BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Ghen

Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau cô ta vang lên. Cô ta quay lại thấy Phong Vĩnh Kỳ đang nhìn mình với ánh mắt đằng đằng sát khí, hận chỉ không thể giết cô ả ngay lập tức.

Phong Vĩnh Kỳ tức giận nói với quản lí Lê đang đứng nghiêm nghị bên cạnh:

" Quản lí Lê, mau thông nói với giám đốc quản lí đuổi việc cô ta ngay lập tức. Còn nữa, thông báo với tất cả các công ty. Từ nay về sau, công ty nào dám mướn cô ta làm việc chính là đối đầu với Phong Thị ta "

" Dạ "

" Phong tổng, tôi xin lỗi, tôi sai rổi. Xin ngài đừng làm như vậy "

Ả ta tuy nói mình sai nhưng thật sự không cam lòng, không biết mình sai chỗ nào. Luôn miệng vang xin Phong Vĩnh Kỳ

Lâm Mẫn Nhi lúc này cảm thấy hả dạ hơn trước. Đem hộp cơm để vào tay Phong Vĩnh Kỳ rồi nói:

" Thôi, em về nhà đây "

Rồi cô quay người bước đi, tiến về phía cánh cửa. Anh nhanh chóng đưa hộp cơm cho quản lí Lê cầm rồi đuổi theo cô. Chỉ còn vài bước nữa là tới nhưng cô lại bị anh nắm chắt lấy tay, hỏi:

" Em không ở lại đây sao? "

" Ở đây để làm gì? "

" Chơi với anh "

Nói rồi, anh nhanh chóng bế cô lên. Bây giờ cô đang nằm gọn trong lòng của anh.

Bế cô tiến đến thang máy. Quản lí Lê định vào theo nhưng anh đã kêu quản lí Lê đi chuyến sau.

Trong thang máy, anh bỏ cô đứng xuống. Ép cô vào tường thang máy. Hai tay vịnh lấy tường không cho cô trốn. Anh từ từ hạ giọng nói:

" Có phải lúc nãy em ghen nên muốn về phải không? "

" Ai nói với anh là em ghen "

" Không phải vậy sao. Vậy vì sao em lại về? "

" Vì.... vì em còn việc khác phải làm "

Cô ấp úng một lát

" Nói dối "

Anh vừa nói xong, thang máy liền một tiếng " ding ". Anh nhanh chóng bế cô đến phòng của mình.

Vừa vào đến phòng, anh đặt cô xuống chiếc ghế dài, để cô nằm xuống. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài ra, để bên trên tay vịn của ghế. Anh nắm chặt hai tay không cho cô kháng cự, từ từ cúi thấp người xuống cô. Anh nhẹ nhàng chiếm lấy đôi môi của cô. Đúng như anh dự đoán, cô kháng cự. Cô quay mặt qua chỗ khác để không cho anh hôn mình. Anh hỏi cô: " Bây giờ ở đây không có ai. Em có thể nói, lúc nãy là em ghen đúng không? "

" Em đã nói là không rồi mà "

" Em đúng là.... "

Nói rồi, anh tiếp tục hôn cô tới tấp. Anh chợt dừng lại một lát nói tiếp:

" Hay em muốn tôi ăn em ngay tại đây "

" Không muốn "

Cô cứng miệng nói

" Được rồi "

Nói rồi, một tay anh ôm chặt lấy eo của cô, tay còn lại nắm lấy đôi nhỏ nhắn của cô. Còn lôi thì liên tục chiếm lấy môi cô.

Buông eo cô, đôi tay tinh nghịch của anh nhanh chóng gỡ hết nút trên áo của cô. Bàn tay lì lơm của anh lại sờ mó lung tung trên người cô làm cô run lên. Bỗng, cô cắn nhẹ vào môi anh làm nó chảy máu. Anh dừng hôn cô, nói:

" Hôm nay em gan thật đó. Dám cắn anh "

" Là anh ép em mà "

" Được thôi. Vậy nói là em ghen đi, anh sẽ dừng lại " " Không "

Vẫn là câu trả lời này, khiến anh thật sự không muốn kiềm chế bản thân nữa. Anh luồn tay vào sau lưng cô, gỡ chiếc dây áo trong của cô. Sắp gỡ được nó thì bên ngoài có tiếng gõ cửa làm anh dừng lại. Anh kéo coi ngồi dậy, giúp coi cài lại nút áo rồi nói:

" Ai? "

" Phong tổng, tôi có thể vào không? "

Tiếng của quản lí Lê vọng vào

" Vào đi "

Bước vào, tay quản lí Lê vẫn cầm hộp cơm lúc nãy anh đưa. Anh ta đưa hộp cơm cho Phong Vĩnh Kỳ, anh kêu anh ta đặt hộp cơm trên bàn. Cô thắt mắc nên hỏi:

" Sao anh không ăn? "

" Tối nay anh phải ở lại xử lí việc. Hộp cơm này tối anh sẽ ăn. Bây giờ anh sẽ đưa em đi ăn "

" Ở đâu? "

" Bí mật "

Nói rồi, anh nắm lấy tay cô đi xuống dưới. Mọi ánh mắt của nhân viên đều dồn vào cô. Trong lòng họ luôn nghĩ: sau này phải tiếp đãi tử tế với cô ta.

Anh đi lấy xe đưa cô đi ăn món cô thích nhất. Vừa vào đến quán, cô vui mừng gọi món. Cứ như cả chục năm không được ăn nó. Anh nghĩ cô ngày càng giống trẻ con.

Sau khi ăn xong, cô ngủ quên trên xe. Anh đưa cô trở về Phong gia. Bế cô trên tay rồi đặt cô lên giường ngủ. Cẩn thận đắp chăn cho cô rồi quay lại công ty. Khi cô thức dậy cũng đã gần trưa, thấy mình nằm trong phòng biết là Phong Vĩnh Kỳ đã đưa mình về nên cô đi xuống tìm dì Hoa. Nhờ dì dạy cô nấu một vài món ăn mà anh thích. Thấy vậy, dì Hoa cười nói với cô:

" Thiếu phu nhân ngày càng ra dáng một người vợ "

" Dì cứ chọc con. Phụ nữ nếu không biết nấu ăn thì thật sự rất vô dụng. Sau này con sẽ nấu cho anh ấy ăn. "

Dì Hoa tận tình chỉ dạy cô làm những món mà Phong Vĩnh Kỳ thích. Bây giờ cô mới ngầm hiểu được câu nói mà mẹ Liễu lúc trước hay nói với cô:

Con đường đi đến trái tim đàn ông là con đường dạ dày.

- -----------

Hè đến rồi! Các bạn có đi du lịch chơi không? Cmt cho mình biết nha ❤

Chương 37: Osaka

Tối đó khi anh từ công ty trở về. Cảm thấy thật sự rất mệt mỏi nên lên thẳng trên phòng nghỉ ngơi. Vừa vào tới phòng đã thấy cô ngồi đọc sách. Vì đã gần khuya nhưng thấy cô vẫn chưa ngủ nên anh đi thật chậm, không ra tiếng bước về phía cô. Anh cởi chiếc áo khoác mình đang mặc, khoác lên người cô làm cô xoay ra xem là ai. Khi thấy anh đã về, cô đứng dậy khỏi chiếc ghế rồi nói:

" Anh về rồi, đã ăn gì chưa? "

" Anh đã ăn món cơm lúc sáng em làm rồi. "

" Sao giờ này lại không chịu đi ngủ? Đợi anh sao? "

Anh dừng một lát rồi nói tiếp

" Ừm. Thôi, anh mau thay quần áo nghỉ ngơi đi. Bây giờ anh cũng đã mệt rồi. Em ngủ trước đây "

Nói rồi, cô tiến đến bên giường, đắp kín mền rồi ngủ

Sáng hôm sau khi cô thức dậy liền vội chạy ngay xuống nhà dưới để ăn sáng. Đúng lúc anh chưa đi làm nên xem như cũng có người vừa ăn, vừa trò chuyện với mình. Nhớ lại mấy hôm trước mẹ Liễu rủ cả hai cùng đi du lịch nên cô hỏi anh:

" Vĩnh Kỳ, ba mẹ em muốn hai chúng ta cùng đi du lịch với họ. Anh có đi được không? "

" Anh xin lỗi. Do công việc gần đây đột nhiên nhiều hơn nên chắc là anh không đi được rồi "

" Thôi, không sao đâu. Anh ăn nhanh đi còn đi làm nữa "

" Anh đi đây, tạm biệt bảo bối "

" Tạm biệt "

Khi anh đã dần đi khỏi, cô tỏ vẻ mặt ủ rủ. Cô nhanh chóng gọi điện ngay về Lâm gia. Đúng lúc, bác quản gia đi ngang nên nghe máy:

" Alo, bác quản gia, có mẹ cháu ở đó không ạ? "

" Là tiểu thư à. Phu nhân đang ngồi kế bên đây ạ "

" Phiền bác chuyển máy giúp cháu "

" Dạ được "

Bác quản gia cung kính nói với Lâm Mẫn Nhi. Bác nói với mẹ Liễu là cô tìm bà nên bà nhanh chóng nghe điện thoại:

" Mẹ nghe đây. Tìm mẹ có chuyện gì? "

" Mẹ à, mẹ nói lần này đi du lịch. Chúng ta sẽ đi đâu? "

" Nhật Bản. Mùa này có rất nhiều hoa anh đào "

" Vậy khi nào đi? "

" Ngày mai "

" Dạ, vậy con lên thu xếp quần áo "

Nố rồi, cô tắt máy, chạy thẳng lên phòng thu xếp quần áo vào vali. Tối đó, khi anh về nhà đã thấy trong phòng có hai chiếc vali đang được đặt kế tủ quần áo nên anh hỏi cô: " Ngày mai em đi à? "

" Dạ "

" Đi đâu vậy? "

" Nhật Bản "

" Xin lỗi em, bảo bối. Không thể đi chơi cùng em "

" Gì chứ. Chúng ta còn nhiều lần khác nữa mà. Thôi em phải ngủ sớm, nếu không sẽ sáng mai mắt em sẽ giống như gấu trúc vậy "

Nói rồi, cô ngủ một giấc đến sáng. Sáng hôm sau, ba Lâm và mẹ Liễu đưa xe đến tận Phong gia để đón cô. Anh giúp cô đem vali để vào xe. Không thấy sự chuẩn bị của Phong Vĩnh Kỳ nên ba Lâm hỏi anh:

" Con không đi à? "

" Dạ không. Vì công ty còn rất nhiều việc cần con giải quyết "

Anh tỏ vẻ tiếc nuối

" Thôi ba đi đây. Có lẽ sắp trể chuyến bay rồi "

" Dạ "

Nói rồi, bác tài xế đạp nhanh gas đưa cả nhà họ đến sân bay. Khi đã lên máy bay, mẹ Liễu thấy cô không được vui, vẻ mặt không chứa đựng sự hân hoan nên hỏi cô:

" Sao vậy? Vĩnh Kỳ không đi cùng nên không vui à? "

" Dạ không. Chỉ là lâu quá chưa đến Nhật Bản nên không biết sẽ ăn món gì đầu tiên "Thật chất là cô không muốn ai biết bản thân mình đang rất nhớ anh

Khi máy bay vừa hạ cánh, cô cứ như là một người khác vậy. Lúc nào cũng ăn, ăn và ăn thôi. Mẹ Liễu thấy cô như vậy thật sự không biết là cô đang vui hay đang buồn nữa. Có lúc cô nói với bà: buồn là cô ăn, nhưng vui cô cũng ăn. Thật sự bà cũng không hiểu nỗi đứa con gái này của mình

Sau khi đến khách sạn, cô được ba Lâm và mẹ Liễu đưa đến một nơi mà lúc trước cả hai từng gặp nhau chính là Osaka. Ở đây, vẻ đẹp vẫn không hề thay đổi. Chỉ có con người đã thay đổi. Lúc mới quen nhau, cả hai chỉ học cùng trường. Ba Lâm học lớn hơn mẹ Liễu của cô. Nhưng nhờ việc trường tổ chức đến đây nên họ đã gặo nhau.

Cô còn nghe mẹ Liễu kể, có lần bà đang đi trên đường thì bị một kẻ lấy mất ví tiền. Hại bà phải chạy muốn mất mạng để giành lại ví tiền. Nhưng tên lấy ví của bà đang chạy quẹo vào một con hẻm. Bà cũng nhanh chóng chạy vào đó. Ba vô cùng ngạc nhiên khi thấy ba Lâm của cô hạ gục tên trộm ví một cách dễ dàng. Từ đó, họ quen biết nhau và cả trường ai cũng biết đến chuyện tình cảm của họ.

Khi bà vừa kể xong đã thấy Lâm Mẫn Nhi ngủ gục. Bà liền lay cô dậy và cùng trở về khách sạn nghỉ ngơi

Hôm sau, vào khoảng 9 giờ cô rời khỏi khách sạn để ngắm hoa anh đào. Trong lúc ngắm, cô bất giác lấy điện thoại gọi ngay cho anh và nói

" Em đang ngắm hoa anh đào. Ở đây rất đẹp và em cũng rất muốn vừa hôn anh,vừa ngắm "

" Anh cũng rất nhớ em. Cũng muốn hôn và ngắm hoa anh đào cùng em "

Anh ở đầu dây bên kia trả lời

" Chỉ tiếc là không vừa được hôn anh,vừa ngắm hoa anh đào được "

Cô ủ rủ nói

" Cũng đúng, không hôn được thì phải làm sao bây giờ? Hay em xoay người ra sau đi "

Cô nghe lời anh, xoay người ra sau thì thấy anh đang tắt điệm thoại bỏ vào túi. Những cánh hoa anh đào cứ rơi như chào đón anh đã đến.

Cô ngạc nhiên vô cùng. Anh đi đến bên cô, cô như không tin vào mắt mình, hỏi

" Anh nói công ty còn công việc mà. Tại sao lại ở đây? "

" Anh tạm bỏ qua công việc. Đi chơi với bảo bối là quan trọng nhất "

" Miệng lưỡi anh ngọt thật đó "

Nói rồi, cô nhón chân lên hôn lên bờ môi của anh. Anh thật sự rất ngạc nhiên vì từ trước đến giờ đều do anh chủ động. Không ngờ hôm nay cô lại chủ động hôn mình

" Em hư thật đó, bảo bối "

Nói rồi, anh cũng không buông tha cho cô. Ôm chặt lấy eo cô rồi hôn, mặc kệ bao nhiêu người ở đó ngắm hoa anh đào cũng thấy ghen tị với hai người họ

- -------------

Hôm qua do chuyến du lịch của mình gặp một số trục trặc nên phải đến 1h sáng mình mới đến được khách sạn. Cả đêm hôm qua mình đã thức để viết hoàn thành chap này. Mong các bạn đừng hối mình ra chap nhanh nhá. Lúc đến khách sạn thật sự rất mệ nhưng vẫn phải cố viết cho xong chap. Yêu các bạn 😙❤

* Lưu ý: mình nói vậy để các bạn hiểu và biết về mình một chút chứ hoàn toàn không có ý gì khác

Chương 38: Tha lỗi

Xin lỗi vì đã lâu rồi mà vẫn chưa ra chap mới. Do mình mới trở về từ tối qua nên rất mệt. Mong mọi người tha lỗi và đừng trách mình 🙇🙇🙇

- -------------

Vậy là đã 1 tuần họ vui chơi tại Osaka. Cũng đã đến lúc về lại Trung Quốc và bắt tay với công việc. Thời gian một tuần sau mà nhanh quá, Lâm Mẫn Nhi vẫn cảm thấy chơi chưa đủ liền đòi Phong Vĩnh Kỳ lần sau đưa đi chơi tiếp và anh đã đồng ý.

Tại sân bay, do có công việc đột xuất tại công ty nên ba Lâm cùng mẹ Liễu đã về lại Trung Quốc trước 3 ngày. Bây giờ sân bay chỉ còn có cô và anh nắm chặt tay cùng đẩy hành lý.

Máy bay vừa hạ cánh xuống Trung Quốc, Lâm Mẫn Nhi lập tức trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người. Phong Vĩnh Kỳ cảm thấy cực kì khó chịu vì người mình yêu bị tất cả mọi người nhìn. Cô cảm thấy khát nước nên anh đã nhanh chóng đi mya nước cho cô uống

Bỗng nhiên có một anh chàng người nước ngoài đi đến nói chuyện với cô. Tuy anh ta là người nước ngoài nhưng tiếng Trung Quốc của anh ta lại rất tốt. Anh ta đi đến cùng với cầm chiếc điện thoại trên tay, nói:

" Tiểu thư cô đi một mình à? "

" À, không. Tôi đi cùng với chồng sắp cưới. Anh ấy đi mua nước cho tôi rồi "

Cô ngại ngùng nói

" Cô còn trẻ vậy đã sắp lấy chồng rồi sau. Hay bây giờ anh ấy không ở đây, cô cho tôi số điện thoại của cô. Sau này chúng ta sẽ liên lạc "

Khi anh chàng ngoại quốc nói xong, một bàn tay to lớn bỗng choàng qua eo, ôm lấy cô. Cô ngạc nhiên nhìn lên thì thấy anh đã mua nước về. Anh kéo sát eo cô vào người mình, nói:

" Xin lỗi, cô ấy rất ngại giao tiếp với người ngoài. Nhưng tôi lại không ngại. Hay tôi cho anh số điện thoại của tôi "

Anh bình tĩnh nói

" Thật xin lỗi đã làm phiền "

Anh chàng ngoại quốc nhanh chóng rời khỏi với vẻ mặt thất vọng

Sau khi anh ta đi, anh thì vẫn ôm chặt lấy eo của cô, cô nói

" Anh ta đã đi rồi anh mau buông eo em ra đi "

" Anh mà không đến sớm thì suýt chút nữa đã có tình địch. Nơi này thật nguy hiểm vì anh thấy hiện tại có rất nhiều kẻ muốn làm tình địch với anh. Chúng ta mau rời khỏi đây thôi. "

Nói rồi, anh đưa chai nước mới mua, tháo chai nước ra cho cô uống rồi lấy điện thoại bấm một dãy số, gọi điển cho trợ lí Lê đưa xe đến đón

Khi đã trở về Phong gia, dì Hoa nhanh chóng ra đón cô và anh. Dì kéo vali lên phòng giúp cô.

Tối đó, cô gọi điện hẹn Trần Băng đi chơi. Vì sợ anh lo nên cô đã nói là về nhà ba mẹ. Vừa gặp Trần Băng, cô đã tặng cho Trần Băng rất nhiều quà mà cô đã mua được tại Nhật Bản. Cả hai cùng nhau vào quán bar chơi một lúc rồi về. Khi cả hai đang uống rượu thì có hai người lạ, ngồi xuống ghế hai người đang ngồi. Cả hai tên đều là đàn ông, trên tay bọn họ đều có hình xăm. Họ muốn rủ hai người đi chơi nhưng bị từ chối. Lâm Mẫn Nhi cùng với Trần Băng định rời khỏi nhưng lại bị một trong hai tên chặn lại. Một tên nắm chặt lấy cổ tay của Lâm Mẫn Nhi làm cho cổ tay của cô bầm tím hết cả lên. Trần Băng thì bị tên kia nắm lấy tay lôi đi

Ở cửa ra vào, đột nhiên Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn xuất hiện. Tất cả khách tại quán bar đều nhanh chóng rời khỏi. Khi nhìn thấy tên kia định lấy tay đánh Lâm Mẫn Nhi thì Phong Vĩnh Kỳ nhanh chóng bắt lấy tay của hắn. Anh giận dữ cầm cầm chặt lấy tay của hắn khiến cho tất cả mọi người đều nghe một tiếng " rắc " làm cho hắn ta chỉ biết la hét

Còn về Phó Vũ Hàn, anh cũng ra tay giống với Phong Vĩnh Kỳ. Sau đó, Phó Vũ Hàn cho đàn em canh gát ngoài quán bar, không cho ai vào. Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn dìu Lâm Mẫn Nhi và Trần Băng ra xe. Cả hai người đều kêu hai cô ngồi đợi trong xe. Tuyệt đối không được rời khỏi xe.

Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn trở vào trong quán bar. Hai tên lúc nãy bị người của Phó Vũ Hàn bắt quỳ xuống, giữ lấy tay. Nhìn hai tên đó rất thảm thương.

Phó Vũ Hàn ngồi xuống hỏi hai tên đó:

" Là ai đã sai hai ngươi? "

Hai tên kia kín miệng không chịu nói, chỉ cầu xin hai người tha mạng. Phong Vĩnh Kỳ tức giận nói:

" Tha mạng cho hai người. Khi nhìn thấy vết bầm trên tay của Mẫn Nhi là do người làm thì cho dù các người có chết mười lần cũng không đủ. "

Anh tức giận nói rồi bỏ đi ra ngoài. Phó Vũ Hàn quay lưng đi, nói với thuộc hạ:

" Bắt hai tên đó chết một cách đau khổ nhất "

Rồi anh cùng Phong Vĩnh Kỳ từ từ trở lại xe. Trên đường đi, Phó Vũ Hàn hỏi Phong Vĩnh Kỳ:

" Cậu không định kêu tôi nương tay với hai tên đó sau? "

End of dialog window.

" Đối với những người đã làm Mẫn Nhi bị thương thì bọn chúng không đáng phải sống. Cho dù động đến một sợi tóc của cô ấy cũng không được "

Anh vừa đi vừa nói

Sau khi trở lại xe, Lâm Mẫn Nhi và Trần Băng bị hai anh la một trận lôi đình. Cả hai cô im lặng không nói gì, chủ biết gục đầu nghe hai anh la. Phong Vĩnh Kỳ hỏi

" Sau lại không im lặng không nói gì? "

" Vì những gì anh la đều đúng. Em xin lỗi, là em sai rồi. Sau này sẽ không trốn đi chơi nữa "

" Em cũng vậy, Vũ Hàn. Là lần này em sai rồi, em xin lỗi "

" Thôi được rồi, lần này anh tha lỗi cho em. Nhưng lần sau tuyệt đối không được vào những chỗ như quán bar nữa "

Phó Vũ Hàn nói

" Vĩnh Kỳ, Vũ Hàn cũng đã tha lỗi cho Trần Băng rồi. Không lẽ anh cũng nhỏ mọn, không tha lỗi cho em sao? "

Cô lay lay thay của anh, nói

" Không "

Anh bình tĩnh nói với giọng đầy lạnh lùng

- ---------

Tại một căn biệt thự, một người đàn ông trên người có đầy hình xăm. Đi đến bên một chiếc ghế. Hắn ta lễ phép nói với người đang ngồi trên ghế:

" Hàn tiểu thư, người tôi sai đi hại Trần Băng tiểu thư đã bị Phó thiếu khử rồi. Bây giờ phải làm sao? "

" Đúng là vô dụng. Một con đàn bà cũng làm không được. Mau biến đi "

Cô ta tức giận nói

Tên kia lập tức bỏ đi. Người ngồi trên ghế đó chính là Hàn Minh Thư. Cô ta nghĩ

" Phó Vũ Hàn, cho dù tôi không có được anh. Tôi cũng sẽ không cho anh hạnh phúc với Trần Băng đâu "

Chương 39: Anh... Anh là đang ăn hiếp em có đúng không?

Sau khi được Phó Vũ Hàn đưa về Phong gia. Phong Vĩnh Kỳ luôn tỏ vẻ lạnh lùng với Lâm Mẫn Nhi. Dì Hoa cảm thấy kì lạ nên hỏi cô:

" Thiếu phu nhân đã xảy ra chuyện gì? "

" Không có gì. Dì đi nghỉ ngơi sớm đi "

Trở lên phòng, Phong Vĩnh Kỳ tức giận không thèm quan tâm đến cô. Còn cô thì chỉ biết lủi thủi phía sau anh.

" Vĩnh Kỳ, đừng giận em nữa. Em xin lỗi mà "

Đáp lại câu trả lời của cô là sự im lặng của anh. Cô nói tiếp:

" Nếu như anh giận em như vậy. Vậy tối nay em sẽ dọn xuống ngủ chung với dì Hoa. "

Nói rồi, cô đem gối nằm của mình xuống. Vừa quay đi thì nghe anh nói:

" Qua đây "

" Hả? "

" Anh kêu em qua đây "

Cô đi đến chỗ anh ngồi, đứng im tại đó. Anh thấy vậy nên nói:

" Ngồi xuống đi. Anh bôi thuốc cho em "

Nói rồi, anh lấy lọ thuốc rồi mở nắp ra bôi cho cô. Anh nhẹ nhàng bôi thuốc lên những chỗ tay cô bị bầm tím

" Lần này coi như là một bài học cho em. Tuyệt đối không có lần sau "

" Em biết rồi. Vẫn là anh tốt với em nhất "

" Mau thay đồ đi ngủ đi. Còn gối của em thì để lên giường. Không cần dọn xuống ngủ cùng dì Hoa. Tối nay phải ngủ cùng với anh "

" Dạ "

Cô ngoan ngoãn nghe theo lời anh.

Còn về Trần Băng, đêm nay cô không trở về Trần gia. Phó Vũ Hàn đã gọi điện nói với Trần Kiên, đêm nay cô sẽ ngủ lại nhà anh.

Vào phòng của anh, do lúc nãy tại quán bar bị tên kia lôi đi nên cô đã bị trặc chân. Cô lên được đến phòng cũng là do anh bế lên. Anh đặt cô ngồi lên ghế, nhanh chóng ngồi xuống đất xoa bóp chân cho cô.
Có lẽ do anh xoa bóp rất dễ chịu nên cô đã ngủ quên trên ghế. Anh nhanh chóng đi thay đồ. Anh thay giúp cô một bộ đồ ngủ, vì sợ làm cô tỉnh giấc nên nhẹ nhàng bế cô lên giường. Đêm đó, cô ngủ trong vòng tay ấm áp của anh.

Sáng hôm sau, một tiếng hét thất thanh tại Phó gia. Nói chính xác hơn là giọng của Trần Băng. Cô ôm lấy chăn che trước ngực, nói với Phó Vũ Hàn:

" Tại sau em lại ngủ ở đây? "

" Em không ngủ ở đây thì ngủ ở đâu "

" Không phải, ý em.... ý em là tại sao chúng ta lại ngủ cùng với nhau? "

" Sau này chúng ta cũng ngủ cùng với nhau thôi. Chi bằng để chúng ta ngủ cùng nhau trước. Đợi khi em gả cho anh thì thấy lâu quá "

" Ai nói, ai nói sau này em sẽ gả cho anh? "

" Em không gả cho anh thì anh sẽ gả cho em. Với lại, cơ thể em, chưa có chỗ nào là tối qua anh chưa chạm qua. Đến cả số đo anh cũng đã biết "

Anh từ từ đưa sát mặt lại gần cô, nói với giọng ma quái

" Anh... anh là đang ăn hiếp em có đúng không? "

" Làm gì có. Anh yêu em đến vậy, sao có thể ăn hiếp em "

" Quần áo anh đã kêu quản gia chuẩn bị cho em rồi. Em mau thay đồ đi "

Anh nói tiếp

End of dialog window.

Cô nhanh chóng cầm lấy đồ để sẵn ngay trước mắt, chạy thẳng vào phòng tắm. Còn anh thì nằm đó cười sung sướng.

Sau khi thay đồ xong, anh đưa cô xuống ăn sáng. Đang ăn thì anh nghe người làm báo là có khách. Anh đưa Trần Băng trở lại phòng ngủ nghỉ ngơi rồi quay xuống xem là ai. Thì ra là Hàn Minh Thư. Cô ta đến với trên tay cầm một bức thư mời.

Trần Băng do cảm thấy buồn chán và cũng có phần muốn biết người khách lúc nãy là ai nên cô đã đi xuống xem. Không ngờ, lúc cô xuống, cô nhìn thấy Hàn Minh Thư đang ngồi trên đùi của anh. Cô cảm thấy rất tức giận nên đã quay trở lại phòng, xem như lúc nãy mình không nhìn thấy gì. Nhưng càng nhắm mắt quên đi cảnh lúc nãy, cô lại càng suy nghĩ đến những cảnh khác giữa Hàn Minh Thư và anh làm cho cô không thể chịu được.

Sau khi Hàn Minh Thư về, anh quay trở lại phòng. Thấy cô ngồi quay lưng lại cửa, luôn nhìn về phía cửa sổ. Anh đi nhẹ nhàng đi ôm lấy cô trong vòng tay. Nghĩ đến cảnh lúc nãy anh ôm ấp người phụ nữ khác làm cho cô cảm thấy khó chịu liền đẩy tay anh ra. Anh cảm thấy kì lạ nên hỏi cô:

" Em sao vậy? "

" Không sao "

" Anh làm gì cho em giận à? "

" Anh còn nói nữa. Lúc nãy em tận mắt nhìn thấy anh ôm ấp cô ta "

" À, là em đang ghen à? "

Anh cười rồi nói

" Phải, là em đàn ghen. Ai lại muốn người đàn ông mình yêu ôm người phụ nữ khác chứ "

" Anh không có ôm cô ta "

" Nhưng chính mắt em nhìn thấy. Thôi em không muốn cãi với anh nữa. Em muốn về Trần gia "

" Băng Nhi, nghe anh nói đã..... "

" Em không muốn nghe "

Cô lấy tay bịt chặt hai tai của mình. Mắt nhắm chặt lại.

Thấy cô đang ghen nên không tin tưởng mình. Anh biết cho dù anh có nỗi đến đâu cô cũng không tin nên đành dùng hành động để chứng minh. Anh lấy tay cầm lấy vai của cô làm cô giật mình. Kéo vai cô đến bên mình, mạnh báo chiếm lấy đôi môi của cô. Cô lấy tay đẩy người anh ra nhưng không thành công. Anh đè cô xuống giường. Cô lấy tay vừa đẩy, vừa đánh nhẹ vào người anh. Cuối cùng tay cô lại bị anh nắm chặt lấy không cho cử động.

Cô đành thuận theo ý anh. Ôm lấy người anh ôm hôn trả. Anh ôm hôn cô quyết liệt, cho đến khi anh nghe được tiếng gõ cửa bên ngoài mới dừng lại. Là quản gia nói với anh, Phong Vĩnh Kỳ mời anh và cô tối nay đến nhà hàng ăn. Anh lập tức cho người báo tin đồng ý với Phong Vĩnh Kỳ rồi đưa cô trở về Trần gia. Anh hẹn cô tối nay 7 giờ anh sẽ qua đón.

Trước khi vào nhà, anh còn tặng cho cô một nụ hôn tạm biệt trên môi khiến mặt cô đỏ bừng lên

Chương 40: Không tha thứ cho bản thân mình

Tối đó đúng 7 giờ, anh chạy xe đến đón cô. Vừa chạy đến trước cửa nhà hàng đã thấy Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi. Có lẽ hai người họ cũng vừa mới đến. Sau khi đậu xe tại bãi giữ xe, cả hai cặp đôi này đều hạnh phúc nắm tay bước vào bên trong.

Lúc Lâm Mẫn Nhi và Trần Băng vào nhà vệ sinh thì người phục vụ đến hỏi món. Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn đành gọi món giúp hai cô. Khi gọi món giúp hai người xong, Phó Vũ Hàn nhớ đến một việc nên hỏi Phong Vĩnh Kỳ:

" Cậu có nhận được thư mời cho buổi đấu giá do Hàn Minh Thư mời không? "

" Có "

Phong Vĩnh Kỳ vốn tiết kiệm lời nói nên trả lời ngắn gọn

" Sao vậy, có chuyện gì sao? "

" Không có gì, chỉ là cảm thấy lạ. Lúc trước cô ta vốn chẳng mấy nổi tiếng. Nhưng mấy năm gần đây, danh tiếng ngày càng nhiều người biết đến. Tôi đang nghi phía sau cô ta có người đang chống lưng. Với lại, việc hôm qua, tuy hai tên kia không khai gì nhưng theo người của tôi điều tra. Họ nói mục tiêu của hai tên đó không phải là Mẫn Nhi, mà là Băng Nhi. Cho nên.... "

Phó Vũ Hàn tay chống cằm, nói

" Cho nên, cậu nghĩ nhất quyết không được để bọn chúng làm hại đến Băng Nhi của cậu "

Phong Vĩnh Kỳ lấy tay gõ gõ xuống mặt bàn, mặt vẫn không hề ngước lên, nói

" Đúng vậy. Tôi muốn vạch trần kẻ đã chống lưng cho cô ta. Cũng khiến cho cô ta mãi mãi thân bại danh liệt. Nhưng có điều bây giờ không phải lúc "

" Theo như những gì từ nãy đến giờ cậu nói thì kẻ chống lưng cho cô ta cũng là cũng không phải dễ giải quyết. Thế lực hiện tại của Phó gia cậu. Tôi nghĩ trong vòng một tháng sẽ biết kẻ đứng sau đó là ai. Nhưng tôi cũng muốn giúp cậu, vì kẻ đứng sau cô ta không biết đã vô tình làm hại đến Mẫn Nhi

" Cảm ơn cậu "

Nghe Phong Vĩnh Kỳ muốn giúp đỡ mình. Phó Vũ Hàn cảm thấy chuyện này sớm sẽ được giải quyết sớm

Từ xa Trần Băng và Lâm Mẫn Nhi đi đến. Thấy hai người họ nói chuyện vui vẻ nên Lâm Mẫn Nhi hỏi:

" Hai người nói gì mà vui vậy? "

" Không có gì. Anh đã gọi món ăn cho em rồi "

Thấy cô có vẻ nghi ngờ nên anh nói

" Cảm ơn anh "

" Băng Nhi, ngày mai có một bữa tiệc. Là buổi đấu giá, em có muốn đi cùng anh không? "

Phó Vũ Hàn thấy Trần Băng vừa ngồi xuống ghế nên hỏi

" Ngày mai thì không được rồi. Ngày mai em phải đi công việc rồi. Em xin lỗi nha "

" Không sao. Anh cũng đã gọi món ăn cho em rồi. Lát họ sẽ đem đến "

" Cảm ơn anh nha "

Lát sau, người phục vụ hai tay mang đến hai dĩa món ăn. Cả hai cô mắt sáng rực lên. Lâm Mẫn Nhi xoay qua nói với Phong Vĩnh Kỳ: " Ngày mai anh đi về thăm ba mẹ với em được không? "

" Được "

" Vậy còn buổi đấu giá "

Phó Vũ Hàn ngạc nhiên hỏi Phong Vĩnh Kỳ

" Chỉ là một buổi đấu giá. Không đi cũng không sao. Quan trọng là Mẫn Nhi vui là được "

Anh vừa nâng cằm cô lên nói

" Đấu giá? "

Trần Băng thắc mắc hỏi anh

" Hàn Minh Thư hôm qua đến mời đi buổi đấu gia. Anh định đưa em đi nhưng ngày mai em lại không đi được "

Phó Vũ Hàn xoay qua nói với Trần Băng

" Hàn Minh Thư. Cô ta là người lần trước làm cậu hiểu lầm Vũ Hàn đúng không? "

Nghe Phó Vũ Hàn nói vậy, Lâm Mẫn Nhi nhìn Trần Băng nói

" Ừ "

" Vũ Hàn, ngày mai tôi khuyên cậu không cần đi buổi đấu giá đó " " Tại sao? "

Phó Vũ Hàn và Trần Băng đồng thanh hỏi Lâm Mẫn Nhi. Cô nói với vẻ mặt nghiêm túc:

" Không biết cô ta còn bày trò gì. Tốt nhất là đừng đi "

" Mẫn Nhi, Vũ Hàn anh ấy cũng không phải là con nít. Anh ấy biết khi gặp nguy hiểm sẽ làm gì mà. Em nói có đúng không? "

Nghe Lâm Mẫn Nhi nói, Trần Băng bật cười rồi nói. Phó Vũ Hàn nhìn Trần Băng cười

Sau khi ăn xong, Phong Vĩnh Kỳ đưa Lâm Mẫn Nhi trở về Phong gia. Từ lúc trở về đến giờ anh không hề lên tiếng

Khi lên đến phòng ngủ, cảm thấy anh có chút kì lạ nên cô hỏi:

" Sao từ lúc về đến giờ anh không nói gì? "

" Anh là đang cảm thấy ghen "

" Ghen? Với ai? "

" Vũ Hàn. Sao đột nhiên em lại quan tâm cậu ta đến vậy "

" Ôi trời. "

Cô đi đến ôm anh từ phía sau rồi nói tiếp

" Em chỉ là có dự cảm không tốt. Em không muốn sau khi Vũ Hàn đi buổi đấu giá đó. Trần Băng lại xảy ra chuyện "

" Em là quá đa nghi rồi đó "

" Em nói thật. Anh không tin thì thôi "

Nói rồi, cô giận anh. Nằm xuống giương, đắp kín chăn từ đầu đến chân. Thấy vậy, anh mỉm cười rồi lật chăn ra nói với cô:

" Bảo bối, giận anh sao? Không phải là anh không tin em. Mà là em nên biết Vũ Hàn không phải là người dễ để người khác lợi dụng. Em cũng đừng dợ việc Hàn Minh Thư lợi dụng cậu ấy để hại Trần Băng.

Bây giờ anh chỉ lo có người hại đến em thôi. Vì em là cả thế giới của anh. Nếu em xảy ra chuyện gì, anh sẽ không tha thứ cho bản thân mình đâu "

Cô nhìn vào mắt anh, nói:

" Anh là đang bày tỏ với em sao? "

" Phải "

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau