BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 111 - Chương 115

Quyển 4 - Chương 14

Ánh nắng sáng chói xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt, ngưa ngứa.

Mộc Đại rất không tình nguyện mà mở mắt, nhất thời không nhớ ra mình đang ở đâu, ngoài cửa loáng thoáng tiếng nói chuyện, cô dụi mắt nhìn, La Nhận đang đóng cửa lại, xách túi đồ ăn ship đến vào.

Mộc Đại thấy lạ: “Lại ăn nữa à?”

La Nhận đáp: “Trưa rồi.”

Vậy mà đã là trưa rồi.

Mộc Đại xuống giường vào phòng vệ sinh rửa mặt, lúc đi ngang qua La Nhận, La Nhận hỏi cô: “Em đi ngủ cũng buộc tóc à?”

Mộc Đại vô thức giơ tay lên sờ sờ túm tóc trên đầu, nói: “Buổi tối buộc tóc lại để rửa mặt, có lúc mệt quá nên quên không tháo ra mà ngủ luôn.”

La Nhận nói: “Buộc lại đi lỏng ra rồi.”

Mộc Đại đáp: “Vâng.”

Rửa mặt rồi ra ăn cơm, cơm đĩa thịt xào ớt xanh, đồ còn nóng, hương vị cũng tạm, nhưng bầu không khí của bữa ăn này kém xa tối qua, cứ cảm thấy không quen mất tự nhiên.

Cô tìm chủ đề nói: “Hôm nay phải làm gì?”

La Nhận đáp: “Tốt nhất là em đừng ra ngoài, để tôi nghĩ biện pháp, bắt đầu từ những phân hôm qua, xem xem có thể tra ra được gì không.”

Mộc Đại không tiếp lời gì, lát sau mới nói: “Cảm ơn anh.”

“Nên làm mà.”

Ăn xong, La Nhận lấy ống kim tiêm giúp cô lấy máu, bảo cô xắn tay áo lên, nắm tay lại, lúc hạ kim, đại khái là cảm thấy vị trí không đúng lắm, vươn tay ra đỡ dưới cánh tay cô, lòng bàn tay ấm áp, chạm lên cánh tay để trần của cô.

Chẳng biết là dây thần kinh nào của Mộc Đại nối lệch, vô thức rụt ra sau.

La Nhận không nói gì trong một hai giây, sau đó nói: “Đừng động đậy, nếu không đâm kim vào lệch mất đấy.”

Mộc Đại xấu hổ, cảm giác lúng túng này kéo dài đến tận khi La Nhận rời đi mới dứt.

***

Mộc Đại ngồi đợi trong phòng hồi lâu, không có việc gì làm bèn sửa sang lại cả căn phòng: gấp lại chăn, lau bồn rửa tay, thấy cái gì sai lệch vị trí cũng chỉnh lại về chỗ cũ.

Cứ cảm thấy vẫn còn việc gì đó chưa làm, sau cùng mới nhớ ra, phải giặt quần áo cho La Nhận, nhưng mà hình như bộ quần áo đó anh lại mặc ra ngoài mất rồi.

Lúc gần tối, ngoài cửa có tiếng động, có vẻ là La Nhận trở về, đang cầm chìa khóa mở cửa.

Mộc Đại đứng dậy nhìn, cửa hé ra, người bên ngoài không vội vào ngay mà thò đầu vào trước, nhìn trái nhìn phải.

Bất chợt thấy Mộc Đại, thốt lên: “Oa!”

Là Viêm Hồng Sa.

Đón lấy ánh mắt kinh ngạc của Mộc Đại, cô lạch bạch chạy vào, balo trên lưng theo bước chạy mà xóc nảy lộp bộp.

Chạy đến trước mặt, ôm chầm lấy cô.

Mộc Đại còn chưa hết sững sờ: “Sao cô lại ở đây?”

Viêm Hồng Sa ngẩng lên, hai bàn tay bóp lấy má cô: “Chời ưi Mộc Đại, bé con đáng thương, tôi nghe kể hết rồi, xui quá đi mất thôi, cô xem cô này, má cũng chẳng còn mấy thịt nữa.”

Mộc Đại nhìn cô, vẫn ngơ ngác, lại nhìn ra cửa, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba cũng đã vào phòng, đều xách theo túi hành lí, La Nhận đi cuối cùng, đóng cửa lại.

Người trả lời cô lại là La Nhận: “Phải tra rất nhiều chuyện, một mình tôi làm không xuể.”

***

Cũng không hẳn là vậy, sự thật là, bên phía Hoắc Tử Hồng, La Nhận lấp liếm đi phần nào tình hình, chỉ nói là đã tìm được người, không có vấn đề gì, để bà yên tâm.

Tình huống cụ thể thì chỉ nói với đám Viêm Hồng Sa.

Từ sau khi Mộc Đại gặp tai nạn giao thông, Viêm Hồng Sa chưa gặp lại cô lần nào, vừa nghe được là đã tìm thấy, chỉ hận không thể lập tức bay ngay tới xem, Tào Nghiêm Hoa thì hoảng sợ vô cùng: “Sao lại giết người rồi? Nhất định là có kẻ vu hãm cho em tiểu sư phụ, không được, đây là chuyện lớn, tôi phải qua đó!”

Trong lòng gã, việc này quan trọng hơn Hung Giản gì gì đó nhiều.

Một Vạn Ba thì lại rất ba phải.

Có La Nhận ở đó, chúng ta không phải tới đâu chứ? Cái gì, hai người cũng qua đó? Vậy tôi cũng đi!

Hắn nửa là theo phong trào, nửa là vì tò mò: Nghe nói có đến ba nhân cách cơ mà, cũng chẳng giờ trông thế nào rồi.

Viêm Hồng Sa hưng phấn lấy đồ từ trong balo ra: “Tôi mang đồ đến cho cô này, quần áo này, bàn chải khăn mặt này, còn có…”
Cô lấy điện thoại ra đưa cho Mộc Đại, giọng điệu rất cụ non: “Xảy ra chuyện gì thì cũng phải thương lượng đã chứ, đừng có học mấy cái tiểu thuyết ba xu cũ rích bỏ nhà ra đi thế, khiến người khác sốt ruột lắm đấy.”

Một Vạn Ba nói: “Phú bà, cô nói lắm quá đấy.”

Viêm Hồng Sa đáp: “Tôi vui mà.”

Nói một hồi, hốc mắt đỏ lên.

Mộc Đại đưa khăn giấy cho cô: “Cô khóc gì chứ.”

La Nhận nhìn Mộc Đại: “Điện thoại em đừng dùng vội, cũng đừng khởi động máy. Hai ngày nay cảnh sát đang tra, phiền toái bớt cái nào hay cái đó đã.”

Mộc Đại ừ một tiếng, bỏ điện thoại lại về túi, lúc quay đầu thì thấy Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba đều đang nhìn mình.

Mộc Đại hỏi: “Nhìn gì thế?”

Một Vạn Ba không đáp, Tào Nghiêm Hoa ấp úng trong họng một lúc, nói: “Em hình như đúng là có chút khác đi thật, nhưng mà anh cũng không nói rõ ra được là ở đâu.”

Nửa câu sau nín lại trong họng, thực ra gã muốn hỏi là: Bây giờ em đang là…nhân cách nào thế?

Nhưng sợ hỏi ra thì lại có vẻ bất lịch sự, đụng chạm vào kiêng kị của người ta là không ổn chút nào.

Bèn vội vã bẻ lái: “Nói chúng là, anh không tin em giết người. Bọn anh đều không tin, có đúng không, Tam Tam?”

Tào Nghiêm Hoa huých khuỷu tay vào Một Vạn Ba, ý bảo hắn nói mấy câu khích lệ sĩ khí cổ vũ tinh thần chút.

Một Vạn Ba bị gã huých, đành phải lên tiếng: “Cô chủ nhỏ, tuy là tôi vẫn chả thích cô cho lắm…”

Đù má, nói cái quái gì thế, Tào Nghiêm Hoa thật sự muốn tát cho hắn một phát lật mắt.

Một Vạn Ba tiếp tục lạnh nhạt: “Cơ mà, chuyện giết người thì tôi tin là cô không làm, huống chi còn là người quan hệ xa như thế.”

Từ lúc đấu với trai ngọc đánh với người rừng, Tào Nghiêm Hoa trở nên rất phổng mũi, đặc biệt thích coi mình là gốc hành, phóng mắt ra, cảm thấy ngoài đường toàn là chúng sinh, chỉ có mình là hơn người.

Gã hùa theo Một Vạn Ba: “Đúng vậy! Nhất định là có người hại em. Cái đứa bày ra trò này, đúng là không biết mình đang chọc vào ai!”

***

Ban đêm, Viêm Hồng Sa ở chung một phòng với Mộc Đại, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa ở một phòng khác, là La Nhận thuê.

Dáng vẻ tươi rói ban đầu của Viêm Hồng Sa qua đi, cũng bắt đầu tỉ mỉ nhìn chằm chằm Mộc Đại đến chân tơ kẽ tóc, có điều cô vốn nhanh mồm nhanh miệng, có gì nói đó.

“Mộc Đại, cô thật sự bình phục rồi à, hiện giờ đang là cô đó hả?”

Hỏi chẳng ăn nhập gì, Mộc Đại nói: “Cô cảm thấy sao?”

Viêm Hồng Sa nhíu mày: “Tôi cứ cảm thấy là í…”Vốn từ nghèo nàn, nói không rõ được, càng nghĩ càng loạn, bèn qua loa: “Dù sao thì, chỉ cần cô khỏe là được, miễn là không phạm pháp động chạm gì đến phương châm chính sách thì tôi cảm thấy thế nào cũng được, chúng ta vẫn là bạn.”

Trong lòng Mộc Đại thoáng động.

Cô nhớ tới lời bác sĩ Hà nói.

Chuyện khả năng tiếp thu lần nữa ấy à, nói chung thì, người thân rồi đến bạn bè rồi mới đến người yêu.

Đúng vậy, bởi thế nên, người thân mãi mãi là người thân.

Bởi thế nên, một đời có thể có rất nhiều bạn bè.

Bởi thế nên…

Trong lòng cô khẽ thở dài, vươn tay ra tắt đèn đi, nói: “Ngủ đi.”

Lúc nằm xuống, giữa đầu và gối cộm lên, túm tóc trên đầu chưa thả ra, Mộc Đại thò tay lên, cởi chun buộc ra, từng sợi tóc rủ xuống.

Viêm Hồng Sa chợt nhớ ra cái gì: “Mộc Đại, Liên Thù bị bắt rồi cô có biết không? Vụ tai nạn giao thông của cô là thế nào thế?”

Cô nhổm người lên: “Bọn tôi đều đoán là bất kể cô ta làm gì, khẳng định đều là do chịu sự ảnh hưởng của Hung Giản, thực ra cũng không thể trách cô ấy. Nhưng mà La Nhận…”

Nói đến La Nhận, cô lại nằm xuống: “La Nhận cũng thật tàn nhẫn, anh ấy nói, không truy cứu Liên Thù nữa, nhưng cũng sẽ không có khả năng nói giúp cô ấy chữ nào… Có điều, chuyện Hung Giản đúng là cũng không nên nói ra ngoài, nói ra người ta cũng chưa chắc đã tin.”

Tai nạn giao thông?

Mộc Đại gần như đã quên khuấy chuyện này.

Cô nhớ lại tình huống lúc đó, chắc là Liên Thù đã bỏ thuốc cô, lúc tỉnh lại, trời đã tối, đang ở ngoại ô, bên cạnh là làn xe, xe đã bị Liên Thù xua đi.

“Cô ấy đại khái là muốn siết chết tôi, nhưng lại không đủ sức, bèn thắt dây vào cổ tôi, kéo tôi đi, có thể là muốn tìm một chỗ thuận tiện để xuống tay, sau đó…”

Mộc Đại thở dài một tiếng, cô nhớ lúc đó, mặt dây chuyền treo trên cổ Liên Thù rủ xuống.

Là một miếng hổ phách màu son.

“Liên Thù có một miếng hổ phách son, rất giống với miếng của người rừng…”

Viêm Hồng Sa ừ một tiếng: “Bọn tôi biết cả rồi. Sau đó thì sao… Có phải là cô tỉnh lại nên Liên Thù không đắc thủ không?”

“Tỉnh lại, tìm cơ hội, dùng toàn bộ sức lực toàn thân đánh ngất cô ta, sau đó bò ra ngoài, lúc đó thuốc còn chưa hết hiệu lực, đầu óc mơ màng, không có sức lực, bò bò một lúc thì tê liệt, sau đó thì nghe thấy tiếng xe, mới nhận ra có lẽ mình bò lên đường xe chạy rồi.”

Sau đó nữa, cô không nhớ rõ lắm, dường như luôn có một giọng nói nói với cô: Đứng lên! Đứng lên! Bằng không sẽ chết đấy!

Mộc Đại nhẹ lắc đầu, muốn quẳng hết những kí ức không vui vẻ gì này ra ngoài: “Dạo này chắc là phải hạn, cứ hết chuyện này tới chuyện khác, chẳng chuyện nào vừa lòng.”

Viêm Hồng Sa do dự một chút rồi nhẹ giọng hỏi cô: “… Cô với La Nhận thế nào rồi?”

Trong lòng Mộc Đại trầm xuống.

Cô cắn môi, không trả lời, sau đó nhắm mắt, giả vờ đã ngủ.

Viêm Hồng Sa không hỏi lại nữa.

***

Nhiệm vụ của Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba ngày hôm sau là đi tìm Mã Siêu.

Không hài hòa được như Mộc Đại và Viêm Hồng Sa, hai người đánh chết cũng không chịu ngủ chung một giường, oẳn tù tì xong, người thua phải ngủ sofa.

Đêm càng lúc càng sâu, Tào Nghiêm Hoa vẫn trằn trọc trên sofa, không phải là do sofa khó chịu mà thật sự là lòng ngập phẫn nộ không thể ngủ được.

“Tam Tam, bọn quỷ sứ này tôi biết rõ lắm, một khi đã hư là hư thôi rồi, mồm thì bậy bạ mà bụng thì xấu xa, người thường không đối phó được với nó đâu!”

Một Vạn Ba rất ư là thoải mái nằm trên giường, sau khi nghe La Nhận báo tin đã phải gấp gáp đi suốt một đường, cuối cùng cũng có thể thả gân giãn cốt, thực sự là niềm vui thú to lớn của đời người.

Hắn lơ đãng đáp lời Tào Nghiêm Hoa: “Thế nên, anh định làm gì?”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Tôi nghĩ xong đối sách rồi, nói chung, mai cậu cứ phối hợp với tôi là được.”

Trong bóng đêm, quanh thân gã nổi lên sát khí đằng đằng: “Tôi muốn khiến thằng nhóc thối tha này biết, thế nào là ông Tào của bia Giải phóng!”

Quyển 4 - Chương 15

Để có thể “đối mặt” với Mã Siêu với trạng thái tốt nhất, vừa hửng sáng Tào Nghiêm Hoa đã ở trong toilet bận bịu soi gương.

Cũng không biết gã tìm đâu ra được quần áo, quần bò baggy, áo T-shirt in hình đầu lâu xương chéo, một con thanh long giương nanh múa vuốt trên cánh tay núc ních ngăm đen, Một Vạn Ba tò mò thò tay sờ sờ: “Anh Tào, anh còn xăm mình cơ à?”

Tào Nghiêm Hoa đập tay hắn văng ra: “Vừa mới lấy giấy hoa văn in vào, đừng có sờ lung tung, tróc ra mất bây giờ.”

Sau đó bóp keo ra tay, vuốt tóc bóng loáng, châm ngôn tả thế nào nhỉ, ruồi đậu lên cũng phải trượt chân, lại cầm cái lược chải lấy chải để, cuối cùng roẹt một tiếng, xé cổ áo T-shirt thành một vết rách, đằng đằng sát khí hỏi Một Vạn Ba: “Thế nào?”

Một Vạn Ba nhíu mày, thành thật mà nói thì hắn cảm thấy ăn mặc thế này có hơi quá date – đây là phong cách côn đồ của thập kỉ trước rồi, hiện giờ phải theo đường lối HKT (*) mới đúng mốt.

(*) Thề, thặc méo thể tin nổi có ngày toi lại phải đi tra cụm từ Tung Của về một nhóm nhạc Dziệt Nam các ông ạ =))))) Nguyên văn là 洗剪吹 – gội cắt sấy, một cụm từ chỉ xuất hiện ở Trung Quốc sau khi danh tiếng của HKT lan truyền tới đất nước này, gội cắt sấy được dùng để chỉ HKT và phong cách thời trang của ba anh chàng này (trong những năm đầu) với đặc trưng là quần áo dị hợm và quả đầu điện giật. Về sau từ này còn trở thành thuật ngữ riêng để chỉ những thanh niên có lối ăn mặc kiểu này và thậm chí còn được coi như từ chỉ một dạng tính cách, khá tương đồng với từ “trẻ trâu” của Việt Nam bây giờ.

Thực ra bây giờ ở Trung Quốc cũng không còn mấy ai dùng cụm từ này nữa (truyện này Vĩ Ngư viết từ năm 2012) nhưng HKT thật sự rất nổi ở Tàu đó các ông, ông người Việt nào mà có bạn người Tàu mà bạn đó bảo “Tớ biết một bài hát Việt Nam đấy” thì cứ auto hiểu đó là bài “Thêm một lần đau” của HKT đi:))))

Có điều kệ đi, côn đồ ấy mà, quan trọng là nội hàm, bề ngoài không ảnh hưởng gì hết.

Thế là xuất phát, Viêm Hồng Sa ở lại với Mộc Đại chờ tin tức, La Nhận đi tìm Tống Thiết.

Mã Siêu là học sinh lớp mười hai, điển hình kiểu học sinh cá biệt quanh năm lêu lổng không lên lớp, Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba đến trường học nghe ngóng tung tích của hắn, bác bảo vệ giữ cửa nhìn họ với vẻ mặt ghét bỏ, cáu bẳn đáp: “Đang ở phố chơi bời chứ còn gì nữa!”

Phố chơi bời…

Thực ra đó là một khu phố cách đó không xa, tập hợp đủ các loại hàng quán, quán net, trò chơi điện tử, tiệm cắt tóc, cửa hàng cho thuê sách truyện, có thể nói đó là nơi tụ họp vui chơi giải trí của đám du côn, học sinh trốn học, trước nay vẫn luôn là cái xó mà trường học căm thù đến tận xương tủy.

Trưa, Tào Nghiêm Hoa bước vào phố chơi bời với ánh mắt u ám, trong tưởng tượng của gã, xuất hiện như thế này, đáng ra phải khiến người người kinh sợ mà lấm lét mới phải.

Nhưng không có, suốt một đường, người nào vẫn làm việc nấy, chẳng ai đoái hoài gì.

Một Vạn Ba cầm ảnh chụp của Mã Siêu, đi một lượt từ đầu phố tới cuối phố rồi nhắn tin cho gã: Mã Siêu đang ở quán mì cách đó không xa.

Đến cửa, Mã Siêu đang ngồi ở một bàn đợi mì, quanh đó không thiếu bàn trống, nhưng Tào Nghiêm Hoa vẫn bệ vệ đi qua, ngồi xuống đối diện Mã Siêu, động tĩnh rất lớn, cái bàn gấp rung lên bần bật.

Mã Siêu ngước lên nhìn gã.

Tào Nghiêm Hoa đối mắt với hắn, không chút sợ hãi.

Mã Siêu khó hiểu, nhìn chung quanh một vòng rồi lại nhìn Tào Nghiêm Hoa: “Chú, chú có việc gì à?”

Cách đó không xa, Một Vạn Ba đang chuẩn bị đặt mông xuống ghế, suýt nữa thì đặt trượt.

Tào Nghiêm Hoa tức muốn giậm chân nhưng vì ngại “thân phận” nên vẫn né lửa giận xuống, tay chống lên bàn, khoe “hình xăm” ra với Mã Siêu: “Cậu bạn nhỏ, tôi đang muốn tìm cậu trò chuyện đây.”

Mã Siêu nói: “Trò chuyện cái rắm gì, tôi đâu biết chú là ai.”

Tào Nghiêm Hoa nổi giận, đập bàn một cái: “Con nít con nôi mồm mép sao đã bẩn thế hả.”

Mã Siêu rất dửng dưng, cúi đầu nghịch điện thoại.

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy cần phải uy hiếp vài câu nghe độc địa hơn mới được: “Mày đàng hoàng lại chút cho tao, tao nói mày nghe, có biết tao là ai không, tao chỉ cần không vui một chút thôi cũng có thể tìm người đập chết mày.”

Mã Siêu cười ha hả, ném điện thoại sang một bên, nghiêng người qua, cũng không thèm gọi “chú” nữa.

“Cháu trai, mày tưởng ông sợ mày à, cái đất Nam Điền có ai mà ông không quen, cái mặt này của mày, nhìn phát là biết từ ngoài tới, tìm được chó ấy mà đòi đập chết ông!”

Đương nói, chợt đứng vụt dậy, tiện tay xách cái ghế nhựa lên đập xuống đầu Tào Nghiêm Hoa, Tào Nghiêm Hoa vô thức rụt lại.

Không đập xuống hẳn, dừng lại giữa không trung, Mã Siêu hừ mũi một tiếng: “Gan to có từng đấy thôi hả!”

Tào Nghiêm Hoa bốc lửa phừng phừng, chủ yếu là thấy mất mặt hết sức, nghĩ bản thân dù sao cũng đã học võ được vài đường cơ bản, tuyệt đối không thể để uy phong rơi rớt lả tả thế được.

Gã cũng đập bàn đứng dậy: “Muốn đánh nhau hả?”

Sau lưng có người nói: “Sao thế? Thằng cháu nội nào to mồm thế?”

Mã Siêu nói: “Thằng này chứ ai.”

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy không ổn, vừa quay đầu lại, nhất thời choáng váng.

Ban nãy Mã Siêu nghịch điện thoại, hẳn là đã gọi hội ra rồi, đồng bọn của hắn đều ở trên con phố này, chơi game, cắt tóc, ăn uống, không ít chút nào, hai tên vào đầu tiên đều là choai choai, tóc nhuộm vàng chóe, trông như cái núi lửa phun trào, bên ngoài còn vài tên nữa, Mã Siêu vẫy vẫy tay gọi chúng vào.

Quán ăn vốn nhỏ, cả đám vừa đi vào, nhất thời trở nên chật chội.

Có tên bắt đầu xô đẩy Tào Nghiêm Hoa: “Ở đâu ra một thằng mập thế này, đầu óc có làm sao không?”

Còn có tên chà chà lên tay gã: “Ố, thanh long cơ à, phai màu mất rồi này…”

Trái đẩy một cái phải chọc một cái, Tào Nghiêm Hoa hơi không ứng phó nổi: “Có chuyện gì nói cho rõ ràng, đừng có động tay động chân. Nói mày đó, có tin tao báo cảnh sát không?”

Đang xô đẩy tranh chấp, bỗng choang một tiếng, có người đánh rơi cái bát.

Mảnh sứ vỡ văng tung tóe, cả đám quay đầu lại, trông thấy Một Vạn Ba.

Hắn nhìn về phía bên này, nói cho đúng thì là nhìn Tào Nghiêm Hoa: “Ăn một bữa cơm cũng không được yên, có để cho người ta ăn không hả, hả!”

Vừa nói vừa đi qua đây, vẻ mặt hung thần ác sát, không chút khách khí đẩy người đứng ngoài cùng ra: “Nhường cái.”

“Mập, nói ông đấy, có cho người khác ăn cơm không!”

Còn chưa dứt lời đã thò tay ra đẩy đầu Tào Nghiêm Hoa một cái, Tào Nghiêm Hoa lảo đảo: “Cậu… Cậu…”

Một Vạn Ba giậm chân quát: “Cút!”

Thấy Tào Nghiêm Hoa còn chưa đi, hắn làm bộ muốn xách cái bàn gấp lên, Tào Nghiêm Hoa sợ hết hồn, nhưng ước chừng trong lòng cũng cân nhắc phần nào, vội đẩy cửa quán ăn chuồn ra như một làn khói.
Một Vạn Ba hất cái bàn gấp sang một bên: Cũng chỉ để ra vẻ mà thôi, hắn vừa mới nhấc thử ước lượng sức nặng rồi, nếu muốn lật bàn thật thì cũng hơi khó khăn.

Quay người lại, mấy tên Mã Siêu vẫn đang nhìn hắn, Một Vạn Ba phủi phủi tay: “Nhìn cái gì mà nhìn, cần làm gì thì làm, ăn đi.”

Nói xong quay lại bàn cũ ngồi xuống, đồng bọn của Mã Siêu thấy không còn chuyện gì nữa, bèn chào nhau rời đi, trước khi đi vẫn không quên dặn Mã Siêu: “Nếu nó lại tới nữa thì gọi anh em ra úp sọt nó một trận!”

Chủ quá vốn núp sau bếp, thấy vụ ẩu đả này qua rồi mới bưng đồ lên.

Mì cà chua trứng đánh của Một Vạn Ba được mang lên, đỏ đỏ vàng vàng, nhìn rất ngon mắt, hắn vùi đầu vào xùm xụp ăn, khóe mắt liếc thấy Mã Siêu đi qua, chỉ làm lơ.

Mã Siêu bắt chuyện với hắn: “Anh ngầu ghê.”

Một Vạn Ba ngẩng lên: “Người như vậy…”

Hắn không nhanh không chậm hút mì vào miệng, lại rút một tờ giấy lau nước dùng dính trên mép: “Chỉ giỏi cậy cơ bắp đi dọa người, may mấy ngày nay tao dễ ở chứ không đã quăng cả bát mì vào mặt nó rồi.”

Mã Siêu dường như không tin, quan sát hắn từ trên xuống dưới: “Anh đánh nhau được thật hả?”

Một Vạn Ba đáp: “Không đánh được, với thể trạng của tao, chịu không nổi ba đấm, nhưng một đấm thì sợ đ*o gì.”

Nói đoạn vỗ vỗ lên tay trái: “Chỗ này từng bị gãy rồi đó, thằng đó cao hơn tao một cái đầu, người cũng to con hơn, tao cứ thế treo tay, cầm gạch đuổi theo nó cả nửa phố. Thực ra nếu nó muốn liều mạng với tao thật thì tao cũng toi, nhưng ai bảo nó không dám liều mạng chứ.”

Mã Siêu cảm thấy kính nề, thò tay vào túi áo sờ sờ, móc ra được một bao thuốc lá: “Anh, chúng ta kết giao đi… Nghe giọng, anh không phải người nơi này?”

Một Vạn Ba liếc xéo hắn, cho đến khi hắn cảm thấy mất tự nhiên hết sức thì mới rút một điếu ra cắm vào miệng: “Không phải, đi ngang qua.”



Tào Nghiêm Hoa đứng đợi ở chỗ đã hẹn trước, chán muốn chết mà vẫn phải chịu đủ các loại khói xe bụi bặm của xe cộ đi ngang qua, quả đầu bóng loáng chẳng bao lâu sau đã bám đầy bụi, nhìn thoáng qua trong như mọc tóc bạc sớm.

Mãi cho đến khi mặt trời ngả về tây, Một Vạn Ba mới tới.

Tào Nghiêm Hoa giận điên oán trách: “Sao lâu thế hả?”

Một Vạn Ba xoay cổ vài cái, đáp: “Muốn moi tin thì phải từ từ trò chuyện đãi bôi chứ, đương nhiên phải làm quen trước rồi.”

“Moi được chưa?”

Một Vạn Ba nói: “Nó mấy tuổi mất dzin tôi còn biết nữa là.”

Tâm trạng Tào Nghiêm Hoa phức tạp, gã luôn đi đố kỵ chuyện không thích hợp ở thời điểm không thích hợp, ví dụ như lúc này.

Đố kỵ Một Vạn Ba còn ra dáng côn đồ, thích hợp làm côn đồ hơn cả gã.

Quen nhau lâu vậy rồi, Một Vạn Ba cũng chẳng đoán được phần nào: “Tào Mập, trước đây anh…xưng bá ở bia Giải phóng thật hả?”

Tào Nghiêm Hoa không đáp.

Trước kia gã làm trộm, trộm quan trọng nhất là phải biết khiêm tốn ẩn thân, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy gần gũi, buông bỏ phòng bị, nếu thật sự ăn to nói lớn thì lại chẳng khiến người ta né như né tà à?

Kỳ thực hắn cũng nghĩ đó là lẽ tất nhiên, cảm thấy đối phó với loại côn đồ ngang ngạnh này, phải càng ngang ngạnh hơn, trên phim đều diễn thế mà – đâu hiểu được rằng thời kỳ phát triển, côn đồ bây giờ đã không còn ra bài theo lẽ thường nữa rồi.

Một Vạn Ba nói: “Chúng ta là đến để giúp cô chủ nhỏ thăm dò tin tức, không phải là tới đập phá. Tôi lấy kinh nghiệm lâu năm nói anh nghe, tôi tổng kết được rằng, cảnh giới cao nhất của côn đồ là đạo lý như nước.”

Tào Nghiêm Hoa nghe không hiểu: “Gì cơ?”Một Vạn Ba cười nhạt: “Phải giống như nước, nhập gia tùy tục, khéo léo dẫn dắt, có thể trở thành bất kỳ hình dạng gì, thích ứng được bất kỳ hoàn cảnh nào, nếu chúng nó chịu phối hợp thì anh phải là nước suối, ngâm nó khiến có gì cũng phải thôi hết ra, nếu nó liều mạng với anh, anh cũng phải biến thành hồng thủy mãnh thú, ào ào xối thẳng vào mộ cha mộ ông của nó.”

Tào Nghiêm Hoa nói: “Bảo sao ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ của lồng Phượng Hoàng Loan, cậu lại là thủy.”

Một Vạn Ba cười nhạt: “Tôi nhỏ vậy đã bị đuổi khỏi thôn, nếu không khéo léo biết đưa đẩy thì sao sống được tới giờ? Tôi chỉ là gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, gặp chuyện trốn ra sau, có lợi xông ra trước thôi, hành vi như vậy người khác không ưa nhưng nói thật ra thì, lại có thể sống lâu sống thọ. Tào Mập, anh đó, đúng là đầu đất, vỗ cái đã biết là đặc ruột, có khác gì ụ đất không hả.”

Nghe thấy hai chữ “ụ đất”, Tào Nghiêm Hoa sợ mất hồn mất vía, hơn nửa ngày mới lấy lại được tinh thần.

Gã nói: “Vậy anh Tiểu La…thuộc kim, tức là một con dao à?”

Một Vạn Ba nói: “Cũng đúng, có điều, như thế cũng chẳng hay ho gì, cứng quá dễ gãy, từng nghe nói chưa.”

Tào Nghiêm Hoa thật sự rất không ưa cái vẻ ba hoa bốc phét của hắn: “Thế em tiểu sư phụ của tôi là khúc gỗ chắc?”

Một Vạn Ba thế nhưng lại chần chừ đôi chốc, lát sau mới nói: “Cái này cũng phải xem xem, khúc gỗ trông như thế nào, có bị mọt ăn rỗng không, có lớn lên được thành cây không – anh biết đấy, có những khúc gỗ còn cứng hơn sắt cơ mà, ví dụ như cây thiết hoa (*) ấy, cứng gấp đôi sắt thường, cô chủ nhỏ của chúng ta, tôi thấy, còn chưa định hình được.”

(*) Tên khoa học: Betula schidtii Regel, một loại cây thân gỗ được tìm thấy ở Cát Lâm, Chiết Giang, Liêu Ninh – Trung Quốc, cũng có ở Nga, Triều Tiên và Nhật Bản, sinh trưởng ở vùng núi có độ cao 700m so với mực nước biển, nghe nói độ cứng của gỗ thiết hoa rắn gấp ba lần so với gỗ sồi, gấp hai lần sắt thép thường, là loại gỗ cứng nhất thế giới, được dùng để thay thế kim loại. Cây thiết hoa rất quý hiếm, thuộc loại thực vật trên bờ vực tuyệt chủng trong sách đỏ.

Tào Nghiêm Hoa hỏi hết người này hỏi đến người khác, còn định hỏi sang cả Viêm Hồng Sa, nhưng bởi đang nói đến Mộc Đại nên Một Vạn Ba cũng nhớ ra việc chính, nói: “Tào Mập, sự tình không khả quan lắm đâu.”

***

Một Vạn Ba trò chuyện với Mã Siêu rất vui vẻ, Mã Siêu nói chuyện hăng say rồi, cũng rất “thẳng thắn bộc trực”, nói: “Anh đừng thấy tôi thế này mà cho là tôi hung dữ, mấy ngày trước cảnh sát tới tìm tôi, mẹ nó chứ, tôi ngoan chẳng thua gì học sinh tiểu học luôn, chỉ thiếu điều đi hầu mấy lão ấy châm thuốc.”

Nói tới đây, không đợi Một Vạn Ba hỏi, hắn đã tiện đà kể hết chuyện ra.

Tôi có ấn tượng rất sâu với cô ta, bạn tôi nói, quán cơm đó mới có hai con bé nhân viên mới, ngoại hình không tệ, tôi bèn tới xem, tại tôi cũng vừa mới đá con bạn gái đi…

Tôi rất để ý cô ta, trông cô ta ngon hơn con bé nhỏ tuổi hơn kia nhiều, nhưng mà, so với tôi thì già quá rồi…

Sau đó cô ta có mâu thuẫn với một người khách, rất hung dữ, tôi lập tức hết thích luôn, con gái ấy mà, phải dịu dàng hiền thục một chút mới tốt…

Cảnh sát còn hỏi tôi, có phải đêm tối nên nhận lầm người rồi không, nhưng sao tôi nhận sai được chứ, chỗ tôi trên cầu lớn ban đêm có hai cái đèn cơ mà. Hơn nữa, tôi đâu có bị ngu, chết người, chuyện nghiêm trọng như vậy, tôi sao có thể tùy tiện chỉ bừa vu oan giá họa cho người ta…

Theo lời Mã Siêu nói, đám côn đồ bọn chúng có một hội nhỏ, còn có cả tên gọi nữa, “BM”, Brave Man, những kẻ gan dạ.

Tối đó, Trương Thông cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí, khiêu chiến thử thách đài tượng ngựa, để chào mừng một “kẻ gan dạ” mới gia nhập vào hội, cả đám mới ra sạp ăn đêm đầu cầu uống bia.

Mãi đến tận nửa đêm, sạp ăn đêm dọn hàng, đám anh em lục tục rời đi, chỉ còn lại mình hắn với Trương Thông – Trương Thông là vai chính, hưng phấn quá mức nên uống không ít, hắn chỉ là vai phụ góp mặt, không thể làm gì khác đành ngồi lại cùng.

Nhưng sau đó, hắn buồn ngủ quá sức, vỗ vai Trương Thông nói: “Uống thế được rồi, đi thôi.”

Trương Thông loạng chà loạng choạng đứng dậy, tay kéo khóa quần, nói: “Chờ tao đi đái cái đã, vệ sinh ở đâu?”

Sau đó nữa, cậu ta dùng cả tay cả chân bò lên thành cầu.

Chuyện này, đám Mã Siêu cũng từng làm rồi, uống nhiều thì trèo lên cầu tè xuống sông.

Hắn quay lưng lại, nói: “Nhanh lên chút.”

Đúng lúc đó, Trương Thông la lên một tiếng sợ hãi.

Mã Siêu vội vàng quay đầu lại.

Lúc kể lại với Một Vạn Ba, hắn vẫn còn sợ hãi không thôi: “Không ngờ được, cho dù trước đây từng xem qua bao nhiêu phim ảnh giết người, nhưng lúc thật sự xảy ra trước mắt lại vẫn sợ nhũn hết cả chân.”

Trong khoảnh khắc quay đầu, hắn trông thấy Trương Thông rơi xuống cầu, mà người phụ nữ trên cầu, hai tay vẫn đang trong tư thế đẩy.

“Không phải là kiểu kéo lại để cứu đâu, là đẩy ấy, đẩy với kéo khác nhau thế nào tôi biết rất rõ, sau đó, cô ta quay đầu lại, gương mặt đó, tôi nhìn rất rõ ràng.”

“Cô ta cũng trông thấy tôi, lúc đó tôi nghĩ, toi rồi, đừng giết tôi diệt khẩu mà. Vậy nên tôi quay đầu chạy thẳng, lúc đến đầu cầu, ruột gan hoảng hốt, còn đụng phải một cái xe đạp điện.”

Một Vạn Ba giật mình, nhớ tới La Nhận từng đề cập là còn một nhân chứng nữa tên là Tống Thiết.

Có điều, nói với Mã Siêu, hắn bảo là không phải.

“Là nữ, chừng bốn mấy tuổi, há mồm ra cái là mắng tôi xa xả, nếu không phải lúc đó tôi sợ đến ngu người thì chắc chắn sẽ không để mụ ta yên.”

“Có điều cũng là báo ứng, sau khi chạy được một đoạn, tôi quay đầu lại, thấy mụ đó ngã lộn nhào ở một đầu cầu khác.”

***

Một Vạn Ba cúi xuống, lượm lấy một hòn sỏi ven đó, vạch lên mặt đất vẽ cho Tào Nghiêm Hoa xem.

“Đây là cầu, bên trái là vào thành, bên phải là xuống ruộng. Sạp ăn đêm ở phía bên phải, Trương Thông cũng rơi xuống cầu ở bên đó. Lúc Mã Siêu hoảng sợ đã chạy về phía bên trái, ở đầu cầu bên trái đụng phải một người phụ nữ đi xe đạp điện, người phụ nữ đó rõ ràng là đang xuống ruộng, cô ấy đi qua cầu, sau đó ngã nhào ở đầu cầu bên phải.”

Tào Nghiêm Hoa nhìn rõ rồi: “Tức là lúc đó còn một nhân chứng nữa?”

“Tống Thiết không thể coi là tận mắt trông thấy hiện trường, ông ta là gặp được cô chủ nhỏ sau khi cô ấy rời đi – trước Tống Thiết, còn có người phụ nữ này, cảnh sát hình như còn chưa tìm thấy cô ta, tôi cảm thấy, lời khai của cô ấy mới là then chốt.”

Tào Nghiêm Hoa gật đầu: “Anh Tiểu La trước đó hoài nghi Tống Thiết và Mã Siêu thông đồng bịa đặt lời khai… Nhưng giữa chừng lại đẻ ra người phụ nữ, không có khả năng quen biết hai người họ, nếu chúng ta có thể tìm thấy cô ấy trước, hỏi xem cô ấy đã thấy gì trên cầu, nếu như đến cả cô ấy cũng nhìn thấy là tiểu sư phụ…”

Tào Nghiêm Hoa nhìn Một Vạn Ba: “Tam Tam, sao càng tra tôi lại càng cảm thấy, tiểu sư phụ của tôi lúc đó đúng là ở trên cầu nhỉ?”

Một Vạn Ba không nói gì, nhưng ánh mắt hắn nói cho Tào Nghiêm Hoa biết, hắn cũng có cảm giác này.

Quyển 4 - Chương 16

Viêm Hồng Sa ở lại trong phòng đợi cùng Mộc Đại, mặt trời dần đi xuống, không ai qua về, cũng không có người nào gọi điện thoại, Viêm Hồng Sa bắt đầu đứng ngồi không yên, liên tục mở điện thoại lên xem.

Mộc Đại nhìn cô.

Viêm Hồng Sa lập tức nói: “Chắc chắn là không sao đâu, cô yên tâm đi.”

Mộc Đại nói: “Nếu có tin tốt thì đã sớm tới rồi.”

Viêm Hồng Sa không nói gì nữa.

Ai cũng bằng lòng làm chim báo hỉ sớm mang tin tốt về, nhưng với tin xấu thì đều lần lữa càng muộn càng tốt.

Viêm Hồng Sa càng lúc càng bồn chồn, lúc cửa phòng bật mở, cô gần như là phi ra, Mộc Đại lại rất bình tĩnh, ngồi yên chỗ cũ, hơi ngẩng đầu, dường như đã đợi lâu vậy rồi, cô cũng chẳng còn mấy kỳ vọng vào niềm vui bất ngờ nữa.

Người vào là La Nhận, Mộc Đại nghe thấy tiếng anh bảo Viêm Hồng Sa gọi điện cho đám Một Vạn Ba, giục hai người họ mau sớm trở về.

Sau đó đi vào, đón lấy ánh mắt cô.

Câu đầu tiên nói với cô là: “Máu tôi đã nghĩ cách đưa đi xét nghiệm rồi, chắc hai ngày nữa là có kết quả.”

Máu? Mộc Đại hồi lâu mới hiểu ra anh nói đến chuyện xét nghiêm kháng thể HIV, nhưng kỳ lạ làn, hiện giờ đối với cô, cô đã chẳng còn quan tâm lắm đến chuyện này nữa.

Cô gần như tức cười mà nghĩ, làm sao để không để ý đến một phiền phức, có hai cách, hoặc là giải quyết nó, hoặc là dùng một phiền phức lớn hơn đè chết nó.

La Nhận không muốn giấu giếm cô: “Bên Tống Thiết, tôi cảm thấy, ông ta không nói láo.”

***

Tuy chuyện xảy ra gấp gáp, không thể chuẩn bị dụng cụ kiểm tra thật giả phát hiện nói dối, nhưng trước khi gặp Tống Thiết, La Nhận đã định sẵn một biện pháp đơn giản để tiến hành kiểm tra nói dối với ông ta.

Từng nét mặt, ánh mắt, động tác chân tay, thời gian phản ứng, chia tách câu hỏi và cố ý hỏi đi hỏi lại một câu, anh lấy những cách chuyên dùng để đối phó tra hỏi những tội phạm kỳ cựu xảo quyệt, áp dụng lên Tống Thiết, đúng là dùng dao mổ bò để giết gà.

Tống Thiết là một người bình thường trung thực, hơn bốn mươi tuổi, chưa từng gặp phải chuyện lớn gì nên lúc lúc lại căng thẳng.

Ông ta nói: “Tôi vốn không chơi mạt chược, hôm đó là bị đồng nghiệp kéo đi, ầm ĩ đến tận nửa đêm…”

Trong giọng nói có phần uể oải không nói rõ ra được, cảm thấy nếu hôm đó ngoan ngoãn về nhà thì đã chẳng gặp phải chuyện phiền toái này.

Đêm đó, chơi mạt chược đến tận hơn hai giờ đêm mới kết thúc, ông ta thua không ít, tâm trạng ủ rũ, rầu rĩ đi dọc theo bờ sông về nhà.

Gió đêm ào ào, cả con đường gần như như không có người, đèn đường đã tối đi nhiều, xa xa là cây cầu vượt sống, trên cầu cứ cách một đoạn thì có đèn, nếu nhìn thoáng qua từ xa thì giống như một chuỗi ngọc lớn không theo thứ tự xếp lơ lửng trên mặt sông vậy.

Lúc đó cũng rất khéo, Tống Thiết vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy có gì đó rơi từ trên cầu xuống, nhưng không rơi vào nước mà đập lên con đề dưới gầm cầu, đánh phịch một tiếng.

Trong lòng Tống Thiết run lên, một ý nghỉ nảy ra trong đầu: Không phải là người đấy chứ?

Cố hết sức căng mắt ra nhìn, trên cầu mờ mờ ảo ảo, giống như còn một người khác.

Ông ta không rõ tình huống lắm nên đứng sững như trời trồng tại chỗ một lúc rồi mới lại đi về phía trước, đi không được mấy bước, đằng trước có tiếng bước chân lạch bạch, một cậu nhóc đầu húi cua mặt tái nhợt chạy như bay về phía bên này, sượt qua người ông ta.

Lúc đó Tống Thiết rụt người lại tránh, nhưng có để ý tới tướng mạo của cậu nhóc đầu húi cua, theo bản năng, ông cảm thấy nếu trên cầu lớn thực sự xảy ra chuyện gì, người hớt ha hớt hải chạy như vậy, nói không chừng chính là thủ phạm.

Bởi vậy nên, trình tự điều tra hình sự hôm sau chính là: Có người báo án – cảnh sát xem xét hỏi thăm xung quanh – Tống Thiết cung cấp manh mối, ông ta miêu tả chân dung, là một cậu trai đầu húi cua.

Đó cũng là lí do vì sao cảnh sát cho rằng hai nhân chứng không thông đồng bịa đặt lời khai: Mã Siêu và Tống Thiết không quen biết nhau, lúc Tống Thiết nhắc tới “tình nghi”, chỉ có thể nêu tra đại khái đặc điểm ngoại hình và quần áo.

Sau khi Mã Siêu bị tìm ra, chỉ nhắc tới Mộc Đại – mà lúc cảnh sát nhắc tới chi tiết này với Tống Thiết, ông ta lập tức nhớ ra: “Cô gái đó à? Tôi cũng trông thấy!”

Ông ta lải nhải với La Nhận: “Ban đầu tôi không nói chi tiết với cảnh sát là bởi vì tôi nghĩ không phải là cô gái đó, bởi vì cô ấy…nói thế nào nhỉ…”

Tống Thiết tiếp tục đi dọc theo bờ sông, lúc đi qua cầu, Mộc Đại từ trên cầu đi về phía bên này, Tống Thiết chú ý tới cô rất lâu.

Cô gái này, nhìn giống như một nữ sinh dịu dàng ít nói, tóc rất dài, hai tay đút trong túi áo, chậm rãi đi ngang qua trước mặt ông.

Tống Thiết nói: “Nhìn thế nào trông cũng giống một cô gái tốt đẹp trong sạch, sao có thể nửa đêm đi lung tung bên ngoài được chứ, bao nhiêu là nguy hiểm. Nếu là loại con gái đầu gấu thì đã bình thường – cũng vì không phải nên tôi mới chú ý tới cô bé đó, có ấn tượng rất sâu với khuôn mặt cô ấy.”

Lúc đó ông ta còn nghĩ: Thằng nhóc đầu húi cua kia chạy từ trên cầu xuống có phải là cướp của cô ấy cái gì không? Hoặc là làm chuyện gì xấu?

Nghĩ lại: Không đúng, cô gái này vẻ mặt trầm tĩnh thế cơ mà, không giống như bị hoảng sợ.

Chỉ trong khoảng thời gian một ý nghĩ đó thôi, hai người đã mỗi người một nẻo.

***

Mộc Đại không ngắt lời, nghe xong, cũng không có câu hỏi gì.

Nhưng Viêm Hồng Sa lại không kìm được: “… Tống Thiết đó, là thấy Mộc Đại từ trên cầu đi xuống?”

“Tống Thiết tới cục cảnh sát nhận dạng, ông ta nói là cùng một người, hẳn là không nhận sai.”

Viêm Hồng Sa lẩm bẩm: “Vậy thì không ổn rồi… Mộc Đại nói với cảnh sát đêm đó mình đang ngủ, không hề ra ngoài.”

Vừa nói vừa lo lắng nhìn về phía Mộc Đại.

Mộc Đại cắn môi: “Tôi đúng là đang ngủ, không đi ra ngoài.”
Giọng nói hơi phiêu hốt, bản thân cũng cảm thấy không đủ sức thuyết phục, tay buông bên người nắm chặt lấy mặt ghế sofa.

Nếu đêm đó cô quả thực xuất hiện trên cầu, vậy thì rõ rồi, trong lúc ngủ say, đã xảy ra chuyện mà cá nhân cô không khống chế được.

Điều đó chứng tỏ tình trạng gọi là nhân cách phân liệt của cô đã đến một mức độ mà chính cô cũng không thể cảm nhận hay nắm bắt được, cũng chứng tỏ, cô thật sự đã giết người.

Ngón tay Mộc Đại nắm lại đến phát xanh, cứng rắn lặp lại: “Tôi đang ngủ, tôi không ra ngoài.”

Giọng nói cô khác thường, Viêm Hồng Sa lo lắng đến độ chân tay có phần luống cuống, cũng may, đúng lúc đó tiếng gõ cửa vang lên.

Là Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa quay lại.

Viêm Hồng Sa cấp tốc kéo hai người vào.

Đón lấy ánh mắt như dò hỏi của mọi người, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa lúng túng liếc nhau, lần lữa một chút, Tào Nghiêm Hoa xoa tay: “Chuyện này, có phần không lạc quan cho lắm…”

***

Nửa đêm, Mộc Đại thực sự không ngủ được, cô đứng dậy, lần mò trong bóng tối, ngồi vào sofa.

Nghe thấy tiếng động, Viêm Hồng Sa thò tay quờ quạng bật đèn, nhập nhèm mở mắt, thấy Mộc Đại đang ôm đầu gối, nép trong sofa ở góc phòng.

Viêm Hồng Sa khẽ gọi cô: “Mộc Đại?”

Mộc Đại nói: “Tôi không ngr được, trằn trọc mãi, cũng quấy nhiễu cô ngủ. Tôi ra sofa ngủ là được.”

Viêm Hồng Sa không biết phải nói gì, đành một lần nữa nằm xuống, trở mình vào trong, mắt mở trừng trừng, trong đầu lại đặc quánh, lát sau, cô chợt nghĩ đến điều gì, lôi điện thoại để dưới gối ra, bật chế độ im lặng, tìm số của La Nhận trong WeChat, nhắn tin cho anh.

“Có đó không?”

Không ngờ anh nhắn lại rất nhanh: “Có.”

Xem ra mọi người đều không ngủ được, thấy chữ “Có”, Viêm Hồng Sa giật mình, lại không biết phải nhắn gì tiếp.

Lát sau, La Nhận lại nhắn thêm câu nữa: “Mở cửa đi.”

Viêm Hồng Sa lập tức phản ứng lại, vội xoay người xuống giường, chạy ra cửa, lúc đi ngang qua sofa, cô liếc nhìn Mộc Đại, động tĩnh lớn vậy mà Mộc Đại lại chẳng ngẩng lên nhìn cô cái nào.

Thật đúng là một đứa bé đáng thương, Viêm Hồng Sa nghĩ, đáng thương quá.

Cô mở cửa, nhìn thấy La Nhận.

Đầy một bụng lời, lại chẳng biết phải nói rõ thế nào, chắc anh hiểu cả rồi, Viêm Hồng Sa đưa tay chỉ vào phòng, trên mặt tỏ ra phiền muộn bất đắc dĩ.

La Nhận cười, đưa chìa khóa cho cô: “Cô qua phòng tôi ngủ đi.”

Viêm Hồng Sa cũng không do dự, nhận lấy chìa khóa chuồn vội.

***

La Nhận ngồi xuống bên cạnh Mộc Đại.Nói: “Em đừng lo lắng quá, không phải Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa đã nói, trên cầu còn một nhân chứng thứ ba sao, chúng ta mau sớm nghĩ ra cách tìm được cô ấy, vẫn còn cơ hội.”

Mộc Đại nói: “Cơ hội không lớn. Em có cảm giác, giống như hôm nay lúc ngồi đợi trước khi mọi người trở về vậy, em đã cảm thấy là không có tin tức gì tốt rồi.”

La Nhận cười: “Déjà-vu à? Từ bao giờ học được cái bộ thần thần bí bí thế, bị Thần Côn dạy hư rồi à… Đúng rồi, chú ấy đi ải Hàm Cốc rồi, em biết không?”

Mộc Đại sao buồn quan tâm Thần Côn đi đâu.

“La Nhận, là hai đối một rồi.”

“Không phải em đã sớm biết có hai nhân chứng chỉ điểm em rồi sao?”

Mộc Đại lắc đầu: “Cảm giác không giống nhau, sau khi mấy người đi kiểm chứng, cảm giác không còn như trước nữa.”

Cô hạ giọng xuống thật thấp: “Hiện giờ, đến cả chính em cũng không kìm được mà nghĩ, đêm đó, có thật là em đã đi lên cầu không. Dù sao…hai người kia cũng không có thù oán gì với em, vì sao phải hại em chứ, đúng không.”

“Nhưng mà, nếu em thật sự ở trên cầu, em nghĩ đi nghĩ lại cũng không thấy giống bất kì nhân cách nào trong ba cái bác sĩ Hà nói.”

Cô giơ bốn ngón tay lên với La Nhận: “Tức là, còn có một nhân cách thứ tư, rất nguy hiểm, có thể vô duyên vô cớ giết người.”

La Nhận nói: “Mộc Đại, em đừng nghĩ lung tung.”

“Không phải nghĩ lung tung, thực ra trong lòng anh cũng nghi vậy đúng không, La Nhận, còn cả Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba nữa, dù mấy người không bói ra miệng nhưng em nhìn ra được.”

La Nhận cân nhắc lời nói: “Mộc Đại, em phải hiểu là, đây không phải là chuyện có tin tưởng hay không.”

“Ừ, em biết.”

La Nhận nói: “Tôi đã dạy em rồi, chưa tới phút cuối chưa ngừng lại, bây giờ Hoàng Hà còn chưa cạn nước cơ mà – vẫn còn nhân chứng thứ ba.”

Mộc Đại nhoẻn cười.

“Nếu như, em nói là nếu như, nhân chứng thứ ba cũng xác nhận là em ở trên cầu thì sao.”

La Nhận không trả lời mà nói sang chuyện khác: “Đêm nay em không ngủ được đúng không?”

“Không ngủ được.”

“Vậy cùng tôi lái xe ra ngoài hóng gió chút đi.”

***

Mộc Đại mặc đồ ngủ đi dép lê, La Nhận hỏi: “Em mặc thế à?”

Khựng lại rồi nói tiếp: “Tùy em, em là lớn nhất.”

Mộc Đại theo sau La Nhận xuống dưới tầng, trong quầy lễ tân dưới tầng một, anh chàng trực đêm đã ngủ đến quên trời quên đất, đẩy cửa kính ra, hơi lạnh đặc thù của ban đêm ập tới.

La Nhận khởi động xe, trên đường không còn xe cộ, cũng không có người, xe đi xuyên qua ngõ phố, chạy qua cây cầu lớn, lắc lư gào thét trên con đường đất ngoại ô, xa xa, Mộc Đại thậm chí còn trông thấy bóng dáng đài tượng ngựa, vèo một cái đã bị quăng ra phía sau.

Huyện Nam Điền có lẽ cũng bị quăng lại sau lưng rồi.

Nơi này, đúng là không nên tới.

Mộc Đại cất lời: “Em tới Nam Điền thực ra là vì muốn gỡ bỏ vướng mắc, bắt đầu lại cuộc sống lần nữa. Giống như khi bị bẩn bộ quần áo vậy, em muốn đi tắm, hoặc là lộn ngược ra mặc lại.”

“Ai ngờ hiện giờ chỗ nào cũng là vết rách, tắm thế nào lộn thế nào cũng vô dụng.”

La Nhận hỏi: “Muốn dừng lại ở đâu?”

“Không muốn dừng lại, hoặc là lái đi tiếp, hoặc là lái vòng về, nhưng đừng dừng lại.”

Đã hiểu, La Nhận không nhắc lại nữa, nhấn ga.

Chợt nhớ tới đêm ấy đi ngắm sao trên sa mạc ở Tiểu Thương Hà, lao vụt như chớp trên sa mạc, phóng lên đồi, lao xuống dốc.

Nơi đây dù sao cũng là thành thị san sát, dù là phố huyện thì cũng không trổ tài được.

Mộc Đại hỏi lại câu hỏi kia một lần nữa.

“Nếu, nhân chứng thứ ba cũng xác nhận là em ở trên cầu thì sao?”

La Nhận trầm mặc hồi lâu rồi mới nói: “Tự làm tự chịu thôi.”

Mộc Đại nghiêng đầu nhìn ra ngoài, ngắm khuôn mặt mơ hồ của mình trên cửa sổ xe.

“Biết rồi.”

Quyển 4 - Chương 17

Muốn tìm người phụ nữ kia cũng không dễ, La Nhận và đám Một Vạn Ba quyết định lái xe ra đầu cầu xem, Mộc Đại cũng có lòng muốn đi theo – sau đêm trước, sợ tâm trạng cô không tốt nên về cơ bản bất kì yêu cầu gì của cô cũng đều không ai bác bỏ.

Mộc Đại thay quần áo hóa trang, giày cao bồi phối với trang phục bóng chày màu đen, thêm một cái mũ bóng rổ, túm tóc đuôi ngựa từ lỗ hổng sau mũ thò ra ngoài, đung đưa sau gáy.

Mọi người cùng lên xe, đi thẳng tới đầu cầu, trên đường dừng đèn đỏ mấy lần, có một cảnh sát giao thông lái motor đi về phía bên này, Mộc Đại rất căng thẳng, cúi đầu đeo khẩu trang lên.

Tay cảnh sát kia chỉ đi lướt qua.

Trong lòng La Nhận khe khẽ thở dài.

Có điều, sau án mạng lâu vậy rồi mới đi tới hiện trường, thực sự cũng chẳng phát hiện ra được cái gì, ở đầu cầu chỉ toàn xi măng, dù thật sự có xe rơi xuống, cũng sẽ chẳng để lại dấu vết gì.

Không tìm thấy gì thì cũng chỉ có thể lên đường quay về, Viêm Hồng Sa nói: “Hay là chúng ta treo thường đi, Nam Điền nhỏ thế này, chúng ta lên mạng mở topic, hoặc là dán thông cáo ngoài đường, tìm người phụ nữ đêm đó đi xe đạp điện qua cầu bị ngã, biết đâu có cửa.”

Có thì có, nhưng cứ cảm thấy đây không phải phương thức tốt nhất, gióng trống khua chiêng như thế, rất dễ gây chú ý với cảnh sát.

La Nhận trầm ngâm không lên tiếng.

Một Vạn Ba bỗng thốt lên: “La Nhận, dừng xe, dừng xe.”

La Nhận đỗ lại bên lề đường, Một Vạn Ba không nói không rằng, mở cửa xe đi lên phía trước, cách đó không xa có một cảnh sát giao thông vừa mới giao ca nghỉ ngơi, đang mở nắp chai nước suối.

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy kỳ lạ: “Tam Tam định làm gì thế?”

Xuyên qua cửa sổ xe, có thể nhìn thấy Một Vạn Ba đi thẳng đến chỗ cảnh sát giao thông, sau khi nói chuyện vài câu thì hắn đặt thẳng mông xuống bên cạnh, có vẻ như càng trò chuyện càng hăng say.

Đến Mộc Đại cũng không nhịn được áp sát cửa sổ xem.

Tào Nghiêm Hoa nói: “Tam Tam đúng là không sợ lạ nước lạ cái, trò chuyện với côn đồ là một dáng vẻ, mà trò chuyện với cảnh sát lại là một dáng vẻ khác.”

Lát sau, Một Vạn Ba chào tạm biệt tay cảnh sát kia, chạy qua đây, mở cửa lên xe.

Nói: “Tôi hỏi qua rồi, ở đây là thế này, đi xe đạp điện đều phải đăng ký, quản lý theo khu quản hạt nơi ở, căn cứ vào địa chỉ, do đại đội cảnh sát giao thông của khu quản hạt tương ứng xử lý. Tôi nghĩ là, người phụ nữ đó đi xe qua cầu – thăm người thân đi gặp bạn cũng không có khả năng chọn giờ đó, quá nửa là về nhà. Khu quản hạt cô ấy đăng ký hộ khẩu là thuộc quản lý của đại đội cảnh sát giao thông ngoại ô, lúc đăng ký phải khai thông tin cá nhân, nộp bản sao thẻ căn cước, nếu chúng ta có thể móc nối quan hệ với một nhân viên công tác trong đại đội cảnh sát giao thông, tìm một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi có xe đạp điện trong khu quản hạt đó, vậy thì có hy vọng.”

Viêm Hồng Sa nghe mà sững sờ, ngay đến La Nhận cũng nhịn không được mà liếc hắn dò xét một lần nữa: “Được đấy Một Vạn Ba.”

Chỉ có Tào Nghiêm Hoa là lòng dạ chua loét, ghen tị Một Vạn Ba nhanh trí hơn mình, không muốn mở miệng khen hắn chút nào, hỏi: “Sao cậu nghĩ ra được?”

Một Vạn Ba nín thít nửa ngày mới rất không tình nguyện trả lời: “Trước đây, lúc không còn lừa bịp được nữa, từng có ý định cắp xe đẹp, xe đạp mua rồi đều phải in dấu chạm nổi lên thân xe – xe đạp nào cũng thế, quản lý xe đạp điện lại càng chặt hơn.”

Đương nói chuyện, Viêm Hồng Sa đã lên mạng tra ra được địa chỉ của đại đội cảnh sát giao thông.

***

Chịu trách nhiệm làm thủ tục đăng ký ghi chép và quản lý bản kê khai là thư ký của đại đội cảnh sát giao thông, khuôn mặt khó gần không chút biểu cảm.

Có vẻ như rất khó làm, trộm vào đó mở máy tính cô ả ra cũng không ổn, huống hồ còn không có mật mã, dùng tiền cũng không làm ăn được gì, ả không phải lao công như Trần Hướng Vinh, nguyên tắc bảo mật của công việc vẫn phải tuân thủ.

Thảo luận trên xe một hồi, mắt thấy cô ả ra ngoài ăn trưa, ánh mắt Tào Nghiêm Hoa bỗng sáng rực lên như đèn pha: “Để tôi!”

Gã lao đi như một làn khói.

Cả đám đều nhìn xem gã có chiêu gì, nhưng nhìn một lúc, có vẻ như cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, hắn hẳn là đã vin lấy một cái cớ nào đó, mặt mày ngại ngùng, nở nụ cười lấy lòng, cúi đầu khom lưng hệt như bất kỳ một người đang có việc nhờ vả nào, cô ả kia nghênh ngang kiêu ngạo.

Một Vạn Ba lồng tiếng cho Tào Nghiêm Hoa đằng xa: “Cầu xin đấy, người đẹp, tra giúp tôi một xíu, không trái luật trái phép gì đâu mà…”

Cô ả hất đầu.

Viêm Hồng Sa cũng vô thức lồng tiếng tiếp lời: “Không được, chúng tôi có quy định, phải có lãnh đạo ký tên!”

La Nhận và Mộc Đại đồng thời quay sang nhìn hai người họ.

Viêm Hồng Sa chưa kịp hiểu ra: “Sao thế?”

La Nhận nói: “Hai người chơi vui quá nhỉ.”

Xa xa, bước một kết thúc, cô ả bỏ mặc Tào Nghiêm Hoa, cộp cộp cộp đi ra ngoài, Tào Nghiêm Hoa ủ rũ cúi đầu ngồi xuống bệ đá bên cạnh, cũng không quay lại đây.

Một Vạn Ba hừ mũi: “Tào Mập đúng là thùng rỗng kêu to, còn “Để tôi” nữa cơ ạ, còn tưởng ông có chiêu gì hay ho lắm…”

La Nhận thở dài một tiếng, ra hiểu đừng nói chuyện.

Một Vạn Ba ngẩng lên nhìn, bên kia, cô ả quay lại, cứ cúi đầu suốt, như đang tìm cái gì. Tào Nghiêm Hoa tiến lên đon đả, không biết đã nói gì, thái độ cô ả bỗng thay đổi hẳn, liếc một cái về phía xe bên này.

La Nhận bật cười.

Một Vạn Ba không hiểu, truy hỏi: “Là sao?”

“Tào Mập diễn chiêu bắt thả đó, không nhìn ra à, anh ta trộm đồ của người ta trước rồi sau đó lại giả bộ làm người tốt không nhặt của rơi mà đợi chủ nhân về nhận, cô ả đó thấy ái ngại sẽ nhượng bộ, chút nữa chắc sẽ dẫn anh ta đi xem kê khai.”

Một Vạn Ba hít ngược một hơi khí lạnh: “Đỉnh vãi.”

***

Tào Nghiêm Hoa chép tay hết mấy cái danh tính địa chỉ.

“Thuộc khu quản hạt này, người có xe đạp điện không nhiều lắm, tôi sợ xe đạp điện không đăng ký dưới tên người phụ nữ đó nên chép hết ra. Nhưng có một đối tượng khả nghi trọng điểm, là người này…”

Gã đắc ý dào dạt chỉ vào tên của một người trong số đó: “Võ Ngọc Bình, 46 tuổi, tháy không, chỗ khai thông tin công việc đó, xưởng may Đan Cẩm của Nam Điền.”

Viêm Hồng Sa không hiểu lắm: “Xưởng may thì sao?”

“Bởi vì có dây chuyền sản xuất nên đôi lúc, dây chuyện sản xuất không thể ngừng được, ngoài ba ca làm việc ra thì thông thường còn có cả ca đêm.”

La Nhận để ý tới địa chỉ của Võ Ngọc Bình, từ từ khởi động xe: “Tới đó xem trước đã.”

Anh liếc sang Một Đại, quả nhiên, cô hơi khẩn trương, hai bàn tay đan ngón vào nhau.***

Nhà Võ Ngọc Bình nằm ở cửa chợ khu quản hạt nông thôn Nam Điền, một căn nhà nhỏ hai tầng, tầng một mở tiệm tạp hóa bán lẻ, trước cửa có một chiếc xe đạp điện.

La Nhận xuống xe xem, bình ắc quy đã tháo ra, trên thân xe có không ít vết xước.

Anh thở ra một hơi, xoay người lại ra dấu với trên xe, xem ra là tìm đúng chủ nhân rồi, những địa chỉ khác không cần tới nữa.

Theo kế hoạch, La Nhận sẽ ra mặt, những người khác đợi trên xe.

Nhưng Mộc Đại cũng muốn xuống, La Nhận hơi lưỡng lự: “Bà ấy biết em.”

Mộc Đại bướng bỉnh: “Em đổi quần áo khác rồi, còn đội mũ đeo khẩu trang… Em muốn nghe xem bà ấy nói gì.”

Dù là tin xấu nhưng chính ta nghe thấy mới có thể hoàn toàn thôi hi vọng.

La Nhận không cản cô nữa.

Trông tiệm tầng một là chồng Võ Ngọc Bình, đi lại không tiện lắm, nghe nói là đến tìm Võ Ngọc Bình, cũng không xoay người, chỉ gọi với lên tầng trên, gọi hai tiếng thì Võ Ngọc Bình đi xuống.

Võ Ngọc Bình 46 tuổi, có lẽ vì vất vả đã lâu lại còn thường xuyên phải làm ca đêm nên thoạt nhìn lớn hơn tuổi thật rất nhiều, vội vã đi từ trên tầng xuống, còn chưa kịp buông quần áo vắt trên tay xuống: “Tìm tôi?”

La Nhận chỉ cái xe đạp điện bên ngoài: “Hai ngày trước, có phải cô lái xe này bị ngã không?”

Võ Ngọc Bình phản ứng lại nhanh bất ngờ: “Là đến vì án mạng trên cầu?”

Huyện Nam Điền rất nhỏ, chuyện xảy ra ngày hôm trước, hôm sau đã truyền đi khắp nơi xôn xao rồi, Võ Ngọc Bình lúc nghe được lần đầu còn cảm khái với chồng là: “Đêm đó tôi cũng ở trên cầu đấy, còn đụng phải một thằng oắt không có mắt nữa, nguy hiểm thật.”

Lúc gặp người khác cũng nói vậy, hàng xóm đều biết cả, chị em trong xưởng may cũng biết hết, còn đùa ghẹo bà: “Cô lên cũng lên cục cảnh sát cung cấp thông tin đi chứ.”

Võ Ngọc Bình không đi, thế chẳng phải là tự tìm phiền phức cho mình à.

Bà nhìn La Nhận: “Các cậu là người bên cục cảnh sát? Không giống lắm nhỉ.”

La Nhận nói: “Bọn cháu là…bạn của người chết.”

Trên mặt Võ Ngọc Bình hiện ra vẻ thông cảm: “Khổ thân, nghe nói còn là học sinh cơ mà. Tôi nghe nói đã bắt được hung thủ, to con lắm ấy, ba người lên mới giữ được hắn.”

La Nhận phì cười, lời đồn này thật đúng là rất sống động, chỉ sợ là đến quá trình bắt thế nào cũng được tô vẽ hết cả rồi.

Võ Ngọc Bình nói rồi lại tò mò: “Tìm tôi làm gì thế?”

Bà dẫn hai người vào phòng khách ngồi.

La Nhận đáp: “Chủ yếu là muốn biết tình hình lúc đó chút ạ, xem có thể có nhiều manh mối hơn không, lúc cô ở trên cầu, có phải là đã suýt đâm phải một người không ạ?”

“Lại chẳng à! Hớt ha hớt hải, cứ như chạy đi đầu thai không bằng, cứ thế đâm đầu vào đầu xe tôi! Nếu không phải tôi nhanh tay phanh lại thì đã ngã chổng vó lên rồi.”

La Nhận rất bình tĩnh: “Nhưng sang đến đầu bên kia, cô cũng bị ngã?”

Võ Ngọc Bình nói: “Còn không phải là bị thằng nhóc đó hại cho run tay nhún chân sao, không để ý chút thôi đã ngã rồi.”

Vẻ mặt oán giận, như còn chưa nguôi cơn tức.

“Lúc đó cô ở trên cầu, có nhìn thấy một cô gái không ạ?”Câu này, La Nhận hỏi chậm rãi, hô hấp của Mộc Đại cũng chậm rãi ngừng lại, nhìn chằm chằm vào miệng Võ Ngọc Bình, cảm tưởng như thời gian cũng chậm lại.

“Cô gái à, có thấy.”

“Tôi từ dưới đất bò dậy, lúc đỡ xe lên, thấy cô ấy ở trên cầu, cũng không nhờ giúp đỡ, xe nặng chết được.”

Xe nặng ư? Có thể nặng đến mức nào? Có nặng hơn được tâm trạng mình lúc này không?

Hô hấp của Mộc Đại hơi dồn dập, khẩu trang dính lên mặt, như muốn cướp hết oxy của cô đi.

La Nhận vươn tay qua, cầm lấy tay cô, vẫn nói với Võ Ngọc Bình: “Cô còn nhớ mặt cô ấy thế nào không?”

Võ Ngọc Bình nhíu mày: “Khoảng cách hơi xa, hẳn là có thể, có chút ấn tượng.”

La Nhận lấy từ túi áo ngực ra ba tấm hình, đặt thành hàng lên mặt bàn: “Vậy cảm phiền cô xem thử xem có nhận ra ai không.”

Ba tấm hình, một tấm là Mộc Đại, hai tấm còn lại là kiếm từ trên mạng xuống.

La Nhận thừa nhận, mình thực ra cũng có lòng riêng và thiên vị, hai tấm hình kia anh tìm đều nhìn từa tựa Mộc Đại, tóc dài, mảnh mai, mũi xinh, mắt to, đến nụ cười cũng giống nhau.

Khi đó, Cái Tủi Nhỏ cười rất xinh, vô lo vô nghĩ, không giống như bây giờ, hoặc là không cười, hoặc là cười khiến người khác phải đau lòng.

Võ Ngọc Bình nhặt một tấm ra, nói: “Là cô này.”

Mộc Đại cảm nhận được, bàn tay nắm tay mình của La Nhận, vào khoảnh khắc Võ Ngọc Bình nhặt tấm hình ra, đã siết lại một cái.

Chắc là sợ cô không chịu nổi.

Mộc Đại quay sang nhìn La Nhận, chậm rãi rút tay ra khỏi tay anh, nói: “Em ra ngoài chờ anh.”

Cô đứng dậy ra ngoài, mỗi bước đều như trên mây, đến cửa, thấy cửa sổ xe La Nhận mở ra, Viêm Hồng Sa lo lắng vẫy tay với cô, dường như đang hỏi: Hỏi thế nào rồi.

Mộc Đại dời mắt đi, cũng không lên xe, đi thẳng ra đường cái, phía sau, tay Viêm Hồng Sa khựng lại giữa không trung, mặt kinh ngạc, Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa cũng xuống xe, nhìn bóng lưng cô, muốn gọi là không thốt nên lời.

Tào Nghiêm Hoa nói: “Xong rồi, chắc chắn là xong rồi…”

La Nhận cũng đi ra, sắc mặt anh rất khó coi, mở cửa bên ghế lái, hỏi: Mộc Đại đâu?”

Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba không dám hé răng, Viêm Hồng Sa chỉ về một hướng.

La Nhận lái xe đi, khởi động xe trước rồi quay đầu, sau đó từ từ đuổi theo.

Trên con đường đất, gió cuốn đất cát lên, hai bên đường đều là ruộng lúa, nhấp nhô, giống như những cơn sóng không có điểm dừng, như nỗi tuyệt vọng không thấy bờ bến.

Mộc Đại rất gầy, gần đây cô hẳn là đã gầy đi, một mình, bóng lưng cô độc, bả vai yếu đuối, anh chỉ cần vươn tay một cái là có thể kéo được.

Nghe thấy tiếng xe, Mộc Đại dừng bước.

Xe đỗ lại bên người cô, La Nhận quay cửa sổ xe xuống, kính xe từ từ rút xuống, lộ ra khuôn mặt cô, giống như một khung hình.

Cô nói: “Em không về quán trọ nữa, anh đưa em đến cục cảnh sát đi. Họ nhất định là đang tìm em khắp nơi, tìm tới tìm lui vậy cũng mệt rồi.”

“Gọi cho dì Hồng, tìm bác sĩ Hà nữa, khai một bản chứng cho em, em không muốn giết người, em đại khái là có bệnh.”

La Nhận không đáp lời, anh có phần không chịu nổi, quay đầu sang một phía khác.

Tào Nghiêm Hoa cũng cúi đầu, gã hít mũi, cảm thấy mình sắp khóc rồi, Một Vạn Ba thở dài, dựa đầu lên gối xe, thất thần nhìn trần xe.

Chỉ có Viêm Hồng Sa mở miệng, cô nói: “Mọi người nói gì đi chứ.”

Không ai lên tiếng, nhưng Mộc Đại lại mỉm cười với cô.

Nụ cười này, trong nháy mắt khiến Viêm Hồng Sa ứa nước mắt.

Cô nghẹn ngào hét lên: “Tôi không đồng ý!”

Cô gần như là đá cửa xe bật ra, lao xuống túm lấy Mộc Đại.

“Mộc Đại, hiện giờ tâm trạng cô không tốt. Nội tôi…nội tôi dạy tôi, nội nói, người khi đang quá mức đau khổ, uể oải, thất vọng hay tức giận, nhất định đều không được ra quyết định, không được ra bất kỳ một quyết định.”

“Bây giờ cô đang rất khó chịu, cô muốn buông xuôi, để mặc vậy đi, đây chỉ là ý nghĩ nhất thời của cô thôi, nhưng một khi cô đã bước vào, bất kể là nhà tù hay viện tâm thần thì đó chính là cả đời, cả đời đấy.”

Cô ra sức đập vào thân xe: “La Nhận, anh nói gì đi, Tào Mập, Một Vạn Ba, các người câm hết rồi à, nói gì đi.”

Không ai cất lời, tứ cố vô thân, nước mắt Viêm Hồng Sa lũ lượt chảy xuống, cô bỏ Mộc Đại sang một bên, làm một việc mà tất cả đều không ngờ tới.

Cô leo lên mui xe trước của La Nhận, ngồi xuống, còn ngại ngồi không đủ, lại nằm hẳn ra, ngửa người lên, đầu tựa lên vách kính, mái tóc dài rối tung dán lên mặt kính, thật sự không miêu tả nổi cảnh tượng đó ra sao.

Mộc Đại đi qua, nói: “Hồng Sa, cô sang chảnh quá nhỉ…”

Bỗng sững lại, hai người gần như đồng thời nhớ tới, lúc đi Tứ Trại, khi Viêm Hồng Sa lấy xẻng làm đòn gánh, Mộc Đại cũng từng nói cô như vậy.

Viêm Hồng Sa nghẹn ngào như đang khăng khăng so tài với ai: “Cứ nhất định phải như vậy sao, chú tôi chết, nội tôi cũng đã chết, cô lại phải vào tù, tôi là sao chổi đấy à, khắc hết tất cả các người?”

“Tôi cũng không tin, cô từ nhỏ đến lướn, dù có tâm thần phân liệt nhưng lại chưa từng làm chuyện gì xấu. Ngày đó tôi ở quán trọ ngủ cùng một giường với cô, cả đêm cô đều rất đàng hoàng, cũng không thấy cô ra ngoài lần nào. Sao cứ phải vào đúng đêm đó, chạy đi đâu không chạy lại cứ chạy tới cái cầu khốn kiếp đó, đẩy người ta xuống nước chứ, sao số cô đen vậy hả, lúc đến thấy cậu ta đi tiểu trên cầu nên đẩy xuống à, nếu lúc đó cậu ra không đi tiểu, chẳng lẽ côn còn muốn ôm cậu ta lên ném xuống chắc? Tôi không tin, chuyện quái quỷ gì vậy chứ? Chuyện quái quỷ gì vậy hả?”

Một ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu, lòng La Nhận chấn động.

Quyển 4 - Chương 18

La Nhận bảo Mộc Đại lên xe, sau đó thò tay gõ gõ lên mặt kính trước, bảo Viêm Hồng Sa cũng vào.

Viêm Hồng Sa sợ đây là muốn lái xe đưa Mộc Đại đi đầu thú, cứ nghẹn ngào thút thít bướng bỉnh mãi không chịu.

La Nhận cũng chẳng dỗ: “Được, vậy cô cứ tiếp tục nằm đó đi, bọn tôi nói chuyện, cô cũng khỏi cần nghe.”

Nói đoạn, đóng hết toàn bộ cửa xe lại, nói với Mộc Đại: “Tôi nghĩ đến một điểm này…”

Mạnh miệng là một chuyện, nhưng thực sự bị cô lập lại là một chuyện khác, Viêm Hồng Sa bò dậy khỏi mui xe, dán trán lên mặt kính nhìn vào trong.

La Nhận làm như không thấy.

Mộc Đại chờ La Nhận nói tiếp, Tào Nghiêm Hoa nhìn ra ngoài: “Thật sự không cho em Hồng Sa vào à?”

La Nhận nói: “Để cô ấy sốt ruột đi.”

Viêm Hồng Sa đúng là sốt ruột thật, xuyên qua cửa kính nhìn thấy mọi người như đang bàn chuyện, rất sợ họ sẽ bỏ phiếu quyết định gì đó mà lại không có phiếu của cô – dù hơi mất mặt nhưng vẫn giận dỗi gõ cửa: “La Nhận! La Nhận! Cho tôi vào.”

La Nhận mở cửa xe: “Không phải là không chịu vào à?”

Viêm Hồng Sa nguýt dài nhưng chẳng ai để ý.

La Nhận nói: “Ban nãy tôi bỗng nghĩ đến một điểm, nói ra thì, phải cảm ơn Hồng Sa đã nhắc nhở.”

Đột nhiên được khen, Viêm Hồng Sa không giận dỗi nổi nữa, nhưng cũng không hiểu trong mấy câu than thở đau buồn ban nãy của mình, là câu nào đã chọc trúng anh: “Tôi nói gì?”

“Cô nói, Mộc Đại từ nhỏ đến lớn, dù có tâm thần phân liệt thì cũng chưa từng thực sự làm chuyện gì xấu.”

Anh nhìn về phía Mộc Đại: “Đối với suy luận của bác sĩ Hà, tôi vẫn giữ thái độ tạm thời để đó. Nhưng nếu chúng ta giả thiết lời ông ấy nói là thật, ba nhân cách của em kỳ thực đều có chung một mục đích, đó chính là bảo vệ bản thân em.”

“Tính cách của Cái Túi Nhỏ mềm mại đáng yêu, giúp em được người khác yêu thích, Số 2 tuy cứng nhắc, nhưng lần nào cũng xuất hiện vào thời điểm em đang trong tình cảnh nguy cấp nhất, bảo vệ tính mạng cho em. Cuối cùng, bác sĩ Hà cảm thấy, nhân cách chủ trở về là bởi hai nhân cách trước đó mất cân bằng nên nó rốt cuộc cũng tới để chủ trì đại cục – ba nhân cách, bất luận là tốt hay xấu thì cũng đều trung thành tận tâm với em, đều ở đây để giữ gìn em.”

“Nếu quả thật có nhân cách thứ tư này, vậy nó đã làm gì? Bao năm như vậy mà chẳng có chút đầu mối nào, chỉ xuất hiện vào mỗi đêm đó, làm một việc đẩy em vào đường chết, căn bản là vô lý, không có bất kỳ tính logic nào.”

Viêm Hồng Sa nghe mà cười toe, gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, đó chính là ý tôi muốn nói đến.”

Một Vạn Ba châm chỉa: “Thế thì cách cô nói cũng thật hàm súc.”

Mộc Đại cảm thấy trong lòng như có một ngọn pháo hoa bắn tung, bất kì một suy đoán có lý nào đối với cô bây giờ cũng đều là hi vọng, dẫu chỉ là một tia nhỏ nhoi, cô cũng muốn sống chết bắt được nó.

La Nhận nói: “Em từng nói, hôm đó em biết tin mẹ em nhiễm AIDS, tâm trạng vô cùng xấu, trở về cũng rất muộn.”

Mộc Đại không rõ vì sao anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhưng vẫn gật đầu: “Phải.”

“Lúc rửa mặt, có buộc tóc lên không?”

“Có buộc.”

“Lúc đi ngủ có cởi ra không?”

“Không.”

Hôm đó, lòng cô trĩu nặng tâm sự, đến cả nói chuyện với Trịnh Lê cũng không có sức lực để ứng phó.

“Sáng hôm sau, tóc là buộc hay xõa?”

“Buộc.”

La Nhận trầm ngâm: “Tôi nhớ lời TốngThiết miêu tả về em, ông ấy nói ‘giống như một nữ sinh dịu dàng ít nói, tóc rất dài’, điều này cho thấy, lúc ông ấy trông thấy em, em đang xõa tóc. Ảnh chụp cho Võ Ngọc Bình xem cũng là tóc dài…”

Nói đến đây, anh tỉ mỉ nhìn Mộc Đại, vươn tay ra tháo mũ xuống giúp cô.

“Cùng một người nhưng lúc xõa tóc và lúc buộc tóc thật ra vẫn có sự khác biệt.”

Tào Nghiêm Hoa gật đầu: “Đúng vậy, với lại lúc đó là ban đêm, họ đều là lần đầu gặp tiểu sư phụ, nhận dạng như vậy cũng chuẩn xác quá rồi.”

La Nhận đồng ý.

Chưa tính đến Mã Siêu và Tống Thiết, họ đều có lý do để có ấn tượng sâu sắc với Mộc Đại, nhưng Võ Ngọc Bình thì khác, bà ta lái xe đi ngang qua, lúc bò dậy sau khi ngã thì trông thấy một cô gái, trước khi đưa ảnh chụp để bà nhận dạng, bà ấy còn chần chừ nói “khoảng cách hơi xa”, thế nhưng vừa nhìn thấy ảnh chụp đã nhận dạng đúng chuẩn ngay được.

Sắc mặt La Nhận bỗng chốc thay đổi, nói: “Tôi muốn gọi điện thoại.”

Anh bảo Tào Nghiêm Hoa cho mình tờ giấy thông tin gã chép lại được từ chỗ đại đội cảnh sát giao thông, bấm số gọi cho Võ Ngọc Bình, bật loa ngoài.

Tất cả cùng nín thở.

Võ Ngọc Bình nhanh chóng nhận máy: “Alo?”

La Nhận nói: “Là cháu ạ, cháu mới đến gặp cô ban nãy, cháu muốn xác nhận một chuyện với cô, cô là bị ngã xe, lúc đỡ xe đứng dậy thì thấy cô gái trên cầu đúng không ạ?”

“Phải.”

“Theo cháu được biết, nơi cô ngã xe là ở đầu cầu, tức là về cơ bản thì đã xuống cầu rồi.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng cô gái kia lại ở trên câu, theo lý thuyết mà nói, cô lái xe qua cầu, một người lớn như vậy đứng trên cầu, cô phải trông thấy cô ấy trước chứ không phải là sau khi ngã xe mới chú ý tới có người trên cầu.”

Đầu dây bên kia im lặng một chút, Võ Ngọc Bình ngập ngừng nói: “Chắc là, trước khi ngã xe tôi không để ý lắm.”

La Nhận không cho bà cơ hội lấp lửng: “Là không để ý hay là không thấy?”

Dường như Võ Ngọc Bình thực sự không chắc: “Tôi…không nhớ rõ lắm.”



Cúp máy, La Nhận nhìn mọi người: “Không cảm thấy kỳ lạ à?”Anh nhắc nhở mọi người: “Không cảm thấy sự xuất hiện của Mộc Đại quá đột ngột à? Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái đứng trên cầu, nếu như là tôi lái xe đi ngang qua, nhất định đã thấy từ xa, nhưng Võ Ngọc Bình lại bảo là bà ấy không nhớ rõ lắm.”

Một Vạn Ba thất thanh la lên: “Bố fuck! Thằng Mã Siêu kia, thằng Mã Siêu kia cũng vậy!”

Hắn kích động đến độ nói năng hơi lộn xộn: “Còn nhớ lời tôi kể không, khi đó, Mã Siêu đứng dậy giục Trương Thông đi, Trương Thông nói muốn đi tiểu…”

Sợ nói không rõ, hắn vớ lấy tờ giấy chép thông tin của Tào Nghiêm Hoa, lật mặt sau qua, cầm bút vẽ sơ đồ lên: “Mã Siêu đi trước hai bước, nó là quay vào phố huyện, nhất định là phải đi về đầu cầu phía bên trái, mà Trương Thông lại đi tiểu phía sau nó, tức là vị trí của Vương Thông là ở phía bên phải của cầu.”

“Sau đó Mã Siêu vừa quay đầu lại thì trông thấy cô chủ nhỏ đang đẩy Trương Thông, có nghĩa là, cô chủ nhỏ là từ đi từ đầu cầu bên phải, phía nông thôn ngoại ô đi lên… Nhưng quán cơm thì lại ở trong phố huyện, dù cô chủ nhỏ có mọc thêm một nhân cách nữa, nửa đêm dậy khỏi giường ra cầu giết người đi chăng nữa thì trước đó cô ấy cũng nhất định phải qua cầu…”

Hắn sợ mình nói không rõ ràng, cuống đến đầu vã mồ hôi: “Nghe hiểu không?”

La Nhận đáp: “Hiểu.”

Một Vạn Ba đã phát hiện ra một lỗ hổng.

Nếu đêm đó Mộc Đại quả thực là dậy khỏi giường, chạy ra cầu giết người, vậy thì lúc cô qua cầu, Mã Siêu hoặc Trương Thông nhất định sẽ chú ý tới cô.

Nhưng sự thật là, không ai nhìn thấy cô đi qua cầu, mà lại nhìn thấy cô đẩy người ở trên cầu.

Võ Ngọc Bình cũng giống vậy, lúc bà lái xe đi qua cầu thì không thấy người, lúc bò dậy thì lại thấy.

Mộc Đại cứ như đã được chuẩn bị sẵn ở đó, cứ đến thời điểm lại đột ngột xuất hiện.

Viêm Hồng Sa mím chặt môi: “Chuyện này…không logic, không hợp lý.”

La Nhận nở nụ cười: “Hồng Sa nói rất hay, không hợp lý, chúng ta chính là đã bị hai chữ hợp lý này giới hạn.”

Anh vân vê tờ giấy Một Vạn Ba vừa vẽ lên, nói: “Chúng ta đã bỏ lỡ điều này ngay từ đầu, ban đầu chỉ chăm chăm đeo đuổi chuyện Mộc Đại đa nhân cách, sau đó lại cố đạt được hợp lý, nên lập luận thế nào, kết quả cũng đều suy ra Mộc Đại là tội phạm giết người.”

“Bây giờ, bỏ hết những chuyện này đi, không chịu ràng buộc của hiện thực nữa, đầu óc hoàn toàn tự do, thử nghĩ xem, nếu không phải là Mộc Đại, vậy chuyện gì có khả năng xảy ra nhất?”

***

Viêm Hồng Sa là người đầu tiên lên tiếng.

“Có ma.”

Cô không để ý tới Một Vạn Ba nguýt mình: “Không phải nói là tự do suy nghĩ sao? Tôi cảm thấy rất có thể là có ma, biến thành dáng vẻ của Mộc Đại, lúc Mã Siêu quay đầu lại đã nhìn thấy ma. Lúc Võ Ngọc Bình bị ngã xe bò dậy đã nhìn thấy ma, lúc Tống Thiết đi ngang qua đầu cầu, cũng đã nhìn thấy ma. Thực ra Mộc Đại của chúng ta khi đó vẫn đang ngủ trên giường, còn buộc tóc nữa.

Nói xong, hất cằm về phía Mộc Đại.

Trong lòng Mộc Đại ấm áp, nói: “Nhóc con.”

Tào Nghiêm Hoa cũng chia sẻ suy nghĩ của mình: “Có thể là dịch dung nữa, người kia dịch dung thành tiểu sư phụ, diễn một vở kịch trên cầu. Có thể trước đó cô ta đã từng thấy tiểu sư phụ, quần áo, kiểu tóc đều bắt chước y như đúc, nhưng người tính không bằng trời tính, cô ta không hề ngờ được rằng, tiểu sư phụ lại buộc tóc khi đi ngủ!”

Tào Nghiêm Hoa nghiến răng nghiến lợi: “Nhìn đi, cáo có giảo hoạt đến mấy cũng không thoát được khỏi mắt thợ săn lành nghề!”

Viêm Hồng Sa không đồng tình: “‘Mộc Đại’ kia là đột ngột xuất hiện mà, anh không cảm thấy sự đột ngột này rất bất thường à? Là ma nghe hợp lý không.”

Chỉ có Một Vạn Ba là không nói gì.

Nhưng nhất định là hắn có gì đó muốn nói.

La Nhận để ý thấy: “Một Vạn Ba, cậu thì sao?”

Một Vạn Ba nói: “La Nhận, hình như chúng ta đều đã quên mất một người bạn tốt thì phải.”Lời nói đầy hàm ý, La Nhận không muốn mất công đi đoán: “Có gì nói thẳng đi.”

“Thanh Hung Giản thứ tư. Chúng ta đó giờ vẫn luôn có liên hệ với Hung Giản, theo thời gian mà tính thì, thanh thứ tư này cũng có khả năng đã xuất hiện, hơn nữa, lồng Phượng Hoàng Loan cũng đã cho chút gợi ý, dù hơi khó hiểu.”

Trong cả đám thì chỉ có Mộc Đại là không biết gì về chuyện này, cô nhỏ giọng hỏi Viêm Hồng Sa: “Lồng Phượng Hoàng Loan đã gợi ý cái gì?”

Tạm thời không có gì khác để bàn tiếp, Viêm Hồng Sa bèn kể rõ đầu đuôi gợi ý mà Tào Nghiêm Hoa và Một Vạn Ba nhìn thấy cho Mộc Đại nghe.

Bất ngờ là, Mộc Đại lại ngơ ngẩn.

Cô cau mày, cố nhớ lại: “Đêm đó, hình như tôi cũng bị một cơn gió quái lạ…thổi qua.”

***

La Nhận đưa cả đám về quán trọ trước rồi tự mình đến bệnh viện lấy kết quả khám nghiệm.

Chỉ cách có nửa ngày nhưng tâm trạng đã hoàn toàn thay đổi, Mộc Đại nhoài người trên sofa, cảm thấy chuyện xảy ra trước đó như một giấc mơ.

Một Vạn Ba và Tào Nghiêm Hoa châu đầu vào máy tính, lên mạng tìm hiểu tất cả tin tức về đài tượng ngựa.

Mộc Đại nghe thấy Một Vạn Ba lẩm bẩm: “Nhiều bài đăng phết nhỉ, nhưng nội dung gần như là giống hệt nhau, anh nói xem người đầu tiên đăng tin này lên mạng là ai?”

Là ai ư? Mọi thứ đều có một cái đầu tiên, lúc Thần Côn kể cho họ nghe về bảy thanh Hung Giản cũng từng nói, đó là bảy vụ án giết người đầu tiên xảy ra.

Viêm Hồng Sa đi qua, từ trên cao nhìn xuống cô, thò tay bóp má cô: “Đứa bé đáng thương, tâm trạng bây giờ đã khá hơn chút nào chưa?”

Mộc Đại tránh khỏi tay cô, không nhịn được bật cười: “Biến biến, đừng có gọi tôi là đứa bé đáng thương.”

Viêm Hồng Sa lè lưỡi với cô: “Chẳng biết hôm nay là ai bảo người ta đưa cổ đi đầu thú đâu, may mà tôi bất khuất quên mình cản lại đó.”

Mộc Đại không tiếp lời, Một Vạn Ba ngồi trước máy tính quay đầu lại: “Phú bà, đi mua chút đồ ăn cho mọi người đê.”

Viêm Hồng Sa tức giận: “Sao lại là tôi!”

Một Vạn Ba đáp: “Cô không thấy mọi người đều đang bận à?”

Viêm Hồng Sa cầm hai cái gối trên giường lên đập qua, Mộc Đại nghe thấy tiếng Tào Nghiêm Hoa la oai oái: “Muốn đập thì đập Một Vạn Ba ấy, đập anh làm gì? Anh đã nói chữ nào đâu!”

Một Vạn Ba cũng la lối: “Ba ván ăn hai thì thắng, oẳn tù tì, cạnh tranh công bằng, đừng có động thủ!”

Ba người ầm ĩ nắm lấy hai đầu của gối mà co kéo, hệt như trẻ con.

Mộc Đại cười khanh khách, lúc vô ý quay đầu lại, bỗng sững người.

La Nhận chẳng biết đã mở cửa từ lúc nào, nhưng không vào trong mà đứng cạnh cửa, lúc thấy cô quay ra thì vẫy tay với cô.

Mộc Đại đứng dậy đi qua, La Nhận ra hiệu bảo cô ra ngoài, vươn tay ra nhẹ nhàng giữ cửa.

Trong hành lang rất yên tĩnh, mặt trời sắp lặn, ánh sáng vàng sậm le lói chiếu qua gờ cửa sổ, kéo dài trên thảm trải sàn một tia sáng, Mộc Đại bước ra, chân giẫm vào đường sáng này.

La Nhận đưa tờ giấy cuộn tròn cho cô, lúc đưa tới trước mặt, còn có thể ngửi thấy mùi thuốc nước đặc trưng của bệnh viện.

Mộc Đại mở ra.

Biết là báo cáo kết quả xét nghiệm, thoáng nhìn lướt qua, nhưng xem không hiểu, có rất nhiều đề mục, toàn là số má ký hiệu hóa học, trị số kết quả và khoảng giá trị tham khảo.

Nhưng La Nhận chắc chắn đã xem rồi.

Mộc Đại ngẩng đầu, hỏi: “Kết quả là gì?”

La Nhận cúi đầu nhìn cô, mấy ngày nay cô đúng là đã gầy đi, cằm nhọn hơn, dưới mắt thâm quầng, viền mắt hơi sưng, trong mắt chỉ toàn là những né tránh lẩn trốn.

La Nhận nói: “Gầy quá.”

Anh vươn tay vòng lấy eo cô, cúi đầu muốn hôn lên môi cô, Mộc Đại hoảng sợ, vô thức rụt người ra sau, cái hôn của La Nhận trượt đích, nhưng vẫn đậu lại nơi khóe môi cô, hơi thở ấm nóng lướt qua cánh môi mềm mại của cô.

La Nhận nhìn vào mắt cô, nói: “Mộc Đại, chúng ta vẫn chưa chia tay đâu, chưa từng.”

Ánh nắng rọi lên mặt cô, nửa được chiếu sáng, nửa chìm trong tối.

La Nhận hỏi: “Hiện giờ em đang sợ anh?”

Mộc Đại lắc đầu, cảm thấy mũi cay cay, cô chậm rãi nhón chân lên, người hơi run run, môi khe khẽ tới gần anh.

Ầm một tiếng, cửa phòng bật mở, giọng Viêm Hồng Sa tức tối vang lên bên tai: “Còn là đàn ông không hả! Oẳn tù tì mà cũng chơi ăn gian với tôi!”

Sau đó…

Hai người… Không, ba người đều bất động.

Mặt Mộc Đại đỏ rực tới tận mang tai, đầu ngón chân vẫn kiễng lên, cảm thấy mình đã kiễng thành một khúc gỗ cứng quèo, cong cũng không biết phải cong thế nào nữa.

Cứ như cả một thế kỷ đã trôi qua, mãi sau Viêm Hồng Sa mới cất tiếng: “Tôi chưa thấy gì hết.”

Cô tránh khỏi hai người, cứng nhắc đi ra ngoài, Mộc Đại vừa mới thở phào một hơi, Viêm Hồng Sa bỗng quay đầu lại, vẻ mặt như chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Hai người không thể có ý có tứ một chút được hả? Không biết đường mà tìm lấy một phòng không người à?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau