BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Tinh Thần Lực

Khóe miệng của Lâm Dịch có một tia đau khổ, hắn vừa bước vào Trúc Cơ, cũng không dám vọng động linh lực ở trong đan điền. Thân thể quả thực cường đại, nhưng tu vi lại trở về điểm xuất phát.

Nếu Bất Diệt kiếm thể của hắn hóa Ma, linh lực màu xanh đen trong đan điền trải rộng toàn thân, sức chiến đấu bộc phát ra đủ để chống lại tu sĩ Kim Đan sơ kỳ.

Nhưng mà, cỗ dục vọng hủy diệt có mặt ở khắp nơi lại làm cho Lâm Dịch không dám nếm thử một cách đơn giản. Hắn rất sợ sẽ rơi vào vực sâu vô tận, biến thành ma đầu Diệt Thế chỉ biết giết chóc.

Thứ Lâm Dịch theo đuổi là hiệp chi đại đạo. Hắn không đành lòng giết nhầm một người tốt. Cho dù hóa Ma có thể bạo phát chiến lực trong nháy mắt, thế nhưng hắn cũng không định lợi dụng cỗ lực lượng này.

Bởi vì chuyện này đối nghịch với đạo tâm của hắn.

Đột nhiên, trong lòng Lâm Dịch khẽ động.

Trong cơ thể hắn còn có một loại lực lượng thần bí có thể trấn áp được nó. Đó chính là lực lượng khi còn ở trong Luyện Sinh Đỉnh, hắn bằng vào Tử vi tinh thuật mà tu luyện ra được.

- Tử vi tinh thuật mở thức hải, là Luyện Thần thuật. Nhưng ở trong đại huyệt chung quanh đầu đã có Tinh Thần lực, cho nên tạm thời gọi cỗ lực lượng này là tinh thần lực đi.

Lâm Dịch lẩm bẩm.

Tinh thần lực giấu ở trong ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt của hắn, ẩn nhẫn mà không phát. Tinh thần lực cực mạnh, nhưng cũng không thuộc về bất kỳ một loại khí tức nào mà hắn nhận ra ở trong Hồng hoang này.

Từ bề ngoài vẫn không nhìn ra được một tia khí tức tu vi nào của Lâm Dịch, nhưng hắn đã tinh tế cảm nhận qua một phen, tinh thần lực này quả thật có chút cổ quái.

Lúc không vận dụng, tinh thần lực sẽ giấu ở trong đại huyệt, người ngoài khó có thể phát hiện ra được.

Một khi hơi vận lực thì cỗ tinh thần lực này sẽ không đi vào trong kinh mạch, mà là theo hơn một ngàn huyệt vị trên toàn thân xâu chuỗi, tạo thành tuyến đường mà nó đi qua. Mơ hồ lộ ra màu tím vàng.

Điều làm cho Lâm Dịch ngạc nhiên là, năng lượng của tinh thần lực này không quan tâm tới linh lực màu xanh đen, dường như có thể sánh ngang với Trúc Cơ sơ kỳ.

Chỉ là hắn lại không có cách nào nắm tinh thần lực trong tay, tay bấm pháp quyết, đánh ra Hóa hình thuật, tinh thần lực không có một chút phản ứng nào cả.

- Chắn chắn Tinh thần lực sẽ có pháp quyết đặc biệt và thủ đoạn công kích của nó. Xem ra pháp quyết linh lực trên Hồng hoang không thể đánh ra tinh thần lực.

Lâm Dịch có chút dở khóc dở cười, tinh thần lực này ẩn dấu ở trong người, nhưng hắn lại không có cách nào điều khiển được. Không thể chuyển hóa thành chiến lực. Nói ngắn gọn, lực lượng này vẫn rất vô dụng.

Lâm Dịch định dùng nhiều thời gian hơn để nghiên cứu về thứ này. Hắn thoáng nhìn Ô Sao trường kiếm ở bên cạnh, trong lòng khẽ động, tiện tay chỉ tới.

Lâm Dịch lật tới lật lui nhìn nhiều lần, trong lòng rất yêu thích thanh kiếm này.

Từ khi thu được Ô Sao trường kiếm tới nay, trong lúc mấu chốt nó luôn có thể cứu hắn một mạng. Lúc đầu, nếu không phải là thanh Ô Sao trường kiếm này, chỉ sợ từ lúc hắn vào Thần ma chi địa đã bị Quân Như chém giết, cũng không có rất nhiều chuyện sau này nữa.

Sau khi hoa Ma đối mặt với Hàn Nguyên Cốc chủ, cũng phải rút kiếm ra một nửa thì mới có thể lập được đại công, chém giết Kim Đan.

Một màn kiếm quang kia, đến nay Lâm Dịch vẫn còn cảm thấy mới mẻ, khó có thể quên được.

Một kiếm vô cùng kinh diễm, trong nháy mắt giết Kim Đan, không có một chút lực phản kháng nào cả.

- Có kiếm này, sau này gặp phải tu sĩ Kim Đan cũng coi như có thêm một phần thủ đoạn giữ mạng, không đến mức chạy trối chết.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch muốn rút trường kiếm ra, lại cẩn thận nghiên cứu một phen.

Lâm Dịch vận tinh thần lực, cộng thêm Bất Diệt kiếm thể, trong nháy mắt đã rút Ô Sao trường kiếm ra được một nửa.

Một tiếng kiếm ngân réo rắt vang lên, sau đó trường kiếm dừng lại ở vị trí một nửa, bất kể hắn dùng sức thế nào đều không thể rút ra được.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, chung quy vẫn không thể sử dụng được Ô Sao trường kiếm này. Thế nhưng đợi tới ngày Kết Đan, có lẽ hắn mới có thể nhìn rõ được toàn bộ thanh kiếm này.

- Ồ, hình như có chút không đúng.

Lâm Dịch cau mày, lẩm bẩm.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, trong nháy mắt đã hiểu rõ cảm giác không đúng này ở chỗ nào.

Lúc này rút kiếm, tại sao lại không có một màn kiếm quang kinh diễm kia nữa chứ?

Lâm Dịch không tin, lại một lần nữa cầm Ô Sao trường kiếm rút ra một nửa, trường kiếm không có chút phản ứng nào cả. Thân kiếm chỉ để lộ ra một cỗ hàn khí lạnh lẽo, sát ý bức người, cũng không có kiếm quang sáng lên.Lâm Dịch há hốc mồm, sửng sốt nửa ngày không nói ra lời.

- Chuyện này...

Lâm Dịch không nói, vốn hắn còn trông cậy vào chiêu này để chém Kim Đan, hôm nay vừa nhìn qua. Phương pháp này không thể thực hiện được.

Trong lòng của Lâm Dịch có chút buồn bực, khoanh chân ngồi ở trên Thổ kháng, nhiều lần rút Ô Sao trường kiếm ra. Tiếng kiếm ngân không ngừng vang lên, thế nhưng vẫn không có một tia kiếm quang nào thoáng hiện

Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy ra một cách thô bạo, một đạo thanh âm không nhịn được truyền vào trong tai, mang theo một chút bất mãn và phẫn nộ.

- Ngươi đã xong chưa?

Một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi đẩy cửa tiến vào, dáng vẻ xinh đẹp động lòng người, da hơi đen. Thế nhưng lại có vẻ vô cùng khỏe mạnh. Mày liễu của nàng dựng thẳng lên, vẻ mặt có vẻ giận dữ, hai tay chống nạnh, đôi mắt to tròn như giọt nước trừng mắt nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch quýnh lên, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Vừa rồi hắn nhớ thương thanh Ô Sao trường kiếm này cho nên đã quên đi tìm chủ nhân nơi này, biểu thị cảm ơn một chút. Tuy nói hắn không đến mức sẽ bị chết đuối ở giữa sông, thế nhưng nếu không phải có những người này cứu thì sợ rằng lúc này, không biết hắn đã trôi tới đâu rồi.

Lâm Dịch vội vã đi xuống đất khom người nói nhận lỗi, luôn miệng nói:

- Xin lỗi, xin lỗi, đa tạ ân cứu mạng của cô nương.

Nữ tử kia dùng sắc mặt bất thiện nhìn Lâm Dịch, dường như vẫn chưa nguôi giận, Lâm Dịch vụng trộm liếc mắt nhìn nàng một chút. Lập tức phát hiện trong hai mắt của nữ tử này có tơ máu, rõ ràng cho thấy nàng đã thức cả tối.

- Được rồi, ngươi đi nhanh đi, đã ở lại đây nửa tháng rồi. Nếu đã tỉnh, mau mau rời đi.

Nữ tử này dùng vẻ mặt chán ghét phất tay một cái, thúc Lâm Dịch, sau đó đi ra ngoài cửa.

- Đã qua nửa tháng rồi sao?

Lâm Dịch thật sự không nghĩ tới lại mất nhiều thời gian như vậy.

Lâm Dịch bị nữ tử này đuổi từ bên trong phòng ra, nhìn thấy bên ngoài căn phòng có một bé trai chưa tới mười tuổi, hình dạng thanh tú, hai con mắt tựa như một hồ nước, trong suốt thấy đáy, mơ hồ lộ ra một chút ánh sáng.

- Ánh mắt thật là thuần khiết.

Trong lòng Lâm Dịch thầm khen.
- Nhìn cái gì vậy? Đi mau đi mau, đừng ở chỗ này ở nữa, nhà của chúng ta không chào đón ngươi.

Nữ tử khẽ đẩy Lâm Dịch một chút, lập tức thúc giục.

Lâm Dịch không khỏi cười khổ, buông tay nói:

- Cô nương, ta biết mấy ngày nay đã quấy rối các người. Thế nhưng cũng không cần như vậy a, dù sao cũng phải cho ta một cơ hội, để ta báo đáp ân cứu mạng của các ngươi mới đúng chứ.

Dựa vào năng lực bây giờ của Lâm Dịch, muốn báo đáp một gia đình phàm nhân thông thường cũng không phải là việc khó.

- Ngươi đi đi, không cần ngươi báo đáp, ngươi rời khỏi đây đã là báo đáp tốt nhất rồi.

Nữ tử kia không để mình bị đẩy vòng vòng, nói thẳng, không chừa lại một lối thoát mảy may nào cả.

Lâm Dịch đỏ mặt, sờ mũi một cái, cứ như vậy mà phủi mông rời đi, quả thực trong lòng hắn có chút áy náy.

Bé trai đứng ở một bên, dường như đã nhận ra Lâm Dịch có chút khó chịu cho nên mới đi tới nắm lấy tay áo của nữ tử, thanh âm giòn dã vang lên:

- Tỷ tỷ, cứ để cho đại ca ca cơm nước xong rồi lại đi, nếu như phụ thân biết chúng ta đuổi hắn đi, sợ rằng sẽ tức giận đó.

Trong mắt nữ tử này lóe lên vẻ do dự, mãi lâu sau mới nói:

- Chờ phụ thân ta trở về, ngươi gặp người một lần rồi đi, đừng ở trong nhà của ta nữa.

Lâm Dịch cũng không trách cứ phương thức nói chuyện của nữ tử này, hắn nhíu mày, gật đầu nói.

Bé trai đi tới kéo tay của Lâm Dịch, nói:

- Đại ca ca, ngươi ngồi xuống đi.

Lâm Dịch cười đáp một chút, bé trai này quả thực khiến cho người ta yêu thích. Tính cách của tỷ dệ hai người chênh lệch cực lớn, lời nói của tỷ tỷ như mang theo đao, khó có thể lọt vào tai. Tuy rằng bé trai này chỉ có mấy tuổi, thế nhưng cũng không nghịch ngợm mà rất biết suy nghĩ.

- Đại ca ca, người không nên trách tỷ tỷ, dụng tâm của tỷ ấy khá tốt, chỉ là sáng sớm hôm nay đại ca đã quấy rối giấc ngủ của tỷ, cho nên tỷ mới có chút tức giận.

Bé trai nháy con mắt trong veo như nước, lại tiếp tục nói.

- Hải Tinh, đệ nói chuyện này với hắn làm gì.

Nữ tử kia nhẹ nhàng khiển trách một tiếng.

Hóa ra bé trai này tên là Hải Tinh, không biết là tên hay là nhũ danh, Lâm Dịch nghĩ ngợi một chút rồi thầm nói.

Lâm Dịch không nhịn được phải hỏi một câu:

- Vì sao buổi tối ngươi không ngủ?

Nữ từ kia hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Dịch, tức giận trả lời:

- Ai cần ngươi lo chứ?

Dừng một chút, nàng lại nói:

- Một lát nữa chờ phụ thân ta trở về, ngươi lập tức rời đi. Nhìn ngươi cầm một thanh kiếm, coi như trân bảo, có lẽ cũng là người trong giang hồ. Đối với các ngươi mà nói, đổi một chỗ đặt chân khác, có lẽ là chuyện rất đơn giản.

Nữ tử này nói xong, tức thì đẩy cửa rời đi, Lâm Dịch nghe lại cảm thấy không hiểu ra sao.

- Nữ tử này không hoan nghênh ta như thế, chẳng lẽ trong này có ẩn tình gì đó hay sao?

Lâm Dịch suy nghĩ, cảm giác nhất định chuyện này sẽ có nguyên nhân, cau mày nghĩ tới nghĩ lui. Thế nhưng cũng không có một chút manh mối nào cả.

Chương 67: Hải Gia

Lâm Dịch nhìn Hải Tinh loay hoay củi lửa ở bên cạnh một chút, gọi thăm dò một tiếng:

- Hải Tinh?

Hải Tinh ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Dịch, đôi mắt to hấp háy, có chút nghi hoặc rồi lên tiếng.

Lâm Dịch cười cười thân mật, hỏi:

- Dường như tỷ tỷ đệ có địch ý rất lớn với ta, có nguyên nhân gì sao?

Nhưng Hải Tinh không đáp lời, lại quay đầu nhìn về phía ngọn lửa trong bếp, không nói một lời.

Lâm Dịch đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng để che giấu vẻ xấu hổ, sau đó hắn cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.

Nửa ngày sau, Hải Tinh đột nhiên đứng dậy, ngồi xổm ở trước mặt của Lâm Dịch, tò mò hỏi:

- Đại ca ca, đại ca ca là người trong giang hồ sao?

- Ừm... Coi như là vậy đi.

Lâm Dịch trả lời mập mờ một câu.

- Vậy đại ca ca biết công phu không?

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:

- Không có, nhưng mà khí lực của ta rất lớn.

Trong ánh mắt của Hải Tinh hiện lên vẻ thất vọng, cúi đầu không nói.

Lâm Dịch sao lại không biết suy nghĩ trong lòng của đứa trẻ này chứ, hắn hỏi:

- Đệ học công phu dùng để làm gì?

- Hành hiệp trượng nghĩa!

Hải Tinh không chút nghĩ ngợi, thốt ra một tiếng.

Lâm Dịch không khỏi mỉm cười, trêu ghẹo nói:

- Đệ còn nhỏ tuổi, biết cái gì gọi là hành hiệp trượng nghĩa không?

Hải Tinh gật đầu rất có lực, lại lớn tiếng nói:

- Đương nhiên là biết, Lý Nhị Cẩu trong thôn cậy có chút công phu mà thường thường bắt nạt người. Nếu như đệ cũng học được công phu thì cũng có thể đi giáo huấn được hắn.

Lâm Dịch cười cười, đồ đạc hắn có vốn cũng không nhiều, cũng chỉ có Dịch kiếm thuật và Tử vi tinh thuật mà thôi.

Hắn đã phản bội Dịch Kiếm tông, không có cách nào truyền thụ Dịch kiếm thuật cho đứa bé này.

Về phần Tử vi tinh thuật, ý của vị tiền bối kia là tìm kiếm một người có tâm tính tư chất thượng đẳng. Mà đứa trẻ Hải Tinh này cũng phù hợp. Nhưng nếu truyền thụ cho hắn, từ nay về sau hắn sẽ bước chân vào đường tu chân, phúc họa tương phùng, không biết vận mệnh.

Rốt cuộc là tốt hay là xấu, Lâm Dịch cũng không nói rõ được. Đến lúc đó hắn còn cần hỏi phụ thân của đối phương một chút.

Nghĩ đến vị tiền bối kia, Lâm Dịch không khỏi thở dài một tiếng, nhìn về phía Nguyên thần nằm ở trên hòn đá vô danh ở trong thức hải.

Nguyên thần của vị tiền bối kia vẫn không nhúc nhích, không hề có một chút sinh cơ nào cả. Thế nhưng không có tiêu tán ở trong thiên địa, cũng không biết rốt cuộc đối còn còn sống hay đã chết.

Nếu như không có vị tiền bối này truyền thụ Tử vi tinh thuật cho hắn, sợ rằng không biết Lâm Dịch đã chết bao nhiêu lần. Sợ rằng bây giờ còn đang là một tu sĩ Dịch Kiếm tông, đang phiền não xem làm sao có thể Ngưng Khí được.

Hải Tinh lấy một cái lương khô ở trong bát, bẻ ra một nửa, đưa cho Lâm Dịch rồi nói:

- Đại ca ca, đại ca ăn một chút gì đó đi. Đồ ăn không nhiều lắm, đại ca chịu đựng một chút. Nếu như hôm nay phụ thân có thể mò được một chút cá, như vậy buổi tối sẽ có thức ăn ngon.

Lâm Dịch nhìn dáng vẻ nhỏ gầy của Hải Tinh, trong lòng cảm thấy thương tiếc, ôn nhu nói:

- Đại ca ca không đói bụng, đệ ăn đi.

Từ khi Lâm Dịch Ngưng Khí tới nay, từ lâu đã đạt đến ích cốc cảnh, luyện hóa linh khí để bổ sung thân thể, cũng không cần phải ăn những thứ này.

Hải Tinh mím môi một cái, nhìn lương khô nóng hổi trong tay, bụng không nhịn được kêu ọc ọc vài tiếng. Do dự nửa ngày, cuối cùng nó vẫn thận trọng thả lương khô vào trong nồi.

Lâm Dịch nhịn không được lên tiếng hỏi:

- Đệ đã đói như vậy rồi, tại sao không ăn cái gì chứ?

- Buổi sáng phụ thân đệ đi đốn củi, buổi trưa về nghỉ chân một chút. Người mệt mỏi từ sáng cho tới trưa, nên ăn nhiều một chút. Như vậy buổi chiều mới có thể lực đi bờ sông mò cá. Mẫu thân chết sớm, cái nhà này dựa vào phụ thân đệ chống đỡ a.

Tuổi của Hải Tinh không lớn lắm, thế nhưng lại vô cùng hiểu chuyện.

Lâm Dịch nghe thấy vậy trong lòng chua xót, trong lúc hắn đang suy nghĩ xem có nên ra ngoài săn thú hay không thì lại nghe Hải Tinh tiếp tục nói:
- Ngày đó đại ca được phụ thân cứu lên. Phụ thân nói huynh bị rơi vào trong nước lâu như vậy, rất dễ sinh bệnh, cho nên mới đặt huynh vào nơi khô ráo nhất trong nhà. Phòng vốn là nơi ở của phụ thân, người có bệnh thấp khớp, không chịu nổi lạnh.

Lâm Dịch bừng tỉnh, trách không được thái độ của nữ tử kia đối với hắn rất không tốt, luôn muốn đuổi hắn đi. Hóa ra là có một tầng nguyên nhân như vậy ở bên trong.

- Kỳ thực dụng tâm của tỷ tỷ rất tốt, sau khi đến đây đại ca luôn hôn mê, đại đa số thời điểm đều là tỷ tỷ chăm sóc đại ca. Mấy ngày này ba người chúng ta đều ở bên ngoài, có rất nhiều gió. Nửa đêm phụ thân thường đau đớn tới tỉnh. Khi đó tỷ tỷ sẽ đứng lên đốt củi lửa, ngồi ngủ gật ở trên cái băng, sợ lửa tắt, làm phụ thân bị lạnh.

Lâm Dịch thở dài nói:

- Vốn nàng muốn ban ngày ngủ một giấc, thế nhưng không nghĩ tới lại bị ta đánh thức đúng không.

Hải Tinh gật đầu.

Trong lòng Lâm Dịch xuất hiện đau lòng một chút.

Hắn suy nghĩ một chút, thấp giọng nói:

- Có lẽ ta có thể trị được bệnh thấp khớp của phụ thân đệ.

Hải Tinh sửng sốt, sau đó dùng vẻ mặt vui mừng hỏi:

- Thật sao?

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Đừng quên ta là người trong giang hồ a.

Hải Tinh không chút nghi ngờ hắn, lại lần nữa vui vẻ, sôi nổi đẩy cửa ra, hô với nữ tử ở bên ngoài cửa:

- Tỷ tỷ, tỷ tỷ, đại ca ca nói hắn có thể trị hết bệnh của phụ thân nha!

Lâm Dịch cũng đứng dậy, đi ra ngoài cửa. Nhìn thiếu nữ trong nóng ngoài lạnh cách đó không xa.

- Hắn sao?

Nữ tử cau mày một cái, trong mắt lóe lên vẻ hoài nghi, quan sát cao thấp Lâm Dịch một phen, sau đó chợt lắc đầu, nói:

- Hắn có thể rời khỏi đây sớm một chút cũng coi như có trợ giúp rất lớn với bệnh tình của phụ thân rồi.

Lâm Dịch không nói gì, ấn tượng đối với hắn của nữ tử này rất không tốt, đã coi hắn là một gánh nặng.

Hôm nay Lâm Dịch không thể vận dụng linh lực, nếu có linh lực, hắn có thể trực tiếp chải chuốt kinh mạch bị thấp khớp một lần, cũng loại trừ được bệnh.

Nhưng trong cơ thể của Lâm Dịch chỉ có tinh thần lực, lực lượng này thần bí khó lường, hắn cũng không dám thử ở trên người phụ thân của Hải Tinh.

Lâm Dịch chỉ có thể dùng phương pháp châm cứu, khơi thông kinh mạch mà thôi.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch hỏi:
- Cô nương, ngươi cũng nhìn ra ta là người trong giang hồ, ở gần đây có lẽ sẽ có trấn nhỏ. Ta sẽ đi mua một bộ ngân châm, có thể chữa tốt bệnh thấp khớp cho phụ thân ngươi.

- Có thì có, nhưng ta không tin được ngươi.

Vẻ mặt của nữ tử này vẫn tràn ngập nghi ngờ.

Lâm Dịch nhún nhún vai, cười khổ nói:

- Ngươi không thử một chút thì làm sao biết được? Dù sao cũng phải cho ta một cơ hội chứ. Lại nói, ta giống như là ác nhân sao?

Nữ tử kia bĩu môi, nói:

- Ác nhân thì cũng không giống, chỉ là nhìn ngươi ngốc nghếch, có lẽ cũng không có bản lĩnh gì cả. Ta đoán, ngươi ôm một thanh kiếm cũng chỉ có vẻ bền ngoài, hù người khác mà thôi. Người trong giang hồ người ta đều là tồn tại cao cao tại thượng, nào có giống như ngươi chứ? Không ngờ lại thiếu chút nữa bị chết đuối.

-...

Lâm Dịch không thể nói lại được, hơn nữa suy nghĩ kỹ một chút, lời người ta nói cũng có chút đạo lý.

Khuôn mặt của Hải Tinh ngây thơ chất phác, hắn ở bên cạnh lớn tiếng nói:

- Tỷ tỷ, tỷ để đại ca ca thử một lần đi, đại ca ca nói khí lực của đại ca ca rất lớn đó.

Nữ tử kia xì một tiếng bật cười, vẻ mặt cưng chiều nhìn về phía Hải Tinh, nói:

- Trẻ con như đệ đừng để người khác lừa, khí lực lớn thì có thể trị bệnh sao, đừng có nghe hắn nói bậy.

Sau đó nàng hung tợn liếc mắt nhìn Lâm Dịch.

Lúc Lâm Dịch không biết nên khuyên bảo ra sao thì đã nghe được một đạo thanh âm thật thà truyền đến.

- Hải Kỳ, Hải Tinh, ta đã về rồi.

- Phụ thân!

Hai người la lên một tiếng mừng rỡ.

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói:

- Hóa ra cô nương này tên là Hải Kỳ.

Sau đó một lão nhân người mặc áo bông rách, lưng còng, trên vai có một cái rễ to. Ở cuối còn cột một gốc cây lớn hai người ôm không hết, người này đang kéo vào trong sân.

Lâm Dịch vội vã tiến lên hỗ trợ, trực tiếp cầm cái cây lớn kia đặt lên trên vai rồi ném vào trong sân.

Hải Tinh vỗ tay cười nói:

- Khí lực của đại ca ca quả nhiên rất lớn.

Lâm Dịch vò đầu cười cười, nhìn về phía lão nhân kia.

Tuổi tác của lão nhân này cũng không lớn, vừa qua trung niên, nhưng dung mạo lại vô cùng tang thương, trên mặt xuất hiện đầy vết tích của năm tháng, nhìn như một lão nhân vậy.

- Hải đại thúc, chào thúc, đa tạ ân cứu mạng của thúc.

Lâm Dịch lạy một cái thật sâu.

Hải đại thúc có chút co quắp, vội vã xua tay nói:

- Ồ, đi ra ngoài, ai mà không có chỗ khó xử cơ chứ? Không tính là gì. Vào nhà đi, bên ngoài rất lạnh.

Nữ tử kia cũng thấy một màn Lâm Dịch nâng gốc đại thụ lên, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn há hốc, nửa ngày không nói ra lời.

Hải đại thúc đi vào trong phòng, cười ngây ngô một chút rồi nói:

- Ngươi còn có một cái túi nhỏ rớt ra ngoài, ta đã bỏ vào trong ngăn kéo giúp ngươi. Một lát nữa ngươi đi xem, xem có thiếu đồ hay không.

- Túi?

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, trong lòng khẽ động, cái túi này chắc là túi trữ vật của Hàn Nguyên Cốc chủ.

Một cái lá thần dược Thái cổ lúc đầu ở trong Luyện Sinh Đỉnh đã bị hòa tan, hôm nay ngẫm lại, hắn có thể sống được đến lúc này, có lẽ thần dược Thái cổ này cũng đã nổi lên tác dụng rất lớn.

- Có lẽ trong túi trữ vật của tu sĩ Kim Đan sẽ có nhiều thứ tốt, hy vọng có thể bù đắp một chút tiếc nuối về việc tổn thất thần dược Thái cổ.

Lâm Dịch nghĩ ngợi rồi nói.

Chương 68: Toán Mệnh Đạo Sĩ

Lâm Dịch dùng thần thức hơi dò xét hai chân của Hải đại thúc một chút, trong lòng đã có hiểu rõ đại khái về loại bệnh tình này.

Bệnh thấp khớp này cũng rất thông thường ở trong các phàm nhân phía bắc Hồng hoang đại lục, mùa đông rất lạnh, hai chân bị cảm lạnh, mỗi gặp trời mưa hoặc là khí trời chuyển lạnh, hai đầu gối sẽ bị đau đớn.

Đổi lại là trước đây, Lâm Dịch chỉ cần dùng linh lực đặt lên hai chân khơi thông kinh mạch, lưu thông máu ứ đọng là được. Nhưng hôm nay hắn không thể vận dụng linh lực, cho nên không thể làm gì khác hơn là chọn phương án thứ hai, dùng phương pháp châm cứu để trị liệu.

Cũng may sáu năm qua Lâm Dịch thường thường đi xuống dưới chân núi Dịch Kiếm tông chữa bệnh cho phàm nhân, loại bệnh này hắn cũng đã chữa khỏi được không ít.

Lâm Dịch cười nói:

- Hải đại thúc, ta nghe đứa trẻ Hải Tinh này nói thúc có bệnh thấp khớp, ta vừa vặn hiểu phương pháp châm cứu, lại có chút tâm đắc với việc chữa trị loại bệnh này. Không bằng để ta thử châm cho người mấy châm xem.

Hai mắt Hải đại thúc sáng ngời, bệnh thấp khớp này quanh năm làm khó hăn, không chịu nổi lạnh, cũng sợ ẩm ướt, nếu như có thể chữa tốt, như vậy cũng đã giải quyết xong một chuyện phiền lòng của hắn.

Hắn vui vẻ nói:

- Lời này của tiểu huynh đệ có phải là thật hay không, thực sự có thể trị hết bệnh này của đại thúc ta sao?

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Một lát nữa ta sẽ lên trấn, mua một bộ ngân châm về, hôm nay sẽ châm giúp thúc mấy châm.

Vẻ mặt Hải đại thúc rất cảm kích, run giọng nói:

- Cái này, cái này. Thật là không biết nên nói cái gì cho phải, đa tạ tiểu huynh đệ. Một lát nữa để Hải Kỳ cùng đi với ngươi lên trấn, mang thêm chút bạc vụn, đừng để tiểu huynh đệ tốn tiền.

- Con cũng muốn đi, con cũng muốn đi!

Hải Tinh ở bên cạnh bám chặt tay áo của Lâm Dịch, hô.

Lâm Dịch khẽ vuốt trán của Hải Tinh, cười nói:

- Được, một lát nữa đại ca ca sẽ mang đệ cùng đi.

- Này, ngươi được chưa? Có thể trị hết bệnh thấp khớp của phụ thân ta không vậy?

Vẻ mặt của Hải Kỳ rất là hoài nghi.

Lâm Dịch cười nói:

- Chuyện khác không dám nói, trị liệu bệnh thấp khớp này ta rất có nắm chắc. Nếu như trị không hết, ngươi có thể đánh gãy chân của ta.

Hải Kỳ hừ nhẹ một tiếng, quay đầu, gương mặt vẫn có chút không vui.

Hải đại thúc lắc đầu cười cười, nói:

- Đứa trẻ này tính tình cổ quái, tiểu huynh đệ đừng trách. Được rồi, tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào?

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên một chút do dự, trầm ngâm một tiếng rồi nói:

- Tại hạ Mộc Thanh.

Hôm nay Lâm Dịch đã kẻ phản bội của Dịch Kiếm tông, đồng thời chọc vào thế lực như Đan Hà Phái. Cái tên A Ngốc cũng bởi vì đắc tội với Công Tôn Hoàng tộc mà đã truyền khắp Thần ma chi địa.

Lâm Dịch lo lắng hai cái tên này sẽ mang đến phiền phức cho một nhà của Hải đại thúc, cho nên hắn vẫn lấy một cái tên giả.

Cái tên này cũng đã được hắn suy nghĩ kỹ, Mộc là lấy một nửa chữ Lâm, Thanh là lấy một nửa chữ Tình, rất có ý tưởng niệm Vũ Tình.

Hải đại thúc sống nửa đời người, vừa nhìn dáng vẻ này của Lâm Dịch đã biết hắn không nói thật. Chỉ là hắn cũng không để ý mà chỉ gật đầu ngây ngô cười một chút.

Lâm Dịch trở lại trong buồng, cầm túi trữ vật của Hàn Nguyên Cốc chủ.Sau khi Nguyên thần của Hàn Nguyên Cốc chủ bị diệt và bị thiêu cháy, thần thức trên túi trữ vật này cũng đã biến mất, Lâm Dịch thận trọng dò xét một phen. Chỉ có Linh thạch Linh khí các loại, bảo vật chân chính không có.

Ngược lại có một viên đan dược nhìn như bất phàm, Lâm Dịch đặt trước mũi ngửi một chút, quan sát nửa ngày, trong mắt hắn đột nhiên hiện lên vẻ vui mừng.

Nếu hắn đoán không sai, đây chính là Niết Bàn Đan lừng lẫy nổi danh ở trong Tu chân giới.

Danh tiếng của Niết Bàn Đan lớn không phải là bởi vì cấp bậc của nó cao bao nhiêu, mà là Niết Bàn Đan chỉ có một giáo phái thần bí ở trong Hồng hoang đại lục mới có khả năng luyện chế, đồng thời rất khó để luyện chế ra được.

Lúc tu sĩ sắp chết, ăn Niết Bàn Đan vào, trong người sẽ sinh ra một cỗ tử khí dồi dào hùng hậu. Như vậy sẽ sinh ra hai loại kết quả, một loại là tăng tốc quá trình tử vong. Một loại khác chính là chỗ giá trị của Niết Bàn Đan, khi tử khí dày đặc tới cực điểm thì sẽ có một tia sinh cơ. Nếu có thể nắm chắc một tia sinh cơ này thì sẽ niết bàn sống lại!

Nhưng từ khi Niết Bàn Đan xuất hiện tới nay, người thành công niết bàn mới chỉ có một hai người, đại đa số đều bị cỗ tử khí kia lặng lẽ thôn phệ.

Vì vậy, Niết Bàn Đan khiến cho các tu sĩ vừa yêu vừa hận, bản thân có được không dễ, cho dù tốn một cái giá lớn mua tới tay thì sợ rằng cũng là một lá bùa đòi mạng.

Lâm Dịch cũng không nghĩ nhiều, hắn chỉ là cầm Niết Bàn Đan này rồi cẩn thận cất kỹ, hắn có một loại dự cảm, rất có thể sau này hắn sẽ dùng tới.

- Phải tìm cơ hội để thử Ngưng Khí lại một lần nữa. Tóm lại nếu có thêm một loại lực lượng cũng không phải là chuyện xấu.

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói, hơn nữa đối với việc sử dụng linh lực, hắn còn có chút quen thuộc, tinh thần lực này thần bí mà cổ quái, hắn cũng không biết nên hạ thủ như thế nào.

Lâm Dịch từ chỗ của Hải đại thúc tìm được một cái mũ rơm, vành nón đè thấp rất sâu. Lại lôi ra một kiện y phục ở trong túi trữ vật, cầm Ô Sao trường kiếm, cuốn tròn thật chặt. Sau đó cột vào phía sau lưng.

Dung mạo của hắn rất dễ bị người có ý nhận ra. Vì tránh xảy ra nhiều chuyện, cho nên lúc này nên kín đáo một chút thì hơn.

Hải Kỳ trợn mắt liếc mắt nhìn hắn, thấp giọng nói:

- Lén lút, không giống người tốt, nếu như ngươi không trị hết bệnh thấp khớp của phụ thân ta, ngươi cứ chờ coi!

Lâm Dịch cười cười, cũng không cãi cọ với nàng. Hắn chỉ nắm bàn tay nhỏ của Hải Tinh, cùng với Hải Kỳ ở sau lưng. Ba người ra khỏi thôn không được bao lâu thì đã tới một cái trấn nhỏ.

Chẳng biết tại sao, đứa trẻ Hải Tinh này rất là thân thiết đối với Lâm Dịch, dọc trên đường đi líu ríu, nói rất nhiều chuyện trong thôn với Lâm Dịch.

Lâm Dịch cũng đã có hiểu biết đại khái về nơi này. Từ khi hắn hóa Ma theo dòng chảy xuống, rốt cuộc đã trôi dạt đến phía đông Bắc vực của Hồng hoang đại lục, nơi này là biển. Nếu không phải được Hải đại thúc vớt lên, sợ rằng mấy ngày nữa hắn sẽ trôi nổi vào trong biển.
Nơi này đã vượt qua Đan Hà Phái, nếu như đi Đan Hà Phái cứu Thạch Đầu thì lại phải chạy trở về.

Lâm Dịch định chữa bệnh thấp khớp cho Hải đại thúc, sau đó hắn sẽ không dừng lại ở chỗ này mà mau chóng đi Đan Hà Phái dò xét một chút.

Trong lúc Lâm Dịch đang suy nghĩ, khóe mắt thoáng nhận ra một người quen, hắn không khỏi dừng bước lại, sửng sốt một chút.

Người nọ mặc một kiện đạo bào, lôi thôi tới tột cùng, ngũ quan cũng tuấn mỹ, chỉ là con ngươi chuyển động cực nhanh, thỉnh thoảng lại phát ra một tia hèn mọn.

Người nọ rất chuyên nghiệp bày một cái bàn nhỏ ở ven đường, trên bàn bày một chút dược thảo. Hai bên trái phải có một cái cờ, bên trên có viết ba chữ Thầy tướng số, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, cực kỳ khó coi.

- Đây không phải là Toán Mệnh Đạo sĩ ở chân núi Dịch Kiếm tông hay sao, tại sao lại chạy đến nơi đây?

Lâm Dịch nghĩ ngợi rồi nói. Lúc đầu ở trong Diễn Thiên đại trận của Thần ma chi địa, hắn nhớ tới một câu nói của Toán Mệnh Đạo sĩ này cho nên mới có thể phá giải được trận pháp kia.

Sáu năm, đạo sĩ kia từng muốn thi pháp xem xét số mệnh của Lâm Dịch, thế nhưng lại không có một lần nào là thành công.

Cuối cùng đạo sĩ kia thở dài một tiếng:

- Tiểu tử nhà ngươi vận mệnh trôi nổi, không ở bên trong thiên cơ, không tính, không tính nữa. Làm như vậy thuần túy là lãng phí thời gian.

Lâm Dịch hiểu rất rõ Đạo sĩ này, người này cũng thật sự có tài, chỉ là lại thích cái đẹp, nhìn thấy nữ tử đã chảy nước miếng, nhìn không giống như thầy tướng số thực sự. Bởi vậy cũng đã bị đánh không ít, mỗi một lần đều bị đánh cho đầu rơi máu chảy, thế nhưng hắn vẫn không thay đổi tính tính, sáu năm vẫn sinh long hoạt hổ.

Lúc này hắn đang cầm bàn tay nhỏ của một vị thiếu phụ phong thái yểu điệu, lật qua lật lại liên tục sờ, trong miệng lẩm bẩm:

- Sách sách sách, cô nương ngươi chờ một chút. Cái tay này của ngươi quả thực quá phức tạp, đợi bần đạo thận trọng nghiên cứu một phen rồi lại nói.

Thiếu phụ kia cũng không giống như là nữ nhân đàng hoàng, mị nhãn liên tiếp bắn ra, bàn tay nhỏ run run, gắt giọng nói:

- Ai nha, đạo trưởng cần phải nhanh lên. Ta là phụ nữ đã có phu quân, không thể để cho ngươi tùy ý ngắm nghía như vậy.

Những lời này quả thực có ý tứ khiêu khích mười phần, Toán Mệnh Đạo sĩ vô cùng hưởng thụ, mắt híp lại thành một đường chỉ. Thỉnh thoảng liếc trộm bộ ngực của thiếu phụ kia.

Trong lòng Lâm Dịch nghĩ mà cảm thấy buồn cười, mấy tháng không gặp, đạo sĩ kia không thay đổi bản sắc một chút nào. Lại chạy tới bên này làm thầy tướng số. Hắn phản bội tông môn đã được hơn một tháng, lại vô tình gặp được Toán Mệnh Đạo sĩ này, cũng coi như tha hương gặp cố nhân. Cho nên trong lòng không tự chủ được sinh ra một tia thân thiết.

Hải Kỳ thấy Lâm Dịch dừng bước lại, cho nên cũng nhìn lại theo ánh mắt của hắn, vừa vặn nhìn thấy một màn này, nàng đỏ mặt lên, mắng:

- Vô sỉ!

Lâm Dịch có cảm giác anh hùng gặp anh hùng, hắn gật đầu đáp:

- Quả thực vô sỉ.

Hải Kỳ nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Lâm Dịch, thấp giọng nói:

- Ta nói ngươi vô sỉ!

-...

Lâm Dịch bị sặc tới mức sắc mặt đỏ bừng, vội vã ho nhẹ một tiếng để che giấu vẻ xấu hổ.

Vẻ mặt của Hải Tinh rất hiếu kỳ, nháy đôi mắt to nhìn mỗi một hành động của Toán Mệnh Đạo sĩ.

Mắt thấy khóe miệng của Toán Mệnh Đạo sĩ sắp có nước dãi chảy ra, Lâm Dịch quả thực nhìn không được cho nên đi tới gõ gõ bàn, trầm giọng nói:

- Đạo trưởng, tính cho ta một lần.

Chương 69: Huyết Quang Tai Ương

- Đi sang một bên, không thấy ta đang có khách sao, xếp hàng!

Toán Mệnh Đạo sĩ không nhịn được mà liếc mắt nhìn Lâm Dịch.

Chợt Toán Mệnh Đạo sĩ biến sắc, khẽ ồ một tiếng, tiến tới bên trái nhìn một cái, lại nhìn bên phải một chút rồi nói:

- Là tiểu tử ngươi, ngươi chạy tới đây rồi sao?

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ kinh ngạc, cười nói:

- Như vậy mà ngươi cũng có thể nhận ra sao?

- Ngươi coi ta là gì chứ? Còn muốn giấu diếm bần đạo sao? Chỉ bằng vào tài nghệ của ngươi, người có ý liếc mắt đã có thể nhìn ra được. Thanh kiếm rách trên lưng này được y phục bọc lại, có thể có thể lừa gạt được ai cơ chứ?

Toán Mệnh Đạo sĩ ra vẻ xem thường nói.

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, thử dò xét:

- Như vậy đạo trưởng có biện pháp gì có thể giúp ta giấu diếm được mọi người hay không?

- Tính làm gì? Bần đạo nói là không, mấy tháng không gặp, tiểu tử ngươi còn ranh ma hơn so với trước đây. Bần đạo nói cho ngươi biết, có là có, nhưng ta không muốn nói cho ngươi, khà khà.

Toán Mệnh Đạo sĩ rất xem thường nói.

Lâm Dịch đột nhiên thoáng nhìn cảnh tượng phía xa xa, trong đầu lóe lên linh quang, cười nói:

- Đạo trưởng, không bằng ta và ngươi đánh cuộc. Nếu như đạo trưởng thua, như vậy đạo trưởng phải dạy biện pháp kia cho ta, được chứ?

- Ai u, tiểu tử ngươi rất lớn gan. Lại dám tìm đến bần đạo để đánh cuộc, thực sự là không biết trời cao đất rộng, nói, đánh cuộc cái gì?

Lâm Dịch ra vẻ trầm ngâm một chút, nói:

- Mấy ngày gần đây ta cũng hơi có tâm đắc với bói toán, không bằng ta và ngươi đánh cuộc. Đoán cho đối phương một quẻ, xem ai đoán chuẩn nhất.

- Tốt!

Toán Mệnh Đạo sĩ vỗ bàn lớn tiếng nói.

Vừa dứt lời, Toán Mệnh Đạo sĩ đã cầm rễ cây trên bàn mở rộng ra, lấy ra bốn mươi chín cái rễ, tinh tế thôi diễn.

Sau một lát, sắc mặt của Toán Mệnh Đạo sĩ âm tình bất định, trầm giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi có tai ương đổ máu a!

Trong quá trình này, tay của Toán Mệnh Đạo sĩ vẫn nhẹ nhàng vuốt ve tay của thiếu phụ kia, nhìn hèn mọn tới tột cùng.

Lâm Dịch nhìn thấy có một đám người tức giận đã đi tới, khóe miệng hắn càng mở rộng hơn, hắn nói:

- Đúng dịp, đạo trưởng, ta thấy gần đây dường như ngươi cũng có tai ương đổ máu a.

Toán Mệnh Đạo sĩ nghiêm mặt, nghiêm túc nói:

- Tiểu tử, lần này bần đạo không cười đùa với ngươi, ngươi quả thật có tai ương đổ máu. Bần đạo chỉ khuyên ngươi một câu, việc không quan hệ gì tới mình thì đừng quản.

Từ lúc Lâm Dịch quen biết Toán Mệnh Đạo sĩ này cho tới nay, đây là lần đầu tiên thấy hắn chính thức nghiêm túc như thế, trong lòng Lâm Dịch không khỏi có chút một chút bất an.

Lâm Dịch lắc đầu, chỉ coi tên Đạo sĩ kia đang trêu đùa bản thân, hắn nói:

- Đạo trưởng, ta cũng không nói giỡn với ngươi, quả thật ngươi có tai ương đổ máu. Ta cũng chỉ khuyên ngươi một câu, buông tay của nữ tử kia ra...

Lời còn chưa dứt thì không đợi phản ứng Toán Mệnh Đạo sĩ, đầu đã bị một bàn tay đánh bay, trán đụng vào góc bàn, máu tươi chảy ra ào ào.

Đối với loại cảnh này, Lâm Dịch thấy nhưng không thể làm gì được. Toán Mệnh Đạo sĩ này cũng có chút bản lĩnh. Mặc kệ đả thương nặng thế nào, ngày thứ hai lại sinh long hoạt hổ, tiếp tục lừa dối các thiếu phụ xinh đẹp khác.

Toán Mệnh Đạo sĩ bị một chưởng này đánh cho có chút mơ hồ, nhớ tới lời Lâm Dịch mới vừa nói, trong lòng đã kịp phản ứng lại. Tay run run một cái, trực tiếp bỏ qua bàn tay nhỏ của thiếu phụ kia.

Người đánh chính là một đại hán tráng kiện, thân thể cao lớn khôi ngô, tiếng như chuông đồng, sắc mặt giận dữ, hắn hét lớn với Toán Mệnh Đạo sĩ:

- Con mẹ nó, ngươi chán sống rồi sao? Ngay cả nữ nhân của lão tử mà cũng dám chạm!

Trán của Toán Mệnh Đạo sĩ vẫn đang chảy máu, hắn lại ra vẻ đạo mạo, trầm giọng nói:

- Tráng sĩ đừng có nói bậy, bần đạo chính là chính tông đạo môn, già trước tuổi là do thi triển tiên thuật, hiểu rõ Tinh Chiêm Thắng Bắc Đẩu. Nữ tử ở trong mắt ta chỉ là phấn hồng khô lâu, sao ta có thể làm ra việc vô sỉ được chứ?- Con bà nó, ngươi nghĩ lão tử mù mắt hay sao, đừng có nói ra những thứ vô dụng kia. Mau mau cầm đi ra, một trăm lượng bạc, một phân cũng không thể thiếu!

Tráng hán kia hùng hùng hổ hổ, không nghe theo không buông tha cho hắn.

Lúc này thiếu phụ xinh đẹp ủy khuất, lã chã khóc lớn, kéo tay của tráng hán nức nở nói:

- Tướng công nên làm chủ cho thiếp, đạo sĩ kia nắm tay thiếp không thả, thiếp liều mạng giãy dụa cũng không có tác dụng, ô ô ô...

Khóe miệng Lâm Dịch co rúm, cố nén cười, rõ ràng Toán Mệnh Đạo sĩ này đã bị người ta mưu hại.

Tráng hán nghe vậy khí thế càng tăng lên, chụp bàn mắng to:

-  Con bà nó, ngươi có nghe thấy không, nhanh cầm tiền ra một chút, đừng ép ta động thủ!

Đi theo phía sau tráng hán này có một đám thanh niên cao lớn thô kệch, đang dùng sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm vào Toán Mệnh Đạo sĩ. Chỉ chờ được ra lệnh một tiếng, nhất định cả đám sẽ đi lên dùng quyền cước nói chuyện một chút.

Toán Mệnh Đạo sĩ rất bất đắc dĩ, cười khổ nói:

- Bần đạo thanh liêm, không có tiền tài. Tráng sĩ muốn đánh, bần đạo cũng tuyệt không hoàn thủ.

Dừng một chút, hắn lại bổ sung một câu:

- Đừng đánh mặt là được.

Nói xong, hai tay Toán Mệnh Đạo sĩ ôm đầu, ngồi chồm hổm ở trên mặt đất, dáng vẻ rất là hùng hồn.

Trong trấn nhỏ người đến người đi, mọi người vừa nhìn có náo nhiệt cho nên lập tức vây quanh, châu đầu ghé tai, nghị luận với nhau ầm ĩ.

- Ngưu công tử lại bắt đầu âm người rồi, người coi bói này cũng thật là xui xẻo.

- Không có biện pháp, người ta ỷ có một người thân ca ca tu tiên, không phải là người mà phàm nhân chúng ta có thể chọc được.

- Hừ, có người nói ca ca của hắn tu đạo rất gần đây. Nếu như bị hắn nghe thấy, cho dù cách ngoài ngàn dặm cũng có thể chém chết ngươi.

Lâm Dịch nghe mọi người nghị luận, cũng không có để ý mà trêu ghẹo nói:

- Đạo trưởng, đánh cuộc lần này ta đã thắng, ngươi mau dạy biện pháp kia cho ta a.

Lâm Dịch không nói tới thì thôi, Toán Mệnh Đạo sĩ vừa nghe vậy đã nổi trận lôi đình. Hắn nhảy lên một cái, nhìn về phía Lâm Dịch rồi mắng một trận:

- Hay cho tên tiểu tử thối nhà ngươi, lại dám tính toán bần đạo, việc này ta sẽ không để yên đâu!

Lâm Dịch ho nhẹ một tiếng, cười nói:- Đạo trưởng chú ý phong phạm, ngươi là đạo môn chính tông a...

Toán Mệnh Đạo sĩ trợn trắng mắt, lầm bầm nói:

- Chính tông cái con bà nó.

Lâm Dịch cười nói:

- Đạo trưởng tính toán không sai sót, sao không có tính ra được hôm nay bản thân có tai ương đổ máu cơ chứ?

- Ngươi còn không biết xấu hổ nói vậy sao? Mỗi lần ta chịu đòn đều là do tiểu tử ngươi ở gần đây. Trên người ngươi có bảo bối, có thể mê hoặc thiên cơ, làm hại bần đạo tính toán sai.

Toán Mệnh Đạo sĩ hạ giọng nói.

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên một tia cổ quái, trên người của hắn cũng có không ít bảo bối. Cũng không biết vị Toán Mệnh Đạo sĩ này bịa chuyện, hay là đã thực sự tính toán ra gì đó.

Toán Mệnh Đạo sĩ thừa dịp Lâm Dịch ngây người, lập tức đi tới trước, nắm lấy tay của Lâm Dịch, quay đầu lại hô lớn với Ngưu công tử:

- Chúng ta đi cùng nhau, ta không có bạc, ngươi cứ tìm hắn!

Lâm Dịch hoàn toàn không nói gì. Nhiều ngày không gặp, quả thực công lực trợn mắt nói mò của Toán Mệnh Đạo sĩ không lui một chút nào.

Lâm Dịch ép vành nón xuống thấp một chút, nghiêng đầu thấp giọng nói với Hải Kỳ:

- Ngươi và Hải Tinh đi trước đi, một lát nữa ta sẽ đi tìm các ngươi.

- Ngươi, ngươi muốn làm gì. Đừng có gây chuyện thị phi ở chỗ này, Ngưu công tử này ngươi không chọc nổi đâu, mau đi thôi.

Tuy rằng bình thường Hải Kỳ châm chọc khiêu khích Lâm Dịch, nhưng dưới tình huống như vậy, nàng cũng không đành lòng nhìn Lâm Dịch bị đánh, cho nên mới lên tiếng khuyên bảo.

Con ngươi của Ngưu công tử chuyển động, vung tay lên, hô:

- Vây lại cho ta, hôm nay không lấy bạc ra, ai cũng đừng mong đi ra khỏi chỗ này.

Toán Mệnh Đạo sĩ cười gian, thấp giọng nói:

- Tiểu tử, ngươi xem rồi làm đi, ta không định xuất thủ, bần đạo công lực thâm hậu, động thủ chỉ sợ làm cho bọn hắn mất mạng. Cho nên vẫn là ngươi tới đi.

Lâm Dịch vừa muốn nói thì Ngưu công tử đã đi tới, duỗi bàn tay ra rồi nói:

- Nghe nói ngươi có bạc, cầm một trăm lượng ra đây cho ta.

- Ta không có.

Lâm Dịch nhún nhún vai, lời này cũng không phải là giả, Linh thạch thì hắn có, bạc thế tục thì ngay cả một phần cũng không có.

Ngưu công tử nhếch miệng cười cười, vẻ mặt rất dữ tợn, nói:

- Không có thì khó tránh khỏi ăn một trận quyền cước, tay chân không có mắt, những huynh đệ này của ta xuất thủ không có nặng nhẹ. Nhẹ thì là người tàn phế, nếu là nặng, khà khà.

Hải Kỳ ở bên cạnh có vẻ lắng, nhưng nàng là một nữ tử yếu đuối, cũng không biết nên xử lý loại chuyện này như thế nào.

Hải Tinh là con nghé mới sinh, đôi mắt to như nước trừng mắt, lớn tiếng nói:

- Ngươi dựa vào cái gì mà dám đòi tiền, không trả tiền thì lại đánh người. Ngươi là người xấu!

Hải Kỳ lập tức kéo Hải Tinh qua, kéo, thấp giọng nói:

- Trẻ con không hiểu chuyện, xin đại ca buông tha cho mấy người chúng ta.

Ngưu công tử nhổ nước bọt một cái, mắng:

- Nhãi con đã lớn lối như vậy, vừa nhìn đã biết là người không có giáo dục, buông tha cho các ngươi, sao lão tử có tiền ăn chứ? Tên tiểu tử kia, trên lưng của ngươi là vật gì, lấy ra cho lão tử nhìn một chút. Nếu như hợp mắt, ta tạm tha cho ngươi một mạng!

Câu nói sau cùng là hắn nói với Lâm Dịch.

Trong mắt của Lâm Dịch đã hiện lên một tia sát khí, hắn hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Khí lực của ta rất lớn, tốt nhất ngươi đừng có chọc vào ta.

Chương 70: Sợ Đến Mức Đái Ra Quần

Trong mắt Lâm Dịch mới vừa hiện lên một tia sát ý thì bỗng nhiên cả kinh trong lòng, nghĩ ngợi nói:

- Đối phương chỉ là một phàm nhân, nhiều nhất cũng chỉ là lưu manh vô lại, ta là một người tu đạo, sao lại trở nên thích giết chóc như thế chứ? Chẳng lẽ Ma Chỉ diệt thế vẫn còn đang âm thầm ảnh hưởng tới tâm tính của ta?

Lúc suy nghĩ đang chuyển động trong đầu thì hắn lại bị một tiếng cười phách lối của Ngưu công tử cắt ngang.

- Các huynh đệ, nghe tiểu tử này nói gì chưa? Khí lực rất lớn, bảo lão tử đừng chọc vào hắn! Vừa vặn, lão tử cũng ngứa tay, các huynh đệ cũng ngứa tay, có muốn thử một chút hay không?

Ngưu công tử dùng sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

Mấy tên thanh niên chung quanh kia xoa tay, nóng lòng muốn thử.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, hắn sẽ không ở lại chỗ này bao lâu. Nếu như không xử lý chuyện này tốt, sẽ khó tránh khỏi mang đến phiền phức cho Hải gia.

Ngưu công tử nhìn Lâm Dịch không nói gì, trong lòng tức giận. Hắn bước ra một bước, đưa tay chộp cái mũ rơm trên đầu Lâm Dịch, ngoài miệng mắng:

- Nhãi con từ đâu tới, dấu đầu lộ đuôi, mau để mũ xuống cho lão tử nhìn một chút!

Lâm Dịch cau mày, tiện tay chộp, tức thì nắm lấy cổ tay của Ngưu công tử kia.

Hơi vận lực, trên mặt người sau hiện lên vẻ thống khổ, kêu thảm một tiếng, trên trán đã có một tầng mồ hôi mịn xuất hiện.

Mấy tráng hán lưu manh xung quanh hô to một tiếng, hò nhau tiến lên. Một trận quyền cước trút xuống người Lâm Dịch.

Hải Kỳ kinh hô một tiếng, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, đứng sững sờ ở tại chỗ.

Hải Tinh lớn tiếng nói:

- Đại ca ca cẩn thận!

Lâm Dịch như không phát hiện ra bọn họ đã động thủ, hắn cũng không xuất thủ mà đứng tại chỗ, không chút sứt mẻ.

Quyền của mấy tráng hán vừa mới đánh lên trên người của Lâm Dịch thì từng tiếng xương nứt vang lên, sau đó lập tức ngã phịch xuống đất, lớn tiếng kêu đau.

Hôm nay Bất Diệt kiếm thể của Lâm Dịch đã đề thăng lên một bậc thang lớn. Cho dù gặp phải pháp thuật của Trúc Cơ đại thành thì cũng có thể dùng một quyền đánh nát.

Quyền cước của mấy phàm phu tục tử này đánh vào người, không đến nơi đến chốn, cũng không có chút cảm giác nào. Ngược lại, người ra tay còn bị nặng hơn, bản thân bị vỡ xương, đau đớn vô cùng.

Lâm Dịch buông cổ tay của Ngưu công tử ra, đột nhiên hắn cảm giác có chỗ nào không đúng. Hắn suy nghĩ một chút, trong lòng thầm mắng một tiếng, Toán Mệnh Đạo sĩ này quả thực là vô sỉ.

Trong chốc lát, không ngờ Toán Mệnh Đạo sĩ đã biến mất.

Từ lúc Ngưu công tử xuất thủ cho đến bây giờ cũng chỉ trong một cái chớp mắt, nhưng Toán Mệnh Đạo sĩ rời đi mà Lâm Dịch lại không phát hiện ra được một chút nào.

Lâm Dịch phóng thần thức ra ngoài, cẩn thận tra xét mọi người ở bốn phía. Thế nhưng cũng không thấy bóng dáng của Toán Mệnh Đạo sĩ.

- Chẳng lẽ tên đạo sĩ kia là một vị đại tu sĩ lánh đời?

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói.

Ngưu công tử gian nan đứng dậy, đau đến mức nhe răng nhếch miệng, trong mắt lóe lên vẻ âm ngoan. Lại thận trọng móc ra một kiện bùa chú ở trong lòng, liên tục cười lạnh với Lâm Dịch.

Khi Lâm Dịch nắm cổ tay của Ngưu công tử đã cảm nhận được người này cũng coi như là người tu đạo, trong cơ thể lại có tu vi Ngưng Khí tầng một. Chắc là ca ca của hắn đã truyền thụ pháp quyết tu chân cho hắn.

Ngưu công tử nghiến lợi nói:

- Nhãi con, ngươi rất có dũng khí!

- Ta đã nói rồi, khí lực của ta rất lớn.

Lâm Dịch thản nhiên nói.

Vành nón của Lâm Dịch hạ xuống rất thấp, mọi người vây xem cũng không thấy rõ dung mạo của hắn. Mọi người chỉ cảm thấy người này dường như thâm bất khả trắc, rất không đơn giản.

Hải Tinh chất phác, hai mắt tỏa sáng, lớn tiếng nói:

- Đại ca ca, rất tốt.

Lúc này ánh mắt của Hải Kỳ nhìn Lâm Dịch cũng có thêm một tia cổ quái, vốn nàng coi là Lâm Dịch kẻ ngốc nghếch, cũng không có bản lĩnh lớn bao nhiêu. Hôm nay xem ra, chẳng lẽ hắn thực sự có thể trị hết bệnh thấp khớp của phụ thân nàng sao?Ngưu công tử nở nụ cười âm ngoan, cầm bùa chú đặt ở trong lòng bàn tay, tay bấm pháp quyết, lớn tiếng nói:

- Hôm nay ngươi đả thương ta và các huynh đệ ta thì đừng trách thủ đoạn của ta độc ác. Ta sẽ cho ngươi biết một chút về thủ đoạn của tiên nhân!

- Nhanh!

Ngưu công tử nhẹ nhàng quát lên một tiếng, bùa chú ở trong lòng bàn tay của hắn đột nhiên bốc cháy, chỉ khoảng nửa khắc đã biến thành một quả cầu lửa lớn bằng nắm tay. Đang nhảy lên ở trong lòng bàn tay, vận sức chờ phát động, tản ra từng trận cảm giác nóng rực.

Đây là bùa chú bình thường nhất trong Tu chân giới, Hỏa Cầu Thuật. Tu sĩ Ngưng Khí tầng năm trở nên bình thường đều có thể tự minh luyện chế.

Mọi người vây xem phát ra một tiếng thét kinh hãi, thủ đoạn của tiên nhân quả thực rất khác thường, đột nhiên có lửa xuất hiện, cho dù cách xa mấy trượng, thế nhưng bọn họ vẫn có thể cảm nhận được từng trận sóng nhiệt từ bên kia truyền tới.

- Xong rồi, cho dù người kia có khí lực lớn hơn nữa, nếu như gặp phải thủ đoạn của tiên nhân thì cũng sẽ phơi thây tại chỗ a.

- Khó trách quan phủ cũng không dám bắt Ngưu công tử, có tiên thuật bực này trên người, không phải là thứ mà phàm nhân chúng ta có thể chọc vào được.

Ngưu công tử nghe thấy tiếng nghị luận của mọi người, khóe miệng không tự chủ được nở nụ cười thỏa mãn, vẻ mặt đỏ lên, có cảm giác như có tiên thuật trong tay, như ta có thiên hạ vậy.

- Nhãi con, lão tử cho ngươi một cơ hội, quỳ xuống mặt đất gọi ba tiếng gia gia. Lại giao năm trăm lượng bạc ra, như vậy ta sẽ tạm tha cho cái mạng chó của ngươi!

Ngưu công tử sinh ra cảm giác hào tình vạn trượng, coi thiên hạ như cỏ rác, ngửa đầu lên thật cao, mắt liếc nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch cau mày, trầm giọng nói:

- Đây là pháp thuật của Tiên nhân, ngươi cầm đi đối phó với phàm nhân, ngươi không cảm thấy quá phận hay sao?

- Nếu như ngươi sợ thì cứ chiếu theo lời lão tử làm, bằng không ta sẽ khiến cho ngươi chết cháy!

Ngưu công tử hừ lạnh một tiếng.

- Ồ? Ta cũng muốn thử xem.

Trong mắt của Lâm Dịch lóe lên vẻ đùa cợt.

Ngưu công tử không do dự nữa mà vung tay lên, chỉ về phía Lâm Dịch. Quả cầu lửa để lại một đạo quỹ tích ở trên không trung, chợt lóe lên, ngay lập tức tới phía trước.

Lâm Dịch không chút hoang mang, vươn ra bàn tay trong suốt, trực tiếp nắm lấy quả cầu lửa sóng nhiệt ngập trời, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Mọi người nhìn thấy một màn này, phát ra một tiếng thét kinh hãi, nín thở ngưng thần, đã quên mất việc hít thở.Lâm Dịch không có biểu hiện gì, bàn tay bóp một cái, ngọn lửa cực nóng lập tức tắt đi, chỉ để lại một chút bụi, bàn tay không có một chút việc gì cả.

- Hít!

Ngưu công tử hít vào một ngụm khí lạnh, yết hầu khẽ động, không khỏi nuốt nước miếng một cái, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

- Bằng vào một đôi tay là có thể bóp vỡ pháp thuật, rốt cuộc hắn còn là người hay sao? Lần này dường như ta đã đá phải tấm sắt rồi!

Trong lòng Ngưu công tử thầm mắng, hối hận không thôi.

Mọi người vây xem trợn mắt há hốc mồm, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Lúc này vẻ mặt của Hải Kỳ cũng rất là kinh ngạc, khi lần nữa nhìn về phía Lâm Dịch, trong mắt mang theo một tia áy náy.

Cái miệng nhỏ nhắn của Hải Tinh há hốc thành một vòng tròn, hai con mắt to như nước trợn lên, nửa ngày sau mới kinh hô một tiếng:

- Đại ca ca thật là lợi hại, mau dạy cho Hải Tinh một chút, đệ muốn học!

Trong lòng Lâm Dịch do dự, đối với loại ác nhân như Ngưu công tử này, giết thì giết, cũng vô vị.

Chỉ là đối phương còn có một ca ca tu đạo, Lâm Dịch không thể ở lại Hải gia quá lâu, nếu để cho Hải gia chọc phải cừu địch như vậy thì sẽ là họa diệt môn.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch chậm rãi đi tới trước mặt Ngưu công tử, người sau không chờ Lâm Dịch nói đã phịch một tiếng, lập tức quỳ ở trên mặt đất.

- Tiên nhân tha mạng, tiểu nhân có mắt như mù, ngài đại nhân đại lượng, xin người coi tiểu nhân như cái rắm, phá lệ thả tiểu nhân rời đi.

Ngưu công tử chảy nước mắt nước mũi nói, vẻ mặt chuyển biến cực nhanh.

Lâm Dịch mặt không thay đổi nói:

- Ta không phải là Tiên nhân, ta đã nói rồi, ta chỉ có khí lực rất lớn mà thôi.

Ngưu công tử nào tin cơ chứ, hắn khóc như rung trời chuyển đất, khóc rống lên, thê lương nói:

- Tiểu nhân trên có mẹ già tám mươi, dưới có con cháu cả sảnh. Bởi vì cuộc sống bức bách cho nên mới ra hạ sách này. Tiên nhân bỏ qua cho tiểu nhân một lần, nhất định tiểu nhân sẽ sửa chữa, Tiên nhân cho tiểu nhân một cơ hội đi!

Lâm Dịch cúi người xuống, cầm mũ rơm rồi giơ lên, lộ ra hai mắt chấn nhiếp tâm thần người ta, hai mắt sáng như đuốc, sát ý nghiêm nghị.

Ngưu công tử bị ánh mắt này làm cho sợ đến mức cả người run lên, khiến cho cơ thể cảm thấy lạnh lẽo, cũng không dám thở mạnh.

- Muốn ta tha cho ngươi một lần cũng được, ngươi phải hứa với ta, không được làm ác, không được tìm người khác gây phiền phức.

Lâm Dịch chậm rãi nói.

Ngưu công tử gật đầu như con gà con mổ thóc vậy.

- Nếu như ta biết ngươi lại làm xằng làm bậy, nhất định ta sẽ xuất thủ đập chết ngươi!

Vừa nói xong rời này thì sát khí thấy lạnh cả người, sâu tận xương đã dũng mãnh tràn vào trong cơ thể của Ngưu công tử. Trong nháy mắt người sau đã sợ tới mức không khống chế được tiểu tiện, đại tiện. Trong lúc nhất thời, xú khí ngập trời, mùi hôi bắn ra bốn phía.

Một tráng hán cao lớn vạm vỡ, không ngờ lại bị một câu nói của Lâm Dịch làm cho sợ đái ra quần.

Lâm Dịch bất đắc dĩ lắc đầu, mang theo Hải Kỳ, Hải Tinh xoay người rời đi.

Lâm Dịch đã đổi Linh thạch thành không ít ngân lượng, mua một bộ ngân châm, sau đó để hai người Hải Kỳ đi về trước.

Hải Kỳ cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Lâm Dịch nhìn hai người đi xa, một thân một mình đi lại ở trên trấn.

Mắt thấy đã gần tới buổi tối, đột nhiên trong lòng Lâm Dịch khẽ động, khẽ thở phào nhẹ nhõm, người hắn đợi rốt cuộc đã xuất hiện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau