BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đại Chiến Thánh Nữ

Lâm Dịch biến sắc, thân thể bay ngược về phía sau. Đầu cự long bằng băng kia ngửa mặt lên trời ngâm nga, khí thế càng tăng lên, lân phiến quanh long thân trong suốt, rung đùi đắc ý đuổi theo tới. Giống như một đầu chân long tái sinh vậy.

Trước kia khi Lâm Dịch tranh đấu cùng người ta, hoặc là cận thân dùng thân thể để liều mạng, hoặc là bằng vào thân thể cường đại để đánh nát pháp thuật. Dùng một quyền phá vạn pháp, chưa từng gặp loại pháp thuật này. Đồng thời còn không để cho hắn có cơ hội thở dốc, cũng không cho hắn có cơ hội cận thân.

Cho đến lúc này, Lâm Dịch mới biết được, mặc cho thân thể của ngươi rất mạnh, nếu như luyện pháp thuật thần thông đến mức tận cùng thì vẫn có thể trấn áp được, khiến cho ngươi không tới gần thân thể được.

- Nếu như ra khỏi nơi này, nhất định phải tìm thêm nhiều pháp thuật để tu luyện, bằng không khi đối địch ta quá chịu thiệt.

Nhưng thời gian Lâm Dịch tu đạo quá ngắn, hắn không biết, thuật mà Nghiễm Hàn thánh nữ sử dụng đã không thể gọi là pháp thuật nữa. Mà thuộc về thần thông thuật mà chỉ có tu sĩ Kim Đan mới có cơ hội lĩnh ngộ được.

Thần thông thuật này, từ được truyền thừa ra còn nhìn vào ngộ tính. Có người mới vào Kim Đan đã ngộ được thần thông, có người bước vào Nguyên Anh mà vẫn không có biện pháp lĩnh ngộ ra được thần thông.

Cho dù là ở trong Thần ma chi địa, pháp thuật thần thông cũng bị áp chế ở trong Ngưng khí kỳ. Nhưng thần thông vừa ra sẽ có thêm một chút thời gian, thoát khỏi phạm trù năng lượng pháp thuật, cũng sẽ không dẫn theo khe nứt không gian.

Ngộ được thần thông, lực áp pháp thuật, vô địch cùng giai.

Tuy rằng lời này không tính là tuyệt đối, thế nhưng có thể nhìn thấy được. Lực lượng thần thông lại không tầm thường, bằng không cũng sẽ không chống lại Bất Diệt kiếm thể của Lâm Dịch mà không việc gì, vẫn sinh long hoạt hổ đuổi giết hắn như vậy.

Thần ma chi địa, song phương đều bị áp chế ở trong Ngưng khí kỳ, nhưng có thêm một phần lực lượng thần thông thì cũng cũng không phải là thứ mà tu sĩ Ngưng Khí có khả năng ngăn cản được.

Nghiễm Hàn thánh nữ cũng khẽ nhíu mày, nghĩ ngợi một chút rồi nói:

- A Ngốc này quả thật có chút bản lĩnh, tuy nói Băng Long Chi Nộ này chính là thần thông cấp thấp nhất của Nghiễm Hàn Cung. Thế nhưng hắn chỉ bằng vào thân thể mà đã có thể kháng cự lại được lực thần thông, quả thực cũng không dễ.

Nghiễm Hàn thánh nữ ở phía sau đuổi theo, trong lòng bàn tay có hàn quang lóe lên, cánh tay ngọc vung lên, lại là một đầu cự long bằng băng xuất thế, đầu cự long ngẩng lên, làm cho chỗ băng trong miệng rơi xuống, miệng ngâm nga một tiếng, chạy về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn thấy một màn này, khóe mắt giật giật, lớn tiếng nói:

- Ngươi đừng khinh người quá đáng, đừng chọc vào ta. Ta đập băng long của ngươi!

Đôi môi anh đào của Nghiễm Hàn thánh nữ khẽ mở, nói:

- Bất Diệt kiếm thể của ngươi quả thực không thể so với tầm thường. Thế nhưng ở trước mặt lực thần thông của ta, nếu để cho ngươi lớn lên, có lẽ có thể thực sự cận thân tranh phong mà không chết với người khác a.

Dừng một chút, nàng lại đổi giọng, nói:

- Nhưng ngươi bị Ma Chỉ phụ thể, ta tuyệt đối không thể để cho ngươi sống sót. Bằng không nhất định là đại họa cho Hồng Hoang, ngươi chửi ta cũng tốt, nói ta dối trá cũng được. Ta sẽ không cãi cọ với ngươi, nhưng hôm nay nhất định ta phải tiêu diệt ngươi.

Lâm Dịch tới Thần ma chi địa không được bao lâu thì đã bị Công Tôn Phái truy sát. Sau đó Ma Chỉ xuất thế, lại bị đuổi giết, vốn hắn tưởng rằng gió êm sóng lặng, thế nhưng nữ nhân này lại nhảy ra, bắt đầu đuổi giết hắn. Lại còn nói ra lý do đường đường chính chính như vậy.

Trong lòng Lâm Dịch bị đuổi giết tới mức bực bội, lửa giận dâng trào. Mắt thấy hai đầu băng long đằng đằng sát khí chạy tới, sắp tới gần. Hắn không khỏi phun ra một ngụm nước miếng, không chạy trối chết nữa mà mắng to:

- Con mẹ nó, đã thế thì cũng đừng có trách ta!

Lời còn chưa dứt thì hắn trở tay rút Ô Sao trường kiếm trên lưng ra, kiếm mang xuất hiện, chiếu rọi đầu băng long dữ tợn đang lao tới.

Thanh Ô Sao trường kiếm này, khi chém giết Quân Như Lâm Dịch đã dùng qua một lần. Tuy rằng không rút thân kiếm ra được, thế nhưng coi nó thành một cái gậy vẫn có thể nghiền nát tay của Quân Như, độ cứng tuyệt đối đủ mạnh. Danh tiếng của binh khí Thái cổ quả thực là bất phàm.

Lúc này nàng đã ép Lâm Dịch, trực tiếp dùng Ô Sao trường kiếm. Cho dù ngươi có thần thông pháp thuật mạnh ra sao, chỉ cần vung kiếm lên là bị đập nát.

-  Phanh! Phanh!

Hai tiếng nổ vang vọng, Lâm Dịch như bị sét đánh, cả người chấn động, thân thể không khống chế được mà lùi lại vài bước. Sau khi cẩn thận cảm nhận một phen, phát hiện ra thân thể cũng không có gì đáng ngại, lúc này trong lòng hắn trở nên yên tâm hơn.

Hai đầu băng long bị Ô Sao trường kiếm đánh trúng rồi bị đập tan, lực thần thông cũng tiêu tán ở trong thiên địa.

Sắc mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ hơi biến đổi, lạnh lùng nói:

- Đây là binh khí Thái cổ được bảo tồn hoàn hảo!

Từ nhỏ nàng đã lớn lên ở trong Nghiễm Hàn Cung, kiến thức rộng rã. Kiếm không ra khỏi vỏ, chỉ là một kích mà nàng đã cảm nhận được khí tức Thái cổ.

Lâm Dịch cũng không chạy trốn, trái lại còn tiến lên đón, ngoài miệng thì cười nói:

- Thánh Nữ kiến thức rộng rãi, đã để ngươi trông thấy uy lực của binh khí Thái cổ này rồi! Ngươi đã muốn trừ ma vệ đạo thì ta sẽ chém ngươi trước!

Lâm Dịch cầm binh khí Thái cổ trong tay, không hãi sợ lực thần thông của Nghiễm Hàn thánh nữ, hắn vội vã sải bước tiến về phía trước.

Vẻ mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ không chút biến đổi, tay bấm pháp quyết, liên tục biến hóa, mấy đạo pháp thuật từ trên đầu ngón tay của nàng bắn ra, hàn quang trong lòng bàn tay chợt lóe, một đầu băng long lại hiện ra, đánh thẳng tới chỗ Lâm Dịch.

Lâm Dịch không sợ hãi một chút nào, Ô Sao trường kiếm vung lên, tức thì đập tới.- Phanh! Phanh! Phanh!

Lâm Dịch Ô Sao trường kiếm dùng xu thế bẻ gãy nghiền nát đánh tan tất cả pháp thuật, trong chớp mắt hắn đã lẻn đến trước người của Nghiễm Hàn thánh nữ.

Lâm Dịch hét lớn một tiếng, Ô Sao trường kiếm đánh xuống, đập vào đầu của Hướng Nghiễm Hàn thánh nữ, lần này nếu như bị đánh trúng, mặc cho ngươi phong hoa tuyệt đại tới cỡ nào cũng khó tránh khỏi cái chết được.

Ô Sao trường kiếm gào thét đánh tới, quét qua không gian, phát ra một trận tiếng ô ô vang chói tai, chỉ trong nháy mắt đã đánh tới.

Nghiễm Hàn thánh nữ vẫn tỉnh táo vô cùng. Đối mặt với binh khí Thái cổ công kích, mặt nàng vẫn không đổi sắc, chỉ là hàn ý ở chỗ sâu trong trong mắt lại càng đậm hơn.

Tới gần Nghiễm Hàn thánh nữ thì hắn đã cảm thấy hàn khí lạnh thấu xương, nhiệt độ không khí chung quanh chợt giảm xuống, hàn ý vô tận chợt bao phủ lấy hắn.

Đột nhiên Lâm Dịch giật mình, nhìn về phía nữ tử tao nhã tuyệt thế này.

Lâm Dịch nhìn thấy má và ánh mắt của nàng.

Đây là lần đầu tiên hắn ở khoảng cách gần như vậy với Nghiễm Hàn thánh nữ, khoảng cách chỉ chừng một bàn tay mà thôi.

Trong chớp mắt này, trong nháy mắt ngắn ngủỉ, trời đất như trở nên yên tĩnh, không khí cũng đọng lại, tất cả mọi thứ đều bị cố định ở nơi này.

Trong mắt của nàng không có một tia ba động nào cả. Ánh mắt trong sáng, khiến cho người ta không đành lòng khinh nhờn, mặc dù là đối mặt với Ô Sao trường kiếm mang theo sát ý ngập trời thì trong mắt của nàng vẫn không có vẻ kinh hoảng.

Thần ma chi địa, huyết khí ngập trời, thiên địa thê lương, Lâm Dịch và Nghiễm Hàn thánh nữ lẳng lặng nhìn nhau.

- Ánh mắt như thế, nàng không phải là kẻ ác. Đừng có thất thủ giết nàng, làm cho ta hối hận cả đời.

Thấy ánh mắt của nàng như thế, sợ rằng trong lòng khó đề nổi suy nghĩ làm cho nàng bị thương. Trong đầu hiện lên suy nghĩ này, Ô Sao trường kiếm của Lâm Dịch dừng lại ở trên không trung.

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên một tia kinh ngạc, động tác trong tay cũng không ngừng lại. Bàn tay ngọc giơ ra, đánh vào trên lồng ngực rắn chắc của Lâm Dịch.

Lâm Dịch trúng chưởng bay ra, rơi xuống cách đó không xa, trong miệng phun ra một ngụm máu, màu đỏ rất là chói mắt, mang theo một chút băng.

Nghiễm Hàn thánh nữ cũng không thừa thắng xông lên mà khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói:

- Vì sao ngươi lại thu tay lại.

Lâm Dịch khó khăn đứng dậy, khí huyết màu lam đã dẹp loạn hàn khí xâm nhập vào trong cơ thể, hắn chịu đựng đau đớn trong người, có chút không vui nói:

- Ta cam tâm tình nguyện, ai cần ngươi lo cho ta.

Nghiễm Hàn thánh nữ lắc đầu than thở:- Ngươi biết, ta nhất định sẽ chém ngươi. Đồng thời, một kiếm ban nãy của ngươi không giết được ta. Không cần thiết phải lưu tình, ngày hôm nay ngươi tự mình chuốc lấy cực khổ, không trách được ta.

Lâm Dịch cười cười tự giễu, nói:

- Ta rất hối hận, được chưa.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Còn nữa, ngươi không phải là kẻ ác, ta cũng không phải. Chúng ta không cần thiết phải dùng binh đao để nói chuyện, không chết không thôi. Ngươi nói ta bị Ma Chỉ phụ thể, là ma đầu giết người như ngóe, nhưng ngươi thấy ta hiện tại mà xem, không phải rất bình thường hay sao?

Trong mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ hoài nghi, nói:

- Ta không tin, thủ đoạn của Ma Chỉ ta đã tận mắt thấy được, ngươi tuyệt đối không thể thoát khỏi được, đừng có gạt ta.

Tiếng nói vừa dứt thì Nghiễm Hàn thánh nữ đã lần nữa xuất thủ, đánh tới.

Lâm Dịch thầm than một tiếng, nếu là thời kỳ toàn thịnh thì hắn còn có tâm tư tranh đấu với nàng một phen, nhưng hôm nay hắn đã bị một chưởng của nàng đánh thành bị thương nặng, quả thực không đề nổi một tia khí lực nào cả.

Chỉ là, nghĩ lại trong lòng Lâm Dịch không khỏi có chút tức giận. Hắn quay đầu chạy, ngoài miệng lại lớn tiếng nói:

- Nữ tử điên như ngươi thật là kỳ quái, ta tha cho ngươi một mạng, ngươi còn theo đuổi không bỏ.

- Ta nói rồi, một kiếm kia của ngươi căn bản không đả thương được ta.

Nghiễm Hàn thánh nữ đột nhiên biến sắc, lạnh giọng nói:

- Ngươi vừa mới chửi ai là nữ tử điên?

Lâm Dịch vừa muốn cười nhạo một phen thì đã cảm thấy phía sau truyền đến từng trận hàn ý, lạnh thấu xương đang kéo tới.

Hắn không kịp ngẫm nghĩ nữa mà vung Ô Sao trường kiếm lên, nghênh đón công kích.

- Phanh!

Băng long vỡ vụn, cả người Lâm Dịch run lên, khóe miệng lần nữa tràn ra một tia máu tươi.

Chân Lâm Dịch liên tục chạy trốn, thoáng nhìn qua ánh mắt lạnh như băng của Nghiễm Hàn thánh nữ, mang theo một chút tức giận. Hắn không khỏi cười khổ một tiếng, nghĩ ngợi một chút rồi nói:

- Không nghĩ tới những lời này đã đâm đến chỗ đau của nàng.

Nghiễm Hàn thánh nữ nhanh như chớp chạy tới, ống tay áo nhẹ nhàng tung bay, như tiên nữ hạ phàm, ngay lập tức phóng tới trước mặt hắn.

Lâm Dịch nhìn lại, không khỏi hoảng sợ, lại vội vã lật đật tìm chỗ trốn, chạy trốn về phía trước.

Đột nhiên hắn cảm thấy thấy hoa mắt, cảnh sắc thay đổi, giống như hắn đã thâm nhập vào một thế giới khác.

Lâm Dịch quá sợ hãi, trong lòng trầm xuống, chân vừa mới dừng thì đã nghe được một đạo thanh âm ở gần trong gang tấc, lạnh lẽo tới cực điểm.

- Băng Đống Kết Giới!

Lâm Dịch đột nhiên cảm giác tất cả mọi thứ bên người đều dừng lại, mông có một tầng băng, thân thể của hắn cũng trở nên cứng ngắc, không thể nhúc nhích được một chút nào.

Nghiễm Hàn thánh nữ đi tới, nhìn hắn, lại lạnh lùng nói:

- Đây là thần thông ta tự ngộ lúc đột phá Kim Đan, thiên địa vạn vật đều bị đóng băng lại. Cho nên một kiếm vừa rồi của ngươi không thể nào đả thương được ta.

Khí huyết màu lam trong cơ thể của Lâm Dịch dâng lên, kiếm khí ngang dọc, đánh vỡ băng ở trên người. Trong ánh mắt hiện lên một tia cổ quái, hắn nói:

- Không gian ở chỗ này cũng là thần thông của ngươi biến thành sao?

Lúc này Nghiễm Hàn thánh nữ mới phát hiện ra được điểm dị thường, nàng nhìn thoáng qua bốn phía, lập tức biến sắc kinh hô:

- Đây là đâu?

Chương 42: Thỏa Hiệp

Trên một bãi cỏ xanh ngắt có những hòn đá lởm chởm, bốn phía tràn ngập sương mù dày đặc, tầm mắt chỉ có thể nhìn được hơn một trượng.

Nơi đây so với Thần ma chi địa là một trời một vực, giống như là một không gian khác vậy. Là một tiểu thế giới bị người ta mạnh mẽ mở ra, tràn ngập ẩn số vô tận.

Lâm Dịch cau mày, trầm ngâm nói:

- Đây là nơi nào, lẽ nào đã ra khỏi Thần ma chi địa hay sao?

- Tuyệt đối không thể, phong ấn của Thần ma chi địa ít nhất cũng phải tu sĩ Kim Đan thì mới có thể phá vỡ được. Dựa vào tu vi Ngưng Khí của ngươi xông loạn là có thể ra ngoài sao? Ngây thơ!

Trong mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ khinh thường.

Lâm Dịch cũng không tức giận, hai tay khoanh lại, cười ngây ngô nói:

- Thánh Nữ tỷ tỷ, vậy ngươi nói cho ta biết, đây là đâu?

Lửa giận của Nghiễm Hàn thánh nữ bị kiềm hãm lại, hừ lạnh nói:

- Ta mặc kệ đây là đâu, ta phải chém ngươi trước!

Tiếng nói vừa dứt thì cả người Nghiễm Hàn thánh nữ đã toả ra từng trận hàn ý, hàn ý ngập trời. Cánh tay ngọc chộp về phía Lâm Dịch, rốt cuộc đã định động thủ.

Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, không nghĩ tới nữ nhân này nói trở mặt là trở mặt, ngón chân của hắn nhún một cái, trực tiếp lui về phía sau mấy bước, trong miệng thì lại lớn tiếng nói:

- Ngươi chờ một chút, đừng đến là đánh đánh giết giết, không cẩn thận cả hai chúng ta sẽ chết ở nơi này!

Nghiễm Hàn thánh nữ dừng một chút, nhưng sau đó lại không quan tâm mà vẫn xong lên, miệng khẽ nói:

- Băng Đống Kết Giới!

Trong nháy mắt Lâm Dịch đã cảm giác được cả người cứng đờ, lạnh lẽo tới cực điểm. Từ chân đến trên cùng được phủ lên một tầng băng, hắn luôn miệng nói:

- Ta có lời muốn nói, trước tiên không nên động thủ!

Vừa dứt lời, cả người hắn đã biến thành một khối băng hình người, trong suốt sáng rõ, tản ra từng trận hàn ý.

Cánh tay ngọc của Nghiễm Hàn thánh nữ dừng ở trên đầu của Lâm Dịch, cũng không rơi xuống. Ngoài miệng thì lạnh lùng nói:

- Ngươi trốn không thoát, có chuyện gì nói mau, đừng có kéo dài thời gian.

Lâm Dịch thừa dịp Nghiễm Hàn thánh nữ dừng lại, khí huyết màu lam trong cơ thể quay cuồng, dâng trào. Kiếm khí ngang dọc, phát ra tiếng kiếm minh, băng trên toàn thân trong nháy mắt vỡ vụn, tránh thoát khỏi khống chế, hơi lùi về phía sau mấy bước.

Nghiễm Hàn thánh nữ cũng không truy kích, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào hắn.

Trong lòng Lâm Dịch thầm buồn bực, thần thông thuật Băng Đống Kết Giới của nữ nhân này quả thực có lực uy hiệp cực lớn đối với hắn. Tuy rằng chỉ có thể đóng băng hắn ở trong thời gian một hơi thở ngắn ngủi. Nhưng một hơi thở này cũng đã đủ để Nghiễm Hàn thánh nữ chơi chết hắn rồi.

Lâm Dịch tiến vào nơi này đã có cảm giác bất an, linh giác của hắn cường đại, cảm giác tuyệt không sai. Nơi này tuyệt đối không phải là đất lành gì, cho nên hắn không dám chạy loạn.

Nhưng đối mặt với thủ đoạn của Nghiễm Hàn thánh nữ, hắn lại không có cách nào phá giải được. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn trầm ngâm nói:

- Ngươi muốn giết ta, không phải là bởi vì Ma Chỉ ở trong cơ thể ta, đúng không.

- Không sai.

Thanh âm của Nghiễm Hàn thánh nữ vẫn rất lạnh như trước.

Lâm Dịch nhún nhún vai, cười nói:

- Như vậy cũng dễ nói. Ta có thể thẳng thắn nói cho ngươi biết, trong cơ thể ta có thứ có thể trấn áp được Ma Chỉ. Làm cho nó không thể đi ra hại người, bằng không ta đã sớm là một đống xương trắng rồi.

Nghiễm Hàn thánh nữ hơi có rung động, nhưng trong mắt đã hiện lên một tia nghi hoặc.

Ma Chỉ xuất thế, cảnh này nàng đã tận mắt nhìn thấy. Sợ rằng ngay cả tu sĩ Nguyên Anh xuất thủ cũng sẽ không thể trấn áp được nó. Nếu như trong cơ thể tên A Ngốc này thực sự có thứ có thể trấn áp Ma Chỉ. Như vậy nhất định là bí bảo tuyệt thế, nếu như truyền đi chắc chắn sẽ dẫn tới các tu sĩ trong Hồng Hoang tranh đoạt.

Lâm Dịch thận trọng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ, phát hiện ra trong mắt nàng cũng không tham niệm, trong lòng hắn có chút yên tâm, lại nói:

- Nếu như ngươi giết ta thật, Ma Chỉ sẽ lần nữa xuất thế, không chỉ có ngươi phải bỏ mạng ở nơi này mà Thần ma chi địa cũng sẽ lại nhấc lên một trận gió tanh mưa máu. Ngươi cứ suy tính một chút đi, xem có muốn ra tay với ta nữa hay không.Nghiễm Hàn thánh nữ cau mày, rơi vào trong trầm tư.

Nàng giương mắt nhìn Lâm Dịch một chút, phát hiện ra vẻ mặt đối phương hàm hậu, trong mắt lộ ra một tia chân thành, có lẽ đối phương nói vậy cũng không phải là bịa chuyện.

Nghiễm Hàn thánh nữ trầm ngâm nói:

- Nhưng Ma Chỉ này ở lại bên trong cơ thể của ngươi, cuối cùng vẫn là một mối họa. Vạn nhất có một ngày ngươi không trấn áp được nó. Hậu quả sẽ không thể nào chịu nổi được a.

Lâm Dịch thấy Nghiễm Hàn thánh nữ không còn như trước nữa. Hắn không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm, trong lòng xuất hiện ý nghĩ trêu đùa, hắn nói:

- Thánh Nữ đang lo lắng ta sao?

Sắc mặt Nghiễm Hàn thánh nữ phát lạnh, lạnh lùng nói:

- Tên vô lễ nhà ngươi, chớ có ép ta giết ngươi!

Lâm Dịch nhíu mày, ra vẻ không quan tâm, hắn thản nhiên nói:

- Ngươi muốn giết cũng được, nếu như Ma Chỉ xuất thế, tàn sát chúng sinh, khiến cho Hồng hoang đại lục một mảnh sinh linh đồ thán. Như vậy ngươi chính là tội nhân, cũng đừng trách ta không có khuyên bảo ngươi.

Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Thế nhưng lại không có biện pháp gì với người này, sau khi suy nghĩ một lúc lâu, nàng mới chậm rãi nói:

- Trước tiên không giết ngươi cũng được, chờ sau khi đi ra khỏi Thần ma chi địa, ngươi phải đi cùng ta về Nghiễm Hàn Cung, để tiền bối Cung ta lấy Ma Chỉ ra, lại trấn áp nó.

Lâm Dịch nở nụ cười, nói rất dễ nghe. Thế nhưng rõ ràng là muốn bắt cóc và giam lỏng hắn.

Muốn lấy ra Ma Chỉ và trấn áp thì phải phá vỡ đan điền của hắn, như vậy toàn thân hắn sẽ không có một chút bí mật nào đáng nói. Còn nữa, đến địa bàn của người ta, thân bất do kỷ, có thể sống sót hay không cũng còn là một ẩn số.

Lâm Dịch lắc đầu, nói:

- Như vậy có chút quá phận, nếu như hiện tại ta có thể trấn áp Ma Chỉ, như vậy sau này cũng có thể. Nhưng ngươi mang ta tới Nghiễm Hàn Cung, mặc cho các ngươi xử trí. Đến lúc đó tùy tiện định một tội danh nào đó cho ta, coi ta là thành ma đầu giết người. Khi đó ta cũng không có một chút lực phản kháng chút nào, ta không đi.

- Nói bậy, Nghiễm Hàn Cung ta chính là danh môn chính tông truyền thừa rất xưa trong Hồng hoang đại lục này. Việc vô sỉ như thế sao ta có thể làm được. Ngươi có thể hồi cung cùng ta, ta bảo đảm tính mạng của ngươi, không cần phải lo lắng.

Nghiễm Hàn thánh nữ lạnh lùng nói.

Lâm Dịch bĩu môi, mỉm cười nói:
- Ta không tin, ngươi cũng không phải là cung chủ, có quyền lợi lớn bao nhiêu cơ chứ? Lại nói quan hệ giữa ngươi và Công Tôn Cổ Nguyệt tốt như vậy, ai biết ngươi có thể mang tình nhân cũ của ngươi tới hay không? Khi đó lại dùng một chưởng diệt ta, ta không đi là không đi.

Mặt Nghiễm Hàn thánh nữ đỏ lên, trong hai mắt hiện lên vẻ giận dữ, lớn tiếng nói:

- Ngươi nói cái gì, cái gì mà tình nhân, ngươi thật không biết xấu hổ, ngươi... ngươi... con chó nhỏ nhà ngươi!

Lâm Dịch buồn cười, xì mũi bật cười một chút. Hắn chưa từng thấy Nghiễm Hàn thánh nữ thất thố như vậy. Chuyện có ý tứ nhất chính là, không ngờ Thánh Nữ lại không biết mắng chửi người. Nói đi nói lại cũng chỉ là không biết xấu hổ, chó nhỏ các loại. Đây chính là lời nói độc ác nhất mà nàng có thể nói ra.

Trong lúc hoảng loạn Lâm Dịch tránh thoát khỏi một chiêu do Nghiễm Hàn thánh nữ hùng hổ đánh ra. Trong lòng lại càng hoảng sợ, nữ nhân này điên rồi sao, nói động thủ là động thủ, không chừa lại lối thoát một chút nào.

Hắn vội vàng nói:

- Này, này, được rồi, coi như ta chưa nói. Vốn ta thấy quan hệ giữa các ngươi tốt như vậy. Nhìn như kim đồng ngọc nữ, được ông trời tác hợp, nếu như không có quan hệ thì coi như ta lắm miệng, đừng nóng giận, ai u!

Lâm Dịch không kịp trốn tránh, đầu vai bị một chưởng của Nghiễm Hàn thánh nữ đánh trúng, miệng không khỏi đau kêu một tiếng. Trên đầu vai bị một tầng băng bao phủ, hàn ý lạnh thấu xương.

Lâm Dịch hít một ngụm khí lạnh, hơi vận kình, kiếm khí màu lam trong cơ thể nhảy lên đầu vai, đánh nát đám băng này. Thân thể lại khôi phục như lúc ban đầu.

Lâm Dịch liên tục xua tay, nói:

- Thánh Nữ tỷ tỷ, ngươi nặng tay như vậy, ngộ nhỡ đánh ta chết đi, khi đó Ma Chỉ sẽ đi ra, ngươi phải thận trọng a.

Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, dùng giọng căm hận nói:

- Đánh chết cũng tốt, đỡ phải nghe ngươi nói linh nói tinh, hủy hoại danh dự của ta.

Lâm Dịch nuốt nước miếng một cái, thở dài nói:

-  Công Tôn Cổ Nguyệt không phải là người tốt, tuyệt đối không xứng với ngươi. Trước kia ta còn tiếc hận thay ngươi, hiện tại xem ra là ta nghĩ nhiều. Hóa ra ngươi không coi trọng hắn a.

Từ nhỏ Lâm Dịch đã lớn lên cùng Diệp Uyển Nhi, bình thường bị sư tỷ quấn quít, lời nịnh hót mỹ nữ hắn đã hạ bút thành văn, cũng không để lại một chút dấu vết nào cả.

Quả nhiên sắc mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ đã tốt hơn rất nhiều, miệng hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Ta và Cổ Nguyệt huynh là quân tử chi giao, có hảo cảm mà thôi. Còn chưa nói tới có xứng đôi hay không, lại nói, sao ngươi biết hắn không phải là người tốt? Ta thấy ngươi mới không giống như người tốt!

Lâm Dịch dùng vẻ mặt xem thường, nói:

- Ta không cãi cọ với ngươi nữa, sau này ngươi sẽ biết.

- Hừ, ta thấy ngươi là già mồm át lẽ phải, việc lần này, rõ ràng là ngươi giết hai Bất tử kim thân trước. Sau đó lại chém hơn mười tu sĩ, lẽ nào ngươi là người tốt sao?

Lâm Dịch cười lạnh một tiếng, nói:

- Lẽ nào Công Tôn gia bọn họ xem trọng bảo bối trên người ta, tới giết ta thì ta không được giết bọn chúng sao? Hừ hừ, Công Tôn Cổ Nguyệt động một cái là hủy truyền thừa một mạch, tàn sát cả nhà, diệt phàm nhân. Sao ngươi không đi nói đạo lý với hắn chứ?

- Ta và Cổ Nguyệt huynh đã quen được không ít ngày, sao ta chưa từng nghe qua việc này chứ?

Nghiễm Hàn thánh nữ khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên vẻ hoài nghi.

Lâm Dịch liên tục cười lạnh, nói:

- Đám người các ngươi, thân ở địa vị cao, nào biết nỗi khổ của vạn dân. Lại nói, dựa vào thủ đoạn thích giết chóc của Công Tôn Cổ Nguyệt, ai dám đi mạo phạm, ai dám đứng ra nói hắn chứ? Ta chỉ nói mấy câu nói thật mà hắn đã muốn đích thân ra tay đập chết ta. Loại người cặn bã bực này, nếu ta như sống sót, tương lai nhất định sẽ phải chém hắn!

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa, đột nhiên trừng mắt lạnh về phía hắn, lạnh giọng nói:

- Tiểu tặc nhà ngươi, rất vô sỉ, vốn ta muốn trao đổi việc dẫn ngươi hồi cung. Không ngờ ngươi lại dẫn ta đi xa như vậy.

Trong lòng Lâm Dịch không chút kiên nhẫn, hắn muốn mau chóng điều tra ra xem nơi này có thứ gì, hắn nói:

- Chờ sau khi ra ngoài rồi hãy nói, ngươi là tu sĩ Kim Đan, ta cũng chạy không thoát, trước tiên chúng ta cứ tránh thoát một kiếp trước mắt này rồi lại nói.

Chương 43: Hãm Sâu Trong Đại Trận

Nghiễm Hàn thánh nữ nhìn bốn phía tràn ngập sương mù nồng đậm, trong lòng cũng có một chút bất an, nàng trầm ngâm nói:

- Chẳng lẽ đây là một tiểu thế giới khác?

- Sợ rằng không đơn giản như vậy.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi mới nói:

- Nếu tiểu thế giới để cho chúng ta xông lung tung vào như vậy thì không gian này cũng không có giá trị tồn tại. Chúng ta trực tiếp quay đầu là có thể đi ra ngoài được.

Nghiễm Hàn thánh nữ nhẹ nhàng vén sợi tóc dài trên trán, lạnh nhạt nói:

- Không thử một chút thì làm sao biết được, ngươi đi ở phía trước, ta theo sau, đừng có ý nghĩ muốn chạy trốn.

Lâm Dịch nở nụ cười không quan tâm, đi về một bên. Vẽ lung tung trên tảng đá, sau đó tìm phương hướng, lại đi về phía trước.

Hai người đi một lát theo phương hướng trước đó, Lâm Dịch nhíu mày một cái, lại ngồi chồm hổm xuống dưới đất, cẩn thận điều tra.

Nghiễm Hàn thánh nữ khẽ nhíu mày, khẽ trách móc:

- Đi mau, ngươi lề mề cái gì đó.

Lâm Dịch liếc liếc mắt nhìn nàng, sắc mặt trầm trọng, nói:

- Theo đạo lý mà nói, chúng ta đã rời khỏi nơi này rồi mới đúng.

- Có ý gì?

- Khi ta vừa mới bước vào chỗ này đã có cảm giác có chút không đúng, khi đó ta đã dừng bước. Nói cách khác, nếu như quay đầu đi ngược về, chỉ cần vài bước là có thể đi ra khỏi nơi đây, tiến vào Thần ma chi địa. Chúng ta đã đi lâu như vậy rồi mà còn chưa đi ra khỏi đám sương mù dày đặc này, ha ha.

Nghiễm Hàn thánh nữ trầm ngâm một chút, nói:

- Ý của ngươi nói là, ngay từ đầu chúng ta đã đi nhầm phương hướng? Nhưng rõ ràng chính là phương hướng này cơ mà.

Lâm Dịch hai tay khoanh lại, nói:

- Nắm tay của ngươi cứng, ta nghe lời ngươi, ngươi nói xem chúng ta nên đi như thế nào?

- Tiếp tục đi về phía trước.

Lâm Dịch cười khổ một tiếng, quay đầu bước đi, thỉnh thoảng xem xét mặt đất, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Cũng không biết hai người đi được bao lâu, bốn phía vẫn là một mảnh sương mù dày đặc, trong lòng Nghiễm Hàn thánh nữ có chút hoài nghi, lẽ nào phương hướng đã sai thật rồi sao?

Thân thể Lâm Dịch đi trước đột nhiên dừng lại, sắc mặt trở nên xấu xí, nhìn một tảng đá lớn trước mặt cách đó không xa, hắn im lặng không nói gì.

Nghiễm Hàn thánh nữ chạy tới, cũng nhìn về phía tảng đá lớn kia. Chỉ thấy trên mặt khắc có khắc vài dấu sao, nhìn có chút quen thuộc, trong lòng nàng cả kinh, nghiêng đầu hỏi:

- Đây là tảng đá ban đầu ngươi khắc kia đúng không?

Lâm Dịch hít sâu một hơi, gật đầu, giữa hai hàng lông mày lộ ra một tia ngưng trọng.

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ cũng hiện lên vẻ bối rối, bờ môi anh đào mím chặt, thấp giọng nói:

- Đó là do phương hướng sai, chúng ta đổi một phương hướng khác là được.

Lâm Dịch vỗ trán, thở dài một tiếng, nói:

- Vô dụng thôi, sợ rằng chúng ta đã rơi vào trong một loại đại trận.

- Đại trận?

Trong mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ lộ ra vẻ suy nghĩ.Lâm Dịch gật đầu nói:

- Không sai, trận pháp nhất đạo, đại khái có thể phân ra làm ảo trận, khốn trận, sát trận, còn có một chút trận pháp phụ trợ. Thứ chúng ta rơi vào chính là một loại khốn trận.

Ở trong Dịch Kiếm Tông, Lâm Thanh Phong chấp chưởng trận pháp, có nghiên cứu thâm hậu đối với trận pháp nhất đạo. Khi còn bé, bởi vì Lâm Dịch không thể Ngưng Khí, cho nên cũng đã có nghiên cứu chuyên sâu đối với trận pháp. Có thể nói, ở trong Dịch Kiếm Tông, lĩnh ngộ đối với trận pháp của Lâm Dịch không kém hơn so với sư phụ hắn.

Lâm Dịch vừa tiến vào nơi đây đã có cảm giác hình như mình đã xông vào một loại đại trận, nhưng hắn cũng không dám xác định. Mãi đến lúc này, cùng nhau đi lòng vòng thì trong lòng hắn đã càng chắc chắn, trong lúc vô ý bọn họ đã xông vào một loại khốn trận.

Nếu như không thể phá giải, sợ rằng cả đời sẽ bị vây lại ở chỗ này, mãi đến lúc thọ nguyên hao hết.

Trận pháp nhất đạo, là trước mắt có đạo văn có thể sản sinh sự cộng minh với thiên địa. Mượn lực của thiên địa để ngăn địch, một khi rơi vào trong trận pháp sẽ tương đương với việc tranh chấp cùng thiên địa. Trận pháp cao minh có uy lực rất lớn, có thể hủy thiên diệt địa, cũng có thể khai thiên tích địa.

Nghiễm Hàn thánh nữ chưa từng đọc qua về trận pháp, trận pháp ở trong tu đạo thuộc tính thiên môn, ba ngàn đại đạo, đa số tu sĩ chỉ tu trường sinh. Thế nhưng trong lòng nàng lại biết rõ uy lực của trận pháp. Nàng không khỏi cau mày hỏi:

- Ngươi có thể phá vỡ được trận này hay không?

Lâm Dịch lắc đầu, than thở:

- Nào có dễ dàng như vậy, trận văn này ảo diệu khó giải, biến ảo đa đoan, không tìm được một tia manh mối nào cả. Trận pháp này thiết lập ở trong Thần ma chi địa, không phải là một tu sĩ Ngưng Khí như ta nói giải là có thể phá giải được.

- Chẳng lẽ chúng ta sẽ bị vây khốn tới chết ở đây sao?

Nghiễm Hàn thánh nữ lẩm bẩm nói.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi đứng dậy, nói:

- Cũng không nhất định, sẽ có đường tắt để phá giải trận pháp. Trong thiên địa này không người nào có thể bày ra diệt tuyệt đại trận. Cho dù là sát trận sát khí mười phần, thông thường cũng sẽ để lại một cửa sinh. Đó là do sợ đuổi tận giết tuyệt mà làm tổn thương tới hòa khí.

- Vậy phải bao lâu thì ngươi mới có thể phá vỡ được trận này?

Nghiễm Hàn thánh nữ hỏi một vấn đề mấu chốt.

Lâm Dịch cười khổ nói:

- Ta không biết, là ngày mai, hay là vài ngày, hay là cả đời cũng không biết được.
Trong ánh mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên vẻ mê man, vẻ mặt hoảng sợ, đầy bất an. Vào giờ phút này, nàng không còn là Thánh Nữ cao cao tại thượng kia nữa mà giống như một tiểu cô nương cô độc không có người nào trợ giúp vậy.

Nàng có chút khổ sở nói:

- Còn mười một ngày nữa chính là kỳ hạn một tháng, thời gian vừa đến. Không gian Thần ma chi địa sẽ lần nữa trở nên rung chuyển bất an, khắp nơi đều là khe nứt không gian. Cho dù chúng ta có đi ra được thì cũng không khác gì chết đi.

Dừng một chút, hít sâu một hơi, nàng chậm rãi nói:

- Nói cách khác, chúng ta chỉ có thời gian mười một ngày, nếu như qua kỳ hạn này, cho dù có phá vỡ trận pháp thì cũng không làm nên chuyện gì, ngươi...

Lời còn chưa dứt thì Nghiễm Hàn thánh nữ đã thấy Lâm Dịch ngồi chồm hổm dưới đất từ lâu. Đang nghiên cứu trận văn ba động khắc ở trên mặt đất, nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn tiểu tử ngây ngô này. Trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trước kia Nghiễm Hàn thánh nữ còn đuổi giết hắn, uy hiếp hắn, nhưng hôm nay hai người đã bị nhốt ở nơi đây. Nàng lại chỉ có thể dựa vào hắn thì mới có hy vọng để sống tiếp.

Nghiễm Hàn thánh nữ thở dài một tiếng, không hề quấy rối Lâm Dịch mà đứng ở một bên từ phía xa xa nhìn thiếu niên này. Nàng phát hiện ra khi hắn nghiêm túc thật là hấp dẫn, cho dù ngốc nghếch, thế nhưng thực sự không giống như là ác nhân.

Nghĩ tới đây, trên mặt của nàng đỏ ửng, quay đầu nhìn ra chỗ khác, bắt đầu ngồi tĩnh tọa ngộ đạo.

Thời gian lặng lẽ không một tiếng động trôi qua, trong chớp mắt đã qua bảy ngày, còn bốn ngày nữa đã đến kỳ hạn một tháng.

Trong thời gian này Lâm Dịch không ngủ một chút nào, hôm nay đã hai mắt đã đỏ hồng, trên mặt hiện lên vẻ mệt mỏi.

Hắn đã đi mỗi một tấc đất chung quanh đây không chỉ một lần, trận văn cũng đã được phá giải một hồi lâu, nhưng vẫn không tìm được manh mối.

Tất cả mọi chuyện Nghiễm Hàn thánh nữ đều nhìn thấy ở trong mắt, nàng đi đến, nhẹ giọng nói:

- Ta không giúp được gì, ngươi có muốn nghỉ ngơi một chút hay không. Chúng ta cũng không cần chút thời gian như vậy.

Lúc này trong lòng Lâm Dịch đang tâm phiền ý loạn, hắn làm như không nghe thấy những lời vừa nói của Nghiễm Hàn thánh nữ. Hắn chỉ là cau mày, im lặng không nói.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch đứng lên, cũng không có liếc mắt nhìn nàng một cái mà đi đến một chỗ bãi cỏ khác.

Nghiễm Hàn thánh nữ nhìn dáng vẻ Lâm Dịch lập tức có cảm giác ủy khuất, bản thân nàng có ý tốt đến quan tâm hắn, hắn lại không cảm kích một chút nào.

Nàng tức giận đến cả người run rẩy, lớn tiếng nói:

- Ngươi... tiểu tặc này, tại sao ngươi lại vô lễ như thế!

Lâm Dịch không để ý tới nàng, trong lòng hắn quả thực rất sốt ruột. Lần này hắn tới Thần ma chi địa chính là vì tìm kiếm thần dược Thái cổ, nhưng hôm nay bị nhốt ở nơi đây đã được bảy ngày. Nếu kéo dài thêm một ngày thì vết thương của sư phụ sẽ gia tăng thêm một phần.

Đúng lúc này, hoàn cảnh chung quanh đột nhiên biến đổi.

Một trận tiếng sấm vang ì ùng truyền đến, vang lên bên tai của Lâm Dịch, giống như sấm sét giữa trời quang, dọa cho hắn giật mình.

Nghiễm Hàn thánh nữ đại hỉ nói:

- Tiểu tặc, không nghĩ tới ngươi lại có chút bản lĩnh, đã thực sự phá giải được trận pháp này.

Sắc mặt Lâm Dịch trở nên rất xấu xí, trầm giọng nói:

- Ta không phá được, chúng ta đã rơi vào một loại đại trận khác.

Trong lòng Nghiễm Hàn thánh nữ trầm xuống, run giọng nói:

- Trận pháp gì?

- Sát trận!

Chương 44: Thánh Nữ Thất Thố

Nghiễm Hàn thánh nữ đột nhiên biến sắc, hỏi:

- Tại sao lại đổi thành sát trận, không phải mới vừa rồi là khốn trận hay sao?

Trong mắt của Lâm Dịch cũng hiện lên một tia đau khổ, nói:

- Ta không biết, đừng hỏi ta, có lẽ không phải là do ta động tới.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Trình độ phức tạp của trận văn trong đại trận này ta chưa từng thấy qua, cũng may chúng ta mới bước vào không sâu, nhưng một góc của đại trận này cũng đủ đã để khốn chết chúng ta rồi.

Vừa dứt lời, trong nháy mắt bọn họ đã bị chuyển đến một chỗ không gian khác. Bản thân đặt mình trên một hòn đảo nhỏ hẹp, xung quanh có sấm chớp rền vang, trên bầu trời nổi lên mưa to tầm tã, tiếng sấm cuồn cuộn, tản ra từng trận uy áp.

Trong lúc nhất thời gió lớn mưa rào, phong quyển tàn vân nổi lên. Hai người Lâm Dịch giống như thuyền con trong mưa gió, không ngừng dập dìu ở trong biển rộng.

Mây đen hạ thấp, giống như sóng vẩy mực nước, biến ảo vô cùng. Đám mây đen dường như bị một cỗ lực lượng vô danh dẫn dắt, bắt đầu chậm rãi tụ tập ở bên trên không trung hòn đảo nhỏ. Dường như bên trong nổi lên năng lượng khổng lồ, đang vận sức chờ phát động.

- Lôi kiếp!

Nghiễm Hàn thánh nữ hơi biến sắc, thản nhiên nói:

- Lần này nếu không thể phá trận, ta và ngươi chỉ có một con đường chết mà thôi.

Lâm Dịch cũng gấp tới mức đầu đầy mồ hôi, một bên nghiên cứu trận văn, một bên vừa nói:

- Sát trận là một loại có uy lực lớn nhất trong các chủng loại trận pháp, một khi rơi vào trong đó, thông thường chính là thân thể bị hủy hết, thần hồn bị diệt. Nhưng chính vì vậy cho nên lại bớt đi sự hay thay đổi thất thường, cho nên sát trận cũng là trận pháp dễ phá nhất.

Lúc này mây đen trên bầu trời đã biến thành vòng xoáy, chậm rãi xoay tròn, ở giữa có sấm chớp lóe lên, đỏ chói mắt, đang tích góp khổng lồ năng lượng.

Rồi đột nhiên!

Một đạo sấm sét màu đỏ bắn thẳng về phía Lâm Dịch, mà hắn đang vội vàng phá giải trận văn, dường như đã rơi vào trầm tư, vẫn chưa cảm giác được nguy hiểm đang tới gần.

Nghiễm Hàn thánh nữ không chút do dự tiến lên, ngăn ở trước người Lâm Dịch. Trong lòng bàn tay có hàn quang thoáng hiện, đánh ra một đầu băng long, dữ tợn kinh người, rung đùi đắc ý đánh về phía sấm sét đỏ ngầu.

- Phanh!

Sấm sét màu đỏ và băng long va chạm vào nhau, bạo phát ra một tiếng vang rất lớn. Băng long của Nghiễm Hàn thánh nữ bị nghiền nát, khí thế của sấm sét không giảm, lại lần nữa đánh xuống.

Nghiễm Hàn thánh nữ biến sắc, tay bấm pháp quyết, khẽ quát:

- Băng Đống Kết Giới!

Sau đó tất cả mọi thứ ở bốn phía đều được phủ lên một tầng băng mỏng. Trong nháy mắt này tốc độ của sấm sét màu đỏ cũng hơi chậm lại, nhưng vẫn chưa đủ để ngăn cản quyết tâm hủy diệt hai người Lâm Dịch của nó. Nó vẫn tản mát ra từng trận uy áp kinh thiên từ trên trời hạ xuóng.

Ở trong Băng Đống Kết Giới, rõ ràng lực lượng của sấm sét màu đỏ đã bị suy yếu đi rất nhiều.

Trong mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ quyết đoán, phi thân tiến lên, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm băng to lớn, nàng lớn tiếng nói:

- Thần thông thuật, Hàn Băng Kiếm!

Hai tay cầm kiếm, nâng lên trên không trung, mang theo uy của thiên địa, bổ về phía sấm sét màu đỏ.

- Phanh!

Song phương va chạm, kiếm băng phát ra một tiếng âm hưởng nứt nẻ, sau đó vỡ vụn. Sấm sét vẫn có dư lực đánh về phía Nghiễm Hàn thánh nữ.

Nghiễm Hàn thánh nữ nắm hai tay, nghênh đón.

Lại là một người liều mạng.

Sấm sét màu hồng bị đánh tan, tiêu tán trong thiên địa, thân thể của Nghiễm Hàn thánh nữ cũng bị một kích này đụng cho bay ra ngoài. Rơi xuống dưới chân của Lâm Dịch, từ khóe miệng tràn ra một tia máu, dung hợp với dung nhan tuyệt thế kia lại càng có vẻ thê lương, xinh đẹp kinh diễm.
Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, lên tiếng hỏi thăm nàng:

- Ngươi không sao chứ?

Nghiễm Hàn thánh nữ thản nhiên nói:

- Nếu như ngươi không phá giải được trận pháp, như vậy ta sẽ có chuyện.

Lâm Dịch đỏ mặt lên, cười nói:

- Ngươi cứ ở đây kiên trì một chút, ta sẽ cố gắng.

Mây đen trên bầu trời không tán, trái lại còn càng dày đặc thâm thúy, đen nhánh như mực, tản ra một tia sát khí chấn nhiếp tâm thần người ta.

Ở trung tâm vòng xoáy thoáng hiện một chút quang mang đỏ thắm, màu sắc so với sấm sét ban nãy càng đậm hơn, năng lượng càng cuồng bạo hơn nhiều.

Nghiễm Hàn thánh nữ lau vết máu ở khóe miệng, đề khí, lần nữa nghênh đón công kích.

Sau mấy lần tiếng đinh tai nhức óc vang lên, thân thể mềm mại của Nghiễm Hàn thánh nữ vô lực rớt xuống, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Miệng thở hổn hển từng ngụm lớn, bộ ngực mê người phập phồng, mềm mại kiều diễm nói không hết được.

Lâm Dịch sờ mũi một cái, thấp giọng nói:

- Hình như thương thế của ngươi rất nặng, cái này...

- Tu vi của ta áp chế ở Ngưng khí kỳ, thần thông pháp thuật ra hết cũng chỉ có thể miễn cưỡng gánh được đạo lôi kiếp thứ hai mà thôi. Được rồi, buông tha đi, hôm nay ta và ngươi sẽ chết ở trong trận này rồi.

Trong mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên vẻ bi thương, thở dài một tiếng.

Lâm Dịch chột dạ, do dự một lúc lâu mới quanh co nói:

- Sao phải buông tay chứ, Thánh Nữ tỷ tỷ, có chuyện này, hình như ta quên nói với ngươi...

Vẻ mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ không có chút biểu hiện gì, rất thản nhiên.

Lâm Dịch liếc trộm vẻ mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ một cái, trong lòng bình tĩnh, cười nịnh nói:

- Hình như ở trong đại trận này không cần áp chế tu vi, trận pháp này có thể che giấu phong ấn của Thần ma chi địa, bạo phát tu vi cũng sẽ không dẫn tới khe nứt không gian.Vẻ mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại, trong hai mắt có hàn ý thấu xương, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch nào còn dám nhìn nàng, vội vã cúi thấp đầu, ra vẻ rất là đáng thương.

Trước kia không nói là sợ nữ nhân này bạo phát tu vi, có thể tiện tay trấn áp hắn. Như vậy sau này hắn sẽ luôn ở trong thế bị động, lúc này tình huống khẩn cấp, như chỉ mành treo chuông, động một cái là thân tử đạo tiêu, cho nên hắn cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy.

Rõ ràng tiểu tử này có ý định giấu diếm, Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận tới mức suýt nữa bạo phát. Nhiều năm tu đạo, thanh tâm quả dục, mới chung đụng vài ngày với hắn mà lại liên tục giận dữ như vậy. Chẳng lẽ người này được ông trời phái tới hành hạ nàng hay sao?

Nàng hít sâu một hơi, tâm thần bình phục lại. Đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, cắn răng nghiến lợi nói:

- Tiểu tặc, sau này ta sẽ tính sổ với ngươi!

Lâm Dịch cười híp mắt nói:

- Thánh Nữ tỷ tỷ, nên đại nhân đại lượng là tốt nhất.

Nghiễm Hàn thánh nữ thở hổn hển, không thể kiềm chế được mà thét to:

- Ta bảo ngươi đi phá trận, không phá được thì ta sẽ làm thịt ngươi trước!

Lâm Dịch bị một tiếng rống này làm cho cả người run rẩy, sợ đến mức suýt tè ra quần, tránh sang một bên, yếu ớt nói:

- Thánh Nữ tỷ tỷ, ta sợ hãi...

- Ngươi...

Nghiễm Hàn thánh nữ giận dữ, quay đầu rời đi, chạy đi nghênh đón đạo lôi kiếp thứ ba. Khí tức Kim Đan ầm ầm bạo phát, thiên địa trở nên biến sắc, dường như toàn bộ thế giới cũng trở nên lạnh lẽo. Lúc này trong lúc giơ tay nhấc chân, dường như nàng có thể đóng băng cả vạn dặm.

Lâm Dịch cảm khái, đây là tu sĩ Kim Đan a, một khi kết đan, khi đó mới là tiên.

Chỉ có bước vào Kim Đan cảnh thì mới có tư cách được gọi là Tiên nhân, thủ đoạn Ngưng Khí Trúc Cơ không thể nào so sánh được. Dời núi lấp biển, hô mưa gọi gió, không gì là không làm được.

Cũng không lâu sau, Lâm Dịch thét lên một tiếng kinh hãi, lớn tiếng nói:

- Thánh Nữ tỷ tỷ, mau tới đây, nơi này an toàn!

Hòn đảo đơn độc này rất nhỏ hẹp, lùm cây không nhiều, chỉ có một cây cổ thụ che trời đứng vững ở trong mây. Lâm Dịch phát hiện ra một đoàn trận văn ở dưới mặt cây cổ thụ này, rất là cổ quái. Sau khi thôi diễn một lúc lâu, rốt cuộc hắn đã nhận được một kết luận, đây cũng là cửa sinh duy nhất trong sát trận.

Nghiễm Hàn thánh nữ dùng sắc mặt bất thiện sóng vai đứng cùng Lâm Dịch ở dưới cây cổ thụ, nàng nhịn không được giễu cợt hắn một phen:

- Ngươi bận rộn hơn nửa ngày, đây là phương pháp phá trận đây sao?

Lâm Dịch cười nói:

- Ít nhất nơi này rất an toàn.

Bên ngoài đen kịt, tiếng sấm cuồn cuộn, thanh thế kinh người, phát ra âm hưởng đinh tai nhức óc. Sấm sét đánh xuống các nơi trên đảo, đất rung núi chuyển một hồi. Giống như gió thu cuốn hết lá vàng đi vậy, hòn đảo cô độc này trở nên thê lương. Thế nhưng ở dưới cây cổ thụ này lại không gặp tai ương như vậy.

Nghiễm Hàn thánh nữ thản nhiên nói:

- Chúng ta phải ra ngoài thế nào đây? Cũng không thể tránh cả đời ở chỗ này. Ngươi đừng quên, còn bốn ngày nữa là đến kỳ hạn một tháng của Thần ma chi địa.

Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt trở nên buồn bã, tâm tình vui sướng vừa rồi biến mất không còn, hắn nói:

- Chỉ có thể đi một bước, tính một bước mà thôi.

Chỉ có bốn ngày, còn có cơ hội tìm kiếm thần dược Thái cổ nữa sao? Còn có cơ hội sống mà đi ra khỏi Thần ma chi địa sao?

Chương 45: Lục Dục Đại Trận

Trên hòn đảo cô đọc hẹp dài, dưới một gốc cây cổ thụ cao vút che trời có một đôi nam nữ đang sóng vai đứng. Nữ nhân phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp vô cùng, nam có chút ngây ngốc, hình dạng rất phổ thông, nhìn qua rất không hợp nhau.

Hai người Lâm Dịch đã rơi vào trong sát trận này được bảy ngày, kỳ hạn một tháng Thần ma chi địa đã tới từ lâu.

Bên ngoài gốc cổ thụ sấm chớp rền vang, trời đất đen kịt, sấm sét không ngừng đánh xuống. Trên hòn đảo đơn độc là một mảnh hỗn độn, cảnh tan hoang đầy rẫy.

Trong lòng bàn tay của Lâm Dịch có một khối Linh thạch, hắn đang nghiêm túc khắc lên phía trên.

Sắc mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ không hề có chút lạnh lẽo mà trái lại còn có một tia tiêu điều bi thương. Nàng nhìn tiểu tử bên cạnh rồi thấp giọng nói:

- Chúng ta đang làm gì đây?

Lâm Dịch không ngẩng đầu, đáp:

- Nhớ thời gian, bây giờ là một tháng lẻ ba ngày trong Thần ma chi địa.

Khóe miệng của Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên một tia giễu cớt, lắc đầu than thở:

- Nhớ thời gian thì có tác dụng gì cơ chứ?

- Sư phụ ta chỉ có thọ mệnh một năm, ta muốn trong vòng một năm này tìm được thần dược Thái cổ, mang về trị thương cho người.

Lâm Dịch trầm mặc một lát, nhẹ nhàng nói.

Nghiễm Hàn thánh nữ liếc mắt nhìn Lâm Dịch, than thở:

- Chúng ta nên tỉnh táo một chút, đừng nói chúng ta không phá giải được trận pháp này. Cho dù có phá trận ra ngoài, đến Thần ma chi địa thì cũng sẽ bị khe nứt không gian thôn phệ. Chỉ có một con đường chết, đâu có cơ hội tìm được thần dược Thái cổ gì cơ chứ.

- Chỉ cần không chết thì sẽ có cơ hội. Chỉ cần còn chưa tới kỳ hạn một năm thì ta sẽ không buông tha việc tìm thần dược Thái cổ kia.

Lâm Dịch quật cường nói.

Nghiễm Hàn thánh nữ lạnh nhạt cười cười, không khuyên hắn nữa.

Cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên Lâm Dịch nói:

- Hôm nay đã là ngày thứ bảy tiến vào sát trận rồi.

Nghiễm Hàn thánh nữ tĩnh tọa ngộ đạo, vẻ mặt không chút biểu hiện gì. Ngay cả một chút phản ứng cũng không có.

Trong mắt Lâm Dịch chớp động một tia sáng, hắn trầm ngâm nói:

- Sau khi chúng ta bị vây trong khốn trận bảy ngày đã bị chuyển dời đến bên trong sát trận.

- Sao?

Nghiễm Hàn thánh nữ mở hai mắt ra, đôi mắt đẹp quét mắt nhìn về phía Lâm Dịch, hỏi:

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

Nàng biết Lâm Dịch tuyệt không thể nào vô duyên vô cớ nói ra một câu như vậy.

- Nếu như ta đoán không sai, chúng ta sẽ lập tức bị chuyển đến bên trong một tòa đại trận khác, bảy ngày sẽ là một vòng luân hồi.

Nghiễm Hàn thánh nữ biến sắc, cau mày hỏi:

- Lại phải đổi sao, là trận pháp gì đây?

Lâm Dịch lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết, có lẽ là ảo trận, có lẽ là trận pháp phụ trợ. Đương nhiên đây cũng chỉ là một dự đoán của ta, không tính là chuẩn.

Vừa dứt lời, trước mắt trở nên biến đổi, hoàn cảnh chung quanh cũng bắt đầu trở nên mông lung, tiếng sấm dần dần tiêu tán, biến mất không thể nghe thấy nữa.

Lâm Dịch chớp mắt một cái, hắn cảm thấy thân thể mình đã bị mạnh mẽ kéo tới nơi khác.

Hắn vội vã nín thở ngưng thần, nhìn ra bốn phía, vừa nhìn lại, hắn trợn mắt há hốc mồm, bị chôn chân ngay tại chỗ.

Nghiễm Hàn thánh nữ cũng bị dẫn vào trong. Khi nhìn thấy một màn trước mắt, nàng nhíu nhíu mày, đứng yên không nói.Ở trong đại trận nàng không cần áp chế tu vi, thủ đoạn Kim Đan có thể đánh ra được, cho nên vẻ mặt cũng có vẻ bình tĩnh.

Chỗ này lại không giống như là một tòa trận pháp, hai người bị truyền vào trong một căn phòng lớn.

Căn phòng bố trí vô cùng tinh xảo, nhìn vào, trước mắt là một mảnh đỏ tươi, trên bàn có hoa quả, trên cửa sổ có dán một chữ hỷ thật to, vô cùng chói mắt.

Bên cạnh, cách hai người không xa chính là một cái giường, hai bên trái phải có một cái cây cảnh, hai bên giắt lụa đỏ. Khiến cho người ta không khỏi sinh ra một loại dục vọng muốn nằm lên phía trên nghỉ ngơi.

Lâm Dịch cau mày, đẩy cửa phòng ra một chút, thế nhưng không đẩy ra được. Trong mắt lóe lên một tia cổ quái, hắn vận kình lực toàn thân, lại đẩy ra.

Ầm một tiếng, Lâm Dịch lui lại vài bước, nhìn cửa phòng hoàn hảo không có việc gì, lại rơi vào trong trầm tư.

Nghiễm Hàn thánh nữ đi tới một bên, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra. Không khí tươi mới lập tức tràn vào, cuốn đi một chút áp lực ở trong phòng.

Nàng đưa tay ra ngoài cửa sổ để tìm kiếm, lại phát hiện ra dù mình làm thế nào cũng không ra được, giống như có một tầng trở ngại ngăn cản ở nơi này, nhưng phong cảnh phía ngoài lại bị nàng thu hết vào trong mắt.

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ lạnh lẽo, bàn tay chộp ra, nhẹ nhàng quát:

- Thần thông, Hàn Băng Kiếm!

Băng kiếm trực tiếp đánh ra phía ngoài cửa sổ, nhưng không có một tia âm hưởng nào cả. Dường như băng kiếm đã bị tầng trở ngại kia cắn nuốt hết vậy. Lập tức biến mất, không tạo ra một chút sóng gió nào cả.

Nghiễm Hàn thánh nữ nhìn Lâm Dịch đang suy nghĩ, nàng cau mày hỏi:

- Đây cũng là trận pháp sao?

Vẻ mặt của Lâm Dịch cũng rất khó hiểu, lầm bầm nói:

- Ta nhìn thế nào cũng giống như nơi động phòng a...

Sắc mặt Nghiễm Hàn thánh nữ trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Tốt nhất đừng có nói lung tung, chúng ta bị vây khốn ở chỗ này đã chỉ có một con đường chết, nếu như chọc tới ta, ta sẽ đập chết ngươi trước!

Lâm Dịch không nhịn được phải nói một câu:

- Không cần phải dùng vẻ mặt đó để dọa ta. Ở nơi này chỉ có hai chúng ta, nếu còn đánh đánh giết giết, như vậy cũng phải chạy ra ngoài rồi hãy nói tiếp.

- Chạy đi ra ngoài thì cũng chết.Nghiễm Hàn thánh nữ hừ nhẹ một tiếng, quay đầu ra chỗ khác không thèm nhìn hắn nữa.

Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên xuất hiện một đám sương mù màu hồng, dày đặc lượn lờ, từ từ trải rộng ra mỗi một góc trong gian phòng.

Biến cố đột nhiên xuất hiện làm cho Lâm Dịch có chút trở tay không kịp, hắn nhíu mày, rơi vào trong trầm tư.

Nghiễm Hàn thánh nữ không dám khinh thường, vội vã ngừng thở, nửa ngày sau. Nàng cảm giác trong lòng có một tia dị dạng, xao động khó nhịn, cả người trở nên nóng lên.

Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay, chỉ thấy trên mặt da đã bị tầng phấn kia bao phủ. Nó đang chậm rãi xông vào trong da, trên cánh tay mơ hồ lộ ra một tia hồng nhạt, rất là mê hoặc.

Khí tức của Nghiễm Hàn thánh nữ có chút bất ổn, sắc mặt ửng hồng, nàng lạnh giọng nói:

- Đây là trận pháp gì? Nhanh phá vỡ một chút đi!

Lúc này trên đầu Lâm Dịch cũng đầy mồ hôi, cảm giác toàn thân tràn ngập dục hỏa khó nhịn. Ngôi sao màu tím trong thức hải đang chậm rãi chuyển động từ lâu. Ngâm xướng pháp quyết hơn trăm chữ, thế nhưng vẫn không chống cự được nổi loại cảm giác dục hỏa thiêu đốt người này.

Hắn nhìn Nghiễm Hàn thánh nữ, hai mắt cảm thấy hoảng thốt.

Chỉ thấy Nghiễm Hàn thánh nữ mang theo sắc mặt đỏ bừng đi tới chỗ hắn, thân thể thướt tha, cái eo nhỏ nhắn bộc lộ ra ngoài.

Mái tóc đen nhánh xõa tới vai, tấm lụa hồng nhạt mỏng mang theo một tia kiều diễm mê hoặc, đôi ngọc thỏ trước ngực cao vút run rẩy, mắt thấy muốn phá tan y phục mà ra.

Thứ mê người nhất chính là một đôi mắt to long lanh, lúc nhìn quanh, liên tục bắn ra quang mang mê người. Cái mũi tinh xảo, đôi môi anh đào hồng nhuận khẽ nhếch lên, dường như đang cầu hắn cái gì đó.

Lâm Dịch cắn nhẹ đầu lưỡi, hít sâu một hơi. Khi lần nữa nhìn về phía trước, phát hiện ra Nghiễm Hàn thánh nữ mặc một thân y phục trắng như tuyết, đang dùng mặt sắc bất thiện dõi theo hắn, chỉ là miệng đang thở hổn hển.

Tất cả mọi thứ đều là ảo giác.

Nhưng loại xao động khác thường này quả thực đã xúc động tới thân thể, nếu như không nghĩ ra được biện pháp, sợ rằng sẽ thực sự rơi vào vực sâu dục vọng.

Trong miệng Lâm Dịch khổ sở nói:

- Nếu ta đoán không lầm, đây là lục dục đại trận trong ảo trận, không nghĩ tới trận pháp này lại có thứ này. Sư phụ ta nói lục dục đại trận này đã sớm biến mất ở trong thời đại Thái cổ. Truyền thừa bị chặt đứt, không ngờ lại gặp phải ở nơi này.

- Sao... Sao... Lục dục?

Ở chỗ sâu trong yết hầu của Nghiễm Hàn thánh nữ không tự chủ được phát ra một tiếng lẩm bẩm rất nhỏ, không thể nghe được.

Lâm Dịch nghe thấy vậy trái tim nhảy lên một trận, nuốt nước bọt, thở dốc nói:

- Lục dục là chỉ sắc dụ, hình dáng tướng mạo, dáng vẻ cũng vậy. Ngay cả ngôn ngữ thanh âm, cái gì cũng dụ hoặc, nói cách khác...

Sắc mặt Lâm Dịch ửng hồng, dường như đang phải thừa nhận thống khổ cực lớn, trong lòng Nghiễm Hàn thánh nữ trầm xuống, cắn chặt răng, lạnh giọng hỏi:

- Nói tiếp!

- Nói cách khác... Thông thường mọi người sẽ hiểu lục dục thành sáu loại dục vọng đối với người khác phái, cũng chính là tình dục mà trong miệng các tu sĩ thường nói.

Cả phòng trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người, mang theo một tia khí tức khác thường.

Lâm Dịch cách Nghiễm Hàn thánh nữ rất xa, nhưng không gian trong phòng có hạn, hai người vẫn đang ở trong phạm vi tầm mắt của đối phương.

Lâm Dịch cúi thấp đầu, quỳ trên mặt đất, hai tay tạo thành quyền. Đầu ngón tay cắm thật sâu vào trong lòng bàn tay, có một tia máu tràn ra. Cảm giác dục hỏa đốt người đã làm cho hắn không có tâm tư đi suy nghĩ tới việc phá trận nữa.

Hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn Nghiễm Hàn thánh nữ, rất sợ liếc mắt sẽ bị hãm sâu vào trong đó, biến thành công cụ bị dục vọng chi phối.

Tuy rằng hắn và Nghiễm Hàn thánh nữ không phải là bằng hữu, nhưng hắn cũng không đáng làm loại ra chuyện bỏ đá xuống giếng như vậy.

Một loạt cảm giác khô nóng gây rối đã làm cho cả người hắn dâng lên máu nóng, hai mắt đỏ hồng, ý thức cũng dần dần bắt đầu trở nên không rõ.

Lâm Dịch không biết Nghiễm Hàn thánh nữ có thể chịu được loại dục vọng này hay không. Thế nhưng hắn biết, nếu như cứ tiếp tục hao tổn nữa, hắn sẽ mất đi một chút lý trí sau cùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau