BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chuộc lỗi

Cô cứ đi qua đi lại mãi. Lâu lâu lại nhìn lên đồng hồ. Thoáng chốc đã gần 10 giờ đêm. Lòng cô lo lắng không nguôi, nhưng lại cố trấn an bản thân mình. Đang định gọi điện cho anh thì cô và dì Hoa nghe tiếng kèn xe. Biết là anh đã về nên dì Hoa nhanh chóng chạy ra mở cửa. Dì Hoa và Phó Vũ Hàn cả hai dìu anh vào nhà. Do uống rất nhiều rượu nên anh đã rất say và bước đi không vững, lảo đảo. Cô thấy vậy liền chạy nhanh ra đỡ anh.

Phó Vũ Hàn lúc này buông tay ra khỏi vai anh và nói với Lâm Mẫn Nhi

" Cậu ấy hôm nay có lẽ không được vui. Uống hết chai này đến chai khác nên thành ra như vậy.

Thôi, cũng khuya rồi. Tôi về trước đây. Mẫn Nhi, cô nhớ chăm sóc cho cậu ấy. "

" Cảm ơn anh, Vũ Hàn. Làm phiền anh rồi "

Nghe Phó Vũ Hàn nói vậy, Lâm Mẫn Nhi quay qua cười với anh rồi nói. Khi Phó Vũ Hàn về, cô cùng dì Hoa đưa anh lên phòng. Cô nhờ dì Hoa làm cho anh một ly nước để giải rượu:

" Dì Hoa, làm phiền dì xuống dưới làm cho anh ấy một ly nước giải rượu "

" Dạ "

Dì Hoa cung kính nghe theo lời cô. Khi dì Hoa đem nước lên. Cô để ly nước xuống bàn rồi nói với dì

" Cũng đã khuya lắm rồi, dì về phòng nghỉ ngơi đi. Cứ để con chăm sóc anh ấy "

" Nhưng mà... "

" Dì đừng lo. Cho anh ấy uống nó xong, con sẽ đi ngủ ngay thôi "

" Dạ "

Khi dì Hoa trở về phòng. Trong phòng, cô vẫn còn rất lo cho anh. Cô cởi chiếc áo ngoài của anh ra rồi đỡ anh ngồi dậy. Cô không biết làm sao để cho anh uống nước giải rượu. Đành tự mình nhấp một ngụm nước rồi đút cho anh bằng môi.

Sau khi đút cho anh xong, mặt cô bỗng đỏ bừng lên. Cô bước xuống phía cuối giường, cởi đôi giày anh ra. Vì sợ anh lạnh nên cô lấy chăn đắp lại cho anh.

Do rất mệt vì thức khuya đợi anh nên cô đã ngủ quên ở dưới giường. Cô ngồi bên cạnh, nhưng tay cô vẫn nắm chặt tay anh

Sáng hôm sau, khi anh thức dậy. Anh cảm thấy đầu rất đau, có lẽ là do đêm qua uống nhiều rượu. Khi anh định đi xuống ăn sáng thì thấy cô ngủ dưới giường. Bây giờ anh mới để ý đến tay cô luôn nắm lấy tay mình.

Vì sợ làm cô thức giấc nên anh đã nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, đắp chăn cho cô rồi đặt lên trán cô một nụ hôn thật ngọt ngào.

Anh đi xuống nhà ăn sáng. Vừa kéo ghế ngồi, dì Hoa tay cầm dĩa thức ăn, nở nụ cười hiền hậu với anh. Dì nói:

" Thiếu gia, Thiếu phu nhân không xuống sao? "

" Cô ấy còn đang ngủ say, tôi không muốn đánh thức cô ấy "

" Ah đúng rồi dì Hoa. Hôm qua tôi có đi uống rượu, là Vũ Hàn đã đưa tôi về đúng không? "

Anh nói tiếp

" Dạ, là Phó thiếu gia đã đưa cậu về. Còn Thiếu phu nhân đã thức cả đêm để chăm sóc cậu "

" Ừm "

Câu trả lời của anh nghe có vẻ rất nhẹ nhàng. Nhưng thật chất anh cảm thấy rất có lỗi. Anh cảm thấy mình đã sai vì đã để cô thức cả đêm để chăm sóc mình. Anh đã gọi điện cho trợ lí Lê, nói là hôm nay anh không đến công ty. Anh muốn dành cả ngày hôm nay ở nhà với cô để chuộc lại lỗi hôm qua.Anh đã dặn dì Hoa khi nào cô thức thì làm những món ăn thật bổ cho cô.

Khi cô thức dậy, những tia nắng chiếu vào cô như muốn nói với cô một ngày mới lại đến. Cô nhanh chóng thay đồ và vệ sinh cá nhân. Nhanh chóng bước xuống dưới ăn sáng. Khi cô đang ăn, anh ở phía sau cô từ từ bước đến. Anh nhẹ nhàng khom người hôn lên má cô làm cô giật mình. Cô lấy tay che đôi má anh vừa mới hôn và hỏi:

" Nè, anh làm gì vậy? "

" Cảm ơn em cả đêm qua đã thức chăm sóc tôi "

" Mà hôm nay anh không đi làm à? "

Cô vừa nói, vừa gắp thức ăn bỏ vào miệng.

" Hôm nay tôi muốn ở nhà với em để chuộc lại lỗi lầm ngày hôm qua "

" Vậy anh định chuộc lỗi như thế nào? "

" Đưa em đi mua sắm "

" Thật sao? "

Nghe hai từ " mua sắm ". Cô nhanh chóng bỏ đũa xuống. Miệng cười tươi với anh

" Thật "

" Còn nữa. Gia đình Phó gia có mở một khách sạn. Sắp tới, tại khách sạn đó có một bữa tiệc. Hôm đó tôi sẽ dẫn em theo "

" Được. Vậy Phong tổng. Bây giờ chúng ta đi được chưa? Tôi rất nóng lòng rồi đây "

" Đi thôi " Vừa vào đến khu mua sắm. Trên tay cô đã cầm cả một núi túi mua sắm. Đi ngang qua một chỗ bán quần áo. Cô đã bị nó hút vào bởi những bộ trang phục ở đây rất đẹp. Nhân viên cửa hàng đưa cô xem rất nhiều trang phục. Nhưng cô cảm thấy rất ưng ý với một bộ trang phục. Đó là một chiếc váy màu đen ôm sát cơ thể cô. Cùng với cổ áo có hình chữ V, làm cô khoe được vòng 1 tuyệt mỹ của mình.

Từ nãy đến giờ, đồ của cô toàn bộ do anh thanh toán. Cô cảm thấy như mắc nợ anh nên khi chọn trang phục này, cô đã lấy tiền ra trả. Nhưng khi cô định lấy tiền thì anh đã đưa thẻ V.I.P Hoàng Kim cho người nhân viên để họ thanh toán. Thấy vậy, cô liền xoay qua nói với anh:

" Bộ này cứ để tôi trả. Anh trả mãi cho tôi, làm tôi cảm thấy bản thân mình sau này sẽ mắc nợ anh "

" Sau này, thẻ của tôi em cứ xài. Đồ của tôi em cứ mặc. Giường của tôi em cứ ngủ. Còn nếu như em cảm thấy vẫn còn mắc nợ. Vậy em chỉ cần trả bằng thân thể của mình là được "

Nói rồi, mặt cô đỏ hết lên. Cuối mặt xuống nói với giọng ngượng ngùng

" Lưu manh "

Sau khi mua sắm thỏa thích, anh đưa cô đến nhà hàng Ý. Khi cả hai ăn xong, cô đã gọi thêm món kem để ăn trán miệng. Lúc cô đang chăm chú ăn món kem, anh đột nhiên hỏi:

" Mẫn Nhi, ngoài mua sắm ra em còn thích gì nữa không? "

Anh lấy tay chống cằm, gương mặt nhìn cô thích thú hỏi

" Có, ngoài mua sắm tôi còn thích túi xách mới, giày mới, nước hoa mới, xe mới,.... còn nhiều lắm "

" Em đúng là tham thật "

Nghe cô nói xong, anh ngạc nhiên và bật cười, nói

" Đó không gọi là tham, mà là mơ ước của tôi. Hiểu chưa? "

" Ăn nhanh đi. Chúng ta còn trở về Phong gia. Hôm nay ba trở về "

" Được "

Sau khi cô ăn xong và cả hai cùng trở về Phong gia. Lúc này Phong Nhất Thiên đang ngồi trong nhà. Khi thấy Lâm Mẫn Nhi về, ông hối hả chạy ra đón cô. Ông nói với cô:

" Mẫn Nhi, ba đã nghe Vĩnh Kỳ nói về việc con bị Tiểu Vân hãm hại. Phong gia ta thật có lỗi với con "

Khi nói, ông cúi mặt xuống, khuôn mặt áy náy

" Ba, chuyện này không liên quan đến ba. Chính con cũng có một phần lỗi ở đó. Ba vừa về cũng đã mệt rồi, lên phòng nghỉ ngơi chút đi "

" Thôi được rồi, Vĩnh Kỳ ba có nghe nói vài ngày nữa khách sạn của Phó gia có mở tiệc

Hôm đó hai đứa đi dự tiệc nha "

" Dạ "

Cả hai đồng thanh trả lời

Chương 32: Hung bạo chiếm đoạt

Lưu ý: có cảnh 18+

Đợi chờ bấy lâu, cuối cùng cũng đã đến ngày khách sạn Phó gia mở tiệc

Tối đó, cô mặc bộ trang phục màu đen lần trước đi mua cùng anh. Còn anh thì mặt một bộ comple màu đen.

Đến khách sạn, anh từ từ đi về phía cửa xe của cô, mở cửa cho cô xuống rồi nắm lấy tay cô bước vào trong.

Vào trong khách sạn, Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ chính là trung tâm của mọi ánh mắt. Hầu như ai cũng nhìn hai người họ. Thấy hai người đã đến, Phó Vũ Hàn nắm lấy tay Trần Băng đi đến.

Tối đó, Phó Vũ Hàn mặc một bộ comple màu trắng. Còn Trần Bằng lại khoác trên người một chiếc váy ôm sát cơ thể màu vàng kim. Trần Băng cùng Lâm Mẫn Nhi vui vẻ nói chuyện. Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn thì nói chuyện về công việc

Cả hai đang nói chuyện thì người phục vụ đem rượu đến. Hai cô gái từ tốn lấy rượu rồi cảm ơn người phục vụ. Lúc thấy Lâm Mẫn Nhi vừa nhấp chuyện rượu vào miệng thì Phong Vĩnh Kỳ lại nhắc nhở:

" Đừng uống nhiều quá. Nếu say thì tôi không đưa em về đâu "

" Tôi có thể nhờ Trần Băng đưa về giúp mà "

Nói rồi, cô mỉm cười nhìn anh

" Tôi có chuẩn bị sẵn phòng dành riêng cho hai người. Cần thì đêm nay không cần về Phong gia "

" Mẫn Nhi, lại đây mình có chuyện muốn nói "

Trần Băng cắt ngang lời Phó Vũ Hàn rồi nắm lấy tay Lâm Mẫn Nhi ra nói chuyện. Cô nói nhỏ vào tai Lâm Mẫn Nhi

" Mẫn Nhi, mình nghe Vũ Hàn nói Phương Nguyên là con trai duy nhất của Phương thị. Tối nay có mời anh ta nữa "

" Thật sao? "

Nghe vậy, vẻ mặt cô rất háo hức

" Xem cậu kìa. Đúng là con gái lúc yêu một người. Nhưng mà... "

Trần Băng ngập ngừng nói

" Còn chuyện gì nữa à? "

" Cậu có cảm thấy bản thân có lỗi với Phong Vĩnh Kỳ không? "

" Chuyện này mình cũng không biết "

Vừa nói, cả hai cô gái nghe tiếng mấy cô gái kia sì xào. Quay lại xem có chuyện gì. Hai người thấy một người đàn ông mặc một bộ vest bảnh bao chẳng kém gì hai người đàn ông của họ. Nhưng xét về khí chất, người này không bằng Phong Vĩnh Kỳ.

Phương Nguyên từ trên xe bước xuống. Trên mặt lạnh của anh từ từ nở nụ cười với những người xung quanh. Anh tiến lại Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn, lịch sự chào hỏi:

" Phó tổng, Phong tổng. Hai người khỏe chứ? "

" Cảm ơn cậu. Chúng tôi khỏe. Cậu đi một mình sao? "

Phó Vũ Hàn lịch sự chào lại

" Tôi đi một mình. Còn hai người? "

" Chúng tôi đi cùng vợ tương lai "

Giọng nói lạnh lẽo của Phong Vĩnh Kỳ vang lên " Đến giờ bữa tiệc bắt đầu rồi. Tôi đi chuẩn bị chút đã. Lát gặp lại hai người sau "

Phó Vũ Hàn kéo vạt áo xem đồng hồ rồi nói

Khi bữa tiệc bắt đầu, Phó Vũ Hàn lên trên sân khấu đứng giới thiệu, phía dưới là tiếng bao nhiêu tiếng của các thiếu nữ trầm trồ. Họ ước gì người đứng trên sân khấu ấy sẽ là chồng tương lai của họ. Nhưng họ lại không ngờ anh là hoa đã có chủ.

Lúc anh mời Phong Vĩnh Kỳ lên sân khấu phát biểu đôi lời. Vì cảm thấy bữa tiệc có vẻ buồn chán nên Lâm Mẫn Nhi đã lấy một ly rượu trên bàn và tiến về chiếc xích đu được đặt ở sân khách sạn.

Khi cô vừa định ngồi xuống thì Phương Nguyên tiến đến bên cô. Cô vui vẻ nói chuyện với anh:

" Học trưởng, không ngờ anh cũng ở đây? "

" Vì anh biết em sẽ đến nên anh đến "

Nghe anh nói vậy,trong lòng trở nên vui lạ thường. Cảm giác có một tia hy vọng nào đó ngày càng gần với mình

Bỗng nhiên cô cảm thấy chân của mình rất đau, khong đứng vững liền ngã vào lòng anh. Cô không ngờ những hành động của mình tất cả đều bị Phong Vĩnh Kỳ nhìn thấy. Thấy vậy, Phương Nguyên lo lắng đỡ lấy cô, hỏi:

" Em không sao chứ? "

" Không sao, chỉ là đứng hơi lâu nên chứng có chút tê và đau thôi "

" Anh đưa em đến ghế ngồi "

" Dạ "

Nói rồi, anh dìu cô đến ghế ngồi rồi hỏi cô:

" Em bị đau chân nào vậy? "

" Là chân bên này "
Cô vừa nói, tay cô chỉ vào chân trái của mình.

Anh từ tốn khom người xuống tháo đôi giày cao gót cô đang mang rồi xoa bóp chân cho cô. Lát sau, khi thấy cô đã có phần đỡ hơn, anh hỏi:

" Đã đỡ hơn lúc nãy chưa? "

" Đỡ nhiều rồi. Cảm ơn anh "

" Không có gì "

Nói rồi, cô định đứng dậy cảm ơn anh thêm lần nữa thì bị vấp ngã ôm anh vào lòng. Phong Vĩnh Kỳ lúc này cứ nghĩ cô ôm Phương Nguyên nên anh rất tức giận. Nhưng anh vẫn không xuất hiện, anh muốn xem chuyện gì sẽ tiếp tục.

Thấy chân cô đã có phần đỡ hơn nhưng vẫn không đứng vững. Phương Nguyên bế cô lên làm cô ngạc nhiên. Cô nói có phần bất ngờ và cũng sợ Phong Vĩnh Kỳ nhìn thấy, cô sợ anh hiểu lầm mình:

" Học trưởng, anh bỏ em xuống đi. Em thật sự không sao mà "

Phương Nguyên không trả lời. Anh bế cô đi thẳng. Cảm thấy cơn tức giận không thể kiềm chế được nữa. Phong Vĩnh Kỳ đi đến đứng trước mặt Phương Nguyên và nói với giọng tức giận:

" Buông vợ tôi xuống? "

Nghe vậy, Phương Nguyên buông cô xuống. Cô chưa kịp đứng vững nhưng cố giải thích với Phong Vĩnh Kỳ:

" Anh... anh đừng hiểu lầm. Là chân tôi bị thương nên là... "

Cô chưa kịp nói hết câu đã bị anh nắm chặt lấy cổ tay kéo đi.

Vì bị tay anh nắm chặt nên cô cảm thấy tay mình rất đau. Cô càng níu người lại, anh càng đi nhanh hơn làm chân bị đau hơn lúc nãy. Lúc này, cô vì không chịu được nên nói:

" Phong Vĩnh Kỳ anh làm tay và chân của tôi rất đau đó "

Nghe vậy, cô dừng lại rồi bế cô lên. Anh đưa cô đến căn phong VIP được Phó Vũ Hàn dành riêng cho hai người.

Vào đến phòng, anh thẩy cô lên giường rồi khóa cửa phòng lại. Cô lúc này tức giận quát:

" Nè, anh bị điên hay sao? "

" Phải, tôi bị điên rồi. Là em làm tôi điên đó "

Anh khòm sát người vào mặt cô, nói. Cô lùi mình về phía sau nói:

" Anh... anh muốn làm gì? "

" Em nên nhớ bây giờ em là vợ tương lai của tôi. Tôi muốn làm gì là chuyện của tôi. Em không có tư cách phản đối "

Nói rồi, anh tháo chiếc cravate trên áo xuống. Buộc tay cô vào cạnh giường rồi mạnh bạo xé chiếc váy cô đang mặc trên người.

Chiếc váy cô mặc bị xé để lộ cặp đùi trắng nõn của mình. Anh lấy tay mình từ từ vuốt cặp đùi đẹp đẽ của cô. Anh chòm người liếm nhẹ chiếc tai của cô làm người cô tê nhẹ lên. Thấy vậy, anh cười nhếch mép nói:

" Em xem cơ thể em thật nhạy cảm

Tôi chỉ chạm nhẹ mà đã vậy rồi "

Chương 33: Hạnh phúc được đền đáp

Chú ý: có cảnh 18+

Nước mắt cô lúc này không kiềm được mà rơi lã chả. Cô nói với giọng vang xin anh:

" Anh mau tránh ra. Tôi không muốn "

" Dù muốn hay không, em vẫn mãi mãi là của Phong Vĩnh Kỳ tôi. "

" Những ngày tháng qua, em không cảm nhận được tình cảm mà tôi đã dành cho em hay sao "

Anh nói tiếp với giọng tràn đầy sự thất vọng

" Cho dù anh có làm gì. Người mà tôi yêu chỉ có Phương Nguyên thôi "

Nghe cô nói vậy, sự phẫn nộ trong lòng, không thể kiểm soát được lí trí của mình nên lạnh lùng nói:

" Nếu em đã nói vậy, tôi sẽ cho em thấy giữa tôi và tên Phương Nguyên kia. Ai là người yêu em nhất "

Nói rồi, anh thô bạo xé lấy phần trên váy của cô làm để lộ chiếc áo lót màu đen, anh hôn lấy khe ngực quyến rũ của cô. Rồi từ từ chiếm lấy cơ thể của cô.

Tiếng rên rỉ của cô tối đó làm cho anh cảm giác có phần sung sướng

Sau khi chiếm lấy được cơ thể của cô. Do không chịu được chịu sự trừng phạt đau đớn của anh nên cô đã ngất đi. Trong lúc cô ngất, anh thấy dưới chiếc nền giường trắng là những giọt đào màu đỏ thắm thấm lên. Biết cô vẫn còn là xử nữ, trong lòng anh có phần vui sướng những cũng cảm thấy áy náy. Nhưng anh vẫn không hối hận với hành động của mình.

- -

Sáng hôm sau, khi cô thức dậy. Cảm thấy cơ thể mệt lả. Không thể ngồi dậy được. Tối qua là ngày mà cô cảm thấy đáng sợ nhất. Cô ước gì những chuyện xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ.

Nhớ đến tối qua mình nằm dưới thân anh rên rỉ. Cô thật sự không muốn nhớ đến nó. Nhưng cứ nhắm mắt lại, những hình ảnh cùng với sự đau đớn tối qua cô chịu được cứ như nước lũ tràn về.

Trong lúc cô đang mãi không muốn nhớ về những chuyện đêm qua thì Phong Vĩnh Kỳ từ ngoài bước vào phòng, trên tay cầm đồ ăn. Sáng hôm nay, anh gắng dậy thật sớm để mua đồ ăn sáng cho cô. Anh vui vẻ bước đến bên cô, đặt đồ ăn lên bàn rồi lấy tay ôm choàng lấy cô.

Anh nhắm chặt hai mắt lại, giọng nói muốn cô tha lỗi cho những chuyện anh làm tối qua:

" Mẫn Nhi, tôi xin lỗi. Là hôm qua tôi nhất thời nóng giận nên mới làm vậy với em. Tôi biết em rất giận tôi. Bản thân tôi cũng cảm thấy giận chính mình. Tôi không hiểu sao mỗi lần thấy em ở bên cạnh nam nhân khác. Tôi thật sự không thể kiềm chế được bản thân mình. Tất cả những chuyện tôi làm là vì tôi quá yêu em.

Tôi không muốn mình đánh mất em như 6 năm trước. Mẫn Nhi, xin em hãy chấp nhận lấy tôi. Vì em tôi có thể làm tất cả. Vì em, tôi tình nguyện thay đổi bản thân mình. Em muốn gì, tôi cũng sẽ chiều theo ý em. Cho dù em muốn mạng sống của tôi, tôi cũng bằng lòng cho em. Chỉ xin em đừng rời xa tôi "

Nghe được những lời này của anh. Cô không biết tại sao bản thân lại không thể kiềm chế được nước mắt mà cứ khóc.
Lúc đầu, cô cũng giận anh. Giận vì đã đối xử với cô như vậy. Giận vì đã làm cô tổn thương. Nhưng bây giờ cô mới biết những việc anh làm là vì muốn tốt cho cô. Hơn nữa, những việc anh làm là vì em thật sự, thật sự rất yêu cô.

Thật ra, những ngày tháng sống ở Phong gia. Cô cũng đã thấy được anh yêu mình đến dường nào. Là do đêm qua, một phần do hoản sợ, một phần do muốn chọc giận anh nên mới nói người mà bản thân mình yêu nhất là Phương Nguyên. Tối qua, là ngày mà cô định thổ lộ tình cảm của mình cho anh. Nhưng lại bị anh chiếm lấy một cách hung bạo nên cô đành im lặng

Nghe được tiếng cô khóc, anh vỗi vã lấy tay lau đi hàng nước mắt của cô. Nghĩ là cô vẫn còn giận mình nên anh nói:

" Đừng giận nữa. Nếu em không muốn gặp thì tôi đi ngay đây. Đồ ăn tôi để ngay bàn "

Nói rồi, gương mặt buồn bã của anh quay đi. Cô nhanh tay nắm lấy tay giữ anh lại. Anh ngạc nhiên với hành động của cô. Cô lên tiếng:

" Anh... anh quay lại đi. Tôi có chuyện muốn nói với anh "

Cô ấp úng nói

Anh đi đến bên cô, ngồi xuống ngay bên cạnh.

" Những ngày ở Phong gia. Tôi đã thấy được tình cảm anh dành cho tôi. Tôi cũng vậy, tôi... tôi cũng yêu anh "

Anh không tin những gì tai mình nghe được, ngạc nhiên nói:

" Em nói lại lần nữa "

" Tôi yêu anh " " Nói lại lần nữa "

" Lâm Mẫn Nhi yêu Phong Vĩnh Kỳ. Lâm Mẫn Nhi yêu Phong Vĩnh Kỳ. Lâm Mẫn Nhi yêu Phong Vĩnh Kỳ.

Em nói vậy, đã được chưa? "

Hét cố gắng hét thật to

" Tôi cũng yêu em "

Anh nhẹ nhàng nói rồi đặt nụ hôn hạnh phúc lên môi cô. Nhưng rồi nghĩ lại,anh chợt dừng nụ hôn cho cô rồi hỏi:

" Tại sao tối qua lại nói yêu Phương Nguyên nhất? "

" Là vì muốn chọc tức anh "

" Em đúng là tiểu yêu tình. Em là đang quyến rũ tôi "

" Là đang cố tình "

" Nhưng mà... "

Cô ngừng lại một lát rồi nói tiếp

" Lúc nãy anh nói 6 năm trước. Rốt cuộc là như thế nào? "

Anh ngập ngừng nói:

" Thật ra, lúc anh 16 tuổi, năm đó em được 14 tuổi, chúng ta đã được hứa hôn với nhau. Có một ngày, khi hai chúng ta đang đi chơi thì em nhìn thấy một chú chó con. Lúc đó do em mãi mê đuổi theo nó nên đã bị một chiếc xe đụng trúng. Là anh không bảo vệ tốt cho em nên khiến em bị mất trí nhớ. "

" Chuyện đã qua rồi. Tuy bấy giờ những kí ức ngày xưa em không nhớ nữa nhưng anh có thể cho em những kí ức tốt đẹp hơn.

Lúc trước là em bướng bỉnh, có lúc lại làm anh buồn. Nhưng bây giờ em sẽ cố gặng làm thật tốt bổn phận của một " Phong phu nhân " "

Cô ôm lấy anh, nhẹ nhàng nói

Chương 34: Du lịch

" Nhưng mà... "

Cô ngừng lại một lát rồi nói tiếp

" Lúc nãy anh nói 6 năm trước. Rốt cuộc là như thế nào? "

Anh ngập ngừng nói:

" Thật ra, lúc anh 16 tuổi, năm đó em được 14 tuổi, chúng ta đã được hứa hôn với nhau. Có một ngày, khi hai chúng ta đang đi chơi thì em nhìn thấy một chú chó con. Lúc đó do em mãi mê đuổi theo nó nên đã bị một chiếc xe đụng trúng. Là anh không bảo vệ tốt cho em nên khiến em bị mất trí nhớ. "

" Chuyện đã qua rồi. Tuy bấy giờ những kí ức ngày xưa em không nhớ nữa nhưng anh có thể cho em những kí ức tốt đẹp hơn.

Lúc trước là em bướng bỉnh, có lúc lại làm anh buồn. Nhưng bây giờ em sẽ cố gặng làm thật tốt bổn phận của một " Phong phu nhân " "

Cô ôm lấy anh, nhẹ nhàng nói

" Tối qua em đã mệt rồi, em nghỉ ngơi đi. Anh đến công ty xử lí ít việc. Nếu em muốn đi dạo thì cứ gọi cho anh. Anh sẽ kêu trợ lí Lê đưa em đi. Anh đi đây "

Nói rồi, anh lấy tay ôm sau đầu cô rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.

Khi anh đi ra đại sảnh của khách sạn, anh nói với quản lí của khách sạn:

" Chiếu cố Lâm tiểu thư "

" Dạ "

Sau khi cô rời khỏi khách sạn. Vì thấy nhớ ba Lâm,mẹ Liễu nên cô đã bắt gọi taxi. Vừa định gọi điện taxi thì nhận được cuộc gọi của Trần Băng. Biết được Lâm Mẫn Nhi nhớ nhà nên cô đã chạy xe đến khách sạn để đón Lâm Mẫn Nhi.

Trên đường về nhà, Lâm Mẫn Nhi không ngừng cười làm cho Trần Băng cảm thấy có phần khó hiểu:

" Mẫn Nhi, cậu bị gì mà cười từ lúc lên xe đến giờ vậy? "

" À à... không có gì "

" À mà sao đêm qua lúc tàn tiệc, mình đi tìm cậu nhưng chỉ thấy mỗi Phương Nguyên. Anh ta nói Phong Vĩnh Kỳ đã đưa cậu đi. Tối qua rốt cuộc hai người đã đi đâu và làm gì vậy? "

" Trần Băng tiểu thư, từ bao giờ cậu đã làm quản lí của mình? "

" Không nói sao? "

Lâm Mẫn Nhi im lặng nhưng Trần Băng cảm thấy cô rất mờ ám. Trong lúc vô tình, cô nhìn thấy phía cổ của Lâm Mẫn Nhi có vết hôn vẫn còn đỏ. Trần Băng lúc đầu cứ nghĩ là do Lâm Mẫn Nhi bị trúng vật gì đó nên quan tâm hỏi:

" Mẫn Nhi, cổ của cậu bị cái gì mà đỏ lên vây? Hình dạng giống như dấu môi ấy, không lẽ đêm qua hai người...? "

Đáp lại câu hỏi của Trần Băng là sự im lặng, Lâm Mãn Nhi quay mặt qua Trần Băng cười hạnh phúc

" Không phải chứ, là thật à "Lâm Mẫn Nhi lúc này gật đầu

Lâm Mẫn Nhi kể lại lúc anh nắm tay rồi kéo cô vào phòng cho Trần Băng nghe. Trần Băng lúc này cũng cười mờ ám.

Đến trước cổng nhà Lâm gia, Lâm Mẫn Nhi đứng bấm chuông rồi hỏi Trần Băng còn ngồi trong xe:

" Cậu không vào trong à? "

" Mình có hẹn với Vũ Hàn rồi. Nên không vào cùng cậu được. Thôi mìn đi đây, tạm biệt "

" Tạm biệt, đi chơi vui vẻ "

Khi xe của Trần Băng bắt đầu lăn bánh chạy thẳng về phía trước. Bác quản gia đi từ từ đến mở cửa xem là ai. Ông bất ngờ vì Lâm Mẫn Nhi đã về thăm ông bà chủ. Bác định đi thông báo cho ông bà chủ biết nhưng bị cô ngăn lại, cô định làm cho ba mẹ mình bất ngờ.

Khi biết hai người đang ở thư phòng. Cô đi thật nhẹ, cô gắng không để nghe tiếng bước chân. Cô đứng bên ngoài phòng, định bước vào thì nghe tiếng hai người nói chuyện:

" Bà xã, anh xin em đấy. Đừng đi mà, đừng bỏ ba con anh "

" Không, em đã quyết định rồi "

Giọng nói nghiêm nghị có phần kiên quyết của mẹ Liễu vang lên. Bà đặt mạnh lên bàn một tờ giấy rồi nói

" Anh mau ghi lẹ vào tờ giấy. Em còn phải thu xếp quần áo nữa "

Cô đứng bên ngoài nghe được hai người họ nói chuyện nên nhanh chóng mở cửa ra ngăn cản họ lại:
" Ba, mẹ đừng li hôn "

Sự xuất hiện của cô làm cho hai ông bà bất ngờ. Cả hai thật bất ngờ vì sự xuất hiện đột ngột của cô. Cô chạy đến, không thèm nhìn tờ giấy. Nhanh tay xé lấy nó. Cô làm cho cả hai người ngạc nhiên. Mẹ Liễu ngạc nhiên với hành động của cô nên hỏi

" Mẫn Nhi, con bị gì vậy? "

" Ba mẹ không còn thương con nữa sao? Tại sao hai người lại muốn li hôn "

" Hả "

Cả hai đồng thanh nói

" Li hôn? Ai nói với con là ba mẹ li hôn? "

Ba Lâm lên tiếng

" Hai người còn định che dấu con đến bao giờ. Lúc nãy con đứng ở ngoài nghe mẹ kêu ba ghi giấy. Không phải li hôn thì là gì? "

" Là ta và bà ấy đang chơi cờ x,o "

" Vậy còn việc ba năn nỉ mẹ đừng rời đi? "

" Là mẹ con định đưa con và Vĩnh Kỳ đi du lịch hai tuần nhưng lại không đưa ta đi cùng nên ta năn nỉ cho ta đi theo nhưng mà ấy không chịu "

" Vậy mà con cứ tưởng... "

" Nha đầu ngốc này, làm gì có chuyện ta và mẹ con li hôn chứ "

" Sao lại chạy về đây? Là trốn về à? "

Mẹ Liễu vừa cười vừa nói:

" Là nhớ hai người nên về. Với lại con là đường đường chính chính về chứ không phải trốn "

" Vậy ở lại chơi đến tối rồi về. Sẵn tối nay con kêu Vĩnh Kỳ qua đây ăn cơm chung "

Mẹ Liễu lấy tay xoa đầu đứa con gái ngốc nghếch của mình rồi nói

Trong lúc này, ba Lâm của cô vẫn không ngừng năn nỉ mẹ Liễu xin đi chơi cùng. Sau bao nhiêu thời gian, cuối cùng mẹ Liễu cũng động lòng nên đồng ý cho ông đi theo. Cô thì thấy cảnh ấy nên cảm thấy buồn cười

- -----------

Xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ của mình. Do bị ốm nên mình phải nghĩ dưỡng

Chương 35: Tình nhân

Chiều đến, cô nhấc điện thoại trên bàn, bấm một dãy số điện cho ai đó. Gương mặt háo hức của cô làm cho ba Lâm mẹ Liễu đoán được phần nào. Điện thoại gọi nhưng vẫn chưa thấy ai trả lời. Cô định tắt đi thì nghe tiếng trả lời:

" Anh nghe đây, Mẫn Nhi "

" Ba mẹ kêu em gọi anh qua đây ăn cơm tối. Sao hả, có qua được không? "

" Là thành ý của ba mẹ, đương nhiên anh nhận. Nhưng nếu như ba mẹ không kêu em em có gọi cho anh không? "

" Ammmm.... không biết. Thôi, anh qua nhanh nha. Tạm biệt "

" Tạm biệt "

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, cô nhìn điện thoại rồi cười hạnh phúc. Thấy con gái ngốc của mình như vậy, hai ông bà cũng thấy vui. Khi anh đến Lâm gia, cô nhanh chóng chạy ra khoác tay anh cùng vào. Anh ngừng lại một lát để chào hỏi ba Lâm mẹ Liễu.

Vào bàn ăn, anh liên tục gắp thức ăn vào đầy chén của cô. Thấy vậy, mẹ Liễu nói:

" Mẫn Nhi, con chỉ mới đi có mấy tháng mà ta đã thấy con có vẻ tròn ra thì phải. Em nói có đúng không, ông xã "

Bà nhìn cô nói rồi quay sang nói với Lâm Nhất Thiên, cười trêu chọc cô

" Em nói phải "

" Là anh ấy ngày nào cũng bắt con phải ăn. Nếu như con ở đó một năm chỉ sợ khi về Lâm gia, hai người không nhận ra con "

Cô nói rồi nhìn anh với ánh mắt trách móc

" Anh chỉ là đang đánh dấu chủ quyền thôi. Với lại, vợ của anh, anh thấy đẹp là được "

Anh nói với giọng bá đạo

" Ai nói.... ai nói sẽ gả cho anh? "

Cô nhìn anh lắp bắp nói

" Lúc sáng là ai nói sẽ làm tốt bổn phận của Phong thiếu phu nhân. Hay là tối nay em tiếp tục gả cho anh "

Anh nhìn cô với ánh mắt quyến rũ, ghé người vào tai cô rồi nói với giọng đầy ma mị. Nghe vậy, mặt cô bắt đầu đỏ lên. Anh lúc này mới quay lại vị trí ban đầu, anh gắp thức ăn cho ba Lâm mẹ Liễu cùng ăn
Sau khi ăn xong, ba Lâm cho người mang một chai rượu vang đến để mọi người cùng hưởng thức. Anh không ngờ tửu lượng của cô lại kém như vậy. Chỉ mới uống được 3 ly đã say không biết trời trăng mấy nước gì rồi.

Thấy cô như vậy anh nhanh chóng xin phép được đưa cô trở về

Về đến nhà, anh nhanh chóng bế cô lên phòng. Cô cảm thấy khát nước nên nhờ anh đi lấy nước. Khi anh mang nước đến thì thấy cô mở cửa sổ ra ngoài. Anh nhanh chóng đặt ly nước xuống bàn rồi đi lại chổ cô, anh hỏi:

" Em định làm gì vậy? "

" Em chỉ muốn vào nhà vệ sinh rửa mặt nhưng cửa nhà vệ sinh lại không mở được "

" Mẫn Nhi, đây là cửa sổ ra ngoài. Anh đem nước đến rồi. Lại đó uống đi "

Thấy cô như vậy, anh dở khóc dở cười nói

Dìu cô ngồi xuống giường lấy nước cho cô uống rồi đặt cô nằm xuống. Anh lấy nước lau người cho cô rồi đắp chăn cho cô.

Sáng hôm sau cô thức dậy thấy mình đang nằm gọn trong lòng của anh. Cảm giác rất ấm áp. Cô ngồi dậy rồi bước vào nhà vệ sinh. Khi bước ra, cô đã thấy anh trên tay cầm quần áo chuẩn bị đến công ty. Trước khi vào thay quần áo, anh kêu cô ngồi đợi anh lát.

Sau khi thay quần áo xong, anh tiến lại phía cô đang ngồi trên giường đợi. Cô e ngại ngồi trên giường rồi hỏi anh:

" Thật ra thì.... đêm qua.... đêm qua em say có làm gì mất mặt không? "
" Tối qua sau, tối qua em nói muốn uống nước nên anh đi lấy nước cho em. Nào ngờ khi vừa bước vài thấy em mở cửa sổ nói muốn vào nhà vệ sinh rửa mặt cũng may lúc đó anh đã khóa cửa sổ lại "

Trong lúc kể cho cô nghe, anh vừa cười còn cô chỉ biết lấy tay che mặt, xấu hổ

" Nhưng mà, lúc đó nhìn em rất đáng yêu. Sau này em tuyệt đối không được uống rượu say trước mặt nhiều người. Anh không muốn em lộ vẻ đáng yêu đó cho người khác, ngoại trừ anh "

Anh ngừng lại rồi nói tiếp

Khi anh đi làm, cô đi xuống ăn sáng. Hôm nay, dì Hoa đặc biệt làm món cô thích nhất. Vừa đi xuống đã ngửi được hương thơm. Sau khi ăn xong, cô nhận được tin nhắn của Phong Vĩnh Kỳ: " Trưa nay em làm đồ ăn, mang đến công ty cho anh nha ❤ "

Cô liền nhanh chóng hỏi dì Hoa là anh thích ăn món gì. Khi biết anh rất thích món thịt kho. Cô đã nhờ dì Hoa cùng đi mua nguyên liệu rồi bắt dì Hoa nghỉ nửa ngày cho một mình cô trong bếp làm.

Trưa đó, khi cô một tay cầm hộp đồ ăn đến công ty anh. Đến công ty, cô vào đại sảnh và đi đến quầy tiếp tân. Cô tiếp tân nhìn cô từ trên xuống dưới, liếc mặt một cái rồi nói:

" Tiểu thư, cô muốn tìm ai? "

" Phong tổng "

" Cô có hẹn trước? "

" Cứ nói có Lâm tiểu thư là được "

" Tiểu thư, thật ngại khi phải nói thẳng. Nhìn cô, chắc là tình nhân của Phong tổng "

Nghe vậy, Lâm Mẫn Nhi tức giận nhưng cố gắng kiềm chế:

" Tình nhân. Có ý gì? "

" Nhìn thứ trên tay cô. Chắc có lẽ là đã chọc giận Phong tổng nên đến chuộc lỗi. Tôi nói cho cô biết, Phong tổng của chúng tôi có rất nhiều người phụ nữ theo đuổi. Cô sao, vẫn chưa đến lượt đâu "

Cô ta chỉ tay vào hộp đồ ăn Lâm Mẫn Nhi đang cầm trên tay rồi nói

" Cô nói cái gì vậy hả? "

Một giọng nói lạnh lùng từ phía sau cô ta vang lên. Cô ta quay lại thấy Phong Vĩnh Kỳ đang nhìn mình với ánh mắt đằng đằng sát khí, hận chỉ không thể giết cô ả ngay lập tức

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau