BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Mảnh Nhỏ Của Kiếm

Lấy xương trắng làm cơ sở, máu tươi lót đường, trong ma khí lượn lờ có thể mơ hồ thấy được một tòa tế đàn bằng xương tràn ngập tà khí.

Lâm Dịch chậm rãi dừng bước lại, nhìn khắp bốn phía, sương mù chung quanh đây đã tan hết, đã không có một Ma tộc nào xuất hiện, tất cả đều hiện lên một tia quỷ dị.

Nhưng Lâm Dịch vẫn có một tia cảm ứng như có như không, nó đang ở trên tế đàn này.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, cau mày chậm rãi đi lên tế đàn.

Chung quanh tế đàn chất đầy xương trắng âm trầm kinh khủng, giống như một ngọn núi nhỏ, bốn phía có năm cái lối đi lên đỉnh tế đàn, độ rộng chỉ đủ cho một người leo lên tế đàn.

Ở trước mặt Lâm Dịch có ba lối đi có máu màu đen, sau khi chảy xuống mặt đất, chỉ thoáng qua rồi lập tức biến mất.

Lâm Dịch vẫn chưa vọng động mà dạo qua một vòng chung quanh tế đàn bằng xương trắng, hắn phát hiện ra phía mặt trái có hai cái lối đi không có máu chảy ra, trên lối đi rất khô.

Lâm Dịch cau mày, im lặng nửa ngày, mạnh mẽ ức chế từng trận sát niệm ở trong đầu mà hít sâu một hơi, rốt cục vẫn phải leo lên trên tế đàn bằng xương.

Xung quanh tế đàn đều là xương trắng, nhưng tế đàn chân chính chỉ có mấy khối đá vỡ vụn tạo thành mà thôi.

Ở giữa đống đá có một cái động sâu lớn bằng cánh tay, bên trong là một mảnh đen nhánh, lộ ra một cỗ khí tức cổ xưa thê lương.

Lâm Dịch ngồi xổm người xuống, nhìn chằm chằm vào mấy khối đá xanh vỡ vụn, dường như trên mặt có vẽ một chút tranh vẽ đơn giản, thế nhưng đứt quãng, khiến cho người ta không rõ manh mối bên trên.

Dường như rất nhiều vết tích quan trọng cũng bị người ta mạnh mẽ xóa đi, Lâm Dịch có thể mơ hồ nhận ra được trên tảng đá là một con rồng màu đen có hai cánh.

Còn có một phần khác, dường như con rồng đen này bị chém giết, cái đầu rồng to lớn rơi trên mặt đất, trong đôi mắt lộ ra một tia không cam lòng.

Nếu không phải Lâm Dịch tu luyện Tử vi tinh thuật, thần thức rất cường đại thì sợ rằng liếc mắt nhìn đồ án này sẽ gặp bị cỗ sát khí và oán niệm này đánh nát nguyên thần.

Cho dù chỉ là một vết tích tàn phá thì vẫn lộ ra oán niệm và sát khí vô tận.

Những đồ án còn lại, căn bản không thể nhận rõ được.

Ngay khi Lâm Dịch ngồi xổm người xuống, Ma chỉ màu đen và đoạn kiếm thần ở vùng đan điền bí đồng thời run lên một cái.

Lâm Dịch nắm bắt được rất rõ ràng, dường như hai món đồ này cũng biểu đạt một cỗ tâm tình mừng rỡ.

- Có chút không đúng, từ trước đến nay đoạn kiếm thần bí và Ma chỉ luôn ở trạng thái đối lập, rốt cuộc là đồ vật gì mà làm chúng nó đồng thời vui sướng được chứ?

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói, bắt đầu cẩn thận quan sát tế đàn bằng đá xanh.

Chất liệu của những thứ này rất là bất phàm, Lâm Dịch chưa từng thấy qua, hơn nữa còn có mấy khối đã vỡ thành bụi phấn.

Lâm Dịch điều tra nhiều lần, rốt cục đã phát hiện ra được một tia dị thường.

Ở giữa mấy khối đá vỡ vụn dường như có một món đồ có chất liệu khác với đá xanh, Lâm Dịch vươn hai ngón tay ra, lấy vật kia ra.

Nhìn cái quạt giống như đã từng thấy này, hít thở của Lâm Dịch dần dần nặng nề, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hỉ.

Chất liệu của cái quạt này tuyệt đối giống như đoạn kiếm thần bí ở vùng đan điền, hơn nữa nhìn tạo hình của cái quạt này, tuyệt đối là một bộ phận của đoạn kiếm.

Trong lòng của Lâm Dịch đột nhiên xuất hiện một mối nghi hoặc.

- Đây là mảnh nhỏ của đoạn kiếm thần bí, tại sao Ma chỉ lại bộc lộ cảm giác mừng rỡ chứ?Lúc trong đầu đang suy nghĩ thì mảnh nhỏ tự chủ thoát khỏi lòng bàn tay, rồi đột nhiên phá vỡ đan điền của Lâm Dịch, hòa làm một thể với đoạn kiếm thần bí, đoạn kiếm hơi dài lên một chút, nhưng vẫn có thể thấy được một tia vết rách.

Ma chỉ nhìn thấy mảnh nhỏ của đoạn kiếm, đột nhiên đâm đầu vào trong biển ma khí, biến mất không còn tung tích.

Nhưng vào lúc này, dị biến nổi lên!

Sau khi mảnh nhỏ sáp nhập vào trong đoạn kiếm thần bí, thân kiếm run rẩy, tiếng kiếm minh réo rắt vang lên, từng đạo kiếm khí màu lam đột nhiên giăng khắp nơi ở trong cơ thể của Lâm Dịch, sắc bén vô cùng, như từ trước đến nay chưa từng có.

Lâm Dịch không thể khống chế thân thể mà lơ lửng, từng cỗ nguyên khí thiên địa nồng nặc dũng mãnh tràn vào trong cơ thể, trải qua đoạn kiếm thần bí phun ra nuốt vào, lập tức chảy về phía tứ chi bách hài. Mỗi một tấc cơ thể lần nữa được linh lực màu lam rèn luyện.

Bất Diệt kiếm thể đang trở nên mạnh mẽ.

Lâm Dịch đã từng dự đoán qua, mỗi khi đoạn kiếm thần bí có thêm một mảnh nhỏ, linh lực màu lam phun ra nuốt vào của nó sẽ lại càng thêm tinh túy, thân thể sau khi rèn luyện cũng càng mạnh mẽ.

Khi tất cả mảnh nhỏ của đoạn kiếm thần bí tụ tập đủ thì cũng chính là lúc Bất Diệt kiếm thể của Lâm Dịch đại thành.

Vốn thân thể của Lâm Dịch giữ ở trạng thái hóa Ma, hình dạng dữ tợn kinh người, đỉnh đầu có hai sừng, trên xương đuôi có từng cái xương gai chổng ngược, sau lưng có hai cánh mở rộng, ma khí ngập trời.

Nhưng sau khi một mảnh nhỏ của đoạn kiếm thần bí được dung hợp, linh khí màu lam ngày càng dày đặc tinh túy, kiếm khí sắc bén, diệt sát ma khí trong cơ thể của Lâm Dịch.

Lâm Dịch thủ vững tâm thần, nhìn chăm chú vào một màn này.

Điểm quỷ dị là, ma khí trong cơ thể gặp phải kiếm khí màu lam mà đoạn kiếm thần bí phun ra nuốt vào, không có một chút lực phản kháng nào, như bẻ gãy nghiền nát vậy, trong nháy mắt đã tan vỡ.

Kiếm khi màu lam lưu chuyển qua tứ chi bách hài, ma khí màu đen trực tiếp lui bước, dung nhập vào trong biển ma khí trong đan điền.

Trọn vẹn một ngày, hai mắt Lâm Dịch nhắm chặt, đạp không mà đứng, đang hấp thu nguyên khí thiên địa.

Bất Diệt kiếm thể liên tục được tăng cường, tu vi đã dần dần tăng thêm.

Đột nhiên, hai mắt của Lâm Dịch bỗng nhiên mở ra, bắn ra hai đạo thần quang.Trạng thái hóa Ma của Lâm Dịch biến mất, cả người lần nữa khôi phục lại như thường, từ trên không trung hạ xuống.

Lâm Dịch nắm chặt tay, cảm nhận một chút lực lượng trên toàn thân. Hắn phát hiện ra không những tu vi đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ mà cường độ của Bất Diệt kiếm thể đã lần nữa tăng lên rất nhiều.

Trải qua sinh tử nhị khí cọ rửa rèn luyện, mảnh nhỏ của đoạn kiếm thần bí lần nữa tẩy rửa, lực lượng của cỗ thân thể này rất nguyên thủy, rất dã man. Hiện giờ Lâm Dịch đã có lòng tin, bây giờ Bất Diệt kiếm thể tuyệt đối đã không kém gì Công Tôn Cổ Nguyệt Kim Đan kỳ.

Mặc dù được đan khí Thối Thể, Bất tử kim thân có huyết mạch nồng nặc thì Lâm Dịch đã có nắm chắc chống lại đối phương.

Đây là một đại thế phát triển mạnh, thiên tài liên tục xuất hiện, cường giả san sát, yêu nghiệt thể chất các nơi ùn ùn hiện ra. Tu sĩ có huyết mạch cao quý không chỗ nào mà không có mặt.

Nhưng mà, Lâm Dịch đột nhiên phát hiện ra, Bất Diệt kiếm thể của hắn không kém gì bất kỳ một loại thể chất nào cả.

Hôm nay đoạn kiếm thần bí còn chưa gom đủ mà Bất Diệt kiếm thể đã đạt tới loại tình trạng này. Nếu như thật sự có một ngày, đoạn kiếm thần bí trở nên hoàn chỉnh. Như vậy Bất Diệt kiếm thể khi đó, tuyệt đối có thể ngạo thị quần hùng!

Đoạn kiếm thần bí đã trở thành chỗ dựa của Lâm Dịch trên đường hiệp đạo. Mặc dù hắn còn chưa thể chân chính điều khiển được đoạn kiếm này, thế nhưng hắn lại đang mong đợi ngày đó.

Thần thức của Lâm Dịch đảo qua biển ma khí trong đan điền, không khỏi nhíu mày, sầu lo trong lòng tăng thêm một phần.

Ma khí trong cơ thể hắn đã tích lũy đến trình độ như một vùng biển, trạng thái hoàn toàn hóa Ma hắn đã trải qua. Trong nháy mắt thu được một cỗ lực lượng cường đại, dường như có thể hủy diệt toàn bộ thế giới.

Nhưng đây không phải là lực lượng thuộc về Nhân tộc, Ma chỉ này ở trong người cuối cùng cũng là một tai hoạ ngầm với hắn.

Cho dù có rất nhiều lần hóa Ma đã từng cứu tính mạng của Lâm Dịch. Thế nhưng nếu có thể vĩnh viễn trấn áp được Ma chỉ này, hắn sẽ không chần chờ.

Hôm nay đoạn kiếm thần bí dung hợp một mảnh nhỏ của kiếm, đã trở nên càng cường đại hơn.

Dưới sự thị uy của đoạn kiếm thần bí, biển ma khí vốn cuộn trào mãnh liệt lại trở nên gió êm sóng lặng, trên mặt không có một tia ba động nào cả. Mà Ma chỉ đã lẻn thật sâu vào đáy, không thấy tung tích.

Đột nhiên, trong lòng Lâm Dịch có một tia cảm giác nguy cơ trước đó chưa từng có, trước mắt bỗng nhiên trở nên tối đen.

Thiên hôn địa ám, bầu trời bị che khuất, dường như toàn bộ thế giới đều trở nên yên tĩnh, trong không gian tràn ngập từng đợt cảm giác đè nén làm cho người ta sợ hãi.

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy có mấy đạo thân ảnh khổng lồ đang di chuyển ở giữa không trung, ma khí lượn lờ, đỉnh thiên lập địa, giống như chưởng khống giả trong thiên địa vậy. Mỗi một đạo thân ảnh đều cao to mười mấy trượng, uy phong lẫm liệt.

Cái cánh xương sau lưng bọn họ hoàn toàn mở ra, trực tiếp che khuất nửa bầu trời, đỉnh đầu có hai sừng, cả người đen nhánh, chỉ có một đôi mắt là bắn ra ánh sáng màu đỏ.

Cho dù cách rất xa, nhưng Lâm Dịch hoàn toàn có thể cảm nhận được đôi mắt màu đỏ kia đang gắt gao theo dõi hắn.

Ở trước mặt mấy Ma tộc này, Lâm Dịch như một con kiến hôi nhỏ bé vậy, không chỉ là trên phương diện hình thể mà trên thực lực cũng không có một tia phản kháng và đường sống nào cả.

Dưới hai mắt màu đỏ tươi nhìn soi mói của đám Ma tộc này, cả người Lâm Dịch run rẩy một hồi, trong miệng phun ra máu tươi.

Chỉ là một đạo ánh mắt đã khiến cho da dẻ của Bất Diệt kiếm thể Trúc Cơ kỳ nứt nẻ, bắt đầu tan vỡ.

Lâm Dịch cảm giác được rất rõ ràng, mặc dù là Bất Diệt kiếm thể Kim Đan kỳ cũng sẽ bị những ánh mắt kia trấn áp và giết trong nháy mắt. Trong đạo ánh mắt này của đối phương ẩn chứa quá nhiều thứ.

Thực lực của hai bên chênh lệch giống như trời và đất vậy.

Chương 92: Gặp Lại

Trách không được Tịch Tĩnh cốc đã từng là thế lực đỉnh tiêm, muốn chinh phục toàn bộ Hồng hoang đại lục, toàn bộ đều bỏ mạng lại ở nơi này. Đối mặt với loại Ma tộc cấp bậc này, quả thực là không có sức phản kháng.

Trong mấy tu sĩ mà Lâm Dịch đã gặp, tu vi mạnh nhất cũng chỉ là Liệt.

Nhưng mà Lâm Dịch có cảm giác, mặc dù Liệt đối mặt với mấy Ma tộc này, sợ rằng cũng chỉ có đường ngã xuống mà thôi.

Nguyên thần của Lâm Dịch dưới vài đạo ánh mắt nhìn này cũng đã có dấu hiệu tan vỡ và biến mất.

Lâm Dịch thầm mắng một tiếng, ý thức dần dần không rõ, rơi vào vực sâu vô tận, trước mắt trở nên đen kịt.

Nhưng trước khi hôn mê, dường như Lâm Dịch liếc về một đạo thân ảnh.

So với mấy Ma tộc này, đạo thân ảnh này rất nhỏ gầy, nhỏ bé giống như Lâm Dịch. Thế nhưng lại vô cùng kiên quyết, toàn bộ thân thể như tràn ngập lực lượng vô hạn.

- Bóng dáng này rất quen thuộc.

Lâm Dịch lẩm bẩm một tiếng, chợt ngất đi.

Một lúc lâu, một lúc lâu sau.

Lâm Dịch chậm rãi mở hai mắt ra, thân thể không cảm nhận được một tia vết thương nào cả. Mà thứ lọt vào trong tầm mắt hắn là một bóng lưng, lưng đeo một thanh trường đao, vỏ đao đen nhánh, chuôi đao đen nhánh.

Tóc dài, cụt một tay.

Lâm Dịch dùng sức xoa xoa con mắt, kinh hô:

- Thạch Đầu?

Người nọ chậm rãi xoay người lại, chính là Thạch Sa đã rất lâu rồi không thấy.

Khuôn mặt của Thạch Sa vẫn lạnh lùng nghiêm nghị như trước, môi nhếch lên. Chỉ là trong mắt nhìn Lâm Dịch lộ ra một tia nhu hòa.

- Lâm tử, là ta!

Thanh âm lãnh khốc, nghe vào trong tai Lâm Dịch lại quen thuộc mà lại ấm áp như vậy.

Lâm Dịch nhảy lên một cái, cười ha hả, vui vẻ nói:

- Thạch Đầu, ngươi thực sự không chết, ngươi thực sự không chết! Ha ha ha ha!

Khóe miệng của Thạch Sa nhếch mỉm cười, nói:

- Đúng vậy, mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết, may mắn đại nạn không chết. Tất cả những chuyện trải qua trong khoảng thời gian này như là một giấc mộng.

- Thạch Đầu, ta xin lỗi ngươi. Ngươi bị Đan Hà Phái bắt đi, kỳ thực đều tại ta trước đây đã đề nghị đi chém giết thiếu chủ Đan Hà Phái, chuyện này vốn là do ta làm liên lụy tới ngơi.

Trong mắt của Lâm Dịch lóe lên một tia hổ thẹn.

Thạch Sa trầm giọng nói:

- Lâm tử, ba người kia quả thực rất đáng chết, giết rất tốt! Cho dù ta biết kết cục như  vậy. Nếu như để cho ta chọn thêm một lần, ta vẫn sẽ đi theo ngươi giết ba người kia.

Tuy rằng Thạch Sa không nói tỉ mỉ, nhưng Lâm Dịch cũng có thể đoán ra được, hắn phải thừa nhận gian khổ và gian nan lớn tới bực nào.

Thạch Sa tâm ý tương thông với Lâm Dịch. Hắn chỉ tiến lên nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu vai của Lâm Dịch, như ngày xưa, quen thuộc như vậy, tự nhiên như thế.

Chỉ là một động tác đơn giản này lại làm cho trong lòng của hai người đồng thời có một tia ấm áp.

Mấy tháng không gặp, hai người cùng trải qua đau khổ, mỗi người đều phải thừa nhận khảo nghiệm nghiêm khắc nhất trên con đường tu tiên. Thế nhưng loại cảm tình này giữa hai người lại không thay đổi một chút nào.

Trong mắt của Lâm Dịch đột nhiên hiện lên vẻ hiếu kỳ, nói:

- Thạch Đầu, sao ngươi lại trốn ra được?

Ánh mắt của Thạch Sa rất buồn bã, nhìn về phía phương xa, tâm tình như xuống rất thấp. Sau khi im lặng nửa ngày, hắn mới chậm rãi nói:

- Việc này... Nói ra thì rất dài dòng.

Lâm Dịch gật đầu, cũng không đi hỏi, hắn biết nhất định Thạch Đầu có chuyện gì khó nói, cho nên không muốn nói đến.

- Trước khi ta hôn mê, dường như đã thấy vài tên Ma Thần cái thế. Nếu như thân ảnh quen thuộc kia chính là Thạch Đầu, chẳng lẽ là Thạch Đầu đã cứu ta ra? Thực lực của hắn đã mạnh mẽ như vậy sao?

Bỗng nhiên Lâm Dịch phục hồi tinh thần lại, nhìn khắp bốn phía, thấy những sương mù quen thuộc kia, hắn biết hắn còn chưa thoát ra khỏi Tịch Tĩnh cốc.
- Thạch Đầu, trước kia là ngươi đã cứu ta sao? Những Ma tộc đó đi đâu rồi?

Trong mắt của Lâm Dịch lóe lên một tia cổ quái, thốt ra lời dò hỏi.

Thạch Sa im lặng.

Bầu không khí biữa hai người đột nhiên trở nên có chút quái dị.

Trong đầu của Lâm Dịch đột nhiên trở nên sáng tỏ, hắn đột nhiên nhớ tới, ở trong Thần ma chi địa, Thạch Đầu bị Ma chỉ cuốn đi mà còn chưa chết, chẳng lẽ trong cơ thể đối phương cũng có ma chỉ?

Nếu thật sự là như thế, có tám phần mười Ma chỉ xuất phát từ Tịch Tĩnh cốc này.

Nghĩ đến hậu quả bị Ma chỉ khống chế, Lâm Dịch dần dần nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ hoài nghi, nhẹ giọng nói:

- Ngươi...

Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, lại không biết nên hỏi thế nào.

- Ta là Thạch Sa.

Thạch Sa nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của Lâm Dịch, tiếp lời hắn nói.

Lâm Dịch gật đầu, yên lòng, cũng chỉ có Thạch Đầu thì mới có khả năng giảng giải với hắn như thế.

Ma chỉ thì sao chứ, trong cơ thể của Lâm Dịch cũng có một cái, lại bị đoạn kiếm thần bí vững vàng trấn áp.

- Hồng hoang có lục đại Tử vong ma vực, sau này ngàn vạn lần đừng có bước vào.

Thạch Sa đột nhiên nói.

Không đợi Lâm Dịch nói, Thạch Sa cúi thấp đầu, từ tốn nói:

- Trong Ma tộc đại khái phân ra thành mấy loại, Ma tộc cấp thấp nhất không hề có trí tuệ, nhưng từ nhỏ đã chém giết được tu sĩ Trúc Cơ thông thường. Hơn nữa bọn chúng không sợ chết, thuộc về Ma Sĩ trong Ma tộc. Ma tộc đẳng cấp sâm nghiêm, Ma Sĩ ở trong Ma tộc giống như con kiến hôi vậy, số lượng đông đảo, bọn họ chỉ biết nghe theo mệnh lệnh của Ma tộc cao đẳng, không hề có tâm tư phản kháng.

Lâm Dịch vẫn chưa nói tiếp, hắn biết Thạch Đầu nói ra những lời này, nhất định là có dụng ý của đối phương.

- Phía trên Ma Sĩ là Ma Soái, so với Ma Sĩ thì trên đầu có nhiều hơn một cặp sừng. Bên trong sừng chứa trí khôn và ma lực, chiến lực của Ma Soái hầu như so được với tu sĩ Kim Đan thông thường.

- Trên Ma Soái chính là Ma Tướng, không chỉ đầu có hai sừng mà đồng thời phía sau còn xinh ra xương cụt, là một đại sát khí, tuyệt đối không yếu hơn so với thần binh lợi khí của Nhân tộc. Chiến lực có thể chống được Nguyên Anh trong Nhân tộc.

- Lên trên nữa chính là Ma Vương, lưng mọc cánh xương, hoàn toàn thi triển ra thì sức chiến đấu sẽ gấp hai lần trước đó. Chiến lực có thể chống Hợp Thể của Nhân tộc. Sức chiến đấu của đại đa số Ma tộc đều có quan hệ tới hình thể, hình thể càng lớn, ma lực càng mạnh.

Tình huống của Lâm Dịch có chút quái dị, trải qua Ma chỉ ô nhiễm, hắn từng hoàn toàn hóa Ma, tiến hóa đến hình thái của Ma Vương. Cũng chỉ có thân thể Nhân tộc, cũng không cảm nhận được có thể như đại năng Hợp Thể, giở tay nhấc chân là ẩn chứa năng lượng hủy thiên diệt địa.
Mặc dù là như thế, Bất Diệt kiếm thể sau khi hóa Ma vẫn mạnh mẽ như trước, hơn xa so với hình thái bình thường.

Nhưng trong lòng Lâm Dịch lại như tấm gương sáng, hắn biết đó cũng không phải là lực lượng chân thật. Nếu như sinh ra ỷ lại đối với loại lực lượng này, như vậy hắn cũng không còn là Lâm Dịch nữa.

Mà là Ma, Ma tộc chân chính.

Hôm nay biển ma khí trong đan điền đã hoàn toàn bị đoạn kiếm thần bí trấn áp, không có một tia ma lực nào tràn ra, cuối cùng cũng tạm thời khống chế được Ma chỉ.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:

- Thạch Đầu, trở về cùng ta. Đi gặp sư phụ và Uyển Nhi đi.

Khóe miệng của Thạch Sa lộ ra một tia đau khổ, cũng không nói chuyện, chỉ là lắc đầu.

Lâm Dịch nhìn Thạch Sa gần trong gang tấc, trong đáy lòng lại đột nhiên có một tia cảm giác xa lạ, có cảm giác giữa hai người đã có khoảng cách.

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, dường như muốn tống loại tâm tình này ra khỏi đầu.

Đột nhiên Thạch Sa đứng dậy, nói:

- Lâm tử, ngươi đi đi. Ta ở chỗ này tránh một đoạn thời gian, tóm lại nơi này rất an toàn, sau này đừng tới tìm ta. Nếu như có cơ hội, ta sẽ xuất cốc đi tìm ngươi.

Hai người gặp lại, thế nhưng không ngờ đảo mắt đã phân ly. Hơn nữa còn là loại cảnh tượng này, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

Lâm Dịch cũng không nhiều lời mà chỉ gật đầu.

- Đi về phía trước mấy trăm thước là sẽ đi ra Tịch Tĩnh cốc, ngươi phải cẩn thận.

Thạch Sa nhìn Lâm Dịch, trong mắt có một tia không nỡ.

Thấy ánh mắt này, Lâm Dịch biết, Thạch Đầu vẫn chưa thay đổi.

- Thạch Đầu, mặc kệ thế nào, đừng có quên chúng ta là huynh đệ, là thân nhân. Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, ta sẽ đứng ở bên cạnh ngươi!

Lâm Dịch nhẹ giọng nói.

- Ta cũng như vậy.

Nghe được câu này, Lâm Dịch vui vẻ cười cười, xoay người rời đi, vẫy tay với người sau.

Thạch Sa nhìn theo thân thể của Lâm Dịch tiến vào chỗ sâu trong sương mù rồi biến mất, trong cơ thể hắn đột nhiên có thêm một đạo thanh âm lạnh lẽo:

- Sao ngươi không ra tay, đây là cơ hội tốt nhất!

Vẻ mặt Thạch Sa không thay đổi nói:

- Hắn là thân nhân của ta, là huynh đệ của ta.

- Làm như ngươi là không quả quyết, nhân từ nương tay, chung quy khó thành nghiệp lớn! Đừng quên, mạng của ngươi là do ta cứu!

- Nếu như hối hận thì cái mạng này ngươi có thể cầm về, ta tuyệt không thể ra tay với Lâm tử.

Thanh âm của Thạch Sa rất bình tĩnh, như đang nói một chuyện rất bình thường, thế nhưng lại vô cùng kiên định.

Thanh âm trong cơ thể hắn biến mất, nửa ngày sau mới âm trầm cười cười:

- Sớm muộn gì sẽ có một ngày ngươi phải hối hận!

Lâm Dịch thật thà đi về phía trước, ánh mắt hoảng hốt.

Biết Thạch Đầu không có việc gì, tóm lại cũng là một chuyện tốt, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng Lâm Dịch lại đột nhiên có cảm giác thất lạc.

- Nên tìm kiếm mảnh nhỏ của kiếm nhiều hơn, ứng phó với ước định mười năm sau đi.

Lâm Dịch nghĩ ngợi rồi nói.

Ngay khi sắp xuất cốc, khóe mắt của Lâm Dịch đột nhiên thoáng hiện một đạo thân ảnh quen thuộc, hắn không khỏi sửng sốt một chút.

Chương 93: Cố Nhân Gặp Nhau

Lâm Dịch dừng bước lại, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, trong lòng đột nhiên xuất hiện một chút cảm giác vui vẻ.

Người nọ mặc một bộ đạo bào màu xám, ngũ quan trẻ tuổi tuấn mỹ, chỉ là con ngươi chuyển động cực nhanh, khiến cho người ta có cảm giác hắn rất là hèn mọn.

Người này chính là Toán Mệnh Đạo sĩ xuất hiện trước đó vài ngày, chỉ thấy trong tay hắn cầm một cái phướn, trên đó viết hai chữ tướng số lớn, xiêu xiêu vẹo vẹo, cực kỳ khó coi.

Toán Mệnh Đạo sĩ thấy Lâm Dịch, thong thả lảo đảo bước tới, khóe miệng mang theo nụ cười ý vị sâu xa.

Lâm Dịch nhìn thấy Toán Mệnh Đạo sĩ giả vờ cao thâm này, lập tức có kích động muốn đánh đối phương.

Toán Mệnh Đạo sĩ nháy mắt mấy cái, cười ha hả, nói:

- Tiểu tử, trùng hợp như vậy sao?

Lâm Dịch tức giận lên tiếng, hỏi ngược lại:

- Ngươi ở đây làm gì, cũng không sợ bị Ma tộc giết chết sao?

- Ma tộc?

Vẻ mặt của Toán Mệnh Đạo sĩ rất xem thường, liếc mắt nhìn Lâm Dịch nói:

- Tiểu tử như ngươi mà cũng còn sống đi ra, loại hàng như Ma tộc có thể đả thương được bần đạo sao?

Dừng một chút, Toán Mệnh Đạo sĩ dùng giọng âm dương quái khí nói:

- Nghe nói lần này ngươi đã tạo ra họa lớn, ta tới đây nhìn xem ngươi đã chết hay chưa, không nghĩ tới ngươi vẫn còn sinh long hoạt hổ như thế.

Lâm Dịch cười khổ một cái, nói:

- Thiếu chút nữa đã chết, cũng may mạng lớn. Sao việc này mà ngươi cũng nghe nói chứ?

- Đâu chỉ là ta, toàn bộ Tu chân giới Hồng hoang đại lục đều biết có một nhân vật số một tên là Lâm Dịch. Khà khà, bây giờ ngươi chỉ cần thò đầu ra thì nhất định sẽ bị người ta để mắt tới, sau đó... Hừ hừ.

Toán Mệnh Đạo sĩ cười có chút hả hê.

Lâm Dịch cau mày một cái, rơi vào trong trầm tư.

Hắn tàn sát một đám tu sĩ của Tiềm Long Sơn, đồng thời giết Bất tử kim thân Kim Đan kỳ của Công Tôn Hoàng tộc. Có thể nói, cừu hận của hắn và Công Tôn Hoàng tộc căn bản không thể hóa giải.

Nếu hắn xuất cốc, nhất định sẽ bị người có ý để mắt tới, sau đó Công Tôn Hoàng tộc sẽ phái đại tu sĩ đến đây, chém giết hắn. Rất có thể bên ngoài Tịch Tĩnh cốc đã có tu sĩ giám thị rồi.

- Được rồi, Công Tôn Hoàng tộc đã thả ra Tru ma lệnh trong Hồng hoang, nhận định ngươi là Ma tộc. Bây giờ chỉ cần ngươi xuất cốc thì ngươi sẽ là ma đầu người người có thể giết, nửa bước khó đi. Bên ngoài có thể còn hung hiểm hơn so với Tịch Tĩnh cốc này.

Toán Mệnh Đạo sĩ thu nụ cười lại, nhún vai.

Lâm Dịch cười cười, sau đó hai mắt nhìn chằm chằm vào Toán Mệnh Đạo sĩ, trầm giọng hỏi:

- Vì sao ngươi lại nói cho ta biết những thứ này? Ngươi không sợ ta là Ma tộc sao?

- Tiểu tử nhà ngươi là ta nhìn lớn lên, Ma tộc cái rắm ấy. Ta nói cho ngươi biết việc này, đương nhiên là muốn cứu ngươi, dù sao có cảm tình nhiều năm như vậy, ta cũng không nỡ để ngươi đi chịu chết.

Toán Mệnh Đạo sĩ nghiêm trang nói.

Lâm Dịch đâu tin tưởng, vẻ mặt chán ghét nói:

- Ngươi là một tên Đạo sĩ thối, đừng có tính toán ta. Miệng ngươi là miệng quạ đen, ta rất muốn cách xa ngươi ra một chút.

Toán Mệnh Đạo sĩ cười gian, lại gần nói:

- Nói thật, sau này ngươi có dự định gì?

- Dự định...

Lâm Dịch trầm ngâm một tiếng, Thạch Đầu đã an toàn, hắn cũng không phải đi tới Đan Hà phái nữa. Kế tiếp quả thật không có dự định cụ thể gì cả.

- Không đúng, còn có một việc!

Lâm Dịch bừng tỉnh nhớ lại, trong mắt bỗng nhiên hiện lên một tia lạnh lẽo, trầm giọng nói:

- Ta phải đi tra một chút xem Đông Độ Tiên Đảo là chuyện như thế nào.

Lần này Lâm Dịch tìm được đường sống trong chỗ chết, nhiều lần gần như rơi vào tuyệt cảnh, xét đến cùng vẫn là bởi vì Đông Độ Tiên Đảo này.Chuyện Đông Độ Tiên Đảo này khắp nơi đều có vẻ quỷ dị, tu sĩ Tiềm Long Sơn vì chuyện này mà sát hại ngàn vạn người bình thường. Công Tôn Cương càng tuyên bố hắn không có tư cách biết việc này.

Với tính cách của Lâm Dịch, nếu đã gặp được, tuyệt không thể nào ngồi yên không để ý đến.

Con ngươi của Toán Mệnh Đạo sĩ chuyển động, nói:

- Việc Đông Độ Tiên Đảo này ta rất rõ, ngươi không phải tra. Lại nói tới thực lực của ngươi, căn bản không đủ nhìn, không cần thiết phải xen vào.

- Ngươi biết?

Lâm Dịch cau mày, trầm giọng nói:

- Đông Độ Tiên Đảo là sao vậy, vì sao phải có vạn thiếu nam thiếu nữ, trong này còn có Công Tôn Hoàng tộc tham dự nữa. Vì sao tu sĩ Tiềm Long Sơn vì đổi lấy mấy khối Linh thạch mà lại giết nhiều phàm dân như vậy. Ta tin rằng, loại chuyện này không những chỉ xảy ra ở trong Tiềm Long Sơn mà ở các nơi khác cũng sẽ có tông môn không cố kỵ gì tham dự vào.

Toán Mệnh Đạo sĩ trợn trắng mắt, nói:

- Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì? Với thực lực này của ngươi căn bản không thể làm ảnh hưởng tới Đông Độ Tiên Đảo được. Bần đạo khuyên ngươi một câu, việc không quan hệ gì tới mình thì đừng quản.

Lâm Dịch liên tục cười lạnh, nói:

- Thực lực của ta yếu, loại chuyện này ta không biết thì không sao, thế nhưng nếu đã biết, ta sẽ quản.

Từ nhỏ Lâm Dịch đã rất quật cường, chuyện mà hắn định làm, có rất ít người có thể khuyên được.

Cũng chính là bởi vì loại tính cách này cho nên mới khiến cho hắn đi trên đường hiệp đạo, mặc dù là đối mặt với vô số hiểm trở thế nhưng hắn vẫn không thối lui chút nào, vẫn mò mẫm thăm dò.

Toán Mệnh Đạo sĩ khoát khoát tay, nói:

- Ngươi quản cái rắm, Đông Độ Tiên Đảo vốn là một chuyện tốt, ngươi có thể quản được gì chứ?

- Chuyện tốt?

Lâm Dịch không tin, nhìn chằm chằm vào hai mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ, dường như muốn xem thấu tâm tư của hắn.

Ánh mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ đối diện với Lâm Dịch, cười nói:

- Đương nhiên là chuyện tốt, chuyện Đông Độ Tiên Đảo tứ đại Hoàng tộc đều biết. Phương Thốn Sơn, Thái Nhất Tông, Nghiễm Hàn Cung ba đại tông môn này cũng đều biết, không đơn thuần là Công Tôn Hoàng tộc tham dự vào. Ngươi suy nghĩ một chút đi, loại đại sự thế này, nếu không phải có nhiều thế lực lớn đồng tình thì làm sao sẽ thuận lợi tiến hành được chứ?

Lông mày nhíu chặt của Lâm Dịch dần dần thư giãn, hỏi:

- Các thế lực lớn đều biết?
- Đương nhiên, Đông Độ Tiên Đảo là việc mà tất cả thế lực lớn đỉnh tiêm trong Hồng hoang tham dự vào.

Toán Mệnh Đạo sĩ dùng giọng chắc chắn nói.

Lâm Dịch im lặng hồi lâu, lắc đầu nói:

- Không đúng, rõ ràng Công Tôn Cương biết tu sĩ Tiềm Long Sơn tàn sát người bình thường, lại không quan tâm tới mạng thường nhân, cho nên việc này không nói thông được.

- Chuyện ngươi nói chỉ là chuyện cá biệt mà thôi, hôm nay tứ đại Hoàng tộc và ba đại tông môn đã ban bố điều lệnh, Đông Độ Tiên Đảo chỉ có thể tự nguyện, không thể cưỡng cầu.

- Thực sự?

- Đương nhiên, bần đạo đã lừa gạt ngươi khi nào chưa? Lần trước nói ngươi có tai ương đổ máu, ngươi không đổ máu sao? Khà khà.

Toán Mệnh Đạo sĩ trêu đùa.

Lâm Dịch suy nghĩ một lúc lâu, cũng không có manh mối. Chung quy hắn vẫn cảm giác chuyện này có chút không tầm thường, nhưng hắn cũng không tìm ra được chỗ của vấn đề. Nhưng nhìn dáng vẻ của Toán Mệnh Đạo sĩ, không giống như là bịa chuyện.

Lâm Dịch định trước tiên sẽ không dây dưa vấn đề này nữa, nghe Toán Mệnh Đạo sĩ nói đến tai ương đổ máu, hắn tức giận nhìn chằm chằm vào đối phương, cắn răng nói:

- Lần trước ngươi thua cuộc, lại chạy rất nhanh!

Toán Mệnh Đạo sĩ đỏ mặt, cười nói:

- Bần đạo... Lần trước có việc rất gấp, ha ha, cho nên mới đi gấp như vậy.

Dừng một chút, Toán Mệnh Đạo sĩ lại hỏi:

- Tiểu tử, sau này ngươi có tính toán gì, nếu ngươi cứ xuất cốc như vậy thì không được, bởi vì ra ngoài chính là nhận lấy cái chết.

Lâm Dịch liếc mắt nhìn Toán Mệnh Đạo sĩ, hỏi:

- Không phải lần trước ngươi nói có biện pháp giúp ta giấu diếm được mọi người sao, không bằng dạy cho ta.

- Được.

Vốn Lâm Dịch chỉ thuận miệng nói, không nghĩ tới Toán Mệnh Đạo sĩ không chút nghĩ ngợi đã đồng ý.

Toán Mệnh Đạo sĩ đang nói đột nhiên dừng lại, nói:

- Chỉ là ngươi phải giúp ta một chuyện.

- Chuyện gì?

Trong ánh mắt của Lâm Dịch lộ ra vẻ hiếu kỳ.

Toán Mệnh Đạo sĩ lục lọi nửa ngày ở ngực, lấy ra một tờ mặt nạ da người mỏng như tơ tằm, lại chậm rãi nói:

- Đây là bảo bối mà ta luyện chế, sau khi ngươi đội vào, từ nay về sau sẽ có một thân phận khác, mai danh ẩn tích, rất dễ đề thăng thực lực.

Lâm Dịch cau mày một cái, lấy mặt nạ da người, lật tới lật lui nhìn mấy lần, hắn mỉm cười nói:

- Thứ này của ngươi có được không vậy, nhìn thế nào cũng chính là vật phàm tục, không giống như là bảo bối.

- Hừ, ta dám đánh cuộc, trên Hồng hoang đại lục này không có vài người có thể nhìn thấu mặt nạ này, ngươi cũng không nên coi khinh nó.

Toán Mệnh Đạo sĩ vội vã cãi lại.

Lâm Dịch mang mặt nạ lên, hắn có cảm giác khuôn mặt mình trong nháy mắt đã mát lạnh, mặt nạ đã dán thật chặt ở trên mặt, không có chút cảm giác không khỏe nào. Đồng thời hắn cũng không cảm giác được mặt nạ tồn tại, giống như nó đã sáp nhập vào trong da vậy.

Toán Mệnh Đạo sĩ móc ra một cái gương, đưa tới. Lâm Dịch vừa nhìn lên, bên trong đó hắn đã biến thành một thư sinh dáng vẻ thanh tú, vẻ mặt nho khí, không nhìn ra bất kỳ một chút khác thường gì cả.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, mặt nạ da người đã rơi xuống, vô cùng tiện.

Lâm Dịch tấm tắc lấy làm kỳ lạ, lại nghiêng đầu hỏi:

- Ngươi còn chưa nói, người muốn ta làm chuyện gì giúp ngươi?

Chương 94: Trăm Tộc Đại Chiến

- Việc này nhắc thì cũng rất dễ.

Toán Mệnh Đạo sĩ trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:

- Bần đạo có một bằng hữu tri kỉ, tu vi không tệ, từng sáng lập ra một môn phái thần bí, nhưng không tìm được truyền nhân có thể kế thừa y bát của hắn. Bần đạo từng đồng ý với hắn, nếu có duyên thì giúp hắn tìm kiếm một người có tư chất và thiên phú đều là thượng đẳng, ngươi đã có thể tu hành. Vừa vặn đổi cho ngươi một thân phận, đi vào trong đó cũng có thể tăng cường tu vi, đề thăng thực lực, lại tránh được đại kiếp nạn lần này.

- Ta?

Lâm Dịch cau mày một cái, hỏi:

- Vì sao lại là ta? Tư chất thiên phú của ta, cũng chưa chắc người ta đã để ý.

Toán Mệnh Đạo sĩ lắc đầu nói:

- Có được hay không ta cũng không biết, ngươi không ngại thì đi thử một chút. Trong lòng đừng có gánh nặng, ngươi đã phản bội Dịch Kiếm tông, hơn nữa ngươi lại dùng thân phận mới bái nhập vào bọn họ, cũng không sao cả.

Lâm Dịch nhíu lông mày, nói:

- Tính tình của ta sẽ gây ra phiền toái, ngươi không sợ ta làm cho bằng hữu tri kỉ của ngươi mệt mỏi sao?

Toán Mệnh Đạo sĩ cười ha ha, nói:

- Bằng hữu này của ta lại không sợ phiền phức, chỉ muốn tìm một truyền nhân thiên tài có thể chống lại được tứ đại Hoàng tộc, ba đại tông môn. Trước đây tông môn của hắn ở trong Hồng hoang đại lục có đại danh rất lớn, chỉ là trời xui đất khiến, lựa chọn lánh đời phong sơn, chỉ chờ một cơ hội, một lần nữa bước vào tiên đồ.

- Ta chính là cơ hội kia hay sao?

Vẻ mặt Lâm Dịch rất kinh ngạc, hắn chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, cũng không dám cuồng vọng nói có thể ảnh hưởng tới một đại tông môn.

Vẻ mặt Toán Mệnh Đạo sĩ rất khinh thường, khinh thường nói:

- Chỉ bằng một chút thực lực cặn bã của ngươi sao? Ta chỉ cho ngươi đi thử xem mà thôi, nếu như có thể đạt được chân truyền của hắn thì cũng coi như cơ duyên của ngươi. Hắn có một loại bí thuật tuyệt thế, nếu như ngươi học được thì đủ để ngạo thị Hồng hoang.

Lâm Dịch nào tin chứ, hắn khẽ cười một tiếng, chỉ coi Toán Mệnh Đạo sĩ này đang thổi da bò mà thôi.

Chỉ là Toán Mệnh Đạo sĩ có một câu nói lại làm cho Lâm Dịch có chút động tâm.

Lâm Dịch suy nghĩ một hồi, hỏi:

- Ý của ngươi nói là, nếu như ta có thể đạt được truyền thừa của hắn thì sẽ có cơ hội tranh cao thấp cùng truyền nhân của tứ đại Hoàng tộc, ba đại tông môn sao?

Trong lòng Lâm Dịch nhớ tới Vũ Tình, nếu như có thể mượn cơ hội này gặp mặt Vũ Tình sớm hơn một chút thì cũng không tệ.

Hơn nữa có thể đọ cao thấp cùng đông đảo thiên tài, có thể có cơ hội như thế, quả thực Lâm Dịch không muốn bỏ qua.

Đặc biệt là đối với Công Tôn Cổ Nguyệt, giữa bọn họ, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đánh một trận.

- Đương nhiên, ngươi đã từng nghe qua trăm tộc đại chiến chưa?

Toán Mệnh Đạo sĩ thần bí hỏi.

- Trăm tộc đại chiến?

Lâm Dịch nhíu mày, lắc đầu.

- Đơn giản mà nói, trăm tộc đại chiến là một lần va chạm giữa thiên tài các tộc!

Nhìn dáng vẻ mơ hồ của Lâm Dịch, Toán Mệnh Đạo sĩ cười gian, chậm rãi nói:

- Trăm tộc đại chiến này được truyền thừa từ rất xưa, từ thời đại Thái cổ trăm tộc cùng chống chọi với Ma tộc. Sau đó trăm tộc đại chiến đã lưu truyền tới nay. Trên Hồng hoang đại lục này, Nhân tộc, Yêu Tộc có số lượng khổng lồ nhất, nhưng vẫn có tộc loại khác. Ví dụ như Cửu Lê tộc phía nam, vu tộc thần bí, Man Tộc thân thể mạnh mẽ. Nhưng trải qua vạn cổ, rất nhiều chủng tộc đã bị diệt sạch, biến mất trong năm dài tháng rộng, hôm nay Hồng hoang đã không đủ trăm tộc nữa.

Nói đến đây, trong ánh mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ lộ ra một tia tang thương, không khỏi thổn thức cảm thán một phen.

Lâm Dịch im lặng không lên tiếng, lẳng lặng nghe Toán Mệnh Đạo sĩ nói tới những thứ này, hắn chưa từng nghe được những chuyện cũ này.- Cho dù không đủ trăm tộc, thế nhưng bởi vì truyền thừa rất xưa, rất có sâu xa, cho nên hôm nay vẫn gọi là trăm tộc đại chiến. Đồng thời, chữ trăm còn có hai hàm nghĩa quan trọng khác, ngươi có thể đoán ra được không?

Toán Mệnh Đạo sĩ nói đến đây, nở nụ cười nhìn Lâm Dịch, rõ ràng có ý khảo nghiệm.

Lâm Dịch trầm ngâm một chút, mắt trong suốt, có một chút ánh sáng chớp động, chậm rãi nói:

- Ý của chữ trăm không phải là hai loại. Một là trăm năm cử hành trăm tộc đại chiến một lần, hai là tuổi tác của mỗi một tu sĩ tham gia cũng không thể hơn trăm, nhưng hai dự đoán này lại xung đột với nhau, cho nên chỉ có thể là một cái trong đó mà thôi.

Trong ánh mắt của Toán Mệnh Đạo sĩ lộ ra vẻ tán thưởng, cười nói:

- Không sai, một tầng hàm nghĩa khác của chữ trăm chính là, tuổi tác tu sĩ tham gia tuyệt đối không thể hơn trăm. Trăm tộc đại chiến mười năm một lần, ba năm nữa chính là lần trăm tộc đại chiến tiếp theo. Về phần tầng hàm nghĩa còn lại, chờ ngươi có tư cách tham dự vào thì từ từ sẽ biết.

- Ý của ngươi là để cho ta bái nhập vào tông phái kia, sau đó tham gia trăm tộc đại chiến?

Lâm Dịch thăm dò tâm tư của Toán Mệnh Đạo sĩ.

Toán Mệnh Đạo sĩ gật đầu, nói:

- Đúng là ta có ý này, ngươi có thể đi thử xem. Nếu như bằng hữu kia của ta không có nắm chắc mười phần thì tuyệt đối sẽ không xuất sơn lần nữa, cũng sẽ không để cho truyền nhân của hắn đi tham gia trăm tộc đại chiến. Nếu đã tham gia, nhất định phải đánh một trận thành danh, nổi danh khắp thiên hạ mới được.

Dừng một chút, lại nói:

- Trăm tộc đại chiến là nơi thiên tài trẻ tuổi, nhân tài kiệt xuất của các tộc, các đại tông va chạm với nhau. Trận chiến này sẽ quyết ra ai là đệ nhất nhân trong đám người trẻ tuổi của trăm tộc. Chỉ có thiên tài nổi danh trong trăm tộc đại chiến thì mới có khả năng được xưng là thiên tài chân chính!

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, nói:

- Nếu như ta đi tham gia có thể có được chỗ tốt gì chứ? Những hư danh này, ta không quá quan tâm.

- Chỗ tốt, hừ hừ.

Toán Mệnh Đạo sĩ bĩu môi, nói:

- Thiên tài các tộc cũng sẽ đi tham gia, nếu như chỉ tranh hư danh thì sao trăm tộc đại chiến có thể tụ tập được nhiều thiên tài yêu nghiệt như vậy chứ. Chỗ tốt cụ thể, chờ ngươi chân chính thu được tư cách tham dự trăm tộc đại chiến, trổ hết tài năng thì sẽ biết. Mặt khác, ta nói một câu, Công Tôn Cổ Nguyệt chính là người được lợi trong trăm tộc đại chiến. Trong trăm tộc đại chiến có rất nhiều thứ, chỉ khi nào ngươi chân chính tham dự vào thì mới có thể biết được.

Nếu như tham gia trăm tộc đại chiến này thì có lẽ sẽ gặp phải một số người quen, như vậy cũng không tệ.
Trước mắt của Lâm Dịch hiện ra dung nhan của hai người Vũ Tình và Tiểu Yêu Tinh, một người mặc áo trắng như tuyết, khuôn mặt lạnh lẽo, một người áo xanh mặt cười, tiếng chuông bạc khẽ vang lên.

Lâm Dịch nhớ lại câu nói lúc đầu hắn đã nói với Vũ Tình:

- Mười năm sau, ta sẽ đi Nghiễm Hàn Cung tìm ngươi! Ta không dám cam đoan không địch thủ trong Hồng hoang, nhưng ta có thể bảo đảm, trong đám người trẻ tuổi, ta là người duy nhất xứng với ngươi!

Nếu như mười năm sau phải đi Nghiễm Hàn Cung, không bằng ta bỗng nhiên nổi tiếng trong trăm tộc đại chiến trước, đến lúc đó đi gặp Vũ Tình tỷ, có lẽ nàng sẽ rất vui vẻ.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch gật đầu nói:

- Được, làm sao mới tìm được tông phái kia? Nếu như ta đi vào, làm sao để bái vào tông môn cơ chứ?

Toán Mệnh Đạo sĩ gãi đầu một cái, từ trong lòng móc ra một cái đạo phù, lại lấy ra một cái bút lông, viết lên mấy chữ ở phía trên.

Lâm Dịch nhận lấy vừa nhìn, trên mặt viết năm chữ, thần côn Vương Bán Tiên.

- Tên của ngươi đây sao?

Tính danh của Toán Mệnh Đạo sĩ ra sao, đây là lần đầu tiên Lâm Dịch biết được.

Vẻ mặt Vương Bán Tiên rất tự ngạo nói:

- Đưa cái bùa này cho quản sự tông môn nhìn một cái, hắn sẽ biết là chuyện gì xảy ra. Hừ hừ, danh tiếng Bán Tiên của bần đạo năm đó cũng rất là vang danh.

- Thứ này của ngươi có tác dụng không vậy, đừng để đến lúc đó ta mất mặt bị đuổi ra ngoài đó.

Lâm Dịch cầm tấm đạo phù nhiều nếp nhăn, oán thầm một hồi, cảm giác tên Đạo sĩ này không đáng tin cậy.

Con ngươi của Vương Bán Tiên chuyển động, vội vàng nói:

- Ngươi đã đồng ý với bần đạo thì cũng không thể bỏ gánh rời đi, bần đạo đã cho ngươi mặt nạ. Với tu vi của ngươi, muốn lăn lộn vào môn phái không phải là chuyện dễ dàng vượt qua hay sao?

Khóe miệng của Lâm Dịch co rúm, nghe ý của Vương Bán Tiên, quả nhiên cái đạo phù này vô dụng.

Vương Bán Tiên không đợi Lâm Dịch oán giận, lại nói:

- Cũng được, ta sẽ cho ngươi thêm một chỗ tốt. Trường kiếm kia của ngươi rất là chói mắt, được tính là tiêu chí của ngươi, cho dù ngươi đổi một thân phận khác, nếu có thanh trường kiếm này sau lưng thì cũng sẽ bị truy sát. Không bằng ta giúp ngươi phong ấn nó vào bên trong cơ thể của ngươi, chờ khi nào ngươi có tu vi Kim Đan, phong ấn tự giải, được chứ?

Nếu muốn thay đổi thân phận, quả thực Ô Sao trường kiếm này không thể cầm nữa, hôm nay hắn không thể rút trường kiếm ra, đợi tới lúc Kim Đan lại lấy ra cũng tốt.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch gật đầu, vừa vặn hắn cũng muốn nhìn thủ đoạn của thần côn này một chút.

Đột nhiên Lâm Dịch phát hiện ra hắn không nhìn thấu được Vương Bán Tiên, nhất định vị Đạo sĩ này có bản lĩnh, nhưng rốt cuộc đã đến cảnh giới gì, quả thực hắn không biết.

Vương Bán Tiên tiếp nhận Ô Sao trường kiếm, không nhìn mà, cách không điểm một cái vào đan điền của Lâm Dịch.

Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, bí mật trong đan điền hắn của hắn quả thực rất nhiều, nếu như bạo lộ, quả thực phúc họa khó lường.

Không đợi hắn kịp phản ứng, đan điền đột ngột đau đớn, Vương Bán Tiên nhẹ nhàng đẩy Ô Sao trường kiếm về phía trước một cái, sau đó hai tay nhanh chóng đánh ra vài đạo pháp quyết, Ô Sao trường kiếm đã biến mất ở trong lòng bàn tay.

Lâm Dịch cúi đầu nhìn lại, trên đan điền có một miệng vết thương nhỏ đã lặng lẽ khép lại, thần thức hắn lại tìm tòi trong đan điền, sau đó hắn không khỏi sửng sốt một chút.

Chỉ thấy Ô Sao trường kiếm đang dựng thẳng ở bên cạnh đoạn kiếm thần bí, so với đoạn kiếm thần bí còn thấp hơn một chút, Lâm Dịch có ảo giác, dường như Ô Sao trường kiếm vô cùng tôn kính đối với đoạn kiếm thần bí.

- Được rồi, chúng ta xuất cốc đi, bên ngoài có mấy bằng hữu đang chờ, chúng ta sẽ đi gặp bọn họ.

Vương Bán Tiên cười cười, rất không có ý tốt.

Chương 95: Bí Hiểm

Trong lòng Lâm Dịch cả kinh, cau mày hỏi:

- Bên ngoài có người sao? Không phải là tu sĩ Nguyên Anh trước kia đã đuổi giết ta đó chứ, là Tất Sát của Thái Nhất Tông kia sao?

Hôm nay trên Hồng hoang đại lục, đại năng Hợp Thể lánh đời không ra, thần tiên không thấy, Nguyên Anh đại tu sĩ đã là tu sĩ có chiến lực mạnh nhất rồi.

Một môn phái có một Nguyên Anh đại tu sĩ thì mới có khả năng miễn cưỡng leo lên vị trí môn phái thượng đẳng, có nơi sống yên ổn ở trong Hồng hoang.

Vẻ mặt của Vương Bán Tiên không quan tâm, nhún vai nói:

- Hình như là vậy, nghe nói là Thái Nhất Tông. Không chỉ có một mình hắn, bên ngoài còn có mấy tu sĩ Kim Đan. Chỉ là không sao, ngươi cứ yên tâm, theo bần đạo nghênh ngang xuất cốc, tuyệt đối không ai dám ngăn cản ngươi!

- Ngươi sao?

Lâm Dịch liếc mắt nhìn Vương Bán Tiên, vẻ mặt nghi hoặc.

Vương Bán Tiên cười lạnh một tiếng, nói:

- Tiểu tử, ngươi đừng xem thường người khác, bản lĩnh của bần đạo cũng không phải là thứ mà ngươi có thể phỏng đoán được.

Vương Bán Tiên càng nói chắc chắn như thế thì trong lòng Lâm Dịch lại càng lo lắng

Cho dù ban nãy hắn đã giúp Lâm Dịch phong ấn Ô Sao trường kiếm vào trong đan điền, nhưng Lâm Dịch chưa từng thấy hắn xuất thủ, hơn nữa cũng không cảm giác được trong cơ thể hắn có một tia linh lực lưu chuyển nào cả.

Bất kể là nhìn từ góc độ nào, Vương Bán Tiên không giống như là một tu sĩ có tu vi cao thâm, mà giống như một thầy tướng số có chút đạo hạnh.

- Lẽ nào Đạo sĩ kia thực sự có bản lĩnh, có thể trấn áp được tu sĩ Nguyên Anh?

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói, chỉ là hắn nghĩ lại nghĩ lại:

- Có thể trấn áp được Nguyên Anh, đó chính là đại năng Hợp Thể. Dù nhìn thế nào thì tên thần côn này cũng không giống như là đại năng Hợp Thể.

Linh giác của Lâm Dịch mạnh mẽ, bất kỳ kẻ nào chỉ cần bị hắn xem một chút là có thể làm cho hắn so sánh với những tu sĩ đã gặp trước đây, rất nhanh đã có kết luận. Cho nên cho dù Lâm Dịch không nhìn thấu được tu vi của rất nhiều người, thế nhưng lại có thể thông qua dự đoán tương đối mà phân tích ra thực lực của bọn họ.

Trong lúc hắn suy nghĩ, Vương Bán Tiên vỗ đầu một cái, nói với Lâm Dịch:

- Có chuyện ta quên nói cho ngươi, ngươi đã đổi một thân phận thì hành sự phải thận trọng, đừng có bị kích động mà đi gây họa, loại thủ đoạn như Dịch kiếm thuật này, cũng không cần thể hiện ở trước mặt người khác.

Đột nhiên Lâm Dịch cả kinh, vốn hắn đã hạ quyết tâm, sau khi xuất cốc còn dùng cái tên Mộc Thanh này.

Sau khi biết được cái tên Mộc Thanh này chỉ có ở Hải gia, bọn họ đều là người bình thường, còn không đến mức tạo thành phiền toái gì đối với mình.

Nhưng Lâm Dịch cũng không có chú ý tới tu vi và thủ đoạn, như Vương Bán Tiên đã nói. Nếu như hắn sử dụng Dịch kiếm thuật ngay trước những tu sĩ khác, như vậy cho dù là kẻ đần độn cũng có thể đoán ra được hắn có quan hệ với Dịch Kiếm tông.

Không thể sử dụng Dịch kiếm thuật, Tử vi tinh thuật không thể sử dụng, khí huyết màu xanh lam của Bất Diệt kiếm thể quá chói mắt, cũng không thể để lộ ra ở trước mặt người khác. Chỉ có Niết Bàn Sinh tử luân là thần thông thuật mới lĩnh ngộ, thứ này có thể dùng được.

- Xem ra ta thực sự phải học thêm nhiều thần thông pháp thuật, lần này bái nhập vào tông môn kia cũng là một lần cơ hội.

Tâm tư của Lâm Dịch nhanh chóng vận chuyển, trong lúc bất tri bất giác đã đi theo Vương Bán Tiên ra khỏi Tịch Tĩnh cốc.

Sương mù ở chung quanh dần dần trở nên loãng đi, Lâm Dịch bỗng nhiên giật mình, dùng thần thức nhìn ra khắp bốn phía, tra xét hoàn cảnh.

Đột nhiên!

Cách đó không xa có mấy đạo khí tức mạnh mẽ đột nhiên bạo phát, giống như hùng sư bị đánh thức, từng cỗ thần thức khổng lồ quét lên trên người hai người Lâm Dịch.

Những khí tức này đều có tu vi Kim Đan kỳ, không có người nào là người mà với thực lực bây giờ của Lâm Dịch có khả năng chống lại được.

Lúc đầu ở trên Tiềm Long Sơn, hắn chém giết Bất tử kim thân Kim Đan kỳ và ba tu sĩ Kim Đan của Tiềm Long Sơn hoàn toàn là dựa vào hóa Ma và Ô Sao trường kiếm tương trợ.

Mà hôm nay, biển ma khí bị đoạn kiếm thần bí gắt gao trấn áp, Lâm Dịch không thể điều động được. Mà bản thân hắn cũng không tình nguyện hóa Ma. Ô Sao trường kiếm lại bị phong ấn ở trong đan điền, hiện tại hắn hầu như không có bất kỳ chỗ dựa nào nữa.Thứ duy nhất để dựa vào là thần thông thuật Niết Bàn Sinh tử luân, Lâm Dịch chưa từng thử lên trên người tu sĩ Kim Đan, hắn không biết uy lực được mấy phần.

Nhưng đối mặt với mười tu sĩ Kim Đan ngự kiếm bay tới, Lâm Dịch hoàn toàn bỏ đi ý định dùng Niết Bàn Sinh tử luân giết ra ngoài.

Lâm Dịch không tỏ vẻ gì, thu liễm khí tức tu vi vào trong cơ thể, ngưng tụ ở xung quanh đoạn kiếm thần bí, người ngoài không nhìn ra cảnh giới của hắn, cho nên cũng có vẻ bí hiểm.

Hiện tại hắn đã đeo mặt nạ da người vào trên mặt, mặt nạ này được chế tác vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, bất kỳ biểu lộ gì của Lâm Dịch cũng sẽ hiển hiện ra ở trên mặt nạ.

Nếu như mặt nạ này thực sự có thể giấu diếm được tu sĩ Nguyên Anh thì Lâm Dịch cũng không lo lắng mình lộ ra sơ hở ở chỗ khác.

Vài tu sĩ Kim Đan còn chưa bay đến trước mặt hai người của Lâm Dịch thì đột nhiên một tiếng hừ lạnh truyền đến.

Vẻ mặt của vài tu sĩ Kim Đan hiện lên vẻ chần chờ, thân thể trên không trung dừng lại trong chớp mắt.

Chợt một cỗ thần thức mang theo uy thế cường đại như uy thế của thiên địa trong nháy mắt đã hàng lâm, bao phủ trên người của Lâm Dịch và Vương Bán Tiên, đánh văng thần thức của mấy tên tu sĩ Kim Đan kia.

Cỗ khí tức này Lâm Dịch biết rất rõ, Thái Nhất Tông, Tất Sát!

Mặt của Lâm Dịch không đổi sắc, mắt nhìn Vương Bán Tiên một chút, vừa nhìn qua, thiếu chút nữa cằm của Lâm Dịch đã rơi xuống trên mặt đất.

Chẳng biết từ lúc nào Vương Bán Tiên đột nhiên thay đổi một dáng vẻ khác, tiên phong đạo cốt, râu dài tung bay, phong đạm vân khinh, khóe miệng mỉm cười. Người mặc đạo bào màu xanh nhạt, lưng đeo trường kiếm, cả người giống như được bao phủ ở trong tiên vụ linh khí.

Giờ khắc này Lâm Dịch sinh ra một loại ảo giác, Vương Bán Tiên trước mắt như đã biến thành một mảnh biển rộng bao la, thâm bất khả trắc, khí chất như núi cao! Mà từ trên người hắn còn có thể cảm nhận được một loại trầm tĩnh và mênh mông không thể miêu tả được!

Lâm Dịch nuốt nước miếng một cái, cưỡng chế loại kích động muốn phủ phục ở trong lòng.

Vẻ mặt vài tên tu sĩ Kim Đan xa xa biến đổi, ào ào ôm quyền khom người, nói:

- Bái kiến tiền bối.

Nguyên Anh đại tu sĩ Tất Sát của Thái Nhất Tông cũng khiếp sợ, hắn bị cỗ khí tức này chấn nhiếp, cho nên trong lúc nhất thời đứng ngay tại chỗ.

Mới vừa rồi hắn nhìn thấy có hai tu sĩ từ trong Tịch Tĩnh cốc đi ra, cho nên mới nghi ngờ, dự định đến để tra hỏi một phen.
Tới gần, vừa nhìn thấy tu sĩ trẻ tuổi kia vẻ mặt thanh tú, như thư sinh, nhất định không phải là Lâm Dịch. Kinh khủng hơn chính là vị lão nhân đứng ở bên cạnh kia, hắn không nhìn thấu được hư thực, cả người đứng ở nơi đó lại giống như sáp nhập vào trong hư không, như ẩn như hiện.

Tất Sát đã sống mấy trăm tuổi, gió to sóng lớn gì mà chưa thấy qua chứ? Lúc này thấy đột nhiên xuất hiện hai người này, hắn có một loại cảm giác quái dị, dường như là lạ ở chỗ nào đó. Thế nhưng hắn lại không nói ra được.

Trong lúc hoảng hốt chần chờ thì bên tai Tất Sát đột nhiên nghe được một tiếng hừ nhẹ.

Thanh âm này vô cùng nhẹ, lại giống như sấm sét vậy, như một tiếng sấm sét giữa trời quang nổ vang ở trong đầu của hắn. Sắc mặt Tất Sát đại biến, cả người không khỏi run rẩy một chút.

Lại nhìn lão nhân kia, chỉ thấy lão nhân đã thu lại nụ cười, nhíu mày, sắc mặt có chút giận dữ, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình.

Tất Sát bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, hắn nhớ lại thần thông lực vài ngày trước đó đã khiến cho thiên địa biến sắc.

- Là thần thông thuật của lão nhân này!

Nghĩ đến đây, trong nháy mắt Tất Sát đã đổ đầy mồ hôi, phía sau lưng bị gió lạnh thổi qua, cảm thấy lạnh run.

Tất Sát vội vàng khom người ôm quyền, hạ thấp người, thấp giọng nói:

- Vãn bối Tất Sát Thái Nhất Tông, bái kiến tiền bối.

Vương Bán Tiên thản nhiên nói:

- Mấy tiểu tử các ngươi ở đây làm gì vậy? Lão phu mang theo đệ tử lịch lãm xuất cốc, các ngươi đằng đằng sát khí nhào tới, muốn xuất thủ với lão phu sao?

- Không dám, không dám.

Tất Sát luôn miệng nói, sau đó lại chợt nghĩ lại, thấp giọng nói:

- Chỉ là vài ngày trước đó nghe nói trong Tịch Tĩnh cốc rung chuyển bất an, có tặc tử trở thành Ma tộc, bay vào trong Tịch Tĩnh cốc này, sống chết không rõ, chúng ta...

- Sao?

Hai mắt của Vương Bán Tiên híp lại, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào Tất Sát.

- Ý của ngươi nói, lão phu là tặc tử?

Vương Bán Tiên lạnh lùng nói, chợt khí tức cả người tăng mạnh, trong nháy mắt trời đất tối đen, toàn bộ không gian như bị đọng lại, trong trời đất có sát khí vô tận dâng lên, kéo về phía đám người Tất Sát.

Vài tên tu sĩ Kim Đan phía sau không chịu nổi cỗ sát niệm này, cả đám liên tục lùi liền mấy bước, có người sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, có người trực tiếp đặt mông ngồi dưới đất.

Tất Sát cảm giác trong nháy mắt trái tim mình đã nhảy tới cổ, bị người ta nắm lấy, không thở nổi.

Vương Bán Tiên hừ lạnh một tiếng, nói:

- Đừng tưởng rằng ngươi là truyền nhân dòng chính của Thái Nhất Tông thì ta không dám động vào ngươi, lão bất tử Tất Huyền kia còn sống không?

Cho đến lúc này, trong lòng Tất Sát đã không còn hoài nghi nữa, hắn cúi đầu nói:

- Tu vi của sư phụ ngày càng sâu, vẫn còn đang thanh tu ở hậu sơn của tông môn, trấn thủ Thái Nhất Tông.

Cái tên Tất Huyền cũng không phải là ai cũng có thể gọi ra được. Có lẽ cũng chỉ có tiền bối thời đại kia, hoặc là mấy tiền bối già hơn thì mới có thể nhận biết được Tất Huyền.

Vương Bán Tiên nhìn một đám tu sĩ trước mặt đều cúi đầu khom người, không có người nào ngẩng đầu lên. Hắn len lén nháy mắt mấy cái với Lâm Dịch, làm mặt quỷ, đâu có một chút phong phạm nào của cao nhân cơ chứ?

Đầu Lâm Dịch đầy gân đen, đảo cặp mắt trắng dã, đột nhiên trong lòng hắn khẽ động, trong lòng có chút ý định quỷ quái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau