BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tông Môn Kinh Biến

Lâm Dịch vừa mới bước lên trên thềm đá của Dịch Kiếm Tông, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy đau đớn.

Hắn che ngực, chậm rãi ngồi xổm xuống, cảm giác đau đớn này tới rất mãnh liệt, đau tận xương cốt, đi sâu vào trong linh hồn.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch như có cảm giác nhìn về phía nam, trước mắt dường như hiện ra hình ảnh của một nữ tử mặc y phục trắng như tuyết, đang si ngốc nhìn hắn, dần dần càng đi càng xa.

Lâm Dịch lắc đầu, tiếp tục chạy đi lên trên núi, ước hẹn mười năm, mười năm sau rồi hãy nói. Lúc này trong tông môn có quá nhiều chuyện hắn không bỏ xuống được.

Thương thế của sư phụ chưa lành, Thạch Đầu sống chết không rõ, mấy ngày nay Viện Viện thế nào, Uyển Nhi còn tốt chứ?

Nếu như Thạch Đầu thực sự xảy ra chuyện bất trắc thì Tống Hàm Yên sẽ là kẻ thù của Lâm Dịch hắn. Dù hắn liều mạng bị tông môn trừng phạt thì hắn cũng sẽ xuất thủ đập chết Tống Hàm Yên.

Còn chưa tới tông môn thì Lâm Dịch đã cảm giác được một tia dị thường. Trong lòng bất an, hắn cau mày, nhìn đại trận ngoài cửa tông.

Ngoài cửa của Dịch Kiếm Tông có bố trí Kiếm vụ chi trận do Lâm Thanh Phong tự mình bố trí, kết hợp với ảo trận, khốn trận, sát trận tạo thành một thể, đó chính là đại trận hộ tông.

Bên ngoài có sương mù dày đặc bao phủ nhiều năm, cũng không phải là để ngăn địch. Mà nếu có phàm nhân không cẩn thận tiến vào nơi này có thể bình yên vô sự trục xuất đối phương ra ngoài.

Sương mù dày đặc như vậy ở trong mắt tu sĩ lại giống như không có tác dụng gì cả. Sau khi đi vào bên trong, sẽ gặp khốn trận, thậm chí là sát trận, nếu không có được bí quyết, động một cái là sẽ mất mạng.

Lúc này bên ngoài tông môn không có một tia sương mù dày đặc nào cả. Lâm Dịch đi về phía trước không được bao xa thì lại phát hiện ra khốn trận, sát trận bên trong cũng đều bị đại pháp lực của tu sĩ mạnh mẽ công phá. Đã tàn phá không thể tả, không có cách nào phát huy tác dụng được nữa.

Trong hơn một tháng này, đã có cường địch đột kích!

Trong lòng Lâm Dịch trầm xuống, thương thế của sư phụ chưa lành, không thể nào kháng địch được, cho dù tinh lực chữa trị đại trận này cũng không có.

Người tới pháp lực cao cường, cậy mạnh để phá đi Kiếm vụ chi trận này. Sợ rằng đối phương đã thoát khỏi Kim đan đại đạo, bước chân vào Nguyên Anh.

Trong các tông môn Hàn Nguyên Cốc, Sơn Nhạc Môn ở gần đây đều không có Nguyên Anh đại tu sĩ. Từ khi nào Dịch Kiếm Tông chọc vào một cường địch như vậy chứ?

Đột nhiên trong đầu của Lâm Dịch hiện lên một suy nghĩ, làm hắn sợ đến mức đổ mồ hôi lạnh.

- Không xong rồi, chẳng lẽ là Công Tôn Hoàng tộc đã tìm tới cửa? Dường như ở trong Thần ma chi địa ta vẫn chưa bại lộ thân phận cơ mà. Chẳng lẽ đã có sơ hở, bị bọn họ phát hiện ra rồi sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Dịch hoảng loạn, chân tăng tốc, sải bước chạy tới Trúc Phong của Dịch Kiếm Tông.

Tới gần gian phòng nơi sư phụ dưỡng thương, tim của Lâm Dịch đập thình thịch, rất sợ mấy người sư phụ xảy ra bất trắc gì đó.

Cho dù là từ phía xa xa nhìn vào Lâm Dịch cũng có thể cảm nhận được dáng vẻ già nua ở trong căn phòng kia. Đây là một  cỗ khí tức thọ nguyên đã cạn, sinh cơ yếu đuối.

- Cũng được, sư phụ chưa chết, bị thương thì còn có thể cứu được.

Lâm Dịch không chần chờ, tiến lên vài bước, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra rồi lắc mình chui vào.

Sắc mặt Lâm Thanh Phong vàng vọt, hơi thở mong manh, đang nằm ở trên giường, cảm giác có người đến, hắn cũng không mở ra.

- Ngươi đi đi, Tiểu Lâm Tử đã chết ở trong Thần ma chi địa, ngươi cũng không cần nhớ thương hắn làm gì nữa.

Lâm Thanh Phong thản nhiên nói.

Lâm Dịch nhìn dáng vẻ sư phụ, trong lòng đau xót, hai mắt rơi lệ, hắn đi tới phía trước vài bước rồi quỳ xuống, run giọng nói:

- Sư phụ, Tiểu Lâm Tử đã trở về.

Cả người Lâm Thanh Phong chấn động, hai mắt rồi đột nhiên mở ra, nhìn Lâm Dịch, hô hấp dần dần trở nên nặng nề.

Hắn chậm rãi vươn tay ra, nhẹ nhàng vỗ về trán của Lâm Dịch, khuôn mặt kinh hỉ, giọng nói khàn khàn:

- Tiểu Lâm Tử, ngươi còn sống, ngươi đã thực sự trở về!

Sau đó hắn khó khăn nhổm lên, trong mắt đẫm lệ, gật đầu nói:

- Tốt, còn sống là tốt rồi.

Lâm Dịch lau nước mắt, vội vã móc ra một gốc thần dược Thái cổ chỉ còn lại ba lá cây ở trong lòng, lại đưa tới, thấp giọng nói:

- Sư phụ, đây là thần dược Thái cổ, người mau ăn vào, thương thế sẽ khỏi hẳn.

Vừa lấy ra thần dược Thái cổ, nó lập tức tản ra một loại khí tức sinh mệnh cường đại, Lâm Thanh Phong chỉ nhẹ nhàng hút vào một ngụm cũng đã người vô cùng thoải mái, đau đớn cũng đã giảm bớt đi rất nhiều.

Hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Dịch, kinh hô một tiếng:

- Thần dược Thái cổ này, rốt cuộc đã bị con hái được!Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Sư phụ, người mau ăn đi.

Hai tay Lâm Thanh Phong run run nhận lấy, sau khi bẻ một cái lá, hắn đưa hai cái lá còn lại cho Lâm Dịch, nói:

- Chỉ cần một lá đã đủ rồi.

- Sư phụ, người ăn hết đi. Thương thế kéo dài như vậy, có lẽ một lá sẽ không đủ a.

Lâm Dịch khuyên nhủ.

Lâm Thanh Phong nghiêm mặt lại, nói:

- Ngươi tiểu tử này, đi ra ngoài một chuyến kiến thức đã nhiều hơn, sư phụ nói cũng không thèm nghe, bảo con giữ lại thì cứ giữ lại, sư phụ không cần.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, không kiên trì nữa bỏ hai lá thần dược Thái cổ còn lại vào trong túi trữ vật.

Lâm Thanh Phong cũng chưa trực tiếp dùng thần dược Thái cổ, trái lại còn cảm thán nói:

- Con vì tìm thần dược Thái cổ này có lẽ đã phải chịu nhiều đau khổ. Ta nghe người ta nói, lần này trong Thần ma chi địa có Ma Vật hiện thế, tàn sát đông đảo tu sĩ. Mười người có thể sống một người đã là vạn hạnh rồi. Con có thể còn sống trở về, có lẽ cũng đã chiếm được một phen cơ duyên.

Tiểu Yêu Tinh, Vũ Tình, Liệt, mấy người này hiện lên trước mắt của Lâm Dịch, khóe miệng hắn mang theo một tia đau khổ, nói:

- Việc này nói thì rất dài dòng.

Dừng một chút, Lâm Dịch đột nhiên như tỉnh ngộ, hắn hỏi:

- Sư phụ, trong tông môn đã xảy ra chuyện gì? Thạch Đầu có an toàn trở về hay không?

Trong mắt Lâm Thanh Phong hiện lên vẻ buồn bã, thở dài một tiếng, lộ ra vẻ bi thương vô tận.

Mãi hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói:

- Thạch Đầu đã trở về, nhưng mà...

Trong lòng Lâm Dịch căng thẳng, hỏi:

- Hắn làm sao vậy?

- Nó trở về không bao lâu thì Đan Hà Phái cách tông môn chúng ta mấy trăm cây số đã giết tới cửa. Muốn tông môn giao ra ngươi và Tiểu Thạch Đầu, ban đầu tông môn không đồng ý. Nhưng mà đối phương phái ra Nguyên Anh đại tu sĩ, mạnh mẽ công phá đại trận hộ tông. Ài, tông môn vô năng, không thể làm gì khác hơn là giao Tiểu Thạch Đầu ra, cũng nói cho bọn hắn biết con đã chết ở trong Thần ma chi địa.
Lâm Dịch siết chặt nắm tay, hắn nghĩ tới lời nói khi sắp chết của Tống Minh Đan Hà Phái, ánh mắt thâm độc kia của hắn.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Không nghĩ tới, bọn họ vẫn tìm tới tận cửa được.

Lâm Thanh Phong vỗ vỗ vai của Lâm Dịch, nói:

- Vốn Đan Hà Phái muốn tiêu diệt Dịch Kiếm Tông ta. Thế nhưng vào lúc mấu chốt lại có một đám người thân phận không rõ tới, thực lực cường đại, đánh đuổi Đan Hà Phái đi. Cứu các tu sĩ trong tông môn.

- Ồ, bọn họ là ai?

Lâm Dịch kinh ngạc, lại hỏi:

- Có phải Thạch Đầu cũng được cứu về hay không?

Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ lắc đầu, có chút khổ sở nói:

- Đám người kia vì Viện Viện nên mới chạy tới, đẩy lùi Đan Hà Phái cũng chỉ là thuận tiện mà thôi. Bọn họ mang Viện Viện đi, Viện Viện sống chết cũng không chịu, muốn chờ con trở về, nhưng một đứa trẻ sao có thể kháng lại được một đám đại tu sĩ có thực lực cường đại cơ chứ?

Lâm Dịch nghĩ đến lời nói của Viện Viện trước khi đi, nhớ tới những câu nói nàng nói với hắn:

- Đại ca ca, ta chờ ca ca, nhất định một tháng sau ca ca phải trở về, chúng ta ngoắc tay...

Hắn bị tin dữ liên tiếp xuất hiện đả kích cho không nói ra lời, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng đau đớn. Cảm giác ly biệt với thân nhân rất thống khổ, không phải là chuyện mà một tiểu tử mười mấy tuổi như hắn có thể tiếp nhận được.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói:

- Thạch Đầu bị Đan Hà Phái bắt đi, sinh tử không rõ. Trúc Phong cũng chỉ còn lại một người sắp chết như ta và Uyển Nhi. Mấy ngày nay Uyển Nhi vội vàng chăm sóc ta, lúc rảnh rỗi thì trốn ở góc phòng len lén khóc. Ta biết, nó nhớ con và Tiểu Thạch Đầu. Mấy ngày nay, ta chỉ lo lắng, nếu như ta đi thì Trúc Phong này sẽ chỉ còn lại một mình nó, lẻ loi hiu quạnh, sau này không biết sẽ phải chịu bao nhiêu đau khổ.

- Tông chủ và Đỗ sư muội đã bị tu sĩ Đan Hà Phái đánh thành trọng thương nặng, đang bế quan. Hiện tại do Dư Minh chấp chưởng sự vụ tông môn. Dịch Kiếm Tông bị thương nặng, Hàn Nguyên Cốc lại nhìn chằm chằm vào. Bình thường sẽ phái người tới quấy rầy, tu sĩ trong tông môn khổ không thể tả, không ít người đã len lén chạy đi. Chỉ là bây giờ đã tốt rồi, con đã an toàn trở về, đợi tới lúc thương thế phục hồi, bước vào Nguyên Anh cảnh, ta sẽ đi tìm người của Đan Hà Phái, nhất định phải cứu Tiểu Thạch Đầu về!

Lâm Dịch im lặng không nói, trong lòng tràn ngập hối tiếc vô tận, hắn nghĩ ngợi nói:

- Lẽ nào ta đã làm sai hay sao? Nếu trước đây không giết Tống Minh của Đan Hà Phái, Thạch Đầu cũng sẽ không bị bắt đi. Tông môn cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như thế.

Lâm Thanh Phong nhìn Lâm Dịch lớn lên, sao còn không biết suy nghĩ trong lòng của hắn cơ chứ.

Lâm Thanh Phong chậm rãi nói:

- Tiểu Lâm Tử, đến nay ta vẫn còn nhớ lời con nói với ta. Phải giữ gìn đại đạo trong lòng mình, không tiếc mạng sống, dù cho là địch với tất cả người ở trên đời, không hỏi đúng sai, bất kể thành bại, chỉ cầu không thẹn với lòng.

Lâm Dịch gật đầu, lời này là suy nghĩ trong lòng của hắn.

- Con muốn tu loại đại đạo nào?

- Hiệp đạo!

Lâm Dịch không chút do dự nói.

Lâm Thanh Phong gật đầu, nói:

- Hiệp đạo to lớn, nếu không phải là người có đại nghị lực thì không thể đi. Nếu như con bởi vì... một chút chuyện này mà dao động đạo tâm, sau này con cũng không bước lên được hiệp đạo nữa. Nếu ta là con, ta cũng sẽ giết người nọ, giết rất tốt!

Trong mắt Lâm Dịch dần dần có vẻ mê man, hỏi:

- Sư phụ, thế nào là hiệp? Con hành hiệp trượng nghĩa, nhưng liên lụy tới Thạch Đầu, làm phiền tông môn, hiệp đạo này nên tu thế nào chứ?

Lâm Thanh Phong lớn tiếng nói:

- Đã muốn tu hiệp đạo, như vậy hôm nay vi sư sẽ nói cho con nghe một chút.

- Hiệp đạo to lớn, lấy thiên địa lập tâm, lấy dân lập mạng, là mở thái bình vạn thế!

Những lời này như là cảnh tỉnh, Lâm Dịch bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc. Ngay xưa lý giải của hắn về hiệp đạo chỉ là bênh vực kẻ yếu. Chỉ là hành hiệp trượng nghĩa mà thôi, nhưng hôm nay lại có thêm một chút cảm giác khác.

Một chữ hiệp này, trở nên vô cùng nặng nề ở trong lòng của hắn.

Chương 52: Giết Ngược Lại

Lâm Dịch đột nhiên nhớ tới một việc, hỏi:

- Sư phụ, lúc con vừa mới vào, những lời người nói là sao? Là ai đang nhớ thương con?

Trong mắt của Lâm Thanh Phong lóe lên một tia lạnh lẽo, mặc dù là sắc mặt khô vàng, thế nhưng vẫn có dư uy của Kim Đan bắn ra.

Hắn trầm giọng nói:

- Từ khi Dư Minh sư đệ tạm thời thay mặt tông chủ, mỗi ngày hắn đều tới đây một lần, nghe ngóng tình huống của con từ chỗ ta. Ta có cảm giác Dư Minh sư đệ có chút cổ quái, đợi thương thế khôi phục, ta sẽ đi tìm hắn nói chuyện một chút.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:

- Sư phụ, người mau ăn thần dược Thái cổ đi, con đi ra ngoài trước một chút.

Lâm Dịch đứng ở ngoài cửa phòng sư phụ, hai mắt nhìn lên trên bầu trời đêm, đứng yên không nói.

Có chút chuyện, hắn không nói với sư phụ.

Đó chính là khi còn ở Thần ma chi địa, ân oán cùng Công Tôn Hoàng tộc.

Đan Hà Phái chỉ là môn phái có chút thế lực ở phía bắc của Hồng hoang đại lục, so sánh với Công Tôn Hoàng tộc, thực sự là cách biệt một trời một vực.

Nhưng chính vì một môn phái như vậy mà lại suýt nữa huỷ diệt Dịch Kiếm Tông.

Bằng vào thực lực và nội tình của Công Tôn Hoàng tộc, nếu như muốn tìm hắn báo thù, cuối cùng sẽ có một ngày cũng sẽ tìm được tới Dịch Kiếm Tông.

Đến lúc đó, sẽ thực sự không thể kháng cự được họa diệt môn. Cho dù sư phụ bước vào Nguyên Anh thì sợ rằng cũng không đỡ được lửa giận của Công Tôn Hoàng tộc.

Lâm Dịch đã làm phiền tới Thạch Sa, dẫn tới một đại địch cho tông môn. Nếu như lại dẫn đến Công Tôn Hoàng tộc, chỉ sợ không chỉ có sư phụ, Uyển Nhi mà toàn bộ Dịch Kiếm Tông đều hôi phi yên diệt.

Giữa lúc Lâm Dịch rơi vào trong suy nghĩ, trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác bị người ta dòm ngó.

Lâm Dịch im lặng không lên tiếng, đi ra ngoài Trúc Phong. Hắn không muốn bởi vì âm thanh tranh đấu, mà ảnh hưởng đến việc chữa trị thương thế của sư phụ.

Đi không được bao xa, dường như người nọ có cảm giác, cho nên lập tức bỏ chạy về phía xa xa.

Lâm Dịch đâu chịu buông tha, lập tức thả người đuổi theo, thân ảnh chợt lóe lên, giống như quỷ mỵ.

Thân thể cường đại cộng thêm đạo hạnh bạo phát, tốc độ cực nhanh, giống như sấm sét.

Hai người một trước một sau, một lát sau đã chạy tới phòng luyện công của Dịch Kiếm Tông chủ. Người phía trước mặc một thân đạo bào của Dịch Kiếm Tông, bóng lưng có chút quen thuộc.

Lâm Dịch cười lạnh một tiếng, khoảng cách giữa hai người dần dần được kéo gần.

Người nọ đột nhiên quay đầu lại, khóe miệng nở một nụ cười rất là âm ngoan, hắn hét lớn một tiếng:

- Bắt đầu!

Hai người cách nhau quá gần, khi Lâm Dịch thấy dung mạo của người kia, trong lòng cả kinh, thốt lên một tiếng:

- Là ngươi?

Người nọ có cái đầu đầy tóc bạc, khuôn mặt già nua, ánh mắt tàn nhẫn. Là Dư Minh của Dịch Kiếm Tông, tu sĩ Trúc Cơ đại thành, hôm nay tạm thời thay mặt chức vị tông chủ.

Lâm Dịch nghe thấy tiếng quát của Dư Minh, trong lòng trầm xuống, thầm hô một tiếng không ổn.

Dư Minh vừa dứt lời, xung quanh Lâm Dịch chợt có một vòng sáng sáng lên, trận văn thoáng hiện.

Dưới chân của Lâm Dịch đột nhiên xuất hiện hai bàn tay, nắm lấy chân của hắn thật chặt.

Mặc dù là cách lớp y phục, nhưng Lâm Dịch vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng từng trận khí tức tà ác lạnh như băng do bàn tay kia mang tới.Lâm Dịch cau mày, muốn tránh đi, thế nhưng lại không động đậy được chút nào. Nhưng trong nháy mắt trong lòng đã trấn định lại.

Dư Minh âm trầm cười, nhẹ giọng nói:

- Đây là đại trận do tu sĩ Kim Đan tự mình bày ra, tu sĩ Ngưng Khí như ngươi đừng muốn đi ra ngoài!

Lúc này Lâm Dịch vô cùng tỉnh táo, trải qua Thần ma chi địa tẩy lễ. Nguy cơ bậc này quả thực có vẻ rất là bình thường.

Hắn lạnh nhạt hỏi:

- Vì sao ngươi lại ra tay với ta, ta từ Thần ma chi địa may mắn còn sống trở về, làm sao cũng sẽ không trở thành tội nhân của tông môn a.

Dư Minh chưa nói tiếp, hắn lật tay phất ống tay áo một cái, một chùm bột phấn màu đen tản ra từng trận u quang, đập vào mặt hắn.

Dư Minh cách chừng một cánh Lâm Dịch, chiêu này tới rất đột nhiên, không đợi Lâm Dịch kịp phản ứng thì bột phấn đã bao phủ mặt hắn.

Trong lòng Lâm Dịch căng thẳng, vừa muốn rút Ô Sao trường kiếm trên lưng ra để đập chết Dư Minh thì đã cảm giác những bột phấn kia như vật còn sống vậy, chậm rãi xông vào trong da thịt của hắn.

Bột phấn màu đen dũng mãnh tiến vào trong đầu, vây quanh nguyên thần của Lâm Dịch.

Trong thức hải của Lâm Dịch trải rộng ánh sáng màu tím, toàn thân Nguyên thần của hắn cũng là màu tím, đang khoanh chân ngồi lơ lửng ở giữa không trung của thức hải.

Bột phấn màu đen vừa tiến đến, gặp phải ánh sáng màu tím trong thức hải lại giống như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng tan rã, trong chốc lát đã biến mất.

Lâm Dịch sửng sốt, không tỏ vẻ gì, vẫn chưa lộ ra một tia manh mối nào.

Hai mắt Dư Minh tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

- Khặc khặc khặc, thân thể bậc này thực sự là chuẩn bị cho riêng ta a. Ông trời thấy thọ nguyên của ta đã tận, lại đưa tới cho ta một thân thể thượng đẳng như vậy. Thực sự là cơ duyên ngập trời a. Khí tức bên trong Phệ Thần Phấn này có thể làm tan rã Nguyên thần của tu sĩ Trúc Cơ, ngươi chớ có trách thủ đoạn của ta độc ác.

Dư Minh nhìn Lâm Dịch không chút biểu tình, nụ cười trên mặt càng tăng thêm, lộ ra từng tầng nếp nhăn giống như lớp vỏ bánh bao vậy.

- Tiểu tử, lão phu tu đạo hơn trăm năm, bất đắc dĩ lắm mới dừng lại ở Trúc Cơ đại thành khó có thể tiến thêm được. Thọ nguyên chỉ có hơn trăm năm. Vì trường sinh, không từ thủ đoạn cũng là chuyện bình thường, chỉ có thể trách ngươi quá non nớt. Nhất định trong cơ thể của ngươi có một cái bí bảo nào đó, có thể ẩn giấu tu vi, để ta nhìn một chút xem rốt cuộc là bảo vật gì nào.

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên một tia trào phúng, nghĩ ngợi:- Đợi Nguyên thần của hắn tiến vào. Ta cũng muốn nhìn trí nhớ của hắn xem, trận pháp này rốt cuộc là do tu sĩ Kim Đan nào bố trí?

Dư Minh không chút chần chờ, cẩn thận tra xét bốn phía một phen rồi mới đi đến trước mặt Lâm Dịch.

Trong mi tâm của hắn đột nhiên xuất hiện một người tí hon rất hèn mọn, có tướng mạo giống Dư Minh như đúc.

Nguyên thần của Dư Minh chạy vào trong mi tâm của Lâm Dịch, Nguyên thần Trúc cơ kỳ không thể ở lâu ngoài thế giới bên ngoài. Bởi vì nguyên thần sẽ già yếu cực nhanh, trong mấy canh giờ rất có thể sẽ bị hồn phi phách tán.

Nguyên thần của Dư Minh tiến vào thức hải của Lâm Dịch, trong nháy mắt hai mắt đã bị một mảnh áng sáng màu tím bao phủ.

Nhìn dị tượng cổ quái này, ánh sáng màu tím bắn ra bốn phía thức hải, hắn trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt chấn động.

Không chờ kịp phản ứng thì Dư Minh đã thấy Nguyên thần màu tím đang ngồi xếp bằng ở giữa không trung trong thức hải, phía sau có một ngôi sao màu tím thần bí đang chậm rãi chuyển động, tản ra từng trận uy áp.

Nguyên thần màu tím chợt mở hai mắt ra, bắn ra hai đạo ánh sáng màu tím, nhanh chóng tiến lên, trực tiếp nắm Nguyên thần của Dư Minh vào trong tay, người sau không có một chút năng lực phản kháng nào.

Vẻ mặt Nguyên thần của Dư Minh hoảng sợ, gào thét:

- Vì sao, rốt cuộc ngươi là quái vật gì? Tại sao lại có thể có thức hải màu tím chứ?

Lâm Dịch lạnh lùng cười, không chút do dự thi triển sưu hồn thuật, từng đạo ký ức của Dư Minh nhanh chóng xẹt qua trước mắt hắn.

Sắc mặt của Lâm Dịch trở nên xấu xí.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch đột nhiên bóp vỡ Nguyên thần của Dư Minh, lạnh giọng nói:

- Hay cho Dư Minh, tính toán thật là sâu xa!

Trong trí nhớ của Dư Minh, đối phương vốn là tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc. Bởi vì nghe theo lệnh của Hàn Nguyên Cốc chủ cho nên mới bái nhập vào Dịch Kiếm Tông tìm kiếm Dịch kiếm thuật. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, Dịch kiếm thuật vốn cũng không có chiêu thức, tâm pháp mà chỉ có một đoạn khẩu quyết. Đồng thời, hết lần này tới lần khác cũng không ai nghĩ ra được, lại không có một ai có thể học được Dịch kiếm thuật.

Dịch kiếm thuật không có thu hoạch, Hàn Nguyên Cốc chủ vẫn để cho Dư Minh tiếp tục nằm vùng ở trong Dịch Kiếm Tông, hắn suy đoán, sau này nhất định nước cờ này có thể sử dụng được.

Thiên phú của Dư Minh không tốt, nhưng làm người cẩn thận, chưa bao giờ dám lộ ra một chút sơ hở nào cả.

Lúc này Dịch Kiếm Tông gặp đại nạn, vừa vặn Dư Minh tạm thời thay mặt tông chủ, chấp chưởng toàn tông. Đây chính là thời cơ tốt để chiếm đoạt đại nghiệp của Dịch Kiếm Tông.

Nhưng chỗ bế quan của Dịch Kiếm Tông chủ Lăng Kiếp rất là bí ẩn, lại không biết thương thế ra sao, cho nên Hàn Nguyên Cốc cũng không dám làm quá mức. Dù sao Dịch Kiếm Tông truyền thừa đã được ngàn năm, nếu có thủ đoạn ẩn dấu gì đó, chuyện này cũng không phải là không có khả năng.

Dư Minh tuân theo lệnh của Hàn Nguyên Cốc chủ, đối với tu sĩ Trúc Cơ trong tông môn có thể đàn áp thì đàn áp. Nếu như không thể đàn áp, Hàn Nguyên Cốc chủ cũng sẽ âm thầm xuất thủ trấn áp thay cho hắn.

Chỉ trong hơn hai mươi ngày, tu sĩ Trúc Cơ của Dịch Kiếm Tông không còn lại quá nhiều, tu sĩ Ngưng Khí bình thường bị tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc bắt nạt, cũng không dám ra ngoài.

Mà chuyện có chút thú vị nhất là, đại sư tỷ Tống Hàm Yên trong tam đại đệ tử của Dịch Kiếm Tông còn sống trở về. Sau khi được Hàn Nguyên Cốc chủ khuyên cũng len lén gia nhập Hàn Nguyên Cốc.

Về phần đại trận này là do Hàn Nguyên Cốc chủ tự thân động thủ, hắn đã sớm có sát khí đối với Lâm Dịch.

Lúc đầu tỷ đấu ở trên Thí Kiếm Bình, ái đồ Sở Trường Phi của Hàn Nguyên Cốc chủ bị phế, dùng tính tình của hắn mà phải nhịn xuống, đó là vì thăm dò bí mật trên người của Lâm Dịch.

Lâm Dịch là người duy nhất trong Dịch Kiếm Tông lĩnh ngộ được Dịch kiếm thuật. Đồng thời thân thể cường đại, trên người có bảo vật hoặc là công pháp có thể ẩn giấu tu vi.

Từ đó trở đi, Hàn Nguyên Cốc chủ thương lượng với Dư Minh làm sao để đối phó với Lâm Dịch, cho đến hôm nay, rốt cục hắn đã chờ được cơ hội.

Nhưng Dư Minh lại không nghĩ tới được. Thứ Lâm Dịch tu luyện là Luyện Thần bí thuật đệ nhất từ cổ chí kim, Phệ Thần Phấn cũng không thể tạo thành thương tổn đối với hắn.

Dư Minh cả đời cẩn thận, hơn trăm năm nằm vùng ở trong Dịch Kiếm Tông chưa từng xảy ra sai lầm. Không ngờ lúc tuổi già bởi vì lòng tham mà lại bồi mạng mình vào, bị Lâm Dịch Giết ngược lại.

Chương 53: Ta Muốn Giết Người

Nguyên thần của Dư Minh bị Lâm Dịch bóp vỡ, thân thể cũng biến thành một đống thịt nhão, trực tiếp ngã xuống.

Lâm Dịch nhìn trận văn dưới chân một chút, nâng cằm suy nghĩ một phen, sau đó nhẹ nhàng điểm ra vài cái.

Tiếng nứt nẻ vang vọng, đại trận tiêu tán, lộ ra mấy khối Linh thạch thượng phẩm đã bị vỡ vụn.

Tuy rằng loại trận pháp này là do tu sĩ Kim Đan bố trí, nhưng so với Diễn Thiên đại trận trong Thần ma chi địa lại giống như trận pháp do đứa trẻ ba tuổi bày ra để chơi đùa vậy.

Đối với trận pháp nhất đạo, vốn Lâm Dịch đã có nghiên cứu qua, cho dù không có trải qua Diễn Thiên đại trận, chỉ cần phí chút thời gian thì hắn cũng có thể phá vỡ được trận pháp này.

Trải qua Diễn Thiên đại trận rèn luyện, Lâm Dịch không cảm giác được lĩnh ngộ đối với trận pháp của hắn lại càng khắc sâu hơn. Loại khốn trận này chỉ trong chốc lát đã bị hắn khám phá ra huyền cơ.

Lâm Dịch nhìn thi thể dưới chân, dần dần rơi vào trong trầm tư.

Sau khi thương thế của sư phụ khôi phục, Hàn Nguyên Cốc đã không đủ để gây ra sợ hãi. Nhưng mối họa Công Tôn Hoàng tộc này lại khiến cho Lâm Dịch đứng ngồi không yên, trong lòng dâng lên từng trận cảm giác nguy cơ.

Trải qua chuyện của Đan Hà Phái, trong lòng Lâm Dịch đã biết, nếu như không ra nghĩ một sách lược vẹn toàn. Chờ đám người Công Tôn Hoàng tộc tìm tới cửa, khi đó chính là lúc Dịch Kiếm Tông bị huỷ diệt.

Hắn không sợ chết, chỉ là sợ làm liên lụy tới sư phụ, Uyển Nhi và Dịch Kiếm Tông.

Ánh mắt Lâm Dịch lóe lên, sắc mặt âm tình bất định.

Một đêm dần dần trôi qua, ánh sáng mặt trời bắt đầu xuất hiện.

Lâm Dịch vẫn đứng yên trầm tư ở chỗ này, ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt ngây ngô của hắn, dần dần bao phủ toàn thân.

Hắn cảm thấy ấm áp, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng lạnh lẽo.

Sau đó Lâm Dịch hít sâu một hơi, ngửa mặt lên trời thở dài, dường như đã hạ quyết tâm gì đó vậy. Sau đó hắn sải bước đi ra ngoài.

Lúc này, đại đa số tu sĩ Dịch Kiếm Tông đã tỉnh lại từ lâu, nhưng trong tông môn vắng ngắt, trên đường đi hắn cũng không nhìn thấy được mấy người.

Lâm Dịch mặt không thay đổi gặp mấy vị tu sĩ đồng môn, cũng không chào hỏi.

Mấy người kia nhìn thoáng qua Lâm Dịch, nửa ngày sau mới phản ứng kịp. Vẻ mặt kinh hãi, chỉ vào bóng lưng của Lâm Dịch, nghị luận ầm ĩ.

- Ta không nhìn nhầm đó chứ? Đó không phải là Lâm Dịch sao, không phải hắn đã chết ở trong Thần ma chi địa sao?

- Hình như thực sự là hắn, không ngờ hắn lại không chết, nhưng mà vẻ mặt lại giống như đằng đằng sát khí, hắn muốn tìm ai gây phiền phức sao?

- Đúng vậy, Lâm sư đệ ngày thường hòa khí thân mật, chưa bao giờ đỏ mặt với chúng ta, lần này ngay cả bắt chuyện cũng không thèm nói.

- Mau đi theo hắn, hình như hắn đi tới nơi ở của đại sư tỷ Tống Hàm Yên a.

Lâm Dịch vừa tới gần phòng của Tống Hàm Yên thì đã nghe được từ bên trong truyền đến tiềng ồn ào náo loạn.

- Hừ, tiểu nữ nhà ngươi, tính tình rất quật cường a. Đại sư tỷ bảo ngươi qua đây, ngươi còn không nghe, không phải ngươi muốn chúng ta dùng sức mạnh đó chứ?

- Đúng vậy, ngươi từ bỏ Trúc Phong, hoặc là gia nhập với chúng ta, hoặc là cũng chỉ có thể làm những việc vặt vãnh này mà thôi!

Lâm Dịch cau mày, trong lòng dấy lên lửa giận. Trúc Phong chỉ còn lại có một mình Uyển Nhi. Không ngờ bọn họ lại để Uyển Nhi làm việc vặt vãnh!

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì đã nghe Diệp Uyển Nhi lớn tiếng nói:

- Các ngươi quá đáng rồi đó. Những y phục này ta sẽ giặt, nhưng ta phải đi chăm sóc cho sư phụ trước đã. Các ngươi buông ra, ta phải đi chăm sóc cho sư phụ!

Lúc này một đạo thanh âm ôn nhu vang lên, nhưng lời nói lại rất lạnh lẽo, chính là Tống Hàm Yên.

- Trước tiên ngươi làm xong việc này đã, mạng của sư phụ ngươi không còn lâu nữa, còn đi cái gì nữa chứ? Làm xong những việc vặt vãnh này, sau đó mới được về!

Thanh âm của Diệp Uyển Nhi có một tia cầu xin, thấp giọng nói:

- Đại sư tỷ, ta van cầu ngươi, sư phụ ta không có ai chăm sóc. Ngươi để ta trở lại chăm sóc cho sư phụ trước, sau đó lại tới giúp ngươi làm những việc vặt vãnh này, được không?

Một trận tiếng bạt tai đột nhiên vang lên, một nữ tu sĩ mắng:

- Ta bảo ngươi làm thì ngươi làm, còn nhiều lời làm gì!

Lâm Dịch đâu còn nhịn được nữa mà chân bước một bước từ phía xa vọt tới, miệng hét lớn một tiếng.

- Cút ngay!Sắc mặt Lâm Dịch âm trầm, híp hai mắt lại, trong mắt có một tia hàn mang.

Hai nữ tu sĩ đang dùng tay ép Diệp Uyển Nhi xuống, hai người bọn họ thấy ánh mắt của Lâm Dịch, chỉ cảm thấy cảm giác lạnh lẽo lan tràn ra toàn thân. Giống như bị một đầu ma quỷ nhìn chằm chằm vào người vậy.

Tay của hai người run lên, buông lỏng Diệp Uyển Nhi ra, sau đó thối lui đến bên cạnh Tống Hàm Yên.

Diệp Uyển Nhi quỳ trên mặt đất, sắc mặt có một dấu bàn tay rất rõ ràng, gương mặt sưng đỏ.

Nàng nhìn thấy Lâm Dịch, hai mắt chớp chớp, sửng sốt một chút, sau đó tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng nổi. Nàng run giọng nói:

- Tiểu Lâm Tử, ngươi đã về rồi sao?

Trong nháy mắt Tống Hàm Yên thấy Lâm Dịch, trong lòng nàng cả kinh, mặt xám như tro tàn.

Nhưng nghĩ lại, nàng đã là Trúc Cơ, dường như cũng không cần sợ tên tu sĩ Ngưng Khí trước mắt này, vì vậy trong lòng cũng trở nên bình tĩnh lại.

Lâm Dịch không liếc nhìn nàng lấy một cái mà đi tới trước mặt Diệp Uyển Nhi, đỡ nàng lên, thấp giọng nói:

- Sư tỷ, ngươi đã phải chịu khổ rồi.

Nghe được câu này, Diệp Uyển Nhi cảm thấy đau đớn, nước mắt như suối trào, nhào vào trong lòng Lâm Dịch khóc lớn, nức nở nói:

- Sư phụ...

Lâm Dịch vỗ nhẹ vai của nàng, thấp giọng nói:

- Sư tỷ yên tâm, sư phụ không có việc gì.

Diệp Uyển Nhi còn chưa hiểu rõ những lời này thì đã nghe được Lâm Dịch lạnh lùng nói:

- Ban nãy là ai ra tay?

Cả người Lâm Dịch tản ra từng trận sát khí chấn nhiếp tâm thần người ta. Hắn nhìn mọi người ở chung quanh, ánh mắt tựa như điện.

Ba nữ tu sĩ đứng bên cạnh Tống Hàm Yên đều có tu vi Ngưng Khí tầng chín, trong đó có hai người bị ánh mắt của Lâm Dịch đảo qua, cả người run lên, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía nữ tu sĩ thứ ba.

Nữ tu sĩ kia mắt thấy tránh không thoát, lập tức đứng ra lớn tiếng nói:

- Ngươi là ai mà dám to tiếng ở chỗ này?

Lâm Dịch cười híp mắt nhìn nàng, nhìn qua cả người lẫn vật vô hại, hắn hỏi ngược lại:- Ngươi là ai, sao trước đây ta chưa gặp qua ngươi.

Diệp Uyển Nhi thấp giọng nói:

- Trước đó vài ngày các nàng bái vào tông môn, đều có tu vi Ngưng Khí tầng chín.

- Lâm sư đệ, ngươi làm vậy là có ý gì, chúng ta chỉ bảo Uyển Nhi sư muội đến giúp một tay mà thôi. Không cần phải tức giận như vậy chứ.

Tống Hàm Yên thản nhiên nói.

Tống Hàm Yên đã len lén bái nhập vào Hàn Nguyên Cốc, Lâm Dịch nghĩ đến chỗ này, hắn âm thầm cười nhạt, miệng nói ra lời rất kinh người:

- Các ngươi là tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc!

Bao gồm cả Tống Hàm Yên, bốn nữ tu sĩ biến sắc, bí mật này ở trong Dịch Kiếm Tông chỉ có Dư Minh Chưởng giáo biết được, sao Lâm Dịch lại biết cơ chứ?

Vài tên tu sĩ Dịch Kiếm Tông ẩn nấp phía xa cũng trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt khó hiểu, không khỏi xì xào bàn tán.

- Những tu sĩ mới tới này chỉ biết bắt nạt người cũ Dịch Kiếm Tông chúng ta, chẳng lẽ thực sự là người của Hàn Nguyên Cốc sao?

- Ta thấy mấy nữ tu này sẽ xong đời rồi, kết quả bắt nạt Diệp Uyển Nhi sẽ rất thảm a.

- Tống Hàm Yên đã bước vào Trúc Cơ, sẽ không để cho Lâm Dịch tùy ý xuất thủ đả thương người của nàng.

Một tên tu sĩ khác bĩu môi, mỉm cười nói:

- Trước kia Sở Trường Phi đả thương Diệp Uyển Nhi, Lâm Dịch đã phế hắn đi ở trước mặt đông đảo tu sĩ Kim Đan. Trúc Cơ thì tính là cái lông à. Nhìn dáng vẻ đằng đằng sát khí này của Lâm Dịch, việc này tuyệt đối khó có thể kết thúc một cách bình yên.

Tống Hàm Yên bình tĩnh, sắc mặt khôi phục lại vẻ như thường, nàng quát lên:

- Lâm sư đệ đừng có nói nhăng nói cuội, bịa đặt sinh sự. Ta không chấp nhặt với ngươi, mau lui ra!

Trong lòng Tống Hàm Yên đã cảm thấy bất an, nàng đã mơ hồ cảm giác được, mọi chuyện dường như đã thoát khỏi tầm tay của nàng.

- Nói nhăng nói cuội, bịa đặt sinh sự?

Lâm Dịch liên tục cười lạnh, chậm rãi đi tới trước mặt nữ tu sĩ kia, ôn nhu nói:

- Ta còn nhớ Hàn Nguyên Cốc có một tu sĩ gọi là Sở Trường Phi, ngươi có quen biết hắn hay không?

Nữ tu sĩ nghe thấy thanh âm của Lâm Dịch, nhìn dáng vẻ hắn cười híp mắt như vậy. Nàng đột nhiên cảm thấy kinh hoảng, lui lui ra phía sau vài bước, nói:

- Ta không biết Sở Trường Phi gì cả.

- Ngươi có biết vì sao hắn ta bị phế, lại bị ai phế hay không?

Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.

Nữ tu sĩ này đột nhiên nhớ tới, ban nãy dường như Tống Hàm Yên gọi người này là Lâm sư đệ.

Con ngươi của ả chợt co rút lại, hiện lên vẻ hoảng sợ, kinh hô:

- Ngươi là Lâm Dịch! Ngươi, không phải ngươi đã chết ở trong Thần ma chi địa sao?

- Ta còn sống, hơn nữa còn sống rất tốt.

Lâm Dịch nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng nõn.

- Đồng thời ta còn muốn nói rõ cho ngươi biết một việc.

Lâm Dịch dừng một chút, lạnh giọng nói:

- Ta muốn giết người!

Chương 54: Phản Bội Tông Môn

Lời này vừa nói ra, sát ý ngập trời!

Với tu vi Trúc cơ kỳ của Tống Hàm Yên mà vẫn cảm thấy bất an, sinh ra một loại cảm giác rợn cả tóc gáy.

Ba nữ tu sĩ kia thì câm như hến, nơm nớp lo sợ, không dám nhìn vào mắt của Lâm Dịch.

Trải qua Thần ma chi địa tẩy lễ, tìm được đường sống trong chỗ chết, từ lâu Lâm Dịch đã không còn là con chim non mới vào tu tiên giới nữa.

Hai mắt của Lâm Dịch vốn vô cùng có thần, thế nhưng lúc này ánh mắt lướt qua, đằng đằng sát khí, không một người nào dám đối diện với hắn.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Ngươi đánh sư tỷ của ta một chưởng, ta cũng đánh ngươi một chưởng, được chứ?

Nữ tu sĩ rung giọng nói:

- Ngươi, ngươi không được làm loạn. Giữa đồng môn không được tự giết lẫn nhau, đừng có phạm vào môn quy.

Lâm Dịch ngửa mặt lên trời cười to, đột nhiên cúi đầu, lạnh giọng nói:

- Môn quy con bà ngươi, ở chỗ ta vô dụng!

Hai chân đạp đất, trong nháy mắt đã chấn vỡ ngọc dưới chân. Trên mặt hiện ra từng vết rạn, nhấc lên một tầng khí lãng kinh người.

Thân thể của hắn chợt lóe lên, giống như quỷ mỵ hiện ra, Lâm Dịch vung bàn tay, đánh tới đầu nữ tu sĩ kia.

Nữ tu sĩ kia chỉ cảm thấy hoa mắt, không đợi ả ta kịp phản ứng thì đã cảm thấy đầu đau đớn, sau đó đã không có tri giác nữa.

- Phốc!

Đầu của nữ tu sĩ này bị một bàn tay của Lâm Dịch đánh cho rơi ra. Máu phun lên, bắn vào mặt của hai nữ tu sĩ còn lại, tăng thêm vẻ âm trầm kinh khủng.

Một chưởng, trong nháy mắt đã giết chết!

Hai nữ tu sĩ còn lại dường như cũng bị một màn này làm cho sợ hãi choáng váng, mặt không còn lấy một chút máu, chôn chân ở tại chỗ.

- Không thể!

Tống Hàm Yên kinh hô một tiếng, vừa muốn xuất thủ chặn lại thì đã thấy vị nữ tu kia đã ngã xuống.

Với thân thể cường đại của Lâm Dịch hôm nay, cộng thêm tu vi bạo phát. Muốn chém giết một người chỉ là trong chớp mắt mà thôi, cho dù là tu sĩ Ngưng Khí tầng chín cũng sẽ phơi thây tại chỗ.

Diệp Uyển Nhi nhìn Lâm Dịch đằng đằng sát khí, nàng vội vã giật nhẹ ống tay áo của hắn, thấp giọng nói:

- Tiểu Lâm Tử, được rồi. Ngươi mau tránh đi đi, đừng để tông môn nghiêm phạt, sư tỷ biết ngươi còn sống đã rất vui vẻ rồi. Dù ta phải chịu ủy khuất lớn thế nào cũng không sao cả.

Lâm Dịch lắc đầu, lạnh giọng nói:

- Người còn chưa giết hết!

Sắc mặt Tống Hàm Yên trắng bệch, nổi giận nói:

- Lâm Dịch, ngươi dám nặng tay như vậy sao? Ngươi đang khiêu khích môn quy của Dịch Kiếm Tông, phải bị phế tu vi, đày làm phàm nhân!

- Thật không?

Vẻ mặt của Lâm Dịch không chút biểu hiện gì, chỉ lạnh nhạt hỏi:

- Ngươi đẩy Thạch Đầu vào trong ma khí. Khi đó ngươi có từng nghĩ tới môn quy của Dịch Kiếm tông hay không? Lúc ngươi phản bội Dịch Kiếm Tông, bái vào Hàn Nguyên Cốc, có từng nghĩ tới môn quy hay không? Ngươi có tư cách gì nói tới hai chữ môn quy với ta?

Tống Hàm Yên nghe được câu này, sắc mặt đại biến, không khỏi lui về phía sau vài bước, lạnh lùng nói:

- Ngươi nói bậy, ta không có!

- Không có?

Lâm Dịch cười lạnh một tiếng, nói:

- Không có, ta cũng muốn đập chết ngươi!Hai nữ tu còn lại kịp phản ứng, miệng thét lên một tiếng chói tai, chạy tứ tán.

Hai nữ tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc này, lúc Dịch Kiếm Tông gặp đại kiếp đã đến, nhân cơ hội tác oai tác quái, bắt nạt Diệp Uyển Nhi, Lâm Dịch đâu chịu buông tha cho các ả.

Hắn bước tới một bước, dùng một quyền đánh nát một người.

Sau đó không ngừng nghỉ chút nào, lại quay đầu lại đuổi theo người còn lại.

Tống Hàm Yên quát lên một tiếng, từ bên hông lấy ra một kiện linh khí Thiên giai, tiên quang lưu chuyển, linh khí ngập trời, đây là một cái trâm ngọc.

Trâm ngọc theo pháp quyết trong tay của nàng biến hóa, bành trướng. Biến thành một thanh trường thương đằng đằng sát khí, đâm về phía Lâm Dịch, phát ra tiếng xé gió gào thét chói tai.

Chân Lâm Dịch không ngừng nghỉ một chút nào, tay trái tạo thành chỉ. Chỉ về phía cái trâm ngọc này, quát to:

- Dịch!

Trâm ngọc ở trên không trung hơi dừng lại một chút, rồi đột nhiên bạo phát ra một cỗ khí tức Kim Đan, tản ra một tia hàn ý, trong nháy mắt đã tránh thoát khỏi sự khống chế của Lâm Dịch.

Nhưng trâm ngọc này đã bị Dịch kiếm thuật của hắn quấy nhiễu, quỹ tích đã xảy ra biến hóa, sượt qua người Lâm Dịch.

Lâm Dịch bước nhanh, sải bước vượt qua khoảng cách, trực tiếp đánh ra một quyền, chém một nữ tu khác của Hàn Nguyên Cốc.

Hắn đột nhiên quay đầu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tống Hàm Yên, lạnh giọng nói:

- Có tu sĩ Kim Đan gia trì linh khí Thiên giai, loại khí tức này chỉ có Hàn Nguyên Cốc chủ mới có. Ngươi còn dám nói ngươi không bái vào Hàn Nguyên Cốc?

Đôi môi đỏ mọng của Tống Hàm Yên mím lại, không nói một lời.

Mắt thấy Linh khí đã vô hiệu đối với Lâm Dịch, ả trực tiếp bấm kiếm quyết, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ ầm ầm bạo phát. Từ trên đầu ngón tay bắn ra hơn mười đạo kiếm mang, đâm thẳng tới chỗ Lâm Dịch.

Lâm Dịch không sợ hãi một chút nào, lập tức xông lên, vung nắm tay đập về phía những đạo kiếm mang kia.

Hiện tại hắn là Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, cách Trúc cơ kỳ cũng chỉ có nửa bước, cộng thêm thân thể cường hãn do được đoạn kiếm thần bí rèn luyện. Đối phó với pháp thuật của Trúc Cơ sơ kỳ, một quyền phá là có thể phá vạn pháp.

Nắm tay của Lâm Dịch còn chưa chống lại được hơn mười đạo kiếm mang thì trong cơ thể đã tràn ngập kiếm khí ngang dọc, phát ra tiếng kiếm minh.

Trên hai tay cũng tràn ngập kiếm khí màu lam, hơn mười đạo kiếm mang vừa mới tiếp xúc với kiếm khí màu lam này đã tan rã trong nháy mắt, không hề có một chút lực sát thương nào cả.

Tống Hàm Yên nhìn thấy một màn này, sợ đến mức hoa dung thất sắc, thầm hô một tiếng không ổn, muốn lắc mình quay về.
Lâm Dịch hét lớn một tiếng, khí huyết màu lam trên người cuồn cuộn, thần quang lưu chuyển, như thần vương hàng lâm, uy thế vô song.

Mi tâm của hắn đột nhiên có ánh sáng màu tím lóe lên, sau đó một ngôi sao màu tím từ mi tâm bắn ra, trực tiếp đánh về phía Tống Hàm Yên.

Một trận thần thức ba động mịt mờ thoáng hiện ở trong không gian. Tống Hàm Yên không hề có đề phòng, lập tức bị đạo thần thức công kích này bắn trúng, chân lảo đảo một cái, sắc mặt trắng bệch.

Lâm Dịch như mãnh hổ xuống núi, khí thế hung hăng giết tới chỗ ả.

Lâm Dịch thừa dịp trong chớp mắt Tống Hàm Yên ngây người, kéo lấy tóc của ả, nhón chân lên, trực tiếp đá nát đan điền của ả.

- Người đâu, cứu mạng!

Tống Hàm Yên đột nhiên bạo phát ra một tiếng thét chói tai, sau đó đã cảm giác được đan điền của mình đau đớn. Ả cũng không có lực để kêu to nữa.

Ả ta vốn là thiên chi kiêu nữ của Dịch Kiếm Tông, được liệt vào tu sĩ hạt giống trong Tam đại đệ tử, là người được tông môn dùng mọi lực lượng để bồi dưỡng.

Vốn ả rất xinh đẹp, ôn nhu uyển chuyển, là tồn tại mà đông đảo tu sĩ tiểu bối trong Dịch Kiếm Tông ái mộ.

Nhưng ở trong Thần ma chi địa Tống Hàm Yên đã phạm phải sai lầm rất. Sau đó lại mắc thêm lỗi lầm, bắt nạt đồng môn, phản bội tông môn, phạm phải tội ác không thể nào tha thứ được.

Một khi tâm ma sinh ra sẽ tựa như giòi trong xương, dần dần sinh trưởng, mãi cho đến lúc rơi vào vực sâu vạn trượng.

Tiên và Ma vốn chỉ cách nhau có nửa bước, một ý niệm mà thôi.

Hôm nay, Lâm Dịch dùng một cước phế đi tu vi của ả, hoàn toàn chặt đứt đường tu đạo của ả.

Lúc này Tống Hàm Yên tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch, giống như lệ quỷ, dáng vẻ rất là thê thảm.

Nhưng Lâm Dịch lại không có chút thương tiếc nào. Hắn giơ tay lên, muốn chém chết ả. Chỉ là lúc này lại nghe một tiếng phẫn nộ tới cực điểm vang lên:

- Lâm Dịch, ngươi dừng tay cho ta!

Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy một trong các tu sĩ Kim Đan của tông môn là Đỗ Tố Nguyệt chạy tới. Ả ta là sư phụ của Tống Hàm Yên, chỉ là lúc này ả mang theo vẻ phong trần mệt mỏi chạy tới.

- Lâm Dịch, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không?

Trên mặt của Đỗ Tố Nguyệt vẫn có một tia tái nhợt, hiển nhiên là do thương thế chưa lành, nghe được tiếng kinh hô này ả lập tức chạy tới. Cho nên cũng vừa vặn nhìn thấy một màn muốn giết người của Lâm Dịch.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Giết người!

Đỗ Tố Nguyệt mắng to:

- Tiểu tử ngươi còn nhớ rõ môn quy của Dịch Kiếm Tông không? Không nên bởi vì ngươi sư phụ bị thương mà làm liên lụy những người vô tội khác, ngươi làm gì vậy, mau buông ra!

Lâm Dịch lắc đầu, nói:

- Hôm nay dù là có trời đến thì cũng không thể ngăn cản ta giết ả.

- Ngươi dám?

Đỗ Tố Nguyệt giận dữ, lạnh lùng nói:

- Lâm Dịch, ngươi đừng tưởng rằng từ Thần ma chi địa trở về thì là công thần của tông môn. Nếu như xúc phạm môn quy, ta cũng sẽ xuất thủ đập chết ngươi!

Lâm Dịch cười ha hả, trong mắt lóe lên vẻ cô đơn và không nỡ. Loại ánh mắt này không người nào có thể hiểu được.

Hắn lớn tiếng nói:

- Nếu như thế, rất đơn giản. Lâm Dịch ta, ngày hôm nay sẽ phản bội Dịch Kiếm Tông, từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ với Dịch Kiếm Tông!

Vừa nói ra lời này, bầu trời vốn trong xanh đột nhiên vang lên một tiếng sét, chỉ trong khoảnh khắc đã có mây đen giăng đầy, gió mạnh không ngừng thổi qua.

Chương 55: Ly biệt

Đỗ Tố Nguyệt sửng sốt tại chỗ, trong lúc nhất thời cảm thấy có mọi cảm giác xông lên đầu, có một chút mất mát, có một phần hổ thẹn, có một chút thoải mái.

Từ khi Lâm Dịch đại triển thần uy ở trên Thí Kiếm Bình, lực áp đông đảo tu sĩ tiểu bối trước đó. Lúc đó Dịch Kiếm tông chủ đã định mang hy vọng của Dịch Kiếm tông ký thác vào trên người hắn.

Nhưng đoạn thời gian trước, Dịch Kiếm tông gặp đại kiếp, tất cả đều là bởi vì hai người Lâm Dịch và Thạch Sa tạo ra. Thạch Sa đã giao cho Đan Hà Phái, mà bọn họ vốn tưởng rằng Lâm Dịch đã chết ở trong Thần ma chi địa. Thế nhưng không ngờ hôm nay đối phương lại còn sống trở về. Nếu trở về, tông môn sẽ phải đứng trước một lựa chọn, có nên giao hắn cho Đan Hà Phái, để bảo vệ truyền thừa của tông môn hay không.

Lúc Lâm Dịch nói ra chữ phản bội Dịch Kiếm tông, trong lòng Đỗ Tố Nguyệt không khỏi cảm thấy có chút thoải mái, thế nhưng, đây lại là biện pháp tốt nhất.

Lâm Dịch rạch thức hải của Tống Hàm Yên ra, lấy Nguyên thần của nàng ra, lại dùng một chưởng tiện tay vỗ nát thân thể của nàng.

Đỗ Tố Nguyệt biến sắc, kinh hô một tiếng, muốn xuất thủ trấn áp Lâm Dịch.

Lâm Dịch tiện tay ném Nguyên thần của Tống Hàm Yên tới, nói:

- Tự ngươi nhìn đi, ngươi xem đồ đệ tốt của ngươi đã làm gì.

Vốn Đỗ Tố Nguyệt muốn động thủ, nhưng dường như nàng có cảm giác, lập tức nhìn về phía một tòa rừng rậm cách đó không xa.

Nàng trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn thi triển Sưu thần thuật, quan sát nguyên thần của đồ đệ mình.

Một hồi lâu sau, trên mặt Đỗ Tố Nguyệt hiện lên vẻ âm tình bất định, cuối cùng nàng thở dài một tiếng, nói:

- Hàm Yên, ngươi đã hồ đồ rồi.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, nháy mắt cho Uyển Nhi, sau đó xoay người đi đến Trúc Phong.

Sắc mặt của Đỗ Tố Nguyệt rất phức tạp, nhìn Lâm Dịch rời đi xa, ả cũng không xuất thủ ngăn cản. Ả có quan hệ rất tốt với Lâm Thanh Phong, cũng là người nhìn mấy người Lâm Dịch lớn lên. Cho dù sáu năm Lâm Dịch không thể Ngưng Khí, nhưng trong lòng ả quả thực rất yêu thích đứa trẻ này.

Vài tu sĩ Dịch Kiếm tông vây xem nhìn Lâm Dịch rời đi, vẻ mặt khiếp sợ.

- Đi cũng tốt, dựa vào bản lĩnh của hắn, có lẽ cũng có thể xông ra một mảnh thiên địa ở bên ngoài.

- Hắn chọc vào địch nhân mạnh như Đan Hà Phái, phủi mông một cái đã muốn rời đi sao? Nếu không có hắn thì tại sao Dịch Kiếm tông chúng ta lại lưu lạc tới mức này chứ?

- Sao nào, không thì ngươi đi tìm hắn gây phiền phức đi, để xem hắn có đánh ngươi thành bùn nhão hay không.

- Kỳ thực lúc đầu ở trên Thí Kiếm Bình, hắn đã xả giận cho Dịch Kiếm tông ta a.

Lâm Dịch đứng ở bên ngoài Trúc Phong, nhìn gian phòng của sư phụ, cảm nhận được bên trong bộc phát ra khí tức sinh mệnh cường đại. Hắn im lặng không nói, trong mắt có vẻ bi thương và tiêu điều không nói hết.

Chẳng biết từ lúc nào, trên bầu trời xuất hiện mưa to. Mưa làm ướt áo của hắn, mái tóc dài màu đen dính vào một chỗ, cả người bị ướt như con gà nhúng nước, nhìn như một đứa trẻ đáng thương và bất lực vậy.

- Sư tỷ, ta đã tìm được thần dược Thái cổ về, vết thương của sư phụ sẽ không có gì đáng ngại nữa. Tỷ không cần phải lo lắng quá nhiều.

Diệp Uyển Nhi trợn mắt, đôi mắt trong veo như nước, nàng kinh hô:

- Thật sao?

Lâm Dịch gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ là trong mắt mang theo một tia không nỡ và không cam lòng.

Phản bội tông môn, đây là biện pháp giải quyết việc này tốt nhất mà Lâm Dịch có thể nghĩ đến. Những người khác nghĩ chỉ có một cường địch là Đan Hà Phái. Thế nhưng bọn họ lại không biết, ở trong Thần ma chi địa, từ lâu hắn đã chọc tới Công Tôn Hoàng tộc, thế lực đỉnh tiêm trong Hồng hoang đại lục này.
Công Tôn Hoàng tộc giống như một đầu hung thú Viễn cổ, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, tiêu diệt Dịch Kiếm tông cũng chỉ là hành động giơ tay nhấc chân mà thôi.

Diệp Uyển Nhi thấp giọng nói:

- Tiểu Lâm Tử, ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Thạch Đầu đã đi rồi, ta không muốn ngươi cũng rời đi.

Dừng một chút, trong mắt nàng hiện lên nước mắt, nức nở nói:

- Trước kia cho dù Trúc Phong ít người, thế nhưng ba người chúng ta còn có sư phụ, giống như một cái nhà. Hôm nay sinh tử của Thạch Đầu không rõ, ngươi cũng phải rời đi. Ở đây cũng chỉ còn lại có ta và sư phụ, ngươi không được đi, có được không?

Trong lòng Lâm Dịch đau xót, làm sao hắn bỏ được mà rời đi chứ? Nhưng trước khi không có đủ thực lực cường đại, quả thực hắn không được làm liên luỵ tới quá nhiều người, đặc biệt là thân nhân của hắn.

Lâm Dịch thật thà nhìn gian phòng của sư phụ, cả một màn nước chảy tràn xuống khuôn mặt, không biết là nước mưa hay là nước mắt của hắn.

Lâm Dịch xuất ra thần dược Thái cổ, bẻ một cái lá ra, lại nhét vào trong tay của Diệp Uyển Nhi. Hắn thấp giọng nói:

- Sư tỷ, đây là thần dược Thái cổ, ngươi cất đi. Vào lúc mấu chốt có thể dùng để cứu mạng.

Diệp Uyển Nhi cả kinh, vội vã đẩy trả lại hắn, luôn miệng nói:

- Tiểu Lâm Tử, ta không muốn. Thứ này, thứ này ngươi mau cầm lấy, sư tỷ chỉ cần ngươi ở lại, trong lòng ta đã vui mừng rồi.

Lâm Dịch lắc đầu, khóe miệng lộ ra một tia đau khổ.

- Sư tỷ, ta phải đi tìm Thạch Đầu, hắn bị Đan Hà Phái bắt đi. Tất cả đều là do ta, ta không thể bỏ mặc hắn được.

Diệp Uyển Nhi lớn tiếng nói:

- Tiểu Lâm Tử, ngươi tỉnh lại đi. Ngươi vẫn chỉ là tu sĩ Ngưng Khí, lấy cái gì để đấu cùng người ta chứ? Ta cũng muốn cứu Tiểu Thạch Đầu, nhưng mà ngươi đi chuyến này thì có khác gì chịu chết chứ?
- Hôm nay ta là Ngưng Khí, nhưng không có nghĩa cả đời ta chỉ là Ngưng Khí. Một ngày kia, ta sẽ Trúc Cơ, Kết Đan, thậm chí là bước vào Nguyên Anh.

- Một ngày nào đó, ta có thể không phải đi trốn, không bị người ta đuổi giết nữa. Một ngày nào đó, ta có thể làm cho quần hùng kinh sợ, không sợ bất kỳ thế lực nào. Một ngày nào đó, ta có thể làm cho thân nhân bên người ta không bị thương tổn. Một ngày nào đó, ta sẽ đội trời đạp đất, là mở thái bình thịnh thế cho bách tính lê dân.

Nghe được những lời này, Diệp Uyển Nhi phát hiện ra lần đầu tiên mình không hiểu Lâm Dịch.

Dường như Lâm Dịch vốn không thuộc về Dịch Kiếm tông, không thuộc về Trúc Phong vậy.

Thân thể Lâm Dịch đứng sừng sững ở đó, đứng ngẩn ngơ nửa ngày, hắn cảm thấy ngực mình nặng nề, không kềm được hít sâu một hơi, lại quay đầu đi chỗ khác.

Nhìn tất cả mọi thứ quen thuộc trong Trúc Phong, tầm mắt của Lâm Dịch dần dần không rõ, hắn nghĩ ngợi nói:

- Cũng không biết sau này, ta còn có cơ hội trở về nữa hay không.

Lâm Dịch nhìn về phía phương hướng phòng sư phụ, quỳ xuống, cung kính dập đầu lạy ba cái. Trên trán của hắn dính nước bùn, thế nhưng hắn không lau đi, một lát sau nước bùn lại bị nước mưa gột rửa.

- Sư phụ, bảo trọng! Sư tỷ, bảo trọng!

Lâm Dịch nói xong câu đó, dứt khoát xoay người rời đi, chỉ để lại cho Diệp Uyển Nhi một bóng lưng cô độc cô đơn.

Diệp Uyển Nhi đứng tại chỗ, từ lâu đã khóc không thành tiếng.

Tiểu Thạch Đầu đi, Tiểu Lâm Tử cũng đi, cái nhà này của bọn họ chỉ còn lại có nàng và sư phụ.

Sáu năm qua, Dịch Kiếm tông đã để lại quá nhiều vui cười của bọn họ, quá nhiều dấu chân, quá nhiều nước mắt, quá nhiều cảm động.

Nhưng chỉ hơn một tháng thì đã trở thành cảnh còn người mất. Vì sao, vì sao ông trời lại muốn để cho bọn họ tách ra cơ chứ?

Lâm Dịch giống như cái xác không hồn, hai mắt mờ mịt đi xuống núi. Lúc đi ngang qua thềm đá cửa tông, nhìn vào mặt cỏ, chân hắn dần dần dừng lại.

Sáu năm trước, hắn từng ở chỗ này quật cường đùa nghịch kiếm, không người nào có thể hiểu, chỉ vì muốn bái vào Dịch Kiếm tông.

Sáu năm sau, hắn đã phản bội tông môn, thành một tán tu không môn không phái.

Hơn một tháng qua, quả thực đã xảy ra quá nhiều chuyện, phân ly với Tiểu Yêu Tinh, Vũ Tình lạnh lùng rời đi. Thạch Sa đại nạn không chết lại rơi vào vực sâu, sinh tử không rõ.

Đến hôm nay, hắn lại rời khỏi hai người thân nhất của hắn.

Sinh ly từ biệt cũng làm cho lòng người đau đớn.

- Ta làm thịt Dư Minh lão tặc. Như vậy không bao lâu nữa Hàn Nguyên Cốc chủ sẽ biết. Cho nên sớm rời đi là tốt nhất, đi Đan Hà Phái xem trước. Ma Chỉ cũng không thể giết chết Thạch Đầu, hắn tuyệt đối không thể dễ dàng chết đi như vậy a.

Lâm Dịch đã có mục tiêu, sự bi thương khi ly biệt đã bị hòa tan không ít.

Còn chưa đi được vài bước thì đã nghe được một tràng cười phách lối, xen lẫn một chút trào phúng và xem thường.

Lâm Dịch phản bội Dịch Kiếm tông, vốn không muốn xảy ra quá nhiều chuyện. Thế nhưng đột nhiên nghe thấy bọn họ nhắc tới tên của mình, hắn tò mò, cho nên mới tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau