BẤT TIỂU TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất tiểu tâm - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thật sự thông suốt?

Hà giáo sư phát hiện anh cùng người nào đó lại có thể gặp gỡ ở những nơi hẻo lánh tại trường học, ngay cả tiết học trên lớp người nào đó cũng sẽ đến tham dự. Tháng ngày Hà Luật có khóa, trên căn bản sau khi ăn cơm sẽ bị người đó kiên trì gọi đi tản bộ. May mà trường của bọn họ làm công tác xanh hóa rất tốt, nếu không cả ngày hít bụi cũng không phải là việc gì tốt.

Hà Luật có lúc sẽ cảm thấy áy náy, biết rõ đối phương mang theo cảm tình thế nào cùng chờ mong, nhưng lại một mực lấy biểu tình ôn hòa cho đối phương rơi vào, một mực dựa vào đối phương ôn nhu hưởng hết chăm sóc. Hà Luật nghĩ, có lẽ một người lâu ngày, một khi có người thật lòng tốn thời gian ngóng trông mình, liền không nhịn được sa vào. Nhưng mà người kia thế mà không cho anh thời gian do dự cùng cảm thấy tội lỗi lâu hơn, liền cười toe toét đem anh giam vào sự quan tâm chăm sóc của mình.

Theo lịch ngày dần dần đổi, nhiệt độ cũng dần dần thấp, Thường Kiện đạp đạp lá cây lộ ra vẻ sa sút hiếm thấy: "Em phải rời khỏi một quãng thời gian."

"Hả?" Hà Luật đá đá tảng đá ven đường, ra dáng một bộ dạng mất tập trung.

"Nhà em ở bên ngoài làm ăn xảy ra chút vấn đề, cha em để cho em qua đó học xem cách xử lí như thế nào, nên xin phép một cái kì nghỉ."

"Ồ." Hà Luật nhẹ nhàng đáp một tiếng, nghe không ra là cao hứng hay thất lạc.

Thường Kiện thở dài, cậu quả thật không nỡ những ngày qua cùng Hà Luật ở chung ấm áp, Thường Kiện đã cẩn thận mà tự trách ngày trước nóng vội, đem người dọa sợ không nói suýt chút nữa còn toàn bộ tan vỡ, giống như bây giờ khôi phục ở chung không có chỗ nào khúc mắc quả thực là hiếm thấy, vào lúc này rời đi Hà Luật là việc mà cậu không hề muốn. Hơn nữa... Không đến hai ngày nữa là Giáng Sinh, lễ Giáng Sinh trong trường khẳng định là đặc biệt được chú ý, Thường Kiện không chỉ phiền muộn không được cùng người âu yếm ở bên, cũng sợ sệt ngày lễ lãng mạn như vậy sẽ làm cho quan hệ của bọn họ bị lật đổ. Tỉ như... Hà giáo sư nhất thời hứng khởi tìm bạn gái, điều này cũng không phải không thể. Với điều kiện như Hà Luật, không được phái nữ ưu ái là không có khả năng, hơn nữa lúc trước Thường Kiện cũng đã gặp được Hà Luật đi xem mắt, có thể thấy được, Hà giáo sư đối với việc lập gia đình cũng không bài xích...

"Thầy nhớ mỗi tuần tuân theo đơn sắc một lần thuốc đông y, mỗi ngày nhớ ăn nhiều hơn, trời lạnh nhớ mặc quần áo dày, mỗi ngày rảnh liền ra bên ngoài đi dạo nhiều một chút, trước khi đi ngủ hoạt động một chút chân tay cùng xương cổ..."

"Thường Kiện," Hà Luật bất đắc dĩ đánh gãy, nhẹ nhàng mang theo chút ngượng ngùng nhàn nhạt đáp lại, "Tôi nhớ được."

Hà Luật bỗng nhiên lại khôi phục lại trạng thái một thân một mình, nhưng là cùng thời gian trước vẫn là không giống nhau lắm, tỉ như di động lại rung chuông. Bên kia người ở ngoài đúng giờ căn dặn: giáo sư phải nhớ uống thuốc. Ngày hôm nay bên thầy nhiệt độ thấp, ra ngoài nhớ mang theo áo khoác.

Hà Luật kéo kéo khóe miệng, tâm tình không khỏi tốt lên, dù cho giờ khắc này khí trời bên ngoài âm u, bão cát thổi đến mờ mắt.

Buổi tối lễ Giáng Sinh hôm ấy nhiệt độ đặc biệt thấp, trong trường học đâu đâu cũng có đèn màu, giảng đường cùng cửa lớp học bị người có tâm trang trí bằng cây thông, khắp nơi trong sân trường đều thấy học sinh túm năm tụm ba cười đùa. Hà Luật điệu thấp quen rồi, huống hồ đây là ngày lễ của phương Tây, xoa xoa hai tay dự định về nhà trước giờ cơm tối vẫn là tốt hơn.Hà Luật vừa đóng cửa lại thì điện thoại trong túi liền vang lên, thời đại này các loại hình lừa đảo tầng tầng lớp lớp, Hà Luật rất cẩn thận nhìn một chút số điện thoại thấy không có gì khác lạ mới nhận.

"Giáo sư!" Âm thanh Thường Kiện nhanh chóng truyền tới, bên kia là giọng điệu của chàng trai mười phần sức sống.

"... Thường Kiện," Hà Luật ngó cửa nhà trống rỗng, thường ngày vào lúc này, người bên đầu dây kia nên ở cạnh mình, "Lúc nào trở về a?"

Thường kiện tựa hồ đối với vấn đề này có chút không ứng phó kịp: "Trở về? Nga, còn có năm ngày, rất nhanh. Giáo sư thầy ăn cơm chưa?"

"Còn chưa ăn, đang định làm, " Hà Luật miễn cưỡng ngồi xuống sô pha, "Còn cậu?"

"Theo cha em đi ra xã giao, em trộm lúc không có người chạy ra ngoài, ngày hôm nay ra ngoài quên lấy điện thoại di động, lúc này dùng là của cha em. Đúng rồi giáo sư có thích ăn đồ ngọt không?"
"Cũng được, làm sao?"

"A, ở chỗ này ăn được mấy loại đồ ngọt rất tốt, em mang cho thầy a."

Hà Luật cười: "Tốt."

"Giáo sư, phía em bên này có tuyết rồi, rất đẹp..." Bên kia nhanh chóng truyền đến tạp âm ầm ĩ, "Cha em tới bắt người, em cúp trước a."

Hà Luật nghe trong điện thoại truyền tới thanh âm tút tút mới phản ứng được cái người từ xưa đến nay sẽ không cúp điện thoại trước bây giờ lại cúp máy điện thoại của mình, mơ hồ có thể nghe được trên đường phố truyền đến bài hát Giáng Sinh đã nhắc nhở Hà Luật, cái kia hỗn tiểu tử điện thoại đêm Giáng Sinh thậm chí ngay cả câu Giáng Sinh vui vẻ cũng không có liền cúp máy.

Chính vào lúc này chuông cửa vang lên, nhà Hà Luật từ rất lâu đã không có khách đến thăm, Hà Luật nghi hoặc mà đứng dậy đi ra mở cửa, ngoài cửa tiểu đệ chuyển phát nhanh đưa hai cái hộp lớn: "Hà Luật tiên sinh, chuyển phát nhanh của ngài."

Hà Luật tìm cây kéo lớn, rạch dọc theo chỉ hộp, hai cái hộp lớn phân biệt là hai bộ quần áo cộng thêm một tấm thiệp chúc mừng: Giáo sư giáng sinh vui vẻ, trời lạnh, vốn là nghĩ tới thời điểm trời lạnh cùng thầy đi mua quần áo, nhất thời lại phải rời khỏi, không thể làm gì khác hơn là thừa dịp trước khi rời đi mua hai bộ, đều là đã phối hợp với nhau, bảo đảm thích hợp với thầy!

Phía sau thiệp chúc mừng là một cái tấm hình, bên ngoài tấm hình là một đứa bé nằm úp sấp không nhìn ra mặt mày, bé bắn một cái mũi tên, chỉ vào hai chữ Thường Kiện viết phóng khoáng mà qua loa, bên trong tấm hình, là một từ "Luật", mỗi một nét đều như hài tử mới tập viết chữ Hán mà ra.

Trong lòng ấm áp, cảm giác được người ghi nhớ, quan tâm vô cùng không tồi. Hà Luật tung hai bộ y phục kia ra, sờ lên chất liệu hết sức thoải mái, kiểu dáng cũng tương đối phù hợp, xem ra là khá là đắt. Giờ khắc này Hà Luật thế nhưng không lại nghĩ tính toán trả tiền lại, trái lại phần tâm ý này của Thường Kiện, làm lòng anh cơ hồ trở nên mềm yếu.

Chuông cửa lại leng keng mà vang lên, lúc này đứng sau cửa là tiểu đệ ở quán ăn đang nở nụ cười thân thiện, Hà Luật bất quá chỉ nghi hoặc hai giây, liền phản ứng lại chắc chắn là Thường Kiện giúp đỡ gọi thức ăn bên ngoài, tìm tiền lẻ trả cho bữa tối nóng hổi. Thường Kiện quả nhiên là đối với khẩu vị của Hà giáo sư tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, ba món ăn đều rất là hợp khẩu vị Hà Luật, ngoài ra còn có một cái bánh gato sô cô la nho nhỏ.

Hà Luật lấy một miếng bánh gatô ăn, trong miệng liền thấy ngọt ngào, nếu như vào lúc này Thường Kiện ở bên cạnh, nhất định sẽ đốc thúc chính mình ăn cơm trước khi ăn nữa đồ ngọt, nếu không liền đem bánh gatô tịch thu... Hà Luật phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình sao lại nghĩ ra loại giả thiết thần kinh này, sô cô la thơm ngọt còn ở trong miệng chưa tan hết, Hà Luật thở dài, có chút bất đắc dĩ lại có chút ngọt ngào mà lầm bẩm lầu bầu một câu: giống như... thật a!

Chương 22: Quyến rũ thành gian?

Buổi sáng nguyên đán hôm đó Hà Luật là bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức, mơ màng tìm điện thoại trong tay.

"Giáo sư?".Bên kia loáng thoáng truyền đến âm thanh mang theo chút thăm dò, "Còn chưa rời giường sao?"

"Ừm..." Hà giáo sư đang làm ổ trong chăn lăn lăn, phát ra mấy âm thanh hừ hừ không rõ nghĩa.

"Cái kia... Trước tiên ra mở cửa cho em có được không?"

Hà Luật mơ mơ hồ hồ từ trên giường đi xuống, tìm ra phòng khách, lại tìm thấy cửa lớn liền tiện tay mở. Thường Kiện ngẩng đầu lên nhìn thấy Hà giáo sư chính là tóc rối bời mắt còn đang mơ hồ cộng thêm quần áo ngủ còn chưa thay ra. Hà Luật mở cửa xong liền không quay đầu lại mà hướng phòng ngủ quay về, Thường Kiện không thể làm gì khác hơn là đem đồ vật mang tới tiện tay thả xuống, theo Hà Luật tiến vào phòng ngủ.

Thường Kiện hoài nghi hướng về Hà giáo sư đang cuộn chăn ngủ say như chết trên giường có hiểu hay không anh vừa cho một người vào trong nhà. Hà Luật ngủ rất say, người cùng chăn đêm quấn quýt lấy nhau. Thường Kiện ngồi xổm trước giường, cũng không lo lắng Hà Luật đột nhiên tỉnh lại.

Một tuần không thấy, người này hình như sinh hoạt rất vui vẻ. Sẽ không chủ động gọi điện thoại tới hoặc là gửi tin nhắn, sẽ không chủ động hỏi tới tình huống của chính mình, Thường Kiện thở dài, ngoại trừ ngày đó bất ngờ hỏi về vấn đề liên quan đến ngày trở về... Người này đại khái là bị động hết mức. Hà Luật đang ngủ trở mình quay lưng đối diện với Thường Kiện, Thường Kiện sững sờ nhìn cái lưng đang cuộn lại kia, nếu như... có thể ôm vào ngực thì thật tốt.

Thường Kiện bỗng nhiên đứng dậy, đắp lại chăn cho Hà Luật liền nhẹ nhàng ra ngoài đóng lại cửa phòng ngủ.

Chỉnh lý xong nguyên liệu nấu ăn mang tới, đem thuốc bắc lên bếp, thu thập nhà bếp sạch sẽ, tại thời điểm Thường Kiện làm xong hết mọi việc, chủ nhân căn nhà vốn đang ngủ nướng rốt cuộc cũng rời giường. Hà Luật tựa ngoài cửa phòng bếp, nhìn bóng lưng bận rộn trong phòng bếp có chút do dự hỏi: "Cậu đến lúc nào?" Một chút ấn tượng anh đều không có.

Vừa nãy quả nhiên là không tỉnh táo... Thường Kiện tiến lại gần nhìn sắc mặt của Hà Luật, có chút tiều tụy lại có chút trắng bệch: "Ngủ không ngon sao? Tối qua mấy giờ ngủ?"

"Tối hôm qua?" Hà Luật cau mày nghĩ một hồi, chống lại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Thường Kiện dũng cảm thẳng thắn nói: "Hừng đông ngủ, có lẽ là ba, bốn giờ đi."

"Ba, bốn giờ?" Thường Kiện nâng cao âm điệu.

Hà Luật rụt cổ một cái, theo bản năng có chút chột dạ: "Cái kia...Giúp bằng hữu một tay, quên mất thời gian."

Thường Kiện thở dài: "Thuốc đông y uống không khó chịu? Cho thầy điều dưỡng thân thể cũng không ngăn nổi tiêu hao quá như thế."

"...Nga." Hà Luật nhẹ nhàng đáp một tiếng, không chút biến sắc lui về phía sau."...Quên đi em không nói nữa, đợi lát nữa uống nhiều canh gà một chút." Thường Kiện đi theo vào phòng khách lấy quà tặng đặt vào tay Hà Luật, "Từ bên ngoài mang về, thầy ăn luôn đi."

Hà Luật nhận lấy mở ra, hương hoa quả nồng đậm phả vào mặt, bánh ngọt màu vàng óng xếp sát vào nhau, màu sắc thật khiến cho người ta phải nuốt một ngụm nước miếng. Hà Luật ăn hai khối liền bị Thường Kiện thu lại: "Được rồi, giữ lại làm điểm tâm đi. Bữa trưa rất nhanh liền có thể ăn." Hà Luật có chút buồn cười, chính mình lúc trước giả thiết quả nhiên là đúng.

Trên bàn cơm Hà Luật hắng giọng, chỉ chỉ vào áo lông trên người mình: "Thường Kiện... Cái kia hai bộ quần áo hết bao nhiêu tiền? Tôi trả lại cho cậu."

Thường Kiện lắc lắc đầu một cái: "Thầy xem có ai lại trả lại tiền khi nhận quà không, đó là quà giáng sinh."

Hà Luật có chút bất đắc dĩ muốn nói lại thôi, đem chén canh gà nhỏ Thường Kiện đưa tới uống hết, suy nghĩ kĩ liền nói: "Cậu nói cậu là một học sinh, sao lại cầm tiền của cho mẹ mua quà đắt như vậy a, tôi..."

"Hôm nay thịt dê làm không sai a, nếm thử." Thường Kiện trực tiếp đánh gãy, đem thịt dê tươi mới bỏ vào bát Hà Luật.

"Thường Kiện..."

"Nói không cần liền không cần.""Nhưng là..."

"Em không có nói là đòi tiền của cha mẹ, đó là tiền em tự kiếm được ở công ty, thầy có thể yên tâm mặc."

"Nhưng mà..."

"Hà Luật!"

"... Hả?"

"Dùng tiền của em liền khiến thầy khó chịu như vậy?" Thường Kiện trầm mặt bỏ đũa xuống, rõ ràng một bữa cơm có thể làm bộ ở chung rất hòa hợp, nhưng vì cái gì người trước mặt này, ngay cả cơ hội cũng không chịu cho đây?

"Tôi không phải ý này..." Hà Luật nhìn Thường Kiện vẻ mặt ảm đạm thất lạc, nhất thời không bết làm thế nào cho phải.

"Giáo sư..." Thường Kiện trừng mắt nhìn, " Em cũng nuốn có thể bình tĩnh hòa nhã như bằng hữu bình thường ở chung với người mình thích, để cho hắn không cảm thấy căm ghét cùng khó dễ. Nhưng là, nếu lưu tâm, sẽ không nhịn được ý muốn đối xử tốt với hắn, muốn chăm sóc hắn, em có biện pháp gì... Thầy liền không thể... Thử chẳng phải suy tính sao?"

Thường Kiện vừa dứt lời liền liều mạng hướng về trong miệng và cơm, đồ ăn vô vị tràn ngập khoang miệng, nhưng lại cảm thấy trong lòng nhét đầy bất mãn, trong dạ dày khó chịu đến muốn nôn. Lúc thì yếu thế, lúc hối tiếc, lúc lại liều mạng nắm lấy mỗi thời gian ở chung, Thường Kiện không nhịn được cảm thấy bi ai cùng lúng túng, liên tục nhiều lần như thế lại không buông ra, chính mình thật đáng thương cũng thật đáng trách, nhưng một mực lại không có cách nào tiêu sái được. Thật sự là không thể tiêu sái được.

Hà Luật nhìn mặt mày Thường Kiện, ngũ quan thiếu niên anh khí mười phần nhưng bên trong còn mang theo thương tâm cùng ẩn nhẫn, đây là lần đầu tiên, bởi vì thấy rõ khổ sở của Thường Kiện biểu hiện ra ngoài mà đồng dạng không thể ngăn chặn khổ sở trong lòng, bởi vì Thường Kiện cầu xin, bên trong hầu như toát ra loại chấp nhất hèn mọn mà cảm thấy đau lòng cùng không muốn.

"Thường Kiện, cậu khó chịu sao?" Hà Luật hỏi đến cơ hồ cẩn thận từng li từng tí một.

Thường Kiện im lặng và xong bát cơm, trong miệng lại vô vị đến lạ: "Em tự chuốc lấy."

Không lại chạy trốn đi, Hà giáo sư cắn môi dưới một chút, sau đó cứng ngắc nhưng khẳng định nói: "Tôi thật giống như...Không cẩn thận, cũng vậy." Đôi mắt đen nhánh của Thường Kiện phút chốc sáng lên, sáng đến mức Hà giáo sư có chút trốn tránh: "Này, là cậu trước tiên động đến tôi, cậu...phải phụ trách tới cùng." (beta: *tung hoa* chịu rồi nha)

Chương 23: Không có cảm xúcmãnh liệt cũng có thể dây dưa?

Thường Kiện cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, vội vàng đem bát canh gà vốn múc cho Hà giáo sư uống hết vào bụng mình, chất lỏng có mỡ vốn nguội lâu, huống hồ Thường Kiện lại uống vội vàng như thế, lập tức từ trong dạ dày liền bắt đầu nóng lên, từ đầu lưỡi đến thực quản một đường thiêu đốt.

"Thè lưỡi ra." Thường Kiện cười thầm, bầu không khí ứ đọng lúc trước nhanh chóng biến mất không còn vết tích.

Thường Kiện không rõ vì sao, nghe lời mở miệng, đem đầu lưỡi bị bỏng thò ra ngoài, Công Binh vòng quanh chân bạn học Thường Kiện, miêu một tiếng đầy ý khinh bỉ. Thường Kiện hiểu ra,cái này... Không phải là một phương thức giải nhiệt sao, Hà Luật quan tâm khiến cậu khá hài lòng.

Thường Kiện đá nhẹ vào cái bụng của Công Binh biểu thị trừng phạt, thịt gà cùng cơm hôm nay không thể lấy lại được rồi. Thời điểm này chỉ có thể bắt nạt một con vật kỳ thực rất mất mặt, Thường Kiện vẫn đắc ý vênh váo liền kéo kế lại ngồi sát Hà giáo sư: "Giáo sư..."

Giáo sư rất bình tĩnh gắp một miếng rong biển trong bát, đưa đến bên miệng nhai một cái: "Hả?"

"Thầy là thật lòng chứ? Chắc chắn chứ?" Thường Kiện liếm liếm môi, nhanh chóng bổ sung, "Thầy hiện tại đổi ý cũng không kịp, thầy đã nói rồi..."

"Thường Kiện." Hà Luật ngắt lời, nhưng mặt lại dần dần nóng lên, "Ăn cơm."

Hà giáo sư thẹn thùng, bạn học Thường Kiện cho ra một cái kết luận làm người ta phấn chấn, sảng khoái nghe lời.

Vốn bản chất của Thường Kiện không phải người kiêng kị, nói chuyện cũng không phải thường thường cân nhắc chu đáo trước sau, hầu hết thời điểm Thường lão đại kiên trì khô khan thích vỗ bàn một cái đã quyết định làm cái gì liền không có khả năng thay đổi. Đương nhiên từ khi cáo biệt thân phận lão đại Thường Kiện hiền hòa không ít, khuôn mặt hung thần ác sát quen thuộc trước đây bỗng nhiên có thêm nụ cười lại dễ dàng làm cho người ta có ảo giác như thấy được ánh mặt trời. Mà hiện tại, thiếu niên như ánh mặt trời lại ngồi xổm một góc sô pha cho mèo ăn, cong lưng, cúi đầu, tâm tình vô cùng tốt trộn thịt gà cùng cơm cho vào trong bát của mèo. Tướng Quân núp phía sau Công Binh, Công Binh ngửi bát cơm một cái, thản nhiên đến bên cạnh bát, đem vị trí chủ vị tốt đẹp nhường cho Tướng Quân ở phía sau. Hai con mèo ăn đến hòa thuận vui vẻ.

Thường Kiện đứng lên, quay đầu liền có thể nhìn thấy bóng lưng người kia ở trong bếp. Đương nhiên không phải là đang rửa bát, Thường Kiện mười phần yêu thương người ta sẽ không đem việc nhà đầy mỡ thương tay giao cho Hà giáo sư tao nhã trong mắt cậu. Hà Luật đang rửa tay áo, bởi vì người nào đó lỗ mãng không cẩn thận mà run đũa đem nước tương vô tình nhỏ xuống tay áo.

Thường Kiện chép miệng một cái, hôn là hôn được, bất quá chỉ vẻn vẹn là "được" thôi, không có dừng lại quá một giây. Bởi vì Hà giáo sư một tiếng thét kinh hãi, tay áo liền run lên, đem chiếc đũa bên tay phải đâm vào ống tay áo bên trái.

Muốn nói tâm tình bây giờ của Thường Kiện,vừa hạnh phúc lại vừa bất an, vừa vui lại vừa ảo não.

Chuông điện thoại vang lên liền đánh gãy cảm xúc vừa hưởng thụ vừa tự trách của Thường Kiện, bên kia là em gái điêu ngoa rít gào: "Thường tiểu tiện anh đem quà tặng mang cho em vứt ở nơi nào?"Thường Kiện đem di động để xa một chút: "Ở ngăn tủ thứ hai từ dưới lên trong phòng khách, là đồ ngọt, em là con gái nên ăn ít một chút."

"Lại không phải không ai muốn." Thường Tích phi thường không phản đối, bên kia truyền đến âm thanh túi nhựa cho thấy nha đầu kia bắt đầu ăn, "Đại ca, anh lại chạy đi chỗ nào rồi? Làm sao liền không thấy bóng người? Em gái là em ngủ nướng tỉnh dậy liền không gặp được anh."

"...Anh đang ở đường Trường Thanh."

"...Nha~ hóa ra là ở nhà Hà giáo sư a~" Thường Tích khà khà hai tiếng, "Làm sao? Còn không bắt? Có muốn hay không em gái bảo bối của anh ra tay giúp?"

"Không cần, em đừng có thêm phiền." Thường Kiện đau đầu, "Ăn tốt đồ ăn của em đi, anh cúp máy."

"Đừng cúp, đại ca em cùng anh nói a, đối xử với loại người vừa soái vừa nho nhã lại còn có tư chất lạnh lùng như Hà giáo sư, tuyệt đối phải dính chặt không sợ hi sinh mới thu được vào tay, thế nhưng nói đi nói lại a, dính chặt lấy thu vào tay, là do không chịu được anh dính chặt, hay là thật sự muốn anh đây?"

Đùng! Thường Kiện quyết đoán cúp điện thoại. Đối với cảm tình của Hà Luật, em gái đã sớm biết, không phải là do Thường Kiện nói hết cho nó, mà là ánh mắt nó sáng quá, thêm nữa hai cái huynh muội này thực sự hiểu nhau quá rõ, sự tình liên quan đến trái tim sẽ rất dễ dàng bị đối phương phát hiện. Thường Tích kỳ thực không hợp với mấy chuyện phát biểu ý kiến, đời trước của Thường gia không phải là chính đạo, đối với tiểu bối giáo dục ngoại trừ ở phương diện năng lực khá là nghiêm khắc, còn ở phương diện đạo đức thậm chí là tình cảm thì thuận theo tự nhiên là chủ yếu. Vì vậy mà Thường Kiện mới dám theo đuổi Hà Luật đến mức không lo lắng về sau, Thường Tích cũng chẳng quan tâm đến vấn đề này.Về Thường Tích, Thường Kiện không phải không nghĩ tới. Hà Luật người như vậy, theo đuổi đến cuối cùng lại không được đến tay cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn, thế nhưng Thường Kiện lại một mực cảm thấy có chút cảm thấy khi bại khi thắng, nói cậu đối với Hà Luật là chấp nhất quá mức cũng chưa hẳn là sai. Thế nhưng cậu chính là như vậy không thể buông tay. Còn điểm thứ hai... Thường Kiện đã từng nghĩ tới, nếu như một ngày, giáo sư bởi vì cậu quan tâm chăm sóc mà thỏa hiệp, hay là thực sự động tâm, đem đối phương sủng đến mức không thể rời bỏ chính mình cũng chưa chắc không phải là thủ đoạn giành thắng lợi.

Huống hồ hiện tại... Thường Kiện đứng dậy đi tới cửa phòng bếp, Hà Luật không biết bận việc gì mà vẫn đứng nơi đó, Thường Kiện suy nghĩ một lúc, liền phát hiện các loại thuốc có thể tẩy rửa trong nhà đều ở trong tay Hà Luật. Xà phòng tẩy sạch quần áo kem đánh răng(?).

"Tẩy không sạch?" Thường Kiện tiến đến gần, vóc dáng to lớn chặn lại một mảnh ánh sáng, Hà Luật không biết đang nghĩ tới điều gì, hai tai cùng cổ ửng hồng, đỏ đến mức Thường Kiện lại rục rà rục rịch.

"Rửa không sạch a..." Hà Luật thở dài, có cảm giác ảo não tiếc nuối, chốc lát lại thấp giọng giải thích, "Bộ y phục này, tôi rất thích."

"Không sao, hôm nào em dùng chút rượu hoặc là xăng tẩy tẩy, thực sự rửa không sạch liền mua cái mới, em còn nhớ cửa tiệm kia ở đâu, hình như cũng không xa." Thường kiện tay đưa tới đè lại eo Hà Luật, nơi đó hắn đã từng chạm qua, ở cái thời điểm lúc tại nông gia kia, chỉ có điều khi đó phản ứng của Hà Luật như là bị kinh hãi, vậy mà lúc này Hà Luật bất quá cũng chỉ nghiêng người. Huống hồ bây giờ... Người này đã không giống như là không đếm xỉa đến.

Thường Kiện đánh bạo đem một cái tay khác cũng hoạt động, hai tay ôm lấy eo người kia, lưng Hà Luật dán vào lồng ngực người đứng phía sau, Thường Kiện hơi dùng lực, cả người anh liền tiến vào trong lồng ngực Thường Kiện. Hình thể hai người như vậy dùng loại tư thế ôm ấp này hiển nhiên là có chút miễn cưỡng,Hà giáo sư tuy gầy,nhưng dù sao cũng là thân thể cao gầy. Thường Kiện cúi đầu, cằm đặt lên vai Hà Luật: "Giáo sư, em là thật sự yêu thích thầy."

Hà Luật nghiêm mặt như bình thường: "... Tôi biết."

"Vì vậy coi như hiện tại thầy đáp ứng em chỉ là nhất thời thỏa hiệp, dù sao thì thầy đồng ý thử nghiệm tiếp thu em, em cũng thật cao hứng. Em không có nói qua luyến ái, không biết thế nào làm mới là thích hợp nhất, nếu như em có chỗ nào làm không được, hoặc là thầy nơi nào không thích ứng, thầy nhất định phải nói cho em a." Thường kiện nắm chặt cánh tay, "Em đều sẽ sửa. Thật sự."

Mũi Hà Luật cay cay, giơ lên cánh tay, tay phải liền nắm chặt mu bàn tay phải của Thường Kiện, tay trái trói lại tay trái Thường Kiện: "Đừng nói oan ức như vậy, tôi... Tôi cũng như thế." Như thế không có kinh nghiệm, như thế cần sự bao dung của cậu

Trong lòng Thường Kiện quả thực như muốn nở hoa, bắt đầu dọc theo vạt áo áo lông Hà Luật hướng về trên mò mẫm, lại bị Hà Luật một trói lại: "Thường Kiện, cậu, cậu cho tôi chút thời gian."

Thường Kiện gật đầu, lại không bỏ tay ra, cao hứng hướng về bụng Hà Luật sờ một cái, mới không cam lòng mà thu binh..

Chương 24: Bảo bối tỉnh lại đi?

Thời điểm Thường Kiện từ trên giường thức dậy đã là sáu giờ, sau khi vội vã rửa mặt liền cắn bánh bao bắt giao thông công cộng, đến nhà Hà Luật cũng đã là gần bảy giờ. Thường Kiện rất hài lòng, đem bữa sáng mang tới đặt ở trên bàn ăn, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra.

Lưng Hà Luật hướng về cửa, từ góc độ nhìn của Thường Kiện hầu như chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu đen thui của anh, lẫn ở trong chăn màu lam nhạt, Thường Kiện vẫn tiến đến trước mặt, mới nhìn rõ mặt Hà Luật ngủ rất say, ngũ quan thả lỏng. Thường Kiện hôn nhẹ mặt của anh, mới lui trở về phòng khách bắt đầu lấy ra sách giáo khoa ôn tập. Thường lão đại tuy rằng không phải học sinh bình thường, cuối kỳ thi chí ít cũng phải đạt tiêu chuẩn, bài chuyên ngành trượt hai môn trở lên là không không thể cầm được bằng tốt nghiệp.

Thường Kiện bĩu môi,hình như cái người trong phòng ngủ là tiến sĩ, chính mình cũng không thể ngay cả cái bằng đại học đều không thể kiếm nỗi để. Nghĩ như thế, Thường Kiện rất nhanh liền quyết tâm đọc sách.

Hà Luật tám giờ rời giường, đỡ đầu ra phòng ngủ liền nhìn thấy chính là người kia đang nằm ở trên ghế salon đọc sách, dáng vẻ rất là chuyên chú."Đến kỳ thi cuối kỳ hả?"

"Đúng đấy, " Thường Kiện đứng dậy, thừa dịp Hà Luật đi rửa mặt liền đem bữa sáng đã nguội một lần nữa bỏ vào lò vi sóng cho nóng, "Nãi hoàng bao, tuyết món ăn bao, thịt bò bao, mỗi loại hai cái, thêm một chén sữa đậu nành." Hướng về Hà Luật tới giới thiệu đầy đủ.

Hà Luật uống sữa đậu nành, quan sát màu sắc bánh bao, đem hai cái màu sắc đậm nhất lưu lại, lại ăn bốn cái cái khác. Thường Kiện nhìn lại: "Không thích món bánh bao tuyết (chém)? Hôm qua còn ăn được rất hăng say a."

Hà Luật lắc đầu một cái: "Hôm qua ăn hơi nhiều, hôm nay không muốn ăn." Thường Kiện gật gù, đem hai bánh bao còn lại nhét vào miệng mình.

"Cậu nên đọc sách thôi, " Hà Luật từ đứng lên, "Tôi đi đun nước pha trà, cậu muốn uống cà phê hay là trà mật ong a, tôi xem một chút, còn có trà hoa cúc, trà chanh cũng có, long tĩnh cũng còn lại..."

"Cho em nước sôi là được rồi." Thường Kiện nhìn Hà Luật ở trong phòng vòng tới vòng lui, trong lòng mềm nhũn.

Chín giờ, hai người thu thập đồ vật xong liền xuống lầu, sau đó mất mười phút đi xe bus. Bây giờ không phải là giờ cao điểm, thanh niên thường xuyên nhường ghế cho người cao tuổi, thời điểm Thường Kiện cùng Hà Luật lên xe chỉ còn có chỗ ngồi cuối cùng, Thường Kiện vốn là đi ở phía trước, nghiêng người ra hiệu Hà Luật ngồi xuống, Hà Luật lắc đầu một cái: "Đứng đi, chỉ có hơn mười phút."

Thường Kiện đem Hà Luật dẫn tới chỗ trống, chính mình tùy ý đứng bên ngoài.Trước mắt Hà Luật chính là khuôn mặt Thường Kiện vui cười hớn hở: "Tôi nói cậu sáng sớm chạy tới chạy lui, sao lại không ngủ nhiều một chút."

"Không có chuyện gì, em tốt lắm, " Thường Kiện nghiêng người, nhường cho đại thúc cường tráng chen lên phía trước nói, "Hơn nữa vừa vặn có thể mang điểm tâm cho thầy."Hà Luật hạ thấp đầu, anh đối với axít lactic có chút dị ứng, một mực lại không thích uống sữa bò nguyên chất không mùi vị, thế nhưng đối với sữa đậu nành lại kén chọn cực kì, chỉ thích sữa đậu nành tự làm ở phụ cận trường học, những vị trí khác ăn vào đều có một chút hạt đậu vị, rất nhỏ. Thường Kiện không biết lúc nào chú ý tới, liền rất ân cần thay mình mua bữa sáng mang tới. Kỳ thực trước đây Hà Luật đều là đến trường học mới ăn điểm tâm, quả thật có chút muộn. Bạn trai săn sóc thành như vậy, Hà Luật có lúc lại cảm thấy có chút áp lực. Anh cũng không thể làm cái gì đầy đủ như vậy, có thể làm cho đối phương cảm thấy đồng dạng cảm động cùng hạnh phúc.

"Đúng rồi giáo sư, " Thường Kiện sờ đầu một cái, sắp xếp lại ngôn ngữ một chút, "Em có cái... Bằng hữu, ngày hôm nay hai mươi,đã học cao trung,sau khi tốt nghiệp trung học liền... Ở trong xã hội lăn lộn, cùng em khi đó gần như, thầy nói, hắn bây giờ có phải nên học lại tốt hơn? Tỉ như kiểu lớp học ban đêm?"

"Hắn hiện tại đang làm việc sao?"

"Xem như là công tác đi, làm một tiểu bảo an, không lý tưởng đúng không?"

"Tiểu bảo an của siêu thị nhà cậu?" Hà Luật nhớ tới đến cái cậu hoàng mao kia, "Rất trẻ, nhìn cũng rất thông minh, có thể học chút kỹ năng đúng là rất tốt."

"Ân, vậy em hôm nào điện thoại cho hắn, kéo hắn đi báo danh một lớp, học điểm tiếng Anh hay lái xe cũng không tệ."
"Được." Hà Luật nhẹ nhàng đáp một tiếng, trong tiếng nhắc nhở trạm dừng kế tiếp đẩy Thường Kiện một cái, hai người liền xuống xe.

Trước khi chính thức xác lập quan hệ, Thường Kiện thường dính chặt Hà Luật,sau khi cùng nhau liền tự nhiên không có tách ra, sau khi tiến vào cổng trường, Hà Luật đi ở phía trước, Thường Kiện không nhanh không chậm theo ở phía sau, ánh mặt trời ngày đông ấm áp chiếu ở trên lưng, cái bóng của Thường Kiện đè lên trên cái bóng của Hà Luật. Đến lớp học, Hà Luật tới phòng làm việc cởi áo khoác, Thường Kiện thẳng đến hàng cuối cùng đoạt lấy một cái vị trí phong thuỷ vô cùng tốt.

Hà Luật ở trên bục giảng giảng tiết ôn tập cuối cùng của học kì này, Thường Kiện đang ở chỗ ngồi ôn tập,nhấc đầu liền có thể nhìn thấy gò má xinh đẹp của người yêu, đắm chìm trong giọng ôn hòa của Hà giáo sư mà ôn tập, Thường Kiện cảm thấy những ngày tháng này quá thực sự là con mẹ nó xa xỉ.

Hai tiết trên lớp xong, Thường Kiện tiến thẳng đến căng tin lầu hai, chọn chút cơm rang chờ Hà Luật chậm rì rì lại đây. Hai người cũng coi như ở thời kỳ nóng cháy, dính một chút cũng là bình thường, tuy rằng Hà giáo sư chưa quá thích ứng loại người yêu thân mật không kẽ hở này. Tỉ như Thường Kiện sẽ không kiêng dè chút nào mà đem anh ăn không sạch sẽ món ăn giải quyết, sẽ đem món ăn sáng anh yêu thích tận lực tặng cho anh. Hà Luật thở dài, cảm giác mình may mà tìm bạn trai, nếu như tìm bạn gái, nhất định tự mình căn bản là không phải người có thể chăm sóc như thế, phỏng chừng cô gái nhà người ta sớm muộn cũng sẽ không chịu được đi. Hà Luật cẩn thận mà tỉnh lại, phát hiện mình xác thực trên nhiều khía cạnh là người không phải một cái có thể chăm sóc người khác.

Vì chăm sóc một người mà tình nguyện rời đi ổ chăn ấm áp dễ chịu vào buổi sáng, tận dụng thời gian giải trí nghỉ ngơi, không tiếc đường xá bôn ba chỉ vì bồi bên người đối phương, ăn ở mọi việc đều tận lực cân nhắc đối phương trước tiên,suy xét đến mọi phương diện. Từng chút từng chút này, Thường Kiện làm được không chút khó khăn thậm chí còn thích thú,đổi lại Hà Luật... Hà giáo sư thừa nhận chính mình làm không làm được, chí ít không làm được chu đáo, tự giác như thế.

Hai người đàn ông ăn cơm rất nhanh, buổi chiều Thường Kiện có khóa, Hà Luật ở văn phòng nghỉ ngơi. Bình thường nhưng mỹ mãn một ngày tựa hồ liền như thế mà trôi qua, Hà giáo sư mở máy tính trong phòng làm việc ra, cảm giác điện thoại di động trong túi quần rung lên, vừa móc ra là hai cái tin nhắn mới: "Đêm nay để em làm cơm tối đi." "Ngủ rồi sao? Bảo bối tỉnh lại đi 0.0~ "

Hà giáo sư gần như đem điện thoại di động ném đi, bắt đầu nhắn tin: "Không ngủ. Cậu cẩn thận ôn tập đi, ngày hôm nay không vội."

Thường kiện oan ức: "bảo bối em ghét bỏ anh TUT" (beta: tui muốn ói -_-)

Hà Luật hắc tuyến: "ý của tôi là, ngày hôm nay ăn cơm tối xong tôi mới trở về, cậu có thể lưu ở trường học xem sách kỹ."

Thường kiện thoả mãn: "cố gắng, chờ anh tan học ~"

Hà giáo sư sờ sờ khuôn mặt hơi nóng lên, già rồi còn bị tiểu hài tử đùa giỡn, thực sự là... Làm khó dễ a!

Chương 25: Phu xướng phu tùy thậtthần kỳ?

Sau khi Thường Kiện thi xong môn chuyên ngành thứ hai liền mang theo Hà Luật đi một chuyến tới siêu thị, cùng đến phòng an ninh, thì bị bên quản lý bảo an báo rằng hoàng mao đã hơn nửa tháng không tới làm. Thường Kiện vừa giận lại tự trách, quãng thời gian trước chính mình xoắn xuýt cùng sự tình của Hà Luật, đích thực đối với một đám tiểu đệ trước đây không quá chú ý, nhưng cũng không ai như hoàng mao tiểu tử thúi này, công việc cố gắng kiếm được nói đi liền đi.

Hà giáo sư đè lại tay Thường Kiện, mang người ra siêu thị: "Gọi điện thoại hỏi một chút đi, nói không chừng là có việc gì."

Đây là Hà Luật lần thứ nhất chủ động dắt tay, Thường Kiện bước đi đều lâng lâng, lúc này mới tỉnh ngộ lại móc điện thoại di động ra gọi điện thoại,điện thoại không ai bắt máy, gọi lại vẫn là không ai tiếp, Thường Kiện cau mày, bình thường hoàng mao tuyệt đối là mang di động bên người mang, vừa nghiêng đầu liền có thể nhìn thấy hắn chơi game trên di động, nếu không chính là cùng tiểu cô nương tán gẫu trên QQ.

"Hắn bình thường ở nơi nào, nếu không... Chúng ta tìm xem?" Hà Luật nhìn thấy sắc mặt Thường Kiện không được tốt, tiếp tục thăm dò đề nghị.

Thường Kiện bị hai chữ "Chúng ta" trong miệng Hà Luật làm cho cổ vũ đến toàn thân khoan khoái, ngày hôm nay lại vừa vặn là chính mình mang xe đi, Thường Kiện liền đem cửa xe mở ra,sau khi để Hà Luật ngồi kế bên tay lái mới vòng tới một bên khác lên xe.

Địa phương Thường Kiện đến đầu tiên là một quán bar, tuy rằng bên ngoài ánh mặt trời xán lạn, nhưng bên trong quán rượu lại âm u ầm ĩ, Thường Kiện quen cửa quen nẻo đi tới một góc bên trong, lôi kéo một nam nhân mặc âu phục màu tím hỏi: "Mấy ngày nay nhìn thấy hoàng mao không?"

"Ui, đây không phải là Thần Long đã ẩn Thường lão đại sao, " nam nhân âu phục màu sắc rực rỡ đem cà vạt cứu ra, "Hoàng mao không phải tiểu đệ của Thường lão đại, thế nào lại chạy đến chỗ ta tìm người rồi?"

Thường Kiện đang có điểm buồn bực,cảm giác Hà Luật cậu yêu thích đang đi theo bên cạnh, nhưng cậu không thích để Hà Luật chờ ở nơi như thế này lâu hơn, chính mình trước đây cũng không thích bầu không khí quán bar, huống hồ là Hà Luật là người có tính tình như vậy.

Bên cạnh nữ nhân một đang hút thuốc phả ra cái vòng khói, hướng phương hướng Hà Luật phao một cái mị nhãn, rõ ràng lộ ra vẻ mặt cảm thấy hứng thú: "Ai, Thường lão đại, vị kia là? Không giới thiệu một chút đi?"

Thường Kiện cau mày, đem Hà Luật hướng về phía sau mình lôi kéo, ngăn đến gió thổi cũng không lọt: "Đừng có ý đồ gì, đây là bạn trai của lão tử."

Ánh mắt nữ nhân chợt lóe lên một tia kinh ngạc, an phận không lên tiếng nữa. Nam nhân âu phục cười ha hả lại đây: "Yêu, thành công rồi? Thường lão đại thật tài tình! Ngươi tìm hoàng mao kia, không xuất hiện đã lâu, nghe nói là bị trong nhà quản lý, Thường lão đại ngươi thật sự muốn tìm người liền hướng gia đình hắn đi một chuyến đi."
Người nhà hoàng mao nơi nào lại muốn quản giáo hắn a, nếu thật sự muốn,thì sao năm đó lại có thể khiến cho một đứa nhỏ đói bụng đến nỗi ngất ở ngay trước mặt mình? Thường Kiện không phản đối gật đầu, lôi Hà Luật rời đi, từ khi ra khỏi đó, Thường Kiện liền không ôm hi vọng lại thử gọi điện thoại lần nữa. Ngoài ý muốn, lần này điện thoại thế nhưng lại có người nhận, Thường Kiện kiên nhẫn sớm đã dùng hết, ngoại trừ đối với Hà Luật cậu cũng chưa từng đối với người nào kiên nhẫn như vậy a, lần này được liền hướng bên kia quát to: "Hoàng mao cậu đi chết ở đâu rồi?"

Bên kia có yên tĩnh chốc lát, sau đó là giọng ôn hòa của một nam tử trưởng thành: "Cậu tìm Cam Tuyền?"

"Ngạch, đây là điện thoại di động của hắn phải không?" Thường Kiện người này là điển hình của người giang hồ,người nên lễ phép ngược lại sẽ câu nệ, "Tôi tìm hắn."

"... Có chuyện gì sao? Hắn hiện có ở hay không, nếu không... Tôi giúp cậu chuyển lời?"

"Cũng không chuyện gì." Thường Kiện vỗ đầu một cái nhất thời ngộ, "Ngươi họ Vương?"

"Ân. Hắn đề cập tới?"

"Đề cập tới đề cập tới, " họ Vương mà, "Bác sĩ Vương, tôi họ Thường, nhân viên cùng tôi báo rằng Cam Tuyền rất nhiều ngày không tới làm, tôi muốn hỏi một chút hắn bận cái gì mà không đi.""Quả nhiên không từ công..." Bên kia âm thanh nghe tới có chút giận tái đi, nhưng ức chế rất khá, "Cam Tuyền tôi đã đưa đi học trù nghệ, Thường tiên sinh, ngài xem lúc nào thuận tiện, tôi đến giúp hắn đem hợp đồng bảo an công tác trước đây giải quyết đi."

"Cái kia cũng không cần, lúc trước liền không xem là chính thức thỏa thuận, " Thường Kiện sau khi suy tính, vẫn là vì huynh đệ mình nói mấy câu, "Tôi nói bác sĩ Vương, hoàng... Tôi nói tiểu tử Cam Tuyền kia từ nhỏ trải qua rất nhiều đau khổ, may là tiểu tử kia cười ha hả cũng không coi đó là chuyện to tát, ngài nếu muốn xen vào hắn, liền thẳng thắn quản đến cùng, ngài nếu... Không có phần kiên nhẫn này, liền dứt khoát đừng trêu chọc hắn."

"Trong lòng tôi chắc chắn, " Vương Dục Sâm ngữ khí không thể nói được là tức giận hay là cảm kích, có chút cứng ngắc, "Tôi sẽ cố gắng quản hắn, chuyện sau đó Thường tiên sinh cũng không cần nhọc lòng."

Thường Kiện cúp điện thoại còn có chút hoảng hốt, rất có cảm giác uất ức như cha gả con gái nhưng con rể không chút biết ơn. Hoàng mao theo cậu ít nhất cũng có sáu, bảy năm, từ năm đó còn là tiểu đậu đỏ, đến hiện tại đã cao lớn, lại liền như vậy bị người khác cứ như vậy cướp đi.

"Làm sao vậy?" Hà Luật lay lay tay áo Thường Kiện, đem Thường Kiện từ bên trong niềm thương cảm hiếm thấy kéo về thực tế: "Không có chuyện gì, tiểu tử kia có người quản, sau đó cũng không cần chúng ta bận tâm."

Hà Luật nghĩ thầm tôi căn bản không quen biết hắn đi, còn nói "Chúng ta ", cũng không có bác Thường Kiện: "Đói bụng, tìm một chỗ ăn cơm đi."

Thường Kiện cười: "Chúng ta ngày hôm qua không phải mua thức ăn sao? Ngày hôm nay về nhà ăn, em xuống bếp, bên ngoài đồ vật nào có sạch sẽ như trong nhà." Nhà, Thường Kiện đã nói tới tự nhiên quá mức.

Thường Kiện tiến vào nhà bếp tìm túi bánh quai chèo đặc sản Thiên Tân, cho Hà Luật hai túi nhỏ trước tiên lót lót cái bụng, đem số còn lại một lần nữa cất kĩ, sau đó tự mình tiến vào nhà bếp bắt đầu nấu cơm. Hà Luật tựa ở cửa phòng bếp nhìn cậu một lúc, mới cúi đầu sách túi ni lông nhỏ đi đóng gói.

"Cậu cũng ăn chút đi, đều hơn mười hai giờ, điểm tâm đã sớm tiêu hóa." Hà giáo sư đem cái túi nhỏ ở tay phải giơ lên trước mặt Thường Kiện, Thường Kiện quay đầu, liền nhìn thấy tay trái Hà Luật còn giơ cái chính mình cắn hơn nửa, Thường Kiện cười cười: "Em nghĩ ăn bên kia."

"Tôi đã cắn qua..." Hà giáo sư nói xong cũng phản ứng lại, Thường Kiện vốn là cố ý, như ước nguyện của cậu mà đem cái bánh quai chèo mình cắn qua hướng trong miệng Thường Kiện bịt lại, vô cùng không chịu trách nhiệm xoay người đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau