BẤT TỬ VÕ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bất tử võ tôn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Bức ép

Nghe thấy giọng điệu uy hiếp của Phương Hạo, mấy vị trưởng giả của Tiêu gia không khỏi nhíu mày. Mặc dù trong lòng tức giận nhưng vẫn phải cố nuốt xuống, ai bảo trong đời trẻ tuổi của họ chỉ ra được một võ hồn bỏ đi chỉ có thể chữa bệnh kia chứ?

Tiêu nhị gia nhíu mày, muốn mở miệng quát mắng, nhưng vị Tiêu Hồng ngồi ở phía trên kia lại khoát tay, ý bảo hắn chớ có nhiều lời.

Xem ra Tiêu đại gia cũng khá kiêng dè Phương gia. 

Mấy vị trưởng lão Tiêu gia ngồi kế bên vội vàng cười xòa, trong lòng không khỏi thầm rủa.

- Tên Tiêu Vân phế vật kia chọc ai không chọc, lại đi chọc trúng Phương gia!

- Đúng là bất hạnh cho gia tộc mà, cứ ở lì trong nhà làm y sư chẳng phải tốt hơn à? 

Một số người thầm oán giận trong lòng.

Thấy bộ dạng này của những vị trưởng giả Tiêu gia, người của Phương gia nhếch môi cười khẩy, trên mặt lộ rõ ý khinh miệt. Chờ đến khi Phương Hạo ra khỏi Tử Vân quận thành, bước chân vào thế giới võ đạo mênh mông thì Tử Vân quận thành này chính là thiên hạ của bọn họ.

Mọi người cứ ngồi như vậy hơn nửa giờ, nhưng vẫn không có tin gì của Tiêu Vân. 

- Sao hả, tên nhãi Tiêu Vân đó còn chưa đến sao?

Một vị trưởng lão Phương gia đanh mặt lại, quắc mắt lạnh lùng hỏi.

- Hôm trước Tiêu Vân đã ra ngoài rồi, e là khó mà tìm được hắn ngay. 

Tiêu Hồng cười xòa nói.

- Xin các vị chờ một chút.

- Chờ? 

Phương Hạo nheo mắt, nói:

- Đệ đệ của ta đã trúng kịch độc, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, sao mà chờ được chứ?

- Hãy bớt nói nhảm đi, mau đi tìm tên phế vật Tiêu Vân kia về, bảo hắn giao thuốc giải ra đây. 

Phương Tuân hừ lạnh một tiếng.

- Phương Tuân, ngươi ăn nói cho hẳn hoi, Vân Nhi không phải phế vật.

Bị người của Phương gia mắng mỏ như vậy, Tiêu Hải trừng mắt, quát: 

- Hơn nữa, chuyện này như thế nào thì còn phải chờ thương nghị lại, nào có chuyện Phương gia ngươi nói gì thì là cái đó chứ? Đừng cho rằng có thể tùy ý bức ép Tiêu gia bọn ta.

- Nghe ý của Tiêu nhị gia là định bao che cho tên phế vật Tiêu Vân kia chứ gì?

Ánh mắt của Phương Hạo lại trầm xuống, trầm mặt nói. 

- Ngươi chỉ là một tên oắt con lông tóc chưa đủ, nào lượt ngươi nói chuyện.

Tiêu Hải nổi giận, từ lúc nào mà Tiêu gia lại rơi đến bước đường này chứ?

- Tiêu Hồng, đây chính là thái độ của Tiêu gia các ngươi đấy sao? 

Phương Tuân nhìn chằm chằm người nam tử trung niên trên chủ vị rồi nói.

- Ha ha, hiểu lầm, là hiểu lầm cả thôi.

Tiêu Hồng gượng cười một tiếng, sau đó lại nhìn xuống dưới nói: 

- Tiêu Hải, người đến thì là khách, đừng có nhiều lời.

- Hừ, ta đại ca rõ là nhát gan thì có.

Tiêu Hải hừ lạnh một tiếng rồi đột nhiên đứng dậy, phất tay áo rời khỏi. 

- Xin các vị đừng trách.

Tiêu Hồng cười nói.

- Nghe nói võ hồn của Tiêu gia có chiến lực phi phàm, tiểu chất đột nhiên nổi hứng, muốn lãnh giáo một phen. Không biết Tiêu gia có vị đệ tử đồng bối nào có thể đánh một trận với ta hay không? 

Phương Hạo đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh một lượt, muốn khiêu chiến với đám trẻ tuổi của Tiêu gia hòng lập uy.

- Như vậy cũng tốt, tránh ngồi không lại thấy chán.

Mấy vị trưởng giả Phương gia gật đầu. 

- Vậy thì mời đến võ trường.

Tiêu Hồng khẽ cau mày, sau đó ra lệnh cho người khác đi gọi mấy đệ tử trẻ tuổi đến.

Ầm! 

Võ trường Tiêu gia có võ đài cho người trong tộc dùng. Hôm nay ở trên đài này có hai vị thiếu niên đang luận bàn với nhau, đối diện đài cao còn có một dãy khán đài, lúc này tất cả các trưởng giả Tiêu gia và Phương gia đều lần lượt ngồi xuống đó.

Mà dưới võ đài đã có vô số tộc nhân Tiêu thị tụ tập ở đó.

Những người này đa số đều là nghe nói về chuyện này nên mới đến xem, dẫu sao thì chuyện này cũng liên quan đến mặt mũi của gia tộc. 

Ở trên đài cao, Phương Hạo chắp hai tay ra sau lưng, ngạo mạn nhìn quanh, dáng vẻ như kẻ đứng trên cao nhìn xuống chúng sinh.

- Đây chính là Phương Hạo sao? Nghe nói hắn ta là thiên chi kiêu tử của đời trẻ tuổi ở Phương gia, đã đánh thức được được băng võ hồn.

- Trong lớp trẻ tuổi của các đại gia tộc ở Tử Vân quận thành ta hiện tại thì chỉ có Phương Hạo đã đánh thức võ hồn, hắn đúng là xứng đáng với vị trí đứng đầu! 

Ánh mắt của mấy thiếu niên Tiêu gia nhìn về phía Phương Hạo không khỏi lộ ra vẻ hâm mộ, nhân vật thế này nhất định sẽ vô cùng phi phàm.

- Chẳng phải Tiêu gia chúng ta  cũng có người thức tỉnh được võ hồn đấy à?

Có người sau nghe thấy những lời này bèn lên tiếng với vẻ không cam lòng. 

- Ngươi muốn nói tới tên phế vật Tiêu Vân kia sao?

Một thanh niên ở bên cạnh nói:

- Thứ mà tên đó thức tỉnh được cũng được gọi là võ hồn à? - Là một tên y sư chữa bệnh mà thôi, có tiền đồ gì chứ?

- Aiz, đúng là đáng tiếc.

Nghe vậy, một số người của Tiêu gia liên tục lắc đầu. 

Ồ!

Đúng lúc này lại có một thiếu niên nhảy lên võ đài kia.

- Là Tiêu Thiển đấy. 

- Hắn muốn luận bàn với Phương Hạo sao?

- Trong lớp trẻ tuổi của Tiêu gia ta cũng chỉ có Tiêu Thiển là có thể tranh phong được với tên Phương Hạo kia thôi.

Nhìn thấy có người đã xuất hiện ở đây, trên mặt của những thiếu niên Tiêu gia cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng, khi nói chuyện cũng có thêm mấy phần khí thế, có một thứ cảm giác như đã rửa được nỗi nhục. 

Phương Hạo tới đây để khiêu khích rõ ràng chính là khinh thường Tiêu gia, có ai lại muốn chịu nỗi nhục này chứ.

Tiêu Thiển mặc áo trắng, tóc dài tung bay, cỏ vẻ tuấn tú bất phàm. Hắn mới chỉ mười sáu tuổi nhưng đã đạt đến cảnh giới Tôi Thể tầng chín viên mãn, sắp bước vào Tiên Thiên cảnh. Người như vậy cũng coi như một thiếu niên thiên tài ở cả Tử Vân quận thành này.

Vốn dĩ Tiêu Thiển luôn bế quan để trùng kích vào Tiên Thiên cảnh, nhưng nghe nói Phương Hạo đến kiếm chuyện nên hắn đặc biệt tới đây để đánh một trận. 

- Ha ha, Tiêu Thiển, đã lâu không gặp!

Phương Hạo vẫn chắp hai tay sau lưng, thoáng nhíu mày, liếc xéo thiếu niên vừa mới đặt chân lên võ đài. Mặc dù mỉm cười, nhưng sự khinh miệt trong mắt không cần nói cũng biết, cùng là nhân tài nhưng hắn ta căn bản không đánh giá cao Tiêu Thiển.

- Bớt nói nhảm đi, mau ra tay đi. 

Ánh mắt Tiêu Thiển đanh lại, cũng không nói nhiều nữa, trực tiếp mở miệng hối thúc.

Hắn ta sớm đã biết tên Phương Hạo này đến đây là có ý gì, nên căn bản không cần phải nói mấy lời khách sáo làm gì.

- Ha ha, ngươi còn ngông cuồng đến thế nữa à. 

Phương Hạo cao giọng cười lớn một tiếng, hạ hai tay đang chắp ở sau lưng xuống, ánh mắt dần lạnh lẽo, nói:

- Đối phó với ngươi, không cần ta phải ra tay trước.

Hắn nhướng mày nhìn thiếu niên trước mặt với vẻ xem thường. 

- Tên Phương Hạo này thật ngông cuồng!

- Đúng là không coi ai ra gì!

Thấy vậy, những thiếu niên Tiêu gia đều tức giận, Tiêu Thiển là thiên tài trong lớp trẻ tuổi bọn họ, gần như đại diện cho cả một lớp trẻ tuổi trong Tiêu gia, há lại để cho người khác khiêu khích như vậy? Đây chẳng phải là tát thẳng vào mặt của họ sao? 

- Xem chiêu!

Tiêu Thiển đanh mặt lại, dợm chân bước ra, hai tay vung lên tựa như long xà, linh động vô cùng, đánh về phía Phương Hạo.

Kình phong sắc bén dấy lên, tựa như có vô số lưỡi đao bén ngót xé rách hư không, tiếng kêu vù vù khiến người ta cảm thấy giật mình. 

- Đây là võ kỹ huyền giai của Tiêu gia ta, tên là Long Xà Linh Quyết!

- Linh quyết này chỉ có những tu giả Tiên Thiên cảnh mới có thể lĩnh ngộ, phát huy ra uy lực vô cùng mạnh mẽ, Tiêu Thiển đại ca không hổ là thiên tài của Tiêu gia ta, chỉ mới là Tôi Thể tầng chín mà đã có thể luyện thành, nếu hắn bước chân vào Tiên Thiên cảnh tầng hai thì chỉ cần hai tay vừa động là thật sự sẽ có long xà xuất hiện, uy lực khôn cùng.

- Tiêu Thiển ca, đánh gục tên Phương Hạo kia đi! 

Thấy Tiêu Thiển ra tay, những thiếu niên Tiêu gia lập tức cảm thấy nhiệt huyết dâng cao.
- Tiêu Thiển này đúng là có thiên phú rất tốt, tiếc là không thức tỉnh được chiến hồn của Tiêu gia ta.

Trên khán dài, trưởng giả của Tiêu gia cũng gật đầu, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ nuối tiếc, nếu như thiếu niên này thức tỉnh được chiến hồn của Tiêu gia thì đừng nói là Tử Vân quận thành, ngay cả Phong Nguyệt vương triều này cũng chẳng mấy ai sánh được. 

Tiêu Chiến Thiên năm đó cũng nhờ vào chiến hồn mà tunh hoàng khắp chốn, đi ra khỏi xó hẻo lánh này, bước vào thế giới võ giả mênh mông ở bên ngoài!

- Long Xà Song Hành!

Phương Hạo ở trên võ đài chỉ cười khẩy một tiếng, khóe miệng nhếch lên đầy lạnh lẽo: 

- Mấy chiêu múa may vặt vãnh này chẳng là gì với ta cả, hãy xem ta dùng một chiêu đánh bại cái gọi là thiên tài của Tiêu gia các ngươi đây.

Nói xong, hai tay của hắn chợt động, lòng bàn tay có hàn khí xuất hiện, không khí trên võ đài như đông cứng lại, một cỗ khí lưu rét lạnh ập tới khiến những tu giả đứng xung quanh vây xem phải rùng mình.

- Khí tức lạnh lẽo quá! 

- Đây chính là sức mạnh mà băng võ hồn mang tới sao?

Hàn khí ập tới, đám thiếu niên bên dưới võ đài vội lùi lại, nhìn lên trên với vẻ sợ hãi. Chỉ thấy Phương Hạo đứng bên trên lạnh lùng, song chưởng huy động, quang ảnh lóe lên đầy trời như trút xuống vô số băng sương.

- Không xong! 

Tiêu Thiển đang đánh về phía Phương Hạo chợt nhướng mày, cảm giác thân thể của mình sắp sửa đông cứng tới nơi, thân thể của hắn vốn vô cùng khỏe mạnh, song chưởng vũ động như long xà bơi lội giữa biển, như ẩn như hiện khó mà nhìn rõ, có thể tấn công người ta bất kỳ lúc nào.

Nhưng nay thân thể của hắn chững lại như bị đóng băng, toàn toàn mất đi tiên cơ.

Theo sau, Phương Hạo cũng đánh tới một chưởng mang theo kình khí lạnh lẽo, thông qua lòng bàn tay rồi điên cuồng ùa vào trong thân thể của Tiêu Thiển. 

Trong lúc thân thể cứng đờ, Tiêu Thiển gần như không thể chống nổi một chiêu này.

Ầm!

Sau một tiếng vang mạnh, thân thể Tiêu Thiển run lên, như bị núi băng đập trúng, thân thể bay ngược ra sau ngã xuống dưới võ đài, hắn rên lên một tiếng, máu rỉ ra bên môi, liếc mắt nhìn xuống thì đôi tay của hắn đã bị đóng băng. 

- Võ hồn đúng là bất phàm!

Tiêu Thiển thở dài, nhuệ khí trong mắt đã mất đi, không thể không thừa nhận đối phương rất mạnh.

- Tiêu Thiển ca thua mất rồi! 

- Những kẻ thức tỉnh võ hồn đúng là nhân trung chi long mà!

Thấy vậy, những thiếu niên Tiêu gia đều lắc đầu thở dài.

Trưởng giả trên khán đài cũng nheo mắt lại, tâm trạng vô cùng nặng nề. 

Tiêu Hồng khoát tay, bảo một trưởng giả bên cạnh đưa Tiêu Thiển đi chữa thương, xua tan hàn khí trong cơ thể.

Đám trưởng giả Phương gia ngồi bên cạnh cười lớn, vẻ mặt càng ngạo mạn hơn.

- Ha ha, Tiêu gia các ngươi còn ai dám lên đấu với ta hay không? 

Phương Hạo chắp tay sau lưng, ngạo mạn nhìn quanh.

Giọng điệu kiêu ngạo, vẻ mặt xem thường của hắn khiến cho người ta chán ghét, chẳng qua đám thiếu niên Tiêu gia bên dưới cũng không dám đứng ra.

Ngay cả Tiêu Thiển cũng thất bại thì đồng lứa còn ai đánh được nữa đây? 

Phương Hạo đã thức tỉnh võ hồn gần như khó mà có đối thủ ở dưới Tiên Thiên cảnh.

- Xem ra Tiêu gia các ngươi đúng là chẳng có ai rồi.

Phương Hạo nhếch môi, nói với vẻ vô cùng kiêu ngạo. 

Lời nói ngông cuồng của hắn khiến mặt của đám trưởng giả Tiêu gia nóng ran như bị tát thẳng.

Nhưng lại không có ai dám phản bác.

- Ha ha, Phương hiền chất có thiên phú hơn người, không ai sánh nổi. 

Tiêu Hồng cười nói.

- Nếu đã vậy thì ngươi có chịu giao tên phế vật Tiêu Vân kia ra hay không?

Phương Hạo hùng hổ nỏi thẳng Tiêu Hồng. 

- Điều này...

Tiêu Hồng nhíu mày.

- Nếu Phương thiếu gia đã mở miệng thì đương nhiên là sẽ giao tên nghịch tử Tiêu Vân kia cho các ngươi rồi. 

Một tên trưởng giả râu tóc bạc phơ bên cạnh Tiêu Hồng mở miệng nói:

- Xin các vị chờ thêm một lát, ta đã phái người đi tìm tên phế vật kia rồi, chắc là sẽ tới ngay thôi.

Nghe lão nói thế, Tiêu Hồng chợt nhướng mày. 

Nhưng bên cạnh lại lập tức có kẻ hùa theo.

- Tên nghiệp chướng Tiêu Vân này không lo tu luyện đường hoàng, lại đi học trò bàng môn tả đạo để hại người, đúng là nên trừng phạt thích đáng.

Những kẻ này đều là trưởng lão của Tiêu gia, nay bọn chúng thấy rõ bản lĩnh của Phương Hạo xong thì đương nhiên sinh lòng muốn thí Tiêu Vân. 

Tiêu Hồng mím môi muốn cất lời, nhưng cuối cùng lại cắn chặt răng im lặng.

Nếu hắn không giao Tiêu Vân ra thì chắc chắn sẽ đối mặt với sự trả thù của tên thiếu niên thiên tài này, khi đó e là sẽ nguy hại cho cả Tiêu gia.

Chương 12: Ai dám động vào cháu ta?

Chắc chắn các đệ tử hậu bối của Tiêu gia không thể sánh kịp với thiên phú mà Phương Hạo đã phô bày, sau này tiền đồ của hắn ta khó mà lường được.

Đám trưởng lão này đương nhiên không muốn nhìn thấy Phương gia gì chuyện này mà trút lửa giận lên Tiêu gia.

- Đã như vậy thì bọn ta sẽ chờ xem. 

Phương Tuân mặt lạnh như tiền, thản nhiên nói.

Mấy vị trưởng lão Tiêu gia ở bên cạnh thì cười xòa, nhưng trong lòng chán nản vô cùng.

“Nếu biết trước tên nhãi này gây ra họa lớn như vậy thì trước kia nên để hắn chết luôn cho rồi.” 

Mấy vị trưởng lão thầm chửi rủa trong lòng.

Lúc này Tiêu Vân đang hưng phấn chạy về Tiêu gia, trên khuôn mặt non nớt đang tràn đầy niềm vui sướng.

- Lần này mình đã bước vào Tôi Thể tầng tám, tin rằng chẳng mấy chốc nữa là có thể bước vào Tôi Thể tầng chín. 

Lần này Tiêu Vân ở lì trên Tử Vân sơn mạch suốt hai ngày, không chỉ võ hồn của hắn mạnh lên không ít mà tu vi cũng đã đột phá.

Nhưng vì nguyên khí bao trùm ở vòng ngoài của Tử Vân sơn mạch vẫn quá mỏng manh, nên hắn cũng chỉ đạt đến Tôi Thể tầng tám sơ kỳ mà thôi.

Mặc dù vậy nhưng trong lòng Tiêu Vân vẫn vô cùng mãn nguyện, đối với hắn mà nói thì có thể đột phá đến cảnh giới này chính là việc tốt nhất rồi. 

Chí ít thì điều này cũng chứng minh hắn đã không còn là một tên thiếu niên có tu vi dậm chân tại chỗ tám năm trời kia nữa.

Chỉ cần có thể đáp ứng điều kiện võ hồn cần để thăng cấp là hắn có thể thuận lợi tu luyện tiếp. Hơn nữa, võ hồn mạnh dần lên thì tốc độ tu luyện của hắn cũng tăng lên. Cứ như vậy, chỉ cần hắn có đủ tài nguyên thì việc bước chân vào Tiên Thiên cảnh chẳng phải là chuyện trong tầm tay sao?

Trong lòng Tiêu Vân còn đang ôm niềm vui sướng đi vào cửa Tiêu gia, nhưng hắn bỗng dưng cảm thấy những tộc nhân kia đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ. Điều này khiến hắn cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng vì tâm trạng đang rất tốt nên Tiêu Vân không mấy để tâm. 

- Tên phế vật đã đi biệt cíh hai ngày nay còn dám trở về sao.

- Ta thấy hai ngày này nhất định là hắn đi tránh biến đấy.

Tiêu Vân còn chưa đi được bao xa thì những âm thanh xì xào bàn tán đã truyền tới không ngừng, nghe thấy những lời này khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn. 

- Ca, huynh tới rồi.

Trong lúc Tiêu Vân thầm nghĩ thì một giọng nói trong trẻo như chuông ngân bỗng vang lên, chỉ thấy Tiêu Linh Nhi từ xa chạy tới, trên khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều lộ vẻ âu lo, gần như đang phóng như bay tới.

- Linh Nhi, muội sao vậy? 

Tiêu Vân cau mày nói.

- Ca, người của Phương gia đến tìm huynh tính sổ, các trưởng lão trong tộc định giao nộp huynh ra, huynh mau chạy đi, nếu muộn sẽ không kịp mất.

Tiêu Linh Nhi kéo kéo ống tay áo của người thiếu niên, vẻ mặt nôn nóng căng thẳng, đôi mắt long lanh kia đong đầy ánh lệ. 

Nghe ý tứ của đám người Phương gia thì lần này sẽ không bỏ qua cho ca ca của cô.

- Các trưởng lão trong tộc muốn giao nộp ta ra sao?

Nghe vậy Tiêu Vân bèn cau mày, lòng như dao cắt, tim bất chợt nhói đau. 

- Chẳng lẽ trong mắt bọn họ, địa vị của ta lại thấp kém như thế. Chưa hỏi chuyện gì xảy ra mà đã muốn giao ta cho người ngoài xử trí sao?

- Tiêu Vân, rốt cuộc ngươi cũng tới rồi, mau theo ta vào phòng khách.

Lúc này một giọng nói ồm ồm vang lên, chỉ nhìn thấy một nam tử trung niên dẫn theo một đội thiết vệ chạy tới bao vây Tiêu Vân, cảnh tượng này thực sự giống như lùng bắt phạm nhân vậy. 

- Tiêu Mạc thúc, các người làm thế này là muốn bắt ta sao?

Khóe miệng Tiêu Vân không khỏi lộ nụ cười đắng chát. Hắn thân là con cháu đích hệ Tiêu gia mà hôm nay lại rơi vào cảnh này. Nếu nói ra e rằng sẽ trở thành đề tài cho kẻ khác cười cợt trong lúc trà dư tửu hậu mất.

- Đúng vậy. 

Vẻ mặt Tiêu Mạc lạnh lùng nói:

- Tiêu Vân, không ngờ ngươi lại gan to bằng trời như thế, dám hạ độc Phương Vĩ công tử, còn không mau theo ta đi nhận sự trừng phạt. Một tên phế vật không ngoan ngoãn ở trong gia tộc, lai còn đi gây chuyện phiền phức thế này, thật uổng công gia tộc nuôi ngươi bao năm nay.

- Phế vật ư? 

Khóe miệng Tiêu Vân nhếch lên, không khỏi tự giễu một tiếng.

- Được, ta cùng các người đi gặp người của Phương gia, ta muốn xem các người vì người ngoài mà xử trí tên phế vật như ta ra sao.

Nói đến câu sau, trong lòng người thiếu niên này không khỏi căng thẳng. 

Đây chính là hiện thực, không có thực lực thì tất cả chỉ là đồ bỏ đi.

Cũng may mà hôm nay hắn đã không còn như xưa nữa.

Một đội thiết vệ vội vàng bao vây quanh người thiếu niên này, theo sát bên cạnh hắn. 

Tiêu Vân nhún vai một cái, cũng không nói gì nhiều, theo Tiêu Mạc đến phòng khách.

- Ca, huynh đừng đi cùng bọn họ.

Tiêu Linh Nhi kéo cánh tay ca ca lại, nức nở nói. 

- Linh Nhi yên tâm đi, ca ca không sao đâu.

Tiêu Vân khẽ vuốt lên mái tóc người thiếu nữ kia, cười nói.

- Ngươi thật sự cho rằng mình vẫn còn là thiên tài năm đó sao? 

Tiêu Mạc cười lạnh một tiếng.

- Đi thôi.

Một tên thiết vệ lập tức lôi Tiêu Linh Nhi ra. 

- Cút ngay, không được động vào muội muội của ta.

Tiêu Vân nổi giận, một chưởng đánh văng tên thiết vệ kia ra.

- Kình lực mạnh quá. 

Tên thiết vệ kia kinh ngạc, trong lòng nổi giận.

- Ngươi dám ra tay với ta?

- Ngươi cũng chỉ là một tên thiết vệ mà còn dám lớn lối trước mặt ta sao? 

Tiêu Vân quắc mắt quát to:

- Ngươi còn biết đến tộc quy không?Tên thiết vệ kia hừ lạnh một tiếng, muốn ra tay nhưng lại cố nhẫn nhịn. Theo như những gì hắn ta nghe nói thì người thiếu niên này biết dùng độc. 

- Đừng nói nhiều với hắn nữa, chỉ là một tên sắp chết mà thôi.

Tiêu Mạc cười khẩy, nói:

- Muốn để người khác không động vào muội muội của ngươi thì ngoan ngoãn đi theo ta. 

Nói xong, hắn ta cũng đi thẳng một mạch tới phòng khách không thèm quay đầu lại, coi Tiêu Vân như kẻ sắp chết.

- Linh Nhi yên tâm đi, ta chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại ngay.

Trong lòng Tiêu Vân run lên, nhưng vẫn không quên an ủi muội muội của mình. 

- Ca, muội sẽ đi tìm gia gia, gia gia nhất định sẽ đến cứu huynh.

Tiêu Linh Nhi nức nở nói.

- Gia gia… 

Đôi mắt Tiêu Vân híp lại, trong đầu không khỏi nhớ đến bộ dạng hiền từ của một lão nhân.

Sau đó Tiêu Vân cười ngượng một tiếng rồi nói:

- Đáng tiếc gia gia đã bế quan được hai năm, chỉ sợ bây giờ sẽ không ra ngoài đâu. 

Tiêu Vân lắc đầu một cái rồi đi theo Tiêu Mạc.

Tiêu Linh Nhi vẫn giữ vẻ mặt cố chấp rời khỏi nơi đây, chạy vào sâu bên trong đại viện Tiêu gia.

Trong phòng khách của Tiêu gia, các trưởng giả của hai nhà Tiêu Phương yên lặng ngồi ở đó, bầu không khí có phần kì dị. 

- Tiêu Vân đến rồi.

Một giọng nói ồm ồm vang lên, hai mắt của toàn bộ người trong phòng khách đều sáng lên, nhìn ra phía ngoài. Ở đó có một thiếu niên đang bước từ từ đến, vẻ mặt thản nhiên của hắn lộ rõ sự ung dung điềm tĩnh.

Nhìn thấy người thiếu niên này, Tiêu Hồng không khỏi nổi nhíu mày, khẽ thở dài một tiếng. 

- Không biết các vị tộc lão gọi ta tới đây là có chuyện gì thế?

Tiêu Vân liếc nhìn đám người Phương gia một lượt, sau đó nhìn về phía mấy vị tộc lão.

- Tiêu Vân, còn không mau quỳ xuống cho ta. 

Một tộc lão đứng đầu trầm mặt, quát to.

Ánh mắt của mấy vị tộc lão ở kế bên cũng lạnh như băng, nhìn Tiêu Vân như một tên ôn thần.

- Quỳ à? Tại sao ta phải quỳ chứ? 

Ánh mắt Tiêu Vân sắc lạnh, ngước lên nhìn vị trưởng lão vừa quát to kia.

Người này là đại trưởng lão của Tiêu gia, có quyền thế rất lớn.

- Ngươi tẩu hỏa nhập ma, đi học thứ bàng môn tà đạo, còn hạ độc thiếu gia của Phương gia, làm mất mặt Tiêu gia ta như thế mà còn dám mạnh miệng nữa à? 

Ánh mắt của đại trưởng lão trầm xuống, khí thế bức người, nói:

- Chẳng lẽ ngươi muốn lão phu phải ra tay hay sao? Hừ, ngươi phải biết rằng, ngươi của ngày hôm nay đã không còn là ngươi của ngày xưa nữa.

- Tiêu Vân, mau kể lại quá trình ngươi đả thương thiếu gia của Phương gia đi. 

Mấy vị trưởng lão khác cũng mở miệng chất vấn Tiêu Vân.

Mấy vị trưởng giả của Phương gia thì lặng lẽ quan sát, cứ như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến bọn chúng.

- Ha ha, ta bây giờ không bằng ngày xưa à? Tiêu Vân ngửa mặt lên trời cười một tiếng, sau đó gằn từng câu từng chữ chất vấn mấy vị tộc lão.

- Cũng bởi vì tu vi của ta dậm chân tại chỗ nên các người giúp người ngoài chất vấn ta à? Cũng vì tu vi của ta dậm chân tại chỗ nên các người cũng coi ta là cỏ rác, lúc nào cũng có thể vứt bỏ sao?

- To gan, ngươi dám ăn nói như vậy với trưởng bối sao? 

Đại trưởng lão quát lớn, một cỗ khí thế sắc bén ập xuống người thiếu niên kia, định ỷ thế ép người khiến người thiếu niên này phải khuất phục.

- Trưởng bối?

Đối diện với khí thế mạnh mẽ đó, Tiêu Vân như ngừng thở, hắn cắn chặt răng không hề lùi bước, liếc xéo vị đại trưởng lão kia rồi nói: 

- Nếu ngươi đối xử với ta như người thân thì đương nhiên sẽ là trưởng bối của ta, ta sẽ kính nể và tôn trọng ngươi, nhưng ngươi đã coi ta là cỏ rác thì ta cần gì phải kính trọng ngươi chứ?

- To gan, tên nghiệp chướng nhà ngươi.

Mấy vị trưởng lão bên cạnh đều la mắng. 

- Được rồi, Tiêu Vân, ngươi nói xem rốt cuộc tại sao ngươi lại đả thương công tử Phương gia?

Ngồi trên chủ vị của phòng khách, Tiêu Hồng nhướng mày, khá bực bội vì thái độ của mấy vị trưởng lão, nhưng cũng chỉ khe khẽ thở dài, khoát tay nhìn về người thiếu niên ở trong sảnh rồi nói.

- Đám người Phương Vĩ vô cớ khiêu khích, ta đã nhiều lần nhẫn nhịn nhưng hắn lại muốn đẩy ta vào chỗ chết. Vì bảo vệ tính mạng của mình, ta chỉ có thể ra tay tự vệ mà thôi. 

Tiêu Vân bình thản nói:

- Các vị trưởng bối, chẳng lẽ vì vậy mà các ngươi muốn giao nộp ta cho ngoại tộc xử trí sao?

- Chẳng lẽ sau này Tiêu gia ta gặp kẻ khác chỉ có thể cam chịu bị đánh? Làm kẻ khác bị thương thì sẽ bị người ngoài xử lý à? 

- Điều này…

Mấy vị trưởng lão lập tức cứng họng.

- Nhưng tại sao ngươi dùng độc? 

Ánh mắt của đại trưởng lão trầm xuống, nói.

- Nếu người khác muốn giết ngươi, chẳng lẽ ngươi sẽ bó tay chờ chết sao?

Trong lòng Tiêu Vân tràn đầy sự căm phẫn, không khỏi cười lạnh nói: 

- Ha ha, đúng là nực cười, cũng đáng buồn thay. Ngay cả ngọn nguồn chuyện này cũng không biết mà đã vội vàng muốn giao ta ra cho người khác xử trí, chẳng lẽ các người là con chó do Phương gia nuôi sao. Ta là con cháu đích hệ của Tiêu gia, thân phận tôn quý, các người không sợ chuyện này truyền ra ngoài sẽ trở thành trò cười cho kẻ khác sao?

- Ngông cuồng!

Đại trưởng lão thẹn quá hóa giận nên quát to. 

- Một tên phế vật như ngươi gây đại họa cho tộc mà còn dám đứng đây cãi lại các trưởng bối trong tộc. Xem ra trong mắt ngươi không biết trên dưới nữa rồi, giữ lại cũng chỉ là một nghiệp chướng. Đã như vậy thì ta thấy chuyện này cũng không cần nói nhiều nữa. Phương tam gia, tên này giao cho các người xử lý đấy.

Sắc mặt của mấy vị trưởng lão ở bên cạnh trầm xuống, trực tiếp đưa ra quyết định phải giao nộp Tiêu Vân.

Là ai đi chăng nữa thì lúc này bọn họ cũng mặc kệ, việc bọn họ quan tâm tại thời khắc này chính là làm sao để nguôi ngoai cơn giận của Phương gia. 

Những người này đều bắt đầu tìm đường lui cho mình sau khi thấy được thiên phú tên Phương Hạo kia.

- Đã như vậy thì bọn ta sẽ dẫn tên tiểu tử này đi.

Phương Tuân nhếch mép cười hài lòng, gật đầu một cái rồi bỗng nhiên đứng dậy. 

- Hóa ra trong mắt các người, ta chính là một tên phế vật.

Thấy vậy, trái tim Tiêu Vân không khỏi trầm xuống.

Đây chính là người thân sao? 

- Đại bá, người cũng đồng ý giao ta sao?

Đột nhiên, Tiêu Vân ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ngươi trung niên đứng đầu, hắn muốn xem xem trong lòng người đại bá này rốt cuộc là gì.

- Phương tam gia, ta thấy có thể giữ lại cho hắn một mạng không? 

Ánh mắt Tiêu Hồng lóe lên không dám nhìn thẳng khi thấy người thiếu niên kia nhìn mình, sau đó hít sâu một hơi, nhìn về Phương Tuân cười cười.

- Dẫu sao thì hắn cũng là con cháu đích hệ của Tiêu gia ta.

- Có thể giữ lại một mạng cho hắn, nhưng hắn phải giao thuốc giải ra, hơn nữa còn phải cắt đứt kinh mạch ở hai cổ tay, phế bỏ toàn bộ tu vi. 

Phương Tuân lạnh lùng nói.

- Đương nhiên, nếu hắn không giải được độc cho con ta thìcũng đừng hòng giữ lại mạng sống.

- Cắt đứt kinh mạch hai cổ tay? 

Tiêu Hồng nhướng mày một cái, nói:

- Việc này có thể bỏ qua được không?

- Không được. 

Phương Tuân lạnh giọng, thái độ vô cùng dứt khoát.

- Hắn đả thương rất nhiều tộc nhân của ta, sao có thể tha nhẹ cho hắn chứ?

- Ta xem ai dám động vào cháu ta! 

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói hùng hồn như sấm vang lên.

- Là phụ thân!

Tiêu Hồng nhướng mày, mắt lóe sáng. 

- Gia gia!

Người thiếu niên giật mình, trái tim như đã đóng băng bỗng dưng ấm áp trở lại, giọt nước mắt chợt lăn xuống. Tiêu Vân chỉ cảm thấy huyết mạch trong cơ thể mình như đang sục sôi, những lời trầm bổng hùng hồn của gia gia không ngừng vang lên bên tai.

Chương 13: Cút đi cho ta

Ta xem ai dám động vào cháu ta!

Một câu nói ngắn cũn như vậy nhưng lại khiến cõi lòng Tiêu Vân vô cùng cảm động, tâm hồn mất mác kia như bỗng được an ủi. Trên đời này vẫn còn người quan tâm đến ta, vẫn còn người bất chấp tất cả để bảo vệ ta.

Đây mới là tình thân! 

- Tiêu lão gia tử!

Người của Phương gia chấn động, thần sắc biến đổi, cùng nhìn ra phía ngoài phòng khách.

Chỉ thấy ở phía ngoài phòng khách có một lão giả khoác trên người một bộ cẩm y đang dần bước tới. Khí thế ông ta sừng sững như núi, từng bước từng bước tiến đến cho người ta thứ cảm giác không chấn động, áp lực như đảo ngược, khiến không khí cả phòng khách vì vậy mà tản hết ra. 

Lão giả không cao, thân hình hơi mập, lúc này bước đến lại như người khổng lồ, vững vàng như núi, khiến người khác phải run sợ.

Lão giả này chính là gia chủ của Tiêu gia, Tiêu Viễn Sơn.

Sau lưng Tiêu Viễn Sơn có một nam tử trung niên và một thiếu nữ. 

Người nam tử trung niên đó là Tiêu Hải vừa mới rời đi lúc trước, chính hắn ta đã ra mặt để mời lão gia tử đến.

Còn thiếu nữ kia chính là Tiêu Linh Nhi.

Không chỉ vậy, bên ngoài phòng khách cũng rất nhiều các tộc nhân Tiêu thị kéo đến. Hôm nay thấy lão gia xuất quan thì hưng phấn ra mặt. 

Tiêu lão gia bước vào phòng khách, Tiêu Hồng thấy vậy thì lập tức nhường chỗ.

Không khí trong phòng khách lặng ngắt như tờ, đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

- Khi nãy là ai muốn cắt đứt kinh mạch tay của cháu ta? 

Tiêu Viễn Sơn ngồi ngay ngắn trên chủ vị ở chính giữa phòng khách, hai mắt ông trừng lên như một con sư tử đang gầm gừ, quắc mắt nhìn về phía những trưởng giả trong đại sảnh kia, trong mắt tràn ngập vẻ hung dữ sắc bén.

Thấy lão gia tử trừng mắt nhìn, tất cả các trưởng lão Tiêu gia đều câm như hến, không ai dám lên tiếng.

Lão gia tử là cao thủ Chân Nguyên cảnh hiếm có trong Tử Vân quận thành. 

Bị Tiêu lão gia tử nhìn chằm chằm, cả đám người Phương gia cũng không còn kiêu căng như khi nãy nữa.

“Đáng chết, chẳng phải lão quỷ này bế quan hai năm rồi không hề ra sao. Tại sao hôm nay lại xuất quan vì tên phế vật này chứ?”

Mấy vị trưởng giả Phương gia cau mày, đối diện với cường giả Chân Nguyên cảnh, cho dù Phương gia bọn họ có hùng hậu cỡ nào cũng không dám trở mặt bừa. 

- Tiêu Vân dùng độc đả thương đệ đệ của ta, khiến hắn đến tận hôm nay vẫn hôn mê bất tỉnh. Người có lòng dạ độc ác như vậy đương nhiên phải bị nghiêm trị.

Phương Hạo không nói thẳng không hề sợ hãi, dù đối mặt với cường giả Chân Nguyên cảnh thì vẫn bình thản như cũ.

- Vân Nhi, nói rõ đầu đuôi chuyện này ra đi, tất cả đã có gia gia làm chủ cho con. 

Lão gia tử cũng không thèm để ý đến vết thương của Phương Vĩ, chỉ nhìn về phía người thiếu niên ở bên cạnh, ánh mắt của ông lóe sáng, lộ vẻ hiền từ.

Người thiếu niên này là toàn bộ hy vọng của ông.

Thấy gia gia mở miệng nói, mọi uất ức trong lòng Tiêu Vân cũng tan biến đi nhiều, lập tức kể lại chuyện đã xảy ra với đám người Phương Vĩ. 

- Vân Nhi, con thực sự đột phá rồi sao?

Khi nghe thấy Tiêu Vân nói đã vượt qua được Tôi Thể tầng bảy, hai mắt Tiêu lão gia đột nhiên sáng rực. Trong mắt của ông lóe sáng niềm kỳ vọng. Đối với ông mà nói đây chắc chắn là một tin tốt.

“Tám năm mới đột phá được một lần thì có gì đáng để vui mừng chứ?” 

Thấy dáng vẻ tràn đầy kỳ vọng của Tiêu lão gia như vậy, trong lòng đám người ở đây không khỏi oán thán, nhưng vì e ngại khí thế quá mạnh mẽ của ông nên không dám phản bác, chỉ đành nhủ thầm trong lòng.

- Vâng.

Thấy gia gia hỏi, Tiêu Vân bèn gật đầu nói: 

- Đột phá từ mấy hôm trước ạ.

- Vân Nhi, đánh thật mạnh xem nào!

Nghe vậy, mặt Tiêu lão gia đầy vẻ kích động, vội vàng nắm lấy cổ tay của người thiếu niên này rồi bắt đầu dò xét khí tức của hắn, xác nhận lại tin mừng này. 

- Vâng!

Tiêu Vân gật đầu, bắt đầu điều khiển kình khí xông về phía bị nắm

Cảm nhận được lực trùng kích từ kình khí mà người thiếu niên này phát ra, sắc mặt của Tiêu lão gia tử bắt đầu biến đổi. 

Nụ cười trên môi lại càng rõ ràng hơn.

- Ha ha, đúng là đã đột phá. Cháu của ta quả nhiên đã đột phá rồi, đúng là trời thương cháu ta, trời thương cháu ta mà!

Cuối cùng Tiêu lão gia tử cũng không kìm được mà ngửa mặt lên trời cười lớn. Tiếng cười cuồn cuộn như sóng biển đổ ập về mọi phía trong phòng khách, khiến thân thể người khác lắc lư khó chịu. 

“Lão quỷ này điên thật rồi.”

“Chỉ là một tên phế vật mà thôi, tám năm mới đột phá một lần cũng đáng để vui mừng thế sao?”

Người của Phương gia thầm oán thán trong lòng. 

Phương Hạo cau mày, đến đây hỏi tội, mắt thấy chuyện đã sắp xong xuôi, nào ngờ lại thành ra như thế.

- Tiêu lão gia tử, đệ đệ ta đã trúng độc rất nghiêm trọng, ông hãy bảo Tiêu Vân giao thuốc giải ra đi.

Phương Hạo trầm xuống mặt. 

Bây giờ người của Phương gia cũng chỉ có hắn ta là dám mở miệng nói.

- Lão phu làm việc, nào đến lượt ngươi lắm mồm.

Ánh mắt của Tiêu lão gia lạnh lùng, nhìn về phía người thiếu niên ở bên cạnh, hỏi tiếp chuyện sau này, vì vừa rồi Tiêu Vân mới chỉ nói được một nửa mà đã khiến ông mừng rỡ vô cùng. 

Tiêu Vân tiếp tục kể lại chuyện Phương Vĩ đã đánh lén hắn như thế nào.

- Hừ, dám ức hiếp cháu ta, đáng chết lắm.

Tiêu lão gia hừ lạnh một tiếng, mặt đằng đằng sát khí, khiến cho các mọi người trong sảnh đều giật mình lo sợ, sống lưng cũng lạnh toát rùng mình. Xem ra lão gia tử này cũng là một người bao che khuyết điểm! Sau đó Tiêu Vân kể lại thái độ của các tộc nhân.

- Hàm hồ, ai cho các người quyền đó, ai dám giao cháu ta cho người khác xử lý. Ta thấy đầu óc các người đúng là bị úng nước cả rồi.

Đôi mắt của Tiêu lão gia trợn trừng lên, râu tóc cũng đều dựng ngược, nổi giận nhìn về phía mấy vị trưởng lão. 

- Đám chết tiệt các ngươi có tin lão tử sẽ giết hết các người không?

Tiêu lão gia xưa nay vốn điềm đạm lại thốt ra một câu thô tục như vậy, khiến các vị trưởng lão câm như hến.

Người của Phương gia cũng phải nhíu mày. 

- Lão gia tử thật khí phách.

- Uy phong của lão gia tử vẫn không giảm so với năm đó.

Những tộc nhân Tiêu thị bên ngoài phòng khách đều lộ vẻ hứng khởi, ngóc đầu nhìn vào trong, vừa rồi đám người Phương gia ức hiếp người khác quá đáng, vừa đến sinh sự mà Phương Hạo lại còn cao giọng ngông cuồng nói Tiêu gia không có một ai, khiến đám người bọn họ phải nghẹn một bụng tức. 

Nay lão gia tử ra mặt, coi như xả hết cơn tức trong lòng bọn họ.

- Còn nữa, Tiêu Hồng. Con mẹ nó rốt cuộc ngươi có phải con của lão tử không đấy? Tiêu Vân là cháu ruột của ngươi mà ngươi cũng muốn giao cho người khác xử lý nó sao?

Mắng mấy vị trưởng lão xong, Tiêu lão gia thổi râu trợn mắt, tức giận nhìn về phía con trai lớn của mình nói: 

- Lão tử thật cảm thấy mất mặt vì có đứa con trai như ngươi. May mà lão nhị thông báo cho ta, nếu không thì ta nhất định sẽ đánh gãy chân ngươi.

Lời này thốt ra, các tộc nhân Tiêu thị ở bên ngoài rất vui sướng.

- Lão gia này nóng tính thật, ngay cả con trai mình mà cũng mắng. 

- Ha ha, vừa rồi đại gia đúng là hèn quá, đối diện với Phương gia hắn còn không dám thở mạnh nữa.

Những âm thanh bàn tán xì xào truyền vào trong, Tiêu Hồng đỏ bừng mặt đứng lên nói:

- Cha, là cha không biết, tên Phương Hạo này… 

Tiêu Hồng khổ não không thôi, hắn cũng không muốn giao Tiêu Vân ra, nhưng tên Phương Hạo có thiên phú dị bẩm, ngày sau ắt sẽ thành cường giả. Nếu bây giờ đắc tội với hắn ta, sau này chắc hẳn sẽ liên lụy tới Tiêu gia, vì nghĩ cho đại cuộc, hắn cũng chỉ đành nhẫn nhịn chịu đựng, nào ngờ lại bị phụ thân mắng mỏ như thế.

- Phương Hạo?

Tiêu lão gia cau mày lại, giương mắt nhìn tên thiếu niên kia nói: 

- Ngươi chính là cái tên Phương Hạo đã thức tỉnh được võ hồn đó sao?

- Không sai, chính là tại hạ.

Phương Hạo mặt dửng dưng đáp lại. 

Là người đã thức tỉnh được võ hồn, đương nhiên Phương Hạo có vài phần kiêu ngạo, dù có đối mặt với cường giả Chân Nguyên cảnh thì cũng vẫn điềm tĩnh như vậy.

- Cút ngay cho ta, nếu không lão phu sẽ phế ngươi đi ngay lập tức. Thiên chi kiêu tử à? Có mười tên Phương Hạo cũng không quý báu bằng cháu của ta.

Tiêu lão gia đằng đằng sát khí, chân nguyên phát ra hừng hực, đập chiếc ghế vừa ngồi kia thành phấn vụn. 

- Ông!

Phương Hạo cau mày, mí mắt giật giật, không ngờ Tiêu lão gia tử này lại cuồng ngạo như vậy.

- Một tên oắt con vắt mũi chưa sạch lại ỷ vào chút thiên phú cỏn con đó tới Tiêu gia ta giương oai, chẳng lẽ ngươi không biết thiên tài không thể trưởng thành thì chẳng là cái gì hết hay sao? 

Nghe lời này thì rõ là có ý chỉ cần Phương Hạo chọc giận ông thì ông nhất định sẽ giết chết hắn.
Điều này khiến cho mấy vị trưởng giả của Phương gia vô cùng căng thẳng.

- Đáng chết, nếu biết trước lão quỷ này sẽ xuất quan thì nên để lão gia tử nhà ta ra mặt mới phải. 

- Tiêu lão gia tử, ông thực sự muốn làm căng với Phương gia ta sao?

Phương Hạo bình tĩnh, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy.

- Phương gia ngươi thì sao? 

Tiêu lão gia nói.

- Cho dù hôm nay lão quỷ Phương Thiên Hồn có đến thì lão phu cũng chỉ có một câu thôi. Cút!

Tiếng “Cút” vang lên như sấm, ầm ầm vang dội, khiến các vị khách trong phòng cũng xay xẩm mặt mày, như muốn đổ sụp xuống. 

Trong ánh mắt Phương Hạo chợt lóe hàn quang, nói:

- Được, chuyện này tạm thời bỏ qua, nhưng xin Tiêu lão gia tử hãy đưa thuốc giải độc cho đệ đệ của ta.

- Thuốc giải? 

Tiêu lão gia cười khẩy.

- Thứ lỗi, đây là độc Tử U Vân Thú, ta cũng không có thuốc giải.

Tiêu Vân ở bên cạnh khoanh hai tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong lạnh như băng. 

- Cái gì! Là độc Tử U Vân Thú sao!

Trong lòng Phương Tuân trầm xuống, sau đó nói:

- Nghe nói ngươi có thể giúp Nhan đại tiểu thư giải được loại độc này, vậy thì hãy giải độc cho con trai ta. Như vậy, Phương gia ta sẽ không truy cứu chuyện này nữa, thế nào? 

Tiêu Vân cau mày lại, nhìn gia gia hắn.

- Nực cười, độc trong người của tiểu tử này là do hắn ta tự chuốc lấy, còn đòi cháu ta giải độc cho hắn ta sao? Các ngươi coi nam nhi trong Tiêu gia ta là cái gì chứ?

Tiêu lão gia hừ lạnh một tiếng 

- Nói ra thì lão phu còn chưa truy cứu chuyện các người tùy tiện động tay động chân với cháu ta.

Khí phách!

Thật là khí phách! 

Nghe những lời Tiêu lão gia nói, trong lòng Tiêu Vân không khỏi cảm thấy chấn động.

Vốn hắn còn tưởng gia gia sẽ vì cố kỵ mà bảo mình đi giải độc, nhưng không ngờ kết quả lại thành như thế này.

- Không hổ là người đứng đầu một nhà. 

Những tộc nhân Tiêu thị ở bên ngoài đều cảm thấy rất vui sướng.

Đối diện với kẻ địch nhưng không sợ hãi, đây mới đúng là nam nhi.

Nếu cái gì cũng sợ thì e rằng sẽ bị người trong thiên hạ cười chê. 

- Được, chuyện hôm nay Phương gia ta sẽ nhớ kỹ.

Phương Hạo đứng dậy, hừ lạnh một tiếng nói:

- Chúng ta đi! 

Nói xong thì hắn ta lập tức cất bước ra đi.

Đám người Phương Tuân cũng đi sát theo sau.

- Đúng rồi, ta nhắc nhở các người một câu. Còn ba tháng nữa là đến đại hội so tài của Tử Vân quận thành, đến lúc đó ta nhất định sẽ đứng thứ nhất, sau đó bái sư gia nhập đại tông ở bên ngoài, bay lên chín tầng mây, còn các ngươi chỉ là một lũ kiến hôi. Chỉ cần Phương Hạo ta ra lệnh một tiếng thì có thể diệt sạch Tiêu gia các ngươi. 

Phương Hạo dừng bước, quay đầu nhìn về phía Tiêu lão gia đang ở trong phòng khách kia cười một tiếng.

- Nếu ông nộp tên Tiêu Vân đó đến Phương phủ ta thì Tiêu gia vẫn còn đường sống. Bằng không, đợi đến khi Phương Hạo ta bái sư gia nhập nhập đại tông thế ngoại thì chính là ngày Tiêu gia các người bị diệt.

Ý uy hiếp trong lời nói hiện lên rõ ràng như muốn ăn tươi nuốt sống Tiêu gia. 

- Tiểu tử, lão phu sẽ giết ngươi ngay bây giờ!

Ánh mắt Tiêu lão gia tử lóe sáng, giống như một con sư tử muốn nhào tới.

- Ông có thể giết ta, nhưng ta đã lọt vào mắt xanh của một vị trưởng lão trong Thiên Nguyên Tông, một khi có sơ xuất gì thì Tiêu gia sẽ bị diệt ngay. 

Phương Hạo không chút sợ hãi, đối diện với Tiêu lão gia có Chân Nguyên cảnh cũng không hề run sợ, bộ dạng ung dung và thản nhiên đó khiến người khác giật mình.

Tiêu lão gia tử bỗng dừng lại, bàn chân giẫm mạnh xuống nền đá cứng rắn trên mặt đất khiến đá vỡ nát.

- Thiên Nguyên Tông! 

Tiêu lão gia tử lẩm bẩm, hai mắt cuối cùng cũng lộ ra vẻ kiêng dè.

- Ha ha lão gia tử, ta đi đây.

Phương Hạo cười ngông cuồng một tiếng. 

- Hãy nhớ, nội trong ba ngày nữa phải đưa Tiêu Vân đến, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.

Để lại một tiếng cười lớn, Phương Hạo nghênh ngang dẫn theo đám tộc nhân Phương thị rời khỏi.

Chương 14: Thôn thiên diệt thần quyết

Tiếng hừ lạnh của Phương Hạo vang vọng cả Tiêu gia, khiến cho trong lòng không ít người nặng trịch.

Dường như tất cả mọi người đều lộ vẻ mặt nặng nề, như có một tảng đá cực to đang đè lên ngực, khó mà thở mạnh.

Ngay cả Tiêu lão gia tử cũng phải nhíu mày lại. 

- Thiên Nguyên Tông sao?

Tiêu Vân ở bên ngoài phòng khách cũng nheo mày lại, trong ánh mắt không khỏi lóe lên một tia tinh quang.

Thân là con cháu dòng chính của Tiêu thị, Tiêu Vân cũng không xa lạ gì với Thiên Nguyên Tông này. 

Đây chính là tông phái đứng trên cả một vương quốc, bên trong hội tụ rất nhiều thiên tài, cường giả như mây.

Thiên Nguyên Tông này giống như thánh địa trong mắt tu giả ở Phong Nguyệt quốc này vậy.

Mặc dù Phương Hạo đã rời khỏi, nhưng sóng gió Tiêu gia cũng không vì vậy mà dừng lại. Đám trưởng lão tập hợp lại một chỗ để hỏi ý kiến Tiêu lão gia tử xem nên ứng phó thế nào với chuyện này. Ngay cả một vị thái thượng trưởng lão đã thoái ẩn nay cũng bị kinh động mà đi ra, có thể thấy được chuyện này nghiêm trọng đến mức nào. 

Tiêu lão gia tử ngồi ở chủ vị trong phòng nghị sự, rất nhiều trưởng lão lo lắng đầy mặt bắt đầu thảo luận.

- Bây giờ Phương Hạo được trưởng lão của Thiên Nguyên Tông coi trọng, chuyện này nên làm sao cho phải đây?

- Nếu lần này làm phật ý hắn ta, đợi đến khi hắn ta bái nhập Thiên Nguyên Tông thì e rằng đó thực sự là lúc Tiêu gia ta bị tiêu diệt. 

Mấy vị trưởng lão bàn luận với nhau, nói ra lo lắng trong lòng mình. Đối với bọn họ mà nói, Thiên Nguyên Tông quả thực vô cùng khủng bố.

Lúc này dường như toàn bộ người của Tiêu gia đều vây lại bên ngoài phòng nghị sự chờ nghe.

- Hay là cứ giao Tiêu Vân cho Phương gia đi? 

Đột nhiên một vị trưởng lão mở miệng nói.

Nghe thấy câu này, ánh mắt Tiêu lão gia tử ngưng tụ, giống như một con sư tử muốn ăn thịt người, nhưng ông lại không mở miệng quát mắng nữa.

Tiêu Vân đứng cạnh gia gia, mặc dù không cam lòng khi nghe thấy những lời bàn luận của các tộc nhân đó nhưng cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng. 

Bởi vì hắn biết, lần này không phải chuyện đùa, một quyết định sai lầm sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ Tiêu gia.

Những tộc nhân này có lo lắng cũng là chuyện thường.

- Bây giờ ta thấy chỉ có cách này thôi, bằng không thì khó mà làm nguôi ngoai cơn giận của Phương gia. Vì một tên phế vật mà hủy hoại cả gia tộc thì đúng không đáng. Viễn Sơn, ngươi thân là người đứng đầu trong gia tộc, phải lấy đại cuộc là trọng. 

Một lão giả râu tóc bạc phơ gật đầu nói thêm:

- Đúng vậy, phải lấy đại cuộc làm trọng.

- Vì tên phế vật Tiêu Vân này mà hủy hoại cả gia tộc thì đúng là không đáng! 

Các trưởng giả trong phòng đều mở miệng hùa theo.

Toàn bộ phòng khách, trừ một vài người ra thì dường như ai cũng đều muốn giao Tiêu Vân ra để làm nguôi cơn giận dữ của Phương gia.

- Lấy đại cuộc làm trọng? 

Nge thấy những tiếng phụ họa giống như công khai lên án này, ánh mắt Tiêu Viễn Sơn trầm xuống, không khỏi hừ lạnh.

- Đã như vậy thì vị trí gia chủ này lão phu cũng không cần nữa. Ta sẽ dẫn theo Vân Nhi rời khỏi Tiêu gia phiêu bạt giang hồ, cục diện rối rắm này ai muốn quản thì tự đi mà quản.

- Cái gì? 

Nghe thấy những lời này của Tiêu lão gia tử, đám người trong phòng nghị sự đều vô cùng sửng sốt.

- Thái thượng trưởng lão, ngươi đức cao vọng trọng, chi bằng ngươi làm đi nhé.

Tiêu lão gia tử liếc xéo lão giả râu tóc bạc phơ kia nói. 

- Lão phu chẳng sống được bao lâu nữa, sao có thể gánh vác trách nhiệm to lớn này được chứ?

Khóe mắt của thái thượng trưởng lão co giật, nhíu mày nói.

- Hay là đại trưởng lão làm đi nhé? 

Ánh mắt Tiêu Viễn Sơn hướng về phía vị đại trưởng lão khác.

Người này ngay từ đầu đã muốn giao nộp Tiêu Vân.

- Ta chẳng qua chỉ là Tiên Thiên cảnh viên mãn, sao có thể trấn áp thế lực khắp nơi được chứ? 

Đại trưởng lão rụt đầu lại nói.

Tiêu Viễn Sơn bỗng nhiên đứng dậy, hai mắt lóe sáng, nhìn trừng trừng về tứ phía nói:

- Chỉ cần ai dám đứng ra, lão phu lập tức thoái vị. 

Sau khi tộc người Tiêu thị nghe thấy thế thì không khỏi rối rắm.

Tiêu Viễn Sơn là cường giả Chân Nguyên hiếm có trong Tử Vân quận thành.

Thực lực mạnh vô cùng, cả Tiêu gia bây giờ cũng không tìm ra được ai khác mạnh hơn ông. 

Có thể nói những năm gần đây, nếu không phải có Tiêu Viễn Sơn trấn giữ thì sản nghiệp Tiêu gia đã sớm bị các thị tộc khác cướp hết rồi.

Nếu Tiêu Viễn Sơn thực sự dẫn theo Tiêu Vân rời đi thì bọn họ còn chỗ đứng trong Tử Vân quận thành nữa sao?

- Gia chủ nói đùa rồi, không ai thích hợp với vị trí này hơn ông đâu. 

Những kẻ cứ nằng nặc đòi giao nộp Tiêu Vân giờ đã không dám nói nhiều nữa. Cả đám cười làm lành, Tiêu gia bây giờ không thể không có ông được!

Nghe thấy gia gia không ngại tuyên bố trong hội nghị gia tộc rằng sẽ không ngại dẫn mình bỏ đi, trong lòng Tiêu Vân cũng cảm động không thôi.

Đến nay cũng chỉ có mỗi mình ông là nguyện ý trả giá không chút do dự gì mình như thế. 

- Con mẹ nó, nếu đã không ai dám gánh vác trọng trách này thì các người còn lắm mồm cái gì nữa hả?

Nhìn thấy nụ cười làm lành của các trưởng lão, Tiêu Viễn Sơn trừng mắt, không nhịn được nên lại chửi tục một câu.

- Lão tử thân là người đứng đầu Tiêu gia, nếu ngay cả cháu trai của mình cũng không bảo vệ nổi thì sau này người đời sẽ nhìn Tiêu gia ta thế nào đây? Chẳng lẽ sau này các người chỉ quan tâm đến bản thân thôi sao? 
- Chuyện này…

Các vị trưởng lão đều không ai nói được gì.

- Một đám người thiển cận. 

Ánh mắt Tiêu lão gia tử lộ vẻ tàn ác, la mắng:

- Tiêu gia ta tại sao có thể đứng sừng sững ở Tử Vân quận thành mấy trăm năm không đổ chứ? Là vì may mắn ư? Hay là vì chúng ta được tổ tiên phù hộ?

Không ai trong phòng nghị sự dám chen ngang nữa, chỉ chăm chú lắng nghe. 

Dường như toàn bộ đám người Tiêu gia đều biết Tiêu lão gia tử nói tục thế này là vì đang giận đến cực điểm, cho nên tuyệt đối không thể chọc thêm.

- Một thị tộc muốn trụ vững không đổ cũng chỉ có thể không ngừng vươn lên mà thôi, toàn bộ người trong gia tộc phải đoàn kết lại, không sợ kẻ địch, không sợ cái chết. Mỗi một người đều phải là trang nam nhi chí khí ngất trời, làm cho người ngoài nghe danh đã sợ mất mật. Các ngươi xem bây giờ các ngươi là cái dạng gì?

Tiêu lão gia tử tiếp tục chửi mắng. 

- Phương gia chẳng qua mới chỉ có một tên Phương Hạo thôi mà đã khiến các người sợ xanh mặt như thế, sau này còn sống thế nào được nữa?

- Muốn sống cho tốt thì nhất định phải cứng rắn mạnh mẽ lên!

Mặc dù lão gia tử đang giáo huấn mọi người, nhưng từng câu từng chữ đều rất có lý, nói trúng vào tâm khảm của từng người. 

Đặc biệt là những thanh niên, bọn họ đều đang ở độ huyết khí phương cương, sao có thể để người khác đè đầu cưỡi cổ chứ?

Lúc Phương Hạo gây hấn với Tiêu gia đã có người hận không thể đánh lại một trận cho bõ tức, tiếc rằng cùng thế hệ không ai có thể so bì được.

- Lão gia tử nói đúng lắm, nam nhi của Tiêu gia ta sao có thể hèn nhát được chứ? 

- Tuyệt đối không thể khom lưng cúi đầu trước Phương gia, nếu không sau này chúng ta sẽ không thể sống yên ổn được.

Những thanh niên bên ngoài phòng nghị sự nhịn không được bèn cao giọng hô to.

- Nói cho ta biết, các người muốn trở thành nô lệ của Phương gia, hay là đứng lên chiến đấu để bảo vệ sự tôn nghiêm của chính mình đây? 

Ánh mắt Tiêu lão gia tử quét ngang, như một vị tướng quân chất vấn đám binh sĩ của mình, từng chữ từng câu như sấm rền đánh thẳng vào tâm thần của mỗi người.

- Tuyệt đối không thể cúi đầu!

Những thanh niên bên ngoài hô to, sĩ khí tăng cao, không ai muốn phải cúi đầu. 

- Các người muốn chết hiên ngang hay sống như một con chó đây?

Tiêu lão gia tử hài lòng gật đầu tiếp tục nói.

- Thà chết đứng chứ không sống nhục! 

Những âm thanh bên ngoài truyền vào trong, sóng âm chấn động tràn đầy huyết khí, dường như có thể cảm nhận được nhiệt huyết  sục sôi trong cơ thể của những thanh niên kia qua tiếng kêu đó, bầu không khí cũng lan ra tất cả mọi người.

Một số người vốn mang vẻ mặt âu lo đều quên hết tất cả, lòng căm phẫn cũng bắt đầu trào lên, không bao giờ cam chịu sự chèn ép của Phương gia nữa.

Bầu không khí này lây lan khiến những trưởng giả trong phòng nghị sự không khỏi có phần dao động. 

"Gia gia thật lợi hại."

Tiêu Vân đứng bên cạnh nhún vai một cái. Đừng thấy vừa rồi gia gia thô tục như thế, nhưng nghĩ kỹ thì đúng là tâm tư vô cùng kín kẽ, chỉ trong chốc lát đã khiến đám lão quỷ cứ nằng nặc đòi giao hắn ra bình tĩnh trở lại.

Thủ đoạn này tốt hơn trực tiếp động thủ nhiều. 

Dẫu sao thì đây đều là tộc nhân, dùng tới vũ lực khó mà khiến người ta tâm phục

- Gia chủ đã có cách gì để đối phó với Phương gia chưa?Mặc dù các trưởng lão trong phòng nghị sự đã bắt đầu dao động, nhưng trong lòng mọi người vẫn vô cùng rối rắm. Dù sao người bọn họ muốn đối phó không chỉ là Phương gia mà còn trưởng lão của Thiên Nguyên Tông đứng sau bọn chúng nữa! 

- Ta tự khắc có cách.

Tiêu lão gia tử nói.

- Không biết gia chủ có cách gì? 

Mấy vị trưởng lão cười gượng hỏi dò.

- Phương gia không phải chỉ có một tên Phương Hạo thôi sao? Có gì mà ghê gớm chứ.

Tiêu lão gia tử nói. 

- Chỉ cần Tiêu gia chúng ta có người bái nhập vào đại tông phái Thiên Nguyên Tông đó thì tất cả mọi vấn đề đều có thể dễ dàng giải quyết. Đến lúc đó chẳng lẽ còn sợ bọn họ sao? Người của tông phái không thể tùy tiện xen vào những chuyện thế tục trong vương quốc. Chỉ cần chúng ta không chọc bọn họ là được.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý.

Những tông phái siêu cấp có địa vị lớn hơn vương quốc cũng không thể tùy tiện ra tay. 

Nếu có người vô duyên vô cớ ra tay với những tu giả của thế tục, bị một số sứ giả biết thì toàn bộ tông phái cũng sẽ gặp họa.

Tất cả những điều này chỉ vì muốn giữ vững trật tự của vùng đất này mà thôi. Nếu cường giả tông phái có thể tùy ý giết người thì chẳng phải sẽ loạn à?

- Nhưng muốn bái nhập vào các đại tông phái đó cũng không dễ dàng như vậy đâu! 

Mấy vị trưởng lão mím chặt môi nói.

Người mà những tông phái đó thu nhận đều là những đệ tử thiên tài, người bình thường đều phải trải qua những đợt tuyển chọn kỹ càng mới có được cơ hội đặt chân đến sơn môn.

- Các ngươi không cần lo việc này, tất cả hãy lui hết ra đi. 

Tiêu Viễn Sơn khoát tay một cái, sau đó nhìn về phía người thiếu niên bên cạnh nói.

- Vân Nhi, con đi theo gia gia.

Nói xong, Tiêu lão gia tử liền dẫn người thiếu niên bên cạnh rời khỏi phòng nghị sự. 

- Chẳng lẽ dựa vào tên phế vật này sao?

Mọi người chần chừ một lúc, có nhưng thấy thái độ của Tiêu lão gia tử như vậy nên cũng không tiện hỏi nhiều.

Tiêu Vân đi theo Tiêu lão gia tử, dường như hắn đã thấy dấu vết tang thương năm tháng trên mặt của lão nhân gia, trong lòng thầm nghĩ: “Gia gia tìm mình có chuyện gì đây?” 

Nhìn sắc mặt của lão gia tử thì Tiêu Vân cũng biết e rằng việc giải quyết nguy cơ Phương gia mang đến lần này không đơn giản chút nào.

Tiêu lão gia tử dẫn Tiêu Vân đến thư phòng, lấy một chiếc hộp sắt lóe ánh đen từ trong mật thất ra.

Phía trên chiếc hộp sắt có những đường vân huyền ảo, giữa nắp hộp có một chiếc khóa nhìn có vẻ rất thần bí. 

- Đây là thứ gì?

Nhìn thấy chiếc hộp sắt này, trong lòng Tiêu Vân nhảy dựng, ẩn ẩn cảm thấy vật này có liên quan đến mình.

- Đây là di vật cha con để lại. 

Tiêu lão gia tử nhìn chiếc hộp sắt đang cầm ở trên tay, lộ ra vẻ thổn thức.

- Cha!

Tiêu Vân chợt thấy lòng đau nhói, huyết mạch trong cơ thể bất chợt quay cuồng. 

- Cha có để lại vật gì cho con sao?

Mười mấy năm nay, Tiêu Vân rất ít khi nghe được tin tức nào về cha mẹ của hắn, các tộc nhân cũng chưa từng nhắc tới.

Mỗi lần hắn hỏi gia gia đều nhận được câu trả lời là chờ đến khi hắn bước vào Tiên Thiên cảnh thì mới nói tiếp. 

Đáng tiếc, tám năm qua hắn vẫn giậm chân tại chỗ nên cũng không hỏi rõ chuyện này được.

- Ừ.

Tiêu lão gia tử gật đầu một cái, nói: 

- Bây giờ cũng nên giao vật này lại cho con rồi.

Nói xong, ông lấy chiếc chìa khóa ra từ từ mở nắp hộp.

Chiếc hộp sắt vừa được mở ra thì có một thứ ánh sáng màu đỏ bắn ra, một cỗ khí khổng lồ dao động cũng theo đó ập ra ngoài, khiến tâm thần của kẻ khác cảm thấy run rẩy, giống như có thể bị nó nuốt chửng, sinh ra cảm giác sợ hãi bất an. 

- Trong này có thứ gì đây?

Tiêu Vân nhận lấy chiếc hộp sắt, tập trung nhìn kỹ thì lập tức phát hiện bên trong chứa một quyển sách cổ đã ngả sang màu vàng.

- Thôn Thiên Diệt Thần quyết! 

Nhìn thấy mấy chữ đề trên cuốn sách cổ, ánh mắt Tiêu Vân không khỏi lóe lên.

Nghe tên thì hình như là một bộ pháp quyết cực kỳ bá đạo!

Trong lúc Tiêu Vân bị tên cuốn sách cổ này làm cho chấn động thì ánh mắt của hắn như lóe lên, trái tim cũng thắt lại. 

Bên cạnh cuốn sách cổ có một viên trân châu màu đỏ to bằng móng tay, khí tức mênh mông khổng lồ đó chính là phát ra từ viên trân châu này. Cảm ứng thật kỹ thì hắn lại có thể cảm giác được nhịp đập trái tim từ bên trong nó.

- Đây là viên trân châu gì thế này!!!

Trong lòng Tiêu Vân kích động, ẩn ẩn cảm thấy thứ mà cha hắn để lại vô cùng bất phàm. 

Chương 15: Lòng dạ của cường giả

Ba động mạnh quá!

Mắt Tiêu Vân sáng rực, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp sắt trong tay, trên khuôn mặt có phần non nớt khó giấu được vẻ kích động, loại thứ cảm giác này giống như phát hiện ra một món bảo vật vô giá vậy.

Bên cạnh viên trân châu này còn có một chiếc tháp màu đen to bằng ngón tay cái, tỏa ra ba động khó hiểu. 

Kiểu nhịp ba động khiến trong lòng Tiêu Vân đột nhiên quặn thắt lại.

Tiêu Vân ẩn ẩn cảm thấy hạt châu màu đỏ này và chiếc tháp đen kia tuyệt đối không phải là thứ đơn giản, không khỏi ngẩng đầu lên nhìn lão nhân ở bên cạnh.

- Gia gia, đây thực sự là thứ mà cha để lại cho con sao? 

Mặc dù Tiêu Vân không biết hạt châu đỏ rực này và chiếc tháp đen kia là bảo vật gì, nhưng hắn biết bảo vật như vậy tuyệt đối không phải một tu giả bình thường có thể sở hữu. Sao cha hắn lại có thứ bảo vật này, điều này khiến tim hắn đập mạnh hơn.

Trong lòng Tiêu Vân luôn tràn ngập sự tò mò với người cha mà xưa nay hắn chưa từng gặp này.

- Đúng vậy, đây chính là bảo vật cha con đã để lại cho con. 

Tiêu lão gia tử vẻ mặt thổn thức, nói:

- Vốn gia gia định đưa cho con sau khi con bước vào Tiên Thiên cảnh, đáng tiếc tu vi này của con lại giậm chân tại chỗ những tám năm trời, nên chuyện này cũng đành trì hoãn lại.

- Hôm nay Phương gia ép người quá đáng, gia gia cũng chỉ có thể giao vật này cho con, hy vọng có thể giúp tu vi của con tăng lên. 

Ngữ khí của Tiêu lão gia tử than nhẹ, không còn ngông cuồng như vừa rồi nữa, trên mặt lộ vẻ âu lo.

- Gia gia lo về việc của Phương Hạo sao?

Tiêu Vân ngước mắt lên hỏi. 

- Tên Phương Hạo đó bây giờ đã móc nối được với Thiên Nguyên Tông nên có chút phiền phức!

Trong giọng nói của Tiêu lão gia tử tràn đầy sự lo âu.

Cho dù ông là một tôn cường giả ở Tử Vân quận thành thì cũng chẳng là gì trước mặt Thiên Nguyên Tông. Người ta tùy ý phái một tên cao thủ đến cũng có thể tiêu diệt được Tiêu gia ông. Cũng vì vậy mà kể từ lúc tên Phương Hạo đó nhắc tới việc này, dù Tiêu lão gia tử có bực tức đến mức nào thì cũng chỉ đành nén giận. 

- Gia gia yên tâm, cháu trai sẽ không thua kém tên Phương Hạo đó.

Thấy bộ dạng ưu sầu của gia gia, Tiêu Vân siết chặt nắm đấm, nói với ánh mắt đầy kiên định:

- Hắn ta có thể được Thiên Nguyên Tông coi trọng thì con cũng có thể. Đến lúc đó không cần phải sợ bọn họ nữa. 

- Gia gia tin con có thể làm được.

Tiêu lão gia tử gật đầu một cái, trong đôi mắt vẫn còn chút âu lo.

Tuy rằng bây giờ Tiêu Vân đã bắt đầu đột phá, thể hiện thiên phú kinh người. 

Nhưng cũng chỉ còn ba tháng nữa mà thôi, chẳng lẽ hắn có thể từ Tôi Thể tầng tám tiến vào Tiên Thiên cảnh hay sao?

Tiêu lão gia tử vẫn khá lo lắng về chuyện này, nhưng lại không để lộ ra ngoài.

Sự lo lắng của lão gia tử chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, nhưng Tiêu Vân đã nhìn thấy được điều đó trong đôi mắt ông. 

Hắn cũng biết muốn bước tiến vào Tiên Thiên cảnh chỉ trong ba tháng khó khăn đến cỡ nào.

Tôi Thể cảnh, muốn đột phá mỗi tầng đều cực kỳ khó khăn. Có một số người sau khi bước vào Tôi Thể tầng sáu thì thường là một năm mới đột phá một lần. Thậm chí có một số người thiên phú bất phàm đã bước vào Tôi Thể tầng chín từ lâu, nhưng mấy năm cũng không thể tiến thêm một bước nào nữa.

Muốn bước vào Tiên Thiên cảnh không phải là chuyện trong một sớm một chiều. 

“Mình nhất định phải bước vào Tiên Thiên cảnh thật sớm, đánh bại Phương Hạo trong hội bỉ, thế thì gia gia không cần phải lo lắng cho mình nữa.”

Ánh mắt thiếu niên lộ vẻ kiên nghị, thầm nghĩ trong lòng. Nhưng hắn lại hạ quyết tâm ở trong lòng chứ không nói ra ngoài.

Bởi vì Tiêu Vân biết rằng không có thực lực thì có nói gì cũng chỉ là chém gió. Không bằng đợi đến khi mình có thực lực rồi lại chứng minh bằng hành động vậy. 

- Con không cần phải có áp lực quá lớn đâu.

Tiêu lão gia tử thấy bộ dáng kiên nghị của thiếu niên, vỗ vai hắn nói.

- Vâng. 

Tiêu Vân gật đầu, bỗng chớp mắt thoáng mong chờ hỏi:

- Gia gia, cha của con còn trên đời này không?

Mấy năm nay, từ một thiếu niên thiên tài, Tiêu Vân biến thành phế vật trong miệng người thường, rơi từ trên thần đàn xuống tầng dưới chót, khiến trong lòng hắn cảm thấy dường như mình đã bị vứt bỏ, rất nhiều ngày đêm đều nhớ tới cha mẹ mình. 

Nếu cha mẹ đều ở đây, có lẽ họ sẽ an ủi mình.

Đây là suy nghĩ từng xuất hiện trong lòng Tiêu Vân lúc còn niên thiếu.

Tuy rằng từng ngày lớn lên, hắn cũng dần hiểu được oán trời trách đất cũng chỉ là uổng công mà thôi, tâm tính cũng thay đổi từ từ. Nhưng trong lòng thiếu niên lại càng nhớ nhung cha mẹ nhiều hơn, thậm chí nảy sinh ý định đi tìm kiếm cha mẹ mình. 

- Cha con…

Thấy thiếu niên nhìn mình với vẻ mặt tràn đầy mong chờ, đôi mắt của Tiêu lão gia tử chợt khựng lại, lộ ra một chút tang thương.

Nhìn thấy bộ dáng này của gia gia, lòng Tiêu Vân khẽ bồn chồn, thoáng cảm thấy có uẩn khúc gì đó trong chuyện này, vội hỏi: 

- Gia gia, rốt cục thì cha con sao rồi? Tại sao mười mấy năm nay hắn không trở về gặp con? Chẳng lẽ hắn không cần con hay sao?

- Đứa bé ngốc, cha con sao có thể không cần con được chứ. Vì con, hắn thậm chí có thể vứt bỏ cả tính mạng!
Tiêu lão gia tử vỗ nhẹ vào gáy thiếu niên, đôi mắt già nua thấp thoáng nước mắt, thở dài rồi nói: 

- Bây giờ con cũng đã trưởng thành rồi, đã đến lúc nói cho con biết chuyện này.

Tiêu Vân gật đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào gia gia, hơi chờ mong im lặng lắng nghe.

- Cha con tên là Tiêu Chiến Thiên, cũng có thiên phú trời cho giống con vậy, chỉ mới sáu tuổi đã thức tỉnh võ hồn rồi. 

Tiêu lão gia tử hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt lộ vẻ hồi ức, lẩm bẩm:

- Tổ tiên của Tiêu gia chúng ta có chiến hồn truyền thừa, một khi thức tỉnh thì có thể càn quét bốn phương. Sau khi cha con thức tỉnh võ hồn, hắn đã thể hiện ra đủ loại bất phàm, nổi tiếng khắp Phong Nguyệt quốc.

- Cuối cùng, hắn được một vị cao nhân coi trọng, đi xa tha hương, tới Thiên Đô Vực rộng lớn bao la kia. 

- Thiên Đô Vực?

Ánh mắt Tiêu Vân nghiêm túc như là muốn nhớ kỹ cái tên này, bộ dáng như đang nói sau này nhất định phải tới đó để tìm cha.

- Đây là một khu Vực của võ giả rộng lớn. Ở đó bách tộc đông đúc, cường giả thông thiên, ngay cả Thiên Nguyên Tông cũng chỉ có thể cúi đầu thần phục trước những thế lực ở Thiên Đô Vực. Bởi vậy có thể nghĩ đó là một thế giới rực rỡ tráng lệ cỡ nào. Mà cha con đi đến đó đã mười năm, vẫn không có tin tức gì, khiến người ta lo lắng. 

Trong lời nói của Tiêu lão gia tử mang theo thở dài, có thể thấy được lòng ông thương nhớ con trai đến mức nào.

Tiêu Vân ngồi chờ bên cạnh, rất tò mò về Thiên Đô Vực kia. Rốt cục là nơi nào mà lại khiến cha mình đi không trở lại.

- Ai biết đợi đến khi hắn trở về lại bị thương nặng, toàn thân bị máu nhuộm đỏ, như là đã trải qua một trận chiến sống còn. Khi đó em gái của con vẫn còn nằm trong tã lót, con cũng chưa đầy một tuổi, bị hắn cõng sau lưng khóc to không nín. 

Tiêu lão gia tử nhớ lại cảnh tượng năm xưa, vẻ mặt thổn thức, có thể thấp thoáng thấy được cảm xúc đau lòng của hắn từ trong con ngươi.

Vừa nghe đến đây, Tiêu Vân cũng không khỏi trở nên căng thẳng.

Nghe gia gia nói thì có vẻ tình huống của cha cực kỳ không ổn! 

- Hôm đó cha con dừng chân không được một ngày, dặn dò một phen rồi vội rời đi ngay, hình như là sợ kẻ thù sẽ tìm đến nơi này.

Tiêu lão gia tử lo lắng nói:

- Hắn đi một chuyến này đã mười mấy năm, đến bây giờ cũng chưa có tin tức, không biết có bình an hay không nữa. 

- Nếu con muốn biết tin tức của cha con thì sau này có thể đi Thiên Đô Vực.

Tiêu lão gia tử nói.

- Con sẽ đi! 

Tiêu Vân không khỏi nắm chặt tay nói.

- Tốt!

Tiêu lão giả tử híp đôi mắt lại, nhìn thấy bộ dáng kiên nghị của thiếu niên, trong lòng thoải mái hơn nhiều. 

Nhưng đồng thời ông lại có chút đau lòng. Một khi thiếu niên này đi tới Thiên Đô Vực thì ai biết có thể trở về bình an được hay không.

Nghĩ vậy, Tiêu lão gia tử không khỏi hơi hối hận vì nói ra chuyện này.

Nhưng nếu che dấu chuyện này thì sao biết con trai Tiêu Chiến Thiên của mình còn sống hay đã chết? Hơn nữa thiếu niên này cũng đã trưởng thành rồi, có quyền được biết chuyện này.

- Hết thảy đành phó mặc cho số phận vậy.

Tiêu lão gia tử thở dài trong lòng. 

- Gia gia, thế con cáo xin từ trước.

Tiêu Vân cầm hộp sắp trên tay nói.

- Con đi đi. 

Tiêu lão gia tử khoát tay nói:

- Con hãy suy xét thật kỹ về thứ ở trong hộp.

- Vâng. 

Tiêu Vân gật đầu, mang hộp sắt rời đi.

Trải qua cuộc trò chuyện lần này, Tiêu Vân đã biết được chút chuyện cũ về cha mình.

Cha hắn Tiêu Chiến Thiên là một thiên tài kinh tài tuyệt diễm, thực lực rất mạnh, nhưng không biết tại sao lại gặp phải kẻ địch mạnh, bị trọng thương trở về. 

“Mình nhất định phải trở nên mạnh hơn.”

Trở về trong phòng mình, Tiêu Vân thầm hạ quyết tâm.

Không chỉ vì áp lực do Phương gia mang đến, mà còn vì sau này đi Thiên Đô Vực tìm cha, đều cần thực lực mạnh mẽ hơn mới được. 

Không có thực lực thì hắn không thể làm được gì cả.

- Đây là thứ mà cha mình để lại, hẳn là bất phàm.

Tiêu Vân thoáng trầm ngâm, rồi lập tức cầm cuốn sách cổ trong hộp sắt kia lên. Nhưng khi hắn vừa cầm cuốn sách cổ kia lên thì lại có một tờ giấy viết thư rơi xuống, bên trên là từng dòng chữ cứng cáp mạnh mẽ. 

“Đây là thư mà cha để lại.”

Trong lòng Tiêu Vân vui vẻ, vội bắt đầu đọc nội dung trong bức thư.

Thấy nội dung trong đó, Tiêu Vân không khỏi nhíu chặt mày. 

Cha nói rõ về những thức trong hộp sắt, đồng thời còn đặc biệt dặn dò Tiêu Vân đừng đi tìm mình.

“Chẳng lẽ kẻ thù của cha quá mạnh nên mới không muốn cho mình gặp phải nguy hiểm hay sao?”

Tiêu Vân cảm thấy ấm lòng, sau đó lại nghĩ: “Cha không cho mình đi Thiên Đô Vực là vì lo cho an nguy của mình. Nhưng mình thân là con, sao có thể biết rõ cha đang gặp nạn mà bỏ mặc không màng được chứ?” 

“Mình nhất định phải đi Thiên Đô Vực!”

Tiêu Vân thầm hạ quyết tâm.

Sau đó Tiêu Vân cầm lấy cuốn sách cổ kia, mở trang thứ nhất ra. 

Thôn Thiên Diệt Thần Quyết, tu tới đại thành có thể thôn phệ tinh khí của muôn vật trong thiên địa, cũng có thể diệt nguyên thần của con người…

“Thôn Thiên Diệt Thần Quyết này thật là bá đạo, lại có thể thôn phệ được tinh khí của muôn vật trong thiên địa, có điểm tương tự với võ hồn của mình. Nhưng diệt nguyên thần của người khác thì lại lợi hại hơn nhiều. Truyền rằng chỉ có chí cường giả mới có thể ngưng luyện ra nguyên thần, thần thông quảng đại. Chỉ cần nguyên thần bất diệt thì cường giả sẽ bất tử. Nhưng Thôn Thiên Diệt Thần Quyết lại có thể thôn phệ tiêu diệt cả nguyên thần, thật là mạnh quá.”

Trong lòng Tiêu Vân không khỏi rung động. 

“Pháp quyết bậc này e là cả Phong Nguyệt vương quốc, thậm chí là cả Thiên Nguyên Tông kia cũng không có đâu.”

“Chỉ cần mình luyện thành công pháp quyết này, nhất định có thể trở thành cường giả.”

Đọc đến đây, trong lòng Tiêu Vân không khỏi tăng thêm mấy phần tin tưởng. 

“Pháp quyết này còn có thể dung hợp tất cả võ hồn hay truyền thừa biến thành của mình… Đây là thần quyết sao?”

Chờ đến khi Tiêu Vân nhìn thấy tổng cương đằng sau, nội tâm hắn càng rung động hơn.

Bình thường võ hồn đều bắt nguồn từ truyền thừa. 

Như chiến hồn của Tiêu gia, trăm năm qua cũng chỉ có một mình cha hắn là Tiêu Chiến Thiên thức tỉnh.

Muốn nhận được truyền thừa thật sự rất khó khắn.

Nhưng cũng có một số người tìm con đường khác, mưu tính tìm một số cổ tu hay là hồn thú để đạt được hồn linh còn sót lại sau khi họ ngã xuống. Nhưng nếu dung hợp với nó thì lại phải dung hợp hồn linh, xác suất thành công gần như là trong một vạn cũng khó có một người làm được. 

Thậm chí có tu giả còn bị phản phệ mà chết mất.

Nhưng Thôn Thiên Diệt Thần Quyết trong tay Tiêu Vân thì khác.

Theo những gì mà nó miêu tả thì chỉ cần tu luyện đến tiểu thành là có thể dung hợp hồn linh có thực lực gần bằng, hóa thành võ hồn phụ trợ của mình để tăng thêm kỹ năng thần thông tương ứng. Từ đó chỉ cần tìm được mấy cái hồn linh thì Tiêu Vân sẽ có võ hồn thuộc loại chiến đấu cho mình. 

Có võ hồn thuộc loại chiến đấu thì cần gì phải sợ Phương Hạo kia nữa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước