BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Tiên Ma Chi Luận

Khô lâu có khói đen kia lơ lửng ở giữa không trung, trong mắt bắn ra hồng mang chiếu đến trên mặt nữ tử xuất trần, có vẻ quỷ dị kinh người.

- Âm Quỷ Tông?

Nữ tử xuất trần nhíu nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét.

Tu sĩ Ngưng Khí tầng chín cười lạnh, lạnh giọng nói:

- Biết thì như thế nào chứ, đi tìm chết đi cho ta!

Khô lâu oán khí ngập trời hóa thành một đạo hắc mang, chợt lóe lên trên không trung, trực tiếp đánh về phía nữ tử xuất trần.

Mặc dù biết nhất định tu vi của nữ tử xuất trần sẽ rất thâm hậu, Lâm Dịch vẫn lo lắng thay cho nàng, loại Đan Phù bàng môn tà đạo này, nếu như ứng đối không tốt thì rất khó toàn thân trở ra được.

Cho dù chính diện ngạnh kháng, như vô ý thì rất có thể sẽ bị một chút oán khí sát khí lây nhiễm, rất dễ bị tâm ma nhân cơ hội mà vào, tạo thành bệnh kín khó có thể ma diệt trên con đường tu tiên.

Lầu hai của tửu quán vốn cũng không lớn, cơ hồ trong nháy mắt cái khô lâu kia đã đến trước mặt của nữ tử xuất trần.

Sắc mặt của nữ tử xuất trần rất thản nhiên, kinh hoảng mà không loạn, vươn tay ra, không làm bộ chút nào, trực tiếp chộp tới cái khô lâu mang theo oán khí ngập trời kia.

Trong lòng bàn tay của nữ tử xuất trần hiện lên một đạo ánh sáng kinh diễm, một tay nắm lấy cái khô lâu oán khí ngập trời kia, năng lượng trong nháy mắt Đan Phù bạo phát ra lại bị tay ngọc của nàng hoàn toàn khống chế.

Vẻ mặt các tu sĩ vây xem khiếp sợ, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, một đạo Đan Phù uy lực to lớn như vậy lại bị nữ tử yếu đuối này nắm trong tay, dễ dàng hàng phục.

Một cỗ đan khí mang theo sự tà ác xuất hiện ở trong lòng bàn tay của nữ tử xuất trần, thế nhưng cũng không thể thoát khỏi được.

Bàn tay của nữ tử xuất trần dần dần bóp lại, năm ngón tay hơi khom, theo động tác nhỏ bé này của nàng, cái khô lâu oán khí tận trời kia đã dần dần thu nhỏ lại, nhưng hồng mang trong hốc mắt lại càng tăng lên.

Sau một lát, cái khô lâu chợt vỡ vụn, bộc phát ra một đám sương mù màu đen, năng lượng càng thêm cuồng bạo.

Nhưng lông mi của nữ tử xuất trần cũng không nhíu lấy một cái, dường như rất không để ý, năm ngón tay chậm rãi thu lại, cuối cùng nắm tay lại.

- Phốc!

Sương mù màu đen hoàn toàn bị bóp vỡ, nữ tử xuất trần mở lòng bàn tay ra, tấm Đan Phù vỡ vụn lẳng lặng nằm ở trong đó.

Nữ tử xuất trần cười cười rất khinh thường, giống như là xử lý rác rưởi vậy, tiện tay ném Đan Phù đã vỡ vụn xuống đất.

Lần giao thủ này quá trình rất ngắn, có thể xem như là một hiệp, nữ tử xuất trần đã nắm chiến cuộc trong tay, dùng thực lực tuyệt đối để trấn áp đối thủ.

Cho dù nữ tử xuất trần ra vẻ nhẹ nhàng, khi xuất thủ cũng không cường thế, nhưng mọi người ở đây lại không có người nào dám coi thường nàng nữa.

- Kim Đan kỳ!

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, nhìn thủ đoạn nữ tử này xử lý Đan Phù, thoải mái như thế, sợ rằng chỉ có tu sĩ Kim Đan kỳ mới có thể làm được mà thôi.

Cho dù thấy nữ tử xuất trần xuất thủ, thế nhưng Lâm Dịch vẫn không có cách nào nắm bắt được tu vi cảnh giới của nàng, chỉ có thể đưa ra một lời dự đoán đại khái mà thôi.

Tu sĩ cầm đầu biến sắc, ánh mắt lộ ra vẻ chấn động.

Các tu sĩ Trúc Cơ vây xem đều hít vào một ngụm khí lạnh, bọn họ đã đoán ra được nữ tử này bất phàm, lại không ngờ tới đối phương lại có tu vi bực này, trong lúc hời hợt đã hóa giải được tấm Đan Phù này.

Đan Phù bị vỡ nát, tâm thần của tu sĩ Ngưng Khí tầng chín bị thương nặng, kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm máu tươi, cả người lung lay như sắp đổ, được sư đệ đồng môn đỡ thì mới miễn cưỡng đứng thẳng lên được.

Nữ tử xuất trần vuốt nhẹ đầu ngón tay, vẻ mặt rất thản nhiên, như vừa mới làm ra một chuyện không tầm thường chút nào.

- Ngươi, không ngờ ngươi lại phế đi tu vi của ta!Thanh âm của tu sĩ kia khàn khàn, trong mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.

- Âm Quỷ Tông các ngươi hành sự tàn nhẫn ác độc, môn hạ xuất hiện loại người cùng hung cực ác như các ngươi mà có bản lĩnh trừ ma sao, không bằng trước chém giết chính các ngươi chết trước thì hơn.

Nữ tử xuất trần có vẻ không kiên nhẫn nói.

Những tu sĩ Ngưng Khí đó cũng biết nữ tử này không dễ chọc, không dám phản bác, tay đỡ tu sĩ Ngưng Khí tầng chín kia mà xám xịt quay về.

Tu sĩ cầm đầu mang theo một đám tu sĩ Trúc Cơ đi lên phía trước, đồng thanh nói:

- Bái kiến tiền bối.

Tại Tu chân giới, tu sĩ Kim Đan đã có tư cách khai tông lập phái, xưng là Tiên nhân. Trúc Cơ viên mãn và Kim Đan nhìn như chỉ có một bước gần, thế nhưng không biết đã làm khó bao nhiêu tu sĩ. Cuối cùng những người này vẫn khó có thể khám phá ra được đại đạo, tiến thêm một bước.

Tu sĩ Trúc Cơ chỉ có thọ mệnh hơn trăm tuổi, nhưng tu sĩ Kim Đan lại có thọ nguyên năm trăm năm, chênh lệch trong này có thể nghĩ ra được.

Nữ tử xuất trần chỉ khẽ gật đầu, xem như là đáp lại.

- Tiền bối đã tru diệt ma đầu trên Tiềm Long sơn sao?

Tu sĩ cầm đầu dừng một chút, lại nói:

- Không nghĩ tới ma đầu kia quả thực có bản lĩnh, không ngờ lại làm kinh động tới tu sĩ Kim Đan tru diệt hắn.

Nữ tử xuất trần đã nhìn thấu ý đồ của tu sĩ Trúc Cơ này, nàng nhẹ giọng nói:

- Ma đầu trên Tiềm Long sơn không phải ta giết, ngươi không cần thử ta. Chỉ là gần đây Tu chân giới vô cùng yên tĩnh lại rúng động, nghe nói trên Hồng Hoang đại lục xuất hiện một người tên là Lâm Dịch, danh tiếng vô lượng. Đồng thời cũng nghe nói trận chiến trên Tiềm Long sơn, trong lòng hiếu kỳ, cho nên mới đi qua nhìn một cái.

Lâm Dịch sửng sốt, không ngờ nữ tử xuất trần này lại vì hắn mà tới, trên mặt không tỏ vẻ gì, nhưng lại âm thầm nổi lên lòng đề phòng.

Tu sĩ cầm đầu lộ ra vẻ bừng tỉnh, trầm giọng nói:

- Lâm Dịch này ta cũng đã nghe nói qua, tàn nhẫn giết chết các đệ tử, sát hại gần trăm tu sĩ trên Tiềm Long sơn, bao gồm ba vị tu sĩ Kim Đan. Ài, ngay cả Bất tử kim thân của Công Tôn hoàng tộc cũng không thể chém giết được hắn mà bị xé rách thân thể. Chỉ là ta nghe nói, người này đã bị tiền bối Nguyên Anh của Thái Nhất tông đánh thành trọng thương, trốn vào trong Tịch Tĩnh Cốc, phỏng chừng đã ngã xuống từ lâu rồi.- Tàn nhẫn giết chết các đệ tử?

Trong ánh mắt của nữ tử xuất trần lộ ra một tia nghiền ngẫm, nhẹ nhàng lắc đầu.

Một tu sĩ Trúc Cơ trong đó lên tiếng nói:

- Lâm Dịch này đúng là mối họa của Hồng Hoang, nghe nói không ngờ hắn lại là Ma tộc, may mắn có tiền bối Nguyên Anh kỳ chém giết, bằng không chắc chắn sẽ tạo thành càng nhiều sát lục hơn nữa.

Nữ tử xuất trần đột nhiên hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Tin vỉa hè, nghe nhầm đồn bậy!

Vẻ mặt tu sĩ cầm đầu nhăn lại, cau mày trầm giọng nói:

- Tiền bối nói vậy là có ý gì?

-  Lâm Dịch giết gần trăm tên tu sĩ Tiềm Long sơn, các ngươi có biết nguyên do hay không?

Không đợi những tu sĩ kia hỏi, nữ tử xuất trần từ tốn nói:

- Là bởi vì đông đảo tu sĩ Tiềm Long sơn đã tàn nhẫn sát hại mấy nghìn người bình thường vô tội, chỉ vì muốn đổi lấy mấy khối Linh Thạch từ Công Tôn hoàng tộc! Những người này không nên giết sao? Công Tôn Cương lại cam chịu đối với loại hành vi này, không nên giết hắn sao? Các ngươi nói Lâm Dịch tàn nhẫn giết chết các đệ tử, trong tay những tu sĩ Tiềm Long sơn kia nhiễm đầy máu của phàm nhân thì sao? Các ngươi nói Lâm Dịch là họa của Hồng Hoang, lẽ nào những tu sĩ của Tiềm Long sơn kia là phúc của Hồng Hoang?

Mấy câu hỏi này làm cho các tu sĩ Trúc Cơ á khẩu không trả lời được, đứng lặng ngay tại chỗ, việc này bọn họ cũng có nghe thấy, nhưng lại không coi là thật.

Tu sĩ cầm đầu phản ứng kịp, nói:

- Việc này chỉ là lời đồn đãi phố phường, ta xem không phải là thật.

- Thiên hạ này không có tường nào mà gió không lọt qua được, có chút chân tướng cho dù che giấu thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày bị người ta phát hiện ra. Lần này ta tới Tiềm Long sơn tìm hiểu nhiều mặt, đã đủ để chứng minh tính chân thực của những chuyện này, ấn tượng của ta đối với Lâm Dịch này không tệ, nếu gặp được hắn, nhất định ta sẽ kết giao một phen.

Nữ tử xuất trần nói ra lời nói kinh người, hôm nay Lâm Dịch đã bị in lên danh tiếng Ma tộc, hơn nữa lại có cừu hận khó có thể hóa giải với Công Tôn hoàng tộc, không ngờ lại vẫn có người muốn chủ động kết giao với hắn.

Mấy câu nói này đã nói đến tâm khảm của Lâm Dịch, trong lòng hắn không khỏi sinh ra cảm giác tri kỷ.

Tu sĩ cầm đầu suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:

- Lời nói này của tiền bối có chút khí phách, cuối cùng Lâm Dịch vẫn là Ma tộc, trận chiến Tiềm Long sơn năm đó có rất nhiều tu sĩ ở đây có thể làm chứng. Từ Thái cổ Ma tộc đã là mối họa vô cùng, tàn nhẫn giết chóc. Mặc kệ nói như thế nào, đã là Ma tộc thì sẽ là tử địch của Nhân tộc chúng ta, thế hệ tu sĩ chúng ta người người đều phải truy sát!

Trong mắt của nữ tử xuất trần lóe lên một tia đùa cợt, nhàn nhạt nói:

- Thế nào là Ma, thế nào là tiên? Tiên và Ma gần, không quá nửa bước, chỉ trong một suy nghĩ. Ở trong mắt ta, những tu sĩ tàn bạo của Tiềm Long sơn chính là Ma, hành vi của Lâm Dịch xứng đáng là tiên!

Ngôn luận này được xưng là kinh thế hãi tục, vài tu sĩ Trúc Cơ kính nàng là tu sĩ Kim Đan, cho dù vẫn chưa phản bác, nhưng đã sinh lòng bất mãn.

Nữ tử xuất trần từ tốn nói:

- Nếu có một Ma tộc chịu vì chúng sinh Hồng Hoang mà làm việc chính nghĩa, vì những phàm dân chết oan kia mà giết lên trên Tiềm Long sơn, báo thù rửa hận cho phàm dân vô tội. Mặc dù phải đối mặt với loại thế lực lớn như Công Tôn hoàng tộc mà vẫn không cúi đầu, Ma tộc này ở trong lòng ta chính là tiên, trong lòng ta, hắn chính là phúc của Hồng Hoang!

- Nói rất hay!

Lâm Dịch nhịn không được thốt ra một lời, nhưng lại vừa nghĩ lại, nói chuyện này dường như là hắn có chút khoe khoang, hắn đỏ mặt lên, lúng túng cười cười.

Chương 112: Bị Ép Xuất Thủ

Nữ tử xuất trần nhướng mắt nhìn lại, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, nói:

- Huynh đài cũng tán thành đối với ngôn luận này của ta sao? Ngươi cũng đã nghe qua người tên là Lâm Dịch này hay sao?

Lâm Dịch gật đầu, nói:

- Ta có nghe thấy về người này, cũng đã từng dự đoán qua, có thể Ma tộc này có ẩn tình khác, lần luận tiên ma này của ngươi rất tốt.

Lời nói này của Lâm Dịch không có một chút ý nịnh hót giả tạo nào cả, đối với tiên và ma, hắn đã sớm nhìn thấu triệt rồi.

Năm đó ở Dịch Kiếm tông, Tống Hàm Yên ở trong Thần ma chi địa bởi vì tính sai mà lầm đường lạc lối, rơi vào ma đạo, đẩy Thạch Sa vào vực sâu. Một bước sai, từng bước sẽ sai, cuối cùng tâm tính thay đổi, đầu nhập tông môn khác, bị Lâm Dịch chém giết.

Đa số tu sĩ Hồng Hoang đều như vậy, cho ta là Ma đầu, người người đều muốn giết, thế nhưng không ngờ ở chỗ này hắn lại gặp phải một tri kỷ, Lâm Dịch cảm thấy rất là vui mừng.

Tuy Lâm Dịch và nữ tử xuất trần chỉ là bèo nước gặp nhau, thế nhưng trong lòng lại dâng lên một tia cộng minh, muốn kết giao một phen với nàng.

Nữ tử xuất trần khẽ cười một tiếng, nói:

- Lời này của ta cũng được cho là kinh thế hãi tục, ở trong mắt các tu sĩ là lời nói đại nghịch bất đạo, là lời thiên đạo không dung, không nghĩ tới ở trong Hồng Hoang lại gặp được người đồng đạo.

Nữ tử xuất trần rót đầy một chén rượu, từ phía xa xa nâng chén với Lâm Dịch, cười nói:

- Tô Thất Thất.

Lâm Dịch cũng giơ ly rượu lên, chỉ hơi trầm ngâm, nói:

- Mộc Thanh.

Hai người bèn nhìn nhau cười, như người trong giang hồ vậy, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.

Lâm Dịch cảm nhận được hai đứa trẻ Hải Tinh, Minh Không đang đùa vui ở bên ngoài, khóe miệng cũng lộ ra một tia vui mừng.

Nửa ngày sau, nữ tử xuất trần đứng dậy, gật đầu với Lâm Dịch, nói:

- Mộc huynh, hôm nay từ biệt tại đây, ngày sau có duyên sẽ gặp lại.

Lâm Dịch cũng đứng lên, cười đáp lại.

Tô Thất Thất nói đi là đi, cũng không hàn huyên khách khí quá nhiều, để lộ ra một tia hào sảng.

Một lát sau, Hải Tinh một thân một mình mang theo vẻ mặt thất lạc đi lên.

Lâm Dịch cũng trải qua đoạn thời gian này cho nên biết rõ tâm tư của hắn. Lâm Dịch vỗ vỗ đầu vai, tỏ vẻ an ủi, lại ôn nhu nói:

- Hồng Hoang đại lục nói thì rất lớn, nhưng cũng rất nhỏ, có vài người có thể cả đời ngươi đều không thấy được, nhưng có vài người có lẽ sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.

Hải Tinh gật đầu cái hiểu cái không, sau đó lại móc ra một cái vòng tay được xâu chuỗi từ đá mà thành ở trong lòng, hắn nói:

- Sư phụ, đây là vòng tay mà trước khi Minh Không cho con, con, con...

Hải Tinh nói nửa ngày, cúi thấp đầu giống như đã làm sai chuyện gì vậy, không nói được.

Lâm Dịch kinh ngạc nói:

- Làm sao vậy, nói ra một chút coi?

- Minh Không cho con cái vòng tay này, con cũng muốn cho nàng một thứ nào đó, thế nhưng trên người của con không có vật gì tốt, chỉ có...

Hải Tinh lần nữa muốn nói lại thôi, nháy mắt liếc nhìn Lâm Dịch.

Lâm Dịch rất thông minh, vừa suy nghĩ một chút đã đoán ra được đại khái, hắn cười nói:

- Cho nên ngươi đưa Định Tâm Ngọc sư phụ cho ngươi cho nàng cầm sao?

- Đúng vậy.

Hải Tinh lên tiếng cực kỳ nhỏ, sau đó vội vã ngẩng đầu lên giải thích:

- Nhưng mà, nàng không muốn lấy, nói Định Tâm Ngọc này quá quý trọng, bảo con giữ lại.

Hai mắt của đám tu sĩ Trúc Cơ ở bên cạnh sau khi nghe được ba chữ Định Tâm Ngọc không khỏi sáng ngời, lập tức ghé mắt trông lại.

Lâm Dịch như có cảm giác, lại hồn nhiên không để ý.
Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ với Hải Tinh, không có chút ý tứ trách cứ nào, hắn biết đứa trẻ Hải Tinh này sợ hắn tức giận.

Lâm Dịch ôn nhu nói:

- Hải Tinh, con làm rất tốt, ta không có ý trách con! Nếu như ta đã đưa lễ vật cho con thì nó đã là đồ đạc của con. Con thích đưa cho ai cũng có thể.

Bất kể là bảo bối gì cuối cùng là ngoại vật, so thế nào cũng không thể bằng được một đoạn tình cảm được.

Hải Tinh nặng nề gật đầu, nói:

- Cảm ơn sư phụ.

Lâm Dịch dùng thần thức dò xét một phen vòng tay nhìn qua thông thường mà Minh Không tặng cho Hải Tinh, vẫn chưa phát hiện ra chỗ gì dị thường, hắn chỉ biết thứ này tuyệt không phải là phàm vật, càng giống như là một kiện linh khí phòng hộ đỉnh giai, trong lòng thầm nghĩ, nữ tử này cũng khá là bạo tay.

Nhưng vào lúc này, tu sĩ cầm đầu bên cạnh ho nhẹ một tiếng, hấp dẫn một chút lực chú ý của hai người.

Hắn cười nói với Hải Tinh:

- Ta thấy tư chất căn cốt của tiểu huynh đệ này đều thuộc về thượng giai, không bằng bái nhập vào Thanh Vũ Cốc chúng ta tu đạo, ngươi thấy thế nào?

- Ta không đi.

Hải Tinh muốn cũng không muốn, cho nên lập tức nói ra lời cự tuyệt.

- Tiểu huynh đệ, ngươi nên thận trọng suy nghĩ một chút, Thanh Vũ Cốc chúng ta ở trong Hồng Hoang Bắc vực tuyệt đối được coi là môn phái nhất lưu, cường giả tông môn đông đảo, thiên tài xuất hiện lớp lớp, sao không cùng tu đạo với chúng ta chứ?

- Đúng vậy, gia nhập Thanh Vũ Cốc sẽ nhận được vô số bí thuật và linh thạch, tốc độ tu luyện cũng sẽ tăng nhanh, có thể được che chở, sao lại không gia nhập chứ?

Trong mắt của vài tu sĩ Trúc Cơ lóe ra một tia cổ quái, không có ý tốt khuyên bảo Hải Tinh.

- Ta đi theo sư phụ, không đi Thanh Vũ Cốc.

Hải Tinh không có kinh nghiệm giao lưu với tu sĩ, không biết nhân tâm thế gian hiểm ác đáng sợ, nhưng trong mắt hắn lại có một tia đề phòng, không hiểu vì sao những người này lại ân cần như vậy.

Mặt của Lâm Dịch không chút biểu hiện, hắn lẳng lặng nhìn mấy người này biểu diễn.

Một tu sĩ Trúc Cơ trong đó cười ha hả, nói:

- Ta thấy sư phụ của ngươi cũng không phải là người tu đạo, có thể có bản lĩnh gì cơ chứ? Không bằng gia nhập Thanh Vũ Cốc, đường tu đạo cũng có vài phần nhấp nhô, có các sư huynh như chúng ta che chở ngươi, sẽ không có ai dám bắt nạt ngươi nữa.

- Đúng vậy, ta thấy sư phụ của ngươi chỉ là một thư sinh văn nhược, ban nãy nghe ngươi nói Định Tâm Ngọc cái gì đó. Ta thấy nhất định sư phụ của ngươi đã lừa gạt ngươi rồi, hắn đâu có tư cách đạt được loại vật này.

- Đúng vậy, không bằng ngươi lấy ra Định Tâm Ngọc, để cho mấy người chúng ta nhìn giúp ngươi một chút, nhận biết thật giả, cũng tiện để làm cho sư phụ ngươi lộ mặt thật ra.
- Không sai, thứ như Định Tâm Ngọc này cũng không phải là thứ mà phàm nhân có thể có được. Ta thấy tiểu huynh đệ ngươi đã bị gạt rồi, lấy ra cho chúng ta nhìn thì sẽ lập tức biết được thật giả.

Mãi đến lúc này, mấy tu sĩ Trúc Cơ này mới lộ ra bộ mặt thật, trong mắt chớp động lên ánh mắt tham lam, rất ồn ào nói.

Trong Tu chân giới, cá lớn nuốt cá bé, người mạnh là vua, việc giết người đoạt bảo nhìn mãi đã quen mắt, là chuyện rất bình thường.

Hải Tinh cũng nhìn ra, tuy rằng trong lòng rất sợ, thế nhưng mặt lại không đổi sắc, nghiêng đầu nói với Lâm Dịch:

- Sư phụ, chúng ta đi thôi.

Lâm Dịch gật đầu, đứng dậy, nắm tay của Hải Tinh đi xuống lầu.

Đột nhiên, Lâm Dịch thấy hoa mắt, đột nhiên trước mắt xuất hiện một thân ảnh, chính là tu sĩ Trúc Cơ viên mãn cầm đầu kia.

Tu sĩ cầm đầu ngăn cản hai người Lâm Dịch, híp hai mắt, sắc mặt bất thiện nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trầm giọng nói:

- Lời còn chưa dứt, ngươi muốn đi đâu?

Vẻ mặt của Lâm Dịch rất tự nhiên, khoanh hai tay lại, cười nói:

- Làm sao, muốn động thủ sao?

- Tiểu tử ngươi kiêu ngạo cái gì chứ? Ta đã sớm nhìn ngươi không vừa mắt, ban nãy điên cuồng nịnh bợ nữ tử kia, phàm dân như ngươi cũng xứng nghị luận tiên ma hay sao?

Một tu sĩ Trúc Cơ không nhịn được, lòng bàn tay có linh quang chớp động, lập tức chộp tới chỗ của Lâm Dịch.

Nếu đã định trước không tránh khỏi, như vậy hắn sẽ không hề tránh.

Trong mắt Lâm Dịch lóe lên hàn quang, không hề báo trước chợt đánh ra một quyền, đập về phía trước ngực của tu sĩ cầm đầu.

Quyền thế như giao long rời biển, mãnh hổ xuống núi, không gian nắm đấm quét qua sinh ra cảm giác nóng bỏng, không khí phát ra một tiếng nổ tung.

Tu sĩ cầm đầu không có phòng bị, hắn đâu có ngờ tới thư sinh thanh tú trước mắt này một giây trước vẫn còn híp mắt cười, sau một khắc lại dám ra tay đánh người.

- Rắc!

Tiếng xương nứt vang lên, tu sĩ cầm đầu phun ra một ngụm máu, mang theo vẻ ngạc nhiên bay ra ngoài.

Tu sĩ cầm đầu cách Lâm Dịch gần nhất, tu vi cũng cao nhất, trong lòng Lâm Dịch đã nắm chắc cục diện chiến đấu trong nháy mắt, cho nên đã lựa chọn hạ thủ với đối phương trước.

Ngay sau đó, Lâm Dịch cũng không quay đầu lại, thân thể chợt nhanh chóng hóa thành một luồng khói xanh, bắn về phía vài tu sĩ Trúc Cơ phía sau.

-  Phanh! Phanh! Phanh!

Động tác mau lẹ, trong lúc đó có vài tiếng giòn vang liên tục vang lên.

Lâm Dịch đứng tại chỗ, khuôn mặt bình tĩnh, y phục không nhiễm bụi trần. Y phục màu đen, tóc đen, nhìn như ban nãy chưa xuất thủ qua vậy.

Vài tu sĩ Trúc Cơ trợn mắt lên, ào ào bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi, vẻ mặt thống khổ, liên tục kêu lên thảm thiết, trong mắt mỗi người lóe lên vẻ khó hiểu.

Quả thực bọn họ khó có thể hiểu rõ được, một người không có một chút linh khí như vậy, sao lại có thể đánh bay được bọn họ, lẽ nào bằng vào lực lượng thân thể hay sao?

Gương mặt của thư sinh thanh tú này rất thản nhiên, như vừa làm một chuyện không tầm thường chút nào, ánh mắt vài tu sĩ Trúc Cơ nhìn hắn cũng dần dần thay đổi, ở chỗ sâu trong mắt hiện lên một tia sợ hãi.

Vì đề phòng bại lộ thân phận cho nên vừa rồi Lâm Dịch vẫn chưa vận dụng linh lực và khí huyết, quả thực khí huyết màu lam của hắn quá mức nổi bật.

Nhưng hôm nay, cho dù Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch không sử dụng khí huyết, chỉ bằng vào thân thể bạo phát thì cũng không phải là những tu sĩ có thân thể phàm thai này có khả năng ngạnh kháng lại được.

Nếu không phải không gian trong tửu lâu này nhỏ, nếu không phải đám tu sĩ Trúc Cơ này lơ là, không thi triển ra pháp thuật linh khí, Lâm Dịch muốn đánh ngã những người này cũng phải phí một phen công phu.

Dù như thế nào thì đám tu sĩ này cũng không nghĩ tới, thư sinh có vẻ mặt thanh tú, nhìn như tay trói gà không chặt này lại có lực lượng lôi đình vạn quân như vậy. Tất cả mọi người bất ngờ không kịp đề phòng, toàn bộ đều trúng quyền ngã xuống đất.

Lâm Dịch cũng không nặng tay, chỉ đánh gãy xương ngực của mấy người, trong mấy ngày là có khả năng khôi phục lại được.

Từ khi Lâm Dịch ý thức được Ma chỉ có thể ảnh hưởng tâm thần của hắn thì hắn đã bắt đầu cố ý khống chế sát lục chi tâm, nếu không phải là người tội ác tày trời, hắn sẽ không hạ tử thủ.

Lâm Dịch không đợi đám tu sĩ kịp phản ứng thì đã nắm tay của Hải Tinh, nhẹ nhàng rời đi.

Chương 113: Bị Gài Bẫy

Lâm Dịch cũng không có hành tẩu trên đường lớn nhộn nhịp, trái lại còn đi xuyên qua rừng rậm sơn dã, mang theo Hải Tinh trèo đèo lội suối chạy đi về phương hướng của tông môn thần bí, dọc theo đường đi, đi một chút dừng một chút, cũng không quá sốt ruột.

Tuy rằng Lâm Dịch mang theo mặt nạ, hóa thành một vị thư sinh thanh tú, nhưng trong lòng vẫn có lo lắng, sợ bị người có ý nhận ra hắn. Mà trước đó hắn còn đả thương tu sĩ Thanh Vũ Cốc, có thể bớt chút phiền phức cũng là chuyện không tệ.

Lâm Dịch cũng đã nghe được không ít tin tức liên quan tới mình, có người nói lúc đầu hắn trọng thương trốn vào Tịch Tĩnh Cốc, cũng không lâu sau, Công Tôn hoàng tộc đã phái đội một tu sĩ đến đây, cầm đầu là một vị Nguyên Anh đại tu sĩ.

Canh giữ hơn mười ngày ở bên ngoài Tịch Tĩnh Cốc, không có thu hoạch, cho nên mới lặng lẽ thối lui.

Tin tức này lan truyền ra, tất cả tu sĩ trên Hồng Hoang đại lục lòng người bàng hoàng, rất sợ Ma tộc tái hiện, bản thân khó bảo toàn được.

Ma tộc xuất hiện làm cho các tu sĩ trên Hồng Hoang đại lục đều cảm giác được một loại nguy cơ, phàm là người đạt đến tu vi cảnh giới nhất định thì sẽ có một loại cảm ứng nguy hiểm rất mơ hồ. Bọn họ đã mơ hồ cảm giác được, rất có thể Hồng Hoang sắp nghênh đón một trận gió tanh mưa máu.

Mà các đại tu sĩ của các thế lực đỉnh tiêm cũng âm thầm dặn dò các đệ tử, nắm chặt thời gian đề thăng tu vi, Hồng Hoang đại lục đang đứng ở trong thời điểm mưa gió sắp tới, nghìn vạn lần không thể phớt lờ.

Hầu như tất cả tu sĩ đều nỗ lực tu luyện để đề thăng tu vi, các nơi nguy hiểm mà thông thường không có bóng người lại thường thấy bóng người xuất hiện, tất cả đều không để ý an nguy đi tầm bảo, nghĩ hết tất cả biện pháp để tăng cường chiến lực của bản thân.

Các nơi trong Hồng Hoang thường thường sẽ bạo phát đại chiến giữa các tu sĩ, hoặc bởi vì tranh giành khí phách, hoặc là bởi vì bảo vật xuất thế mà đánh nhau. Lần nghiêm trọng nhất, lại có đại tu sĩ Nguyên Anh kỳ giao thủ, đánh nhau sinh tử, cuối cùng một phương ngã xuống mới kết thúc được.

Trên Hồng Hoang đại lục cũng có một bầu không khí mới, cho dù không có bạo phát ra đại chiến kinh thế, thế nhưng dưới mặt ngoài yên bình lại có sóng ngầm bắt đầu khởi động.

Mà người tạo ra trận sóng gió này là Lâm Dịch lại an phận, hôm nay hắn đã chân chính đứng trên đầu sóng ngọn gió, động cái là khó giữ được tánh mạng, còn phải liên lụy tới Hải Tinh. Thứ hai lại phải thực hiện hứa hẹn với thần côn Vương Bán Tiên, đi tới tông môn thần bí tu đạo, tham gia trăm tộc đại chiến.

Có lẽ trong trăm tộc đại chiến sẽ gặp phải rất nhiều người quen, Tiểu Yêu Tinh, Vũ Tình tỷ, nghĩ đến các nàng, trong lòng Lâm Dịch cảm thấy nóng bỏng.

Dọc trên con đường này, Lâm Dịch cũng không nhàn rỗi, hắn giảng giải toàn bộ chuyện bản thân biết liên quan tới Tu chân giới cho Hải Tinh nghe.

Lại truyền pháp quyết hơn trăm chữ của Tử Vi tinh thuật không sót một chữ cho Hải Tinh, cũng dốc túi truyền cảm ngộ của mình cho hắn, không giữ lại chút nào.

Hải Tinh trải qua Long Tiên quả gột rửa đã thoát thai hoán cốt, trong người có tim của Thần Long, long huyết có kiếm khí chảy xuôi, cả người tản ra khí huyết dâng trào cuồn cuộn mãnh liệt, sức sống kinh người.

Tư chất ngộ tính cũng nhảy lên ngàn dặm, loại thể chất này mơ hồ ẩn chứa một cỗ linh vận mờ ảo, gần kề với đại đạo. Trong mấy ngày, trong thức hải của Hải Tinh đã tu luyện ra được một chút tử mang, hiện lên ở phía sau nguyên thần.

Học xong bí quyết Ngưng Khí, Hải Tinh rất dễ dàng cảm nhận được khí tức, một lúc lâu sau đã thành công Ngưng Khí.

Một tháng sau, Lâm Dịch mang theo Hải Tinh đi tới mục tiêu của chuyến này.

Lúc này Hải Tinh đã mơ hồ lộ ra một luồng tiên khí mờ ảo, cho dù bởi vì chạy đi cho nên cũng không thể chuyên chú tu luyện được. Thế nhưng tu vi của Hải Tinh vẫn đạt tới Ngưng Khí tầng ba đỉnh phong, đột phá cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Loại tốc độ tu luyện này quả thực rất nghịch thiên, năm đó Lâm Dịch ở Dịch Kiếm tông liên tục đột phá là do nguyên nhân tác dụng từ nhiều mặt. Mà quan trọng hơn là sáu năm ngủ đông và nội tình tích lũy, cho nên mới có khả năng dùng tốc độ kinh người liên tục đột phá ở Ngưng Khí Kỳ.

Về phần sau lại bước vào Trúc Cơ, lại qua một phen sinh tử ở trong Thần ma chi địa gột rửa, cuối cùng ở bên trong Đan Khí Luyện Sinh Đỉnh của Hàn Nguyên Cốc chủ, có tử vong uy hiếp, dùng một lá thần dược thái cổ thì mới bước vào Trúc Cơ kỳ được.

Sau đó ở trong Tịch Tĩnh Cốc lĩnh ngộ thần thông kinh thế, thân thể trải qua sinh tử nhị khí nhiều lần cọ rửa, thu được một mảnh nhỏ của kiếm, lần nữa đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ.

Cơ duyên trong này một lời khó có thể nói rõ được, nhưng mỗi một lần đều bồi hồi ở biên giới sinh tử, đập nồi dìm thuyền thì mới may mắn đột phá được.

Nếu là bế quan tu luyện, chính bản thân Lâm Dịch cũng không biết sẽ phải phí mấy năm mới có khả năng tu luyện tới Trúc Cơ trung kỳ. Trách không được tu vi của tu sĩ như rơi vào bình cảnh chung quy sẽ muốn đi ra ngoài lịch lãm một phen, khi đó mới có thể đột phá được.

Lâm Dịch có một loại cảm giác, dường như tiến triển của tu vi bản thân quá nhanh chóng, có chút căn cơ bất ổn, hơn nữa từ khi từ Thần ma chi địa quay về, hắn vẫn luôn tự mình tìm tòi tu luyện, ứng dụng đối với đạo, pháp, linh lực đều thuộc về giai đoạn sơ cấp.Lâm Dịch nghĩ lại chiến đấu ngày xưa đều đơn giản là ỷ vào thân thể cường hãn, hoặc là Ô Sao Trường Kiếm sắc bén để liều mạng, loại đấu pháp này không giống như là tu sĩ, trái lại lại giống như là một mãng phu có nhiều lực lượng vậy.

Mãi đến khi ở Tịch Tĩnh Cốc lĩnh ngộ thần thông thuật Niết Bàn sinh tử luân, Lâm Dịch mới dần dần chạm tới ranh giới của đạo, tiếp xúc đến vết tích của pháp. Cũng chân chính hiểu rõ tranh chấp giữa tu sĩ không riêng gì so đấu da thịt mà còn pháp thuật, thần thông, bất kỳ thủ đoạn nào của tu sĩ cũng đều là then chốt để thủ thắng.

Nếu như bái nhập vào tông môn này, quá trình tu luyện của Hải Tinh cũng không thể giống như hắn nữa, chỉ biết đề thăng tu vi, không chú trọng hiểu rõ đạo và pháp.

Ngộ đạo, ngộ đạo, phải dùng tâm để ngộ, mới có thể có đạo.

...

Nhìn một mảnh thanh sơn lục thủy ở trước mắt, dãy núi liên miên, Lâm Dịch cau mày một cái, móc ra tấm địa đồ mà thần côn Vương Bán Tiên cho hắn, trầm ngâm nói:

- Chính là chỗ này, tại sao lại không có tung tích của bất kỳ linh sơn, tu sĩ hoặc là môn phái nào đó cơ chứ?

Lâm Dịch thận trọng cảm nhận một phen, cũng không phát hiện ra bất kỳ vết tích của trận pháp hộ tông nào cả.

Hắn suy nghĩ một chút, trong lòng khẽ động, nghĩ ngợi nói:

- Chẳng lẽ nơi đây bày ra đại trận hộ tông có thể giấu diếm được thần thức của ta sao?

Lâm Dịch cẩn thận dò xét ở chung quanh, đi quanh nơi đây một vòng lớn, hầu như mỗi một góc đều bị hắn dò xét một phen, cũng không có phát hiện ra một chút dị dạng mảy may nào cả.

- Tên thần côn này quả nhiên không đáng tin cậy, cái gì mà tông môn thần bí, cũng quá thần bí rồi đó. Ngay cả cửa lớn cũng không có, bảo ta tìm thế nào đây chứ?

Lâm Dịch oán thầm một hồi.

- Sư phụ, không phải chúng ta đã đi nhầm đường đó chứ?Hải Tinh nháy mắt to, hai tròng mắt trong suốt, hiện lên một tia nghi hoặc.

Lâm Dịch đỏ mặt lên, ho nhẹ một tiếng, che giấu vẻ xấu hổ.

Nghĩ đến bản thân mang theo Hải Tinh lặn lội đường xa, trèo đèo lội suối, đi chừng một tháng mới đi tới được nơi này lại là uổng phí khí lực, trong lòng hắn không khỏi buồn bực.

Hơn nữa trước đó hắn đã liên tục nói mấy lần với Hải Tinh, muốn tới tông môn thần bí này tu đạo, kết quả mang người đi hơn nửa Bắc vực Hồng Hoang, kết quả ngay cả cái lông cũng chưa thấy, điều này bảo sao Lâm Dịch chịu nổi được chứ.

Nhìn ánh mắt đơn thuần vô tội của Hải Tinh, Lâm Dịch có cảm giác trên mặt nóng lên hừng hực.

Lâm Dịch làm bộ trầm ngâm nói:

- Con đừng vội, đợi ta gọi thử xem.

Trên thực tế trong lòng Lâm Dịch đã bỏ qua khả năng này, nhưng vẫn hướng về phía dãy núi trống trải hét lớn:

- Có người nào không, nơi đây có tông phái nào không? Ta là Mộc Thanh, được thần côn Vương Bán Tiên nhờ vả, đặc biệt tới đây bái nhập tông môn!

-...

Không ai hưởng ứng, thậm chí ngay cả cá, chim, thú cũng không có, quả thực có thể coi là tĩnh lặng tới đáng sợ.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, hắng giọng một cái, lại lớn tiếng hô một câu.

-...

Vẫn không có người nào đáp lại.

Lâm Dịch nhìn ngọn núi mênh mông không có người, trong nháy mắt hắn cảm giác mình như một kẻ đần độn vậy.

- Sư phụ...

Hải Tinh nhẹ giọng hô một câu.

Lâm Dịch bừng tỉnh, như không nghe thấy, từ lâu trong lòng hắn đã thay mặt mười tám đời tổ tông của thần côn mắng hắn một lần.

- Sư phụ...

Hải Tinh kéo kéo ống tay áo của Lâm Dịch, lại gọi một tiếng.

Lâm Dịch ủ rũ, thở dài một tiếng, nói:

- Đừng để tâm, sư phụ bị gài bẫy...

Chương 114: Lão Nhân Lôi Thôi

Cho dù trong lòng Lâm Dịch oán thầm một hồi, mắng to thần côn, thế nhưng Lâm Dịch cũng không chân chính oán trách hắn.

Tuy rằng bình thường thần côn này ngụy trang coi bói, thỉnh thoảng sẽ chiếm chút tiện nghi của thiếu phụ, nhưng hắn cũng tuyệt không quá phận, cũng không làm ác. Dưới bề ngoài nhìn như ti tiện, thế nhưng vẫn cởi mở không kềm chế được, có thái độ chơi đùa với cuộc sống.

Lâm Dịch chỉ không nghĩ tới, tên này lại chơi bản thân hắn một vố như vậy, quả thực là người rất nhàm chán.

- Sư phụ, phía sau có một lão gia gia...

Hải Tinh lôi kéo tay của Lâm Dịch, kêu lên một tiếng.

- A!

Lâm Dịch lại càng hoảng sợ, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, có người sau lưng? Hắn đột nhiên quay đầu lại, lại thiếu chút nữa đã tiếp xúc thân mật với một cái miệng đầy răng vàng, râu ria xồm xàm.

Lâm Dịch cố nén kích động muốn dùng một quyền đập bay người này, hắn lui về phía sau mấy bước, nhìn chằm chằm vào người vừa tới, trong mắt hiện lên vẻ đề phòng.

Người vừa tới đầu tóc rối bời giống như cỏ dại mọc thành bụi vậy, nhìn như bảy tám chục tuổi, giống như một tên ăn mày, vô cùng lôi thôi, đôi mắt nhỏ giống như quay tròn xoay chuyển không có ý tốt nhìn qua Lâm Dịch.

Lâm Dịch dùng thần thức dò xét một phen, cau mày một cái, nghĩ ngợi nói:

- Lão nhân này cũng là tu sĩ, chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng năm, làm sao lại có thể lặng lẽ không một tiếng động tới sau lưng ta. Hơn nữa ta không hề phát hiện ra được, chẳng lẽ người này giấu dốt? Lão nhân này từ đâu xuất hiện chứ?

Nghi vấn liên tiếp dâng lên ở trong lòng của Lâm Dịch, hắn đang muốn đặt câu hỏi thì Hải Tinh thấp giọng nói:

- Sư phụ, khi sư phụ hô xong tiếng thứ nhất thì lão gia gia này đã đi ra. Chỉ là đột nhiên xuất hiện ở sau lưng chúng ta, lúc đó con vừa vặn nhìn về phía sau, nhìn thấy một màn này. Ban nãy con có gọi người một tiếng, người không để ý tới con...

Lâm Dịch khẽ ồ lên, vừa mới rồi hắn chiếu cố nguyền rủa thần côn, cho nên cũng không có chú ý tới Hải Tinh.

- Thiếu niên nhà ngươi la hét như vậy làm gì, không biết đã quấy nhiễu thanh tĩnh của lão phu sao?

Lão nhân lôi thôi âm dương quái khí nói.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ động, nghĩ ngợi nói:

- Người này có bộ dạng quái dị như vậy, chẳng lẽ chính là bằng hữu tri kỷ của thần côn? Rất có thể đó, hai người bọn họ đều không phải là người thường, hành vi cử chỉ rất cổ quái.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch thử dò xét nói:

- Người có biết nơi đây có một tông môn hay không, ta được thần côn Vương Bán Tiên nhờ vả, tới đây bái kiến tông chủ tông môn, không biết ngài...

Lâm Dịch không có nói tiếp, ánh mắt hắn liếc nhìn lão nhân lôi thôi.

Lão nhân lôi thôi hừ nhẹ một tiếng, mắt liếc nhìn Lâm Dịch, nói ra lời kinh người:

- Tông chủ? Ta là trưởng lão của tông môn nơi này!

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, theo hắn nghĩ, người có thể lặng lẽ không một tiếng động tới phía sau hắn, mà hắn lại không có chút cảm giác nào, người như vậy tuyệt đối là đại tu sĩ đứng đầu, ít nhất cũng là tu sĩ Nguyên Anh.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch cũng không hoài nghi về lời nói của lão nhân lôi thôi này.

Lâm Dịch hơi khom người nói:

- Ra mắt trưởng lão, ta được thần côn Vương Thượng tiên nhờ vả, đặc biệt tới đây bái nhập tông môn, thần côn nói để ta tới nơi này tu đạo, tranh thủ đại biểu tông môn đi tham gia trăm tộc đại chiến.

Lão nhân lôi thôi nghe thấy Lâm Dịch gọi hắn một tiếng trưởng lão, đầu tiên hắn sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt hiện lên vẻ hưởng thụ, trong đôi mắt nhỏ hiện lên một tia cổ quái, cười không ngừng không giải thích được.

Lâm Dịch bị nụ cười của lão nhân lôi thôi này làm cho có chút sợ hãi, nửa ngày sau, người sau mới gật đầu nói:

- Nơi này quả thật có một tông môn, chỉ là... khà khà.

- Chỉ là cái gì?

Lâm Dịch hỏi một câu.

Lão nhân lôi thôi cười xùy một tiếng, liếc mắt nói:

- Chỉ là cũng không phải tư chất gì cũng thu, thiếu niên nhà ngươi tuổi không lớn lắm, ăn nói lại có chút lắp bắp, ngươi còn chưa Ngưng Khí, dựa vào cái gì mà dám nói đại biểu tông phái chúng ta chứ, ồ??

- Khục khục khục.
Trong miệng lão nhân lôi thôi phát ra một trận tiếng kỳ quái, nói:

- Chỉ bằng vào ngươi còn muốn tham gia trăm tộc đại chiến, ngươi biết vì sao gọi là trăm tộc đại chiến không? Khẩu khí thật là lớn!

- Ta...

Lâm Dịch im lặng không nói, trước đây bình thường hắn thường bị người ta trào phúng, chỉ là từ khi tu thành Bất diệt kiếm thể hắn đã dẫm nát rất nhiều người được gọi là thiên tài ở dưới chân.

Ánh mắt của lão giả lôi thôi biến đổi, nhìn về phía Hải Tinh, trong nháy mắt đã tươi cười rạng rỡ, nếp nhăn trên mặt tăng thêm rất nhiều, gật đầu nói:

- Đứa trẻ này thì không tệ, tư chất căn cốt đều thuộc về hàng thượng giai, có tư cách bái nhập tông ta.

- Về phần ngươi sao, hừ hừ, không được!

Lão giả lôi thôi khinh bỉ liếc mắt nhìn Lâm Dịch, bĩu môi, vẻ mặt xem thường.

Lâm Dịch vô cùng tức giận, nhưng tính tình của hắn vô cùng tốt, vẫn chưa phản bác.

Lão giả lôi thôi híp mắt cười nhìn Hải Tinh, giống như nhìn một kiện của quý, càng xem càng thoả mãn, hắn xoa xoa tay nói:

- Đến đây, đến đây, đến bên người gia gia ta xem. Để cho gia gia cẩn thận nhìn một cái.

Lão nhân lôi thôi này mang theo mặt cười quái dị ngoắc tay với Hải Tinh.

Hải Tinh nháy mắt mấy cái, nhưng không đi tới, chỉ nhìn Lâm Dịch, ở trong lòng hắn Lâm Dịch có địa vị vô cùng quan trọng. Từ khi nhà hắn gặp thảm biến, ở trong lòng hắn Lâm Dịch không chỉ là sư phụ, mà càng là thân nhân của hắn.

Vốn Lâm Dịch định mang Hải Tinh bái nhập vào tông môn này, mà hắn vẫn đang suy tư nên dùng cách gì, nếu vị trưởng lão này đã vừa ý Hải Tinh như vậy thì cũng tiết kiệm được một chút phiền toái.

Lâm Dịch gật đầu, ý bảo Hải Tinh đi tới.

Lão nhân lôi thôi kéo bàn tay nhỏ của Hải Tinh, chộp tới chộp lui ở trên thân thể của Hải Tinh, vẻ hài lòng trong mắt càng tăng lên, cười ha hả nói:

- Không tệ, không tệ.

Hải Tinh bị lão nhân lôi thôi này sờ soạng cả người, sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dịch.

Nhìn lão nhân lôi thôi giống như lão ngoan đồng, Lâm Dịch không khỏi lắc đầu cười khẽ, ném cho Hải Tinh một ánh mắt an ủi.

Lâm Dịch ho nhẹ một tiếng, nói:

- Trưởng lão, đứa trẻ này tên là Hải Tinh, không biết có thể bái nhập vào tông môn hay không?Lão nhân lôi thôi đảo cặp mắt trắng dã, nói:

- Đương nhiên là có thể.

Có được những lời này của lão nhân lôi thôi, Lâm Dịch yên lòng.

Nửa ngày sau, lão nhân lôi thôi liếc mắt nhìn Lâm Dịch, nói:

- Ngươi vẫn còn ở đây làm gì, tới từ đâu thì nên về đó đi!

Không đợi Lâm Dịch nói, Hải Tinh ở một bên lớn tiếng nói:

- Lão gia gia, đó là sư phụ ta, ngươi không nên đuổi sư phụ đi.

- Như vậy sao... Có chút phiền phức.

Trong mắt của lão nhân lôi thôi hiện lên vẻ ngượng nghịu, nửa ngày sau mới xuất hiện, cũng không biết từ trong cái góc nào lấy ra được một khối linh thạch hạ phẩm, ném cho Lâm Dịch, nói:

- Này, cho ngươi, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, sau này Hải Tinh tu đạo ở tông ta, ngươi trở về đi.

Lâm Dịch dở khóc dở cười, vị tiền bối này cũng thực sự là cực phẩm, cầm một khối linh thạch hạ phẩm mà đã muốn đuổi hắn đi rồi.

- Lão gia gia, ta đi cùng sư phụ, ngươi không cho sư phụ bái nhập tông môn thì ta cũng sẽ không tu đạo ở nơi này.

Hải Tinh ở bên cạnh nhìn thấy vậy, trong lòng hờn giận, trong mắt lóe lên vẻ giận dữ.

Lão nhân lôi thôi nhăn mặt, khiển trách:

- Trẻ con như ngươi thì hiểu gì, không nên hành động theo cảm tình, đừng có vì người này mà hủy đi đường thành tiên sau này của ngươi.

- Ta vẫn muốn đi cùng sư phụ.

Ngữ khí của Hải Tinh rất kiên định, cố chấp nhìn lão nhân lôi thôi.

Lâm Dịch thở dài, lấy ra một cái đạo phù nhiều nếp nhăn ở trong lòng, trên đó có viết mấy chữ của thần côn Vương Bán Tiên.

Lúc đầu thần côn từng nói, đạo phù này là tín vật của hắn, giao cho người của tông môn này xem qua là được, nhưng ngữ khí lúc đó của hắn có chút mập mờ, không quá rõ ràng, cho nên Lâm Dịch rất không muốn dùng thứ này.

Đạo phù này có thể tùy ý thấy được trong Tu chân giới, nhìn ra sao cũng không giống như là tín vật của một người, nhưng lúc này hắn lại coi ngựa chết như ngựa sống, không quan tâm được nhiều như thế.

Lâm Dịch đưa đạo phù kia tới trước mặt lão nhân lôi thôi, nói:

- Đây là tín vật thần côn Vương Bán Tiên cho ta, nói chỉ cần cho người xem qua là sẽ biết mọi chuyện. Hắn còn nói danh tiếng của hắn rất lớn, nhất định ngài đã nghe nói qua.

Lâm Dịch nói hết lời nói, trên mặt không khỏi đỏ lên một chút, có vẻ xấu hổ. Cái đạo phù nhiều nếp nhăn này nói là tín vật, chính hắn cũng không tin.

Lão nhân lôi thôi trợn to con ngươi tiếp nhận đạo phù, sau đó dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu ngốc nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, nói:

- Ngươi đang chửi ta là lão nhân ngu ngốc sao? Con bà nó, đây mà cũng gọi là tín vật?

Nghe nói như thế, Lâm Dịch quýnh lên, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.

Hắn vừa muốn lấy về đạo phù thì trên đầu ngón tay của lão nhân lôi thôi đã xuất hiện một ngọn lửa, trực tiếp thiêu rụi đạo phù của hắn thành tro tàn.

- Ngươi...

Lâm Dịch sửng sốt một chút, suýt nữa đã chửi tục, hắn trừng mắt với lão nhân lôi thôi, nhưng không có biện pháp làm gì được lão nhân này.

Lão nhân này nhìn điên điên khùng khùng, hành sự cổ quái, từ lúc Lâm Dịch nhìn thấy hắn, lão nhân này đã không cho Lâm Dịch sắc mặt gì tốt, Lâm Dịch cũng rất bực bội.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, có chút nghĩ ngợi nói:

- Xem ra ta phải để lộ ra chút thủ đoạn, để cho lão nhân này nhìn một chút, không để cho hắn coi thường ta được.

Chương 115: Bại

Lâm Dịch giấu đại bộ phận linh khí ở xung quanh đoạn kiếm thần bí, người ngoài không nhìn ra hư thực, hắn chỉ hơi phóng ra tu vi Ngưng Khí tầng năm, vẻ mặt mỉm cười, tự tin nói:

- Trưởng lão, kỳ thực hai người chúng ta đều đã Ngưng Khí, tới học nghệ bái sư, xin trưởng lão thành toàn, hơn nữa ta có lòng tin thu được tư cách tham gia trăm tộc đại chiến.

- Hừ hừ, tông môn chúng ta có hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, hai trăm mười đệ tử nội môn, còn có ngũ đại đệ tử hạch tâm, muốn thu được tư cách trăm tộc đại chiến, ít nhất cũng phải là đệ tử hạch tâm mới được. Coi như hôm nay ngươi có tu vi Ngưng Khí tầng năm, thế nhưng ở trong hàng đệ tử ngoại môn cũng sắp xếp ở vị trí cuối cùng, muốn trở thành đệ tử hạch tâm, ngươi kém rất xa.

Lão nhân lôi thôi hắng giọng một cái, nhìn Hải Tinh nói:

- Tư chất căn cốt của đứa trẻ Hải Tinh này không thể chê, thể chất càng là trong một vạn không có lấy một người, ngàn năm khó gặp. Nhưng mà, bất kể thiên phú của ngươi nghịch thiên ra sao, vào tới tông môn thì sẽ phải từng bước một đi về phía trước, không có chỗ nào có thể mưu lợi. Cho dù là thiên tài của tứ đại Hoàng Tộc, ba đại tông môn đi tới nơi này cũng phải đi từ đệ tử ngoại môn đi lên, đánh bại đối thủ dọc theo đường đi, tranh đoạt năm danh ngạch đệ tử hạch tâm! Danh ngạch cố định, đệ tử hạch tâm thất bại chỉ có thể lần nữa xuống làm đệ tử nội môn, dùng phương thức này để kích thích các đệ tử.

Trong lòng Lâm Dịch rùng mình, nếu đúng như lời nói của vị trưởng lão này, trong tông môn này đúng là tràn ngập cạnh tranh, chỉ cần hơi chậm thì rất có thể sẽ bị người trong môn đuổi kịp, bị đẩy xuống phía dưới.

- Chỉ là như vậy cũng tốt, dùng thực lực của ta một đường đánh lên trên, có lẽ cũng sẽ không quá khó khăn.

Trong lòng Lâm Dịch có một phen tính toán, đồng thời còn mơ hồ có một loại cảm giác hưng phấn.

Tính tình của Lâm Dịch vốn rất là thản nhiên, chưa bao giờ có ý thức cạnh tranh, chỉ có một tâm tư không tranh giành quyền thế. Ở trên Thí kiếm bình của Dịch Kiếm tông, rõ ràng có thực lực tranh đoạt danh ngạch đi Thần ma chi địa, thế nhưng hắn lại đưa cơ hội lại cho Thạch Đầu và Diệp Uyển Nhi.

Nếu không phải Diệp Uyển Nhi bị tu sĩ Hàn Nguyên Cốc đánh thành bị thương nặng, liên lụy tới thọ nguyên của Lâm Thanh Phong giảm thiểu thì Lâm Dịch cũng sẽ không đi tới Thí kiếm bình rồi xuất thủ. Nếu như không phải là vì thần dược thái cổ cứu sư phụ thì hắn sẽ không tiến vào Thần ma chi địa.

Nhưng nửa năm qua, quả thực đã xảy ra quá nhiều chuyện, vì ước định mười năm sau, Lâm Dịch chỉ có đi tranh đoạt. Có thể dự đoán ra được, nhất định ước định mười năm sau sẽ không thuận buồm xuôi gió, tràn ngập rất nhiều biến số và vô số trở ngại.

Lâm Dịch không có thế lực khổng lồ, một mình đi tới Nghiễm Hàn cung, nhất định sẽ có tầng tầng lớp lớp áp lực đến từ sư môn Nghiễm Hàn cung.

Mười năm sau, Vũ Tình sẽ có thái độ gì đối với Lâm Dịch chứ?

Rốt cuộc đã tu luyện tới tu vi thế nào rồi, có khả năng đạt đến đỉnh phong của đám người trẻ tuổi, ngạo thị đông đảo thiên tài hay sao?

Hơn nữa vấn đề khó khăn nhất đặt ở trước mặt Lâm Dịch đó là, mười năm sau, hắn sẽ dùng thân phận gì đi lên trên Nghiễm Hàn cung.

Dùng thân phận Mộc Thanh hôm nay đi gặp Vũ Tình tỷ, còn không bằng không đi thì hơn. Trước tiên không nói tới thành ý, mười năm sau, ngay cả diện mạo chân thật cũng không dám lộ ra thì làm sao có tư cách đi gặp nàng chứ.

Nhưng mà lấy thân phận của Lâm Dịch đi tới Nghiễm Hàn cung, thì đã khó lại càng thêm khó. Lâm Dịch và Công Tôn hoàng tộc đã kết làm đại thù, Nghiễm Hàn cung lại giao hảo với Công Tôn hoàng tộc, sao sẽ dễ dàng để cho hắn đi lên Nghiễm Hàn cung gặp Vũ Tình cơ chứ.

Huống chi, Lâm Dịch đã là Ma tộc được Hồng Hoang đại lục công nhận, người người đều muốn giết, muốn đi lên trên Nghiễm Hàn cung, khó hơn lên trời.

- Chỉ có thể đi một bước tính một bước, có thể tham gia trăm tộc đại chiến thì mới có thể nhìn thấy Vũ Tình tỷ trước được.

Lâm Dịch thở dài một tiếng.

Vì tư cách thu được trăm tộc đại chiến, hắn chỉ có thể trở thành đệ tử hạch tâm của tông môn, một đường đánh lên trên, đánh bại mọi người mà thôi!

Nghĩ đến tận đây, Lâm Dịch trầm giọng nói:

- Trưởng lão, sao ngài không cho ta một cơ hội, có thể ta sẽ mang tới một kinh hỉ cho ngài đó.

Lão nhân lôi thôi khinh thường nhìn Lâm Dịch một chút, lắc đầu nói:

- Ngươi? Không được!

- Lại bị lão nhân này khinh bỉ, cho dù tượng đất cũng có ba phần tức giận được đó.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, bình phục tâm thần nói:

- Trưởng lão, ngươi thử nói một chút coi, tại sao ta lại không được. Cũng không phải con người vừa sinh ra đã là tồn tại vô địch, đều phải lớn lên từng chút một, ta tự tin không thua bất kỳ thiên tài nào cả.

- Ngươi ở đâu đâu cũng đều không được!

Lão nhân lôi thôi bĩu môi, lạnh lùng đáp lại.

-...

Lâm Dịch hận lão nhân này đến mức nghiến răng nghiến lợi, lại không có biện pháp làm gì hắn, đầu nóng lên, muốn toàn lực thả ra tu vi Trúc Cơ trung kỳ, để cho hắn nhìn một cái.

Đến lúc đó, Lâm Dịch rất muốn nhìn lão nhân này một chút, xem hắn còn có thể nói cái gì nữa không. Theo Lâm Dịch nghĩ, bằng vào tu vi Trúc Cơ trung kỳ, dù thế nào cũng có thể đứng vào trong ba trăm đệ tử nội môn được rồi.
Huống chi hắn còn có thần thông thuật Niết Bàn sinh tử luân, thần thông vừa ra, các tu sĩ Trúc Cơ khác rất khó có thể chống lại được hắn.

Đúng lúc này, lão nhân lôi thôi liếc mắt nhìn Lâm Dịch, châm chọc nói:

- Tính sao, tiểu tử, ngươi còn không phục sao?

Không đợi Lâm Dịch nói, lão nhân lôi thôi tiếp tục nói:

- Tiểu tử ngươi đừng không phục, bây giờ ngươi không phải là Ngưng Khí tầng năm sao, lão nhân ta cũng là Ngưng Khí tầng năm, không bằng chúng ta khoa tay múa chân một chút xem sao.

Trong lòng Lâm Dịch cười thầm:

- Linh khí của ta trải qua đoạn kiếm thần bí rèn luyện trở thành linh khí màu lam, uy lực lớn hơn linh khí của tu sĩ bình thường, linh khí của Ngưng Khí tầng bốn cũng đủ để chống lại được với linh khí của tu sĩ Ngưng Khí tầng năm bình thường. Hừ, cứ để cho lão nhân này khinh thường, một lát nữa sẽ để cho hắn ăn quả đắng.

Hẳn vị tiền bối này chưa từng nghe qua khí huyết màu lam của ta, so chiêu với hắn một chút cũng không sao.

Nghĩ đến đây, Lâm Dịch làm bộ trầm ngâm một chút, vẻ mặt có chút khổ sở, nói:

- Trưởng lão, pháp thuật của Tu chân giới ta chỉ hiểu được một Hóa hình thuật, không biết...

- Khà khà, Hóa hình thuật sao, ta cũng biết một chút, ngươi xác định ngươi hiểu sao?

Lão nhân lôi thôi cười quái dị một tiếng.

Lâm Dịch sửng sốt, bật thốt lên:

- Hóa hình thuật là thủ đoạn pháp thuật bình thường nhất của tu sĩ, dễ tu luyện nhất, hầu như tất cả tu sĩ đều hiểu. Ta hiểu Hóa hình thuật thì có gì ngạc nhiên cơ chứ?

Lão nhân lôi thôi lắc đầu nói:

- Ngươi kém rất xa, chúng ta vẫn dùng Hóa hình thuật này để khoa tay múa chân một chút, ta rất muốn nhìn xem thiếu niên nhà ngươi hiểu được mấy phần Hóa hình thuật này.

Lâm Dịch liên tục cười lạnh, trong lòng oán thầm. Lão nhân này có chút cố lộng huyền hư, một pháp thuật cấp nhập môn như Hóa hình thuật có thể có gì chứ? Chờ ta dùng linh khí màu lam bẻ gãy nghiền nát, đánh tan linh khí của hắn, khi đó nhất định phải cười nhạo lại đối phương một phen.

- Tiền bối, ngươi nên chuẩn bị cho tốt.

Lâm Dịch lễ phép nói một câu.

- Muốn đánh mau đánh, đừng ra vẻ!Lão nhân lôi thôi ra vẻ mong mỏi.

Lâm Dịch hừ nhẹ một tiếng, vận linh khí màu lam Ngưng Khí tầng năm, nhanh chóng ngưng tụ ra quyền ấn lớn chừng cái đấu màu lam ở trên đầu ngón tay, tản ra kiếm khí nhè nhẹ.

Từ lâu Lâm Dịch đã xác nhận lão nhân lôi thôi này là trưởng lão tông môn, thực lực cao cường, cho nên hắn cũng không có nương tay, nắm đấm màu lam xen lẫn một tia kiếm khí sắc bén, đánh về phía lão nhân lôi thôi.

Lão nhân lôi thôi khẽ ồ một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, nhưng thoáng qua rồi biến mất, đổi thành xem thường và trào phúng.

Trong lòng bàn tay của lão nhân lôi thôi hiện lên một khối không khí hình tròn chỉ lớn chừng bằng móng tay, tinh túy mà cô đọng. Đầu ngón tay hắn khẽ búng, trong nháy mắt khối không khí hình tròn đã quét không gian, hóa thành một đạo khí trụ, đón nhận một quyền màu lam do linh khí biến hóa mang theo kiếm khí của Lâm Dịch đang đánh tới.

- Phốc!

Quyền màu lam và khối không khí hình tròn chợt chạm vào nhau ở trên không trung, nhưng không có phát ra âm hưởng quá lớn, trái lại còn sinh ra một loại thanh âm quái dị.

Lâm Dịch mở to hai mắt ra nhìn, trong mắt hiện lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi, mắt mở trừng trừng ra nhìn nắm đấm màu lam xen lẫn kiếm khí của hắn bị khối không khí hình tròn không tầm thường chút nào kia xuyên thấu qua.

Nắm đấm màu lam ầm ầm tiêu tán, năng lượng của khối không khí hình tròn kia cũng tiêu tán hơn nửa, nhưng trong ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Dịch, lại đánh tới ngực của hắn.

- Phanh!

Một tiếng vang nhỏ vang lên bên tai của Lâm Dịch, lại giống như sấm sét, khiến cho hắn có cảm giác như phát mộng.

Linh khí của Ngưng Khí tầng năm nện lên trên Bất diệt kiếm thể của Lâm Dịch không có chút cảm giác nào, nhưng Lâm Dịch lại như bị choáng váng, trong hai mắt để lộ ra vẻ mờ mịt.

- Tại sao lại có thể như vậy, tại sao lại có thể như vậy?

Lâm Dịch đứng chết lặng ngay tại chỗ, cúi đầu nhìn y phục trước ngực đã bị khối không khí kia đánh vào tạo thành cái lỗ, hắn lẩm bẩm nhiều lần.

Lâm Dịch có thể xác định được lực lượng mà lão nhân lôi thôi sử dụng tuyệt đối chỉ là linh khí của Ngưng Khí tầng năm, hơn nữa chính là loại linh khí của tu sĩ bình thường, cũng không có chút linh khí dị biến nào cả.

Lão nhân lôi thôi cũng dùng Hóa hình thuật, là pháp thuật cấp nhập môn thường gặp, bình thường nhất trong Tu chân giới.

- Làm sao lại có chênh lệch lớn như vậy chứ? Linh khí màu lam của ta vốn đã cường đại hơn so với linh khí phổ thông, nhưng khối không khí của hắn lại có thể đánh nát Hóa hình thuật của ta, hơn nữa còn có thừa lực đánh lên trên người của ta.

Trong mắt của Lâm Dịch lóe lên vẻ không hiểu, thận trọng nghĩ lại quá trình song phương xuất thủ, không buông tha một chi tiết nào cả.

- Chẳng lẽ Hóa hình thuật biến ảo thành khối không khí hình tròn, sức bật sẽ tăng lên rất lớn sao?

Lâm Dịch nghĩ đến đây, ánh mắt hắn nhìn lão nhân lôi thôi đã có thêm một phần ngưng trọng, nói:

- Chúng ta lại tiếp tục.

Thái độ của lão nhân lôi thôi vẫn là trào phúng Lâm Dịch, hắn cười khà khà rồi gật đầu.

Lâm Dịch học theo, cũng ngưng tụ ra một khối không khí hình tròn ở trong lòng bàn tay, đầu ngón tay bắn ra, đánh về phía lão nhân lôi thôi kia.

Thủ pháp của hai người hầu như giống nhau như đúc, động tác tương đồng.

Lúc này lão nhân lôi thôi lại dùng Hóa hình thuật huyễn hóa ra một cái nắm đấm, đánh ra ngoài.

Lâm Dịch mắt không chớp nhìn chằm chằm vào chỗ hai thứ va chạm.

- Phốc!

Khối không khí hình tròn của Lâm Dịch nhanh chóng tán loạn, bị linh khí biến ảo thành nắm đấm của lão nhân lôi thôi đánh nát, sau đó thế đi của nắm đấm không giảm, đánh vào trên người của Lâm Dịch.

Lại bại!

Cùng là Ngưng Khí tầng năm, cùng là Hóa hình thuật, pháp quyết sơ cấp nhất, hơn nữa phẩm cấp linh khí của Lâm Dịch còn cao hơn một bậc, thế nhưng vẫn có kết cục là đại bại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau