BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Kinh Sợ

Lâm Dịch nghe nói ca ca của Ngưu công tử này tu tiên ở gần đây. Cho nên hắn đã biết, chắc chắn người này sẽ đến tìm mình lấy lại mặt mũi.

Lâm Dịch không muốn gây phiền toái cho Hải gia, cho nên hắn mới đi dạo loạn trên trấn để chờ người này. Nếu như hôm nay người này tìm đến, song phương cũng có thể kết thúc việc này cho sớm.

Dựa vào tu vi Ngưng Khí tầng một của Ngưu công tử tuyệt đối không thể luyện chế ra loại phù lục hỏa cầu này. Lâm Dịch thận trọng cảm nhận một phen, người luyện chế ra phù lục này, tu vi không có vượt qua Kim Đan.

Khi màn đêm buông xuống, trong lòng Lâm Dịch có cảm giác, hắn biết từ phía xa xa có người dùng thần nhận thức nhìn trộm hắn.

Lâm Dịch không tỏ vẻ gì mà chậm rãi đi ra ngoài trấn nhỏ, nếu như song phương một lời không hợp, vung tay, như vậy cũng không ảnh hưởng đến những phàm dân vô tội này.

Tiềm Long Sơn là môn phái tam lưu trên Hồng hoang đại lục, nhưng ở gần đây lại được cho là thế lực lớn số một. Ngưu Hoàng là tu sĩ của Tiềm Long Sơn ở gần đây. Chỉ mới hơn bốn mươi tuổi đã đạt tới Trúc Cơ đại thành, là trung lương cột trụ của tông môn.

Ngưu Hoàng nghe thấy tin tức của đệ đệ, vốn không dự định đến, tranh chấp giữa tu sĩ không thể so với tranh đấu giữa các phàm nhân với nhau.

Tu sĩ tranh chấp, trước khi không biết nội tình của đối phương thì nên cố gắng không đấu tới sinh tử. Thế nhưng nếu một khi đã giao thủ thì tuyệt sẽ không có khả năng lưu tình. Hôm nay ngươi buông tha cho hắn, tương lai rất có thể tu vi của hắn tinh tiến vượt qua ngươi. Khi đó hắn sẽ trấn áp chém giết ngươi.

Ngưu Hoàng cũng là một tu sĩ cẩn thận, dùng thần thức tra xét Lâm Dịch nhiều lần. Sau khi không phát hiện ra đối phương có một tia linh lực ba động nào cả, trong lòng hắn không khỏi cười nhạt.

Xem ra người này không hề lợi hại như đệ đệ hắn nói, chỉ đơn giản là thân thể mạnh hơn chút. Tu sĩ chú trọng việc cảm ngộ thiên địa, ngộ đạo tu thần, trọng linh lực coi nhẹ luyện thể. Bởi vì tu luyện thân thể không có tác dụng, Hóa hình thuật rất phong phú, có thể hoàn toàn áp chế, làm cho đối phương không thể cận thân được.

Ngưu Hoàng không nhìn ra tu vi cảnh giới của hắn, như vậy chỉ có hai loại khả năng. Một loại là người này là đại tu sĩ lánh đời, thâm bất khả trắc. Loại thứ hai chính là người này chỉ là một người luyện thể, thân thể hơi mạnh mà thôi.

- Chỉ là nghe đệ đệ nói, người này chỉ hơn hai mươi tuổi, tu sĩ trong tuổi này, cho dù là ở trong tứ đại Hoàng tộc hoặc là ba đại tông môn chỉ sợ cũng chỉ đạt tới Kim Đan mà thôi. Tiểu tử ngốc nghếch này, hừ hừ.

Ngưu Hoàng theo Lâm Dịch đi tới vùng đất hoang bên ngoài thôn trấn, trong lòng đã tự định giá như thế.

Lâm Dịch lại không biết tâm tư của Ngưu Hoàng, nhưng hắn đã cảm nhận được người này có tu vi Trúc Cơ đại thành.

Lâm Dịch không muốn đấu sinh tử với người này, hơn nữa song phương cũng không có thâm cừu đại hận gì cả. Nếu chém giết người này, tông môn phía sau đối phương sẽ tra xét, tìm hiểu nguồn gốc. Một ngày nào đó sẽ tìm tới trên đầu Hải gia, như vậy sẽ mang đến họa diệt môn cho Hải gia.

- Lúc này phải dùng thủ đoạn cường thế để hàng phục người này, chấn nhiếp hắn. Làm cho trong lòng hắn có điều cố kỵ, đây mới là biện pháp tốt nhất để giải quyết việc này.

Nếu như linh lực không dung hợp cùng ma khí, như vậy dựa vào linh lực Trúc Cơ sơ kỳ cộng thêm Bất Diệt kiếm thể của Lâm Dịch đã đủ để thoải mái trấn áp người này.

Nhưng lúc này Lâm Dịch không có chút linh lực nào, nếu như muốn vận dụng, chỉ có hóa Ma. Về phần hậu quả khi hóa Ma, có lẽ sẽ vĩnh viễn biến thành nô lệ của giết chóc.

Chỉ bằng vào Bất Diệt kiếm thể cũng có thể trấn áp được người này, nhưng phải phí tay chân một chút. Với thân thể của Lâm Dịch hôm nay, cũng có thể một quyền đánh nát pháp thuật của Trúc Cơ đại thành. Nhưng nếu đối phương tế ra Linh khí, muốn cận thân thì lại phải phí chút thời gian.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Ngưu Hoàng lắc mình đi ra, đáp xuống vị trí cách Lâm Dịch vài chục trượng, lạnh lùng nhìn hắn.

- Tại hạ Ngưu Hoàng Tiềm Long Sơn, đạo hữu xưng hô thế nào?

Ngưu Hoàng đã nhận định Lâm Dịch chỉ là phàm nhân có thân thể cường đại cho nên cũng không đặt hắn ở trong lòng, khóe miệng lộ ra một tia đùa giỡn.

Lâm Dịch vẫn mang mũ rơm như cũ, hắn khẽ nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ:

- Ngưu Hoàng này cách mình vài chục trượng, bộ pháp mà Liệt truyền thụ cũng có thể làm được việc trong nháy mắt vượt qua mấy trượng xa, nhưng mình không thể vận dụng linh lực, chỉ có thể bằng vào thân thể bạo phát, tốc độ chung quy có hạn. Ngưu Hoàng có đủ thời gian để tế ra Linh khí, thi triển pháp thuật. Đến lúc đó, sợ rằng sẽ lại là một phen ác đấu.

Ngưu Hoàng thấy Lâm Dịch không đáp, trong lòng cười nhạt, nói:

- Nghe nói hôm nay khẩu khí của ngươi rất lớn, muốn chém giết đệ đệ ta, ta tạm thời ngứa tay, cho nên muốn đến lĩnh giáo đạo hữu một phen.

Lâm Dịch cũng không tiếp lời mà cúi thấp đầu, như không nghe thấy lời nói của Ngưu Hoàng, hắn chỉ bước nhanh về phía trước.
Cận thân tranh phong, Lâm Dịch mới có thể nắm chắc thế cục trong tay, giải quyết dứt khoát.

Ngưu Hoàng nhìn Lâm Dịch từ từ tới gần, trong lòng rùng mình, nhanh chóng bay ngược ra, trong tay xuất hiện một kiện trường kiếm có Linh vận lưu chuyển.

Động tác này của Ngưu Hoàng như mây trôi nước chảy, trong chớp mắt tay đã bấm ra pháp quyết, trường kiếm vận sức chờ phát động.

Thần thức của Lâm Dịch cảm ứng được một màn này, hắn biết không thể chờ đợi được thêm nữa, thân thể khẽ động, nhanh chóng vọt tới trước.

Đúng lúc này, dị biến nổi lên.

Bước chân của Lâm Dịch vừa bước ra thì dưới chân hắn theo bản năng đã mô phỏng theo đạo văn của bộ pháp thần bí mà Liệt truyền thụ lại cho hắn.

Trong cơ thể hắn vốn không có linh lực để dùng, nhưng dường như trong lòng Lâm Dịch có cảm giác, ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt trên người đột nhiên lóe sáng, lộ ra một tia tinh quang chói mắt.

Một cỗ lực lượng màu vàng tím thần bí nhanh chóng từ mi tâm sáng lên, xuyên qua yếu huyệt của thân thể, chảy qua mỗi một huyệt vị, lan tràn ra khắp nơi.

Trong chớp mắt, đạo văn của bộ pháp bỗng nhiên thoáng hiện ở dưới chân của Lâm Dịch, lộ ra một tia khí tức phong cách cổ xưa mà lại thần bí.

Trong chớp mắt này, thời gian như cứng lại.

Toàn bộ thiên địa cũng như yên tĩnh, chỉ có thân thể Lâm Dịch là đang nhanh chóng di chuyển.

Cảnh vật bên cạnh theo khóe mắt Lâm Dịch thoáng cái trôi qua, sau đó hắn đã đến trước người của Ngưu Hoàng, khoảng cách không đến một cánh tay.

Động tác của Ngưu Hoàng ở trong mắt Lâm Dịch xuất hiện một tia chậm trễ trong chớp mắt.

Vài chục trượng, thoáng qua đã tới!

Bộ pháp thần bí này, nếu như là trước đây Lâm Dịch dùng linh lực Trúc cơ kỳ sau khi hóa Ma bạo phát, nhanh nhất cũng chỉ xa mấy trượng mà thôi.

Vừa nãy, khi dùng tinh thần lực để thi triển ra đạo văn, rốt cuộc đã có thể một lần hành động đột phá đến vài chục trượng.
Thời gian Lâm Dịch thu được tinh thần lực này cũng không lâu lắm, trước đây hắn nghiên cứu một phen cũng không có thu hoạch gì cả, cho nên hắn mới không nghĩ nhiều nữa.

Nhưng không nghĩ tới, lúc này dùng lên trên đạo văn của bộ pháp thần bí này lại mang đến cho hắn niềm vui ngoài ý muốn.

Chuyện này cũng đã xác nhận dự đoán trước đây của Lâm Dịch, tinh thần lực không giống như linh khí trên Hồng hoang đại lục, có pháp quyết và thủ đoạn vận dụng đặc biệt của nó.

Bộ pháp thần bí mà Liệt truyền thụ này, có lẽ nó vốn dùng tinh thần lực này để thi triển.

Ngưu Hoàng chỉ cảm thấy hoa mắt, một bàn tay trong suốt đã lớn dần ở trong con ngươi của hắn. Mà lúc này, trường kiếm trong tay hắn vẫn còn ở trong lòng bàn tay, chưa xuất ra.

- Ngươi...

Ngưu Hoàng chỉ kịp nói một chữ thì đã cảm giác được bàn tay kia rơi vào trên đầu của mình, trên bàn tay tuôn ra lực lượng vô cùng vô tận, chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái thì đầu của hắn sẽ bị bóp vỡ.

Đối với niềm vui đột nhiên xuất hiện Lâm Dịch cũng có chút trở tay không kịp, thế nhưng hắn lập tức bình phục tâm thần, lại trầm giọng nói:

- Chỉ cần ngươi động một cái, ta sẽ khiến cho ngươi phơi thây tại chỗ!

Trong mắt Ngưu Hoàng lóe lên vẻ bối rối, nghĩ tới một loại khả năng mà hắn vừa mới suy đoán, thân pháp có tốc độ này mà lại không nhìn ra tu vi, đây rõ ràng chính là đại năng lánh đời rồi!

Nghĩ đến đây, trong lòng Ngưu Hoàng lại càng hoảng sợ, những đại năng này tính tình cổ quái, chính tà không phân. Nếu như thực sự giết chết hắn thì hắn cũng chết oan chết uổng a.

Hắn run giọng nói:

- Đạo hữu, ồ, không, tiền bối thủ hạ lưu tình. Ta, ta chỉ đơn thuần muốn so tài một chút, không biết tiền bối có tu vi như thế, có chỗ nào mạo phạm, mong... mong tha mạng.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, nếu đã đạt tới mục đích kinh sợ, hắn không ngại giả vờ thêm.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch hơi trầm ngâm một chút, lại hừ lạnh một tiếng, nói:

- Ta mới ngàn năm không xuất thế, không nghĩ đến hậu bối bây giờ lại lớn lối như thế!

Ngưu Hoàng vừa nghe thấy hắn nói thế, trong nháy mắt mặt đã trở nên xám như tro tàn, sợ đến mức choáng váng. Phịch một tiếng, lập tức quỳ xuống mặt đất, không dám lên tiếng.

Trong lòng Lâm Dịch cười thầm, chậm rãi nói:

- Nhìn ngươi tuổi còn trẻ mà đã có tu vi như thế, cũng không dễ, được rồi...

Ngưu Hoàng giật mình một cái, luôn miệng nói:

- Cầu tiên sư tha cho ta một mạng, cầu tiên sư tha cho ta một mạng.

Lâm Dịch nhìn thấy mình cũng đã hù dọa không sai biệt lắm, lúc này hắn mới nói:

- Ngươi đi đi, ta xuất sơn này cũng chỉ muốn nhìn xem thân nhân của ta có khỏe không mà thôi. Sau này bảo đệ đệ ngươi đừng có đi gây thêm chuyện ác, nếu như bị ta biết được, nhất định sẽ buông tha cho hai người ngươi!

Lâm Dịch nói xong, đưa bàn tay ra khỏi đầu của Ngưu Hoàng, chắp hai tay ra sau lưng, con mắt giả vờ cao thâm nhìn về nơi xa.

Ngưu Hoàng như được đại xá, luôn miệng xin lỗi, không dám ngự khí phi hành ở ngay trước mặt Lâm Dịch mà chạy như điên trên mặt đất ra ngoài vài dặm. Sau đó lòng vẫn còn sợ hãi nhìn về phía sau một chút, trong lòng thầm mắng một tiếng. Sau đó mới ngự kiếm rời đi.

Chương 72: Đông Độ Tiên Đảo

Lúc nửa đêm, Lâm Dịch nhẹ nhàng bay ra khỏi cửa sổ, không làm ba người Hải gia giật mình tỉnh khỏi giấc ngủ say.

Bệnh thấp khớp của Hải đại thúc được Lâm Dịch đâm xuống mấy châm, trong nháy mắt đau đớn đã giảm bớt. Chỉ cần châm thêm mấy ngày, bệnh này sẽ hoàn toàn bị loại trừ.

Hải Kỳ nhìn thấy gương mặt của phụ thân lập tức kinh hỉ. Lúc này nàng mới biết được lần này mình đã thật sự gặp phải cao nhân, nhớ tới thái độ trước kia đối với Lâm Dịch, trong lòng nàng không khỏi có chút áy náy.

Lâm Dịch không để ý mà chỉ nở nụ cười tràn ngập thiện ý với nàng.

Vẻ mặt Hải Tinh thì sùng bái, lôi kéo tay của Lâm Dịch không ngừng lay lay, nói muốn bái sư.

Lâm Dịch nhìn ba người Hải gia hoà thuận vui vẻ, trong lòng hắn có chút ấm áp.

Lâm Dịch đi vào trong sân, ngửa đầu lên nhìn bầu trời đầy sao, đứng yên không nói.

- Nếu như mang Hải Tinh đi theo đường tu chân, sợ rằng người một nhà này sẽ không có cơ hội hưởng thụ bữa cơm đầm ấm này nữa. Hôm nay tu sĩ một lòng đi theo đường trường sinh, đường tu tiên hung hiểm khó lường, không nói tới gió tanh mưa máu, cho dù thực sự trường sinh thì thế nào chứ? Không có thân nhân làm bạn bên người, trường sinh có ý nghĩa gì chứ? Mấy trăm năm sau sẽ phải đối mặt với từng thân nhân bên người rời đi, phải chịu thống khổ. Khi đó trường sinh thực sự vui vẻ sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch thở dài một tiếng, thân thế của hắn vẫn là một điều bí ẩn, không biết thân nhân của hắn còn tại thế hay không? Không biết sư phụ và Uyển Nhi có khỏe không, không biết Thạch Đầu...

Lâm Dịch không định ở lại chỗ này quá lâu. Chỉ là phương pháp châm cứu phải mất mấy ngày nữa. Cho nên hắn dự định thừa dịp tối nay, một lần nữa Luyện khí, hấp thu nguyên khí thiên địa nhập thể. Đợi ngày mai, lợi dụng linh lực trong cơ thể, trực tiếp khơi thông kinh mạch trên đùi của Hải đại thúc, sau đó sẽ rời khỏi đây đi tới Đan Hà Phái tìm Thạch Đầu.

Tu vi Nguyên thần của Lâm Dịch trải qua Tử vi tinh thuật rèn luyện, từ lâu đã đạt đến Trúc Cơ viên mãn, chỉ cần có đủ linh khí, đủ thời gian là có thể duy trì được tốc độ liên tục đột phá, phá tan Trúc Cơ.

Trong túi trữ vật của Hàn Nguyên Cốc chủ có không ít Linh thạch, Lâm Dịch không chần chờ nữa mà vận chuyển tinh thần lực, đạo văn thần bí huyền ảo dưới chân lóe lên rồi biến mất, trong chớp mắt đã vọt ra xa vài chục trượng.

- Nếu như có thể tìm được pháp quyết vận chuyển tinh thần lực và thủ đoạn công kích, nhất định sẽ giúp cho chiến lực của hắn đề cao một bậc thang rất lớn.

Sau một lát, Lâm Dịch đã tìm được một cái động trong khe núi, sau khi tra xét một phen, hắn lập tức chui vào bên trong.

Bày Tụ Linh đại trận, dốc hết Linh thạch trong túi trữ vật ra, ngồi xếp bằng. Pháp quyết Tử vi tinh thuật trong thức hải không ngừng ngâm xướng, ngôi sao màu tím thần bí chậm rãi xoay tròn, linh khí dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được cuồn cuộn kéo tới.

Giống như trâu uống nước, lấy thân thể của Lâm Dịch làm trung tâm, hình thành một vòng xoáy linh khí, trong chớp mắt đã đột phá Ngưng Khí tầng một.

Một tia linh khí này cũng không chìm vào trong ao nước màu đen to chừng nắm đấm trong đan điền, trải qua đoạn kiếm thần bí phun ra nuốt vào, sau đó nó quay chung quanh xung quanh đoạn kiếm này.

Lâm Dịch thở dài, nếu như tia linh khí này chìm vào trong ao nước màu đen trong đan điền, như vậy nhất định sẽ hợp làm một thể với ma khí, hắn sẽ không có cách nào khống chế được. Cũng may loại tình huống này không xảy ra.

Yên lòng, Lâm Dịch không khống chế tốc độ hấp thu linh khí nữa mà mở miệng, linh khí cuồn cuộn theo các nơi trên cơ thể dũng mãnh tiến vào trong cơ thể. Quanh xung quanh đoạn kiếm thần bí, sau nhiều lần lưu chuyển phun ra nuốt vào, khí tức càng thêm dày đặc tinh túy.

Tu vi của Lâm Dịch cũng vững vàng tăng lên, khí thế càng ngày càng cường đại.

Nhưng vào lúc này, dị tượng xảy ra, mi tâm của Lâm Dịch đột nhiên sáng lên, mơ hồ hiện lên một ngôi sao màu tím thần bí.

Đại huyệt chung quanh đầu cũng mơ hồ xuất hiện từng ngôi sao nhỏ, ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt trên người không có ngôi sao nào hiện lên, thế nhưng vẫn phát ra từng trận tinh quang chói mắt.

Cùng lúc đó, trên bầu trời đêm mà Lâm Dịch không thấy được có một ngôi sao màu tím trở nên chói sáng. Xung quanh hiện lên từng ngôi sao nhỏ một, cùng hô ứng với thân thể của Lâm Dịch.

Cả người Lâm Dịch chấn động, đầu như hóa thành ngôi sao màu tím thần bí mà cổ xưa kia, từng cỗ tinh thần lực nồng đậm cuồn cuộn kéo tới, như chảy tới, dũng mãnh tiến vào các huyệt đạo lớn.

Tinh thần lực chảy trải qua huyệt đạo các nơi trong toàn thân, cơ thể Lâm Dịch như bành trướng, thân thể cũng trở nên cao to hơn rất nhiều, như thần Vương hàng lâm, không ai bì nổi, khí tức dồi dào, thần uy lẫm liệt.Linh thạch trong Tụ Linh đại trận từ từ giảm bớt, khí tức của Lâm Dịch đang chậm rãi tăng lên.

Một đêm trôi qua.

Khi ánh sáng mặt trời bắt đầu mọc, trong sơn động đột nhiên có hai đạo thần mang sáng lên, so với ánh sáng mặt trời còn dữ dội hơn, càng nóng hơn.

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ kinh hỉ, trải qua cả đêm tu luyện, không ngờ hắn đã đạt tới Ngưng Khí tầng sáu, mà Linh thạch trong Tụ linh đại trận còn có hơn nửa chưa dùng.

- Nếu như có đủ thời gian, hẳn sẽ có thể lần nữa đột phá tới Trúc Cơ Kỳ. Ta phải đi trị bệnh thấp khớp cho Hải đại thúc trước, sau đó lại đi tới Đan Hà Phái, trên đường chậm rãi tu luyện.

Lâm Dịch hạ quyết tâm, trở lại trong thôn. Lúc này Hải đại thúc cũng vừa mới dậy, nhìn thấy Lâm Dịch, hắn rất là mừng rỡ, đi tới trước mặt Lâm Dịch rồi cười nói:

- Mộc tiểu ca, đại thúc không biết nên cảm ơn ngươi như thế nào nữa. Đêm qua căn bệnh này không giở chứng, đã rất lâu rồi ta không ngủ được một giấc ngon lành.

Lâm Dịch cười cười, nói:

- Hải đại thúc, hôm nay chúng ta sẽ không châm nữa mà ta giúp ngươi chăm sóc kinh mạch một chút. Như vậy bệnh thấp khớp của ngươi sẽ được loại trừ, sau này cũng không tái phát nữa.

- Thật sao?

Khuôn mặt của Hải đại thúc tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng được, sau đó vỗ đầu một cái, lên tiếng nói:

- Mộc tiểu ca không gì là không làm được, chuyện này có gì mà không tin cơ chứ? Là đại thúc đã quá lo lắng rồi.

Hải Tinh và Hải Kỳ vẫn ở trong nhà ngủ, hai người cũng không đánh thức bọn họ.

Lâm Dịch dùng linh khí vận chuyển mấy lần ở hai chân của Hải đại thúc, chậm rãi khơi thông kinh mạch, còn để lại một tia linh khí để săn sóc ân cần hai chân, như vậy mới khiến cho đôi chân khỏe mạnh.Sau khi làm xong chuyện, Lâm Dịch len lén cầm bạc mà trước đó hắn đổi nhét vào chăn trong phòng, sau đó định rời khỏi nơi này.

Hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải đi làm.

Hải đại thúc nhiệt tình giữ lại, Lâm Dịch đứng ở trong sân cười rồi lắc đầu.

Nhưng lúc này, đột nhiên Lâm Dịch nhíu nhíu mày, con mắt nhìn về phương xa, dùng tu vi thần thức của hắn, hắn có thể cảm giác được rõ ràng phía xa xa đang có một kiện Linh khí phi hành rất lớn, đang nhanh chóng tới gần nơi này.

Trong chớp mắt, một con thuyền lớn có tạo hình phong cách cổ xưa xuất hiện ở cuối tầm mắt của Lâm Dịch. Trên thuyền có ba tu sĩ đang đứng, không che giấu tu vi khí tức của mình một chút nào. Một người trong đó là Trúc Cơ sơ kỳ, hai người khác là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám.

Lâm Dịch cũng chưa trực tiếp rời đi, hắn có một loại dự cảm, dường như đám tu sĩ này đi tới đây, hơn nữa còn không có ý tốt.

Tốc độ của Linh khí phi hành cực nhanh, một lát sau đã đến phía trên thôn, tản ra từng trận uy áp, sau đó mới chậm rãi hạ xuống.

Từ phía trên có ba tên tu sĩ chậm rãi đi xuống, vẻ mặt kiêu ngạo, mắt nhìn về phía đông đảo thôn dân nghe tiếng mà đến.

Lúc này Hải Kỳ và Hải Tinh cũng bị giật mình tỉnh giấc. Sau khi chạy đến nhìn thấy một màn này, trên mặt hai người hiện lên vẻ khiếp sợ.

Không ít thôn dân đều sợ đến mức quỳ lạy trên đất, run rẩy, trong miệng lẩm bẩm:

- Thần tiên hiển linh, thần tiên hiển linh.

Tuy rằng vẻ mặt Hải Tinh khiếp sợ, nhưng cũng không có bao nhiêu ý sợ hãi, trong ánh mắt của Lâm Dịch hiện lên một tia tán thưởng.

Ở trong lòng của Lâm Dịch, không bái thiên địa, bất kính quỷ thần, chỉ tôn hiệp đạo trong lòng mà thôi.

Hiệp chi đạo, dũng cảm tiến tới, một đường đi thẳng không khom lưng. Phải có dũng khí lớn lao không biết sợ, như vậy mới có khả năng đi tiếp được.

Hải đại thúc kéo Hải Kỳ quỳ xuống, Hải Tinh đứng ở bên cạnh Lâm Dịch, nhìn thấy mấy tên tu sĩ này, trong ánh mắt hiện lên vẻ hiếu kỳ.

Hải Tinh kéo ống tay áo của Lâm Dịch, mặc phụ thân có kéo hắn thế nào thì hắn cũng không chịu quỳ.

Chắc chắn Lâm Dịch sẽ không quỳ lạy những người này, chỉ là trong lòng hắn có chút nghi hoặc:

- Những người này tới thôn này làm gì? Nhìn dáng vẻ của bọn chúng dường như không giống trả thù a.

Trúc Cơ tu sĩ dẫn đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Dịch, trong mắt hiện lên một tia khinh miệt, thản nhiên nói:

- Đông Độ Tiên Đảo năm mươi năm một lần sắp mở ra, ta đại biểu cho Tiềm Long Sơn tới đây tìm người có duyên.

- Đông Độ Tiên Đảo? Tiên đảo là ở đâu? Vì sao phải đi qua đông độ?

Trong đầu Lâm Dịch hiện lên vô số nghi hoặc, hắn chưa từng nghe nói qua có loại chuyện này, lại là năm mươi năm một lần, nhìn dáng vẻ này, dường như Đông Độ Tiên Đảo này vô cùng bất phàm, là một lần đại cơ duyên a.

Chương 73: Khinh Người Quá Đáng

Tên Trúc Cơ tu sĩ dẫn đầu tuổi chừng hơn năm mươi, rất là khí phái, là tu sĩ của Tiềm Long Sơn, là Phan Phi.

Hai mắt hắn nhìn mọi người chung quanh, chậm rãi thả ra khí thế. Một loại áp chế trên Nguyên thần ép về phía mọi người, một số thôn dân vẫn đứng yên sắc mặt trắng bệch, hai đầu gối không khỏi quỳ xuống dưới đất, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.

Hải Tinh đứng ở sau lưng Lâm Dịch, cũng không chịu ảnh hưởng bao nhiêu.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, sinh lòng phản cảm đối với tên tu sĩ Trúc Cơ này. Lại là loại dáng vẻ cao cao tại thượng này, giống như Công Tôn Hoàng tộc vậy. Nói một cách khác, cũng là hạng người bắt nạt kẻ yếu.

Lâm Dịch nắm bàn tay nhỏ của Hải Tinh, đứng tại chỗ, không tỏ vẻ gì, cũng không tùy tiện xuất thủ.

Mấy nghìn thôn dân đều quỳ lạy ở trên đất, chỉ có Lâm Dịch và Hải Tinh là đứng, càng có vẻ hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Phan Phi nhìn thấy một màn này, trong mắt lóe lên một tia bất mãn, hừ nhẹ một tiếng, hắn chậm rãi nói:

- Tô Vĩnh, ngươi nói một chút về việc Đông Độ Tiên Đảo này đi, để cho đám phàm dân này hiểu nó là cái gì.

- Vâng, Phan sư thúc.

Một tu sĩ Ngưng Khí trong đó gọi là Tô Vĩnh đáp.

Tô Vĩnh bước về phía trước một bước, nhìn đông đảo thôn dân đang quỳ lạy, trong mắt lóe lên vẻ thỏa mãn, hắn lớn tiếng nói:

- Tiên đảo là một chỗ Niết bàn của tiên giới chúng ta, bên trong đó chúng sinh bình đẳng, không có tranh đấu chém giết, người người không cần phải lo lắng tới cơm no áo mặc, sống lâu trăm tuổi. Tiên đảo còn có Tiên nhân tuyệt thế truyền đạo thụ nghiệp, nếu như có được pháp lực thì sẽ bước vào tiên đồ. Đó chính là cơ duyên rất lớn, còn có hi vọng trường sinh bất lão.

Tô Vĩnh dừng một chút, lần nữa nói:

- Mỗi năm mươi năm Tiên đảo sẽ được mở ra một lần, mỗi một lần mở ra sẽ đến Hồng hoang đại lục tuyển chọn năm nghìn thiếu nữ thuần khiết và năm nghìn thiếu nam cường tráng. Đây phúc của Hồng hoang chúng ta, cũng là đại cơ duyên đắc đạo thăng thiên của phàm dân các ngươi. Lần này tiên đảo phá lệ, mở rộng danh ngạch, cố ý chọn vạn thiếu nữ, thiếu nam trên Hồng hoang đại lục, lần này Tiềm Long Sơn ta vâng mệnh tới, phàm dân các ngươi nhất định phải nắm bắt lần kỳ ngộ này a!

Vừa dứt lời, vài tên thôn dân đã cướp lời hô:

- Khuê nữ nhà ta, cầu đại tiên tiếp nhận khuê nữ nhà ta.

- Tiểu tử nhà ta vừa đen lại vừa cao, đặc biệt rất khoẻ mạnh, cầu đại tiên mang nó đi.

Thôn trưởng kích động hơn, hắn trực tiếp lôi nhi tử Lý Nhị Cẩu của hắn ra, lại móc ra một bó bạc lớn đưa tới, còn thấp giọng nói:

- Cầu đại tiên ban ân, Nhị Cẩu Tử nhà của ta có nhiều quyền cước, người cũng thông minh, hy vọng đại tiên thu nhận.

Mặt Phan Phi không chút biểu hiện, hắn liếc mắt nhìn Lý Nhị Cẩu một cái, khẽ gật đầu.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Vẻ mặt của Lý Nhị Cẩu lập tức trở nên kinh hỉ, cười khúc khích.

Đại đa số thôn dân đều tôn thờ đạo lý một người đắc đạo, gà chó lên trời, lúc này thấy đã có tiên duyên bực này, cho nên cả đám lập tiến lên tự tiến cử.

Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều bị tin tức này làm cho đầu óc mê muội, ba người Hải gia đứng bất động tại chỗ. Trên mặt của Hải đại thúc cũng hiện lên vẻ do dự.

Hải Tinh hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt rất xem thường, nhẹ giọng nói:

- Lý Nhị Cẩu chỉ biết bắt nạt người trong thôn, hắn cũng xứng tu tiên sao? Nếu như tiên đảo chọn hắn, như vậy nhất định là mắt mù rồi.

Lâm Dịch mỉm cười, cũng không nói tiếp, tính tình của Hải Tinh rất trẻ con mà lại thuần khiết, ghét ác như cừu, cũng là một hạt giống tu tiên tốt.

Tô Vĩnh nói những lời này, nói đến sự tồn tại của Đông Độ Tiên Đảo, nhưng chung quy Lâm Dịch vẫn có cảm giác không đúng ở chỗ nào đó. Vẫn còn có một chút nghi hoặc ở trong lòng của hắn.

- Nếu danh khí của Tiên đảo to lớn như thế, nghe người này lời nói, quả thực chính là thế giới cực lạc, tiên cảnh nhân gian. Thế nhưng tại sao ta chưa từng nghe sư phụ nhắc qua cơ chứ?

- Tu tiên nhất đạo chọn đồ nhìn tư chất, phẩm đức, ngộ tính, cũng chưa từng nghe nói còn cần thiếu nữ thuần khiết, thiếu nam cường tráng. Tại sao nghe qua dường như lại có vẻ tà khí vậy chứ?

- Chẳng lẽ Tiềm Long Sơn này muốn mượn thời điểm Đông Độ Tiên Đảo mở ra, làm một chút hoạt động không ai biết hay sao?

Lâm Dịch lắc đầu xua tan những suy nghĩ này, quả thực quá mức đen tối, tuy Tiềm Long Sơn là môn phái tam lưu, thế nhưng vẫn là danh môn chính phái. Có lẽ không đến mức phạm phải sai lầm lớn trên những chuyện như thế này.Hải đại thúc đột nhiên run giọng hỏi:

- Xin hỏi đại tiên, nếu như đưa chúng nó tới, như vậy đời này của lão nhân còn có cơ hội gặp mặt bọn chúng nữa không?

Phan Phi thản nhiên nói:

- Người tu đạo sẽ chặt đứt thất tình lục dục, không quan tâm mọi thứ nữa. Đừng nói tiên đảo ở nơi trên biển rộng hư vô xa vời, đi tới đó rồi mà còn muốn quay về. Nếu như ngay cả thân tình cũng không dứt bỏ được thì còn tu đạo gì nữa? Như vậy nên ở lại nhà mà trồng trọt, cả đời làm một phàm nhân cho xong!

Lời này rơi vào trong tai Lâm Dịch vô cùng chói tai, trồng trọt thì sao chứ, phàm nhân thì sao? Coi như ngươi là Tiên nhân thì thế nào chứ? Thiên địa bất nhân, lấy vạn vật làm trung tâm!

Thôn dân ở đây không có ai có vẻ kinh dị cả, ở trong tư tưởng của bọn họ, Tiên nhân có địa vị tối cao, chuyện này từ lâu đã thâm căn cố đế ở trong lòng bọn họ rồi.

Vẻ mặt của Hải đại thúc có chút băn khoăn, trong mắt lộ ra vẻ do dự, một lúc sau hắn mới thấp giọng hỏi:

- Hải Kỳ, Hải Tinh, nếu như các con cam tâm tình nguyện tu tiên thì cứ đi theo họ đi. Phụ thân ở đây cũng không có chuyện gì cả, bệnh thấp khớp đã khá hơn rồi, một người cũng có thể sống được.

Hải Kỳ không chút do dự lắc đầu, nói:

- Phụ thân, người yên tâm, nhất định Hải Kỳ sẽ không đi tu tiên gì cả. Sau này con còn muốn chăm sóc người. Ngày nào người còn thì con sẽ chăm sóc người ngày đó. Nếu như con đi, một mình phụ thân lẻ loi hiu quạnh không ai chăm sóc, sao Hải Kỳ có thể yên tâm được chứ?

Trong mắt Hải đại thúc hiện lên vẻ cảm động, nhưng không nói một câu nào cả.

Hải Tinh cũng nói:

- Hải Tinh cũng không đi, sau này con cũng chăm sóc phụ thân.

Sau đó hắn kéo kéo ống tay áo của Lâm Dịch, thấp giọng nói:

- Đại ca ca, ta không muốn đi tới tiên đảo, nhưng ta muốn tu tiên, đại ca ca có đồng ý dạy cho ta không?

- Ta không biết dạy thế nào, ta chỉ có khí lực lớn mà thôi.

Lâm Dịch cười cười, dừng một chút rồi lại nói:

- Tiên đảo tốt như vậy, tại sao ngươi lại không đi?
- Ta không đi, ta không thích. Đi nơi đó không thể trở về gặp phụ thân, như vậy ta tu tiên có ích lợi gì cơ chứ?

Hải Tinh trầm ngâm một chút rồi mới lại nói:

- Tu tiên ở trong lòng của Hải Tinh chỉ có hai tác dụng, một là hành hiệp trượng nghĩa, một là làm cho thân nhân của ta thân thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.

Trong ánh mắt của Lâm Dịch hiện lên một tia tán thưởng, đứa trẻ Hải Tinh này chính là người được chọn để truyền thừa Tử vi tinh thuật đây.

Lâm Dịch chỉ lo lắng với tâm tính của Hải Tinh, tùy tiện bước vào tiên đồ sẽ khó thích ứng với loại ngươi lừa ta gạt này, người mạnh là vua của thế giới. Như vậy nó sẽ bị đọa lạc rất nhanh.

Lâm Dịch vừa muốn trả lời thì đã nghe thấy một tiếng tức giận vang lên.

- Hai người các ngươi đang nói thầm gì đó? Tiên nhân đang nói chuyện, sao các ngươi lại dám lên tiếng?

Là tu sĩ Ngưng Khí Tô Vĩnh mở miệng nói chuyện.

Từ lúc Tô Vĩnh mới đến thì hai người Lâm Dịch đã không quỳ, trong lòng hắn đã bất mãn. Sau khi được Phan Phi ngầm đồng ý, hắn trực tiếp tiến lên quát lớn một tiếng.

Hải đại thúc sợ đến mức cả người run lên, vội vã kéo tay của Hải Tinh muốn quỳ xuống.

Hải Kỳ cũng đứng ở một bên lớn tiếng nói:

- Đại tiên tha mạng, trẻ con không hiểu chuyện, xin đại tiên đại lượng, đừng có chấp nhặt với nó.

Trong lòng Lâm Dịch cười nhạt, ba tên tu sĩ này rất không nói lý lẽ, chỉ cho phép bản thân mình nói chuyện mà chúng ta ngay cả lời cũng không thể nói hay sao?

Hắn không muốn chọc vào nhiều phiền phức cho nên đành nhịn lửa giận xuống, chờ chuyện ở chỗ này xong, hắn phải nhanh chóng đi tìm Thạch Đầu.

Chung quy Đông Độ Tiên Đảo cũng xem như là một chuyện tốt, tuy rằng lời nói của mấy người nói có chút kịch liệt, thế nhưng cũng không có hành động gì quá trớn.

Phan Phi lạnh nhạt liếc mắt nhìn ba người Lâm Dịch, thấy khuôn mặt của Hải Kỳ, hắn hơi dừng lại một chút rồi nói:

- Ba người các ngươi đi theo ta, ta thấy tư chất của các ngươi cũng không tệ, lần này coi như là tiên duyên của các ngươi.

Lâm Dịch cười nhạt, tiên đảo chó má gì chứ, một lần qua lại không biết sẽ mất bao lâu, hắn còn nhiều chuyện phải làm như vậy cho nên cũng không có tinh lực đi tiên đảo gì gì đó.

Hải Tinh lại không hề có chút cố kỵ mà lớn tiếng nói:

- Ta không đi!

- Sao?

Sắc mặt Phan Phi trầm xuống, lạnh giọng nói:

- Vì sao ngươi không đi?

Thôn dân ở đây đều cảm nhận được Phan Phi tức giận, cả nhà Lý Nhị Cẩu không khỏi âm thầm cười trộm, Hải đại thúc vội vã xin lỗi, Hải Kỳ dắt Hải Tinh đi vào trong nhà.

- Tỷ, tỷ kéo tay đệ làm gì, đệ không thích đi!

Hải Tinh vẫn còn rống to hơn.

Phan Phi hừ lạnh một tiếng, thanh âm rơi vào trong tai của ba người Hải gia giống như sấm sét giữa trời quang, cả người không khỏi chấn động, hai chân như nhũn ra.

- Hôm nay, ba người các ngươi đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi! Các ngươi không có lựa chọn nào khác!

Phan Phi lạnh lùng nói.

Lời nói vừa dứt, hai mắt Lâm Dịch híp lại, trong mắt lóe lên một tia sát khí, lời nói này có phần quá bá đạo.

Chương 74: Âm Thầm Xuất Thủ

- Ba người này chỉ vì ta không quỳ mà giận dữ, muốn mạnh mẽ mang ta đi, quả thực là khinh người quá đáng.

Lâm Dịch âm thầm cười nhạt, không có biểu hiện gì mà chỉ cúi thấp đầu không nhìn ba tên tu sĩ kia, ra vẻ nhút nhát.

Lâm Dịch xoa bàn tay nhỏ của Hải Tinh, nháy mắt mấy cái với nó.

Hải Tinh cái hiểu cái không, Lâm Dịch nở nụ cười an ủi với nó, sau đó dẫn theo hai người Hải Tinh, Hải Kỳ đứng ở sau lưng ba tên tu sĩ này.

Phan Phi nở nụ cười khinh miệt, phàm nhân sao có thể chống lại Tiên nhân cơ chứ?

Lý Nhị Cẩu ở một bên châm chọc nói:

- Sớm biết có lúc này thì sao phải làm như vậy? Nhìn dáng vẻ của các ngươi, dù có bước vào tiên đồ thì cũng là mặt hàng chẳng ra sao!

- Đại ca ca, con chó nhỏ nhà ai đang kêu vậy, thật là ầm ĩ a.

Vẻ mặt Hải Tinh có chút ngây thơ chất phác hỏi.

Lâm Dịch cười cười, nói:

- Hình như là chó nhà Lý gia, không có cách nào. Chỉ là một con súc sinh mà thôi, chúng ta không cần phải chấp nhặt với nó.

Lý Nhị Cẩu sao nghe không hiểu hai người này đang mắng hắn cơ chứ, con ngươi hắn trợn to, chửi ầm lên:

- Nhãi con ngươi lặp lại lần nữa xem, có tin ta đánh cho đầu ngươi nở hoa, răng rơi đầy đất hay không!

- Ta không tin.

Lâm Dịch nhíu mày, cười lạnh một tiếng.

Tô Vĩnh nghe thấy vậy cảm thấy phiền lòng, cau mày tức giận quát một tiếng:

- Được rồi, tất yên tĩnh một chút cho ta!

Lý Nhị Cẩu không dám nói tiếp mà chỉ hung hăng trợn mắt liếc mắt nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch không có để ý mà híp mắt cười nhìn hắn, ra vẻ khiêu khích.

Lý Nhị Cẩu hít sâu một hơi, cố nén tức giận, quay đầu đi chỗ khác.

Lâm Dịch không trực tiếp xuất thủ là không muốn bại lộ thân phận tu sĩ ở trước mặt của mọi người, đặc biệt là mấy tu sĩ của Tiềm Long Sơn này, hắn sợ sẽ rước lấy phiền toái không cần thiết cho Hải gia.

Hơn nữa trong lòng Lâm Dịch luôn có một tia lo lắng, hắn cảm giác việc Đông Độ Tiên Đảo này dường như không có đơn giản như vậy.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì đã có mười mấy thiếu nam thiếu nữ bị người nhà đưa tới, không ít người người lo lắng đến việc sau này không thể gặp lại, trong lòng khó bỏ, cho nên cũng không tùy tiện đưa con nhà mình ra.

Phan Phi nhìn một đám trẻ phía sau, cau mày một cái, trong lòng tức giận.

- Thiếu nam thiếu nữ không tới một trăm người, như vậy không thể hoàn thành nhiệm vụ tông môn phó thác rồi.

Hắn trầm giọng nói:

- Lần cơ duyên này năm mươi năm mới có một lần, các ngươi muốn đắc đạo tu tiên thì đây là cơ hội duy nhất, đừng có bỏ qua! Một khi thành tiên thì mới có thể thoát khỏi tư cách phàm dân, bao quát chúng sinh, các ngươi phải suy nghĩ thật kỹ a.

Sau một lát, lại có mấy nhà đưa con nhà mình ra, thế nhưng con số vẫn không đủ trăm người.

Phan Phi nhìn mọi người ở chung quanh, chỗ ánh mắt hắn đảo qua, không có người nào dám đối mặt.

- Ngươi, ngươi, ngươi... Các ngươi theo ta đi.

Phan Phi liên tiếp chỉ một số thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp, thanh âm không cho từ chối.

Một thôn dân trong đó có vẻ khó xử, sau khi lấy can đảm lại thấp giọng nói:

- Nhà của chúng ta chỉ có một khuê nữ này, hơn nữa tư chất ngu dốt, ta sợ phụ kỳ vọng cao của Tiên nhân, xin đại tiên...
- Hừ!

Lời còn chưa dứt thì đã bị một tiếng hừ lạnh của Phan Phi cắt ngang, thôn dân như bị sét đánh, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng có một tia máu tràn ra, không dám nói tiếp nữa.

Phan Phi thản nhiên nói:

- Tiên nhân hành sự tự có nguyên do của mình, không phải là chuyện mà phàm dân các ngươi có khả năng phỏng đoán!

Lâm Dịch híp hai mắt, bên trong mắt có vẻ lạnh lẽo lóe lên, chuyện này có chút kỳ hoặc, sợ rằng mấy tên tu sĩ Tiềm Long Sơn này có ý đồ khác a.

Lâm Dịch không chần chờ nữa mà lặng lẽ lấy ra một tấm da thú màu đen ở trong túi trữ vật, là vật trước kia hắn đoạt được từ tay tu sĩ Trúc Cơ của Hàn Nguyên Cốc, là Đan Phù có thể huyễn hóa ra hung thú loại gấu.

Tay của Lâm Dịch âm thầm bấm pháp quyết, trực tiếp cầm Đan Phù ném tới bên cạnh chiếc thuyền lớn bằng Linh khí.

Đan Phù đột nhiên bạo phát ra đan uy ở trên không trung, trong nháy mắt đã huyễn hóa ra một con gấu màu đen dáng vẻ hung ác, nó ngửa mặt lên trời gào thét, một tay cầm lấy cái thuyền Linh khí kia.

Khi Đan Phù xuất thủ Phan Phi đã có một tia cảm ứng, trong lòng sinh ra cánh bảo, đột nhiên quay đầu lại thì đã nhìn thấy một màn rung động này.

Mọi người ồ lên, sợ đến mức không dám nhúc nhích, Lâm Dịch gầm nhẹ một tiếng:

- Chạy mau!

Lâm Dịch dùng thần thức khống chế khí tức của hung thú, chỉ nhắm vào ba vị tu sĩ của Tiềm Long Sơn, đông đảo thôn dân lại không cảm thấy có áp chế trên tinh thần gì cả. Chỉ là trong lòng sợ hãi, cho nên cả đám lập tức giải tán.

Lâm Dịch thừa dịp rối loạn mà kéo tay Hải Tinh, Hải Kỳ trở lại trong thôn.

Con gấu lớn mở cái miệng to như chậu máu, trên răng lóe ra hàn quang lạnh lẽo, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào ba tên tu sĩ của Tiềm Long Sơn, đằng đằng sát khí vọt tới.

Hình thể của con gấu này khổng lồ, hai chân đứng thẳng, cao chừng ba người, một đôi tay thịt vung vẩy mang theo một tia đan khí không thể tra xét ra được.

Hai tên tu sĩ Trúc Cơ của Tiềm Long Sơn đã choáng váng từ lâu, bị khí tức của con gấu này áp chế tới mức khó có thể nhúc nhích.

- Đan Phù!

Dù sao Phan Phi cũng là tu sĩ Trúc Cơ, có chút kiến thức, miệng hắn lập tức thét lên một tiếng kinh hãi, tay sờ một cái vào bên hông, lập tức móc ra một kiện Linh khí có tiên quang lưu chuyển, không nói hai lời lập tức đánh về phía con gấu đen này.

Cùng lúc đó, hai tay của Phan Phi kéo hai tên tu sĩ Ngưng Khí nhanh chóng lui về phía sau.

Con gấu đen này đối mặt với Linh khí của tu sĩ Trúc Cơ vẫn không sợ hãi một chút nào, đôi tay thịt vung vẩy, nghênh đón công kích.- Phanh!

Linh khí và tay thịt va chạm vào nhau, bạo phát ra một tiếng trầm muộn.

Linh khí run rẩy một hồi, linh khí bị đánh tan hơn phân nửa, sắc mặt Phan Phi trắng bệch, cảm thấy đau lòng, hắn vội vàng thu Linh khí trở về.

Bàn tay thịt của con gấu đen kia không bị gì, bị Linh khí ngăn cản lại càng tăng thêm một phần hung ác độc địa. Bốn chân của nó chạy như điên, đánh về phía ba người Phan Phi.

Phan Phi biến sắc, quát khẽ:

- Rút lui trước, nơi này có cao nhân!

Người có thể thao túng Đan Phù, tuyệt đối không đơn giản. Mà Phan Phi ở đây lâu như vậy lại không có phát hiện ra, như vậy rất có thể tu vi của đối phương đã vượt quá xa hắn.

Linh khí phi hành của ba người bị hủy cho nên cũng không dám ở lại quá lâu mà trực tiếp ngự kiếm phi hành, vội vã đi về phía xa xa.

Con gấu màu đen kia vừa nhìn thấy không có mục tiêu, cũng không lại đuổi kịp, cho nên lập tức hóa thành một đạo cầu vồng, tiến về phương xa.

Lâm Dịch nhìn ba tên Tiềm Long Sơn đã đi xa, trong mắt hiện lên vẻ nặng nề.

Vốn hắn muốn đi tìm Thạch Đầu, không muốn sinh ra thêm nhiều chuyện. Thế nhưng nếu không điều tra rõ việc này thì sẽ khó tránh khỏi làm liên lụy tới Hải gia và cả thôn trang này.

- Đại ca ca, con gấu đen kia thủ đoạn của đại ca ca sao?

Trong mắt của Hải Tinh chớp động vẻ trí tuệ, dùng tâm trí của nó đã đại khái đoán ra được là Lâm Dịch âm thầm xuất thủ, cho nên mới đuổi đám tu sĩ này chạy.

Lâm Dịch từ chối cho ý kiến, chỉ cười nhạt một tiếng.

Lâm Dịch đang muốn cáo từ rời đi thì đột nhiên nghe thấy một trận tiếng mắng vang lên.

Chỉ thấy người nhà Lý Nhị Cẩu đang nổi giận đùng đùng chạy tới, chỉ vào mũi của Hải đại thúc rồi chửi ầm lên:

- Con bà ngươi, hóa ra là do Hải gia các ngươi dẫn tới hung thú, đuổi chạy đại tiên. Các ngươi hại ta không thể tu đạo, việc ngày hôm nay ta sẽ không để yên đâu!

Hải đại thúc bị mắng tới mức mặt đỏ tía tai, thế nhưng hắn cũng không lên tiếng phản bác, chỉ khúm núm cúi thấp đầu mà thôi.

Hải Tinh lập tức trả lời lại một cách mỉa mai, lớn tiếng nói:

- Lý Nhị Cẩu, ngươi dựa vào cái gì mà nói hung thú là chúng ta dẫn tới, ngươi đang cắn loạn sao!

Hải Kỳ cũng thấp giọng nói:

- Lý đại ca, việc này quả thực không có liên quan gì tới nhà chúng ta a. Nhà chúng ta nào có năng lực kia cơ chứ?

- Mấy tên tu sĩ học nghệ không tinh, bị một con dã thú dọa cho sợ chạy, trách được ai cơ chứ?

Lâm Dịch thản nhiên nói.

Lý Nhị Cẩu chấn động, nhìn về phía Lâm Dịch, dùng giọng khiêu khích nói:

- Tiểu tử ngươi là ai, sao ta lại chưa thấy qua?

- Người qua đường, trùng hợp đi qua đây mà thôi.

Lâm Dịch híp mắt cười nói.

Thấy nụ cười của Lâm Dịch, Lý Nhị Cẩu giận dữ, phun ra một ngụm nước miếng, mắng to:

- Con bà nó, hóa ra là tai tinh nhà ngươi dẫn hung thú tới, hôm nay ta sẽ giáo huấn ngươi một chút, để cho ngươi biết thủ đoạn của Lý Nhị Cẩu ta!

Chương 75: Nhị Cẩu Bi Ai

Lý Nhị Cẩu vừa mới định động thủ thì đã nghe được một đạo thanh âm thô bạo vang lên.

- Nhị Cẩu Tử, con mẹ nó, ngươi dám?

Lý Nhị Cẩu bị đạo thanh âm này làm cho run rẩy. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy Ngưu công tử đang mang theo một đám tráng hán ào ào đi tới.

Tuy nói Lý Nhị Cẩu ở trong thôn này hoành hành ngang ngược, rất không nói lý lẽ, thế nhưng đụng tới Ngưu công tử thì lại chỉ có thể cam bái hạ phong mà thôi.

Ngưu công tử ở trong các thôn gần đây cũng là người có ác danh truyền xa, dưới trướng có một đám tay chân, quan phủ cũng không dám chọc vào. Dù sao trên người ta còn có một ca ca tu tiên a.

Hôm qua Ngưu Hoàng bị Lâm Dịch dọa cho chạy, trong lòng rất là sợ hãi. Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, hắn vẫn đi báo cho Ngưu công tử, nhất định phải giao hảo với Hải gia, nghìn vạn không thể đắc tội với nhà này.

Ngưu công tử lăn lộn lâu như vậy, tuy rằng ca ca không có nói rõ, thế nhưng hắn đoán, ca ca đã chịu thua thiệt trên tay người ta.

Sau đó Ngưu công tử nghĩ lại không khỏi cảm thấy sợ hãi, nếu như lúc đầu người nọ giết hắn, có lẽ hắn mất mạng cũng là vô ích.

Đêm qua một đêm không ngủ, Ngưu công tử trăn trở, rốt cục đã hạ quyết tâm, hôm nay sẽ mang theo lễ vật đến Hải gia để xin lỗi. Mới vừa đi tới cửa thì đã nhìn thấy dáng vẻ bệ vệ phách lối, hùng hùng hổ hổ với Hải gia của Lý Nhị Cẩu.

Trong lòng Ngưu công tử mừng thầm, không đợi Lâm Dịch xuất thủ, hắn đã vội vàng rống lên một tiếng trước. Cái tên Lý Nhị Cẩu này đã tự mình đưa tới cửa, cơ hội thuận nước giong thuyền tốt như vậy Ngưu công tử hắn không thể bỏ qua được.

Lý Nhị Cẩu vừa nhìn thấy là Ngưu công tử, ác nhân nổi danh gần đây tới, cho nên hắn vội vã đi tới, lại mở miệng cười nịnh nói:

- Ngưu ca, sao ngài lại tới đây vậy? Sao không nói trước với ta một tiếng, như vậy ta cũng tiện chuẩn bị một chút, tẩy trần đón gió cho ngài nha.

Ngưu công tử đi tới trước mặt Lý Nhị Cẩu, vừa tới lập tức bạt tai một cái. Đánh cho Lý Nhị Cẩu lăn vòng tại chỗ, trên mặt hiện lên một dấu tay năm ngón rất rõ ràng.

- Ngưu ca, vì sao lại đánh ta chứ?

Lý Nhị Cẩu bị một tát không hiểu ra sao, vẻ mặt rất vô tội hỏi một câu.

Ngưu công tử không nói hai lời, sau đó bắt đầu quát tháo.

- Con mẹ nó, ta tới là để đánh ngươi đó thì sao?

Chuyện này lại làm cho Lý Nhị Cẩu sợ hãi, quỳ trên mặt đất, nước mắt nước mũi chảy ròng, thê lương nói:

- Ngưu ca, ta sai rồi, van cầu ngươi đừng đánh nữa.

Đông đảo thôn dân không biết có chuyện gì xảy ra, tất cả đều núp ở phía xa xa quan sát, rất sợ họa rơi lên trên đầu mình.

Vẻ mặt Hải đại thúc cũng rất mờ mịt, nhìn một màn không giải thích được này, nửa ngày hắn không nói ra được một lời.

Hải Tinh cơ linh thông minh, cho nên lập tức có thể đoán ra được đại khái về việc này, nó lập tức che cái miệng nhỏ nhắn len lén cười.

Lâm Dịch cũng cười cười, đứng yên không nói.

Ác nhân cần ác nhân trị.

Ngưu công tử liếc mắt nhìn trộm Lâm Dịch, thấy nụ cười trên mặt của người sau, trong lòng hắn yên lòng, nghĩ ngợi một lát rồi mới thầm nói:

- Nhìn dáng vẻ của người này, dường như cũng coi như thoả mãn đối với hành động của ta.

Nghĩ đến đây, Ngưu công tử đạp Lý Nhị Cẩu một cước, lớn tiếng nói:

- Ngươi biết ngươi sai ở đâu không?

- Ta...

Lý Nhị Cẩu tạm thời nghẹn lời, quả thực hắn không biết mình làm không đúng ở chỗ nào.

Ngưu công tử đi tới lại đạp hắn một cước rồi mắng:
- Con mẹ nó, ngươi không biết ai ở đâu thì còn kêu to cái gì chứ?

Đáng thương cho Lý Nhị Cẩu này, hắn bị đánh cho một trận mà lại không giải thích được, đến bây giờ còn không biết nguyên nhân ra sao.

Lâm Dịch nhìn thấy cũng đủ cho nên mới ho nhẹ một tiếng.

Ngưu công tử đang đánh tức thì giật mình một cái, vội vàng nói:

- Ta nói cho Lý Nhị Cẩu ngươi biết, Hải gia là ân nhân của Ngưu công tử ta. Nếu sau này ngươi còn dám có chút bất kính đối với người của Hải gia thì ta sẽ khiến cho ngươi ngay cả chó cũng không làm được!

Lúc này Lý Nhị Cẩu mới kịp phản ứng, lập tức quỳ phịch xuống trước mặt của Hải đại thúc, khóc thút thít nói:

- Hải đại thúc, Nhị cẩu tử có mắt không tròng, mạo phạm người, mong người không để trong bụng, bỏ qua cho Nhị cẩu tử a.

Hải đại thúc lại càng hoảng sợ, vội vàng đỡ hắn lên, thấp giọng nói:

- Nhị Cẩu Tử mau đứng lên đi. Sao ngươi lại nói vậy, tuổi trẻ khí thịnh, khó tránh khỏi phạm phải sai lầm. Đều là hương thân hương lý, không có gì mà mạo phạm hay không mạo phạm, Hải đại thúc ta không có để ở trong lòng a.

Lý Nhị Cẩu nào dám đứng lên, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Ngưu công tử, chỉ chờ một câu nói của hắn.

Lúc này trong lòng Ngưu công tử cũng không biết nên làm thế nào, hắn len lén liếc Lâm Dịch, chờ hắn cho mình một chỉ thị.

Lâm Dịch cũng không nhìn Ngưu công tử, chỉ là khẽ vuốt trán của Hải Tinh, thấp giọng nói:

- Hải Tinh, đệ xem nên xử lý như thế nào?

Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, Lý Nhị Cẩu khẩn cầu nhìn Ngưu công tử, Ngưu công tử liếc mắt nhìn Lâm Dịch, mà Lâm Dịch lại chỉ hỏi ý kiến của Hải Tinh.

Không nghĩ tới dạo qua một vòng, mạng của Lý Nhị Cẩu này lại rơi vào trong tay một đứa trẻ chưa tới mười tuổi.

Điều khiến cho trong lòng Lý Nhị Cẩu run sợ nhất chính là, bình thường trước đây hắn còn bắt nạt Hải Tinh, nếu như người sau không nghe theo không buông tha, như vậy xem như hắn sẽ tự làm tự chịu.

Hải Tinh thấy Lý Nhị Cẩu đã bị chỉnh đủ, lửa giận trong lòng đã tiêu tán từ lâu, hắn cúi đầu một lát rồi mới nói:

- Lý Nhị Cẩu, trước mặt của mọi người, ngươi nên hứa hẹn, sau này không được làm ác, không được bắt nạt người khác nữa.

Lý Nhị Cẩu nào dám chần chờ, đầu như con gà con mổ thóc vậy, miệng lớn tiếng nói:- Lý Nhị Cẩu ta thề với trời, nếu như sau này lại làm ác thì sẽ khiến cho ta không chết tử tế!

Khi Lý Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch trong mắt không tự chủ được lộ ra một tia sợ hãi.

Lúc này, sao hắn lại không nhìn ra được nữa chứ? Ngưu công tử đạp hắn là do người thiếu niên trước mắt này, người chân chính đưa ra quyết định là thiếu niên này.

Lâm Dịch gật đầu, Ngưu công tử nhẹ nhõm thở dài, mắng:

- Cút đi, sau này đàng hoàng một chút cho lão tử!

Lý Nhị Cẩu như được đại xá, đầu cũng không quay lại mà chạy nhanh như bay trở về nhà.

Ngưu công tử thận trọng lại gần, cười nịnh nói với Lâm Dịch:

- Tiên nhân thấy ta xử lý thế nào, có gì không đúng, ta sẽ đi làm lại.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Ta đã nói rồi, ta không phải là Tiên nhân, chỉ là có chút khí lực mà thôi.

- Vâng, vâng, vâng. Tiền bối ngài nói rất đúng.

Ngưu công tử vội vã đổi giọng, đứng ở một bên cười nịnh.

Lâm Dịch không có chút biểu hiện nào mà nhìn chằm chằm vào Ngưu công tử lạnh lùng nói:

- Câu nói kia của Hải Tinh ngươi cũng nhớ kỹ, nếu như để ta biết ngươi lại làm ác, hoành hành ngang ngược, nhất định ta sẽ đích thân làm thịt ngươi!

Vẻ mặt của Ngưu công tử trở nên nghiêm chỉnh, lớn tiếng nói:

- Tiền bối ngài yên tâm, sau này chắc chắn Ngưu công tử ta sẽ làm nhiều việc thiện, giúp đỡ ngài chăm sóc Hải gia, quyết không làm cho Hải gia phải chịu một chút ủy khuất nào cả.

Lâm Dịch gật đầu, như vậy cũng tốt, hắn rời khỏi nơi này, Hải gia cũng sẽ không chịu bất kỳ liên lụy nào cả. Coi như là có lời ăn nói với Hải gia a.

Lâm Dịch ôm quyền cáo biệt ba người Hải gia trong ánh mắt không nỡ của Hải Tinh.

Tuy rằng ba tu sĩ của Tiềm Long Sơn kia ra vẻ đạo mạo, thế nhưng việc này lại lộ ra một tia quỷ dị, tà khí, nếu Lâm Dịch đã gặp phải, như vậy cũng phải điều tra một phen.

Bằng không nếu như ba tu sĩ kia trở lại Tiềm Long Sơn, mời tu sĩ có tu vi cao hơn một chút ra ngoài. Như vậy Hải gia thôn này vẫn không thể may mắn thoát khỏi ma trảo.

- Chờ tới đêm đi tới Tiềm Long Sơn nhìn một cái, để xem Đông Độ Tiên Đảo này rốt cuộc là cái gì.

Lâm Dịch nghĩ ngợi một chút rồi nói.

Lâm Dịch trốn vào trong núi rừng, bố trí Tụ linh trận, tiếp tục hấp thu linh khí, cố gắng đề cao thực lực.

Màn đêm buông xuống, hai mắt Lâm Dịch khép hờ, tinh quang chợt lóe lên, nhẹ nhàng phun ra một hơi thở. Hơi thở hóa thành một đạo khí trụ màu lam đánh vào trên gốc cổ thụ che trời cách đó không xa.

Cổ thụ bị gẫy, Lâm Dịch không cảm thấy mệt mỏi chút nào mà bỗng nhiên đứng dậy, cầm Linh thạch còn lại thu vào trong túi.

Trải qua một ngày tu luyện, cuối cùng vẫn không thể đột phá tới Trúc Cơ Kỳ, thế nhưng đã đạt đến Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong.

Lâm Dịch nhìn phía phương hướng Tiềm Long Sơn, lẩm bẩm nói:

- Để cho ta nhìn xem rốt cuộc Đông Độ Tiên Đảo này cất giấu huyền cơ gì nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau