BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Quân Như Yêu Nghiệt

Người vừa tới có vóc người thon dài, dung mạo vô cùng xinh đẹp. Người mặc một bộ trường sam màu hồng rũ xuống tận dưới chân, hai tròng mắt như nước, liên tục nổi lên rung động, xinh đẹp không thể tả được. Người này chính là Quân Như của Sơn Nhạc Môn.

- Khanh khách, Lâm đạo hữu thật là có bản lĩnh. Ngay cả công kích như vậy cũng có thể tránh thoát được. Có lẽ, ngươi đã sớm đoán ra được là tiểu nữ đúng không?

Quân Như cười duyên một tiếng, cười làm cho cả người run rẩy, tản ra mị lực vô tận, mị nhãn như tơ.

Lâm Dịch coi như không nhìn thấy, không có một chút động tĩnh nào. Khóe miệng nhếch lên, có chút châm chọc nói:

- Ngươi cũng có đủ kiễn nhẫn a, đã hơn mười ngày rồi mà vẫn còn băn khoăn tới ta.

Trong hai mắt của Quân Như hiện lên vẻ hiếu kỳ, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, gắt giọng nói:

- Không dễ chơi một chút nào. Lâm đạo hữu nói cho người ta biết xem, Quân Như đâu có lộ ra sơ hở nha?

Dáng vẻ của Quân Như vô cùng ngây thơ và khả ái, nhìn như không có chút tâm cơ nào, giống như một tiểu cô nương không rành thế sự vậy. Thế nhưng toàn thân lại có một loại khí chất không nói rõ được, rất là câu dẫn lòng người.

Chẳng biết tại sao, trong lòng Lâm Dịch không khỏi dâng lên một trận dục hỏa. Người bị thiêu đốt khó nhịn, có một loại kích động muốn đẩy ngã giai nhân trước mắt xuống, lại đặt dưới thân rồi hung hăng chà đạp.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, âm thầm kinh hãi, nữ nhân này có phần tà môn.

- Từ lúc ở Thí Kiếm bình trong Dịch Kiếm Tông ta đã cảm giác được có chút không đúng rồi. Nữ nhân như ngươi rất không đơn giản, không có việc gì lại nhìn lên trên người ta. Có lẽ đang có ý đồ với ta, từ lúc đó ta đã để ý ngươi rồi.

Vẻ mặt Quân Như ủy khuất, như muốn khóc. Nàng cắn đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, lại nhẹ giọng nói:

- Oan gia, đó là do Quân Như thích ngươi a.

Lâm Dịch nở nụ cười, dường như hắn vừa mới nghe được chuyện buồn cười lớn nhất trên thế gian này.

Vẻ mặt của nữ tử này biến hóa, thay đổi thất thường, lúc thì ngây thơ, lúc thì hân hoan nhảy nhót. Lúc này lại đổi thành dáng dấp vẻ đáng thương, nhưng lại làm cho trong lòng người ta không sinh ra được cảm giác ghét bỏ nào. Trái lại còn có cảm giác mỗi một loại biểu hiện đều là thể hiện tình cảm trong lòng của nàng.

Chuyện này rất là mâu thuẫn, chuyện khác thường tất có yêu dị. Ở trong mắt của Lâm Dịch, Quân Như tựa như một đầu yêu ma khoác da người, để thôn phệ người khác vậy.

Lâm Dịch trừng mắt nhìn nàng, lắc đầu nói:

- Ta tự nhận tướng mạo mình rất bình thường, thân thể cũng là phàm thai, đạo hạnh lại không sâu, loại lời nói dối như thích ta thì không cần a. Nếu như ta tin ngươi, sợ rằng ban nãy đã biến thành một cỗ thi thể lạnh lẽo rồi.

Quân Như thở dài một tiếng, nói:

- Oan gia, Quân Như nói thật. Quân Như thực sự không nỡ giết ngươi, nhưng mà trên người ngươi có một món đồ, Quân Như bắt buộc phải có được, ài.

Quân Như muốn lấy một món đồ, trong lòng Lâm Dịch cũng đã hiểu ra được đại khái.

Lúc đầu ở Thí Kiếm Bình. Lúc Lâm Dịch và Quân Như đối mắt lần đầu tiên, cái quạt ở đan điền của hắn đã có chút run rẩy, sáu năm qua cái quạt này chỉ động hai cái, một lần là nhặt được hòn đá vô danh trong đầu, một lần khác chính là khi nhìn thấy Quân Như này.

Mà lần này, đã dẫn tới sát khí cho Lâm Dịch.

Lúc đầu nhìn thấy ánh mắt của Quân Như, Lâm Dịch đã biết, nữ tử này đã nhìn thấu hắn, hoặc là nói là cái quạt thần bí ở trong đan điền của hắn.

Trước tiên không nói cái quạt này đã mang đến cho Lâm Dịch bao nhiêu thay đổi. Chỉ đơn thuần mà nói, cái quạt này không rõ lai lịch, rất có thể bên trong sẽ tồn tại đầu mối về thân thế của bản thân hắn. Cho nên, Lâm Dịch tuyệt đối sẽ không giao cái quạt kia ra.

Huống chi, bây giờ hắn cũng không có cách nào khống chế được cái quạt thần bí này. Nếu như muốn lấy được cái quạt kia thì chỉ có thể đập nát đan điền của hắn, như vậy so với việc giết hắn cũng không có gì khác nhau cả.

- Mới vừa vào Thần ma chi địa này thì đã ta cảm nhận được một cỗ sát khí như có như không. Chỉ là trước đó mấy ngày ta trốn nó đã biến mất. Ta vốn tưởng rằng ngươi sẽ buông tha, không nghĩ tới nhanh như vậy lại có thể tìm đến được.Quân Như nháy mắt đôi to, nét mặt tươi cười như hoa, vỗ tay nói:

- Đúng vậy, đúng vậy. Lâm đạo hữu tránh đi nơi nào vậy, sao Quân Như tìm rất lâu mà cũng không tìm được chứ?

Trong lòng Lâm Dịch thầm nghĩ:

-  Ở mộ huyệt dưới đất âm trầm lạnh lẽo, bầu không khí trầm lắng, có thể che giấu được tất cả khí tức, đương nhiên ngươi sẽ không cảm ứng được ta a.

Chỉ là loại chuyện như thế này, đương nhiên Lâm Dịch sẽ không nói ra ngoài.

Lâm Dịch im lặng đứng yên, trong tay vẫn cầm một khối Linh thạch không ngừng thưởng thức nó. Một trận gió lạnh thổi qua, làm mái tóc dài trên trán hắn trở nên rối loạn.

Chẳng biết tại sao, Quân Như khiến cho hắn có một loại cảm giác không đành lòng làm thương tổn nàng. Trong lòng giãy dụa một hồi lâu, cuối cùng vẫn không hạ thủ, hắn đang đợi.

Chờ một thời cơ có thể cho để hắn quyết định, hạ thủ không lưu tình.

Quân Như khẽ cười một tiếng, oán trách nói:

- Oan gia, ngươi cũng không hề đối tốt với Quân Như một chút nào cả. Vấn đề mà ban nãy Quân Như hỏi, ngươi không thèm trả lời kìa.

Lâm Dịch cụp mắt, mặt không có biểu cảm gì, không phản ứng tới nàng chút nào, dường như không nghe được lời trêu đùa của Quân Như.

Quân Như dừng một chút, vẻ mặt có chút cô đơn, thấp giọng nói:

- Thực sự không trả lời được sao? Quân Như chỉ đành phải hạ thủ độc ác, ra tay giết ngươi mà thôi...

Còn chưa nói hết lời thì trong nháy mắt xung quanh đã yên tĩnh trở lại, trong không khí tràn ngập sát khí dày đặc, làm cho bóng đêm này tăng thêm vài phần lạnh lẽo.

Dường như Lâm Dịch đã hạ quyết định gì đó, hai mắt mở ra, hàn quang lóe lên, Linh thạch trong tay vô thanh vô tức rơi xuống trên mặt đất, trong nháy mắt đã tiến vào bãi cỏ dưới chân.

- Bắt đầu!Theo một đạo thanh âm lạnh như băng vang lên, trong nháy mắt ở xung quanh hai người có từng đạo trận văn huyền ảo không rõ sáng lên. Quang mang chói mắt lóe lên ở trên bãi cỏ, linh khí trong không gian ở chỗ này trong nháy mắt đã bị kiềm hãm lại, sau đó biến mất hầu như không còn, xuất hiện một khu vực chân không, không có linh khí.

Cấm Linh Trận!

Vừa rồi Lâm Dịch biết có người theo dõi hắn cho nên mới giả bộ tìm kiếm đồ đạc, tỉ mỉ bày ra Cấm Linh Trận này. Hắn không biết đối phương có thủ đoạn gì, thế nhưng nếu như là ở trong Cấm Linh Trận, như vậy hắn cũng chỉ có thể dùng thân thể để tranh phong với đối phương mà thôi.

Mặc dù chỉ là một góc không trọn vẹn, thế nhưng vẫn có thể Cấm Linh được thời gian một hơi thở.

Thời gian một hơi thở đã đủ để cho Lâm Dịch giết chết một tu sĩ Trúc Cơ.

Trong chớp mắt khi Cấm Linh Trận lóe lên, trong mắt Quân Như lóe lên một tia hoảng loạn, muốn đề khí lui về phía sau.

Nhưng sau đó vẻ mặt nàng ngẩn ra, nhìn Lâm Dịch, khóe miệng mang theo một tia đùa cợt, một tia xem thường.

Lâm Dịch thấy nụ cười của Quân Như, trong lòng có một chút bất an. Thế nhưng hắn không kịp ngẫm nghĩ nữa mà hét lớn một tiếng, vung nắm đấm, trực tiếp đập về phía đầu của Quân Như.

Nếu đã quyết định, vậy thì không cần phải hạ thủ lưu tình làm gì!

Mặc dù không có cách nào Ngưng Khí, thế nhưng Lâm Dịch đã dùng hết toàn lực, quyền phong lạnh thấu xương, trên không trung phát ra từng tiếng sưu sưu, chấn nhiếp tâm thần người khác.

Quân Như khẽ cười một tiếng, không hoảng hốt rối loạn mà nhẹ nhàng giơ cánh tay lên, cũng dùng hai ngón tay đâm thẳng về phía trước. Đón lấy nắm đấm của Lâm Dịch.

Lấy ngón tay đấu với quyền.

Thật là hành động cuồng vọng.

Nhưng sau khi chỉ và quyền va chạm, sắc mặt Lâm Dịch đại biến, quần áo trên cánh tay trong nháy mắt đã vỡ vụn, vải bay tán loạn, có thể mơ hồ thấy được từng huyết quản màu xanh nhạt ở trên cánh tay, hiện lên bên ngoài thân thể, dữ tợn kinh người.

Lâm Dịch kêu lên một tiếng đau đớn, vẻ mặt có vẻ thống khổ, liên tiếp lùi ngược lại mấy bước về phía sau.

Thân thể đụng vào nhau, không ngờ Lâm Dịch lại ở trong thế hạ phong!

Quân Như không ngạc nhiên một chút nào đối với kết quả này, nàng ôn nhu nói:

- Oan gia, ngươi cho rằng chỉ có thân thể của ngươi cường đại thôi sao, ngươi không đánh lại được Quân Như đâu. Cho nên nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói, như vậy có thể tránh được rất nhiều thống khổ.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, thân thể của hắn lần nữa bị đánh bại, mà lần này dường như lại bị thua càng triệt để hơn.

Trong chớp mắt khi song phương va chạm, Lâm Dịch đã cảm nhận được trên đầu ngón tay của đối phương mang theo một loại lực lượng sắc bén, cứng rắn vô cùng, không chỗ nào là không thể phá. Sau đó, trong nháy cỗ lực lượng này mắt theo cánh tay, truyền vào trong cơ thể của hắn.

Ban đầu, cả người Lâm Dịch đều bị loại sắc bén không rõ giống như kim loại này tàn sát bừa bãi, trong nháy mắt cơ thể đã bị xé rách, lục phủ ngũ tạng cũng bị cắt ra từng đạo vết thương. Thế nhưng sau đó khí huyết màu xanh nhạt dâng lên, thương thế của hắn chậm rãi khép lại.

Nhưng loại sắc bén này có mặt ở khắp nơi, mỗi một tấc trên cơ thể lần nữa bị xé rách, bị thương lại càng nặng thêm. Lặp đi lặp lại, trong nháy mắt, Lâm Dịch đã phải thừa nhận thống khổ to lớn.

Khi Lâm Dịch kinh hãi, cái quạt thần bí ở đan điền khẽ run lên, trong nháy mắt cỗ sắc bén kia đã tiến vào trong cái quạt rồi biến mất.

Nhưng lúc này, cơ thể của Lâm Dịch đã bị cỗ lực lượng này tàn phá cho thất linh bát lạc, thực lực đại giảm, khí huyết màu xanh nhạt quay cuồng, đang chậm rãi chữa trị cho hắn.

Chương 27: Trường Kiếm Quát Tháo

Quân Như lắc đầu than nhẹ:

- Ngươi bày ra Tụ linh trận này chỉ là tự mình chuốc lấy cực khổ mà thôi, buông tha đi.

Lâm Dịch híp hai mắt lại, rất là tỉnh táo, tính toán cơ hội duy nhất để nghịch chuyển chiến cuộc, trận pháp đã vô hiệu, thân thể không địch lại được. Đạo hạnh pháp thuật không địch lại được, chạy trốn cũng là chuyện hy vọng xa vời, Thần Thức công kích cũng khó làm bị thương tới căn bản của nàng.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, mơ hồ đã nắm chặt được cái gì đó, có thể đây là cơ hội duy nhất của hắn.

Quân Như lạnh nhạt đi tới chỗ Lâm Dịch, ôn nhu nói:

- Oan gia, ngươi không có phần thắng đâu. Chỗ dựa vào duy nhất là thân thể của ngươi cũng không đánh lại được ta. Ngươi yên tâm, đợi sau khi ngươi chết đi, ta sẽ chém giết tên Công Tôn Phái kia thay ngươi, giúp ngươi hả giận, buông tha chống cự đi.

Dường như thanh âm của Quân Như có ma lực nào đó, có thể thôi miên ý chí của Lâm Dịch, trong mắt hắn bắt đầu dần dần lộ vẻ mờ mịt.

- Không tốt!

Đầu lưỡi của Lâm Dịch khẽ lay động, trong nháy mắt trở nên tỉnh táo, chợt hắn hét lớn một tiếng, khí huyết màu xanh nhạt trên người cuộn trào, dâng trào mãnh liệt. Giống như chiến thần phụ thể, khí thế ngập trời, lần nữa xoay quyền nghênh đón.

- Ài, ngươi tội gì phải làm vậy chứ...

Quân Như thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút tiếc hận, cả người đột nhiên bộc phát ra khí tức ngập trời, tuy chỉ là Ngưng Khí tầng chín, thế nhưng lại có thần uy mênh mông cuồn cuộn, có cảm giác không thể chống lại được.

Điều càng làm cho Lâm Dịch kinh hãi là cả người Quân Như cũng được khí tức màu xanh nhạt bao phủ, nhưng nhìn qua so với hắn còn nồng nặc hơn nhiều.

Nhưng lúc này không cho phép Lâm Dịch ngẫm nghĩ nhiều như vậy, song phương đã tới gần, từng quyền va chạm với nhau.

Lâm Dịch lần nữa trải qua cảm giác đau đớn như cả người bị xé rách  một cách mạnh mẽ. Hắn cố nén đau đớn, trở tay chộp ra một trảo, gắt gao nắm lấy tay phải của Quân Như.

Quân Như khẽ cười nói:

- Oan gia làm gì vậy, muốn bắt nạt Quân Như sao?

Hai người nắm tay, nhìn như thân mật vô cùng. Lúc nói chuyện với nhau, ngay cả lời nói cũng giống như tình nhân đang lén lút liếc mắt đưa tình, nhưng khi giao thủ lại không có chút lưu tình nào cả. Tay phải Quân Như nắm lại, đánh tới đầu của Lâm Dịch, không để cho người kia có một chút cơ hội thở dốc nào cả.

Lâm Dịch ngửa mặt lên trời huýt sáo dài, mi tâm chợt sáng lên, ánh sáng màu tím lóe lên, một ngôi sao màu tím cổ xưa thần bí thê lương hiện lên, giống như vượt qua hư không vô tận đi tới trên thế gian này, hóa thành một đạo ánh sáng màu tím bắn về phía Quân Như.

Quân Như cười duyên một tiếng, dường như đã có đề phòng, mi tâm cũng có một đạo quang trụ màu hồng nhạt bắn ra, va chạm với đạo ánh sáng màu tím kia ở trên không trung, không phân biệt được cao thấp.

- Mấy loại thủ đoạn này của ngươi, Quân Như đều rất rõ ràng, lúc đầu khi ngươi và Công Tôn Phái tranh đấu, Quân Như đã tránh ở một bên, sao lại có thể bị thần thức của ngươi đánh trúng cơ chứ, ha ha. Ta nói rồi, ngươi không đánh lại Quân Như được đâu.

Lâm Dịch không có chút biểu tình, trong hai mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, hắn lạnh lùng nói:

- Thật không!

Ngay khi Quân Như không quan tâm, coi như đã nắm trong tay toàn cục, Lâm Dịch lập tay chộp ra một trảo, trực tiếp rút ra Ô Sao trường kiếm ở trong bao quần áo phía sau, hóa thành một bóng đêm, dùng xu thế như sấm sét đập về phía Quân Như, trong nháy mắt đã tới gần.

Vẻ mặt Quân Như có chút trào phúng, dịu dàng nói:

- Nhục thân của ta có thể cắt đứt Linh khí Thiên giai, oan gia, ngươi làm vậy thì có ích gì chứ?

Nói xong, cổ tay ngọc của Quân Như lật ra, chụp vào Ô Sao trường kiếm được y phục bao bọc.- Phốc!

Tia máu văng ra khắp nơi, xương cốt nổ tung.

Quân Như kêu đau một tiếng, sắc mặt đại biến, hiện lên vẻ ửng hồng. Dưới một kích, tay phải nàng lại bị đập tan, y phục bên ngoài cũng bị đánh cho rách nát tả nơi, để lộ ra Ô Sao trường kiếm.

- Ồ? Không ngờ lại là binh khí Thái cổ, ta thật là bất cẩn!

Quân Như kinh hô một tiếng, đau đến mức trên mặt xuất hiện đầy mồ hôi hột. Sau khi bị phế một tay, từ bản năng nàng đã muốn bỏ chạy ra xa từ lâu rồi.

Không ngờ, tay trái của nàng lại bị Lâm Dịch gắt gao nắm chặt, tuy rằng thân thể của nàng cường đại hơn so với đối phương, nhưng trong lúc nhất thời lại khó có thể tránh ra khỏi được. Trên mặt không khỏi hiện lên vẻ hoảng sợ, làm nàng sợ đến mức hoa dung thất sắc, dáng vẻ cực kỳ chật vật.

Thừa dịp Quân Như thất kinh, trong mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ oan độc, trường kiếm vung ra, đập tới đầu của Quân Như.

Bàn tay của Quân Như vỡ vụn, đau đớn khó nhịn, không kịp phản ứng nữa cho nên đành phải nghiêng đầu.

- Phanh!

Ô Sao trường kiếm nặng nề rơi vào trên đầu vai của Quân Như.

Sau đó là một trận tiếng xương nứt, sắc mặt Quân Như tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, bắn ra lửa giận hừng hực.

Lâm Dịch không hề tỏ vẻ gì, chiến đấu tới lúc này, cũng không cần thiết phải lưu tình làm gì.

Hắn mím môi, lần nữa vung trường kiếm, mang theo khí thế hung hăng đập tới.

Lúc này, Quân Như cũng không thể tránh được nữa mà hét lên một tiếng, lớn tiếng nói:

- Ngươi không giết chết được ta, ta sẽ dây dưa ngươi đời đời kiếp kiếp!Trường kiếm còn chưa tới gần thì Quân Như lại giống như tẩu hỏa nhập ma vậy, năng lượng trên người bắn ra bốn phía, khí tức cuồng bạo, sản sinh ra từng trận ba động kinh khủng, một cỗ uy năng kinh thiên ở trong cơ thể nàng bắt đầu khởi động, sắp phá thể mà ra.

Lâm Dịch biến sắc, mũi chân nhanh chóng đạp đạp, trong nháy mắt đã lui về phía sau, kéo giãn khoảng cách.

Hắn không nghĩ tới Quân Như lại cương liệt như vậy. Nàng lựa chọn phương thức tự bạo để hủy diệt bản thân, trong nháy mắt tu sĩ tự bạo có năng lượng bạo phát rất lớn, vượt xa tu vi của bản thân. Nói cách khác, nhất định nơi này sẽ sinh ra khe nứt không gian.

Lâm Dịch lẩn ra thật xa, lạnh lùng nhìn nàng.

Thân thể của Quân Như bành trướng, sau khi hơi dừng lại một chút, cuối cùng cũng ầm ầm nổ tung, tản mát ra một đạo quang mang, ánh sáng đẹp mắt màu hồng nhạt.

Hai mắt Lâm Dịch đau đớn, hơi nghiêng đầu né qua.

Trong nháy mắt này, một đạo sương mù màu hồng nhạt dùng mắt thường khó có thể phân biệt được lặng lẽ kéo tới, vô thanh vô tức đâm vào mi tâm của Lâm Dịch, xông vào thức hải của hắn, ghé vào trên nguyên thần màu tím của hắn. Từ bề ngoài nhìn qua khó có thể phân biệt ra được.

Lâm Dịch cảm thấy mi tâm đau đớn, vội vã đi tới thức hải điều tra.

Nguyên thần khoanh chân ngồi ở trong thức hải, toàn thân lóe ra ánh sáng màu tím, trong thức hải có tử khí lượn lờ, ngôi sao màu tím thần bí như ẩn như hiện phía sau Nguyên thần. Ở trên hòn đá vô danh, Nguyên thần của vị tiền bối kia vẫn không hề có chút sinh cơ nào mà nằm đó, tất cả đều không có chút khác thường nào cả.

Mãi hồi lâu sau, Lâm Dịch mới rời khỏi thức hải, hai mắt híp lại, im lặng không nói, thầm nghĩ:

- Có lẽ là ảo giác, ta đã cẩn thận quá mức rồi.

Lâm Dịch cười cười tự giễu, nhìn về phía nơi Quân Như vẫn lạc, tâm tình rất là phức tạp.

Quân Như chém giết hắn, vốn là việc chắc chắn. Thế nhưng thế sự vô thường, thế cục nghịch chuyển, dưới tình huống lơ là, Quân Như bị Ô Sao trường kiếm đả thương tới căn bản, cuối cùng lại có kết cục thảm thiết.

Vốn Quân Như không hẳn đã phải chết, nếu như nàng cẩn thận hơn, cho dù không giết chết được Lâm Dịch thì cũng sẽ không tới mức thân tử đạo tiêu.

Nhưng, nàng lại phải chết.

Ô Sao trường kiếm có được chiến lực bực này, đây là điểm khiến cho Lâm Dịch bất ngờ.

Vốn theo hắn thấy, không rút bảo kiếm ra được, chỉ có chờ đến ngày tu vi dần dần thâm sâu, lại chậm rãi nghiên cứu thì sẽ có một ngày dùng được. Thế nhưng vừa nghĩ lại, Ô Sao trường kiếm này là binh khí Thái cổ, chắc chắn rất cứng rắn, cho nên hắn cũng không ngại đi thử một lần.

Lâm Dịch phỏng đoán, chỉ cần Ô Sao trường kiếm có thể gánh chịu được thân thể của Quân Như là mọi chuyện sẽ đại cát, hắn cũng có thể bảo toàn được tính mạng. Nhưng không nghĩ tới vật này lại kinh khủng như vậy, chỉ là một chút mà lại giống như bẻ gãy nghiền nát, phế đi một bàn tay của Quân Như.

Lâm Dịch cúi đầu nhìn Ô Sao trường kiếm trong tay, cười khổ một tiếng. Nó ở trong tay Lâm Dịch hắn lại trở thành gậy gộc, không biết nếu như người mặc y phục kia không chết thì sẽ có cảm tưởng thế nào.

Khe nứt không gian do Quân Như tự bạo mà tạo thành đã chậm rãi khép lại, thân thể vỡ vụn của nàng cũng bị khe nứt vô tình thôn phệ. Ở chỗ kia chỉ còn vết máu, như chứng minh giai nhân còn đứng đó vừa rồi, chỉ trong khoảng nửa khắc đã hương tiêu ngọc vẫn.

Lâm Dịch than nhẹ một tiếng, đường tu đạo mênh mông vô biên, dọc theo con đường này sẽ là cửu tử nhất sinh, không biết có bao nhiêu người có thể leo lên được tới đỉnh phong, hào khí ngập trời.

Lâm Dịch nhìn vết máu, trong lòng sinh ra sự cảm khái, suy nghĩ tới mức xuất thần.

Đột nhiên, hắn như có cảm giác, khẽ ồ một tiếng, vẻ mặt có chút kinh ngạc, cau mày không thôi.

Chương 28: Gặp Họa Đắc Phúc

Dường như Lâm Dịch đã nhìn thấy một kiện đồ vật tỏa ra quang mang mờ nhạt ở trong vũng máu, đang mơ hồ gọi hắn.

Thứ này không bị khe nứt không gian thôn phệ, chẳng lẽ lại nhặt được bảo bối hay sao?

Trong đầu Lâm Dịch toát ra một suy nghĩ, trong lòng mừng thầm, tiến tới gần, lại nhặt vật kia lên.

Hình dạng có chút kỳ quái, giống như là chuôi kiếm của trường kiếm, tản ra quang mang màu xanh nhạt.

Quang mang màu xanh nhạt này có chút quen thuộc.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, chất liệu của thứ này dường như có chút tương tự với cái quạt thần bí ở đan điền. Giống như là một loại tinh thạch, hơn nữa cái ánh sáng màu lam này làm cho hắn không khỏi sinh ra một loại cảm giác thân cận.

Lẽ nào Quân Như dựa vào nó thì mới cảm ứng được bản thân hắn, đồng thời còn tu luyện ra thân thể có cường độ nghịch thiên hơn cả mình a?

Xem ra lúc đầu cái quạt thần bí ở trong đan điền run rẩy cũng không phải là run rẩy không, mà là cảm ứng được sự tồn tại của thứ này.

Lâm Dịch híp hai mắt, cảm giác hắn đã tới gần sự thật. Hắn lần nữa lớn mật đưa ra suy đoán, có thể thứ này vốn là ở trên cùng một món đồ với cái quạt thần bí trong đan điền, hoặc là một thanh đao, hoặc là một thanh kiếm, chẳng qua là không biết vì loại nguyên nhân nào đó mà bị đánh cho thành từng mảnh nhỏ, rơi rụng vào trong nhân gian.

Đao khí cương liệt, đại khai đại hợp, mà lực lượng thân thể Quân Như tu luyện lại có một loại cảm giác sắc bén không chỗ nào không phá. Rất là giống với kiếm khí, lẽ nào đây thực sự là một thanh kiếm hay sao?

Một cái quạt đã mang đến cho Lâm Dịch thay đổi to lớn, nếu như đặt cái chuôi kiếm này vào trong đan điền, có lẽ cường độ thân thể sẽ lần nữa đề thăng lên một cấp bậc, chắc chắn sẽ còn nghịch thiên hơn so với Quân Như, tuyệt đối có thể chống lại được Bất tử kim thân.

Nghĩ đến tận đây, Lâm Dịch hít sâu một hơi, củng cố tâm thần vững vàng, chậm rãi đặt chuôi kiếm vào vị trí đan điền.

- A!

Trong đan điền đột nhiên truyền đến cảm giác đau đớn, cả người Lâm Dịch không ngừng run rẩy, con ngươi trợn to lên, nhìn chuôi kiếm rạch ra một vết thương ở vị trí đan điền của mình, sau đó lại mạnh mẽ chui vào.

Vết thương chỉ có một tia máu bắn ra thì đã dùng tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được mà khép lại, cảm giác đau đớn cũng từ từ hạ thấp.

Lâm Dịch thở dốc từng ngụm từng ngụm, hắn tinh tế cảm nhận biến hóa ở trong đan điền, vẻ vui mừng trên mặt dần dần nồng đậm hơn, hắn không nhịn được phải cười ha hả.

Quả nhiên hắn đã đoán đúng.

Chuôi kiếm tiến vào trong đan điền của hắn, sau đó rất nhanh đã kết nối vào một chỗ với cái quạt thần bí. Nhấc lên từng tầng sóng gió ở trong đan điền, khí huyết màu xanh nhạt cuộn trào mãnh liệt dâng trào quanh toàn thân, theo kỳ kinh bát mạch không ngừng vận chuyện, xương cốt trong cơ thể trào lên, thương thế khi liều mạng cùng Quân Như trong nháy mắt đã được phục hồi lại như cũ.

Chuôi kiếm và cái quạt kết hợp cũng không quá hoàn mỹ, ở giữa mang theo vết rách nhẹ, nhưng đã mơ hồ chứng minh, đây là một thanh kiếm không thể nghi ngờ.

Rốt cuộc thanh kiếm này có lai lịch ra sao mà có thể thay đổi thể chất của một người, chẳng lẽ là thần binh Thái cổ?

Đoạn kiếm này có lai lịch thần bí, có thể liên quan tới thân thế của Lâm Dịch, hắn có một loại dục vọng muốn vén bức màn che này lên, thế nhưng lại cảm giác không thể hạ thủ được.

Linh khí màu xanh nhạt ở đan điền bị đoạn kiếm quấy nhiễu, lập tức trở nên vô cùng cuồng bạo, sau đó đã bị đoạn kiếm thần bí hút vào. Một lát sau, nó chậm rãi phun ra một đạo linh khí màu lam, so với linh khí màu xanh nhạt trước đó càng thêm tinh túy dày đặc, bên trong còn mơ hồ mang theo một tia kiếm khí sắc bén.

Nếu như nói trước kia linh khí trong cơ thể của Lâm Dịch là một con suối. Như vậy linh khí màu lam chỉ là một giọt nước, nhưng năng lượng ẩn chứa bên trong lại càng cường đại hơn, càng hung hãn hơn trước đó.

Đạo linh khí màu lam này dừng một chút ở đan điền, sau đó bắt đầu vận chuyển quanh thân, chảy qua kinh mạch. Trong nháy mắt kinh mạch đã bị kiếm khí sắc bén trong linh khí chém thành từng mảnh nhỏ, chợt chậm rãi gây dựng lại, kinh mạch trở nên cứng cáp hơn, rộng lớn hơn.

Linh khí màu lam trào lên lục phủ ngũ tạng, mỗi khi qua một tấc trên thân thể thì kiếm khí sắc bén sẽ giăng khắp nơi ở trong người, vô cùng sắc bén. Da dẻ của Lâm Dịch đã mơ hồ bị rách, có máu ứa ra, vết máu có hình dạng như mạng nhện, vô cùng kinh khủng, rất kinh người.

Lâm Dịch kêu lên một tiếng đau đớn, trên mặt hiện lên vẻ ửng hồng, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu từ trên khuôn mặt cuồn cuộn nhỏ xuống. Xương cốt toàn thân không ngừng lách cách, huyết mạch màu xanh nhạt bốc lên giống như nước sôi vậy.Linh khí màu lam chảy trải qua các nơi trong thân thể, mỗi một thốn xương cốt đều được dòng nước ấm này cọ rửa, lại ma luyện. Dường như một lần nữa lại toả ra sinh cơ, xương tủy cuồn cuộn, bắn ra năng lượng to lớn.

Cùng lúc đó, tạp chất nhìn bằng mắt thường không rõ lập tức bị đào thải từng chút một. Được cọ rửa, rửa, thanh lý, sau đó bị đè ép từ trong cơ thể, bài xích ra ngoài.

Trong thời gian rất ngắn, Lâm Dịch cảm giác lực lượng của thân thể hắn, sau khi được linh khí màu lam dung hợp đã dùng một loại tốc độ rất nhanh tăng trưởng, máu vốn là màu xanh nhạt, lúc này cũng đã dần dần chuyển biến thành màu xanh da trời.

Lâm Dịch cố nén đau đớn, ở trong Thần ma chi địa, hắn không dám lớn tiếng kêu lên.

Hắn biết, đây là tiên duyên lớn lao của hắn, dịch cân tẩy tủy, phạt tủy hoán huyết. Dùng đoạn kiếm thần bí phun ra nuốt vào linh khí màu lam để trọng tổ lại thân thể.

Hắn không biết cuối cùng thân thể của hắn sẽ mạnh mẽ tới trình độ nào, nhưng hắn dự đoán, muốn trấn áp Bất tử kim thân của Công Tôn Phái tuyệt đối sẽ dư dả.

Một thân thể phàm thai, trải qua đoạn kiếm thần bí cải tạo, rốt cuộc đã có thể lực áp huyết mạch Thái cổ Hoàng tộc đã truyền thừa được hàng ức năm, trấn áp Bất tử kim thân. Nếu như tin tức này truyền đi, không biết sẽ gây ra bao nhiêu rung động và khủng hoảng trên Hồng hoang đại lục.

Một đạo linh khí màu lam cuối cùng trong cơ thể sắp tiêu hao hầu như không còn, lúc này Lâm Dịch cũng không chần chờ nữa. Hắn lập tức bố trí Tụ Linh đại trận, vô số Linh thạch thượng phẩm mà hắn thu thập trong Thần ma chi địa được ném xuống, trong nháy mắt đã có trận văn lóe ra, đại trận được khởi động.

Linh khí cuồng bạo mà tinh túy giống như mở cống, từ trên đỉnh đầu Lâm Dịch cuồn cuộn kéo xuống, dũng mãnh tràn vào trong đan điền, trải qua đoạn kiếm thần bí phun ra nuốt vào, từng đạo linh khí màu lam lần nữa trào đi các nơi trong toàn thân.

Cơ thể không ngừng bị xé rách, khép lại... Đánh nát, gây dựng lại...

Vòng đi vòng lại, thân thể ngày càng cường hãn, tuy rằng cảnh giới vẫn giữ ở Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong. Thế nhưng khí thế lại càng ngày càng mạnh, trong cơ thể Lâm Dịch giống như cất giấu một đầu hung thú Thái cổ, thần uy cái thế, khí phách ngập trời.

Thần ma chi địa, ngày thứ mười lăm.

Lâm Dịch khoanh chân ngồi hai ngày, lưng đeo Ô Sao trường kiếm, khí tức dần dần trở nên vững vàng, linh khí màu lam trong đan điền lưu chuyển, bao bọc lấy đoạn kiếm thần bí.

Thân thể được y phục che khuất thân thể lúc này trở nên trong suốt, không có một chút tỳ vết nào. Khí huyết màu lam di chuyển trong cơ thể, tản ra từng trận uy áp, lại mang theo một tia sắc bén của kiếm khí.

Rồi đột nhiên, hai mắt Lâm Dịch mở ra, lấp lánh có thần, bắn ra ra một đạo tinh quang, khí tức toàn thân chợt thu lại vào trong đan điền, cả người nhìn qua giống như bình thường không có gì lạ, không nhìn thấy một chút nào. Ném vào trong biển người, trong nháy mắt sẽ bị người ta bao phủ.Lâm Dịch khẽ búng đầu ngón tay, lại nhìn bàn tay của mình, trắng nõn mà trong sáng, có thần quang lưu chuyển, giống như ngọc thô thượng đẳng chưa mài dũa vậy. Lại cứng cỏi mạnh mẽ, có thể dùng một chỉ cắt đứt linh khí, không gì không thể phá.

Đây chỉ là một thanh kiếm gãy, coi như là chuôi kiếm cũng không đến hai thước, nếu như tập hợp tất cả thành phần thân kiếm của thanh kiếm này, như vậy nhất định cường độ thân thể sẽ đạt tới cực hạn, kiên cố như sắt đá, đừng nói là Bất tử kim thân. Cho dù là tất cả thể chất yêu nghiệt trên thế gian này, chỉ sợ cũng có thể dùng một chưởng để trấn áp.

Trong lòng Lâm Dịch không khỏi sinh ra sự nghi hoặc:

- Rốt cuộc thanh kiếm này có lai lịch ra sao, mà lại có thể nghịch thiên cải mệnh, dịch cân phạt tủy, tẩy tủy hoán huyết. Thanh kiếm này cường đại như vậy thì sao lại vỡ nát chứ?

Bất kể ra sao, năm đó nhất định thanh kiếm này không phải là một thanh kiếm vô danh. Có lẽ đã trải qua một trận đại chiến có một không hai khó có thể tưởng tượng được. Thế nhưng lúc này lại rơi vào kết quả thê thảm bị phá thành từng mảnh nhỏ, bởi vậy có thể thấy được, đại chiến năm đó thảm thiết ra sao.

Đột nhiên, thần thức của Lâm Dịch lưu chuyển, cảm nhận được có một đám tu sĩ đang dần dần tới gần.

- Ngươi có nghe nói không, thần vật Thái cổ đang chuẩn bị xuất thế, có người nói nó ở ngay trong Thần Vẫn hà.

- Huyết Hà có sát khí ngập trời, tu sĩ bình thường khó có thể đến gần được. Hôm nay mấy phương thế lực khác đều trú đóng ở gần đó, yên lặng chờ thần vật xuất thế, cũng chuẩn bị chém giết tranh đoạt một phen.

- Đúng vậy, đám tu sĩ chúng ta khó có thể đến gần được. Cho nên dù muốn thấy phong thái của Nghiễm Hàn thánh nữ cũng không thể được.

- Trừ ba thế lực đỉnh tiêm kia, có người nói Yêu Tộc cũng phái đại tu sĩ tới đây. Đang chiêu mộ tu sĩ có thực lực ở chung quanh, thanh thế dần dần lớn mạnh, mơ hồ có thể chống lại cùng ba phương thế lực kia.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nghĩ ngợi nói:

- Không nghĩ tới trong Huyết Hà kia lại có thứ gì đó. Hóa ra là có dấu thần vật Thái cổ.

Lâm Dịch không muốn để cho người ta biết được tung tích của hắn, vừa muốn nhấc chân rời đi thì lại nghe được vài tu sĩ đang nghị luận đến hắn. Hắn không khỏi dừng bước lại, nghiêng người nghe ngóng tin tức.

- Không biết tiểu tử Công Tôn Hoàng tộc truy sát kia tránh đi đâu rồi. Đã rất lâu rồi không có truyền ra tin tức của hắn, có người nói Công Tôn Phái từng nói, ai có thể chém được đầu của người nọ thì có thể đổi được một kiện Linh khí Thiên giai từ chỗ của hắn.

- Nội tình của Công Tôn Hoàng tộc thực sự là hùng hậu a. Chỉ là người nọ có khả năng chém giết Bất tử kim thân, có mấy người dám đi tìm hắn gây phiền toái cơ chứ?

- Hừ, Sở đạo hữu, việc này không có đơn giản như vậy đâu. Nếu như hắn ta thật sự có năng lực giết chết một kẻ có Bất tử kim thân, vì sao không thuận tay giết chết Công Tôn Phái kia đi? Lại nói, mọi người đều là Ngưng khí kỳ, hắn có lợi hại hơn nữa thì có thể cao minh được tới đâu chứ?

- Ta thấy cũng đúng, nếu như bị chúng ta gặp phải, chúng ta sẽ làm thịt hắn, sau đó tìm Công Tôn Phái kia lĩnh công. Nếu như Ngưng khí kỳ có thể tìm được một kiện Linh khí Thiên giai, vậy trên con đường tiên đồ sau này cũng bớt được rất nhiều cản trở, cũng có thêm một phần thủ đoạn giữ mạng.

- Bạch đạo hữu, ngươi xem người nọ phía trước mà xem, lưng có một thanh Ô Sao trường kiếm, dường như là người mà Công Tôn Hoàng tộc truy sát a!

Lâm Dịch nhíu nhíu mày, muốn đề khí rời đi thì đột nhiên nghe thấy một tên tu sĩ hét lớn:

- Tặc tử đừng chạy!

Vài tên tu sĩ miệng hô rồi tràn tới bên này, trong miệng thì kêu gào, không chịu từ bỏ ý đồ.

Lâm Dịch đưa lưng về phía mấy người, chậm rãi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn mặt bốn tên tu sĩ đang từ cách đó không xa xông tới, không nói một lời.

Lời nói và hành động của mấy tên tu sĩ này đã làm cho hắn động sát cơ.

Chương 29: Thanh Danh Lên Cao

Tâm tính của Lâm Dịch không xấu, sẽ không chủ động đi trêu chọc người khác. Thế nhưng hắn cũng sẽ không cổ hủ, người khác lấy đao đến chém hắn mà hắn còn cười ha hả rửa sạch cái cổ rồi đưa qua cho người ta chém.

Toàn bộ khí tức của Lâm Dịch đã bị co rút lại tới đan điền, bao quanh đoạn kiếm thần bí, từ bên ngoài không nhìn ra được một tia tu vi cảnh giới nào cả.

Bốn tên tu sĩ liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt có chút bất thiện vây quanh ngời hắn.

- Tiểu tử, có phải ngươi là người đã trở mặt với Công Tôn Hoàng tộc hay không?

Lâm Dịch mỉm cười, nhìn qua cả người lẫn vật vô hại, ôm quyền nói:

- Các vị đạo hữu, có gì chỉ giáo?

Một tên Đạo sĩ gầy hừ lạnh một tiếng:

- Đừng có giả ngây giả dại, trên lưng ngươi là cái gì, lấy tới cho chúng ta xem một chút. Nếu như dám vọng động, không quản ngươi là ai, chúng ta sẽ làm cho ngươi chết không có chỗ chôn.

Lâm Dịch cười cười, nhẹ nhàng nói:

- Mấy vị đạo hữu, nếu như ta giao ra thanh trường kiếm này, có phải các vị sẽ thả ta rời đi hay không?

Có một tên tu sĩ vuốt vuốt râu, sắc mặt âm trầm, lạnh giọng nói:

- Như ngươi giao trường kiếm ra thì ta có thể đảm bảo giữ cho ngươi toàn thây.

Lâm Dịch thu lại nụ cười, thở dài một tiếng:

- Như vậy coi như ta chưa từng nói gì.

Một tên tu sĩ khác cười hắc hắc, nói:

- Ngươi không có vốn liếng để cò kè mặc cả với chúng ta, hôm nay ngươi đã là một người chết rồi.

Trong đó có một tên tu sĩ, nhìn như có chút nhu nhược, lên tiếng nói:

- Ta thấy người này không giống kẻ xấu, còn chưa Ngưng Khí, chúng ta đừng làm khó hắn thì hơn.

Đạo sĩ gầy cười ha hả, nói:

- Như vậy chẳng phải càng tốt hơn hay sao, không có Ngưng Khí, ở trong mắt tu sĩ như chúng ta chính là một con kiến hôi, giết thì giết, có gì phải do dự cơ chứ?

Lâm Dịch thu lại nụ cười, thản nhiên nói:

- Nói rất hay, người như các ngươi ở trong mắt ta cũng vậy, nói giết là giết. Quả thực không đáng tiếc một chút nào.

Tiếng nói vừa dứt thì hai chân của Lâm Dịch đột nhiên bạo phát, thân thể lóe lên, thoáng hiện lên giống như quỷ mỵ, trên không trung có một đạo dấu vết mờ mờ chảy xuống, trong chớp mắt đã nhảy tới trước người tên Đạo sĩ gầy kia.

Đạo sĩ gầy chỉ cảm thấy hoa mắt, tiểu tử ngốc nghếch ban nãy đột nhiên xuất hiện ở trước mắt của hắn. Khi hắn đang ngây người thì một nắm đấm tản ra ánh sáng màu lam đã dần dần trở nên to, rõ ràng ở trước mặt của hắn.

- Phốc!

Huyết quang lóe lên, đầu hắn nổ tung.

Vỡ vụn giống như dưa hấu, đầu của tên Đạo sĩ gầy đã bị một quyền nhìn như tùy ý của Lâm Dịch đánh nát, không có một chút lực lượng phản kháng nào cả.

Mà theo Lâm Dịch xuất thủ cho đến lúc giết địch chỉ trong chớp mắt, tất cả mọi người đều không kịp phản ứng.

- A!

Sắc mặt ba người còn lại đại biến, liên tục lui về phía sau vài bước, lại lấy ra nhiều loại Linh khí ở bên hông, chỉ một thoáng, linh quang lóe lên, tiên khí ngập tràn.

Vẻ mặt Lâm Dịch không có chút biểu hiện nào, nhanh chóng tiến lên một bước, đánh về phía đầu của một tên tu sĩ, lại là một quyền xuyên qua, rất là đơn giản.

Xuất ra Linh khí là một chuyện, nhưng có thể dùng được hay không lại là một chuyện khác. Tên tu sĩ kia không có chút phản ứng nào, có lẽ là đã bị thủ đoạn của Lâm Dịch chấn nhiếp. Trong chớp mắt khi hắn ngây người thì đã bị một quyền nện lên trên đầu, chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.

Tên tu sĩ có chút yếu đuối kia trực tiếp há hốc mồm, chôn chân ngay tại chỗ, cũng không cầm nổi Linh khí trong tay mà hai chân run rẩy, trong lòng không khỏi kinh hãi.

Vẻ mặt Lâm Dịch không chút thay đổi nhìn chằm chằm vào tu sĩ có râu kia. Tên tu sĩ kia lùi lại mấy bước, sau đó dường như đã hạ quyết tâm gì đó. Miệng thở hổn hển, miệng hét lớn một tiếng, cẩn thận tế ra một kiện Linh khí ở trong túi trữ vật bên hông, hay là một thanh bảo đao màu đen biến thể.

- Đây là Linh khí Thiên giai của ta, đạo hữu ngươi chớ có ép ta. Bằng không cho dù ta dùng hết thủ đoạn thì cũng phải kéo ngươi theo chân!

Trong khóe mắt Lâm Dịch hiện lên một tia đùa cợt, hắn cũng không đáp lời đối phương mà sải bước, khí thế ngập trời, tiện tay đập tới một quyền.

Tu sĩ kia mắt thấy không trấn áp được Lâm Dịch, cho nên không thể làm gì khác hơn là tay bấm pháp quyết, nổi giận nói:

- Nhanh!

Thanh bảo đao này đón gió bành trướng, trở nên cao to giống như người, phong mang bắn ra bốn phía, đao khí ngang dọc, chắn ở trước người của hắn.

Nắm tay của Lâm Dịch không hút e dè, trực tiếp đập về phía thanh Linh khí Thiên giai này.

- Phanh!Quyền đao va chạm, bộc phát ra một đạo ánh sáng chói mắt.

Tiếng nổ chấm dứt, theo đó là một tiếng da dẻ vỡ nát nhỏ tới mức không thể nghe được vang vọng. Sau đó phanh một tiếng, bảo đao vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh nhỏ rơi xuống đất.

Đồng tử của tên tu sĩ có râu co rút lại một hồi, vẻ mặt hoảng sợ, muốn xoay người đào tẩu.

Nắm tay của Lâm Dịch bị Linh khí Thiên giai ngăn cản một chút, làm cho nắm tay dừng lại. Sau đó hắn không chút lưu tình đánh vào trên lưng của tên tu sĩ kia.

Tên tu sĩ kia kêu thảm một tiếng, thân thể bị một quyền của Lâm Dịch đập đến mức tứ chi phân liệt, vết máu văng ra khắp nơi, thân tử đạo tiêu.

Ba quyền.

Từ lúc xuất thủ Lâm Dịch chỉ dùng ba quyền, ba tên tu sĩ Ngưng Khí tầng chín đều bị trấn áp một cách vô tình, bị bỏ mạng tại chỗ.

Ánh mắt Lâm Dịch quét về phía tên tu sĩ cuối cùng, người nọ bị hắn nhìn vào, sợ hãi đến mức cả người rùng mình, đặt mông ngồi xuống dưới đất. Trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn, dùng giọng run run nói:

- Đạo, đạo, cảnh giới của đạo hữu là gì?

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Ngưng Khí.

Hai tay của tên tu sĩ kia run rẩy, răng trên đánh răng dưới, lời nói có chút không mạch lạc, hắn nói:

- Ta không muốn giết ngươi, ngươi đừng có giết ta, ta không đánh lại được ngươi, ta không hoàn thủ, ta...

Lâm Dịch ngắt lời nói:

- Nếu như gặp phải người của Công Tôn Hoàng tộc, cứ nói cho bọn hắn biết, ta là A Ngốc. Bảo Công Tôn Phái và Công Tôn Cổ Nguyệt rửa sạch cổ, sẽ có một ngày ta thì sẽ đi chém chết bọn chúng.

Lâm Dịch sợ làm liên lụy tới tông môn cho nên mới cho nên nói bừa ra tên mình.

- Tốt, tốt, tốt, nói vậy đạo hữu sẽ thả ta đi? Chúng ta nói giữ lời, ta, ta nhất định sẽ chuyển lời dùm đạo hữu.

Tu sĩ kia nói xong, hai chân run rẩy, từ từ lui lại về phía sau, nửa ngày sau mới đứng dậy thật nhanh, cũng không quay đầu lại mà chạy ra ngoài. Chỉ trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Lâm Dịch thở dài yếu ớt, hy vọng chuyện ở chỗ này không bị truyền ra, trong khoảng thời gian còn lại sẽ không có người đến gây sự với hắn nữa. Đương nhiên, nếu như là Công Tôn phái tìm đến, hắn sẽ cam tâm tình nguyện bồi tiếp đối phương.

Nhưng mà không như mong muốn của hắn, việc này bị truyền ra ngoài, Công Tôn Hoàng tộc giận dữ, phái tu sĩ của các tông môn lớn nhỏ phụ thuộc Hoàng tộc, mang theo danh nghĩa trừ ma vệ đạo, ào ào tìm kiếm tung tích của Lâm Dịch.

Thần ma chi địa, ngày thứ mười sáu.

Lâm Dịch lần nữa xuất thủ, chém giết tám tu sĩ, không ai sống sót.

Thần ma chi địa, ngày thứ mười bảy.
Thung lũng Liệt Thiên.

Hơn trăm tên tu sĩ tụ tập ở đây, đằng đằng sát khí nhìn vào cửa cốc, bọn họ đã nhận được tin tức chính xác. Tên A Ngốc kia sẽ đi qua nơi này, hai ngày trước Lâm Dịch xuất thủ không hề cố kỵ, đã khiến cho nhiều người tức giận.

Lâm Dịch chưa bao giờ che giấu qua hành tung của mình, lúc này hắn đang đứng ở cửa cốc, lưng đeo Ô Sao trường kiếm, nhìn qua hơn trăm tên tu sĩ khí thế ngập trời, chiến ý hầm hập. Hắn thở dài một tiếng, nói:

- Ta có ân oán với Công Tôn Hoàng tộc, vì sao các ngươi phải chen vào làm gì chứ?

Một người cầm đầu nổi giận nói:

- Ma đầu, ngươi đối kháng với Hoàng tộc chính là đối kháng với toàn bộ Tu chân giới! Năm đó Ngũ Đế Trấn giết Nguyên Thủy Thiên Ma, tạo ra Thiên Giới bảo hộ cho trăm họ, tránh cho gặp phải tai ương ngập đầu. Đổi lại là chúng sinh có được thái bình. Nếu là không có Ngũ đại đế trả giá thì nào có thịnh thế phát triển mạnh mẽ như ngày hôm nay. Vì vậy các tu sĩ tiểu bối như chúng ta sao có thể quên nguồn quên gốc, động binh đao với Chỉ hậu nhân của Ngũ Đế cơ chứ?

Tên còn lại quát to:

- Không sai! Ngũ Đế dạy văn minh cho vạn dân, dẫn dắt bọn ta theo đuổi đại đạo, dạy tu sĩ chúng ta đạo sinh tồn. Vì muốn làm cho Hồng hoang đại địa xinh đẹp và phát triển mạnh mẽ. Ngũ Đế đã bỏ ra tất cả, mà ngươi, đã làm gì chứ? Rốt cuộc lại dám là địch với hậu nhân của Ngũ Đế, chém giết tu sĩ vô tội, ngươi chết cũng không có gì đáng tiếc!

Chỉ cần mấy câu nói đã khiến cho hơn trăm tên tu sĩ nhiệt huyết dâng trào, chiến ý dâng cao, cả đám hét lớn:

- Giết hắn, giết hắn, giết hắn!

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Các ngươi nói không sai, Ngũ Đế quả thực đã vì trăm họ mà bỏ ra rất nhiều. Ta rất kính ngưỡng Ngũ Đế, không dám khinh nhờn. Nhưng, hậu nhân của hắn có thể lạm sát kẻ vô tội, thu mạng người một cách vô lý sao? Tu sĩ tranh chấp, họa không liên quan tới người nhà, thân là hậu nhân của Ngũ Đế là có thể diệt môn người ta, giết cửu tộc người ta hay sao? Không có đạo lý nào như vậy!

Một tên tu sĩ cười ha hả, cất cao giọng nói:

- Hay cho một tên tu sĩ ngu muội, phàm nhân như con kiến hôi, thân là Tiên nhân, có thể tự chưởng quản sinh tử, trấn áp phàm nhân, có gì không thích hợp cơ chứ? Ngươi là người tu đạo, chẳng lẽ muốn vì phàm nhân mà là địch cùng Công Tôn Hoàng tộc hay sao?

Lâm Dịch cười lạnh một tiếng, nói:

- Ngươi coi phàm nhân như con kiến hôi, nhưng ngươi ở trong mắt của người khác, sao không phải là con kiến hôi cơ chứ? Cho dù giết chết ngươi thì cũng là trò cười mà thôi. Ở trong mắt ta, chúng sinh bình đẳng, ngươi có thể bao quát bọn họ, nhưng ngươi có quyền lợi gì mà dám cướp đoạt tính mạng của bọn họ cơ chứ?

- Hừ hừ, bớt ra vẻ chính nghĩa đi, đạo sinh tồn chính là cá lớn nuốt cá bé, giết chết ngươi là bởi vì ta mạnh hơn ngươi!

Một tên tu sĩ khác cười xùy một tiếng.

Lâm Dịch chậm rãi nói:

- Nếu đạo sinh tồn đã là cá lớn nuốt cá bé, như vậy chúng ta khác gì dã thú chứ? Chúng ta là người, còn có vật như tính người a.

Lúc này, một thanh niên mặc đạo bào màu vàng đứng ra, lạnh lùng nói:

- Công Tôn Hoàng tộc ta tu hành trường sinh đại đạo, là thiên đạo, không phải là nhân tính!

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Không cần nhiều lời, đạo bất đồng!

Tiếng nói vừa dứt, hơn trăm tên tu sĩ ào ào xuất ra Linh khí, trong lúc nhất thời, Linh khí ngập trời bay lượn, hàn ý tràn ngập, bày ra thiên la địa võng ở trên không trung.

Lâm Dịch không dám dùng Dịch Kiếm Thuật, sợ bại lộ thân phận của mình, cho nên thân thể lóe lên, cả người tràn ngập khí huyết màu lam cuồn cuộn, giống như chiến thần hàng lâm, mỗi một quyền đánh ra sẽ có một tên tu sĩ ngã xuống.

Sau khi hấp thu chuôi kiếm, hiện tại thân thể của Lâm Dịch rất là kinh khủng, như từ trước đến nay chưa từng có, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, không có bất kỳ một người nào là địch.

Không ai có thể ngăn cản được bước chân của Lâm Dịch, mặc dù có người tế ra Linh khí Thiên giai thì vẫn sẽ bị một quyền của Lâm Dịch đánh cho vỡ nát.

Lâm Dịch sải bước, bước đi về phía trước, mười tám bước, mỗi một bước đều có một người phơi thây tại chỗ. Dần dần, người tụ lại xung quanh hắn càng ngày càng ít, trong mắt của đại bộ phận người đều lộ ra vẻ kinh hãi, lục tục đề khí rút lui ra khỏi trung tâm chiến trường, chỉ dám đứng từ phía xa nhìn vào, không dám tiến lên.

Vừa rồi mọi người còn đại nghĩa lẫm liệt, cùng kêu to, công khai lên án Lâm Dịch, coi hắn là con kiến hôi, mà hôm nay lại liên tục tan vỡ, sợ đến mức hồn phi phách tán, kinh hoảng mà chạy trốn.

Lâm Dịch quét mắt nhìn mọi người, lãnh đạm nói:

- Ta muốn đi Thần Vẫn Hà, người ngăn cản ta, chết!

Người của Công Tôn Hoàng tộc không hề sợ hãi mà nghênh đón, Bất tử kim thân, vô địch thiên hạ, bất tử bất diệt, không người nào có thể gánh chịu được.

Các tu sĩ vừa nhìn có Bất tử kim thân ra tay thì lại lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu, bắt đầu quay đầu lại, gia nhập vào vòng chiến. Mà lúc này, Lâm Dịch đã va chạm với tên có Bất tử kim thân kia.

Ngày hôm nay, khắp nơi trên thung lũng Liệt Thiên đều có vết máu loang lổ, xác chết trôi khắp nơi trên đất.

Cuối cùng, Lâm Dịch chém giết năm mươi tám tên tu sĩ, còn có một vị Bất tử kim thân của Công Tôn Hoàng tộc, làm cho mọi người chấn động.

Ngày hôm nay, trong Thần ma chi địa, cái tên A Ngốc, không người nào mà không biết.

Chương 30: Tiểu Yêu Tinh

Sau khi chém giết ở thung lũng Liệt Thiên một chặp, trong Thần ma chi địa này không còn người nào dám đến gây sự với Lâm Dịch nữa. Đại đa số tu sĩ thấy hắn cũng chạy ra thật xa.

Các tu sĩ đều hiểu rõ, tu sĩ gọi là A Ngốc này chỉ còn cách cái chết chân chính không xa, hôm nay trọng tâm của Công Tôn Hoàng tộc đặt ở trên thần vật Thái cổ. Chưa có thời gian đi quan tâm tới hắn, nhưng nếu đã xảy ra chuyện này. Mặc cho ngươi chạy trốn tới chân trời góc biển thì cũng không tránh khỏi được Công Tôn Hoàng tộc truy sát.

Hồng hoang đại lục, tứ đại Hoàng Tộc có huyết mạch truyền thừa cổ xưa mà cao quý, nội tình hùng hậu, không phải là thế lực mà tông môn phổ thông có khả năng chống lại được.

Đa số tu sĩ cho rằng, người mà Lâm Dịch giết chết cũng chỉ là tu sĩ bình thường trong Công Tôn Hoàng tộc, huyết mạch Bất tử kim thân khá loãng, cũng không thể đại biểu cho việc hắn thật sự có thể tranh phong cùng Bất tử kim thân.

Thần ma chi địa, ngày thứ mười tám.

Sáng sớm, không có ánh rạng đông, chỉ có sự âm u và lạnh lẽo vô tận.

Lâm Dịch đi về phía trước, đã tới gần Thần Vẫn Hà, gió lạnh thổi qua, đưa tới mùi máu tanh nồng đậm.

Đột nhiên, một đạo thanh âm dễ nghe mà thanh thúy của nữ tử vang lên bên tai của Lâm Dịch.

- Này, ngốc tử đeo kiếm kia, ngươi muốn đi đâu vậy?

Thanh âm này cách rất gần, trong lòng Lâm Dịch cả kinh, ngẩng đầu nhìn lại. Trên cành cây của một gốc cây cổ thụ che trời, một nữ tử mặc trường sam đang ngồi ở trên một nhánh cây, trên mặt khăn đeo che mặt, che khuất dung mạo của nàng. Trên cổ tay có một chuỗi chuông bạc, hai cái đùi đẹp thon dài lúc ẩn lúc hiện ở dưới chạc cây. Nhìn qua rất là nhàn nhã thoải mái, lại có vẻ nghịch ngợm.

Nghe thanh âm giòn tan như chuông bạc, dễ nghe êm tai của nữ tử này, chắc hẳn là một thiếu nữ tuổi còn trẻ.

Lâm Dịch âm thầm kinh hãi, nữ tử này có lai lịch gì, không ngờ tới gần mà hắn lại không hề phát hiện ra được.

Nghĩ đến đây, trong hai mắt của Lâm Dịch hiện lên vẻ đề phòng, trầm giọng nói:

- Cô nương đang nói chuyện với ta sao?

Ban nãy trong lòng Lâm Dịch hoảng loạn, cho nên không có nghe rõ nữ tử này hỏi gì.

Thiếu nữ áo xanh bật cười, dịu dàng nói:

- Quả nhiên là ngốc tử, nơi này chỉ có hai người chúng ta. Ta không nói chuyện với ngươi thì nói chuyện với ai đây?

- Hai mắt của thiếu nữ này như nước, dịu dàng, rất là động lòng người, có lẽ dung mạo cũng rất là xinh đẹp a.

Lâm Dịch thấy nữ tử kia nở nụ cười chân thành, trong lòng không khỏi mơ mộng, nghĩ tới dung nhan ở dưới khăn che mặt của nàng.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, thản nhiên nói:

- Ngươi cũng tới để giết ta sao?

Thiếu nữ áo xanh từ trên cành cây nhảy xuống, thân pháp nhẹ nhàng, chuông bạc trên cổ tay lay động, phát ra tiếng kêu thanh thúy dễ nghe.

Nàng lắc đầu nói:

- Không phải, ta chỉ là hiếu kỳ, cho nên mới tới nhìn người dám khiêu chiến Công Tôn Hoàng tộc một chút. Nhìn xem rốt cuộc ngươi có ba đầu sáu tay gì hay không mà thôi.

Sau đó nàng dừng một chút, trên miệng cười khẽ nói:

- Hôm nay xem ra, rất bình thường, ngốc nghếch nữa, hì hì.

Chẳng biết tại sao, khi nghe thấy không phải thiếu nữ áo xanh tới đây để giết mình, rốt cuộc trong lòng Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm một hơi. Từ tận đáy lòng quả thực hắn không muốn là địch với thiếu nữ này, không đành lòng làm cho nàng bị thương.

Lâm Dịch bị nụ cười của nàng lây nhiễm, cho nên cũng khẽ cười nói:

- Ta chỉ là một người thường, thân thể phàm thai, chỉ là ta không quen nhìn bọn họ ỷ thế hiếp người mà thôi. Đã khiến cho ngươi thất vọng rồi.

Thiếu nữ áo xanh tùy ý khoát khoát tay, nói:

- Vốn ta cũng không có ôm hy vọng lớn bao nhiêu.

Lâm Dịch quýnh lên, cũng may da mặt hắn đủ dày, chỉ là hơi ửng đỏ một chút mà thôi.

Thiếu nữ áo xanh tiếp tục nói:

- Nghe nói tên ngươi là A Ngốc, ta chỉ muốn tìm hiểu xem, người có cái tên quê mùa như vậy, dáng vẻ có tuấn tú không. Hì hì, quả nhiên.

- Con bà nó, có người nào đả kích người khác như ngươi không?

Trong lòng Lâm Dịch thầm mắng, ngoài miệng lại đáp lại nàng, nói:

- Nông cạn!

Nói xong hắn xoay người rời đi, Lâm Dịch phát hiện ra trong miệng của thiếu nữ này không có lời nào là hữu ích, cho nên lúc này hắn nên đi tới Thần Vẫn Hà thì hơn.

Thiếu nữ áo xanh sôi nổi lại gần, hai mắt liếc nhìn Lâm Dịch, ngoài miệng thì trêu đùa:

- Oa, ngốc tử, ngươi tức giận rồi sao?

- Không!Lâm Dịch lạnh lùng đáp lại, dưới chân liên tục bước đi.

- Rõ ràng là tức giận rồi.

- Không!

Thiếu nữ áo xanh theo sát hắn vài bước, hai tay giang rộng ra, ngăn ở trước người Lâm Dịch, có chút bất mãn nói:

- Ngươi cũng thật là, ta nói cho ngươi cười đấy, ngươi cũng thật là không biết lịch sự a.

- Cô nương, ngươi ngăn ta xong chưa? Mà vừa rồi ngươi cũng đã nói, người như ta đần độn, không phải ngươi đã coi trọng ta rồi đó chứ?

Lâm Dịch thở dài một tiếng, khoanh hai tay lại, hắn định giao phong với nàng bằng lời, cho nên không nhịn được trêu đùa một phen.

- Thôi đi, ta sẽ coi trọng ngươi sao?

Trong mắt thiếu nữ áo xanh tràn ngập vẻ xem thường.

Loại giọng nói khinh thường này đã kích thích nghiêm trọng đến tâm linh yếu ớt của Lâm Dịch, mặt mũi của hắn trong nháy mắt như dài ra, trong lòng thì thầm mắng:

- Con bà nó, lại bị khinh bỉ, coi như miệng ta tiện, đáng hận!

Thiếu nữ áo xanh nhận thấy sắc mặt của Lâm Dịch có chút bất thiện, nàng vội vàng nói:

- Nhưng mà… Kỳ thực, ngươi cũng có ưu điểm a.

Thiếu nữ trầm ngâm hồi lâu, trầm tư suy nghĩ, đột nhiên vỗ tay cười nói:

- Đúng rồi... Ngươi có chút ít chính nghĩa, hì hì.

Khóe miệng Lâm Dịch giật giật một cái, cười khổ nói:

- Cái này, rốt cuộc ngươi muốn làm gì, ta còn muốn đi về phía trước nha.

Hai mắt thiếu nữ áo xanh như bừng tỉnh, vỗ đầu một cái, kinh hô:

- Ai da, thiếu chút nữa ta đã quên chính sự rồi.

Sau đầu Lâm Dịch nổi lên gân đen, cặp mắt trắng dã đảo một cái.

Thiếu nữ áo xanh cười nói:

- Ngốc tử, ngươi muốn đi tới Thần Vẫn Hà đúng không?

Lâm Dịch gật đầu, đây không phải là bí mật gì cả, cho nên cũng không cần thiết phải giấu diếm.

Thiếu nữ áo xanh ra vẻ kỳ quái nói:- Ta đã nói với ngươi rồi, hiện tại chỗ đó rất loạn, chia ra làm mấy thế lực lớn. Công Tôn Hoàng tộc liên thủ với Nghiễm Hàn Cung là thứ nhất. Khương gia, Hạ gia, Phong gia, tam đại Hoàng tộc còn lại liên hợp là thế lực thứ hai. Hai đại tông môn trên Hồng hoang đại lục là Phương Thốn Sơn, Thái Nhất Tông là cỗ thế lực thứ ba, đương nhiên còn có cỗ thế lực thứ tư, chính là Yêu Tộc.

- Đối với những chuyện này, ta cũng có nghe thấy.

Lâm Dịch chậm rãi nói.

- Thật không? Hơn nữa ngươi còn đắc tội với Công Tôn Hoàng tộc, không bằng đi theo ta, chúng ta cùng nhau tranh đoạt thần vật Thái cổ, đến lúc đó nhất định sẽ không thể thiếu chỗ tốt của ngươi, thế nào?

Lâm Dịch mỉm cười nói:

- Ngươi rất lợi hại sao, trong bốn thế lực này, ngươi có thể đánh thắng được thế lực nào?

Thiếu nữ áo xanh nở nụ cười thần bí, hất cằm nói:

- Ta chính là người của Yêu Tộc.

- Ngươi sao?

Vẻ mặt Lâm Dịch kinh ngạc, hỏi:

- Ngươi cũng là người của Yêu Tộc?

- Đương nhiên.

Quả thật Lâm Dịch không nhìn ra, hắn vốn tưởng rằng Yêu Tộc và nhân tộc có quá nhiều khác biệt. Thế nhưng cũng không nghĩ tới nhìn qua hai tộc cũng không khác nhau là bao.

Hai mắt Lâm Dịch híp lại, trong lòng bắt đầu tính toán quan hệ lợi hại trong chuyện này.

Hắn đi tới Thần Vẫn Hà sẽ phải đối mặt với mấy thế lực lớn, quả thực lực lượng không bằng đối phương. Mà khi đó, một khi thần vật Thái cổ xuất thế, chiến cuộc liên tục thay đổi, các trường hợp cũng có thể xảy ra. Muốn đục nước béo cò ở trước mặt mấy thế lực lớn, khả năng này cực thấp.

Huống chi, hắn còn phải đối mặt với sự truy sát của Công Tôn Hoàng tộc, không chỉ là tu sĩ Ngưng Khí, mà ngay cả loại tu sĩ Kim Đan như Công Tôn Cổ Nguyệt cũng có thể sẽ ra tay. Tuy rằng cảnh giới bị áp chế ở trong Ngưng khí kỳ, nhưng huyết mạch Bất tử kim thân, cộng thêm thân thể được Đan Khí thối thể, Lâm Dịch cũng không có nắm chắc mười phần có thể chống lại hắn ta được.

Nếu như trà trộn vào trận doanh của Yêu Tộc thì sẽ làm giảm bớt đi rất nhiều áp lực. Đến lúc đó chờ đúng thời cơ, hắn sẽ ra tay tranh đoạt thần vật Thái cổ.

Trong lòng Lâm Dịch suy đoán, nhất định thần vật Thái cổ này chính là thần dược Thái cổ mà hắn tìm kiếm. Cho nên, bất kể thế nào hắn đều phải có được thần dược Thái cổ, không cho phép có chút một sơ xuất nào.

Thiếu nữ áo xanh nhìn Lâm Dịch ngơ ngác im lặng nửa ngày, cũng không nói một câu, trong lòng không khỏi tức giận, ngón tay ngọc vươn ra, trực tiếp ấn đầu Lâm Dịch một cái, dịu dàng nói:

- Ngốc tử, ngươi nghĩ gì thế, được hay không thì phải nói chứ.

Lâm Dịch hơi trầm ngâm, sau đó gật đầu nói:

- Được, ta đi, nhưng các ngươi không thể sai bảo ta linh tinh.

Thiếu nữ áo xanh khinh thường nói:

- Thôi đi, bằng vào loại thực lực cặn bã như ngươi thì có tác dụng gì chứ? Nhiều nhất là bắt nạt một chút tu sĩ bình thường mà thôi.

Dừng một chút, nàng lại cười nói:

- Đúng rồi, ngốc tử, chúng ta làm quen một chút, ta là Mộc Tiểu Yêu, ngươi cứ gọi ta là Tiểu Yêu là được.

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Tiểu Yêu Tinh.

Mộc Tiểu Yêu siết chặt tay, trừng mắt nhìn Lâm Dịch, quát:

- Ngốc tử, ta là Tiểu Yêu, không phải là Tiểu Yêu Tinh!

- Ta là A Ngốc, không phải là ngốc tử.

- Hừ, ngươi ngốc hồ hồ, chính là ngốc tử.

- Tiểu Yêu Tinh.

- Ngốc tử.

- Tiểu Yêu Tinh.

-...

Trên một con đường trong Thần ma chi địa, một đôi thiếu niên và thiếu nữ sóng vai mà đi, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng vui cười, vài tiếng tranh cãi ầm ĩ, một chuỗi thanh âm dễ nghe thanh thúy như là chuông bạc vang vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau