BẢY THANH HUNG GIẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảy thanh hung giản - Chương 106 - Chương 110

Quyển 4 - Chương 9

Những quán cơm ven đường thế này, một ngày ba bữa thêm một bữa ăn khuya, ca ăn khuya là hỗn loạn nhất.

Đại khái thì ban ngày ban mặt trời sáng bảnh mắt, người ta còn có thể gắng sức mà kiềm chế bản thân, lịch sự lễ độ được chứ đến tối khuya thì rất dễ nảy sinh tâm lí buông thả bản thân.

Phanh ngực hở lưng gác chân lên bàn, to tiếng mua say, mượn rượu giả điên, từng cảnh từng cảnh thô tục nhảm nhí này, Mộc Đại chỉ coi như là một môi trường hỗ trợ cô tu tâm dưỡng tính.

Bàn gấp trong quán được mở hết ra, trong tiếng chơi đố số ầm ĩ, thức ăn bưng lên không ngơi nghỉ, Mộc Đại bưng khay nghiêng người: “Nhờ chút, nhờ chút.”

Có người không nhịn được trừng cô, cô không chút khách khí trừng lại, có một vị khách say rượu mặt dày quay qua sờ ngực cô, bị cô bắt lấy cổ tay vặn cả cánh tay ra sau lưng, cả người úp sấp xuống bàn, Mộc Đại giội một cốc bia lên đầu hắn, nói: “Nào, làm phát cho tỉnh rượu.”

Vị khách kia vô cùng tức giận, vùng vẫy đứng lên, đầu lắc lắc, giọt bia bay tán loạn, hệt như một con chó bị rơi xuống nước vừa bò lên bờ.

Trong quán lặng im vài giây, vị khách kia nhấc một đĩa đồ ăn lên muốn đập xuống đất.

Mộc Đại nói: “Anh dám!”

Vị khách kia bị cô nạt, cầm cái đĩa mà đập không được, không đập cũng không xong.

Trịnh Thủy Ngọc sợ phiền phức, vội tới nhéo tay Mộc Đại: “Mau xin lỗi khách đi.”

Mộc Đại nhìn người nọ chòng chọc, bắt đầu cởi dây tạp dề: “Ra ngoài đánh tay đôi không?”

Ánh đèn ngoài phố nhỏ đung đưa, người trong quán bắt đầu nhao nhao.

“Hoặc là…” Cô vươn tay cầm lấy một chai bia trên bàn bên cạnh, nện một đòn nặng nề lên bàn này, người cả bàn sững sờ nhìn nhau, “Tu chai (*)?”

(*) Nguyên văn: 吹瓶, là kiểu thách uống rượu/bia không dùng cốc, ngửa cổ tu cả chai nốc cạn.

Vẻ mặt người kia xấu hổ, người đi cùng vội đứng dậy khuyên giải, nhờ vậy mới làm nguôi đi được bầu không khí giữa hai người, không đánh đôi cũng không tu chai.

Ca ăn khuya tiếp tục, chỉ là các bàn các nhóm dường như trật tự hơn rất nhiều, lúc Mộc Đại mang thức ăn từ bếp lên, có người còn chủ động dịch ghế nhường đường cho cô.

Lúc quay trở lại sau bếp, ánh mắt đám Trịnh Thủy Ngọc nhìn cô không còn như trước nữa.

Trịnh Lê nói: “Chị Mộc Mộc, trước đây chị từng gặp trường hợp này rồi à? Giải quyết trơn tru vậy cơ mà?”

Mộc Đại nói: “Không có.”

Cô nghĩ ngợi một chút, cũng hơi ngượng ngùng: “Lần đầu tiên.”

Mặt Trịnh Lê trắng bệch: “Vậy chị…như thế…”

Mộc Đại nói: “Những người này, nhìn qua là biết chỉ quen giải quyết bằng nắm đấm, tôi phải mượn lần này ra oai lập uy, đúng không? Nếu không ruồi nhặng không chỉ có một con mà có cả đàn, ngày nào cũng tới, không dứt điểm thì phiền không cơ chứ?”

Trịnh Thủy Ngọc: “Tóm lại là cháu mạnh miệng chứ gì.”

Bà lo lắng: “Nguy hiểm quá đi mất, nếu thật sự phải ra ngoài đánh tay đôi thì phải làm sao?”

Mộc Đại thờ ơ như không: “Cũng đâu phải là cháu đánh không lại hắn.”

“Tu chai thì sao?”

“Tu một hai chai thì có là gì?”

Trịnh Thủy Ngọc á khẩu không trả lời được, lúc sau len lén nói với Hà Cường: “Sao tôi cứ cảm thấy không thực tế thế nhỉ?”

Hà Cường đang mải trông bếp, bảo bà: “Bà đó, cái tính chợ búa không giấu đi đâu được, lúc nào cũng muốn mời được một nhân viên toàn năng, lúc mời được thật rồi thì lại sợ đông sợ tây. Nếu bà thật sự sợ nó ra trước không được thì bảo nó ra sau bếp làm đi vậy.”

Giữ Mộc Đại làm ở sau bếp, Trịnh Thủy Ngọc cũng muốn thế thật, nhưng nhìn Trịnh Lê mặt nhăn mày nhó như vậy, đành phải nhịn xuống.

Đến gần nửa đêm, khách lục tục giải tán, chỉ còn lại một bàn đầy côn đồ, tuổi không lớn, chừng mười tám mười chín, tự mang bia tới uống.

Trịnh Thủy Ngọc ngại kiểu này nhất, chẳng kiếm được chút mỡ màng gì, một đĩa lạc thêm một đĩa khoai tây sợi là có thể ngồi lì ở đó uống rượu những hai tiếng, chiếm một cái bàn mãi không chịu đi, ảnh hưởng đến việc bà dọn quán, còn rất dễ gây sự nữa.

Quả nhiên, lúc sau đã nghe thấy tiếng đập bàn hò hét.

Trịnh Thủy Ngọc đau hết cả đầu, dặn dò Mộc Đại: “Cháu ra trông đi, đừng để chúng nó đập phá đồ đạc.”

Mộc Đại kéo ghế, ngồi xuống cách đó không xa.

Cũng chẳng rõ chúng ầm ĩ vì lí do gì, mặt đỏ tía tai, lớn tiếng với một tên con trai mập mạp: “Có gan thì đi đi, không đi không phải đàn ông!”

Chỗ nào thần kỳ vậy, nghiêm trọng đến độ không đi không phải đàn ông cơ à.

Tên con trai kia lúng túng, hai má núng nính rung rung, tựa hồ đang rất khó xử.

Tên đầu húi cua cầm đầu tát cho hắn một phát vào ót vang dội.

“Mày có gan không thế? Đi xem thôi chứ ai đòi mạng mày đâu?”

Tên mập ngập ngừng nói: “Tao nghe nói rất đáng sợ…”

“Bọn tao đều đã đi rồi, chỗ nào đáng sợ? Còn không phải là đều êm đẹp trở về sao?”

Tên mập co ro giương mắt: “Người ta nói…”

Hắn hạ giọng, mặt sợ sệt: “Vào nửa đêm, dán tai lên đài xi măng nghe, có thể nghe thấy tiếng tim đập, giống như là trong đó có người…”

Mộc Đại liếc hắn, giọng nói vừa đúng, vẻ mặt biểu cảm cũng vừa đúng, không đi diễn phim kinh dị thật đúng là mất mát của làng diễn xuất.

Đầu húi cua chửi hắn, lại giơ tay lên, muốn tát thêm phát nữa.

Mộc Đại lên tiếng: “Này.”

Thái độ cô sốt ruột, trên mặt viết rõ hai chữ đuổi người.

Đầu húi cua hơi sợ cô, tay giơ lên đổi thành tóm xuống, nắm lấy áo tên mập đẩy ra ngoài: “Đi đi.”Cả đám đứng dậy, sầm sập ra khỏi quán, có người đập tiền cơm lên bàn.

A di đà phật, ngày hôm nay dài thật đấy, cuối cùng cũng kết thúc công việc được rồi.

***

Ngoài cửa, tên mập cúi đầu ủ rũ, nơm nớp lo sợ.

Đầu húi cua rất xem thường hắn, nói: “Thằng cu mày lớn gan hơn một chút đi được không…”

Tên mập cố hết sức biện hộ cho mình: “Thật mà, tao còn nghe nói…”

Chưa nói đến hắn đã tự rùng mình trước: “Người ta nói, trong cái đài xi măng đó vùi một người phụ nữ, đêm nào không trăng, ả sẽ đi một đôi giày cao gót màu đỏ…”

Đầu húi cua đẩy hắn một cái lảo đảo: “Cút, không có gan đi thì đừng đi theo bọn tao nữa.”



***

Mộc Đại cảm thấy, mình và Trịnh Lê nói chung là có sự khác biệt.

Cuối cùng cũng xong ca, cô sức cùng lực kiệt chỉ muốn ngủ, vậy nhưng Trịnh Lê lại vẫn còn tinh thần, muốn đi chơi net.

Mộc Đại truy vấn, Trịnh Lê ngượng nghịu: “Em đã hẹn lên chat với người ta rồi…”

Hai má ửng đỏ, người kia chắc là một cậu trai cùng tuổi nào đó, quán net ở ngay nhà bên dưới tầng, Mộc Đại cũng không phải lo lắng cho an toàn của cô bé: “Vậy đi đi, đi sớm về sớm.”

Trịnh Lê dạ một tiếng, vui sướng như chim nhỏ sổ lồng.

Không có Trịnh Lê, căn phòng yên tĩnh hẳn khiến người ta không quen, cái đồng hồ treo tường cũ kĩ cứ đúng giờ là báo tiếng, không hề e ngại quấy nhiễu mộng đẹp của ai chút nào.

Lúc đồng hồ điểm ba tiếng, Trịnh Lê trở về.

Cô bé rón ra rón rén, như sợ làm ồn ảnh hưởng đến Mộc Đại, lại cũng như có chuyện muốn nói với cô, dừng lại bên gối cô một lúc, hỏi như thì thầm: “Chị Mộc Mộc, chị còn tỉnh không?”

Không có tiếng đáp lại, Trịnh Lê nghĩ, chắc là ngủ rồi.

Vừa mới xoay người, Mộc Đại ở phía sau hỏi: “Có chuyện gì?”

Trịnh Lê bị dọa sợ suýt vấp ngã.

Quay đầu lại, Mộc Đại đã chống tay ngồi dậy.

Trịnh Lê dè dặt: “Em đánh thức chị à?”

Mộc Đại nói: “Vốn cũng không ngủ được, có chuyện gì à?”

Trịnh Lê đáp: “Em lên mạng, tìm thử giúp chị, không phải chị muốn tìm một người phụ nữ đi giày cao gót màu đỏ sao? Em tra giúp chị.”

Mộc Đại không biết nên khóc hay nên cười: Cách này tìm sao đúng được chứ.

Quả nhiên, Trịnh Lê kể, tra ra được một chuyện kinh dị về người phụ nữ đi giày cao gót màu đỏ.

Giày cao gót màu đr, giày thêu hoa các loại, những cái kiểu này trước giờ vẫn luôn đề tài quen thuộc đến nhàm chán của những câu chuyện kinh dị, Mộc Đại đến hứng thú nghe cũng chẳng có.Cô lại lần nữa nằm xuống, giọng điệu ra lệnh: “Ngủ.”

Trịnh Lê không còn cách nào khác, quấy quá rửa mặt rồi chui vào chăn.

Kim giây trên đồng hồ kêu tích tắc, nhắm mắt lại, trong đầu chỉ toàn là tình tiết của câu chuyện thấy được trên mạng.

***

Ban đầu, cô vốn thật sự là lên net chat, nhưng sau khi anh chàng tên “Kị sĩ truy phong” kia gửi một tấm selfie đến thì cô hoàn toàn không còn hứng thú gì nữa.

Có một câu nói cũ nói rất đúng: Xấu thì đừng có ra cửa dọa người.

Nhưng đặt tiền net hai tiếng, thời gian còn lại làm gì thì tốt nhỉ?

Bỗng nhiên nghĩ đến: Chị Mộc Mộc không phải là muốn tìm người sao?

Vì vậy bèn mở trang tìm kiếm, nhập: Nam Điền, giày cao gót màu đỏ.

Bất ngờ là, kết quả tìm kiếm rất nhiều, tiêu đề giống hệt nhau, có thể thấy được là cùng một nội dung được đăng đi đăng lại nhiều lần.

Giống như tất cả những cô bé cùng độ tuổi, đối với những câu chuyện kinh dị, Trịnh Lê vừa sợ lại vừa hiếu kì.

Cuối cùng, lòng hiếu kì chiến thắng, con chuột dịch tới dịch lui, rốt cuộc vẫn click vào.

Trong đó kể là gần hai mươi năm trước, huyện Nam Điền sửa một bức tượng điêu khắc.

Theo dự định quy hoạch lúc đó, tượng điêu khắc này sẽ đặt ở ngã ba giữa ba con đường cái mới sửa, tiếp nối mở lối, tượng trưng cho sự phát triển của đô thị, bởi vậy nên tượng điêu khắc hình một con tuấn mã đang ngẩng đầu vọt lên, nền là một cái đài xi măng dày nặng.

Nhưng kế hoạch không địch nổi biến hóa, tượng điêu khắc xong xuôi rồi, ban lãnh đạo lại có ý tưởng quy hoạch mới, trung tâm thành phố được chuyển sang phía nam, những con đường cái khác nối thông với đường tỉnh, nơi này cùng phạm vi chung quanh hoàn toàn lụi bại, rớt thẳng xuống thành một khu vực nửa thành thị nửa nông thôn, giống như những gì Mộc Đại thấy trước đó, trên ruộng mọc đầy lúa mạ, bất cứ lúc nào cũng có thể bắt gặp một con ngỗng trắng nhởn nhơ đi dạo.

Tưởng tượng ra thì, cảnh sắc vừa lạnh lẽo vừa kỳ dị, khu vực ngoại ô lụn bại, người ở thưa thớt, bức tượng điêu khắc dựng ở đây hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với cảnh vật xung quanh.

Không ai quản lý, không ai giữ gìn, nơi này trở thành một khu vực hỗn tạp chỉ toàn côn đồ và những kẻ không có nghề ngỗng cố định, muốn đánh lộn có đánh lộn, muốn phóng đãng có phóng đãng, trên đài xi măng có đủ các loại dùng sơn viết bậy vẽ bạ, viết thì toàn chửi tục, vẽ thì toàn phóng tác, tóm lại, xem không hiểu là đúng rồi.

Cũng không biết là năm nào, có một vụ ẩu đả rất lớn, đầu ngựa cũng bị đập vỡ mất nửa.

Sau đó, câu chuyện kinh dị kia được truyền ra.

Kể là, vào buổi đêm vắng lặng, nếu một mình tới trước đài tượng ngựa, dán tai lên đài xi măng nghe cẩn thận, sẽ nghe thấy tiếng tim đập.

Giống như trong đài xi măng vùi một người sống vậy.

Còn nói, lúc đang nghe đến nhập thần, sau gáy sẽ đột nhiên có gió lạnh phất qua, vội quay đầu nhìn lại, phía sau đương nhiên là không có người, nhưng nếu cúi xuống sẽ phát hiện ra, phía sau có một đôi giày cao gót màu đỏ…

Trịnh Lê sợ đến da đầu tê rần.

Rất nhiều người xác nhận, khiến người ta khó tưởng tượng được là, đây vậy mà lại trở thành một địa điểm giải trí của cái đất Nam Điền có đời sống tinh thần văn hóa cằn cỗi này, rất nhiều người lấy chuyện này ra thách nhau, so đấu gan dạ, chuyên canh lúc trời tối trăng mờ mà ra đấy, dùng bút xóa viết lên đài XXX đã từng qua đây như để khoe khoang.

Lúc chuyện gây xôn xao dư luận nhất, đội thi công lúc trước đã đứng ra bác bỏ tin đồn, nguyên văn lời đốc công là: Vớ vẩn! Lúc đó không có xe nâng cỡ lớn, xi măng làm đài là chúng tôi trộn xong từng xẻng từng xẻng đổ vào, nếu có người sống thật, sao chúng tôi lại không biết.

Nhưng tốc độ tin đồn luôn nhanh hơn chứng thực, hoặc giả, trong lòng mọi người, ai cũng thầm mong ngóng những chuyện kinh dị kích thích, có thật hay không chỉ là thứ yếu.

***

La Nhận đang ngủ mơ màng thì bị điện thoại Thần Côn gọi đánh thức.

Nửa đêm nửa hôm thế này, hẳn sẽ không phải là gọi để hàn huyên, La Nhận ngồi dậy trong bóng tối, hỏi: “Chú đến ải Hàm Cốc rồi?”

Thần Côn nói: “Sớm rồi.”

Trong giọng lão có phần kích động hiếm có.

La Nhận nhận ra: “Có chuyện gì à?”

Thần Côn nói: “Tuy tôi không quá quan tâm đến chuyện của các cậu và Hung Giản, nhưng cũng không có nghĩa là tôi không để ý. Tôi vẫn cảm thấy, Hung Giản là một đề tài rất đáng nghiên cứu…”

La Nhận bật cười: Trên đời này, chắc cũng chỉ có mỗi Thần Côn mới gắn cho những truy tìm này cái mác “nghiên cứu” hay “đề tài”…

“Sau thanh Hung Giản thứ hai, tôi đã bảo Tiểu Vạn Vạn giúp tôi để ý một việc, bởi tôi cũng không chắc chắn lắm nên không đề cập với các cậu, chỉ là hi vọng, có thể phát hiện ra chút gì đó từ một góc độ mới…”

Tiểu Vạn Vạn, đương nhiên là Vạn Phong Hỏa rồi.

Vạn Phong Hỏa rất nể mặt Thần Côn, Thần Côn đại khái hẳn là người duy nhất có thể lấy tin tức từ y mà không phải trả tiền, bởi lão đã từng chém đinh chặt sắt mà nói: Muốn tiền thì không có, muốn mạng thì có một cái.

La Nhận hơi căng thẳng, anh vươn tay, chạm tới công tắc mở đèn trên kệ đầu giường rồi thì lại từ từ rụt về.

Cứ như bóng tối có thể đem lại cảm giác an toàn vậy.

Anh hỏi: “Chú muốn tra cái gì?”

“Mấy bức vẽ, hình minh họa người rối dây câu, bức tranh khổng lồ dưới đáy biển Hợp Phố, có từng xuất hiện ở những nơi khác, dưới hình thức khách hay không.”

“Có không?”

Thần Côn dừng lại một chốc, giữa khe chốc này, La Nhận nghe thấy tiếng hít thở của mình ngừng lại.

Sau đó, lão nói: “Có.”

Quyển 4 - Chương 10

Việc buôn bán của Phượng Hoàng Lâu cuối cùng cũng được như Tào Nghiêm Hoa mong muốn, ngày qua ngày từ từ tốt lên.

Từ ban đầu không có khách, đến một ngày được hai ba bàn, rồi bốn năm bàn, dù theo như Một Vạn Ba nói thì mỗi ngày đến vốn cũng chẳng hòa được, nhưng Tào Nghiêm Hoa cảm thấy đó đã là một bước nhảy vọt lớn rồi.

Gã thôi việc ở Tụ Hiền Lâu, tối vẫn chạy giúp ở quán bar, ngày thì gần như dành toàn bộ thời gian ở Tụ Hiền Lâu.

Lúc không có khách, gã tự kiếm việc cho mình làm, rửa bát, lau dọn, tính toán sổ sách các thứ.

Hai người Viêm Hồng Sa và Một Vạn Ba thì không tận tâm được vậy, nhưng cũng thường chạy qua ngó, coi như là thường trú, còn La Nhận thì…

Anh về cơ bản là không xuất hiện.

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy cũng hợp tình hợp lí: Đại khái chắc là anh ta đang lo cho tiểu sư phụ.

Tào Nghiêm Hoa từng thảo luận riêng với Một Vạn Ba và Viêm Hồng Sa về hướng đi của Mộc Đại, Tào Nghiêm Hoa và Viêm Hồng Sa đều tỏ ra lo lắng, chỉ có Một Vạn Ba là cảm thấy chẳng có gì phải nghĩ ngợi nhiều, hắn thậm chí còn không hiểu được nỗi âu lo của họ.

“Mấy người cho là nước mình loạn đến mức nào chứ? Cô ấy trưởng thành rồi, tự có quyết định cho riêng mình, thân còn có võ, sao dễ xảy ra chuyện được vậy chứ?”

Viêm Hồng Sa hỏi: “Ngộ nhỡ thì sao chứ?”

Ngộ nhỡ là một từ rất đáng suy ngẫm, chỉ sợ mỗi từ ngộ nhỡ này.

Tào Nghiêm Hoa đang suy nghĩ miên man thì có người xuất hiện ở cửa, ban đầu còn tưởng là khách đến ăn, vội nở nụ cười đang định nghênh đón, giấy tiếp theo mới nhận ra là anh Tiểu La của gã.

Thật đúng là khách ít đến.

Tào Nghiêm Hoa hỏi: “Có chuyện gì à?”

“Có cơm không?”

Đã sắp tới giờ ăn trưa, sau quầy thu ngân, bác Trịnh ngẩng đầu lên nhấn mạnh: “La Tiểu Đao, cháu ăn là phải trả tiền đấy.”

La Nhận cười.

Anh chọn vị trí trong góc xa quầy thu ngân nhất, chọn cơm rang Lan Châu, thêm một phần sường dê, một lon Coca.

Chưa vội ăn ngay mà ra hiệu bảo Tào Nghiêm Hoa ngồi xuống.

Mở miệng ra liền hỏi: “Còn nhớ bức tranh dưới đáy biển thôn Ngũ Châu không?”

Nhớ chứ, sau đó Một Vạn Ba còn có lòng vẽ lại một bức, treo trong phòng để Hung Giản làm tài liệu tham khảo, coi như một cảnh tượng giết người, chết chìm.

“Tối qua Thần Côn gọi điện cho tôi, nói là ở một chỗ khác cũng phát hiện ra bức tranh tương tự.”

Vừa nói vừa lấy điện thoại ra, nhấn vào một bức hình, đưa cho Tào Nghiêm Hoa.

Tào Nghiêm Hoa nhận lấy cẩn thận xem.

Ảnh chụp, có vẻ như là đá phiến, bên trên khắc lõm những đường nét mờ nhạt, ven rìa còn có cỏ xanh mọc bao quanh.

Lướt ra sau, tổng cộng có ba bức.

Bức thứ nhất, có người ngồi xổm ở bờ sông, cúi người uống nước, phía sau có một người khác đang rón rén lén tới gần, như có ý đẩy người kia.

Bức thứ hai, người lúc trước uống nước bị người phía sau ấn vào nước, động tác hai tay như đang liều mạng vùng vẫy, xa xa có người thứ ba chạy tới, có vẻ như là nghe thấy tiếng kêu cứu nên đến ngăn cản.

Bức thứ ba, thi thể người uống nước chìm dưới đáy sông, người chạy tới cứu đang đè hung thủ lên mặt đất.

Tào Nghiêm Hoa kinh ngạc: “Ba bức?”

Nếu như nhớ không lầm, bức tranh khổng lồ dưới đáy biển thôn Ngũ Châu chưa phải toàn bộ, trai ngọc căn bản là chưa kịp hoàn thành bức thứ ba.

La Nhận kéo mở nắp bịt trên lon Coca, ngửa đầu uống một hớp lớn, khí carbonate từ từ bốc lên, xộc vào khiến xoang mũi và cổ họng ngưa ngứa.

“Đây là cầu đá ở một trấn cổ ở Chiết Giang, cái anh thấy là tranh trên đá phiến đạp chân, xếp liền nhau.”

Bảo sao đường nét lại mờ nhạt vậy, đã bị hàng ngàn hàng vạn người đạp lên rồi.

“Bảo là phong tục địa phương, khắc một vài tội án lên ván cầu, mặc người giẫm đạp, có thể khiến chuyện ác này không xảy ra nữa. Hình vẽ trên mỗi cầu mỗi khác, có thể nói là độc nhất vô nhị. Thậm chí có một cầu còn khắc hình trai gái yêu đương vụng trộm, đồi phong bại tục, người đạp lên nhiều hơn hẳn, bởi vậy nên đường nét đã sớm không nhìn ra được nữa.”

Nghĩ một chút lại bổ sung: “Tất nhiên, hình ảnh tương đối hàm súc, không quá rõ ràng.”

Tào Nghiêm Hoa tặc lưỡi, khắc những thứ này lên phiến đá đạp chân để “giẫm đạp”, sức tưởng tượng và khả năng gán ghép khiên cưỡng của nhân dân lao động thật đúng là vô cùng vô tận.

Ngón tay gã ấn ấn trên màn hình, lật tới lật lui ba tấm hình.

“Bởi vậy nên, ý của Thần Côn là, thanh Hung Giản kế tiếp là ở cái…trấn cổ này của Chiết Giang?”

Nói xong cũng ý thức được mình nghĩ lệch rồi.

Mỗi thanh Hùng Giản đều có một chữ giáp cốt văn, vậy nên mới gọi là Giản, trên lý thuyết, hẳn là không có thanh nào giống thanh nào. Chữ trên thanh Hung Giản thứ hai là “Thủy”, hình vẽ trên ván cầu kia lại hoàn toàn giống với thanh Hung Giản thứ hai…

Tào Nghiêm Hoa bị ý nghĩ của mình dọa cho sợ hết hồn: “Là thanh thứ hai? Giống với…thanh thứ hai?”

La Nhận gật đầu.

Từ trấn cổ Chiết Giang đến Hợp Phố Quảng Tây, Tào Nghiêm Hoa vẽ một bản đồ trong đầu: Thế này là nhảy một phát qua hơn nửa Trung Quốc rồi còn gì.

“Còn nữa, đá phiến lát cầu niên kỷ rất lớn, ít nhất cũng được dựng từ trước Giải phóng.”

Tào Nghiêm Hoa cảm thấy lượng thông tin hơi lớn, rất nhiều mạch não trong đầu bắt đầu xoắn tít lại.

La Nhận nhìn ra, nói: “Giấy, bút.”

Tào Nghiêm Hoa vui vẻ chạy vào quầy thu ngân, cầm giấy bút ra.

La Nhận vẽ phác đường nét bản đồ Trung Quốc lên giấy, đánh dấu một hình tam giác lên vị trí Chiết Giang ở phía đông, lại thêm một hình tam giác nữa ở vị trí Hợp Phố Quản Tây ở phía nam, nối hai địa điểm với nhau bằng đường vòng cung, bên cạnh viết “ít nhất > 60 năm”.

Tào Nghiêm Hoa dè dặt suy đoán: “Bằng sáu mươi năm, đi từ Chiết Giang tới Hợp Phố?”

Nhìn sắc mặt La Nhận thôi là đã biết mình đoán không đúng rồi, Tào Nghiêm Hoa hơi xấu hổ, gã biết suy luận logic của mình không tốt, có ăn bao nhiêu chỉ số thông minh cũng không tăng lên chỉ tăng mỗi thịt.

La Nhận nói: “Đây chỉ là Thần Côn nhờ người đi thăm dò, phát hiện ra thôi. Mà trên thực tế, Trung Quốc rất lớn, những nơi bí ẩn còn nhiều, sao anh biết được, bức họa này chưa từng xuất hiện ở chỗ khác chứ?”

Tào Nghiêm Hoa rốt cuộc cũng hiểu ra: “Nó… Hung Giản vẫn luôn di chuyển?”

Lại cảm thấy mình hỏi thừa, thanh thứ nhất, người rối dây câu, địa điểm thực hiện hung án liên tục thay đổi, Hung Giản đương nhiên là di chuyển rồi.

La Nhận hỏi một câu: “Anh cảm thấy, nó di chuyển lộn xộn, hay là có quy luật riêng? Nếu có quy luật, vậy nó di chuyển dựa theo lộ tuyến gì?”

Đầu óc Tào Nghiêm Hoa trực tiếp lag máy luôn: “Hay là, tôi gọi Tam Tam và em Hồng Sa ra cùng nghiên cứu nhé?”

Có đần cũng không thể đần một mình.

La Nhận nói: “Ăn cơm trước đã, gặp được anh trước nên nói với anh trước thôi. Anh gặp bọn họ thì nói lại với họ là được.”

***

Sau giờ cơm trưa, Mộc Đại xin nghỉ nửa ngày, nói với Trịnh Thủy Ngọc muốn ứng trước tiền lương nửa tháng.

Trịnh Thủy Ngọc đánh chết cũng không tin cô không có tiền: “Chắc cháu phải giấu một ít trong túi ngầm trong áo hay chỗ bí mật nào khác chứ hả?”

Sắc mặt Mộc Đại thản nhiên: “Thật sự không có ạ.”

Trịnh Thủy Ngọc đếm tiền cho cô, nói: “Có ai sống như cháu không chứ, làm người, nhất là con gái, phải biết tính toán cho mình một chút.”

Mộc Đại cười cười, cất tiền đi rồi ra ngoài.Nắng rất đẹp, cô chậm rãi thả bước thong dong đến chỗ cũ trong trí nhớ của mình.

Thành thị thay đổi, tòa nhà cũ đã phá đi xây lại, nhưng luôn có một số thứ không thay đổi, để cô có thể chắc chắn rằng đó chính là nơi này.

Tòa nhà mới được dùng vào cả hai mục đích cho thuê văn phòng lẫn căn hộ ở, tầng dưới cùng có rất nhiều cửa hàng, bên trên là văn phòng, trên đường rất đông xe, tranh nhau cướp đường.

Mộc Đại vào từng cửa hàng hỏi thăm.

Không thu hoạch được gì, chủ tiệm đa số đều là người từ nơi khác tới, thỉnh thoảng mới gặp được vài người bản địa, nhưng tuổi tác lại không lớn – hai mươi năm trước, cùng lắm cũng chỉ là những đứa nhóc choai choai, rất nhiều chuyện không có ấn tượng gì.

Nơi cuối cùng vào hỏi là một siêu thị nhỏ, vẫn không có kết quả, Mộc Đại thở dài một tiếng rồi mua cho mình chút vật dụng hằng ngày.

Đã mua hàng thì chính là khách hàng, chủ cửa hàng nhiệt tình hơn ban nãy nhiều, chủ động bắt chuyện với cô: “Tìm người gấp vậy cơ à?”

Mộc Đại chỉ cười.

Chủ cửa hàng chợt nhớ tới điều gì: “À, thực ra có một người đấy, cũng không đúng…”

Thị cho Mộc Đại biết, trên con đường này, đến tôi tầm tám giờ sẽ có một bà già khoảng sáu bảy chục tuổi ra bày sạp, bán que cay chay mặn nhà làm, bất kể bán có hết hay không thì đến mười giờ cũng dọn sạp.

Theo mô tả của thị, bà già này tính tình chua ngoa, hẹp hòi, bủn xỉn, hám lợi, có lần mở sạp trước cửa một cửa hàng nọ, chủ cửa hàng chê bà ta chiếm chỗ gây trở ngại cho việc buôn bán của mình, bà ta lập tức nhảy cẫng lên, nói: “Tao từ nhỏ đã ở đây, chỗ nào mà tao chẳng đạp chân lên rồi, chỗ chó nào là của nhà bây hả…”

Chủ cửa hàng nói với Mộc Đại, bà già ấy đã có tuổi, muốn hỏi thăm chuyện hai mươi năm trước, tìm bà ấy không chừng có cửa.

Cuối cùng cũng có một tia hi vọng.

Mộc Đại tìm một bốt điện thoại công cộng, gọi cho Trịnh Lê, nói mình có việc, ca cơm tối sợ là về không kịp.

Gọi điện xong, tìm một quán nước gần đó, chọn một cốc cà phê, thêm một ly kem, đừng thấy Nam Điền là huyện nhỏ mà nghĩ rẻ, đẳng cấp tiêu phí chẳng thấp chút nào đâu, gọi hai món vậy mà cũng mất của cô gần trăm tệ rồi.

Mộc Đại nhớ tới lời Trịnh Thủy Ngọc, cảm thấy mình đúng là chẳng có dự tính gì cho bản thân, hiện giờ, cô dường như có hai trăm phần trăm nhiệt tình để đi qua “hiện tại”, vậy nhưng lại không có bất kì suy nghĩ gì cho tương lai.

Tại sao ư, chắc là vì đối với tương lai, cô chẳng có mong chờ hay lòng tin gì hết.

Cô ngồi bên lề đường, chậm rãi uống cà phê đợi ngày dần qua, trong đầu không nghĩ gì cả, đáy mắt giống như cái màn hình, phản chiếu hình bóng của từng chiếc xe, từng con người đi qua.

Sáu giờ mười lăm phút, rốt cuộc cũng trông thấy ở phố đối diện xuất hiện một bà già đẩy xe hàng bằng kính.

Mộc Đại nhanh chóng ra ngoài, cẩn thận tránh né xe cộ, đứng trước xe hàng.

Cô chưa hỏi ngay, lượm thật nhiều que cay, đủ màu sắc hình dạng, lúc trả tiền, thấy sắc mặt bà già không tệ, mới hỏi: “Bà ơi, cháu muốn hỏi thăm một chuyện, ở khu này trước kia có phải có một tòa nhà vuông kiểu cũ không ạ?”

Bà già đang giúp cô gói que cay, túi nylon giữa những ngón tay khô gầy kêu loạt xoạt:

“Ừ.”

Mộc Đại không khỏi hơi khẩn trương, gắng bình tĩnh nói hết.

“Vậy người trước kia sống trong tòa nhà đó, bà có ấn tượng gì không ạ?”

Bà già khàn giọng, đưa túi nylon gói kỹ cho cô: “Khó mà nói được, mười tám tệ.”

Mộc Đại đưa tờ một trăm qua, bà già nhận lấy, đưa vào đèn điện trong tủ kính soi kỹ.

Mộc Đại nói: “Không cần trả lại tiền thừa đâu ạ, cháu muốn hỏi thăm bà về một người.”

Bà già nhìn cô vẻ kỳ quái, vừa như không tin lại có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống như vậy, vừa như sinh lòng ngờ vực với độ chân thực của tờ tiền, càng thêm cẩn thận kiểm tra tiền thật giả, còn lấy ngón trỏ chấm nước bọt, khảy khảy mép tờ tiền.

“Có một người phụ nữ, lúc đó khoảng hơn hai mươi chưa tới ba mươi, rất ăn diện, trang điểm, đi giày cao gót, thường hay đi giày cao gót màu đỏ…”

Trong họng bà già bật ra những tiếng khừa khựa, giống như cười khan, cũng giống như khạc đờm, nói: “Con ả đó hả.”

Tim Mộc Đại như vọt lên cổ họng: “Bà biết ạ?”

Bà già ậm ờ: “Nó ngủ với người ta, bị vợ người ta tìm tới tận cửa làm ầm ĩ, đánh cho vỡ cả đầu.”

Lại chỉ tay ra tòa nhà sau lưng, dường như ánh đèn sáng choang của tầng văn phòng cũng chẳng xua tan được sự âm u của tòa nhà cũ: “Khi đó, cả tòa nhà chẳng ai ăn mặc như vậy, lại còn trang điểm nữa, phụ nữ đàng hoàng ai trang điểm bao giờ!”

Vậy mà lại thực sự nghe ngóng được.

Lòng Mộc Đại trăm mối ngổn ngang, bỗng không biết nên nói gì, xung quanh rất ồn ào, nhưng cô lại cảm thấy, cả con phố dài như chỉ có mình cô, gió lạnh như băng lướt qua, cả người cô như bị gió thổi xuyên qua.

Cô cảm thấy mũi cay cay.
“Bà có biết sau đó cô ấy…đi đâu không ạ?”

Bà già ngẩng lên, trên mặt lồ lộ vẻ cay nghiệt: “Chết rồi! Con đàn bà này, lòng dạ hư hỏng!”

Bà ta nghiến răng nghiến lợi: “Bà nghe nói, nó bị xiđa, bệnh đó không ai không chết.”

Xiđa? AIDS? Trong lòng Mộc Đại vang lên hồi chuông cảnh giác.

Bà già nói: “Con ả này lòng dạ hư hỏng, người ta nói, bị xiđa, máu cũng bẩn theo, nó lấy ống tiêm rút máu, bơm vào nồi hộ ở cùng tòa nhà.”

Đầu Mộc Đại ông ông.

Trong kí ức lờ mờ của cô, tòa nhà cũ năm đó, bếp núc đều ở ngoài hành lang, đến giờ cơm trưa, cả cái hành lang đều sực nức mùi thức ăn, hàng xóm đi qua, còn mở vung nồi nhà người khác ra xem, hỏi: “Ăn gì thế?”

“Bị người ta phát hiện ra, đánh cho gần chết. Người ta nói, bệnh của nó, ẩn náu rất lâu, phải đến mười năm ấy, ghê chết được, bà nhớ nó có một đứa nhỏ, con bé con là nó sinh, mầm bệnh chắc chắn là truyền sang rồi, nhưng con bé kia lại không thấy đâu…”

Bà ta thần thần bí bí, hàm răng vàng khè dưới ánh đèn óng lên, đè thấp giọng: “Mọi người đều nói, sau khi nó biết mình bị nệnh, đã bóp chết con bé, vứt xuống sông rồi…”

Mộc Đại há miệng, lại không thốt được gì, bên tai hốt nhiên tắc tịt, thoáng sững lại, cô chợt xoay người, rảo bước rời đi.

Bà già gọi cô: “Cháu gái, que cay của cháu này…”

Mộc Đại như không nghe thấy, càng đi càng nhanh, cứ đâm đầu vào nơi không có ánh đèn mà đi, đến cuối, gần như là chạy.

Sau cùng, chính mình cũng không biết đã dừng chân ở đâu, xung quanh có người, có đèn, có âm thanh, cô cúi đầu nhìn tay mình, nhìn đường gân xanh nhạt trên mu bàn tay và làn da đột nhiên mất đi huyết sắc.

Nó bị xiđa, bệnh đó không ai không chết…

Bị xiđa, máu cũng bẩn theo…

Bệnh của nó, ẩn náu rất lâu, nó còn có một đứa nhỏ…

Con bé con là nó sinh…

Con bé con là nó sinh.

Trước mắt Mộc Đại nhòa đi, trong tầm mắt có một buồng điện thoại, Mộc Đại lảo đảo đi qua, lấy tiền lẻ ra, bỏ liên tiếp mấy đồng vào, ngón tay run run bấm số điện thoại.

Có một vài số điện thoại, cô vẫn còn nhớ.

***

Tối luôn là thời điểm quán bar náo nhiệt nhất.

Hoắc Tử Hồng ở trên nhà đọc sách, xuống tầng định lấy một ly đồ uống, lúc tới quầy rượu, thấy Sính Đình nằm bò trên mặt quầy, nâng cằm ngắm Một Vạn Ba pha rượu.

Hoắc Tử Hồng đi qua, định bảo Một Vạn Ba pha cho một ly gì đó, còn chưa kịp lên tiếng, Sính Đình đã túm lấy cánh tay bà, đẩy bà ra ngoài: “Xuỵt xuyejt, anh Tiểu Đao đang bận mà!”

Cứ như Một Vạn Ba đang làm chuyện gì to lớn lắm không bằng.

Hoắc Tử Hồng trêu cô: “Nó là anh Tiểu Đao của cháu à?”

Sính Đình rất hùng hồn: “Đúng!”

Chợt lại nhăn nhó mặt mày, vươn tay ra chỉ về một hướng cách đó không xa: “Anh kia trông cũng giống.”

Theo hướng chỉ của cô nhìn sang, Hoắc Tử Hồng hơi bất ngờ.

Thì ra La Nhận đã ngồi đó, đại khái là đang chờ đón Sính Đình về.

Bà muốn qua chào một tiếng, nhưng vừa dợm bước, điện thoại chợt reo lên.

Là một dãy số lạ.

Hoắc Tử Hồng nghe máy: “Alo?”

“Dì Hồng?”

Tim Hoắc Tử Hồng suýt nữa lỡ một nhịp, bật thốt một câu hỏi: “Mộc Đại hả con?”

Giọng hơi lớn, La Nhận ngẩng đầu nhìn qua bên này.

***

Hoắc Tử Hồng rúc vào một góc yên tĩnh sau cầu thang.

Bà không hiểu những câu hỏi của Mộc Đại là chuyện gì, chỉ cảm thấy từng cơn hoảng hốt vô cớ nổi lên, gắng giữ bình tĩnh trả lời cô: “Chỗ bác sĩ Hà có sắp xếp kiểm tra sức khỏe thân thể của con, các mục đều bình thường, máu cũng có kiểm tra theo quy định… Nhưng cái cháu nói thì kiểm tra bình thường không ra được… Mộc Đại?”

Điện thoại ngắt máy.

Trong đầu Hoắc Tử Hồng trống rỗng, máy móc đi về phía trước, đi hai bước rồi mới phát hiện ra không đúng hướng, phía trước là tường.

Hoắc Tử Hồng đỡ tường, cánh tay khẽ run lên một lúc.

Phía sau bỗng vọng tới tiếng của La Nhận.

“Là Mộc Đại gọi ạ?”

Hoắc Tử Hồng quay đầu lại, nhìn La Nhận đăm đăm, muốn đi về phía anh nhưng vừa dợm bước, chân bỗng nhũn ra.

La Nhận đi qua đỡ lấy bà, Hoắc Tử Hồng nói: “Tôi đứng không vững được, cậu dìu tôi ngồi xuống đi.”

La Nhận hạ người nửa quỳ, đỡ bà ngồi xuống đất.

Hoắc Tử Hồng thì thào: “Nó hỏi tôi, nó có bị AIDS không, hỏi tôi trước kia đã từng kiểm tra thân thể bao giờ chưa…”

Đầu óc bà loạn cào cào, nhớ tới cú điện thoại ban nãy, Mộc Đại cũng loạn cào cào, nghẹn ngào hỏi bà như sắp khóc: “Dì Hồng, con có bị AIDS không…”

Hoắc Tử Hồng chống hai tay xuống, cảm thấy thở cũng khó khăn.

La Nhận rời đi, rồi lại nhanh chóng quay lại, đưa cho bà cốc nước.

Nói: “Mộc Đại có thể là về nhà rồi.”

Hoắc Tử Hồng nhìn anh.

La Nhận nói: “Bản thân cô ấy không xác định được nên mới nghĩ đến chuyện hỏi cô, không thể nào là vừa mới lây nhiễm qua đường máu hay đường tình dục được, khả năng cao nhất là lây truyền từ mẹ sang con, cô ấy đang hỏi thăm về mẹ mình… Điện thoại gọi từ đâu ạ? Có số khu vực không?”

Hoắc Tử Hồng không tự chủ được đưa điện thoại luôn cho anh.

La Nhận gọi ngược lại, không thông, anh nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại của mình ra, nhập số vào, mới được mấy chữ số đầu, hệ thống đã tự động nhảy ra một dãy số từa tựa khả nghi.

Mình đã từng gọi cho số này? Hay là số này từng gọi cho mình? La Nhận hoàn toàn không có ấn tượng gì, anh để ý tới thời gian cuộc gọi.

Sau đó, anh nhớ ra cuộc gọi đó rồi.

Quyển 4 - Chương 11

Hoắc Tử Hồng thoạt đầu còn hoảng loạn luống cuống, nhưng sau thấy La Nhận bình tĩnh như vậy, rốt cuộc cũng dần dần lắng lòng lại.

Con người là như vậy, “thoạt đầu” và “sau đó” luôn là hai khái niệm bất đồng.

La Nhận hỏi số khu vực, vậy hẳn là nơi khác rồi, cậu ta trấn định hơn mình, chỉ hai ba câu đã tóm lược làm rõ được hướng đi của chuyện, Hoắc Tử Hồng muốn để anh đứng ra sắp xếp, anh đứng ra thích hợp hơn bà nhiều.

Bà nghĩ xem nên lựa lời thế nào.

“La Nhận, tuy cậu và Mộc Đại…đã không còn…”

“Nhưng hai đứa dù sao cũng vẫn là bạn bè, nếu Mộc Đại có chuyện gì, cảm phiền cậu…”

La Nhận ngắt lời bà: “Cô không cần phải nhắc nhở cháu như vậy, phải làm thế nào, cháu tự biết rõ trong lòng.”

Anh đỡ Hoắc Tử Hồng đứng dậy: “Cháu sẽ qua đó trước thử xem, có chuyện gì sẽ liên lạc với cô. Cô cũng đừng khẩn trướng quá, tính tình Mộc Đại cô cũng biết rồi đó, có thể là cô ấy đột ngột biết tin, tỉnh táo lại rồi sẽ không sao đâu.”

Hoắc Tử Hồng đờ đẫn đứng một hồi, ý thức dần quay trở lại.

Trước đây hình như đã từng xem một đoạn phim tuyên truyền phòng chống AIDS, nói thế nào nhỉ?

Có thời kỳ ủ bệnh, trung bình hình như là mười năm, nhưng năm nay Mộc Đại đã sắp 24 rồi.

Còn nữa, AIDS hình như sẽ phá hủy hệ thống miễn dịch của cơ thể, sức đề kháng của người bệnh sẽ rất kém, nhưng sức khỏe Mộc Đại vẫn rất tốt, hơn nữa vì có tập võ mà rất ít khi sinh bệnh.

Bà thở ra một hơi, cảm thấy mấy phút vừa rồi, mình giống như bị người ta xốc ngược lên, đầu chúi xuống dưới, tư duy hỗn loạn không nghĩ thông suốt được, nhưng giờ đã ổn định lại được rồi.

Bà lúng túng cười gượng với La Nhận: “Con người đúng là dễ tự mình dọa mình.”

La Nhận vâng một tiếng, liếc nhìn cái đồng hồ treo tường mỹ nghệ phía sau quầy bar: “Không còn sớm nữa, cháu đưa Sính Đình về trước.”

Anh xoay người rời đi, mới được hai bước, Hoắc Tử Hồng đằng sau gọi anh.

La Nhận quay đầu.

Hoắc Tử Hồng nói: “La Nhận, cậu không thấy hoảng sợ à?”

Trong đầu Hoắc Tử Hồng thu thập những ấn tượng về La Nhận từ khi mới gặp anh tới nay, anh từng nổi giận, từng ăn nói kịch liệt, nhưng kể ra thì, nhiều chuyện xảy ra như vậy nhưng thật sự lại chưa từng thấy anh hoảng sợ bao giờ.

Cậu không hoảng sợ gì hết sao?

La Nhận đáp: “Hoảng sợ có tác dụng gì sao?”

***

Mộc Đại hoảng hốt cúp máy, thẫn thờ đi về một hướng, bản thân cũng chẳng biết mình muốn đi đâu.

Hình như cô đang đi theo người khác, tùy tiện chọn theo mọt người, theo một hồi không thấy đâu nữa thì lại chọn một người khác, máy móc đi theo, nhưng ít nhất thì cũng đang di chuyển.

AIDS, từ này đã nghe rất nhiều, nhưng cô cũng không chú ý, chỉ biết là căn bệnh thế kỷ, hình như là truyền qua đường tình dục, đường máu và từ mẹ sang con.

Vất vả mãi mới dám bắt đầu lại từ đầu, lấy hết dũng khí để thắp lên cho mình một tia hi vọng leo lét, vậy nhưng lại dễ bị dập tắt như vậy.

Nước mắt chậm rãi chảy xuống, cô đón gió hong khô, nghĩ: Đừng mắc bệnh được không?

Lại cảm thấy, chuyện này là không thể khống chế, thù hận còn có thể hóa giải chứ cái chuyện có thứ gì đó lạnh lẽo vô tình xâm nhập vào cơ thể thế này thì đánh thế nào cũng không lại được.

Cô hít thật sâu từng hơi thở, nhắc nhở mình phải bình tĩnh lại.

Chỉ là lời của một bà già mà thôi, mọi thứ đều chưa rõ ràng, hẳn là nên đi bệnh viện kiểm tra một chút, biết đâu mình không lây bệnh thì sao?

Nếu như quả thật lây bệnh…

Kỳ lạ là, lúc này đây, tâm trạng lại lắng xuống.

Nếu quả thật lây bệnh, có lẽ đời này chẳng mấy chốc sẽ đặt dấu chấm hết, hình như cũng chẳng đáng sợ đến thế, Văn Văn đã đi từ tám năm trước kia mà, cô sống vậy cũng đủ rồi.

Cô đút hai tay vào túi, nghĩ đến cái nghĩa trang trước đây từng thấy, bia mộ ngàn cái như một, bên trên khắc tên, thêm năm sinh năm mất.

Nếu viết một cuốn tự truyện về cuộc đời thì sao?

Khi còn bé bị mẹ ruột vứt bỏ, thời niên thiếu phạm lỗi lầm, bạn thân qua đời, trạng thái tâm lý mất cân bằng, tập võ tám năm, từng yêu một người.

Gió thổi qua, thổi tung mái tóc của cô lên che trước mắt.

Cuộc đời gì mà mỏng manh vãi cả chưởng thế nhỉ, chẳng có thành tựu gì, cũng chẳng có cống hiến gì, đẻ ra trên đời làm gì thế không biết.

Cô hung hăng đá bay cục đất vón dưới chân.

Cục đất vón vỡ tung trên không trung, vụn đất tán loạn, người đi phsia trước quay đầu lại nhìn cô một cái, rảo bước nhanh hơn.

Sao thế? Sợ cô ăn cướp?

Mộc Đại quay đầu lại nhìn, ánh đèn đường đã bị bỏ lại sau lưng, chẳng biết mình đã đi theo người thứ bao nhiêu rồi, cũng chẳng biết anh ta là ai, vậy mà lại đi ra ngoại ô.

Xa xa đen như mực, lác đác có những căn nhà nhỏ, bên tay phải là bờ ruộng, gió luồn qua ruộng lúa, cây lua rung rinh, phát ra những tiếng xào xạc.

Thực sự rất có không khí kinh dị và gây án.

Mộc Đại dừng bước, vén lại lọn tóc bị gió thổi rối tung ra sau tai, người phía trước càng đi càng nhanh, đi thêm một đoạn nữa, bỗng đi xuống ruộng, gấp gáp đi xuyên qua ruộng lúa.

Làm gì thế? Đi hẹn hò à?

Mộc Đại nhìn về phía đó, có thứ gì đó dựng đứng cao ngất, như một con ngựa nhấc hai chân trước nhảy chồm lên.

Trong ruộng lúa lại có con ngựa nhảy chồm lên? Mộc Đại cảm thấy chắc mình nhìn lầm rồi, cô nghĩ ngợi rồi cũng xuống ruộng, đi về phía đó.

Đến gần mới phát hiện ra đúng là vậy.

Bên dưới là một cái đài xi măng hình trụ, bên trên là một bức tượng tạc hình con ngựa, hình dạng cái đầu trông hơi kỳ quái, người ban nãy cầm đèn pin, quỳ gối dưới đài xi măng, run rẩy viết gì đó, nghe thấy động tĩnh, hét lên một tiếng, đèn pin lắc lư rọi tới: “Ai? Ai!”

Ánh đèn chiếu vào mắt, Mộc Đại giơ tay lên che.

Nghe thấy người nọ “ớ” một tiếng, hỏi: “Chị không phải là…cô nhân viên kia sao?”

Mộc Đại bỏ tay xuống, tới gần nhìn cậu ta.

Nhớ ra, là cậu nhóc mập bị tên đầu húi cua tát gáy mắng “có phải đàn ông không” hôm qua.

Cậu ta thở dài một hơi: “Mẹ ơi, chị đi theo tôi à, dọa chết tôi rồi.”

Tuy nói vậy nhưng giọng điệu đã thoải mái hơn rõ ràng, tối lửa tắt đèn, gặp được một người quen mặt, giống như có thêm một người đồng hành vậy.
Cậu ta một lần nữa quỳ xuống, run run cầm bút xóa trong tay, tiếp tục viết lên đài.

Mộc Đại tiến lại xem, lúc này mới phát hiện ra trên đài xi măng chằng chịt nét mực, vô số những nét bút nguệch ngoạc lưu lại, tên mập đang miễn cưỡng chen chữ vào một góc nhỏ tí xíu.

Đã từng qua đây, Trương Thông.

Thì ra cậu nhóc này tên là Trương Thông.

Chung quy là để chứng minh mình dũng cảm, là đàn ông.

Mộc Đại nói: “Cậu có thể đợi đến ban ngày rồi viết cũng được mà.”

Trương Thông hừ mũi: “Chị tưởng là chúng nó bị ngu cả lũ hả? Chúng nó đang đứng ở đầu cầu, nhìn tôi đi, chờ tôi quay lại rồi sẽ cho người tới kiểm tra.”

Mộc Đại thở dài, cô cảm thấy cũng giống như với Trịnh Lê vậy, cô và đám này đại khái là có sự khác biệt, không thể hiểu được dăm ba cái trò này.

Viết xong, Trương Thông nghiêng mặt, áp tai lên đài nghe.

Cậu cảm thấy thật may mắn khi có Mộc Đại ở đây, nếu thật sự chỉ có một mình, chẳng biết đáng sợ đến mức nào.

Mộc Đại khó hiểu: “Nghe gì thế?”

Trương Thông “xuỵt” một tiếng, nói: “Tiếng tim đập.”

Trong đài xi măng có thể nghe thấy tiếng tim đập?

Mộc Đại không biết nên khóc hay nên cười, cô thấy Trương Thông đúng là sợ thật, mình lại chẳng cần phải về ngay, không bằng dẫn cậu ta về cùng.

Cô bắt chước theo, cũng áp tai lên nghe, mặt dán lên xi măng, lành lạnh.

Sao có tiếng tim đập được nhỉ?

Đột nhiên, một luồng gió quái lạ thổi thẳng vào gáy.

Mộc Đại cảm thấy khó hiểu, thực ra cũng không nói rõ được, nhưng vô thức cảm thấy, gió đáng ra không phải thổi thế này.

Gần như theo bản năng, hoặc là phản ứng cảnh giác của cơ thể, cô tức khắc quay người lại, tay tung thế gạt đòn.

Sau đó thuận thế đứng lên.

Cách đó không xa là cây lúa, đong đưa trong bóng tối, có con chuột chui ra khỏi cây lúa, kêu chít chít.

Mộc Đại cảm thấy, dường như mình thực sự đã đụng phải cái gì đó, nhưng vừa đụng tới đã bỗng biến vô hình.

Đa nghi? Nghĩ nhiều rồi?

Phía sau, Trương Thông đánh cái rùng mình, sau đó siết lấy cái bút xóa, đứng lên, nói: “Luồng gió này quái đản thật.”

Mộc Đại hỏi: “Cậu sợ rồi?”

Dù Mộc Đại lớn hơn cậu ta vài tuổi nhưng trước mặt người khác phái, Trương Thông vẫn không nhịn được muốn vớt vát lại mặt mũi: “Ai sợ chứ?”

Mộc Đại bảo: “Không khí lưu động thôi.”

Cô dẫn Trương Thông, xuyên qua ruộng lúa, một lần nữa quay lại đường lớn, Trương Thông hoàn thành xong nhiệm vụ, tâm trạng rất tốt, thậm chí còn huýt sáo một tiếng lanh lảnh, nói với cô: “Thì ra lại đơn giản vậy, mấy ngày nay tôi cứ bồn chồn mãi, ngủ cũng không yên.”

“Tôi siêu thoát rồi, tỉnh ngộ, thăng hoa.”

Mộc Đại liếc cậu ta: Loại ranh con này thật là, có chút chuyện nhỏ thôi cũng phát sầu, tương lai nếu thật sự gặp phải chuyện đau buồn thật sự, sẽ cảm thấy việc này chẳng là cái thá gì sất.

Đương nhiên, đạo lí này cũng chẳng phải do cô thông ra, cổ nhân đã sớm có lời vậy rồi.

Cái này gọi là, mà nay thấu tận vị sầu, thu về gió lạnh mới là tiết thu (*).

(*) Hán Việt: “Nhi kim thức tận sầu tư vị, khước đạo thiên lương hảo cái thu”, hai câu trong bài từ “Thư bá sơn đạo trung bích” của nhà thơ Tân Khí Tật thời Nam Tống.Mộc Đại theo Trương Thông trở lại cây cầu vào nội thành, nơi đó giống như một ranh giới phân chia giữa thành thị và nông thôn, một đầu đèn đuốc sáng trưng, một đầu tối tăm mù mịt.

Sạp ăn khuya bên cầu nóng rực ánh lửa, một nhóm người ngồi trên ghế thấp ăn đồ nướng, có gương mặt đã gặp hôm qua, cũng có những gương mặt lạ hoắc.

Cả đám trông thấy Trương Thông, hú lên ố là la, Mộc Đại đi ngang qua, loáng thoáng nghe thấy tiếng Trương Thông khoác lác: “Tao đã bảo tao đi là đi mà, có gái đẹp đi đường đêm thấy sợ, tao còn dẫn người ta cùng trở về nữa cơ mà, chính là con bé vừa đi qua đó…”

Đầu húi cua nói: “Không phải cái đứa đi đằng sau à?”

Trương Thông lập tức rợn hết cả tóc gáy: “Gì cơ?”

Cậu ta quay phắt lại nhìn về phía con đường vừa đi, người chung quanh cười vang, có một tên mặc áo ca-rô thụi cho đầu húi cua một cú, nói: “Anh Siêu đừng dọa nó nữa, anh xem nó sợ đến mức nào kìa…”

Đầu húi cua lấy làm khó hiểu, nói: “Tao nói thật mà…”

Lại thêm một trận cười ầm ĩ át mất tiếng hắn.

***

Quay lại quán cơm, ca ăn khuya đã gần kết thúc, sắc mặt Trịnh Thủy Ngọc có phần khó coi, nhưng cũng không nói gì cô.

Trước khi ngủ, Trịnh Lê sán lại, hỏi: “Chị Mộc Mộc, chị đi đâu thế?”

Mộc Đại vô thức rụt ra sau, ngăn cô bé lại.

Trịnh Lê sửng sốt.

Mộc Đại cũng hơi xấu hổ, thoáng khựng lại rồi nói: “Cách xa tôi một chút, hai ngày nay tôi đang bị cảm cúm.”

Trịnh Lê ồ một tiếng, lui trở về giường mình, lúc nằm xuống, nói: “Chắc là bác em có thuốc cảm đó, để mai em lấy cho chị hai vỉ.”

Mộc Đại đáp: “Để tôi tự đi bệnh viện khám xem.”

Đầy một bụng tâm sự, đáng ra phải trằn trọc hồi lâu, nhưng kỳ lạ thay lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, sáng mở mắt ra đã là hơn mười giờ.”

Cô đi rửa mặt, nghe thấy tiếng Trịnh Lê ở dưới nhà cao giọng: “Chị Mộc Mộc của cháu là bị cảm.”

Có lẽ là vì ca ăn trưa còn chưa tới nên trong quán có vẻ nhàn nhã, Trịnh Thủy Ngọc và Hà Cường đều đứng ngoài cửa, túm tụm lại với láng giếng bàn tán gì đó.

Trịnh Lê đang lau bàn, động tác rất chậm, vẫn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.

Cảm giác rất vi diệu, cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Thấy Mộc Đại đi xuống, cô bé vội đi qua nghênh đón, lúc tới gần mới nhớ ra lời Mộc Đại dặn, sợ cô không vui, lại lùi bước ra sau.

Nói: “Chị Mộc Mộc, trong huyện xảy ra chuyện.”

Cô hạ giọng: “Hình như là án giết người.”

Huyện Nam Điền là giao giới giữa Du, Tương, Quý (*), nhưng trị an vẫn tốt, không phải là chưa từng xảy ra án mạng nhưng cũng chỉ là tự mình tìm chết, say rượu trượt chân ngã xuống sông chết đuối hoặc bị tai nạn giao thông đâm chết, dù sao cũng không coi là ác tính.

(*) Lần lượt là tên gọi tắt của ba tỉnh Trùng Khánh, Hồ Nam, Quý Châu.

Án mạng giết người, đã nhiều năm nay chưa từng xảy ra.

Xảy ra vào tối qua sao?

Trịnh Lê nói: “Sáng nay truyền ra, ở cái huyện nhỏ này, xảy ra chuyện gì là có thể xôn xao tới mấy tháng. Nghe nói là học sinh, lớp mười hai, rơi từ trên cầu xuống, ngã chết.”

“Vì không biết bơi à?”

“Không phải rơi xuống nước, là ngã xuống đê cầu, cách bờ nước còn mấy mét.” Trịnh Lê cũng chỉ là nghe nói, nhưng không hiểu sao lại thấy hưng phấn, tựa hồ như cảm thấy ngày thường quá nhạt nhẽo, xảy ra chút chuyện gì đều có thể thành đề tài tán phét, “Cũng là do xui xẻo, chưa biết chừng ngã vào nước thì đã chẳng chết rồi.”

Mộc Đại nói: “Tại sao lại nói là do người giết, lỡ là tự mình ngã xuống thì sao.”

Trịnh Lê đáp: “Bởi vì có người trông thấy.”

Thì ra là vậy, vậy thì chẳng còn gì để nói nữa cả.

Trịnh Lê chỉ vào đám đông túm tụm bên ngoài: “Nói là một người phụ nữ đẩy, có người thấy được.”

Mộc Đại cười cười, tiện tay cũng vắt một cái giẻ lau, bắt đầu lau từ một cái bàn khác.

Hai ngày trước lúc đi dạo trong huyện, cô có thấy bệnh viện huyện, nhưng dạng kiểm tra sức khỏe này, có phải là nên tới chỗ nào lớn hơn cho chắc ăn không?

Bên ngoài có tiếng phanh xe, đám người đang túm tụm tản ra, Trịnh Lê hơi khẩn trương: “Chị Mộc Mộc?”

Mộc Đại ngẩng lên, bất ngờ khi thấy là một xe cảnh sát.

Có hai cảnh sát đi xuống, một người mặc đồng phục, một người không, bên cạnh có một cậu trai đầu húi cua đi theo.

Mộc Đại trông thấy cảnh sát mặc đồng phục nói chuyện với Trịnh Thủy Ngọc, Trịnh Thủy Ngọc đáp được hai câu thì lo sợ nghi hoặc quay mặt lại, chỉ chỉ về phía này.

Sau đó, gần như tất cả mọi người đều nhìn qua đây.

Ánh mắt phức tạp.

Da đầu Mộc Đại hơi tê tê, đây là dấu hiệu dự cảm không tốt.

Trịnh Lê căng thẳng lắp bắp: “Chị…chị Mộc Mộc?”

Mộc Đại không nói gì, đứng bên cạnh bàn, động tác lau bàn càng lúc càng chậm xuống, cảm giác hít thở cũng khó khăn đi nhiều.

Một tiếng kẽo kẹt vang lên, là tiếng trục cửa kính, vài người mở cửa đi vào, không khí trong ngoài quán được lưu thông.

Tay cảnh sát mặc đồng phục nói: “Mã Siêu, cậu qua đây nhìn thử xem.”

Đầu húi cua co ro đi lên trước hai bước, ánh mắt lướt từ mặt Trịnh Lê sang, dừng lại trên mặt Mộc Đại hai giây, như bị dọa sợ, thoắt cái cúi xuống.

Hai lần trước gặp mặt, hắn còn diễu võ giương oai như một tay đại ca giang hồ, vậy mà giờ đây, theo sau hai cảnh sát, thì ra cũng chỉ là một đứa nhóc mới lớn, bả vai cũng sụp xuống.

Mộc Đại nghe thấy tiếng hắn ấp úng: “Chính là cô ta.”

Quyển 4 - Chương 12

Trần Hướng Vinh nhận được điện thoại, vội vàng chỉnh trang quần áo ra cửa, vừa tới cửa nhà đã thấy một chiếc xe màu đen, trông rất xịn xò, dáng dấp cũng lạ, trên nóc có một dãy đèn, không biết dùng để làm gì.

Ở huyện Nam Điền lâu vậy rồi, xe thế này là lần đầu tiên nhìn thấy.

Cửa xe mở ra, La Nhận vẫy tay với y, Trần Hướng Vinh chạy qua, ngồi lên ghế phó lái, tay chân co quắp không biết phải để đâu cho phải.

La Nhận nhìn y, Trần Hướng Vinh thoạt trông có vẻ thật thà, theo tin tức Mã Đồ Văn gửi tới, y khoảng bốn mươi tuổi, nhưng ngoại hình so với tuổi tác già hơn nhiều, mặt chằng chịt nếp nhăn, hai tay thô ráp, có một đầu ngón tay quấn kín băng vết thương.

Anh cất tiếng hỏi: “Chú công tác ở cục công an huyện?”

Trần Hướng Vinh thành thật đáp: “Không phải, tôi không vào được biên chế cục công an, ký hợp đồng làm việc cho công ty vệ sinh, làm lao công thuê ngoài ở trụ sở cục cảnh sát.”

La Nhận ừ một tiếng, nhấn chân ga, xe lái thẳng ra ngoại thành.

Trần Hướng Vinh hơi căng thẳng, tối qua, có họ hàng hỏi y, lúc trong cục xảy ra chuyện kia, có phải vừa hay y đang ở đó không, sau đó nói, có người muốn hỏi thăm tình hình cụ thể, cho y một ngàn tệ.

Còn nhiều hơn tiền lương một tháng của y, Trần Hướng Vinh nhận lời ngay tắp lự.

Nhưng lên xe rồi, y bỗng thấp thỏm.

Y nuốt nước bọt, nói với La Nhận: “À…tôi chỉ có gì nói nấy, không làm chuyện gì phạm pháp hết.”

Lại nhấn mạnh: “Những gì tôi nói là những cái được truyền ra ngoài, rất nhiều người biết, tôi đây không tính là làm trái quy định.”

La Nhận không nhìn y: “Chú cài dây an toàn vào đi.”

Trần Hướng Vinh tổng cộng cũng chưa ngồi xe được mấy lần, lần mò hồi lâu vẫn không tìm thấy dây an toàn, vất vả mãi mới tìm ra, lại không biết cài thế nào, lưỡng lự một hồi, xe đã dừng lại.

Đỗ ngay ở đầu cầu, nơi tiếp giáp giữa thành thị và thôn quê, vì xảy ra án giết người nên hai ngày nay trên cầu nhiều người hơn hẳn, rỗi rãi đi dạo, đến xem hiện trường cứ như ngắm kỳ quan, nhưng thực ra đã sớm dọn dẹp sạch sẽ, cầu là cầu đê là đê, nhưng ai nhìn cũng tặc lưỡi bảo lạ, mở mồm ra là như tép nhảy, cứ như thể tận mắt chứng kiến không bằng.

La Nhận trầm mặc, xuyên qua cửa sổ nhìn cây cầu.

“Nghe nói người chạy mất rồi?”

“Chạy mất rồi.” Cuối cùng cũng đến phần đặt câu hỏi, Trần Hướng Vinh chỉ hận không thể phun sạch lời ra như rây bột, “Cũng không hẳn là chạy, nghe nói ban đầu cô ấy rất phối hợp, người thì đẹp, lại điềm đạm nhũn nhặn, ai ngờ cô ấy lại chạy mất, hơn nữa…”

Bây giờ nghĩ lại, y vẫn thấy kinh hãi: “Là trực tiếp nhảy từ trên lầu xuống…”

Lúc cô gái kia được dẫn vào, Trần Hướng Vinh trực ca với một nhân viên tạp vụ khác, giống như thường ngày, hai người nhìn thì như đang lau sàn, nhưng thực ra mắt đảo tít, không bỏ sót chút gì.

Nhân viên tạp vụ còn cảm khái vô ngần: “Trước đây cứ tưởng là tội phạm tướng mạo đều hung tợn, giờ mới biết, ngoại hình nhã nhặn, dịu dàng ít nói thế này cũng có thể gây ra chuyện như vậy.”

Hai người thổn thức một hồi, lau xong hành lang thì chuyển sang lau dọn phòng vệ sinh.

Lúc đang lau bệ rửa tay, có một cảnh sát đi vào, đi vệ sinh xong thì ra rửa tay, rửa rửa một lúc, bỗng nổi quạu, đập tay lên bệ.

Trần Hướng Vinh làm công ở đây đã lâu, gần như ai cũng quen, thỉnh thoảng sẽ tán gẫu đôi câu.

Y nhớ, lúc đó mình đã hỏi: “Không chịu nhận tội à?”

Trong cục, đây cũng là chuyện thường gặp.

Tay cảnh sát kia tức tối đến độ mặt đỏ gay: “Chết cũng không chịu mở miệng, ghét nhất là cái loại này.”

Nhân viên tạp vụ tiếp lời: “Phải, là đối nghịch với nhân dân.”

Tay cảnh sát kia nói: “Hòa nhã nói với cô ta, nếu thái độ tốt, tích cực chủ động phối hợp lấy lời khai, tương lai ra tòa thẩm vấn các thứ, có thể sẽ được khoan nhượng, ngoan cường chống cự sẽ phải nhận kết quả thế nào, có biết không?”

Nhân viên tạp vụ nói: “Chính phải.”

“Cô ta nói lúc án mạng xảy ra, cô ta đang ngủ, nhưng lại không có bằng chứng gì, cô bé cùng phòng với cô ta ngủ còn say hơn cô ta, căn bản không thể chứng minh cô ta có ra ngoài hay không. Về mặt khác, Mã Siêu là người trực tiếp chứng kiến cô ta gây án, hơn nữa không phải chỉ có một nhân chứng.”

Nghe đến đây, La Nhận ngẩng lên: “Không chỉ có một nhân chứng?”

Trần Hướng Vinh nói: “Đúng vậy, thằng bé Mã Siêu kia chứng kiến cô ấy gây án, sau lại có người nói mười phút sau khi án mạng xảy ra, có người đi chơi mạt chược về muộn đã trông thấy cô ấy ở gần đó, đến tận nơi nhận dạng tình nghi là Mã Siêu đi, sau khi dẫn người về cục, người chơi mạt chược tên là Tống Thiết cũng tới nhận dạng cách kính, bảo là không sai.”

La Nhận ừ một tiếng, dừng một lúc rồi nói: “Chú nói tiếp đi.”

Trần Hướng Vinh nhớ là lúc đó, nhân viên tạp vụ khuyên cảnh sát đừng nóng giận: “Muốn có khí thế mạnh mẽ đả kích tội phạm thì không thể hòa nhã với cô ta được, phải nghiêm khắc! Nghiêm khắc! Càng chống cự càng nghiêm!”

Làm thuê ngoài ở cục hai năm, những lời khuôn sáo này của nhân viên tạp vụ có thể lấy luôn làm bài phát biểu được rồi.

Tay cảnh sát chép miệng, đánh mắt về phía bên kia: “Bây giờ lãnh đạo đang nói chuyện với cô ta đấy, cô ta còn trẻ, bọn tôi xét theo nguyên tắc cứu vãn, hi vọng cô ta có thể hiểu được mức độ nghiêm trọng của vụ việc.”

“Căn cứ theo điều thứ năm mươi ba ‘Bộ luật Tố tụng Hình sự’, dù bị cáo không cung cấp lời khai nhưng nếu chứng cứ xác thực, đầy đủ, có thể nhận định là bị cáo có tội và áp dụng hình phạt. Hơn nữa, hiện giờ không phải chỉ có một nhân chứng mà có đến hai người! Hai người không quen biết nhau, không tồn tại khả năng thông đồng bịa đặt lời khai, có thể xác minh lời nhau qua bản tường trình, hình thành xích nối chứng cứ. Bởi vậy nên nếu cô ta vẫn không chịu phối hợp thì sẽ phải tự gánh lấy hậu quả.”

Trần Hướng Vinh nói: “Đúng vậy.”

Tay cảnh sát nói thêm vài câu rồi quay về.
Nói cũng trùng hợp, lúc Trần Hướng Vinh giao ban kết thúc công việc, lại gặp được Mộc Đại.

Trước sau đều có cảnh sát, cô cúi đầu, kẹp ở giữa, đi chầm chậm, sắc mặt hơi tái trắng, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên, vẻ mặt vừa thất thần vừa hoang mang.

Trần Hướng Vinh dậy lên chút trắc ẩn trong lòng, y đứng lại mấy giây.

Chính trong mấy giây này, y đã chứng kiến được toàn bộ quá trình.

Lúc đi ngang qua một phòng làm cửa để cửa mở, Mộc Đại thoáng ngó vào trong.

Đó là một trong dãy phòng làm việc của cục, thấy cô ngó vào, Trần Hướng Vinh cũng nhìn theo, phòng làm việc đương nhiên có người, là hai thư ký, đang cúi đầu viết gì đó, đại khái là vì trời nóng nên cửa sổ mở toang hết ra.

Ngay sau đó, một chuyện khiến y trố mắt nghẹn lời xảy ra: Mộc Đại đột nhiên vọt vào phòng.

Nơi đó là tầng ba, cửa ra vào ở cuối lối đi, bởi vậy nên phòng chạy trốn chỉ phòng ở hai đầu trước sau, không ai phòng bị được cô lại xông vào phòng làm việc.

Càng khiến người ta không ngờ được là, tốc độ của cô lại nhanh đến vậy, hai thư ký còn chưa kịp ngẩng đầu, cô đã nhảy xuống khỏi cửa sổ.

Trần Hướng Vinh nhìn La Nhận: “Không ngờ cô ấy lại biết võ, thật sự không ngờ được, tôi cứ tưởng là TV nói phét, bởi vậy nên khi đó, tôi cũng không cho là cô ấy bỏ chạy, chỉ nghĩ cô ấy nhảy lầu.”

Y thực sự tưởng là thế, còn thất thanh hét lên: “Nhảy lầu rồi!”

Y không có cơ hội lao tới bên cửa sổ xem xét, về sau đều là nghe người ta kể lại, lúc tay cảnh sát đầu tiên vọt tới cửa sổ, cô đã xuống tới mặt đất rồi, sau đó gần như chân không chạm đất mà lao tới bên tường bao, lật người một cái lên trên.

Đợi mọi người phản ứng lại đuổi theo, cô đã hoàn toàn biến mất.

Đây là vụ án khiến người ta phải trố mắt há hốc nhất ở huyện Nam Điền mấy năm nay, dù cấp trên nói phải cố hết sức không truyền ra ngoài, nhưng đó là một cái huyện nhỏ, ngã cầu té chết còn có người túm năm tụm ba bổ nhào tới hóng hớt, huống chi là một chuyện ly kỳ như vậy?

La Nhận cho Trần Hướng Vinh một trăm tệ, bảo y bắt xe trở về, mình không tiễn nữa.

Trần Hướng Vinh rất phấn khởi, đường cũng không xa, y cần thận nhét tiền vào trong áo, đi bộ về nhà.

Lúc đi qua cầu, giống như những kẻ hóng hớt tới xem sau vụ việc, y cũng thò đầu ra, nhìn tới nhìn lui.

***

La Nhận ngồi trên xe một lúc.

Trần Hướng Vinh không phải người anh tìm đến đầu tiên, trước đó, anh đã nói chuyện qua với Trịnh Lê.

Trịnh Lê rất khẩn trương, ban đầu, tưởng là anh tới điều tra nên phủi sạch quan hệ với Mộc Đại.

“Em không quá thân với chị ấy,” Cô nói, “Cô ấy tới quán cơm nhà em mới có vài ngày, chị ấy là người ở đâu, từng làm gì, em cũng không biết, hỏi chị ấy cũng không trả lời.”

Nhưng dù sao cũng chỉ là một cô bé, không kìm được bị lời anh dẫn dắt thăm dò, từ từ, lời trong ý ngoài đều đang lo lắng cho Mộc Đại.

“Chị Mộc Đại của em trong người không có tiền, lúc em gặp được chị ấy trên xe khách đường dài, chị ấy đã như vậy, đi một mình, túi bao không có lấy cái nào, cũng không có tiền, sau đó bác em cho chị ấy ứng trước một ít, nhưng cũng không nhiều.”La Nhận nghe vào: Trong người không có tiền, khả năng chạy xa trong thời gian ngắn không cao. Hơn nữa cô trắng trợn nhảy lầu chạy, công an sẽ có phòng bị, tới nhà ga tra xét trước tiên, bởi vậy nên vị trí hiện tại của Mộc Đại, khả năng cao nhất là đang ở ngay trong Nam Điền.

“Cô ấy ở Nam Điền có bạn bè gì không?”

Trịnh Lê nghĩ ngợi: “Không có. Chị ấy cũng chưa từng đề cập đến người nhà, chỉ nói là có bạn trai, ngoại hình rất khá, hình như cũng rất có tiền, đối xử với chị ấy cũng tốt.”

Một góc mềm mại nơi đáy lòng La Nhận chợt giật mình một cái.

“Chị ấy luôn muốn tìm người, nói là hai mươi năm trước ở trong tòa nhà cũ đã bị phá, là một người phụ nữ thích đi giày cao gót màu đỏ. Có điều hình như tìm không ra.”

Từ chỗ Trịnh Lê, có vẻ như cũng chẳng dò ra được thêm chút thông tin nào, La Nhận hỏi một câu cuối cùng: “Trạng thái tinh thần của cô ấy thế nào?”

Trịnh Lê nghe không hiểu.

La Nhận đổi một cách hỏi khác: “Em cảm thấy chị Mộc Mộc của em là người thế nào? Lợi hại hay yếu đuối?”

Trịnh Lê đáp: “Chị Mộc Mộc sao có thể yếu đuối được, chị ấy lợi hại lắm.”

Nghĩ một chút, lại bổ sung: “Em cũng không nói rõ được, có lúc cảm thấy chị ấy rất hung dữ, nhưng lúc sau chị ấy lại đối xử với em rất tốt bụng. Chính là kiểu ngoài rắn trong mềm ấy.”

***

La Nhận lái xe đi một vòng quanh huyện Nam Điền cả chiều, mỗi con phố mỗi ngõ hẻm đều đo qua, không chỉ một lần.

Có lúc dừng xe lại mua chút đồ đạc, lát sau lại ném đi, ngoại ô cũng ra, xe đi như vũ bão, bụi tung một đường.

Anh hơi hoài niệm lúc ở Tiểu Thương Hà, ào ào đi một mạch qua sa mạc, đồi cát trập trùng, cả xe hất tung cát lên, vèo một cái, trông như một cơn gió.

Anh đi lòng vòng tới tận khuya, sau đó qua chợ đêm, mua chút vật dụng hằng ngày, mua rượu, bia, rượu trắng, đồ nhắm, gà nướng, vịt quay, tôm muối, thêm chút rau dưa, cơm trắng, lúc tạt qua một sạp hoa quả, lại mua thêm vài thứ trái cây.

Sau đó lái xe, đi vào một quán trọ nhỏ nhìn trúng lúc đi dạo ban ngày.

Quán trọ đúng là rất nhỏ, đơn sơ, cũng không có ai, đăng ký thẻ căn cước là viết tay, không có camera trị an gì, phòng vệ sinh thậm chí còn không có nước nóng, muốn dùng nước nóng phải đi đun.

La Nhận vào đó ở, đun nước trước, sau đó mở máy tính, lên mạng, cuối cùng lấy đồ ăn bày lên bàn, cũng không động đũa ngay, mở TV lên xem, tín hiệu không tốt, màn hình giật giật, lẫn tiếng tạp âm lẹt xẹt, bản tin địa phương trùng hợp đang nói về vụ án ngày hôm qua, giọng MC trầm bổng du dương: Vụ án đã thu được tiến triển lớn.

Hơn 12 giờ đêm, kênh có chương trình rất ít, La Nhận bấm đại vào một kênh đang phát một chương trình tình cảm, đang chiếu đến cảnh vợ cả tình nhân tranh nhau, người đàn ông xóa mờ mặt ngồi yên buông cần, vợ cả khóc không thành tiếng: “Năm đó lúc anh theo đuổi tôi, cũng đào tim móc phổi nói…”

Ừ, hôm qua là ngọc trong tay, hôm nay thành đờm trong họng, hai người trở mặt với nhau, chỉ hận không thể nhổ nước bọt đầy đất.

Có tiếng gõ cửa, rất khẽ, xen vào giữa tiếng MC lải nhải.

Ấy thế mà La Nhận lại tức khắc tỉnh ngủ, ngay sau đó tắt TV đi, ngồi yên chốc lát rồi đi tới bên cửa, vươn tay đặt lên nắm đấm cửa, nhẹ nhàng vặn ra.

Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, Mộc Đại đứng đó, cứ cảm thấy cô như gầy hơn, đeo một cái khẩu trang rất lớn, chỉ lộ ra hai con mắt, giống như một con thú nhỏ tuy bị kinh sợ nhưng không có ác ý, quầng mắt thâm đen vì không được ngủ đủ.

Cô nói: “Em thấy xe của anh lái trên đường, em nghĩ, chắc là anh tới tìm em.”

La Nhận bước lên trước một bước, Mộc Đại rất nhạy cảm, lập tức lùi lại.

La Nhận nở nụ cười, nói: “Mộc Đại, trước đây tôi từng ôm em, bế em, còn hôn em nữa, nếu em cảm thấy bệnh này chỉ cần tiếp xúc cự ly gần là lây được thì hiện giờ mới phòng bị có phải là muộn quá rồi không?”

Mộc Đại không nói gì, đầu cúi thấp, mái tóc dài rũ ra trước, để lộ ra cần cổ trắng nõn thon gầy, tái nhợt, lại mảnh dẻ, tưởng chừng như không cẩn thận một cái là sẽ gãy đôi.

La Nhận hỏi: “Hai ngày nay đã ăn cơm chưa?”

Cô nghĩ ngợi rồi lắc đầu, trên áo có vài chỗ bị quệt rách, miệng vết rách còn dính bụi, cũng không biết một ngày một đêm này cô đã trốn ở đâu.

La Nhận vươn tay, kéo tay cô vào trong.

Mùi vị trong phòng khác hẳn, là mùi thức ăn, kính thích nụ vị giác co đóng mấy bận, ánh mắt Mộc Đại đậu lên bữa khuya bày trên mặt bàn, đa số đều là cơm hộp, nhưng với cô đây đã là thịnh yến rồi.

Tầm mắt bị ngăn trở, La Nhận đi qua, đứng chắn giữa cô và trong phòng, ra hiệu cho cô vào phòng vệ sinh: “Tắm đi.”

Mộc Đại nói: “Em không có quần áo thay.”

“Tôi nghe nói, đến hành lí cũng không mang cái nào, một đồng tiền cũng không có, chỉ mang mỗi đầu óc với tay chân đi, cảm thấy mình tiêu sái lắm phải không?”

Anh đưa quần áo cho cô, là của nam giới, và cả một cái quần lót du lịch dùng một lần mua trong siêu thị.

Sau đó đẩy cô vào phòng vệ sinh: “Đi tắm đi, tắm rửa xong rồi ăn cơm, sau đó nói chuyện.”

Quyển 4 - Chương 13

Phòng vệ sinh nhà Trịnh Thủy Ngọc bé như cái lỗ mũi, dùng nước thì tằn tiện, chẳng biết có phải giới hạn lượng nước dùng mỗi ngày hay không mà thế nước lúc nào cũng yếu, mỗi lần tắm rửa xong, cảm giác đều như hạn hán lâu ngày mãi mới dính được tí mưa lên bề mặt, cả người khó chịu.

Bởi vậy nên, đây chắc chắn là lần tắm thoải mái nhất trong mấy ngày nay, lượng nước dư dật, nước cũng ấm hầm hập.

Lau khô người đi ra, xe mở gói quần lót tiện lợi rồi giũ quần áo của La Nhận ra xem, còn khá mới, nếp gấp ngay ngắn, để sát lại gần, còn có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của quần áo sạch.

Xỏ tay vào, to thật, ống tay áo còn dài hơn tay cô một đoạn lớn, tròng qua đầu, cả người như khoác một cái bao tải.

Tới bên bàn ngồi xuống, nhấc đũa lên cầm, Mộc Đại hơi do dự, cảm thấy chủ khách dù sao cũng có khác biệt, vẫn nên đợi La Nhận lên tiếng rồi hẵng động đũa thì hơn.

Ai ngờ La Nhận lại đưa laptop qua trước, nói: “Xem cái này đã.”

Mộc Đại nhận lấy, hạ thấp màn hình xuống.

Trên đó mở trình duyệt vào mạng, hai tab, đều nói về AIDS, nguyên lí, triệu chứng, thời gian ủ bệnh, phương thức lây nhiễm.

Ngón tay cô trượt trên màn hình cảm ứng, lật lên lật xuống, nước trên tóc nhỏ giọt lên nút bấm bên rìa.

Xem xong, cô trả lại máy, La Nhận nhận lấy đặt sang một bên, nói: “Hôm nay tôi đã đi hỏi, bệnh viện trung tâm có thể làm xét nghiệm kiểm tra kháng thể, nếu em không yên tâm, lúc nào đó tôi sẽ giúp em lấy máu, đem đi xét nghiệm… Ăn cơm đi.”

Mộc Đại cắm cúi ăn, loài người đúng là kỳ lạ, khi chịu đói lâu rồi thì không ăn cũng không cảm thấy đói, nhưng một khi có chút gì vào bụng rồi thì lại càng ăn càng thấy đói.

Giữa chừng, La Nhận mở bia, Mộc Đại vươn tay cầm lấy một lon, ngửa cổ tu ừng ực một lúc đã hết nửa lon.

Người ta nói, khi ăn một bữa cơm dài luôn sẽ có một hai lần tạm dừng, nói cho dễ hiểu thì chính là “Ăn mệt thì nghỉ một chút rồi tái chiến.”

Nửa lon bia này là lần tạm dừng thứ nhất, Mộc Đại bỏ lại lon bia lên bàn, đũa cũng gác lại, trầm mặc một lúc rồi mới hỏi: “Mọi người đều còn khỏe chứ?”

“Khỏe.”

“Phượng Hoàng Lâu…khai trương chưa?”

“Rồi, đúng hôm mưa to, khách không có lấy một bàn, Tào Mập suýt khóc.”

Mộc Đại muốn cười, nhưng nụ cười vừa nhen lên đã tắt ngấm, cứ cảm thấy có rất nhiều chuyện phiền phức hóa thành những đôi mắt đang chòng chọc nhìn vào mình, nói: Còn có tâm trạng để cười cơ à!

Lại hỏi: “Hung Giản thì sao, giờ hẳn là thanh thứ tư rồi, lồng Phượng Hoàng Loan có chỉ dẫn gì không?”

La Nhận đáp: “Không ai quan tâm đến Hung Giản hết.”

Câu này là nói thật, ai trong số họ cũng đều buông thả như một lẽ tự nhiên, cảm thấy chuyện Hung Giản này quá mịt mờ, hành động vô cớ, thương đau không đâu, cũng chẳng phải chuyện lửa sém lông mày, vừa không được lợi lộc gì lại vừa nguy hiểm khó lường.

Làm việc gì đó, hoặc là phải có động cơ, hoặc là phải có động lực, họ chẳng có gì cả – Thần Côn hình dung không sai, họ giống như lừa kéo xe, quất một roi mới chịu bước một bước, không bị thiệt thòi thực sự gì thì sẽ không chịu động đậy, Viêm Hồng Sa vì hiếu kỳ mới lạ nên mới lập ra “Đội biệt động Phượng Hoàng”, nhưng khi đã qua thuở ban đầu hăng hái rồi thì bây giờ, rất có dáng vẻ ai về nhà nấy.

Huống chi, hiện giờ còn đang có việc khẩn cấp hơn.

Rốt cuộc La Nhận cũng hỏi vào chủ đề chính: “Vì sao lại chạy?”

Mộc Đại không hé răng nửa lời, lát sau cầm lon bia lên, lại nốc một hớp lớn.

“Đầu óc nóng lên, thấy có cửa sổ mở, cảm thấy có thể chạy thoát thì chạy thôi.”

La Nhận nói: “Ban đầu, em rất phối hợp điều tra, nếu muốn chạy, lúc ở quán cơm bỏ chạy không phải dễ dàng hơn sao, không đáng phải đợi đến lúc tới cục cảnh sát rồi mới chạy.”

“Mộc Đại, em sợ, đúng không?”

Mộc Đại không nói gì, lát sau, cô đẩy hộp cơm trước mặt ra, tay chống lên bàn, cúi đầu, hai bàn tay bưng kín lấy mặt.

La Nhận nghe thấy tiếng cô hít mũi, chóp mũi đỏ lên, khẽ cắn môi, nhưng không chịu bỏ tay ra.

Cô không còn muốn khóc là khóc như trước nữa.

La Nhận đẩy hộp giấy qua, nói: “Đừng hoảng, bất cứ chuyện gì cũng đều có thể giải quyết.”

Mộc Đại không nhìn anh, vẫn cúi đầu, thò tay ra rút một tờ giấy, quệt lung tung lên mặt, sau đó vo tròn vứt vào thùng rác.

“Có người chứng kiến, ban đầu em nói với họ, chuyện xảy ra nửa đêm, khuya như vậy, Mã Siêu có thể đã nhìn lầm. Sau đó em mới biết, lúc họ lấy lời khai, có nhân chứng thứ hai nhìn em qua kính, cũng nói đúng là em.”

Vừa nói vừa với lấy lon bia, lon bia đã gần cạn, cầm lên rất nhẹ, lắc lắc nghe rào rào, không thể làm gì khác đành bỏ lại về.

Thực ra vẫn còn rượu trắng, nhưng La Nhận không cho cô khui vội.

Anh lại hỏi lần nữa: “Vậy em sợ cái gì?”

Mộc Đại cúi đầu, nói: “Đêm đó, em ngủ rất ngon, đến mơ cũng không có giấc nào, đặc biệt sâu, bởi vậy nên chính em cũng không xác định được…”

La Nhận tiếp lời: “Em sợ là sau khi mình ngủ say, lúc đang trong trạng thái vô thức, đã từng đứng dậy ra ngoài?”

Mộc Đại nói: “Vì em có tiền án mà, bác sĩ Hà nói em bị rối loạn nhân cách, có đôi khi chuyện mình làm chính mình cũng không biết.”

“Bởi vậy nên, bây giờ đã tự định tội cho mình rồi?”

Mộc Đại không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Cô nghĩ: Có đến hai nhân chứng cơ mà.

Một người là Mã Siêu, là bạn học côn đồ của Trương Trông, một người là Tống Thiết, là công nhân của công ty Ngũ Kim, hai người đó không quen biết nhau.

Hai nhân chứng, lời khai chứng thực lẫn nhau, đều trông thấy cô giữa đêm, đến cả quần áo trên người cô trông thế nào cũng nói rất chuẩn xác.

La Nhận cười: “Mộc Đại, để tôi dạy em một câu, chưa tới phút cuối chưa ngừng lại, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”Mộc Đại ngước lên nhìn anh: “Có ý gì?”

“Đừng nghĩ mình là hung thủ, ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, em sẽ quên mất rất nhiều chi tiết quan trọng. Tôi tới sau nên không thể biết được tình hình chi tiết cụ thể, cần nhờ em đi phân tích hồi ức.”

Anh lấy chai rượu trắng ra, không cần cái mở nắp, cứ thế đập một cái lên góc bàn bung nắp chai, cầm chén dùng một lần lên, rót mười chén non nửa, lại lấy điện thoại ra, vào công cụ đồng hồ bấm giây.

“Bây giờ chúng ta sẽ chơi một trò chơi, em biện hộ cho bản thân, cho rằng mình là bị hãm hại, muốn ra sức bào chữa cho mình, kiếm ra lí do khiến người khác tin phục. Hai phút một lí do, lúc hết giờ mà không nghĩ ra được thì uống rượu, không nghĩ ra được cái nào thì hung thủ chính là em.”

Anh bấm nút bắt đầu, đếm ngược 2 phút, chữ số trên màn hình bắt đầu nhảy điên cuồng.

Mộc Đại mất một lúc mới tiêu hóa được lời anh nói, không khỏi căng thẳng, ánh mắt chạm vào mắt La Nhận, vẻ mặt anh nghiêm túc, thúc giục cô: “Mau lên!”

Đến giọng điệu cũng tăng thêm cảm giác cấp bách trong lòng cô.

Môi Mộc Đại khô róc, hai tay chắp lại một chỗ, suy nghĩ xoay chuyển cực nhanh trong đầu, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra một manh mối nào.

Biện hộ cho mình, tìm ra lí do tin phục, lí do tin phục…

Một chén rượu đưa tới trước mặt, đã hết giờ?

La Nhận nói: “Uống rượu.”

Không thể làm gì khác đành nhận lấy, một hớp vào họng, rượu trắng không giống bia, vừa vào miệng hơi cay đã xộc lên óc, hun đến độ mắt cũng cay xè.

2 phút, lại lần nữa đếm ngược.

Lí do tin phục, phải có lí do tin phục, cô có lí do gì đây, đối phương có hai nhân chứng, cảnh sát nói, hai người họ không quen nhau, không tồn tại khả năng thông đồng bịa đặt lời khai, hơn nữa, hai người đó cũng không quen cô, không thù không oán, có lí do gì để vu hãm cô chứ?

Cô hoảng hốt một hồi, cho đến khi lại một chén rượu nữa đưa tới trước mặt: “Uống.”

Buộc phải uống cạn, lúc giương mắt lên nhìn La Nhận, vẻ mặt anh không có chút biểu cảm gì, nói: “Không nghĩ ra được thì hung thủ đúng là em rồi.”

Không biết là do hơi rượu hay phẫn uất, Mộc Đại cảm thấy La Nhận quá đáng hết sức.

Cô cãi: “Không phải em.”

“Thời cổ đại biết bao nhiêu người bị kéo lên công đường nói không phải tôi, nhưng vừa đánh một trượng không phải đã nhận tội rồi sao.”

Nhận tội con mẹ anh!

Mộc Đại đập một cái lên bàn: “Đã bảo là không phải em rồi!”

Đập rất mạnh, làm thức ăn trong một hộp cơm bị xáo lên, nước sốt bắn lên người La Nhận, La Nhận cau mày cúi xuống nhìn.

Mộc Đại cảm thấy oan cực kỳ: “Em không có nhân cách nào thích đêm hôm chạy ra ngoài như vậy. Bất kể bác sĩ Hà nói em có hai nhân cách hay ba nhân cách, bản thân em vẫn luôn điều hòa. Em trấn áp bọn họ, em không có bệnh, sẽ không nửa đêm ra ngoài giết người.”

Nói xong, đồng hồ bấm giờ lại kịch kim.

Cô cáu kỉnh tự thò tay đi lấy chén rượu, vừa định kề lên miệng, La Nhận đã nhanh tay giằng lại.

Nói: “Đây coi như một lí do.”
Rồi chỉ vào vết bẩn trên áo: “Em phải chịu trách nhiệm giặt sạch.”

Mộc Đại còn chưa kịp ý kiến ý củng gì, 2 phút lại đếm ngược.

Lần này, cô nỗ lực bình tĩnh lại, cau mày ngẫm nghĩ.

“Em gần như không quen biết Trương Thông. Em không có lý do gì để giết cậu ta, không thù không oán, em không có động cơ. Dù quay lại lúc trước, kể cả là Mộc Đại số 2 mà bác sĩ Hà nói đến, cũng chỉ đến khi tính mạng em bị đe dọa cô ấy mới xuất hiện, Trương Thông chẳng qua chỉ là một học sinh bình thường, đánh cũng không lại em, cậu ta không có khả năng uy hiếp em.”

La Nhận gật đầu: “Lí do này có chất lượng rồi đấy.”

“Có điều, rõ ràng có thể phân ra làm hai lí do, sao em lại gộp lại nói hết một lần thể, tiếp tục đếm ngược, nghĩ cái mới hơn đi.”

Mộc Đại bị anh làm nghẹn họng, đầu óc bất giác đặc quánh như hồ, hai phút thoắt cái đã hết, lại chỉ đành uống một chén.

Cô thực sự không nghĩ ra được nữa.

La Nhận hỏi: “Xác định là hết rồi?”

Cô gật đầu, xác định.

“Nếu tôi nói ra được, em có chịu uống không?”

“Có.”

La Nhận nghĩ một lát: “Mã Siêu và Tống Thiết, tuy điều tra sơ bộ nói hai người họ không quen biết, nhưng thường thì, luôn sẽ có chút dính líu hay liên quan bí ẩn nào đó mà người ngoài không biết. Có rất nhiều chuyện tưởng chừng như rất dễ để kết luận là tuyệt đối nhưng kỳ thực lại có khả năng bất tuyệt đối nhất.”

Mộc Đại không phản bác được, uống rượu.

“Bên phía Trương Thông cũng có thể bắt tay vào điều tra. Cậu ta có kẻ thù gì không, nếu là kẻ thù gây án giá họa, không thể hoàn toàn thoát khỏi dính dáng. Lúc em và Trương Thông đồng thời xuất hiện, hoặc ở cạnh nhau, có thể đã bị kẻ đó trông thấy, tạo cơ hội cho kẻ đó lợi dụng.”

Mộc Đại buộc phải uống rượu, nhấp từng ngụm nhỏ.

La Nhận nhìn cô: “Say rồi?”

Cô lắc đầu: “Hơi choáng chút.”

“Biết tửu lượng của em tốt mà, chú Trương nói, em hay lấy rượu làm đồ uống, lúc nào bắt đầu váng vất thì thích hợp để đi ngủ.”

Ồ, đi ngủ.

Mộc Đại đứng lên, tìm dây chun buộc tóc lại, súc miệng rửa mặt rồi bước nông bước sâu quay về.

Không say nhưng hơi ngất ngưởng.

Cô xoay xoay giữa giường và sofa, liêu xiêu: “Em ngủ đâu giờ?”

La Nhận chỉ vào giường, cô ừ một tiếng, cảm giác phương hướng như không tốt, lại xoay một vòng.

La Nhận nói: “Em là con quay đó à?”

Anh đẩy vai cô, dẫn cô tới trước giường, Mộc Đại đá giày xuống, bò cả tay cả chân leo lên, không nằm hẳn sang một bên mà cũng không nằm chính giữa, cả người vắt chéo qua giường, một tay kéo gối chèn xuống đầu, một tay kéo chăn lên.

La Nhận nhìn cô: “Nếu quay lại lúc ở cục cảnh sát, có chạy nữa không?”

Cô nhìn chòng chọc lên trần nhà, lơ mơ nói: “Hẳn là em sẽ phân tích với họ, chạy không tốt, lộ ra là chột dạ.”

“Còn cảm thấy là mình giết người, tự định tội không?”

Mộc Đại nhắm mắt lại, lại kéo chăn xuống: “Em chắc chắn là bị người khác hãm hại.”

Cô trở mình, thở dài, thấp giọng líu ríu: “Phải ngủ sớm một chút, mai phải dậy giặt quần áo.”

La Nhận mất một lúc lâu mới nhớ ra là mình bảo cô giặt quần áo.

Anh thu dọn lại đống chén bát hỗn độn trên bàn, vào phòng vệ sinh tắm nước lạnh – nước không còn nóng nữa, là “tắm lạnh” đúng nghĩa.

Tắt đèn đi, La Nhận chậm rãi ngả lưng xuống sofa.

Trong bóng tối, anh lắng thở, nghe tiếng Mộc Đại hô hấp.

Sâu đều, êm ru, cô đang ngủ.

Khóe môi La Nhận nhoẻn cười.

Ăn uống no đủ rồi, không còn nhiều chuyện phiền lòng như vậy nữa, mới có thể ngon giấc được.


Mấy lần muốn nói lại cứ quên mất: Về bệnh tâm lí của Mộc Đại, không biết là chủ ý của Vĩ Ngư hay là nhầm lẫn (tại chỉ thấy những nhân vật là người bình thường không có kiến thức mới dùng sai thuật ngữ), cơ mà tớ muốn chú thích một chút vì hai thuật ngữ này đúng là rất hay bị dùng sai: tâm thần phân liệt và nhân cách phân liệt.

– Tâm thần phân liệt (schizophrenia) là một bệnh lý rối loạn tâm thần, các triệu chứng thường gặp gồm có ảo giác, nghe thấy tiếng động hay giọng nói đến từ tâm trí và tự biến nó thành những cảm xúc tiêu hoặc tích cực, dẫn đến phản ứng hành vi không rõ ràng của người bệnh, lo sợ, hoảng loạn, dễ xúc động, dễ bị kích thích, đôi lúc tỏ ra thù ghét người thân và xã hội, bị rối loạn suy nghĩ, không kiểm soát được hành vi, trí nhớ bất ổn. Nói chung thì bệnh này rất gần (cũng có thể nói là sự thăng cấp) của hai chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng (paranoid personality disorder) và rối loạn nhân cách phân liệt (paranoid personality disorder), nhưng không phải là có nhiều nhân cách, thuật ngữ “tâm thần phân liệt” có nghĩa là “phân tách chức năng tâm thần” chứ không phải là phân liệt thành nhiều nhân cách.

– Rối loạn đa nhân cách (dissociative identity disorder) là một bệnh lý tâm thần mà biểu hiện là sự mất nhận thức về bản thân, đồng hóa mình với người khác, người bệnh có diễn biến tâm lí rất phức tạp, bị hai hay nhiều nhân cách kiểm soát và chi phối, bệnh này không dính dáng gì đến tổ hợp chứng rối loạn nhân cách mà thường là kết quả của các bệnh chấn thương tâm lí như rối loạn căng thẳng sau sang chấn (posttaumatic stress disorder – PTSD), dẫn đến tách rời nhận thức. Đa nhân cách là sự tách rời khỏi hiện thực, người bệnh sẽ không biết và không còn ký ức gì về khoảng thời gian mình bị tách rời nhận thức.

Cho nên, đừng vơ đũa cả nắm cứ gộp rối loạn đa nhân cách. Ở các nước khác thì vì đặc điểm ngôn ngữ nên không hay bị nhầm lẫn nhưng ở Trung Quốc với Việt Nam thì hay bị ngộ nhận lắm ~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau