BẤT HỦ KIẾM THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Bất hủ kiếm thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lâm Dịch

Mặt trời chói chang ở trên không, trên mặt đá có một mảnh rêu xanh lớn có mười mấy đứa trẻ non nớt đang ngồi xếp bằng, tay bấm pháp quyết, nhắm mắt thổ tức, không ít đứa trẻ vì nóng tới mức không chịu nổi cho nên len lén dùng ống tay áo để lau mồ hôi.

Thạch bình mười cấp có hai tên Đạo sĩ đang đứng, một mập một gầy, tuổi không lớn lắm, lưng đeo bảo kiếm, đều là Đạo sĩ chấp giáo của Dịch Kiếm Tông, lúc này khuôn mặt hai người nghiêm túc, mắt không chớp nhìn chằm chằm về những đứa trẻ ở phía dưới.

- Tất cả đều phải chú tâm, không được lười biếng. Bí quyết Ngưng Khí là pháp quyết tu đạo nhập môn đơn giản nhất. Nếu như trong vòng một tháng mà các ngươi có thể ngưng ra một tia linh khí, như vậy cũng không uổng tâm tư trông ngóng thành tiên của phụ mẫu các ngươi. Hôm nay là kỳ hạn chót, nếu như vẫn không thể ngưng ra linh khí, như vậy cũng có nghĩa các ngươi vô duyên với tu đạo.

Đột nhiên, một đứa trẻ hoa chân múa tay rất vui vẻ, hưng phấn nói:

- Ta đã ngưng ra linh khí, ta đã ngưng ra rồi, ha ha ha.

Đạo sĩ mập cũng mỉm cười gật đầu, đạo sĩ gầy hừ lạnh một tiếng, nói:

- Người tu đạo cần tâm tĩnh như nước, không thể vui buồn vì bất kỳ chuyện gì, ngồi xuống tiếp tục tu luyện, vận chuyển linh khí một vòng.

Trong mười mấy đứa trẻ có một tiểu hài tử chừng mười tuổi, có chút đần độn, nhắm mắt thổ tức một lúc lâu, đột nhiên cả người chấn động, hai mắt mở ra, ánh mắt tản mạn, lộ ra vẻ mờ mịt. Sau đó dường như nó không cam lòng, cái miệng nhỏ nhắn mím lại, lần nữa nhắm mắt điều tức, một lát sau, đứa trẻ này lại lần nữa mở hai mắt ra, vẻ mờ mịt trong mắt quá nặng, giống như si ngốc vậy.

- Cũng không biết đứa trẻ này Lâm sư thúc tìm từ đâu tới, chăm chỉ thì vô cùng chăm chỉ, có điều… Quả thực ngu ngốc nhiều hơn, thời gian một tháng, chỉ mình hắn là chưa ngưng ra linh khí, ài.

Đạo sĩ mập thở dài một tiếng.

Trong mắt Đạo sĩ lóe lên vẻ khinh bỉ, lắc đầu lạnh lùng nói:

- Đường tu đạo chia làm Ngưng Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh. Ngưng Khí chính là một hòn đá lớn đầu tiên trên con đường tu đạo, nếu như trong một tháng mà không ngưng ra được một tia linh khí, tư chất bậc này tốt nhất nên yên tâm làm một phàm nhân thì hơn. Năm đó khi Dịch Kiếm Tông ta còn hưng thịnh, lúc thu đồ đệ đều là trong một ngày Ngưng Khí thì mới có thể gia nhập tông môn, hôm nay điều kiện đã trở nên phóng khoáng hơn, mà người này vẫn không thể Ngưng Khí ra được. Như vậy cũng chỉ trách hắn vô duyên với Dịch Kiếm Tông ta mà thôi.

Mặt trời chiều dần dần ngả về phía Tây, hoàng hôn đã tới gần.

Đạo sĩ gầy khẽ quát:

- Hôm nay Ngưng Khí thổ nạp dừng ở đây, cuối cùng mọi người cầm kiếm gỗ ở bên người, đọc thuộc lòng khẩu quyết Dịch Kiếm một lần đi.

Đám trẻ ở đây biết tu luyện hôm nay đã kết thúc, bọn họ đều đã ngưng ra linh khí, chỉ đợi ngày mai chính thức bái nhập vào sơn môn, cho nên lúc này mới hưng phấn gào to:

- Dịch Kiếm Thuật, như đánh cờ, liệu địch tiên cơ, không chiêu vô ngã, lấy người Dịch Kiếm, lấy kiếm dịch địch…

Sau khi đọc thuộc lòng xong, đạo sĩ gầy phất tay một cái, những đứa trẻ này như được đại xá, lập tức giải tán.

Khi đạo sĩ gầy sắp sửa xoay người thì lại chợt cảm thấy có người đang kéo ống tay áo của hắn, chỉ thấy trong tay đứa trẻ ngu ngốc kia mang theo một thanh kiếm gỗ, trong mắt hiện lên vẻ chờ đợi, trong miệng kêu:

- Đến đây chơi kiếm, chúng ta cùng chơi kiếm đi!

Nói xong lại cố đâm loạn lên không trung, không có chiêu pháp gì, nhìn qua giống như là đang vẽ phù chú vậy.

Đạo sĩ gầy hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi, đạo sĩ mập nhìn thấy dáng vẻ ngốc ngếch này cũng phải lắc đầu thở dài, nói:

- Nửa tháng qua mà vẫn như vậy, cũng không biết rốt cuộc đã bị cái gì kích thích.

Mọi người tản đi, mặt trời chiều chiếu lên trên người đứa trẻ này, tạo ra một cái bóng nhỏ gầy đơn bạc và cô đơn.

Dịch Kiếm Tông, ở trong cả hồng hoang chính là tông phái truyền thừa ngàn năm, Dịch Kiếm thuật do Dịch Kiếm tổ sư tự nghĩ ra ngang dọc Tu chân giới hơn trăm năm, không người nào có thể địch lại được. Thế nhưng sau Dịch Kiếm tổ sư, cũng không có một người nào có thể luyện thành Dịch Kiếm thuật này. Hôm nay đọc thuộc lòng khẩu quyết Dịch Kiếm thuật, rốt cuộc đã hoàn thành yêu cầu nhập môn, tỏ vẻ tôn trọng đối với tổ sư.

Mặc dù là lúc Dịch Kiếm Tông đang phồn hoa ngàn năm trước cũng không thoát khỏi năm tháng mài mòn, không có ai lĩnh ngộ được kiếm thuật tuyệt đỉnh trong tông là Dịch Kiếm thuật, lại càng bởi vì không có chiêu số, chỉ còn lại khẩu quyết, cho nên ngàn năm sau chỉ có thể trở nên yếu đuối. Nhân tài trong tông môn điêu linh, địa bàn lại bị vài tông môn chung quanh mài mòn, cuối cùng chỉ còn lại phương viên có trăm dặm, hôm nay chỉ có tông chủ Lăng Kiếp là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, còn có thể chống đỡ đại cục.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Những đứa trẻ kia dậy sớm, đi tới trước tông môn, lần lượt đi lên kiểm tra, cảm ứng khí tức, chỉ chờ tông chủ đi ra để cử hành nghi thức nhập môn. Chỉ có trong cơ thể của đứa trẻ ngu ngốc kia là không có một tia khí cảm, cho nên hơi có chút thất lạc đứng ở một bên.

Trước tông môn có vài tu sĩ đầu đội đạo quan, thân mặc đạo bào đứng thẳng, ánh mắt của mỗi người nội liễm, khí tức hùng hậu, tản mát ra từng đợt uy áp. Những người này đều là trưởng lão các phong trong Dịch Kiếm Tông, chính là trung lương, trụ cột của Dịch Kiếm Tông. Sau lưng mấy vị trưởng lão lần lượt là mấy hàng đệ tử đang đứng thẳng, khí thế mười phần, trong đó phía sau một vị trưởng lão chỉ có một bé gái đang đứng.

Bé gái kia nhìn rất tinh quái, đôi mắt như hai giọt nước, khuôn mặt đẹp đẽ, khẽ mỉm cười, lộ ra hai cái răng khểnh.

Vị trưởng lão này tên là Lâm Thanh Phong, chừng bốn mươi tuổi, chính là trưởng lão chưởng quản trận pháp tông môn của Dịch Kiếm Tông. Chấp chưởng một ngọn núi bình thường nhất, linh khí loãng nhất bên trong tông, tên là Trúc Phong. Lúc này chỉ thấy hắn cau mày, kéo Đạo sĩ mập chấp giáo qua một bên rồi hỏi:

- Chuyện gì xảy ra, sao đứa trẻ này một tháng mà không thể ngưng khí được chứ?

Vẻ mặt của đạo sĩ mập cũng cười khổ, nói:

- Lâm sư thúc, thật ra hài tử này vẫn rất chăm chỉ, chỉ là nó quá ngu ngốc, cái này…

Đạo sĩ gầy ở bên cạnh tiếp lời, nói:

- Lâm sư thúc, con đường tu đạo, chăm chỉ, ngộ tính, cơ duyên thiếu một thứ cũng không được. Trước tiên không nói tới có ngưng khí được hay không, cho dù là thứ học thuộc lòng như khẩu quyết Dịch Kiếm của chúng ta, đổi lại là người thường cũng chỉ cần tốn thời gian một ngày là có thể nhớ được. Mà đứa trẻ này lại mất những mười lăm ngày mới có thể nhớ được đại khái.

- Vậy sao?

Vẻ mặt Lâm Thanh Phong không chút thay đổi trả lời một câu.

Đạo sĩ gầy vung tay lên, hét lớn:

- Những người phía dưới đọc thuộc lòng khẩu quyết Dịch Kiếm, tất cả lớn tiếng một chút cho ta!

- Dịch Kiếm Thuật, như là đánh cờ, liệu địch tiên cơ, không chiêu vô ngã, lấy người Dịch Kiếm, lấy kiếm dịch địch...

Đứa trẻ ngu ngốc kia nghe thấy được đọc thuộc lòng khẩu quyết cũng vô cùng kích động, rống lớn lên theo mọi người.

Đọc thuộc lòng xong, mấy đứa trẻ đều được mấy trưởng lão chọn đi, chỉ còn lại đứa trẻ ngu ngốc kia cô đơn đứng ở tại chỗ, hơn mười đứa trẻ không có ai lựa chọn vào làm môn hạ của Lâm Thanh Phong, dù sao chỗ đó chỉ là nơi quản lý trận pháp mà thôi.

Lâm Thanh Phong không thấy mà phiền, lúc này vẻ mặt hắn mỉm cười, nhẹ nhàng vẫy tay với đứa trẻ ngu ngốc, dùng thanh âm ôn nhu nói:

- Hài tử, đến chỗ ta đi.

Dụng ý của Lâm Thanh Phong rất rõ ràng, đó là cho dù đứa trẻ này không Ngưng Khí được thì hắn vẫn muốn thu làm đồ đệ.

Đứa trẻ ngu ngốc mang theo thanh kiếm gỗ, cúi đầu đi tới bên cạnh Lâm Thanh Phong, đột nhiên lại kéo ống tay áo của hắn, thấp giọng nói:

- Sư phụ, con muốn chơi kiếm!

Nói xong lại lui ra phía sau một bước, bắt đầu đâm loạn về phía không trung.

Những đứa trẻ còn lại nhìn thấy vậy không biết nên nói gì, tất cả phát ra một tràng cười vang.

- Nhiều tu sĩ tiền bối ở đây như vậy mà lại làm ra hành động ngớ ngẩn như vậy, quả thật là mất mặt, ha ha.

- Kẻ đần độn này thần chí không rõ, cả ngày chỉ biết đùa kiếm, ta thấy hắn đùa tới nghiện rồi, ha ha.

Các trưởng lão khác nhìn thấy dáng vẻ ngu xuẩn của đứa trẻ này, lại nghe thấy tiếng nghị luận, bên dưới cũng không nhịn được phát ra mấy tiếng cười khẽ.

Sắc mặt Lâm Thanh Phong lạnh lẽo, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai tên đạo sĩ mập gầy, lạnh giọng nói:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong lòng đạo sĩ mập căng thẳng, luôn miệng nói:- Hài tử, mau tới bái sư, đây là cơ duyên của ngươi.

Đạo sĩ gầy bị khí thế của Lâm Thanh Phong chấn nhiếp, vội vàng nói:

- Đứa trẻ này trở nên như vậy đã được nửa tháng, không phải là do chúng đệ tử a.

Sau đó hắn bước nhanh về phía trước, đẩy đứa trẻ ngây ngốc kia về phía trước, trong miệng mắng:

- Đừng có giả ngây giả dại, mau tới bái sư! Ai u!

Đạo sĩ gầy kêu đau một tiếng, không ngờ bàn tay lại bị đứa trẻ ngây ngốc kia đâm một cái, hắn chợt giận dữ, lông mày dựng thẳng trừng mắt, hét lớn:

- Nhãi con, ngươi dám đâm ta!

Đứa trẻ ngây ngốc kia bị hắn dọa sợ, động tác trong tay dừng lại, sau đó trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi, lui về phía sau vài bước, nhẹ giọng nói:

- Chúng ta chơi đùa kiếm được không?

Trong lòng đạo sĩ gầy tràn ngập lửa giận, từ xa vọt đi tới, chợt đánh cho đứa trẻ ngây ngốc này một bạt tai, mắng:

- Ngu ngốc, đùa kiếm cái đầu ngươi!

Đứa trẻ ngây ngốc kia bị đánh cho vẻ mặt mờ mịt ngồi ở dưới đất, vuốt gò má đang sưng lên rất cao, trong mắt có nước mắt chảy ra, chỉ là miệng vẫn thấp giọng nói:

- Ta chỉ biết đùa kiếm, không có người nào chơi đùa với ta a!

Dáng vẻ ngây ngốc, nhưng lại quật cường như thế của đứa trẻ này mơ hồ làm cho người ta đau lòng.

Lâm Thanh Phong vừa thấy cảnh này lập tức giận dữ, lắc mình vọt tới bên cạnh Đạo sĩ gầy, giơ tay đánh về phía đạo sĩ gầy, uy thế mười phần, không có ý lưu tình một chút nào.

- Lâm sư thúc, thủ hạ lưu tình!

Đạo sĩ mập chạy tới, kéo tay của Lâm Thanh Phong, đau khổ lên tiếng xin xỏ cho đối phương:

- Lâm sư thúc, hắn cũng nghĩ tốt cho đứa trẻ này, với tư chất của đứa trẻ này sợ là vô duyên với tu đạo, vậy không bằng làm phàm nhân, không hề có phiền não a.

Lâm Thanh Phong trợn mắt nhìn, lớn tiếng nói:

- Tại sao lại là vô duyên, ta nói nó có duyên!

Đứa trẻ ngây ngốc kia có thể nhìn ra Lâm Thanh Phong rất bảo vệ hắn, hắn tiến lên phía trước, kéo kéo ống tay áo của Lâm Thanh Phong, lại kêu lên:

- Chơi kiếm, chúng ta chơi kiếm đi!

Nói xong, hắn lui về phía sau một bước, tay cầm kiếm, đâm lung tung lên trên không khí.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Lâm Thanh Phong trở nên khó coi, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Mấy vị trưởng lão nhìn thấy dáng vẻ ngu ngốc của hắn, hoặc thở dài, hoặc là trên mặt hiện lên vẻ trào phúng.

Đứa trẻ ngây ngốc đâm một hồi, thấy không có người nào để ý tới hắn, sau đó hai mắt hắn đỏ lên, bi phẫn kêu lên:

- Ta muốn nghịch kiếm, ai tới nghịch kiếm với ta?

Lúc này, đột nhiên nghe thấy một tiếng quát nhẹ, giống như từ ngọn núi xa xa lan tràn tới, giống như vang vọng lên ngay ở bên tai vậy.

- Có chuyện gì mà ở đây ồn ào vậy?

Sau đó một lão nhân mặc đạo bào màu vàng từ trên không trung chậm rãi đi tới, giống như dưới chân có một loạt bậc thang, từng bước bước xuống mặt đất.

- Bái kiến tông chủ!

Vẻ mặt các đệ tử của Dịch Kiếm Tông trở nên nghiêm túc, khom người khom lưng, cùng lên tiếng vấn an.

Đứa trẻ ngây ngốc nhìn thấy lão nhân có mái tóc trắng xóa này cũng không có phát giác ra được cái gì, vẫn một mình đâm loạn về phía không trung, ngoài miệng kêu to:
- Ta muốn nghịch kiếm! Ta muốn...

Tông chủ Lăng Kiếp nhướng mày, sắc mặt có chút giận dữ, một vị trưởng lão giỏi quan sát khuôn mặt hắn chợt quát lên:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, các ngươi đá hắn ra, đừng có quấy nhiễu tông chủ.

Nói xong, hắn chỉ các đệ tử dưới tay mình.

- Không thể!

Lâm Thanh Phong kinh hô, muốn xuất thủ ngăn cản.

Một vị trưởng lão vội vàng kéo cánh tay của Lâm Thanh Phong, thấp giọng nói:

- Được rồi, không thấy tông chủ đã bị đứa trẻ này làm tức giận không nhẹ hay sao?

Trong khi nói chuyện, hai gã đệ tử đã đưa tay kéo đứa trẻ ngu ngốc. Đứa trẻ ngu ngốc thấy có người bắt hắn cho nên vội vã nắm chặt kiếm gỗ trong tay, đâm lung tung hai cái về phía chỗ trống. Chỉ thấy hai tiếng kinh hô vang vọng, bàn tay của hai tên đệ tử kia lập tức bị kiếm gỗ đâm trúng, làm cho bọn hắn phải rụt về.

- Ồ?

Cả người tông chủ Lăng Kiếp chấn động, trong mắt hiện lên vẻ khác thường, như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm về phía đứa trẻ ngu ngốc đang cầm kiếm gỗ.

Hai tên đệ tử không hề có đề phòng bị đâm trúng, chỉ cảm thấy mất mặt, mang theo khí thế hung hăng đánh về phía đứa trẻ ngu xuẩn kia, muốn ném hắn ra khỏi tông môn.

Trong mắt đứa trẻ này lóe lên vẻ bối rối, rút lui vài bước, nhưng kiếm gỗ trong tay lại vẫn đâm loạn trên không trung.

- Ai u!

Hai tên đệ tử lần nữa kinh hô một tiếng, bàn tay lại một lần nữa bị đâm trúng. Lần này làm cho mọi người đang bàng quan đứng xem cười vang một trận, hai người này tu đạo nhiều năm không ngờ lại vô dụng như vậy, thậm chí ngay cả một đứa trẻ cũng không bắt được.

Khuôn mặt hai người đỏ bừng, khí huyết dâng lên, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, tay bấm pháp quyết, muốn dùng thủ đoạn của tu sĩ, tìm lại mặt mũi. Không ngờ chợt cảm thấy sau lưng đau đớn, sau đó thân thể nhẹ một chút, bị ném về phía sau trưởng lão.

Chúng đệ tử thất kinh, không ngờ lại là tông chủ xuất thủ, cách không ném bay môn hạ đệ tử. chỉ thấy tông chủ đột nhiên lắc mình tới trước người đứa trẻ ngu ngốc này, dùng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào hắn, miệng ôn nhu nói:

- Hài tử, để ta nghịch kiếm với ngươi được không?

Đứa trẻ ngu ngốc nín khóc mà cười, miệng hét lớn:

- Đến đây nghịch kiếm, chúng ta nghịch kiếm!

Tông chủ không làm bộ một chút nào, cách không mang tới một thanh kiếm ngỗ, cũng không vận kình mà bỗng đâm về phía mặt của đứa trẻ ngu ngốc này, tốc độ cực nhanh.

Lúc này vài tên trưởng lão và đông đảo đệ tử đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, biết trong chuyện này tất có ẩn tình, cho nên mọi người cũng im lặng, chỉ đành yên lặng quan sát.

Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ ngu ngốc này trở nên nghiêm túc, bàn tay nhỏ giơ kiếm gỗ lên, đột ngột đâm vào một chỗ tầm thường ở trên không trung. Kiếm của tông chủ Lăng Kiếp đột nhiên dừng ở trên không trung, không đâm xuống được nữa.

Sau đó Lăng Kiếp lần nữa thay đổi quỹ tích, đâm về phía trước ngực đứa trẻ ngu ngốc, thế kiếm của đứa trẻ này cũng theo chân mà biến đổi, lần nữa đâm về phía trước một chút, kiếm trong tay Lăng Kiếp lần nữa dừng lại.

Lúc này mọi người đều thấy rõ, nếu như một kiếm này của tông chủ đâm xuống, nhất định sẽ đâm trúng cổ tay hoặc là chỗ hiểm của đứa trẻ ngu ngốc này. Mà không phải kiếm của đứa trẻ này đâm loạn ở trên không trung, mà là liệu địch tiên cơ, một kiếm đâm ra trước đó đã cắt đứt đường đánh vào của tông chủ.

Vài tên trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, hít một ngụm khí lạnh, không nhịn được phải kinh hô:

- Dịch Kiếm thuật!

Sau đó trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía đứa trẻ ngu ngốc chừng mười tuổi này giống như đang nhìn thấy quái vật vậy.

Đông đảo đệ tử Dịch Kiếm Tông nghe được ba chữ này cũng ngây ngốc, hai Đạo sĩ mập gầy cũng trợn mắt há hốc mồm, trong đầu cảm thấy hỗn loạn.

Lăng Kiếp ném kiếm gỗ, nhìn đứa trẻ ngu ngốc trước mặt rồi cười nói:

- Ngươi nghịch kiếm rất tốt.

Đứa trẻ ngu ngốc nghe thấy lời tán thưởng của hắn, vội lau khô nước mắt, rất là hài lòng, cười nói:

- Ngươi nghịch cũng rất tốt, chỉ là không tốt bằng ta.

Trẻ con ăn nói vô tư cho nên Lăng Kiếp cũng không để ý mà cười cười, hỏi:

- Kiếm pháp này là do ai dạy cho ngươi?

- Mập thúc thúc và gầy thúc thúc dạy!

- Sao?

Lăng Kiếp nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt hai người kia đang mờ mịt, đang định hỏi thì đột nhiên nghe đứa trẻ ngu ngốc này cất cao giọng nói:

- Dịch Kiếm Thuật, như là đánh cờ, liệu địch tiên cơ, không chiêu vô ngã, lấy người Dịch Kiếm, lấy kiếm dịch địch...

- A!

Tông chủ Lăng Kiếp kinh hô một tiếng, liên tục lùi lại vài bước, dùng ánh mắt phức tạp nhìn đứa trẻ ở trước người mình.

Từ khi khẩu quyết Dịch Kiếm này truyền xuống, đã hơn ngàn năm tháng qua trong tông môn không có ai có thể ngộ được. Thế nhưng không ngờ lại bị một đứa trẻ nhìn như ngu ngốc, dùng thời gian mười lăm ngày để hoàn toàn lĩnh ngộ.

Tông chủ Lăng Kiếp sửng sốt một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn bầu trời, than thở:

- Tổ sư phù hộ, Dịch Kiếm Tông ta chờ hơn ngàn năm, rốt cuộc cũng đã chờ được một truyền nhân chân chính, thật đáng buồn, đáng tiếc, đáng mừng!

- Hài tử, con tên là gì?

Ánh mắt đứa trẻ này có chút mờ mịt, lắc đầu, sau đó nhìn về phía Lâm Thanh Phong, người sau vội vã đứng ra đáp:

- Đây là đứa trẻ mà ta gặp phải ở bờ sông trong núi, ta thấy hắn đáng thương, không có nhà để về, cho nên mới mang về sơn môn.

- Đã là người ngươi mang về, vậy thì theo họ ngươi đi, ta lấy tên của Dịch Kiếm tổ sư làm tên, ban thưởng cho ngươi một chữ Dịch, sau ngày hôm nay, ngươi tên là Lâm Dịch.

Nói xong, Lăng Kiếp xoay người rời đi, để lại một câu nói:

- Thanh Phong, người này có duyên với ngươi, sẽ bái nhập vào Trúc Phong của ngươi. Bản lĩnh của ngươi người khác không rõ ràng, nhưng ta lại biết.

Mọi người ở đây không ngờ tới, Lâm Dịch nhìn như ngu ngốc này, ngày sau lại danh chấn tứ phương ở trong hồng hoang, oai phong một cõi.

Chương 2: Để Tay Lên Ngực Hỏi Ông Trời

Sáu năm sau, Dịch Kiếm Tông.

Khi mặt trời vừa mới chiếu xuống tia sáng đầu tiên, trong một căn nhà gỗ đơn giản phong cách cổ xưa có một thiếu niên đi ra, vóc người cân xứng, khuôn mặt rất phổ thông, chỉ có hai ánh mắt là đặc biệt nhất, trong suốt nhìn thấy đáy, lộ ra một cỗ linh khí, nhưng ở chỗ sâu trong mắt lại có vẻ mê man.

Thiếu niên này ra tới cửa bắt đầu giang chân giang tay, làm mấy động tác, sau đó chạy bộ xuống núi. Lúc đi ngang qua thềm đá cửa tông. Nhìn mặt cỏ, chân dần dần dừng lại, trong lòng bỗng nhiên nhớ tới dáng người quật cường của đứa trẻ nghịch kiếm sáu năm trước, lúc này hắn bừng tỉnh xuất thần.

Sáu năm trước, Lâm Dịch được tông chủ Lăng Kiếp kiểm tra, thậm chí còn cho rằng là tổ sư gia chuyển thế. Nhưng sáu năm, hắn vẫn chưa ngưng ra được một tia linh khí, tông chủ rất là thất vọng, cuối cùng rốt cục cũng buông tay, không còn hi vọng gì nữa.

Người duy nhất trong Dịch Kiếm Tông lĩnh ngộ Dịch Kiếm thuật, không ngờ lại không có cách nào ngưng khí. Dịch Kiếm thuật lần nữa trở thành thứ yếu, ở trong tông môn Lâm Dịch biến thành người có cũng được không có cũng được.

Ngưng Khí phân ra làm chín tầng, sau đó chính là Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, chia làm sơ kỳ, trung kỳ, đại thành, viên mãn.

Sáu năm không thể nào ngưng khí, không phải là không có linh căn, cũng không phải là ngộ tính không đủ, trong lòng Lâm Dịch rất rõ ràng, đan điền của hắn có chỗ cổ quái, chỗ đó có cất giấu một cái quạt.

Việc trước khi Lâm Dịch chưa tới mười tuổi hắn không còn nhớ. Hắn chỉ nhớ mình cứ đi dọc theo bờ sông, mãi tới khi gặp phải sư phụ Lâm Thanh Phong. Cho nên hắn không hiểu cái quạt này là thế nào, càng không biết vật này là ở đâu ra. Lúc đầu, hắn đã từng hỏi sư phụ, sư phụ cũng kiểm tra thân thể hắn một lần, nhưng không phát hiện ra bất cứ chỗ dị thường nào, sau đó cũng không giải quyết được gì.

Sáu năm trước, ngày đầu tiên nghe được bí quyết Ngưng Khí thì hắn đã ngưng ra một tia khí tức, vận chuyển tới đan điền, chợt lại bị cái quạt ở đan điền hấp thu vào. Trong nháy mắt, cái quạt này lần nữa phun ra một tia linh khí càng thêm tinh túy, nhưng tia linh khí này không bị khống chế, sau khi được cái quạt kia phun ra lại trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể của hắn, không có một chút dư thừa nào.

Sáu năm, cứ như thế, linh khí trải qua cái quạt quay vòng, biến thành linh khí càng thêm dày đặc và tinh túy, sau đó tản vào trong thân thể của hắn. Cho nên sáu năm qua, trong cơ thể của Lâm Dịch không có một chút linh khí nào. Ngược lại thân thể ngày càng cường đại, mỗi cái giơ tay nhấc chân dường như đều có lực đạo ngàn cân, giống như một quyền có thể đâm thủng trời vậy.

Chuyện không thể ngưng khí hay là tâm kết trong lòng Lâm Dịch, cũng may tư chất ngộ tính của hắn cực cao, thường ngày nhàn hạ lại đi nghiên cứu Trận Pháp Sơ Giải của sư phụ, thỉnh thoảng học tập y thuật bên trong Hoàng Đế Nội Kinh, bình thường xuống núi thì chữa bệnh cho bách tính, lấy việc giúp người làm niềm vui. Dần dà, phiền não trong lòng cũng được giảm bớt đi không ít.

Vừa qua buổi trưa, Lâm Dịch trở lại tông môn, trực tiếp đi về phía Linh thạch các. Mỗi một đệ tử của Dịch Kiếm Tông, mỗi một tháng đều có quyền lợi lĩnh một khỏa Linh thạch hạ phẩm, người bình thường chỉ có thể ngồi xuống mà hấp thu, tích cóp từng tia linh khí một. Còn không nhanh chóng bằng việc hấp thu một khỏa Linh thạch hạ phẩm, Linh thạch đối với người tu đạo là vật không thể thiếu, coi như là tiền để giao dịch trong Tu chân giới.

Cửa Linh thạch các, có một tiểu tử cụt một tay và một thiếu nữ trẻ tuổi. Sắc mặt tiểu tử cụt một tay lạnh lùng và nghiêm nghị, môi nhếch lên, ánh mắt sắc bén. Thiếu nữ còn trẻ kia dáng vẻ xinh đẹp, phiêu dật như tiên, mắt ngọc mày ngài, miệng nở nụ cười lạnh nhạt, làm lộ ra hai cái răng như là răng thỏ.

Từ phía xa Lâm Dịch đã nhìn thấy hai người, khóe miệng hắn không tự chủ được mà nở nụ cười, vội vã chạy tới, ngoài miệng thì nói:

- Sư tỷ, Thạch Đầu, đã để cho hai người đợi lâu rồi.

Tiểu tử cụt một tay gật đầu, cũng không nói lời nào, chỉ là nhìn thấy Lâm Dịch đến, ánh mắt hắn trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

- Tiểu Lâm tử ngươi thật tốt đó, lâu như vậy mới đến, xem sau khi trở về ta có đánh mông ngươi hay không.

Thiếu nữ trẻ tuổi nghiến răng, cả giận nói.

Lâm Dịch cười ha hả, nói:

- Sư tỷ không nỡ đánh đệ đâu, sư tỷ đối xử với đệ rất tốt mà.

Thiếu nữ này vươn ngón tay ngọc ra, ấn trán Lâm Dịch một cái rồi cười nói:

- Chỉ biết cợt nhả, tiểu Lâm tử, ta biết ngươi biết nói ngon nói ngọt, mau nói vài câu sư tỷ thật là tốt cho ta nghe một chút. Như vậy sư tỷ sẽ tạm tha cho ngươi một lần.

- Được... Sư tỷ đoan trang ưu nhã, thanh lệ thoát tục, là người lương thiện, đặc biệt nhất là...

Thiếu nữ nghe vậy rất là hưởng thụ, mắt vì cười mà híp lại thành một đường chỉ, lại nói tiếp:

- Là cái gì?

- Đặc biệt nhất là... Sư tỷ, tỷ hơi có chút tự kỷ đó.

- A! Tiểu Lâm tử, ta giết ngươi!

Trên bãi đất trống trước cửa Linh thạch các truyền đến tiếng cười vui của mấy người.

Tiểu tử cụt một tay là Thạch Sa, chỉ vì thân thể có tàn tật, cho nên không thể bái vào tông môn, nhưng Lâm Thanh Phong thấy thân thế của hắn đáng thương, cho nên mới thu hắn vào làm môn hạ, làm những việc vặt vãnh, cũng không truyền thụ cho hắn công pháp của Dịch Kiếm Tông, coi như là nửa đệ tử của Lâm Thanh Phong.

Thiếu nữ kia là Diệp Uyển Nhi, thời gian nhập môn so với Lâm Dịch còn sớm hơn một năm, thiên phú không tệ, là sư tỷ của hai người.

Nhất mạch này của Lâm Thanh Phong cũng chỉ có ba người truyền nhân như bọn hắn, ba người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, thân như huynh muội, cảm tình sâu đậm.

Chấp sự của Linh thạch các nhìn thấy ba người bọn họ đi tới, nhíu mày, nói lẩm bẩm:

- Một người tàn phế, một phế vật không có linh khí, mỗi ngày vẫn còn nhớ để tới lĩnh Linh thạch, có ích lợi gì chứ?

- Uyển Nhi, đây là Linh thạch hạ phẩm của ngươi hôm nay. Này, hai người các ngươi, đây là của Thạch Đầu nhà các ngươi.

Chấp sự đưa cho Diệp Uyển Nhi một khối Linh thạch hạ phẩm, sau đó lại ném xuống đất vài phế thạch linh khí rất loãng.

Từ ba năm trước Lâm Dịch được xác định là không thể Ngưng Khí, tông môn đã bỏ qua việc cung ứng cho Linh thạch. Mỗi ngày chỉ cho hắn và Thạch Sa một chút phế thạch trong mỏ Linh thạch, sợ rằng linh khí ẩn chứa bên trong một trăm phế thạch cũng không bằng một khối Linh thạch hạ phẩm.

Sắc mặt Thạch Sa âm trầm, nắm đấm nắm chặt, sắc mặt Lâm Dịch thì lại rất bình tĩnh, cũng không thể trách người khác. Hắn kéo Thạch Đầu xoay người rời đi.

Diệp Uyển Nhi cắn môi, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nói:

- Tiền bối, còn Linh thạch hạ phẩm dư thừa hay không, người cũng biết rồi đó, Linh thạch đối với tu sĩ rất quan trọng, dù sao Tiểu Lâm Tử và Tiểu Thạch Đầu cũng coi như là người của Dịch Kiếm Tông chúng ta...

Chấp sự không nhịn được ngắt lời nàng, nói:
- Không có, không có. Ta nói này Uyển Nhi, mỗi ngày ngươi đều hỏi câu hỏi đó, ngươi không thấy phiền sao? Lại nói, ngươi cũng biết đây là quyết định của tông chủ, ta không có biện pháp nào khác. Ta có một câu, có lẽ ngươi không thích nghe. Linh thạch quả thực rất quan trọng đối với tu sĩ, nhưng mà thứ này chỉ có tác dụng với đúng người, dùng không đúng người sẽ không có tác dụng, ngươi hiểu không? Hiện tại tiểu bối trong Tiêu Thiên Trúc và Tống Hàm Yên đều là thiên tài Ngưng Khí tầng bảy, Linh thạch cho người ta cũng không được coi là lãng phí, đúng không?

Diệp Uyển Nhi quyệt quyệt miệng, mỉm cười nói:

- Hừ, có gì đặc biệt hơn người chứ?

Lâm Dịch giật nhẹ tay áo của Diệp Uyển Nhi, tiến lên cười nói:

- Tiền bối nói đúng, lẽ ra nên như vậy.

Ba người vừa muốn xoay người rời đi thì đã nhìn thấy từ phía xa xa có mấy người đi tới, đang chỉ trỏ về phía ba người bọn họ, vẻ mặt hiện lên sự xem thường.

- Ai ui, đây không phải là Lâm sư đệ sao? Sao vậy, cũng tới lĩnh phế thạch sao? Ha ha.

- Phế vật đi cùng phế thạch cũng hợp nhau, lại càng tăng thêm sức mạnh đấy, khụ khụ.

- Nhớ năm đó tông chủ chúng ta coi hắn là thiên tài, hôm nay xem ra cũng chỉ có như vậy mà thôi, căn bản không có cách nào so sánh với Tiêu sư huynh nhà chúng ta.

- Sáu năm vẫn không ngưng khí được, quả thật là cực phẩm, coi như là kẻ đần độn, cho hắn ta sáu năm sợ rằng cũng chỉ có thể đạt tới Ngưng Khí tầng một nhỉ.

Người cầm đầu của đám người này chính là Tiêu Thiên Trúc, nhân vật lĩnh quân trong đám tiểu bối của Dịch Kiếm Tông. Sư thừa của hắn là tông chủ Lăng Kiếp, lúc này khóe miệng của hắn hiện lên nụ cười nhạt, không nói một lời. Người lên tiếng giễu cợt là Trương Đại Long, Nguyễn Tiểu Cường, sư thừa của bọn hắn là Dư Minh trưởng lão, hai người thường ngày chỉ nghe theo lệnh Tiêu Thiên Trúc mà làm việc.

Diệp Uyển Nhi nghe thấy vậy, trong lòng tức giận, nhất mạch của Lâm Thanh Phong vốn đã thưa thớt người. Ngày thường ba người tình như thủ túc, nhìn thấy Lâm Dịch chịu nhục, nàng cả giận nói:

- Hai người các ngươi theo đuôi không cảm thấy chán à? Đừng có giống như hai con chó con cắn người loạn khắp nơi đấy.

Ánh mắt Thạch Sa lạnh lẽo nhìn về phía mấy người, cánh tay không cụt cầm cái đao đốn củi đang treo ở hông.

Lâm Dịch âm thầm kéo tay Thạch Sa, chỉ cười nhạt rồi khẽ lắc đầu.

Dịch Kiếm Tông có ân đối với hắn, từ nhỏ Lâm Dịch đã hiểu tri ân thì phải báo đáp, hắn không bao giờ giữa các đồng môn gây chuyện huyên náo như nước với lửa. Cho dù là đồng môn vũ nhục hắn thì hắn cũng làm như không thấy, chưa bao giờ để ở trong lòng.

- Uyển Nhi sư muội, ngươi che chở hắn như vậy, chẳng lẽ giữa hai người các ngươi có chuyện gì đó?

- Ai u, còn tuổi nhỏ mà đã bắt đầu chuẩn bị song tu kìa, thật là mất mặt.

Lâm Dịch nhíu mày một cái, lời này có chút hơi quá.

Dù sao Diệp Uyển Nhi cũng chỉ là thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, chưa từng nghe qua những lời nói thô tục này. Lúc này thấy sắc mặt vô sỉ của hai người, nàng chỉ có thể nghẹn lời, vành mắt đỏ lên, đây là biểu hiện của việc bị chọc giận tới mức sắp phát khóc.

Lúc này Tiêu Thiên Trúc khẽ quát một tiếng:

- Đại Long, Tiểu Cường không được vô lễ, mau xin lỗi Uyển Nhi sư muội.

- Được rồi, chúng ta không cần phải xin lỗi.

Lâm Dịch lạnh nhạt nói, sau đó kéo hai người xoay người rời đi.Trở về nơi ở, Diệp Uyển Nhi cũng đã nhịn đủ, bắt đầu quở trách Lâm Dịch:

- Tiểu Lâm tử, không phải là ta nói ngươi, như tính tình này của ngươi quá mềm yếu, như vậy sẽ luôn bị bắt nạt.

Thạch Sa vốn không nói gì, lúc này cũng tiếp lời nàng:

- Được rồi, nên sửa đổi một chút, bộ dáng như vậy sống sẽ nghẹn khuất lắm đấy.

Lâm Dịch cười khổ nói:

- Mọi người đều là sư huynh đệ đồng môn, ta nghĩ cũng không đáng để vung tay vung chân. Hắn chửi ta một câu, cùng lắm thì ta không để ý tới hắn là được chứ gì?

- Hừ, lý luận chó má gì thế? Hắn dám mắng ngươi, ngươi cứ đánh hắn một trận, để xem lần tới hắn ta còn dám hay không?

Thạch Sa cười lạnh một tiếng.

Diệp Uyển Nhi cũng ra vẻ hận không rèn sắt thành thép, nàng nói:

- Tiểu Lâm tử, với tính tình này của ngươi, nếu như đi ra ngoài xông xáo, không bị người ta nuốt sạch mới là lạ. Người tu đạo có ai không quan tâm tới bối phận, đa số đều là thủ đoạn độc ác, sát phạt quyết đoán, một lời không hợp thì sẽ động thủ với nhau. Lúc ta và sư phụ ra ngoài lăn lộn cũng đã gặp nhiều loại chuyện như vậy, tâm địa của ngươi tốt như vậy, sau này nhất định sẽ bị thua thiệt.

- Tu sĩ tranh chấp là chuyện bình thường, nếu như bị giết xem như là học nghệ không tinh, không trách được người khác, chuyện này đệ hiểu, nếu đối phó với người ngoài đệ ta cũng không có lưu tình.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, đáp.

Diệp Uyển Nhi bĩu môi, mỉm cười nói:

- Tu sĩ tranh chấp? Ngươi có biết, nếu như phàm nhân đắc tội với tu sĩ thì cũng là họa diệt môn, trong mắt người tu đạo, phàm nhân đều là con kiến hôi, ngươi cho rằng người tu đạo có mấy người lương thiện chứ? Có ai mà không phải là người đạp lên trên xương cốt người khác để leo lên cơ chứ.

- Cái gì?

Hai mắt Lâm Dịch hiện lên vẻ khiếp sợ, hỏi:

- Người tu đạo cũng xuất thủ đối với phàm nhân hay sao? Trong mắt phàm nhân, tu sĩ là tiên, đã là tiên, sao có thể nhẫn tâm hạ thủ đối với con dân bên dưới cơ chứ?

Thạch Sa dùng tay vỗ vỗ vai của Lâm Dịch, lắc đầu nói:

- Ngươi xem mấy tông phái xung quanh chúng ta, nào có ai giống ngươi, không có chuyện gì còn chạy xuống chân núi chữa bệnh cho người khác. Dục vọng của người tu đạo mới là mạnh nhất, là trường sinh, chúng sinh đều có thể giết!

Lời này vừa nói ra, một cỗ sát khí ngập trời đập vào mặt, Diệp Uyển Nhi không khỏi rùng mình một cái.

- Vì trường sinh, chúng sinh đều có thể giết...

Lâm Dịch không có chút phản ứng nào, chỉ là trong mắt lộ ra vẻ mê man, một lúc lâu sau vẫn không thể nói ra lời.

Diệp Uyển Nhi thấy thế, biết lời nói này đã tạo nên ảnh hưởng quá lớn với hắn. Nàng không đành lòng, lại nắm tay của Lâm Dịch rồi cười nói:

- Tiểu Lâm tử, ngươi yên tâm đi, có sư tỷ ở đây, sau này ta sẽ không để cho người ta bắt nạt ngươi, cho dù ngươi muốn đâm trời thì sư tỷ cũng sẽ bổ giúp ngươi.

Trong lòng Lâm Dịch cảm động, nặng nề gật đầu, sau đó trở lại nơi ở của Diệp Uyển Nhi, dùng Linh thạch hạ phẩm của nàng để khắc một cái Tụ linh trận cho nàng. Như vậy tốc độ hấp thu linh khí sẽ có hiệu quả như dùng mười khối Linh thạch hạ phẩm.

Phải biết rằng Lâm Dịch có nghiên cứu sâu đậm đối với trận pháp, Tụ linh trận này ở trong Dịch Kiếm Tông, trừ sư phụ hắn ra cũng chỉ có hắn mới có thể khắc hoàn chỉnh được. Trận pháp nhất đạo, chỉ cần có một đường khắc sai, sẽ không thể kích hoạt toàn bộ trận pháp.

Ba năm trước đây tông môn dừng cung ứng Linh thạch hạ phẩm cho Lâm Dịch, hắn đã bắt đầu nghiên cứu xem phải làm thế nào mới có thể dùng phế thạch để khắc ra một cái Tụ linh trận bình thường.

Bình thường, linh khí trong phế thạch căn bản không đủ để khắc ra một cái Tụ linh trận hoàn chỉnh. Nhưng mà ngộ tính của Lâm Dịch cực cao, tốn mấy ngày hắn đã nghiên cứu ra dùng năm Tiểu Tụ linh trận kết nối lại cùng một chỗ, để một khối phế thạch lên mỗi một chỗ mắt trận là có thể đạt đến hiệu quả như Tụ linh trận phổ thông.

Cho nên, ba năm qua, người khác đều nghĩ là Lâm Dịch không có Linh thạch để dùng, hắn vẫn ở trạng thái Ngưng Khí như cũ. Thế nhưng kết quả là khiến cho thân thể tráng kiện, linh khí vẫn không có một chút tung tích nào cả. Hắn đã từng kiểm tra cùng với Thạch Sa, Thạch Sa dùng đao đốn củi toàn lực bổ vào trên cánh tay của Lâm Dịch. Thế nhưng chỉ để lại một vết trắng nhạt, trong chốc lát đã biến mất, thân thể hoàn hảo không tổn hao gì cả, vẫn trong suốt trong sáng, không có một chút tỳ vết nào, giống như ngọc vậy.

Thạch Sa từng âm thầm chậc chậc, nói:

- Cho dù là người ở Ngưng Khí tầng chín bị ngươi tới gần, chỉ sợ cũng sẽ bị đánh rất thảm.

Một đêm nọ, Lâm Dịch không khắc trận, chỉ nằm ở trên nóc nhà, lắng nghe âm hưởng phát ra từ phía rừng trúc, nhìn bầu trời đầy sao, vẻ mờ mịt trong mắt hắn dần dần trở nên nặng thêm. Trong lòng nhiều lần vang lên câu nói kia:

- Vì trường sinh, chúng sinh cũng có thể giết!

Đêm nay, một tiểu tử có tấm lòng son thức trắng đêm không ngủ, để tay lên ngực hỏi ông trời:

- Lẽ nào đây cũng là tu chân đại đạo sao, rốt cuộc là trường sinh đại đạo hay là sát sinh đại đạo?

- Thế nhưng đây không phải là đạo của ta, đạo của ta khác với mọi người!

Chương 3: Dở Khóc Dở Cười

Trên mặt Chu Tiểu Mai hiện ra nét lo lắng, đảo mắt lại phủ cười quyến rũ nói:

- Tần Mục, hôm nay tôi trở về, phòng cũ không có quét dọn gì cả, dù sao anh cũng ở một mình, không bằng tới giúp quét dọn một chút, buổi tối tôi chuẩn bị chút đồ ăn ngon cho anh.

Tần Mục mỉm cười, gật đầu đáp ứng, tuy góa phụ này thanh danh không tốt, nhưng mà ngắm nhìn cũng là một loại hưởng thụ. Huống chi Tần Mục còn phải hiểu rõ nhiều chuyện, có một số việc kết giao với gái hồng lâu có lẽ còn biết được một ít chuyện giấu diếm.

Hà Tinh túm góc áo sau lưng Tần Mục, xem ra không muốn cho Tần Mục đi.

- Ơ, đây không phải nữ sinh viên sao? Như thế nào, thích Tần Mục à, sợ chị ăn anh ta sao?

Chu Tiểu Mai cười to, bộ ngực của nàng run run làm cho Tần Mục có cảm giác mê mẫn.

Hà Tinh tức giận quay người chạy đi, bộ dáng hoàn toàn chẳng giống cô gái cầm gậy nện vào đầu của Tần Mục lúc trước chút nào.

Tần Mục mỉm cười, nhìn Chu Tiểu Mai nói ra:

- Đi thôi, dù sao tôi cũng là người biếng nhác, hôm nay chúng ta thu dọn xong hay không cũng khó nói đấy.

Chu Tiểu Mai sóng mắt lưu chuyển, nàng lại nói:

- Vậy ngày mai chúng ta lại làm.

Hai người đi qua thôn nhỏ, không bao lâu đi tới nhà của Chu Tiểu Mai. Đẩy cửa ra thì nghe tiếng ho khan từ trong truyền ra, Chu Tiểu Mai vội vàng chạy vào bên trong:

- Bà bà, bà làm sao rồi? Con đã bảo bà đi ra trấn dưỡng bệnh, tại sao bà không nghe con?

Tần Mục đi theo sau lưng Chu Tiểu Mai, phòng này rất sạch sẽ, hoàn toàn không giống loạn như lời của Chu Tiểu Mai. Giờ phút này Chu Tiểu Mai đang vịn lão thái thái, không ngừng đấm lưng cho lão thái thái.

Lão thái thái ho khan, lão thái thái thở gấp một hơi, nhìn Tần Mục nói ra:

- Tiểu Tần tử, ngồi đi. Từ khi lên làm thôn trưởng, con đoạn thời gian này không qua thăm lão bà bà.

Tần Mục cười nói xin lỗi, ngồi xuống giường gạch. Lão thái thái nhìn qua bệnh tật yếu ớt, tinh thần cũng không kém, cầm tay Tần Mục nói chuyện nhà.

Tần Mục cũng không có biểu lộ không kiên nhẫn, chỉ ngẫu nhiên hỏi chút ít nghi hoặc ở địa phương, lão thái thái cũng nói rõ từng chuyện cho hắn nghe. Tần Mục hỏi thập phần có kỹ xảo, không làm cho lão thái thái cùng Chu Tiểu Mai nghe ra có gì đó không ổn.

Hai người nói chuyện, Chu Tiểu Mai hầu hạ ở bên cạnh, bất tri bất giác sắc trời cũng đã tối lại.

Chu Tiểu Mai dọn dẹp nấu cơm, lão thái thái kéo tay Tần Mục tay nói ra:

- Tiểu Mai là con gái tốt, Lai Phúc nhà bà chậm trễ nó, chậm trễ đời của nó. Hai năm qua tin đồn không ít, Tiểu Mai sống cũng khổ.

Tần Mục chấn động, gật gật đầu, tâm tư đặt lên người Chu Tiểu Mai.

Lão thái thái mắt mờ thỏa mãn nhìn qua Tần Mục, cũng không biết trong nội tâm nghĩ cái gì.Ăn cơm xong lão thái thái lớn tuổi liền nằm trên giường gạch ngủ đi. Chu Tiểu Mai thì nhét vài thanh củi vào trong bếp lò, liền cắn môi nói ra:

- Anh muốn tự đi hay tôi tiễn anh đi?

Nói chuyện ngữ khí vô cùng lớn mật, làm cho tim Tần Mục đập mạnh vài cái.

Liếc mắt nhìn Chu Tiểu Mai, ánh lửa chiếu vào mặt nàng, sắc mặt vô cùng kiều diễm. Tần Mục lắc đầu nói:

- Tôi tự đi thôi, đêm hôm khuya khoắt, lạnh.

Chu Tiểu Mai bĩu môi nói ra:

- Lạnh cái rắm, anh chờ tôi một lát. Tôi thấy đêm nay trời mây đen dày đặc, sợ anh không biết đường đi bị báo ăn thịt thì khốn.

Nói xong tươi cười vũ mị, cầm cái áo đỏ bên giường mặc vào.

Tần Mục cười, mặc cho nàng làm chủ. Hai người đi ra ngoài thì nghe được lão thái thái ho khan. Chu Tiểu Mai cảm giác sắc mặt của mình nóng lên, nhìn bầu trời có trăng, đột nhiên hỏi:

- Anh nói người cả đời này, tiền đồ là cái gì?

Tần Mục nhìn vào ánh mắt của nàng, trong nội tâm cũng có chút loạn, đột nhiên phát sinh chuyện không thể tưởng tượng cũng làm cho hắn có chút mờ mịt, nhưng mà hắn tâm chí kiên định, nếu như nói tiền đồ gì tốt nhất trên đời, vậy đó chính là- quan đồ.

Hai người không nói gì, hào khí có chút nặng nề. Tần Mục đi theo bên cạnh Chu Tiểu Mai, đi qua vài con phố nhỏ đứng ở cửa ra vào một gia đình.

Tần Mục biết rõ đây chính là chỗ ở củ mình, liền mời Chu Tiểu Mai đi vào. Vốn cho rằng chu Tiểu Mai sẽ tránh hiềm nghi mà cáo từ, không nghĩ tới Chu Tiểu Mai tùy tiện đi vào, làm cho Tần Mục cười khổ.Chu Tiểu Mai nghe được tiếng mở cửa, thân thể chấn động, liền điềm nhiên như không có việc gì chỉ vào gốc đại thụ tang thương ở trước nhà và nhớ lại:

- Còn nhớ rõ không? Khi tôi mười lăm tuổi, anh mười ba tuổi, anh thường xuyên trèo lên cây này hái táo cho tôi ăn.

Tần Mục không biết rõ, chỉ bất đắc dĩ ngẩng đầu, gật đầu cam chịu.

- Thoáng cái đã qua bảy năm rồi.

Trong lời của Chu Tiểu Mai tràn ngập cảm giác hoài niệm.

Trong lòng Tần Mục khẽ động, một cảm giác rộn ràng hiện ra, cánh môi run rẩy mà kiên định tập kích, dính sát vào môi của hắn.

Tần Mục cũng không phải thiện nam tín nữ, nếu đã có nữ nhân yêu thương nhớ nhung hắn, hắn chưa bao giờ cự tuyệt.

Thân thể Chu Tiểu Mai run rẩy, Tần Mục ôm nàng vào trong ngực, hắn cảm nhận được sự mềm mại của nữ nhân này.

Lực đạo củ Tần Mục tăng lớn hơn một chút, phi thường bá đạo hút hương khí tỏng miệng Chu Tiểu Mai. Thân thể Chu Tiểu Mai hơi run rẩy, hai tay dốc sức nắm chặt quần áo của Tần Mục, giống như con chim non đang ném sát vào người của hắn tìm kiếm an toàn, nhưng mà không biết như vậy mới là nguy hiểm nhất.

Tần Mục khí lực lớn, đã hơn một năm chưa tiếp xúc với nữ nhân, thân thể của hắn vô cùng khát vọng. Một tay của hắn lòn vào áo của Chu Tiểu Mai, tay kia đặt lên bộ ngực lớn của Chu Tiểu Mai, chạm vào da thịt trơn bóng của nàng.

- Không muốn...

Cố gắng thoát khỏi đầu lưỡi của Tần Mục dây dưa, Chu Tiểu Mai thò tay túm lấy bàn tay đang tác quái của Tần Mục, gắt giọng:

- Hơn nửa năm không gặp, anh đã biến xấu rồi.

Tần Mục cười hắc hắc, buông Chu Tiểu Mai ra, trên tay còn có hương khí tỏa ra, làm cho Tần Mục tâm tình dao động.

Sắc mặt Chu Tiểu Mai dưới ánh trăng phơn phớt biến thành quả táo đỏ, hung dữ trừng mắt Tần Mục, nói:

- Nói đi, có phải anh đã sớm muốn như vậy đúng không?

Tần Mục vò đầu một hồi, hắn tới bây giờ cũng không biết Chu Tiểu Mai cùng "Tần Mục" có quan hệ gì.

Chu Tiểu Mai kéo tay của Tần Mục, trong mắt có lệ quang lóe lên, chậm rãi nói:

- Tần Mục, sang năm mới anh đã hai mươi tuổi rồi. Chú cũng không còn, sau này anh có vừa ý cô gái nào thì nói với Tiểu Mai tỷ, Tiểu Mai tỷ phụ anh, nhất định sẽ giúp anh tìm cô gái tốt.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 4: Các Người Muốn Làm Gì? (1)

Tần Mục vỗ vỗ vai Chu Tiểu Mai nói ra:

- Tiểu Mai tỷ, đừng như vậy nói.

Cũng không biết nên tiếp tục chủ đề thế nào.

Chu Tiểu Mai nhe răng cười:

- Anh không để tôi đứng trong sân lạnh chứ?

Tần Mục vội vàng dẫn Chu Tiểu Mai vào trong phòng. Trong phòng rất sạch sẽ, có thể thấy được Tần Mục là người yêu thích sạch sẽ.

Vừa mới đóng cửa lại Chu Tiểu Mai đã thắp nến lên, nàng quen thuộc căn phòng này hơn cả Tần Mục.

Tần Mục vừa muốn nói gì, Chu Tiểu Mai giống như cơn gió lao vào trong ngực Tần Mục, bờ môi hai người giao hòa lần nữa. Tay của Tần Mục chưa bao giờ chịu thành thật, đã chui vào eo của chu Tiểu Mai, đang vuốt ve da thịt mềm mại. Hơi lạnh trên tay vuốt ve làn da Chu Tiểu Mai làm nàng hơi khó chịu, hai người dang hôn nhau, đôi tay của Chu Tiểu Mai vô tình vuốt đầu của Tần Mục, làm rơi chiếc mũ xuống và lộ băng gạc trắng.

PHỐC.

Chấm dứt hôn sâu, Chu Tiểu Mai nhìn đầu của Tần Mục, buồn cười che miệng, hơn nửa ngày hỏi Tần Mục xảy ra chuyện gì.

Tần Mục cũng không có giải thích, chỉ có thể ngượng ngùng cười thôi. Chu Tiểu Mai cởi áo khoác ném lên giường của Tần Mục, nói ra:

- Tôi xem nào!

Nói xong muốn vạch trần băng gạc, xem xét thương thế của Tần Mục.

Tần Mục bắt lấy cổ tay của Chu Tiểu Mai, hai mắt sáng ngời nhìn Chu Tiểu Mai. Chu Tiểu Mai bối rối, biết rõ đây là mình tự động đưa tới cửa, sẽ không đào thoát được, liền đỏ mặt mặt cúi đầu xuống, nhỏ giọng hỏi:

- Anh... Anh nhìn cái gì?

Tần Mục chậm rãi thở dài, ngón tay vuối cằm của Chu Tiểu Mai, nâng đầu của nàng lên. Chu Tiểu Mai sóng mắt lưu chuyển, toàn thân tràn ngập dụ hoặc.

- Tiểu Mai tỷ...

Tần Mục cảm giác mình giống như một tên ngốc, chẳng biết nói cái gì cả.

Chu Tiểu Mai cười rất đẹp, giãy giụa khỏi tay của Tần Mục, vỗ đầu của Tần Mục một cái, nói ra:

- Tiểu hài tử chớ suy nghĩ lung tung, qua ít ngày Tiểu Mai tỷ giới thiệu cô gái tốt cho, tôi làm bà mai đáng tin lắm.

Nói xong, sóng mắt lưu chuyển, trong mắt mang theo khổ sở nhàn nhạt.

Tần Mục đầu nổ lớn, trong đầu hiện ra trí nhớ dĩ vãng với Chu Tiểu Mai, nó giống như dòng sông nhỏ chảy trong lòng Tần Mục. Đây là nữ hài thanh mai chúc mã với hắn, cũng là người khổ sở.

Nhìn thấy bộ dáng há hốc mồm củ Tần Mục, Chu Tiểu Mai nhõng nhẽo cười nói:

- Anh mau ngủ đi, anh bây giờ nên đốt lò sưởi lên, sớm đắp chăn kẻo lạnh.

Tần Mục chậm rãi vuốt ve tóc dài đen nhánh củ Chu Tiểu Mai, trong khoảng thời gian ngắn đúng là không biết nói gì cho phải.

Chu Tiểu Mai cảm thấy bàn tay ấm áp của Tần Mục đang vuốt ve, mặt đỏ lên, tiếng thở dốc dần dần nhanh hơn. Đột nhiên nàng phát hiện tay của Tần Mục đang từ từ di động xuống, dần dần tiếp cận bộ vị thân thể của mình, nhịn không được hét lên một tiếng, đẩy Tần Mục xuống giường gạch và chạy ra ngoài.Tần Mục mờ mịt nhìn qua bóng lưng của Chu Tiểu Mai, dở khóc dở cười.

Tần Mục thức dậy buổi sáng, đang chuẩn bị đánh răng rửa mặt sau đó đi dạo trên phố, cửa ra vào truyền ra âm thanh ầm ĩ. Trong đó không thiếu tiếng nói to của các lão gia, còn có âm thanh bén nhọn của đàn bà.

Tần Mục nghi hoặc đi ra khỏi sân, vừa muốn mở cửa thì nghe bên ngoài hô:

- Tiểu Hà, cô còn chống chế, bọn tôi hôm nay phải tìm tên Tần Mục nói cho rõ ràng, làm gì đi đắc tội thần tài?

Ngay sau đó lại nghe giọng của Hà Tinh truyền đến:

- Thúc thúc bá bá à, Tần thôn trưởng nói Lý Kim Bưu sử dụng lao động trẻ em là phạm pháp, quốc gia không cho phép.

Một giọng to lớn vang lên:

- Cái gì lao động trẻ em, tôi không biết. Tôi biết rõ tiểu lục tử nhà tôi ở bên ngoài một năm có thể kiếm ba ngàn đồng, sang năm nếu không đi ra ngoài thì bọn tôi ăn cái gì, uống cái gì?

Nghe đến đó Tần Mục cũng hiểu rõ. Thì ra Lý Kim Bưu đã phát lời rồi, sang năm không cần người của thôn Tây Sơn nữa, đây là bức thôn dân quấn lấy mình. Hiểu rõ điểm này Tần Mục đã có tính toán, thò tay kéo then gài cửa ra, hắn mở cửa ra sau và một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ngã xuống, Tần Mục vội vàng đở lấy. Cũng không biết Chu Tiểu Mai rời đi thế nào, cánh cửa đã gài then rồi.

Hà Tinh vội vàng đứng lên, sắc mặt đỏ bừng nhìn qua đám người bên ngoài.

Thấy Tần Mục đi ra, các thôn dân đều có biểu lộ tức giận, trong đó một người hơn năm mươi tuổi kêu lên:

- Ca oa tử, mày đúng là không biết trời cao đất rộng, mày dám đắc tội thần tài, mày thật sự không muốn sống mà.

- Lão Lâm ở phía tây.

Hà Tinh nhỏ giọng nói ra.

Tần Mục khẽ gật đầu, nhìn qua thôn dân chung quanh, lớn tiếng nói:- Rất tốt ah, xem ra hôm nay tức giận của các thôn dân không nhỏ, tiến vào trong phòng đi, có lời gì thì từ từ nói.

Nói xong, thân thể hắn hơi nghiêng tránh đường vào nhà.

Lão Lâm dẫn đầu đi vào, những người khác có chút sợ hãi rụt rè, nhưng mà cuối cùng vẫn đi vào sân. Tần Mục chỉa chỉa vào phòng nói ra:

- Tiểu Hà, nấu nước đi, đã lâu không có khách tới thăm, chẳng có gì đãi mọi người.

Hà Tinh gật đầu đi vào trong phòng.

- Lão Lâm thúc, nói đi, xảy ra chuyện gì?

Tần Mục nhìn qua Lão Lâm ngồi xổm hút thuốc cuốn, hỏi.

Lão Lâm rút hai điếu thuốc ra, thở dài nói:

- Ca oa tử ah, mày còn nhỏ không hiểu chuyện. Lý Kim Bưu chính là đại nhân vật, chú của mày cũng chẳng dám đắc tội với nó, mày chọc vào nó cho nên chẳng khác gì đoạn nguồn việc làm của thôn.

Tần Mục nhìn qua mọi người, các thôn dân đều nhìn qua Lão Lâm, ngươi một câu ta một câu trách cứ Tần Mục không phải, nói hắn đắc tội Lý Kim Bưu.

- Nói như vậy đúng là trẻ con không hiểu chuyện.

Tần Mục nghe cả buổi, sau khi nhận rõ thân phận của mọi người, tóm lược tất cả những lời của bọn họ chỉ gói gọn vào một chữ - tiền.

Đám hài tử choai choai đi ra ngoài làm, Lý Kim Bưu phụ trách ăn uống, mỗi tháng mỗi tháng được trả ba trăm đồng tiền công, trong cái thôn khốn cùng này đó là con số lớn.

Lão Lâm đầu trừng mắt, nói ra:

- Còn không phải sao? Ca oa tử ah, tao khuyên mày đi gặp thần tài xin lỗi, bằng không, chẳng những mày không cần làm trưởng thôn, cho dù là thôn Tây Sơn chúng ta cũng phải ăn không khí mà sống.

Tần Mục mỉm cười, nhàn nhạt nói ra:

- Ý của chú là bảo tôi xin lỗi Lý Kim Bưu?

- Còn không phải sao?

Lão Lâm trừng mắt, mọi người cũng khuyên bảo Tần Mục đi xin lỗi Lý Kim Bưu.

Tần Mục không nói chuyện, đứng lên, hắn chỉ vào núi lớn chung quanh:

- Lão vị lão gia đại thẫm, các người nhìn xem chung quanh chúng ta là cái gì?

Mọi người nghe Tần Mục hỏi như vậy, nhao nhao trả lời là núi, là đá.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Chương 5: Các Người Muốn Làm Gì? (2)

Tần Mục gật gật đầu, nói ra:

- Đúng vậy, chính là núi, chính là đá. Các người chỉ nhìn thấy núi, nhìn thấy đá. Hừ, chúng ta đang sống trên núi vàng mà không biết, cả ngày nghĩ phải làm công cho người khác đi làm kiếm tiền, cũng khó trách bây giờ các người vẫn nghèo như vậy.

Tần Mục nói như thế là quá mức, những người này sống trong núi không có việc làm, cả đám đỏ mặt tía tai chỉ vào Tần Mục, đúng là trẻ tuổi có sức nói năng không suy nghĩ, tất cả ánh mắt và chỉ trích đều nhắm vào Tần Mục.

Tần Mục mặc cho bọn họ nói, chỉ nhàn nhạt mỉm cười, sau khi tiếng ồn ào đã giảm xuống, Tần Mục mới lắc lắc ngón tay, vẻ mặt bình tĩnh nói ra:

- Tôi cần mười người, nhớ kỹ, phải là người ngoài mười tám tuổi, bảo bọn họ đi theo tôi làm một năm, một năm mười người này kiếm tiền còn nhiều hơn cả thôn Tây Sơn.

- Xùy ~

Lão Lâm đầu xùy cười một tiếng, sau đó rút điếu thuốc ra hút.

- Như thế nào? Không tin?

Tần Mục buồn cười nhìn qua đám người, lắc đầu nói ra:

- Như vậy đi, tôi viết biên nhận, nếu như một năm sau lời của tôi không thực hiện được, tôi tự giác không làm trưởng thôn nữa, như thế nào đây?

- Thôn trưởng sơn thôn có hay không có bọn tôi chẳng quan tâm.

Lão Lâm đầu thình lình nói câu nào.

- Lão Lâm thúc, ngài nói làm sao bây giờ?

Tần Mục nhíu mày, xem ra Lão Lâm ở trong thôn Tây Sơn uy tín không phải bình thường.

- Nếu không thực hiện được thì khi đó mày phải xin lỗi tên thần tài, còn phải bưng trà kính nước.

Lão Lâm đầu chậm rãi nói ra.

Tần Mục con mắt phát lạnh, lạnh lùng nói:

- Nếu tôi làm được thì sao?

Ngữ khí lành lạnh, mang theo hương vị âm trầm.

Lão Lâm đầu bỗng nhiên đứng lên, lớn tiếng nói:

- Nếu mày có thể làm được, Lão Lâm tao cởi trần truồng, mang theo roi quất vào lưng và chạy quanh thôn Tây Sơn này ba vòng, lại quỳ trước mặt mày xin lỗi, sau đó thôn Tây Sơn này làm chứng.

Nói xong chỉ vào người ở đây nói ra.

- Nơi này có một ý tưởng, mọi người nghe.

- Tốt!

Tần Mục đưa một tay lên, nói:

- Mười người kia tôi phải tự mình lựa chọn.
...

Nhìn thấy đám người Lão Lâm từ từ rời đi, Tần Mục biết rõ mình có thể ngồi vững trên ghế thôn trưởng hay không là một khảo nghiệm. Tuy thời gian là một năm, nhưng nếu như trong vòng nửa năm không có hiệu quả thì không cần Lý Kim Bưu đùa nghịch thủ đoạn gì, cho dù la Lão Lâm cũng có thể đuổi hắn đi.

Gió tây bắc rét lạnh, rất nhiều người làm quan đau đầu.

Hà Tinh mang theo cái hũ sắt, trong sân chỉ có mình Tần Mục trầm tư ngồi ở đó, nhịn không được hỏi:

- Tần thôn trưởng, đây là...

Tần Mục cười khổ một tiếng, vẫy tay với Hà Tinh:

- Tiểu Hà, cô nói cho tôi nghe một chút, cô ở đại học học cái gì?

Hà Tinh bỏ hủ sắt xuống, đi đến cách Tần Mục ba bước, sợ hãi đứng lại, nhỏ giọng trả lời:

- Tôi học vườn cây rừng.

Tần Mục con mắt sáng ngời, một suy nghĩ hiện ra trong đầu của hắn, liền vội vàng kéo tay Hà Tinh đi vào trong phòng.

Sắc mặt Hà Tinh đại biến, liền vội giãy giụa, vốn tưởng rằng Tần Mục giúp nàng ngăn cản Lý Kim Bưu sách nhiễu, cảm giác với Tần Mục có chút biến hóa, không nghĩ tới tên này vẫn muốn làm chuyện kia, kéo mình lên giường.

- Làm gì?

Tần Mục tức giận, oán hận vung tay Hà Tinh lên, giả bộ tức giận nói ra.

- Tiểu Hà, cô phải biết rằng cô dùng thân phận gì đi tới nơi này rèn luyện nha. Hừ, nếu như không nghe lời giám sát trực tiếp là tôi, bây giờ cô có thể quay về kinh thành đấy.

Tần Mục nói lời này có tác dụng nhất định, trên mặt Hà Tinh lo sợ, nhỏ giọng nói ra:
- Cái kia, cái kia... Tần thôn trưởng đừng kéo tôi.

Tần Mục vỗ cái ót, ngày hôm qua bị thương còn đau một chút, hơi nhức đầu. Hà Tinh thấy bàn tay Tần Mục đặt lên miệng vết thương ngày hôm qua, trong ánh mắt hiện ra một tia lo lắng.

Một tia lo lắng này bị Tần Mục bắt được, nhịn không được cười nói:

- Mau đi vào, nói cho tôi biết cô học vườn cây rừng là học thế nào?

Nói xong, phối hợp vào nhà.

Hà Tinh lúc này mới biết mình hiểu làm, khuôn mặt hồng hồng, đi theo sau lưng Tần Mục.

Quả nhiên Tần Mục quang minh chánh đại ngồi xuống, cầm giấy bút bắt đầu hỏi thăm chuyện liên quan tới học vấn của Hà Tinh.

Đợi đến lúc Hà Tinh nói những tri thức mình biết ra, thời gian đã tới buổi trưa. Hai người nói rất nhập tâm, đầu chạm vào nhau. Đợi đến lúc Hà Tinh nói xong đầu của nàng hơi mệt mỏi, bờ môi lơ đãng chạm vào đôi má Tần Mục.

Tần Mục giống như chưa phát hiện ra, nhìn qua những thứ ghi trên giấy, một bộ dáng hưng phấn không thôi.

Hà Tinh khẩn trương che cái miệng nhỏ nhắn của mình lại, ánh mắt phức tạp nhìn qua Tần Mục.

- Ân, rất không tồi. Tiểu Hà nha, cô là sinh viên, ở trong thôn này đúng là chậm trễ tiền đồ của cô rồi.

Tần Mục ngẩng đầu nhìn qua Hà Tinh, thấy Hà Tinh biểu lộ như gặp quỷ, kỳ quái sờ lên mặt của mình vài cái, không có phát hiện gì cả. Đặt tay lên chớp mũi thì cảm thấy hơi thơm.

Tần Mục nhất thời cũng si ngốc, nhớ tới thân thể uyển chuyển của Chu Tiểu Mai thì nội tâm của hắn nóng lên. Hà Tinh thấy Tần Mục nhập thần, cho rằng Tần Mục phác giác việc vừa rồi, cũng đỏ mặt không nói lời nào, hào khí trong phòng mập mờ.

Rốt cuộc Tần Mục khôi phục tinh thần, kỳ quái nhìn qua Hà Tinh, chỉ vào trên giấy nói ra:

- Tiểu Hà, giao cho cô một nhiệm vụ, qua lễ mừng năm mới tôi tìm cho cô hai người, các người không làm gì cả, đi vào trong núi tìm một ít gốc cây già, bộ dáng càng cổ quái càng tốt, không cần nhiều. Có nghe hay không?

Hà Tinh bối rối gật đầu, vội vàng chạy ra ngoài.

Tần Mục kỳ quái nói ra:

- Xảy ra chuyện gì, tại sao hoảng loạn như vậy? Mình rất giống đạo tặc hái hoa lắm sao?

Nói xong câu này lại sực nhớ lúc trước, hương khí nhàn nhạt làm cho hắn chấn động, mùi hương này hình như không phải của Chu Tiểu Mai.

Trời đã qua buổi trưa, Tần Mục đi ra sân nhỏ, theo trí nhớ đi tới nhà của Chu Tiểu Mai. Đợi đến lúc tiến vào trong cửa thì lão thái thái nói cho Tần Mục biết Chu Tiểu Mai dậy sớm đi tới thị trấn rồi, khiến cho Tần Mục có chút buồn bực, sau đó cáo từ rời đi.

Lão thái thái tiễn Tần Mục tới cửa, nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Tần Mục thì nói không nên lời. Tần Mục cũng không có để ý, đi ra khỏi nhà, đi dạo tới trước một gia đình, cửa ra có một lão nhân hơn sáu mươi ngoắc Tần Mục:

- Đại chất tử, tới đây, vào trong phòng ngồi.

Lão nhân này rất có tinh thần, kiểu áo Tôn Trung Sơn cũ, xem qua cũng không có quá cũ kỹ. Mái tóc muối tiêu, gương mặt đầy nếp nhăn của người sống trong núi. Giờ phút này hai mắt của hắn sáng ngời nhìn chằm chằm vào Tần Mục đầy thăm ý.

window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-b", container: "taboola-below-article-thumbnails", placement: "Below Article Thumbnails", target_type: "mix" }); window._taboola = window._taboola []; _taboola.push({ mode: "thumbnails-d", container: "taboola-mobile-carousel-article-thumbnails", placement: "Mobile Carousel Article Thumbnails", target_type: "mix" });

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau