…”

Viêm Hồng Sa cũng chần chừ: “Nó vung tay lên, ném tôi cả người cả xẻng ra xa đến mấy mét, tôi cảm thấy nó rất khỏe.”

La Nhận gật đầu: “Nếu như hiện giờ nó đương lúc tráng niên, vậy hai mươi năm trước hẳn mới chỉ là một người rừng nhỏ…”

Tào Nghiêm Hoa cười ha hả: “Nếu là người rừng nhỏ, vậy cũng như người thường, ai sinh ra nó chứ…”

Gã chợt im bặt.

Không khí trong phòng lập tức căng thẳng.

La Nhận nhìn lão Viêm: “Nghe Hồng Sa nói, vị trí của cái giếng báu kia kỳ thực cũng rất hoang vắng, lúc đó, ông gặp được người phụ nữ đó như thế nào?”

Lão Viêm im lặng một lúc, giọng nói bắt đầu nhiễm chút kinh hoàng: “Cô ta…đi ngang qua, tôi thấy được, tôi…”

Ông ta không biết nên miêu tả thế nào, khi đó, bốn bề vắng lặng, bỗng nhiên có một người phụ nữ một mình đi ngang qua, như một con sói đói bỗng nhìn thấy miếng thịt đầm đìa máu, ông ta liền…

La Nhận nói: “Ông ngẫm kĩ lại xem, lúc đó trên tay bà ấy để trống hay có mang theo thứ gì không?”

Cổ họng lão Viêm khô khốc: “Cô ta…xách cái làn, bên trong có…đồ ăn…”

Sống lưng Một Vạn Ba buốt lạnh: “Trong núi có dã thú, một người phụ nữ một thân một mình, có đi thăm người thân cũng sẽ không đi qua ngọn núi này, cô ấy có phải thật ra là tới…cho ăn không? Cô ấy không phải là…mẹ của người rừng kia đấy chứ?”

Mộc Đại giật mình, cúi đầu nhìn miếng hổ phách màu son trong tay.

Đúng vậy, một người rừng sinh ra và lớn lên ở một nơi ăn sống uống tươi thế này, sao có thể đeo cho mình một sợi dây chuyền hổ phách màu son chứ?

Trong không trung vang dội một tiếng sấm, bầu trời nháy mắt tối sầm, mây đen bắt đầu tụ lại, xem ra lại chuẩn bị đổ mưa.

La Nhận nói: “Nếu là vậy, e rằng lần này chúng ta ra khỏi núi sẽ không đơn giản đâu.”

Quyển 3 - Chương 15

Một Vạn Ba run lập cập, hắn nhìn ra ngoài cửa, khoảnh núi trũng này rất nhỏ, bốn mặt đều là núi, rừng cây rậm rạp, gió lớn thổi qua làm cây cối chung quanh nghiêng ngả, cũng không biết là do gió lay hay trong đó thực sự đang có người rừng nhảy lên leo trèo nữa.

Tào Nghiêm Hoa sợ sệt hỏi: “Anh Tiểu La, anh nói xem, thanh…thứ ba liệu có phải đang ám trên người người rừng không?”

Trước mặt lão Viêm, gã vẫn gắng hết sức tránh đề cập đến Hung Giản.

La Nhận gật đầu: “Có thể lắm.”

Người rừng hoang dã, dù biết tranh đoạt thức ăn, xu lợi tránh hại, nhưng rốt cuộc đó vẫn chỉ xuất phát từ bản năng của động vật, nhưng nếu mọi sự khác thường đều bắt nguồn từ người rừng, vậy thì hiển nhiên, người rừng này rất khác biệt.

Nó cố ý khắc chữ số chỉ sai đường trên cây, làm như vậy để nhóm La Nhận không thể gặp được nhóm Mộc Đại, phân tán lực lượng nhằm tập kích lão Viêm.

Nó ném Tảo Tình Nương vào nước rồi lại treo lên mái hiên, cố ý treo miếng hổ phách màu son trong phạm vi tầm mắt của Mộc Đại, sau đó thoắt cái gỡ đi, như đang cố tình bày trận thế nghi binh đánh vào tâm lý, khiến họ kinh hoảng tự loạn trận tuyến.

Lại cũng hệt như mèo vờn chuột, trêu chọc chán rồi mới hung hãn xuất kích.

Người rừng bình thường hẳn là không thể làm được như vậy, tuy nhiên, nếu có Hung Giản ám thân thì tất cả đều dễ giải thích.

Huống chi, theo tin tức mà lồng Phượng Hoàng Loan hé lộ, Hung Giản đích xác là đang ở vùng Tứ Trại này.

***

Hoàng hôn buông xuống, mưa như trút nước.

Mưa lớn đến độ mỗi tia nước mưa đập xuống đất đều tạo thành một vết lõm.

Tào Nghiêm Hoa bê thùng chậu trong bếp ra ngoài hứng mưa, gã thà dùng nước mưa đun sôi còn hơn dùng nước giếng từng ngâm Tảo Tình Nương kia.

Một Vạn Ba ngồi bên cạnh lòng bếp, bên chân vung vãi mấy thanh côn gỗ nhặt được lúc vào rừng trước khi trời mưa, hắn cầm dao bầu vót nhọn, vót vót một hồi lại sinh lòng bi ai: “Lần trước chúng ta đối phó với lão trai ngọc, tốt xấu gì cũng có thuyền mà lái, còn có mắt nước, lưới xích nữa, chuyến này thì trực tiếp quay ngược về thời nguyên thủy rồi.”

Tào Nghiêm Hoa đi qua giúp hắn giữ thân côn: “Cậu không nghe anh Tiểu La nói gì à, mấy cây súng mượn được kia là súng săn gà rừng, chỉ có thể bắn được vài phát, để cứu em tiểu sư phụ đã dùng mất hai phát rồi, hơn nữa loại súng săn này không thể thật sự gây thương tích cho người rừng, đến lúc đó, vũ khí chủ yếu chỉ có đống trường mâu này thôi.”

Đầu trường mâu đã vót xong, nhìn thôi cũng đủ khiến da đầu người ta tê rần.

Một Vạn Ba nói: “Chúng ta thật sự phải dùng cái này đi ứng phó với người rừng sao? Lỡ giết mất nó…”

Một sinh vật sống sờ sờ như vậy, giết hay gây thương tích đều sẽ cảm thấy lo sợ trong lòng, quan trọng hơn là: “Lỡ giết không chết được nó thì sẽ kết thành thù máu, loại súc sinh này, khi trả thù sẽ rất liều mạng, nếu như…”

Hắn ghé sát vào Tào Nghiêm Hoa, hạ giọng xuống thật thấp: “Oan có đầu, nợ có chủ, đến lúc đó chúng ta bắt lão Viêm lại, giao cho người rừng…”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Sao có thể chứ? Cậu làm người còn có lương tâm không thế, dù sao đó cũng là ông nội của em Hồng Sa, chúng ta sao có thể làm chuyện như vậy được?”

Gã đề nghị: “Cùng lắm, chúng ta giả bộ đi nhanh, bỏ lão Viêm ở cuối, để ông ta bị người rừng tóm được là xong.”

Một Vạn Ba cảm thấy kế này rất hay, hai người ngầm hiểu ý, cùng nở nụ cười xảo quyệt với nhau, đều cảm thấy chúng mình thật đúng là thần giao cách cảm, là bạn tốt có đốt đèn lồng đi tìm cũng khó gặp được.

***

Trời nhanh chóng tối hẳn.

Số lượng người bỗng nhiên tăng vọt, một gian phòng ngủ không đủ, phải chia nhau một nửa sang bếp ngủ, La Nhận hỏi: “Mộc Đại sang bếp ngủ, còn ai nữa không?”

Viêm Hồng Sa nói: “Tôi ngủ chung một gian với nội, thuận tiện chăm sóc cho nội tôi luôn.”

Lão Viêm tuy đã làm chuyện không thể dung thứ, nhưng rốt cuộc vẫn là ông nội cô, lỡ đêm xuống xảy ra sự cố gì, những người khác bảo hộ lão Viêm chưa chắc đã tận tâm bằng cô, vậy nên cô ở cùng nội vẫn là tốt hơn cả.

Nếu Mộc Đại sang bếp ngủ thì La Nhận theo là tốt nhất, Tào Nghiêm Hoa quyết tâm không làm bóng đèn, nói: “Tôi ngủ cùng một gian với Tam Tam, trong bếp nhỏ, gian lớn bốn người ngủ chung không thành vấn đề.”

Gian lớn có tổng cộng ba tấm ván giường, Tào Nghiêm Hoa hợp sức với Tam Tam, giúp khiêng một tấm sang bếp, đầy lòng muốn thúc đẩy, xoa xoa tay nói với Mộc Đại: “Tiểu sư phụ, chỉ có thể cho hai người một tấm thôi…”

Cứ thế quẳng nan đề cho cô: Mình và Tam Tam ngủ chung một ván không thành vấn đề gì, Hồng Sa và lão Viêm là ông cháu, mỗi người một đầu cũng không sao…

Mặt Mộc Đại đỏ bừng: “Hay là, em ngủ chung với Hồng Sa…”

La Nhận nói: “Không sao, đêm anh không nhất định sẽ ngủ, còn phải gác đêm nữa, em ngủ một mình sẽ thoải mái hơn một chút.”

Tâm trạng hóng hớt kịch vui của Tào Nghiêm Hoa cứ thế bị dập tắt.

***

Mộc Đại tự mình nằm xuống trước, La Nhận không vào, đứng ở cửa gian lớn, có vẻ như đang cùng đám Tào Nghiêm Hoa kiểm tra xem cửa phòng có chắc chắn không, lại dặn họ lấy một thanh gỗ chặn sau cửa.

Thực ra cửa gian lớn chắc chắn hơn bếp nhiều, Mộc Đại nghĩ mãi không ra vì sao La Nhận lại bảo “Mộc Đại sang bếp ngủ”, không cho cô cơ hội nào để chối từ.

Sau khi La Nhận vào bếp, cô vẫn xoắn xuýt mãi không thông: “Tại sao phải đuổi em sang bếp ngủ?”

Dùng chữ “đuổi” cơ đấy ạ, La Nhận nhìn cô: “Em cảm thấy gian kia tốt lắm à?”

Mộc Đại đáp: “Lớn mà.”

La Nhận cười, đi qua, vươn tay ra vuốt một cái lên mũi cô: “Cứ lớn thì nhất định là tốt à?”

Mộc Đại đưa tay lên xoa mũi, ngoẹo đầu nhìn anh.

La Nhận chỉ chỉ lòng bếp: “Ở đây đốt lửa, đêm ấm, trong núi quá âm u, sợ em lạnh.”
Vậy à, trong lòng Mộc Đại dễ chịu, vui vẻ nằm xuống, không đề phòng bị đụng đầu, ai ôi một tiếng.

La Nhận nói: “Để anh xem nào.”

Buổi sáng cô bị người rừng túm tóc, tuy tóc không bị giật rụng mất nhưng da đầu vẫn hơi bị tổn thương, vạch tóc ra xem, thấy lấm chấm đỏ.

La Nhận nhíu mày: “Có chút không ổn rồi.”

Mộc Đại ngạc nhiên: “Sao thế?”

La Nhận buồn cười, cố nhịn xuống, nói: “Chỗ da đầu này bị thương rồi, sau này chắc không mọc được tóc nữa, Mộc Đại, trên đầu em sẽ bị trụi một mảng…”

Anh đưa tay lên minh họa cho Mộc Đại xem: “Cỡ chén trà thế này này.”

La Nhận nói: “Không sao, thông minh thường ít tóc, điều này chứng tỏ em rất thông minh đấy. Hoặc là, đổi một kiểu tóc khác đi, chia lệch hẳn sang một bên, lấy tóc bên trên che đi… Nếu không thì đội mũ vậy, bây giờ mũ cũng nhiều cái trông đẹp lắm…”

Mộc Đại suýt bật khóc.

La Nhận rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, phì cười. Thấy anh cười, Mộc Đại mới biết mình bị trêu chọc, tức giận nhỏm dậy cấu anh: “Ai cho anh trêu em!”

La Nhận vươn tay ra, ôm lấy cô, tiện tay nhấc tấm da thú, hất một cái đắp lên ngọn đuốc cắm trên tường, cách đắp này rất hay, cắt đứt không khí, ngọn lửa xèo một cái tắt mất.

Có điều, vẫn có mùi khét của da thú cháy tỏa ra trong phòng.

Mộc Đại nép trong lòng La Nhận, cúi đầu, không nhúc nhích.

La Nhận cúi xuống, ghé tới bên tai cô hỏi: “Bạn gái, hai ngày nay có nhớ anh không?”

Mộc Đại gật đầu, đáp: “Rất nhớ rất nhớ anh…”

Bỗng cảm thấy rầu rĩ, không nói được nữa, chỉ ôm chặt lấy La Nhận.

La Nhận nhận ra, cúi đầu cọ cọ lên trán cô, nói: “Nào, nằm cho thoải mái đi.”

Anh ngả ra tựa lưng vào tường, để Mộc Đại nằm trong lòng mình, đắp một cái chăn mỏng lên người cô.

Mộc Đại hỏi anh: “Anh không ngủ thật à?”

La Nhận nói: “Anh ngồi cũng ngủ được, không cần phải nằm.”

Mộc Đại chợt nhớ tới gì đó, phụt một tiếng bật cười, nói: “Em mơ thấy anh đấy.”

Cô kể lại giấc mơ cho La Nhận nghe, lần dệt vải trong căn phòng dột, và cả một lần đã lâu trước kia nữa, mơ thấy La Nhận chơi mạt chược.

La Nhận dở khóc dở cười, lát sau nói: “Có điều, đều là mộng đẹp cả.”

“Vì sao?”

“Em đều gả cho anh, còn sinh con nữa.”

Mộc Đại hơi sửng sốt, bỗng thấy buồn buồn, khựng lại một chút rồi nói: “La Nhận, người ta nói, mơ là ngược lại của đời thực.”La Nhận không nói gì, đưa tay áp lên má cô, Mộc Đại kéo tay anh, nắm lấy.

“La Nhận, nếu em chết, sau này anh có bạn gái khác, cũng sẽ đối xử với cô ấy tốt thế này à?”

La Nhận cười cười: “Còn trẻ thế này, nói gì mà chết với không chết chứ.”

Mộc Đại nói: “Anh không biết đâu, cái chết thực ra rất gần.”

Giống như sáng nay vậy, nếu La Nhận đến chậm hơn chỉ vài giây thôi, cô sẽ chết; giống như tám năm trước, cô bị người ta đẩy từ trên tầng cao xuống, đập mạnh xuống đất, lúc đó cô đã nghĩ, cô sẽ không thể tỉnh lại nữa…

La Nhận cúi người xuống, áp trán mình lên trán cô, nhìn mắt cô với khoảng cách thật gần, đen láy, long lanh ánh nước.

La Nhận nói: “Có phải em nghe mẹ Trát Ma nói nên nghĩ nhiều không?”

Thì ra anh đã biết cả rồi, mắt Mộc Đại lập tức rơm rớm.

“Mẹ Trát Ma nói, người cuối cùng ở bên anh là một người khác.”

La Nhận hôn nhẹ lên môi cô: “Anh hỏi mẹ Trát Ma rồi, tất cả đều là cảm giác của bà ấy, bà ấy cũng không phải thật sự nhìn thấy, chuyện cảm giác này đều luôn có khả năng sai lệch.”

Mộc Đại không lên tiếng.

La Nhận nói tiếp: “Có thể là bản thân em thay đổi quá lớn, anh đi Philippines bốn năm, lúc trở về gặp Sính Đình, em ấy cũng nói, anh Tiểu Đao, anh cứ như biến thành người khác ấy.”

Mộc Đại đáp: “Ừ.”

Cô rất mâu thuẫn, vừa muốn tin vào cách nói này, vừa cảm thấy đây chỉ là một lời trấn an khiên cưỡng.

Cô hỏi: “Nếu em thật sự chết đi thì sao?”

La Nhận đáp: “Nếu em thật sự chết mất, vậy nhân lúc em còn thời gian thì cùng anh yêu nhau bạt mạng đi, em khắc em vào xương tủy anh, như vậy, bất kể em đã chết hay còn sống, đời này của anh đã giao cho em, so với việc em ở đây khổ sở than vắn thở dài rõ ràng tốt hơn nhiều.”

Cách nói này là lần đầu tiên Mộc Đại nghe thấy, cảm thấy rất mới mẻ, lại cũng rất hợp lí. Cô nghĩ nghĩ: “Vậy nếu là anh thì sao, nếu anh giữa chừng bỏ mạng, anh sẽ làm thế nào?”

La Nhận suy nghĩ rất lâu rồi mới nói: “Cách của đàn ông không giống với của phụ nữ. Nếu là anh, nếu biết mình phải chết, anh sẽ nghĩ cách chia tay với em, hoặc là nói với em, anh không thích em nữa, khiến em tuyệt vọng.”

Mộc Đại hỏi: “Tại sao chứ? Anh cũng có thể cùng em yêu nhau bạt mạng, khiến em giao trọn đời cho anh mà.”

“Bởi vì anh muốn em có người chăm sóc, không muốn để một cô gái vì anh mà hoài phí bản thân. Nhưng anh là đàn ông, hoài phí vì em, anh cảm thấy không sao hết.”

Mộc Đại cảm thấy mình sắp không cầm được nước mắt nữa rồi, cô hít mũi, chống người quỳ trên ván giường, ôm La Nhận, ghé vào bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Em cũng muốn anh có người chăm sóc, tương lai, nếu em thật sự chết đi, anh phải tìm một người bạn gái khác đấy, em sẽ không ghen đâu.”

La Nhận ôm ghì lấy cô, nước mắt cô trượt vào cổ anh.

La Nhận nói: “Miệng thì nói không ghen, nhưng thực ra vẫn ghen chứ gì?”

“Ừ, một chút.”

“Chỉ một chút thôi à?”

“Ừm, nhiều chút, được chưa.”

La Nhận bật cười, anh buông cô ra, lau nước mắt cho cô, nói: “Ngủ sớm một chút đi, đã mấy ngày không ngủ ngon rồi đúng không.”

Mộc Đại ừ một tiếng, rất ngoan ngoãn nằm xuống lần nữa. Lúc La Nhận đắp chăn cho cô, cô chợt hỏi một câu kì quái: “La Nhận, sao anh lại thích em?”

La Nhận đáp: “Em tốt chứ sao.”

Mộc Đại thở dài một hơi, lúc nhắm mắt lại, cô khẽ nói một câu: “Em cảm thấy mình không tốt chút nào.”

***

Cô nằm mơ.

Mơ thấy mình đang mê man, bị người khác kéo đi trên mặt đất, mở mắt, không nhìn thấy được gì hết, chỉ có màu son hổ phách choán trước mắt.

Sau đó, cô bị quẳng vào đâu đó.

Dưới thân lạnh lẽo, như đất cát thô ráp, mặt đất rung lên, cảm giác này dần rõ ràng hơn, như có xe đang phóng tới.

Một giọng nói trầm thấp gọi cô: “Mộc Đại, Mộc Đại, mau đứng lên, cô sẽ chết đấy.”

Cô vật lộn muốn động đậy, nhưng không động đậy nổi, nói: “Tôi không đứng lên được.”

Lại một giọng nói nghiêm nghị lớn tiếng quát: “Đứng lên! Không đứng lên sẽ toi thật đấy!”

Xe phóng tới, âm thanh trầm đục, trọng lượng khổng lồ của xe nghiền thẳng về phía cô.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau