BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Sóng Dữ Lại Nổi Lên

Đám tu sĩ của Hàn Nguyên cốc lục tục xuống núi, nghe thấy sẽ có ngày trả Linh khí, mọi người cũng coi như tổn thất đã được hạ xuống đến mức thấp nhất, cho nên trong lòng cũng coi như không còn khúc mắc nữa.

Vốn Hàn Lỗi cũng sải bước ở trong đám người, đột nhiên vẻ mặt khẽ động, cước bộ dần dần chậm lại, thoát khỏi mọi người. Sau khi ngây người tại chỗ một lúc lâu hắn mới chậm rãi xoay người lại.

Chỉ thấy một tiểu tử ngốc nghếch đang đứng ở cách đó không xa nhìn về phía hắn, hình dạng rất phổ thông, chỉ có đôi mắt là giống như ngôi sao trong bầu trời đêm, đen nhánh mà sáng sủa, bắn ra ánh sáng không rõ.

- Ngươi muốn tìm ta gây phiền phức hay sao?

Hàn Lỗi rất là trầm ổn, vẻ mặt bình tĩnh, không có một chút dáng vẻ ngây ngốc ở trước mặt mọi người khi trước nữa.

Lâm Dịch nở nụ cười, nhún nhún vai, không chút ẩn dấu mà nói:

- Đúng là ta có ý định này.

Khóe miệng của Hàn Lỗi giật giật một cái, nói:

- Ngươi cũng đủ thẳng thắn thành khẩn.

- Nếu biết thì vì sao còn ở lại chờ ta chứ?

- Ta có một chuyện rất là không rõ.

- Ồ?

- Dựa thực lực của ngươi, tranh thủ bốn vị trí còn lại cũng không khó một chút nào. Vì sao lại ra tay với chúng ta, thu Linh khí của chúng ta ta? Sợ rằng câu nói dùng để đổi lấy Linh thạch cũng không phải là mục đích thật sự của ngươi a.

Hàn Lỗi dừng một chút, lại than thở:

- Tuy rằng ta có thực lực Ngưng Khí tầng bảy đỉnh phong, thế nhưng tuyệt đối không uy hiếp nổi ngươi, thu Linh khí của ta đi mà còn lo lắng như vậy. Ngươi còn muốn trấn áp nhằm vào ta hay sao?

Lâm Dịch thu lại nụ cười, lắc đầu nói:

- Ta sẽ không đi tranh bốn vị trí kia, ta không có chút hứng thú nào cả.

Hàn Lỗi sửng sốt, dần dần nhíu mày, sau đó đột nhiên hắn thoáng nhìn hai người từ phía sau của Lâm Dịch, đang từ xa xa chậm rãi đi tới, một thiếu nữ trẻ tuổi, một tiểu tử cụt một tay, hắn chợt nói:

- Ngươi đang lót đường thay cho hai người kia!

Lâm Dịch im lặng không nói, chỉ là hai mắt lại trở nên sáng rực.

Trong nháy mắt Hàn Lỗi đã cảm nhận được mình bị một cỗ khí cường đại tập trung, mồ hôi lạnh của hắn trực tiếp chảy xuống, hắn vội vã lên tiếng nói:

- Đạo hữu, ngươi không cần phải như thế, trước hết cứ nghe ta nói hết lời đã.

Mí mắt của Lâm Dịch hơi rủ xuống, thần quang nội liễm, đứng yên mà không nói gì. Mái tóc đen trên đầu theo gió phiêu đãng, y phục bay phất phới.

Hàn Lỗi cảm giác áp lực trở nên nhẹ đi, hắn âm thầm lau trán một cái, lại trầm giọng nói:

- Nếu đạo hữu không tranh đoạt bốn danh ngạch này thì ta tuyệt đối có lòng tin sẽ tranh được một vị trí!

Lâm Dịch lắc đầu, vẻ mặt không thay đổi, lại nhẹ giọng nói ra:

- Đây không phải là thứ mà ta muốn nghe.

Hàn Lỗi khẽ cắn môi, thấp giọng nói:

- Ví dụ như lúc Hàn Lỗi ta thi đấu gặp phải hai người thì nhất định sẽ chịu thua. Nếu như làm sai lời thề sẽ làm cho tu vi của ta vĩnh viễn không tinh tiến, sẽ bị thiên lôi đánh xuống mà mất mạng!

Lâm Dịch có hơi rung động, gật đầu nói:

- Được rồi, ta tin ngươi.

Sau đó Lâm Dịch móc ra món Linh khí Địa giai kia rồi ném cho Hàn Lỗi, lần nữa nở nụ cười cộc lốc, hắn nói:

- Cái này ta trả lại cho ngươi, hy vọng ngươi cũng có thể tranh đoạt được một danh ngạch.

Nói xong, Lâm Dịch xoay người rời đi, nghênh đón Thạch Sa và Diệp Uyển Nhi đang đi tới bên này, lúc này Hàn Lỗi mới cảm giác phía sau lưng của hắn rốt cuộc đã ướt đẫm. Lúc này gió thổi qua, hắn lập tức cảm giác lạnh cả người.

Không trực tiếp đối mặt với Lâm Dịch thì căn bản sẽ không có cách nào tưởng tượng được ở trong thân thể gầy ốm của đối phương có cất dấu năng lượng và uy áp như thế nào.

Vừa rồi Hàn Lỗi có thể cảm giác được rất rõ ràng, nếu như hắn nói sai một câu, người thiếu niên kia tuyệt đối sẽ không chút lưu tình mà xuất thủ trấn áp hắn, mà hắn sẽ không có một chút sức lực phản kháng nào cả.

Hàn Lỗi cũng xoay người rời đi, vuốt vuốt tầng mồ hôi mịn trên trán, lại thầm nghĩ:

- Thiếu niên này tuyệt đối không thể chọc, bề ngoài hiền hậu đàng hoàng. Thế nhưng lại có tư duy tỉnh táo kín đáo, cất dấu một tâm mà người thường không thể phỏng đoán được.

- Lâm tử, đa tạ.Thạch Sa đi tới, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một tia nhu hòa.

Diệp Uyển Nhi thay đổi thái độ so với bình thường, trở nên có phần im lặng, nàng lầm bầm nói:

- Tiểu Lâm Tử, ngươi làm như vậy, sư tỷ thật là cảm động.

Lâm Dịch cười nói:

- Các ngươi không cần phải như thế, lúc đầu ta cũng chỉ muốn nghiêm phạt những tu sĩ kia một chút, chỉ là sau đó ta lại ngẫm lại. Chuyện mà ta có thể làm được lại cũng khá nhiều.

Diệp Uyển Nhi dứ dứ nắm tay nhỏ của mình, có chút tự tin nói:

- Ngươi yên tâm đi, nhất định chúng ta sẽ xông vào trước mười. Trong ba phái, phàm là người lợi hại đều là tu sĩ hạt giống, không cần tham gia tỷ đấu, những người còn lại cũng chỉ là Ngưng Khí tầng bảy, chúng ta ứng phó được. Hơn nữa tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc lại bị ngươi đánh cho như vậy, đều bị mất Linh khí, ha ha.

- Vẫn là câu nói kia, phải còn sống trở về!

Lâm Dịch nói xong, lại đi đến Trúc Phong, hắn nói:

- Các ngươi thừa dịp mấy ngày còn lại mà tu luyện, tranh thủ đột phá tới Ngưng Khí tầng tám, ta đi xem xét sư phụ.

Lâm Thanh Phong bị thương nặng nằm ở trên giường, sinh cơ so với mấy tháng trước còn yếu ớt hơn. Vẻ mặt vàng vọt, hơi thở mong manh, nếu không phải có tu vi cảnh giới Kim Đan đại viên mãn để cứng rắn chống đỡ, sợ rằng đã cưỡi hạc về tây thiên từ lâu.

- Cái gì, đã là Ngưng Khí tầng bảy rồi? Đến đây, để cho ta xem một chút.

Lâm Thanh Phong vừa mừng vừa sợ, điều làm cho hắn kinh ngạc hơn chính là, dùng cảnh giới ánh mắt của hắn lại không nhìn thấu tu vi của Lâm Dịch.

Linh khí của Lâm Dịch trải rộng toàn thân, phóng ra khí tức Ngưng Khí tầng bảy, Lâm Thanh Phong cảm nhận được, trong mắt hiện lên vẻ kích động, gật đầu mỉm cười nói:

- Tốt, con rất tốt!

Trải qua cả đêm nghiên cứu, Lâm Dịch đã phát hiện ra, nếu dưới tình huống bình thường không dùng linh khí, toàn bộ linh khí lặng lẽ bao phủ cái quạt ở trong đan điền thì những người khác sẽ không nhìn thấu tu vi của hắn. Nếu như vận dụng pháp thuật, vận chuyển linh khí, tu vi cảnh giới sẽ lập tức hiện ra, bước đầu hắn dự đoán, là do cái quạt kia có thể ẩn dấu tu vi cảnh giới của hắn.

Như vậy cũng có nghĩa, từ nay về sau, Lâm Dịch có thể tùy tâm tùy thích khống chế tu vi cảnh giới, rất nhanh đã có thể giấu linh lực vào trong cái quạt, tạo thành biểu hiện giả dối tu vi yếu ớt, dùng để mê hoặc đối thủ.

Ánh mắt Lâm Thanh Phong hiện lên vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Tiểu Lâm Tử, kỳ thực năm đó con không thể Ngưng Khí, ta từng vận dụng pháp lực dò xét qua cơ thể con. Đan điền của con có chỗ cổ quái, chỗ đó bị một cỗ năng lượng quỷ dị khó lường bao vây, bằng vào thần thức Kim Đan Kỳ của ta vẫn không có biện pháp nhìn thấu. Khi đó ta đã dự đoán chắc hẳn trong cơ thể của con có một cái bí bảo, nhưng đã ẩn giấu đi thay con. Trước mười tuổi con không có ký ức, lai lịch của bí bảo này cũng không biết được, cho nên rất có thể có quan hệ với thân thế của con. Cũng là đầu mối duy nhất có thể chứng minh thân phận của con. Nói chung, nó là cơ duyên của con, là phúc hay họa, con đều phải gánh chịu.

- Thân thế của con...

Trong hai mắt của Lâm Dịch lộ ra vẻ mê man, nhẹ giọng nỉ non.

Một trận ho khan đã kéo tâm tư của Lâm Dịch về, hắn vội vàng tiến lên nâng Lâm Thanh Phong dậy, khẽ vuốt ngực của sư phụ, lúc này Lâm Thanh Phong lại trầm giọng nói:

- Bí bảo này của con, ngàn vạn lần đừng để cho người ta biết được, bằng không tất sẽ có họa sát thân. Ẩn giấu tu vi, khiêm tốn hành sự sẽ làm cho con dễ sống ở trong Tu chân giới này hơn. Sư phụ sợ rằng sẽ không chống nổi một kiếp này, sau này các con phải chăm sóc bản thân cho tốt.Lâm Dịch im lặng hồi lâu rồi thấp giọng nói:

- Sư phụ, nếu như để cho người trở lại quá khứ, ngươi có còn chọn tranh phong cùng Công Tôn Cổ Nguyệt hay không?

- Có lẽ vẫn sẽ có.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút, có phần do dự nói.

Sau đó hắn lại khẽ thở dài:

- Thế đạo thay đổi, hôm nay quy tắc của Tu chân giới là cá lớn nuốt cá bé, không có đạo lý, không có chính nghĩa, quả đấm của người nào cứng rắn thì kẻ đó có vốn liếng để sống tiếp. Loại người cổ hủ giống ta, nếu như không có một kiếp này, sợ rằng cũng sẽ không sống lâu được.

Lâm Dịch lắc đầu, thấp giọng nói:

- Thế đạo không thay đổi, có lẽ là nhân tâm thay đổi.

Cả người Lâm Thanh Phong chấn động, nhìn bầu trời như có điều suy nghĩ. Thứ Công Tôn Cổ Nguyệt đánh tan không chỉ là thân thể hắn, mà suýt nữa đã đánh bại đạo tâm của hắn, để lại một tia vết thương mịt mờ trong lòng hắn.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi lại chậm rãi nói:

- Sư phụ, đổi lại là con thì con cũng sẽ đưa ra quyết định giống với người, không tiếc mạng sống, dù cho là địch với toàn bộ người trên thiên hạ thì con cũng muốn giữ gìn đại đạo trong lòng con. Không hỏi đúng sai, bất kể thành bại, chỉ cầu không thẹn với lòng.

- Không hỏi đúng sai, bất kể thành bại, chỉ cầu không thẹn với lòng.

Một câu nói này giống như sấm sét quét bầu trời mãi mãi, dư âm còn văng vẳng ở bên tai, vang vọng không dứt, tràn ngập hạo nhiên chính khí, giống như như ánh sáng xóa bỏ bóng tối trong đạo tâm của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhắc lại nhiều lần, dường như có chỗ ngộ ra, hai mắt đột nhiên sáng lên, cả người trong phút chốc trở nên thần thái rạng rỡ, thần quang toả sáng, vết thương đạo tâm trong nháy mắt đã khép lại, đạo hạnh tinh tiến, thần thức tăng mạnh, cảnh giới Nguyên thần lần nữa đề thăng, đạt đến độ cao Nguyên Anh.

Vẻ mặt của Lâm Dịch cũng vô cùng kinh ngạc, không hiểu rõ mình đã làm gì mà làm cho sư phụ xúc động lớn tới như thế, nhìn trạng thái của sư phụ, dường như đã có dấu hiệu khôi phục.

Lâm Thanh Phong thu lại thần thức, trong mắt có chút thần thái, nhưng khí tức sinh mệnh vẫn cực kỳ yếu ớt, hắn nhìn Lâm Dịch, hơi có chút vui mừng nói:

- Tiểu Lâm Tử, đa tạ con nói một phen vừa rồi đã làm cho đạo hạnh của ta vững chắc, chữa trị đạo tâm, bằng không cho dù thương thế của ta phục hồi, sợ rằng tu vi sau này cũng khó có thể tinh tiến.

- A? Chẳng lẽ thương thế của sư phụ sẽ từ từ tốt hơn hay sao?

Trong mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ kinh hỉ, hỏi liên thanh.

Lâm Thanh Phong khẽ lắc đầu cười nói:

- Nào có đơn giản như vậy chứ? Thương thế của ta vẫn không thể phục hồi lại như cũ, nhưng mà theo như lời con nói, không tiếc mạng sống, chỉ cầu không thẹn với lòng, sư phụ có chết cũng không tiếc.

Ban đêm, Lâm Dịch trở lại nơi ở, lật tung Hoàng Đế Nội Kinh cũng không tìm được phương pháp chữa khỏi nội thương cho sư phụ. Trong lòng hắn không khỏi có chút phiền muộn, nhớ tới lời căn dặn hắn của sư phụ, hắn thầm nghĩ:

- Cơ thể của ta lộn xộn cái gì cũng có, một cái quạt thần bí, một hòn đá vô danh, còn có một nguyên thần không biết đã sống bao nhiêu năm tháng vừa mới mất đi. Đối với lai lịch của bọn họ, ta không hiểu một chút nào. Thế nhưng đúng như sư phụ nói, là phúc hay là họa, ta đều phải chịu.

Đoạn thời gian kế tiếp, tiểu bối trong ba phái tiến hành tỷ đấu, khí thế hừng hực. Tuy rằng chỉ còn lại bốn danh ngạch, thế nhưng cạnh tranh vô cùng kịch liệt, chỉ là thỉnh thoảng vẫn có thể nghe được một chút tin tức, hôm nay người nào thắng, ngày mai người nào thua. Chuyện mọi người nghị luận nhiều nhất không ngờ lại là vị tu sĩ hạt giống Ngưng Khí tầng chín của Sơn Nhạc Môn lại là một đại mỹ nhân phong hoa tuyệt đại, mê hoặc đông đảo tu sĩ, được mọi người xưng là tiên nữ.

Những chuyện này cũng không tạo thành ảnh hưởng với Lâm Dịch, mỗi ngày hắn đều dành chút thời gian tu luyện, chiếu cố sư phụ một chút, chỉ đạo Viện Viện tu hành, thời gian còn lại cũng rất là phong phú.

Mấy ngày này, Linh thạch do Lâm Dịch đánh cướp tu sĩ Hàn Nguyên Cốc mà có được cũng đã tiêu hao không sai biệt lắm, thế nhưng trong đầu cũng không có quá nhiều biến hóa. Tử khí dày, chỉ là phía sau nguyên thần cổ xưa và thần bí, Tử Tinh rõ ràng đã bộc phát, nguyên thần của vị tiền bối trên hòn đá kia không tiêu tán, cũng không có dấu hiệu sống lại.

Lúc có được hòn đá, cái quạt ở đan điền từng có một tia rung động, mà sau đó, hai thứ này lại không có một chút phản ứng nào cả, điều này làm cho Lâm Dịch vô cùng thất vọng.

Sáng sớm, Lâm Dịch ngồi xếp bằng, hai mắt đột nhiên mở ra, khóe miệng nở một nụ cười ngây ngô, linh quang trên mặt lưu chuyển, cả người trở nên khác hẳn với trước đó, linh khí mông lung, giống như Tiên Vương hạ phàm.

Ngón tay của Lâm Dịch khẽ búng, khí tức chợt co rút lại vào đan điền, cả người trở nên ngây ngốc, nhìn qua giống như một đứa trẻ nhà nông bình thường, nhưng mà không người nào biết được. Ngay vừa rồi hắn lại là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám.

Đột nhiên, có một trận tiếng bước chân dồn dập truyền sang bên này, lại có người hô lớn:

- Lâm sư đệ, không tốt rồi, đã xảy ra chuyện!

Lâm Dịch cau mày một cái, trong lòng xuất hiện cảm giác bất an, hắn đẩy cửa đi ra ngoài, quát khẽ:

- Chuyện gì?

Người vừa tới là hai người Trương Đại Long, Nguyễn Tiểu Cường, người trước hơi kinh hoảng, mở miệng nói:

- Diệp sư muội bị một tên tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc đánh cho bị thương nặng, ban nãy chúng ta đã đưa nàng tới chỗ Lâm Thanh Phong chưởng giáo. Chỉ là Thạch sư đệ giận dữ, đang giằng co cùng người nọ, vốn hai người định động thủ, thế nhưng lại bị chưởng môn ngăn lại.

Chương 12: Chí Thân Không Thể Lấn

Thân thể của Lâm Dịch không khỏi run lên, hai mắt híp lại, bên trong lóe lên hàn quang, mặt không chút thay đổi. Chỉ có hai tay run rẩy là có thể khiến cho người ngoài nhìn ra trong lòng hắn rất tức giận.

- Đi, đến chỗ Uyển Nhi trước.

Lâm Dịch bước đi về phía trước, hai người Trương Đại Long vội vàng đuổi theo, trên đường đi lại nói qua chuyện Uyển Nhi tỷ đấu một lần.

- Ngưng Khí tầng chín? Đó không phải là tu sĩ hạt giống sao, sao lại phải tỷ đấu cơ chứ?

Lâm Dịch khẽ nhíu mày.

Trương Đại Long thở dài nói:

- Chưởng môn của Hàn Nguyên Cốc quá khôn khéo, hai danh ngạch còn lại để cho hai vị tu sĩ Ngưng Khí tầng tám của môn phái bọn hắn. Mà phái ra Sở Trường Phi, ồ, cũng chính là tu sĩ Ngưng Khí tầng chín kia, kết quả tranh đấu cùng tu sĩ ba phái, số mệnh của Uyển Nhi sư muội khá kém, cuối cùng rút phải lá thăm quyết đấu với hắn

Nguyễn Tiểu Cường tiếp lời nói:

- Đúng vậy, kém hai cảnh giới nhỏ, căn bản không phải là đối thủ của hắn ta. Nếu không phải chưởng môn ngăn cản Thạch Sa, sợ rằng hắn ta cũng sẽ bị Sở Trường Phi phế bỏ, tổng cộng người nọ đã đánh ba trận, xuất thủ tàn nhẫn, không lưu tình chút nào. Tất cả đối thủ đều có kết quả thê thảm, có một người suýt nữa đã bị phế tu vi.

Lâm Dịch lạnh nhạt ồ một tiếng, hai người Trương Đại Long không khỏi cảm giác được có chút lạnh lẽo thấu xương. Hai người biết nhất định hắn sẽ xuất thủ, đòi lại công đạo cho Diệp Uyển Nhi.

Trương Đại Long do dự một chút, vẫn trầm giọng nói:

- Lâm sư đệ, tu vi của người nọ cực cao, thâm bất khả trắc. Trải qua ba trận tỷ đấu, ngay cả Linh khí cũng không tế qua, chỉ dùng pháp thuật thông thường cũng đã vô địch trong Ngưng khí kỳ, ngươi, ngươi...

Lâm Dịch phất tay cắt ngang, liếc nhìn hai người rồi nói:

- Hắn đến Trúc cơ kỳ chưa?

Trương Đại Long sửng sốt, theo bản năng lắc đầu.

- Tu sĩ Trúc Cơ, ta cũng đã từng giết.

Những lời này vang lên ở trong lòng Lâm Dịch, chỉ là hắn vẫn chưa nói ra khỏi miệng.

Khi Lâm Dịch đẩy cửa phòng sư phụ ra thì lại phát hiện trong phòng có linh khí dày đặc, đang bốc hơi. Trong mơ hồ có thể nhìn thấy Lâm Thanh Phong đang chạy rất nhanh xung quanh Diệp Uyển Nhi, hai tay chụp loạn, đánh từng đạo linh khí tinh thuần vào trong cơ thể người sau.

Lâm Dịch biết sư phụ đang chữa thương cho sư tỷ, hắn không dám lên tiếng quấy rối mà lặng lẽ rời khỏi, đứng yên ở cửa, hai mắt thâm thúy, không biết đang nghĩ cái gì.

Hai người Trương Đại Long liếc mắt nhìn nhau, cũng không ở lại nữa, sau khi thông báo một tiếng, hai người xoay người rời đi.

Nửa ngày qua đi, thanh âm có chút mệt mỏi của Lâm Thanh Phong truyền đến:

- Tiểu Lâm Tử sao, vào đi.

Lâm Dịch đẩy cửa tiến vào thì đã nhìn thấy sắc mặt Lâm Thanh Phong khô vàng, khí tức yếu ớt. Giống như thoáng cái đã già đi rất nhiều vậy, hắn biết sư phụ liều mạng, thân thể bị trọng thương cũng muốn cứu Uyển Nhi sư tỷ, cho nên đã phí một lượng lớn tinh khí, thương thế đột ngột chuyển biến, đã có thể ngửi được một tia tử khí xuất hiện.

Đôi môi của Lâm Dịch run lên, mũi cảm thấy chua xót, vành mắt đỏ bừng không ngờ lại trở nên ướt át.

- Sư phụ...

Lâm Dịch khẽ gọi một tiếng, ngay cả nói cũng không nói được nữa.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng nói:

- Tiểu Lâm Tử đừng khóc, ta còn có thể kiên trì được một năm, Uyển Nhi không có việc gì, con có thể yên tâm.

Lâm Dịch quay đầu nhìn Diệp Uyển Nhi đang mê man ở bên cạnh, vết máu ở khóe miệng vẫn còn. Thế nhưng trên mặt cũng đã dần dần khôi phục lại vẻ hồng nhuận, hắn biết thương thế của nàng đã không còn gì đáng ngại nữa.

Sư phụ vốn là tu sĩ có thiên phú nhất trong tông môn, sau khi gặp phải Công Tôn Cổ Nguyệt bị thương nặng đã gần như ở trong tuyệt cảnh, vốn cũng không có mấy năm thọ mệnh. Nếu cứ tiêu hao tinh khí của chính mình như vậy, sợ rằng sẽ không còn được bao lâu nữa.

Cừu hận vốn bị Lâm Dịch dồn nén vào trong lòng nháy mắt đã đạt đến mức tận cùng, hắn nghĩ tới Công Tôn Cổ Nguyệt.

Nếu không phải tại người kia, sư phụ sẽ không bị thương nặng như vậy, cũng không gặp phải kiếp nạn này, thậm chí còn làm liên lụy tới tính mạng.
Lâm Dịch nghĩ tới Sở Trường Phi, nếu không phải do hắn ta thì Uyển Nhi không có bị thương, sư phụ cũng sẽ không lần nữa tiêu hao nguyên khí, thọ nguyên vốn đã không còn lại nhiều lại lần nữa giảm đi.

Thù này tất báo!

Thân nhân của mình bị thương, hơn nữa còn bị người ta hạ thủ nặng như vậy, trong lòng Lâm Dịch dâng lên lửa giận ngút trời.

- Tu sĩ làm cho sư tỷ con bị thương, sợ rằng có tu vi thực lực Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, thiên phú quả thực rất tốt. Thế nhưng xuất thủ quá nặng, nếu không phải sư tỷ con được đưa tới đúng lúc, sợ rằng sau này đừng mong tu vi của sư tỷ con sẽ tăng lên được.

Lâm Thanh Phong khàn giọng nói, sức lực không đủ, có vẻ cực kỳ suy yếu.

Lâm Thanh Phong nhìn Lâm Dịch im lặng không nói, hắn thở dài một tiếng, nói:

- Con cũng đừng trách các trưởng lão khác trong tông môn, nếu như bọn họ tiêu hao nguyên khí chữa thương cho Uyển Nhi, sợ rằng sẽ khó dùng hết toàn lực để mở ra Thần ma chi địa. Dù sao cũng cần mười tu sĩ Kim Đan cùng hợp lực mới được. Hôm nay tông môn trừ một phế nhân như ta ra cũng chỉ còn lại có tông chủ và Đỗ sư muội là tu sĩ Kim Đan. Cho dù là Dư sư đệ thì cũng chỉ là Trúc Cơ hậu kỳ, sợ rằng thọ nguyên cũng sắp tận. Ài, tông môn suy sụp, thẹn với Dịch Kiếm tổ sư a.

Trong lòng Lâm Dịch hiểu rõ, cũng không phải các trưởng lão khác không thể tiêu hao nguyên khí, mà là không nỡ. Ở trong Dịch Kiếm Tông này cũng chỉ có một mình sư phụ đối với ba người bọn hắn là thật tâm, sáu năm nhân tình ấm lạnh lòng người dễ thay đổi thế nào hắn đã nhìn thấu từ lâu.

Sáu năm trước, khi Lâm Thanh Phong ở trước mặt mọi người của Dịch Kiếm Tông lớn tiếng nói: Tại sao lại nói là vô duyên, ta nói nó có duyên thì là nó có duyên. Khi đó Lâm Dịch đã biết, sư phụ là người mà cả đời này hắn phải dùng tính mạng để bảo vệ, huống chi lại còn có ân sáu năm dưỡng dục nữa chứ.

Rời khỏi phòng, Lâm Dịch nhìn về phía Thí Kiếm Bình, nơi tông môn thường dùng để tỷ đấu, hắn lại nhẹ nhàng thở ra một cái, thấp giọng nói:

- Ngưng Khí tầng chín thì rất giỏi sao.

Gió lạnh thổi qua, làm cho mái tóc dài của hắn rối loạn, lộ ra đôi mắt tràn ngập linh tính, lại có chứa hàn ý lạnh lẽo. Hắn nắm chặt tay, sải bước bước đi về phía Thí Kiếm Bình.

Thí Kiếm Bình, tỷ đấu giữa ba phái đã kết thúc, mười danh ngạch cũng đã được xác định, trừ bỏ danh ngạch của hai phái ra, tiểu bối ba phái cũng chỉ có thể tranh thủ được bốn danh ngạch còn lại mà thôi.

Một tu sĩ Ngưng Khí tầng bảy đỉnh phong của Sơn Nhạc Môn thu được một trong bốn danh ngạch còn lại. Sở Trường Phi của Hàn Nguyên Cốc thì không hề nghi ngờ. Chỉ là tiểu tử ngốc nghếch Hàn Lỗi không có Linh khí Địa cấp, bằng vào tu vi của mình cũng xông vào trong danh sách này.

Trong Dịch Kiếm Tông, trừ Tiêu Thiên Trúc, Tống Hàm Yên ra. Hai danh ngạch còn lại chỉ có Thạch Sa là tranh thủ được một danh ngạch còn sót lại, mặc dù là cụt một tay, thế nhưng ở trước trận chiến đã đột phá tới Ngưng Khí tầng tám, lại có Linh khí phong phú, lực áp mọi người. Chuyện này làm cho mấy vị trưởng lão của Dịch Kiếm Tông chuẩn bị không kịp, tông chủ Lăng Kiếp cũng bắt đầu phải nhìn hắn với ánh mắt khác xưa.

Nhưng lúc này Thạch Sa lại đang mang theo vẻ mặt giận dữ chính diện cãi cọ gì đó với tông chủ Lăng Kiếp, ngón tay chỉ về phía Sở Trường Phi, trong mắt bắn ra lửa giận hừng hực.

- Tông chủ, chỉ là tiểu bối tỷ đấu, mọi người đều đến điểm thì ngừng, hắn lại suýt chút nữa phế bỏ Uyển Nhi, xuất thủ tàn nhẫn, việc này sao có thể bỏ qua được chứ?

Tiêu Thiên Trúc hừ lạnh một tiếng, quát lên:

- Thạch sư đệ, chú ý giọng của ngươi, sao lại dám nói thế với tông chủ? Nếu ngươi có công phu này không bằng trở lại chăm sóc Uyển Nhi sư muội thì hơn. Cũng đừng tốn sức khắc khẩu ở chỗ này làm gì.Thạch Sa tức giận vô cùng, ngược lại còn cười lớn, cao giọng nói:

- Đại sư huynh, ta coi ngươi là sư huynh, nhưng lời của ngươi nói, thối lắm!

- Ngươi...

Tiêu Thiên Trúc trợn mắt nhìn, sau đó phất tay áo cười lạnh nói:

- Ngươi chỉ là người tàn phế, bằng vào vận khí mới có thể xông vào danh sách mười người đầu tiên, có vốn liếng gì mà kiêu ngạo cơ chứ?

Ngày thường Thạch Sa kiêng kị nhất người ta nói hắn tàn phế, hắn liều mạng nỗ lực tu luyện cũng chỉ có một mục đích, đó chính là làm cho người ngoài phải nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, cho dù hắn chỉ có một cánh tay thì hắn cũng không kém gì người bình thường.

- Ngươi có can đảm lập lại lần nữa!

Thạch Sa cắn răng nắm chặt tay, khí huyết dâng lên, rốt cuộc đã không để ý đông đảo tiền bối tông môn ở đây mà muốn ra tay.

- Ha ha, Dịch Kiếm Tông các ngươi rất là náo nhiệt, người một nhà rùm beng trước rồi. Lăng đạo hữu, ngươi không quản được hay sao?

Cốc chủ Hàn Nguyên Cốc cười xùy một tiếng, vẻ mặt hiện lên vẻ trào phúng.

Lúc này, một thiếu nữ trẻ tuổi đứng lên, vóc người thon dài, dung mạo vô cùng xinh đẹp, giống như tiên tử trong bức tranh, nàng đi tơi gần người Thạch Sa, ôn nhu nói:

- Thạch sư đệ đừng nổi giận, mọi người đều là đồng môn, hà tất phải tranh chấp khí phách làm gì cơ chứ?

Nữ tử trước mắt chính là Tống Hàm Yên của Dịch Kiếm Tông, tu sĩ Ngưng Khí tầng tám. Trong lòng Thạch Sa ái mộ nàng đã lâu, lúc này nghe nàng khuyên bảo, trong lòng không khỏi có chút bối rối, cũng không tiện nói lời ác độc với nàng.

Tống Hàm Yên thấy phản ứng của Thạch Sa, khóe miệng cười khẽ, nói:

- Kỳ thực Tiêu sư huynh cũng vì muốn tốt cho ngươi, vị Sở đạo hữu kia đã vô địch trong Ngưng khí kỳ. Nếu như ngươi đi, nhất định sẽ bị đánh bại, tội gì phải làm vậy chứ? Lại nói Sở đạo hữu cũng không phải nhằm vào Uyển Nhi sư muội, hắn xuất thủ với ai cũng đều nặng cả.

Thanh âm của Tống Hàm Yên vô cùng ôn nhu, giống như chim chóc hót, nhưng lúc này Thạch Sa nghe thấy vậy lại cảm thấy chói tai như chưa bao giờ có.

- Ha ha...

Thạch Sa đột nhiên nở nụ cười không rõ, vẻ mặt bi phẫn. Chẳng bao giờ hắn dám trực tiếp nói chuyện với Tống Hàm Yên, nhưng lúc này hắn lại chăm chú nhìn chằm chằm vào đôi mắt như nước của nàng, thê lương nói:

- Mọi người đều là đồng môn, đồng môn gặp nạn, vì sao lại không giúp? Uyển Nhi coi ta như thân nhân, thân nhân gặp nạn, ta sao có thể ngồi yên không để ý tới cơ chứ? Hắn ta xuất thủ với ai cũng nặng, nhưng đây chính là lý do khiến cho hắn đánh Uyển Nhi thành trọng thương sao? Đừng có nói lời rắm chó như vậy!

Sau khi Thạch Sa nói xong, tiếng rất lớn, làm cho Tống Hàm Yên hoa dung thất sắc, rốt cuộc cũng không chịu nổi khí thế của Thạch Sa, nàng lui lại mấy bước, đứng ngay tại chỗ, không biết làm sao.

- Đủ rồi! Không cần phải làm loạn ở chỗ này, quấy nhiễu sự yên tĩnh của người khác. Ngươi chỉ là người tàn phế, nếu như ngươi muốn báo thù, có thể đến tỷ thí, ta chấp ngươi một tay!

Người nói mang theo vẻ mặt ngạo khí, khuôn mặt lạnh lùng, lại mang theo ánh mắt khinh thường nhìn Thạch Sa. Người này chính là Sở Trường Phi của Hàn Nguyên Cốc.

Chung quanh trong nháy mắt trở nên lặng ngắt như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy được, có thể nói lời nói này bá đạo vô cùng.

Đột nhiên có một tiếng cười nhạo truyền đến, trong lúc yên tĩnh này lại có vẻ rất là rõ ràng. Trong nụ cười này tràn ngập vẻ xem thường và trào phúng, mọi người ở đây đều có thể nghe thấy được.

Cả người Thạch Sa chấn động, vẻ mặt vui mừng, nghe thấy tiếng này thì hắn đã biết người tới là ai.

- Ai, đi ra! Dấu đầu hở đuôi, bọn chuột nhắt nhát gan!

Sở Trường Phi hét lớn một tiếng.

- Người giáo huấn ngươi. Muốn giáo huấn ngươi đâu cần phải để cho Thạch sư huynh xuất thủ, ta sẽ đùa giỡn với ngươi một chút.

Vừa dứt lời, một tiểu tử ngốc nghếch chen vào trong đoàn người, người mặc y phục mộc mạc, dáng vẻ quê mùa. Thế nhưng đôi mắt lại vô cùng có thần, hai mắt đen nhánh sáng sủa, nhìn chằm chằm vào Sở Trường Phi, mặt không có chút biểu hiện gì, miệng lạnh nhạt nói.

Chương 13: Ta Sẽ Đánh Với Hắn

Người của Dịch Kiếm Tông không khỏi cau mày một cái, trong lòng lẩm bẩm, một phế vật không thể Ngưng Khí tới đây xem náo nhiệt làm gì chứ?

Ngược lại sắc mặt của đông đảo tu sĩ tiểu bối Hàn Nguyên Cốc lại đại biến, ánh mắt trốn trốn tránh tránh, không dám nhìn thẳng vào người vừa tới.

Vài tên tu sĩ của Sơn Nhạc Môn nhỏ giọng lầm bầm vài câu bên tai một vị nữ tử tuyệt mỹ. Trong mắt của nàng kia có lưu quang lưu chuyển, có chút tò mò nhìn chằm chằm vào người vừa tới, khóe miệng nhếch lên, tạo thành một đường vòng cung đẹp mắt.

Đông đảo tu sĩ ở đây nhìn thấy nụ cười của nàng, trong lúc nhất thời ngây người, giống như đã mất đi bảy hồn sáu phách, có chút si ngốc nhìn nàng kia, thậm chí, không ngờ khóe miệng lại có nước miếng chảy ra.

Nữ tử này lại ra vẻ không thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào người vừa tới, trong mắt hiện lên vẻ hiếu kỳ, tia sáng kỳ dị trong mắt liên tục lóe lên.

Tiểu tử ngây ngô liếc mắt nhìn nữ tử này một cái, không hề dừng lại ở trên dung nhan tuyệt mỹ vô song, mà nhìn chằm chằm vào Sở Trường Phi, dường như gương mặt của đối phương mới là thứ khiến cho hắn động tâm.

- Hừ hừ, hạng người vô danh, ngay cả con kiến hôi Ngưng Khí cũng không được mà cũng vọng tưởng muốn khiêu chiến ta? Không biết trời cao đất rộng!

Sở Trường Phi liên tục cười lạnh, mắt nhìn bầu trời, vẻ mặt rất là xem thường.

Lâm Dịch không chút tức giận, chỉ lạnh nhạt nói:

- Đánh loại củi mục như ngươi, không cần tu vi quá cao.

Mọi người ở đây ồ lên, không biết người tới là người phương nào, tuổi còn trẻ mà khẩu khí đã lớn như vậy. Một năm trước Sở Trường Phi đã đạt đến Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, chỉ vì tiến vào Thần ma chi địa lần này cho nên mới đau khổ áp chế tu vi. Dùng tốc độ tu luyện bậc này, nhất định sẽ có cơ hội kết đan, nói như thế nào cũng không đến mức cấp bậc củi mục chứ.

Người chưa thấy Lâm Dịch xuất thủ vẻ mặt không khỏi có chút trào phúng, chỉ coi người nọ là kẻ điên, là ếch ngồi đáy giếng, chưa từng thấy qua các mặt của xã hội.

Cốc chủ Hàn Nguyên Cốc dùng giọng âm dương quái khí nói:

- Dịch Kiếm Tông các ngươi cũng có không ít nhân tài đó, con kiến hôi còn không Ngưng Khí cũng nhảy ra tự làm mất mặt xấu hổ, ta thấy phái các ngươi cũng không truyền thừa được bao lâu nữa, hừ.

Lời này trực tiếp làm cho trên mặt Lăng Kiếp có chút khó coi, nhưng công phu dưỡng khí của hắn rất tốt, cũng không thèm cãi cọ với đối phương. Chỉ là sắc mặt có chút bất thiện nhìn về phía Lâm Dịch.

Sư phụ của Trương Đại Long, cũng là một vị trưởng lão của Dịch Kiếm Tông tên là Dư Minh, lúc này hắn đứng dậy, phẫn nộ quát:

- Ngươi trở lại cho ta, đừng có tới quấy rối, nơi này không có chuyện của ngươi!

Dư Minh là lão tiền bối trong Dịch Kiếm Tông, tu vi, Trúc Cơ hậu kỳ đã hơn một trăm tuổi, thọ nguyên sắp hết.

Tiền bối trong tông môn quát lớn, Lâm Dịch cũng không phản bác, nhưng cũng không nhúc nhích, chỉ đứng thẳng tại chỗ, lạnh lùng nhìn về phía Sở Trường Phi.

Thạch Sa đi tới, thấp giọng hỏi:

- Uyển Nhi thế nào?

Lâm Dịch nhìn thấy Thạch Sa, sắc mặt hơi hòa hoãn, nói:

- Uyển Nhi không có việc gì, không cần phải lo lắng, chỉ là sư phụ vì chữa thương cho Uyển Nhi, sợ rằng sắp không được rồi.

Thạch Sa vừa nghe thấy thọ nguyên của sư phụ không còn nhiều, hai mắt trợn trừng, tơ máu xuất hiện trên đồng tử, rít lên thành từng tiếng:

- Lâm tử, hung hăng đánh tiểu tử này cho ta.

Sau đó hắn dừng một chút, trong mắt lóe lên vẻ ngoan độc, trầm giọng nói:

- Không bằng hai ta...

Thạch Sa chưa nói lời kế tiếp, thế nhưng Lâm Dịch tâm ý tương thông với hắn cho nên lập tức biết được hắn muốn tìm cơ hội để làm thịt Sở Trường Phi này. Ngay cả tu sĩ Trúc Cơ hai người cũng đã giết qua, giết tu sĩ Ngưng Khí tầng chín sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Trong lòng Lâm Dịch như tấm gương sáng, biết sợ rằng sẽ không có đơn giản như vậy, Thần ma chi địa sắp mở ra, mấy vị tu sĩ Kim Đan của Hàn Nguyên Cốc sẽ luôn túc trực ở bên cạnh người này, căn bản sẽ không có cơ hội để hạ thủ.

Lâm Dịch lắc đầu, thấp giọng nói:

- Yên tâm, cứ giao cho ta, người này ta muốn phế bỏ hắn ở trước mặt của mọi người!Một vị khác trưởng lão của Dịch Kiếm Tông là Đỗ Tố Nguyệt thấy hai người xì xào bàn tán nửa ngày, cũng không có kết quả, nàng không khỏi lắc đầu than nhẹ, nói:

- Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Lâm Tử, hai người các ngươi về trước đi, chuyện này tạm thời để đó. Hai người các ngươi đều không phải là đối thủ của hắn, không thể hành động theo cảm tính.

Hai người Lâm Dịch quan hệ biết của sư phụ và Đỗ Tố Nguyệt khá tốt, cũng nghe ra trong lời nói của người sau rất quan tâm đối với hai người, nhưng hai người đều là người có tính tình bướng bỉnh, cho nên nhất định phải đòi về phần lửa giận này.

Lâm Dịch chậm rãi đi tới trước mặt mấy vị trưởng lão, hắn nhìn tông chủ Lăng Kiếp, ánh mắt lập lòe, cất cao giọng nói:

- Tông chủ, mỗi một mạch của Dịch Kiếm Tông chúng ta đều có ba người có tư cách tham gia lần tỷ đấu này, tranh thủ danh ngạch, ta nói có đúng không?

Lăng Kiếp chậm rãi gật đầu.

Lâm Dịch nói lần nữa:

- Lần này Trúc Phong ta chỉ có Uyển Nhi sư tỷ và Thạch sư huynh tham gia, nói cách khác ta còn có cơ hội tham gia, đúng không?

Lăng Kiếp nhìn Lâm Dịch, như có điều suy nghĩ, ngoài miệng thì đáp:

- Không sai.

- Được, ta sẽ đánh với hắn!

Lâm Dịch chỉ về Sở Trường Phi ở phía xa, nói như đinh đóng cột, nói năng rất có khí phách.

Xôn xao...

Mọi người ở đây phát ra một trận cười vang, lúc này thần thức của đại đa số người không biết đã dò xét trên người Lâm Dịch bao nhiêu lần. Bọn họ đều biết đây là phàm nhân còn chưa có Ngưng Khí, thấy hắn cố chấp như vậy, bọn họ không khỏi cười nhạo.

- Tại sao tu sĩ Dịch Kiếm Tông đều giống như nhà quê, chưa thấy qua các mặt xã hội vậy? Bọn họ coi mình thiên hạ vô địch hay sao.

- Coi như hôm nay ta đã nhìn thấy không biết tự lượng sức mình là như thế nào.

- Ài, người nọ ngu ngốc hay sao, lại làm việc lấy trứng chọi đá, châu chấu đá xe như vậy.

Lâm Dịch ra vẻ không nghe thấy, chỉ mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Lăng Kiếp, chỉ chờ một câu nói của hắn.Lăng Kiếp nhìn thấy bộ dáng của Lâm Dịch như thế, không khỏi nhíu mày, rơi vào trầm tư, không có đáp lại lời của đối phương.

Tuy nói Dư Minh hơn một trăm tuổi, thế nhưng tính tình nóng nảy, nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của đông đảo tu sĩ Hàn Nguyên Cốc, Sơn Nhạc Môn, sắc mặt hắn không khỏi âm trầm, mở miệng nổi giận mắng:

- Phế vật như ngươi mau cút về cho ta, chiếu cố sư phụ ma ốm của ngươi, đừng có tới nơi này làm mất mặt xấu hổ.

Tu sĩ Trúc Cơ cũng chỉ có thọ mệnh hơn một trăm tuổi, Dư Minh đã tới lúc tuổi già. Mắt thấy vô vọng Kim Đan, tính tình cổ quái thô bạo bộc phát, động một tí là giáo huấn tu sĩ môn hạ, đa số tu sĩ Dịch Kiếm Tông gặp phải hắn đều lẩn đi thật xa.

Lâm Dịch kính hắn là tiền bối, vốn không có ý cãi cọ. Thế nhưng nghe ngôn ngữ của đối phương bất kính với sư phụ, cho nên hắn không khỏi hừ lạnh một tiếng:

- Quả thực sư phụ ta có thương thế trong nguời, nhưng người hơn ba mươi tuổi đã kết thành Kim Đan, so với ngài không biết còn mạnh hơn gấp bao nhiêu lần!

- Ngươi...

Dư Minh nổi giận, phẫn nộ, nhảy dựng lên, muốn xuống phía dưới giáo huấn Lâm Dịch.

Lăng Kiếp vẫn cau mày, không biết đang nghĩ cái gì, nghe thấy Dư Minh tranh cãi ầm ĩ, dường như hắn bị ngắt đứt mạch suy nghĩ, cho nên không khỏi quát một tiếng:

- Dư sư đệ, ngồi xuống!

Sắc mặt Dư Minh xanh mét, nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, vẻ hung các trong mắt chợt lóe lên.

Hàn Nguyên Cốc, Sơn Nhạc Môn ở bên cạnh nhìn náo nhiệt, có chút mừng rỡ khi nhìn người của Dịch Kiếm Tông tranh cãi ầm ĩ.

Vẻ mặt Đỗ Tố Nguyệt có vẻ buồn rầu, lắc đầu khẽ thở dài:

- Đứa trẻ này, vẫn còn quật cường như năm đó vậy.

Nghe thấy câu này, hai mắt Lăng Kiếp bỗng nhiên sáng ngời, hắn giật mình tỉnh lại. Sáu năm trước, chính là tiểu tử quật cường trước mắt này đã mang đến cho hắn kinh hỉ, được hắn cho rằng là truyền nhân ngàn năm mới gặp của Dịch Kiếm Tông.

Mà hôm nay, ánh mắt quật cường của nhìn thiếu niên này, hắn đã mơ hồ thấy được tiểu tử cố chấp đùa nghịch kiếm năm đó. Khi đó hắn cũng bị mọi người trào phúng xem thường, cũng bị mọi người xem là đứa trẻ ngu ngốc. Thế nhưng lại dùng Dịch Kiếm Thuật đã thất truyền ngàn năm làm cho toàn trường kinh diễm.

- Lẽ nào đứa trẻ này đã Ngưng Khí? Nếu hắn đã Ngưng Khí, lại vận dụng Dịch Kiếm Thuật...

Lăng Kiếp thầm nghĩ, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, trầm giọng nói:

- Ngươi nhất định muốn khiêu chiến Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong hay sao?

Lâm Dịch nhìn thấy vẻ mặt của Lăng Kiếp chuyển biến, biết những lời này của hắn là hỏi mình có nắm chắc hay không.

Lâm Dịch nở nụ cười, không chút do dự gật đầu.

Lăng Kiếp yên lòng, vung tay lên, cao giọng nói:

- Vậy thì đánh đi, tranh khí cho Dịch Kiếm Tông ta!

- Được, đánh cho hắn không chịu nổi phải kêu cha gọi mẹ đi!

Trương Đại Long dẫn đầu hô lên.

- Đúng vậy, Lâm sư đệ, ta ủng hộ ngươi, đánh hắn!

Nguyễn Tiểu Cường nói tiếp.

Liền đó hai người nhìn thấy ánh mắt hung tợn của sư phụ Dư Minh, cả hai lập tức im lặng, không dám lên tiếng nữa.

Chương 14: Đánh Rắm Một Cái

Thái độ đột ngột thay đổi của Dịch Kiếm Tông chủ làm cho mọi người ở đây không chuẩn bị kịp, ai nấy đều thất kinh. Làm sao tiểu tử này mới nói mấy câu đã thuyết phục được chủ nhân một tông chứ? Lẽ nào tiểu tử nhìn tầm thường ngây ngô này là đòn sát thủ của Dịch Kiếm Tông hay sao? Chỉ là vừa nghĩ lại cũng không đúng, đòn sát thủ không đưa ra sớm, hà tất phải chờ tới bây giờ.

Mọi người không hiểu ra sao, chỉ có mấy người đã thấy Lâm Dịch xuất thủ lại không ngạc nhiên với kết quả này một chút nào, đặc biệt là vài tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc, sắc mặt rất khó coi, rất sợ Lâm Dịch lấy Linh khí của bọn họ ra để khoe khoang, như vậy sẽ rất là mất mặt.

Thôi Dũng biết Lâm Dịch lợi hại, cho nên rất hy vọng Sở Trường Phi báo thù giúp hắn, vì vậy hắn tiến lên cười nịnh nói:

- Đại sư huynh, hung hăng đánh hắn, người lớn lối như vậy, ta cũng không quen mắt.

Sở Trường Phi ngạo khí tận trời, vẻ mặt rất xem thường, quay đầu đi chỗ khác, miệng hừ lạnh nói:

- Loại con kiến hôi này, ta xem thường xuất thủ, sẽ tự làm mất thân phận của ta. Nếu như ngươi có hứng thú, ta tặng hắn cho ngươi.

Thôi Dũng bị những lời này làm cho sợ run, hắn rụt đầu, không dám đứng ra nữa.

Lâm Dịch đi lên Thí Kiếm Bình, khẽ cười nói:

- Ngươi sợ sao?

- Ngu ngốc!

Sở Trường Phi ném ra một câu nói rồi dựa vào ghế, giương mắt nhìn trời, không để ý tới Lâm Dịch nữa.

Bầu không khí trong lúc nhất thời trở nên giằng co, mọi người cũng hiểu rõ suy nghĩ của Sở Trường Phi, một người vô địch Ngưng Khí, một người không có Ngưng Khí, chênh lệch này quá lớn, quả thực không cùng một cấp bậc.

Trong lúc Lâm Dịch đang cân nhắc có nên thả ra khí tức Ngưng Khí tầng tám, để cho mọi người cảm nhận một chút hay không thì lại nghe thấy Hàn Nguyên Cốc chủ lắc đầu than thở:

- Thực sự là hồ đồ, Dịch Kiếm Tông các ngươi lại dám mang ra một tiểu bối không đặt lên được mặt bàn như vậy. Như vậy đi, Trương Phong, ngươi chỉ có tu vi Ngưng Khí tầng năm, đi so chiêu một chút cùng vị đạo hữu này vậy.

Hàn Nguyên Cốc chủ cũng để ý, nhìn vẻ mặt này của Lăng Kiếp, hình như vô cùng có lòng tin đối với tiểu tử ngây ngô này Cho nên hắn định phái ra một đệ tử có tu vi Ngưng Khí tầng năm để thử xem sâu cạn thế nào.

Chỉ là hắn làm như vậy lại khổ Trương Phong, vốn hắn chỉ ôm tâm tính xem náo nhiệt, đâu có nghĩ đến mình lại bị bắt lội xuống nước. Mấy hôm trước tiểu tử này chủ động khiêu khích Lâm Dịch, bị hắn đánh cho bị thương nặng tới mức phun máu, lại còn phải giao nộp Linh khí lên. Tới bây giờ còn chưa lấy về được, lúc này nào dám tiến lên tự mình ăn đau khổ nữa chứ? Đây không phải là hành vi ngu ngốc tự mình hại mình hay sao? Nhưng cốc chủ đã nói, hắn lại không thể không nghe, ài...

Mọi người thường nói trong cái khó ló cái khôn, Trương Phong gấp đến độ mồ hôi đầu đầy, đột nhiên trong lòng linh cơ khẽ động, vẻ mặt ra vẻ buồn bực, hơi có suy yếu nói:

- Cốc chủ, hôm nay con bị tiêu chảy, thân thể rất yếu, sợ rằng không thể ra trận. Nếu như thua thì sẽ làm mất danh tiếng của Hàn Nguyên Cốc ta, xin sư phụ tìm người khác.

Tiểu tử này ra vẻ đầu đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, cũng rất có nghề. Hắn tự cho là mình nói không chê vào đâu được, ai ngờ trên trán của mọi người ở đây đều nổi lên gân đen, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, giống như đang nhìn một người ngu ngốc vậy.

Không đợi Trương Phong kịp phản ứng thì đã nghe Hàn Nguyên Cốc chủ vỗ bàn giận dữ hét lớn:

- Thối lắm, tu sĩ Luyện Khí chúng ta thân thể mạnh mẽ, làm sao sẽ tiêu chảy giống như phàm nhân cơ chứ?

Mọi người ở đây cùng cười vang lên, nếu như tu sĩ này nhát gan sợ ra trận thì cũng có thể tìm một lý do thỏa đáng. Sao lại nói mình bị tiêu chảy chứ? Mọi người cũng không biết được nguyên do chân chính trong chuyện này.

Trương Phong sửng sốt, sau đó cúi đầu, quỳ gối ở trước mặt Hàn Nguyên Cốc chủ, nước mắt nước mũi nức nở nói:

- Cốc chủ đại nhân, thật sự là con bị tiêu chảy, ngày hôm qua không biết ăn phải loại thảo dược gì, lúc đó dường như có thể tăng tiến công lực, nhưng không nghĩ tới trừ đau bụng ra lại không có một chút hiệu quả nào cả, con oan uổng quá...

Mọi người vừa nghe vậy cảm thấy có chút lý lẽ, lại nhìn dáng vẻ của tiểu tử này, cũng không giống như đang nói láo. Vì vậy cả đám không khỏi len lén cười thầm, vài người bị hại còn lại của Hàn Nguyên Cốc nhìn thấy Trương Phong quẫn bách như vậy lập tức cảm thấy thú vị, không ngờ lại hồn nhiên chưa phát giác ra được nguy cơ đã tới gần.

Chỉ có tiểu tử Hàn Lỗi đã linh cảm thấy không ổn.

Hàn Nguyên Cốc chủ nhìn thấy Trương Phong khóc thê thảm, quả thực rất đáng thương, cho nên hắn cũng không hề làm khó đối phương mà chỉ khiển trách một tiếng, sau đó quay đầu nói:- Khổng Tuế, ngươi đi lên giao thủ với hắn thử xem.

Nhắc tới cũng trùng hợp, Khổng Tuế này cũng là một trong những người bị hại, Linh khí của bản thân vẫn còn ở chỗ của Lâm Dịch. Vốn hắn nhìn thấy cốc chủ phái Trương Phong ra chiến, trong lòng bình tĩnh lại, còn âm thầm cười trộm. Vốn hắn ôm tâm tính của người đứng xem, chỉ là đâu ngờ tới tình thế lại xoay chuyển nhanh như vậy. Bản thân hắn cũng khó giữ được, giống như bị một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống, làm người lạnh lẽo thấu tận tâm can.

Lúc này đến phiên Trương Phong cười trộm, chỉ là cũng coi như tiểu tử này cẩn thận, vẫn cúi thấp đầu như cũ, vẻ mặt sầu khổ, nhưng trong mắt lại có ý cười.

Hàn Nguyên Cốc chủ nhìn thấy Khổng Tuế chậm chạp không đi ra, sắc mặt không khỏi trầm xuống, lạnh giọng nói:

- Sao vậy, ngươi cũng tiêu chảy sao?

Những lời này vốn đã làm cho Hàn Nguyên Cốc chủ tức giận, cho nên hắn thuận miệng nói.

Nhưng Khổng Tuế đã gấp tới mức khó chịu, sau khi nghe được câu này, hai mắt lại sáng ngời, không khỏi ra vẻ nhe răng nhếch miệng, lại còn thấp giọng nói:

- Cốc chủ anh minh, ta cũng dùng loại dược thảo này, hôm nay cũng là đang rất yếu...

Các tu sĩ khác không chút kiêng dè cười ha hả, đều cảm thấy vô cùng thú vị. Còn sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ thì âm trầm, ánh mắt đảo qua, hàn ý lạnh lẽo. Vài tu sĩ đang cười ngửa cười nghiêng vội vã im lặng, ngồi nghiêm chỉnh lại, thế nhưng vẫn nín cười, vẻ mặt đỏ bừng.

Khổng Tuế cũng nở nụ cười lúng túng, sau đó chỉ vào Trương Phong nói:

- Đều do hắn, lôi kéo ta, nói đó là dược thảo tăng tiến công lực, ta tin tưởng không chút nghi ngờ, cho nên… cho nên mới ăn vào.

Trong lòng Trương Phong vốn đã cười tới mức nở hoa, đâu ngờ tới đảo mắt mình lại bị kéo xuống nước, hắn không khỏi trợn mắt nhìn về phía Khổng Tuế, trong lòng mắng to:

- Ngu ngốc, tiểu tử ngươi chơi ta.

Dường như Khổng Tuế đã nghe thấy tiếng oán giận của Trương Phong, hắn thầm đáp lại trong lòng, nói:

- Lão tử chơi ngươi thì sao? Ai bảo ngươi chủ động thêu dệt chuyện, đừng mơ có thể lên bờ một cách yên bình.

Lúc này sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ tái xanh, âm trầm rất dọa người, sau khi hắn nhắm mắt một lúc, lại chậm rãi nói:- Còn có ai ăn phải dược thảo kia nữa?

Vốn mấy người bị hại còn lại đang không biết nên tìm lý do gì để tránh được lần đại nạn này, sau khi nghe thấy cốc chủ vừa hỏi, bọn họ cảm thấy có hi vọng, có cảm giác thoải mái cho nên ào ào đứng dậy, cướp lời nói:

- Ta, ta, ta, còn có ta...

- Ta ăn sớm hơn ngươi.

- Nói vô ích, ta ăn nhiều nhất, hiện tại ta là người yếu nhất.

- Mẹ nó, ta ăn linh tinh, đã ăn vài loại rồi...

Đông đảo tu sĩ ở đây trợn mắt há hốc mồm, rớt cằm xuống dưới đất, đây là tình huống gì chứ? Tiêu chảy tập thể? Dường như mỗi một người còn rất hạnh phúc vậy?

Cho dù là nữ tử tuyệt sắc của Sơn Nhạc Môn kia cũng không chịu đựng nổi nữa mà khẽ cười vài tiếng, nhưng không hấp dẫn được quá nhiều lực chú ý. Đại đa số mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào một màn đáng yêu ở bên phía Hàn Nguyên Cốc.

Mấy người bị hại thấy ánh mắt lạnh như băng của cốc chủ, bọn hắn cắn răng nghiến lợi, tiếng cãi vã dần dần hạ thấp xuống, từng người một cúi thấp đầu, im lặng không lên tiếng.

Hàn Nguyên Cốc chủ khẽ phun ra một ngụm trọc khí, mọi người đều biết vị này đã tức giận không nhẹ, cho nên cố nén cười, không dám lên tiếng. Lúc này bầu không khí ở trong trường hoàn toàn yên tĩnh, cũng có thể nghe được tiếng kim rơi.

Một người bị hại trong đó nhìn thấy mấy vị sư huynh đệ của mình người thì ăn sớm, người thì ăn nhiều, người thì ăn lung tung. Bản thân không có ưu thế gì, trong lúc hắn đang nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể tranh thủ được sự đồng tình thì đột nhiên trong lòng khẽ động, thầm nghĩ:

- Giả vờ phải chuyên nghiệp, nhìn ta đây.

- Phụt...

Vị huynh đệ này thừa dịp toàn trường đang yên tĩnh, đánh ra một quả rắm lớn ở trước mặt mọi người.

Sau đó sắc mặt hắn ửng đỏ, ngượng ngùng nói:

- Cốc chủ, ta không nhịn nổi...

-...

-...

Ha ha ha ha!

Lần này các tu sĩ cũng không nhịn được nữa mà bộc phát ra từng trận cười to, có tu sĩ cười tới mức không thở được, ngửa tới ngửa lui, thậm chí còn ôm bụng cười nói:

- Không được, ta cười tới đau bụng rồi, ta cũng tiêu chảy rồi, ha ha ha.

- Nếu như không cười ra tiếng, ta cũng không nhịn được nổi a, ha ha...

Mấy người này đã làm mất hết mặt mũi của Hàn Nguyên Cốc, nhưng mà mấy người này đều có một suy nghĩ. Đó là đánh chết cũng không đi giao thủ cùng tiểu tử ra vẻ ngây ngô kia, bằng không kết quả sẽ còn thảm hại hơn.

Lâm Dịch mỉm cười nhìn mấy người kia trình diễn trò khôi hài, hận ý trong lòng đối với Sở Trường Phi lại không giảm bớt một chút nào.

Chương 15: Toàn Trường Khiếp Sợ

Lúc này sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ âm tình bất định, nhìn Lâm Dịch trên Thí Kiếm Bình, hai mắt chưa phát giác ra được đã nheo lại. Hắn đã cảm giác được việc này không đơn giản.

Tuy rằng dáng vẻ của người này rất tầm thường, thế nhưng lại không tầm thường một chút nào, nhưng chỉ yên tĩnh đứng đó, toàn thân đã có một loại phong thái không nói lên được, đây là một loại tự tin, cũng là một loại thế. Dùng lực thắng người không bằng lấy trí thắng người, lấy trí thắng người không bằng lấy thế thắng người, khí thế của người này rất đủ, không đơn giản!

Tiếng cười dần dần lắng xuống, ngón tay của Hàn Nguyên Cốc chủ gõ xuống bàn rất có tiết tấu, cũng không thèm nhìn vài đệ tử trong cốc mà khóe miệng nhếch lên rất lãnh khốc, nói:

- Tốt, các ngươi rất tốt, chuyện ở chỗ này, sau khi trở về toàn bộ các ngươi bị giáng xuống làm đệ tử ngoại môn, cả đời không được tiến vào nội môn!

Mấy người kia vừa nghe xong trong nháy mắt đã choáng váng, mỗi một người đều quỳ trên mặt đất, vẻ mặt bi thương, dập đầu nhận tội, cầu xin tha thứ.

Việc này vốn không tính là lớn, thế nhưng quả thực cách làm của mấy người này đã làm cho Hàn Nguyên Cốc mất hết mặt mũi. Tu đạo vốn không dễ dàng, bọn họ có cơ duyên bước vào tiên đồ, người nào mà không muốn trường sinh, ai mà không muốn trở thành đại tu sĩ pháp lực vô biên cơ chứ? Nhưng một câu nói của Hàn Nguyên Cốc chủ lại làm cho mấy người như rớt vào hầm băng, cả người phát lạnh.

Đệ tử ngoại môn ở trong tông môn chỉ là người làm những việc vặt vãnh, không có công pháp tu luyện, đừng nói tới được cung ứng Linh thạch. Một câu nói này đã giết chết tiên lộ của mấy người.

Hàn Nguyên Cốc chủ có chút chán ghét liếc mắt nhìn mấy người, phất ống tay áo một cái, đánh văng mọi người ra, quát khẽ:

- Hàn Lỗi, ngươi đi so chiêu với hắn đi.

Hàn Nguyên Cốc chủ đã nhận định Lâm Dịch có ẩn dấu, cho nên định trực tiếp phái ra một vị tu sĩ cấp bậc hạt giống, để đi thăm dò hư thực một chút.

Hàn Lỗi cứng đầu cứng cổ, lúc này không chút do dự đồng ý, ra vẻ khờ khạo nói:

- Cốc chủ yên tâm, đợi ta đi phế hắn!

Nói xong, hắn lắc lư đi lên trên Thí Kiếm Bình.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, Hàn Lỗi này cũng không phải là người hàm hậu thành thật như ở bề ngoài. Lại nói cũng có phần xấp xỉ giống hắn, người này biết rõ không địch lại mà còn muốn cậy mạnh. Một mặt là vì sợ uy nghiêm của Hàn Nguyên Cốc chủ, hai là chỉ sợ hắn có tính toán khác.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ thì đã thấy Hàn Lỗi trực tiếp lấy ra Linh khí Địa giai linh khí vờn quanh, tay bấm pháp quyết, muốn bắn về phía Lâm Dịch, Lâm Dịch cũng không sợ hãi, chỉ ngưng thần chờ đợi.

Đột nhiên, Hàn Lỗi biến sắc, trong giây lát phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, thân thể lắc lư không thôi. Ngay cả việc đứng thẳng cũng có chút miễn cưỡng.

Mọi người ở đây đều quá sợ hãi, không biết đã xảy ra chuyện gì, dường như song phương vẫn chưa giao thủ mà Hàn Lỗi đã bị thương nặng tới phun máu trước. Tiểu tử ngây ngô này quả thực là có phần tà môn.

Lâm Dịch ngẩn ra, thương thế của Hàn Lỗi tuyệt đối không có quan hệ gì với hắn. Lại nói vừa rồi hắn vẫn chưa xuất thủ, nhưng thương thế của người này cũng không giống như làm bộ, lẽ nào...

Lâm Dịch nghĩ đến một loại khả năng, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên rồi mỉm cười, như có như không. Nhưng Hàn Lỗi thấy vậy, trong lòng hắn lại giật mình, thầm nghĩ:

- Tiểu tử này thật ghê gớm, hình như đã đoán ra được.

Hóa ra mới vừa rồi Hàn Lỗi thấy Hàn Nguyên Cốc chủ phái những đệ tử khác tiến lên, từ lúc đó hắn đã có dự liệu. Trong lòng linh cơ thoáng hiện, có chút ngoan độc. Bàn tay âm thầm chấn động ở chỗ đan điền, trực tiếp tạo thành cục diện bị thương nặng như lúc này.

Hàn Lỗi khác với mấy người Trương Phong, quả thật mấy người kia đã bị Lâm Dịch làm cho sợ hãi. Cũng không phải là hắn không dám tranh đấu với Lâm Dịch, cùng lắm thì bại một lần nữa, cũng không sao cả.

Chỉ là trong lòng Hàn Lỗi lại biết, vốn Lâm Dịch không có ý tham gia tỷ đấu, chỉ vì sư tỷ Diệp Uyển Nhi bị Sở Trường Phi suýt chút nữa phế bỏ cho nên mới cường thế ra tay. Lần này hắn ta ra tay tuyệt đối không có ý tốt. Nếu như đụng phải hắn ta lúc này sẽ không có kết cục gì tốt, tu vi bị phế cũng là chuyện rất có thể.

Hàn Lỗi là người rất cẩn thận, khả năng nguy hiểm này hắn không dám thử.- Hàn Lỗi, chuyện gì đã xảy ra!

Hàn Nguyên Cốc chủ cũng mù mịt, cho nên khi nhìn thấy vậy, hắn cau mày hỏi.

Hàn Lỗi vỗ ngực ho khan vài cái, khóe miệng có một tia máu tràn ra, trong lòng thầm mắng. Con mẹ nó, lão tử không có kinh nghiệm, cho nên chưởng này có phần hơi nặng. Chỉ là ngoài miệng thì hắn lại đáp:

- Cốc chủ, ta có lòng mà không có sức, nhiều ngày tranh đấu đã có ám thương, không có cách nào khác. Chỉ là ta vẫn có thể ra trận được, tìm mặt mũi về cho Hàn Nguyên Cốc chúng ta.

Nói xong, hắn đi về phía trước vài bước, chân lảo đảo, suýt nữa đã ngã sấp xuống.

Mọi người vừa thấy vậy liên tục lắc đầu thở dài, người này thật là một người thẳng tính, đã bị thương thành như vậy mà còn muốn giành lại bộ mặt cho tông môn. Nói dễ nghe một chút, là tính tình thật thà, là một hán tử tốt. Nói khó nghe thì đó chính là không biết tự lượng sức mình, là kẻ ngốc.

Lâm Dịch lại biết không những Hàn Lỗi không ngốc, ngược lại hắn ta còn là một người thành tinh.

Hàn Nguyên Cốc chủ không nhịn được thở dài nói:

- Hàn Lỗi, ngươi xuống đi, ta sẽ tìm người thay ngươi.

Hàn Lỗi trợn to mắt, rất là ủy khuất, hét lớn:

- Cốc chủ, ta có thể ra trận. Cứ để cho ta đây đi, ta... Phốc!

Lại là một ngụm máu tươi được phun ra.

Lâm Dịch trợn mắt một cái, tiểu tử này diễn cũng ra sức thật. Quả thực có rất nhiều máu, lần này không sai biệt lắm đã phun ra một đống máu rồi.
Hàn Nguyên Cốc chủ ra vẻ hận không rèn sắt thành thép, thế nhưng nghĩ tới tâm tính của Hàn Lỗi này thành thật trung hậu, cho dù bị thương rất nặng mà vẫn vì tông môn mà cống hiến, hắn không khỏi than thở:

- Hàn Lỗi, ngươi về dưỡng thương trước đi, chuẩn bị tiến vào Thần ma chi địa.

Hàn Lỗi ra vẻ không muốn, nhưng vẫn khom người lui ra, bước đi tập tễnh.

Lâm Dịch đã có chút không nhịn được, khí tức Ngưng Khí tầng tám ầm ầm bạo phát, chỉ vào Sở Trường Phi đang ngồi dưới đài rồi quát lên:

- Cút lên đây cho ta!

Thanh âm vừa dứt, toàn trường khiếp sợ, đầu tiên là trở nên lặng ngắt như tờ, sau đó bộc phát ra một trận xôn xao, ầm ĩ.

- A, hắn là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám!

- Đúng vậy, trước kia ta đã nhìn nhầm, hình như vài vị tiền bối cũng không nhìn ra được đấy.

- Nếu là Ngưng Khí tầng tám, sao trước kia hắn không tới tham gia tỷ đấu chứ? Hắn xem thường tiến vào Thần ma chi địa sao? Ta thấy có lẽ là hắn sợ chết...

- Hừ, nhỏ giọng đi. Trước đó Sở Trường Phi có đả thương một nữ tu sĩ, người này là của sư tỷ hắn, người ta tới đây là để báo thù đấy.

Các tu sĩ nghị luận ầm ĩ, xì xào bàn tán, chỉ là vừa nghĩ lại, tiểu tử này cũng kiêu ngạo quá mức, chỉ là Ngưng Khí tầng tám. Chống lại Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong cũng không có một chút phần thắng nào, không phải là có thủ đoạn đặc thù gì đó đấy chứ.

Hàn Nguyên Cốc chủ híp mắt một cái, bên trong có hàn quang lóe lên, không biết nghĩ cái gì.

Lúc này Lăng Kiếp, tông chủ Dịch Kiếm tông lại nở nụ cười, vuốt cằm nói:

- Không tồi, không tồi. Thanh Phong đã dạy ra đồ đệ tốt, quả nhiên năm đó lão phu không nhìn nhầm.

Tuy rằng như vậy nhưng trong lòng Lăng Kiếp lại có một tia hổ thẹn, những năm này tông môn không quan tâm tới Lâm Dịch, dừng cung ứng Linh thạch định kỳ mà người này vẫn có thể tu luyện tới Ngưng Khí tầng tám, thiên phú bậc này quả thật là nghịch thiên. Thế nhưng trừ Thanh Phong ra, những người như bọn hắn đều đã nhìn nhầm, năm đó nhìn nhầm một lần, không nghĩ tới hôm nay lại sai tiếp một lần nữa.

Phản ứng của mọi người không giống nhau, sắc mặt Tiêu Thiên Trúc vốn là nhân vật lĩnh quân của Dịch Kiếm Tông rất là xấu xí, hừ nhẹ một tiếng:

- Hà tất phải khoe khoang như vậy, cũng chỉ là Ngưng Khí tầng tám mà thôi.

Kỳ thực thực lực cao thấp thế nào trong lòng mọi người đều rất rõ ràng. Trước tiên không nói tới thái độ của tông môn đối với hai người trong sáu năm qua, tài nguyên phân phối bất công thế nào. Chỉ nói Dịch Kiếm Thuật sau khi Ngưng Khí của Lâm Dịch đã có thể giết chết Tiêu Thiên Trúc mấy lần trong nháy mắt rồi.

Lúc này Dư Minh trưởng lão nhìn về phía Lâm Dịch lại giống như phát hiện ra bảo vật vậy, nếp nhăn trên mặt sâu hơn nhiều, thầm nghĩ:

- Người này năm đó đã có chỗ cổ quái, hôm nay lại là tu sĩ Ngưng Khí tầng tám, đông đảo tu sĩ Kim Đan ở đây cũng không có ai nhìn thấu được tu vi. Có lẽ là có công pháp ẩn nấp tu vi, hoặc là có bí bảo nghịch thiên có thể qua mặt, thậm chí là giấu diếm được tu sĩ Kim Đan.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Dư Minh nhìn Lâm Dịch trở nên càng cổ quái, có chút nóng bỏng, giống như người đói bụng nhìn thấy một bàn thịnh yến vậy.

Vẻ hiếu kỳ trong mắt nữ tử tuyệt sắc của Sơn Nhạc Môn càng nặng, giơ tay vuốt mái tóc mai của mình, môi khẽ mỉm cười, con ngươi tựa như một hồ nước trong vắt sâu hun hút nhìn lên trên mặt của Lâm Dịch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau