BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Tô Thất Thất Kiên Trì

Lâm Dịch ngây người ở trong tầng năm Luyện Tâm Điện đã gần nửa canh giờ, đi một chút dừng một chút, có lúc hắn sẽ dừng lại ở một nơi, lục lọi tra xét trận văn trong đó rất lâu thì mới có thể hoàn toàn nghiên cứu ra được rõ ràng.

Mà ở bên ngoài Luyện Tâm Điện, nụ cười trên mặt của Lăng Dược không giảm, trong mắt vẫn có vẻ vô cùng rét lạnh, các tu sĩ đều có hiểu một chút về hắn, mọi người đều biết người này đã thật sự nổi giận.

- Tô Thất Thất, ngươi xác định đánh với ta sao? Mọi người đều là đệ tử hạch tâm, ai sợ ai cơ chứ?

Lăng Dược híp mắt, cả người tản ra chiến ý ngập trời.

Tô Thất Thất vuốt nhẹ đầu ngón tay, thản nhiên nói:

- Đánh thì đánh, không nên lấy nhiều lý do như vậy.

Các tu sĩ vây xem thẹn thùng, trong tông môn cũng chỉ có Tô Thất Thất mới có thể nói ra loại lời nói không hề có đạo lý này mà thôi, nhưng ngươi cũng không có biện pháp làm gì nàng.

- Ta và ngươi đã từng giao thủ trên đại bỉ tông môn, ta thảm bại mà về. Nhưng Lăng Dược ta lại không coi việc này để ở trong lòng. Hôm nay người vì một người ngoài mà lại dám xuất thủ với đồng môn, đây là chuyện gì chứ? Ngươi bảo các đồng môn sư huynh đệ nhìn ngươi thế nào đây? Ngươi căn bản không xứng làm đệ tử hạch tâm!

Lời nói này của Lăng Dược đều rất có đạo lý, đông đảo tu sĩ vây xem cũng bắt đầu nghị luận.

Một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ mặc y phục màu đen trong đó đứng ra, trầm giọng nói:

- Tô sư tỷ, ngươi làm như vậy đã làm cho đông đảo sư huynh đệ đồng môn thất vọng đau khổ, người này chỉ là người ngoài, ngươi tội gì vì hắn mà giao thủ cùng với Lăng sư huynh cơ chứ?

- Đúng vậy, Lăng sư huynh cũng vì tốt cho tông môn, người này phá hủy Luyện Tâm đại trận, trách nhiệm này ai có thể đảm đương được cơ chứ?

Đường trưởng lão cũng đứng ra, cao giọng nói:

- Tô Thất Thất, ngươi tự mình giao thủ với sư đệ đồng môn, nếu không thối lui thì nhất định ta sẽ bẩm báo lên Hình pháp đường, nghiêm trị ngươi không tha!

Minh Không cũng ngăn ở cửa Luyện Tâm Điện, sóng vai đứng với Tô Thất Thất, lại lớn tiếng nói với vài tu sĩ:

- Các ngươi đều là người của Đông Phương Dã, đương nhiên sẽ đứng chung một chỗ. Lăng Dược, ta hỏi ngươi, nếu như ngươi mang bọn họ ra ngoài, như vậy thí luyện nhập môn này là thông qua hay là không?

Đường trưởng lão vội vàng nói:

- Đương nhiên không tính rồi, bọn họ phá giải trận pháp, căn bản không hoàn thành được yêu cầu thí luyện nhập môn của tông môn.

Lăng Dược do dự một chút, vẫn gật đầu nói:

- Không sai, tuy nói người này rất có nghiên cứu đối với trận pháp, thế nhưng không được tính là thông qua thí luyện nhập môn.

- Ngươi không nói lý lẽ, bọn họ đã leo lên tới tầng thứ năm Luyện Tâm Điện, Lăng Dược ngươi thân là đệ tử hạch tâm mà cũng không thể thông qua tầng thứ năm, ngươi có quyền gì đưa bọn họ ra khỏi Luyện Tâm Đại Trận cơ chứ?

Đôi mắt to như nước của Minh Không trừng mắt nhìn hắn, cố giải thích.

Lăng Dược bị Minh Không đâm trúng chỗ đau, khẽ hừ một tiếng.

Tô Thất Thất lạnh nhạt nói:

- Ta không muốn giải thích, chỉ có một câu nói, nếu như muốn vào Luyện Tâm Điện, cứ vượt qua cửa ải của ta rồi nói sau.

Lăng Dược hơi biến sắc, nhưng không lần nữa xuất thủ, đối mặt với Tô Thất Thất, hắn vẫn có kiêng kỵ. Trong hàng ngũ đệ tử hạch tâm, tu vi sức chiến đấu cũng có chia cao thấp, nếu như hắn giao thủ cùng Tô Thất Thất thì không có một chút phần thắng nào cả.

- Ha ha ha ha!

Đúng vào lúc này, trong mây mù lượn lờ của tiên sơn truyền đến một tiếng cười to.

Nghe được tiếng cười này, trong mắt của Lăng Dược lóe lên vẻ vui mừng, liên tục cười lạnh với Tô Thất Thất.Tõ ràng Tô Thất Thất cũng đã nhận ra người này, nàng hơi nhíu mày, trên mặt hiện lên vẻ phản cảm.

- Tô sư tỷ, ngươi thật là uy phong đó.

Người vừa tới không chút che giấu mà tản ra khí tức Kim Đan, cũng giống như Lăng Dược vậy, mặc đạo bào màu tím nhạt, thân thể lại mập mạp, thịt béo trên mặt xu lại. Khi hắn cười rộ lên mắt híp lại thành một đường chỉ, bên trong có hàn quang chớp động.

Các tu sĩ vây xem nhìn thấy người này, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nghị luận.

- Lại là một vị đệ tử hạch tâm, đây không phải là Lý sư huynh sao, không nghĩ tới hắn cũng bị kinh động.

- Đúng vậy, tu sĩ gọi là Mộc Thanh này đã đâm thủng trời rồi. Không ngờ lại chọc tới ba đệ tử hạch tâm. Những đệ tử hạch tâm này đại đa số đều ở trên tiên sơn cao vút. Ngày thường chúng ta rất khó nhìn thấy, không nghĩ lại tới bởi vì người này mà thoáng cái xuất hiện ba người.

- Lý sư huynh có giao hảo với Lăng sư huynh, có lẽ lần này tới là để giúp hắn, sẽ lại có một phen long tranh hổ đấu giữa các đệ tử hạch tâm với nhau rồi.

Minh Không nhìn thấy người tới, sắc mặt hơi biến đổi, nổi giận nói:

- Cái thùng Lý Trấn Hải, ngươi dính vào chuyện này làm cái gì chứ?

Lý Trấn Hải cười gian, nói:

- Vốn ta đang bế quan tu luyện, nhưng mà nghe nói Tô sư tỷ vì một người ngoài mà động thủ với đồng môn, ta mới không nhịn được. Tô sư tỷ, nếu không ta và Lăng sư đệ cùng lĩnh giáo ngươi mấy chiêu chứ?

- Không biết xấu hổ, đám người các ngươi đi theo Đông Phương Dã đều là người không biết xấu hổ, lấy nhiều bắt nạt ít.

Minh Không đối mặt với đệ tử hạch tâm cũng không có một chút sợ hãi nào, lại còn lớn tiếng mắng.

Lý Trấn Hải nhíu mày, nhún vai nói:

- Lời này của Minh Không sư muội là có ý gì, lẽ nào ngươi không được tính là một người sao? Hai người chúng ta đấu với hai người các ngươi, rất công bằng.

Lý Trấn Hải nói lời này, trong đầu các tu sĩ đều hiện lên hai chữ, vô sỉ.
Mọi người đều biết, mặc dù Minh Không là đệ nhất đệ tử nội môn, thế nhưng vẫn chưa đạt đến Kim Đan kỳ. Minh Không từng năm lần liên tục khiêu chiến đệ tử hạch tâm, thế nhưng đều kết thúc trong thảm bại. Nhất định sức chiến đấu sẽ kém hơn rất nhiều so với đệ tử hạch tâm.

Tô Thất Thất kéo Minh Không ra sau người, rốt cục vẻ mặt bình tĩnh cũng đã lộ ra một tia ngưng trọng, đồng thời đối mặt với hai đại đệ tử hạch tâm, nàng cũng không có một chút nắm chắc nào cả.

Minh Không lại nhảy đến trước mặt, đối mặt với hai tu sĩ Kim Đan nàng cũng có khí thế không kém, lại lớn tiếng nói:

- Tỷ tỷ, để muội giúp tỷ, vừa vặn muội cũng rất muốn đánh hai bại hoại này!

Lý Trấn Hải cười gian, nháy mắt với Lăng Dược, hai người chậm rãi đi đến Luyện Tâm Điện.

Bầu không khí giữa hai bên dần dần cứng lại, xung quanh Luyện Tâm Điện không có chút tiếng gió thổi nào, toàn bộ đều có một cỗ sát khí tràn ngập.

Song phương đều hết sức căng thẳng.

Trong lòng các tu sĩ rất rõ ràng, hai phe phái trong tông môn vốn đã bất hòa, lần này chỉ là một lần trình diễn trước mà thôi.

Nhưng vào lúc này, tầng năm của Luyện Tâm Điện đột nhiên xuất hiện biến hóa, rốt cuộc thân ảnh đứng yên một lúc lâu ở bên trong đã có động tác.

Vẫn giống như trước đó, một đường đi qua năm tầng Luyện Tâm Điện. Trong từng tiếng kinh hô của mọi người, quang mang trong tầng năm Luyện Tâm Điện dần dần nhạt đi, trong chốc lát bên trong đã trở nên tối thui.

Năm tầng Luyện Tâm đại trận lại bị người này phá giải!

Chuyện kế tiếp khiến cho đông đảo tu sĩ quan tâm hơn chính là, tu sĩ này lựa chọn đi ra khỏi Luyện Tâm Điện, hay là sẽ tiếp tục leo lên trên tầng sáu của Luyện Tâm Điện.

Phải biết rằng, trong tông môn, trong hơn ba ngàn tên đệ tử, chỉ có Đông Phương Dã trong hàng đệ tử hạch tâm và Tô Thất Thất là thông qua tầng sáu của Luyện Tâm Điện. Đạt được bí thuật chân truyền của tông môn, còn lại chưa nghe nói qua có người nào có thể xông qua bảy tầng của Luyện Tâm Điện mà lên trên đỉnh.

Chẳng biết từ lúc nào, mỗi một hành động của Lâm Dịch đã khiến cho tâm tư của chúng tu sĩ bên dưới chấn động, các tu sĩ tụ tập ở nơi đây càng ngày càng nhiều, đã vượt qua ba ngàn người.

Lăng Dược và Lý Trấn Hải cũng dừng bước lại, cũng chưa vội vã xuất thủ mà nhìn về phía phương hướng Luyện Tâm Điện.

Đông đảo tu sĩ dường như đã quên hít thở, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Luyện Tâm Điện.

Rốt cục, quang mang trong đại trận tầng sáu của Luyện Tâm Điện dần dần sáng lên, đạo thân ảnh từ lâu đã quen thuộc ở trong lòng các tu sĩ xuất hiện ở tầng sáu của Luyện Tâm Điện.

Lý Trấn Hải hít sâu một hơi, trầm giọng nói:

- Không thể đợi thêm nữa, rõ ràng tu sĩ này có mưu đồ gây rối, cố tình phá hỏng Luyện Tâm Đại Trận của tông môn! Tô sư tỷ, nếu như ngươi không rời đi thì đừng trách hai chúng ta xuất thủ vô tình!

Tô Thất Thất lắc đầu cười lạnh nói:

- Muốn đánh cứ đánh, hà tất phải nhiều lời.

Tô Thất Thất vừa dứt lời thì trong hư không cách đó không xa đột nhiên có một đạo thân ảnh hiện lên. Người mặc đạo bào màu xanh, đi nhanh về phía trước, đi thẳng đến trước Luyện Tâm Điện, đạp không mà đứng.

- Đừng đánh! Muốn đánh thì chờ tới lúc đại bỉ tông môn đi.

Âm thanh của người vừa tới rất có từ tính, khí tức trên người nội liễm, lại tản ra một cỗ uy nghiêm của thượng vị giả.

Nghe được thanh âm này, Lý Trấn Hải và Lăng Dược đều biến sắc, đông đảo tu sĩ cùng với Tô Thất Thất và Minh Không vội vàng khom người, đồng thanh nói:

- Bái kiến tông chủ!

Chương 127: Tầng Sáu Luyện Tâm Điện

Chuyện Lâm Dịch và Hải Tinh thí luyện nhập môn đã vượt ra khỏi tầm tay của mấy người Đường trưởng lão, cũng đã vượt ra khỏi tưởng tượng của các tu sĩ. Không nói tới chọc cho tam đại đệ tử hạch tâm giương cung bạt kiếm, không ngờ cũng làm kinh động tới tông chủ Hoắc Sâm.

Hoắc Sâm đạp không mà đứng, chắp hai tay ra sau lưng, nhìn qua chỉ chừng trung niên, cái trán rộng, dưới lông mày rậm là đôi mắt giống như hai điểm tinh quang trong bầu trời đêm. Trên đầu mặc dù đã có hai thứ tóc, thế nhưng lại không hề có vẻ gì là già yếu, phối hợp với thân thể của hắn lại có phong phạm của cao thủ đỉnh tiêm, khiến cho người ta sợ hãi, sinh lòng khuất phục.

Hoắc Sâm nhìn chằm chằm vào Luyện Tâm Điện không chớp, nhìn chăm chú vào đạo thân ảnh nhìn như tầm thường kia.

Đôi mắt nhỏ của Lý Trấn Hải xoay tròn, nháy mắt cho Đường trưởng lão.

Đường trưởng lão hiểu ý, tiến lên phía trước mấy bước, khom người nói:

- Bái kiến tông chủ, người này là do Minh Không mang về tông môn, lai lịch thân phận mù mịt. Vốn ta thấy hắn tư chất bất phàm cho nên cố ý ngoại lệ, ân chuẩn hắn tham dự thí luyện nhập môn, ai ngờ người này lại không biết tốt xấu, phá hỏng từng cái Luyện tâm đại trận của tông môn ta, tâm tư xấu xa! Ta kiến nghị lập tức mang người này từ trong Luyện Tâm Điện ra ngoài, lại phế tu vi, đề phòng hắn để lộ bí mật của tông môn, đồng thời còn giam cầm cả đời!

Minh Không có tính tình nóng nảy cho nên đâu có thể nghe người này nói bậy được chứ, nàng lập tức tiến lên muốn cãi nhau với hắn.

Tô Thất Thất vội vàng kéo bàn tay nhỏ của Minh Không, lại cho nàng một ánh mắt an ủi, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.

Đường trưởng lão nói một đống lời nói, Hoắc Sâm lại như không nghe thấy, vẻ mặt không có chút ba động nào, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Luyện Tâm Điện.

Phản ứng của Tông chủ Hoắc Sâm đáng để suy nghĩ.

Các tu sĩ cũng không biết rõ ý của tông chủ, nhìn mặt hắn không tỏ vẻ gì, mọi người cũng không biết hắn có thái độ gì đối với chuyện này.

Trong mắt Lăng Dược lóe lên vẻ do dự, sau đó thở sâu, cất cao giọng nói:

- Bẩm báo tông chủ, Đường trưởng lão nói không sai, người này đã phá hủy năm tòa Luyện tâm đại trận, trận này truyền thừa đã lâu, không ngờ lại bị người này liên tục phá. Cho nên phải trừng phạt nghiêm khắc, tuyệt đối không thể tha được.

- Ta đồng ý kiến nghị của Lăng sư đệ.

Lý Trấn Hải cất giọng nói.

Trong các tu sĩ cũng có một số tu sĩ ào ào phụ họa, tức giận vì hành vi của Lâm Dịch. Nhưng tuyệt đại đa số tu sĩ vẫn đang ở trong trạng thái xem xét, trong lòng càng mơ hồ chờ mong người này có thể một lần hành động phá vỡ bảy tòa Luyện tâm đại trận.

Khuôn mặt của Hoắc Sâm trầm ổn như yên tĩnh nước, không có chút ba động nào, thanh âm giàu từ tính lần nữa vang lên:

- Việc ở nơi này ta đã biết, không cần đổi trắng thay đen, bịa chuyện.

Tuy rằng những lời này của Tông chủ Hoắc Sâm chưa nói rõ ra tính danh của Đường trưởng lão, nhưng các tu sĩ đều nghe được ý tứ trong đó.

Trán của Đường trưởng lão trong nháy mắt đã toát ra một tầng một mồ hôi lạnh, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, run giọng nói:

- Tông chủ, ta… ta không có ý đó, ta và người này không oán không cừu, ta vì tông môn...

Đường trưởng lão sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, nói quanh co nửa ngày, nhưng nói năng lại có chút lộn xộn.

Hoắc Sâm đột nhiên lên tiếng, nói:

- Chỉ là người này phá hỏng Luyện tâm đại trận, quả thực cần phải trừng phạt, thế nhưng cụ thể đợi hắn đi ra rồi hãy nói.

Thái độ của tông chủ đối với người này có chút mập mờ, các tu sĩ cũng nghe mà cảm thấy không hiểu ra sao, nhưng không có một người nào dám nữa lần đứng ra. Hai người Lý Trấn Hải, Lăng Dược cũng trở nên vô cùng an phận, yên tĩnh đợi mọi chuyện phát triển.

Trên khuôn mặt xinh xắn của Minh Không lần nữa xuất hiện nụ cười, bàn tay nhỏ vỗ vỗ ngực, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ mặt của Tô Thất Thất vẫn rất lạnh nhạt, nhưng trong mắt lại bộc lộ ra một tia quan tâm không thể tra xét.

Mà Lâm Dịch đang ở trong tầng sáu Luyện Tâm Điện lại không hề biết được chuyện xảy ra ở bên ngoài, hắn càng không biết, hắn và Hải Tinh thí luyện nhập môn đã vạn chúng chú mục, càng làm kinh động tới tông chủ.Sau khi Lâm Dịch phá giải hết năm tầng Luyện tâm đại trận hắn đã mơ hồ cảm giác được, cái thí luyện nhập môn này có cái gì đó không đúng.

Với sự hiểu biết đối với trận pháp của hắn, phá hỏng năm tầng trận pháp của đại điện đã rất tốn tâm tư, lãng phí không ít tâm thần. Hơn nữa độ khó và trình độ phức tạp của trận pháp trong đại điện này cũng dần dần tăng lên, nếu như thí luyện nhập môn là phá cả bảy tòa đại trận, như vậy có lẽ sẽ không có mấy người có thể hoàn thành được thí luyện.

- Nhưng mà ta đã phá giải được năm tầng đại trận, vì sao vẫn chưa có người nào nói cho ta biết? Chẳng lẽ ta đã đoán sai phương hướng rồi hay sao?

Trong lòng Lâm Dịch đã ý thức được một chút không đúng, nhưng cũng không có tu sĩ đến thông báo hắn, cho nên hắn vẫn lên trên tầng sáu theo bản năng.

Vừa mới vào, trong nháy mắt ánh sáng trong đại trận lóe sáng, trong nháy mắt bên trong đã xuất hiện từng cỗ sát khí cuồng bạo, so với tình hình trước đó khác biệt một trời một vực.

Trước đó khi trận pháp khởi động đều là tiến hành theo chất lượng, khiến cho người ta có một đoạn thời gian để thích ứng, mà Lâm Dịch vừa bước vào tầng sáu thì trận pháp đã hoàn toàn khởi động, sát khí đập vào mặt, chấn nhiếp tâm phách.

Lâm Dịch cảm nhận được cỗ sát khí này, hắn khẽ nhíu mày, nhưng vẫn thủ vững bản tâm, mạnh mẽ nhịn xuống.

Sát khí ở trong trận pháp này rất tinh khiết, không có một tia tạp chất nào cả. Nhưng lại đả kích tâm thần của Lâm Dịch, khiến cho người ta có cảm giác đắm chìm vào trong đó, không thể nào thoát ra được.

Loại sát khí này mang lại cho Lâm Dịch cảm giác hoàn toàn khác với Ma chỉ. Ma chỉ có thể khống chế dục vọng của hắn, hủy diệt tất cả, giết chết tất cả, trong Ma chỉ mang tới tâm tình mặt trái quá nặng, trong sát khí lộ ra vẻ tà tính.

Trong tay Lâm Dịch đã giết qua không ít tu sĩ, Ma tộc, cho nên trong cơ thể cũng ẩn chứa một luồng sát khí, rất tương tự so với loại sát khí này.

Nhưng đối mặt với sát khí tinh thuần dày đặc như thế, Lâm Dịch ở lâu trong này vẫn có chút không chịu nổi, trong mắt dần dần hiện lên vẻ đỏ ửng.

Lâm Dịch vội vã hít sâu mấy hơi, thủ vững tâm thần, vứt bỏ dục vọng sát lục trong đầu, nhanh chóng thăm dò mặt đất của tầng sáu đại điện.

- Nhất định phải mau chóng phá giải đại trận ở tầng sáu này, bằng không cỗ sát khí này sẽ dần dần xâm lấn tâm thần, ta không thể chịu đựng nổi hậu quả này.

Trong lòng Lâm Dịch thủ vững Hiệp Đạo, sát khí trong tầng sáu này hắn còn có thể miễn cưỡng chịu đựng được. Thế nhưng trong cơ thể hắn còn có một thứ gây ảnh hưởng tới sự thăng bằng, chính là Ma chỉ diệt thế trong đan điền.

Kể từ ngày đó ở trong Tịch Tĩnh Cốc, Lâm Dịch lần nữa thu được một mảnh nhỏ của kiếm, Ma chỉ diệt thế đã biến mất không còn tăm tích, biển ma khí trong đan điền cũng trở nên gió êm sóng lặng, không có một tia gợn sóng nào cả.

Nhưng trong lòng Lâm Dịch lại giống như gương sáng, hắn biết Ma chỉ diệt thế vẫn nằm vùng ở chỗ sâu trong biển ma khí, tùy thời có thể động đậy.Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Lâm Dịch nhất tâm nhị dụng, một mặt ngạnh kháng sát khí gặm nhấm, một mặt lại đắm chìm trong phá giải trận pháp.

Thời gian Lâm Dịch ở trên tầng sáu đại điện đã qua canh giờ, nhưng chỉ có thể phá giải được một cái góc của trận pháp mà thôi.

Sát khí lại luôn luôn bao phủ ở trên người Lâm Dịch, tinh thần của hắn luôn căng thẳng, trên trán cũng dần dần hiện ra một tầng mồ hôi hột tinh mịn.

Bên ngoài Luyện Tâm Điện, đông đảo tu sĩ vẫn chưa tản đi, vẫn đang chờ đợi tia sáng trong tầng sáu của Luyện Tâm Điện biến mất.

Trong lòng bọn họ đã mơ hồ cảm giác được, dường như tu sĩ này thực sự có thể liên tục phá bảy tòa đại trận, sinh ra một kỳ tích trong tông môn.

Trên mặt tảng đá lớn ở cửa vào tông môn, lão nhân lôi thôi có chút hứng thú nhìn chằm chằm về phương hướng Luyện Tâm Điện, khóe miệng mang theo nụ cười.

Đột nhiên, lão nhân lôi thôi khẽ ồ một tiếng, ánh mắt chuyển động, trong hư không cách đó không xa đột nhiên có một lão giả thân thể nhỏ gầy đi ra, lưng còng, đang chậm rãi đi tới.

Bước tiến nhìn như rất chậm, thế nhưng trong chớp mắt đã đi tới bên cạnh lão nhân lôi thôi, loại ảo giác nhanh và chậm này cùng tồn tại ở dưới chân của lão giả nhỏ gầy, sản sinh ra sự tương phản cực lớn.

- Ôi chao, ngươi cũng đã bị kinh động sao, đã lâu không gặp.

Lão nhân lôi thôi cười lên tiếng chào hỏi, dường như biết rất rõ về lão nhân mới xuất hiện.

Lão nhân nhỏ gầy đáp một tiếng, lại nói:

- Các ngươi gây ra động tĩnh lớn như vậy, muốn không biết cũng khó, đây là đứa trẻ ngươi tìm về sao?

- Khà khà, coi như là vậy đi, thế nào?

Trong mắt lão nhân lôi thôi lóe lên một tia tự hào.

Lão giả nhỏ gầy bĩu môi, nói:

- Bình thường, hiện tại cũng không nhìn ra được gì nhiều.

Sau đó hắn lại đổi giọng, nói:

- Chỉ là đứa trẻ này đối với trận pháp có nghiên cứu quả thực rất sâu, tu sĩ ở trong tuổi của hắn, có thể ngộ đạo trận pháp tới loại trình độ này, ta chưa từng thấy qua. Nếu như bồi dưỡng cho tốt thì quả thật có thể trở thành một Trận pháp đại sư, có thể giúp hắn đi xa hơn trên con đường trận pháp nhất đạo.

Lão nhân lôi thôi ngạo nghễ nói:

- Đó là chuyện đương nhiên, ba ngàn đại đạo, các đường không giống nhau, nhưng nếu ngộ đến mức tận cùng thì đều có thể có uy lực mạnh mẽ, đội trời đạp đất.

Lão giả nhỏ gầy nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Nhìn năng lực phá giải tầng sáu của hắn thì tuyệt đối không có khả năng xông qua được tầng bảy.

- Cái này ta cũng thấy vậy, chỉ là người này cũng coi như là một nhân tài.

Lão giả lôi thôi đáp.

Đúng vào lúc này, thân ảnh ở trên tầng sáu của Luyện Tâm Điện rốt cục đã lần nữa động, một lần hành động đã dẫn động ánh mắt của mấy ngàn tu sĩ.

Chương 128: Nguy Cơ Tầng Bảy!

Ước chừng qua ba canh giờ sau, đạo thân ảnh kia đã lần nữa hành động.

Trong lòng đông đảo tu sĩ cũng đã có suy đoán, sợ là người này cũng đã phá giải được trận pháp trong tầng thứ sáu của Luyện Tâm điện rồi.

Quả nhiên, dưới cái nhìn soi mói của đám tu sĩ, ánh sáng của Luyện Tâm đại trận tầng thứ sáu chậm rãi biến mất, lần nữa rơi vào trong bóng tối, mà đạo thân ảnh kia cũng biến mất ở phía sau bóng tối.

Mọi người nín thở ngưng thần nhìn chằm chằm vào tầng thứ bảy Luyện Tâm điện, bọn họ muốn biết, tu sĩ này sẽ bước lên trên tầng thứ bảy nữa hay không.

Tầng thứ bảy Luyện Tâm điện ở trong lòng của mọi người là một tồn tại cấm kỵ, bởi vì mặc dù là ngũ đại đệ tử hạch tâm thì cũng chỉ có Đông Phương Dã và Tô Thất Thất đã từng thông qua tầng thứ sáu, không có người nào có thể ở ngây ngốc trong chốc lát ở trong tầng thứ bảy được.

Tầng sáu và tầng bảy nhìn như chỉ có kém một tầng, thế nhưng chênh lệch trong này lại khác biệt như trời và đất.

Lúc này đã gần đến chạng vạng, bên ngoài có đầy tu sĩ, có chừng hơn ba ngàn người, đệ tử ngoại môn hầu như đều ở đây, trong hàng đệ tử nội môn trừ bế quan tu luyện ra, đại đa số tất cả cũng đi ra quan sát.

Nhiều tu sĩ như vậy tụ chung lại một chỗ, nhưng lại không phát ra một tia âm hưởng nào, toàn bộ nơi này đều lặng ngắt như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe, tất cả mọi người đang lẳng lặng chờ đợi đạo thân ảnh kia lần nữa xuất hiện, chờ đợi ánh sáng của Luyện Tâm đại trận tầng bảy xuất hiện ở trên không trung.

Thân thể của tông chủ Hoắc Sâm trên không trung cũng chưa hề có một chút hành động nào, thậm chí ngay cả biến hóa rất nhỏ cũng không có, chỉ có thần thái trong mắt càng ngày càng rõ ràng.

Đột nhiên, ánh sáng trong Luyện Tâm đại trận tầng thứ bảy đại thịnh, đạo thân ảnh kia xuất hiện ở trên đó!

Bên ngoài ầm ầm sôi trào, bộc phát ra tiếng gầm cuồn cuộn.

- Người này thực sự đi lên khiêu chiến tầng bảy Luyện Tâm điện, hắn đã thực sự leo lên!

- Đúng vậy, không ngờ hắn lại thực sự muốn khiêu chiến tầng bảy Luyện Tâm điện, chỗ đó chưa bao giờ có ghi chép đệ tử thông qua đó.

- Hiểu biết của người này đối với trận pháp thật là đăng phong tạo cực, đừng quan tâm người ta thông qua như thế nào, người như thế cũng đáng để bội phục.

Trên đỉnh tiên sơn được Linh khí bao phủ, cửa lớn động phủ có khắc hai chữ Đông Phương đột nhiên mở ra, bên trong có một tu sĩ thân thể khôi ngô cao to chậm rãi đi ra, mặc đạo bào màu tím, mặt như quan ngọc, phong thái tuấn lãng, hai tròng mắt giống như linh thạch hiếm có vậy, không ngừng lập lòe tỏa sáng.

Người này không rời khỏi tiên sơn mà là từ trên đỉnh núi mắt nhìn xuống phía Luyện Tâm điện, ánh mắt lộ ra một tia cổ quái, khẽ cười nói:

- Tình cảnh thật là lớn, tu sĩ này có ý tứ.

Trên mặt tảng đá lớn ngoài cửa tông, trên đó có hai lão nhân đang ngồi, một người cả người lôi thôi, người kia thân thể nhỏ gầy.

Lão giả nhỏ gầy có chút kinh ngạc nói:

- Không nghĩ tới người này lại đi qua sáu tầng Luyện Tâm đại trận, mà vẫn còn dám đi lên tới tầng thứ bảy.

- Hừ hừ, đây là gan dạ sáng suốt và khí phách, đứa trẻ này khá tốt.

Trong ngôn từ của lão giả lôi thôi không thiếu vẻ tán thưởng đối với Lâm Dịch.

Lão giả nhỏ gầy lắc đầu cười khẽ, nói:

- Ta nhìn tình huống ở tầng sáu của hắn, hầu như có thể dự đoán ra được, đứa trẻ này không trụ được một khắc đồng hồ ở tầng bảy, có thể ngắn hơn.

- Thì tính sao chứ, ngươi tìm cho ta một người tài giỏi như thế xem nào?

Lão nhân lôi thôi trừng mắt trách cứ, rất khinh thường nói.

Tầng thứ bảy Luyện Tâm điện.

Trên thực tế, Lâm Dịch do dự rất lâu ở tầng sáu là bởi vì hắn có hiểu biết đối với tu vi trận pháp của mình, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, đại trận tầng bảy sẽ khó hơn đại trận tầng sáu này gấp mười lần!

Mà lúc Lâm Dịch phá giải trận pháp tầng sáu thì cũng đã cảm giác được tâm lực lao lực quá độ, nhất tâm nhị dụng có chút lực bất tòng tâm. Nếu như mạnh mẽ leo lên tầng bảy, rất có thể sẽ bị sát khí phía trên trực tiếp đồng hóa.

Nhưng Lâm Dịch vẫn muốn đi thử một lần, dù sao hắn đã liên tiếp phá sáu đại trận, nếu như không vượt qua tầng cuối cùng, tóm lại hắn sẽ không cam lòng.

- Cho dù sát khí bên trong quá bá đạo, với năng lực chịu đựng của ta, có lẽ cũng có thể bứt ra trong nháy mắt được.
Nghĩ đến đây, Lâm Dịch hít sâu một hơi, đề cao tinh thần, bước lên tầng thứ bảy của đại điện.

Mới vừa bước vào, trong nháy mắt đại trận tầng bảy đã được khởi động, sát khí bên trong giống như là thực chất vậy, bao phủ cả người Lâm Dịch lại.

Lâm Dịch có cảm giác như đang đặt mình ở trong vũng bùn, nửa bước khó đi, đừng nói là phá giải trận pháp, cho dù là tâm thần cũng dần dần bị sát khí gặm nhấm, có cảm giác như rơi vào bên trong vực sâu sát lục.

Hai tròng mắt của Lâm Dịch dần dần trở nên đỏ hồng, hồng quang trong mắt so với quang mang của đại trận còn sáng hơn, sát khí trong đại trận dần dần cùng hòa làm một thể với sát khí trong cơ thể hắn, mái tóc đen không gió tung bay, cả người giống như một sát thần từ trong địa ngục đi ra.

- Không được, không ngây ngô ở trong nơi này mãi được!

Trong đầu Lâm Dịch nhanh chóng suy nghĩ, thừa dịp ý thức thanh tỉnh, muốn trở lại tầng sáu của đại điện, nhưng toàn bộ thân thể lại như không thuộc về mình vậy, căn bản không thể di chuyển được.

Cả người Lâm Dịch run rẩy, liều mạng giãy dụa, muốn rút đi, thế nhưng lại lực bất tòng tâm. Tâm thần cũng dần dần mất đi phương hướng, hai tay nắm chặt, toàn thân tản ra sát cơ ngập trời, sát khí hầm hập.

Nhưng vào lúc này, ma hải trong đan điền đột nhiên xuất hiện một tia sóng!

Ma hải vốn rất an phận rốt cục ở trong thời điểm chỉ mành treo chuông này xuất hiện dị động, điều này làm cho cảnh ngộ của Lâm Dịch lại càng họa vô đơn chí, tình thế đột ngột biến đổi!

Trong ma hải đen nhánh như mực chợt nổi lên một cành hoa, giống như ở chỗ sâu trong Ma Hải có một đôi mắt ác độc đỏ thắm, đang chăm chú nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, giống như độc xà vậy, tùy thời có dị động.

Mắt thấy tâm thần của Lâm Dịch dần dần thất thủ, ở chỗ sâu trong ma hải dần dần hiện ra một bóng đen, chậm rãi di chuyển, sau một lát đã xuất hiện ở trên mặt biển.

Ma chỉ diệt thế ẩn giấu đã lâu giờ khắc này rốt cục đã không nhịn được nữa mà ló lên trên mặt biển!

Lâm Dịch thấy một màn như vậy, sắc mặt đại biến, tâm thần chấn động, trong nháy mắt đã lộ ra sơ hở, bị sát khí cuốn vào.

Mà Ma chỉ diệt thế trong đan điền vừa thò đầu ra, treo ở trên không ma hải thì thân kiếm của đoạn kiếm thần bí run rẩy lên, phát ra một đạo khí tức cực kỳ sắc bén. Kiếm khí như sương, Ma chỉ như bị sét đánh, cả người chấn động, lần nữa chìm vào trong ma hải rồi lập tức biến mất.

Tuy rằng nguy cơ Ma chỉ tạm thời bị đoạn kiếm thần bí giải trừ, nhưng sát khí ở trên tầng thứ bảy này lại hoàn toàn khống chế gặm nhấm Lâm Dịch, hai mắt Lâm Dịch đỏ bừng, áo bào chấn động, mái tóc đen tung bay. Hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét, sát ý ngập trời!

Trạng thái của Lâm Dịch rất không ổn, nguy trong sớm tối, nếu như hắn nhịn không qua được cửa ải này, sợ rằng cho dù may mắn chạy trốn được thì tâm thần cũng sẽ bị thương nặng.

Bên ngoài Luyện Tâm điện.

Các tu sĩ nghe thấy một tiếng huýt sáo dài này của Lâm Dịch, tất cả đều biến sắc, sát khí trong tiếng huýt gió này quá rõ ràng, bọn họ rất quen thuộc, đây là dấu hiệu bị sát khí hoàn toàn khống chế, thôn phệ tâm thần mới có được.

Phản ứng của các tu sĩ cũng không giống nhau, có người bóp cổ tay thở dài, có người vẻ mặt có vẻ trào phúng.- Khà khà, tiểu bối vô tri, cuồng vọng tự đại, ngươi thực sự cho là Luyện Tâm điện dễ qua như vậy hay sao?

Lý Trấn Hải liên tục cười lạnh.

Có tông chủ Hoắc Sâm ở đây, Đường trưởng lão không dám nói lời trào phúng, nhưng trong mắt vẫn bộc lộ ra vẻ hả hê.

Minh Không biết có lẽ Hải Tinh sẽ không có nguy hiểm, thế nhưng nhìn thấy hắn một thân một mình bước lên trên tầng bảy của Luyện Tâm điện, trong mắt của nàng hiện lên vẻ kính nể.

- Tỷ tỷ, hắn không sao chứ.

Câu này là hỏi về tình huống của Lâm Dịch.

Lúc này sắc mặt của Tô Thất Thất rất ngưng trọng, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ lo âu, khẽ thở dài:

- Ta cũng không biết, nhưng tông chủ có mặt ở đây, có lẽ trong thời khắc mấu chốt tông chủ sẽ ra tay.

Tông chủ Hoắc Sâm mím môi, trong mắt có quang mang kỳ lạ đại thịnh, nhưng không có ý xuất thủ chút nào.

Ở trên tảng đá lớn ngoài cửa tông, lão giả nhỏ gầy nói:

- Quả nhiên không ngoài dự liệu, đứa trẻ này sắp bị sát khí đã khống chế, ngươi còn không cho người xuất thủ hay sao?

Câu nói sau cùng là nhìn về phía lão nhân lôi thôi, lão nhân lôi thôi ngáp một cái, dường như không để ý tới, nói:

- Vô phương, cứ nhìn đi.

- Khà khà, sát khí tầng thứ bảy cũng không giống bình thường, nếu như cái tâm thần của đứa trẻ này bị thương nặng, sau này ngươi đừng có hối hận.

Lão giả nhỏ gầy liếc mắt nhìn lão nhân lôi thôi.

Lão nhân lôi thôi chậm rãi nói:

- Sẽ không yếu ớt như thế đâu, có thể đứa trẻ này còn có thể kiên trì được thêm lát nữa

- Sao? Sao ngươi lại có suy đoán như vậy chứ?

Trong lòng bàn tay của lão nhân lôi thôi đột nhiên xuất hiện một tấm đạo phù, nếu như Lâm Dịch ở đây nhìn thấy thì nhất định sẽ kinh hô, cái đạo phù này chính là tín vật mà thần côn cho hắn, là tấm đạo phù bị lão nhân lôi thôi thiêu hủy.

- Đây là tín vật mà thần côn kia cho đứa trẻ này, người được thần côn nhìn trúng cũng sẽ không quá kém.

Lão nhân lôi thôi nói.

Lão giả nhỏ gầy nhăn mặt cau mày, nói:

- Thần côn còn sống sao? Tấm đạo phù rách nát này có thể tùy ý thấy được, sao ngươi có thể suy đoán là của thần côn cơ chứ?

Lão nhân lôi thôi vứt tấm đạo phù này cho lão giả nhỏ gầy, cười gian nói:

- Đạo phù quả thực rất phổ thông, nhưng chữ xấu như vậy cũng chỉ có thần côn mới có thể viết ra được.

Lão giả nhỏ gầy nhận lấy vừa nhìn qua, lập tức rất tán đồng đáp lại:

- Không sai, so với trước đây còn xấu hơn.

Hai vị lão nhân đồng thời phát ra một trận tiếng cười vui sướng.

Chương 129: Tử Vi Tái Hiện

Tình hình của Lâm Dịch đã rất là nguy cấp, sát khí nhập thể phệ tâm, ý thức của Lâm Dịch dần dần trở nên không rõ, nhưng trong lòng vẫn có một phần chấp niệm, muốn kiên trì.

Nhưng vào lúc này, ánh sáng trong đại trận đã dần dần biến hóa, trận văn lần nữa lóng lánh, có một cỗ lực lượng khổng lồ dâng lên, đánh về phía Lâm Dịch.

- Phanh!

Một tiếng trầm muộn vang lên, cả người Lâm Dịch khí huyết cuồn cuộn, được cỗ ngoại lực này kích thích, tu vi cũng không áp chế được nữa.

Tu vi Trúc Cơ trung kỳ toàn lực bắn ra, khí huyết màu lam đại thịnh, kiếm khí bên ngoài thân thể ngang dọc, xen lẫn sát khí như thực chất, cả người nhìn qua như một vị sát thần, không ai bì nổi.

Cỗ ngoại lực này đánh thẳng vào thân thể của Lâm Dịch, muốn bắn hắn ra bên ngoài đại trận.

Nhưng tính cách của Lâm Dịch quật cường, càng là như vậy thì lòng phản kháng của hắn lại càng mạnh, cắn chặt răng, đốt ngón tay trên hai bàn tay bởi vì nắm chặt cho nên có chút trắng bệch, cả người đã sớm ướt đẫm, một mình đối kháng với sát khí có mặt khắp nơi ở trong đại trận, cùng với một cỗ lực lượng rất là mạnh mẽ tràn ngập khắp nơi.

- Phanh! Phanh! Phanh!

Cỗ lực lượng trong đại trận này từ từ tăng lên, nếu không phải Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch có khí huyết cường hãn, sợ rằng đã sớm bị bắn ra ngoài đại điện rồi.

Khóe miệng của Lâm Dịch đột nhiên có một tia vết máu tràn ra, hắn đã dần dần không chịu được nổi cỗ lực lượng này, hai chân có hơi run lên, nhưng trong mắt lại có vẻ điên cuồng dâng lên, ý lùi không giảm.

Nhưng vào lúc này, dị biến nổi lên!

Mi tâm của của Lâm Dịch bỗng nhiên sáng choang, dần dần hiện ra một đạo ánh sáng màu tím, ngày càng sáng rõ, chậm rãi ngưng tụ thành hình, di chuyển ở mặt ngoài của mi tâm.

Trong thức hải của hắn, khẩu quyết hơn trăm chữ nhiều lần ngâm xướng, ánh sáng màu tím đại thịnh, nguyên thần của Lâm Dịch ngồi ở giữa không trung trong thức hải, toàn thân là màu tím, ngôi sao màu tím sau lưng như ẩn như hiện, từ từ trở nên rõ ràng.

Trên đầu của Lâm Dịch có ánh sáng màu tím lóng lánh, trong mi tâm thoáng hiện ra một ngôi sao màu tím, trong huyệt đạo bốn phía cũng có quang mang tăng mạnh, bên trong có từng ngôi sao nhỏ chuyển động.

Ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt của toàn thân cũng mơ hồ tản ra một chút tinh quang, nhưng không có ngôi sao hiện lên.

Cùng lúc đó, trên bầu trời bên ngoài Luyện Tâm điện đột nhiên nổi lên biến hóa.

Vốn đang là chạng vạng, bóng đêm còn chưa buông xuống, mặt trời chiều cũng chỉ mới hạ xuống được một nửa.

Nhưng ngay khi trên đầu Lâm Dịch có ánh sáng màu tím đại thịnh, giống như biến ảo thành một ngôi sao màu tím, lúc này trong thiên địa sinh ra dị tượng!

Bóng đêm không hề có dấu hiệu báo trước buông xuống, trong tông môn này không có một chút ánh sáng nào nữa, tất cả đều chìm vào trong bóng tối.

Trong tông môn có một cơn gió nhè nhẹ chậm rãi thổi tới, mang theo một loại khí tức cổ xưa tĩnh lặng, toàn bộ không gian như trở nên yên lặng, không có bất kỳ tiếng động nào nữa.

Bỗng nhiên! Một ngôi sao màu tìm cổ xưa thê lương hiện lên ở trong trời đêm, lộ ra một tia khí tức phong cách cổ xưa đại khí, mang theo tang thương của năm tháng, ở giữa chân mày của Lâm Dịch đối chiếu với ngôi sao xa xa.

Trong trời đêm cũng là vô số ngôi sao màu tím lóng lánh không thể tính toán được, tản ra mị lực và quang mang độc hữu, bao phủ ở phía trên Luyện Tâm điện.

Những ngôi sao trở thành ánh sáng duy nhất trong thiên địa, giống như là chúa tể của phiến thiên địa này.

Thiên dịa biến sắc, dị tượng xảy ra!

Các tu sĩ ồ lên, rất là mù mịt. Từng người một như trở nên ngây ngốc, sững sờ đứng ở tại chỗ, vẻ mặt khiếp sợ nhìn lên trên ngôi sao màu tím đang xoay tròn bên trên bầu trời, giống như đã quên mất hít thở.

Sắc mặt tông chủ Hoắc Sâm đại biến, vẻ kỳ lạ trong mắt đại thịnh, vô cùng chấn động.

Mà hai lão giả ở trên tảng đá ngoài cửa tông, vốn là người rất bình tĩnh thì lúc này cả người chấn động, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, còn có một loại kích động mà người thường khó có thể biết được.

Bọn họ đồng thời phát ra một tiếng thét kinh hãi:

- Tử Vi tinh thuật!

Vẻ mặt của lão nhân lôi thôi trở nên nghiêm chỉnh, cả người đột nhiên bắn ra một cỗ khí tức mang theo uy thiên địa, ánh mắt chuyển về phía tầng bảy Luyện Tâm điện, giống như đã nhìn thấu Luyện Tâm điện, nhìn thấy mỗi một hành động của Lâm Dịch.

Lão giả nhỏ gầy ngước nhìn ngôi sao màu tím cổ xưa thê lương trên bầu trời kia, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp, có mê man, có kinh hỉ, không thể nói nên lời, có thở dài.

Nửa ngày sau, lão giả nhỏ gầy mới thở dài một tiếng, nói:
- Không nghĩ tới Tử Vi tinh thuật lại được truyền thừa xuống.

- Không sai, đây là chiếm được truyền thừa Tử Vi tinh thuật hoàn chỉnh, không giả được.

Tuy rằng trong mắt lão nhân lôi thôi kinh hỉ vạn phần, nhưng khóe miệng lại lộ ra một tia đau khổ.

- Ánh mắt của thần côn quả thực khá tốt.

Lão giả nhỏ gầy đột nhiên nói.

Lão nhân lôi thôi gật đầu nói:

- Ta từng nghĩ tiểu tử này có thể sẽ mang cho hai lão đầu chúng ta kinh hỉ, nhưng lại thật không ngờ lại là chấn động như vậy. Sinh thời có thể gặp lại Tử Vi tinh thuật, cũng không uổng cuộc đời này.

- Ngươi nói hắn còn sống được không?

Trong mắt của lão giả nhỏ gầy đột nhiên lộ ra vẻ mong đợi.

Lão nhân lôi thôi cười khổ lắc đầu, nói:

- Năm đó Ma vực chi chiến ta và ngươi đi quá muộn, nhưng tình hình lúc đó ngươi cũng đã nhìn thấy, cao thấp toàn tông gần vạn người, không có một người nào may mắn tránh khỏi. Bọn họ đã chọc tới một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng được. Tứ đại Hoàng tộc của Hồng Hoang và ba đại tông phái đã rất lâu rồi không ra tay với Ma vực, chỉ áp dụng biện pháp đề phòng, chắc có lẽ bọn họ đã biết bên trong tồn tại cái gì đó.

- Nếu không phải là hắn, có lẽ hôm nay ta và ngươi cũng đã chôn xương ở trong Ma vực rồi.

Lão giả nhỏ gầy lần nữa thở dài một tiếng.

Hai người đồng thời trở nên yên tĩnh, dường như đã rơi vào bên trong hồi ức.

Lão nhân lôi thôi đột nhiên nói:

- Có thể năm đó chúng ta đều sai.

- Không chỉ sai, hơn nữa còn sai rất hồ đồ, nếu không phải như thế thì sao chúng ta có thể rơi vào tình cảnh thế này được? Lánh đời không ra Hồng Hoang, phong sơn đóng cửa. Kỳ thực năm đó hắn đã đúng, chúng ta đều sai.

- Lão Vũ và Lão Thiên cũng đã chôn xương ở tha hương, nhiều năm như vậy mà vẫn không có tin tức. Nếu như năm đó ta nghe đề nghị của hắn thì có lẽ hôm nay Hồng Hoang cũng không đến mức có tình cảnh như vậy, tùy ý để Hoàng tộc nắm quyền, tùy ý làm bậy. Nếu không những người phàm ở gần Tiềm Long sơn cũng sẽ không uổng mạng.

Trong mắt lão giả lôi thôi lóe lên vẻ hối hận thật sâu.Lão giả nhỏ gầy thở dài nói:

- Hoàng tộc cũng là bất đắc dĩ mới làm vậy, điểm này chúng ta rất rõ ràng, dù là chúng ta cũng chưa chắc đã làm được tốt hơn được.

Lão giả lôi thôi lộ ra vẻ bi thương, lớn tiếng nói:

- Năm đó Lão Vũ và Lão Thiên không đồng ý với Hoàng tộc cho nên mới cử tông viễn chinh, không muốn có một kết thúc u ám. Kỳ thực theo chân bọn họ một lần, hai chúng ta đều là người nhu nhược!

- Thế nhưng nếu không phải chúng ta còn sống thì sao lại gặp phải đứa trẻ này chứ.

Lão giả nhỏ gầy đưa ánh mắt chuyển lên trên người Lâm Dịch đang ở trong Luyện Tâm điện.

Trong mắt lão nhân lôi thôi đột nhiên dần hiện ra một tia quyết đoán, lên tiếng nói:

- Năm đó chúng ta chưa thể hoàn thành tâm nguyện, không bằng thực hiện trên người này đi?

- Quyết định rồi sao?

Lão giả nhỏ gầy hỏi.

Lão nhân lôi thôi hít sâu một hơi, gật đầu, chậm rãi nói:

- Ý của thần côn là để cho người này đại biểu tông môn đi tham gia đại chiến trăm tộc, ta và ngươi sao không mượn cơ hội này mà không lánh đời phong sơn nữa, để cho vinh quang của tông môn tái hiện trong Hồng Hoang!

Ánh mắt của lão giả nhỏ gầy giống như lợi kiếm, xuyên thấu qua Luyện Tâm điện, chiếu đến trên người của Lâm Dịch.

- Tu vi của hắn có là Trúc Cơ trung kỳ, sợ rằng khó có thể bỗng nhiên nổi tiếng ở trong đại chiến trăm tộc, sợ rằng sẽ còn nguy hiểm. Ồ, khí huyết của người này...

Cả người lão giả nhỏ gầy này chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Ánh mắt của lão nhân lôi thôi hiện lên vẻ ngạc nhiên, nói:

- Người này cũng không phải là thân thể phàm thai, lực khí huyết thật là mạnh mẽ sắc bén, mang theo một cỗ sắc bén không gì không phá, đây là thể chất gì, Hồng Hoang chưa bao giờ xuất hiện qua loại thể chất này!

- Như thế rất tốt, như vậy cũng nắm chắc hơn được một phần.

Lão giả nhỏ gầy gật đầu nói.

Lão nhân lôi thôi nói:

- Nếu như người này có thể thu được tư cách đệ tử hạch tâm, không bằng để hắn tiếp nhận tâm nguyện năm đó của chúng ta, hoàn thành tiếc nuối mà chúng ta chưa dứt. Năm đó chúng ta đã bỏ qua một lần, lần này nói thế nào cũng không thể lần nữa sai được!

Trong mắt lão giả nhỏ gầy lại lộ ra một tia tiếc hận, than thở:

- Chỉ là đáng tiếc, hôm nay cũng chỉ còn lại có hai người ta và ngươi, nếu như... Ài.

Lão nhân lôi thôi nói:

- Không có cách nào cả, ta thấy tương lai của người này tuyệt đối sẽ bất phàm, ngươi phải biết rằng, ánh mắt của thần côn tuyệt sẽ không sai, huống chi, người này là truyền nhân của hắn!

Lão giả nhỏ gầy gật đầu đáp:

- Không sai, ta đã bắt đầu mong đợi rồi.

Lão nhân lôi thôi nói:

- Đợi người này tiến vào bên trong môn, chúng ta sẽ để tông môn xuất sơn, để cho những người này đi ra ngoài lịch lãm sớm một chút, như vậy cũng có thể ứng phó tốt hơn với biến hóa sau này. Hồng Hoang nghênh đón đại thế hoàng kim, thiên tài xuất hiện lớp lớp, các yêu nghiệt thể chất cũng ào ào xuất sơn, đời này nhất định cũng là một thời đại đại bỉ. Ai có thể ngạo thị chư hùng, đứng ở trên ngọn núi tiên đồ cao nhất, chỉ sợ cũng chỉ có tương lai mới có thể biết được...

Chương 130: Thông Qua Tầng Bảy

Thần thức của đông đảo tu sĩ bị Luyện Tâm điện ngăn cản, không cảm giác được tình huống ở bên trong, chỉ có thể nhìn được một đạo thân ảnh mơ hồ, bọn họ mơ hồ cảm giác được loại dị tượng thiên địa trước nay chưa từng có này, bởi vì nó có quan hệ cùng với Luyện Tâm đại trận của tầng bảy Luyện Tâm điện.

Cũng chỉ có tông chủ Hoắc Sâm mới có khả năng nhìn thấu được Luyện Tâm điện, biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở bên trong. Mà hắn lại càng biết được, tất cả biến hóa đều là do tu sĩ bên trong này làm ra.

Trên tiên sơn Linh khí dày đặc, thanh niên mặc đạo bào màu tím, mặt như ngọc, hai mắt nhìn lên trên trời, nỉ non nói:

- Hóa ra tiến vào tầng bảy Luyện Tâm điện sẽ có thể dẫn động dị tượng thiên địa.

Lúc này, cửa của một tòa động phủ khác mở ra, trên động phủ có viết một chữ Ngụy.

Bên trong có một tu sĩ đi ra, người mặc áo tang vải thô, giống như tu sĩ bên ngoài, nhìn qua rất mộc mạc, khuôn mặt trầm ổn, nhìn ngôi sao đầy trời, trong mắt cũng lộ ra một tia chấn động.

Tu sĩ mặc đạo bào màu tím cảm nhận được người này, không khỏi khẽ cười một tiếng, nói:

- Không nghĩ tới lại kinh động tới Ngụy sư đệ, động tĩnh lần này quả thật có chút lớn.

Tu sĩ họ Ngụy trầm giọng nói:

- Đông Phương sư huynh nói đùa rồi, trong hàng đệ tử nội môn của tông môn không có người nào có thể lên tới tầng bảy Luyện Tâm điện, mặc dù người này dùng thủ đoạn để leo lên, thế nhưng cũng đáng để ta ra xem.

- Ha ha, không có đơn giản như vậy đâu. Tầng bảy Luyện Tâm điện và tầng sáu cách nhau khá xa, cho dù là ta cũng không có nắm chắc ngây ngô ở trong đó một chút nào cả, cho nên có lẽ rất nhanh người này sẽ bị bắn ra ngoài điện.

Tu sĩ họ Ngụy nhếch miệng, cũng không nói tiếp.

Tầng bảy của Luyện Tâm điện.

Cả người Lâm Dịch bắn ra khí huyết màu lam, kiếm khí đan xen quay chung quanh toàn thân, thức hải bắn ra từng đạo ánh sáng màu tím, dị tượng xuất hiện, ngôi sao màu tím thần bí chậm rãi chuyển động, pháp quyết hơn trăm chữ ngâm xướng nhiều lần ở trong thức hải của hắn.

Tinh thần lực đã lâu không thấy từ trên đỉnh đầu chậm rãi truyền vào trong cơ thể, nhanh chóng chảy trải qua tứ chi bách hài, dũng mãnh tràn vào ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt trong toàn thân, bộc phát ra một tia ánh sáng màu tím.

Trên đầu của Lâm Dịch có hơn mười khối tinh quang lóe ra ánh sáng chói mắt, quần tinh vờn quanh, nguyên thần lực tăng mạnh, đã mơ hồ có xu thế đột phá Trúc Cơ, bước vào Kim Đan.

Cũng không biết trải qua bao lâu, cả người Lâm Dịch chấn động, nguyên thần bên trong thức hải đột nhiên đứng thẳng, ngửa mặt lên trời huýt sáo dài, ánh sáng màu tím hơn xa trước đó, nguyên thần trở nên càng thêm cô đọng, ngôi sao màu tím phía sau cũng ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Nguyên thần đột phá! Tu vi thần thức đã đạt đến Kim Đan kỳ!

Trong nháy mắt này, Lâm Dịch đột nhiên cảm giác cả người trở nên nhẹ nhàng, linh giác cường đại hơn trước nay chưa từng có, ý thức cũng dần dần khôi phục, thế giới trong tầm mắt của hắn như trở nên mơ hồ, nhiều màu hơn.

Mà nguyên thần trên hòn đá vô danh trong thức hải dường như cũng cảm nhận được cỗ lực lượng nguyên thần cường đại này, sinh cơ của nó cũng lần nữa hiện lên, lông mi nhẹ nhàng rung động, nửa ngày qua mới trở lại yên tĩnh.

Mà lúc này Lâm Dịch đang đắm chìm trong đột phá, cho nên không có chút cảm giác nào đối với tất cả mọi chuyện.

Tử Vi tinh thuật không hổ là đệ nhất bí thuật Luyện Thần, trong nửa năm ngắn ngủi, rốt cuộc đã làm cho tu vi thần thức của Lâm Dịch đột phá Trúc Cơ, bước vào đan đạo.

Khi Lâm Dịch khôi phục ý thức, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng biến hóa lớn lao ở trong cơ thể.Một cỗ sát khí giống như thực chất dũng mãnh tiến vào trong cơ thể của Lâm Dịch, giăng khắp nơi ở trong đó, sắc bén cuồng bạo rót vào mỗi một góc bên trong cơ thể của hắn.

Mà sau khi cỗ tinh thần lực này dũng mãnh tiến vào trong cơ thể, sát khí nồng nặc này dường như đã có phương hướng.

Tinh thần lực chậm rãi chảy trải qua ba trăm sáu mươi lăm đại huyệt, dẫn ra toàn bộ sát khí ẩn núp trong cơ thể của Lâm Dịch, dưới sự dẫn dắt của nó, sát khí chậm rãi vọt tới cánh tay trái của Lâm Dịch.

Lòng vòng như vậy, sát khí nhập thể, sau đó ở dưới sự dẫn đường của tinh thần lực, toàn bộ đều chảy về phía cánh tay trái của Lâm Dịch. Những vị trí khác trong cơ thể hắn không có một chút sát khí nào nữa, loại dẫn dắt này hoàn toàn không ở trong tay của Lâm Dịch, nhưng hắn lại bó tay chịu chết, chỉ có thể lẳng lặng thừa nhận loại biến hóa quỷ dị này mà thôi.

Nếu nguy cơ trong cơ thể đã được giải trừ, Lâm Dịch cũng yên lòng, bắt đầu tĩnh tâm lại nghiên cứu trận pháp trong tầng thứ bảy đại điện.

Thời gian trôi qua, giống như trong nháy mắt vậy, ngay lập tức trôi qua.

Lâm Dịch đứng trọn một đêm trong tầng bảy Luyện Tâm điện, dường như sát khí trên cánh tay trái của trong cơ thể và sát khí trong trận pháp đã đạt đến một loại cân đối, sát khí trong cánh tay trái cũng mơ hồ có xu thế bão hòa.

Nhưng vào lúc này, trong bóng đêm phía ngoài đột nhiên có một đạo ánh sáng đẹp mắt thoáng hiện, đầu tiên chiếu xạ lên trên đỉnh Luyện Tâm điện, sau đó dần dần tản mát ra trên bãi cỏ tiên sơn.

Mặt trời mọc lên ở phía đông, ánh sáng mặt trời như máu.

Khi tia sáng này phá vỡ sự yên lặng và hoang vắng của bóng đêm, chiếu rọi lên trên gương mặt của đám tu sĩ, rơi vào trong tim thì bọn họ cảm nhận được từng đợt ấm áp truyền tới.

Suốt cả đêm, không có một tu sĩ nào rời đi, bọn họ đều đưa ánh mắt tập trung lên tầng bảy Luyện Tâm điện, tụ tập lên trên người thân ảnh nhìn như thông thường kia.

Bóng đêm nồng nặc bị ánh sáng mặt trời bị xua tan, bầu trời dần dần khôi phục lại màu xanh thẳm, trong cơ thể của Lâm Dịch có một cỗ tinh thần lực bị cắt đứt liên lạc, nhưng chuyện này đã không quan trọng nữa.

Lâm Dịch đã có thể hoàn toàn thích ứng với sát khí trên tầng bảy Luyện Tâm điện, trái lại trong lòng còn dâng lên một tia thân thiết, chúng nó và sát khí trong cánh tay trái của hắn vốn là đồng nguyên. Sát khí ở trong trận vẫn cuồng bạo sắc bén như trước, nhưng khi ở xung quanh Lâm Dịch lại trở nên ngoan ngoãn dị thường, không có một chút lực sát thương nào cả.
Lâm Dịch không rõ ràng lắm rốt cuộc trong cánh tay trái có nhiều sát khí mênh mông cuộn trào mãnh liệt như vậy là có tác dụng gì. Thế nhưng ở thời khắc mấu chốt cũng có thể tạo nên hiệu quả bất ngờ, ảnh hưởng đến tâm thần của đối thủ, vì thế mà dẫn đến đối thủ lộ ra sơ hở.

Lúc này cả người Lâm Dịch nhìn qua còn tầm thường hơn so với trước đây, khí tức cả người nội liễm, chỉ hơi phả ra tu vi Ngưng khí tầng năm, ánh mắt cũng giống như phàm nhân vậy, không có chút sát khí nào, đôi mắt trong suốt giống như một hồ nước.

Trước kia Lâm Dịch đã giết qua rất nhiều tu sĩ và Ma tộc, cho dù ẩn dấu như thế nào thì cả người cũng có thể tràn ra một tia sát khí như có như không, đây là lịch lãm sinh tử, là sát khí được sinh ra sau khi trải qua chém giết đẫm máu.

Nhưng hôm nay, toàn bộ sát khí trên người Lâm Dịch tụ tập bên trong trái cánh tay, những bộ vị khác không có chút mảy may nào cả. Lại thêm mặt nạ của thần côn cho hắn, khuôn mặt thanh tú, nếu như tay cầm cuốn sách thì quả thực sẽ giống như một vị thư sinh, tay trói gà không chặt.

Một đêm trôi qua, Lâm Dịch nhìn trận văn huyền ảo phức tạp dưới chân, thở dài một tiếng.

- Trận pháp tầng bảy Luyện Tâm điện quả thực là quá huyền diệu, dùng hiểu biết của ta đối với trận pháp hiện tại, quả thực là không có cách nào phá giải được trận pháp này.

Dù vậy, Lâm Dịch cũng hiểu rõ, dựa vào biểu hiện của hắn đã đủ để thông qua thí luyện nhập môn, lúc này hắn không thể làm gì khác hơn là chờ tương lai trận pháp có tinh tiến thì lại tới đây để phá giải.

Lâm Dịch nhìn lối ra trong tầng bảy đại điện, ánh mắt lộ ra một tia nóng bỏng.

- Đường trưởng lão, ta tới đây, đánh cuộc giữa ta và ngươi cũng nên có kết quả rồi.

Lâm Dịch xoay người mang theo Hải Tinh đi đến, hắn muốn theo cửa tầng bảy đại điện đi ra ngoài, để cho đám người Đường trưởng lão nhìn thấy. Tuy rằng hắn không thể phá giải được trận pháp ở tầng bảy, thế nhưng muốn đi qua đại điện tầng bảy sẽ lại như vào chỗ không người, thoải mái như thường.

Lâm Dịch kéo tay của Hải Tinh, người sau đi theo bên người của hắn, sát khí tầng bảy đại điện không thể tạo thành một chút thương tổn nào đối với Hải Tinh.

Ánh sáng trên đại trận tầng bảy Luyện Tâm điện không có lùi đi, các tu sĩ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng thân ảnh ở bên trong.

- Dùng mất một đêm, ta thấy chắc là tu sĩ này không phá giải được Luyện Tâm đại trận tầng bảy rồi.

- Đừng nói là có thể phá giải được hay không, ít nhất người ta cũng có thể ngây ngốc một đêm mà không có việc gì ở tầng thứ bảy, đừng nói là chúng ta, coi như là ngũ đại đệ tử hạch tâm cũng không có ai có thể đạt đến độ cao này được đâu đó.

- Đúng vậy, bất kể như thế nào, việc này vừa qua, như người này đã có danh tiếng vang xa ở trong tông môn xem. Ồ, người này đã động.

Dưới ánh mắt của các tu sĩ, đạo thân ảnh kia đột nhiên thối lui ra khỏi tầng bảy Luyện Tâm điện, một lát sau lại kéo tay một đạo thân ảnh thấp bé xuất hiện ở trong tầng bảy đại điện, sau đó chậm rãi đi đến cửa tầng bảy.

Tuy rằng bước chân chậm, thế nhưng lại trầm ổn dị thường.

Tuy rằng cảnh này nhìn như phổ thông, nhưng lại làm cho các tu sĩ không khỏi kinh hãi, không một ai mà không chấn động.

Nguyên nhân rất đơn giản, quang mang trong đại trận không lui đi, như vậy đã chứng minh trận pháp vẫn chưa bị phá giải. Mà hai đạo thân ảnh này có thể đi lại như thường ở trong tầng bảy Luyện Tâm điện, như vậy chỉ có một loại khả năng, bọn họ có thể chịu đựng được sát khí ở tầng bảy của Luyện Tâm điện!

Mặt của Đường trưởng lão xám như tro tàn, hiển nhiên hắn cũng nghĩ tới kết quả này, nhìn tầng bảy Luyện Tâm điện, khóe miệng hắn mang theo một tia đau khổ.

Sắc mặt hai người Lăng Dược, Lý Trấn Hải rất xấu xí, khó mà tin được nhìn một màn này xảy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau