BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 5

Mã Đồ Văn nghiêng nghiêng ngả ngả đi vào khu chung cư, chỗ này là anh ta đi thuê, gọi là khu chung cư đã là nể nang lắm rồi, trong đây hội tụ đủ loại người hỗn tạp đến từ khắp mọi nơi, nằm trong khu vực quản chế trọng điểm của đồn công an địa phương, mấy năm qua, lực lượng công an đúng là đã thu được không ít công ở khu này, tổng cộng bắt được bốn tên tội phạm bị truy nã, hòa giải được mười vụ tranh giành tình nhân có lẻ, mấy vụ trộm gà bắt chó thì quả thực là nhiều như cơm bữa.

Ngoài cổng có hai tên côn đồ đang đánh bài, trên mặt dán đầy sticker, một trong hai ngẩng lên hỏi anh ta: “Người anh em Tiểu Mã, đêm nay cậu có biểu diễn không?”

Mã Đồ Văn trả lời: “Có, đêm nay tôi hát một bài nhạc vàng hoài cổ, là ‘Bến Thượng Hải’ đó!”

Người nọ tức mình ném bài: “Tay thối, bài xấu chết được!”

Rõ ràng cũng chẳng phải thật lòng muốn nói chuyện với anh ta, Mã Đồ Văn cũng không nổi giận, còn thực sự ngâm nga “Sóng cuồn cuộn, sóng cứ trôi” suốt đường vào trong.

Mã Đồ Văn là ca sĩ hát trong quán bar, cũng không phải để kiếm cơm mà là để thỏa lòng mơ ước, không có lịch diễn cố định. Anh ta có một cô bạn gái bán bia tên là Bát Mỹ, thu nhập thì cũng ngang ngửa nhau, nhưng Bát Mỹ lại luôn tự thấy mình khá hơn anh ta, cứ gặp mặt là cằn nhằn anh ta không có chí tiến thủ, không ra dáng đàn ông.

Mẹ nó chứ, đấy là ước mơ, hiểu không hả, ước mơ đó! Mã Đồ Văn nghĩ, sớm muộn gì anh ta cũng đá Bát Mỹ đi thôi.

Đến cổng khu, trên bãi đất trống gần đó đậu một con Hummer H2, bản thân con xe này đã rất gây chú ý, trần xe lại còn lắp một dàn đèn đi săn nhìn đến là hống hách, trông hệt như một loài thú to lớn đầy nguy hiểm đang ngồi chồm hổm.

Trong lòng Mã Đồ Văn chua loét, hừ một câu: “Ngon lắm chắc?”

Hình như đích xác là ngon thật, bởi một giây sau, anh ta bỗng đổi ý, lấy điện thoại ra tách tách mấy phát tự sướng vài kiểu với con Hummer, hết hất mặt lại cúi đầu, còn mấy lần bắt chước tư thế chụp của siêu mẫu thế giới, vén cái áo may-ô lên một đoạn, lộ ra cái áo lót nham nham nhở nhở chỗ trắng chỗ đen bên trong, nhìn sao cũng không gợi lên được miếng hấp dẫn nào.

Sau đó đăng lên tường WeChat, nội dung là “Hóa ra cảm giác lái Hummer cũng chỉ có vậy, chẳng có gì đặc biệt.”

Còn cố ý gắn tag @bạn gái Bát Mỹ vào.

Đang bừng bừng đắc ý, trước mặt chợt vang lên tiếng soàn soạt, một chùm chìa khóa có móc là chuỗi hạt Kim Cang Hàng Ma lủng lẳng rủ xuống ngay trước mặt, giọng La Nhận vang lên.

“Cũng chỉ có vậy thật không, phải cầm chìa vào ngồi mới biết được.”

Mã Đồ Văn cảm thấy mình thật xui xẻo hết chỗ nói, chẳng mấy khi được ba hoa một trận, sao lại đụng trúng cái thằng này chứ?

Anh ta len lén đánh mắt nhìn La Nhận.

La Nhận năm nay hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, cao lớn điển trai, mặc chiếc jacket màu đen, ủng lính, nụ cười như có như không toát lên vẻ nhàn hạ lười biếng, nhưng phân nửa cánh tay để lộ dưới ống tay áo lại vô cùng cường tráng và trong mắt thì luôn ẩn hiện ánh nhìn sắc lẹm, khiến người ta có cảm giác anh và chiếc xe của anh đều giống nhau, tựa như một con báo săn bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhảy ra vồ mồi.

Mã Đồ Văn chua chát: “Đừng đâm chọc tao thế được không, quen nhau từ thuở còn cởi truồng, đứng chung một chỗ chạy chung một đường, mày nhìn cái hiện tại chênh lệch này đi, thật đúng là lẽ trời khó dung mà.”

La Nhận cười: “Đợi đến lúc mày mở concert ở sân vận động tổ chim, tao chỉ có thể mua vé vào xem, đó mới gọi là chênh lệch.”

Mã Đồ Văn tức thì nguôi ngoai.

***

Căn hộ của Mã Đồ Văn loạn thất bát nháo, đĩa nhạc thì trái một cái phải một cái, dưới sàn thì ngổn ngang lon bia, bước chân mà không để ý một cái là lon nhôm sẽ lăn lông lốc ngay.

La Nhận ngồi xuống salon, tự mở cho mình một lon bia, cũng không vòng vo nói nhảm, vào thẳng chủ đề: “Buổi gặp mặt hôm nay thế nào?”

Mã Đồ Văn lấy một cái ghế ngồi xuống trước mặt La Nhận, ôm cả một bụng muốn phỉ nhổ: “Còn thế nào được nữa, tao nói với mày rồi đấy thôi, cả một phòng toàn lũ tâm thần.”

“Một lão Vạn Phong Hỏa xuyên từ thời Thanh đến, một bà thím trung niên mặt lúc nào cũng cúi gằm, chính là con mẹ tên Sầm Xuân Kiều đó, còn cả cha nội Lý Thản quái đản phát gớm nữa chứ…”

Mã Đồ Văn nhại lại giọng Lý Thản, nói: “Giả, giả.”

“Còn có một cô bé tên Mộc Đại nữa, mày biết tay em nó đeo cái gì không, cái vòng tay sợi bện gắn hình đầu mèo ấy, nhìn ngây thơ lắm, tuổi tâm hồn chắc chỉ mười tám là cùng.”

La Nhận mặt mày thản nhiên: “Họ ở đâu?”

“Đều theo Vạn Phong Hỏa đến biệt uyển Ba Thục rồi, là nhà khách của bên Vạn Phong Hỏa.” Mã Đồ Văn chợt nhớ ra cái gì, “Cơ mà cái chuyện kể nghe phát khiếp kia ấy, La Nhận này, là giả thật hả?”La Nhận hỏi một đằng đáp một nẻo: “Mày kể lại quá trình gặp mặt cho tao nghe đi, từ lúc bắt đầu vào cửa, ai nói cái gì, vẻ mặt thế nào, gắng kể cho kỹ vào.”

May là chuyện vừa mới xong, ấn tượng cũng tạm coi là sâu, Mã Đồ Văn kể lại từ đầu tới cuối, lại hỏi lại câu hỏi ban nãy thêm lần nữa: “Này, La Nhận, chuyện là giả hả?”

“Nếu là giả thì tao trả tiền làm gì?”

“Vậy là thật sao… Thật ấy hả?” Mã Đồ Văn càng nghĩ càng cảm thấy không thể nào, “Chân người ta đang yên đang lành sao đột nhiên lại biến mất được, cả vụ dùng dây câu xuyên người nữa, nghe biến thái vãi…”

La Nhận lắc lư chìa khóa xe trước mặt anh ta: “Không lái thật hả?”

Mạch suy nghĩ của Mã Đồ Văn đột nhiên bị cắt đứt, hồi lâu sau mới phản ứng lại được câu nói của anh: “Không lái, aiz, mày có nghe tao nói gì không đấy, cái chuyện kia…”

“Tao đi đây.”

***

Lý Thản và Mộc Đại ở sát vách, vì chuyện ban sáng, ông ta dường như rất bất mãn với Mộc Đại, sắc mặt chẳng lấy gì làm dễ nhìn. Mộc Đại cũng lười để ý đến ông ta, cảm thấy một ông bác đã ngoài năm mươi mà lại như vậy, thật chẳng độ lượng chút nào.

Sập tối, Mộc Đại nghe thấy tiếng phòng bên cạnh mở cửa, qua mắt mèo nhìn thấy Lý Thản đi ra ngoài. Đợi vài giây sau cô cũng theo ra, ở cổng biệt uyển lại gặp phải Vạn Phong Hỏa, bèn gật nhẹ đầu với y một cái.

Vạn Phong Hỏa nghĩ cả nửa ngày cũng không dám chắc chắn, lát sau vào trước quầy mới hỏi nhân viên: “Cô bé kia là người hôm nay tôi dẫn vào hả?”

Cậu nhân viên không nhìn thấy: “Là từ bên phải tầng một đi ra ạ? Vậy chắc đúng rồi, chỗ đó chỉ có khách của bác ở thôi.”

Vạn Phong Hỏa hít một hơi khí lạnh, hồi tưởng lại dáng vẻ của Mộc Đại khi nãy, cô mặc áo khoác màu đen rộng thùng thình, bên trong là cái áo hai dây màu đen ôm sát, phía dưới là quần bò bó màu đen, bốt cổ thấp màu đen, thứ duy nhất sáng màu trên người là một sợi dây mảnh bằng bạc đeo trên cổ, còn hoa tai thì trông có vẻ giống hình đầu lâu.

Nhớ lại buổi sáng cả người cô bừng bừng sắc xuân, Vạn Phong Hỏa không sao tưởng tượng nổi: Sao lại có người có phong cách ăn mặc…biến hóa hai cực như vậy chứ?

***

Lý Thản đi không xa, đang ngồi trong một quán ăn vỉa hè ở gần biệt uyển, gọi hai đĩa thức ăn, một chai rượu, tự rót tự uống. Cứ đứng theo dõi một chỗ thế này trông thế nào cũng rất thiếu não, Mộc Đại bèn vờ như cũng đi ăn cơm, sau đó bất ngờ gặp mặt: “Bác Lý, bác cũng đi ăn à.”

Không để ý đến mắt Lý Thản đang trợn ngược, cô mặt dày ngồi xuống trước mặt Lý Thản, cười hì hì bắt chuyện: “Bác Lý sao lại có hứng thú với vụ án hồ Lạc Mã vậy?”Lý Thản hỏi vặn lại cô: “Cô còn trẻ thế này, sao lại thấy hứng thú?”

“Cháu hứng thú gì đâu, là dì cháu bảo cháu tới. Dì ấy nói cặp vợ chồng nhà giáo đó họ Lý, người chồng họ Lý đó từng là thầy của dì ấy.”

Sau lưng có người ăn xong đứng dậy ra ngoài, lúc đi ngang qua người Lý Thản thì hơi lảo đảo. Lý Thản tiện tay đỡ một cái, đang định đáp lại Mộc Đại, Mộc Đại đột nhiên bộp một tiếng đập mạnh đôi đũa xuống bàn, lớn tiếng quát: “Lấy ra!”

Lý Thản giật mình, người vừa được Lý Thản đỡ thoáng run lên, quay đầu lại nhìn Mộc Đại.

Lý Thản chợt hiểu ra, vội vàng sờ tay lên túi ngực, trống không.

Ví tiền biến mất rồi.

Mộc Đại gằn từng chữ: “Nói anh đó, lấy ra.”

Tiếng ồn ào trong quán dần nhỏ xuống, ông chủ quán sợ phiền phức, cặp môi bất an mấp máy, người kia thẹn quá hóa giận, cãi gàn: “Cô nói gì đó? Bệnh hả.”

Mộc Đại đứng bật dậy. Cũng không biết vì sao, tên kia hơi khiếp sợ, lại không chịu tỏ ra yếu thế, còn đang giằng co, ngoài quán chợt vọng vào một giọng nói lạnh lùng: “Quên đi, đưa cho cô ấy.”

Là gã béo trên xe cáp.

Nếu chuyến này của bọn chúng là có tổ chức, gã béo hẳn chính là người cầm đầu. Tên kia do dự giây lát, tự tay móc ra một ví tiền màu đen, hậm hực ném về phía Mộc Đại, tay dùng ba phần lực, có ý muốn khiến cô không tiếp được phải xoay người lại nhặt.

Ai ngờ Mộc Đại thuận tay chụp một cái, vững vàng bắt được, hỏi gã: “Không thó ông nội chứ?”

Vừa nói vừa mở ví ra kiểm tra.

Người có nghề hay không chỉ cần đưa tay ra một cái là có thể biết được, tên kia thấy thế bắt ví tiền của Mộc Đại, đã hơi biến sắc, nghe cô nói “thó ông nội” là ngôn ngữ trong nghề, nhất thời hiểu ra vì sao gã béo lại nói “đưa cô ấy đi”, sau khi lúng túng đứng đực ra một hồi, hừ lạnh một tiếng đành cắp đuôi bỏ đi.

Thó ông nội, là chỉ lúc tên trộm trả lại ví tiền, tiện tay thó mất mấy tờ, ví dụ như ví trên tay hắn vốn đang nguyên vẹn tám trăm, trả về tay bạn lại chỉ còn mỗi năm trăm, do lúc trộm lúc trả chỉ cách một khoảng thời gian ngắn, người mất chưa kịp để ý ra.

Kỳ thật trong ví Lý Thản có bao nhiêu, Mộc Đại đâu có biết, vừa nói vừa kiểm tra vậy, ít nhiều cũng chỉ là ra vẻ.

Trải qua chuyện này, Lý Thản bỗng nhìn Mộc Đại với cặp mắt khác xưa, trên mặt nở ra nụ cười: “Trong ví vốn cũng chẳng có nhiều đâu, cho dù có bị thó…nội gì đấy, cũng chẳng mất bao nhiêu.”

Mộc Đại không nói gì, cô đóng ví lại đưa cho Lý Thản, hỏi ông ta: “Tấm hình trong đó, là…bạn bác?”

Lý Thản biết cô là đang nói đến tấm ảnh đen trắng nho nhỏ đã hơi ố vàng trong ví, tuy trong hình là một cô gái trẻ tuổi, nhưng theo thời gian mà suy ra, hiện giờ chắc cũng phải trên dưới bốn mươi rồi, Lý Thản gật đầu, xem như là thừa nhận.

“Cô ấy, tên là Lý Á Thanh, là con gái của vợ chồng nhà giáo họ Lý trong vụ án hồ Lạc Mã, cũng coi như là…vị hôn thê của tôi.”

Vẻ mặt Mộc Đại hơi bất ngờ, trong lòng Lý Thản có chút đắng chát: “Đã hơn hai mươi năm rồi, tôi vẫn luôn theo sát vụ án này không buông, tất cả đều là bởi vướng mắc chút chấp niệm cá nhân. Giống như dì cô vậy, cũng là vì có tình nghĩa thầy trò với thầy Lý đó thôi.”

Mộc Đại muốn cười, nhưng không sao cười nổi.

Tình nghĩa thầy trò? Trước khi xem tấm hình kia, cô cũng cho là như vậy, nhưng giờ, cô không còn nghĩ thế nữa.

Bởi Lý Á Thanh trong hình đó, gần như là giống y đúc…dì Hồng khi còn trẻ.

Lý Thản lại nói gì đó, Mộc Đại tỉnh táo lại sau phút thất thần: “Sao ạ?”

“Tôi đang nói, cô và dì cô, đều bị cái cô Sầm Xuân Kiều kia gạt rồi. Tôi có chứng cứ xác thực chứng minh, lời người phụ nữ đó…là nói dối.”

Quyển 1 - Chương 6

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lý Thản quăng câu này ra xong, cố ý ngừng lại, nhẫn nại chờ xem phản ứng của Mộc Đại, song…đã phải thất vọng.

Cô chẳng có vẻ gì là quan tâm, câu hỏi đầu tiên bật ra lại là: “Người bạn của bác, Lý Á Thanh đó, thật sự đã chết rồi sao?”

Nói vậy là sao? Nếu không phải thấy cô thật sự có chút bản lĩnh, Lý Thản đã phẩy tay áo bỏ đi rồi.

Ông ta nén giận: “Năm đó tôi công tác ở cục công an huyện, tuy đồng nghiệp ngăn cản, nhưng tôi vẫn kiên quyết đến hiện trường, xác nhận người chết ở hiện trường đúng là có ba người.”

“Cháu không có ý đó,” biết sẽ chọc Lý Thản mất vui nhưng Mộc Đại vẫn hỏi đúng suy nghĩ của mình, “Cháu muốn nói, người chết đó, thật sự là Lý Á Thanh sao?”

Lý Thản giận quá hóa cười: “Cô gái, cô xem TV nhiều quá rồi, ý cô là Lý Á Thanh đã chết đó là người khác giả trang? Cô tưởng tôi bị mù chắc, đến vị hôn thê của mình cũng không nhận ra? Cô cho rằng cảnh sát hình sự chỗ chúng tôi là loại ăn không ngồi rồi sao?”

Mộc Đại cũng biết câu hỏi của mình rất hoang đường, nhưng không hỏi thì không cam lòng, không thể làm gì khác đành cười trừ: “Cháu chỉ tùy tiện hỏi chút thôi.”

Cuối cùng cô cũng nhớ tới vấn đề chính: “Bác có chứng cứ xác thực gì vậy?”

“Mấy năm nay, tôi vẫn không buông bỏ việc truy tra chuyện này, mặc dù bị mất việc vì tự ý nghỉ làm… Hơn hai năm trước, tôi từng đụng độ trực tiếp với hung thủ.”

Mộc Đại kinh ngạc trợn to hai mắt, Lý Thản dường như đã lường được trước cô định hỏi gì, rất khẳng định xác nhận với cô: “Là thật.”

Hung thủ mà Sầm Xuân Kiều nói là Lưu Thụ Hải, một người đàn ông 72 tuổi, hơn năm năm trước đã chết trong một quán trọ nhỏ ở gần trạm trung chuyển hành khách Tây Giao của Tế Nam, mà hơn hai năm trước, Lý Thản lại từng đụng độ trực tiếp với hung thủ.

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết, trong hai người Sầm Xuân Kiều và Lý Thản, có một người đang nói dối, mà đến 80% người đó là Sầm Xuân Kiều, dù sao thì dì Hồng cũng từng nói, câu chuyện mà Sầm Xuân Kiều kể “đúng là giả”.

Nhìn thì tưởng bình thường lại toàn nói chuyện khó tin, thật giả lẫn lộn, từng người trong đám này đều ôm đầy một bụng quỷ quyệt, thật phức tạp hết sức, ngay cả dì Hồng sớm chiều chung đụng với mình cũng bỗng chốc trở nên thần thần bí bí.

Mộc Đại chẳng có tí hứng thú nào nhìn Lý Thản: “Thế, bác nói cho cháu biết làm gì?”

Lý Thản còn kinh ngạc hơn cô: “Cô không có hứng thú?”

Lần này, đến lượt Mộc Đại buồn bực: Cô nên cảm thấy hứng thú hả?

Lý Thản nản chí, vốn thấy Mộc Đại có chút bản lĩnh, muốn lôi kéo kết giao, nhưng bây giờ xem ra, cũng chỉ là một cô gái nhỏ biết vài ba chiêu mèo quào thôi.

Ông ta cụt hứng đứng dậy: “Tôi mệt rồi, về nhà khách ngủ trước đây, cô…”

Ban đầu định nhắc nhở một cô gái nhỏ như cô, đêm xuống đừng đi lại lung tung bên ngoài, ngẫm lại vẫn thấy thôi bỏ đi, với bản lĩnh của cô nàng này, mấy tên đầu trâu mặt ngựa vớ vẩn hẳn cũng chẳng làm gì được cô.

Mộc Đại không giữ ông ta lại, trong đầu chỉ toàn hình ảnh dì Hồng và Lý Á Thanh.

Trong phim kiếm hiệp cổ trang cũng thường hay xuất hiện những nhân vật nhìn giống nhau, kiểu như nam chính mất đi người mình yêu sâu đậm, một ngày nọ trên đường đi lại bất ngờ gặp gỡ giai nhân, thế mà lại còn trông giống y chang người yêu mình.

Lúc này, các chàng nam chính sẽ thảng thốt than rằng: “Thế gian này lại có hai người nhìn giống nhau vậy sao?”

Có chứ, sinh đôi cùng trứng đó.

Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu Mộc Đại, phía đối diện chợt có người ngồi xuống.

Cái ghế kẽo kẹt một tiếng, tải trọng quá nặng, không cần ngẩng đầu lên cũng biết là ai, Mộc Đại ngó trái ngó phải nhìn xung quanh trước: “Sao thế, tới trả thù hả?”

Phía đối diện chính là gã béo đã gặp trên xe cáp, gã cầm đũa gặp một hạt lạc rang muối, nhai rôm rốp: “Xinh đẹp thế này, sao lại ăn nói vậy chứ. Bắt nạt một cô gái như cô em đây, bọn anh sao nỡ.”

Còn nói thêm: “Trước lạ sau quen, làm quen một chút đi, anh là Tào Nghiêm Hoa.”Mộc Đại nhìn gã: “Lấy tên theo Bách gia tính (*)?”

(*) Bách gia tính là văn bản ghi lại các họ phổ biến của Trung Quốc, được soạn vào thời Bắc Tống. Toàn bộ văn bản được xếp vần điệu và có thể đọc lên như một bài thơ 4 chữ một câu, vì vậy đôi khi trẻ em Trung Quốc sử dụng tác phẩm này để học vỡ lòng bên cạnh cuốn Tam Tự Kinh.

Tào Nghiêm Hoa ngạc nhiên: “Em gái xinh đẹp, nhìn không ra đấy, học rộng biết nhiều ghê!”

Vừa nói vừa vươn một tay qua, muốn bắt tay với cô.

Mặt Mộc Đại tức thì sạm lại, “Bách gia tính” từ nhỏ cô đã thuộc làu làu, khi đó là bài đọc thêm, hồi trước có thể đọc một lèo từ đầu đến cuối, giờ chỉ có thể nhớ được ba mươi hai cái họ, thế cũng đủ dùng rồi, mà tám cái họ trong câu thứ bảy và thứ tám chính là “Khổng Tào Nghiêm Hoa, Kim Ngụy Đào Khương”.

Nhưng đột nhiên muốn “làm quen một chút” là có ý gì?

Thấy Mộc Đại không trả lời, Tào Nghiêm Hoa mất hứng: “Sao thế? Coi thường anh?”

Vẫn chưa hết cáu kỉnh, Mộc Đại tuy không bắt tay, nhưng vẫn báo danh: “Mộc Đại.”

“Rất có tay nghề đấy, thường xuyên luyện sao?”

“Phải.”

“Sáng nay không phải thái độ xử lý chuyện rất mềm mỏng sao? Sao buổi tối lại nóng tính thế?”

“Tùy tâm trạng.”

Tào Nghiêm Hoa tỏ ra kính nể: “Cá tính lắm.”

Gã đưa tay hướng ra bên ngoài khoát một cái: “Khu bia Giải Phóng này, tháng này do anh đây quản lý, em mất gì, cứ đến tìm anh.”

Nhìn cái tư thế vênh vang hết sức này, Mộc Đại đâm chọc gã: “Anh hẳn có năng lực lắm nhỉ.”

“Chính vậy.” Tào Nghiêm Hoa khiêm tốn, “Thành thật mà nói, vẫn kém em gái đây. Anh biết em ở biệt uyển Ba Thục, ông chú Vạn Phong Hỏa kia, anh cũng có quen biết, giúp ông ấy tìm vài thứ, cũng giúp ông ấy nghe ngóng tin tức. Hôm nay chắc em cũng đến quán lẩu Lão Cửu nhỉ?”
“Anh theo dõi tôi?”

Tào Nghiêm Hoa cười nhạt: “Anh đây cả ngày đều chạy khắp khu này, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp, cũng rảnh rỗi nhàn tản, hơn nữa, em ra oai phủ đầu anh như vậy rồi, anh lại có thể không tìm hiểu xem em làm gì sao? Làm trộm ấy mà, bản lĩnh khác thì không có, nhưng phải biết ba việc, rạch túi, canh người, hiểu biết nhiều.”

Nói xong quay sang kêu ông chủ gọi món: “Ông chủ, thêm một cá om dưa, một gà xào ớt, một lươn nấu tiết (*), một đĩa dồi nữa.”

(*) Nguyên văn là 再来个毛血旺 (tái lai cái mao huyết vượng), là một món ăn truyền thống nổi tiếng của Trùng Khánh; nguyên liệu chính gồm có tiết vịt hoặc tiết lợn nấu với lươn, chân giò hun khói và một số loại rau củ nấm khác, gia vị nêm đều là các vị cay nóng như gừng tiêu ớt tỏi, có vị cay nồng, thơm nóng; có tác dụng thanh nhiệt giải độc, bổ huyết và ngăn ngừa các triệu chứng thiếu sắt thiếu máu.

Lại nói với Mộc Đại: “Em gái, trả tiền giúp anh nha.”

Mộc Đại thờ ơ: “Dựa vào đâu.”

Tào Nghiêm Hoa mặt mày hớn hở: “Trả tiền cho anh, anh đây sẽ nói cho cô em biết tên háo sắc nào đang theo dõi em.”

Vẻ mặt Mộc Đại cứng lại năm giây, sau đó lấy ví ra, bộp một tiếng đập ba tờ một trăm tệ lên bàn.

Tào Nghiêm Hoa không ngẩng đầu, khà khà cười khan hai tiếng, tay nhón lấy một hạt lạc: “Chếch phía sau anh, sạp hoa quả ở góc đường bên kia, có một người đàn ông mặc jacket màu đen, thấy không.”

Sắc mặt Mộc Đại trầm xuống, đột ngột đứng lên đi ra ngoài, Tào Nghiêm Hoa ra vẻ xem trò vui không sợ đài cao: “Em gái, anh giúp em quan sát rồi, tên đó thực ra đẹp trai lắm đấy, em tự cân nhắc chút đi, phải nắm chặt đấy…”

***

Thấy Mộc Đại đứng dậy, La Nhận nhanh chóng xoay người, cúi đầu làm bộ đang chọn hoa quả, nhưng lựa lựa một hồi, chợt cảm thấy không ổn.

Sát khí này thật sự lạnh thấu xương.

Hiện tại quay đầu bỏ đi vẫn còn kịp, có điều bỏ chạy không phải phong cách của La Nhận anh, anh cười với chủ sạp, chỉ vào đống táo: “Lấy hai cân táo đi, có chuối tiêu không, cũng lấy cho tôi một cân.”

Đang nói chuyện dở, cách đó không xa chợt uỳnh một tiếng, đầu kia là một tiệm đậu phụ, Mộc Đại giật cái ghế gấp bên ngoài tiệm ra dằn mạnh xuống đất, ngồi xuống nhìn về phía bên này.

Ông chủ Trương của tiệm đậu phụ nhìn một cái, có vẻ như đã bị khí thế của Mộc Đại dọa phát khiếp, không dám hé răng, chủ sạp trái cây cũng liếc nhìn Mộc Đại, lại nhìn La Nhận: “Ấy…”

Ấy cái gì? La Nhận đương nhiên biết nửa cái phố này đang nhìn anh và Mộc Đại, dáng vẻ Mộc Đại rõ rành rành thế kia, quả thực hệt như xã hội đen Hồng Kông những năm chín mươi vậy, xách cả cái ghế dài dửng dưng ngồi xuống, bên dưới là đám đàn em khoa chân múa tay xoay dao vèo vèo chỉ chực xông lên chém giết.

La Nhận hơi quay đầu lại, ánh mắt chạm vào mắt Mộc Đại một cái, cô cười như không cười, vẻ mặt ngạo mạn, không tránh né, tràn ngập địch ý và khiêu khích.

La Nhận mỉm cười.

Hai mươi bảy năm sống, lần đầu tiên gặp phải một người kiêu ngạo như vậy, cũng không phải muốn so độ ngang tàng với cô, cơ mà…

Thằng ranh Mã Đồ Văn này, rốt cuộc thấy cô ngây thơ chỗ nào chứ? Vòng tay treo hình đầu mèo sao? Tuổi tâm hồn mười tám sao?

La Nhận bình tĩnh cười với chủ sạp hoa quả: “Cho tôi thêm hai cân dâu tây nữa.”




Bonus hình món lươn nấu tiết.

585509B3FE20E43F90FD9D427AA88F8EB356FA96_size47_w640_h408

Quyển 1 - Chương 7

Mộc Đại hơi mất kiên nhẫn, nhưng càng thêm chắc chắn rằng cái tên La Nhận này khẳng định là có vấn đề. Ánh mắt cả nửa con phố đều tập trung trên người anh ta, sao anh ta lại còn có thể một lòng trấn tĩnh mà chọn dâu tây như thế được chứ?

Cô quay đầu lại đánh mắt về phía Tào Nghiêm Hoa, gã vẫn ngồi chỗ cũ, hưng phấn hóng hớt sang bên này, khua tay loạn xạ hệt như con khỉ, ra dấu: “Là hắn! Là hắn! Chắc chắn là hắn!”

Tựa hồ còn ngại đứng xa nhìn không đã, gã bỏ lại cả bàn thức ăn, bừng bừng hứng khởi mà phi sang đây.

La Nhận trả tiền, đầy tay túi lớn túi bé đi ra ngoài, một đầu con phố là đường cụt, chỉ có thể đi ra đầu kia, cũng chỉ có thể đi qua trước mặt Mộc Đại.

“Này!”

“Này!”

La Nhận vẫn đang chăm chăm đi thẳng cuối cùng cũng chịu dừng lại, anh nghi ngờ ngó xung quanh, cách đó không xa, biển hiệu neon của bệnh viện nhân dân số ba lấp ló trên cao.

Cuối cùng mới nhìn đến Mộc Đại, vẻ mặt rất chi là hoang mang hỏi cô: “Cô gọi tôi?”

Mộc Đại đứng dậy, ánh mắt bộc trực nhìn chằm chằm vào anh, cũng không nói nhảm, vào thẳng vấn đề chính: “Sao anh lại theo dõi tôi?”

La Nhận cứ như là đang nghe kể chuyện tiếu lâm buồn cười nhất thế giới: “Tôi?”

Anh lắc đầu cười khổ, nhìn xung quanh một chút rồi lại nhìn Mộc Đại, anh trỏ tay về phía biển hiệu neon của bệnh viện, dường như vô cùng bất đắc dĩ: “Cô à, bạn tôi đang nằm viện, tôi tới đây thăm nó, chưa kịp chuẩn bị gì nên mới qua bên này mua hoa quả, chắc là không khéo đi cùng đường với cô…”

Người vây xem xung quanh, ngoại trừ gã béo Tào Nghiêm Hoa, đều tỏ vẻ đồng tình đã hiểu.

Thế giới này rất dễ tha thứ cho người có tướng mạo ưa nhìn, lại càng dễ tha thứ cho những người đàn ông vừa cao ráo điển trai vừa khiêm tốn lễ độ.

Mộc Đại nhạy bén nhận ra ánh mắt không mấy thiện ý của những người xung quanh.

La Nhận mỉm cười tỏ vẻ xin lỗi với Mộc Đại, đi lướt qua vai cô, Mộc Đại đang do dự xem có nên ra tay lại lần nữa không, anh đã quay lại.

Anh bước tới trước mặt ông chủ sạp hoa quả: “Ngại quá, có thể cho tôi mượn tạm cây bút không?”

Anh lại vòng về chỗ Mộc Đại, đặt túi hoa quả xuống bên chân, cúi đầu viết gì đó trên giấy: “Có điều cô này, nếu cô muốn tìm cơ hội làm quen với tôi, tôi tên là La Nhận, lúc nào tiện cô có thể gọi cho tôi vào số này.”

Còn chưa nói hết, Mộc Đại đã hung hăng xô anh một cái khiến anh phải lảo đảo, La Nhận xoa xoa bả vai bị xô đau, quay đầu nhìn bóng lưng đã đi xa của cô, khóe môi lộ ra một nét cười giảo hoạt.

***

Trong con hẻm, Mộc Đại sắc mặt âm u, đi thoăn thoắt, Tào Nghiêm Hoa phải chạy bước nhỏ mới có thể đuổi kịp, thở hồng hộc muốn quặn hết cả phổi.

“Em gái, em gái, chính là hắn, anh lấy danh dự nghề nghiệp cả đời anh thề với em…”

“Em gái à, em còn non quá, em chưa từng yêu đương sao, thằng nhãi kia cố ý đó, anh nói cho em nghe, anh đảm bảo luôn, nếu em mà tỏ ra phóng túng hắn nhất định sẽ giả bộ quân tử, em mà tỏ ra đứng đắn hắn sẽ biến thành lưu manh ngay, là nhắm vào da mặt mỏng của em để buộc em biết khó mà lui đó…”

Mộc Đại bỗng dừng chân, Tào Nghiêm Hoa không kịp dừng lại, quá đà vọt lên trước vài bước mới quay lại.

Mộc Đại nhìn gã một lát, chợt nhoẻn cười.

Ý gì đây, Tào Nghiêm Hoa cảnh giác, giờ thấy phấn chấn lại rồi à? Vậy cũng đừng cười với gã, đi mà cười với tên kia ấy.

“Chắc chắn,” Tào Nghiêm Hoa đĩnh đạc nói, “Em gái à anh nói với em hay, từ trước đến nay, trong nước ngoài nước, cái trò bám đuôi theo dõi này, sao lại hay thất bại như vậy?”

“Tại sao?”

“Vì thoát khỏi đám đông. Một người cứ một mực cùng đường với mình, hết một con đường lại một con hẻm, có là heo sớm muộn gì cũng sẽ phát giác được. Nhưng bọn anh thì không giống thế.”

Hai tay gã mở ra, mặt vênh hết cỡ: “Vùng bia Giải Phóng này, đám anh em bọn anh trực suốt hai tư trên hai tư, bọn anh còn có cả nhóm trên WeChat nữa, nói cách khác, mạng lưới tin tức của bọn anh được rất nhiều người duy trì cung cấp theo dõi đó, gái trai già trẻ, đủ loại nghề nghiệp, đủ kiểu ngụy trang, ắt sẽ khiến hắn bị hãm sâu trong vũng lầy mênh mông của cuộc chiến tranh nhân dân…”

“Vậy theo dõi hắn cho tôi đi.”

Tào Nghiêm Hoa không nói gì, một lát sau, gã đột nhiên nhận ra mình đang bị thua lỗ: “Dựa vào đâu?”

Giọng gã quá hung tợn, chữ đầu tiên nhấn rất mạnh, nước bọt tuy không văng hết lên Mộc Đại, nhưng một vài giọt vẫn đáp lên mặt cô.

Mộc Đại bị nước bọt gã bắn phải, vô thức nhắm mắt một cái, lại chậm rãi mở ra.

Tào Nghiêm Hoa có chút áy náy.

Mộc Đại móc khăn tay ra, từ tốn lau đi, mặt nở nụ cười mà nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta không phải là bạn bè sao? Sau này anh đến Vân Nam chơi, tôi sẽ tiếp đãi anh, hơn nữa, anh cũng đừng nghĩ đây là anh đơn phương giúp tôi, cứ coi như tôi với anh…lập team đi.”

Tào Nghiêm Hoa hơi do dự.

“Thế này nhé em gái, anh biết em có chút bản lĩnh, em để anh cân nhắc chút đã. Con người khi kết giao bạn bè ấy mà, chẳng qua là liên kết lợi ích, có tiền, có quyền, có bản lĩnh, anh đều muốn tất. Em đừng trách anh kết giao bạn bè để lấy lợi, ai mà chẳng vậy, có ai lại không muốn có cây lớn chống lưng đâu…”

Còn chưa dứt lời, khóe mắt liếc về bên kia chợt không thấy người đâu nữa, lại nghe thấy hai tiếng soàn soạt vang lên. Ngẩng đầu, chỉ cảm thấy khí huyết vọt lên huyệt thiên linh cái (*), câu nói chưa hết nghẹn lại trong yết hầu không thốt lên được.

(*) Huyệt thiên linh cái nằm trên đỉnh đầu.Cha mẹ quỷ thần ơi!

Hai bên hẻm nhỏ, một bên là mặt sau của một căn nhà thấp, một bên là mặt sau của căn nhà tầng, Mộc Đại đu trên mặt tường của căn nhà tầng ước chừng cao bốn, năm mét, hai tay vịn lên giá đỡ điều hòa bên ngoài nhà, thân người xoay ngược, đầu dưới thân trên, cặp mắt sáng quắc khiếp người.

Đây gọi là bích hổ du tường (*), cũng là tên của một thế võ trong truyền thuyết, có người nói nguyên là của Thiếu Lâm, nhưng về sau được giới lục lâm (**) phát huy rộng rãi, phải mất rất nhiều thời gian mới tập được. Vè dân gian có câu “Luyện thành thân nhẹ tựa sâu kiến”, chính là để nói những người như Mộc Đại, quả thực hệt như thằn lằn, thoắt một cái đã leo lên trên rồi.

(*) Có nghĩa là “thằn lằn leo tường”.

(**) Lục Lâm vốn là tên một địa danh ở Hồ Bắc, được nhắc đến trong phần “Vương Mãng truyện” trong “Hán Thư” và “Lưu Huyền truyện” trong “Hậu Hán Thư”, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau dùng để chỉ những băng đảng hảo hán tụ tập trong rừng núi, chống lại triều đình/chính phủ hoặc cướp của người giàu chia cho người nghèo.

Tào Nghiêm Hoa mất một lúc mới hoàn hồn, gã kích động đến mức giọng nói cũng run bần bật: “Mọi người đều là bạn bè cả mà em gái Mộc Đại, anh có tin lập tức sẽ đến biệt uyển tìm em.”

***

Sáng sớm hôm sau, nhân viên nhà khách đến gõ cửa đổi khăn mặt, còn thuận tiện đưa tới một túi hồ sơ, trên túi ghi hai hàng chữ bằng bút đen.

Hàng thứ nhất là: Gửi cô Hoắc Tử Hồng.

Hàng thứ hai là: Nếu có việc, hãy gọi vào đường dây nội bộ 108.

Mặc dù là cho dì Hồng, nhưng mình là đại diện toàn quyền, chắc là có thể xem chứ?

Mộc Đại mở túi hồ sơ ra xem, hiệu suất làm việc của đám Vạn Phong Hỏa thật sự không tồi, dù có lúc chưa chắc đã có thể hỏi ra được tin tức bí mật nhất, như một khi đã có điểm đột phá, những thông tin tham khảo kèm theo sẽ không thiếu chút nào.

Bên trong là tư liệu cặn kẽ về Lưu Thụ Hải, xác nhận lời Sầm Xuân Kiều nói không sai, khi nghiệm xác quả thật là chết do bệnh tật, cũng đúng là đã bị chặt chân trái, vậy nhưng vết thương bị chặt không liên quan gì đến cái chết của ông ta.

Mặt khác, lúc nghiệm xác lại phát hiện ra nhiều điểm khác, giữa lưng Lưu Thụ Hải có một chỗ bị thiếu mất mảnh da, chính xác mà nói, là bị lột mất một mảng da dài khoảng 23,5cm, rộng 5cm.

Chuyện quái gì vậy? Mộc Đại giơ tay phác họa kích cỡ, cảm thấy tầm tầm kích thước của một cây thước kẻ, lại cũng từa tựa một cái thẻ đánh dấu sách.

Trong tư liệu có nói đến, vết lột da này trên dưới vô cùng gọn gàng, không phải là bị tùy tiện lột mất, kể cả là do người làm, cũng cần phải có tay nghề cực kỳ điêu luyện, đến lúc cởi quần áo ra nghiệm xác mới phát hiện được, miệng vết thương còn mới, so với thời gian của vết chặt trên chân cũng không kém là bao.

Kỳ quái quá thể, từ lúc Sầm Xuân Kiều xông ra khỏi cửa gọi ông già trông cửa, cùng lắm chỉ mất một phút đồng hồ, chém mất chân trái đã là chuyện khó tin, ai lại còn có thể tỉ mỉ đo đạc mà lột da chứ?

Trong tập tài liệu có đính kèm một tờ tiểu sử của Lưu Thụ Hải, 72 tuổi, người Trường Sa, mở một cửa hàng sửa chữa đồ cơ khí, hàng xóm cùng quê nhận xét là một người trung hậu hiền lành, khi còn sống chưa từng thấy ông ta cãi cọ với ai, ngày này qua ngày khác đều sống như một người rất bình thường, khúc ngoặt duy nhất trong cuộc đời là vào năm 2007, đưa người nhà đến Đại Đồng, Sơn Tây xem động đá vôi, kết quả là xe tham quan đâm vỡ rào chắn rơi xuống sông, không có thương vong gì lớn, nhưng Lưu Thụ Hải là người cuối cùng được cứu lên, hôn mê trong viện khoảng 48 giờ mới tỉnh lại.

Năm 2008 rời nhà, nói là ra ngoài tìm việc làm, sau đó rất ít khi liên lạc với người thân, năm 2010 đến một nhà nghỉ gần trạm trung chuyển Tây Giao ở Tế Nam, chết vì bệnh.

Còn một điểm rất quan trọng nữa, trong trí nhớ của người nhà, Lưu Thụ Hải chưa từng xuống khu vực hồ Lạc Mã.

Sầm Xuân Kiều xem ra là phải sốt ruột rồi.

Lật tới trang kế tiếp, Mộc Đại bỗng hơi sửng sốt.Bên trên ghi: Khác, vụ Trương Quang Hoa không có tiến triển, lần cuối cùng nhìn thấy là ở bến xe Thái Nguyên.

Đang là Lưu Thụ Hải cơ mà, sao lại mọc ra một Trương Quang Hoa thế này?

Mộc Đại còn tưởng là Vạn Phong Hỏa bỏ nhầm, tiện tay gọi vào đường dây nội bộ 108, Vạn Phong Hỏa ở đầu dây bên kia nghe được giọng cô, thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Còn tưởng lại là Sầm Xuân Kiều, cô ta vừa mới ồn ào bám tôi nửa ngày trời, nói là chuyện hành tung của mấy tên tội phạm kiểu này đều bí mật cả, xuống hồ Lạc Mã chưa chắc đã nói cho người nhà biết. Tôi phải hết lời cam đoan là sẽ không làm lỡ việc trả tiền, cô ta mới chịu thôi.”

Mộc Đại giơ tư liệu trong tay lên, cứ như thể y cũng nhìn thấy được: “Bộ phận tác nghiệp bên phía ông cũng thật bất cẩn, tư liệu của Trương Quang Hoa cũng bị gửi đến chỗ tôi, tính bảo mật kém quá đấy.”

Vạn Phong Hỏa lấy làm khó hiểu: “Trương Quang Hoa?”

Giây kế tiếp y mới kịp phản ứng: “À à, chuyện đó, dì Hồng của cô không nói với cô sao? Cũng là do bà ấy hỏi thăm đấy.”

Lần này đến lượt Mộc Đại ngạc nhiên: Cũng là tin tức dì Hồng muốn nghe ngóng? Dì ấy rốt cuộc muốn hỏi thăm bao nhiêu người.

Vạn Phong Hoa kiên nhẫn giải thích với cô: “Dì Hồng của cô có nhờ bên tôi thăm dò về hai vụ, một là ở hồ Lạc Mã, hai là Trương Quang Hoa, lần này cô thay bà ấy tới đây, tôi cũng nói người đem tư liệu mới nhất chỉnh sửa lại, vụ của Trương Quang Hoa tuy chưa được triển khai, nhưng vẫn thuận tiện báo qua một chút.”

Cúp điện thoại, Mộc Đại giở tư liệu về Trương Quang Hoa ra, là một người sinh ra và lớn lên ở hồ Lạc Mã, ở cùng một khu nhà với người bị hại Lý Á Thanh, là một công nhân viên chức, trong tư liệu có kèm theo một tấm ảnh đen trắng, mắt to mày rậm, chính trực anh tuấn, nhìn rất có phong thái của một ngôi sao màn bạc thời đó.

Dì Hồng sao lại muốn nghe ngóng về một anh chàng đẹp trai thế này? Mộc Đại nhất thời nổi hứng hóng hớt, có điều lật tiếp trang sau, trên đó viết “đương thời đã lập gia đình, có một con trai ba tuổi”, thế là cụt hứng.

Vừa cất lại tư liệu vào túi hồ sơ, điện thoại lại vang lên, ngoài sảnh chính báo là có khách tới tìm.

***

Tào Nghiêm Hoa cúi đầu đứng trong sảnh chính biệt uyển, Mộc Đại còn chưa tới gần đã biết là mọi việc không thuận lợi.

Vừa mới tới trước mặt, Tào Nghiêm Hoa đã thở dài đánh thượt, có vẻ như ngại không dám mở miệng, cố ý dùng ngôn ngữ cơ thể diễn tả cho Mộc Đại “ngầm hiểu”.

Mộc Đại cũng cố ý xát muối vào vết thương lòng của gã: “Không phải là nói định bức hắn sa vào vũng lầy mênh mông của cuộc chiến tranh nhân dân sao?”

Tào Nghiêm Hoa than vãn: “Chị gái ơi, việc này không thể trách bọn tôi được, lúc đầu mọi chuyện đều không có vấn đề gì, ai biết được sau đó, hắn lại lái một cái xe rời đi, chị biết là xe gì không? Tôi không theo kịp nổi, tôi cũng không có đủ năng lực chuẩn bị xe để tác nghiệp, cứ muốn là có xe để lái thì còn làm cái nghề này làm gì nữa, với lại…”

Gã hạ giọng nói thầm: “Xe kia đi ầm ầm như bão cuốn ấy, tôi thuê ba xe chạy theo cũng không kịp. Ấy, ông lớn ạ…”

Đột nhiên thấy gã mặt mày hớn hở chào hỏi, Mộc Đại quay đầu lại nhìn, hóa ra là Vạn Phong Hỏa tới.

Vạn Phong Hỏa trợn mắt: “Sao thằng cu nhà mày lại ở đây?”

Tào Nghiêm Hoa vội giải thích: “Ông lớn đừng hiểu lầm, con đụng ai cũng sẽ không đụng đến khách nhà ông đâu.”

Lại chỉ vào Mộc Đại: “Bạn tốt, chúng con là bạn tốt.”

Bạn tốt? Vạn Phong Hỏa thầm nhủ trong lòng, đang muốn hỏi cho rõ ràng, lại nhìn thấy một nhân viên y vừa sai đi đưa đồ ra ngoài trở về, vội bước tới hỏi cậu ta: “Đưa đến nơi chưa?”

“Đưa rồi ạ.”

“Ảnh chụp đâu? Đưa tôi xem chút.”

Mộc Đại hiếu kỳ: “Đưa gì mà còn phải chụp hình vậy?”

Vạn Phong Hỏa nhận lấy di động của nhân viên, xem hình: “Không phải là Mã Đồ Văn đó sao, cậu ta không ở đây, muốn gửi tư liệu qua, phải cam đoan giao tận tay người, nên tôi bảo nhân viên chụp hình, ấy, nhà này bừa thế…”

Mộc Đại cũng ghé đầu lại xem, trong hình, Mã Đồ Văn cầm lấy túi hồ sơ, mắt sáng rỡ ngoác miệng cười, cứ như được cấp trên trao giấy khen không bằng.

Vạn Phong Hỏa đang định trả lại di động, Mộc Đại lại ra tay trước giữ lấy: “Cho tôi xem chút.”

Cô phóng to hình chụp lên.

Cô gái nhỏ này, thật sự là lòng dạ khó lường, Vạn Phong Hỏa đánh mắt nhìn cô: Mã Đồ Văn đẹp trai lắm sao, còn muốn phóng to ảnh lên ngắm nữa.

Mộc Đại không nói lời nào.

Trong nhà Mã Đồ Văn quả thật là rất bừa bộn, bia lon lăn lông lốc dưới sàn, trên salon còn có cả áo lót của phụ nữ.

Có điều, những cái này đều không phải trọng điểm.

Trọng điểm nằm ở chỗ, trên mặt bàn bề bộn của anh ta có để mấy túi hoa quả, tuy chất lượng ảnh không cao, vậy nhưng vẫn có thể nhìn ra sơ sơ.

Có táo, có chuối tiêu, còn có cả…dâu tây.

Quyển 1 - Chương 8

Ngoài sảnh chính chuyển một cú điện ngoại tuyến tới cho Sầm Xuân Kiều. Ban đầu bà ta tỏ ra thờ ơ, về sau sắc mặt dần trở nên nghiêm túc, trong mắt lóe ra vẻ vui mừng, liên tiếp hỏi liền mấy câu: “Thật sao?”

Cúp máy, mừng rỡ khấp khởi.

Chuyện buôn bán tin tức này, trước đây bà không hề hay biết đến. Quán trọ sau khi xảy ra chuyện chết người làm ăn càng ngày càng kém, bà bèn chuyển sang làm nhân viên phục vụ ở một quán ăn gần trạm trung chuyển hành khách, chỗ đó khách khứa ra bắc vào nam rất nhiều, kẻ đến người đi, mở mồm ra là đủ các thứ chuyện kỳ lạ, việc bán tin tức chính là bà nghe được từ đây.

Trước khi đến, bà đã thử tìm hiểu, vụ hồ Lạc Mã và một vụ án khác, quả thực đều là án chưa phá được.

Sầm Xuân Kiều mở cửa ra khỏi phòng, cánh cửa chênh chếch phía đối diện cũng đồng thời mở ra, là Lý Thản.

Sầm Xuân Kiều mặt lạnh tanh lướt qua ông ta, kéo vali hành lý trực tiếp ra sảnh chính, đến phòng khách thì hơi bất ngờ, hóa ra Vạn Phong Hỏa và Mộc Đại đều ở đây.

Vạn Phong Hỏa cảm thấy kỳ lạ, hôm qua Sầm Xuân Kiều còn nói, ngoài vụ hồ Lạc Mã còn có một vụ án khác muốn nói với y, sao vừa xoay người đã dọn hành lý muốn rời đi? Hay là bị Lý Thản đập cho một chữ “Giả” nên phát tức rồi?

Không đúng, Sầm Xuân Kiều là một kẻ hám tiền, sáng sớm nay còn vì chuyện tiền nong mà ồn ào với y nửa ngày cơ mà.

Vạn Phong Hỏa tuy buồn bực, nhưng nhịn xuống không nhắc đến, hòa nhã mềm mỏng chào bà ta: “Muốn đi rồi à?”

“Trong nhà có chút việc gấp, tôi phải về.”

Lý Thản khinh khỉnh cười lạnh. Trong lòng ông ta, Sầm Xuân Kiều không còn nghi ngờ gì nữa đích thị là một con mụ lừa đảo. Sầm Xuân Kiều lại nhẫn nhịn một cách khác thường, bình tĩnh tạm biệt mọi người.

Sầm Xuân Kiều đi rồi, Vạn Phong Hỏa giải thích cho Mộc Đại và Lý Thản rằng dò la tin tức chính là như vậy, khi thì có bước ngoặt, khi thì không có đột phá gì, lai rai đến vài ba năm cũng là chuyện bình thường.

Ý là việc này hiện giờ đã lâm vào cục diện bế tắc rồi, có tin tức mới tôi sẽ báo cho các vị sau.

Lý Thản chẳng nói được cũng chẳng bảo không được, đi hay không đi cũng chẳng đả động gì. Mộc Đại gọi điện thoại cho Hoắc Tử Hồng, giọng dì Hồng dịu dàng êm ái, nói: “Nếu không còn chuyện gì nữa, con muốn thì về, thích ở lại Trùng Khánh chơi thì cứ ở lại chơi thêm vài ngày cũng được. Trong quán mấy ngày nay vẫn ổn, Một Vạn Ba làm việc rất tử tế.”

Một Vạn Ba Một Vạn Ba, thật lòng thì cứ nghe thấy cái tên này là lại muốn nổi cáu. Mộc Đại chẳng lấy gì làm vui vẻ: “Dì Hồng, dì đừng để bị hắn dụ dỗ đấy.”

Dì Hồng bật cười: “Con toàn lo nghĩ đâu đâu ấy, thằng bé mới mấy tuổi đầu thôi mà.”

Dì Hồng cũng thật ngây thơ hết sức, sao có thể dùng cách nghĩ đối với người thường áp dụng lên Một Vạn Ba chứ. Mộc Đại cảm thấy, chỉ cần có lợi, bảo Một Vạn Ba đi dụ dỗ một bà già tám mươi dám hắn ta cũng đồng ý ấy chứ, huống chi là một dì Hồng vẫn còn sót vẻ thướt tha.

Thật đúng là dâng dê lên miệng cọp, vô cùng không ổn. Mộc Đại nhanh chóng quyết định: “Dì Hồng, hai ngày nữa con sẽ về, dì bảo Một Vạn Ba ăn ở thật thà chút.”

***

Gọi điện xong, Mộc Đại đến phòng 108 hỏi Vạn Phong Hỏa xin địa chỉ nhà Mã Đồ Văn. Vạn Phong Hỏa nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lượt: “Không phải cô để ý cậu ta rồi đấy chứ?”

Mộc Đại cười hì hì: “Không thể sao?”

Vạn Phong Hỏa như được mở rộng tầm mắt: “Mấy cô gái tuổi cô, đều mù quáng hết rồi.”

Lấy được địa chỉ rồi, Mộc Đại vẫn chưa đi: “Chú Vạn, vụ của Sầm Xuân Kiều lần này có thể kiếm được bao tiền thế?”

Cô ra vẻ cũng muốn chen một chân vào nghề: “Tính cháu quen buông thả, sau khi tốt nghiệp từng làm việc ở văn phòng, nhưng không chịu nổi. Dì Hồng cho cháu đến giúp việc trong quán bar mà cháu lại không có hứng thú. Nếu như nghề này dễ kiếm lời, chú giúp cháu mở một dây đi. Vừa được đi khắp nơi chơi bời lại vừa được hóng hớt tin tức, còn có thể kiếm ra tiền nữa.”

Vạn Phong Hỏa rất thích Mộc Đại, cũng vui vẻ trả lời với cô: “Mấy vạn tệ đó!”

Mộc Đại hít một hơi khí lạnh: Mấy vạn tệ cơ á! Vạn Phong Hỏa làm trung gian, ở giữa còn phải chia hoa hồng, đám dì Hồng rốt cuộc là đã bỏ ra bao nhiêu vậy?

Vạn Phong Hỏa nhìn ra được cô nghĩ gì: “Cô bé, chuyện tin tức này, tìm đúng người mới được đúng giá. Cô cũng đừng xót tiền hộ dì Hồng nhà cô, bà ấy cũng chưa phải người vung tiền mạnh tay nhất đâu.”

Mộc Đại còn muốn hỏi thêm, Vạn Phong Hỏa trực tiếp chìa lòng bàn tay ra, ý là: Hỏi nữa thì trả tiền đây.

Dì Hồng chưa phải người vung tiền mạnh tay nhất? Xem cái dáng vẻ tuềnh toàng kia của Lý Thản, cũng không giống người có tiền. Chẳng lẽ lại là Mã Đồ Văn sao?

Không phải không phải không phải, hẳn là người đứng sau anh ta kia.

***

Khi đến nhà Mã Đồ Văn thì đã sắp trưa, cả khu chung cư tồi tàn đang nhao nhao ỏm tỏi, Mã Đồ Văn ôm guitar đứng trước cổng khu luyện giọng, gân cổ lên hát: “Bay lên cao như cồn cào ò ò ò ò ó o…”

Hai nốt ó o cao không lên được, nghe cứ như có ai chẹn cổ họng anh ta lại vậy, lại còn chơi hai nốt liên tiếp, thật đúng là không nỡ nghe.

Hai tên côn đồ bên cạnh vỗ tay: “Hay lắm! Hay lắm! Người anh em Tiểu Mã của chúng ta hát quá đỉnh!”
Mộc Đại mặt tỉnh rụi nhìn xung quanh, không thấy có gì lạ thường, cũng không thấy con xe mà Tào Nghiêm Hoa nhắc đến, xem ra La Nhận còn chưa tới. Cô thoải mái đi loanh quanh thăm thú khu đó. Đến sập tối, trong khu chung cư vậy mà còn bày quầy, bán đậu phụ chao dầu, có nhà bày cả bàn ghế bán canh hoành thánh nữa. Mộc Đại gọi một bát canh hoành thánh, đang cúi đầu múc canh, chợt nghe thấy phía sau vang lên tiếng kéo vali lọc cọc.

Một người phụ nữ hỏi thăm: “Chỗ này là nhà số ba phải không?”

Sầm Xuân Kiều!

Mộc Đại cúi nhìn tôm khô đỏ au trong bát canh, trong lòng chợt rõ như gương: Bảo sao Sầm Xuân Kiều bỗng nhiên dọn hành lý rời đi, bà ta không phải muốn về nhà mà là được người ta nẫng tay trên rồi!

Với cái tính hám tiền đó, nếu như có thể bỏ qua người trung gian mà trực tiếp giao dịch, tội gì không làm chứ?

Mộc Đại giả bộ đang dùng bữa, khóe mắt lặng lẽ liếc về phía Sầm Xuân Kiều. Quả nhiên, bà ta đang quan sát tòa nhà phía đối diện, một chốc sau liền kéo vali đi vào, biến mất ở cầu thang chật hẹp lên tầng.

Tòa nhà số ba là nơi ở của Mã Đồ Văn.

Mọi chuyện đã đâu ra đấy, chỉ còn chờ La Nhận nữa thôi.

***

Hơn chín giờ tối, Mộc Đại đã thấy được chiếc Hummer màu đen chạy vào khu. Thật ra thì cô không hiểu biết về xe cộ lắm, nhưng trong vô thức cũng cảm thấy con xe này đúng là bá đạo vô đối, phong cách hoàn toàn lệch lối so với khu chung cư. Quả nhiên, xuống xe chính là tên La Nhận nọ.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Mộc Đại là: Tay lái lụa lắm, đường vào khu ngổn ngang lắm thứ vậy, thế mà tên này chạy vào ngon ơ.

La Nhận đỗ xe xong, đi thẳng đến tòa nhà Mã Đồ Văn ở. Vậy nhưng trước khi vào nhà, dường như bỗng nhiên đánh hơi được điều gì, anh nghi ngờ liếc qua vị trí của Mộc Đại.

Mộc Đại trong lòng giật thót. Cô kỳ thật cũng không trực tiếp theo dõi anh, cô chọn một chỗ có góc nhìn khá tinh vi, đối diện gương quan sát của một chiếc xe, trong phạm vi phản chiếu của gương là đoạn đường vào nhà Mã Đồ Văn. Nói cách khác, thật ra là cô đang đưa lưng về phía La Nhận.

Cũng tức là, La Nhận không nhìn ra được, nhưng chính trong khoảnh khắc đó, anh lại…sinh nghi.

Sư phụ cô từng nói, có hai kiểu người đặc biệt tỉnh táo đối với những người xung quanh, kiểu thứ nhất là người từng phải trải qua nhiều nguy hiểm, từ những lần ấy mà bồi đắp nên giác quan thứ sáu nhạy cảm với hiểm nguy, kiểu còn lại là người tập võ lâu năm, mắt nhìn khắp phía tai nghe tám phương.

Mà La Nhận này, có vẻ như…kiểu nào cũng có.

***

Sau khi La Nhận vào nhà không lâu, Mộc Đại đi vòng ra sau nhà. Tòa nhà này xây không hoàn chỉnh lắm, phía sau không có thang, bớt được rất nhiều phiền phức. Mộc Đại đeo găng tay vào, dò xét nhìn cửa sổ nhà Mã Đồ Văn, hít sâu một hơi, áp lưng lên tường, trước đạp đất một cái, khi cách mặt đất hai mét rồi thì lộn người nửa vòng, dồn sức lên hai tay, chia lực đều lên hai chân và bụng, rất nhanh sau đó đã đến được cửa sổ.

Cửa sổ không đóng kín, giọng nói trong nhà ngắt quãng, là Sầm Xuân Kiều đang nói.

“Vụ án hồ Lạc Mã là vụ đầu tiên, Lưu Thụ Hải nói, ông ta gây ra hai vụ án. Nhưng tôi cũng không rõ tại sao hai vụ án lại cách nhau nhiều năm như vậy.”La Nhận hỏi bà: “Vụ thứ hai xảy ra ở đâu?”

“Nội Mông, sát biên giới giữa Nội và Ngoại Mông, gần Erenhot (*), nhưng cụ thể thì không nói rõ, chỉ nói là trên một thảo nguyên hoang dã.”

(*) Phiên âm Hán Việt là Nhị Liên Hạo Đặc, là một thành phố nằm trên sa mạc Gobi, thuộc khu tự trị Nội Mông Cổ, Trung Quốc.

“Người chết là dân du mục?”

“Phải, là dân du mục.”

“Trạng thái khi chết cũng giống vậy sao?”

“Giống nhau, cũng bị người ta xuyên dây vào người. Nhưng ông ta nói, trong lều có bốn người, vậy nên, tình huống là một người bưng mặt như đang trốn tránh, một người cầm dao bầu trong tay, tư thế như đang định chém xuống, người thứ ba đứng bên cạnh giơ hai tay lên như đang khuyên can. Người thứ tư thì cách ba người này một khoảng, hai tay đặt bên miệng, như đang hô to.”

La Nhận ừ một tiếng: “Dùng dây gì để xuyên?”

“Nói là dây buộc ngựa, trong lều cũng không đóng đinh, là dùng dao nhíp cắm lên vách lều, buộc dây lên, đầu còn lại của dây thì xuyên vào người.”

La Nhận không nói gì.

Bóng đen trên cửa sổ đậm hơn, dường như có người đi về phía này. Trong lòng Mộc Đại run lên, nhích ra xa một chút.

La Nhận đẩy cửa sổ ra, chừng như đang có chút bực bội, nói với Mã Đồ Văn một câu: “Cho tao một điếu.”

Khói thuốc lượn lờ bay ra.

***

Trong phòng tựa hồ lâm vào một thoáng trầm mặc.

Mộc Đại cũng hơi hoang mang. Lời kể của Sầm Xuân Kiều ngắn gọn rõ ràng, không giống như lời vô căn cứ. Hơn nữa bà còn tả rất cặn kẽ, tỷ như vụ án ở hồ Lạc Mã là dùng dây câu, bởi vì bên hồ nhiều ngư dân sinh sống, khắp nơi đều có dây câu là chuyện có thể hiểu được. Đến vụ ở Nội Mông thì dùng luôn nguyên liệu tại chỗ, dây buộc ngựa.

Nghe ra thì, hung thủ muốn tạo ra một cảnh tượng thật hoành tráng, cũng không chỉ giới hạn ở ba người. Nhưng cảnh tượng này có ý nghĩa gì?

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có khói thuốc là liên miên không dứt. Mộc Đại nhíu mày: Tên La Nhận này là cái điếu thuốc hả? Rốt cuộc còn muốn hút bao điếu nữa?

Lại qua một hồi, Mộc Đại đột nhiên cảm giác được có chỗ nào đó không đúng. Cô nín thở lắng nghe, chợt phản ứng ra, thò người nhìn vào trong cửa sổ.

Trong nhà không có ai, một điếu thuốc đặt trên bệ cửa sổ, bên cạnh còn có một điếu thuốc khác đã đốt tới đầu lọc.

Diện tích phòng không lớn, vừa nhìn là hiểu ra ngay, cửa ra vào mở một nửa, người đã sớm mất dạng.

La Nhận!

Mộc Đại tựa hồ có thể nhìn thấy cảnh anh vừa thủng thỉnh châm thuốc vừa đánh mắt ra hiệu cho bọn Mã Đồ Văn rời đi.

Uổng cho cô còn cẩn thận từng li từng tí như vậy, đã vắt vẻo chịu gió lạnh quất treo trên tường, lại còn bị đống khói này tạt vào mặt rõ lâu!

Nếu mặt tường này mà mềm, Mộc Đại đã đập đầu lên tường rồi.

Có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Mộc Đại nhìn một lúc lâu mới thấy được chiếc điện thoại bàn bị vùi dưới một đống đồ đạc linh tinh trên bàn trà. Từ khi điện thoại di động trở nên phổ biến, rất ít nhà còn lắp điên thoại bàn. Ban đầu định mặc kệ, ma xui quỷ khiến thế nào lại bắt máy.

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười khẽ của La Nhận, còn có tiếng động cơ xe, xem ra là đã lên xe rồi, chẳng cần đuổi theo nữa, có đuổi cũng không kịp.

Giọng nói này, quả thật là muốn cắt sạch dây thần kinh của cô.

“Cô gái, làm khó cô quá rồi, treo trên tường lâu thế có mệt lắm không? Trên bàn có dâu tây đấy, đừng khách khí, cứ đem rửa rồi ăn đi.”

Mộc Đại còn chưa kịp lên tiếng, bên kia đã cúp điện thoại.

Quyển 1 - Chương 9

Ủ rũ trở lại biệt uyển, đã là hơn nửa đêm. Mộc Đại lười về phòng, lết đến salon trong sảnh chính nằm vật xuống, dán mắt lên chiếc đèn treo trên trần nhà, ngây người.

Phong cách phục cổ của biệt uyển thật sự không phải là bày vẽ lấy lệ. Đèn treo có hình một con khỉ bằng đồng được thiết kế theo kiểu khung đỡ, nhìn như một con khỉ đồng treo ngược, đuôi cong thành móc câu, trên đỉnh móc câu là bóng đèn.

Đáng tiếc lại vẫn là đèn điện hiện đại trá hình. Nếu thật sự muốn làm thành kiểu cổ đại, trên đuôi đặt một cây nến, ban đêm ánh lửa đong đưa, như vậy sẽ đem lại cảm giác chuẩn cổ hơn nhiều.

Cũng không biết bao lâu sau, có người đi qua salon đối diện ngồi xuống, cười với cô: “Nhóc con, sao trông uể oải thế?”

Là Vạn Phong Hỏa. Mộc Đại ủ rũ ngửa đầu nằm yên bất động, nói: “Cháu đang tức giận.”

Vạn Phong Hỏa cười ha hả: “Trông giống một quả bóng tức giận đến mức xì hơi luôn rồi đấy.”

Câu này rất chuẩn xác, mọi chuyện đều không thể thái quá, cô chính là đang tức giận thái quá mà bị thất thoát hết khí lực đây.

Cô lấy lại tinh thần nói với Vạn Phong Hỏa: “Sao chú còn chưa đi nghỉ vậy?”

“Vừa mới đi tiễn Lý Thản.”

Mộc Đại bất ngờ: “Ông ấy đi rồi?”

“Đi rồi.”

Cũng phải, đến đây đâu phải để du lịch, nếu chuyện không có tiến triển gì thì chẳng phải nên giải tán ai về nhà nấy sao? Tuy rằng cô không cam lòng chịu thua La Nhận, nhưng ai mà hăng hái thế được chứ. Vốn cũng chẳng phải người biết rõ nội tình, ai hơi đâu vất vưởng ở cái nơi xa lạ này làm gì?

Trong lòng Mộc Đại dậy lên một nỗi buồn vô cớ, cô ngồi dậy: “Mai cháu cũng về đây.”

***

Sáng sớm hôm sau, Mộc Đại thu dọn hành lý, gọi taxi đến sân bay. Xe mới đi được một đoạn, đang đỗ lại chờ đèn đỏ trên đường Nhân Dân, Mộc Đại kéo cửa kính xuống, rảnh rỗi ngắm cảnh bên ngoài, phía đối diện chợt có người vẫy tay với cô: “Này, em gái Mộc Đại!”

Là Tào Nghiêm Hoa, chỗ này thuộc khu quản lý của gã, có lẽ là đang đi tuần loanh quanh. Mộc Đại vẫy tay đáp lại gã một cái, vốn ý là bảo gã cứ đứng đấy, ai ngờ gã lại chạy vượt ngang sang, cả một đoạn đường tránh trái né phải bị các xe bên cạnh mắng tới tấp. Tới trước mặt cô, gã hớn hở gác cùi chỏ lên cửa sổ xe: “Ôi, em Mộc Đại, đi chơi à, đi Tam Hiệp hay Từ Khí Khẩu (*) thế?”

(*) Tên hai địa điểm thắng cảnh du lịch ở Trùng Khánh. Tam Hiệp là ba khe sông Cù Đường hiệp, Vu hiệp và Tây Lăng hiệp, là một phần trong bức tranh phong cảnh hùng vĩ của sông Dương Tử. Còn Từ Khí Khẩu là một cổ trấn nằm bên bờ sông Gia Lăng, được thành phố Trùng Khánh giữ gìn và phát triển trở thành một địa điểm văn hóa – du lịch quan trọng.

“Về nhà.”

Tào Nghiêm Hoa sững người năm giây mới tiêu hóa được thế nào là “về nhà”, nhất thời phát hoảng: “Sao chưa đâu đã về vậy em gái, em mới đến có vài ngày thôi mà? Khinh thường Trùng Khánh chỗ anh à? Sao đi mà không chào câu nào thế, quá mất lòng nhau rồi, anh còn chưa kịp mời em ăn bữa cơm nữa…”

Phía trước đã chuyển sang đèn xanh, tài xế không nhịn được đuổi Tào Nghiêm Hoa: “Tránh ra tránh ra, đèn xanh rồi.”

Mộc Đại cười áy náy xin lỗi Tào Nghiêm Hoa, ai ngờ cô đã đánh giá thấp sự nhiệt tình của gã, gã không cam lòng chạy theo xe hai bước, chợt mở cửa xe vọt vào trong.

Hành động nguy hiểm như vậy, sắc mặt tài xế khó coi cực kỳ, Tào Nghiêm Hoa làm như không thấy: “Thuận tiện quá, anh cũng đang rảnh, để anh tiễn em.”

Mộc Đại cảm thấy gã vẫn còn chuyện chính phía sau, quả nhiên, sau khi thêm WeChat của cô và lảm nhảm tỏ ý muốn đến Vân Nam chơi xong, gã bỗng thần thần bí bí thấp giọng: “Em Mộc Đại này, em học võ của ai thế?”

Mộc Đại liếc gã: “Sao vậy?”

“Anh cũng rất muốn học chứ sao, kỹ năng này của em đối với bọn anh rất cần thiết đó. Anh lên mạng xem thử, hiện giờ toàn mở lớp thái cực quyền gì gì đấy, chỉ dành cho mấy ông bà già tập dưỡng sinh thôi, không thực dụng chút nào. Em Mộc Đại này, em có sư phụ dạy riêng à?”

“Ừ.”

Trong lòng Tào Nghiêm Hoa hỉ hả: “Em Mộc Đại, à không, chị Mộc Đại, chị xem, chị có định nhận sư đệ gì không?”

Yêu cầu này bày tỏ cũng đến là uyển chuyển, Mộc Đại một câu chặt đứt mong muốn của gã: “Không có cửa đâu, đừng hòng.”

Tào Nghiêm Hoa chưa từ bỏ ý định: “Lẽ nào sư phụ chị chỉ nhận mỗi một đồ đệ là chị thôi sao?”

“Không phải, trước đó còn một người nữa.”

Mộc Đại cười hì hì nhìn gã: “Tên đồ đệ trước đó lòng dạ bất chính, học võ xong thì không đi đường ngay, lại làm trộm cắp, sau khi sư phụ tôi biết được đã chặt luôn một chân của hắn…”

Trong lúc nói chuyện, tay cô chậm rãi đặt lên đầu gối Tào Nghiêm Hoa. Tào Nghiêm Hoa nghe đến hồi hộp, cũng không để ý, ai ngờ nói đến câu cuối cùng, cô chợt bóp chặt lấy đầu gối gã bẻ sang một bên. Tào Nghiêm Hoa sợ đến mức cứ tưởng rằng chân mình cũng bị cô vặn gãy rồi, hét rầm lên như sắp toi mạng tới nơi, làm tài xế giật bắn mình, thân xe thoáng đảo một cái trên đường.

Mộc Đại ung dung rụt tay lại, rất thành khẩn nói: “Anh giai Mập này, không phải tôi coi thường sự nghiệp đời anh đâu, nhưng sư phụ tôi ghét nhất là trộm cướp, nếu ông ấy biết anh đã từng nhúng chàm thế này, hừ hừ…”

Tào Nghiêm Hoa bị hai tiếng hừ lạnh của cô làm cho rợn hết cả tóc gáy, cuối cùng ý nghĩ học võ hoàn toàn bay biến mất khỏi đầu. Có điều, gã làm người vẫn tương đối hiền lành, cũng không vì chuyện này mà lạnh mặt, sau khi đến sân bay còn tiễn Mộc Đại đến tận cửa an ninh.

***Còn một lúc nữa mới đến giờ cất cánh, Mộc Đại dạo qua mấy cửa hàng trong sân bay, đang nghĩ xem có nên mua ít đặc sản Trùng Khánh về cho dì Hồng không, phía sau chợt có người gọi.

Quay lại nhìn, là Lý Thản.

Cũng coi như là gặp được người quen, Mộc Đại vui vẻ: “Không phải tối qua bác đã đi rồi sao?”

Lý Thản cười cười: “Hôm qua không biết nên đụng phải bữa diễn tập quản lý giao thông của bên hàng không, đành đổi sang hôm nay.”

Giờ bay của Lý Thản cũng chưa đến, hai người bèn tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện phiếm. Trọng tâm câu chuyện quanh đi quẩn lại vẫn là về vụ hồ Lạc Mã. Lý Thản không hào hứng lắm, chắc là chuyến đi Trùng Khánh lần này đã khiến ông ta phải thất vọng khá nhiều.

Mộc Đại không hề cảm thấy tin tức Sầm Xuân Kiều cung cấp là giả, vậy nhưng lời Lý Thản nói cũng có lý, song phương bên nào cũng cho là mình đúng, người bên ngoài khó mà đoán định được. Cô đề nghị Lý Thản: “Nếu bác quả thật đã từng đụng độ với hung thủ, hẳn là nên nói với chú Vạn. Bên chú ấy nhiều người lắm mối, có thể giúp bác cùng đi tìm.”

“Chuyến này tôi cũng đã nói riêng cho ông ta biết, nhưng mà…”

Lý Thản cau mày: “Ông ta lại bảo là, tình hình phức tạp hơn chúng ta nghĩ, họ Vạn đề nghị tôi tìm một nhà thôi miên.”

Sao giờ lại còn dính đến cả thôi miên nữa vậy, Mộc Đại mù mịt.

Lý Thản giải thích cho cô, nhưng không nói cặn kẽ: “Lúc đó… Nói thật thì, đúng lúc tôi đánh tới, người kia đã định chạy trốn. Tôi với hắn đánh nhau, hắn còn đeo khẩu trang, sau đó đột nhiên có người đánh lên ót tôi, thế là…”

Mộc Đai kinh ngạc: “Bọn chúng có hai người?”

Lý Thản thở dài: “Trước đây tôi cũng cho là chỉ có một người.”

Ông ta lấy từ túi ngực ra một bao thuốc lá, rút một điếu kẹp trong tay, có lẽ vì ngại đang ở trong sân bay nên hơi do dự: “Bởi chuyện này xảy ra vào hai năm trước, so với năm năm của Sầm Xuân Kiều thì rất không hợp lý, nên có thể chắc chắn được lời con mụ ấy không đáng tin. Nhưng hai người mà tôi gặp, tôi thật sự không có ấn tượng gì đặc biệt, tuy lúc ngã xuống tôi vẫn còn tỉnh, nhưng cũng đã mơ màng, huống chi một trong hai tên còn đeo khẩu trang.”

Mộc Đại đã hiểu dụng ý của việc tìm nhà thôi miên: “Hẳn là sẽ có ích, cháu nghe nói các nhà thôi miên rất tài ba, có thể đưa tiềm thức của một người quay trở lại hiện trường lúc đó, giống như xem lại cảnh tái hiện vậy. Thậm chí còn có thể dẫn dắt người ta vẽ ra khuôn mặt trước mắt nữa. Bác có giỏi vẽ không?”

Lý Thản cười rộ lên: “Cũng tạm, lúc còn trẻ, tôi rất thích vẽ vời linh tinh, dùng bút mực vẽ cũng khá được, còn từng vẽ Á Thanh nữa…”

Nói đến đây, ông ta chợt ngừng bặt, cúi đầu xuống hồi lâu, ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy điếu thuốc trong tay, đầu lọc điếu thuốc bị bóp bẹp.

Lòng Mộc Đại cũng nhiễm chút buồn lây. Lý Thản đã có tuổi, mái đầu lẫn không ít sợi tóc bạc, ai mà tưởng tượng được năm đó ông ta sự nghiệp đang tấn tới ra sao, ít nhất cũng là có nghề nghiệp ổn định, hoàn toàn có thể hi vọng đến một gia đình hạnh phúc, ngờ đâu Lý Á Thanh lại xảy ra chuyện…

Một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu, Mộc Đại buột miệng thốt ra một câu hỏi: “Vợ chồng nhà giáo họ Lý đó, họ chỉ có một đứa con gái là Lý Á Thanh thôi sao?”

Lý Thản nói: “Cũng không thể nói vậy, tôi nghe nói, lúc Lý Á Thanh chào đời, thực ra là một ca sinh đôi.”

Nghe ông ta thoải mái đáp lời, Mộc Đại nghẹn họng nhìn trân trối, nhất thời không nói nên lời.Chuyện sinh đôi này, vốn chỉ là giả thiết cô nghĩ ra, dù tự biết là có khả năng hoàn toàn chính xác, nhưng khi nghe người khác dứt khoát khẳng định, vẫn cảm thấy có sự khác biệt.

“…Người còn lại…”

“Cô có biết thời đó không, hai vợ chồng nhà giáo Lý là thanh niên trí thức trở lại thành phố, trước đây sinh được hai cô con gái, phải cho một đứa đi, về sau cuộc sống tốt hơn, vẫn luôn nghĩ cách tìm về, nhưng không tìm được (*)… À, cô gái, có phải đến giờ cất cánh của cô rồi không?”

(*) Ở đây nhắc đến cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc diễn ra từ tháng 5/1967 đến tháng 10/1976, một thảm họa chính trị của Trung Quốc. Mao Trạch Đông đã lợi dụng khẩu hiệu “đấu tranh với giai cấp tư sản trong lĩnh vực tư tưởng và sử dụng những tư tưởng và lề thói mới của giai cấp vô sản để thay đổi diện mạo tinh thần của toàn bộ xã hội” để quét sạch phe cánh chống đối, củng cố lại quyền lực. Đã có tổng cộng 1,5 đến 1,8 triệu người chết, khoảng 20 triệu người bị cưỡng bức đưa về nông thôn lao động trong nhiều năm. Gia đình của những người này đều lâm vào cảnh khốn khó, vậy nên nhiều nhà đã phải cho con đi vì không thể nuôi được.

Mộc Đại hồi thần lại, Lý Thản đang chỉ lên thông báo chuyến bay trên bảng điện tử cách đó không xa. Mộc Đại đối chiếu lại với vé máy bay của mình: “Đúng rồi, là chuyến của cháu.”

Đầu óc cô hơi loạn, đứng dậy đi được vài bước, lại vòng ngược về: “À, chúng ta trao đổi cách thức liên lạc đi.”

Lý Thản gật đầu: “Tôi hiểu, có tiến triển nào mới, tôi sẽ báo với cô. Hai người tìm dù sao cũng tốt hơn một người.”

***

Hai ngày nay, Một Vạn Ba vô cùng cần mẫn và dốc sức, chú Trương nhìn không nổi, khinh bỉ hắn: “Cô chủ nhỏ vừa về một cái, cậu cứ như biến thành người khác ấy nhỉ.”

Một Vạn Ba nói: “Có thể không thay đổi được sao? Ai mà chẳng sợ bị đánh.”

Huống chi, hai ngày trước Hoắc Tử Hồng có nói với hắn, lần này Mộc Đại trở về sẽ để cô bước đầu tiếp nhận việc quản lý kinh doanh của quán bar.

Nếu Mộc Đại tiếp nhận, chuyện đầu tiên nhất định không phải kiểm kê hàng hóa thì cũng là kiểm tra sổ sách. Đến lúc đó, hắn còn có đường sống sao?

Chạng vạng hôm đó, Mộc Đại ngồi bên cửa sổ đọc sách, Một Vạn Ba ân cần bưng tách cà phê qua, dùng bọt sữa và xốt chocolate tạo hình chân dung một cô gái trên mặt tách, vài ba nét họa, súc tích nội hàm, hương thơm nồng đượm. Một Vạn Ba bưng tách đến chỗ cô ngồi, giọng nói không khỏi có chút khoe khoang, chỉ mong Mộc Đại có thể nhận ra mấy ngày nay hắn đã “vất vả” thế nào.

“Cô chủ nhỏ, cô xem thành quả học tạo hình của tôi mấy ngày hôm nay này…”

Mộc Đại không buồn ngẩng đầu, cầm tách lên uống một ngụm, đầu cô gái đã mất nửa, lại dường như ngại nóng, cầm thìa cà phê khuấy khuấy.

Lòng Một Vạn Ba rắc một tiếng vỡ nát. Thế nào là trâu gặm mẫu đơn, phung phí của giời chứ, con mụ ác độc!

Đêm nay hắn phải lên Tianya làm một bài mới dài một vạn chữ mới được!

Mộc Đại thấp giọng gọi hắn: “Một Vạn Ba.”

“Dạ?”

“Có người đang nhìn chằm chằm vào tôi.”

Nói nhảm, đương nhiên là có người đang nhìn chằm chằm vào cô rồi, tôi đang nhìn chằm chằm vào cô đây. Một Vạn Ba chỉ hận không thể nhìn chòng chọc khiến đỉnh đầu cô thủng luôn hai cái lỗ, vậy nhưng vẫn phải nén giận nịnh nọt: “Cô chủ nhỏ, cô xinh đẹp thế này, có người chằm chằm nhìn cô là chuyện bình thường.”

Tuy là lời giả tạo, nhưng cũng không hẳn là dối trá. Hơn nữa du khách đến đây qua lại như mắc cửi, đối diện bên đường không phải quán bar thì cũng là cửa hàng, còn có rất nhiều người thích chụp ảnh cứ rảnh tay là lại tách tách bấm máy. Có một bài thơ nói rất hay, em đứng trên cầu ngắm phong cảnh rồi em là phong cảnh trong mắt người khác gì đó, hắn chỉ nhớ mang máng, đại loại ý là vậy.

“Không phải. Một Vạn Ba, cậu cũng đừng để lộ, giả bộ lơ đãng dạo quanh một vòng đi, xem xem rốt cuộc là ai.”

Nghe Mộc Đại nói câu này, Một Vạn Ba hốt nhiên căng thẳng, tim nảy thình thình trong lồng ngực.

Hắn giả bộ dọn bàn, khóe mắt đánh trái đánh phải, hẳn không phải là khách trong quán. Trong quán ngoài Mộc Đại ra thì chỉ có một cặp tình nhân, hai người này dính lấy nhau như sam, ánh mắt chỉ hận không thể nảy mầm mọc rễ lên người nhau.

Vậy chắc là phía đối diện rồi?

Đối diện cũng là một quán cà phê, cửa sổ ngăn cách làm bằng kính mờ, trong góc quán dường như có một người đàn ông mặc đồ đen đang ngồi, nhưng chớp mắt lại không thấy đâu nữa.

Điện thoại di động của Mộc Đại để trên bàn chợt rung lên.

Là tin nhắn của Lý Thản, nội dung là “Đã thử nhiều lần, hôm nay rốt cuộc cũng có tiến triển, vẽ ra rồi. Tôi chụp ảnh gửi cô ngay đây.”

Ông ta dùng MMS để gửi, hình ảnh tải lên rất chậm. Bức tranh vẽ bằng bút mực, từng nét từng nét như dùng dao rạch lên giấy. Trong chớp mắt khi ảnh người đó hiện ra, con ngươi của Mộc Đại chợt thít chặt.

Đó là La Nhận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau