BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 56 - Chương 60

Quyển 2 - Chương 23

Em dám không?

Mộc Đại không đáp lại ngay, cô mím môi, nói: “Để tôi gọi đám Viêm Hồng Sa qua chơi cùng.”

La Nhận nói: “Tôi là muốn trò chuyện với em, không phải là muốn chơi trò chơi tập thể.”

Mộc Đại không nói rõ ra được, nhưng trong lòng cô nổi lên chút tức giận mơ hồ, hỏi:

“Chơi thế nào?”

La Nhận xòe tay ra, trong lòng bàn tay là một đồng xu kỷ niệm năm Ất Mùi.

“Chúng ta tung đồng xu, vào mặt chữ thì em hỏi tôi đáp, vào mặt hình thì tôi hỏi em đáp, mỗi lượt một câu hỏi, hỏi xong lại tung tiếp.”

Mộc Đại không lên tiếng, trong lòng lờ mờ ra một quyết định, gật đầu.

La Nhận tung trước, Mộc Đại nhìn chăm chú không chớp mắt, đồng xu kỷ niệm tung bay trong không trung, giống như cánh ong đập liên hồi, lúc rơi xuống mu bàn tay La Nhận, theo lẽ thường, anh định che tay lại, nhưng tay kia vừa giơ lên, Mộc Đại bỗng đưa tay ra cản lại, mắt thấy đồng xu đáp xuống mu bàn tay anh là mặt hình, cô vươn tay tới, che lại lật một cái, đổi thành mặt chữ.

Ăn gian thế này cũng thật là trắng trợn.

La Nhận cười cười: “Được, em hỏi trước.”

Mộc Đại hỏi: “Anh vẫn thích tôi chứ?”

Mộc Đại hạ quyết tâm nhất định phải hỏi trước, nếu La Nhận đáp “không”, những gì cô muốn biết đều đã rõ, trò chơi này cô không cần chơi tiếp nữa.

Thực sự căm ghét bản thân những ngày vì anh mà lo được lo mất này, Mộc Đại cảm thấy cần phải có một cái kết hoặc một lời chắc chắn mới được.

La Nhận gật đầu: “Thích.”

Ấy, thích? Linh hồn Mộc Đại run lên một cái, bỗng nhiên không biết nên thể hiện vẻ mặt ra sao, mắt thấy đồng xu một lần nữa bay lên, lại cảm thấy chẳng quan trọng.

Lần này là La Nhận đặt câu hỏi.

“Em thích một người, có thể chết vì anh ta không?”

Mộc Đại không trả lời ngay, con gái kỳ thực ai cũng nhạy cảm, cô cảm thấy, điều La Nhận muốn hỏi, mục đích là gì, cô đã biết hết.

Không phải nói muốn nghe lời thật lòng sao, không được che giấu ích kỷ, nhu nhược, hư vinh và lòng tham, vậy cứ nói thật đi.

Cô đáp: “Thích một người là vì muốn ở bên nhau sẽ được vui vẻ hơn, tại sao phải chết chứ? Ai không dưng lại đi tìm chết? Dì Hồng nuôi tôi lớn lên, tôi muốn báo đáp dì, nhưng nếu anh muốn tôi chết vì dì ấy, tôi cũng phải mất một thời gian dài cân nhắc mới quyết định được.”

La Nhận gật đầu.

Lần này là Mộc Đại tung, lại tung ra mặt hình, vẫn là La Nhận hỏi.

Anh hỏi rõ ràng hơn: “Nếu em thích một người, nhưng anh ta có quá nhiều phiền toái, sẽ kéo cả em vào phiền toái, em còn thích anh ta nữa không?”

Mộc Đại nhìn anh chằm chằm: “Vậy tôi phải hỏi trước, anh ta sẽ làm gì?”

La Nhận chần chừ đôi chốc: “Mộc Đại, tôi có rất nhiều phiền toái, phiền phức muốn chết.”

“Vậy nên tôi mới hỏi anh, anh sẽ làm thế nào?”

Không cần tung đồng xu nữa, cứ thẳng thắn trực tiếp vậy đi.

“Mộc Đại, tôi hi vọng em sẽ luôn bình an, sống thật vui vẻ, không mong em mạo hiểm. Càng không thể để những phiền phức của tôi khiến em bị tổn thương.”

Mộc Đại hỏi: “Vậy anh muốn tôi làm gì? Cách xa anh ra? Sau khi trở về tôi lập tức dọn nhà, không liên lạc với anh nữa, tìm một bạn trai khác, kết hôn, sinh con, vài chục năm sau, tôi chết già cũng không báo cho anh. Tôi chôn chỗ tôi, anh chôn chỗ anh, mọi người ai chết của người nấy, phải không?”

La Nhận không nói gì, chỉ mấy câu ngắn ngủi, cô đã nói xong từ sống tới chết, thì ra mối liên hệ giữa người và người lại thực sự mong manh đến thế, hôm trước còn có thể đồng sinh cộng tử, hôm sau đã có thể lập tức bỏ quên đáy trời.

Cô truy vấn: “Là vậy phải không?”

La Nhận lặng thinh, tất nhiên không phải như vậy, anh không muốn thế.

Mộc Đại tiếp tục nói: “Hoặc là, tôi tạm tránh khỏi anh đã, đợi anh giải quyết hết những phiền toái muốn chết này rồi, thiên hạ thái bình, thế giới thống nhất, bắt đầu những tháng ngày tốt đẹp, tôi lại tới bên anh, đúng không?”

La Nhận thoáng ngập ngừng, đây đúng là biện pháp tốt nhất, nhưng lại cứ cảm thấy, trong lời cô tràn ngập ý tứ châm chọc.

Quả nhiên, cô nói: “Anh nằm mơ đi.”

Khóe mắt cô đỏ lên, nói: “Tôi chưa từng yêu đương, nhưng không có nghĩa là tôi không hiểu. Tôi chỉ biết là, thời cơ tốt nhất để hai người bên nhau chính là lúc tôi thích anh anh cũng thích tôi, cái kiểu chờ đến lúc tôi có tiền, chờ đến lúc tôi nổi danh, chờ đến lúc tôi giải quyết xong những phiền phức này rồi, chờ tôi thế này thế nọ thế lọ thế chai, chờ rồi lại chờ, cuối cùng sẽ không còn nữa.”

La Nhận nhìn cô.

Cô nói: “Khi còn bé, tôi thích ăn sôcôla sữa, dì Hồng không mua cho tôi, sợ tôi ăn vào hỏng răng, trong lòng tôi ngày nào cũng nhung nhớ nó, giờ tôi lớn rồi, có thể tự mua, nhưng tôi đã không thích ăn nữa.”

“La Nhận, anh giống như viên sôcôla sữa mà tôi nhung nhớ hồi nhỏ, mãi không có được nên cuối cùng không nhớ đến nữa. Tôi không chờ anh đâu, tôi sẽ chỉ chờ người tôi yêu sâu đậm, yêu đến độ bằng lòng chết vì anh ấy. Hai chúng ta, ai cũng chưa đến độ thích đó.”

Lại lẩm bẩm: “Kiểu tình cảm đó, trên đời cũng chẳng biết có hay không.”

Cô thở dài một hơi, đứng dậy rời đi, đi được hai bước, lại quay đầu.

“La Nhận, anh nói không muốn tôi mạo hiểm, không muốn tôi bị tổn thương, tôi muốn nói cho anh biết, dù có rời khỏi anh, tôi cũng có thể vì một người khác tôi yêu mà mạo hiểm, mà bị tổn thương. Chưa chắc anh rời khỏi tôi là tôi có thể yên ổn sống đến hết đời, anh cũng đâu phải tôi.”

Nói xong, cô quay đầu bước đi, đi thẳng tới cạnh Viêm Hồng Sa ngồi xuống, Viêm Hồng Sa tò mò nhìn cô, hỏi: “Trò chuyện gì thế?”

Mộc Đại đuổi Tào Nghiêm Hoa đi trước, đầy một bụng tâm sự mà lại chẳng nói nên lời, sau cùng hóa thành một tiếng thở dài.Cô nói: “Chuyện tình cảm thật phiền phức, ban đầu tôi cứ nghĩ thích nhau là được, thì ra lại có rất nhiều rất nhiều chuyện phải cân nhắc như vậy.”

Viêm Hồng Sa nói: “Tất nhiên rồi, tình cảm ấy à, đương nhiên là phải nhìn tái nhìn hồi, thấp thỏm không yên, đau lòng rơi lệ, vui đến phát khóc, thì mới có thể tu thành chính quả.”

Mộc Đại nguýt cô: “Cô biết nhiều nhỉ, yêu bao giờ chưa? Mấy cuộc rồi?”

Viêm Hồng Sa không đáp, lát sau mới chậm rì rì trả về một câu: “Thì trong sách đều nói vậy mà, nói không đúng còn có thể ra sách sao?”

***

Tào Nghiêm Hoa bị Mộc Đại đuổi đi, nhất thời không biết đi đâu, nghĩ La Nhận chắc cũng không chào đón gã, bèn tìm tới cậu bạn tốt Một Vạn Ba.

Một Vạn Ba ngồi cách đó không xa, chân khoanh lại, cầm cành cây vẽ gì đó lên cát, Tào Nghiêm Hoa biết hắn là thanh niên văn nghệ, từ xa đã chào hỏi: “Tam Tam, vẽ gì đấy?”

Nhất thời mắt mũi tớn lên, dưới chân đạp một cái vào khoảng không, lảo đảo ngã nhào, may mắn là, thứ nhất bãi cát mềm, ngã xuống không đau, thứ hai tay kịp thời chống được, không cắm đầu vào tác phẩm của Một Vạn Ba.

Một Vạn Ba tức giận nhìn Tào Nghiêm Hoa nằm úp sấp bên chân mình: “Đi đứng cũng không xong, dậy, dậy!”

Tào Nghiêm Hoa cũng trách móc: “Vẽ cái quỷ gì mà vạch ngang vạch dọc từng vệt từng vệt thế hả!”

Trong lòng Một Vạn Ba đánh thịch một tiếng, chợt nghĩ ra điều gì, lúc Tào Nghiêm Hoa chổng mông định đứng lên, Một Vạn Ba chợt ấn đầu gã xuống.

Tào Nghiêm Hoa kháng nghị: “Này! Này!”

Một Vạn Ba hỏi: “Tôi vẽ cái gì?”

Tào Nghiêm Hoa bị hắn ấn, khuôn mặt cách cát có hơn mười centimét, trong mắt toàn là đất cát bị cành cây vạch tung lên, trong lòng nổi cáu: “Ai biết cậu vẽ cái gì? Sao cậu lại chẳng nói chẳng rằng đi ấn đầu tôi xuống đất bảo xem vậy chứ?”

Một Vạn Ba thả lỏng tay ra chút ít, xách cổ áo Tào Nghiêm Hoa lên cao hơn: “Giờ thì sao?”

“Vạch ngang vạch dọc từng vệt từng vệt.”

Một Van Ba buông tay: “Anh đứng lên nhìn đi.”

Tào Nghiêm Hoa bĩu môi đứng dậy, phủi cát trên người, xét nét nhìn, khi thì tiến lại mấy bước, lúc lại nghiêng đầu.

“Cây, nhà, biển… Cậu vẽ thôn làng?”

Là vẽ thôn làng, hắn nhất thời phiền muộn nên ngồi đây, một cành cây một bức họa, nhớ lại dáng vẻ thôn làng khi còn nhỏ.

Nhưng lại bị Tào Nghiêm Hoa quấy rầy.

Tim Một Vạn Ba đập thình thịch, chợt đứng bật dậy, ném cành cây trong tay đi, bước nhanh chạy lại chỗ La Nhận.

***

Cả đám lại tụ tập bên đống lửa.

Một Vạn Ba có chút kích động, câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau kể lại chuyện vừa xảy ra, Tào Nghiêm Hoa nghe không hiểu, nghĩ bụng làm sao vậy, nhìn gần đương nhiên là không thấy rõ rồi, đáng để mở họp thảo luận à.

Gã thờ ơ nghe Một Vạn Ba nói.
“Giống như Trường Thành vậy, anh từ trên cao phía xa nhìn xuống mới có thể thấy được đó là một hệ thống phòng ngự quanh co, nhưng nếu ở gần, anh sẽ chỉ cảm thấy đó là hai lớp tường cách nhau không xa…”

Hắn không kiềm chế được kích động trong lòng: “Hôm đó ở trên thuyền, lúc nhìn qua mắt nước, trong lòng tôi đã có chút ý nghĩ, nhưng khi đó, lão trai ngọc lại đột ngột động thân làm tôi quên mất…”

La Nhận ngắt lời hắn: “Tức là sao?”

“Chuyện này, tính chất cũng tương tự như vụ con rối dây câu, những mẩu xương dưới đáy biển kia, bất kể là xương người hay xương thú cúng tế, e rằng không phải là sắp xếp lung tung mà là một bức tranh, một bức họa khổng lồ dưới đáy biển, cùng một kiểu với con rối dây câu, miêu tả cảnh tượng vụ hung án.”

Đáy biển, dùng xương trắng để xếp thành bức họa ư?

Một Vạn Ba từng nói, thôn Ngũ Châu đời đời tế thần biển, như vậy xương dưới đáy biển nhiều đến mức nào chứ? Mắt nước quả thực không thể bao quát được toàn cảnh, nhưng tầm nhìn cũng không hẹp, nếu xem ở góc độ như vậy còn không thấy được toàn cảnh, vậy bức tranh này lớn đến mức nào?

Tào Nghiêm Hoa cuối cùng cũng nghe hiểu, gã cẩn thận cho ý kiến.

“Nhưng mà, để mắt nước cao hơn chút nữa thì không thấy được gì cả, dưới đáy biển vốn nhìn đã không rõ rồi.”

La Nhận nói: “Thế thì chưa chắc, chúng ta có thể ghép hình. Thuyền thay đổi vị trí trên mặt nước, mắt nước mỗi lần chụp một tấm hình, sau đó có thể…ghép thành một tấm toàn cảnh vùng biển.”

***

Đến khi đó sẽ là một bức hình thế nào? Đợi mai khắc biết.

Mộc Đại trằn trọc trên giường, mền của cô đã dùng để trùm lão trai ngọc, trong buồng chỉ còn mỗi chăn, đắp rồi cũng vẫn thấy hơi lạnh, Viêm Hồng Sa bên cạnh thì lại ngủ ngon lành, hô hấp từng tiếng dài đều đặn.

Buồng lái không còn chỗ, mọi người đều không có gì kiêng kị, vậy nên Tào Nghiêm Hoa cũng vào buồng ngủ, trải chăn nệm nằm dưới đất, ngáy rung trời. La Nhận và Một Vạn Ba ngủ trong buồng lái, luân phiên canh gác.

Đêm nay đã định là một đêm không ngủ.

Tiếng sóng biển khi gần khi xa, lại khiến cô nhớ đến bài hát gối đầu La Nhận kể.

Đêm nay gối đầu lên gối lụa, ngày mai ra khơi là cuộn sóng…

Hỏi gối rằng ta đã ngủ hay chưa…

Có tiếng mở cửa vang khe khẽ, Mộc Đại theo tiếng nhìn lại, thấy bóng dáng quen thuộc của La Nhận.

Anh đứng ở cửa một hồi, đi thẳng qua đây, tiếng bước chân rất nhẹ, đi đến ngồi xuống bên người cô rồi cúi người, thấp giọng hỏi cô: “Ngủ rồi à?”

Thực ra không cần hỏi, mắt cô mở to, đen nhánh.

Nhưng vẫn sợ anh không nhận ra, bèn thò tay ra ngoài, nắm lấy góc áo anh, kéo nhẹ một cái.

La Nhận ghé đến bên tai cô thì thầm: “Qua mười hai giờ rồi.”

Qua mười hai giờ thì làm sao?

“Kể từ hôm nay trở đi, chúng ta bên nhau, được không?”

Hơi thở của anh phả lên vành tai, ấm áp, ngưa ngứa.

Mộc Đại gối đầu trên gối, gật đầu, gật một cái không đủ, lại gật mạnh thêm mấy cái nữa.

Trong bóng tối, La Nhận cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, cô không thể không nhắm mắt lại, nhưng lông mi vẫn không kìm được khẽ run run, cọ lên môi anh.

Lại nghe anh nói: “Vậy ngủ ngon, ngày mai…gặp lại.”

***

Còn ngủ ngon được nữa à?

Mộc Đại nằm bất động, nhìn cánh cửa buồng nhỏ còn chưa đóng hẳn, bên ngoài là màn đêm mênh mông, trải ra thật dài thật cao, thậm chí còn có thể nhìn thấy những ngôi sao ẩn hiện bên chân trời.

Bỗng nhiên cảm giác khó tin dậy lên, La Nhận thật sự đã qua đây hay chưa từng tới? Là thật hay là mơ?

Viêm Hồng Sa bên cạnh chợt vụt cái ngẩng đầu dậy.

Cô nói: “Cô xem, tôi đã bảo rồi mà, tình cảm là phải nhìn tái nhìn hồi như vậy, giây trước cô không thể biết giây kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, đúng không? Cha mẹ, ban nãy nghẹn chết tôi mất, thở tôi cũng không dám thở.”

Mặt Mộc Đại thoắt cái đỏ bừng, tóm chăn trùm qua đầu Viêm Hồng Sa, quát cô: “Ngủ!”

Bên kia giường vọng lại tiếng Tào Nghiêm Hoa.

“Hay là, tiểu sư phụ em này, em đổi chỗ với Tam Tam được không, cho hai người một buồng muốn làm gì thì làm. Bọn anh đều thật lòng muốn ngủ, lại ngủ không nổi, tối lửa tắt đèn, muốn hóng cũng chẳng hóng được, khó chịu chết…”

***

Đêm đó chẳng biết đã qua thế nào, như ngủ, lại cũng như không ngủ, chịu đựng thẳng đến lúc trời tảng sáng, rồi sau đó sáng hẳn.

Tào Nghiêm Hoa và Viêm Hồng Sa trước sau lần lượt tỉnh dậy, Mộc Đại lại giả vờ chưa tỉnh ngủ, dù đêm qua họ đã bị bại lộ, nhưng tốt xấu gì đó cũng là đêm mà, ban ngày phải gặp mấy người kia…

Không muốn, ít nhất thì được giây nào hay giây đấy đi.

Quyển 2 - Chương 24

Cô nghe thấy tiếng Viêm Hồng Sa chống giường bước đi, có phần mừng rỡ reo Hình như có thể đi được vài bước rồi này, lại nghe thấy tiếng xe lăn, Tào Nghiêm Hoa bảo Được rồi em Hồng Sa, mau ngồi lên đi, đẩy em đi ăn sáng.

Lúc đóng cửa, không biết là gặp được Một Vạn Ba hay La Nhận, giọng Tào Nghiêm Hoa bỗng cao vống lên một quãng tám: “Tiểu sư phụ của tôi đang giả vờ ngủ đấy.”

Mộc Đại nằm trong chăn tức đến trợn mắt.

Sau khi người đi hết, cô mới lề rề đứng dậy, lấy nước trong thùng đi đánh răng mặt, dọn dẹp xong xuôi rồi tới buồng lái, đám Viêm Hồng Sa đã sớm cơm nước xong – nói là cơm nước, kỳ thực cũng chỉ là mấy túi bánh mì nhỏ và bánh quy hôm qua mua, và nước khoáng.

Thấy Mộc Đại bước vào, Viêm Hồng Sa bỗng vươn tay gom hết bánh mì còn thừa trên bàn lại, ôm hết vào lòng mình, nói: “Không còn nữa, ăn hết rồi.”

Bánh mì trong tay Tào Nghiêm Hoa vốn mới xé vỏ, nghe vậy hai ba miếng tống hết vào miệng, cũng la lên Tôi cũng hết rồi, thật sự ăn hết rồi.

Nói xong đẩy Viêm Hồng Sa tót ra ngoài, tới cửa còn gọi Một Vạn Ba: “Tam Tam, ra đây đi, ngắm mặt trời mọc nào.”

Một Vạn Ba tức giận: “Mặt trời mọc xong từ đời nào rồi, ăn một bữa mà cũng không yên nữa.”

Có điều vẫn đi ra.

Thế nên trong buồng lái chỉ còn lại mỗi cô và La Nhận.

La Nhận cảm thấy buồn cười, anh từ tốn nhai bánh, dào dạt hứng thú nhìn Mộc Đại.

Mộc Đại rất dè dặt, cũng không dám nhìn La Nhận, biết anh đang nhìn mình, chỉ cảm thấy chân tay đặt đâu cũng không phải, làm bộ lựa lựa gạt gạt đống bọc giấy trên bàn, lẩm bẩm: “Thực sự ăn hết rồi à.”

La Nhận nhịn cười, không tiếp lời cô.

Còn phải lựa với chẳng gạt nữa à, không phải em vừa vào đã biết ăn hết rồi hay chưa sao.

Cô lại khách khí nói với La Nhận: “Anh xem, mấy người chẳng để dành cho tôi chút nào.”

La Nhận nhịn cười đến đau ruột, nói: “Tôi có dành mà, tôi để dành cho bạn gái tôi đó, nhưng mà cô ấy còn chưa tới.”

Lát sau, thật ngại quá, cô ấy tự mình tới rồi.

Nói: “Vậy là em còn gì.”

La Nhận hỏi: “Em là ai cơ.”

Cô nghẹn họng một hồi, nói: “Bạn gái anh chứ ai.”

La Nhận bật cười, cảm thấy cô đáng yêu không sao tả xiết, kéo qua ôm, thân mật cọ cọ hai má cô, cô vùi đầu không nói lời nào, tai đỏ lựng.

La Nhận: “Sau này em dậy sớm chút, nếu không đồ ăn sẽ bị giành hết đấy.”

Còn nói: “Mà cũng không sao, anh sẽ giữ lại cho em.”

Cô chỉ gật đầu, nhận lấy nước và bánh mì, thực ra cũng chẳng khác gì nước bánh bình thường, nhưng lại cứ cảm thấy khác khác, cầm trong tay dường như nặng hơn một chút.

Ngày đầu tiên, cảm thấy mọi thứ đều tuyệt vời, đến cả con trai ngọc trong biển kia cũng không còn đáng sợ như trước nữa.

***

Thuyền một lần nữa chạy vào vùng biển.

Càng đến gần, tâm trạng Viêm Hồng Sa càng trầm xuống.

Có lẽ là bởi vì còn trẻ nên luôn có thể vì một việc đáng mừng của người bên cạnh mà hưng phấn, đến lúc này mới chợt nhớ ra, chú mình còn trong biển, nhất thời lại cảm thấy mình không tốt, không nên vui vẻ, cũng không nên cười.

Cô nắm lấy áo Mộc Đại, nhỏ giọng nài nỉ: “Mộc Đại, tôi biết La Nhận rất tốt với cô, cô nói anh ta nhất định sẽ nghe, cô có thể bảo anh ấy nghĩ cách mang thi thể chú tôi lên không?”

Mộc Đại không biết nên đáp thế nào mới được, không thể làm gì khác đành an ủi cô: “Sẽ có cách thôi, hũ tro của cha Một Vạn Ba, và cả thi thể của chú cô, chúng ta đều sẽ có cách.”

Nói thì nhẹ nhàng, nhưng cách ở đâu ra chứ? Viêm Hồng Sa cắn môi, gác cằm lên mạn thuyền, lấy đầu gõ gõ.

Động cơ tắt đi, trên mặt biển lập tức tĩnh lặng.

Lúc này đây, mục đích rất rõ ràng, không phải là đấu cùng lão trai ngọc, cũng không phải là muốn bắt nó, chỉ là thay đổi những vị trí khác nhau để chụp ảnh, hi vọng có thể như suy đoán, ghép lại thành bức ảnh to lớn trong tưởng tượng.

Đám Mộc Đại đã không còn cảm thấy mới lạ gì với mắt nước, nhưng Tào Nghiêm Hoa là lần đầu xem, kinh ngạc vô cùng, miệng lẩm bẩm.

Thật đúng là không có cá, chắc bị dọa chạy hết rồi.

Từng mảng từng mảng lớn thế kia, là rong biển à? Vớt lên ăn được không?

Nhiều xương thật đấy…

Viêm Hồng Sa nghe gã lải nhải mà sốt cả ruột, nhìn lướt qua màn hình, sắc mặt dần thay đổi kỳ quái, hỏi Mộc Đại: “Chúng ta đang ở đúng chỗ hôm trước à?”

Chắc cũng không sai biệt lắm, trên mặt biển không thể định vị chính xác, chỉ có thể áng chừng bằng mắt, Mộc Đại hỏi cô: “Sao thế?”

“Chú tôi đâu?”

***

Không thấy Viêm Cửu Tiêu.

Viêm Cửu Tiêu bị tảo biển trói dưới đáy nước, đung đưa qua lại theo dòng nước, cứ thế biến mất.

Mộc Đại chỉ cảm thấy sau lưng nổi lên một luồng khí lạnh, xộc thẳng lên đỉnh đầu.Chuyện này dường như mang đến cho Viêm Hồng Sa một tia hi vọng hoang đường quái đản, cô siết lấy tay Mộc Đại, bất an liếm môi: “Mộc Đại, có khi nào chú tôi chưa chết không?”

Một Vạn Ba tạt cho cô một gáo nước lạnh: “Không chết mà tốt à? Ở dưới đáy biển lâu như vậy, không chết mới đáng sợ ấy.”

Viêm Hồng Sa bị hắn vặc lại, im bặt.

La Nhận suy nghĩ một chút: “Tôi cảm thấy khả năng bị dời đi khá lớn, dưới đáy nước dù sao cũng có một lão trai ngọc không ai đoán biết được như vậy. Phạm vi tầm nhìn của mắt nước có hạn, chúng ta vẫn nên dựa theo kế hoạch ghép hình ban đầu mà làm thôi, nếu như cách suy đoán trước đó không đúng thì lại tính cách khác.”

Sự thực chứng minh, suy nghĩ của La Nhận là đúng, đổi vị trí đến lần thứ ba, Một Vạn Ba chỉ cho Viêm Hồng Sa xem: “Kia đúng không?”

Kỳ thực không cần hỏi, tất cả đều biết là Viêm Cửu Tiêu mặc đồ lặn, còn đội mũ lặn, dáng vẻ rất nổi bật.

Giờ đây, y đang nằm dưới đáy biển với một tư thế vặn vẹo, như đang làm động tác gì.

Trong lòng La Nhận khe khẽ thở dài, nói: “Tiếp tục thôi.”

***

Chụp xong một lượt, cảm thấy đặt vào vùng biển này đã đủ lớn, ảnh mắt nước chụp có đến cả trăm tấm, bị trùng cũng không sao, lưu cả lại cho Một Vạn Ba từ từ ghép, đám La Nhận đến buồng chính, thương lượng xem làm sao để đối phó với lão trai ngọc.

Theo tình hình trước mắt, lão trai ngọc này cũng chỉ có thể ra oai trong hoặc trên mặt biển, mấu chốt là tách nó ra khỏi nước.

Mà mấu chốt quan trọng hơn là, tách lão trai ngọc và Hung Giản ra.

Viêm Hồng Sa nhớ tới video lão trai ngọc phơi trăng chú cô gửi cho cô: “Chúng ta có thể kiên nhẫn một chút, đợi đến đêm trăng tròn, nó lên bờ rồi sẽ dễ bắt hơn.”

La Nhận trầm ngâm đôi chốc: “Chuyện này rất khó nói, cô không thể xác định được có chắc là lão trai ngọc sẽ nổi lên mặt nước đêm trăng tròn hay không, huống chi, hơn mười ngày nữa trăng mới tròn, cũng không thể ăn dầm nằm dề phí thời gian ở đây được.”

Tào Nghiêm Hoa suy nghĩ: “Hay là, tôi một mình chèo thuyền ra biển? Không phải lão trai ngọc có thói quen tập kích thuyền mò ngọc đơn độc sao?”

La Nhận cười khổ: “Anh không biết bơi, sợ rằng lão trai ngọc còn chưa bắt được đã lạc mất anh rồi.”

Mộc Đại bỗng nghĩ tới cái lưới.

La Nhận cảm thấy vẫn không ổn: “Góc độ của lưới xích quá kén, phương hướng và tốc độ di chuyển của lão trai ngọc lại không thể dự đoán. Có thể tính là một phương án, nhưng cũng không phải phương án tốt nhất.”

Vậy phải làm sao mới được, chân mày Mộc Đại nhăn tít lại.

Tào Nghiêm Hoa thở dài: “Nếu có người khổng lồ thì tốt rồi.”

“Người khổng lồ nhé, có thể lên chín tầng trời ngắm trăng, có thể xuống năm biển bắt rùa, ào ào một phát, hai ngón tay kẹp lấy nó nhấc lên, nếu không thì, lấy một cái lưới thật lớn, phần phật một cái, cũng tóm được rồi.”

Nghĩ gì nói nấy, Viêm Hồng Sa nguýt gã.

La Nhận lại giật mình: “Hình như, đúng là có thể, có nhớ hôm đó không, sau khi lão trai ngọc bị chọc tức thì nổi lên mặt nước xoay tròn ấy?”

Đương nhiên là nhớ rồi, đến giờ Tào Nghiêm Hoa vẫn còn thấy sợ: “Như phong hỏa luân ấy, vù vù vù, kề đến ai là người đó thấy máu.”

Mộc Đại vô thức liếc qua vai La Nhận.

La Nhận nói: “Khi đó, dưới đáy nước lại an toàn hơn, nếu như dưới nước có một tấm lưới đủ lớn, có thể bắt nó từ dưới lên.”Lý thuyết thì đã rõ, nhưng thực hành thì có vẻ như không thể, Viêm Hồng Sa mở to mắt:

“Sao anh trải được một cái lưới to như vậy dưới nước chứ, không thực tế.”

La Nhận đứng dậy tìm giấy bút, sau đó qua đây, đầu tiên vẽ lên giấy một con thuyền.

So với Một Vạn Ba, đúng là vẽ có chút không bằng, có điều trong mắt Mộc Đại, anh làm gì cũng giỏi hết.

Cô chống má xem.

La Nhận lại vẽ thêm một con thuyền khác, cách con thuyền trước đó một khoảng, đặt song song.

Viêm Hồng Sa la lên: “Chúng ta không có hai con thuyền.”

Mộc Đại trừng cô: “Thế nên cô mới không nghĩ ra, thuyền có thể đi thuê cơ mà.”

Viêm Hồng Sa bị cô làm cho nghẹn họng, lại không cam lòng cô và La Nhận kẻ xướng người họa như vậy, thốt một câu rất không liên quan: “Bớt chim chuột đi được không?”

Hử, chuyện này liên quan gì đến chim chuột? Mặt Mộc Đại nóng lên, đang không biết phải đáp trả thế nào, La Nhận lại hời hợt nói một câu: “Tất nhiên là không được rồi, người nói phải có người tiếp lời chứ.”

Mộc Đại cảm thấy đúng cực kỳ.

Viêm Hồng Sa phẫn nộ, không nói nữa.

La Nhận tiếp tục, trên mỗi chiếc thuyền đều thả xuống một cái lưới từ mạn thuyền.

Anh giải thích: “Hai con thuyền phải cách nhau một khoảng, vùng nước giữa hai thuyền chính là chỗ chúng ta săn lão trai ngọc, thuyền mò ngọc để dụ lão trai ngọc cũng chỉ có thể hoạt động trong vùng nước này.”

Vừa nói, anh vừa vẽ thêm một con thuyền nhỏ ở vùng biển chính giữa, trên thuyền nhỏ có một hình người, vẽ xong liếc nhìn Mộc Đại rồi trên đầu hình người phẩy thêm một nét, ý là bím tóc.

Điều này tức là, người trên thuyền nhỏ là nữ.

Viêm Hồng Sa sợ hãi kêu lên: “Tôi à? Chân tôi còn chưa khỏe mà.”

La Nhận nói: “Cô cứ ngoan ngoãn ở trên thuyền đánh cá cho tôi, trên thuyền gỗ này, tôi là vẽ Mộc Đại.”

Viêm Hồng Sa hít ngược vào một hơi khí lạnh, lẩm bẩm: “Bạn gái mình cũng xuống tay được, thật nhẫn tâm.”

Mộc Đại cũng hơi khẩn trương, có điều cũng không quá hoảng sợ, trong tiềm thức cảm thấy, La Nhận nhất định là có sắp xếp.

Quả nhiên, anh vẽ thêm một sợi dây thừng căng giữa hai thuyền lớn.

“Với khinh công của Mộc Đại, đi trên thừng không thành vấn đề, như vậy, Mộc Đại lên thuyền hay lên thừng đều thành thạo cả, có thể nghĩ cách dụ lão trai ngọc lên mặt nước. Lúc này…”

Nói đến đây, anh dùng bút vẽ thêm ở hai thuyền đánh cá mỗi bên một người.

“Tào Nghiêm Hoa và Viêm Hồng Sa sẽ từ hai bên thuyền lớn thả lưới xuống vuông góc với mặt nước, phải bảo đảm gắng hết sức im hơi lắng tiếng. Còn tôi và Một Vạn Ba…”

Anh dừng lại một chút: “Bọn tôi xuống nước, ở dưới ráp hai tấm lưới vào với nhau.”

Anh ra dấu tay hợp hai thành một: “Xem hiểu không, cứ như vậy, hai tấm lưới bên dưới lão trai ngọc kết thành một, lúc này, chỉ cần nắm đúng thời cơ, bánh tời trên hai chiếc thuyền đồng thời hoạt động là có thể nhanh chóng vớt lão trai ngọc ra khỏi mặt biển.”

Miệng Tào Nghiêm Hoa há ra, mãi không ngậm lại được.

Gã nói: “Chỉ cần có thể tách khỏi mặt nước, đến lúc đó muốn chém muốn giết đều là do chúng ta?”

Càng nghĩ càng hưng phấn, đang định nói thêm gì, La Nhận bỗng nhìn ra sau gã: “Xong rồi?”

Phía sau vang lên giọng Một Vạn Ba: “Xong rồi.”

“Là tranh?”

Khóe miệng Một Vạn Ba giật một cái: “Là tranh, tự qua đây xem đi, thật sự là…”

Hắn dùng một từ nghe có vẻ châm chọc.

“Thật sự là, trông rất sống động.”

***

Trên màn hình máy tính, Một Vạn Ba đã ghép xong hình, cũng không phức tạp, chỉ là một cảnh tượng, một cảnh tượng cổ xưa thì có thể phức tạp bao nhiêu chứ?

Xương trắng rậm rạp dày đặc, xếp thành dãy núi, rừng cây, cạnh đó còn có một con sông, tựa như một bức họa mộc mạc đơn giản, tượng hình, hội ý.

Sở dĩ nói trông rất sống động, là chỉ nhân vật bên trong bức tranh.

Không phải là xếp thành, mà là thật, người chết, hơn nữa, cảnh tượng này, tổng cộng có hai bức, bức thứ hai chưa hoàn thành.

Như thể tranh liên hoàn.

Quyển 2 - Chương 25

Bức thứ nhất, một người ngồi xổm trên bờ sông, tựa như đang quỳ gối uống nước, phía sau là một người khác, rón rén lén lút tới gần như đang mưu đồ đẩy người phía trước.

Bức thứ hai, người lúc trước uống nước bị người phía sau ấn vào nước, hai tay giơ lên như đang liều mạng giãy giụa, xa xa có một người thứ ba đang chạy như bay tới, có vẻ như là nghe thấy tiếng kêu cứu nên chạy tới ngăn.

Người chạy tới chính là Viêm Cửu Tiêu, trước đó xem riêng lẻ thì chỉ cảm thấy là y đang nằm trên đất trong tư thế vặn vẹo, nhưng giờ thì đã hiểu, thì ra là điệu bộ đang chạy, mặc đồ lặn và đội mũ bảo hộ, thoạt nhìn vô cùng buồn cười.

Nhưng không ai cười nổi.

Tựa như muốn khuấy động bầu không khí, hoặc giả là thật sự phát hiện ra điều gì, La Nhận nói: “Con trai này cũng thật ngờ nghệch.”

Mộc Đại hỏi: “Là sao?”

La Nhận chỉ vào bức thứ hai: “Thấy ở đây không, cảnh tượng này được sắp xếp từ phải sang trái, còn chưa hoàn thành, mới chỉ đến chỗ Viêm Cửu Tiêu.”

“Nhưng rõ ràng mấy ngày trước, Viêm Cửu Tiêu còn bị trói dưới đáy biển, điều đó chứng tỏ cái gì?”

Một Vạn Ba do dự: “Chứng tỏ nó làm chậm?”

Làm chậm? Mộc Đại muốn cười, nhưng liếc qua thấy Viêm Hồng Sa mắt hoe đỏ, trong lòng trùng xuống, thu lại ý cười.

Dù sao cũng là chú của Hồng Sa mà.

La Nhận nói: “Chứng tỏ nó căn bản không có tính logic gì hết, nói cho cùng, chẳng qua chỉ là một loài động vật cấp thấp, không biết nghĩ như chúng ta đã tưởng.”

“Nếu như bắt đầu tính từ lúc cha Một Vạn Ba gặp chuyện không may, lão trai ngọc ở dưới đáy biển này ít nhất cũng phải hơn mười năm rồi. Hơn mười năm, chày sắt cũng mài thành kim được rồi, bất kể nó muốn ghép tranh gì, đừng nói là hai cảnh, mười cảnh cũng ghép xong, nhưng vì sao hiện giờ, bức thứ hai mới làm được phân nửa?”

Tào Nghiêm Hoa nghĩ ngợi hồi lâu, chợt lên tiếng: “Có phải là vì trung tâm của tranh là người, phải có người nó mới có thể bắt đầu không?”

Mộc Đại cũng đã hiểu.

Chuyện này giống như tranh vẽ tay vậy, nếu có chi tiết cần vật liệu đặc thù nhưng tạm thời không có, người vẽ sẽ tạm để chừa lại chi tiết đó, hoàn thành những phần khác trước, đến khi vật liệu đầy đủ thì vẽ bù chỗ kia sau.

Nhưng lão trai ngọc thì không thế, nó gần như xếp tranh theo trình tự một cách máy móc cứng nhắc, lúc đến phần nào đó sẽ tự động dừng lại.

Bởi vì không có người để bổ sung vào nên đúng tình hợp lý đình công.

Viêm Hồng Sa chần chừ nói: “Vậy nên, nó trói chú tôi dưới đáy biển, chỉ là để…dự trữ trước? Thủ sẵn đồ dự bị?”

Một Vạn Ba nói: “Về lý thuyết mà nói thì đúng rồi, người chết dưới nước sau đó sẽ nổi lên mặt nước, vậy nên lão trai ngọc mới trói ông ấy dưới đáy biển để đề phòng ngộ nhỡ. Xem chỗ này này…”

Hắn chỉ vào mắt cá chân của Viêm Cửu Tiêu, ở đó có một cái đầu trâu chổng ngược, bên cạnh là một đống đá xếp chồng.

“Thế này là để cố định, sừng trên đầu châu ghim mắt cá chân vào bùn biển, như dùng đinh mũ để đóng ấy, hơn nữa, người không phải là nằm dưới đáy biển, mà là bị vùi xuống một nửa. Như vậy tiện cho việc che giấu, nếu một ngày có cuộc mò ngọc quy mô lớn, rất nhiều người xuống biển, có thể lập tức dùng cát lấp đi.”

Giọng Một Vạn Ba chợt trở nên đa cảm: “Điều này có thể giải thích lý do vì sao cha mẹ tôi và lão tộc trưởng đều được vớt lên, bởi vì lúc đó cách lúc xảy ra chuyện không lâu, rất nhiều người xuống biển đi cứu, lão trai ngọc có lẽ không kịp giấu đi, cũng không định giấu, dù sao nếu người xuống cứu lục tung khắp đáy biển thì bí mật của nó rất dễ bại lộ.”

Nhưng sau này, chuyện cứ thế thuận lợi hơn, dân thôn Ngũ Châu bỏ đi hết, những người còn xuống biển thường đều chỉ có một mình.

Trước Viêm Cửu Tiêu ít nhất cũng phải chết bốn người rồi, bốn người, có người là bộ xương khô trơ trọi, có người là bộ xương bọc trong đống áo quần rách bươm vì ngâm lâu trong nước, không thể tra ra niên đại, không chắc là trước tai nạn của cha Một Vạn Ba hay là sau khi người trong thôn bỏ đi nữa.

Một Vạn Ba nhìn mấy thi thể kia chăm chú: “Có thể trong đó có một người cũng từng đi qua ải Hàm Cốc, mang theo một thanh Hung Giản rồi bị rơi xuống vùng biển này.”

Có lẽ vậy, có điều bây giờ, chẳng ai có thể biết được rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, dù sao thì xương cốt cũng không biết nói chuyện.

Xem ra, vụ án của thanh Hung Giản thứ hai này có liên quan tới nước.

Thanh Hung Giản thứ hai có rất nhiều điểm tương tự với thanh thứ nhất, nhưng cũng có chỗ bất đồng. Thanh thứ nhất chỉ lặp đi lặp lại một cảnh tượng duy nhất, mà thanh thứ hai này dường như lại đang cố gắng xếp lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.

Mộc Đại nghĩ mãi không ra: “Nhưng mà vì sao, bất kể là thanh Hung Giản thứ nhất hay thứ hai đều nhiệt tình trong việc tái hiện lại cảnh tượng năm đó như vậy?”

La Nhận nói: “Em không cảm thấy, chuyện này đối với hung án năm đó giống như một kiểu…hiến tế sao?”

Gần như là cố chấp tái hiện, trên bờ, dưới biển, còn những thanh còn lại thì sao, đang ở đâu? Nếu cả bảy thanh cùng tụ lại một chỗ thì sẽ thế nào?

Mộc Đại không nhịn được rùng mình.

Viêm Hồng Sa hỏi: “Cái lồng Phượng Hoàng gì gì kia làm ăn thế nào vậy không biết, sao lại để mặc không quản vậy chứ?”

Hôm qua mới được Tào Nghiêm Hoa kể cho nghe về bảy thanh Hung Giản, đối với cái tên đọc muốn dắt răng này, Viêm Hồng Sa vẫn chưa nhớ rõ được.

La Nhận nói: “Chắc là vì không có bản lĩnh đó, nó mà quản được thì đã sớm phong ấn bảy thanh Hung Giản xong xuôi rồi.”

Mộc Đại không phục: “Nhưng mà mặt khác, chí ít nó cũng nguyệt túc rồi mà, chặt chân hung phạm đó.”

La Nhận nhắc nhở cô: “Đó là sau khi Hung Giản rời đi, lúc Hung Giản còn ám trên người, em có thấy lồng Phượng Hoàng Loan có tích sự gì không?”

Mộc Đại không đáp, nghĩ một chút thấy cũng phải, cứ cảm thấy lồng Phượng Hoàng Loan này chỉ giỏi sợ mạnh hiếp yếu, lúc Hung Giản ám người thì chẳng làm gì, Hung Giản đi rồi mới muộn màng thực thi công lý.

Hiện giờ đối với lão trai ngọc thì sao, cũng định như vậy à? Chờ họ tách Hung Giản ra khỏi rồi mới tới trừng trị lão trai ngọc, thiêu sống chém chết? Chiên dầu chiên mỡ? Có nghĩa lý gì sao?

La Nhận khuyên Mộc Đại: “Phải nghĩ theo chiều hướng tích cực, có thể là do hiện giờ Hung Giản phân tán khắp nơi, ngoài tầm với của lồng Phượng Hoàng Loan, đến khi chúng ta lần lượt bắt được Hung Giản về, nói không chừng đến lúc đó sức mạnh của lồng Phượng Hoàng Loan sẽ càng ngày càng mạnh.”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Chúng ta đây là đang về phe lồng Phượng Hoàng Loan à?”

Gã càng nghĩ càng thấy đúng: “Mọi người nói xem, chúng ta vất vả như vậy, có khi nào lồng Phượng Hoàng Loan sẽ tặng cho chúng ta cái gì không? Nói không chừng lại tặng cho mỗi người một bé phượng hoàng ấy.”

“Đến lúc đó, chúng ta dắt phượng hoàng đi dạo, oách hơn dắt gấu trúc nhiều!”
Có một đồ đệ giỏi nghĩ vớ nghĩ vẩn như vậy, thật sự là mất mặt, Mộc Đại tức giận nguýt gã một cái, ai ngờ Tào Nghiêm Hoa lại đột nhiên quay sang nói với cô: “Tiểu sư phụ em này, đến lúc đó, em với anh Tiểu La mỗi người một con phượng hoàng, có khi hai đứa nó cũng yêu nhau không chừng.”

Vậy sao? Ngẫm thấy cũng có vẻ đáng yêu, trên mặt Mộc Đại không kìm được nở nụ cười.

Đúng là không phải người một nhà thì không vào chung một nhà, sư phụ sao đệ tử vậy, cũng thật là tuyệt phối, La Nhận tạt cho hai người một gáo nước lạnh.

“Bớt bớt hộ cái, có thể tặng mỗi người một con chó ta đã là không tệ rồi.”

Người nói vô ý, người nghe có lòng.

Trong lòng Một Vạn Ba chợt đánh thịch một tiếng.

Hắn nhớ đến bức tranh thứ nhất họa lại ảnh nước mình vẽ lúc ở Tiểu Thương Hà, trong tranh, ngoài lồng Phượng Hoàng Loan phong ấn bảy thanh Hung Giản ra thì còn một con không biết là sói hay là chó.

Đến giờ vẫn không có manh mối gì được hé lộ, vậy là ý gì?

***

Mọi người cùng rời khỏi thôn Ngũ Châu, thuyền xe đều rút khỏi đó, quay lại thôn phụ cận.

Đồ đạc phải chuẩn bị có rất nhiều, vô cùng bận rộn, nhưng rất có trật tự, Viêm Hồng Sa cũng không ngồi xe lăn nữa mà đỡ lấy mạn thuyền đi tới đi lui trong boong, nói: “Tôi cũng là người biết võ, đến thời khắc mấu chốt không chừng cũng góp được một tay vào đó.”

La Nhận và Một Vạn Ba ở trên thuyền bàn bạc chuyện sử dụng lưới xích, đến lúc đó, cũng không thể dùng sức người thả lưới, sức người dù sao cũng có hạn, phải có trang bị ròng rọc.

Mộc Đại thì tập chèo thuyền trong nước.

Tào Nghiêm Hoa ngồi trên thuyền chỉ đạo cô: “Không đúng, không đúng! Ôi chao tiểu sư phụ em gái tôi ơi, phải đồng thời dùng sức cả hai tay, đẩy nước ra sau đẩy nước ra sau! Cứ như em thế này thuyền sao mà di chuyển được!”

Mộc Đại rất độc miệng, độc đến độ tức chết người ta: “Thuyền không di chuyển là vì anh ngồi trên thuyền đó! Anh có thua gì cái mỏ neo không, thuyền di chuyển bằng niềm tin à! Biến, biến xuống dưới!”

Tào Nghiêm Hoa bị tổn thương lòng tự trọng nặng nề, phẫn nộ đứng dậy, phủi mông bỏ lên thuyền đánh cá.

Cứ như để thể hiện điều gì, sau khi gã bỏ đi, con thuyền nhỏ thế nhưng lại thật sự chuyển động.

Một Vạn Ba đó giờ vẫn đứng bàng quan đi qua, dù sao cũng là anh em thiện lành của nhau, kiên định đứng về phía gã, nói: “Cô chủ nhỏ lúc nào chẳng vậy, anh nói sao lại được cổ, đánh cũng chẳng lại được đâu.”

Tào Nghiêm Hoa lòng đầy chua xót: “Tôi vốn đã đánh không lại cô ấy rồi, lại còn có anh Tiểu La ở đây, hai người đó mà hội đồng úp sọt tôi, tôi thắng được chắc? Chỉ có thảm hơn thôi.”

Một Vạn Ba hạ giọng: “Anh có thể lên mạng dìm cổ mà.”

Thật không ngờ được, Tào Nghiêm Hoa lại là người đồng đạo.

“Ý cậu là mở topic? Lên Tianya mở topic?”

Giọng Một Vạn Ba lại thấp thêm hai bậc: “Có tài khoản không? Không có tôi cho anh mượn.”

Tào Nghiêm Hoa tỏ ra không cần.

“Tôi cũng có!”

Một Vạn Ba truyền thụ kinh nghiệm cho gã: “Đừng dùng tên thật, lấy một cái biệt danh đi, cũng không được nói cổ là sư phụ anh, gọi là cô giáo í, lúc miêu tả cổ, nếu cổ đẹp thì anh phải tả cổ xấu, nếu cổ gầy thì anh phải bảo cổ mập, gắng hết sức xoá nhoà hình ảnh.”Tào Nghiêm Hoa cảm kích nhìn hắn.

Tam Tam thật đúng là người anh em thiện lành.

***

Vừa đến giờ lên đèn.

Hai con thuyền đều sáng choang, ánh đèn vàng sáng, lãng đãng giữa hai thuyền là những gợn sóng nhỏ, Mộc Đại đã chèo thuyền tới tới lui lui được hơn mười bận, càng chèo càng quen tay, hai mái chèo đã có thể dùng nhuần nhuyễn.

Cô nghiêng đầu nhìn lên thuyền, nhìn bên này, lại nhìn bên kia.

La Nhận và Một Vạn Ba đang điều chỉnh bánh tời thử thả lưới, tấm lưới bằng phẳng rộng lớn chìm vào nước, ở mép lưới bên dưới cứ cách một khoảng lại có một cặp móc lỗ, tổng cộng hơn mười cặp, đến lúc đó, hai bên cùng móc lại là có thể ráp hai cái lưới lại thành một.

Điều đó cũng có nghĩa, ở dưới nước, La Nhận và Một Vạn Ba phải thao tác thật nhanh, đồng thời cũng có nghĩa, ở trên mặt nước, cô phải giữ chân được lão trai ngọc càng lâu càng tốt.

Lưới xích dính nước, phản chiếu lại ánh đèn, La Nhận đứng ở bên kia lưới, ra dấu làm mẫu, Một Vạn Ba tựa lên lưới, không biết đang nói gì, lúc nói cứ kéo kéo cái lưới nghe rào rào.

Một đầu khác, Hồng Sa đang chuẩn bị bữa tối trong buồng lái, đơn giản là mua đồ ăn, chia ra làm năm phần, từng phần từng phần chia xong, Mộc Đại nghe thấy tiếng cô la lớn: “Này này, Tào Mập, đợi mọi người ăn cùng! Ăn cùng!”

Mộc Đại không cảm thấy áp lực hay sợ hãi chút nào. Thậm chí cô còn nghĩ, thật lâu thật lâu về sau, khi cô đã già, cô vẫn sẽ nhớ được cảnh tượng này, nhớ được ngọn đèn tối nay, trên thuyền có người đàn ông cô thích, có bạn bè, có một đồ đệ đang đầy bụng hờn dỗi, mọi người đang đồng tâm hiệp lực làm một chuyện, một chuyện mà kể ra người thường chưa chắc đã chịu tin.

Nếu thật sự có một bé phượng hoàng thì tốt biết bao, như là nhân chứng chứng kiến tất cả những chuyện kỳ dị mà cô từng tham dự.

Cô từ từ chèo về bên thang xuống nước của thuyền đánh cá, La Nhận vươn tay ra, cô nắm lấy tay La Nhận, nhanh nhẹn nhảy lên.

La Nhận hỏi cô: “Căng thẳng không?”

“Một chút.”

“Nếu thuyền lật, em lập tức phải leo lên dây, hoặc là theo dây lên thuyền, nhất định không được để rơi xuống nước, cũng đừng liều mạng, nếu lần này chúng ta làm không có hiệu quả thì chí ít cũng vẫn còn phương án B.”

Phương án B chính là cắm sào chờ nước, chờ đến khi lão trai ngọc lên bờ phơi trăng, nhưng trải qua hai lần giao đấu này rồi, có lẽ lão trai ngọc sẽ cẩn thận hơn rất nhiều, có thể trong một khoảng thời gian dài sẽ không lên bờ nữa.

Mộc Đại nghĩ ngợi một chút: “Rơi xuống nước thì sao, không phải anh sẽ cứu em à?”

Biết rồi còn hỏi, cô đã theo anh, tất nhiên là phải cứu, sao có thể không cứu chứ.

Anh nói: “Chủ yếu là dưới nước khá nguy hiểm…”

“Nguy hiểm thì không cứu à?”

La Nhận nói: “Không phải, vì nguy hiểm nên anh muốn đợi bạn gái anh cứu anh lên trên.”

Ừ, từ bạn gái này thật êm tai, còn êm tai hơn gọi Mộc Đại nữa.

Mộc Đại nói: “Vậy được rồi, em có chết cũng sẽ không rơi xuống nước.”

La Nhận cười rộ lên, định nói thêm gì, chuông điện thoại chợt vang lên.

Thần Côn gọi tới.

Không phải là bên Sính Đình xảy ra chuyện gì chứ?

Trong lòng La Nhận run lên, vội bắt máy.

Giọng Thần Côn có phần hưng phấn: “Củ Cải Nhỏ, hình như tôi tìm được mấu chốt vấn đề rồi, tôi hỏi cậu, kim mộc thủy hỏa thổ, các cậu đã tìm được hỏa chưa?”

***

La Nhận chẳng hiểu mô tê gì.

Thần Côn giải thích, căn cứ vào những điều La Nhận nói với lão về sau, bốn người cùng nhau đối phó với thanh Hung Giản thứ nhất ở Tiểu Thương Hà đều bắt gặp được tin tức tiên nhân chỉ lối ở những thời điểm khác nhau, trong những môi trường khác nhau.

Một Vạn Ba trực tiếp vẽ từ ảnh nước ra, La Nhận nhìn thấy hình ảnh trên thân dao, Tào Nghiêm Hoa gặp ảo giác lúc bụi đất tung lên, còn Mộc Đại, ngọn nguồn giấc mộng của cô là xuất phát từ tấm gỗ chạm trổ nơi đầu giường.

Phân biệt ứng với thủy, kim, thổ, mộc trong ngũ hành.

Hỏa thì sao, có hỏa không?

Đầu óc La Nhận hơi loạn, từng người trong số họ vậy nhưng lại ứng với một trong ngũ hành sao? Điều này chứng tỏ cái gì? Họ là được chọn, hay là trong chốn u minh đã tự định trước?

Thần Côn cười ha hả, chỉ qua giọng cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ lão cười ngặt nghẽo.

Lão nói: “Củ Cải Nhỏ, cậu nghĩ nhiều rồi, các cậu chỉ là một đám ô hợp thôi, ‘được chọn’ cái gì chứ, các cậu có gì đặc biệt mà có thể được chọn?”




Đến đây đủ ngũ hành rồi nên giải thích tên của năm nhân vật một chút: 

Quyển 2 - Chương 26

Nói đúng là chẳng nể nang chút nào, La Nhận cũng thực sự phải thán phục: Thành thật mà nói, thói đời gian hiểm, lão Thần Côn này vào nam ra bắc lâu như vậy, nói chuyện lúc nào cũng cẩu thả lỗ mãng dễ gây mất lòng, thế mà lại có thể sống yên ổn đến tận giờ, đúng là một chuyện khiến người ta phải đập bàn kinh ngạc.

Anh hỏi: “Nếu không phải là được chọn, vậy vì sao mỗi người lại ứng với một cái?”

Câu trả lời của Thần Côn là: “Còn không phải bởi vì lúc đó bốn người các cậu vừa vặn có mặt ở hiện trường sao, mỗi người một cái mà phân thôi!”

La Nhận hít ngược một hơi khí lạnh: Thế này gọi là gì? Giữa đường bắt khách? Được ai hay người nấy?

La Nhận lại hỏi: “Vậy người thứ năm ứng với hỏa thì tìm thế nào?”

“Các cậu đang đối phó với thanh Hung Giản thứ hai, có thêm ai tham gia vào không, có thì chính là người mới vào đấy. Nếu không có thì kéo bừa một người tới, người kéo tới chính là hỏa.”

Chơi gì kỳ vậy? La Nhận không biết nên khóc hay nên cười.

Thần Côn lại rất nghiêm túc.

Lão nói: “Củ Cải Nhỏ, cậu đừng đọc mấy thứ tiểu thuyết linh tinh rồi tưởng những chuyện thế này là có số mệnh an bài, cho là các cậu vì có thiên phú dị bẩm gì đó mà được lồng Phượng Hoàng Loan điều tra tổ tông tám đời sau đó vất vả khổ sở tập hợp các cô các cậu lại một chỗ, cậu nghĩ nhiều rồi. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể là ngẫu nhiên thôi.”

Còn nói: “Nếu lần đó ở Tiểu Thương Hà, tôi cũng chạy tới hiện trường thì tám phần mười hỏa chính là tôi.”

La Nhận chỉ cảm thấy không tưởng tượng nổi: “Sao có thể tùy tiện vậy chứ?”

Thần Côn bật cười: “Cậu thấy tùy tiện à? Tôi lại cảm thấy rất hợp tình hợp lí đó.”

“Tình cảnh năm đó như thế nào, chờ lâu như vậy, mãi mới xuất hiện một bậc đại đức là Lão Tử, dẫn bảy điềm xấu tội lỗi vào bảy thanh Hung Giản, sau đó dùng lồng Phượng Hoàng Loan phong ấn lại.”

“Lồng Phượng Hoàng Loan, thẻ tre bằng gỗ, kỳ thật đều làm từ vật chất mà nên, là vật chất, cậu hiểu không?”

La Nhận đỡ trán thở dài, chuyện này thì liên quan gì tới vật chất?

Mộc Đại thấy cuộc gọi này có vẻ như sẽ không sớm kết thúc, vậy nên tự vào khoang thuyền ăn trước.

“Những món đồ từ vật chất này, trước thời Lão Tử cũng có thể tạo ra được, tạo cả đống cũng được.”

La Nhận đã lờ mờ hiểu được đôi chút, ý Thần Côn là: lồng Phượng Hoàng Loan và thẻ tre là có từ trước khi Lão Tử tới, nhưng vì sao khi đó lại không thể phong ấn được bảy điềm gở này?

Vậy nên, nhân tố mấu chốt của việc phong ấn không phải là lồng Phượng Hoàng Loan mà là Lão Tử. Hoặc giả, cả hai đều quan trọng, nhưng tầm quan trọng của Lão Tử lớn hơn.

Thần Côn nói: “Cậu muốn tìm một nhân vật như Lão Tử vào thời nay cũng rất khó khăn, vậy nên tôi mơ hồ có một cảm giác, lồng Phượng Hoàng Loan là đang mượn sức người.”

“Chuyện này giống như có năm vị trí trống, cấp bách cần có người bổ khuyết, dựa vào chỉ dẫn của nó mà làm việc, năm người này là ai, phẩm hạnh thế nào, có gì đặc biệt hay không, thực ra không quan trọng, nó chỉ cần lấp đầy chỗ trống là được.”

Nói đến đây, Thần Côn thở dài: “Thực ra nói các cậu không có gì đặc biệt cũng không đúng, các cậu thực ra cũng đặc biệt – các cậu có thể là nhóm người đầu tiên đứng ra chống đối lại Hung Giản.”

Lời này không sai, trước họ, dường như Hung Giản luôn không ngừng hại người, không kiêng dè gì hết, từ Trương Quang Hoa chuyển sang Lưu Thụ Hải, lại từ Lưu Thụ Hải chuyển sang La Văn Miểu, người khác chỉ xem với ánh mắt hiếu kỳ rồi thảo luận bàn tán chứ không ai thực sự liên hệ các vụ án vào với nhau, bắt tay vào làm điều gì.

Lần đó ở Tiểu Thương Hà, họ đã thật sự đánh thắng Hung Giản, không những thế còn vây khốn được nó, tự mình làm một cái thùng hội ý “kim mộc thủy hỏa thổ”, tuy rằng không bao lâu sau cái thùng đã mất hiệu lực.

Như vậy có phải là “được chọn” không?

La Nhận cười: “Được chọn thì được chọn, dù sao thì, để có thể cứu Sính Đình khỏi hẳn, mục tiêu gốc của tôi cũng chính là phong ấn bảy thanh Hung Giản, nếu như đó là phương pháp trị tận gốc.”

Thần Côn đột nhiên lại im lặng khác thường.

Sự im lặng bất thường này khiến La Nhận có chút bất an.

“Sao vậy?”

Thần Côn hơi lưỡng lự.

“Củ Cải Nhỏ, tôi phải nhắc nhở cậu, tôi chứng kiến nhiều chuyện tương tự thế này rồi, cậu đừng đơn giản cho rằng bảy thanh Hung Giản là hóa thân của tà ác thì lồng Phượng Hoàng Loan sẽ là đại biểu cho chính nghĩa và cái thiện, không có giới hạn rõ ràng như vậy đâu, để đạt được mục đích, trong quá trình nó có thể không từ thủ đoạn.”

Trong khoang thuyền vọng ra tiếng cười đùa thoải mái, La Nhận vô thức đánh mắt qua nhìn, Tào Nghiêm Hoa không biết sao mà gục xuống bàn, Mộc Đại đang tức giận lôi gã dậy.

Anh xoay người, hạ giọng: “Có ý gì?”

“Hiện giờ tôi cũng chỉ là phỏng đoán, nhưng không biết vì sao, cảm giác này rất mãnh liệt – tôi cảm giác, năm vị trí trống mà tôi nói ban nãy, các cậu lấp vào, nhưng chưa chắc đã có thể rời khỏi.”

“Nói cách khác, lúc được chọn, các cậu không thể cự tuyệt. Sau khi tham dự, cũng không có quyền tự do bỏ mặc không làm nữa.”

Một luồng khí lạnh chạy dọc lên sống lưng La Nhận, anh bỗng đưa tay ra nắm lấy mạn thuyền.

Có ý gì?

Mặc dù trước đó đã có một cuộc trò chuyện thẳng thắn với Mộc Đại, nhưng thực ra anh vẫn có sắp xếp riêng với cô, anh không muốn để Mộc Đại bị cuốn vào những chuyện hung hiểm gian nguy sắp tới, đúng, Mộc Đại có thể sẽ chủ động yêu cầu tham dự, nhưng việc này và việc cô căn bản là không thể rời đi là hai chuyện khác nhau!

Điều này khiến anh liên tưởng tới đôi giày đỏ trong câu chuyện cổ tích đầy ma mị, mơ mơ màng màng đi vào rồi sẽ không thể cởi ra được, cho đến chết ư?

Anh hỏi câu này ra: “Cho đến chết ư?”

Thần Côn đáp: “Chết rồi sẽ có người mới thế vào, cho đến khi chuyện này làm xong tới cùng.”

Đã hiểu.La Nhận trầm mặc cúp máy.

Nếu lời Thần Côn nói là thật, vậy thứ lồng Phượng Hoàng Loan cần cũng không phải là họ mà chỉ là ai đó để có thể lấp vào chỗ trống.

Kim mộc thủy hỏa thổ không phải là để chỉ cụ thể ai mà chỉ là một dấu hiệu được mặt nạ hóa, ai cũng có thể làm, không đảm nhiệm được cũng không thể rút, chỉ có thể gánh đến chết, ngay sau đó sẽ có người thay thế bổ sung, tre già măng mọc.

Đối với lồng Phượng Hoàng Loan mà nói, năm hành kim mộc thủy hỏa thổ, thế nào cũng phải có người để nó sai sử, nó tuyệt đối không quan tâm người đó là nam hay nữ, họ La hay họ Mộc, chỉ cần có người là được.

Anh, Mộc Đại, Một Vạn Ba, Hồng Sa và Tào Nghiêm Hoa, là nhóm kim mộc thủy hỏa thổ đầu tiên.

Quá nhiều thứ nguy hiểm và không thể biết, trên đường, ai cũng có thể bị thay, mà thay thế chỉ có thể xảy ra trong một tình huống duy nhất.

Tử vong.

La Nhận đứng bên cửa, nhìn từng người trong buồng.

Kỳ thực, thời gian quen biết rất ngắn, ngoài Mộc Đại là bạn gái anh, những người khác, đừng nói tới bạn sinh tử, quen thân yêu thích còn chẳng tới nữa là.

Vậy nhưng anh không hi vọng phải nhìn bất kỳ ai gặp chuyện không may.

Cũng không biết qua bao lâu, phía sau vọng tới tiếng bước chân, tiếng động này, anh có thể nghe ra là ai.

La Nhận mỉm cười, cũng không quay đầu lại, chỉ chìa tay ra sau.

Quả nhiên, có người nắm lấy tay anh.

Ấm áp, mảnh mai, mềm mại, La Nhận nắm ngược lại, kéo nhẹ qua, kéo cô ngồi xuống bên cạnh.

Hỏi cô: “Ăn xong rồi?”

Cô lấy đồ ăn trong túi áo ra đưa cho anh, bánh mì bị đè bẹp và bánh quy nát vụn.

Nói: “Đám Tào Mập giờ chỉ giỏi phá hoại thôi, ăn gì cũng tranh đoạt, không cho họ một trận thì không giành được.”

Lại thở dài: “Có bạn trai rồi áp lực còn lớn hơn trước đây nữa, ăn gì cũng phải đoạt hai phần.”

La Nhận bật cười, anh mở túi bánh mì, lấy cái bánh dẹp lép ra cắn một miếng, nói: “Cơ mà, có bạn gái rồi ăn gì cũng ngọt hơn trước.”

Mộc Đại hơi đỏ mặt, lại vô cùng hân hoan, trong mắt sáng lên như ánh sao lấp lánh, cô ôm lấy đầu gối, nhẹ nhàng gác cằm lên, nhìn anh ăn, còn giục anh: “Ăn đi chứ.”

Thật sự thích cô, cũng không tìm được lý do gì để không thích cô.

La Nhận nghĩ một chút, hỏi cô: “Em thật sự nhận Tào Nghiêm Hoa làm đồ đệ?”

Mộc Đại gật đầu: “Em cảm thấy con người anh ta không xấu, anh ta chưa chắc đã học được võ thuật thượng thừa nhưng mà để tăng cường sức khỏe thì cũng tốt mà.”

La Nhận gật đầu: “Lúc nào rảnh rỗi, em dạy anh ta nhiều chút, sau này…”
Nghĩ đến sau này có thể sẽ có chuyện xảy ra, trong lòng ít nhiều có chút nghẹn ứ, bèn đổi sang cách nói nghe nhẹ nhõm hơn: “Sau này gọi hội đi đánh nhau cũng thêm được một người hưởng ứng.”

***

Hôm sau trời vừa tảng sáng, hai chiếc thuyền lại một lần nữa xuất phát.

Người cũng chia ra làm hai, La Nhận, Mộc Đại, Viêm Hồng Sa một thuyền, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa lên thuyền còn lại.

Viêm Hồng Sa đã có thể bước đi, tự mình hết đá chân lại vặn eo trên boong thuyền, Tào Nghiêm Hoa ở đối diện nhìn mà ngưỡng mộ: Ngày đó lúc tán phết, gã đã biết Viêm Hồng Sa cũng tập võ, hơn nữa, tỷ thí với người khác vài chiêu cũng không thành vấn đề.

Thực sự là quá bất công, Mộc Đại và Viêm Hồng Sa đều biết võ mà gã và Tam Tam thì lại vai không thể gánh tay không thể xách, đều là hạng đàn ông yếu ớt.

Hai ngày nay ra ngoài không có lúc nào rảnh để tập luyện, Tào Nghiêm Hoa cảm thấy khiếp sợ, bèn vội vàng nằm xuống, làm vài cái hít đất.

Viêm Hồng Sa ở đối diện trông thấy, hỏi Mộc Đại: “Tào Mập đang làm gì vậy?”

Mộc Đại quay sang liếc một cái, dửng dưng một câu: “Chắc là thấy mệt nên nằm xuống nghỉ thôi.”

***

Dừng thuyền, tắt máy, quăng thừng, khoảng không giữa hai thuyền căng lên một sợi dây.

La Nhận giúp Mộc Đại đẩy thuyền nhỏ xuống nước, thấp giọng dặn: “Cẩn thận đấy.”

Mộc Đại nói: “Yên tâm đi, em sẽ không rơi xuống nước đâu.”

Cô chậm rãi khua mái chèo, chèo vào vùng biển.

Ào ào, ào ào, mái chèo tạo thành gợn sóng, ánh nắng rất đẹp, nhưng mây rất nhiều, có lúc che khuất mặt trời, trên mặt biển không có ánh nắng, có chút âm u lạnh lẽo.

La Nhận và Một Vạn Ba đã mặc xong đồ lặn, mỗi người đeo một ống dưỡng khí nhỏ, Tào Nghiêm Hoa đang kiểm tra bánh tời thả lưới, Viêm Hồng Sa đang xem mắt nước, cách một lúc lại vẫy tay với Mộc Đại: “Chưa tới đâu, cô thả lỏng đi.”

Cũng chẳng thể nào thả lòng được, dù sao cô cũng không biết bơi, mặt sàn dưới chân cũng chẳng lấy gì làm kiên cố, cứ đong đưa bập bềnh.

Ào ào, ào ào.

Mộc Đại cũng không rõ mình đã chèo qua chèo lại mấy lần, người hai bên thuyền đều đang dựa vào mạn thuyền nhìn cô như nhìn một con khỉ biết chèo thuyền trong vườn thú.

Viêm Hồng Sa nhìn lướt qua màn hình máy tính, lười biếng ngáp dài: “Chưa tới.”

Lão trai ngọc có thể đã khôn lên, không dễ bị dụ lên mặt nước như vậy.

Mộc Đại chèo đến phát mệt, gác ngang mái chèo lên thuyền, ôm đầu gối nghỉ tạm, cằm gác lên đầu gối, không biết có phải vì đêm qua ngủ không ngon không mà cơn buồn ngủ kéo tới, không nhịn được ngáp một cái.

Ngáp còn chưa xong, chợt sửng sốt.

Xa xa trên mặt biển có một mớn nước thẳng tắp, trắng xóa đang phi rất nhanh về phía bên này, mới nhìn còn thấy xa, chớp mắt một cái đã gần hơn rất nhiều.

Mộc Đại không kìm được đứng bật dậy, móc ống nhòm ra nhìn.

Bọt nước xoáy tròn, chỗ lên xuống có thể nhìn thấy vỏ trai màu xám xanh.

Là lão trai ngọc!

Nó không trực tiếp trồi lên từ đáy biển vùng này mà là từ một chỗ rất xa khác qua đây, bởi vậy nên mắt nước không thể nhìn thấy.

Nó thậm chí còn phá vỡ thường lệ, dựng thẳng trong nước như một bánh răng xoay tròn tốc độ cao, bởi vậy nên mới chỉ có một mớn nước nhỏ hẹp.

Mà phương hướng mớn nước kia lao tới là…

Mộc Đại kinh hãi: Vậy gần như là có thể vừa vặn bổ thuyền nhỏ của cô ra làm hai!

Mớn nước nháy mắt đã tới gần, con ngươi cô gần như có thể phản chiếu hình ảnh bọt nước tung lên.

La Nhận la lớn: “Mộc Đại! Bỏ thuyền!”

Trong lòng Mộc Đại rét run, tay chân cũng run lên, như vô số lần luyện tập từ trước, nháy mắt đề khí nhảy lên, tay vừa chạm vào dây thừng đã nhẹ nhàng bay người lên, cả thân vắt lên thừng.

Đúng lúc đó, chuyện mà không ai ngờ tới đã xảy ra.

Rào một tiếng lớn, lão trai ngọc xoay vòng vọt lên khỏi mặt nước, xông thẳng vào Mộc Đại đang trên thừng.

Mộc Đại nghe thấy tiếng Tào Nghiêm Hoa vì hoảng sợ cực độ mà trở nên chói gắt kỳ dị.

“Nó bay! Nó biết bay!”

Quyển 2 - Chương 27

Vỏ trai to lớn xoáy tròn bay lên, đầu óc Mộc Đại trống rỗng, có ảo giác như đến cả không khí cũng bị nó chém đứt vậy.

La Nhận cảm thấy như có một cột băng, từ thiên linh cái đâm thẳng xuống, đông cứng cổ họng, xuyên thẳng vào tim, phản ứng đầu tiên của anh là rút súng, nhưng chỉ vơ vào khoảng không.

Đây không phải là Philippines, không có khẩu UZI hạng nhẹ vừa tay kia.

Đúng lúc đó, Mộc Đại bỗng buông tay, rơi khỏi thừng.

Một rơi xuống, một bay lên, chỉ trong sát na, vỏ trai lướt qua người cô, cắt đứt dây thừng.

Mộc Đại rơi xuống thuyền nhỏ, mà đà bay của lão trai ngọc chưa giảm, bay trong không trung thành một đường parabol dài rồi mới cắt xuống nước.

Toàn bộ quá trình kỳ thực chỉ có mấy giây nhưng La Nhận lại cảm thấy tim mình như đã ngừng đập một lần.

Lại có cảm giác may mắn vô cùng, năng lực phản ứng cấp tốc của Mộc Đại thực sự là ngoài dự liệu của anh.

Còn nữa, anh nhìn ra, lão trai ngọc này không phải là biết bay, chỉ là như cá, mượn lực nhảy lên mà thôi.

Mộc Đại ngỡ ngàng đứng dậy trong khoang thuyền, Viêm Hồng Sa hét lên: “Mộc Đại, cô mau chèo đi chứ, chèo về đây!”

La Nhận nhanh chóng cởi sợi thừng treo trên mạn thuyền xuống, đầu dây buộc một cái cờ lê, vung vài cái áng chừng rồi ném về phía thuyền Một Vạn Ba đằng xa.

May mà bọn họ đã có chuẩn bị, hai thuyền cách nhau không quá xa, trong thời gian ngắn có thể căng một sợi thừng nữa cho Mộc Đại.

Cạch một tiếng, cờ lê móc chắc vào mạn thuyền đối diện, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa vội vàng thắt thành nút chết, đương lúc luống cuống tay chân, Tào Nghiêm đột nhiên nhận ra, thuyền hình như đang…rung lên.

Sắc mặt gã trắng bệch, nhìn sang Một Vạn Ba, hỏi: “Cậu có nghe thấy không?”

Một Vạn Ba cũng nghe thấy.

Chấn động dội từ đáy thuyền lên, mỗi lần một phương hướng khác nhau.

Yên lặng hai giây, Tào Nghiêm Hoa chỉ cảm thấy lông tóc từng sợi dựng hết cả lên: “Nó…nó đang cắt thuyền của chúng ta à?”

Một Vạn Ba phản ứng lại, quay sang phía đối diện ra sức vẫy tay, khàn giọng la lớn: “La Nhận, lái thuyền đi, nó đang cắt thuyền! Cắt thuyền!”

Thuyền đánh cá cho ngư dân thuê, tuy khá lớn nhưng thiết bị và tốc độ đều bình thường, muốn tiến thoái linh hoạt như “chiến hạm” quả thực là viển vông, thân thuyền bọc vỏ thép, nhưng dù sao cũng không bền chắc thật sự được như thép, những chỗ có thể tấn công ở đáy và sườn thuyền có rất nhiều, hơn nữa, chấn động đến từ nhiều hướng khác nhau chứng tỏ lão trai ngọc đang thử thăm dò.

Một Vạn Ba vọt vào buồng nhỏ trong tàu, nỗ lực khởi động thuyền, tiếng động cơ quen thuộc vang lên, còn chưa kịp thở phào, ầm ầm vài tiếng, động cơ im bặt.

Chết mất thôi, thế này có gọi là chưa kịp xuất sư đã bị đánh chết không? Còn chưa kịp đánh ấy chứ, thuyền đã tắt máy mất rồi.

Trong đầu Một Vạn Ba xẹt qua vô số ý nghĩ.

Chỗ này cách bờ quá xa, nếu cả hai con thuyền đều bị chết máy giữa biển, vậy thì đúng là mặc người xâu xé rồi.

Hắn xông ra boong tàu, kêu với sang phía đối diện: “Thuyền bọn tôi không chạy được nữa, các người đi trước đi! Đi trước! Rồi nghĩ biện pháp sau, đừng để thuyền bên anh cũng hỏng mất!”

Còn chưa dứt lời, tiếng xoáy tròn tốc độ cao xì xì vang lên, lão trai ngọc nổi lên mặt nước, bắt đầu cắt xoáy vào đường nối dọc trên thân thuyền.

Trên mặt biển dâng lên cuộn sóng, đẩy thuyền nhỏ của Mộc Đại nhấp nhô, cô khua chèo, tựa hồ muốn tới gần sợi thừng kia, nhưng sức người không đọ nổi lực đẩy của sóng biển, thuyền càng lúc càng rời xa hơn.

Da đầu Tào Nghiêm Hoa tê rần: “Nó…nó là muốn bổ đứt thuyền của chúng ta ra sao?”

La Nhận đột nhiên nghĩ ra một cách, anh thoáng liếc qua Mộc Đại: Tốt, cô cách cả hai thuyền đều xa.

La Nhận vọt vài bước tới bên mạn thuyền, tháo sợi thừng vừa căng ra, ném đầu dây cho Viêm Hồng Sa: “Tự buộc mình vào thuyền đi, càng chặt càng tốt, bảo Một Vạn Ba và Tào Nghiêm cũng làm vậy.”

Lại hô với qua Mộc Đại: “Rời đi, rời đi, đừng tới gần!”

Nói đoạn cấp tốc vào khoang, phút chốc khởi động thuyền, quay thân thuyền tạo thành một góc chín mươi độ với thuyền Một Vạn Ba rồi lùi lại.

Tào Nghiêm Hoa dù không hiểu Viêm Hồng Sa bảo vậy là để làm gì nhưng vẫn vội vàng tháo thừng trên thuyền, một đầu buộc vào mình, một đầu buộc vào chỗ chắc chắn cố định trên thuyền, chấn động dưới thuyền vẫn liên tục truyền đến, trong tầm mắt cơ hồ có thể thấy vụn gỗ tung tóe.

Gã hỏi Một Vạn Ba: “La Nhận định làm gì vậy?”

Một Vạn Ba lờ mờ đoán được.

La Nhận là định…đụng thuyền!

Làm thế nào để khiến một bánh răng đang xoay ở tốc độ cao dừng lại? Với kinh nghiệm của người bình thường, chỉ cần cắm một cây gậy sắt vào là có thể ngăn chặn hoặc tận sức giảm bớt đà chuyển động của trục bánh.

Cùng nguyên lý đó, lão trai ngọc xoáy tròn tuy đáng sợ nhưng nếu phải chịu một ngoại lực cản trở giống vậy thì sẽ giống như lần đầu tiên lúc Mộc Đại trùm chăn lên nó. Lúc này, vỏ trai của nó đang cắt vào thuyền, tốc độ xoay rõ ràng đã chậm lại. Nếu như có thể lợi dụng được thời cơ này, từ mặt khác gây một lực trở ngại nữa tác động lên lão trai ngọc, vậy khả năng rất lớn là, trong một khoảng thời gian ngắn có thể khiến tốc độ xoay của lão trai ngọc về không.

Vỏ trai của nó mở rộng, đây chính là cơ hội tốt nhất để bắt Hung Giản!

Một Vạn Ba giữ chặt lấy đầu dây, đồng thời vươn tay ra siết chặt lấy mạn thuyền.

Đằng xa, thuyền La Nhận sau khi lùi ra sau một đoạn thì quả nhiên tăng tốc đâm về phía này!

Tào Nghiêm Hoa không dám nhìn nữa, nhắm chặt hai mắt, sợ hãi hét toáng lên: “Tôi không muốn chết!”
Lúc xem phim ma, ma còn chưa hiện ra đã sợ mất mật gào thét suýt dọa chết bạn bè rồi – Tào Nghiêm Hoa chính là loại này.

Động lượng khổng lồ ập tới, khớp hàm Một Vạn Ba cắn chặt hơn, đang chuẩn bị toàn lực nghênh tiếp một cú ngập đầu thì…

Hắn trông thấy, thuyền La Nhận quét đuôi tới trong cự ly gần, đụng thẳng thân thuyền vào sườn thuyền hắn.

Dù không đến mức long trời lở đất nhưng động lượng khổng lồ, lực đụng cộng thêm dòng nước bất ngờ biến chuyển cũng đủ để khiến Một Vạn Ba có cảm giác kinh sợ như sắp lật thuyền, dạ dày lộn tùng phèo, cả người như bị ném lên rồi quăng mạnh xuống, mặt nước trước mắt cuộn lên thành một tường sóng, thế nhưng…

Thế nhưng, hắn không bỏ sót tiếng động nghe mà mát lòng mát dạ: Tiếng vang kèn kẹt của bánh răng nhưng không phải là tiếng xoáy nữa mà là tiếng lực bất tòng tâm.

Một Vạn Ba nằm trên boong thuyền, thuyền đã bị sóng ập lên ướt rượt, vừa nằm xuống đã thấy nước biển thấm ướt sau lưng, nhưng hắn chẳng để tâm.

Hắn cứ nằm như vậy, hai thuyền gần như kề sát vào nhau, nhảy một bước dài là có thể sang được bên kia, hắn trông thấy La Nhận vịn khung cửa ra khỏi buồng lái, đứng vững lại rồi lấy từ hộp dụng cụ ra một cái đục và một cái búa.

Mộc Vạn Ba lồm cồm bò dậy, bò mấy bước ra mép thuyền, cúi xuống nhìn.

Lão trai ngọc đang ở dưới, hai mảnh vỏ trai mở to chia ra cắm ở hai bên thân thuyền, phí sức muốn xoay tiếp nhưng rồi chỉ giống như một cái máy bị sập nguồn, két két hai cái, chết đứng.

Một Vạn Ba cười ha hả.

Mày cũng có ngày hôm nay.

Mặt trời rút vào mây, không biết từ lúc nào, trên mặt biển tối sầm như nổi lên sương mù.

Mùi tanh gay mũi, thịt trai màu vàng ngả nâu, trong đó, hắn nhìn thấy một hộp ngọc vuông vức.

Hoặc có lẽ, là cái hộp được lão trai ngọc tiết trân châu ra bao lấy.

Trong thịt trai còn có những viên ngọc kích cỡ lớn nhỏ khác, không quá tròn, một mặt óng ánh sắc vàng. La Nhận biết loại ngọc trai này, khi đó, lúc muốn gắn một viên ngọc vào cái còi đưa cho Mộc Đại, nhân viên cửa hàng đã nói với anh, viên ngọc như vậy gọi là “ngọc khuyên”, chính là loại ngọc minh nguyệt mà cổ nhân nói đến, ban ngày, khi sắc trời quang đãng, có thể nhìn thấy trên thân ngọc liên tục lấp lánh một đường sáng.

Tất cả cùng vùng vẫy bò lại gần, Tào Nghiêm Hoa thở hổn hển, hỏi: “Không ai bị thương chứ?”

Có vẻ như không, có điều, dù có bị thương cũng chẳng để tâm được nhiều vậy.

La Nhận nhảy xuống nước, nửa người dựa vào một cái thuyền, chân đạp lên thân thuyền còn lại, chống đục lên mặt sau hộp tro rồi nín thở, đập mạnh một búa xuống.

Thân trai ngọc rung lên, đến thân thuyền cũng hơi hơi rung theo, thịt trai co rút mãnh liệt, Viêm Hồng Sa kêu to: “Nhìn kìa!”

Không cần cô nói, mọi người đều nhìn thấy, một mặt hộp ngọc đột nhiên nổi lên một vằn hoa văn màu máu, ở giữa dựng thẳng một nét dài, hai bên phẩy hai nét nhỏ.

Chữ này, ai cũng biết, là chữ có tính tượng hình nhất.

Chữ “thủy” trong giáp cốt văn.

Thanh Hung Giản thứ hai quả nhiên là ở bên trong.

Một Bạn Ba thì thào: “Đao chém mà chết, dìm nước mà chết, vậy nên, đây là nói cho chúng ta biết nguyên nhân cái chết sao?”
Trước đó họ từng thảo luận, bảy vụ án này có phải có ngụ ý gì không? Tương tự như bảy mối tội đầu trong đạo Cơ Đốc vậy, chia thành ngạo mạn, tham lam, dâm dục, phẫn nộ, phàm ăn, đố kỵ, lười biếng?

La Nhận phủ nhận suy nghĩ này, nguyên nhân rất đơn giản, Thần Côn đã nói, đó là bảy vụ hung án được ghi chép sớm nhất.

Bởi vì là sớm nhất nên thời gian phát sinh hẳn là rất gần nhau, không có khả năng phân loại, anh tượng trưng cho tham lam, tôi tượng trưng cho đố kị.

Thanh Hung Giản thứ nhất là “đao”, thanh thứ hai là “thủy”, đáp án dường như dần sáng tỏ.

Cú đục thứ hai, giải quyết dứt khoát, hũ tro trân châu rời khỏi thân xác, thịt trai co quắp động đậy một lúc rồi chậm rãi ngừng hẳn.

Viêm Hồng Sa sợ sệt hỏi một câu: “Chết rồi?”

La Nhận không đáp, anh như chợt nhớ ra điều gì, nhìn xung quanh: “Mộc Đại đâu rồi?”

***

Mộc Đại đâu rồi?

Không ở trên thuyền cậu sao, cũng không ở trên thuyền anh sao? Nghĩ lại, khi đó, sắp đụng thuyền, để tránh ảnh hưởng, đã bảo cô tránh ra xa.

Thế nhưng, người đâu rồi?

La Nhận cuống lên, anh đưa hũ tro bọc ngọc cho Một Vạn Ba, bước nhanh lên thuyền, vội đứng lên mũi thuyền, trong tầm mắt hoàn toàn im ắng, xa một chút là sương mù, lờ mờ bảng lảng, đến cả bờ biển cũng nhìn không rõ.

Dưới thuyền, đám Viêm Hồng Sa đang hét gọi.

“Mộc Đại…”

“Cô chủ nhỏ…”

“Tiểu sư phụ em ơi…”

Sắc mặt La Nhận từ từ xám ngắt, hỏi một câu: “Có khi nào cô ấy rơi xuống nước rồi không?”

Có khi nào lúc đụng thuyền, tạo ra sóng quá lớn đã đánh lật thuyền cô rồi không? Khi đó, lúc thuyền vừa đụng nhau, người nào cũng có một khoảng thời gian choáng váng ù tai, không nghe thấy gì được, mà sau khi tỉnh táo lại, anh chỉ nghĩ đến chuyện đối phó với lão trai ngọc…

Mộc Đại có từng kêu cứu? Có phải cô đã…chết chìm?

Đám Viêm Hồng Sa dường như cũng nghĩ tới đây, sắc mặt kinh hoàng cúi xuống nhìn mặt nước.

Trong đầu La Nhận ong ong, dường như nghe thấy một giọng nói vang lên: Một người bị chìm xuống nước sẽ chết rất nhanh, không bao lâu là tắt thở.

Anh cắn răng, đón lấy ánh mắt kinh hoàng của mọi người mà đâm đầu lao xuống nước.

Không có mặt trời, trong nước cực kỳ lạnh, La Nhận nín thở, liều mạng lặn xuống, lục lọi, quờ quạng.

Mãi đến khi không còn hơi nữa mới chịu ngoi lên, lúc rời khỏi mặt nước, anh nhìn thấy qua bọt sóng, Một Vạn Ba cũng lao xuống, còn cả Viêm Hồng Sa. Chân Viêm Hồng Sa chưa khỏe hẳn, trên lưng buộc dây, nói với Tào Nghiêm Hoa, nếu cô không ngoi lên được thì sẽ giật dây, gã lập tức kéo cô lên.

Rào rào một tiếng nổi lên mặt nước, không khí mát lạnh ùa vào phổi, Tào Nghiêm Hoa một mình ôm hũ tro đứng ở mạn thuyền, đờ đẫn hỏi anh: “Tiểu sư phụ của tôi có dưới đó không?”

La Nhận không trả lời, sắc mặt Tào Nghiêm Hoa càng lúc càng tái, nghẹn ngào như muốn khóc: “Tiểu sư phụ của tôi không có dưới đó sao?”

La Nhận bỗng “xuỵt” một tiếng, ý bảo Tào Nghiêm Hoa đừng nói nữa.

Anh nín thở, mắt dần sáng lên, hỏi gã: “Anh có nghe thấy tiếng gì không?”

Tiếng gì? Đâu có.

La Nhận như thật sự nghe thấy gì đó, anh phân biệt phương hướng, như do dự nhìn hai con thuyền tắt máy kề sát nhau một chút rồi một lần nữa nhảy vào nước, quẳng lại một câu:

“Chút nữa bảo Một Vạn Ba thử khởi động thuyền.”

Nhưng mà, anh đi đâu vậy, báo một tiếng đã chứ, Tào Nghiêm Hoa trợn mắt nhìn La Nhận bơi ra xa.

Rào rào hai tiếng, Viêm Hồng Sa hết hơi thở ngoi lên mặt nước, Tào Nghiêm Hoa biết chân cô chưa khỏi, vươn người qua định đỡ cô, sắc mặt Viêm Hồng Sa chợt biến, giật nảy lui ra sau như sợ, nói cũng lắp bắp.

“Tào…Tào Mập, ném xuống, ném xuống!”

Ném xuống, ném cái gì xuống? Trong lòng gã chỉ ôm mỗi hũ tro thôi mà.

Tào Nghiêm Hoa khó hiểu cúi đầu, mắt vừa chạm tới, sợ đến mức suýt lạc mất hồn.

Trên mặt hộp ngọc của hũ tro, không biết từ lúc nào nhô ra một khuôn mặt quái đản, khuôn mặt đó tả xung hữu đột như có thể phá hộp xông ra bất cứ lúc nào.

Là Hung Giản ư? Thanh Hung Giản thứ nhất mang hình dáng thẻ tre cơ mà, sao thanh thứ hai lại không giống vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau