BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Kết thúc

Tối hôm sau, Trần Băng đang chỉnh lại quần áo cho Phó Vũ Hàn. Trên gương mặt thể hiện sự hạnh phúc.

Khi đến buổi đấu giá, có rất nhiều đồ quý giá. Có duy nhất 1 món anh nhất định phải giành lấy cho bằng được. Đó chính là chiếc nhẫn được làm bằng kim cương. Giá khởi điểm của nó là 20 triệu USD. Sau đó, đã có nhiều người đưa giá cao hơn.

Phó Vũ Hàn quyết tâm lấy cho bằng được chiếc nhẫn ấy nên đã ra giá 400 triệu USD.

Kết quả như anh mong muốn. Chiếc nhẫn đã thuộc về anh. Khi được người dẫn chương trình buổi tiệc hỏi anh định tặng chiếc nhẫn này cho ai, anh đã vui vẻ trả lời:

" Tôi sẽ tặng chiếc nhẫn này cho một người con gái quan trọng nhất trong đời tôi. Không ai có thể sánh được với cô ấy "

Khi nghe những lời này của anh. Những tiểu thư khác họ rất ngưỡng mộ, không biết người con gái quan trọng đó là ai. Cô gái ấy thật là diễm phúc khi được anh tặng món quà như vậy.

Khi buổi tiệc kết thúc, anh định ra xe trở về Phó gia thì có người chạy ra thông báo với anh là có người muốn gặp. Khi anh đi theo người này vào một căn phòng thì bất ngờ có kẻ bịt thuốc mê anh từ phía sau khiến anh ngất đi.

Tại Phó gia, trời đã dần tối đi nhưng vẫn không thấy Phó Vũ Hàn trở về, Trần Băng lo lắng không yên.

Bỗng nhiên cô nhận được một cuộc điện thoại lạ. Người này kêu cô hãy đến khách sạn Hoàng Gia, phòng 1210. Lúc đầu cô cảm thấy rất kì là, luôn dự cảm có điều gì đó bất lành.

Cuối cùng cô vẫn quyết định đi đến khách sạn đó

Đi đến khách sạn, cô hỏi nhân viên về phòng 1210. Họ kêu cô hãy đi lên tầng 1 sẽ thấy phòng 1210. Khi lên đến phòng, cô cảm thấy nhịp tim của mình đập liên hồi. Cô vừa định mở cửa phòng nhưng rồi lại rút tay ra, cứ lặp lại như vậy vài lần. Cô lấy hết can đảm mở cửa phòng ra, cô cũng rất muốn biết người lạ mặt gọi cho cô rốt cuộc là muốn cho cô biết điều gì

Khi cô mở cửa phòng ra, đập vào mắt cô là cảnh Phó Vũ Hàn đang nằm trên giương. Bên cạnh là một người phụ nữ khác. Chính xác là Hàn Minh Thư. Cả hai nằm không một mảnh vải trên người.

Cô như không tin vào mắt mình. Chân không còn sức đứng vững, lùi về phía sau. Phó Vũ Hàn chợt tỉnh dậy, nhận ra ánh mắt bất thường của cô nhìn mình. Anh chợt ngồi dậy thấy người phụ nữ nằm bên cạnh mình không mặc quần áo, và mình cũng vậy.

Hai vội mặc quần áo vào và chạy đến bên cô giải thích. Với hy vọng là cô sẽ tin những gì mình nói. Nhưng không như anh mong đợi, khi anh vừa giải thích. Một tiếng động lớn chợt vang lên

" Chát.... "

" Băng Nhi, xin em hãy nghe anh giải thích "

Anh vẫn cố giữ lấy cô. Cô bịt chặt hai tai mình lại nói với anh
" Tin. Anh kêu tôi tin anh.

Tôi rất muốn tin anh. Nhưng thật sự không thể. Anh phản bội tôi lại muốn tôi tin anh. Anh xem tôi là con ngốc có đúng không? "

Cô vừa nói, hai hàng nước mắt không ngừng rơi xuống

" Xin em hãy tin anh. Anh thật sự không phản bội em.

Là do có người sắp đặt. Có kẻ đã bịt thuốc mê anh. Sau đó, anh thấy mình nằm ở đây. Anh định sau khi buổi tiệc kết thúc sẽ trở về với em.

Bây giờ anh sẽ lập tức gọi Hàn Minh Thư thức dậy. Cô ta sẽ giải thích với em

Anh thật sự không phản bội em "

Nói rồi, anh vội đi đến chỗ Hàn Minh Thư. Gọi cô ta thức dậy, khi cô ta vừa thức đã mở giọng ỏng ẹo. Ôm lấy người anh rồi nói:

" Vũ Hàn, lúc nãy anh hành hạ người ta rất mệt đó. Bây giờ lại kêu người ta thức "

" Cô nói cái gì? "
Anh ngạc nhiên với hành động này của Hàn Minh Thư. Đẩy cô ta ra khỏi người mình. Chạy đến bên Trần Băng nói:

" Em đừng nghe cô ta nói. Không phải như vậy đâu "

" Đủ rồi Phó Vũ Hàn. Anh kêu tôi nghe cô ta giải thích, tôi cũng đã nghe rồi. Bây giờ anh còn muốn gì nữa

Chúng ta hãy kết thúc tại đây đi "

Nói rồi, cô ôm trong lòng sự đau khổ chạy đi

Anh biết cho dù mình có níu kéo cô cũng không thành. Lập tức quay vào trong xử lí mớ hổn độn này. Anh đóng cửa phòng lại, bấm khóa. Dùng ánh mắt giết người nói chuyện với Hàn Minh Thư:

" Là ai đã sai khiến cô hại tôi và Băng Nhi "

" Vũ Hàn, anh nói gì vậy. Ai là ai? Em thật sự không hiểu Trần Băng đó thì có gì tốt.

Em yêu anh lâu như vậy, tại sao lại không chấp nhận tình cảm của em "

Cô ta tức giận nói với Phó Vũ Hàn

" Cô sẽ mãi mãi không thể so sánh được với cô ấy.

Tôi có thể mất bất kì ai, nhưng không thể để mất cô ấy "

Nói rồi, anh quay vào trong mặt quần áo chỉnh tề. Chuẩn bị rời khỏi căn phòng mà anh không bao giờ muốn vào. Khi anh chuẩn bị rời khỏi phòng, Hàn Minh Thư đã lấy hết can đảm của bản thân mình nói sự thậy cho anh biết:

" Có lẽ đối với anh, em luôn là một kẻ lẳng lơ, không ra gì. Nhưng điều mà em thật sự nghiêm túc và không bao giờ hối hận. Đó chính là yêu anh "

Đáp lại câu nói của cô chỉ là một tiếng đóng cửa phòng thật mạnh. Khi anh rời đi, cô đã thật sự bộc lộ được con người mình. Cô cong người lại khóc như những cô gái bị thất tình khác.

Tuy vẻ ngoài của cô ta là một người kiên cường. Nhưng dù gì cô ta cũng là một người phụ nữ. Cô biết buồn, vui, cũng biết khóc như những người khác

Chương 42: Bí mật

Lúc này, Phó Vũ Hàn đang vội lái xe tìm Trần Băng. Còn cô thì đang ngồi bơ vơ bên một bờ hồ. Cũng có nhiều lần cô nghĩ quẩn, định nhảy xuống. Nhưng rồi cô lại suy nghĩ:

" Tại sao chỉ vì thất tình mà lại phải chết. Thật không đáng

Không có người này thì sẽ có người khác. Tuy mình và Vũ Hàn thật lòng yêu nhau. Nhưng lại không có duyên với nhau.

Tại sao ông trời lại muốn trêu ghẹo con người như vậy chứ? Tại sao? "

Cô vừa khóc vừa nghĩ

Cũng đã gần 10 giờ đêm rồi. Cô đơn, thất vọng, đau khổ. Những thứ này cứ bao vây lấy cô làm cô thật sự rất khó chịu. Muốn tìm người để tâm sự cũng khó đến vậy sao? Cô chợt nhớ đến Lâm Mẫn Nhi. Định gọi điện cho cô nhưng vì sợ đã khuya nên còn làm phiền nên thôi

Nhưng rồi cô lại cầm lấy chiếc điện thoại trong tay. Lấy hết can đảm để gọi điện cho Lâm Mẫn Nhi. Bên đầu dây kia trả lời với giọng đầy sự ấm áp:

" Alo "

" Mẫn Nhi à, cậu đa ngủ chưa? "

" Là Trần Băng à, Mẫn Nhu vừa mới ngủ. Cô tìm cô ấy có chuyện gì không? "

Trả lời điện thoại của cô không phải là Lâm Mẫn Nhi mà là Phong Vĩnh Kỳ. Cô cảm thấy thật ngại vì đã làm phiền nên nói:

" Thật ngại quá, đã tối rồi còn làm phiền cậu ấy. Thật ra cũng không có gì quan trọng. Xin lỗi hai người nha "

" Không sao "

" Tôi... tôi tắt máy đây. Ngủ ngon "

Nói rồi, cô tắt máy rồi một mình ngắm nhìn dòng nước đang lằng lặng chảy, không gian thật yên tỉnh.

Lâm Mẫn Nhi chợt tỉnh giấc hỏi Phong Vĩnh Kỳ:

" Là ai gọi cho em vậy? "

" Là Trần Băng "

" Trần Băng? Tối rồi sao cậu ấy còn gọi? Không lẽ đã xảy ra chuyện gì? "

Nói rồi, cô chòm đến lấy chiếc điện thoại trên bàn gọi ngay cho Trần Băng. Nghe tiếng điện thoại reo, cô nhanh chóng lấy ra xem là ai, là Lâm Mẫn Nhu đang gọi cho cô. Cô đang phân vân: nên nghe máy hay không. Bấm vào nút xanh trên màn hình rồi trả lời:

" Alo, Trần Băng cậu có chuyện gì đúng không? "

Lâm Mẫn Nhi hỏi với giọng tràn đầy sự lo lắng

" Mẫn Nhi, Vũ Hàn anh ta.... anh ta..... "

Trần Băng vừa khóc vừa nói không nên lời

" Vũ Hàn cậu ta làm sao? Cậu mau nói đi "

" Anh ta phản bội mình "

" Cái gì? Không thể nào? Vũ Hàn không thể phản bội cậu. Là cậu nghe ai nói vậy? "

" Không phải là mình nghe nói. Là chính mắt mình nhìn thấy "

" Cậu đang ở đâu? " " Mình đang ở một bờ hồ. Gần với quán nước chúng ta hay hẹn nhau "

" Cậu ở yên đó, mình đến ngay "

Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi tắt máy. Vội chạy đến tủ quần áo. Lấy đại một bộ nào đó rồi mặc vào. Khi cô định đi thì Phong Vĩnh Kỳ nói

" Anh đưa em đi "

" Được "

Đến bờ hồ, từ xa Lâm Mẫn Nhi đã nhìn thấy Trần Băng. Cô đang ngồi một mình trên ghế. Vào giờ này đối với một cô gái, ra đường thật sự rất nguy hiểm.

Lâm Mẫn Nhi đi từ phía sau, tay vịn lấy vai Trần Băng hỏi cô:

" Cậu kể cho mình nghe đi. Đa xảy ra chuyện gì? "

Sau khi nghe Trần Băng kể từ đầu đến cuối câu chuyện. Lâm Mẫn Nhi vừa thấy tức vừa thấy thương cho Trần Băng. Nhưng cô lại cảm thấy toàn bộ câu chuyện như được dàn dựng.

Trần Băng ngã lên vai của Lâm Mẫn Nhi, những giọt nước mắt cứ không ngừng rơi xuống, nói

" Mẫn Nhi, cậu nói xem bây giờ mình nên làm gì? Tại sao ông trời lại trêu ghẹo mình nhứ vậy?

Khó khăn lắm mình mới tìn được người mình yêu. Bây giờ lại khiến cho người đó phản bội mình.

Nếu như bây giờ mình được uống canh Mạnh Bà thì tốt biết mấy. Mình sẽ quên đi những chuyện không đáng nhớ này "

" Con nhỏ ngốc này, cậu đang nói gì vậy hả. Chuyện cũng đã xảy ra rồi, thay vì than tại sao ông trời lại trêu ghẹo. Cậu cứ đối mặt với nó.

Càng nhiều áp lực, con người sẽ trưởng thành hơn

Bây giờ mình sẽ đưa cậu về Phong gia. Ở đây rất nguy hiểm, mau theo mình về đó "
" Nhưng mà.... "

Trần Băng ngập ngừng một lát. Lâm Mẫn Nhi như đoán được ý nghĩ của Trần Băng nên nói tiếp

" Đừng nói cho Vũ Hàn biết đêm nay cậu sẽ ở lại Phong gia "

" Cảm ơn cậu "

" Vĩnh Kỳ chúng ta đi thôi "

Lâm Mẫn Nhi xoay qua nói với Phong Vĩnh Kỳ

Khi đưa Trần Băng về Phong gia để nghỉ ngơi. Phong Vĩnh Kỳ đã cho người chu đáo chuẩn bị phòng cho cô ở đêm nay

Sáng hôm sau, Lâm Mẫn Nhi chợt tỉnh giấc vì nghe được tiếng mở cửa phòng bên cạnh. Là phòng của Trần Băng, Lâm Mẫn Nhi cảm thấy rất lạ. Tại sau vừa mới sáng sớm Trần Băng đã ra ngoài. Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi ra khỏi phòng. Thấy Lâm Mẫn Nhi đã thức dậy, Trần Băng mỉm cười hỏi cô:

" Cậu thức rồi à "

" Sáng sớm cậu định đi đâu vậy? "

" Mình muốn đi đến một nơi "

" Ở đâu? "

" Cậu đi cùng mình đi. Nhưng tuyệt đối phải giữ bí mật "

" Được "

Lâm Mẫn Nhi lấy xe đưa Trần Băng trở về Trần gia để lấy đồ. Sau khi Trần Băng từ Trần gia bước ra, Lâm Mẫn Nhi tỏ vẻ rất ngạ. Khi Trần Băng trở vào trong xe, Lâm Mẫn Nhi mới hỏi cô:

" Cậu định dọn đi hay sao mà đem cả vali và nhiều đồ vậy? "

" Ừ, mình dọn đến căn nhà mình vừa thuê được "

" Cái gì? Là thật sao?

Nhưng mà tại sao cậu lại không ở chung với ba mẹ cậu? "

" Mình chỉ muốn sống tự lập thôi. Sống một cuộc sống của riêng mình. "

" Thôi được rồi. Căn nhà đó của cậu ở đâu? "

" Nó nằm cách thành phố khá xa. Để mình lái xe cho "

Sau khi đưa Lâm Mẫn Nhi đến căn nhà mà cô đã thuê được. Nhìn bên ngoài, căn nhà có vẻ nhỏ. Nhưng khi bước vào bên trong, Lâm Mẫn Nhi cảm thấy choáng ngợp với vẻ tiện nghi của nó. Nội thất bên trong cũng rất đẹp. Cô cứ thơ thẩn người ngắm mãi.

Phụ giúp Trần Băng đem đồ vào nhà. Cô phát hiện ra một bí mật trong nhà. Đó chính là vách tường bên phòng ngủ của Trần Băng có một khoảng trống được thiết kế rất lạ. Nếu như nhìn bình thương, mọi người sẽ nghĩ nó giống như những bước tường mình thường. Nhưng khi đến gần và đẩy nó về phía trước, nó sẽ đưa ta đến phòng khách. Lâm Mẫn Nhi cảm thấy căn nhà này ngày càng thú vị

Căn nhà này là do lúc trước cha của Trần Băng nhờ một kiến trúc sư người Pháp xây dựng. Ông hy vọng cô sẽ có dịp ở đây. Không ngờ cô lại dọn ở đây luôn.

Cô luôn nói với mọi người căn nhà này do cô thuê vì cô không muốn cho mọi người biết ba cô đã tốn rất nhiều tiền vì cô

Chương 43: Cố tình chuẩn bị nó cho em

Khi thức dậy, không thấy Lâm Mẫn Nhi nằm kế bên. Phong Vĩnh Kỳ đi xuống dưới vẫn không thấy cô. Lúc ấy, dì Hoa đi ngang anh bèn hỏi:

" Dì Hoa, dì có thấy Mẫn Nhi đâu không? "

" Tôi nghe Thiếu phu nhân nói cô ấy đưa Trần tiểu thư về nhà "

Dì Hoa cung kính nói với anh

" Cảm ơn dì. Dì làm việc tiếp đi "

Lúc này, anh đi đến bên chiếc ghế dài. Lấy tờ báo để sẵn trên bàn, đọc. Lâm Mẫn Nhi từ bên ngoài bước vào. Thấy anh đang chăm chú đọc báo nên cô cũng không muốn làm phiền. Định trở lên phòng cất túi xách thì anh cất giọng:

" Em đưa Trần Băng về nhà à? "

" Dạ "

" Lại đây! "

Anh vẫn chăm chú nhìn tờ báo, nói với cô

" Hả? "

" Lại đây ngồi với anh "

Anh đặt tờ báo lên bàn, xoay mặt qua nói với cô. Cô từ từ đi đến bên anh. Anh lắm lấy tay, kéo cô về phía mình làm cô mất thăng bằng nên đã ngồi lên đùi anh

Cô chợt hỏi anh một câu khiến anh không biết phải trả lời như thế nào

" Vĩnh Kỳ, nếu như.... nếu như em hiểu lầm anh và em bỏ đi thì lúc đó anh sẽ như thế nào? Để em ra đi hay giải thích với em "

" Tại sao em lại hỏi như vậy? "

" Anh trả lời em trước đi "

" Anh sẽ để em ra đi "

" Tại sao? "

" Cho dù em đi đến đâu, anh sẽ theo em đến đó. Theo cho đến khi nào em quay về bên anh mới thôi "

Cô chợt cười. Phó Vũ Hàn từ đâu vào thẳng nhà của anh với vẻ mặt rất lo lắng. Nhìn anh không giống như thường ngày.

Phó Vũ Hàn đã tìm Trần Băng khắp nơi nhưng không tìm được cô. Anh đã gọi cho cô cả trăm cuộc nhưng đều không có kết quả. Anh chợt nhớ đến Lâm Mẫn Nhi nên vội chạy đến Phong gia. Anh nghĩ Lâm Mẫn Nhi nhất định sẽ biết Trần Băng đang ở đâu

" Mẫn Nhi, cô có biết Băng Nhi đang ở đâu không? Tôi đã tìm cô ấy khắp nơi nhưng không thấy? "

Anh không thể kìm chế được sự lo lắng của mình đối với Trần Băng. Anh nhất định phải tìm được cô. Nhất định phải khiến cô quay trở về với mình

" Tôi đương nhiên là biết. Nhưng xin lỗi, lần này tôi sẽ không giúp anh đâu "

Lâm Mẫn Nhi thản nhiên nói
" Tại sao chứ? Mẫn Nhi, cô thừa biết tôi yêu Băng Nhi như thế nào mà. Tôi thật sự không phản bội cô ấy "

" Vũ Hàn, tôi đương nhiên biết anh yêu cậu ấy như thế nào. Nhưng Vũ Hàn, tôi nghĩ cậu ấy cần được yên tĩnh một thời gian.

Cậu ấy đã bị tổn thương rất lớn rồi. Hãy để cậu ấy có thời gian nghỉ ngơi. "

Lâm Mẫn Nhi lúc này đứng dậy, hai tay khoanh trước mặt nói với anh

" Được rồi, lần này tôi sẽ nghe theo lời cô.

Nhưng nếu như có tin tức gì của cô ấy. Mong cô hãy báo cho tôi biết "

Phó Vũ Hàn quay về với gương mặt có sự thất vọng. Nhưng anh vẫn luôn tin tưởng Lâm Mẫn Nhi

- -----------

Hai tuần qua, Phó Vũ Hàn vẫn chưa nhận được tin tức của Lâm Mẫn Nhi về Trần Băng. Vì lo sợ cô xảy ra chuyện nên anh đã âm thầm cho người điều tra chỗ ở của cô.

Chưa đầy một giờ, anh đã nhân được thông tin hiện tại cô đang ở một vùng ngoại ô cách xa thành phố.

Tối đó, anh lái xe đến nhà cô. Khi đã đến nơi, anh mang theo đồ ăn lúc nãy anh đã nhờ người mua được từ một nhà hàng cao cấp. Với người thường, nếu muốn ăn tại nhà hàng này, họ phải xếp hàng gần một ngày. Nhưng giám đốc nhà hàng này rất kính nể Phó Vũ Hàn nên việc xếp hàng như những người khách khác là việc không cần.

Khi nghe có tiếng bấm chuông, Trần Băng cảm thấy rất kì lạ. Bây giờ cũng không còn sớm mà ai lại đến đây, không lẽ là ba mẹ cô. Nghĩ vậy nên cô nhanh chóng chạy ra mở cửa.

Vẻ mặt hớn hở của cô bỗng dập tắt khi thấy Phó Vũ Hàn đến. Cô vội vàng định đóng cửa lại nhưng bị bàn tay mạnh mẽ của anh chặn lại.

Khuôn mặt có vẻ tức giận của cô bỗng hiện lên, cô hỏi anh:

" Tại sao anh lại biết tôi ở đây? "
" Muốn biết nơi ở của em. Chuyện này đối với anh không khó "

" Anh đến đây làm gì? "

" Anh đến để thăm em. Anh sợ em đói nên đã mang thức ăn đến cho em "

" Anh mau đem về đi. Đồ anh mua, tôi không dám nhận đâu "

Anh không cảm thấy tức giận với lời nói của cô. Nhưng anh cảm thấy đau lòng khi nhìn cô có vẻ ốm hơn lúc trước, anh nói:

" Băng Nhi, nhìn em có vẻ ốm hơn lúc trước. Em có biết, tôi rất nhớ em không.

Sau khi biết em ở đây. Tôi đã vội vã đến chỉ vì rất muốn gặp em "

" Phó tổng, cho dù anh có nói gì đi nữa thì tôi cũng sẽ không tha thứ cho những việc anh đã gây ra với tôi đâu "

Trần Băng kiên quyết nói

" Thôi được rồi, anh không bắt buộc em phải tha thứ cho anh ngay lập tức. Anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh hoàn toàn trong sạch

Em không định mời anh vào nhà sao? "

" Hôm nay tôi thấy không được khỏe cho nên anh có thể về sớm cho tôi nghỉ ngơi không? "

Nghe cô nói vậy, anh lo lắng lấy tay sờ lên trán cô rồi nói

" Em không khỏe sao? Cảm thấy như thế nào? Đau đầu hay đau chỗ nào?

Anh sẽ đưa em đến bệnh viện khám "

" Tôi không sao, chỉ cần nghỉ ngơi là được. Cho nên làm phiền Phó tổng về cho "

Cô vội vã đóng sầm cửa lại nhưng rồi lại mở ra khi nghe anh nói:

" Khoan đã, em hãy cầm lấy hộp đồ ăn này. Anh cố tình chuẩn bị nó cho em. "

" Được rồi, cảm ơn anh "

Cô nói với vẻ bất đắc dĩ

" Em nhớ ăn uống đầy đủ. Lần sau anh sẽ đến thăm em "

Nói rồi, anh quay trở lại xe với vẻ mặt vui vẻ

Còn cô, đặt hộp đồ ăn lên bàn. Co người lại khóc. Cô đã kìm chế những dòng nước mắt này từ nãy đến giờ. Cô không muốn anh nhìn thấy mình khóc.

Đã hai tuần qua, không ngày nào mà cô không nhớ đến anh. Nhưng mỗi lần nhớ đến, cô cảm giác như trái tim mình như bị hàng ngàn con dao đâm vào. Rất đau, rất tuyệt vọng

Chương 44: Việc làm

Mấy ngày nay, ngày nào Phó Vũ Hàn cũng mang đồ ăn đến cho cô tẩm bổ. Nhưng cô đã tự nói với lòng mình: chỉ được nhận một lần, không có lần thứ hai. Nếu cứ nhận mãi, cô sợ con tim mình lại bị tổn thương thêm lần nữa.

Vào một buổi trưa, khi Trần Băng đang làm việc trong bếp thì nghe tiếng gõ cửa. Cô nhanh nhanh ra mở, hóa ra là Lâm Mẫn Nhi, cô vui vẻ mở rộng cửa ra cho Lâm Mẫn Nhi vào.

Lâm Mẫn Nhi vào bên trong ngồi ghế, Trần Băng nhanh chóng mang nước ra cho cô. Thấy Trần Băng đã ốm hơn lúc trước, cô quan tâm hỏi:

" Trần Băng, chỉ mới có mấy tuần mà cậu đã ốm như thế này. Nhớ tẩm bổ không thì bệnh đấy "

" Mình không sao. Mà nói cho cậu một tin vui "

Bác bỏ ý kiến của Lâm Mẫn Nhi. Trần Băng nói với vẻ háo hức

" Tin vui? "

Lâm Mẫn Nhi đang rất muốn biết tin mà Trần Băng sắp nói đến là gì

" Phải. Mình đã tìm được việc làm rồi "

" Thật sao. Chúc mừng cậu.

Nhưng là công việc gì vậy? "

" Mình đã xin làm phục vụ tại một nhà hàng cao cấp. Sao hả, cậu thấy thế nào? "

Trần Băng vẫn nói với vẻ mặt hớn hở. Cô không hề biết Lâm Mẫn Nhi đang rất ngạc nhiên với quyết định của cô

" Mình không nghe lầm chứ.

Có rất nhiều công việc tốt sao cậu không chọn. Lại chọn làm phục vụ

Càng ngày mình càng không hiểu cậu suy nghĩ gì "

" Được rồi, dù gì mình cũng đã được nhận vào làm. Với lại nhà hàng đó cũng quen biết với công ty của ba mình nên chắc sẽ chiếu cố mình thôi.

Mẫn Nhi tiểu thư xin đừng quá lo lắng "

" Sao mình lại không lo chứ? Cậu đường đường là thiên kim của Trần gia.

Sao lại phải làm những việc như vậy.

Mà thôi, cứ theo ý của cậu vậy. Nhưng nếu chỗ làm của cậu không ổn thì cứ xin nghỉ việc. Mình sẽ nói với Vĩnh Kỳ giới thiệu cho cậu những chỗ tốt hơn "

" Cảm ơn cậu "

" Khi nào cậu mới đi làm? "

" Tối nay "

" Đi làm tốt nhé! "

" Ừ "

Cả hai nói chuyện đến gần trưa, Lâm Mẫn Nhi đưa cho Trần Băng một ít đồ tẩm bổ rồi ra về.

Tối đó, khi Trần Băng đến nhà hàng. Quản lý của nhà hàng biết cô là thiên kim của Trần gia nên đối đãi với vô rất tốt. Cô tự nói với bản thân mình: " Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm. Nhất định phải làm thật tốt "

Đúng lúc hôm nay Phó Vũ Hàn có hẹn với đối tác tại nhà hàng cô đang làm việc. Cô được người quản lý kêu đẩy thức ăn đến phòng riêng cho anh và đối tác.

Khi thấy Trần Băng đẩy thức ăn vào. Phó Vũ Hàn rất ngạc nhiên, anh không ngờ cô lại làm việc ở đây.

Trần Băng cũng rất ngạc nhiên khi khách quý hôm nay của nhà hàng lại chính là anh.

Cô đẩy thức ăn đến bên đối tác của Phó Vũ Hàn. Đối tác lần này của anh là một người đàn ông trung niên. Ông ta rất thích những cô gái trẻ đẹp

Ông ta thấy Trần Băng xinh đẹp nên khi cô đẩy thức ăn đến bên mình. Ông ta ngang nhiên sờ vào mông cô khiến cô hốt hoảng và la lên

" Aaaaaaaa, ông..... ông đang làm gì vậy hả "

" Cô gái, tôi chỉ chạm mông cô một cút thôi, làm gì dữ vậy. Hay cô bắt tôi đền tiền "

Phó Vũ Hàn thấy vậy, anh cảm thấy rất tức giận, nắm chặt bàn tay lại. Anh thật sự muốn chặt bỏ bàn tay bẩn thỉu của ông ta.

Cô rất tức giận nhưng cũng nhịn nhục bỏ qua. Cô đẩy xe thức ăn ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại. Ông ta quay lại nói rồi cười nhạo cô với những người ngồi cùng bàn. Phó Vũ Hàn đập tay thật mạnh xuống bàn khiến tất cả mọi người đều giật mình và xanh hết cả mặt. Anh bỏ ra khỏi phòng, vội đi tìm cô

Cô lúc này đã hết giờ làm nên thay đồ chuẩn bị về nhà. Khi cô chuẩn bị về thì người quản lý kêu cô chờ chút. Phía sau quản lý là một cô gái với gương mặt đang tức giận. Cô ta nói chính mình đã nhìn thấy Trần Băng trộm tiền trong túi của cô. Cô gái này thấy quản lý tốt với Trần Băng nên đem lòng ghen ghét và cô ta đã đổ oan cho cô

Cô ta đã cố tình bỏ tiền của mình vào túi của Trân Băng. Khi đến để lục xét đã tìm thấy tiền của cô ta trong túi của cô. Cô ta còn ra tay tát Trần Băng khiến cho một bên mặt của cô đỏ lên, hiện lên rõ năm ngón tay trên mặt.

Trần Băng lúc này không thể nhì được nữa. Cô tức giận nói với người quản lý:

" Quản lý, tôi nghĩ anh cũng biết thân phận của tôi là ai. Số tiền nhỏ này đôi với tôi không đáng bao nhiêu. Vậy tại sao tôi phải đi ăn cắp nó.

Nếu như đến cả anh cũng nghĩ tôi thật sự ăn cắp, quản lý TÔI MUỐN NGHỈ VIỆC "

" Trần tiểu thư.... " Từ xa, Phó Vũ Hàn đã nghe được tiếng ồn phía trước. Anh định không quan tâm nhưng khi nghe thấy giọng của Trần Băng, anh nhanh chóng đến đó.

" Có chuyện gì vậy? "

Anh vừa đi đến vừa nói

" Phó tổng, không có gì. Chỉ là chút việc riêng của nhà hàng thôi "

Người quản lý nói với giọng sợ hãi

" Việc riêng của nhà hàng tôi cũng không thể biết sao, anh quản lý? "

Anh nói với giọng nghiêm nghị

" Chỉ là cô gái đứng bên cạnh tôi. Cô ấy nói đã nhìn thấy Trần tiểu thư lấy trộm tiền của cô ấy. "

Anh nói với Phó Vũ Hàn

" Vậy sao? Vậy tôi muốn hỏi cô ta một chút "

" Khi nhìn thấy Trần Băng lấy tiền của cô, tại sao cô không bắt ngay tại trận mà phải đợi đến thời điểm này mới nói "

Anh quay qua hỏi cô ta. Cô ta ấp úng trả lời

" Tôi... tôi "

" Quản lý, lập tức đuổi việc cô ta.

Dám vu oan cho người phụ nữ của tôi lấy đồ của cô. Thật ngu ngốc

Đúng là một kẻ không biết trời cao đất dày "

Câu nói bá đạo của anh khiến cho cô ta luôn nhìn chằm chằm vào Trần Băng. Cô ta thật không ngờ được Trần Băng lái chính là bạn gái của một người quyền lực như vậy.

Anh thấy cô luôn nhìn chằm chằm dưới đất. Biết là cô đang giấu gì đó nên anh đã nhẹ nhàng nâng mặt cô lên phát hiện năm dấu tay đỏ chót trên măt. Anh tức giận nói:

" Quản lý, là ai đã khiến cho mặt cô ấy bị như vậy? "

" Là... là "

Anh quản lý không phải không dám chỉ. Mà là anh bị Phó Vũ Hàn dọa khiến sợ hãi, hai chân đứng không vững

" Anh không muốn làm việc nữa có đúng không? "

Phó Vũ Hàn nói với giọng nghiêm nghị

" Là cô ta "

Quản lý chỉ tay vào cô ta khiến cho Phó Vũ Hàn càng thêm tức giận. Anh định cho người chặt bỏ bàn tay đã đánh Trần Băng. Nhưng Trần Băng đã ra sức xin giúp cô ta nên anh đã bỏ qua

Chương 45: Hận

Xin một ít thời gian để tâm sự vài lời:

Hiện tại có khá nhiều bạn hỏi mình cặp Phong Vĩnh Kỳ - Lâm Mẫn Nhi là cặp chính hay cặp Phó Vũ Hàn - Trần Băng Vì. Mấy bạn ấy thấy cặp Phó Vũ Hàn - Trần Băng xuất hiện nhiều hơn.

Mình xin đính chính: Cặp Phong Vĩnh Kỳ - Lâm Mẫn Nhi là cặp chính nhé. Vì hiện tại mình đang cố gắng viết hoàn hiện về cặp Phó Vũ Hàn - Trần Băng. Sau khi Phó Vũ Hàn - Trần Băng xong thì mình sẽ tiếp tục dành nhiều không gian lẫn thời gian hơn cho cặp Phong Vĩnh Kỳ - Lâm Mẫn Nhi

- --------------

Lưu ý: Có cảnh 18+

- ---------------

Sau khi đưa cô trở về nhà, Phó Vũ Hàn tức giận đóng sầm cửa lại. Anh thật sự không nghĩ cô lại chọn một công việc như vậy để làm. Anh hỏi cô:

" Băng Nhi, có rất nhiều công việc khác phù hợp với em hơn sao em không chọn lại chọn việc phục vụ tại nhà hàng? "

" Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến anh "

Cô cũng tức giận không kém

" Tại sao lại không liên quan đến anh? "

" Xin hỏi Phó tổng, quan hệ hiện tại của chúng ta là gì?

Quan hệ của chúng ta không còn giống như trước nữa. Cho nên, tôi xin anh đừng xen vào cuộc sống của tôi có được không? "

" Em... Tôi muốn hỏi em, tại sao tên lúc nãy sàm sỡ em, tại sao em lại không phản ứng gì hết vậy? "

" Đó là chuyện của tôi không liên quan đến anh "

" Em.... "

Anh tức giận, nhấc tay lên định tát cô. Nhưng anh khi tay anh vừa sắp đến mặt cô thì dừng lại. Còn cô thì trừng mắt nhìn anh. Thấy anh không định đánh mình, cô cười nhếch môi rồi nói với anh:

" Phó Vũ Hàn, tại sao anh không đánh tôi? Không nỡ đánh sao? "

Anh cảm thấy không thể kìm chế được cơn tức giận của mình. Anh nắm chặt lấy tay Trần Băng. Đè cô xuống bộ sofa dài phía sau.

Phó Vũ Hàn nhìn thấy trên bàn có sợi dây. Anh liền lấy sợ dây trói chặt tay tay cô lại. Cô không biết anh đang định làm gì nên ra sức hỏi. Đáp lại câu trả lời chỉ là một sự im lặng của anh.

Phó Vũ Hàn cúi người xuống bế cô vào phòng. Vào đến phòng, anh thẩy cô lên giường. Cô thật sự không biết anh đang định làm gì. Khi thấy anh đến gần, cô cố cách xa anh và nói: " Anh định làm gì hả?

Không được đến đây "

Anh tiến ngày càng gần tới cô rồi đè lên người cô, nói nhỏ vào tai:

" Tôi muốn làm gì thì tôi làm đó. Không phải em đã không phản ứng với tên sàm sỡ em lúc nãy hay sau. Tôi bây giờ là muốn có em, tôi muốn em mãi mãi là của tôi, TÔI MUỐN CHIẾM LẤY EM "

" Anh dám.... "

Cô chưa nói hết câu đã bị đôi môi anh chiếm lấy. Anh mạnh bạo chiếm lấy những mùi vị trên người cô. Bàn tay anh từ từ cởi từng nút trên chiếc áo sơ mi của cô. Bàn tay mò vào bên trong ôm sát lấy eo của cô.

Cô né tránh nụ hôn của anh. Cố gắng xoay mặt mình quay bên khác. Anh thấy vậy liền nói với cô:

" Tôi nói cho em biết, cho dù có một trăm lần hay một ngàn lần tôi cũng sẽ không chấp nhận lời chia tay đâu

Trong người em đã có máu của tôi, em nghĩ tôi sẽ để em thoát khỏi tôi dễ dàng như vậy sao "

" Vũ Hàn, tôi xin anh đó. Mau thả tôi ra đi "

Cô thành khuẩn xin anh. Nhưng anh vẫn lạnh lùng nói với cô
" Em là của tôi "

Trần Băng không ngờ sự độc chiếm của anh lại cao đến vậy.

Khi thấy anh " chiếm tiện nghi " của mình. Cô đã cố vùng vẫy hết sức nhưng không thoát được

" Không... tôi không muốn "

Anh ôm lấy phía sau đầu của cô, ôm chặt vào lòng. Anh nói:

" Đừng sợ, chỉ đau một chút thôi "

Sau khi anh nói, tiếng la êm ái của cô bắt đầu phát lên. Anh cảm thấy rất sung sướng khi nghe từ chính cô.

Cô cảm thấy rất hận bản thân mình. Hận vì đã không tự bảo vệ cho mình. Hận vì để người đàn ông này đè lên cơ thể mình. Hận vì đã là người cho anh ta phát tiết. Cô cảm thấy mình không còn mặt mũi để nhìn mọi người

Còn anh thì đang sung sướng với cơ thể của cô. Sau khi sung sướng xong, anh thấy cô có vẻ đã rất mệt nên đã lấy thân ôm cô ngủ suốt đêm đó.

Sáng hôm sau, khi anh thức dậy chỉ thấy một mình mình nằm trong còn. Không thấy cô đâu, anh vội vã tìm. Tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy cô. Anh chợt nhớ, mình đã tìm rất nhiều chỗ nhưng chỉ có phòng tắm là chưa tìm. Anh vội đến phòng tắm, anh định mở cửa nhưng có lẽ đã bị cô khóa từ bên trong.

Anh đứng bên ngoài nói vọng vào:

" Băng Nhi, em làm gì trong đó vậy? Mau mở cửa đi, Băng Nhi "

Không nghe được câu trả lời của cô. Căn nhà chỉ xuất hiện sự im lặng bất thường.

Cảm thấy lo lắng, không lẽ cô định làm điều gì dại dột trong đó. Nghĩ vậy nên anh phá cửa vào. Khi phá được cửa, anh như chết lặng khi thấy cô ngồi bệt xuống sàn nhà, đầu dựa vào cạnh của bồn tắm. Một bàn tay của cô để trong bồn tắm được xả rất nhiều nước, trên tay xuất hiện rất nhiều vế rạch. Tay còn lại cầm một con dao có rất nhiều máu.

Anh định bế cô đến bệnh viện. Nhưng anh lại phát hiện một tờ giấy nhỏ với dòng chữ được cô nắn nót:

" Những gì tôi nợ anh, tôi đã trả cho anh.

Tình cảm anh nợ tôi, tôi không cần "

Khi anh đọc được những gì mà cô viết, anh không cầm được nước mắt của mình. Không suy nghĩ nhiều, anh bế cô lên xe. Chạy thật nhanh đến bệnh viện với hy vọng là sẽ cứu được cô.

Nếu như hôm qua anh không làm tổn thương cô thì có lẽ hôm nay cô đã không quyết định tự tử. Nếu như cô xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ đi theo cô. Cho dù cô chết, anh cũng sẽ chết theo cô

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau