BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Cho Ngươi Một Cơ Hội

Vương Kỳ ở bên cạnh nhìn về phía Lâm Dịch, trong mắt hiện lên vẻ hiếu kỳ, không khỏi hỏi:

- Mộc sư huynh, đạo của ngươi là cái gì?

Lâm Dịch cười cười, nghĩ tới lần mà sư phụ đã nói với hắn.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Hiệp Đạo.

Thanh âm tuy nhẹ, nhưng lại nói năng rất có khí phách.

- Thế nào là Hiệp Đạo?

- Hiệp chi đại đạo là thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, là mở thái bình cho vạn thế!

Lời nói này tràn ngập hạo nhiên chính khí, dường như có một loại mị lực kích động lòng người.

Vương Kỳ há hốc miệng, một lúc lâu sau mới tỉnh lại được, cuối cùng trong mắt lộ ra một loại kính ý thật sâu, đây cũng là lần đầu tiên Hải Tinh nghe thấy sư phụ nói tới câu này, làm cho hắn không khỏi cúi thấp đầu suy nghĩ sâu xa.

Nửa ngày sau, Vương Kỳ mới lạy Lâm Dịch một lạy thật sâu, chân thành nói:

- Nghe xong lời nói này của Mộc sư huynh ta mới biết được, hóa ra đạo của ta trước kia không đúng, xin nhận một lạy của Vương Kỳ.

Lâm Dịch vội vàng đỡ hắn dậy, nói:

- Ta và ngươi đều là đồng môn, không cần như thế.

Vương Kỳ do dự, dường như có lời muốn nói, chỉ là lại nghẹn đến mức sắc mặt đỏ bừng.

Lâm Dịch kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn.

Vương Kỳ nói:

- Mộc sư huynh, ngươi còn thu đồ đệ đệ nữa không, ta tình nguyện theo ngươi tu đạo.

Lâm Dịch cười lắc đầu, nói:

- Ta tu đạo mới chỉ được mấy năm, đâu có tư cách thu đồ đệ gì chứ? Hải Tinh và ta cũng là cơ duyên xảo hợp mà thôi. Chỉ là, nếu như sau này có rãnh rỗi thì có thể thường tới chỗ của ta ngồi một chút.

Trong mắt Vương Kỳ lóe lên một chút mất mát, nhưng nghe thấy câu nói sau cùng, hắn vẫn không nhịn được nở nụ cười cộc lốc.

Đúng vào lúc này, bên ngoài động phủ truyền đến một tiếng cười nhạo.

- Thực sự là tiểu bối vô tri cuồng vọng, chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm mà cũng xứng thu đồ đệ?

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa động phủ có một tu sĩ đi tới, xấu xí, thân thể gầy gò, cả người tản ra khí tức Trúc Cơ sơ kỳ, phía sau lưng hắn có vài tu sĩ đi theo, cũng đều là Ngưng Khí tầng chín.

Một tên tu sĩ trong đó chỉ vào Lâm Dịch rồi lắc đầu nói:

- Tiểu tử ngươi đủ kiêu ngạo, mới vừa bái nhập vào tông môn đã làm ra động tĩnh lớn như vậy. Mặt hàng như ngươi, đến Tu chân giới, sớm muộn gì cũng sẽ ăn thiệt thòi!

Một tu sĩ khác châm chọc nói:

- Hai người kia cũng đủ đáng thương, không ngờ lại bái một tu sĩ chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm làm sư phụ, thật là không có ánh mắt.

Lâm Dịch nhìn mấy người này, ánh mắt dần dần lạnh lùng, nhưng không lên tiếng mà coi mấy người này như mấy kẻ hề đang nhảy nhót vậy.

Vương Kỳ ở bên cạnh không chịu được, lớn tiếng nói:

- Không nói đâu xa, chỉ riêng tạo nghệ đối với trận pháp của Mộc sư huynh, ai trong các ngươi có thể so sánh được với hắn chứ?

Một tu sĩ cười ha hả, lắc đầu khinh thường nói:- Trận pháp? Trận pháp có lợi hại hơn nữa thì có lợi ích gì, cũng chỉ là tiểu đạo. Song phương đối địch đấu pháp, người ta sẽ cho ngươi cơ hội đi bày binh bố trận hay sao? Loại tiểu đạo này cũng chỉ có loại người nhàm chán như hắn mới đi nghiên cứu, ta chưa từng nghe nói có tiền bối cao nhân nào dùng trận pháp mà dương danh thiên hạ.

Lâm Dịch không muốn bởi vì bản thân mà làm phiền Vương Kỳ, hắn cười lạnh nói với mấy người này:

- Ngươi chưa từng nghe qua thì chẳng lẽ không có hay sao?

Hải Tinh ở bên cạnh im lặng không nói, lại âm thầm nhớ kỹ dung mạo của mấy người này vào trong lòng.

Một người ở trong đó dậm chân tại chỗ tiến lên, lạnh giọng nói:

- Mộc sư đệ, đây là giọng nói chuyện của ngươi đối với các sư huynh sao?

Vẻ mặt Lâm Dịch rất thản nhiên, không để ý, nhíu mày nói:

- Tông môn không cho phép đệ tử tùy ý xuất thủ, sao, các ngươi muốn làm trái với môn quy sao?

Những tu sĩ kia nghe thấy hai chữ môn quy, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi, hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Mộc sư đệ mới đến, thế nhưng không ngờ đã nghiên cứu rõ quy củ này rồi.

Một người tu sĩ khác cười gian, nói:

- Dáng vẻ thật là phách lối bệ vệ, có dám đi Phù Không thạch một lần không? Ta sẽ khiến cho ngươi biết một chút về thủ đoạn của ta, đương nhiên, nếu như Mộc sư đệ không dám, ta có thể áp chế tu vi tại Ngưng khí tầng năm đối chiến vài chiêu với ngươi.

Hải Tinh hiểu rất rõ thực lực của Lâm Dịch, biết nếu như sư phụ xuất thủ, tuyệt đối có thể mạnh mẽ trấn áp mấy người này.

Dùng tu vi và ánh mắt của Lâm Dịch hôm nay, quả thực khó có thể đề lên hứng thú được với mấy người này, mục tiêu của hắn là năm vị trí đệ tử hạch tâm.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Không đi.

Nghe thấy những lời này của Lâm Dịch, mấy người kia cười ha hả, cho rằng trong lòng Lâm Dịch đã sợ, trong mắt lóe lên vẻ trào phúng dày đặc.

- Mộc sư đệ, ngươi sợ sao?
- Không có can đảm lên trên Phù Không thạch, sau này ở trong tông môn, tốt nhất ngươi nên khiêm tốn một chút cho ta!

Mấy tu sĩ này lớn tiếng ở bên ngoài động phủ của Lâm Dịch, đại đa số đệ tử ngoại môn ở dưới chân tiên sơn đều nghe thấy rất rõ ràng, dần dần vây quanh nơi này.

- Sắp đánh nhau rồi, là tu sĩ mới tới gọi là Mộc Thanh kia.

- Mấy người kia không phải là người của phe phái Đông Phương sao, trước đó khi thí luyện nhập môn Mộc Thanh đã đắc tội với đệ tử hạch tâm, có lẽ mấy người này tới là để giáo huấn hắn đó.

- Mộc Thanh chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, nếu như chiến đấu với mấy người này, sợ rằng khó có thể toàn thân lui ra được.

- Đúng vậy, tu sĩ quan tâm tới bộ mặt và tôn nghiêm, biết rõ không địch lại đối phương mà còn phải tiếp nhận khiêu chiến, đi đấu pháp trên Phù Không thạch, kết quả rơi vào kết thúc thảm bại.

Nhưng những tu sĩ này cũng không biết rõ ràng lắm về thực lực của Lâm Dịch, bọn họ không biết có phải là Lâm Dịch không có can đảm, hay là xem thường xuất thủ.

Lấy thủ đoạn và ánh mắt của Lâm Dịch, quả thực không cần thiết vì mấy lính tôm tướng cua này và cùng bọn họ đi lên trên Phù Không thạch chơi đùa, không có ý nghĩa.

Vẻ mặt của Lâm Dịch rất tự nhiên, nhẹ giọng nói:

- Nếu như không có chuyện gì khác, các ngươi đi đi, ta không muốn huyên náo cùng các ngươi.

Quả thực trong lòng Lâm Dịch rất căm giận, khi nói ra những lời này hắn không lưu tình một chút nào, hắn thầm nghĩ:

- Người của phe Đông Phương đều như vậy, quả thực khiến cho người ta phản cảm.

Những tu sĩ này đột nhiên bạo phát tu vi, khí tức tăng mạnh, sắc mặt không tốt nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, ánh mắt lạnh lùng.

Tu sĩ Trúc Cơ dẫn đầu kia khẽ cười một tiếng, hòa hoãn bầu không khí bạt kiếm giương cung một chút.

- Tại hạ Lưu Diệp, tư chất tầm thường, may mắn bước vào Trúc Cơ, cũng có chút uy vọng ở trong ba ngàn đệ tử ngoại môn.

Những lời này nhìn như khiêm tốn, thế nhưng ý khoe khoang lại vô cùng dày, khiến cho người ta nghe thấy sinh lòng chán ghét.

Lưu Diệp dùng ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, chậm rãi nói:

- Mộc sư đệ mới tới tông môn, có lẽ đối với rất nhiều chuyện cũng không hiểu. Nếu như trở thành tu sĩ phe Đông Phương chúng ta sẽ có thể tránh khỏi rất nhiều phiền phức, không biết ý của Mộc sư đệ như thế nào?

- Không có hứng thú.

Lâm Dịch như lão tăng nhập định, hai mắt khép hờ, cũng không liếc mắt nhìn Lưu Diệp.

Hai mắt Lưu Diệp híp một cái, cười gian nói:

- Mộc sư đệ tuổi trẻ khí thịnh, ta hiểu rõ. Nhưng mà ở trong tông môn, sau này ngươi cũng nên cẩn thận. Còn một tháng nữa chính là đại chiến Luyện Tâm điện, nếu như trong loạn chiến bị mọi người vây công, bị thua, như vậy ngươi không nên hối hận.

Ý uy hiếp trong lời nói này của Lưu Diệp cũng rất đậm, các tu sĩ vây xem cũng âm thầm cảm thán, đại chiến Luyện Tâm điện không có công bằng, nếu như bị người ta vây công mà bị thua, như vậy cũng không thể nào nói lý được. Đại đa số tu sĩ cũng bởi vì điểm này cho nên mới bị bức bách gia nhập vào phe Đông Phương. Muốn trở thành đệ tử nội môn thì khảo hạch nội môn hàng năm chính là biện pháp duy nhất.

Lâm Dịch lại ra vẻ không nghe thấy, cúi đầu khẽ búng đầu ngón tay, thản nhiên nói:

- Ồ.

Lưu Diệp có cảm giác như một quyền chạm vào trên cây bông, không có chỗ ra sức, vô cùng khó chịu.

Hắn hít sâu một hơi, lạnh giọng nói:

- Mộc sư đệ, ta niệm tình ngươi cũng coi như là một nhân tài, không đành lòng mai một. Lưu Diệp ta sẽ cho ngươi một lần cơ hội, ba ngày sau, ta sẽ tới tìm ngươi, hy vọng khi đó ngươi đã trở nên thông minh hơn nhiều!

Nói xong, Lưu Diệp mang theo vài tu sĩ phất tay áo rời đi.

Chương 138: Nhập Vi Đạo

Sau khi đám người Lưu Diệp rời đi, các tu sĩ vây xem cũng ào ào tản đi.

Hải Tinh siết chặt nắm đấm, trong mắt chớp động vẻ phẫn nộ, cau mày hỏi:

- Sư phụ, vì sao người không ra tay giáo huấn bọn họ, quả thực bọn họ hơi quá đáng!

Vương Kỳ lắc đầu, nói:

- Nào có đơn giản như vậy, Mộc sư huynh chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, nhất định sẽ thua.

Hải Tinh cúi đầu suy nghĩ một chút, hừ nhẹ nói:

- Không phải, sư phụ không muốn xuất thủ, chờ tu vi của ta cao, ta sẽ thay sư phụ đi giáo huấn bọn họ.

Lâm Dịch cũng không giải thích nhiều, hắn nghiêng đầu nhìn về phía Vương Kỳ, hỏi:

- Ngươi là người của phe Minh Không sao?

- Coi là vậy đi. Kỳ thực cũng không có phe phái gì cả, chỉ là tu sĩ ở bên cạnh Đông Phương sư huynh nhiều cho nên mới từ từ tạo thành một cỗ lực lượng. Có một số tu sĩ xem thường tham dự vào trong đó, cũng sẽ bị tu sĩ phe Đông Phương nhằm vào. Minh Không sư tỷ không quen nhìn bọn họ bắt nạt người, cho nên bình thường sẽ ra tay thay một chút tu sĩ, dần dà, những tu sĩ này tụ lại ở bên cạnh Minh Không sư tỷ, dần dần tạo thành phe phái đối kháng cùng phe Đông Phương. Nhưng mà nhân số của phe Đông Phương đông đảo, lại thêm Đông Phương sư huynh là thủ tịch đệ tử trong các đệ tử hạch tâm, cho nên hôm nay đại đa số tu sĩ trong tông môn hôm nay đều là phe Đông Phương, nhất mạch của Minh Không sư tỷ cũng không có bao nhiêu người.

Vương Kỳ từ từ nói ra chuyện trong tông môn.

Lâm Dịch rất không hiểu, hỏi:

- Tông môn để các đệ tử tranh đấu, ta cũng hiểu rõ. Có lẽ là xuất phát từ quan điểm cạnh tranh. Nhưng như loại khảo hạch như Luyện Tâm điện chi chiến này, một khi bên yếu đuối bị vây công thì rất nhanh sẽ có người bị thua, mà người cuối cùng còn lại nhất định là tu sĩ của phe Đông Phương, như vậy sẽ không có công bằng gì đáng nói.

Vương Kỳ gật đầu, nói:

- Đúng như vậy, khảo hạch nội môn mỗi một năm, mười người còn lại cuối cùng đại đa số đều là người của phe Đông Phương.

Lâm Dịch rơi vào trong trầm tư, tông môn này khắp nơi tràn ngập quỷ dị, không nói tới tên đã có chút kỳ quái mà thủ vệ trưởng lão cũng biết được Nhập vi đạo trong Hóa Hình thuật, khảo hạch thí luyện nhập môn thì lại là chuyện mà trước đây hắn chưa từng gặp, trong khảo hạch nội môn cũng tồn tại lỗ thủng nhìn như rất lớn.

Lâm Dịch tin rằng, trong nội môn còn có rất nhiều bí ẩn mà hắn không biết, còn bí thuật tông môn mà thần côn kia nói rốt cuộc là cái gì? Luyện Ngục cấm bế là cái gì, vì sao tông môn này lại phong sơn lánh đời, rốt cuộc bên trong ẩn chứa bí mật kinh thiên như thế nào chứ?

Lâm Dịch trầm tư một lúc lâu, không nghĩ được huyền cơ trong đó, sau đó hắn thở dài, nghĩ ngợi nói:

- Chuyện hôm nay ta cần phải làm là mau chóng lĩnh ngộ Nhập vi đạo, chữa trị Luyện Tâm đại trận, mang theo Hải Tinh tiến vào nội môn tu luyện, chuyện còn lại sau này hãy nói.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch nhìn hai người Hải Tinh, Vương Kỳ hỏi:

- Các ngươi nghĩ thế nào về Hóa Hình thuật này?

Hải Tinh và Lâm Dịch giống nhau, đã nghe qua thủ vệ trưởng lão nói một phen, nhưng hắn lại vẫn ở trong trạng thái mông lung đối với Hóa Hình thuật, rất là nghi hoặc.

Vương Kỳ chậm rãi nói:

- Tông chủ đã từng giảng giải qua ở trong tông môn, trong Hóa Hình thuật này có một loại Nhập vi đạo, nhưng người có thể lĩnh ngộ được nó đã ít lại càng ít, một tháng nay ta luôn nghiên cứu, nhưng thủy chung vẫn không tìm được đầu mối.

- Ồ?

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ nghi hoặc, nghĩ ngợi nói:

- Lẽ nào Nhập vi đạo rất khó lĩnh ngộ sao, vì sao ta có thể tìm được ảo diệu trong đó trong thời gian rất ngắn? Hẳn không phải là vấn đề tư chất, hôm nay Hải Tinh đã thoát thai hoán cốt, tư chất tuyệt đối không kém ta, dường như trong này có một loại huyền cơ khó nói thành lời.

Trong lúc Lâm Dịch đang suy nghĩ, Vương Kỳ lại nói:

- Đại đa số đệ tử trong tông môn không lĩnh ngộ được Nhập vi đạo, cho nên cũng sẽ đi Bí Kỹ các chọn bí kỹ pháp thuật cao đẳng để tu luyện, dù sao uy lực của pháp thuật cao đẳng cũng lớn hơn so với Hóa Hình thuật, ta cũng đang suy nghĩ xem có nên tìm một môn pháp thuật lợi hại để tu luyện hay không.

Lâm Dịch ném đi tạp niệm trong đầu, lắc đầu nói:

- Không cần, các ngươi đừng có coi thường Hóa Hình thuật này, nhìn như là pháp thuật cấp nhập môn, nhưng nếu lĩnh ngộ được Nhập vi đạo trong đó, tuyệt đối sẽ mang đến kinh hỉ không thể tưởng tượng được với tu luyện ngày sau.

- Mộc sư huynh, ngươi đã lĩnh ngộ rồi sao?

Trong mắt Vương Kỳ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Lâm Dịch lắc đầu, trầm ngâm nói:
- Còn chưa, chỉ là thời gian kế tiếp ta sẽ ở chỗ này chuyên tâm lĩnh ngộ Nhập vi đạo này, các ngươi có thể ở bên cạnh quan sát lĩnh ngộ, tranh thủ sớm ngày lĩnh ngộ đạo này.

Vẻ mặt Vương Kỳ rất mừng rỡ, cười ngây ngô nói:

- Đa tạ Mộc sư huynh.

Hải Tinh hỏi:

- Sư phụ, ba ngày sau, đám người Lưu Diệp kia còn có thể trở lại, chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, khẽ cười nói:

- Không sao, nếu bọn họ đã khinh thường trận pháp nhất đạo, ta sẽ bố trí một trận pháp ở bên ngoài động phủ, nếu không hiểu được nó thì cho dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng đừng mong đi vào trong.

Lâm Dịch đứng ở cửa động phủ suy nghĩ một chút, sau đó dùng linh khí trước mắt khắc từng đạo trận văn huyền ảo phức tạp, sau đó lại ném xuống mấy khối linh thạch thượng phẩm trên mắt trận, đủ để cung ứng cho trận pháp vận chuyển.

Sau đó Lâm Dịch dạy phương pháp đi vào trận pháp cho Hải Tinh và Vương Kỳ, kế tiếp hắn khoanh chân ngồi ở bên trong động phủ, trong lòng bàn tay xuất hiện một đám linh khí màu lam.

Vương Kỳ thấy loại linh khí màu sắc này, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, sau đó lập tức biến mất.

Hắn từng ở trên Tiềm Long sơn chính mắt nhìn thấy Lâm Dịch đại chiến với Công Tôn Cổ Nguyệt và đông đảo tu sĩ Kim Đan. Cho nên hắn hiểu rất rõ về loại linh khí màu lam này, nhưng tu vi của Mộc sư huynh chỉ có Ngưng khí tầng năm, huống chi sợ rằng Lâm Dịch đã chết rồi.

Nghĩ đến đây, Vương Kỳ cũng không nghĩ nhiều nữa, chỉ ở bên cạnh yên tĩnh quan sát động tác của Lâm Dịch.

Lâm Dịch nhìn một đám linh khí màu lam trong lòng bàn tay, dần dần xuất thần, rơi vào trong trầm tư ngộ đạo.

- Biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ.

Lâm Dịch nhiều lần nỉ non câu khẩu quyết này.

Tuy rằng Hóa Hình thuật có thể biến hóa vạn vật, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng Lâm Dịch chỉ muốn biến ảo nó thành kiếm khí mà thôi.

Từ khi hắn tu đạo đến nay, bề ngoài vẫn không có chút quan hệ gì với kiếm đạo, nhưng chung quanh hắn lại luôn luôn tràn ngập sự tồn tại của kiếm.

Dịch Kiếm thuật chính là thứ từ kiếm đạo ban đầu được diễn biến mà ra, đoạn kiếm thần bí trong cơ thể, Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch, thậm chí về sau còn có Ô Sao Trường Kiếm cứu hắn ở trong hiểm địa.

Kiếm, dường như có ngàn vạn quan hệ với cùng Lâm Dịch, không nói rõ được quan hệ giữa song phương.

Lâm Dịch có một loại cảm giác thân thiết như là bẩm sinh đối với kiếm, Dịch Kiếm thuật nghìn năm qua không người nào có thể lĩnh ngộ cũng bị hắn dùng thời gian mười lăm ngày để lĩnh ngộ tinh túy trong đó.Trong lòng Lâm Dịch tự định giá như thế, linh khí màu lam trong lòng bàn tay dường như có cảm ứng, dần dần biến ảo thành một đạo kiếm khí.

Lâm Dịch lẳng lặng nhìn một đạo kiếm khí này, trong lòng đột nhiên dâng lên vẻ vui sướng, nghĩ ngợi nói:

- Không sai, chính là loại cảm giác này.

Kiếm khí màu lam trong lòng bàn tay mang theo một loại sắc bén không gì không phá, nhưng Lâm Dịch tiếp xúc với Nhập vi đạo, hắn có thể cảm giác được rõ ràng một tia kiếm khí này tản mạn ra chung quanh, không đủ tinh túy và cô đọng.

Lâm Dịch dùng thần thức vô cùng cường hãn của hắn bao phủ luồng kiếm khí này, phân cách luồng kiếm khí này thành vô số mảnh, chậm rãi lĩnh ngộ biến hóa rất nhỏ ở trong đó.

Sau đó lại một lần nữa ngưng tụ, cường độ kiếm khí không đủ, bị đánh xơ xác!

Lại một lần nữa ngưng tụ thành kiếm khí, vẫn bị đánh xơ xác...

Cứ nhiều lần như thế, Lâm Dịch đã chìm đắm vào trong đó từ lâu, không biết thời gian trôi qua, trong mắt chỉ có một luồng kiếm khí trong lòng bàn tay của hắn mà thôi.

Sau mỗi một lần bị đánh sơ xác, lúc kiếm khí lần nữa ngưng tụ lại càng tinh túy cô đọng hơn so với trước đây, sự sắc bén trong kiếm khí cũng càng thêm rõ ràng.

Hai người Vương Kỳ và Hải Tinh ở bên cạnh lẳng lặng nhìn kiếm khí ngưng tụ rồi tiêu tan trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, ánh mắt lộ ra một tia chấn động, bọn họ cũng cảm nhận được uy lực mà luồng kiếm khí kia phát tán ra đang từ từ tăng lên.

Rõ ràng khí tức chỉ là Ngưng khí tầng năm, nhưng hiện tại ở trên kiếm khí lại bộc phát ra uy lực của Ngưng Khí tầng sáu, thậm chí còn có uy lực cao hơn nữa.

Nhập vi đạo, nắm rõ đạo ở trong tay, lĩnh ngộ được càng sâu hơn, biến hóa thể hiện trên kiếm khí cũng có tăng lên rất rõ ràng.

Màn đêm buông xuống, Lâm Dịch chậm rãi tản kiếm khí trong lòng bàn tay đi.

Cả ngày qua hầu như Lâm Dịch đều lặp lại một động tác, thậm chí cũng không thận trọng lĩnh ngộ trong đó, cũng không phát hiện huyền bí trong đó, Hải Tinh ở bên cạnh đã cảm thấy buồn ngủ, ngủ say từ lâu.

Chỉ có Vương Kỳ là cảm thấy thích thú, mắt nhìn chằm chằm không chớp vào kiếm khí trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, mỗi một biến hóa rất nhỏ, thấy Lâm Dịch tản kiếm khí đi, dường như hắn đã có chỗ hiểu ra, cho nên lập tức mang theo nụ cười thỏa mãn muốn cáo từ rời đi.

Lâm Dịch cười nói:

- Ngươi cũng có thể đến đây nghỉ ngơi, nơi này còn chỗ cho ba người ở, ta cũng không quá quan tâm tới vấn đề chỗ ở.

Vương Kỳ đại hỉ, tùy tiện tìm một cái góc, nằm trên mặt đất chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Nửa ngày sau, Vương Kỳ như có cảm giác, đưa mắt nhìn lại, phát hiện ra Lâm Dịch vẫn chưa nghỉ ngơi, mà đang nghiên cứu sách cổ về trận pháp.

Vương Kỳ nhịn không được hỏi:

- Mộc sư huynh, cả ngày ngươi không có nghỉ ngơi, ngươi không cảm thấy mệt mỏi sao?

Lâm Dịch cười lắc đầu, nói:

- Không sao, cái cổ tịch này ban ngày ta không đọc được, cho nên buổi tối thừa dịp đêm khuya vắng người, như vậy cũng dễ nghiên cứu một phen.

Trong lòng Vương Kỳ thầm nghĩ:

- Vốn Mộc sư huynh đã có lĩnh ngộ sâu như vậy đối với trận pháp, có lẽ là cơ duyên xảo hợp, có lẽ là thiên phú dị bẩm, thế nhưng phần chăm chỉ trong này còn quan trọng hơn, so với hắn ta vẫn còn kém xa.

Vương Kỳ im lặng nửa ngày, dường như bị Lâm Dịch lây nhiễm, hắn ngồi dậy, đề cao tinh thần, bắt đầu thử nắm bắt Nhập vi đạo.

Cứ như vậy, ba ngày ba đêm trôi qua, Lâm Dịch và Vương Kỳ cũng không ai nghỉ ngơi.

Ban ngày, trong lòng bàn tay của Lâm Dịch có kiếm khí ngang dọc, lĩnh ngộ Nhập vi đạo, Vương Kỳ ở bên cạnh quan sát phỏng đoán.

Thường thường Hải Tinh nhìn một chút đã cảm thấy khô khan chán nản, nếu như Minh Không tới tìm hắn chơi đùa thì hắn sẽ ra ngoài đi chơi tới chạng vạng mới về.

Buổi tối, Lâm Dịch ở bên trong động phủ nghiên cứu trận pháp trong cổ tịch, Vương Kỳ ở bên cạnh yên lặng, tổng kết cảm ngộ của ban ngày, lại thử lĩnh ngộ Nhập vi đạo, cho dù tiến cảnh chậm rãi, thế nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.

Cứ như vậy, ba ngày sau, ngoài động phủ truyền vào một chút động tĩnh chói tai tiềng ồn ào.

Chương 139: Ảo Trận Chế Địch

Vẻ mặt của Lâm Dịch không biến đổi, mặt lạnh nhạt nhìn ra bên ngoài động phủ một chút, lại lần nữa chuyên chú vào trên kiếm khí trong lòng bàn tay, dường như cũng không để ý phía ngoài đang tranh cãi ầm ĩ.

- Sư phụ, là đám người Lưu Diệp kia.

Hải Tinh cau mày, trong lòng thầm buồn bực.

Vương Kỳ nói:

- Mộc sư huynh, không bằng để ta đi ra khuyên bọn họ lui đi.

Lâm Dịch lắc đầu, trầm giọng nói:

- Không cần phiền phức như vậy, cứ để cho bọn họ chịu chút vị đắng, tự nhiên sẽ rút đi.

Ba người Lâm Dịch ở bên trong động phủ tĩnh tọa như núi, không có động tĩnh. Đám người Lưu Diệp ở ngoài cửa gọi vài tiếng, thấy không có ai đáp lời, bọn hắn không khỏi liên tục cười lạnh.

Một tu sĩ trong đó trực tiếp tiến lên, định dùng cước đá văng cửa lớn của động phủ.

Tu sĩ này vừa tới cửa động phủ thì đột nhiên trên cửa hiện lên một đạo ánh sáng như ngọc, ngay lập tức lóe lên rồi biến mất.

Cả người tên tu sĩ này đột nhiên chấn động, sững sờ đứng ngay tại chỗ, hai mắt trừng lớn như cái đấu, như bị quỷ thần phụ thể vậy, trong ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

Lưu Diệp nhìn thái độ khác thường của tên tu sĩ này, không khỏi khiển trách một tiếng, nói:

- Thôi Đạt Sa, ngươi sững sờ cái gì đó, còn không mau đá văng cửa cho ta.

Tu sĩ tên là Thôi Đạt Sa như không nghe thấy, toàn thân càng không ngừng run rẩy, đứng tại chỗ la to hơn, dường như đã gặp được chuyện kinh khủng gì đó.

Giống như Thôi Đạt Sa đã gặp phải ma quỷ vậy, hai tay vung vẩy loạn, gọi tới gọi lui ở tại chỗ, giống như một kẻ đần độn vậy, không ít tu sĩ thấy động tĩnh bên này, dần dần đi tới rồi vây quanh.

- Thôi sư huynh làm gì vậy, hình như tẩu hỏa nhập ma hả?

- Không rõ ràng lắm, nhìn điệu bộ của đám người kia, không có ý tốt, chắc là đến tìm Mộc Thanh gây phiền toái.

Trong khi đám tu sĩ nghị luận ầm ĩ thì Thôi Đạt Sa hét lớn một tiếng:

- Ta liều mạng với ngươi!

Sau đó toàn bộ tu vi Ngưng Khí tầng chín được thả ra, ở giữa hai bàn tay bắt đầu có linh khí khởi động, huyễn hóa ra rất nhiều pháp thuật, đánh về bốn phía.

Các tu sĩ kinh hô một tiếng, nhanh nhanh tản ra, núp ở phía xa, phòng ngừa bị pháp thuật lan đến gần.

Một tu sĩ ở bên cạnh Lưu Diệp thấp giọng nói:

- Lưu sư huynh, ta thấy trạng thái của Thôi sư đệ dường như có chút không đúng, chúng ta có cần cứu hắn trước hay không?

Vẻ mặt của Lưu Diệp rất âm trầm, lạnh giọng nói:

- Nói lời vô ích, mắt ta cũng không phải là mù, không cần ngươi nói cho ta biết! Muốn đi cứu người, ngươi đi cứu đi!

Tu sĩ kia khúm núm, không dám lên tiếng.

Lưu Diệp híp hai mắt lại, trong lòng khẽ động, nghĩ đến tia sáng ban nãy, hắn dùng giọng căm hận nói:

- Hay cho một Mộc Thanh, lại dám bày trận pháp để tính toán ta!

Lúc này hai mắt của Thôi Đạt Sa đỏ hồng, thở hổn hển, dường như đang tranh đấu chém giết cùng một đối thủ vô hình, chỉ thấy hắn lấy ra một thanh trường đao có linh quang lập lòe từ bên hông, sau đó tay bấm pháp quyết, trường đao ngay lập tức biến thành lớn, sau đó mang theo sát khí vô tận vọt tới trong đám người.

Đột nhiên, một tiếng quát nhẹ truyền đến.

- Người nào dám tự ý đấu pháp ở trong tông môn vậy?Sau đó một tu sĩ mặc đạo bào màu lam nhạt sải bước chạy tới, xuất phát sau mà tới trước, lập tức nắm chuôi trường đao này vào trong tay, tiện tay ném xuống đất, sắc mặt rất không tốt nhìn Thôi Đạt Sa.

- Bái kiến Quách trưởng lão.

Mấy người Lưu Diệp khom người vấn an, Quách trưởng lão là trưởng lão ngoại môn do tông chủ mới bổ nhiệm, có tu vi Kim Đan sơ kỳ.

Đúng lúc này, cửa động phủ đột nhiên được mở ra, từ bên trong có một thư sinh có vẻ mặt thanh tú đi ra, hắn khẽ phất ống tay áo, phất tay bắn Thôi Đạt Sa đã rơi vào điên dại ra ngoài.

Người tới chính là Lâm Dịch.

Thôi Đạt Sa bị ống tay áo của Lâm Dịch bắn ra ngoài trận, hắn sửng sốt một hồi, hai mắt dần dần khôi phục lại vẻ tỉnh táo. Hắn cảm giác toàn thân đã ướt đẫm, mồ hôi lạnh trên trán vẫn đang liên tục rơi xuống, trong ánh mắt hiện lên vẻ nghĩ lại mà sợ.

Quách trưởng lão thấy người tới là Lâm Dịch, trong mắt lóe lên một tia cổ quái, trầm giọng nói:

- Đang có chuyện gì vậy?

Lưu Diệp vội vã giành trước nói:

- Bẩm báo Quách trưởng lão, Mộc Thanh này âm hiểm độc ác, lòng dạ hẹp hòi, không ngờ lại bày ra đại trận ở bên ngoài động phủ hãm hại Thôi sư đệ. Suýt chút nữa đã gây thành thảm kịch. Lưu Diệp xin Quách trưởng lão lấy môn quy để trừng phạt nghiêm khắc, răn đe người này!

- Không sai, Mộc Thanh này hãm hại đồng môn, tâm địa bất chính, xin Quách trưởng lão kỳ trừng phạt nghiêm khắc!

Một người tu sĩ khác cũng nói phụ họa.

Ánh mắt của Quách trưởng lão chuyển hướng về phía Lâm Dịch, chỉ thấy vẻ mặt của Lâm Dịch tự nhiên, ra vẻ vân đạm phong khinh, dường như cũng chưa đặt việc này ở trong lòng.

Trong lòng Quách trưởng lão thầm khen ngợi, thế nhưng vẫn nghiêm nghị hỏi:

- Mộc Thanh, ngươi tới đây nói một chút, đây là có chuyện gì!

Lâm Dịch hơi ôm quyền, trầm giọng nói:

- Ba ngày trước mấy người bọn họ đã tới động phủ của ta rồi trào phúng, quấy rối ta tĩnh tâm tu đạo. Lại còn tuyên bố sẽ trở lại vào ngày hôm nay, vãn bối một lòng tu đạo, không muốn phân tâm, rơi vào đường cùng chỉ có thể đưa ra hạ sách này mà thôi.
Lâm Dịch dừng một chút, lại nói:

- Vãn bối bố trí trận pháp vốn cũng không phải là trận pháp cao cấp gì cả, chỉ là một ảo trận nho nhỏ, có thể kích thích tâm ma trong lòng của tu sĩ, kích thích ra mặt âm u trong lòng tu sĩ. Nếu như là tu sĩ tâm tính ngay thẳng trung hậu thì sẽ không dễ dàng rơi vào trong đó. Nhưng nếu như là người có tâm thuật bất chính, như vậy sẽ chỉ rơi vào trong ảo cảnh, sẽ tự tranh đấu với bản thân mình mà thôi.

Quách trưởng lão gật đầu, ánh mắt lẫm liệt nhìn chằm chằm vào Thôi Đạt Sa, nói:

- Mới vừa rồi ngươi đã nhìn thấy gì, mau nói như sự thực ra cho ta nghe!

- Ta, ta...

Lúc này Thôi Đạt Sa vẫn bị hoảng sợ, nói quanh co nửa ngày, cuối cùng hắn nuốt nước miếng một cái, chậm rãi nói:

- Ta thấy thứ kia, cả người có lân phiến dài đen như mực, có gai nhọn dài, đầu có hai sừng, đang muốn giết ta.

Nhìn dáng vẻ lòng vẫn còn sợ hãi của Thôi Đạt Sa, trong lòng đám tu sĩ cảm khái, tu sĩ của phe Đông Phương ở trong tông có thế lực khổng lồ, không có tu sĩ nào dám đi trêu chọc, không nghĩ tới Mộc Thanh này mới vào tông môn lại làm cho đám người kia té ngã một lần.

Quách trưởng lão hừ nhẹ một tiếng, nhìn về phía mấy người Lưu Diệp, nói:

- Các ngươi không ở bên trong động phủ tĩnh tâm tu đạo, đi ra ngoài chọc loạn làm gì chứ? Phạt mấy người các ngươi trở lại tĩnh tọa diện bích một tháng, tới khảo hạch nội môn cuối năm mới được đi ra!

Mấy người Lưu Diệp hận Lâm Dịch đến mức nghiến răng nghiến lợi, lại không dám phản bác đối với quyết định này, cho nên chỉ có thể cúi đầu đáp ứng.

Quách trưởng lão phất tay áo rời đi, các tu sĩ thờ ơ lạnh nhạt, biết mấy người Lưu Diệp bị Lâm Dịch tính toán, ăn một lần thiệt thòi, cho nên nhất định sẽ không bỏ qua.

Trong mắt của Lưu Diệp lóe lên một tia hung ác, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, lạnh giọng nói:

- Mộc Thanh, đại chiến Luyện Tâm điện cuối năm, ta chờ ngươi! Trong tông môn không được đánh chết phế tu vi, như vậy ta sẽ đánh cho ngươi tàn phế, cho ngươi ba tháng không thể di chuyển được mới thôi!

Sao Lâm Dịch lại đặt mấy người này ở trong lòng cơ chứ, hắn cười xùy một tiếng, nói:

- Lưu Diệp, không phải là trước kia các ngươi khinh thường trận pháp nhất đạo hay sao, không bằng đến ảo trận nho nhỏ này của ta thử một lần, được chứ? Ha ha...

Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, trong mắt lóe lên một tia đùa cợt, xoay người đi đến Luyện Tâm điện.

Buổi tối ba ngày nay hắn đều nghiên cứu quyển sách cổ về trận pháp kia, thu hoạch được rất nhiều. Giảng giải và phân tích liên quan tới trận pháp ở bên trong vô cùng sâu sắc, các loại trận pháp phong phú, còn có tâm đắc mà các vị tiền bối trận pháp để lại.

Lâm Dịch hấp thu tri thức trong đó giống như là trâu uống nước vậy, hiểu biết đối với trận pháp trở nên càng thêm thấu triệt, rất nhiều nan đề trận pháp mà trước đây không hiểu, trong ba ngày này hắn đã hiểu ra được không ít.

Có trận pháp cơ sở, cộng thêm kiến thức trong Diễn Thiên đại trận, kết hợp với sách cổ trận pháp này. Lĩnh ngộ đối với trận pháp của Lâm Dịch dần dần đi vào một loại độ cao khó có thể tưởng tượng ra được.

Lâm Dịch đi vào tầng một Luyện Tâm điện, bắt đầu trực tiếp bố trí sát khí Luyện Tâm trận.

Sau một lát, Lâm Dịch đã khắc xong trận văn, đánh linh thạch vào trong mắt trận, quang mang trong đại trận lóe lên, sát khí luyện tâm trận tầng một đã được chữa trị hoàn tất!

Lâm Dịch không ở lại mà trực tiếp leo lên đến tầng hai của Luyện Tâm điện.

Sau nửa canh giờ, sát khí luyện tâm trận tầng hai đã được khởi động!

Lâm Dịch đi một mạch, nhìn cửa vào ba tầng, hắn do dự một chút, cũng không đi thử, ba ngày vẫn là quá ngắn, hắn còn phải đi về lĩnh ngộ trong trận pháp sách cổ, sau đó mới trở lại chữa trị được.

Lâm Dịch đi ra khỏi Luyện Tâm điện, nhìn về phía phương hướng cửa vào tông môn, nơi đó là nơi thủ vệ trưởng lão bảo vệ.

Trong lòng Lâm Dịch có một mảnh lửa nóng, ba ngày qua hắn đã càng ngày càng thuần thục về Nhập vi đạo, vừa vặn cũng có thể đi lãnh giáo thủ vệ trưởng lão một phen.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Lâm Dịch mỉm cười.

Chương 140: Không Có Công Bằng

Ở bên ngoài Tiên Sơn, một chút tu sĩ nhìn thấy ánh sáng trong Luyện Tâm điện đại trận, cả đám liên tục sinh lòng cảm khái.

- Tạo nghệ trên trận pháp của Mộc Thanh này thật kinh khủng, chỉ ba ngày đã chữa trị được hai tòa sát khí luyện tâm trận.

- Đúng vậy, hơn nữa Mộc Thanh này vừa bái nhập tông môn đã đắc tội với tu sĩ phe Đông Phương, giữa bọn họ, trong tương lai nhất định sẽ có một trận long tranh hổ đấu.

- Ta thấy chưa hẳn, tuy nói trận pháp của Mộc Thanh này lợi hại, nhưng dù sao tông môn chúng ta không phải là chủ tu trận pháp, tu vi không theo kịp thì vẫn không có cách nào đặt chân ở trong tông môn được.

- Thế nhưng cũng không biết chừng người này có thể mang tới cho chúng ta một lần chấn động khác, tựa như hắn thí luyện nhập môn vậy, hầu như đã kinh động toàn tông.

Khi những tu sĩ này nghị luận ầm ĩ thì Lâm Dịch đã đi tới cửa vào của tông môn.

Lâm Dịch nhìn thấy thân ảnh quen thuộc trên một tảng đá xanh lớn, hắn không khỏi cười nói:

- Tiền bối, tiểu tử Mộc Thanh tới thăm ngươi.

Lão giả đang nằm trên tảng đá đúng là thủ vệ trưởng lão, vẫn là dáng vẻ lôi thôi, nghe thấy tiếng cười của Lâm Dịch, hắn ngáp một cái thật to, miễn cưỡng mở hai mắt ra, lầm bầm nói:

- Tiểu tử ngươi, hô hô cái gì vậy chứ, đánh thức lão nhân ta rồi.

Lâm Dịch đâu tin tưởng chuyện này chứ, hắn mỉm cười nói:

- Tiền bối, lúc này mặt trời đang rực rỡ như vậy, mặt trời chói chang ở trên không, ngủ thì thật là lãng phí thời gian, không bằng đứng lên động gân cốt một chút.

Lão nhân lôi thôi nhíu mày, vẻ buồn ngủ không tán đi, hai mắt mê ly, nói:

- Thế nào, muốn tới tìm ta so chiêu một chút sao?

- Đúng là có ý đó.

Lâm Dịch gật đầu, ý cười trong mắt chưa giảm.

Lão nhân lôi thôi không để mà ý khoát khoát tay, ghét bỏ nói:

- Tiểu tử ngươi trở về tu luyện một lần nữa đi, lúc này mới ba ngày, có gì có thể so cơ chứ?

- Ta có một chút hiểu rõ đối với Nhập vi đạo, chạm tới một chút môn đạo cho nên mới tìm ngài luận bàn một phen, tình cảnh giao thủ lần trước hãy còn mới mẻ, xin thỉnh tiền bối thành toàn.

- Cái gì vậy, lão nhân ta không nghe lầm chứ? Mới vừa ba ngày, ngươi có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu Nhập vi đạo chứ, trở lại tu luyện một năm đi rồi hãy nói.

Vẻ mặt của lão nhân lôi thôi rất xem thường.

Lâm Dịch cũng không nói thêm nữa mà xòe bàn tay ra, đầu ngón tay trực tiếp ngưng tụ ra một đạo kiếm khí màu lam, từ phía xa xa chỉ vào lão nhân lôi thôi, vận sức chờ phát động.

Mắt của lão nhân lôi thôi hơi đảo qua, khẽ ồ một tiếng, lập tức ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào đạo kiếm khí trên đầu ngón tay của Lâm Dịch, im lặng không nói.

- Có chút ý tứ.

Nửa ngày sau, trong mắt của lão nhân lôi thôi lóe lên vẻ kinh ngạc.

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Ta cũng không gạt tiền bối, linh khí của ta có chút cổ quái, chỉ cần dùng ra linh khí của Ngưng Khí tầng ba thì cũng đủ để chống lại được năng lượng Ngưng khí tầng năm của ngài. Tiền bối không ngại sử dụng linh khí của Ngưng khí tầng năm đi, thử một chiêu cùng ta, cũng tiện để cho trong lòng ta có dự đoán đại khái.

Lão nhân lôi thôi cũng không nói nhiều, trực tiếp ngưng tụ ra một khối không khí hình vòng tròn trong lòng bàn tay, ngưng thật mà tinh túy, bắn về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ búng đầu ngón tay, kiếm khí màu lam quét ngang không trung, nghênh đón khối không khí hình tròn kia.

- Phốc!

Một tiếng vang nhỏ vang vọng, kiếm khí màu lam và khối không khí hình tròn chạm vào nhau ở trên hư không, sau đó mỗi cái đều tự tán loạn, hóa thành hư vô.
Ngang tay!

Lão nhân lôi thôi hít một ngụm khí lạnh, ánh sáng kỳ lạ trong mắt đại thịnh, hai mắt chăm chú nhìn vào Lâm Dịch, dường như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

Lâm Dịch thì lại rất thư giãn, nghĩ ngợi nói:

- Chung quy ba ngày này cũng không uổng phí, ta đã cất nửa bước bước vào cánh cửa của Nhập vi đạo.

Lâm Dịch bị ánh mắt cổ quái của lão nhân lôi thôi nhìn cho có chút sợ hãi, hắn không khỏi ho nhẹ một tiếng, dò hỏi:

- Tiền bối, người vẫn khỏe chứ?

Lão nhân lôi thôi nhảy lên một cái, nhảy đến trước mặt Lâm Dịch, cầm lấy hai tay của hắn nhìn hồi lâu, sau đó lại sờ soạng ở trên người của hắn, trong miệng càng không ngừng lẩm bẩm:

- Không có đạo lý.

Lâm Dịch cười khổ một cái, nói:

- Tiền bối, cái gì mà không có đạo lý cơ chứ?

Lão nhân lôi thôi trách trừng mắt, lớn tiếng nói:

- Ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, trước đây ngươi có học qua Nhập vi đạo hay không?

- Không có, ba ngày trước lần đầu tiên nghe ngài nói tới thì trong lòng ta mới có ngộ ra.

Lâm Dịch bình tĩnh đáp lại.

Lão nhân lôi thôi cau mày, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng được nổi, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Nói như vậy, ngươi tốn ba ngày đã lĩnh ngộ được Nhập vi đạo tới loại chiều sâu này hay sao?

Lâm Dịch gật đầu, chuyện như thế không có gì phải giấu giếm cả, ba ngày nay hắn không ngừng nghiên cứu đạo này, quả thực đã tốn không ít tâm thần.

Lão nhân lôi thôi đột nhiên quát to một tiếng:

- Con bà nó, tiểu tử ngươi mất ba ngày không ngờ lại có trình độ giống như ba năm lĩnh ngộ của lão nhân ta, không có đạo lý, không có đạo lý nào như thế cả!Lâm Dịch bị tiếng rống của lão nhân lôi thôi làm cho thiếu chút nữa té ngã, trên trán hắn nổi lên gân đen, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

Lão nhân lôi thôi trừng mắt nhìn Lâm Dịch, nói:

- Ngươi là yêu quái sao?

-...

Lão nhân lôi thôi thôi nhìn Lâm Dịch, trong miệng lẩm bẩm:

- Ngươi đi mau, ngươi đi mau, tiểu tử nhà ngươi không bình thường, đặc biệt đến đây là để đả kích người. Năm đó lão nhân ta cũng coi như là một thiên tài, không nghĩ tới vừa so sánh với ngươi lại trở nên ngay cả chó má cũng không bằng.

Lâm Dịch nghe thấy rất buồn cười, vị tiền bối này rất đáng yêu, nào có người nào hình dung chính mình như vậy chứ.

Lâm Dịch nháy mắt mấy cái, dường như đã nhớ ra cái gì đó, đột nhiên hắn hỏi:

- Tiền bối, ta có một chuyện rất mù mịt.

- Chuyện gì? Bí ẩn trong tông môn ta cũng không thể nói cho ngươi biết được.

Trong mắt lão nhân lôi thôi để hiện lên vẻ đề phòng, hình như là đề phòng cướp vậy.

Lâm Dịch cảm thấy rất buồn cười, nói:

- Ta có phần nghi hoặc đối với khảo hạch nội môn trong Luyện Tâm điện đại chiến. Quy củ của Luyện Tâm điện đại chiến có chút kỳ quái, bên trong chính là một đoàn người loạn chiến, có thể đối mặt với một người, nhưng cũng có thể sẽ đối mặt với một đám tu sĩ, như vậy căn bản không có công bằng gì đáng nói. Ta không rõ, vì sao tông môn lại bố trí một loại hình thức loạn chiến như vậy ở trong khảo hạch chứ, trong này có nguyên nhân gì sao?

Lão nhân lôi thôi cười gian, vẻ tán thưởng trong mắt chợt lóe lên, nói:

- Công bằng? Ta hỏi ngươi một chút, trên thế gian này có công bằng gì đáng nói hay không?

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không hiểu ý trong lời nói này của lão nhân lôi thôi.

- Cuộc đời người chia ra làm ba bảy loại, sinh ra đã không công bằng rồi. Có vài người nhất định sẽ là phàm nhân, mà có vài người đã có duyên tu tiên, đây là chuyện không công bằng. Mà trong các tu sĩ, tư chất càng phân ra vài cấp bậc, đây cũng là chuyện không công bằng. Lại nói tới ngươi đi, ta ba năm mới chạm tới được ranh giới Nhập vi đạo, ngươi ba ngày mà đã lĩnh ngộ ra được, cái này công bằng sao? Cơ duyên, duyên phận, căn cốt, thể chất không giống nhau, trong chuyện này có công bằng sao?

Lão nhân lôi thôi hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục nói:

- Ở các nơi trên Hồng Hoang đại lục đều tràn ngập sự không công bằng, Luyện Tâm điện chi chiến chỉ là một hình ảnh thu nhỏ trong đó mà thôi. Sau này xông xáo Tu chân giới, ai có thể bảo đảm địch nhân của ngươi có quyết đấu công bằng với ngươi cơ chứ? Nếu như ngay cả cửa ải này cũng không đi ra được, lại có oán giận. Khà khà, như vậy sau này việc không công bằng mà ngươi gặp phải ở trong Tu chân giới sẽ càng nhiều hơn nữa mà thôi.

Lâm Dịch híp hai mắt lại, rơi vào trầm tư.

Lời nói của lão nhân lôi thôi không sai, trong thế gian khắp nơi tràn ngập sự không công bằng, thậm chí có nhiều chuyện không công bằng không phải là chuyện mà ngươi có thể quản vào được, chuyện duy nhất ngươi có thể làm cũng chỉ có đi đối mặt với nó, đi chịu đựng mà thôi.

- Luyện Tâm điện chi chiến quả thực không công bằng, nhưng thứ ngươi phải làm không phải là oán giận, mà là đi khắc phục nó, chiến thắng nó.

Lão nhân lôi thôi lớn tiếng nói.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, trong mắt khôi phục lại vẻ tỉnh táo, nặng nề gật đầu.

- Sao nào? Ngươi muốn tham gia khảo hạch nội môn cuối năm sao? Bằng vào tu vi Ngưng khí tầng năm của ngươi, chưa hẳn đã đủ nhìn đâu.

Lão nhân lôi thôi cười quái dị nói.

Lâm Dịch đột nhiên nghĩ đến Hải Tinh, không khỏi nhẹ giọng thở dài, trong mắt đột nhiên hiện lên vẻ ưu tư.

- Khảo hạch nội môn cuối năm... Ta cần phải tham gia sao?

Chương 141: Hải Tinh Bị Thương

Lâm Dịch trở lại trong động phủ dưới Tiên Sơn, nhìn thấy bên trong động phủ chỉ có một mình Vương Kỳ, hắn hơi nhíu mày một cái.

- Hải Tinh đã ra ngoài được bao lâu rồi?

Lâm Dịch hỏi.

Vương Kỳ do dự một chút, mới nói:

- Được một lát rồi.

Lâm Dịch cũng không nói chuyện, chỉ là trong mắt mơ hồ hiện lên vẻ lo âu.

Vương Kỳ thấy rõ, ba ngày qua Hải Tinh không có tu luyện, bình thường đi ra ngoài chơi đùa đến khuya mới về, mặc dù ngoài miệng Lâm Dịch không nói, thế nhưng nhất định trong lòng đã có chút bất mãn.

Vương Kỳ suy nghĩ một chút, khờ khạo cười một tiếng, nói:

- Mộc sư huynh, Hải Tinh tuổi còn nhỏ, tính ham chơi lớn một chút cũng bình thường, sau này sẽ khá hơn. Ta thấy những đứa trẻ chừng tuổi nó cũng rất ham chơi, cũng thích cả ngày chơi đùa không có tim không có phổi.

Lâm Dịch lắc đầu, trầm giọng nói:

- Chuyện này không giống, nếu là phàm nhân thì cũng thôi đi, ta cũng không đi quản hắn. Nhưng người tu đạo, cho dù thiên tư nghịch thiên ra sao, nếu không chăm chỉ thì sao có thể tu thành đại đạo được chứ? Tu đạo như đi ngược dòng nước, không tiến tất lùi, huống chi trong tông môn có rất nhiều tu sĩ tràn ngập địch ý đối với chúng ta, nếu không thể nhanh chóng lớn lên, người thua thiệt sẽ chỉ là chính hắn mà thôi.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, vứt bỏ tạp niệm, trong lòng bàn tay hiện ra một luồng kiếm khí màu lam, lần nữa rơi vào trong ngộ đạo.

Vương Kỳ vội vã đề cao tinh thần, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào kiếm khí vừa hiện lên rồi tiêu tan trong lòng bàn tay của Lâm Dịch.

Kiếm khí ở trong lòng bàn tay của Lâm Dịch nhảy dựng lên, phóng đãng không kềm chế được, lại bị hắn vững vàng nắm chặt ở trong tay, không ngừng xoay tròn trong những kẽ hở.

Nhập vi đạo, lĩnh ngộ càng sâu thì uy lực của kiếm khí biến hóa ra sẽ càng lớn.

Lâm Dịch có cảm giác, Nhập vi đạo còn có thể tiến thêm một bước nữa, thế nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được, chỉ là bước nửa bước qua cánh cửa Nhập vi đạo mà thôi.

Lâm Dịch chậm rãi nhắm hai mắt lại, chỉ dùng thần thức để cảm nhận một luồng kiếm khí sắc bén ở trong lòng bàn tay mà thôi.

Hôm nay ở trong tay của Lâm Dịch, kiếm khí biến hóa ra đã có uy lực lớn hơn gấp đôi so với ngày xưa.

Nhưng Lâm Dịch cảm giác còn chưa đủ, nhất định còn có thể khiến cho đạo kiếm khí này trở nên mạnh mẽ hơn, càng sắc bén hơn nữa, vô địch hơn nữa, còn có thế không thể đỡ hơn nữa.

Lâm Dịch dần dần đắm chìm trong trạng thái ngộ đạo, tiến vào một loại cảnh giới kỳ diệu, giống như đã dung nhập vào trong thiên địa, cả người tản ra một loại khí tức huyền diệu linh vận.

Thời gian chậm rãi trôi qua, hắn chưa phát giác ra lúc này thời gian đã trôi qua được mười ngày.

Lâm Dịch cứ như vậy tĩnh tọa ở trong động phủ, vẫn luôn duy trì loại trạng thái này.

Bỗng dưng!

Lâm Dịch đột nhiên mở hai mắt ra, ở chỗ sâu trong đồng tử hiện ra một chút ngân quang lóe lên, ngân quang dần dần khuếch tán, hình thành một vòng nước xoáy màu bạc, chiếm hết toàn bộ đồng tử của hắn.

Tóc đen không gió tự bay, ánh sáng màu bạc từ trong ánh mắt của Lâm Dịch bắn ra, chiếu lên trên một luồng kiếm khí màu lam trong lòng bàn tay của hắn.

Một loại rung động mơ hồ mang theo khí tức đại đạo từ trong hư không chậm rãi tản ra, tràn ngập toàn bộ động phủ, giống như thế giới trước mắt đều trở nên trong suốt, không có chút bí mật nào đáng nói vậy.

Vương Kỳ trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này, tâm thần trở nên rung động, nửa ngày sau mới phục hồi lại được tinh thần.

Trên tảng đá cửa vào tông môn, lão nhân lôi thôi nhìn phương hướng Tiên Sơn im lặng không nói, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi.

Trong chớp mắt, bên cạnh hắn đột nhiên có thêm một lão giả nhỏ gầy, cũng nhìn về hướng kia, thấp giọng nói:

- Trên người người này có rất nhiều bí mật, loại ba động này, dường như đã va chạm vào ranh giới đạo pháp đỉnh cấp.

Sắc mặt của lão nhân lôi thôi rất ngưng trọng, gật đầu:

- Người này có thiên phú nghịch thiên, chỉ dùng ba ngày, hầu như đã lĩnh ngộ được tinh túy của Nhập vi đạo, quả thực là trước đây chưa từng gặp.

- Loại ba động này còn chưa phải là rất ổn định, nhìn như rất dễ tán loạn, nói vậy người này vẫn chưa nắm giữ được bí quyết trong đó, cũng không chân chính lĩnh ngộ được loại đạo pháp này.

Lão giả nhỏ gầy chậm rãi nói.

Lão nhân lôi thôi gật đầu, nói:

- Trước kia ở bên ngoài tông môn ta từng thấy tiểu tử này tiến vào trạng thái như vậy, nhưng lại bị Minh Không xông vào cắt ngang. Ta mơ hồ cảm giác được, loại đạo pháp mà hắn lĩnh ngộ vô cùng hiếm thấy, thậm chí ở trong ba ngàn đại đạo còn có bài danh rất cao đó.

Lão giả nhỏ gầy nói:

- Như vậy rất tốt, người này là hy vọng duy nhất của chúng ta, như vậy phần nắm chắc của chúng ta cũng lớn hơn một chút.

Lão nhân lôi thôi liếc mắt nhìn lão giả nhỏ gầy, bĩu môi nói:

- Chỗ của ta không tồi. Nhưng chỗ của ngươi, chưa hẳn hắn đã chịu nổi.

- Không thử một chút làm sao biết được chứ.Bên trong động phủ dưới Tiên Sơn, Lâm Dịch không có chút cảm giác nào đối với chuyện xảy ra trên người hắn, chỉ là trong lúc bất chợt, hắn cảm giác thế giới trong mắt đột nhiên trở nên thay đổi, không một tiếng động.

Thời gian dần dần trở nên chậm rãi, Lâm Dịch có thể nhìn thấy rõ ràng một cái khối hạt thật nhỏ cấu thành một luồng kiếm khí ở trong tay, Nhập vi đạo có cảm giác huyền ảo khó hiểu, dường như đột nhiên đã trở nên đơn giản trong suốt hơn nhiều.

Lâm Dịch mơ hồ nắm chặt được một tia quỹ tích, đặt tâm thần xuống, dọc theo quỹ tích kia, từ từ lục lọi.

Đột nhiên, kiếm khí trong lòng bàn tay không hề có dự liệu nhẹ nhàng run rẩy, loại run rẩy này cũng không phải là rung động lung tung, mà là mơ hồ đó sinh ra một tia cộng minh nào đó với ba động ở trên không trung.

Biên độ kiếm khí rung động cũng không lớn, rất nhỏ, thậm chí trước khi Lâm Dịch không có lĩnh ngộ Nhập vi đạo thì hắn cũng không phát hiện ra được vẻ run rẩy này.

Rung động như vậy không thể tra xét, sau khi sáp nhập vào trong ba động nào đó hư không lại sinh ra dị biến rất lớn, bộc phát ra uy lực vượt xa trước kia, vô cùng sắc bén, chấn nhiếp tâm phách.

Một luồng kiếm khí này đã thoát khỏi phạm trù pháp thuật, thậm chí còn không thuộc về thần thông, mà là trực tiếp bước vào một loại đạo pháp huyền diệu.

Hóa Hình thuật được các tu sĩ công nhận là pháp thuật cấp nhập môn, hôm nay được thi triển ra ở trong tay của Lâm Dịch lại tạo ra chấn động như thế.

Vương Kỳ trợn to con ngươi lên, trong mắt tràn ngập tơ máu, chăm chú nhìn một luồng kiếm khí tản ra sự sắc bén trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, lại ẩn chứa một loại đạo pháp nào đó.

Ánh sáng màu bạc trong mắt của Lâm Dịch không giảm, vẫn chiếu lên trên kiếm khí đang rung động trong lòng bàn tay, dọc theo quỹ tích huyền diệu kia, tiếp tục thăm dò.

Hắn có cảm giác, Nhập vi đạo còn chưa tới phần cuối, một luồng kiếm khí này còn có thể trở nên càng mạnh mẽ hơn nữa!

Lâm Dịch vẫn duy trì dáng vẻ tĩnh tọa không chút sứt mẻ, Vương Kỳ cũng ở bên cạnh hắn, không có rời đi.

Giữa trưa, bên ngoài động phủ đột nhiên truyền đến một trận tiềng ồn ào.

Vương Kỳ sợ quấy rối Lâm Dịch ngộ đạo, vội vã đi ra đẩy cửa, chỉ là vừa nhìn hắn lại càng hoảng sợ.

Chỉ thấy sắc mặt Hải Tinh tái nhợt, cả người là máu, hai mắt vô thần được vài tu sĩ đỡ thì mới có khả năng miễn cưỡng đứng được.

Trong ánh mắt của Vương Kỳ hiện lên vẻ giận dữ, run giọng hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

- Trước tiên đỡ Hải Tinh vào đi.

Thanh âm của Lâm Dịch từ bên trong động phủ truyền tới, vững vàng vô cùng, không có chút ba động nào cả.

Vương Kỳ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ánh sáng màu bạc trong mắt Lâm Dịch đã biến mất, vẻ mặt rất bình tĩnh, không nhìn ra được vui giận.

Có một tu sĩ nói:

- Hải sư đệ và Mã sư huynh đi tới Phù Không thạch luận võ, trong vòng ba chiêu đã bị đánh thành bị thương nặng, chúng ta vội vàng đỡ hắn trở về đây.

Một người tu sĩ khác nói:
- Mã sư huynh là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, Hải sư đệ vừa là Ngưng Khí tầng ba, thực lực chênh lệch quá xa.

Lâm Dịch đứng lên, ôm quyền nói với mấy người này:

- Mộc Thanh đa tạ mấy vị sư huynh, đây là vài món linh khí Thiên Giai, nếu mấy vị sư huynh không chê thì có thể cầm.

Lâm Dịch từng cướp đi túi trữ vật của người Hàn Nguyên Cốc, ở trong đó có một chút linh khí, lúc này vừa vặn đưa cho mấy người này làm quà báo đáp.

Vài tu sĩ liên tục từ chối, một người tu sĩ trong đó nói:

- Mộc sư đệ không cần phải làm như thế, mấy người chúng ta cũng không quen nhìn đám người phe Đông Phương kia làm càn. Trong tông môn vốn nên giúp đỡ lẫn nhau. Lại nói, chúng ta rất là bội phục đối với tu vi trận pháp của ngươi.

Một người tu sĩ khác nói:

- Đúng vậy, sau này Mộc sư đệ cũng phải cẩn thận một chút, thực lực không đủ mạnh thì ngàn vạn không thể bị kích động đi theo đám người kia đấu pháp, bằng không sẽ chỉ tự mình chuốc lấy cực khổ mà thôi.

Mấy tu sĩ này chưa nói vài câu thì đã xoay người rời đi, Lâm Dịch thu vài món linh khí vào, lại ngước mắt nhìn lại trên người Hải Tinh, thần thức hơi đảo qua, hắn đã biết rõ thương thế của Hải Tinh.

Trên người Hải Tinh giấu Thần Long chi tâm, trong cơ thể chảy xuôi kiếm khí long huyết, thể chất không giống bình thường, hôm nay chỉ là tu vi quá thấp, không thể bạo phát ra được quá nhiều tiềm năng mà thôi.

Nhưng dù vậy, Hải Tinh bị đả thương nặng như thế, trong cơ thể hắn cũng đã dần dần bắt đầu tự mình chữa trị, thương thế cũng chậm rãi phục hồi lại như cũ, nhưng tốc độ phục hồi như cũ rất chậm, dường như có trở ngại gì vậy.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, tra xét được trong cơ thể của Hải Tinh còn để lại một tia khí tức âm hàn, có lẽ là tu sĩ họ Mã kia đã cố tình để lại.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:

- Mã Quyền, Ngưng Khí tầng tám...

Vương Kỳ ở bên cạnh khuyên nhủ:

- Mộc sư huynh, Mã Quyền kia có tu vi Ngưng Khí tầng tám đỉnh phong, việc này ngàn vạn lần đừng bị kích động, trước tiên cứ chiếu cố tốt cho Hải Tinh, lần này thương thế mà nó phải chịu có chút nặng nề.

Hải Tinh ở bên cạnh ho nhẹ, mỗi cái ho sẽ phun ra theo một chút máu xanh là khí tức âm hàn.

Lâm Dịch im lặng đứng yên, ánh mắt âm u, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nửa ngày sau, đầu ngón tay của Lâm Dịch khẽ búng ra, một luồng kiếm khí màu lam chợt bắn ra, đánh vào trên vách tường bên trong động phủ.

Trong nháy mắt trên tường xuất hiện một dấu vết lớn chừng bằng móng tay.

Vương Kỳ đột nhiên biến sắc, hắn đi tới tông môn đã được một đoạn thời gian hơi dài, hắn đã từng nghe người ta nói qua, Tiên Sơn của tông môn này vô cùng cứng rắn. Cho dù là tu sĩ Ngưng Khí chín tầng vận dụng pháp thuật cao cấp thì cũng không thể để lại chút vết tích nào trên vách Tiên Sơn.

- Mộc sư huynh chỉ dùng tu vi Ngưng khí tầng năm, hơn nữa lại dùng Hóa Hình thuật, không ngờ lại có thể bộc phát ra loại uy lực này, Nhập vi đạo trong Hóa Hình thuật này quả nhiên là kinh khủng.

Trong lòng Vương Kỳ đột nhiên có một suy nghĩ ở trong đầu:

- Lẽ nào Mộc sư huynh dùng tu vi Ngưng khí tầng năm có thể địch nổi Mã Quyền Ngưng Khí tầng tám hay sao?

Lúc này, bên ngoài động phủ đột nhiên có một đạo thân ảnh yêu kiều chạy tới, người mặc y phục màu hồng, thể hiện ra tính cách nóng bỏng của chủ nhân, người tới chính là Minh Không.

Minh Không chạy vào nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Hải Tinh, lập tức biến sắc, hiện lên vẻ đau lòng và khẩn trương, nàng vội vã tới gần rồi hỏi:

- Hải Tinh, ngươi thế nào, vẫn khỏe chứ?

Hải Tinh thấy Minh Không, ánh mắt lộ ra một tia mừng rỡ, cố nén thống khổ, khóe miệng nở một nụ cười gượng ép.

Hải Tinh vừa muốn nói, trong miệng lại phun ra một ngụm máu kèm theo khí tức âm hàn, dáng vẻ rất thê thảm.

Minh Không luống cuống tay chân lau máu xanh ở khóe miệng của Hải Tinh, viền mắt đã đỏ bừng, lã chã như khóc:

- Hải Tinh, ngươi đừng có nói chuyện, đây là Bồi Nguyên đan, ngươi mau ăn đi.

Sau đó, trong lòng bàn tay của Minh Không có thêm một viên đan dược màu xanh biếc, trong suốt trong sáng, phát ra từng trận linh khí tràn ngập sinh cơ, nàng không nói lời gì mà đã nhét vào trong miệng Hải Tinh.

Đan dược vào miệng tan đi, một cỗ sinh khí cường đại từ trong cơ thể hắn bắn ra, cộng thêm thể chất vốn có Hải Tinh, thương thế đã dần dần có khởi sắc.

Hải Tinh cười nói:

- Đa tạ.

Minh Không lắc đầu, đôi mắt to hấp háy, một giọt nước mắt trong suốt lăn xuống má nàng, chỉ là nàng lại nghẹn ngào không nói ra lời.

Trẻ con tuổi bọn họ, tâm tính đa số người chất phác thiện lương, rất dễ thành lập hảo cảm, cộng thêm mấy ngày nay hầu như mỗi ngày bọn họ đều đùa giỡn với nhau, cho nên cảm tình cũng rất là thâm hậu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau