BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Phá sản

Nghe thấy giọng nói của anh từ phía sau. Cô quay lại nhìn, đúng thật là anh. Anh đến đây làm gì? Mà tại sao anh lại biết cô ở đây? Hàng trăm câu hỏi lại sao cứ trong đầu cô.

" Anh đến đây làm gì? "

" Đưa em về nhà "

" Đây là nhà của tôi "

" Ý anh là đưa em về nhà chồng "

" Nhà chồng?

Tôi đã nói là chia tay với anh rồi. Nghĩa là anh cũng đã không còn là chồng tương lai của tôi "

Lâm Mẫn Nhi quả quyết nói

" Anh không phải là chồng tương lai của em

Nhưng em chính là vợ tương lai của anh. Cho dù em có trốn đến đâu, anh cũng sẽ tìm được em. Em sẽ không trốn được anh đâu "

Phong Vĩnh Kỳ cũng không do dự nói với Lâm Mẫn Nhi. Cô nghe anh nói vậy chợt ho lên vài tiếng rồi nói với anh:

" Anh mau về đi.

Hôm nay tôi không khỏe, càng không muốn gặp anh "

Phong Vĩnh Kỳ nghe cô ho chợt lo lắng trong lòng. Anh cúi mặt nói với Lâm Mẫn Nhi:

" Mẫn Nhi, chuyện hôm đó là anh không đúng

Hôm đó anh tát em cũng là anh không đúng, anh xin lỗi "

" Xin lỗi. Anh nghĩ anh xin lỗi tôi sẽ chấp nhận sao?

Bản hợp đồng đó đối với anh quan trọng lắm sao? "

" Quan trọng. Nhưng mà bây giờ.... "

Anh ngập ngừng định nói cho cô biết một chuyện gì đó. Nhưng cô lại quả quyết, cho rằng anh xem trọng bản hợp đồng đó hơn mình nên đã đuổi anh ra khỏi phòng

Khi bị cô đuổi khỏi phòng. Anh được quản gia báo, ba Lâm và mẹ Liễu đang ở dưới muốn nói chuyện với anh. Anh đi xuống, ba Lâm và mẹ Liễu kêu anh ngồi xuống ghế để hai người hỏi chuyện.

Khi nghe anh tường thuật lại toàn bộ sự việc. Ba Lâm và mẹ Liễu mới biết được. Hóa ra cô giận anh không phải vì bản hợp đồng. Mà là anh đã bênh vực cho Donna. Trước khi quay trở về Phong gia, anh đã nói với ba Lâm và mẹ Liễu:

" Nhưng mà, tối đó khi đưa Donna trở về nhà. Con đã hủy hợp đồng với công ty của cô ta rồi "

" Con nói sao? "

Cả ba Lâm và mẹ Liễu rất ngạc nhiên với hành động đó của anh. Vì đây là bản hợp đồng không phải ai cũng có được

" Vĩnh Kỳ, bản hợp đồng đó rất quan trọng. Sao con có thể tùy tiện hủy hợp đồng như vậy được "

Ba Lâm nói

" Hợp đồng đó tuy rất quan trọng. Nhưng đối với con, Mẫn Nhi còn quan trọng hơn. "

Sau khi nói chuyện xong với ba Lâm và mẹ Liễu. Phong Vĩnh Kỳ quay trở về Phong gia. Ba Lâm và mẹ Liễu lúc nghe Phong Vĩnh Kỳ nói vậy. Họ biết được Mẫn Nhi đối với anh quan trọng như thế nào. Ba Lâm và mẹ Liễu nói gì đó với nhau. Rồi mẹ Liễu lên phòng của Lâm Mẫn Nhi. Khi mẹ Liễu vừa mỡ cửa vào, Lâm Mẫn Nhi cứ tưởng Phong Vĩnh Kỳ chưa về và quay lại phòng cô. Nên Lâm Mẫn Nhi đã lấy một chiếc gối gần đó ném về phía mẹ Liễu. Cũng may thân thủ của mẹ Liễu nhanh nhẹn nên đã chụp được chiếc gối cô ném

Cô nhìn lại, hóa ra là mẹ nên cô hỏi:

" Là mẹ à. Vậy mà con cứ tương... "

" Tưởng Vĩnh Kỳ chứ gì? "

Mẹ Liễu đi đến bên cô, ngồi xuống kế bên cô rồi nói. Lâm Mẫn Nhi nghe mẹ nói vậy liền gật gật đầu rồi hỏi mẹ:

" Anh ta về chưa mẹ? "

" Nó về rồi "

" Mẫn Nhi, mẹ có chuyện quan trọng muốn nói với con "

Mẹ Liễu nói tiếp

" Mẹ nói đi "

" Mẹ biết con giận Vĩnh Kỳ về chuyện hợp đồng của công ty nó.

Nhưng con có biết, sau khi con bỏ đi. Nó đã đưa Donna về nhà và đã hủy hợp đồng với công ty của cô ta. "

" Mẹ à, mẹ đừng nói giúp cho anh ta nữa. Con không muốn nghe đâu "

" Tại sao mẹ phải nói giúp cho nó chứ? "

" Mẹ, con muốn được yên tĩnh. Mẹ ra ngoài đi "

Nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy, mẹ Liễu đành ra ngoài
Sau khi suy nghĩ một lúc. Tiếng chuông điện thoại của Lâm Mẫn Nhi reo lên. Cô vội vã nghe điện thoại, là Phó Vũ Hàn gọi điện cho cô

" Anh điện cho tôi có chuyện gì sao? "

" Mẫn Nhi cô đã biết tin gì chưa? "

Phó Vũ Hàn nói có vẻ rất nghiêm trọng

" Tin gì? "

" Vĩnh Kỳ vì cô mà hủy hợp đồng với công ty của Donna. Với lại tôi nghe nói, Vĩnh Kỳ đã nói gì với Donna khiến cô ta bỗng nhiên thay đổi tính tình

Nhưng mà... "

Phó Vũ Hàn ấp úng. Nhưng Lâm Mẫn Nhu vẫn bình thản hỏi tiếp

" Nhưng mà chuyện gì? "

" Việc Vĩnh Kỳ hủy hợp đồng khiến anh ta phải bồi thường rất nhiều. Công ty cậu ấy đang trong bờ vực phá sản "

" Vũ Hàn, anh...anh nói thật sao? "

Nghe Phó Vũ Hàn nói vậy, Lâm Mẫn Nhi không tin được những gì mình nghe. Tim cô chợt nhói đau

" Tôi đùa cô làm gì?

Bây giờ tôi đang nghĩ cách giúp anh ấy "

Lâm Mẫn Nhi nghe Phó Vũ Hàn nói vậy liền tắt máy. Chạy thẳng xuống nhà hỏi ba Lâm.

" Ba, việc Vĩnh Kỳ vì con mà hủy hợp đồng với công ty đối tác là thật

Còn việc công ty anh ấy phải bồi thường vù việc hủy hợp đồng, hiện đang trong bờ vực phá sản, cũng là thật? "

Ba Lâm không nói gì, cúi mặt nhìn xuống đất, gật đầu.

" Ba, ba nhất định phải giúp anh ấy "

" Mẫn Nhi, chuyện này không phải nói giúp là giúp được.

Chính con cũng đã nói Lâm gia và Phong gia từ nay về sau không còn quan hệ gì. Nếu vậy thì làm sao giúp được "

" Ba cũng biết tính con khi tức giận thì nói vậy mà.

Thôi được rồi, nếu ba không giúp thì con tự nghĩ cách "

- ----------

Chiều hôm đó, trời mưa rất to. Lâm Mẫn Nhi cứ nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô nhìn thấy Phong Vĩnh Kỳ đứng dưới mưa. Anh định vào nhà nhưng lại không vào được. Cô thấy anh đã đứng đó rất lâu rồi. Sợ anh bị bệnh nên cô đã vội vã chạy xuống.

Khi cô định chạy ra thì bị ba Lâm và mẹ Liễu ngăn lại. Họ nói bây giờ hai gia đình không còn quan hệ gì nữa nên việc Phong Vĩnh Kỳ làm gì là chuyện của anh, không liên quan đến Lâm gia

Chương 52: Anh muốn trái tim em mãi mãi là của anh

Lâm Mẫn Nhi nghe ba mẹ mình nói vậy. Tim cô chợt đau nhói. Cô mặc kệ họ ngăn cản, chạy ra màn mưa. Vừa chạy đến chỗ của Phong Vĩnh Kỳ thì Lâm Mẫn Nhi ngất đi. Cả Phong Vĩnh Kỳ và ba Lâm, mẹ Liễu đều giật hoảng hốt. Họ nhanh chóng đưa cô vào bệnh viện.

Các bác sĩ đã truyền nước biển cho cô. Phong Vĩnh Kỳ cả đêm đó không chịu về nhà. Mặc cho ba Lâm và mẹ Liễu khuyên như thế nào. Anh nhất quyết ở lại cùng với cô

Sáng hôm sau, khi cô tĩnh lại thấy anh nắm chặt lấy tay mình, ngủ quên bên cạnh. Sợ anh tĩnh giấc nên cô đã cố gắng ngồi dậy, không động tĩnh. Nhưng anh chợt tĩnh giấc.

Thấy coi đã tĩnh lại, anh chợt nhẹ nhõm. Lâm Mẫn Nhi hỏi Phong Vĩnh Kỳ

" Cả đêm qua anh ở đây với em sao? "

Phong Vĩnh Kỳ không trả lời, chỉ gật đầu

" Bác sĩ nói em bị bệnh nặng nên ngất đi. Bây giờ em cảm thấy khỏe hơn chưa? "

Phong Vĩnh Kỳ hỏi cô

" Em khỏe rồi "

Ba Lâm và mẹ Liễu đi vào, trên tay cầm theo thức ăn cho cô. Vì sợ ba mẹ sẽ đuổi, không cho Phong Vĩnh Kỳ ở lại nên cô đã ôm chầm lấy anh. Ba Lâm và mẹ Liễu thấy rất buồn cười vì hành động của cô. Mẹ Liễu hỏi cô:

" Con làm gì vậy? "

" Con sợ hai người sẽ đuổi không cho anh ấy ở lại "

" Hahaha "

Cả Phong Vĩnh Kỳ cùng ba Lâm, mẹ Liễu bật cười lớn. Lâm Mẫn Nhi nhìn bọn họ khó hiểu

" Chúng ta chỉ là đang lừa con thôi "

Lâm Gia Huy vừa cười vừa nói

" Lừa con? "

" Đúng vậy

Ba mẹ chỉ thử xem con có còn tình cảm với Vĩnh Kỳ nữa không thôi? "

" Vậy... vậy còn việc công ty anh ấy phải bồi thường, đang trong bờ vực phá sản. Cũng là lừa con? "

" Đúng vậy "

Cô tức giận hét lên rồi che mền lại từ trên xuống dưới:

" Các người thật là quá đáng "

Ba Lâm và mẹ Liễu nói cỡ nào cô cũng không chịu mở mền ra. Cuối cùng họ đành nhờ Phong Vĩnh Kỳ dỗ cô. Vì công ty của Lâm Gia Huy còn nhiều việc chưa được ông giải quyết nên ông phải trở về công ty. Còn Liễu Lệ thì quay về Lâm gia, nhờ đầu bếp nấu những món ăn cho Lâm Mẫn Nhi tẩm bổ.

Cả ba và mẹ, người thì về công ty, người thì về Lâm gia. Bây giờ trong phòng chỉ còn cô và Phong Vĩnh Kỳ. Cô vẫn còn dỗi ba người họ vì dám cùng nhau gạt cô. Phong Vĩnh Kỳ biết cô đang giận lẫy nên ung dung nói:
" Mẫn Nhi, đừng giận nữa

Em xem, ba mẹ thương em thật. Vì sợ em đói nên đã mua đồ ăn sáng cho em "

Phong Vĩnh Kỳ sớt cháo vào chén. Mùi hương bay thoang thoảng làm bụng cô cồn cào. Nhưng cô không thích ăn cháo nên nói:

" Em không ăn cái này đâu. Em muốn ăn sủi cảo "

" Không được. Đang bệnh thì sao ăn cái đó. Khi nào hết bệnh, anh sẽ mua cho em ăn. "

Tay Phong Vĩnh Kỳ khuấy khuấy cháo cho ngụi bớt rồi nâng muỗng lên, thổi thổi cho bớt nóng rồi đút cho cô, nói:

" Anh đút em ăn. Ngoan đi, anh thương "

" Thế lúc trước anh không thương en à? "

Phong Vĩnh Kỳ không biết phải trả lời cô như thế nào, liền nói:

" Ăn hết, anh sẽ trả lời "

Sau khi đút cô ăn hết cháo lúc nãy. Cô vẫn rất muốn biết câu trả lời của anh liền nhắc lại cho anh nhớ

" Em đã ăn hết cháo rồi

Bây giờ thì anh trả lời đi. Lúc trước anh không thương em sao? "

" Em đúng là ngốc thật. Nếu như không thương em. Anh đã hủy bỏ hôn ước giữa hai gia đình rồi "

Nói rồi, anh khom người xuống hôn vào môi cô. " Sau khi em khỏi bệnh. Anh có nhiệm vụ dành cho em. Chỉ có một mình em mới làm được thôi "

" Nhiệm vụ dành cho em sao. Mà chỉ có một mình em mới làm được?

Là gì vậy? "

Cô rất tò mò. Nhiệm vụ gì mà chỉ có thể một mình cô làm

" Sau khi em khỏi bệnh. Anh cho em thời gian sáu tháng để chuẩn bị lễ cưới của chúng ta "

" Sáu tháng! Sau lại gấp đến vậy? "

" Vậy thì tháng sau "

" À không. Sáu tháng thật ra cũng không gấp lắm "

- ---------

Sau khi Lâm Mẫn Nhi xuất viện. Bốn tháng sau, vào một buổi tối nọ. Phong Vĩnh Kỳ hẹn đi ăn nhà hàng cùng cô. Nhưng vì có một số chuyện nên anh không thể đưa cô đến nhà hàng được. Anh kêu cô mặc đồ thật đẹp.

Phong Vĩnh Kỳ đã nhờ trợ lí Lê lái xe đưa cô đến. Khi vừa đến nhà hàng, cô được một người phục vụ đưa đến tận phòng. Vì phòng này đã được Phong Vĩnh Kỳ bao hết nên ở đây chỉ có anh, Lâm Mẫn Nhi và một vài người.

Lâm Mẫn Nhi vừa bước vào. Tiếng đàn piano cùng với tiếng vĩ cầm vang lên, thật du dương.

Dưới nền là những cánh hoa hồng được rãi xuống như dẫn lối đưa cô đi. Khi Lâm Mẫn Nhi đi đến bên những cánh hoa cuối cùng. Cô nhìn lên thì thấy có một tấm kính lớn, có thể nhìn thấy cả thành phố. Nhìn ra bên ngoài, có ba tòa nhà đối diện rất lớn.

Tòa nhà bên trái bắt đầu hiện lên chữ 我 ( anh). Tòa nhà ở giữa rồi cũng hiện lên chữ 爱 ( yêu). Cuối cùng là tòa nhà bên tay phải dần cũng hiện lên chữ 你 ( em). Những chữ ấy rồi cũng dần biến mất. Để nhường cho dòng chữ " Marry Me ".

Tiếng bước chân phía sau bỗng vang lên. Cô quay người về phía sau thì thấy Phong Vĩnh Kỳ mặc đồ rất bảnh bao. Anh chợt đi đến bên cạnh cô rồi lấy trong túi áo ra một chiếc hộp. Anh quỳ xuống bên cô rồi mỡ chiếc hộp ra. Là một chiếc nhẫn trong đó. Phong Vĩnh Kỳ bắt đầu nói

" Mẫn Nhi, anh đã từng làm em buồn, đã từng làm em giận. Anh đã từng làm rất nhiều chuyện không đúng với em.

Nhưng có một việc làm đúng đắn của anh, chính là yêu em.

Em có biết, được gặp và yêu em là điều tốt đẹp nhất của anh. Nếu như em đồng ý, anh nguyện sau này sẽ luôn ở bên em. Anh sẽ là cha của những đứa con ngoan của chúng ta

Nhưng đổi lại, em phải là vợ của anh, là mẹ của các con anh.

Mẫn Nhi, anh muốn trái tim em mãi mãi là của anh. Làm vợ anh nha "

Sau khi Lâm Mẫn Nhi nghe được những lời cầu hôn của Phong Vĩnh Kỳ. Lâm Mẫn Nhi có rất nhiều cảm xúc khác nhau. Hạnh phúc có, xúc động có,.... những cảm xúc cứ chen nhau. Lâm Mẫn Nhi rơi nước mắt, gật đầu đồng ý, không quên nở nụ cười hạnh phúc

* Vậy là bộ truyện " Bảo bối của tổng tài " đã kết thúc. Mình vẫn sẽ viết ngoại truyện. Ngoại truyện sẽ có một vài chap nói về cặp Phó Vũ Hàn và Trần Băng. Mong các bạn ủng hộ

* Cảm ơn các bạn trong thời gian qua đã luôn nhiệt tình ủng hộ truyện của mình. Mặc dù bộ truyện vẫn chưa được hoàn hảo cho lắm

Chương 53: Ngoại Truyện 1: Đám cưới. Chuyện tình Phó Vũ Hàn và Trần Băng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi được Phong Vĩnh Kỳ cầu hôn. Cả hai gia đình đã cùng nhau bàn về hôn lễ. Trước ngày đám cưới của hai người, Lâm Mẫn Nhi đã gọi điện mời Trần Băng về tham dự:

" Băng Băng, tuần sau cậu quay về Trung Quốc được không?

Tuần sau mình lấy chồng rồi "

" Đương nhiên là được rồi. Không ngờ Mẫn Nhi lại có thể lấy chồng trước mình nữa "

" Trước sau gì mình cũng lấy chồng thôi. Bây giờ lấy sớm nếu không sau này có người tranh chồng với mình mất! "

" Cậu nên cảm thấy may mắn vì có người chồng như Vĩnh Kỳ "

" À... ừ. Mà nè, cậu sẽ không thấy ngại chứ. Vì hôm ấy Vũ Hàn cũng sẽ xuất hiện "

" Không đâu!

Mà Mẫn Nhi, trưa hôm qua mình có gặp Hàn Minh Thư. Cô ấy qua New York để quay phim.

Khi thấy mình, cô ấy nói có chuyện quan trọng nên mình và cô ấy đã đến quán caffe để nói chuyện.

Cô ấy nói với mình, chuyện hôm ở trong khách sạn là do cô ấy làm ra. Tất cả những việc ấy chỉ vì cô ấy muốn Vũ Hàn là của cô ấy. Nhưng cô ấy lại không ngờ, những việc cô ấy làm ta lại có hậu quả vô cùng nghiêm trọng "

" Vậy cậu có định quay về với Vũ Hàn không? "

Lâm Mẫn Nhi nói với vẻ sót sa

" Lần này mình quyết định sẽ về và ở lại Trung Quốc "

" Một quyết định tuyệt vời. "

Sau khi nói chuyện với Trần Băng xong. Lâm Mẫn Nhi cảm thấy cực kì hưng phấn. Cô vui vẻ suốt ngày làm cho Phong Vinh Kỳ cảm thấy có gì đó không ổn

- ---------

Ngày cưới cuối cùng cũng đã đến. Ngày mà cả Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mãn Nhi đều mong chờ. Ngày mà cả hai chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.

Ngày trọng đại, Phong Vĩnh Kỳ diện cho mình một chiếc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo vest đen nam tính. Ở phần cổ áo có một chiếc caravat cùng màu với áo vest.

Còn phần của Lâm Mẫn Nhi, cô đang ở trong phòng dành cho cô dâu. Ở cùng cô có mẹ Liễu. Hôm nay cô mặc một bộ một bộ váy cưới màu trắng, tinh khôi. Bộ váy có phần tay được thiết kế với phần tay áo dài đến khuỷa tay. Phía sau được thiết kế hở lưng. Phía sau có một chiếc nơ nhỏ và phần đuôi váy rất dài.





Lâm Mẫn Nhi đang ngồi trên ghế, đối diện với một chiếc gương lớn. Mẹ Liễu lấy chiếc khăn voan dài cùng màu với váy cưới, nhẹ nhàng cài lên tóc cô. Bà nâng niu khuôn mặt diễm lệ của cô. Nước mắt hạnh phúc của bà lăn dài xuống bên mặt. Tiếng bước chân cùng tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên. Lâm Mẫn Nhi hỏi:

" Vào đi "

Là Trần Băng, cô vừa đến đã chạy ngay qua phòng cô dâu. Hôm nay vì là đám cưới của Lâm Mẫn Nhi nên Trần Băng cũng diện cho mình một bộ váy phù dâu xinh đẹp. Khi cô bước vào, mẹ Liễu quên ngay đứa con gái của mình mà chạy đến dìu Trần Băng. Bà nói

" Trần Băng, con đi cẩn thận "

" Cảm ơn mẹ "

" Mẹ à, con gái của mẹ đang ngồi đâym mẹ làm con ranh tị với cậu ấy thật "

" Hai đứa đều là con gái ngoan của mẹ "

Mẹ Liễu nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy liền bật cười. Bà ôm cả Lâm Mãn Nhi và Trần Băng vào lòng. Xoa xoa hai vai rồi nói

Chuẩn bị bắt đầu buổi lễ tại một nhà hàng sang trọng. Với tông màu chủ đạo là màu đỏ tượng trưng cho tình yêu. Phong Vĩnh Kỳ đang đứng tiếp khách thì cả Lâm Mẫn Nhi và Trần Bắng đứng phía trên nhìn xuống. Cả hai cô nhìn thấy Phó Vũ Hàn đã đến. Nhưng Phó Vũ Hàn không đến một mình. Khoác tay anh là một cô gái xinh đẹp. Trần Băng thấy vậy cảm thấy đau lòng. Cô không ngờ Phó Vũ Hàn thật sự đã không còn nhớ đến cô nữa.

Lâm Mẫn Nhi biết Trần Băng thấy vậy sẽ rất đau lòng nên cô đã cố trấn an Trần Băng:

" Băng Băng, cậu đừng nhìn nữa

Phó Vũ Hàn anh ấy rất yêu cậu. Ngoài cậu ra anh ấy không yêu ai khác

Cô... cô gái đó chắc chỉ là em họ của anh ấy thôi "

" Mẫn Nhi, mình sẽ không buồn đâu "

Trần Băng cố gắng nở nụ cười với Lâm Mẫn Nhi. Bắt đầu buổi lễ, khi người dẫn chương trình buổi lễ đã giới thiệu cha mẹ hai bên. Cũng đã đến lúc hai nhân vật chính của buổi lễ xuất hiện. Cánh cửa vừa mở ra, Lâm Mẫn Nhi khoác lấy tay Phong Vĩnh Kỳ hạnh phúc bước vào bên trong. Tiếng vỗ tay như ngày càng lớn hơn. Vừa bước chân vào, tiếng nhạc cũng bắt đầu vang lên:

" Actually if you know this

but when we first met

I got so nervous

I couldn’t speak

In that very moment

I found the one and

my life had found its missing piece

So as long as I live I’ll love you,

will have and hold you

You look so beautiful in white

And from now til my very last breath

This day I’ll cherish

You look so beautiful in white tonight

What we have is timeless

My love is endless

and with this ring I say to the world

You’re my every reason

You’re all that I believe in

With all my heart I mean every word

So as long as I live I’ll love you,

will have and hold youYou look so beautiful in white

And from now til my very last breath

This day I’ll cherish

You look so beautiful in white tonight

ohh ohh

You look so beautiful in white tonight

na na na na

so beautiful in white tonight

And if a daughter is what our future holds

I hope she has your eyes

finds love like you and I did

and when she falls in love we’ll let her go

and I’ll walk her down the aisle

She’ll look so beautiful in white

You look so beautiful in white

So as long as I live I’ll love you,

will have and hold you

You look so beautiful in white

And from now til my very last breath

This day I’ll cherish

You look so beautiful in white tonight

You look so beautiful in white tonight "

https://www.youtube.com/watch?v=XRuDQ6aYeD0

Sau khi cả hai cùng trao nhau nhẫn cưới rồi dành cho nhau nụ hôn hạnh phúc.

Phần cuối buổi lễ, có lẽ là tiết mục sẽ có rất nhiều người thích. Chính là tiết mục khiêu vũ. Cả những khách mời lẫn Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi đều đang say xưa khiêu vũ bài Everytime We Touch

https://www.youtube.com/watch?v=1YB8o-xDE3A

Trong lúc mọi người đang khiêu vũ. Phó Vũ Hàn lướt qua thì nhìn thấy Trần Băng. Nhưng vì nghĩ bản thân quá thương nhớ cô nên sinh ra nhìn lầm. Lâm Mẫn Nhi thấy Phó Vũ Hàn bước ra ngoài. Cô cứ tưởng Phó Vũ Hà chuẩn bị về nên cô nói với Phong Vĩnh Kỳ chờ mình một chút

Lâm Mẫn Nhi lập tức đuổi theo Phó Vũ Hàn. Lâm Mẫn Nhi hỏi anh:

" Vũ Hàn, anh định đi đâu vậy? "

" Tôi đi ra ngoài nói chuyện điện thoại một chút

Mà sao cô không ở trong đó khiêu vũ với Vĩnh Kỳ đi, chạy ra đây làm gì? "

" Tôi muốn hỏi anh, cô gái mà khoác tay cùng anh đến đây, cô ấy là ai vậy? "

" Cô ấy là khách mời của Vĩnh Kỳ. Nhưng lại không biết đường đến và lại sợ đi lạc nên đã khoác lấy tay của tôi. Mà có chuyện gì sao? "

" Anh thật là biết làm người khác hiểu lầm rồi đau lòng "

" Hiểu lầm? Đau lòng? Là sao? "

Chương 54: Ngoại Truyện 2 : Chuyện tình Phó Vũ Hàn và Trần Băng (2)

Phó Vũ Hàn không hiểu ý của Lâm Mẫn Nhi. Anh liền hỏi

" Cô nói vậy là có ý gì? "

" Anh thật sự không nhìn thấy sao?

Hôm nay Trần Băng cũng có mặt tại buổi lễ "

Lâm Mẫn Nhi ung dung nói với anh

" Thật sao?

Hóa ra lúc nãy không phải do tôi nhìn lầm. Thật sự là cô ấy

Vậy bây giờ cô ấy ở đâu? "

Nghe tin Trần Băng đã quay trở về. Phó Vũ Hàn thật sự rất vui mừng. Liền muốn biết hiện tại cô đang ở đâu.

" Tôi cũng không biết nữa!

Từ lúc khiêu vũ đã không nhìn thấy rồi. Anh thử đi tìm xung quanh xem "

" À, nhưng mà.. "

Lâm Mẫn Nhi cảm thấy đắn đo. Không biết có nên nói cho anh biết hay không. Hay đợi anh tự biết. Rồi cô cũng quyết định cho anh biết

" Còn chuyện gì nữa à? "

" Thật ra, thật ra sau khi bỏ đi. Cô ấy đã phát hiện ra mình đang mang thai "

" Thật sao? Vậy đứa bé đó chính là con của... "

Phó Vũ Hàn nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy. Trong lòng như hạnh phúc tăng lên gấp đôi

" Đứa bé là con của anh "

Nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy. Phó Vũ Hàn nhanh chóng chạy đi tìn Trần Băng. Lâm Mẫn Nhi thì quay vago trong tiếp tục khiêu vũ với Phong Vĩnh Kỳ.

Vì cảm thấy không khỏe nên Trần Băng đã quay lại phòng cô dâu để nghỉ ngơi. Trên đường đi thì gặp mẹ Liễu nên cô được bà dìu trở về phòng. Mẹ Liễu biết Trần Băng cảm thấy không được khỏe nên bà cũng nhanh chóng ra ngoài cho cô nghĩ ngơi.

Phó Vũ Hàn tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy cô. Anh như điên cuồng lên vậy. Đi ngang qua gặp mẹ Liễu nên anh hỏi bà:

" Bác gái, bác có thấy Trần Băng ở đâu không? "

" Con bé không được khỏe nên tôi dìu nó vào phòng cô dâu để nghỉ ngơi rồi "

" Cảm ơn bác! "

Phó Vũ Hàn nghe vậy liền chạy thật nhanh đến phòng cô dâu. Chỉ lát nữa thôi, anh sẽ được gặp lại người anh yêu rồi.

Khi anh mở nhè nhẹ cửa, thấy Trần Băng đang ngồi trên ghế đối diện với chiếc gương lớn. Cô ngồi gục đầu xuống bàn. Có vẻ rất mệt mỏi. Anh cởi chiếc áo bên ngoài của mình ra và khoác lên vai Trần Băng.

Cô cảm thấy như có gì đó trên vai nên ngóc đầu lên xem. Nhìn vào tấm kính phản chiếu lại. Hóa ra là anh ở phía sau mình.

Trần Băng lập tức ngồi dậy nhưng cô lại đứng không vững nên bất ngờ ngã vào lòng anh. Cũng may anh nhanh nhẹn nên đỡ được mẹ con cô. Anh dìu cô ngồi xuống ghế rồi hỏi cô:

" Em không có gì để nói với anh hết sao? "

" Nói gì là nói gì? "

Trần Băng ngẩn ngơ hỏi anh

" Chẳng hạn như đứa bé? "

Cô im lặng không trả lời. Phó Vũ Hàn bắt đầu nói tiếp

" Hôm đó là anh không tốt. Khiến em phải bỏ đi

Nhưng còn việc trong khách sạn em nhất định phải tin anh " " Anh đừng nói nữa! "

Trần Băng chợt ngắt lời Phó Vũ Hàn. Cô nói tiếp

" Em tin anh! "

Nghe Trần Băng nói vậy. Anh ôm chặt cô vào lòng. Như sợ cô lại rời xa mình. Trần Băng nói với anh:

" Hàn Minh Thư đã kể toàn bộ sự thật cho em nghe rồi. Cô ấy vì muốn giữ lấy trái tim anh nên mới làm như vậy "

Phó Vũ Hàn nghe Trần Băng nói vậy. Anh biết bây giờ hiểu lầm giữa cả hai người đã được giải quyết.

Phó Vũ Hàn lấy trong túi áo của mình ra một chiếc hộp. Trong đó có chiếc nhẫn mà lúc trước anh định cầu hôn cô. Anh luôn manh nó theo bên người. Phó Vũ Hàn mở chiếc hộp ra, lấy chiếc nhẫn và nói với Trần Băng:

" Chiếc nhẫn này là tối hôm đó sau khi buổi tiệc kết thúc, anh định sẽ trở về và tặng nó cho em. Nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện. "

" Anh xin lỗi vì đã để em một mình. Anh hứa sau này sẽ luôn ở bên cạnh và bảo vệ mẹ con em "

Trần Băng nghe Phó Vũ Hàn nói vậy. Cô cười hạnh phúc rồi gật đầu, nước mắt vì sự hạnh phúc mà tuôn ra. Phó Vũ Hàn nâng tay cô lên rồi đeo nhãn vào cho cô

Anh nâng gương mặt thanh tú của cô lên. Vừa định hôn lên đôi môi của cô thì bụng cô chợt đau lên. Cô lấy tay ôm chặt lấy bụng và nói với Phó Vũ Hàn:

" Vũ Hàn, bụng của em đau quá! "

Phó Vũ Hàn nghe vậy liền nhanh chóng dìu cô qua bộ ghế sofa dài. Để cô nằm xuống rồi nói:

" Em ráng chịu đau chút. Anh sẽ nhờ người giúp "

Nói rồi, anh nhanh chóng chạy ra ngoài tìm người giúp đỡ thì gặp Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi bước vào.

Lâm Mẫn Nhi lúc nãy nghe mẹ Liễu nói Trần Băng không đuoejc khỏe và đa được mẹ dìu vào phòng cô dâu nên cô muốn vào xem Trần Băng như thế nào. Cô định chỉ đi một mình nhưng Phong Vĩnh Kỳ nhất quyết đòi đi cùng. Đang đi thì thấy anh luống cuống chạy ra ngoài. Biết là đã có chuyện gì nên Lâm Mẫn Nhi chạy đến hỏi Phó Vũ Hàn

" Vũ Hàn, có chuyện gì vậy? "

" Băng Nhi cô ấy rất đau bụng "

" Cái gì? "

Lâm Mẫn Nhi nghe vậy liền chạy ngay vào phòng cô dâu Lâm Mẫn Nhi thấy Trần Băng đang nằm. Tay cô ôm lấy bụng với vẻ mặt rất đau đớn. Lâm Mẫn Nhi liền quay qua nói với Phó Vũ Hàn:

" Nhất đinh là Băng Băng sắp sinh baby rồi. "

" Vĩnh Kỳ, anh mau mang xe đến.

Chúng ta đưa Băng Băng đến bệnh viện "

" Anh biết rồi "

Phong Vĩnh Kỳ nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy, anh liền nhanh chóng ra lấy xe. Phó Vũ Hàn nhanh chóng bế Trần Băng chạy ra xe.

Trên đường đến bệnh viện, tại trong xe. Những giọt mồ hôi của Trần Băng cứ như đang thi nhau tuông ra. Cô thở gấp gáp. Phó Vũ Hàn nắm chặt lấy tay Trần Băng không buông. Lâm Mẫn Nhi thấy tình cảnh như vậy liền nói:

" Đừng lo, sắp đến bệnh viện rồi "

Ngay khi vừa đến bệnh viện, Trần Băng được các bác sĩ đưa ngay vào phòng sinh. Lúc này, Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ đi trả tiền viện phí. Quay lại trước phòng sinh nhìn thấy. Phó Vũ Hàn sốt ruột đi qua đi lại.

Bỗng tiếng khóc của em bé vọng từ bên trong ra. Các bác sĩ trờ ra từ phòng sinh với gương mặt vui vẻ. Lâm Mẫn Nhi cùng Phong Vĩnh Kỳ nhanh chóng đến đó. Các bác sĩ nói:

" Chúc mừng anh, là một bé trai khỏe mạnh "

Phó Vũ Hàn vui mừng cảm ơn các bác sĩ

Sau khi sinh, Trần Băng được đưa vào phòng hồi sức. Phó Vũ Hàn bế đứa con trai bé bỏng vừa mới sinh. Cô lúc này chợt mở mắt hỏi anh:

" Vũ Hàn, em muốn nhìn con "

Phó Vũ Hàn nghe vậy liền bế đứa con của mình đến bên cô. Cô nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt của đứa bé rồi hỏi anh:

" Anh định đặt tên cho đứa bé là gì? "

Phó Vũ Hàn nghe Trần Băng nói vậy, anh suy nghĩ hồi lâu rồi nói với cô:

" Hay đặt cho con là Phó Thiếu Dương có được không? "

" Được "

Trần Băng nghe Phó Vũ Hàn đặt tên cho đứa con đầu lòng của hai người. Cô hạnh phúc nhìn anh mỉm cười

- ----------

Sau khi Trần Băng được xuất viện, cô và Phó Thiếu Dương được Phó Vũ Hàn đưa về Phó gia sống. Phó Vũ Hàn cũng nhờ quản gia trông giúp Phó Thiếu Dương. Anh và Trần Băng trở về Trần gia để xin cưới cô. Khi đã được ba và mẹ của cô đồng ý. Tối đó, Phó Vũ Hàn nhìn thấy Trần Băng đứng ngoài hành lang. Anh thấy cô luôn nhìn lên trời.

Vì đang có gió thôi, sợ cô lạnh nên anh trở vào phòng lấy áo khoác lên người cô.

Ngày cưới của Phó Vũ Hàn và Trần Băng được tổ chức. Tiệc cưới của hai người được tổ chức tại biển Hawaii. Không long trọng như của Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi. Tiệc cưới của Phó Vũ Hàn và Trần Băng chỉ mời những người thân, bạn bè.

Trần Băng mặc một chiếc váy cưới không dây, ôm vào cơ thể, đuôi váy dài. Cô xõa tóc và được mẹ của mình cài chiếc voan lên.

Trần Băng được Trần Kiên nắm lấy tay, dắt ra. Ông nắm lấy tay cô và đặt lên tay của Phó Vũ Hàn. Ông nói với Phó Vũ Hàn:

" Hãy chăm sóc và yêu thương con bé "

Phó Vũ Hàn nhìn ông gật đầu.

Phó Thiếu Dương được Lâm Mẫn Nhi bế trên tay ngồi ở phía dưới. Thiếu Dương có vẻ rất thích Lâm Mẫn Nhi và cô cũng vậy. Phong Vĩnh Kỳ nhìn thấy Lâm Mẫn Nhi thích Phó Thiếu Dương như vậy, anh liền thủ thỉ vago tai cô:

" Sau khi về, anh sẽ giúp em có một đứa bé "

Lâm Mẫn Nhi nghe Phong Vĩnh Kỳ nói vậy, mặt liền đỏ lên

Chương 55: Ngoại Truyện 3: Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi

Vào một buổi sáng đẹp trời, Lâm Mẫn Nhi đang ngủ thì nghe thấy tiếng chuông báo thức bên đầu giường. Cố gắng ngồi dậy tắt báo thức.

Toàn thân Lâm Mẫn Nhi nhức mỏi rã rời. Cũng vì lúc đám cưới của Phó Vũ Hàn và Trần Băng. Phong Vĩnh Kỳ thấy cô thích trẻ con như vậy nên muốn cô sinh cho anh một đứa giống như vậy.

Hại cô tối nào cũng bị anh hành hạ đến nỗi tay chân muống rơi ra hết. Lúc đi cô cũng phải lấy tay vịn vào tường

Khi tắt chuông báo thức, cô quay qua đã không thấy Phong Vĩnh Kỳ nằm kế bên. Nghĩ là anh đã đến công ty, nhưng hôm nay là cuối tuần. Thường những ngày cuối tuần anh sẽ ở nhà cùng cô. Cô mệt mỏi cô gắng đi đến nhà tắm thì chợt ngã. Cũng may lúc đó anh xuất hiện đúng lúc nên đỡ được cô.

Phong Vĩnh Kỳ thấy vậy liền hỏi cô:

" Em định đi đâu? "

" Em muốn đi tắm "

Nghe vậy, Phong Vĩnh Kỳ liền bế Lâm Mãn Nhi vào nhà tắm rồi ngồi bên ngoài đợi. Khi cô tắm xong và bước ra. Anh đi đến dìu cô ngồi xuống giường. Phong Vĩnh Kỳ nói với cô:

" Anh thấy em đi có vẻ rất khó khăn "

" Anh còn nói nữa sao. Là ai làm em thành ra như vậy?

Không phải anh đêm nào cũng hành hạ người ta "

" Thôi, xuống ăn sáng đi "

Nói rồi, Phong Vĩnh Kỳ đứng lên chuẩn bị đi. Nhưng thấy cô vẫn ngồi đó nên anh hỏi:

" Muốn anh bế xuống à? "

" Không "

" Vậy thì tại sao? "

" Chân em bị chuột rút rồi. Đi không được "

" Nhìn em có vẻ không cảm thấy đau "

" Anh muốn thấy khóc à? "

" Anh xoa chân cho em "

Phong Vĩnh Kỳ nghe vậy liền cười rồi ngồi xuống thấp hơn cô. Nâng chân cô lên rồi nhẹ nhàng xoa

Trong lúc Phong Vĩnh Kỳ xoa chân, anh nói với cô:

" Lúc nãy ba mẹ có điện đến. Kêu vợ chồng mình và ba trưa nay đến Lâm gia ăn "

Lâm Mẫn Nhi nghe vậy nên gật đầu. Sau khi được Phong Vĩnh Kỳ xoa chân cô đã thấy không còn đau nữa nên cả hai cùng nhau xuống ăn sáng

Trưa hôm đó, Phong Nhất Thiên và Phong Vĩnh Kỳ cùng Lâm Mẫn Nhi đến Lâm gia. Trong bàn ăn, khi người đầu bếp đã đem các món ăn bày ra. Nhưng khu họ mang đến món cá, không biết vì sao mùu hương này làm cho Lâm Mẫn Nhi cảm thấy rất khó chịu. Mùi hương sọc lên mũi làm cho Lâm Mẫn Nhi chạy thẳng vào toilet để nôn.

Mọi người thấy vậy nên cũng đến xem cô có sao không. Khi được mẹ Liễu dìu trở lại bàn ăn. Bà hỏi cô:

" Mẫn Nhi, con không khỏe trong người à? "

" Dạ không. Chỉ là mùi cá này làm con cảm thấy khó chịu "
" Mùi cá sao?

Đem cá này đi đi "

Mẹ Liễu cho người đem cá đi. Sau đó bà ngồi ngẫm nghĩ một lát rồi nói nhỏ vào tai cô:

" Mẫn Nhi, có phải gần đây con........ "

" Đúng rồi à "

Nghe vậy, mẹ Liễu cảm thấy vui vui trong lòng. Nhưng đến khi ba Lâm hỏi bà chuyện gì thì bà lại không chịu nói.

Trên đường trở về nhà, Phong Vĩnh Kỳ thấy cô lúc nãy nôn, sợ cô bị bệnh trong người nên nói:

" Chiều nay anh đưa em đi khám bệnh "

" Em không sao đâu.

Chỉ là bệnh vặt thôi "

Nghe Lâm Mẫn Nhi nói vậy, Phong Vĩnh Kỳ cũng không muốn ép buột cô.

Tối hôm đó, khi Phong Vĩnh Kỳ từ thư phòng trở lên phòng ngủ. Anh vừa bước vào lại thấy phòng không được bật đèn nên anh bật lên. Anh nhớ rất rõ là cô đang ở trong phòng.

Đột nhiên cô từ nhà tắm bước ra với gương mặt vui vẻ. Cô kéo anh ngồi lên giường rồi nói:

" Em muốn tặng anh một món quà "

" Quà sao? Là gì vậy? "

" Đây "
Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi đưa cho Phong Vĩnh Kỳ một hộp quà. Khi anh mở hộp ra, anh rất hạnh phúc khi nhận được nó. Trong chiếc hộp có một cây que, đó là que thử thau của cô. Và nó đã hiện lên hai vạch. Anh vui sướng hỏi cô

" Là thật sao? "

" Thật.

Chúng ta có con rồi "

Nói rồi, anh ôm cô vào lòng. Bây giờ trong anh ngập tràn sự sung sướng, hạnh phúc, không thể diễn tả hết

- -- Chín tháng sau---

Ngay tại trong bệnh viện, Phong Vĩnh Kỳ đứng bên ngoài phòng sinh. Không ngừng đi qua, đi lại với gương mặt đầy lo lắng, mồ hôi cứ thế tuôn mãi. Thấy anh lo lắng như vậy nên mẽ Liễu khuyên anh:

" Vĩnh Kỳ, con đừng lo lắng quá. "

" Dạ, con biết rồi

Nhưng mà Mẫn Nhi ở trong phòng sinh lâu quá. Con muốn..... "

Phong Vĩnh Kỳ chưa nói hết câu thì trong phòng sinh vọng ra tiếng em bé khóc. Khi tất cả mọi người nghe thấy, ai cũng đều vui mừng. Các bác sĩ bước ra khoi phòng với vẻ mặt tươi cười, nói:

" Xin chúc mừng, là một bé gái khỏe mạnh "

" Cảm ơn bác sĩ "

Phong Vĩnh Kỳ cùng ba Lâm và mẹ Liễu rối rít cảm ơn các bác sĩ

Khi Phong Vĩnh Kỳ được các bác sĩ cho phép vào phòng sinh. Lúc này anh thấy con gái bé bỏng, vừa mới chào đời của mình được các y tá nâng niu bế. Thấy anh vào, cô y tá đang bế đứa bé, liền đưa đứa bé cho anh. Cô y tá nhẹ nhàng nói với anh:

" Anh bế qua cho người mẹ nhìn mặt đứa bé đi "

Phong Vĩnh Kỳ nghe cô y tá nói vậy liền bế đứa bé. Từ từ bước đến chỗ Lâm Mẫn Nhi đang nằm. Ánh mắt của cô luôn hướng về đứa bé trên tay của anh, gương mặt hiện lên vẻ hạnh phúc.

Khi đã vuốt ve đứa con mình vừa sinh ra đời. Lâm Mẫn Nhi không buêts đặt tên cho con là gì nên hỏi Phong Vĩnh Kỳ:

" Anh định đặt tên cho đứa bé là gì? "

" Anh đã suy nghĩ rất lâu rồi. Hay đặt đứa bé là Phong Tiểu Tân

Em thấy như thế nào? "

" Tiểu Tân. Tên hay lắm! Em rất thích

Sau này con sẽ là may mắn của ba mẹ "

Lâm Mẫn Nhi sờ lên khuôn mặt mềm mại của Tiểu Tân

Tiểu Tân, nhìn cô bé rất hợp với cái tên ấy. Cả Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi đều xem cô như một may mắn bé nhỏ của mình

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước