BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 16 - Chương 20

Quyển 1 - Chương 15

Mộc Đại đang mơ mơ màng màng, chợt nghe thấy sau đầu có ba tiếng cốc cốc cốc khe khẽ vang lên.

Giống hệt như lúc cô ngủ nướng bị dì Hồng gọi dậy, nhẹ nhàng ấm áp gõ ba tiếng cộc cộc cộc lên đầu giường.

Mộc Đại vùi sâu hơn vào chăn, một tay kéo chăn trùm lên đầu, tay kia vươn ra ngoài mò mẫm.

Như thường ngày, cô sẽ bắt lấy cổ tay dì Hồng như để làm nũng, chui trong chăn năn nỉ: “Năm phút nữa thôi, đúng năm phút nữa thôi.”

Vậy nên…

Cách một tấm cửa sổ sát đất, La Nhận mặt không biểu cảm nhìn tay cô mò tới mò lui trên cửa kính, ý gì đây? Định làm gì vậy?

Sao lại…lành lạnh vậy nhỉ…

Lòng Mộc Đại thắt lại một cái, cả người chớp mắt tỉnh táo lại: Cô không phải đang ngủ trong phòng, mà là đang ngủ dưới quán rượu!

Cô bật người ngồi dậy.

Trong quán rượu rất tối, phải một lúc nữa mặt trời mới mọc. Trên mặt bàn in một bóng người cao cao đang đứng.

Cốc cốc cốc, tiếng động kia lại vang lên, Mộc Đại lờ mờ đoán được là ai, sau một thoáng do dự, vẫn là quay đầu lại.

La Nhận một tay chống bên ngoài cửa kính, trán đặt lên cánh tay, một tay cầm điện thoại di động giơ lên, màn hình hướng vào trong quán, bên trên đánh ba chữ.

Trò chuyện không?

Ai thèm hàn huyên chuyện trò với anh chứ, cười cười cái khỉ nhà anh ấy, cứ làm như người tối qua lấy dao dí cô không phải là anh vậy.

Mọi phản ứng của Mộc Đại đều nằm trong dự liệu của La Nhận. Anh cũng không gấp, cứ giơ điện thoại lên như vậy, cho đến khi màn hình tắt sáng.

Cô sẽ mở cửa thôi, nếu như cô để ý tới lời anh nói, nếu như cô cũng nổi lên nghi ngờ về Hoắc Tử Hồng, nếu như sau chuyện anh thả cô đi tối qua, cô nhận ra được anh không có ác ý.

Cô sẽ mở cửa thôi.

Cũng không biết qua bao lâu, anh thấy Mộc Đại đi về phía cửa chính.

***

Cánh cửa mở từ bên trong, hé ra một khoảng rộng chừng gang tay, chỉ lộ ra non nửa khuôn mặt của Mộc Đại.

La Nhận không đi về phía đó, anh rất hiểu đạo lý dục tốc bất đạt. Trải qua một tối giương cung bạt kiếm, hiện giờ tỏ ra thiện chí đã là một việc rất vi diệu rồi. Cả hai đều đang thăm dò lẫn nhau, cần biết một vừa hai phải.

Mộc Đại nắm cây nĩa trong tay, lúc đi qua bàn ăn cô đã cầm nó theo. Góc độ mở cửa cũng rất gian giảo, cô đã nghĩ qua, nếu La Nhận cố gắng xông đến, cô trước tiên có thể áp người lên tường, lúc La Nhận chưa kịp phản ứng thì nén khí xuống bụng, thuận thế cắm nĩa vào huyệt phong trì sau cổ anh.

Không được, như vậy độc ác quá, huyệt phong trì là một trong ba mươi sáu đại huyệt trên cơ thể con người, lỡ anh chết hay tàn phế mất thì…

Hay là đánh một cái thôi nhỉ, đánh ngất rồi trói lại.

Vậy nhưng, anh cũng không xông vào, nghiêm túc mà nói, đêm qua anh còn tha cho cô một mạng nữa đấy.

Trong đầu Mộc Đại xoay mòng mòng rất nhiều ý nghĩ, cuối cùng mới ngập ngừng mở miệng: “Vậy…thời gian địa điểm phải để tôi chọn.”

***

Thời gian được định là vào trưa hôm sau, địa điểm thì trước đó nửa tiếng mới gửi tin nhắn báo cho anh biết.

Với lại, địa điểm được chọn, đúng là không sáng tạo hệt như anh dự đoán.

Là một quán mì nằm chênh chếch đối diện với…đồn công an, hai bên phố đều có camera, lại còn là vào giờ ăn cơm, trong quán người đến người đi, toàn là nhân viên cảnh vụ.

Lúc La Nhận đến, Mộc Đại đã ngồi trong quán, chiếm cứ một cái bàn nằm ở vị trí bắt mắt nhất. Không gian trong quán chật hẹp, bàn ghế sát sàn sạt, La Nhận mất rất nhiều công sức mới chen được vào.

Gọi món trước, hai bát mì thịt bò, kế đó rưới giấm, thêm tương ớt, mở bao đũa dùng một lần, ai bận việc người nấy, người ngoài còn tưởng hai người biết nhau lâu rồi.

Mộc Đại động đũa trước: “Trò chuyện gì đây?”La Nhận nói: “Tôi có ấn tượng vô cùng tốt với cô.”

Miếng ăn đang đưa lên miệng Mộc Đại khựng lại giữa chừng, La Nhận cũng không nói hết: “Ăn trước đã.”

Không phải chứ, thế này rồi bảo cô biết ăn sao? Không dưng quẳng ra một câu chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, ý gì vậy hả? Anh dựa vào đâu mà có ấn tượng tốt với tôi?

La Nhận lại thật sự một lòng một dạ ăn mì, ăn cũng rất nhanh, thành thạo gọn gàng, ăn xong lấy khăn tay ra lau miệng: “Không có gì uống nhỉ, cô muốn uống gì? Trà xanh? Hay là nước chanh? Cô chờ tôi chút.”

Anh đứng dậy ra ngoài mua nước.

Mộc Đại thật sự nuốt không trôi, cắm đũa trong bát mì khuấy khuấy, rất có lòng muốn khuấy cho mì quấn thành một nùi.

Một lát sau, La Nhận quay lại, đưa cho cô một chai nước chanh: “Cô đừng hiểu lầm, ý tôi là, một người như cô, nhân phẩm cơ bản rất ổn.”

Đây là lời thật lòng của anh.

Xem xét lại, anh và Mộc Đại cũng đã chạm trán vài lần, Mộc Đại không có chút kinh nghiệm nào, có lúc còn rất nóng vội, theo La Nhận thấy thì những điểm này cũng không ảnh hưởng gì lớn đến tổng thể, dù sao vào thuở ban đầu, ai cũng là một tờ giấy trắng cả, không ai từ bé đã màu sắc lẫn lộn.

Thật ra thì anh rất coi trọng hai điểm.

Một là, võ công của Mộc Đại thật sự rất khá, hơn nữa, lúc so chiêu với cô, anh đã để ý thấy, về cơ bản cô không ra tay hiểm độc hay cố ý gây thương tích, điểm này đối với người luyện võ rất rất quan trọng – người luyện võ nếu thật sự có tâm, khi giao đấu đều có lòng từ bi mà lưu lại ba phần đường sống, rất đáng nể trọng.

Hai là, tính cách cô kỳ thực rất đơn thuần, lúc được thế thì đắc ý, lúc thất bại thì chán nản, thích hay không thích đều viết hết lên mặt, khi sợ hãi thì sẽ khóc. Tiếp xúc với cô không có gì phiền phức, sợ nhất là kiểu người tâm địa kín kẽ, suốt ngày ngoài cười trong không cười, dưới lớp da không biết giấu bao nhiêu mưu mô bẩn thỉu.

Hơn nữa cô cũng coi như biết phân biệt phải trái, chí ít cũng chịu động não suy nghĩ. Tối qua là một phép thử, nếu cô giận đến không kiềm chế được, một mực giãy nảy lên muốn ngươi sống ta chết với anh, thì cũng không cần có buổi “trò chuyện” này nữa.

Mộc Đại hơi giương lên chút cảnh giác. Lúc thì cầm dao kêu cô nói di ngôn, lúc lại khen cô có nhân phẩm tốt, thế là thế nào? Đánh tay xong cho táo hả?

Cô mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc anh muốn trò chuyện về cái gì?”

“Về Hoắc Tử Hồng.”

Mộc Đại đẩy trả chai nước chanh về phía anh, ra vẻ nhất định sẽ không cho người khác thọc gậy bánh xe: “Bất kể ra sao, tôi cũng sẽ không phản bội dì Hồng.”

“Nếu như dì Hồng của cô thật sự không có vấn đề gì mà lại khiến người khác nghi ngờ, cô nên nghĩ mọi cách tra ra chân tướng mới phải. Nếu bà ấy quả thật có vấn đề, chỉ vì có ơn nuôi dưỡng, cô sẽ trợ Trụ vi nghiệt (*) sao?”
(*) Nguyên văn: 助纣为孽, một câu thành ngữ của Trung Quốc. Trụ vương là vị vua cuối cùng của nhà Thương, một vị bạo chúa. Trợ Trụ vi nghiệt tức là phò vua Trụ làm việc ác, ý chỉ hành vi giúp kẻ ác làm điều xấu.

Mộc Đại nao nao một hồi, giọng đáp yếu xìu: “Dì Hồng của tôi không có vấn đề gì hết.”

Cho dù dì Hồng thật sự có vấn đề, cũng không nghiêm trọng đến nỗi trợ Trụ vi nghiệt chứ.

Giờ cơm trưa đã qua, khách đến ăn xong đã bắt đầu lục tục rời đi, để lại cho họ một không gian vắng lặng để nói chuyện.

Mộc Đại chợt bất chấp nói một lèo: “Tôi biết anh nghi ngờ dì Hồng là Lý Á Thanh, nhưng dù thế nào, việc dì Hồng quan tâm đến vụ án hồ Lạc Mã cũng là hợp tình hợp lý, anh thì sao? Sao anh lại dính vào vụ này? Lúc anh ở Tiểu Thương Hà, có phải đã từng gặp Lý Thản?”

La Nhận không ngờ cô đột nhiên lại nhắc tới Tiểu Thương Hà và Lý Thản, trong chớp mắt sắc mặt thay đổi đến mấy lần.

Mộc Đại thu hết tất cả vào mắt: “Anh biết tôi là ai, biết tôi được dì Hồng nhận nuôi, biết dì Hồng có liên hệ mật thiết với hồ Lạc Mã, nhưng anh thì sao? Đến cả việc tại sao anh lại để ý vụ án hồ Lạc Mã như thế tôi cũng không biết, anh muốn trò chuyện với tôi cũng được thôi, nhưng muốn người khác phun hết ra trong khi mình thì giữ khư khư, làm gì có chuyện lợi thế chứ?”

Cứ như binh đến tướng cản, Mộc Đại cảm thấy mình phản pháo thật sự là rất có lý: “Nếu anh không chịu nói…”

Còn chưa nói hết, trước mặt chợt lóe lên ánh kim. La Nhận với tay tháo sợi dây chuyền vàng trên cổ ném qua, Mộc Đại vô thức bắt lấy, lúc này mới để ý sợi dây có cảm giác trĩu xuống – một đầu dây chuyền treo một khung ảnh bằng vàng, trong khung ảnh là một tấm hình chụp thu nhỏ.

Mộc Đại cầm lên xem, đó là một cô gái trẻ tóc dài, khuôn mặt hơi nghiêng, thuần chất Á Đông, đường nét tinh xảo, mặt trái khung ảnh không biết dùng phương pháp gì mà khắc lõm hai chữ: Sính Đình.

“Bạn gái?”

“Con gái của chú tôi, La Sính Đình.”

***

Chú tôi tên là La Văn Miểu, là một nhà sử học, chuyên về sử nhà Liêu, Tây Hạ và Tống. Mấy năm trước, ông ấy dọn nhà đến Tiểu Thương Hà ở Ninh Hạ, thứ nhất là vì ở đó yên tĩnh, thuận tiện cho ông nghiên cứu học thuật, thứ hai là vì khu Ninh Hạ vốn là đất của nhà Tây Hạ, cho tới giờ, ở gần Ngân Xuyên vẫn còn di tích vương lăng nhà Tây Hạ, bất cứ lúc nào cũng có thể qua đó khảo sát thực tế.

Thím tôi qua đời từ sớm, chú đưa Sính Đình theo, bên người chỉ có một mình bác Trịnh làm trợ lý giúp vài chuyện lặt vặt. Tôi có quan hệ rất thân với chú, cũng rất nhớ Sính Đình, nên thường cứ cách một khoảng thời gian là lại tới thăm họ.

Vào một buổi tối khoảng hơn hai năm trước, tôi bỗng nhận được điện thoại của Sính Đình, tinh thần con bé không ổn định, giọng nghẹn ngào nói với tôi, chú có gì đó rất không ổn.

Trong điện thoại tuy không nói rõ nhưng tôi cảm giác được chuyện khá nghiêm trọng, bèn chạy vội tới Tiểu Thương Hà, nhưng vẫn không kịp, Sính Đình nói với tôi, chú đã mất tích hai ngày rồi.

Tôi an ủi để Sính Đình yên lòng lại, định báo cảnh sát tìm người, cũng nghĩ tới việc nhờ bạn bè giúp đỡ. Ai ngờ đúng lúc đó, chú tôi lại trở về.

Hỏi ông ấy đi đâu, ông nói: hồ Lạc Mã.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên hồ Lạc Mã. Mở bản đồ ra xem, là ở Hà Bắc, cũng không phải nơi có tiếng tăm gì. Nhưng bình thường chú tôi vẫn hay đến những nơi khác trao đổi học thuật, vậy nên tôi cũng không quá để tâm.

Đêm đó, tôi ngủ lại nhà chú, nửa đêm dậy đi vệ sinh, thấy đèn phòng làm việc vẫn còn sáng, bèn vào khuyên chú nghỉ ngơi sớm một chút.

Chú tôi dường như không định để ý đến tôi, vẫn cầm kính lúp xem xét một bản khắc văn tự Tây Hạ. Lúc tôi lại khuyên ông ấy thêm câu nữa, ông ấy đột nhiên ngẩng phắt đầu.

***

Mộc Đại dần nhập tâm nghe, đến khúc này, trong lòng giật bắn, bất giác lùi người ra phía sau, ghế ngồi dưới thân cọt kẹt một tiếng.

La Nhận nhìn cô: “Cô có thể tưởng tượng được cảnh tượng lúc đó không, vốn là đang cúi đầu làm việc đến gần như si mê, sau đó lại không một dấu hiệu báo trước mà đột ngột ngẩng đầu lên, vẻ mặt quái dị, cứ như trong sát na (*) biến thành một người khác vậy.”

(*) Sát na (khana) là thuật ngữ của nhà Phật, chỉ đơn vị ngắn nhất của thời gian, hay nói cách khác, sát na chỉ thời gian chớp nhoáng của mỗi biến đổi.

Mộc Đại không nên nói gì cho phải: “Vậy, sau đó thì sao?”

“Sau đó, ông ấy nói với tôi một câu.”

Mộc Đại nghe mà lạnh cả sống lưng: “Ông ấy…ông ấy nói gì?”

“Ông nói, La Nhận, không được để chú giết người.”

Quyển 1 - Chương 16

Mộc Đại cảm thấy lông tóc dựng đứng hết cả lên, vô thức bắt lấy chai nước, mở nắp ra uống một ngụm lớn, dừng lại một chút, cảm thấy chưa đủ, lại uống thêm ngụm nữa.

“Tôi nhất thời không phản ứng kịp, hỏi ông ấy có ý gì. Chú tôi đã khôi phục lại dáng vẻ ghét bị người khác quấy rầy khi đang bận nghiên cứu, phất tay một cái ra hiệu cho tôi cứ đi nghỉ trước.”

La Nhận trầm mặc một lúc.

Mộc Đại đắn đo rồi mở miệng: “Vậy nên…anh không quá coi trọng câu nói đó của chú anh phải không?”

La Nhận cười khổ: “Coi trọng, có điều…không coi trọng nhiều đến thế.”

***

Là một người yêu thích nghiên cứu đến độ si mê, vốn cũng hay có những lúc quái đản kỳ dị. La Nhận mặc dù trong lòng có hơi sinh nghi với câu nói “Không được để chú giết người”, nhưng cũng không để tâm quá nhiều, không đến nỗi suốt hai mươi tư giờ cứ nhìn chòng chọc coi chừng tới mức trông gà hóa cuốc.

Huống chi, La Văn Miểu là một thành phần trí thức, bình thường chỉ cần thấy máu là đã bủn rủn hết cả chân tay, giết người ư? Nói mớ hả.

Cứ thế qua thêm vài ngày, La Văn Miểu mọi thứ đều như thường, lòng cảnh giác của La Nhận cũng từ từ buông lỏng.

Một ngày nọ, anh cùng La Văn Miểu ra ngoài dạo phố, lúc đi ngang qua một cửa hàng bán đồ câu cá, La Văn Miểu tỏ thái độ khác thường, muốn vào xem thử.

La Nhận nghĩ, có lẽ chú mình gần đây thích câu cá.

Thế nhưng kỳ lạ là, ông không mua cần câu, cũng không nhìn đến mồi câu, chỉ xem các loại dây câu chất liệu khác nhau. Nylon, PE, carbon, thép, mỗi loại đều rút ra một đoạn, cầm trong tay lật đi lật lại, kích động đến cả hai tay đều run lên, trong mắt hiện lên những tia sáng kỳ dị.

Cuối cùng chọn lấy một cái, quấn vào tay mang về nhà, cầm rất chắc, cứ như sợ bị ai giật mất vậy.

Về đến nhà, đưa cơm đến ông cũng chẳng thèm động tới, chỉ cầm sợi dây câu dài mảnh ra, ngồi soi dưới đèn. Nói chuyện với ông, ông cũng không lý đến.

La Nhận thầm phát hoảng, đó là sợi nylon, nhỏ bé trong suốt, rất mảnh, nhìn lâu trên cổ sẽ có cảm giác khó chịu, như bị lấy vỏ chăn ghìm chặt vậy.

Anh dặn Sính Đình và bác Trịnh: “Tối đi ngủ nhớ khóa trái cửa vào.”

Cổng bị khóa trái, chìa khóa giữ chặt trong tay, cửa phòng mình thì lại khép hờ, để lỡ phát sinh tình huống gì còn có thể ứng phó.

Trước khi đi ngủ anh ghé qua phòng làm việc, thấy La Văn Miểu đang cúi đầu làm nghiên cứu, cầm kính lúp viết viết vẽ vẽ, không có điểm nào khác thường.

Rốt cuộc là trong lòng vướng bận, giấc ngủ rất nông, nửa đêm mơ hồ nghe thấy tiếng động gì đó, anh lập tức trở mình tỉnh dậy. Trong phòng rất yên ắng, ánh đèn hắt qua khe cửa mở hờ của phòng làm việc, chiếu thành một hình cung kéo dài.

Vẫn chưa đi ngủ sao? La Nhận hơi do dự, cuối cùng vẫn quyết định đứng dậy qua xem thử.

Đèn sáng, trong phòng làm việc lại không có người, dây câu cá cuốn lại để trên đầu bàn cũng không thấy.

La Nhận rùng mình, hoàn toàn không buồn ngủ, đầu tiên là vọt tới phòng ngủ của La Văn Miểu, chăn gối trên giường vẫn chỉnh tề, không có dấu hiệu từng bị động tới.

Sính Đình và bác Trịnh cũng bị gọi dậy, tìm khắp xung quanh, không thấy bóng người. La Nhận ra cổng kiểm tra, vững lòng khi thấy cửa vẫn yên vị như cũ.

Đúng lúc đó, Sính Đình đang cầm đèn pin đi men theo bờ tường bỗng ngây người, luồng sáng đèn pin trong tay đang quét lên trên chợt khựng lại, giọng nói run rẩy gọi La Nhận: “La Tiểu Đao, anh qua đây xem đi…”

Trên tường in dấu chằng chịt vết chân.

***

Đón lấy ánh mắt như đang dò hỏi của Mộc Đại, La Nhận đáp lại cô bằng một lời khẳng định: “Chú tôi thật sự không biết võ công. Ông ấy là một thành phần trí thức điển hình, sống an nhàn sung sướng đã quen, đến tuổi trung niên bắt đầu béo ra, bình thường khi đi đường vẫn luôn không nhanh không chậm vững vàng cẩn thận, đến cả chạy chậm hay nhảy bước tôi cũng chưa từng thấy ông ấy làm, trèo tường ư? Tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được.”

Mộc Đại ừ một tiếng: “Sau đó thì sao?”

Sau đó, La Nhận để Sính Đình và bác Trịnh ở nhà, một mình lái xe ra ngoài tìm.

Tiểu Thương Hà không lớn, nhưng có rất nhiều ngõ phố ngã ba xe không vào được, cũng không biết đến lần thứ mấy dừng xe vào ngõ kiểm tra, La Nhận nghe thấy tiếng động.

Chuyện diễn ra tiếp đó, Lý Thản từng kể với Mộc Đại, chỉ là ở một góc nhìn khác thôi.

“Anh đánh ngất Lý Thản?”

La Nhận gật đầu: “Khi đó, tình hình trong phòng rất kinh khủng, tôi đột nhiên hiểu được câu ‘Không được để chú giết người’ của chú tôi có ý gì. Đầu óc tôi rất loạn, mắt thấy Lý Thản và chú tôi lăn lộn giao đấu, không kịp suy nghĩ nhiều đã đánh ngất ông ta.”
***

Lúc đó đã bắt đầu hỏa hoạn, nếu để Lý Thản lại sẽ không tránh được bị chết cháy, La Nhận bèn mang ông ta cùng rời đi, trước tiên lái xe ra ngoại ô, sau khi kiểm tra giấy tờ trong ví Lý Thản thì vứt ông ta lại ở sườn đồi cát.

Lại gọi điện thoại cho Sính Đình, bảo cô dẫn bác Trịnh đi nghỉ trước – dù sao cũng là người ngoài, không dám cả tin.

Về đến nhà đã là gần sáng, La Văn Miểu co quắp ở băng ghế sau của xe, hai mắt dại ra, khóe miệng dính một vệt bọt mép, hỏi gì cũng không lên tiếng. La Nhận bế ông vào phòng, lúc này mới nhận ra trên người cả hai đều dính không ít máu. Sính Đình cầm khăn mặt lau cho ông, nước mắt trào ra: “La Tiểu Đao, bố em xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô đã nhìn ra, máu này không phải của La Văn Miểu, cũng không phải của La Nhận.

La Nhận trong lòng rối bời, sau khi đỡ La Văn Miểu lên giường thì kéo Sính Đình ra khỏi phòng, khóa trái cửa rồi đưa chìa cho cô: “Đừng cho ông ấy ra ngoài, nói chung, đừng cho ông ấy ra ngoài.”

Đối với Sính Đình, anh không giải thích rõ, trong đầu không ngừng xung đột, chú thật sự giết người rồi, ngồi trong phòng kia là một tội phạm, anh hẳn là nên báo án, dù nhất thời không thể quyết tâm làm vậy thì cũng phải trông chừng người kia, không thể để ông lại hại người nữa.

Vậy nhưng, chú anh sao biết làm những chuyện như thế? Trong đó, rốt cuộc nguyên nhân là gì?

Hơn nữa! Anh chợt kinh hãi, Lý Thản kia, và cả hiện trường, trong lúc vội vàng, anh xử lý còn để lại nhiều sơ hở, không được, anh phải ra ngoài nghe ngóng phong thanh.

Sính Đình khóc đến mắt sưng vù, xuyên qua cửa sổ nhỏ để mở trên cầu thang nhìn vào phòng ngủ của La Văn Miểu, thấy ông đang đắp chăn, vô cùng uể oải, dường như đã ngủ.

La Nhận dặn dò cô: “Đừng để ông ấy ra ngoài, em cũng đừng vào. Chuyện này tạm thời đừng nói cho bác Trịnh biết, chờ anh quay lại đã.”

Sính Đình hỏi anh: “Bố em có phải đã giết người rồi không?”

Thấy anh không đáp, giọng cô lập tức nghẹn ngào: “Có phải anh định đi báo án? La Tiểu Đao, anh định để bố em bị bắt sao?”

La Nhận nói: “Đừng sợ, còn có anh mà.”

Sính Đình nhìn anh rất lâu, khóc thút thít ngồi bệt xuống bậc thang, đưa mắt tiễn anh rời đi.

Sau này, rất rất lâu về sau, đó đều là…những ấn tượng cuối cùng Sính Đình để lại cho anh.

***

Mộc Đại nghe mà sợ run, ban đầu thì sống lưng ớn lạnh, hiện giờ không biết tại sao, lại luôn có một dự cảm không rõ ràng: “Sau đó?”

Trong phòng bếp lại tất bật bận rộn, hẳn là đang chuẩn bị cho ca bán hàng buổi tối, tiếng thái nguyên liệu vang lên lạch cạch, nghe lâu khiến người ta ngơ ngác.

La Nhận nói: “Kỳ thật tôi ra ngoài cũng không quá lâu.”Quả thật là đi cũng không lâu lắm, hiện trường án mạng đã bị thiêu rụi thành tro tàn, đám người vây xem cũng đã tản đi, lúc anh nấn ná trước đồn công an gần đó, bất ngờ lại trông thấy Lý Thản.

Kỳ lạ là, Lý Thản đang tâm sự nặng nề đứng đó, bỗng nhiên lại bỏ đi không ngoái đầu lại.

Cửa đồn công an tuy nhỏ nhưng trên cửa vẫn có huy hiệu công an. Có mấy người chắc là người thân của người chết đang cầm khăn tay lau nước mắt.

Giết người đền mạng, đó là đạo lý hiển nhiên.

Suốt đường trở về, La Nhận nghĩ, hay là cứ thuyết phục Sính Đình trước đã, đợi cô ấy chịu chấp nhận phần nào rồi thì gọi điện cho cảnh sát.

Không biết đã đi bao lâu, trên đường chợt nổi lên một trận gió, thổi những hạt cát siêu nhỏ táp vào mặt, trong gió dường như có mùi tanh của máu và cả mùi nhiên liệu đốt lửa, Tiểu Thương Hà dù sao cũng quá nhỏ.

Tòa nhà có tường bao như hạc giữa bầy gà kia đã hiện ra ở xa xa.

Không đúng, sao trước cửa lại có nhiều người vây quanh như vậy? Còn có cả bác Trịnh, sắc mặt bác Trịnh trắng bệch, bị người ta xúm lại mà cả người lẩy bẩy.

***

Nói đến đây, La Nhận dừng lại, thở dài một hơi, vặn nắp chai nước, ngửa đầu uống liền vài hớp.

Mộc Đại không còn truy hỏi như đang nghe kể chuyện nữa, cô không lên tiếng, chỉ dè dặt nhìn anh.

“Chú tôi chết, là tự sát, cắt yết hầu tự sát. Sau đó thì Sính Đình…”

Nhắc đến Sính Đình, chừng như là việc hao tổn rất nhiều sức lực của anh, anh mất rất lâu mới thấp giọng nói ra được: “Sính Đình phát điên.”

Dù đoán được không phải kết cục gì tốt lành, nhưng nghe anh chính miệng nói ra, Mộc Đại vẫn không nhịn được mà cả người sững sờ, cô vô thức cúi đầu nhìn khung ảnh trong tay, một cô gái xinh đẹp nhường vậy, đôi mắt trong trẻo đến thế, vậy mà bị điên rồi sao?

Thật khiến người ta phải sợ run.

“Là bác Trịnh phát hiện ra. Bác ấy nói, lúc đi ngang qua phòng ngủ của chú tôi, thấy cửa phòng mở, vốn cũng không mấy để ý, nhưng khi nhìn thấy Sính Đình ngồi dưới đất, duỗi tay, bấu lấy thảm trải sàn, đến gần mới nhìn ra trên mặt đất là một vũng máu, lại ngẩng đầu, thấy chú tôi nằm sấp ở một bên bàn, máu chính là tí tách chảy từ trên bàn xuống.”

Anh ngẩng đầu nhìn Mộc Đại: “Cô còn nhớ Sầm Xuân Kiều kể về vụ án ở Tế Nam thế nào không? Trong hơn một phút đồng hồ, bà ta ra khỏi phòng tìm ông già giữ cửa tới trợ giúp, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Lưu Thụ Hải bị chặt mất chân trái, trên lưng còn bị lột mất một mảng da.

“Tôi nghi ngờ, Sính Đình đã thật sự chứng kiến một phút đồng hồ đó.”

Chuyện gì có thể khiến người ta sợ phát điên? Mộc Đại không nghĩ ra được, cô cùng lắm mới chỉ bị dọa sợ đến phát khóc thôi.

“Hơn nữa, càng đáng sợ hơn là…” Nói đến đây, tay phải La Nhận nắm chặt lại, “Cô còn nhớ không, Sầm Xuân Kiều nói trước khi Lưu Thụ Hải chết, đã liệt kê ra những vụ án mình từng gây nên giống như đang đọc thuộc lòng?”

Nhớ chứ, như Sầm Xuân Kiều miêu tả, lúc đó mắt Lưu Thụ Hải trừng lớn, nhìn chòng chọc lên trần nhà, tốc độ đọc rất nhanh, giống như máy đánh chữ đang lọc cọc đánh chữ, giọng nói đều đều, không chút ngắc ngứ.

“Sính Đình rất biết điều, chỉ cần tôi nói em ấy nhất định sẽ nghe theo, trừ phi là chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Mà cắt yết hầu, một dao trí mạng, chỉ trong chớp mắt.”

Mộc Đại nhìn La Nhận với vẻ nghi ngờ, cảm thấy anh bỗng nhiên đổi trọng tâm chẳng can hệ gì đến chuyện đang nói, thế nhưng suy nghĩ một chút, chợt phản ứng kịp, sắc mặt lập tức trắng bệch.

La Nhận từng đề cập, phía trên cầu thang có một cửa sổ nhỏ, có thể thấy được tình hình trong phòng ngủ, lúc anh rời đi, Sính Đình đang ngồi trên bậc thang.

Sính Đình rất biết điều, La Nhận đã dặn dò, cô ấy nhất định sẽ không mở cửa, trừ phi là xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tỷ như nhìn thấy bố mình cầm dao lên định cắt yết hầu.

Cắt yết hầu rất nhanh, từ trên thang chạy xuống rồi mở cửa, mọi thứ đều đã muộn.

Mộc Đại tựa hồ như đang nhìn thấy, Sính Đình lảo đảo mở cửa đi vào, sau đó hai gối mềm oặt quỳ sụp xuống đất, vào lúc cô đang hãi hùng không sao kiềm chế được, La Văn Miểu nằm rạp trên bàn lại đột nhiên ngẩng đầu lên, trên cổ là một miệng máu toang hoác, sau đó dùng một loại giọng không chút ngắc ngứ, tựa như tiếng máy đánh chữ, thuật lại ngày nào tháng nào năm nào, ở đâu, giết mấy người…

Sính Đình phát điên.

La Nhận vươn tay, lấy lại sợi dây chuyền trong tay Mộc Đại. Anh tựa hồ rất tránh né không muốn nhìn gương mặt Sính Đình, không dừng mắt trên đó quá lâu, quay mặt ảnh chụp vào trong, đeo lại lên cổ.

“Cô hỏi tôi tại sao lại quan tâm đến vụ án ở hồ Lạc Mã như vậy, cả đời tôi, nếu như chỉ có thể làm một chuyện duy nhất, thì nhất định phải là chuyện này.”

Quyển 1 - Chương 17

Có một số việc, nói dễ hơn làm.

Điều tra nghe ngóng là một trong những việc như vậy, giống như Vạn Phong Hỏa từng nói, việc hỏi thăm tin tức đôi lúc sẽ thu hoạch được một bước ngoặt, bước ngoặt chưa xuất hiện, dây dưa mất dăm ba năm là chuyện bình thường.

Bước ngoặt đầu tiên là Lý Thản, qua việc tìm hiểu về ông ta đã dò ra được án mạng hồ Lạc Mã.

Bước ngoặt thứ hai là Sầm Xuân Kiều, qua bà ta biết được chuyện xảy ra trong quán trọ ở Tế Nam, và cả án mạng ở Erenhot vùng Nội Mông.

Bước ngoặt thứ ba thì lại chính là Mộc Đại, Mã Đồ Văn nói với anh là đã từng nói chuyện với cô bé “tuổi tâm lý mới chỉ mười tám”, cô thật ra cũng không biết gì cả, là dì cô bảo cô tới, người dì đó tên là Hoắc Tử Hồng.

Hoắc Tử Hồng, hồ Lạc Mã?

La Nhận lấy đó làm trọng tâm tái điều tra, từ đó tra ra được một chi tiết rất thú vị: Hoắc Tử Hồng sinh ra ở nông thôn, gia cảnh bần hàn, cha mẹ là nhà nông trồng rau, bà bỏ học từ sớm, phụ cha mẹ bán hàng, vào năm hai mươi tuổi đã liên tiếp xảy ra vài biến cố.

Một là, cha mẹ bà một lần sau khi bán hàng trở về, trên đường đã gặp phải tai nạn giao thông, cứu chữa không được, đồng thời qua đời.

Hai là, không lâu sau khi cha mẹ mất, Hoắc Tử Hồng bán lại hết đồ đạc trong nhà, chuyển đến sống ở hồ Lạc Mã, trọ ở số 12 ngõ Trần Tiền.

Ba là, không lâu sau khi Hoắc Tử Hồng chuyển đến hồ Lạc Mã, án mạng phát sinh, một tuần sau, Hoắc tử Hồng trả lại nhà trọ, rời khỏi hồ Lạc Mã, chưa từng trở lại.

Những chuyện mà Hoắc Tử Hồng trải qua sau đó rất khó truy tra ra được, có vẻ như hành tung của bà khá là bất định, lại cũng giống như bị cố ý xóa sạch, cho đến tám năm trước mới ổn định được, định cư ở Lệ Giang, mở một quán rượu, đến giờ vẫn kinh doanh.

La Nhận một dạo từng hoài nghi Hoắc Tử Hồng là hung thủ, đến tận khi anh phát hiện ra người có hiềm nghi nhất cũng đã chết, đồng thời tử trạng cũng đồng dạng một cách kỳ lạ, giống như Lưu Thụ Hải, và cả chú anh La Văn Miểu, đều bị chặt mất chân trái, sau lưng lột mất một mảng da.

Hoắc Tử Hồng nhất định là biết điều gì đó, mà chuyện này chắc chắn chính là mấu chốt của tất cả các vụ án.

Tiếc là chuyện hỏi thăm Hoắc Tử Hồng không được thuận lợi. Lúc anh hỏi “Thật ra bà chính là Lý Á Thanh phải không?” thì thật ra trong lòng cũng chỉ nắm chắc 80%, dù sao con người theo thời gian đều sẽ biến đổi, cách xa nhau ba ngày có khi đã phải lau mắt nhìn lại, trên đời có biết bao nhiêu kỳ tích, xuất thân nhà nông trồng rau trình độ học vấn tiểu học, trải qua nhiều năm như vậy cũng có thể tinh thông đủ loại cầm kỳ thi họa lắm chứ.

Nhưng phản ứng quá mức dữ dội của Hoắc Tử Hồng lại khiến anh càng thêm chắc chắn vào suy đoán của mình.

Nếu như vào hai năm trước, khi chú và Sính Đình vừa mới xảy ra chuyện, anh nhất định sẽ máu nóng dồn lên não mà liều mạng xông bừa, dù phải dùng thủ đoạn cực đoan đến mấy cũng sẽ ép hỏi cho bằng được một vài manh mối. Vậy nhưng hai năm qua đi, hơn bảy trăm ngày đêm giày vò đã khiến anh càng ngày càng luyện được cách kìm lòng nhẫn nại. Chuyện về Hoắc Tử Hồng anh cứ thư thả trước đã, trái lại dời mắt sang một nhân vật khác.

Mộc Đại.

Là một người sớm chiều chung đụng với Hoắc Tử Hồng, cho dù chỉ vô ý để lộ ra một chi tiết nho nhỏ cũng đủ để giúp anh mở ra một cánh cửa mới.

Nhưng Mộc Đại là một cô gái thông minh, muốn có được sự tín nhiệm để có thể hợp tác thì phải đủ thẳng thắn đệm đường trước đã.

***

Ở một mức độ nào đó, bước này anh đã đi đúng. Anh vẫn luôn chú ý đến vẻ mặt của Mộc Đại, cô ban đầu từ không mấy để tâm đã dần dần tập trung rồi chuyển sang lây nhiễm cảm xúc, cuối cùng thì, về mặt tình cảm mà nói, đã hoàn toàn nghiêng về phía anh.

Cô lại một lần nữa nhìn đăm đăm vào sợi dây chuyền trên cổ anh, đột nhiên hỏi: “Thật ra anh thích Sính Đình đúng không? Nhưng mà, cô ấy không phải là em họ anh sao? Hay là…”

Ánh mắt La Nhận hơi sững lại, không trả lời ngay. Anh đang nghĩ xem nên trả lời thế nào, nếu tròng thêm một mối tình tuyệt vọng đầy bứt rứt vào bi kịch này, có phải sẽ càng gợi được nhiều lòng cảm thông của cô hơn không?

Thế nhưng Mộc Đại ngay sau đó đã xua tay: “Thôi bỏ đi, anh cứ coi như tôi chưa hỏi gì là được.”

La Nhận vừa mới kể cho cô nghe về thảm kịch trong nhà, cô lại hiếu kỳ hỏi chút chuyện không quan trọng này, như thế cũng quá không có đạo đức rồi.

Mộc Đại hơi ngượng: “Nhưng mà, sao tôi giúp được anh đây?”

La Nhận nhìn cô một hồi, lấy bút và giấy nhớ từ trong túi ra. Mộc Đại phần nào đoán được ý định của anh, tự giác giúp một tay dời bình giấm và chai ớt trên bàn để sang một bên.

Anh trước tiên viết ba tờ giấy, rồi dán song song từng tờ lên mặt bàn, theo thứ tự là, 1 hồ Lạc Mã, 2 thảo nguyên Erenhot, 3 Tiểu Thương Hà.

Sau đó lại viết thêm mấy tờ nữa, một tờ là “hiện trường”, dán thành một hàng khác so với ba tờ trước đấy như muốn lập một bảng biểu, rồi lần lượt lấp đầy hàng đó với ba tờ, viết: dây, người rối.Anh giải thích với Mộc Đại: “Hiện trường đều gần giống nhau, đều là dùng dây cố định thân người tạo thành một cảnh tượng. Tôi cảm thấy loại dây được sử dụng là vật liệu có sẵn tại chỗ, hồ Lạc Mã và Tiểu Thương Hà đều là những nơi lân cận sông hồ, dây câu là vật dụng quen thuộc. Hơn nữa chú tôi từng đến hồ Lạc Mã, rất có thể là cố ý bắt chước. Nhưng vụ án ở thảo nguyên Erenhot thì lại dùng dây thừng tách sợi.”

Mộc Đại gật đầu: “Vậy nhưng vụ án ở Erenhot hình như chưa từng nghe thấy chút phong thanh nào.”

“Ba vụ án, chỉ có vụ ở hồ Lạc Mã là kinh động đến cảnh sát, có thể tra ra được. Vụ ở Tiểu Thương Hà thì do hiện trường gặp hỏa hoạn, đốt xong thì chỉ hệt như một vụ giết người phóng hỏa bình thường, còn ở thảo nguyên Erenhot thì tôi không dám chắc chắn, nhưng có một phỏng đoán.”

Phỏng đoán? Thế cũng tính sao?

La Nhận tựa như biết cô đang nghĩ gì: “Đành phải chịu thôi, dù sao cũng không có ai từng đi đến hiện trường. Thảo nguyên Erenhot rất rộng, nghe nói còn thường xuyên có chó sói lui tới. Hơn nữa căn cứ theo lời Sầm Xuân Kiều thì thời điểm Lưu Thụ Hải phạm án là lúc sắp sang đông, mà năm đó, thảo nguyên Nội Mông gặp phải bão tuyết rất lớn.”

“Ở tình huống bình thường, khi có bão tuyết, dân du mục đều sẽ sớm dẫn bò dê đi tránh, nhưng nếu như cả một nhà bị giết thì họ và đàn dê của họ đều chỉ có thể ở nguyên chỗ đó, không tránh được kiếp số bị chết cóng. Hơn nữa lúc có bão tuyết, sói thảo nguyên sẽ lại càng dữ tợn, kiếm được cái gì là ăn cái đó.”

Anh hơi dừng lại một chút, ngón tay vẽ một vòng tròn trên mặt bàn: “Chúng đánh hơi được mùi máu tươi ở đâu, nơi đó sẽ trở thành lò mổ.”

Hiểu rồi, đến đầu xuân năm sau, những gì còn sót lại của vụ án chỉ còn là một đống xương trắng, người ngoài gặp được chỉ nghĩ là do thiên tai, dù có kiểm tra thì cũng chỉ biết là có kẻ giết người, sẽ không tưởng tượng được cảnh tượng lúc đó trông như thế nào.

Giống như vụ án ở Tiểu Thương Hà, đều bị vùi lấp bởi yếu tố bên ngoài không thể dự đoán trước.

Tim Mộc Đại đập thình thịch, đây là ba vụ án đầu tiên đã biết với thủ pháp gây án hoàn toàn tương tự nhau.

La Nhận lại viết thêm một tờ, là “thời gian phạm án”.

Mộc Đại chỉ vào tờ hồ Lạc Mã: “Cái này tôi biết, là vào hai mươi năm trước.”

La Nhận dán một tờ ứng dưới đó, viết “>20 năm trước”, tiếp theo dán dưới Tiểu Thương Hà, “2 năm trước”, cuối cùng là dưới Erenhot, trước khi hạ bút thì thoáng nhìn qua Mộc Đại.

Cứ như bị thầy giáo đặt câu hỏi vậy, Mộc Đại hơi căng thẳng: “Lưu Thụ Hải chết năm 2010, nếu vụ án thảo nguyên là do ông ta làm, vậy thì ít nhất là vào hơn 5 năm trước…”

Cô nhớ tới lúc ở biệt uyển Ba Thục đã đọc được tư liệu về cuộc đời của Lưu Thụ Hải, lại mau chóng thêm một câu: “Ông ta rời nhà năm 2008, mất năm 2010, thời gian phạm án khả năng cao là trong khoảng này, anh cứ viết là khoảng 6 đến 7 năm trước đi.”

Nghiêm túc thế này, lúc đi học hẳn là một học sinh ngoan nhỉ, La Nhận chiếu theo lời cô, viết vào.
Hiện tại, trên mặt bàn đã có ba hàng nội dung, La Nhận hỏi cô: “Nhìn ra cái gì chưa?”

Mộc Đại chống má ngắm nghía: “Từ vụ án hồ Lạc Mã đến vụ án thảo nguyên Erenhot, cách nhau rất nhiều năm.”

Không sai, vụ án ở Erenhot và Tiểu Thương Hà chỉ cách nhau tối đa là 2 – 3 năm, vậy nhưng hồ Lạc Mã và Erenhot thì lại cách nhau gần 15 năm.

Trong khoảng thời gian này, có thể đã xảy ra những vụ án mà hiện giờ họ chưa được nghe đến, cũng có thể là, thực sự không xảy ra vụ nào. Thế nhưng, nếu không có thì nguyên nhân là gì?

La Nhận dán thêm một hàng thứ tư, “tình nghi phạm tội”.

Lưu Thụ Hải, La Văn Miểu, tờ giấy ứng với vụ hồ Lạc Mã là một dấu chấm hỏi lớn.

Thứ năm, địa điểm tử vong của của kẻ tình nghi, lần lượt là: dấu chấm hỏi, Tế Nam, Tiểu Thương Hà.

Thứ sáu, tử trạng của kẻ tình nghi, chặt chân, khoét da, thiếu một mảng da hình chữ nhật, ứng với cột hồ Lạc Mã vẫn là dấu chấm hỏi.

Hàng thứ bảy, khác.

La Nhận dán dưới cột Lưu Thụ Hải một tờ giấy, viết năm 2007, tai nạn giao thông ở Đại Đồng, Sơn Tây.

Mộc Đại giật mình, cô nhớ đến trong tư liệu có viết, Lưu Thụ Hải là một người trung hậu thật thà, cả đời chưa từng cãi cọ với ai. Khúc ngoặt duy nhất trong đời chính là lần gặp tai nạn giao thông rơi xuống nước này, hôn mê 48 tiếng, năm 2008 đột nhiên rời nhà, năm 2010 mất.

Có phải vào lần gặp tai nạn giao thông đó đã có gì đó thay đổi không?

La Nhận lại viết một tờ nữa, vậy nhưng lại chỉ nắm chặt trong tay, chậm chạp mãi chưa dán xuống.

Mộc Đại tò mò cực kỳ, nếu không phải không mấy quen thân với La Nhận thì cô đã kéo tay anh rút ra xem rồi.

Cặp mắt ấy ngập tràn mong ngóng mà lại giả bộ như không có gì, La Nhận thật không nỡ tiếp tục treo ngang lòng hiếu kỳ của cô.

Tờ giấy nhớ đó viết hai chữ.

Tế Nam.

“Lần ấy, Sính Đình tìm tôi, tôi liền chạy tới Tiểu Thương Hà. Lúc đó chú vẫn đang mất tích chưa có tin tức, tôi hỏi Sính Đình, rốt cuộc thì vì sao cô ấy lại cảm thấy chú có gì đó không ổn.”

Sính Đình cũng không nói rõ được, vào một số thời điểm, chỉ có người thân nhất mới có thể cảm nhận được sự khác lạ không bộc lộ ra ngoài này. Cô ấy nói, chính là dường như biến thành một người khác, lúc thì lẩm bẩm một mình, lúc thì cười quái dị, lúc lại đột nhiên nóng nảy nổi cáu trong phòng làm việc, trong cơn thịnh nộ đã xé rách rất nhiều sách vở.

La Văn Miểu bình thường tuyệt đối không phải người như thế, lúc nào cũng giữ hình tượng thành phần trí thức trung niên nho nhã, cư xử ăn nói luôn rất có phong độ.

La Nhận hỏi tiếp, thay đổi bắt đầu từ lúc nào?

Sính Đình nghĩ rất lâu, lắp bắp mãi, cuối cùng mới nói, hình như là có một lần, được mời đi thỉnh giảng, đến Tế Nam tổ chức một buổi diễn thuyết về lịch sử đối đầu giữa Tây Hạ và triều Tống.

Lần đó đã xảy ra chút trục trặc. Bởi vì địa điểm là thành phố phụ cận, đi xe khách thuận tiện hơn nhiều so với tàu hỏa và máy bay, vậy nên đã hẹn xe đến đón ở trạm trung chuyển hành khách. Vậy nhưng La Văn Miểu lại mua nhầm vé, giữa đường bị hỏng xe, lúc đó đã là gần nửa đêm, đành phải xuống xe ở trạm trung chuyển hành khách Tây Giao.

Nửa đêm? Trạm trung chuyển hành khách Tây Giao? Khi đó không phải Sầm Xuân Kiều vẫn còn đang là nhân viên của quán trọ gần trạm trung chuyển hành khách Tây Giao sao? Mà Lưu Thụ Hải không phải chính là đã chết vào nửa đêm ở quán trọ sao?

Không biết có phải do giật mình kinh hãi quá mức không mà Mộc Đại cứ trỏ tay vào cái tên Lưu Thụ Hải, nửa ngày không thốt nên lời.

La Nhận dùng bút nối liền tờ “Tế Nam” ứng dưới tên La Văn Miểu với “Tế Nam” bên trên và “Địa điểm tử vong của kẻ tình nghi”, rồi mới cho Mộc Đại một câu trả lời khẳng định.

Quyển 1 - Chương 18

Là cùng một ngày.

Lưu Thụ Hải và La Văn Miểu, hai con người bắn đại bác cũng chẳng tới, đã từng vi diệu đồng thời xuất hiện ở cùng một địa điểm, với một tầng liên hệ mỏng manh đến không tưởng.

La Nhận nói: “Vào thời điểm điều tra những vụ án có thủ pháp gây án giống nhau, chúng tôi luôn có một phán đoán thế này, hoặc là cùng một người cứ cách vài năm lại gây án, hoặc là những kẻ phạm án trước sau có một mối quan hệ nào đấy, kiểu như cha chết con trai kế tục, tóm lại, giữa các hung thủ luôn có một mối quan hệ mật thiết với nhau.”

Không sai, đó chính là lý do vì sao Lý Thản nói tin tức của Sầm Xuân Kiều là giả. Ông ta nhận định hung thủ là La Văn Miểu, cảm thấy sự xuất hiện không biết từ đâu chui ra này của Lưu Thụ Hải là giả dối không có thật. Dì Hồng cũng vậy, khi dì Hồng bắt máy cũng đã thốt lên là giả, trong lòng dì Hồng, có phải cũng đã có nhận định về hung thủ rồi không? Là ai?

“Tuy nhiên, nếu lại xuất hiện một vụ án mà giữa những kẻ phạm tội không có sự liên hệ trực tiếp thì sao? Nguyên nhân là gì?”

Mộc Đại buột miệng: “Bị ám?”

Nói xong thấy trên tay rờn rợn, vội đưa tay lên chà chà, đồng thời không khỏi rùng mình nhìn xung quanh.

La Nhận dở khóc dở cười: “Tôi không tin cái trò đó.”

“Suỵt!”

Mộc Đại vội vàng cắt lời anh: “Dù không tin cũng vẫn phải có lòng kính sợ, nhất là không nên dùng từ “cái trò” để nói người ta, người ta sẽ không vui.”

Cô ngồi trên ghế, chắp hai tay lại, ngay ngắn thẳng người, vái một vòng từ trái sang phải, trong miệng lẩm bẩm, sorry, sorry.

La Nhận nhìn cô chòng chọc.

Mộc Đại ngượng ngùng: “Là dì Hồng dạy tôi, dì ấy nói nhất là khi đi xa đâu đó, nếu không tìm thấy nhà vệ sinh mà phải đi tạm bên ngoài thì trước hết phải làm như vậy, nói mấy câu làm phiền.”

“Cô tin à?”

“Thật ra tôi cũng không…”

Cô nói được nửa chừng thì chợt im bặt, mắt lại đảo quanh một vòng, rồi nói với La Nhận: “Anh nên giả bộ một chút, giống như lúc đến chúc Tết thì nói chúc sớm phát tài, lúc tiễn người lên máy bay thì đừng nói lên đường xuôi gió mà phải bảo là lên đường bình an, đều là thói quen cả mà.”

La Nhận nói: “Tôi không tin những thứ này…”

Anh nhìn Mộc Đại: “Tôi không tin những thứ này… Quá cổ hủ. Trái lại tôi cảm thấy, đây giống một loại virus hơn, khiến người ta tâm trí thất thường, hành xử tàn nhẫn. Lưu Thụ Hải là người mang bệnh, chú tôi là người bị lây.”

Ánh mắt anh rơi xuống tờ giấy có dấu chấm hỏi ứng với cột hồ Lạc Mã: “Chỉ là không biết… nguồn gốc truyền nhiễm là từ đâu.”

Mộc Đại do dự đôi chút, có phần ấp úng: “Lần trước, lúc ở Trùng Khánh, Vạn Phong Hỏa cử người đến đưa hồ sơ tới phòng tôi, ngoài vụ án hồ Lạc Mã, dì Hồng của tôi còn nghe ngóng về một người khác.”

Lòng La Nhận căng lên, thân thể theo bản năng ngả về phía trước: “Ai?”

Không biết thế này có tính là phản bội dì Hồng không nữa, không tính đâu nhỉ, cứ coi là không đi.

Mộc Đại khẽ cắn môi: “Một người đàn ông tên là Trương Quang Hoa, cũng là người hồ Lạc Mã, ở cùng một tầng nhà với Lý Á Thanh, năm đó chừng ba mươi tuổi, đã kết hôn, có một người con trai ba tuổi.

“Trong tài liệu Vạn Phong Hỏa cung cấp có viết, lần cuối cùng nhìn thấy Trương Quang Hoa là ở bến xe Thái Nguyên.”

Cô chợt liên hệ người này với Lưu Thụ Hải: “Năm 2007, Lưu Thụ Hải gặp tai nạn giao thông ở Đại Đồng, Sơn Tây. Thái Nguyên cũng là ở Sơn Tây nhỉ? Có khi nào Trương Quang Hoa đó cũng từ Thái Nguyên đến Đại Đồng…”

Xuất hiện ở cùng một tỉnh, chẳng lẽ lại là trùng hợp? Hoặc cũng có thể là cô suy nghĩ nhiều rồi, dù sao vụ thứ nhất và vụ thứ hai cũng cách nhau những gần mười lăm năm kia mà.

Nhưng đối với La Nhận mà nói, đây lại vừa vặn là một đột phá mở ra phương hướng điều tra mới.

Trương Quang Hoa ư?

***

Trở lại quán bar, Mộc Đại cảm thấy không thoải mái và rất có lỗi với dì Hồng, nép người vào một bên, muốn ẩn thân thành người tàng hình, thần không hay quỷ không biết trở về phòng.

Ai ngờ Hoắc Tử Hồng lại liếc mắt cái đã trông thấy, cười hỏi cô: “Mộc Đại cả chiều nay đi đâu vậy?”

Mộc Đại ấp úng, Tào Nghiêm Hoa bỗng mò đến từ phía sau, nghiêm trang nói: “Em Mộc Đại chiều nay ở quán cà phê bên kia sông đọc sách ạ. Cháu thấy cô ấy, đi qua trước mặt cô ấy hai lần mà cô ấy cũng chẳng chú ý đến.”

Hoắc Tử Hồng cười giễu Mộc Đại: “Mộc Đại đọc sách lúc nào cũng như một đứa ngốc ấy, sét đánh cũng ngồi im.”
Tào Nghiêm Hoa nháy mắt với Mộc Đại. Sau khi Hoắc Tử Hồng rời đi, gã liền khoe công với cô: “Nhìn xem, đồ đệ tốt là như thế đó, chính là không phân nguyên tắc không hỏi lương tâm mà bảo vệ sư phụ mình.”

Mộc Đại liếc gã một cái, đang định lên nhà, Tào Nghiêm Hoa lại thần thần bí bí sán lại: “Em Mộc Đại này, thật ra thì anh nhìn thấy em thật đấy.”

Gã còn cảm thấy mình rất có lý: “Một người như anh đây, để ý tới đồn công an là bản năng rồi, anh cũng chỉ tùy tiện đi qua xem thử, ai ngờ lại thấy…

Đoán chắc chẳng phải lời hay ho gì, Mộc Đại liếc gã một cái rồi đi tiếp, Tào Nghiêm Hoa bám sát theo sau: “Ai ngờ lại thấy em và một cậu chàng áo đen đẹp trai ngồi trong một quán mì nhỏ vô cùng hữu tình chứ…”

Rất hữu tình sao? Chỉ là một quán mì bình thường thôi mà, bát mì đắt nhất cũng chỉ có mười tám đồng, hành tỏi tiêu tương tha hồ lấy thêm giặm.

“Hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ, cứ như chơi trò chơi ấy, dùng giấy nhớ dán tới dán lui lên mặt bàn…”

Ha ha, chơi trò chơi, thật muốn một hớp nước chanh phun Tào Nghiêm Hoa bắn trở về bia Giải Phóng luôn cho rồi.

“Sau đó, Mộc Đại em đây còn giả moe nữa chứ…”

Giả moe?

Thấy Mộc Đại không hiểu, Tào Nghiêm Hoa vội chắp hai tay lại, xoay eo vái từ trái sang phải, cũng thật làm khó cho cái eo bánh mì của gã quá rồi.

“Em Mộc Đại này, anh tuyệt đối sẽ không nói cho ai biết đâu. Dù anh chỉ nhìn thấy lưng người đàn ông kia nhưng anh tin chắc chắn đó là một người muốn nhân phẩm có nhân phẩm muốn tướng mạo có tướng mạo…”

“Một Vạn Ba!”

Tào Nghiêm Hoa còn chưa dứt lời đã bị tiếng quát của Mộc Đại dọa cho giật mình.

Một Vạn Ba đang nằm bò lên quầy cũng khẽ run lên, ngẩng phắt đầu.

“Cậu mắc bệnh mềm xương hả? Ai cho cậu nằm bò như thế? Đi làm tám tiếng, trả tiền là để cậu nằm bò vậy hả?”

Một Vạn Ba vội vàng đứng thẳng dậy, cánh tay buông xuống suýt nữa siết rách cái khăn trắng dùng để lau ly thủy tinh.

Bật ngược, con ả bật ngược rồi.

Đây là lần đầu tiên Tào Nghiêm Hoa thấy Mộc Đại khiển trách Một Vạn Ba, nhất thời câm nín, sau khi Mộc Đại lên nhà rồi mới an ủi Một Vạn Ba: “Đừng để bụng, đàn bà ấy mà, tính tình hay thất thường vậy đấy.”

Một Vạn Ba tiếp tục siết chặt khăn lau ly: Xem ra, tối nay lại phải đăng bài mới lên Tianya cho hả dạ rồi.

***Giờ đã là hơn nửa đêm, tin tức bên hồ Lạc Mã lục tục được gửi đến. Đồng nghiệp địa phương của Vạn Phong Hỏa chẳng những không phải loại ăn không ngồi rồi, mà còn rất có đặc tính chó săn nữa, rất nhiều lúc còn có thể moi ra được cả những tin tức buôn nhảm.

Vợ Trương Quang Hoa đến năm thứ hai sau khi y mất tích thì đem theo con trai đi bước nữa, đến giờ tuổi cũng đã hơn năm mươi, khi tán gẫu với hàng xóm láng giềng, câu thường nói nhất là: “Sống trên đời, không nên tìm một tên đàn ông đẹp mắt làm gì cả, đẹp trai như minh tinh thì có ích gì đâu, không kiếm được ra tiền như minh tinh thì thôi, lại còn hay lăng nhăng.”

Nghe nói Trương Quang Hoa rất hám gái, sau khi kết hôn cũng chẳng bớt phóng túng đi chút nào, mập mờ với mấy cô gái liền. Vợ y vì chuyện này mà không ít lần đập nồi ném bát, nhưng có một lần, chuyện rất nghiêm trọng, nghe nói khiến con gái nhà người ta có thai, cha mẹ cô gái kia có chút quan hệ, gây áp lực lên lãnh đạo đơn vị của y, lãnh đạo của y cũng rất tức giận, lại không thể phơi bày chuyện, đành hạ lệnh xuống, điều y đến thành phố Linh Bảo tỉnh Hà Nam nửa năm, trên danh nghĩa là đi trao đổi học tập, nhưng thực tế là muốn dạy dỗ y biết điều mà bớt bớt đi, tự kiểm điểm lại.

Thành phố Linh Bảo tỉnh Hà Nam, hiện giờ có thể nghe khá là lạ tai, nhưng trước đây thì lại rất có tên tuổi, không phải bởi ở đó có gì kỳ thú mà là vì nơi đó rất gần ải Hàm Cốc.

Ải Hàm Cốc có không ít truyền thuyết nổi tiếng, được lưu truyền rộng rãi nhất chính là câu chuyện Lão Tử cưỡi trâu đen vượt ải vào thời Xuân Thu. Nghe nói quan trấn ải lúc bấy giờ là Doãn Hỉ xem thiên tượng, mơ hồ trông thấy một đám mây tía từ phương đông bay tới (*), đoán được nhất định là có thánh nhân vượt ải, bèn vội vàng xuống cửa khẩu nghênh đón, quả nhiên gặp được Lão tử cưỡi một con trâu đen từ từ đi tới.

(*) Tử khí đông lai (紫气东来), theo quan niệm thời xưa là dấu hiệu báo sắp có điềm lành. 

Một cao nhân như vậy mà lại thoái ẩn, đối với triều đình và dân chúng quả là một tổn thất lớn. Doãn Hỉ sau bao ngày hết lời cầu khẩn, cuối cùng cũng khuyên được Lão Tử để lại một bộ “Đạo Đức Kinh”.

Trương Quang Hoa bị “lưu đày”, chính là đã tới một nơi có bề dày lịch sử văn hóa thâm sâu như vậy.

La Nhận nhạy bén để ý đến thời gian: Không lâu sau khi Trương Quang Hoa trở lại hồ Lạc Mã, án mạng nhà Lý Á Thanh đã xảy ra.

Có người miêu tả tay Trương Quang Hoa này là một kẻ chơi bời lêu lổng, không có chí tiến thủ, chỉ biết dựa vào mặt mũi và mồm mép trơn tru, lừa dối được bao nhiêu cô gái tưởng rằng y có cá tính độc đáo.

La Nhận hỏi dò: “Vậy y có dám giết người không?”

Bên kia cười ha hả: “Người thì không dám, nhưng chó thì từng giết rồi.”

Từng giết chó?

La Nhận càng thêm chán ghét Trương Quang Hoa, cùng là sinh linh cả, dựa vào đâu mà giết xằng giết bậy như thế?

Anh thuận miệng hỏi một câu: “Mấy người phụ nữ có quan hệ với Trương Quang Hoa, có biết là ai không?”

Có vài người trời sinh ti tiện, có chuyện thì không chịu tâm sự với người bên gối, mà toàn tìm tình nhân thoáng qua để lải nhải, dù bây giờ bị hỏi tới sẽ không khỏi xấu hổ, nhưng để có thể kiếm được thêm đôi chút tin tức, cũng chẳng ngại phải dùng tiền để moi.

Tin tức chính là có tính không chính đáng như vậy, chẳng phân biệt cao thấp gì hết, anh sẽ không thể biết được người nào từ góc nào nhảy ra có thể giúp đỡ được anh.

Người kia chần chừ một lát: “Cũng có thể, có điều hiện giờ người ta cũng đã là bà thím năm mươi rồi, mấy chuyện trăng hoa khi còn trẻ thế này cũng hơi khó nói. Vả lại…cái người có mang kia cũng không ai biết là ai.”

Trong lòng La Nhận khẽ động: “Chuyện đồn nhảm như vậy mà không ai biết gì sao?”

“Bị đè xuống rồi, thời đó, thể diện vẫn tương đối quan trọng mà, cấm không được thì dùng tiền bịt miệng, bọn tôi cũng không thể cứ kéo bừa người trên đường để hỏi được.”

“Vậy cái ông lãnh đạo lúc bấy giờ thì sao?”

“Thật không may cho anh, ông lãnh đạo đó hai năm trước mắc bệnh ung thư, cưỡi hạc về trời không ngoảnh lại rồi.”

Người này ăn nói cứ nửa chừng, La Nhận đang gượng cười định cúp máy, anh ta lại nói một câu: “Cơ mà…”

La Nhận nhẫn nại chờ câu tiếp theo của anh ta, anh ta lại đổi ý: “Mà thôi, chuyện thị phi của người chết, không nên bàn tới.”

Con ngươi La Nhận rung lên: “Người chết? Người nào?”

Người kia ngập ngừng, La Nhận dứt khoát xử gọn: “Nhắn số tài khoản cho tôi, tôi trực tiếp chuyển tiền cho anh, là trả tư, không thông qua “công ty” của anh, chỉ có tôi và anh biết. Anh cầm số tiền này mà mua nhang mua giấy đốt cho người chết, người chết sẽ không hỏi tội anh đâu.”

“Chỉ là nghe nói thôi, cũng không chắc là thật đâu.”

“Nghe nói cũng mua.”

“Có người vụng trộm suy đoán, nói người mang thai kia là Lý Á Thanh, vì hai nhà họ ở chung một tầng, quan hệ trước đây cũng không tệ, thường chào hỏi lẫn nhau, Lý Á Thanh đôi lúc còn tán gẫu với Trương Quang Hoa vài câu, thế nhưng, cũng không biết bắt đầu từ khi nào mà sau đó lại không thèm nhìn mặt nhau nữa, Trương Quang Hoa đi trên đường luôn cố ý tránh người nhà họ Lý.”

“Còn nữa, bố mẹ Lý Á Thanh đều là giáo sư. Vào thời điểm đó, địa vị xã hội của giáo sư không thấp, quan hệ với các cục, cơ quan, đơn vị đều có thể thông được… Tất nhiên, chỉ là nghe nói thôi, không chắc đã là thật…”

Quyển 1 - Chương 19

Một đêm này, Mộc Đại không sao chợp mắt được, cả buổi chiều nghe kể một đống chuyện, những khuôn mặt mơ hồ không ngừng hiện lên trong đầu, mỗi người đều trùng trùng bí mật.

Xem đồng hồ, thấy vẫn chưa quá muộn, cô chui ra khỏi chăn, gọi điện thoại cho Vạn Phong Hỏa.

Nghe Vạn Phong Hỏa ở đầu dây bên kia “alo” một tiếng, Mộc Đại vô cùng lễ phép: “Chú Vạn.”

Ha ha cười hai tiếng khô khan, Vạn Phong Hỏa nói: “Mộc Đại, cô có gọi tôi bao nhiêu tiếng chú đi chăng nữa, có lễ phép gấp mấy lần đi chăng nữa, muốn hỏi thăm tin tức thì vẫn phải trả tiền thôi.”

Vừa câu đầu tiên đã bị bóc trần, thật mất mặt quá rồi, Mộc Đại vén chăn lên ngồi vào, co hai chân lại: “Vạn Phong Hỏa.”

Vạn Phong Hỏa tặc lưỡi: “Lập tức từ chú Vạn thành Vạn Phong Hỏa ngay được, con gái bây giờ thực tế quá rồi.”

Mộc Đại nói: “Chú ra giá đi.”

“Cô trả nổi sao?”

“Không trả nổi chẳng lẽ nghe cũng không nổi.”

Vạn Phong Hỏa cười: “Nửa đêm nửa hôm, tôi rửng mỡ chắc mà báo giá cho cô, tôi đâu phải cái loa phát thanh đâu.”

Mộc Đại bấu tay phải lên vết lõm trên tường, dồn lực vào tay, xoay người một cái liền dán người lên tường, thật sự là một lòng hai việc: “Chú Vạn, chú đừng lúc nào cũng chăm chăm vào tiền như thế, biết đâu đến lúc nào đó chú cần đến cháu thì sao, chú nghĩ mà xem, chú giúp cháu, sau này cháu sẽ giúp lại chú, đôi bên cùng có lợi, còn kết thêm được một người bạn, không phải rất tốt sao?”

Vạn Phong Hỏa hừ một tiếng.

Có vẻ như có cửa rồi, Mộc Đại nhanh chóng đặt câu hỏi: “Chú Vạn, chú nói xem trên đời này có ma không?”

Vạn Phong Hỏa đáp: “Cô nên gọi cho tổng đài ‘Tôi mê chuyện ma’ hoặc là tâm sự đêm khuya đi, không thì tâm sự tuổi hồng cũng được, đừng có lãng phí thời gian với ông già như tôi.”

“Cái kiểu mà, vốn là người tốt nhưng lại bị ma ám nên làm chuyện xấu ấy, sau đó thì con ma đó lại dời sang một người khác, người đó lại đi làm chuyện xấu, kiểu kiểu vậy.”

Vạn Phong Hỏa thở dài: “Mộc Đại, bên tôi làm ăn cũng không phải là nhỏ, nhưng cho tới giờ cũng chưa từng gặp phải phiền phức gì, có biết tại sao không?”

Mộc Đại lấy tay phải làm trọng tâm, cả người nghiêng đi một góc ba mươi độ, giống như kim đồng hồ đang chạy: “Tại sao?”

“Bởi vì bọn tôi buôn bán hợp pháp, trước nay nhất nhất chỉ giúp thám thính tin tức tìm người, chú ý, là tìm người, không phải tìm ma! Xã hội cũ tưởng chuyện người làm là do quỷ làm, xã hội mới biết không phải quỷ gây mà là người gây, ở xã hội mới không có quỷ, chỉ có người!”

Không có thì không có, làm gì mà phải hùng hồn dữ dội thế chứ?

Mộc Đại cụt hứng: “Ồ, vậy cháu không sao rồi.”

Vạn Phong Hỏa lại đổi giọng: “Có điều…”

Y hạ giọng: “Có điều, nếu cô thật sự cảm thấy hứng thú, có thể hỏi thử ông bạn tôi xem sao.”

Mộc Đại dán người lên tường, trợn mắt: “Không phải chú vừa nói chú không tin cái này sao.”

“Ây dà, chuyện này cũng giống như đến nhà chúc Tết thì nói chúc phát tài, lúc tiễn người lên máy bay thì nói lên đường bình an vậy, thói quen thôi mà. Rốt cuộc thì cô có muốn nói chuyện với người bạn kia của tôi không đây?”

“Miễn phí chứ?”

“Miễn phí.”

Khóe môi Mộc Đại cong lên thành nụ cười, cô ở giữa không trung co chân lại nhảy lên giường, nằm trên đệm lăn lộn hai phát: “Chú nói đi.”

***

Người bạn đó của Vạn Phong Hỏa tên là Thần Côn.

Thật ra trước đây y đã từng nhắc đến người này với Mộc Đại, chính là cái người thích nghiên cứu về những chuyện kỳ dị thần bí, kiên quyết không đụng tay tới đồ công nghệ mà cuối cùng vẫn phải dùng đến.

Mộc Đại cảm thấy gọi người ta là Thần Côn không ổn lắm, giống như là đang châm chỉa người ta là đồ bịp bợm vậy (*), thế nhưng truy mãi cũng không hỏi được tên thật của lão. Vạn Phong Hỏa bị cô truy hỏi mà phát cáu, nói: Lão ấy là thế đấy, lão cũng có nhớ tên tôi là gì đâu.

(*) Thần côn là từ để chỉ những kẻ chuyên mượn chuyện quỷ thần để bịp tiền người khác.

Mộc Đại không tin: “Vậy chú ấy gọi chú là gì?”

Vạn Phong Hỏa im lặng một lúc, khoảng im lặng này lâu thật lâu cứ như thiên trường địa cửu: “Tiểu Vạn Vạn.”

Mộc Đại buột miệng thốt ra một tiếng rất chi là khinh bỉ: Ồ…

Hai ông chú đã từng ấy tuổi rồi, lại còn liếc mắt đưa tình gọi nhau “Tiểu Vạn Vạn”, thật đúng là già mà mất nết, làm tay cô nổi hết cả da gà da vịt lên.

Vạn Phong Hỏa nói: “Tôi biết cô nghĩ gì, nhưng lão ta là thế, đến lúc đó không chừng lão cũng sẽ gọi cô vậy đấy.”

Mộc Đại cười nhạt: “Còn lâu nhé, cháu là Mộc Đại.”
Giọng Vạn Phong Hỏa càng thêm khinh thường, đáp lại cô: “Chờ đến lúc cô với lão ấy quen nhau đi đã rồi hẵng quay lại nói tiếp với tôi.”

Sau khi cúp máy, Vạn Phong Hỏa nhớ lại một chuyện nho nhỏ trong hồi ức.

Thật ra ban đầu Thần Côn không gọi y là Tiểu Vạn Vạn, mà là Tiểu Phong Phong.

Vậy nhưng về sau, một ngày nọ, Thần Côn bỗng trịnh trọng một cách lạ lùng thông báo với y: Lão không thể gọi y là Tiểu Phong Phong nữa, bởi lão có một người bạn, người đó thân thiết quan trọng với lão hơn Vạn Phong Hỏa rất nhiều, vậy nên cái tên Tiểu Phong Phong phải nhường cho người đó.

Khi ấy, Vạn Phong Hỏa chỉ nhún vai, ý là sao cũng được, chẳng có vấn đề gì, dù sao cũng chẳng phải cái tên mình thích, chỉ là đổi từ một danh xưng khó nghe sang một danh xưng khó nghe khác thôi mà.

Nhưng rồi sau đó, y không khỏi chua chát: Tại sao chứ hả, tại sao lại không thể gọi tôi là Tiểu Phong Phong!

***

Cuộc điện thoại đầu tiên của Mộc Đại và Thần Côn có cái kết giống như nước đổ đầu vịt vậy, Thần Côn nói: “Cái Túi Nhỏ (*) này, tôi nói cho cô biết, nếu cô muốn hỏi tôi vấn đề gì thì phải nói rõ tình hình thực tế ra mới được, thời gian, địa điểm, nhân vật, phải rõ ràng. Đây không phải là buôn dưa lê bán dưa chuột tầm phào mà phải có thái độ nghiên cứu khoa học nghiêm túc, chứ cứ như cô vừa mở miệng ra là hỏi chung chung người tốt bị ám làm chuyện xấu chi chi đó thì ai mà trả lời được!”

(*) Nguyên văn là 小口袋 (Tiểu Khẩu Đại), chữ 袋 (cái túi, bao) đồng âm với chữ 代 (đại diện, thay mặt) trong tên của Mộc Đại.

Mộc Đại nhấn mạnh: “Cháu tên là Mộc Đại!”

“Tôi không cần biết cô là loại túi nào, nói chung không thể hỏi bậy bạ như vậy được, phải dẫn chứng thực tế, nói vào trọng điểm, cô cứ chuẩn bị xong đi đã rồi hẵng hỏi lại tôi. Tôi giờ bận bịu nhiều việc lắm, đang viết sách, cô gọi lại sau nhé.”

Còn viết sách nữa cơ à? Mộc Đại chợt sinh lòng kính nể: Quả nhiên người có học vấn đều vừa phóng khoáng ngay thẳng vừa ngang ngạnh bất kham như vậy.

Mộc Đại quăng thẳng suy nghĩ lúc nói chuyện với Vạn Phong Hỏa lên chín tầng mây, rất chi là chân chó mà nghĩ: Cái tên Cái Túi Nhỏ này, hình như cũng rất dễ nghe nhé.

***

Hôm sau lúc ăn sáng, Một Vạn Ba xin Hoắc Tử Hồng cho nghỉ nửa ngày, nói là: “Anh Tào xin việc ở quán cơm chếch phía đối diện, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, cháu phải đi ủng hộ.”

Quả nhiên lông bông không phải kế lâu dài, được một thời gian, vẫn sẽ phải suy tính đường mưu sinh. Ở Lệ Giang nhà hàng quán bar có rất nhiều, bất cứ lúc nào cũng có nơi tuyển người, bất cứ lúc nào cũng có người rời đi, người đến người đi như nước chảy (*).

(*) Nguyên văn là 铁打的营盘流水的兵 (thiết đả đích doanh bàn lưu thủy đích binh), ý là quân doanh thì cố định, mà mỗi năm đều có lính cũ đi, tân binh tới, giống như nước chảy, dùng để chỉ sự khổ cực của người làm lính, hoặc để chỉ sự thay đổi biến hóa về vị trí (chỗ ở, công việc) của mỗi người.

Hoắc Tử Hồng nói: “Vậy thì qua xem chút đi, xem có giúp được gì không.”

Một Vạn Ba gật đầu như giã tỏi, hai ba hớp đã uống xong bát cháo: “Cháu đi trước đây, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của anh ấy, chắc là nhiều việc lắm.”

Hắn vèo phát đã biến mất như một cơn gió.

Mộc Đại tức tối bất bình: “Làm công cho quán cơm chứ có phải đăng cơ làm hoàng đế đâu, có thể có chuyện gì chứ? Một Vạn Ba rõ ràng là đang trốn việc.”

Hoắc Tử Hồng cười: “Tào Nghiêm Hoa cũng là bạn con, Mộc Đại, trưa con cũng qua đó ăn một bữa đi, ủng hộ cậu ta một chút.”
Đây chính là dì Hồng của cô, dịu dàng hòa nhã không nhìn ra chút khuyết điểm nào, không chỉ bỏ tiền ra giúp một tên lừa đảo như Một Vạn Ba, mà đối với một Tào Nghiêm Hoa vừa mới quen biết cũng vô cùng chu đáo.

Dì Hồng như vậy mà là người xấu sao?

Mộc Đại cắn đầu đũa: “Dì Hồng, bác Lý Thản ấy, chính là bác Lý Thản mà cháu từng kể với dì ấy…”

Hoắc Tử Hồng cầm một quả trứng luộc trong đĩa lên, gõ nhè nhẹ lên góc bàn rồi lăn lăn lên mặt bàn nghiền nát vỏ trứng: “Ừ?”

“Đúng là si tình!” Mộc Đại nhìn chằm chằm vào mặt Hoắc Tử Hồng, “Bác ấy vẫn luôn để ảnh Lý Á Thanh trong ví. Dì Hồng, dì biết không, Lý Thản vẫn chưa kết hôn, bác ấy vì muốn điều tra chuyện của Lý Á Thanh mà xin nghỉ, bị đơn vị khai trừ rồi, không thể làm gì khác, chỉ đành mở một cửa hàng nhỏ, làm ăn cũng không tốt lắm, còn chưa đến tuổi mà tóc đã bạc hết rồi, lưng cũng còng…”

Tay Hoắc Tử Hồng hơi run lên, rồi nói: “Ồ.”

Mộc Đại không bỏ sót chi tiết này, hạ quyết tâm bồi thêm vài câu nữa: “Cháu thấy mà trong lòng buồn ghê luôn. Dì nghĩ xem, một người đàn ông đã có tuổi rồi mà lại chẳng làm nên trò trống gì, suốt ngày chỉ tâm tâm niệm niệm một vụ án từ hai mươi năm trước, còn hơn cả một người có tình nữa. Bác ấy còn nói với cháu…”

Cô dạt dào cảm xúc: “Bác ấy nói, nhất định phải tra ra hung thủ, không thì lúc chết chẳng còn mặt mũi nào gặp Lý Á Thanh nữa, còn nói là đời mình, nếu chỉ có thể làm một chuyện thì nhất định phải là chuyện này…”

Hoắc Tử Hồng nhẹ nhàng gác đũa lên mặt bàn, nói: “Hơi nhức đầu, tôi về phòng nằm trước nhé, chú Trương, chú dọn dẹp chút đi.”

Mộc Đại tiếp tục cắn đầu đũa, mắt đảo qua đảo lại. Hoắc Tử Hồng đi rồi, chú Trương nói với cô: “Cô chủ nhỏ, hôm nay cháu lạ quá đấy.”

***

Gần giờ cơm trưa, Mộc Đại đến Tụ Hiền Lâu nơi Tào Nghiêm Hoa xin việc.

Tòa nhà này là một tòa lầu cũ, bày trí cổ kính, nhân viên đều mặc đoản đả (*), đầu đội mũ mềm, trên cánh tay vắt một cái khăn trắng, thấy khách là gập người chào: “Khách quan, mời vào trong.”

(*) Nguyên văn 短打, là áo vạt chéo thân ngắn, Hán phục dành cho thường dân thời xưa, ngày nay vẫn thường thấy trong các võ quán cổ truyền.

Tào Nghiêm Hoa đi làm ngày đầu tiên, nhiệt huyết với công việc đang rất vượng, giọng nói còn cao hơn người khác một quãng tám, gã nhanh nhẹn sải bước bưng đồ ăn ra bàn, dư âm hai chữ “Tới đây” còn văng vẳng bên tai một lúc lâu sau mới dứt.

Gã nhiệt tình dẫn Mộc Đại lên tầng hai: “Em Mộc Đại, anh nói em biết nhé, vị trí gần cửa sổ là đẹp nhất đấy, quan sát được cả Lệ Giang luôn, người bình thường không ngồi được đâu, là anh nói với những nhân viên khác giữ lại cho sư phụ anh đấy…”

Nói đến đây thì hạ giọng: “Em Mộc Đại này, em nghĩ chút xem, nhận anh làm đồ đệ, bữa này anh mời.”

Mộc Đại đáp lại hai chữ: Ha ha.

Tào Nghiêm Hoa hiển nhiên là hiểu được sâu sắc hai chữ này lời sao ý vậy, nhưng lại không nổi giận chút nào, Mộc Đại không khỏi nổi lên chút tò mò: “Anh muốn học võ làm gì?”

“Mơ ước.”

“Tiện cho anh trộm đồ hả?”

“Sao có thể chứ,” Tào Nghiêm Hoa tỏ ra rất đứng đắn, “Lần trước bị tóm giam mười ngày, sau khi ra ngoài, anh đã hoàn tòan trở thành một người mới, anh hiện giờ là đang nghiêm túc lao động kiếm tiền đó…”

Gã lại hạ giọng: “Mộc Đại em này, nếu em không nhận anh, có thể anh sẽ quay lại đường cũ đấy, em suy nghĩ chút đi, coi như vì dân trừ hại.”

Thật đúng là rất biết tự nhận thức nhỉ, còn biết mình là “hại” cơ đấy, Mộc Đại ngồi xuống cạnh cửa sổ, tùy tiện gọi vài món: “Một Vạn Ba đâu?”

“Không thấy.”

Quả nhiên không ngoài sở liệu, Mộc Đại nghiến răng, chống má nhìn ra ngoài cửa sổ.

Từ trên cao nhìn xuống, phong cảnh đúng là tuyệt đẹp, thành cổ như tranh vẽ, nhìn từ góc độ này có một ý vị rất riêng, nhà nhà lợp ngói dày như răng lược, trên mái cong của nhiều ngôi nhà còn dựng tượng mèo thần, ngụ ý lão hổ nuốt quỷ, trấn tà cầu may.

Nhìn xuống chút nữa, là hướng ra đường lớn bên ngoài, hai xe dàn hàng đi song song vẫn thoải mái.

Khoan đã, kia là…

Hummer màu đen cũng không phải hiếm lạ gì, nhưng trên trần xe còn trang bị đèn săn, đó không phải là xe La Nhận sao?

Có vẻ như đang rất gấp, lái thẳng một đường.

Đi đâu vậy? Mộc Đại hơi ngẩn ra.

***

Trên đường người đông xe nhiều, không thể nào tăng tốc độ, La Nhận một tay nắm chặt bánh lái, tay kia run lên nhè nhẹ.

“Bác Trịnh, bác đừng hoảng,” anh gắng giữ cho giọng mình nghe thật bình tĩnh, “Nói từ từ thôi, Sính Đình, em ấy thế nào mà không bình thường?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau