BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Các Người Muốn Làm Gì? (3)

Người này Tần Mục nghe Hà Tinh nói, gọi Hồ lão tứ, là bí thư đảng ủy trong thôn. Bí thư đảng uy chi bộ cao hơn chức thôn trưởng một cấp, nhưng mà chú của Tần Mục có năng lực không tệ, lão bí thư chi bộ đã cao tuổi, còn định qua vài năm sẽ nhượng lại chức bi thư chi bộ cho chú của Tần Mục, không nghĩ tới chú Tần Mục lại đi sớm.

- Lão Tứ thúc, không có việc gì đấy chứ?

Tần Mục cười vịn Hồ lão tứ tiến vào sân nhỏ.

Trong sân, lão Tứ thẩm mặc quần áo giản dị đang đứng trên ghế cố với mang giỏ ớt lên nóc nhà phơi khô. Tần Mục lên tiếng chào, nhìn thấy căn nhà do đá lớn chồng chất mà thành, chung quanh mọc đầy rêu xanh, nói:

- Lão Tứ thẩm, lớn tuổi như vậy không nên lên cao, để cháu làm giúp cho.

Nói xong hắn đi tới làm thay lão Tứ thẩm, hắn bận rộng một lúc nhưng vẫn nhanh hơn lão Tứ thẩm nhiều lắm.

- Vào nhà đi, tôi chuẩn bị chút đồ cho các người nhắm rượu.

Lão Tứ thẩm vui vẻ nói ra.

Hai người vào nhà ngồi xuống, Hồ lão tứ ý vị thâm trường nói:

- Người trẻ tuổi, làm việc không nên xúc động như vậy

Tần Mục biết rõ lão bí thư chi bộ đang nói cái gì, cũng không có che giấu. Hắn ở trong thôn Tây Sơn nên phải làm ra chút chuyện, không có lão bí thư chi bộ ủng hộ thì không được, dù sao lão bí thư chi bộ có thể vững vàng ngăn chận Lão Lâm đầu. Hắn rót cho Hồ lão tứ một chén nước, chân thành nói ra:

- Lão Tứ thúc, cháu nói ra lời này là xuất phát từ nội tâm, ngài cảm thấy những đứa bé kia đi theo Lý Kim Bưu làm công thì kết quả kiếm tiền nhiều được sao, đám trẻ kia làm việc mệt mỏi như thế, ngài không có đau lòng sao?

Hồ lão tứ uống một ngụm nước nói ra:

- Đại chất tử, chúng ta ở đây không có việc làm thường xuyên. Cháu xem đám Đông Sơn ở bên ngoài đi, mười hai tuổi đã đi ra ngoài làm, còn tốt hơn không làm gì ở lại trong thôn.

Nói xong từ trong túi móc thuốc lá ra, đưa cho Tần Mục một điếu, bản thân cũng rút một điếu.

Tần Mục không ưa thuốc lá, nhưng vì để nói chuyện được an tâm một chút, hắn cũng hút theo. Mùi thuốc lá nặng nề chạy vào trong phổi làm cho Tần Mục khó chịu.

- Lão thúc, lời này không đúng rồi. Cả đời chúng ta dựa vào núi mà sinh hoạt, chúng ta không thể từ trên núi kiếm ra tiếng sao?

- Chặt? Vậy không được. Phá núi? Không có tiền. Món ăn dân dã? Chính phủ quy định không cho bắt, súng săn cũng tịch thu.

Nếp nhăn trên trán của Hồ lão tứ sâu thêm.

- Lão thúc biết rõ cháu muốn mọi người trong núi dễ sống hơn, nhưng mà không có tiền thì làm sao sống?

Tần Mục nhàn nhạt nói ra:

- Không có tiền chúng ta nghĩ biện pháp là có.

Hồ lão tứ kinh ngạc nhìn qua Tần Mục, oa nhi này khí độ đột nhiên chuyển biến quá nhiều. Hồ lão tứ tự tin mắt già không có nhìn sai, hắn cảm giác giống như đang nói chuyện với đại nhân vật trên huyện.

Tần Mục thấy trong mắt Hồ lão tứ có nghi hoặc, liền đứng người lên, hắn đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài. Bên ngoài núi vờn quanh, mây trắng như tuyết bao phủ đỉnh núi.

- Muốn giàu đầu tiên phải có đường ra.

Hai tay Tần Mục đặt lên bệ cửa sổ, trầm tĩnh nói ra:- Lão Tứ thúc, nếu như cháu nói cho ngài biết, đầu xuân sang năm cháu mang tiền trở về, ngài nói chúng ta mang tiền dùng làm cái gì?

Hồ lão tứ nghe vậy thì đứng lên, hắn nhanh chóng bước tới bên người của Tần Mục, kéo tay Tần Mục, vội vàng nói ra:

- Cháu nói kiếm tiền từ đâu? Đường ngang ngõ tắt thì không nên.

Tần Mục an ủi vỗ vỗ tay đầy vết rạn nứt của Hồ lão tứ, bình tĩnh nói:

- Lão Tứ thúc, ngài yên tâm, cháu của ngài làm gì chẳng có tiền đồ như vậy, cũng không thể làm ra chuyện phạm pháp. Ý của cháu là...

Tần Mục tỉ mỉ nói suy nghĩ trong lòng ra, Hồ lão tứ nghe xong con mắt càng ngày càng sáng, cũng càng ngày càng nghi hoặc, đợi đến lúc Tần Mục nói xong, nhịn không được hỏi:

- Rễ cây già có gì đáng giá?

Tần Mục không có trả lời, hắn chuyển chủ đề:

- Lão Tứ thúc, cháu xin ngài hỗ trợ.

- Nói, nói đi!

Hồ lão tứ hoàn toàn bị tiền cảnh mà Tần Mục miêu tả làm kinh sợ, vội vàng nói.

- Ngài biết Hà Tinh nha, nàng đến nơi này của chúng ta là có nguyên nhân. Cháu bảo nàng hỗ trợ thu thập một ít rễ cây chính là sợ người trong thôn sinh ra dị tâm với nàng, cho nên muốn thỉnh lão Tứ thúc ra mặt trấn an cục diện.

Con mắt khôn khéo của Hồ lão tứ dò xét Tần Mục từ trên xuống, nói:

- Cháu muốn lão tứ thúc làm cây súng cho cháu à?

Tần Mục cũng cười, nhìn chằm chằm vào đôi mắt Hồ lão tứ, nghiêm túc nói ra:- Nếu như cây súng này có thể mang toàn bộ thôn Tây Sơn chúng ta thành thôn giàu nhất huyện thì có gì không tốt?

Hồ lão tứ cúi đầu lo lắng.

Tần Mục không có quấy rầy hắn, chỉ nhìn ngoài cửa sổ. Bước đầu tiên của hắn chính là ở thôn Tây Sơn này.

Hơn nửa ngày Hồ lão tứ ngẩng đầu, chém đinh chặt sắt nói:

- Lão đầu tử ra khỏi núi một lần, làm chỗ dựa cho tiểu tử ngươi đấy! Nhưng mà phải nói trước, nếu một năm sau thôn Tây Sơn vẫn đức hạnh này...

- Không cần thúc ngài nói, tự cháu sẽ cuốn gói rời đi.

Tần Mục vỗ vực cam đoan.

- Đồ trẻ con, thúc còn không có bức cháu như vậy nha?

Hồ lão tứ cười rộ lên, nhìn ra ngoài phòng hô:

- Mẹ nó à, nhanh mang rượu và thức ăn lên đây, hôm nay chúng ta phải tiếp đãi thôn trưởng tử tế đấy.

Bên ngoài có tiếng đáp ứng của phụ nữ, không bao lâu một mâm rượu và thức ăn được mang lên. Tần Mục biết rõ đây là con của Hồ lão tứ, gọi là Hỗ Ngũ Đa. Hắn có bốn người anh, chết hai, hai người khác đã ra ở riêng, chỉ có hắn đã ba mươi tuổi chưa có vợ con, đang sống cùng cha mẹ.

- Hồ Ngũ ca năm mới này có làm gì không? Không bằng cho anh đi giúp Hà Tinh một chút nhé?

Tần Mục nói ra:

- Thôn ủy sẽ xuất tiền thuê anh, như thế nào?

Hồ Ngũ Đa vội vàng nhìn qua cha hắn, tuy không biết chuyện gì, nhưng mà thôn ủy trả thù lao thì đây chính là thiên đại hảo sự.

Hồ lão tứ cau mày nói ra:

- Người trong thôn mướn người trong thôn, người ta nói xấu không tốt.

- Có cái gì nói không tốt? Hồ Ngũ ca làm việc thực sự, trả lương là đương nhiên.

Tần Mục nghe Hà Tinh nhắc qua, hán tử Hồ Ngũ Đa không có nói nhiều, làm người thành thật, làm việc không tiếc khí lực, nếu không phải thay hai người anh trông coi nhà cửa, hắn cũng đã cưới vợ từ lâu rồi.

Hồ lão tứ nhìn qua Tần Mục thật sâu, gật đầu đánh nhịp:

- Đi, chuyện trong thôn cháu nói là tính toán.

Tần Mục vội vàng khiêm tốn, ba người ngồi trên giường gạch, lấy một ít dưa muối uống rượu. Rượu trên bàn càng nhiều, Tần Mục cuối cùng cũng hiểu rõ tình huống trong thôn Tây Sơn thất thất bát bát, trong nội tâm có suy nghĩ.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 7: Trong Lòng Có Ý Định (1)

Lễ mừng năm mới trong núi hào khí rộn ràng, trong nháy mắt đã qua cuối năm.

Mấy ngày nay Tần Mục chạy qua nhà của Chu Tiểu Mai mấy lần, Chu Tiểu Mai còn không có trở về, trong nội tâm lạnh giá.

- Tần thôn trưởng, Tần thôn trưởng!

Tần Mục đang đi tới nhà của Hà Tinh thì sau lưng có tiếng nữ nhân gọi. Hắn quay đầu lại nhìn thấy "Đại loa" Tề đại thẩm vội vã chạy tới. (Đại loa: cái loa lớn, ý nói nhiều chuyện)

Đại loa làm người trung thực, tâm địa chân chất, nhưng mà sở thích hay hóng chuyện và nói chuyện người, vì chuyện này chồng của bà ta đánh bà ta không ít lần.

- Tần thôn trưởng, có chuyện.

Tề đại thẩm có chút nịnh nọt cười nói, đi đến trước mặt Tần Mục.

- Chuyện gì, dì nói đi, cháu cũng không có lớn tuổi, đừng có gọi thôn trưởng thôn trưởng gì đó, bảo cháu là Mục tiểu oa là được.

Tần Mục cũng cười.

- Vậy thì không dám, không dám đâu.

Tề đại thẩm nhìn qua bốn phía, nhỏ giọng nói ra:

- Thôn trưởng, nghe nói trong thôn nhận người?

Tần Mục sững sờ, lại hiểu được nhất định là đám người Lão Lâm ngày đó thả chuyện này ra, gật gật đầu nói ra:

- Ân, hiện tại còn thiếu chín người!

Con mắt Tề đại thẩm sáng ngời, hỏi:

- Trong thôn nuôi cơm không?

- Đương nhiên, trong thôn có chính phủ quản, còn có thể bảo dân chúng làm không công sao?

Tần Mục cười nói.

Thấy Tần Mục nói như vậy, Tề đại thẩm yên lòng, nói ra:

- Dì bảo tiểu nhị báo danh!

Tần Mục nghe xong, cau mày nói:

- Đại thẩm, khó mà làm được, tiểu nhị năm nay mới mười lăm a? Cháu không dám dùng lao động trẻ em.

Tề đại thẩm bĩu môi nói ra:

- Cái gì lao động trẻ em hay không lao động trẻ em, oa nhi nầy này qua hai năm là cưới vợ, vốn có thể đi theo thần tài ra ngoài kiếm tiền, hiện tại thần tài đi rồi, gia đình của dì không nuôi nổi đứa nhỏ này.

Tần Mục mỉm cười biến thành cười lạnh, chậm rãi nói:
- Đại thẩm, đây chính là vấn đề nguyên tắc. Như vậy đi, gia đình của dì có khó khăn, vậy được, cháu mướn dì được hay không? Tính toán cả lao động, trả thù lao.

Tề đại thẩm nghe xong lời này thì cười, nói:

- Dì cũng tính là lao động sao?

Sơn thôn mùa nông rất nhàn, nữ nhân cơ bản đều ở nhà, nghe nói nuôi cơm trả thù lao, Tề đại thẩm lập tức ném công việc của tiểu nhị nhà bà ra sau đầu.

- Qua mười lăm thì làm việc. Nhưng mà nói trước, nếu ngày đó mà dì không đi làm thì khó mà làm được.

Tần Mục nghiêm túc nói ra.

Tề đại thẩm vội vàng gật đầu, vui thích rời đi.

Tần Mục nhìn thấy bóng lưng Tề đại thẩm rời đi thì cười, có đại loa tuyên truyền, đoán chừng không qua vài ngày sẽ có người tới báo danh, nhưng mà biến thành nương tử quân a. (Nương tử quân: ý nói toàn đàn bà)

Nương tử quân chính là nương tử quân a, nếu bọn họ có thể xông lên trước thì những lão gia cũng bắt đầu nghe mình chỉ huy mà thôi.

Có việc này xen vào, tâm tư đi tới nhà Hà Tinh cũng nhạt, quay người muốn đi về nhà, thời điểm đi qua ngõ thì nhìn thấy một thân ảnh mặc áo tuyết màu đỏ đi tới.

Nhìn thấy chính là Chu Tiểu Mai mấy ngày không gặp, Tần Mục cảm thấy tâm lý nhẹ nhàng, cấp tốc đi lên vài bước, muốn nghênh tiếp Chu Tiểu Mai. Ai nghĩ đến Chu Tiểu Mai giống như cố tình trốn tránh hắn, thân ảnh lóe lên đi nhanh vào đầu phố nhỏ.

Tần Mục không hiểu ra sao, cũng không tiện đuổi theo, phối hợp về nhà.

Thời điểm buổi chiều Hà Tinh mang theo Hồ Ngũ Đa đi tới nhà Tần Mục. Hồ Ngũ Đa phụ giúp một xe cút kít, phía trên có buộc hai gốc cây xù xì. Hai người đi trong núi vài ngày đã từ trên núi tìm được hai rễ cây này.

Tần Mục cẩn thận quan sát rễ cây một chút, gật gật đầu nói ra:

- Hai rễ cây này không tệ. Tiểu Hà, ánh mắt của cô không tệ. Tôi cho cô biêts, không đơn thuần là những thứ này, còn phải nhiều hơn, cho dù có nhỏ cũng mang về. Những thứ này không nặng nhưng càng nặng càng đáng giá.Hà Tinh trợn trắng mắt chạy về phòng, mấy ngày nay nàng đã triệt để buông lỏng cảnh giác với Tần Mục, có đôi khi mang việc ngày đó ra nói đùa, khiến cho Tần Mục xấu hổ.

Hồ Ngũ Đa cũng cười lên, gương mặt ngâm đen đầy mồ hôi.

Tần Mục quay người đi vào nhà, qua một lát, cầm tiền mười đồng đi tới, đưa cho Hồ Ngũ Đa, nói ra:

- Ngũ ca, tiền không nhiều lắm, anh đừng ghét bỏ chút tiền này.

Hồ Ngũ Đa vừa thấy tiền công vội vàng khoát khoát tay nói:

- Nhiều, quá nhiều.

Tần Mục nhét vào trong tay Hồ Ngũ Đa, nói ra:

- Cầm, đi làm kiếm tiền, anh không cầm tiền là không được.

Nói xong nhìn qua Hà Tinh cười rộ lên.

Hiện tại trong tài khoản thôn có mấy trăm đồng, chính là tiền mà chú của Tần Mục tiết kiệm. Tần Mục mặc kệ nhiều như vậy, hoàng đế không để binh đói, bản thân mình ăn chặn, không có một chút khí lượng thì đám thôn dân sẽ nghe theo sao?

Nhắc tới cũng trùng hợp, ngay thời điểm Tần Mục đưa tiền cho Hồ Ngũ Đa thì Tề đại thẩm mang theo hai phụ nữ eo thô mông tròn đi tới cửa của Tần Mục. Nhìn xem tiền trong tay của Hồ Ngũ Đa thì con mắt ba người sáng lên.

- Thôn trưởng, không có phúc hậu rồi. Có công việc kiếm tiền tại sao không gọi chúng tôi, nếu không phải lão Tề gia báo tin, chúng tôi còn không biết đấy.

Một phụ nữ tùy tiện ngồi trước mặt Tần Mục, hai tay của bà ta vỗ lên đùi, xem bộ dáng là muốn khóc lóc om sòm.

Loại phụ nữ nông thôn phụ này có đôi khi khóc lóc om sòm ngược lại thật đáng yêu. Tần Mục mỉm cười nói:

- À? Lưu đại thẩm tử, lời này dì cũng nói được, không phải cháu đang mướn người sao, còn chưa thông tri cho dì mà thôi. Lưu đại thẩm tử tới nhận việc thì tốt rồi, thế nào cũng có phần của dì.

Lão Lưu gia xem xét, vội vàng tiến lên, chỉ vào Hồ Ngũ Đa hỏi:

- Vậy chúng tôi cũng làm được không?

Tần Mục gật gật đầu nói ra:

- Chỉ cần dựa theo yêu cầu của cháu mà làm, mỗi người đều có. Nếu như không muốn thôn nuôi cơm, mỗi bữa cơm trợ cấp ba đồng.

Năm 90, một bữa cơm của vùng núi nghèo khó không đáng ba đồng.

Ba phụ nữ lập tức gật đầu đáp ứng, Tề đại thẩm còn nói cho Tần Mục nghe, buổi chiều nàng sẽ phụ trách tìm thêm sáu phụ nữ nữa, đảm bảo làm việc còn mạnh hơn nam nhân. Tần Mục lại dặn dò Tề đại thẩm, trộm gian dùng mánh lới không cần, có da lông ngắn bệnh không cần.

Tề đại thẩm trên mặt hồng hồng, nàng biết rõ tật xấu của mình, cảm giác ý của Tần Mục chính là trách cứ nàng, oán trách nàng mang chuyện trả thù lao nói ra, trong lúc nhất thời lo sợ bất an, về đến nhà ăn cơm không vô. Chồng của nàng ta nhìn thấy cái miệng như súng máy của nàng hôm nay không bắn phát nào, buồn bực hỏi nguyên nhân, Tề đại thẩm mang chuyện buổi chiều nói cho chồng nghe.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 8: Trong Lòng Có Ý Định (2)

- Đàn bà ngốc, người ta là Tần thôn trưởng, đã coi trọng thì chuẩn bị cho bà làm quản sự đấy. Cái miệng của bà sau này lão tử phải quản nghiêm mới được, một ngài hai đồng có chuyện tốt như vậy sao?

Chồng nàng ta nói xong hưng phấn lên, ôm lấy Tề đại thẩm muốn làm tình. Tề đại thẩm vừa có tâm sự, lúc này mặc cho ông chồng mâm mê thân thể. Suy nghĩ sau này phải kín cái loa lớn lại mới được, người khác đừng nghĩ từ chỗ của nàng tìm được tin tức nhỏ nào.

Buổi tối Tần Mục không có ăn cơm, nhanh lúc tới giờ cơm tới nhà Hồ lão tứ ăn chực. Nghe nói Tần Mục cho Hồ Ngũ Đa tiền, Hồ lão tứ đỏ mặt tía tai nói Tần Mục là phá gia chi tử, còn không có kiếm tiền đã tiêu hoang.

Tần Mục cũng không tranh luận, chỉ mặc cho Hồ lão tứ mắng thoải mái đi, đợi đến lúc Hồ lão tứ mệt mỏi thì hắn mới bật cười, từ trong lòng ngực móc ra một cái hộp đưa cho Hồ lão tứ.

Hồ lão tứ đang ngậm điếu thuốc, phân phó bà vợ chuẩn bị rượu trắng, ba người lại uống với nhau. Tần Mục thừa cơ nói cho Hồ lão tứ, lễ mừng năm mới đầu xuân hắn muốn dẫn Hồ Ngũ Đa đi ra ngoài một chuyến, bảo hắn hỗ trợ chiếu cố chuyện trong thôn, lão gia tử một lời đáp ứng.

Tần Mục liền yên tâm, uống nhiều một ít sau đó mới rời đi. Gió lạnh thổi qua, ý nghĩ cũng tỉnh táo một chút, bước chân lảo đảo đi tới cửa nhà, vừa hay nhìn nhìn thấy một thân ảnh áo đỏ đang lo lắng đi qua đi lại.

- Tiểu Mai...

Tần Mục há mồm muốn hô, lại cảm thấy dạ dầy cồn cào, nghiêng đầu ói ra, thân thể mềm nhũn, vừa vặn Chu Tiểu Mai đã chạy tới vươn tay ra đỡ.

- Tại sao lại uống tới mức này chứ?

Chu Tiểu Mai nhìn thấy Tần Mục đôi mắt lờ mờ mê ly, tức giận không có chỗ đánh, lập tức véo cánh tay của Tần Mục, khá tốt Tần Mục mặc áo bông, không có cảm giác quá đau đớn, ngược lại có cảm giác thanh tỉnh, cũng không biết khí lực từ nơi nào ôm nghiêng Chu Tiểu Mai.

- Đừng, đừng ở chỗ này!

Chu Tiểu Mai bối rối kéo Tần Mục, sốt ruột dìu Tần Mục vào trong sân. Tần Mục không có khóa cửa, trong nhà cũng không có đồ đạt gì, Tần Mục không sợ phiền toái.

Chu Tiểu Mai thở hổn hển đỡ Tần Mục lên giường gạch, cởi áo ngoài và giầy giúp Tần Mục, đắp chăn mềm cho Tần Mục.

- Tại sao phải lại trốn tôi?

Sau khi giày vò xong, lại ói thêm một lần, Tần Mục ý thức thanh tỉnh hơn.

- Tôi tránh anh lúc nào, đây không phải tới thăm anh sao?

Chu Tiểu Mai có một ít bối rối, tránh né ánh mắt như lửa của Tần Mục.

Tần Mục hừ một tiếng, kéo tay của Chu Tiểu Mai ôm lên giường. Chu Tiểu Mai ỡm ờ nằm trong tay Tần Mục. Không đợi Chu Tiểu Mai ngồi vững vàng, Tần Mục lòng như lửa đốt cởi áo khoác của nàng ra.

- Không muốn...

Chu Tiểu Mai khóc lóc chống cự lại, nhưng mà trong lòng tràn ngập nhu tình với Tần Mục, cũng không quá mức cự tuyệt, không qua bao lâu hai tay của Tần Mục đã đặt lên bộ ngực của nàng.

Thời tiết có hơi lạnh, hai tay Chu Tiểu Mai ôm ngực, không cho bộ ngực của mình bạo lộ trước mặt Tần Mục, nhỏ giọng nói ra:

- Lạnh.Tần Mục kéo chăn đắp cho hai người, thò tay vuốt ve gương mặt ngọc của Chu Tiểu Mai.

Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Tần Mục, trong lòng Chu Tiểu Mai phát run, vội vàng nói:

- Tôi cho anh xem, cho anh sờ được không? Chúng ta không nên làm chuyện đó.

Trong lòng Tần Mục chấn động, sững sờ hỏi:

- Tôi...

Đột nhiên Chu Tiểu Mai buồn bã, hai năm qua toàn bộ ủy khuất trút lên đầu của nàng, đột nhiên nàng bổ nhào vào trong ngực Tần Mục, khóc lớn.

Vừa khóc vừa dùng sức đánh vào ngực Tần Mục, ủy khuất kêu lên:

-Đều tại anh, đều tịa anh, vì cái gì lại nhỏ hơn tôi, vì cái gì lại nhỏ hơn tôi?

Đột nhiên Tần Mục cảm giác đau đớn, chậm rãi mặc quần áo tử tế cho Chu Tiểu Mai, sau đó kéo nàng vào ngực của mình, chỉ lặng lẽ ôm mà không làm gì.

Chu Tiểu Mai khóc lớn một hồi, trong lòng ủy khuất thật nhiều, ở với Tần Mục trong chốc lát liền rời khỏi.

Đêm nay Tần Mục lật qua lật lại không ngủ được, trời mới vừa tờ mờ sáng đã mặc quần áo rời nhà.

Hôm nay là cuối năm, hoặc nhiều hoặc ít có tiếng pháo vang lên. Tần Mục đi lên ngọn núi đầu thôn Tây Sơn, từ trên cao nhìn xuống thôn Tây Sơn.
Thôn Tây Sơn này nằm ở góc dãy núi, Tần Mục nhìn xuống thì thấy nơi này có hình lá sen, nhưng mà lá sen này có bộ dáng rách tung tóe. Tần Mục lại nhìn thấy những gian phòng rách nát tung tóe ở bên dưới, tâm tình của hắn có chút nặng nề.

Khởi điểm quá thấp a, Tần Mục nhìn qua cảnh rách nát bên dưới thì thở dài, nhưng mà trong lòng lại hiện ra nét tự tin và hào hùng, đường đi nhấp nhô nhưng lại tràn ngập vui thú. Đấu với trời, đầu với người hắn càng hứng thú.

- Hì hì, nhìn anh sao có bộ dáng ngốc nghếch như vậy, có gọi mà anh không nghe.

Đột nhiên bả vai Tần Mục có một bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ một cái. Tần Mục nhìn lại thì thấy gương mặt đỏ bừng của Hà Tinh, chóp mũi và cái trán có mồ hôi, đang mỉm cười nhìn mình.

- Đủ nhiệt tình nha, cuối năm còn leo núi?

Trong lòng Tần Mục hiện ra một tia thương tiếc, ngón tay ma xui quỷ khiến vuốt cái mũi nhỏ nhắn của Hà Tinh. Mồ hôi thật ấm, ánh mắt Tần Mục sừng sờ một chút.

Hà Tinh cũng thật không ngờ Tần Mục đột nhiên làm ra cử động này, hai tay ngưng trệ ở giữa không trung, thân thể ngây người.

Tần Mục xấu hổ cười cười, nhìn qua Hà Tinh cầm ít đồ, chỉ vào tay của nàng hỏi:

- Cái gì đó?

Hà Tinh vội vàng nhìn ra hai rễ cây xin xắn trong tay của Tần Mục. Tần Mục vừa nhìn xuống thì con mắt sáng ngời, tán thán nói:

- Thật tuyệt, quá tuyệt diệu. Tục ngữ nói thật tốt, nữ nhân ah, thật sự quá giải về thẫm mỹ đấy.

Hà Tinh thấy Tần Mục khoa trương nàng, lập tức vui vẻ, ngay cả vành tai của nàng cũng đỏ lên. Nàng vui sướng nhét rể cây vào trong tay của Tần Mục, ngâm nga bài hát sau đó chạy xuống núi.

- Chậm một chút.

Tần Mục cười hô, khi không nhìn thấy thân ảnh của Hà Tinh thì hắn mới tập trung vào rễ cây trong tay.

Sau lễ mừng năm mới phái người đi, trong lòng Tần Mục quyết định.

Quyết định xong, lòng dạ của Tần Mục đột nhiên tầm mắt thoáng hơn thật nhiều. Nhìn qua núi lớn, trong nội tâm liên tục nghĩ nhiều, nhưng mà hắn cũng biết rõ từ từ sẽ tới.

Lúc giữa trưa Tần Mục về đến nhà, không ngờ có mấy người trong thôn nhờ Tần Mục ghi câu đối. Tần Mục tự tin cầm bút lông và suy nghĩ.

Sau khi mài mực tốt, nhìn qua một số hương dân mặc quần áo cũ nát trong gió rét, lớn tiếng nói:

- Năm nay chúng ta còn phải gom góp giấy hồng viết câu đối mừng năm mới, sang năm tôi sẽ cho mỗi nhà được ăn bánh sủi cảo thịt.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 9: Lão Tử Thật Sự Không Làm Cái Gì Cả

Nói xong trong nội tâm hào khí tỏa ra, xoát xoát xoát, hắn viết lên giấy: sơn mỹ thủy mỹ hương lân mỹ. (Núi đẹp nước đẹp láng giềng đẹp)

Người trong sơn thôn không hiểu kết cấu của côi đối nhưng mà cũng biết chắc chắn là côi đối chúc phúc.

Tần Mục viết xong vế trên, lại từ từ nói:

- Nếu có tiễn, mọi người muốn làm gì?

Lão Tề đi lên trước nói:

- Tôi sẽ rời khỏi thôn lên trấn mua nhà ở.

Mọi người cùng kêu lên xác nhận.

Tần Mục cười nói:

- Không có tiền đồ, cũng không phải tôi trẻ tuổi xem thường các vị, vì sao mọi người không suy nghĩ kiến thiết thôn Tây Sơn này tốt lên?

Nói xong cũng không có nói tiếp, hắn viết câu đối dưới và hô.

- Hộ hảo thôn hảo chính sách hảo. (Hộ tốt thôn tốt chính sách tốt)

Đám người kế tiếp không ngừng đưa giấy tới.

Vừa vặn lúc này Hà Tinh mang một ít đồ vật đi tới, trông thấy mọi người một vây quanh Tần Mục, đã nói:

- Các chú các bác, các vị nên cho Tần thôn trưởng nghỉ ngơi một chút, anh ta vừa từ trên núi về đấy.

Tần Mục sững sờ, trong lòng tự nhủ vì sao nàng biết mình vừa quay về, liền ngẩng đầu nhìn Hà Tinh. Hà Tinh hơi nghiêng mặt, cũng không biết bởi vì sao, gương mặt nhỏ nhắn của nàng hồng lên.

- Đúng vậy a đúng vậy a, cho thôn trưởng nghỉ ngơi đi, lát nữa mọi người lại tới.

Một nam nhân nói ra.

Tần Mục không vui, nhìn qua Hà Tinh nói ra:

- Tôi nói tiểu Hà, hương thân người ta nhờ tôi viết chữ, đó là cảm thấy tôi có trình độ, đây là cất nhắc tôi đấy.

Nói xong, nhìn qua người kia, nói:

- Chú, chú muốn viết gì?

Người nọ chà xát bàn tay, nhỏ giọng nói ra:

- Ghi như lão Tề lúc nãy là được.

Tần Mục cười nói:

- Khó mà làm được, lễ mừng năm mới phải có không khí vui mừng, nếu người thân ngoài thôn tới đây thăm nhà, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy câu đối trong thôn Tây Sơn giống nhau, sẽ trách nơi này quê mùa dốt nát.

Tần Mục nói lời này có chút hương vị, người chung quanh cũng im lặng, sắc mặt cũng có chút không tốt.

Tần Mục cười cười ha hả, nói ra:

- Hôm nay tôi sẽ ghi cho mỗi người một bộ, mọi người cũng đừng trách tôi chữ xấu, tôi mong sang năm thôn Tây Sơn chúng ta sẽ làm cho cả thị trấn mở mang tầm mắt.

Nói xong hơi suy nghĩ một chút, lại viết câu đối mới.

Hà Tinh cũng không biết mấy cái này, đợi đến lúc Tần Mục ghi xong bộ cuối cùng thì nàng mới lau tay đi tới, cúi đầu nhìn câu đối của Tần Mục- Vũ nhuận thần châu, văn minh quả kết liên thiên lý.

Hà Tinh nhỏ giọng thì thầm, đôi mắt sáng ngời. Cổ tay Tần Mục run lên, nét chữ cương nghị hiện ra trên giấy.

- Xuân lâm đại địa, kinh tể hoa khai phú vạn gia!

Hà Tinh vỗ tay nói ra:

- Tần thôn trưởng, anh ghi câu đối quá tốt, không phải, câu đối tốt, chữ cũng tốt.

Tần Mục cười, thổi chữ trên giấy cho khô đi, phủ hoành phi lên đưa cho hương nông.

- Chú, câu đối này bảo tồn tốt trong mười năm đấy, không chuẩn ngày nào đó có người tới đây cầu bản chữ đẹp của Tần thôn trưởng đấy nhé.

Hà Tinh cười hì hì nói ra.

- Hồ đồ!

Sắc mặt Tần Mục nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn làm bộ khiển trách:

- Làm gì có người nào đi xé câu đối của nhà mình? Không nên nói lung tung.

Nói xong mỉm cười với hương nông, đứng dậy đưa hắn đưa ra ngoài.

Đợi đến lúc Tần Mục trở về, Hà Tinh cũng mất hứng quệt mồm nói:

- Hừ, xem anh hôm nay đi lên núi, chuẩn bị điểm tâm ngon cho anh, sớm biết anh nói chuyện như vậy, tôi không tới thăm anh rồi.

Tần Mục cười sờ sờ đầu của Hà Tinh, Hà Tinh mặt đỏ lên, không thuận theo nói ra:

- Không được sờ đầu tôi, nói cho anh biết, chỉ có người trong nhà mới được sờ đầu của tôi.

Nàng vừa nói như vậy Tần Mục cũng có chút xấu hổ, nhìn qua chung quanh, nói:- Ai nha, cô mang đồ ăn ngon tới à.

Bộ dáng như chết đói.

Hà Tinh bật cười, nói ra:

- Còn bộ dáng thôn trưởng gì chứ, mèo tham ăn. Hôm nay Tề đại thẩm cho tôi con thỏ nhỏ, tôi hâm nóng cho anh.

Hai người nói chút ít chuyện bình thường, không bao lâu Hà Tinh liền hầm cách thủy con thỏ, đưa tới trước mặt Tần Mục.

Cũng đừng nói, Tần Mục rất đói bụng, cũng bất chấp hình tượng gì, thò tay cầm cái chân thỏ lên ăn. Hà Tinh cười xinh đẹp, nói Tần Mục là quỷ đói đầu thai.

Hai người đùa giỡn với nhau thì cửa lớn bị đẩy ra. Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, rất ngoài ý muốn, dĩ nhiên là Lý Kim Bưu, sau lưng còn có hai người mặc đồng phục cảnh sát.

Lý Kim Bưu nhìn qua Hà Tinh, sắc mặt âm trầm, chỉ vào Tần Mục và nói với hai cảnh sát:

- Chính là hắn, hắn trộm của tôi một ngàn đồng!

Vu oan, đây chính là vu oan công khai. Tần Mục cũng không ngờ, Lý Kim Bưu còn có chiêu này, trong mắt của Tần Mục thì chiêu này chẳng khác gì trò chơi con nít.

Một tên cảnh sát lớn tuổi đi tới trước mặt Tần Mục, nghiêm túc nói ra:

- Đồng hương, Lý kinh lý này nói anh trộm tiền của anh ta, theo tôi đi một chuyến.

Tần Mục đặt con thỏ vào trong mâm, quay người cầm khăn mặt không nhanh không chậm lau tay. Lý Kim Bưu mặt mũi tràn đầy đắc ý, trong mắt của hắn tùy tiện vu hãm tội danh cho Tần Mục, ỷ vào năng lực chú của hắn, Tần Mục chỉ là thôn trưởng một thôn rách nát còn có thể làm cái gì được đây?

Hơi nhíu mày, tên cảnh sát nghiêm khắc nói:

- Vị đồng hương này, thỉnh phối hợp một chút, theo chúng ta đi một chuyến.

- Dựa vào cái gì? Tôi thấy có lẽ anh nên bắt Lý Kim Bưu lại, hắn đang vu hãm đấy.

Hà Tinh cũng không biết lấy dũng khí ở nơi nào, đi đến bên cạnh Tần Mục và dùng thân thể che Tần Mục.

Tần Mục vỗ vỗ vai của Hà Tinh, kéo Hà Tinh ra phía sau, nhìn tên cảnh sát lớn tuổi nói:

- Tôi là thôn trưởng thôn Tây Sơn, đồng chí nghe Lý Kim Bưu báo án thì tôi rất tích cực phối hợp, nhưng mà tôi có quyền tố cáo Lý Kim Bưu lợi dụng quyền lực vu oan cho tôi.

Nói xong hắn quay lại an ủi Hà Tinh, cười nói:

- Chúng ta đi thôi.

Cảnh sát già cũng không biết Tần Mục là thôn trưởng. Thôn Tây Sơn là chỗ vắng vẻ, cộng thêm Tần Mục vừa mới tiếp nhận thôn trưởng không lâu cho nên một ít lãnh đạo trên trấn cũng không biết tên hắn, huống chi hắn chỉ là một công an nhỏ? Nhưng mà tác phong của Tần Mục hoàn toàn không giống một người trẻ tuổi, khí độ trầm ổn, bộ dáng rất quen với tư pháp, tên cảnh sát lớn tuổi cũng yên lòng, bộ dáng tươi cười nói ra:

- Tần thôn trưởng, đây cũng là công sự, nếu có gì không đúng chúng tôi sẽ chứng thực.

Tần Mục cũng cười, nói ra:

- Không có sao, nhân dân phải hợp tác với cảnh sát, sẽ không vu oan người tốt, cũng không buông tha kẻ xấu.

Nói xong nhìn qua Hà Tinh và đi ra ngoài.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 10: Đa Tạ Đạo Hữu

Thôi Dũng là một trong các tu sĩ hạt giống của Hàn Nguyên Cốc, tu vi Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, bình thường tai to mặt lớn, thân thể mập mạp, mắt giống như hạt đậu tương vậy. Nói hắn là tu sĩ, chẳng bằng nói hắn là gian thương ở trong thế tục.

Tu sĩ tiểu bối của Hàn Nguyên Cốc lần này chịu thiệt thòi cho nên mới tìm tới hắn. Thôi Dũng thận trọng, hỏi thăm chung quanh một chút. Lúc này mới biết đối phương căn bản không phải là tu sĩ hạt giống của Dịch Kiếm Tông, có lẽ là ỷ vào cái gọi là Dịch Kiếm Thuật, bất ngờ ra tay cho nên mới có hiệu quả như vậy. Mà thực lực của bản thân đối phương chỉ là Ngưng Khí tầng bảy mà thôi.

Thôi Dũng suy nghĩ, trong lòng đã có kế hoạch, lại chậm rãi nói:

- Chuyện này có chút khó khăn, Hàn Lỗi, ngươi là Ngưng Khí tầng bảy đỉnh phong, nhưng vẫn bị đánh bại một cách nhẹ nhõm. Nói cách khác, rất có thể tiểu tử kia là Ngưng Khí tầng tám. Hơn nữa qua mấy ngày nữa ta còn phải tiến vào Thần ma chi địa, cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức, không thích hợp tranh đấu cùng với người khác.

Đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc vừa nghe thấy lời này lập tức xìu hơi tại chỗ, Hàn Lỗi cũng lắc đầu, buồn bực nói:

- Tiểu tử kia chỉ chừng mười mấy tuổi, tu vi có thể cao tới đâu cơ chứ? Thôi đại ca, chuyện này ngươi nên giúp huynh đệ ta một chút. Linh khí Địa giai của ta là mượn từ Linh khí Các ra ngoài, nếu như lần này bị mất. Sau khi trở về huynh đệ ta biết ăn nói thế nào đây?

- Ài, huynh đệ, ta cũng biết chỗ khó xử của ngươi. Thực lực của người nọ gần với ta, nếu như ta đấu pháp với hắn, nhất định sẽ làm tổn thương tới nguyên khí. Lại nói, cũng không đủ Linh thạch để phục hồi trạng thái, sau khi Thần ma chi địa mở ra, rất có thể ta sẽ khó giữ được tính mạng.

Vẻ mặt Thôi Dũng có chút khó xử, thở dài nói.

Trên trán Hàn Lỗi nổi lên gân xanh, hắn cũng không muốn quanh co nhiều, đáp:

- Được rồi Thôi đại ca, ngươi cũng đừng làm khó dễ như vậy nữa. Việc này cứ nhịn trước đi... đợi tìm cơ hội bẩm báo cho sư phụ, để người lấy lại công đạo cho chúng ta.

Nói xong, Hàn Lỗi mang theo một đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc muốn ly khai, Thôi Dũng vừa nhìn thấy vậy lập tức sốt ruột, vội vã ho nhẹ một tiếng, nói:

- Chuyện này... kỳ thực ta cũng rất tức giận, nhưng không có Linh thạch để khôi phục trạng thái sau khi chiến đấu của ta, cái này...

Trong lòng Thôi Dũng thầm mắng:

- Mẹ nó, lão tử đã nói tới mức này, đã đủ rõ ràng rồi. Nếu như các ngươi nghe không hiểu nữa thì đừng trách ta khoanh tay đứng nhìn.

Một tên tu sĩ có phần nhanh nhẹn, thử dò xét hắn:

- Thôi sư huynh, phải chăng ngươi thiếu Linh thạch trợ giúp khôi phục, không bằng chúng ta cùng nhau gom góp giúp đỡ huynh một chút?

Vẻ mặt của Thôi Dũng có chút vui vẻ, trong lòng mừng rỡ, gật đầu trầm ngâm nói:

- Cái này...

Lời còn chưa dứt thì đã bị một tiếng mắng tức giận của Hàn Lỗi cắt ngang, chỉ thấy hắn phất tay một cái. Đánh cho tên tu sĩ kia cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Hàn Lỗi chỉ vào tên tu sĩ kia, liên tục mắng:

- Con mẹ nó, ngươi muốn ăn đánh đúng không, đó còn là tiếng người hay sao? Ý ngươi là Thôi đại ca muốn lấy Linh thạch của chúng ta? Hắn là loại người như vậy sao? Ngươi có thể chửi Hàn Lỗi ta, thế nhưng ngươi đừng có quanh co lòng vòng chửi Thôi đại ca ta. Ngươi cho rằng đầu óc của Hàn Lỗi ta ngu nghe không hiểu hay sao?

Trong nháy mắt Thôi Dũng đã cảm thấy suy sụp, nước trà trong miệng thiếu chút nữa đã phun ra ngoài, nhìn Hàn Lỗi nổi trận lôi đình, hắn rất có kích động muốn xông lên đánh người này.

Hàn Lỗi tức giận đến mức vẻ mặt đỏ bừng, nước bọt tung bay, chửi ầm lên:

- Tuy rằng đầu óc ta ngu, thế nhưng ngươi không thể coi ta là kẻ ngu. Ở ngay trước mặt ta dám chửi Thôi đại ca, chuyện này ta không nhịn được. Thôi đại ca là người chính trực, nhiệt tình vì lợi ích chung, nghĩa bạc vân thiên, ai mà không biết, ai mà không hiểu cơ chứ? Thế nhưng hết lần này tới lần khác tiểu tử ngươi lại mắng chửi người như vậy. Hôm nay nếu như ta không đánh răng ngươi rơi đầy đất, ta không còn lấy họ Hàn này nữa.

Nói xong, Hàn Lỗi xoay tròn cánh tay, định động thủ lần nữa.

- Được rồi!

Thôi Dũng khẽ quát một tiếng, trong lòng đè xuống ngụm ác khí trong ngực, vẻ mặt ửng đỏ, trầm giọng nói:

- Ta sẽ đi tìm người nọ, liều mạng tổn hao nguyên khí cũng không thể để cho người nọ làm thương tổn tới danh tiếng của Hàn Nguyên Cốc chúng ta.

Hàn Lỗi ở trong Hàn Nguyên Cốc có tiếng là ngu ngốc, từng có người cầm một viên Linh thạch và một viên phế thạch để hắn chọn. Mỗi lần hắn đều chọn phế thạch, khiến cho mọi người phát bực. Nhưng người ngốc, tu vi lại không chậm, đã theo sát vài tên tu sĩ hạt giống.

Thôi Dũng biết tâm tính của hắn, nếu như người khác nói ra lời này, hắn còn có chỗ hoài nghi. Thế nhưng nếu là Hàn Lỗi nói, nhất định là lời tâm huyết, bị hắn khích lệ vài câu, trong lòng Thôi Dũng lại có chút lâng lâng.

Cho dù không có Linh thạch, Thôi Dũng vẫn quyết định xuất thủ, thành lập một chút uy tín trong đám tu sĩ tiểu bối, sau này nhất định sẽ có báo đáp.

Thôi Dũng vung tay lên, mọi người lục tục đi ra ngoài cửa, đi thẳng tới Trúc Phong.

Lúc này là lúc ánh sáng mặt trời bắt đầu xuất hiện, Lâm Dịch vừa mới đi thăm sư phụ, quét dọn xong mọi thứ thì đã thấy người của Hàn Nguyên Cốc đi lên Trúc Phong, khí thế hung hăng đi về phía hắn.

Lâm Dịch dùng thần thức đảo qua, người cầm đầu kia có thực lực Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, trong lòng hắn đã hiểu rõ,. Đây có lẽ chính là một trong các tu sĩ hạt giống của Hàn Nguyên Cốc.

Thôi Dũng có vóc người mập mạp, như là một quả cầu. Thế nhưng bước chân lại vô cùng nhẹ, lúc này hắn cũng nhìn Lâm Dịch từ trên xuống dưới.

Lâm Dịch nhìn qua có chút ngu ngốc, dáng vẻ rất phổ thông, chỉ là hắn lại có một đôi mắt vô cùng có thần, một thân mặc y phục bằng vải thô, giống như là một đứa trẻ nhà nông bình thường.

- Có chút ý tứ, quả thực nhìn không thấu tu vi.

Đôi mắt nhỏ của Thôi Dũng híp một cái, lộ ra hàn ý nhàn nhạt.

Lâm Dịch nhìn mọi người, ngoài miệng vẫn nở cười, nhìn qua cả người lẫn vật rất vô hại, vô cùng thân mật.

Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc nhìn thấy dáng tươi cười của Lâm Dịch, trong nháy mắt máu trong người dâng lên, mặt hồng tai đỏ, tức giận mở miệng nói:

- Tiểu tử thối, ngươi bớt híp mắt cười đi. Một lát nữa Thôi sư huynh sẽ đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ, tè ra quần. Chúng ta cho ngươi cười, một lát nữa sẽ khiến cho ngươi khóc không ra nước mắt!

Nụ cười của Lâm Dịch không thay đổi, hắn nhẹ giọng nói:
- Thôi đạo hữu đúng không, chúng ta chơi đùa một chút được chứ?

Thôi Dũng hừ lạnh một tiếng, trên mặt lóe lên vẻ lạnh lùng, hai chân đột nhiên đạp đất, khí tức ầm ầm bạo phát. Hai tay nắm lại thành quyền, thân thể bắn lên, khí tức trên hai nắm tay lưu chuyển, đánh thẳng vào mặt của Lâm Dịch, muốn cận thân chiến đấu với Lâm Dịch.

Lâm Dịch ngẩn ra, lập tức, ý cười trong mắt càng đậm. Thân thể của hắn cường hãn vô song, không hãi sợ bất kỳ tu sĩ Ngưng Khí nào. Hắn hét lớn một tiếng, giẫm chận tại chỗ rồi vung quyền, chiến ý ngập trời, một mạnh lưu loát.

- Phanh!

Quyền của hai người va chạm đụng nhau, bộc phát ra tiếng trầm đục. Trên mặt Lâm Dịch hiện lên vẻ kinh dị, chỉ là dưới chân không chút sứt mẻ, không bị ảnh hưởng một chút nào.

Trên mặt Thôi Dũng hiện lên vẻ thống khổ, trong mắt lóe lên sự sợ hãi, đạp đạp đạp, lùi lại ba bước, cánh tay run lên nhè nhẹ, một chiêu đã rơi xuống hạ phong.

Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc ồ lên, lẽ nào Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong cũng không trị nổi thiếu niên này hay sao? Rốt cuộc cảnh giới của người này là gì? Ngưng Khí tầng chín, hay là...

- Một quyền này đã đủ để đánh gãy cánh tay hắn, lẽ nào...

Ánh mắt của Lâm Dịch nhìn hai tay của Thôi Dũng, trong lòng đã rõ ràng. Miệng cười lạnh một tiếng, chân bước ra một bước, cánh tay xoay tròn, tạo ra một nửa vòng tròn ở trên không trung, quyền phong lẫm liệt, lần nữa đập về phía đối thủ.

Trong lòng Thôi Dũng vô cùng kinh hãi, hắn biết Lâm Dịch hiểu Dịch Kiếm Thuật. Thế nhưng hắn nhưng cũng không sợ hãi. Hắn có một kiện Linh khí Địa giai, chính là một đôi bao tay.

Trước khi tới đây hắn đã hạ quyết tâm, giao thủ thì phải cận thân chiến đấu với Lâm Dịch, mượn uy của Linh khí Địa giai, toàn lực công kích, nhất định có thể tạo ra hiệu quả một kích. Ai biết được quyền vừa va chạm, hắn không chiếm được một chút tiện nghi nào. Cho dù hai tay của hắn đeo bao tay, thế nhưng vẫn cảm thấy tê liệt, xương cốt đau đớn vô cùng.

Lúc này trong lòng Thôi Dũng đã sinh ra ý lui lại, mắt thấy Lâm Dịch mang theo khí thế hung hăng đánh một quyền tới. Hắn vội vã tạo thế trung bình tấn, nhấc hai tay lên để nghênh đón. Suy nghĩ trong đầu hắn liên tục chuyển đổi, đã có kế hoạch mới. Sau khi cứng rắn chống đỡ chiêu này, hắn sẽ lập tức kêu dừng, người này hắn không chọc vào được!

- Oanh!

Lại là một tiếng vang rất lớn vang lên, Thôi Dũng kêu thảm một tiếng, mảnh thịt béo trên mặt run run một trận, trên mặt hiện lên vẻ thống khổ.

Hắn chỉ cảm thấy một quyền này của Lâm Dịch như mang theo uy của thiên địa, có áp lực ngập trời, không thể ngăn cản. Một lực lượng mãnh mẽ dũng mãnh tràn vào trong cơ thể hắn, hai chân hắn cũng nhịn không được nữa và đặt mông ngồi xuống dưới đất, hai tay vô lực buông thõng xuống hai bên thân thể

Lâm Dịch lại tiến lên phía trước, chỉ là lại nghe Thôi Dũng mở miệng, hít một ngụm khí lạnh, liên thanh kêu lên:

- Đừng đánh, đừng đánh nữa!

Đám người Hàn Nguyên Cốc trợn mắt há hốc mồm, không khỏi kinh hãi, nuốt xuống một ngụm nước miếng, nhìn một màn khiến cho bọn hắn kinh hãi trước mắt.

Lâm Dịch nhíu mày, lần nữa nở nụ cười cộc lốc, tiến lên lấy túi trữ vật của Thôi Dũng, xóa thần thức bên trên đi. Lại trực tiếp đổ đồ vật bên trong ra.

Phịch phịch, liên tiếp có Linh thạch rơi ra. Chỉ một thoáng linh quang bắn ra bốn phía, linh khí ngập trời, nhìn qua ước chừng có hơn một nghìn khối Linh thạch, Lâm Dịch vung tay lên, không chút khách khí thu số Linh thạch này vào trong túi trữ vật của mình.

Vẻ mặt Thôi Dũng như đưa đám, ra vẻ đáng thương, thê lương nói:

- Đạo hữu, những Linh thạch này ngươi cứ cầm lấy, không nên cướp đi bao tay của ta chứ...

- Ồ...

Hai mắt Lâm Dịch tỏa sáng, liếc mắt nhìn hai bàn tay mập của Thôi Dũng, hắn gãi đầu một cái, ngượng ngùng cười cười, trực tiếp đi tới tháo hai cái bao tay xuống.

Trên trán mọi người ở đây nổi lên gân đen, Thôi Dũng trực tiếp há hốc mồm, điên cuồng đánh vào miệng của bản thân mình, lại mắng:- Vạ miệng, chỉ trách ngươi vạ miệng!

Lâm Dịch cầm hai bao tay ngắm nhiều lần, miệng lầm bầm nói:

- Ồ... thứ này không tồi, ít nhất cũng có giá trị một vạn khối Linh thạch hạ phẩm.

- Con mẹ nó, cường đạo à, đánh cướp rồi, có người tới quản việc này hay không?

Thôi Dũng không để ý tới hình tượng của mình mà gào khóc, khóc rống lên, thê thảm vô cùng. Khiến cho người nghe đau lòng, người nghe rơi lệ.

Động tĩnh như vậy khiến cho Thạch Sa và Diệp Uyển Nhi cũng chạy ra, sau khi nhìn thấy một màn trước mặt, hai người trực tiếp trợn mắt, ra vẻ ta không biết Lâm Dịch.

- Ách... chỉ là một kiện Linh khí, không đến mức khóc thê thảm như vậy chứ?

Lâm Dịch ngồi xổm người xuống, kinh ngạc hỏi.

- Ô ô ô, ngươi thì biết cái gì, Linh khí Địa Giai rất khan hiếm. Ta chỉ là Ngưng khí kỳ, có một kiện Linh khí Địa giai đã không dễ rồi. Đây là thứ giữ mạng khi vào Thần ma chi địa của ta, không ngờ lại bị ngươi vô tình đoạt đi, ngươi đang cướp đi tính mạng của ta, ô ô ô.

Tu sĩ Hàn Nguyên Cốc thiếu chút nữa che mặt lui về, mỗi người đều hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.

- Nghiêm trọng như vậy sao...

Lâm Dịch trầm ngâm nói:

- Như vậy ta trả ngươi là được.

- Thật sao! Nói giữ lời đó.

Thôi Dũng nhảy lên một cái, vẻ mặt mang theo ý cười, đôi mắt nhỏ híp một cái, chen ở trong đám thịt béo, nào có một chút nước mắt nào chứ?

Lâm Dịch cười cười, chậm rãi nói:

- Trả lại ngươi thì có thể, nhưng ngươi phải cầm Linh thạch để đổi.

Nụ cười của Thôi Dũng cứng đờ, há hốc miệng, gào khóc:

- Linh thạch của ta bị ngươi đoạt đi rồi, ta đâu còn có nữa. Ngươi không có thành ý, ngươi là cường đạo!

Ánh mắt của Lâm Dịch Hướng nhìn về phía đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc ở hai bên, lại cười tủm tỉm nói:

- Bọn họ có...

Đám tu sĩ Hàn Nguyên Cốc lập tức cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, miệng hô to hai chữ không ổn. Khi cả đám xoay người muốn rút lui thì đã nghe thấy Thôi Dũng hét lớn một tiếng, thân hình mập mạp vô cùng nhanh nhẹn, chộp vào túi trữ vật bên hông của một người, lại lập tức đổ ra.

- Thôi sư huynh, không thể!

Mọi người la hét.

Vẻ mặt của Thôi Dũng biến hóa cực nhanh, lúc này sắc mặt hắn trầm xuống, trầm giọng nói:

- Các vị sư đệ chớ có nhiều lời, lúc này nên lấy đại cục làm trọng. Nếu như ta bảo vệ được tính mạng ở Thần ma chi địa, như vậy Hàn Nguyên Cốc chúng ta sẽ không có tổn thất quá nhiều. Lần này có các vị tương trợ, nhất định Thôi mỗ sẽ khắc trong ghi tâm khảm, sau này tất có hồi báo.

Nói xong, Thôi Dũng cầm túi trữ vật trong tay đổ ngược xuống, lại có thêm một đống Linh thạch.

Lâm Dịch thu Linh thạch, trực tiếp ném món Linh khí Địa giai này trở lại, vốn hắn đã không có ấn tượng tốt đối với Hàn Nguyên Cốc và Sơn Nhạc Môn. Cho nên lúc này cũng không khách khí, trực tiếp bỏ toàn bộ Linh thạch vào trong túi trữ vật.

Thôi Dũng thu được bao tay về, vẻ mặt thỏa mãn, vui vẻ đi xuống núi, bỏ một đám đồng môn Hàn Nguyên Cốc ở lại, ngay cả bắt chuyện cũng không thèm nhiều lời.

Đám người của Hàn Nguyên Cốc thấy Thôi Dũng đi xa lập tức chửi ầm lên, ai nấy đều rất khổ sở, như cha mẹ chết.

Lâm Dịch gãi đầu một cái, cười cười nói:

- Các vị đạo hữu, có chỗ nào đắc tội, sau khi Thần ma chi địa mở ra, tự nhiên ta sẽ trả lại Linh khí, đến lúc đó cứ tới tìm ta là được.

- Thật?

- Tuyệt đối không nói đùa!

Đám tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc vốn đang cảm thấy uất ức, không biết sau khi trở lại môn phái phải ăn nói với bên trên thế nào. Không ngờ lại có hi vọng xuất hiện, còn có thể được trả lại Linh khí. Cho nên có tu sĩ kích động cao giọng nói:

- Đa tạ đạo hữu! Như vậy sau này nhất định ta sẽ quay lại lấy.

Lâm Dịch sờ sờ Linh thạch trong túi trữ vật bên hông, sắc mặt ửng đỏ, ngượng ngùng phất tay một cái, nói:

- Không cần phải khách khí...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau