BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Đánh Cược

Trong lòng của Lâm Dịch đã có tính toán một phen, cũng sẽ không lo lắng nữa, hắn nhìn Đường trưởng lão, thản nhiên nói:

- Ngươi còn chưa nói cho ta biết phải tham gia thí luyện nhập môn như thế nào.

Đường trưởng lão hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Đi theo ta.

Mấy người Lâm Dịch theo Đường trưởng lão đi tới trước tòa đại điện cao bảy tầng trên bãi đất trống, Đường trưởng lão mặt không thay đổi nói:

- Hai người các ngươi đi vào trong đi.

Lâm Dịch nhìn tòa đại điện trước mắt này, khẽ nhíu mày, thầm nghĩ:

- Rốt cuộc bên trong  đại điện này có huyền cơ gì chứ?

Hắn thử dò xét hỏi:

- Thế nào mới coi như là thông qua thí luyện nhập môn?

Trên mặt Đường trưởng lão hiện ra vẻ không kiên nhẫn, lạnh lùng đáp lại:

- Hỏi nhiều như vậy làm gì, nếu như thông qua tự nhiên ta sẽ biết, nếu như nói cho ngươi biết thì còn thí luyện cái gì nữa chứ!

Trong lòng Lâm Dịch thầm buồn bực, oán thầm một hồi:

- Lão nhân nhà ngươi cố lộng huyền hư, chờ một lát nữa ta sẽ khiến cho ngươi biết một chút về thủ đoạn của ta!

Lúc này Lâm Dịch đã hạ quyết tâm, nếu như tiến vào bên trong tòa đại điện này mà có chút cảm giác không ổn thì hắn sẽ toàn lực bạo phát tu vi, nhất định phải bảo vệ Hải Tinh thông qua thí luyện.

- Ta cũng muốn nhìn một cái, xem tu sĩ mà lão đầu trông cửa nói có tư chất thượng cấp kia có khả năng lớn tới đâu!

Đường trưởng lão ở bên cạnh lầm bầm nói một câu.

Câu nói này tuy nhỏ, nhưng mọi người ở đây lại nghe thấy rất rõ ràng.

Thân thể Lâm Dịch đột nhiên dừng lại, đứng im lặng tại chỗ một lúc lâu, trong mắt lóe lên vẻ quyết đoán, không khí chung quanh đột nhiên trở nên có chút biến hoá kỳ lạ, có áp lực xuất hiện.

Lâm Dịch đi thẳng tới trước mặt Đường trưởng lão, nhìn chằm chằm vào hai mắt của người sau, trầm giọng nói:

- Đường trưởng lão, ta và ngươi đánh cuộc chứ?

- Sao?

- Đánh cược Mộc Thanh ta có thể thông qua thí luyện nhập môn của tông môn các ngươi hay không!

Đường trưởng lão cười gian, nhíu mày nói:

- Đánh cuộc cái gì?

Lâm Dịch hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Nếu như ta thông qua thì sẽ tính ta thắng. Ngươi lập tức đi xin lỗi ở trước mặt thủ vệ trưởng lão! Sau này mỗi một lần nhìn thấy hắn ngươi đều phải cúi đầu khom người, gọi hắn một tiếng tiền bối. Ngươi dám đánh cá không!

Lời nói này nói năng rất có khí phách, như đinh đóng cột, sắc mặt của mọi người đều biến đổi, ào ào nhìn về phía Đường trưởng lão, không biết hắn sẽ đáp lại ra sao.

Một số tu sĩ phân tán ở chung quanh nghe được động tĩnh bên này cũng dần dần vây quanh.

Đường trưởng lão là người khôn khéo lõi đời, lông mi không có biểu hiện gì, cũng chưa vội vã đáp lại, ánh mắt đưa ngang một cái, lại còn hỏi ngược lại:

- Nếu như ngươi thua thì phải làm sao?

- Mặc cho ngươi xử trí!

Lâm Dịch lớn tiếng nói.

Tô Thất Thất hơi rung động, lên tiếng nói:

- Mộc Thanh, ngươi...

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ý bảo nàng không cần khuyên bảo.

Đường trưởng lão cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên một tia âm ngoan, lạnh giọng nói:

- Nếu như ta muốn một cánh tay của ngươi thì sao?

Lâm Dịch ngửa mặt lên trời cười to, đột nhiên cúi đầu, trong mắt chớp động vẻ điên cuồng, lớn tiếng nói:

- Một cánh tay thì tính là cái gì, nếu như ngươi thắng, có thể cầm lấy!

- Được, lão phu sẽ chơi với ngươi chơi!

Đường trưởng lão không chút do dự đáp ứng.

Ánh mắt của Tô Thất Thất nhìn về phía Lâm Dịch cũng có thêm vẻ kính phục, từ tận đáy lòng khen hắn một câu:
- Thật là can đảm, có khí phách!

Minh Không như là lần đầu tiên quen biết Lâm Dịch vậy, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

Lâm Dịch đưa ra quyết định này cũng không phải là máu trào lên não tạm thời, đầu óc phát nóng, hắn chỉ không quen nhìn thấy sắc mặt xấu xí của Đường trưởng lão. Lão nhân lôi thôi có ân truyền đạo với Lâm Dịch, làm cho ánh mắt của hắn trong nháy mắt trở nên rộng rãi hơn. Nếu không phải có lão nhân lôi thôi, sợ rằng cho dù Lâm Dịch đi hết đời thì cũng sẽ không nghiên cứu, ngộ ra tỉ mỉ chi đạo trong Hóa hình thuật được.

Mắt thấy lão nhân lôi thôi liên tục chịu nhục, Lâm Dịch không thể kiềm chế được, cho nên mới đánh cược với Đường trưởng lão.

- Nếu như dùng hết thủ đoạn, ta không tin còn không thông qua được thí luyện nhập môn của một tông môn!

Trong lòng Lâm Dịch mặc niệm.

Có lúc Lâm Dịch rất dễ bị kích động, kích động mà người thường khó có thể hiểu được.

Bị kích động, có thể vì một tiểu cô nương không có nhiều quan hệ với mình mà ra tay, khi còn chưa Ngưng Khí đã đi chém giết tu sĩ Trúc Cơ. Bị kích động, đơn giản là việc Uyển Nhi sư tỷ bị đánh đả thương, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, lại dẫm nát thiên tài một tông dưới chân, phế bỏ tu vi tại chỗ. Bị kích động, bởi vì vết thương của sư phụ mà lại có thể không chút sợ hãi đối kháng với thế lực lớn như Công Tôn hoàng tộc trong Thần ma chi địa. Bị kích động đến, hắn ra sức hoàn thành ước hẹn mười năm...

Lâm Dịch còn rất nhiều lần bị kích động, hoặc là thân tình, hoặc là không cam lòng, hoặc là hiệp nghĩa, hoặc là hổ thẹn.

Mỗi một lần kích động qua đi, Lâm Dịch cũng sẽ tự định giá lại, làm như vậy rốt cuộc có đáng giá hay không.

Nhưng kết quả của mỗi một lần đều là, không oán không hối hận!

Đúng vào lúc này, linh giác nhạy bén của Lâm Dịch đã tra xét được ở trên không trung hiện ra một tia ba động không thể tra xét được, dường như đang có người âm thầm truyền âm.

Lâm Dịch hơi liếc mắt nhìn, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt to cơ trí của Minh Không đảo tới đảo lui, cách không nhìn về phía Hải Tinh rồi nói gì đó.

Hiển nhiên Tô Thất Thất cũng đã nhận ra sự mờ ám của Minh Không, trên mặt nàng lộ ra một nụ cười bất đắt dĩ.

Ba động vừa mới quét qua giữa không trung không bao lâu, hư không đột nhiên bị lay động lại bị tiếng cười đánh cho xơ xác.

Minh Không sửng sốt, trong nháy mắt sắc mặt đã trầm xuống, trợn mắt nhìn về phía phương hướng tiếng cười.

Đám người Lâm Dịch cũng nghe tiếng nhìn lại, trong mây mù trên tiên sơn đột nhiên hiện ra một thanh niên mặc áo bào tím lạnh nhạt, thân pháp cực nhanh, tiếng cười không dừng, thân thể đã hóa thành một áng mây tím đi tới gần đây.

- Thân pháp thật nhanh!

Khóe mắt của Lâm Dịch có hơi giật mình, thần thức quét tu vi của người tới, trong lòng âm thầm kinh hãi, nghĩ ngợi nói:

- Người này mới chỉ chừng hai mươi mà lại có tu vi Kim Đan sơ kỳ!

Tốc độ thân pháp của người này hầu như có thể so được với bộ pháp thần bí của Lâm Dịch, Lâm Dịch không khỏi nhìn thêm mấy lần về phía người này.

Người vừa tới có khuôn mặt trắng nõn, khóe miệng mang theo nụ cười thân mật, hắn gật đầu với hai người Lâm Dịch, ở chỗ sâu trong mắt của hắn thoáng hiện một tia kiêu ngạo, chỉ là lại lập tức bị nụ cười kia che giấu.

Minh Không nhìn thấy người này tới, nhảy tới chỉ vào mũi hắn rồi nổi giận nói:

- Nham hiểm, ngươi tới đây làm cái gì, chỗ này không có chuyện của ngươi!

Người vừa tới hồn nhiên không để ý, cười khổ nói:

- Minh Không sư muội, tên của ta không phải là nham hiểm, ta là Lăng Dược. Mặt khác, theo phép lễ phép, ngươi phải gọi ta một tiếng Lăng sư huynh.- Sư huynh chó má gì, ngươi chính là một kẻ nham hiểm, đằng sau nụ cười ẩn chứa đao sắc, hừ!

Minh Không không buông tha người này, đối với người tới này nàng cũng không sợ hãi chút nào.

Hai tay Lăng Dược khoanh lại, ra vẻ vô tội, cười nói:

- Minh Không sư muội, ta biết ngươi là người thẳng thắn, trong lòng lại có khúc mắc đối với việc không thể trở thành đệ tử hạch tâm, nhưng đây cũng là chuyện không có cách nào chứ. Tu vi của ngươi không đủ, thì phải tu luyện nhiều hơn, ha ha.

Minh Không hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, hung ác nói:

- Tên nham hiểm nhà ngươi đừng có kiêu ngạo, ở đại bỉ tông môn ta sẽ giết ngươi trước, sau đó mới đi khiêu chiến Đông Phương Dã, các ngươi đều là cá mè một lứa, không có một người nào là đồ tốt cả!

- Được, ta sẽ chờ ngươi, chỉ là Minh Không sư muội vẫn nên đột phá đến Kim Đan kỳ trước rồi hãy nói, bằng không ngươi không có một chút cơ hội nào đâu.

Lăng Dược lắc đầu cười khẽ.

Dừng một chút, Lăng Dược nói:

- Ngũ Đại đệ tử hạch tâm, mỗi một người đều là tu sĩ Kim Đan. Minh Không sư muội, ngươi muốn làm đệ tử hạch tâm, không có dễ dàng như vậy đâu.

- Ai cần ngươi lo, sớm muộn gì sẽ có một ngày ta sẽ đánh bại ngươi!

Minh Không bị Lăng Dược cắt ngang lời truyền âm, trong lòng căm tức, nhưng loại mờ ám này lại không dễ nói ra mặt để giằng co được.

- Đệ tử hạch tâm cũng không có gì đáng nói, không cần thiết cả ngày khoe khoang ở đầu môi.

Tô Thất Thất lạnh nhạt nói một câu.

Trên mặt của Lăng Dược hiện lên vẻ tươi cười, đáp:

- Tô sư tỷ rất nói đúng, Tô sư tỷ trong hàng ngũ đệ tử hạch tâm cũng là người có thực lực cường đại, gần với Đông Phương sư huynh.

- Ngươi nói cái gì vậy, tại sao lại bảo là gần với? Tỷ tỷ và Đông Phương Dã đã giao thủ năm lần, song phương chẳng phân biệt được thắng bại, đâu có nhìn ra Đông Phương Dã mạnh hơn so với tỷ tỷ chứ.

Minh Không quá nhỏ tuôi, bị Lăng Dược kích cho nên lập tức đứng lên cãi cọ thay cho Tô Thất Thất.

Lăng Dược ra vẻ kinh ngạc, nói:

- Lẽ nào ngươi không biết sao, Đông Phương sư huynh từ khi bái nhập tông môn cho tới khi lên làm đệ tử hạch tâm, trên đoạn đường này chưa bao giờ thua trận. Trong lúc Đông Phương sư huynh và Tô sư tỷ chiến đấu, mỗi lần đều là ngang tay, đó là bởi vì Đông Phương sư huynh có ý nhường, điểm này tuy rằng ngoài miệng mọi người không nói, nhưng trong lòng lại đều biết rất rõ nha.

- Ngươi nói bậy!

Minh Không tính tình nóng nảy, bị Lăng Dược liên tục kích bác như vậy, cả người rồi đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí tức cuồng bạo, muốn ra tay với hắn.

Tô Thất Thất vội vã kéo lấy tay của Minh Không, nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó lạnh lùng nhìn Lăng Dược, nói:

- Ta không thích phân tranh phe phái, cũng chưa từng nghĩ tới tham dự vào. Thế nhưng nếu như ngươi bắt nạt Minh Không, ta không thể ngồi yên mặc kệ, đại bỉ tông môn, nhất định sẽ phân cao thấp!

Nụ cười Lăng Dược cứng lại ở trên mặt, lúng túng cười cười, nói:

- Tô sư tỷ hà tất phải tức giận, ta chỉ đùa với trẻ con một chút mà thôi.

- Đùa giỡn? Bên trong tông môn không được động thủ, nếu muốn tỷ thí phải lên Phù không thạch, vừa rồi nếu như Minh Không xuất thủ thì cũng sẽ bị thủ tiêu tư cách ở đại bỉ tông môn nửa năm sau, ở trước mặt ta không cần đùa giỡn tâm cơ, chỉ làm tăng thêm trò cười mà thôi!

Trong mắt của Tô Thất Thất lóe lên một tia đùa cợt.

Lăng Dược bị nói toạc ra tại chỗ, nụ cười trên mặt không giảm, vẫn ung dung nói:

- Đợi tới lúc đại bỉ tông môn rồi hãy nói, đối thủ của ngươi là Đông Phương sư huynh.

Sau đó Lăng Dược đang nói đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lâm Dịch cười nói:

- Đông Phương sư huynh chính là đệ nhất cao thủ trong hàng đệ tử của tông môn, có uy vọng cực cao, nếu bằng hữu có duyên bái nhập tông môn thì nên tự định giá, gia nhập vào phe phái nào là do ngươi quyết định.

Lời này của Lăng Dược rất có ý uy hiếp, mặt của Lâm Dịch không tỏ vẻ gì, không mặn không lạt trả lời một câu:

- Không nhọc ngươi phí tâm.

Lăng Dược cười cho qua, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia lạnh lẽo.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, trong lòng âm thầm cảm thán, dường như giữa những đệ tử này có tồn tại mâu thuẫn rất lớn. Nếu như hắn và với Hải Tinh bái nhập vào tông này thì sẽ khó tránh khỏi phải tiếp xúc vào tranh giành phe phái của bọn hắn.

Bản thân Lâm Dịch vô cùng phản cảm đối với mấy thứ này, nhưng Hải Tinh lại giao hảo cùng Minh Không, đến lúc đó Nhược Minh không tới tìm hắn thì dùng tính tình của hắn cũng tuyệt không cự tuyệt.

Lăng Dược lại cười nói:

- Hai bằng hữu, thí luyện nhập môn đang ở trước mắt, vào điện đi.

Chương 122: Thí Luyện Nhập Môn

Lâm Dịch mang theo Hải Tinh đi tới trước đại điện bảy tầng, quay đầu lại nhìn mọi người.

Vẻ mặt của mọi người không giống nhau, sắc mặt của Đường trưởng lão âm trầm, trong mắt mang theo một chút hả hê, Lăng Dược mặc dù nở nụ cười, thế nhưng nụ cười kia lại làm cho người ta vô cùng khó chịu.

Trong mắt Minh Không lộ ra vẻ lo âu, sắc mặt của Tô Thất Thất thì lãnh đạm, dường như cũng không coi việc này để ở trong lòng, nhưng lại gật đầu với Lâm Dịch.

Lâm Dịch tới vào trước đại điện, mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy một đạo thân ảnh dường như đã từng quen, vẻ mặt hàm hậu, hình dáng rất phổ thông.

Trong đầu Lâm Dịch lóe lên linh quang, hắn đã nhớ tới người này.

Người này chính là người lúc đầu hắn giết lên trên Tiềm Long sơn lúc, chính là tu sĩ cho những đứa trẻ đi Đông Độ Tiên Đảo thức ăn, không nghĩ tới đối phương lại tránh thoát một kiếp, không bị Ngưu Hoàng thôn phệ, lại còn tới tông môn thần bí này.

Lâm Dịch cũng không suy nghĩ nhiều mà xoay người mang theo Hải Tinh đi vào trong đại điện.

Mà lúc này, chung quanh đại điện bảy tầng dần dần hội tụ một chút tu sĩ, bọn họ bị động tĩnh lớn bên này hấp dẫn, cho nên mới chạy sang đây xem náo nhiệt.

- Lại có đệ tử tham gia thí luyện nhập môn, không biết có thể thông qua hay không.

- Cũng không biết hai người mới tới kia có lai lịch gì, không ngờ lại khiến cho hai đệ tử hạch tâm đứng ở bên cạnh quan sát.

- Đúng vậy, còn có tiểu ma nữ kia nữa, đệ nhất cao thủ nội môn.

- Ta nghe nói một người trong đó đã đánh cuộc với Đường trưởng lão, tiền đặt cược còn rất lớn.

Những tu sĩ này ầm ĩ nghị luận, đều đưa mắt chuyển lên trên thân đại điện bảy tầng ở trước mắt.

Minh Không nhìn hai người Lâm Dịch đi vào trong đại điện, trong lòng căng thẳng, ánh mắt lộ ra vẻ lo âu.

Tô Thất Thất nắm bàn tay nhỏ của Minh Không, cảm nhận được mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay của người sau, nàng an ủi:

- Minh Không, ngươi không cần phải lo lắng, thí luyện nhập môn này cũng chưa chắc đã khó khăn bao nhiêu.

Minh Không lại lắc đầu, tâm tình vô cùng sa sút, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, nhẹ giọng nói:

- Tỷ tỷ, tỷ không biết rồi, Hải Tinh tâm tính thiện lương, sợ rằng ngay cả con gà cũng chưa giết qua, sao hắn có thể chịu được thí luyện nhập môn cơ chứ?

Tô Thất Thất lại không cho là đúng, khẽ cười nói:

- Chưa hẳn, nếu như lòng nắm chắc, kiên trì giữ vững bản tâm, muốn qua cửa này cũng rất dễ. Ta xem Mộc Thanh tuyệt đối không có đơn giản như mặt ngoài, có thể hắn sẽ mang đến cho chúng ta kinh hỉ cũng không biết chừng.

Lăng Dược ở bên cạnh lắc đầu cười lạnh nói:

- Luyện Tâm Điện xem như là một tiêu chí của tông ta, bên trong có bảy tầng Luyện Tâm Đại Trận, tầng sau so với tầng trước còn gian nan hơn. Chỉ cần hơi lơ thì sẽ bị sát khí chiếm tâm thần, đánh mất bản tính, bị ném ra bên ngoài Luyện Tâm Điện. Khảo nghiệm của Luyện Tâm Điện là tâm tính của một người, có thể chịu đựng được sát khí ở bên trong hay không, không quan hệ tới tu vi. Cho dù người nọ có thể may mắn thông qua thì cũng không thể trợ giúp người ngoài qua được cửa này!

Trong lòng Minh Không lo lắng thay cho Hải Tinh, cho nên cũng không quan tâm tới Lăng Dược, người sau thấy vậy cũng chán nản, chỉ đành cười cười.

Đường trưởng lão có Lăng Dược làm chỗ dựa, sức mạnh cũng tăng lên một chút, hắn rất khinh thường nói:

- Đệ tử ngoại môn muốn tấn thăng làm đệ tử nội môn có một điều kiện. đó chính là chịu đựng sát khí phệ tâm ở tầng một Luyện Tâm Điện. Thí luyện nhập môn thì lại đơn giản hơn rất nhiều, chỉ cần có thể ngây ngô một khắc đồng hồ ở trong tầng một Luyện Tâm Điện, không bị sát khí khống chế tâm thần thì đã coi như thông qua thí luyện.

Đường trưởng lão đang nói đột nhiên chuyển giọng, có chút hả hê nói:

- Nhưng ta thấy tâm tính của hai người này còn chưa đủ để thông qua thí luyện nhập môn, hừ hừ, các ngươi cứ chờ nhìn đi, một lát nữa bọn họ sẽ không chịu nổi sát khí bên trong, sẽ bị chật vật đánh ra ngoài điện! Ta đang chờ lấy một cánh tay của tên tiểu bối cuồng vọng vô tri kia đây!Lâm Dịch mang theo Hải Tinh đi vào trong đại điện, cửa điện sau lưng khép lại, bên trong là một mảnh tối tăm.

Hai mắt của Lâm Dịch có thần quang chớp động, cẩn thận tản ra thần thức một chút, dò xét về bốn phía.

Đột nhiên, trong đại điện không hề có dự liệu có quang mang chói mắt và hoa mỹ sáng lên, có chút chói mắt.

Trong mắt của Hải Tinh lóe lên một tia sợ hãi, nhưng không lui về phía sau nửa bước mà vẫn nắm chặt nắm đấm, không sợ hãi nhìn về phía trước.

Lâm Dịch nhìn tia sáng quen thuộc ở xung quanh, đầu tiên là sửng sốt một chút, nửa ngày sau mới tỉnh táo lại, trong mắt đột nhiên hiện lên ý cười.

Ý cười trong mắt dần dần lan tràn ra, cuối cùng Lâm Dịch không nhịn được cười ha hả, dường như cảm thấy rất là buồn cười vậy.

Tuy rằng tia sáng này rất khiếp người, nhưng ở trong mắt của Lâm Dịch lại cực kỳ quen thuộc, thậm chí còn có thể nói là có chút thân thiết.

Đây rõ ràng chính là ánh sáng sáng lên khi trận pháp khởi động mới có!

Lâm Dịch bừng tỉnh nhớ tới lời Tô Thất Thất đã nói với hắn, thí luyện nhập môn không quan hệ tới tu vi, không liên quan tới việc có mang người theo hay không.

- Sẽ không sai, nếu như dùng trận pháp khảo nghiệm, quả thực không có quan hệ tới tu vi. Mặc cho tu vi của ngươi cao mạnh ra sao, không có đọc lướt qua đối với trận pháp thì sẽ hoàn toàn không biết gì cả. Sau đó lại chỉ có thể bằng vào cậy mạnh phá trận, có lẽ khi đó cũng không phải là yêu cầu của thí luyện nhập môn. Trận pháp nhất đạo cũng không quan hệ tới nhân số, bao nhiêu người tiến vào cũng phải đối mặt với cái đại trận này, ai có khả năng phá giải thì mới có thể thông qua thí luyện.

Lâm Dịch nghĩ đến tận đây, trong lòng đã có một phen dự đoán về thí luyện nhập môn này, trong lòng trở nên rộng rãi sáng sủa.

Hóa ra khảo nghiệm thí luyện nhập môn này lại là trận pháp nhất đạo, quả thật có chút không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ tông môn này chủ tu trận pháp hay sao?

Nhìn đại trận trước mắt sáng lên, từng cỗ khí tức trận pháp quen thuộc xuất hiện, trong lòng Lâm Dịch đã không hoài nghi nữa.

Nếu như chúng nhân bên ngoài biết được ý nghĩ của Lâm Dịch thì nhất định trên đầu sẽ nổi lên gân đen, phun máu ba tháng.

Thí luyện nhập môn là khảo nghiệm tâm tính của tu sĩ, có thể chịu đựng sát khí tập kích ở bên trong đại trận hay không, căn bản không phải là phá giải trận pháp gì cả. Nhưng Lâm Dịch không biết, lại tưởng rằng là như vậy.- Trách không được người của tông môn này lại giữ kín như bưng về thí luyện nhập môn, nói rất ba hoa chích choè, hình như là rất khó thông qua. Hóa ra không phải là kiểm tra đo lường tu vi, mà là khảo nghiệm hiểu biết đối với trận pháp.

Lâm Dịch càng nghĩ càng thấy hợp lý, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ khó có thể ức chế được.

Mà lúc này đại trận đã khởi động, trong đại điện dần dần tản mát ra từng trận sát khí, chấn nhiếp tâm thần người ta.

Hải Tinh thấy Lâm Dịch hài lòng cười cười, hắn rất mù mịt, cho nên mới nghi ngờ nói:

- Sư phụ, người vẫn khỏe chứ? Không có tẩu hỏa nhập ma đó chứ?

Hải Tinh từng nghe Lâm Dịch nói qua chuyện tẩu hỏa nhập ma, thấy thái độ của Lâm Dịch khác thường, trong lòng hắn lo lắng, cho nên mới dò hỏi.

Lâm Dịch lắc đầu khẽ cười nói:

- Hải Tinh, ta không sao. Thí luyện nhập môn này rất đơn giản, những người này nghĩ chúng ta khó có thể thông qua, nhưng bọn hắn lại không biết, vừa vặn ta có nghiên cứu thâm hậu đối với trận pháp, đại trận này theo ta thấy, không có gì là ly kỳ, rất dễ phá giải!

- Thực sự sao, thật là tốt quá! Sư phụ là lợi hại nhất, hì hì.

Hải Tinh nghe Lâm Dịch nói rất dễ, tâm tình cũng trở nên dễ dàng hơn.

Lâm Dịch nghĩ đến một lát nữa hắn mang theo Hải Tinh, dễ dàng thông qua thí luyện nhập môn, nghĩ tới sắc mặt của đám người đang chờ hắn thất bại ở bên trong, trong lòng hắn lập tức cảm thấy chờ mong.

Trong lòng Lâm Dịch nổi lên hào khí, lớn tiếng nói:

- Đợi vi sư phá giải trận pháp này, lát nữa ra ngoài để cho bọn họ nhìn một chút, hung hăng đánh vào mặt! Đường trưởng lão, hừ hừ, ngươi cứ chờ nói lời xin lỗi với tiền bối thủ vệ đi!

Trận pháp trong tầng một đại điện khởi động, trong điện trở nên sáng choang, tu sĩ ở bên ngoài có thể nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của người bên trong.

Các tu sĩ vây xem nhìn thân ảnh của hai người Lâm Dịch vẫn không nhúc nhích, không khỏi lắc đầu than nhẹ.

- Nhìn bộ dáng của hai người này, sợ rằng đã bị sát khí ăn mòn, khỏi phải đợi lâu, chỉ sợ sẽ lập tức bị bắn ra ngoài Luyện Tâm Điện mà thôi.

- Đúng vậy, sát khí bên trong Luyện Tâm Điện quả thực khó có thể chịu được. Năm đó ta bái nhập tông môn cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống được một khắc đồng hồ, đến bây giờ đã Ngưng Khí nhưng nghĩ lại ta vẫn cảm thấy sợ hãi.

- Còn không phải vậy sao, trải qua một lần kia, mấy năm trôi qua ta cũng không dám bước vào Luyện Tâm Điện nửa bước, sợ bị sát khí khống chế tâm thần, rơi vào trong ma đạo.

Minh Không nhìn thấy hai người đứng yên bất động ở trong đại điện, trên mặt của nàng hiện lên vẻ lo lắng, đầu ngón chân điểm nhẹ mặt đất một cái, bàn tay nhỏ xoa xoa, vẻ hoảng loạn luống cuống trong lòng được thể hiện ra không thể nghi ngờ.

Vẻ mặt của Tô Thất Thất vẫn rất thản nhiên, lông mi cũng hơi nhíu lên.

Đường trưởng lão ở bên cạnh phát ra từng tiếng cười quái dị, châm chọc nói:

- Rốt cuộc vẫn là ếch ngồi đáy giếng, chỉ có thể nhìn thấy thế giới lớn chừng bàn tay đã cho la trời, bọn họ coi tông môn thí luyện dễ qua như vậy sao? Cánh tay của Mộc Thanh này, nhất định là của ta rồi!

- Lời nói này của Đường trưởng lão vẫn còn có chút sớm rồi đó!

Tô Thất Thất còn chưa dứt lời thì trong tầng một của Luyện Tâm Điện đã có một chút động tĩnh.

Chương 123: Phá Trận

Tầng một của Luyện Tâm Điện không có bất kỳ bố trí dư thừa nào cả, thứ lóng lánh duy nhất chính là từng đạo trận văn huyền ảo.

Thần thức khổng lồ của Lâm Dịch đảo qua đại điện, trong lòng hơi đối chiếu một chút, sau đó hắn đã phát hiện chỗ mắt trận trong đại trận này.

Lâm Dịch đi tới, đầu ngón tay bắn ra một đạo linh khí, đánh nát từng cái linh thạch trong mắt trận. Không có linh thạch chống đỡ, cũng không lâu sau, trận văn trở nên ảm đạm, dần dần tiêu tán.

Luyện Tâm đại trận trong tầng một Luyện Tâm Điện lại bị Lâm Dịch dễ dàng phá giải.

Trận pháp nhất đạo, trăm đường vẫn quanh một đốm, trận văn trong tầng một đại điện này nhìn như hỗn loạn hay thay đổi, thế nhưng ở trong mắt Lâm Dịch lại giống như trẻ con vẽ bùa vậy, rất là buồn cười.

Hắn ở trong Dịch Kiếm tông sáu năm, cho dù mỗi ngày kiên trì không ngừng Ngưng Khí, thế nhưng không có chút khởi sắc nào. Sau đó hắn lại dùng hơn nửa thời gian tiêu tốn vào việc nghiên cứu đối với trận pháp.

Thiên tư của Lâm Dịch không tệ, vô phương Ngưng Khí cũng chỉ là bởi vì đoạn kiếm thần bí trong cơ thể của hắn. Khi hắn chuyển tâm tư lên trên trận pháp, ở trong Dịch Kiếm tông, nghiên cứu của Lâm Dịch đối với trận pháp chi đạo đã không ai bằng nữa.

Cộng thêm trước kia ở trong Diễn Thiên đại trận của Thần ma chi địa gần một tháng, lĩnh ngộ đối với trận pháp của Lâm Dịch đột nhiên tăng mạnh, đã mơ hồ trở thành một đại sư trận pháp.

Nếu như hôm nay Lâm Dịch tĩnh tâm lại, tiêu hao tâm huyết bố trí đại trận, kết hợp khốn trận, sát trận, ảo trận lại với nhau cũng đã đủ để tru diệt được tất cả tu sĩ Trúc Cơ.

Bên ngoài Luyện Tâm Điện.

Các tu sĩ vây xem nhìn thấy một thân ảnh đi mấy bước trong đại điện, cũng không lâu sau sau quang mang trong đại điện lại dần dần thu lại, bên trong biến thành một mảnh đen nhánh.

Các tu sĩ không nhìn thấy tình cảnh bên trong, vẻ mặt không khỏi có vẻ khó hiểu, cả đám tụ tập chung lại một chỗ nghị luận ầm ĩ.

- Bên trong đã xảy ra chuyện gì? Tại sao không nhìn thấy được bên trong cơ chứ.

- Không rõ ràng lắm nhỉ, người nọ đi mấy bước, quang mang của Luyện Tâm đại trận đã biến mất không thấy. Luyện Tâm Điện có thể ngăn cản thần thức của tu sĩ tra xét, ta cũng không nhìn thấy được vào bên trong.

- Sao lại như vậy chứ, rốt cuộc hai người này đã thông qua thí luyện nhập môn hay không thông qua đây?

Những tu sĩ khác tụ chung lại một chỗ thảo luận, mấy người Minh Không cũng trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy rất mù mịt. Đối với chuyện đã xảy ra ở bên trong các nàng cũng không được biết một chút nào.

Sắc mặt của Tô Thất Thất lại rất bình tĩnh, nhưng ở chỗ sâu trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Trong lòng Đường trưởng lão dâng lên một chút bất an, thấp giọng nói:

- Bọn họ đang giở trò quỷ gì ở bên trong vậy, sao Luyện Tâm đại trận vừa khởi động lại không còn ánh sáng của đại trận nữa chứ?

Trên mặt của Lăng Dược vẫn treo nụ cười, nhưng rõ ràng đã có thể nhìn ra được nụ cười của hắn có chút miễn cưỡng, hắn nghi ngờ nói:

- Lẽ nào Luyện Tâm đại trận xảy ra vấn đề, không còn nhạy bén nữa sao?

- Tuyệt đối không thể nào được!

Đường trưởng lão quả quyết nói:

- Luyện Tâm đại trận từ lúc kiến tông đã được truyền thừa xuống, có tông chủ tự mình kiểm tra định kỳ, bảo đảm đại trận vận chuyển không có việc gì, chưa bao giờ xuất hiện qua tình huống không nhạy.

Lăng Dược cũng gật đầu, nói:

- Ngươi nói không sai, nhưng rốt cuộc bên trong đã xảy ra biến cố gì chứ?

Con ngươi của Đường trưởng lão chuyển động, chột dạ nói:

- Nếu như xảy ra ngoài ý muốn, đánh cuộc kia cũng không tuân thủ được nữa rồi.

- Đường trưởng lão, ngươi nói những lời này mà không cảm thấy vô sỉ hay sao.Tô Thất Thất lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.

Đường trưởng lão lúng túng cười cười, cũng không dám phản bác.

Tô Thất Thất ở trong tông môn là một tu sĩ rất đặc biệt, thân là đệ tử hạch tâm, tính tình lại đạm bạc, hình như mọi chuyện đều không được nàng để ở trong lòng. Nhưng nếu thực sự chọc giận nàng, như vậy tuyệt đối sẽ phải chịu đựng lửa giận như sấm sét.

Từng có trưởng lão trong tông môn tự ý vận dụng hình phạt, gây sự với Tô Thất Thất, nếu như đổi thành những tu sĩ khác thì đâu dám phản kháng, buồn bực nhịn xuống cho qua mà thôi.

Nhưng Tô Thất Thất lại cường thế xuất thủ, trực tiếp đánh cho trưởng lão tông môn có tu vi Kim Đan kỳ kia tàn phế, mấy tháng sau mới có thể xuống đất đi lại. Sau đó tông chủ nể tình trưởng lão tông môn phạm phải sai lầm lần đầu, lại không trừng phạt Tô Thất Thất nữa, sau đó việc này cũng không giải quyết được gì mà cho qua.

Lăng Dược khẽ cười một tiếng, hơi thả ra khí tức của Kim Đan, đánh tan bầu không khí bị đè nén, nói:

- Chuyện còn chưa thể kết luận được, chúng ta cứ yên lặng theo dõi kỳ biến là được, không cần thiết vì hai tiểu bối mà tranh đấu với nhau.

Minh Không nhìn Luyện Tâm Điện tối om, trong lòng dâng lên cảm giác lo lắng, chau mày, nhẹ giọng hỏi:

- Tỷ tỷ, đám người Hải Tinh không sao chứ?

- Yên tâm, tạm thời bọn họ không có việc gì, nếu như có nguy hiểm thì ta sẽ xuất thủ.

Tô Thất Thất lạnh nhạt nói một câu, Minh Không nghe được câu này, mỉm cười, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, yên lòng hơn trước.

- Nếu không thể thông qua thí luyện luyện tâm, tự nhiên sẽ bị Luyện Tâm đại trận đẩy ra ngoài điện. Tô sư tỷ, nếu như ngươi xuất thủ, sợ rằng sẽ không hợp quy củ đó?

Lăng Dược cười như mà không phải cười nói.

- Trong mắt của ta không có quy củ.

Tô Thất Thất không thèm nhìn Lăng Dược, chỉ là vuốt nhẹ đầu ngón tay, trực tiếp nói ra một câu.

Tô Thất Thất vuốt ngón tay ngọc, ngón tay trắng nõn mà nhẵn nhụi, nhưng trên đầu ngón tay lại có một tia ánh sáng màu vàng chớp động.
Ánh sáng màu vàng chậm rãi ngưng tụ thành một cái hình cầu lớn bằng đậu tương, nhẹ nhàng thoát ra khỏi đầu ngón tay, nhìn như mềm mại nghịch ngợm, thế nhưng bên trong lại tản ra từng trận sát khí chấn nhiếp tâm thần người ta, áp chế một cỗ năng lượng cuồng bạo khổng lồ ở bên trong.

Lăng Dược nhìn thấy đầu ngón tay của Tô Thất Thất có ánh sáng chớp động, hắn biến sắc, trong ánh mắt lộ ra một tia kiêng kỵ, thậm chí còn lộ ra một tia đố kỵ, hừ nhẹ một tiếng, lập tức quay đầu đi chỗ khác.

Lão nhân lôi thôi nằm ở trên một tảng đá ngoài cửa vào tông môn, hai mắt nửa khép nửa mở, tùy ý nhìn về phía Luyện Tâm Điện, lười biếng ngáp một cái.

Tầng một Luyện Tâm Điện.

Trong nháy mắt khi Lâm Dịch phá trận pháp, trong đại điện lần nữa rơi vào trong bóng đêm.

- Thí luyện nhập môn cũng chỉ có vậy mà thôi.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng, mang theo Hải Tinh xoay người rời đi, thế nhưng đi tới trước cửa điện, thân thể của Lâm Dịch lại đột nhiên dừng lại.

Tình huống dường như có chút không đúng.

Trong bóng tối, hai tròng mắt của Lâm Dịch đang mở ra, chớp động ánh sáng không rõ.

- Sư phụ, coi như chúng ta đã thông qua thí luyện nhập môn rồi hay sao?

Hải Tinh có chút nghi ngờ hỏi.

- Chưa hẳn.

Lâm Dịch lắc đầu, rơi vào trầm tư.

- Đường trưởng lão từng nói, nếu như thông qua thí luyện thì tự nhiên hắn sẽ biết. Dùng sự quan tâm của Minh Không đối với Hải Tinh thì cũng sẽ xông vào trước tiên, chúc mừng Hải Tinh. Nhưng vì sao phá trận lâu như vậy mà lại không có người nào tiến vào chứ? Tuy rằng Đường trưởng lão và ta có đánh cược trên người, nhưng có Tô Thất Thất và Minh Không ở bên cạnh coi chừng, hắn ta còn không dám động chút tay chân trên chuyện như thế này mà.

Khắp đại điện này đều dùng một loại chất liệu không biết tên để dựng mà thành, có thể cắt đứt thần thức, Lâm Dịch cũng không biết rõ tình huống bên ngoài cho lắm.

- Chỉ có một loại khả năng, phá giải trận này còn chưa đủ để thông qua thí luyện nhập môn.

Đột nhiên Lâm Dịch nghĩ đến vẻ ngoài của tòa đại điện này, linh quang trước mắt lóe lên, đã đoán ra được đại khái.

- Tòa đại điện này chia làm bảy tầng, có lẽ thí luyện nhập môn là phải thông qua tầng thứ mấy thì mới có khả năng hợp cách.

Lâm Dịch nghĩ đến đây, nhẹ thở phào nhẹ nhõm, thầm than:

- Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa đã trực tiếp đi ra ngoài điện rồi.

Sau đó Lâm Dịch khẽ cười một tiếng:

- Đơn giản, chỉ là phá giải trận pháp mà thôi, bảy tầng thì như thế nào chứ, ta sẽ phá từng tầng một.

Lâm Dịch mang theo Hải Tinh, tìm được cửa vào rồi leo lên tầng thứ hai.

Đối với trận pháp trên tầng thứ hai, Lâm Dịch còn không rõ ràng lắm. Đề phòng làm ảnh hưởng đến Hải Tinh, hắn dặn Hải Tinh ở phía dưới, chờ hắn phá giải được trận pháp tầng hai của đại điện thì lại đi lên.

Lâm Dịch đã hoàn toàn đi sai đường, thế nhưng hắn lại không biết chuyện này một chút nào.

Lâm Dịch rất có lòng tin đối với việc liên tục phá trận pháp trong bảy tầng...

Chương 124: Bị Chơi, Không Ổn

Sau một khắc đồng hồ, tầng một Luyện Tâm Điện vẫn là một mảnh đen nhánh, các tu sĩ ở bên ngoài không bỏ lòng hiếu kỳ xuống được, tất cả đều muốn biết rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc này, tầng thứ hai Luyện Tâm Điện của đột nhiên sáng lên ánh sáng quen thuộc, trận pháp tầng thứ hai của Luyện Tâm Điện đã chính thức mở ra.

Các tu sĩ phía ngoài cũng lần nữa thấy rõ tình cảnh ở bên trong, chỉ thấy một đạo thân ảnh chậm rãi đi tới trung tâm của Luyện Tâm Điện, yên tĩnh đứng thẳng ở dó.

Các tu sĩ ồ lên, trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này.

- Tên tu sĩ bên trong làm sao vậy, không ngờ lại đi khiêu chiến Luyện Tâm đại trận trên tầng hai của Luyện Tâm Điện vậy?

- Nhìn dáng vẻ này hình như là vậy, ta còn chưa có nghe nói có tu sĩ nào mới vừa vào tông đã có thể trực tiếp leo lên Luyện Tâm đại trận tầng thứ hai nha.

- Làm sao lại chỉ có mình hắn chứ, một tu sĩ khác đâu rồi? Chẳng lẽ vẫn còn ở trong Luyện Tâm đại trận tầng một?

Những tu sĩ này nghị luận ầm ĩ, trong mắt mỗi tu sĩ đều hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Minh Không thấy ánh sáng của đại trận trên tầng hai Luyện Tâm Điện sáng lên, lại chỉ có một đạo thân ảnh, hơn nữa nhìn thân thể kia khẳng định không phải là Hải Tinh.

Trong lòng Minh Không căng thẳng, nắm lấy tay ngọc của Tô Thất Thất, vội vàng nói:

- Tỷ tỷ, Hải Tinh đâu rồi? Sao không thấy thân ảnh của Hải Tinh cơ chứ? Không phải hắn đã xảy ra điều gì ngoài ý muốn rồi đó chứ? Tỷ tỷ, tỷ đi mở cửa Luyện Tâm Điện, cứu Hải Tinh ra ngoài, có được không?

Lúc nói đến câu nói sau cùng, đôi mắt to như nước trong veo của Minh Không trong tràn ngập vẻ cầu xin, mang theo một tia khóc nức nở.

Sắc mặt Tô Thất Thất rất bình tĩnh, nhẹ nhàng lắc đầu, nói:

- Minh Không, ngươi quan tâm quá sẽ bị loạn, dùng sự sủng ái của Mộc Thanh đối với Hải Tinh, sao hắn có thể để Hải Tinh một mình ở trong nguy hiểm được chứ. Ngươi không nên gấp gáp, cứ chờ một chút đi.

Khóe miệng Lăng Dược mang theo ý cười, nhưng trong lòng lại nói thầm:

- Người này có lai lịch gì chứ? Nhẹ nhàng như vậy đã có thể thông qua Luyện Tâm Đại Trận tầng một của Luyện Tâm Điện?

Trên trán của Đường trưởng lão hiện lên tầng một mồ hôi lạnh, hắn len lén nhấc ống tay áo lên, lau trán, sau đó lại thấp giọng nói với Lăng Dược:

- Người này hình như đã thông qua thí luyện nhập môn, một lát nữa chuyện đổ ước, ngươi cần phải giúp ta một chút.

Lăng Dược không có đáp lạ mà chỉ cười ừ nhẹ một tiếng, trong mắt lại hiện lên vẻ khinh bỉ.

Tầng hai Luyện Tâm Điện.

Không lâu sau khi Lâm Dịch đi vào tầng hai, đại trận đã bắt đầu mở ra, một vòng ánh sáng như ngọc sáng lên, tản ra một tia sát khí. Có thể thấy được rõ ràng so với sát khí của tầng một càng dày đặc, càng cô đọng hơn nữa.

Lâm Dịch không để ý, thần thức hơi đảo qua đã tìm được sơ hở của đại trận này. Vài cái mắt trận của đại trận, dưới trận văn huyền ảo phức tạp che giấu cũng không thể chạy thoát khỏi ánh mắt của Lâm Dịch.

Lâm Dịch đi tới, không chút do dự đánh nát linh thạch trong mắt trận, linh khí ầm ầm tán loạn, biến mất trong đại điện.

Ánh sáng của đại trận tầng hai Luyện Tâm Điện cũng dần dần trở nên ảm đạm, cũng không lâu sau, tầng hai Luyện Tâm Điện lần nữa rơi vào trong bóng tối.

Lâm Dịch gọi Hải Tinh đến, hắn trực tiếp đi tới cửa lên trên tầng thứ ba của đại điện.

- Nếu như thí luyện nhập môn là khảo nghiệm hiểu biết đối với trận pháp, Lâm Dịch ta phải dùng tốc độ nhanh nhất để phá hỏng bảy cái đại trận này!

Lâm Dịch ở trong điện phá trận rất nhanh, nhưng trong đám tu sĩ bên ngoài Luyện Tâm Điện lại đột nhiên bộc phát ra từng tiếng gầm một.

- Ta đang nhìn thấy gì vậy? Sao tầng hai của Luyện Tâm Điện cũng rơi vào trong bóng tối chứ, rốt cuộc bên trong đã có chuyện gì xảy ra?

- Người này đã làm gì ở bên trong, vì sao hắn đến chỗ nào thì ánh sáng của đại trận sẽ biến mất chứ?

Đúng lúc này, Đường trưởng lão đột nhiên hét lên một tiếng, hai mắt trừng lớn, tức giận nói:

- Không tốt, Luyện Tâm đại trận đã xảy ra vấn đề!

Tô Thất Thất cau mày hỏi:
- Luyện Tâm đại trận xảy ra vấn đề gì chứ?

Sắc mặt của Đường trưởng lão rất ngưng trọng, chậm rãi lắc đầu, nói:

- Cụ thể ta cũng không rõ ràng lắm, nhưng ánh sáng của đại trận tiêu tán, nhất định là bên trong Luyện Tâm đại trận đã xảy ra chuyện không may, không có khả năng nào khác nữa.

Lăng Dược cũng cười gật đầu, nói:

- Ta tán thành lời nói của Đường trưởng lão, nếu không, bằng vào tu vi tâm tính của hắn thì làm sao có thể thuận lợi leo lên tầng hai Luyện Tâm Điện như vậy chứ? Tô sư tỷ, ngươi sẽ không cho rằng một tu sĩ chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm lại có thể kháng cự lại được sát khí trong Luyện Tâm đại trận gặm nhấm đấy chứ?

- Mọi chuyện không thể nói trước được, chuyện này ai dám chắc chắn chứ? Hồng Hoang đại lục đời này thiên tài xuất hiện lớp lớp, các yêu nghiệt thể chất cũng ào ào xuất thế, ngươi đừng có xem thường bất luận kẻ nào.

Tô Thất Thất lạnh nhạt đáp lại lời nói của hắn.

Chẳng biết tại sao, lúc này Minh Không cũng không lo lắng như lúc đầu nữa, dường như đã yên lòng hơn trước.

Trong lòng Tô Thất Thất khẽ động, nhìn về phía một cái góc trong hư không, chỗ đó là một mảnh hư vô, nhưng trong mắt của nàng lại hiện lên một tia cổ quái.

Lão nhân lôi thôi như vừa mới tỉnh ngủ, người từ trên tảng đá ngoài tông ngồi dậy, mắt nhìn về phương hướng Luyện Tâm Điện, nói thầm:

- Có chút ý tứ...

Đúng vào lúc này, tầng ba của Luyện Tâm Điện đột nhiên sáng lên!

Điều này cũng có ý nghĩa, có người tiến vào tầng ba của Luyện Tâm Điện, Luyện Tâm đại trận lần nữa khởi động.

Quả nhiên, trong lúc mọi người nheo mắt nhìn vào, trên tầng ba của Luyện Tâm Điện xuất hiện một đạo thân ảnh quen thuộc.

Đạo thân ảnh này đi một chút trong tầng ba đại điện rồi dừng lại một chút, thỉnh thoảng ngồi xổm xuống, đụng vào mặt đất bên trong Luyện Tâm Điện.

Nửa ngày sau, ánh sáng của đại trận trên tầng ba Luyện Tâm Điện tán loạn, bên trong lần nữa rơi vào trong bóng tối.

Vốn bên ngoài ồn ào, thế nhưng trong nháy mắt này lại trở nên lặng ngắt như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được. Nhưng thoáng qua lại có tiếng ồ lên, trong phút chốc mọi người như sôi trào, thanh âm ầm ầm như tiếng nổ, so với lúc vừa mới bắt đầu còn tranh cãi ầm ĩ hơn nhiều.

- Người này thật mạnh, không ngờ lại có thể bình yên vô sự thông qua Luyện Tâm Đại Trận tầng thứ ba. Rất nhiều đệ tử nội môn cũng không thể thông qua được tầng ba, rốt cuộc người này có địa vị gì?

- Hắn như vậy mà cũng được coi là thông qua sao, dường như thông qua Luyện Tâm Đại Trận sẽ không xuất hiện tình cảnh ánh sáng của đại trận tiêu tán đâu nhé.- Ngươi quan tâm việc người ta thông qua thế nào làm gì chứ, có năng lực thì ngươi cũng đi tới tầng ba thử xem!

Đột nhiên Tô Thất Thất nghĩ tới điều gì đó, trong mắt hiện lên ý cười.

Lúc này Đường trưởng lão khẽ cau mày, cúi đầu rơi vào trong trầm tư.

Lăng Dược hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Chắc chắn là Luyện Tâm đại trận đã xảy ra vấn đề, bằng không làm sao sẽ xuất hiện loại tình huống này cơ chứ?

Tô Thất Thất cười lạnh nói:

- Ngươi đi tham gia thí luyện, sao không thấy Luyện Tâm đại trận xảy ra vấn đề cơ chứ? Ồ?

Lăng Dược bị Tô Thất Thất nói một câu, đang muốn phản bác thì tầng bốn của Luyện Tâm Điện đột nhiên có ánh ság sáng lên.

Đạo thân ảnh kia lần nữa đứng ở trong tầng bốn của Luyện Tâm Điện!

Các tu sĩ nín thở ngưng thần, dường như đã quên mất hít thở, cả đám đều đưa ánh mắt tụ tập lên trên tầng bốn của Luyện Tâm Điện.

Thân ảnh này vẫn giống như trước đó, đi một chút dừng một chút, thỉnh thoảng sẽ dừng lại ở một chỗ, ngồi xổm người xuống chạm vào mặt đất. Chỗ khác biệt duy nhất chính là, thời gian thân ảnh này ở lại tầng bốn, rõ ràng so với trước đó còn dài hơn.

Nửa ngày sau, giống như mọi người dự đoán, tầng bốn Luyện Tâm Điện rơi vào trong bóng tối, đạo thân ảnh kia lần nữa biến mất ở bên trong.

Đường trưởng lão đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt đỏ bừng, dường như đã bị tức giận không nhẹ, hắn chỉ vào Luyện Tâm Điện rung giọng nói:

- Hắn, hắn hình như... Hình như đang phá giải Luyện Tâm đại trận ở bên trong!

Các tu sĩ bị lời này của Đường trưởng lão làm cho có chút phát ngốc, trận pháp bên trong bị phá giải? Lẽ nào tu sĩ này có thể phá giải được Luyện Tâm Đại Trận tồn tại từ khi lập tông tới nay?

Có tu sĩ nghi hoặc hỏi:

- Luyện Tâm đại trận truyền thừa đã lâu, sao có thể dễ dàng phá giải như vậy chứ? Trong tông môn cũng có mấy tu sĩ nghiên cứu trận pháp, bọn họ đều bó tay chịu trói với Luyện Tâm đại trận này.

- Sẽ không sai, sẽ không sai, nhất định là như vậy!

Thần trí của Đường trưởng lão dường như có chút không rõ, miệng nhiều lần nỉ non:

- Người này đi một chút dừng một chút ở trong Luyện Tâm đại trận, thỉnh thoảng có chạm vào mặt đất, rõ ràng là đang nghiên cứu trận văn trong đại trận.

Đường trưởng lão đột nhiên la lớn:

- Tu sĩ này muốn lừa dối qua thí luyện!

Trong các tu sĩ vây xem có một người trầm giọng nói:

- Dường như Đường trưởng lão nói không sai, quả thực tu sĩ này đang phá giải Luyện Tâm Đại Trận.

- Mỗi một tầng của Luyện Tâm đại trận đều bố trí không giống nhau, uy lực lại tăng lên, lẽ nào tu sĩ này là một trận pháp sư hay sao?

Lúc này trong lòng các tu sĩ này đồng thời hiện lên một suy nghĩ:

- Tu sĩ này đã phá giải trận pháp của bốn tầng, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Minh Không ở bên cạnh rất sợ tình cảnh không đủ loạn, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn, hân hoan nhảy nhót vỗ tay nói:

- Chơi thật hay, Luyện Tâm đại trận bị phá giải! Ha ha ha ha.

Chương 125: Tông Môn Rung Động

Luyện Tâm đại trận trong Luyện Tâm Điện lại bị một tu sĩ vô danh phá liền bốn tầng.

Là chân chính phá giải, mà không phải thông qua.

Tu sĩ tụ tập lại đây càng ngày càng nhiều, đa số người bị quang mang của Luyện Tâm Điện đại trận hấp dẫn tới, tất cả đều muốn tới xem một chút. Xem rốt cuộc là tu sĩ nào lại thông qua tầng bốn của Luyện Tâm Điện.

Có tu sĩ mới vừa bay tới thì đã nghe được Minh Không nhảy nhót, tiếng cười vang vọng:

- Luyện Tâm đại trận bị phá hủy rồi.

Những tu sĩ này không rõ tình hình, hỏi thăm một vòng, sau đó mới biết được chân tướng của việc này.

Tin tức Lâm Dịch liên tục phá giải bốn Luyện Tâm đại trận nhanh chóng lan truyền ra chung quanh. Trên tiên sơn thỉnh thoảng sẽ có một chút tu sĩ bay ra, đa số đều mặc đạo bào đen nhánh, tu vi của mỗi một người đều là từ Trúc Cơ trung kỳ trở lên.

- Nhìn đi, những đệ tử nội môn kia cũng đã bị kinh động.

- Lúc này chỉ cần là người không bế quan tu luyện thì ai mà không nhìn ra được chứ? Trong hàng đệ tử nội môn, người có thể thuận lợi thông qua tầng bốn của Luyện Tâm đại trận cũng lác đác không có mấy người nha.

- Đúng vậy, nghe nói chỉ có đệ tử hạch tâm Đông Phương sư huynh và Tô sư tỷ là thông qua sáu tầng đại trận của Luyện Tâm Điện, có được bí thuật chân truyền của tông môn, ba người còn lại đều không được.

- Tu sĩ này rốt cuộc có lai lịch gì, không phải là tới đánh vào mặt mũi của chúng ta đó chứ?

- Không thể, nghe nói hắn chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, chúng ta cứ nhìn xem rồi lại nói.

Ngay khi các tu sĩ nghị luận ầm ĩ, áng sáng trong tầng năm Luyện Tâm Điện, thân ảnh làm cho đám tu sĩ rung động lại lần nữa xuất hiện ở bên trong.

- Đây mới là cường nhân đó, nhìn xem, người ta muốn một mạch phá giải bảy tầng đại trận của Luyện Tâm đại trận kia kìa.

Các tu sĩ kìm lòng không đậu mà phát ra một tiếng cảm thán.

Lúc này sắc mặt của Đường trưởng lão cực kỳ khó coi, tiếng thở dốc cũng dần dần tăng lên, thể hiện ra vẻ hoảng loạn ở trong lòng.

Minh Không thấy dáng vẻ của Đường trưởng lão, cảm giác trong lòng rất thống khoái. Nàng làm mặt quỷ với Đường trưởng lão, cười hì hì nói:

- Cây gậy trúc, đừng quên đánh cược nha.

Đường trưởng lão phun ra một ngụm trọc khí, trầm giọng nói:

- Hắn làm như vậy căn bản không tính là thông qua thí luyện nhập môn, đánh cược cũng không được tính!

- Xin hỏi Đường trưởng lão, yêu cầu của thí luyện nhập môn là cái gì?

Tô Thất Thất lạnh nhạt hỏi.

- Là ngây ngô một khắc đồng hồ trong tầng một Luyện Tâm Điện mà không bị bắn ra ngoài điện.

Đường trưởng lão bật thốt lên.

Sau đó Đường trưởng lão biến sắc, cãi lại:

- Nhưng mà, nhưng mà hắn... Hắn làm vậy căn bản là dối trá, đầu cơ trục lợi!

- Ồ? Không bằng Đường trưởng lão ngươi đi thử một chút, nhìn xem có thể đầu cơ trục lợi một chút hay không đi?

Tô Thất Thất hơi nhíu mày, hỏi ngược lại.

Đường trưởng lão bị câu hỏi của nàng làm cho á khẩu, sửng sốt một chút mới buồn bực nói:

- Ngươi đang già mồm át lẽ phải!

Lăng Dược đột nhiên cười cười, nói:

- Nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không được, Luyện Tâm đại trận là của quý mà tổ tông truyền xuống, không thể bị tên tiểu bối này phá hủy được.

Minh Không ở bên cạnh cười xùy một tiếng, nói:

- Ngươi lấy lý do gì vậy? Luyện Tâm đại trận cũng là thứ do tu sĩ bố trí, nếu bị phá giải, đương nhiên còn có thể phục hồi lại như cũ được.

Lăng Dược cười gian, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

- Ngươi muốn làm gì?

Minh Không cảm nhận được một tia dị dạng, lập tức la lớn với Lăng Dược.
- Ta đi mở cửa điện, vào Luyện Tâm Điện bắt tiểu bối này ra, tránh cho hắn gây tai họa cho Luyện Tâm Đại Trận!

Lời còn chưa dứt thì thân thể Lăng Dược chợt nhanh chóng bắn ra, hóa thành một đạo ánh sáng màu tím, lúc xuất hiện lần nữa đã ở cửa chính của Luyện Tâm Điện.

Minh Không không kịp phản ứng, chỉ có thể kinh hô một tiếng.

Trong lòng bàn tay của Lăng Dược dâng lên một cỗ đan khí dày đặc tới cực điểm, miệng hét lớn một tiếng:

- Tử Hà Thần Quyền!

Năm ngón tay nắm lại, trên nắm tay phát ra một đạo ánh sáng màu tím chói mắt, trong hư không bộc phát ra một cỗ năng lượng cuồng bạo, trực tiếp đánh về phía cửa lớn của Luyện Tâm Điện.

Ánh sáng màu tím mới từ trên nắm tay bắn ra thì Lăng Dược đã cảm thấy hoa mắt, một đạo thân ảnh màu vàng nhạt đột nhiên đi tới gần hắn, chợt không khách khí chộp về phía một quyền của hắn.

- Phanh!

Chưởng quyền giao tiếp, bộc phát ra một tiếng trầm muộn, không đợi ánh sáng màu tím của Lăng Dược hoàn toàn thoát ra khỏi nắm đấm thì đã bị bàn tay ngọc kia nắm lại.

Thân ảnh của Lăng Dược dừng một chút, sau đó liên tục lùi lại mấy bước về phía sau. Mỗi một bước lùi lại, bàn chân đều nặng nề đạp xuống mặt đất, các tu sĩ xa xa cũng có thể cảm nhận được rõ ràng mặt đất đang rung động.

Trong lòng các tu sĩ hiểu rõ, Lăng Dược đang hóa giải lực lượng của đối phương, rót vào trong đất, như vậy có thể làm cho thương tổn của bản thân hạ xuống đến mức thấp nhất.

Người xuất thủ chính là Tô Thất Thất.

Sắc mặt của Lăng Dược rất xấu xí, nụ cười ở khóe miệng lại càng tăng thêm, thậm chí còn lộ ra một tia lạnh lẽo, hắn lớn tiếng nói:

- Tô Thất Thất, ngươi có ý gì!

- Không có ý gì cả.

Tô Thất Thất ngăn ở cửa chính Luyện Tâm Điện, một bước cũng không lui, dùng một chưởng đẩy lùi Lăng Dược, sắc mặt của nàng lại như bình thường, giống như chuyện vừa rồi đối với nàng không đáng kể chút nào vậy.

Lăng Dược hít sâu một hơi, cười lạnh nói:

- Tô sư tỷ, ngươi có biết trong tông môn không được ra tay với nhau, hành động của ngươi vừa rồi là gì?

Tô Thất Thất nhẹ giọng nói:

- Thí luyện nhập môn còn chưa hoàn thành, ai cũng không có tư cách can thiệp vào!

Tuy rằng Tô Thất Thất không có nói rõ, nhưng các tu sĩ đều thấy rát rõ ràng, nếu Lăng Dược muốn xông vào Luyện Tâm Điện mang tu sĩ kia đi thì phải qua cửa ải nàng trước đã.

- Đánh nhau rồi, đệ tử hạch tâm đánh nhau.
- Tu sĩ này có mặt mũi thật lớn, Tô sư tỷ ở trong tông môn tính tình đạm bạc, dường như chưa từng xảy ra tranh chấp với người khác. Năm lần xuất thủ ở đại bỉ tông môn thì có bốn lần đều là Minh Không tiểu ma nữ, không nghĩ tới tu sĩ này có thể khiến cho Tô sư tỷ vì hắn mà xuất thủ, không đơn giản.

- Nghe ngươi nói như vậy, dường như có chút ý tứ, ngươi nói xem liệu giữa bọn họ có thể có quan hệ gì đó hay không?

- Đừng nói mò, nghe nói tu sĩ kia chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, sao Tô sư tỷ có thể coi trọng hắn được chứ?

- Ta thấy chưa hẳn, ít nhất tu sĩ này ở trên phương diện trận pháp lại có nghiên cứu mà người thường khó có thể bì kịp.

Trong mắt những tu sĩ này hiện lên vẻ kỳ quái, tụ tập chung một chỗ để bàn tán.

Lúc này Lâm Dịch đang ở bên trong Luyện Tâm Điện, cho nên đối với tình huống bên ngoài không biết một chút nào, hắn mang Hải Tinh tới tầng bốn, sau đó lại một mình bắt đầu phá giải trận pháp ở tầng năm.

Không thể không nói, trận pháp trong đại điện này tầng sau so với tầng trước còn huyền ảo phức tạp hơn. Thời gian mà Lâm Dịch tốn cũng càng ngày càng dài, trong lòng hắn dần dần thu lại lòng khinh thị, đắm chìm trong trận pháp phá giải.

Cùng lúc đó, trên vị trí gần đỉnh núi tiên sơn, trong lúc mây mù chuyển động mơ hồ có thể thấy được năm cái động phủ.

Trên một động phủ trong đó có khắc một chữ nhìn qua bình thường không có gì lạ, Ngụy!

Ở chỗ sâu trong động phủ có một tu sĩ đang ngồi xếp bằng, người mặc một bộ y phục bằng vải thô, trang phục giống như đệ tử ngoại môn, nhưng toàn thân có khí tức Kim Đan lưu chuyển, hai mắt đột nhiên mở ra, bộc phát ra một đám ánh sáng chói mắt.

Tu sĩ này bị tình huống chung quanh Luyện Tâm Điện làm cho kinh động, hắn toả thần thức ra cẩn thận cảm nhận một phen, sau đó sắc mặt không thay đổi, lần nữa nhắm mắt lại rồi tu luyện.

Trước cửa năm tòa động phủ kia đột nhiên xuất hiện một tu sĩ, vóc người mập mạp, giống như một quả cầu, nhưng lại lộ ra khí tức Kim Đan cường đại.

Tu sĩ mập đi tới trước tòa động phủ này, lại truyền âm nói với người ở bên trong:

- Sư huynh, bên ngoài có một tu sĩ mới tới, liên tục phá bốn tòa Luyện Tâm Đại Trận, hôm nay đang ở trên tầng năm Luyện Tâm Điện, người này dường như có giao hảo cùng Tô Thất Thất, Lăng sư đệ vì vậy mà đã liều mạng một chiêu với Tô Thất Thất.

Nửa ngày sau, bên trong truyền ra một đạo thanh âm trầm ổn:

- Được rồi, ta đã biết.

Tu sĩ mập do dự một chút, lại nói:

- Sư huynh, ta nghe nói người này chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, lại là một trận pháp sư, nếu như người này bái nhập tông môn, lại đối lập với chúng ta, như vậy thì cũng là một phiền phức khá lớn.

- Trận pháp sư là nhân tài khan hiếm, bái nhập tông môn có gì mà không tốt cơ chứ.

Thanh âm bên trong vẫn không có một chút ba động mảy may nào cả.

Tu sĩ mập khom người nói:

- Ta đã biết.

Tu sĩ mập suy nghĩ một chút, nhưng không đi xa, vẫn còn đang bồi hồi ở bên ngoài động phủ.

- Còn có chuyện gì nữa?

Người ở bên trong biết tu sĩ mập còn chưa đi, cho nên lại lên tiếng hỏi.

Tu sĩ mập nói quanh co:

- Ta sợ Lăng sư đệ chống lại Tô Thất Thất chịu thiệt, sư huynh ngươi xem...

Bên trong động phủ đột nhiên trở nên yên lặng, toàn bộ bầu không khí trở nên có chút áp lực, giống như vạn vật trong thiên địa đều trở nên tĩnh lặng vậy.

Tu sĩ mập hơi biến sắc, vội vàng xoay người thối lui.

Còn chưa đi xa thì trong động phủ truyền ra một tiếng thở dài:

- Ngươi đi giúp Lăng sư đệ một tay đi.

Tu sĩ mập vội vã đáp ứng, trước khi đi, hắn ngẩng đầu nhìn liếc mắt vị trí phía trên động phủ.

Chỗ đó có viết hai chữ rồng bay phượng múa, Đông Phương!

Chữ này khí thế rộng rãi, lộ ra một cỗ đại khí, sâu vào trong đá ba phần, nhìn qua cũng làm cho trong lòng người ta sinh ra cảm giác bái phục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau