BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đính hôn

Khi cô mở mắt ra, cô bât ngờ với món quà anh đã dành tặng cho mình. Trên giường ngủ của anh trải đầy hoa hồng được xếp thành hình trái tim. Phía dưới hình trái tim, những cánh hoa hồng còn được xếp thành chữ 我爱你 ( tôi yêu em hay anh yêu em)

Thật ra trước khi tới công ty Trần thị, Phó Vũ Hàn đã gọi điện thoại cho Hàn quản gia. Nhờ ông ấy sắp xếp mọi chuyện.

Biết là cô sẽ bất ngờ với món quà mà mình đã tặng cho cô. Anh hỏi:

" Em thích nó chứ "

" Tôi rất thích nó. Cảm ơn anh "

Nói rồi, cô hôn nhẹ lên môi anh. Anh có vẻ hơi tham lam nên nói:

" Lời cảm ơn lúc nãy của em tôi chưa cảm nhận được. Có thể làm lại không? "

" Được "

Cô vui vẻ nói

Cô hôn anh lần nữa. Nhưng lần này, anh giữ môi cô lại không cho rời. Khi hôn xong, anh nói với cô:

" Trần Băng, em cũng tôi yêu có đúng không? "

" Tôi... tôi "

Cô ấp úng trả lời

" Không trả lời tức là thừa nhận em cũng yêu tôi "

" Anh tự hỏi tự trả lời "

" Vậy em mau trả lời đi. Em có yêu tôi không? "

" Nếu tôi nói có thì sao? "

" Vậy là có "

" Chúng ta mai đi thôi "

Anh nói tiếp
Anh nắm tay cô đi xuống dưới. Vì chân đang đau nên cô nói với anh

" Từ từ, chân em đang đau. Mà chúng ta đi đâu vậy? "

" Đi chọn nhẫn đính hôn "

" Tại sao lại gấp vậy? Đừng nói với em là anh sợ người khác dành mất "

" Người phụ nữ của Phó Vũ Hàn tôi không ai dám dành đâu. "

Nói rồi, anh đưa cô vào trong xe. Anh hạ ghế phụ nằm xuống rồi ôm lấy cô. Anh nói nhỏ vào tai cô

" Đính hôn với em là để em biết được em là người phụ nữ của tôi. Cũng để cho em biết được mình chính là vợ tương lai của tôi, cũng là người duy nhất có thể sinh con cho Phó Vũ Hàn tôi. "

" Em biết rồi "

Đưa cô đến tiệm nhẫn. Cuối cùng cũng chọn được cặp nhẫn ưng ý. Anh không đưa cô về nhà, thay vào đó anh chạy đến Phong gia tìm Phong Vĩnh Kỳ và Lâm Mẫn Nhi để thông báo chuyện vui cho hai người họ biết.

Biết chuyện, Lâm Mẫn Nhi vui mừng nói với Trần Băng:

" Chúc mừng cậu đã tìm đựic một nữa của mình "

" Cậu cứ trêu mình mãi "Nói rồi, cả hai cô đều cười cả lên. Phong Vĩnh Kỳ quay qua nói với Phó Vũ Hàn:

" Cuối cùng cậu cũng đã làm được điều mà mình muốn rồi đó. Bây giờ chỉ còn tôi chưa làm được điều mình muốn thôi "

" Cậu nói đi, giúp được tôi sẽ giúp "

Thấy Phong Vĩnh Kỳ cần giúp đỡ, Phó Vũ Hàn nhiệt tình hỏi

" Phục hồi trí nhớ cho Mẫn Nhi. Đây là điều mà tôi lo nhất "

Anh tỏ vẻ mặt lo lắng nhìn cô.

Tối đó, Lâm Mẫn Nhi trăn trỡ mãi nhưng không ngủ được. Vừa nhắm mắt ngủ được ít lát thì lại gặp phải ác mộng:

" Ahhhhhh..... "

Tiếng cô la thất thanh. Cô giật mình ngồi dậy, mồ hôi từ trán tuôn ra cùng với vẻ mặt sợ hãi của cô

Nằm kế bên nghe tiếng cô la, Phong Vĩnh Kỳ cũng lo lắng vì không biết có chuyện gì đã xảy ra với cô. Anh lo lắng hỏi cô:

" Bảo bối, em sao vậy? Gặp phải ác mộng à? "

Anh vừa nói với vẻ lo lắng, vừa lau mồ hôi trên trán cô

Cô ôm chầm lấy anh, giọng nói và vẻ mặt tỏ vẻ sợ hãi:

" Tôi... tôi sợ lắm. Tôi mơ thấy mình đang đuổi theo một chú chó con thì một chiếc xe chạy đến đụng thẳng vào người tôi. Tôi sợ lắm "

" Được rồi, có tôi ở đây với em rồi. Đừng sợ nữa, mau ngủ thôi "

Anh cô trấn an cô rồi ôm cô vào lòng ngủ.

Trong lúc ôm cô ngủ, anh đã suy nghĩ mãi:

" Sao cô ấy lại mơ phải giấc mơ ấy. Có khi nào trí nhớ của cô ấy.... "

Chương 22: Gặp lại

Sáng hôm sau, từ trong biệt thự Phong gia. Tiếng của Lâm Mẫn Nhi lải nhải suốt bên Phong Vĩnh Kỳ:

" Tôi thật sự không sao mà. Tôi không muốn đi khám bác sĩ đâu "

Cô cứ đi theo Phong Vĩnh Kỳ nói mãi. Còn anh thì không để ý đến lời cô nói

" Không được, em suốt đêm gặp phải ác mộng. Tôi sẽ đưa em đến bác sĩ tâm lý nổi tiếng. "

" Thật sự không cần mà "

" Em chỉ có hai lựa chọn. Một là đi khám bệnh. Hai là.... "

" Được, tôi đi khám "

Anh chưa nói hết câu thì cô đã quyết định đi khám vì cô biết lựa chọn thứ hai là gì anh không cần nói

Cô nghĩ thầm:

" Anh ta đúng là rất hợp để làm con rể của ba. Cách uy hiếp y hệt nhau "

" Bảo bối, đang chửi thầm tôi đúng không "

" Tôi nào có "

Thấy cô cứ thẩn thờ mãi, anh ghé sát vào tai cô nói làm cô giật mình Sau khi khám xong cho cô,anh kêu cô ra ngoài ghế ngồi đợi mình. Trong phòng bệnh, anh hỏi bác sĩ:

" Cô ấy không sao chứ? "

" Phong tiên sinh an tâm, tiểu thư không sao. "

" Lúc trước cô ấy bị mất trí nhớ. Bây giờ có cách nào cho cô ấy phục hồi lại trí nhớ hay không? "

" Phong tiên sinh, tôi đã từng đọc một cuốn sách, nó nói về một bênh nhân cũng bị bệnh mất trí nhớ. Sau đó người thân của bệnh nhân đó đã đưa bệnh nhân đến những chỗ cũ mà họ đã từng đi qua. Từ từ, bệnh nhân sẽ hồi phục lại kí ức "

" Tôi biết rồi "

Ngồi bên ngoài đợi, cô thấy mình phải chờ đợi quá lâu nên cô đã bỏ ra ngoài đi dạo. Đang đi trên đường thì cô nhìn thấy một con chó nhỏ bị thương giữa đường. Cô từ từ đi lại bế con chó lên thì một chiếc xe lao thẳng đến cô. Lúc đó cô quá bất ngờ nên chỉ biết ngồi một chỗ. Bỗng có một lực nào đó từ phía sau ôm lấy cô, trên tay cô luôn ôm lấy chú chó không rời. Chiếc xe xuýt đụng cô bỏ chạyKhi cô quay lại, cô bất ngờ với người đã cứu mình. Thì ra người đó đã trở về mà cô lại không biết:

" Em không sao chứ? Anh không kéo em vào thì biết sẽ ra sao? "

" Phương Nguyên học trưởng, anh về từ khi nào vậy? "

Người đang nói chuyện với cô là Phương Nguyên. Người mà cô đã yêu thầm lâu nay cuối cùng cũng đã trở về. Cô vui mừng không thể tả được.

Sau bao nhiêu tháng không gặp nhau, anh vẫn giống như xưa. Mái tóc đen, cặp mắt sắc bén, chiếc mũi lai Tây, đôi môi hơi cong lê khi nhìn thấy cô. Khuôn mặt anh tuấn, tất cả đều không thay đổi.

" Anh vừa mới về tối hôm qua, định tạo sự bất ngờ cho em. Không ngờ lại gặp em ở đây "

" Em đi dạo gần đây. Đi ngang qua thấy chú chó này bị thương nên định đưa đến chỗ thú y. Nếu lúc nãy không có anh, suýt nữa thì em đã bị... "

" Thôi đừng nói nữa, mau đưa nó đi khám thôi. Mà em đi một mình à? "

" Không, em đi với một người nữa, anh ta... "

Cô chưa kịp nói hết thì có một lực kéo cô về phía sau. Người đó không ai khác chính là Phong Vĩnh Kỳ. Anh nhìn từ xa đã thấy cô đứng nói chuyện với Phương Nguyên, trong lòng chợt nỗi lên cơn ghen liền đi lại đó:

" Bảo bối, tôi kêu em đợi tôi ở ghế ngồi mà. Có biết tôi lo lắm không? "

Chương 23: Lo

" Bảo bối, tôi kêu em đợi tôi ở ghế ngồi mà. Có biết tôi lo lắm không? "

Anh nắm chặt lấy tay cô, nói

" Mẫn Nhi, đây là? "

" Tôi là Phong Vĩnh Kỳ, là chồng tương lai của Mẫn Nhi "

Anh trả lời Phương Nguyên ngay lập tức

" Tôi là Phương Nguyên, là bạn học của Mẫn Nhi. Mẫn Nhi, em sắp kết hôn sao lại không cho anh biết. Chúc mừng em nha. "

Phương Nguyên nói với giọng rất thản nhiên. Anh ta không biết bây giờ trong lòng của cô đang suy sụp đến dường nào. Cô không trả lời Phương Nguyên, Phong Vĩnh Kỳ thấy vậy liền nói:

" Mẫn Nhi đang bị bệnh, bây giờ cô ấy cảm thấy không được khỏe. Tôi sẽ đưa cô ấy về. Còn về chú chó này, chúng tôi sẽ chăm sóc nó "

Nói rồi, anh nhanh chóng đưa Lâm Mẫn Nhi về nhà. Từ lúc lên xe, cô không nói lời nào. Anh cảm thấy có chút lo lắng

Về đến nhà, vừa đậu xe xong, anh liền nắm tay cô kéo vào nhà. Anh đưa chú chó cho những người giúp việc. Nhờ họ băng bó vết thương và chăm sóc nó.

Anh cảm thấy nổi giận, hỏi cô:

" Tôi kêu em ngồi đợi tôi ở ghế. Em đi đâu vậy, có biết tôi lo lắng đi tìm em khắp nơi không? "

" Tôi xin lỗi "

Cô gục mặt xuống đất, nói

" Sao em lại gặp được tên Phương Nguyên đó vậy? "

" Lúc tôi cứu chú chó. Một chiếc xe cứ thế lao thẳng đến tôi. Là anh ấy đã cứu tôi "

" Anh ấy, em kêu ngọt thật đó "Anh nhìn cô với ánh mắt giận dữ. Anh nói tiếp

" Sau này không được đi lung tung có biết chưa? "

" Tôi biết rồi "

" Lúc này em nói là chiếc xe suýt đụng trúng em sao? "

Lúc này, anh mới lấy lại chút bình tĩnh, hạ giọng nói với cô

" Phải, chiếc xe đó như bị điên vậy "

Cô vừa nói xong, anh bế cô thẳng lên phòng. Vào đến phòng, anh đặt cô nằm xuống giường rồi cởi đồ cô ra. Cô bất ngờ với hành động này của anh, hoang mang nói với anh:

" Anh định làm gì vậy hả? "

" Kiểm tra xem em có bị thương ở đâu không? " " Không cần, tôi không sao "

" Em không sao là được rồi. Nên nhớ sau này đừng gặp tên Phương Nguyên đó nữa có biết chưa "

Nghe cô không sao, anh cảm thấy yên lòng. Môi anh đột nhiên cong lên, đưa sát vào mặt cô nói. Khoảng cách cảu cô và anh bây giờ chỉ còn 1cm nữa là đã chạm môi nhau

Thấy khoảng cách của hai người quá gần nhau. Mặt cô bỗng đỏ cả lên, cô lấy tay đẩy anh ra, mặt quay về bên trái nói:

" Anh mau đứng lên đi "

Lúc đó, Phong Tiểu Vân ở ngoài không gõ cửa, xông thẳng vào phòng:

" Anh hai, anh.... "

Thấy cảnh hai người đang ôm ấp nhau, Phong Tiểu Vân mang một bụng tức giận

" Em vào sao không gõ cửa? "

Thấy Phong Tiểu Vân không có phép tắt, anh ngồi dậy rồi la cô ta

" Từ trước đến em vào phòng anh đã gõ cửa đâu "

" Lúc trước khác, bây giờ khác. Nếu như sau này em vào phòng của anh mà không gõ cửa thì đừng bao giờ bước chân vào đây. Biết chưa? "

" Em xin lỗi, em biết rồi. Anh hai đừng giận em nữa "

Nói rồi, Phong Tiểu Vân tức giận đi xuống nhà bếp. Thấy vậy, Lâm Mẫn Nhi cũng bỏ xuống nhà bếp.

Thấy Lâm Mẫn Nhi đi lại gần mình, cô ta nhìn thấy cô rót nước vào ly và uống nó. Cô ta chợt nghĩ ra một ý đồ nào đó. Cô ta cười nhếch đôi môi hiểm độc của mình

Chương 24: Giở trò

Lúc Lâm Mẫn Nhi đang uống một ngụm nước, Phong Tiểu Vân bỏ ly nước của mình xuống bàn và hỏi cô:

" Lúc nãy cô và anh Vĩnh Kỳ, hai người đã làm gì hả? "

" Vĩnh Kỳ. Cô kêu nghe ngọt quá nhỉ "

" Đừng nói vòng vo, mau nói đi "

" Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không? Cô đang nói chuyện với chị dâu tương lai của mình đó. Ăn nói cho cẩn thận "

" Tôi nói cho cô biết, anh Vĩnh Kỳ chỉ thuộc về mình tôi thôi. Cô muốn đấu với tôi, còn lâu "

Đúng lúc đó, Phong Tiểu Vân thấy Phong Vĩnh Kỳ đi xuống, cô ta lấy ly nước của mình trên bàn. Tạt thẳng của mặt của mình rồi la lên inh ỏi. Lâm Mẫn Nhi ngạc nhiên với hành động của cô ta, cô cũng muốn xem cô ta đang giở trò gì

" Ahhhhh.... "

" Cô làm gì vậy hả? "

Nghe tiếng la của Phong Tiểu Vân, Phong Vĩnh Kỳ chạy nhanh xuống xem có chuyện gì. Lúc anh xuống, anh nhìn thấy khuôn mặt của Phong Tiểu Vân bị ướt hết. Còn trên tay của Lâm Mẫn Nhi lại cầm ly nước. Cứ tưởng cô tạt nước Phong Tiểu Vân nên anh hỏi:

" Có chuyện gì vậy? "

" Chị hai, em làm gì sai xin chị cứ nói. Đừng hành động như vậy với em "

" Có chuyện gì vậy Tiểu Vân "Nghe Phong Tiểu Vân nói vậy, Phong Vĩnh Kỳ nhìn cô ta với ánh mắt lo lắng

" Lúc nãy chị hai xuống hỏi em là từ trước đến nay em luôn vào phòng anh mà không gõ cửa à. Em trả lời chị là dạ rồi chị ấy cầm ly nước trên tay... "

Cô ta nói với giọng bản thân là người bị hại

" Có chuyện đó không Mẫn Nhi? "

Anh không tin những gì Phong Tiểu Vân vừa hỏi. Anh xoay qua cô để xác nhận câu trả lời. Không ngờ, cô lại nhận là mình làm

" Phải, là tôi đã tạt nước cô ta "

Cô không lo lắng gì, nói " Em mau lấy khăn lau đi. Nếu không sẽ bệnh đó "

Anh quay lại nói chuyện nhỏ nhẹ với Phong Tiểu Vân rồi quay qua nói với cô

" Tại sao em lại làm những chuyện như vậy? Tiểu Vân làm gì sai em cứ nói "

Cô không trả lời anh, chỉ bước thẳng lên phòng rồi lấy vali thu dọn quần áo. Anh rất kinh ngạc với hành động của cô, anh hỏi cô

" Em định đi đâu vậy hả? "

" Tôi sẽ dọn đi. Sẽ không sống ở đây nữa "

" Tại sao em lại có thể ngang ngược như vậy. Đã làm sai lại không chịu nhận "

" Phải, là tôi ngang ngược. Tất cả đều là do tôi, là tôi làm sai anh chịu chưa. Từ lúc vào Phong gia, anh biết tôi sống như thế nào không. Anh nghĩ tôi sống tốt lắm sao? Anh lấy quyền gì cấm tôi theo đuổi người tôi yêu chứ. "

Cô tức giận nói hết những điều trong lòng mình. Khi cô nói xong, nước mắt cô sắp rơi xuống nhưng cô cố kìm nén nó lại

Nghe được những lời lúc nãy thốt ra từ miệng của cô, anh tức giận nay lại càng tức giận hơn.

Khi cô định kéo vali ra khỏi phòng, anh đã nắm chặt lấy tay cô rồi đẩy ngã cô xuống giường. Anh cởi áo của mình ra rồi đè lên người cô

Chương 25: Đuôi

Anh cởi đồ rồi đè lên người cô. Em thô bạo hôn cô làm cô cảm thấy khó thở. Anh hôn môi cô rồi từ từ chuyển xuống vùng cần cổ non nớt. Dục vọng trong lòng lại càng không thể kiềm chế được. Đôi tay của anh nhanh chóng cởi hết đồ của cô

Biết anh đã không thể kiềm chế được bản thân mình. Nhưng cô không muốn mình bị mất sự " trong trắng " trong hoàn cảnh như vậy. Cô giữ lấy đôi tay to lớn của anh lại. Miệng hổn hển nói:

" Đừng.... tôi xin anh... "

" Em đừng đi. Tôi không muốn em đi. Hứa với tôi, đừng đi "

" Chỉ cần anh không làm gì tôi. Tôi hứa sẽ không đi "

" Được "

Sau khi cả hai "thương lượng " với nhau. Cuối cùng cô không dọn đi nữa. Nếu như lúc nãy cô không nói, có lẽ anh cũng sẽ không thể kiềm chế bản thân mình được nữa. Nếu như lúc nãy em thật sự làm tổn thương cô, cả đời này anh cũng không tha thứ cho bản thân mình

Vali cô để gần giường đa được anh kêu người giúp việc sắp xếp lại vào tủ. Anh nhận được cuộc điện thoại cần về công ty. Trước khi đến công ty, anh đã đặt một nụ hôn lên trán cô như lời xin lỗi lúc nãy.

Cô một mìn đi vào vườn hoa xem đã có bao nhiêu hoa nở rồi. Phong Tiểu Vân từ phía sau cô đi tới. Cô ta nói với giọng đầy kiêu ngạo:

" Chị dâu tương lai, chị chưa dọn đi hay sao? Có cần tôi kêu người lên dọn tiếp hay không? "

" Phong Tiểu Vân, cô làm gì cũng phải biết có chừng mực. Nếu không, người ta nắm được cái đuôi của cô thì khổ " " Cô... "

" Ah, Phong Tiểu Vân, tôi cho cô nghe cái này. "

Nói rồi, Lâm Mẫn Nhi lấy điện thoại của mình ra. Cô cho Phong Tiểu Vân nghe một đoạn ghi âm. Trong đoạn ghi âm là tiếng của cô và cô ta:

" Lúc nãy cô và anh Vĩnh Kỳ, hai người đã làm gì hả? "

" Vĩnh Kỳ. Cô kêu nghe ngọt quá nhỉ "
" Đừng nói vòng vo, mau nói đi "

" Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không? Cô đang nói chuyện với chị dâu tương lai của mình đó. Ăn nói cho cẩn thận "

" Tôi nói cho cô biết, anh Vĩnh Kỳ chỉ thuộc về mình tôi thôi. Cô muốn đấu với tôi, còn lâu "

Sau đó là tiếng nước vang lên và tiếng bước chân của Phong Vĩnh Kỳ chạy đến

" Có chuyện gì vậy? "

" Chị hai, em làm gì sai xin chị cứ nói. Đừng hành động như vậy với em "

" Có chuyện gì vậy Tiểu Vân "

" Lúc nãy chị hai xuống hỏi em là từ trước đến nay em luôn vào phòng anh mà không gõ cửa à. Em trả lời chị là dạ rồi chị ấy cầm ly nước trên tay... "

Lâm Mẫn Nhi sau khi cho Phong Tiểu Vân nghe xong đoạn ghi, cô cười nhếch mép với cô ta, nói:

" Sau hả, cô thấy đoạn ghi âm này như thế nào? Nếu như tôi cho Phong Vĩnh Kỳ nghe nó. Cô nghĩ anh ấy sẽ xử cô ra sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau