BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 146 - Chương 150

Chương 147: Âm mưu nhằm vào lâm dịch

Lâm Dịch trở lại động phủ bên trong Tiên Sơn, nhìn thấy Hải Tinh đang thỉnh giáo Nhập vi đạo với Vương Kỳ, mà Vương Kỳ cũng không giữ lại chút nào, nói ra cảm ngộ tâm đắc của bản thân, nói cho Hải Tinh nghe.

Nhìn thấy trạng thái của Hải Tinh, Lâm Dịch mỉm cười, rốt cục đã yên lòng. Hắn ra ngoài một lúc như vậy Hải Tinh đã đột phá đến Ngưng Khí tầng bốn, hơn nữa trạng thái của hắn bây giờ rất tốt, trầm ổn khiêm tốn, không táo bạo, là trạng thái phải có của người tu đạo.

Sau hơn mười ngày, trong các đệ tử ngoại môn không có tu sĩ nào tìm đến Lâm Dịch gây phiền phức nữa, Lâm Dịch cũng có thời gian thoải mái.

Nhưng Lâm Dịch có thể cảm giác được, vẫn có một ít tu sĩ mang theo địch ý rất rõ ràng, thế nhưng có thể là bọn họ đang chờ đợi khảo hạch nội môn cuối năm, muốn làm chút động tác ở trong Luyện Tâm điện chi chiến.

Lâm Dịch không đặt việc này vào trong lòng, trái lại còn tĩnh tâm nghiên cứu trận pháp, lợi dụng hơn mười ngày này, rốt cục hắn đã chữa trị hoàn tất sáu tầng sát khí luyện tâm trận, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ mà tông chủ nhờ vả.

Đến khảo hạch nội môn cuối năm, hơn một nửa hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn đều đi tham gia, chỉ có một chút đệ tử tu vi thấp không có một chút nắm chắc nào mới không đi tham gia, trong này cũng bao gồm cả ba người Lâm Dịch.

Mấy người Lưu Diệp diện bích một tháng, bực bội vô cùng, đang chờ tới lúc Luyện Tâm điện chi chiến sẽ giáo huấn Lâm Dịch một phen. Thế nhưng rất tiếc bọn hắn lại không biết, Lâm Dịch không có ý tứ tham gia.

Điều này làm cho mấy người Lưu Diệp cực kỳ khó chịu, thế nhưng cũng không dám tự ý xông vào động phủ của Lâm Dịch, ai biết chỗ đó được bố trí trận pháp gì, nếu như lại bị mưu hại một lần, như vậy cũng coi như mất hết mặt mũi.

Tầng ba Tiên Sơn, nơi này có năm mươi tòa động phủ, ở bên trong đều là người đứng trong top năm mươi đệ tử nội môn đứng đầu.

Bên trong một động phủ trong đó, một tu sĩ mặc đạo bào màu tím nhạt, toàn thân tròn vo, giống như một cái hang vậy, người đang ngồi ở một chỗ cao trong động phủ, đúng là Lý Trấn Hải trong đám đệ tử hạch tâm.

Ở phía dưới có một tu sĩ cúi đầu đứng thẳng, có tu vi Trúc Cơ đại thành, mặc một thân y phục màu đen, thân thể khôi ngô, thân cao chừng tám thước.

- Mông Dã, ta nghe nói Mộc Thanh không tham gia khảo hạch nội môn năm nay đúng không?

Lý Trấn Hải bình tĩnh hỏi.

Tu sĩ tên là Mông Dã gật đầu nói:

- Quả thực như thế, có người nói ngày ấy Mộc Thanh thắng Mã sư đệ, sau đó rất ít khi rời khỏi động phủ, chỉ là thỉnh thoảng đi ra tu bổ sát khí luyện tâm trận thì mới ra ngoài. Hơn nữa ta nghe nói, Mộc Thanh có dự định cuối năm sau mới tham gia khảo hạch nội môn.

- Ồ...

Lý Trấn Hải trầm ngâm một tiếng, hai mắt híp lại, bên trong có hàn quang chớp động, rơi vào trong trầm tư.

Nửa ngày sau, Lý Trấn Hải chậm rãi nói:

- Mông Dã, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ.

- Lý sư huynh, mời nói.

Lý Trấn Hải nhẹ giọng nói:

- Lần này khảo hạch nội môn sẽ có đệ tử ngoại môn của phe phái Đông Phương chúng ta khiêu chiến ngươi, ngươi phải cố tình thua trận tỷ đấu này.

- Vì sao chứ?

Mông Dã biến sắc, nghi ngờ hỏi.

Ở trong môn, lúc khảo hạch, thua trận lúc giao thủ cùng đệ tử ngoại môn thì cũng có ý nghĩa Mông Dã hắn sẽ một lần nữa trở thành đệ tử ngoại môn, cố toàn bộ gắng trước đó sẽ trở nên uổng phí. Đệ tử nội môn top năm mươi lại bị đệ tử ngoại môn khiêu chiến thành công, đây là một chuyện rất là mất mặt.

Lý Trấn Hải hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Ta nghe nói không ngờ Mộc Thanh đã lĩnh ngộ Nhập vi đạo, chuyện này có phần khó giải quyết. Hừ hừ, Ngưng khí tầng năm mà lại có thể vượt qua mấy cấp khiêu chiến Ngưng Khí tầng tám, hơn nữa dường như vẫn có thừa lực, người này rất khó đối phó.

Mông Dã nghe vậy có chút mơ hồ, nhưng không lên tiếng hỏi.

Lý Trấn Hải dừng một chút, nói:

- Cho nên ngươi thua tỷ đấu, một lần nữa xuống làm đệ tử ngoại môn. Ta muốn ngươi ở trong khảo hạch nội môn sang năm, đánh bại Lâm Dịch ở trong Luyện Tâm điện chi chiến. Dựa vào thực lực của ngươi, muốn một lần nữa thăng làm đệ tử nội môn tuyệt không phải là vấn đề. Về phần mặt khác, hừ hừ, chỉ cần các tu sĩ không phải người ngu thì đều có thể nhìn ra là chuyện gì xảy ra, sẽ không ai dám coi thường ngươi cả.

Trên mặt của Mông Dã lộ ra một chút do dự, cau mày nói:

- Lý sư huynh, một tu sĩ Trúc Cơ đại thành như ta đi đối phó với một tu sĩ Ngưng Khí như hắn, có phải hơi quá đáng hay không. Có đám người Lưu sư đệ cũng đủ rồi mà?

- Khà khà, quá đáng? Các ngươi vẫn còn quá non, Mộc Thanh này không đơn giản, nếu không phải cố kỵ thân phận thì ta cũng muốn tự mình xuất thủ!
Trong mắt của Lý Trấn Hải lóe lên một tia lạnh lẽo.

Cho dù Mông Dã là tu sĩ thuộc về phe phái Đông Phương, thế nhưng trong lòng cũng có chút phản kháng loại thủ đoạn nhỏ này, hơn nữa quả thực hắn không muốn vì một Mộc Thanh mà trở thành đệ tử ngoại môn lần nữa. Tâm tình phức tạp trong này, người ngoài khó có thể nắm bắt được.

Dường như Lý Trấn Hải đã nhìn thấu do dự của Mông Dã, hắn trầm giọng nói:

- Mộc Thanh này không rõ lai lịch, thân phận khả nghi, ta làm vậy cũng là cân nhắc thay cho tông môn, tuyệt không thể để cho hắn trà trộn vào trong hàng ngũ đệ tử nội môn. Mà hơn nữa, Mộc Thanh mới tới tông môn đã khiến cho tu sĩ phe phái Đông Phương chúng ta bị ngã đau như vậy. Mới được mười mấy ngày mà Đường trưởng lão, Lưu Diệp, Mã Quyền đều ngã vào trong tay của tiểu tử này, thù này không thể không báo!

Trong lòng Mông Dã lẩm bẩm một hồi, tuy rằng miệng nói thân phận lai lịch không rõ, như có lẽ là do ân oán mới là mục đích làm cho ngươi ra tay với Mộc Thanh chứ.

Đám tu sĩ phe phái Đông Phương cũng không phải đều ngưng tụ vào một chỗ, rất nhiều tu sĩ chỉ vì ngại thế lực của phe phái Đông Phương, sợ bị chèn ép cho nên mới gia nhập vào trong đó, vì muốn yên tĩnh trên đường tu đạo mà thôi, mà Mông Dã này chính là một trong số đó.

Còn nữa, Đông Phương sư huynh quả thực rất có khả năng lãnh đạo, thực lực thuộc về tồn tại đứng đầu trong đông đảo đệ tử, lại làm người hào sảng, cho nên mới tụ tập được một đám tu sĩ đi theo ở bên người.

Nghĩ đến đây, Mông Dã thử dò xét hỏi một câu:

- Lý sư huynh, đây là ý của Đông Phương sư huynh sao?

- Sao?

Lý Trấn Hải biến sắc, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm vào Mông Dã, khí tức Kim Đan ầm ầm bạo phát, một cỗ thần thức uy áp cường đại trong nháy mắt đã rơi xuống, rơi vào trên người của Mông Dã.

Mông Dã bị uy áp chợt phủ xuống làm cho đau đớn, trên trán dần dần toát ra tầng một mồ hôi lạnh, hít thở dần dần trở nên nặng nề.

Lý Trấn Hải lạnh giọng nói:

- Ngươi không muốn làm sao?

Mông Dã cố nén áp lực, nói:

- Lý sư huynh, ta, không phải là ý đó, ta chỉ là... tùy tiện hỏi một chút mà thôi.

Lý Trấn Hải hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi thu hồi thần thức uy áp lại, lại trầm giọng nói:

- Mông Dã, Lý Trấn Hải ta coi ngươi là huynh đệ, là hạch tâm của phe phái Đông Phương chúng ta, nếu như ngươi không tình nguyện làm thì cứ việc nói, ta không cưỡng cầu ngươi, ta có thể phái người khác đi làm chuyện này!

Mặc dù lời này nói rất êm tai, không bắt buộc, nhưng lại lộ ra vẻ cưỡng ép rất rõ ràng.

Mông Dã sao lại nghe không hiểu cơ chứ, hắn gượng ép cười cười, nói:- Lý sư huynh yên tâm đi, cứ giao cho Mông Dã ta, nhất định ta sẽ giáo huấn tiểu tử kia thật tốt!

Lý Trấn Hải hài lòng cười cười, trong mắt lại vô cùng âm độc, hắn lạnh giọng nói:

- Giáo huấn cũng chia nặng nhẹ, tông môn chỉ không cho phép đánh chết phế tu vi, thế nhưng ngươi có thể hắn đánh thành tàn phế, làm cho hắn sợ hãi thủ đoạn của ngươi, sau này cũng không dám phách lối nữa!

Mông Dã hơi biến sắc, nghĩ ngợi nói:

- Cái này thì lại có chút quá phận, dù sao cũng là đồng môn.

Nhưng mà lời này hắn cũng không dám nói ra mặt.

Lý Trấn Hải cũng có thể cảm nhận được chỗ không thích hợp trong lời nói của mình, hắn ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói:

- Đây cũng là vì tốt cho Mộc sư đệ, nếu không, dùng tính tình của hắn đến Tu chân giới, sớm muộn gì cũng sẽ bị thua thiệt. Không bằng chịu thiệt ở trong tông môn, mài giũa góc cạnh của hắn, đối với hắn cũng là một loại rèn luyện.

Mông Dã gật đầu nói:

- Lý sư huynh nói cực phải.

Mà Lâm Dịch đang tĩnh tọa ngộ đạo ở dưới chân Tiên Sơn còn không biết trong tông môn đang nổi lên một cơn lốc nhằm vào hắn, trải qua một trận đánh trên Phù Không thạch trước kia đã có tu sĩ bắt đầu chú ý tới hắn, nhằm vào hắn.

Lâm Dịch chữa trị xong sát khí luyện tâm trận, sau đó hầu như đều tĩnh tọa không ra.

Thứ nhất là tiếp tục lĩnh ngộ Nhập vi đạo, thứ hai là củng cố tu vi của mình. Lâm Dịch mơ hồ cảm giác được, tu vi của hắn ở Trúc Cơ đã tăng trưởng quá nhanh, chưa tới nửa năm ngắn ngủi  đã vọt tới Trúc Cơ trung kỳ.

Trong này dường như cũng không có gì là không ổn, thế nhưng Lâm Dịch lại nghe sư phụ từng nói qua, Trúc Cơ là điểm quan trọng trong tu đạo, chân chính bước vào Trúc Cơ mới xem như là tiếp xúc được tu chân tu đạo. Lui về phía sau một bước chính là Ngưng Khí, phàm là người có chút tư chất đều có thể Ngưng Khí được. Thế nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể Trúc Cơ. Mà tiến thêm một bước, chính là Kim Đan, thọ nguyên có thể thoát khỏi gông cùm xiềng xích thiên địa, đạt đến con số kinh người là năm trăm năm.

Mà quan trọng nhất chính là, nếu như giai đoạn này tên là Trúc Cơ, đó chính là một giai đoạn đánh cơ sở cho con đường tu đạo sau này. Cần phải thận trọng, kiến tạo cơ sở cho tốt. Tựa như nền nhà vậy, cơ sở không được dựng tốt, mặc dù sau này tửu lâu có cao vạn trượng thì sau khi trải qua dãi nắng dầm mưa, vấn đề cũng sẽ từ từ nổi lên.

Toàn thân Tiên Sơn để lộ ra tiên khí linh vận dày đặc, mặc dù là động phủ ở chân núi, thế nhưng Lâm Dịch cũng có thể cảm nhận được rõ ràng mật độ linh khí nồng nặc trong này, đủ để tương đương với tốc độ hấp thu linh thạch hạ phẩm.

Lâm Dịch dự đoán, linh khí ở đỉnh núi sẽ càng dày đặc tinh túy hơn nữa. Tốc độ tu luyện ở đỉnh núi cũng sẽ tăng mạnh, đây cũng là nguyên nhân mà đệ tử tông môn tranh trước tranh sau chỉ vì muốn đi tầng cao hơn của Tiên Sơn để mở động phủ. Tốc độ tu luyện ở nơi đó có thể có thể đạt đến trình độ hấp thu linh thạch trung phẩm thậm chí là linh thạch thượng phẩm.

Nhưng hai người Hải Tinh, Vương Kỳ đều là Ngưng Khí kỳ, độ dày đặc của linh khí dưới chân núi đã đủ để sử dụng. Như vậy cũng coi như là hoàn cảnh tu luyện rất tốt cho Hải Tinh và Vương Kỳ. Sau khi Lâm Dịch bố trí Tụ linh trận, vô hình trung lại càng làm tăng tốc độ tu luyện của hai người lên.

...

Thời gian trôi qua cực nhanh, cách khảo hạch nội môn lần trước đã qua được nửa năm.

Bên trong động phủ của Lâm Dịch, hai người Hải Tinh và Vương Kỳ đang tham quan học tập vài đạo kiếm khí màu lam trong lòng bàn tay của Lâm Dịch.

Hôm nay Hải Tinh đã có tu vi Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, bản thân ở trong Tiềm Long sơn đã lột bỏ thân thể phàm thai mà hóa rồng. Lúc này phối hợp với linh khí nồng nặc ở Tiên Sơn, lại có Tụ Linh đại trận của Lâm Dịch phụ trợ, tu vi đột nhiên tăng mạnh, hiểu biết đối với Hóa Hình thuật cũng đã có đột phá.

Về phần Vương Kỳ, cho dù chỉ là thân thể phàm thai, nhưng hắn lại hơn ở chỗ chăm chỉ, nửa năm qua không có thư giãn chút nào. Dưới sự dốc lòng chỉ đạo của Lâm Dịch, không ngờ cũng đạt đến Ngưng Khí tầng chín.

Trong nửa năm này tu vi của Lâm Dịch không có chút tăng trưởng nào, thế nhưng khí tức lại càng hùng hậu, càng khiến cho người ta không phán đoán ra được, ở chỗ sâu trong mắt cũng mơ hồ lộ ra một tia kiếm quang, rất là sắc bén.

Lúc này chính là ngày đại bỉ của tông môn.

Ba người Lâm Dịch không đi quan sát, nhưng lại nghe nói hai chuyện lớn.

Hải Tinh bế quan nửa năm, dường như Minh Không cũng đã hiểu chuyện hơn rất nhiều, tĩnh tâm lại bế quan tu luyện. Trước khi đại bỉ tông môn diễn ra đã đột phá đến Kim Đan kỳ, trở thành tu sĩ Kim Đan danh xứng với thực. Nhưng bởi vì đột phá không lâu, căn cơ vẫn chưa ổn định cho nên chuyện khiêu chiến đệ tử hạch tâm Lý Trấn Hải cũng không thành công.

Nhưng vẫn tạo ra cho Lý Trấn Hải cảm giác uy hiếp rất lớn, hầu như phải dùng hết toàn lực mới đánh bại được Minh Không.

Còn có tin tức nặng ký nữa, chính là một trong các đệ tử hạch tâm của tông môn, là Ngụy Tinh Thần đã thành công thông qua thí luyện tầng sáu Luyện Tâm điện, thu được tư cách truyền thừa bí thuật tông môn, biến thành tu sĩ thứ ba trong hàng ngũ các đệ tử tông môn có tư cách nhận được truyền thừa bí thuật.

Đối với tất cả chuyện này Lâm Dịch không có quá nhiều hứng thú, hắn chỉ chờ tới khảo hạch nội môn cuối năm nay mà thôi...

Chương 148: Chuẩn bị trước khảo hạch

Nửa năm qua, Lâm Dịch trừ củng cố tu vi ra, cũng không phải là một chút thu hoạch cũng không có.

Trong vòng nửa năm này, Lâm Dịch lại một lần nữa tiến vào một loại trạng thái ngộ đạo khó có thể hiểu được, hai con mắt đầy ánh sáng màu bạc, dường như cảm giác toàn bộ thế giới đều trở nên trong suốt rõ ràng, đối với Nhập vi đạo lại lần nữa hiểu rõ sâu hơn một tầng.

Loại trạng thái này, Lâm Dịch không có chút biện pháp nào để nắm trong tay, hắn thậm chí còn không biết trên người mình đã xảy ra loại biến hóa này.

Mãi đến khi rời khỏi loại trạng thái huyền diệu này, dưới sự miêu tả của Hải Tinh và Vương Kỳ thì Lâm Dịch mới mơ hồ cảm giác được, dường như hắn đã tiến vào một loại cảnh giới kỳ diệu, nói không rõ không nói rõ, nhưng lại vô cùng hưởng thụ.

Lâm Dịch không rõ ràng lắm, sao hắn lại tiến vào được loại trạng thái này, hắn từng nghĩ lại, trước khi nhập tông, hắn đã lần đầu tiên tiến vào loại cảnh giới huyền diệu này, nhưng lại bị Minh Không cắt ngang, thời gian rất ngắn, cũng không có chút thu hoạch nào cả.

Mà ở nửa năm trước, hai mắt của hắn lần nữa hiện lên ánh sáng màu bạc, mà một lần kia, hắn lĩnh ngộ Nhập vi đạo, có thể tìm ra biện pháp sản sinh ra ba động cộng minh cùng đại đạo trong hư không.

Đây là lần thứ ba, lần nữa Lâm Dịch có chỗ hiểu ra.

Biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ.

Nếu đã có thể biến hóa ra một đạo kiếm khí, vì sao không thể biến hóa ra đạo thứ hai, đạo thứ ba... Thậm chí trăm đạo, ngàn đạo kiếm khí cơ chứ?

Một luồng kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo đã có được loại uy lực này, nếu như là ngàn vạn đạo kiếm khí như tre già măng mọc công kích một lần, cho dù gặp phải thần thông thuật thông thường, chỉ sợ cũng không có lực chống đỡ.

Ýnghĩ này nhìn như đơn giản, nhưng khi làm lại khó như lên trời, là một hành động rất tiêu hao thần thức và tinh lực.

Bản thân biến hóa ra một luồng kiếm khí, cơ hồ là chuyện trong nháy mắt, thế nhưng phải dung hợp vào trong đó Nhập vi đạo, đồng thời còn phải nắm trong tay kiếm khí rung động, dẫn phát ra đại đạo trong hư không ba động, sản sinh ra cộng minh.

Như vậy sau khi kiếm khí thành hình mới có thể có uy lực tăng lên gấp bội.

Nhưng nếu như có thêm một luồng kiếm khí, thần thức sẽ phải tăng lên, nếu như đạt đến trăm ngàn đạo kiếm khí. Sợ rằng thần thức đã không chịu nổi gánh nặng từ lâu. Chuyện quan trọng nhất là, khi nắm trong tay một luồng kiếm khí mới thì đồng thời còn phải bảo đảm kiếm khí trước đó không thể xảy ra tán loạn.

Muốn nắm trong tay nhiều đạo kiếm khí, có thể nói là nhất tâm đa dụng, thần thức cũng sẽ bị phân tán thành vô số khối.

Điểm đáng để vui mừng nhất chính là, thần thức của Lâm Dịch đã đạt đến cảnh giới Kim Đan kỳ, đồng thời bởi vì tu luyện đệ nhất bí thuật Luyện Thần là Tử Vi tinh thuật cho nên tốc độ tu luyện của hắn tạm thời không nói đến, thế nhưng chỉ riêng cường độ cô đọng thần thức đã vượt xa tu sĩ cùng giai.

Lúc đầu ở trong lòng bàn tay của Lâm Dịch có thêm một đạo kiếm khí thì một đạo kiếm khí khác sẽ nhanh chóng tán loạn.

Nhưng Lâm Dịch không có chút tức giận nào mà liên tục cô đọng biến hóa, phân tâm phân thần nắm trong tay, kiếm khí trong lòng bàn tay từ từ tăng nhanh, thần thức ở dưới loại tiêu hao quá độ này, tốc độ tu luyện cũng đột nhiên tăng mạnh.

Nửa năm trôi qua, Lâm Dịch đã có thể nắm trong tay hơn trăm đạo kiếm khí thoải mái như thường, đồng thời uy lực của mỗi một đạo đều không có yếu bớt chút nào, trải qua qua nửa năm lĩnh ngộ, uy lực của kiếm khí càng mạnh hơn trước đó.

Hải Tinh và Vương Kỳ cũng có lĩnh ngộ đối với Hóa Hình thuật, nhưng nhìn trên trăm đạo kiếm khí màu lam linh tính mười phần ở trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, trong lòng bọn họ vẫn khó có thể ức chế được mà để lộ ra vẻ chấn động.

Mỗi một lần Lâm Dịch xòe bàn tay ra, lòng bàn tay sẽ bộc phát ra một đám ánh sáng màu lam ngọc, nếu như ngưng thần nhìn vào thì có thể mơ hồ phân biệt ra được ở bên trong đám ánh sáng này có hơn trăm đạo kiếm khí.Nắm tay lại, trong nháy mắt kiếm khí đã bị trừ khử trong vô hình. Lúc lần nữa đưa bàn tay ra, ánh sáng thoáng hiện, kiếm khí ngang dọc.

Hơn trăm đạo kiếm khí giống như đứa trẻ bướng bỉnh, ở trong khe hở lòng bàn tay của Lâm Dịch, bồi hồi bay lượn ở chỗ cổ tay, trông rất đẹp mắt, nhưng nếu như đụng chạm vào bọn chúng thì sẽ cảm nhận được một tia sắc bén không gì không phá, cùng sát khí khó mà nhận ra được.

Tuy là biến hóa vạn vật, nhưng biến ảo theo bản tâm, Hải Tinh thích biến hóa ra một đầu Thần Long, mà có lẽ Vương Kỳ đã bị Lâm Dịch ảnh hưởng cho nên hắn cũng thích biến hóa ra kiếm khí.

Đại bỉ tông môn trải qua mấy ngày so kè đã chậm rãi kết thúc.

Trận chiến cuối cùng vẫn là hai người đứng đầu trong hàng đệ tử hạch tâm là Đông Phương Dã và Tô Thất Thất, hai người giao thủ hơn một nghìn chiêu, hầu như kiệt lực thế nhưng vẫn không đánh bại được đối phương. Cuối cùng ở dưới sự cường thế tham gia của tông chủ thì song phương mới lại một lần nữa coi như ngang hàng.

Lúc này cách khảo hạch nội môn cuối năm còn có nửa năm nữa.

Mà trong nửa năm kế tiếp, Hải Tinh và Vương Kỳ không có chút thư giãn nào cả, tiếp tục vùi đầu khổ tu, tranh thủ sớm ngày đạt đến Trúc Cơ kỳ, chuẩn bị vì khảo hạch nội môn cuối năm.

Lâm Dịch tiếp tục tăng thêm số lượng kiếm khí nắm trong tay, hắn hầu như có thể tiên đoán ra được, đỉnh phong của Hóa Hình thuật nhất định sẽ là nghìn vạn đạo kiếm khí, thậm chí là hàng ức đạo kiếm khí tụ lại. Khi đó Hóa Hình thuật được thi triển ra trong tay hắn tuyệt đối sẽ làm cho Hồng Hoang kinh diễm, tái hiện uy của biến hóa!

Điều đáng tiếc là trong nửa năm sau, Lâm Dịch không thể lần nữa tiến vào loại trạng thái huyền diệu này. Thế nhưng hắn lại mơ hồ cảm giác được, Hóa Hình thuật còn chưa tới tận cùng, mặc dù là huyễn hóa ra hàng ức vạn đạo kiếm khí, thế nhưng cũng không phải tận cùng.

Trong đạo pháp này, cảm giác gần trong gang tấc, thế nhưng khi Lâm Dịch đưa tay để đụng vào thì lại biến mất trong nháy mắt.

Lâm Dịch biết, hắn còn chưa đạt tới loại cảnh giới đó, thời cơ còn chưa đủ thành thục.

Trong nửa năm sau, Lâm Dịch gia tăng một loại phương thức huấn luyện mới hai người đối với Hải Tinh, Vương Kỳ. Chính là Lâm Dịch nắm kiếm khí trong tay, công kích hai người, đương nhiên uy lực của kiếm khí sẽ nằm trong phạm vi chịu đựng của hai người.Loại biện pháp huấn luyện này cũng là do Lâm Dịch lóe lên linh quang mới nghĩ ra được. Nếu Luyện Tâm điện chi chiến không có công bằng, có khả năng cực lớn sẽ bị đông đảo tu sĩ vây công, còn không bằng ở trong động phủ này huấn luyện linh giác của bọn họ, tăng mạnh năng lực đối phó với nhiều lực công kích, ứng phó với công kích tới từ nhiều người.

Mỗi một đạo kiếm khí đều đại biểu cho một tu sĩ, lúc đầu hai người ở dưới một đạo kiếm khí trong tay Lâm Dịch công kích còn phòng ngự như trứng chọi đá.

Nhưng theo thời gian trôi qua, hai người đã ứng phó như thường, vận dụng Hóa Hình thuật cũng ngày càng thuần thục, uy lực cũng từ từ tăng mạnh.

Lúc đầu là một đạo kiếm khí, sau biến thành hai đạo, đến sau này, trong lòng bàn tay của Lâm Dịch huyễn hóa ra hơn mười đạo kiếm khí, phân biệt công kích hai người.

Cho dù hai người bị đánh cho mặt đầy bụi đất, nhưng bọn hắn có thể cảm nhận được rất rõ ràng thực lực của bản thân đang tăng cường.

Thậm chí ở dưới loại áp bách cường đại này, Hải Tinh và Vương Kỳ cũng từ từ hiểu được biến hóa sâu hơn trong Nhập vi đạo. Thỉnh thoảng Hải Tinh cũng bộc phát ra mấy đầu Thần Long để đối kháng với kiếm khí của Lâm Dịch, mà Vương Kỳ thì cũng như vậy.

Tu vi thực lực của hai người đều đang nhanh chóng được đề thăng, đặc biệt là Hải Tinh. Hắn muốn chứng minh bản thân ở trong Luyện Tâm điện chi chiến. Mà Vương Kỳ thì lại không đành lòng mất đi một cơ hội, một cơ hội có thể đi theo Lâm Dịch.

Vương Kỳ biết, nếu như Lâm Dịch biến thành đệ tử nội môn mà hắn vẫn là đệ tử ngoại môn. Như vậy cơ hội tiếp xúc và thời gian của bọn họ sau này sẽ càng ngày càng ít. Mặc dù ngoài miệng Vương Kỳ không nói, thế nhưng trong lòng của hắn đã sớm xem Lâm Dịch như sư phụ rồi.

Trọn thời gian một năm, cứ như vậy trong lúc bất tri bất giác trôi qua.

Ba người Lâm Dịch không rời khỏi động phủ nửa bước, ngoài cửa động phủ đã phủ đầy bụi và mạng nhện từ lâu, mà dường như hơn ba ngàn đệ tử ngoại môn cũng đã quên đi ba người bọn họ.

Tu đạo không năm tháng, thời gian có thể khiến cho người ta quên đi rất nhiều chuyện.

Mấy ngày này là khảo hạch nội môn cuối năm.

Sáng sớm, từ tảng sáng, ánh sáng mặt trời chiếu rọi sương mù, chiếu xuống Tiên Sơn linh khí dày đặc, tản ra ánh sáng thần thánh.

Hơn ba ngàn đệ tử ngoại môn từ bên trong mỗi một cái động phủ dưới chân núi đi ra, mấy người Mông Dã, Lưu Diệp cũng ở trong đó, bọn họ tụ tập lại ở bãi đất trống dưới tầng chót nhất của Tiên Sơn, chờ đợi tông môn sắp xếp.

Một người cầm đầu mặc đạo bào màu lam nhạt, khuôn mặt nghiêm túc, chính là Quách trưởng lão chấp chưởng ngoại môn.

Quách trưởng lão khẽ quát một tiếng, thanh âm to lớn khiến cho mọi người dần dần yên tĩnh trở lại.

- Hôm nay là khảo hạch nội môn của tông môn, nếu các ngươi đã đứng ở chỗ này, nói vậy cũng đã có chuẩn bị, hy vọng các ngươi có thể đạt được thành tích tốt ở trong khảo hạch nội môn. Ta tuyên bố, khảo hạch nội môn chính thức bắt đầu!

Nói xong, Quách trưởng lão hữu ý vô tình nhìn thoáng qua động phủ đầy bụi kia, hắn hơi nhíu nhíu mày, âm thầm thở dài:

- Cũng không biết Mộc Thanh này giở trò quỷ gì, cả một năm không thấy đâu, lần khảo hạch nội môn này, cũng không biết hắn có tham gia hay không nữa...

Chương 149: Xuất quan

Quách trưởng lão nhìn động phủ của Lâm Dịch mà xuất thần, hắn từng được tông chủ dặn, biết Mộc Thanh là tu sĩ mà tông môn muốn âm thầm dùng lực lượng mạnh mẽ để bồi dưỡng. Huống chi Mộc Thanh vừa tới tông môn đã hai lần tạo ra danh tiếng. Một lần là hiểu rõ đối với trận pháp, một lần là lĩnh ngộ Nhập vi đạo.

Ở trên hai phương diện này, Quách trưởng lão đều cảm thấy không bằng… Trận pháp đương nhiên không cần đề cập tới, trong tông môn, tu sĩ có thể có nghiên cứu đối với trận pháp, coi là tất cả trưởng lão thì sợ rằng cũng không có mấy người có thể sánh vai được cùng với hắn. Đối với Nhập vi đạo, Quách trưởng lão cũng có lĩnh ngộ, nhưng hắn lại tự nhận là, tuyệt đối không thể lấy tu vi Ngưng khí tầng năm vượt qua mấy cấp đánh bại tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, càng đừng nói là một chiêu giết chết trong nháy mắt được.

Từ tận đáy lòng Quách trưởng lão hy vọng Mộc Thanh có thể bỗng nhiên nổi tiếng ở trong tông môn, trổ hết tài năng ở trong khảo hạch nội môn.

Nhưng mà khảo hạch nội môn năm ngoái, Mộc Thanh bế quan không ra, nhìn bộ dáng này có lẽ năm nay cũng là như thế.

Trong lòng Quách trưởng lão cũng không nghĩ tới Hải Tinh và Vương Kỳ, mặc dù hắn biết thể chất và tư chất của Hải Tinh đều bất phàm, thế nhưng hắn cũng không ôm hy vọng nhiều lắm đối với hai người bọn họ.

Trong thời gian một năm, từ tu sĩ Ngưng Khí tầng ba đạt tới tu sĩ Trúc Cơ, chuyện này sợ rằng chỉ có thiên tài yêu nghiệt trong tứ đại Hoàng tộc Hồng Hoang hoặc là ba đại tông môn mới có thể làm được.

Đông đảo đệ tử ngoại môn theo ánh mắt của Quách trưởng lão, cũng ào ào nhìn sang.

Một tu sĩ trong đó thấp giọng nói:

- Lưu sư huynh, xem ra Mộc Thanh này đã sợ chúng ta, liên tục hai lần khảo hạch nội môn đều tránh né ở bên trong, không dám đi ra ngoài khảo hạch.

Tên tu sĩ Trúc Cơ còn lại chính là Lưu Diệp, hắn nghe vậy hừ nhẹ nói:

- Hôm nay xem ra người này cũng chỉ có vậy mà thôi, nhát gan như bọn chuột nhắt, cho dù lĩnh ngộ Nhập vi đạo thì như thế nào chứ? Ở trong Luyện Tâm điện đối mặt với một đám tu sĩ vây công, hắn chỉ có đường bị thua mà thôi.

Sau đó Lưu Diệp cười nịnh nói với một tu sĩ ở bên cạnh:

- Đúng vậy không, Mông sư huynh.

Người nọ không chút che giấu tu vi Trúc Cơ đại thành của bản thân, thân thể khôi ngô cao to, lông mày rậm mắt to, chính là Mông Dã vốn là người bài danh trước năm mươi trong hàng đệ tử nội môn.

Mông Dã không có thốt ra thành lời mà chỉ khẽ gật đầu một cái.

Năm ngoái trong khảo hạch nội môn xuất hiện một màn kỳ quái, một tu sĩ chỉ có Trúc Cơ sơ kỳ trong hàng đệ tử ngoại môn, ở cửa thứ ba trực tiếp khiêu chiến Mông Dã, không ngờ lại khiêu chiến thành công giống như kỳ tích vậy.

Giao thủ cũng không có chỗ nào thần kỳ cả, Mông Dã bị thua cũng có chút quỷ dị, nhưng sự thật chính là, một lần nữa Mông Dã lại giáng cấp trở thành đệ tử ngoại môn.

Nhưng không có một tu sĩ nào cười nhạo Mông Dã, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, Mông Dã cố ý bị thua. Về phần nguyên nhân, nghĩ đến trước kia có lời đồn Mộc Thanh muốn tham gia khảo hạch nội môn năm nay, nguyên do trong này cũng sẽ không cần phải nhiều lời làm gì nữa.

Có một tu sĩ thấp giọng nói:

- Đông Phương sư huynh cũng thật là để mắt tới Mộc sư đệ, không ngờ lại phái tới một tu sĩ Trúc Cơ đại thành đến nhằm vào hắn, Mộc sư đệ tiếp tục bế quan tu luyện, ta thấy cũng có thể coi như là một lựa chọn rất sáng suốt.

- Đúng vậy, ai cũng không phải là người ngu, biết rõ có tu sĩ Trúc Cơ đại thành nhằm vào, còn đi ra tham gia khảo hạch nội môn, đây chẳng phải là chờ bị đánh hay sao?

- Cũng không thể nói như vậy được, rốt cuộc Mộc sư đệ muốn trốn tới khi nào chứ, lẽ nào cứ bế quan như vậy không ra ngoài hay sao?

- Ài, cũng trách hắn thích làm náo động, năm ngoái mới vừa bái nhập tông môn thì đã đắc tội vài tu sĩ của phe Đông Phương. Hắn trốn tránh ở trong động phủ cũng tốt, Mông sư huynh cũng không thể luôn ở ngoại môn chờ đợi hắn. Có thể qua mấy năm, mọi người cũng sẽ quên lãng hắn đi.

- Các ngươi đã quá coi thường Mộc sư đệ rồi!

Một tu sĩ tu sĩ thấp bé ở bên cạnh trầm giọng nói.

Các tu sĩ nhìn lại, người nói chuyện lại là Mã Quyền một năm trước đã bại vào trong tay của Lâm Dịch.

Mã Quyền chậm rãi nói:

- Mộc sư đệ nói năm nay sẽ tham gia khảo hạch nội môn, nhất định hắn sẽ đến. Nếu như hắn bế quan không ra thì nhất định cũng có nguyên nhân, hắn sẽ không bởi vì trong lòng sợ hãi mà tránh né không xuất chiến.

Mã Quyền này từ từ năm trước bại một lần, hình như thay đổi đã đổi thành một người khác vậy, sau khi trở về trực tiếp rời khỏi đội ngũ phe Đông Phương, chuyên tâm tu đạo ở trong động phủ, rốt cục cuối năm nay đã tấn thăng làm tu sĩ Trúc Cơ.

Đối với các tu sĩ rời khỏi phe Đông Phương, tự nhiên Lưu Diệp cũng không cho hắn sắc mặt gì tốt lành cả, hắn châm chọc nói:

- Mã sư đệ bị Mộc Thanh làm sợ nha, giữ gìn hắn như vậy. Năm nay ngươi muốn tấn thăng làm đệ tử nội môn, chuyện này cứ nằm mơ đi, khà khà.

Tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ kia hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Mộc Thanh này không dám ra ngoài, Luyện Tâm điện chi chiến đã trở nên không thú vị nữa, chúng ta sẽ vui đùa một chút với Mã sư đệ vậy.

Mấy người Lưu Diệp nói rõ không chút che giấu nào, Mã Quyền hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia tức giận, thế nhưng lại cắn cắn răng nhẫn nhịn xuống, cũng không mở miệng phản bác.

Một lát sau, động phủ của Lâm Dịch vẫn không có một chút động tĩnh nào cả, Quách trưởng lão âm thầm thở dài một tiếng, nghĩ ngợi nói:

- Xem ra chắc là Mộc Thanh sẽ không đi ra.

Quách trưởng lão vung tay lên, muốn mang theo các tu sĩ rời khỏi động phủ ở dưới chân Tiên Sơn.

Đúng vào lúc này, bên trong động phủ ở Tiên Sơn đột nhiên truyền ra một tiếng vang nhỏ, phát ra tiếng va chạm như là đất đá di chuyển, có chút chói tai, mà nơi phát ra thanh âm đúng là động phủ của Lâm Dịch.

Thân thể của Quách trưởng lão dừng lại, ánh mắt sáng ngời, đột nhiên quay đầu lại, nhìn lại động phủ của Lâm Dịch.Thanh âm này các tu sĩ cũng nghe thấy rất rõ ràng, cả đám ào ào nhìn lại.

Mã Quyền nắm chặt hai tay, trong ánh mắt hiện lên vẻ kích động, lại mang theo tâm tình thấp thỏm nhìn về phía động phủ của phủ kín bụi kia.

Hai mắt Lưu Diệp híp lại, bên trong có hàn quang chớp động.

Hôm nay đúng là ngày khảo hạch nội môn, chỉ cần Lâm Dịch xuất quan thì nhất định sẽ đứng ở trên đầu sóng ngọn gió, Lưu Diệp không tin hắn có lá gan này.

Nhưng, dưới ánh mắt của các tu sĩ, cửa động phủ đang từ từ mở ra.

Phía trên có một lớp bụi rơi xuống, xuyên qua đám bụi rơi xuống có thể mơ hồ thấy được ba đạo thân ảnh ở bên trong.

Mộc Thanh xuất quan!

Trong lòng các tu sĩ toát ra suy nghĩ này, đồng thời không khỏi liên tục phỏng đoán:

- Mộc Thanh xuất quan lúc này là muốn làm gì? Lẽ nào hắn thật sự có can đảm tham gia khảo hạch nội môn hay sao?

Ba đạo thân ảnh song song đứng thẳng, ở giữa là một người có thân thể thon dài cao ngất, hai người bên cạnh hơi lùn hơn một cái đầu so với hắn.

Ba người chậm rãi bước ra ngoài, đi qua đám bụi bặm rơi xuống, thế nhưng lại không nhiễm bụi trần, người cầm đầu một thân y phục màu trắng rất thu hút ánh mắt, phối hợp với khuôn mặt thanh tú, ánh mắt trong suốt, toàn thân đều lộ ra một cỗ khí chất phiêu dật.

Hai bên của hắn là Hải Tinh, hắn vừa tới mười tuổi, thân thể lại như là một thanh niên mười bảy mười tám tuổi vậy, nhìn qua rất mạnh mẽ, toàn bộ thân thể tản ra một cỗ khí tức cuồng bạo không kềm chế được, vô cùng sắc bén.

Người phía bên phải vẫn là Vương Kỳ nhìn qua hàm hậu đàng hoàng, trải qua một năm bế quan tu luyện, hắn cũng không có bao nhiêu biến hóa, vẫn không chớp mắt như thế, lại khiến cho người ta có một loại cảm giác trầm ổn rất nặng.

Nhưng, những chuyện này đều không phải là chuyện quan trọng nhất.

Ba người đi ra, cũng không che giấu tu vi ở trên người.

Các tu sĩ cảm nhận được khí tức của ba người, sắc mặt không khỏi đại biến, trong ánh mắt tràn ngập vẻ chấn động, há hốc miệng nửa ngày không nói ra lời.

Con ngươi của Quách trưởng lão cũng trợn to, dường như khó mà tin được một màn ở trước mắt của hắn.

Trong thời gian một năm, ba tu sĩ Trúc Cơ!

Một năm trước, ba người bọn hắn vẫn chỉ là tu sĩ bồi hồi ở trong Ngưng Khí tầng bốn tầng năm. Nhưng mà, chỉ một năm không gặp, lúc xuất quan, bọn họ đã lột xác trở thành tu sĩ Trúc Cơ, đây là khái niệm gì cơ chứ?

Vương Kỳ, Trúc Cơ sơ kỳ!

Hải Tinh, Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong!

Mộc Thanh, Trúc Cơ... Trung kỳ!- Trời ạ, không ngờ lại là Trúc Cơ trung kỳ!

Các tu sĩ không thể kiềm chế được, lớn tiếng kinh hô.

- Hít!

Quách trưởng lão cũng hít một hơi khí lạnh, trong thời gian một năm, không ngờ lại có thể tu luyện được nhanh như vậy? Nếu như nói dòng chính truyền nhân của tứ đại Hoàng tộc và ba đại tông môn là thiên tài, như thế Mộc Thanh sẽ được xưng là thiên tài bất thế!

Khóe mắt của Mông Dã có hơi giật mình, khuôn mặt không nhịn được rung động mấy cái, hắn nghĩ tới lời Lý Trấn Hải nói.

- Người này không đơn giản, nếu không phải cố kỵ thân phận thì ta cũng muốn tự mình đối phó với hắn!

Lúc đó nghe thấy đối phương nói vậy Mông Dã còn có chút xem thường, hôm nay xem ra, câu nói kia cũng không quá đáng một chút nào cả.

Một năm, từ tu vi Ngưng khí tầng năm tăng vọt đến Trúc Cơ trung kỳ, dựa theo loại tốc độ này mà tiếp tục tăng trưởng, như vậy trong thiên hạ còn có ai có thể trị được hắn nữa chứ?

Lại thêm người này đã lĩnh ngộ được Nhập vi đạo, một năm trước hắn dùng tu vi Ngưng khí tầng năm đã có thể vượt cấp khiêu chiến, mà hôm nay hắn là Trúc Cơ trung kỳ. Thời gian một năm này, nếu nói Nhập vi đạo của hắn không có tinh tiến, sợ rằng dù là ai cũng sẽ không tin tưởng.

Tu vi Trúc Cơ trung kỳ, cộng thêm Nhập vi đạo kinh khủng, ở trong khảo hạch nội môn này, ai có thể ngăn cản được bước chân của hắn cơ chứ!

Sắc mặt Lưu Diệp rất xấu xí, yết hầu nhịn không được khẽ động, nuốt nước miếng một cái, mạnh mẽ cười nói:

- Mọi người không cần phải sợ, Trúc Cơ kỳ không giống Ngưng Khí kỳ, có thể dễ dàng vượt cấp khiêu chiến như vậy, áp chế một cấp cũng đủ để thắng được. Huống chi lần này chúng ta nhiều người, đến lúc đó mọi người cầm một kiện linh khí hoặc là pháp thuật đánh tới, ta cũng không tin hắn còn có thể chống đỡ được.

Lưu Diệp nói xong lời nói này, chính mình cũng chột dạ một hồi, lúc lần nữa nhìn thấy Lâm Dịch, không ngờ phía sau lưng của hắn đã toát ra tầng một mồ hôi lạnh.

Tên tu sĩ Trúc Cơ kia cũng trầm giọng nói:

- Không sai, cho dù Hóa Hình thuật của hắn ẩn chứa Nhập vi đạo thì như thế nào chứ, chống đỡ được một tu sĩ, còn có thể đở nổi một đám tu sĩ như chúng ta hay sao?

- Không sai, chúng ta có Mông sư huynh ở đây, tu vi Trúc Cơ đại thành, ở trong các đệ tử nội môn cũng được bài danh trước năm mươi, mọi người có thể yên tâm.

Một người tu sĩ khác cũng bắt đầu trấn an tu sĩ phe phái Đông Phương đang xao động một chút.

Tuy rằng nói như vậy, nhưng trong lòng mỗi một tu sĩ đều rất là bất an.

Bọn họ đột nhiên nhớ lại vài chuyện vào một năm trước, vài chuyện Mộc Thanh đã làm lúc vừa bái nhập tông môn, một năm trôi qua, bọn họ hầu như đã quên mất người này, đã quên thủ đoạn của người này, đã quên người này cũng không phải là người dễ trêu vào.

Thí luyện nhập môn, đánh cược cùng Đường trưởng lão, bày ra đại trận trừng phạt tu sĩ khiêu khích, một chiêu trong nháy mắt đánh bại Mã Quyền.

Từng màn từng màn giống như bức tranh vậy, hiện lên ở trước mắt hiện các tu sĩ, vốn là mơ hồ như vậy. Nhưng khi bọn hắn lần nữa nhìn thấy Mộc Thanh, lúc này bức tranh này trở nên vô cùng rõ ràng, mà thư sinh thanh tú, mặc y phục trắng như tuyết đang ở trong tranh, lúc này đang đứng ở trước mắt của hắn.

Chẳng biết tại sao, trong đầu bọn họ đột nhiên hiện lên một suy nghĩ nhìn như rất buồn cười:

- Lúc này Mộc Thanh xuất quan, nhất định là muốn thông qua khảo hạch nội môn, không ai có thể ngăn cản được hắn, mặc dù là Mông Dã cũng không được.

Đây là một loại thế! Cường thế!

Dù chưa xuất thủ, nhưng đã thế khí mười phần, không người nào dám chạm trán với phong mang của hắn.

Lâm Dịch xuất quan quả thực quá thu hút ánh mắt của mọi người, thậm chí các tu sĩ hầu như đã quên đi Hải Tinh và Vương Kỳ ở bên cạnh hắn.

Nửa ngày sau, các tu sĩ bừng tỉnh phục hồi tinh thần lại, nhìn ba tu sĩ Trúc Cơ trước mắt, ánh mắt rất là phức tạp.

Trong mắt Hải Tinh tràn ngập ý chí chiến đấu, ngẩng cao đầu, một năm trước bị thua trận không làm ảnh hưởng một chút nào đến đạo tâm của hắn. Trên người hắn có giấu Thần Long chi tâm, trong cơ thể chảy xuôi kiếm khí long huyết, trải qua một năm này khổ tu, rốt cục đã chính thức bước vào con đường tu tiên, tiềm năng của thân thể cũng từ từ được kích phát ra ngoài.

Sự cuồng bạo của Thần Long không kềm chế được, cương liệt mà hung mãnh, mà loại trạng thái hôm nay của Hải Tinh chính là như vậy, hai tay được nắm chặt, giống như một đầu Thần Long đang nằm trên núi, muốn bay lên trên trời.

Ánh mắt của Vương Kỳ trầm ổn, toàn thân lộ ra một cỗ khí thế trầm ổn, giống như kết nối cùng mặt đất, khí tức vô cùng cô đọng, một năm lắng đọng làm cho Vương Kỳ cũng nhanh chóng trưởng thành, trưởng thành ở trong hàng các đệ tử ngoại môn, trở thành tồn tại làm cho không người nào có thể coi thường được hắn nữa.

Nhìn thấy một màn này, trong lòng các tu sĩ sáng rõ:

- Mộc Thanh này cường thế xuất quan, không chỉ muốn làm cho bản thân thông qua khảo hạch nội môn, sợ rằng còn muốn mang theo hai người bên cạnh hắn xông vào nội môn.

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt các tu sĩ nhìn về phía Hải Tinh và Vương Kỳ bộc lộ ra một tia ước ao.

Đúng vào lúc này, Lâm Dịch nở nụ cười, ấm áp như ánh sáng mặt trời vậy, không có chút địch ý nào cả.

- Một năm không gặp, các vị đồng môn, mọi người vẫn khỏe chứ?

Chương 150: Đây mới là thiên tài

Lâm Dịch híp mắt cười vấn an mọi người, trong lòng các tu sĩ oán thầm một hồi, bầu không khí vốn rất tốt, nhưng mà nhìn thấy ba người các ngươi, trong nháy mắt đã trở nên không tốt nữa rồi.

Một năm trước vẫn là một kẻ có tu vi thấp, chỉ có Ngưng Khí tầng bốn tầng năm, trải qua thời gian một năm ngắn ngủi đã trở thành tồn tại hầu như khiến cho bọn họ ngưỡng mộ. Đổi lại là ai, sợ rằng cũng khó có thể tiếp nhận được loại chênh lệch lớn lao này.

Chẳng lẽ Mộc Thanh này là sủng nhi của thiên đạo? Nghiên cứu đối với trận pháp không ai bằng, Ngưng khí tầng năm đã có thể chịu đựng được sát khí luyện tâm trận tầng bảy, còn lĩnh ngộ được Nhập vi đạo, có thể dễ dàng vượt cấp mà khiêu chiến.

Những chuyện này cũng không sao, trong lòng các tu sĩ còn có thể tiếp thu được, bởi vì Mộc Thanh chỉ là Ngưng khí tầng năm, dù sao tu vi cũng không cao.

Nhưng mà sau một năm gặp lại, các tu sĩ cũng chỉ còn lại có một tiếng thở dài, hóa ra tu vi của người ta thấp là không có đặt tu đạo để ở trong lòng, khổ tu một năm như vậy đã trực tiếp vượt qua chúng ta khổ tu mười năm...

Một tên tu sĩ cảm khái nói:

- Cái gì gọi là thiên tài chứ, đây mới gọi là thiên tài đó...

Thậm chí còn có tu sĩ cá biệt đã bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình, trong lòng thầm nghĩ:

- Có phải ta vô duyên cùng tu đạo hay không, tại sao bọn họ lại tu luyện nhanh như vậy được chứ, chẳng lẽ... Đây là tư chất hay sao?

Lâm Dịch cũng không hiểu rõ sự rầu rĩ, phức tạp trong lòng của những tu sĩ này, chỉ là từ một năm trước hắn đã tiên đoán ra được, hôm nay nhất định bọn họ sẽ mang đến chấn động trước nay chưa từng có cho tất cả tu sĩ cùng với tông môn.

Kể từ khi biết được đoạn kiếm thần bí có thể ẩn giấu tu vi, Lâm Dịch đã nghe theo giáo huấn của sư phụ, lúc xông xáo ở bên ngoài hắn luôn cố gắng áp chế tu vi, khiêm tốn hành sự. Mà chỗ tốt khi làm như vậy chính là, phiền phức sẽ ít đi một chút, nguy hiểm cũng sẽ giảm đi rất nhiều.

Bởi vì bất kể ngươi là Ngưng Khí hay là Trúc Cơ, luôn sẽ có người có tu vi cao hơn so với ngươi. Giảm tu vi xuống lại còn Ngưng Khí kỳ, mặc dù có phiền phức tìm tới cửa, thế nhưng cũng chỉ là tu sĩ Ngưng Khí, hoặc là tu sĩ Trúc Cơ, như vậy ngươi sẽ có cơ hội để chuẩn bị lựa chọn phương thức đối kháng, hoặc là đào tẩu.

Mà nếu như ngươi toàn lực thả ra tu vi Trúc Cơ không chút che giấu, như vậy người tìm tới trên đầu ngươi rất có thể sẽ chính là tu sĩ Kim Đan, khi đó ngay cả cơ hội chạy trối chết ngươi cũng không có.

Lâm Dịch còn nhớ rõ câu nói kia của sư phụ:

- Tu chân giới không thể so với tông môn được, tràn ngập nguy hiểm và đau khổ không thể đoán trước, ở bên ngoài xông xáo phải cố gắng khiêm tốn, đây coi như là một quy tắc giữ mình ở trong Tu chân giới. Giữa các tu sĩ, rất có thể sẽ một lời không hợp mà vung tay, sau đó phân ra sinh tử. Việc giết người đoạt bảo nhìn mãi đã quen mắt. Mà khi địch nhân của ngươi không rõ nhìn thấy rõ nội tình của ngươi, như vậy mới là cơ hội lớn nhất của ngươi!

Mà trong tông môn sẽ không có chú trọng nhiều lắm, dù sao mọi người đều là đồng môn với nhau, không có đánh đấm sinh tử, cho nên sẽ không xảy ra chuyện giết người đoạt bảo.

Vật ly kỳ cổ quái trên người Lâm Dịch quả thực rất nhiều, lúc hắn mới vừa bái nhập tông môn, hoàn toàn không biết gì cả về tông môn thần bí này. Hắn không dám khinh thường, cho nên mới áp chế tu vi xuống còn Ngưng khí tầng năm, cho dù gặp nạn cũng có thể bạo phát ra rồi chạy trối chết.

Nhưng khi Lâm Dịch chân chính dung nhập vào trong Kỳ Sát tông này thì hắn đã biết, ở trong tông môn, hắn tuyệt đối có thể an tâm tu luyện, không cần cố kỵ quá nhiều. Hơn nữa mục tiêu của hắn chính là năm cái danh ngạch đệ tử hạch tâm, cần gì phải giấu diếm tu vi nữa chứ.

Bởi vậy, vì không quá mức kinh thế hãi tục cho nên trải qua thời gian hơn một năm giảm xóc, Lâm Dịch mới đưa tu vi chân chính của mình thả ra ngoài.

Nhưng mà Lâm Dịch vẫn không ngờ tới, hành động này của hắn lại tạo ra cho các tu sĩ chấn động lớn bao nhiêu.

- Tốt, tốt, tốt!

Quách trưởng lão liên tục nói ba chữ tốt, trong mắt không chút che giấu vẻ thưởng thức đối với Lâm Dịch, hắn lớn tiếng hỏi:

- Mộc Thanh, ba người các ngươi muốn tham gia khảo hạch nội môn sao?

Lâm Dịch gật đầu, cười nói:

- Đương nhiên.

Theo hai chữ Lâm Dịch này hạ xuống, khảo hạch nội môn năm nay nhất định sẽ không tầm thường như mọi năm.
Mã Quyền từ trong đám người chui ra, đi trước một bước, có chút kích động nói:

- Mộc sư đệ, ồ không, Mộc sư huynh, ta đã làm được, đạt tới Trúc Cơ kỳ rồi!

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Chúc mừng.

Sau đó Mã Quyền nhìn về phía Hải Tinh, trong mắt lộ ra một tia xấu hổ, trầm ngâm một chút, nói:

- Hải Tinh sư huynh, Mã Quyền ta xin lỗi ngươi về chuyện một năm trước, ta nói lời xin lỗi với ngươi, xin ngươi tha thứ cho ta.

Hải Tinh vốn lớn lên từ nông thôn, tính tình chất phác. Lúc đầu thấy Mã Quyền, vốn Hải Tinh đã muốn ước chiến cùng hắn một phen, nhưng thấy dáng vẻ lúc này của hắn, trong lòng Hải Tinh đã có chút do dự.

Hải Tinh nhìn về phía Lâm Dịch, hắn muốn nghe ý kiến của sư phụ, nhưng Lâm Dịch lại coi như không thấy, hoàn toàn giao cho Hải Tinh tự mình xử lý.

Hải Tinh suy nghĩ một chút, nói:

- Mã sư huynh, xin lỗi thì không cần. Trong lúc đồng môn tỷ đấu, thắng bại cũng là chuyện bình thường, sau này nếu có cơ hội, chúng ta sẽ giao thủ lần nữa.

- Nhất định.

Mã Quyền gật đầu, chợt cười khổ nói:

- Với thiên phú của Hải Tinh sư huynh, có lẽ không bao lâu đã đủ để vượt qua ta. Được rồi, bây giờ ngươi là Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong, tu vi đã cao hơn so với ta, không cần gọi ta là sư huynh của ta, gọi Mã Quyền hoặc là Mã sư đệ cũng được.

Hải Tinh vội vã khiêm nhường nói:

- Mã sư huynh không cần phải như vậy, ta nhỏ tuổi, gọi ngươi một tiếng sư huynh là chuyện cần phải làm.
Lâm Dịch thấy Hải Tinh lễ phép khiêm nhường như vậy, trong mắt cũng lộ ra một tia vui mừng.

Lúc Lâm Dịch mới ra động phủ, thần thức của Kim Đan kỳ có hơi đảo qua thì hắn đã có hiểu biết đại khái về thực lực của các đệ tử nội môn. Một trong số đó đã dẫn tới sự chú ý của hắn, người này có tu vi Trúc Cơ đại thành.

Lâm Dịch lặng lẽ nhìn vào hắn mấy lần.

Sau đó các tu sĩ đi theo Quách trưởng lão đi ra khỏi động phủ dưới chân Tiên Sơn, đi tới gần Luyện Tâm điện.

Lâm Dịch cường thế xuất quan, muốn tham gia khảo hạch nội môn, tin tức này nhanh chóng lan truyền ra, chỉ khoảng nửa khắc, trên Tiên Sơn linh khí vờn quanh có vài người hạ xuống, đều là người quen của hắn.

Một trong số đó là một nữ nhân mặc y phục màu hồng, thân pháp cực nhanh, hào hứng đi tới bên cạnh Hải Tinh, đúng là Minh Không.

Một năm không thấy, dường như Minh Không cũng đã lớn hơn rất nhiều, trổ mã rất tốt, ngũ quan vô cùng tinh xảo, mơ hồ có thể thấy được, sau khi lớn lên nhất định sẽ là một thiếu nữ tuyệt sắc.

Minh Không cười nói:

- Hải Tinh, ngươi cũng đã Trúc Cơ rồi.

- Đúng vậy, chúc mừng ngươi, nghe nói bây giờ ngươi là tu sĩ Kim Đan, còn chiếm được bí thuật truyền thừa của tông môn nữa.

Hải Tinh nhếch miệng, trong mắt cũng hiện lên vẻ mừng rỡ, so với lúc đầu gặp Minh Không còn tự nhiên hơn rất nhiều.

Cách đó không xa, một nữ tử mặc y phục màu vàng nhạt chậm rãi đi tới, lộ ra một cỗ khí chất phiêu dật xuất trần.

Lâm Dịch mỉm cười gật đầu ý chào hỏi với Tô Thất Thất, mà người sau cũng gật đầu đáp lại hắn.

Giữa hai người Lâm Dịch và Tô Thất Thất không cần trao đổi quá nhiều, thế nhưng lại đều biết tâm ý của đối phương, đây là một loại ăn ý như là tri kỷ vậy.

Mà trên đỉnh Tiên Sơn xa xa, hai người Lý Trấn Hải và Lăng Dược nhìn xuống dưới đám mây mù, dường như có thể thấy rõ một màn ở Luyện Tâm điện dưới chân núi.

- Không nghĩ tới Mộc Thanh này đã đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ, ta dự đoán trước đó nhất định hắn đã che giấu tu vi.

Vẻ mặt Lý Trấn Hải rất âm trầm, chậm rãi nói.

Dường như trên mặt của Lăng Dược luôn treo nụ cười, hắn nhẹ giọng nói:

- Mặc kệ hắn, Trúc Cơ kỳ cũng không tạo ra được sóng to gió lớn gì cả, ta và ngươi trở tay thì cũng có thể cường thế trấn áp được hắn.

- Điều này cũng đúng, chỉ là ta lo lắng lần này Mông Dã không nhất định đã có thể ngăn cản được hắn.

Lý Trấn Hải híp mắt lại, bên trong hiện lên một tia lạnh lẽo.

Lăng Dược hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Không sao, đến nội môn, cơ hội giáo huấn hắn sẽ lại càng nhiều!

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, tựa như có cảm giác, rất có thâm ý sâu sắc nhìn lên trên tầng đỉnh Tiên Sơn, sau đó lắc đầu cười khẽ, trong mắt lóe lên vẻ đùa cợt.

Chương 151: Đại chiến bắt đầu

- Yên lặng một chút!

Quách trưởng lão ho nhẹ một tiếng, hai tay hơi vung lên, tiếng nghị luận của đám tu sĩ ở bên dưới dần dần giảm xuống, cho đến khi lặng lẽ không một tiếng động mới thôi.

- Khảo hạch nội môn được phân ra làm ba bộ phận, ta sẽ lần nữa giảng qua một lần. Thứ nhất, tất cả tu sĩ tham gia khảo hạch nội môn, toàn bộ đều tiến vào tầng thứ nhất Luyện Tâm điện, có thể ngây ngốc ở bên trong một canh giờ thì coi như thông qua! Bị bắn ra khỏi Luyện Tâm điện, như vậy chỉ có thể nói đáng tiếc, sang năm trở lại.

- Cửa thứ hai, chính là Luyện Tâm điện chi chiến. Tất cả tu sĩ còn lại có thể tùy ý xuất thủ ở bên trong Luyện Tâm điện, nhưng phải chú ý đúng mực, không thể đánh chết và phế tu vi, người bị bắn ra ngoài điện coi như thua!

- Cửa thứ ba, mười tên đệ tử còn lại, mỗi người chọn một đệ tử nội môn để khiêu chiến, người thắng thành công tấn cấp làm đệ tử nội môn!

Theo Quách trưởng lão vung tay lên, đông đảo tu sĩ ùn ùn tiến vào trong Luyện Tâm điện.

Lâm Dịch trải qua thời gian một năm này chậm rãi tu luyện lắng đọng, cho dù không có đột phá đến Trúc Cơ đại thành thì cũng đã đạt tới Trúc Cơ trung kỳ đỉnh phong. Việc đột phá đại thành cũng ở trong tầm tay. Chuyện quan trọng nhất là, trải qua một năm này tích lũy, căn cơ của Lâm Dịch vô cùng vững chắc. Đã chân chính hoàn thành hiểu rõ và lắng đọng đối với Trúc Cơ, mãi cho đến Kim Đan kỳ, dù hắn có muốn đột phá thì cũng sẽ không có quá nhiều trở ngại, chỉ là vấn đề thời gian và kỳ ngộ mà thôi.

Hơn nữa hiểu biết của Lâm Dịch đối với đạo và pháp cũng đã tiến vào một tầng thứ mới.

Lịch lãm sinh tử có thể có thể nhanh chóng đề thăng tu vi, nhưng hiểu biết về tồn tại huyền diệu khó có thể nắm bắt như và đạo và pháp thì lĩnh ngộ ở trong tĩnh tọa mới có thu hoạch có càng nhiều hơn nữa.

Thấy các tu sĩ đã tràn vào trong Luyện Tâm điện không sai biệt lắm, lúc này ba người Lâm Dịch cũng đi vào theo.

Người tiến vào Luyện Tâm điện trước có một chỗ tốt, đó chính là có thể tìm được một cái góc, chiếm địa hình có lợi, như vậy sau khi thông qua cửa thứ nhất cũng sẽ không phải đối mặt với các tu sĩ từ bốn phương tám hướng vây công mình.

Lâm Dịch cũng hiểu rõ điểm này, nhưng hắn lại không thèm để ý.

Cửa lớn của Luyện Tâm điện chậm rãi đóng lại.

Ánh sáng của đại trận tầng một Luyện Tâm điện lóe sáng, sát khí luyện tâm trận được khởi động, cũng đồng nghĩa với việc khảo hạch nội môn đã chính thức bắt đầu!

Lâm Dịch vừa đi vào Luyện Tâm điện thì đã thấy đại đa số tu sĩ đều dựa lưng vào tường của Luyện Tâm điện, cẩn thận nhìn tu sĩ chung quanh một chút, trong mắt từng người để lộ ra vẻ đề phòng.

Ở giữa Luyện Tâm điện lại để ra một khoảng trống, Lâm Dịch mỉm cười, mang theo Hải Tinh, Vương Kỳ trực tiếp đi tới đó, sau đó thân thể dừng lại.

Vừa dừng lại thì hai bên trái phải đã có một đám tu sĩ chạy tới vây quanh, mà một người cầm đầu đúng là Mông Dã, phía sau là Lưu Diệp đi theo.

Vẻ mặt Lâm Dịch rất ung dung, hai con mắt không có nổi lên một chút gợn sóng nào cả, hắn mỉm cười nhìn Mông Dã.

Mông Dã trầm giọng nói:

- Mộc sư đệ, ta là Mông Dã, vốn là đệ tử nội môn, một lát nữa Luyện Tâm điện chi chiến, rất có thể giữa chúng ta sẽ có giao thủ, cẩn thận.

Trong lòng Lâm Dịch nghĩ ngợi nói:

- Người này cũng có chút ý tứ, không giống như đám người Lưu Diệp kia, cả vú lấp miệng em, nhìn qua cũng rất thuận mắt.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Đến lúc đó dựa vào thủ đoạn của bản thân vậy.

Con ngươi của Lưu Diệp chuyển động, dường như cảm giác khí thế của mình đã yếu đi chút cho nên hắn cướp trước một bước, lớn tiếng nói:

- Mộc Thanh, nếu như ngươi sợ thì hiện tại chịu thua còn kịp, nếu như Luyện Tâm điện chi chiến bắt đầu, ngươi đừng mong sẽ hoàn chỉnh đi ra ngoài được!

Mông Dã nhíu nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia chán ghét nhỏ không thể xem xét được.

Tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ kia cũng cười lạnh nói:

- Ngươi đừng tưởng rằng ngươi có tu vi Trúc Cơ là có thể thuận lợi thông qua khảo hạch nội môn, Luyện Tâm điện chi chiến không có đơn giản như ngươi nghĩ đâu!

Lâm Dịch lạnh nhạt cười cười, cũng không cãi cọ với bọn họ, hắn chỉ cúi đầu nhìn một luồng kiếm khí màu lam trong lòng bàn tay. Theo ngón tay phập phồng, kiếm khí màu lam linh tính mười phần, xoay tròn bay lượn ở trong khe hở.

Mấy người Lưu Diệp biến sắc, trong mắt lộ ra một tia sợ hãi, hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi chạy tứ tán.

Cũng trong chốc lát này, bên trong Luyện Tâm điện đã có một chút tu sĩ không gánh chịu được sát khí phệ tâm, bị Luyện Tâm điện mạnh mẽ bắn ra ngoài.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tu sĩ trong Luyện Tâm điện càng ngày càng ít, đã không đủ một nghìn người, mà tu sĩ còn lại đa số đều có tu vi Ngưng Khí tầng tám tầng chín, hoặc là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.

Một canh giờ thoáng qua đã tới.

Đúng lúc này, Lưu Diệp đột nhiên đứng ra, cất giọng nói:

- Các vị sư huynh đệ vẫn còn ở tầng một Luyện Tâm điện hôm nay nghe kỹ, các ngươi sắp thông qua cửa thứ nhất của khảo hạch nội môn. Nhưng đây không phải là cửa có độ khó lớn nhất trong khảo hạch nội môn, Luyện Tâm điện chi chiến mới là khảo hạch nội môn chân chính. Độ khó trong đó thế nào có lẽ mọi người cũng đều hiểu rõ. Mà quy tắc của Luyện Tâm điện chi chiến thế nào, mọi người cũng đều rõ, đó là không có quy tắc!Các tu sĩ đều lộ ra ra vẻ lắng nghe, đa số bọn họ đều đã tham gia mấy lần khảo hạch nội môn, thế nhưng tình huống như hôm nay lại là lần đầu tiên xuất hiện.

Lưu Diệp rất hài lòng đối với thái độ này của đám tu sĩ, hắn ho nhẹ một tiếng, tiếp tục nói:

- Lưu Diệp ta ở trong tông môn cũng đã được mười mấy năm, ở trong ngoại môn cũng coi như có chút danh vọng, các vị sư huynh đệ cũng đều biết ta là tu sĩ của phe Đông Phương. Đông Phương sư huynh làm người hào sảng trượng nghĩa, Lưu Diệp ta kính phục, cam tâm theo sau lưng Đông Phương sư huynh. Những tu sĩ ở bên cạnh ta cũng giống ta, đều là tu sĩ của phe phái Đông Phương.

Lâm Dịch đảo mắt qua, đám người kia không sai biệt lắm ước chừng có mấy trăm người, hầu như đã chiếm một nửa nhân số của đám tu sĩ còn lại hôm nay.

Lưu Diệp cất cao giọng nói:

- Nhìn chung khảo hạch nội môn trước đây, sau khi trải qua Luyện Tâm điện chi chiến, mười người còn lại hầu như có chín người đều là tu sĩ của phe phái Đông Phương ta. Trong chuyện này, cho dù ta không nói thì có lẽ mọi người cũng đều biết. Lý Trấn Hải sư huynh năm nay đã cố ý dặn bọn ta, cho các sư huynh đệ nhiều cơ hội hơn, cho nên, năm nay sư huynh đã đặt ra một quy tắc mới.

Hải Tinh khẽ nhíu mày, thấp giọng nói:

- Sư phụ, bọn họ đang làm trò hề gì vậy?

Lâm Dịch cười nhạt một tiếng, lắc đầu nói:

- Yên lặng theo dõi kỳ biến, binh tới tướng đỡ nước tới đắp đất ngăn. Một lát nữa là có thể xem hiệu quả một năm huấn luyện của ta đối với ngươi rồi.

Theo Lưu Diệp hạ lệnh một tiếng, các kia tu sĩ liên tục lấy ra một sợi tơ màu tím quấn ở trên cánh tay, nhìn qua rất là nổi bật.

Lưu Diệp giơ hơn trăm sợi tơ màu tím còn lại trong tay lên, lại lớn tiếng nói:

- Có lẽ mọi người cũng đều biết, Đông Phương sư huynh yêu thích màu tím, cho nên sợi tơ màu tím này đại biểu cho tu sĩ phe phái Đông Phương chúng ta. Chỉ cần các vị sư huynh đệ cột sợi tơ này lên tay thì lát nữa trong Luyện Tâm điện chi chiến sẽ được cho là tu sĩ của phe phái Đông Phương chúng ta, không được xuất thủ với nhau.

Sau đó Lưu Diệp nhìn về phía mấy người Lâm Dịch, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo, cười lạnh nói:

- Một lát nữa, nếu như là tu sĩ không cột sợi tơ này lên thì phải đối mặt với tu sĩ phe phái Đông Phương chúng ta vây công, mãi đến khi bị bắn ra ngoài Luyện Tâm điện mới ngưng! Các ngươi muốn tấn thăng lên làm đệ tử nội môn thì cũng chỉ có thể đợi tới khảo hạch nội môn năm sau mà thôi!

Các tu sĩ ồ lên, liếc mắt nhìn nhau, nhỏ giọng nghị luận.

Một tên tu sĩ trong đó nói:

- Tu sĩ của phe Đông Phương đông đảo, nếu quả thật như thế, chúng ta tuyệt sẽ không có một chút cơ hội nào cả.

- Đúng vậy, kỳ thực mỗi một lần đều sẽ có loại tình huống này, chỉ là lúc này chúng ta có một cơ hội như vậy.

- Vậy thì có tác dụng gì chứ, cũng không phải là mười người cuối cùng.

Có một tên tu sĩ trong đó lớn tiếng nói:- Lưu sư huynh, nếu như người cuối cùng còn lại đều là tu sĩ cột sợi tơ màu tím, như vậy phải làm như thế nào đây?

Lưu Diệp chậm rãi nói:

- Nếu như cuối cùng là như vậy thì dễ rồi, mọi người đấu pháp với nhau, người thắng ở lại, người thua rời đi. Nếu không, các ngươi sẽ lập tức phải mặt với mấy trăm tu sĩ như chúng ta vây công, sẽ bị đánh ra khỏi điện ngay từ đầu. Khà khà, đừng quên, Mông sư huynh đang ở trong trận doanh của chúng ta!

Có tu sĩ do dự một chút, hít sâu một hơi, đi tới phía trước, nhận một sợi tơ màu tím từ trong tay của Lưu Diệp, thắt lên trên tay.

Lưu Diệp cười to:

- Được, người thức thời mới có thể cười được đến cuối cùng.

Có người thứ nhất, sẽ có người thứ hai. Một lát sau, trong gần nghìn tên tu sĩ chỉ có mười mấy tu sĩ không cột sợi tơ màu tím này lên cánh tay, trong đó có ba người Lâm Dịch.

Vương Kỳ trầm giọng nói:

- Mộc sư huynh, rõ ràng Lưu Diệp này là nhằm vào chúng ta đó.

Lâm Dịch gật đầu, cũng chưa nhiều lời mà nhìn về phía mười mấy tu sĩ không cột sợi tơ màu tím, trong đó lại có Mã Quyền.

Ở trong lòng của Lâm Dịch, những tu sĩ này mới càng khiến cho người ta khâm phục, đối mặt với thế lực mạnh mẽ hơn mình mấy lần mà lại không cúi đầu. Chỉ có tâm tính như vậy thì sau này mới có thể càng chạy càng xa ở trên đường tu đạo.

Trong những tu sĩ này có tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, vẻ mặt hắn rất khinh thường nhìn đám tu sĩ gia nhập trận doanh của Lưu Diệp, lại cười nhạo nói:

- Xem dáng vẻ của các ngươi kìa, dễ dàng khuất phục như vậy. Bằng vào loại tâm tính này, các ngươi cũng xứng tu đạo hay sao?

Mã Quyền cũng cất giọng nói:

- Không sai, trên đường tu đạo có ngàn vạn cản trở, đây chỉ là một trạm kiểm soát nho nhỏ trong đó, nếu như ngay cả cửa ải cũng sợ hãi, sau này các ngươi có thể đi được bao xa chứ?

Những tu sĩ kia nghe vậy sắc mặt đỏ lên, có vẻ xấu hổ.

Lưu Diệp lại liên tục cười lạnh, lớn tiếng nói:

- Mã Quyền, ngươi chỉ là kẻ phản bội của phe phái Đông Phương chúng ta cũng xứng có tư cách đứng ở đó nói này nói nọ hay sao?

- Kẻ phản bội? Như thế nào là kẻ phản bội cơ chứ? Ta trung với tông môn, trung với đạo mà ta tu, tại sao lại nói là kẻ phản bội chứ? Ta bị lòng dạ của Mộc sư huynh thu phục, không quen nhìn những thủ đoạn nhỏ của các ngươi cho nên mới rời khỏi phe phái của các ngươi. Cũng chính bởi vì như vậy cho nên ta mới bỏ đi được một thân gông xiềng, thoát khỏi gông cùm xiềng xích tâm linh, đột phá đến Trúc Cơ kỳ!

Mã Quyền đối mặt với mấy trăm tên tu sĩ đeo sợi tơ màu tím cũng không sợ hãi một chút nào.

Lưu Diệp cười gian, nói:

- Tốt, nói rất hay! Như vậy chúng ta sẽ đuổi bọn ngươi ra ngoài trước, sau đó lại chậm rãi chơi đùa với Mộc Thanh kia!

Lâm Dịch vẫy tay với đám người Mã Quyền, Mã Quyền bước nhanh tới.

Lâm Dịch thấp giọng dặn dò vài câu, hai mắt Mã Quyền sáng ngời, liên tục gật đầu.

Đúng vào lúc này, một canh giờ đã qua, tầng một Luyện Tâm điện chỉ có chừng ngàn tên tu sĩ. Phóng mắt nhìn lại, tu sĩ không cột sợi tơ màu tím lên tay cũng chỉ có mười mấy mà thôi.

Mã Quyền đứng trước mặt mười mấy tu sĩ kia thấp giọng nói vài câu, các tu sĩ kia nhìn Lâm Dịch một chút, sau đó gật đầu.

Những tu sĩ này nhanh chóng tản ra, đưa lưng về phía tường, làm thành một vòng tròn hơi lớn, mà Hải Tinh va Vương Kỳ cũng ở trong đó, ở giữa trống không.

Mười mấy tu sĩ dưới sự chỉ huy của Mã Quyền, hợp thành một trận hình hình tròn giản dị.

Đây là biện pháp duy nhất mà hiện nay Lâm Dịch có thể nghĩ tới, cố gắng đoàn kết những tu sĩ này lại, tụ mỗi một phần lực lượng lại rồi đánh ra, không giữ lại một chút nào.

Một trận chiến hầu như có thể dự đoán được, nhất định sẽ phải đối mặt với pháp thuật và linh khí công kích tới từ bốn phương tám hướng, chỉ có tạo thành trận hình hình tròn thì mới được coi là biện pháp tốt nhất để ứng phó với loại thế cục này.

Lâm Dịch không muốn xuất thủ trước, hắn muốn cho Hải Tinh và Vương Kỳ trải nghiệm nhiều hơn một chút, cũng thuận tiện nhìn xem trải qua một năm này rốt cuộc bọn họ đã trưởng thành đến trình độ nào.

Thế cuộc hết sức căng thẳng, mấy trăm tên tu sĩ của phe phái Đông Phương dưới sự chỉ huy của Lưu Diệp, dần dần xông tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau