BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Bí Mật Của Hóa Hình

Lâm Dịch cau mày, trong lòng không thể giải thích được.

Hóa hình thuật, có thể vận dụng tất cả linh khí hóa thành hình thể, công kích hay thay đổi, trong mắt tất cả tu sĩ là thứ dễ tu luyện nhất.

- Lẽ nào bên trong Hóa hình thuật thông thường này ẩn chứa rất nhiều thứ sao? Vì sao Hóa hình thuật của trưởng lão này, bất kể là biến ảo thành hình thái gì thì đều có thể đánh nát được Hóa hình thuật của ta, trong này lại có đạo pháp gì chứ?

Ở trong lòng của Lâm Dịch, Hóa hình thuật căn bản không có bất kỳ giá trị gì cả. Cũng không cần thiết phải nghiên cứu, mặc cho pháp thuật của ngươi nghịch thiên ra sao, ta sẽ dùng một quyền đánh nát, nhất lực phá vạn pháp.

Nhưng trải qua nhiều lần chém giết, Lâm Dịch biết thân thể cũng không phải là toàn bộ của tu sĩ, pháp thuật, thần thông, thần thức không có thứ nào mà không phải là lợi khí trong tay của tu sĩ.

Lần đầu tiên, pháp thuật bình thường nhất như Hóa hình thuật này đã trở nên thần bí ảo diệu như vậy ở trong lòng của Lâm Dịch, dường như cất giấu một loại huyền cơ nói không rõ ở trong đó.

- Chỉ bằng vào loại Hóa hình thuật cấp bậc này của ngươi mà cũng xứng gọi nó là hóa hình thuật? Thiếu niên, ngươi biết từ cuồng vọng có nghĩa là gì không?

Lão nhân lôi thôi lần nữa châm chọc khiêu khích Lâm Dịch.

Cho dù trong lòng Lâm Dịch biết mình thua một bậc, nhưng nghe thấy lão nhân lôi thôi cười nhạo, hắn vẫn thấy giận dữ, hắn cãi:

- Coi như Hóa hình thuật của ngươi lợi hại hơn một chút, nhưng nếu như ta sử dụng thần thông thuật thì sẽ hoàn toàn nghiền ép pháp thuật của ngươi!

Lĩnh ngộ được Niết Bàn sinh tử luân là một trong những chuyện không nhiều lắm khiến cho Lâm Dịch tự ngạo.

Một lần kia, Lâm Dịch đã đi dạo một vòng ở địa phủ, tìm được đường sống trong chỗ chết, quả thực đã trải qua sinh tử. Khi đó mới chạm tới được thần thông chi đạo này.

Loại trải nghiệm này, hắn tin tưởng không phải tất cả tu sĩ đều có thể gặp phải, càng không phải tất cả tu sĩ đều có thể ngộ ra được thần thông trong lúc sống còn, tay sinh tử nhị khí trong cơ thể đã đạt đến cân đối, biến nguy thành an.

- Muốn dùng thần thông thuật để áp chế pháp thuật? Hừ hừ, ngươi có thể được áp chế ta, nhưng mà nếu như ngươi gặp phải thần thông thuật khác gì sao?

Lão nhân lôi thôi hỏi ngược lại.

Lâm Dịch không hề nghĩ ngợi, bật thốt lên:

- Vậy đương nhiên sẽ so đấu thần thông của người nào lợi hại hơn thôi.

- Ha ha ha ha!

Lão nhân lôi thôi chỉ vào Lâm Dịch cười nhạo một hồi, lắc đầu nói:

- Tư chất của thiếu niên nhà ngươi không được, vẫn không hiểu được tinh túy của Hóa hình thuật. Tu vi của ta và ngươi giống nhau, thủ đoạn giống nhau, vì sao ngươi thua?

- Đúng vậy, vì sao ta thua chứ?

Lâm Dịch sửng sốt, hai mắt dần dần lộ ra vẻ mờ mịt.

- Nếu như thực sự gặp phải một ngươi có thần thông lực có thể sánh vai với ta, tu vi tương đồng, rất có thể ta sẽ rất bại. Đây là sự hiểu rõ về đạo và pháp, ai vận dụng càng sâu hơn thì sẽ mạnh hơn. Cho dù có Bất diệt kiếm thể cường đại, thế nhưng đối phương vận dụng và hiểu rõ về đạo và pháp còn sâu hơn ta. Như vậy sẽ có thể đánh ra công kích bạo phát mạnh mẽ, coi như Bất diệt kiếm thể có thể gánh chịu được pháp thuật công kích, thế nhưng nếu đối phương biết vận dụng nó lên trên thần binh lợi khí thì sẽ như thế nào chứ?

Vào lúc này, trong mắt của Lâm Dịch bỗng nhiên hiện ra một chút ánh sáng, nhưng lóe lên rồi biến mất, lại dẫn tới một tia ba động không thể xét ở trên hư không, một loại rung động mơ hồ.
Nhưng Lâm Dịch lại không hề phát hiện ra tất cả chuyện này, hắn đã rơi vào trong trầm tư.

Lão nhân lôi thôi cảm nhận được một tia ba động này, quang mang kỳ lạ trong hai mắt đại thịnh, sau đó lại nhanh chóng tản đi, lần nữa khôi phục lại ánh mắt vẩn đục.

Hôm nay Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch đã có thể có thể chịu đựng được toàn lực một kích của pháp thuật Huyễn Đan kỳ, thế nhưng nếu như pháp thuật của đối phương bạo phát mạnh mẽ hơn bình thường, hiểu rõ càng sâu về đạo pháp, đồng thời lại còn sử dụng linh khí tiến hành công kích Lâm Dịch. Như vậy cho dù Bất diệt kiếm thể ngạnh kháng được thì cũng sẽ bị thương.

Tình hình tương tự như vậy cũng có thể kéo dài đến lúc so đấu thần thông, nói gọn một chút, Lâm Dịch nắm trong tay không đủ sâu về đạo và pháp.

Cùng một tu vi, thủ đoạn giống nhau, đối thủ có thể ngăn chặn Lâm Dịch, đánh dư lực lên trên thân thể của hắn. Nếu như cỗ dư lực này vừa vặn, thân thể đủ mạnh thì có thể gánh chịu được. Thế nhưng nếu cỗ dư lực này đủ sức đả thương được Bất diệt kiếm thể, như vậy Lâm Dịch sẽ bị thua thiệt.

Trước đây Lâm Dịch chưa bao giờ gặp phải loại đối thủ này, nhưng không thể chứng minh được người như thế không tồn tại, nếu như gặp phải đối phương ở dưới tình huống mờ mịt không biết. Sợ rằng Lâm Dịch sẽ bị ngã rất thảm, ngay cả chuyện thân vẫn đạo tiêu cũng rất có thể.

Nghĩ đến đây, trên trán của Lâm Dịch dần dần toát ra tầng một mồ hôi lạnh, sắc mặt trở nên rất xấu xí.

Lão nhân lôi thôi lẳng lặng đứng ở một bên không quấy rối.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch càng nghĩ lại càng không tìm được manh mối, tìm được xem rốt cuộc trong Hóa hình thuật này ẩn giấu huyền cơ gì.

Lão nhân lôi thôi chậm rãi nói:

- Ngươi có biết lý do Hóa hình thuật này tồn tại hay không?

Lâm Dịch phục hồi tinh thần, nhẹ nhàng lắc đầu.

Hai mắt của lão nhân lôi thôi nhìn lên trời, trong ánh mắt lộ ra một tia tang thương, trầm giọng nói:

- Hóa hình thuật được truyền thừa từ năm tháng cực xa xưa, thậm chí có thể truy đến thời đại Thái Cổ. Ta không biết tu sĩ sáng chế ra Hóa hình thuật là ai, nhưng ta có thể xác định, đây tuyệt đối là một tu sĩ kinh tài tuyệt diễm.
Trong ánh mắt của Lâm Dịch lộ ra vẻ chấn động, quả thực hắn chưa từng nghĩ tới, một chuyện vô cùng đơn giản như vậy, pháp thuật cấp nhập môn dễ tu luyện nhất lại tồn tại từ thời đại Thái Cổ.

- Ngươi đã từng nghĩ tới, Hồng Hoang đại lục đã trải qua Thần Ma chi chiến, Nhân tộc và Yêu tộc sau chủng tộc đại chiến đã trải qua rất nhiều đau khổ, vì sao rất nhiều bí thuật thần thông đều thất truyền, duy chỉ có Hóa hình thuật này lại giữ lại hoàn hảo cơ chứ?

Ánh mắt của lão nhân lôi thôi xoay chuyển, nhìn về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch trầm ngâm nói:

- Bởi vì Hóa hình thuật đơn giản dễ hiểu, Ngưng Khí tầng một cũng đã có thể tu luyện được, rất khó để chặt đứt truyền thừa.

- Không sai, khẩu quyết phương pháp tu luyện của nó nhìn như đơn giản, nhưng trong này lại ẩn chứa một loại hóa phức tạp thành đơn giản, là một đại đạo. Quả thực Hóa hình thuật truyền thừa xuống được tưới nay, nhưng đạo trong này cũng không phải tất cả tu sĩ đều có thể hiểu được, đều có thể lĩnh ngộ được. Truyền thừa hình mà lại bỏ quên đi ý.

Lâm Dịch biết lời nói này của lão nhân lôi thôi không sai, ít nhất hắn còn chưa gặp phải tu sĩ có thể vận dụng Hóa hình thuật đến loại tình trạng này, hoặc là nói, cũng không có người đi đúng đường, cảm ngộ sâu về Hóa hình thuật.

Lão nhân lôi thôi từ tốn nói:

- Tiền bối sáng chế ra Hóa hình thuật, so với các tiền bối sáng chế ra thần thông bí thuật vô thượng còn làm cho người ta tôn kính hơn. Bởi vì hắn đã sáng tạo ra một loại pháp thuật cổ xưa, lại truyền thừa một loại đại đạo không kém bất kỳ thần thông bí thuật nào cả! Chỉ là hôm nay tu sĩ lại lãng phí một phen khổ tâm của vị tiền bối này, hầu như tất cả tu sĩ đều coi Hóa hình thuật xem như pháp thuật cấp nhập môn, học xong rồi bỏ qua.

Lão nhân lôi thôi dừng một chút, lắc đầu thở dài nói:

- Tu sĩ thường nói ngộ đạo, tu đạo, nhưng nếu ngươi không đi ngộ, không đi tu, đạo từ đâu tới chứ? Đạo, vốn là thứ nhìn không thấy, sờ không được, cho dù biết trong này có đại đạo, người không có thiên phú cơ duyên nghị lực thì sẽ không thể đắc đạo được. Huống chi đa số tu sĩ cũng không để mắt đến đạo ở trong Hóa hình thuật này.

Hải Tinh ở bên cạnh nghe vậy sửng sốt một chút, cảm giác rất chóng mặt, Hóa hình thuật này hắn cũng có dùng, nhưng lại không biết bên trong có nhiều đạo lý như vậy.

Lâm Dịch cúi đầu thật sâu với lão nhân lôi thôi, trong ánh mắt lộ ra vẻ tôn kính, nói:

- Xin tiền bối chỉ điểm.

- Chỉ điểm thì chưa nói, thứ như đạo, nói không được, chỉ có thể dựa vào bản thân để ngộ. Hiểu chính là hiểu, không hiểu thì ta có nói thế nào thì ngươi cũng sẽ không hiểu được.

Lão nhân lôi thôi trầm ngâm một chút, nói:

- Hóa hình thuật có một khẩu quyết, ngươi có biết không?

- Biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ.

Lâm Dịch thốt ra, khẩu quyết Hóa hình thuật này mỗi một tu sĩ đều thuộc làu làu.

Lão nhân lôi thôi ừ nhẹ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Đột nhiên trong mắt Lâm Dịch trở nên khác thường, hình như có điều ngộ ra, thấp giọng lẩm bẩm nói:

- Biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ.

Chương 117: Gặp Lại Minh Không

Khẩu quyết Hóa hình thuật này chỉ có một câu, năm đó Lâm Dịch còn chưa Ngưng Khí cho nên cũng chưa bao giờ suy nghĩ sâu xa qua về khẩu quyết Hóa hình thuật.

Từ khi Ngưng Khí lại liên tục xảy ra rất nhiều chuyện, Lâm Dịch cũng không có hao tổn tâm tư ở trên chuyện này.

Nhưng lúc này lần nữa đọc lên câu “biến hóa vạn vật, đại đạo tỉ mỉ” này, Lâm Dịch lại mơ hồ nắm được chút huyền ảo không rõ nào đó.

- Tỉ mỉ, tỉ mỉ...

Hai mắt Lâm Dịch nửa khép, nhiều lần cân nhắc, nhớ lại, diễn luyện, thôi diễn, dần dần rơi vào một cảnh giới kỳ diệu, giống như đã quên hết tất cả, bỏ qua vạn vật, dung nhập mình vào mảnh thiên địa này thật sâu.

Lão nhân lôi thôi liếc mắt nhìn Lâm Dịch thật sâu, cũng không cắt ngang.

Cũng không lâu sau, không gian nơi này rồi đột nhiên xuất hiện một khe nứt, một đạo thân ảnh nhỏ hơn từ nơi đó chui ra.

- À, quả nhiên là ngươi.

Một nữ tử mang theo vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Hải Tinh, đúng là Minh Không một tháng trước đã vô tình gặp hai người Lâm Dịch ở tửu lâu.

Hải Tinh nhìn lại, kinh ngạc nói:

- Minh Không, là ngươi!

- Đúng rồi, đúng rồi, ta cảm nhận được khí tức của cái vòng tay này cho nên đã đoán ra được ngươi ở gần đây. Nhìn này, ta cũng có một cái vòng tay như vậy, chúng ta gần nhau thì ta sẽ cảm nhận được nó.

Vẻ mặt của Minh Không rất đắc ý, lộ ra một cái cổ tay trắng nõn, bên trên cũng có một cái vòng tay rất giống cái trên tay của Hải Tinh.

Hai người một tháng không gặp, Minh Không như có rất nhiều chuyện muốn nói với Hải Tinh, líu ríu nói liên tục, sắc mặt Hải Tinh lại ửng đỏ nhẹ giọng đáp lại.

Lâm Dịch bị thanh âm của Minh Không đột nhiên làm cho hắn giật mình tỉnh giấc, phá vỡ loại trạng thái kỳ diệu này, trong mắt dần dần khôi phục lại vẻ trong sáng.

Trong mắt lão nhân lôi thôi hiện lên vẻ tiếc hận.

Lâm Dịch bị cắt đứt trạng thái ngộ đạo, thế nhưng hắn cũng không để ý mà lần nữa cúi đầu thật sâu về phía lão nhân lôi thôi, chân thành nói:

- Đa tạ tiền bối chỉ điểm, vãn bối đã nhận được ích lợi không nhỏ.

Lão nhân lôi thôi nhẹ nhàng khoát tay nói:

- Có thể lĩnh ngộ được là bản lĩnh của ngươi, không có quan hệ gì với ta. Lại nói trong thời gian ngắn như vậy mà ngươi có thể lĩnh ngộ ra được, lão nhân ta chơi Hóa hình thuật vài chục năm cũng chỉ tới được loại trình độ này mà thôi.

Lâm Dịch khẽ cười một tiếng, chưa phản bác, trên thực tế hắn vừa mới rơi vào một loại trạng thái kỳ diệu trước nay chưa từng có, quả thật đã có thu hoạch.

Nói tỉ mỉ, có thể nói là lĩnh ngộ đối với đạo, ứng dụng đối với pháp. Sở dĩ Hóa hình thuật của lão nhân lôi thôi có sức bật kinh người cũng là bởi vì hắn hiểu rõ về đạo.

Hắn biến ảo linh khí thành tất cả hình thái, trải qua lĩnh ngộ đã trở nên vô cùng cô đọng. Cùng là linh khí, cùng một hình thái, nhưng bởi vì tỉ mỉ cho nên đã làm cho linh khí tụ lại ngưng thật, không tiết một tia năng lượng nào ra ngoài, vì thế sức bật đã trở nên cường đại.

Tỉ mỉ chi đạo có thể dùng đến rất nhiều lĩnh vực, bao gồm vận dụng thần thông thuật, nếu như tìm hiểu kỹ được Niết Bàn sinh tử luân thì nó sẽ trở nên càng cô đọng, thần thông lực không tiết ra ngoài, ẩn sâu trong đó. Chỉ có lúc va chạm mới có thể trong nháy mắt bạo phát mà thôi.

Tỉ mỉ chi đạo thậm chí có thể dùng lên trên khí huyết, khống chế khí huyết như thế nào có thể duy trì chiến đấu liên tục. Làm thế nào mới dùng khí huyết linh lực ít nhất, bộc phát ra sức chiến đấu cường đại nhất.

Lâm Dịch mơ hồ cảm giác được lớp màng bên ngoài đạo, chỉ chờ hắn đi đâm thủng, chỉ cần cho hắn thêm một ít thời gian, nhất định hắn có thể hoàn toàn nắm giữ được tỉ mỉ chi đạo này.

Lúc này Minh Không cũng nhìn thấy lão nhân lôi thôi, trong mắt nàng lóe lên một tia hiếu kỳ, nhảy đã đi tới trước mặt hắn, nắm râu rồi quát:

- Ngươi không ở trong môn, chạy ra nơi này làm cái gì?

Râu của lão nhân lôi thôi vốn đã rất thưa thớt, bị Minh Không túm chặt, hắn không khỏi kêu đau, nói:

- Tiểu tổ tông, không phải ta đây buồn bực thái quá cho nên mới đi ra giải sầu một chút sao, mau, đừng kéo nữa, đau.- Hừ, tông môn ủy thác trọng trách cho ngươi, đảm nhiệm chức trưởng lão thủ vệ, ngươi lại dám lười biếng, xem sau khi ta trở về có bẩm báo với tông chủ, thu lại danh hiệu trưởng lão của ngươi hay không.

Minh Không quyệt cái miệng nhỏ nhắn, hung ác nói.

Lâm Dịch sửng sốt một chút, thủ vệ trưởng lão? Đây là chức vị gì chứ? Ở Dịch Kiếm tông thủ vệ đều là đệ tử, đồng thời tu vi cũng rất nông cạn, cũng không nghe qua thủ vệ lại còn có trưởng lão.

Trong lòng Lâm Dịch đột nhiên toát ra một ý nghĩ:

- Lẽ nào tiền bối này chỉ là Ngưng Khí tầng năm, cũng không có giấu dốt hay sao?

- Tiểu tổ tông, ngươi mau tha cho lão nhân ta đi, xương cốt của ta không chịu được chơi đùa đâu. Nể mặt ta nhiều năm vất vả cực nhọc ở tông môn, không nên thu lại danh tiếng của trưởng lão, ta còn đang trông chờ vào danh tiếng trưởng lão này để hù dọa một ít tu sĩ mới tới đó.

Vẻ mặt lão nhân lôi thôi đau khổ, luôn miệng cầu xin tha thứ.

Lâm Dịch và Hải Tinh trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt, không biết nên xen vào ra sao.

Cho tới giờ khắc này Lâm Dịch mới biết được, hóa ra trưởng lão tông môn trong miệng lão nhân lôi thôi này nói rốt cuộc là một thủ vệ trưởng lão chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng năm.

Minh Không thấy dáng vẻ quẫn bách của lão nhân lôi thôi, nàng bật cười xì một tiếng, trong mắt long lanh chớp động một tia nghịch ngợm, nàng nói:

- Được rồi, tạm tha cho ngươi.

Sau đó Minh Không vỗ gáy một cái, như đã nhớ ra cái gì đó, quay đầu tò mò hỏi:

- Đúng rồi, Hải Tinh, sao ngươi tìm được tới đây?

- Ta theo chân sư phụ tới, bảo là muốn tìm một tông môn ở đây, đi vào tu đạo.

Hải Tinh không có giấu diếm, nói thẳng ra.

Minh Không cười nói:

- Tông môn sao, chính là tông phái của chúng ta rồi. Trước kia ta bảo ngươi đến đây tu đạo, ngươi còn không nghe, xem ra sư phụ của ngươi cũng đã nghe qua danh tiếng của tông phái chúng ta, hừ.Một câu cuối cùng này Minh Không liếc mắt nhìn Lâm Dịch, ấn tượng của nữ tử này với Lâm Dịch không quá tốt.

Lâm Dịch cười cho qua, hôm nay thu hoạch của hắn rất nhiều, chạm tới tỉ mỉ chi đạo, cho nên trong lòng hắn cũng có chút vui vẻ.

- Còn chưa thỉnh giáo danh hiệu của quý tông?

Trong lòng Lâm Dịch hiếu kỳ, thốt ra lời dò hỏi.

Minh Không hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Dựa vào cái gì ta phải nói cho ngươi biết, danh hiệu tông môn chỉ có đệ tử tông ta mới có quyền biết.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, đến bây giờ hiểu biết của hắn về tông môn này rất ít, chỉ nghe lão nhân lôi thôi nói qua đôi câu vài lời mà thôi.

Một tông môn thần bí, vì sao lại che giấu sâu như vậy, sao lại có nhiều cấm kỵ như vậy chứ?

Lúc đầu nghe thần côn nói, tông môn này trời xui đất khiến mới lựa chọn lánh đời phong sơn, rốt cuộc trong này đã xảy ra biến cố gì chứ?

- Hải Tinh, đi thôi, ta sẽ dẫn ngươi đi dạo một chút trong tông môn.

Minh Không kéo tay Hải Tinh, muốn đi về.

Hải Tinh cố chấp đứng tại chỗ không hề động, nói:

- Ta đi cùng sư phụ, nếu như bái nhập tông môn thì đi vào chung tu đạo, hoặc là ta cũng không đi.

- Ai da, ngươi thật là quật cường. Được rồi, được rồi, đi vào chung cũng được. Chỉ là phải xem ngươi sư phụ có thể thông qua khảo nghiệm của tông môn hay không, ta cũng không dám đảm bảo. Hừ hừ, ta thấy hắn căn bản không có bản lĩnh gì cả, Hải Tinh, ngươi đừng để hắn lừa.

Minh Không không lay chuyển được Hải Tinh cho nên mới thỏa hiệp, nhưng cũng không nói lời gì tốt lành với Lâm Dịch.

Hải Tinh cau mày nói:

- Ngươi đừng nói sư phụ ta như vậy, nếu lại như vậy, sau này ta sẽ không chơi với ngươi.

Minh Không ra vẻ hận không rèn sắt thành thép, thở phì phò nói:

- Hải Tinh ngươi rất ngốc. Thể chất của ngươi rất bất phàm, tư chất căn cốt đều tốt, nhưng sư phụ của ngươi chính là thân thể phàm thai, hắn có thể có bản lĩnh gì chứ. Ngươi đừng nhìn hắn hiện tại là Ngưng Khí tầng năm, sớm muộn gì sẽ có một ngày ngươi sẽ vượt qua hắn. Hơn nữa điều quan trọng nhất là, lá gan của hắn quá nhỏ, không có hiệp khí. Lúc đầu ở tửu lâu, ngươi còn chưa Ngưng Khí mà đã dám ra tay vì ta mà hắn lại ngồi yên như núi, coi như không thấy, người như thế không xứng dạy ngươi tu đạo.

Lâm Dịch bừng tỉnh, hóa ra tiểu nữu này trách hắn lúc đầu khoanh tay đứng nhìn, không ra tay giúp nàng.

Lâm Dịch nhẹ nhàng cười, vẫn không giải thích.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hải Tinh cứng lại, cãi:

- Sư phụ không phải là người như vậy, Minh Không. Ngươi đã coi thường sư phụ rồi.

Minh Không bĩu môi, nói:

- Được rồi, chúng ta đi thôi, chỉ là nếu như hắn không qua được khảo nghiệm của tông môn thì cũng đừng có trách ta.

Lâm Dịch nghe nàng nói xong, trong lòng thầm nghĩ:

- Rốt cuộc vẫn phải qua khảo nghiệm tông môn, dường như bên trong có huyền cơ khác. Tiểu nữu này biết rất rõ ta là Ngưng Khí tầng năm, nhưng dường như lại không cho rằng ta sẽ vượt qua được khảo nghiệm. Lẽ nào tông môn này chiêu thu đệ tử nghiêm ngặt như thế sao, ngay cả Ngưng Khí tầng năm cũng không thể thông qua?

Chương 118: Giới Trong Giới

Nghe thấy khảo nghiệm tông môn bị Minh Không nói rất mơ hồ, Lâm Dịch cũng được thấy qua bản lĩnh của lão nhân lôi thôi, tim của hắn không khỏi đập thình thịch.

Một thủ vệ trưởng lão chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm lại có thể hiểu rõ Hóa hình thuật đến cảnh giới tỉ mỉ, điều này không khỏi làm cho người ta có vài phần kính trọng, Lâm Dịch cũng rất chờ mong đối với tông môn thần bí này.

Lão nhân lôi thôi bị Minh Không nói ra thân phận, vẻ mặt đau khổ, kéo tay của Lâm Dịch rồi nói:

- Này, sau này nếu như tiểu tử ngươi phát triển, có phải sẽ khinh thường lão nhân ta hay không? Ta đã nói với ngươi rồi, thủ vệ trưởng lão cũng là cấp bậc trưởng lão, trách nhiệm không giống bình thường, cũng không phải là vị trí mà tất cả mọi người có thể đảm nhiệm được. Ngươi đừng tưởng rằng ta là thủ vệ trưởng lão thì coi thường ta đấy.

Lão nhân lôi thôi nói rất là điềm nhiên, ngay cả Minh Không ở bên cạnh nghe xong cũng phải che miệng cười khẽ.

Ở trên người lão nhân lôi thôi Lâm Dịch đã cảm nhận được một dáng vẻ già nua, đó là biểu hiện của việc thọ nguyên đã tận.

Trong lòng hắn cũng đại khái đoán ra được, vị lão nhân này mắt thấy tuổi tác đã cao, vô vọng tu đạo, nhưng trong lòng không cam lòng, trong lòng càng khát vọng được người ta tôn kính, cho nên mới để ý tới cái danh hiệu trưởng lão này như thế.

Mặc dù là xưng hào thủ vệ trưởng lão, nhưng ở trong lòng của hắn cũng đã có một tia cảm giác thỏa mãn rồi.

Lâm Dịch không tự chủ nghĩ được mà nghĩ tới Dư Minh chưởng giáo của Dịch Kiếm tông, hai người đều là thọ nguyên đã tận, nhưng Dư Minh gần đến lúc tuổi già tính tình lại thô bạo, thủ đoạn âm độc. Gây tai họa cho vô số đệ tử Dịch Kiếm tông. Tuy rằng trong này có âm mưu của Hàn Nguyên Cốc chủ, nhưng Dư Minh ngây người hơn nửa đời người ở trong Dịch Kiếm tông, cũng có vài chục năm, lẽ nào hắn ta không có chút tình cảm nào đối với Dịch Kiếm tông hay sao?

Lão nhân lôi thôi trước mắt này, cho dù y phục xốc xếch, bất cần đời, thậm chí còn có một chút lòng hư vinh, quan tâm tới danh tiếng thủ vệ trưởng lão kia, nhưng hắn lại một lòng vì tông môn mà dâng hiến cả đời. Đến lúc tuổi già vẫn lo lắng vì tông môn, nhìn thấy tư chất của Hải Tinh cũng rất là vui mừng, muốn mang vào tông môn một thiên tài có thể đào tạo được.

Mặc dù hắn châm chọc khiêu khích đối với Lâm Dịch, nhưng trong lòng Lâm Dịch biết, thứ vị lão nhân này chân chính quan tâm là truyền thừa đại đạo Hóa hình thuật này xuống tiếp.

Lâm Dịch vẫn còn nhớ rất rõ ràng, khi lão nhân lôi thôi nói đến sự tồn tại của Hóa hình thuật, một màn trong mắt kia như nhìn thấu thế sự tang thương. Khi nhắc tới vị tiền bối đã sáng chế ra Hóa hình thuật kia, trong mắt hắn hiện lên vẻ tôn sùng và kính trọng. Khi nói tới các tu sĩ Hồng Hoang bây giờ, đa số đều không hiểu huyền bí của Hóa hình thuật, trong mắt hắn chỉ có vẻ tiếc hận thật sâu mà thôi.

Lâm Dịch biết, mấy thứ này không làm giả được.

Lão nhân lôi thôi này là người đáng giá để tôn kính.

Chẳng biết tại sao, trong lòng Lâm Dịch đột nhiên dâng lên vẻ bi thương, khi lão nhân lôi thôi này còn sống, nhìn như tầm thường vô vi, thế nhưng lại cẩn trọng vì tông môn mà trả giá, không hề có một câu nào oán hận.

Lâm Dịch trịnh trọng lạy một lạy thật sâu về phía lão nhân lôi thôi, chân thành nói:

- Tiền bối, ngài ở trong lòng tiểu tử, vĩnh viễn đều là người đáng để tôn kính. Danh xứng với hai chữ trưởng lão của tông môn. Đừng nói hôm nay, vô luận sau này tu vi của ta đến loại cảnh giới nào, ta cũng sẽ gọi ngài một tiếng tiền bối, một tiếng trưởng lão.

Nghe được câu nói này, Minh Không cũng quay đầu, như là lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Dịch vậy, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Lão nhân lôi thôi khịt khịt mũi, hừ nhẹ nói:

- Coi như tiểu tử ngươi thức thời, vốn ta còn tưởng rằng ngươi không có tư cách bái nhập tông ta. Thế nhưng bây giờ nhìn tiểu tử ngươi lại rất thuận mắt.

Dừng một chút, lão nhân lôi thôi vung tay lên, trầm giọng nói:

- Nếu không như vậy đi, hai người các ngươi đều bái nhập tông môn, ta thấy hai người các ngươi đều rất tốt đó!

Minh Không lắc đầu cười duyên nói:

- Lời ngươi nói không tính nhé, phải thông qua thí luyện nhập môn mới được.

Lão nhân lôi thôi trừng mắt, nói:- Ta đi đề cử một chút với trưởng lão ngoại môn, chẳng lẽ hắn không bán cho ta vài phần mặt mũi hay sao? Hừ hừ, dù sao chúng ta cũng đều là cấp bậc trưởng lão đó.

Minh Không làm cái mặt quỷ với lão nhân lôi thôi, cười nói:

- Trưởng lão ngoại môn người ta chính là người quản lý ba ngàn đệ tử ngoại môn, ngươi chỉ có cái danh trưởng lão mà thôi, hì hì, ngươi không biết xấu hổ hay sao?

Trên mặt lão nhân lôi thôi đỏ lên, lầm bầm nói:

- Rất giỏi sao.

Trong khi nói chuyện, trong tay Minh Không đánh ra một đạo pháp quyết, phát ra một đạo phù ấn về phía hư không, khẽ quát:

- Mở!

Một mảnh không gian hư vô trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái lỗ hổng lớn, bên trong dường như có huyền cơ khác, Minh Không mang theo Hải Tinh nhảy vào trước.

Trong lòng Lâm Dịch chấn động, trên mặt không tỏ vẻ gì, cũng đi theo phía sau lão nhân lôi thôi, lắc mình nhảy vào bên trong.

Hai chân đạp vào mặt đất chắc chắn, nơi tận cùng lọt vào trong tầm mắt là một tòa Linh sơn to lớn xanh biếc như ngọc, mây mù chuyển động, lộ ra một tia tiên khí mờ ảo.

Tất cả cỏ cây chung quanh giống như chạm ngọc, nhấp nháy phát ra ánh sáng, lưu chuyển ra ánh sáng kỳ dị, có vẻ không giống tầm thường.

Không ngờ nơi này lại có một mảnh thiên địa khác!

Mở ra không gian, giới trong giới!

Nếu như Hồng Hoang đại lục là một thế giới to lớn, như vậy nơi này chính là giới trong giới, một chỗ không gian khác.Mà loại thủ đoạn này, trong truyền thuyết chỉ có đại năng Hợp Thể mới có khả năng thi triển.

Nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, trong mắt của Lâm Dịch lóe lên một tia chấn động, đây là một tông phái của đại năng Hợp Thể!

Chuyện đáng để suy nghĩ nhất chính là, không ngờ một tông phái như vậy lại lựa chọn phong sơn bế quan, rốt cuộc là ai hoặc là phương thế lực nào mà lại năng lực lớn như vậy để hiếp bức tông phái của đại năng Hợp Thể này.

Lâm Dịch nhìn bóng lưng của lão nhân lôi thôi, trong mắt hiện lên vẻ cổ quái, khóe miệng không khỏi nhếch lên mỉm cười.

Hóa ra lão nhân lôi thôi này có thể lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện ở phía sau hắn là bởi vì nhảy ra từ trong không gian, nhưng mà có thể che giấu được một tia không gian ba động, có lẽ cũng là vận dụng tỉ mỉ chi đạo.

Trong lòng Lâm Dịch đột nhiên khẽ động, trong đầu hiện lên một nữ tử xuất trần có thân ảnh màu vàng nhạt, vẻ mặt thản nhiên, dáng vẻ vô cùng dễ nhìn.

Nếu Minh Không ở chỗ này tu đạo, có lẽ nữ tử xuất trần mà hắn gặp được ở tửu lâu tên là Tô Thất Thất cũng ở đây, rất có thể hắn sẽ nhanh chóng gặp lại được nàng.

Tô Thất Thất là một vị kỳ nữ từ khi Lâm Dịch xông xáo Bắc vực Hồng Hoang tới nay.

Chỉ vì nghe qua sự tích của Lâm Dịch mà đã tự mình đi tra xét, xác nhận tính chân thực của tin tức, đồng thời còn nói một phen ngôn luận kinh thế hãi tục, liên quan tới lý giải về tiên ma.

Mặc dù biết Lâm Dịch là Ma tộc, thế nhưng nàng lại không hề cố kỵ, tuyên bố muốn kết giao một phen với Lâm Dịch, loại khí phách và kiến thức này làm cho trong lòng Lâm Dịch không kiềm được có vẻ kính nể.

Đột nhiên trong lòng Lâm Dịch hiện lên cảm giác tò mò, hắn rất muốn bức thiết hiểu rõ về tông môn thần bí này.

Rốt cuộc là một cái tông môn như thế nào mà có thể khiến cho lão nhân lôi thôi này trung thành và tận tâm thủ hộ sơn môn cả đời mà không hề có một câu oán hận. Lại còn bồi dưỡng ra được kỳ nữ như Tô Thất Thất, có lý giải và đại khí phách khác thường như vậy.

Minh Không dẫn theo mấy người đi qua một mảnh bãi cỏ xanh biếc, đi tới chân núi.

Đến gần, Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên, trên tiên sơn cỏ cây phong phú, mây xanh lượn lờ. Toàn bộ ngọn núi có đại khí dồi dào, cao vót trong mây, sương mù bắt đầu khởi động, linh vận mờ ảo.

Mà nơi đây đã có thể nhìn thấy được không ít thân ảnh của tu sĩ, đại đa số đều là Ngưng Khí Kỳ, cao có thấp có, không tương đồng, nhưng có rất ít tu sĩ thấp hơn Ngưng Khí tầng bảy.

Trong này cũng mơ hồ có thể thấy được một số tu sĩ Trúc Cơ, nhưng đều là Trúc Cơ sơ kỳ, cũng không có người nào có tu vi rất cao.

Đa số những tu sĩ này tĩnh tọa ở trên cỏ để nhắm mắt ngộ đạo, mặc dù có người nhìn thấy mấy người Lâm Dịch, thế nhưng cũng không thèm chú ý.

Trong lòng Lâm Dịch thầm nghĩ:

- Tu sĩ của tông môn này cố gắng tu luyện như thế, bầu không khí như vậy cũng không tệ.

Dưới chân núi là một mảnh đất trống lớn, ở giữa có một tòa cung điện bảy tầng đứng thẳng, cao tới vài chục trượng, khí thế rộng rãi. Tầng một phía dưới cùng rộng nhất, nhìn như có thể chứa được mấy nghìn tên tu sĩ.

Mấy người Lâm Dịch đang muốn đi về phía trước thì lại nghe được một tiếng quát nhẹ vang lên:

- Người tới là người phương nào!

Chương 119: Ra Oai Phủ Đầu

Mấy người Lâm Dịch nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy phía xa xa có một tu sĩ Trúc Cơ mặc đạo bào màu lam nhạt bước nhanh tới, trong chớp mắt đã đến gần đây.

Tu sĩ Trúc Cơ này thân thể gầy gò tới mới dọa người, sắc mặt nghiêm túc, không có áp chế tu vi Trúc Cơ trung kỳ của bản thân một chút nào. Nhưng khi hắn nhìn thấy Minh Không, sắc mặt sửng sốt một chút, trong mắt lóe lên một tia sợ hãi.

- Đường trưởng lão, ngươi tới nơi này làm cái gì vậy?

Minh Không nhìn thấy hắn, trong mắt hiện lên vẻ phản cảm, giọng nói cũng có chút không đúng.

Tu sĩ Trúc Cơ tên là Đường trưởng lão ho nhẹ một tiếng, trầm giọng nói:

- Thân là trưởng lão ngoại môn, tông môn có người ngoài tới, tự nhiên ta phải đi ra nhìn một cái, để xem có gì không thích hợp hay không?

Minh Không hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, không phản bác. Nha đầu này, dù cho nhìn thấy trưởng lão ngoại môn thì cũng không có sắc mặt gì tốt cả.

Lâm Dịch ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt, không nói gì, hắn hết sức tò mò về thân phận của Minh Không, hoặc là nói địa vị của nàng ở trong tông môn.

Dựa theo quy củ bình thường, địa vị trưởng lão ở trong tông môn gần với tông chủ, thậm chí còn có nhiều thái thượng trưởng lão đều có tư lịch tu vi cao hơn so với tông chủ, chỉ vì chuyên tâm tu đạo, không rảnh phân tâm quản lý tông môn cho nên mới thiết lập chức vị tông chủ.

Trưởng lão ngoại môn quản lý hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, loại quyền lực này không thể nói là không lớn, nhưng dường như Minh Không không sợ hãi vị trưởng lão ngoại môn này một chút nào, tông môn thần bí này quả nhiên có chút kỳ quái.

Lúc này, lão nhân lôi thôi mang theo mặt cười lấy lòng đi gần tới, nói:

- Đường trưởng lão, ta ra ngoài đi bộ một vòng, gặp phải hai đứa trẻ này, tư chất căn cốt không thể chê được. Cho nên mới mang về cho ngươi nhìn một chút, khà khà.

Sắc mặt của Đường trưởng lão trong nháy mắt trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Ai cho phép ngươi tự ý ra tông chứ?

Lão nhân lôi thôi nghe thấy hắn nói như thế, nụ cười tức thì cứng lại ở trên mặt.

- Ngươi thật to gan! Cút ngay!

Đường trưởng lão trừng mắt, quát một tiếng.

Lão nhân lôi thôi bị hét tới mức cả người run run một cái, trên trán hiện lên một tầng mồ hôi lạnh, lộ ra vẻ lúng túng, vâng vâng dạ dạ đứng ở bên cạnh, cúi đầu không dám lên tiếng.

Lâm Dịch thấy dáng vẻ của lão nhân lôi thôi, trong lòng chỉ cảm thấy có chút buồn bã, lại chỉ có thể thở dài một tiếng.

Đây là việc trong nhà của tông môn người khác, hắn ngại vì thân phận cho nên cũng không tiện xen mồm vào. Tự ý ra tay rất có thể sẽ mang đến phiền phức cho lão nhân lôi thôi.

Minh Không ở bên cạnh không nhìn được mà ngăn ở trước mặt lão nhân lôi thôi, lớn tiếng nói với Đường trưởng lão:

- Này, ngươi rống cái gì mà rống! Cây gậy trúc nhà ngươi thật là kỳ quái, ra ngoài đi một vòng thì làm sao? Cũng không có chuyện gì cả. Chính là ta kéo lão nhân này ra đó, thì sao, có năng lực gì thì cứ dùng lên trên người ta, Minh Không ta sẽ không sợ ngươi!

Thân thể của Đường trưởng lão vô cùng gầy, quả thực như một cây trúc, Minh Không nói vậy cũng rất có hình tượng.

- Cây gậy trúc...

Hải Tinh nghe nàng nói rất thú vị, cũng không dám cười to, cho nên không thể làm gì khác hơn là mím môi cười trộm.

Mặc dù Minh Không có lúc điêu ngoa tuỳ thích, rất thích tranh đấu tàn nhẫn, nhưng tâm tính cũng không bị phá hỏng. Vừa rồi ở bên ngoài tông môn nàng cũng khiển trách lão nhân lôi thôi một phen, vẫn vui đùa, không phải là thật. Lúc này thấy lão nhân lôi thôi bị bắt nạt, nàng lập tức nhịn không được, ra tay thay cho hắn.

Đường trưởng lão khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng không chính diện đáp lại Minh Không, dường như có chỗ kiêng kỵ đối với Minh Không vậy.

Lão nhân lôi thôi lau trán một cái, nhẹ thở phào, cười theo nói:

- Đường trưởng lão, lão nhân ta biết sai rồi. Nhưng mà hai đứa trẻ này tư chất tâm tính quả thật không tệ, tông môn chúng ta không nên bỏ lỡ, không phải ta cũng mang tới cho ngài xem một chút hay sao.

- Một thủ vệ tu vi Ngưng Khí như ngươi cũng hiểu được tư chất tâm tính hay sao? Nếu như bị ngươi thấy có tư chất, sợ là sau này cũng chỉ có chút tiền đồ này, cút về xem cửa của ngươi đi! Đừng có đi ra mất mặt xấu hổ!

Trong mắt của Đường trưởng lão lóe lên vẻ khinh bỉ, phất tay áo mắng.

Lâm Dịch cau mày, sinh lòng hờn giận, trong lòng hắn không có một chút hảo cảm đối với Đường trưởng lão này.Lão nhân lôi thôi có tuổi tác rất cao, cho dù tu vi thấp, nhưng cùng ở trong một tông tu đạo, lẽ nào... ít nhất... một chút tôn trọng cũng không có hay sao?

Sắc mặt của lão nhân lôi thôi đỏ lên, lúng túng nở nụ cười, cúi đầu khom lưng cười nói:

- Được rồi, lão nhân ta trở về đây.

Đường trưởng lão khinh thường cười cười.

Lâm Dịch mang theo Hải Tinh, đi tới trước mặt lão nhân lôi thôi, chân thành nói:

- Lần này đa tạ tiền bối truyền đạo thụ nghiệp, giải thích nghi hoặc, vãn bối nhận được lợi ích rất lớn. Nếu ngày sau ta đột phá lên cấp độ cao hơn, nhất định là do công chỉ điểm của tiền bối hôm nay.

Hải Tinh cũng vô cùng nhu thuận, cười nói:

- Lão gia gia, lần này đa tạ ngài rồi.

- Không sao, không sao.

Lão nhân lôi thôi cười khà khà, ngâm nga cười rồi xoay người rời đi.

Đường trưởng lão lắc đầu châm chọc nói:

- Thực sự là tiểu bối vô tri, không có kiến thức, lão đầu Ngưng khí tầng năm cũng có thể truyền đạo cho các ngươi.

Lâm Dịch thản nhiên nói:

- Đạo bất đồng, đạo của hắn chưa hẳn ngươi đã hiểu.

Đường trưởng lão bị Lâm Dịch nói một câu chống đối lập tức biến sắc, hai mắt lóe lên hàn quang, gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt của Lâm Dịch.

- Tiểu bối, ngươi rất can đảm! Chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm mà cũng xứng luận đạo cùng ta sao? Còn nữa, ngươi đừng tưởng rằng ngươi là Ngưng khí tầng năm là có thể vào tông môn, không qua được cửa ải của ta, ai cũng không được!

- Ai ui, cây trúc thật là phách lối phá, ai cho ngươi quyền lực lớn như vậy chứ?

Minh Không liếc nhìn Đường trưởng lão, khuôn mặt nhỏ nhắn hất lên, nói:
- Hai người bọn họ chính là do ta mang tới, hôm nay muốn bái nhập tông môn, ngươi có thể làm gì được ta chứ?

Đường trưởng lão không dám ra vẻ gì với Minh Không, thế nhưng vẫn nghiêm mặt nói:

- Minh Không, ngươi đừng vội hồ đồ. Tông môn chiêu thu đệ tử rất nghiêm ngặt, hôm nay đã qua thời gian chiêu thu đệ tử, chuyện này không phù hợp quy củ.

Minh Không cười xùy một tiếng, nói:

- Đừng có nhắc quy củ ra với ta, trước đó Tử tỷ tỷ cũng mang về một đệ tử, tông chủ cũng không nói gì. Chỉ những trưởng lão không nên thân như ngươi mới quan tâm, ngươi không biết mệt mỏi sao.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, nghĩ ngợi nói:

- Tỷ tỷ của Minh Không, không phải là Tô Thất Thất sao.

- Không giống nhau chứ, người đệ tử kia bị mang về cũng đã trải qua thí luyện nhập môn, sau khi thông qua thì mới có tư cách bái nhập tông môn. Nếu như bọn họ muốn bái nhập tông môn thì cũng phải đi tham gia thí luyện nhập môn, cửa ải này là phải qua!

Giọng của Đường trưởng lão rất chân thật đáng tin.

Trên mặt của Lâm Dịch không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại dâng lên một chút bất an.

Dường như thí luyện nhập môn này rất có huyền cơ, Lâm Dịch cũng không lo lắng hắn không thể thông qua được. Nếu như quả thực không được, cùng lắm thì toàn lực bạo phát tu vi, hắn không tin, bằng vào tu vi linh lực Trúc Cơ trung kỳ còn không qua được một thí luyện nhập môn.

Trong lòng Lâm Dịch chỉ lo lắng thay cho Hải Tinh, nó chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng ba, thời gian tu đạo quá ngắn, rất nhiều thứ cũng chưa từng tiếp xúc, cũng chỉ hiểu được một cái pháp thuật là Hóa hình thuật mà thôi.

Nếu như Lâm Dịch dùng tu vi Ngưng khí tầng năm cũng không thể thông qua thí luyện nhập môn, như vậy Hải Tinh lại càng không có hy vọng.

Lâm Dịch mang theo Hải Tinh bái nhập vào tông môn thần bí này, vẫn thu liễm tu vi, chính là bởi vì muốn ở bên người của Hải Tinh. Đệ tử ngoại môn có ba ngàn người, Lâm Dịch sợ hắn bị bắt nạt, cho nên ở bên cạnh hắn cũng tiện để chiếu cố lẫn nhau.

Còn nữa, Lâm Dịch vừa lĩnh ngộ tỉ mỉ chi đạo, vừa vặn tìm một cơ hội để tĩnh tọa lĩnh ngộ, cũng tiện để truyền đạo này cho Hải Tinh.

Nếu không, bằng vào tu vi của Lâm Dịch, nếu như toàn lực bạo phát, sẽ thu được tư cách đệ tử nội môn. Chuyện này cũng không phải là việc khó.

- Thí luyện nhập môn, thí luyện nhập môn.

Trong lòng Lâm Dịch suy nghĩ nhiều lần, xem rốt cuộc trong này có huyền cơ gì.

Minh Không nghe thấy bốn chữ thí luyện nhập môn hơi biến sắc, lại nhìn hai người Lâm Dịch một chút, hừ nhẹ một tiếng nói:

- Người thư sinh kia ta mặc kệ, Hải Tinh thì ta nhất định phải mang vào, ta xem ai dám ngăn cản ta! Cùng lắm thì ta đi thỉnh tội với tông chủ, cũng không có chuyện gì là lớn cả.

Trong lòng Lâm Dịch vui vẻ, thầm nghĩ nha đầu Minh Không này thật đáng yêu, hắn đang lo làm sao Hải Tinh mới có thể thông qua thí luyện nhập môn, không ngờ nha đầu kia đã ra mặt.

Đường trưởng lão có vẻ khổ sở, nhưng vẫn cố chấp nói:

- Cái này không được, thí luyện nhập môn là quy củ từ khi kiến tông tới nay đã quyết định rồi. Ai cũng không thể bỏ qua được. Phàm là chiêu thu đệ tử thì phải thông qua thí luyện nhập môn, khi đó mới xem như là đệ tử ngoại môn chính thức của tông ta.

Hải Tinh thấy hai người tranh chấp không ngớt, sợ Minh Không bị làm khó cho nên mới thấp giọng nói:

- Minh Không, bằng không ta và sư phụ đi thử một chút đi, có thể thông qua được thì qua.

Mày liễu của Minh Không ngược thẳng lên, tức giận nói:

- Hải Tinh, ngươi đừng có quản, hôm nay ta rất muốn nhìn một chút xem ai dám ngăn cản ta.

Sau đó Minh Không trừng mắt nhìn Đường trưởng lão, sắc mặt rất bất thiện nói:

- Cây gậy trúc, ngươi đừng cho là ta không biết tâm tư của ngươi. Ngươi xem thấy là người mà Minh Không ta mang về cho nên mới có sắc mặt như vậy. Lại ra oai phủ đầu, phe Đông Phương các ngươi không có một ai là người tốt đẹp! Hôm nay cho dù là Đông Phương Dã đến đây thì Minh Không ta cũng không sợ hắn, đại bỉ của tông môn nửa năm sau ta còn muốn khiêu chiến hắn đó!

Chương 120: Tranh Đấu Phe Phái

Minh Không lời nói xong nói này rất hùng hổ, đồng thời còn ẩn chứa rất nhiều tin tức, Lâm Dịch cau mày rơi vào trong trầm tư.

Phe Đông Phương? Đông Phương Dã? Đại bỉ của tông môn?

Dường như trong tông môn này còn phân chia phe phái, đồng thời Minh Không và nhất mạch của Đường trưởng lão có mâu thuẫn rất lớn.

Nhìn ý của Minh Không, có lẽ Đông Phương Dã này là người có địa vị trong phe phái Đông Phương, rất có thể chính là nhân vật lãnh tụ của phái này. Hơn nữa đã từng có giao thủ với Minh Không, nhưng Minh Không vẫn không chiếm được tiện nghi, bằng không cũng sẽ không mở miệng nói ra lời như vậy.

Lâm Dịch tâm tư kín đáo, tu luyện Dịch Kiếm tâm pháp, giỏi về phân tích, Minh Không chỉ nói mấy câu thì hắn đã suy đoán ra được đại khái.

Tông môn thần bí này quả nhiên khắp nơi đều tràn ngập cổ quái, trong tông môn kéo bè kéo cánh, không ngờ tông chủ lại coi như không thấy, lại còn khoanh tay đứng nhìn?

Đường trưởng lão bị khí thế của Minh Không bức bách, người hơi lui về phía sau một bước, lúng túng cười cười, nói:

- Minh Không, ngươi hà tất phải làm khó ta chứ? Đây là quy củ từ khi kiến tông tới nay đã định ra, cho dù đến trước mặt tông chủ ta cũng có lý như vậy.

Minh Không đâu chịu bỏ qua, lại cười nhạo nói:

- Nói bậy, ngươi dám nói ngươi không có chút ân oán cá nhân nào hay sao? Ngươi sợ nhất mạch của ta lớn mạnh, thay thế địa vị của phái Đông Phương các ngươi ở trong tông, hừ hừ, đến lúc đó ngay cả trưởng lão ngoại môn ngươi cũng không làm được đâu nhé!

Trên mặt Đường trưởng lão đỏ ửng, như bị nói trúng tim đen, trong mắt cũng hiện lên một chút do dự.

Phe phái Đông Phương, phe phái Minh Không.

Trong lòng Lâm Dịch nghĩ mà cảm thấy buồn cười, tu sĩ của tông môn này quả nhiên kỳ lạ, không tu đạo mà lại còn làm ra thế lực bang phái cạnh tranh, cho dù là nha đầu Minh Không này cũng không ngoại lệ.

Đúng vào lúc này, trong lòng Lâm Dịch khẽ động, hai mắt nhìn lên trên tiên sơn mờ ảo bị che dấu trong mây, ánh mắt như xuyên thấu qua từng tầng mây mù, thấy được cảnh tượng ở phía sau.

Không bao lâu, một nữ tử mặc y phục màu vàng nhạt, vẻ mặt lạnh nhạt từ trong mây mù tiên sơn hiện ra, chậm rãi đạp hư không mà đi tới.

Nữ tử xuất trần mờ ảo này chính là Tô Thất Thất mà một tháng trước hai người bọn hắn vô tình gặp được.

Tô Thất Thất liếc mắt đã thấy Lâm Dịch, khẽ cười nói:

- Mộc huynh, không nghĩ tới nhanh như vậy chúng ta lại gặp mặt, từ khi gặp mặt tới giờ ngươi vẫn khỏe chứ.

Sau đó cảm nhận được khí tức Ngưng khí tầng năm của Lâm Dịch, nàng lại nói:

- Không đúng, sau ngày hôm nay, ta nên xưng hô ngươi một tiếng đạo hữu mới đúng.

Lâm Dịch gật đầu, hàn huyên đáp:

- Gọi Mộc Thanh là được rồi, nhiều ngày không gặp, phong thái của đạo hữu vẫn như trước.

Hải Tinh cũng ở bên cạnh khéo léo gọi một tiếng:

- Tô tỷ tỷ, chào tỷ.

Tô Thất Thất cười gật đầu.

Minh Không nhìn thấy Tô Thất Thất, vẻ mặt kinh hỉ, nhảy tới lôi kéo tay ngọc của người sau, lay một lúc, lại lên tiếng nói:

- Tỷ tỷ, tỷ tới rất đúng lúc, cây gậy trúc này bắt nạt muội, tỷ phải làm chủ cho muội.

Mặt của Đường trưởng lão như màu đất, hắn không nghĩ tới Tô Thất Thất lại cũng biết hai người mà Minh Không mang về, hơn nữa dường như còn có giao tình không cạn.

Lâm Dịch ở bên cạnh quan sát sắc mặt, nhìn thấy vẻ mặt của Đường trưởng lão chuyển biến, trong lòng hắn thầm nghĩ:

- Xem ra thân phận của Tô Thất Thất này, ở trong tông môn còn cao hơn so với Minh Không.

Vẻ mặt của Đường trưởng lão có vẻ xấu hổ, cười nói:

- Tô Thất Thất ngươi là đệ tử hạch tâm, có lẽ sẽ không làm khó một trưởng lão ngoại môn như ta a. Lại nói thí luyện nhập môn là một cửa phải thông qua khi bái nhập tông môn, chưa bao giờ có trường hợp đặc biệt nào khác. Chúng ta không thể không để ý tới quy củ của tông môn, ngươi nói xem có đúng không?
Tô Thất Thất nghe ra hàm nghĩa trong giọng nói của Đường trưởng lão, nàng thản nhiên nói:

- Đường trưởng lão, ngươi không cần kích ta, như vậy sẽ chỉ làm cho trong lòng ta sinh ra phản cảm mà thôi.

Tâm tư đùa giỡn quỷ kế của Đường trưởng lão bị phá, hắn ho nhẹ một tiếng, lúng túng cười cười.

Lâm Dịch ở bên cạnh nghe thấy rất rõ ràng, trong lòng rùng mình. Không ngờ Tô Thất Thất lại là Ngũ Đại đệ tử hạch tâm của tông môn thần bí này.

Trước kia nghe lão nhân lôi thôi nói, đệ tử hạch tâm chỉ có năm danh ngạch, nếu như bị đệ tử nội môn khiêu chiến, thua thì sẽ lần nữa xuống làm đệ tử nội môn, mà người thắng sẽ trở thành đệ tử hạch tâm mới.

Sự tàn khốc trong này tự nhiên không cần nhiều lời, mà tu sĩ có thể trở thành đệ tử hạch tâm, tất nhiên sẽ là người nổi bật trong mấy ngàn tu sĩ đệ tử trong tông này.

Dùng tu vi thần thức của Lâm Dịch vẫn không biết rõ được cảnh giới của Tô Thất Thất, chung quy hắn vẫn có cảm giác cả người nàng được bao phủ bởi một tia khí tức thần bí khó lường.

Tuy rằng hắn đã nhìn thấy nàng xuất thủ qua, nhưng lần kia căn bản không thể thấy được thực lực chân chính của nàng, thậm chí Lâm Dịch còn có cảm giác, nếu hai người đấu với nhau thì chưa chắc hắn đã là đối thủ của Tô Thất Thất được.

Ngũ Đại đệ tử hạch tâm, nếu như đều giống như Tô Thất Thất vậy thì cũng có ý nghĩa không có người nào trong bọn họ là kẻ đầu đường xó chợ, không thể khinh thường.

Tuy rằng trong lòng Lâm Dịch âm thầm cảm thán, nhưng lại không tự chủ được dâng lên một tia chiến ý, vì tham gia đại chiến trăm tộc, hắn chỉ có thể một đường đánh lên trên. Cuối cùng khiêu chiến đệ tử hạch tâm, biến thành một người trong năm người.

Linh giác của Tô Thất Thất vô cùng nhạy cảm, dường như đã cảm giác được chiến ý của Lâm Dịch, nàng mang theo thâm ý sâu sắc nhìn hắn một cái.

Minh Không ở bên cạnh chen miệng nói vào:

- Từ trước đến giờ không có trường hợp đặc biệt nào cũng không có nghĩa là sau này không có. Trước đây không ai dám đánh trưởng lão các ngươi, không phải Minh Không ta vẫn đánh hay sao? Các ngươi bắt nạt người ta, ta muốn xen vào đó, làm trưởng lão thì sao chứ, đánh ngươi xong, cùng lắm thì ta đi Quan Luyện Ngục một chút là được.

Lâm Dịch cười khẽ một chút, nha đầu Minh Không kia quả nhiên không phải là hạng người an phận, không ngờ trước kia đã đánh qua trưởng lão ngoại môn, trách không được Đường trưởng lão vừa mới nhìn thấy nàng thì vẻ mặt đã có chút cổ quái.

Nghe thấy bốn chữ Luyện Ngục cấm bế, Đường trưởng lão biến sắc, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi thật sâu.

Vẻ mặt của Tô Thất Thất vốn thản nhiên, hình như không có bất kỳ chuyện gì có thể đặt ở trong lòng của nàng, nhưng nghe thấy Minh Không nói lời này, nàng cũng khẽ nhíu mày, trách mắng:

- Minh Không, đừng làm rộn.

Minh Không quyệt cái miệng nhỏ nhắn, gương mặt rất không vui, kéo tay ngọc của Tô Thất Thất, làm nũng nói:

- Tỷ tỷ, tỷ giúp muội một chút đi.Tô Thất Thất nhẹ nhàng lắc đầu, áy náy cười cười với hai người Lâm Dịch, nói:

- Minh Không, ngươi nên biết, thí luyện nhập môn là thí luyện mà nhất mạch chúng ta nhất định phải tiếp nhận, chỉ có thông qua thí luyện thì mới có thể trở thành đệ tử của tông môn. Chuyện này, ta không thể giúp, cũng không thể giúp. Nếu như ngay cả thí luyện nhập môn cũng không thông qua, đó chính là vô duyên với tông ta, cũng không trách người khác được.

Đường trưởng lão nghe thấy Tô Thất Thất nói như thế, sắc mặt hơi hòa hoãn, lại khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tuy lời nói này của Tô Thất Thất là nói với Minh Không, nhưng chân chính là vẫn nói cho hai người Lâm Dịch nghe.

- Tỷ tỷ, nhưng...

Minh Không mang theo vẻ mặt cầu xin nhìn Tô Thất Thất, người sau lạnh nhạt lắc đầu.

Hải Tinh không muốn làm khó Minh Không, hắn lên tiếng nói:

- Minh Không, không sao. Cứ để cho ta và sư phụ ta đi thử một chút, ta cũng đang rất ngạc nhiên về thí luyện nhập môn này.

- Hải Tinh, ngươi tâm địa thiện lương, ta lo lắng ngươi...

Trong mắt của Minh Không hiện lên vẻ lo âu.

Tô Thất Thất nhìn Lâm Dịch nói:

- Thử một chút đi, cái thí luyện nhập môn này không quan hệ với tu vi, nếu như có thể thông qua khảo nghiệm, sau này mới có cơ hội lấy được địa chân truyền của tông môn.

- Xem ra thí luyện nhập môn này là chuyện không thể tránh khỏi, dù như thế nào cũng phải xông vào một lần.

Trong lòng Lâm Dịch thở dài một tiếng, thí luyện nhập môn đã bị những người này nói rất mơ hồ, hắn đang rất lo lắng cho Hải Tinh, không biết đối phương có thể thông qua được hay không.

Lâm Dịch trầm ngâm nửa ngày, sau đó lại thử dò xét:

- Không biết thí luyện nhập môn này Hải Tinh có thể đi cùng ta hay không?

Tô Thất Thất gật đầu nói:

- Đương nhiên là có thể, người đi theo hay không cũng không sao, bao nhiêu người cũng đều giống nhau.

Lâm Dịch híp mắt, trong đầu cũng nhanh chóng chuyển động, thí luyện nhập môn này có chút môn đạo, không ngờ lại không có quan hệ cùng tu vi, lại cũng không quan tâm tới việc mang theo bao nhiêu người.

Nhưng mặc kệ nói như thế nào, Hải Tinh đi theo bên người của hắn, cuối cùng Lâm Dịch cũng yên tâm hơn một chút.

Lâm Dịch càng nghĩ càng không thể tìm thấy manh mối của thí luyện nhập môn này, chỉ cảm thấy trong này rất ư là thần bí.

- Thí luyện nhập môn này bao gồm cái gì, tham gia ở nơi nào vậy?

Lâm Dịch hỏi một vấn đề rất mấu chốt.

Đường trưởng lão nhíu mày, âm thầm cười lạnh nói:

- Ngươi nhất định phải tham gia thí luyện nhập môn sao? Nếu như thất bại sẽ rơi vào kết cục rất thê thảm, đừng trách ta không có nhắc nhở các ngươi.

Trong lòng Lâm Dịch dâng lên một tia ngạo khí, cất cao giọng nói:

- Ta rất muốn kiến thức về thí luyện nhập môn này một phen, xem có thực sự lợi hại như ngươi nói hay không.

Lâm Dịch tu thành Bất diệt kiếm thể, tu vi là Trúc Cơ trung kỳ, đồng thời còn ngộ được thần thông thuật Niết Bàn sinh tử luân. Tuy rằng Hải Tinh tu vi thấp, nhưng thân ẩn giấu Thần Long chi tâm, chảy xuôi kiếm khí long huyết, tư chất và thể chất có thể nói là cổ kim không thấy.

- Ta cũng muốn nhìn xem bên trong thí luyện nhập môn này ẩn dấu huyền cơ gì, cùng lắm thì toàn lực. Niết Bàn sinh tử luân, Tử Vi tinh thuật, bộ pháp thần bí, bắn ra khí huyết Bất diệt kiếm thể, liều mạng bại lộ thân phận thì cũng phải mang theo Hải Tinh thông qua thí luyện nhập môn này!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau