BẤT TỬ VÕ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất tử võ tôn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Khống chế hỏa nguyên khí

Khi bắt đầu tu luyện, đầu tiên phải rèn luyện cơ thể trước, sau đó kích phát tiềm năng khiến cho kinh lạc trong người nối liền với đan điền, như thế mới có thể thông qua công pháp tu luyện hấp thu nguyên khí trong thiên địa cho bản thân dùng, khiến một thiến niên non trẻ cũng có được sức mạnh vạn quân khai sơn phá thạch.

Cảnh giới tu luyện chia làm chín đại cảnh giới.

Gồm Tôi Thể cảnh, Tiên Thiên cảnh, Chân Nguyên cảnh, Nguyên Đan cảnh, Nguyên Anh cảnh, Cung Phủ cảnh, Anh Khư cảnh, Thần Thông cảnh và Thông Thiên cảnh.

Hiện tại Tiêu Vân đang ở Tôi Thể cảnh tầng bảy.

Ở Tôi Thể tầng sáu thì chia thành luyện cốt, luyện gân, luyện da, luyện mô, còn Tiêu Vân thì đang ở luyện gân cảnh.

Khi ở tầng Tôi Thể cảnh tầng sáu thì xương người sẽ cứng như sắt. Sau khi bước vào Tôi Thể cảnh tầng bảy thì gân mạch sẽ trở nên cứng cáp vô cùng... Đến Tôi Thể cảnh tầng chín thì cơ thể sẽ có khả năng phòng ngự cực mạnh, một chưởng tung ra có thể dễ dàng ngăn cản đao kiếm thông thường.

Đương nhiên đấy là khi đấu với người bình thường thôi, còn đối với những kẻ cùng cấp thì chẳng dễ gì khó mà dễ dàng ngăn cản được như thế.

Giống như hôm qua khi Tiêu Vân đánh kẻ kém hơn hắn một cấp là Tiêu Lập, khiến cho xương cốt của hắn bị đánh gãy.

- Không biết võ hồn này có thể giúp ích gì cho mình lúc chiến đấu không nữa?

Sau khi Tiêu Vân tu luyện xong thì bắt đầu luyện tập võ kỹ ở trong sân. Có điều mới tu luyện một hồi thì hắn lại cảm thấy những chiêu võ này bình thường quá, khiến hắn khó mà phát huy hết sức mạnh của mình trong cùng cấp được.

Tâm niệm chợt động, hắn bắt đầu cảm ứng võ hồn nọ.

Ngay khi ý thức tiếp xúc với võ hồn, Tiêu Vân lập tức cảm thấy bên trên xuất hiện vài loại khí tức khác nhau.

Một loại là nguyên khí trong trời đất mà hắn tu luyện mỗi ngày, loại khác là hàn khí lạnh đến thấu xương ở trên người Tiêu Linh Nhi đã bị hắn giải trừ hấp thụ vào trong võ hồn, biến chúng thành một phần trong nó. Hai loại khí tức này đều rất mỏng manh.

Có điều ngay lúc hắn định cảm ứng tiếp thì tâm thần chợt động.

- Hỏa nguyên khí này dày đặc thật đấy.

Tiêu vân kinh ngạc bật thốt. Hỏa nguyên khí kia dồi dào quá, ý thức cảm ứng men theo đó mò lên giống như đi đến gần một biển lửa. Hắn cũng không dám tùy tiện đến gần nó vì sợ ý thức sẽ bị nó thiêu cháy, từ đó phải nuốt hận ở chỗ này.

Loại lo lắng này rõ ràng là dư thừa. Đợi đến khi hắn cẩn thận cảm ứng nó thì hắn lại phát hiện, khi ý thức mình hơi động thì những hỏa nguyên khí kia cũng bắt đầu chuyển động theo, dường như luồng nguyên khí này có một mối liên hệ kì lạ với hắn, cả hai tựa như một thể, giống như nguyên khí trong đan điền của hắn vậy.

- Chắc nó có liên quan đến võ hồn nhỉ.

Tiêu Vân thầm nghĩ trong lòng. Võ hồn này vốn là một bộ phận trong cơ thể hắn nên có thể có được mối liên hệ này cũng là việc bình thường mà hiện giờ hắn vẫn chưa thức tỉnh bổn mệnh nữa. Chờ đến lúc thức tỉnh thì hắn có thể dễ dàng điều khiển nó rồi.

- Không biết ta có thể dùng những hỏa nguyên khí này không nhỉ?

Tiêu Vân trầm ngâm một lát rồi bắt tay vào nghiên cứu nó.

Theo sự khống chế của tâm thần, cành cây màu xanh kia phát ra ánh lửa và bắt đầu chuyển động, đặc biệt là chiếc lá mới mọc ra, bên trên phát ra ánh lửa như một có màn sương mù ẩn chứa rất nhiều hỏa nguyên khí. Phân nửa hỏa nguyên khí mà nó hấp thụ đều ở đây rồi mọc ra một chiếc lá mới, nay dưới sự thúc giục của Tiêu Vân, nó nhanh chóng tiến vào cơ thể của hắn.

Có điều khi những hỏa nguyên khí này mới tiến vào thì Tiêu Vân chợt nhíu mày lại.

- Hỏa nguyên khí này bá đạo quá, nếu tùy tiện dẫn vào trong kinh mạch thì bản thân sẽ bị thương mất.

Hỏa nguyên khí mới vừa hấp thu đã nhanh chóng bị Tiêu Vân dẫn dắt vào võ hồn trong thức hải. Không có võ hồn làm vật dẫn dắt hỏa nguyên khí ra thì thân thể sẽ bị lửa đốt cháy.

Tiêu Vân cũng không bỏ cuộc mà tiếp tục suy nghĩ. Nếu lợi dụng hỏa nguyên khí nằm trong võ hồn thì hắn sẽ có thêm một lá bài tẩy khác, có thể sẽ trở thành vô địch trong đám cùng cấp, cho dù hắn muốn vượt cấp khiêu chiến cũng được.

Trải qua cả buổi cân nhắc thì cuối cùng hắn cũng thành công.

Hô!

Tiêu Vân tung một chưởng ra, có một nhánh cây màu xanh chợt lóe lên ở giữa lòng bàn tay.

Chường phong kèm theo ánh lửa được tung ra ngoài.

Ầm!

Chưởng khí làm chấn động không gian tạo ra một làn sóng nóng rực khiến một loạt cây cỏ trong sân héo rũ.

- Hỏa nguyên khí nóng thế này, người bình thường chắc là không thể chịu đựng được nhỉ?-

Tiêu Vân gật đầu hài lòng khi nhìn tác phẩm mình vừa tạo ra. Hiện giờ hắn còn chưa bước vào Tiên Thiên cảnh nên chưa thể khống chế nguyên khí làm kẻ địch bị thương được.

Nhưng vẫn không thể khinh thường luồng khí của hỏa nguyên khí này được, nó chỉ kém luồng nguyên khí của Tiên Thiên cảnh một chút thôi.

- Xem ra võ hồn này cũng không phải chỉ có mỗi công dụng chữa bệnh cứu người mà còn nhiều công dụng khác nữa!

Tiêu Vân nghĩ tới đây thì nheo mắt nhìn về phía hư không xa xăm, trong lòng ngập tràn khao khát giống như hắn đã nhìn thấy được niềm hi vọng ở nơi ấy.

Cả ngày Tiêu Vân đều làm thử nghiệm xem phải làm sao dung hợp bản thân với võ hồn lại, thử xong thì mới đi ngủ.

- Linh Nhi, ta ra ngoài đây.

Hôm sau, Tiêu Vân mặc một bộ quần áo sạch sẽ căn dặn mấy câu rồi đi ra ngoài.

Sở dĩ Tử Vân quận có tên gọi Tử Vân là vì nó nằm sát với dãy núi Tử vân. Nhan Nhung hiện là gia chủ của Nhan gia và cũng chính là thành chủ của Tử Vân quận này.

Tiêu Vân đã là khách quen ở phủ thành chủ này từ lâu, nên khi hắn đi vào trong thì không ai ngăn trở cả.

- Chào buổi sáng, Vân thiếu gia!

- Vân thiếu gia lại tới trừ độc cho đại tiểu thư à?

Tiêu Vân vừa bước vào phủ thành chủ thì đã nhận được rất nhiều lời chào hỏi của mọi người xung quanh.

- Ừm.

Tiêu Vân hỏi những người xung quanh.

- Thi Phi tiểu thư ở trong phòng à?

- Tiểu thư đang chờ ngài.

Vài người hầu mở miệng nói.
- Vậy ta vào trong đây.

Tiêu Vân đi thẳng về phía khuê phòng của Nhan đại tiểu thư.

Đáng tiếc, rõ là một vị thiên tài mà nay lại lưu lạc đến mức chỉ có thể đi trị bệnh cho người ta.

Không ít người của Nhan gia lắc đầu nhìn thân ảnh đã dần đi xa kia. Nếu có thể tu luyện thì e ;à thiếu niên này đã tiến vào Tiên Thiên cảnh hoặc Chân Nguyên cảnh từ lâu rồi chăng?

Lúc Tiêu Vân đi đến khuê phòng của Nhan đại tiểu thư thì gặp một người đàn ông trung niên uy nghiêm và một vị phụ nhân xinh đẹp đang đứng ở ngoài cửa. Hai người này đang buồn rầu, vừa nhìn thấy Tiêu Vân thì thở phào nhẹ nhõm, hàng chân mày đang nhíu lại cũng dần giãn ra.

- Chào buổi sáng Nhan bá bá, Nhan phu nhân!

Tiêu Vân ngừng bước, thi lễ với người đàn ông trung niên nọ.

Người này chính là Nhan Nhung, thành chủ Tử Vân quận.

- Tiểu Vân, cháu đến rồi đấy à.

Nhan Nhung mỉm cười gật đầu.

- Lâu rồi không gặp, Nhan bá rất nhớ cháu.

Nhan phu nhân đứng bên cạnh mỉm cười, nhưng vẻ mặt vô cùng lo lắng như thể mong sao Tiêu Vân lập tức vào trừ độc cho con gái của bà.

- Bây giờ Thi Phi tỷ tỷ bây giờ như nào rồi?

Thấy vẻ mặt Nhan mẫu như vậy, Tiêu Vân bèn hỏi thăm.

- Hôm trước độc trong người Phi Nhi đã ẩn ẩn tái phát rồi, nay thì trở nên nghiêm trọng hơn trước nữa.

Nhan Nhung nhíu mày nói.

- Hôm trước Thi Yên có tìm cháu mong cháu đến đây xem thử, nào hay cháu lại có việc bận nên chậm mất một ngày.

Trong mắt Nhan phụ nhân lộ vẻ trách móc.

- Vậy cháu vào trừ độc cho Thi Phi tỷ tỷ trước.

Dường như Tiêu Vân không để ý đến thái độ của bà. Nói xong thì hắn bước vào sân rồi quen đường đi tới một căn phòng.

Nhan phu nhân thấy vậy lại thở dài.

Sao phu nhân lại thở dài thế?

Nhan Nhung đứng bên hỏi.

- Ta thấy hình như tiểu tử Tiêu gia có ý với con gái mình!

Nhan phu nhân từ tốn nói.

Mỗi lần thiếu niên này tới đây đều có vẻ rất nhiệt tình, khiến bà cảm thấy hơi lo lắng.

Nhất là hai cô con gái của bà cũng khá thích vị thiếu niên này nữa.

- Người trẻ tuổi thân thiết với nhau thì có làm sao đâu, huống chi Phi Nhi còn phải nhờ vào Tiêu Vân mới có thể giữ được mạng sống.

Nhan Nhung thản nhiên nói.
- Thân thiết một chút thì không sao, nhưng nếu bọn nó có tình cảm với nhau thật thì tính sao đây?

Nhan phu nhân lộ vẻ oán trách nói:

- Nếu Tiêu Vân còn có thiên phú như năm đó thì cũng không có gì để chê cả, nhưng giờ tu vi hắn vẫn trì trệ không tiến đã định sẵn tiền đồ hạn hẹp thì làm sao có thể xứng đôi với con gái chúng ta được?

Nghe vậy, Nhan Nhung nhíu mày thở dài một hơi.

- Đúng thế, nếu thiên phú của Tiểu Vân Tử vẫn còn thì tốt biết bao.

Nhan phu nhân nói tiếp: - Ông hãy mau nghĩ cách tìm thuốc giải đi chứ, cứ để nó thân cận với Phi Nhi và Yên Nhi như vậy ta không an tâm chút nào.

- Ta sẽ nghĩ ra cách mà.

Nhan Nhung ngoài miệng thì đáp ứng nhưng trong lòng lại cười khổ. Thuốc giải độc dễ gì mà có được chứ? Huống chi mấy loại thuốc giải độc bình thường không thể trừ tận gốc chất độc của con gái hắn, không thì còn lâu mới có chuyện này.

Trong lúc hai vợ chồng Nhan gia thì thầm thì với nhau thì Tiêu Vân cũng đã mở cửa bước vào trong phòng.

Trong phòng có một mùi hương rất đỗi dễ chịu, tất cả vật dụng trong phòng đều được làm từ gỗ Tử Vân quý giá, có tác dụng an thần.

Trong phòng có một thiếu nữ đang ngồi cạnh giường nhìn người nằm bên trên với vẻ lo lắng.

Cô gái này chính là Nhan Thi Yên hôm trước đã đến tìm Tiêu Vân.

- Tiêu Vân ca ca, huynh đến rồi.

Vừa nghe được tiếng bước chân thì cô gái quay đầu lại, nói với vẻ vui mừng.

Tiêu Vân hỏi:

- Tình trạng của Thi Phi tỷ thế nào rồi?

- Bây giờ độc trong người tỷ ấy còn nghiêm trọng hơn lần trước nữa. Nếu huynh lại đến muộn một ngày thì e rằng tỷ ấy sẽ chết mất.

Nhan Thi Yên mím môi, nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân như thể đang trách sao hắn muộn thế mới tới, có chuyện gì quan trọng hơn chuyện của tỷ tỷ hay sao?

- Tiểu Vân, đệ đến rồi à.

Nhan Thi Phi nằm trên giường, chớp mắt gắng sức nhìn về phía thiếu niên kia.

- Xem ra độc trong người Thi Phi tỷ càng để lâu thì càng ngấm sâu, sắp ngấm vào xương tủy rồi.

Tiêu Vân lại gần xem tình trạng của thiếu nữ nằm trên giường, sau đó nhíu mày nói.

- Nếu không trừ tận gốc thì sau này sẽ rất phiền phức!

- Tiêu Vân, đệ có chê ta phiền không?

Nhan Thi Phi nhoẻn miệng cười, chớp mắt yếu ớt hỏi.

- Không có đâu, ta còn ước sao được đến đây thăm tỷ mỗi ngày mà.

Tiêu Vân đáp.

- Buồn nôn quá, mau trừ độc cho tỷ tỷ đi.

Nhan Thi Yên bên cạnh ra vẻ ghét bỏ, nghiêm mặt nói.

- Vậy muội hãy đi ra ngoài trước đã.

Tiêu Vân phẩy phẩy tay.

- Sao lần nào huynh cũng đuổi muội ra ngoài thế?

Nhan Thi Yên bĩu môi ra vẻ bất mãn.

- Yên Nhi, muội ra ngoài đi.

Nhan Thi Phi nằm trên giường nhỏ giọng nói.

- Dạ!

Nhan Thi Yên mím môi, đôi mắt linh đoọng chớp chớp, trong lòng cảm thấy quái quái.

- Không phải chỉ trừ độc thôi sao? Cần gì bảo mình ra ngoài chứ?

Nhan Thi Yên chậm chạp bước ra ngoài với vẻ không vui, nhưng trong lòng cô ta cũng biết độc trong người tỷ tỷ không thể kéo dài thêm nữa.

- Vậy chúng ta bắt đầu thôi.

Đợi sau khi Nhan Thi Yên rời đi thì Tiêu Vân mới nhìn Nhan Thi Phi, phẩy tay nói.

- Ừm.

Trên mặt Nhan Thi Phi lộ vẻ ngại ngùng, nhỏ giọng nói:

- Ngươi tránh sang chỗ khác trước đã.

Dường như Tiêu Vân đã quen với việc này nên hắn giúp cô thả tấm màn xuống rồi bước ra sau bức bình phong.

Lúc này Nhan Thi Phi mới hít một hơi, khó khăn chống người ngồi dậy, bàn tay trắng nõn như ngọc bắt đầu cởi quần áo ra.

Chương 7: Trừ độc

Hai năm trước, khi Nhan Thi Phi đi vào Tử Vân sơn mạch thì bị một con Tử U Vân Thú đánh lên, độc thú ngấm vào tận xương. Suốt hai năm qua vẫn không thể trừ bỏ tận gốc chất độc ấy, ngay cả đại sư luyện đan duy nhất của Tử Vân quận thành cũng đành bó tay.

May là võ hồn của Tiêu Vân rất huyền diệu, nó có thể hấp thu kịch độc khi Nhan Thi Phi bị độc phát, vì thế mới giữ được tính mạng của thiếu nữ này.

Cứ thế kéo dài được hai năm.

Trong suốt hai năm này, quan hệ giữa Tiêu Vân và cô cũng trở nên thân thiết hơn.

Bởi vì chỗ Nhan Thi Phi trúng độc nằm ở sau lưng, cho nên mỗi lần trừ độc đều phải cởi áo ra, bằng không võ hồn của Tiêu Vân khó mà trừ độc được. Cứ mỗi lần như thế thì Tiêu Vân sẽ đứng sau tấm màng cạnh đấy chờ cô cởi áo.

- Chờ tới khi võ hồn của ta mạnh hơn chút nữa, không biết có thể hút toàn bộ chất độc trong người Thi Phi tỷ tỷ ra hay không đây?

Tiêu Vân thầm nghĩ.

Tiêu Vân vẫn luôn để ý đến độc trong người Nhan Thi Phi, cô cũng vì liên quan đến hắn nên mới bị trúng độc.

Năm đó, Nhan Thi Phi đi vào Tử Vân sơn mạch muốn lấy hồn linh của một nhánh tử đằng, nhưng trước khi đến nơi thì cô lại phát hiện ra một nơi có hỏa nguyên. Nơi đó có một gốc sâm Hỏa Nguyên ngàn năm, cô muốn tiện thể hái nó về đưa cho Tiêu Vân để trừ hàn khí cho Tiêu Linh Nhi.

Nào ngờ cô ấy lại bị Tử U Vân Thú đánh lén, không những không hái được sâm Hỏa Nguyên mà cả hồn linh của nhánh tử đằng cũng không lấy được.

Trong lòng Tiêu Vân vẫn luôn thấy áy này về chuyện này.

- Tiêu Vân đệ đệ, ta xong rồi.

Giọng nói yếu ớt khiến cho xương cốt kẻ khác mềm nhũn chợt vang lên, làm cho tâm thần của Tiêu Vân run lên, hắn nhíu mày, sau khi hít sâu một hơi thì bước tới gần giường gỗ.

Tiêu Vân vén màng lên, bước tới cạnh giường thì nhìn thấy một thiếu nữ da thịt nõn nà như ngọc.

Lúc này Nhan Thi Phi đã cởi áo ra, để lộ da thịt trắng nõn, tấm lưng hoàn mỹ không tỳ vết gần như lộ ra hết trước mắt hắn. Phía trước cô vẫn còn mặc một chiếc yếm, nhưng kiểu gì cũng không thể che kín được cơ thể quyến rũ với những đường cong động lòng người kia.

“Đẹp thật.” Tiêu Vân tới cạnh giường, nhịn không được mà liếc thiếu nữ kia một cái, trong lòng thầm khen một tiếng.

- Tiểu tử kia, đệ đang nhìn gì thế.

Dường như cảm giác được tầm mắt nóng rực của thiếu niên bên cạnh nên cô đỏ mặt liếc nhìn Tiêu Vân, nũng nịu hỏi.

- Tỷ tỷ xinh đẹp thật đấy.

Tiêu Vân ngơ ngác đáp lại.

- Ranh con, đệ thì biết gì chứ.

Nhan Thi Phi lườm hắn rồi nói.

- Ta đã không còn nhỏ nữa rồi.

Tiêu Vân bĩu môi ấm ức vặc lại.

- Ở Tử Vân quận này, những người khác mười sáu tuổi là đã có thể lấy vợ rồi đấy.

- Xem ra Tiêu Vân đệ đệ muốn lấy vợ lắm rồi nhỉ.

Nhan Thi Phi nghe thấy thế thì chợt mỉm cười, vẻ mệt mỏi trên mặt cũng giảm đi vài phần, nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt thích thú.

- Không biết đệ thích nha đầu nhà nào, có cần tỷ tỷ làm mai giúp đệ không?

- Nếu ta thích Thi Phi tỷ tỷ thì sao?

Tiêu Vân tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm vào cô rồi hỏi.

Thấy Tiêu Vân như thế, Nhan Thi Phi xưa nay vốn tiêu sái cũng phải giật mình, có phần luống cuống, xấu hổ đến mức vành tai đỏ lựng lên.

- Sao tỷ tỷ lại đỏ mặt thế này?

Thấy vậy, Tiêu Vân mới cười gian nói:

- Chẳng lẽ tỷ tỷ lại xấu hổ à?

- Tên tiểu quỷ này, dám trêu cả tỷ à, ta không nói với đệ nữa, mau trừ độc cho tỷ đi.

Nhan Thi Phi chớp mắt tránh né quanh co, sau khi liếc nhìn thiếu niên một cái thì vội vàng dời đi, dường như không dám tiếp tục thảo luận chủ đề khiến người ta xấu hổ này nữa.

- Ta đã sắp mười sáu tuổi rồi.

Tiêu Vân bĩu môi, rất bất mãn với kiểu gọi tiểu quỷ này, hắn nhìn về phía Nhan Thi Phi với dáng người nóng bỏng kia, rất muốn chứng minh rằng mình thật sự không còn nhỏ nữa, nhưng cuối cùng vẫn dằn tà hỏa trong lòng xuống.

Sau khi cởi giày ra thì Tiêu Vân leo lên giường rồi khoanh chân ngồi sau lưng thiếu nữ nọ.

Lúc này Nhan Thi Phi cũng khoanh chân, đưa bờ lưng xinh đẹp ra.

Tấm lưng trắng nõn mịn màng như ngọc, lướt nhẹ qua đã khiến cho người ta cảm thấy rung động tâm can.

Tiêu Vân ở gần như thế, hương thơm xử nữ thoang thoảng bay đến càng khiến hắn mê mẩn.

Hắn vội lắc đầu, nhanh chóng vứt hết tạp niệm ra khỏi đầu, bởi vì lúc này sau tim của thiếu nữ đã xuất hiện từng đường tơ đen lan ra xung quanh tựa như mạng nhện, bên cạnh còn có một dấu đen đậm to chừng một bàn tay xuất hiện.

Đây là dấu hiệu độc phát, một khi lan ra toàn thân thì ngay cả Tiêu Vân cũng khó mà áp chế được nó.

Hơn nữa ở giữa nơi độc phát còn tràn ngập hắc khí, chúng nó cũng bắt đầu sinh sôi.

Giữa hương thơm cơ thể thiếu nữ còn đan xen một tia khí tức như thế khiến người ta cảm thấy giống như phá hư phong cảnh vậy.

- Thi Phi tỷ tỷ, ta bắt đầu nhé.Tâm niệm vừa động, Tiêu Vân giơ tay ra, trên lòng bàn tay xuất hiện một cành cây màu xanh mơn mởn, võ hồn phát ra ánh sáng màu xanh lá mang theo một cỗ khí tức sinh cơ nồng đậm tản ra, sau đó chui vào trong cơ thể của cô gái.

Cảm giác được cỗ khí tức này, toàn thân Nhan Thi Phi không khỏi run lên một cái, lỗ chân lông toàn thân như được tẩy rửa, cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, cảm giác thoải mái khoan khoái kỳ lạ dâng lên khiến cô thiếu chút nữa đã rên thành lời, hạ thân cũng ươn ướt.

- Ưm~.

Nhan Thi Phi khẽ hé môi mọng, xấu hổ đỏ mặt, ngay cả bên tai cũng ửng đỏ lên.

Mỗi lần độc phát cô đều đau đớn đến mức chết lặng, nhưng khi sinh cơ bừng bừng rót vào trong thân thể thì cô lại sinh ra khoái cảm lạ kỳ, giống như thân thể của mình đang dần khôi phục, khí tức từ võ hồn của Tiêu Vân phát ra khiến cho người ta phải kinh ngạc.

Sau đó, bàn tay của Tiêu Vân bắt đầu di chuyển, dán lên phần đen nhánh phía sau tim của thiếu nữ, bắt đầu thôi động võ hồn hấp thu độc tố trong cơ thể cô.

Nhánh cây xanh phát ra ánh sáng rạng ngời, bắt đầu hấp thu độc tố màu đen đó.

Chẳng qua ường như võ hồn của Tiêu Vân không thể chủ động ra tay với mớ độc tố này như khi hấp thu hỏa linh khí được, mà phải dựa vào ý niệm của Tiêu Vân khống chế, bởi vì độc tố này quá mạnh, ngay cả võ hồn cũng phải mất thời gian rất lâu mới có thể hóa giải được nó.

Đối với chuyện vất vả thế này, ngay cả võ hồn cũng phải sợ.

Nhưng lần này, Tiêu Vân lại phát hiện khả năng hấp thu độc tố của võ hồn đã tăng mạnh.

- Xem ra sau khi tấn cấp thì võ hồn cũng trở nên cường đại hơn rồi.

Cảm giác được thay đổi này, Tiêu Vân cũng thêm phần mong chờ vào võ hồn hơn.

Tuy rằng nó không phải võ hồn loại chiến đấu, nhưng lại vô cùng thần kỳ, nếu dùng tốt thì nói không chừng có thể sinh ra diệu dụng.

Người cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi của võ hồn chính là Nhan Thi Phi.

Lòng bàn tay của thiếu niên chỉ áp lên lưng mình một chút thôi thì thần chí của cô đã trở nên rõ ràng hơn, cũng có tinh thần hơn, điều này chứng minh độc tố đã bị rút ra rất nhiều, nhưng tốc độ thế này nhanh hơn những lần trước rất nhiều.

- Chẳng lẽ võ hồn của Tiêu Vân đệ đệ đã mạnh hơn rồi sao?

Trong lòng Nhan Thi Phi tò mò không thôi, nhưng cũng không hỏi.

Bởi vì cô biết lúc này hắn không thể phân tâm được.

Mới đó mà đã hơn nửa canh giờ, phần màu đen sau lưng cô đã rút bớt, độc tố trong cơ thể rõ ràng cũng được hút ra khá nhiều, chỉ là sắc mặt của hắn lại bắt đầu tái đi, còn loáng thoáng xanh đen.

Nếu người ngoài ở đây thì nhất định sẽ hô to đây là dấu hiệu trúng độc.

Nói là trừ độc, nhưng thật ra là Tiêu Vân dựa vào võ hồn, dẫn dắt độc tố đi vào trong võ hồn của mình.

Tuy rằng phần màu đen sau lưng thiếu nữ đã biến mất, nhưng Tiêu Vân vẫn không hề dừng lại, tiếp tục hút chất độc đã chui vào trong kinh mạch ra.

Cứ thế, qua một canh giờ sau, đợi đến khi sắc mặt của Tiêu Vân đã trắng nhợt ra thì hắn mới buông thõng bàn tay xuống.

- Được rồi.

Tiêu Vân thu tay về, bắt đầu khống chế võ hồn, hấp thu một số chất độc bất cẩn chui vào trong người mình.

Sau khi thiếu niên rụt tay lại, sau lưng chợt lạnh đi, Nhan Thi Phi bất giác cảm thấy không nỡ.

Qua một lúc cô mới nhấc ngọc thủ, khoác một chiếc áo lụa mỏng lên người, sau đó quay lại nhìn thiếu niên phía sau.
Thấy mặt mày thiếu niên tái đi, cô khẽ mím môi, không khỏi cảm thấy nhói lòng.

Thiếu niên thế này rõ ràng là đang chịu đau đớn thay cô, tuy rằng biết rõ Tiêu Vân sẽ không sao, nhưng trong lòng Nhan Thi Phi vẫn cảm thấy vô cùng cảm động, thử hỏi có ai dám cam nguyện lấy thân hút độc kia chứ? Hơn nữa hắn đã làm việc này suốt hai năm, tình nghĩa bậc này ai có thể sánh nổi?

Nhìn thiếu niên đang nhắm mắt ngưng thần kia, Nhan Thi Phi vươn tay ra vén lọn tóc đen vươn bên trán của hắn.

Tóc đen được vén lên, để lộ ra gương mặt tuấn tú của hắn.

Tiêu Vân có bộ dạng anh tuấn, mày kiếm mắt sao, tuy rằng vẫn còn non nớt, nhưng không thể che giấu được mị lực bất phàm đó.

- Đúng là tên nhóc con năm nào đã lớn, trở thành một tiểu nam nhân rồi.

Nhan Thi Phi âm thầm nhìn thiếu niên trước mặt, trong lòng nhủ thầm.

Cô nhìn hắn đến mức ngẩn ra.

Oong!

Đột nhiên hai mắt của thiếu niên lại mở to, lộ ra đôi mắt đen nhánh, Nhan Thi Phi giật mình, tim đập rộn lên. Cô giống như một tên trộm bị bắt quả tang, vội giật tay lại, ánh mắt lóe lên, lộ ra vẻ lúng túng, hai tai ửng đỏ.

Nay độc tố của Nhan Thi Phi đã được khống chế, toàn thân cũng khôi phục khí sắc, nay lộ ra vẻ thẹn thùng thế này đúng là phong tình vạn chủng, khiến cho người ta nhìn mà tim đập rộn ràng, hận không thể chiếm lấy cô làm của riêng, Tiêu Vân cũng ngắm đến ngơ ngác.

- Ngươi khỏe rồi à.

Nhan Thi Phi quýnh quáng nói.

- Thi Phi tỷ tỷ, ban nãy tỷ nhìn gì thế?

Tiêu Vân đầu tiên là ngẩn người, sau đó hưng phấn nhìn chằm chằm vào cô rồi nói:

- Không phải là tỷ thích ta thật đấy chứ.

- Không có đâu nhé.

Nhan Thi Phi hoảng hốt tránh né như đang chột dạ, vội vàng đứng bật dậy định rời đi.

Nào ngờ cô vừa đứng dậy thì hai chân tê rần, xụi lơ ngã xuống.

Tiêu Vân thấy thế thì vội giơ tay ra đỡ lấy cô ôm vào trong ngực, người đẹp trong lòng khiến tim của hắn đập nhanh.

- Mau... Mau buông ra đi.

Bị thiếu niên ôm như thế, tim Nhan Thi Phi đập rộn lên như nai con chạy loạn, thân thể run lên như thể có điện giật, hô hấp cũng trở nên dồn dập hơn. Rõ ràng là cô đang căng thẳng vô cùng, không biết phải làm sao.

- Ta sẽ không buông đâu.

Tiêu Vân cười gian:

- Ai bảo tỷ ngã vào lòng ta làm chi.

- Ngươi đúng là vô lại mà.

Nhan Thi Phi không khỏi khinh bỉ thiếu niên, giả vờ giận dữ.

- Thi Phi tỷ tỷ, tỷ thật là đẹp.

Tuy thiếu nữ đang tức giận, nhưng lại có vẻ mị hoặc khó tả khiến Tiêu Vân không khỏi thốt lời khen ngợi, kềm lòng không đặng mà cúi đầu hôn lên má cô.

Nhan Thi Phi ngẩn ngơ, mở to hai mắt.

- Ngươi là đồ quỷ xứ!

Sau một thoáng, Nhan Thi Phi mới nhớ tới việc phải phản kháng, nên vội đẩy thiếu niên ra.

- Thi Phi tỷ tỷ thơm quá.

Thấy Nhan Thi Phi như thế, Tiêu Vân lại cười gian.

- Còn cười nữa, dám giở trò với cả tỷ tỷ à.

Nhan Thi Phi hết nói nổi, tức giận nói.

- Ai bảo Thi Phi tỷ tỷ xinh đẹp như vậy làm chi. - Tiêu Vân nhún vai nói.

- Chỉ cần là nam nhân thì đều sẽ nhịn không được mà muốn hôn tỷ thôi.

Nghe thiếu niên nói thế, Nhan Thi Phi dường như cũng quên mất việc này, chợt trợn mắt nói:

- Ngươi cũng là nam nhân à? Rõ là một tên nít quỷ mà!

Cô ra vẻ khinh bỉ, như muốn dùng việc này để giấu đi phần xấu hổ ban nãy.

- Thi Phi thử xem là biết ta có phải nam nhân hay không ấy mà.

Tiêu Vân nheo mắt lại cười lớn nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt rồi nói.

Chương 8: Ngươi đúng là chán sống

Nhìn thấy nụ cười xấu xa trên mặt thiếu niên kia, trái tim Nhan Thi Phi đập rộn ràng, cô rụt người lại như một cô gái nhỏ thẹn thùng.

Két!

Lúc này, tiếng mở cửa chợt vang lên, một thiếu nữ đi vào. 

- Tỷ tỷ, ngươi và Tiêu Vân ca ca đang làm gì vậy?

Nhan Thi Yên đi tới, chun mũi lại nhìn hai người trên giường. Trong lòng cô cảm thấy có cái gì đó không đúng, “Hừ, bọn họ luôn bắt mình phải đi ra ngoài, nhất định là có chuyện gì đó giấu mình đây.”

Nhìn bộ dạng đầu tóc rối bời của tỷ tỷ, giống như vừa mới có chuyện gì xảy ra thì phải. 

Nhưng một thiếu niên và một nữ tử xinh đẹp động lòng người ở cùng nhau thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?

Nhất là khi cô nhìn thấy tỷ tỷ mình chỉ khoác một tầng lụa mỏng trên người, mỏng đến mức lộ ra cả một mảng da thịt trắng nõn. Cô phồng má chu môi, bộ dạng vừa như tức giận vừa giống ghen tuông, như thể đến bắt kẻ thông dâm vậy.

- Nha đầu kia, có vẻ mặt kiểu gì thế? 

Tiêu Vân vẫy tay, liếc Nhan Thi Yên một cái rồi nhảy xuống giường.

- Không có gì.

Nhan Thi Phi cũng xấu hổ cười. 

- Hừ!

Nhan Thi Yên bĩu môi hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ bực bội không vui.

Tiêu Vân cũng không để ý đến cô, đi giày xong rồi thì đứng ở bên cạnh. 

Một lúc sau, Nhan Thi Phi đã thay quần áo xong, cô mặc một chiếc váy dài màu xanh biếc, khoan thai đi tới.

- Tỷ tỷ, tỷ đã đỡ hơn chút nào chưa?

Thấy mặt mày tỷ tỷ hồng hào hơn hẳn, lúc này Nhan Thi Yên mới bớt lo lắng phần nào, vội hỏi. 

- Ừ.

Nhan Thi Phi gật đầu, sau đó nhìn thiếu niên ở bên cạnh, nheo mắt lại, lông mi dài chớp chớp, cô mỉm cười rồi nói:

- Tiêu Vân đệ đệ, ta thấy tốc độ trừ độc của đệ lần này nhanh gấp mấy lần so với trước đây, có phải võ hồn của đệ đã có tiến bộ gì rồi hay không? 

- Đúng lúc hai ngày trước vừa thăng cấp một chút.

Tiêu Vân giang tay ra nói.

- Ồ. 

Nghe vậy, Nhan Thi Phi hơi nhướng mày lên,cô  nhẹ cười khẽ rồi nói nói:

- Chúc mừng đệ, sau này đệ nhất định bất phàm.

- Mong là như vậy. 

Tiêu Vân hiểu ý mỉm cười, cũng chỉ có thiếu nữ này chưa từng vì thiên phú của mình có vấn đề mà đối xử lãnh đạm với mình.

Nếu không... sao ban đầu Nhan Thi Phi lại nhớ đến hàn khí của muội muội hắn cơ chứ?

- Đây là một ít linh dược thuộc tính hỏa ta cho người tìm được, đệ cầm về cho Linh muội muội đi! 

Nhan Thi Phi lấy một cái túi gấm từ trong phòng ra, đưa cho thiếu niên bên cạnh, trong này là mấy quả Hỏa Nguyên quả và nhánh Hỏa Nguyên.

- Đa tạ Thi Phi tỷ tỷ.

Tiêu Vân cũng không khách khí, đưa tay nhận lấy cái túi kia. 

- Tiểu tử này, còn khách khí với tỷ tỷ gì chứ.

Nhan Thi Phi khẽ giơ tay vuốt tóc trên trán, liếc thiếu niên kia một cái, một cử chỉ đơn giản như vậy lại tràn đầy phong tình, làm cho tim người ta đập thình thịch. Tiêu Vân cũng không nhịn được nhìn lâu thêm một chút.

- Huynh cứ nhìn chằm chằm tỷ tỷ ta làm cái gì hả! 

Nhan Thi Yên ở bên cạnh bất mãn kêu to.

- Vì Thi Phi tỷ tỷ xinh đẹp mà!

Tiêu Vân đảo mắt, cảm thấy đúng là 

- Vậy ta không đẹp sao?

Nhan Thi Yên chu miệng, vẻ mặt cô đầy bất mãn.

- Muội ấy à? 

Tiêu Vân nhìn thiếu nữ bên cạnh, nói,

- Muội cũng xinh đẹp đấy, chỉ có điều thiếu vài phần dịu dàng của thiếu nữ..

Có thể nói cặp tỷ muội Nhan Thi Yên này lớn lên quyến rũ mê người, có phong thái khuynh thành. 

Chỉ là nếu so sánh thì bây giờ Nhan Thi Yên còn vài phần ngây ngô, không mê hoặc động lòng người như Nhan Thi Phi.

- Đồ không có mắt.

Vẻ mặt Nhan Thi Yên đầy bất mãn. 

- Ha ha, Yên Nhi nhà chúng ta cũng biết ghen tị sao?

Nhan Thi Phi ở bên cạnh cũng cười, đương nhiên cô nhìn thấy được tâm tư của muội muội mình.

- Nào có. 

Nhan Thi Yên cúi thấp đầu xuống, đỏ mặt nói,

- Người ta không ghen tị mà.Nhan Thi Phi lắc đầu, cũng không nói ra, sau đó bắt đầu trò chuyện với Tiêu Vân. 

- Lần sau nếu độc của Thi Phi tỷ tỷ lại phát tác, thì nhớ đến tìm ta nhé.

sau khi nói chuyện vài câu, Tiêu Vân liền đứng dậy cáo từ.

Võ hồn của hắn vừa hấp thu một lượng lớn độc tố, cần phải lập tức hóa giải mới được. 

- Ừm.

Dường như tỷ muội Nhan gia cũng hiểu điều này nên không giữ Tiêu Vân lại.

Cứ như vậy, Tiêu Vân cầm theo cái túi mà Nhan Thi Phi đưa cho rời đi Nhan Phủ. 

Mấy năm gần đây, từ sau khi Tiêu gia ngừng cung cấp linh dược hỏa thuộc tính cho Linh Nhi, Nhan Thi Phi liền để cho Nhan gia giúp đỡ tìm kiếm, cũng vì như vậy mà lúc trước khi cô đi vào Tử Vân sơn mạch mới có thể nhớ kỹ việc này, rốt cuộc dẫn đến bị đánh lén trúng độc.

Khoảng cách từ Tiêu gia đến Nhan phủ không xa nhưng cũng cách vài con phố náo nhiệt.

Lúc Tiêu Vân từ Nhan phủ đi về đã qua giữa trưa, dòng người ở bên ngoài rất nhộn nhịp, âm thanh ồn ào vô cùng náo nhiệt. 

- A, đây không phải là Tiêu Vân, thiên tài của Tử Vân thành chúng ta đấy sao?

Đúng lúc Tiêu Vân đang muốn chạy vào nhà chuẩn bị hóa giải kịch độc thì một chất giọng the thé vang lên, làm cho bước chân từ trong đám người của hắn hơi dừng lại, hắn không nhịn được mà nhìn lại theo âm thanh ấy.

Tiêu Vân dừng bước, nhìn lại theo tiếng kêu, chỉ thấy không xa phía trước có mấy thiếu niên đang vênh váo hống hách đi thẳng về phía hắn. 

Ở giữa những thiếu niên này có một người đang liếc xéo Tiêu Vân, trong mắt tràn đầy vẻ chế nhạo.

- Người của Phương gia!

Nhìn thấy những người này, Tiêu Vân bất giác nhíu mày lại. 

Tổ tiên Phương gia cũng có võ hồn giống như Tiêu gia, là một trong tứ đại gia tộc của Tử Vân thành, nội tình rất là hùng hậu.

Người cầm đầu tên là Phương Vĩ, là con cháu dòng chính của Phương gia, chỉ có điều người mở miệng nói chuyện lại là Phương Khôn, một con cháu dòng thứ của Phương gia. Hắn ta là loại tiểu nhân nịnh hót nói chuyện thay chủ tử, chính mình không có bản lãnh gì nhưng cứ thích ỷ thế hiếp người.

Tiêu Vân thản nhiên liếc nhìn mấy người thiếu niên của Phương gia, hắn cũng không thèm để ý tới bọn chúng mà trực tiếp rời đi. 

Bây giờ đã qua mấy canh giờ kể từ khi hắn tiêu độc cho Nhan Thi Phi, nếu còn không mau hóa giải, những kịch độc kia cũng là một tai họa ngầm không nhỏ đối với hắn, nhẹ thì ảnh hưởng tâm thần, nặng thì sẽ nhiễm loại độc này, dẫn đến kinh mạch trong cơ thể xảy ra vấn đề.

- Vĩ ca, tên này thế mà lại ngó lơ chúng ta à?

Mấy thiếu niên của Phương gia nhìn thấy thiếu niên kia trực tiếp rời đi thì không khỏi tức giận. 

- Có cần cho hắn biết thế nào là lễ độ hay không?

Phương Khôn hỏi.

- Được đấy. 

Phương Vĩ cau mày lại, ra hiệu cho Phương Khôn.

Được Phương thiếu gia cho phép, lá gan của Phương Khôn cũng lớn lên. Hắn bước chân ra, chặn ngay trước mặt Tiêu Vân, âm dương quái khí kêu lên:

- Ai da, đại thiên tài Tiêu Vân của chúng ta đang định đi đâu đây! 

- Tránh ra, ta không rảnh để tán gẫu với các ngươi.

Trong mắt Tiêu Vân đầy tức giận, hắn nhìn Phương Khôn mỏ nhọn tai khỉ mà mắng.
- Này, ngươi còn nổi nóng cái gì. 

Ánh mắt Phương Khôn đầy hung ác và nham hiểm, hắn cười lạnh nói:

- Chỉ là một phế vật mà thôi, ngươi thật sự cho rằng ngươi còn là thiên chi kiêu tử năm đó hay sao? Cho ngươi mặt mũi ngươi còn không biết xấu hổ, cẩn thận Khôn gia ta chặt gãy chân chó của ngươi đấy.

- Chỉ bằng vào ngươi mà cũng đòi chặt gãy chân của ta à? 

Nhìn bộ dạng hung ác của đối phương, Tiêu Vân không khỏi dừng chân, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh.

Tiêu gia và Phương gia đều là một trong tứ đại gia tộc của Tử Vân thành, hơn nữa mười năm trước Tiêu gia còn đứng đầu tứ đại gia tộc.

Tiêu Vân là cháu của lão gia tử Tiêu gia, thân phận tôn quý cỡ nào, thế mà bây giờ đối phương chỉ là một tên tay sai con cháu dòng thứ mà cũng dám mở miệng uy hiếp hắn. Cho dù Tiêu Vân tu dưỡng có tốt cỡ nào đi chăng nữa thì cũng phải tức giận, ánh mắt lộ ra vài phần sắc bén. 

Vậy mà tên Phương Khôn kia lại không hề để ý đến vẻ mặt của Tiêu Vân, ánh mắt hắn kích động, mắt hắn lóe sáng nhìn chằm chằm vào cái túi sau người Tiêu Vân.

- Hỏa nguyên khí nồng đậm thật đấy, trong này có Hỏa Nguyên quả.

Phương Khôn nhếch miệng cười, nói, 

- Ha ha, chắc hẳn cái này là để khống chế hàn khí cho con muội muội đoản mệnh của ngươi chứ gì. Dù gì nó cũng sống chẳng bao lâu, chi bằng đưa ta mang đo bán cho rồi, cũng đủ tiền đi mua vui vài lần đấy.

Nói xong, tay hắn vồ một cái, trắng trợn giằng lấy cái túi trong tay Tiêu Vân.

Vài đệ tử Phương gia đang chậm rãi đi tới ở phía sau đều xuất hiện ý cười chế nhạo. 

- Ngươi có thể nhục mạ ta, nhưng nói đến muội muội ta thì đừng có trách ta vô tình!

Thấy Phương Khôn to gan như vậy, không những dám chế giễu muội muội nhà mình mà còn cướp đoạt linh quả trong tay, hai mắt Tiêu Vân lạnh buốt, khí tức toàn thân sắc bén như kiếm, tựa như một sát thần bước ra từ chiến trường.

Mấy năm nay, tu vi của Tiêu Vân đình trệ không tiến, dẫn đến vô số ánh mắt châm chọc của mọi người, nhưng hắn vẫn luôn yên lặng chịu đựng tất cả. 

Bởi vì hắn tin rằng cuối cùng sẽ có ngày hắn cất cánh bay lượn đến chín tầng trời.

Nhưng hắn tuyệt đối không cho phép kẻ nào nói xấu muội muội mình, khiến con bé chịu ấm ức, cho dù là nhục mạ cũng không được!

Rồng có vảy ngược, chạm vào là sẽ chết, Tiêu Vân cũng có nghịch lân, ấy chính là muội muội của hắn. 

Tiếng hừ lạnh vừa phát ra, bàn tay Tiêu Vân khẽ động, biến thành chưởng đao cắt về phía cổ tay đang mò tới của Phương Khôn.

- Ngươi dám ra tay à?

Thấy Tiêu Vân ra tay, ban đầu Phương Khôn giật mình, nhưng lập tức nhếch môi cười gằn. 

Hắn có tu vi Tôi Thể tầng bảy, chẳng lẽ lại sợ Tiêu Vân chắc?

Toàn bộ Tử Vân thành đều biết đã tám năm rồi Tiêu Vân không tiến bộ.

Chỉ là Phương Khôn vừa mới cười xong thì con ngươi của hắn đột nhiên co rụt lại, chưởng đao của đối phương cực nhanh, mang theo một tràng tiếng xé gió, lập tức cắt ở cổ tay hắn, tốc độ kia giống như sấm sét, hắn gần như không kịp phản ứng. 

- Nhanh quá!

Phương Khôn kinh ngạc, nhíu chặt chân mày lại, khóe mắt giật một cái, cơn đau đớn thấu tim lập tức ập thẳng vào tâm trí..

A!

Phương Khôn hét thảm một tiếng, cổ tay buông thõng xuống, khớp xương sắp sửa gãy lìa.

Tiếng la hét đột nhiên vang lên làm con phố náo nhiệt bỗng nhiên hỗn loạn, một ánh mắt kinh ngạc nhìn lại theo tiếng kêu, đợi đến khi mọi người phát hiện ra cảnh này thì không khỏi há hốc mồm ra, to đến mức có thể nhét vừa cả quả  táo.

- Là Tiêu Vân đánh Phương Khôn bị thương sao? 

- Chắc chắn là Phương Khôn nhất thời sơ ý.

Mấy vị thiếu niên Phương gia liên tục lắc đầu.

- Ta sẽ giết ngươi! 

Phương Khôn bị đau, thẹn quá hóa giận, tay còn lại vận kình khí biến thành ưng trảo chộp về phía thiếu niên trước mặt, xé gió lao tới, một trảo như vậy đủ để đánh nát nham thạch rắn chắc.

Thấy lần này Phương Khôn toàn lực ra tay, người của Phương gia đều nín thở, giống như muốn dùng lần này để hiểu rõ tình huống vừa rồi.

Mọi người xung quanh cũng nhìn thẳng về phía trước, bọn họ cũng muốn biết kết quả như thế nào. 

Phương Khôn ra tay mạnh mẽ, tốc độ cực nhanh, tu giả Tôi Thể tầng sáu, bất kể là lực lượng hay năng lực phản ứng đều không thể sánh bằng Tôi Thể tầng bảu, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thì cái túi trên tay thiếu niên khó tránh khỏi một chiêu sắc bén này.

Nhưng mà ánh mắt Tiêu Vân chỉ hơi lóe lên, bước ra một bước, tay phải hắn vòng một vòng trên không, bàn tay vung lên liền hóa giải một trảo bén nhọn của thiếu niên kia, năm ngón tay của hắn lập tức cong lại, trực tiếp túm lấy tâm mạch ở cổ tay thiếu niên kia khiến cho hắn không thể động đậy được.

- Đây là Long Xà Cầm Nã Thủ của Tiêu gia! 

- Thật không ngờ tên phế vật Tiêu Vân đó lại có thể tu luyện chiêu này thành thạo đến như vậy.

Mọi người thấy vậy đều kinh ngạc.

Xem ra bình thường thiếu niên này tốn không ít công phu trên phương diện này ấy chứ! 

Cổ tay Phương Khôn bị chế trụ khiến hắn cũng cực kì sợ hãi, có điều hắn rất nhanh ổn định tâm trí lại, cười lạnh nói:

- Ngươi là Tôi Thể tầng bảy mà cũng muốn chế trụ tâm mạch của ta, chẳng lẽ ngươi không sợ kình lực của ta phá nát bàn tay của ngươi sao?

Sắc mặt của mấy người Phương Vĩ cũng trở nên âm lãnh. 

Là võ giả cấp thấp, cho dù ngươi tu luyện vũ kỹ tốt, nhưng không đủ thực lực thì làm được gì chứ?

Phế vật chính là phế vật!

Chương 9: Phản kích mạnh mẽ

Phương Khôn cười lạnh, điều động hết nguyên khí trong cơ thể tạo thành một cỗ kình lực cực mạnh đánh thẳng vào chỗ bị siết, kình lực mạnh mẽ như thế đủ để đánh nát xương của tu giả Tôi Thể tầng sáu rồi.

Ngay lúc Phương Khôn cho rằng ngón tay Tiêu Vân sẽ bị đánh gãy thì hắn chợt nhíu mày lại, hai mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên xen lẫn sợ sệt, nhìn chằm chằm vào thiếu niên kia: - Sao ngươi lại có kình lực mạnh mẽ như thế chứ, lẽ nào ngươi đã bước vào Tôi Thể tầng bảy rồi sao?

Tiêu Vân chỉ im lặng siết chặt cổ tay đối phương, nhưng ngón tay lại như một gọng kìm sắt ra sức ghìm chặt lại. Đột nhiên có tiếng xương gãy vang lên, Phương Khôn kia lập tức bị đau đến mức khuôn mặt đều trở nên biến dạng, kinh mạch nơi cổ tay bị chặt đứt. 

- A!

Phương Khôn thét to một tiếng, trán ướt đẫm mồ môi, buông thõng hai tay xuống.

Nếu không có tục cân tán thượng hạng, dù chưa hẳn cổ tay của Phương Khôn sẽ tàn phế, nhhưng cũng không thể tiếp tục đi bắt nạt người khác cùng với đám người kia nữa rồi. 

Tiếng hét như heo bị chọc tiết này làm cho đám người xung quanh giật nảy mình.

- Vĩ ca, lẽ nào hắn đã tiến vào Tôi Thể tầng bảy rồi sao?

Đám thiếu niên thuộc Phương gia ngạc nhiên, quay sang hỏi người thiếu niên cầm đầu kia. 

- Cũng có thể lắm.

Ánh mắt Phương Vĩ lóe ra một tia sắc lạnh:

- Nếu không phải Tôi Thể tầng bảy thì sao hắn có thể địch lại Phương Khôn được chứ? 

- Hai người các ngươi lên thử xem.

Phương Vĩ trầm ngâm một chốc rồi nói với hai người thiếu niên bên cạnh.

- Vâng! 

Hai thiếu niên này đều là Tôi Thể tầng bảy đỉnh phong và cũng chuẩn bị bước vào Tôi Thể tầng tám rồi.

- Tiêu Vân, xem chiêu đây!

Hai tên thiếu niên Phương gia nhảy tới, nhanh chóng áp sát Tiêu Vân. Mỗi tên tấn công một bên, một người ra quyền, một người ra chưởng chia nhau đánh về phía bụng, ngực và eo của Tiêu vân, mấy tấn công cực kì tàn nhẫn này mà đánh trúng thì chắc chắn sẽ thành bán thân bất toại. 

Tiêu Vân thấy hai người Phương gia đồng loạt ra tay thì không dám khinh thường. Hắn thả tay đặt chiếc túi xuống đất rồi chợt liếc mắt về phái hai thanh niên Phương gia kia, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, sau đó bất chợt ra tay.

Chỉ thấy hai tay Tiêu Vân đánh ra với tốc độ cực nhanh, không đợi hai tên thiếu niên Phương gia đến gần thì đã ra tay nghênh đón. Quyền chưởng giao nhau, đám người Phương gia trông thấy cảnh này thì lập tức lộ ra lãnh ý.

- Tên vô dụng này cũng muốn dựa vào sức một người mà chống lại một kích của hai tu giả Tôi Thể tầng bảy đỉnh phong sao, đúng là nằm mơ giữa ban ngày. 

Đám thiếu niên khoanh tay thờ ơ đứng nhìn bên ngoài không khỏi hừ lạnh một tiếng, trong mắt chứa đầy vẻ khinh thường.

Vài người xung quanh cũng nhíu mày, ai nấy đều cho rằng hành động này của Tiêu Vân là quá mức lỗ mãng.

Ai cũng biết thiếu niên này chỉ có tu vi Tôi Thể tầng sáu, dù bây giờ may mắn đột phá thì lại có thể thế nào chứ? 

Nhưng mà, lúc mọi người đều dùng thái độ thờ ơ nhìn chằm chằm vào thiếu niên kia thì quyền chưởng hai bên đã va chạm với nhau.

Ầm ầm!

Hai tiếng nổ mạnh vang lên, kèm theo đó là một luồng kình phong lạnh thấu xương, kình lực cường đại của Tôi Thể tầng bảy nổ tung như cơn lốc quét ngang qua, bốc tung cát bụi đầy trời. Vào lúc mọi người đều cho rằng thiếu niên kia sắp sửa xui xẻo thì bỗng nhiên có một làn khí tức nóng rực phả ra. 

- Nóng quá!

Người xung quanh đưa mắt nhìn nhau, không biết vì sao nhiệt độ không khí đột nhiên lại tăng lên, dòng khí ập đến khiến cho người ta có cảm giác da thịt đang bị bốc cháy.

A!

Vào lúc đám người đang vô cùng kinh ngạc thì chợt nghe thấy hai tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên.

- Chuyện gì thế này!

Mấy tên thiếu niên Phương gia mở to hai mắt nhìn chằm chằm phía trước. 

Bởi vì hai tiếng kêu thảm thiết khi nãy vô cùng quen thuộc.

Chỉ thấy hai gã thiếu niên Phương gia hét thảm kia bị đánh bay lùi lại hơn bảy thước.

- Hai tên tu giả Tôi Thể tầng bảy thế mà lại không đỡ nổi một đòn ư? 

- Tiêu Vân này không phải chỉ là một tên phế vật thôi à?

- Chuyện gì thế này? Lẽ nào thiên phú của hắn khôi phục rồi?

Người xung quanh kinh ngạc nhìn hai tên thiếu niên lảo đảo lùi lại, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc không dám tin, ai mà không biết tám năm rồi Tiêu Vân không hề có tiến bộ chứ! 

Sao đột nhiên hắn có sức mạnh đánh bại hai người thế này?

- Ngươi dùng võ kỹ gì thế hả?

Hai tên thiếu niên Phương gia vừa đứng vững đã kinh ngạc la to lên. Nếu nhìn kỹ còn có thể phát hiện vết cháy xém ở tay và mùi cháy khét phát ra từ trên người bọn họ, bộ dạng kia giống như vừa bị cho vào trong lửa đốt cháy vậy. 

Thiếu niên Phương gia đứng bên cạnh thấy vậy thì cũng ngây người tại chỗ.

- Nhất định là tên Tiêu Vân này đã bước vào Tôi Thể tầng bảy rồi!

- Chẳng lẽ hắn đã tu luyện võ kỹ cường đại nào ư? 

Lúc này trong lòng mọi người đều sinh ra vài suy nghĩ như thế.

Bằng không một người chỉ có Tôi Thể cảnh tầng sáu như Tiêu Vân sao có thể một lần đánh lui hai tên tu giả Tôi Thể tầng bảy kia chứ?

- Không thể nào, Tôi Thể cảnh có thể tu luyện võ kỹ gì mạnh đâu chứ? 

Mặt Phương Vĩ hiện lên vẻ ngưng trọng:

- Chẳng lẽ thiên phú của Tiêu Vân đã khôi phục lại rồi ư?

Nghĩ đến đây, tim hắn chợt nảy mạnh một cái, trong lòng cảm thấy lo lắng. Nếu thiên phú của hắn mà khôi phục thì ở Tử Vân quận này ai có thể cạnh tranh nổivới hắn chứ?

- Không được, tuyệt đối không thể để hắn phát triển thêm nữa!

Mặt Phương Vĩ trở nên âm trầm, hai mắt vô cùng hung ác. 

Một lần có thể đánh lùi hai tên tu giả Tôi Thể tầng bảy, nhưng Tiêu Vân cũng không thấy ngạc nhiên gì.

Một là trong suốt tám năm qua, hắn vẫn luôn chăm chỉ tu luyện, bỏ ra công sức gấp mấy chục lần người khác nên hắn đã thuần thục những võ kỹ cấp thấp này từ lâu. Nay có thêm cả hỏa nguyên khí cực nóng mà hắn dung nhập vào trong võ hồn, một khi ra tay hai người kia có thể địch lại được sao?

Đánh lui hai kẻ kia xong, Tiêu Vân cúi người định nhặt chiếc túi trên đất lên rồi bỏ đi. 

Qua mấy lần vận công thì hắn đã sắp không khống chế được kịch độc trong cơ thể rồi, cần phải giải trừ nó sớm mới được.

- Cơ hội tốt!

Đúng lúc này, trên mặt Phương Vĩ lóe lên vẻ độc ác, hắn ta chợt bước lên tung một chưởng về phía Tiêu Vân hòng phế hắn, để Phương gia bọn họ về sau không cần lo tên thiên tài này lại quật khởi một lần nữa. 

Thế này cũng coi như bóp chết một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Tiêu Vân vừa cúi người xuống chợt nheo mắt lại, cảm nhận được một cỗ kình lực cực mạnh xé gió đánh tới.

- Còn không chịu thôi à! 

Ánh mắt Tiêu Vân trở nên lạnh lẽo, hắn đột nhiên xoay người lại. Sau khi thấy Phương Vĩ đang lao đến gần thì trong mắt lập tức hiện lên sát ý:

- Phương Vĩ, đây là do ngươi tự tìm đường chết đấy nhé!

Nói xong, ánh mắt hắn đanh lại, vung chưởng nghênh đón kẻ kia. 

- Tự tìm đường chết sao?

Phương Vĩ cười lạnh:

- Tên vô dụng như ngươi mà cũng dám mạnh miệng như thế à? 

Tiêu Vân không nói gì mà chỉ âm thầm điều động võ hồn, tung chưởng đón chiêu của Phương Vĩ.

Ầm!

Ngay khi song chưởng của hai người vừa tiếp xúc với nhau thì lập tức dấy lên cuồng phong, xung quanh phát ra tiếng nổ mạnh. Tiếp đó, một cỗ cực lực ập tới khiến thân hình Tiêu Vân run lên như bị sóng cả đập vào người, toàn thân run lên bần bật, bay thẳng ra phía sau rồi ngã lăn xuống đất. 

Khóe miệng Tiêu Vân rỉ máu.

- Tôi Thể tầng tám đúng là lợi hại!

Tiêu Vân cảm nhận được khí huyết đang sôi trào lên trong cơ thể, trong đầu thầm nghĩ. 

- Thì ra ngươi cũng chỉ có Tôi Thể tầng bảy, ta còn tưởng rẳng ngươi mạnh cỡ nào nữa chứ.

Sau khi đối chưởng với Tiêu Vân thì Phương Vĩ vẫn đứng vững như núi, hắn nhíu mày cười gằn rồi nói.

- Ngươi đả thương mấy tộc nhân tộc ta, hôm nay bản thiếu gia ta sẽ phế ngươi, tránh cho ngày sau ngươi lại tiếp tục làm bậy. 

Dù biết Tiêu Vân chỉ là Tôi Thể tầng bảy nhưng khi nghĩ đến thiên phú đáng sợ năm đó của hắn thì Phương Vĩ lại nổi sát tâm.

Bịch bịch!
Phương Vĩ đanh mặt bước lên phía trước, mưu toan phế Tiêu Vân để chấm dứt hậu hoạn. 

- Ha ha, tên Tiêu Vân này xong rồi.

Đám thiếu niên Phương gia cười giễu.

- Vĩ thiếu, ngươi nhất định phải khiến cho hắn ta sống không bằng chết! 

Đám thiếu niên bị thương khác thì âm trầm quát to.

- Ai, đáng tiếc, vốn là một thiên chi kiêu tử, kinh tài tuyệt diễm, nhưng nay lại rơi vào kết cục như thế.

- Đúng thế, nếu Tiêu Vân còn thiên phú hệt như năm đó thì về sau ở Tử Vân quận này ai có thể tranh được với hắn chứ? 

Vài người vây xem bên cạnh thấy cảnh này đều ra vẻ thổn thức, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần cảm khái về số mệnh lận đận của thiếu niên này.

- Ta làm bậy sao?

Tiêu Vân đứng thẳng dậy rồi ngửa mặt lên trời cười to: 

- Phương Vĩ, ngươi đúng là vô sỉ.

- Nhưng thật đáng tiếc, ngươi chưa đủ bản lĩnh để phế ta đâu.

Hắn ngó lơ tên Phương Vĩ đang bước tới, trực tiếp nhặt chiếc túi trên đất khoác lên vai, dường như cũng không định ra tay đối kháng với gã thiếu niên khí thế hầm hầm kia. 

- Chẳng lẽ Tiêu Vân còn chiêu gì nữa à?

Người xung quanh kinh ngạc nhìn quanh.

- Nơi này không có người của Tiêu gia mà! 

Đám người lắc đầu, trong lòng lại thấy khó hiểu hơn nữa.

Bọn họ không tin Tiêu Vân có thể đánh lại Phương Vĩ.

A!

Đúng lúc này, một tiếng thét bỗng nhiên vang lên. Phương Vĩ vốn đang hừng hực khí thế đi đến cách Tiêu Vân khoảng ba mét thì chợt hét thảm một tiếng, sau đó ngửa mặt lên trời ngã vật ra đường, toàn thân bắt đầu co giật từng cơn.

- Vĩ thiếu, ngươi làm sao vậy.

Đám thiếu niên Phương gia thấy vậy thì giật mình vội vàng chạy tới. 

Người xung quanh cũng ngơ ngác, không rõ đầu cua tai nheo ra sao.

Phương Vĩ vừa ngã xuống đất, toàn thân run rẩy, nổi đầy gân xanh, sắc mặt cũng tái đi.

- Là độc, Vĩ ca trúng độc rồi! 

Một thiếu niên Phương gia kinh ngạc thốt lên, rốt cuộc cũng biết vì sao Phương Vĩ lại ngã xuống.

- Cái gì, Vĩ ca trúng độc á!

Đám người Phương gia còn lại lập tức hít vào một ngụm khí lạnh. 

- Sao lại như vậy được chứ, vừa rồi là ai hạ độc thế?

Vừa rồi Phương Vĩ chỉ đối một chưởng với Tiêu Vân thôi mà, sao lại trúng độc chứ?

- Cứu ta, cứu….ta! 

Phương Vĩ nằm trên mặt đất liên tục run rẩy, ánh mắt bắt đầu mơ hồ, miệng lẩm bẩm.

- Giờ phải làm sao đây?

Đám thiếu niên Phương gia bối rối đưa mắt nhìn nhau, không biết phải làm sao. 

- Tiêu Vân, là ngươi hạ độc với Vĩ thiếu nhà ta đúng không?

Một thanh niên lớn tuổi nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân quát lên.

- Không muốn chết thì cút đi cho ta! 

Ánh mắt Tiêu Vân đanh lại, sắc lẹm như kiếm, phát ra khí tức sắc bén khiến cho tên thiếu niên Phương gia kia giật bắn người, bất giác lùi lại vài bước, ngay cả Tôi Thể tầng tám như Phương Vĩ mà còn bị trúng chiêu, hắn nào dám làm bậy chứ?

Tiêu Vân bình tĩnh cất bước, gần như không thèm nhìn đến ánh mắt của mấy gã thiếu niên kia. Khi đi ngang qua bên cạnh Phương Vĩ đang nằm co ro run rẩy dưới đất thì ánh mắt hắn lóe lên:

- Ta đã nói rồi, ngươi còn chưa đủ bản lĩnh để phế ta đâu. 

Ánh mắt Phương Vĩ tuy dần nhòa đi nhưng vẫn có thể từ trong đó nhìn ra mấy phần hoảng sợ.

Đám thiếu niên Phương gia vừa thấy Tiêu Vân đi tới gần thì đã lập tức nhường đường, không dám đến gần hắn.

Cảnh này khiến cho những người vây xem xung quanh cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng. 

Sau khi liếc về phía tên Phương Vĩ mặt mày tái nhợt nằm trên đất, Tiêu Vân lại quét mắt nhìn quanh, gằn giọng nhấn mạnh từng chữ:

- Tiêu Vân ta giờ đây đã không còn là thiếu niên tầm thường vô dụng kia nữa, nếu kẻ nào dám nhục mạ ta, khinh khi ta, nhạo báng ta, thì đây sẽ là kết cục của chúng!

Giọng điệu đanh thép, tuy tuổi hãy còn nhỏ, nhưng lại có một loại khí thế hùng hồn như núi cao khiến kẻ khác phải ngước nhìn. Đám người xung quanh đều bị lời hắn nói ra làm chấn động, như thấy được một ngôi sao rực rỡ đang dầng lên cao, trong lòng thậm chí sinh ra cảm giác kính sợ khó tả. 

Chương 10: Một tiếng kinh người

- Hắn thật sự là tên phế vật tám năm không hề có tiến bộ đó sao?

Một số tu giả gần đó bị lời tuyên bố hùng hồn của thiếu niên làm cho giật mình, không khỏi đưa mắt nhìn nhau, Tiêu Vân hôm nay cứ như một người khác hẳn vậy!

- Tiêu Vân vốn là thiên tài mà. 

Người bên cạnh trừng mắt nói:

- Nếu không phải vì tám năm nay tu vi của hắn không rõ tại sao lại trì trệ không tiến, dựa theo thiên phú trước kia thì hắn đã trở thành thiếu niên anh tài nổi danh khắp chốn rồi.

Nghĩ tới thiên phú của hắn khi xưa, đám người xun quanh không khỏi thổn thức. 

- Lẽ nào thiên phú của hắn đã khôi phục rồi sao?

- Nếu như hắn khôi phục thiên phú xưa kia thì e rằng không ai có thể sánh được.

Nhất thời, tiếng bàn tán vang lên liên hồi. 

- Hừ, thiên tài gì chứ, hắn chỉ dùng độc mà thôi.

Cũng có kẻ khinh khi ra mặt, nói chắc nịch:

- Một kẻ tu vi đình trệ tám năm, cho dù có tiến bộ thì đã âo? Ai mà biết liệu có phải chờ tận tám năm nữa thì hắn mới đột phá tiếp hay không chứ? 

Nghe thế, tiếng bàn tán mới dần lắng xuống.

Nếu như phải đợi thêm mấy năm nữa hắn mới đột phá thì sau này thành tựu cũng chỉ có hạn mà thôi.

- Ta thấy chắc hẳn là hắn biết tu vi của mình khó mà tăng thêm nên mới học thói bàng môn tả đạo, định theo con đường dùng độc hại người đấy. 

Kẻ kia lại tiếp tục hừ lạnh nói.

- Chắc là thế rồi.

Những kẻ khác cũng vội gật đầu phụ họa. 

- Một đám tôm tép ra vẻ ta đây.

Nghe thấy những tiếng bàn tán kia, Tiêu Vân thoạt tiên là nhíu mày, sau đó chợt cảm thấy thoải mái hơn, thay vì tức giận thì không bằng tự mình dốc sức tu luyện, ngày sau có thành tựu thì coi như cất tiếng kinh người rồi.

Ở thế giới lấy võ làm đầu này, thực lực là điều kiện hàng đầu để lấy được sự tôn trọng của người khác. 

Tiêu Vân xách túi cất bước đi thẳng về Tiêu gia.

tuy rằng đám người xung quanh nhỏ giọng bình luận, cũng có kẻ tỏ vẻ khinh thường hắn, nhưng chẳng ai dám ra mặt chặn lại.

Ngay cả Phương Vĩ Tôi Thể bát trọng còn bị trúng độc như thế, ai dám mạo hiểm xông lên nữa chứ? 

Mấy gã thiếu niên Phương gia tìm một cái cáng đến, vội khiêng Phương Vĩ rời đi.

Sau khi trở lại Tiêu gia thì Tiêu Vân bước vào phòng, bắt đầu hóa giải kịch độc.

Vừa rồi liên tục vận chuyển nguyên khí trong cơ thể để động thủ với đám người Phương Vĩ, khiến cho một phần kịch độc lưu lại trong cơ thể hắn có nguy cơ lan ra, tình huống này có phần nguy hiểm, nếu là kẻ khác thì e rằng đã bị trúng độc và mất mạng từ lâu, chẳng qua Tiêu Vân có võ hồn nên cũng không cần phải lo gì nhiều. 

Võ hồn vận chuyển, ánh xanh lóe lên, bao phu toàn thân hắn lại, hấp thu chất độc trong kinh mạch ra, hút vào đến cành lá xanh của nó, cứ thế, sắc mặt có phần tái nhợt của Tiêu Vân cũng hoàn toàn khôi phục.

Tiếp theo chính là vận chuyển võ hồn, triệt để hóa giải mớ kịch độc kia.

Võ hồn của Tiêu Vân có được sức mạnh rất đỗi thần kỳ, không những có thể hấp thu, hóa giải được hàn khí, mà cả kịch độc cũng thế. 

Chẳng qua chất độc mà np trúng phải quá mạnh, do Tử U Vân Thú Tiên Thiên cảnh để lại, không phải yêu độc Tôi Thể cảnh bình thường có thể sánh được, cho nên võ hồn của Tiêu Vân muốn hóa giải nó cũng rất tốn sức, mỗi lần đều khiến hắn cảm thấy thân thể mệt mỏi kiệt sức.

Nhìn kỹ lại thì có thể phát hiện trên những cành lá xanh mướt đó xuất hiện từng tia màu đen, đó chính là kịch độc đã bị hút vào.

Tiêu Vân bắt đầu khống chế võ hồn dẫn dắt những chất độc này đi vào trên chiếc lá non xanh mơn mởn đó. 

Chiếc lá non đó chính là tinh hoa của võ hồn, có thể hóa giải độc tố.

- Nếu như ta đã có thể dựa vào chất độc này để đả thương kẻ khác thì chi bằng để lại một ít, như thế thì chẳng phải sau này sẽ có thêm một đòn sát thủ háy ao?

Ngay khi võ hồn dần dà hóa giải những độc tố kia thì Tiêu Vân chợt nảy ra suy nghĩ vậy, cho nên quyết định để lại một chút độc tố. 

Ban nãy khi hắn và Phương Vĩ va chạm thì hắn đã vận chuyển võ hồn, ép một phần độc tố ra rồi rót vào trong da thịt của Phương Vĩ, khiến hắn ta bị trúng độc. Cũng nhờ thế nên hắn mới có thể giành được thắng lợi sau cùng khi đối kháng với Tôi Thể tầng tám.

Lúc này hắn chợt nghĩ, nếu lợi dụng thật tốt ưu điểm này của võ hồn khác gì có được một võ hồn loại chiến đấu đâu kia chứ?

Ý nghĩ này vừa nảy ra thì Tiêu Vân bắt đầu hành động, biến một số chất độc ngưng tụ trên chiếc lá non kia biến thành một đốm nhỏ chứ không hóa giải hết. 

Đương nhiên, kịch độc này cũng phải có hạn, Tiêu Vân không dám để lại quá nhiều, bằng không sẽ ảnh hưởng đến võ hồn và tâm thần.

- Võ hồn này chỉ có thể coi như phụ trợ, không thể ỷ lại vào nó quá nhiều, muốn trở thành cường giả thì phải bước vào Tiên Thiên cảnh thật sớm mới được.

Sau khi ngưng tụ độc tố lại xong thì tâm thần của Tiêu Vân lại rời khỏi thức hải, sau đó đột nhiên đứng dậy định ra ngoài. 

- Nguyên khí ở đây quá mỏng, phải lên Tử Vân sơn mạch mới được.

Tiêu Vân thoáng trầm ngâm một cái rồi lập tức quyết định đến Tử Vân sơn mạch, nơi đó không chỉ có nguyên khí nồng đậm mà còn có hảo nguyên khí khổng lồ, võ hồn cũng có thể được bổ sung tốt nhất.

Chỉ cần thỏa mãn nhu cầu tấn cấp của võ hồn thì mình không cần buồn bực vì chuyện nguyên khí do mình vất vả ngưng luyện ra sẽ bị hút sạch nũa. Nhân dịp trời tối, Tiêu Vân một mình rời khỏi Tiêu gia, chạy đến Tử Vân sơn mạch cách đó không xa.

Tử Vân sơn mạch có nguyên khí nồng đậm, tiếc rằng sâu bên trong lại có yêu thú Tiên Thiên cảnh, vô cùng nguy hiểm. Tiêu Vân chỉ có Tôi Thể cảnh tầng bảy nên không dám xộc vào bậy abj, cho nên vẫn đi loanh quanh bên ngoài tìm một nơi có hỏa nguyên rồi dừng lại.

Đây là một hỏa tuyền, chỉ lớn chừng giếng nước, bên trong có dung nham nóng cháy phun ra, có hỏa nguyên khí nồng đậm lên bốc lên, ánh đỏ chiếu rọi, giữa đêm hôm thế này đúng là vô cùng chói mắt. 

Tiêu Vân bắt đầu đả tọa tu luyện bên cạnh hỏa tuyền này, trong lòng bàn tay có một nhánh lan xanh chui ra, đâm vào bên trong dung nham có thể đốt chảy cả sắt thép kia, băt đầu hấp thu hỏa nguyên khí bên trong, sau đó nhét toàn bộ vào thức hải, trở thành chất dinh dưỡng cho nhành lan kia.

Còn Tiêu Vân thì vận chuyển Huyền Nguyên Quyết, dẫn dắt nguyên khí thiên địa ùa vào trong cơ thể, sau đó chuyển hóa ngưng luyện nó.

Màn trời đêm điểm xuyết đầy ánh sao, thiếu niên im lặng chăm chú tu luyện... 

Mới đó mà đã qua một ngày, hỏa nguyên khí của hỏa tuyền này đã bị hấp thu sạch sẽ.

Tiêu Vân nội thị thức hải của mình, võ hồn bên trong đã lớn khóe hơn, những chiếc lá non ánh lên màu đỏ rực tựa như áng mây chiều, ẩn chứa hỏa nguyên khí cường hãn gấp mấy lần trước kia, khí lưu cực nóng một khi bộc phát ra đủ để dẫn tới một đợt chấn động.

Tiêu Vân thấy không thỏa mãn với điều này, tiếp tục tìm kiếm hỏa nguyên ở gần đây rồi bắt đầu hấp thu hỏa nguyên khí bên trong. 

Dần dà, nguyên khí trong đan điền của Tiêu Vân cũng bắt đầu trở nên dày hơn, hắn loáng thoáng co cảm giác sắp sửa đột phá nào đó.

- Chỉ cần thêm chút nữa là đã có thể trùng kích vào Tôi Thể tầng tám rồi.

Trong lòng Tiêu Vân có phần kích động, bước vào Tôi Thể tầng tám thì cách Tiên Thiên cảnh không xa lắm, như thế thì hắn cũng có thể xem như người nổi bật trong lứa trẻ tuổi. 

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Vân đang liên tục tích súc nguyên khí trong cơ thể, chuẩn bị trừng kích Tôi Thể tầng tám.

Hiện tại đã qua hai ngày kể từ khi Tiêu Vân đả thương Phương Vĩ.

Mặt trời nhô lên, cửa chính Tiêu gia vừa mở ra không bao lâu thì đã có một nhóm người hùng hổ xộc đến. 

Chính là người của Phương gia.

Trải qua một phen giằng co, người của Phương gia được mời vào bên trong.

- Đây là người của Phương gia! 

- Bọn họ tới đây để làm gì chứ?

- Nghe nói Vân thiếu gia đả thương Phương Vĩ, hiện tại Phương gia đến đây đòi người.

- Cái gì? Tiêu Vân đả thương Phương Vĩ? Sao có thể như thế được, không phải tên phế vật Tiêu Vân kia dừng lại ở Tôi Thể tầng sáu suốt tám năm à? 

Sau khi người của Phương gia đi vào thì lập tức khiến Tiêu gia xôn xao, đầu đuôi sự việc cũng bị mọi người biết rõ.

- Thế thì các ngươi không biết rồi, mấy ngày trước Tiêu Vân thiếu gia vừa mới đột phá đến Tôi Thể tầng bảy, còn đả thương Tiêu Lập nữa.

Một người của Tiêu gia lên tiếng. 

- A? Có việc này kia à.

Nghe vậy thì mọi người đều thấy khá hứng thú:- Chẳng lẽ thiên phú của Tiêu Vân thiếu gia đã trở lại rồi sao? 

- Ta cũng không biết nữa, chẳng qua nghe nói hắn dùng độc nên mới đả thương Phương Vĩ thiếu gia của Phương gia.

Người kia lại nói.

- Dùng độc á? 

Nghe thế thì mọi người đều nhíu mày, sau đó thở dài:

- Thật không ngờ Vân thiếu gia lại sa đọa đến mức đi học những thứ bàng môn tả đạo như thế, chắc là hắn thấy mình không có thành tựu trên võ đạo nên mới đi vào con đường này.

- Đáng tiếc quá. 

Rất nhiều người trong Tiêu gia đều lắc đầu, cho rằng Tiêu Vân đã sa đọa.

Trong phòng khách Tiêu gia lúc này, một số trưởng lão Tiêu gia đều bị kinh động chạy tới, ngồi ở một bên.

Bên trái là đám người Phương gia, tổng cộng có bảy người, cả đám đều vô cùng hùng hổ, bộ dạng như thế hưng sư hỏi tội. 

Nhìn kỹ lại thì giữa đám người Phương gia có một thiếu niên mặt mày đen thui ngồi trên một chiếc ghế thái sư.

Nói là ngồi, nhưng chẳng bằng nói là dựa thì đúng hơn, bởi vì kẻ này đã hoàn toàn mất hết ý thức, như đang hôn mê vậy.

Thiếu niên này đương nhiên chính là Phương Vĩ. 

- Soa Tiêu Vân còn chưa tới nữa?

Ở giữa đám người Phương gia, có một lão giả tuổi chừng năm mươi hầm hầm mở miệng.

- Ha ha, đã sai người đi tìm hắn rồi, chắc là sẽ đến ngay thôi. 

Một trưởng bối Tiêu gia ở bên phải cười gượng nói.

- Lần này Tiêu Vân đả thương con ta, các ngươi định giải quyết thế nào đây?

Một gã trung niên mặc cẩm bào của Phương gia lên tiếng. 

Người này là Phương Tuần, cũng chính là cha của Phương Vĩ.

- Đương nhiên là...

Một trưởng giả của Tiêu gia cười gượng, định mở miệng nói tùy Phương gia xử lý. 

- Việc này còn chưa rõ đầu đuôi, đương nhiên phải đợi Vân Nhi đến đây thì mới có thể quyết định được.

Nhưng một nam tử trung niên có vài phần anh khí nhưng mặt mày lạnh tanh ngồi ở hàng đầu bên tay phải thản nhiên đáp lại, dường như cũng không hề có ý muốn thỏa hiệp.

Người này tên là Tiêu Hải, là con trai thứ hai của Tiêu lão gia tử, nhị bá của Tiêu Vân. 

- Xem ra là các ngươi không định giao tên phế vật Tiêu Vân kia ra chứ gì?

Một tên thiếu niên bên phía Phương gia quắc mắt nhìn, khí thế vô cùng kinh người.

- Nếu đã vậy thì các ngươi hãy chuẩn bị gánh chịu lửa giận của bọn ta đi, đệ đệ của ta không thể bị thương oan uổng như thế được. 

Nghe kẻ này nói vậy, một số trưởng giả của Tiêu gia đều nhướng mày.

Thiếu niên này tên là Phương Hạo, là thiên tài của Phương gia ở đời này, tuy rằng chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng đã bước chân vào Tôi Thể tàng chín viên mãn.

Quan trọng nhất là kẻ này đã thức tỉnh băng võ hồn của Phương gia, tiền đồ về sau khó mà lường trước. 

Tiêu gia đời này chỉ có mỗi mình Tiêu Vân thức tỉnh võ hồn, nhưng bọn họ lại thấy võ hồn của hắn là thứ bỏ đi.

Đợi một thời gian nữa, đến khi Phương Hạo phát triển, Tiêu gia sao có thể tranh được với Phương gia kia chứ?

Cho nên hắn vừa mở miệng thì gần như tất cả trưởng lão của Tiêu gia đều đanh mặt lại, không khí có phần căng thẳng. 

- Ha ha, Phương thiếu chớ nóng, mọi chuyện hãy đợi Tiêu Vân đến đây rồi hãy nói.

Tiêu Hồng ngồi trên chủ vị cười gượng lên tiếng.

- Được, vậy ta sẽ đợi, chỉ là mong Tiêu đại gia chớ có vì việc này mà làm hại Tiêu gia. 

Phương Hạo mở miệng nói, tuy rằng tuổi hãy còn nhỏ, nhưng lại hống hách không xem ai ra gì, trong lời nói còn mang theo ý uy hiếp.

Kẻ đã thức tỉnh võ hồn như hắn nhất định sẽ hơn hẳn đám thiếu niên cùng thế hệ, tương lai có thể trở thành cường giả một phương, bước vào thế giới võ đạo mênh mông rèn luyện, nơi nho nhỏ như Tử Vân quận thành này căn bản không đủ cho hắn phát triển, nên đương nhiên sẽ không xem đám người này ra gì rồi.

Trong mắt hắn ta, những kẻ khác chỉ là một lũ kiến mà thôi. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau