BẤT TỬ VÕ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bất tử võ tôn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Võ hồn bỏ đi

Trong luyện võ trường to lớn của Tiêu Gia ở Tử Vân quận thành thuộc Phong Nguyệt quốc, có một hàng thiếu niên đang chăm chú lắng nghe một người đàn ông trung niên trên đài cao phía trước giảng giải về những điều huyền diệu của võ đạo, những khuôn mặt non nớt kia đều tràn đầy ánh sáng hi vọng.

Người đàn ông trung niên đó tên Tiêu Hổ, là võ sư của Tiêu gia.

- Hổ thúc, thiên tài là gì?

Một thiếu niên có ánh mắt linh động ngẩng đầu hỏi.

- Ở Phong Nguyệt quốc ta, phàm là người đã đánh thức võ hồn đều là thiên tài, có thể lọt vào mắt xanh của các tông phái lớn.

Hổ thúc thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm thiếu niên phía dưới đài, vẻ mặt vô cùng kính nể:

- Loại nhân vật này có tiềm lực vô hạn, là rồng trong loài người, sau này tất có thể giương cánh bay lên tận cửu trùng, tiến vào thế giới võ giả mênh mông kia, trở thành một cường giả chân chính.

- Tiếc rằng chúng ta còn chưa thức tỉnh được võ hồn.

Những thiếu niên kia đều lắc đầu.

- Các ngươi cũng đừng nản chí, trong vạn người không có lấy một người thức tỉnh được võ hồn, chỉ cần cố gắng thì cũng có thể lấy được thành quả tốt trên võ đạo.

Hổ thúc nói:

- Được rồi, giờ các ngươi bắt đầu theo ta luyện võ, đây là một bộ quyền pháp Hoàng cấp đê giai, tên là Mãnh Hổ quyền.

Nói xong, Hổ thúc bắt đầu dạy mọi người đánh quyền.

Ở một bên khác trên luyện võ trường, có một thiếu niên mặc áo vải màu trắng đang ngồi xếp bằng nhắm mắt tập trung tinh thần dưới một gốc đại thụ.

Nếu nhìn kỹ thì giữa thiên địa có những tia sáng tụ lại quanh người thiếu niên kia.

Thiếu niên này tên Tiêu Vân, mắt kiếm mắt sao, dung mạo tuấn dật, bộ dạng tuấn tú lịch sự.

Tiêu Vân chính là con cháu dòng chính của Tiêu gia, còn mấy tháng nữa là tròn mười sáu tuổi, hắn một thân một mình tu luyện ở đó rõ ràng hoàn toàn lạc lõng với những người khác, đây không phải do tính cách của hắn quái gở, mà là con đường tu luyện của hắn đã có vấn đề.

Tiêu Vân đã thức tỉnh võ hồn từ lúc lên năm, tám tuổi đã bước vào Tôi Thể tầng sáu, trong cơ thể đã ngưng tụ huyền khí.

Thiên phú như vậy, nhìn khắp cả Tử Vân quận cũng vào hàng trăm năm khó gặp.

Lúc đầu Tiêu Vân được mọi người ca tụng là thiên phú ngút trời, thành tựu sau này không thể đo lường, tất có thể sánh vai với phụ thân hắn, đi ra khỏi Phong Nguyệt quốc này, tiến vào thế giới võ giả mênh mông, trở thành thiên chi kiêu tử giống như phụ thân của hắn.

Vì thế cho nên người Tiêu gia đều gửi gắm hy vọng rất lớn vào Tiêu Vân, cho rằng hắn có thể chấn hưng gia tộc, rạng rỡ cửa nhà.

Đáng tiếc sau năm tám tuổi, tu vi của Tiêu Vân lại giậm chân tại chỗ, mắt thấy những người thiên phú kém hơn hắn ai nấy đều đã bước vào Tôi Thể tầng sáu, tầng bảy… Không ngừng kéo giãn khoảng cách, nhưng hắn vẫn đứng im ở Tôi Thể tầng sáu như cũ.

Sau đó, thái độ của người bên cạnh với Tiêu Vân cũng bắt đầu thay đổi, hắn từ thiên tài cực kỳ tài năng dần dần biến thành kẻ tầm thường, thứ vô dụng trong miệng người đời, những kẻ a dua nịnh hót hắn trước kia cũng bắt đầu quay sang châm chọc khiêu khích.

Vốn Tiêu gia vẫn còn ôm một chút hy vọng với Tiêu Vân, vì dẫu sao đi nữa thì hắn cũng là người duy nhất đã thức tỉnh võ hồn trong số đệ tử hậu bối của Tiêu gia.

Nhưng sau này biết được võ hồn của Tiêu Vân không phải võ hồn loại chiến đấu, mà chỉ là một võ hồn có thể chữa bệnh cho người khác thì trưởng bối Tiêu gia đã hoàn toàn hết hy vọng với thiếu niên này, ở thế giới lấy võ làm đầu này một võ hồn chữa bệnh cứu người thì có ích gì kia chứ?

Cho dù võ hồn này phát triển lên tgì thiếu niên này nhiều nhất cũng chỉ là một y sư xuất sắc mà thôi.

Đến đây, vầng sáng thiêu tài vẫn được kiêu ngạo của thiếu niên cũng coi như hoàn toàn biến mất, từ một thiếu niên thiên tài vạn người dõi theo biến thành một kẻ tầm thường bị người đời khinh rẻ, thay đổi nhiơngf này cũng khiến Tiêu Vân phiền muộn sa sút tinh thần.

Chẳng qua loại sa sút tinh thần này không kéo dài bao lâu, Tiêu Vân nhanh chóng bắt đầu phấn chấn trở lại, khi tu luyện hán lại càng cố gắng hơn trước, nhắm mắt làm ngơ trước những lời châm chọc của người khác, vì hắn tin rằng chỉ cần bản thân nỗ lực thì vẫn sẽ có ngày giành được được thành tựu xuất sắc.

Tất nhiên, loại niềm tin này cũng không phải bỗng dưng mà có, vì Tiêu Vân không phải không thể tu luyện mà là có lý do đặc thù.

Những tia nguyên khí thiên địa bị hấp thu vào trong đan điền của Tiêu Vân với tốc độ nhanh hơn những thiếu niên cùng một cảnh giới không biết bao nhiêu lần, theo lý mà nói, hắn nên có đột phá, bước vào Tiên Thiên cảnh hoặc Chân Võ cảnh từ lâu mới đúng.

Nhưng…

Sau khi Tiêu Vân thu nạp những nguyên khí đã tu luyện nửa ngày trời vào đan điền, trong đầu hắn có ánh sáng lóe lên, một nhánh cây màu xanh lá lóe sáng, trực tiếp thò ra khỏi đầu đâm vào trong đan điền, cứ như đi vào chốn không người, sau đó hút sạch toàn bộ nguyên khí mà thiếu niên này đã cực khổ ngưng luyện lại, hóa thành dinh dưỡng cho bản thân nó.

- Chết tiệt, đừng hút hết sạch chứ, ngươi để lại cho ta một chút nguyên khí cũng được mà!

Nhìn thấy nhánh cây xanh biếc kia, Tiêu Vân câm nín, e rằng cả Phong Nguyệt quốc này cũng chỉ có mỗi mình hắn thức tỉnh một võ hồn vô lại như vậy thôi.

Nhánh cây đó lờ tịt ý kiến của Tiêu Vân, sau khi hút sạch những nguyên khí kia nó còn phát ra tiếng ù ù trong đan điền như chưa thỏa mãn, điều này khiến thiếu niên vốn đã buồn bực không thôi càng điên tiết hơn.
- Cái thứ hố hàng trời đánh!

Trong lòng Tiêu Vân không nhịn được mà gào thét.

Dường như cảm nhận được tâm trạng của Tiêu Vân, nhánh cây đó lóe sáng một cái rồi rút về trong đầu hắn.

Nhánh cây màu xanh đó lại là một phần võ hồn của Tiêu Vân.

- Cũng không biết võ hồn này có tăng lên được không nữa.

Tiêu Vân vừa động ý niệm, tâm thần lập tức chìm vào trong thức hải.

Trong thức hải của Tiêu Vân là một mảnh hỗn độn, sương khói mờ ảo, giống như thế giới hỗn độn trước khi khai thiên lập địa.

Trong tu luyện giả cấp thấp, chỉ những người đã thức tỉnh võ hồn mới có loại thức hải này.

Nơi đây có một cái cây cao khoảng một xích cắm rễ, phóng ra vầng sáng màu xanh nhạt.

Đây chính là võ hồn của Tiêu Vân, giống như một nhánh lan.

Lúc này ánh sáng xanh phát ra từ trên nhánh lan, phiến lá non xanh mướt bất chợt từ từ lớn lên.

- Hình như nó lại lớn lên không ít rồi, xem ra nhà ngươi cũng sắp bắt đầu tiến cấp rồi nhỉ!

Sau khi thấy lá cây kia lớn lên một vòng, Tiêu Vân mới thở phào, vì võ hồn lá cây của hắn mỗi khi lớn lên một phần thì đều sẽ tăng cường hiệu quả trị liệu, đồng thời tốc độ hấp thu nguyên khí thiên địa của bản thân cũng sẽ tăng lên.

- Chỉ cần võ hồn này càng mạnh, sau này ta cũng có thể hấp thu càng nhiều hàn khí hóa giải số lần phát tác cho muội muội rồi.

Nghĩ đến đây, khóe miệng thiếu niên cuối cùng cũng xuất hiện một nụ cười nhẹ, đôi mày cau chặt kia cũng giãn ra.

Khi khóe miệng Tiêu Vân nở nụ cười, một đám thiếu niên tu luyện hoàn tất lục tục đi qua bên người hắn.

- Ha ha, Thành ca, huynh xem, tên vô dụng này đang cười kìa.

Một thiếu niên thân hình gày gò đột nhiên dừng bước, buông lời châm chọc:

- Huynh nói xem có phải hắn bị đần rồi không, suốt tám năm không tiến cấp mà lại còn cười khi tu luyện nữa là sao nhỉ?

- Chưa biết chừng người ta đã đột phá rồi ấy chứ.

Mấy thiếu niên bên cạnh sau khi thấy, cũng mỉm cười nhìn về phía Tiêu Vân đầy chế giễu.Tiếng châm chọc đột nhiên truyền tới, khiến chân mày thiếu niên đang chìm đắm trong việc võ hồn tiến cấp thoáng cau lại.

Tiêu Vân mở mắt, sau khi hờ hững liếc năm thiếu niên bên cạnh một cái thì lại thu ánh mắt.

Hắn đã sớm quen với sự châm chọc của những thiếu niên này.

- Tiêu Vân đường đệ, có phải đệ đã đột phá rồi không?

Thấy Tiêu Vân lờ mình, một thiếu niên tuổi tác hơi lớn trong đó bèn nhíu mày lại, sau đó khóe miệng nhếch lên, nói giọng với giọng quai quái:

- Nếu đã đột phá thì đệ phải nói với Thành ca nhé, như vậy chúng ta cũng có thể vui mừng thay cho ngươi, chắc hẳn gia gia biết được cũng sẽ rất vui đấy.

Thiếu niên này tên Tiêu Thành, là đường huynh của Tiêu Vân.

- Phải đấy, Tiêu Vân ca, nếu huynh đã đột phá phải nói cho bọn ta biết đấy nhé!

Mấy thiếu niên bên cạnh cười giễu cũng cất lời phụ họa, nụ cười khinh thường kia khiến bất cứ ai cũng thấy rõ là đámngười này đang giễu cợt Tiêu Vân.

- Ta tạm thời không có đột phá gì hết, cũng không cần các người bận tâm.

Ánh mắt Tiêu Vân lóe lên, liếc xéo mấy thiếu niên kia, vẻ mặt dửng dưng khiến người ta không nhìn ra cảm xúc, cũng là kiểu biểu hiện này càng khiến đám Tiêu Thành bực bội hơn.

Bộ dạng của thiếu niên này rõ ràng là không xem họ ra gì!

- Cáo từ.

Tiêu Vân cũng mặc kệ mọi người, hắn đột nhiên đứng lên, quay người rời đi.

Bao thăng trầm suốt mấy năm nay, khiến tâm tính của Tiêu Vân chín chắn hơn người cùng tuổi.

Tiêu Vân biết cho dù trong lòng mình có bất mãn với những người này, nhưng không đủ thực lực thì cũng thế mà thôi.

Chẳng lẽ chó cắn ngươi một cái thì ngươi sẽ đi cắn trả lại nó à?

Đương nhiên không phải, chỉ khi bản thân có đủ thực lực đánh ra một quyền, phản kích mạnh mẽ mới là vương đạo.

Cho nên Tiêu Vân không vội, hắn tin bản thân nhất định sẽ có lúc quật khởi một lần nữa.

- Hừ, một tên vô dụng cũng dám ngạo mạn như vậy sao?

Nhìn Tiêu Vân quay người rời đi, mấy thiếu niên bên cạnh không khỏi càng bực mình hơn, giờ họ mới là thiên tài và hy vọng trong gia tộc, tên vô dụng Tiêu Vân này mà cũng dám ngang ngược như vậy sao?

Trong mắt những người này, hành động của Tiêu Vân rõ ràng là không xem họ ra gì.

- Ta thấy hắn chắc chắn là vì không có hy vọng đột phá, cho nên mới chìm trong thế giới ảo tưởng thiên tài khi xưa, hòng tự an ủi bản thân.

- Thiên tài?

- Mấy năm nay hắn đã hao phí bao nhiêu tài nguyên của gia tộc, nếu có những tài nguyên này thì ta đã có thể bước vào Tiên Thiên cảnh rồi.

Mấy thiếu niên bất bình lẩm bẩm:

- May mà gia gia đã bế quan rồi, nếu không Tiêu gia chúng ta sẽ bị hắn làm cho phá sản mất thôi.

Tuy Tiêu Vân đã đi xa, nhưng vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng những lời này.

- Sợ ta liên lụy đến gia tộc sao?

Tiêu Vân dừng bước, nhìn về mọi người, đồng tử co rụt lại, tâm trạng cũng hơi dao động, chẳng qua hắn nhanh chóng khôi phục, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chân mày không khỏi nhíu lại như nghĩ đến chuyện gì

- Hôm nay là đêm trăng tròn, âm khí đang vượng, chắc hàn khí của muội muội lại phát tác rồi.

Tiêu Vân nhíu mày, vừa nghĩ đến bộ dạng đau đớn của muội muội khi hàn khí phát tác thì lòng hắn lại như dao cắt, nhịp bước chân cũng bắt đầu nhanh hơn.

Chương 2: Võ hồn diệu dụng

Tiêu Vân là con cháu dòng chính Tiêu gia, sân viện nơi hắn ở cũng coi như không tệ, chỉ là hiện giờ lại có phần tiêu điều.

Trong sân viện rộng lớn cũng chỉ có hai người đầy tớ mà thôi.

Nhớ năm đó khi Tiêu Vân thức tỉnh võ hồn thì nổi trội không ai sánh bằng, trong sân viện có không ít thiết vệ bước vào Tiên Thiên cảnh bảo vệ, nha hoàn và lão ma ma còn nhiều hơn, nhưng khi tu vi hắn đình trệ không tiến, đầy tớ trong sân viện cũng liên tục giảm bớt.

Đặc biệt là hai năm trước, sau khi gia gia hắn bế quan giao tất cả sự việc cho đại bá hắn thì đãi ngộ lại càng bị tước đi nhiều hơn.

Nếu không phải bản thân có ân với Lý ma ma và Hoàn Nhi thì e rằng hai mẹ con này cũng đã sớm rời khỏi đây rồi.

- Vân thiếu gia, nguy rồi! Hàn khí của Linh Nhi tiểu thư lại phát tác rồi.

Khi Tiêu Vân bước vào sân viện thì một giọng nói đầy vội vã vang lên, chỉ thấy thị tỳ Hoàn Nhi đang tất tả chạy tới, xem bộ dạng dường như tình hình của Linh Nhi rất đáng lo.

- Sao lại sớm hơn một canh giờ chứ?

Tiêu Vân nhíu mày lại, biết rằng hàn khí của muội muội mình phát tác càng lúc càng lợi hại nên cũng không chần chừ nữa, lập tức chạy như bay tới một gian phòng, đẩy cửa bước vào.

Khi Tiêu Vân đẩy cánh cửa phòng đóng kín kia ra, một luồng hàn khí lập tức phả ra từ bên trong.

Hoàn Nhi sau lưng hắn lập tức bị lạnh run lẩy bẩy, không dám bước vào nửa bước.

Loại hàn khí này đến tu luyện giả Tiên Thiên cảnh còn kiêng dè, huống hồ gì là một cô gái yếu ớt như cô chứ?

Tiêu Vân chỉ hơi nhíu mày, không hề kiêng dè gì, ngược lại mặt mày đầy vẻ lo lắng, vội bước vào trong gian phòng.

Bước vào bên trong, có thể thấy được trong phòng đã có một đống lửa bốc cao, lửa cháy bừng bừng nhưng vẫn khó mà ngăn cản được hàn khí tung hoành.

Một thiếu nữ được mấy lớp chăn bông dày dặn quấn chặt trên chiếc giường tinh xảo, nhưng người cô lại cuộn tròn run rẩy không ngừng, dường như thiếu nữ nghe thấy động tĩnh nên vội nhô đầu ra từ trong chăn.

Đó là một thiếu nữ xinh xắn động lòng người, nhưng lúc này trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại tái nhợt, trên hàng mi dày phủ đầy bông tuyết, khuôn mặt như đóng một lớp sương mỏng, thoạt trông đã khiến người ta cảm thấy đau lòng.

- Ca.

Thiếu nữ hé mi, đôi mắt lởn vởn hàn khí. Cô thanh niên đang vội vàng đi tới kia, chợt khẽ hé môi mỉm cười, dường như biết ca đã đến rồi nên tất cả đau đớn đều theo đó tan thành mây khói.

- Linh Nhi đừng sợ, ca lập tức hút hàn khí ra cho muội.

Tiêu Vân đi tới bên giường của thiếu nữ, tuy hàn khí dày đặc cũng khiến hắn thấy lạnh run, chẳng qua hắn lại không thèm quan tâm, trực tiếp dùng tâm thần kết nối với võ hồn.

Chỉ thấy lòng bàn tay thiếu niên lấp lánh ánh sáng xanh, một nhánh cây màu xanh biếc xuất hiện trên làn da, phát ra ánh sáng rực rỡ.

- Hút cho ta!

Tiêu Vân cầm bàn tay đã đông cứng của thiếu nữ, bắt đầu khống chế võ hồn của bản thân hấp thu hàn khí trong cơ thể đối phương.

Nói cũng lạ, hàn khí khiến tu luyện giả Tiên Thiên cảnh cũng phải kiêng dè này lại bị cành cây màu xanh biếc kia hấp thu cuồn cuộn không ngừng, võ hồn này căn bản không hề kiêng kỵ loại hàn khí đó. Hàn ý trong căn phòng cuối cùng cũng bắt đầu giảm bớt dần.

Sau khu qua chừng nửa canh giờ, hàn khí trong phòng bỗng giảm xuống, thiếu nữ vốn còn run lập cập cũng bắt đỡ hẳn, vụn tuyết trên hàng mi biến mất, khuôn mặt vốn trắng bệch cũng bắt đầu hồng hào trở lại.

Chỉ là sắc mặt Tiêu Vân lúc này lại bắt đầu tái đi, giữa mi tâm có hàn khí đang lượn lờ.

Dường như toàn bộ hàn khí kia đều chuyển lên người hắn, khiến thân thể thiếu niên không nhịn được mà run rẩy.

Chẳng qua Tiêu Vân vẫn dốc sức chống chọi trước sự ăn mòn của loại hàn khí này, nghiến răng không ngừng hút hàn khí ra cho Tiêu Linh Nhi.

- Ca, được rồi, muội đã không sao nữa rồi.

Thấy mặt ca ca trắng bệch, rõ ràng đã sắp đông cứng nhưng vẫn chịu đựng khổ sở hút hết hàn khí cho mình, khóe mắt Tiêu Linh Nhi nhòe lệ trong lòng cảm thấy ấm áp, bèn cất tiếng khuyên nhủ ca ca của mình.

- Không sao, ta có thể chịu đựng được.

Khóe miệng Tiêu Vân cố gắng rặn ra một nụ cười, vội vã ổn định tâm thần khống chế võ hồn hút hàn khí trong cơ thể muội muội ra. Nếu không một lần hút hết không chỉ sẽ khiến nó phát tác lại trong thời gian ngắn, mà còn tổn thương đến cơ thể của cô.

Cho nên, dù bản thân Tiêu Vân cũng sắp không chịu nổi sự ăn mòn của hàn khí đó, nhưng hắn vẫn cắn răng rút bỏ hàn khí cho muội muội mình.

Vì đây là muội muội sống nương tựa lẫn nhau với hắn…

Nếu hắn không chăm sóc cô thì ai sẽ lo đây?

Thấy bộ dạng kiên quyết của ca ca nhà mình, hàng mi của Tiêu Linh Nhi run nhẹ, đôi mắt trong veo đã đong đầy lệ nóng.

Mấy năm nay, cảnh như hôm nay đã xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi.

Mỗi lần hàn khí phát tác, Tiêu Linh Nhi đều mong ngóng ca ca xuất hiện, vì như vậy cô có thể giảm bớt đau đớn.

Nhưng ngược lại, cô lại rất đau lòng vì ca ca phải gánh chịu đau đớn khi rút bỏ hàn khí.

Cuối cùng, lát sau Tiêu Vân mới thở phào một hơi, thả lòng bàn tay đang nắm chặt thiếu nữ ra.

Vì hàn khí trong cơ thể thiếu nữ đã tạm thời bị loại bỏ sạch sẽ.- Ca, huynh không sao chứ.

Tiêu Linh Nhi chớp mắt, nhìn chằm chằm huynh trưởng trước mặt với vẻ lo lắng, cất tiếng hỏi dò.

- Ta không sao, chỉ cần tốn chút thời gian là có thể hóa giải những hàn khí này rồi.

Tiêu Vân mỉm cười, khi nhìn thiếu nữ thì lại nhíu mày nói:

- Giờ hàn khí trong cơ thể muội càng càng càng mạnh, số lần phát tác cũng thường xuyên hơn rồi, ngày mai ta phải đến Tử Vân sơn một chuyến, giúp muội hái một chút Hỏa Nguyên quả để kiềm chế hàn khí.

- Ca, huynh đi một mình à?

Tiêu Linh Nhi lo lắng hỏi lại, trong Tử Vân sơn kia có rất nhiều yêu thú mạnh mẽ, ca ca mình chẳng qua chỉ mới Tôi Thể cảnh tầng sáu, nếu gặp phải những yêu thú kia thì sao mà sống nổi?

- Yên tâm đi, ta sẽ không gặp phải nguy hiểm gì đâu.

Tiêu Vân xua tay nói.

- Hay là bảo người trong tộc đi cùng huynh nhé?

Tiêu Linh Nhi ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt.

- Người trong tộc ư?

Nghe lời này, Tiêu Vân không khỏi nhíu mày, sau đó trong mắt lộ vẻ kiên quyết, nói:

- Muội yên tâm, cho dù không có người trong tộc giúp đỡ thì ca ca cũng có thể để muội sống rất tốt, đợi võ hồn của ta mạnh mẽ hơn một chút thì cỏ thể nhẹ nhàng giúp muội rút bỏ hàn khí rồi.

- Muội tin tưởng huynh có thể làm được.

Tiêu Linh Nhi gật đầu nói.

Mấy năm trước kia Tiêu gia còn tìm kiếm một ít Hỏa Nguyên quả đến cho cô chế ngự hàn khí, nhưng sau này người trong tộc lại không muốn làm nữa.

Vì những Hỏa Nguyên quả kia cũng không thể trị dứt hàn khí trong cơ thể cô, tài nguyên cần tiêu tốn lại nhiều, điều này khiến cho người của Tiêu gia kịch liệt phản đối, đặc biệt là sau khi Tiêu lão gia bế quan thì gia tộc cũng lập tức ngừng cung cấp.

Lý do của người trong tộc chỉ có một, cô không phải huyết mạch Tiêu gia ta, cần gì phải vì cô mà khuynh gia bại sản chứ?

Từ đó về sau, Tiêu Vân cũng chưa từng cầu xin trưởng bối trong tộc nữa.

Tiêu Linh Nhi cũng biết chuyện bản thân chỉ là con gái nuôi do Tiêu phụ ẵm về năm đó.

Sau khi dặn dò Tiêu Linh Nhi mấy câu, Lam Vân trở về phòng mình, bắt đầu hóa giải hàn khí trong cơ thể.

Tiêu Vân ngồi xếp bằng trên giường ngủ, tâm thần hắn chìm vào thức hải hòa vào với võ hồn, bắt đầu hóa giải những hàn khí kia.

Võ hồn nhánh cây xanh kia, hiện giờ được phủ lên từng tầng sương mờ, đối mặt với hàn khí nồng đậm như vậy, nhất thời cũng khó mà ứng đối cho xuể, khiến trên phiến lá xanh kia bị phủ hàn tinh. Được tâm thần dẫn dắt, Tiêu Vân chỉ cảm thấy linh hồn mình sắp sửa bị đông cứng đến nơi.Võ hồn không ngừng hóa giải những hàn khí đó rồi hấp thu sạch sẽ.

Thời gian trôi qua, hàn khí cuối cùng cũng được nhánh cây xanh kia hấp thu toàn bộ, thân nhiệt trên người của Tiêu Vân cũng phục hồi.

Sau khi cảm ứng thật kỹ, Tiêu Vân có thể phát hiện võ hồn hình nhánh lan xanh của mình lại lớn hơn một phần.

Hàn khí khiến người ta e sợ ki, lại trở thành chất dinh dưỡng cho võ hồn của hắn phát triển, chỉ là hiện giờ võ hồn quá nhỏ yếu, còn không thể hấp thu hoàn toàn những hàn khí kia trong thời gian ngắn. Tiêu Vân chắc mẩm, chỉ cần võ hồn của bản thân không ngừng phát triển thì tất cả đều có thể giải quyết dễ dàng.

Có lẽ thiên phú biến mất đã lâu của mình cũng sẽ quay lại.

Một võ hồn có thể tiến cấp, thật sự là một võ hồn vứt đi sao?

Đáp án chắc chắn là không phải.

Vì Tiêu Vân có thể cảm giác được khi võ hồn tăng cường thì tốc độ hấp thu nguyên khí thiên địa của bản thân cũng đang tăng cường.

Có điều khiến người ta lo lắng là hàn khí trong cơ thể Tiêu Linh Nhi cũng đang dần mạnh lên.

- Cũng không biết thể chất của Linh Nhi muội muội rốt cuộc là gì đây?

Tiêu Vân có hơi lo lắng, trong lòng lại thầm hạ quyết tâm cho dù thế nào cũng phải bảo vệ muội muội cho thật tốt, trị tận gốc hàn khí cho cô, để cô có cuộc sống vui vẻ khỏe mạnh.

...

Sáng sớm ngày hôm sau, Tiêu Vân mang theo một ít lương khô ra khỏi Tiêu gia, đi về phía dãy núi ngoài Tử Vân quận.

Dãy núi này tên là Tử Vân sơn, trong đó có rất nhiều yêu thú và linh dược. Một tháng trước Tiêu Vân đã đến đây tìm kiếm, hy vọng có thể tìm được một chút linh dược áp chế hàn khí trong cơ thể muội muội, trời không phụ người có lòng, cuối cùng hắn đã tìm được một nguồn lửa ở mép dãy núi, ở đó mọc một số linh tụy thuộc tính hỏa, đó chính là thứ hắn cần.

Dãy núi này khô hanh nóng bức, đi vào sâu bên trong khiến người ta cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, nóng bức khó chịu. Tiêu Vân lại thích đi xuyên trong rừng, quen đường đi tới cánh rừng trên vách núi, lại tìm kiếm những linh quả ngày đó mình gặp được.

- Không ngờ mới một tháng mà những Hỏa Nguyên quả này đã chín rồi, xem ra sâu trong Tử Vân Sơn Mạch còn có thể có nhiều Hỏa Nguyên quả hơn nữa.

Không bao lâu, Tiêu Vân đã hái được năm trái Hỏa Nguyên quả ở giữa núi, có thể nói là thu hoạch khá dày.

Những linh quả đó nếu mang ra bên ngoài đều có giá trị không nhỏ!

- Nơi hỏa nguyên khí càng nồng đậm thì càng thai nghén nhiều linh quả, ở đó chắc có một nguồn lửa.

Tiêu Vân cẩn thận cảm giác khí tức dao động ở gần đấy, sau khi xác định phương hướng thì chạy về phía đó.

Sau khi băng qua một ngọn núi hiểm thì trở mặt trời đã xuống núi, Tiêu Vân lúc này đã tới một vực núi.

Phía trước mặt hắn có ánh lửa chiếu lên tận trời, một cỗ sóng nhiệt nóng rẫy bừng lên từ bên dưới.

Sóng nhiệt đó khiến người ta nghẹt thở, lòng Tiêu Vân cũng càng thêm mừng rỡ:

- Chỗ này chắc chắn có linh dược do hỏa nguyên khí thai nghén ra.

Phía trước là một vực lửa, phóng mắt nhìn qua thì giống như một cái miệng rộng, có dung nham hầm hập không ngừng cuộn trào.

Trên vách núi của vực lửa đó bất chờ có mọc một linh hoa màu đỏ rực, đón gió nở bung.

- Đó là một gốc Hỏa Linh Hoa, là linh tụy khá hiếm có. Nếu có nó thì dù thiếu ta cũng vẫn áp chế được hàn khí của muội muội rồi.

Thấy thế, Tiêu Vân lập túc hưng phấn, cũng không nghĩ nhiều, lập tức men theo vách núi từ từ tuột xuống.

Dù cho đá bị dòng lửa đốt nóng bỏng tay, Tiêu Vân vẫn không định bỏ cuộc.

Bản thân khó tránh khỏi có lúc không ở bên cạnh muội muội, những linh dược này có thể phòng hờ sẵn cho những lúc cần kíp như thế.

Tiêu Vân trèo trên vách đá mọc Hỏa Linh Hoa, lại cảnh giác nhìn khắp xung quanh, sau đómới cẩn thận bò tới hái linh hoa.

Phía dưới là vực lửa, hắn cũng không dám sơ suất!

Đợi đến khi linh hoa tới tay, sau khi cảm nhận được cái nóng do luồng hỏa nguyên khí mang đến, Tiêu Vân mới thở phào một hơi.

Xì!

Nào biết lúc này lại có một tiếng rít quái dị vang lên, khiến thiếu niên đang thầm vui vẻ chợt tái mặt.

- Tiêu rồi, là một con rắn lửa đang bảo vệ Hỏa Linh Hoa này!

Tiêu Vân kinh ngạc nhìn qua, lại thấy không xa có một con rắn lửa đang phóng tới, con rắn lauwr kia vừa động, đánh về phía thiếu niên kia như một sợi roi lửa.

Chương 3: Thiên phú trở lại

Một đòn này khiến không khí vang lên những tiếng xé gió, rõ ràng là một con yêu mãng đạt đến Tôi Thể cảnh tầng sáu.

Ầm!

Trước áp bức của luồng gió mạnh kia, thân thể Tiêu Vân nghiêng đi, bàn tay tuột ra, cả ngươi mất thăng bằng rơi xuống vực lửa.

- Phía dưới là ngọn lửa hừng hực, nếu ta rơi xuống chắc chắn sẽ bị đốt thành tro tàn.

Thân hình Tiêu Vân rơi xuống vực sâu căn bản không thể khống chế được thế rơi, chẳng qua lòng bàn tay hắn vẫn giữ chắc linh hoa, không chịu buông ra.

- Võ hồn!

Dòng lửa hầm hập cuộn tới, ở thời khắc nguy cơ này, Tiêu Vân nhanh chóng bình tĩnh dùng tâm cảm ứng, thúc đẩy võ hồn thử dùng cành cây kia đâm vào vách đá, để ngăn cản thế rơi xuống.

Tâm niệm Tiêu Vân điều động khiến võ hồn trong thức hải phóng ra ánh sáng xanh, một cành cây xuất hiện trong lòng bàn tay hắn bùng phát ánh sáng xanh rực rỡ, khi hắn muốn khống chế võ hồn cắm vào vách đá, cành cây màu xanh lại run lên, phát ra tiếng u u khoan khoái, tiếp đó võ hồn vẫn cắm rễ trong thức hải lóe lên quang vân đột nhiên xuất hiện trên trán hắn.

- Đây là…

Dị biến bất ngờ khiến Tiêu Vân kinh ngạc, võ hồn rời khỏi thân thể sao?

Võ hồn muốn rời khỏi thân thể chỉ có thức tỉnh bản nguyên, tu luyện giả và võ hồn hoàn toàn dung hợp mới có thể làm được!

Muốn thức tỉnh bản nguyên, đợi đến khi tu luyện giả đạt đến Nguyên Đan Cảnh mới làm được.

Cho dù tu luyện giả Chân Nguyên cảnh cũng chỉ miễn cưỡng có thể ảo hóa ra võ hồn, không thể khiến nó thật sự rời khỏi thân thể.

Võ hồn rời khỏi thân thể, ánh sáng xanh rực rỡ, ẩn chứa sinh cơ bừng bừng, ánh sáng rực rỡ kia phóng ra khiến mảnh trời đất đó như thay đổi hoàn toàn, tràn đầy một loại sức sống không tên, theo đó võ hồn cắm rễ trên trán Tiêu Vân, đường vân huyền diệu phóng ra bao bọc toàn thân hắn, cũng vào lúc này, thân thể thiếu niên đã rơi xuống vực sâu.

- Tiên sư bố nó, rốt cuộc muốn làm gì đây?

Thấy võ hồn đột nhiên không nghe bản thân chỉ huy, Tiêu Vân đầy cay đắng:

- Ngươi giành nguyên khí của ta cũng thôi đi, giờ còn muốn giành mạng của ta sao? Sao ta lại thức tỉnh võ hồn cực phẩm như vậy chứ?

Ánh sáng xanh bao bọc lấy Tiêu Vân rơi xuống trong vực sâu kia, còn chưa đợi hắn hoàn toàn rơi xuống, một mảnh sóng lửa phía dưới cuốn tới phủ lấy hắn, lực va đập cực lớn kia trực tiếp xung kích khiến thiếu niên này choáng váng đầu óc hôn mê luôn.

Cũng vào lúc Tiêu Vân hôn mê, võ hồn vô tâm vô phế kia lại không ngừng u u thể hiện hưng phấn không thôi.

Ánh sáng xanh phóng ra, trên đó có đường vân nguyên thủy nổi lên, như sợi xích cực lớn bao bọc thiếu niên kia sau đó cành cây kia duỗi dài ra, đâm sâu vào biển lửa dung nham bắt đầu hấp thu hỏa nguyên chi khí vô cùng dồi dào bên trong kia.

Hỏa nguyên khí dồi dào bị cành cây màu xanh kia hấp thu, biển lửa xung quanh lại bình tĩnh lại trước đường vân màu xanh võ hồn kia phóng ra, không còn cuồng bạo nữa, mà ngoan ngoãn như một con cừu, như là gặp phải khắc tinh vậy.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, màn đêm đã giáng xuống, hư không sao trời lấp lánh, thỉnh thoảng có cơn gió đêm thổi qua.

Phía dưới vực sâu ánh lửa rực rỡ, trong đó một chùn sáng xanh chói mắt, có vẻ cực kỳ rõ ràng.

Quan sát tỉ mỉ, có thể phát hiện cành cây đâm vào trong biển lửa rõ ràng to lớn hơn nhiều, còn đâm ra những nhánh nhỏ, sau khi hấp thu lượng lớn hỏa nguyên khí kia, võ hồn của Tiêu Vân rõ ràng có được chỗ tốt cực lớn.

Mặt trời lặn về phía tây, khi chân trời xa xôi bắt đầu chớp lên ánh sáng lờ mờ, chờ đợi ánh dương ấm áp bao phủ mặt đất, thiếu niên được ánh sáng xanh bao bọc mới từ từ tỉnh lại, sau khi mắt hắn mở ra, liền thấy sửng sốt.

- Ta vẫn còn sống sao?

Đôi mắt Tiêu Vân nhìn khắp xung quanh, lộ vẻ ngạc nhiên.

Hiện giờ toàn thân hắn được bao bọc trong ánh sáng xanh, trên trán có một cành cây màu xanh cắm rễ, cảm giác toàn thân vẫn vô cùng rõ ràng rõ là dấu hiệu hắn vẫn còn sống, nhưng hắn nhìn khắp xung quanh, bản thân vẫn ở trong vực lửa kia, khiến hắn kinh ngạc.

- Sao ta còn chưa chết?

Tiêu Vân sửng sốt, chuyển nhìn về cành cây màu bích lục vẫn còn cắm vào trong dung nham kia, đột nhiên đôi mắt hắn lóe lên biểu hiện đầy kinh ngạc:

- Võ hồn này đang hấp thu hỏa chi nguyên khí trong ngọn lửa à?

Phát hiện bất chợt này khiến Tiêu Vân bắt đầu hưng phấn lên.

- Võ hồn của ta có thể hấp thu hàn khí của muội muội, còn có thể hóa giải kịch độc, giờ lại có thể hấp thu hỏa chi nguyên khí, chẳng lẽ nó có thể hấp thu tất cả thiên địa nguyên khí sao?

Nghĩ tới đây, trái tim Tiêu Vân lại đập mạnh lên.

Nếu như vậy, võ hồn của hắn muốn tiến cấp cũng không khó rồi.

Suy nghĩ vừa xuất hiện, Tiêu Vân lại tỉ mỉ quan sát, đợi sau khi phát hiện võ hồn đã chia ra một cành nữa và mọc ra một cái lá non màu đỏ rực, trái tim hắn đập càng mạnh hơn, loại biến hóa này đã chứng minh dự đoán của hắn!

- Cái lá mới này có hỏa chi nguyên khí nồng đậm.

Tiêu Vân cảm giác tỉ mỉ, có thể phát hiện trên cành cây màu xanh đó mọc ra một cái lá mới lại hiện ra màu đỏ lửa, hơn nữa nó cũng mọc ra trên cành cây vừa mới mọc ra kia.

Sau khi có phát hiện này, nỗi sợ trong lòng Tiêu Vân đã hoàn toàn biến mất, hắn bắt đầu kiểm tra thân thể của bản thân. Sau một phen kiểm tra, hắn phát hiện bản thân không chỉ không bị thương, tinh khí thần dường như cũng mạnh mẽ lên.

Đôi mắt quét qua, có thể nhìn rõ một số sự vật nhỏ bé, sức cảm nhận cũng mạnh mẽ hơn nhiều.

- Đây là cái lợi mà võ hồn tiến cấp mang lại sao?

Tiêu Vân bị niềm vui đột ngột này chấn động.

Tuy hắn còn chưa thức tỉnh bản nguyên dung hợp hoàn toàn với võ hồn, nhưng hai bên cũng có liên quan, giống như một thể.

Hiện giờ võ hồn tăng lên hắn cũng có được chỗ tốt cực lớn.

Sau khi có những phát hiện này Tiêu Vân không còn kinh hãi, bắt đầu để mặc võ hồn hấp thu hỏa nguyên khí gần đó.

Lại qua một canh giờ, hỏa nguyên khí dồi dào cuộn trào trong vực lửa kia dường như đã tiêu tán, cũng không cảm giác được cái nóng hầm hập trước đó nữa, ngay cả dung nham kia cũng vì hỏa nguyên khí mỏng manh mà lạnh đi.

Cả vực lửa gần như trong một ngày thời gian xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Mà loại biến hóa này lại là do Tiêu Vân mang đến.

Cuối cùng dung nham cũng hoàn toàn lạnh đi, biển lửa hóa thành một mảnh đá đỏ, võ hồn của Tiêu Vân giờ mới rút từ trong đó ra, ánh sáng lóe lên, tiến vào trong thức hải của hắn, một lần nữa cắm rễ ở sâu trong mảnh hỗn độn kia, tất cả hồi phục như bình thường.

Tiêu Vân nhìn khắp xung quanh, trong lòng cảm thấy hơi tỉnh ngộ.

Hôm qua nơi này còn là một vùng đất dữ, chớp mắt đã biến thành thế này, nếu nói ra tất sẽ dẫn tới rối loạn.

Sau khi võ hồn cắm rễ trong thức hải, thân thể Tiêu Vân đột nhiên run lên, dường như kinh mạch được khơi thông, một luồng nguyên khí nồng đậm xâm nhập đan điền của hắn, một luồn lực cảm đã lâu không gặp tràn vào cơ thịt khắp người hắn, loại lực lượng này dường như còn mạnh hơn Tôi Thể tầng sáu.

- Đây là…

Tiêu Vân giật mình, cảm ứng tới, càng kinh ngạc phát hiện bản thân bất ngờ đã đột phá rồi, đã bước vào Tôi Thể cảnh tầng bảy. Đến lúc này, cảnh giới hắn đã đình trệ gần tám năm cuối cùng cũng tiến cấp rồi.

- Chẳng lẽ là vì võ hồn hấp thu lượng lớn hỏa nguyên khí, không cần chút nguyên khí mỏng manh của ta nữa sao?

Tiêu Vân suy nghĩ trong đầu, để kiểm chứng suy nghĩ của bản thân, bắt đầu hấp thu thiên địa nguyên khí ngay tại chỗ, muốn thử võ hồn.

Quả nhiên, theo võ hồn tiến cấp, tốc độ thiên địa nguyên khí hắn hấp thu cũng thăng lên không chỉ mười lần.

Nguyên bản hắn chỉ có thể lôi kéo một chút xíu nguyên khí như ánh sao thôi, nhưng hiện giờ nguyên khí đó lại dồi dào như sương mù mờ mịt bao phủ cả người hắn lại, điều này giống như toàn thân được phủ lên một cái áo khoác ánh sáng mông lung mờ mịt vậy.

Chỉ một canh giờ thôi, hắn cảm giác được bản thân đã đạt đến Tôi Thể cảnh tầng bảy đỉnh phong.

Lúc này hắn không tu luyện nữa, bắt đầu chờ đợi động tĩnh của võ hồn.

End of dialog window.

Vì trước đó mỗi lần võ hồn đều sẽ mạnh mẽ hút cho mình dùng vào lúc hắn hấp thu đủ nhiều nguyên khí.

Đợi một lát, võ hồn không có động tĩnh gì, dường như không có ý muốn hấp thu những nguyên khí này.

- Thật sự không cần nguyên khí trong cơ thể ta nữa à?

Phát hiện này khiến Tiêu Vân cực kỳ mừng rỡ, trong lòng có chút mờ mịt, bản thân rõ ràng chờ mong khoảnh khắc này tới, nhưng giờ lại có hơi không biết phải làm sao, dường như khó mà tin được chuyện này.

Sau chốc lát võ hồn vẫn không có động tĩnh, tâm thần Tiêu Vân chìm vào trong thức hải, cảm ứng võ hồn.

- Ngươi thật sự không cần những nguyên khí này nữa ư?

Tuy võ hồn và hắn vốn là một thể, lại vì chưa thức tỉnh bản nguyên hoàn toàn dung hợp, cho nên hắn không thể thật sự cảm giác như bản thân, cho nên chỉ có thể dùng tâm thần dò hỏi thử ý của võ hồn.

Như là đáp ứng Tiêu Vân, võ hồn lại phát ra tiếng u u đầy linh tính, để đáp lại.

Đến đây, trái tim vẫn căng thẳng của Tiêu Vân cuối cùng cũng buông lỏng.

Từ thời niên thiếu hắn đã đoán được sẽ có một ngày võ hồn không còn hấp thu nguyên khí của bản thân nữa thì có thể hồi phục thiên phú, vì thế hắn chờ đợi đằng đẵng tám năm, mỗi ngày đều nỗ lực tu luyện, chỉ vì giờ phút này đến, giờ cuối cùng đã thành hiện thực rồi.

Tiêu Vân kích động trong lòng, không nhịn được ngẩng lên trời hú dài một tiếng.

Thiếu niên như tuyên thệ với trời cao sự trở lại của hắn, lúc này phát tiến áp lực nhiều năm qua, và ấm ức mà người thường không biết được.

Chính vì võ hồn hấp thu nguyên khí của bản thân, Tiêu Vân đã chịu đựng đủ tám năm, bị người trào phúng gần tám năm.

Loại áp lực trong lòng này, người thường không thể chịu được, huống hồ là một đứa trẻ?

Từ đây về sau, loại áp bức xỉ nhục này sẽ không còn tồn tại nữa, hắn há có thể không kích động?

Sau khi phát tiết tâm tình, Tiêu Vân định thần lại, khi nhìn thấy trong tay vẫn nắm Hỏa Linh Hoa khóe miệng không khỏi nở nụ cười:

- Còn may Hỏa Linh Hoa không vì vậy mà bị hủy, lần này coi như thu hoạch lớn rồi.

Sau khi thu Hỏa Linh Hoa vào trong tay nải, Tiêu Vân nhướng mày lên, bò lên trên vách núi.

Khi gần tới đỉnh núi, hắn có vẻ vô cùng cảnh giác.

Xì!

Một tiếng rít vang lên, hỏa mãng hôm qua đánh lén Tiêu Vân xuất hiện, lại quật đuôi tới.

- Hừ, hôm qua ta suýt chết trong tay ngươi nên hôm nay ngươi khinh suất chứ gì?

Ánh mắt Tiêu Vân ngưng lại, không kề khẩn trương, tay hắn chộp lấy tảng đá, một tay khác lật lại vỗ, đập thẳng về phía đuôi rắn.

Một chưởng đánh ra, uy vũ sinh phong, kình lực mạnh mẽ đánh vỡ tảng đá bên cạnh.

Bùng!

Một tiếng trầm vang truyền tới, hỏa mãng bị đánh bay ra, đập mạnh lên vách núi.

- Hôm nay bắt ngươi nấu canh, cũng tốt cho muội muội tẩm bổ.

Một đòn đắc thủ, Tiêu Vân mượn thế xuất kích nhanh nhẹn như vượn, tay hóa thành trảo, lại giật đứt con hỏa mãng kia, hoàn toàn đánh chết nó.

- Tôi Thể cảnh tầng bảy đỉnh phong quả nhiên lợi hại, con hỏa mãng này cũng không thể chống cự lại được.

Cảm giác loại lực lượng này mang đến khiến Tiêu Vân rất thỏa mãn, hắn chộp lấy con hỏa mãng to bằng bắp đùi, mạnh mẽ trèo lên đỉnh núi.

Lần này hắn có thể nói là thu hoạch phong phú.

Quan trọng nhất là Tiêu Vân qua chuyện này biết được võ hồn có thể hấp thu nguyên khí dồi dào trong nguyên mạch để tiến cấp.

Như vậy cũng sẽ không dây dưa bản thân tu luyện.

- Chỉ cần có thể tu luyện bình thường, ta chắc chắn sẽ không kém người khác.

Thiếu niên đứng trên đỉnh núi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nhìn ra hư không xa xa, lộ ra vẻ kiên quyết, ánh sáng hy vọng trong ánh mắt phóng ra rực rỡ.

Chương 4: Một tên vô dụng ư?

Tiêu Vân khiêng con rắn lửa to bằng bắp đùi chạy về Tiêu gia.

Dãy Tử Vân sơn cách Tiêu gia không xa mấy, lúc Tiêu Vân trở về thì đã xế chiều.

Lúc này trong luyện võ trường của Tiêu gia có một vài đệ tử trẻ tuổi đang túm tụm lại, trông khá là sôi nổi.

Nếu nhìn kỹ chút thì sẽ thấy có hai bóng dáng xinh đẹp vô cùng ở giữa đám người kia.

- Mới không gặp một tháng thôi, tiểu thư Thi Yên đúng là càng ngày càng xinh đẹp. Thiếu niên Tiêu gia cười nói với thiếu nữ xinh đẹp ở giữa, hắn liếc nhìn ánh mắt của mọi người xung quanh, rõ ràng cũng rất ái mộ cô gái này.

- Hừ, các ngươi chỉ biết nịnh bợ Thi Yên muội muội thôi, tính lơ ta sao? Thiếu nữ quyến rũ bên cạnh cô gái kia nhếch môi trừng mắt quát lớn với vài thiếu niên Tiêu gia. - Lẽ nào bổn tiểu thư không xinh đẹp ư?

- Ha ha, Lâm tiểu thư cũng càng ngày càng xinh đẹp mà, e là ở Tử Vân quận chúng ta chẳng mấy ai có thể so được với cô cả. Nghe thấy thế, thiếu niên Tiêu gia rụt cổ, vội vàng cười nói với thiếu nữ có dáng người quyến rũ nọ.

- Vậy còn được. Thấy mấy người kia cũng lên tiếng khen ngợi, Lâm tiểu thư mới hài lòng gật đầu.

Nhan Thi Yên lại có phần xinh đẹp, tràn đầy sức sống hơn Lâm Tiểu Man quyến rũ nhiều.

Lúc này đôi mắt long lanh xinh đẹp tựa như thủy kinh kia đang nhìn xung quanh luyện võ trường của Tiêu gia, dường như cô đang tìm kiếm ai đó. Chẳng qua sau khi quan sát một vòng thì cô lại nhíu mày, bĩu môi có phần buồn bã.

Dáng vẻ này của cô càng xinh đẹp động lòng người hơn, có vài phần dụ hoặc khiến người khác lâm vào điên cuồng.

Thấy thế, trong mắt thiếu niên Tiêu gia lóe lên vẻ ghen tị, trong lòng họ rõ ràng biết lý do vì sao thiếu nữ này tới đây.

- Thi Yên muội muội muốn tìm Tiêu Vân đường đệ à? Trong mắt Tiêu Thành lóe lên một tia ghen tị, có điều hắn ta vẫn tỏ vẻ nho nhã lễ độ, mỉm cười lịch sự hỏi thiếu nữ bên cạnh.

Nhan Thi Yên gật đầu trả lời: - Hôm nay Tiêu Vân ca ca sao thế? Sao huynh ấy vẫn chưa tới luyện võ vậy?

- Ta cũng không biết tại sao Tiêu Vân đường đệ lại chưa tới nữa. Tiêu thành cười nói: - Nếu Thi Yên muội muội đã tới đây rồi, chi bằng ta dẫn ngươi dạo quanh Tiêu gia, lần trước đại ca ta có bắt một con cáo màu tím cho ta, đẹp lắm, hay là chúng ta cùng đi xem đi?

- Ta không đi. Nhan Thi Yên hờ hững đáp, ánh mắt quét xung quanh dường như vẫn còn đang tìm kiếm bóng dáng Tiêu Vân.

Dáng vẻ lạnh lùng của thiếu nữ kia khiến cho Tiêu Thành nhíu mày.

- Chẳng phải hắn ta chỉ là một tên vô dụng thôi sao? Mấy thiếu niên Tiêu gia đứng bên cạnh cũng hừ lạnh vài tiếng, bọn họ đều cảm thấy tức giận và bất bình.

Nhan Thi Yên chính là con gái của thành chủ Tử Vân quận thành, thiên phú lại phi phàm, nhất định cô sẽ trờ thành một cường giả. Thế mà cô lại thân thiết với tên Tiêu Vân kia, không để ý đến những thiếu niên Tiêu gia khác khiến cho trong lòng rất nhiều người theo đuổi cô đều hận đến nghiến răng.

Tuy thế bọn họ lại không thể phát bực được.

- Ơ.. Tiêu Vân đến rồi kìa. Ngay lúc đám thiếu niên Tiêu Gia đang tức tối ghen tị thì chợt có một tiếng kinh hô vang lên.

- Tiêu Vân? Nghe thấy thế, ánh mắt mọi người đều nhìn sang, tầm mắt lập tức rơi trên người thiếu niên đang khiêng một con rắn yêu.

Lúc này Tiêu Vân khiêng rắn yêu đi khá nhanh, sắp đến trước sân của mình.

Hôm qua vật lộn một hồi với nó khiến cho quần áo hắn rách tả tơi lại loang lổ máu, trông dáng vẻ có phần nhếch nhác.

Có điều sau khi Nhan Thi Yên nhìn thấy thiếu niên thì trong mắt cũng lóe lên một tia vui vẻ, nụ cười trên môi tựa như một đóa hóa tươi đẹp đang nở rộ. Dáng vẻ này đúng là làm lu mờ cả thiên địa.

- Tiêu Vân ca ca. Nhan Thi yên vội vàng chạy về phía thiếu niên kia mà không thèm để ý đến ánh mắt của người bên cạnh.

- Thi Yên. Nghe thấy có người gọi hắn, Tiêu Vân bèn dừng bước, quay đầu nhìn lại thì thấy một thiếu nữ mặc xiêm y màu tím đang tung tăng chạy tới chỗ hắn như một con chim sẻ, giọng nói trong trẻo dễ nghe cứ như âm thanh của thiên nhiên khiến người ta không kiềm được mà đắm chìm.

Nhan Thi Yên đứng cạnh Tiêu Vân nhìn thấy quần áo rách tả tơi của hắn, trên vai còn khiêng một con rắn yêu đầu máu, bèn nhăn mũi che miệng hỏi: - Tanh quá đi, chẳng lẽ Tiêu Vân ca ca đi săn thú ở Tử Vân sơn à?

- Ta đến Tử Vân sơn một chuyến, tiện tay săn được một con rắn yêu thôi. Tiêu Vân trông thấy dáng vẻ đáng yêu của thiếu nữ trước mặt bèn mỉm cười đáp. Nhan Thi Yên chính là tiểu đồng bọn thanh mai trúc mã của hắn, quan hệ giữa bọn họ khá tốt.

- Tiêu Vân, sao ngươi đi Tử Vân sơn mà không nói một tiếng cho bọn ta biết, uổng công ta đứng đây đợi ngươi lâu như thế. Lâm Tiểu Man mặc quần bó ngắn lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài, nhẹ nhàng bước tới.
Vóc dáng cô gái này cao dong dỏng, bộ ngực căng tròn, thanh cao thoát tục. Tuy cô chỉ mới mười sáu tuổi thôi nhưng dáng người lại quyến rũ khiến người khác vô cùng hâm mộ, chẳng qua tính tình nóng nảy của cô khiến cho nhiều thiếu niên chỉ đành đứng xa mà trông, không dám trêu chọc cô chút nào.

- Tại sao ta lại phải nói cho cô biết ta đi Tử Vân sơn hả? Tiêu Vân nhìn thấy giọng điệu cô gái kia lạnh lùng lại ra vẻ cao cao tại thượng thì nhíu mày, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng hơn. - Hình như ta đâu có mời Lâm đại tiểu thư cô đến đây đâu nhỉ?

- Hừ, ngươi kiêu ngạo gì chứ, nếu không phải Thi Yên muội muội kéo ta tới đây thì ta cũng chẳng muốn thấy bộ dáng xấu xí của ngươi đâu. Lâm Tiểu Man tức đến đỏ cả mang tai, cô giẫm mạnh xuống đất, nhếch môi liếc xéo thiếu niên kía. - May mà năm đó ta không đính hôn với ngươi, bằng không phải sống với tên vô dụng như ngươi cả đời rồi.

- Lẽ nào ngươi còn tưởng mình là thiên chi kiêu tử của tám năm trước sao?

Lâm Tiểu Man là đại tiểu thư của Lâm gia, một trong bốn gia tộc lớn ở Tử Vân quận, cô ta đã được nuông chiều từ nhỏ có bị ai quát vào mặt như thế đâu?

Có điều mấy lời nói không biết suy nghĩ của cô khiến cho nét mặt của thiếu niên tối lại.

- Có cho ta cũng không thèm thứ con gái ngực to không có não như cô. Vẻ mặt Tiêu Vân trở nên lạnh lùng, liếc thiếu nữ bên cạnh một cái. - Nếu ngươi không có việc gì thì đi đi, Tiêu Vân ta cũng không thích hầu hạ một tiểu thư cành vàng lá ngọc được chiều từ nhỏ như cô.

- Ngươi... Thấy thái độ lạnh nhạt của Tiêu Vân, Lâm Tiểu Man tức đến hai mắt tóe lửa.

Hồi nhỏ, Lâm Tiểu Man cũng rất thân thiết với Tiêu Vân, có một lần Lâm Tiểu Man trong lúc chơi đùa không cẩn thận té xuống đầm, chính Tiêu Vân đã cứu cô ta nên cô ta mới nhặt lại cái mạng. Vì thế lúc Lâm lão gia tử đến cảm ơn Tiêu Vân đã cố ý ghẹo hắn, nói muốn gả cháu gái mình cho thiếu niên này, định ra hôn nhân từ bé nhưng đã bị Tiêu lão gia tử từ chối.

Lâm lão gia tử rất tiếc nuối về chuyện này, mãi đến khi thiên phú của Tiên Vân không còn nữa mới không nhắc lại.

Nay Lâm Tiểu Man lại nói ra chẳng khác gì đang cứa vào vết sẹo của Tiêu Vân.

- Tiểu Man, cô đang nói gì đó. Nhan Thi Yên nhìn thấy vẻ mặt tiêu Vân như thế bèn nhíu mày nói. - Chẳng qua tu vi của Tiêu Vân ca ca tạm thời không đột phá thôi, sau này hắn nhất định sẽ khôi phục lại thiên phú xưa kia cho xem.

- Hơn nữa võ hồn của Tiêu Vân ca ca có thể giải được các bệnh nan y cũng là một thần y đấy. Nhan Thi Yên mỉm cười, mấy năm trước cô bị bệnh rất nặng mà trong thành lại gần như không có ai có thể trị khỏi, cũng chính Tiêu Vân đã cứu cô một mạng.

Cho nên sau đó thiếu nữ này rất thân thiết với Tiêu Vân.

- Hừ, cho dù hắn là thần y thì sao chứ? Lâm Tiểu Man hừ lạnh. - Trong thế giới lấy võ làm đầu này thì không có thực lực cũng như không thể bảo vệ bản thân mình. Thi Yên à, ta khuyên cô từ nay bớt thân thiết với hắn đi, tránh cho hắn lừa mất trái tim của cô thì lúc đó cô hối hận cũng muộn rồi.

Tiêu Vân chỉ liếc Lâm Tiểu Man một cái rồi không thèm để ý đến cô ta.

Hồi nhỏ cô gái này vẫn luôn rất thân thiết với hắn, nhưng sau này khoảng cách đôi bên càng ngày càng xa, quan hệ của họ cũng ngày càng xa lạ.

- Hì hì, ta không sợ Tiêu Vân ca ca gạt đâu. Nhan Thi Yên mỉm cười dịu dàng nhìn chằm chằm vào thiếu niên nọ. Dáng vẻ này của Nhan Thi Yên cứ như ước gì thiếu niên kia lừa gạt cô vậy.

- Đồ háo sắc. Lâm Tiểu Man lộ vẻ khinh thường.

Tiêu Vân cũng không để ý đến Lâm Tiểu Man mà khiêng rắn yêu đi thẳng về phía trước.

- Tiêu Vân ca ca chờ ta với. Nhan Thi Yên vội vàng chạy theo thiếu niên đằng trước.

- Cô đến đây vì tỷ tỷ của cô à? Tiêu Vân bước chậm lại hỏi thiếu nữ bên cạnh.

- Ừ. Nhan Thi Yên gật đầu, trên gương mặt nhỏ nhắn lộ ra một tia lo lắng, cô chớp mắt nhìn sang thiếu niên bên cạnh, nói. - Gần đây chất độc trong người tỷ ấy lại bắt đầu phát tác nữa rồi, khi nào ngươi mới rảnh đi trừ độc cho tỷ ấy!

- Hai ngày sau. Tiêu Vân nghĩ một hồi rồi đáp. - Ta cần khôi phục nguyên khí trước mới có thể trừ độc thay tỷ tỷ của cô được.

- Vậy thì tốt. Nghe thế, trên mặt Nhan Thi Yên mới lộ ra ý cười nhẹ nhõm.

Tỷ tỷ của cô bị trúng độc đã hai năm rồi, cách một khoảng thời gian lại phát tác một lần, khắp Tử Vân quận thành này cũng không có người có thể trị tận gốc loại độc này được.

Lúc trước khi Nhan Thi Phi bị trúng độc, có người đoán rằng cô ấy sống không quá một tháng.

Sau này nhờ có Tiêu Vân giúp đỡ nên mới còn sống tới tận bây giờ.

- Cô nhìn bộ dạng hiện tại của ta xem, không thể tiếp Thi Yên muội muội được. Cô về trước đi, đến lúc đó ta lại đi tìm cô sau. Tiêu Vân cười, hiện giờ hắn đang kiêng rắn yêu, cả người toàn mùi máu tanh khó tránh khỏi mạo phạm người đẹp nên cũng không giữ Nhan Thi Yên ở lại.

- Được, vậy Tiêu Vân ca ca nhớ tới sớm chút. Nhan Thi Yên chớp mắt nhếch môi nói.

- Đồ háo sắc. Lâm Tiểu Man đứng cạnh lẩm bẩm vài câu: - Giờ hắn đã là một kẻ vô dụng mà còn khách sáo với hắn như thế à?

Trong mắt cô ta, từ nay trở đi chắc chắn Tiêu Vân không thể nào tiến lên trên võ đạo, cùng lắm hắn chỉ là một y sư chữa bệnh mà thôi.

Trong thế giới lấy võ làm đầu này, một tên y sư xứng với bọn họ sao?

- Gửi lời hỏi thăm của ta tới Thi Phi tỷ tỷ nhé. Tiêu Vân nói với Nhan Thi Yên, sau đó lập tức bước về phía sân của mình.

Chợt có vài thiếu niên cản ở phía trước khiến cho Tiêu Vân dừng bước.

- Tiêu Vân đường đệ, ngươi tìm đâu ra con rắn yêu này thế? Xem khí tức của nó thì hình như ở Tôi Thể cảnh tầng sáu nhỉ! Tiêu Thành nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt, vươn tay vuốt lớp vảy của rắn yêu rồi nhếch môi mỉa mai.

- Có khi nào ngươi trộm rắn yêu này từ trong bẫy của đoàn mạo hiểm không?

- Nhất định hắn đã đi ăn trộm rồi, bằng không dựa vào chút thực lực ấy của đại thiên tài Tiêu Vân thì làm sao có thể săn được con mãnh thú này chứ? Mấy tên thiếu niên bên cạnh cũng mở miệng châm chọc theo.

- Tránh ra. Tiêu Vân nhíu mày, liếc đám thiêu niên đang mỉa mai khiêu khích mình rồi cất bước định rời khỏi đây.

- Tên tiểu này còn dám đi à. Thấy Tiêu Vân không để ý đến chúng, đám thiếu niên nọ nhíu mày lộ vẻ tức giận.

Khi nãy Nhan Thi Yên lạnh nhạt với bọn họ mà chạy về phía Tiêu Vân khiến cho đám này rất tức tối.

Một kẻ vô dụng thì dựa vào đâu mà được thiên kim thành chủ xem trọng cơ chứ?

- Ngươi đứng lại cho ta, lẽ nào không nghe thấy Thành ca đang hỏi ngươi sao? Với tâm lý vặn vẹo như thế, một tên trong số đó bước ra chặn đường Tiêu Vân. - Ta thấy con rắn này cũng khá lắm, hôm nay làm thành mấy món nhắm rượu cho bọn ta được đấy.

Nói xong bàn tay tên kia hóa thành trảo hướng về phía rắn yêu trên vai Tiêu Vân.

Chương 5: Ai phạm ta thì ta sẽ trả lại gấp mười

Một trảo của thiếu niên kia vô cùng uy vũ, tựa như bên trong ẩn chứa sức mạnh của trăm quân, có thể đánh nát cả núi đá.

Người này là Tiêu Lập, tu vi Tôi Thể cảnh tầng sáu đỉnh phong, hắn chỉ mưới lăm tuổi lại ra vẻ kiêu ngạo.

Bởi vì người trong Tiêu gia đều biết thực lực của Tiêu Vân chỉ ở Tôi Thể cảnh sơ kỳ, kém hơn mọi người nhiều.

- Hừ, để xem ngươi còn dám kiêu ngạo nữa không. Thấy thế, vài thiếu niên khác đều cười khẩy chờ xem Tiêu Vân bị mất mặt.

- Láo xược! Ánh mắt Tiêu Vân lóe lên lộ ra một tia sắc bén. Tay trái hắn khiêng rắn yêu, tay phải tựa như kìm sắt bắt lấy cổ tay Tiêu Lập với tốc độ cực nhanh. Khí thế của Tiêu Lập bị chững lại.

Tay hắn bị nắm chặt, Tiêu Lập cảm thấy một cỗ sức mạnh to lớn truyền đến khiến cho mình bỗng mất cả sức lực.

- Sao lại có thể thế được? Tiêu Lập vô cùng kinh ngạc: - Sao ngươi lại có sức mạnh lớn đến mức này?

Thế nhưng ngay lúc Tiêu Lập đang kinh ngạc thì Tiêu Vân kéo mạnh tay hắn làm hắn mất thăng bằng, sau đó giơ chân đạp bay hắn ra xa. Tiếng xương gãy vang lên.

“Ầm!"

Tiêu Lập đau đớn, hắn ta bị đạp ngã xuống đất, gãy mất một chiếc xương sườn.

Im lặng...

Bầu không khí ở luyện võ trường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở.

Tiêu Thành và nhiều thiếu niên khác nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt với vẻ vô cùng kinh ngạc, bọn họ đều cảm thấy choáng váng mặt mày.

- Khi nãy là do tên Tiêu Vân kia làm sao? Vài người nhìn nhau, dường như cũng thấy khó tin sự thật đang diễn ra trước mắt này.

Tên Tiêu Vân vô dụng kia lại có thể chặn được đòn của Tiêu Lập mà còn đá bay người ta luôn ư?

- Đây chắc chắn không phài là sự thật.

- Có lẽ Tiêu Lập nhất thời khinh địch nên mới bị Tiêu Vân thừa cơ đánh lén. Mọi người nhìn nhau một cái, trong đầu đều xuất hiện ý nghĩ này.

- Không, đây tuyệt đối không phải là sự thật. Trong lòng Tiêu Lập chấn động, hắn khó mà chấp nhận được sự thật là mình bị tên vô dụng nổi tiếng toàn thành này đánh bại. Nếu đúng như thế thì chẳng phải hắn sẽ trở thành kẻ lót đáy trong đám thiếu niên cùng thế hệ sao?

- Sao tên vô dụng ngươi có thể làm ta bị thương được chứ? Tiêu Lập nổi giận gào lên, hắn ta chịu đau bò qua ra vẻ muốn nhào tới.

- Tiêu Lập ngươi dám sao! Thấy Tiêu Lập vẫn không biết hối cải mà muốn ra tay thêm lần nữa, Tiêu Vân trừng mắt quát lớn. - Ngươi chỉ là đệ tử dòng chi mà cũng dám động tới ta ư? Trong mắt ngươi còn có gia pháp Tiêu gia hay không?

- Hừ, đệ tử dòng chi thì sao hả? Còn tốt hơn tên vô dụng tám năm cũng không tiến bộ chút nào như ngươi. Tiêu Lập hừ lạnh, hai tay tạo thành thức mở đầu rồi lao tới chỗ Tiêu Vân đang khiêng rắn, hung hăng như một con hổ dữ.

- Đồ ngu xuẩn. Trong mắt Tiêu Vân lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên đang hùng hổ lao tới. Hắn nhích người qua chút thì đã tránh được đòn tấn công sắc bén của đối phương, sau đó tay hắn tạo thế đao đánh mạnh vào bụng của thiếu niên kia.

A!

Ngay khi chưởng đao vừa chém xuống, cả người Tiêu Lập lập tức xụi lơ trên mặt đất. Hắn ta hét thảm thiết.

Hô!

Nhìn thấy Tiêu Lập nằm dưới đất kêu la thảm thiết, trong mắt vài thiếu niên đứng cạnh đấy cũng lộ ra vẻ nghiêm túc.

Nếu nói ban nãy Tiêu Lập nhất thời khinh định thì vừa rồi hắn đã dốc hết sức tấn công rồi!

Lẽ nào thực lực cùa Tiêu Vân không phải Tôi Thể cảnh tầng sáu ư?

Nghĩ tới đây, đám người Tiêu Thành hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn thiếu niên kia có phần kỳ lạ.

- Thực lực ngươi thế này mà cũng dám gọi ta là đồ vô dụng sao? Tiêu Vân nhìn Tiêu Lập bằng ánh mắt đanh lại rồi nói: - Ai phạm ta thì ta sẽ trả lại gấp mười lần.

Nói xong, hắn nhìn xung quanh một vòng, không biết cố ý hay vô tình nhìn về phía đám người kia.

Phần lớn trong số đó đều là đệ tử dòng chi, đi theo Tiêu Thành làm mưa làm gió, mấy năm qua đã không ít lần lên tiếng chế giễu Tiêu Vân.

Hắn thân là đệ tử dòng chính Tiêu gia, thân phận vốn không phải ai cũng có thể sánh được, há lại mặc cho đám người này trèo lên đầu mình kia chứ?

Lúc trước tu vi của Tiêu Vân cứ chậm chạp không tiến nên hắn cần phải nhẫn nhịn, hiện giờ Tiêu Vân đã khôi phục tốc độ tu luyện rồi, sao còn phải nhẫn nhịn tiếp làm chi?

"Hắn vẫn còn là tên Tiêu Vân vô dụng kia ư?"

"Sao ta lại cảm thấy hắn có khí thế kinh người như thanh kiếm sắc bén sắp tuốt ra khỏi vỏ thế?" Vài người thấy Tiêu Vân lướt qua mình, trong lòng lại dấy lên nổi sợ hãi khó hiểu, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên, khi nhìn bóng người đằng trước, tim họ không nhịn được mà đập thình thịch.

- Lẽ nào tu vi của hắn đã bắt đầu khôi phục lại rồi sao? Nghĩ tới đây, mọi người đều run rẩy.

- Hắn thật sự đã khôi phục lại thực lực ư? Tiêu Thành đứng bên cạnh nhíu mày, hắn cảm thấy một cỗ áp lực khó hiểu.

Nếu thiên phú của Tiêu Vân quay trở lại thì chẳng phải sẽ ảnh hưởng tới địa vị của mình ở trong tộc sao?

Đám người kia cũng hoảng sợ, nếu như Tiêu Vân khôi phục thiên phú thì há lại có thể buông tha cho họ?

Mấy năm gần đây bọn họ đã châm chọc khiêu khích thiếu niên kia nhiều lần lắm rồi!

- Ngươi... ngươi đã đột phá rồi à? Tiêu Lập bị thương nằm trên đất nhìn Tiêu Vân với vẻ hoảng sợ.

- Đúng thế. Vẻ mặt Tiêu Vân dửng dưng.- Tám năm nay ngươi vẫn không tiến bộ, sao lại có thể đột phá được? Tiêu Lập tỏ vẻ khó tin.

- Ai nói Tiêu Vân ta sẽ tầm thường như thế cả đời? Tiêu Vân hờ hững liếc bọn họ. - Phong thủy đổi dời, cuối cùng Tiêu Vân ta cũng có ngày quật khởi.

Dứt lời, Tiêu Vân cất bước rời đi.

- Hắn đột phá rồi, hắn thật sự đã đột phá rồi. Đám thiếu niên ở cạnh đấy đều sững ra mà thì thào trong miệng.

- Ngươi sợ cái gì, chẳng qua hắn chỉ bước vào Tôi Thể cảnh tầng bảy thôi mà, lo gì chứ? Có người lên tiếng mỉa mai. - Không chừng qua lần này thì hắn phải đợi thêm tám năm nữa mới đột phá tiếp, tới lúc đó chúng ta đã bước vào Tiên Thiên cảnh lâu rồi, sao phải sợ hắn?

Nghe thấy thế, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thiếu niên kia, trong lòng họ vẫn căng thẳng vô cùng.

- Tiêu Vân, ngươi đứng lại cho ta, lẽ nào ngươi đánh người xong còn muốn đi à? Tiêu Thành nhíu mày quát lớn.

- Thì sao, ngươi muốn ra mặt thay hắn à? Tiêu Vân dừng bước, nhìn vẻ mặt hung ác của Tiêu Thành.

Tên Tiêu Thành kia là con trai của đại bá hắn, tu vi đã bước vào Tôi Thể cảnh tầng tám.

- Ta thấy khí sắc của ngươi cũng khá lắm, chắc tu vi đã tiến bộ lên nhỉ. Nếu thế thì ta thân là huynh trưởng sẽ chỉ bảo ngươi một phen. Tiêu Thành nhếch môi cười, đoạn nhảy lên tung một quyền về phía Tiêu Vân, quyền phong sắc bén quét qua rát hết cả da.

Quyền phong lạnh thấu xương lập lòe bóng sáng như có vô số thiết quyền giáng xuống bao trùm thiếu niên kia.

Đây là chiến kỹ hoàng cấp, Lạc Thạch quyền.

Một quyền tung ra tự như núi lở khiến cho người ở dưới khó mà tránh được.

Quyền này có tốc độ cực nhanh, còn ẩn chứa vài phần hậu chiêu. Dù Tiêu Vân thức tỉnh võ hồn có lực cảm tri cực mạnh, thấy rõ thật giả, nhưng hắn đang khiêng xác rắn trên vai nên vẫn khó mà né tránh được.Hắn nhướng mày, vận chuyển toàn lực muốn tung ra một chưởng đỡ lấy.

- Dừng tay! Ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh như sấm rền vang lên, sau đó có một luồng gió mạnh thổi tới phá tan quyền ảnh sắc bén của Tiêu Thành.

- Hổ thúc! Tiêu Vân vốn định dốc hết sức ra tay thì chợt cảm thấy áp lực trên người biến mất. Lúc ngẩng lên thấy người đàn ông trung niên bỗng nhiên xuất hiện, trong mắt Tiêu Vân lộ rõ ý cười. Hắn ngầm ra hiệu với người mới đến.

Người đột nhiên xuất hiện đúng là Tiêu Hổ.

Hổ thúc gật đầu, sau đó dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Tiêu Thành. - Sao ngươi dám ra tay với Tiêu Vân?

Mấy thiếu niên đứng cạnh thấy Tiêu Hổ nhìn chằm chằm như thế thì rụt cổ lại đầy sợ hãi.

- Không có gì, ta chỉ muốn thử thực lực của Tiêu Vân đường đệ thôi mà. Tiêu Thành nhún vai nói.

- Thử thực lực của hắn à? Tiêu Hổ nhướng mày hỏi tiếp. - Chẳng lẽ thử thực lực của hắn cần dùng võ kỹ sao?

- Dù gì khi nãy ta cũng đâu làm hắn bị thương. Tiêu Thành nhíu mày, dáng vẻ bâng quơ.

- Đứa nhỏ này. Tiêu Hổ nhíu mày.

- Hổ thúc à, nếu không có chuyện gì thì bọn ta đi đây. Tiêu Thành ngả ngớn ra hiệu cho đám thiếu niên bên cạnh đỡ Tiêu Lập bị thương rời khỏi đấy, như thể trong mắt hắn căn bản không có Tiêu Hổ.
Thấy thế, Tiêu Hổ cũng lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Hiện giờ lão gia tử đang bế quan, người quản lý Tiêu gia lại là phụ thân của Tiêu Thành, thân phận bản thân thấp kém không thể làm gì được hắn.

- Vân thiếu không sao chứ? Tiêu Hổ lắc đầu rồi quay sang nói với thiếu niên đang khiêng xác rắn.

- Ta không sao. Tiêu Vân thản nhiên đáp.

- Tính của Tiêu Thành như thế, ngươi đừng để bụng. Tiêu Hổ nói.

- Tôn nghiêm của ta, ta sẽ sớm đòi lại. Tiêu Vân nói với vẻ thản nhiên, trong giọng nói lại ẩn chứa vài phần tự tin.

Sự thay đổi của thiếu niên khiến Tiêu Hổ ngây ra, chợt ánh mắt hắn sáng lên, hắn hỏi. - Khi nãy ngươi đánh Tiêu Lập bị thương sao?

Lúc nãy Tiêu Hổ đứng từ xa thấy cảnh Tiêu Lập bị đá bay, trong lòng nghi ngờ không dứt.

- Ừ. Tiêu Vân gật đầu.

- Lẽ nào ngươi.. ngươi đã đột phá? Nghe thấy thế, đôi mắt Tiêu Hổ sáng lên ẩn chứa vài phần hưng phấn. Hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt.

- Lỡ chân bước vào Tôi Thể cảnh tầng bảy thôi. Tiêu Vân cười đáp.

- Cái gì! Ngươi đột phá rồi à. Tiêu Hổ hơi kích động, tám năm nay thiếu niên này vẫn không tiến bộ chút nào!

- Ừ. Tiêu Vân vẫn hờ hững gật đầu.

- Thiên phú của ngươi đã trở lại rồi sao? Tiêu Hổ nhìn chằm chằm vào thiếu niên hỏi.

- Vẫn đang xem xét. Tiêu Vân đáp.

- Có thể đột phá thì tốt quá. Tiêu Hổ nói. - Nếu lão gia tử biết được tin này chắc chắn sẽ rất vui mừng.

- Hồ thúc, chuyện lần này cảm ơn ngươi, ta về nhà trước đây. Sau khi trò chuyện thêm hai câu, Tiêu Vân nói.

- Ừ, ngươi đi đi. Tiêu Hổ nói.

Tiêu Vân khiêng rắn yêu rời đi.

- Hy vọng Vân thiếu gia có thể khôi phục thiên phú. Tiêu Hổ nhìn bóng người đang rời đi, thì thào.

Mấy năm gần đây Tiêu Vân luôn chăm chỉ tu luyện cực khổ ở luyện võ trường, rất đỗi kiên trì, dù biết rõ bản thân không đột phá nhưng vẫn không bỏ cuộc. Làm gì có đứa nào trong đám thiếu niên cùng thế hệ của hắn có được tâm tính kiên cường không chịu thất bại như vậy chứ?

Tiêu Hổ rất cảm động, hiện giờ thấy Tiêu Vân có thể đột phá, hắn cũng vô cùng vui mừng.

- Vân thiếu gia, hôm qua ngươi đi đâu thế?

- Ca à huynh không sao chứ? Sau khi Tiêu Vân về đến nhà, Hoàn nhi và Tiêu Linh Nhi hỏi han với vẻ lo âu.

- Ta không sao. Tiêu Vân cao giọng cười nói. - Hoàn nhi, ngươi gọi Lý ma ma tới đem hầm cách thủy con rắn yêu này mà ăn. Yêu thú này chính là đồ bổ đấy, đã lâu chúng ta không ăn ngon một bữa rồi. Còn da của nó thì các ngươi làm một bộ áo giáp đi, có thể chống lạnh đấy.

Sau khi để con rắn xuống, Tiêu Vân lập tức đi tắm rửa một phen, thay một bộ quần áo sạch sẽ vào.

Ăn cơm xong, Tiêu Vân cảm thấy tinh khí thần của mình càng dồi dào hơn trước.

- Máu thịt yêu thú quả là phi phàm. Tiêu Vân gật đầu suy ngẫm. - Xem ra sau này nên săn yêu thú nhiều thêm chút mới được.

Sau bữa ăn này, không chỉ hắn cảm thấy tinh khí thần của mình dồi dào lên mà thân thể muội muội cũng tốt hơn chút.

- Ta cần phải cố gắng tu luyện, sớm bước vào Tiên Thiên cảnh. Trong đêm tối, Tiêu Vân ngồi xếp bằng ở trên giường bắt đầu hấp thu nguyên khí trong thiên địa, trải qua chuyện lúc chiều, hắn càng khát vọng thực lực hơn. Nếu lúc trước thì hắn không thể nào đỡ được một đòn của Tiêu Lập.

Nhưng lần này hắn lại dễ dàng đánh bay đối phương.

- Tiêu Thành, chẳng bao lâu nữa thì ta có thể đánh bại ngươi rồi! Ánh mắt Tiêu Vân cứng lại, hắn siết chặt nắm đấm, trên gương mặt còn ngây thơ lộ ra vẻ kiên cường, trong lòng quyết tâm phải rửa sạch sỉ nhục lúc trước.

Hắn biết rõ sở dĩ Tiêu Lập dám ra tay với hắn cũng vì có Tiêu Thành đứng sau lưng làm chỗ dựa.

Bằng không thì một đệ tử dòng chi sao lại dám ra tay với hắn được?

Phải biết rằng Tiêu Vân chính là cháu nội của Tiêu lão tộc trưởng đấy!

Tiêu Vân dùng pháp quyết của gia tộc, không ngừng hấp thu nguyên khí trong thiên địa, biến nó thành của bản thân.

Qua một đêm, nguyên khí trong đan điền càng nhiều hơn.

Mãi đến sáng hôm sau khi ánh mặt trời vừa ló thì hắn mới ngừng tu luyện.

Lúc này võ hồn kia vẫn chưa thò ra hấp thu nguyên khí trong đan điền của Tiêu Vân, khiến cho hắn càng thêm phần tin tưởng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau