BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 166 - Chương 170

Chương 167: Danh kiếm tranh

Lão nhân lôi thôi cười cười, hỏi ngược lại:

- Sao, ngươi không muốn đi sao? Nếu là Bát hoang danh kiếm thì tuyệt đối có thể xứng với thân thể của ngươi, coi như là thần binh lợi khí thích hợp nhất với kiếm tu.

Lâm Dịch lắc đầu, nói:

- Không phải là ta không muốn đi, chỉ là nếu như Bát hoang danh kiếm có địa vị lớn như vậy, đến lúc đó, nhất định Kiếm Trủng chi địa sẽ có vô số tu sĩ tề tụ. Có lẽ sẽ có Nguyên Anh đại tu sĩ, đại năng Hợp Thể cũng sẽ động tâm. Ta chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, ta tự hỏi mình không có thực lực để cướp đi Cự Khuyết kiếm.

Lão giả nhỏ gầy nói:

- Điểm này ngươi không cần phải lo lắng, Kiếm Trủng chi địa không phải là nơi mà tất cả tu sĩ đều có thể vào được. Trong đó chỉ có tu sĩ Ngưng Khí kỳ và tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có thể bình yên vô sự tiến vào Kiếm Trủng chi địa. Mà tu sĩ từ Kim Đan kỳ trở lên đụng phải khe nứt của Kiếm Trủng chi địa thì sẽ bị kiếm khí cắt thành từng mảnh nhỏ, thời đại viễn cổ từng có một đại năng Hợp Thể chết ở cửa vào của Kiếm Trủng chi địa, hôm nay các tu sĩ từ Kim Đan trở lên cũng không dám đi thử phong mang của nó.

- Kiếm khí của Kiếm Trủng chi địa mạnh như vậy hay sao?

Lâm Dịch âm thầm chậc lưỡi, sau đó trong ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc, dò hỏi:

- Nhưng vì sao Kiếm Trủng chi địa không cho phép tu sĩ Kim Đan, hoặc là Nguyên Anh đại tu sĩ đi vào trong đó? Lẽ nào bên trong ẩn chứa một tồn tại đứng đầu Hồng Hoang đại lục hay sao?

Lão giả nhỏ gầy suy nghĩ một chút, nói:

- Cách nói không đồng nhất, nhưng mà có một loại cách nói đáng tin nhất chính là, Bát hoang danh kiếm chính là thần binh lợi khí, mà trong Kiếm Trủng chi địa tràn ngập một lượng lớn kiếm khí. Tu sĩ Kim Đan mang theo Đan khí, mà ở trong người Nguyên Anh đại tu sĩ và đại năng Hợp Thể đều sinh ra tiên khí. Kiếm khí của Kiếm Trủng chi địa và hai thứ này không dung hòa được với nhau, cho nên sinh ra sự bài xích. Còn nữa, tu sĩ Nguyên Anh đã bắt đầu sử dụng Tiên Khí, không có thứ nào yếu hơn so với Bát hoang danh kiếm.

Lâm Dịch trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói:

- Nói như thế, trong Kiếm Trủng chi địa, tu sĩ mạnh nhất cũng chỉ là Trúc Cơ viên mãn, như vậy ta cũng không sợ hãi, cũng tăng thêm phần chắc chắn nếu như muốn thu Cự Khuyết kiếm nha.

- Ngươi nghĩ rất đơn giản.

Lão nhân lôi thôi lắc đầu cười khẽ, nói:

- Tuy rằng người có tu vi mạnh nhất bên trong chỉ có Trúc Cơ viên mãn, nhưng ngươi phải biết rằng, Danh Kiếm thông linh, sẽ có thể tự mình chọn chủ. Thực lực chỉ là thứ yếu, cơ duyên mới là quan trọng nhất. Hơn nữa, ngươi đừng tưởng rằng ở trong Kiếm Trủng chi địa thu được Cự Khuyết kiếm là có thể bình yên vô sự. Trừ phi cả đời ngươi không bước vào Hồng Hoang, theo Kiếm Trủng chi địa sống trôi nổi ở trên hư không. Bằng không, một khi tay ngươi cầm Cự Khuyết kiếm đi ra khỏi Kiếm Trủng chi địa thì nhất định sẽ phải đối mặt với rất nhiều chém giết. Chuyện giết người đoạt bảo ở trong Hồng Hoang quá là thông thường.

Lão giả nhỏ gầy cũng nói:

- Không sai, Bát hoang danh kiếm nổi danh như vậy là do nó cứng rắn sắc bén, có thể so được với Tiên Khí, cho nên tu sĩ Kim Đan đối mặt với Bát hoang danh kiếm cũng rất là đỏ mắt. Thế nhưng bọn họ không thể tiến vào Kiếm Trủng chi địa, cho nên, một khi ngươi từ trong Kiếm Trủng chi địa đi ra, nhất định sẽ đối mặt với các tu sĩ Kim Đan vây công. Không biết chừng cũng sẽ có chút tu sĩ Nguyên Anh xuất thủ, bọn họ đoạt được Danh Kiếm chưa chắc đã để cho mình dùng, nhưng có lẽ sẽ thay đồ tử đồ tôn tông môn tới đoạt kiếm, vì thế bọn họ sẽ cường thế xuất thủ.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, hai mắt híp lại, bắt đầu suy xét quan hệ lợi hại trong chuyện này.

Lão nhân lôi thôi cũng gật gật đầu nói:

- Lúc Thuần Quân Kiếm xuất thế năm mươi năm trước, ở bên ngoài Kiếm Trủng chi địa đã xảy ra một trận gió tanh mưa máu. Trong Kiếm Trủng chi địa, người thu được thanh kiếm này chính là một tu sĩ chỉ có tu vi Ngưng Khí. Số mệnh của người này rất mạnh, dưới cơ duyên xảo hợp, không ngờ lại tránh thoát khỏi đông đảo tu sĩ bên trong Kiếm Trủng chi địa truy sát. Nhưng mà sau khi đi ra Kiếm Trủng chi địa, hắn vẫn không thể may mắn tránh khỏi. Trong lúc đó lại có rất nhiều Nguyên Anh đại tu sĩ xuất thủ tranh phong, cuối cùng kiếm này bị một tu sĩ yêu nghiệt của Công Tôn Hoàng tộc đạt được.

- Lại là Công Tôn Hoàng tộc!

Trong mắt của Lâm Dịch lóe lên một tia phong mang, trầm giọng hỏi:
- Tên tu sĩ này tên là Công Tôn Cổ Nguyệt hay sao?

- Công Tôn Cổ Nguyệt?

Lão nhân lôi thôi lắc đầu, cười quái dị nói:

- Người này cũng là thiên tài đời này, bối phận tương đồng với Công Tôn Cổ Nguyệt, nhưng địa vị ở trong Công Tôn Hoàng tộc lại còn có thể cao hơn Công Tôn Cổ Nguyệt rất nhiều. Khà khà, người này hai mươi tuổi đã là Kim Đan, lúc hai mươi lăm tuổi đã trở thành tu sĩ Nguyên Anh, loại tốc độ tu luyện này có thể nói là đệ nhất cổ kim. Hôm nay không đến trăm tuổi, tuy rằng vẫn chưa Hợp Thể, thế nhưng có lẽ cũng không kém xa. Công Tôn Cổ Nguyệt so với hắn vẫn còn kém xa lắm. Nếu như ngươi có tư cách tham gia trăm tộc đại chiến thì có thể nhìn thấy được người này.

Lâm Dịch hơi nắm chặt tay lại, vốn hắn còn có chút do dự bất định, nhưng sau khi nghe thấy bốn chữ Công Tôn Hoàng tộc thì đã lập tức có một tia lửa giận không tên dâng lên, trong lòng cũng có một phen tính toán của riêng mình.

Theo lúc đầu Công Tôn Cổ Nguyệt đánh sư phụ Lâm Thanh Phong của hắn thành trọng thương, sau đó đến Thần ma chi địa, lại biết được tu sĩ Tiềm Long sơn và Công Tôn Hoàng tộc có giao dịch xấu xa. Từ khi đó mâu thuẫn của Lâm Dịch và Công Tôn Hoàng tộc đã hầu như đạt đến đỉnh điểm.

Trong khoảng thời gian này hắn đã chém giết vài tu sĩ của Công Tôn Hoàng tộc, thậm chí còn có một vị Bất tử kim thân Kim Đan kỳ dòng chính. Vì vậy Công Tôn Hoàng tộc cũng hận thấu xương đối với Lâm Dịch, hận không thể đốt hắn thành tro bụi, đánh cho thần hồn câu diệt.

- Công Tôn Hoàng tộc vẫn hoành hành ngang ngược như vậy, không kiêng nể gì cả, không biết Hiên Viên Đại Đế chúng thần chi vương ở trong thiên giới sau khi biết truyền nhân huyết mạch của hắn ỷ mạnh hiếp yếu như vậy sẽ có cảm tưởng thế nào.

Lâm Dịch hừ nhẹ một tiếng.

Lão nhân lôi thôi thở dài nói:

- Tâm tư của chúng thần Thiên giới không phải là thứ mà bọn ta có khả năng phỏng đoán ra được.

Lão giả nhỏ gầy hỏi:

- Mộc Thanh, ngươi có muốn đi tới Kiếm Trủng chi địa hay không? Ngươi nên cân nhắc kỹ, đi tới đó tỷ lệ thu được Cự Khuyết kiếm rất nhỏ, hơn nữa chưa hẳn đã có thể còn sống trở về. Lại còn có thể có thể gặp phải rất nhiều nguy hiểm khó có thể tưởng tượng ra được.

Lâm Dịch hơi xua tay, quả quyết nói: - Đi! Nhất định ta phải đi! Nếu như ta vô duyên đạt được kiếm này thì cũng là số mệnh đã định. Thế nhưng nếu như có hạng người không tốt không đoạt được kiếm này mà lại muốn tạo giết chóc, tới lúc đó Mộc Thanh ta cũng sẽ cố hết khả năng, trợ giúp người đoạt được kiếm một chút.

Vốn Lâm Dịch còn không có ý định đi tới đó, thế nhưng hắn không quen nhìn người của Công Tôn Hoàng tộc làm càn, đến lúc đó cùng lắm thì xé rách da mặt, dùng thân phận của Lâm Dịch để đi theo liều mạng với đám người kia.

Trong ánh mắt của lão nhân lôi thôi hiện lên vẻ tán thưởng, lấy ra một thứ hình vòng tròn từ trong túi trữ vật rồ, đưa cho Lâm Dịch.

Lâm Dịch mới vừa nhận lấy thì đã cảm nhận được trận văn phía trên ba động, hắn kinh ngạc nói:

- Đây là... Trận bàn?

Lão nhân lôi thôi gật đầu, nói:

- Đây là trận bàn không gian, có thể trực tiếp truyền tống ra ngoài trăm dặm. Trận bàn không gian bình thường trong Tu chân giới, đại đa số thời gian khởi động đều cần ba tức đến mười tức, không đều nhau. Thế nhưng món trận bàn không gian này chỉ cần một tức là đã khởi động được.

- Lợi hại như vậy sao?

Lâm Dịch kinh hô một tiếng.

Lão giả nhỏ gầy nói:

- Nếu như ngươi gặp phải nguy cơ khó có thể chống cự thì có thể khởi động trận bàn không gian này, trong nháy mắt sẽ được truyền tống ra ngoài trăm dặm, nhất định phải giữ gìn thật kỹ.

Lâm Dịch nặng nề gật đầu, trong lòng rất là cảm động, chân thành nói:

- Đa tạ hai vị tiền bối, lần này vãn bối đi vào sẽ dùng toàn lực để ứng phó, không phụ lòng chỉ bảo của hai vị tiền bối.

Lời nói này của Lâm Dịch không có chút giả tạo nào cả, chế tác ra được trận bàn không gian này cũng không dễ, huống chi thời gian khởi động lại ngắn như thế lại càng gia tăng tỷ lệ an toàn cho hắn. Nếu như có trận bàn không gian này ở bên người, như vậy nhất định hành trình đi Kiếm Trủng chi địa lần này sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Lâm Dịch hỏi:

- Khi nào Kiếm Trủng chi địa bắt đầu, mấy ngày nữa ta tới đó còn kịp nữa không?

Lâm Dịch được hai vị lão nhân chỉ điểm một phen cho nên đã cảm thấy hứng thú rất lớn với sự tồn tại của kiếm ý, hắn cảm giác nếu như lúc này bế quan ngộ đạo thì nhất định sẽ có thu hoạch.

Lão nhân lôi thôi cười nói:

- Đương nhiên là có thể rồi. Sau khi Kiếm Trủng chi địa xuất hiện sẽ có thời gian chừng một tháng. Khi đó mới có thể chân chính bắt đầu Kiếm Trủng chi địa. Khi đó các tu sĩ mới có thể đi vào trong được, đi sớm cũng chỉ kiếm phiền toái mà thôi. Khoảng cách của nơi này với Kiếm Trủng chi địa cũng không tính là gần, nhưng nếu như ngươi ngồi tiên hạc của tông môn đi tới đó cũng chỉ mất mấy ngày là đã có thể đến được đó.

Lâm Dịch gật đầu nói:

- Như thế là tốt nhất, ta cũng có thể lợi dụng khoảng thời gian này để tranh thủ đề thăng tu vi lên một chút.

Chương 168: Kiếm ý thành!

Lâm Dịch trở lại trong động phủ tầng năm của Tiên Sơn, ngồi xếp bằng, trong đầu hiện ra hai chữ kiếm ý mà hai vị tiền bối mới vừa nói. Chẳng biết tại sao, hai chữ này như là có một loại ma lực, đang ảnh hưởng tới tâm thần của hắn.

- Không sai, nếu là kiếm thuật thì nhất định sẽ có kiếm ý, ta sớm nên lĩnh ngộ tới nó mới đúng chứ?

Lâm Dịch tĩnh khí ngưng thần, hai mắt nhắm nghiền, trái tim nhiều lần nỉ non khẩu quyết của Dịch Kiếm thuật, một lần rồi lại một lần.

Lâm Dịch dần dần tiến vào một loại trạng thái huyền diệu khó giải thích linh hoạt mà lại kỳ ảo, tâm thần đắm chìm trong lĩnh ngộ đối với Dịch Kiếm thuật, quên đi tất cả. Trên ngón tay của hắn còn có một tia kiếm khí màu lam rất là linh động đang bay lượn quanh quẩn.

Dịch Kiếm thuật là một loại kiếm thuật đặc biệt khác, hoặc là nói nó căn bản không được xem như là kiếm thuật, bởi vì nó không có tâm pháp, thậm chí ngay cả chiêu thức cũng không có.

So với việc nói Dịch Kiếm thuật là một loại thuật thì chẳng thà nói bản thân nó là một loại tồn tại của ý thì hơn.

Lúc đầu Lâm Dịch lĩnh ngộ Dịch Kiếm thuật là khi hắn hơn mười tuổi, khi đó hắn đã lĩnh ngộ được một loại thuật có thể nhìn thấu sơ hở của đối thủ, chỗ rơi khi đối thủ xuất kiếm, tốc độ, quỹ tích, đều có thể nhìn thấu được.

Đây là một loại năng lực không có cách nào giải thích được, bất kể kiếm của đối phương tồn tại hư chiêu hoặc là hữu chiêu, lúc đó Lâm Dịch luôn có thể khám phá ra hư thực trước tiên, sau đó lại nhắm thẳng vào sơ hở của đối thủ.

Còn nhớ Dịch Kiếm tông chủ Lăng Kiếp năm đó, khi đối phương so kiếm với Lâm Dịch, kiếm pháp của Lăng Kiếp mới vừa được dùng thì Lâm Dịch đã biết chỗ rơi của thanh kiếm này, như là trong lòng lóe lên linh quang thì đã khám phá ra được kiếm thuật của Lăng Kiếp rồi vậy.

Có thể nhận ra hư thực, nhìn thấu sơ hở, thứ này coi như là lĩnh ngộ sơ khai của Lâm Dịch đối với Dịch Kiếm thuật.

Cho dù Lâm Dịch lúc đó cũng không Ngưng Khí, thế nhưng theo thời gian trôi qua, trong lòng của hắn lại dần dần sinh ra một loại suy nghĩ, dường như hắn có thể điều khiển được kiếm của người khác, binh khí của người khác vậy.

Sau đó Lâm Dịch Ngưng Khí, cũng xác nhận được loại năng lực này của Dịch Kiếm thuật, vạn vật trong thiên hạ hắn đều có thể dịch được!

Đây coi như là một lĩnh ngộ càng sâu hơn của Lâm Dịch đối với Dịch Kiếm thuật.

Nhưng từ tận đáy lòng của Lâm Dịch luôn có một loại cảm giác, năng lực của Dịch Kiếm thuật tuyệt đối không dừng lại ở chỗ này, nó còn có uy lực ở tầng sâu hơn nữa, chỉ là bản thân hắn còn không lĩnh ngộ ra được thứ này mà thôi.

- Có thể thời cơ còn chưa tới.

Lâm Dịch bỏ qua việc tiếp tục lĩnh ngộ Dịch Kiếm thuật mà là lựa chọn đặt tâm thần ở trên việc lĩnh ngộ kiếm ý của Dịch Kiếm thuật.

Rốt cuộc cái gì mới là kiếm ý?

Ý thức của Lâm Dịch tiến vào một loại trạng thái hỗn độn mông lung, dần dần bỏ quên thời gian trôi qua.

Trọn ba ngày ba đêm, Lâm Dịch vẫn không thể đụng tới được, cho dù không có tiến vào trạng thái phá vọng ngân mâu, thế nhưng Lâm Dịch vẫn có được một chút thu hoạch.

Tám năm qua, lắng đọng và tìm hiểu của Lâm Dịch đối với Dịch Kiếm thuật cũng không bị uổng phí.

Kỳ thực Lâm Dịch chỉ còn cách kiếm ý có một bước gần mà thôi. Trải qua hai vị tiền bối chỉ điểm, cộng thêm vốn hắn đã có ngộ tính cực cao đối với kiếm đạo, cho nên đi theo phương hướng này rồi dụng tâm nghiên cứu, không lâu sau hắn đã va chạm vào sự tồn tại của kiếm ý.

Lại trải qua hai ngày, Lâm Dịch giống như cao tăng đã tọa hóa vậy, nhìn qua ngay cả khí tức sinh mạng cũng đã biến mất, chỉ có kiếm khí màu lam trên đầu ngón tay vẫn còn đang linh động bay lượn xoay quanh đầu ngón tay của hắn mà thôi.

Rồi đột nhiên!

Bên trong động phủ tờ mờ tối có hai đạo thần quang sáng lên, hai mắt của Lâm Dịch đang mở hí ra, một đạo kiếm quang xuất hiện, vô cùng kinh người, trong chớp mắt này, giống như toàn bộ không gian đều cứng lại, thời gian cũng đã bất động.

Lâm Dịch khẽ búng đầu ngón tay một cái, kiếm khí bắn ra.

Kiếm khí là một đạo kiếm khí quen thuộc, thế nhưng nếu thận trọng cảm nhận thì lại cảm thấy khá là xa lạ.

Bên trong kiếm khí lại có thêm một loại suy nghĩ và ý chí, một loại có thể nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở của ý chí và suy nghĩ.

Năm ngày, kiếm ý đã thành!

Kiếm ý thành, tâm ý kiên định, tà ma bất xâm, từ nay về sau hắn đã bước lên kiếm tu chi đạo chân chính.

Bên trong Kỳ Sát tông có một chút bội kiếm của tu sĩ, ngay khi kiếm ý thoáng hiện ở bên trong động phủ của Lâm Dịch thì trường kiếm của bọn họ không hẹn mà cùng phát ra một tiếng ngâm khẽ, run nhè nhẹ một chút.

Trong mắt những tu sĩ này lóe lên một tia nghi hoặc, thế nhưng cũng không để chuyện này vào trong lòng.

Mà ở lối vào tông môn, lão nhân lôi thôi và lão giả nhỏ gầy sóng vai đứng thẳng, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc nhìn động phủ trên tầng năm của Tiên Sơn, nghẹn họng nhìn trân trối.

Cho dù kiếm ý chỉ lóe lên rồi biến mất, thế nhưng vẫn không giấu diếm được cảm ứng của bọn hắn.

Trong mắt của lão nhân lôi thôi lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, có chút nghi ngờ nói:

- Mới vừa dường như là một đạo kiếm ý đúng không?

- Ta cũng cảm nhận được, sẽ không sai!

Lão giả nhỏ gầy dùng sắc mặt ngưng trọng gật đầu.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được vẻ chấn động trong mắt của đối phương.

- Thiên phú thật là mạnh mẽ, không ngờ chỉ tốn năm ngày đã lĩnh ngộ được sự tồn tại của kiếm ý, những kiếm tu khác sao có thể chịu nổi được chứ? Những kiếm tu sinh ra cùng thời đại với ngươi này chính là một loại bi ai nha.

Lão giả nhỏ gầy cảm khái vạn phần.

Lão nhân lôi thôi cảm thấy rất tán thành lời này, chợt hắn lại nghi hoặc hỏi:

- Đây là kiếm ý gì, ngươi có cảm nhận được hay không?

- Ta cũng không biết, kiếm ý chợt lóe lên, thời gian quá ngắn, còn chưa kịp cảm ứng thì nó cũng đã biến mất rồi.
Lão giả nhỏ gầy lắc đầu, sau đó đang nói đột nhiên chuyển biến, than thở:

- Thế nhưng bất kể là loại kiếm ý nào, một khi kiếm ý đã thành, bất kỳ kiếm thuật nào đứng ở trước mặt của kiếm ý cũng sẽ như gà đất chó kiểng vậy, không chịu được nổi một kích.

Lão nhân lôi thôi cũng cũng gật đầu nói:

- Không sai, kiếm ý đã thành, uy lực của kiếm thuật ít nhất cũng tăng lên gấp đôi. Hơn nữa điểm quan trọng nhất là người này mới có mười tám tuổi, mười tám tuổi đã lĩnh ngộ được kiếm ý, tuyệt đối được xưng là bất thế thiên tài. Hầu như có thể kết luận, chỉ cần người này không chết non ở trên đường tu đạo thì thành tựu tương lai nhất định sẽ không thể hạn lượng được. Tuyệt sẽ không thấp hơn hai người chúng ta.

Ở bên trong động phủ, tự nhiên Lâm Dịch không biết kiếm ý của hắn đã làm ảnh hưởng đến tu sĩ ở phía ngoài, lại càng không biết một đạo kiếm ý của hắn đã mang tới cho hai vị tiền bối kia bao nhiêu chấn động.

Lâm Dịch không hề động đậy, hai mắt lấp lánh có thần, nhìn một mảnh hư vô phía trước, trong mắt có kiếm quang lưu chuyển, ẩn mà không phát.

Lâm Dịch lĩnh ngộ được kiếm ý, nhưng mà hắn vẫn cảm giác còn chưa đủ!

Ngay vừa nãy, Lâm Dịch đã phân Dịch Kiếm thuật ra làm hai mặt đại khái. Tầng thứ nhất chính là nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở. Tầng thứ hai mới là Dịch Kiếm chân chính, dịch vạn vật trong thiên hạ.

Hai mặt này không thể nói rõ cao thấp được, bởi vì nó đều là một loại thể hiện của Dịch Kiếm thuật.

Đương nhiên Lâm Dịch vẫn chưa đạt đến loại trình độ có thể nhìn thấu sơ hở của bất kỳ tu sĩ nào, cũng không có khả năng đạt đến cảnh giới dịch được vạn vật trong thiên hạ.

Tất cả đều phải xem thực lực của đối thủ cùng với trình độ lĩnh ngộ đối với Dịch Kiếm thuật của bản thân Lâm Dịch.

Nếu đã lĩnh ngộ được kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật, Lâm Dịch định một tiếng trống làm cho tinh thần hăng hái thêm, muốn lĩnh ngộ ra kiếm ý tầng thứ hai.

Đã có kinh nghiệm của lần đầu tiên, tốc độ lĩnh ngộ kiếm ý tầng thứ hai Dịch Kiếm thuật của Lâm Dịch tăng lên rất mạnh. Đương nhiên trong này cũng có tổng kết và vận dụng trong tám năm của Lâm Dịch đối với Dịch Kiếm thuật.

Lâm Dịch lần nữa rơi vào một loại trạng thái huyền diệu linh hoạt kỳ ảo, vận dụng ý chí và suy nghĩ để quan sát Dịch Kiếm thuật, dụng tâm cảm nhận loại khí phách và khí thế có thể dịch vạn vật trong thiên hạ kia.

Ba ngày trôi qua.

Khi Lâm Dịch lần nữa mở hai mắt ra, trong mắt hắn tràn ngập kiếm quang, sắc bén vô cùng, lại mang theo một loại ý chí không rõ.

Lâm Dịch điểm nhẹ đầu ngón tay về phía trước, khẽ quát:

- Dịch!

Đầu ngón tay của hắn cũng không có chút linh khí ba động nào cả, thế nhưng dường như trong không gian này sinh ra một loại biến hóa cực lớn.

Một cỗ ý chí cường đại không thể địch nổi trong nháy mắt đã tràn ngập toàn bộ động phủ, linh khí bên trong động phủ nhanh chóng ngưng tụ thành một đám, liên tục áp súc và tinh luyện, cuối cùng lại hóa thành một giọt Linh dịch, rơi xuống đầu ngón tay của Lâm Dịch.

Tầng thứ hai Dịch Kiếm thuật, kiếm ý đã thành!

Linh khí bên trong động phủ cũng bị kiếm ý của Lâm Dịch dịch, bị điều khiển, dung nhập vào trong cơ thể.

Cùng lúc đó, cỗ kiếm ý ngập trời này cũng phóng ra ngoài, hàng lâm ở trên bầu trời của Kỳ Sát tông.

Hầu như mỗi một tu sĩ của Kỳ Sát tông đều có thể cảm giác được một tia quái dị này. Thế nhưng bọn họ lại không nói ra được nó không đúng chỗ nào. Mà một chút bội kiếm của vài tu sĩ lại chấn động, trong ánh mắt của chủ nhân chúng hiện lên vẻ hoảng sợ, tiếng kiếm minh từ trong bội kiếm của bọn họ không ngừng vang lên bên tai. Thân kiếm run rẩy, cho dù bàn tay nắm chặt thì cũng không có cách nào khống chế được trường kiếm run rẩy.

Bỗng nhiên!

Tiếng réo rắt khi lợi kiếm ra khỏi vỏ vang vọng trong Kỳ Sát tông, hầu như mỗi thanh kiếm đều thoát ra khỏi tay của chủ nhân của chúng, dường như đã bị một loại lực lượng nào đó dẫn dắt, kiếm ra nửa, tiếng kiếm ngân không ngừng vang lên. Một tu sĩ trong đó kịp phản ứng, con ngươi trợn to lên, có chút nghi ngờ nói:

- Đây chẳng lẽ là...

- Kiếm ý! Hình như là kiếm ý!

Một người tu sĩ khác đột nhiên thét lên một tiếng kinh hãi.

Các tu sĩ ồ lên biến sắc, trợn mắt há hốc mồm.

- Trong tông môn lại có tu sĩ lĩnh ngộ kiếm ý? Chẳng lẽ là Trần sư huynh trong thập đại đệ tử nội môn hay sao?

- Có lẽ không sai, người có tạo nghệ kiếm thuật cao nhất trong tông môn là Trần Mặc sư huynh. Xem ra trong đại bỉ tông môn nửa năm sau, thứ bậc của Trần Mặc sư huynh sẽ vọt lên một bước nha.

Tầng thứ sáu Tiên Sơn, động phủ của các đệ tử hạch tâm.

Đông Phương Dã đột nhiên mở hai mắt ra, tinh tế cảm nhận một phen, khẽ phun ra một ngụm trọc khí, nhẹ giọng nói:

- Kiếm ý! Có chút ý tứ.

- Lợi hại.

Ngụy Tinh Thần cũng từ trong nhập định thức tỉnh lại, cứng rắn nói hai chữ, sau đó lần nữa nhắm mắt tu đạo.

Đôi mắt đẹp của Tô Thất Thất nháy mắt, lạnh nhạt nói:

- Kiếm ý sao...

Chân của Lý Trấn Hải và Lăng Dược cơ hồ là trước sau đi ra khỏi động phủ, người trước nói:

- Không nghĩ ra Trần sư đệ có thể dùng tu vi Trúc Cơ viên mãn đã lĩnh ngộ ra được sự tồn tại của kiếm ý, chúng ta nên đi khuyên hắn gia nhập trận doanh của chúng ta, kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý đã đủ để vượt cấp khiêu chiến nha.

- Ta cũng có suy nghĩ này.

Lăng Dược cười cười.

Sau đó hai người phi thân rơi vào tầng năm của Tiên Sơn, tìm động phủ của Trần Mặc, chỉ thấy Trần Mặc đang khẽ vuốt trường kiếm của mình. Đứng yên ở cửa động phủ không nói, trong mắt để lộ ra một loại ánh mắt phức tạp.

Lăng Dược ôm quyền cười nói:

- Chúc mừng Trần sư đệ đã lĩnh ngộ kiếm ý, không hổ là đệ nhất nhân của tông môn, ta nghe nói, rất nhiều kiếm tu lúc còn là Kim Đan kỳ cũng không thể lĩnh ngộ được sự tồn tại của kiếm ý. Lần này Trần sư đệ lại lĩnh ngộ được, quả thực là không lên tiếng thì thôi, lên tiếng thì bỗng nhiên nổi tiếng.

- Không sai, dựa vào kiếm ý, tới đại bỉ tông môn nửa năm sau nhất định Trần sư đệ có thể quét ngang, giết vào top năm trong nội môn cũng không phải là chuyện không thể.

Lý Trấn Hải cũng không che giấu từ tán thưởng đối với Trần Mặc một chút nào.

Trong mắt của Trần Mặc hiện lên vẻ cổ quái, nở nụ cười không giải thích được.

Lý Trấn Hải khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc khó hiểu, nhưng vẫn cười nói:

- Trần sư đệ, ta và Lăng sư đệ đến đây chính là muốn hỏi ngươi một chút. Ngươi có tình nguyện gia nhập trận doanh của chúng ta hay không. Một khi gia nhập với chúng ta, từ nay về sau chúng ta chính là tu sĩ cùng một bên, lực ảnh hưởng của phe phái Đông Phương tông môn thế nào, có lẽ Trần sư đệ cũng biết được.

Lăng Dược cũng cười nói:

- Không sai, Đông Phương sư huynh là người hào sảng trượng nghĩa, hiệp nghĩa can đảm, nếu như sư huynh biết Trần sư đệ đồng ý gia nhập, nhất định vui mừng vạn phần, quét dọn động phủ tiếp đón.

Trần Mặc lắc đầu cười khẽ, vẫn cúi đầu vỗ nhẹ trường kiếm, trong khóe miệng lộ ra một tia đau khổ, nhẹ giọng nói:

- Xem ra hai vị sư huynh đều cho rằng là ta lĩnh ngộ kiếm ý.

Hai người Lý Trấn Hải và Lăng Dược liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ nghi hoặc ở trong mắt của đối phương.

Lẽ nào...

Trần Mặc khẽ búng mũi kiếm, thân kiếm run rẩy, trường kiếm phát ra một tiếng kiếm minh réo rắt rất to.

Hắn ngẩng đầu, nhìn hai người Lý Trấn Hải, thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như ta nói, đạo kiếm ý vừa rồi không phải là ta lĩnh ngộ thì nhị vị có tin không?

Lý Trấn Hải và Lăng Dược biết lời như vậy Trần Mặc sẽ không nói lung tung, nếu hắn đã nói như thế, như vậy cũng có ý nghĩa trong tông môn đã có tu sĩ khác lĩnh ngộ kiếm ý!

Hai người kinh ngạc hỏi:

- Không phải là ngươi lĩnh ngộ, như vậy sẽ là ai?

Đúng lúc này, cửa một tòa động phủ cách nơi này không xa mở ra, bên trong có một tu sĩ đi ra, khuôn mặt thanh tú, một thân y phục màu trắng, trên khóe miệng mang theo một nụ cười thản nhiên.

Chương 169: Rời đi

Lý Trấn Hải, Lăng Dược và Trần Mặc không hẹn mà cùng nhìn về phía người kia, chẳng biết tại sao, trong lòng của bọn họ đồng thời hiện lên một suy nghĩ nhìn như hoang đường nhưng lại không kềm chế được mà xuất hiện ở trong đầu.

- Chẳng lẽ là hắn? Mộc Thanh!

Vốn ba người này tuyệt đối sẽ không tin rằng Mộc Thanh có thể lĩnh ngộ được loại tồn tại như là kiếm ý, nhưng mà trải qua nhiều chuyện, trong lòng bọn họ đã mơ hồ nhận định, dường như ở trên người tu sĩ này xảy ra bất kỳ kỳ tích gì thì cũng có thể.

Suy nghĩ này như dòi trong xương vậy, cứ dây dưa ba người, làm cho bọn họ muốn tự mình hỏi cho rõ.

Người này đã nhiều lần làm náo động ở trong tông môn, mỗi một lần xuất hiện, nhất định sẽ hấp dẫn ánh mắt của các tu sĩ, lẽ nào vài ngày không gặp, người này đã lần nữa lĩnh ngộ kiếm ý hay sao?

Ba người không trao đổi, thế nhưng lại giống như thần giao cách cảm vậy, đi đến phương hướng của Lâm Dịch.

Lâm Dịch thấy ba người đi tới chỗ hắn cũng hơi cảm thấy ngoài ý muốn, hắn hơi nhíu mày, không tỏ vẻ gì mà chỉ đứng tại chỗ, lẳng lặng nhìn ba người đang thong thả bước đến.

Lăng Dược cười trước nói:

- Mộc sư đệ, vài ngày không gặp, phong thái vẫn như trước nha, không biết gần đây sư đệ có lĩnh ngộ cái gì không, nói ra một chút, để cho ba người chúng ta nghe một chút được chứ?

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Nói rất dài dòng, cho nên ta không muốn nói.

Lăng Dược nhướng mày, nụ cười trên mặt càng tăng thêm, lộ ra một tia âm lãnh, Lý Trấn Hải trực tiếp cướp trước một bước, lớn tiếng nói:

- Mộc Thanh, ta hỏi ngươi, kiếm ý vừa rồi có phải là ngươi lĩnh ngộ ra hay không?

- Đúng thì như thế nào, không phải thì như thế nào chứ?

Lâm Dịch từ chối cho ý kiến mà còn hỏi ngược lại.

Lý Trấn Hải liên tục cười lạnh, hừ nhẹ nói:

- Tiểu bối, ngươi đừng tưởng rằng ngươi lĩnh ngộ kiếm ý là có thể kiêu ngạo ở trước mặt của chúng ta, đợi tới lúc đại bỉ tông môn, ta sẽ khiến cho ngươi biết cái gì là đệ tử hạch tâm, cái gì gọi là kim đan đại đạo!

Lâm Dịch khẽ cười nói:

- Tốt, hy vọng tới lúc đại bỉ tông môn các ngươi sẽ không để cho ta thất vọng.

Ánh mắt của Lăng Dược khẽ động, cười nhạo nói:

- Kiếm kia ý căn bản không phải là thứ mà ngươi có thể lĩnh ngộ ra được, ngươi đã từng học qua kiếm pháp sao? Làm sao có thể lĩnh ngộ được kiếm ý cơ chứ, ha ha, cố làm ra vẻ.

Sao Lâm Dịch lại nghe không ra ý kích tướng của Lăng Dược cơ chứ, hắn cười nhạt, không để ý tới hai người nữa.

Lý Trấn Hải hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, lại không có biện pháp làm gì được Lâm Dịch, hắn hít sâu một hơi, cùng với Lăng Dược phất tay áo rời đi.

Sau một lát, ở tầng năm của Tiên Sơn cũng chỉ còn lại có Lâm Dịch và Trần Mặc mà thôi.

Lâm Dịch không có quen biết người này, thấy hắn chậm chạp không chịu rời đi mà vẫn nhìn chằm chằm vào bản thân, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, không khỏi mở miệng hỏi:

- Trần sư huynh, có gì chỉ giáo không?

Trần Mặc trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:

- Mộc sư đệ, ngươi cũng không cần phải giấu diếm. Ta là người luyện kiếm, cảm ứng đối với kiếm vượt xa người ngoài, ta có thể cảm nhận được một cỗ kiếm ý tồn tại ở trên người ngươi.

- Ồ?

Tay của Trần Mặc nâng kiếm, đặt ngang ở trước ngực, ánh mắt nhìn trường kiếm trước mắt để lộ ra một loại ỷ lại mà người thường khó có thể hiểu được.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Từ khi ta tu đạo tới nay, luôn luôn không rời khỏi kiếm, kiếm chính là sinh mệnh của ta. Ta vẫn luôn muốn lĩnh ngộ kiếm ý, thế nhưng lại không thafh công. Nếu Mộc sư đệ lĩnh ngộ kiếm ý, xin vui lòng chỉ giáo cho ta!

Lâm Dịch có thể cảm nhận được Trần Mặc không có một tia địch ý nào đối với hắn, đối phương chỉ muốn đơn thuần biết rõ một chút về sự tồn tại của kiếm ý mà thôi. Lâm Dịch có thể cảm nhận được loại si mê và cuồng nhiệt từ trong mắt của Trần Mặc đối với kiếm, là loại si mê và cuồng nhiệt bất chấp tất cả.

Lâm Dịch thấy hắn có tình cảm chân thành với kiếm đạo như thế, sinh lòng thương hại, cho nên mới chỉ điểm vài câu:

- Kiếm ý là ý chí và suy nghĩ đối với kiếm sáp nhập vào trong kiếm pháp, thứ ngươi si mê kỳ thực cũng là một loại kiếm ý. Tiếp tục đi theo đường của ngươi, trong lòng không nên có hoài nghi, lĩnh ngộ kiếm ý cũng không khó. Kỳ thực kiếm ý là một loại thể hiện cực hạn của kiếm pháp, ngươi yêu thích kiếm đạo tới cực điểm, khi đó tự nhiên kiếm ý sẽ xuất hiện từ trong ra ngoài.

Trần Mặc khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên một tia suy nghĩ sâu sắc.

Nửa ngày sau, hắn ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói:

- Xin Mộc sư đệ đi Phù Không thạch, chỉ điểm một phen cho ta, ta muốn cảm nhận một chút về sự tồn tại của kiếm ý.

Lâm Dịch mỉm cười, liếc mắt nhìn Trần Mặc thật sâu, nói:

- Kiếm ý có mặt ở khắp nơi.

Trần Mặc đột nhiên cảm nhận được dường như ở trên không trung có thêm một loại ba động kỳ quái, mà vào giờ khắc này, hắn có cảm giác toàn thân như trở nên trong suốt, khắp nơi đều là sơ hở.

Thậm chí hắn còn không đề được một tia dũng khí xuất kiếm về phía Lâm Dịch, trong lòng sinh ra một loại cảm giác, dường như chỉ cần xuất kiếm thì nhất định sẽ bại!

Xuất kiếm liên tục cũng không thể thì sao có thể chiến được chứ?

Trần Mặc sững sờ đứng ngay tại chỗ, nửa ngày không nói gì cả. Cánh tay cầm kiếm cũng run lên nhè nhẹ, trên trán không khỏi toát ra tầng một mồ hôi lạnh.

Lâm Dịch cười cười, người nhẹ nhàng bay khỏi Tiên Sơn.

Trong ánh mắt vừa rồi Lâm Dịch ẩn chứa kiếm ý, kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật, nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở. Trần Mặc bị cỗ kiếm ý này làm ảnh hưởng tới tâm thần, đương nhiên sẽ không thể xuất kiếm được.

Bất kỳ kiếm pháp nào cuxg đều có sơ hở, chỉ là có chút kiếm pháp cao minh có thể ẩn giấu sơ hở rất khá, hoặc là lợi dụng chiêu thức kiếm pháp nhanh chóng che giấu đi sơ hở.

Nhưng kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật chính là nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở. Trừ phi kiếm pháp của đối phương cũng có kiếm ý hỗn loạn, bằng không rất khó để chống lại kiếm ý của Lâm Dịch.

Lâm Dịch không ở lại tầng năm Tiên Sơn quá lâu, sau khi lĩnh ngộ kiếm ý tầng hai của Dịch Kiếm thuật, trạng thái được điều chỉnh tốt, hắn cũng có thể đi tới Kiếm Trủng chi địa, đi chạm vào cơ duyên kia.

Lâm Dịch đi tới động phủ của Hải Tinh và Vương Kỳ nhìn một chút, truyền thụ cho bọn họ những thứ gần đây mà mình lĩnh ngộ, không giữ lại một chút nào, cũng chỉ ra sự tồn tại của kiếm ý.
Hai người nghe mà cảm thấy mơ hồ, nhưng ít ra có một phương hướng đại khái.

Lâm Dịch dặn hai người Hải Tinh tu luyện thật tốt ở trong tông môn, hắn có một số việc muốn đi ra ngoài lịch lãm, hắn không nói tới Kiếm Trủng chi địa là sợ hai người lo lắng cho hắn.

Lâm Dịch đi nói lời từ biệt với Tô Thất Thất, giữa hai người giống như quân tử chi giao vậy, mặc dù bình thản như nước, thế nhưng tính nết lại hợp nhau, không có hàn huyên nhiều, người sau gật đầu nói:

- Một đường cẩn thận.

- Bảo trọng.

Lâm Dịch hơi ôm quyền, sau đó lập tưc rời đi.

Lâm Dịch có hứng thú rất lớn đối với Kiếm Trủng chi địa.

- Thiên đạo thiếu sót, Cự Khuyết hiện!

Vì sao là thiên đạo thiếu sót, thiên đạo là cái gì, chỗ thiếu sót của nó là cái gì chứ?

Lâm Dịch luôn có cảm giác trong này có ẩn chứa một điều mới lạ kinh người, hơn nữa đúc kiếm thần tượng Âu Dã Tử ngã xuống cũng rất là kỳ quái, nghe hai vị tiền bối nói. Dường như cũng không xác định được rốt cuộc tại sao Âu Dã Tử lại ngã xuống như vậy.

Nếu trong sách cổ ghi chép là ngã xuống ở trong Thần Ma chi chiến thì vì sao lại còn có lời đồn, nói hắn sau khi Thần Ma chi chiến đột nhiên gặp vận rủi? Hắn ngã xuống thì cũng thôi đi, vì sao ngay cả nơi hắn đúc kiếm cũng biến thành một kiếm trủng cơ chứ?

Trong lúc bất chợt Lâm Dịch cảm thấy mình rất là nhỏ bé, tu vi càng cao thì ánh mắt càng cao, chuyện biết được cũng càng nhiều, nhưng chuyện không xác định cũng nhiều hơn nữa.

Ở cửa vào tông môn, lão nhân lôi thôi vẫn nằm ở trên tảng đá trơn nhẵn như gương phơi nắng như trước, nhìn thấy Lâm Dịch đi tới gần, lúc này hắn mới lười biếng ngồi dậy.

Lão nhân lôi thôi dùng ánh mắt mang theo thâm ý sâu sắc nhìn hắn một cái, nói:

- Tiểu tử, đã lĩnh ngộ kiếm ý, không tệ, không tệ.

Lâm Dịch cười nói:

- Nhờ có hai vị tiền bối chỉ điểm, mới khiến cho Mộc Thanh đi ra khỏi lớp sương mù dày đặc, xem như là chân chính bước vào kiếm đạo.

- Đây là việc nhỏ mà thôi.

Lão nhân lôi thôi tùy ý khoát khoát tay.

Hai người đột nhiên đột nhiên trở nên trầm mặc, Lâm Dịch cũng không biết nên nói cái gì cho phải, từ sau khi bái nhập tông môn, hắn và lão nhân lôi thôi thường xuyên trao đổi, tự nhiên cảm tình cũng là sâu nhất.

- Sao, định rời khỏi tông môn sao?

- Đúng vậy.

Lâm Dịch gật đầu, nhẹ giọng nói:

- Đã đến lúc rồi.

Lão nhân lôi thôi suy nghĩ một chút, nói:

- Ta cũng không có gì để dặn ngươi, tùy ngươi làm sao thì làm, đừng có đâm thủng trời là được.

Những lời này tuy rằng nhìn như vui đùa, nhưng trong lòng Lâm Dịch lại rất cảm động, mím chặt môi im lặng không lên tiếng.

Lão nhân lôi thôi lại nói một câu:

- Nửa năm sau đại bỉ tông môn, nhất định phải nhanh chóng trở về đúng dịp!

Lâm Dịch nặng nề gật đầu.

Chương 170: Tiếng chuông bạc dễ nghe

Lâm Dịch ngồi ở trên tiên hạc của tông môn, trực tiếp đi tới địa điểm của chuyến đi lần này, chỉ là lúc này còn cách thời điểm Kiếm Trủng chi địa bắt đầu còn lại hai mươi ngày.

Tiên hạc đi xuyên qua mây mù trên bầu trời, gió lớn quất vào mặt, mái tóc đen đầy đầu của Lâm Dịch nhẹ nhàng tung bay về phía sau, để lộ ra gương mặt thanh tú.

Tiên hạc tông môn từ lâu đã thông linh, tương đương với tu sĩ có tu vi Trúc Cơ, dọc trên đường đi cũng hàn huyên rất nhiều với Lâm Dịch, Lâm Dịch cũng nghe qua một chút chuyện liên quan tới Yêu tộc.

Trong rất nhiều sách cổ của Yêu tộc ghi lại chuyện lớn thời Thái cổ, có rất nhiều chỗ khác biệt với ghi chép của nhân loại.

Tiên hạc nói, trong cổ tịch của Yêu tộc ghi chép chủng tộc đại chiến thời đại viễn cổ, Yêu tộc là đại biểu cho bên chính nghĩa giao chiến cùng Nhân tộc, lúc đầu vốn là hai chủng tộc đại chiến. Nhưng theo thời gian trôi qua, dần dần đã cuốn trăm tộc vào trong, chiến tranh từ từ mất đi khống chế, chân chính phát triển trở thành một trận chủng tộc đại chiến.

Lâm Dịch cười cười, cũng không tin là thật, lập trường bất đồng, đương nhiên sử sách ghi chép ra cũng có khác biệt.

Nhưng mà có một điều có thể xác định được chính là, Thần Ma chi chiến quả thật đã làm cho nguyên khí của trăm tộc đại thương, cũng là một trận chiến có một không hai trăm tộc đồng lòng hợp lực đối kháng, dẫn tới ảnh hưởng rất sâu xa. Nếu không có Thần Ma chi chiến thời Thái cổ, cùng với Tru Ma đại chiến cuối cùng thì sợ rằng hôm nay Hồng Hoang Đại Địa đã sớm là một mảnh sinh linh đồ thán, trở thành một mảnh phế tích rồi.

Cho nên bất kể như thế nào, trăm tộc có thái độ hết sức rõ ràng đối với Ma tộc, chính là không chết không thôi, Nhân tộc như thế, Yêu tộc cũng là như thế.

Nhưng trong lòng Lâm Dịch luôn có một nghi hoặc, nếu trong Ma vực lục đại Tử Vong ở Hồng Hoang có tồn tại Ma tộc thì vì sao các thế lực lớn của Hồng Hoang lại không đi săn giết, trái lại còn để cho lục đại Ma vực tồn tại từ thời đại Thái Cổ cho tới bây giờ cơ chứ.

Trong lúc Lâm Dịch đang suy nghĩ thì trong tầng mây nồng đậm phía xa xa toát ra một đạo ánh sáng màu vàng.

Lâm Dịch hơi ghé mắt nhìn qua, hai mắt Tụ Thần, hắn đã thấy rõ đó là một kiện linh khí phi hành hình dạng như là Kim bàn, trên mặt có chở hơn mười tu sĩ, đại đa số đều có tu vi Trúc Cơ đại thành, một tu sĩ dẫn đầu là Trúc Cơ viên mãn.

Nguyên thần của Lâm Dịch cường đại, vừa quét qua đã cảm nhận được rõ ràng, sau khi hắn thấy hình dạng của người cầm đầu kia, Lâm Dịch sửng sốt một chút, sau đó hai mắt híp lại, bên trong lóe ra một tia hàn mang.

Người dẫn đầu kia Lâm Dịch nhận ra, hơn nữa còn là một người vốn đã bị chết, Tống Minh của Đan Hà phái!

Lúc đầu Lâm Dịch còn chưa Ngưng Khí, chỉ vì trong lòng không yên ổn, vì báo thù rửa hận cho Viện Viện cho nên mới liên thủ với Thạch Sa, bày ra Cấm Linh trận. Ở bên ngoài Dịch Kiếm tông chém giết ba tu sĩ của Đan Hà phái. Trong đó có hai tu sĩ Trúc Cơ, mà người kia chính là thiếu chủ Đan Hà phái Tống Minh!

Lúc đó Tống Minh chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng chín, không nghĩ tới hơn một năm không gặp, hắn ta không chỉ còn sống, hơn nữa cũng đã là một tu sĩ Trúc Cơ viên mãn.

Lâm Dịch còn nhớ rõ, lúc đó vì đề phòng lộ ra sơ hở cho nên hai người bọn họ đã cố ý đốt thân thể ba người kia thành tro bụi, tuyệt đối không có khả năng giữ lại được thân thể. Như vậy mà không ngờ Tống Minh vẫn còn sống, cho nên tình huống duy nhất có thể xảy ra chính là nguyên thần không bị diệt.

Mà khi lúc đầu của Tống Minh nổ tung, theo lý thuyết nguyên thần của hắn cũng có thể tán loạn.

Nhưng mà Lâm Dịch đã nghĩ tới nói một câu nói trước khi chết của Tống Minh:

- Không có ích gì đâu, ai trong các ngươi cũng không chạy thoát được, ta sẽ đích thân trở về báo thù, khiến cho các ngươi bị đốt thành tro bụi, vĩnh viễn không được siêu sinh!

Lúc đó Lâm Dịch cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ coi là oán khí không có chỗ phát tiết của người này trước khi chết, cho nên mới thả ra ngôn ngữ ác độc mà thôi.

Hôm nay xem ra, sợ rằng mọi chuyện không có đơn giản như vậy. Sau khi từ Thần ma chi địa đi ra, Lâm Dịch nghe nói Đan Hà phái đánh Dịch Kiếm tông, trong lòng đã nổi lên một tia nghi hoặc, chuyện này hai người làm rất cẩn thận, làm sao lại tiết lộ ra tin tức được cơ chứ?

Nhưng nếu như Tống Minh chưa chết, tất cả đều có thể giải thích thông được.

Kỳ thực vận mệnh của Lâm Dịch và Thạch Sa thay đổi, xét đến cùng đều là bởi vì người này. Nếu như không có lúc đầu Tống Minh giết phàm nhân cướp giật bảo bối thì Lâm Dịch cũng sẽ không chém giết hắn, từ đó thu hoạch được hòn đá vô danh, học tập được Tử Vi tinh thuật, sau đó tu vi đột nhiên tăng mạnh. Nếu không có Tống Minh thì Thạch Sa cũng sẽ không từ Thần ma chi địa an toàn quay về, rồi lại bị Đan Hà phái bắt đi, thậm chí ngay cả Dịch Kiếm tông cũng phải gặp nguy hiểm bị huỷ diệt.

Từ sau lần trước Lâm Dịch nhìn thấy Thạch Sa, hắn đã cảm giác giữa bọn họ dường như có một loại khoảng cách.

Lần đầu tiên Lâm Dịch phát hiện ra, hình như hắn nhìn không thấu tiểu tử đã đùa giỡn với hắn mà cùng lớn lên này.

Lâm Dịch hầu như có thể nhận định, một cái Ma chỉ khác trong Thần ma chi địa ở ngay trong cơ thể của Thạch Sa, nếu không, Thạch Sa cũng không thể bình yên vô sự đi ra khỏi Thần ma chi địa, cũng sẽ không trốn ra khỏi Đan Hà phái, thế nhưng hắn lại có thể ra vào Tịch Tĩnh cốc như chỗ không người.

Sau khi hóa Ma, thân thể của Lâm Dịch sẽ biến đổi, nhưng mà tình huống của Thạch Sa lại không giống với hắn. Hắn xông vào Tịch Tĩnh cốc, lại suýt nữa bị Ma tộc ở bên trong thôn phệ, cuối cùng rốt cuộc đã chọc tới tồn tại kinh khủng có thể so với đại năng Hợp Thể, thiếu chút nữa đã chết.

Nghĩ đến Thạch Sa, trong lòng Lâm Dịch thầm than một tiếng, bọn họ cũng không thể trở lại Dịch Kiếm tông, trở lại cuộc sống tốt đẹp đơn thuần trước đây được nữa. Cuộc sống vô ưu vô lự, cho dù bình thường ở tông môn bị xem thường, thế nhưng bọn hắn chẳng bao giờ buông tha.

Lâm Dịch còn nhớ rõ trước đây hắn và Thạch Sa, Uyển Nhi ở cùng một chỗ nói chuyện trời đất đã nói tới nguyện vọng tương lai của ba người.

Lâm Dịch nói:

- Ta muốn Ngưng Khí, tương lai có thể làm một chút chuyện hành hiệp trượng nghĩa.

Thạch Sa nói:

- Ta muốn trở thành đại tu sĩ vô địch thiên hạ, cho dù ta bị đứt một cánh tay, thế nhưng ta muốn cho người trong thiên hạ phải để mắt tới ta, không người nào dám cười nhạo ta.

Diệp Uyển Nhi nói:

- Ta sao, ta muốn vĩnh viễn ở bên cạnh sư phụ, ba người chúng ta vĩnh viễn không chia lìa, cứ yên bình trải qua cuộc sống là tốt rồi. Lúc đó Lâm Dịch và Thạch Sa còn cười Uyển Nhi, nói:

- Đây mà là nguyện vọng sao, quá dễ nha, ba người chúng ta vốn đã không chia lìa rồi.

Lâm Dịch than nhẹ một tiếng, trong ánh mắt lộ ra một loại tưởng niệm và bi thương người ngoài khó hiểu được, trong thời gian hơn một năm ngắn ngủi, Dịch Kiếm tông đã vật còn người thay đổi.

Nhớ tới sư phụ, Thạch Đầu, Uyển Nhi, trong lòng Lâm Dịch cảm thấy chua xót khổ sở một hồi.

Nguyện vọng của bọn họ không được thực hiện, tuy rằng Lâm Dịch đã Ngưng Khí, nhưng lại bị Công Tôn Hoàng tộc truy sát trong toàn Hồng Hoang, không những như thế mà còn bị dán lên trên người thân phận Ma tộc, đừng nói hành hiệp trượng nghĩa, hôm nay ngay cả diện mạo chân thực cũng không dám để lộ ra ngoài.

Thạch Sa trốn ở trong Tịch Tĩnh cốc, làm bạn cùng Ma tộc, sao lại bị tu sĩ trong thiên hạ để mắt tới cơ chứ?

Mộng tưởng của Diệp Uyển Nhi giản dị đơn thuần nhất, vốn nhìn qua rất là dễ dàng, nhưng hôm nay xem ra, vẫn còn xa không thể thành được. Ba người bọn họ không chỉ tách ra mà hơn nữa còn khó có thể ở gần nhau nữa, sau này có thể tụ họp lại được hay không cũng khó mà nói rõ được.

Tống Minh cũng nhìn thấy Lâm Dịch, nhận thấy Lâm Dịch nhìn chằm chằm về phía bọn họ, hắn không khỏi hừ nhẹ một tiếng, lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt mang theo một tia ý tứ cảnh cáo.

Nhưng dường như bọn hắn có chuyện quan trọng gì đó mà mười mấy tu sĩ toàn lực thúc giục linh khí phi hành, trong chớp mắt đã nhanh chóng biến mất ở trong tầm mắt của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, lần này hắn đi vào Kiếm Trủng chi địa, vốn là nơi tràn ngập nguy cơ khắp nơi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Nhưng chẳng biết tại sao, khi Lâm Dịch nhìn thấy Tống Minh, chung quy hắn luôn cảm giác thủ đoạn của người này độc ác, rất tà tính, đang lại đi làm chuyện gì đó thương thiên hại lý.

Nghĩ đến đây, người Lâm Dịch nhẹ nhàng hạ xuống tiên hạc, dặn nó bay trở về tông môn, nơi này cách Kiếm Trủng chi địa đã không xa, dựa vào sức lực của đôi bàn chân thì hắn cũng đã có thể chạy tới địa điểm trong một ngày.

Sau đó Lâm Dịch điều tra xung quanh một phen, thế nhưng cũng không có những tu sĩ khác, chợt hắn điều động tinh thần lực, thi triển bộ pháp thần bí, đi theo thật sát.

Lâm Dịch thi triển bộ pháp thần bí, tốc độ so với tiên hạc còn nhanh hơn vài phần, chỉ chốc lát sau đã đuổi kịp được mấy người. Nhưng sợ bị đối phương biết cho nên Lâm Dịch cũng không dám theo quá chặt, chỉ theo ở phía xa mà thôi.

Cũng không lâu sau, mấy người Tống Minh nhảy xuống linh khí phi hành, Lâm Dịch còn chưa tới gần thì đã nghe thấy một trận tiếng đánh nhau, trong đó có tiếng rống giận dữ của Tống Minh.

Lâm Dịch nghĩ ngợi nói:

- Không biết những người này lại tìm người nào gây phiền phức đây, nếu như ỷ mạnh hiếp yếu, không chừng ta sẽ quản một chút.

Đúng vào lúc này, trong tiếng đánh nhau Lâm Dịch nghe thấy một tia thanh âm quen thuộc.

Đó là một chuỗi tiếng chuông bạc rất dễ nghe...

Lâm Dịch bừng tỉnh thất thần.

Chương 171: Các ngươi chết đi cho ta

Trong tiếng pháp thuật linh khí bay lượn, tiếng nổ vang đụng nhau, một đạo thanh âm như tiếng chuông bạc như có như không vang vọng, nhưng ở trong tai của Lâm Dịch lại giống như âm thanh của tự nhiên vậy.

Cả người Lâm Dịch sững sờ đứng ngay tại chỗ, như bị sét đánh, cho dù còn chưa tới gần thế nhưng trước mắt hắn đã nổi lên một khuôn mặt biết cười một cách tự nhiên, một người mặc y phục xanh biếc, trên cái cổ tay trắng nõn có một chuỗi chuông bạc.

- Tiểu Yêu Tinh!

Lâm Dịch suýt nữa đã kinh hô thành tiếng, chợt nghĩ tới thì tim đã đập rộn lên, khó có thể tự kiềm chế được, khí tức cũng biến thành có chút không đều đều.

- Đám người Tống Minh đang bắt nạt Tiểu Yêu Tinh!

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Dịch tức thì loạn thành một đoàn, nào dám chần chờ mà toàn lực bay nhanh về phía trước, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng quét qua hư không.

Lâm Dịch có cảm giác dường như hắn chưa bao giờ chạy nhanh được như vậy, cho dù là trước đây gần như rơi vào tuyệt cảnh, chạy trối chết thì cũng không có nhanh như vậy.

Nghĩ đến người mà hắn ngày nhớ đêm mong kia đang ở ngay trước mắt, trong lòng Lâm Dịch cảm thấy nóng bỏng. Lúc này trong đầu của hắn không có những chuyện khác nữa, đã không còn những người khác nữa. Đã quên mất đi Kiếm Trủng chi địa, quên mất ước hẹn mười năm, quên mất Vũ Tình, chỉ còn lại có một khuôn mặt tươi cười mà thôi.

Lâm Dịch đi tới gần, liếc mắt đã nhìn thấy Tống Minh cầm đầu mười mấy tu sĩ, đang vây công một nữ tử mặc y phục màu xanh đeo khăn che mặt.

Lại là khăn che mặt màu tím, che đi dung nhan rung động lòng người, dưới thân là y phục màu xanh thâm thúy, cái eo thon thả, da nõn nà, trắng nõn như ngọc, khiến cho người ta nhìn vào cảm thấy thất thần. Ở cổ tay có một chuỗi chuông bạc, thỉnh thoảng phát ra từng tiếng vang lên rất nhẹ.

Một tu sĩ trong đó lớn tiếng nói:

- Quả nhiên là yêu nữ, ăn mặc như vậy, trách không được Lý sư đệ slại bị ngươi câu dẫn!

Mộc Tiểu Yêu cười lạnh nói:

- Ta thích mặc ra sao thì mặc, ai như Nhân tộc các ngươi, che che giấu giấu, ai biết sau lưng các ngươi đã làm những chuyện xấu xa gì nha.

Tống Minh khẽ cười một tiếng, động tác trong tay liên tục, pháp thuật liên tiếp được phát động, trong mắt lóe lên một tia tàn khốc, nói:

- Yêu nữ, ngươi nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi, tránh cho chịu khổ. Cùng ta trở về tông môn, nếu như ta đồng ý cầu tình vài câu, ngươi còn có thể tránh khỏi tội chết. Bằng không, khà khà... Tống Minh ta cũng không nỡ làm thương tổn thân thể xinh đẹp của ngươi nha

Một người tu sĩ khác cũng dâm đãng cười nói:

- Thiếu chủ, ta đoán dung mạo của yêu nữ này tuyệt sẽ không kém, nhìn làn da kia kìa, non như là da em bé, ha ha.

Hôm nay tu vi của Mộc Tiểu Yêu chỉ có Trúc Cơ viên mãn, nghe thấy mọi người đùa giỡn, trong mắt nàng lóe lên một tia lửa giận, thân thể hơi có chút dừng lại. Trong chớp mắt này lại bị các tu sĩ nắm bắt sơ hở, đánh cho nàng luống cuống tay chân.

Đúng vào lúc này, bên tai đám tu sĩ này đột nhiên vang lên thanh âm lạnh lẽo như băng, không có chút tình cảm nào, ẩn chứa sát khí lạnh lẽo!

- Các ngươi chết đi cho ta!

Trong lòng Lâm Dịch bốc lên lửa giận hừng hực, hai mắt trợn trừng trừng, đằng đằng sát khí xông vào trong đám người tu sĩ này.

Nhìn thấy đám tu sĩ vây công Mộc Tiểu Yêu, nghe thấy những ngôn ngữ hạ lưu không chịu nổi kia, suýt nữa Lâm Dịch đã tức bể phổi, hắn không nói hai lời, trực tiếp vung tay lên đánh ra ngàn đạo kiếm khí màu lam.

Hóa Hình thuật được vận dụng đến cực hạn!

Trong mỗi một đạo kiếm khí màu lam đều ẩn chứa Nhập vi đạo, hơn nữa trực tiếp vận dụng kiếm ý của Dịch Kiếm thuật. Có tu sĩ dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, lại không ngờ tới bên ngoài lại còn tu sĩ khác, lúc bọn hắn định quay đầu lại nhìn thì cũng đã chậm.

Một quả cầu màu lam được ném vào trong đám người, rồi đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói mắt, bắn ra ngàn đạo kiếm khí màu lam. Mộc Tiểu Yêu đứng ở giữa ánh sáng màu lam, thế nhưng hơn ngàn đạo kiếm khí phát ra lại không tạo thành một chút thương tổn nào đối với nàng, mỗi một tia kiếm khí đều cố ý tránh nàng đi, bắn vào trong đám người tu sĩ đang vây công kia.

Các tu sĩ vây công bị một đám ánh sáng này làm cho thất thần trong nháy mắt, khi mắt nhìn lên thì một đoàn kiếm quang như ngọc, hoa mỹ đã tới gần, tổng cộng có hơn ngàn đạo kiếm khí, hầu như mỗi một tu sĩ đều phải đối mặt với gần trăm đạo kiếm khí màu lam.

Kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo, lại mang theo kiếm ý, lực sát thương trực tiếp tăng lên gấp mấy lần.

Một chút tu sĩ Trúc Cơ tu vi hơi thấp không kịp phản ứng thì toàn thân đã xuất hiện trên trăm lỗ máu, đầu cũng bị kiếm khí xuyên thấu, nguyên thần bị chém và bị thiêu cháy, chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.

Có mấy tu sĩ có tu vi Trúc Cơ đại thành, kinh nghiệm chiến đấu cũng rất là phong phú, trong nháy mắt đã móc ra các loại linh khí phòng ngự, ngăn cản ở trước người, vội vã lùi về phía sau.

Nhưng hơn trăm đạo kiếm khí dường như lại nhìn thấu quỹ tích lui về phía sau của những tu sĩ này, đồng thời còn biết rõ sơ hở phòng ngự, trực tiếp phóng về phía trước, lúc này trên mặt đất lại lần nữa có thêm mấy cỗ thi thể có đầy lỗ máu.

Kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật, nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở, rất cả các động tác của những tu sĩ này, ở dưới kiếm ý không có chỗ nào ẩn giấu được nữa.

Trong chớp mắt, trong rừng rậm đã có thêm mười mấy cỗ thi thể không hề có chút sinh cơ nào cả.

Nhưng mà Tống Minh vẫn còn sống.

Ngay trong chớp mắt Lâm Dịch xuất thủ thì Tống Minh đã cảm giác được một trận nguy cơ trước đó chưa từng có xuất hiện, trong lòng hắn biết, chiêu này bản thân mình không đỡ được. Mà kết quả của việc không ngăn nổi, chính là chết!

May mà từ một năm trước, sau khi gặp chuyện không may ở Dịch Kiếm tông, tông chủ Đan Hà phái, cũng chính là phụ thân của hắn đã giam lỏng, để hắn tu luyện tới Trúc Cơ thì mới được đi ra. Lúc này vừa vặn là lúc Kiếm Trủng chi địa tái hiện Hồng Hoang, tông chủ để hắn đi tìm cơ duyên. Nhưng dù sao cũng đã có vết xe đổ cho nên trước khi đi, tông chủ đã đưa cho hắn một cái bùa chú, có thể chống đỡ được một kích toàn lực của tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, dùng làm thủ đoạn giữ mạng.

Một khi bùa chú bị đánh nát, tông chủ cũng có thể cảm ứng được, nhanh chóng chạy tới cứu hắn, chỉ cần có thể kéo dài một chút thời gian là được.

Vốn tờ phù lục này hắn chuẩn bị dùng ở trong Kiếm Trủng chi địa, thế nhưng không nghĩ tới lại đột nhiên có một tu sĩ có tu vi dọa người xông tới, lại hạ sát thủ đối với bọn họ không chút nể nang nào cả. Thấy một đoàn ánh sáng màu lam ẩn chứa ngàn đạo kiếm khí, trong nháy mắt Tống Minh đã cảm thấy mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, hắn không chậm trễ chút nào mà lập tức lấy tấm bùa kia ra.

Bùa chú trực tiếp hóa thành tro tàn, mà toàn thân Tống Minh lại được một vòng kim quang bao phủ chung quanh.

Hơn trăm đạo kiếm khí không ngừng nghỉ một chút nào, trực tiếp đụng vào trên mặt vòng kim quang này, vòng kim quang run rẩy một hồi, màu sắc cũng ảm đạm đi vài phần, Tống Minh sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, may mà quả thực đã chặn lại được hơn trăm đạo kiếm khí này công kích.

Mộc Tiểu Yêu cũng bị biến cố bất thình lình làm cho hoảng sợ, nhìn thấy người tới mặc y phục màu trắng, diện mục thanh tú, thân thể thon dài, lại đằng đằng sát khí.

Mộc Tiểu Yêu khẽ nhíu mày, nghĩ ngợi nói:

- Người nọ có lai lịch gì, ta không quen biết hắn, vì sao phải giúp đỡ ta cơ chứ? Lẽ nào cũng là người mang lòng dạ bất chính? Một lát nữa ta phải cẩn thận một chút.

Bên kia Tống Minh chống đỡ kiếm khí của Lâm Dịch công kích, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, con ngươi liên tục đảo, chuẩn bị kéo dài thời gian, đợi tông môn cứu viện.

Tống Minh ra vẻ mạnh mẽ cười nói:

- Không biết vị đạo hữu này là người của môn phái nào, sợ rằng trong chuyện này có gì đó hiểu lầm nha?

Lâm Dịch cũng không đáp lời mà chỉ lạnh lùng nhìn Tống Minh, giống như đang nhìn một người chết vậy.

Lâm Dịch trực tiếp giang bàn tay ra, trong lòng bàn tay bắt đầu có một đám kiếm quang màu lam khởi động, hơn ngàn đạo kiếm khí bay lượn xoay quanh ở trong đó.

Nhìn thấy một đám kiếm quang này, sắc mặt Tống Minh rất xấu xí, cảm giác giống như trái tim đã nhảy lên trên cổ, hắn run giọng nói:

- Đạo, đạo, đạo hữu thủ hạ lưu tình, ta là... Là thiếu chủ của Đan Hà phái, phụ thân ta là tu sĩ Kim Đan viên mãn Đan Hà phái, nếu như ngươi giết ta thì nhất định phụ thân ta sẽ chạy tới. Khi đó ngươi cũng trốn không thoát được. Đạo hữu đừng có hồ đồ nhất thời mà làm mất đi tính mạng của mình.

Lâm Dịch lạnh lùng cười cười, trực tiếp ném hơn ngàn đạo kiếm khí về phía Tống Minh.

Mà Tống Minh muốn trốn tránh, thế nhưng lại có một loại cảm giác bất kể tránh thế nào thì cũng không thể chạy trốn được hơn ngàn đạo kiếm khí này.

Trong lúc do dự thì kiếm khí đã tới gần, ầm ầm đánh về phía quang tráo trước người của hắn.

Quang tráo phát ra từng đợt tiếng nứt nẻ, ở dưới hơn ngàn đạo kiếm khí màu lam hợp lực công kích, quang tráo cũng không chịu nổi gánh nặng, một số đã gần như vỡ vụn.

Tống Minh vừa muốn lần nữa cầu xin tha thứ thì đột nhiên đã cảm thấy hoa mắt, một bàn tay giống như trong suốt đang lớn dần, hiện ra ở trước mặt hắn.

- Phốc!

Quang tráo vốn đã sắp vỡ vụn bị bàn tay này trực tiếp đánh cho thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống trên mặt đất.

Tống Minh vẫn không kịp phản ứng, chỉ thấy cái tay kia đột nhiên nắm lại, không chút do dự nện lên trên đỉnh đầu của hắn.

Tống Minh chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, sau đó đã đi tri giác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau