BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 151 - Chương 155

Chương 152: Lực một người

Hải Tinh, Vương Kỳ và mười mấy tu sĩ tạo thành trận hình một vòng tròn, đối mặt với tu sĩ đi lên vây quanh, trong mắt hiện lên ý chí chiến đấu rất cao, không hề có ý sợ hãi chút nào.

Lâm Dịch gật đầu, chậm rãi đi ra gần rìa ngoài Luyện Tâm điện, hắn tạm thời không có ý định xuất thủ.

Có tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ thấy Lâm Dịch đi tới, hai mắt hắn híp một cái, không nói hai lời, trực tiếp lấy ra một thanh linh khí hình dáng như cái trùy từ trong túi trữ vật. Linh khí hình dạng như trùy tản ra hàn ý lạnh lẽo, vừa nhìn đã biết đây là một kiện linh khí Thiên Giai có lực công kích kinh người.

Linh khí Thiên Giai ở trong tay của tu sĩ Trúc Cơ thì mới có thể chân chính phát huy ra được uy lực của nó.

Lâm Dịch nhìn như không thấy đối với tất cả chuyện ở đây, bước chân liên tục, vẻ mặt bình tĩnh đi về phía trước.

Tên tu sĩ Trúc Cơ kia biến sắc, khẽ quát một tiếng, trong miệng phun ra một đạo linh quang tinh túy, bắn lên trên linh khí hình dạng như trùy kia.

- Nhanh!

Linh khí hình trùy này run rẩy một hồi ở trên không trung, sau đó đột nhiên chợt lóe lên, hóa thành một đạo hắc mang đánh về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch không làm bộ chút nào, ngón tay nhẹ nhàng khẽ động, trên đầu ngón tay dần dần hiện ra một luồng kiếm khí màu lam nhỏ như tơ nhện, nhìn qua không tầm thường chút nào, lại vô cùng linh động.

Lâm Dịch khẽ búng đầu ngón tay, kiếm khí màu lam quét qua không trung, tốc độ so với linh khí hình dạng cái trùy còn nhanh hơn, xuất phát sau mà tới trước, lập tức đụng vào nó.

- Phanh!

Linh khí hình dạng như trùy kia ầm ầm vỡ vụn, tâm thần của tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ kia bị hao tổn, phun ra một ngụm máu, bay rớt ra ngoài. Tâm thần cũng không chịu nổi sát khí gặm nhấm nữa mà thân thể bị quấn lên trên không trung, sau đó đã bị sát khí luyện tâm trận trực tiếp bắn ra ngoài điện.

Đám tu sĩ đi lên vây quanh hắn liên tục biến sắc, theo bản năng lui về phía sau một bước nhỏ, nhìn luồng kiếm khí màu lam đã trở về trên đầu ngón tay của Lâm Dịch, trong mắt lộ ra một tia sợ hãi.

Một chiêu!

Vẫn là Hóa Hình thuật, vẫn là một luồng kiếm khí màu lam.

Nhưng một năm trước, hắn là Ngưng khí tầng năm. Mà hôm nay, hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.

Lúc còn là Ngưng khí tầng năm hắn đã có thể vượt qua mấy cấp, dễ dàng đánh bại tu sĩ Ngưng Khí tầng tám. Mà hôm nay, bản thân hắn đã có tu vi cao hơn so với đám tu sĩ này, như vậy còn đánh như thế nào nữa chứ?

Dường như Lâm Dịch cũng không để ý chút nào tới một màn này, thậm chí từ lúc xuất thủ, cho đến lúc đánh bại tên tu sĩ Trúc Cơ kia, bước chân của hắn cũng không dừng lại chút nào.

Kiếm khí màu lam đánh nát linh khí hình dạng cái trùy, đầu tiên là trở lại trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, sau đó theo cổ tay của hắn, xoay tròn từng vòng theo cánh tay. Cuối cùng một luồng kiếm khí màu lam chậm rãi xoay tròn ở xung quanh thân thể của Lâm Dịch, nhìn như một vòng tròn bảo vệ hắn, nhìn qua phiêu dật mà lại linh động.

Có một gã tu sĩ Trúc Cơ không tin hắn mạnh mẽ như vậy, miệng hét lớn một tiếng, trực tiếp lấy ra một đôi bao tay ở trong túi trữ vật, đeo ở trên tay, nhào tới chỗ Lâm Dịch.

Ánh mắt của Lâm Dịch đảo qua, kiếm khí xoay tròn quay chung quanh hắn như có cảm giác vậy, hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bắn ra.

- Phốc! Phốc!

Hai tiếng giòn vang xuất hiện, các tu sĩ chỉ cảm thấy hoa mắt, đợi tới khi bọn hắn ngưng thần nhìn lại thì chiến cuộc đã xong cuôi từ lâu. Đạo kiếm khí màu lam kia đã lần nữa về tới bên người Lâm Dịch, vây quanh thân thể thon dài của hắn, không ngừng bay lượn.

Mà trên hai tay của tên tu sĩ Trúc Cơ kia đã có máu tươi nhễ nhại, bao tay đã vỡ vụn. Chỉ là tên tu sĩ này bị thương, thế nhưng vẫn còn có thể tạm thời ngăn chặn được tâm thần, không bị sát khí gặm nhấm.

Nhưng nhìn bộ dáng của hắn, đã vô lực tái chiến, hắn lùi về phía sau mấy bước, tránh Lâm Dịch rất xa, hình như đã bị một kích làm cho kinh sợ, trong mắt tràn ngập vẻ sợ hãi.

Đông đảo tu sĩ không khỏi nuốt nước bọt, theo Lâm Dịch chậm rãi tới gần, đám tu sĩ trước mặt hắn lại chậm rãi lui về phía sau.

Không ai dám xuất thủ lần nữa!

Lâm Dịch lấy lực một người, uy của một chiêu áp chế mấy trăm tên tu sĩ!

Lưu Diệp nhìn thấy một màn này, hai tay run rẩy một hồi, không rõ là phẫn nộ hay là sợ hãi, hắn thấp giọng nói:- Mông sư huynh, người này tạm thời giao cho sư huynh đi ngăn chặn, chúng ta sẽ đuổi những người kia ra ngoài trước, cuối cùng sẽ trở lại trợ giúp sư huynh!

Khi thấy Lâm Dịch dùng tu vi Trúc Cơ trung kỳ xuất quan, Mông Dã đã ngờ tới nhất định trận chiến này sẽ không thoải mái, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy Lâm Dịch xuất thủ, cảm nhận được sự sắc bén trong đạo kiếm khí màu lam kia, trong lòng Mông Dã mới lần nữa chìm xuống.

Mông Dã không nói gì, chỉ gật đầu.

Lưu Diệp cắn răng nói:

- Chúng ta bỏ qua Mộc Thanh, đi đối phó với những tu sĩ kia trước!

Luyện Tâm điện là kiến trúc hình tháp, tầng thứ nhất rộng nhất, dung nạp hơn vạn tên tu sĩ cũng vẫn còn dư dả, lúc này các tu sĩ tách ra Lâm Dịch, đi vòng đến phía sau của hắn, vây quanh đám người Hải Tinh lại chật như nêm cối.

Lâm Dịch liên tục bước đi, dường như cũng không để ý hành động của những tu sĩ này, hắn đứng ở một góc của Luyện Tâm điện, lẳng lặng nhìn chiến cuộc hết sức căng thẳng ở bên kia.

Mông Dã chậm rãi đi tới, đứng vững ở trước người Lâm Dịch mấy thước, nhìn một luồng kiếm khí linh động phiêu dật ở trước người của Lâm Dịch, hắn trầm giọng nói:

- Hóa Hình thuật này của Mộc sư đệ quả thực rất lợi hại, nếu như ta cùng giai với ngươi thì tuyệt không phải là đối thủ của ngươi.

Khóe miệng của Lâm Dịch vểnh lên, khẽ cười nói:

- Quá khen.

Nói thì nói như thế, nhưng trong mắt hắn lại không có một tia ba động nào, vẫn như là ao nước trong vậy, thấu triệt mà lại rất sáng sủa.

Mông Dã đột nhiên chuyển giọng, nói:

- Nhưng tu vi của ta là Trúc Cơ đại thành, cao hơn ngươi một giai, Hóa Hình thuật của ngươi chưa hẳn đã dùng được đối với ta.

Lời này cũng không sai, tu vi thần thức của Lâm Dịch đã đạt đến Kim Đan kỳ, có thể cảm nhận được rõ ràng khí huyết của Mông Dã đang lưu động, khí tức rất mạnh.

Hắn biết, tráng hán trước mắt này cũng đã lĩnh ngộ Nhập vi đạo tới tầng thứ rất sâu, nhưng vẫn kém rất nhiều so với hắn.
Mông Dã cảm nhận được ánh mắt của Lâm Dịch, trong nháy mắt hắn đã cảm giác được bản thân không có chút bí mật nào đáng nói. Dường như ở dưới ánh mắt của Lâm Dịch đảo qua, đối phương đã nhìn thông thấu toàn thân cao thấp của hắn vậy.

Mông Dã suy nghĩ một chút, chậm rãi nói:

- Ta cũng có lĩnh ngộ đối với Nhập vi đạo, nhưng không sâu bằng ngươi. Nhưng nếu như ta đánh ra pháp thuật cao giai, dung hợp Nhập vi đạo vào trong đó, cộng thêm tu vi của ta cao hơn ngươi một giai, chưa hẳn kiếm khí của ngươi đã có thể chống lại được ta.

Lâm Dịch nở nụ cười, gật đầu nói:

- Ngươi nói không sai, một luồng kiếm khí quả thực vô dụng đối với ngươi.

Mông Dã khẽ nhíu mày, hắn cũng không ngờ tới, Mộc Thanh lại thẳng thắn nói ra việc này như thế, nhưng nhưng mà dường như trong lời nói của hắn có hàm ý...

Mông Dã không có ngẫm nghĩ mà chỉ buồn bực nói:

- Ta đến là nhằm vào ngươi, đây cũng không phải là ân oán cá nhân, ta rất thưởng thức và kính nể ngươi. Lúc ngươi thí luyện nhập môn ta cũng có mặt quan sát. Ta tin rằng, cho dù lúc này ngươi không thông qua khảo hạch nội môn thì sang năm nhất định ngươi sẽ có thể. Chiếu theo tốc độ tu luyện của ngươi, khi đó, không ai có thể ngăn cản được ngươi nữa.

- Kỳ thực hiện tại cũng không ai có thể ngăn cản được ta.

Lâm Dịch thản nhiên nói.

Sau đó không đợi Mông Dã kịp phản ứng, Lâm Dịch chuyển đề tài, cười nói:

- Ngươi đã không có ân oán với ta, như vậy ngươi tìm đến ta chắc là bị Đông Phương Dã sai bảo đúng không?

Mông Dã thở dài một tiếng, nói:

- Đông Phương sư huynh không đứng ra, là một sư huynh khác sai ta.

- Ồ? Lăng Dược hay là Lý Trấn Hải?

Lâm Dịch nhíu mày, hỏi ngược lại.

Mông Dã lắc đầu, cũng không chính diện trả lời mà than thở:

- Ta ở trong tông môn cũng là thân bất do kỷ, khảo hạch nội môn này, ngươi yếu thì thất bại, đừng có trách ta.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng, nói:

- Ngươi khẳng định mình có thể đánh bại được ta như vậy sao?

Trong mắt của Mông Dã lộ ra một tia tự tin, trầm giọng nói:

- Giao thủ với ngươi, thắng bại khó nói, ta không nhìn thấu ngươi. Nhưng nếu ngăn chặn ngươi, ta vẫn có chút nắm chắc. Chỉ cần có thể ngăn chặn được ngươi, một khi chiến cuộc bên kia kết thúc thì cũng chính là lúc ngươi bị thua.

Lâm Dịch đã hiểu rõ ý của Mông Dã, nếu như bên Hải Tinh bị đánh bại hết, toàn bộ các tu sĩ của phe phái Đông Phương còn lại sẽ xoay đầu vây công tới chỗ hắn.

Mà hắn và Mông Dã giao thủ ngang tay, dưới sự vây công của đám tu sĩ này, nhất định sẽ không kiên trì được bao lâu, sẽ lấy thất bại mà kết thúc lần khảo hạch này.

Nhưng mà, tất cả mọi chuyện chỉ là dự đoán của Mông Dã mà thôi.

Khóe miệng của Lâm Dịch mang theo một nụ cười lạnh nhạt, nhìn chiến cuộc có vẻ hỗn loạn ở giữa Luyện Tâm điện.

Chương 153: Vây công

Lúc này chiến cuộc ở giữa Luyện Tâm điện đã bạo phát, tầng tầng lớp lớp tu sĩ vây Hải Tinh và mười mấy tu sĩ ở bên trong lại, vây chật như nêm cối. Cũng may tu sĩ ở bên trong đã bố trí thành trận hình vòng tròn, đối mặt với công kích từ bốn phương tám hướng mà đến, tạm thời có thể ứng phó được.

Chỉ một thoáng, bên trong Luyện Tâm điện đã có linh khí đánh loạn, từng đạo thần quang bắn ra bốn phía, các loại pháp thuật ùn ùn đánh ra.

- Phanh! Phanh! Phanh!

Tiếng va chạm vang lên liên tục bên tai không dứt, xen lẫn đó là từng tiếng rống giận.

Nhân số của tu sĩ bên trong quá ít, hầu như mỗi một tu sĩ đều phải đối mặt với vài món linh khí hoặc là pháp thuật, lúc này cũng chân chính phân biệt ra được năng lực cao thấp của những tu sĩ này ra sao.

Một tu sĩ bên người Hải Tinh vừa mới giao thủ cùng tu sĩ phe phái Đông Phương thì cả người đã chấn động, như bị sét đánh, miệng ra máu tươi, bay ra khỏi trận hình vòng trong. Trong chớp mắt đã bị truyền ra khỏi Luyện Tâm điện.

Cơ hồ là trong nháy mắt ngay khi song phương va chạm, mười mấy tu sĩ bên trong đã bị đánh ra gần một nửa. tu sĩ phe phái Đông Phương quá nhiều, cho dù thực lực không đều, thế nhưng chỉ cần mỗi người đánh ra một đạo pháp thuật, một kiện linh khí, như vậy đã đủ để làm cho tu sĩ bên trong ăn không tiêu.

Mà trận hình vòng tròn thiếu đi gần một nửa tu sĩ, trong nháy mắt đã lộ ra khe hở, Mã Quyền lớn tiếng nói:

- Mọi người thu gọn trận hình lại, bổ sung chỗ trống!

Trận hình vòng tròn vốn do hơn mười người tạo thành một lát sau đã rút gọn đi một nửa, tu sĩ bên trong liên tục thu nạp trận hình vòng tròn, trận hình vòng tròn càng ngày càng nhỏ, nhưng lại ngày càng trở nên ngưng thực vững chắc. Dù sao có thể chống được đợt công kích thứ nhất của mấy trăm tên tu sĩ cũng đều là tu sĩ có chút bản lĩnh.

Mà cũng có một chút tu sĩ của phe phái Đông Phương trong đợt công kích thứ nhất bị bắn ra ngoài Luyện Tâm điện, đại đa số trong đó đều là người bị Hải Tinh và Vương Kỳ đánh bại.

Lưu Diệp vẫn chưa tiến lên, chỉ đừng ở trong đám tu sĩ chỉ huy, hai mắt hắn liếc nhìn Hải Tinh cười nhạt không thôi, lại nháy mắt cho vài tên tu sĩ ở bên cạnh.

Mấy tên tu sĩ kia đều có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, sau khi được ra lệnh, bọn hắn trực tiếp tập trung toàn bộ lực chú ý lên trên người của Hải Tinh. Từng đạo linh khí tuột tay đánh ra, linh khí có cấp bậc thấp nhất cũng là Địa Giai.

Đối mặt với vài đạo linh khí lóe lên thần quang đang xông tới, ý chí chiến đấu của Hải Tinh dâng cao, không bị rối loạn. Ngược lại còn hét lớn một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, hai đầu Thần Long uy phong lẫm liệt trong nháy mắt đã được biến hóa xuất ra, bắn về phía trước.

Toàn thân Thần Long trắng như tuyết, đằng đằng sát khí đụng vào vài đạo linh khí kia.

- Phanh! Phanh! Phanh!

Mấy tiếng nổ vang vọng, Thần Long tán loạn, mà vài đạo linh khí kia trong nháy mắt đã bay ra ngoài, ánh sáng tiêu tán, hiển nhiên trong khoảng thời gian không thể sử dụng lại được nữa.

Tâm thần của vài tu sĩ Trúc Cơ ra tay với Hải Tinh tương liên với linh khí, cũng bị thương nặng, ầm ầm ngã vào trong đám người, trong chớp mắt đã bị bắn ra bên ngoài Luyện Tâm điện.

Vài tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ đồng thời vây công Hải Tinh, lại bị một chiêu của Hải Tinh đánh tan! Hơn nữa còn là pháp thuật cấp nhập môn như Hóa Hình thuật!

Tình hình như vậy cũng xảy ra ở trên người tu sĩ giao thủ với Vương Kỳ, tu sĩ giao thủ với hắn trực tiếp bị kiếm khí do Vương Kỳ huyễn hóa ra đánh cho bị thua.

Loại công kích này không uy hiếp được Hải Tinh và Vương Kỳ, trong một năm ở động phủ, bọn họ phải chống đỡ công kích của Lâm Dịch, so với loại này còn khó để phòng ngự hơn nữa, khó có thể chống lại hơn nữa.

Như vậy đám tu sĩ vây công có hơi dừng lại một chút, hai mắt của Lưu Diệp híp lại, cao giọng nói:

- Mọi người cùng nhau tiến lên, một người một kiện linh khí, một người một đạo pháp thuật, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ đại thành tới cũng không làm nên được chuyện gì!

Các tu sĩ ào ào tán đồng, công kích lần nữa trở nên chặt chẽ vô cùng, linh khí pháp thuật phô thiên cái địa đánh về phía đám tu sĩ đang ở giữa.

Đám người Hải Tinh thấy thế cục đột ngột biến đổi, trải qua va chạm, lại có vài tu sĩ bị thua mà bị đẩy ra ngoài.

Đám tu sĩ còn lại chỉ có hai mươi mấy người, bọn họ càng đoàn kết chặt chẽ lại, tụ tập lại cùng nhau, dùng hết toàn lực kiên trì, trong mắt mỗi người cũng không có một tia lùi bước nào cả. Đã đến trình độ này, chuyện duy nhất có thể làm được cũng chỉ có kiên trì mà thôi!

Hải Tinh nhìn các sư huynh đệ sóng vai chiến đấu bên người bị hạ từng người một, trong mắt dần dần hiện lên vẻ bi phẫn, khí tức trên người dần dần trở nên vô cùng cuồng bạo, từ từ thể hiện ra sự bá đạo cương liệt của long khí.

Hải Tinh ngửa mặt lên trời huýt sáo dài, đám tu sĩ kia nghe vào trong tai lại giống như một tiếng long ngâm, đinh tai nhức óc.

Sau đó sau lưng của Hải Tinh hơi hở ra, giống như một cái cột sống của Thần Long vậy, đầu rồng dâng lên, toàn thân đột nhiên có mười đầu Thần Long màu trắng đằng đằng sát khí bắn ra.

Thần Long thoáng hiện, mang theo một cỗ khí lãng uy mãnh nóng rực, không khí như cũng bị thân thể của Thần Long xé rách, đụng vào trong đám tu sĩ phe phái Đông Phương đang ở trước mặt.

Trong lúc nhất thời, có một mảnh các tu sĩ vây công Hải Tinh bắn ra bên ngoài, Thần Long lướt qua đâu không ngờ ở đó lại xuất hiện từng khu vực trống rỗng.

Khóe mắt Lưu Diệp giật giật, hít sâu một hơi, hét lớn:- Mọi người cùng nhau công kích, bọn họ sắp không chịu nổi nữa rồi. Loại chiêu thức này bọn họ tuyệt đối không thể đánh ra được quá nhiều. Chỉ có giết chết bọn họ thì chúng ta mới có cơ hội, bằng không dựa vào sức chiến đấu của hai người này, chúng ta một đối một với bọn họ sẽ tuyệt không có phần thắng!

Dường như bị lời nói của Lưu Diệp lây nhiễm, khí thế của các tu sĩ vây công càng tăng thêm, hợp lực oanh kích về phía trước, mười đầu Thần Long trong chớp mắt đã bị đánh thành từng mảnh nhỏ, linh khí tán loạn ở trên không trung.

Mà một chiêu này đã tiêu hao không ít tâm thần của Hải Tinh, sắc mặt của hắn hơi có chút tái nhợt. Hóa Hình thuật vốn không tiêu hao quá nhiều linh khí, nhưng nếu nắm trong tay biến hóa nhiều hơn thì lại vô cùng tiêu hao thần thức và tinh lực.

May mà Hải Tinh tu luyện Tử Vi tinh thuật, thể chất không giống người thường, Thần Long chi tâm kịch liệt nhảy lên, mỗi khi nhảy lên một lần sẽ có một lượng lớn kiếm khí long huyết trào ra, cả người nhìn qua rất phóng đãng và khí phách.

Nhưng quả thực tu sĩ của phe phái Đông Phương quá nhiều, một đấu với một không ai có thể đánh lại được Hải Tinh, nhưng bọn hắn chỉ cần phân ra mười tu sĩ ứng phó với một đầu Thần Long, như vậy cũng đã đủ để ổn định thế cục rồi.

Hải Tinh và Vương Kỳ dùng hết toàn lực thả ra uy lực biến hóa, mỗi một lần bạo phát đều có mười đầu Thần Long thoáng hiện, mười đạo kiếm khí xuyên qua, Thần Long xé trời, kiếm khí ngang dọc, thế nhưng cũng chỉ có thể thu hút được tinh lực của hơn ba trăm tu sĩ mà thôi.

Hai người Hải Tinh và Vương Kỳ hầu như đã đỡ một nửa sức chiến đấu của các tu sĩ vây công, nhưng tình thế vẫn rất nghiêm trọng, chiến cuộc không có chút nào lạc quan cả.

Bên phe phái Đông Phương còn lại gần ba trăm tên tu sĩ, bọn họ không chút nương tay đánh thẳng vào trận hình vòng tròn, cũng không phải tất cả tu sĩ đều có loại năng lực như là Hải Tinh và Vương Kỳ, có thể lấy một địch trăm.

- Phốc!

Một tu sĩ bên cạnh Hải Tinh không chống cự nổi áp lực, bị một đạo linh quang bắn trúng ngực, sau khi ánh sáng của đại trận thoáng hiện đã bị đánh bay ra ngoài.

Trận hình vòng tròn lần nữa rút nhỏ đi một chút.

Tu sĩ này rơi ra bên ngoài Luyện Tâm điện, sắc mặt tái nhợt, thế nhưng hai mắt lại rất tức giận nhìn chằm chằm vào Luyện Tâm điện, đấm đá vào mặt đất, phát ra một tiếng rống giận không cam lòng:

- Đám người các ngươi chờ đó cho ta, sang năm ta sẽ trở lại!

Ánh sáng của đại trận bên trong Luyện Tâm điện lóe lên. Các tu sĩ ở phía ngoài mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bên trong, cho dù chỉ có thể nhìn thấy được vô số bóng người hỗn loạn phập phù, thế nhưng trong lòng rất nhiều người đều hiểu rõ đối với tình huống ở bên trong.

Lại có một chút tu sĩ từ bên trong bị đánh ra ngoài nói chuyện, mấy người Quách trưởng lão cũng đã có một chút hình dung đại khái về thế cục ở bên trong.

Minh Không tức giận nói:

- Không ngờ đám người Lưu Diệp kia lại trắng trợn bắt nạt đám người Hải Tinh như vậy, tông môn không quản hay sao?

Mặc dù lời này nàng không chỉ mặt gọi tên, thế nhưng là nói cho Quách trưởng lão nghe thấy.
Quách trưởng lão cười khổ một tiếng, không tranh luận với nàng, địa vị của Minh Không ở trong tông môn có chút đặc thù, chỉ có rất ít người biết rõ lai lịch của nàng, Quách trưởng lão vừa vặn là một người trong số đó.

Tô Thất Thất thản nhiên nói:

- Mỗi lần khảo hạch nội môn tông chủ đều không xuất hiện, nhưng mà ta đoán, nhất định tông chủ đang ở nơi nào đó nhìn về nơi này. Đối với tình huống bên trong Luyện Tâm điện, tông chủ còn hiểu hơn so với chúng ta. Nhưng tông phủ lại coi như không thấy chuyện này, nhất định là có lý do của tông chủ.

- Có thể có gì lý do gì chứ? Có năng lực thì một đấu một, đừng đùa giỡn chút thủ đoạn nhỏ. Dùng một nghìn đệ tử ngoại môn vây công mười mấy tu sĩ, bọn họ cũng thật là không biết xấu hổ xuất thủ nha.

Minh Không hận đến mức cắn răng, trong đôi mắt to trong veo như nước hiện lên vẻ không cam lòng.

Tô Thất Thất nhẹ giọng nói:

- Đừng có gấp, Mộc Thanh còn chưa xuất thủ đó.

- Tỷ tỷ, tỷ đừng nói tới người này nữa, tỷ càng nhắc tới thì muội càng giận. Tỷ nói hắn rõ ràng có chút bản lĩnh, thế nhưng vẫn ở một bên khoanh tay đứng nhìn, đây là đạo lý gì chứ. Đám người Hải Tinh đã bị bắt nạt thành như vậy, người làm sư phụ như hắn sao lại có thể khoanh tay đứng nhìn như vậy được chứ?

Tô Thất Thất khẽ cười một tiếng, nói:

- Tại sao Minh Không ngươi lại có thành kiến lớn như vậy đối với hắn cơ chứ, lần trước không phải ngươi đã nói là hiểu lầm hắn sao? Mộc Thanh hắn không ra tay, nhất định là có nguyên nhân của hắn. Lại nói Mông Dã vẫn đang đứng chung một chỗ với hắn, cũng không có xuất thủ, nếu như Mông Dã xuất thủ, có lẽ đám người Hải Tinh đã không đỡ được từ lâu.

Minh Không hừ lạnh một tiếng, nói:

- Lần trước muội thừa nhận hiểu lầm hắn, nhưng lần này thì khác, lần này là khảo hạch nội môn, nếu như bị thua thì cũng chỉ có thể đợi tới sang năm. Hắn và Mông Dã đứng đó thì làm gì chứ, muốn đánh thì cứ đánh, sớm phân ra thắng bại một chút cũng tốt. Nếu như lát nữa đám người Hải Tinh bị thua, các tu sĩ kia sẽ quay đầu vây công hắn, để muội xem hắn còn có biện pháp gì nữa!

Tô Thất Thất lắc đầu nói:

- Minh Không, ngươi quan tâm quá sẽ bị loạn. Mộc Thanh tuyệt sẽ không để cho Hải Tinh bị thua, nếu là như vậy thì năm trước hắn đã đi tham dự khảo hạch nội môn, cần gì phải đợi tới năm nay cơ chứ.

Trong khi hai người nói chuyện, lại có mười mấy tu sĩ bị bắn ra ngoài Luyện Tâm điện, đại đa số đều là tu sĩ cột sợi tơ màu tím trên vai, nhưng vẫn có mấy tu sĩ là người trong trận doanh của Hải Tinh.

Chuyện này cũng có ý nghĩa, số người của bên Hải Tinh đang càng ngày càng ít.

Tim của Minh Không dần dần treo lên cao, nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm vào Luyện Tâm điện, nhìn bộ dáng kia của nàng, dường như hận không thể vọt vào bên trong đại sát tứ phương vậy.

Chiến cuộc trong Luyện Tâm điện đã dần dần nghiêng về phía đám người kia, trận hình hình tròn của bên Hải Tinh đã bị đám tu sĩ kia đánh cho thất linh bát lạc, chỉ còn lại mười mấy tu sĩ, bọn họ tụ chung lại một chỗ, cố gắng gánh chịu thêm chút áp lực, bảo vệ tu sĩ đã không còn lực tái chiến ở sau lưng.

Dáng vẻ của Hải Tinh cũng có chút chật vật, trên người bị thương nhiều chỗ, nhưng ý chí chiến đấu trong mắt không giảm, vẫn đang dùng hết toàn lực chống cự lại một đợt sóng công kích khác.

Thể chất của Vương Kỳ không thể so được với Hải Tinh, lúc này đã lộ ra vẻ uể oải, nhưng khuôn mặt vẫn trầm ổn như cũ, ánh mắt chắc chắn, trong lòng hắn có một tín niệm, đó chính là muốn thắng! Muốn trở thành đệ tử nội môn, phải tiếp tục đi theo sau lưng Lâm Dịch!

Chiến đấu duy trì liên tục cho đến bây giờ, trận doanh song phương đều đã dùng hết toàn lực, Lưu Diệp đã tham gia vào trong chiến đấu từ lâu. Ở trong hoàn cảnh của sát khí luyện tâm trận, sát khí không chỗ nào mà không có mặt, song phương hầu như đã đánh tới mức có chút mù quáng, khi xuất thủ cũng không có chỗ nào cố kỵ cả.

- Phanh!

Trong trận doanh của Hải Tinh, lại có một tu sĩ bị thương nặng, bị truyền ra khỏi Luyện Tâm điện.

Mà cho tới bây giờ, Lâm Dịch đều ở bên cạnh quan sát, không có ý xuất thủ một chút nào.

Trong lòng Mông Dã có chút bất an, khẽ nhíu mày, nghiêng đầu hỏi:

- Ngươi còn không ra tay hay sao?

Lúc này ở giữa điện chỉ còn lại có mười mấy tu sĩ vẫn đang ra sức phòng thủ, có chút tu sĩ đã kiệt lực từ lâu, chỉ còn lại ý chí bất khuất là đang chống đỡ bọn họ, giúp cho bọn họ có thể kiên trì được cho tới bây giờ.

Nhìn thấy một màn này, Lâm Dịch nhẹ giọng thở dài một tiếng, sau đó chậm rãi mở mắt ra, nhìn về hai mắt của Mông Dã, nhẹ giọng nói:

- Tiếp chiêu đi.

Chương 154: Ngươi thua

Lâm Dịch vân đạm phong khinh nói một câu lại làm cho trong lòng Mông Dã căng thẳng, hô hấp chợt dừng lại, hắn có thể cảm giác được, người này sắp xuất thủ!

Ánh mắt của Lâm Dịch vô cùng bình tĩnh, không có chút gợn sóng nào, nhưng Mông Dã lại cảm giác da đầu tê dại từng đợt, tóc gáy trên người dựng đứng, một loại cảm giác nguy cơ trước nay từng có trong nháy mắt đã buông xuống người hắn.

Mới vừa rồi Lâm Dịch còn là người nho nhã, nhìn như rất bình thản, nhưng chớp mắt lại giống như một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, tản ra một cổ khí tức sắc bén.

Mông Dã không dám khinh thường, trực tiếp lấy ra một cái búa lớn ở trong túi trữ vật, sáng bóng, trên búa để lộ ra hàn khí lạnh lẽo, ở cán búa được khắc từng vòng hoa văn, nhìn qua phong cách cổ xưa, dường như là một kiện binh khí có chút lai lịch.

Mông Dã xuất ra cái búa lớn này, trong lòng cũng trở nên kiên định hơn rất nhiều, hắn trầm giọng nói:

- Liệt Địa Phủ của ta chính là thứ do cơ duyên đoạt được, trình độ bền bỉ không thua gì Đan Khí, Mộc sư đệ cẩn thận.

Thân thể của Mông Dã vốn đã khôi ngô, cầm trong tay Liệt Địa Phủ lại giống như thiên thần hạ phàm, càng để lộ ra vẻ uy mãnh và khí phách.

Lâm Dịch mỉm cười, xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay hiện lên một luồng kiếm khí màu lam, đầu ngón tay khẽ búng, trực tiếp bắn về phía Mông Dã.

Hóa Hình thuật! Hóa Hình thuật ẩn chứa Nhập vi đạo!

Cách một năm, Lâm Dịch lần nữa xuất thủ, vẫn là một luồng kiếm khí màu lam nhìn như bình thường, so với một năm trước cũng giống như nhau.

Kiếm khí màu lam hầu như ngay lập tức phóng tới phía trước, Mông Dã không dám khinh thường mà hét lớn một tiếng, tu vi Trúc Cơ đại thành toàn lực bạo phát, tay vung Liệt Địa Phủ lên, trực tiếp chém vào một luồng kiếm khí màu lam.

- Oanh!

Một tiếng vang thật lớn vang vọng, ở chỗ va chạm có một tầng khí lãng nóng rực lan tràn ra.

Hai chân của Mông Dã gắt gao cố định ở trên đất, hai mắt trợn lên, không lui về phía sau nửa bước, song phương cân sức ngang tài!

Đối với kết quả này, Lâm Dịch khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc. Dựa vào thực lực Trúc Cơ đại thành của Mông Dã có thể có thể kháng cự lại kiếm khí của hắn, nhưng tuyệt đối không thể làm được tới mức không lui nửa bước như vậy.

Hai mắt Lâm Dịch híp lại, nhìn thanh Liệt Địa Phủ này, trong đầu suy nghĩ, hắn đã hiểu rõ nguyên do trong này, Liệt Địa Phủ này có chút môn đạo, đã chặn đại bộ phận lực lượng cộng minh, chấn động ở trong kiếm khí của hắn.

Chỉ là chuyện này cũng không ảnh hưởng tới đại cục, một đạo kiếm khí vốn cũng không đả thương được Mông Dã.

Mông Dã chống cự lại được kiếm khí màu lam của Lâm Dịch, ánh mắt hiện lên vẻ mừng rỡ, không nhịn được cười ha hả, cất cao giọng nói:

- Mộc sư đệ, thời gian một năm của ngươi, dường như không đề cao được Nhập vi đạo lên bao nhiêu thì phải. Nếu như thủ đọan của Mộc sư đệ có những thứ này, sợ rằng hôm nay sẽ không phải là cục diện chúng ta giằng co, mà nhất định ngươi sẽ bị thua!

Kỳ thực trong lòng Mông Dã giống như gương sáng, hắn biết hắn chiếm tiện nghi binh khí, cho nên mới ngăn cản được kiếm khí của Lâm Dịch, nhưng binh khí cũng là một bộ phận của thực lực đấy.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng, nói:

- Phải không?

Mông Dã vung Liệt Địa Phủ vài cái, lại lớn tiếng nói:

- Một luồng kiếm khí của ngươi không làm gì được Liệt Địa Phủ của ta, ngươi còn có thủ đoạn gì nữa thì cứ dùng hết đi, để cho Mông Dã ta kiến thức một phen!

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Người còn nhớ lời trước đó ta đã nói không?

- Cái gì?Mông Dã sửng sốt một chút, trong ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

- Trước đó ta đã nói qua, một luồng kiếm khí quả thực vô dụng đối với ngươi.

Mông Dã khẽ nhíu mày, không biết lời này của Lâm Dịch là có ý gì, nhưng khi hắn thấy lòng bàn tay của Lâm Dịch, sắc mặt đại biến, miệng không khỏi ngược hít một hơi khí lạnh.

Trong lòng bàn tay của Lâm Dịch lại có mười mấy đạo kiếm khí đang xoay tròn bay lượn, quan trọng nhất là, lực lượng sắc bén trong mỗi một đạo kiếm khí cũng không có yếu bớt chút nào.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Một luồng kiếm khí vô dụng đối với ngươi, nhưng nếu như là mười mấy đạo thì sao?

Vừa dứt lời, mười mấy đạo kiếm khí đột nhiên thoát khỏi tay của Lâm Dịch, lam quang quét qua trên không trung, phát ra một từng tiếng rít gào.

Mông Dã trấn áp sự chấn động trong lòng, hai chân hơi giang rộng ra, hai tay cầm Liệt Địa Phủ thật chặt, nhắm vào kiếm khí màu lam đang bay tới, một mạch bổ về phía trước mười mấy đạo phủ ảnh.

- Huyết Chiến Bát Phương!

Nghe thấy một tiếng gào thét của Mông Dã, mấy trăm tên tu sĩ đang vây công Hải Tinh bên kia cũng hơi dừng lại, nhịn không được nhìn về phía bên này.

Huyết Chiến Bát Phương là đòn sát thủ của Mông Dã, năm đó hắn bằng vào một chiêu này mà vọt vào trong trước năm mươi tên đệ tử nội môn. Quả thực đám tu sĩ kia không nghĩ tới, Lâm Dịch lại dồn Mông Dã đến loại tình trạng này.

Bên Hải Tinh cũng chỉ còn lại có chín tu sĩ, thừa dịp các tu sĩ kia ngây người, rốt cục bọn họ đã có một tia cơ hội thở dốc. Nhưng bọn hắn đã hầu như kiệt lực, vô lực tái chiến, có chút tu sĩ thậm chí còn đặt mông ngồi xuống dưới đất, thở dốc từng ngụm từng ngụm.

Kiếm khí màu lam trong nháy mắt đã va chạm với Liệt Địa Phủ.

- Phanh! Phanh! Phanh...

Liên tục có mười mấy tiếng nổ vang lên, mỗi một tiếng, Mông Dã lui về phía sau một bước, trong chớp mắt đã lui ra xa vài chục bước.Đám tu sĩ bên kia hơi biến sắc, không nghĩ tới Mông Dã Trúc Cơ đại thành cũng không đỡ được Hóa Hình thuật ẩn chứa Nhập vi đạo của Lâm Dịch.

Mông Dã cắn chặt răng, ra vẻ trấn định, nhưng hai tay nắm Liệt Địa Phủ của hắn cũng đã run nhè nhẹ.

Khi va chạm cùng mười mấy đạo kiếm khí màu lam này, cổ tay của Mông Dã đã bị đánh rách tả tơi, chảy ra một tia máu đỏ tươi, tí tách rơi xuống trên mặt đất. Chẳng biết tại sao, chiến trường vốn hỗn loạn ầm ĩ, nhưng tiếng tí tách này lại giống như ma âm vậy, lọt vào trong tai mọi người rất rõ ràng.

Dường như Liệt Địa Phủ cũng có chút không chịu nổi được mười mấy đạo kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo, thân búa run rẩy, phát ra từng tiếng rên rỉ.

Lâm Dịch nhẹ giọng nói:

- Còn muốn đánh nữa không?

Mông Dã cười lớn một tiếng, cất giọng nói:

- Vì sao không đánh chứ, ngươi vẫn còn chưa đánh bại được ta!

Lâm Dịch thở dài một tiếng, bàn tay vốn nắm chặt chậm rãi mở ra, theo bàn tay mở ra, trong lòng bàn tay bỗng nhiên dần dần hiện ra một đám ánh sáng màu lam như ngọc, huyễn lệ loá mắt, chấn nhiếp tâm thần người ta.

Nhìn đám ánh sáng này, mặt Mông Dã xám như tro tàn, trong mắt hiện lên vẻ buồn bực, cũng không đề lên nổi một chút tâm tư phản kháng nào nữa.

Trong đám ánh sáng như ngọc này bất ngờ có hơn trăm đạo kiếm khí màu lam bay lượn lẩn quẩn, lúc này Mông Dã mới thật sự hiểu hàm nghĩa câu nói kia của Lâm Dịch.

- Một luồng kiếm khí quả thực vô dụng đối với ngươi.

Mông Dã cười khổ một tiếng, nghĩ ngợi nói:

- Đúng vậy, người ta có thể đồng thời nắm trong tay hơn trăm đạo kiếm khí. Một đạo kiếm khí ta còn có thể miễn cưỡng ngăn cản được, mười đạo kiếm khí ta đã lộ ra hiện tượng thất bại, hơn trăm đạo... Ài, mới vừa rồi ta còn cười nhạo hắn trong một năm qua không có tiến bộ, hóa ra không lúc nào là hắn không tiến bộ, không chỉ là tu vi, ngay cả Nhập vi đạo cũng có thể làm được tới tình cảnh như vậy, quả thực xứng đáng được xưng là bất thế thiên tài.

Sau đó Mông Dã hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

- Đến đây đi, để cho ta biết một chút về uy lực hơn trăm đạo kiếm khí này của ngươi!

Ánh mắt Lâm Dịch ngưng trọng, hơn trăm đạo kiếm khí màu lam như được ánh mắt của hắn chỉ dẫn, trực tiếp từ trong lòng bàn tay phát ra ngoài, hợp thành một mảnh màn sáng màu lam, chụp về phía Mông Dã.

Tiếng thở dốc của Mông Dã dần dần trở nên nặng nề, nhưng vẫn nhấc Liệt Địa Phủ lên, dùng sức lực trước nay chưa từng có bổ vào bên trên tấm màn sáng kia!

- Phanh!

Liệt Địa Phủ tuột tay bay đi, đánh vào trên tường Luyện Tâm điện, rơi xuống trên mặt đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Mông Dã phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt, toàn thân hầu như đều bị kiếm khí màu lam vây quanh, mơ hồ có thể cảm giác được một tia cảm giác đau đớn.

Mông Dã không hề hoài nghi, hôm nay chỉ cần Lâm Dịch có một suy nghĩ thì hắn sẽ bị hơn trăm đạo kiếm khí xuyên qua toàn thân, trên người sẽ có hơn trăm lỗ máu.

Lâm Dịch lẳng lặng nhìn Mông Dã, trong mắt không vui không buồn, chỉ nhẹ giọng nói:

- Ngươi đã thua!

Chương 155: Một chiêu kết cục đã định

Hơn trăm đạo kiếm khí màu lam bao phủ toàn thân Mông Dã, chỉ cần hơi có dị động thì nhất định sẽ làm cho hắn bị thương rồi bị đánh bay ra ngoài.

Cho dù Mông Dã không muốn thừa nhận, thế nhưng hắn vẫn phải thở dài một tiếng, chênh lệch giữa bọn họ quả thực quá lớn. Rốt cuộc một tu sĩ phải có tu vi thần thức và phân tâm thuật thế nào thì mới có khả năng đồng thời nắm trong tay hơn trăm đạo kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo, ngẫm lại quả thực cũng quá kinh khủng.

Nhưng trừ Hải Tinh và Vương Kỳ ra, các tu sĩ kia cũng không biết, chuyện thuần thục nắm trong tay hơn trăm đạo kiếm khí này, nửa năm trước Lâm Dịch cũng đã đạt đến rồi.

Như vậy, nửa năm còn lại thì sao?

Lưu Diệp nhìn thấy Mông Dã bị thua, trong lòng căng thẳng, con ngươi chuyển động, miệng hét lớn một tiếng:

- Mọi người mau đuổi chín tu sĩ còn lại này ra ngoài, lát nữa chúng ta cùng nhau trợ giúp Mông sư huynh! Mộc Thanh cũng chỉ có nắm trong tay hơn trăm đạo kiếm khí mà thôi, chúng ta phân ra ba trăm tên tu sĩ đã đủ để chế trụ được hắn rồi! Mọi người không cần sợ hãi, chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, cho dù có mạnh mẽ tới đâu thì có thể nghịch thiên được hay sao?

Nghe thấy những lời này của Lưu Diệp, sắc mặt của các tu sĩ bị vây vào giữa có chút khó coi, bọn họ có thể kiên trì đến bây giờ ở dưới sự vây công của mấy trăm tên đệ tử ngoại môn cũng đã coi như là một kỳ tích. Hôm nay quả thực đã vô lực tái chiến. Người duy nhất còn sức chiến đấu, sợ rằng chỉ còn lại có Hải Tinh, Vương Kỳ và lác đác mấy người nữa mà thôi.

Nhưng chín tu sĩ còn lại hầu như đều là người có thực lực đứng đầu trong chúng đệ tử ngoại môn, mỗi một người đều có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Không cần, Luyện Tâm điện chi chiến đã kết thúc!

Các tu sĩ khác sửng sốt một chút, không rõ hàm nghĩ trong câu nói này của Lâm Dịch.

Lưu Diệp vội vã lớn tiếng nói:

- Mọi người đừng phân tâm, nghe hắn nói nhăng nói cuội, trước tiên đuổi chín tu sĩ này ra ngoài rồi lại nói sau!

Sau đó Lưu Diệp bắt chuyện một tiếng, xuất thủ trước một bước, hắn tế ra một cái chuông lớn có linh quang lóe lên, trực tiếp chộp về phía những tu sĩ còn lại.

Các tu sĩ khác cũng đáp lại lời của hắn, ào ào xuất thủ, trong lúc nhất thời, linh khí lần nữa tái hiện trên không trung, pháp thuật trùng điệp, oanh tạc về phía những tu sĩ ở giữa.

- Phanh!

Một tiếng thanh thúy vang lên, lại giống như sấm sét vang vọng vậy, đinh tai nhức óc.

Các tu sĩ nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy cái chuông lớn của Lưu Diệp bị một luồng kiếm khí màu lam nhỏ như tơ nhện xuyên thủng, sau đó chung quanh hiện ra từng vết rách rồi ầm ầm nổ nát vụn.

Lưu Diệp kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt tái xanh lùi lại mấy bước, khóe miệng có một tia máu tươi tràn ra.

Lâm Dịch lắc đầu nói:

- Nếu Luyện Tâm điện chi chiến này đã không có công bằng, ta sẽ để cho các ngươi nhìn thấy cái gì gọi là không công bằng!

Sau đó thân thể của Lâm Dịch lóe lên, các tu sĩ khác cảm thấy hoa mắt, khi nhìn lại thì đã thấy Lâm Dịch đi tới giữa sân, chân đạp không mà đứng, áo trắng như tuyết.

- Tốc độ thật nhanh!

Các tu sĩ âm thầm chậc lưỡi.

Thân pháp cũng là một trong những thu hoạch của Lâm Dịch trong nửa năm sau.

Lĩnh ngộ Nhập vi đạo, lúc Lâm Dịch chạy như bay thì hắn có thể cảm giác được rõ ràng trong không khí có vô số trợ lực không nhỏ đối với thân thể hắn, không khí lưu động, hạt bụi, nguyên khí thiên địa vân vân... Tất cả cũng sẽ sản sinh ra lực suy yếu trình độ khác nhau đối với tốc độ của thân thể.

Mà Lâm Dịch hóa thân làm một luồng kiếm khí, bỏ qua mỗi một tia lực cản trở ở trên không trung, cố gắng tránh va chạm với bọn chúng, cố gắng dung nhập vào trong. Trải qua nửa năm thử nghiệm, tốc độ của Lâm Dịch đã tăng lên không chỉ gấp đôi.

Đương nhiên, bằng vào tu vi thân thể của Lâm Dịch hôm nay, tốc độ bạo phát ra so với bộ pháp thần bí mà Liệt truyền thụ còn yếu hơn một chút, nhưng đã đủ để khiến cho người ta kinh hãi, làm cho đông đảo đệ tử ngoại môn kinh sợ.

Mà thu hoạch lớn nhất nửa năm sau của Lâm Dịch cũng không phải là đột phá trên thân pháp, mà là nắm trong tay đối với biến hóa sâu hơn.Các tu sĩ đều nghe không hiểu hàm nghĩa câu không công bằng kia của Lâm Dịch, chỉ có Mông Dã đứng ở bên cạnh hắn là ánh mắt lộ ra vẻ suy nghĩ, sau đó hắn lẩm bẩm nói:

- Lẽ nào hơn trăm đạo kiếm khí không phải là cực hạn của hắn...

Cùng lúc đó, bàn tay của Lâm Dịch mở ra, trong lòng bàn tay hiện ra một đoàn ánh sáng như ngọc, nhìn như là một quả cầu, rất là chói mắt.

Mặc dù là Mông Dã cách xa hơn một chút thì cũng có thể cảm nhận được kiếm khí sắc bén ở bên trong quả cầu này, vô địch, dường như có thể xuyên thấu vạn vật thế gian, chém diệt hư vô.

Điểm quan trọng nhất là, trong quả cầu màu lam này có gần ngàn đạo kiếm khí đang bay lượn!

Ngàn đạo kiếm khí!

Một đạo kiếm khí đã có thể bất phân thắng bại với Mông Dã cầm Liệt Địa Phủ trong tay, có tu vi Trúc Cơ đại thành, mười mấy đạo cũng đã đủ để làm cho Mông Dã bị thương nặng, trăm đạo đã có thể làm cho Mông Dã không có chút lực chống lại nào nữa.

Như vậy một ngàn đạo kiếm khí đó là khái niệm gì chứ?

Mấy trăm tên đệ tử ngoại môn còn lại, người tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, một ngàn đạo kiếm khí va chạm với bọn họ, như vậy sẽ có tình cảnh gì cơ chứ?

Lâm Dịch trực tiếp dùng hành động để nói cho đám tu sĩ này biết.

Quả cầu màu lam chợt rạn nứt, hơn ngàn đạo kiếm khí như là thiên nữ tán hoa rơi ra, lấy thân thể của Lâm Dịch làm trung tâm mà lan tràn ra bốn phương tám hướng, hình thành một mảnh màn sáng hình tròn chói mắt màu lam rất huyễn lệ.

Các tu sĩ nhìn thấy một mảnh kiếm ảnh rậm rạp chằng chịt này, đồng tử co rút lại từng đợt, cơ hồ trong nháy mắt mọi người liên tục xuất ra linh khí phòng ngự ở trong túi trữ vật.

Bọn họ đối mặt với kiếm khí của Lâm Dịch, trong lòng không có một chút tâm tư đối kháng nào cả, trong đầu chỉ còn lại có một suy nghĩ:

- Chỉ cần có thể ngăn cản được là tốt rồi!

Nhưng mà, bọn họ không đỡ được, ai cũng không đỡ nổi một luồng kiếm khí màu lam nhìn như bình thường không có gì lạ này!

Chỉ một thoáng, bên trong Luyện Tâm điện đã có kiếm khí giăng khắp nơi, lực lượng sắc bén có mặt ở khắp nơi, thanh âm linh khí vỡ vụn liên tiếp vang lên, xen lẫn tiếng kêu đau đớn của chúng tu sĩ.
Cơ hồ là trong nháy mắt, dùng Lưu Diệp cầm đầu, mấy trăm tên tu sĩ ào ào bay ngược về phía sau, ngã xuống đất. Ánh sáng trong đại trận liên tục chớp động, mỗi một lần chớp động đều truyền tống một tu sĩ ra khỏi Luyện Tâm điện.

Một lát sau, trong Luyện Tâm điện chỉ còn lại có Lâm Dịch, Hải Tinh và vài tu sĩ khác, còn có Mông Dã đang đứng ở bên cạnh, trong mắt tràn ngập vẻ choáng váng.

Lâm Dịch đối mặt với mấy trăm tên tu sĩ, từ đầu tới đuôi chỉ điểm tay ra một lần, phóng ra một lần Hóa Hình thuật.

Nhưng chỉ một chiêu này lại có thể đuổi được mấy trăm tên tu sĩ ra khỏi Luyện Tâm điện.

- Nếu như Luyện Tâm điện chi chiến này đã không có công bằng, như vậy ta sẽ khiến cho các ngươi nhìn xem cái gì gọi là không công bằng!

Nghĩ lại những lời này, trong miệng Mông Dã cảm thấy đắng chát. Quả thật không sai, nếu như hắn xuất thủ thì nào còn có công bằng gì đáng nói nữa chứ. Cho dù có bao nhiêu loại đệ tử ngoại môn này tới thì cũng sẽ bị một chiêu của hắn chế phục.

Lúc này trong Luyện Tâm điện còn lại mười một tu sĩ, bao gồm cả Mông Dã ở trong đó.

Vài tên tu sĩ còn lại liếc mắt nhìn nhau, đồng nói:

- Đa tạ Mộc sư huynh xuất thủ tương trợ.

Trong mắt của mỗi người bọn họ đều lộ ra vẻ sùng bái và mừng rỡ điên cuồng, trong lúc nguy cấp, chỉ còn lại không tới mười người thì bọn họ đã có chút tuyệt vọng, thậm chí còn bỏ qua chống cự.

Nhưng quả thực bọn hắn không nghĩ tới, cuối cùng chiến cuộc lại xảy ra biến hóa kinh người, Lâm Dịch cường thế xuất thủ, lấy một địch trăm, một chiêu đã định kết cục!

Mà bọn họ mới là người thắng cuối cùng trong Luyện Tâm điện chi chiến.

Hải Tinh và Vương Kỳ đã sớm có hiểu biết đối với thực lực của Lâm Dịch, loại kết quả này bọn họ cũng không kinh ngạc chút nào, nhưng Hải Tinh lại có chút hổ thẹn, thấp giọng nói:

- Xin lỗi sư phụ, Hải Tinh không thể đánh bại được bọn họ.

- Không trách được ngươi, các ngươi đã làm rất khá rồi.

Lâm Dịch cười cười.

Sau đó Lâm Dịch đang nói đột nhiên đổi giọng, lại nói:

- Các ngươi có biết vì sao cuối cùng ta mới ra tay hay không?

Những tu sĩ còn lại kia ào ào lắc đầu, Hải Tinh suy nghĩ một chút rồi mới nói:

- Sư phụ muốn cho chúng ta lịch lãm thêm một chút hay sao?

- Cũng coi như là một phần trong đó, quan trọng hơn là, mười người trải qua loại đối chiến này mà có thể kiên trì được đến sau cùng thì mới có khả năng thông qua cửa thứ ba nhất, đi đánh bại đệ tử nội môn!

Trong ánh mắt của các tu sĩ lộ ra vẻ bừng tỉnh, Lâm Dịch tiếp tục nói:

- Các ngươi đã trải qua phen chém giết này, khi trở về nên cảm ngộ cho tốt, tuyệt đối sẽ có thu hoạch, có vài người sẽ có đột phá cũng không chừng, như vậy cũng tiện cho các ngươi khiêu chiến đệ tử nội môn, tăng thêm phần thắng.

- Đa tạ Mộc sư huynh!

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Chúng ta sẽ gặp lại ở cửa thứ ba.

Chương 156: Người thắng sau cùng

Mông Dã nhìn thư sinh thanh tú mặc y phục màu trắng kia, hắn thở dài thật sâu, trong lúc nhất thời trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Hắn biết, năm nay hắn sẽ không có cơ hội biến thành đệ tử nội môn nữa, hắn đã thua.

Các tu sĩ ở bên kia, cộng cả Lâm Dịch vừa vặn là mười người, tương ứng với mười danh ngạch của Luyện Tâm điện, chỉ có Mông Dã là dư thừa mà thôi.

Đúng vào lúc này, Lâm Dịch quay đầu qua, mỉm cười nói:

- Mông sư huynh, xin mời.

Ánh mắt của Mông Dã rất phức tạp, sau khi im lặng nửa ngày mới bất đắc dĩ gật đầu, có chút cô đơn đi ra ngoài Hướng luyện tâm.

Lâm Dịch nhẹ giọng nói:

- Mông sư huynh không cần để ý, dựa vào thực lực của ngươi, sang năm nhất định có thể một lần nữa biến thành đệ tử nội môn. Nhưng mà, năm nay không được!

Thân thể của Mông Dã dừng lại, cũng không quay đầu, hắn biết, Lâm Dịch còn chưa có nói hết.

- Mặc kệ ngươi xuất phát từ mục đích gì, được ai sai bảo, ngươi lại dùng thân phận đệ tử nội môn top năm mươi đi tham gia Luyện Tâm điện chi chiến này, bản thân đã có chút quá phận. Hôm nay gặp phải Mộc Thanh ta, nếu như đổi thành người ngoài, sợ rằng đã sớm bị các ngươi đuổi ra khỏi Luyện Tâm điện rồi. Tu đạo thì phải chuyên tâm tu đạo, đối mặt với đồng môn cùng tông môn hà tất phải đùa giỡn chút tâm cơ thủ đoạn, tăng thêm phiền não làm gì cơ chứ?

Lâm Dịch lẳng lặng nói.

Mông Dã mím môi gật đầu, nói:

- Đúng vậy, trước kia quả thực ta đã đi đường ngang ngõ tắt khác. Mộc sư đệ, nhất định sang năm ta sẽ một lần nữa trở thành đệ tử nội môn, khi đó, ta cũng sẽ nghĩ ra thủ đoạn phá giải kiếm khí biến hóa của ngươi, đến lúc đó ta và ngươi sẽ lại tái chiến một trận!

Lâm Dịch cười nói:

- Được, ta sẽ chờ ngươi.

Nhưng mà không đợi tới sang năm thì Mông Dã đã không còn muốn đi tỷ thí cùng Lâm Dịch nữa, nguyên nhân rất đơn giản, khoảng cách giữa bọn họ đã càng ngày càng xa.

Nửa năm sau này nhìn như tu vi của Lâm Dịch không có tăng lên một chút nào. Thế nhưng đã đánh tốt cơ sở cho sau này đột phá tiếp, hôm nay chuyện hắn đột phá đến Trúc Cơ đại thành cũng chỉ kém một cơ hội mà thôi. Có thể một ngày nào đó trong tương lai, loại cảm giác này đến, Lâm Dịch sẽ trực tiếp đột phá, biến thành tu sĩ Trúc Cơ đại thành.

Bên trong Luyện Tâm điện lúc này rất là yên tĩnh, nhưng ngoài điện lại loạn thành một đống, mắng tiếng tức giận, tiếng nghị luận vang lên không dứt bên tai.

Mấy người Quách trưởng lão trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này, từ lâu đã rung động không nói ra lời.

Ngay ban nãy, hầu như trong mười tức, trong Luyện Tâm điện có mấy trăm tên đệ tử ngoại môn bắn ra ngoài, mỗi một người đều là đệ tử có buộc sợi tơ màu tím trên cánh tay, đúng là một đám tu sĩ vốn đã chiếm thượng phong ở trong Luyện Tâm điện.

Trên người mỗi một tu sĩ hoặc nhiều hoặc ít đều mang theo một chút thương thế, nhưng cũng không có gì đáng lo ngại.

Khi Quách trưởng lão từ trong miệng vài tu sĩ biết được tình huống ở bên trong, hắn không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, miệng kinh hô:

- Một chiêu? Ngàn đạo kiếm khí?Tô Thất Thất cũng có chút kinh ngạc, lúc này xem như nàng đã hiểu rõ, nàng nhẹ giọng nói:

- Ngàn đạo kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo, còn có thể khống chế thương thế của các tu sĩ trong một phạm vi có thể tiếp nhận được. Mà trong chuyện này phải nắm mỗi một đạo kiếm khí trong tay đạt tới trình độ đăng phong tạo cực. Nhập vi, nhập vi, đây cũng không phải là một loại thể hiện của nhập vi đâu!

Quách trưởng lão hỏi thăm một phen, sau đó cười nói:

- Hiện tại xem ra, cũng coi như Luyện Tâm điện chi chiến này đã có kết quả, bên trong còn lại mười một tu sĩ, trong đó có Mông Dã nữa.

Trong khi nói chuyện thì cửa lớn của Luyện Tâm điện bị đẩy ra, Mông Dã có chút ủ rũ cúi đầu đi ra.

- Ta đã thua!

Mông Dã không ở lại, chỉ là sau khi nói xong một câu hắn đã xoay người rời đi.

Đúng vào lúc này, bên trong Luyện Tâm điện có vài đạo thân ảnh đi ra, một người cầm đầu mặc y phục màu trắng, y phục không nhiễm bụi trần, mái tóc đen theo gió tán loạn. Hợp với một khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trầm ổn bình tĩnh, toàn thân lộ ra một loại đại khí phiêu dật, có phong thái khiến cho người ta quy phục.

Phía sau Lâm Dịch là Hải Tinh, Vương Kỳ và chín tu sĩ khác đi theo. Bọn họ đang dìu nhau, bước chân vô cùng chật vật đi về phía trước, nhưng vẻ mặt lại mừng rỡ, trong mắt hiện lên vẻ kích động.

Bọn họ mới là người thắng sau cùng trong Luyện Tâm điện!

Minh Không không thể chờ đợi được nữa mà chạy tới, lại móc ra vài bình đan dược nhìn như bất phàm ở trong túi trữ vật, sau đó đưa tới trước mặt Hải Tinh, lại cười nói:

- Hải Tinh, mau ăn chút đan dược đi, chữa trị một chút.
Bị đông đảo tu sĩ nhìn chằm chằm vào, trên mặt Hải Tinh ửng đỏ, nhưng vẫn gật đầu một cái.

Quách trưởng lão cũng cười cười, cao giọng nói:

- Cửa thứ hai của khảo hạch nội môn đã hoàn tất, mười danh ngạch cuối cùng của Luyện Tâm điện cũng đã được xác định. Mười người các ngươi có thể đi Linh Dược các của tông môn tuỳ ý lĩnh đan dược, dùng tốc độ nhanh nhất để khôi phục thương thế và tu vi, mười ngày sau sẽ tiến hành cửa thứ ba của khảo hạch nội môn, khiêu chiến nội môn!

Những đệ tử ngoại môn còn lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía mười người cuối cùng này, trong lòng từng người sinh lòng cảm thán, hối hận vì hành động trước đây.

Một tu sĩ trong đó dùng một tay lấy sợi tơ màu tím kia xuống, trực tiếp ném xuống đất, cắn răng dùng giọng căm hận nói:

- Con bà nó, phe phái Đông Phương cái rắm, sau này lão tử sẽ không làm chuyện hư hỏng với các ngươi nữa!

Dường như bị hắn làm ảnh hưởng, gần một nửa tu sĩ cũng đều ào ào kéo sợi tơ màu tím kia xuống, tiện tay ném ra ngoài, trong ánh mắt hiện lên vẻ không cam lòng.

Việc này vừa qua đi, lực ảnh hưởng của phe phái Đông Phương sẽ suy yếu ở dưới tình huống không nhận thức được, mà những tu sĩ vốn đã xác định chắc chắn thì lúc này trong lòng cũng có hơi dao động.

- Chúng ta gia nhập vào phe phái Đông Phương không phải là vì có thêm một phần nắm chắc trong Luyện Tâm điện chi chiến hay sao? Nhưng hôm nay xem ra, làm vậy thì có ích lợi gì chứ? Thực lực mới là then chốt để quyết định thắng bại, nếu như ta có thực lực như của Mộc Thanh, cho dù đối mặt với bất kỳ thủ đoạn hèn mọn nào thì ta cũng tự có thủ đoạn để ứng phó với tất cả.

Tuy rằng lời nói này không ai nói ra khỏi miệng, nhưng nó lại đang chậm rãi nảy mầm ở trong lòng đại bộ phận tu sĩ, bọn họ bắt đầu xem xét thời thế, thức tỉnh lại bản thân.

Sau khi Lâm Dịch đi tới tông môn, tuy rằng vẫn chưa chính thức giao thủ cùng hạch tâm của phe phái Đông Phương, thế nhưng vô hình trung đã làm rã thế lực của đối phương.

Kỳ thực Lâm Dịch cũng không quan tâm gì tới phe phái, cũng không có đặt phe phái Đông Phương gì đó vào trong lòng, mục tiêu của hắn chỉ có một, đó là trở thành đệ tử hạch tâm, đại biểu cho tông môn đi tham gia trăm tộc đại chiến.

Nhưng mà Lâm Dịch cũng đã có một chút hiểu biết đại khái đối với thực lực của bản thân, hắn biết, dựa vào tu vi bây giờ của hắn, muốn đối kháng với tu sĩ Kim Đan, vẫn còn có chút như trứng chọi đá.

Kim Đan và Trúc Cơ nhìn như chỉ cách một đẳng cấp, nhưng mà lại khác biệt như trời và đất.

Từ khi Lâm Dịch xông xáo Tu chân giới cho tới nay, tu sĩ Kim Đan chết ở trong tay của hắn, tổng cộng đã có năm người. Người của Hàn Nguyên Cốc, Công Tôn Cương Bất tử kim thân, còn có ba tên tu sĩ Kim Đan của Tiềm Long sơn nữa.

Nhưng mà trong lòng Lâm Dịch lại như gương sáng, thứ dùng để chém giết Hàn Nguyên Cốc chủ là bằng vào Ô Sao Trường Kiếm, kiếm ra một nửa, kiếm quang kinh diễm tuyệt luân bạo phát. Mà hôm nay Ô Sao Trường Kiếm đã bị phong ấn ở trong cơ thể của hắn, chỉ có chờ đến khi hắn đạt tới tu vi Kim Đan kỳ thì mới có khả năng lấy ra được.

Chém giết Bất tử kim thân và ba tên tu sĩ Kim Đan kỳ của Tiềm Long sơn đều là bởi vì Ma chỉ trong cơ thể quấy phá, Bất diệt kiếm thể hóa ma. Nó đã rót vào trong thân thể một loại lực lượng quỷ dị mà lại tà ác, trong nháy mắt đã bộc phát ra sức chiến đấu cường đại. Loại lực lượng này cũng không chân thật, cũng không bị hắn khống chế.

Quan trọng nhất vẫn là Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch cường đại vô song, cận thân tranh phong gần như vô địch, cho nên mới có thể chém giết chết được Bất tử kim thân.

Hôm nay Ma chỉ bị đoạn kiếm thần bí gắt gao trấn áp, không có một tia dư lực phản kháng, điều này cũng làm cho trong lòng Lâm Dịch an tâm hơn một chút, nhưng Ma chỉ ở trong người vẫn là một loại uy hiếp rất lớn.

Hôm nay Lâm Dịch đối mặt với tu sĩ Kim Đan phổ thông, chỉ cần có thể cận thân, bằng vào Bất diệt kiếm thể thì hắn vẫn có cơ hội để đánh một trận. Nhưng nếu như đụng phải pháp thuật thần thông, Lâm Dịch cũng không chiếm được chút tiện nghi nào, tu vi hắn chỉ có Trúc Cơ trung kỳ, chuyện vượt cấp khiêu chiến sẽ là trở ngại lớn nhất đối với hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau