BẢO BỐI CỦA TỔNG TÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Bảo bối của tổng tài - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tặng quà

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đêm đó, cô cứ ngồi trên giường ngẩn ngơ. Anh từ trong nhà tắm bước ra hỏi cô:

" Sao em không ngủ sớm đi "

" Phong Vĩnh Kỳ, anh có biết Hàn Minh Thư không? "

" Sao em lại biết đến cô ta? "

Nghe cô nói vậy, anh ngạc nhiên hỏi. Anh từ từ đến bên giường ngủ rồi ngồi xuống, kể cho cô nghe:

" Hàn Minh Thư là một người phụ nữ thủ đoạn, cô ta luôn đeo bám Vũ Hàn. Nhưng mà tại sao em lại hỏi về cô ta? "

" Là Trần Băng. Cô ấy gọi điện cho tôi, vừa khóc vừa nói. Trước khi tắt máy, cô ấy chỉ nói Hàn Minh Thư. Bây giờ tôi rất lo cho cô ấy "

" Em đừng lo. Sáng mai Vũ Hàn sẽ qua đây thôi "

" Sao anh biết? "

Nghe anh nói vậy, cô ngạc nhiên hỏi. Anh không nói gì thêm, chỉ cười nhếch môi rồi kéo cô vào lòng mình, ôm cô ngủ đến sáng

Sáng hôm sau, đúng như những gì Phong Vĩnh Kỳ nói đêm qua. Phó Vũ Hàn đã qua tìm anh và Lâm Mẫn Nhi giúp đỡ. Phó Vũ Hàn đứng ngồi không yên, cứ đi qua đi lại mãi. Lâm Mẫn Nhi thấy vậy nói:

" Vũ Hàn, anh mau ngồi xuống từ từ nói. Đừng đi qua đi lại nữa. Tôi chóng mặt rồi đây này! "

" Mẫn Nhi, làm sao tôi có thể ngồi yên được. Trần Băng cô ấy chắc là giận tôi lắm. Đêm qua tôi đã gọi điện cho cô ấy rất nhiều cuộc nhưng cô ấy lại không nghe máy "

" Mẫn Nhi, cô biết Trần Băng thích gì nhất không? "

" Anh định mua quà để tặng chuộc lỗi sao? "

" Đúng vậy "

" Được thôi. Chúng ta mau đi mua "

Phong Vĩnh Kỳ nghe hai người họ nói chuyện, anh đã im lặng nhẫn nhịn từ nãy đến giờ

Sau gần 1 giờ đi hỏi ý nhau, cả hai quyết định mua tặng cho Trần Băng 1 bó hoa. Anh đã đặt 1 bó hoa Phong Lan Nongke. Kết thúc buổi mua sắm, Phó Vũ Hàn vì muốn cảm ơn Lâm Mẫn Nhi nên đã đưa cô và Phong Vĩnh Kỳ đến nhà hàng Minh Châu, đắt đỏ nhất. Khi ăn xong, Lâm Mẫn Nhi đi vào nhà vệ sinh. Thấy vậy Phong Vĩnh Kỳ không nói gì rời khỏi chỗ ngồi đi theo cô.

Khi đi vệ sinh xong, Lâm Mẫn Nhi định quay lại bàn thì thấy Phong Vĩnh Kỳ xông vào nhà vệ sinh. Bị anh ép vào tường, cô ngạc nhiên. Anh nói nhỏ vào tai cô:

" Hôm nay tôi thấy em và Phó Vũ Hàn có vẻ thân nhau quá nhỉ? "

" Tôi... tôi không có. Tôi chỉ là giúp anh ta chọn quà cho Trần Băng mà thôi "

" Nếu em đã giúp cậu ta thì em cũng phải giúp tôi chứ "

" Giúp anh? "

Cô chưa kịp định thần thì đã bị môi anh chiếm lấy. Một tay anh chóng vào tường, tay còn lại ôm lấy eo nhỏ nhắn của cô. Ôm nhanh chóng chiếm lấy những vị ngọt ngào từ cô. Nụ khi của họ kết thúc khi một người phụ nữ bỗng nhiên bước vào. Thấy cảnh nóng trước mắt, người phụ nữ không biết nói gì, chỉ đỏ mặt rồi bước ra ngoài. Thấy vậy, cô liền đẩy anh ra rồi nhanh chóng ra ngoài.

Chiều hôm đó, Phó Vũ Hàn đi lấy hoa rồi chạy đến nhà Trần Băng. Đúng lúc, cô vừa mới đi đâu về. Thấy cô bước xuống xe, anh nhanh chóng đi xuống rồi đi đến chỗ cô, tay cầm bó hoa. Bỗng trong xe cô, một người đàn ông bước ra. Anh ta đi đến bên cạnh cô. Trần Băng hỏi Phó Vũ Hàn:

" Anh đến đây làm gì? "

" Tôi có chuyện muốn nói với em "

" Tôi và Phó tổng đây không có gì để nói hết. Chúng ta mau vào trong thôi anh "

End of dialog window.

Cô nói với Phó Vũ Hàn xong rồi quay mặt lại vui vẻ nói với người đàn ông đứng bên cạnh cô. Anh ta nghe vậy, nhìn cô mỉm cười rồi để tay sau vai cô, cả hai từ từ bước vài nhà.

Phó Vũ Hàn thấy vậy, cảm thấy tim mình đau nhói. Anh tức giận vứt bỏ cả bó hoa Phong Lan rồi chạy đến quán rượu. Anh uống hết chai này đến chai khác không ngừng. Đến khi quán đóng cửa, người nhân viên đành lấy điện thoại của anh gọi điện cho Trần Băng:

" Phó tổng, tôi đã nói hai chúng ta không có gì để nói. Vậy anh còn gọi cho tôi làm gì? "

" Thật ngại quá, cô quen biết với vị tiên sinh này "

" Anh là ai? Đây là điện thoại của Phó Vũ Hàn, anh ấy đâu? "

" Vị tiên sinh này đang ở quán rượu của chúng tôi. Ngài ấy uống hết chai này đến chai khác. Bây giờ quán chúng tôi đóng cửa rồi. Phiền cô có thể đưa vị tiên sinh này về không? "

" Quán anh tên gì? "

" Là quán Night "

" Được, tôi sẽ qua đó ngay "

5 phút sau, cô có mặt tại quán rượu. Người phục vụ thấy cô liền nói:

" Tôi thấy điện thoại cậu ấy đã điện rất nhiều cuộc gọi cho cô nên liều thử gọi cho cô. Nếu như đã làm phiền thì mong cô thứ lỗi "

" Không sao đâu. "

" À mà, tôi luôn nghe vị tiên sinh này thì thầm như gọi tên ai vậy "

" Gọi tên sao? "

" Dạ phải, hình như là gọi Trần Băng "

" Được rồi. Tôi đưa anh ấy về đây. Cảm ơn anh đã báo cho tôi. Thật ngại quá "



* Hoa Phong Lan Nongke Thâm Quyến là loài hoa không có trong tự nhiên mà được lai tạo trong phòng thí nghiệm. Để cho ra đời một cây Phong Lan Nongke, các nhà nghiên cứu đã mất rất nhiều năm, trong đó từ 4 - 5 năm đợi cây nở hoa. Hoa Phong Lan Nongke Thâm Quyến được bán với giá 200.000 USA/cây ( tương đương 4,5 tỷ đồng)

Chương 17: Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt

Sau khi rời khỏi quán, Trần Băng liền gọi điện cho Lâm Mẫn Nhi:

" Mẫn Nhi, Phó Vũ Hàn hiện đang say rượu, tớ không biết nhà anh ta. Làm sau bây giờ? "

" Đừng lo, bây giờ tớ sẽ kêu Phong Vĩnh Kỳ lái xe qua đón hai người. Cậu đang ở đâu vậy "

" Quán rượu Night "

" Được "

Sau khi nói chuyện xong. Lát sau, Phong Vĩnh Kỳ lái xe đến quán rượu. Anh dìu Phó Vũ Hàn vào ghế phụ phía sau ngồi. Chạy xe đến biệt thự cả ba cùng đưa Phó Vũ Hàn lên phòng. Phong Vĩnh Kỳ cho người đem nước ấm lên phòng cho Phó Vũ Hàn. Trần Băng quyết định ở lại phòng để chăm sóc anh.

Trong lúc cô lấy khăn lau mặt cho anh, cô chợt nghe anh nói:

" Trần Băng, đừng đi "

" Tôi ở đây "

" Trần Băng, tôi không cho em ở gần tên đàn ông khác "

" Gì chứ? "

" Trần Băng "

Khi nghe anh nói không cho cô gần người đàn ông khác, cô thấy trong lòng chợt vui. Cô định đi đổ bỏ nước thì bị anh nắm lấy cánh tay. Anh thù thầm:

" Trần Băng, tôi yêu em "

" Tôi cũng vậy "

Nghe Phó Vũ Hàn nói yêu mình, cô thấy vui lắm. Chợt cười hạnh phúc

Sáng hôm sau, anh thức dậy thấy mình đang nằm trong một căn phòng. Nhìn kĩ anh mới phát hiện bản thân mình đang ở nhà của Phong Vĩnh Kỳ. Anh định đi rửa mặt thì thấy Trần Băng ngủ gục dưới giường. Anh nhẹ nhàng bước xuống giường và bế cô đặt xuống giường, đắp chăn lại cho cô. Anh vội đi rửa mặt rồi đi đến bên cạnh cô, nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của cô. Càng nhìn càng bị cuốn hút. Bên ngoài chợt có tiếng gõ cửa vang lên:

" Knock, knock " " Ai vậy? "

" Là tôi, Lâm Mẫn Nhi "

Phó Vũ Hàn bước ra mở cửa. Thấy anh, Lâm Mẫn Nhi hỏi:

" Anh thấy thế nào? Hôm qua làm gì mà uống say như vậy? Còn nữa... "

" Mẫn Nhi, cô làm gì mà hỏi nhiều thế? Không sợ Vĩnh Kỳ ghen hay sao? "

" Tôi chỉ quan tâm giúp bạn của tôi thôi. Tối qua cậu ấy đã chăm sóc cho anh đó. Thôi, mau xuống ăn sáng đi. "

" Được "

" Anh định để cô ấy ngủ hay gọi cô ấy thức dậy ăn sáng chung với chúng ta? "

" Cứ để cô ấy ngủ đi "

Sau khi nói chuyện với Lâm Mẫn Nhi, Phó Vũ Hàn nhanh chóng thay quần áo của Phong Vĩnh Kỳ đã được đặt sẵn trong nhà tắm. Ăn sáng xong, Phó Vũ Hàn lên phòng thì thấy Trần Băng đã thức dậy. Khi cô đã tắm xong, anh nói: " Hôm qua là em đã chăm sóc tôi sao? "

" Vậy anh nghĩ là ai? "

" Cảm ơn em "

" Không cần. Trễ rồi, tôi về đây "

" Khoang đã, tôi có chuyện muốn hỏi em? "

Anh vội nắm cánh tay, giữ cô lại

" Anh muốn hỏi gì? "

"Người đàn ông hôm qua là ai? "

" Anh hỏi để làm gì? "

" Em mau trả lời tôi biết đi "

" Tại sao tôi phải nói cho anh biết "

Nghe cô nói vậy, Phó Vũ Hàn tức giận, kéo cô lên giường. Đè cô xuống,anh lấy tay giữ chặt hai tay cô, hỏi lại lần nữa:

" Tôi hỏi em, người đàn ông hôm qua là ai? "

" Tại sao tôi phải nói cho anh biết "

" Em... Đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt "

Nói rồi, anh khom người hôn cô thô bạo mặc cho cô giãy giụa. Cô cố tính tránh né nụ hôn của anh thì anh lại lấy tay giữ khuôn mặt xinh đẹp của cô lại

Chương 18: Bị té

Khuôn mặt xinh đẹp của cô bị anh thô bạo giữ lại. Anh gằn giọng nói với cô

" Tôi hỏi em lần cuối, người đàn ông đó rốt cuộc là ai? Em tốt nhất nên nói "

"Anh muốn biết chứ gì. Được, tôi sẽ nói cho anh biết. Anh ta chính là anh họ của tôi. Vậy đã được chưa, bây giờ anh mau buông tôi ra "

Sau khi biết người đàn ông kia là anh họ của cô, Phó Vũ Hàn thở phào nhẹ nhõm. Anh từ từ buông tay cô ra

Đứng nghe lén bên ngoài, Lâm Mẫn Nhi đã nghe hết được những gì hai người bọn họ nói. Bỗng nhiên cô bị nhấc bổng lên. Phong Vĩnh Kỳ bế cô trên vai, anh nói:

" Bảo bối, nghe lén người khác nói chuyện là không tốt. Mau theo tôi về phòng thôi "

" Nè Phong Vĩnh Kỳ, anh mau thả tôi xuống "

Vừa nói, tay cô vừa đánh vào lưng của anh.

Bế cô vào phòng, đặt cô ngồi xuống giường. Anh ôm chặt lấy eo cô. Hôn đôi môi đỏ như hoa hồng. Cô ngạc nhiên liên tục đánh vào ngực anh. Lát sau, anh buông đôi môi cô ra mới phát hiện nó đã đỏ lên. Cô lấy tay lau đi những dấu vết lúc nãy. Anh nói:

" Sau này mỗi ngày em đều phải hôn tôi "

" Không bao giờ "

" Vậy cũng được. Vậy thì em chuẩn bị tiễn tên Phương Nguyên qua Châu Phi đi là vừa "

" Anh dám uy hiếp tôi sao? "

" Phải "

" Anh đúng là tiểu nhân "

Nghe cô nói vậy, anh mỉm cười rồi nói với cô

" Tôi chưa từng nhận bản thân mình là quân tử "

" Anh... "

Cô tức giận bỏ đi xuống dưới nhà. Thấy Trần Băng chuẩn bị về, cô nhanh chóng chạy đến nói:

" Trần Băng, cậu định về à? "

" Ừ, mà môi cậu bị gì mà đỏ hết vậy? " " Lúc nãy tớ sơ ý bị té, môi bị đập xuống đất "

" Không sao chứ? "

" Tớ ổn "

" À mà Mẫn Nhi, sao tớ không nhìn thấy em gái của Phong Vĩnh Kỳ vậy? "

" Cô ta sao, giờ này hẵn còn ngủ trong phòng "

" Thôi tớ về đây. "

" Tạm biệt "

Sau khi Trần Băng về, Lâm Mẫn Nhi quay vào nhà. Thấy Phong Vĩnh Kỳ ngồi trên ghế, cô định đi thẳng ra sau uống nước. Bị anh bất ngờ nắm lấy tay, cô liếc mắt nói với anh:

" Định làm gì? "

" Nghe lúc nãy em nói là bị té. Không sao chứ? "

Nói rồi, anh nhếch méc cười
" Anh vui lắm sao? Mau buông tay tôi ra đi, tôi không muốn giỡn với anh "

" Hai người đừng cãi nhau nữa "

Phó Vũ Hàn từ trên lầu bước xuống nói

" Tôi về trước đây, cảm ơn cậu "

"Người cậu nên cảm ơn không phải là tôi, là Trần Băng "

Phong Vĩnh Kỳ lạnh lùng nói mắt không thèm nhìn về phía anh

" Tôi không biết bản thân mình đang làm gì. Bây giờ cô ấy chắc ghét tôi lắm "

" Tôi không nghĩ như anh/ cậu đâu "

Lâm Mẫn Nhi và Phong Vĩnh Kỳ đồng thanh nói

" Có ý gì? "

Phó Vũ Hàn không hiểu ý hai người, liền hỏi

" Cậu xem đây là gì "

Nói rồi, Phong Vĩnh Kỳ đưa cho Phó Vũ Hàn một tờ báo.

Thật bất ngờ, trang nhất của tờ báo có ảnh bị chúp lén của Phó Vũ Hàn và Trần Băng đêm qua cùng dòng chữ " Thiên kim tập đoàn Trần thị giữa đêm cặp kè cùng Chủ tịch tập đoàn Phó thị "

" Anh nên cảm ơn tên nhà báo này đi. Nhờ hắn mà anh và Trần Băng mới có thể ở gần nhau "

Lâm Mẫn Nhi ngồi xuống ghế, rót một ly trà, uống nhấp môi rồi bình tĩnh nói

" Tôi biết bây giờ mình nên làm gì rồi "

Nói rồi, Phó Vũ Hàn nhanh chóng lái xe đi đến tập đoàn Trần thị

Đến đại sảnh của Trần thị. Phó Vũ Hàn yêu cầu nhân viên lên thông báo với Trần Kiên là có Chủ tịch tập đoàn Phó thị tìm

Chương 19: Ngỏ ý, cơ hội

Khi nhân viên được nhân viên thông báo Phó Vũ Hàn đến tìm. Trần Kiên khá bất ngờ và khẩn trương vì ông biết Phó Vũ Hàn là một người tuổi trẻ tài cao. Không biết hôm nay anh đến tìm ông có chuyện gì.

Người nhân viên đưa Phó Vũ Hàn lên phòng của ông. Ông lịch sự mời anh ngồi và rót trà mời anh, ông thắc mắt hỏi anh:

" Không biết hôm nay Phó tổng tìm tôi là có việc gì "

" Nếu Trần tổng đã nói vậy thì tôi xin nói thẳng. Không biết là ông đã đọc bản tin lúc sáng trên báo chưa? "

" Ý của Phó tổng là về con gái của tôi và cậu? "

" Đúng vậy "

" Phó tổng đừng lo. Tôi sẽ giải thích chuyện này với đám phóng viên kia "

" Trần tổng đã hiểu lầm ý của tôi rồi. Hôm nay tôi đến đây là để xin phép ông cho tôi cơ hội để trở thành con rễ của ông "

" Ý của cậu là muốn cưới Trần Băng nhà tôi sao? "

" Đúng vậy "

" Nếu Phó tổng đã nói vậy thì tôi không có ý kiến gì. Tôi lúc nào cũng cho cậu cơ hội nhưng còn Trần Băng thì nó cho bao nhiêu cơ hội thì tôi không biết "

" Trần tổng yên tâm. Trần Băng cô ấy sẽ không từ chối tôi đâu. Còn nữa, nếu Trần tổng đã chấp nhận tôi là con rễ tương lai thì ông hãy gọi tôi là Hàn Vũ là được "

" Được. "

Cả hai người nói chuyện vui vẻ thì điện thoại của Trần Kiên đổ chuống. Ông nhanh chóng nghe điện thoại. Một giọng nói ngọt như đường vang lên:

" Ba ơi, ba đang ở công ty có phải không? Con gái ngoan của ba có làm đồ ăn cho ba đây. Con sẽ đem qua cho ba được chứ? " " Trần Băng, con lại làm món gì nữa vậy? Những món con làm bổ đến nỗi ba ăn cả tháng tăng cân gần 10 kí "

Nói rồi, ông nhìn qua bên Phó Vũ Hàn rồi nói tiếp

" À, Trần Băng con mau qua công ty đi. Ba có chuyện muốn nói với con "

" Dạ, con sẽ đem theo cả đồ ăn qua luôn. Giờ này chắc ba đã đói lắm rồi "

" Ừ, con đi cẩn thận đó "

10 phút sau, Trần Băng gõ cửa phòng của ông rồi cô từ từ bước vào. Cô vừa định kêu ông thì thấy anh ngồi trên ghế. Cô ngạc nhiên hỏi anh:

" Anh đến đây làm gì? "

" Trần Băng, không được nói như vậy. Đây là Phó tổng "Nghe Trần Băng nói chuyện cọc lóc như vậy, ông lên tiếng la cô

" Con biết, nhưng con muốn biết anh ấy đến đây để làm gì? "

" Tôi đến đây để hỏi cưới em "

Nghe lời nói bá đạo này từ miệng anh nói ra, cô ngạc nhiên, mở to hai mắt không tin những gì mình vừa nghe được

" Đúng vậy, ba cũng đã đồng ý chuyện của hai đứa "

" Sao lại không hỏi ý con? "

" Em không có quyền lựa chọn. Tôi yêu em, em có quyền tiếp nhận. Dù không yêu cũng phải tiếp nhận "

" Anh bá đạo thật đó "

Cô thật sự bị sốc lần 2 khi nghe thêm một lời nói bá đạo này nữa

" Bác trai, con về trước đây. Tôi đưa em về "

Khi cô nói xong, anh quay qua nói với Trần Kiên và Trần Băng

Anh nắm lấy tay cô kéo đi đến thang máy. Khi thang máy vừa mở cửa, anh đã vào trong còn cô thì vẫn còn ngơ ngác chưa vào. Anh thấy vậy liền chặn cửa thang máy lại kéo cô vào.

Đẩy cô vào vách của thang máy rồi ôm chặt lấy eo của cô. Môi anh bắt lấy đôi môi đỏ đỏ hồng hồng của cô. Khác với lần trước, lần này cô tiếp nhận nụ hôn của anh thay vì tránh né, không tiếp nhận nó

Chương 20: Người phụ nữ của Phó Vũ Hàn

Khi cửa thang máy mở ra, các nhân viên đều chỉ chú tâm nhìn cảnh hai người đang hôn nhau say đắm. Mọi người đều nhận ra cả hai người, một người là thiên kim của Trần thị, người kia Phó tổng của Phó thị.

Từ ngoài cửa, một đám nhà báo xông vào trong làm cho những người bảo vệ đang rảnh rỗi tay chân phải vào giải tán họ. Đám nhà báo cứ hỏi hết câu này đến câu khác. Nhưng có một câu hỏi của một tên nhà báo đã khiến cho Phó Vũ Hàn có vẻ tức giận, hắn hỏi

" Trần tiểu thư, cho hỏi cô có phải là kẻ thứ ba đã xen vào chuyện tình cảm của Phó tổng và nữ diễn viên Hàn Minh Thư không ạ? "

Nghe được câu hỏi này từ tên nhà báo kia. Anh tức giận nhưng vẫn giữ đựic bình tĩnh nói

" Anh là nhà báo bên nào vậy? "

" Là báo Phương Đông "

Tên nhà báo vẫn trả lời với giọng bình thường.

" Tôi xin tuyên bố. Bắt đầu từ ngày mai, anh đã bị đuổi việc. Nếu như những chỗ khác thuê anh làm. Tôi sẽ khiến cho chỗ đó phá sản "

" Phó tổng à, Phó tổng.... "

Tên nhà báo nghe vậy, mặt mày xanh hết cả lên, luôn miệng vang xin Phó Vũ Hàn

" Tôi cũng xin tuyên bố. Tôi và Hàn Minh Thư không có bất cứ quan hệ gì với nhau. Còn Trần Băng là người tôi yêu. Là người phụ nữ duy nhất của Phó Vũ Hàn tôi. Và cũng là vợ tương lai của tôi "

Nói rồi, anh nắm lấy tay cô đi về phía hầm giữ xe. Đang đi thì chân cô hơi khuỵu xuống. Thấy vậy, anh không suy nghĩ gì thêm mà bế cô lên. Vào hầm giữ xe, anh mở cửa và đặt cô ngồi vào ghế phụ kế bên chỗ anh lái. Anh hỏi cô:

" Chân em không sao chứ? "

" Có lẽ do giày hơi chật nên chân tôi bị đau " " Em ráng chịu thêm chút nữa có được không? Tôi sẽ đưa em về nhà "

" Được "

Anh đi vào xe và chạy thẳng về nhà của mình. Anh bế cô ra khỏi xe, những người làm việc ở nhà anh khá bất ngờ vì từ trước tới giờ thiếu gia của họ chưa từng đưa nữ nhân nào về cả. Anh đặt cô xuống ghế vào nói với ông Hàn - người quản gia lâu năm của nhà anh cũng là người đã chăm sóc cho anh từ nhỏ:

" Bác Hàn, bác lấy giúp cháu miếng băng cá nhân "

" Dạ, thiếu gia "

Bác Hàn cung kính nói

Sau khi bác Hàn đưa miếng băng cá nhân cho anh. Anh cởi đôi giày của cô ra khỏi chân rồi tỉ mỉ dán nó vào vết thương.

Khi dán xong, Phó Vũ Hàn hỏi cô: " Em có đói bụng không? "

" Tôi không đói lắm "

" Em ở đây đi, lát nữa tôi sẽ đưa em về "

" Tôi ở đây làm gì? "

" Tôi đưa em lên phòng rồi sẽ nói với em "

Trước khi đưa cô lên phòng, anh đã tuyên bố với mọi người làm trong gia đình mình:

" Mọi người nghe đây, cô gái này chính là vợ tương lai của tôi, cũng chính là nữ chủ nhân tương lai của Phó gia này. Mọi người phải nghe lời và chăm sóc cho cô ấy thật chu đáo. Có biết chưa?"

" Vâng, thiếu gia "

Tất cả những người làm đều đồng thanh nói

Nói rồi, Phó Vũ Hàn quay qua nói với cô.

" Chân của em vẫn còn đau, để tôi bế em lên "

Khi đưa cô lên đến phòng, anh đã kêu cô nhắm mắt lại. Cô tuy thấy kì lạ nhưng vẫn làm theo lời anh. Đưa cô vào trong và kêu cô mở mắt, cô hết sức bất ngờ vì món quà anh đã dành cho mình

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau