BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Dọn qua sống chung

Trong lúc này, tại biệt thự Phong gia mang đậm phong cách Châu Âu. Phong Nhất Thiên ra ngoài đón Lâm Gia Huy. Cả hai ông đều vào nhà rồi nói chuyện. Hai người ngồi vào bàn nói chuyện còn Phong Vĩnh Kỳ thì đứng phía sau bên cạnh Phong Nhất Thiên. Sau khi hai người nhâm nhi trà, Phong Nhất Thiên nói:

" Đã lâu rồi không gặp, ông có khỏe không? "

" Tôi khỏe. Còn ông? "

" Tôi cũng khỏe. Hôm nay tôi cũng định đến nhà tìm ông. Nhưng nghe Vĩnh Kỳ nói nó đưa ông đến đây "

" Ông biết tôi đến đây là vì chuyện gì rồi chứ "

" Dĩ nhiên là chuyện hôn ước của hai đứa rồi. Đúng không? "

Nói rồi, Phong Nhất Thiên nhìn Lâm Gia Huy nói rồi cười

" Phải. Tôi định cho con bé dọn qua đây sống. Ông thấy thế nào? " " Phong gia chúng tôi luôn sẵn sàng mở rộng cánh cửa chào đón con bé. Nhưng không biết con bé có đồng ý hay không thôi "

" Tôi sẽ có cách. Ông yên tâm đi. Nội trong ngày mai, con bé sẽ dọn qua đây thôi. Chỉ mong ông đừng làm khó nó thôi "

" Ông nghĩ sao vậy? Mẫn Nhi là con dâu tương lai của tôi. Sao tôi có thể làm khó nó được chứ "

" Được rồi. Vậy ông mau cho người chuẩn bị phòng cho nó đi " Nói rồi, Lâm Gia Huy cười

" Không cần đâu ạ "

Lúc này, Phong Vĩnh Kỳ lên tiếng

Nghe vậy, cả hai người đều im lặng và cũng không có ý kiến gì cả

- ------------

Đi mua đồ cũng đã gần trưa, cảm thấy hơi đói nên Liễu Lệ cùng với Lâm Mẫn Nhi và Trần Băng vào một nhà hàng Pháp gần đó. Sau khi ăn uống no nê. Trần Băng và Liễu Lệ giành nhau trả tiền. Giành qua giành lại cuối cùng Lâm Mẫn Nhi cũng lấy tiền mình ra để trả. Cô sợ người ngoài nghĩ họ không có tiền nên cứ đưa qua đưa lại. Mặc dù giám đốc của nhà hàng này quen biết với gia đình cô. Nhưng tính cách cô từ trước đến giờ luôn là vậy, không thích nợ ai, cũng không thích giành giật của ai.

Liễu Lệ đưa Trần Băng về nhà rồi cả hai mẹ con cô cũng trở về luôn. Về đến nhà đã thấy Lâm Gia Huy đang ngồi chờ hai mẹ con. Lâm Gia Huy ân cần tiến về phía Liễu Lệ, cầm giúp bà mấy cái túi xách mua quần áo rồi nắm tay bà vào trong. Còn cô thì đi phía sau, mặt cắm vào chiếc điện thoại

Chương 7: Uy hiếp

Vào nhà, ông rót trà cho Liễu Lệ và hỏi bà:

" Em đi có mệt không? "

" Em thì không mệt. Nhưng có vẻ Mẫn Nhi mệt thì phải "

Nói rồi, Liễu Lệ xoay qua nhìn cô

" Mẫn Nhi, ba có chuyện muốn nói với con "

" Chuyện gì vậy ba "

Cô lên tiếng

" Bắt đầu từ tuần sau, con hãy dọn qua nhà của Phong gia sống đi "

" Hả "

Cả cô bà Liễu Lệ đều ngạc nhiên

" Ba, con có làm gì sai mà ba lại đuổi con đi như vậy? "

" Không phải là ta đuổi con đi. Dù sau thì sau này con cũng gả qua đó. Trước sau gì cũng nên ở đó "

" Nhưng tuần sau thì có nhanh quá không? "

Liễu Lệ hỏi ông

" Không đâu "

" Ba à, con không muốn qua đó đâu "

" Tại sao? "

Ông hỏi

" Thứ nhất, từ trước đến giờ con đều sống ở đây cho nên đã quen rồi, không thể thích nghi với chỗ ở lạ. Thứ hai, con chưa từng gặp họ, sau có thể sống chung. Thứ ba... "

Lâm Mẫn Nhi chưa kịp nói hết thì Lâm Gia Huy đã ngắt lời và nói

" Không cần nói nữa, quyết định vậy đi. Bắt đầu từ tuần sau, con hãy chuyển qua đó sống "

Nói rồi, ông đi vào thư phòng

" Mẹ. Mẹ mau giúp con đi, con thật sự không muốn qua đó đâu " " Mẫn Nhi, ta cho con hai lựa chọn. Một là con qua đó sống. Hai là ta sẽ tống tên học trưởng mà con thích qua Châu Phi. Con hãy chọn đi "

Ông quay đầu lại nói với cô

" Sao ba lại biết con thích Phương học trưởng? "

" Chuyện gì của con mà ta chả biết. Ta cho con thời gian từ đây đến sáng mai để suy nghĩ "

" Không còn lựa chọn nào khác sao? "

" Không "

Cô suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời

" Được rồi, con sẽ dọn qua đó sống "

" Được, con gái ngoan "

Nói xong, cô bỏ lên phòng. Lên đến phòng, cô lấy điện thoại gọi điện cho Trần Băng, kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra lúc nãy cho Trần Băng nghe. Cô nói:

" Rốt cuộc thì tại sao ba lại hết lần này đến lần khác bắt tớ phải lấy tên đó chứ "

" Chắc ba Lâm có lý do của ông ấy mà "

" Chứ không phải tại vụ các cược năm xưa của ông ấy hay sao. Đã vậy còn lấy Phương học trưởng ra uy hiếp tớ nữa chứ "

End of dialog window.

" Không phải chứ, ông ấy lấy Phương Nguyên ra uy hiếp cậu à "

" Ừ. Ông ấy nói nếu không muốn anh ấy bị tống qua Châu Phi thì dọn qua Phong gia sống "

" Tớ nghe ba tớ nói, Phong gia ngoài Phong Vĩnh Kỳ ra thì còn một người nữa. Người này là con gái nuôi của Phong Nhất Thiên nhưng tên của cô ta thì tớ không nhớ. Nghe nói cô ta rất chảnh chọe, còn bị bệnh tiểu thư nữa. Nhưng người theo đuổi cô ta cũng không hề ít "

" Vậy sao? Vậy hiện tại cô ta đang ở đâu? "

" Hình như là đang đi du học thì phải "

Cả hai người cứ nói mãi, nói mãi. Cuối cùng điện thoại cũng hết pin. Cô đem điện thoại đi sạt pin rồi đi tắm. Cô nằm vào trong bồn tắm rồi suy nghĩ:

" Mình có cảm giác đã gặp tên Phong Vĩnh Kỳ này rồi ở đâu rồi thì phải. Nhưng tại sao lại không nhớ ra chứ."

Tắm xong, cô nhảy lên giường ngủ một giấc đến sáng, quên đi những chuyện không muốn nhớ.

- ------------

1 tuần sau

Cuối cùng thì cũng đã đến ngày mà cô chả mong chờ. Cô dọn hết tất cả quần áo của để vào trong vali. Lúc chuẩn bị đi, Lâm Gia Huy nói với Phong Vĩnh Kỳ:

" Con nhớ chăm sóc tốt cho con bé "

" Dạ, chào ba mẹ "

Rồi anh đem vali vào trong xe, còn cô thì đã vào trong từ lâu rồi. Xe chạy, anh nói với cô:

" Nhìn em có vẻ không được vui thì phải? "

" Đúng vậy. Tại sao tôi lại phải sống chung với anh chứ? "

" Em không thích sao? "

" Ừ. Anh có biết vì anh mà họ đã uy hiếp tôi không? "

" Uy hiếp sao? "

" Ừ "

" Họ đã uy hiếp em những gì? "

Chương 8: Ngủ chung

" Họ đã uy hiếp em những gì? "

" Anh muốn biết lắm sao? "

" Phải "

" Họ muốn tống người tôi thích qua Châu Phi nếu như tôi không chuyển qua sống cùng với anh "

" Em đã có người trong mộng rồi sao "

Nghe cô nói vậy, anh quay mặt quà chỗ khác, lạnh lùng nói với cô

" Đúng vậy, anh ấy vừa học giỏi, vừa đẹp. Rất nhiều người theo đuổi "

" Tôi khuyên em nên bỏ ý định với hắn ta đi "

" Ý anh là sao? "

" Em đã là vợ sắp cưới của tôi rồi "

" Thì sao chứ? Thật chất chúng ta không yêu nhau. Vậy thì tại sao tôi không thể yêu người khác chứ "

" Tôi sẽ khiến cho em phải yêu tôi "

Nghe vậy, cô chợt nghĩ thầm: " Tôi cũng muốn xem anh sẽ làm trò gì để tôi yêu anh "

Tới biệt thự Phong gia, Phong Nhất Thiên vui mừng ra đón cô. Vừa thấy cô, ông vội vàng chạy ra. Ông quan tâm hỏi cô:

" Mẫn Nhi, lâu rồi không gặp, con có khỏe không? "

" Cảm ơn bác, con khỏe "

" Gọi ta là ba đi. Dù gì thì sao này con cũng là con dâu của ta "

" Nhưng mà.... "

" Ba à, Mẫn Nhi đã mệt rồi, con đưa cô ấy lên phòng nghĩ ngơi đã "

Biết cô định nói nên anh ngắt lời cô

" Được, con đưa Mẫn Nhi lên phòng đi

"Tối nay tôi ngủ ở đâu vậy? "

Cô ngước mặt lên hỏi anh

" Em là vị hôn thê của tôi, đương nhiên phải ngủ cùng tôi rồi "

Nghe được lời nói bá đạo này của anh, cô hết sức ngạc nhiên

" Con đã ăn gì chưa? "

Ông hỏi cô

" Con đã ăn rồi " " Con đưa cô ấy lên phòng đây "

Nói rồi, anh lấy tay của mình vịn vai của cô ôm sát vào người mình

Lên đến phòng, cô đẩy anh ra, cô hỏi anh:

" Tối nay tôi ngủ ở đâu? "

" Trên giường cùng tôi "

Anh nói với giọng rất thản nhiên

" Không cần đâu, tối nay tôi sẽ ngủ dưới đất. "

" Ở dưới đó lạnh lắm "

" Tôi không sợ lạnh. Tôi mệt rồi, đi tắm đây "

Nói rồi, cô lấy đồ trong vali và bước vào nhà tắm. Sau khi tắm xong, cô sắp xếp quần áo của mình bỏ vào tủ. Còn anh thì lấy một bộ pijama ra thay. Sau khi anh tắm xong, không thấy cô trên giường. Biết là cô nằm ở dưới đất. Anh nằm trên giường, nói với cô:

" Em mau lên đây nằm đi "

" Không "

" Đừng bắt tôi phải dùng biện pháp mạnh "

" Tôi không lên "

Thấy cô cứng đầu, không chịu nghe lời. Anh bước chân xuống giường, đi lại phía cô khòm xuống và bế cô lên. Đặt cô nằm trên giường, cô quay mặt qua chỗ khác, không muốn nhìn mặt anh. Anh nằm phía sau, ôm eo cô. Còn cô thì gỡ tay anh ra khỏi người mình. Anh cứ xích lại gần cô thì cô lại tránh ra xa. Tránh đến mép giường thì cô bị rơi xuống dưới. Thấy vậy, anh hỏi:

" Em không sao đó chứ? "

End of dialog window.

" Nhờ anh mà tôi mới như vậy "

" Thôi được rồi, anh xin lỗi. Lên đây đi "

Không hiểu sao cô lại nghe lời anh, đi lên giường nằm ngủ tiếp. Anh ôm cô chặt làm cô không ngủ được, cô nói:

" Anh đừng ôm tôi chặt như vậy có được không? "

" Không. Không ôm em chặt, em sẽ chạy mất "

" Anh nghĩ sao tôi có thể thoát được chứ? "

" Cẩn thận vẫn hơn "

- ----------

Sáng hôm sau, cô đang ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân vào phòng. Rồi có người đi lại phía cô, lật mền ra khỏi người cô. Cô cảm nhận được những việc đang xảy ra nên nói:

" Mẹ à! Cho con ngủ thêm một chút nữa đi "

" Em muốn ngủ đến khi nào nữa đây. Ba đang đợi em xuống ăn sáng đó "

Nghe vậy, cô mở mắt ra rồi bật ngồi dậy mới nhớ rằng đây không phải là nhà của mình. Đây là Phong gia. Kẻ đang nói với mình là tên Phong Vĩnh Kỳ đáng ghét

" Em mau thay quần áo nhanh đi. "

" Anh xuống trước đi "

Vừa nói, cô vừa ngáp dài

" Tôi ngồi đây đợi em "

" Tùy anh thôi "

" Đồ tôi đã lấy và để trong nhà tắm cho em rồi "

Nghe vậy, cô liền đi vào xem. Đúng là Phong Vĩnh Kỳ đã lấy đồ cho cô. Anh chọn cho cô một bộ váy màu hồng nhạt tôn nước da trắng hồng của cô. Sau khi tắm xong, anh cùng cô xuống nhà để ăn sáng. Vừa nhìn thấy cô, Phong Nhất Thiên liền nở một nụ cười hiền hậu. Phong Vĩnh Kỳ kéo ghế cho cô ngồi. Vừa ngồi xuống, cô liền nói với Phong Nhất Thiên:

" Xin lỗi vì con đã để bác đợi lâu "

" Không sao, không sao. Mà Mẫn Nhi à, con hãy gọi ta là ba. Đừng gọi là bác "

" Nhưng mà.... con sợ không quen miệng "

" Từ từ rồi cũng sẽ quen thôi "

" Dạ, ba "

Cô nói với vẻ hơi miễn cưỡng

Chương 9: Phong Tiểu Vân

Sau khi ăn xong, Phong Nhất Thiên nói với Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi:

" Trưa nay ba đi công tác "

" Ba đi khi nào sẽ về ạ? "

Cô hỏi

" 1 hoặc 2 tháng "

" Lâu vậy ba "

Nghe vậy, cô ngạc nhiên hỏi tiếp

" Ừ. Vĩnh Kỳ con ở nhà nhớ chăm sóc tốt cho Mẫn Nhi đó "

Ông xoay qua nói với anh

" Dạ "

- ----------

Sau khi ông đi, tối đó, đã gần khuya nhưng cô vẫn không ngủ được. Cứ xoay qua xoay lại nhưng vẫn không thể ngủ. Cô quyết định đi xuống dưới nhà bếp xem có gì để ăn không.

Xuống tới nhà bếp, do sợ bị phát hiện nên cô đã sử dụng đèn điện thoại thay cho đèn điện. Khi đang tìm, thì có cái gì đó ôm lấy eo của cô làm cho cô giật mình và hét lên. Trong lúc hoảng sợ, cô bật đèn lên. Thì ra người lúc nãy ôm lấy cô là anh. Cô bực mình nên nói với anh:

" Nè, anh làm cái gì vậy hả? Có biết người hù người sẽ chết không? "

" Tôi hỏi em mới đúng? Giờ này không chịu ngủ xuống đây làm gì? "

" Tôi.... ( Ọt ọt ọt) * tiếng bụng đói " Chưa kịp nói hết câu thì tiếng bụng của cô đã phát ra làm cho cô ngượng, ôm lấy bụng

" Đói hả. Vậy sao em không chịu bật sáng đèn. "

" Tôi sợ sẽ làm anh thức giấc "

" Ngốc quá. Được rồi, em ngồi đây đợi tôi đi. Tôi sẽ nấu mì cho em ăn đỡ "

" Được được "
Nghe vậy, mắt cô sáng lên.

Lát sau, một tô mì cùng với trứng gà đã được bày ra trước mặt cô. Hương thơm của nó làm cô không kìm lòng được mà ăn hết không chừa lại gì cả. Sau khi ăn xong, anh nói với cô:

" Em đi rửa miệng đi. Tôi rửa cho "

" Không cần đâu. Anh lên phòng ngủ trước đi. Tôi sẽ tự rửa "

" Vậy tôi sẽ ở đây cùng với em "

Đang rửa thì cô bất cẩn làm rơi một chiếc ly. Cô cúi người xuống nhặt mấy mảnh ly bị vỡ thì bị cắt trúng tay và chảy máu. Thấy vậy, anh vội chạy lại và hỏi cô:

" Em không sao đó chứ "

" Tôi không sao "

" Tôi đi lấy thuốc cho em "

Anh chạy đi lấy hộp thuốc và băng vết thương lại cho cô

" Sao em bất cẩn quá vậy "

" Xin lỗi " " Thôi, chúng ta đi ngủ thôi "

Nói rồi, anh tắt đèn và nắm tay cô lên phòng

Sáng hôm sau, cô đang ngủ thì anh cũng vào đánh thức cô. Sau khi cô thay đồ và cùng anh xuống dưới nhà ăn xong thì anh định dẫn cô đến hoa viên chơi. Cả hai đang đi đến gần cửa thì một cô gái có mái tóc màu vàng cùng với gương mặt xinh đẹp kéo vali bước vào. Cô ấy bỏ vali tại chỗ rồi chạy lại ôm Phong Vĩnh Kỳ làm cho cô ngạc nhiên. Thấy vậy, Phong Vĩnh Kỳ vội tháo tay cô gái ấy ra khỏi người mình, anh nói:

" Tiểu Vân, em về sau không chịu nói cho anh biết để anh ra đón em "

" Anh hai, em nhớ anh lắm. Em muốn tạo cho anh sự bất ngờ. Anh hai, đây là ai vậy. Là người tình của anh à, nhìn cũng được đó "

Cô ta nhìn thấy Lâm Mẫn Nhi, liếc cô từ trên xuống dưới rồi nói

" Nè, cô nói ai là tình nhân hả. Ăn nói cho cẩn thận đó "

Lâm Mẫn Nhi tức giận nói

" Tôi đang nói cô đó. Làm tình nhân còn không biết xấu hổ "

" Tiểu Vân, đây là Lâm Mẫn Nhi, là chị dâu tương lai của em đó "

Anh tức giận nói với Phong Tiểu Vân

" Mẫn Nhi, đây là Phong Tiểu Vân, là em gái của anh. "

Anh giới thiệu Phong Tiểu Vân với cô nhưng cô không thèm để ý, quay mặt sang chỗ khác

Phong Tiểu Vân nhìn rất xinh đẹp, nhưng càng nhìn lâu, vẻ đẹp ấy lại chẳng có sức hút. Cô ta là một người rất thủ đoạn. Trước mặt Phong Vĩnh Kỳ lúc nào cũng tỏ ra yếu đuối

" Tiểu Vân, em vừa về cũng đã mệt rồi, lên phòng nghỉ ngơi đi "

Anh nói với Phong Tiểu Vân

" Dạ "

Nói rồi, cô ta đi lên phòng nhưng ánh mắt nhìn Lâm Mẫn Nhi rất căm ghét

Chương 10: Bị bỏ thuốc

" Mẫn Nhi, em đừng chấp nhất Tiểu Vân làm gì "

" Ai mà thèm chấp nhất người như cô ta làm gì chứ "

" Tôi đưa em ra ngoài hoa viên chơi "

Nói rồi, anh nắm lấy tay cô cùng đi. Cô có vẻ rất thích ngắm hoa. Cô chăm chú ngắm mãi ngắm mãi không rời. Rồi hai người cười cười nói nói rất vui vẻ

Không ngờ, Phong Tiểu Vân đứng ngay cửa sổ nhìn thấy hết tất cả. Cô ta nhìn Lâm Mẫn Nhi với ánh mắt muốn giết chết, cô ta nói:

" Anh Vĩnh Kỳ là của tôi, cô đừng hòng mà lấy mất anh ấy "

Nói rồi, cô ta lấy điện thoại ra điện cho Ngô Viễn, một người bạn cùng ăn chơi với cô ta:

" Ngô Viễn, anh có hứng thú với chị dâu tương lai của tôi không? "

" Là ai? "

" Lâm Mẫn Nhi "

" Được "

" Vậy hẹn anh lúc 7h tối nay tại quán Bar Young "

Nói rồi Phong Tiểu Vân tắt máy, cô ta nói: " Lâm Mẫn Nhi, để tối nay tôi cho cô biết thế nào là tranh giành với tôi "

Ngô Viễn là con trai của chủ tịch tập đoàn Ngô thị. Cậu ta là một người chỉ biết ăn chơi. Công ty của ba cậu ta cũng chẳng mấy tốt lành gì. Phong Tiểu Vân và Ngô Viễn quen biết nhau lúc cả hai cùng nhau đi ăn chơi

- ---------

Tối đó, Phong Tiểu Vân rủ Lâm Mẫn Nhi đi chơi nhưng cô không chịu đi. Trong lúc Lâm Mẫn Nhi bất cẩn không để ý, cô ta liền bỏ một viên thuốc ngủ vào trong nước của cô. Sau khi bỏ thuốc vào nước của cô. Cô ta gọi điện cho Ngô Viễn đến địa điểm khác:

" Ngô Viễn. Thay đổi địa điểm. Khách sạn Night In

" Được "

Phong Tiểu Vân đón taxi chở cô ta và Lâm Mẫn Nhi đến khách sạn. Đến khách sạn, cô ta đã mướn 1 phòng và gọi điện cho Ngô Viễn lên

End of dialog window.

" Phòng 707 "

" Tôi biết rồi "

Khi Ngô Viễn lên đến nới, anh ta thấy Lâm Mẫn Nhi đã được đặt trên giường ngay ngắn. Còn Phong Tiểu Vân thì ngồi gần đó nói với anh:

" Có đem theo thuốc không? "

" Tất nhiên là có "

" Đưa cho tôi "

Hắn lấy trong túi của mình ra một viên thuốc nhỏ, màu trắng. Cô ta cầm lấy rồi bỏ viên thuốc vào miệng cô rồi đổ nước vào. Chốc lát, cô cảm thấy cơ thể của mình rất nóng. Cô nằm ngọ nguậy trên giường. Cô ta thấy vậy liền nói với Ngô Viễn

" Chuyện còn lại giao cho anh tự giải quyết "

Rồi cả hai nhìn nhau rồi nở nụ cười gian tà. Sau khi cô ta rời khỏi phòng, vì cô chỉ mặc một chiếc váy mỏng nên khi bị đổ nước. Cô đã để lộ nước da trắng cùng với thân hình hấp dẫn của mình. Ngô Viễn lúc này đang cởi áo của hắn ra và vuốt ve khắp cơ thể của cô làm cô rất khó chịu. Cô lấy lại được một chút ý thức liền đẩy hắn và nói:

" Tránh xa tôi ra "

Rồi đẩy hắn ra. Thấy vậy, hắn nói:

" Đừng lo. Đêm nay, tôi sẽ làm cho cô sung sướng "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau