BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 116 - Chương 120

Quyển 4 - Chương 19

Viêm Hồng Sa xách túi đồ ăn mua về, thậm thà thậm thụt như đi ăn trộm, vừa vào cửa, không thấy bóng dáng La Nhận đâu, lập tức bỏ túi đồ ăn xuống xông thẳng đến sofa sán lại cạnh Mộc Đại: “Sao rồi sao rồi?”

Mộc Đại hỏi: “Cái gì sao rồi?”

Hai ngón trỏ của Viêm Hồng Sa dính lại bập bập vào nhau, mờ ám ra dấu.

“Bị cô quấy nhiễu rồi còn đâu.”

Cái gì? Viêm Hồng Sa phát hoảng.

Đằng sau, Một Vạn Ba bất mãn gảy gảy túi nylon đựng đồ ăn: “Phú bà, tôi biết cô phá sản, nhưng không phải là chúng ta có thể thất bại nhưng không thể mất chí sao? Chúng ta tối nay còn phải làm nhiệm vụ mà cô mua có mỗi một cái bánh thế này thôi á?”

Viêm Hồng Sa phớt lờ hắn: “La Nhận đâu rồi?”

Tào Nghiêm Hoa đáp: “Vừa xuống nhà rồi, lúc em lên không gặp anh ấy à, anh ấy nói muốn đi rửa xe, tiện đường đi bảo trì luôn.”

Viêm Hồng Sa vội vắt chân lên cổ đuổi theo.

Đuổi kịp, La Nhận đang sắp đánh xe ra cổng nhà trọ, Viêm Hồng Sa hét lên “Stop”, lao vội ra đầu xe, hai tay dang ra.

La Nhận kịp thời phanh xe.

Bấm hạ cửa sổ xuống, cười với Viêm Hồng Sa, La Nhận nói: “Hồng Sa, mấy ngày nay kỹ thuật cản xe của cô càng lúc càng tốt ấy nhỉ.”

Viêm Hồng Sa ngại ngùng cười cười.

“Cười cái chi, cô tưởng cô có thể cười làm tôi đỏ mặt được hả?”

Viêm Hồng Sa rất thành thật: “Không thể.”

La Nhận dở khóc dở cười, dừng chút rồi nói: “Lên xe đi.”

Viêm Hồng Sa rất bất ngờ, nhưng cũng biết xe không thể chặn giữa cổng mãi được, bèn vội vàng vòng qua leo lên ghế lái phụ.

***

Cửa hàng sửa xe có mặt bằng rất lớn, trong cửa hàng có bảy tám nhân viên, nhìn thấy xe La Nhận thì lục tục vây lấy, đều cảm thấy rất mới mẻ.

Thực ra sửa và bảo trì xe cũng không mất bao lâu, nhưng thấy xe hiếm, ngắm nghía sờ mó thêm được chút nào hay chút ấy, vậy nên cậu nhóc ghi đơn nhìn La Nhận, ấp úng nói: “Xe thế này…làm mất hơi lâu.”

La Nhận cũng không vạch trần, nói: “Được, làm tốt là được.”

Viêm Hồng Sa ngồi ở một vườn hoa nhỏ gần cửa hàng sửa xe đợi, trông thấy La Nhận đằng xa mua hai chai nước rồi tới gần, ném một chai qua.

Viêm Hồng Sa với tay ra chụp lấy.

La Nhận nói: “Thân thủ khá đấy.”

Viêm Hồng Sa cười, mỗi lần được La Nhận khen, cô đều cảm thấy rất vui.

Cô hỏi La Nhận: “Mang tôi ra đây làm gì thế?”

“Không có gì đặc biệt, tâm sự thôi.”

Viêm Hồng Sa vặn nắp chai nước: “Anh và Mộc Đại đã ổn lại chưa?”

La Nhận hỏi: “Không ổn hồi nào?”

“Mấy hôm đó, tôi ở lại nhà cô Hồng, lúc cô Hồng trở lại có nói với tôi là anh và Mộc Đại chắc tan vỡ rồi.”

La Nhận cười, tiện tay đặt chai nước xuống bên chân, vườn hoa này cũng không được cắt tỉa cẩn thận lắm, cứ có cảm giác lụn bại khi cỏ dại tràn lan, mặt trời đã sắp tắt hẳn, ánh nắng phủ lên hoa cỏ cũng tối đi.

Có một câu nói rất đúng, màu sắc của vật thể mà ta nhìn thấy là do có ánh sáng chiếu vào mắt, nghĩ mà xem, bóng tối tới, bất kể là muôn hồng nghìn tía rực rỡ nhường nào đi chăng nữa, không có ánh sáng, lập tức sẽ chỉ thấy toàn màu đen.

La Nhận nói: “Thực ra rất phức tạp, mấy ngày nay, tôi đã nghĩ rất nhiều.”

Viêm Hồng Sa kinh ngạc: “Anh nghĩ nhiều? Tôi tưởng anh chẳng bao giờ phải nghĩ chứ, anh nhìn lúc nào cũng như một người chẳng liên quan gì.”

La Nhận nói: “Trước đó, lúc tôi ở Philippines, từng có rất nhiều anh em, có giao tình sâu nhất là một người Nhật Bản, tên là Aoki.”

Viêm Hồng Sa bĩu môi: “Tôi không thích người Nhật.”

“Aoki nói tiếng Trung rất sõi, rất thích văn hóa Trung Quốc, cậu ta nói, cậu ta từ tiếng Trung cậu ta thích nhất là hai chữ, tâm điền (*).”

(*) 心田, tâm là tim, điền là đồng ruộng, tâm điền có nghĩa như nội tâm.

Tâm điền? Viêm Hồng Sa nhíu mày: Có gì đặc biệt vậy?

“Cậu ấy nói, mỗi lần nghĩ tới từ này đều cảm thấy rất huyền diệu. Mỗi người khi sinh ra, trái tim đều là một mảnh đất vuông vắn, sau đó, anh gieo hạt cho nó, mảnh đất này sẽ theo năm tháng đời người mà thăng trầm, rồi từ từ thay đổi hoàn toàn.”

Anh vươn tay ra, chỉ vào tim mình, nhìn Viêm Hồng Sa: “Chỗ này của tôi là nơi từng sinh trưởng tươi tốt, là nơi từng héo úa tàn lụi, là nơi từng có màu có sắc, là nơi từng không có ánh sáng chiếu tới, là nơi từng có độc trùng lui tới, cô có hiểu không?”

Viêm Hồng Sa nghe mà ngẩn ngơ, cảm thấy cũng có lý.

Cô hỏi: “Vậy anh đã nghĩ gì?”

“Nghĩ, Mộc Đại này, và Cái Túi Nhỏ trước đây, rốt cuộc có phải là một hay không, rốt cuộc còn muốn tiếp tục hay không. Sau đó tôi nghĩ, đối nhân xử thế không nên phức tạp hóa vấn đề, con người luôn luôn biến đổi, chỉ cần giữa tôi và cô ấy vẫn còn nền tảng yêu nhau, vậy thì tôi vẫn có thể tiếp thu sự biến đổi này.”

Viêm Hồng Sa không hiểu lắm: “Nền tảng yêu nhau là cái gì?”

La Nhận hỏi ngược lại cô: “Cô có biết vì sao tôi thích Mộc Đại không?”

“Vì sao?”

“Cô biết Sính Đình không?”

Viêm Hồng Sa gật đầu.

“Tôi và Sính Đình lớn lên bên nhau từ nhỏ, cái thời thiếu nam thiếu nữ, thực ra sẽ luôn có một cảm giác mông lung, gọi là yêu thì hơi quá, là có cảm giác. Cảm giác này có thể phát triển cũng có thể ngừng bước.”“Sau đó, tôi đi Philippines, thân ở trong một hoàn cảnh khác, mỗi thời mỗi khắc đều có thể gặp nguy hiểm, lẽ đương nhiên sẽ cả, thấy, nên một mình thì tốt hơn, không nên liên lụy tới con gái người ta.”

Tranh thủ lúc có thời gian, trở về Tiểu Thương Hà một chuyến, khi đó, Sính Đình đã lớn, một ngày nọ, cô kín đáo thổ lộ với anh.

Viêm Hồng Sa lập tức trừng to mắt.

La Nhận cười: “Sính Đình là như vậy, em ấy là một cô gái rất bẽn lẽn, rất kín đáo, thích ai sẽ không nói ra mà dùng ám chỉ, quanh co hàm ý, mong người đó hiểu được.”

Viêm Hồng Sa nóng hết cả ruột gan: “Sau đó thì sao? Anh từ chối đúng không?”

La Nhận đáp: “Tôi cũng nói không rõ ràng, bảo là hoàn cảnh của mình phức tập, trước mắt chưa có ý định cân nhắc đến chuyện cá nhân.”

Lúc đó Sính Đình không nói gì, nhưng hôm sau, La Nhận nhìn thấy mắt cô sưng vù không thể nhìn được. Bác Trịnh tưởng anh ức hiếp Sính Đình, mắng anh một trận lên bờ xuống ruộng.

Sau đó lúc rời đi, Sính Đình tặng cho anh một sợi dây chuyện, nói: “Cứ coi như là lời chúc phúc của người thân dành cho anh đi, nhất định phải nhận lấy.”

Nghe giống như… May quá, Viêm Hồng Sa thở phào nhẹ nhõm.

La Nhận nhìn cô: “Cô cảm thấy, tâm trạng lúc đó của tôi là gì?”

Viêm Hồng Sa ngẫm nghĩ: “Như trút được gánh nặng?”

La Nhận lắc đầu: “Nói thật, là hơi mất mát.”

Mắt Viêm Hồng Sa lại lần nữa trợn to.

La Nhận cười: “Đúng vậy đấy, đó chính là tâm lí của đàn ông. Lúc một người đàn ông phải đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, vì không muốn liên lụy tới cô gái nên xin cô ấy rời đi, cô ấy lập tức rời đi hay cô ấy không đi, vẫn cố gắng ở bên anh ta, đối với anh ta, ý nghĩa không giống nhau.”

“Sau đó thì gặp được Mộc Đại, chưa từng thấy cô gái nào đáng yêu như vậy, vừa trên chọc một chút đã cuống lên, sợ hãi là khóc ngay được, liền muốn trêu chọc cô ấy, cũng sẽ thân thiết hơn với cô ấy – khi đó không nghĩ gì nhiều, chỉ là như bình thường, một người đàn ông thích một người phụ nữ thì muốn tới gần cô ấy hơn mà thôi.”

“Nhưng ngay sau đó lại nhận được vài tin tức, có chút chuyện hồi trước chưa giải quyết xong, khi ấy, tôi lại cảm thấy chưa đúng thời cơ.”

Khóe miệng La Nhận nở một nụ cười dịu dàng.

Khi ấy, Mộc Đại đã nói gì?

Cô nói, Tôi chỉ biết là, thời cơ tốt nhất để hai người bên nhau chính là lúc tôi thích anh anh cũng thích tôi.

Mộc Đại có thể nói như vậy, khiến La Nhận rất bất ngờ, cô gái đáng yêu này, đối với tình yêu cô có một dũng khí, không đỏ mắt bị dọa lùi lại, mà đỏ mắt trừng anh, trừng khiến anh á khẩu không đáp lời được.

La Nhận cười: “Chính là từ lúc đó.”

Trước kia chỉ là đặt cô trong mắt vậy thôi nhưng sau đó đã bỗng chốc đặt trong lòng rồi.

Anh quay lại chủ đề khi trước: “Cô hỏi tôi nền tảng yêu nhau là gì, chính là như Mộc Đại nói, anh thích em em cũng thích anh.”

“Lúc Mộc Đại ở chỗ bác sĩ Hà, tôi cảm nhận được, giữa tôi và cô ấy là sự không xác định còn có thể thích nhau nữa hay không. Lần đó đến tìm cô ấy, cô ấy nhìn rất xa lạ.”

Nói đến đây, La Nhận trầm mặc.

Khi ấy, Mộc Đại để lại giấy nhắn trốn đi, anh có trực giác, cảm thấy cô không muốn liên lạc với họ nữa.

Sau đó, Hoắc Tử Hồng nhận được điện thoại của Mộc Đại, La Nhận lập tức chạy tới Nam Điền.

Anh nhớ rất rõ, tối đó, hỏi thăm về Mộc Đại trong quán cơm nhỏ của Trịnh Thủy Ngọc, Trịnh Lê đã nói rất nhiều.

Chị Mộc Mộc nói chị ấy có bạn trai.Chị Mộc Mộc mỗi lần nói đến anh ấy đều mỉm cười.

Có lúc em cảm thấy là giả, vì nếu chị ấy có bạn trai thì sao bạn trai chị ấy lại mặc kệ chị ấy vậy chứ. Nhưng mỗi lần hỏi, chị ấy đều nói, anh ấy bận.



Quán cơm nhỏ rất ồn ào, lúc nói chuyện với Trịnh Lê, bác cô bé luôn đi qua giục cô bé đi bưng đồ, nhưng La Nhận lại cảm thấy, đây thực sự là lời âu yếm kể lại đẹp nhất mình từng nghe trên đời.

Cô gái của anh, lặng lẽ rời đi, ở nơi xa lạ, trong quán cơm nhỏ đơn sơ, mỗi ngày đều lau bàn lau ghế, nhưng khi nhắc đến anh lúc nào cũng mang theo nụ cười, nhớ về anh.

Không gì đẹp bằng.

Lúc rời khỏi quán cơm, Trịnh Lê chợt gọi anh lại, hỏi: “Bạn trai của chị Mộc Mộc thực ra là anh đúng không?”

La Nhận cười cười: “Không thì sao?”

***

Trời đã tối hẳn, cách đó không xa, nhân viên cửa hàng sửa xe vẫy tay với sang bên này, ra hiệu nói xe đã bảo dưỡng xong.

Viêm Hồng Sa đứng dậy, đi được hai bước mới phát hiện ra La Nhận không theo cùng.

Cô tò mò quay đầu lại.

La Nhận vẫn đang ngồi đó, nhìn cô, khẽ nói: “Cảm ơn.”

“Cảm ơn tôi cái gì?”

“Hôm nay, lúc đầu tôi cũng sắp buông tay rồi, Mộc Đại đã buông tay, tôi biết đám Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa cũng đã chấp nhận kết quả đó. Chỉ có mỗi một cô gái là khóc lóc ra ngoài cản xe.”

Viêm Hồng Sa ngại ngùng.

La Nhận nói: “Thực ra lúc đó, tôi đang tìm đường lui cho Mộc Đại, những lời cô ấy nói, bảo bác sĩ Hà làm giấy chứng minh các thứ, tôi đều nghĩ đến cả rồi. Giờ nghĩ nghĩ cũng phải thấy sợ, nếu chúng ta dừng bước ở đó, chỉ e cả đời này Mộc Đại chỉ có thể ngồi tù.”

Anh nhìn về phía Viêm Hồng Sa, giọng rất thấp.

“Cô không biết được tôi biết ơn cô đến nhường nào đâu.”

***

Tào Nghiêm Hoa gần như lục tìm trên mạng hết mức có thể, lật xới toàn bộ tin tức về đài tượng ngựa.

Tiếng tim đập và cả cơn gió quái gở đều phù hợp với gợi ý của lồng Phượng Hoàng Loan, nhưng mà, điều này thì liên quan gì đến một cái đài xi măng dựng tượng bỏ hoang, lại còn hoang đường hệt như một trò cười.

Gã quay đầu lại nhìn Một Vạn Ba và Mộc Đại: “Tối nay mọi người cùng đi với nhau chứ?

Tuy là trong các bài đăng đều nói là nửa đêm, một người đi là tốt nhất.”

Một Vạn Ba cười hãi hùng: “Nếu có liên quan tới Hung Giản thì tất nhiên là đi cùng nhau rồi, đúng không cô chủ nhỏ?”

Không nghe thấy Mộc Đại trả lời, Một Vạn Ba quay đầu lại nhìn cô, chân mày cô nhíu chặt, đang xuất thần suy nghĩ gì đó.

Một Vạn Ba thò tay ra huơ huơ trước mặt cô.

Mộc Đại phục hồi lại tinh thần: “Tôi nghĩ tới một chuyện, lúc đó La Nhận nói, trình tự điều tra hình sự một vụ án là: Có người báo án – cảnh sát xét hỏi ở khu vực xung quanh – Tống Thiết cung cấp manh mối, cảnh sát căn cứ theo những manh mối này tìm được Mã Siêu.”

Một Vạn Ba gật đầu, đúng vậy.

“Mã Siêu biết Trương Thông, lại tận mắt chứng kiến vụ án xảy ra, tuy lúc đó sợ hãi hoảng loạn, nhưng sau khi chạy trốn rồi, tại sao không phải là cậu ta báo cảnh sát trước?”

Một Vạn Ba bị hỏi nghệt ra, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Tào Nghiêm Hoa cũng nhận ra có điểm kỳ quái: “Lỗ hổng này rất rõ ràng, cảnh sát chắc chắn là đã hỏi hắn rồi, lúc đó ở trên cầu, ngoài Trương Thông ra cũng chỉ có Mã Siêu và tiểu sư phụ…”

Trong đầu gã chợt nhoáng lên một ý nghĩ.

“Hai người nói xem, có phải là Mã Siêu làm hay không?”

Phản ứng đầu tiên của Một Vạn Ba là không thể nào: “Nó á?”

Tào Nghiêm Hoa kích động: “Tam Tam, đêm tối có ba nhân chứng, ngoài Mã Siêu chỉ điểm thẳng là tiểu sư phụ của tôi ra thì hai người còn lại có thể đều không chứng kiến quá trình xảy ra vụ án, hơn nữa hai người này trông thấy tiểu sư phụ, cũng trông thấy Mã Siêu.”

“Nói thật ra thì, nếu như không có Mã Siêu chỉ điểm và xác nhận thì cảnh sát sẽ chỉ tìm thấy hai người Tống Thiết và Võ Ngọc Bình, vậy theo mô tả của hai người họ thì tình nghi là hai người.”

Một Vạn Ba không tiếp lời.

Hình như đúng là vậy, chuyện này rất giống với bỏ phiếu, Mã Siêu hai phiếu, Mộc Đại hai phiếu, sau đó Mã Siêu bỏ phiếu cho Mộc Đại.

Thế là, 2:2 biến thành 3:0.

Một Vạn Ba nhìn Tào Nghiêm Hoa, ngờ vực trong giọng nói càng lúc càng nặng: “Mã Siêu có vấn đề?”

Tào Nghiêm Hoa rất chắc chắn: “Tôi thấy rõ ràng là có vấn đề.”

Một Vạn Ba lấy điện thoại ra: “Dù sao đến đêm mới đi đài tượng ngựa, hay là để tôi hẹn nó ra ăn một bữa, thăm dò thêm một chút.

Tào Nghiêm Hoa đã hoàn toàn coi Mã Siêu là hung thủ giết người giá họa: “Hơi nguy hiểm thì phải?”

Một Vạn Ba chẳng để tâm: “Chỉ là ăn một bữa thôi mà, hẹn đến chỗ náo nhiệt, người đến người đi, nó còn làm gì được tôi chắc?”

Quyển 4 - Chương 20

Lại là phố chơi bời, địa điểm là một quán niêu đất ven đường, Một Vạn Ba tới trước, chọn một cái bàn ngồi xuống, nghĩ nếu là mình hẹn Mã Siêu thì cũng nên là mình trả tiền mới hợp lẽ.

Hắn lôi ví ra, lật lật mấy tờ tiền bên trong, bụng thầm nhỉ: Kể ra thật đúng là khó tin, không ngờ lại có ngày mình đem tiền ra chạy xuôi chạy ngược vì con đàn…

Cũng chẳng biết vì sao mà lại cảm thấy hơi ngại ngùng khi gọi Mộc Đại là “con đàn bà độc ác” nữa.

Mã Siêu đến rất nhanh, mặt mừng rỡ kinh ngạc vẻ đi ăn cơm chùa, giọng nói cũng thân thiện không thua gì vẻ ngoài: “Anh Tiểu Giang, nghĩ sao lại mời tôi ăn cơm thế?”

Một Vạn Ba thờ ơ: “Làm xong việc rồi, hai ngày nữa là phải đi, nghĩ dù sao cũng coi là quen biết nên gọi cậu ra ăn cơm tâm tình một bữa.”

Mã Siêu mừng rơn, miệng thì nói ngại quá nhưng xuống tay lại chẳng lơ mơ chút nào, gọi niêu hải sản đắt nhất, may mà quán cũng nhỏ nên có đắt cũng chẳng lên trời được.

Niêu được bưng lên, canh hải sản sôi sùng sục trong niêu, hải sản giá rẻ tụ họp trong niêu, Mã Siêu cầm muôi, đảo qua đảo lại canh, hơi nóng hầm hập bay lượn lờ trước mắt hắn.

Một Vạn Ba chỉ vào cái bàn trống bên cạnh: “Cũng tình cờ, mới nãy người bàn này vừa nói chuyện về án mạng trên cầu…”

Hắn hạ giọng: “Nói là ban đầu đã bắt được cô gái đó nhưng lại để cô ta chạy mất rồi.”

Mã Siêu nhón lấy một viên cá viên bỏ vào miệng, nóng đến xuýt xoa: “Tôi cũng nghe nói vậy, rất nhiều người đồn rằng cô ta biết võ, kể là nhảy thẳng từ trên tầng ba xuống vậy mà chẳng bị làm sao cả.”

Một Vạn Ba bảo hắn đầy hàm ý: “Vậy cậu coi chừng đó.”

Mã Siêu nghe không hiểu: “Tôi coi chừng cái gì?”

Một Vạn Ba nghiêng người về phía trước, nói giọng sâu xa: “Cô ta giết người, cậu là nhân chứng, cậu phải chỉ điểm cô ta, cô ta hiện giờ đang lẩn trốn, lại có một thân võ thuật… Cậu nói xem cậu phải coi chừng cái gì?”

Mã Siêu cười cười sợ sệt: “Không đến mức đó đâu chứ?”

Nói thì nói vậy nhưng trong lòng cũng bắt đầu thấp thỏm, cảm giác thèm ăn cũng từ từ chìm xuống.

Một Vạn Ba chú ý nhìn hắn, cảm thấy hắn căng thẳng thế này không giống như giả vờ.

Mã Siêu kiếm cớ cho mình: “Lúc đó trên cầu ngoài tôi và cô ta ra không có người khác, cô ta muốn giết người diệt khẩu thì đã xuống tay luôn cho gọn rồi, không phải sao? Nếu thả tôi đi thì cũng có nghĩa cô ta không muốn giết tôi, không phải à?”

Hắn tha thiết nhìn Một Vạn Ba, hi vọng có thể nghe được từ miệng hắn một câu khẳng định.

Một Vạn Ba nói: “Nhưng tại sao cô ta lại muốn thả một nhân chứng đi chứ, không logic.

Dù sao thì giết một người cũng là giết, giết hai người cũng là giết mà.”

Mã Siêu bị hắn hỏi mà ngẩn ra, bản thân cũng cảm thấy mơ hồ, lẩm bẩm: “Cũng phải…”

Thừa lúc hắn mờ mịt, Một Vạn Ba tung câu hỏi trọng điểm ra: “Tôi nghe người ta nói, hôm sau cảnh sát là căn cứ vào lời miêu tả của một nhân chứng khác mà tìm được cậu, vì sao cậu lại không báo cảnh sát?”

Mã Siêu ngơ ngác nhìn Một Vạn Ba.

Hôm đó, lúc cảnh sát tìm tới nhà, hắn thực ra còn chưa tỉnh ngủ, nằm vùi trong ổ chăn, sau khi bị gọi dậy thì run lập cập nửa ngày rồi bỗng sợ hãi thốt lên: “Bạn cháu, bạn cháu bị người ta giết mất rồi.”

Sắc mặt cảnh sát lập tức trở nên nghiêm túc, sau khi nắm được tình hình, cũng từng hỏi hắn, sao không báo cảnh sát?

Hắn lắp bắp trả lời: “Cháu không nhớ rõ, đầu óc cháu nhão nhoẹt, sau khi về nhà, cháu chỉ… Cháu cũng không biết vì sao lại ngủ mất nữa…”

Đầu óc hắn ong ong, câu trước câu sau không mạch lạc, cảnh sát nhìn hắn với ánh mắt thông cảm, sau đó, trên đường ngồi xe cảnh sát đến quán Trịnh Thủy Ngọc, hai cảnh sát còn ngồi phía trước nói chuyện với nhau, thằng nhóc bình thường cũng ngang ngược lắm đấy, thế mà giờ đã bị dọa cho đầu óc u mê luôn rồi.

Không nhớ rõ? Bị dọa u mê?

Câu trả lời này thật khiến người ta muốn tức điên, Một Vạn Ba nghĩ bụng: Cô chủ nhỏ ơi là cô chủ nhỏ, lúc đó cô không nên chạy khỏi cục công an mới phải.

Lí do “không nhớ rõ” này của Mã Siêu rõ ràng là không có sức thuyết phục, cảnh sát tuy tạm thời không truy cứu nhưng sau đó chưa chắc đã không tiến hành điều tra thêm bước nữa. Nhưng Mộc Đại chạy mất thật sự đã khiến tội danh càng thêm vững chắc: Mã Siêu còn chưa chạy thì cô chạy cái gì, còn không phải là do chột dạ à?

Một Vạn Ba quyết định bám chặt lấy câu hỏi này.

“Vậy thì nói sao cũng không hợp lí, cậu dẫu gì cũng là đại ca của cả một nhóm đàn em, gan không nhỏ đến mức đó chứ. Bạn cậu bị một người phụ nữ đẩy xuống cầu, cậu nên vung tay lên bắt cô ta lại mới phải, đúng không? Dù chạy rồi cũng đâu đến mức sợ mất mật, đến cả báo cảnh sát cũng không báo vậy chứ.”

Ánh mắt Mã Siêu đờ đẫn nhìn cái miệng không ngừng mở ra đóng lại của Một Vạn Ba, đầu hắn bỗng đau dữ dội, những mảnh kí ức chợt lóe lên trước mắt.

Trương Thông xách quần, nhìn bốn phía, la lối: “Đi đâu đái bây giờ?”

Mình uống đến đầu óc váng vất, cười ngây ngô chỉ vào thành cầu: “… Đái xuống sông đi.

Sông này thông với hệ thống nhà máy nước đó, để cả huyện nếm thử vị nước đái của mày đi…”

Trên trán Mã Siêu nổi lên gân xanh, mồ hôi lạnh từ bên tóc mai dần dân rỉ ra.

Một Vạn Ba quan sát hắn, bám riết không tha: “Cậu nói gì đi chứ.”
Môi Mã Siêu mấp máy, những mảnh vỡ như ác mộng kia lại xuất hiện.

Trương Thông bám lấy thành cầu trèo lên, thân hình mập ú mãi không lên được, bèn gọi hắn tới giúp.

“Anh Mã, giúp em một cái,đẩy em lên với, em không lên được…”

Mình giễu cợt nó, đi qua đẩy mông Trương Thông lên…

Đầu đau như muốn nứt ra, mồ hôi lạnh ròng ròng…

Không phải, không phải thế, một cảnh tượng khác bỗng cưỡng ép chui vào đầu.

Mình thúc giục Trương Thông đi về, Trương Thông nghiêng nghiêng ngả ngả đứng lên, tay nắm lấy khóa kéo đũng quần, nói: “Chờ tao đi đái cái đã, vệ sinh ở đâu?”

Trương Thông dùng cả tay cả chân bò lên thành cầu. Hắn cười ha hả quay mặt đi.

Trương Thông la lên một tiếng sợ hãi, hắn quay lại, thấy cơ thể nặng nề của Trương Thông rơi xuống cầu, mà cô gái đẩy cậu ta xuống thì chậm rãi quay người lại…

“Mã Siêu!”

Một Vạn Ba quát một tiếng, thân thể Mã Siêu đánh một cái rùng mình, gần như sợ hãi ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.

Phản ứng thế này, Một Vạn Ba gần như đã có thể chắc chắn chín mươi phần trăm suy đoán của mình.

Hắn cười lạnh từng bước ép sát: “Là cậu phải không, kỳ thực hung thủ giết người là cậu phải không?”

Mã Siêu lạc giọng: “Không phải… Tôi đã nói với cảnh sát rồi, là cô gái kia… Không phải tôi!”

Nói đến cùng, bỗng như sụp đổ, vươn tay ra cầm lấy niêu canh trên bàn, hắt cả niêu canh vào Một Vạn Ba, sau đó một cước đá văng ghế, xoay người bổ nhào về phía cửa ra vào chạy ra ngoài.

Một Vạn Ba né hơi chậm, nửa niêu canh xối lên vai phải nhưng lại không cảm thấy đau, chạy vội ra đuổi theo.

Chủ quán cũng đuổi theo, đuổi tới cửa thì giậm chân: “Này, trả tiền! Còn chưa trả tiền đâu!”

Đang giờ ăn cơm nên phố chơi bời tấp nập người đi qua đi lại, rất nhiều quán cơm trái luật đem bàn gấp ra bày ngoài đường, Mã Siêu xồng xộc chạy một đường, quay đầu lại thấy Một Vạn Ba sắp đuổi tới nơi, liền hạ quyết tâm, vớ lấy cái bàn bên cạnh kéo ra giữa đường.

Khách ăn bàn đó sợ hãi hét lên, cái bàn bị di chuyển, nước canh trên bàn bắn tung tóe, đĩa bát đũa thìa rơi vỡ đầy đất, Một Vạn Ba không kịp thu chân, cả người ngã sấp vào đống hỗn độn đó, hai tay chống xuống vũng nước canh vụn sứ, vô số mảnh sữ vỡ đâm vào da.

Mẹ kiếp! Trong đầu Một Vạn Ba bừng bừng quyết tâm: Ông đây không tin!

Một Vạn Ba bò dậy, guồng chân đuổi theo Mã Siêu, mắt thấy Mã Siêu cũng sắp chạy đến cuối đường, chỉ hai bước nữa là lên đường xe, Một Vạn Ba chẳng biết lấy sức lực đâu ra, gầm lên một tiếng, đột nhiên nhảo qua như hồ chồm.

Ruỳnh một tiếng, cả hắn lẫn Mã Siêu cùng ngã ngửa ra đất, Mã Siêu vùng vẫy muốn ngồi dậy, Một Vạn Ba ấn một tay lên mặt hắn, máu trên tay dính lên mặt Mã Siêu.
Một Vạn Ba cười nhạt: “Dám chạy à…”

Mã Siêu kêu thảm thiết.

Vì sao ư? Dù chỉ một phát thôi nhưng cũng là ấn lên mặt hắn.

Một Vạn Ba bị tiếng kêu thảm thiết của hắn dọa sợ, giữa giây lát ngây người, Mã Siêu bỗng gắng hết sức vùng khỏi hắn, đứng lên ôm mặt lảo đảo bỏ chạy.

Một Vạn Ba bị ngã nhảo ngẩng lên, thấy đèn giao thông trên cao đầu phố lóe ánh chuyển xanh sang đỏ, giống như sắp viết lên một lời sấm không lành.

Hắn la lớn: “Mã Siêu! Xe! Xe!”

Không kịp nữa rồi, tiếng phanh xe đinh tai rít lên, một chiếc xe tải bỗng chồm lên, vì phanh đột ngột mà thân xe gần như quét ngang mặt được.

Cơ thể Mã Siêu như một khúc gỗ đồ sộ văng lên không trung trong ánh mắt Một Vạn Ba, vẽ thành một đường vòng cung, sau đó rơi thẳng xuống đất.

Người ban nãy còn liều mạng chạy trốn, giờ bỗng lại nằm liệt nơi đó.

Cũng không đúng hoàn toàn, hắn đang co giật, liên tục co giật.

Vô số những âm thanh hỗn loạn, xe trên đường từ từ dừng lại, mặt đường dần bị lấp kín, chỉ lưu lại cho chỗ xảy ra chuyện một khoảng không gian rộng lớn không ai đặt chân vào.

Đám đông vây lại.

Một Vạn Ba bước mấy bước về phía Mã Siêu.

Mã Siêu nhìn hắn, trên mặt nổi lên những vết rộp, tựa như niêu canh nóng bỏng ban nãy mà hắn ném qua không hắt vào người Một Vạn Ba mà là vào chính hắn.

Hắn vẫn đang co giật.

Một Vạn Ba đờ đẫn nhìn xung quanh, thấy bốn phương đều có xe đỗ lại, lại thấy cả xe La Nhận, La Nhận đang từ trên xe bước xuống, cửa bên ghế phụ lái cũng mở ra, Viêm Hồng Sa đi xuống.

Tiếng người xì xầm vang lên, từng khuôn mặt xoi mói tọc mạch.

Đột nhiên, có một giọng nói chẳng biết là vang lên từ đâu, nhưng nghe chắc nịch, hòa lẫn với chút căm phẫn.

“Là hắn đẩy!”

Giọng nói này nhanh chóng được phụ họa: “Là hắn đẩy, tên đó, tên đó đẩy! Tôi cũng thấy!”

Tên đó? Tên nào?

Đón lấy vô số những ánh mắt như mũi tên, Một Vạn Ba bỗng hiểu ra, hắn chính là “tên đó”!

Một Vạn Ba cảm thấy máu huyết toàn thân như xộc thẳng lên óc, lớn tiếng hét lên: “Không phải tôi!”

Ba chữ này thật quen thuộc.

Trước đây không lâu, Mã Siêu cũng vừa nói thế.

Lòng bàn tay Một Vạn Ba nóng lên, nơi bị vụn sứ đâm trúng vừa tê dại vừa ngứa ngáy, La Nhận và Viêm Hồng Sa rảo bước chen vào đám người, La Nhận cúi người ngồi xổm xuống xem xét Mã Siêu, Viêm Hồng Sa tay chân xoắn hết cả lại nhìn Một Vạn Ba rồi lại nhìn đám đông xa lạ thù hằn xung quanh.

Cảnh sát giao thông đã tới, đang liến thoắng bàn giao gì đó qua bộ đàm, Một Vạn Ba trông thấy rất nhiều người đi qua chỗ cảnh sát giao thông, không biết là nói gì, sau đó vươn tay, đầu ngón tay chỉ thẳng về phía hắn.

Mẹ kiếp! Không phải tôi! Đã bảo là không phải tôi rồi mà!

Nỗi kinh hoàng khổng lồ tựa như một lớp màng bọc thực phẩm, bỗng chốc bao lấy toàn thân, những thứ nghe được hay nhìn thấy đều trở nên không còn chân thực nữa.



Người phụ nữ đứng phía ngoài đám đông, bình thường như bất kì người qua đường tình cờ đi ngang qua hóng hớt nào. Nhưng ả không hề nóng lòng chen vào, cũng không kích động hỏi thăm hay cảm thán về chuyện vừa xảy ra với người bên cạnh.

Ả nhìn Một Vạn Ba, ánh mắt bình thản.

Sau đó, xoay người rời đi, như thể không có hứng thú gì với cảnh náo nhiệt.

Ả đi một đôi giày cao gót nửa bằng đã sớm bị mòn vẹt, màu đỏ trên mép ngoài của giày đã bị sờn, màu sắc cũng biến thành đỏ đậm, đế giày dính lại bằng keo đã bị bung ra, lúc nhấc chân, phần đế đệm lật lên, có thể nhìn thấy mép đế đệm có những đường vá cố định.

Giày như vậy, dù là gia đình nghèo khó cũng đã sớm vứt đi rồi.

Quyển 4 - Chương 21

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cảnh sát giao thông đẩy đám người ra, đi về phía Một Vạn Ba.

Một Vạn Ba muốn lùi ra sau, có lẽ là do mấy năm trước chơi trò trốn tìm với người thi hành pháp luật nhiều quá rồi nên đối với cảnh sát, hắn luôn có xu hướng lảng tranh theo bản năng.

Quan sát xung quanh: Cũng không phải là kiến chui không lọt, có vài chỗ hổng, không mất đến hai giây là có thể chạy tới, nếu có người đến cản, hắn có thể trèo lên đầu xe leo qua rồi nhảy xuống từ đuôi xe chạy đi…

Trước đó hắn còn cảm thán Mộc Đại bỏ chạy khỏi khỏi cục công an là thiếu kiên nhẫn, giờ mới biết, đến lượt mình thì cũng thế.

Đương lúc do dự, bỗng có người vỗ vai một cái, Viêm Hồng Sa từ phía sau sượt qua vai hắn, quăng ra một câu: “Không sao đâu, đi theo họ đi, bọn tôi cũng sẽ theo câu giờ.”

Cô cũng không nhìn hắn mà vội vã chen vào đám người đang bàn tán ầm ĩ.

Một Vạn Ba hơi hơi hiểu, hắn quay đầu nhìn La Nhận, La Nhận chỉ gật đầu với hắn một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi.

Xa xa vang lên tiếng xe cứu thương, đón lấy ánh mắt nghiêm nghị của cảnh sát giao thông, Một Vạn Ba cười gượng, giơ hai tay lên như đầu hàng: “Hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm.”

***

Hơn tám giờ tối, Tào Nghiêm Hoa thở hồng hộc chạy tới quán bún đối diện cục cảnh sát giao thông huyện Nam Điền, trước khi vào, gã để ý thấy trước cục cảnh sát giao thông có xe cảnh sát đỗ lại.

Trong quán bún đã đầy hết chỗ, Tào Nghiêm Hoa nhìn quanh quất nửa ngày mới nhìn thấy La Nhận ở mãi tít trong vẫy tay với gã.

Tào Nghiêm Hoa gấp gáp đi qua ngồi xuống: “Anh Tiểu La, sao lại có xe cảnh sát thế?”

“Bởi vì không phải là tai nạn giao thông đơn thuần nên bên cảnh sát giao thông và đồn công an đều có người tới.”

Còn nói: “Viêm Hồng Sa đang ở trong đó, cô ấy làm ‘người chứng kiến’, được mời tới hỗ trợ điều tra, đấu võ mồm với mấy nhân chứng khác.”

Tào Nghiêm Hoa nghiến răng nghiến lợi: “Mấy thằng oắt con đó đều nói là Tam Tam đẩy người?”

La Nhận gật đầu, thoáng hạ giọng: “Tôi và Hồng Sa thực ra không chứng kiến hiện trường xảy ra án nhưng cảm thấy chuyện này có điểm kỳ quặc nên tôi bảo Hồng Sa tới gây rồi. Tôi để ý xem xét rồi, đèn giao thông ở đầu đường có gắn camera theo dõi, cảnh sát điều tra nhất định sẽ xem cái đó, nếu quả thật là Một Vạn Ba đẩy…”

Nếu quả thật là Một Vạn Ba đẩy, vậy tình cảnh của Hồng Sa sẽ tương đối xấu hổ.

Tào Nghiêm Hoa gấp gáp phân bua cho Một Vạn Ba: “Không thể là Tam Tam, cái loại bụng đói có người mời ăn lại kêu no rồi, vì chuyện dã nhân mà sống dở chết dở mất mấy ngày như cậu ta sao có thể cố ý hại người chứ.”

Bún bò của La Nhận đã làm xong, chủ quán bưng lên, thuận tiện đưa thực đơn cho Tào Nghiêm Hoa.

Tào Nghiêm Hoa chỉ vào La Nhận: “Giống của anh ấy là được.”

La Nhận cầm đũa, quấy quấy mấy cái trong bát bún, chợt nhớ tới điều gì: “Mộc Đại ở quán trọ một mình?”

Tào Nghiêm Hoa lúc này mới nhớ ra chuyện ấy: “Không phải, tiểu sư phụ đi theo tôi.”

La Nhận sửng sốt: “Thế cô ấy đâu?”

“Anh Tiểu La, anh bị đần à, thân phận của tiểu sư phụ giờ đang lúc nhạy cảm, sao có thể tùy tiện ló mặt ra vậy được.”

Gã thần thần bí bí chỉ ra ngoài: “Em ấy đang ở trong hẻm đó.”

La Nhận biết cái hẻm mà Tào Nghiêm Hoa nói đến, tuy cũng có người qua lại nhưng không nhiều.

Anh đẩy bát bún cho Tào Nghiêm Hoa: “Tôi chưa động vào đâu, anh ăn đi.”

Nói đoạn, đứng dậy ra ngoài.

Tào Nghiêm Hoa nhìn bát bún trước mặt, trong lòng tị nạnh, chanh chua nghĩ: “Anh Tiểu La nhất định là đi với tiểu sư phụ rồi, bỏ mặc một mình mình cô đơn ở đây ăn bún.

***

Mộc Đại đeo khẩu trang, đội mũ cúi đầu, một mình tản bộ trong ngõ hẻm, lúc lúc lại ngẩng đầu lên, liếc về phía sở cảnh sát giao thông đèn đóm sáng rực phía đối diện.

Đầu ngõ chợt tối sầm, có người tiến vào, Mộc Đại vội vàng ngồi xổm xuống, giả bộ buộc dây giày.

La Nhận ngồi xuống cạnh cô, nói: “Giày em làm gì có dây, diễn sâu thế không thấy mệt à.”

Mộc Đại thở phào nhẹ nhõm, nhịn không được phì cười, lát sau nói: “Làm em giật cả mình.”

Mũ cô hơi lệch, La Nhận vươn tay ra sửa lại cho cô, thuận tiện gỡ khẩu trang xuống: “Tối mù tối mịt thế này rồi, có ai nhìn nữa đâu, đeo không thấy ngốt à.”

Lại hỏi: “Ăn chưa?”

Mộc Đại lắc đầu.

La Nhận quay ra nhìn đầu hẻm rồi nói: “Chờ anh chút.”

Anh đi không lâu thì quay lại, mua bánh quy và nước, còn cả một hộp đậu phụ chiên giòn.

Trong góc hẻm chất một đống ván gỗ phế liệu, La Nhận kéo cô qua đấy ngồi xuống, trên đầu không biết có thứ cây gì, mọc từ tường bên kia vươn tán cây rậm rạp sang, giống như ô che trên đầu.

Mộc Đại mở nắp chai nước, uống một ngụm, lại ngẩng lên nhìn sở cảnh sát giao thông.

“Một Vạn Ba sẽ không sao chứ?”

“Chỉ cần đoạn camera theo dõi có lợi với cậu ấy thì sẽ không sao.”

“Nghe Tào Mập nói, hiện trường có rất nhiều người chỉ điểm nói hắn đẩy người.”

“Có ba bốn người gì đấy. Em cảm thấy liệu có phải Một Vạn Ba không?”

Mộc Đại ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Tội vặt vãnh thì Một Vạn Ba có thể còn làm chứ giết người thì không đâu. Huống hồ hắn đâu có ngốc, nếu thật sự muốn đối phó với Mã Siêu thì có rất nhiều cơ hội, việc gì phải chọn đường lớn nhiều người qua lại như thế.”

La Nhận trầm ngâm: “Nhưng tại sao người ta lại chỉ chỉ điểm mỗi cậu ấy, em không cảm thấy lạ à?”

“Liệu có phải đồng bọn của Mã Siêu không?”La Nhận cẩn thận nhớ lại tình huống hiện trường.

Lúc đó, người người từ xung quanh đổ tới, mấy người chỉ điểm Một Vạn Ba ăn mặc, tuổi tác, khí chất đều có sự chênh lệch rất lớn, không có vẻ gì là dính dáng đến nhau.

La Nhận nói: “Thực ra chuyện xảy ra với Một Vạn Ba và chuyện của em, nghĩ tỉ mỉ sẽ thấy rất giống nhau.”

Vào giữa đêm, Mộc Đại rốt cuộc là có xuất hiện trên cầu hay không, một người nói có, hai người nói có, ba người nói có, thế là, cô đã thành có xuất hiện ở đó.

Một Vạn Ba có đẩy Mã Siêu hay không? Một người nói có, hai người nói có, ba người nói có, thế là, hắn cũng thành tình nghi.

La Nhận hạ giọng nói: “Ba người thành hổ.”

Mộc Đại không nghe rõ: “Gì cơ?”

“Miệng lưỡi giết người.”

Mộc Đại tưởng anh nói đùa: “Miệng lưỡi cũng có thể giết người á?”

“Em biết Viên Sùng Hoán không?”

Mộc Đại gật đầu, cô nhớ mang máng, hình như đó là một anh hùng kháng Thanh cuối thời Minh, sau bị người Mãn dùng kế phản gián giết chết.

La Nhận nói: “Có người nói khi đó, Viên Sùng Hoán đóng quân ở Liêu Đông, là cửa ải hiểm hóc của người Mãn. Hoàng Thái Cực biết hoàng đế Sùng Trinh đa nghi nên đã sử dụng một kế sách.”

“Ông ta phái người bắt tùy tùng theo hầu Sùng Trinh, dùng nghiêm hình tra tấn. Hai người kia lại rất cứng cỏi, kiên quyết không chịu nhận tội.”

“Một tối nọ, hai người kia trong lúc mơ màng tỉnh lại, nghe thấy lính canh ngoài phòng thầm thì với nhau.”

Giọng anh trầm thấp, kể mà khiến người ta như lạc vào một thế giới kỳ ảo, trong hẻm rất yên tĩnh, Mộc Đại chăm chú nghe, mắt tròn xoe, miệng hơi hé.

La Nhận cảm thấy dáng vẻ này của cô đáng yêu vô cùng, tiện tay chọc một miếng đậu phụ chiên giòn đưa tới bên miệng cô: “Nào, ăn đi.”

Mộc Đại dở khóc dở cười, nhưng vẫn há miệng ra cắn đậu phụ chiên giòn, lúng búng hỏi anh: “Sau đó thì sao?”

“Chợt nghe lính canh nói, đã có Viên đại đô đốc quy phục, vào được ải này rồi thì sau đó dễ như trở bàn tay. Tên lính canh còn lại ngắt lời hắn, nói, Xuỵt, chuyện cơ mật thế này, không thể để người khác biết được.”

“Hai người kia nghe mà muốn nứt cả mắt ra, bụng thầm chửi Viên Sùng Hoán là tên gian tặc, dám thông đồng với địch phản quốc, đáng hận là tin tức này không cách nào truyền đi thông báo hoàng đế biết được.”

Nói đến đây, anh nhìn Mộc Đại: “Cũng may trời không tuyệt đường người, đến hôm sau, hai người này thế mà lại tìm được một sơ hở, trốn đi.”

Mộc Đại đoán ra được: “Là người ta cố ý thả cho họ trốn à?”

La Nhận gật đầu: “Sau đó, trên triều dưới dân đều sôi sục truyền nhau tin tức Viên Sùng Hoán thông đồng với địch phản quốc. Hoàng đế Sùng Trinh nổi giận, bắt giam Viên Sùng Hoán thẩm vấn, năm sau lăng trì xử tử, có người nói róc hơn ba ngàn đao, gần một vạn người giành được thịt của ông ấy, tranh nhau ăn sống.”

Mộc Đại thở dài.

La Nhận nói: “Nếu như câu chuyện này là thật, vậy nhân tố giết Viên Sùng Hoán, rốt cuộc là người đã hạ đao lăng trì ông ấy, hay là hai viên tùy tùng nghe được lời thầm thì bàn tán trong lúc mơ màng tỉnh lại?”

Con ngươi Mộc Đại đảo tròn: “Đều không phải, là sát niệm nhất định phải diệt trừ Viên Sùng Hoán trong lòng Hoàng Thái Cực.”

La Nhận cảm thấy cũng không phải không có lý.

Một ý niệm, vài câu nói, ba ngàn đao.

Anh lấy điện thoại ra, mở hình ảnh cho Mộc Đại xem, Mộc Đại không kịp chuẩn bị gì, cứ thế bị hình ảnh đập vào mắt, kêu á một tiếng.
Trông như một người chết máu me khắp mặt.

La Nhận nói: “Đây là Mã Siêu sau khi gặp tai nạn, anh chụp lại. Em để ý mặt nó mà xem, trước đó Một Vạn Ba bị thương, tay chảy máu, máu này là của Một Vạn Ba, cậu ấy ấn tay lên mặt Mã Siêu nên thoạt nhìn giống như dấu vân tay.”

Mộc Đại hít vào một hơi thật sâu rồi mới phóng to hình ra nhìn cho kĩ.

Dấu vân tay không giả, nhưng rất nhạt, kỳ lại là ở chính giữa dấu vân tay có một vết rộp, giống như bị bỏng.

Mộc Đại nhặt một viên sỏi bên cạnh lên, vẽ lại hình dạng đó ra đất.

Trông như chữ “nhật (日)” nhưng nét ngang trên cùng bị cắt mất.

Hình dạng này…

Trong lòng Mộc Đại chợt lóe lên: “Chữ tượng hình?”

Giống như một cái lưỡi, chẳng lẽ là…

La Nhận gật đầu: “Đây là chữ tượng hình của chữ Khẩu.”

***

Trong sở cảnh sát giao thông có tiếng huyên náo, dường như có người đi qua, La Nhận kéo kéo Mộc Đại, Mộc Đại vội vàng đeo khẩu trang lên.

Hai người ra đầu hẻm, trông thấy Tào Nghiêm Hoa cũng qua đó, đang đứng bên lan can thò đầu ra xem.

Ngoài cổng có không ít người, có Một Vạn Ba, có Viêm Hồng Sa, vả cả những nhân chứng khác, và những cảnh sát mặc đồng phục khác nhau.

Viêm Hồng Sa đang ngăn những nhân chứng khác lại không cho đi.

La Nhận và Mộc Đại liếc nhau rồi đi về phía trước vài bước.

Chợt nghe Viêm Hồng Sa lớn tiếng: “Câm hết rồi hả, ban nãy không phải nói là các người đều thấy được sao? Đẩy thế nào, đâm ra sao, sao giờ lại không nói gì nữa, xem video rồi sao lại không nói nữa?”

Mấy người kia nhìn nhau, có hai người lúng túng ho khan một tiếng.

Cảnh sát giao thông đứng ra khuyên giải: “Đã làm rõ rồi thì bỏ đi thôi, cô gái, khoan dung một chút.”

Viêm Hồng Sa mặc kệ, lúc chưa có video giám sát, một mình cô phải đối đầu với bốn cái mồm, bị mấy người họ châm chọc khiêu khích đến độ cả người muốn bốc hỏa, hiện giờ cuối cùng cũng có thể trở mình, đây chính là có oan báo oán có thù báo thù.

“Đây không phải là vấn đề khoan dung hay không khoan dung, mấy người họ là vu hãm, lòng dạ đáng chém, phải chém cho tụt đầu mới được.”

Cô quay sang nói với bên cảnh sát hợp tác phá án: “Cái loại trắng trợn vu hãm, trợn mắt nói mò này không phải là nên tống cổ vào trại giam mười ngày nửa tháng à? Cứ thả ra như thế, không sợ gây nguy hại tới sự an toàn của xã hội sao?”

Viên cảnh sát kia bị cô làm cho nghẹn họng tức tối, nổi nóng với mấy người kia: “Các anh không trông thấy thì đáng ra không nên nói bậy mới phải! Giờ đã thành luật rồi đấy, nói lung tung thì phải chịu trách nhiệm!”

Mấy người kia cũng rất trâu chó, một người trong số đó lớn tiếng vặc lại: “Chúng tôi bận bịu thế này mà vẫn qua đây hỗ trợ điều tra, là đã rất phối hợp rồi. Lúc đó chuyện xảy ra nhanh vậy, nhìn lầm thì có gì lạ, chẳng lẽ bọn tôi còn cố ý vu hãm cho cậu ta? Âm mưu cái gì? Đương sự có nói gì đâu, đến lượt loại người qua đường như cô lắm lời chắc?”

Nói đoạn, xô Viêm Hồng Sa ra bỏ ra ngoài.

Một Vạn Ba khuyên cô: “Bỏ đi.”

“Chuyện giải quyết được là được, giờ cũng không phải lúc để ầm ĩ, với lại, cãi vã nhiều, mệt.”

Thân là đương sự vậy mà lại đi khuyên cô “bỏ đi”, Viêm Hồng Sa tức muốn tắt thở: “Cậu chờ đấy, lần sau cậu có mục xương trong tù tôi cũng không thèm xía vào.”

Cô quay đầu đi thẳng.



***

Một Vạn Ba đưa mắt nhìn Viêm Hồng Sa đi xa rồi, lúc này mới đủng đỉnh thong dong ra cổng, ở đó, Tào Nghiêm Hoa đang như chán chết tựa người vào rào chắn, cố tình nhìn xung quanh, tư thế vậy mà lại có chút chọc người.

Một Vạn Ba lại gần chỗ gã, hỏi: “Anh Tào, sao rồi?”

Tào Nghiêm Hoa chậm rãi vén áo khoác lên một chút.

Một Vạn Ba dò xét nhìn xuống, trong lớp vải bên trong áo khoác của Tào Nghiêm Hoa treo lủng lẳng mấy cái ví tiền, và cả mấy chùm chìa khóa.

Tào Nghiêm Hoa đáp: “Còn sao nữa, một ánh mắt của Tam Tam thôi là tôi đã biết phải làm gì rồi.”



***

Cách đó không xa.

La Nhận nhìn Mộc Đại: “Làm sư phụ của người ta có phải là nên quản giáo đồ đệ của mình cho tốt không?”

Mộc Đại đáp: “Em đâu có thấy gì đâu.”




Chữ “Khẩu (口)” tượng hình thuở ban đầu:

kou

Quyển 4 - Chương 22

Trở lại khách sạn đã là gần mười giờ tối, đêm nay vốn định đi đài tượng ngựa, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, ầm ĩ khiến cả đám đều rệu rã.

Nhưng Một Vạn Ba rất lấy làm đắc ý, nói, Mấy người còn chưa biết tôi đã lập được công gì đâu.

Tuy video giám sát đã chứng minh được sự trong sạch của Một Vạn Ba, nhưng dù sao cũng có cả nửa cái phố trông thấy hắn đánh đuổi Mã Siêu – lúc bị hỏi đến lí do ẩu đả, Một Vạn Ba bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Hắn “thành thật” nói: “Lúc đó, tôi đang nói chuyện với thằng bé đó về vụ án Trương Thông.”

Hai nhân viên cảnh vụ lập biên bản cho hắn vô thức thoáng liếc nhau.

Vụ án Trương Thông đã trở thành một án vô cùng gây xôn xao ở huyện Nam Điền.

Một Vạn Ba giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục “bày tỏ” nỗi tủi thân của mình: “Tôi cũng chỉ đùa chút thôi, tôi nói với nó, Lúc đó trên cầu chỉ có mỗi cậu và cô ấy, rốt cuộc ai giết người cũng chưa chắc đâu.”

“Ai ngờ nó lại giãy nảy lên, bê niêu canh nóng như thế lên hắt vào người tôi, đồng chí cảnh sát, nóng hầm hập luôn ấy, nếu là anh bị hắt, anh có thể không điên máu lên không? Lúc đó tôi nóng máu nên mới nhảy dựng lên đuổi đánh nó…”

Vẻ mặt tủi thân mà thành khẩn, quả đúng là có bị thương, cả người còn thoang thoảng mùi hải sản, cảnh sát cũng thấy hắn hơi tội nghiệp, bèn gật đầu với hắn.

Kể đến đây, Một Vạn Ba sướng hết cả lòng mề: “Mấy người xem, có phải tôi đã thành công đánh được vào nội bộ cảnh sát, thả con tép, bắt con tôm, chậm rãi quăng một điểm đáng ngờ trong vụ án của cô chủ nhỏ ra ngoài không?”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Tam Tam, đừng ba hoa nữa, mau cởi áo ra đi, xem xem vai cậu có bị bỏng không, cả tay nữa, có cần băng lại không?”

Một Vạn Ba chẳng thèm để tâm, chỉ là chút thương tích nhỏ thôi mà, có điều, có người sốt sắng cho hắn, trong lòng hắn vẫn hưởng thụ vô cùng.

Bèn cởi áo khoác ra, vén vạt áo phông lên, kéo từ trên đầu xuống.

Cởi ra rồi mới nhận ra Mộc Đại và Viêm Hồng Sa đều đang ở đối diện, Một Vạn Ba hơi ngượng ngùng, thấy vẻ mặt hai người đều bình tĩnh, lại cảm thấy kỳ quặc, bụng nghĩ, thói đời bây giờ sao vậy chứ, phụ nữ nhìn đàn ông cởi quần áo mà cũng không biết ý tứ tránh đi chút.

Tào Nghiêm Hoa giúp Một Vạn Ba chườm lạnh, La Nhận tóm lược thuật lại cho cả đám nghe về suy đoán trước đó của anh và Mộc Đại.

Viêm Hồng Sa vốn đang nằm trên sofa, nghe vậy lập tức ngồi dậy: “Hung Giản nằm trên Mã Siêu?”

Ngẫm lại mà giận điên: “Cũng đúng, là nó bịa đặt vu hãm Mộc Đại mà.”

Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa chưa ý kiến gì ngay, lát sau, Tào Nghiêm Hoa nói: “Nếu quả thật ở trên người nó, vậy Mã Siêu này có phải hơi…yếu rồi không?”

Bị Một Vạn Ba đuổi cả nửa phố cơ mà, không phải gã khinh thường Một Vạn Ba gì đâu, nhưng sức chiến đấu của Một Vạn Ba trong năm người họ đúng là đứng thứ năm mà.

Viêm Hồng Sa nói: “Chuyện này không thể chỉ nhìn vào vật chủ có mạnh hay không được mà phải xem sức phá hoại đến mức nào. Trai ngọc không phải rất lợi hại sao, nhưng rốt cuộc vẫn bị chúng ta bắt được đấy còn gì? Mã Siêu tuy yếu nhưng không phải Mộc Đại suýt nữa bị nó cho vào tù đấy à?”

Hình như cũng có lý, Tào Nghiêm Hoa không nói gì nữa.

La Nhận trầm ngâm: “Tạm thời cứ giả thiết Hung Giản ở trên người Mã Siêu đi, nhưng những người khác thì làm sao? Một Vạn Ba rõ ràng không đẩy người nhưng lại có bốn người đứng ra nói chắc như đinh đóng cột là đã thấy cậu ấy đẩy.”

Vừa nhắc tới bốn người kia, Tào Nghiêm Hoa lại thấy cáu: “Cũng may giờ có camera theo dõi chứ nếu là hồi trước thì khẳng định đã bị họ bẫy chết rồi.”

Mộc Đại ngẫm nghĩ: “Có phải là do Mã Siêu giật dây không?”

Viêm Hồng Sa không hiểu lắm: “Lúc đó Mã Siêu bị tông xe ngất mất rồi mà.”

Mộc Đại giải thích: “Kiểu giật dây này không nhất định là theo phương thức truyền miệng như chúng ta quen thuộc. Dù sao thì Hung Giản cũng ở trên người nó mà, có lẽ sẽ na ná như một kiểu khống chế tinh thần, có thể khiến người ta nói ra lời chỉ định.”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Nếu vậy thì nó khống chế luôn tinh thần Một Vạn Ba là xong, việc gì phải để bị đuổi tán loạn vậy?

Mộc Đại không đáp, nhưng Một Vạn Ba lại chần chừ nói: “Có khi nào là vì nó không khống chế được tôi không?”

Hắn giơ tay lên, trên tay vừa bó băng vải, bọc trông hệt như một cái tay gấu: “Tôi nhớ là lúc vừa mới ấn tay lên mặt nó, nó đã lập tức kêu lên thảm thiết rồi, như thể…đau lắm ấy.”

Lúc đó tay hắn chảy máu, máu dính lên mặt Mã Siêu – trước đó máu của năm người đã vây khốn được ba thanh Hung Giản, có khi nào là vì máu của họ có tác dụng khắc chế Hung Giản nên Mã Siêu mới phản ứng dữ dội như vậy không?

Cơ mà, Hung Giản thật sự sợ máu của họ đến mức đó sao?

***

Nửa đêm, La Nhận từ trên giường xoay người ngồi dậy, nghĩ ngợi một lúc rồi đứng lên mặc quần áo đi ra.

Không lái xe, lái xe ở đây thật sự là quá dễ gây chú ý, cũng may là phố huyện rất nhỏ, rất nhanh đã đến bệnh viện.

Xem thời gian, hai giờ sáng.

Trong bệnh viện rất yên ắng, mọi ồn ào của ban ngày dường như đều đã ngủ say, trong sảnh khám bệnh có y tá trực, biết là có người tiến vào, đầu cũng lười ngẩng lên, cho rằng anh cũng chỉ là một người thân bất kỳ đến thăm hỏi bệnh nhân.

La Nhận cũng không sốt ruột, theo bảng chỉ dẫn, đi qua từng tầng từng phòng một để tìm, tình hình của Mã Siêu rất nghiêm trọng, hiện giờ hoặc là đang ở trong nhà xác, hoặc là đang ở phòng chăm sóc đặc biệt.

Anh nhanh chóng tìm ra.

Cũng không biết có coi là may mắn không, chất lượng phòng chăm sóc đặc biệt ở đây hơi đơn sơ, tuy dụng cụ các thứ miễn cưỡng đạt chuẩn nhưng y tá chăm sóc tương đối sao nhãng, sau khi làm nhiệm vụ kiểm tra ghi chép lại số liệu thì ngáp dài đẩy cửa đi ra.

La Nhận náu mình trong bóng tối, thấy cô y tá đã khuất bóng cuối hành lang rồi mới rảo bước vọt vào cửa.

Đóng cửa lại, trong phòng lập tức yên lặng, màn hình hiển thị số liệu đo đạc sự sống lóe lên ánh sáng xanh nhạt, tiếng các loại dụng cụ vận hành vang lên khe khẽ, không thể hoàn toàn tĩnh âm được.

Tiếng hít thở của Mã Siêu luẩn quẩn trong căn phòng tối, ngực lên xuống yếu ớt.

La Nhận đi tới cạnh giường, mở đèn pin điện thoại ra, cẩn thận xem mặt Mã Siêu.Vết rộp hình chữ “Khẩu” tượng hình mà anh thấy trước đó hầu như đã lặn hết, chỉ để lại dấu tích màu đỏ nhạt.

La Nhận đặt điện thoại qua một bên, lấy dao găm mang theo người ra, lưỡi dao lướt qua ngón trỏ tay trái, nhìn giọt máu ngưng tụ lại rồi mới thò tay đến mặt Mã Siêu, khẽ khàng rung rung.

Giọt máu rơi xuống mặt Mã Siêu, chảy xuống theo gò má.

Ngoài trông như một giọt nước có màu chảy xuống ra thì cũng không hề có gì khác biệt, vết rộp hay bất kỳ khác thường nào khác như trong tưởng tượng đều không xảy ra.

La Nhận nhíu mày, đứng yên một lúc rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

***

Theo đường cũ trở về, gió đêm ào ạt, trong đầu hỗn loạn, có rất nhiều câu hỏi nảy ra.

Nếu Hung Giản sợ máu, vậy vì sao lại không phản ứng chút nào với của anh? Nếu không sợ, vậy chuyện chuyện Một Vạn Ba thì phải giải thích thế nào?

Lúc quẹo vào một con ngõ, cụp mắt xuống, chợt thấy cái bóng trên mặt đất.

Hẹp dài, là của anh, còn giao hòa với của một người khác.

La Nhận giật mình đứng lại, cái bóng kia cũng đứng lại, La Nhận lẳng lặng dịch người sang một bên.

Cái bóng hiện hẳn ra, hẹp dài, mờ nhạt, mơ hồ, lại yên tĩnh.

La Nhận quay đầu lại, trông thấy Mộc Đại đứng ở đầu ngõ, ánh sáng chiếu sau lưng cô, cô như được cẩn thận bao bọc trong quầng sáng.

Hỏi cô: “Không ngủ được à?”

Mộc Đại đáp: “Không phải cố ý theo dõi anh đâu.”

Chỉ là không ngủ được, nghe thấy tiếng động ngoài hành lang, bèn ngó qua mắt mèo, trông thấy La Nhận rời đi.

Vì vậy cũng mặc quần áo đội mũ vào, muốn ra ngoài đi loanh quanh một chút.

Nếu trên đường có người khác, cô đại khái sẽ lại chọn bừa lấy một người đi theo, không nghĩ ngợi gì hết.

Mỗi người đều có phương pháp giải tỏa áp lực của riêng mình, có người ngủ vùi, có người túy lúy, có người than khóc.

Mà cô thì thích im lặng đi dạo như vậy.

Ai ngờ trên đường lại chỉ có mỗi La Nhận.

Thế nên cô đi theo anh, sau khi phía sau một người quen biết trong đêm là một trải nghiệm vừa mới mẻ vừa đặc biệt, dáng hình của anh, tốc độ của anh, mỗi lần đứng lại đều vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.

Nghĩ bụng không muốn kinh động đến anh, giống như bữa nọ giả mạo đại lý bất động sản gọi cho anh vậy, đó đều là những bí mật nhỏ tự mình làm, không muốn người khác biết, giữ cho riêng mình.

Nhưng vẫn bị phát hiện.

Mộc Đại đi tới.“Lúc ở Trùng Khánh, chúng ta mới quen, cái lần anh đi tìm Mã Đồ Văn, em trốn ngoài tường nghe trộm ấy.”

La Nhận bật cười, anh còn nhớ chuyện này, châm hai điếu thuốc, đánh lừa cô hồi lâu.

“Sao anh phát hiện ra?”

“Trực giác.”

Kỳ thực rất phức tạp, giống như một sự cảnh giác trời sinh đối với nguy hiểm vậy.

“Lần này cũng là trực giác à?”

Lần này thì không phải, thực ra anh hoàn toàn không phát hiện ra, mãi đến tận khi trông thấy cái bóng dưới đất.

Ác ý có lẽ là một thứ khí có thể cảm giác được, chỉ thoáng lại gần thôi là có thể gây báo động đến anh. Nhưng nếu không có ác ý thì lại gần hay đi theo cũng chỉ như một cơn gió, không ai lại đi nghĩ ngợi chuyện gió sẽ thổi đi đâu cả. (Lầy tí, vậy để em đọc cho anh nghe một bài thơ ~~~ *insert ‘Xuan Quynh’*:>)

Mộc Đại nói: “La Nhận, anh ôm em đi.”

Cô tới bên cạnh anh, ngẩng lên nhìn anh, La Nhận thở dài, vươn tay ra vòng lấy eo cô, kéo cô vào lòng, thấp giọng nói: “Em trước giờ chưa từng vui vẻ sao.”

“Những vui vẻ đó đều là trộm được.”

Là phải cứng rắn chôn giấu đi rất nhiều chuyện không vui mới lấy được.

“La Nhận, em phiền phức lắm à?”

La Nhận cúi đầu cọ cọ lên mái tóc cô: “Không có.”

“Khi còn bé, mẹ chê em phiền phức, em thậm chí còn không nhớ trông bà ấy thế nào cơ, nhưng em nhớ được bà ấy rất ghét bỏ em. Bà ấy nói, Sao ngày nào mày cũng ăn nhiều thế hả? Sao quần áo mày động tí là bẩn thế hả, bị bẩn tao lại phải giặt có biết không? Sao mỗi lần mày tắm, cạnh bồn tắm lại vung vãi lắm nước thế chứ?”

“Em chỉ sợ bà ấy cảm thấy mình phiền phức, vậy nên em chỉ ăn xíu xiu thôi để bà ấy thấy em dễ nuôi, cũng không đi chơi chỗ nào bẩn, tắm xong, em hay lấy khăn mặt, lau hết nước cạnh bồn tắm đi. Em chỉ muốn bà ấy thấy, em không phiền phức chút nào, nhưng sai đó, bà ấy vẫn không cần em.”

La Nhận nghe mà lòng khó chịu, cúi xuống nhìn cô, cô mệt mỏi, tựa vào lòng anh, bình thản nói.

“Sau nữa, ở với dì Hồng, em tự biết mình là người ngoài, sợ gây phiền phức đến cho dì nên lời nào dì nói em cũng nghe. Có một năm, dịch sốt bùng phát, rất nhiều bạn học trong lớp em đều bị ốm, em không bị, em vui lắm.”

La Nhận trêu cô: “Cười trên nỗi đau khổ của người khác à?”

Mộc Đại lắc đầu: “Bởi nếu bị bệnh sẽ phải uống thuốc, mất tiền chữa bệnh. Em vui là vì em bớt cho dì Hồng rất nhiều chuyện. Nhưng sau đó lại mang đến còn nhiều phiền phức hơn cho dì ấy… Dì Hồng từng nói với anh chưa, nhà dì bị đập phá mấy lần liền?”

La Nhận không thốt nổi nên lời.

“Em ở đó, nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc, mỗi lần vang lên là em lại run một cái, khi đó, em cũng không biết em cảm thấy có lỗi với Văn Văn hơn hay có lỗi với dì Hồng hơn, em là một người ngoài, ăn của dì, uống của dì, lại làm hại dì bị liên lụy vì em.”

“Sau đó… Sau đó…”

La Nhận xoa lên má cô, nói: “Mộc Đại, chúng ta đi dạo một lúc đi, đừng nói nữa.”

Mộc Đại nói: “Anh để em nói xong đã, bình thường cũng không có cơ hội nói cho anh nghe. Nhân lúc ban đêm, không có ai, anh cho em nói hết đi.”

“Nếu có thể, em hi vọng em là một người không bao giờ phiền phức, mãi mãi chỉ là người giúp người khác giải quyết phiền phức. Nhưng em cũng không biết vì sao mà em đã một mình chạy tới nơi xa xôi thế này rồi mà vẫn xảy ra nhiều chuyện như vậy, lại để mọi người phải chạy tới tận đây, mọi người tới rồi thì Một Vạn Ba lại suýt bị dính vào phiền phức…”

“Xin lỗi La Nhận, em cũng không muốn như vậy.”

Cô kể xong, tự đứng thẳng dậy, lùi ra sau hai bước.

Bỗng nghĩ đến chuyện gì, hỏi: “Em kể cho anh nghe những chuyện này có phải cũng không tốt không?”

Cô lẩm bẩm: “Như một bịch rác ấy, ném bịch rác của mình cho người khác, sau này em sẽ không kể nữa.”

Cô ngượng ngùng, xoay người nhìn đầu kia của ngõ, nơi đó nối ra đường cái, bóng đêm vẫn rất sâu, nhưng dần dần, những đường nét cũng chậm rãi tỏ ra.

Phố huyện sắp thức dậy, rất nhanh thôi, tốp người dậy sớm nhất sẽ xuất hiện trên mặt đường.

Mộc Đại nói: “Chúng ta về thôi, lát nữa đám Hồng Sa cũng dậy rồi.”

Cô xoay người đi về phía trước, lúc sắp tới đầu ngõ, bên phải chợt rọi ra một chùm sáng, ngước qua xem, trên tầng hai bật đèn, cửa sổ mở ra, loáng thoáng vọng xuống tiếng trẻ sơ sinh khóc và tiếng người mẹ dịu dàng dỗ dành.

Sau đó nữa, một bóng người cường tráng trèo lên tường, lộn người vào lan can tầng hai.

Đó là La Nhận.

Mộc Đại hết hồn, gấp gáp bước mấy bước lại, dùng khẩu hình hỏi anh: “Làm gì thế?”

La Nhận không đáp, anh ghé sát vào lớp rèm cửa sổ bằng lụa mỏng, lúc sau xoay người vẫy tay với cô.

Đây là bảo cô đi lên.

Quyển 4 - Chương 23

Lên đó làm gì? Cho cô xem cảnh hạnh phúc ấm êm của người thân? Cho cô biết tình yêu của mẹ là thiên tính, không có người mẹ nào là ghét bỏ con mình phiền phức?

Mộc Đại không muốn lên.

Đương lưỡng lự, tiếng khóc của đứa trẻ bỗng nhỏ lại, sau đó, đèn cũng tắt.

Đoán chừng là người mẹ ôm em bé về phòng rồi.

Vẻ mặt La Nhận cứ như là đi dưới tầng bị người ta hắt chậu nước rửa chân.

Lát sau, không thể làm gì khác đành phẫn nộ leo xuống.

Mộc Đại buồn cười: “Anh leo lên leo xuống chơi vui không?”

La Nhận đáp xuống đất, tức giận phủi tay, hỏi cô: “Anh vì ai hả?”

Mộc Đại cười, đáp: “Chắc là em đó.”

Cô qua cầm lấy tay La Nhận.

La Nhận nhẹ nhàng nói: “Có một số chuyện cần phải do chính em nghĩ thoáng ra, không phải anh nói một hai câu là khuyên được. Nhưng mà, anh vẫn muốn nói cách nghĩ của anh với em.”

“Phiền phức và yêu, thực ra cũng chẳng lệch nhau bao nhiêu. Yêu em đủ thì em phiền phức cỡ nào cũng vẫn là bảo bối. Yêu em không đủ thì em có ngoan ngoãn bao nhiêu cũng vẫn là phiền phức.”

“Nói lời này ra có thể sẽ gây tổn thương, nhưng Mộc Đại, anh đã nghe quá đủ chi tiết rồi, mẹ em không yêu em.”

Mộc Đại lẳng lặng nghe.

Điểm này, cô đã sớm đoán được, tuy trong lòng vẫn luôn không ngừng suy đoán các loại lí do cực chẳng đã khiến mẹ cô vứt bỏ cô, nhưng mơ hồ cũng cảm thấy được, e rằng chân tướng thực ra rất đơn giản.

Không phải đứa bé nào sinh ra cũng đều nhận được dào dạt yêu thương.

Mộc Đại khe khẽ thở dài, kéo tay anh: “Đi thôi.”

La Nhận nói: “Còn một câu cuối nữa.”

Trịnh trọng vậy? Mộc Đại nhịn không được ngẩng đầu lên.

“Không cần phải sợ gây phiền phức cho anh, tương lai, anh cũng sẽ gây phiền phức cho em.” Anh ghé sát vào tai cô như đang phả hơi thở, ấm nóng, “Bạn gái, chúng ta chỉ gây phiền phức cho người gần gũi nhất thôi, chúng ta sẽ gây phiền phức lẫn nhau thật nhiều.”

***

Sáng sớm, Tào Nghiêm Hoa rời giường, nhận được tin nhắn WeChat của Viêm Hồng Sa, bảo gã và Một Vạn Ba tới phòng cô ăn sáng.

Tất cả mọi người đều ở đây, bữa sáng phong phú đến độ khiến người ta phải cảm động, trên bàn trà trong phòng, sữa đậu nành, bánh quẩy, bánh rán hành, bánh bao, trứng, óc đậu, đủ hình thái màu sắc, có thể nói là muôn màu muôn vẻ.

Một Vạn Ba còn tưởng là Viêm Hồng Sa mua, liếc cô: “Cô hào phóng vậy á?”

Tối qua bảo cô đi mua đồ ăn, cô chỉ mua mỗi bánh mì trở về, đó đã là có tâm lắm rồi.

Viêm Hồng Sa đáp: “La Nhận mua.”

Cửa phòng vệ sinh mở ra, Mộc Đại vừa rửa mặt xong, trên mặt vẫn còn vương bọt nước, Viêm Hồng Sa nhích người ra một chút, chừa chỗ ngồi cho cô, lại bưng cốc sữa đậu nành lên đưa cho cô, Mộc Đại chưa ăn vội mà sai Tào Nghiêm Hoa: “Lấy giúp tôi túi đồ rửa mặt với, cái màu đen ấy.”

Trong miệng Tào Nghiêm Hoa đang cắn dở nửa quả trứng, xoay người lấy túi cho cô.

Tự nhiên thành thục như người một nhà.

Ăn được nửa chừng, La Nhận vào thẳng chủ đề chính: “Đêm qua tôi đã đến bệnh viện một chuyện.”

Chuyện này, trên đường trở về La Nhận đã nói với Mộc Đại, cô chẳng còn gì phải ngạc nhiên nữa, cái miệng nhỏ hút lấy sữa đậu nành, nhưng đám Một Vạn Ba thì đồng loạt ngừng lại.

Một Vạn Ba hơi khẩn trương: “Mã Siêu thế nào?”

Sâu trong lòng, hắn vẫn cảm thấy, nếu không phải do mình liều mạng đuổi đánh thì Mã Siêu cũng đã không gặp tai nạn.

“Xem tình hình thì có vẻ vẫn ổn định.”

La Nhận thoáng dừng lại, sơ lược kể lại chuyện mình lấy máu nghiệm chứng.

Mắt Tào Nghiêm Hoa trợn tròn: “Sao có thể, máu Tam Tam dùng được, sao máu anh lại không được chứ?”

Gã có quan niệm về đẳng cấp rất nghiêm trọng, trong vô thức cảm thấy, anh Tiểu La lợi hại hơn Một Vạn Ba, vậy thì máu cũng phải dùng được hữu hiệu hơn mới phải, nhưng hiệu quả lại không bằng Một Vạn Ba thế này, nhất thời cảm thấy không chấp nhận được.

Chẳng lẽ Hung Giản đã rời khỏi người Mã Siêu? Cũng không đúng, kinh nghiệm chứng minh, trừ phi kí chủ chết, nếu không Hung Giản sẽ không chủ động rời đi.

La Nhận nhìn quanh một lượt: “Tôi có một suy đoán.”
“Có cảm giác, thế lực lồng Phượng Hoàng Loan hiện tại vẫn chưa chiếm được ưu thế, tình thế của Hung Giản vẫn đang rất cấp bách, nếu chỉ dùng chút máu của Một Vạn Ba là có thể khiến Mã Siêu bị Hung Giản ám mất hết tác dụng, tôi cảm thấy không hợp lí cho lắm.”

Viêm Hồng Sa hơi hơi hiểu ra: “Ý anh là…”

La Nhận gật đầu: “Giống như mấy người một mực khẳng định rằng đã thấy Một Vạn Ba đẩy người vậy, Mã Siêu có khả năng cũng chỉ là người bị Hung Giản ảnh hưởng.”

Một Vạn Ba kinh hãi cười gượng: “Không đến mức đó đâu chứ, Hung Giản có thể giật dây bất kì ai giúp nó làm việc sao?”

Đây không phải là thăng cấp mà là nhảy lớp mấy khóa rồi.

La Nhận nói: “Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, cậu còn nhớ chú tôi La Văn Miểu không?”

Đương nhiên là còn nhớ rồi, nhưng đó là việc nhà của La Nhận, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa liếc nhau, trù trừ không biết có nên đề cập đến không.

“Chú tôi là thành phần trí, có suy nghĩ, chủ trương, ý thức của riêng mình, ở một mức độ nào đó, tôi cảm thấy ông ấy là một người kiên định, nhưng sau khi bị Hung Giản ám…”

Anh lặng im.

Mộc Đại thôi hút sữa, khựng lại rồi buông cốc sữa đậu nành xuống, lần đó ở Tiểu Thương Hà, cô cũng coi như là tham dự toàn bộ quá trình, La Nhận nhắc tới trận hỏa hoạn nửa đêm kia, con rối dây câu cứng ngắc, giờ nhớ lại vẫn cảm thấy có chút không rét mà run.

“Theo lời Sính Đình kể lại, chú tôi khi đó đã hoàn toàn biến thành một người khác, nói cách khác là đã bị Hung Giản hoàn toàn khống chế, thay đổi tâm tính.”

“Nhưng tình trạng của Mã Siêu và mấy người chứng kiến thì lại không giống vậy.”

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy trong đầu như có đốm lửa lóe lên, a lên một tiếng.

Gã có phần kích động: “Tôi đoán ra rồi anh Tiểu La, anh để tôi nói, tôi…sắp xếp lại ngôn ngữ cái đã.”

Hiếm có lần nào trước mặt mọi người đầu óc lại nhanh nhạy được vậy, trong lòng phổng muốn nổ cả mũi, rất sợ bị người khác đoạt mất cơ hội.

“Để tôi…sắp xếp câu chữ đã.”

Đầu óc gã nhanh chóng vận hành, hơi khẩn trương, La Nhận nhìn gã cười, khích lệ.

Tâm trí Tào Nghiêm Hoa dần kiên định hơn.

Gã cân nhắc từng câu từng chữ một: “Ban nãy anh Tiểu La nói, La Văn Miểu hoàn toàn biến thành một người khác là bởi vì Hung Giản ám lên đã hoàn toàn khống chế chú La.”

“Sức mạnh của Hung Giản hẳn là cố định, giống như một thìa đường vậy, thêm vào một cốc nước, cốc nước sẽ trở thành nước đường. Nhưng nếu thêm vào một chậu nước thì uống vào, có thể đến cả vị ngọt cũng không cảm nhận được.”

La Nhận cười rộ: “Là nguyên tắc này.”

Tào Nghiêm Hoa càng nói càng trôi chảy: “Nếu suy đoán của anh Tiểu La chính xác, vậy thì Mã Siêu và mấy người chứng kiến đều là bị Hung Giản ảnh hưởng, như vậy thì lúc này, số người bị Hung Giản tác dụng lên không ít. Bởi vậy nên nó không có năng lực khiến họ mất đi tính cách vốn có như La Văn Miểu mà chỉ có thể ảnh hưởng họ ở một điểm rất nhỏ.”

“Bởi vậy nên chúng ta có thể thấy, Mã Siêu hay những người chứng kiến kia, về mặt hành vi và tính tình thì vẫn là người bình thường. Điều duy nhất khiến người ta cảm thấy không đúng là thời điểm xảy ra chuyện, lời nói của họ hoàn toàn khác thường.”
Một Vạn Ba đã hiểu ra: “Hơn nữa, lời nói của họ còn vô cùng thành khẩn, chắc như đinh đóng cột, căn bản không giống như là đang bịa đặt.”

Viêm Hồng Sa cảm thấy mình dường như đã hiểu, nhưng cẩn thận nghĩ lại, lại cảm thấy mù mờ, cô mếu máo: “Có thể nói cho tôi hiểu được không?”

Mộc Đại không nhịn được cười, thò tay búng trán cô: “Cái đồ lơ mơ.”

La Nhận nói: “Chúng ta đổi cách giải thích vậy, lấy trường hợp của Mộc Đại.”

“Đêm đó, Mộc Đại không lên cầu, nhưng lại có ba người khẳng định là đã trông thấy Mộc Đại, thậm chí còn nhận mặt được cô ấy, miêu tả đường đặc điểm ăn mặc của cô ấy.”

“Nhưng trong những đặc điểm này có sơ hở, bởi vì đêm đó, Mộc Đại buộc tóc, mà người họ thấy lại là Mộc Đại tóc dài buông xõa.”

Anh cầm một quả trứng lên: “Giống như, có một người trước đó đã từng thấy Mộc Đại, hình ảnh của Mộc Đại thành hình trong đầu hắn ta.”

Lại lấy ba cái bánh bao ra, xếp thành một hàng lên bàn: “Sau đó, hắn gắn hình ảnh này vào một bức tranh đã biên tập riêng, như một đoạn phim vậy, gài cắm vào hoặc là thay thế vào trí nhớ của họ.”

Đó chính là lí do vì sao, trong kí ức của những nhân chứng đêm đó, ngoài Tống Thiết ra thì trong miêu tả của Mã Siêu và Võ Ngọc Bình, Mộc Đại tựa như hoàn toàn là đột ngột xuất hiện.

Lúc trước Mã Siêu vì tránh đi cho Trương Thông đi vệ sinh nên xoay người lại, sau đó vừa quay đầu đã thấy Mộc Đại – đó là hình ảnh được gài vào.

Võ Ngọc Bình lái xe qua cầu, lúc trên cầu không nhìn thấy bất kì thứ gì, ngã một cái, ngẩng lên, đã thấy Mộc Đại đứng trên cầu – đó cũng là hình ảnh được gài vào.

Chỉ có Tống Thiết là đi dọc theo bờ sông, lúc đến đầu cầu thì thấy Mộc Đại đi tới – thời cơ xếp đặt cho Tống Thiết là hoàn mỹ nhất, dung hợp gần như không để lại dấu tích nào.

Bởi vậy nên người điều tra thấy, hiềm nghi của Mộc Đại gần như không có cách nào tẩy sạch: Có Mã Siêu là người trực tiếp chứng kiến hiện trường, còn có Tống Thiết và Võ Ngọc Bình là hai nhân chứng liên quan.

La Nhận cười nhạt: “Vậy nhưng nếu cưỡng ép gài vào thì cũng chỉ là gài vào, nếu cẩn thận suy ngẫm thì sẽ phát hiện ra điểm vô cùng không hợp lý, một là ở chỗ sự xuất hiện đột ngột của Mộc Đại, hai là…Mã Siêu không báo án.”

“Tôi nghiêng về ý kiến rằng nếu cái chết của Trương Thông không tránh khỏi có liên quan tới Mã Siêu, vậy thì Mã Siêu khi đó sẽ đứng ngồi không yên, chắc chắn sẽ không báo án. Đêm đó, nó ôm nỗi sợ hại rời khỏi cầu lớn, về đến nhà, có khả năng còn cầu nguyện cảnh sát đừng hoài nghi mình.”

Một Vạn Ba thở ra một hơi: “Nhưng đến khi tỉnh dậy, tình hình đã khác, trong đầu nó nhiều thêm một đoạn ngắn mà chính nó cũng tin tưởng không nghi ngờ gì, nó cảm thấy là Mộc Đại hại Trương thông.”

La Nhận gật đầu: “Lời chứng này rất lợi hại, vẻ mặt, thái độ đều rất thành khẩn chân thực, có làm trắc nghiệm phát hiện nói dối cũng không phát hiện ra được.”

Đúng vậy, nguyên lí vận hành của trắc nghiêm phát hiện nói dối là ghi lại những biến đổi sinh lí của cơ thể, ví dụ như tốc độ hít thở, dung lượng máu, mạch đập, điện trở trên da, lúc một người biết mình đang nói dối, vì căng thẳng nên dù có cố gắng bình tĩnh thế nào đi chăng nữa, trị số sinh lí cũng sẽ có biến hóa rất nhỏ – nhưng nếu anh ta căn bản là không biết mình đang nói dối thì sao?

Viêm Hồng Sa cảm khái: “Bảo sao lúc ở sở cảnh sát giao thông, lúc đấu võ mồm với mấy người chứng kiến, họ đều hận không thể ăn thịt tôi luôn cho rồi – họ cảm thấy tôi đổi trắng thay đen, trợn mắt nói mò.”

Nói không chừng, họ cảm thấy mình là phe chính nghĩa, là người bênh vực lẽ phải, Viêm Hồng Sa mới là thứ tiểu nhân miệng toàn dối trá lòng dạ đáng chém.

La Nhận nói: “Hãm hại Mộc Đại cũng như dàn xếp sau khi chuyện xảy ra, cũng coi như là an bài thỏa đáng kín đáo. Nhưng lần Một Vạn Ba lại dường như là tức thời, bởi vậy nên chuyện chọc thủng cũng dễ dàng hơn.”

Ngón tay anh nghịch quả trứng gà lăn qua lăn lại trên bàn: “Thanh Hung Giản thứ tư, hoặc có lẽ là người bị thanh Hung Giản thứ tư ám lên người.”

“Một là, nó đã từng gặp Mộc Đại, nếu không sẽ không thể nào tạo ra được hình ảnh chính xác như vậy.”

“Hai là, lúc Trương Thông chết, nó đang ở gần cây cầu, bởi vậy nên nó biết Tống Thiết và Võ Ngọc Bình đi qua sau đó có thể lợi dụng được làm nhân chứng.”

“Ba là, lúc Một Vạn Ba và Mã Siêu xảy ra tranh chấp đuổi đánh, nó trùng hợp cũng đang ở hiện trường nên có thể đã dàn xếp một bố cục vụng về để hãm hại tức thời.”

“Chúng ta phải nghĩ cách lấy được video theo dõi hiện trường. Tuy tình huống lúc đó tương đối hỗn loạn, nhưng tôi dám chắc, trong video nhất định là có một người, một người mà chúng ta chưa từng chính diện giao tiếp bao giờ, trên người đó có thanh Hung Giản thứ tư.”

Sau một khoảng lặng ngắn, Mộc Đại bưng cốc sữa đậu nành lên, ừng ực uống một ngụm lớn, nói: “Em còn oan hơn Đậu Nga nữa.”

Một Vạn Ba cũng âu sầu: “May mà có camera giám sát chứ nếu lùi lại năm mươi năm trước thì tôi cũng đi theo Đậu Nga luôn rồi.”

“La Nhận cười: “Quay trở lại chủ đề chính, vì sao máu của Một Vạn Ba có tác dụng mà của tôi thì không, tôi đoán, có lẽ là vì, máu của Một Vạn Ba để đối phó với Hung Giản tuy không đủ nhưng để đối phó với một người bị Hung Giản ảnh hưởng thì thừa sức. Lúc tôi đi thử nghiệm lại, sức ảnh hưởng của Hung Giản đã thoát ly khỏi Mã Siêu, bởi vậy nên máu của tôi đối với nó cũng chỉ là máu người bình thường thôi.”

Tào Nghiêm Hoa chen lời: “Chuyện này chúng ta cũng có thể nghiệm chứng tiếp.”

Gã rất chi là khí phách ném lên bàn trà bốn cái ví tiền: “Bốn thằng cháu nội này, có thẻ căn cước, có địa chỉ, Hung Giản có ảnh hưởng lên chúng nó không, thử phát là biết.”

Một Vạn Ba gào thét trong lòng: Ông biết tôi biết là được rồi, ông ném thứ này ra bàn làm gì chứ hả…

Quả nhiên, Viêm Hồng Sa ngẩng lên nhìn Tào Nghiêm Hoa: “Ở đâu ra thế?”

La Nhận cũng quay sang nhìn Mộc Đại: “Thân là sư phụ người ta, có phải nên cho một lời đi không?”

Mộc Đại nín lặng một lúc, đúng là có cho một lời.

“Em đoán… Là Tào Mập nhặt được đúng không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau