BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tiêu hủy vật chứng

Lâm Mẫn Nhi sau khi cho Phong Tiểu Vân nghe xong đoạn ghi, cô cười nhếch mép với cô ta, nói:

" Sau hả, cô thấy đoạn ghi âm này như thế nào? Nếu như tôi cho Phong Vĩnh Kỳ nghe nó. Cô nghĩ anh ấy sẽ xử cô ra sao?

" Cô.... "

" Tôi thế nào? Tôi đã cảnh cáo cô rồi. Đừng gây chuyện với tôi "

Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi quay người đi vào nhà. Lúc này, Phong Tiểu Vân thấy có một hòn đá dưới đất. Cô ta liền trợn mắt với Lâm Mẫn Nhi rồi cầm nó đánh vào đầu cô làm cô ngã xuống đất, máu chảy không ngừng. Sau khi đánh cô xong, cô ta liền cầm hòn đá lúc nãy liên tiếp đánh vào điện thoại của cô nhằm tiêu hủy vật chứng

Khi đã xử lí cô xong, cô ta trở lại lên phòng của mình như chưa từng xảy ra chuyện gì. Khi những người giúp việc của Phong gia ra vườn hoa để tưới nước thì phát hiện Lâm Mẫn Nhi nằm với vũng máu đang chảy rất nhiều. Họ sợ quá liền gọi xe cấp cứu và nhanh chóng gọi điện cho Phong Vĩnh Kỳ

Đang trong cuộc hợp, anh nhận được cuộc gọi của người giúp việc:

" Thiếu gia có chuyện rồi? "

" Lâm tiểu thư bị thương, đang ở trong phòng cấp cứu "

" Cái gì? Sau không gọi điện sớm cho tôi "

Nói rồi, anh bỏ cuộc hợp. Đạp ga thật nhanh chạy đến bệnh viện, trong lòng đầy lo lắng không nguôi

Đến bệnh viện, anh chạy thật nhanh vào bên phòng cấp cứu. Thấy có cô giúp việc ở nhà ngồi bên ghế. Anh chạy lại hỏi cô ta:
" Mẫn Nhi sao rồi? "

" Lâm tiểu thư đã ở trong phòng cấp cứu được 10 phút rồi thưa thiếu gia "

" Tại sao cô ấy lại bị như vậy? "

" Khi chúng tôi ra vườn tưới hoa thì đã thấy Lâm tiểu thư nằm ở đó, trên đầu chảy rất nhiều máu. Kế bên còn có chiếc điện thoại bị vỡ "

" Các người làm việc như vậy sao? "

" Thiếu gia, chúng tôi xin lỗi... "

Nói rồi, anh đưa tay ra. Cô giúp việc hiểu ý liền đưa điện thoại cho anh. Lúc này, bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra. Anh sốt ruột lại hỏi bác sĩ: " Bác sĩ, cô ấy không sao chứ? "

" Cô ấy bị mất nhiều máu nhưng cũng may là đưa đến kịp thời. Chúng tôi đã khâu vết thương lại rồi "

" Cảm ơn bác sĩ. Tôi vào thăm cô ấy được chứ? "

" Được "

Nói rồi, anh kêu người giúp việc về nhà làm tiếp công việc của mình. Anh đi vào trong thấy cô đang nằm yên, trên đầu có băng miếng khăn trắng. Anh ngồi kế bên giường cô, nắm lấy tay cô rồi nói

" Em hãy mau tỉnh lại và nói cho tôi biết ai đã làm em nghe nông nỗi này. Tôi nhất định sẽ khiến cho kẻ đó chết không được yên "

Khi anh vừa nói xong, tay cô bắt đầu cử động, mắt cô bắt đầu nháy. Sau khi cô mở mắt, cô lấy tay ôm đầu mình. Anh dìu cô ngồi dậy rồi hỏi cô:

" Em tỉnh rồi. Hãy mau nói cho tôi biết ai đã làm em thành ra như vậy? "

" Tôi không biết. Tôi đang đi dạo trong vườn hoa thì có người phía sau đánh vào đầu tôi. Mà tôi nhờ anh việc này? "

" Em hãy nói đi "

" Sửa điện thoại giúp tôi "

Chương 27: Ác giả, ác báo

Nghe cô nói vậy, anh đồng ý với yêu cầu của cô. Khi biết tin Lâm Mẫn Nhi bị thương. Phó Vũ Hàn cùng Trần Băng đến thăm cô. Trần Băng vì sợ Lâm Mẫn Nhi thèm nên đã đem thứ mà cô thích nhất là trà sửa. Lúc cả hai đang trò chuyện thì Phong Vĩnh Kỳ và Phó Vũ Hàn ra ngoài nói chuyện:

" Rốt cuộc thì cậu đã biết tại sao Mẫn Nhi bị thương chưa? "

Phó Vũ Hàn thiếu kì hỏi Phong Vĩnh Kỳ

" Tôi rất muốn biết kẻ nào đã đánh lén cô ấy. Ngoài ra, tôi còn nhờ cậu một chuyện "

" Nói đi "

" Sửa chiếc điện thoại này. Phục hồi lại dữ liệu trong này "

Nói rồi, Phong Vĩnh Kỳ lấy chiếc điện thoại trong túi áo ra đưa cho Phó Vũ Hàn. Phó Vũ Hàn tuy có chúy thiếu kì nhưng vẫn cầm chiếc điện thoại rồi bỏ vào túi

Đã được 3 ngày cô nằm viện. Cô cảm thấy cực kì buồn chán nên đã xin Phong Vĩnh Kỳ cho mình xuất viện. Chiều theo ý cô, cho cô xuất viện.

Đưa cô về Phong gia, anh dìu cô lên phòng rồi kêu người quản gia vào giới thiệu với cô:

" Mẫn Nhi, đây là dì Hoa, là quản gia ở đây. Lúc trước dì ấy có công việc về quê nên hai người chưa gặp nhau. Từ đây về sau, dì Hoa sẽ chăm sóc cho em những lúc tôi không có nhà "

Khi giới thiệu với cô xong, anh ôm lấy đầu và hôn lên trán cô, nói:

" Em nghĩ ngơi đi. Tôi trở về công ty xử lý chút việc "

" Được "

Nói rồi, anh bước ra ngoài rồi lái xe đến công ty. Cô nằm trên giường, dì Hoa bước đến bên cô, nở nụ cười hiền hậu:

" Thiếu phu nhân cần gì cứ nói với tôi "

" Dì Hoa, dì đừng gọi con là Thiếu phu nhân. "

" Dạ, không được. Nếu thiếu gia biết sẽ la tôi mất "

" Mà dì Hoa, dì làm ở đây được bao lâu rồi? "

" Từ lúc Thiếu gia còn rất nhỏ. Thiếu gia là do tôi chăm sóc từ nhỏ đến lớn "

" Nói vậy là dì hiểu tính cách của anh ta? "

" Dạ "

" Dì Hoa, dì có biết nấu món Quãng Đông không? "

" Tiểu thư muốn ăn gì? "

" Lúc trước mẹ hay làm món sủi cảo cho con. Bây giờ dì làm cho con ăn có được không? "

" Được. Tiểu thư cứ nằm đây đợi tôi. Khi làm xong tôi sẽ đem lên "

" Con muốn xuống dưới ăn "

" Dạ "

Dì Hoa cung kính nói rồi dìu cô xuống dưới. Sau khi làm xong món sủi cảo, dì Hoa đem đến cho cô. Chỉ ăn một miếng thôi mà cô đã khen hết lời. Thấy cô vui như vậy, dì Hoa cũng vui lây. Dì nói:

" Nhìn Thiếu phu nhân, tôi nhớ lúc Thiếu gia khoảng 16 tuổi. Thiếu gia có dẫn một vị tiểu thư về đây. Lúc đó, vị tiểu thư đó cũng hỏi tôi có biết làm món sủi cảo không và yêu cầu tôi làm cho cô ấy ăn. Khi ăn, cô ấy rất vui và luôn miệng khen món sủi cảo. Nhưng từ hôm đó đến bây giờ, tôi không thấy thiếu gia đưa cô ấy đến đây nữa "

Nói xong, dì Hoa ủ rũ cuối mặt xuống

Chiều đến, anh làm xong việc liền nhanh chóng trở về vì hiện tại anh rất nhớ cô. Vừa về đến nhà, dì Hoa nói cô vừa uống cốc sữa và vừa chợp mắt một lát. Nghe vậy, anh cảm thấy yên lòng. Sau khi Phong Vĩnh Kỳ ăn tối xong, anh quay trở lại phòng ngủ.

Khi anh vừa cởi áo khoác và cà vạt rồi tiến đến bên cạnh cô, lấy tay sờ những đường nét tuyệt mỹ trên gương mặt xinh đẹp của cô. Cô đang nằm thì nghe thấy tiếng động nên mở mắt. Nghĩ là mình đã đánh thức cô nên anh nói:

" Tôi đã đánh thức em sao? "

"Không, là do tôi ngủ suốt nên bây giờ không thể ngủ được nữa "

" Tôi đi thay đồ. Em có muốn ăn chút gì nữa không? "
" Không, tôi không cảm thấy đói "

" A mà tôi có việc muốn hỏi anh. Lúc trước anh có đưa một người khác vào biệt thự này đúng không? "

Khi anh định vào nhà tắm thì cô nói tiếp

" Sao em lại hỏi như vậy? "

" Tôi cảm thấy nơi này có chút quen thuộc. Giống như đã từng ở đây. Nhưng nhất thời không nhớ ra "

Thấy trí nhớ của cô có phần hồi phục, anh nghĩ

" Trí nhớ của em đã dần hồi phục rồi. Tôi sẽ giúp em nhớ lại tất cả "

Đã 2 ngày kể từ khi cô trở về biệt thự Phong gia. Chỉ mới 2 ngày nhưng cô lại cảm thấy mình ngày càng tăng cân. Ngày nào anh cũng ép cô bồi bổ cơ thể. Ở lại Phong gia cô chỉ sợ khi trở về Lâm gia sẽ không có ai nhận ra mình.

Trong lúc Phong Vĩnh Kỳ đang ép cô ăn thì Phong Nhất Thiên trở về. Ông không tin vào mắt mình vì ông đi công tác chưa đến một tháng cô đã tròn trịa ra hẳn. Nhìn lên đầu cô, anh thấy có băng một miếng băng trắng. Ông nhanh chóng lo lắng chạy lại hỏi cô và anh:

" Mẫn Nhi, đầu con bị gì vậy? "

" Dạ, con bất cẩn bị thương. Không sao đâu ba "

" Không sao là được rồi "

" Ba, công tác lần này có thuận lợi không? "

Anh muốn chuyển qua chuyện khác nên nói

" Rất tốt. Vĩnh Kỳ, lát nữa lên phòng ba có chuyện cần bàn bạc với con "

" Dạ "

Nói rồi, những nữ hầu đều đem đồ của ông lên phòng. Phong Vĩnh Kỳ đi theo ông lên phòng bàn chuyện. Vừa lên đến phòng, ông đã vội vàng hỏi anh:

" Tại sao Mẫn Nhi lại bị thương. Lúc nãy ba hỏi con bé nhưng có vẻ con bé đang che dấu một điều gì đó "

" Dạ, theo những nữ hầu ở đây nói thì họ nhìn thấy Mẫn Nhi nằm ngay chỗ hoa viên. Dưới đất có rất nhiều máu và kế bên có chiệc điện thoại như đã có người đụng tay vào. Con đã nhờ Vũ Hàn sửa chiếc điện thoại rồi "

" Tốt lắm. Nhưng con nhớ hãy chăm sóc tốt hơn cho con bé "

" Con biết rồi " Trong lúc nói chuyện, hai người họ không để ý toàn bộ cuộc trò chuyện đã bị Phong Tiểu Vân nghe được. Cô ta nghĩ trong lòng

" Diệt cỏ thì phải diệt tận gốc. Điện thoại của cô ta nếu như đến lúc sửa xong thì nhất định sẽ nói với mọi người mình là kẻ đã đánh cô ta bị thương.

Lâm Mẫn Nhi, tôi có món quà rất đặc biệt tặng cho cô. Hãy chờ đón món quà của tôi "

Nghĩ rồi, cô ta cười hiểm độc

Đã gần một tuần rồi nhưng Phong Vĩnh Kỳ không về nhà do công việc tại công ty quá bận. Anh nhận được cuộc gọi của dì Hoa nói là Lâm Mẫn Nhi bị sốt rất cao. Đã 3 ngày rồi cô ấy không ăn gì. Nghe tin, anh vội tạm dừng tất cả công việc để quay về nhà.

Vừa về đến nhà, dì Hoa chạy đến bên anh. Anh hỏi

" Ba tôi không có nhà sao? "

" Ông chủ đi nghỉ dưỡng tại suối nước nóng rồi thưa thiếu gia "

" Mẫn Nhi bây giờ sao rồi? "

" Thiếu phu nhân sốt rất cao, đã ba ngày nay không chịu ăn gì. Tôi mời bác sĩ đến nhưng Thiếu phu nhân không chịu "

Nghe dì Hoa nói vậy, anh nóng lòng chạy thẳng lên phòng xem cô như thế nào. Lên đến phòng, anh thấy cô bịt chăn từ đầu đến chân. Anh nói thế nào cô cũng không chịu mở chăn ra

" Mẫn Nhi! "

" Phong Vĩnh Kỳ, là anh à? "

Anh tiến lại gần cô. Nhưng bị cô ngăn lại

" Đừng lại gần tôi, bệnh tôi có thể lây đó. Tôi không muốn lây bệnh cho anh "

" Tôi sẽ gọi bác sĩ "

" Không được. Nhưng anh hãy gọi Phong Tiểu Vân qua đây giúp tôi "

" Để làm gì? "

" Tôi xin anh đấy. Hãy giúp tôi gọi Phong Tiểu Vân qua đây "

" Được "

Anh cảm thấy khó hiểu, anh không hiểu tại sao cô lại muốn gặp Phong Tiểu Vân.

Anh đứng trước phòng Phong Tiểu Vân và gõ cửa

" Cốc... cốc... cốc "

" Ai đó? "

" Là anh đây! "

Nghe tiếng Phong Vĩnh Kỳ, cô ta anh chóng chạy ra mở cửa

" Anh hai tìm em có việc gì? "

" Mẫn Nhi có việc nên nhờ anh qua đây gọi em. "

" 15" nữa em sẽ đến "

" Được "

Nói rồi, anh cô đóng cửa thật mạnh, gương mặt tỏ vẻ không vui. Nhưng rồi cô ta lại nhếch mép cười rồi nghĩ:

" Giờ thì đã biết hậu quả do dám đấu Phong Tiểu Vân này chưa. Đợi sau khi cô chết tôi sẽ thay cô chăm sóc tốt cho anh ấy "

Chương 28: Ác giả, ác báo (2)

Sau khi gọi Phong Tiểu Vân xong, anh nhanh chóng quay lại phòng. Cô nói với anh:

" Tôi đã gọi Tiểu Vân đến rồi "

" Cảm ơn anh! Nếu anh cảm thấy không phiền, xin anh hãy vào nhà tắm ở trong. Khi nào tôi gọi thì anh hãy ra đây "

" Em định làm gì hả? "

" Có lẽ đây là yêu cầu cuối cùng của tôi. Xin anh hãy làm theo "

Khi nghe cô nói vậy, anh cảm thấy rất nghi ngờ. Dự cảm có chuyện gì đó không hay

15" sau Phong Tiểu Vân đến. Cô ta nghênh mặt bước vào

" Hừ.. hừ.. "

" Lâm Mẫn Nhi, cô tỉnh lại đi "

" Cô đến rồi ư? "

" Thật ra tôi cũng chẳng muốn đến đây làm gì. Nhưng bây giờ tôi đến là để nố cho cô biết lí do tại sao cô sắp chết "

" Thì ra là cô đã hại tôi "

" Phải "

Trốn trong nhà tắm, anh không tin những gì mình vừa nghe được. Anh rất muốn chạy ra ngoài để hỏi thẳng Phong Tiểu Vân lí do tại sao cô ta lại thảm hại Lâm Mẫn Nhi. Nhưng anh lại càng không thể ra vì như vậy sẽ làm hư kế hoạch của Mẫn Nhi. Anh đành tiếp tục ở lại nhà tắm, nghe tiếp cuộc nói chuyện của hai người

" Lâm Mẫn Nhi, tranh giành với tôi sẽ không có kết cuộc tốt. Từ đầu tôi đã nhắc nhở nhưng cô lại không nghe. Hậu quả bây giờ, cô tự gánh lấy "

" Lâm Mẫn Nhi tôi từ trước đến giờ đều rất minh bạch. Cho dù chết cũng phải chết một cách minh bạch. Trước khi chết, tôi muốn biết lí do tại sao mình lại chết "

Nghe cô nói vậy, cô ta tiến lại gần chiếc bàn bên cạnh giường cô. Tay cầm lấy chiếc hộp vuông kế bên, giọng nói ma quỷ của cô ta vang lên:

" Cô cảm thấy món quà này tôi tặng cô như thế nào? "

" Thì ra là nó "

" Phải. Trong chiếc hộp này có tẩm một chiếc kim độc. Khi cô mở hộp ra, chiếc kim cùng lúc đó sẽ được bắn vào người cô khiến cô trở tay cũng không kịp "

" Nhưng cô yên tâm, sau khi cô chết, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho anh Vĩnh Kỳ. Tôi sẽ khiến cho anh ấy cảm thấy tôi mới là người xứng đáng làm vợ của anh ấy "

Cô ta nói tiếp với giọng ma quỷ

Nghe cô ta nói vậy, Lâm Mẫn Nhi từ từ ngồi dậy. Cô ta liếc nhìn với ánh mắt đầy khinh bỉ:

" Sao hả, trước khi chết định viết di chúc nhường chồng cho tôi sao? "

Nghe thấy câu này của cô ta, Lâm Mẫn Nhi cười với thái độ xem thường

" Đã mấy ngày rồi không ngồi dậy. Bây giờ thật sự không ngồi nổi nữa! "

" Cô... cô thật sự không sao? "

Cô ta như không tin vào mắt mình, cô ta cứ nghĩ Lâm Mẫn Nhi sắp chết

" Người như tôi sao có thể chết sớm như vậy được "

" À mà, Phong Vĩnh Kỳ. Anh ở trong nhà tắm cũng lâu lắm rồi. Anh mau ra đây đi. "

Phong Tiểu Vân mặt xanh hết cả lên. Cô ta không ngờ những lời độc ác lúc nãy cô ta nói đã được Phong Vĩnh Kỳ nghe hết tất cả.

Anh bước ra từ nhà tắm với khuôn mặt giận dữ. Anh nhìn Phong Tiểu Vâm với ánh mắt muốn giết cô ta ngay lập tức. Thấy hai người họ trong hoàn cảnh như vậy, Lâm Mẫn Nhi nở một nụ cười. Nhưng nụ cười này chính cô cũng không biết là đang vui hay đang buồn " Những lời lúc nãy cô em gái thân yêu của anh nói. Chắc anh cũng đã nghe hết "

Anh thật sự không tin những gì lúc nãy mình vừa nghe. Nhưng chính những thứ anh không tin mới thật sự là sự thật. Anh nói với giong đầy thất vọng

" Tiểu Vân, tại sao em lại làm như vậy? Tại sao em lại hại Mẫn Nhi? "

" Anh hai, không phải như anh nghĩ đâu? Là chị ta, chị ta đã lừa em "

Nói rồi, cô ta rơi hai hàng nước mắt, chủ thẳng vào người Lâm Mẫn Nhi

" Chuyện đã như vậy mà em lại vòn lừa gạt anh. Em có biết những chuyện em làm suýt nữa hãi chết Mẫn Nhi hay không? "

Lúc này, cơn tức giận của anh không thể kiềm lại được. Anh nói lớn tiếng

" Anh hai, em xin lỗi. Là em sai rồi "

" Xin lỗi. Em hại cô ấy rồi bây giờ lại nói tiếng xin lỗi xem như không có gì "

" Em mau thu dọn quần áo rời khỏi Phong gia đi. Anh không muốn gặp lại em nữa "

Nói cuối mặt xuống đất nói với giọng tuyệt tình

Nghe những lời tuyệt tình từ anh nói ra. Cô ta rơi hai hàng nước mắt, hai chân khụy xuống. Miệng luôn vang xin anh đừng đuổi mình:

" Anh hai, xin anh đừng tuyệt tình với em như vậy. Nếu anh đuổi em đi, ba nhất định sẽ không tha cho anh "

" Chuyện này em đừng lo. Với lại bây giờ em nghĩ ba tin tôi hay tin em. "

" Khoan đã, trước khi cô đi. Tôi muốn cho cô và anh nghe cái này "

Lâm Mẫn Nhi nghe hai người họ nói chuyện từ nãy đến giờ. Miệng bắt đầu cười nhạt rồi nói. Cô lấy trong túi mình ra chiếc điện thoại rồi cho hai người họ nghe đoạn nói chuyện của cô và Phong Tiểu Vân:

" Lúc nãy cô và anh Vĩnh Kỳ, hai người đã làm gì hả? "

" Vĩnh Kỳ. Cô kêu nghe ngọt quá nhỉ "
" Đừng nói vòng vo, mau nói đi "

" Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không? Cô đang nói chuyện với chị dâu tương lai của mình đó. Ăn nói cho cẩn thận "

" Tôi nói cho cô biết, anh Vĩnh Kỳ chỉ thuộc về mình tôi thôi. Cô muốn đấu với tôi, còn lâu "

Sau khi cho nghe xong đoạn ghi âm. Cơn tức giận của anh không thể kiềm chế được nữa, anh quát to:

" Thì ra Mẫn Nhi bị thương cũng là do em làm. Em thật sự rất độc ác "

" Em... "

" Không cần nói nữa. Hãy mau dọn ra khỏi Phong gia. Đừng để tôi gặp lại "

" Anh hai, em sẽ rời khỏi Phong gia. Nhưng trước khi đi, em muốn hỏi Lâm Mẫn Nhi một chuyện. "

Nói rồi, cô ta quay sang Lâm Mẫn Nhi, hỏi cô:

" Nếu như cô đã nhận hộp quà của tôi nhưng lại không bị gì? "

" Vậy là cô không biết rồi. Tôi rất cẩn thận trong việc nhận bưu phẩm đặc biệt! "

Sau khi nghe cô nói xong, Phong Tiểu Vân cười khổ

" Cả đời tôi chưa từng chịu thua ai. Nhưng không ngờ lại gặp phải cô "

" Dì Hoa, mau kêu người dọn hết tất cả đồ của Tiểu Vân vào vali, không được chừa lại bất cứ thứ gì. Còn nữa, sau này không được để cho cô ta quay lại Phong gia. "

Khi cô ta nói xong, Phong Vĩnh Kỳ gọi dì Hoa đứng ở ngoài phong vào nói. Dì Hoa lập tức cho người đi thu dọn đồ

Còn về phần cô, anh tiến lại gần. Cảm thấy có mùi vị ngui hiểm đang tỏa ra, cô liền chuyển qua chuyện khác. Cô rời khỏi giường, miệng vui sướng nói:

" Ba ngày nhịn đói, cuối cùng cũng được ăn rồi "

" Thì ra em đã nhớ tất cả "

" Đến cả anh, tôi cũng lừa, xin lỗi nhé! Nhưng " Muốn lừa địch thì trước hết phải lừa quân ta " mà "

" Thế còn gương mặt tái nhợt của em? "

" Anh thử nhìn đói vài ngày. Rồi thoa ít phấn lên "

" Em đúng là nhiều kế thật "

" Nhưng lời xin lỗi lúc nãy, tôi không chấp nhận. Phải chứng minh bằng hành động "

Anh nói tiếp

Nói rồi, anh ôm lấy cô hôn rồi ngã người về phía giường phía sau. Quấn quít lấy đôi môi bé nhỏ của cô. Đôi tay hư hỏng lại luồn vào bên trong.

Cô cảm nhận được hương vị nguy hiểm đang đến gần nên bèn nói với anh:

" Vĩnh Kỳ, tôi khó thở. Với lại rất đói "

" Tha cho em lần này. Theo tôi xuống dưới ăn "

Nghe cô nói vậy, anh bèn tha cho cô lần này. Ngồi dậy rồi dẫn cô xuống dưới nhờ dì Hoa nấu đồ ăn cho cô

Chương 29: Giận

Tại một quán caffe, bên trong quán có hai cô gái luôn tạo cho tất cả mọi người sức hút, ánh mắt đều chú tâm vào hai người. Trần Băng cầm tách trà lên, nhấp môi rồi nói:

" Cậu đã khỏe hơn chưa? Lúc nghe nói cậu bị bệnh, tớ định qua thăm nhưng lại nhận được thông báo cậu đã khỏe. Định khi cậu hết bệnh mới hẹn cậu. Không ngờ cậu lại hẹn tớ đến "

" Tớ không sao. Chỉ là suốt ngày nằm ở nhà chán quá nên mới hẹn cậu. Cũng tại cái tên Phong Vĩnh Kỳ đó. Không cho tớ ra ngoài."

Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi làm vẻ mặt hờn dỗi ai kia.

Hôm nay, Phong Vĩnh Kỳ có cuộc họp quan trọng tại công ty nên cô đã lén hẹn với Trần Băng đi chơi. Cô xin dì Hoa đừng nói cho anh biết. Nếu không anh lại la cô không nghe lời và lại trách dì Hoa. Cô thương dì Hoa lắm, tuy cô và dì chỉ mới quen biết nhau nhưng khi biết hoàn cảnh gia đình dì, cô không khỏi xúc động

Dì Hoa lớn lên trong một gia đình nghèo khó. Cha đi ngày trước là tài xế cho Phong Nhất Thiên. Ông là một người tốt bụng, và rất trung thành. Cũng may mắn cho ông, Phong Nhất Thiên luôn tin tưởng ông. Đã nhiều lần ông bị người khác hãm hại nhưng Phong Nhất Thiên luôn tìm ra chân tướng để ông không bị oan.

Có một hôm, khi ông đang trên đường đưa Phong Nhất Thiên đi làm thì gặp một đám lưu manh chặn đường tống tiền. Cả ông và Phong Nhất Thiên cùng hợp sức đánh những tên lưu manh. Khônh ngờ, do sơ ý, một tên lưu manh khác lấy dao từ trong người, tiến thẳng về phía Phong Nhất Thiên. Biết Phong Nhất Thiên sắp gặp nguy hiểm, ông không ngần ngại đỡ giúp Phong Nhất Thiên nhát dao

Trên đường đưa ông đến bệnh viện, ông đã nhờ Phong Nhất Thiên chăm sóc tốt cho dì Hoa. Sau đó, ông đã ra đi mãi mãi không quay trở về. Chỉ là lúc đó ông không biết, dì Hoa đang ở nhà chờ ông ăn tối

Khi nghe được hoàn cảnh của dì, cô không biết làm gì ngoài việc động viên và an ủi dì.

Bỏ qua chuyện của dì Hoa. Trần Băng đưa cô vào khu thương mại. Cả hai đúng là rất may mắn đi đúng ngay ngày giảm giá. Cả hai mua hết bộ này đến bộ khác không biết đã mua bao nhiêu

Lúc này, sau khi kết thúc cuộc họp. Vì nghĩ đến công ty sắp có tổ chức một buổi tiệc nên anh nhanh chóng chạy ngay đến trung tâm thương mại. Vừa bước vào cửa, anh thấy cô và Trần Băng cười cười nói nói, trên tay cầm rất nhiều túi quần áo.

Thấy vậy, anh nhanh chóng lấy điện thoại trong túi áo ra gọi ngay cho cô

" Alo. Mẫn Nhi, tôi nhớ em lắm "

" Ờ "

" Em đang ở đâu vậy? "

" Ờ thì... thì anh không cho tôi ra ngoài nên tôi đang ở nhà "

" Có thật không? "

" Đương nhiên là thật rồi "

" Em đúng là nói dối không chớp mắt "

" Tôi nói dối... lúc... nào...chứ "

Cô quay qua thấy anh đang cầm điện thoại nói chuyện. Tiếng cô nói trong điện thoại bắt đầu nhỏ lại. Ánh mắt nhìn anh với vẻ sợ hãi.

Cô hoảng sợ, cô vừa sợ nếu anh bắt được mình, không biết anh sẽ phạt cô như thế nào: hôn, không cho cô ra ngoài, nhốt cô trong phòng hay...... Vừa nghĩ cô đã có cảm giác rất sợ. Cô nhanh chóng đưa mấy túi đồ của mình cho Trần Băng rồi chạy nhanh đến cửa ra vào, gọi taxi trở về Phong gia.

Phong Vĩnh Kỳ từ từ tiến đến chỗ Trần Băng, anh đi đến lấy mấy túi đồ của cô rồi nhanh chóng trở lại xe, chạy thẳng về Phong gia. Còn Trần Băng lúc này không hiểu chuyện gì đã xảy ra cả. Cô mở tròn mắt rồi chớp chớp nháy nháy. Vừa về đến Phong gia, cô chạy thẳng lên phòng, khóa trái cửa lại. Khi anh vừa về đến nhà, anh hỏi dì Hoa:

" Mẫn Nhi đâu rồi? "

" Không biết có chuyện gì mà Thiếu phu nhân rất sợ hãi. Chạy thẳng lên phòng. Tôi định lên đó xem có chuyện gì. Hay thiếu gia lên xem thử "

" Được, tôi biết rồi. Dì cầm giúp tôi mấy cái này "

Nói rồi, anh đưa cho dì Hoa mấy túi đồ cô vừa mới mua rồi chạy thẳng lên phòng. Đứng trước cửa, anh gõ cửa nhưng cô không trả lời, mở cửa mãi nhưng không mở được. Biết cô đã khóa cửa bên trong, anh nói:

" Mẫn Nhi, em mau mở cửa cho tôi. "

" Còn lâu "

" Tôi cho em hai lựa chọn. Một là mở cửa cho tôi. Hai là tôi lấy chìa khóa dự phòng. Nếu như tôi vào được trong đó sẽ không tha cho em đâu. Mau mở cửa ra "

" Đừng. Tôi sẽ mở cửa, nhưng anh phải hứa với tôi là đừng phạt tôi "

Nói rồi, cô thít một hơi thật sâu. Lấy hết bình tĩnh để mở cửa cho anh.

Vừa vào trong, anh đã lấy chân đóng sầm cửa lại rồi khóa nó. Biết có nguy hiểm sắp đến gần, cô lùi về phía sau thì bị vấp phải giường ngủ, té xuống.

Anh từ từ ngã người về phía cô. Cô nhanh chóng thoát khỏi tư thế ám muội, đứng ngay ngắn trước mặt anh. Anh tiến lên một bước, cô lại lùi về sau một bước. Anh vừa tiến lên, vừa hỏi cô:

" Em rốt cuộc còn lừa tôi những chuyện gì? " " Tôi không có lừa anh "

Nói rồi, anh ép cô vào tường một tay vịn tường.

" Tôi kêu em ở nhà, em lại không nghe. Trốn đi chơi với Trần Băng.

Đã vậy còn không biết lỗi của mình, còn nói dối với tôi là đang ở nhà. Em nghĩ tôi sẽ phạt em như thế nào? "

" Là ai quá đáng hơn hả. Không cho người ta đi chơi

Với lại lúc nãy đã hứa là không phạt tôi rồi. Anh định không giữ lời? "

" Tôi không có hứa là không phạt em. Là tự miệng em nói rồi mở cửa cho tôi mà "

" Anh.... "

Chưa nói xong thì môi cô đã bị anh hung bạo chiếm lấy. Đôi môi anh không chịu rời khỏi đôi môi bé nhỏ của cô. Lúc này đầu óc cô choáng voáng, nhất định phải nghĩ cách thoát ra hoàn cảnh này. Cô cắn thật mạnh vào môi anh khiến môi anh bị chảy máu. Anh giật mình, cô nhanh chóng đẩy anh ra. Anh nhìn cô với cặp mắt oán giận. Ở ngoài phòng, dì Hoa cầm những túi quần áo của cô đứng ngoài phòng gõ cửa. Anh liếc cô rồi tiến đến bên cách cửa mở nó.

Khi anh mở cửa, dì Hoa nhìn thì thấy môi anh đang chảy máu. Dì hoảng thốt hỏi anh:

" Thiếu gia, môi của cậu...?"

" Không sao. Dì lên đây có việc gì? "

" Tôi đem cái này lên cho Thiếu phu nhân "

Nói rồi, dì đưa mấy cái túi quần áo cho Phong Vĩnh Kỳ. Anh cầm rồi nói với dì

" Dì xuống dưới dọn đồ ăn đi "

" Dạ "

Dì Hoa nói rồi thì đi xuống dưới nhà dọn thức ăn theo lời Phong Vĩnh Kỳ. Anh quay qua nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Anh buông tay cầm đồ của cô khiến chúng rơi tứ tung xuống đất. Anh lạnh lùng nói với cô:

" Em ở đây kiểm điểm đi. Xem bản thân mình làm đúng hay sai. Nếu không đừng hòng ăn cơm "

Nói rồi, anh quay lưng bước đi không để tâm cô đang khom người nhặc đồ. Sau khi nhặt xong, cô nhanh chóng đi xuống. Thấy anh không quan tâm mình, vẫn ung dung ngồi ăn. Cô nghĩ:

" Anh ta là đang giận mình sao? "

Chương 30: Giận (2)

Anh vẫn ung dung ngồi ăn, không quan tâm đến mình. Cô rất muốn biết tại sao anh lại trở nên như vậy nên hỏi:

" Phong Vĩnh Kỳ, anh.. anh là đang giận tôi sao? "

Thấy anh không trả lời, tôi nói tiếp

" Tôi xin lỗi, là tôi sai. Tôi không nên nói dối anh. Tôi biết những chuyện gì tôi làm, anh đều biết tất cả. Cho dù có nói dối anh cũng không được "

" Nếu anh không gặp tôi, vậy tôi đi đây "

Nói rồi, cô cầm điện thoại tiến ra ngoài. Vừa đi ra đến cửa, cô nhận được điện thoại của " người tình trong mộng ". Cô hớn hở liền bắt lên nghe

"Alo, học trưởng. Em nghe đây "

" Mẫn Nhi, em có rãnh không? Chúng ta đi uống nước nha "

" Dạ được "

" Nhưng mà... chồng tương lai của em có đồng ý không? "

" Anh ấy.... không sao đâu. Gặp nhau ở đâu vậy học trưởng? "

" Là quán em thích nhất "

" Là Summer sao. Em không ngờ anh lại nhớ những gì em thích "

" Đương nhiên là anh luôn nhớ. Lát gặp lại "

" Dạ "

Nói rồi, cô nhanh chóng bắt taxi đến quán. Không ngờ vừa vào quán đã thấy Phương Nguyên rồi đó trước. Cô vui vẻ cười với anh rồi đi lại bàn. Cô vừa ngồi xuống, người phục vụ đã đem nước ra. Cô càng ngạc nhiên khi anh vẫn còn nhớ món cô thích nhất. Sau khi cả hai cùng ăn xong. Cô đi đến cửa hàng sách lúc trước cô hay vào. Chọn được vài quyển sách và định trở về Phong gia. Bất chợt cơn mưa lớn kéo đến.

Cô liền lấy chiếc túi xách che mưa. Vừa chạy vừa che, bỗng một chiếc BMW màu đen chạy đến chỗ cô. Phương Nguyên từ trong xe cầm theo một chiếc ô che mưa cho cô rồi nói:

" Mẫn Nhi, em mau lên xe đi. Anh đưa em về "

" Cảm ơn anh. "

Nói rồi, cô bước lên xe. Khi xe đã dừng lại. Lâm Mẫn Nhi tỏ vẻ ngạc nhiên với nơi mà Phương Nguyên đưa cô đến. Cô nói với giọng khó hiểu:

" Đây là đâu vậy? " " Là nhà của anh. Anh không muốn em về nhà rồi bị cảm. "

" Nhưng mà... "

" Không nhưng gì hết. Em mau vào đi "

Nói rồi, Phương Nguyên bước xuống xe, cô nhanh chóng đi theo sau anh. Anh đi vào nhà tắm lấy cho cô chiếc khăn rồi đưa cho cô, nói

" Em mau vào phòng của anh thay đồ đi. Đồ anh cũng để ở trong "

" Đồ sao? "

" Em xem em bây giờ như một con mèo nhỏ bị mắc mưa vậy

Anh không muốn lần sau gặp sẽ thấy em bị cảm. Nhanh lên đi "

Cô quay đi với gương mặt tươi cười vui vẻ. Cô bước vào phòng của Phương Nguyên. Cô ngạc nhiên vì ở đây treo rất nhiều ảnh lúc anh còn đi học. Cạnh bên giường anh có để một tấm ảnh. Trong bức ảnh có cô, anh và Trần Băng chụp lúc tốt nghiệp. Cả ba đều cưới rất hạnh phúc.

Trong lúc đợi cô thay đồ, Phương Nguyên thấy điện thoại của Lâm Mẫn Nhi có người gọi. Liền cầm lên thấy dòng chữ " Phong Vĩnh Kỳ ác ma ". Anh chợt phì cười khi thấy dòng chữ ấy rồi ung dung nghe máy. Khi anh nghe máy, một giọng nói ấp ám kèm theo sự lo lắng phát ra.

" Mẫn Nhi, trời đang mưa lớn. Em đang ở đâu vậy để tôi qua đón em? "

" Phong tổng, là tôi Phương Nguyên đây. Mẫn Nhi cô ấy đang ở trong phòng của tôi. Lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy về, anh đừng lo lắng quá " Nói rồi, Phương Nguyên tắt máy. Còn Phong Vĩnh Kỳ bên này đang tức giận. Lúc này trong đầu Phong Vĩnh Kỳ nghĩ rất nhiều chuyện: tại sao cô lại ở trong phòng của anh ta, hai người họ đang làm gì,..... Anh nhanh chóng kêu trợ lí Lê Cảnh - đứng kế bên. Định vị xem hiện tại điện thoại cô đang ở đâu sau đó gọi điện báo cho anh.

Khi anh xuống hầm giữ xe chưa đến 5 phút thì đã nhận được cuộc gọi của trợ lí Lê. Anh nói với Phong Vĩnh Kỳ là hiện tại điện thoại cô đang ở gần một tiệm sách và đã gửi định vị qua cho anh. Biết được chỗ cô đang ở, anh nhanh chóng đạp gas đến đó.

Khi cô đã thay đồ xong - hiện tại đang mặc một chiếc áo sơ mi phủ xuống đùi. Cô đi ra phòng khách, thấy anh đang ngồi trên ghế. Định qua ngồi kế anh thì bị vấp chân ngã lên đùi anh.

Đúng lúc đó, Phong Vĩnh Kỳ đang tức giận nên anh cũng bước thẳng vào nhà Phương Nguyên mà không bấm chuông. Thấy cảnh trước mắt, cơn tức giận của anh càng lớn hơn. Anh tiến lại gần cô rồi nắm chặt lấy tay cô kéo ra xe. Cô định giải thích với anh là do lúc nãy mình bị ngã nhưng cô biết dù mình có nói thì anh vẫn không tin.

Khi cô đã vào trong xe, anh nhanh chóng đưa cô trở về Phong gia và nắm thật mạnh vào cổ tay của cô khiến nó đỏ và đau lên. Anh tức giận kéo cô vào phòng và quát:

" Tôi đã nói là em không được đi gặp tên Phương Nguyên đó. Tại sao không nghe lời tôi "

" Nghe lời anh. Anh nghĩ anh là ai? Ngay cả khi tôi đi gặp bạn cũng phải xin phép anh sao. Anh có biết anh làm vậy là cướp mất sự tự do của tôi không? "

Cô tức giận nói

" Tôi cướp sự tự do của em. Được rồi "

Nói rồi, anh đóng cửa thật mạnh rồi đi ra ngoài. Đêm đó, anh ở trong quán rượu cùng với Phó Vũ Hàn. Anh vừa say vừa nói:

" Tôi đã làm mọi cách để cô ấy hồi phục lại trí nhớ. Nhưng tại sao trong đầu cô ấy lúc nào cũng chỉ có Phương Nguyên "

" Vĩnh Kỳ, cậu say rồi. Tôi đưa cậu về "

" Tôi không say, tôi không muốn về. Cô ấy nói tôi cướp mất sự tự do của cô ấy. Tôi đi thì cô ấy sẽ được tự do "

" Tôi đưa cậu về "

Nói rồi, Phó Vũ Hàn dìu Phong Vĩnh Kỳ trở về xe rồi đưa anh về Phong gia. Vì thấy trời đã khuya mà anh vẫn chưa về. Lẫm Mẫn Nhi trong lòng đầy lo lắng. Cô nghĩ có lẽ vì sự tức giận cùng với lời nói của cô lúc sáng đã khiến anh buồn. Nếu như đúng là vậy và anh làm như lời cô nói thì có lẽ cả đơig này cô không bao giờ tha thứ cho mình. Cô lo lắng đi qua đi lại.

Dì Hoa thấy giờ này cô vẫn chưa bề phòng ngủ, dì cũng lo lắng cho cô nên nói

" Thiếu phu nhân, cô mau quay trở về phòng ngủ đi. Nếu thiếu gia biết cô thức khuya như vậy chắc sẽ la tôi đó "

" Dì à, giờ này Phong Vĩnh Kỳ chưa về. Con thật sự không tài nào ngủ được. Dì cũng đã mệt rồi, dì trở về phòng ngủ đi "

Cô nói với giọng tràn đầy lo lắng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau