BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Phế Đi Ngươi

Đầu tiên Sở Trường Phi sửng sốt, sau đó lập tức giận dữ, nhảy lên đài, lắc đầu cười lạnh nói:

- Từ khi ta tu đạo đến nay, trong hàng tiểu bối đều vô địch, đã rất lâu rồi ta chưa từng thấy có người dám làm nhục ta. Mà ngươi là người thứ nhất. Chỉ là Ngưng Khí tầng tám, hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi tám chữ, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!

Lâm Dịch không chút quan tâm gật đầu, nói:

- Được, ta rất muốn biết một chút, xem cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Lời đã nói đến nước này, không cần phải nhiều lời nữa.

Sở Trường Phi vươn tay sờ một cái vào bên hông, một thanh trường kiếm có quang mang bắn ra bốn phía đã xuất hiện ở trong tay của hắn. Tay trái cũng đột nhiên có thêm một cái khiên màu bạc rất là tinh xảo. Thần thức của Lâm Dịch đảo qua thì đã biết hai kiện này đều là Linh khí Địa giai, trường kiếm kia lại càng không đơn giản, tuy là Linh khí Địa giai, nhưng trình độ sắc bén lại có thể so sánh được với Linh khí Thiên giai.

Các tu sĩ không khỏi cảm thán, trước kia Sở Trường Phi này xuất thủ đều dùng pháp thuật đạo hạnh, chưa bao giờ tế xuất ra Linh khí để đối địch. Lúc này mặc dù ngoài miệng xem thường Lâm Dịch, nhưng nhìn tình hình dường như hắn cũng không dám khinh thường, cho nên mới bày trận địa sẵn sàng đón quân địch như thế.

Người tu đạo có mấy người là kẻ ngu ngốc cơ chứ? Tim mỗi người có chín lỗ, tinh xảo đặc sắc, đối phương chỉ là Ngưng Khí tầng tám, lại không có vẻ gì sợ hãi, cho nên nhất định là có chỗ ỷ lại. Lúc này Sở Trường Phi đã dự cảm được nhất định trận chiến này sẽ vô cùng gian nan. Cho nên vừa lên đài hắn đã ra vẻ như gặp đại địch, tế Linh khí ra, đề phòng đối thủ đánh lén.

Sở Trường Phi cẩn thận như vậy khác hẳn dáng vẻ cuồng ngạo trước đây. Theo hắn thấy, trong lòng Lâm Dịch có lửa giận thiêu đốt, hận ý ngập trời, nhất định sẽ không nhịn được mà lập tức ra tay. Hắn cũng không biết rốt cuộc đối thủ có thủ đoạn gì, cho nên lòng có kiêng kỵ. Vì vậy cũng không chủ động xuất thủ, chỉ yên tĩnh chờ đợi ở tại chỗ mà thôi.

Nào ngờ mí mắt của Lâm Dịch hơi rũ xuống, như lão tăng nhập định, cũng không có ý xuất thủ mà chỉ là cười xùy một tiếng, nói:

- Dáng vẻ này là ngươi định dạy ta thế nào là thiên ngoại hữu thiên, nhân thiên hữu nhân hay sao?

- Ngươi...

Sở Trường Phi bừng lửa giận, nhưng trong nháy mắt đã đè lửa giận trong lòng xuống, vững vàng thủ hộ tâm thần.

Trong lúc tu sĩ tỷ đấu sẽ thường thường khiến cho tâm thần đối phương làm lộ ra sơ hở. Cũng từ đó sẽ bị đối thủ nhân cơ hội công kích, rơi xuống hạ phong. Tuy Sở Trường Phi là tu sĩ Ngưng Khí, nhưng ở phương diện này hắn lại rất có kinh nghiệm, không động, lúc này đông đảo tiền bối ở đây cũng thầm khen một tiếng, tu vi tâm tính của người này không sai!

Lúc này Lâm Dịch đã động.

Hắn ép về phía trước từng bước một, hai chân hạ xuống không nhẹ không nặng trên mặt đá của Thí Kiếm Bình, thế nhưng lại có cảm giác tiết tấu rất mạnh, trong lúc mơ hồ có thể mang theo tác động tới tâm thần của người ta.

Phanh! Phanh! Phanh!

- Tu vi Nguyên thần thật mạnh, thần thức uy áp thật là cường đại!

Trong lòng đông đảo tu sĩ Kim Đan kinh ngạc, rốt cuộc người này tu luyện như thế nào, chỉ có mười mấy tuổi, sao tu vi Nguyên thần lại cường hãn như thế chứ?

Lâm Dịch như sáp nhập vào tự nhiên, vào thiên địa chung quanh, mượn loại đại thế này chậm rãi tới gần Sở Trường Phi, nói:

- Ngươi sợ sao?

Sở Trường Phi bị khí thế của hắn bức bách mà biến sắc, trong lúc lơ đãng đã lui một bước nhỏ, ngoài miệng thì mỉm cười nói:

- Sợ ngươi sao? Ngươi chỉ là...

- Ha ha ha ha ha!

Lâm Dịch ngửa mặt lên trời cười to, cắt đứt lời của Sở Trường Phi.

- Không ổn! Trường Phi sắp thua.

Trong lòng Hàn Nguyên Cốc chủ giật thót một cái.

Nhìn thấy Sở Trường Phi lui về phía sau non nửa bước, ý cười nơi khóe miệng của Lâm Dịch càng sâu thêm, hàn ý trong hai mắt không giảm mà vẫn tiếp tục đi về phía trước, mang theo khí thế ngập trời hét lớn:

- Ngươi có sợ hãi, có lo lắng thì lấy gì để đấu với ta chứ!

Vừa dứt lời, Lâm Dịch đã ép đến trước người Sở Trường Phi, lớn tiếng nói:

- Ngưng Khí tầng chín thì rất giỏi sao?

Lúc này Sở Trường Phi đã nhìn thấy Lâm Dịch ở gần ngay trước mắt, đột nhiên trong lòng có cảm giác không thể kháng cự. Hắn chỉ cảm thấy đối phương giống như Tiên Vương tuyệt thế, cao lớn mà nghiêm trang, thần uy mênh mông cuồn cuộn, mắt nhìn xuống tồn tại như con kiến hôi là hắn vậy.

- Tuyệt đối không thể đợi thêm. Nếu chờ đợi thêm nữa sợ rằng tinh thần sẽ bị tan vỡ.

- A!

Sở Trường Phi nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm đảo qua, chém về phía cổ của Lâm Dịch. Lúc này hắn đã không thể ẩn giấu được nữa, thực lực Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong ầm ầm bạo phát, đánh ra từng đóa kiếm hoa, kiếm ảnh hỗn loạn, khiến cho người ta không phân rõ được hư thực ra sao, không biết điểm để hạ thủ. Dường như chỉ có lảng tránh mà thôi.

Kiếm này vừa ra, toàn trường đã kinh diễm, đông đảo tu sĩ tiểu bối có cảm giác như đặt mình vào trong hoàn cảnh của người khác. Nói chung một chiêu này tuyệt đối không có phương pháp phá giải, lúc này thân kiếm đã như hóa thành mười mấy đạo, hư hư thực thực, không thể nào nhận rõ được.

Chỉ một chiêu này, sợ rằng đã áp lực được đông đảo tu sĩ tiểu bối, mọi người còn chưa phát giác ra được Lâm Dịch đã đổ mồ hôi, cũng không biết người này sẽ đối phó với chiêu này thế nào.

Lâm Dịch không thèm quan tâm tới thanh trường kiếm kia, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Sở Trường Phi, trong lòng có cảm giác, tay vung lên trên không trung, lúc kiếm chưa kịp đánh tới tay hắn thì phanh một tiếng, lại khiến nắm chặt trường kiếm bắn phong mang ra bốn phía vào trong tay.

Dịch Kiếm vừa ra, phá hết kiếm pháp trong thiên hạ.

Sở Trường Phi vừa mới thi triển ra kiếm pháp thì khí cơ của Lâm Dịch đã có cảm ứng, cho nên đã tìm được sơ hở duy nhất của kiếm pháp này. Khám phá ra chỗ yếu, một tay bắt lấy bản thể của trường kiếm.

Trong nháy mắt mọi người có cảm giác như bị sét đánh, ánh mắt hiện lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, tiếng ầm ầm liên tục vang vọng trong đầu, không thể dừng lại.

- Sao hắn có thể làm được, trực tiếp phá được một chiêu này cơ chứ?

- Đối mặt với một kiếm này, còn có thể chính diện chống đỡ được sao?
- Người này điên rồi đi, dùng thân thể để bắt Linh khí, sợ rằng cái tay này sẽ bị phế.

Dịch Kiếm Tông chủ Lăng Kiếp nhìn thấy Lâm Dịch dùng một chiêu phá địch, trong lòng đã hiểu rõ, Dịch Kiếm Thuật này quả nhiên là danh bất hư truyền. Thế nhưng nhìn thấy đối phương dùng tay máu thịt để nắm trường kiếm, sắc mặt không khỏi đại biến, thầm hô một tiếng không ổn.

Vốn Hàn Nguyên Cốc chủ thấy kiếm chiêu của Sở Trường Phi vừa ra thì đã bị phá giải, trong lòng đang lo lắng. Thế nhưng lúc hắn thận trọng nhìn lên thì lại phát hiện ra đối thủ đang dùng bàn tay máu thịt nắm lấy Linh khí Địa giai, miệng không khỏi cười lớn một tiếng:

- Thắng bại đã phân, cái tay này Hàn Nguyên Cốc ta muốn!

- Thật không?

Lâm Dịch cười nhạt, bàn tay nắm lấy thanh trường kiếm linh quang bắn ra bốn phía này không chút sứt mẻ, tay phải ở bên hông chợt đánh ra, đánh thẳng tới mặt của Sở Trường Phi.

Một quyền của Lâm Dịch vừa ra, bàn tay trái nắm kiếm bình yên vô sự. Trong lòng của mọi người vô cùng kinh ngạc, Sở Trường Phi này đang làm cái gì chứ? Vì sao không vận khí đánh nát tay của Lâm Dịch, lẽ nào...

Thân thể Lâm Dịch trải qua ba tháng rèn luyện này đã đạt tới một loại cường độ vô cùng kinh khủng, ba tháng trước hắn dùng lực kháng Linh khí Địa giai của Ngưng Khí tầng chín mà bị thương nhẹ. Hôm nay tay siết chặt trường kiếm, trừ việc trong lòng bàn tay có hơi đau đớn ra thì cũng không thấy một chút máu nào cả.

Có thể nói, hôm nay thân thể của Lâm Dịch đã đủ để chống được một kiện Linh khí Địa giai, hoặc là càng cao hơn.

Trong đông đảo tu sĩ ở đây cũng không có người nào có thể hiểu được cảnh ngộ lúc này của Sở Trường Phi, vốn trường kiếm bị bàn tay máu thịt của đối phương bắt lại. Trong lòng hắn mừng thầm vô cùng, muốn vận kình quấy nhiễu, thế nhưng trường kiếm lại không chút rung động, bàn tay máu thịt của đối phương không có việc gì, trong lúc nhất thời hắn khó có thể cân nhắc được rõ ràng. Chỉ là lúc này bàn tay của Lâm Dịch đã tới gần mặt của hắn.

Một quyền này giống như kèm theo uy thế của thiên địa, uy thế vô song, dần dần trở nên to lớn ở trước mắt của Sở Trường Phi.

Lúc này hắn đã đâm lao thì phải theo lao, như chỉ mành treo chuông, trường kiếm bị bàn tay của đối thủ gắt gao nắm lấy. Mà Sở Trường Phi cũng không dám tùy tiện buông tay, vì vậy song phương chỉ có thể cận thân tranh chấp.

Kiếm vốn là lợi khí để đả thương địch thủ, thế nhưng không ngờ lại trở thành trói buộc.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Sở Trường Phi nhấc cái lá chắn màu bạc lên ngăn ở trước mặt, trong miệng tức giận quát:

- Tật!

Lá chắn màu bạc đột nhiên đón gió bành trướng, ánh sáng màu bạc bắn ra, linh khí ngập trời, giống như một tòa núi nhỏ chắn ở trước mặt hai người.

- Oanh!

Quyền với lá chắn va chạm vào nhau, bộc phát ra âm hưởng đinh tai nhức óc.

- Thân thể thật là mạnh mẽ, không ngờ lại có thể tranh phong cùng Linh khí Địa giai.

Trong mắt Lăng Kiếp hiện lên vẻ khiếp sợ, bàn tay đã run lên nhè nhẹ.

Cả người Sở Trường Phi chấn động, trong hai mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh hãi, sắc mặt ửng đỏ. Hắn chỉ cảm thấy yết hầu trở nên mằn mặn, lục phủ ngũ tạng bị chấn động cực lớn, chỉ một chiêu rốt cuộc hắn đã bị thương.

Tuy rằng cách một kiện Linh khí Địa giai, nhưng lực đạo của một quyền kia lại cái thế, giống như sóng to gió lớn truyền vào trong cơ thể của hắn. Sở Trường Phi cưỡng ép áp chế máu đã dâng lên tận cổ, nửa bước cũng không lui. Thế nhưng hắn không biết, mặt đá dưới hai chân của hắn đã nát, chân ngập sâu vào trong đất.

Vẻ mặt của Lâm Dịch không chút biến đổi, tay phải chậm rãi thu lại, lần nữa không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên đánh ra.

- Phanh!

Lại là một tiếng vang thật lớn vang lên, theo đó là tiếng nứt rất nhỏ, không thể nghe thấy.

Ở đây chỉ có mấy người phát hiện ra được, trên mặt lá chắn có những vết nứt rất nhỏ, khó có thể nhận ra được. Chỉ bằng vào thân thể mà đối kháng với Linh khí Địa giai, không ngờ lại vẫn ở thế thượng phong!Sở Trường Phi cũng không đỡ được nữa mà liên tục lùi về phía sau mấy bước, chân lảo đảo, tay phải cũng không cầm nổi trường kiếm nữa mà buông ra. Miệng phun ra một ngụm máu tươi, thế nhưng lại bị hắn mạnh mẽ nuốt xuống, nhưng khóe miệng đã chảy ra một tia máu.

- Ta thấy cứ vậy đi, đến điểm thì ngừng, coi như là song phương ngang tay.

Hàn Nguyên Cốc chủ mặt dày, cao giọng hô.

Những lời này rước lấy tiếng thầm oán của các tu sĩ bên dưới, trên mặt mỗi người hiện lên vẻ trào phúng.

- Ngang tay?

Lâm Dịch cười nhạt, tay trái cầm trường kiếm của đối phương, lớn tiếng nói:

- Lúc hắn đả thương sư tỷ ta, sao ngươi không đứng ra, coi như là song phương ngang tay đi?

Chợt Lâm Dịch ở trước mắt bao người, hai tay bóp trường kiếm ra thành hai đoạn. Hai tay lại vận lực, miệng hét lớn một tiếng:

- Ngang hàng cái con bà ngươi!

- Phanh!

Một tiếng thanh thúy vang lên, nhưng ở trong lòng mọi người lại giống như sấm sét vang vọng.

Rốt cuộc, Lâm Dịch dựa vào hai tay máu thịt của mình mà mạnh mẽ bẻ gảy Linh khí Địa giai.

Các tu sĩ ồ lên, muốn làm được như vậy thân thể phải rất mạnh mẽ, hắn là yêu nghiệt hay sao?

Hàn Nguyên Cốc chủ không ngờ tới mình lại bị một tiểu bối Ngưng Khí quát lớn, sắc mặt rất là xấu xí, thế nhưng hắn còn chưa lên tiếng thì đã thấy một màn bẻ gãy kiếm của Lâm Dịch, hắn cũng chôn chân đứng tại chỗ.

Thân thể của tu sĩ Kim Đan bọn hắn cũng rất cường đại, từ trước tới nay, lợi dụng đan khí để thối thể, đánh gãy Linh khí cũng là chuyện không nói chơi. Thế nhưng tiểu bối này sao lại có thể làm được như vậy chứ? Hắn ta chỉ có tu vi Ngưng Khí, lẽ nào hắn là thể chất nghịch thiên nào đó ở thời kỳ Thái Cổ hay sao?

Lâm Dịch mặc kệ phản ứng của mọi người, đi nhanh một bước về phía trước, đến trước người Sở Trường Phi. Lại một lần nữa đánh ra một quyền, trên nắm tay mang theo quang mang màu xanh nhạt, sáng lạn như trước nay chưa từng có.

Sở Trường Phi đã bị một màn bẻ gãy kiếm của Lâm Dịch làm cho cả kinh tại chỗ. Nhìn thấy đối phương tới gần, hắn đành phải theo bản năng giơ cái khiên màu bạc lên ngăn cản ở trước người.

- Oanh!

Thanh âm qua đi, lá chắn màu bạc vỡ vụn, hóa thành từng mảnh nhỏ không hề có ánh sáng, ảm đạm, rơi loạn đầy đất.

Sở Trường Phi cũng không nhịn được nữa mà bay ngược ra, điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, mũi, khóe mắt, bên tai cũng có máu chảy ra, vô cùng kinh khủng, giống như ác quỷ dưới địa ngục, dáng vẻ rất là thê thảm.

- Tiểu bối, ngươi dám!

Hàn Nguyên Cốc chủ giận dữ, vung tay lên, trên không trung hóa thành một con rồng bằng băng. Gió thổi qua lập tức bành trướng, Kim Đan uy thế vô song, không hề lưu tình, bắn thẳng về phía Lâm Dịch, muốn đập chết Lâm Dịch ở trước mặt mọi người.

- Đạo hữu hà tất phải làm như thế, chỉ là tiểu bối tranh giành mà thôi.

Khóe miệng Lăng Kiếp mỉm cười, tay áo vung lên, hóa thành vạn đạo kiếm mang đánh về phía con rồng bằng băng, chỉ một thoáng đan khí đã bắn ra bốn phía, linh khí quanh thân hắn trở nên cuồng bạo khó hiểu.

Hai đại tu sĩ Kim Đan giao thủ, pháp thuật va chạm vào nhau ở trên không trung, làm cho mọi người sợ đến mức kinh hồn táng đảm, rất sợ bị vạ lây.

Từ lúc Hàn Nguyên Cốc chủ xuất thủ đến lúc Lăng Kiếp tương trợ cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi. Lâm Dịch không bị một chút ảnh hưởng nào, hai chân đạp đất, người nhảy lên trên không, thân pháp cực nhanh. Thân thể chợt lóe lên, người sau vượt người trước, bắt lấy Sở Trường Phi đang bay ngược ra ở trên không trung.

Tay của Lâm Dịch mang theo tóc của Sở Trường Phi, bị hắn mang xuống đất, người sau đã không có một chút lực phản kháng nào, tất cả đều như nước chảy mây trôi. Thân thể của Sở Trường Phi lơ lửng ở giữa không trung, ánh mắt phức tạp, có sợ hãi, có lo lắng. Thế nhưng càng nhiều hơn chính là cừu hận, nhưng sau một khắc toàn bộ đã bị hoảng sợ bao trùm.

- Dám đả thương sư tỷ của ta, hôm nay ta sẽ phế ngươi đi!

Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào hai mắt của Sở Trường Phi, nói ra từng chữ từng chữ.

- Tha cho ta...

Sở Trường Phi rên rỉ nói một tiếng.

Lời còn chưa dứt thì hắn đã cảm thấy đan điền đau đớn, tê rần, đau đớn lan tràn ra toàn thân, đi sâu vào trong linh hồn, rót vào sâu trong xương tủy. Nhưng lúc này Sở Trường Phi đã chết lặng, cảm nhận được đan điền đã vỡ vụn, khí hải trống rỗng, hắn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, cảm giác đau đớn đã không còn rõ ràng như trước nữa.

Lâm Dịch lãnh đạm nhìn ngã Sở Trường Phi đã ngã xuống ở dưới chân mình, lại lạnh lùng nói:

- Vốn là tỷ đấu đến điểm thì ngừng, thế nhưng lại bị ngươi đánh vỡ quy tắc. Ngươi cho rằng thiên phú của ngươi vô song, vô địch Ngưng Khí là có thể tùy ý làm bậy, tự cao tự đại hay sao? Không phải là Trúc Phong ta không thua nổi, thua thì thua, cũng không sao. Nhưng ngươi lại đánh sư tỷ của ta thành trọng thương, càng làm cho thọ nguyên của sư phụ ta gần hao hết, khó khăn lắm mới có thể giữ được tính mạng cho sư tỷ, cho nên trận chiến giữa ta và ngươi là chuyện khó tránh khỏi!

- Ngươi đã không tuân theo quy củ, như vậy ta cũng không cần thiết phải cố kỵ, lúc ngươi không chút kiêng kỵ ra tay đả thương người, khi đó ngươi phải sớm nghĩ tới kết quả ngày hôm nay mới đúng!

Sở Trường Phi nở nụ cười oán độc, lạnh lùng nói:

- Khặc khặc, kết quả của ngươi cũng không tốt gì đâu. Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày ngươi còn thảm hơn so với ta!

Vẻ mặt Lâm Dịch như thường, thản nhiên nói:

- Có lẽ là vậy, nhưng ngươi đã không có tư cách để nhìn thấy chuyện này...

Chương 17: Thái Cổ Thần Dược

Được làm vua thua làm giặc, sẽ có rất ít người quan tâm tới người thất bại, lúc này Sở Trường Phi chính là một người thất bại.

Mọi người cảm khái không đồng nhất với nhau, tranh giành giữa các tiểu bối cũng biến đổi rất bất ngờ, vốn đã kết thúc, thế nhưng không nghĩ tới lại có một thiếu niên giết ra, làm cho toàn trường kinh diễm. Trấn áp được Sở Trường Phi được gọi là vô địch Ngưng Khí.

Lúc này Sơn Nhạc Môn chủ nghiêng đầu nhìn qua, thấp giọng nói với nữ tử tuyệt sắc:

- Quân Như, tiến vào Thần ma chi địa phải cẩn thận người này, cố gắng không là địch với hắn. Nhìn điệu bộ của hắn, sợ rằng vẫn còn con bài chưa lật.

Nữ tử tuyệt sắc tên là Quân Như khẽ vuốt cằm, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trong mắt ở chỗ sâu lại hiện lên một tia cổ quái.

Lúc này Hàn Nguyên Cốc chủ cũng đã mang được người của mình về, tra xét thương thế bên trong cơ thể Sở Trường Phi. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ, đáng tiếc cho một thiên tài lại ngã xuống ở đây.

Thiên tài vẫn lạc thì không phải là thiên tài, ít nhất ở trước mặt Lâm Dịch thì không phải là như vậy.

Lúc này Hàn Nguyên Cốc chủ lại rất trấn định, cho thấy tâm cảnh của người đứng đầu một phái, vẫn chưa chuyện như vậy mà phẫn nộ ra tay, dù sao ván đã đóng thuyền, việc đã đến nước này, song phương có làm ầm ĩ cũng không có kết quả gì cả. Hắn chỉ là lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Dịch, ánh mắt này bao hàm rất nhiều ý tứ.

Nhưng Lâm Dịch không quan tâm, bởi vì chuyện của hắn đã làm xong.

Lâm Dịch đi xuống đài, Thạch Sa tiến lên đón, gật đầu nói:

- Tốt.

Thạch Sa không nói nhiều, nhưng chỉ một chữ lại chứng tỏ vẻ mừng rỡ trong lòng của hắn.

Trương Đại Long lại gần, cười nịnh nói:

- Lâm sư đệ tốt, dương uy phong cho Dịch Kiếm Tông chúng ta, ngươi là đệ nhất nhân Ngưng Khí danh xứng với thực đó.

Lâm Dịch cũng không tiếp lời mà chỉ là nhìn mọi người ở chung quanh, ánh mắt lấp lánh, đôi mắt giống như mắt ưng, phong mang sắc bén vô cùng.

Khi hắn đột nhiên bộc phát ra khí tức của Ngưng Khí tầng tám, hắn đã hơi cảm nhận được một tia sát khí, tuy rằng rất nhanh nó đã ẩn nấp. Thế nhưng thần thức của Lâm Dịch lại nắm bắt được rất rõ ràng, có người muốn giết hắn!

Đường tu đạo quả nhiên vạn phần hung hiểm, ngay trong tông môn nhà mình vẫn có người muốn xuất thủ với hắn. Chỉ là không biết là người của Hàn Nguyên Cốc, hay là người của Sơn Nhạc Môn.

Lúc này Lăng Kiếp đứng dậy, hai tay giơ lên cao, cao giọng nói:

- Việc này kết thúc ở đây, danh sách mười người cũng đã định ra, Lâm Dịch của Dịch Kiếm Tông ta thay thế Sở Trường Phi Hàn Nguyên Cốc tiến vào Thần ma chi địa.

Hàn Nguyên Cốc chủ hừ lạnh một tiếng, sắc mặt rất xấu xí, thế nhưng cũng không có thốt ra lời phản bác.

Vốn Lâm Dịch không có hứng thú đối với Thần ma chi địa, vừa muốn lên tiếng phản bác thì đã nghe được có người truyền âm cho hắn, là tông chủ Lăng Kiếp.

- Tiểu Lâm Tử, ta biết ngươi không muốn tiến vào Thần ma chi địa này, thế nhưng ngươi cũng nên biết đây là cơ hội duy nhất để cứu sư phụ của ngươi đó.

Hai mắt Lâm Dịch sáng ngời, nếu như có thể cứu được sư phụ, nói không chừng hắn sẽ thực sự xông vào Thần ma chi địa này  một phen.

Lăng Kiếp biết mình nói vậy đã đả động được Lâm Dịch, cho nên lại truyền âm nói:

- Sư phụ của ngươi bị thương rất nặng, nếu có tu sĩ có đại pháp lực không tiếc tổn hao nguyên khí thì cũng có thể cứu được. Thế nhưng hôm nay tu sĩ đều chỉ lo thân mình, tuyệt đối không thể ra tay cứu mạng một người không quen biết. Mà Dịch Kiếm Tông ta cũng không tìm được người như thế. Còn có một loại biện pháp, chính là tìm kiếm thần dược Thái cổ, mặc dù là thần dược Thái cổ không trọn vẹn. Thế nhưng chỉ cần còn có chút dược tính thì cũng đủ để cứu người sắp chết, tái sinh da thịt, cứu chữa thương thế của Thanh Phong càng thêm dễ dàng.

- Thần dược Thái cổ?

Lâm Dịch lẩm bẩm, trong tư liệu lịch sử ghi chép, loại thần dược này từ cuối thời đại Thái cổ đã biến mất ở trong đại chiến Thần Ma, hóa thành linh uẩn thiên địa, chưa từng xuất hiện thêm một lần trong cả vùng Hồng hoang.

- Ngươi không cần phải hoài nghi, nếu như trong cả Hồng Hoang này có tồn tại thần dược Thái cổ thì cũng chỉ có vài nơi mới có. Mà Thần ma chi địa là một trong số đó, nhưng ta không dám cam đoan ngươi nhất định sẽ tìm được.

- Tóm lại là có hi vọng, sư phụ nói người chỉ còn có thể sống được một năm nữa. Thời gian không đợi người, có thể đây là cơ hội cuối cùng của ta.

Lúc này, cách đó không xa có một đạo thanh âm truyền đến, tuy rằng suy yếu, nhưng vẫn có vẻ mừng rỡ.

- Tiểu Lâm Tử, Tiểu Thạch Đầu.

Lâm Dịch nhìn lại, hóa ra là sư tỷ Diệp Uyển Nhi, nhưng nhìn dáng vẻ của nàng, có lẽ thương thế đã không còn đáng ngại gì nữa.Diệp Uyển Nhi đi tới gần đó, nắm tay của hai người, nhẹ giọng nói:

- Tiểu Lâm Tử, một màn vừa rồi ta đã nhìn thấy, đa tạ ngươi đã trả thù giúp sư tỷ. Ngươi và Tiểu Thạch Đầu cố gắng tiến vào Thần ma chi địa, sư phụ để ta chăm sóc, chỉ cần các ngươi bình an trở về là được. Chúng ta phải chăm sóc, ở bên cạnh sư phụ trong những ngày cuối cùng còn lại.

- Yên tâm đi, sư phụ sẽ không chết, ngày ta trở về nhất định sẽ mang thần dược Thái cổ về, đây là hứa hẹn của Lâm Dịch ta.

Trải qua việc này, cảm tình giữa ba người càng sâu thêm một tầng, giữa bọn họ không có toan tính, không có lời nói dối, chỉ có tín nhiệm mà thôi.

Lăng Kiếp nhìn ba người, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng. Có lẽ ba người này sẽ thực sự làm cho Dịch Kiếm Tông danh dương tứ phương tên Hồng hoang đại lục. Hắn cảm khái một chút, chợt cao giọng nói:

- Những người khác tản đi đi, sau khi trở về không được chậm trễ, tiếp tục tu luyện. Mười người các ngươi ở lại, có một số việc ta muốn dặn dò các ngươi.

Tranh đấu trên Thí Kiếm Bình rất có kịch tính, chúng tiểu bối chậm rãi tản đi, thế nhưng vẫn nghị luận ầm ĩ. Lúc này hai người Trương Đại Long, Nguyễn Tiểu Cường đã tâm phục khẩu phục đối với Lâm Dịch, ngay sau đó bọn hắn hộ tống Diệp Uyển Nhi mới bị thương khỏi trở về Trúc Phong.

Tiêu Thiên Trúc thấy một màn như vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, dù sao hai người này đã từng là người lăn lộn cùng hắn, kết quả Lâm Dịch ngang trời xuất thế, dù chưa chính diện giao phong với nhau, thế nhưng trong lúc vô tình đã làm yếu đi danh tiếng của hắn.

Môn chủ Sơn Nhạc Môn cũng đứng dậy, nói:

- Có một chút chuyện, mỗi lần Thần ma chi địa mở ra đều phải nói qua. Thế nhưng mọi người không nên cảm thấy phiền, bởi vì... nếu như các ngươi không chú ý chuyện này, một khi tiến vào đó.... gặp hiểm địa thì sẽ chỉ có một con đường chết mà thôi.

Tất cả mười người dưới đài đều vểnh tai lên, thận trọng lắng nghe.

- Thứ nhất, kỳ hạn của Thần ma chi địa chỉ có một tháng, một tháng này đã đủ để các ngươi hoàn thành nhiệm vụ mà tông môn đưa ra. Mấy tu sĩ Kim Đan như chúng ta sẽ mở ra một lối đi, sau khi các ngươi đi vào, địa điểm sẽ ngẫu nhiên, cho nên cố gắng không nên đi quá xa. Sau một tháng sau nhất định phải trở lại địa điểm ban đầu, bằng không cả đời các ngươi sẽ phải ngây ngốc ở bên trong. Không nên vọng tưởng bản thân có thể tu luyện ở bên trong, bởi vì thời gian tương đối ổn định của Thần ma chi địa cũng chỉ có một tháng này mà thôi. Sau đó khắp nơi ở bên trong đều là khe nứt không gian, nếu như vẫn còn ở bên trong thì ngay cả xương cốt các ngươi cũng không còn, thần hồn câu diệt.

- Thứ hai, sau khi các ngươi tiến vào phải hành sự khiêm tốn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không được tranh đấu cùng người ta. Trên Hồng hoang đại lục này tông môn san sát, trăm tộc hưng thịnh, chính là thời đại hoàng kim thịnh thế, người có thực lực mạnh hơn so với các ngươi nhiều như sao trên trời, rộng như biển khơi. Cho nên không thể cậy mạnh, vừa rồi cũng đã kiểm chứng một câu nói, đó là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Mười người dưới đài không khỏi phát ra một tiếng cười khẽ, bầu không khí đè nén hòa hoãn hơn một chút, sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ lại rất bất thiện, dùng giọng khó chịu nói:

- Nói điểm chính, đừng nói những thứ vô dụng đó.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, hỏi:

- Ở trong đó tu vi của mọi người đều là Ngưng Khí, cho dù tu vi cao tới đâu cũng có giới hạn, ta nghe người ta nói, ai đột phá Trúc Cơ thì sẽ bị khe nứt không gian thôn phệ. Cho nên tất cả mọi người đều có tu vi Ngưng Khí, như vậy chúng ta sợ cái gì chứ?

Trong lòng Lâm Dịch cũng có hiểu rõ đại khái về thực lực của mình, thân thể cường hãn, tuy tu vi là Ngưng Khí tầng tám, nhưng trình độ linh khí tinh khiết lại có thể so được với Ngưng Khí tầng chín. Theo hắn thấy, hắn không hãi sợ bất kỳ tu sĩ Ngưng Khí nảo cả.
Huống chi, tiến vào loại hiểm địa này sao lại không có tranh đấu cơ chứ? Hắn còn phải tìm thần dược Thái cổ, cho nên trong quá trình này nhất định sẽ phải sinh ra tranh đấu.

Hàn Nguyên Cốc chủ cười xùy một tiếng:

- Ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn thấy thế giới lớn bằng bàn tay mà đã tưởng là trời.

Sơn Nhạc Môn chủ cũng không trả lời, ánh mắt chuyển đổi, nhìn về phía Lăng Kiếp, chậm rãi nói:

- Trên lý thuyết, mọi người đều là tu sĩ Ngưng Khí. Thế nhưng các ngươi phải biết rằng, Hồng hoang đại lục có mấy thế lực lớn đỉnh tiêm đều có đại năng có thể phong bế tu vi pháp thuật của bản thân. Hạ xuống tới mức Ngưng khí kỳ, biểu hiện ra hắn là Ngưng khí kỳ, nhưng thực lực thực tế của hắn lại có thể là Trúc Cơ, Kim Đan, thậm chí còn là Nguyên Anh. Cho dù bọn họ không dám đánh ra pháp thuật Trúc Cơ, thế nhưng đạo hạnh kinh nghiệm nhiều năm, tu vi thủ đoạn vẫn còn đó. Tuyệt đối không phải là thứ mà vài tiểu bối Ngưng khí kỳ như các ngươi có khả năng chống lại được.

Hàn Nguyên Cốc chủ cười lạnh một tiếng, nói:

- Ngươi cho rằng thân thể ngươi cường đại thì đã vô địch cận chiến rồi sao? Ở trong mắt người ta ngươi vẫn chỉ là con kiến hôi mà thôi. Tứ đại Hoàng tộc huyết mạch cao quý, từ khi có truyền thừa tới nay, cho dù có thể lực lượng huyết mạch đã giảm, thế nhưng muốn giết chết ngươi cũng đã đủ rồi. Thể chất của bọn họ có thể tranh chấp cùng đại năng Yêu Tộc, tay bẻ gãy linh khí chỉ là chuyện nhỏ.

Hàn Nguyên Cốc chủ nắm lấy cơ hội, trào phúng Lâm Dịch vài câu. Nhưng mà vẻ mặt Lâm Dịch không chút thay đổi, cũng không phản bác, cũng làm cho hắn có cảm giác một quyền của mình đánh vào chỗ trống, khó chịu vô cùng.

Lăng Kiếp có chút thâm ý liếc mắt nhìn Lâm Dịch, lại thấp giọng nói:

- Trong Hoàng tộc của nhân tộc có một gia tộc gọi là Công Tôn gia, bọn họ có Bất tử kim thân vô địch thiên hạ, mãi mãi trường tồn, là một trong các thể chất nghịch thiên nhất truyền thừa từ thái cổ xuống, cứng cỏi vô song. Bất tử bất diệt cũng không phải là thứ mà thân thể phàm thai như chúng ta có khả năng chống lại, huống chi trăm tộc hưng thịnh, đều có người có khí lực cường hãn xuất thế, mấy người các ngươi phải cẩn thận. Người tiến vào trong đó không ai mà không phải là hạng người khó dây vào.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, hắn biết những lời này của Lăng Kiếp là nói cho hắn nghe, bảo hắn từ bỏ việc báo thù. Bởi vì chênh lệch giữa song phương khác biệt giống như trời và đất, không những là thực lực của bản thân mà trên thế lực cũng kém quá lớn.

Lâm Dịch chỉ cười cười, hắn mới tu đạo sáu năm, Ngưng Khí cũng mới được mấy tháng, hắn còn có cơ hội đuổi kịp. Thù của sư phụ nhất định phải báo, ở trong lòng hắn, có một số việc không thể bởi vì sợ hãi nhút nhát mà không đi làm.

Hắn là một người rất có nguyên tắc, là người biết rõ giới hạn. Nếu như không chạm đến điểm mấu chốt của hắn thì tất cả dễ bàn, nhưng nếu phạm đến đầu hắn, thì hắn tuyệt đối sẽ không nhịn.

Hắn hướng tới loại thời đại Thái cổ trước kia, khắp nơi đều là tiên hiệp, là năm tháng quần hùng tranh phong, hắn muốn tu hiệp, mà không là tu tiên đơn thuần.

Lăng Kiếp nói:

- Mỗi mười năm Thần ma chi địa sẽ mở ra một lần, bảo vật chân chính đã sớm bị lấy đi, các thế lực lớn cũng sẽ không có đại tu sĩ tùy tiện áp chế tu vi để tiến vào. Dù sao đây là một chỗ cấm địa sinh mệnh, gần với lục đại hiểm địa Tử Vong Ma Vực của Hồng Hoang, chỉ cần hơi lơ là thì sẽ thân tử đạo tiêu.

Sơn Nhạc Môn chủ có chút không nhịn được nói:

- Lăng đạo hữu hà tất phải nói nhiều như vậy với bọn chúng chứ? Bọn chúng chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ tông môn giao cho, trở lại địa điểm tiến vào ban đầu là được.

- Ta sẽ nói tới điểm thứ ba, là nhiệm vụ chuyến này của các ngươi. Linh khí của Thần ma chi địa so với bên ngoài dày đặc hơn không chỉ gấp mười lần. Người không đạt đến Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong đi vào trong đó, chỉ cần tốn hơn mười ngày là đủ để đột phá, thời gian còn lại thì cố gắng mang Linh thạch về. Về phần thảo dược, binh khí, cho dù là binh khí đã bị tàn phá thì cũng phải mang về, sẽ có tác dụng với tông môn. Sau khi trở về sẽ luận công ban thưởng. Đương nhiên, có lẽ ở bên trong các ngươi sẽ thu được một chút công pháp bí thuật, mấy thứ này trở về nộp lên tông môn, cũng sẽ đổi lại được khen thưởng tương ứng.

Sơn Nhạc Môn chủ nghiêm mặt, nghiêm túc nói:

- Còn có một điều cuối cùng, Thần ma chi địa cũng không phải là vùng đất lành, tuyệt cảnh có mặt ở khắp nơi. Chỉ cần đi nhầm một bước có thể chính là vực sâu vạn trượng, nhưng mối uy hiếp lớn hơn đối với các ngươi là những người khác, nếu như gặp phải bảo vật, chuyện giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích là việc quá bình thường, các ngươi tự giải quyết cho tốt.

Những người khác trong những lời này của Sơn Nhạc Môn chủ là phạm vi quá lớn, đương nhiên cũng bao gồm mỗi một người trong mười người có mặt ở đây. Các tu sĩ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt không khỏi hiện lên một tia đề phòng.

Lâm Dịch và Thạch Sa không nghĩ nhiều, người trước thấp giọng nói:

- Thạch Đầu, sau khi tiến vào ta và ngươi đi cùng nhau. Nếu như không tìm được thần dược Thái cổ ở xung quanh, sợ rằng sẽ phải đi ra xa hơn để tìm.

Thạch Sa biết Lâm Dịch lo lắng thực lực của hắn không đủ, dễ bị người ta giết chết, thế nhưng hắn vẫn lắc đầu nói:

- Tuy rằng Thần ma chi địa là một tiểu thế giới, thế nhưng diện tích bao la, vô biên vô hạn, loại vật như thần dược Thái cổ không biết ẩn giấu ở nơi nào. Cho nên chúng ta chỉ có phân công nhau tìm thì mới có thể tìm được.

Lâm Dịch biết tính tình của hắn, cho nên cũng không nói ra lời khuyên bảo nữa, hắn nói:

- Sau khi tiến vào, cẩn thận một chút, nếu như nguy hiểm thì hãy mau trở về địa điểm ban đầu, người của ba phái sẽ không cách nhau quá xa, như vậy sẽ an toàn hơn một chút.

Chủ nhân ba phái lại dặn dò mọi người vài câu, sau đó mỗi người tản đi, quyết định ba ngày sau sẽ mở Thần ma chi địa ra.

Chương 18: Viện Viện

Lâm Dịch xuất thủ, mặc dù là báo thù vì Diệp Uyển Nhi, thế nhưng vô hình trung đã làm suy yếu uy vọng của Tiêu Thiên Trúc trong đám tiểu bối. Lúc này người của Dịch Kiếm Tông đều biết, đệ nhất nhân trong hàng tiểu bối đã không phải là hắn, mà là Lâm Dịch.

Lúc này Tiêu Thiên Trúc không có để ý tới Lâm Dịch, cũng không quay đầu rời đi, Tống Hàm Yên cười cười với hai người Lâm Dịch, Thạch Sa, sau đó cũng rời đi.

Sau khi xảy ra chuyện ở chỗ này, Thạch Sa đã không còn một chút ái mộ nào với Tống Hàm Yên nữa. Hắn nhìn gương mặt đã từng khiến cho hắn mơ mộng, thế nhưng lúc này trong lòng không có một chút yêu thương nào nữa.

Vị nữ tử tuyệt sắc của Sơn Nhạc Môn kia đi tới, phong thái yểu điệu, đôi mắt đẹp nhìn quanh, khiến cho lòng người rung động. Ở chỗ sâu trong mắt của nàng dường như có cất dấu một tia mị hoặc, khiến cho người ta trầm mê vào trong đó mà chưa phát giác ra được, khó có thể tự kềm chế.

Dùng tâm tính của Thạch Sa, nhìn thoáng qua, hắn vẫn sửng sốt một chút. Quả thực toàn thân nữ tử này có một loại khí chất không nói ra được.

- Tiểu nữ tử Quân Như, bái kiến Lâm đạo hữu, Thạch đạo hữu.

Nói xong, Quân Như khẽ nở nụ cười, đôi mắt đẹp nhìn Lâm Dịch không chớp.

Lâm Dịch nở nụ cười cả người lẫn vật vô hại, có chút thâm ý sâu sắc nhìn chằm chằm vào hai tròng mắt của Quân Như, nói:

- Chào ngươi, đạo hữu có gì chỉ giáo vậy?

Quân Như có vẻ oán trách liếc mắt nhìn Lâm Dịch, cười nói:

- Quân Như chỉ muốn kết giao bằng hữu với ngươi mà thôi. Lúc vào Thần ma chi địa, mong rằng đạo hữu tương trợ nhiều hơn, tiểu nữ tử chưa từng trải qua sóng to gió lớn, thực sự rất lo lắng mình sẽ bỏ mạng ở chỗ đó.

Nói xong, Quân Như giơ bàn tay nõn nà lên, khẽ vuốt ngực, ra vẻ lo lắng sợ hãi, khiến cho người ta nhìn thấy không khỏi yêu thương.

Lâm Dịch cười ngây ngô nói:

- Đạo hữu khách khí rồi, ngươi là tu sĩ Ngưng Khí tầng chín, so với ta còn có đẳng cấp cao hơn, đâu có yếu hơn ta.

- Lâm tiểu đệ đừng có tự coi nhẹ mình, thực lực hôm nay của ngươi ở trong Ngưng khí kỳ ít có địch thủ, sợ rằng đến lúc đó Quân Như thực sự cần ngươi viện trợ a.

- Đạo hữu yên tâm, ba phái chúng ta đồng khí liên chi, nếu như đạo hữu gặp nạn, nhất định Lâm Dịch ta sẽ xuất thủ tương trợ.

Nói tới đây, ngay cả Lâm Dịch cũng có chút xấu hổ, nếu như không phải ba phái bọn họ vì mở Thần ma chi địa thì chỉ sợ đã sớm bởi vì tranh đoạt tài nguyên mà đánh nhau. Làm sao có tâm tư hòa bình tụ lại ở một chỗ, cùng bàn bạc chuyện lớn cơ chứ?

Mâu thuẫn giữa ba phái tồn tại đã lâu, thực lực của Dịch Kiếm Tông từ từ suy yếu, tông môn không có Nguyên Anh, trong đám tiểu bối cũng không có người nào có thể gánh vác được. Mà Hàn Nguyên Cốc, Sơn Nhạc Môn lại là phái mới xuất hiện, khó tránh khỏi nổi lên lòng mơ ước đối với Dịch Kiếm Tông.

Quân Như rất là thân mật với Lâm Dịch, vẻ mặt không giống như giả bộ, chắc hắn đã bị thực lực của Lâm Dịch thu phục.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Thạch Sa hiện ra một tia chế nhạo, cảm khái nói:

- Nữ tử này thật là ưu vật nhân gian. Lâm tử, chi bằng ngươi thu nàng đi. Ta thấy dường như nàng có chút ý tứ đối với ngươi nha.

Lâm Dịch cười híp mắt, cũng không nói tiếp, mà như có điều suy nghĩ nhìn thân ảnh thon dài của Quân Như biến mất. Sau đó nụ cười trên mặt biến mất không còn, lẩm bẩm nói:

- Quả thật có ý tứ.

Hai người trở lại Trúc Phong, định đi gặp mặt sư phụ, chưa tới gần thì đã nghe thấy trong phòng sư phụ truyền ra tiếng cười sang sảng, tuy rằng suy yếu, nhưng lại có vẻ vui mừng không thôi.

Hai người liếc nhau, biết là Uyển Nhi đã nói chuyện xảy ra ở trên Thí Kiếm Bình cho sư phụ nghe.

- Tiểu Lâm Tử, Tiểu Thạch Đầu, mau vào đây. Ha ha, rốt cục Dịch Kiếm Tông ta cũng sắp cường thế quật khởi, đáng tiếc lúc đó ta không có mặt, đáng đánh! Cho dù ta lập tức chết thì cũng không có gì là đáng tiếc cả.

Lâm Dịch quỳ gối ở trước mặt Lâm Thanh Phong, nói:

- Sư phụ, người sẽ không chết, nhất định con và Thạch Đầu sẽ vì người mà tìm về thần dược Thái cổ.

Lâm Thanh Phong khoát khoát tay, cười cười, trong nụ cười có vẻ cởi mở, hắn nói:

- Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình trên nhân gian. Trong mấy tháng qua, ta cũng đã nghĩ thông suốt, tu sĩ Kim Đan cũng chỉ có thọ mệnh năm trăm năm, Nguyên Anh ngàn năm. Ai có thể trường sinh bất tử chứ? Mặc cho ngươi phong hoa tuyệt đại thế nào, hoặc là thiên kiêu một đời ra sao. Kết quả cũng chỉ là một nắm đất vàng mà thôi.

- Người sống trên đời này, phải đoan chính, làm việc không thẹn với lương tâm, như vậy mới không uổng công làm người một lần, không tu tiên, chỉ tu hiệp!

Khi nói tới những trong tâm khảm của Lâm Dịch, hắn nặng nề gật đầu.Lâm Thanh Phong dừng một chút, lại nói:

- Thần ma chi địa rất là hung hiểm, hai người các con lấy việc giữ mạng làm chủ, không thể vì tìm thần dược Thái cổ hư vô mờ mịt cho ta mà rơi vào hiểm địa. Cả đời này của sư phụ đã trải qua nhiều chuyện, mà con đường của các con còn rất dài, tất cả mọi việc nên cẩn thận, ta và Uyển Nhi ở trong Trúc Phong chờ các con về.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch rời đi, tiến vào Thần ma chi địa cửu tử nhất sinh, hắn còn có một chút chuyện không buông bỏ được, cũng không lâu sau hắn đã đi tới nơi ở của Viện Viện.

Lúc này tiểu cô nương đang khoanh chân ngồi ở trên tảng đá, tay bấm pháp quyết, phun ra nuốt vào linh khí. Trải qua mấy tháng, Viện Viện đã có tu vi Ngưng Khí tầng một.

Nghe thấy tiếng bước chân, Viện Viện mở hai mắt ra, đôi mắt to ngập nước nhìn về phía người tới, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên, giống như một quả táo vừa mới chín muồi. Nàng sôi nổi lại gần, đầu nhào vào trong lòng của Lâm Dịch.

- Đại ca ca, Viện Viện nhớ huynh.

Không nói nhiều, nhưng chỉ mấy chữ này lại làm cho Lâm Dịch cảm động một hồi. Thân thế của tiểu nha đầu này quả thực rất đáng thương, nàng đã coi hắn là người thân nhất. Nếu là như hắn mất mạng, tan thành mây khói ở trong Thần ma chi địa, không chỉ có sư phụ khó giữ được tính mạng, sợ rằng sau này cũng không có ai chăm sóc tiểu nha đầu này. Để nàng lẻ loi hiu quạnh, không biết sẽ lại phải chịu bao nhiêu ủy khuất.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Dịch lại nặng nề hơn một chút.

- Viện Viện, ấm trà của muội đâu?

Lâm Dịch cảm giác ấm trà trên người của Viện Viện là một đồ đạc không ổn định, Giang lão bá chính vì nó mà gặp nạn. Bởi vậy hắn định trước khi rời đi sẽ giúp Viện Viện xử lý thứ này một chút.

- Sao?

Nghe thấy Lâm Dịch hỏi ấm trà, trên mặt Viện Viện hiện lên một tia đỏ ửng, cắn môi quanh co nói:

- Ấm trà đã bị muội đánh nát...

Sau đó Viện Viện nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Dịch, không nói một lời, cho rằng hắn bởi vậy mà tức giận cho nên nàng vội vàng nói:

- Đại ca ca, không phải muội cố ý. Nó, nó không cẩn thận rơi xuống mặt đất, vì vậy… vì vậy mới nát, thực sự không phải muội cố ý...

Nói đến câu sau, rốt cuộc nàng đã gấp gáp đến mức muốn khóc.

Lâm Dịch không khỏi mỉm cười, khẽ xoa mái tóc của tiểu nha đầu, lại cười nói:

- Viện Viện khóc cái gì, đại ca ca không trách muội, nát thì cứ để nó nát, có gì mà phải khóc cơ chứ?

End of dialog window.

Lẽ nào ấm trà này thực sự là vật phàm, ba người Đan Hà Phái kia đã nhìn nhầm hay sao?

Nghĩ vậy, Lâm Dịch không khỏi cảm khái:

- Một cái ấm trà nát nhưng lại làm liên lụy tới mạng người, Giang lão bá vì vậy mà mất mạng. Ba người của Đan Hà Phái lại còn bị chết trong tay của ta.

Tiểu nha đầu nhìn thấy Lâm Dịch không tức giận, nàng chạy về phòng giống như một cơn gió. Chỉ chốc lát sau đã đi ra ngoài, tay cầm một thứ rồi đưa tới trước mặt Lâm Dịch, nàng nói:

- Đại ca ca, ấm trà đã vỡ, chỉ còn lại nắp ấm này, muội nghĩ chung quy nó vẫn là đồ mà gia gia để lại cho muội, cho nên muội vẫn còn giữ nó.

Lâm Dịch cười cười, cũng không để ý, bỗng nhiên trong lòng khẽ động, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào cái nắp, lại đưa tay nhận nó, hơi dùng sức bóp, thế nhưng cái nắp lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng một chút nào.

- Ồ? Quả nhiên có chút môn đạo.

Lâm Dịch vận bảy thành lực đạo, lần nữa bóp chặt, sau đó nhìn lên, ngay cả dấu ngón tay trên nắp ấm cũng không có.

Phải biết rằng, dựa vào thân thể của Lâm Dịch, một lần bóp cho dù là Linh khí Nhân giai cũng sẽ vỡ vụn, cái nắp ấm này nhìn rất bình thường, thế nhưng lại vô cùng cứng rắn.

- Đúng rồi, ấm trà này vốn cũng không phải là bảo bối, cái nắp này mới là bảo bối.

Nghĩ tới đây, Lâm Dịch kiểm tra một phen, nhưng vẫn không nhìn ra được trò trống gì, sau đó hắn thấp giọng nói:

- Nếu như ta đoán không sai, cái nắp này mới thật sự là bảo bối. Viện Viện, ta sẽ mở thức hải muội ra, đặt cái nắp ấm này vào. Sau này đừng có để lộ ra trước mặt người khác một cách đơn giản nhé.

Viện Viện mới tu đạo không lâu, cho nên nàng mơ mơ màng màng gật đầu.

Ở nơi mi tâm của Lâm Dịch không hề có dấu hiệu có một chút ánh sáng màu tím hiện lên, thần quang nội liễm, tản mát ra từng trận uy áp, mi tâm sáng loáng. Sau đó bắn ra một đạo ánh sáng màu tím chiếu vào trên mi tâm của Viện Viện.

Mi tâm của Viện Viện đột nhiên đau đớn, sau đó nàng đã cảm giác dường như trong đầu có thêm một món đồ, nàng thận trọng nhìn qua, hóa ra là cái nắp ấm kia.

- Viện Viện, đại ca ca sẽ đi một chỗ, một tháng sau mới có thể trở về.

- Có nguy hiểm không?

- Có thể... có một chút.

Viện Viện mím môi, gật đầu, trong hai tròng mắt trong veo như nước hiện lên vẻ lo âu, nàng thấp giọng nói:

- Đại ca ca, đi rồi Viện Viện nhớ huynh, Viện Viện không nỡ rời xa huynh.

Trong mắt của Lâm Dịch lộ ra một tia cưng chiều, ôn nhu nói:

- Viện Viện ngoan, một tháng nữa đại ca ca sẽ trở lại, muội không nên gây phiền phức cho Uyển Nhi tỷ và sư phụ, trong khoảng thời gian muội cũng nên tu luyện thật tốt, không được lười biếng.

- Được, vậy huynh phải hứa với Viện Viện, sau một tháng nhất định phải trở về.

- Được, ta đồng ý.

- Chúng ta ngoắc tay.

Lâm Dịch ngẩn ra, cảnh vật trước mắt dần dần có chút mơ hồ, như trở lại lúc hắn mới vào Dịch Kiếm Tông. Nhớ tới đoạn năm tháng hồn nhiên ngây thơ đùa giỡn với Thạch Đầu, Uyển Nhi, chớp mắt một cái, sáu năm đã qua.

- Ngoắc tay là đã hứa, một trăm năm cũng không được thay đổi.

Mặt trời chiều dần dần biến mất, ánh chiều tà rơi xuống, chiếu lên trên mái tóc của nàng, nàng dùng sức vung vẩy hai tay, hô lớn với bóng lưng đang rời đi kia:

- Đại ca ca, muội sẽ chờ huynh!

Chương 19: Mới Vào Hiểm Địa

Trong một vùng đất hoang lạnh lẽo và âm u cùng tồn tại, có cát vàng đầy trời, từng cơn cuồng phong cuốn qua mặt đất, mang đến từng trận khí tức máu tanh. Nơi đây không có một tia sinh cơ, trong không gian tràn ngập sát lục và tuyệt vọng.

Đột nhiên, ở một điểm nào đó trên không trung có một vết nứt đen nhánh xuất hiện, giống như sấm sét quét qua bầu trời đêm, vết nứt không ngừng lan tràn, giống như từng con độc xà, xé rách bầu trời. Lại có mấy đạo thân ảnh từ trong khe nứt rớt ra ngoài, ngã ở trên vùng đất hoang.

Lâm Dịch vừa mới rơi xuống đất thì đã đứng dậy, nhìn khắp bốn phía. Trong Thần ma chi địa này tràn ngập ẩn số và nguy hiểm, nhất định phải làm quen với hoàn cảnh chung quanh trước, sau đó mới quyết định.

- Linh khí thật là nồng nặc!

- Đúng vậy, linh khí ở nơi này so với bên ngoài còn dày đặc hơn gấp mười mấy lần, nơi này thực sự là thiên đường của tu sĩ a.

Vài tên tu sĩ ầm ĩ, Lâm Dịch cười cười.

Thiên đường?

Thần thức của Lâm Dịch cường đại hơn xa những người khác. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, trong không gian này có uy áp ngập trời, ở khắp nơi ngửi mùi máu tươi nồng nặc.

Trong lòng lập tức có từng trận cảm giác nguy cơ kích thích thần kinh của hắn, sợ rằng không tới mười này, mấy người này sẽ biết, nơi đây là địa ngục, mà không phải phải là thiên đường gì đó.

Lâm Dịch tiện tay nhặt một tảng đá lên, cảm nhận một chút, lại mở miệng nói:

- Những hòn đá bình thường ở nơi này trải qua linh khí ôn dưỡng mười vạn năm, hôm nay ít nhất cũng có thể so được với một khối Linh thạch trung phẩm.

Xem ra nhiệm vụ tông môn giao phó rất dễ để hoàn thành rồi.

- A, ta nhặt được một kiện binh khí đã bị tàn phá, trời ạ, quả nhiên nơi này khắp nơi đều là bảo vật nha.

Một tên tu sĩ kinh hô một tiếng, sau đó hắn lập tức cảm giác có chỗ không đúng. Bởi vì hắn phát hiện ra mọi người đều nhìn về phía vật trong tay hắn, hắn giật mình, trong mắt hiện lên vẻ đề phòng, nhanh chóng cất kiện binh khí kia vào trong túi trữ vật, sau đó nhìn chằm chằm vào mọi người rồi chậm rãi thối lui, trong giây lát đã biến mất không còn tung tích.

Ở trong Thần ma chi địa, không có bằng hữu, chỉ có địch nhân, trừ mình ra, ai cũng không thể tin tưởng được.

Một lát sau, mười người đã đi được không sai biệt lắm, Tiêu Thiên Trúc và Tống Hàm Yên kết bạn mà đi, chỉ còn lại có Lâm Dịch, Thạch Sa, Quân Như của Sơn Nhạc Môn và tiểu tử Hàn Lỗi cơ linh của Hàn Nguyên Cốc mà thôi.

Hàn Lỗi có vóc người cường tráng, cao lớn vạm vỡ, so với Lâm Dịch còn cao hơn chừng một đầu, hắn đi tới rồi thấp giọng nói:

- Lâm huynh đệ, một tháng này nếu như chúng ta gặp nhau thì nên giúp đỡ nhau một chút, ta không có tâm tư gì khác. Chỉ cần có thể còn sống đi ra là được rồi.

Lâm Dịch không có ấn tượng quá xấu đối với hắn, tuy rằng người này giả vờ ngây ngốc, nhưng nói giữ lời. Cho nên cũng không có hành động gì nhằm vào hắn, vì vậy Lâm Dịch gật đầu nói:

- Lẽ ra nên như vậy, chuyến này không đơn giản, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Hàn Lỗi nghe được câu này, hắn mở cái miệng rộng cười cười, sau đó xoay người rời đi.

Quân Như chậm rãi đi tới, nhìn quanh một lúc, sóng mắt lưu chuyển, nũng nịu nói:

- Lâm đạo hữu, ở trong Thần ma chi địa, có lẽ ngươi sẽ không ra tay với Quân Như. Như vậy tiểu nữ tử sẽ không chịu đựng được nổi.

Lâm Dịch nheo mắt, cười tà, nói:

- Người không phạm ta, ta không phạm người.

- Ha ha, ta nói cho ngươi cười đấy, nhìn ngươi khẩn trương như vậy kìa. Được rồi, Quân Như cáo từ, Lâm đạo hữu bảo trọng nhé.

Nói xong, Quân Như người nhẹ nhàng đi, để lại một bóng lưng rất đẹp.

Lâm Dịch nhìn nàng đi xa, sau đó mới thấp giọng nói với Thạch Sa:
- Thạch Đầu, nếu như gặp nữ tử này phải nhượng bộ lui binh, cần đề phòng nhiều hơn nữa, nữ tử này không đơn giản.

Thạch Sa gật đầu, nói:

- Chúng ta tách ra đi, tranh thủ mau chóng tìm được thần dược Thái cổ.

Hai người phân công nhau rời đi.

Lâm Dịch đi không được bao xa thì trong lòng khẽ động, vẻ mặt có chút kinh dị, trong mắt có một tia lạnh lẽo xẹt qua, dưới chân lại không ngừng nghỉ một chút nào.

Cũng không lâu sau, thân thể đang đi nhanh của Lâm Dịch đột nhiên dừng lại, đột nhiên quay đầu lại, ở trong hai mắt chỉ là một mảnh hoang vu, không hề có lấy một bóng người.

Hai mắt của hắn híp một cái, cười nhạt một chút, phóng thần thức ra ngoài, tìm kiếm về bốn phía. Một lúc lâu sau, vẫn không có phát hiện ra bất cứ điều dị thường nào.

Lâm Dịch tu luyện Tử vi tinh thuật đã có một đoạn thời gian, thần thức rất cường đại, linh giác đã vượt xa tu sĩ cùng giai. Ngay vừa rồi, hắn đột nhiên cảm thấy dường như có người ở phía xa xa nhìn trộm mình, lại còn tản mát ra một tia sát khí như có như không. Làm cho trong lòng hắn có một loại cảm giác nguy cơ ngập tràn.

Nhưng khi hắn dừng bước lại, khí cơ lại biến mất, không có một chút tung tích nào cả.

Hắn biết đây cũng không phải là ảo giác.

Loại cảm giác này rất không tốt, hắn ở ngoài sáng, địch nhân ở trong tối, làm cho hắn sinh ra một loại cảm giác rất bất đắc dĩ, không thể nắm giữ vận mệnh của bản thân vào trong tay. Nguy hiểm tùy thời làm bạn ở bên người mình, chẳng biết sẽ bạo phát lúc nào.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, trong lòng đã có tính toán, lần nữa sải bước đi về phía trước.

Mấy ngày trôi qua hắn đã tra xét hoàn cảnh chung quanh không sai biệt lắm, không có một chút đầu mối nào về thần dược Thái cổ. Chỉ là hắn lại nhặt được không ít Linh thạch thượng phẩm, sát khí kia cũng không có xuất hiện, nhưng Lâm Dịch lại biết, nguy hiểm vẫn chưa bị giải trừ.

Lâm Dịch bắt đầu từ từ khuếch trương phạm vi để tìm kiếm. Lúc hắn đi qua một chân núi thì lại đột nhiên nhìn thấy một người lén lút, tay cầm một cái chuông lớn rách nát, miệng cười khúc khích.

Đồ đạc trong Thần ma chi địa đều là thứ để lại từ Thần Ma đại chiến thời kỳ Thái cổ. Mặc dù là đồ vật đã vỡ vụn thì cũng không phải là vật phàm. Phàm là là đồng hồ, đỉnh, linh khí. Những thứ này tế luyện rất khó, hắn ta có thể nhặt được một cái chuông, quả thực vận khí không tồi.

Nhưng nơi này là Thần ma chi địa, người này có chút đắc ý vênh váo, cho nên không phát hiện ra có người ẩn sau tảng đá ở cách hắn không xa.

End of dialog window.

Chỉ cần hơi lơ là, kết quả chỉ có một.

- Phốc!

Đao quang lóe lên, mưa máu văng khắp nơi.

Cái đầu của người kia bay lên cao, sau đó rơi xuống trên mặt đất, đôi mắt vô tội mở to, tới lúc chết cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Ở trong Thần ma chi địa, không dựa vào số mệnh, chỉ nhìn thực lực.

Lâm Dịch đứng ở cách đó không xa yên lặng nhìn một màn này, thế nhưng hắn không xuất thủ. Tu sĩ tranh chấp, thân tử đạo tiêu không trách được người ngoài, hắn cũng không có thời gian để xen vào việc của người khác.

Phía sau tảng đá, một người áo đen xoay người đi ra, bàn tay nhẹ nhàng vung lên, triệu hồi bảo đao dính đầy máu tươi. Thế nhưng hắn vẫn chưa đi nhặt cái chuông rách mà có vẻ đề phòng nhìn chăm chú về phía Lâm Dịch, không dám thả lỏng, dường như có ý ra tay.

Những cảnh tượng như này, mấy ngày qua Lâm Dịch cũng đã thấy nhiều, cho nên cũng không thèm để ý. Hắn chỉ lặng lẽ thối lui, cũng không có tranh chấp, nhiệm vụ chủ yếu của hắn chỉ là tìm kiếm thần dược Thái cổ mà thôi.

Trong Thần ma chi địa, khắp nơi đều tràn ngập sát khí, mấy ngày qua cũng có mấy người chủ động tìm tới Lâm Dịch, thế nhưng đều bị mấy quyền của hắn đánh nát. Đối với người như thế, hắn không có lưu tình, không giết người, người sẽ giết mình.

Không chỉ giữa người với người tràn ngập tranh đấu, mà ở một chút địa vực, ngay cả chạm cũng không thể chạm vào.

Lâm Dịch từng tận mắt nhìn thấy, một tu sĩ đi tới một cái ao rất tầm thường, thế nhưng lại bỏ mạng ở nơi này. Theo đạo lý bình thường, tu sĩ Luyện Khí sẽ không đến mức bị một cái ao thôn phệ. Nhưng mọi chuyện thường thường lại quỷ dị tuyệt luân như vậy, sau khi hai chân của tên tu sĩ kia bước vào lại giống như trúng tà vậy, không có một tia giãy dụa, vẻ mặt xám như tro tàn, mãi đến khi toàn thân bị thôn phệ hầu như không còn rồi biến mất.

Khắp nơi đều là sát khí, từng bước đều kinh tâm.

Lâm Dịch tìm vài ngày, không có đầu mối, hắn cũng đã xông qua mấy chỗ hiểm địa, suýt nữa đã mất mạng. Ngay cả cái bóng của thần dược Thái cổ cũng không thấy, lúc này hắn đã cách điểm đáp xuống càng ngày càng xa.

Thần ma chi địa, ngày thứ bảy.

Lâm Dịch đi tới một chân núi cao, trong mấy ngày này hắn đã biết mùi máu tươi trong không gian này càng ngày càng nặng, mà ở phía trước mặt xa xa thì lại có thể cảm giác được rõ ràng có một cỗ sát khí tận trời cuồn cuộn kéo tới. Nếu như đi về phía trước, sợ rằng cả người sẽ mất đi phương hướng ở trong sát khí, biến thành một người không có ý thức chỉ biết giết chóc.

Dùng tu vi Nguyên thần của Lâm Dịch, chịu đựng áp lực đi tới đây đã là cực hạn. Hắn suy nghĩ một lúc lâu, vẫn còn có chút hiếu kỳ, vì vậy mới men theo chân núi, leo lên ngọn núi cao này. Đứng ở trên đỉnh núi nhìn lại về phía xa xa.

Vừa nhìn qua, trong nháy mắt Lâm Dịch trợn mắt há hốc mồm, tóc gáy toàn thân dựng ngược lên, chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, không khỏi kinh hãi, chân không khỏi lui ngược lại về phía sau mấy bước.

Một màn trước mắt, quả thực quá mức chấn động.

Đó là một con sông đang chảy xuôi.

Chuẩn xác mà nói, là một dòng sông máu, máu chảy thành sông, tiên huyết đỏ thắm.

Dòng sông máu cuồn cuộn, hoa máu văng khắp nơi, liên tục chảy xuôi, không biết chảy tới đâu. Ở trong dòng sông máu thỉnh thoảng còn có mấy cỗ thi thể phập phồng, binh khí vô tận, đây là một con sông máu tràn ngập thi thể.

Rốt cuộc trận chiến năm đó đã có bao nhiêu sinh linh bỏ mình thì mới tạo thành một con sông máu sát khí ngập trời như vậy chứ? Mà chỗ chiến trường này chỉ là một góc của Thần Ma đại chiến mà thôi, có thể thấy được đại chiến năm đó thảm liệt ra soa.

Nhìn một hồi, Lâm Dịch chợt cảm thấy hai mắt đau đớn tới mức khó nhịn, nước mắt chảy xuống, hắn vội vã quay đầu đi chỗ khác, hít sâu mấy hơi, cố gắng làm cho tâm thần bình phục lại.

Lúc này, trong lòng hắn cả kinh, đột nhiên phát hiện ra tại một chỗ trên đỉnh núi có một tảng đá, bên trên có một người khoanh chân ngồi. Người này cách hắn rất gần, hai mắt lạnh lùng theo dõi hắn.

Vừa nhìn qua, khiến cho Lâm Dịch sợ đến mức hồn phi phách tán.

Ở trong Thần ma chi địa bị người ta tới gần, không ngờ lại không hề phát hiện ra được, nếu như người này xuất thủ, nhất định hắn sẽ không có đề phòng, chỉ có nước mất mạng mà thôi.

Chương 20: Ô Sao Trường Kiếm

Lâm Dịch thủ hộ tâm thần, yên lặng nhìn người nọ, chân không dám di chuyển đi một chút nào. Hắn có một loại cảm giác, nếu như mình vọng động một cái thì sẽ có kết cục thân tử đạo tiêu.

Chỉ thấy người nọ mặc áo trắng như tuyết, trên mặt không có râu, giữa hai lông mày lộ ra một tia sát khí. Thế nhưng vẻ mặt lại có một loại cô đơn không nói ra được, trên hai đầu gối có một thanh trường kiếm rất là cổ xưa. Kiếm không rút ra, thế nhưng lại có từng đợt hàn ý tản ra, chấn nhiếp tâm thần người ta.

Trong lúc song phương giằng co, đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân, Lâm Dịch nhìn qua, lập tức nhìn thấy hai tu sĩ mặc đạo bào màu vàng vừa leo lên đỉnh núi, trên ngực có thêu hai chữ lớn, Công Tôn!

Công Tôn Hoàng tộc!

Đồng tử của Lâm Dịch chợt co rút lại, khí tức bất ổn, không nghĩ tới ở trong Thần ma chi địa này, rốt cuộc nhanh như vậy hắn đã gặp phải đối phương. Công Tôn Cổ Nguyệt là tu sĩ Kim Đan, cho nên có lẽ sẽ không tới nơi đây để mạo hiểm, hai người này có lẽ là tu sĩ tiểu bối của Công Tôn Hoàng tộc.

Một vị tu sĩ trong đó lạnh lùng liếc mắt nhìn Lâm Dịch, sau đó thoáng nhìn qua người mặc áo trắng, miệng khẽ ồ một tiếng, dường như lại lập tức có cảm giác, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, bị khí cơ của hắn chấn nhiếp cho nên cũng không dám lộn xộn. Trên trán từ từ xuất hiện từng trận mồ hôi.

Vẻ mặt tên tu sĩ đi theo phía sau kia rất âm trầm, hắn đứng cách xa hơn người nọ một chút. Lúc này hắn vuốt cằm trầm ngâm một lúc lâu, sau đó đột nhiên cười xùy một tiếng, nói:

- Nhìn ngươi sợ đến mức đó kìa? Đó chỉ là một người chết, ngươi cũng không nhìn ra được sao?

Tu sĩ trước đó không tin tưởng, hét lớn:

- Công Tôn Phái, ngươi bớt nói lời châm chọc ở đây đi, mau tới kéo ta trở về đi.

Tu sĩ tên là Công Tôn Phái thấy vậy, cười lạnh một tiếng rồi nói:

- Ngươi bình tĩnh cảm nhận một chút, người nọ nào có khí tức sinh mệnh chứ? Hắn đã tạo hóa ở chỗ này được hơn mười vạn năm, đã sớm chết hẳn rồi, vừa đụng sẽ hóa thành tro tàn mà thôi, ồ... Không có để lại bí bảo gì sao, thanh kiếm kia nhìn như có chút bất phàm.

Ngoài miệng nói như thế, nhưng dưới chân hắn lại không nhúc nhích, không tiến lên, mà chỉ nhìn từ phía xa xa.

Vẻ mặt của Lâm Dịch rất bình tĩnh, thầm nghĩ:

- Công Tôn Hoàng tộc này tuy là tứ đại thế gia, thế nhưng trong đám tiểu bối cũng lục đục với nhau. Rõ ràng tu sĩ Công Tôn Phái kia không có ý tốt. Tuy nói người mặc áo trắng này đã chết, thế nhưng sát khí này lại có mặt ở khắp nơi, nếu như đi sai một bước sẽ khó bảo đảm bản thân không có rơi vào kết quả thân tử đạo tiêu.

- Ồ, dường như đúng như ngươi nói, người này đã chết. Ha ha ha, thực sự là cơ duyên trời giáng xuống đầu nha.

Tu sĩ kia ngửa mặt lên trời cười to, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận, cẩn thận đi từng bước nhỏ về phía trước.

Tu sĩ kia âm thầm cười nhạt, thầm nghĩ:

- Công Tôn Phái ngươi có tâm tư gì ta không biết sao? Muốn làm cho ta bị thương, ta sẽ để cho ngươi xem, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con chứ? Nếu như ta có được bảo bối này, ngươi đừng mơ được chia trác gì. Hừ!

Tu sĩ kia động khẽ động, nhìn người mặc áo trắng không có động tĩnh gì. Lúc này hắn mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, chậm rãi đi đến chỗ người mặc áo trắng kia, bước chân rất chậm, bởi vì hắn vẫn không dám khinh thường.

Mãi tới khi đi tới trước mặt người mặc áo trắng kia thì tên tu sĩ kia vẫn không có việc gì. Hắn yên lòng, cười ha hả, ngạo nghễ nhìn về phía Công Tôn Phái, khóe miệng mang theo một tia trào phúng, nói:

- Công Tôn Phái, sợ rằng tính toán của ngươi không có tác dụng rồi, thanh kiếm này ta từ chối thì bất kính a.

Trong lòng Công Tôn Phái thầm buồn bực, chẳng lẽ hắn đã tính sai thật? Ngoài miệng thì lại ra vẻ lạnh lùng nói:- Ngươi nói thế là có ý gì, đều là tộc nhân của Công Tôn gia, ai thu được không phải giống nhau hay sao.

- Khà khà, chỉ sợ hiện tại ngươi đang rất đau lòng thôi.

Tu sĩ kia nói xong, trực tiếp chụp tay vào thanh Ô Sao trường kiếm này, trường kiếm trực tiếp rơi vào trong tay hắn. Mà hai tay của người mặc áo trắng bị trường kiếm kéo, trực tiếp hóa thành một mảnh tro tàn, từ từ lan tràn tới toàn thân, cuối cùng hóa thành một mảnh hư vô.

Mặc cho ngươi năm đó ngang dọc tứ hải, oai phong một cõi, kết quả vẫn không chống lại được năm tháng, cuối cùng vẫn hóa thành bụi bặm, tiêu tán ở trong Thiên Địa.

Tất cả không có một chút dị thường nào, cũng không có một tia nguy hiểm nào cả.

Nhưng Lâm Dịch mắt sắc, trước lúc thân thể của người mặc áo trắng kia tiêu tán, rốt cuộc hắn đã mơ hồ thấy trong khóe mắt của người mặc áo trắng kia hiện lên một tia đùa cợt.

- Không tốt!

Linh giác của Lâm Dịch rất cường đại, báo động chợt lóe lên, đột nhiên hắn cảm giác được tóc gáy ngược dựng thẳng, chân tê rần, theo bản năng trực tiếp quỳ rạp xuống trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn về phía tu sĩ kia.

- Ha ha ha ha.

Tu sĩ kia vẫn chưa ý thức được nguy hiểm, cho nên vẫn đang cười to.

Đột nhiên, Ô Sao trường kiếm bộc phát ra ánh sáng màu trắng chói mắt hoa mắt, giống như một đạo sấm sét quét qua bầu trời đêm. Lấy Ô Sao trường kiếm làm trung tâm, bốn phía nổi lên từng đợt rung động giống như nước.

Nhưng rung động này nhưng cũng không xinh đẹp, trái lại còn tràn ngập sát ý lành lạnh.

Giờ khắc này, dường như toàn bộ không gian đã cứng lại, thời gian cũng trì trệ không trôi nữa.
Lúc này ngay cả một hành động nhỏ Lâm Dịch cũng không dám làm, hai mắt trợn to, nhìn đạo ánh sáng kia, một kích này cũng không phải là thứ mà tu sĩ Ngưng Khí có khả năng thừa nhận được.

Ánh sáng màu trắng quét qua trán tên tu sĩ kia, không chút dừng lại nào mà quét về phương xa. Nửa ngày sau mới bắn trúng một ngọn núi đang đứng sừng sững trong mây.

- Ầm Ầm!

Đỉnh núi lớn bằng một căn phòng bị chém ngang, lăn xuống sườn núi, phát ra từng tiếng ầm ầm, toàn bộ mặt đất đều run rẩy, dường như trời sập đất lún, tận thế đã tới vậy.

Lâm Dịch quay đầu nhìn về phía Công Tôn Phái đang nằm sấp xuống ở phía xa. Người này cũng rất nhanh nhẹn, vừa thấy không ổn đã nằm xuống, vẻ mặt của hắn cũng kinh hãi, trợn mắt há hốc mồm.

- Ánh sáng này bạo phát tuyệt đối vượt xa pháp thuật của Trúc Cơ kỳ, chắc chắn sẽ tạo thành khe nứt không gian!

Lâm Dịch nghĩ đến đây, không khỏi kinh hãi đổ mồ hôi lạnh, lại nhìn về phía tu sĩ cầm kiếm.

- Phốc!

Thanh âm giống như dưa hấu vỡ vụn vang lên, cái đầu của tu sĩ kia đột nhiên nổ tung, sau đó không gian run lên nhè nhẹ, dường như không chịu nổi uy năng do đạo ánh sáng màu trắng này phát tán ra. Chợt một cái khe nứt cực lớn, đen nhánh như mực, giống như là một cái vực sâu tử vong xuất hiện.

Sau một khắc, khe nứt kia tản mát ra từng trận hấp lực cường đại về bốn phía, giống như muốn thôn phệ toàn bộ vạn vật trong không gian này. Thi thể của tu sĩ kia không có chút phản kháng bị lôi vào trong, sau đó biến mất ở trong không gian đen nhánh.

Sức hút của khe nứt vẫn đang không ngừng tăng lên, phạm vi liên tục mở rộng, tất cả những hòn đá lớn bằng nắm tay trên đỉnh núi đều bay lên.

Lúc này Lâm Dịch cũng phải thừa nhận hấp lực rất lớn, cơ mặt cơ thể nhúc nhích, vẻ mặt rất dữ tợn, hai tay đã hung hăng bắm vào trong khe nứt trên đỉnh núi. Hai mắt thì nhìn về phía khe nứt kia, bên trong hiện lên vẻ điên cuồng.

Công Tôn Phái cũng không rút đi mà nằm sát trên mặt đất, chống cự lại lực hút có mặt ở khắp nơi.

Hai người không xoay người rời đi, chỉ có một nguyên nhân, đó là thanh Ô Sao trường kiếm này.

Trong chốc lát, những hòn đá, vật dụng trên đỉnh núi đều bị hút mất, nhưng thanh Ô Sao trường kiếm cổ xưa lại vẫn còn ở lại trên mặt đất.

Ô Sao trường kiếm này cách khe nứt không gian rất gần, dựa theo lẽ thường, nó sẽ là thứ bị hút vào đầu tiên. Thế nhưng thanh trường kiếm này cũng không bị không gian cắn nuốt mất.

Đây tuyệt đối là một kiện binh khí Thái cổ được bảo tồn hoàn hảo nhất!

Hai người đồng thời nghĩ tới điểm này, trong ánh mắt hiện ra một tia nóng bỏng, bọn họ đang đánh cuộc, đánh bạc mình có thể ngạnh kháng được lại khe nứt này, mãi đến khi nó khép kín lại mới thôi.

Sức hút không ngừng tăng lên, Lâm Dịch đã bắt đầu sinh ra thoái ý. Cũng không phải là hắn sợ chết, mà là hắn còn có nhiệm vụ quan trọng hơn, đó là tìm kiếm thần dược Thái cổ, không đáng để mạo hiểm ở chỗ này.

Trong lúc hắn do dự thì cái khe kia hơi chấn động một chút, lực hút chợt nhỏ đi. Khe nứt dùng tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được khép lại, trong khoảnh khắc, không gian lần nữa khôi phục lại sự ổn định, không nhìn ra được một chút vết tích nào cả.

Sau đó một khắc, cơ hồ là đồng thời, hai người nhảy lên một cái, đưa tay chụp vào thanh Ô Sao trường kiếm đang nằm ở dưới đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau