BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Vạn Chúng Chú Mục

Thấy một màn như vậy, tu sĩ chung quanh đã nghị luận từ lâu, ào ào biểu đạt quan điểm của mình.

- Đây mới là cường nhân đấy, người ta căn bản không coi thí luyện nhập môn này ra gì.

- Quả thực đủ mạnh, sau khi tiến vào Luyện Tâm điện đã liên tục phá sáu đại trận, nhưng đó lại thông qua sát khí thí luyện của tầng bảy Luyện Tâm điện, đây quả thực là khoe khoang trần trụi rồi.

- Còn không phải sao, đánh cược hôm nay của Đường trưởng lão thoạt nhìn rất là buồn cười, người ta không coi hắn ra gì, lần này mất hết mặt mũi rồi.

Minh Không ở bên cạnh thấy được thân ảnh của Hải Tinh, trên gương mặt non nớt của nàng hiện ra nụ cười, vỗ tay cười nói:

- Tỷ tỷ, mau nhìn, Hải Tinh cũng ở tầng bảy kìa.

Tô Thất Thất gật đầu, cười nói:

- Đúng vậy, ta cũng thấy được.

Hai lão đầu ngoài cửa tông, hai tu sĩ Kim Đan trên tiên sơn, tông chủ Hoắc Sâm, hầu như tất cả tu sĩ đều đưa ánh mắt tụ tập lên trên cửa tầng bảy Luyện Tâm điện, chờ đợi hai đạo thân ảnh kia xuất hiện.

Đợi tới lúc hai người Lâm Dịch xuất hiện, nhất định sẽ là vạn chúng chú mục!

Cửa của tầng bảy Luyện Tâm điện chậm rãi bị đẩy ra, một thư sinh thanh tú nắm tay một đứa trẻ đi ra, dưới ánh mặt trời chiếu xuống, dường như trên người của hai người được phủ thêm một tầng ánh sáng thần bí vậy.

Vẻ mặt Lâm Dịch mỉm cười, tràn ngập tự tin tiêu sái ra khỏi cửa lớn tầng bảy Luyện Tâm điện, ánh sáng mặt trời có chút đong đưa chói mắt, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hưởng thụ cảm giác ấm áp đã lâu không cảm nhận được.

Đột nhiên, Lâm Dịch cảm giác được Hải Tinh lay lay ống tay áo của hắn.

Lâm Dịch nhìn lại, vừa vặn thấy vẻ nghi hoặc và hoảng loạn trong mắt của Hải Tinh, hắn kinh ngạc nói:

- Làm sao vậy?

Hải Tinh bĩu môi với đám người phía dưới Luyện Tâm điện, thấp giọng nói:

- Sư phụ đã làm gì ở bên trong vậy, dường như đã tạo ra động tĩnh rất lớn...

Lâm Dịch vừa nhìn xuống phía dưới, đầu tiên là hoảng sợ, sau khi nhìn thấy rõ mấy nghìn người chi chít đứng ở phía dưới, trong nháy mắt hắn đã sửng sốt.

Hắn đã thấy được vẻ vui mừng trong mắt của Tô Thất Thất và Minh Không, hắn thấy sắc mặt của Đường trưởng lão xám như tro tàn, hắn cảm nhận được địch ý rõ ràng của mấy người Lăng Dược, hắn cũng nhìn thấy vị đạo sĩ đạp không mà đứng kia, cả người lộ ra một cỗ uy nghiêm của thượng vị giả.

Nhưng khi ánh mắt của Lâm Dịch đảo qua mấy nghìn tên tu sĩ phía dưới, từ trong mắt của bọn họ Lâm Dịch đã cảm nhận được rất nhiều chấn động, thậm chí còn có vẻ sùng bái.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, có chút nghi ngờ nói:

- Dường như quả thực động tĩnh hơi lớn...

Sau đó trong mắt của Lâm Dịch hiện lên vẻ khó hiểu, thấp giọng nỉ non nói:

- Một thí luyện nhập môn cũng không đến mức có nhiều tu sĩ như vậy tới quan sát nha. Tuy nói ta đã phá sáu đại trận, nhưng cũng sẽ không tạo ra tình cảnh lớn như vậy, chẳng lẽ đây là quy định của tông môn kỳ quái này, thí luyện nhập môn phải toàn thể đi ra ngoài quan sát hay sao?

- Quả nhiên là một tông môn thần kỳ.

Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, nhìn Hải Tinh nói:

- Không cần quản bọn họ, chúng ta cứ xuống phía dưới hỏi một chút là sẽ biết. Chỉ là ta lại biết, chuyện thông qua thí luyện nhập môn chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Lâm Dịch nắm bàn tay nhỏ của Hải Tinh, từ tầng bảy của Luyện Tâm điện bỗng hạ xuống, y phục không nhiễm một chút bụi nào, đạo bào màu trắng theo gió tung bay, mái tóc đen phất phơ sau đầu, cả người lộ ra một cỗ phong thái phiêu dật.

Minh Không tiến lên phía trước đón, trong mắt hiện lên kích động khó có thể ức chế được, cười nói:

- Hải Tinh, các ngươi đã thông qua! Ha ha!

Hải Tinh gãi đầu một cái, trên mặt hiện lên một tia ngượng ngùng, nhẹ giọng nói:

- Đều là công lao của sư phụ, ta chỉ đi theo phía sau người mà thôi.

- Có quan hệ gì chứ, dù sao cũng là thông qua.

Minh Không cười nói.

Sau đó Minh Không tò mò nhìn Lâm Dịch, nhìn trái nhìn phải một chút, lại quan sát cao thấp một lần, vuốt cằm nói:

- Không nhìn ra đó, không ngờ ngươi còn có chút bản lĩnh như vậy.

Không đợi Lâm Dịch nói, Hải Tinh lập tức đáp:- Đúng vậy, bản lĩnh của sư phụ là mạnh nhất, đây mới là chỉ là giết gà dùng đao mổ trâu mà thôi! Minh Không, sau này không cho phép ngươi nói bậy về sư phụ ta.

Minh Không bĩu môi, nói:

- Chỉ là phá một trận pháp mà thôi, có gì ly kỳ chứ, chỉ là lần này các ngươi đã nổi danh ở trong tông môn rồi.

Tô Thất Thất cũng chậm rãi đi tới, khẽ cười nói:

- Mộc Thanh, chúc mừng.

Lâm Dịch cười gật đầu.

Minh Không ở bên cạnh chen miệng vào nói:

- Này, Mộc Thanh, nếu không phải tỷ tỷ bảo vệ cửa Luyện Tâm điện cho ngươi thì đám người Lăng Dược kia đã sớm vọt vào đuổi ngươi ra ngoài rồi. Ngươi có thể thuận lợi vọt tới tầng bảy Luyện Tâm điện như vậy, trong đó cũng có công lao của tỷ tỷ.

- Hóa ra đại điện bảy tầng này tên là Luyện Tâm điện, chẳng lẽ là dùng sát khí để Luyện Tâm hay sao?

Lâm Dịch không nghĩ nhiều mà nói với Tô Thất Thất:

- Bên ngoài Luyện Tâm điện xảy ra chuyện gì ta không biết chuyện, đa tạ đạo hữu hỗ trợ.

- Gọi ta là Thất Thất là được rồi, mặc dù chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau ở tửu lâu, nhưng vẫn là tri kỷ khó có được, không cần phải xa lạ như vậy.

Lúc Tô Thất Thất nói xong lời này, chợt cảm thấy không thích hợp, mặt hơi đỏ lên.

Lâm Dịch nhìn thấy vẻ đỏ ửng thoáng qua rồi biến mất trên mặt của Tô Thất Thất, hắn sửng sốt một chút, gật đầu nói:

- Như thế rất tốt.

Tô Thất Thất khẽ kéo tóc đen trên trán, lần nữa khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt, nói:

- Lần này ngươi phá hỏng sáu đại trận của Luyện Tâm điện cũng là do được tông chủ đồng ý, ngươi tới bái kiến tông chủ đi.

Trong lúc mấy người nói chuyện, tông chủ Hoắc Sâm từ trên trời hạ xuống, đáp vào trên bãi cỏ, Lâm Dịch và Hải Tinh đi theo phía sau Tô Thất Thất đón hắn.

Lâm Dịch cất cao giọng nói:

- Bái kiến tông chủ, vãn bối Mộc Thanh, đây là Hải Tinh, đặc biệt đến đây bái nhập tông môn, khẩn cầu tông chủ đồng ý.

Sắc mặt của Hoắc Sâm như thường, không có một tia ba động nào cả, chỉ ừm nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi rất tốt.

Những lời này nói ra không đầu không đuôi, Lâm Dịch cũng nghe mà không hiểu ra sao, không phân rõ trong lời này là ý tán thưởng hay là châm chọc.

Lâm Dịch lễ phép cười cười, dò hỏi:

- Xin hỏi tông chủ, ta và Hải Tinh đã tính là thông qua thí luyện nhập môn này hay chưa?

- Đương nhiên.

Hoắc Sâm gật đầu, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia cổ quái.

Đường trưởng lão nghe thấy hai chữ này, trong mắt hiện lên vẻ buồn bã, nghĩ đến đánh cuộc của hắn và tiểu tử này, trong lòng không khỏi thầm buồn bực, không nghĩ tới sống nửa đời người mà lại bị một tiểu bối tính kế.

Nghe thấy tông chủ tán thành, cuối cùng Lâm Dịch cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, đến bây giờ hắn còn không hiểu nhiều lắm về thí luyện nhập môn này, hắn đã mơ hồ cảm giác được, dường như thí luyện nhập môn cũng không phải là phá giải trận pháp, có thể bên trong còn có huyền cơ khác.

Chỉ là nếu như không có ai chủ động nói, Lâm Dịch cũng không cần thiết nói ở trước mặt mấy nghìn người, nếu có cơ hội, chỉ cần hỏi Tô Thất Thất là sẽ biết được.

Mấy nghìn tu sĩ dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, dường như muốn nuốt sống hắn vậy, nhưng Lâm Dịch lại không để ý.

Hắn thuận lợi thông qua thí luyện nhập môn, cũng thắng đánh cuộc với Đường trưởng lão, tâm tình rất tốt, cho nên hắn nghiêng đầu cười nói với Tô Thất Thất:

- Thất Thất, đây là quy củ của tông môn sao? Thật kỳ quái, thí luyện nhập môn mà lại cần nhiều tu sĩ đồng thời quan sát như vậy, tình cảnh lớn như vậy, quả thực ta không quá quen.

Tô Thất Thất nghe thấy hắn nói như thế, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó trong mắt hiện lên nụ cười, mím môi lắc đầu cười khẽ.

Tuy rằng thanh âm của Lâm Dịch không lớn, nhưng đông đảo tu sĩ lại có thể nghe thấy rõ ràng, trong nháy mắt bộc phát ra từng tiếng gầm một.

- Con bà nó, tiểu tử mới tới này thật biết giả vờ đó, nếu không phải hắn làm ra động tĩnh lớn như vậy, ai thèm tới đây nhìn cơ chứ?

- Đúng vậy, rõ ràng là hắn làm ra chuyện này mà vẫn còn ở đây giả bộ làm người vô tội.

- Cũng không thể nói như vậy được, người ta quả thật có bản lĩnh thật sự, bằng không cũng sẽ không kinh động tới tông chủ.

Lâm Dịch nghe tiếng nghị luận ở chung quanh, trong ánh mắt lộ ra một tia cổ quái, hắn lại nhìn về phía Tô Thất Thất.

Tô Thất Thất không kịp nói thì đã nghe thấy tông chủ Hoắc Sâm trầm giọng nói:

- Mộc Thanh, ngươi có biết yêu cầu của thí luyện nhập môn hay không?

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, nghĩ ngợi nói:

- Ta đã phá hủy gần hết đại trận của người ta, cho dù lúc này có biết trong này có huyền cơ khác thì cũng không thể thừa nhận, ai biết sẽ có phiền toái gì cơ chứ?

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch ra vẻ nghi hoặc nói:

- Chẳng lẽ không phải là phá giải trận pháp trong Luyện Tâm điện sao?

Minh Không bật cười xì một tiếng, đảo cặp mắt trắng dã.

Tuy rằng sắc mặt của Hoắc Sâm không thay đổi, nhưng Lâm Dịch có thể cảm nhận được rõ ràng, dường như thân thể hắn có một tia run rẩy rất nhỏ.

Lâm Dịch thầm hô không ổn, dường như tông chủ có chút tức giận, hắn vội vàng nói:

- Đại trận trong Luyện Tâm điện này quả thực không giống tầm thường, vãn bối bất tài, chỉ có thể phá hỏng sáu tầng, nhưng mà trận văn tầng thứ bảy, dù làm như thế nào cũng không thể nhìn thấu được.

Dụng ý câu nói này của Lâm Dịch thật ra là khích lệ lợi hại sự Luyện Tâm điện mà không để lại dấu vết. Nhưng hắn lại không biết người có thể đi tới tầng thứ sáu trong tông môn cũng chỉ có hai người, mà lại chỉ là đệ tử hạch tâm.

Hắn nói lời nói này rất nhẹ, lại vừa vặn có hiệu quả chống đỡ.

Cuối cùng, Lâm Dịch còn ngại không đủ, lại bổ sung một câu:

- Vãn bối cũng may mắn mới phá hỏng sáu tầng đại trận, có lẽ không sánh bằng đệ tử được bồi dưỡng trong tông môn ngài. Vãn bối bái nhập tông môn, chắc chắn sẽ chuyên tâm tu luyện nghiên cứu trận pháp, tranh thủ sớm ngày phá giải trận pháp trên tầng thứ bảy...

Tu sĩ xung quanh bị những lời này làm cho giật mình, trong lòng lẩm bẩm một hồi, nói:

- Xong, Luyện Tâm đại trận đã bị tiểu tử này nhớ thương rồi.

Chương 132: Trừng Phạt?

Lâm Dịch nói xong những lời này, trong nháy mắt hắn đã cảm giác được bầu không khí chung quanh có chút không đúng, trong ánh mắt của các tu sĩ nhìn hắn mang theo một tia phẫn nộ không rõ, Tô Thất Thất thì cũng ra vẻ ngươi tự cầu phúc đi.

Vốn ý định ban đầu của Lâm Dịch là khiêm tốn một chút, thế nhưng không ngờ hắn lại khinh bỉ tu sĩ toàn tông này một lần.

Đệ tử ngoại môn trong tông tấn chức đệ tử nội môn có một yêu cầu, đó chính là phải chịu đựng sát khí ở Luyện Tâm trận trong tầng một Luyện Tâm điện.

Mà trong đệ tử nội môn, người có thể thuận lợi leo lên tầng năm của Luyện Tâm điện cũng chỉ có một người Minh Không. Trong đệ tử hạch tâm, chỉ có ba người có thể chịu đựng sát khí ở tầng năm Luyện Tâm trận mà thôi.

Hơn ba ngàn tên đệ tử, cũng chỉ có Đông Phương Dã và Tô Thất Thất mới có khả năng chịu đựng sát khí ở Luyện Tâm trận tầng sáu.

Lâm Dịch dễ dàng liên tiếp phá hủy sáu tầng đại trận, chuyện này cũng không có gì đáng trách, chỉ có thể chứng minh hắn có nghiên cứu đối với trận pháp nhất đạo, không ai bằng. Nhưng ở tầng bảy Luyện Tâm điện, rõ ràng người này không phá giải trận pháp, mà là đang chịu đựng sát khí ở tầng bảy Luyện Tâm trận.

Vừa so sánh qua, quả thực trong nháy mắt đã giết chết một đám tu sĩ.

Điểm đáng giận nhất chính là, tu sĩ này còn giả bộ là người vô tội, hình như thông qua sát khí ở Luyện Tâm trận tầng bảy là một chuyện không tầm thường chút nào.

Tất cả đệ tử đều biết, trong tông môn có một môn bí thuật kinh thiên, nếu như tu sĩ muốn thu được tư cách truyền thừa bí thuật thì phải chịu đựng sát khí ở Luyện Tâm trận tầng sáu mới được.

Điểm đáng để suy nghĩ sâu xa nữa là, không ngờ tu sĩ này có thể chịu đựng được sát khí ở tầng thứ bảy, chuyện này không phải có nghĩa là, người này sẽ trở thành đệ tử hạch tâm, có thể trực tiếp được truyền thừa bí thuật của tông môn hay sao? Nghĩ đến đây, ánh mắt của mỗi một tu sĩ nhìn Lâm Dịch đều lộ ra một tia ước ao.

Trong lòng Lâm Dịch biết rất có thể bản thân đã nói sai, hắn ho nhẹ một tiếng, trầm ngâm nói:

- Ta mới tới quý tông, đối với rất nhiều chuyện còn không biết, cho nên nếu có chỗ đắc tội, xin các vị đạo hữu thứ lỗi.

Tô Thất Thất lên tiếng nói:

- Ngươi không biết Luyện Tâm điện, cũng không biết yêu cầu thí luyện nhập môn, việc này cũng không trách được ngươi.

Các tu sĩ đều nghe thấy ý bảo vệ Lâm Dịch trong lời nói này của Tô Thất Thất, thế nhưng cả đám vẫn lộ ra một tia không cam lòng.

Lý Trấn Hải hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Thật là tu sĩ cuồng vọng, y theo loại tâm tính này của ngươi, nếu như xông xáo Tu chân giới, nhất định sẽ chịu khổ, gặp tai họa bất ngờ.

Địch ý của Lý Trấn Hải đối với Lâm Dịch rất rõ ràng, Lâm Dịch lại chưa từng gặp qua người này, nhưng nhìn người này sóng vai đứng thẳng cùng Lăng Dược, cho nên trong lòng hắn cũng đã suy đoán ra được đại khái.

Ánh mắt của tông chủ Hoắc Sâm nhìn Lâm Dịch lộ ra một tia cổ quái, nhẹ giọng nói:

- Ngươi nói vãn bối bất tài, hừ hừ, ta lại thấy ngược lại, ngươi có biết yêu cầu và dụng ý của thí luyện nhập môn hay không?

Lâm Dịch lắc đầu, lúc này trong lòng hắn đã suy đoán ra được không sai biệt lắm, nhưng lại không thể thừa nhận, cho nên mới ra vẻ kinh ngạc như vậy.

Hoắc Sâm trầm giọng nói:

- Thí luyện nhập môn là khảo nghiệm tâm tính định lực của tu sĩ, có thể chịu đựng được sát khí ở tầng một Luyện Tâm điện hay không. Chỉ cần có thể kiên trì một khắc đồng hồ mà không bị bắn ra bên ngoài Luyện Tâm điện, như vậy đã coi như hợp cách.

Mặt của Lâm Dịch hiện lên vẻ bừng tỉnh, than thở:

- Thì ra là thế, hóa ra là ta đi nhầm đường, ài.Sau đó Lâm Dịch suy nghĩ một chút, nói:

- Nhưng mà ta trực tiếp thông qua sát khí của Luyện Tâm trận tầng bảy, liệu có coi như là thông qua thí luyện nhập môn hay không?

Khóe miệng Hoắc Sâm lần đầu lộ ra ý cười, hắn gật đầu nói:

- Đương nhiên là được tính, hơn nữa ngươi thông qua rất tốt, không người nào có thể so sánh được.

Chẳng biết tại sao, Lâm Dịch thấy nụ cười ở khóe miệng của tông chủ, trong lòng của hắn lại xuất hiện một chút bất an, suy nghĩ của hắn ở dưới ánh mắt giống như lợi kiếm của tông chủ không có bất kỳ chỗ ẩn giấu nào.

Quả nhiên, Hoắc Sâm vừa nói xong đã chuyển giọng, cất giọng nói:

- Nhưng mà, đại trận trong Luyện Tâm điện là báu vật mà tổ tông truyền xuống, ngươi phá hỏng sáu đại trận của Luyện Tâm điện, chuyện này nhất định phải trừng phạt.

Lý Trấn Hải lập tức phụ họa nói:

- Tông chủ anh minh, không diệt sự kiêu ngạo của người này thì hắn sẽ không biết trời cao đất rộng ra sao!

Minh Không khẽ nhíu mày, do dự có nên giúp đỡ Lâm Dịch nói nói mấy câu hay không. Thế nhưng Tô Thất Thất lại ném cho Minh Không một ánh mắt an tâm một chút, đừng nóng. Ý bảo nàng yên lặng theo dõi kỳ biến.

Trong lòng Lâm Dịch có chút thấp thỏm, thử dò xét đối phương, hỏi:

- Tông chủ định trừng phạt Mộc Thanh ra sao?

Lâm Dịch rất cẩn thận khi nói ra lời này, hắn vẫn không mang theo Hải Tinh, rất sợ trừng phạt quá nặng, làm phiền tới Hải Tinh.

Hoắc Sâm chậm rãi nói:
- Ta thấy ngươi rất có thiên phú đối với trận pháp nhất đạo, cho nên cũng không muốn mai một nhân tài, cho nên sẽ trừng phạt ngươi một lần nữa khắc lại sáu tầng trận pháp trong Luyện Tâm đại trận!

Các tu sĩ nghe xong, trong lòng không khỏi xuất hiện một câu hỏi, đây mà là trừng phạt sao, làm sao bọn hắn lại có cảm giác như là một loại trò đùa, còn có ý tứ rèn luyện người này vậy chứ.

Hai người Lý Trấn Hải, Lăng Dược ngạc nhiên thất thần, vốn bọn họ cho là chắc chắn Mộc Thanh này sẽ phải chịu trừng phạt thật nặng. Ném tới Luyện ngục cấm bế là chuyện cũng có thể, nhưng bọn họ chưa từng nghĩ, cái gọi là trừng phạt chính là đi tu sửa lại sát khí Luyện Tâm trận.

Lâm Dịch cũng nghe ra được ý tiếc nuối của tông chủ với hắn, hắn trầm ngâm một phen nói:

- Không biết trừng phạt chữa trị trận pháp này có kỳ hạn hay không? Phá hỏng còn đơn giản hơn chữa trị trận pháp, mặc dù ta phá giải rất đơn giản, nhưng đi tu sửa lại sợ rằng sẽ phải nghiên cứu nhiều hơn.

Hoắc Sâm đột nhiên lấy ra một cái ngọc giản phong cách cổ xưa ở trong túi trữ vật rồi tiện tay ném cho Lâm Dịch, nói:

- Đây là ngọc giản tiền bối trong tông môn để lại, ẩn chứa cảm ngộ lý giải đối với trận pháp, còn có rất nhiều giới thiệu về đại trận thời Thái Cổ, Viễn Cổ, bên trong cũng có giải thích về trận văn của sát khí Luyện Tâm trận, ngươi cứ cầm nghiên cứu đi. Về phần kỳ hạn, cứ lấy một tháng thời gian.

Lúc này trong mắt các tu sĩ vây xem nhìn về phía Lâm Dịch đều mang theo một phần ước ao. Lúc này sao mọi người còn không nhìn ra được nữa chứ, rõ ràng tông chủ muốn truyền thừa cho người này trận pháp đại đạo, cái gọi là trừng phạt, kỳ thực là cơ duyên mà thôi.

Lâm Dịch cũng không ngốc, hắn tiếp nhận ngọc giản, trong lòng xuất hiện một tia cảm động, không nghĩ tới tông chủ lại khai sáng như vậy, chẳng những không trách cứ đối với hắn, trái lại còn truyền thừa trận pháp mà tiền bối tông môn để lại cho hắn, không giữ lại một chút nào.

Trong lòng Lâm Dịch biết rất rõ tầm quan trọng của phần ngọc giản trận pháp này.

Thứ liên quan tới trận pháp nhất đạo, Lâm Dịch không xem qua các sách cổ đặc biệt, ở trong Dịch Kiếm tông cũng chỉ có Trận pháp sơ giải của sư phụ mà thôi. Nhưng ở trong đó không có thứ gì quá phức tạp cao thâm, đều là một chút tri thức cơ sở, trái lại ở trong Diễn Thiên đại trận Thần ma chi địa, Lâm Dịch đã lĩnh ngộ được rất nhiều thứ.

Nghiên cứu của Lâm Dịch ở trên trận pháp kỳ thực đã dần dần đi tới bình cảnh, hắn thiếu rất nhiều kinh nghiệm đối với trận pháp nhất đạo, ánh mắt không đủ rộng, mà ngọc giản này lại vừa vặn bù đắp phần thiếu hụt này.

Vẻ mặt Lâm Dịch nghiêm chỉnh, khom người nói:

- Đa tạ tông chủ, nhất định Mộc Thanh sẽ toàn lực mà làm, mau chóng chữa trị sáu tòa sát khí Luyện Tâm trận.

Đường trưởng lão ở bên cạnh nhịn không được mà lên tiếng đề nghị:

- Tông chủ, nếu như trong vòng một tháng mà người này không thể chữa trị sát khí Luyện Tâm trận, không biết sẽ ra sao? Dù sao cũng là bởi vì người này cho nên mới dẫn đến sau này các tu sĩ tông môn sẽ không thể tham gia thí luyện ở Luyện Tâm điện nữa.

Lý Trấn Hải lập tức tiếp lời, nói:

- Đường trưởng lão nói rất đúng, gần đây tâm tính của Trấn Hải có chút tinh tiến, có lẽ cũng có thể thông qua tầng sáu Luyện Tâm điện, nhưng bởi vì người như vậy mà lùi thí luyện của Trấn Hải về sau một tháng, như vậy tổn thất trong này sẽ rất lớn.

Sắc mặt Hoắc Sâm không thay đổi, mắt liếc nhìn Lý Trấn Hải, nhẹ giọng nói:

- Ồ? Nếu như ngươi muốn thí luyện, ta có thể tự mình bày binh bố trận cho ngươi, ngươi muốn thử một chút không?

Lời nói này tuy rằng rất bình thản, nhưng sau lưng của Lý Trấn Hải lại toát ra một tầng mồ hôi lạnh, cảm giác da đầu tê dại từng trận một, hắn lúng túng cười cười, không lên tiếng nữa.

Ánh mắt Lâm Dịch xoay chuyển, nhìn chằm chằm vào Đường trưởng lão, trong mắt mang theo một tia nghiền ngẫm, nói:

- Đường trưởng lão, đánh cược giữa ta và ngươi... Ngươi đã thua.

Chương 133: Cúi Đầu Nhận Sai

Đường trưởng lão nghe thấy những lời này của Lâm Dịch, hối hận tới mức ruột sắp đứt, hận không thể điên cuồng đánh vào cái miệng của bản thân vài cái.

- Cái miệng tiện này, nếu như ta không nói lời nào, như vậy chẳng phải tiểu tử này sẽ quên ta sao?

Minh Không đã sớm bị hành vi trước đó của Đường trưởng lão làm cho tức giận, lúc này đâu chịu buông tha cho hắn, nàng lập tức dịu dàng nói:

- Không sai, cây gậy trúc nát, ngươi đi xin lỗi lão nhân kia, sau này gặp lại hắn cũng phải cung kính gọi một tiếng là tiền bối!

Các tu sĩ ở bên cạnh xem náo nhiệt, chờ đợi mọi chuyện phát triển, dù sao thân phận của Đường trưởng lão không thấp, trông coi hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, nếu như lần này cúi đầu nhận sai thật thì sau này sẽ là một trò cười lớn của tông môn.

Nhưng nếu thua mà không chịu được, như vậy sẽ càng làm cho lòng người sinh ra sự khinh bỉ.

Hiển nhiên hai người Lăng Dược, Lý Trấn Hải cũng đã nghĩ thông điểm này, cho nên chỉ thờ ơ lạnh nhạt đứng ở bên cạnh, cũng không hỗ trợ. Thế nhưng lại âm thầm nháy mắt với Đường trưởng lão, ánh mắt liếc mắt nhìn lên trên người tông chủ Hoắc Sâm.

Đường trưởng lão cũng không sống uổng phí bao năm, hắn lập tức nắm chặt cơ hội trong này.

Tông chủ còn ở chỗ này, bằng vào uy vọng vô thượng của tông chủ, nếu như có thể khẩn cầu tông chủ bỏ qua đánh cược thì hắn cũng có thể danh chính ngôn thuận tránh khỏi phen xấu hổ này.

Việc này nếu như là tông chủ nhúng tay vào, để xem tiểu tử ngươi còn kiêu ngạo thế nào nữa. Hừ, nói cho cùng ngươi cũng chỉ là người mới tới, địa vị của ngươi còn không quan trọng bằng ta ở trong lòng tông chủ.

Hai mắt của Đường trưởng lão xoay tròn biến đổi, lập tức trên mặt lộ ra vẻ bi thương, sau đó lại đi tới quỳ gối ở dưới chân của tông chủ Hoắc Sâm, trong mắt hiện lên vẻ ủy khuất vô cùng, thậm chí không ngờ khóe mắt còn nặn ra một giọt nước mắt.

Đường trưởng lão bi thương nói:

- Tông chủ minh giám, người này âm hiểm xảo trá, rõ ràng có thể chịu đựng được sát khí Luyện Tâm trận mà lại giả vờ ngây ngốc, bụng dạ khó lường đưa ra đánh cuộc như vậy để gạt ta vào. Ta vô ý cho nên mới bị người này ám toán. Xin tông chủ nể tình ta vì tông môn mà trả giá nhiều như vậy, giúp ta một chút, xem như ta đã nhìn thấu sự hiểm ác đáng sợ của người này, sau này sẽ đề phòng, không phạm phải loại sai lầm này nữa.

Minh Không cười xùy một tiếng, châm chọc nói:

- Cây gậy trúc nát, sao trước đây ta không nhìn ra ngươi vô liêm sỉ như vậy nhỉ.

Lâm Dịch ở bên cạnh yên lặng quan sát, cũng không đứng ra tranh luận, chân tướng mọi chuyện thế nào tất cả mọi người đều biết rất rõ, hắn rất muốn nhìn một chút xem tông chủ xử lý chuyện này như thế nào.

Hoắc Sâm nhìn Đường trưởng lão quỳ gối dưới chân, ánh mắt phức tạp, thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như ngươi đã thua đánh cuộc thì nên chấp nhận thua cuộc. Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, co được dãn được, nói được thì làm được, không phải chỉ là đánh cuộc thua thôi sao? Ngươi làm loại chuyện này sẽ chỉ có thể làm cho lòng người sinh ra sự chán ghét, tăng thêm trò cười nữa mà thôi.

Đường trưởng lão bị lời nói của tông chủ làm cho sắc mặt đỏ bừng, cúi thấp đầu, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào, nhưng trong mắt vẫn lộ ra một tia giãy dụa và do dự.

Đường trưởng lão quanh co nói:

- Tông chủ nói rất đúng, ta biết sai rồi. Nhưng mà, nhưng mà thân ta là trưởng lão ngoại môn, quản lý hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, mà lão đầu kia chỉ là một thủ vệ, ta đi nói lời xin lỗi với hắn, cái này... Ài, huống chi lão nhân kia chỉ là Ngưng khí tầng năm, sao có thể xưng hắn một tiếng là tiền bối được chứ?

Hoắc Sâm hít sâu một hơi, hai mắt chậm rãi nhắm lại, khuôn mặt rất bình tĩnh, bầu không khí chung quanh trở nên có chút quỷ dị.

Các tu sĩ đều không hiểu rõ ý của tông chủ, cho nên tất cả đều lặng ngắt như tờ.

Đợi tới lúc Hoắc Sâm lại mở hai mắt ra, phong vân biến sắc, đôi mắt giống như lợi kiếm vậy, bắn trên mặt của Đường trưởng lão.

Hoắc Sâm chậm rãi nói:

- Ngươi thấy hắn chỉ là một thủ vệ trưởng lão, cho nên ngươi khinh thường hắn, nghĩ xin lỗi hắn thì ngươi sẽ không còn mặt mũi nữa, có đúng hay không? Ngươi nghĩ hắn chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, ngươi gọi hắn một tiếng tiền bối, không hợp quy củ, đúng không?- Ta… ta không có… không phải là ý này.

Đường trưởng lão có chút bối rối, trên trán xuất hiện đầy mồ hôi lạnh.

Hoắc Sâm thở dài một hơi, trầm giọng nói:

- Nếu đã như thế, sau này ngươi không cần làm trưởng lão ngoại môn nữa, đi làm tạp dịch đệ tử, làm một chút việc vặt vãnh ở trong tông môn là được rồi.

Nghe những lời này, Đường trưởng lão như bị sét đánh, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi. Quả thực hắn khó có thể hiểu rõ được, vì sao bởi vì một lần đánh cuộc mà thu hồi chức vị trưởng lão ngoại môn của hắn.

Các tu sĩ ồ lên biến sắc, tuy rằng tông chủ không thường lộ diện, nhưng từ trước đến nay ở trong tông môn thường nói một không nói hai, nhìn ý này, những lời này của tông chủ cũng không phải là nói đùa.

Lăng Dược ở bên cạnh nhăn mặt cau mày, do dự một chút, muốn tiến lên hỗ trợ. Thế nhưng Lý Trấn Hải vội vã gắt gao nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng lắc đầu.

Mặt của Đường trưởng lão như màu đất, ánh mắt dại ra, giống như đã mất đi hồn phách, nửa ngày sau, trong mắt của hắn hiện lên một chút hy vọng cuối cùng, nói:

- Tông chủ, nể tình ta trả giá vì tông môn nhiều năm, không có công lao thì cũng có khổ lao, người có thể bỏ qua cho ta lần này không?

- Ngươi có biết ngươi sai ở chỗ nào không?

Mặt của Hoắc Sâm không có biểu hiện gì.

Đường trưởng lão do dự một chút, nói:

- Ta sai ở chỗ không nên đánh cuộc với hắn, không nên rơi vào cái bẫy của hắn.

Trong mắt của Hoắc Sâm lóe lên vẻ thất vọng, nói:

- Sai mười phần!Đường trưởng lão ngẩng đầu, rất mờ mịt nhìn tông chủ, trong mắt lóe lên vẻ không hiểu.

- Ngày đầu tiên các ngươi nhập tôn, ta đã nói câu nào với các ngươi? Bảo các ngươi ghi nhớ vào trong lòng, chúng sinh đều là bình đẳng, đừng có tự cho mình là Tiên nhân mà xem nhẹ người ngoài. Ngươi là trưởng lão ngoại môn, thủ vệ trưởng lão cũng là người trong tông môn. Ngươi vì tông môn mà trả giá rất nhiều, thủ vệ trưởng lão cũng có cống hiến thầm lặng đối với tông môn, không hề có lấy một câu oán hận. Ngươi có tư cách gì khinh thường hắn! Đây là cái sai thứ nhất!

Lâm Dịch nghe thấy câu này, trong lòng không khỏi cảm thấy kính nể, chỉ sợ cũng chỉ có tông chủ như vậy, tông môn như vậy thì mới có thể bồi dưỡng ra được nữ tử mang theo hiệp khí như Tô Thất Thất.

- Ngươi đánh cuộc với người ta, ta không trách ngươi, nhưng ngươi lật lọng, vì mặt mũi địa vị của mình mà vọng tưởng muốn trốn tránh đánh cuộc, đây là cái sai thứ hai!

- Từ lúc Mộc Thanh vào tông, tất cả các chuyện xảy ra ở đây ta đều nhìn thấy ở trong mắt. Ngươi ác ý chửi bới người khác, đổi trắng thay đen, không phân biệt thị phi, đây là cái sai thứ ba!

Nói đến phía sau, thanh âm của Hoắc Sâm dần dần lớn hơn, tràn ngập hạo nhiên chính khí, không ngừng vang vọng ở đây, kích động nhân tâm.

- Ngươi mắc thêm lỗi lầm nữa, ta thu hồi chức trưởng lão ngoại môn của ngươi chỉ là trừng phạt nhỏ. Nếu không nể tình ngươi ở trong tông môn nhiều năm thì đã sớm đày ngươi tới hậu sơn dưỡng lão rồi!

Đường trưởng lão quỳ rạp lên trên mặt đất không ngừng run rẩy, không dám ngẩng đầu lên.

- Còn không mau đi xin lỗi thủ vệ trưởng lão!

- Ta đi ngay, đi ngay đây.

Đường trưởng lão giật mình, lập tức đứng lên, cũng không quay đầu lại mà chạy đi về phía cửa tông môn.

Lúc này Lâm Dịch đứng ra, khom người nói:

- Đa tạ tông chủ thành toàn.

Hoắc Sâm gật đầu, bàn tay khẽ lật, trong lòng bàn tay xuất hiện hai khối lệnh bài hình chữ nhật, trực tiếp ném cho Lâm Dịch và Hải Tinh.

- Đây là lệnh bài tông môn, vật để chứng minh thân phận, nhớ giữ gìn cho kỹ.

Lệnh bài kia cũng không biết dùng vật liệu gì để luyện chế, xúc tua lạnh lẽo, dường như rất giống chất liệu tạo nên Luyện Tâm điện.

Trên lệnh bài có viết ba chữ.

Kỳ Sát Tông.

Lâm Dịch trong lòng nghĩ ngợi nói:

- Hóa ra tông môn thần bí có tên như vậy, cũng không biết có ngụ ý gì.

Mặt trái của lệnh bài viết hai chữ Mộc Thanh.

Hoắc Sâm ném hai cái lệnh bài ra rồi nhẹ nhàng rời đi, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa, dường như đã dung nhập vào nơi nào đó trong hư không.

Mãi đến lúc này rốt cục Lâm Dịch mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, tuy rằng quá trình bái nhập tông môn có chút khúc chiết, nhưng cuối cùng hắn cũng thành công mang theo Hải Tinh trở thành đệ tử chính thức của Kỳ Sát Tông.

Chương 134: Kỳ Sát Tông

Chuyện ở chỗ này chấm dứt, các tu sĩ cũng ào ào rời đi. Thế nhưng ánh mắt của mỗi tu sĩ nhìn Lâm Dịch đều có thêm một tia cổ quái.

Ở trong ấn tượng của mọi người, chưa bao giờ có bất kỳ một tu sĩ nào có thể tạo ra động tĩnh lớn như vậy khi thí luyện nhập môn, kinh động tam đại đệ tử hạch tâm trong tông môn, lại còn thiếu chút nữa đã đánh nhau với hắn. Sau đó còn có tông chủ xuất sơn, đồng thời còn làm cho một trưởng lão ngoại môn mất chức vị.

Trong lòng các tu sĩ đều nổi lên một suy nghĩ trong đầu:

- Sau này tiểu tử này tuyệt đối sẽ không phải là một người an phận.

Lý Trấn Hải hừ nhẹ một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ xem thường, nhẹ giọng nói:

- Chỉ là Ngưng khí tầng năm, không tạo ra được bao nhiêu sóng gió.

Nói xong hắn cùng Lăng Dược sóng vai rời đi, bay lên trên tiên sơn trong mây mù, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Tô Thất Thất vẫy tay về phía một tu sĩ, tu sĩ kia nhanh chóng bước tới, Lâm Dịch nhận ra người này, chính là tu sĩ hiền lành hàm hậu ở trên Tiềm Long sơn kia.

Tô Thất Thất giới thiệu:

- Đây là Vương Kỳ, là tu sĩ vài ngày trước đó ta gặp khi lịch lãm ở bên ngoài. Chuyện của Lâm Dịch chính là hắn nói cho ta nghe, khác một trời một vực so với tin đồn ở bên ngoài. Cho nên ta mới hiếu kỳ, tự mình đi dò xét một phen. Hắn cũng đã bái nhập vào tông môn không được bao lâu, các ngươi có thể làm quen một chút.

Lâm Dịch bừng tỉnh, thế mới biết vì sao Tô Thất Thất lại hiếu kỳ về chuyện của hắn, hóa ra là bởi vì người này.

Vốn ấn tượng của Lâm Dịch đối với người này không tệ, hắn cười nói đối phương:

- Ta là Mộc Thanh, đây là Hải Tinh, sau này chúng ta chính là đồng môn.

Vương Kỳ cười cộc lốc, khen một tiếng từ tận đáy lòng:

- Mộc sư huynh, ngươi thật lợi hại.

Lâm Dịch mỉm cười nói:

- Quá khen.

- Mộc Thanh, ta sẽ nói với ngươi một chút quy củ trong tông môn.

Tô Thất Thất trầm ngâm một chút, nói:

- Đại khái trong tông môn cũng không có nhiều lễ nghi phiền phức, ngươi và Hải Tinh vẫn xưng hô là sư đồ cũng không sao. Phần lớn thời gian, tu sĩ có tu vi hơi thấp nhìn thấy tu sĩ có tu vi cao thì sẽ xưng một tiếng sư huynh hoặc là sư tỷ. Đương nhiên, ta và ngươi không cần như thế.

Minh Không chen miệng vào, nói:

- Đúng vậy, không nên có nhiều quy củ như vậy, ta gặp vài đệ tử hạch tâm ta cũng gọi thẳng tên hiệu của bọn họ, hừ hừ.

Lời này cũng không tệ, Minh Không nhìn thấy người khác cũng không xưng hô sư huynh sư tỷ, mà còn nói thẳng tên của hai người Lăng Dược và Lý Trấn Hải, còn đặt ngoại hiệu là nham hiểm.

- Đúng vậy, tông môn không quản gắt như vậy, đương nhiên sẽ không để ý tới những chuyện nhỏ nhặt này, đúng không Minh Không tiểu ma nữ.

Tô Thất Thất lắc đầu cười khẽ.

Vẻ mặt Minh Không quýnh lên, nhăn nhó nói:

- Tỷ tỷ, tỷ đừng có trêu muội. Nếu không phải đám người Đông Phương Dã bắt nạt người khác thì muội cũng sẽ mặc kệ bọn họ.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, tò mò hỏi:

- Thất Thất, ngươi cũng là người của phe Minh Không hay sao?

- Không phải, tỷ tỷ không muốn nhúng tay vào loại chuyện này, nhưng nếu như ta bị bắt nạt, nhất định tỷ tỷ sẽ ra mặt cho ta!
Minh Không giơ giơ quả đấm nhỏ lên, mang theo một tia khoe khoang.

Tô Thất Thất khẽ vuốt mái tóc của Minh Không, trong ánh mắt lộ ra vẻ cưng chiều và yêu thích.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút hỏi:

- Vậy phải làm như thế nào mới có thể trở thành đệ tử hạch tâm?

Mục đích duy nhất của Lâm Dịch tới tông môn này chính là có thể thành đệ tử hạch tâm, đại biểu cho tông môn đi tham gia trăm tộc đại chiến, trong lòng hắn có suy nghĩ này, có lẽ có thể gặp được Mộc Tiểu Yêu và Vũ Tình ở nơi này.

Minh Không không nhịn được cười lớn, chỉ vào Lâm Dịch nói:

- Thư sinh nhà ngươi thật là kỳ quái, ngươi lợi hại về trận pháp, Minh Không ta phục ngươi. Nhưng ngươi vẫn còn cách đệ tử hạch tâm xa lắm, hì hì.

- Muốn trở đệ tử hạch tâm không phải một lần là xong, cần trải qua vô số chuyện, muốn đạt đến đỉnh phong của đệ tử trong tông môn. Đầu tiên ngươi phải biến thành đệ tử nội môn trước. Hàng năm, cuối năm sẽ cử hành một lần khảo hạch nội môn, tiến hành một lần Luyện Tâm điện chi chiến. Đó là cơ hội duy nhất để tấn chức đệ tử nội môn. Còn một tháng nữa sẽ đến cuối năm, ngươi còn có nhiệm vụ khác, đó là trước cuối năm phải chữa trị tốt trận pháp ở bên trong Luyện Tâm điện.

Tô Thất Thất nói đại khái một lần.

Lâm Dịch gật đầu, đối với chuyện trở thành đệ tử nội môn, hắn vẫn còn có chút nắm chắc.

Lâm Dịch chỉ đang suy nghĩ, hắn và Hải Tinh cùng đi vào nội môn tu luyện chung, hay là hắn nên đi vào nội môn trước.

- Muốn trở thành đệ tử nội môn sẽ có mấy bước. Thứ nhất, phải có thể chịu đựng thí luyện ở sát khí Luyện Tâm trận, cho nên vì muốn Luyện Tâm chi chiến được tiến hành thuận lợi vào cuối năm thì nhất định ngươi chữa trị tốt đại trận ở trong Luyện Tâm đại trận cho tốt.

Lâm Dịch nói:

- Chuyện này không thành vấn đề, ta đã có hiểu biết đại khái về đại trận bên trong, lúc này có thêm sách cổ này, tin rằng rất nhanh sẽ có thể chữa trị được Luyện Tâm đại trận.

Tô Thất Thất gật đầu, tạo nghệ của Lâm Dịch trên phương diện trận pháp, tất cả mọi người đều thấy rõ, nếu hắn đã nói như thế, tin rằng sẽ không xảy ra sai sót.

- Thứ hai, chính là ở trong tầng một Luyện Tâm điện, dưới điều kiện tiên quyết là chịu đựng sát khí Luyện Tâm trận, so đấu đấu pháp với đối thủ. Mười người còn lại cuối cùng thì mới có tư cách đi khiêu chiến cửa thứ ba. Trên cơ bản ở cửa thứ nhất hàng năm cũng sẽ đào thải đại bộ phận tu sĩ, những người còn lại cũng chỉ có mấy trăm người. Nhưng có thể chịu đựng được sát khí Luyện Tâm trận thì lại chưa hẳn đã có thể phân tâm tranh đấu, thi pháp ở bên trong. Cho nên ở trong quá trình tranh đấu, bị sát khí phệ tâm, sẽ bị bắn ra ngoài điện, hoặc là thua trong lúc giao thủ thì cũng sẽ coi như là thua.

Lâm Dịch biết lời này của Tô Thất Thất không giả, lúc ở tầng sáu của Luyện Tâm điện, hắn nhất tâm nhị dụng, cũng đã cảm thấy lực lượng không bằng. May mắn là hắn nghiên cứu trận văn, nếu như là thi pháp, chiến đấu, có lẽ đã lộ ra sơ hở từ lâu, bị sát khí phệ tâm, bị đẩy ra khỏi Luyện Tâm điện.

Tô Thất Thất nói:- Ngươi muốn thông qua cửa thứ nhất không thành vấn đề, nhưng nếu như dùng tu vi Ngưng khí tầng năm, trong lúc giao thủ ở cửa thứ hai, rất khó để kiên trì đến cuối cùng. Cửa thứ hai là một trận hỗn chiến ở trong tầng một Luyện Tâm điện, có thể ngươi sẽ phải đối mặt với một tu sĩ. Nhưng cũng có thể là một đám tu sĩ vây công ngươi. Cho nên, dùng tu vi Ngưng khí tầng năm của ngươi, rất khó để đảm bảo mình bất bại.

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, nghĩ ngợi nói:

- Hóa ra là như vậy, như vậy cũng có chút khó khăn, thế cục trên chiến trường thay đổi liên tục, ai cũng không thể suy đoán ra sau đó sẽ xảy ra loại tình huống nòa.

Không phải Lâm Dịch lo lắng cho mình, mà là lo lắng cho Hải Tinh. Lần này hắn thí luyện nhập môn đã tạo ra danh tiếng, hơn nữa dường như đã đắc tội với người của phe phái Đông Phương. Nếu như bọn họ vây công Hải Tinh, muốn qua cửa thứ hai này cũng rất khó.

Trong lúc Lâm Dịch suy nghĩ, Minh Không ở bên cạnh nói:

- Ngoại môn có hơn ba ngàn đệ tử, không ít người đều là người của phe phái Đông Phương, đến lúc đó nhất định sẽ hạ thủ với các ngươi trước, ở bên trong các ngươi nhất định phải đoàn kết lại thì mới có hi vọng.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, hỏi:

- Xuất thủ ở trong Luyện Tâm điện có yêu cầu gì về mức độ không, đến điểm thì ngừng hay là...

Trong mắt của Tô Thất Thất lóe lên một tia tán thưởng, nói:

- Cái này thì phải nói trọng điểm một chút, đệ tử trong tông môn tranh chấp đá đấu, nhưng không được đánh chết phế tu vi, những chuyện khác thì tùy ý. Nhưng dù sao cũng là đồng môn, dưới tình huống đại đa số đều đến điểm thì ngừng. Đương nhiên trong lúc giao thủ đấu pháp sẽ khó tránh khỏi bị thương, chỉ cần không phải tử vong thì tông môn sẽ giữ thái độ im lặng cho qua.

- Mặt khác, trong tông môn chấp thuận lén ước chiến, nhưng phải đi tới Phù Không thạch ở phía đông tông môn để tỷ đấu, không thể tùy ý xuất thủ ở bên trong tông.

Tô Thất Thất suy nghĩ một chút, nói bổ sung.

Minh Không ở bên cạnh lên tiếng nói:

- Đúng vậy, hôm nay tỷ tỷ vì muốn để cho các ngươi thuận lợi thông qua thí luyện nhập môn, không bị quấy rầy cho nên mới chịu nguy hiểm bị tông môn trừng phạt, liều mạng một chiêu với tên nham hiểm kia.

Lâm Dịch biết tính tình của Tô Thất Thất lạnh nhạt không thích phân tranh, thế nhưng có thể làm đến bước này vì hắn quả thực cũng không dễ.

Trong mắt Lâm Dịch lộ ra một tia cảm động, nhìn Tô Thất Thất chân thành nói:

- Đa tạ!

- Không sao, bọn họ cắt ngang các ngươi thí luyện nhập môn, vốn đã không hợp quy củ, ta xuất thủ cũng không có gì đáng trách.

Tô Thất Thất nhẹ nhàng cười nói.

Lúc nàng cười rộ lên rất đẹp, rất dễ nhìn, đôi mắt như biết nói chuyện vậy, vô cùng động lòng người.

- Mười người còn lại ở cửa thứ hai thì mới có tư cách đi tiến hành thi đấu cửa thứ ba, khiêu chiến đệ tử nội môn. Mỗi người trong mười người đều có thể lựa chọn một đệ tử nội môn làm đối thủ. Thắng, thì thành công tấn thăng làm đệ tử nội môn, mà đệ tử nội môn thất bại thì có một cơ hội khiêu chiến đệ tử ngoại môn. Nếu như khiêu chiến thất bại, chỉ có chờ đến khảo hạch nội môn một năm sau mà thôi.

- Tàn khốc như vậy sao, hóa ra đệ tử nội môn tùy thời cũng có thể trở về thành đệ tử ngoại môn.

Hải Tinh hơi chặc lưỡi, kinh ngạc nói.

Minh Không nói:

- Đương nhiên là vậy rồi, chỉ là trong này cũng có một chút bí quyết, khiêu chiến đệ tử nội môn sẽ cố gắng chọn một đối thủ trong một trăm tu sĩ tầng thứ hai ở tiên sơn, bọn họ đều là người yếu nhất trong đệ tử nội môn, tỷ lệ khiêu chiến thành công cũng sẽ lớn hơn nhiều.

- Tầng hai tiên sơn?

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên vẻ nghi hoặc, ánh mắt chuyển động chung quanh tiên sơn được mây mù bao phủ.

Chương 135: Tháo Gỡ Khúc Mắc

Lâm Dịch từng tra xét tiên sơn này một phen, không chỉ linh khí dày đặc, hơn nữa dường như ở phía trên còn có rất nhiều tu sĩ ở, Lăng Dược và Lý Trấn Hải đều từ chỗ cao tiên sơn phi thân hạ xuống.

Lâm Dịch nhìn về phía Tô Thất Thất, lộ ra ý hỏi.

Tô Thất Thất nói:

- Bên trong tiên sơn này có động phủ của các tu sĩ trong tông, đẳng cấp sâm nghiêm, ba ngàn tên đệ tử ngoại môn đều ở trong động phủ ở dưới chân núi, chỉ có đệ tử nội môn mới có quyền lợi đi lên trên tiên sơn mở động phủ thuộc về mình. Tầng hai tiên sơn tồn tại một trăm lẻ năm tòa động phủ, tầng ba có năm mươi tòa, tầng bốn ba mươi tòa, tầng năm hai mươi tòa. Tầng thứ sáu cũng chính là một tầng cuối cùng, hầu như là nơi cao nhất của tiên sơn, chỉ có năm tòa động phủ, đó chính là động phủ của đệ tử hạch tâm.

- Động phủ trên tiên sơn còn óc con số cố định, cho nên số lượng đệ tử nội môn và đệ tử hạch tâm cũng là cố định, nếu như muốn tiến vào nội môn thì cũng chỉ có thể đánh bại một đệ tử nội môn trong đó mà thôi, từ đó thay thế mà được vị trí của hắn.

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Khắp nơi trong tông tràn ngập cạnh tranh, đây là một bầu không khí tu luyện cực tốt nha.

Tô Thất Thất nói:

- Cho nên, trong đệ tử ngoại môn có không ít người trước kia là đệ tử nội môn, muốn trở thành đệ tử nội môn, ít nhất cũng phải đạt đến Trúc Cơ kỳ thì mới có hi vọng.

- Còn nữa, Linh Khí các, Bí Kỹ các luôn mở với đệ tử trong môn, không bởi vì ngươi là đệ tử ngoại môn mà kỳ thị. Nói cách khác, chỉ cần ngươi đủ cố gắng thì sẽ có thể trở thành đệ tử nội môn, hoặc là đệ tử hạch tâm có địa vị cao hơn!

Minh Không có chút tự hào nói.

Điểm này có lẽ so với rất nhiều tông môn thì lại không giống, đại đa số tông môn tuyệt đối không lãng phí tài nguyên lên trên người một tu sĩ có tu vi thấp, nếu như tư chất của ngươi không đủ, tông môn sẽ bỏ qua ngươi.

Ở trong Dịch Kiếm tông, Lâm Dịch vượt qua sáu năm kia cũng là như vậy, cho dù ngoài miệng không nói, thế nhưng trong lòng hắn luôn có một tia không cam lòng, cũng may có Thạch Đầu và Uyển Nhi đi cùng, còn có sư phụ che chở, cho nên đoạn thời gian đó cũng rất vui vẻ.

Nghĩ vậy, Lâm Dịch càng cảm thấy hứng thú, cũng có thêm một phần chờ mong đối với tông môn này.

Trong mắt Tô Thất Thất hiện lên một chút do dự, trầm ngâm nói:

- Lời tuy nói như thế, thế nhưng ta kiến nghị khi ngươi còn ở giai đoạn Ngưng Khí kỳ thì không nên học tập quá nhiều bí kỹ và pháp thuật, nhiều mà không tinh, không chuyên một đạo. Hóa Hình thuật tất cả mọi người đều hiểu, kỳ thực trong này ẩn chứa đại đạo, nếu có thể hiểu được Hóa Hình thuật thì tuyệt đối sẽ mang đến cho ngươi chỗ tốt lớn lao.

Lâm Dịch thấy một chút do dự trong mắt của Tô Thất Thất, trong đầu suy nghĩ, sau đó hắn đã nghĩ thông suốt mâu thuẫn ở chỗ này.

Tô Thất Thất nói ra lời này rất dễ bị người ta hiểu lầm, dù sao ở trong mắt các tu sĩ, Hóa Hình thuật là pháp thuật nhập môn cấp thấp nhất. Đổi lại là người ngoài, có thể sẽ sinh lòng nghi hoặc, có bí kỹ pháp thuật cao cấp không học, vì sao lại phải nghiên cứu Hóa Hình thuật cơ chứ?

Nhưng Lâm Dịch đã từng được thủ vệ trưởng lão chỉ điểm một phen, tuy rằng hiểu biết về Hóa Hình thuật không sâu, nhưng hắn đã mơ hồ nắm chắc được huyền bí ở trong đó. Hắn còn hiểu rõ hơn nàng, tỉ mỉ chi đạo trong Hóa Hình thuật rất quan trọng, hầu như có thể vận dụng lên trên các loại thủ đoạn của tu sĩ.

Pháp thuật, thần thông, khí huyết, tất cả đều có thể dùng tới tỉ mỉ chi đạo.

Có thể nói Hóa Hình thuật là từ đại đạo tới đơn giản, một loại đạo pháp trở lại nguyên trạng.

Lâm Dịch cảm động, hắn biết Tô Thất Thất có thể nói với hắn lời nói này là nàng đã coi hắn là bằng hữu chân chính, là tri kỷ chân chính.

Lâm Dịch mỉm cười nói:

- Biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ, tỉ mỉ chi đạo trong Hóa Hình thuật quả thực rất bất phàm, không kém bất kỳ đại đạo khác một chút nào.

Trong mắt Tô Thất Thất lóe lên vẻ kinh ngạc, nói:

- Ngươi biết tỉ mỉ chi đạo hay sao?

Lâm Dịch lắc đầu, cười nói:

- Không hiểu, thậm chí vốn ta cũng không biết trong Hóa Hình thuật này lại có chưa loại đại đạo phong cách cổ xưa này. Mãi đến khi ta gặp được thủ vệ trưởng lão, là người chỉ điểm ta một phen, sau đó ta mới bừng tỉnh, cho nên trong lòng ta tràn ngập tôn kính và cảm kích đối với thủ vệ trưởng lão.

- Như thế rất tốt, như vậy ta sẽ ở trên tiên sơn chờ các ngươi.

Tô Thất Thất mỉm cười.

Lâm Dịch biết, ý của Tô Thất Thất là chờ tin tức tốt bọn họ trở thành đệ tử nội môn, nhưng mà chí của Lâm Dịch lại không ở chỗ này, hắn sẽ đi tới đệ tử hạch tâm, mà còn muốn đại biểu tông môn tham gia trăm tộc đại chiến.Nhưng tâm tư này lại không thể nói ra được, dùng thực lực mà hắn biểu hiện ra hôm nay sẽ chỉ làm cho người ta chê cười nhìn vào mà thôi.

Minh Không nói:

- Ngoài ra còn có đại bỉ tông môn, đó là chuyện mà chỉ có đệ tử nội môn và đệ tử hạch tâm mới có tư cách tham gia, nửa năm sau chính là đại bỉ tông môn, các ngươi phải cố gắng đó.

Tuy rằng Minh Không nói như thế, nhưng nói vậy nhưng trong lòng nàng cũng rất rõ, bất kể thiên tư nghịch thiên ra sao thì cũng không thể trong vòng nửa năm đột phá đến Trúc Cơ kỳ, đi tham gia đại bỉ tông môn.

Tô Thất Thất và Minh Không mang theo hai người Lâm Dịch, Hải Tinh đi Linh Khí các, Bí Kỹ các một chuyến, sau đó hai người rời đi.

Trước khi đi, Minh Không và Hải Tinh có chút không nỡ, đã hẹn ngày lần sau gặp mặt.

Dưới tầng chót nhất của tiên sơn là một mảnh đất trống lớn, bên trong có hơn ba ngàn đệ tử ngoại môn đang ở.

Lâm Dịch mang theo Hải Tinh tùy tiện tìm một sơn động trong góc rồi chui vào, xem như là điểm dừng chân.

Động phủ vô cùng nhỏ hẹp, chỉ có mười mấy thước vuông, nhân số hơi nhiều một chút sẽ có vẻ chen chúc.

Lâm Dịch cũng không để ý nhiều như vậy, trong lòng hắn hiểu rõ, đây chỉ là động phủ lúc đến của hắn và Hải Tinh, không lâu sau, phía động phủ trên tiên sơn nhất định sẽ có thân ảnh của hai người bọn hắn.

Đúng lúc này, ngoài động phủ có một tu sĩ xuất hiện, vẻ mặt hàm hậu, nhìn qua là người trung thực.

Lâm Dịch nhìn thấy hắn, cười hô lớn một tiếng:

- Vương sư huynh, mau vào, đây chính là động phủ lúc tới của của chúng ta, sau này nên chiếu cố lẫn nhau.

Người tới chính là Vương Kỳ.

Vương Kỳ bị Lâm Dịch gọi một tiếng sư huynh làm cho khuôn mặt đỏ bừng, vội vã phất tay nói:

- Mộc sư huynh đừng có gọi ta như thế, Vương Kỳ ta không đảm đương nổi. Không nói đâu xa, chỉ riêng nghiên cứu đối với trận pháp nhất đạo của Mộc sư huynh đã khiến Vương Kỳ bội phục sát đất, sau này Mộc sư huynh cứ gọi Vương Kỳ là được.

Lâm Dịch thấy đối phương như vậy cũng không làm quá mà chỉ cười gật đầu.

Vương Kỳ đi tới, cười ngây ngô nói:- Mộc sư huynh đừng có ghét bỏ nơi đây nhỏ hẹp, động phủ của đệ tử nội môn trên tiên sơn so với nơi này còn lớn hơn gấp mấy chục lần, trong tông làm vậy cũng là vì muốn kích thích đệ tử, tăng tính cạnh tranh.

Hải Tinh ở bên cạnh nháy mắt mấy cái, nói:

- Ta đã nghe phụ thân nói qua, người thường đi chỗ cao, nước chảy về chỗ thấp, chắc là đạo lý này.

Nói đến phụ thân, Hải Tinh buồn bã, vui vẻ khi bái nhập tông môn biến mất, tâm tình cũng dần dần hạ thấp xuống.

Lâm Dịch nhìn thấy vậy cũng không an ủi, chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu vai của Hải Tinh.

Ở bên trong động phủ nhỏ hẹp, bầu không khí đột nhiên trở nên có chút áp lực.

Vương Kỳ cũng nhìn ra dường như Hải Tinh đã nghĩ tới chuyện thương tâm, vẻ mặt có vẻ đau khổ, nhưng dùng tính tình của hắn cũng không biết khuyên bảo ra sao.

Lâm Dịch cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó ánh mắt lấp lánh nhìn Hải Tinh, nói:

- Hải Tinh, ngươi còn nhớ rõ lúc đầu ta gặp ngươi, ngươi muốn học công phu với ta không?

Hải Tinh có chút mờ mịt nhìn Lâm Dịch, dường như rơi vào hồi ức, nửa ngày sau mới nói:

- Còn nhớ.

- Lúc đó ta hỏi ngươi, ngươi học công phu làm cái gì.

Hải Tinh bật thốt lên:

- Hành hiệp trượng nghĩa!

Vừa dứt lời, Hải Tinh sửng sốt, cảnh tượng năm đó giống như là một bức họa vậy, hiện lên ở trước mắt hắn.

Lâm Dịch nói:

- Hải Tinh, người sống phải có một mục tiêu, phải có đại đạo trong lòng, lại càng phải thủ vững nó không buông tha, dù cho đại đạo này có bao nhiêu gian nguy, bao nhiêu khó khăn thì ngươi cũng phải đi hết. Khi ngươi già đi, khi đó ngươi mới có thể không oán không hối.

Vương Kỳ ở bên cạnh nghe thấy những lời này, cả người chấn động, dường như có chút ngộ ra.

Lâm Dịch chậm rãi nói:

- Ngươi còn tuổi nhỏ, trong nhà gặp thảm biến, mất đi thân nhân, nhưng ngươi không thể đắm chìm trong bi thương được, ngươi có con đường của mình, ngươi phải ngẩng đầu lên, ngẩng đầu mà cất bước đi hết đoạn đường còn lại. Bốn chữ hành hiệp trượng nghĩa này nói rất đơn giản, nhưng muốn làm được cũng rất gian nan, có thể ngươi sẽ gặp phải nguy hiểm mà ngươi không có cách nào tưởng tượng được. Có thể sẽ gặp phải thế lực khó có thể chống lại được. Nhưng đây là đạo của ngươi, khi ngươi vượt qua tất cả, vượt mọi chông gai, lúc càng chạy càng xa thì ngươi sẽ phát hiện ra, tất cả ủy khuất, bất công, nguy hiểm, lạnh lùng dọc theo con đường này đều là đáng giá.

- Khi ngươi thực sự trở thành một đại hiệp dương danh thiên hạ, khi đó Hải đại thúc và Hải Kỳ cũng sẽ vì ngươi mà vui vẻ, vì ngươi mà tự hào.

Hải Tinh nhếch miệng lên, mắt trở nên trong suốt sáng sủa, nặng nề gật đầu, nói:

- Sư phụ, con đã hiểu.

Lâm Dịch vui mừng gật đầu, hắn biết trong khoảng thời gian này Hải Tinh không biểu hiện quá nhiều, nhưng trong lòng đau khổ ủy khuất, ban đêm thường thường giấu Lâm Dịch len lén khóc.

Loại trạng thái này, tuy rằng nhìn như không việc gì, nhưng ở trên đường tu luyện về sau sẽ rất dễ bi thương quá độ, tâm thần bất ổn, tẩu hỏa nhập ma.

Hôm nay, Hải Tinh đã tháo gỡ khúc mắc, Lâm Dịch cũng đã buông xuống một cọc tâm sự.

Trong lòng Lâm Dịch đột nhiên xuất hiện một tia đau khổ, nghĩ ngợi nói:

- Ta ngay cả thân thế của mình cũng không biết, càng không biết phụ mẫu ta ở nơi nào, bọn họ còn sống hay không, rốt cuộc mười năm ký ức đã mất của ta ở đâu chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau