BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 71 - Chương 75

Quyển 3 - Chương 6

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thời gian là sinh mạng, hiệu suất là tiền bạc.

Sau khi thợ lắp đặt đo đạc cửa ra vào và cửa sổ xong xuôi, dùng phấn vạch số đo khoảng cách lên mặt đất, bác Trịnh cảm thấy hiệu suất của mình rất cao, có thể đuổi kịp tốc độ phát triển của Thâm Quyến lúc mới cải cách mở cửa được rồi.

Tâm trạng bác rất tốt, xuyên qua cửa kính sát đất nhìn ra ngoài xem phố phường dần náo nhiệt.

Ủa, người đang đi tới kia là…La Tiểu Đao?

Bác Trịnh cả mừng: Cũng biết tới đỡ đần cơ đấy, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy…

Sau đó, bác dõi theo anh, dõi theo anh…

La Nhận rẽ vào Liêm Diễm.

***

Liên Thù đang cầm khăn lau bạc chuyên dụng dính phấn thơm hải đường, lau một bộ nhẫn hộ giáp (*) mới mua lại.

(*) Nghĩ chc dâđọc ngôn tình ai cũng biết rồi cơ mà thôi lấy con ảnh minh họa tiện khoe ai đồ trá hình, là cái nhđeo móng dài dài nhọn nh :3

IMG_3065 1

Khác với kiểu nhẫn hộ giáp dáng dài của nữ nhân cung đình Thanh triều, bộ nhẫn hộ giáp này đã được đơn giản hóa đi rất nhiều, dùng bạc tạo thành một mặt đắp hình móng tay, bên trên khắc hình một cành sen trang nhã, vòng nhẫn đeo vào đầu ngón tay khéo léo tạo thành như phần cuống kéo dài của cành sen, sau khi đeo lên, ngón tay trông sẽ càng thêm thon dài trắng nuột.

Cô bỏ bộ nhẫn vào chiếc cốc sứ màu thiên thanh, mặt nhẫn chạm vào thành cốc, tiếng vang nghe trong trẻo vô cùng.

Cảm thấy cả người đều thư thái hơn hẳn.

Đúng lúc này, La Nhận đẩy cửa tiền vào.

Không ngờ anh sẽ quay lại, Liên Thù đầu tiên là ngẩn ra, sau đó trở nên luống cuống, ngón tay vô thức rụt vào giấu trong ống tay áo: Nếu cô nhớ không nhầm, La Nhận có vẻ không thích những món đồ khuê phòng tinh xảo quý giá này cho lắm.

Sau cùng, trong lòng lờ mờ dâng lên một gợn sóng vừa mừng vừa giận.

Hóa ra anh vẫn quay lại.

La Nhận nhìn lên giá đa bảo, cái tượng đất kia vẫn còn, trong mỗi ô ngăn đều gắn một bóng đèn riêng, phủ một lớp ánh sáng lên thân tượng đất, tựa như ánh đèn huỳnh quang trên thảm đỏ.

Anh lấy thẳng xuống xem.

Liên Thù đi qua, cũng không vội mở miệng, chờ anh xem đủ rồi mới dịu dàng giới thiệu lai lịch của món đồ này: “Cái này gọi là Tảo Tình Nương.”

La Nhận chưa từng nghe đến bao giờ: “Cái này có ý nghĩa gì?”

“Bắt nguồn từ thời Hán, dân gian dùng để cầu mưa tạnh trời quang, hình tượng thường là một người phụ nữ cầm chổi quét mưa, nghênh đón trời quang, tên phổ biến là Tảo Tình Nương, ở phương Bắc, vùng Hán Trung Thiểm Tây thì gọi là Tảo Thiên Bà. (*)”

(*) Tảo Tình Nương (扫晴娘), Tảo là quét, Tình là trời trong, trời quang, Nương là người phụ nữ.

“Ở đâu cũng có à?”

“Thường thì ở đâu cũng có, thường gặp nhất là bằng giấy cắt, treo dưới đầu mái hiên. Thực ra ở nước ngoài cũng có, như ở Nhật Bản thì có búp bê cầu nắng, hình dáng không giống nhau nhưng ý nghĩa thì tương đồng.”

Cô chỉ vào cái tượng đất cho La Nhận xem: “Cái này thì cụ thể hơn một chút, tay phải cầm chổi, quét mưa đón nắng. Trên tay trái đeo bọc quần áo, trong bọc quần áo có đất, vì Thổ khắc Thủy. Còn xách làn, trong làn là gạo mà người cầu nguyện cúng cho bà ấy – nhờ vả người ta quét mưa đón nắng, dù sao cũng phải biếu chút tiền công.”

“Còn chỗ nào khác bán không?”

Gương mặt Liên Thù thoáng vụt qua vẻ đắc ý: “Không có, chỗ tôi đa phần đều là đồ đơn lẻ, chỉ có độc nhất một món.”

“Vậy cô thấy thứ này ở đâu, hoặc là thu thập được ở đâu?”

Liên Thù liếc nhìn La Nhận, hồi lâu không đáp, lát sau lấy ra một hộp gấm, giúp La Nhận gói Tảo Tình Nương lại: “Tôi tìm trên mạng thôi, cảm thấy miêu tả rất đáng yêu nên tự mình bắt chước làm một cái. Quẹt thẻ hay là…”

La Nhận lấy ví, trực tiếp rút từ một ngăn trong ví ra một xấp tiền đặt lên quầy thu ngân, cầm hộp gấm chào cô: “Cảm ơn.”

Liên Thù mãi vẫn chưa lấy lại được tinh thần, cô đếm xấp tiền mặt, không hơn không kém, đúng 12 tờ.

Cũng tức là, trước khi tới, La Nhận đã chuẩn bị sẵn tiền, tới đây chỉ vì Tảo Tình Nương?

Liên Thù hơi thất vọng, cô đưa mắt nhìn La Nhận rời đi, thấy anh vốn định đi khỏi, bỗng khựng lại một chút rồi xoay người đi vào cửa hàng đối diện.

***

Mộc Đại gần như đã ngồi xe trọn một ngày, đến gần nửa đêm mới tới được nhà họ Viêm, sau khi qua quýt rửa mặt thì buồn ngủ díp mắt leo lên giường.

Viêm Hồng Sa lại bị lão Viêm gọi đi, không biết là dặn dò cái gì, mãi khuya mới về.

Đương say giấc nồng, lại bị Viêm Hồng Sa lay tỉnh: “Mộc Đại, dậy đi, phải lên đường rồi.”

Trời sáng rồi sao? Mộc Đại cảm thấy mình còn chưa ngủ đủ giấc, cô đau khổ xoay người, lấy điện thoại ra xem.

Ba rưỡi sáng.

Cô nói: “Viêm Hồng Sa, tôi nhất định phải giết cô.”

Viêm Hồng Sa quỳ trên giường, chắp hai tay vái cô: “Không phải tại tôi, nội tôi có quy định là nhất định phải dậy sớm hơn gà, như vậy chuyến này mới có thể tránh được tai mắt, vừa bí mật vừa thuận lợi.”
Mặt Mộc Đại không chút thay đổi: “Thêm tiền đây.”

“Được được được.” Viêm Hồng Sa gật đầu như giã tỏi.

“Lấy quần áo cho tôi.”

Viêm Hồng Sa vội vàng chân trần nhảy xuống giường, ôm quần áo của Mộc Đại lắc lư chạy tới.

Mộc Đại thở dài đứng dậy, chậm rì rì mặc quần áo, mặc được một nửa thì rầu rĩ: “Tôi phải nghĩ cách gả sớm cho La Nhận mới được, có người nuôi rồi, tôi cũng không phải khổ cực như thế này nữa.”

“Đúng đúng đúng.” Viêm Hồng Sa hổ thẹn trong lòng nên Mộc Đại nói gì cô cũng tán thành.

Ai ngờ Mộc Đại nghĩ ngợi một chút lại đổi giọng: “Không được, phụ nữ là phải độc lập, tự mình vươn lên, không thể ỷ lại vào người khác được, không đáng tin.”

Viêm Hồng Sa nói: “Đúng đúng đúng.”

***

Bữa sáng là cháo hoa, màn thầu và dưa muối, thật không giống phong cách nhà ở cao cấp chút nào.

Viêm Hồng Sa giải thích cho Mộc Đại, chuyến đi này là phải như vậy, không thể ăn thịt, bởi thịt có nghĩa là có máu có giết chóc, là điềm xấu.

Trên đường nếu gặp ăn mày thì nhất định phải cho tiền, bởi mình là ăn lộc trời, đã ăn không thì phải bố thí lại chút gì đó cho những người mạng cứng.

Trên người không được mang theo bất kì đồ trang sức vàng bạc châu báu gì, bởi vì mình phải “nghèo”, không xu dính túi, mới dễ thành công…

Trong lòng Mộc Đại đánh thịch một tiếng, rờ tay lên ngực, cách lớp áo, cô sờ sờ viên ngọc trai gắn với cái còi.

Viêm Hồng Sa đã nhìn ra, cô ghé sát vào Mộc Đại: “Kệ nội tôi đi, nội tôi chỉ đang giả vờ giả vịt lừa người khác thôi chứ nội tôi nghèo chỗ nào?”

Còn nói: “Đến lúc đó, buổi tối, chúng ta lén chạy ra ngoài ăn thịt đi.”

Trong lòng Mộc Đại nhất thời trấn định lại.

***

Lộ trình đi Tứ Trại có hơi vòng vèo, từ Côn Minh bay đến Quý Dương trước, sau đó lại từ Quý Dương bay đến Lệ Ba, Kiềm Nam.

Lúc đến Lệ Ba đã là buổi chiều, để đuổi kịp hành trình, họ đến trạm trung chuyển thuê xe, lão Viêm tuổi đã cao, Viêm Hồng Sa lại không có kinh nghiệm gì nên chuyện thương lượng trả giá này chỉ có thể để Mộc Đại làm.

Cô bị đám tài xế xe cho thuê vây vào giữa, nghe tiếng phổ thông nửa sống nửa chín, trong lòng có phần lo lắng không yên nhưng vẫn phải giả vờ lão luyện.

“Anh lái xe được mấy năm rồi? Đường bằng hay đường núi?”

“Gói giá này, có bao ăn không? Tiền xăng tính sao?”

“Chúng tôi đi tất nhiên là có về rồi. Để mấy ngày nữa xem, nếu về có thể sẽ ngồi xe anh…”

Vất vả mãi mới chọn được một xe, tài xế đưa đám Mộc Đại đến khách sạn đã đặt từ trước, hẹn sáng sớm hôm sau sẽ tới đón.

Lúc vào phòng, Mộc Đại nhìn cô nhân viên phục vụ dọn phòng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, ra vẻ rảnh rỗi bắt chuyện tán gẫu với cô, hỏi thăm mặt bằng giá thuê xe bên này, tổng hợp lại so ra, chỗ cô chọn tính giá khá vừa phải.
Mộc Đại cảm thấy mình rất cừ.

Buổi tối nằm trên giường gọi điện thoại cho La Nhận, cô thổi phồng nhấn mạnh chuyện này, La Nhận nghe xong chỉ bình luận: “Ừm.”

“Ừm” là ý gì?

Mộc Đại không vui, bĩu môi trách móc: “Chẳng khen em lấy một câu gì cả.”

La Nhận ở đầu bên kia cười, dừng một chút rồi nói: “Anh đoán bọn em đến Tứ Trại rồi vẫn sẽ phải đổi xe.”

Đúng vậy, địa điểm đào bảo vật cụ thể, lão Viêm chỉ chịu nói đến “Tứ Trại”, tiếp đó đi thế nào, mỗi lần hỏi ông ta đều trả lời rất kín kẽ, đến cả Viêm Hồng Sa cũng không moi ra được.

“Đến lúc đó em nhớ để ý đường đi, có đặc điểm gì đặc biệt thì gửi cho anh.”

Trong lòng Mộc Đại đánh thịch một tiếng: “Vì sao?”

Tự cô cũng nghĩ ra: “La Nhận, anh cũng muốn đi theo à? Vậy không ổn đâu.”

Nói đến đoạn gấp gáp, trở mình, lật người nằm sấp xuống.

“Ông Viêm đối với việc này tỏ ra rất thần bí, sợ để người khác biết được, đến lúc đó anh lái xe theo sau, sắc mặt ông ấy sẽ xấu lắm đó. Anh không phải lo lắng cho em đâu, em ổn mà, em nhất định sẽ cẩn thận mọi bề…”

Cô cam đoan rất nhiều, La Nhận không ngắt lời cô, nghe bằng hết rồi mới hỏi: “Em có muốn anh đi không?”

Mộc Đại không đáp.

Thật biết cách nói chuyện mà.

Em có muốn anh đi không?

Sáu chữ, tựa như những mũi tên nhỏ, phút chốc găm vào lòng cô, xốp xốp ngưa ngứa, lông đuôi mũi tên còn đang rung rung.

Ngón tay cô nắm chặt lấy mép chăn dưới thân, ấp úng: “Muốn chứ.”

La Nhận bật cười, dừng một chút rồi nói: “Em phải tự mình cẩn thận một chút, thanh Hung Giản thứ ba, có khả năng đang ở loanh quanh gần Tứ Trại.”

Hung Giản?

Mộc Đại nháy mắt tỉnh táo lại, mấy ngày nay, cô gần như đã quên mất chuyện này.

Cô lắp bắp: “Sao…sao lại xuất hiện ở đây?”

***

La Nhận gửi ảnh chụp Tảo Tình Nương vào nhóm WeChat.

Anh đã tìm kiếm thông tin về Tảo Tình Nương trên mạng, về cơ bản Liên Thù nói không sai, phần lớn Tảo Tình Nương đều mang hình tượng một người phụ nữ tay cầm chổi quét, đa số đều là dùng giấy cắt làm nên, cũng có một số là dùng mảnh vải nhỏ ghim thành, tùy theo khu vực mà hình dáng lại có sự khác biệt.

Không tìm thấy cái nào giống bức tượng trong tay anh, có điều cũng không có gì kì lạ, bởi trong bài giới thiệu có nói, cũng có người làm Tảo Tình Nương theo hình tượng cá tính hóa tự nghĩ ra.

Một viên đá làm dậy lên sóng lớn trùng trùng.

Tào Nghiêm Hoa sợ hãi hỏi: “Nếu chúng ta không để ý tới thì sao? Sẽ như thế nào?”

Sau khi trở về từ thôn Ngũ Châu, vất vả mãi mới được một khoảng thời gian yên bình, sức khỏe Sính Đình dần tốt lên, tro cốt cha Một Vạn Ba rốt cuộc cũng được mồ yên mả đẹp, việc chuẩn bị cho quán ăn đang hừng hực khí thế…

Mọi thứ đều đang rất tốt lành, thực sự không muốn lại lội xuống vũng nước đục này chút nào.

Tâm trạng này hoàn toàn có thể hiểu được.

La Nhận gửi bức hình ghép lại của bảy tấm ảnh vào nhóm.

Một Vạn Ba là người nhìn ra đầu mối đầu tiên: “Màu nhạt đi rồi? Còn nữa, vị trí đầu phượng hoàng hình như không giống trước.”

La Nhận giản lược kể lại sự tình một lượt: “Hiện tại tôi đang lo là, nếu trong bể cá này, màu sắc của con phượng hoàng càng lúc càng nhạt đi, vậy cuối cùng sẽ như thế nào?”

Mộc Đại cầm điện thoại xem tin nhắn La Nhận gửi vào nhóm, nhất thời ngớ ra.

Màu sắc của phượng hoàng dường như biểu trưng cho sự kìm hãm của lồng Phượng Hoàng Loan đối với Hung Giản, nếu màu sắc càng ngày càng nhạt đi, vậy có phải tức là, Hung Giản sẽ một lần nữa thoát khỏi kìm hãm không?

Nói như vậy, người xui xẻo nhất chính là Sính Đình.

Một Vạn Ba cũng đã nghĩ tới đây: “Có cảm giác là, nếu người từng bị ám không chết, Hung Giản sẽ một lần nữa tìm tới người đó… Có điều, nó không đến mức lại đi quấy nhiễu tro cốt của ba tôi đấy chứ?”

Không ai trả lời.

Lý do là đúng lúc này, một thông báo hiện lên, có người mới được mời vào nhóm.

La Nhận mời “Côn đang đắm chìm trong tình yêu thương của bạn bè” vào nhóm.

“Côn đang đắm chìm trong tình yêu thương của bạn bè” không có quan hệ bạn bè WeChat với những người khác trong nhóm, xin hãy chú ý quan hệ.

Quyển 3 - Chương 7

Côn đang đắm chìm trong tình yêu thương của bạn bè.

Đây chẳng lẽ là…

Quả nhiên, người kia hồ hởi chào hỏi mọi người, gửi một tin nhắn thoại đến: “Củ Cải Nhỏ, Cái Túi Nhỏ, Tiểu Tam Tam, Cu Mập.”

Mộc Đại không nhịn được buồn cười, nên nhắn gì lại bây giờ nhỉ, cô bấm lên nút ghi âm tin nhắn thoại, vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì.

Thần Côn nói: “Ấy, có người mới này, đây chính là cô bé liên quan tới Hỏa đấy hả?”

Viêm Hồng Sa nhắn lại: “Đúng ạ, tiền bối, chào chú.”

Viêm Hồng Sa và Tào Nghiêm Hoa đều thuộc loại hình cung kính lễ phép với Thần Côn, Viêm Hồng Sa gọi lão là “tiền bối”, Tào Nghiêm Hoa gọi lão là “Thần tiên sinh”.

Có người gõ cửa, Mộc Đại chạy ra mở cửa, quả nhiên là Viêm Hồng Sa, cô một mình một phòng quạnh quẽ quá, lại vừa vặn đang “họp”, bèn qua tìm Mộc Đại chung vui.

Sau khi vào phòng, cô cứ chăm chăm nhìn điện thoại: “Mộc Đại, sao Thần Côn vẫn chưa trả lời tôi thế.”

Mộc Đại đáp: “Chắc là đang bận ban tên cho cô.”

Đoán không sai, Thần Côn nhanh chóng quay lại.

“Khăn Đỏ, chào cô.”

Khác với Củ Cải Nhỏ hay Tiểu Tam Tam trước đó, đương sự lần này không rối rắm gì nhiều, Viêm Hồng Sa sờ sờ lên cổ một lúc rồi rầu rĩ: “Tôi không nhớ cảm giác đeo khăn đỏ thế nào nữa rồi.”

Trở lại chuyện chính.

La Nhận và Thần Côn vẫn giữ liên lạc, con phượng hoàng trong nước kia là đại biểu cho sự kìm hãm của lồng Phượng Hoàng Loan đối với Hung Giản, nhưng không hoàn chỉnh – phải biết rằng Phượng, Hoàng, Loan, có ba con, xuất hiện trong nước chỉ mới có một con.

Một Vạn Ba nói: “Vậy nếu bây giờ chúng ta cho thêm máu vào nước thì sao?”

“Các cậu có thể thử, hết việc rồi thì chích máu chơi.”

Một Vạn Ba không nói gì nữa, trên thực tế, chính hắn cũng hiểu rằng chuyện chích máu này có phần chỉ trị ngọn không trị được gốc.

Thần Côn nói: “Các cậu phải làm rõ một việc trước đã, vây khốn Hung Giản không phải là máu của các cậu mà bản chất hẳn là thứ ám trong máu của các cậu, sức mạnh của lồng Phượng Hoàng Loan, màu sắc nhạt đi rất có thể là chứng tỏ sức mạnh của lồng Phượng Hoàng Loan đang biến mất.”

Tào Nghiêm Hoa hoang mang: “Sao lại nói biến mất là biến mất vậy chứ?”

“Tào Mập, tôi lấy dây thừng trói cậu lại, ban đầu trói rất chặt, nhưng mỗi ngày cậu đều ra sức giãy giãy giãy giãy, thừng lại chẳng không lỏng ra à?”

Tào Nghiêm Hoa biết điều ngậm miệng.

La Nhận trầm ngâm cất lời: “Mọi người nói xem, sức mạnh lồng Phượng Hoàng Loan biến mất liệu có liên quan gì đến năm thanh Hung Giản đang tản mát ở những chỗ khác không?”

Tuy tính đến giờ, vẫn chưa có bất kỳ chứng cớ nào chứng minh được rằng các Hung Giản có khả năng liên lạc với nhau, nhưng cũng không thể gạt bỏ ý nghĩ này đi được.

Thần Côn suy nghĩ: “Cũng có thể, giống như sự giằng co giữa hai thế lực vậy, hiện giờ thì là cuộc đấu sức giữa hai thanh Hung Giản và lồng Phượng Hoàng Loan, nếu năm thanh Hung Giản còn lại cũng gia nhập, vậy sức mạnh của lồng Phượng Hoàng Loan sẽ tiêu hao nhanh hơn.”

Một Vạn Ba hỏi nghi vấn của mình ra: “Nếu hai thanh Hung Giản một lần nữa thoát khỏi kìm hãm, vậy có phải Sính Đình sẽ lại bị ám không? Hũ tro cốt của cha tôi, Hung Giản liệu có tìm đến nó không?”

Thần Côn nói: “Đó cũng là điều tôi đang băn khoăn.”

Lão dừng lại một lúc lâu, đến lúc mọi người đều bắt đầu lo lắng rồi thì mới gửi một đoạn tin nhắn dài tới.

“Lúc đối phó với thanh Hung Giản thứ nhất, nhân số chưa đầy đủ, đánh bậy đánh bạ. Nhưng lúc đối phó với thanh Hung Giản thứ hai, năm người đại biểu cho Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ đã tề tựu, hơn nữa lần đầu tiên dùng hình thức lồng Phượng Hoàng Loan để vây khốn Hung Giản, điều này cũng đồng nghĩa với việc chính thức tỏ rõ lập trường, hoàn toàn thể hiện bản thân đứng ở phe đối lập với Hung Giản. Mục tiêu của các cô các cậu quá lớn, rất có thể một ngày nếu Hung Giản thoát khỏi kìm hãm, việc đầu tiên sẽ là đối phó với các cậu, hoặc là tấn công cả nhóm, hoặc là hạ từng người một.”

Mộc Đại đọc đoạn tin nhắn này hai lần, sau lưng dần nổi lên cảm giác lạnh lẽo, Viêm Hồng Sa cũng run lên, cảnh giác nhìn ra cửa sổ, rồi lại nhìn cửa ra vào, cứ như thể Hung Giản đã ở ngay bên ngoài, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh vào vậy.

Lát sau, Tào Nghiêm Hoa tức giận nhắn: “Tức là, đã lên phải thuyền giặc thì không xuống được nữa đúng không, bất kỳ ai cũng không thể xuống được.”

Thần Côn nói: “Tôi kiến nghị năm người các cậu gắng hết sức đừng tách riêng lẻ, hiện giờ, rất có khả năng các cậu đều là mục tiêu.”

***

Vì những lời này của Thần Côn mà Viêm Hồng Sa sợ chết khiếp không dám quay về phòng ngủ một mình, lại một lần nữa chen chúc một giường với Mộc Đại, trước khi tắt đèn còn kiểm tra lên kiểm tra xuống xem cửa nẻo đã đóng kĩ chưa, khóa luôn cả cửa sổ vào.

Mộc Đại thở dài: “Cô cũng đâu phải là chưa từng thấy, Hung Giản nếu thật sự xuất hiện ở gần đây thì cửa sổ cửa ra vào gì cũng chẳng cản được nó đâu.”

Viêm Hồng Sa ỉu xìu bò lên giường, lát sau hỏi: “Tôi không tắt đèn có được không?”

Mộc Đại rụt vào chăn, kéo chăn lên che mắt: “Được.”

Nói thì nói vậy, nhưng có ánh sáng vẫn chẳng dễ ngủ gì cho cam, nằm được một lúc, không nhịn được lại thò tay vớ lấy điện thoại, nhìn thấy tin nhắn La Nhận gửi tới.

“Bọn em đi đường cố kéo dài thời gian nhé, anh sắp tới rồi.”

Anh sắp tới rồi.
Cô nắm chặt điện thoại, nhẹ nhàng áp lên ngực, nghĩ: Nếu có La Nhận ở đây thì tốt rồi.

***

Tào Nghiêm Hoa lại thu thập hành lí, có kinh nghiệm của lần trước, lần này việc dọn hành lí quen tay nhanh lẹ hơn rất nhiều.

Tào Nghiêm Hoa nhờ Một Vạn Ba xin nghỉ với chú Trương: “Tôi vừa về đã lại chạy mất, chú Trương chắc chắn sẽ đuổi việc tôi, tôi không dám nhìn gương mặt đó nữa đâu, Tam Tam, cậu giúp tôi nói một tiếng đi mà.”

Một Vạn Ba nói: “Tôi thì dám đi nói với chú ấy chắc? Chú ấy biết tôi lâu hơn, mắng tôi cũng sẽ ác hơn.”

Kết quả thương lượng là, hai người viết một bức thư khẩn khoản chân thành, bỏ vào một cái bọc trong suốt dán lên khung giường tầng.

Trên thư, họ khẩn cầu chú Trương: Lần này lại đi nữa, nghĩ chắc đến phòng cũng không giữ được, cơ mà làm hơn hãy giữ cái giường tầng lại cho họ, ít nhất khi về còn có chỗ nằm.

***

Thu thập xong, tắt đèn, nín thở rón rén, mò mẫm trong bóng tối chạy khỏi quán bar từ cửa sau, một lèo tót sang chỗ La Nhận.

La Nhận đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ họ đến là xuất phát, bác Trịnh đang giúp La Nhận bỏ hành lí vào cốp sau, thấy đám Tào Nghiêm Hoa thì trừng mắt: “Bác thật sự không hiểu chúng mày đang làm gì nữa, cổ đông với chả cổ tây, trong hai ngày đã chạy hết sạch, Phượng Hoàng Lâu này rốt cuộc là có mở nữa không hả?”

“Mở chứ ạ mở chứ ạ!” Tào Nghiêm Hoa gật đầu lia lịa, còn lấy giọng cổ đông ra nói: “Bác Trịnh, khoảng thời gian tu sửa trang hoàng này làm khổ bác rồi, cháu sẽ biếu thêm bác tiền thưởng! Bọn cháu nhất định sẽ về sớm khai trương!”

Xe rốt cuộc cũng từ từ ra khỏi thành cổ, Tào Nghiêm Hoa ngồi ở ghế sau cảm khái: “Hiện giờ tôi cứ có cảm giác như người thành đạt ấy, bận rộn đến sứt đầu mẻ trán mà không cách nào phân thân.”

Bỗng nảy ra một ý nghĩ kì quặc: “Anh Tiểu La, bên em phú bà bảo là đi đào bảo vật, thanh Hung Giản thứ ba lại rất có thể ở gần chỗ họ đào… Vậy chuyến này nếu có thể kiếm chút đá quý về thì tốt rồi…”

Lại chọc chọc cùi chỏ vào Một Vạn Ba: “Nghe nói, mấy cái giếng báu nhiều đá quý lắm nhé, hồng ngọc này, mắt mèo này, hổ phách này, nếu chúng ta kiếm được kha khá, trở về mở thêm một quán karaoké cạnh Phượng Hoàng Lâu đi…”

Một Vạn Ba liếc xéo gã: “Anh lạc quan gớm nhỉ, cứ làm như đi chơi không bằng, Tào Mập, nghiêm túc chút hộ cái, vụ này không chơi được đâu, làm không xong khéo mạng cũng chẳng còn nữa là.”

Đám Mộc Đại đi trước, lại còn là đi máy bay, bên này La Nhận lái xe đi, dù có đi không ngừng nghỉ thì dự tính vẫn sẽ chậm hơn họ một ngày đường, bởi vậy nên trên đường gắng hết sức không nghỉ ngơi.

Trời nhanh chóng chuyển sáng, Tào Nghiêm Hoa thấy La Nhận mệt mỏi, bèn xung phong nhận việc lái xe thay anh, đồng thời vỗ ngực cam đoan là mình có bài bản.

La Nhận nửa tin nửa ngờ, nhưng anh quả thật đúng là tinh thần không đủ, bèn để Tào Nghiêm Hoa lái thử một đoạn đường – cũng tạm, kỹ thuật lái tuy không quá tốt, nhưng có thể chạy được xe là thành công rồi.

La Nhận nói: “Tôi ngủ một chút, anh lái một lúc rồi để tôi.”

Vì để La Nhận có thể ngủ thoải mái hơn, Một Vạn Ba chủ động ngồi lên phía trước cạnh ghế lái, chừa lại hàng ghế sau cho La Nhận – hắn không biết lái xe, La Nhận là tay lái chính, tất nhiên là phải gắng hết sức để anh nghỉ ngơi thoải mái rồi.

Lái một đêm, xe đã vào đến địa giới không có lấy ba mét bằng phẳng của Quý Châu, xóc nảy là chuyện khó tránh khỏi.

La Nhận ban đầu không ngủ được, Tào Nghiêm Hoa cứ lải nhải suốt với Một Vạn Ba, lúc thì bảo hắn học võ đi, lúc lại bảo hắn học lái xe, nhưng lát sau, giọng nói này cứ như có tác dụng thôi miên, anh cuối cùng cũng dần thiếp đi.

Cũng không biết là qua bao lâu, thân xe bỗng đột ngột đứng lại, La Nhận suýt lăn xuống ghế, cũng may kịp thời bắt được cửa xe ổn định lại thân thể, Một Vạn Ba ở đằng trước đang gà gật, chợt bị quăng một cái như vậy, nếu không phải có dây an toàn siết lại thì đã bay thẳng ra ngoài rồi.

Trời đã sáng rõ.Một Vạn Ba rống lên: “Tào Mập, rốt cuộc anh có biết lái xe không vậy hả, anh bệnh à!”

Đầu óc La Nhận hơi quay quay, anh vịn cửa xe ngồi vững lại, nghe thấy tiếng Tào Nghiêm Hoa nghẹn ngào như sắp khóc: “Tôi đâm phải người rồi Một Vạn Ba, tôi đâm người rồi!”

Mẹ nó!

Trong lòng La Nhận căng lên, không chút nghĩ ngợi, mở cửa xuống xe.

Gió rất lớn, cuốn tung cát bụi quất qua, La Nhận nhất thời không mở nổi mắt, khựng lại một chút, anh gắng mở mắt ra nhìn.

Đây là một con đường đất, hai bên đều là núi đồi trụi lủi, có lẽ vì còn sớm nên trên đường không có xe, nhìn trước nhìn sau chỉ có mỗi xe họ.

Một Vạn Ba cũng đi xuống, ra trước ra sau nhìn, lúc sau hoang mang nói: “Đâu có ai đâu.”

Câu này khiến La Nhận tỉnh táo lại, trước sau không có ai, cũng không có máu, trên đường đất chỉ có một vết phanh xe, lại vòng ra trước xem xe, thân trước của xe bóng nhoáng, không có bất kỳ vết xước hay đụng lõm nào.

Tào Nghiêm Hoa vẫn ngồi trên ghế lái, sắc mặt trắng bệch, cả người run lẩy bẩy.

Một Vạn Ba lẩm bẩm: “Có phải nhìn lầm rồi không.”

Một ý nghĩ nhoáng quá trong lòng La Nhận.

Gió lớn, đường đất, gió thổi tung cát bụi lên…

Tào Nghiêm có thể nhìn thấy gì đó từ đất!

La Nhận đi qua, vỗ vai Tào Nghiêm Hoa: “Tào Mập, anh không đâm phải ai hết, trên đường không có người, không tin anh xuống nhìn xem.”

Tào Nghiêm Hoa ngẩng đầu, bán tin bán nghi, chân run rẩy, bám lấy cửa xe đi xuống.

Gió lại thổi mạnh, nhìn ra phía trước, đất cát mịt mù, nhìn ra sau, mịt mù đất cát.

La Nhận cười trấn an gã: “Yên tâm đi, không đâm phải ai đâu.”

Tào Nghiêm Hoa thở phào một hơi thật dài, gã hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, sắc mặt càng trắng hơn.

La Nhận hỏi gã: “Anh trông thấy gì?”

Một Vạn Ba ở bên cạnh phụ họa: “Tào Mập, anh thuộc ‘thổ’ đấy, lần trước anh chính là đã thấy tiên nhân chỉ lối lúc quét sân bụi tung lên mà, lần này thấy gì thế? Có phải cũng là Tảo Tình Nương không?”

Tào Nghiêm Hoa liếc sang La Nhận vẻ như hổ thẹn.

La Nhận lấy làm khó hiểu: “Sao thế?”

Tào Nghiêm Hoa nhỏ giọng: “Là tiểu sư phụ, là em tiểu sư phụ… Anh Tiểu La, tôi nhìn thấy tôi đâm phải em tiểu sư phụ…”

***

Như đã hẹn trước từ hôm trước, tài xế qua đây đón họ từ sáng sớm, nhớ tới lời La Nhận dặn là phải “gắng sức kéo dài thời gian”, Mộc Đại bóng gió bảo bác tài lái chậm một chút.

Tài xế lại tưởng là sợ tay lái của y không tốt, bèn thổi phồng kinh nghiệm lái xe nhiều năm của mình lên: “Đừng lo, nhanh hơn chút nữa cũng không sao.”

Mộc Đại lấy lão Viêm ra làm cớ: “Không phải, trên xe có người già, chú lái chậm một chút.”

Tài xế bừng tỉnh, lập tức thả chậm tốc độ đi thật vững vàng, vững đến mức khiến người ta phải buồn ngủ.

Điện thoại của La Nhận đúng lúc này gọi đến.

Mộc Đại nói: “Em vẫn ổn mà.”

Lại cười: “Không đi xe sao được, chỉ có thể ngồi xe thôi, sao thế?”

La Nhận không muốn dọa cô, trầm mặc một lúc mới nói: “Đừng đứng giữa đường, nhất định phải nhìn xe cẩn thận, xa xa thấy có xe lái tới thì phải tránh đi, biết chưa?”

Đó là kiến thức thường thức mà, sao La Nhận lại phải trịnh trọng dặn cô thế?

Sau khi cúp máy, Mộc Đại im lặng một hồi, hỏi lão Viêm: “Ông ơi, đến Tứ Trại rồi, chúng ta còn phải ngồi xe lâu không?”

Lão Viêm còn chưa kịp trả lời, tài xế đã cười ha hả.

“Tứ Trại? Cô gái à, từ Tứ Trại có muốn đi tiếp cũng không có đường đâu, có máy kéo, xe la, xe máy đã là tốt lắm rồi, có chỗ còn phải cuốc bộ ấy chứ, làm gì có xe cho cô ngồi.”

Quyển 3 - Chương 8

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tài xế nói không sai.

Trên thực tế, còn chưa tới Tứ Trại đã như lạc vào núi lớn mênh mông rồi, Viêm Hồng Sa lấy điện thoại mở Google Maps ra cho Mộc Đại xem, khắp bản đồ chỉ toàn xanh đậm, xanh nhạt, xanh to, xanh nhỏ, xa xa lấm chấm vài cái địa danh, con đường nhỏ ở giữa như một sợi chỉ trắng.

Hơn nữa cũng không có đường tỉnh đường quốc lộ gì hết, chỉ có đường huyện mà thôi.

Đến trưa thì tới Tứ Trại, xe dừng lại cạnh chợ nông sản của huyện, thị trấn không lớn, trên mạng nói, dân số toàn thị trấn còn chưa đến hai vạn, dân tộc thiểu số chiếm đến 80%, quả nhiên, xuống xe, nhìn quanh, trang phục người trên đường không giống với người bình thường, rất nhiều cô gái vẫn dùng lược búi tóc, trên tóc cài trâm bạc hoặc trâm gỗ.

Mộc Đại cảm thấy rất mới lạ, dù rằng Vân Nam cũng là một khu vực tập trung nhiều dân tộc thiểu số nhưng chỗ này vẫn khác hẳn so với Vân Nam.

Lão Viêm tìm quán cơm, gọi bác tài vào ăn cùng, lúc chờ đồ ăn dọn lên thì phái Viêm Hồng Sa và Mộc Đại đi mua đồ phụ trợ, đặc biệt dặn là phải mua xẻng.

Giếng báu ở trong núi, ước chừng không thể tránh khỏi phải ăn cơm dã ngoại, lại thêm quy định không được ăn thịt, chỉ có thể mua lương khô, bánh mì và mì gói chay, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa mỗi người xách một túi nylon lớn.

Xẻng mua loại nhỏ cũng phải dài đến một mét, chủ cửa hàng có tâm giúp họ mài sắc lưỡi xúc rồi dùng bìa các-tông cứng bọc lại, đề phòng trên đường cắt phải mình hoặc người khác.

Hai người đi một vòng chợ nông sản nhộn nhịp rồi về quán cơm, trên đường, Mộc Đại thấy rất nhiều người nhìn về phía họ ngoác miệng cười lấy làm vui thích, trong lòng rất hoang mang, nhìn lại thì dở khóc dở cười.

Viêm Hồng Sa khoác cái xẻng kia lên vai, túi nylon lớn treo lên đầu xẻng phía sau, theo bước đi lắc la lắc lư.

Thấy Mộc Đại quay lại nhìn mình, cô còn trợn mắt: “Làm sao?”

Mộc Đại nói: “Hình tượng đâu mất rồi? Hồng Sa, cô sang quá cơ.”

Viêm Hồng Sa lý lẽ hùng hồn: “Thì làm sao, cô xem thử cái chợ này xem, cũng đâu có anh nào đẹp trai nào, cần hình tượng làm gì?”

Lại hỏi: “Cô có muốn treo không? Một trước một sau, tôi gánh được.”

Mộc Đại không chút do dự treo túi lên.

Viêm Hồng Sa bĩu môi: “Cô đúng là không khách khí nhỉ.”

Mộc Đại hai tay rảnh rang, nhẹ nhõm vui vẻ, nổi hứng quay sang xem quầy sạp hai bên, đi qua một quầy bán trứng gà, người bán cầm một chùm trứng gà lên chào hàng cô: “Cô gái, mua một chùm đi.”

Chỗ này hóa ra lại rất giống Vân Nam, trứng gà là lấy dây thừng bện thành chùm, bỏ từng quả xếp chồng lên nhau, một chùm mười mấy quả, trông hệt như đèn lồng (*). Mộc Đại mua hai chùm, lại treo lên “đòn gánh” của Viêm Hồng Sa.

(*) Làm con ảnh cho sinh động hihi:

timgQXIKUEUH

Viêm Hồng Sa cự nự: “Cô mua luôn cho tôi cái mũ rơm đi, tôi sắp thành gánh quà vặt rồi.”

Mộc Đại nói: “Chuyến này đi không được ăn thịt, chúng ta có thể ăn trứng chiên bù vào.”

Cô búng một cái lên mặt xẻng: “Tôi xem người ta dùng xẻng làm chảo rán trứng rồi, vừa vặn mình có thì dùng luôn.”

Vì vậy, lại mua thêm một chai dầu ăn nhỏ.

Trở lại quán cơm, đồ ăn đã được dọn lên, đám Mộc Đại đều ăn chay, nhưng vẫn cố ý chọn thêm cá cho tài xế. Ăn xong, tài xế quệt mép: “Tôi đưa mọi người đi thêm đoạn nữa.”

Mộc Đại hơi sửng sốt, sau đó mới phản ứng kịp: Ban nãy lúc bảo họ đi mua đồ, lão Viêm hẳn là đã thương lượng gì đó với tài xế rồi.

Đưa đi thêm một đoạn nữa, nơi đưa tới mới là then chốt.

***

Mộc Đại và Viêm Hồng Sa đã bàn bạc xong xuôi, hai người phân ra ngồi hai bên xe van, chia nhau ghi nhớ đặc điểm dọc đường để gửi được thêm nhiều chỉ dẫn cho La Nhận hơn.

Nhưng được một đoạn thì xảy ra vấn đề, Viêm Hồng Sa bật thốt: “Tôi vừa mới thấy một biển hiệu đề là ‘Quảng Tây’, không phải đang ở Quý Châu à?”

Lão Viêm không nói gì, tài xế liếc cô một cái qua kính chiếu hậu, đáp: “Cô gái, Tứ Trại vốn là giao giới của Kiềm Nam, Quý Châu mà.”

Ngồi xe đi đường đất, cả người rung lắc đến thất điên bát đảo, Mộc Đại phải nắm lấy tay vịn phía trên cửa xe mới ổn định được cơ thể, cũng không biết đi được bao lâu, lão Viêm chợt nói: “Dừng lại.”

Xe theo quán tính trượt về phía trước vài mét rồi dừng lại.

Lão Viêm xuống xe, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa không rõ nguyên do, cũng xuống xe theo, tài xế giúp họ lấy hành lí xuống, nói với lão Viêm: “Cụ ơi, lúc nào muốn về thì gọi điện cho cháu, dù cháu không ở đầu này nhưng vẫn có thể nhờ bạn cháu đến đón ạ.”

Nói xong khoát khoát tay, quay đầu xe, nhanh chóng rời đi.

Mộc Đại hoảng hốt vô cùng: Đến đâu rồi?

Chỗ này vô cùng yên ắng, chung quanh toàn núi là núi, lão Viêm tìm một tảng đá ngồi xuống, nói: “Chờ đi.”
Chờ ai? Chẳng lẽ còn có người tới đón?

Viêm Hồng Sa nháy nháy mắt với Mộc Đại, tự mình đi hỏi lão Viêm. Lão Viêm không chịu nổi cô nhõng nhẽo quấy rầy, chỉ vào con đường đất nói: “Con đường này thông đến một cái làng, trong làng mỗi Hai Tư Sáu đều ra ngoài họp chợ, đến tối sẽ trở về, hôm nay là thứ Tư, muộn chút nữa chúng ta có thể đi nhờ xe.”

Mộc Đại đứng ngồi không yên, chạy trước chạy sau xem địa thế, chụp một bức gửi cho La Nhận, ngẫm thấy không chắc ăn, lại tự mình trèo lên cái cây nổi bật nhất, kéo mấy cành cây nhỏ lại bện thành một cái đuôi sam.

Rồi dặn đi dặn lại La Nhận: “Chỗ này toàn núi là núi, phía nào nhìn cũng hao hao nhau, cái cây kia anh cũng đừng tìm nhầm, có một cái đuôi sam đó.”

La Nhận nhắn lại: “Đã biết, bạn gái.”

Mộc Đại lúc này mới yên lòng leo xuống.

Hoàng hôn nhanh chóng buông xuống, đợi một hồi, đầu đường xuất hiện một chiếc xe la đi tới, một chàng trai vạm vỡ chừng hai mươi tuổi đánh xe, mặc một cái áo tỳ bà (*), đeo một mảnh nhiễu vấn đầu, lão Viêm vẫy tay gọi dừng, nói với anh ta chuyện đi nhờ xe.

(*) Là cái áo này:

1ad5ad6eddc451da50d3c3afbbfd5266d0163249

Lúc nói chuyện, Mộc Đại tò mò quan sát những người ngồi trên xe, nam nữ già trẻ đều có, trên xe có không ít sọt, có đồ ăn mua về, cũng có những món đồ thêu không bán hết, trang phục của phụ nữ đều viền mép, còn có một cô gái trẻ đội mũ hoa trúc, nhìn rất đẹp.

Tiếc là, ngoài anh chàng đánh xe ra, những người khác đều không biết nói tiếng phổ thông.

Mộc Đại trắc trở mấp mô đối đáp với họ một hồi, chỉ hiểu được mỗi câu họ nói mình là người “dân tộc Mao Nam”.

Anh chàng đánh xe tên là Trát Ma, rất dễ nói chuyện, chưa đến hai câu đã cho họ lên xe, còn chủ động xuống xe đỡ lão Viêm.

Thế là lắc la lắc lư, xe la lại lên đường.

Trát Ma hỏi lão Viêm: “Cụ muốn đến làng bọn cháu hay là lên núi Trăng Sáng?”

Lão Viêm nói: “Đêm nay chắc phải ngủ lại làng cậu, ngày mai sẽ lên núi.”

Còn phải lên núi? Mộc Đại dùng ánh mắt như mũi khoan trừng Viêm Hồng Sa, Viêm Hồng Sa ôm xẻng sắt, dùng khẩu hình nói với cô.

Nói là: Tôi cũng có biết đâu.

Trát Ma nhìn lão Viêm, nói: “Núi Trăng Sáng không dễ lên đâu cụ ạ, nghe nói mất mấy ngày mấy đêm cũng chưa ra được.”

Lão Viêm ừ một tiếng, bảo Viêm Hồng Sa: “Hồng Sa, giúp nội đeo chụp mắt.”

Đây là muốn nghỉ ngơi rồi, Mộc Đại từng nghe Viêm Hồng Sa nói, nhắm mắt là cách bảo vệ mắt cơ bản nhất, đôi mắt của lão Viêm rất quý nên thời gian nhắm mắt càng nhiều càng tốt.

Hôm nay cũng coi như là phải dùng mắt nhiều rồi.Đeo chụp mắt vào xong, lão Viêm khoanh hai chân lại như đả tọa, Viêm Hồng Sa sợ xe rung lắc làm ông ngã nên ở bên cạnh đỡ ông.

Mộc Đại nói chuyện với Trát Ma.

Làng của Trát Ma tên là Thất Cử, nói là không tìm được trên bản đồ, là một ngôi làng nhỏ đến không thể nhỏ hơn, chỉ có chừng mười hộ. Mộc Đại hỏi về núi Trăng Sáng, Trát Ma gãi đầu nói, núi Trăng Sáng là cái tên dân làng hắn gọi – cái tên này gần như bộc trực hoàn toàn, bởi mỗi ngày trăng sáng đều từ sau núi mọc lên.

Còn trên bản đồ tên chính thống của dãy núi là gì thì Trát Ma mù tịt.

Lão Viêm tựa hồ đang ngủ, nhịp thở đều đều, xen lẫn tiếng khò khè khe khẽ.

Trát Ma nhìn lão Viêm cười trộm, lại quất xuống một roi, thúc con la đi nhanh hơn.

Mộc Đại hỏi: “Bao giờ thì tới nơi vậy?”

Trát Ma đáp: “Nửa đêm.”

Nửa đêm? Mộc Đại suýt ngất, nhìn con la cứ thủng thẳng bước đi mà sốt cả ruột, nói: “Tôi xuống đi bộ còn nhanh hơn nó ấy.”

Trát Ma cười ha hả: “Đường thế này cô tất nhiên là có thể đi bộ, nhưng tiếp nữa phải lội nước, còn có bảy tám dặm toàn bùn nhão, bùn ngập ngang đầu gối luôn ấy.”

Mộc Đại cúi xuống nhìn bánh xe lớn của xe la, quả nhiên, ngoài tâm bánh xe ra thì vòng ngoài dính đầy bùn khô, trong lòng chán nản, chợt nghĩ đến, lúc đám La Nhận tới cũng sẽ phải ngồi xe la, đến lúc đó ba tên đàn ông to cao bó tay bó chân chen chúc trên xe la, nghĩ mà thấy buồn cười.

Lại hỏi: “Núi Trăng Sáng khó đi lắm à?”

Trát Ma nghĩ nghĩ: “Núi Trăng Sáng rất lớn, lớn cực kì, nhưng nghe nói, trong đó có một cái trại, là trại của người Hán.”

“Cũng không phải là người Hán bình thường đâu, nghe nói vài thập niên trước, để tránh chiến tranh đã trốn vào vùng núi thẳm này, toàn nhà giàu cả.”

Chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, từ trước thời Tần, người Trung Quốc đã luôn tìm kiếm chốn đào nguyên trong mộng, rời xa nhân thế, trốn vào núi sâu, ví dụ nhiều không kể xiết.

“Nghe nói, vào trong núi Trăng Sáng, sâu hơn chút nữa, một năm có ba trăm sáu mươi ngày thì đến ba trăm ngày là trời mưa, núi vốn khó đi, lại đổ mưa cả ngày như thế, còn là đất được nữa à, một bước chân nửa cân bùn ấy chứ.”

“Còn nữa nhé…”

Trát Ma nói nửa chừng, chợt lại xua tay: “Không nói nữa không nói nữa, nói rồi lại dọa sợ cô.”

Đã nói được một nửa rồi còn ra vẻ thần bí như vậy, Mộc Đại sao chịu, nài nỉ đe dọa gì cũng đem ra dùng, Trát Ma không chịu nổi bị cô quấn lấy, nói: “Tối không ngủ được thì đừng có trách tôi.”

Mộc Đại đáp: “Gan tôi lớn lắm.”

Trát Ma sợ người khác nghe được, chỉ nhỏ giọng nói với cô.

“Tôi nghe người ta nói, trong núi Trăng Sáng có người rừng.”

Người rừng? Người rừng không phải đều ở Thần Nông Giá hết à?

(*) Thần Nông Giá (神农架) là lâm khu (tương đương với địa cấp huyện) duy nhất của Trung Quốc, nằm ở phía tây tỉnh Hồ Bắc, là nơi đầu tiên của Trung Quốc cùng lúc lọt vào ba danh sách di sản cần được bảo vệ của UNESCO bao gồm Hệ thống Khu Dự trữ Sinh quyển Thế giới (World Network of Biosphere Reserves), Mạng lưới Công viên Địa chất Toàn cầu (Global Geoparks Network)  và Di sản Thế giới (World Heritage Sites). 

Trát Ma cũng không biết Thần Nông Giá là nơi nào, vẻ mặt hắn nghiêm túc vô cùng: “Thật đấy, là thợ săn của trại Ca Mã kể với tôi, có một lần, họ dẫn bốn con chó vào núi săn thú, gặp phải người rừng…”

Hắn kể sinh động như thật: “Nói là nữ, cả người từ trên xuống dưới mọc đầy lông, chỉ có mặt và…ngực là không có lông, ngực…to thế này này…”

Mỗi lần nói đến ngực, giọng Trát Mã lại thấp xuống, càng nói, mặt hắn càng đỏ lên, chỉ cảm thấy nói chuyện này với một cô gái trẻ rất xấu hổ.

Mộc Đại truy vấn: “Rồi sao?”

Trát Ma nói: “Thả chó ra cắn chứ sao, nhưng người rừng đó rất khỏe, bắt được chó liền xé xác, xé chết hai con liền, thợ săn bị dọa sợ đến ngây người, sau đó có một người phản ứng kịp, xách súng lên bắn, trúng vào đùi nó, con người rừng kia gào lên, bỏ chạy mất.”

Không biết vì sao, thấy vẻ mặt Trát Ma nghiêm túc vậy, Mộc Đại lại muốn cười.

Cô hỏi: “Vậy anh có thấy tận mắt không?”

Trát Ma sợ hết hồn: “Đương nhiên là tôi chưa từng gặp rồi, tôi mà gặp thì chỉ có chết thảm, cô không biết đâu, sau đó còn xảy ra một chuyện nữa…”

Mặt hắn chợt đỏ bừng, ngậm chặt miệng.

Mặc cho Mộc Đại có truy vấn thế nào, hắn cũng không lên tiếng, bị hỏi đến phát cuống, hắn giậm chân, làm xe la rung lên.

Nói: “Ôi chao, cô là con gái, tôi kể với cô thế nào được.”

Quyển 3 - Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trời tối rất nhanh.

Xe la lắc lư, con đường đi mà cứ như không có điểm cuối, trên xe rất nhiều người đang gà gật ngủ, buồn ngủ giống như có thể truyền nhiễm vậy, mí mắt Mộc Đại nhanh chóng díp lại.

Trong lúc mơ màng, có người đẩy đẩy tay cô, đưa cho cô một tấm chăn mỏng, Mộc Đại lơ mơ nói cảm ơn, trùm chăn lên đắp rồi thiếp đi.

Cô mơ thấy La Nhận.

Anh đứng trong vầng sáng, mỉm cười nhìn cô.

Mộc Đại vui mừng chan chứa, chạy tới, nhưng đến lúc tới trước mặt, La Nhận bỗng đổi sắc mặt, vươn tay đẩy cô ra.

Nỗi phiền muộn khổng lồ không thể tan ra kia, đến trong mơ cũng có thể cảm nhận được, Mộc Đại lập tức tỉnh lại, xe la vẫn đang lắc lư, ánh trăng treo cao trên đường núi, Mộc Đại vì giấc mơ này mà cảm thấy tủi thân, sờ lên mắt, khóe mắt như vẫn còn vương nước mắt.

Nước mắt trong mơ.

Trước xe la treo một ngọn đèn bão để soi sáng, cô hỏi Trát Ma: “Còn chưa tới nơi à?”

Trát Ma chỉ về phía khoảng trũng trên núi: “Sắp tới rồi!”

Trát Ma thấy bằng cách nào vậy? Sao cô mở hai mắt mắt hết cỡ ra nhìn vẫn không thấy được ngọn đèn nào trong thôn thế.

Trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

Mộc Đại hơi lắp bắp: “Thôn các anh…không có điện à.”

Trát Ma nói: “Cũng sắp lắp rồi, sang năm cô đến nữa là có thôi.”

Đối với Mộc Đại mà nói, đây cũng chẳng phải tin tức tốt gì, cô vội lấy điện thoại ra.

Quả nhiên, điện thoại không có sóng.

Hệt như bị một chậu nước lạnh dội xuống đầu: Thế này thì cô sao liên lạc được với La Nhận nữa?

***

Đêm xuống, ở tạm trong nhà Trát Ma, cha Trát Ma mất từ hai năm trước, chỉ có hắn và mẹ sống nương tựa lẫn nhau, trong nhà hai tầng đều có lan can bằng đá, tầng dưới làm chuồng cho la, tầng trên là nơi người ở, trên nóc còn có một sân phơi.

Điện thoại không có sóng, Mộc Đại lo lắng mà không biết phải làm sao, thậm chí còn ôm lòng cầu may lên nóc nhà: Biết đâu lên nóc sẽ bắt được sóng thì sao?

Khoa học vả cho cô một phát: Không có sóng là không có sóng, cô leo cao đến đâu cũng sẽ không có.

Cô không ngủ được, ngồi trên sân phơi thở vắn than dài, Viêm Hồng Sa đi ra gọi cô đi ngủ, ngửa đầu nhìn cô, nói: “Ôi dào, không liên lạc được thì thôi, cô có biết thế nào là tiểu biệt thắng tân hôn không?”

Cụm từ đó dùng như thế hả? Mộc Đại không muốn để ý đến cô, nhưng vẫn phải nhịn cơn cáu kỉnh xuống giải thích với cô: “Hôm nay là thứ Tư, thôn này chỉ có Hai Tư Sáu mới ra ngoài họp chợ, đám La Nhận mai đến cửa núi chỗ cái cây tết đuôi sam đó rồi sẽ không biết phải đi tiếp thế nào, cũng chẳng có ai dẫn họ vào.”

Viêm Hồng Sa cũng biết cô lo lắng, nhưng không tìm ra được lời nào để trấn an cô, đành buồn bực tự về phòng trước.

Mộc Đại ngồi thêm một lúc, chợt nghĩ ra một biện pháp, vội đứng dậy xuống dưới tìm Trát Ma.

Trát Ma vẫn chưa ngủ, đang ngồi cùng mẹ đan mũ hoa trúc (*), nan trúc chỉ nhỏ bằng nửa que diêm, từng sợi từng sợi lên xuống trong tay, vậy mà lại có thể đan thành hình hoa văn tỉ mỉ cực kỳ.

(*) Mũ hoa trúc (花竹帽) là loại mũ trúc của người dân tộc Mao Nam.

timg

Bà mẹ nhìn Mộc Đại cười, lấy một cái ghế xếp căng bằng thừng ra, mời cô ngồi.

Mộc Đại cảm ơn rồi ngồi xuống, hỏi Trát Ma, mai có thể đánh xe ra ngoài không? Bao nhiêu tiền một chuyến?

Cô nghĩ, hay là mình bỏ ra ít tiền, nhờ Trát Ma ngày mai đánh một chuyến xe la riêng, tới vị trí có cái cây đuôi sam ở cửa núi kia, chờ La Nhận. Bằng không, mình đưa điện thoại cho Trát Ma, bảo hắn ra ngoài gọi cho La Nhận, ít nhất thì cũng phải nói tình huống và hướng đi của mình cho La Nhận biết.

Trát Ma nghiêm túc trả lời cô.

Sở dĩ chỉ ra ngoài họp chợ vào Hai Tư Sáu là vì cả thôn chỉ có một con la này, không thể dùng quá ác, con la đi một ngày đường, chân cũng yếu mỏi, nhất định phải nghỉ ngơi một ngày, nếu mai lại ép buộc bắt con la kéo xe, con la bị thương là chuyện nhỏ, mà ảnh hưởng tới việc họp chợ của thôn dân ngày hôm sau mới là chuyện lớn – nhiều năm vậy rồi, đã định sẵn Hai Tư Sáu sẽ giao hàng, nhận hàng, nếu làm rối loạn thời gian thì sẽ lỡ việc.

Mộc Đại chán nản cực kỳ.

Bà mẹ dường như nghe không hiểu cô nói gì, chỉ nhìn cô cười, Mộc Đại gượng cười nói chia tay với bà, lê bước ra ngoài.

Mới đi chưa được hai bước, Trát Ma ở phía sau lại gọi cô.

Hắn chạy qua, tỏ vẻ ngại ngùng, xoa xoa tay nói ban nãy có mẹ ở đó nên hắn không nói được.

Còn nói: “Nếu cô thật sự có chuyện gấp, mai tôi rảnh, có thể chạy ra cửa núi một chuyến. Tuy tôi chạy không nhanh bằng la nhưng đi nhanh thì cũng tới được, trên đường tôi cũng có thể gọi điện thoại giúp cô, nhưng mà…”

Hắn ấp úng, tựa hồ thấy khó mà mở miệng được: “Nhưng mà, cô có thể cho tôi ít tiền được không… Một, một trăm…”

Mộc Đại kinh ngạc: “Một trăm?”

Trát Ma sợ hết hồn, lắp bắp: “Tám…tám chục cũng được.”
Mộc Đại vội xua tay: “Không phải không phải, tôi không có ý đó…”

Con đường kia thật sự khó đi, lại có đến bảy tám dặm sình lầy, Trát Ma vì muốn cho la nghỉ ngơi mà định tự chạy ra, mệt thì đã đành, còn mất trắng cả một ngày nữa.

Một trăm tệ này, cho cũng phải thấy ngượng, cảm giác như mình đang lợi dụng người ta vậy.

Trát Ma bớt ngượng ngùng, dặn cô: “Cô đừng nói chuyện lấy tiền với mẹ tôi đấy nhé, nói rồi mẹ lại mắng tôi.”

Chuyện rốt cuộc cũng có cách giải quyết, trong lòng Mộc Đại thoải mái hơn nhiều, hỏi thêm một câu: “Bình thường anh sống bằng nghề đánh xe la thế này à?”

“Ừ đúng, đánh xe la ra ngoài, mọi người trả tiền xe, tôi cũng thuận tiện mang hàng đi bán, cô thấy rồi đấy, lúc rảnh rỗi, tôi và mẹ sẽ đan mũ hoa trúc.”

Hắn chợt nhớ ra điều gì, kéo Mộc Đại về phòng, lấy ba cái mũ hoa trúc xếp chồng lên nhau đưa cho cô, nói trong núi mưa nhiều, đội mũ trúc che mưa cũng tốt.

Còn lấy không của người ta mũ hoa trúc nữa, Mộc Đại càng thêm áy náy, khăng khăng muốn đưa tiền, nói mẹ hắn kiếm sống bằng nghề đan mũ hoa trúc này đã chẳng dễ dàng gì, cô không thể lấy không.

Trát Ma cười ha hả: “Mẹ tôi không phải kiếm tiền bằng cái này đâu, mẹ tôi là bà mo nhân duyên nổi tiếng đấy, trai gái mười dặm tám thôn quanh đây đều tìm mẹ tôi xem cả, cứ tới là lại mang bao nhiêu đồ tốt sang biếu.”

Mộc Đại tò mò, bà mo nhân duyên là gì?

Trát Ma giải thích cho cô, trong thôn trong tộc họ tuy là yêu đương tự do nhưng hôn nhân lại không được tự chủ như vậy, phải được cha mẹ đồng ý, bà mối dắt mối, sau đó còn phải tìm bà mo nhân duyên, để bà mo xem xem hai người có thể ở chung với nhau không.

Bà mo nhân duyên gật đầu rồi, đôi lứa mới có thể yên lòng kết làm vợ chồng, nếu bà mo nhân duyên lắc đầu thì dù đôi bên có yêu nhau thế nào đi chăng nữa cũng sẽ tan rã.

Thần kỳ thế cơ à, Mộc Đại nhỏ giọng thì thầm: “Có chuẩn không?”

Trát Ma kiêu hãnh đáp: “Chuẩn chứ, nếu không người tám thôn mười dăm sao chịu tới xem?”

Bà mẹ dường như cũng biết là Trát Ma đang khen mình, nở nụ cười rộ, nếp nhăn trên mặt rất sâu, từng vệt từng vệt.

Nhịp tim Mộc Đại dồn dập như trống trận, hỏi Trát Ma: “Có thể xem cho tôi không?”

***

Trát Ma nói: “Nhưng cô chỉ có một mình, xem sao được? Để tôi hỏi mẹ tôi thử xem.”

Hắn đi qua, dùng tiếng Mao Nam nói vài câu với mẹ, sau đó kêu Mộc Đại qua đó ngồi: “Mẹ hỏi là, cô có mang theo món đồ gì người kia tặng không?”

Có chứ, Mộc Đại vội vàng tháo cái còi La Nhận cho trên cổ xuống, dây đeo màu trắng bạc, cái còi nhẵn nhụi, bên cạnh treo một viên ngọc trai màu trắng.

Bà mẹ cầm lên, cẩn thận soi dưới ánh đèn, cười nói gì đó, Trát Ma nói: “Mẹ tôi nói, thật xinh đẹp.”

Có người khen đồ La Nhận tặng đẹp, thực sự nghe còn thích ý hơn cả khen cô, Mộc Đại cũng hơi hơi kiêu hãnh, tự nhủ trong lòng: “Tất nhiên rồi.”

Bà mẹ lấy từ mảnh vải quấn quanh thắt lưng ra một cái túi thêu màu xanh, từ trong miệng túi kéo ra một sợi thừng bện màu đỏ, dùng ngọn đèn đốt, lúc đốt gần hết thì bỏ vào lòng bàn tay trái, Mộc Đại á khẽ một tiếng, nghĩ: Lỡ đốt phải tay thì phải làm sao.

Nhưng chuyện đó cũng không xảy ra, có thể là vì bà mẹ làm đã quen, có thể là do vết chai trong lòng bàn tay bà quá dày nên không còn cảm giác đau nữa. Hai tay bà chà vào nhau, cho đến khi cả hai lòng bàn tay đều dính tro đen của sợi thừng cháy.

Sau đó ra hiệu bảo Mộc Đại giơ ngang tay phải lên, lòng bàn tay úp xuống, lòng bàn tay bà thì ngửa lên, nhẹ nhàng hợp lại với tay cô.
Tay kia cũng ngửa lòng bàn tay, bảo Trát Ma một tiếng, Trát Ma nhanh chóng đặt sợi dây treo cái còi vào lòng bàn tay bà.

Trong phòng lập tức yên lặng.

Cửa sổ đều đóng chặt, đến cả ngọn lửa trong đèn dầu cũng không nhảy nhót nữa, bà mẹ nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, đôi môi khô róc chậm rãi mấp máy.

Tay bà vừa khô vừa gầy, đầu ngón tay có vẻ như vì bị nan trúc cắt phải nên quấn không ít băng dán, mà băng dán vì làm lụng cả ngày nên sớm đã chuyển thành màu tro xám.

Không biết phải chờ đến bao lâu, Mộc Đại bắt đầu suy nghĩ miên man.

Tin hay không tin, trong lòng cô cũng không nói chính xác được, ban đầu nhờ mẹ Trát Ma xem cho mình, nửa là tò mò, nửa là thấy thú vị, nhưng lúc này khi đang thực sự tiến hành, trong lòng lại dâng trào thấp thỏm.

Nếu là tin xấu thì sao?

Nghĩ thế bèn thấy hơi hối hận, cảm thấy mình không nên xem, nếu là tin xấu thì chẳng thà không biết còn hơn.

Bà mẹ buông tay Mộc Đại ra, so với ban nãy, sắc mặt bà có phần nặng nề, quay sang nói chuyện với Trát Ma, dùng tiếng địa phương, Mộc Đại nghe không hiểu, nhưng cũng nhận ra được, sắc mặt của Trát Ma dường như cũng nghiêm túc hơn nhiều.

Sao vậy? Lòng cô dần dần căng lên.

Trát Ma đưa sợi dây chuyền gắn còi cho cô, nói: “Để tôi đưa cô ra ngoài.”

Tim Mộc Đại trầm xuống, cô máy móc đứng lên đi theo Trát Ma, khi tới cửa, quay đầu thoáng nhìn lại.

Bà mẹ cúi đầu, đan cái mũ hoa trúc trong tay, như đang thở dài.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại sau lưng, ban đêm trời rất lạnh, không có đèn, nín thở lắng tai, còn có thể nghe thấy tiếng con la bên dưới đang đi lòng vòng tản bộ, phun khí.

Mộc Đại hỏi: “Sao thế?”

Trát Ma trầm ngâm hồi lâu, khó xử lên tiếng: “Trước đây, trong thôn cũng có một đôi tới xem, hai người họ rất hợp nhau, nhưng mà, mẹ tôi lại nói là không được. Bởi thế nên trong nhà không đồng ý, hai người họ ôm nhau khóc lóc, sau đó chia tay. Sau nữa, sang năm mới, cả hai đều tìm được người mới, tình cảm rất nồng thắm, còn tốt hơn trước kia.”

Mộc Đại nhìn hắn chằm chằm: “Mẹ anh đã nói gì?”

Trát Ma bị cô nhìn mà lúng túng, giậm chân một cái hạ quyết tâm, nói ra: “Mẹ tôi nói, người cuối cùng anh kia ở bên không phải là cô.”

Trong tai Mộc Đại ông ông, hỏi: “Vì sao?”

Trát Ma cũng không nói rõ, hắn lúc thì xoa tay lúc lại giậm chân, cứ lải nhải lộn xộn: “Mẹ tôi cũng không hiểu, nói là rất quái lạ, mẹ tôi cũng nhìn không rõ, nhưng chỉ biết là không phải cô, hai người rất hợp nhau, nhưng không biết vì sao mà giữa chừng không thấy cô đâu nữa… Cuối cùng người bên cạnh anh ta, không phải là cô…”

Hắn không dám nói nữa, nương theo ánh sáng yếu ớt từ trong phòng hắt ra, hắn thấy Mộc Đại đang khóc.

Người đang yêu, dù tự nhủ không tin vào những chuyện này, nhưng nghe thấy lời dị nghị, vẫn sẽ cảm thấy đau lòng, nhất là khi nghe hắn nói, cuối cùng ở bên La Nhận là một người khác, không phải mình.

Cô xoay người về phòng, bước chân nhẹ bẫng chẳng còn chút sức lực nào, bước nông bước sâu như đang đi trên bông.

Trát Ma đằng sau giậm chân, cứng cổ gọi với theo: “Ôi chao, tôi nói cô nghe, mẹ tôi nói mất linh cũng nhiều lần rồi, lời mẹ tôi cũng không trúng lắm đâu…”

Mộc Đại ngậm nước mắt bật cười, cô cảm ơn hảo ý của Trát Ma, nhưng cậu chàng này nói xạo cũng thật bừa bãi.

***

Viêm Hồng Sa đang giữa cơn mơ màng, trở mình, nương theo ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, thấy Mộc Đại đang ngồi đó.

Cô dụi mắt, nhìn lại.

Đúng là đang ngồi, không nhúc nhích.

Viêm Hồng Sa ngáp dài, dịch người về phía cô, vỗ vỗ đầu gối Mộc Đại: “Sao còn chưa ngủ vậy, nội tôi nói, sáng sớm mai còn phải lên đường đó.”

Mộc Đại vẫn không nhúc nhích.

Viêm Hồng Sa cảm thấy kì quái, bèn quấn chăn ngồi dậy, hỏi: “Sao thế?”

Mộc Đại không nhìn cô, khẽ thì thào: “Hồng Sa, có thể tôi sẽ chết.”

Nửa đêm canh ba, Viêm Hồng Sa bị cô dọa cho cả người sởn da gà, sau ba giây ngây ra thì nói: “Thôi ngay thôi ngay! Đứa nào nói bậy bạ gì đấy? Đánh chết nó!”

Cô lăn một vòng đến cuối giường chỗ đặt cái xẻng, quay cán gỗ ra khua khua ba cái, tiếng động quá lớn, đến lão Viêm cũng không nhịn được trở mình.

Mộc Đại như không phát hiện ra, cô thở dài, chậm rãi nằm xuống, kéo chăn lên mặt.

Viêm Hồng Sa bò lại về, định hỏi Mộc Đại làm sao, lúc đến gần mới phát hiện ra cô đã nằm xuống, mắt nhắm lại, dường như đã ngủ.

Viêm Hồng Sa không chắc chắn ngồi dậy, trong bóng tối, cô một mình hoang mang hồi lâu.

Rốt cuộc là Mộc Đại có thực sự nói câu kia không, hay là mình đang mơ?

Quyển 3 - Chương 10

Câu hỏi này cứ luẩn quẩn mãi trong lòng Viêm Hồng Sa.

Hôm sau vừa tỉnh dậy, cô đã túm Mộc Đại lại hỏi: “Đêm qua cô nói chuyện với tôi à?”

Mộc Đại trả lời, không tập trung lắm: “Không biết.”

Không biết? Viêm Hồng Sa nhủ thầm trong bụng: Chẳng lẽ là mình mơ thật? Mơ thật đến thế cơ à?

Có điều, chuyện này rất mau bị cô quẳng ra sau đầu – cô trông thấy mấy cái mũ hoa trúc Trát Ma tặng cho họ, thích thú vô cùng, đội lên hỏi Mộc Đại: “Cô thấy tôi trông có giống nữ hiệp không?”

Mộc Đại tựa vào khung cửa ăn bánh mì khô, nhỏ giọng đáp: “Giống.”

Sắc trời không đẹp lắm, trong không trung lất phất mưa bụi, lúc lớn, lúc bé, Trát Ma gọi cô vào nhà ăn, cô không vào, một mình gặm bánh mì.

Trước khi xuất phát, Trát Ma đưa một cái gùi trúc qua, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa đeo balo hành lí, gùi trúc để lão Viêm đeo, bên trong có một con dao bầu, vài cây đuốc đầu quấn vải tẩm dầu.

Trát Ma dặn Mộc Đại: “Đường núi không dễ đi, đôi lúc bụi gai mọc đan vào nhau, cô phải chặt đi để mở đường. Nếu đi đêm thì đốt đuốc lên – có lửa, dã thú sẽ tránh ba người.”

Mộc Đại rợn hết cả người: “Có cả dã thú nữa à?”

Trát Ma nói: “Đương nhiên rồi, gấu chó, sói, trăn, không có dã thú, thợ săn biết săn cái gì?”

Trát Ma tiễn họ đi một đoạn, đó là một con đường bùn quanh co để lên núi, bùn nhão nhoét, bước một bước lại trượt một bước, họ phải nhặt cành cây làm gậy chống, cẩn thận đi từng bước ngắn, Viêm Hồng Sa cũng không xách xẻng lên vai nữa mà kéo đi, cứ đi được một bước là lại thở dài một hơi.

Lúc Trát Ma dừng chân, lại một lần nữa nhấn mạnh với Mộc Đại: “Này, mẹ tôi xem thật sự không chuẩn đâu.”

Mộc Đại nghe hắn nói, mắt đỏ lên, cảm thấy Trát Ma thật đáng ghét: Vất vả mãi mới quên được chuyện này đi, hắn lại nhắc cô nhớ lại.

Cô nghiến răng, bước nhanh mấy bước đuổi theo lão Viêm, vứt Trát Ma lại đó.

Trát Ma cảm thấy uể oải vô cùng, ngửa đầu lên nhìn ba người họ khó nhọc leo núi, ba người đều đội mũ hoa trúc, leo lên cao, trông như ba chấm đen nhỏ di động.

Trát Ma chợt nhảy dựng lên: Ấy! Sao hắn còn đứng đây làm gì, có chuyện quan trọng phải làm mà, đã nhận một trăm tệ của Mộc Đại rồi!

***

Vào núi rồi, mưa như càng lớn hơn, từng trận từng trận trút xuống, Mộc Đại cẩn thận để ý, phát hiện ra có đôi lúc không phải là trời mưa, mà là nước đọng trên tán cây nhỏ xuống, rả rích tí tách, từ sáng tới khuya cũng không rơi hết, đôi khi một có cái lá lớn nghiêng một cái, nước ào ào đổ xuống, mũ hoa trúc đội trên đầu cũng bị nước đập lệch.

Mộc Đại đeo balo lớn, bước từng bước, đỡ lão Viêm đi ở phía trước, Viêm Hồng Sa đi sau, kéo xẻng, cứ mấy bước lại oán thán một câu, có lần còn nức nở: “Trời ơi… Cả đời này tôi cũng không muốn đi đào bảo vật nữa…”

Cô nhấc chân lên cho Mộc Đại xem, cô đi giày leo núi cổ thấp, sình lầy quá sâu, tràn qua thành chảy cả vào giày, tất trắng cứ như ngâm trong canh bùn.

Lão Viêm lạnh lùng nói: “Con tưởng đào bảo vật là chuyện dễ dàng lắm à, hà một hơi, uống một ngụm rượu là đào được bảo vật? Là cầm được bộn tiền?”

Thấy chưa, làm lão Viêm giận rồi, Mộc Đại đánh mắt với Viêm Hồng Sa, ý bảo cô đừng nói nữa.

Viêm Hồng Sa ủ rũ, lúc sau lại nói: “Nội, ngồi xuống nghỉ một lát đi.”

Đường núi đúng là không dễ đi, lão Viêm đã có tuổi, nhanh mệt hơn họ, bèn dừng lại nghỉ chân một lát.

Lão Viêm cứ dừng lại là sẽ đeo chụp mắt lên, dáng vẻ như mắt mình quý giá lắm vậy.

Mộc Đại tìm chỗ ngồi xuống, cởi giày ra, cởi tất vắt một cái, toàn là nước bùn, cô bỏ tất bẩn vào túi, thay một đôi sạch khác, bên ngoài lại bọc thêm một lớp túi nylon rồi mới xỏ lại giày.

Tuy đi đường nghe cứ loạt xoạt, nhưng dù sao chân cũng thoải mái hơn phần nào.

Viêm Hồng Sa khen: “Mộc Đại, cô thông minh thật đấy.”

Cô học theo, cũng bọc một cái túi nylon vào chân. Mộc Đại cầm dao bầu, đi mấy bước ra đường, chọn một cây đại thụ, lột một mảng vỏ cây xuống, khắc lên chỗ thân cây vừa tróc vỏ một vệt thẳng đứng, đại biểu cho số 1.

Khắc xong, giơ tay lên vuốt ve, lại thổi thổi lên vết khắc, nghĩ: La Nhận nhất định sẽ nhìn thấy cái này.

Một lần nữa xuất phát, đi không được bao lâu thì gặp phải bụi gai, Mộc Đại cầm dao bầu đi phía trước mở đường, chém trái chặt phải, thật sự là mở một con đường thôi mà muốn gãy cả tay.

Cô cảm thấy công tác chuẩn bị còn chưa đầy đủ, nếu lão Viêm nói sớm điều kiện khắc nghiệt như vậy, cô đã trang bị kỹ lưỡng hơn rồi – có điều nghĩ lại, binh tới tướng ngăn, nước tới đất chặn, không có giày đi mưa, không phải có thể lấy túi nylon ra dùng sao.

Trên đường, cô lại nghĩ ra chiêu mới, cứ đi hai bước lại vung dao bầu chém một phát lên thân cây, không chém ra vết dao, mà lột xuống một mảng vỏ cây.

Viêm Hồng Sa ban đầu còn phàn nàn: “Mộc Đại, cô thừa tay đấy à!”

Nhưng sau đó, cô không nói gì nữa, bởi khi quay đầu lại nhìn con đường phía sau, vỏ cây tróc ra rụng trên đất, nhìn rất giống dấu chỉ đường thiên nhiên.

Chuyện này so với việc khắc chữ lên cây dễ dàng mà rõ rệt hơn nhiều.

Cứ như thế vừa đi vừa nghỉ, nghỉ rồi lại đi, đói thì ăn tạm chút lương khô, mất dần khái niệm thời gian, chân nhấc lên như nặng đến bảy tám cân.

Lúc trời sắp tối, Mộc Đại lại chợt cảm thấy quái lạ, hỏi Viêm Hồng Sa: “Sắp tối rồi hả?”

Viêm Hồng Sa lấy điện thoại ra xem giờ, nói: “Ừ, sắp tối rồi.”

Vừa cất điện thoại đi, sau một cái cây cách đó không xa, có một bóng đen vụt lướt qua, có thể là sói.

Da đầu Mộc Đại tên rần, vội lấy trong gùi ra một cây đuốc, đốt lên, ngọn lửa cháy bùng trong mưa, xung quanh như càng tối hơn.

Viêm Hồng Sa hỏi: “Nội, còn bao lâu nữa thế?”

Giọng cô run rẩy, không biết là thật sự có tiếng vọng lại hay là do trong lòng hoảng sợ.

Mắt lão Viêm đến tối không nhìn được rõ nữa, ậm ừ một câu: “Sắp tới rồi, đường này đi xuống núi, hai đứa nhìn xuống xem, có phải có một cái trại không?”

Mộc Đại trừng mắt nhìn: Tối đen, chẳng có gì cả.

Có điều cũng dễ hiểu, thôn Thất Cử không có điện, chỗ này chắc chắn càng không có.Câu “sắp” của lão Viêm khiến cô phấn chấn hơn nhiều, nói với Viêm Hồng Sa: “Đi nhanh lên chút, tối mà có nước nóng, chúng ta có thể nấu mì ăn đó.”

Cả một ngày gặm bánh mì không, mì gói quả thật có sức hấp dẫn cực kì, Viêm Hồng Sa một tay đỡ lão Viêm, một tay kéo xẻng, phăm phăm bước đi.

“Mộc Đại, chúng ta còn có thể đập trứng vào mì làm trứng chần nữa đó.”

***

Hình như đúng thật là có một cái trại, trong bóng tối hiện lên những đường nét đậm màu hơn, Mộc Đại đưa đuốc cho Viêm Hồng Sa, lấy đèn pin ra soi sáng, chạy lên trước mở đường.

Đến chỗ đất phẳng, soi đèn pin ra bốn phía.

Đây là một khoảnh đất trũng trong khe núi, phần lớn là nhà gỗ lợp mái tranh, mái nhà đã sụp xuống từ lâu, có một nhà là nhà đá, hình dáng và cấu tạo rất giống nhà Trát Ma, tầng dưới trống không, bên cạnh có một thang gỗ thông lên tầng hai.

Ở giữa khoảnh đất trũng có một cái giếng.

Xung quanh lặng ngắt như tờ, cảm giác quá rợn người, Mộc Đại hô lên: “Có ai không?”

Tiếng vọng từ khắp nơi trong núi vọng lại, khiến cả người cô nổi hết cả da gà.

Viêm Hồng Sa đỡ lão Viêm lại gần, bất an nhìn một vòng, nói: “Nội, ở đây không có ai.”

Một cơn gió thổi qua, rừng cây trên núi nghiêng nghiêng ngả ngả, cứ như thể sâu trong cánh rừng tối mịt ấy có người đang ẩn nấp, Mộc Đại nắm chặt dao bầu trong tay, chỉ vào căn nhà đá, nói: “Hay là đêm nay ở đây đi, để tôi lên đó xem trước.”

Thực ra trong lòng cô cũng sợ, nhưng mình nếu đã là vệ sĩ thì đương nhiên chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi mà làm.

***

Mộc Đại leo lên thang gỗ, trên lầu có hai gian phòng, một gian là bếp, trong bếp có nồi nấu nước, bên tường xếp một chồng củi khô, ang nước chậu đồng thìa muỗng đều đủ cả; gian còn lại là phòng ngủ, trên sàn đặt mấy tấm ván giường, trên ván giường trải rơm rạ và da thú.

Không có gì bất thường, Mộc Đại thở phải một tiếng, giúp Viêm Hồng Sa đỡ lão Viêm lên.

Lão Viêm nói: “Trại chắc bị bỏ hoang rồi. Căn nhà này chắc giữ lại làm chỗ nghỉ tạm cho thợ săn, khi nào vào núi săn thú thì ở lại đây một hai đêm.”

***

Dù chỗ này đơn sơ nhưng có nơi để nghỉ ngơi là tốt lắm rồi, tâm trạng Mộc Đại và Viêm Hồng Sa sáng sủa hơn hẳn, cảm thấy chưa từng trải nghiệm thế này bao giờ, cũng rất thú vị.

Viêm Hồng Sa nói: “Cảm giác như đang sinh tồn nơi hoang dã ấy.”

Cả hai gian phòng đều có hốc cắm đuốc, hai cây đuốc đốt lên, cả căn nhà nhất thời sáng trưng.

Đun một nồi nước trước đã, ăn một bữa ngon lành, lại đun thêm nồi nữa, rửa chân, giặt quần áo rồi đánh một giấc.

Mộc Đại phân phó Viêm Hồng Sa vào bếp nhóm lửa, mình thì ra giếng lấy nước.

Xuống thang, đi thẳng tới giếng. Cái giếng này xây theo kiểu cũ, dùng ròng rọc thả thừng xuống, Mộc Đại xách thùng lấy nước ném xuống giếng.

Tõm một tiếng, hình như có nước, chỉ là lần đầu ném chưa chuẩn, kéo lên quá nhẹ, Mộc Đại nhẫn nhịn ném thùng xuống lần nữa, đợi thùng nước đong được kha khá rồi mới từ từ kéo lên.

Kéo lên, có thứ gì đó đen sì nổi lềnh bềnh trong thùng nước.

Mộc Đại bật đèn pin lên nhìn, sợ hết hồn lùi ra sau hai bước, lát sau mới vỗ ngực, tự nhủ không có gì, chỉ là một con búp bê vải mà thôi.Lại rọi đèn pin vào thùng nước, đó là…

Là một Tảo Tình Nương may bằng vải, cũng không biết là đã ngâm trong nước bao lâu rồi, cả thân đều bốc mùi thối rữa, mắt là dùng chỉ đen thêu trên vải trắng, đường may lởm chởm, giống như một đường răng cưa đi lệch.

***

Cùng lúc đó, trong phòng lớn nhà Trát Ma, Tào Nghiêm Hoa ăn cháo khoai lang, gặm bánh ngô, trợn tròn mắt nghe Trát Ma kể chuyện nữ người rừng.

“Thật là đã…cưỡng hiếp một ông già hơn năm mươi?”

Trát Ma gật đầu nói: “Đúng thế, người trong trại nghe thấy ông ta kêu gào thảm thiết, bèn tụ tập người, dắt chó, xách theo đòn gánh, gậy gộc lên núi xem thì thấy quần áo đã bị xé sạch, người cũng đã chết.”

Tào Nghiêm Hoa trợn muốn lồi cả hai mắt ra: “Khẩu vị nặng thật, sao không kiếm trai trẻ mà lại tìm một ông già vậy?”

Trát Ma nói: “Con đường đó bình thường không có ai đi, ông già đó gánh hàng về, đi tắt qua lối đó, không may bị lạc.”

Tào Nghiêm Hoa truy vấn: “Vậy cậu có thấy tận mắt không?”

Trát Ma thành thật lắc đầu: “Không có, chỉ nghe người ta kể lại thôi.”

Tào Nghiêm Hoa tặc lưỡi hai tiếng, quay sang Một Vạn Ba: “Tam Tam, cậu có nguy cơ lắm đấy.”

Một Vạn Ba nhảy dựng lên như bị kim đâm: “Sao lại là tôi?”

Tào Nghiêm Hoa cười khan: “Sức chiến đấu của anh Tiểu La mạnh như vậy, chắc chắn không phải sợ người rừng. Tôi hiện giờ đang chăm chỉ khổ luyện, ít nhiều cũng biết vài miếng võ công. Có mỗi cậu là…”

Tào Nghiêm Hoa cảm khái lắc đầu, trong mắt cảm thông thì thôi lại còn lẫn thêm chút hả hê.

Một Vạn Ba thở gấp: “Ông Viêm còn có nguy cơ hơn tôi, ông ấy là ông già!”

La Nhận ngồi bên cạnh, nghe mà buồn cười, cũng không coi là thật: “Được rồi, nghỉ ngơi sớm một chút, mai còn phải đi tiếp.”

Lại hỏi Trát Ma có vải bạt không, đường núi không dễ đi, tiện nhất là lấy vải bạt may thành ống giày, buộc vào giày làm giày đi mưa.

Có súng săn không? Nếu trong trại có thợ săn, có thể mượn một khẩu không, mua cũng được.

Dao cũng cần, mỗi người một thanh, đuốc chắc chắn phải có, trong núi có dã thú, gậy chống phải vót ngay bây giờ, tốt nhất là vót nhọn đầu, lúc khẩn cấp còn có thể dùng để phòng thân.

Đồ đạc phải dọn lại lần nữa, cái gì không cần thiết thì gửi nhờ ở nhà Trát Ma, chỉ mang những thứ cần thiết nhất đi bao gồm nước, thuốc men, lương khô, quần áo gọn nhẹ nhất có thể.

Dặn dò xong xuôi, đứng dậy về phòng, Trát Ma đi ra theo, muốn nói lại thôi.

La Nhận khó hiểu: “Có chuyện gì à?”

Trát Ma ấp úng: “Cô gái tên Mộc Đại kia, là bạn gái anh à?”

La Nhận cười rộ: “Phải.”

Anh trêu chọc Trát Ma: “Sao thế, cậu nhìn trúng cô ấy à?”

Trát Ma hết hồn, hai tay xua loạn: “Không không không không không.”

La Nhận phì cười: “Đùa cậu thôi.”

Trát Ma xoa xoa tay, tiếp tục ấp úng: “Tối qua, mẹ tôi xem nhân duyên cho cô ấy.”

La Nhận sửng sốt.

Mẹ Trát Ma là bà mo nhân duyên, chuyện này trước đó họ đã biết rồi, bởi vì tối nay chỉ toàn khách nam nên bà mẹ ra chào họ xong thì về phòng luôn, không ngồi lại tiếp khách nữa.

La Nhận cảm thấy, chắc là kết quả xem không tốt, nếu không, Trát Ma đã chẳng trịnh trọng một mình tìm anh nói như vậy.

Quả nhiên, nghe đến “Mẹ tôi nói cô ấy và anh cuối cùng không ở bên nhau.”, lòng La Nhận trầm xuống.

Anh nói: “Cái này đâu phải lúc nào cũng chuẩn đâu.”

Trát Ma xấu hổ vô cùng, nói: “Đúng đúng, mẹ tôi bình thường xem cũng không chuẩn lắm. Nhưng mà, Mộc Đại có vẻ rất khổ sở, nói một hồi, cô ấy đã khóc mất rồi.”

Lòng La Nhận lại trầm xuống tiếp, cũng không biết nên nói gì, dừng một chút mới cười bảo: “Bạn gái tôi rất thích khóc nhè.”

Trát Ma chỉ ra sau La Nhận: “Cô ấy đứng đó khóc, tôi nói gì cô ấy cũng không để ý đến tôi. Sau nữa, sáng sớm tôi gọi cô ấy vào nhà ăn, cô ấy cũng không ăn, lúc tiễn cô ấy đi, cô ấy cũng không nói chuyện với tôi.”

Hắn xoa xoa tay, không biết nên xin lỗi thế nào.

La Nhận cười, nói: “Tôi biết rồi.”

Trát Ma đi rồi, La Nhận xoay người, nhìn vị trí trước mặt.

Thì ra tối qua, cô đã đứng ở đây, một thân một mình lau nước mắt, cái túi nhỏ lẻ loi, đêm qua chắc ngủ không ngon rồi, sáng nay lúc xuất phát, mắt chắc chắn là sưng húp phải không.

La Nhận hơi đau lòng.

Bạn gái, em đừng khóc, lời một bà già nói, sao có thể coi là thật chứ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau