BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 141 - Chương 145

Chương 142: Khiển Trách

Lúc này bên ngoài động phủ có một nữ tử mặc y phục màu vàng nhạt đi tới, sắc mặt lạnh nhạt, chính là Tô Thất Thất.

Nàng thấy một màn như vậy, khẽ nhíu mày, than nhẹ một tiếng, gật đầu với Lâm Dịch, coi như là chào hỏi.

Lâm Dịch cũng không hàn huyên cùng nàng mà cũng gật đầu đáp lại.

Hải Tinh bị đánh thành bị thương nặng như vậy, vẻ mặt của Lâm Dịch rất bình tĩnh, nhìn như không để ý tới tất cả mọi chuyện.

Nhưng Tô Thất Thất lại cảm nhận được, vẻ mặt của Lâm Dịch bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có lửa giận khó có thể ức chế được.

Lâm Dịch rất tức giận, nhưng cũng không phải là vì Hải Tinh luận võ bị thua, bị thương nặng mà về.

Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi:

- Hải Tinh, vì sao ngươi lại đi Phù Không thạch luận võ đấu pháp với Mã Quyền kia?

Trong ánh mắt của Hải Tinh hiện lên vẻ không cam lòng, dùng giọng căm hận nói:

- Người nọ chửi sư phụ, mắng rất khó nghe, con giận, cho nên mới đánh một trận cùng hắn.

Minh Không ở bên cạnh ra vẻ hận không thể rèn sắt thành thép, nhẹ giọng trách mắng:

- Hải Tinh, ngươi thật là ngu ngốc, hắn đi chửi sư phụ của ngươi, cứ để cho sư phụ của ngươi đi xử lý là được rồi, ngươi ra vẻ mạnh mẽ như vậy làm gì chứ?

- Hắn chửi sư phụ là không được!

Vẻ mặt của Hải Tinh rất quật cường, dường như lần này bị thua cũng không tạo thành đả kích gì với hắn.

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ cảm động, sau đó chợt biến mất.

Lâm Dịch lại hỏi:

- Ngươi chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng ba, hắn là Ngưng Khí tầng tám, ngươi đánh thắng được hắn sao?

- Đánh không lại thì cũng phải đánh! Sư phụ đã từng nói qua, không thể bởi vì trong lòng sợ hãi mà không đi làm chuyện mà mình vốn định làm, làm việc chỉ cầu không oán không hối, không hỏi thiên địa, không hỏi quỷ thần, chỉ vì muốn an lòng.

Hải Tinh còn nhỏ tuổi lại có khuôn mặt nhỏ nhắn, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng vẫn có vết máu. Thế nhưng khi nói như vậy lại khiến cho người ta vô cùng cảm động, bộ dáng kia cũng khiến cho người ta mơ hồ đau lòng.

Tô Thất Thất và Vương Kỳ nghe thấy câu này cũng âm thầm gật đầu, trong lòng tán thưởng.

Vẻ mặt của Lâm Dịch không có biểu hiện gì, gật đầu nói:

- Ngươi đi đánh nhau với hắn, không sai, có dũng khí.

Lâm Dịch đang nói đột nhiên biến đổi, nói:

- Nhưng mà, Hải Tinh, ngươi đã sai rồi.

Trong ánh mắt của Hải Tinh hiện lên vẻ mờ mịt, nghi ngờ nói:

- Sư phụ, con đâu có sai chứ?

Lâm Dịch hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Thể chất của ngươi là trong một vạn người không có một, tư chất căn cốt cũng đều thuộc về thượng cấp. Trước khi đi tới tông môn ngươi đã đạt đến Ngưng Khí tầng ba đỉnh phong. Nhưng, mười ngày trôi qua, ngươi xem một chút xem ngươi bây giờ đi, vẫn là Ngưng Khí tầng ba! Ngươi mau nói cho ta biết, mười ngày qua ngươi đã làm gì!Nói đến phần sau, thanh âm của Lâm Dịch trở nên vô cùng nghiêm khắc, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào Hải Tinh, vẻ mặt rất nghiêm túc.

- Con, con...

Hải Tinh cúi thấp đầu, ánh mắt hoảng loạn, ấp úng không nói lên được thành lời.

Minh Không ở bên cạnh không nhịn được, mày liễu ngược dựng lên, trừng mắt to, nói với Lâm Dịch:

- Ngươi thật là kỳ quái, mười ngày nay Hải Tinh chơi với ta, sao nào? Hải Tinh vừa tới tông môn, ta dẫn hắn đi dạo chung quanh một chút, có cái gì mà quan trọng cơ chứ? Tu đạo cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, cũng không thể cả ngày bế quan ngộ đạo, như vậy chẳng phải sẽ buồn bực chết người hay sao?

Lâm Dịch nhẹ nhàng lắc đầu, nói:

- Tu đạo như đi ngược dòng nước, không tiến tất lùi, không tranh sớm chiều thì sao có thể nói là tu đạo được chứ!

Hải Tinh đối với Lâm Dịch nói gì nghe nấy, lúc này trên mặt của hắn để lộ ra vẻ xấu hổ, không dám cãi lời.

Vương Kỳ nhìn dáng vẻ của Hải Tinh quả thực rất đáng thương, vốn đã bị đánh thành bị thương nặng lại còn bị Lâm Dịch khiển trách, hắn không khỏi ho nhẹ một tiếng, nói:

- Mộc sư huynh, tuổi tác của Hải Tinh quả thực nhỏ một chút, ham chơi cũng là hợp tình hợp lý.

- Đúng vậy, ngươi không phải là sư phụ của Hải Tinh sao, có cái gì chứ, rống cái gì mà rống!

Minh Không trợn mắt nhìn Lâm Dịch.

Tô Thất Thất ở bên cạnh yên tĩnh quan sát, nàng đã hiểu rõ dụng ý của Lâm Dịch, Lâm Dịch chỉ muốn mượn cơ hội này để đánh thức Hải Tinh mà thôi.

Lâm Dịch nhìn dáng vẻ đáng thương của Hải Tinh, trong mắt cũng hiện lên vẻ bất nhẫn, nhưng vẫn lạnh lùng nói:

- Đường tu đạo, tư chất, căn cốt, cơ duyên, thể chất, ngộ tính, chăm chỉ thiếu một thứ cũng không được. Chăm chỉ xếp hạng cuối cùng, thế nhưng ngươi phải hiểu rõ, cuối cùng chăm chỉ vẫn là chuyện quan trọng nhất trong tu đạo.

- Ta không trách ngươi đi ra ngoài chơi đùa, nhưng mà lúc ở trong động phủ thì phải toàn tâm toàn ý, không thể suy nghĩ miên man. Ngươi không nên cho rằng tư chất của ngươi vô song, sau này sẽ tu thành đại tu sĩ vô địch thiên hạ. Không có chăm chỉ, tương lai dù là cái gì thì ngươi cũng sẽ không phải!Hải Tinh bị Lâm Dịch nói cho cúi đầu thật sâu, lúng túng nói:

- Sư phụ, ta biết sai rồi.

Lâm Dịch thở dài nói:

- Không nói đâu xa, chỉ nói Hóa Hình thuật này. Ta ở trong động phủ diễn luyện mười ngày, Vương Kỳ nửa bước không dời, tu luyện lĩnh ngộ. Ta thừa nhận thiên phú của ngươi cao hơn hắn, nhưng mà đối với Hóa Hình thuật, bây giờ ngươi lĩnh ngộ được bao nhiêu chứ? Trong thân thể ngươi chảy xuôi kiếm khí long huyết bá đạo vô song, Vương Kỳ là thân thể phàm thai, chênh lệch ta trong này không nói nhiều, nhưng nếu như ngươi không tin thì có thể so một chiêu cùng Vương Kỳ.

Hải Tinh bị Lâm Dịch khiển trách một phen, cho dù không dám phản bác, cúi đầu nhận sai, thế nhưng quả thật trong lòng vẫn có chút không phục.

Hải Tinh khẽ cắn môi, thúc giục chân khí, trực tiếp huyễn hóa ra một đầu Thần Long dữ tợn ở trong lòng bàn tay, Thần Long tái hiện, rung đùi đắc ý, khí thế hung hăng đánh tới trước người của Vương Kỳ.

Vương Kỳ mắt thấy không tránh khỏi, hắn đành phải âm thầm thở dài một tiếng, trong lòng bàn tay hiện lên một luồng kiếm khí, bay tới chỗ của Thần Long.

- Phốc!

Thần Long nhìn như uy mãnh cuồng bạo bị một tia kiếm khí rất nhỏ xuyên thấu, Thần Long tán loạn, kiếm khí vẫn còn, không dừng lại chút nào mà vọt tới trước người Hải Tinh, chỉ là lại bị bên cạnh Minh Không dùng một quyền đánh nát.

Cao thấp lập tức hiện ra!

Hải Tinh buồn bã, dường như gặp đả kích, ánh mắt mờ mịt rơi vào trong trầm tư.

Minh Không đã sớm giận dữ, nhảy dựng lên, chỉ vào Lâm Dịch lớn tiếng nói:

- Người sư phụ như ngươi là làm sao vậy? Hải Tinh bị đánh thành bị thương nặng như vậy mà ngươi không đi báo thù giúp hắn. Chuyện này còn chưa tính, không nói một câu an ủi mà lại còn mắng hắn một trận, ngươi có tư cách gì làm sư phụ của Hải Tinh chứ?

Tô Thất Thất quát khẽ:

- Minh Không, không được vô lễ! Mộc Thanh nói lời nói cũng không sai, ngươi cũng nên suy nghĩ nhiều một chút về nguyên nhân rất lâu rồi ngươi không đột phá đến Kim Đan kỳ.

Mặt của Minh Không đỏ lên, nhưng vẫn hung ác nói với Lâm Dịch:

- Ngươi nói nhiều như vậy, ngươi có nghĩ tới chính ngươi hay không? Lúc ngươi mới tới là Ngưng khí tầng năm, hiện giờ chẳng phải vẫn là Ngưng khí tầng năm hay sao? Ngươi có biết xấu hổ hay không? Ngươi ở đây khiển trách Hải Tinh, còn không bằng đi giúp Hải Tinh khiêu chiến Mã Quyền, báo thù cho hắn thì hơn.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Tỷ thí công bằng, thắng bại cũng là chuyện thường, thua thì thua. Thu một lần, thua sớm cũng hơn là thua muộn, hôm nay chỉ là bị thương nặng. Nếu như đến Tu chân giới, sợ rằng mạng đã không còn rồi.

Những lời này của Lâm Dịch không có gì đáng trách, nói rất có lý lẽ, nhưng Minh Không lại nghe thấy vô cùng chói tai.

Vương Kỳ nhìn bầu không khí có chút cương cứng, hắn ở bên cạnh chà xát tay nói:

- Minh Không sư tỷ, Mộc sư huynh, đừng có ồn ào nữa. Mộc sư huynh chỉ là Ngưng khí tầng năm, không đánh lại được Mã Quyền.

Minh Không liên tục cười lạnh, nói:

- Được được, hóa ra ngươi ở nơi này nói ẩu nói tả, còn không dũng cảm bằng Hải Tinh. Hải Tinh bị bắt nạt, người làm sư phụ như ngươi không chỉ thờ ơ mà còn ở đây châm chọc khiêu khích, ngươi không đi báo thù thay Hải Tinh, ta đi!

Tính cách của Minh Không vốn rất dễ bị kích động, rất thích tranh đấu tàn nhẫn, lúc này nàng thấy Hải Tinh bị đánh thành bị thương nặng mà người làm sư phụ như Lâm Dịch còn không chịu ra tay giúp hắn. Nàng giận đùng đùng xoay người rời đi, nhìn dáng vẻ dường như là đi tìm Mã Quyền.

Chương 143: Ứng chiến

Tô Thất Thất ở bên cạnh áy náy cười cười với Lâm Dịch, nói:

- Mộc Thanh, ngươi đừng trách, tính tình của Minh Không chính là như vậy, kỳ thực bản chất của nó cũng không xấu.

Lâm Dịch gật đầu nói:

- Ta biết.

Lâm Dịch đi tới bên cạnh Hải Tinh, bàn tay đặt lên trên đỉnh đầu của hắn, sinh khí ẩn chứa sinh cơ vô tận ở trong lòng bàn tay bắt đầu khởi động, chậm rãi chảy vào trong cơ thể của Hải Tinh.

Thương thế của Hải Tinh dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được đang khép lại, lực lượng âm hàn trong cơ thể bị cỗ sinh khí cường đại này va chạm, giống như tuyết gặp mặt trời chói chang, ào ào tan rã.

Sau một lát, Hải Tinh đã khôi phục lại như lúc ban đầu, khí tức lần nữa trở nên vững vàng, mơ hồ đã có đột phá xu thế Ngưng Khí tầng ba.

Tô Thất Thất nhìn thấy sinh khí trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch cũng có thêm một phần cổ quái.

Sinh khí không giống linh khí thiên địa, thứ sau có thể lợi dụng để linh thạch lấy ra, hoặc là vận chuyển pháp quyết tu chân lĩnh ngộ rồi hấp thu, nhưng mà sinh khí này lại thuộc về một loại tồn tại hư vô mờ mịt, tu sĩ bình thường làm sao có loại vật này cơ chứ?

Lâm Dịch ở trong lòng Tô Thất Thất lại càng trở nên thâm bất khả trắc.

Lâm Dịch thi triển ra một mình sinh khí cũng sẽ không toả ra lực thần thông, chỉ khi nào hợp hai loại sinh khí, tử khí làm một, đạt đến loại giới hạn cân đối nào đó thì mới có thể sản sinh ra biến chất, ngưng tụ thành Niết Bàn sinh tử luân, mới có thể bộc phát ra thần thông kinh thiên.

Trong mắt của Hải Tinh dần dần khôi phục lại vẻ sáng rõ, hắn im lặng nửa ngày, sau đó mới ngẩng đầu lên nói:

- Đa tạ sư phụ, sau này nhất định Hải Tinh sẽ dụng tâm tu đạo, không phụ sự kỳ vọng của sư phụ.

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Ngươi có thể hiểu được là tốt nhất, chỉ là có mấy lời ta vẫn muốn nói với ngươi, nhưng không tìm được một cơ hội thích hợp để nói.

Lâm Dịch dừng một chút, nhẹ giọng nói:

- Hải Tinh, nếu như ngươi bước chân vào tiên đồ thì sẽ phải có một loại giác ngộ, tuy rằng ta có thể tạm thời che gió che mưa cho ngươi, thế nhưng như vậy chung quy cũng không phải là kế hoạch lâu dài. Một ngày nào đó, ngươi sẽ phải một mình đối mặt với nguy hiểm trước nay chưa từng có, đối mặt với địch nhân mà ngươi không có cách nào tưởng tượng ra được. Ở dưới sự bảo vệ của ta, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể trưởng thành được.

- Trên tiên đồ rất hiểm trở, chỉ kém một bước thì sẽ là cục diện thân vẫn đạo tiêu. Nếu như ta ở bên cạnh ngươi thì có thể hộ được ngươi tạm thời, nhưng không có khả năng bảo hộ ngươi một đời. Mặc cho tu vi của ngươi rất cao, có quyền thế, cuối cùng thì cũng sẽ hóa thành một nắm đất vàng, dù sao trường sinh đại đạo chỉ là truyền thuyết. Ta cũng không thể may mắn tránh khỏi, có lẽ sẽ có một ngày ta cũng sẽ chết, cho nên con đường sau này cũng chỉ có thể do tự ngươi đi hết mà thôi.

Hải Tinh rất nặng nề gật đầu.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, nói:

- Ta cho ngươi một năm, khảo hạch nội môn cuối năm nay chúng ta không tham gia, cuối năm sang năm, hy vọng ngươi có thể có thực lực chân chính đứng ở tầng một Luyện Tâm điện, đối mặt với đông đảo đệ tử ngoại môn, kiên trì được đến cuối cùng.

- Sư phụ, ngươi yên tâm đi! Nhất định Hải Tinh có thể làm được!

Trong mắt của Hải Tinh tràn ngập ý chí chiến đấu, đôi mắt trong suốt thấy đáy tản ra ánh sáng động lòng người.

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên một tia vui mừng, cuối năm sang năm hắn sẽ cùng Hải Tinh tham gia khảo hạch nội môn, hy vọng đến lúc đó, biểu hiện của Hải Tinh có thể bỗng nhiên nổi tiếng.

Lâm Dịch nói:

- Hải Tinh, ngươi sắp đột phá rồi, nên tĩnh tu ở ngay bên trong động phủ đi.

Sau đó Lâm Dịch nghiêng đầu nhìn về phía Tô Thất Thất, nói:

- Thất Thất, chúng ta ra ngoài tùy tiện đi dạo một chút đi.

Tô Thất Thất biết chắc là Lâm Dịch có lời muốn nói cho nên mới đi theo Lâm Dịch ra ngoài Tiên Sơn.

- Ước đấu trong tông môn là như thế nào?

Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.

Tô Thất Thất nghe thấy những lời này của Lâm Dịch, trong lòng khẽ động, ghé mắt nhìn về phía Lâm Dịch.

Chỉ thấy sắc mặt của người sau như thường, dường như câu nói này chỉ là một câu hỏi trong lòng lơ đãng mà thôi.

Trong lòng Tô Thất Thất lại dâng lên một tia cảm động:

- Hải Tinh bị đánh thành bị thương nặng, Mộc Thanh nhìn như thờ ơ, nhưng sợ rằng người đau lòng nhất cho Hải Tinh chính là người sư phụ như hắn. Nhìn ý tứ của hắn, dường như không định bỏ qua việc này như vậy.

Mà trên thực tế cũng đúng là như vậy, Lâm Dịch rất để ý đối với thân nhân bên người hắn.

Giống như rồng có nghịch lân vậy, chạm vào sắt hẳn sẽ phải chết.

Năm đó ở Dịch Kiếm tông, Uyển Nhi bị Sở Trường Phi đánh thành bị thương nặng, suýt nữa đã bị phế tu vi, lại làm liên lụy tới Lâm Thanh Phong tiêu hao thọ nguyên chữa thương cho nàng. Lâm Dịch vì thế mới vung tay, dưới ánh mắt của vô số tu sĩ, cường thế đánh nát đan điền của Sở Trường Phi.

Cũng bắt đầu từ lần kia, quỹ tích vận mệnh của Lâm Dịch đã xảy ra biến hóa.

Tô Thất Thất khẽ vuốt một sợi tóc đen ở trước trán, nói:- Giữa các đệ tử ngoại môn không có quá nhiều chú trọng, có thể ước chiến lẫn nhau, nhưng đối phương có quyền lợi cự tuyệt. Chỉ là, đại đa số tu sĩ vô cùng coi trọng đối với bộ mặt danh dự, nếu như gặp phải đối thủ có tu vi tương đương, hầu như sẽ đi ứng chiến trên Phù Không thạch, đây cũng có thể xem như là một loại rèn luyện.

Lâm Dịch gật đầu nói:

- Ta hiểu.

Đúng vào lúc này, có tu sĩ chạy qua từ bên người hắn, lớn tiếng nói:

- Sắp đánh nhau rồi, Minh Không tiểu ma nữ khiêu chiến Mã Quyền, đang ở bên Phù Không thạch.

Một tu sĩ khác nghi ngờ nói:

- Minh Không là đệ nhất đệ tử trong nội môn, làm sao lại tìm đến đệ tử ngoại môn gây phiền phức cơ chứ, nếu như Mã Quyền kia không phải người ngu, tuyệt sẽ không ứng chiến.

- Đúng vậy, ta nghe nói là Mã Quyền trước đó mới đánh tu sĩ mới đến tên là Hải Tinh bị thương nặng, tiểu ma nữ và Hải Tinh có giao hảo, cho nên mới ra mặt thay cho hắn.

Một tu sĩ trong đó đột nhiên nhìn thấy Lâm Dịch, hắn lại thấp giọng nói với người bên cạnh:

- Đó không phải là sư phụ của Hải Tinh sao, đồ đệ bị đánh, có lẽ trên mặt hắn cũng rất khó chịu.

- Thì có biện pháp nào chứ, hắn chỉ là Ngưng khí tầng năm, đi Phù Không thạch đánh với Mã Quyền thì cũng là tự tìm khổ mà thôi.

- Cũng đúng, người này chỉ có trận pháp lợi hại một chút, đi đấu pháp trên Phù Không thạch đâu có cơ hội cho hắn bày binh bố trận.

Những tu sĩ này đi qua bên cạnh hai người Lâm Dịch, lại chạy đi về Phù Không thạch ở phía đông của tông môn.

Lâm Dịch đột nhiên cười cười, nói:

- Chúng ta cũng đi Phù Không thạch nhìn một chút.

Phù Không thạch ở mặt đông của tông môn, tổng cộng có năm khối đá lớn cấu thành, tảng đá ở giữa lớn nhất, bốn khối đá lớn còn lại thì được đặt ở bốn phương vị khác nhau.

Bốn tảng đá tạo thành bốn góc ước chừng rộng hơn mười thước vuông, mà khối đá ở giữa có chừng trên trăm thước vuông.

Tảng đá lớn ở giữa chỉ có đệ tử hạch tâm giao thủ với nhau, hoặc là tu sĩ Kim Đan giao thủ mới có tư cách đi tới đó.

Phù Không thạch, ý nghĩa như tên, là hòn đá lơ lửng ở giữa không trung.

Cũng không biết những viên đá này từ đâu mà tới, có thể không bị ảnh hưởng bởi trọng lực mà lơ lửng ở giữa không trung, cách mặt đất không cao, chỉ có chừng nửa thước.

Có người nói năm khối đá này vô cùng cứng cỏi, một kích toàn lực của tu sĩ Nguyên Anh cũng không thể hủy diệt được.

Trong lúc đi tới đây, Lâm Dịch lẳng lặng nghe Tô Thất Thất nói chuyện về Phù Không thạch, vẻ mặt rất lạnh nhạt.

Hai người tới gần, phía dưới Phù Không thạch đã có không ít tu sĩ vây quanh, đều là một chút tu sĩ không bế quan, nghe nói dường như có tu sĩ đấu pháp trên Phù Không thạch cho nên bọn họ mới tới quan sát.Tham quan học tập tu sĩ đang lúc đấu pháp so đấu đối với bản thân tu sĩ cũng đã có một phen chỗ tốt, có thể kết hợp với bản thân, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để lĩnh ngộ và cảm ngộ.

Hai người Lâm Dịch vừa tới gần thì đã nghe thấy thanh âm tức giận tới cực điểm của Minh Không.

- Mã Quyền, ngươi có dám lên trên Phù Không thạch hay không? Minh Không ta sẽ áp chế tu vi ở Ngưng Khí tầng tám rồi đánh với ngươi!

- Minh Không sư tỷ, ngươi cần gì phải làm vậy chứ? Ngươi là đệ nhất cao thủ nội môn, ta đệ tử ngoại môn nho nhỏ như ta đâu có trêu chọc ngươi.

Người nói lời này nói năng ngọt xớt, Lâm Dịch theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một tu sĩ thấp bé chắc nịch đang híp mắt cười nhìn Minh Không, người này đúng là Mã Quyền.

Minh Không đứng ở phía đối diện Mã Quyền, đôi mắt to trừng lớn, dùng giọng căm hận nói:

- Mã Quyền, ngươi đừng có cợt nhả với ta, một tu sĩ Ngưng Khí tầng tám như ngươi đi bắt nạt người chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng ba, ngươi còn biết xấu hổ hay không!

Mã Quyền khoanh hai tay lại, ra vẻ rất bất đắc dĩ, cười nói:

- Ta đi ước chiến với hắn, hắn cự tuyệt thì cũng thôi đi. Đâu ngờ tới tiểu tử này ngu ngốc như vậy, lại dám ứng chiến. Lời nói của tu sĩ chúng ta không thể coi như không có gì được, ta cũng không thể làm gì khác hơn là đành phải đi lên, đi dạy dỗ hắn một phen. Cũng để cho hắn biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bấy nhiêu.

- Ngươi vô sỉ! Mã Quyền, Minh Không ta sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi, nếu như ta dùng thủ đoạn vượt qua Ngưng Khí tầng tám thì coi như ta thua! Mau nói một câu, có ứng chiến hay không!

Minh Không lớn tiếng nói.

- Không đánh!

Mã Quyền không chút do dự cự tuyệt, nghiêng đầu qua, nhìn cũng không thèm nhìn Minh Không.

Mã Quyền nghiêng đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Lâm Dịch, bốn mắt của hai người đối diện, con ngươi của Mã Quyền quay tròn, đã nảy ra ý hay.

Mã Quyền lớn tiếng cười nói:

- Ai da, đây không phải là Mộc sư đệ hay sao, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.

Mã Quyền vừa mới lên tiếng đã trực tiếp khiến cho lực chú ý của các tu sĩ vây xem đổ dồn lên trên người Lâm Dịch.

- Ài, ta tạm thời vô ý, đả thương đồ đệ của ngươi. Không phải Mộc sư đệ tới tìm ta ước chiến đó chứ?

Mã Quyền ra vẻ thở dài một tiếng.

Sau đó Mã Quyền đang nói thì đột nhiên đổi giọng, cười nói:

- Chỉ là nếu như Mộc sư đệ muốn đánh mấy chiêu với ta, ta lại rất cam tâm tình nguyện bồi tiếp. Dù sao đồ đệ bị đả thương, người làm sư phụ cũng không thể ngồi yên không để ý tới, có đúng không?

Lời nói này của Mã Quyền trực tiếp ép Lâm Dịch đến chết cũng không tha, các tu sĩ vây xem đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, vừa nghĩ vậy đều cảm thấy xấu hổ từng đợt thay cho Lâm Dịch.

- Mộc Thanh này cũng thực sự là, trốn đi không phải tốt hơn sao, đi ra lộ diện thì cũng chỉ mất mặt xấu hổ mà thôi.

- Một là Ngưng khí tầng năm, một là Ngưng Khí tầng tám, ai thắng ai thua không cần phải nói, hôm nay Mộc Thanh này đã đâm lao phải theo lao, để xem hắn sẽ làm thế nào.

- Có thể làm gì được chứ, hoặc là đi tới bị đánh một trận, hoặc là coi như rùa đen rút đầu trốn đi. Khà khà, ta lại rất hy vọng Mộc Thanh đi tới đấu một trận với Mã Quyền, mặc dù là thua trận thì cũng không thua thế.

- Nói thì rất nhẹ, sư đồ hai người bị người ta sửa lưng một phen, sau này đâu còn có mặt mũi đặt chân ở tông môn nữa chứ.

Lâm Dịch không nói được một lời, ánh mắt thâm thúy, khóe miệng mang theo một nụ cười như có như không, hắn chỉ lẳng lặng nhìn Mã Quyền.

Trong mắt Mã Quyền lóe lên xem thường, nghĩ ngợi nói:

- Tiểu tử ngươi giả vờ cái gì, chỉ là Ngưng khí tầng năm lại còn ra vẻ thần bí, bí hiểm.

Nghĩ đến đây, Mã Quyền giả vờ phóng khoáng nói:

- Như vậy đi, ta thấy Mộc sư đệ là Ngưng khí tầng năm, ta cũng học tập Minh Không sư tỷ, áp chế tu vi ở chừng Ngưng khí tầng năm, chúng ta đi lên trên Phù Không thạch so chiêu một chút. Dù sao Mộc sư đệ mới tới tông môn, thân là sư huynh, dù thế nào cũng phải nhường ngươi một chút.

Lúc này các  tu sĩ vây xem đều đưa mắt tụ tập lên trên người của Lâm Dịch, nếu như đều là tu vi Ngưng khí tầng năm, cách xa nhau không quá lớn, như vậy quả thực có thể đánh một trận.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Không cần phiền phức, tu vi của ngươi ở trong mắt ta như gà đất chó kiểng vậy, chỉ cần một chiêu đã đủ để đánh bại rồi!

Lời này vừa ra, tình cảnh vốn nghị luận ầm ĩ dần dần trở nên yên tĩnh, sau một lát lặng ngắt như tờ, các tu sĩ vây xem trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Dịch, trong lòng đều có một suy nghĩ trong đầu:

- Người này điên rồi sao?

Chương 144: Giao thủ

Một chiêu là bại!

Các tu sĩ hoặc là vẻ mặt hiện lên vẻ trào phúng, hoặc là ở trong lòng tự than thở một phen. Thế nhưng chẳng biết tại sao, Tô Thất Thất nghe thấy những lời này của Lâm Dịch lại không có một chút hoài nghi nào cả, nàng cảm giác càng ngày càng không nhìn thấu được Lâm Dịch.

Tô Thất Thất cảm giác dường như trên người Lâm Dịch được một cái khăn che mặt thần bí bao phủ, người dùng trận pháp có thể thông qua sát khí luyện tâm trận ở tầng thứ bảy, có thể nắm trong tay sinh khí hư vô mờ mịt. Những thứ này đều lộ ra một tia cổ quái, không giống như là một tu sĩ Ngưng khí tầng năm có khả năng làm được.

- Ài, Mộc sư đệ quả thực là không biết trời cao đất rộng, mọi người đều là Ngưng khí tầng năm, làm sao có thể một chiêu đánh bại Mã sư huynh được chứ?

- Đúng vậy, có lẽ là bị vui sướng khi vượt qua thí luyện nhập môn làm cho đầu óc mê muội rồi. Cứ để cho hắn chịu chút vị đắng cũng tốt, tránh cho tự lo như vậy, sau này sẽ càng té ngã nặng hơn nữa.

- Hơn nữa dường như theo ý của Mộc sư đệ, hắn không quan tâm tới tu vi Ngưng Khí tầng tám của Mã sư huynh, đây không phải là điên rồi sao.

Lâm Dịch nghe thấy tiếng nghị luận của đám tu sĩ, vẻ mặt lại ra vẻ tự nhiên, hắn chỉ lẳng lặng nhìn Mã Quyền.

Mã Quyền sửng sốt nửa ngày, đột nhiên cười ha hả, dường như chưa từng nghe qua chuyện nào buồn cười như thế.

Mã Quyền híp hai mắt, bên trong chớp động một tia đùa cợt, hắn cười nói:

- Mộc sư đệ, vừa rồi ta không nghe rõ ngươi nói cái gì, làm phiền ngươi có thể lặp lại lần nữa hay không?

Những lời này của Mã Quyền mang theo trào phúng rất rõ ràng, các tu sĩ nghe vậy không khỏi khẽ cười vài tiếng.

Lâm Dịch lắc đầu, cười lạnh nói:

- Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, lên Phù Không thạch đi.

Tiếng nói vừa dứt, Lâm Dịch tìm một khối Phù Không thạch rồi leo lên, thân pháp rất bình thường, nhìn qua vô cùng phổ thông.

Mã Quyền cũng không cam lòng rớt lại ở phía sau, miệng hừ nhẹ một tiếng, thân ảnh nhoáng lên, đạp vài bước trên không trung, sau đó đã leo lên Phù Không thạch, môn khinh công này so với Lâm Dịch còn đẹp mắt hơn nhiều.

Các tu sĩ thầm khen một tiếng.

- Đăng Thiên Thê của Mã sư huynh đã đạt tới cảnh giới nhập hóa, trong các tu sĩ Ngưng Khí hiếm có người nào làm được tốt như hắn.

- Không sai, không nói sức chiến đấu, chỉ tính riêng thân pháp này đã kém hơn rất nhiều, cũng không biết Mộc sư đệ đang tính toán điều gì.

- Một khi leo lên Phù Không thạch, Mộc sư đệ đã không còn đường lui, ài, xem ra lần tranh đấu này không cần phải suy nghĩ kết quả nữa.

Minh Không cau mày, đi tới bên cạnh Tô Thất Thất, hỏi:

- Tỷ tỷ, không phải đầu của người nọ vô nước đó chứ? Hắn dám lên đánh với Mã Quyền thì muội không nói gì, nhưng mà dám nói người ta là gà đất chó kiểng, lại một chiêu đã bại, như vậy đã có phần hơi xa rồi đó. Nói cho cùng, hắn cũng chỉ là Ngưng khí tầng năm, mà Mã Quyền đã là Ngưng Khí tầng tám, dù như thế nào đi nữa thì hắn cũng không có phần thắng.

Tô Thất Thất cũng chưa giải thích thêm, chỉ lắc đầu nói:

- Chưa hẳn.

Trong mắt Minh Không lóe lên vẻ kinh ngạc, nàng biết ánh mắt của tỷ tỷ sẽ không kém, nếu tỷ tỷ đã cho rằng Mộc Thanh có thể thắng, vậy thì tuyệt không sai.

- Lẽ nào Mộc Thanh này thực sự có bản lĩnh, ta cũng nhìn lầm rồi sao?

Minh Không cúi đầu nghĩ ngợi.

Trên Phù Không thạch, Lâm Dịch và Mã Quyền dối diện nhau ở phía xa xa, chỉ chừng mười thước mà thôi.

Lâm Dịch mặc áo trắng như tuyết, chắp hai tay ra sau lưng, tóc đen theo gió mà tung bay, ánh mắt trầm ổn, khí định thần nhàn, từ xa nhìn lại quả thật có phong thái của một đại tông sư.

Mã Quyền thấy bộ dáng này của Lâm Dịch đã tức giận không chỗ phát tiết, hắn đã động, rất không có ý tốt cười cười với Lâm Dịch.- Mộc sư đệ, không bằng chúng ta cũng đánh cược một trận, ngươi có dám không?

Lâm Dịch nhíu mày, nhẹ giọng nói:

- Đánh cuộc gì?

Khóe miệng của Mã Quyền hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, hắn nói:

- Đường trưởng lão muốn một cánh tay của ngươi, không bằng ta cũng đánh cược một cánh tay của ngươi, nếu như ngươi thua, tự đoạn một tay, được chứ?

Một tu sĩ trong đó mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Phù Không thạch, thấp giọng nói:

- Nếu như Mộc Thanh này không phải người ngu thì không đồng ý chứ.

Tên tu sĩ bên cạnh đáp:

- Không sai, cục diện vốn đã thua, nếu như lại tăng thêm một cánh tay thì thực sự sẽ không có đường sống nào nữa.

Lâm Dịch lại làm như không nghe thấy tiếng nghị luận của mọi người, hắn chỉ là lắc đầu cười khẽ, than thở:

- Người người đều muốn muốn cánh tay của Mộc Thanh ta, nhưng không ai thành công, ngươi cũng không ngoại lệ.

- Ngươi chỉ cần nói có dám đánh cuộc hay không là được!

Mã Quyền quát lên.

- Có gì mà không dám, nếu như ngươi thua thì sao?

Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.

Mã Quyền ngửa mặt lên trời cười to, chỉ vào Lâm Dịch lớn tiếng nói:
- Ta mà thua? Nếu như ta thua thì sẽ giao mạng cho ngươi! Thế nào, một cánh tay đổi lại một cái mạng, ngươi đã kiếm lớn rồi.

Ánh mắt của Lâm Dịch ngưng trọng, giống như lợi kiếm bắn lên trên mặt của Mã Quyền, trầm giọng nói:

- Ngươi đang đùa giỡn với mạng của mình.

- Phải thử qua mới biết được!

Mã Quyền hét lớn một tiếng, khí tức Ngưng khí tầng năm ầm ầm bạo phát, hai tay ở trên hư không trong nháy mắt đã đánh ra bảy quyền, quyền phong lạnh thấu xương, quyền ảnh trùng điệp. Bảy đạo quyền ảnh ở trên không trung lập tức ngưng tụ thành một đạo quyền ấn to lớn, lực lượng tăng vọt, trực tiếp đánh vào mặt của Lâm Dịch.

- Trời ạ, không ngờ lại là pháp thuật cao giai, Cửu Trọng quyền!

- Không nghĩ tới Mã sư huynh đã luyện Cửu Trọng quyền đến tầng thứ bảy, đánh ra bảy trọng quyền ảnh, bảy quyền hợp nhất, uy lực tăng lên gấp bội rồi đó!

- Một kích này sợ rằng nếu như không có tu vi Ngưng Khí tầng sáu đỉnh phong thì sẽ không thể tiếp được, không biết Mộc sư đệ sẽ dùng loại công pháp nào để đối kháng.

Đại đa số tu sĩ vây xem đều là đệ tử ngoại môn, nhìn thấy pháp thuật cao giai Cửu Trọng Quyền mà không ai có thể đánh ra được hiệu quả thất trọng lại xuất hiện, cả đám không khỏi liên tục than thở, cũng có không ít người lo lắng thay cho Lâm Dịch.

Ngay cả trên mặt của Minh Không cũng có chút ngưng trọng, chỉ có Tô Thất Thất là không tỏ vẻ gì, vẫn lẳng lặng quan sát động tác của Lâm Dịch, nàng biết, nhất định Lâm Dịch có thủ đoạn để đối phó với loại cục diện nhìn như bị động này.

Sắc mặt của Lâm Dịch rất bình tĩnh, từ phía sau lưng có một bàn tay vươn ra. Trong lòng bàn tay đột nhiên hiện ra một luồng kiếm khí màu lam, kiếm khí vờn quanh tay, rất là linh động.

Một tu sĩ trong đó cau mày nói:

- Đây là... Hóa Hình thuật? Kiếm khí màu xanh nhạt là sao chứ? Hóa Hình thuật biến dị sao?

- Chắc là Hóa Hình thuật, pháp thuật cấp nhập môn này chúng ta biết rất rõ, sẽ không sai được, lẽ nào người này định dùng Hóa Hình thuật để đối kháng với pháp thuật cao giai hay sao?

-  Kiếm khí màu xanh nhạt này quả thực có uy lực lớn một chút, nhưng nếu dùng Hóa Hình thuật để đối địch, sợ rằng sẽ kém quá xa, sao có thể nói là một chiêu đã bại, có thể đối đầu được với Cửu Trọng Quyền cũng đã không tệ rồi.

- Nghe nói tông chủ đã nói qua, trong Hóa Hình thuật có một loại Nhập vi đạo, chẳng lẽ Mộc sư đệ đa lĩnh ngộ đạo này sao?

- Tuyệt đối không thể!

Một tên tu sĩ quả quyết nói:

- Đa số tu sĩ trong nội môn cũng không thể lĩnh ngộ được đạo pháp trong đó, mặc dù có một chút tu sĩ có thu hoạch. Thế nhưng hiệu quả cũng không thể hiện rõ ràng cho lắm, nếu như muốn dùng Hóa Hình thuật này để đối kháng với Cửu Trọng quyền, như vậy sẽ là bọ ngựa đấu xe, người si nói mộng!

Tu sĩ không lĩnh ngộ được Nhập vi đạo sẽ không cảm nhận được loại biến dị không thể tra xét được từ kiếm khí trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, cùng với loại rung động, cộng minh mơ hồ với đại đạo.

Hai mắt Minh Không trợn lớn lên, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, nghi ngờ nói:

- Tỷ tỷ, dường như trong Hóa Hình thuật của hắn có vết tích của Nhập vi đạo, hơn nữa rất mạnh!

Trong mắt của Tô Thất Thất cũng lộ ra một tia chấn động, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ ngưng trọng, gật đầu nói:

- Thứ này đã không thuộc về phạm trù pháp thuật nữa, đã mơ hồ va chạm vào tồn tại đạo. Sợ rằng nói một chiêu đã bại là bảo thủ rồi, nếu như Mộc Thanh toàn lực đánh ra, như vậy ngay cả nửa chiêu Mã Quyền cũng không đỡ nổi!

Nhưng vào lúc này, kiếm khí màu lam vờn quanh Lâm Dịch một lần nữa trở lại đầu ngón tay của hắn.

Trong nháy mắt đó kiếm khí của Lâm Dịch chợt lóe lên, đón nhận một quyền do quyền ảnh thất trọng huyễn hóa ra.

Chương 145: Một chiêu là bại!

Mã Quyền thấy Lâm Dịch bắn ra đạo kiếm khí kia, hắn liên tục cười lạnh, hừ nhẹ nói:

- Chỉ là Hóa Hình thuật mà cũng không biết xấu hổ lấy ra đối địch! Phá cho ta!

Theo một tiếng rống to của Mã Quyền, quyền ảnh do bảy trọng hợp nhất cùng với kiếm khí màu lam nhỏ như tơ nhện đụng chạm vào nhau.

Hai thứ chạm vào nhau không phát ra một chút nào âm hưởng, nhưng kết quả lại làm cho người ta bất ngờ.

Kiếm khí màu lam tiếp xúc với bảy trọng quyền ảnh, trong nháy mắt này kiếm khí không ngừng một chút nào, trực tiếp xuyên thấu qua quyền ảnh. Sau đó chợt lóe lên, tiếp tục vọt tới chỗ Mã Quyền, đồng thời năng lượng của nó cũng không tiêu hao được bao nhiêu.

Bảy trọng quyền ảnh bị kiếm khí màu lam xuyên qua, đồng thời cũng tán loạn ở trên hư không không một tiếng động, không tạo ra được một chút rung động nào thì đã biến mất.

Các tu sĩ nhìn thấy một màn này, ánh mắt dần dần thay đổi, con ngươi trợn to lên, trong mắt hiện lên vẻ chấn động.

Mã Quyền thấy Cửu Trọng Quyền của chính mình lại bị một chiêu Hóa Hình thuật phá giải, sắc mặt hắn không khỏi đại biến, sững sờ đứng ngay tại chỗ.

Nhưng trong thoáng qua hắn lại cảm nhận được một tia kiếm khí sắc bén, đang nhanh chóng bắn tới phía hắn. Trái tim của Mã Quyền đột nhiên đập nhanh hơn, cảm giác nguy cơ chưa bao giờ có khiến cho hắn rất lo lắng.

- Người này muốn giết ta!

Trong nháy mắt trong đầu Mã Quyền hiện lên suy nghĩ này, động tác trong tay cũng không ngừng nghỉ một chút nào, bàn tay sờ một cái vào túi trữ vật bên hông, trong lòng bàn tay đã có thêm một kiện linh khí giống như ngọn núi nhỏ vậy. Vừa lấy ra thì đã có linh quang bắn ra bốn phía, tiên khí lượn lờ, ngọn núi nhỏ này trong suốt trong sáng, giống như một khối linh thạch thượng cổ vậy.

Phía dưới có tu sĩ nhận ra cái linh khí này, lập tức kinh hô:

- Đây là linh khí phòng ngự Thiên giai đỉnh cấp, Tinh Ngọc Phong!

Một tên tu sĩ khác nói:

- Xem ra Mã sư huynh đã toàn lực ứng phó, tại sao Hóa Hình thuật của Mộc sư đệ lại cường hãn như thế chứ? Không ngờ lại có thể phá giải được pháp thuật cao giai Cửu Trọng Quyền vậy?

- Mau nhìn, Mã sư huynh đã bạo phát tu vi!

Chỉ thấy trên Phù Không thạch, cả người Mã Quyền tràn ngập linh khí, tu vi Ngưng Khí tầng tám toàn lực bạo phát, trong thân thể thấp bé dường như có ẩn chứa năng lượng to lớn. Hắn cầm trong tay Tinh Ngọc Phong, sắc mặt ngưng trọng, vẻ khinh thị trong mắt đã sớm biến mất.

Lúc này Mã Quyền cũng đã hiểu rõ, Mộc Thanh dám lên Phù Không thạch tỷ đấu cùng hắn, đây không phải là điên rồi, mà là có chỗ ỷ lại. Nghĩ đến Nhập vi đạo mà tông chủ từng nói qua, trong lòng hắn thất kinh:

- Chẳng lẽ người này đã lĩnh ngộ được ảo diệu trong này rồi hay sao?

Mã Quyền khẽ quát một tiếng, ngón tay tản mát ra một đạo linh khí, chạm vào trên Tinh Ngọc Phong. Trong chớp mắt Tinh Ngọc Phong đã hóa thành lớn, cao cỡ một người, giống như một ngọn núi nhỏ, đứng sừng sững ở trước người của Mã Quyền, mạnh mẽ chặn thế công của kiếm khí màu lam lại.

Các tu sĩ thấy rõ, kiếm khí màu lam như muốn bắn trúng Mã Quyền, cho dù muốn bỏ qua Tinh Ngọc Phong, thế nhưng thể tích của Tinh Ngọc Phong khổng lồ, mặc dù kiếm khí linh động, thế nhưng nếu như Mã Quyền điều khiển Tinh Ngọc Phong ngăn cản ở trước người. Như vậy sợ rằng trong lúc nhất thời kiếm khí màu lam sẽ khó có thể công phá được phòng ngự.

Minh Không cau mày, thấp giọng nói:

- Mã Quyền này rất vô sỉ, rõ ràng đã nói chỉ dùng tu vi Ngưng khí tầng năm, kết quả dùng tu vi chân thực, lại còn tế ra linh khí Thiên Giai, như vậy hắn đã đứng ở thế bất bại, cũng không biết xú thư sinh này có cách gì hay không.

Tô Thất Thất nhẹ nhàng cười, nói:

- Không sao, nếu Mộc Thanh đã nói một chiêu là bại thì ta tin tưởng hắn sẽ không làm quá lên. Đạo kiếm khí màu lam này không đơn giản, đừng có xem thường nó, cũng đừng xem thường Mộc Thanh.

Minh Không kinh ngạc liếc mắt nhìn Tô Thất Thất, sau đó quay đầu nhìn lên trên Phù Không thạch.

Ngoài dự liệu của mọi người, kiếm khí màu lam không có chút dừng lại hoặc là ý tứ đi vòng nào cả mà trực tiếp đánh về phía linh khí Thiên Giai Tinh Ngọc Phong.

Trong chớp mắt này, dường như kiếm khí màu lam và Tinh Ngọc Phong đột nhiên dừng lại.

Ngay sau đó, các tu sĩ nghe thấy từng đợt tiếng nứt nẻ vang lên, giống nhưng vang lên ở bên tai các tu sĩ, lại như tiếng sấm sét vậy, ầm ầm nổ vang!

Nguyên nhân rất đơn giản, nếu như kiếm khí màu lam tán loạn thì tuyệt sẽ không phát ra thanh âm cùng loại thế này, như thế cũng chỉ còn lại một trường hợp...

- Phanh!

Khi hai thứ va chạm tạo ra thanh âm chói tai, ở trước mắt của bao người, Tinh Ngọc Phong ầm ầm nổ tung, từng khối vụn bắn ra tứ tung, rơi dưới Phù Không thạch.

Một luồng kiếm khí màu lam hoàn hảo không tổn hao gì, chỉ là linh khí đã phai nhạt đi một chút, thế nhưng vẫn lộ ra một cỗ sát khí lạnh lẽo, cũng tản ra kiếm khí vô cùng sắc bén.

Các tu sĩ ồ lên biến sắc, không khỏi kinh hãi nhìn một màn này, bọn họ khó có thể hiểu rõ được. Hóa Hình thuật chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, không chỉ đánh tan pháp thuật cao giai Cửu Trọng Quyền, hơn nữa lại còn có thể không ngừng nghỉ chút nào đánh nát linh khí Thiên cấp Tinh Ngọc Phong!

- Chẳng lẽ linh khí màu lam của Mộc Thanh đã kinh khủng như vậy, có thể vượt qua mấy cấp, còn có thể đánh nát được Tinh Ngọc Phong hay sao?Những tu sĩ này vẫn không đoán ra được huyền bí của một luồng kiếm khí màu lam này của Lâm Dịch.

Trong mọi người ở đây, chỉ có Tô Thất Thất nhìn thấy luồng kiếm khí lam này rồi rơi vào trầm tư, trong lòng bàn tay cũng không tự giác được hiện lên một đám linh khí, sau khi biến ảo thành kiếm khi, liên tục tỉ mỉ cô đọng.

Sau khi thử nhiều lần, Tô Thất Thất khẽ nhíu mày tản linh khí đi, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Vẫn không được, luồng kiếm khí này so với Mộc Thanh vẫn còn cách một đoạn. Dường như kiếm khí của hắn có thể dẫn phát ba động nào đó ở trong hư không, đạt đến cộng minh, vì thế mới có thể bộc phát ra uy lực kinh thiên như vậy.

Tô Thất Thất đoán không sai, luồng kiếm khí này của Lâm Dịch xem như ẩn chứa tức giận mà xuất thủ, Hải Tinh vừa tới tông môn đã bị đánh thành thương nặng, ngoài miệng Lâm Dịch không nói gì. Thế nhưng trong lòng lại vô cùng đau lòng. Huống chi song phương cũng không tính là tỷ đấu công bằng, mà là Mã Quyền Ngưng Khí tầng tám bắt nạt Hải Tinh chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng ba.

Trước khi Hải đại thúc lâm chung Lâm Dịch đã từng nói qua, chỉ cần hắn còn sống thì sẽ bảo vệ Hải Tinh một đời.

Tuy rằng Lâm Dịch đã sớm có dự định để cho Hải Tinh sớm đi đối mặt với sự tàn khốc của Tu chân giới, nhưng lại không thể mắt mở trừng trừng nhìn nó bị người ta bắt nạt được.

Cho nên, trong luồng kiếm khí này của Lâm Dịch không chỉ ẩn chứa Nhập vi đạo, mà còn có thêm rung động mà hắn mới lĩnh ngộ được, có thể dẫn phát ra đại đạo trong hư không cộng minh. Có thể nói, một khi dùng loại Hóa Hình thuật này, nó đã không phải là pháp thuật, mà là tồn tại có dấu vết của đạo rồi.

Mà hiệu quả cũng không ngoài dự liệu của Lâm Dịch, sau khi phá hỏng pháp thuật cao giai Cửu Trọng Quyền của Mã Quyền, nó vẫn tiếp tục một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, tiếp tục đánh nát linh khí Thiên Giai Tinh Ngọc Phong.

Vốn trong kiếm khí màu lam của Lâm Dịch đã mang theo sự sắc bén không gì không phá, đồng thời lại có thêm Nhập vi đạo, có thể nói là đạo kiếm khí này quả thực từ trước đến nay chưa từng có, thế không thể đỡ.

Tinh Ngọc Phong bị ầm ầm đánh rách tả tơi, tâm thần của Mã Quyền tương liên với nó, trong nháy mắt hắn như bị sét đánh, cả người chấn động, trong hai mắt lộ ra vẻ không thể tưởng tượng được nổi.

Mã Quyền mở miệng, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt bay ra ngoài, vô lực ngồi ở dưới đất.

Kiếm khí màu lam vẫn theo tới, trực tiếp dừng lại ở yết hầu của Mã Quyền, kiếm khí như sương, sát ý ngập trời.

Cảm nhận được một tia sát khí này, đồng tử của Mã Quyền chợt co rút lại, ngay cả hít thở cũng quên đi, yết hầu khẽ động, nuốt xuống một ngụm nước miếng, sợ tới mức cả người đều là mồ hôi lạnh.

Trên Phù Không thạch, gió lạnh thổi qua, tay chân Mã Quyền lạnh lẽo, cả người khó có thể ức chế được mà run rẩy từng đợt một.

Một chiêu đã bại!

Chỉ có một chiêu!

Tu vi Ngưng Khí tầng tám, tế ra linh khí Thiên Giai Tinh Ngọc Phong mà vẫn không đỡ được một tu sĩ chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, tiện tay dùng ra một chiêu Hóa Hình thuật!

Mã Quyền đột nhiên nghĩ đến đánh cuộc của hai người trước khi tỷ đấu, hắn đã từng nói qua, nếu như hắn thua thì sẽ giao mạng cho người này.

Cảm nhận được lực lượng sắc bén ở yết hầu, Mã Quyền có cảm giác nản lòng thoái chí, hắn nghĩ ngợi nói:
- Chết thì chết, uổng ta tu đạo mười năm, thật vất vả mới đột phá đến Ngưng Khí tầng tám, lại còn không đánh lại được một tu sĩ Ngưng khí tầng năm.

Nghĩ đến đây, thần thái trong mắt của Mã Quyền chậm rãi tan rã, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Tô Thất Thất lắc đầu than nhẹ:

- Đạo tâm của Mã Quyền đã bị Mộc Thanh đánh tan, sợ rằng tu vi sau này khó có thể tiến thêm được nữa.

Mã Quyền nhắm mắt nửa ngày, lại không cảm giác được sinh mạng mất đi, hắn mở hai mắt ra có chút nghi ngờ nhìn về phía Lâm Dịch.

Chỉ thấy Lâm Dịch mặc một thân y phục màu trắng, chắp hai tay ra sau lưng, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào hai mắt của hắn, trong mắt vô cùng trong suốt, không có chút ba động nào cả.

Giống như cỗ sát khí ngập trời vừa rồi chỉ là ảo giác, đột nhiên, luồng kiếm khí màu lam kia đã biến mất ở trước mắt của hắn, tốc độ cực nhanh, thậm chí Mã Quyền cũng không kịp phản ứng được.

Lại nhìn lại thì kiếm khí màu lam đã trở lại bên người Lâm Dịch, linh động vây quanh thân thể Lâm Dịch, bay lượn xoay tròn, rất là linh tính.

Mã Quyền buồn bã, nghĩ ngợi nói:

- Hóa ra vừa rồi hắn không dùng toàn lực, nếu như lúc đấu pháp cùng ta, luồng kiếm khí này cũng có tốc độ như vậy, có lẽ ngay cả thời gian tế ra Tinh Ngọc Phong cũng không có.

Lâm Dịch xòe bàn tay ra, kiếm khí màu lam khéo léo trở lại trong lòng bàn tay của hắn, liên tục lưu chuyển trong các kẽ hở.

Trong nháy mắt này, các tu sĩ đều sinh ra một loại ảo giác, dường như luồng kiếm khí này còn sống vậy, nó chính là Lâm Dịch, Lâm Dịch chính là luồng kiếm khí này, hai người tuy hai mà một, tâm tính tương thông.

Đây là cảnh giới gì chứ?

Lâm Dịch cũng không biết, nhưng mà hắn có cảm giác, trời sinh hắn chính là người sử dụng kiếm, là kiếm mà sống, kiếm ở trong tay của hắn có thể bộc phát ra uy lực trước nay chưa từng có.

Lâm Dịch cũng không giết Mã Quyền, nguyên nhân thì có rất nhiều, nhưng cuối cùng chính là mặc dù Mã Quyền có chút sai, nhưng tội còn không đáng chết.

Lâm Dịch xông vào Tu chân giới chưa đủ một năm, trong tay nhuộm đầy máu tươi, thế nhưng đại đa số đều là tàn sát Ma tộc ở trong Tịch Tĩnh Cốc, bản tính của hắn cũng không thích giết chóc, huống chi xét đến cùng, dù sao Mã Quyền cũng là đồng môn của hắn.

Mã Quyền cảm giác dường như mình đã bước nửa chân vào quỷ môn quan rồi lại mạnh mẽ lùi về, có một loại cảm giác đã chết mà phục sinh.

Hắn thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, nhưng vẫn không có biện pháp để bình phục sự ba động trong lòng.

- Ngươi, vì sao ngươi không giết ta, ta thua đánh cuộc, cho dù giết ta thì tông môn cũng sẽ không có trừng phạt quá nghiêm khắc với ngươi.

Lâm Dịch cười cười, nhìn qua rất bình tĩnh thản nhiên.

Lâm Dịch mang theo mặt nạ, giống như một thư sinh thanh tú, lộ ra một cỗ nho khí. Hắn cười như vậy, kẻ khác nhìn qua như được tắm gió xuân, không thể có chút cảm giác ghét bỏ nào.

- Vì sao ta phải giết ngươi? Ta và ngươi vốn là đồng môn, chỉ là một trận tỷ đấu, không đáng để đánh giết sinh tử.

Lâm Dịch bình tĩnh nói.

Mã Quyền nói:

- Nhưng mà trước đó ta đã đánh đồ đệ ngươi bị thương nặng, ta không lừa ngươi. Lúc đó là ta cố ý, ta muốn dạy dỗ các ngươi một phen. Nếu như ngươi báo thù thì cũng không có gì đáng trách, mặc dù Mã Quyền ta tài nghệ không bằng người, nhưng tuyệt sẽ không thua khí thế. Ngươi muốn như thế nào thì có thể nói, hơn nữa ta đã thua đánh cuộc.

Lâm Dịch lắc đầu, khẽ cười nói:

- Lần thua này sớm muộn gì Hải Tinh cũng sẽ có, ngươi tạo ra trước như vậy chưa chắc đã là chuyện xấu. Về phần đánh cuộc giữa ta và... Ngươi cứ coi như là một câu vui đùa đi.

Lâm Dịch đi tới tông môn này, ấn tượng đối với tông môn khá tốt. Tô Thất Thất hiệp khí bình tĩnh, thủ vệ trưởng lão thâm bất khả trắc, còn tông chủ Hoắc Sâm mạnh mẽ, bầu không khí trong toàn bộ tông môn, tuyên dương đạo pháp, rất đúng với tâm tư của Lâm Dịch.

Cho dù trước kia có mấy người Đường trưởng lão gây rất nhiều khó dễ cho Lâm Dịch, nhưng không làm ảnh hưởng tới sự yêu thích của Lâm Dịch đối với tông môn này.

Yêu ai yêu cả đường đi, Lâm Dịch tin rằng, tu sĩ của tông môn này tuyệt sẽ không xuất thủ đoạn độc ác, có hạng người tội ác tày trời.

Một năm qua Lâm Dịch đã trải qua rất nhiều thứ, cuối năm vừa rồi hắn mới vừa mười bảy tuổi, vẫn đang từ từ trưởng thành, dần dần trở nên thành thục, tâm tính cũng từ từ xảy ra biến hóa.

Lâm Dịch biết khoan dung, ảnh hưởng mặt trái của Ma chỉ trong đan điền đối với hắn đang dần dần bị tiêu trừ.

Chương 146: Lòng dạ của lâm dịch

Lâm Dịch vừa muốn xoay người rời đi thì Mã Quyền đã run rẩy đứng dậy, lớn tiếng nói:

- Mộc sư đệ, Mã Quyền ta thiếu nợ ngươi một mạng, sau này chỉ cần ngươi ra lệnh thì nhất định Mã Quyền ta toàn lực ứng phó, tuyệt đối không chối từ!

Thân thể của Lâm Dịch dừng lại, im lặng một lúc, sau đó mới nhẹ giọng nói:

- Được, hiện tại ta có một việc muốn dặn ngươi, chỉ sợ ngươi không làm được.

Mã Quyền bị những lời này của Lâm Dịch kích thích, máu nóng của hắn dâng lên, lớn tiếng nói:

- Mộc sư đệ cứ nói đừng ngại, dù Mã Quyền ta không được bây giờ thì ta không tin mười năm sau, trăm năm sau, ta vẫn không làm được!

Lâm Dịch liếc mắt nhìn về phía hắn, trầm giọng nói:

- Được, vậy ta sẽ nói thẳng. Hôm nay ngươi đã bại một lần, đạo tâm đã tán loạn, nếu như rơi vào trong này không thể tự kềm chế, như vậy sau này tu vi sẽ khó có thể tinh tiến được nữa.

Lâm Dịch dừng một chút, nhẹ giọng nói:

- Ta hy vọng ngươi có thể thoát khỏi bóng ma bị thua một lần này, mau chóng đạt đến Trúc Cơ kỳ!

Nghe thấy câu này, trong nháy mắt Mã Quyền sửng sốt, chẳng biết tại sao trước mắt hắn lại có một tầng hơi nước, mà ánh mắt nhìn thân ảnh của Lâm Dịch lại có chút không rõ.

Mã Quyền cảm giác có ngàn vạn lời muốn nói, thế nhưng lại nghẹn lại ở yết hầu, ngay cả một câu nói cũng không nói nên lời.

Phía dưới vốn là một mảnh ầm ĩ, đang nghị luận về trận tỷ đấu này, nhưng mà nghe thấy những lời này của Lâm Dịch, chung quanh dần dần trở lại yên tĩnh. Ánh mắt của các tu sĩ nhìn về phía Lâm Dịch có thêm một loại kính phục và kính nể.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy lại làm cho tất cả tu sĩ bị lây nhiễm, bọn họ lẳng lặng nhìn Lâm Dịch trên Phù Không thạch, không ai nói gì, trong lòng lặng lẽ chảy xuôi một loại cảm động, đó là khoan dung.

Minh Không khịt mũi một cái, nhẹ giọng nói:

- Tỷ tỷ, đột nhiên muội phát hiện ra xú thư sinh này nhìn rất thuận mắt đó.

Trong mắt Tô Thất Thất hiện lên một tia sáng kỳ dị, cảm khái nói:

- Hiệp sĩ phải có loại lòng dạ và đại khí này, Mộc Thanh, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi.

Lâm Dịch nhìn Mã Quyền có chút kích động, trêu ghẹo nói:

- Sao, Mã sư huynh không làm được sao?

Mã Quyền mím chặt môi, hít sâu một hơi, cố nén nước mắt đang đảo quanh trong hốc mắt, giọng nói khàn khàn:

- Mộc sư đệ, ngươi cứ yên tâm, nhất định Mã Quyền sẽ không phụ kỳ vọng, sớm ngày đạt đến Trúc Cơ kỳ!

Lâm Dịch gật đầu, nhẹ nhàng hạ xuống Phù Không thạch, việc ở đây cũng coi như chấm dứt.

Lời nói vừa rồi của Lâm Dịch mặc dù nhìn như bình thường, thế nhưng so với lúc thí luyện nhập môn được vạn chúng chúc mục còn chấn động hơn, hầu như đã lây nhiễm mỗi một tu sĩ ở đây.

Trong tu chân giới cá lớn nuốt cá bé, tất cả đều dùng thực lực để nói chuyện, mặc dù là trong tông môn, bọn họ cũng chưa từng thấy qua bất kỳ một tu sĩ nào lấy ơn báo oán, cuối cùng còn suy nghĩ thay cho đối thủ.

Địa vị của Lâm Dịch trong lòng các tu sĩ đang xảy ra biến động mà bọn họ không biết được, không còn là tiểu tử mới vào tông môn chỉ biết trận pháp kia nữa, mà là đệ tử ngoại môn có lòng dạ rộng rãi, đồng thời thực lực thâm bất khả trắc.

- Này, xú thư sinh, ta không nhìn ra được đó, ngươi quả thực có rất nhiều bản lĩnh.

Minh Không khẽ hừ lạnh một tiếng.

Lâm Dịch mỉm cười nói:

- May mắn, làm sao hơn được Minh Không sư tỷ ngươi chứ?

Minh Không nghĩ đến trước đó ở trong động phủ nàng đã quá lời với Mộc Thanh, đồng thời còn ngộ nhận về hắn. Trên mặt nàng không khỏi đỏ lên, có chút ngại ngùng.

- Này, xú thư sinh, trước kia coi như Minh Không ta không đúng, ta xin lỗi ngươi.

Minh Không quyệt cái miệng nhỏ nhắn, cất giọng nói.
Minh Không có tính tình ngay thẳng thẳng thắn, không khéo léo đưa đẩy như những người khác. Đúng chính là đúng, sai chính là sai, sai rồi thì lại đi ra nhận lỗi, tuyệt không có che che giấu giấu.

Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, sao hắn có thể chấp nhặt với tiểu cô nương mười tuổi được chứ, lại nói tính tình của Minh Không vốn là như vậy, cho nên Lâm Dịch cũng không quá để ý.

Tô Thất Thất hỏi:

- Sau này có tính toán gì không? Dựa vào thực lực của ngươi tham gia khảo hạch nội môn cuối năm, hẳn sẽ rất dễ dàng.

- Khảo hạch nội môn...

Lâm Dịch trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:

- Cuối năm nay ta sẽ không đi tham gia, khảo hạch nội môn cuối năm sang năm ta sẽ xuất hiện. Về phần dự định sau này, ta nghĩ nên mau chóng chữa trị đại trận cho tốt, sau đó trong thời gian một năm sau tiếp tục nghiên cứu Nhập vi đạo, củng cố tu vi của ta.

Sao Tô Thất Thất có thể không nhìn ra tâm tư của Lâm Dịch được chứ, biết hắn lo lắng cho Hải Tinh, nếu như hắn một mình đi nội môn, dựa vào thực lực của Hải Tinh sợ rằng khó có thể thông qua được khảo hạch nội môn.

Lâm Dịch cũng không hàn huyên nhiều với Tô Thất Thất, Minh Không, hắn chỉ nói chuyện phiếm vài câu rồi nhanh chóng rời đi.

Ở cửa vào tông môn, lão nhân lôi thôi lẳng lặng nhìn Phù Không thạch, dường như đã thấy một màn xảy ra trên Phù Không thạch, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng dày đặc.

Ở bên cạnh của hắn có một nam tử trung niên đứng thẳng, người mặc đạo bào màu xanh, giữa hai hàng lông mày lộ ra một tia uy nghiêm, nhưng ở trước mặt lão nhân lôi thôi lại có vẻ có chút cẩn thận.

Nam tử trung niên này chính là tông chủ Hoắc Sâm của Kỳ Sát tông.

- Lão tổ tông, Mộc Thanh này tâm tính ngộ tính đều thuộc về thượng cấp, hơn nữa đối với trận pháp nhất đạo lại có nghiên cứu thâm hậu, đúng là thiên tài có thể đào tạo. Chỉ là lai lịch thân phận của người này mờ mịt, khiến cho người ta không nghĩ ra, ta từng phái người đi điều tra qua, trong Tu chân giới chưa bao giờ có người nào tên là Mộc Thanh, hắn như đột nhiên xuất thế vậy, chưa từng có tin tức gì về thân thế hắn.

Lão nhân lôi thôi tùy ý khoát khoát tay, mỉm cười nói:

- Điều tra cái rắm, không cần ngươi quan tâm, hắn coi như là người mà lão bằng hữu của ta giới thiệu tới đây.

Dừng một chút, hắn lại chỉ về phương hướng Phù Không thạch, trầm giọng nói:

- Còn nữa, ngươi cho rằng loại tu sĩ có lòng dạ này sẽ là hạng người ác độc sao? Loại hành vi này, chỉ có ở thời đại Thái Cổ thịnh thế phát triển mạnh, tiên hiệp ở khắp nơi trên đất. Chỉ có các đại hiệp sĩ độc nhất vô nhị thì mới có thể làm được. Khà khà, hôm nay tu sĩ có loại tâm tính này càng ngày càng ít. Hơn nữa, ta đây làm thủ vệ trưởng lão cũng không phải là uổng công đâu nhé, bọn họ mới vừa vào tông thì đã phải trải qua khảo nghiệm của ta. Nếu như người này bị ta trào phúng vài câu đã hổn hển hạ thủ nặng tay với ta, như vậy ta sẽ không quản hắn là do ai giới thiệu tới mà trực tiếp dùng một cước đá bay.

Hoắc Sâm ngẫm nghĩ một hồi, nói:

- Nhưng cũng không biết dùng tâm tính này của hắn đi đối phó với địch nhân thì sẽ thế nào, nếu như đối mặt với ác nhân vẫn nhân từ nương tay, sợ rằng cũng không thành tài được. Có thể sống sót được ở trong Tu chân giới hay không cũng là một vấn đề.

Trong mắt của lão nhân lôi thôi lóe lên một tia cổ quái, nhẹ giọng nói:- Tiểu tử này đã giết không ít người, tuy rằng hắn giấu giếm rất sâu, nhưng mà ta có thể cảm nhận được. Nếu không, ta cũng sẽ không dùng mọi cách làm khó dễ hắn, trào phúng, ta đang muốn thử xem, rốt cuộc có phải người này là một người thích giết chóc hay không. Ta cũng không muốn bỏ vào trong tông một ma đầu thích giết chóc, gây tai họa cho tông môn. Chỉ là từ rất nhiều chuyện có thể nhìn ra người này cũng không phải là ác nhân, ngươi có thể yên tâm.

- Trước kia người này ở trong tầng bảy Luyện Tâm điện đã từng bạo phát ra tu vi Trúc Cơ trung kỳ, cũng không biết mục đích hắn ẩn giấu tu vi ra sao. Thế nhưng hắn có thể ở trong mười ngày đã lĩnh ngộ được Nhập vi đạo tới loại cảnh giới này, quả thực rất kinh khủng, kiếm khí của hắn mơ hồ có một loại có thể cộng minh cùng đại đạo trong hư không. Cho nên làm cho Hóa Hình thuật trong tay hắn đã không còn là pháp thuật nữa rồi.

Trong ánh mắt của Hoắc Sâm hiện lên vẻ tán thưởng, không khỏi than thở một tiếng.

Lão nhân lôi thôi thở dài một tiếng, có chút cảm khái nói:

- Nhập vi đạo được truyền thừa từ rất xưa, thậm chí ngược dòng đến thời đại Thái Cổ, người này có thể lĩnh ngộ Nhập vi đạo nhanh như vậy, quả thật đã làm cho ta khiếp sợ. Giống như Nhập vi đạo này là trời sinh chuẩn bị cho hắn vậy, nhìn luồng kiếm khí kia mà xem, ngộ tính của người này đối với kiếm cũng sẽ không quá kém. Về phần hắn ẩn giấu tu vi, cái này thì không quan trọng, cứ tùy ý hắn đi thôi.

Lão nhân lôi thôi suy nghĩ một chút, lại nói:

- Chỉ là nếu như muốn trở thành đệ tử hạch tâm, đại biểu tông môn tham gia đại chiến trăm tộc, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bộc lộ ra tu vi, thậm chí tu vi Trúc Cơ trung kỳ còn xa không đủ. Trúc Cơ và Kim Đan kém một đẳng cấp lớn. Mà ở giữa cái lạch này, thực lực sai biệt lại càng cách biệt một trời một vực, hy vọng hắn có thể nhanh chóng lớn lên.

- Lão tổ tông muốn cho hắn đại biểu tông môn tham gia đại chiến trăm tộc hay sao?

Trong mắt của Hoắc Sâm lóe lên vẻ kinh ngạc, trầm giọng nói:

- Tham gia đại chiến trăm tộc cũng có ý nghĩa, tông môn sẽ một lần nữa xuất thế, lẽ nào...

Hoắc Sâm không có tiếp tục nói hết, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ kích động.

Lão nhân lôi thôi gật đầu, nói:

- Ta đã quyết định, một khi Mộc Thanh hắn biến thành đệ tử nội môn thì tông môn sẽ một lần nữa mở ra!

- Thật tốt quá, mấy đời chúng ta đều phải chịu nhục, lánh đời phong sơn, rốt cục ở trong đại thế hoàng kim này lại mở tông môn ra, làm cho vinh quang của tông ta một lần nữa xuất hiện ở trên Hồng Hoang!

Hoắc Sâm nghe thấy quyết định của lão nhân lôi thôi, hắn lập tức kích động không thôi.

Lão nhân lôi thôi thở dài một tiếng, nói:

- Kỳ thực đời này vốn ta cũng có dự định để cho tông môn xuất thế. Ta đã nghiên cứu tới tận cùng của Hợp Thể cảnh, cũng chỉ có thọ nguyên năm nghìn năm. Ta và lão Phá đã già rồi, sức chiến đấu đang chậm rãi giảm xuống, nếu như chờ đợi thêm nữa, sợ rằng sẽ thực sự không có cơ hội. Thừa dịp chúng ta còn có thể liều mạng, thừa dịp thịnh thế phát triển mạnh này, có lẽ nên cho đám đệ tử này đi ra ngoài xông xáo một lần.

- Kỳ thực trong tông môn ta ngầm đồng ý tranh giành phe phái, không có dự định gì khác, chỉ là hy vọng trong hàng đệ tử của tông môn thực sự có thể xuất hiện một người bất kể là thực lực hay là uy vọng đều có thể phục chúng lĩnh quân. Dẫn dắt tông môn đi tham gia đại chiến trăm tộc ở đời này. Đó là một cơ hội làm cho vinh quang của tông môn tái hiện, đây là cơ hội tuyệt hảo để cho các đệ tử hạch tâm của tông môn nhanh chóng trưởng thành. Tu sĩ có thể từ trong vinh quang trở về, sau này sẽ có cơ hội rất lớn trở thành Nguyên Anh đại tu sĩ, thậm chí còn là tồn tại cao hơn, đây cũng là nguyên nhân mà tông môn có thể truyền thừa tiếp ở Hồng Hoang.

Trong ánh mắt của Hoắc Sâm lộ ra một tia nghi hoặc, nói:

- Lão tổ tông, người khẳng định Mộc Thanh sẽ là người này hay sao?

Lão nhân lôi thôi lắc đầu, nói:

- Ta không biết, vốn trong lòng ta có hai lựa chọn, Đông Phương Dã và Tô Thất Thất. Đứa trẻ Tô Thất Thất này trượng nghĩa, có hiệp khí, nhưng tính tình lại đạm bạc không tranh giành. Đông Phương Dã thì lại là người được lựa chọn để tiếp quản tông môn, nhưng ta luôn cảm thấy trên người hắn thiếu vài thứ. Hôm nay Mộc Thanh làm ra chuyện này, đổi lại là Đông Phương Dã thì hắn sẽ không nói với Mã Quyền lời như vậy. Hôm nay xem ra, tuy Đông Phương Dã có tài năng đứng đầu, thế nhưng lại ít đi một phần lòng dạ như của Mộc Thanh.

Hoắc Sâm cũng thở dài nói:

- Kỳ thực trong lòng đứa trẻ Đông Phương này cũng bực bội, muốn tái hiện vinh quang của tông môn, cho nên mới làm ra phe phái Đông Phương gì đó, đây là tính tình trẻ con, cũng không xấu.

Lão nhân lôi thôi gật đầu, nói:

- Đây là chuyện đương nhiên, nếu là hạng người tâm tư ác độc, ta đã sớm phế hắn đi rồi, còn có thể giữ đến bây giờ sao? Hừ hừ, hôm nay trong tông môn có mấy tu sĩ tâm tính đã thay đổi, dần dần đi vào tà đạo, ta đang âm thầm nhìn chằm chằm vào bọn chúng, sớm muộn gì cũng có một ngày phải xử lý bọn họ!

Nói xong câu đó, trong mắt lão nhân lôi thôi lóe lên một đạo phong mang, sát khí chợt lóe lên.

Sau đó lão nhân lôi thôi đang nói đột nhiên đổi giọng, nói:

- Chỉ là như ta đã nói qua, cuối cùng vẫn phải xem thực lực của bọn họ, cuối cùng ai có thể phục chúng, hai người Đông Phương Dã và Tô Thất Thất đã giao thủ mấy lần, thế nhưng vẫn không phân ra được thắng bại. Không biết khi nào Mộc Thanh mới có thể trở thành đệ tử hạch tâm, học được bí thuật của tông môn đây.

Lão nhân lôi thôi nói xong câu đó, trong ánh mắt hiện lên vẻ mong đợi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau