BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 181 - Chương 185

Chương 182: Đào hố hại ta

Đạo sĩ mập nhìn qua rất là nhiệt tình, nhưng trong lòng thanh niên lỗ mãng lại vô cùng bất an.

Nhìn thấy Đạo sĩ mập cười híp mắt lại gần, thanh niên lỗ mãng lại lui về phía sau vài bước, khờ khạo cười một tiếng, nói:

- Tiền bối đừng có trêu chọc ta đây, ta đây không chịu nổi nha.

Đạo sĩ mập hiền hòa cười nói:

- Đạo hữu nói lời này quả thực là làm cho trong lòng bần đạo lạnh lẽo mà, bần đạo một thân hạo nhiên chính khí, sao lại trêu chọc ngươi cơ chứ, có lòng mà không có sức nha.

Thanh niên lỗ mãng đâu chịu tin tưởng, hắn lại lui về phía sau mấy bước, vẻ đề phòng ngày càng rõ ràng.

Đạo sĩ mập thấy thanh niên lỗ mãng cẩn thận như vậy, trong lòng không khỏi chán nản, hận đến mức ngứa răng, mắt lớn trừng mắt nhỏ cùng thanh niên lỗ mãng.

Hai người đều mang theo ý xấu, hình dạng nhìn qua trung hậu thành thật, thế nhưng lại đều là người tinh minh.

Hai người này đi vào bên trong động phủ, đã sớm kinh động tới Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu.

Lâm Dịch không dám dùng thần nhận thức đi tra xét mà mang theo mặt nạ, trực tiếp nắm tay của Mộc Tiểu Yêu, nhẹ giọng nhẹ chân, nín thở ngưng thần lẻn ra ngoài.

Nhưng bên trong động phủ này chỉ có một cái lối đi, thông đạo bên ngoài đã bị hai người này chặn lại, nếu như hai người Lâm Dịch ra ngoài thì nhất định sẽ làm cho bọn họ kinh động.

Lâm Dịch không mạnh mẽ xông ra ngoài, cũng không phải là bởi vì nguyên nhân khác mà là sau khi hắn nhìn thấy dung mạo của hai người này, hắn không khỏi sửng sốt một chút.

Hai người này, dường như cũng là người quen, trong đó thanh niên lỗ mãng kia khí chất của hắn biến hóa quá lớn, trong lúc nhất thời Lâm Dịch không dám xác nhận.

Sau một lúc lâu, Đạo sĩ mập ho nhẹ một tiếng, lúng túng cười cười, nói:

- Như vậy đi, bần đạo nói thẳng. Cả đời này bần đạo không thích tu đạo, lại đam mê tầm bảo, truy cầu suốt đời chính là tìm cổ tịch bí địa của Hồng Hoang đại lục, thu thập bảo bối. Bần đạo thấy chiêu thức đào từ dưới lên trộm mộ của ngươi cũng không tệ, nếu như chúng ta sóng vai hợp tác, nhất định đại kế tầm bảo sẽ làm chơi mà ăn thật.

Thanh niên lỗ mãng vuốt cằm, lộ ra vẻ suy nghĩ sâu sắc, lời nói này của Đạo sĩ mập cũng không giống như là làm bộ.

Đột nhiên trong lòng thanh niên lỗ mãng khẽ động, hỏi:

- Tiền bối ở trên Hồng Hoang đại lục có tên là Đa Bảo Đạo Nhân đúng không?

Đạo sĩ mập ngạo nghễ nói:

- Không sai!

Trong lòng thanh niên lỗ mãng oán thầm một hồi:

- Không ngờ ngươi lại nói bản thân ngươi cao cao tại thượng như vậy, ngươi ở trong Tu chân giới nổi danh keo kiệt, chỉ là cũng chưa từng nghe nói người này thích giết chóc.

Đa Bảo Đạo Nhân thấy vẻ cổ quái trong mắt của thanh niên lỗ mãng, trong lòng chuyển biến, đã biết chắc là danh tiếng của bản thân lưu truyền bên ngoài, hắn vô cùng mỹ mãn, không khỏi cười nói:

- Lời đồn ở bên ngoài có phần không chính xác, đạo hữu cứ yên tâm, nếu tìm được bảo bối, hai người chúng ta mỗi người một nửa!

Ngoài miệng tuy là nói như thế, nhưng trong lòng Đa Bảo Đạo Nhân lại nghĩ:

- Tiểu tử lỗ mãng chưa dứt sữa nhà ngươi, nhìn thấy bảo bối ngươi cũng chưa chắc đã nhận ra được, hừ hừ.

Thanh niên lỗ mãng nghe thấy đề nghị của Đa Bảo Đạo Nhân, trong lòng cũng có chút động tâm, tầm bảo là quan trọng nhất, có thêm một tu sĩ Kim Đan ở bên cạnh, ngược lại sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Nghĩ đến đây, thanh niên lỗ mãng trầm ngâm nói:

- Tiền bối nói rất có đạo lý, chúng ta có thể thử một lần.

Đa Bảo Đạo Nhân đại hỉ, miệng cười tới mức sắp ngoác tới bên tai, mắt vốn đã nhỏ, nụ cười này làm cho thịt béo trên mặt chất đống, trong nháy mắt trên mặt mũi của hắn chỉ còn lại khuôn mặt đầy thịt, không tìm được sự tồn tại của ánh mắt đâu nữa.

Thanh niên lỗ mãng rùng mình, yếu ớt nói:

- Tiền bối, không ai nói với ngươi, ngươi cười rộ lên rất dọa người hay sao...

Nụ cười của Đa Bảo Đạo Nhân cứng lại ở trên mặt, hắn ho nhẹ một tiếng, che giấu vẻ xấu hổ, trong lòng mắng to:

- Tên ranh con nhà ngươi, sau này ta sẽ tìm cơ hội giáo huấn ngươi một lần!

Đa Bảo Đạo Nhân thu lại nụ cười, nói:

- Còn không biết tính danh của đạo hữu?
Thanh niên lỗ mãng cười ngây ngô một chút, vò đầu nói:

- Ta đây sao, ta đây tên là Hàn Lỗi.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, nghĩ ngợi nói:

- Quả nhiên là hắn!

Đúng là tu sĩ Hàn Lỗi của Hàn Nguyên Cốc nha.

Ngay trong nháy mắt này, tâm thần của Lâm Dịch xuất hiện một tia sơ hở, khí huyết không giữ được nữa, mà trong nháy mắt này Đa Bảo Đạo Nhân cũng biến sắc, đột nhiên quay đầu lại, quát khẽ:

- Người nào, đi ra!

Hàn Lỗi cũng nhìn chằm chằm về phương hướng thông đạo, rõ ràng cũng đã cảm nhận được sự tồn tại của Lâm Dịch.

Lâm Dịch thấy không che giấu được cho nên mới sóng vai cùng Mộc Tiểu Yêu đi ra.

Đa Bảo Đạo Nhân và Hàn Lỗi đều xem như là người quen biết cũ của Lâm Dịch. Thế nhưng có chút ý tứ đó là Đa Bảo Đạo Nhân đã gặp Mộc Thanh, mà Hàn Lỗi lại quen biết Lâm Dịch Dịch Kiếm tông.

Lúc đầu ở bên ngoài Tịch Tĩnh cốc, Lâm Dịch ỷ vào thần côn làm các đám tu sĩ kinh sợ mà gõ vài tu sĩ Kim Đan, lại còn có Nguyên Anh đại tu sĩ như Tất Sát ở chỗ đó, lừa được một cành cây và thân cây cổ quái.

Trong đám tu sĩ Kim Đan kia có Đa Bảo Đạo Nhân, lúc đó hắn cho Lâm Dịch một khối Định Tâm Ngọc, sau lại được Lâm Dịch tặng cho Hải Tinh, là món thứ nhất hắn dùng làm lễ bái sư.

Nghĩ đến cành cây đặc thù trong túi trữ vật, trong lòng Lâm Dịch cười khổ:

- Nhánh cây kia ta đã từng nghiên cứu qua một đoạn thời gian, thế nhưng không có phát hiện ra được một chút tác dụng nào cả. Nhưng ta xác định, nhánh cây này có thể làm cho đoạn kiếm thần bí rung động, nhất định không phải là phàm vật, thu lấy nó sẽ không sai.

Đa Bảo Đạo Nhân và Hàn Lỗi thấy Lâm Dịch, phản ứng không giống nhau.

Đa Bảo Đạo Nhân khẽ ồ một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, kinh ngạc nói:

- Hóa ra là ngươi, khà khà, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt.

Trong lòng Đa Bảo Đạo Nhân luôn canh cánh khi nghĩ về chuyện bị Lâm Dịch lừa gạt một lần, thấy Lâm Dịch, trong nháy mắt hắn đã nhận ra được.

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Tại hạ Mộc Thanh, một năm không gặp, phong thái của đạo trưởng vẫn như trước nha.

Đa Bảo Đạo Nhân cười gian, vẫn chưa trả lời, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, dường như đã nghĩ tới điều gì đó mà cười cười không có ý tốt.
Hàn Lỗi thấy Lâm Dịch cả người lại chấn động, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nghĩ ngợi nói:

- Hôm nay ta mang mặt nạ, khí chất đã thay đổi rất nhiều, Hàn Lỗi này không thể nhận ra ta mới đúng, nhìn dáng vẻ của hắn, sao lại có chút kỳ quái như vậy chứ?

Ấn tượng của Lâm Dịch đối với Hàn Lỗi cũng không tệ lắm, mặc dù là người cẩn thận chặt chẽ, nhưng cũng không làm chuyện xấu xa gì, hơn nữa ở trong Thần ma chi địa còn từng trợ giúp qua hắn.

Nhưng hôm nay thân phận của Lâm Dịch quá mẫn cảm, đã hơn một năm không gặp, hắn cũng không xác định Hàn Lỗi nhận ra hắn thế nào. Cũng không phải mỗi người đều giống như Tiểu Yêu Tinh, tin tưởng hắn không chút nghi ngờ.

Hơn nữa đã hơn một năm không gặp, biến hóa của Hàn Lỗi cực lớn, dung mạo là thứ yếu, chủ yếu là khí chất, cả người lộ ra một tia lạnh lẽo, sắc mặt cũng tái nhợt.

- Lâm huynh đệ, là ta đây, Hàn Lỗi.

Đúng vào lúc này, Lâm Dịch nghe thấy một tiếng truyền âm, xen lẫn mừng rỡ nhè nhẹ, chính là tới từ Hàn Lỗi.

Lâm Dịch rất là kinh ngạc, hắn không biết mình đã để lộ ra sơ hở ở chỗ nào mà lại bị hắn nhận ra được, trong lúc hắn còn đang muốn hỏi thì lại nghe Hàn Lỗi nói:

- Lâm huynh không cần lo lắng, ta đây tuyệt không có để lộ thân phận của ngươi ra. Hiếm khi gặp phải cố nhân, trong lòng ta đây rất là vui mừng.

Lâm Dịch cũng cười cười với hắn, truyền âm nói:

- Đa tạ, Hàn huynh, lâu lắm không gặp.

Hàn Lỗi có chút khổ sở, thở dài nói:

- Đừng nói nữa, việc này nói rất dài dòng, trong một năm này ta đây thật sự quá là khổ.

Lâm Dịch nghe thấy vậy mà buồn cười, trong lúc hắn đang muốn đang hỏi thì lại đột nhiên nghe thấy Đa Bảo Đạo Nhân quát to một tiếng.

Mấy người nhìn lại, chỉ thấy Đa Bảo Đạo Nhân trợn to con ngươi, sắc mặt tái xanh, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, khí tức không yên ổn.

Đa Bảo Đạo Nhân nghĩ ngợi nói:

- Ta phá giải trận pháp mà vào, Hàn Lỗi là đào mộ mà vào, tiểu tử này từ đâu xuất hiện cơ chứ?

Nghĩ đến đây, Đa Bảo Đạo Nhân lớn tiếng nói:

- Ngươi, ngươi, ngươi vào bằng cách nào?

Mộc Tiểu Yêu không rõ quan hệ của Lâm Dịch và hai người bọn họ, nàng khéo léo đứng ở bên cạnh hắn, vẫn chưa nói chen vào, khuôn mặt như biết cười đã lần nữa được khăn che mặt che khuất.

Lâm Dịch khoanh lại hai tay, cười nói:

- Ta mở Trận Bàn không gian ra, không nghĩ tới lại truyền vào được bên trong.

- Ai nha! Đào hố hại ta nha!

Đa Bảo Đạo Nhân kinh hô một tiếng, thiếu nữa chút đã té ngã ngã xuống đất.

Nghĩ đến bản thân mình khổ cực, tiêu hao tâm thần, mất mấy ngày mới phá giải được trận pháp, lại dào dạt đắc ý tiến vào động phủ. Nhưng không ngờ, đầu tiên là bị một thanh niên lỗ mãng đào mộ đả kích một lần, lúc này biết động phủ bí mật này lại bị tiểu tử này đánh bậy đánh bạ xông vào, trong lòng không khỏi cảm thấy nhụt chí, khóc không ra nước mắt, một mực đè nặng ở ngực, vô cùng khó chịu.

- Dựa theo tính tình của tiểu tử này, sợ là bảo vật trong này đã sớm bị hắn móc rỗng rồi.

Nửa ngày sau, Đa Bảo Đạo Nhân hít sâu một hơi, rung giọng nói:

- Bảo vật, còn ở đó không?

- Còn, ở trong túi trữ vật của ta...

Lâm Dịch mỉm cười.

Đa Bảo Đạo Nhân:

-...

Chương 183: Cường địch đột kích

Đa Bảo Đạo Nhân tức giận đến mức đấm ngực giậm chân, lớn tiếng nói:

- Tiểu tử tốt, mỗi lần gặp phải ngươi đều không có chuyện gì tốt cả, lần trước ngươi lừa gạt ta một khối Định Tâm Ngọc, ta cũng nhịn. Lần này, không ngờ ngươi lại bắt nạt đến trên đầu của bần đạo, thúc có thể nhịn nhưng thẩm không thể nhẫn! Không được, lấy ra bảo vật, chúng ta chia đều!

Tuy rằng Đa Bảo Đạo Nhân nhìn qua thô bạo vô lý, hành vi cử chỉ hoang đường không kềm chế được. Thế nhưng Lâm Dịch lại không hề có chút ác cảm nào đối với hắn. Nguyên nhân không bởi vì cái gì khác, nếu như đổi lại là người khác, bằng vào tu vi Kim Đan sơ kỳ, đối mặt với một đám tu sĩ Trúc Cơ đã sớm vung tay, giết người đoạt bảo rồi? Làm sao giống như đạo sĩ mập này, lớn tiếng nói nhiều như vậy chứ?

Nói cho cùng, tâm tính của Đạo sĩ mập này không xấu.

Mộc Tiểu Yêu thấy dường như Lâm Dịch quen biết hai người này, nàng cười nói:

- Đạo trưởng, tu đạo chú trọng hai chữ cơ duyên, nơi đây là chúng ta vào trước, không có lý do gì phải chia đều bảo vật với ngươi nha.

- Vậy cũng không được, các ngươi biết ta vì tìm kiếm nơi đây mà hao tốn bao nhiêu tinh lực, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết hay không? Chỉ riêng xác định vị trí ta đã bận việc một tháng. Còn nữa, chỉ riêng tổ hợp đại trận bên ngoài phức tạp như thế, cho dù là một Nguyên Anh đại tu sĩ đến cũng không nhất định có thể phá giải được. Bần đạo mất một ngày một đêm phá giải, lo lắng hết lòng, mất ăn mất ngủ, không ngủ không nghỉ mới có thể vào trong được, mà các ngươi không nói đạo lý như vậy, lấy đi toàn bộ bảo vật, cái này, cái này, cái này quá đả kích bần đạo. Không được, không được, ngươi phải chừa cho ta chút đồ đạc.

Mộc Tiểu Yêu nghe thấy Đa Bảo Đạo Nhân nói cái gì mà phá giải trận pháp, vẻ mặt của nàng không khỏi có vẻ cổ quái, hé miệng cười trộm nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch cố nén cười, giả vờ kinh ngạc nói:

- Ài, đạo trưởng, những trận pháp ở cửa ngươi đều phá giải được rồi sao?

- Lại còn không? Cũng không phải sao! Mệt chết bần đạo rồi, dù thế nào ngươi cũng phải bồi thường một chút, đúng không?

Đa Bảo Đạo Nhân vừa nghe thấy vậy vội vã ra vẻ một tia khổ cực.

Lâm Dịch ho nhẹ một tiếng, nhẹ giọng nói:

- Đạo trưởng, ngươi không phát hiện ra trận văn của những trận pháp đó... Nhìn qua như là vừa mới được khắc lên hay sao?

- Sao? Có phát hiện ra! Lúc đó bần đạo còn từng nghĩ, đại trận này quả nhiên lợi hại, qua mấy trăm năm mà vẫn như là mới khắc...

Đa Bảo Đạo Nhân còn chưa nói dứt lời thì dường như đã nghĩ tới chuyện gì đó, đột nhiên dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

- Tiểu tử, ngươi đừng nói cho ta biết, những trận pháp đó là ngươi bày ra đó nha?

Đa Bảo Đạo Nhân dùng giọng bất thiện nói.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, nói:

- Ta cũng không muốn bị người ta quấy rối, bất đắc dĩ cho nên mới làm vậy, mong đạo trưởng đừng trách móc.

Sau đó Lâm Dịch nhìn thấy mặt của Đa Bảo Đạo Nhân xanh mét, dường như đã bị tức giận không nhẹ, hắn vội vã thở dài nói:

- Kỳ thực, chuyện này cũng chứng minh công lực phá trận của đạo trưởng quả thực bất phàm!

- Con bà nó! Ta muốn giết ngươi!

Đa Bảo Đạo Nhân quát to một tiếng, trực tiếp đánh tới chỗ của Lâm Dịch.

Trong lòng Lâm Dịch cả kinh, lại phát hiện ra trên người Đa Bảo Đạo Nhân căn bản không có linh lực ba động, trong lòng hắn không khỏi cười thầm:

- Đạo sĩ mập này cũng có ý tứ.

Trong lòng bàn tay của Mộc Tiểu Yêu có ánh sáng lóe lên, muốn xuất thủ, Lâm Dịch cho nàng một ánh mắt an tâm một chút chớ nóng. Nàng hơi do dự một chút, người sau ddax nhào tới trước người của Lâm Dịch.

Bất diệt kiếm thể cường hãn vô địch, Lâm Dịch cũng không sợ hãi Đa Bảo Đạo Nhân tới gần, còn nữa, Lâm Dịch vẫn chưa cảm nhận được sát khí ở trên người của người sau.

Đa Bảo Đạo Nhân đi tới trước người Lâm Dịch, như là phàm nhân đánh nhau vậy, song quyền như mưa rơi rơi vào trên người của Lâm Dịch, đông đánh một chút, tây đánh một quyền, không nhẹ không nặng, nhìn như không có chương pháp gì, thuần túy là vì muốn xả giận.

Mộc Tiểu Yêu thấy buồn cười, cười nói:

- Đạo trưởng chậm một chút, đừng có đánh tới mỏi mệt nha.

Kiếm ý của Dịch Kiếm thuật đã thành, ánh mắt của Lâm Dịch không phải thể so với những tu sĩ tầm thường, hắn như cười như không nhìn Đa Bảo Đạo Nhân đang đánh như là một đứa trẻ vậy.

Đột nhiên!

Lâm Dịch nhanh như chớp vươn tay ra, nắm bàn tay đầy thịt của Đa Bảo Đạo Nhân, cười nói:

- Đạo trưởng, hết giận thì cũng thôi đi, nhưng mượn gió bẻ măng lấy đi túi trữ vật của ta thì không cần nha.

Ánh mắt của Mộc Tiểu Yêu và Hàn Lỗi xoay chuyển, vừa vặn nhìn thấy bàn tay của Đa Bảo Đạo Nhân đang ở trên túi trữ vật của Lâm Dịch, lại bị Lâm Dịch gắt gao nắm chặt, khó có thể nhúc nhích được mảy may.

Mộc Tiểu Yêu vốn là người cổ quái khôn khéo, tuy rằng Hàn Lỗi nhìn như thật thà, nhưng cũng thành tinh, hai người đâu không hiểu dụng ý của Đa Bảo Đạo Nhân chứ? Hắn muốn trộm đi túi trữ vật của Lâm Dịch, thế nhưng lại bị bắt tại trận.

Hàn Lỗi không nhịn được khen một câu:

- Đạo trưởng, thân thủ rất tốt!

Mộc Tiểu Yêu bật cười, nói:

- Không ngờ đạo trưởng lại làm ra việc ăn cắp như vậy, ngươi chính là tiền bối nha...

Đa Bảo Đạo Nhân bị vạch trần hành vi tại chỗ, hắn đỏ mặt lên, trong chốc lát đã khôi phục lại như lúc ban đầu, hắn cãi chày cãi cối nói:

- Nha đầu, ngươi đừng vội nói bậy, bần đạo không cẩn thận đụng tới mà thôi.

Da mặt của Đa Bảo Đạo Nhân rất dầy, không thể địch nổi, hiển nhiên đây cũng không phải lần đầu tiên hắn làm loại chuyện này.

Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, có chút bất đắc dĩ.

Con ngươi của Đa Bảo Đạo Nhân trợn lên, lớn tiếng nói: - Tiểu tử, ngươi kéo tay của bần đạo làm chi, chẳng lẽ ngươi thích nam nhân hay sao?

Trên đầu của Lâm Dịch đầy gân đen, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo, vội vã buông lỏng bàn tay ra.

Mộc Tiểu Yêu khẽ gắt một tiếng, mắng:

- Đạo trưởng, sao ngươi lại không biết xấu hổ như thế, ngốc tử rất chướng mắt ngươi n ha.

Đa Bảo Đạo Nhân trợn trắng mắt, kinh ngạc nói:

- Sao, hắn chướng mắt ta, sao mà ngươi biết được chứ?

Sau đó hắn như bừng tỉnh cười nói:

- Thì ra là thế, nhất định nha đầu ngươi và tiểu tử này dây dưa không rõ, hai người các ngươi ở trong động phủ này cấu kết làm bậy, còn bố trí tổ hợp đại trận phức tạp như thế ở bên ngoài. Khà khà, nếu nói hai ngươi trong sáng, có quỷ mới tin.

Mộc Tiểu Yêu xấu hổ quẫn bách vạn phần, sắc mặt đỏ bừng, may mắn có cái khăn che mặt giấu đi, nàng giậm chân gắt giọng:

- Đạo trưởng nhà ngươi nói bậy gì đó, nào có xấu xa như ngươi nói chứ?

Đa Bảo Đạo Nhân dễ dàng chuyển hướng trọng tâm câu chuyện, vốn dùng sự khôn khéo của Mộc Tiểu Yêu cũng chưa chắc đã không biết. Nhưng quả thật nàng và Lâm Dịch ở bên trong động phủ đã từng có cử chỉ thân mật, lúc này Đa Bảo Đạo Nhân nhiều chuyện, bị hắn nói trúng, làm cho trong lòng nàng không khỏi vừa thẹn vừa giận.

Lâm Dịch cũng bị hắn nói làm cho đỏ mặt, chột dạ một hồi, ho nhẹ một tiếng, nói:

- Đạo trưởng đừng có nói bậy, hủy sự thanh bạch của nàng đi.

Đa Bảo Đạo Nhân mỉm cười nói:

- Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, cái này có gì mà dấu chứ, bần đạo ta không ngại nói ra chuyện này đâu, tiểu tử ngươi vẫn còn non một chút.

Đa Bảo Đạo Nhân nói xong, ánh mắt lại nhìn về phía Hàn Lỗi, nói:

- Chúng ta nói tới chính sự đi. Lại nói tiểu tử lỗ mãng này cũng khổ cực mới đào được đất mà bò lên, cũng không thể tay không mà về, ngươi cầm nhiều bảo bối như vậy, dù thế nào cũng phải phân cho chúng ta một chút, không thể ăn một mình được.

Hàn Lỗi vội vã xua tay, nói:

- Không cần cho ta đây, ta đây không muốn. Nơi đây là Mộc đạo hữu vào trước, bảo vật tự nhiên thuộc về hắn.

- Con bà nó, ngươi quá không có tiền đồ, quá ngây thơ!

Đa Bảo Đạo Nhân ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mắng một câu.

Hai mắt của Đa Bảo Đạo Nhân khẽ đảo, trầm giọng nói:

- Mộc tiểu tử, như vậy đi, ngươi cho ta một kiện đồ đạc là được, những thứ khác ta cũng không muốn, ngươi xem như vậy được không?

- Ồ?

Lâm Dịch nhìu nhíu mày, cười nói:

- Cái này thì dễ thôi.
Sau đó hắn xuất ra một khối linh thạch thượng phẩm, đưa cho Đa Bảo Đạo Nhân, chân thành nói:

- Đạo trưởng cất đi, ngàn vạn lần đừng khách khí.

- Con bà nó, ngươi đang đuổi ăn mày hay sao?

Đa Bảo Đạo Nhân tức tới mức sùi bọt mép, tức giận đến mức nhảy dựng lên.

Lâm Dịch khoanh hai tay lại, nhún nhún vai, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

Đa Bảo Đạo Nhân nói:

- Lần trước ở bên ngoài Tịch Tĩnh cốc, không phải ngươi lấy được cành cây nát ở chỗ của Tất Sát sao, ta rất cảm thấy hứng thú đối với vật kia, cho nên muốn nghiên cứu một chút. Ngươi cho ta một cành được, bảo bối ở trong động phủ này ta cũng không cần, sao nào?

Lâm Dịch có chút thâm ý sâu sắc nhìn Đa Bảo Đạo Nhân, cười mà không nói.

Lúc đầu ở bên ngoài Tịch Tĩnh cốc, khi Lâm Dịch có được cành cây thân cây nát kia thì đã phát giác ra vẻ mặt của Đa Bảo Đạo Nhân này có chỗ cổ quái, dường như rất là đau lòng. Lúc đó Lâm Dịch đã đoán ra được, sợ là người này đã nhận ra được lai lịch của cành cây nát này.

Không nghĩ tới trải qua hơn một năm, Đa Bảo Đạo Nhân này vẫn còn băn khoăn cái cành cây nát này, trong lòng Lâm Dịch càng thêm chắc chắc, nhánh cây này tuyệt đối không phải là phàm vật.

Đa Bảo Đạo Nhân nhìn Lâm Dịch đang híp mắt cười đã cảm thấy giận dữ không có chỗ phát tiết, hắn thúc giục:

- Mộc tiểu tử, được không thì mau nói cho ta một câu cho sảng khoái đi!

Sau đó dường như hắn nghĩ tới mình thúc giục quá nhanh, hắn lại trầm giọng nói:

- Tiểu tử, thứ đồ chơi kia cũng không phải ngươi chỉ có một nhánh cây mà còn có một đoạn thân cây mà, phân cho bần đạo một nhánh cây là được. Trong lòng bần đạo rất là hiếu kỳ, rất thích thu thập một chút đồ vật ngạc nhiên cổ quái.

Lâm Dịch đâu sẽ tin tưởng hắn chứ, hắn chỉ là cười như không cười nhìn Đa Bảo Đạo Nhân, từ chối cho ý kiến.

Đa Bảo Đạo Nhân trừng mắt nhìn hắn, châm chọc nói:

- Ta nói này Mộc tiểu tử, tại sao ngươi lại còn keo kiệt hơn so với bần đạo cơ chứ, cành cây nát mà ngươi cũng cất giấu như là bảo vật vậy.

Lâm Dịch cười nói:

- Đạo trưởng, ngươi nói cho ta nghe một chút đi, xem lai lịch của nhánh cây kia ra sao, sau đó ta sẽ suy nghĩ một chút.

- Ta nào biết lai lịch của thứ đồ nát này ra sao chứ, ngươi cho ta một nhánh, đợi ta nghiên cứu rõ ta sẽ nói cho ngươi biết.

Đa Bảo Đạo Nhân cũng nói linh tinh.

Lâm Dịch khẽ cười nói:

- Như vậy coi như ta chưa nói gì.

Đa Bảo Đạo Nhân rất không cam lòng, hai tay nắm chặt thành quyền trừng mắt nhìn Lâm Dịch, rõ ràng hắn không muốn dừng tay tại đây.

Lâm Dịch nói:

- Kỳ thực ở trong động phủ này thực sự không có bảo bối gì cả, linh thạch lại có không ít. Nếu như đạo trưởng không chê một bảo bối thì ta có thể cho ngươi.

Trong túi trữ vật của chủ nhân động phủ còn có một món Tiên Khí đã vỡ vụn, là một cái chuông lớn màu đồng, vật ấy Lâm Dịch căn bản không cần, không bằng cho Đa Bảo Đạo Nhân thì hơn, cũng coi như thuận nước giong thuyền.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch xuất ra túi trữ vật của chủ nhân động phủ, ném cho Đa Bảo Đạo Nhân, linh thạch bên trong và bí tịch Hóa Ngoại phân thân thuật đã sớm bị Lâm Dịch thu vào trong túi trữ vật của mình.

Đa Bảo Đạo Nhân không nhận được cành cây, trên khuôn mặt hiện lên vẻ không vui rất rõ ràng, nhưng đối phương cho mình đồ không thì hắn không thể không lấy, hắn vội vã đỡ lấy túi trữ vật, liếc một cái vào bên trong.

- Con bà nó!

Đa Bảo Đạo Nhân vừa nhìn vào đã chửi ầm lên, sau đó khẽ ồ một tiếng, lộ ra vẻ suy nghĩ sâu sắc.

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, nghĩ ngợi nói:

- Chẳng lẽ cái Tiên Khí này, Đa Bảo Đạo Nhân có thể sử dụng được sao?

Sắc mặt của Đa Bảo Đạo Nhân không biến đổi, lật tay thu túi trữ vật vào, hắn chép miệng một cái, dường như chưa thỏa mãn mà tới trước người Lâm Dịch, lại cười nịnh nói:

- Mộc tiểu tử, chúng ta thương lượng một chút, hay là nghiên cứu một chút về chuyện cành cây kia đi?

Đa Bảo Đạo Nhân vẫn nhớ thương nhánh cây kia.

Lâm Dịch cười nói:

- Đương nhiên là có thể, nhưng mà ngươi phải nói cho ta một chút về lai lịch của nhánh cây kia đã.

Trên mặt của Đa Bảo Đạo Nhân hiện lên vẻ do dự, muốn nói lại thôi.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dịch biến sắc, tu vi thần thức của hắn rất mạnh, từ lâu đã đạt đến Kim Đan kỳ, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng có một tu sĩ cường đại đang đằng đằng sát khí chạy tới nơi này, tốc độ cực nhanh.

Cỗ khí tức này rất quen thuộc, đúng là tông chủ Đan Hà phái!

Cùng lúc đó, ba người kia cũng đều cảm nhận được cỗ khí tức cường hãn này, cả ba không khỏi biến sắc.

Chương 184: Dị biến

Trong bốn người ở đây, trừ Lâm Dịch ra thì Đa Bảo Đạo Nhân có tu vi thần thức cực mạnh, hắn chửi nhỏ một tiếng:

- Con bà nó, tại sao cái động phủ rách này lại dẫn tới nhiều người như vậy chứ?

Trong mắt của Hàn Lỗi cũng là hiện lên một tia cổ quái, hắn nhích lại gần phương hướng của Lâm Dịch.

Mộc Tiểu Yêu cũng biết rõ ràng người đến là ai, mặt cười của nàng hơi lạnh lẽo, trong lòng không khỏi tức giận, nghĩ ngợi nói:

- Ta và ngốc tử vừa mới gặp lại, lão tặc nhà ngươi hết lần này tới lần khác lại đuổi theo chúng ta không dứt, quả thực quá ghê tởm.

Ngay khi trong đầu bốn người Lâm Dịch vừa mới suy nghĩ thì cỗ khí tức cường đại kia đã đi tới bên ngoài động phủ, lúc này lại muốn chạy trốn thì đã không còn kịp nữa.

Trên mặt của Lâm Dịch không tỏ vẻ gì, trong lòng lại nghĩ ngợi một chút rồi nói:

- Không ngờ tên tông chủ Đan Hà phái này lại có thể tìm đến nhanh như vậy, nhất định trên người ta và Tiểu Yêu Tinh có thứ có thể khiến cho hắn truy tung đến. Nếu như lúc này có thể may mắn chạy đi, nhất định phải kiểm tra một phen.

Tông chủ Đan Hà phái đi tới cửa động phủ, thấy linh thạch ở mắt trận tán loạn trên đất, trong lòng hắn rùng mình, cảm giác được có cái gì đó không đúng, nhưng ỷ vào tu vi vô song cho nên hắn trực tiếp mang theo khí thế hung hăng xông vào.

Tông chủ Đan Hà phái đi vào bên trong động phủ, liếc mắt đã nhìn thấy Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu, hắn cười lạnh một tiếng, lộ ra ánh mắt đắc ý. Sau đó hắn nhìn Đa Bảo Đạo Nhân và Hàn Lỗi thấy bên cạnh bọn họ, trong lòng không khỏi sửng sốt một chút, hai mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.

- Tiểu bối, ngươi rất can đảm! Trách không được lại không chạy trối chết, hóa ra đã mời được giúp đỡ tới!

Thanh âm của tông chủ Đan Hà phái vô cùng âm lãnh, lộ ra sát khí lành lạnh.

Lúc này ở bên trong động phủ, bốn người Lâm Dịch trải qua một phen trao đổi vừa rồi cho nên đứng vô cùng gần, cho nên vừa nhìn người khác sẽ còn tưởng rằng là bằng hữu rất thân mật, cũng chẳng trách tông chủ Đan Hà phái lại hiểu lầm như thế.

Đa Bảo Đạo Nhân cảm nhận được tu vi của tông chủ Đan Hà phái, sắc mặt của hắn không khỏi hơi biến đổi, sinh lòng thối ý, rõ ràng đối phương hướng về phía Lâm Dịch mà tới, hắn đâu chịu nhúng tay vào vũng nước đục này, vì vậy hắn cười nịnh nói:

- Vị này chính là tông chủ Đan Hà phái đại danh đỉnh đỉnh hay sao?

- Không sai!

Tông chủ Đan Hà phái không biết Đạo sĩ mập này là có ý gì, hắn lạnh lùng đáp lại nói.

Gương mặt của Đa Bảo Đạo Nhân trở nên nghiêm chỉnh, nghiêm nghị nói:

- Tên tuổi của tông chủ có thể nói là như sấm bên tai, uy chấn tứ hải, bần đạo kính ngưỡng đã lâu, luôn có tâm hướng về, đáng tiếc lại không có cơ hội làm quen. Đan Hà phái dưới sự hướng dẫn anh minh thần võ của ngài thì mới leo lên được thành môn phái nhất lưu, danh chấn tứ phương ở Bắc Vực của Hồng Hoang.

Da mặt của Đa Bảo Đạo Nhân rất dầy, không ai bằng, a dua nịnh hót có thể nói là hạ bút thành văn, vô cùng thuần thục.

Mọi người nghe thấy hắn nói vậy, trong lòng đều sinh ra cảm giác lạnh lẽo, thế nhưng hết lần này tới lần khác sắc mặt của tông chủ Đan Hà phái hơi hòa hoãn lại, ánh mắt nhìn về phía Đa Bảo Đạo Nhân cũng nhu hòa đi rất nhiều.

Thật ứng với câu nói kia của cổ nhân, người có ngàn vạn lựa chọn, nịnh bợ không bao giờ lỗi mối.

Đa Bảo Đạo Nhân nhìn thấy thời cơ thành thục, hắn vội vã cười nói:

- Tông chủ hiểu lầm rồi, bần đạo và bọn chúng căn bản không phải là...

- Ha ha!
Đa Bảo Đạo Nhân còn chưa dứt lời thì đã bị một tiếng cười khẽ của Mộc Tiểu Yêu cắt ngang.

Mộc Tiểu Yêu vỗ tay cười nói:

- Lão tặc, ngươi đoán không sai, hôm nay bốn người chúng ta sẽ làm cho ngươi bị mất mạng ở nơi này!

Mộc Tiểu Yêu đâu chịu để cho Đa Bảo Đạo Nhân rút đi cơ chứ? Nơi đây cũng chỉ có hắn có tu vi Kim Đan, cho dù chỉ là Kim Đan sơ kỳ, thế nhưng dù sao cũng là sức chiến đấu cường đại nhất trong bốn người.

Sắc mặt của Đa Bảo Đạo Nhân trầm xuống, lớn tiếng nói:

- Tiểu nha đầu, ngươi đừng có hồ đồ!

Mộc Tiểu Yêu ra vẻ không nghe thấy, dịu dàng nói:

- Lão tặc, để ta giới thiệu cho ngươi một phen. Vị Bàn đạo trưởng này chính là nhân vật nổi danh tỏng Hồng Hoang đại lục không ai mà không biết, không ai không hiểu Đa Bảo Đạo Nhân, đừng xem ngươi là Kim Đan viên mãn, thế nhưng cũng không lọt được vào trong mắt của Đa Bảo Đạo Nhân. Còn có vị Hàn Lỗi đạo hữu này nữa, cũng là nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất của Hồng Hoang, tu vi Trúc Cơ viên mãn, thế nhưng lại có thể vượt cấp chém Kim Đan!

Mộc Tiểu Yêu không biết lai lịch của hai người này, mà cũng bất chấp tất cả, nàng trực tiếp khoe khoang một thôi một hồi.

Đa Bảo Đạo Nhân và Hàn Lỗi đâu còn không nhìn ra dự định của Mộc Tiểu Yêu cơ chứ, rõ ràng cho thấy muốn kéo hai người bọn họ xuống dưới nước.

Đa Bảo Đạo Nhân liên tục cười lạnh, trầm giọng nói:

- Tiểu nha đầu, ngươi đừng nghĩ tu sĩ Kim Đan dễ lừa gạt như vậy, bần đạo có chuyện, không ở chỗ này dây dưa với các ngươi, ân oán của các ngươi các ngươi tự mình giải quyết đi.

Trong mắt của Hàn Lỗi cũng hiện lên một chút do dự, dùng tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không lấy thân đi mạo hiểm, vô duyên vô cớ chọc vào đại địch có tu vi Kim Đan viên mãn.

Tông chủ Đan Hà phái híp hai mắt lại, thờ ơ lạnh nhạt, cũng đã nhìn thấu quan hệ của mấy người này, hắnkhông khỏi cười gian, nói:

- Đã như vậy, xin mời hai vị đạo hữu, ta khuyên tốt nhất hai vị không nên nhúng tay vào, tránh cho bồi tính mạng của mình vào đó. Hàn Lỗi nhìn về phía Lâm Dịch, trong ánh mắt hiện lên vẻ bất nhẫn, hắn hầu như có thể khẳng định ra được, nếu còn lại hai người Lâm Dịch đối mặt với tông chủ Đan Hà phái thì tuyệt sẽ không còn đường sống nữa.

Hàn Lỗi cúi đầu nhẹ giọng nói:

- Mộc huynh, ta đây...

Lâm Dịch thở dài một tiếng, hắn hiểu rất rõ về tính tình của Hàn Lỗi, người này cẩn thận chặt chẽ, không bao giờ làm mạo hiểm việc, từ các loại hành động của Thần ma chi địa là có thể nhìn ra được.

Đối mặt với mê hoặc của thần vật xuất thế, Hàn Lỗi nghĩ thông suốt quan hệ lợi hại trong chuyện này, hắn biết tranh đoạt vô vọng, cho nên mới tránh mộ huyệt dưới đất qua một tháng, điều này cũng làm cho hắn tránh khỏi trận hạo kiếp bị Ma Vật tàn sát trong Thần ma chi địa.

Lâm Dịch biết suy nghĩ trong lòng của Hàn Lỗi, dù sao hai người cũng có chút giao tình, nếu lúc này hắn rời đi, trong lòng cũng có phần áy náy.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Các ngươi đi đu, đây là ân oán cá nhân giữa ta và Đan Hà phái.

Mộc Tiểu Yêu hừ nhẹ một tiếng, quyệt quyệt cái miệng nhỏ nhắn, trong lòng rất là bất mãn.

Lâm Dịch nói vậy lại có vẻ rất là kiểu cách.

Trước đó, nếu như hai người Hàn Lỗi muốn giúp Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu thì cũng không cần nói thêm cái gì, tự nhiên sẽ giúp. Nếu như bọn họ một lòng muốn rút đi, dù ngươi có nói tới mức miệng nở hoa sen thì cũng sẽ không làm cho bọn họ động tâm được. Quan trọng nhất là, đa số tu sĩ chỉ lo thân mình, hai người bọn họ không cần thiết phải vì Lâm Dịch mà đắc tội với người đứng đầu một phái.

Thứ hai, Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu song song đột phá, một người Trúc Cơ đại thành Bất diệt kiếm thể, một người là Khô Mộc Thân Huyễn Đan kỳ. Lâm Dịch lại còn học được Hóa Ngoại phân thân thuật, hai người lần nữa chống lại tông chủ Đan Hà phái, chưa hẳn đã không có một chút cơ hội chạy trối chết nào cả.

Mặc dù Lâm Dịch dự đoán như thế, nhưng tình huống vẫn không được lạc quan, thủ đoạn của tông chủ Đan Hà phái mạnh nhất, có thể nói là dị tượng lực của Kim Đan, một khi dị tượng thả ra, hắn hầu như đã đứng ở thế bất bại, Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch cũng rất khó cận thân rồi tạo thành bị thương nặng cho hắn.

Cục diện lúc này vô cùng bất lợi đối với Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu!

Lâm Dịch lại không có Trận bàn có thể chạy trối chết nữa, cho nên hắn chỉ có thể dựa vào bộ pháp thần bí, đây là chỗ dựa giúp hắn có hi vọng chạy trối chết.

Khí tức của tông chủ Đan Hà phái ầm ầm bạo phát, cả người tản ra sát khí lành lạnh, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hai người Lâm Dịch, sắp xuất thủ!

Cùng lúc đó, Hàn Lỗi và Đa Bảo Đạo Nhân đi ra ngoài động phủ.

Mà trong mắt Hàn Lỗi nhìn về phía tông chủ Đan Hà phái đang đưa lưng về phía mình, đột nhiên hiện lên vẻ điên cuồng!

Dị biến nổi lên!

Ngay khi tông chủ Đan Hà phái đặt toàn bộ lực chú ý ở trên người của Lâm Dịch, lúc sắp xuất thủ, Hàn Lỗi đột nhiên hoàn hồn, toàn lực bạo phát ra tu vi Trúc Cơ viên mãn tu vi, vung U Minh Sạn trong tay lên, trực tiếp đập về phía sau lưng của tông chủ Đan Hà phái.

Cùng lúc đó, Hàn Lỗi hét lớn một tiếng:

- Mọi người sóng vai cùng lên, còn chần chờ gì nữa?

Đa Bảo Đạo Nhân cũng bị hành động của Hàn Lỗi làm cho hoảng sợ, hiển nhiên hắn rất bất ngờ, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Chương 185: Phối hợp hoàn mỹ

Lâm Dịch không có ngờ tới Hàn Lỗi sẽ có một chiêu như vậy.

Hoặc là nói, không riêng gì Lâm Dịch, mọi người ở đây, ai cũng không nghĩ tới một tu sĩ Trúc Cơ lại dám đánh lén người đứng đầu một phái là Kim Đan viên mãn.

Hơn nữa khi xuất thủ lại quyết đoán kiên quyết như vậy, không chút do dự nghi ngờ gì cả.

Lâm Dịch vận chuyển Dịch Kiếm thuật, trực tiếp nắm giữ thế cục hay thay đổi, nắm bắt được thời cơ thoáng qua rồi biến mất!

- Chính là lúc này!

Lâm Dịch gầm nhẹ một tiếng, mi tâm sáng choang, ánh sáng màu tím lóe lên, một ngôi sao màu tím từ trong mi tâm tuôn ra, vượt qua không trung, chợt lóe lên.

Cùng lúc đó, động tác của Lâm Dịch không ngừng nghỉ chút nào, tung vung một cái, trực tiếp đánh ra nghìn vạn đạo kiếm khí màu lam ẩn chứa Nhập vi đạo, sau đó dưới chân có đạo văn thần bí huyền diệu thoáng hiện, tinh thần lực vận chuyển, trong ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt trên cả người mơ hồ phát ra ánh sáng.

Tinh thần lực, bộ pháp thần bí!

Thân thể của Lâm Dịch hóa thành một luồng khói xanh, coi như ở trên không trung thì trên hai tay đều hiện ra ánh sáng kinh diễm, trong lòng bàn tay trái hiện ra một đám tử khí mù mịt, bàn tay phải thấp thỏm hiện lên một đám sinh khí dồi dào. Hai tay hợp lại trước ngực tạo ra một quả cầu, hai loại sinh tử nhị khí cực đoan lại không xảy ra va chạm, trái lại còn xoay tròn ở trong lòng bàn tay của hắn, hóa thành một cái Đại ma bàn hai màu.

Thần thông thuật, Niết Bàn sinh tử luân!

Trong một cái chớp mắt, Lâm Dịch xuất ra hết con bài chưa lật, Tử Vi tinh thuật, bộ pháp thần bí, biến hóa nặng hơn, Niết Bàn sinh tử luân!

Trong chớp mắt này, bên trong toàn bộ động phủ đột nhiên sản sinh ra một cỗ thần thông lực mơ hồ có thể lay động được tâm thần của người ta.

Đa Bảo Đạo Nhân biến sắc, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, hắn không nhịn được kinh hô:

- Thần thông thật là mạnh!

Trong nháy mắt này, Lâm Dịch dùng hết thủ đoạn, đã đi tới trước mặt của tông chủ Đan Hà phái.

Hàn Lỗi xuất thủ trước, U Minh Sạn tiếp xúc với khí tức phòng hộ quanh thân của tông chủ Đan Hà phái trước một bước, chỉ hơi dừng lại một chút là đã trực tiếp cắt vào bên trong, khí tức Kim Đan viên mãn cũng không thể ngăn cản được bước chân của U Minh Sạn.

Mà phản ứng của tông chủ Đan Hà phái cũng cực nhanh, hai mắt trợn trừng, nổi giận gầm lên một tiếng, cả người tràn ngập ánh sáng, tạo ra một vòng phòng hộ bảy màu.

- Phốc!

U Minh Sạn va chạm vào vòng phòng hộ bảy màu, phát ra một tiếng thanh thúy, cả người Hàn Lỗi chấn động, sắc mặt trở nên tái nhợt.

U Minh Sạn sắc bén dị thường, trực tiếp đâm rách vòng phòng hộ bảy màu, đập vào hậu tâm của tông chủ Đan Hà phái!

Hàn Lỗi bất ngờ đánh về phía tông chủ Đan Hà phái, không ngờ một kích lại thành công, trong này không riêng gì người sau bất ngờ không kịp đề phòng mà sự sắc bén của U Minh Sạn cũng không thể không để ý được.

Thân thể của tông chủ Đan Hà phái run lên một cái, nhỏ tới mức không thể xem xét, nhưng hậu tâm hắn lại có một đạo ánh sáng bảy màu sáng lên, trực tiếp đánh bay U Minh Sạn.

Tông chủ Đan Hà phái bước một bước nhỏ về phía trước, sắc mặt tái xanh, cũng không quay đầu lại mà trực tiếp phất tay áo đánh ra một kích về phía sau, một vòng sáng mờ bảy màu hóa thành một đạo chùm tia sáng ầm ầm đập về phía Hàn Lỗi.

- Tiểu bối, ngươi muốn chết!

Tông chủ Đan Hà phái nổi giận gầm lên một tiếng.

Thân thể của Hàn Lỗi lui lại, vội vội vàng vàng miễn cưỡng ngăn cản U Minh Sạn ở trước người, sánh sáng mờ bảy màu ngay lập tức tới trước!

- Phanh!

Hàn Lỗi chịu một đòn nghiêm trọng này lập tức há mồm phun ra một đám máu tươi, thân thể không bị khống chế đập phải vách tường trên động phủ, vô lực chậm rãi rơi xuống, trên bức tường lộ ra một mảnh vết nứt dài như mạng nhện.

Từ lúc Hàn Lỗi xuất thủ đến tông chủ Đan Hà phái phản kích, tất cả chỉ xảy ra ở trong nháy mắt.

Tông chủ Đan Hà phái vừa đánh bay Hàn Lỗi đã muốn thừa thắng xông lên, một lần hành động đánh chết người này, công kích của Lâm Dịch cũng đã đi tới gần đó.

Đầu tiên là thần thức công kích tới, tông chủ Đan Hà phái bị công kích của Hàn Lỗi làm cho phân thần cho nên không thể đối phó được với Tử Vi tinh thuật.

Ánh sáng màu tím không chút trở ngại đánh vào trong thức hải của tông chủ Đan Hà phái, người sau hơi biến sắc, kêu lên một tiếng đau đớn, trong mắt lóe lên vẻ thống khổ.

Thần thức tranh phong, hung hiểm vạn phần, chỉ cần hơi có chút lơ là nguyên thần sẽ bị thương nặng, trực tiếp bị diệt và bị thiêu cháy cũng là chuyện có thể xảy ra.

Tông chủ Đan Hà phái chịu công kích, thân thể hơi dừng lại một chút. Nhưng vào lúc này, nghìn vạn đạo kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo trực tiếp rơi xuống, tông chủ Đan Hà phái nào dám chần chờ, mạnh mẽ đề cao tinh thần, hắn hét lớn một tiếng, hai tay bộc phát ra một đám ánh sáng bảy màu chói mắt, nghênh đón ngàn đạo kiếm khí của Lâm Dịch.

Kim Đan viên mãn rất là cường hãn, vào thời khắc này, sự cường hãn này được thể hiện ra không thể nghi ngờ.

Hơn ngàn đạo kiếm khí đánh về phía ánh sáng mờ bảy màu, không hề có lực chống lại lặng lẽ tán loạn, không thể tạo ra được mộ chút gợn sóng nào cả.

Một là Trúc Cơ đại thành, một người là Kim Đan viên mãn, thực lực kém quá xa, cho dù trong kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo thì cũng không làm nên được chuyện gì.

Cùng lúc đó, Niết Bàn sinh tử luân của Lâm Dịch cũng đã ngưng tụ thành công, Đại ma bàn hai màu từ trên trời giáng xuống, mang theo khí thế ngập trời, để lại một đạo quỹ tích huyền diệu ở trên hư không, xen lẫn tiếng sấm sét, dùng với lực lượng lôi đình vạn quân đập về phía đầu của tông chủ Đan Hà phái.

Vốn dùng tu vi Trúc Cơ trung kỳ của Lâm Dịch toàn lực bạo phát đánh ra Niết Bàn sinh tử luân, có thể mơ hồ nghiền ép được tu sĩ Huyễn Đan kỳ. Lúc này hắn bằng vào tu vi Trúc Cơ đại thành thi triển ra Niết Bàn sinh tử luân đã hầu như có thể mà kháng được với tu sĩ Kim Đan sơ kỳ phổ thông.

Nhưng tông chủ Đan Hà phái không phải là tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, mà là Kim Đan viên mãn!

Ngay khi Niết Bàn sinh tử luân và ánh sáng mờ bảy màu sắp va chạm với nhau thì trong hư không lần nữa có một cỗ thần thông lực cường hãn tràn vào.

Là Mộc Tiểu Yêu xuất thủ!

Chỉ thấy trong ánh mắt của nàng hiện lên vẻ ngưng trọng, hai tay vẽ nhẹ ở trong hư không, trên đầu ngón tay có từng điểm ánh sáng màu xanh lưu động, từng văn tự cổ xưa thần bí của Yêu tộc xuất hiện, theo đầu ngón tay đánh vào trong hư không, thật lâu không tiêu tan.

- Thần thông thuật, Họa Địa Vi Lao! Bí thuật Yêu tộc, Cấm Cố Thương Khung!

Mộc Tiểu Yêu một mạch liên tục đánh ra hai chiêu bí thuật, đánh về phía tông chủ Đan Hà phái. Quan trọng hơn là, Mộc Tiểu Yêu bằng vào tu vi Huyễn Đan kỳ của mình mà thi triển ra, lúc này thần thông và bí thuật của nàng đều có thêm một tia Đan khí, có thể nói đã bạo phát ra tất cả tu vi.

Dưới chân của tông chủ Đan Hà phái chợt sinh ra mấy cây cỏ dại nhìn như rất thông thường, thế nhưng lại chăm chú vây khốn hai chân của hắn lại, khó có thể nhúc nhích mảy may, thần thông thuật, Họa Địa Vi Lao!

Thần thông thuật này, uy hiếp đối với tông chủ Đan Hà phái không lớn, nhưng bí thuật Cấm Cố Thương Khung vừa thi triển ra, tông chủ Đan Hà phái lại phải biến sắc, khẽ nhíu mày.

Cấm Cố Thương Khung không chỉ có lực lượng cầm cố hư không, mà còn ảnh hưởng đến vận chuyển và đánh ra linh lực của tông chủ Đan Hà phái, mà hiệu quả trực tiếp nhất chính là, sánh sáng mờ bảy màu trong tay hắn đột nhiên ảm đạm đi một phần, khí tức cũng yếu đi một phần.

Mà lúc này, Niết Bàn sinh tử luân của Lâm Dịch đã đụng phải hắn, thời cơ không kém một chút nào!

- Phanh!

Hai công kích va chạm với nhau, bộc phát ra tiếng nổ ầm ầm, tạo ra sóng nhiệt cuồn cuộn, Niết Bàn sinh tử luân trực tiếp tan vỡ, khó có thể ngưng tụ được nữa, mà ánh sáng mờ bảy màu của tông chủ Đan Hà phái cũng tán loạn ở trong va chạm, hóa thành vô hình.

Nếu như liều mạng thật, tu vi song phương vượt qua mấy bậc thang, nội phủ của Lâm Dịch rung động, một ngụm máu tươi xông lên thẳng cổ họng, lại bị Lâm Dịch mạnh mẽ ép xuống.
Vốn Niết Bàn sinh tử luân của Lâm Dịch không đánh lại được ánh sáng mờ bảy màu của tông chủ Đan Hà phái, nhưng dưới sự phối hợp của mọi người, không ngờ lại có được hiệu quả tinh diệu.

Hơn nữa, chiến cuộc còn chưa hết! Hoặc là nói, lúc này mới vừa bắt đầu mà thôi...

Đòn sát thủ chân chính của Lâm Dịch là Bất diệt kiếm thể của hắn! Đây là đường tắt duy nhất có thể chém giết được tu sĩ Kim Đan.

Mà tông chủ Đan Hà phái cũng không đánh ra Kim Đan dị tượng, cũng không phải là hắn khinh thường không muốn đánh ra, mà là chiến cuộc bạo phát quá đột nhiên, đầu tiên là U Minh Sạn của Hàn Lỗi đột phá vòng phòng ngự của hắn, chạm vào lưng của hắn.

Sau đó còn chưa chờ hắn thở dốc thì công kích của Lâm Dịch đã theo đó mà đến, nối tiếp chỗ thiếu sót, đồng thời trước đó còn dùng Tử Vi tinh thuật dùng thần thức làm nhiễu loạn tiết tấu công kích của Đan Hà phái, cuối cùng Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu cùng nhau xuất thủ, dưới sự phối hợp không chê vào đâu được của ba người, không ngờ lại tạo thành cục diện ngang hàng với tu vi Kim Đan viên mãn.

Trong quá trình này cũng chỉ là trong một cái chớp mắt mà thôi, tông chủ Đan Hà phái không có cơ hội thở dốc để thả Kim Đan dị tượng ra, tiết tấu hoàn toàn bị quấy rầy, mệt mỏi ứng phó ba đạo công kích của Lâm Dịch.

Đây cũng chính là thứ mà Lâm Dịch muốn xem.

Động tác hạ thủ của Lâm Dịch không dám có chút dừng lại nào cả, một khi tông chủ Đan Hà phái có thời gian thở dốc, phóng ra Kim Đan dị tượng, như vậy bọn hắn sẽ không có một cơ hội nào nữa.

Lâm Dịch vung nắm tay của mình, khí huyết lực cuộn trào mãnh liệt ở trên quyền, kiếm khí sắc bén ẩn mà không phát, di chuyển ở trên mặt quyền, trực tiếp đánh tới đầu của tông chủ Đan Hà phái.

Nếu như một kích này đánh trúng, Lâm Dịch tin tưởng, đầu của tông chủ Đan Hà phái tuyệt đối sẽ không chịu nổi sự hung hãn của Bất diệt kiếm thể!

Đây là một cơ hội tuyệt hảo, Hàn Lỗi liều mình liều mạng, Lâm Dịch và Mộc Tiểu Yêu thần giao cách cảm, không ngờ lại có thể phối hợp một cách hoàn mỹ với nhau, ba người hợp lực tạo ra một cơ hội hoàn mỹ như thế này.

Ở dưới sự nắm bắt thế cục của Dịch Kiếm thuật, Lâm Dịch sao lại bỏ qua được chứ, không chậm trễ chút nào mà cường thế xuất thủ!

Mặc dù là đối mặt với tu sĩ Kim Đan viên mãn có tu vi vượt xa bản thân mấy lần, thế nhưng hắn cũng không có lùi bước chút nào.

Trúc Cơ chém Kim Đan, chuyện này đang ở ngay trước mắt!

Nhưng mà, trong nháy mắt khi Lâm Dịch xuất thủ, tông chủ Đan Hà phái đã động.

Ở dưới thần thông thuật và bí thuật Yêu tộc của Mộc Tiểu Yêu, động tác của tông chủ Đan Hà phái rất nhỏ, cực kỳ bé nhỏ.

Thân thể của tông chủ Đan Hà phái hơi lùi về phía sau, đầu ngửa ra sau, tuy rằng hai chân bị Họa Địa Vi Lao gây khó dễ, thế nhưng thân lùi về phía sau lại làm cản trở năng lực hành động của hắn.

Chỉ là như vậy một lần nghiêng nhìn như không tầm thường chút nào, thế nhưng tông chủ Đan Hà phái lại tránh khỏi một kích trí mạng mà vốn hắn nên phải chịu.

- Nhập Vi!

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, đây là do tông chủ Đan Hà phái vận dụng Nhập vi đạo vào trong chiến đấu, dùng động tác cực nhỏ, xu lợi tránh hại, tạo ra chiến thuật tránh né hoàn mỹ nhất.

Nhưng mà, hành động này của tông chủ Đan Hà phái, theo Lâm Dịch thấy lại vô cùng buồn cười, mặc dù đầu của hắn đã tránh khỏi quả đấm của Lâm Dịch, thế nhưng thân thể vẫn không tránh khỏi được một quyền hung hãn này của Lâm Dịch.

Lâm Dịch hừ nhẹ một tiếng, quyền thế không biến đổi, vẫn theo quỹ tích vốn có, trực tiếp hung hăng đập xuống phía dưới.

Lâm Dịch không tin thân thể của tông chủ Đan Hà phái có thể chịu đựng được một kích toàn lực của Bất diệt kiếm thể.

- Phanh!

Không ngoài dự liệu, một quyền của Lâm Dịch đập vào ngực của tông chủ Đan Hà phái, ngực của người sau bị nắm đấm phủ xuống, trong chớp mắt này có hơi sụp đổ, khuôn mặt của hắn cũng bị kiếm khí trên bề mặt nắm đấm của Lâm Dịch rạch ra mấy đạo vết máu, dáng vẻ thê thảm mà lại rất dữ tợn.

Tông chủ Đan Hà phái mở miệng, phun ra một ngụm máu tươi, bắn thẳng đến mặt của Lâm Dịch.

Máu tươi tràn ngập sát khí tận trời, xen lẫn ánh sáng mờ bảy màu, càng ẩn chứa Đan khí dồi dào nồng nặc.

Lâm Dịch không dám khinh thường, vội vã vung quyền đánh nát máu tươi, nhưng cả người hắn lại chấn động, công kích xuất hiện một tia giãn cách.

Lúc lại nhìn tông chủ Đan Hà phái lần nữa thì hắn đã lợi dụng Lâm Dịch trì trệ trong nháy mắt mà tránh ra khỏi thần thông thuật và bí thuật Yêu tộc của Mộc Tiểu Yêu khống chế, biến mất ở trước mắt của Lâm Dịch, lắc mình đến góc tây bắc của động phủ.

Tông chủ Đan Hà phái dựa vào tường, sắc mặt tái xanh, trong hô hấp có thể cảm nhận được một tia khí tức huyết tinh rất rõ ràng.

Lâm Dịch thầm nghĩ một tiếng, đáng tiếc.

Chương 186: Mập mạp gia nhập

Không ngờ tông chủ Đan Hà phái có thể thành công đào tẩu ở dưới Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch, hơn nữa còn chỉ phun ra một ngụm máu, cũng có chút ngoài dự liệu của Lâm Dịch.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, nghĩ tới vừa rồi trong nháy mắt khi nắm đấm tiếp xúc với thân thể của tông chủ Đan Hà phái, dường như ở giữa cách một tầng hộ giáp vô cùng cứng rắn, chính bởi vì có tầng hộ giáp này chống lại một phần lớn lực đạo của Bất diệt kiếm thể cho nên mới làm cho tông chủ Đan Hà phái may mắn sống sót được cho tới bây giờ.

- Trách không được lão tặc này lại né đầu đi, ngực thừa nhận nắm tay của ta, không ngờ là có chỗ ỷ lại.

Lâm Dịch không tùy tiện tiến lên truy kích, lúc này tông chủ Đan Hà phái đã kịp thở dốc, tuy rằng trúng một kích toàn lực của Bất diệt kiếm thể, phun ra một búng máu, nhưng hắn đã có thể phóng ra Kim Đan dị tượng.

Lâm Dịch có chỗ kiêng kỵ, cho nên cũng không dám làm quá chặt, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, suy nghĩ đối sách đối phó với địch.

Giờ phút này Lâm Dịch đã bỏ qua suy nghĩ đào tẩu trong đầu, hắn chỉ muốn lợi dụng tất cả thủ đoạn, chém giết tông chủ Đan Hà phái ở nơi này. Người này không chết, nhất định sẽ là một uy hiếp rất to lớn!

Lúc này nếu như tông chủ Đan Hà phái đào tẩu, như vậy không người nào có thể ngăn cản được hắn, chỉ cần hắn chữa trị xong thương thế, ngóc đầu trở lại, khi đó ba người Lâm Dịch cũng khó mà sáng tạo ra được loại cục diện nhìn như chủ động này nữa.

Thế cục lúc này dường như có chút vi diệu, dường như Lâm Dịch ba người chiếm thế chủ động, đả thương tông chủ Đan Hà phái trước một bước. Nhưng mà trong ba người, Hàn Lỗi đã bị thương nặng ngã xuống đất, khó có thể gia nhập vào vòng chiến được nữa.

Mà tông chủ Đan Hà phái lại có Kim Đan dị tượng còn chưa thi triển, một khi Kim Đan dị tượng được thả ra, quyền chủ động sẽ có thể lần nữa trở lại trong tay của hắn, hắn sẽ lần nữa đứng ở chỗ bất bại!

Nhưng tông chủ Đan Hà phái là tu sĩ Kim Đan viên mãn, vô cùng tự phụ, hiển nhiên hắn cũng nhìn thấu điểm này, đối mặt với vài tu sĩ Trúc Cơ, sao hắn có thể đơn giản chạy trốn được chứ.

Vừa mới giao thủ, có thể nói tất cả thay đổi trong nháy mắt, hung hiểm vạn phần, chỉ cần hơi lơ là thì sẽ có người bỏ mạng ở nơi này.

Ở trong quá trình này, Đa Bảo Đạo Nhân luôn thờ ơ lạnh nhạt, trốn ở trong góc động phủ, đôi mắt nhỏ quay tròn xoay chuyển loạn lên, không biết đang nghĩ cái gì.

Ba người Lâm Dịch và tông chủ Đan Hà phái giằng co ở phía xa xa, ai cũng không nhúc nhích.

Bọn họ biết, chỉ cần khẽ động thì nhất định sẽ là xuất thủ như lôi đình vạn quân.

Hàn Lỗi ngồi ở góc tường, hai mắt vô thần, khí tức trên người ngày càng yếu ớt, tràn ngập tử khí nồng đậm, trong lòng Lâm Dịch trầm xuống, trong mắt hiện lên một tia bi phẫn.

Nhưng vào lúc này, Hàn Lỗi lại trừng mắt nhìn về phía Lâm Dịch, khó có thể xem xét được.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, đã đoán được đại khái, hắn lập tức yên lòng.

Sau một lát, tông chủ Đan Hà phái là người phá vỡ bình tĩnh trước tiên, hắn nở nụ cười âm trầm.

- Tiểu tử, thân thể ngươi cường đại thì có ích lợi gì chứ? Ngươi có thể làm khó dễ được ta sao? Tu sĩ chúng ta tu đạo, thân thể cường hãn tới mấy thì cũng là phí công!

Lâm Dịch cười xùy một tiếng, châm chọc nói:

- Lão tặc, ngươi khinh thường thân thể, không bằng đến đây liều mạng một phen với ta đi?

Tông chủ Đan Hà phái cười lạnh một tiếng, nói:

- Tiểu bối, ngươi coi ta là trẻ con ba tuổi sao, một chút thủ đoạn của ngươi còn muốn giấu diếm được ta sao? Ngươi nhiều lần muốn cận thân tranh đấu với ta, ta đã sớm đoán ra được nhất định ngươi có chỗ ỷ lại. Hừ hừ, muốn bằng vào thân thể chém giết ta, ngươi vẫn còn non lắm!

Lâm Dịch im lặng, tông chủ Đan Hà phái nói không sai.
Ngày xưa Lâm Dịch vượt cấp khiêu chiến, đa số đều là ỷ vào sự cường hãn của Bất diệt kiếm thể, đối thủ hoặc là bị đánh cho trở tay không kịp, hoặc là giống như Bất tử kim thân vậy, tự nhận là thân thể vô địch, thế nhưng một khi liều mạng cùng Lâm Dịch thì lại bị hắn chém giết.

Hôm nay, ý đồ của Lâm Dịch quá rõ ràng, tông chủ Đan Hà phái có thể tu đến Kim Đan viên mãn, nhất định đã trải qua một trận gió tanh mưa máu, trải qua con đường núi thây biển máu thì mới có thể đi tới một bước này. Cho nên hắn có thể trực tiếp khám phá ra thủ đoạn của Lâm Dịch.

Tông chủ Đan Hà phái đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Hàn Lỗi âm trầm nói:

- Hóa ra lão phu đã nhìn lầm, là truyền nhân của Minh Giáo! Hôm nay ta sẽ khiến cho truyền thừa của Minh Giáo bị cắt đứt ở đời này!

Khóe miệng của Hàn Lỗi giật giật, ra vẻ mạnh mẽ cười nói:

- Khà khà, Minh Giáo không có dễ dàng bị chặt đứt truyền thừa như vậy đâu, ngươi... Không được.

Tông chủ Đan Hà phái khinh thường nhìn Hàn Lỗi một chút, cười lạnh nói:

- Hôm nay sinh cơ của ngươi đã sắp tuyệt, mạng không còn lâu nữa, chỉ là sính miệng lưỡi mà thôi. U Minh Sạn đúng là thần binh lợi khí danh chấn Hồng Hoang, chỉ là rơi vào trong tay ngươi lại không phát huy ra được một phần vạn uy lực của nó, còn vọng tưởng đả thương được ta? Ngây thơ!

Tông chủ Đan Hà phái còn chưa dứt lời thì y phục trên thân lặng lẽ vỡ thành từng mảnh nhỏ, bị kiếm khí sắc bén ẩn chứa trong một quyền vừa rồi của Lâm Dịch xé rách.

Y phục trên thân tông chủ Đan Hà phái vỡ vụn, cũng lộ ra một kiện nội giáp có ánh sáng mờ bảy màu đang lưu chuyển ở bên trong, bề mặt có Đan khí bắt đầu khởi động, ánh sáng lập lòe, nhìn như vô cùng bất phàm.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nghĩ ngợi nói:

- Không nghĩ ra lão tặc này lại có một kiện Đan khí là hộ giáp. Trách không được lại có thể ngăn được sự sắc bén của U Minh Sạn, cũng có thể ngăn cản được nắm tay của ta.

Vẻ mặt của Hàn Lỗi ngày càng xấu xí, phun ra từng ngụm từng ngụm máu, run giọng nói:

- Hắn chịu được... Khụ... một kích của U Minh Sạn, nhất định đã bị thương nặng, đừng nghe hắn nói như vậy, Đa Bảo mập mạp, ngươi cũng cùng... lên đi!
Tròng mắt của Đa Bảo đạo nhân xoay tròn, thân thể khẽ động, tông chủ Đan Hà phái đã cảm ứng được, ánh mắt lập tức nhìn về phía hắn.

Đa Bảo Đạo Nhân cười một chút, ánh mắt phiêu hốt bất định, dường như đã có chút động tâm.

Tông chủ Đan Hà phái hừ lạnh một tiếng, nói:

- Mập mạp, tốt nhất ngươi đừng xen vào chuyện này, bằng không, đừng trách ta xuất thủ vô tình!

Ánh mắt của Đa Bảo Đạo Nhân hơi rũ xuống, im lặng không nói.

Thế cục hôm nay có chút vi diệu, Đa Bảo Đạo Nhân đã trở thành một điểm rất là quan trọng.

Tông chủ Đan Hà phái ỷ vào thân phận của mình, cộng thêm tu vi vẫn đủ để nghiền ép mọi người, còn có Kim Đan dị tượng gần bên người, tuyệt không cần phải lôi kéo Đa Bảo Đạo Nhân. Nhưng nếu như Đa Bảo Đạo Nhân gia nhập vào bên Lâm Dịch, tuy rằng chỉ có tu vi Kim Đan sơ kỳ, thế nhưng lại vẫn là một mối uy hiếp rất lớn. Dù sao tông chủ Đan Hà phái mới vừa mạnh mẽ chịu một quyền của Lâm Dịch, tuy rằng từ vẻ mặt không nhìn ra được cái gì, thế nhưng trong một quyền vừa rồi của Lâm Dịch ẩn chứa kiếm khí sắc bén, vẫn tạo thành thương tổn khó có thể tưởng tượng được đối với thân thể của hắn.

May mắn là tu vi của tông chủ Đan Hà phái cường hãn, Đan khí ở đan điền cuồn cuộn, mạnh mẽ áp chế kiếm khí của Lâm Dịch.

Lúc này bầu không khí trở nên vô cùng quái dị, ai cũng không nói gì, dường như đang đợi thái độ của Đa Bảo Đạo Nhân.

Mộc Tiểu Yêu đột nhiên khẽ cười một tiếng, đôi mắt đẹp chuyển biến, dịu dàng nói:

- Đạo trưởng, ngươi nói xem trong túi trữ vật của tu sĩ Kim Đan viên mãn có bảo bối gì tốt cơ chứ?

Lâm Dịch thầm hô một tiếng lợi hại, Đa Bảo Đạo Nhân yêu thích bảo vật như vậy, câu nói này, nhất định sẽ làm cho hắn rất là động tâm.

Quả nhiên, nghe thấy câu nói này của Mộc Tiểu Yêu, hai mắt của Đa Bảo Đạo Nhân sáng ngời, vuốt cằm, híp hai mắt lại, không có ý tốt nhìn về phía tông chủ Đan Hà phái.

Tông chủ Đan Hà phái ngửa đầu cười to, lạnh giọng nói:

- Coi như bốn người các ngươi cùng lên thì như thế nào chứ, hôm nay ta sẽ khiến cho các ngươi táng thân ở nơi này!

- Khà khà khà...

Đa Bảo Đạo Nhân bĩu môi, khinh thường nói:

- Lão đầu, ngươi quá kiêu ngạo, vốn bần đạo còn không muốn ra tay. Thế nhưng nhìn ngươi ra vẻ ngưu bức hò hét như vậy bần đạo không nhìn nổi. Chỉ là Kim Đan viên mãn mà lại nói như là thiên hạ vô địch, quả thực là nực cười.

Đa Bảo Đạo Nhân quyết định xuất thủ, trong lòng ba người Lâm Dịch mừng rỡ, có thêm một tu sĩ Kim Đan, chiến cuộc lần nữa xảy ra biến hóa, trở nên vô cùng có lợi đối với bọn họ.

- Tốt, tốt, tốt!

Tông chủ Đan Hà phái giận dữ mà cười, liên tục nói ba chữ tốt, trầm giọng nói:

- Đã như vậy, ta sẽ khiến cho các ngươi biết một chút về thủ đoạn của lão phu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau